text stringlengths 1 55.3k |
|---|
(Có phải nó là từ trên áp xuống hay không?) |
• Mức độ phức tạp của nhu cầu này? (Có phải có nhiều nhân tố liên quan?) • Những chi phí, rủi ro và cơ hội ? • Những lựa chọn nào sẽ tạo ra kết quả khác biệt? • Cần tham khảo ý kiến của ai? • Cuối cùng, sự cấp thiết của yêu cầu này là gì, so với những nhiệm vụ cấp bách khác? Những gì bạn cần làm là đưa ra quyết định: L... |
Bạn sẽ cần phải tìm hiểu: 1. Bạn phải dừng lại bao nhiêu phần trăm công việc cần làm và đánh giá về tính hiệu lực ra sao? • Với những quản lý cấp cao , họ phải xử lý chủ yếu là các quyết định, và gần như rất ít các thủ tục, tổng số công việc cần phải phê chuẩn thông qua có thể vượt quá 80%. • Với những quản lý cấp trun... |
2. |
Bước hai, trả lời các câu hỏi về tính hiệu lực khác (về độ nhạy cảm chính trị, tính phức tạp, chi phí và nhân lực) sẽ hoàn thiện bản đánh giá của bạn về tính hiệu lực của nhiệm vụ. |
3. |
Và bây giờ, chỉ sau khi những nhiệm vụ đó đã được phê chuẩn, bạn mới nên quan tâm tới vấn đề về tính cấp thiết. Trừ khi bạn đang điều hành Phòng cấp cứu, nếu không, điều đầu tiên bạn nên cân nhắc chính là không nên để tính cấp thiết của vấn đề ảnh hưởng tới mình. Để khẳng định điều này, hãy cố gắng tránh chiếc bẫy thứ ... |
Họ không rơi vào tình trạng giống nhóm A. Tương tự, nguyên tắc phân định thắng thua này cũng được áp dụng trong kinh doanh. Tính cấp thiết được dùng để phân định hai vấn đề thương mại có tầm |
vào túi . Hai túi quần hai trái . Túi áo một trái . Còn hai trái cầm tay . |
"Bố trí" đâu vào đó, tôi nhìn nhỏ Thơm, cười ruồi: - Tôi về nghen! Nhỏ Thơm có vẻ sững sờ trước sự giã từ đột ngột của tôi . Chắc nó tưởng tôi lên đây là để chơi với nó. Nó đinh ninh tôi sẽ ở lại lâu lâu . |
Nào ngờ bỏ túi xong mấy trái xoài, tôi vội vã kiếu từ. |
Ánh mắt nhỏ Thơm lộ vẻ buồn bã. |
Nhưng nó chẳng nói gì. |
Nó chỉ gật đầu: - Ừ, anh về. Nhỏ Thơm còn tỏ ý đưa tôi tới chỗ hàng rào . Nhưng tôi lật đật từ chối: - Thôi, Thơm vào nhà đi! Rồi thấy nó cứ đứng chôn chân tại chỗ nhìn theo, tôi làm mặt giận: - Thơm mà không quay vào, ngày mai tôi không cho mượn sách nữa đâu! "Đuổi" được nó rồi, tôi mới yên tâm và thong thả quay ra . ... |
Nhạn chớp mắt: |
www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com |
Sachvui.Com Sachvui.Com |
cha tôi không nhìn thấy mọi vật, mà còn làm cho bị trọng thương, hấp hối. Tôi đâm hoảng lên trong nỗi xót đau. Trong tình thế đó, tôi mệt lả đi, anh biết đấy, tôi mới sinh chưa đủ một tuần. Người tôi hãy còn yếu, mà hai ba ngày đêm thức suốt. |
Bên cạnh thì hai đứa con bé bỏng nó cũng đòi mình phải chăm sóc nó. May là nhờ làng xóm vạn lưới tới lui giúp đỡ, nếu không mẹ con tôi không biết sẽ liệu như thế nào nữa. Từ đó về sau, cha tôi có tỉnh lại một lần. Người gọi tôi đến bên, cầm lấy tay tôi, im lặng. Phút im lặng báo trước cho tôi những lời lẽ quan trọng mà... |
Tôi cảm thấy như thế. Lòng tôi chan hòa một cảm giác vừa xót xa vừa hồi hộp. |
Và tôi cứ để yên tay tôi trong bàn tay gầy guộc của người. |
Sóng biển về đêm vọng tới rõ quá, cứ rì rầm, rì rầm. Qua khung cửa, sương mù thì cứ phủ xuống trên bờ bãi, trắng mịt. |
Bỗng cha tôi duỗi thẳng người, cố giương cặp mắt tối đục như tìm kiếm vật gì: - Con bồng hai đứa nhỏ lại đây! Tôi đem hai con đến. |
Cha tôi sờ chúng nó cẩn thận từ đầu đến chân. Hết sờ thằng Nhã lại sờ con Ngọc Thủy. Sờ cháu xong, khóe mắt cha tôi ngập đầy. Không biết bao nhiêu là nước mắt. Tôi nghẹn ngào không chịu nổi. |
Chín Tốt lúc đó mới bảo: - Thím Tư rót cho bác Bảy một miếng nước đi! Tôi nghe lời, vội rót cốc nước đem đến. Cha tôi uống một hơi. Uống nước xong, cha tôi có phần tỉnh hơn. |
Mà cái tỉnh táo đó càng khiến cho tôi lo sợ. Giọng nói của cha tôi bấy giờ rất sõi: - Con ở lại ráng nuôi sấp nhỏ. Chồng con đã mất, còn ba... phần số của ba cũng chỉ đến chừng này. Con Tư, lâu nay ba coi con như con của ba... Ba biết, từ nay... rồi con sẽ cực khổ... Cha tôi đang nói bỗng dừng lại. |
Chú Chín Tốt đi ra ngoài. |
Cha tôi quàng tay ôm hai cháu, rờ rẫm chúng nó hồi lâu, rồi nói tiếp: - Con Tư, con hãy còn trẻ, không lẽ con cứ sống như vầy. Lâu nay ba định nói với con... giờ thì ba phải nói... đời con còn dài, con cứ tự ý liệu lo. Miễn cho sấp nhỏ của con sau này khỏi cực. |
Tôi nghe cha tôi nói tới đó liền vùng khóc nức. |
- Con Tư có nghe ba nói không? - Con có nghe. - Ba chết... thằng Khoa nó là con ba, là chồng của con. Con thương sấp nhỏ là thương nó. |
Tiếng nói của cha tôi đến đây |
mưa nào kể từ trận bão khủng khiếp hôm trước sinh nhật Sophie. |
Tuy nhiên, hai mẹ con quyết định để việc kê dọn và trang trí đến sáng thứ Bảy. |
Sau đó, họ nướng hai loại bánh mì. Đồ ăn sẽ có thịt gà và rau trộn. |
Còn nước ngọt nữa. |
Sophie lo mấy cậu bạn trai cùng lớp sẽ mang bia đến. |
Cô ngại rắc rối. |
Khi Sophie đi ngủ, mẹ lại hỏi xem Alberto có đến dự không. |
« Chắc chắn là ông ấy sẽ đến. Ông ấy còn hứa sẽ biểu diễn một trò triết học ». « Trò triết học ? Đó là trò kiểu gì vậy ? » « Con chịu...Nếu ông ấy là một nhà ảo thuật, chắc ông ấy sẽ làm một trò ảo thuật, lôi một con thỏ trắng từ trong mũ ra chẳng hạn... » « Cái gì ? Lại thỏ nữa à ? |
» « Nhưng vì là một nhà triết học, nên ông ấy sẽ làm một trò triết học. Dù sao thì đây cũng là một bữa tiệc triết học. |
Mẹ đang định làm gì đó à ? » « Ừ, thực ra là có ». « Một bài diễn văn ạ ? » « Mẹ không nói trước đâu. |
Chúc con ngủ ngon, Sophie ! » Sáng sớm hôm sau, Sophie bị mẹ đánh thức vì bà sắp đi làm. Mẹ đưa cho Sophie một danh sách những thứ cần phải mua trong thành phố cho buổi tiệc vườn. |
Mẹ vừa ra khỏi nhà thì chuông điện thoại reo. |
Đó là Alberto. |
Rõ ràng, ông ta biết chính xác khi nào thì Sophie có ở nhà một mình. |
« Điều bí mật của thầy thế nào rồi ạ ? » « Suỵt ! Không nói một lời nào. Không cho ông ta dù chỉ một cơ hội nghĩ về nó ». « Em không nghĩ là hôm qua em đã làm ông ta chú ý ». |
« Tốt ». « Khóa triết học kết thúc chưa ạ ? |
» « Tôi gọi điện cũng vì chuyện ấy. |
Ta đã vào thế kỷ của chúng ta. Từ bây giờ, em có thể tự định hướng cho bản thân. |
Cơ sở kiến thức là điều quan trọng bậc nhất. |
Nhưng dù sao ta cũng phải gặp nhau để nói chút ít về thời đại của chúng ta ». « Nhưng em phải vào thành phố... » « Tuyệt ! Tôi đã nói là chủ đề thời đại của chúng ta mà ». |
« Thật ạ ? » « Vậy nên gặp nhau trong thành phố là thích hợp nhất ». « Em sẽ đến nhà thầy chứ ạ ? » « Không, không, không phải ở đây. |
Mọi thứ đang lộn xộn hết cả. |
Tôi vừa lục tìm những cái micro cài trộm ». |
« À » « Có một quán cà phê mới ở quảng trường chính. Café Pierre. Em có biết quán đó không ? » « Có ạ. Khi nào em cần có mặt tại đó ? » « Chúng ta gặp nhau lúc 12 giờ được không ? » « Vâng, em chào thầy ». |
Khoảng mười hai giờ hơn một hai phút. |
Sphie bước vào quán Café Pierre. Đó là một trong những quán theo phong cách mới với những chiếc bàn tròn nhỏ và ghế đen, những chai rượu nho cắm ngược trên giá, bành mì que và bánh mì kẹp. |
Căn phòng nhỏ và đầu tiên Sophie nhận thấy là Alberto không có ở đó. Nhiều người khác đang ngồi quanh những chiếc bàn tròn nhưng Sophie chỉ thấy rằng Alberto không có ở đó. Sophie không có thói quen vào quán một mình. |
Cô có nên trở ra, rồi lát nữa quay lại xem Alberto đã đến chưa hay không ? |
Cô gọi một cốc trà chanh tại quầy bar ốp cẩm thạch và ngồi xuống cạnh một chiếc bàn còn trống. Cô nhìn ra cửa. |
Lúc nào cũng có người đến rồi đi, nhưng vẫn không thấy Alberto. |
Giá mà cô có một tờ báo ! |
Thời gian trôi qua, cô bắt đầu quan sát xung quanh. Một vài ánh mắt nhìn lại. Trong giây lát, cô có cảm giác mình là một phụ nữ trẻ. Cô mới mười lăm, nhưng chắc chắn trông cô như mười bảy - hay ít nhất cũng mười sáu tuổi rưỡi. |
Cô tự hỏi tất cả những con người này suy nghĩ gì về cuộc đời của họ. |
Trông họ như thể họ chỉ ghé qua, như thể chỉ tình cờ ngồi đây. Ai cũng nói cười và khoa chân múa tay hùng hồn, nhưng trông chẳng có vẻ gì là họ đang nói về điều gì đó có ý nghĩa. Cô chợt nghĩ đến Kierkegaard, người đã nói rằng đặc điểm nổi bật nhất của đám đông là luôn mồm nói những chuyện vô thưởng vô phạt. |
Phải chăng tất cả những người này đang sống tại cấp độ mỹ học ? Hay là có cái gì đó có ý nghĩa sinh tồn đối với họ ? |
Trong một trong những lá thư mà Alberto gửi cho cô thời gian đầu, ông đã viết về sự tương đồng giữa trẻ em và các nhà triết học. |
Cô lại nhận ra rằng mình sợ trở thành người lớn. |
Biết đâu cuối cùng thì cả cô cũng bò xuống sâu trong đám lông của con thỏ trắng đang được kéo ra từ chiếc mũ cao vành của vũ trụ ! Cô không rời mắt khỏi cửa ra vào. |
Đột nhiên, Alberto bước vào. |
Dù đang là giữa mùa hè, ông đội mũ nồi đen và khoác áo choàng xám bằng vải len dài đến ngang hông. |
Ông vội vã tiến về phía cô. Cảm giác thật lỳ lạ khi gặp ông ở nơi công cộng. |
« Đã mười hai giờ mười lăm rồi ! » « Một phần tư tiếng đồng hồ. |
Em có muốn một bữa ăn nhẹ không ? |
» Ông ngồi xuống và nhìn vào mắt Sophie. |
Cô nhún vai. « Vâng, thầy cho em một chiếc bánh mì kẹp ạ ». |
Alberto đến quầy. |
Ông nhanh chóng quay lại với một cốc cà phê và hai chiếc bánh mì dài kẹp pho mát và thịt hun khói. |
« Có đắt không ạ ? » « Chuyện vặt mà, Sophie ! » « Thầy có định xin lỗi về chuyện đến muộn không ạ ? » « Không, tôi cố ý. Tôi sẽ giải thích lý do ngay đây ». |
Ông cầm mấy miếng bánh to rồi nói : « Ta hãy nói về thế kỷ của chúng ta ». « Có cái gì xảy ra liên quan đến triết học không ạ ? » « Rất nhiều...Các phong trào phát triển theo đủ hướng. Ta sẽ bắt đầu bằng một xu hướng rất quan trọng. Đó là chủ nghĩa hiện sinh. Đây là một thuật ngữ chỉ những dòng triết học lấy trạng thái... |
Ông sinh năm 1844 và mất năm 1900. |
Ông cũng phản đối triết học Hegel và ‘chủ nghĩa lịch sử Đức’. Ông cho rằng bản thân cuộc sống là đối trọng của sự quan tâm thiếu sức sống đến lịch sử và cái mà ông gọi là ‘đạo đức nô lệ’ Ki Tô giáo. Ông tìm cách đem lại một sự ‘tái đánh giá mọi giá trị’, để sức sống của những tâm hồn mạnh nhất không bị cản trở bởi nhữn... |
Theo Nietzche, cả Ki Tô giáo và triết học truyền thống đã quay lưng lại với thế giới thực tế và hướng về ‘thiên đường’ hay ‘thế giới niệm’. Còn cái được coi là thế giới ‘thực’ thật ra chỉ là một thế giới giả. ‘Hãy chân thực với thế giới’, ông nói : « Đừng nghe theo những người cho bạn những kỳ vọng siêu nhiên ». « Rồi ... |
Ông sinh năm 1905 mất năm 1980. |
Giữa những nhà hiện sinh, ông là sánh sáng dẫn đường, ít nhất là dẫn đường đến với công chúng rộng rãi hơn. |
Chủ nghĩa hiện sinh của ông đặc biệt nổi tiếng vào những năm 1940, ngay sau chiến tranh. |
Sau đó, ông ủng hộ phong trào Marxist ở Pháp, nhưng chưa bao giờ trở thành đảng viên của một đảng phái nào ». |
« Có phải đấy là lý do vì sao chúng ta gặp nhau tại một quá cà phê Pháp không ạ ? » « Tôi thú nhận là không được tình cờ cho lắm. |
Chính Sartre đã dành nhiều thời gian tại các quán cà phê. Ông đã gặp người bạn cả đời Simon de Beauvoir trong một quán cà phê. |
Bà cũng là một nhà triết học hiện sinh ». « Một nữ triết gia ! » « Đúng vậy ». « Thật nhẹ nhõm khi loài người cuối cùng cũng đã trở nên văn minh ». « Tuy nhiên, nhiều vấn đề mới đã nảy sinh trong thời đại của chúng ta ». « Thầy đang định nói về chủ nghĩ hiện sinh ». « Sartre nói rằng ‘chủ nghĩ hiện sinh là chủ nghĩa nh... |
« Tại sao ạ ? |
» « Cả Kierkegarrd và một số nhà triết học hiện sinh này đều là người theo Ki Tô giáo. Nhưng Sartre lại trung thành với cái mà người ta gọi là hiện sinh vô thần. Triết học của ông có thể được coi là sự phân tích tàn nhẫn về vị thế con người khi ‘Chúa đã chết’. Cụm từ ‘Chúa đã chết’ bắt nguồn từ Nietzche. |
« Thầy nói tiếp đi ». « Cụm từ quan trọng của triết học Sarte cũng như của Kierkegaard là ‘sinh tồn’. Nhưng ‘sinh tồn’ không cùng nghĩa với đang sống. Cây cỏ và động vật cũng đang sống, chúng hiện hữu nhưng chúng không phải nghĩ đến chuyện điều đó hàm ý điều gì. Con người là sinh vật duy nhất ý thức được sự tồn tại của... |
« Sartre nói rằng sự hiện tồn của một con người đáng được xét đến trước chuyện anh ta có thể là cái gì nếu anh ta không hiện tồn. |
Thực tế rằng tôi đang tồn tại có ý nghĩa hơn chuyện tôi là ai. Sự tồn tại quan trọng hơn bản chất ». « Tuyên bố này phức tạp quá ». « Bản chất ở đây có nghĩa là cái tạo nên một vật - bản tính tự nhiên của vật đó. Nhưng theo Sartre, bẩm sinh con người không có ‘bản năng tự nhiên’ đó. Do đó, con người phải tự tạo cho bản... |
bụng cố nén không phá ra cười. |
Trong khi Manny dẫn đội quân phái đẹp của ông ta ồn ã bước lên xe thì mục sư Don Beverly Calhoun mặt tím bầm cố kéo các con chiên của ông ta quay lại nhà thờ. |
Chương 23 Mười giờ sáng thứ hai ấy, Will Lee tập hợp ê-kíp của mình lại. |
- Sáng nay tôi muốn nghe ý kiến mọi người - Anh nói - Từ bây giờ, chúng ta lại bước vào một chiến dịch mới. |
Quay lại phía ông Billy, anh hỏi: - Ba xem hô chúng con, quỹ chúng ta còn bao nhiêu? Ông Billy hắng giọng, liếc qua sổ sách rồi đáp: - Ngân quỹ của chúng ta còn một môn kha khá là bảy mươi nghìn đô la. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.