text
stringlengths
1
55.3k
Diệp Trần cùng Lam Nguyệt hai mặt nhìn nhau. "Thần Hỏa huyệt tầng thứ mười hai?" Lam Nguyệt nhịn không được nói. "Thật đúng là bị ngươi nói trúng rồi, có tầng thứ mười hai tồn tại đấy."
Diệp Trần mở U Minh Thánh Nhãn ra và nhìn xuyên thấu qua phía dưới hồ Nham Tương. Trong mơ mơ hồ hồ, Diệp Trần chứng kiến ba đạo nhân ảnh đang đại chiến, hình như là hai người đang đánh với một người, vị trí bọn hắn đang đứng chính là một cái truyền tống đài. Dư ba của cuộc đại chiến làm cho truyền tống đài bị chấn độn...
Lấy một địch hai, bóng người ở giữa tự nhiên không phải là đối thủ, bị hai người kia luân phiên đánh trúng vào thân thể, đến khi chết đi.
"Đi mau."
Diệp Trần chứng kiến thấy hai đạo nhân ảnh này đã bay lên, đoán chừng là muốn nhìn một chút xem có ai bị không gian chấn động hấp dẫn tới hay không.
Ầm ầm!
Diệp Trần tuy nhìn thời cơ rất nhanh, nhưng tầng thứ mười một Thần Hỏa huyệt là một vùng đất bằng phẳng, nên chưa bay ra ngoài được bao xa thì hồ Nham Tương đã bị chấn nát, hai đạo nhân ảnh đã phá nham tương lao ra. Ánh mắt bọn hắn nhìn quét qua liền rất nhanh phát hiện ra Diệp Trần cùng Lam Nguyệt đang chạy trốn.
"Chạy đi đâu trong biển lửa khôn cùng này chứ!" Trong hai người này, một kẻ là trung niên mặc áo hồng bào, chỉ thấy hắn hét lớn một tiếng rồi hai tay hợp thành chữ thập, tung ra một chưởng hướng phía Diệp Trần cùng Lam Nguyệt đang chạy trốn. Hùng hùng! Như núi đổ, như biển động, sóng lửa cuồng bạo vẫn còn chưa tới gần ...
"Hắc Sát, không thể để bọn hắn chạy thoát được!"
Trung niên âm tàn nói với hắc y trung niên bên cạnh.
Hắc y trung niên gật đầu, "Tầng thứ mười hai Thần Hỏa huyệt vẫn chưa có người phát hiện ra, bên trong khẳng định có tồn tại Thần Thạch, mà đã có Thần Thạch thì Chí Tôn vũ khí chúng ta liền có thể tấn thăng thành Thánh khí." Kẻ trước đó được gọi là Tử Thần kia chính là Đại trưởng lão của Tử Huyết bộ lạc, một Lục cấp bộ ...
Ba người bọn họ đồng thời phát hiện ra cửa vào tầng thứ mười hai Thần Hỏa huyệt. Tử Thần có tốc độ rất nhanh nên cũng không kiêng sợ hai người kia, nhưng hắn nào biết đâu rằng, nhiệt độ tại tầng thứ mười hai không chỉ cao gấp trăm lần so với tầng thứ mười một. Những ngọn lửa màu xanh trông như những con sâu bay loạn bố...
Bốn người một trước một sau, điên cuồng đuổi theo. Lam Nguyệt lĩnh ngộ tinh túy chữ Hành nên có tốc độ cao nhất trong bốn người, còn Diệp Trần tinh thông Thời Không Áo Nghĩa nên tốc độ cũng không chậm bao nhiêu, trái lại hai người âm tàn trung niên cùng hắc y trung niên càng lúc càng bị bỏ xa hơn. "Hỏa Vô Tẫn, được rồi...
Hắc Sát đình chỉ truy kích.
"Xem như bọn hắn gặp may vậy."
Hỏa Vô Tẫn cũng biết không đuổi kịp hai người, đã đến cấp bậc này của bọn hắn thì tốc độ rất trọng yếu, đáng tiếc muốn gia tăng tốc độ của mình lên là quá khó khăn, cách tốt nhất tất nhiên là nắm giữ Thời Không Áo Nghĩa. Thời Không Áo Nghĩa càng thâm hậu thì tốc độ càng nhanh, nếu như Thời Không Áo Nghĩa đạt đến viên m...
. . . "May mắn là chúng ta chạy trốn nhanh, hai người này, một kẻ là đường chủ Hỏa Vô Tẫn của Chiến Hỏa đường tại Thần Hỏa bộ lạc, một kẻ là Tam trưởng lão của Địa Sát bộ lạc, một Thất cấp bộ lạc." Lam Nguyệt thấy Hỏa Vô Tẫn cùng Hắc Sát không đuổi theo, cười nói với Diệp Trần. "Tuy phát hiện ra cửa vào tầng thứ mười h...
Đối với chuẩn Truyền Kỳ Chí Tôn, Diệp Trần rất kiêng kị, Bất Hủ kiếm thể của hắn chỉ có thể phòng ngự công kích của đỉnh phong Siêu cấp Chí Tôn mà thôi, còn gặp phải chuẩn Truyền Kỳ Chí Tôn thì Bất Hủ kiếm thể rất khó phòng ngự được, chứ đừng nói chi là hai gã chuẩn Truyền Kỳ Chí Tôn rồi.
"Được, sau này lại đến Thần Hỏa huyệt cũng không muộn, ta không tin bọn họ một lần là có thể vét sạch chỗ tốt của tầng thứ mười hai, nói không chừng vận khí của bọn hắn cũng không tốt, không thu hoạch được gì đấy."
Lam Nguyệt cười hì hì nói. Ly khai Thần Hỏa huyệt, hai người trở về Vĩnh Hằng bộ lạc.
. . .
Trong một ngọn núi hoang ở phụ cận Vĩnh Hằng bộ lạc, Diệp Trần cầm trong tay một khỏa Thần Hỏa thạch, thử sử dụng kiếm nguyên dẫn dắt thần Hỏa Thạch phóng xuất ngọn lửa.
Bùm!
Lần đầu xử dụng, bởi vì Diệp Trần không có kinh nghiệm nên đã trực tiếp để cho Thần Hỏa thạch bị nổ tung, ngọn lửa màu xanh đen đã thiêu đốt ngọn núi hoang ra một cái động lớn. Tại thời khắc mấu chốt, Diệp Trần vội vàng vận động hộ thể Kiếm Nguyên, nếu không thì cho dù là có Bất Hủ kiếm thể cũng sẽ bị trọng thương nguy...
"Hành động thật là ngông cuồng!" Diệp Trần lắc đầu, tiếp tục thăm dò. Lần một…. lần hai!
Lần thứ mười qua đi, Diệp Trần rốt cuộc đã tìm được cách thăng bằng, khối Thần Hỏa thạch thứ mười một được dẫn dắt ra một ngọn lửa to bằng đầu ngón tay út, ngọn lửa chập chờn bất định, tựa hồ tùy thời đều có thể bộc phát.
"Phân ra!" Ngọn lửa nhỏ dần dần được tách ra, biến thành hai ngọn lửa mảnh hơn, chợt sau đó phân thành bốn phần, bốn thành tám …., lúc mỗi ngọn lửa nhỏ chỉ còn mảnh như sợi tơ thì Diệp Trần há miệng khẽ hút nó vào trong cơ thể.
Đùng đùng!
Thân thể bị chấn động mãnh liệt, Diệp Trần cảm giác như trong cơ thể mình đang có vô số quả địa chấn lôi bùng nổ vậy, một tia lửa này vừa tiến vào trong cơ thể đã lập tức thiêu đốt mọi thứ, khiến cho cả người Diệp Trần bị bốc hỏa.
"Quả nhiên hữu hiệu." Diệp Trần có thể cảm giác được trong cơ thể mình tựa hồ có thứ gì đó bị thiêu hủy đi, có lẽ đó là những tạp chất không nhìn thấy được, bất kể là Siêu cấp Chí Tôn, Truyền Kỳ Chí Tôn hay là Bán Thần, thì trong cơ thể cũng đều có tạp chất, chỉ khi trở thành Chân Thần thì mới không có bất kỳ tạp chất ...
Một tia, hai tia, ba tia. . .
Lợi dụng ngọn lửa Thần Hỏa thạch để rèn luyện Linh khu là một chuyện chán ngắt, nếu dùng ngọn lửa lớn hơn thì không chỉ không có tác dụng rèn luyện, ngược lại sẽ bị thiêu đốt nguyên khí. Còn ngọn lửa nhỏ hơn thì lại có vẻ quá chậm, hơn nữa rất khó khống chế. Theo thời gian qua đi, kinh nghiệm cũng gia tăng, Diệp Trần p...
Bất tri bất giác, một tháng thời gian đi qua.
Oanh!
Cường đại tánh mạng chấn động bắn ra, Diệp Trần cả người lơ lửng trên không trung dù không dựa vào lực lượng Kiếm Nguyên, đây hoàn toàn là dựa vào bản thân để bay lên, phải biết rằng tại Hoang Thần Đại Lục sẽ bị hạn chế rất lớn, nếu chỉ dựa vào từ trường tánh mạng bản thân thì sẽ không bay phiêu phù lên được. Diệp Trần...
"Rốt cục đã đạt được Cửu giai Linh khu rồi." Diệp Trần thở ra một hơi.
KIẾM ĐẠO ĐỘC TÔN Kiếm Du Thái Hư Chương 1582: Thần Thạch Quang Huy "Hiện tại, Bất Hủ kiếm thể của ta đã có thể chống lại công kích của chuẩn Truyền Kỳ Chí Tôn rồi !" Linh khu tấn thăng đến Cửu giai đã làm cho phẩm cấp Bất Hủ kiếm thể tăng lên một cấp độ mới, đã hướng tới gần với Cửu Chuyển Kim Thân rồi, phòng ngự đạt đ...
"Bất Diệt lực lượng bành trướng rất tốt!"
Nhắm mắt lại, Diệp Trần phảng phất như nhìn thấy được không gian trong trái tim của mình có một mảnh hải dương màu đen, sóng cả mãnh liệt, một lớp vừa tan đi thì một lớp khác lại khởi sinh.
... Phòng ngự tăng cao làm cho Diệp Trần lại có ý định đi trở vào tầng thứ mười hai Thần Hỏa huyệt. Thiên kiếm tương đương với một Địa Thánh khí đã được sáp nhập vào bốn khối Thần Thạch, hiện đã bị hao tổn bổn nguyên, nếu như có thể khôi phục bổn nguyên cho nó thì đoán chừng sẽ tương đương với Địa Thánh khí được sáp nh...
"Ta cùng đi với ngươi."
Vốn Diệp Trần không có ý định mang Lam Nguyệt đi cùng, Lam Nguyệt có chiến lực tuy không thua kém hắn bao nhiêu, nhưng phòng ngự lại quá yếu. Nhưng nào biết đâu rằng, Lam Nguyệt lại cười rất thần bí, còn nói rằng đến lúc đó không cần phải lo cho nàng, nàng có thủ đoạn tự bảo vệ tánh mạng cho mình. Cũng hết cách rồi, Di...
Diệp Trần sắc mặt trầm xuống, nháy mắt với Lam Nguyệt. Vèo! Vèo!
Hai người chợt bạo tăng tốc độ, hướng phía cửa vào Thần Hỏa huyệt lao đi.
"Muốn chết."
Hỏa Vô Biên nổi giận, hai người này rõ ràng không xem mệnh lệnh Thần Hỏa bộ lạc ra gì. Hỏa Vô Biên là một chuẩn Truyền Kỳ Chí Tôn, luận về thực lực thì hắn không thua kém đường chủ Hỏa Vô Tẫn của Chiến Hỏa đường bao nhiêu, vũ khí của hắn là một cây Phương Thiên Họa Kích, trên thượng diện lượn lờ một ngọn lửa màu xanh. ...
"Phá!"
Tại thời khắc mấu chốt, Diệp Trần thi triển ra Huyễn Kiếm thức làm khuếch tán ra vô số bọt khí kiếm quang, khiến cho tâm thần Hỏa Vô Biên hoảng hốt trong chốc lát. Thừa dịp xuất hiện khe hở này, Diệp Trần cùng Lam Nguyệt chui vào cửa vào Thần Hỏa huyệt. Tỉnh táo lại, Hỏa Vô Biên sắc mặt trở nên âm trầm, hắn cảm thấy th...
"Các ngươi trông coi ở chỗ này, ta đi xem sao." Hỏa Vô Biên ra lệnh. "Vâng!"
Hai vị phó đường chủ Liệt Hỏa đường vội vàng tiếp hạ mệnh lệnh, đường chủ rất cố kỵ về thể diện, dưới tình huống này, bọn hắn tuyệt đối không thể lộ ra vẻ gì khác thường, nếu không là không gánh nổi. Tiến vào Thần Hỏa huyệt, hai người đã quen thuộc đường đi, liền hướng về phía tầng thứ hai tiến đến. Hai người vừa ly kh...
Đối với tầng thứ mười hai, những người biết rải rác không có mấy, tuyệt đối không cho phép ngoại nhân biết về nó.
Một ngày qua đi, Diệp Trần cùng Lam Nguyệt đã đi tới lối vào tầng thứ mười hai, chỗ đó có một cái truyền tống đài.
"Đi lên!" Hai người bước lên và kích phát ra lực truyền tống của truyền tống đài.
Ông!
Hào quang lóng lánh tỏa ra, hai người biến mất khỏi tầng thứ mười một. Lúc xuất hiện lần nữa thì hai người đã tới một mảnh thế giới có màu xanh đậm, Hỏa Diễm tại đây là từng đoàn từng đoàn ngọn lửa màu xanh đậm rất khủng bố, chúng bay loạn khắp nơi và không có bất kỳ quy luật nào, nhiệt độ cao hơn gấp trăm lần so với t...
"Nóng quá!"
Lam Nguyệt đã khởi động hộ thể hoang nguyên từ sớm, nhưng mặc dù như thế, nhiệt độ cực cao như trước vẫn truyền đến làm nàng bị tiêu hao hoang nguyên khá nhiều. "Ừ, bất quá nhiệt độ ngọn lửa của Thần Hỏa thạch còn cao một chút đấy."
Diệp Trần gật gật đầu.
Lam Nguyệt nói: "Thần Hỏa thạch có ngọn lửa màu lam, khẳng định là có nhiệt độ cao hơn so với Hỏa Diễm tại đây, không biết Thần Hỏa huyệt có tầng thứ mười ba hay không, nếu có tầng thứ mười ba thì có lẽ Hỏa Diễm tại đó tựu là màu lam, có thể tương đồng với ngọn lửa Thần Hỏa thạch đấy." ... Mỗi một tầng của Thần Hỏa huy...
Trong nháy mắt, hai người đã ngây người suốt mười ngày tại tầng thứ mười hai.
"Tuy không tìm được Thần Thạch nhưng bất quá có nhiều Thần Hỏa thạch như vậy thì cũng không uổng công lần này rồi." Lam Nguyệt cười nói.
Trong mười ngày này, hai người riêng phần mình đã lấy được 200 khối Thần Hỏa thạch, phải biết rằng Linh khu sau khi đạt tới Cửu giai thì vẫn còn có thể tiếp tục tăng lên, trở thành Cửu giai sơ kỳ, Cửu giai trung kỳ, Cửu giai hậu kỳ, Cửu giai đỉnh phong, cùng với viên mãn Linh khu. Cho nên, khi đã có nhiều Thần Hỏa thạc...
"Tốt."
Hỏa Vô Biên thu hồi truyền âm lệnh bài, tiếp tục tìm kiếm.
Rất nhanh, hai mươi ngày qua đi, Diệp Trần và Lam Nguyệt đã đi vào tầng thứ mười hai được một tháng rồi.
"Đó là cái gì vậy ?"
Ngày hôm đó, Diệp Trần cùng Lam Nguyệt nhìn thấy phía trước xuất hiện một đoàn quang huy mãnh liệt, ánh sáng chợt chói lọi và lóng lánh vài cái rồi lập tức ảm đạm biến mất. Không chỉ Diệp Trần cùng Lam Nguyệt thấy được đạo ánh sáng này, cả Hỏa Vô Biên, Hỏa Vô Tẫn cùng Hắc Sát cũng nhìn thấy.
"Là Thần Thạch, đây là quang huy Thần Thạch." Trong mắt Hắc Sát phóng ra hào quang làm cho người ta phải sợ hãi, đã đến tình trạng này của bọn hắn, muốn tăng thực lực lên là quá khó khăn, chỉ cần đạt được một khối Thần Thạch thì bọn hắn có thể đem Chí Tôn vũ khí đề thăng lên thành Thánh khí, thực lực sẽ tăng lên rất nh...
Hỏa Vô Biên thở dồn dập, không ai là không muốn có Thần Thạch cả, hắn cũng không ngoại lệ, Chí Tôn vũ khí và Chí Tôn áo giáp cũng đều có thể dung nhập Thần Thạch mà trở thành Thánh khí. KIẾM ĐẠO ĐỘC TÔN Kiếm Du Thái Hư Chương 1583: Ba Khối Thần Thạch "Diệp Trần, đây hẳn là thần thạch quang huy đấy." Bay trên đường, Lam...
Tuy rằng có phòng ngự tăng mạnh, nhưng Diệp Trần như trước vẫn không dám coi thường chuẩn Truyền Kỳ Chí Tôn.
Địa phương mà Thần thạch quang huy biến mất ở cách đây rất xa, hai người Diệp Trần bay suốt thời gian hơn nửa ngày cũng chưa tới được chỗ cần đến. Đang lúc này, một đạo chưởng ấn có hai màu trắng và đen giao nhau từ đằng xa lao đến với một tốc độ kinh người, đánh về phía Diệp Trần cùng Lam Nguyệt. Đối mặt với một chưởn...
"Vô thượng võ học thật lợi hại."
Diệp Trần cả kinh, lập tức rút Thiên Kiếm ra khỏi vỏ rồi vung ra một đạo kiếm khí hùng hồn bá đạo. Lam Nguyệt chậm hơn một bước so với Diệp Trần, vô thượng đao chiêu Phách Đao Trảm cũng theo sát phía sau.
Ầm!
Chưởng ấn Hắc bạch liên tiếp chấn nát kiếm khí cùng đao khí, bất quá bản thân nó cũng bị yếu đi không ít, đến khi uy lực từ mười đã không còn được một thì bị Diệp Trần cùng Lam Nguyệt dễ dàng đánh nát.
Sau một khắc, một vệt bóng đen xuất hiện ở trước mặt hai người, là Tam trưởng lão Hắc Sát của Địa Sát bộ lạc. "Là Tam trưởng lão Hắc Sát của Địa Sát bộ lạc, vô thượng võ học của hắn là Âm Dương Đại Ma Bàn, rất là lợi hại đấy." Lam Nguyệt truyền âm cho Diệp Trần. Diệp Trần trả lời: "Trong lúc ta ngăn cản hắn, ngươi ở mộ...
"Được."
Lam Nguyệt khá hiểu rõ phòng ngự của Diệp Trần.
"Sát!"
Không có bất kỳ lời nào, Hắc Sát lập tức giết tới, liên hoàn song chưởng được đánh ra, mang theo từng đạo từng đạo chưởng ấn hắc bạch cường hãn.
"Chặn cho ta!"
Diệp Trần hít sâu một hơi rồi thi triển ra phòng ngự kiếm pháp Thịnh Cực Nhi Suy, trong nhất thời, ánh kiếm ngũ sắc cực tốc khuếch tán tràn ngập cả không gian, trông nó giống như một cái quang cầu ngũ sắc to lớn vậy. Chưởng ấn hắc bạch rơi như mưa vào ngũ sắc quang cầu làm phát sinh những tiếng nổ vang rền. Nhưng chỉ v...
Coong coong coong coong coong. . .
Phảng phất như âm thanh kim thiết va chạm vang lên, những chưởng ấn này tuy cường đại vô cùng, nhưng thân thể Diệp Trần vẫn không mảy may thua kém, chẳng những không bị đánh nát mà trái lại một chút chưởng ấn còn bị văng dội ra.
"Làm sao có khả năng này chứ?" Hắc Sát lấy làm kinh hãi, Âm Dương Đại Ma Bàn của hắn không có gì là không thể phá nát, vậy mà đối phương chỉ bằng vào phòng ngự thân thể mà có thể chặn lại.
"Phá Hư Tam Thập Lục Đao!"
Lam Nguyệt nắm lấy cơ hội, liên tiếp phát ra 36 đạo Phá Hư Đao về phía Hắc Sát, mỗi đao đều là đoạt mệnh đao cả, không ngừng ngăn cản con đường né tránh của Hắc Sát, đương nhiên, Diệp Trần cũng khó tránh khỏi bị cuốn vào vòng công kích của đao chiêu. Quá đột ngột nên không kịp phòng bị, Hắc Sát chỉ kịp thời phất tay bố...
"Phá cho ta!"
Hắc Sát đến cùng vẫn là một chuẩn Truyền Kỳ Chí Tôn nên hoang nguyên của hắn cực kỳ tinh khiết, dưới tình huống bạo phát liền có thể chấn bay tất cả đám đao kính cương mãnh kia mà trên người chỉ mang lấy một vài vết máu nhỏ mà thôi.
"Huyễn Kiếm Thức!"
Bọt khí ánh kiếm như mộng ảo khuếch tán chợt khuyết tán ra, trong chớp mắt đã cuốn Hắc Sát vào trong.
"Không tốt!"
Hắc Sát kinh hãi, hắn biết mình đã bị trúng ảo giác rồi.
"Chết đi!"
Thiên Kiếm lập tức được vung lên chém bay thủ cấp Hắc Sát xuống đất, ngay sau đó thân ảnh Diệp Trần lập tức xuất hiện ở vị trí cách mấy trăm mét sau lưng Hắc Sát.
"Phách Đao Trảm!"
Lam Nguyệt phi thân lên cao, hai tay cầm Lam Nguyệt đao bổ ra một ánh đao màu lam đậm thê lương lãnh diễm về hướng thân thể không đầu của Hắc Sát. Trong không trung, ánh đao vừa trúng vào thân thể của gã nên trông như thoáng dừng lại một chút, thế nhưng rất nhanh sau đó mọi trở ngại đều bị tiêu trừ, ánh đao lao từ trên...
"Tử Vong Thiết Cát!" "Hồi Thiên Đao Luân!"
Diệp Trần và Lam Nguyệt một trước một sau, đem Hắc Sát kẹp ở giữa, mỗi người đều phát ra công kích dầy đặc nhất, lúc này không thể để cho đối phương có bất kỳ một tia cơ hội phục hồi nào, bằng không tất cả những việc đã làm trước đó đều sẽ bị thất bại trong gang tấc.
"Hắc Sát ta đường đường là một chuẩn Truyền Kỳ Chí Tôn, lại bị lưu lạc tới mức độ như vậy!"