text
stringlengths
1
55.3k
Tất cả các câu hỏi sẽ phải được giải quyết trong một hệ thống chính trị như vậy là: Những loại hình xí nghiệp nào giúp cộng đồng có thể gia tăng sự thịnh vượng hiện có, dựa trên kiến thức sẵn có về khoa học, nghệ thuật và công nghệ? Bằng các biện pháp nào mà những kiến thức như vậy được phổ biến và đạt tới độ hoàn hảo ...
- Tôi cho là tất cả các câu hỏi này và những câu hỏi sẽ có thể nảy sinh từ chúng thực sự là những câu hỏi thực chứng và có thể giải quyết được. Các quyết định cần phải có là kết quả của các luận chứng khoa học, hoàn toàn độc lập với ý chí của con người, và chúng sẽ được đem ra thảo luận bởi tất cả những người được đào ...
Những ảo tưởng đẹp đẽ được mô tả hết sức hoàn hảo này, kể từ thời đại của Saint-Simon, đã lôi cuốn các bộ óc được đào tạo một cách khoa học không biết đến nhường nào! Nhưng nó cũng thật rõ ràng với chúng ta hiện nay, thậm chí ngay trong công thức đầu tiên, rằng đó là một sự lừa gạt; tức cái ý tưởng dựa trên sự mở rộng ...
Tuy nhiên, lúc đầu, một lần nữa ông lại thất bại với những lời kêu gọi của mình.
Ông đã hi vọng chính vị vua dòng họ Bourbon sẽ là người nhảy vào lãnh đạo phong trào mới để không những có thể đương đầu trước những mối đe doạ đối với vương triều lúc bấy giờ mà còn đưa nước Pháp đi tiên phong trên con đường văn minh hóa. Ngoài ánh hào quang mà các vương triều Bourbon có được từ những cải cách xã hội,...
Nhưng sự phản hồi duy nhất lại là việc Saint-Simon bị kết án như một tòng phạm về mặt đạo đức trong vụ ám sát Công tước de Bery bởi lẽ trong bài “Parable” của mình, ông đã khuyến khích con người tìm đến cái chết vì sự thanh cao. Mặc dù cuối cùng ông cũng đã được tha bổng, vụ kiện tụng chỉ có tác dụng gây sự chú ý đối v...
Những nguồn tài chính cho Saint-Simon một lần nữa lại bị cạn kiệt, và sau một lời kêu gọi mới đến những người có thiên hướng phát triển nền triết học thế kỉ XIX và có mong muốn trở thành foundateurs de la politique positive [những nhà sáng lập bộ môn chính trị học thực chứng] cũng rơi vào thất bại thì dự tưởng này cũng...
Tuy nhiên, chúng ta vẫn có thể thấy rằng càng ngày ông càng đi theo con đường chủ nghĩa xã hội độc tài, con đường mà chỉ sau khi ông qua đời mới được những học trò của ông hoàn thiện.
Trong bài bình luận
www.SachVui.Com
xin vương lượng xét cho. Nay kính” Kể từ ngày thượng nguyên lên thuyền, cuối tháng Giêng đến nước Đại Việt. Ban đầu lưu trú tại chùa Thiền Lâm Thuận Hóa, kế đến ở chùa Di Đà Hội An, bị trở gió tại Cú Lũ sơn, lại trở về ở chùa Thiên Mụ.
Vượt qua biển cả, trèo đèo Ngãi Sơn (Hải Vân), trèo non vượt biển, thấm thoắt đã qua một năm.
Hằng ngày cùng với quốc vương và các đại thần thù tạc, cùng thập phương tứ chúng bàn hoàn, những điều mắt thấy tai nghe, hoặc thuộc về phương diện chánh trị đắc thất, hoặc thuộc phong tục chánh tà, nhơn vật sơn xuyên, côn trùng thảo mộc, tuy những nơi chưa trải qua còn nhiều; nhưng biết xa từ gần, cũng đã thâu thập đượ...
Năm non bốn biển, dám khoe lịch duyệt như Tứ Trường188. Rau lạ tre kỳ, há sánh kiến văn bằng Bác Vọng189. Chẳng qua tùy việc phát lời, gom lời thành tập, vậy thôi.
Trong những lúc đau nằm ở Hội An, dưỡng nhàn ở chùa Thiên Mụ, tháng ngày qua lại, biết bao thù ứng vãng lai, xúc cảnh hứng tình, gặp người trò chuyện. Có khi, nhân sự đòi hỏi của người khác, thổ lộ lòng mình, hoặc cùng viết trong một lúc, hoặc làm thành trong nhiều ngày. Thứ tự đảo điên, thiên tập khó sắp, họp làm một ...
HẢI NGOẠI KỶ SỰ QUYỂN VI ió mưa quán khách, lặng ngồi thâu đêm.
Ngẫu nhiên đọc lại bài của Quốc Sĩ ông ký lục, bàn về thơ và thiền đạo, lời bàn tợ phải mà hóa trái. Đại phàm Phật pháp văn chương làm thơ viết kệ, quý ở chỗ đánh phá ý thức phát ra từ chỗ trí tuệ căn bản, tự nhiên thấu rõ; nếu chỉ luống cậy học rộng nhớ nhiều, thì lý luận thường không tránh khỏi cái bệnh phụ hội khiên...
Ấy lại là chỗ cưỡng hợp của ông vậy.
Trong bàiKim Sơn thù tứ đại192 ngũ uẩn193, ông muốn đem đai ngọc trần sơn môn, nhưng luôn luôn dây xỏ mũi bị nắm trong tay người khác, chỉ vì từ trước ông chỉ dùng ý thức thông minh ức đạt nghĩa lý, chưa từng dùng đạo để đánh tan sự chướng ngại của cách âm, cho nên hoảng hốt chẳng thấy rõ đoan đích vậy. Thần Tú đại sư1...
Tây Thiên 28 tổ, Đông Thổ 6 tổ, đều lấy tâm truyền tâm, chẳng phải lấy gương truyền gương hay lấy đài truyền đài bao giờ, ấy là cưỡng hợp vậy.
Làm thơ, làm vần có khởi thừa chuyển hợp, thuyết pháp cũng vậy. Nay trong bài kệ, hai câu đầu lấy “thân” và “tâm” song khởi, mà câu kết nói “vật sử giả trần ai” (chớ khiến dính dơ bụi), chỉ kết câu “minh cảnh”, không hề nói đến “bồ đề”; thế là chỉ luống chuyên công văn tự, mà nghĩa lý không được thấu đáo, tức là phụ hộ...
của mình được định nghĩa và tính tổng rõ ràng như một sản phẩm trả theo giờ hoặc một sản phẩm khoán trong điều tra dân số quốc dân hay trong suy nghĩ của mọi người.
Và vì lẽ công việc của chị ta không được định nghĩa là công việc, chị ta kiệt sức vào cuối ngày mà cảm thấy không có quyền được như thế, do vậy mà sự xúc phạm còn được cộng thêm với sự tổn thương. Trái lại, những công nhân trong nhà máy ở Detroit hoàn thành chỉ tiêu sản xuất cả ngày của mình trong ba giờ rồi dùng thời ...
Những định nghĩa văn hóa về công việc này có các hàm ý kỳ lạ đối với sức khỏe của nền kinh tế nói chung và do vậy, bắt nguồn cho các cơ hội của độc lập trong sinh sống. Chúng ta thường nhấn mạnh tầm quan trọng của việc mở rộng các khu vực có uy tín trong nền kinh tế và bỏ qua các cơ hội kinh tế ở những khu vục gần với ...
Chẳng hạn, vào thời các trại CCC, [294] nhiều người cho rằng công việc CCC trên các tuyến chữa lửa quan trọng hơn công việc CCC trong các lĩnh vực tiêu khiển, cũng như Nhà hát liên bang WPA [295] được xem là không quan trọng về mặt kinh tế bằng các tòa công sở đồ sộ ở Georgia của PWA.
[296] Trong xã hội chúng ta, tiêu thụ được định nghĩa là phương tiện hơn là mục đích. Điều này ngụ ý chúng ta tiêu thụ để đạt được toàn dụng - nên chúng ta tìm kiếm toàn dụng bằng cách sản xuất thêm sản phẩm hơn là sản xuất thêm đủ loại nguồn tiêu khiển mà thời gian nhàn rỗi của chúng ta, việc tập tành tiêu thụ của chú...
Các định chế và tính cách của người do nội tại định hướng hợp lại ngăn anh ta không chọn công việc của mình, và khiến anh ta chấp nhận nó như một tất yếu Malthus. Cả các định chế lẫn tính cách người kiểu ngoại tại định hướng mang lại cho anh ta một mức độ linh hoạt tiềm tàng nhiều hơn khi định nghĩa lại và cấu trúc lại...
II. Người hấp dẫn, người câu giờ, người cần thiết Giờ chúng ta sẽ quay sang ý niệm đầu tiên trong cặp ý niệm song sinh sẽ liên quan đến chúng ta trong chương này và chương tiếp sau đây. Một cái, tôi sẽ gọi là “cá nhân hóa giả tạo”; cái kia, “tư hữu hóa ép buộc”. Chúng ta đã gặp cá nhân hóa giả tạo trong cuốn sách này, ...
CÁ NHÂN HÓA NHÂN VIÊN VĂN PHÒNG: TIẾN TỚI SỨC HẤP DẪN Ông giám đốc kiểu nội tại định hướng không bao giờ “thấy” thư ký của mình. Thư ký, như thành viên của một tầng lớp khác, và thường thường, một nhóm sắc tộc khác, cũng hiếm khi “thấy” ông chủ như một cá nhân. Được bàn tay vô hình gom lại một chỗ, cả hai tập trung vào...
Chúng ta có thể thấy sự đổi khác khi so sánh các thái độ đối với công việc văn phòng của phụ nữ mà hai tờ nhật báo của Chicago biểu thị. Một tờ, Tribune , ủng hộ các giá trị lâu đời là niềm hứng thú với công việc; tờ kia, Sun-Times , ngầm biện hộ cho các giá trị mới hơn của cá nhân hóa. Tribune quản lý một cột báo hằng...
Tờ Sun-Times tạo ra một mối nối về phong cách hòa hợp giữa lúc nhàn rỗi và khi làm việc sát sao hơn tờ Tribune .
Nó truyền đạt ý niệm rằng ông chủ lúc nào cũng đang cá nhân hóa, cũng như ông ta biết rằng vấn đề - gần như duy nhất - cho nữ nhân viên văn phòng là xác định phong cách để phản ứng lại ông chủ và khiến ông ta nhiệt tình đáp lại.
Tờ Tribune , ít quan tâm hơn nhiều cái chúng ta có thể gọi là công nghệ tâm trạng, mà duy trì sự tôn trọng dành cho các kỹ năng tốc ký và đánh máy chẳng có gì hấp dẫn. Nơi nào có sự thờ ơ về chính trị thì chúng ta thấy có sự khuyến khích đối với sức hấp dẫn. Vì thế nơi nào có sự thờ ơ về công việc, thì cũng lại có sự k...
cùng diễu hành với các đơn vị của P.O.U.M.
và mọi người đều cho là sẽ có rắc rối.
Tôi chẳng muốn dính líu vào những vụ đánh nhau vô nghĩa trên đường phố một tí nào. Bước đi trên đường phố, dưới những lá cờ đỏ với những câu khẩu hiệu làm chấn động lòng người để rồi bị hạ sát bởi một phát súng tiểu liên do một người hoàn toàn xa lạ bắn ra từ cửa sổ ngôi nhà bên cạnh – không, tôi nghĩ rằng cái chết của...
10 Giữa trưa ngày 3 tháng 5, một người bạn ở phòng chờ khách sạn tình cờ bảo: “Nghe nói có rắc rối ở tổng đài điện thoại.” Lúc đó tôi đã không chú ý đến câu nói của anh ta. Khoảng ba bốn giờ chiều hôm đó, lúc đang đi trên phố Ramblas tôi bỗng nghe thấy mấy tiếng súng nổ ở phía sau. Tôi quay lại và nhìn thấy mấy thanh n...
Tôi nghĩ ngay: “Bắt đầu rồi!” Ý nghĩ ấy hoàn toàn không làm tôi ngạc nhiên. Đã mấy ngày nay ai cũng tin rằng “nó” có thể bắt đầu bất cứ lúc nào.
Tôi cho là mình phải quay lại khách sạn ngay lập tức để xem bà xã có việc gì không.
Nhưng có mấy người thuộc đội quân vô chính phủ đứng ở ngã tư vẫy tay ra hiệu cho dân chúng quay lại và quát tháo bảo họ không được đi ngang qua trận địa. Tiếng súng lại vang lên. Đạn bắn từ trên tháp xuống, đám đông hốt hoảng chạy dọc theo phố Ramblas, mọi người đều tìm cách tránh xa chỗ bắn nhau. Có thể nghe thấy tiến...
Tôi nhìn thấy hai người sỹ quan Quân đội Nhân dân tay đặt trên bao súng lục, đang thận trọng lùi lại sau hàng cây.
Đám đông chạy xuống ga tầu điện ngầm nằm giữa phố Ramblas.
Tôi quyết định ngay lập tức là không đi theo họ.
Có thể bị kẹt ở dưới đó hàng tiếng đồng hồ.
Lúc ấy có một viên bác sỹ người Mỹ, ông này đã từng ở mặt trận với chúng tôi, chạy tới và nắm lấy tay tôi.
Ông ta có vẻ rất xúc động.
“Đi thôi, chúng ta phải đến ngay khách sạn Falcón”. (Khách sạn Falcón là kiểu nhà tập thể do lực lượng P.O.U.M.
cai quản và chủ yếu là dành cho dân quân đi phép sử dụng).
“Quân P.O.U.M. sẽ tập trung ở đấy. Rắc rối rồi! Chúng ta phải tập trung lại một chỗ”.
“Nhưng chuyện quỉ quái này là thế nào ấy nhỉ?” – Tôi hỏi.
Ông bác sỹ tiếp tục kéo tay tôi.
Vì quá xúc động ông ta chẳng nói được chuyện gì rõ ràng cả.
Có vẻ như ông ta đã có mặt trên quảng trường de Cataluña khi có mấy chiếc xe tải chở lực lượng bảo vệ vũ trang tiến về phía tổng đài điện thoại do công nhân thuộc C.N.T. vận hành, rồi bất ngờ tấn công tổng đài. Quân vô chính phủ đến và thế là xảy ra đánh nhau.
Tôi hiểu ra là “rắc rối” mà anh bạn nói sáng nay chính là yêu cầu của chính phủ đòi nắm tổng đài nhưng dĩ nhiên là đã bị từ chối.
Có một chiếc xe tải chở đầy quân vô chính phủ, súng trường lăm lăm trong tay chạy ngược lại hướng với chúng tôi.
Ở đằng trước xe có một thanh niên ăn mặc rách rưới nằm trên đống nệm với một khẩu trung liên.
Khi chúng tôi tới khách sạn Falcón, nằm ở cuối phố Ramblas, thì đã có một đám đông tập trung tại tiền sảnh.
Khung cảnh cực kì hỗn loạn, không ai biết phải làm gì, và cũng chỉ có mấy chiến sỹ xung kích làm nhiệm vụ bảo vệ toà nhà là có vũ khí mà thôi.
Tôi đi sang khu vực Uỷ ban P.O.U.M., nằm ở bên kia đường.
Ở tầng trên, trong căn phòng nơi dân quân thường đến lĩnh lương cũng có một đám đông đang hò hét. Tôi thấy một người đàn ông, cao, gầy, xanh xao nhưng bảnh trai, mặc thường phục vừa cố gắng vãn hồi trật tự vừa lấy thắt lưng cùng với những hộp đạn vứt thành đống trong góc phòng ra phân phát cho mọi người. Hình như không...
Tay bác sỹ đã biến đâu mất, chắc là có người bị thương, cần bác sỹ, nhưng lại thấy một người Anh nữa đi tới. Sau đó, người đàn ông cao gầy ban nãy cùng với mấy người nữa đem súng trường từ phòng bên trong ra phát cho mọi người. Vì là người nước ngoài cho nên lúc đầu tôi và tay người Anh kia không được phát súng, họ có ...
Mọi người đều nói rằng bây giờ không thể đi trên phố Ramblas được nữa.
Lực lượng bảo vệ vũ trang đã chiếm tất cả các cao điểm và nã đạn xuống người đi đường.
sư biểu”, Tứ thư, Ngũ kinh chép đủ phương pháp trị thế tu thân; chúng ta phải ráng sức làm theo, xử sự mới có thể hợp lý. Nay nhà vua nên dựng nhà quốc học, tôn thờ Khổng thánh, tàng trữ sách nho; mời các nhà lý học danh nho ra làm thầy để giảng minh đạo thánh. Từ vương thế tử, con em các đại thần, cho đến nhân dân tuấ...
Có thuyền khách từ Quảng Đông đến, hỏi thăm tin tức thuyền sau; nói vì khách hàng chưa tề tựu, có lẽ chậm vài ngày sẽ ra biển. Nhưng chờ mãi bặt vô âm tín, quá kỳ rồi vẫn chưa đến nơi, trong bụng rất lấy làm lo. Những tăng chúng theo hầu, bất phục thủy thổ, quá nửa bị bệnh. Ta nhơn bị tiết tả, dạ dày nóng, miệng lở, ăn...
Phần thì viên tri sự theo hầu, báo cáo hết lương.
Nhơn tình chưa quen, tiếng tăm chẳng hiểu, quốc sư chểnh mảng, đại chúng u ơ. Lúc ấy đương ngồi một mình, ngửa nhìn mây bay biến ảo, lắng nghe chim hót líu lo, ngùi ngùi than rằng: Truyện xưa chép Đức Khổng đi đến nước Thái, nước Trần, bị hết lương thực, việc ấy có chăng? Ta đức chẳng sánh kịp cổ nhơn, mà gặp gỡ lại đồ...
Bài thứ 1 Lều cỏ ngồi thơ thẩn, Mưa xuân phơi phới bay.
Gõ mâm không định ý, Bầu đắng khá thương thay. Bếp nguội lương chiều hết, Người xa tin nhạn chầy. Bơ vơ nhớ quê cũ, Đỗ vũ kêu tối ngày. Bài thứ 2 Ngoài biển mây thưa thớt, Quanh rèm lởn vởn bay. Vào rừng nguyên có hẹn, Sao tớ lãng quên ngay. Giấc mộng dầu êm ái, Cảnh đời thường đổi thay.
Ngõ ngoài ai gánh giỏ, Gõ khánh bảo cho hay.
Chùa Thiền Lâm vì thiếu sắp đặt, nên lương thực tiếp tế, ngẫu nhiên bị thiếu hụt. Riêng phần ta, quốc vương cung dưỡng rất trọng hậu, cho đến trăm quan lớn nhỏ, hậu cung quý thích, thảy đều đưa tiền bạc xin yết kiến. Theo phong tục, những người dâng lễ, nếu chẳng phải tự mình đem đến, ấy là “bất kính”, nên từ khước nga...
Nghe nói Thiền Lâm mạch rộng khơi, Thấm nhuần ơn trạch khắp nơi nơi. Ma ha trăng dọi trên đàn hạnh, Bát nhã gió lồng trước cửa mai.
Kìa sắc ấy không, không ấy sắc, Nào ai cầu tớ, tớ cầu ai. Nhớ nhung đây đó lòng như một, Suối Hổ73 nhìn nhau hả hả cười. Thơ để tả tính tình, câu thơ khéo hay vụng, chẳng bàn làm gì, nhưng ba chữ Trăng Ma ha đối Gió Bát nhã, còn có chỗ cần châm chước phê bình. Nay hãy cứ theo nguyên vận họa lại bài thơ và viết kèm một ...
Tôi đến quý quốc mà chẳng đến yết kiến các ông, chẳng phải cố ý kiêu ngạo. Kẻ tu đạo chẳng muốn lấy thường sáo ngoài đời để đãi các ông. Nếu dập đầu trước thềm, để dua mị bậc cao minh, sẽ bị người đời cười chết.
Xưa Thao Quang làm thơ đáp Bạch Cư Dị có câu rằng: “Mây trăng khá bay về núi biếc, trăng thanh khôn khiến tách trời xanh”, rõ ràng khách ngoài đời chẳng muốn xu hướng kẻ quyền quý vậy. Bần tăng tuy đạo đức mỏng manh, há chẳng lấy Bạch Cư Dị đãi người quân tử hay sao? Minh công đã khiến công tử hạ cố, lại còn ban cho qu...
Đọc
ong đính những hạt ngọc trai nhỏ của người Hồi Giáo, tôi thoáng thấy khuôn mặt xanh xao của một người Grassy nhìn ra và mỉm cười với tôi. Thế là tôi vội vã đi theo mặc cho những người nô lệ đi như chạy, vừa đi vừa cau có nhìn tôi.
Thực ra tôi chẳng quan tâm, tôi chỉ cảm thấy tò mò ghê gớm.
Cuối cùng họ dừng lại ở một ngôi nhà vuông vức quét vôi trắng. Nhà không có cửa sổ, chỉ có một cửa ra vào nhỏ như cửa vào nhà mồ. Bọn nô lệ đặt kiệu xuống, gõ cửa ba lần bằng một cái vồ bằng đồng. Một người Armenia trong chiếc áo captan truyền thống may bằng da màu xanh nhìn qua cửa xép, khi thấy rõ họ anh ta mới mở cử...
Trước khi đi vào nhà, nàng còn ngoái đầu nhìn lại và mỉm cười với tôi lần nữa.
Tôi chưa từng gặp người nào có nước da xanh xao đến thế.
Khi mảnh trăng hạ tuần lại hiện ra tôi quay về chỗ cũ tìm ngôi nhà nọ nhưng nó không còn ở đấy nữa.
Thế là tôi biết người đàn bà là ai và tại sao nàng lại mỉm cười với tôi.
Chắc chắn ông sẽ tiếc là không có mặt ở đấy.
Có một bữa tiệc ở chỗ của vầng trăng mới và một vị hoàng đế trẻ tuổi đã rời bỏ cung điện của mình đến đền thờ để cầu nguyện.
Tóc và râu ông hoàng này được nhuộm bằng những cánh hoa hồng, đôi má đánh một lớp phấn vàng; hai bàn tay và hai bàn chân thì vàng như nghệ. Vào lúc mặt trời lên, ông hoàng từ cung điện đi ra trong chiếc áo choàng bằng bạc, mặt trời lặn ông trở về hoàng cung với chiếc áo bằng vàng.
Mọi người phủ phục dưới đất, giấu mặt đi trước sự xuất hiện của thiên tử nhưng tôi thì không. Tôi đứng cạnh một quầy hàng bán quả chà là, chờ đợi. Khi hoàng đế nhìn thấy tôi, ông ta giương đôi lông mày vẽ lên rồi đứng lại. Tôi cũng đứng im, không quỳ rạp xuống như các thần dân của ông ta. Mọi người lấy làm ngạc nhiên l...
Phía trong là một lâu đài lớn với những lối đi có mái che chạy chung quanh. Tường bằng thạch cao tuyết hoa trắng toát, đó đây có lợp những tấm tôn màu xanh da trời và xanh lá cây. Những cái cột lớn bằng đá hoa cương xanh, mái hiên lợp bằng một loại đá hoa cương có màu hồng đào.
Tôi chưa bao giờ thấy một cảnh tượng như thế.
Trong lúc tôi đang đi qua sân
thay đổi được thực hiện, toàn bộ chuỗi sẽ được cập nhật lại.
Blockchain giúp bảo mật và hợp lý hóa các giao dịch một cách hiệu quả mà không yêu cầu các bên trung gian quản lý quá trình. Công nghệ Blockchain mang tính cách mạng trên phương diện lưu trữ hồ sơ, có thể theo dõi và ghi lại mọi thay đổi trong hồ sơ hay trong giao dịch. Ứng dụng của Blockchain vào thực tiễn
giận, phẫn uất, nhục nhã, tự tin, quyết tâm và can đảm để nói rằng “Không bao giờ như thế nữa!” Quyết tâm thay đổi bản thân và hoàn cảnh của họ là không thể lay chuyển.
Họ lao mình vào đọc những cuốn sách bổ ích, ăn mặc đúng cách, suy nghĩ hợp lý và tới những nơi cần tới. Cuộc sống của họ chuyên chú hướng tới việc thay đổi “mọi điều” để trở nên tốt đẹp hơn. Bất chấp niềm hứng khởi, lòng quyết tâm và nỗ lực mới mẻ này, hãy hình dung cơ hội thành công khi cuối ngày người ấy phải trở về ...
Dường như sẽ luôn có một ông anh rể ở đó để nói rằng: “Với một người lúc nào cũng trắng tay, cậu đang diễn một trò khá hay đấy. Chúc may mắn!” Chịu ảnh hưởng của cả “quyết tâm thành công mới mẻ” và những người gần gũi luôn nhắc nhở chúng ta về quá khứ điêu đứng cũng giống như là đi trên một chiếc thang máy tinh thần; c...
và tất nhiên là cả thám hiểm không gian.
Peter nhìn thế giới như một kho cơ hội, và không vấn đề nào là quá lớn không thể vượt qua.
Có lần ông thấy một tấm bảng với nội dung của Định luật Mur- phy trong văn phòng một đồng nghiệp: “Nếu điều gì đó có thể gây sai sót, nó sẽ gây sai sót”. Peter cho rằng câu nói đó là sự thừa nhận thua cuộc. Ông bèn bước tới, gạch bỏ phần “nó sẽ gây sai sót” và viết thật to: “SỬA NÓ ĐI!”.
Chúng ta có thể gọi sự hiệu đính này là “Định luật Diamandis”. Peter Diamandis khai trương Đại học Singularity để giảng dạy triết lý và kỹ năng này.
Người tham dự từ mọi nơi trên thế giới học cách giải quyết các vấn đề to lớn. Họ được hướng dẫn cách tạo nên ý tưởng đột phá và cố gắng sử dụng các kỹ năng đó trong vài tháng để đạt tới một sản phẩm hay một dịch vụ ảnh hưởng tích cực đến hàng tỷ người trong mười năm tới.