text
stringlengths
1
55.3k
(ND) [32] Nguyên văn: Loins of Longleat, loin nghĩa đen là chỗ thắt lưng, nghĩa bóng là người có nhiều phụ nữ bên cạnh. [33] Áo dài của người Thổ nhĩ kỳ, có thắt lưng ngang.
ND.
[34] Ở đây, khái niệm “thị tộc” và “thị tổ” là hoàn toàn mới và khác với các khái niệm đã có sẵn.
Tự cuốn sách đã làm sáng tỏ nên không cần chú thích thêm.
ND.
[35] Chuỗi ADN tham chiếu: là ADN ti thể đầu tiên được lập chuỗi bởi một nhóm nghiên cứu ở Cambridge vào năm 1981, dùng để so sánh tất cả chuỗi ADN ti thể, như đã nói ở Chương 5.
(ND) [36] Tiếng Anh là red deer hay tên khoa học là Cervus elaphus.
Nó là một trong những loài hươu lớn nhất, thường sống ở châu Âu.
ND.
[37] Như đã từng ghi chú ở phần trước, tác giả là một người châu Âu viết về người châu Âu.
Những lý giải về nguyên nhân của việc gia phả chỉ được ghi theo dòng cha truyền con (trai) nối có phần nào khác ở phương Đông.
Ở đây, người dịch giữ nguyên sự lý giải này của tác giả.
[38] Ở đa số các nước phương Tây, phụ nữ khi lấy chồng sẽ đổi từ họ bố sang họ chồng.
(ND) [39] Dân tộc đông dân nhất Kenia, chiếm 18% dân số.
ND.
Mục lục Tựa MỤC LỤC Lời giới thiệu của Nhà xuất bản W. W. Norton & Company Về cuốn sách Về tác giả Lời dịch giả DẪN NHẬP 1 HỌ HÀNG CỦA NGƯỜI BĂNG Ở DORSET 2 ADN LÀ GÌ VÀ NÓ ĐẢM ĐƯƠNG VIỆC GÌ? 3 TỪ NHÓM MÁU TỚI GIEN 4 VỊ SỨ GIẢ ĐẶC BIỆT 5 SA HOÀNG VÀ TÔI 6 CÂU ĐỐ GIỮA THÁI BÌNH DƯƠNG 7 NHỮNG NHÀ HẢI HÀNH VĨ ĐẠI NHẤT 8 N...
ba trăm đô la và thật kỳ cục, cả một khoản hai trăm đô la cho một cửa hàng hoa.
Chị nhận thấy khoản nợ lớn nhất là chi phía trả cho việc an táng và cả hai người đều thống nhất chia đều. “Cả hai bên đều đi đến một thỏa thận liên quan đến các khoản nợ tích tụ trong thời gian hai người lấy nhau”, Allan Harris khẳng định.
Rõ ràng trong tình huống này, chỉ xem giấy tờ thôi là chưa đủ.
“Trong gia đình có ai chết à?”, Olivia hỏi, và hướng về vị luật sư vừa nói.
Allan gật đầu.
“Một đứa trẻ”.
Olivia nhói đau.
“Tôi biết”.
“Con gái chúng tôi bị đẻ non và bị tim bẩm sinh”, Cecilia Randall nói chỉ đủ nghe. “Tên nó là Allison”. “Allison Marie Randall”, anh chồng thủy thủ nói thêm. Olivia thấy hai vợ chồng họ liếc nhau. Cecilia quay đi nhưng Olivia vẫn kịp nhận ra nỗi đau đớn, giận dữ và buồn khổ trong ánh mắt của cô ta. Chị cảm nhận được đi...
Cả hai tiếp tục chờ đợi quyết định của Olivia.
Vì mọi thứ đều theo đúng trật tự và cả hai đều nhất trí nên chẳng có mấy lý do để trì hoãn quy trình xử án.
Phiên tòa này đơn giản chỉ là một hình thức để họ có thể chấm dứt cuộc hôn nhân.
“Bảy nghìn đô la là khoản nợ khá lớn trong vòng vài tháng”, Olivia cố kéo dài thời gian chờ đợi của họ.
“Tôi đồng ý, thưa Quý tòa”, Brad Dumas nhanh chóng chen vào, “nhưng cũng có trường hợp có tình tiết giảm nhẹ”.
Olivia bắt gặp ánh mắt của mẹ mình ở trong phòng xử án.
Bà thường ngồi ở hàng trước, luôn bận bịu với đôi kim đan và cuộn len.
Nhưng lúc này Charlotte lại không đan nữa.
Bà ngừng lại, những ngón tay bà xiết nhẹ đôi kim đan như thể bà cũng hiểu tầm quan trọng của những gì đang diễn ra. Olivia ngập ngừng, điều này chẳng giống tác phong của chị chút nào.
Chị vốn nổi tiếng là người nhanh nhẹn và quyết đoán.
Những gì đôi vợ chồng này cần là một bàn tay dịu dàng và yêu thương để dẫn dắt họ vượt qua khổ đau. Kết thúc cuộc hôn nhân của họ chẳng giải quyết được vấn đề gì, kinh nghiệm cá nhân đã dạy Olivia như thế. Nếu vợ chồng nhà Randall kiên quyết ly dị, Oliva sẽ dọn giúp họ con đường một chiều để đến với đau khổ và tội lỗi.
Bởi về mặt pháp lý, chị chẳng có lý do gì để hủy bỏ thỏa thận của họ.
Nhưng… “Tôi sẽ ngừng lại mười phút…để xem xét lại thỏa thuận này”, Olivia thông báo. Và rồi trong khi mọi người chưa kịp bàng hoàng, chị đã đứng dậy và đi về phía phòng mình. Sau lưng chị, mọi người vội vã đứng dậy và thì thào to nhỏ.
Olivia ngồi ở bàn, ngả lưng vào chiếc ghế da và nhắm mắt lại. Chị bất giác liên tưởng chuyện của bản thân mình với chuyện của Cecilia Randall. Cách đây mười lăm năm, Olivia đã mất đứa con trai lớn. Những năm tháng đó đã qua đi, nhưng nỗi đau về cái chết của Jordan chưa bao giờ phai nhạt và có lẽ cũng chẳng bao giờ có t...
Mười hai tháng sau khi cậu con trai bị chết đuối, cả thế giới của Olivia tan vỡ. Đầu tiên là mất con, và sau đó là mất chồng. Mới đầu,những vấn đề nhỏ nhặt bắt đầu len lỏi vào vào cuộc sống hôn nhân của chị - chẳng có gì lớn lao, chẳng có gì quá sức hay không bình thường, chỉ là những căng thẳng đặc trưng mà bất cứ một...
Olivia chưa kịp đánh giá những gì họ đang làm thì đã chia tay. Không lâu sau đó, Olivia và Stan ra tòa, và thẩm phán đã chính thức chấp thuận cho họ ly hôn. Ba tháng sau, Stan khiến Olivia và mọi người sửng sốt vì anh ta đã tái hôn. Rõ ràng trước đó anh đã chia sẻ những vấn đề của mình với người phụ nữ kia và giữ bí mậ...
Chị biết mẹ sẽ tận dụng cơ hội này để nói chuyện với mình. “Chào mẹ”. “Mẹ không làm phiền con đấy chứ?” Olivia lắc đầu.
Charlotte biết rõ đối với bà, cánh cửa phòng con gái luôn rộng mở.
“Ôi, tốt rồi”.
Ngay lập tức, Charlotte đi thẳng vào vấn đề.
“Thật đáng tiếc, cặp vợ chồng trẻ đó muốn thoát ra khỏi cuộc hôn nhân, vì họ hầu như không có cơ hội để hiểu nau”.
Olivia cũng nghĩ vậy.
“Mẹ cảm thấy chẳng ai trong số họ muốn ly hôn. Có thể mẹ sai, nhưng… “Mẹ, mẹ biết là con không muốn bàn về trường hợp của con”. “Ừ, mẹ biết, nhưng đôi khi mẹ cũng không thể giúp được chính mình.” Charlotte bắt đầu nhìn ra cửa; rõ ràng bà đã quyết định nói thật mọi chuyện. “Mẹ không biết mẹ từng nói với con chuyện này c...
Câu chuyện này hoàn toàn mới mẻ với Olivia.
“Clyde là người đàn ông cứng đầu cứng cổ và như con đã biết, mẹ cũng là người mạnh mẽ.
Trong năm đầu tiên, bố mẹ toàn cãi nhau”, Charlotte kể. “Và rồi, mẹ chưa kịp hiểu thì đã mang thai anh con, và ừ…, bố mẹ đã hiểu ra mọi chuyện. Bố mẹ đã có nhiều năm hòa hợp với nhau”.
Tay bà xiết chặt ví và cái túi đan.
“Bố con là tình yêu của đời mẹ”.
Dường như bà đã nói nhiều hơn những gì mình định nói.
Charlotte bước ra khỏi phòng và nhẹ nhàng đóng cánh cửa phía sau lưng mình.
Olivia mỉm cười đứng dậy. Mẹ đã nói chính xác những gì chị cần nghe. Chị trở lại phòng xử, chị đã biết mình phải quyết định như thế nào. Ngay khi chị vừa ngồi xuống, vợ chồng nhà Randall và luật sư của họ tiến đến ghế của mình. Cecilia Randall bước về phía trước, mắt mở to
này biến mất khỏi báo cáo, và lợi nhuận của công ty tăng lên hàng tỷ đô-la. Đối với Phố Wall, có vẻ như WorldCom đột nhiên làm ra được lợi nhuận trong một ngành suy thoái và mọi chuyện không bị ai phát hiện cho đến mãi sau này khi toàn bộ khối xây dựng lỏng lẻo ấy đổ sụp. WorldCom đã quá bạo tay vốn hóa những khoản phí...
PHẦN IV TIỀN MẶT LÀ NHẤT 14. TIỀN MẶT LÀ MỘT PHÉP KIỂM TRA THỰC TẾ “Các doanh nghiệp phải thắng phanh gấp vì đủ mọi lý do, song có một điều cuối cùng sẽ giết chết họ: hết tiền mặt,” Ram Charan và Jerry Useem đã viết những dòng này trên tạp chí Fortune số ra tháng Năm năm 2002, thời điểm mà nhiều doanh nghiệp buộc phải ...
Lý do?
“Ông ta biết tiền mặt là chuyện khó né!” Warren Buffet có lẽ là nhà đầu tư vĩ đại nhất mọi thời đại. Công ty của ông, Berkshire Hathaway, đã đầu tư vào rất nhiều doanh nghiệp, và thu được những kết quả đáng kinh ngạc. Từ tháng Một năm 1994 đến tháng Một năm 2004, cổ phiếu hạng A của Berkshire Hathaway đã đạt tổng tỷ lệ...
Làm sao Buffet lập được kỳ tích này? Nhiều người đã viết sách, cố gắng lý giải triết lý đầu tư và phương pháp phân tích của Warren Buffet.
Nhưng theo quan điểm của chúng tôi, tất cả đều rút về ba quy tắc đơn giản.
Thứ nhất, ông đánh giá một doanh nghiệp dựa trên triển vọng dài hạn, chứ không phải ngắn hạn. Thứ hai, ông luôn tìm mua những doanh nghiệp mà ông hiểu rõ.
(Điều này giúp ông tránh được làn sóng đầu tư vào các công ty dot-com). Và thứ ba, khi kiểm tra các báo cáo tài chính, ông chú trọng hơn cả vào thước đo dòng tiền mà ông gọi là thu nhập chủ sở hữu. Warren Buffet đã đưa trí tuệ tài chính lên một cấp độ hoàn toàn mới, và giá trị thuần mà ông thu được đã phản ánh điều đó....
Nội dung chi tiết hơn về thu nhập chủ sở hữu sẽ được trình bày trong hộp công cụ ở cuối phần này. TẠI SAO TIỀN MẶT LẠI LÀ NHẤT Chúng ta hãy cùng xem xét yếu tố thứ ba trong các báo cáo tài chính − tiền mặt − một cách chi tiết hơn. Tại sao dòng tiền lại được xác định như thước đo chủ chốt để đo lường hiệu quả hoạt động ...
Tiền mặt thì khác. Hãy nhìn báo cáo lưu chuyển tiền tệ của một doanh nghiệp, và bạn
của cháu ngay.
Đúng ý tưởng đó, bộ cháu không biết biệt danh của ông ấy là Một-Phát khi còn trai trẻ sao? Ở Landing, khi mới lớn, nếu ông ấy bắn mười lăm phát mà trúng được mười bốn con bồ câu là ông ấy đã phàn nàn rằng mình lãng phí đạn.” “Bố chẳng hề hé môi chuyện đó,” Jem lầm bầm. “Không hề hé môi về chuyện đó hả?” “Không, thưa cô...
“Dù ba cháu có bất cứ cái gì, thì trong tâm, ông đã là người văn minh.
Thiện xạ là món quà của Chúa, một tài năng… ô, cháu phải thực hành để hoàn thiện nó, nhưng việc bắn súng khác việc chơi đàn dương cầm hoặc cái gì giống vậy. Cô nghĩ có lẽ ông đặt súng xuống khi ông nhận ra Chúa đã cho ông một lợi thế thiếu công bằng so với hầu hết những sinh vật khác. Cô đoán ông quyết định không bắn c...
“Con người có đầu óc sáng suốt thì không bao giờ tự hào về tài năng của mình,” cô Maudie nói.
Chúng tôi thấy Zeebo lái xe đến.
Anh ta lấy trong thùng xe ra cái chĩa và cẩn thận nâng Tim Johnson lên. Anh ta hất con chó vào xe tải, sau đó đổ chất gì đó từ một cái bình to xuống khắp chỗ Tim nằm chết.
“Đừng tới gần chỗ này trong ít lâu nghe,” anh ta kêu lên.
Khi về nhà tôi nói với Jem tụi tôi có chuyện để kể trong trường vào thứ Hai rồi, Jem quay sang tôi. “Đừng nói gì về chuyện này, Scout,” anh nói.
“Cái gì?
Chắc chắn là em sẽ kể. Đâu phải bố đứa nào cũng là tay súng cừ nhất hạt Maycomb đâu.” Jem nói, “Tao cho là bố muốn tụi mình biết chuyện đó, bố đã kể với mình rồi. Nếu bố tự hào về chuyện đó, bố đã nói với mình rồi.” “Có lẽ bố quên mất chuyện đó,” tôi nói. “Không đâu, Scout, đó là chuyện mày không hiểu được. Bố Atticus ...
Bà rất già; hầu như cả ngày bà nằm trên giường và sau đó ngồi trên xe lăn.
Người ta đồn rằng bà giữ một khẩu súng lục CSA[43] giấu trong mớ khăn choàng vai và khăn quấn cổ.
Jem và tôi ghét bà. Nếu bà ngồi ở hàng hiên khi chúng tôi đi qua, chúng tôi sẽ bị soi mói mọi chỗ bởi cái nhìn phẫn nộ của bà, bị thẩm vấn thẳng tay về cách cư xử của chúng tôi, và được cho một dự đoán u ám về tình cảnh chúng tôi sẽ rơi vào khi lớn lên, vốn luôn luôn chẳng ra gì cả. Từ lâu tụi tôi đã từ bỏ ý tưởng đi n...
Không thể làm gì để bà vui lòng. Nếu tôi vui vẻ nói với bà, “Hê, bà Dubose,” tôi sẽ nhận câu trả lời., “Đừng có nói hê với ta, đồ con gái xấu xa! Cháu phải nói xin chào, bà Dubose!” Bà hung dữ. Có lần bà nghe Jem gọi bố chúng tôi là “Atticus” và phản ứng của bà cứ như sắp đột quỵ. Ngoài việc bảo chúng tôi là những đứa ...
Con hãy ngẩng cao đầu và hành xử như một quý ông.
Cho dù bà ta nói gì với con đi nữa, việc của con là không để cho bà ta làm con phát điên lên.” Jem thường cãi bà ta chẳng ốm yếu gì lắm, vì bà ta cứ hò hét như thế. Khi bố con chúng tôi đến gần nhà bà, bố Atticus thường nhấc mũ ra, ân cần vẫy tay và nói, “Chào buổi tối, bà Dubose! Tối nay trông bà như một bức tranh.” T...
Ông thường kể cho bà nghe tin tức ở tòa án, và nói thêm ông hết lòng hy vọng bà sẽ có một ngày mai tốt đẹp.
Rồi bố đội mũ lên, kiệu tôi lên vai ngay trước mặt bà, và chúng tôi về nhà trong bóng chiều chập choạng.
Những lúc như thế tôi đã nghĩ bố tôi, người ghét súng ống và chưa hề dự cuộc chiến nào, là người đàn ông can đảm nhất trên đời.
Ngày sau hôm sinh nhật thứ mười hai của Jem, tiền của anh cứ như đang bốc cháy trong túi, vì vậy tụi tôi vào thị trấn lúc đầu giờ chiều. Jem nghĩ anh có đủ tiền mua một động cơ hơi nước thu nhỏ cho anh và một cây gậy thể dục dụng cụ cho tôi.
Từ lâu tôi đã để
Sachvui.Com Sachvui.Com www.Sachvui.Com Sachvui.Com Sachvui.Com www.Sachvui.Com Sachvui.Com
.
Không phải là hậu duệ của Chúa như một số người đã ca tụng sau khi khỏi bệnh một cách thần kỳ nhờ bàn tay chữa trị của Người, cũng không phải Chúa Cứu thế như Peter mong muốn, lại càng không phải vua David mới như những người Do Thái yêu nước cuồng nhiệt ước ao. Jesus là một người hoàn toàn khác , người mà thậm chí Mườ...
Hắn là một tên lừa bịp.
Ông nằm dài bên phải Jesus – vị trí của chủ nhà. Peter không rời mắt khỏi ông: liệu ông ta có nói ra cái bí mật kinh khủng đã liên kết họ lại từ ít lâu nay, và khiến cho Jesus hiểu rằng Người đã bị phản bội? Phải chăng ông ta đang hối tiếc vì đã dẫn Judas đến gặp Caiphe, để lập ra cái bẫy sẽ sập vào chính Thầy, ngay tố...
Tất cả đột nhiên im lặng. Peter tái mặt, quai hàm cứng lại.
Ông ta nghĩ: “Nếu Người tặng miếng thức ăn này cho kẻ bịp bợm kia, mọi việc sẽ hỏng hết, vì như thế có nghĩa là hắn ta vừa phản bội thỏa thuận với ta. Như vậy, ta phải giết hắn, sau đó ta sẽ trốn…” Bằng một cử chỉ hào hiệp, Jesus đưa miếng thức ăn cho Judas, người đang ngồi bất động như hóa đá ở một đầu bàn. - Nào, bạn...
Cuộc trò chuyện lại tiếp tục, trong khi Judas nhai chậm chạp, mắt dán chặt vào mắt người thầy của mình. Sau đó, Judas đứng lên và tiến về phía cửa. Khi ông ta đi qua chỗ họ, người chủ nhà thấy Jesus hơi quay đầu lại. Và ông cũng là người duy nhất nghe thấy Jesus nói: - Bạn của tôi… Cần làm gì thì làm nhanh lên! Judas c...
Bên ngoài, vầng trăng đêm Lễ Vượt qua còn chưa lên. Màn đêm đen đặc.
Quanh Jesus chỉ còn mười một người. Chính xác là mười một tông đồ và môn đồ cưng của Jesus.
5.
Tiếng chuông cửa vang lên lần thứ hai.