text
stringlengths
1
55.3k
Năm 1946, ông Tỷ làm Bộ trưởng Tư pháp kiêm Phó Thủ tướng của chánh phủ Nguyễn Văn Thinh.
Cô Ba Trà không phải là người chung tình. Những ai quen biết, từng là bồ bịch, ăn ở như vợ chồng với cô đều xác nhận điều đó. Các cuộc chung sống với bất cứ ai cũng không kéo dài, vì cô ăn xài quá lớn, núi cũng lở. Sau già hai năm, ông toà Tỷ cũng đành chia tay với cô.
Khi nói đến ông toà Tỷ, tôi nhớ đến một ông toà khác cũng là dân ăn chơi lịch lãm, hào hoa, sống độc thân.
Đó là ông toà Trác, từng ngồi ghế Chánh án, xử vụ cô Quờn đốt chồng vì ghen vào năm 1956, mà dư luận xôn xao một thời.
Ông toà Trác thường lái chiếc xe Bel Air màu đỏ tới các nhà hàng, vũ trường sang trọng ăn chơi.
Cuối năm 1956, không hiểu có chuyện riêng như thế nào, ông toà Trác dùng súng lục tự tử giữa lúc danh vọng đang lên.
NGƯỜI ĐẸP ĐẾN CỬA QUAN: BỊ CÁO TRỞ THÀNH THƯỢNG KHÁCH Trong hồi ký “Hơn nứa đời hư ” của Vương Hồng Sển có kể lại một chi tiết khá ly kỳ: Cô Ba Trà đi hầu toà tại dinh Phó Soái!
Cụ chỉ nói vắn tắt, không nêu rõ danh tánh, khiến cho độc giả thắc mắc thêm.
Nay tìm hiểu chúng tôi được biết câu chuyện ấy, mà người kể lại không ai khác hơn là cụ Nguyễn Văn Vực.
Bây giờ là cuối năm 1938 bước sang 1939, nhan sắc cô Ba Trà đã chớm thu (33 tuổi), nhưng vẫn còn mặt hoa da ngọc, chưa có triệu chứng già. Hàm răng đầy đủ vẫn trong như ngà, cho nên, mặc dầu trải qua nhiều đời chồng với hàng tá tình nhơn tạm bợ, và biết bao ong bướm đã tỏ đường đi lối về, nhưng bất cứ ai, già trẻ bé lớ...
lập một mức lương sàn. Và như đã đề cập trước đó, những hạn định về nhân công này chỉ mới sắp xảy ra. Tuy nhiên, trong các ngành công nghiệp tiên tiến hơn và công nhân buộc phải có những kỹ năng kỹ thuật tinh vi thì các công ty Trung Quốc lại lâm vào tình trạng thiếu lao động thực sự, một diễn biến có xu hướng sẽ tạo r...
Một trong những đặc quyền của việc làm chủ một tờ tạp chí là các nhà xuất bản thường xuyên gửi sách của họ về để viết bài điểm sách.
Vào một ngày lạnh buốt đầu năm 2007, tôi đang ngồi trong văn phòng của mình tại Washington đọc một cuốn sách mới có tên là Wikinomics: Sự Cộng Tác Đại Chúng Đã Làm Thay Đổi Thế Giới Như Thế Nào (Wikinomics: How Mass Collaboration Changes Everything) của Don Tapscott và Anthony D.Williams. Như đã nêu trước đó, luận đề “...
Điều đó rất có ý nghĩa.
Cuộc sống của các con tôi, những thanh niên đang ở độ tuổi ngoài 20, gắn liền với Internet.
Ví dụ, nếu tôi nói tôi đã đọc một bài báo rất hay trên tờ Washington Post, thì ngay cả khi tờ báo nằm ngay bên cạnh chúng, chúng sẽ vẫn theo thói quen đứng dậy và đi sang phòng máy tính để tìm bài viết đó.
Trong thập kỷ sắp tới, văn hóa doanh nghiệp vốn đã mạnh mẽ sẽ được tiếp thêm sức mạnh, lật ngược nền kinh tế trong hiệp hai của cuộc cách mạng doanh nghiệp theo chủ nghĩa dân túy “trực tuyến”.
Khi tôi đang suy ngẫm về cuốn sách thú vị này thì tôi đột nhiên nhìn thấy một dòng tóm tắt tin chính chạy trên màn hình của kênh Bloomberg trên bàn làm việc của mình.
Dòng tin dường như kỳ lạ đến mức không thể tin được, nó quá lạc hậu so với hệ thống toàn cầu hóa hiện nay, đại loại là: “Chủ tịch Trung Quốc yêu cầu đẩy mạnh công tác kiểm duyệt Internet”. Lý do chính trong lời giải thích của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào với Bộ Chính trị thuộc Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản là chính phủ đang đ...
Tất nhiên, ý định của ông Hồ Cẩm Đào không kiềm hãm sự đổi mới doanh nghiệp.
Trái lại, giới quan chức thực ra đang cố gắng làm những điều ngược lại, và những nỗ lực để thiết lập quyền sở hữu cá nhân và một hệ thống thuế đồng nhất hơn là những ví dụ cụ thể.
Đơn giản là việc cố gắng kiểm soát Internet sẽ đe dọa văn hóa sáng kiến cách tân doanh nghiệp từ dưới lên.
Các quan chức dường như không biết biện pháp nào tốt hơn. Rắc rối nhất là họ không thể hiểu được vai trò thiết yếu của tự do trong quy trình của doanh nghiệp.
Ở Trung Quốc, rất nhiều năng lượng chính trị nguyên thủy của Quảng trường Thiên An Môn đã được khôn khéo hướng vào việc kinh doanh và tránh xa sự thay đổi chính trị.
Nhưng dạng tinh thần doanh nghiệp này khác với những gì chúng ta biết ở phương Tây. Reed Hundt đã láu lỉnh nói rằng ở Mỹ, doanh nhân phá vỡ trật tự; còn ở Trung Quốc, các doanh nhân lại duy trì trật tự: “Giới doanh nhân lấp chỗ trống từng bị chiếm lĩnh bởi hệ thống sản xuất của nhà nước”. Có thể, các doanh
lần thôi, và tôi sẽ quyết xem có nên mua hay không.” Tận dụng lợi thế Kiểu tuyên bố như vậy thường khiến đối phương nản lòng. Họ trông chờ khởi đầu với một mức giá khác hẳn. Giờ đây, họ đang đối mặt với nguy cơ tôi sẽ rút lui ngay nếu mức giá họ đưa ra không hợp lý. Hoặc, nếu tôi là người mua, tôi sẽ nói với người bán:...
Nếu không, tôi sẽ rút lui và chúng ta hãy quên chuyện này đi.
Thông thường phương thức này sẽ đưa bạn đến mức giá thấp hơn nhiều so với mức giá mở màn mà đối phương định đưa ra.
Từ chối nói nước đôi Tôi không thích kiểu nói nước đôi, đặc biệt là khi đang vội.
Tôi muốn biết mức giá rút lui. Tôi đã mua nhà, xe, đồ dùng gia dụng và nhiều món đồ khác bằng giá chốt rút lui. Khi tôi bán món gì đó, gần như mọi cuộc trao đổi của tôi đều bắt đầu bằng câu: “Đây là mức thấp nhất mà tôi chấp nhận được. Tôi có thể hiểu nếu phía anh không chấp nhận được con số này.” Đôi khi, mọi người sẽ...
của khách hàng. Từ những đặc điểm đó chỉ ra cho khách hàng thấy được lợi ích họ nhận được khi mua sản phẩm của trang trại. Ví dụ: NhasachMienphi.com 46 Tại trang trại của bên em, gà được lấy giống ở trại giống gà Đèo Le (là một giống gà nổi tiếng ngon), thức ăn chủ yếu là lúa do đó đảm bảo thịt gà rất thơm, ngon.
Anh mua hàng của bên em về bán thử đi, chắc chắn khách hàng của Anh sẽ rất hài lòng. c. Kỹ ă t uyết ụ * Một số yêu cầu khi thuyết phục: - Thuyết phục phải dựa trên cơ sở sự thật: lợi ích THẬT của sản phẩm đáp ứng nhu cầu THẬT của người mua. - Thuyết phục phải nhiệt tình, tập trung, hợp lý và ngắn gọn.
Hình 5.4.13.
Thuyết phục khách hàng - Đặt khách hàng là trọng tâm trong quá trình thuyết phục. * Các bước thuyết phục: - Bước 1: Tóm tắt hoàn cảnh + Nêu lên những điều kiện của đối tượng có liên quan đến lợi ích của sản phẩm. Ví dụ một số điều kiện như: nghề nghiệp của khách hàng, gia đình có người lớn tuổi, có em bé… + Khẳng định ...
quá nguy hiểm!"
Trong lúc đó, Magda cứ nhìn trừng trừng vào tay tôi, miệng thì méo qua xệch lại một cách kì lạ.
tôi chưa bao giờ thấy mắt chị to đến thế.
"Ôi lạy chúa," chị nói đi nói lại, ném những cái nhìn trách móc về phía bác Pete.
"Bác nói là tệ, nhưng đâu có nói là tệ đến mức này."
"Mình không sao mà," tôi khăng khăng, cố thoát khỏi vòng tay dài không thể hiểu nổi của Patty. "thật đấy, Patty, mình không sao mà..." "Chúa ơi, Pats, em đang làm Heather đau đấy," Frank cố gỡ tay vợ mình ra khỏi tay tôi, và nhìn tôi đầy lo lắng. "Em ổn thật không? Trông em như ma ấy."
"Em ổn mà," tôi nói dối. Tôi vẫn đang run, nhưng không phải vì vụ việc trong giếng thang mà vì chuyện mấy tên phóng viên ban nãy.
Họ đến từ đâu vậy?
Làm sao họ biết về quả bom nhanh đến thế?
New York College rất ít khi lên báo, và nếu có thì đều là tin tốt cả.
Chuyện này sẽ được ghi nhận thế nào trong bảng tổng kết 6 tháng thử việc của tôi đây?
Liệu nó có thể được dùng để chống lại tôi không? Bỗng nhiến Ts.
Jessup hắng giọng, và mọi người quay sang nhìn ông.
Trong tay ông là một bó ướng dương khổng lồ. Cho tôi. Ts.
Jessup mua hoa cho tôi!
"Ừm," ông nói, bằng chất giọng thô mộc của mình. "Lúc nào cũng phải nổi bật, đúng không nào?" Tô mỉm cười, cảm động không thể nói lên lời. Gì thì gì, Ts. Jessup cũng rất bận, là phó chủ tịch này nọ kia mà.
Thật không thể tin nổi là ông đã dành thời gian xuống tận bệnh viện để tặng hoa cho tôi.
Nhưng Ts. Jessup vẫn chưa xong.
Ông cúi xuống, hôn lên má tôi và nói, " Rất mừng là cô vẫn bình an, cô Wells.
Đây là của khoa."
Ông chìa bó hoa về phía tôi, và khi tôi bất lực giơ bàn tay băng bó của mình lên, Magda bước tới, cầm bó hoa hộ tôi.
Ts.
Jessup không thể thấy vẻ nhăn nhó của chị, hoặc nếu có, ông cũng phớt lờ. Ông cũng không nghe thấy tiếng lầm bầm của chị, "Ông tặng hoa cho con bé, trong khi đáng lẽ ông phải cho nó một màn tăng lương béo bở kia..." "Rachel nhờ tôi nói với cô là cô ấy xin lỗi không đến được, vì cần có người canh giữ pháo đài."
Ts.
Jessup cười, nhe hết cả hàm răng.
"Dĩ nhiên cô ấy không biết gì về lũ săn ảnh vừa rồi. Tôi cá là khi nghe chuyện cô ấy sẽ rất tiếc đã để lỡ mất vụ đó.
thế, cô định bán câu chuyện này cho ai, Entertainment Tonight hay Access Hollywood?"
"The Post sẽ chào em giá cao nhất," Magda thông báo cho tôi, không biết là Ts.
Jessup đang đùa.
"Hoặc là The Enquirer."
"Đừng lo," tôi nói với một nụ cười. "Tôi sẽ không nói chuyện với báo chí đâu."
Ts.
Jessup có vẻ không bị thuyết phục.
Vẻ mặt ông đã đổi từ quan tâm thân thiện sang vẻ nghi ngờ, lo lắng. Đột nhiên tôi chợt nhận ra rằng, lí do duy nhất khiến ông ấy ló mặt đến bệnh viện chỉ là để xem liệu tôi có định công bố câu chuyện của mình hay không. Đáng lẽ tôi phải đoán ra từ trước mới phải, tôi nghĩ. Ý tôi là, Ts.
Jessup không đến đây vì lo lắng cho tôi.
Ông ấy đến với một mục đích duy nhất, chỉ một mà thôi: Kiểm soát thiệt hại.
Tôi nghĩ Ts.
Jessup ngờ rằng mọi chuyện sẽ rất tệ - còn lý do nào khác khiến ông ấy phải lặn lội xa xôi vào tận West Village này? - nhưng đảm bảo ông ấy không nghĩ chuyện lại tệ đến mức này.
Một quả bom nổ trong kí túc xá New York College - ý tôi là khu cư trú - đích thị là một tin giật gân. Chuyện tương tự đã từng xảy ra ở Yale - CNN đã đưa tin - và trở thành một tin chủ đạo ở tất cả các báo đài địa phương, mặc dù hoá ra vụ việc chẳng liên quan gì đến khủng bố cả. Và việc một trong những nạn nhân của quả ...
Sự biến mất của tôi khỏi thế giới âm nhạc đâu phải là không kèn không trống, và lý do đằng sau nó - bao gồm cả cái trại gia súc mới của mẹ tôi ở Argentina - đã được đàng hoàng đưa lên báo chí.
Tôi có thể hình dung ngay được trang bìa của The Post: QUẢ BOM TÓC VÀNG.
Cựu sao nhạc pop Heather Wells Suýt nổ tung thành nghìn mảnh Với công việc và đồng lương còm cõi mà cô buộc phải nhận từ New York College để tự nuôi sống bản thân sau khi sự nghiệp âm nhạc chìm xuồng và bị hôn phu cũ - thành viên nhóm Easy Street, Jordan Cartwright - đá ra đường.
Dẫu sao, tôi cũng hiểu được lo lắng của Ts.
Jessup.
Hai nhân viên bị thương trong một tai nạn thang máy đã đành một chuyện.
Nhưng còn chuyện có quả bom trong kí túc - ý tôi là khu cư trú - thì sao? Tệ hơn nữa, quả bom ấy lại được đặt trong chính toà nhà, nơi ngài chủ tịch của trường đang sống.
Ông sẽ phải nói với hội đồng thế nào đây?
Người đàn ông tội nghiệp ấiy hẳng phải nghĩ rằng chức vụ phó chủ tịch đang tuột khỏi tầm tay mình. Tôi cũng chẳng trách Ts.
Jessup vì ông đã quá lo lắng đến số phận của mình hơn số phận tôi.
Gì thì gì, ông cũng còn có con cái.
Còn tôi chỉ có mỗi một con chó.
"Heather," Ts.
Jessup lại mở lời. "Tôi tin là cô hiểu.
Vụ này là một cơn ác mộng PR. Ta không thể để công chúng nghĩ rằng các khu cư trú của ta nằm ngoài tầm kiểm soát được..." Trước sự ngạc nhiên của tôi, chính thanh tra Canavan đã cắt lời ngài phó chủ tịch. Hắng giọng một cách ồn ào, rời nhìn quanh tìm một chỗ để nhổ nhưng không thành công, thanh tra Canavan đành thở dài...
Rất tiếc phải cắt ngang, nhưng cô Wells xớ rớ ở đây càng lâu, người của tôi càng khó kiểm soát đám đông ngoài kia."
Tôi cảm nhận được một cánh tay ôm vòng quanh vai mình. Ngước lên, tôi ngạc nhiên thấy đấy chính là cánh tay Cooper.
Tuy nhiên, anh không nhìn tôi.
Anh đang nhìn ra cửa. "Đi nào, Heather," anh nói. "Frank và Patty có xe. Họ để nó dưới gara. Họ sẽ đưa ta về nhà." "Ừ đúng rồi, đi thôi," Patty giục. Khuôn mặt xinh
thấy trong Gia Hưng Tục tạng kinh, kinh số B109. Tuy nhiên, chúng tôi cũng tìm được đoạn trích này trong sách Liên tu khởi tín lục (蓮修起 信錄), thuộc Vạn tân toản Tục tạng kinh, tập 62, kinh số 1204, tổng cộng có 6 quyển. Đoạn trích này bắt đầu từ dòng thứ 21, trang 710, tờ b, thuộc quyển 6.
74 CHU AN SĨ AN SĨ TOÀN THƯ Người đời si mê không biết, cho rằng việc cúng tế thịnh soạn là làm vinh hiển, rạng rỡ tổ tông, mà không biết rằng những việc ấy thực sự là làm hại đến người đã chết.
THẦN SÔNG XIN THỌ GIỚI1 Vùng Giang Tây có mũi Tầm Ngư, khúc sông nơi đó vô cùng hiểm trở, người đời vẫn đồn rằng có khi không gió mà sóng vẫn cuộn cao đến ba thước.
Nơi ấy có miếu thờ Long Vương, thần miếu hết sức linh hiển.
Những người buôn bán qua lại nơi đây đều ghé vào cầu đảo, giết hại vật mạng để cúng tế nhiều không kể xiết.
Vào triều Minh, trong khoảng niên hiệu Sùng Trinh,2 một hôm có Luật sư Tam Muội trên đường sắp đi ngang qua miếu.
Ông từ giữ miếu trong đêm ấy mộng thấy thần sông hiện ra bảo rằng: “Ngày mai sẽ có một vị tăng đi qua đây.
Vị ấy với ta đời trước cùng xuất gia, là huynh đệ đồng sư. Do ngài thấu suốt chánh nhân xuất gia nên đời này vẫn là cao tăng, còn ta do một niệm sai lầm mà đọa vào cảnh giới quỷ thần thọ hưởng huyết thực. Nay nghiệp giết hại của ta quá 1 Trích từ sách Hiện quả tùy lục (現果隨錄).