text
stringlengths
1
55.3k
Trong trò xổ số gien di truyền, không phải ai cũng may mắn.
“Đôi mắt xanh, đôi mắt của tình yêu”, đó là Venise và Barthélemy. “Mắt nâu, mũi lợn” là Morgane và Siméon.
- Anh Morlevent - cô thẩm phán nói - các cô gái và cậu em trai cùng cha khác mẹ của anh ở đây đã không còn gia đình nữa, bố chúng là Georges Morlevent đã mất tích còn mẹ chúng là Catherine Dufour vừa qua đời.
- Thật là rắc rối - Barthélemy buộc phải đáp lại bởi anh thấy cô thẩm phán có vẻ chờ đợi phản ứng từ phía mình. Cô thấy dường như chàng hoàng tử bạch mã này có vẻ rất chậm hiểu, Laurence quyết định thúc nhanh.
- Với tư cách anh cả, anh chính là người mà chúng tôi nghĩ đến
lấy cuộn chỉ và cái kéo? Bây giờ, cảm phiền cô lặp lại hành động ấy với tốc độ không thay đổi.
Poirot chăm chú
Làm gì có được! Mụ kêu lên, phóng vào tôi một cái nhìn khiêu khích. - Ồ bậy! Những cái miệng nhạo báng của Caliban gào. - Không có! Không có?
Mụ quặc lại, bàn chân béo mập giậm trên phiến đá. Mụ đi tất dày màu xanh da trời, xỏ trong một đôi giày cao gót rúm ró với những cái nơ lụa cầu kỳ.
- Đi đi đào nhất! Ma bắt mụ đi!
Caliban lại hú lên lần nữa.
Nhưng rất trịnh trọng, Mađam Hortense đã cất bước đi lên trước dẫn đường.
Mụ sực mùi phấn và xà phòng rẻ tiền.
Zorba đi theo, mắt hau háu nhìn mụ . - Nhìn kỹ kìa, sếp, lão thầm thì. Nom mụ ta đánh hông kìa, nhóp nhép! Nhóp nhép! Như con cừu lắc cái đuôi núc ních mỡ ấy!
Hai ba hạt mưa lớn rơi xuống, trời tối sầm.
Những làn chớp xanh lóe lên trên ngọn núi.
Những cô gái, choàng áo da dê trắng, hối hả lùa dê, cừu từ đồng cỏ về. Các bà chủ gia đình, ngồi xệp trước lò sưởi.
đang nhóm lửa ban chiều.
Zorba nhấm nhấm đầu ria, vẻ nôn nóng, mắt không rời đôi mông núng nính của người đàn bà.
- Hừm! Đột nhiên lão thở dài lẩm bẩm.
Mẹ kiếp con đĩ đời. Nó không thôi chơi khăm mình!
3 Quán trọ của Mađam Hortense gồm một dãy lều tắm cũ ghép lại.
Gian thứ nhất là cửa hiệu bán kẹo bánh, thuốc lá, lạc, bấc đèn, sách học vỡ lòng, nến và cánh kiến trắng.
Bốn gian kề nhau họp thành phòng ngủ.
Phía sau, trong sân là nhà bếp, phòng giặt quần áo, chuồng gà và chuồng thỏ.
Bốn xung quanh trên cát mịn, trồng kín tre và lê gai.
Cả khu này nồng mùi biển và cứt đái. Nhưng thỉnh thoảng Mađam Hortense đi qua và không khí đổi mùi - như có ai trút một bình nước thơm gội đầu ngay dưới mũi ta vậy.
Giường vừa dọn xong, chúng tôi rút ngay và ngủ một mạch tới sáng. Tôi không còn nhớ đã mơ thấy gì, nhưng tôi tỉnh dậy lòng nhẹ lâng và sảng khoái như vừa tắm biển lên. Bữa ấy là chủ nhật, thợ thuyền ở các làng lân cận thứ hai mới phải đến mỏ làm việc nên tôi có thì giờ đi một vòng thăm thú miền bờ biển mà số mệnh đã đư...
Minh quyết sẫm màu và ô-liu bạc trắng, sung vả và nho. Ở những thung lũng lòng chảo khuất, có những lùm cam, chanh và sơn trà tử. Gần bờ nước là những vườn rau.
Về phía Nam, một vùng biển vẫn đang giận dữ gào thét, ào tới từ Phi Châu để ngoạm vào miền duyên hải đảo Crete. Gần đó, một đảo nhỏ thấp, đầy cát, ửng hồng lên dưới những tia nắng đầu tiên. Dưới mắt tôi, vùng nông thôn Crete này tựa như một áng văn xuôi tốt, bố cục cẩn thận, mực thước, không có những hoa lá thêu thùa k...
Nó diễn tả mọi điều chính yếu một cách gọn gàng nhất, không suồng sã, không giả tạo, nói những điều cần nói với vẻ khắc khổ của kẻ nam nhi. Nhưng giữa những dòng nghiêm trang, ta có thể nhận thấy một sự nhạy cảm và dịu dàng bất ngờ; ở những thung lũng khuất, những cây chanh và cam làm không khí thơm lừng, và từ bao la ...
"Crete", tôi thì thầm, "Crete..." và tim tôi đập rộn. Từ ngọn đồi nhỏ, tôi đi xuống mép nước.
Những cô gái líu lo trò chuyện hiện ra, khăn quàng trắng như tuyết, ủng cao màu vàng, váy xắn cao, họ đi dự lễ mi xa ở nhà tu nữ đằng kia, trắng lấp lóa bên bờ biển.
Tôi dừng lại. Vừa thấy tôi, tiếng cười của các cô gái im bặt. Vẻ mặt các cô, khi thấy một người đàn ông xa lạ, trở nên nghi kỵ ghê gớm. Toàn bộ thái độ họ, từ đầu đến chân, đột nhiên chuyển thành thế thủ, những ngón tay lo ngại bám chặt lấy áo cánh cài khuy kín. Cái sợ trào dâng trong máu họ.
Hàng mấy thế kỷ nay, bọn cướp biển đã làm nhiều cuộc đột nhập lên toàn bộ miền Duyên Hải đảo Crete trông sang thâu Phi, bắt cừu, đàn bà, trẻ con, trói bằng dây lưng đỏ, ném xuống đáy tàu, mang đi bán ở Algiers, Alexandria, Beirut.
Hàng mấy thế kỷ nay, sóng nước quanh những bờ biển này, viền những bím đen, đã vang lên những tiếng than khóc. Tôi nhìn đám thiếu nữ kinh hoảng ấy tiến lại, bám chặt lấy nhau như để tạo thành một hàng rào kiên cố. Đó là một phản ứng bản năng tất yếu trong những thời kỳ trước và nay vô cớ được lặp lại. Một sự cần thiết ...
Khi các cô đi qua trước mặt tôi, tôi lặng lẽ né sang bên, miệng mỉm cười. Và ngay tức khắc, như thể họ đột nhiên cảm thấy rằng điều nguy hiểm họ kinh sợ đã qua đi từ nhiều thế kỷ trước, rằng họ đã thức tỉnh trong thời đại an toàn của chúng ta, mặt họ sáng lên, tuyến phòng thủ chặt chẽ giãn ra và tất cả đồng thanh cất g...
Tôi cảm thấy thân thể đầy sức mạnh, tươi mát và dễ bảo. Và nương theo sóng, tâm trí tôi cũng trở thành một con sóng ngoan ngoãn phục tùng nhịp biển, không hề cưỡng lại. Thế rồi tim tôi bắt đầu nở căng. Những tiếng nói nhập nhoạng nài nỉ và hách dịch cất lên trong tôi.
Tôi biết ai đang gọi tôi.
Bất cứ khi nào tôi được một mình một lúc cái sinh thể ấy lại kêu gào, quằn quại với những dự cảm khủng khiếp, những cơn cảm xúc mãnh liệt và những nỗi sợ điên cuồng - chờ tôi giải thoát. Tôi vội vàng mở cuốn Dante , bạn đồng hành, để khỏi phải nghe và để xua con quỷ dễ sợ ấy đi. Tôi lật các trang, đọc chỗ này một câu, ...
Từ những trang hừng hực lửa ấy, những kẻ bị đọa đầy trỗi dậy gào rú. Lưng chừng núi, những linh hồn bị thương cố leo một sườn non dốc đứng. Cao hơn nữa, những linh hồn được ân phúc đi lại di động giữa những cánh đồng ngọc bích như bày đom đóm lập lòe. Tôi tha thẩn trong ngôi nhà khủng khiếp của định mệnh, từ vùng cao n...
Chúng ta chỉ nên ở đó trong.. Đúng lúc đó, chiếc Land Rover rơi vào bãi mìn.
Chương 11 Ngày bầu cử càng đến gần, cuộc đua tranh chiếc nghế Tổng thống càng ác liệt.
- Chúng ta thắng ở Ohio rồi - Peter Tager nói , "tại đó chúng ta được 21 phiếu đại biểu. Tại Alabama cũng ổn, 9 phiếu. Florida, chúng ta được 25 phiếu. Ông ta hua hua bảng tổng kết, Illinois 22 phiếu... New York 38, và Califomia 44 phiếu. Thực ra thì thế cũng chưa phải là nhiều.." Mọi người đều lo lắng, trừ Nghị sĩ Dav...
"Tôi có một cái mũi thính" - chúng ta sẽ thắng.
Tại bệnh viện Frankfort, Minam Frilandan đang trong tình trạng hôn mê.
Vào ngày bầu cừ, thứ ba đầu tiên của tháng Mười một?
Leslie ở nhà một mlnh ngồi xem tivi. Ollver Russell đă kiếm được hơn hai triệu phiếu thường và đa số phiếu đại biểu.
Anh ta đã trở thành Tổng thống của nước Mỹ. một trong những con người quyền lực nhất trên thế giới.
Không ai theo dõi cuộc chạy đua vào Nhà Trắng kỳ này sát sao hơn Leslie Stewart Chambers.
Mặc dù nàng luôn bận rộn với việc xây dựng đế chế của mình và liên tục mua bán nhứng tờ báo mới, những trạm truyền hình, phát thanh trên khắp nước Mỹ, cũng như cả nước Anh, hay châu á và brazil.. - lúc nào thì bà mới thấy là đủ ? - Tổng biên tập của nàng, bà Daml Solana hỏi.
- "Sắp rồi, sắp rồi mà". Chỉ còn một bước nữa mà nàng phải đi: và cái bước cuối cùng đó đã đến với nàng vào một bữa tiệc tối ở Scottsdale. Một vị khách nói.
- "Tôi nghe nói margaretportman sắp li dị.
Margaret là chủ của Tập đoàn Viễn thông Washington Tribune.
Leslie không nói gì vào lúc đó, nhưng sang hôm sau, nàng gọi điện cho Chad Morton, một trong những luật sư của mình.
- "Tôi muốn anh tim hiểu xem có đúng là Washington Tribune đang rao bán không ?. Câu trả lời đến ngay vào ngay hôm sau - "Tôi không hiểu tại sao bà biết tin này, bà Chambers, nhưng có vẻ như bà nói đúng đấy.
Bà Portman và chồng vừa li dị trong im lặng.
HỌ đang chia tài sản.
Tôi nghĩ là Tribune sắp bị rao bán đấy". - "Tôi muốn mua nó". Bà đang nói đến một vụ động trời đấy.
Tập đoàn WTE này không chỉ bao gồm một hệ thống báo và tạp chi mà còn cả một đài truyền hình liên mạng, và...".
- "Tôi vẫn muốn mua".
Buổi chiều hôm đó, Leslie và Chad Morton lên đường đến Washington, D.C. Leslie gọi điện cho Margaret Portman, người mà nàng đã giao thiệp từ mấy năm nay. - "Tôi đang ở Washington", Leslie nói, "và tôi..". - Tôi biết. đúng là bức vách có tai, Leslie nghĩ. - "Tôi nghe nói chị có ý định bán Tribune.? - có thể. - Không biế...
- "Nàng công chúa tuyết đấy". - CÔ ấy sẽ đến đây trong vài phút nữa. Tôi muốn anh đưa cô ấy đi xem phần báo chí".
Tất cả mọi người trong Tribune đã biết là Tập đoàn của họ sắp bị bán.
- Thật là sai lầm nếu bán Trlbune cho Leslie Chambers".
Matt Baker kêu lên. - Tại sao anh lại nói thế ? ".
- đầu tiên, tôi không chắc là bà ta có hiểu biết gì về việc kinh doanh báo chí. Bà có biết Leslie Chambes đã làm gì với những tờ báo đầy uy tín mà bà ta mua về không ?
Biến chúng thành những tờ lá cải rẻ tiền.
Bà ta sẽ huỷ diệt Tribune. Bà ta sẽ...", ông dừng lại.
Leshe Chambers đang đứng ở cửa, im lặng.
Margaret xởi lởi - Ô Leslie, được gặp cô tôi vui quá - đây là Matt Baker, Tổng biên tập của Tnbune.
HỌ chào nhau bằng cái nhìn lạnh giá.
- "Matt sê đưa cô đi xem một vòng". - Tôi cũng đang chờ việc đó.
Matt Baker thở dài.
"Thôi được, chúng ta đi nào". MỞ đầu cho chuyến thăm thú, Matt Baker lạnh lùng giới thiệu - "Cấu trúc của chúng tôi như thế này: cao nhất là Tổng biên tập...". - Là ông đấy phải không, ông Baker ? ". - Phải.
Dưới tôi là hai người phụ trách, một về kinh doanh và một về nhân sự. dưới nữa lả các Trưởng Ban biên tập về các mục như : Thể Thao, Văn Hóa, Cuộc Sống, Kinh doanh.
Du Lịch , v..vv... Tôi đã bớt đi một số mục không cần thiết lắm".
"Tuyệt vời quá. Thế WTE này có bao nhiêu
gì?
• 127 Một phong trào chống tham nhũng chính trị cho rằng cách duy nhất để các chính trị gia luôn hành xử chính trực là buộc họ lúc nào cũng mang theo những "con bọ” quay phim siêu nhỏ ghi lại mọi tương tác của họ và đăng tải toàn bộ những thước phim này lên Internet. Bạn có ủng hộ việc giám sát này đối với các viên chứ...
• 128 Nếu bạn qua đời vào ngày mai, tang lễ của bạn sẽ diễn ra thế nào? Ai sẽ đọc điếu văn tại tang lễ của bạn và nếu thành thực thì họ sẽ nói về điều gì? ↓ ■ Bạn có bận tâm suy nghĩ liệu có ai khóc thương cho sự ra đi của bản thân? • 129 Bạn, cùng người bạn
rinh lá: nơi đó ngày đêm bóng đen bao phủ, và những loài hiểm độc bên dưới lặng lẽ lần mò. Từ trên núi gió đổ về lạnh lẽo, giống thủy triều, gió gào thét lan xa; rừng than van và cành cây rên rỉ, lá rụng đầy trên mặt đất mùn. Gió thổi từ phía Tây sang Đông; trong khu rừng gió hoàn toàn câm lặng, qua bãi lầy gió rít rón...
Bilbo lại bắt đầu ngủ gật.
Bỗng nhiên Gandalf đứng dậy.
“Đã đến lúc chúng ta đi ngủ rồi đấy,” lão nói, “chúng ta, chứ ta không nghĩ bao gồm cả Beorn đâu. Ở hành lang này chúng ta có thể nghỉ ngơi an toàn, song ta cảnh báo để tất cả các vị đừng quên những gì Beorn nói trước khi bỏ đi: các vị không được ra ngoài cho tới khi mặt trời mọc, nếu không thì nguy hiểm đấy.” Bilbo th...
Anh chàng được dành một tấm nệm cỏ nhỏ và những chiếc chăn len. Anh chàng chui vào chăn khoan khoái, dù lúc đó đang là tiết hạ. Lò sưởi cháy lom đom và anh chàng ngủ thiếp đi. Tuy nhiên anh chàng lại tỉnh giấc trong đêm: lửa trong lò sưởi lúc này đã tàn, chỉ còn dăm cục than hồng; mấy chú lùn và Gandalf đang ngủ, cứ ng...
Một chú lùn vấp phải Bilbo trong góc khuất chỗ anh chàng nằm và lộn nhào đánh bịch một cái từ trên bệ xuống sàn. Đó là Bofur, và chú ta còn đang càu nhàu về chuyện ấy thì Bilbo mở mắt ra. “Dậy đi, đồ đại lãn!” chú ta nói, “không thì sẽ hết cả phần điểm tâm của cậu đấy.” Bilbo bật ngay dậy. “Điểm tâm!” anh chàng kêu lên...
Nhưng ngày hôm đó, suốt cho tới khi trời tối Bilbo chẳng thấy tăm hơi lão phù thủy đâu. Đúng lúc mặt trời sắp lặn thì lão bước vào hành lang, nơi anh chàng hobbit cùng mấy chú lùn đang ăn tối, do các con vật tuyệt vời của Beorn phục dịch, cũng như đã được phục dịch như vậy suốt cả ngày hôm đó. Còn về Beorn, họ không nh...
Suốt từ bữa điểm tâm đến giờ ta chưa được miếng nào vào bụng đâu đấy.” Cuối cùng Gandalf cũng đẩy đĩa và bình của mình đi - lão đã ăn cả hai ổ bánh mì (với hàng đống bơ, mật ong và kem đặc) và uống ít nhất cũng đến một lít rượu mật ong - rồi lão lấy tẩu ra hút.
“Ta sẽ trả lời câu hỏi thứ hai trước,” lão nói, “nhưng mà trời ơi!
Nơi này thật tuyệt vời cho những vòng khói đấy!” Quả thật suốt một lúc lâu họ không moi được tin tức gì của lão, lão quá bận rộn thả những vòng khói cho chúng luồn lách quanh các cây cột trong hành lang, biến đổi chúng thành đủ loại hình thù màu sắc, và cuối cùng cho chúng đuổi nhau qua lỗ hổng trên mái nhà. Hẳn là nhì...
“Cả ngày hôm nay ta do theo những vết chân gấu,” cuối cùng lão nói. “Đêm qua hẳn đã có một cuộc họp thường kỳ của bầy gấu ở bên ngoài nhà này.
Ta sớm nhận ra Beorn không thể nào tạo ra tất cả những dấu chân ấy: có quá nhiều vết chân, mà kích cỡ cũng lại khác nhau.
Ta phải nói là đã có gấu nhỏ, gấu lớn, gấu bình thường và những con gấu khổng lồ, tất cả nhảy múa ở bên ngoài suốt từ lúc trời tối cho đến gần sáng.
Chúng đến hầu như từ khắp các ngả, trừ từ phía Tây bên kia dòng sông, hướng Dãy Núi.
Chỉ có một bộ vết chân đi vào phía Dãy Núi - không có vết chân nào đi ra, chỉ có những vết chân từ đây đi vào mà thôi. Ta lần theo những dấu chân này tới Đồi Carrock.
Tại đó những dấu chân biến vào dòng sông, mà nước thì quá sâu và chảy xiết nên ta không thể sang bờ bên kia được. Như các vị còn nhớ, đi từ bờ bên này tới Đồi Carrock qua quãng sông nông thì khá dễ dàng, nhưng bờ bên kia là một vách đá dựng đứng trên một dòng nước xoáy. Ta đã phải cuốc bộ hàng dặm đường mới tìm được mộ...
Những vết chân ấy tiến thẳng về phía rừng
dồi dào.
Trước những hoàn cảnh khách quan này, người lãnh đạo phải thực hiện việc sắp xếp nhân sự hợp lý mới có thể tạo ra hiệu quả quản lý tốt nhất. Hôm nay năng lượng của bạn dồi dào, bạn có thể bước lên những vị trí cao cấp, sau một thời gian, năng lượng của bạn giảm sút, hoặc có người tài năng khác có năng lượng dồi dào hơn...