text
stringlengths
1
55.3k
Cho phép tôi được giải thích.
Hãy bắt đầu với danh sách hành vi của đội Đỏ.” Giảng viên tiếp tục: “Mục đầu tiên có tựa đề ‘Họ làm tốn thời gian của bạn mà chẳng được việc gì cả’. Đội Đỏ, phong cách mua hàng nào thể hiện hành vi này?” Những hành vi đáng thất vọng của khách hàng • Họ làm tốn thời gian của bạn mà chẳng được việc gì cả. • Người đại diệ...
• Họ không nói rõ ràng là họ muốn gì và thay đổi thường xuyên. • Họ không gọi lại cho bạn. • Họ muốn kể cho bạn toàn bộ cuộc đời họ.
Ian nhận xét: “Đương nhiên là nhóm C. Họ tiêu tốn thời gian của bạn vào việc chạy thử nhiều mẫu xe. Nhóm C muốn bạn thu thập số liệu về mọi mẫu xe mà họ quan tâm. Họ phân tích thông tin từ các tạp chí dành cho người tiêu dùng.
Họ gặp bạn 4-5 lần.
Rồi cuối cùng, chẳng làm gì cả!” “Ian này, nếu hành vi khiến anh cảm thấy khó chịu nhất bắt nguồn từ nhóm C, vậy thì phong cách chủ đạo của anh là gì?” Dave có thể trông thấy các biểu hiện trên khuôn
thật sự của thế giới này. Tôi mong rằng các bạn sẽ quan tâm và ủng hộ các hành động vì toàn cầu của tổ chức Liên Hợp Quốc hơn nữa” và gieo vào lòng thế hệ trẻ những ước mơ và hy vọng.
Vào tháng 8/2011, Ban Ki Moon trở về thăm Hàn Quốc. Ông đến tham dự buổi lễ khai mạc Dự án gây quỹ “giúp đỡ trẻ em châu Phi” của Hội Chữ thập đỏ Hàn Quốc được tổ chức tại một khách sạn ở Seoul.
Tại buổi lễ này, ông đã gặp gỡ nhóm nhạc nữ Girls’ Generation.
Seo Hyun, ca sĩ trẻ nhất trong nhóm rất hâm mộ Tổng thư ký Ban Ki Moon. Trong một chương trình truyền hình, Seo Hyun đã chia sẻ rằng thần tượng của cô là Tổng thư ký Ban Ki Moon, đến mức trong phòng cô luôn treo một bức ảnh lớn của ông. Và khi được hỏi nếu phải chọn giữa ngôi sao Hollywood là Johnny Depp và Tổng thư ký...
Tôi luôn coi ông là người thầy lớn của cuộc đời.
Và khi biết nhóm nhạc của mình sẽ được gặp mặt ông trong buổi lễ gây quỹ cho trẻ em châu Phi, tôi đã vô cùng hồi hộp. Tôi viết thư và định sẽ gửi kèm album đề tặng ông.
Tôi đã rất thất vọng khi nghe tin rằng nếu không xếp lịch hẹn trước, thì khó lòng có thể tiếp cận ông. Nhưng may sao, nhờ ban tổ chức ưu ái, tôi đã có thể gửi tặng ông món quà sau khi ông kết thúc phần phát biểu.” Tổng thư ký Ban đã nhận món quà và tươi cười đáp lại, “Thật hồi hộp khi nhận được thư của bạn”.
Ông đã ký tặng vào cuốn sách mà Seo Hyun mang đến với dòng chữ “Hát cho tình yêu, hát cho hòa bình” và đề tặng Seo Joo Hyun (tên thật của cô). Seo Hyun đã thực sự xúc động và hạnh phúc, đó là cuốn sách cô luôn mang theo bên mình.
Từ thời niên thiếu, khiêm tốn đã là một trong những đức tính của ông.
Và cho đến khi đã trở thành Tổng thư ký của Liên Hợp Quốc, đức tính này vẫn không hề thay đổi. Đất nước Hàn Quốc luôn tự hào là nơi sinh ra Tổng thư ký Liên Hợp Quốc, vì vậy có nhiều sự kiện mang tên ông như Đại hội marathon Ban Ki Moon là một ví dụ và những sự kiện như thế này luôn mang lại rất nhiều hiệu ứng tích cực...
về đây!
Lúc đó thằng Siskin đành thú tội, rằng nó đã không nghe lời mẹ, và con Lobzik suốt thời gian qua sống trên tầng áp mái, nó lén mang thức ăn lên đó cho con chó, và nó yêu con chó đến mức không thể đuổi con vật ra ngoài trời rét buốt ngay lúc này, con chó tội nghiệp hoàn toàn cô đơn, không nhà cửa. - Nhưng giá như con họ...
Vì thế con không thể học thuộc bài được.
Đến thế nữa thì mẹ nó động lòng thương, và nói: - Nếu con hứa sẽ làm hết mọi bài tập về nhà ngay sau khi đi học về thì có thể mẹ sẽ cho phép con giữ con chó lại mà nuôi. Tất nhiên là thằng Siskin hứa ngay. - Được, để mẹ xem con giữ lời hứa thế nào, - mẹ nó nói. - Mẹ sẽ kiểm tra sách vở của con hàng ngày sau khi đi làm ...
Cậu sẽ thấy nó là một con chó cực thông minh.
Nó đã biết ngậm cái gậy trong mõm rồi đấy. - Theo tớ để ngậm cái gậy trong mõm thì chẳng cần phải thông minh gì nhiều lắm. – Tôi nói. - Cũng còn tuỳ đối với ai chứ, - thằng Siskin cãi. - Tất nhiên nếu cậu ngậm cái gậy trong mồm thì chẳng cần tí thông minh nào, nhưng con Lobzik thì cần.
Chúng tôi về nhà nó.
Siskin lấy hộp đường từ chạn ra và gọi con Lobzik.
Trông thấy hộp đường, con chó chạy ngay lại và vui vẻ vẫy đuôi.
Rõ là nó đã quá quen với cái vật đó rồi. Kostia đưa cho nó cái gậy, bảo: - Khoan, mày phải ngậm lấy cái gậy đã, rồi mới được ăn đường.
Con chó quay đầu tránh cái gậy, và hau háu nhìn hộp đường. - Nào, đừng nhìn hộp đường thế, tao bảo mày ngậm cái gậy cơ mà! – Kostia cao giọng.
Con chó chẳng hề tỏ ý định ngậm lấy cái gậy. Thằng Siskin bèn lấy tay vành mõm nó ra, nhét cái gậy vào đó, thế nhưng ngay khi nó vừa thả tay ra thì con chó há mõm, cái gậy rơi lại rơi xuống sàn mất. - Thế đấy, mày quên hôm qua tao dạy mày những gì rồi à? - Thằng Siskin cằn nhằn. – Thôi đành dạy lại từ đầu vậy. Nó nhét ...
Dần dần thì con chó cũng hiểu chúng tôi muốn gì ở nó, rằng cứ ngậm cái gậy trong miệng một lúc thì được thưởng một miếng đường, cho nên nó bắt đầu tự ngậm lấy cái gậy, không phải giữ mõm nó nữa.
Tuy
nó.
Trong lúc họ nói chuyện thì rõ ra rằng Mikhail không sẵn lòng chấp nhận kiểu rủi ro đó. Thực ra, anh ta không sẵn sàng chấp nhận bất cứ thứ rủi ro nào.
Vợ anh ta thường xen vào cuộc trao đổi của họ, muốn nói chuyện riêng với chồng mình.
Mỗi lần xen ngang chị ta thường trừng mắt nhìn Anatoly với ác ý không che đậy.
Hoàn cảnh đòi hỏi sự khôn ngoan và thận trọng như là một phần của cuộc sống hằng ngày.
Và không thể chối cãi được rằng ông đã đem hiểm nguy đến cho gia đình bạn mình, một gia đình mà ông yêu quý.
Hạ thật thấp những kỳ vọng xuống, ông bảo Mikhail rằng ông không muốn gì hơn là một đêm ngủ trong chuồng bò của họ.
Ông sẽ ra đi vào sáng ngày mai. Ông sẽ đi bộ đến nhà ga gần nhất, theo cách ông đã đến đây.
Ngoài ra, chính ông đã có ý phá khóa chuồng bò. Trong trường hợp rất khó xảy ra là ông bị bắt thì gia đình có thể khai là không biết và vờ như có kẻ đột nhập.
Ông đã tin rằng sự phòng xa này trấn an được chủ nhà.
Không thể nhìn bạn mình khóc, Anatoly cúi sát: - Không có gì phải cảm thấy cố lỗi cả.
Chúng ta ai cũng chỉ cố sinh tồn thôi mà.
Mikhail thôi khóc. Anh ta ngước lên, gạt nước mắt.
Nhận ra đây có lẽ là lần cuối họ nhìn thấy nhau, hai người bạn ôm chầm lấy nhau.
Mikhail lui lại: - Ông là người tốt hơn tôi. Chúc ông may mắn.
Anh ta đứng lên, rời chuồng bò và cẩn thận đóng cửa, lấy chân gạt ít tuyết để chèn lại như cũ. Anh ta quay lưng về hướng gió rồi lê bước về nhà.
Giết Anatoly và khai báo ông là kẻ xâm nhập sẽ đảm bảo an toàn cho gia đình mình. Giờ anh ta sẽ phải liều. Anh ta phải cầu nguyện.
Anh chưa bao giờ nghĩ mình là kẻ hèn nhát, và trong chiến tranh, khi tính mạng của chính anh lâm nguy, anh cũng chưa bao giờ hành động như một kẻ hèn nhát. Một số người thậm chí còn nói anh dũng cảm.
Nhưng có gia đình, đã khiến anh sợ hãi. Anh có thể mường tượng ra những điều tồi tệ hơn cả cái chết cho chính mình nhiều.
Vào đến nhà, anh ta cởi ủng và áo khoác, rồi lên giường. Mở cửa, anh giật mình bởi bóng người bên cửa sổ. Vợ anh thức, nhìn chằm chằm ra chuồng bò. Nghe tiếng anh đi vào, chị quay lại.
Thân hình nhỏ nhắn không tỏ gì là chị có thể bưng bê, mang vác và chặt hái, làm việc mười hai tiếng mỗi ngày để nuôi sống gia đình. Chị không quan tâm chuyện Anatoly đã từng cứu mạng chồng mình. Chị không quan tâm về quá khứ của họ, tình bạn của họ.
Sự trung thành và lòng biết ơn là những thứ trừu tượng.
Anatoly là một mối đe dọa cho sự an toàn của gia đình họ.
Điều đó mới thực.
Chị muốn ông ta đi đi, càng xa gia đình họ càng tốt, và ngay lúc này chị căm ghét ông ta - người bạn hòa nhã và lịch sự chị từng yêu mến và trân trọng với tư cách là một vị khách này - hơn bất cứ người nào còn sống.
Mikhail hôn vợ.
Má chị lạnh.
Anh nắm tay chị. Chị ngước nhìn anh, nhận thấy anh đã khóc: - Anh làm gì ngoài kia? Mikhail hiểu vẻ sốt sắng của chị. Chị hy vọng anh đã làm điều cần thiết. Chị hy vọng anh đặt gia đình mình trên hết.
- Ông ấy để cửa chuồng bò mở.
Bất cứ ai cũng có thể thấy.
Anh đóng nó lại.
Anh ta có thể thấy nắm tay vợ mình lơi ra, cảm thấy sự thất vọng của chị.
Chị nghĩ anh yếu đuối.
Chị đúng.
Anh không mạnh mẽ để giết bạn mình, cũng không mạnh mẽ để giúp bạn.
Anh ta cố tìm lời an ủi: - Không có gì phải lo cả đâu. Không ai biết ông ấy ở đây. MÁTXCƠVA CÙNG NGÀY CÁI BÀN BỊ ĐẬP BẸP RÚM, giường lật ngược lên, thảm rạch nát, gối bị xé ra từng mảnh còn ván sàn thì bị cạy lên, nhưng đến giờ, cuộc lục soát trong căn hộ Anatoly Brodsky vẫn chưa mang lại manh mối cho biết ông ta đang ...
Một tập giấy bị đốt. Những lớp tro mịn từ thư từ đã bị chất thành đống rồi đốt. Gã đưa họng súng cời cời đống tro mong tìm thấy vài mảnh chưa bị lửa bén tới. Tro rụm ra - tất cả đã cháy đen. Kẻ phản bội đã trốn thoát. Leo đáng bị khiển trách.
Gã đã còn nghi ngờ nên chưa buộc tội người đàn ông này, một người lạ. Gã đã cho rằng ông ta vô tội; một kiểu sai lầm chỉ kẻ mới vào nghề mắc phải. Gã đã xem thường một nguyên tắc cơ bản trong công việc của họ: giả định có tội.
Mặc dù nhận trách nhiệm, Leo vẫn không thể thôi tự hỏi nếu gã không buộc phải uổng phí cả ngày trời xử lý cái chết do tai nạn của cậu bé, liệu Brodsky có trốn thoát được không?
Gặp gỡ người thân, dập tắt những tin đồn thiếu căn cứ - đây không phải công việc của một sĩ quan MGB cấp cao. Thay vì đích thân giám sát chiến dịch, gã lại đồng ý đứng ngoài nó để đi gỡ rối một chuyện chỉ là một vấn đề cá nhân. Lẽ ra gã không nên đồng ý. Gã đã tự tin trước mối đe dọa mà lão Brodsky này gây ra - nhận đị...
Gã đã không nghĩ nhiều về vụ án này: Brodsky là người có học, có biết đôi chút tiếng Anh, thường xuyên giao dịch với người nước ngoài.
Đây là cơ sở để cảnh giác, nhưng, như Leo đã chỉ ra, người này là một bác sĩ thú y đáng kính trong một thành phố có ít bác sĩ thú y được đào tạo. Các nhà ngoại giao phải mang chó mèo của họ đến chỗ ai đó.
Hơn nữa, đây là người đàn ông đã từng phục vụ trong Hồng Quân, là bác sĩ trận địa.
Lý lịch của ông ta không gì chê trách được.
Theo hồ sơ quân đội, ông ta đã tình nguyện, và mặc dù theo quy định thì ông ta không đủ bằng cấp làm bác sĩ, mặc dù chuyên môn của ông ta là chữa bệnh cho thú vật, ông ta đã làm việc trong nhiều trạm xá và hai lần liên tiếp được tuyên dương.
Kẻ bị tình nghi hẳn đã cứu rất nhiều mạng sống. Thiếu tá Kuzmin đã nhanh chóng đoán biết lý do dè dặt của người được ông ta bảo trợ. Trong đời lính của Leo, gã đã được nhiều bác sĩ trận địa chữa trị cho rất nhiều vết thương và rõ ràng một dạng tình đồng chí đã ngăn gã lại. Kuzmin nhắc nhở Leo rằng thói đa cảm có thể là...
Trong vụ Brodsky, vấn đề không phải là liệu các nhà ngoại giao nước ngoài có gặp ông vì ông là bác sĩ thú y không, mà là có phải kẻ khả nghi này đã trở thành một bác sĩ thú y để các nhà ngoại giao nước ngoài có thể công khai gặp ông ta hay không? Tại sao ông ta mở phòng khám chỉ cách Đại sứ quán Hoa Kỳ trong tầm đi bộ?...
ảnh hƣởng tạp mà ta thấy xuất hiện trên đƣờng điện tâm đồ. Nhƣng ngoài nguyên nhân đó ra, còn có các nguyên nhân khác về mạch điện thông thƣờng nhƣ các công tắc không tốt, dây điện cực đứt ngầm, chỗ nối dây và điện cực không chặt, điện cực buộc lỏng, cách điện không tốt, phòng ghi bị ẩm quá, nóng quá hay lạnh quá gây ả...
TÍNH TẦN SỐ TIM 1. Dùng thƣớc tần số Đó là những thƣớc rất tiện lợi mà chúng tôi đã cho in với kích thƣớc đúng nhƣ thật dƣới đây (Hình 23), các độc giả có thể cắt ra dán lên một mảnh bìa cứng hay dán dƣới một mảnh nhựa cứng trong suốt mà dùng. Thƣớc có 2 mặt, mặt 1 dùng cho các điện tâm đồ ghi với vận tốc 25mm/s còn mặ...
can’t believe it. (Ôi, tôi không thể tin nổi). • Oh, I didn’t realize you were here. (Ồ, tôi đã không nhận ra anh đã ở đây). • No, you shouldn’t have done that! (Không, bạn đã không nên làm thế!)
Hầu hết các thán từ được xem như các thành phần xen giữa (parenthetical elements), được tách riêng với phần câu còn lại bởi dấu phẩy hoặc một tập hợp dấu phẩy. Nếu thán từ biểu thị cảm xúc mạnh, sẽ đặt một dấu chấm than (!) đằng sau.
Chủ ngữ (subject) chỉ là người, nơi chốn, hay đồ vật được đề cập đến trong câu. Để tìm chủ ngữ của một câu, trước tiên phải xác định vị trí của động từ.
Sau đó, trả lời câu hỏi, cái gì hay ai đang được diễn tả trong động từ: • The monkeys in the treetops must be observed. (Những chú khỉ trên ngọn cây phải được theo dõi). Trong ví dụ trên, cái gì phải được theo dõi (must be observed)?
Câu trả lời là, những chú khỉ (monkeys). Vậy, chủ ngữ ở câu này là những chú khỉ (monkeys).
Chủ ngữ đơn (simple subject) là chủ ngữ không có từ bổ nghĩa nào kèm theo: • The upcoming event, stripped of all the hype, is nothing but a fundraiser. (Sự kiện sắp tới, tràn ngập trên các mục quảng cáo, không gì khác ngoài một buổi quyên góp từ thiện).
Trong ví dụ trên, chủ ngữ đơn là sự kiện (event).
Một chủ ngữ đơn có thể có nhiều hơn một từ hay một mệnh đề: • What he had forgotten about the law was amazing considering how many years he spent in law school. (Những kiến thức về pháp luật anh ta đã quên thật đáng ngạc nhiên nếu xét lại bao nhiêu năm anh ta học ở trường luật). Trong ví dụ trên, chủ ngữ đơn là toàn bộ...
Trong ví dụ trên, bạn/các bạn (you) sẽ được hiểu là chủ ngữ của câu. Khi tiến hành phân tích câu, người khởi đầu một hành động được gọi là chủ thể (agent). Khi dùng thể chủ động, chủ ngữ chính là chủ thể, ví dụ: • The class failed the test. (Lớp đã trượt bài kiểm tra).
Khi dùng thể bị động, chủ thể không phải là chủ ngữ, trên thực tế, một số câu bị động không bao gồm chủ thể. Thông thường, một câu bao gồm một chủ ngữ và động từ đi kèm. Thứ tự có thể bị đảo lộn trong một vài trường hợp.
- Trong các câu hỏi: • Have you read that book? (Bạn đã đọc cuốn sách này chưa?) - Trong cấu trúc chèn thêm (expletiveconstruction): • Here is your book. (Sách của bạn đây).
- Để tập trung sự chú ý vào một từ cụ thể: • What’s more important is his reluctance to find a job. (Điều quan trọng hơn là sự bất đắc dĩ của anh ta khi tìm kiếm công việc.)
- Khi câu bắt đầu bằng một trạng từ, cụm trạng từ, hay mệnh đề: • Rarely have so many been eaten in just one meal. (Hiếm khi có quá nhiều thứ được ăn hết trong chỉ một bữa).
- Sau từ so: • I believe him; so do the people. (Tôi tin tưởng anh ấy; mọi người cũng vậy).
Nguyên tắc cơ bản của sự hoà hợp chủ ngữ - động từ là chủ ngữ số ít cần đi với một động từ số ít. Tương tự như vậy, chủ ngữ số nhiều cần đi với động từ số nhiều: • My brother is a psychologist (Anh trai tôi là một nhà tâm lý học). • My brothers are psychologists. (Các anh trai tôi là các nhà tâm lý học).
- Những đại từ bất định như: anyone (bất cứ ai), everyone (mọi người), someone (một ai đó), no one (không ai cả) và nobody (không một ai) là chủ ngữ số ít, vì thế, cần phải đi với động từ số ít: • Everyone is studying hard. (Mọi người đang học tập chăm chỉ).
- Một số đại từ bất định như: all (tất cả) và some (một số), có thể là số ít hay số nhiều tuỳ thuộc vào những thứ mà chúng đề cập đến có đếm được hay không: • Some of the candy is missing. (Một ít kẹo đã bị mất).
• Some of the dogs are barking. (Một vài con chó đang sủa).
- Đối với đại từ bất định none (không), vừa có thể là số ít hoặc số nhiều, việc dùng động từ số ít hay số nhiều đi với nó không quan trọng, trừ khi có điều gì đó trong câu chỉ rõ số lượng của nó: • None of you write poetry. (Không có ai trong số các bạn làm thơ). • None of the cars are speeding. (Không có cái xe ôtô nà...
- Một số đại từ bất định như: everyone và everybody (mọi người) có vẻ giống như đang nói đến nhiều hơn một người nhưng chúng đều được dùng như là số ít: • Everyone is working hard. (Mọi người đều làm việc chăm chỉ).
- Đại từ each (mỗi) thường được theo sau bởi một cụm giới từ kết thúc bởi một từ số nhiều, ví dụ như: • Each of the monkeys. (Mỗi một con khỉ). Tuy nhiên, each cũng có thể là số ít như câu sau: • Each of the monkeys is eating a banana. (Mỗi con khỉ đều đang ăn chuối).