text
stringlengths
1
55.3k
Vợ anh ta không dọa ly dị sao? “Cô ấy khá bực mình trong vài ba ngày, nhưng chỉ thế thôi.
Cô ấy có những kế hoạch tuyệt vời cho cuộc hôn nhân của bọn anh, và anh đồ rằng lòng chung thủy không phải là phần bắt buộc trong kế hoạch đó. Cô ấy tỏ ra hơi ghen tuông, chỉ để cho thấy rằng chuyện xảy ra là nghiêm trọng, nhưng cô ấy là một diễn viên tồi. Chỉ vài tiếng sau khi anh thú nhận, đầu óc cô ấy đã nghĩ đến ch...
Phải chăng tôi đã bỏ lỡ nhiều thứ?
“Thời gian chữa lành tất cả, em không nghĩ vậy sao?” Điều đó còn tùy. Trong nhiều trường hợp, thời gian có thể làm mọi thứ tệ hơn.
Chuyện đang xảy ra với tôi là như vậy đấy, nhưng tôi đến đây để phỏng vấn, không phải để được phỏng vấn, nên tôi không nói gì cả.
Anh ta nói tiếp: “Đám Nigeria không biết điều này.
Anh đã phối hợp với Bộ Tài chính để cài bẫy họ, dàn xếp ghi lại mọi thứ, chính xác như bọn họ làm với anh.” Lúc này, tôi hiểu bài báo của mình sẽ bị vứt qua cửa sổ, cùng với cơ hội lớn được thăng tiến trong một ngành công nghiệp đang chết dần.
Chẳng có gì mới để kể - không ngoại tình, không thư đe dọa, không tham nhũng.
Mọi thứ đều tuân theo công thức Thụy Sĩ về chất lượng và sự ưu tú.
“Em đã hỏi xong chưa? Chúng ta chuyển sang chủ đề khác được không?” Vâng, tôi đã hỏi hết rồi, nhưng tôi thực sự không có chủ đề nào khác. “Anh nghĩ em nên hỏi tại sao anh muốn gặp lại em. Và tại sao anh muốn biết em có hạnh phúc không. Em có nghĩ anh quan tâm đến em ở khía cạnh tình dục không?
Chúng ta đâu còn trẻ con nữa.
Anh thừa nhận là có ngạc nhiên vì điều em làm trong văn phòng, và anh thích được xuất trong miệng em, nhưng điều đó không đủ giải thích tại sao chúng ta ở đây, nhất là khi chúng ta không thể làm chuyện đó ở chỗ công cộng. Vậy em không muốn biết lý do anh muốn gặp lại em sao?” Câu hỏi đường đột về hạnh phúc đó từng khiế...
Tôi vờ như không nao núng và chỉ tay về phía những con sóng trên mặt hồ thường vẫn tĩnh lặng ngoài kia.
Chúng tôi ngồi nhìn như thể đó là điều thú vị nhất trên đời, cho đến khi anh tìm ra lời lẽ phù hợp: “Và chắc chắn em đã nhận ra, anh hỏi em có hạnh phúc không là bởi vì anh nhìn thấy bản thân mình trong em.
Đồng thanh tương ứng.
Em có thể không cảm thấy như vậy về anh, nhưng chuyện đó không quan trọng. Em có thể kiệt quệ tinh thần, tin rằng những vấn đề không tồn tại của em - những vấn đề em biết là không tồn tại - đang hút cạn năng lượng của em.” Tôi đã có đúng cái suy nghĩ này trong bữa ăn: những linh hồn bị đày đọa nhận ra nhau và câu kết v...
Anh đồng ý với cô ấy.” Vậy là anh ta kể hết cho vợ.
Có lẽ đêm nay, tôi cũng làm
1 Cơ gấp ngón cái dài 2 Tĩnh mạch hiển lớn 3 Xương mác 4 Xương chày 5 Xương sên 6 Khớp sên-cẳng chân 7 Khớp sên mác 8 Mắt cá trong 9 Mắt cá ngoài 10 Dây chằng Delta (phần dây chằng chày sên sau) 11 Dây chằng sên mác sau 12 Khớp dưới sên 13 Dây chằng gót mác 14 Cơ mác sau (gân ) 15 Cơ mác ngắn (gân ) 16 Mạc giữ gân cơ g...
hơn khi đưa những thông tin mang tính thống kê lên báo.
Tôi cũng không quên nhận xét rằng bác sĩ L có một vốn sống rất rộng. Trái với những gì tôi hình dung, bác sĩ L không muốn nhắc gì đến câu chuyện phê bình báo chí cả mà chỉ bày tỏ thêm quan điểm về cách ứng xử của các nhà chức trách với những con voi quật người đến chết ở Buôn Đôn, về tình hình giao thông ở khu vực bệnh...
Sau rốt, anh mời tôi dùng thử một bữa cơm ở căng tin bệnh viện. Tôi từ chối và xin phép ra về, hẹn lần sau nếu trong gia đình có người bị tai mũi họng sẽ xin sự giúp đỡ của bác sĩ.
Mọi sự trở nên vui vẻ và thân thiện.
Ra khỏi cổng bệnh viện, tôi gọi điện cho thư ký tòa soạn, thông báo rằng tôi vừa gặp bác sĩ L cách đây 5 phút, đó chỉ là một sự hiểu nhầm nho nhỏ và mọi sự đã ổn. Như vậy, câu chuyện giữa tôi và tòa soạn cũng đã được giải quyết.
Bài báo này sau đó được đưa vào cuốn “Đảo thiên đường”, tất nhiên có lược đi những chi tiết mà bác sĩ L cho là vô lý. Đó cũng là lần duy nhất tôi bị độc giả phản ứng về chuyện viết sai sự thật. Tôi đã viết thêm hơn 1000 bài báo nữa, nhưng không xảy ra chuyện đó thêm lần nào. Một phần tôi đã được một bài học, và rút kin...
Đính chính luôn là việc cực chẳng đã với bất kỳ cơ quan báo chí nào.
Càng nhiều đính chính càng chứng tỏ anh làm việc thiếu chuyên nghiệp.
Trường hợp thứ hai, nếu chỉ giải quyết qua điện thoại, chí ít tôi cũng không biết đối tượng ở đầu dây bên kia cụ thể là người như thế nào để lựa lời giải thích và anh ta cũng không thể nhìn thấy nét mặt chân thành của tôi để có thể thông cảm. Rất có thể anh ta vẫn còn khó chịu, sẽ nói thêm vài câu tức bực nữa và biết đ...
Chúng tôi phải làm đính chính. Tôi bị tổng biên tập sạc cho một trận tơi bời trong cuộc họp.” Hãy hình dung, nếu bạn là một cộng tác viên báo chí mà có đến ba biên tập viên của ba tờ báo khác nhau cùng phàn nàn điều này, người ta sẽ tránh bạn như tránh voi, cuối cùng bạn sẽ xứng đáng mang biệt danh “nói láo ăn tiền”. L...
Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng việc tôi
đốc Byrd cũng nhận thấy điều đó trong những đêm ở Nam Cực lạnh buốt xương và tối như âm phủ.
Ông nghe bọn tuỳ tùng phàn nàn về những chuyện lặt vặt hơn là về những việc lớn.
Họ vui vẻ về chịu hết mọi sự nguy hiểm, khổ sở vì thời tiết lạnh tới 45 độ dưới số không.
Nhưng ông đã thấy hai người chung sống mà giận nhau đến không thèm nói với nhau nửa lời, chỉ vì người này nghi người kia lấn sang chỗ để đồ của mình mất vài phân; và một người nữa không chịu ăn nếu không kiếm được một chỗ khuất để khỏi trông thấy một tín đồ kỳ cục cứ mỗi miếng ăn nhai đủ 28 lần rồi mới nuốt. Đô đốc nói...
Đó chính là ý kiến của nhà chuyên môn.
Như ông toà Joseph Sabath ở Chicago, một người đã rán điều giải trên 40 ngàn vụ ly hôn, tuyên bố: "Phần nhiều những cặp vợ chồng xin ly dị đều do chuyện lặt vặt hết"; và ông F. S. Hogan chưởng lý Nữu Ước nói": "Già nửa các vụ xử trong toà đại hình đều do những nguyên nhân rất nhỏ.
Thách doạ nhau trong quán rượu, kẻ ăn người ở gây gỗ nhau, một câu sỉ nhục, một lời mất lòng, một hành vi thô lỗ, những cái lăng nhăng đó đưa tới ẩu đả và án mạng. Rất ít người tàn ác xấu xa lắm. Một nửa những đau đớn của ta là bởi lòng tự ái bị thưng tổn nhẹ hoặc lòng kiêu căng bị kích thích nhục nhã".
Khi mới cưới, cô Eleanor Roosevelt ngày nào cũng bất bình vì người hầu bếp làm hư một món ăn. Nhưng sau cô đã đổi tánh. Cô nói: "Bây giờ thì tôi chỉ nhún vai rồi bỏ qua".
Được lắm, như vậy mới phải là người lớn.
Cứ xem Nga hoàng Catherine chuyên chế làm vậy mà cũng chỉ cười khi người bếp nấu hư một món ăn, huống hồ là chúng ta.
Vợ chồng tôi có lần ăn tiệc nhà người bạn là anh John ở Chicago.
Bạn tôi cắt thịt có vụng về không, tôi không thấy, mà nếu có thấy cũng không cần biết. Nhưng chị John để ý nhảy lên la: "Anh John phải có ý tứ chứ!
Anh không biết cắt thịt rồi!". Đoạn chị nói với chúng tôi: "Anh ấy luôn luôn vụng về như không tập cắt thịt bao giờ". Có lẽ bạn tôi không tập cắt thịt bao giờ thiệt, nhưng tôi phải khen anh đã dám sống chung với chị ấy trên 20 năm trường. Thứ thật, chẳng thà bắt tôi ăn thịt voi, thịt sấu chấm muối trong một không khí h...
Em muốn khóc, thầm nghĩ: "Tại sao lại có sự vô ý kia khiến cho chiều nay mất vui đi như vậy? Nhưng sau em tự nhủ: "Tại sao mất vui? Cứ nhất đinh vui đi nào!
và em vô phòng ăn, đành mang tiếng với bạn bè là người nội trợ dở, còn hơn là tiếng cáu kỉnh, xấu thói. Song thiệt ra khách khứa nào có ai để ý tới khăn ăn ấy đâu!". Trong luật có câu này ai cũng biết: "Luật không kể tới những việc lặt vặt". Người hay ưu tư cũng đừng kể gì những việc lặt vặt, mới có thể bỉnh tĩnh trong...
Bạn toi, ông Homer Croy, tác giả cuốn: Họ phải viếng thành Ba Lê và một chục cuốn khác nữa, đã thi hành phương pháp ấy và có kết quả lạ thường. Khi ông ngồi viết sách tại bàn giấy, tiếng máy sưởi điện ở trong phòng làm cho ông nhức đầu đến muốn điên. Hơi nước do máy xịt ra, khiến ông quạu quọ, cơn giận cũng muốn xì ra....
Tôi tự hỏi tại sao tiếng nọ thì ghét, tiếng này thì ưa? Về nhà, tôi tự nhủ: "Tiếng máy sưởi cũng tương tự tiếng củi nổ lạch tạch, mà tiếng này ta thấy vui tai, thì ta hãy đi ngủ và đừng bực tức về tiếng máy sưởi nữa". Và tôi làm đúng như vậy. Trong ít ngày đầu, còn nghĩ tới máy sưởi, nhưng về sau lần lần tôi quên nó rồ...
"Những nỗi bực mình nhỏ nhặt của ta cũng vậy. Ta oán ghét, thịnh nộ, chỉ vì ta coi nó quan trọng quá...". Nhân vì Disraeli có nói: "Đời người tựa bóng câu, hơi đâu mà nghĩ tới những chuyện lặt vặt", nên Andres Maurois viết trong tờ This Week: "Câu đó đã giúp tôi nén được biết bao nỗi đau lòng.
Chúng ta thường để cho những chuyện lặt vặt làm ta
tổng thống có liên quan tới vụ này.
lời của Leslie Stewart vang lên.
- Độ tin cậy của thông tin này?. - Chắc như đinh đóng cột. - Tôi sẽ kiểm tra lại. Nếu đúng thì anh sẽ có tiền. Anh đã nói tin này với những ai, ngoài tôi?. - Chưa ai hết. - Tốt.
Không được kể cho ai khác đấy.
Lonergan đứng dậy. - Ta sẽ liên lạc sau. - Còn chuyện này nữa. Cooper nói. Lonergan đứng lại - Chuyện gì ?. - Anh cũng đừng cho ai biết là tôi đã cung cấp tin này. Tôi không muốn JoAnn từ nay sẽ không tin tôi nữa.
- Được thôi.
Ngồi lại một mình, Alex Cooper nhẩm tính xem sẽ làm gì với số tiền 2000 đô mà không để JoAnn biết.
Tổng đài điện thoại khách sạn Monroe Arms nằm ở một góc bên cạnh quầy lễ tân.
Lúc Lonergan bước vào với cặp tài liệu trên tay, JoAnn McGrath đang bận việc.
Anh nghe thấy cô ta nói qua điện thoại.
- Tôi sẽ chuyển máy cho ngài. Xin chờ một chút.
JoAnn nối máy rồi quay lại phía Lonergan.
- Tôi có thể giúp gì cho ông?. - Tôi là người của công ty điện thoại.
Lonergan nói. anh rút ra một tấm thẻ.
- Chúng tôi có một số rắc rối.
JoAnn McGrath nhìn anh ngạc nhiên.
- Chuyện gì vậy?.
- Có người khiếu nại rằng phải trả tiền cước phí cho những cuộc gọi không phải của họ.
Anh vờ tra lại trong tập hồ sợ - Ngày 15 tháng 10.
Họ phải trả tiền cuộc gọi đi Đức, mà họ thì không quen ai ở Đức cả.
Thế nên họ bực mình lắm.
- Ồ, nhưng nào tôi có biết gì về chuyện này?.
JoAnn nói một cách bực dọc.
- Tôi cũng không nhớ là đã có cuộc gọi nào đi Đức vào tháng trước không?. - Cô có ghi lại các cuộc gọi của ngày đó không?. - Tất nhiên là có. - Làm ơn cho tôi xem một chút. - Được thôi.
Cô lôi ra dưới đống giấy tờ một tấm bìa kẹp hồ sợ Chuông điện thoại lại reo.
Trong lúc JoAnn bận nghe máy, Lonergan nhanh chóng lật tìm tư liệu mình cần.
Ngày 12 tháng 10.. Ngày 13.. 14.. 16.. Tờ ghi các cuộc gọi của ngày 15 đã bị mất.
Frank Lonergan đã chờ sẵn tại khách sạn Four Seasons khi Jackie Houston từ Nhà Trắng trở về. - Xin lỗi, bà là thống đốc Houston?. - Vâng. Bà ta quay lại.
- Tôi là Frank Lonergan, phóng viên báo Washington Tribune tôi muốn gửi tới bà lời chia buồn sâu sắc của tờ báo chúng tôi, thưa bà thống đốc. - Cám ơn anh. - Liệu bà có thể dành cho tôi vài phút để trò chuyện không, thưa bà?. - Tôi thực sự không.. - Tôi nghĩ sẽ có ích.. Anh hất đầu về phía phòng chờ của khách sạn. - Ch...
Bà thống đốc thở dài.
- Cũng được. - Tôi biết con gái bà đã tới tham quan Nhà Trắng vào đúng cái hôm mà.. Anh không thể nói nổi hết câu. - Đúng thế. Con bé.. nó tới đó cùng lũ bạn học. Nó rất muốn được gặp mặt Tồng Thống.
Lonergan cố giữ giọng tự nhiên.
- Cô bé có cuộc hẹn với tổng thống Russell phải không?. - Phải. Chính tôi sắp xếp cuộc gặp này. Tôi và tổng thống là bạn cũ. - Thế cô bé có gặp được tổng thống không, thưa bà Houston?. - Không, ông ấy mắc công việc đột xuất. Giọng bà ta nghẹn lại. - Có một điều tôi dám chắc.. - Điều gì, thưa bà?.
- Paul Yerby không giết con bé.
Chúng nó rất yêu nhau.
- Nhưng cảnh sát cho rằng.. - Tôi không quan tâm những gì họ nói.
Họ đã bắt giữ chàng trai đó vô tội.
Cậu tạ.
cậu ta thất vọng tới mức đã treo cổ tự vẫn. Thật khủng khiếp.
Frank Lonergan chăm chú nhìn bà thống đốc, giọng dè dặt: - Nếu không phải là Paul Yerby thì bà có nghĩ đến là ai khác không? Ý tôi muốn nói là cô bé có nói sẽ gặp ai đó ở Washington không?. - Không.
Con bé chẳng quen ai ở đây cả.
Con bé muốn.. Mắt bà bỗng nhòa lệ.Xin lỗi. Hãy bỏ qua cho tôi. - Ồ, không có gì.
Cám ơn bà đã dành thời gian cho tôi, thưa thống đốc Houston.
Nơi tiếp theo Lonergan tới là nhà xác. Helen Chuan vừa bước ra khỏi phòng xét nghiệm tử thi.
- Ồ, ai thế kia!. - Chào tiến sĩ. - Cơn gió nào mang anh tới đây, Frank?. - Tôi muốn nói chuyện với cô về Paul Yerby.
Helen Chuan thở dài.
- Thật là đáng xấu hổ.
Chúng đều còn quá trẻ.
- Lý do gì khiến một chàng trai
kết mới giữa khả năng tâm linh và thế tục; một liên kết “chuẩn bị con đường cho sự định hướng chung này của xã hội”[158]. Dưới sự định hướng của họ, toàn bộ xã hội sẽ được tổ chức để “hành động theo tự nhiên” do hiện tại nó được tổ chức dưới dạng các bộ phận riêng rẽ. Trong ngôi nhà chung này, dân chúng thôi không còn ...
Cho đến nay, trong khi con người chỉ tác động vào tự nhiên những sức mạnh đơn lẻ và thậm chí những nỗ lực trái ngược nhau do hậu quả của việc loài người phân bố không đều vào những vùng khác nhau, mà vùng bé hơn luôn muốn sử dụng tất cả sức mạnh của nó để thống trị vùng khác, thì giờ đây con người sẽ chấm dứt chỉ huy n...