text
stringlengths
1
55.3k
của mẹ dịu êm đến lạ, nhẹ nhàng ru tôi vào giấc ngủ đầu tiên không còn hơi ấm của bố. Tôi đã thiếp đi mà không biết rằng mẹ vẫn còn khóc... Mấy năm sau tôi thi đỗ vào trường chuyên của tỉnh. Tôi bắt đầu cuộc sống tự lập của mình khi mới là một thằng bé mười mấy tuổi. Bao nhiêu thứ, nào thuê nhà trọ, nấu ăn, giặt giũ......
Ngày tiễn tôi đi mẹ khóc rất nhiều. Tôi thấy trong ánh mắt ngân ngấn nước của mẹ có một niềm hi vọng rất lớn... Tôi học ở trường chuyên được gần một năm thì phạm phải một sai lầm lớn.
Trường yêu cầu tôi làm thủ tục chuyển trường trước khi tổ chức họp hội đồng kỷ luật.
Tôi đã thật sự gục ngã trước cú sốc ấy, mọi thứ như đổ sầm bên cạnh tôi.
Mẹ từng tự hào về tôi, từng dặn dò tôi phải sống tốt khi không có mẹ và chị ở bên.
Không biết mẹ sẽ như thế nào nếu biết được tin này. Chắc mẹ sẽ thất vọng lắm. Tôi chỉ biết khóc và đi, lầm lũi trong một buổi chiều đầy gió. Tôi thấy mình có lỗi thật nhiều với mẹ.
Trời đã nhờ nhờ tối tự lúc nào.
Tôi đã đi lang thang mấy tiếng đồng hồ.
từ cổ phiếu và thu nhập, chỉ có 15% diện tích đất nước có cửa hàng kinh doanh của Wal- Mart. Còn 85% còn lại, công ty vẫn có thể phát triển. Bạn cũng có thể mua cổ phiếu của Wal-Mart vào năm 1980, mười năm sau lần chào bán đầu tiên ra công chúng, sau khi lợi nhuận tăng gấp 20 lần, và Sam Walton đã trở nên nổi tiếng là ...
Họ cũng không cần phải trả khoản phí nào cho các chuyên gia tâm lý.
Với một công ty bán lẻ hoặc một chuỗi nhà hàng, tăng trưởng thường thúc đẩy lợi nhuận và giá cổ phiếu biến động chủ yếu do mở rộng mạng lưới. Miễn là doanh thu bán lẻ của các cửa hàng vẫn tăng lên (số liệu này được trình bày trong các bản báo cáo năm và báo cáo quý), công ty không bị phá sản do nợ vượt mức, và vẫn thực...
Mức giá của một căn nhà trung bình chỉ là một trong rất nhiều sự thật thầm lặng có thể trở thành nguồn sức mạnh và động viên lớn để các nhà đầu tư sẵn sàng khám phát những khu vực mạo hiểm nhất của thị trường. Một số sự thật thầm lặng hữu ích khác bao gồm “chỉ số khả năng tài chính” của the National Association of Home...
Một kỹ xảo phổ biến là chờ cho đến khi một quan điểm cho rằng ngành nghề nào đó ngày càng kém phát triển trở nên phổ biến, và tiến hành mua cổ phần tại những công ty mạnh nhất trong ngành đó.
(Kỹ năng này là không rõ ràng.
Trong ngành khai thác dầu khí, nhiều người nói rằng tình hình năm 1984 không thể tồi tệ hơn được nữa, nhưng mọi thứ lại tiếp tục xấu hơn. Đầu tư vào một công ty đang trong tình trạng suy sụp là việc làm vô nghĩa, trừ khi những sự thật thầm lặng cho bạn biết rằng tình hình công ty đó sẽ được cải thiện.)
Thông tin về giá nhà trung bình tăng lên trong năm 1990 và 1991 ít phổ biến đến nỗi khi tôi đưa vấn đề này ra tại cuộc họp thường niên của Barron’s, tất cả mọi người có vẻ đều không tin tôi. Hơn thế nữa, việc lãi suất giảm cũng giúp cho giá cả nhà cửa dễ chịu hơn trong suốt hơn một thập kỷ. Chỉ số khả năng tài chính th...
Tháng 10/1991, tôi tìm lại cái tên Toll Brothers, một công ty nổi tiếng trong ngành xây dựng từng thỉnh thoảng có tên trong danh mục đầu tư và cuốn sổ tay của tôi. Và đúng như dự tính, cổ phiếu Toll Brothers đã giảm từ 125/8 đô-la xuống còn 23/8 đô-la – nghĩa là giảm tới 5 lần. Trong số những người bán cổ phiếu, chắc h...
Tôi chọn Toll Brothers để nghiên cứu thêm, vì đây là một công ty phát triển mạnh mẽ với điều kiện tài chính đủ để vượt qua những thời kỳ khó khăn của thị trường. Ken Heebner, một chuyên gia quản lý quỹ giỏi đã đề xuất Toll Brothers, và giải thích cho tôi biết về công ty xuất chúng này. Một lần đi cùng thang máy, Alan L...
Toll chỉ là một công ty xây dựng nhà ở chứ không khai thác ở
cho khách hàng và những nhà phân phối bán lẻ xứng đáng được biểu dương. Nhà Lãnh Đạo Hiệu Quả rất ủng hộ sáng kiến này và ông cũng chính tay trao tặng giấy chứng nhận “Nhân viên tiêu biểu” cho một số thành viên trong nhóm. Ở mặt sau của mỗi tấm giấy khen, ông đều ghi lời đề tặng: 88 BÍ QUYẾT THÀNH CÔNG CỦA NHÀ LÃNH ĐẠO...
lớn 39. Mạc thận 40. Rãnh mạc treo đại tràng trái 41. Rãnh cạnh đại tràng trái M M Mặt phẳng ngang 98 31 32 33 35 34 36 37 6 5 CT Bụng (Các số chỉ các phân thuỳ gan) 99 1.
Gan 2. ĐM thận phải 3. Túi mật 4. Góc tá tràng phải 5. Tá tràng 6. TM chủ dưới 7. ĐM và TM mạc treo tràng trên 8. ĐM chủ bụng 9. TM thận trái 10. Đại tràng ngang 11. Cơ thẳng bụng 12. Hỗng tràng 13. Đại tràng xuống 14. Cơ chéo bụng trong 15. Cơ chéo bụng ngoài 16. Thận phải 17. Các tháp thận 18. Cơ vuông thắt lưng 19. ...
Gan 2. ĐM thận phải 3. Túi mật 4. Góc đại tràng
“Nơi nào đó để sống?” Torbin lặp lại. “Mẹ nói chúng ta đi chơi. Không phải đi chơi hả?” Line thở dài: “Đúng.
Chúng ta đi để sống ở nơi khác, nơi nào đó tốt hơn, ấm hơn.” Torbin cựa quậy quanh yên ngựa để nhìn lên mắt cô, một tia nhìn trông nguy hiểm trên khuôn mặt nó, không cởi mở, mà săm soi: “Tại sao mẹ nói dối?” “Đó thực sự không phải là nói dối, con yêu ạ. Chuyện phức tạp nên không thể giải thích tất cả cho con, không giả...
Per và ngôi nhà thờ có mái ngói đỏ đã biến nó thành một đứa nhỏ mô phạm.
“Nói dối là tội lỗi.” “Trong trường hợp này thì đó không phải là tội lỗi.
Torbin à, đừng tranh luận.
Có nhiều chuyện mà con không hiểu được, con còn quá nhỏ. Mẹ tiếc phải làm theo cách này, nhưng đâu đã vào đấy rồi.” Đôi má đỏ hồng vì lạnh và phấn khích, Torbin tức giận nói: “Con không còn quá nhỏ.” Cậu bé đang ngoe nguẩy. “Ngồi im, anh trai trẻ, nếu không tôi đánh đòn. Tin tôi đi, bây giờ là không phải lúc để tranh c...
“Mẹ nói dối! Nói dối!
Đáng lẽ con không đi!” Cậu bé thét lên, quẫy đạp giữa hai cánh tay cô rồi luồn xuống mặt đất. Hai chân nó khuỵu xuống, rồi nó đứng dậy chạy ngược về hướng họ đã đi qua.
“Torbin! Torbin!
Espen!” Line kêu thét lên chát chúa, kéo giật sợi dây cương để quay đầu ngựa, nhưng có vẻ như con ngựa không hiểu chuyện gì. Con vật dừng lại rồi không cử động, như con tàu dừng ở sân ga. Espen đang phi phía trước cùng với Anna, kéo con ngựa chạy vòng lại, và thấy Torbin đang chạy len lỏi giữa những thân cây. “Torbin!”...
Đừng đi!” Anh chạy theo Torbin, vòng quanh các thân cây và ngã bổ qua một cành cây rơi trên đất.
Trong một khoảnh khắc kinh hoàng, hai người đã mất hút. Anna nhìn qua Line với đôi mắt màu lam u uẩn, và bắt đầu khóc.
“Không sao đâu, con yêu, anh con chỉ ngu xuẩn một chút.
Họ sẽ trở lại ngay.” Theo sự thôi thúc, cô cúi xuống vòng hai cánh tay qua đứa con gái, nhắm mắt lại trên mái tóc lạnh lẽo trơn nhờn của cô bé.
Có lẽ không hơn vài phút sau, bóng hai người xuất hiện trở lại giữa rừng cây.
Gương mặt Espen trông nghiêm nghị, và anh lấy tay lôi Torbin lúc này đã biết sợ. Nhưng vào lúc ấy, Line nhận ra một chuyện nào đó tệ hại hơn đã xảy ra.
Cô và Anna đang tìm kiếm, lúc đầu nghĩ rằng chúng ta sẽ tìm thấy ngay; một vật hình tròn, cứng, bằng thép trông giống như chiếc la bàn đáng lẽ bình thường không phải ở đây, nó sẽ lộ ra rõ ràng. Line biến đổi thành một trò chơi cho Anna, hứa hẹn phần thưởng cho người nào tìm ra. Chẳng bao lâu, trò chơi trở nên chán ngắt...
Cô không nhớ được có phải mình đánh rơi khi Torbin thúc cùi tay vào bụng mình, hoặc sau đó, hoặc khi cô cố ghìm cương ngựa.
Địa hình rối rắm không lưu lại dấu vết nơi nào họ đã đi qua.
Cô bảo Espen mình tìm không ra, và Torbin nhận ra vẻ sợ hãi trên khuôn mặt mẹ mình nên nín thinh.
Cậu bé biết đó là do lỗi của mình.
Tất cả bốn người bắt đầu tìm kiếm, đi thành vòng tròn quanh hai con ngựa, kéo qua một bên những cây địa y và lá cây mục, đưa bàn tay chọc xuống những hốc tối tăm, ướt lạnh. Mọi hướng đều trông giống nhau như giễu cợt họ: những bụi rậm cây thông lớn lên rồi chết đi tại chỗ, ngã xuống và dựa vào vòng tay nhau, đan kết qu...
Anna là người đầu tiên nhận ra: “Ma-ma, tuyết rơi.” Line đứng thẳng dậy, lưng mỏi nhừ. Tuyết. Im lìm, những bông tuyết khô bay chung quanh cô.
Espen nhận ra dáng vẻ trên khuôn mặt cô.
Anh nói: “Ta tiếp tục tìm kiếm trong nửa giờ nửa, rồi phải tiếp tục đi. Dù sao thì ta vẫn có thể nhắm hướng tốt. Quan trọng là cần phải biết hướng đi đến rừng cây.
Đây là chặng dễ đi.” Một lần, Torbin reo lên và nhảy nhót, nhưng đó chỉ là một viên đá hình tròn màu xám.
Line thầm cảm thấy nhẹ nhõm khi Espen kêu dừng lại.
Cô yêu anh vì cách anh nắm quyền chỉ đạo, tập họp tất cả lại để dặn dò, rồi chọn hướng mà đi tiếp.
Anh chỉ ra rằng địa y mọc quanh thân cây ở hướng bắc, nên họ phải để ý quan sát xem hướng nào địa y mọc dầy hơn. Đối với Line, có vẻ như địa y mọc đồng đều mọi hướng, nhưng cô gạt ý nghĩ này đi.
Espen sẽ nhận biết; anh là người bảo hộ cho họ.
Cô chỉ là một phụ nữ.
Espen dẫn Torbin đến con ngựa của anh, rồi họ im lìm chạy đi.
Tiếng tuyết rơi khỏa lấp mọi âm thanh, kể cả tiếng kẽo kẹt của dây cương.
*** Tôi đi đến chuồng gia súc mà không có lý do chính đáng, ngoài việc tôi đang nghĩ làm thế nào hỏi han các phụ nữ, nhưng nói thật, tôi sợ họ. Họ trông mạnh mẽ, xa lạ và khinh khỉnh, chỉ hiền dịu đôi chút do nỗi tiếc thương.
Tôi là người chưa bao giờ bận tâm với lòng từ thiện và tử tế, hoặc thậm chí hiếu kỳ về người thân cận của mình, thế thì tôi là ai mà hỏi han họ?
Ít nhất các con chó tỏ ra vui mừng khi trông thấy tôi, điên cuồng vì chán ngán khi bị nhốt trong chuồng. Con Lucie chạy đến, vẫy đuôi, hai hàm mở rộng trong kiểu nụ cười hạnh phúc của loài chó.
Tôi cảm thấy kỳ quặc vì tình thương mến đối với nó, cảm nhận cái đầu thô ráp của nó dưới bàn tay tôi, lưỡi thè ra như cát nóng bỏng.
Rồi Parker hiện diện ở đây.
Tôi tự hỏi ông đã nhìn thấy tôi từ xa hay không. Đây là lần đầu tiên ông đến tìm tôi. Đây là lần đầu tiên kể từ khi ông gõ cửa nhà tôi lúc nửa đêm và chúng tôi đạt thỏa thuận giúp nhau.
Hôm qua thì tôi hẳn đã vui; hôm nay tôi không chắc. Giọng nói của tôi nghe the thé không như tôi muốn: “Ông đã nhận được tin tức như mong muốn hay chưa?” “Ý bà nói gì?” “Lý do ông đến đây.
Nó không liên quan đến Francis hoặc Jammet.
Ông muốn gặp lại Stewart.
Vì chuyện gì đó xảy ra mười lăm năm trước.
Vì một vụ xô xát ngu xuẩn.” Parker nói một cách cẩn trọng mà không nhìn đến tôi: “Không phải thế.
Jammet là bạn tôi. Và con trai bà... à, anh ấy mến Jammet. Tôi nghĩ họ mến nhau, phải không?” “À ra thế!” Tôi thốt ra một tiếng cười ứ nghẹn. “Quả là cách diễn đạt kỳ lạ. Ông nói nghe như là...” Parker không nói gì.
Con Lucie vẫn liếm bàn tay tôi và tôi quên rụt tay lại. “Thật ra, tôi...” Hình như Parker đặt bàn tay ông lên cánh tay tôi, và dù một phần trong tôi muốn giật tay ra, tôi vẫn không làm gì. “Thật ra, tôi không...” Tôi không tin được mình đã không biết. Tiếng nói của tôi vỡ vụn như lá khô: “Ông nói gì?” “Jammet đã... À, ...
Có vài lọn tóc vuột ra khỏi chiếc nơ, và qua ánh sáng ở lối đi tôi có thể thấy dăm ba sợi tóc bạc.
Tôi phải đối diện với hiện thực. Tôi đang già đi, và đầu óc đầy những ý nghĩ mà tôi không chịu đựng được. Tôi không chịu đựng được ý nghĩ là mình không nhận ra những diễn tiến. Tôi không chịu đựng được ý nghĩ là Angus ghét Francis vì chuyện này, vì bây giờ tôi nhận ra rằng anh đã biết. Tôi không chịu đựng được ý nghĩ v...
“Trời ơi! Đáng lẽ tôi phải ở bên nó.” “Bà là một phụ nữ can đảm.” Tôi hầu
hẳn.
Với thái độ vui vẻ, nhiệt tình, người thợ xây thứ hai bảo: “Khi lắp những viên gạch đơn giản này lại với nhau, chúng tạo nên những tòa nhà xinh đẹp.
Không có chúng tôi thì chẳng có công trình nào cả đâu”. Bài học rút ra từ câu chuyện này là không có người thợ nào sai cả - phát biểu của họ dựa trên cách họ nhìn nhận về công việc. Tôi nhận ra rằng hầu hết những người suy nghĩ tích cực về công việc luôn tỏ ra thích thú khi được làm việc – và họ có thể thăng tiến nhanh...
Những người này sử dụng giờ ăn trưa và những lúc được nghỉ ngơi để học hỏi thêm những điều mới mẻ, xem lại mong muốn của bản thân cũng như cách thức để đạt được chúng.
Họ luôn tìm kiếm lời khuyên từ các chuyên gia và sẵn sàng lắng nghe. Họ thật sự hiểu “công việc là như vậy” và luôn tìm cách phát huy mặt tốt nhất của nó. Nếu bạn cho rằng chỉ một số công việc mới có thể mang lại phấn khởi thì hãy học cách thực hành bí quyết này. Khi bạn phát huy được những mặt tốt nhất của công việc c...
Hãy khoan dung với bản thân Trong một mục trước, tôi đã nhắc đến câu nói: “Sai lầm là thường tình, tha thứ mới là siêu phàm”. Chúng ta có thể áp dụng câu nói đúng đắn này vào cuộc sống của mình. Hãy đối diện với thực tế rằng tất cả chúng ta đều có lúc mắc lỗi lầm trong đời. Chúng ta sẽ phạm sai sót, chệch hướng, đãng t...
Một trong những lý do khiến tôi hạnh phúc
https://www.youtube.com/watch?v=W6cEUoN3NgI https://www.youtube.com/watch?v=lhctlSqYJls Cách mở phụ đề tiếng Việt trong youtube: nhấn biểu tượng hình bánh xe có chữ [cài đặt] ở góc dưới bên phải màn hình, bạn chọn [phụ đề], chọn tiếp [dịch tự động], chọn [Tiếng Việt].
Tài liệu cách ủ compost Bio Intensive giúp cân bằng đất vườn, phát triển nông sản đậm đà, giàu dưỡng chất. Trang 57/60  Graeme Sait, tư vấn từ nông dân tới chính phủ về nông nghiệp và giám đốc Nutritech- solution, cung cấp nhiều chi tiết thú vị về phân ủ chất lượng https://blog.nutri-tech.com.au/art-and-science-of-com...
chúng ta không lang thang ở đây nữa.
Cùng anh về Australia nào!” - Tôi không biết người ta muốn gì ở tôi. Nhưng tôi không có tội - Barthélemy nói với một chất giọng đặc biệt lả lướt - Oh, boy!
Chị cũng ở đây à Josiane?
Người chị cùng mẹ khác cha thậm chí không thèm trả lời.
- Anh Morlevent - cô thẩm phán trịnh trọng thông báo - anh đang đứng trước em trai và hai em gái cùng cha khác mẹ của mình, Siméon, Morgane và Venise Morlevent.
- Cùng... cùng gì của tôi?
- Barthélemy sửng sốt.
Venise tiến đến trước mặt anh với bức vẽ trong tay. - Em đã vẽ cho anh một ngôi nhà - bé giải thích - Bọn em sẽ tới đó sống cùng anh. Đây là giường tầng của em, còn đây là tủ lạnh.
Barthélemy cúi xuống để nghe cho rõ hơn những lời chú thích của cô bé.
Và cứ sau mỗi chi tiết mới thì anh lại thốt lên “Oh, boy!” vẻ hốt hoảng.
- Em đã vẽ tên anh trong ba trái tim, lần lượt là em yêu anh một chút thôi, yêu nhiều và yêu lắm lắm.
Hai anh em nhìn nhau, hai khuôn mặt thật gần và Venise đặt một câu hỏi đối với bé là câu hỏi cốt yếu nhất vì nó giúp bé bước đầu phân biệt được người tốt với kẻ xấu.
- Anh có thích ôm hôn không?
Nụ cười ngạc nhiên như làm sâu thêm hai lúm đồng tiền vốn đã duyên dáng của Barthélemy. Venise quàng tay qua cổ Barthélemy và đặt một nụ hôn lên má anh, đúng nơi mà cô thẩm phán nghĩ cô cũng sẽ chọn: đúng ở lúm đồng tiền đó.
Siméon dù vẫn biết rằng bé út thường làm mọi điều cần làm một cách rất bản năng nhưng cậu vẫn cảm thấy một chút ghen tị nhói lên trong lồng ngực. Josiane Morlevent thì nhấp nhổm trên ghế. Sao có thể giao cô bé này cho Barthélemy chứ!
Cả về lương tri và đạo đức đều không được.
- Mời ngồi, anh Morlevent - cô thẩm phán nói. Nhưng thiếu một chiếc ghế.
- Không sao - Venise ra hiệu.
Cô bé ngồi lên lòng người anh lớn và tất cả mọi người đều nhìn họ thèm muốn. Hai người xinh đẹp hệt như vừa bước ra từ câu chuyện cổ tích mang cái tên mộc mạc: “Cô em gái nhỏ và người anh cao lớn”.