text
stringlengths
1
55.3k
Trong tay hắn đột nhiên bắn ra một quả cầu kim loại.
- Chết tiệt!
Thập Hoàng tử nhìn thấy một màn này, thân hình lập tức nhảy tránh.
- Bạo!
Triệu Phong khẽ quát một tiếng, quả cầu kim loại bay tới gần Thập Hoàng tử kia lập tức ầm ầm nổ tung, chấn lên một đoàn hỏa lãng khôn cùng.
- Chút tài mọn!
Thập Hoàng tử hừ lạnh một tiếng.
Oanh phanh!
Từ trong đoàn hỏa lãng kia đột nhiên tản mát ra một đám kim quang khôn cùng, đánh cho đoàn hỏa lãng kia từng tấc từng tấc phân liệt.
Uy năng của quả cầu kim loại nhiều lắm chỉ có thể gây tổn thương cho Thần Biến Sơ kỳ, đối với Thập Hoàng tử có tu vi Thần Biến Trung kỳ, lại có bảo giáp phòng ngự, mức độ ảnh hưởng cũng không lớn lắm.
Triệu Phong khẽ mỉm cười, một lần nữa ném ra đồng thời ba quả cầu kim loại.
Lại một tầng hỏa lãng nữa nhấc lên.
Thập Hoàng tử mạnh mẽ bạo phát chân nguyên, một đao chém nó làm đôi. Nhưng không đợi hắn kịp mở miệng, lại thêm ba quả cầu kim loại nữa đã ầm ầm bay tới.
Oanh phanh!
Thanh âm nổ vang liên miên không dứt, hỏa lãng không ngừng bùng nổ trên toàn thể lôi đài.
Ba quả cầu kim loại đồng thời bạo tạc cũng tạo thành hiệu quả điệp gia nhất định.
- Ngươi… hết chưa?
Trong lòng Thập Hoàng tử có chút biệt khuất.
Tên gia hỏa này cứ luôn trốn bên trong trận pháp, không ngừng dùng hỏa cầu đập hắn.
Nhưng hết lần này tới lần khác Thập Hoàng tử lại không thể làm gì được. Tuy là hắn không sợ mấy quả cầu kim loại này, nhưng Triệu Phong liên tục đập ra hỏa cầu gần như bất tận như vậy, ngay cả hắn cũng có chút chịu không nổi a.
- Vẫn chưa hết đâu! Triệu Phong thập phần nghiêm túc trả lời.
Hắn căn bản là lười xuất thủ chiến đấu, cho nên trước khi tham gia thí luyện đã luyện chế ra rất nhiều đạo cụ như vậy.
Vù!
Lại thêm ba quả cầu kim loại nữa bay thẳng về phía Thập Hoàng tử. Lần này, Thập Hoàng tử cũng không mạnh mẽ đối kháng nữa, mà lựa chọn né tránh.
Nhưng một màn kế tiếp lại khiến cho hắn cả kinh thất sắc, trừng mắt há miệng. Chỉ thấy thủ chưởng Triệu Phong khẽ vung lên, một lúc ném ra gần hai mươi quả cầu kim loại, phân tán ra khắp bốn phía, phong tỏa toàn bộ đường lui của hắn.
Ầm ầm ầm! Vô số quả cầu ầm ầm bạo liệt, hỏa diễm hung mãnh bùng phát loạn xạ, bao trùm khắp toàn thể lôi đài. Thời điểm hỏa diễm biến mất, y phục trên người Thập Hoàng tử tàn phá, lộ ra nhuyễn giáp bên trong.
Mà khuôn mặt tuấn mỹ của hắn đã bị hun đen như một gã ăn mày, mái tóc cũng giống như một đám ổ gà vậy. Thập Hoàng tử thời điểm này còn có chút nào bộ dáng của Hoàng tử nữa? Cho dù là đám cường giả cùng đến đây bảo hộ hắn, sợ rằng cũng đã không nhận ra hắn nữa.
- Triệu Phong! Thập Hoàng tử phẫn nộ rít gào, ánh mắt hung ác dữ tợn nhìn chằm chằm Triệu Phong, giống như muốn băm vằm hắn thành ngàn mảnh vậy.
- Còn muốn nữa à? Đừng khách khí! Chỗ này ta còn có rất nhiều! Đều thưởng hết cho ngươi! Triệu Phong thập phần hùng hồn nói, tiếp tục vung tay lên.
Hơn mười quả cầu kim loại một lần nữa bay ra.
Khuôn mặt phẫn nộ của Thập Hoàng tử lập tức đại biến. Hắn quả thật là sợ hãi một chiêu này của Triệu Phong.
Oanh! Phanh! Oành!
Trên lôi đài, thanh âm nổ vang liên miên không dứt, mà Thập Hoàng tử thì chạy ngược chạy xuôi, không ngừng né tránh, bộ dáng chật vật không chịu nổi, không còn chút nào phong phạm Vương giả trước đây.
- Chết tiệt! Ngươi đây là bức ta!
Trên mặt Thập Hoàng tử tràn ngập thần sắc lãnh lệ.
Hắn không biết Triệu Phong còn có bao nhiêu quả cầu kim loại, nhưng trong khoảng thời gian ngắn hắn cũng không cách nào phá vỡ song trọng trận pháp bảo hộ Triệu Phong kia. Đã như vậy, hắn chỉ có thể sử dụng át chủ bài cuối cùng rồi. Hắn tin tưởng, cái át chủ bài này tuyệt đối có thể chuyển bại thành thắng.
Răng rắc!
Trong tay Thập Hoàng tử đột nhiên xuất hiện một cái ngọc bội long văn, cũng bị hắn bóp nát. Trong nháy mắt ngọc bội liền vỡ vụn, từ trong đó lao ra một đầu long ảnh ám kim sắc to lớn vô biên, uy thế ngập trời, trấn áp hết thảy mọi sinh linh. - Đi chết đi, Triệu Phong! Thập Hoàng tử gầm thét rít gào. Cái ngọc bội này là...
Oanh!
Đạo long ảnh ám kim sắc kia phóng thẳng ra, xuyên thấu qua hai tầng trận pháp phòng hộ, chui thẳng vào trong thân thể Triệu Phong. Nhìn thấy đạo long ảnh ám kim sắc kia thành công chui vào trong cơ thể Triệu Phong, Thập Hoàng tử liền nở nụ cười đắc thắng. Bên kia, Triệu Phong cũng mỉm cười. Trong thế giới linh hồn của ...
Bản thân nó thì run run rẩy rẩy, cúi đầu phủ phục cầu xin tha thứ.
Trên nhãn đồng mộng huyễn chớp động một đạo lưu quang, một cỗ uy áp đáng sợ khó có thể hình dung ầm ầm phóng xuất ra. Không tới nửa hơi, đạo long ảnh ám kim sắc kia đã bị oanh kích nát bấy.
- Như thế nào không có phản ứng gì nữa? Hẳn là đã chết rồi a… Thập Hoàng tử gắt gao nhìn chằm chằm phản ứng của Triệu Phong. Đột nhiên đúng lúc này, Triệu Phong chợt ngẩng đầu nhìn về phía Thập Hoàng tử, trên mặt lộ ra một nụ cười khiến cho hắn chấn kinh sợ hãi.
Bàn tay Triệu Phong chợt vung lên, hơn mười quả cầu kim loại ầm ầm bay ra.
- Làm sao có thể?
Trong lòng Thập Hoàng tử dâng lên sóng biển cuộn trào, nhưng hiện tại hắn cũng không kịp suy nghĩ nhiều nữa, lập tức xoay người phóng chạy.
- Trốn chỗ nào?
Triệu Phong tiếp tục ném ra mấy chục quả cầu kim loại. - Triệu Phong, ta với ngươi thế bất lưỡng lập! - A! Ngươi cái tên rùa đen rút đầu này! - Triệu Phong, có bản lĩnh đường đường chính chính đánh với ta một trận!
- … Dần dần, Thập Hoàng tử ngay cả khí lực để kêu gào cũng đều không có. Toàn thân Thập Hoàng tử đều là thương tổn, sức cùng lực kiệt, cuối cùng bị oanh kích xuống khỏi lôi đài. Sắc mặt hắn vặn vẹo giãy dụa, bộ dáng đau khổ tột cùng. Nếu chính diện chiến đấu bị đánh bại cũng còn chấp nhận được, nhưng bị đánh bại như vậ...
Ở bên ngoài, tất cả mọi người cũng đều sớm đã tê dại.
Từ đầu tới cuối, Triệu Phong cũng không hề nhúc nhích chút nào, mà Thập Hoàng tử thì chạy loạn khắp nơi, không ngừng né tránh. Cuối cùng hắn cũng không thể tránh khỏi, bị oanh kích xuống đài. Hiện tại, không ít người cũng đều cảm giác, Thập Hoàng tử thật sự là quá biệt khuất, quá đáng thương rồi.
Sau một lúc thật lâu, Tộc trưởng Lục gia mới đứng lên, mở miệng nói: - Quán quân thí luyện lần này là Triệu Phong! Sau khi nói xong, hắn lại một lần nữa sửng sốt. Tựa hồ ngay cả hắn cũng không ngờ lại là kết quả này. Đây thật sự là quá ngoài dự đoán của mọi người rồi. Nhiều thiên tài tuấn kiệt như vậy, không ngờ lại bị...
Bá!
Trên quảng trường đột nhiên xuất hiện hai đạo quang trụ bạch sắc, trong đó chậm rãi hiện ra hai đạo thân ảnh.
Một người trong đó vẫn còn khoanh chân ngồi trên mặt đất, không chút cử động, mà người còn lại thì không còn hình dáng, toàn thân cháy đen, sớm đã không còn vẻ anh tuấn, ngạo khí cùng với long uy như trước đây. Mà những thanh niên tuấn kiệt còn lại trên quảng trường, thời điểm nhìn thấy Triệu Phong xuất hiện cũng không...
Ngay cả Thập Hoàng tử cũng bị chỉnh thành như vậy, ngẫm lại tao ngộ của chính mình trước đây, đã xem như là vô cùng may mắn rồi. Triệu Phong bình thản đứng lên, vẻ mặt mỉm cười, tiến về phía trước mấy bước. - Hừ!
Bên cạnh Tộc trưởng Lục gia, một lão giả hắc y đột nhiên hừ lạnh một tiếng. Hắn là tộc nhân của Hoàng tộc, cùng đi với Thập Hoàng tử tới đây. Hành vi trước đây của Triệu Phong đã khiến cho hình tượng của Hoàng tộc bị tổn hại, khiến cho hắn thập phần không vui. Nhưng đúng lúc này, ánh mắt Triệu Phong chợt quét tới, nhìn...
- Tiểu tử, ngươi dự định cầu hôn nữ nhi nào của ta?
Tộc trưởng Lục gia lộ ra mỉm cười thân thiện.
Triệu Phong đã định sẽ trở thành con rể của hắn, đối với tiểu tử Triệu Phong này, hắn cũng không chút ghét bỏ, trái lại còn cảm thấy vô cùng hứng thú. Lục Phỉ Nhi cùng Lục Cầm Nhi cũng đều nhìn chằm chằm Triệu Phong. Ngay cả các nàng cũng đều không phát giác, chính mình đã bị gã thiếu niên trước mắt này hấp dẫn, muốn b...
- Ta… cả hai nàng cũng đều muốn!
Triệu Phong khẽ mỉm cười, sắc mặt hơi có chút ngượng ngùng, nhưng cuối cùng vẫn là mở miệng nói.
Bốn phương tám hướng hoàn toàn yên tĩnh trầm mặc, tất cả mọi người đều trợn to cặp mắt.
Tựa hồ theo quy củ đặt ra, Quán quân khảo nghiệm chỉ có thể cầu hôn một người thôi a? Trong lòng đám thiên tài tuấn kiệt kia nhất thời tức giận mắng chửi Triệu Phong, sao lại có thể lòng tham không đáy như vậy. Mà sắc mặt Lục Phỉ Nhi cùng Lục Cầm Nhi cũng lộ ra một tia thần sắc kinh ngạc, hiển nhiên cũng thập phần ngoà...
- Các ngươi, có nguyện ý không?
Triệu Phong cũng không để ý tới phản ứng của tất cả mọi người, mà chỉ trực tiếp hỏi Lục Phỉ Nhi cùng Lục Cầm Nhi.
Trong nhãn mâu của hắn đột nhiên lưu chuyển một tia màu sắc huyễn thải sáng lạn, chiếu rọi vào nhãn mâu của hai nàng, tiến vào sâu trong linh hồn các nàng. Một màn này, những Võ giả bình thường căn bản không thể nhìn thấy cũng không thể cảm nhận được.
Nhưng lúc này, bốn phương tám lại vang lên thanh âm kêu gào ầm ầm chấn động.
- Quy củ là Quán quân khảo nghiệm chỉ có thể cầu hôn một người mà thôi, lúc đó đối phương mới không thể cự tuyệt! Hắn làm sao có thể cầu hôn luôn cả hai người được chứ? - Ha hả… cầu hôn duy nhất một người, đối phương không thể nào cự tuyệt. Mà tiểu tử này lại cầu hôn luôn cả hai người, các nàng sẽ có thể cự tuyệt a! - ...
Kể cả đám thiên kiêu đã thất bại kia cũng không khỏi cười rộ lên, đợi nhìn thấy cảnh Triệu Phong làm trò cười cho cả thiên hạ. Một hồi lâu sau, những thanh âm xôn xao ở bốn phía mới phai nhạt xuống, hai vị Tiên tử rốt cuộc cũng miệng: - Ta nguyện ý! Khoảnh khắc này, mọi âm thanh hoàn toàn biến mất, so với trước đây lại...
Ngay sau đó, Lục Phỉ Nhi cùng Lục Cầm Nhi trực tiếp đứng lên, chủ động lao ra, nhảy thẳng vào lồng ngực của Triệu Phong.
Một màn này lại càng khiến cho vô số người giống như bị sét đánh, có loại xung động nghĩ muốn đập đầu vào tường tự sát.
Ngay cả Tộc trưởng Lục gia, cũng chính là phụ thân của hai nàng, lúc này cũng giống như bị hóa đá vậy.
- Phụ thân, chúng ta nguyện ý! Đúng lúc này, hai nàng xoay người lại, đồng thanh nói lớn. Hiện tại các nàng đã khôi phục lại trí nhớ của kiếp trước.
Song phương đã là ngươi tình ta nguyện, cho dù vô số người bốn phía có đưa ra vô số lời phản đối đi chăng nữa thì cũng đều vô dụng! Cùng lúc đó, bốn gã người hầu của Triệu Phong nhanh chóng bay ra, mỗi người đều lấy ra những sính lễ sớm đã chuẩn bị sẵn, đưa cho bên phía Lục gia.
Cứ như vậy, việc hôn nhân này liền được định xuống!
o0o Rất nhanh, tin tức này đã truyền về tới Triệu gia tại Nam Vận Thành.
Rất nhiều cao tầng Triệu gia cũng không nghĩ tới, Triệu Phong đi ra ngoài một chuyến, không ngờ lại là đi đính hôn, hơn nữa đối tượng đính hôn lại còn là hai nàng thiên kiêu chi nữ của Lục gia.
Ngay lập tức trong Nam Vận Thành liền giăng đèn kết hoa, bầu không khí vô cùng vui vẻ. Ai cũng biết, hôm nay là ngày Nhị nhi tử Thành chủ Triệu Phong cưới hai vị thiên kiêu chi nữ của Lục gia. o0o Trong phòng hoa chúc, Triệu Phong ngắm nhìn hai nàng thê tử mỹ lệ vô song, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc.
- Kiếp trước đã không thể cấp cho các ngươi một buổi hôn lễ trọn vẹn, kiếp này, sau khi chúng ta kết hôn, sẽ cùng nhau vân du khắp các Đại Thế giới!
Lúc này, ngay cả Triệu Phong cũng có chút khẩn trương, nhưng càng nhiều hơn chính là vui vẻ. Bên kia, Liễu Cầm Hâm cùng Triệu Vũ Phỉ lại càng khẩn trương hơn.
Trên dung nhan xinh đẹp nhuộm đẫm từng điểm từng điểm phấn hồng, khiến người ta nhìn thấy cũng phải ngây ngất. Sau khi uống rượu giao bôi, mở ra khăn hồng, Triệu Phong không khỏi nhẹ nhàng hôn lên cặp môi hồng nhuận của hai nàng thê tử…
dẫn quyến rũ vốn có, bây giờ Thiên Nga còn có sức thu hút khác thường hơn.
Cô ta nhìn người đàn ông nào, dẫu người đó không có lòng đam mê, tức thì cũng phải xao xuyến và ngoan ngoãn như con cừu non . Có người đồn rằng Thiên Nga có được sức quyến rũ mê hồn đó là được ma ám. Người bị ma ám hành động theo sự điều khiển của hồn ma.
Tuy nhiên, ngoài việc hớp hồn đàn ông ra Thiên Nga hầu như không làm gì cả... Phải chăng anh chàng Một đã ngầm hỗ trợ, giúp cho người yêu đổi đời? Không ai dám đoán chắc điều đó, nhưng nếu dám để ý, thì ắt sẽ thấy, cứ hằng đêm, sau giờ quán đóng cửa, Thiên Nga không hề đi chơi với khách nào, mà chỉ rút lên lầu, vào phò...
Mụ Mỹ Lệ biết hết.
Biết rằng giờ đây Thiên Nga dành cả phần đời xuân sắc của mình để cống hiến cho người yêu chỉ hiện về ban đêm!
Tuy nhiên mụ ta không bao giờ dám tiết lộ với ai về hiểu biết của mình.
Bởi mụ còn muốn sống... HOA NƯƠNG Tối hôm đó trời oi bức, Thanh Tuấn mở cửa bước ra ngoài cho thoáng. Nhưng khi đứng ngoài sân rồi anh lại cụt hứng, bởi trăng chưa lên, nhìn bầu trời tối đen Tuấn hết muốn tiếp tục ngắm cảnh đêm như thường khi, vội quay vào và tiếp tục ngồi bên giá vẽ. Vẽ là niềm đam mê của Tuấn, mặc dù...
Bữa nay cũng
này đều chuẩn bị đầy đủ cả, bèn đeo kính lặn, uống vài hụm rượu trắng cho nóng người, sau đó Shirley Dương giơ cao đèn chiếu dưới nước "Poseidon chói sáng" chuyên dùng để lặn, rồi nhảy xuống trước. Tôi đang định nhảy theo mới để ý thấy Tuyền béo vẫn ở phía sau, lề mề và hơi chần chừ, bèn giật cho một cái, nhắc cậu ta m...
Chúng tôi nhìn thấy rất rõ trong hang động có mấy bức tượng đá tạc những con thú dùng để trấn mộ đang nhe nanh giơ vuốt, bên ngoài là tường đá đã bị máy bay đâm vỡ. Có lẽ nơi này thông với đường vào mộ nhưng chưa nhìn thấy cửa đá để đi vào lối ấy, có thể nó đã bị các loại thực vật thủy sinh phủ kín. Bộ vuốt rồng ở chỗ ...
Điều này rất không bình thường, nhưng đang ở dưới nước, khó mà hỏi cho rõ tại sao.
Đoạn đường này không dài mấy, vốn là một bậc đá rộng hướng dần lên phía trên, hai bên lối đi có một số bức khắc đá đơn giản, toàn là những nội dung trấn yểm lăng mộ. Con đường đá dần chếch lên khỏi mặt nước, khi chúng tôi thò đầu lên được liền thấy phía trước có một bệ đá to rộng, bên trên thấp thoáng ẩn hiện rất nhiều...
Ngọn đèn Poseidon không còn phát huy tác dụng nữa, chúng tôi bèn thay bằng đèn pin mắt sói.
Trên bệ đá bày một số tượng người, xe, ngựa bằng đồng đen ngập trong nước. Shirley Dương cũng đã ngoi lên, vừa nhìn thấy đám tượng ngựa xe ở lối đi bèn hỏi tôi ngay :" Đó là đội nghi trượng bày trước cửa huyền cung phải không?" Tôi thấy hơi hãi trước đám tượng binh lính bằng đồng đen xỉn này, ngập ngừng một lát mới gật...
Xem ra, nơi chúng tôi vừa bước vào là đoạn đường để làm các công việc đào đắp đất đá khi xây dựng ngôi mộ, vì thời đó muốn thi công trước hết phải chặn đứng các mạch nước lớn nhỏ trong Trùng cốc, rồi đào từ đáy hồ lên trên núi cao, cho nên phải để lại một nhánh đường này. Tiếng nước rào rào lại rộ lên, tôi ngoảnh lại n...
Người này rốt cuộc là ai?
Đến giờ tôi mới sực nhận ra, hình như kể từ lúc trời tối sầm lại, Tuyền béo không nói chuyện với chúng tôi nữa, mà chỉ lẩn ở phía sau hì hục làm gì đó. Tuy nhiên, lúc ở trên mái ngói lưu ly tôi đã thử ném gạo nếp vào cậu ta rồi, nếu có ác quỷ nhập vào thật, thì tại sao gạo nếp lại vô tác dụng? Lưỡi dao lính dù bị ánh s...
Tất cả xảy ra chỉ trong chớp mắt, Shirley Dương cũng quá kinh hãi trước biến cố bất ngờ này, vội hoảng hốt kêu lên :" Cẩn thận!"