text
stringlengths
1
55.3k
Ngoài thời gian sống ở mấy tỉnh biên giới nam Trung Quốc trong chiến tranh thế giới, sang Liên Xô năm 1967 khi ông đi dự lễ kỷ niệm 50 năm Cách mạng tháng Mười và cuộc đi nước ngoài mới đây để chữa bệnh, Võ Nguyên Giáp ít đi nước ngoài nhất trong số các nhân vật lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Ông đã suy nghĩ rất nhiều về l...
Ông chấp nhận đề nghị của Lê Duẩn dẫn đầu đoàn đại biểu Việt Nam. Phái đoàn của ông đã đi đến La Havane, thứ Hai ngày 15/12/1975 dự Đại hội lần thứ I Đảng Cộng sản Cu Ba. Trước khi rời Cu Ba, ông thăm các trường học, các bảo tàng, một nhà máy phân bón.
Ông đặt hoa tại đài tưởng niệm Jose Marti, có hai buổi hội đàm dài với Raul Castro, phát biểu tại các cuộc mít tinh của các sĩ quan quân đội và những người hoạt động chính trị.
Võ Nguyên Giáp và đoàn tuỳ tùng bay tiếp sang Algeria theo lời mời của Houari Boumedie - Chủ tịch Hội đồng Cách mạng, Chủ tịch nước Cộng hòa Dân chủ và Nhân dân Algeria. Võ Nguyên Giáp kể lại một sự việc: trong buổi lễ kỷ niệm Ngày độc lập của Algeria bỗng nhiên ông thấy trước mặt là Zbigniew Brzezinski, sắp làm cố vấn...
“Mặc dù không có nhiều thì giờ để nói chuyện, chúng tôi đã chào hỏi nhau”.
Brzezinski đã tỏ lòng khâm phục đối với nhân dân Việt Nam dũng cảm và đặt nhiều câu hỏi với Võ Nguyên Giáp về chiến lược quân sự. “Ngài hãy nói với người Mỹ là chiến lược của Giáp là chiến lược hòa bình, độc lập và tự do,” ông nói với Brzezinski. “Người Việt Nam biết thế nào là chiến tranh. Người ta đã buộc chúng tôi p...
Ngày 21/1 cả đoàn của Võ Nguyên Giáp quay về Hà Nội.
Vào cuối năm 1976, hoạt động của Võ Nguyên Giáp chủ yếu là tham dự các buổi lễ lạt.
Vị tướng 65 tuổi không cho phép mình nghỉ ngơi.
Ông thường nhắc lại: “Cái ngày đất nước chúng tôi sạch bóng quân thù, mà miền Bắc và miền Nam thống nhất trong một gia đình… và một kỷ nguyên mới đối với đất nước chúng tôi sẽ đến…” Trong những lần xuất hiện đó, các thông điệp của Võ Nguyên Giáp luôn luôn nhắc nhở là nhiệm vụ của người lính. Công việc của người lính ch...
“Cố gắng đó không một phút nào buông lơi.
Đó là xây dựng cơ sở vật chất và kỹ thuật của chủ nghĩa xã hội góp phần vào việc thúc đẩy nền kinh tế tiến lên, thực hiện công nghiệp hóa xã hội chủ nghĩa để xây dựng một đất nước phồn vinh và giàu mạnh”.
Năm 1977, Võ Nguyên Giáp hài lòng về một thành tựu mới mẻ.
Từ lâu ông vẫn yêu cầu lập một trường quân sự cao cấp. Đã đến lúc quân đội phải được hiện đại hóa và phải được hưởng những lợi thế như quân đội nước ngoài.
Cuối cùng Võ Nguyên Giáp đã có được điều mình muốn.
Học viện Quân sự Cao cấp Quân đội nhân dân Việt Nam khai giảng buổi học đầu tiên ở Hà Nội ngày 3/1/1977.
Võ Nguyên Giáp đọc diễn văn khai giảng: “Chúng ta phải hết sức mình”, ông tuyên bố trước cử tọa, “tập hợp một đội ngũ cán bộ quân sự cao cấp tuyệt đối trung thành với sự nghiệp cách mạng của Đảng, có những phẩm chất cách mạng cao quý, trưởng thành, được rèn luyện về chính trị, có kiến thức cơ bản và hệ thống của khoa h...
Rồi đến lúc ông lại có chuyến đi ra nước ngoài. Lần này Võ Nguyên Giáp dẫn đầu đoàn đại biểu đi một chuyến dài ngày thăm các nước cộng sản: Liên Xô, Đông Đức, Hungari và Ba Lan để củng cố mối quan hệ giữa Việt Nam và các nước đó.
Võ Nguyên Giáp đến Matxcova ngày 10/3.
Rồi phái đoàn của Võ Nguyên Giáp bay đi Đông Đức, tại đây phái đoàn được Erich Honecker - Tổng bí thư Đảng Xã hội Chủ nghĩa Đức tiếp đón. Võ Nguyên Giáp nói ở một cuộc mít tinh của các sĩ quan cao cấp, trí thức và công nhân ở Dresden: “Nhân dân Việt Nam hoàn toàn ủng hộ… thực tế chung sống hòa bình giữa hai nhà nước Đứ...
Tiếp đó là cuộc đi thăm Hungari theo lời mời của Lajos Czinege - Bộ trưởng Quốc phòng.
Đó là 11 ngày tham quan và gặp gỡ trong một bầu không khí hoàn toàn đoàn kết chiến đấu.
Sau đó ông đi Warsaw theo lời mời của Wojciech Jaruzelski, Bộ trưởng Quốc phòng Ba Lan. Ông ở Ba Lan đến cuối tháng rồi
giới ảo mà không cần đến phép dịch chuyển không gian bởi kỹ năng ấy đã được trang bị sẵn trong trò chơi rồi.
Bất cứ khi nào địch xuất hiện, chỉ việc tránh xa hoặc dùng sức nặng đè bẹp chúng. Tuy vậy, tôi thường tránh, chứ không chọn đè bẹp. Ngoài ra còn có một trò khác cũng rất được ưa chuộng thời đó, nhưng tôi chỉ có thể chơi mỗi phần mềm trò chơi lỗi thời vốn được mua cùng lúc với máy vi tính gia đình cũ kỹ kia mà thôi.
Trong suy nghĩ của tôi, hễ đã bắt tay vào việc gì, tồi sẽ có thói quen tập trung vào việc ấy mãi.
Và khi âm nhạc trong trò chơi tạm ngưng, tôi đồng thời sẽ có thể nghe thấy tiếng của mẹ. Ngay cả lúc xem cảnh tượng hãi hùng khi Songoku - nhân vật chính trong bộ phim hoạt hình Bảy viên ngọc rồng - chiến đấu với địch thủ, tiếng của mẹ cũng lọt đến tai tôi.
Chuyện xảy ra vào một ngày có nắng trước khi kỳ nghỉ hè năm tôi học lớp bốn bắt đầu. Bao giờ cũng vậy, tôi thường vừa bước đi vừa cắm cúi nhìn xuống đôi giày thể thao đã mòn gót. Từ trường về nhà chỉ phải đi qua một đoạn đường thẳng tắp.
Ngay khi ngẩng đầu lên, tôi liền trông thấy một phụ nữ mặc váy ngắn đang đi tới. Lấp ló sau lớp váy ngắn ngủn ấy là đôi chân dài trắng ngần, mềm mại và mịn màng, khiến tôi bất giác có cảm giác bức bối khó chịu.
Tình trạng này vẫn thường hay xảy ra, nhất là khi nghe thấy những thanh âm phát ra trong căn phòng sau tấm rèm cửa giữa phút tạm ngừng của âm nhạc trong phim hoạt hình hoặc trò chơi điện tử. Những lúc ấy, tôi thường trở nên hốt hoảng, tự nhủ không biết tình trạng này có phải do mình chơi điện tử quá nhiều hay xem phim ...
Cảm giác nhức nhối bùng lên mạnh mẽ, cứ như tờ giấy bị xé rách, khiến tôi một lần nữa muốn tiến lại gần hơn để được tận mắt chiêm ngưỡng đôi chân nõn nà đó.
Cái quái gì thế này?
Tôi thầm nghĩ. Cái cảm giác rạo rực cứ thế nhen dần lên theo mỗi bước chân đi và rồi được bao trùm bởi hương nước hoa dịu dàng khi tôi tiến lại gần người phụ nữ ấy. Chắc cô ta chẳng bao giờ biết được rằng chỉ hương
tiết kiệm ánh sáng ngày bắt đầu vào mùa xuân.
Múi giờ một trong 24 phần được chia ra của Trái đất có cùng khoảng thời gian.
Mỗi múi đều cách biệt một giờ so với hai múi kề bên.
Nhà địa chất nhà khoa học nghiên cứu về bề mặt Trái đất.
&2 7&t 7& 6 &2 0^ , ’C >  a4 Ba4 &2  4Q € > 7k7%4>&  6, [ &2 &2 6  s I2F K } 9 V#C&t j‘ < &2- 2...
không sâu thêm mấy trăm trượng nữa?
Chàng ngửng đầu trông lên miệng vực toàn là mù trắng mịt mờ. Cây cầu đá chỉ còn nhìn thấy nhỏ xíu như một khúc dây đen sì.
Lệnh Hồ Xung cất tiếng gọi: -Hướng tiên sinh! ... Hướng Vấn Thiên đưa tay ra bịt miệng chàng, rồi giơ ngón tay trỏ lên một cái.
Lệnh Hồ Xung liền hiểu ngay là bọn địch đi rồi quả nhiên đã quay trở lại.
Chàng dán mắt trông lên nhưng nhìn không rõ bóng người nào trên cầu đá cả.
Hướng Vấn Thiên buông tay xuống mở miệng Lệnh Hồ Xung. Lão kề tai vào vách đá nghe ngóng một hồi rồi tủm tỉm cưới nói: -Đám thây ma đó đi hết sạch rồi! Lệnh Hồ Xung lấy làm kỳ ngơ ngác hỏi: -Thây ma ư? ... Hướng Vấn Thiên đáp: -Phải rồi!
Trong vòng ba năm, 678 người này sẽ thành thây ma hết.
Hừ!
Thiên vương lão tử Hướng Vấn Thiên trước nay chí có rượt người chứ không để người rượt mình. Phen này vì tình thế bắt buộc lão tử phá tiền lệ. Nếu Hướng mỗ không giết cho kỳ hết bọn chúng thì còn mặt mũi nào trông thấy ai nữa?
Lão ngừng lại một chút rồi nói tiếp: -Cả chính giáo lẫn ma giáo vây chúng ta ngoài quán lương đình tổng cộng 709 người. Chúng ta đã giết chết 31 tên, hiện còn lại 678 tên. Lệnh Hồ Xung nghi ngờ hỏi: -678 người ư? Sao tiên nhớ rõ như vậy được? Trong vòng ba năm sao lại giết nhiều người đến thế?
Hướng Vấn Thiên đáp: -Cái đó nào phải chuyện khó khăn gì?
Ngươi hỏi đến lão đầu tử câu này thì thật non nớt.
Trong số 678 người hiện ta còn nhớ được 532 tên. Còn hơn một trăm tên thế nào ta cũng dò hỏi ra được.
Lệnh Hồ Xung trong lòng kinh hãi nghĩ thầm: -Lúc lão ở quán lương đình như không để ý gì.
Té ra lão đã nhìn nhận bọn cừu địch một cách rõ ràng.
Lão này chẳng những võ công hơn người, cơ trí tuyệt luân mà ký ức của lão thật hiếm có trên đời. Chàng liền hỏi: -Hướng tiên sinh!
Trong ba năm mà giết bấy nhiêu người chẳng là tàn nhẫn quá ư? Bọn chúng hơn 700 người đấu với một mình tiên sinh đã chẳng làm gì nổi lại còn bị hại mất mấy chục mạng.
Như vậy đại danh của tiên sinh cũng đủ vang dội như sóng cồn trong võ lâm, oai hùng tràn khắp thiên hạ.
Danh hiệu Thiên vương lão tử không bị sứt mẻ chút nào. Vậy tại hạ tưởng chẳng cần đếm xỉa đến bọn họ làm chi nữa. Hướng Vấn Thiên hắng dặng một tiếng rồi đáp: -Bọn chúng 709 người không phải đấu với một mình Hướng mỗ mà là chiến đấu với hai chúng ta. Nếu tiểu huynh đệ không ra tay viện trợ thì bây giờ Hướng mỗ đã bị ch...
Ngươi có ơn cứu mạng cho Hướng mỗ, Hướng mỗ không quên đâu. Nhưng ngươi muốn bảo Hướng mỗ làm cái này hay đừng làm cái nọ thì nhất định không được.
Bọn 678 người kia, Hướng mỗ quyết giết cho kỳ hết.
Lệnh Hồ Xung cười ha hả nói: -Hướng tiên sinh! Vãn bối may gặp dịp được cùng tiên sinh liên thủ để đối phó với quần hào cả hai phe Chính giáo và Ma giáo, không đến nỗi phải uổng mạng, thế là may mắn vô cùng! Hướng tiên sinh còn nói chi đến chuyện cứu mạng hay không cứu mạng ... thật là ... thật là. Hướng Vấn Thiên nói ...
Lệnh Hồ Xung biết lão có tính cố chấp liền cười xòa rồi không nói gì nữa. Hướng Vấn Thiên hỏi: -Tiểu huynh đệ có biết vì lẽ gì mà bọn chó đẻ đó đã đi rồi còn quay trở lại không? Lệnh Hồ Xung nói: -Vãn bối đang muốn thỉnh giáo Hướng tiên sinh về vấn đề này. Hướng Vấn Thiên nói: -Cái gì mà vãn bối, trưởng bối, tiên sinh ...
Nghe rắc rối lắm.
Hướng mỗ làm hữu sứ trong Ma giáo. Người bản giáo kêu Hướng mỗ bằng Hướng hữu sứ. Tiểu đệ không ở trong Ma giáo, không thể kêu thế được, cứ gọi thẳng ngay bằng Hướng huynh, còn Hướng mỗ kêu ngươi bằng tiểu huynh đệ là được. Lệnh Hồ Xung nói: -Cái đó vãn bối không dám đâu. Hướng Vấn Thiên cả giận quát lên: -Giỏi lắm! Ng...
Cái mạng già này sống hay chết là chuyện tầm thường.
Ngươi coi rẻ ta là chuyện lớn.
Nếu vậy chúng ta phải đi tới cuộc động thủ. Lệnh Hồ Xung nói: -Bất tất phải động thủ. Hướng huynh đã cố ý như vậy thì tiểu đệ xin tuân mệnh. Chàng nghĩ thầm trong bụng: -Cả tên Điền Bá Quang là một gã đại đạo hái hoa mà ta còn kết giao bạn hữu thì bây giờ có đánh bạn với lão này nữa cũng chẳng hề gì. Hơn nữa người này ...
Hướng Vấn Thiên từ thuở nhỏ đi đâu cũng đơn thương độc mã.
Bây giờ lão có một người anh em nên lấy làm sung sướng vô cùng.
Lão nói: -Đáng tiếc đây không có rượu ngon để chúng mình uống mười mấy chung cho khoái chí.
Lệnh Hồ Xung nói: -Đúng thế! Tiểu đệ đang ngứa cổ, nghe ca ca nhắc tới càng không chịu được. Hướng Vấn Thiên trỏ lên trên hỏi: -Bọn chó đẻ kia chưa chạy xa đâu. Chúng ta đành ở dưới đáy vực này chịu nhịn mấy ngày.
Này tiểu huynh đệ! Vừa rồi lão mũi trâu phái Võ Đương dùng nội lực đánh ngươi, ta cũng đem nội lực giúp ngươi rồi đưa nội lực của hắn đi đâu, tiểu huynh đệ có biết không? Lệnh Hồ Xung đáp: -Ca ca đưa nội lực của đạo nhân đó chui xuống dưới đất. Hướng Vấn Thiên vổ đùi ra vẻ vui mừng nói: -Đúng thế! Đúng thế! Trí thông m...
Trong võ lâm không một ai biết cả.
Tiểu huynh liền đặt cho nó cái tên là: " Hấp tinh nhập địa tiểu pháp " . Lệnh Hồ Xung cười nói: -Cái tên nghe cũng ly kỳ. Hướng Vấn Thiên nói: -Công phu này so với " Hấp tinh đại pháp " trong võ lâm cũng tựa hồ thầy cúng với thầy mo nên mới kêu bằng tiểu pháp. Công phu này tựa hồ cách " di hoa tiếp mộc " , chỉ là một t...
Làm thế thì không tổn hại đến mình, mà cũng chẳng lợi gì cả. Vả lại công phu này chỉ nên sử dụng lúc đánh nhau với đối phương, chứ không nên phát huy nó để đả thương người.
Đối phương đang lúc nội lực còn cuồn cuộn tiết ra không khỏi cả kinh, thất sắc, nhưng sau một lúc họ cũng hồi phục được ngay. Vì thế mà tiểu huynh tiên đoán chúng bỏ đi nhất định còn quay trở lại. Công lực lão mũi trâu mà phục hồi là hắn biết ngay phép " Hấp tinh nhập địa tiểu pháp " của tiểu huynh chỉ là trò ngáo ộp d...
Lệnh Hồ Xung nói: -Thiên vương lão tử Hướng Vấn Thiên, trước nay không chạy trốn ai, không lừa gạt người mà bữa nay vì tiểu đệ, cả hai môn đều phá lệ mất rồi. Hướng Vấn Thiên cười khành khạch nói: -Nói là chưa lừa gạt người bao giờ thì vị tất đã đúng. Có điều bọn đạo nhân phái Võ Đương là hạng non nớt nên tiểu huynh kh...
Hai người trông nhau cả cười. Tuy sợ bên trên nghe thấy không dám cười vang nhưng cũng khoan khoái lắm rồi.
Hai người phải chiến đấu hàng nửa ngày trời tuy đã đói meo.
Nhưng ở dưới đáy vực này ngoài cỏ xanh rêu biếc chẳng có gì mà ăn, đành phải ngồi dựa vào khối đá nhắm mắt dưỡng thần.
Lệnh Hồ Xung vì mỏi mệt quá đỗi, chàng ngủ đi lúc nào không biết.
Trong lúc mơ mộng chàng chợt thấy Doanh Doanh tay cầm ba con ếch nướng đưa vào tay chàng hỏi: -Ngươi quên ta rồi ư? Lệnh Hồ Xung lớn tiếng đáp: -Không quên đâu! Không quên đâu! Cô nương ... đi đâu vậy?
Chàng vừa nói câu này thì lại thấy bóng Doanh Doanh đột nhiên lẫn mất. Chàng vội kêu lên: -Cô nương đừng đi tại hạ có nhiều điều muốn nói với cô. Trước mắt chàng hiện ra toàn đao, thương, kiếm, kích ầm ầm kéo tới. Chàng bỗng giật mình la một tiếng thật to rồi tỉnh dậy.
Bỗng thấy Hướng Vấn Thiên cười hì hì hỏi: -Mơ thấy tình nhân phải không? Làm gì mà có lắm điều muốn nói thế?
Lệnh Hồ Xung thẹn đỏ mặt lên.
Chàng ngơ ngác không biết trả lời thế nào. Hướng Vấn Thiên lại nói: -Tiểu huynh đệ! Nếu ngươi muốn gặp tình nhân thì hãy chữa thương cho khỏi đã mới đi tìm y được.
Lệnh Hồ Xung ngập ngừng: -Tiểu đệ không khỏi được đâu. Hướng Vấn Thiên nói: -Ta thiếu ngươi một mạng người. Tuy ngươi là anh em với ta mà trong lòng không khoan khoái, thế nào cũng phải trả nợ ngươi. Ta đưa ngươi đến một nơi nhất định chữa khỏi được.
Lệnh Hồ Xung tuy không để ý gì đến sống chết, nhưng không sao được cũng gật đầu không nói gì. Tự cổ chí kim trừ trường hợp tự sát, không thì nếu còn một chút sinh cơ cũng cố cựa cạy để mong sống. Chàng nghe Hướng Vấn Thiên nói đến thương thế của mình có thể chữa khỏi tuy không tin hẳn, nhưng thấy lão tài trí hơn người ...
Mảnh trăng lưỡi liềm lơ lửng trên không chiếu ánh sáng xuống miệng vực tỏa khắp nơi. Dưới đáy vực tuy mờ mịt ảm đạm, nhưng Lệnh Hồ Xung nhìn lên tựa hồ ánh dương quang lóe mắt.
Hướng Vấn Thiên nói: -Chúng ta phải đến ra mắt một người. Người này tính rất cổ quái.
Mình đừng cho y biết trước công việc.
Tiểu huynh đệ! Nếu tiểu huynh đệ tin được ta thì nhất thiết để ta sắp đặt. Lệnh Hồ Xung hỏi: -Có việc chi mà không tin?
Ca ca đã tìm cách chữa bệnh cho tiểu đệ tức là cải tử hoàn sinh thì chỉ mong được sai khiến. Tiểu đệ mà khỏi bệnh thì cả ơn ca ca không biết đến đâu mà kể. Hướng Vấn Thiên thè lưỡi liếm môi nói: -Cái đùi ngựa không biết bỏ đâu rồi. Mẹ kiếp!
Dưới đáy vực không thấy một tên chó đẻ nào để mình giết chơi. Lệnh Hồ Xung nghe lão nói vậy biết là lão muốn ăn cả thịt xác chết không khỏi bở vía, chẳng dám nói gì. Sáng sớm hôm sau thức dậy, Hướng Vấn Thiên nói: -Tiểu huynh đệ chúng ta ở đây mãi không tìm thấy xác chết mà ăn không xong. Nhưng mấy người hôm qua hất xu...
Lão lại đưa tay lên vò đầu. Đầu lão bạc phơ biến thành cái đầu trọc nhẵn bóng. Lệnh Hồ Xung thấy trong khoảnh khắc, tướng mạo lão hoàn toàn khác trước thì vừa buồn cười vừa khâm phục. Hướng Vấn Thiên lại lấy bùn đắp cho mũi to lên, trát cả vào hai bên má, khiến chàng nhìn kỹ cũng không nhận ra được nữa.
108 Muốn vào trang trổ tài miệng lư ỡ i Hướng Vấn Thiên đi trước tìm đường dẫn lối.
Lão kéo tay áo xuống trùm kín xích sắt đi.
Nếu lão không động thủ thì chẳng ai nhận ra con người béo y trọc đầu này lại là Thiên vương lão tử Hướng Vấn Thiên, một nhân vật oai phong, quắc thước.
Hai người quanh quẩn đi lại trong hang núi cho đến trưa, bỗng thấy một cây đào ở dưới thung lũng.
Trái hãy còn xanh bỏ vào miệng thấy vừa đắng vừa chát, song hai người bụng đã đói meo có đồ lót dạ là may, liền hái lấy ăn một bữa no.
Hướng Vấn Thiên và Lệnh Hồ Xung ăn xong rồi nghỉ chừng một giờ rồi lại lên đường đi cho tới lúc hoàng hôn. Hướng Vấn Thiên đã tìm được phương hướng ra khỏi hang núi nhưng còn phải vượt qua một vách núi bích lập cao tới mấy trăm thước. Lão lại cõng Lệnh Hồ Xung lên lưng trèo một mạch. Vượt qua vách núi rồi đến một lối đ...