text
stringlengths
1
55.3k
Anh Evans này, hôm qua từ bốn giờ chiều trở đi, anh ở đâu và làm những gì? - Tôi ở nhà thưa ông. - Nhà anh ở đâu? - Cuối phố này, số nhà 85 phố Fore. - Anh hoàn toàn không ra khỏi nhà? - Không, thưa ông.
Chiều tối qua trận mưa tuyết dữ dội quá.
- Tôi biết. Ai có thể xác nhận lời khai vừa rồi của anh? - Vợ tôi, thưa ông. - Nhà chỉ có hai anh chị thôi à? - Vâng, thưa ông. - Thôi được, hãy tạm thế. Anh chàng cựu chiến binh hải quân ngập ngừng một chút rồi hỏi: - Tôi có thể thu dọn sơ qua ở đây được không? - Không. Cần phải để nguyên như thế này. - Vâng, tôi hiểu...
Thanh tra Narracott đưa mắt quan sát phòng ăn. Trên bàn vẫn còn số thức ăn Evans chuẩn bị cho chủ ăn bữa tối.
Một
trúã nïn khöëc liïåt hún. Vò thïë, àïí vûún lïn võ trñ haâng àêìu trïn thûúng trûúâng, chuáng ta khöng thïí chó chuá troång àïën caác nhên viïn chuã chöët cuãa cöng ty maâ phaãi coá giaãi phaáp giuáp têån duång trñ lûåc vaâ tiïìm nùng cuãa moåi nhên viïn úã caác böå phêån khaác nhau. 6 Share by http://sachvui.com Nhûän...
bà Elizabeth tiếp tục, “cũng sẽ ích lợi với cháu chẳng kém gì ba năm ở Queen; tất nhiên, ngoại trừ việc cháu sẽ không lấy được chứng nhận hành nghề giáo viên, mà với cháu thì chuyện đó cũng chẳng thành vấn đề, cháu đâu có tự mình kiếm sống. Nhưng, như ta đã nói đó, sẽ có một điều kiện.” Tại sao bác Elizabeth không nói ...
Lẽ nào nó khủng khiếp đến thế ư?
“Cháu phải hứa,” bà Elizabeth nghiêm nghị nói, “rằng trong suốt ba năm ở Shrewsbury, cháu sẽ từ bỏ hoàn toàn việc viết lách vớ vẩn của cháu... hoàn toàn, ngoại trừ những bài luận mà có lẽ nhà trường sẽ yêu cầu.” Emily ngồi bất động... và bình tĩnh. Một bên là không Shrewsbury; còn một bên, không còn thơ, không còn nhữn...
Cô không cần thêm một giây phút nào để cân nhắc quyết định của mình. “Cháu không hứa thế được, bác Elizabeth ạ,” cô nói kiên quyết. Bà Elizabeth sửng sốt đánh rơi cả mảnh tất đang đan.
Bà không ngờ sẽ có chuyện này.
Bà cứ đinh ninh rằng với khát khao được tới Shrewsbury ấy, Emily sẽ sẵn sàng chấp nhận bất kỳ điều kiện nào để đổi lấy cơ hội được đi, nhất là một điều kiện vặt vãnh như thế, vốn theo bà Elizabeth thì chỉ thuần túy liên quan đến việc dẹp bỏ thói bướng bỉnh đi thôi. “Ý cháu là cháu sẽ không từ bỏ việc viết lách vớ vẩn c...
Nó ăn vào trong máu của cháu rồi. Ép buộc cháu cũng chẳng ích lợi gì cả. Cháu muốn được đi học thật, không phải chuyện giả vờ, nhưng cháu không thể đánh đổi bằng việc từ bỏ chuyện viết lách. Cháu không thể giữ được một lời hứa như thế, vậy thì có hứa cũng được việc gì đâu ạ?” “Vậy thì cháu cứ ở nhà đi,” bà Elizabeth gi...
Bà biết làm gì đây?
Đúc rút từ chính kinh nghiệm bản thân, bà biết quá rõ một khi Emily đã hạ quyết tâm thì chẳng gì có thể lay chuyển được cô, và bà cũng biết rõ mặc dù cả ông Wallace, ông Oliver lẫn bà Ruth đều giống như bà, luôn cho rằng niềm đam mê viết lách của Emily quá ngốc nghếch và phi truyền thống, nhưng họ sẽ không ủng hộ yêu c...
Bà Elizabeth giận dữ ngồi đan, trong khi Emily ngồi bất động, vật lộn với cảm giác thất vọng cay đắng đan xen lẫn nỗi ấm ức trước sự bất công. Cô đã hạ quyết tâm sẽ không khóc trước mặt bà Elizabeth, nhưng thật khó lòng nuốt ngược nước mắt vào trong.
Cô chỉ mong sao Daff đừng có gừ gừ với cái vẻ thỏa mãn lồ lộ như thế, cứ như thể trong mắt của một chú mèo xám, hết thảy sự đời đều vô cùng hoàn hảo vậy. Cô ước gì bà Elizabeth bảo cô đi ra ngoài. Nhưng bà Elizabeth lại chỉ giận dữ ngồi đan chẳng nói chẳng rằng. Toàn bộ sự việc này phần nào giống như một cơn ác mộng. G...
Họ không hề cảm thông với những ánh chớp, những cuốn sổ Jimmy cũng như những con đường Alps; không hề cảm thông với nỗ lực theo đuổi những thứ cao sang thần thánh dù cám dỗ nhưng chẳng mấy thuận tai quen mắt.
Nhưng, bất chấp cảm giác thất vọng đang chất chứa trong lòng, Emily vẫn không thể không nghĩ rằng tình huống này mà được vận dụng vào một cảnh bi kịch trong tiểu thuyết thì thật tuyệt vời biết nhường nào.
Cửa mở và ông Jimmy khẽ khàng bước vào. Ông Jimmy đã biết rõ sắp có chuyện gì và nãy giờ vẫn chủ tâm bình tĩnh lắng nghe đằng sau cánh cửa.
Ông biết Emily sẽ không đời nào hứa hẹn một chuyện như thế; ông từng nói với bà Elizabeth như vậy tại cuộc họp gia đình mười ngày trước. Ông chỉ là đơn giản là Jimmy Murray, nhưng ông hiểu một điều mà bà Elizabeth Murray khôn ngoan không tài nào hiểu được. “Có chuyện gì vậy?” ông hỏi, đưa mắt từ người này sang người ki...
“Chẳng có chuyện gì cả,” bà Elizabeth ngạo mạn nói. “Ta vừa đề nghị sẽ cho Emily đi học, và con bé đã từ chối rồi.
Tất nhiên, con bé muốn làm gì thì cứ tùy ý thôi.” “Ai mà tùy ý nổi khi sau lưng có đến cả nghìn bậc tổ tiên chứ,” ông Jimmy nói bằng chất giọng kỳ dị vốn vẫn được ông sử dụng mỗi lần nói đến những vấn đề kiểu này. Cách nói đó lần nào cũng khiến bà Elizabeth rùng cả mình; bà không bao giờ có thể quên được sự kỳ dị của ô...
Bà Elizabeth vẫn không ngơi tay đan, nhưng đường đan đã chậm rãi hẳn lại.
“Ví như những câu chuyện chẳng hạn, Emily. Bác ấy đặc
lực của tôi hôm nay.
Ngoảnh lại thời trước, không một nhà xuất bản nào chịu ký hợp đồng xuất bản sách với tôi, thật là bi thảm.
Tôi tự hỏi: tôi ngày ấy so với tôi hôm nay, cuối cùng thì ai cố gắng hơn? Tôi ngày ấy còn chưa có kinh nghiệm, kỹ xảo viết văn cũng chưa thành thạo.
Tôi hôm nay so với hai mươi mấy năm trước, mạnh gấp trăm, ngàn lần.
Đấy chỉ là về phương diện kỹ thuật.
Còn về nhiệt tình thì sao?
Đó mới là vấn đề cốt yếu.
Một người hai mươi mấy tuổi, ngồi nhà tự do viết lách, tất nhiên sẽ không ai biết để chủ động đến nhà ký hợp đồng. Viết sách không được in mà vẫn viết, đòi hỏi phải có nhiệt tình cao độ.
Tôi hôm nay vô cùng kính phục tôi hai mươi mấy năm trước.
Dĩ nhiên, có nhà xuất bản đến đặt viết sách, đúng là việc tốt.
Nhưng không thể cứ làm công việc do người khác chỉ định.
Hiện tại tôi có hợp đồng viết rất nhiều sách. Nhưng đôi khi tôi cũng lén viết vài quyển ngoài hợp đồng. Mỗi năm in 40 cuốn sách mỏng, cơ hồ ngày nào tôi cũng ngồi trước àmn hình máy vi tính. Tuy mỗi năm
đang đói.
Chữ thập đỏ không thể cứu trợ họ được.
“Cho thế mới đáng đời, lão già ngu ngốc, - tôi thầm trách mình - Tự dưng dính dáng vào mấy bà hoàng, bà chúa!”. Bỗng tôi nghe được tin: nếu tôi xin lỗi, người ta sẽ trả tự do cho tôi. Tôi suy nghĩ: Không! Chuyện đã đến nước này thì cứ mặc kệ, tôi sẽ không xin lỗi gì hết!
Tôi cương quyết ngồi tù hết thời hạn.
Đấy, các bạn thấy tôi dũng cảm, kiên cường thế đấy! Nhưng thời buổi này người ta đâu có coi lòng dũng cảm ra cái quái gì! Thôi, đừng có nghĩ vớ vẩn nữa, mà phải tìm cách làm việc: phải viết báo, rồi gửi người quen đưa đến các báo và tạp chí. Thế là tôi bắt đầu bí mật viết báo. Các bài báo của tôi không ký tên, nhưng qu...
Ông ta là người tốt, đã có hai đứa con: con trai đang học trung học, còn con gái học ở Đại học tổng hợp. Ông ta bảo các bài báo của tôi có thể khiến ông ta bị liên lụy - có thể ông sẽ bị đổi về tỉnh lẻ. Và như thế việc học hành của mấy đứa con sẽ bị dở dang... - Anh hãy thương mấy đứa con tôi!
- Ông ta van xin tôi. Lạy thánh Ala! Tôi biết thương ai đây: con tôi hay con ông giám ngục? Thôi được, tôi sẽ thương mấy đứa con ông ấy, nhưng còn mấy đứa con tôi thì ai thương đây? Phải thú thật rằng tôi vẫn phải thương mấy đứa con tôi trước, vì thế tôi vẫn tiếp tục viết.
Thế là người ta bắt đầu tìm cách ngăn chặn các mối liên hệ của tôi với bên ngoài. Nhưng ngăn chặn cách mấy thì các bài báo của tôi vẫn tiếp tục xuất hiện. Các vị xếp toà, tất nhiên, bắt đầu điều tra.
Một vị thẩm phán đến gặp tôi, và với nụ cười dịu dàng, ông ta hỏi tôi làm cách nào chuyển được bài báo ra ngoài. Tôi bèn hỏi ông ta, thế làm cách nào mà dao găm và herôin vẫn tuồn được vào trong tù? Bởi nếu đám tù nhân có cách nhận được hêrôin và vũ khí thì tôi cũng có cách chuyển các bài báo ra ngoài... Vị thẩm phán c...
Suốt ngày cứ đi đi lại lại trong buồng, xin ra ngoài đi vệ sinh, rồi lạị bị nhốt trở lại... Thời gian như ngừng trôi!
Tiền không có, không có gì hết. Hát mãi cũng chán. Gào mãi rồi cũng khản cổ. Ước gì người ta đưa thêm một người nữa vào buồng tôi... cho dù là tên ăn thịt người cũng được... Thậm chí một con quỉ dữ cũng được.
Tôi đồng ý hết!
Miễn sao có người để nói dăm ba câu.
Cứ tối tối viên cai ngục đi kiểm tra biệt khám.
Tôi gợi chuyện với hắn, nhưng hắn không bắt chuyện. Hắn cứ im lặng quan sát buồng giam, im lặng đóng cửa, gài then sắt kêu loảng xoảng, rồi im lặng bỏ đi.
Tôi phải sống đơn độc thế đúng ba tháng, còn một tháng nữa thì mãn hạn tù.
Đúng
hình thành một cơ cấu trong đó tôn giáo hợp nhất với quyền lực trần tục và tạo ra sức mạnh cho chính quyền lực ấy. CHƯƠNG 8: Tôn giáo trong xu hướng thế tục hóa VIII.1 HỆ TƯ TƯỞNG NHO GIÁO Nho giáo phải chăng là tư tưởng chủ đạo thời cận thế? Trước đây người ta đã có ấn tượng cận thế là thời đại của Nho giáo (Nho học),...
Có thể Hayashi Razan (Lâm La Sơn) sau khi được Tướng quân Ieyasu đăng dụng thì dòng họ của ông (Rinke - Lâm gia), một dòng họ cống hiến nhiều cho Chu Tử học đã được Tướng quân coi trọng. Đặc biệt, sau lệnh cấm các học phái khác được Matsudaira Sadanobu (Tùng Bình Định Tín) (118) vào những năm niên hiệu Kansei (Kansei i...
Tuy nhiên, ngoài Thiên chúa giáo, thực chất không phải các ngành học thuật, hệ tư tưởng, tôn giáo khác đều bị đàn áp. Hơn nữa, cũng không hẳn Chu Tử học đã định hình trong xã hội. Ở Trung Quốc người ta sử dụng Chu Tử học cho các kỳ thi khoa cử, nên rõ ràng học phái này mang đậm tính chất là học thuật dành cho giới quan...
Thứ nhất làsự biến đổi về đời sống tinh thần của toàn thể xã hội. Thứ hai là mối quan hệ giữa các hệ tôn giáo, tư tưởng. Trước hết, chúng ta sẽ xem xét về đời sống tinh thần của toàn thể xã hội.
Để làm được điều đó thì phải suy nghĩ xem nên nhìn nhận như thế nào về vị trí của thời cận thế trong toàn bộ chiều dài lịch sử của Nhật Bản. Thông thường người ta cho rằng, cận thế là thời kỳ quá độ của thời trung thế và cận đại, nên rất khó có thể xác định vị trí. Trước đây nhiều khi người ta cho tất cả các thời kỳ đế...
ngừng gia tăng, đao kình cũng theo đó gia tăng dần lên, và phạm vi bao trùm của nó có thể nói là cực lớn, trên đường đi của nó, mọi thứ đều bị quét sạch. Có thể nói, đây là một cái sát chiêu tuyệt cường. Diệp Trần lui về phía sau vài bước rồi lập tứ huy sái Thiên kiếm. Thời Không Kiếm Pháp - Tử Vong Thiết Cát. Võng kiế...
"Không may rồi!" Từ sau khi lĩnh ngộ chữ 'Hành' huyền bí, cho tới bây giờ, mọi chuyện mà cô gái làm đều đều thuận lợi, nhưng bất quá cũng không phải là không có ngoại lệ, ví dụ như gặp phải cao thủ tinh thông Thời Không Áo Nghĩa thì tốc độ của nàng xem như cũng không dùng được nữa.
"Siếp Na Phương Hoa!"
Cô gái không tiếp tục lui về phía sau nữa, Lam Nguyệt đao trong tay mạnh mẽ cắm lên mặt đất, sau một khắc, ánh đao như cánh hoa tuôn trào ra, đem cô gái bao vây lại, phảng phất nàng đã trở thành một cái nụ hoa vậy. Táng Kiếm thuật của Diệp Trần đâm vào nó cũng hệt như “trâu đất rơi xuống biển” vậy.
"Không tốt." Trực giác mãnh liệt “nói” cho Diệp Trần, chiêu này của đối phương vẫn chưa kết thúc. Quả nhiên, đợi đến khi lực đạo của Diệp Trần đã hết, nụ hoa tách ra, đồng thời đao mang bắn ra mãnh liệt, còn cô gái thì đứng tại trung ương của đóa hoa vừa tách ra, bổ một đao về phía Diệp Trần. Đương đương đương đương......
Ánh mắt cô gái lộ ra nét vui vẻ, nàng cho rằng Diệp Trần nhất định không ngăn được một đao kia.
Ngũ Hành Kiếm Pháp - Thịnh Cực Nhi Suy. Diệp Trần sắc mặt vẫn bất biến, vung vẩy Thiên kiếm tỏa ra tràn ngập kiếm quang ngũ sắc. Ánh đao màu xanh da trời kia vừa gặp phải kiếm quang ngũ sắc thì uy năng cùng tốc độ lập tức bị hạ thấp xuống, hệt như bị vây hãm trong vũng bùn vậy. Lúc ánh đao chỉ còn cách Diệp Trần chừng ...
"Quá mạnh." Đến bây giờ mới thôi, thế lực hai người xem như ngang nhau, Diệp Trần đã thật lâu rồi không có tận hứng như vậy rồi, Thiên Ma Tôn cùng Chân Vũ Chí Tôn tuy mạnh hơn nhiều nhưng chung quy là cao hơn so với hắn một cấp độ nên không có khả năng đánh tận hứng như vậy, mà cũng không có cơ hội đánh.
"Ta gọi là Lam Nguyệt, ngươi tên là gì?" Cô gái hỏi.
"Diệp Trần." Diệp Trần nghi hoặc nhìn về phía đối phương. "Diệp Trần, ta nhìn ra được tuổi của ngươi không lớn, ngươi có thể để cho ta tận hứng phân cao thấp như vậy, ta cũng có thể để cho ngươi biết một chút về đao chiêu mạnh nhất của ta —— Phá Hư đao." Lam Nguyệt tự tin nói. "Phá Hư đao?
Tựa hồ rất lợi hại." Diệp Trần nói xong. "Tất nhiên lợi hại, ngươi rất nhanh sẽ biết thôi." "Tốt, phi mã tới đây. Bá Kiếm thức của ta cũng muốn có đối tượng để khảo thí đấy." Bá Kiếm thức được dung hợp Ngũ Hành trảm cùng tinh túy của chữ 'Bá', một kiếm chém ra là vô kiên bất tồi, vô cùng bá đạo. Hiện tại nó là kiếm chi...
"A, không thể tưởng được là ngươi cũng có át chủ bài?" Lam Nguyệt ngược lại là có chút ngoài ý định, nàng còn tưởng rằng Diệp Trần đã dùng hết át chủ bài rồi.
"Bắt đầu đi!"
Lam Nguyệt tay phải giơ Lam Nguyệt đao lên cao, đao khí tỏa ra xông thẳng lên các tầng mây, làm cho người ta có một loại cả giác nó có thể trảm đứt hết vạn vật, mang theo một hương vị có thể phá vỡ hết thảy, lăng lệ ác liệt vô cùng. Diệp Trần hít sâu một hơi rồi nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra lần nữa thì trên người Diệp T...
Đao khí Màu xanh da trời tung hoành, kiếm khí màu đen bạo lướt, cả hai còn chưa chạm vào nhau mà đã khiến cho trung ương đại địa rạn nứt ra từng khúc, từng khối đất lớn như một căn phòng bay lên rồi bị nghiền nát “ầm ầm” thành hư vô, bụi mù ngưng trệ trong không trung. Đao khí cùng kiếm khí cuối cùng cũng chạm vào nhau...
Ầm ầm! Tiếng nổ mạnh đến kinh thiên động địa bộc phát, gần như tất cả mọi người đều bị thổ huyết bay ngược ra sau, sắc mặt vô cùng hoảng sợ. "Như thế nào lại đáng sợ như thế, ngay cả chuẩn Truyền Kỳ Chí Tôn cũng không thể hơn thế này được." Cao Vũ đã từng thấy qua hai vị chuẩn Truyền Kỳ Chí Tôn đại chiến, thanh thế tuy...
Phốc! Khóe miệng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt Lam Nguyệt thoáng cái đã tái nhợt đi, "Ta vẫn chưa triệt để lĩnh ngộ được chữ 'Phá', bằng không sẽ không thua hắn." Trong Phá Hư đao có ẩn chứa tinh túy của chữ 'Phá', nhưng đáng tiếc là không được vận dùng toàn bộ. Trái lại, Diệp Trần đã lĩnh ngộ triệt để tinh túy củ...
"Ta thua rồi."
Lam Nguyệt sắc mặt lập tức khôi phục, một kích này nói lên nàng đã thua một bậc, bất quá cũng không đến mức làm cho nàng bị thương nặng, chỉ là tiêu hao một chút nguyên khí cùng Bất Diệt lực lượng mà thôi.
"Xem như cân sức ngang tài!" Trên gương mặt Diệp Trần thì trúng phải một vết đao, thẳng đến lúc này, vết đao mới vỡ ra làm máu tươi chảy xuôi, nhưng so với Lam Nguyệt, tình huống của hắn tốt hơn rất nhiều, nhưng dù sao Bất Hủ kiếm thể cũng đã bị phá, nếu như không có Bất Hủ kiếm thể mà tiếp tục đánh nữa thì Diệp Trần c...
Cười hắc hắc, Lam Nguyệt gượng người nói: "Thiết Nhạc, ta đã thua, Thiết Giáp bộ lạc tựu phải gia nhập Vĩnh Hằng bộ lạc rồi ! Ngươi có ý kiến gì không?" "Ta... Ta không có ý kiến?" Thiết Nhạc không dám nói có ý kiến gì khác.
"Vậy là tốt rồi."
Lam Nguyệt nhìn về phía Diệp Trần, "Thiết Giáp bộ lạc có thể gia nhập Vĩnh Hằng bộ lạc, nhưng bất quá ta cũng muốn trở thành Tôn Giả của Vĩnh Hằng bộ lạc, ngươi sẽ không từ chối chứ ?" "Tôn Giả bất quá chỉ là hư danh, ta rất hoan nghênh." Diệp Trần đưa tay tỏ vẻ hoan nghênh.
Có Thiết Giáp bộ lạc gia nhập, thế lực của Vĩnh Hằng bộ lạc đã bành trướng đến một tình trạng khủng bố, trở thành bộ lạc Ngũ cấp, số nhân khẩu đã đạt tới hai vạn bảy ngàn hộ. Theo như một gia đình có ba miệng ăn để tính thì với hai vạn bảy ngàn hộ gia đình này, tựu là có hơn tám vạn người. Trên thực tế, số lượng không ...
Mà Diệp Trần cùng Lam Nguyệt, theo thứ tự là Tả Tôn cùng Hữu Tôn của Vĩnh Hằng bộ lạc. KIẾM ĐẠO ĐỘC TÔN Kiếm Du Thái Hư Chương 1575: Địa Thánh Khí, Thiên Thánh Khí "Nguyên lai ngươi là người ngoại giới sao?" Tại Vĩnh Hằng bộ lạc, sau khi biết được Diệp Trần là người ngoại giới, Lam Nguyệt rất hiếu kỳ. "Ngoại giới đến c...
"Ngoại giới các ngươi rộng lớn như vậy, có lẽ số lượng cao thủ nhiều hơn vô số lần so với Hoang Thần Đại Lục chúng ta a ?" Lam Nguyệt lại hỏi. Lần này Diệp Trần lắc đầu, "Ở ngoại giới, số lượng Chí Tôn cụ thể có bao nhiêu thì ta không biết, nhưng so với Hoang Thần Đại Lục thì cũng tương đương với “một con trâu mất chín...
Diệp Trần cười khổ, "Thật sự, tại ngoại giới có rất nhiều chủng tộc, Nhân tộc chúng ta là một trong những chủng tộc cường đại nhất, nhưng Nhân tộc Chí Tôn chúng ta bất quá chỉ có mười mấy vị mà thôi, có lẽ ta còn tính nhiều hơn một chút rồi đấy." "Ta biết rồi, chắc là người Hoang tộc chúng ta trời sinh đã thích hợp với...
Người Hoang tộc bọn hắn ngay từ khi được sinh ra tựu đã có tu vi Tinh Cực Cảnh, còn Lam Nguyệt vừa chào đời đã càng mạnh hơn nữa, là tu vi Linh Hải cảnh, mười tuổi thì đã đạt đến Sinh Tử Cảnh. Cái này so với người ngoại giới càng mạnh hơn nhiều, nàng theo chỗ phụ thân mới biết được, người ngoại giới khi vừa được sinh r...
Diệp Trần từ chối cho ý kiến, tại trong suy nghĩ của hắn, Hoang Thần Đại Lục hết sức đặc thù, bao phủ cả phiến đại lục không phải là thiên đạo pháp tắc, mà là Hoang Thần pháp tắc. Nếu như Hoang Thần pháp tắc chế định ra một “nội quy” thì lập tức sẽ để cho người của Hoang tộc ngay khi vừa được sinh ra thì đã có tu vi Ti...
"Người của Hoang tộc các ngươi có ai từng ly khai khỏi Hoang Thần Đại Lục hay chưa ?" Diệp Trần đột nhiên hỏi. Lam Nguyệt sững sờ, chợt lắc đầu, "Không có, từ xưa đến nay, không có một ai cả, Hoang Thần pháp tắc ngăn cản chúng ta thoát ly, nếu muốn rời khỏi Hoang Thần Đại Lục thì chỉ có một phương pháp mà thôi, đó chín...
Về phần muốn đi ra ngoại giới thì đó là sự tình không có khả năng." "Vậy có người ngoại giới nào có thể ly khai không ?"
Đây là sự tình mà Diệp Trần muốn biết nhất, hắn không có khả năng cả đời đứng ở Hoang Thần Đại Lục. Lam Nguyệt suy nghĩ một chút, không xác định nói: "Cha ta nói là có thể, nhưng bất quá rất khó đấy, ngươi muốn rời khỏi à?" "Tạm thời thì chưa, nhưng chung quy cũng phải ly khai thôi."
Hai người, một là người của Hoang tộc, một là người ngoại giới, cùng nhau trò chuyện và cảm thấy chủ đề này rất hứng thú. Theo như Lam Nguyệt nói, Diệp Trần đã biết được có nhiều thế lực phân bố tại Hoang Thần Đại Lục. Hoang Thần Đại Lục có tất cả mười ba Bát cấp bộ lạc, tất cả đều ở vào vùng trung bộ Hoang Thần Đại Lụ...
"Làm sao ngươi biết rõ ràng như vậy a?" "Bởi ta có kiến thức rất rộng!" "Đầu lĩnh những bộ lạc này chỉ có một kiện Thánh khí thôi sao?" "Đương nhiên là không rồi, ta nói chính là cường đại Thánh khí, Thánh khí cũng có phân chia cao thấp, chia làm Địa Thánh khí cùng Thiên Thánh khí. Lam Nguyệt đao của ta tựu là địa Thán...
"Xem ra ngươi vẫn không rõ cái gì là Địa Thánh khí, cái gì là Thiên Thánh khí a. Nói đơn giản một chút, Chí Tôn vũ khí sau khi được dung nhập một khối Thần Thạch thì tựu chính là địa Thánh khí, nếu được dung nhập mười khối thì tựu là Thiên Thánh khí. Đương nhiên, dù cho dung nhập chín khối Thần Thạch thì cũng vẫn là Đị...
Chữ “Hành” đang mang một ý nghĩa trọng đại, sau khi lĩnh ngộ nó thì tốc độ sẽ gia tăng gấp mười gấp trăm lần, Lam Nguyệt không có ý định bộc lộ ra.
"Chữ “Bá”." "Thật tốt quá, chờ ta triệt để lĩnh ngộ chữ “Phá” rồi, chúng ta trao đổi với nhau, ngươi thấy sao?" "Được chứ."
Diệp Trần không thể tưởng được đối phương lại có một chữ “Phá”, xem ra thân phận của đối phương không phải đơn giản như vậy, người bình thường làm sao có thể biết nhiều tin tức như vậy chứ.
... Một tháng sau, hai người chính thức trao đổi chữ cho nhau.
Chữ “Phá”, danh như ý nghĩa, nó có được tinh túy có thể phá vỡ hết thảy moi thứ, nếu lĩnh ngộ được nó thì kiếm chiêu của Diệp Trần sẽ có uy hiếp và lực sát thương càng lớn hơn nữa. Lần này, Diệp Trần có ý định đem tinh túy chữ “Phá” dung hợp cùng cùng Táng Kiếm thuật. Táng Kiếm thuật có thể chôn vùi quang âm của đối th...
"So với chữ Bá, chữ Phá tựa hồ càng tốt hơn đây."