text
stringlengths
1
55.3k
Nói chuyện tiếu lâm một chút cũng không tổn hại gì đến không khí làm việc, nhưng cần cảnh giác, nói rất dễ phát triển thành những lời đồn đại khiến người khác tổn thương. Một số người nói mà không nghĩ, nói cho sướng mồm, đi đâu cũng đưa chuyện, thích đâm bị thóc, chọc bị gạo, thêm mắm thêm muối... Phương thuốc chữa bệ...
Đến những lúc quan trọng, các vị sẽ thấy sự tín nhiệm của đồng nghiệp quý giá như thế nào. Chu Du: Một số người bẩm sinh thích đưa chuyện, nếu không sao có nghề phóng viên? Bất kể là tin tức thâm cung bí sử hay tin đồn bóng gió, tất cả phải có cốt lõi của nó.
Ông làm sao sổ toẹt được? - Cũng có thể nhờ tin tức "thâm cung bí sử" mà cậu trở thành điểm nóng lúc trà dư tửu hậu.
Thế nhưng, vĩnh viễn không có ai tin cậy kẻ toang toác cái mồm.
Bất kể đưa chuyện với mục đích gì, nhân cách của kẻ đưa chuyện cũng sẽ bị đặt câu hỏi.
2. Kêu ca, oán thán không ngớt, đó là loại "bệnh nghề" đặc trưng thứ hai. Với một số người, các vị có thể trút than thở, có lẽ các vị coi đó là một cách thổ lộ tình cảm, nhưng nhất định phải biết dùng đúng lúc, tuyệt đối không bạ ai cũng tố khổ. Thuốc chữa cho căn bệnh này là tìm cách xả ra một lúc mọi đau khổ phiền nã...
Việc đó cũng hơi giống như bị đau bụng, tốt nhất là chữa chạy, không nên chốc chốc lại vào nhà vệ sinh, có khi lại làm ô nhiễm môi trường xung quanh.
Chu Du: Than thở và nghe than thở là một kiểu giao lưu tình cảm cổ xưa, cứ theo ông thì phương thức này sẽ biến mất? (Lưu Bị làm cử chỉ biểu thị bất lực). - Người bệnh khi đau thì rên rỉ, rên mấy tiếng đỡ đau và thu hút sự thông cảm của người xung quanh. Cũng như bệnh tật không thể biến mất, tiếng rên cũng không thể bi...
Đồng cảm là một loại tình cảm cao thượng, song cậu không thể chỉ mong chờ sự đồng cảm của người khác, khi đó phần sai ở cậu.
3.
Có một loại người lúc nào cũng cho là mình đúng. Trong công việc, mọi người có nêu ý kiến gì, anh ta đều cố gắng "bổ khuyết". Tất cả mọi sự việc đều bị anh ta "lột mặt nạ" khiến những kẻ không hiểu rõ anh ta phục lăn. Cũng có thể anh ta
tốt hay xấu của cơ quan đấy mà thông qua đó còn thể hiện chính xác tình trạng sức khỏe của cả cơ thể. Hiện tại, chỉ cần nội soi dạ dày, kiểm tra dạ dày người bệnh là tôi có thể đọc được tình trạng sức khỏe, thói quen sinh hoạt của người đó. Thỉnh thoảng tôi còn đọc được cả tuổi thọ của họ nữa.
Những người gặp vấn đề về sức khỏe luôn thể hiện các dấu hiệu ở dạ dày và đường ruột, ví dụ, bệnh nhân ung thư vú có đường ruột rất xấu với nhiều túi thừa và phân đóng khối. Thông thường, bệnh ung thư vú và đường ruột được cho là không có quan hệ gì với nhau, nhưng thực ra chúng lại có quan hệ rất mật thiết. Chúng ta t...
Do đó mới có tình trạng: chứng ợ nóng là do "quá nhiều axit dạ dày" nên hãy uống thuốc dạ dày ức chế axit. Tất nhiên, nếu bạn uống thuốc ức chế quá trình tiết axit dạ dày sẽ giải quyết được vấn đề ợ nóng. Nhưng như tôi đã nói ở trên, các loại thuốc này lại gây hại đến các bộ phận khác của cơ thể. Nên cho rằng "quá nhiề...
Nếu bạn không để ý đến cơ chế này, uống thuốc bừa bãi thì sẽ có lúc bạn lấy đi chính mạng sống của mình.
Cơ thể con người được xây dựng dựa trên sự cân bằng giữa các cơ chế hết sức tinh vi. Sự cân bằng này được các sinh vật nhỏ bé, bắt đầu từ các sinh vật đơn bào hoàn thiện từng chút một qua nhiều năm tháng. Mỗi cơ chế đều chỉ là một hoạt động trong một tế bào trong số 60 nghìn tỉ tế bào hình thành nên cơ thể con người. D...
một giải thi gì ở một hội hè nào.
Những biến cố trên là những biến cố vui mừng, con cháu trình báo tổ tiên rõ để tổ tiên chia sẻ cái mừng với con cháu, và cũng nhiều khi là dịp con cháu tạ ơn tổ tiên đã phù hộ độ trì cho mình cầu được mong nên.
Tùy từng trường hợp, việc cáo gia tiên, gia chủ chỉ cần sửa cái lễ nhỏ,
một người tên là Jack Dragna. Dân cá độ độc lập và Cohen đặt cược với tỷ lệ hai ăn một cho Blanchard, nhưng đường dây cá độ của Dragna thì chỉ cược ngang tiền, họ đưa ra tỷ lệ này là vì đã khám phá ra một vài báo cáo cho rằng tôi rất khỏe và nhanh. Tôi sẽ có thể kiếm gấp đôi số tiền tôi đầu tư vào.
Buổi sáng hôm sau tôi gọi điện báo ốm xin nghỉ và đại uý Harwell đồng ý ngay lập tức vì bây giờ tôi đã trở thành người nổi tiếng.
Không bị công việc quấy rầy, tôi đi cầm cố sổ tiết kiệm, đổi các trái phiếu thành tiền mặt và vay thêm ngân hàng hai ngàn, mang luôn cả chiếc Chevy hầu như còn mới nguyên đi cầm cố. Từ ngân hàng, tôi đến thẳng khu Lincoln Heights gặp Pete Lutkins.
Ông ta đồng ý làm theo những gì tôi yêu cầu và đúng hai giờ sau gọi điện thông báo kết quả. Đường dây cá độ Dragna mà tôi yêu cầu ông ta đến nhận đặt cược cho Blanchard nếu cậu ta hạ đo ván tôi ở những hiệp đấu cuối, tỷ lệ là hai ăn một. Nếu tôi trụ được đến hiệp thứ tám trở đi tôi sẽ thắng 8.640 đô la - cũng đủ để đưa...
Bảy ngày trước trận đấu, tôi tăng lên 192 pound, tôi kéo dài đoạn đường chạy và thời gian tập luyện với chiếc túi trọng lượng cũng kéo dài lên sáu phút. Duane Fisk, viên sỹ quan được giao làm huấn luyện viên cho tôi cảnh báo tôi tập luyện quá sức, nhưng tôi chả thèm để ý mà vẫn tiếp tục lao vào tập luyện cho đến khi ch...
Sau đó tôi chuyển sang các động tác tập mềm dẻo và bắt đầu nghiên cứu đối thủ của mình. Đứng phía sau nhà thi đấu tôi quan sát Blanchard luyện tập ở khu vực vòng thi đấu trung tâm. Tôi nghiên cứu những sơ hở trong các đòn tấn công cơ bản của cậu ta, nhận xét phản ứng của cậu ta mỗi khi đối thủ tập luyện ra được đòn hay...
Kay vẫy tay chào Blanchard và cậu ta giơ tay ra hiệu một nụ hôn. Chuông reo và Blanchard trở lại sân thi đấu với đối thủ tập luyện của mình.
“Em bỏ vẽ rồi. Thực ra em vẽ cũng không giỏi lắm nên đổi chủ đề.” “Cô chuyển sang chủ đề gì?” “Em chuyển sang y học, sau đó là tâm lý, tiếng Anh, rồi lịch sử.” “Tôi thích phụ nữ phải biết mình cần cái gì.” Kay mỉm cười. “Em cũng vậy, nhưng em lại không biết mình cần gì cả.
Còn anh cần gì?” Tôi quay nhìn lên phía sàn thi đấu.
Vài chục khán giả đang ngồi xung quanh vòng thi đấu trung tâm, hầu hết đều là các nhân viên cảnh sát đã hết giờ làm và hầu hết đều hút thuốc. Khói bay mù mịt trên sàn thi đấu, ánh sáng từ trên trần nhà soi xuống biến nó thành màn sương mù màu vàng nhạt bao phủ bên trên.
Tất cả các con mắt đều đổ dồn về phía Blanchard và đối thủ của cậu ta.
Tiếng la hét, huyên náo cũng đều cổ vũ cho cậu ta - nhưng chưa có sự xuất hiện của tôi trên sàn thì những hành động đó chưa có ý nghĩa gì cả.
“Tôi là một phần ở đây. Đó là thứ tôi cần.” Tôi trả lời Kay. Kay lắc đầu.
“Anh thôi không thi đấu từ năm năm trước rồi.
Đó không còn là cuộc đời của anh nữa.” Thái độ hung hăng của cô nàng làm tôi nổi cáu. Tôi khự lại.
“Và bạn trai của cô cũng không bao giờ như tôi được, cô cùng chẳng khác gì mấy cô nàng bụi đời đường chợ trước khi cậu ấy vớ được cô. Cô…” Kay Lake làm tôi buộc phải ngừng lời khi cô ta cười phá lên.
“Anh đã bao giờ đọc những bài báo viết về em chưa?” “Chưa. Thế còn cô thì đọc về tôi rồi sao?” “Đúng thế.” Bây giờ thì tôi không còn lý do để khự lại.
“Tại sao Lee lại bỏ sự nghiệp thi đấu? Tại sao cậu ta lại gia nhập lực lượng cảnh sát?” “Bắt bọn tội phạm làm anh ấy cảm thấy mình sống có kỷ cương hơn.
Anh có bạn gái chưa?” “Tôi dành trọn cuộc đời cho Rita Hayworth.
Cô thường ve vãn rất nhiều cảnh sát hay tôi là trường hợp ngoại lệ?” Tiếng la hét lại bắt đầu phát ra từ phía đám đông.
Tôi quay sang và thấy đối thủ tập luyện của Lee ngã xuống sàn. Johnny Vogel trèo qua dây lấy miếng đặt miệng ra; mồm cậu ta chảy đầy máu.
Khi tôi quay sang chỗ Kay thì cô ta đã tái xanh mặt mày, người thu lu trong chiếc áo khoác. Tôi nói. “Tối mai còn tồi tệ hơn.
Tốt nhất cô nên ở nhà.” Kay nhún vai.
“Không. Đó sẽ là thời gian tuyệt vời dành cho Lee.” “Cậu ấy bảo cô đến hay sao?” “Không. Anh ấy không bao giờ làm chuyện đó.” “Blanchard đúng là con người nhạy cảm phải không?” Kay thọc tay vào túi áo khoác tìm thuốc lá và diêm. “Đúng, cũng như anh, nhưng anh ấy thì không bị sứt vai như anh.” Tôi cảm thấy mặt nóng bừng...
Đi lại lăng nhăng không có lợi đâu, và nếu đám quan chức kia mà nghiêm khắc thì họ sẽ cấm Blanchard quan hệ với cô đấy.” Kay rất thản nhiên phả những vòng khói tròn xuống nền nhà và ngước lên nhìn tôi.
“Bọn em không thể.” “Tại sao không?
Cô đã nhăng nhít trong một thời gian dài.
Cậu ta lại chấp nhận cả những cô bồ hút thuốc lá, để cô được thoải mái tán tỉnh những viên cảnh sát khác.
Còn gì lý tưởng hơn thế nữa.” Tiếng vang lại rộ lên. Liếc mắt nhìn sang tôi thấy Blanchard ra đòn. Tôi làm động tác phản đòn mà không hề để ý đến không khí trong nhà thi đấu lúc đó. Vài giây sau tôi mới nhận ra mình đang làm gì và ngay lập tức dừng lại.
Kay búng mẩu thuốc lá về hướng vòng thi đấu và nói.
“Bây giờ em phải đi. Chúc may mắn nhé, anh Dwight.” Chỉ có ông già tôi mới gọi tên tôi theo kiểu như vậy. “Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi.” Kay nói ngay. “Lee và em không ngủ với nhau đâu.” Tôi chưa kịp nói thêm gì thì cô ta đã biến mất.
Tôi quanh quẩn ở sàn thi đấu khoảng một giờ nữa.
Gần tối thì các phóng viên và nhân viên kỹ thuật camera bắt đầu đến.
Họ kéo thẳng đến chỗ vòng thi đấu, nơi có Blanchard và các võ sĩ tham gia luyện tập cùng cậu ta ở đó.
Tôi vẫn
như Atisha đã đem khôi hài tôn giáo hay nhất cho thế giới. Atisha tới từ truyền thống của Phật Gautam - cùng dòng truyền thừa như Thiền nhân. Và Thiền là tôn giáo duy nhất đã chấp nhận khôi hài là lời cầu nguyện. Không thể nào, không có khả năng chút nào, rằng Atisha không có khả năng khôi hài. Thế thì lời kinh này khô...
Điều ông ấy nói đi sâu hơn vào trong tâm lí của chuyện đùa, vào trong sự hợp lí đằng sau chuyện đùa. Nó là điều Sigmund Freud đã làm một nghìn năm muộn hơn. Sigmund Freud nghĩ rằng khi bạn đùa về bất kì ai thì có mọi khả năng rằng bạn hung hăng, rằng bạn giận dữ, rằng theo một cách gián tiếp bạn đang giả vờ khôi hài nh...
Nhưng điều đó không thể được quyết định bởi bất kì ai khác từ bên ngoài; chỉ bạn mới có thể phán xét. Nếu có nỗ lực có chủ ý trong tâm trí bạn để xúc phạm ai đó, để làm tổn thương ai đó, nếu nó là bạo hành trá hình như khôi hài, tránh nó ra. Nhưng nếu nó không bạo hành mà chỉ là khả năng khôi hài thuần khiết, khả năng ...
Chuyện đùa có thể chỉ là khôi hài thuần khiết mà không có bạo hành nào trong chúng. Đôi khi trên bề mặt người ta có thể nghĩ có bạo hành nào đó, nhưng vấn đề không phải là điều người khác nghĩ, vấn đề là ý định của bạn là gì. Đó là vấn đề về ý định. Bạn có thể mỉm cười với ý định xúc phạm, thế thì việc mỉm cười đó trở ...
Thế giới này là trò chơi của Thượng đế, trò đùa vũ trụ. Và chừng nào bạn còn chưa hiểu nó là trò đùa vũ trụ bạn sẽ không bao giờ có khả năng hiểu bí ẩn tối thượng.
Tôi tất cả ủng hộ cho chuyện đùa, tôi tất cả ủng hộ cho tiếng cười.
Atisha đã bị dịch sai.
Điều ông ấy thực sự ngụ ý là: đừng bạo hành, ngay cả trong lời bạn. Ngay cả khi đùa, đừng bạo hành, bởi vì bạo hành sinh ra nhiều bạo hành hơn, giận dữ sẽ đem tới nhiều giận dữ hơn, và nó tạo ra cái vòng luẩn quẩn không chấm dứt.
Lại trở thành đứa trẻ Vui đùa là một trong những phần bị kìm
"Nhưng sao tự nhiên mình lại nói nhưng chuyện thảm thế nhỉ? "Nó bắt đầu từ chuyện cái xu-chiêng," tôi nói. "Thôi nhé, ăn món trứng đi và hay nghĩ đến những điều tớ vừa bảo với cậu," Midori nói với vẻ nghiêm trang. Ăn hết phần mình là tôi no kễnh, nhưng Midori ăn ít hơn nhiều. "Nấu rồi thì hết muốn ăn." cô nói.
Cô dọn bát đĩa, lau bàn, mang ra một bao Marlboro, rút một điếu và châm lửa bằng diêm. Hai tay ôm cái cốc cắm thuỷ tiên, cô chăm chú nhìn mấy bông hoa một lúc lâu.
"Có lẽ tớ sẽ không cắm chúng sang bình nữa," cô nói. "Để chúng thế này thì có vẻ như tớ vừa tình cờ hái chúng ở một cái ao nào đó và cứ thế mà bỏ vào cái gì đầu tiên có trong tay." "Quả là tớ đã hái chúng ở một cái ao chỗ ga tàu Otsuka," tôi nói.
Cô chặc lưỡi. "Cậu là một gã kì lạ. Nói đùa mà mặt cứ tỉnh khô." Tay đỡ cằm, cô hút đến nửa điếu thuốc thì dụi nó vào cái gạt tàn. Cô dụi mắt như thể vừa bị khói xộc vào. "Con gái nhẽ ra phải duyên dáng hơn khi tắt thuốc lá. Cậu dụi thuốc như một ga thợ xẻ vậy. Cậu không nên dúi nó xuống ngay thế, mà phải nhẹ nhàng gạt...
"Thì tớ là thợ xẻ mà," Midori nói, gãi gãi cạnh sống mũi. "Tớ không bao giờ có thể sành điệu được. Tớ đã đùa thử nhiều lần, nhưng không thể được.
Còn chê trách gì nữa không?" "Con gái không hút Marlboro," tôi bảo.
"Khác quái gì? Thuốc nào thì cũng dở như nhau cả."
Cô xoay xoay cái bao Marlboro trong tay.
"Tớ bắt đầu hút thuốc từ tháng trước.
Chẳng phải thèm thuồng gì. Chỉ thinh thích thế thôi." "Sao lại thế?" Cô ép chặt hai tay lên mặt bàn và nghĩ một lúc.
"Mà có gì là khác nhau đâu? Cậu không hút thuốc?"
"Bỏ từ tháng Sáu" tôi nói. "Sao thế?" "Phiền lắm.
Tớ ghét bị hết thuốc vào lúc nửa đêm. Tớ không thích bị cái gì bó buộc mình kiểu ấy."
"Cậu biết rất rõ cái gì cậu thích và cái gì cậu không thích," cô nói.
"Có lẽ thế," tôi bảo. "Có lẽ vì thế mà mọi người không thích tớ.
Chưa bao giờ." "Là vì cậu lộ liễu chuyện đó," cô nói. "Cậu tỏ rõ thái độ cậu bất cần người ta có thích hay ghét cậu hay không. Cái đó chọc tức mọi người." Cô nói gần như lẩm nhẩm, cằm tựa trong lòng bàn tay.
"Nhưng tớ thích nói chuyện với cậu. Cách nói của cậu rất lạ. "Tớ không thích bị cái gì bó buộc mình kiểu ấy."
Tôi giúp cô rửa bát. Đứng cạnh cô, tôi lau những cái cô đã rửa, rồi xếp chúng lên mặt bàn. "Này," tôi nói, "hôm nay nhà cậu mọi người đi vắng hết à?" "Mẹ tớ ở dưới mộ. Bà ấy chết hai năm rồi."
"Rồi, tớ đã nghe chuyện ấy." "Chị tớ đi chơi với chồng chưa cưới. Có lẽ lái xe đi đâu đó. Anh kia làm cho một hãng ôtô. Hắn thích xe lắm. Tớ không thích ôtô."
Midori ngừng nói và rửa. Tôi ngừng nói và lau. "Còn có bố tớ nữa," cô nói sau một lúc im lặng. "Phải rồi," tôi bảo.
"Ông ấy đi Uruguay từ tháng Sáu năm ngoái và vẫn ở đó cho đến bây giờ." "Uruguay! Sao lại Uruguay?"
"Ông ấy đang tính ở hẳn đó, cậu có tin hay không thì tuỳ.
Một chiến hữu từ thời lính tráng của ông ấy có cái nông trại ở đó.
Đùng một cái, bố tớ tuyên bố là ông ấy cũng sẽ đi, rằng ở Uruguay khả năng của ông ấy sẽ không bị hạn chế, và ông ấy lên máy bay, thế thôi. Chúng tớ cố hết sức ngăn ông ấy, như "Sao bố lại muốn đến một chỗ như thế?
Bố không biết tiếng, bố hầu như chưa bao giờ ra khỏi Tokyo." Nhưng ông ấy không nghe.
Mẹ tớ mất là một cú sốc thật sự với ông ấy. Nghĩa là chuyện đó làm ông thành ra lẩn thẩn.
Bố tớ yêu mẹ tớ đến thế đấy.
Thật thế."
Tôi không biết nói gì, chỉ nhìn Midori chằm chằm, mồm há hốc.
"Cậu có biết ông ấy nói gì với chị em tớ lúc mẹ tớ mất không? "Tao thà mất hai đứa chúng mày còn hơn mất bà ấy."
Tớ xỉu hết cả người. Không thể nói được gì nữa.
Cậu có hiểu không? Có ai lại nói ra một điều như thế chứ?
Ôkê, ông ấy mất người đàn bà yêu dấu, người bạn đời của ông ấy. Tớ hiểu nỗi đau ấy, nỗi buồn ấy, sự đổ vỡ ấy.
Tớ thương ông ấy.
Nhưng không ai nói với con gái của chính mình rằng "Nhẽ ra mày nên chết thay cho mẹ mày" Nghĩa là, nó thật khủng khiếp.
Cậu có đồng ý không nào?" "Ờ tớ hiểu ý cậu rồi."
"Cái vết thương ấy sẽ không bao giờ lành được," cô vừa nói vừa lắc đầu.