text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Cụ thể là, các công ty mắc sai lầm mỗi khi đến giai đoạn chuyển đổi từ nhóm người nhìn xa trông rộng sang những người thực dụng. |
Vấn đề là hai nhóm này, mặc dù ở ngay trên chu kỳ sống tiếp nhận, nhưng lại khá khác về các giá trị tiềm ẩn do đó tạo liên kết giữa họ là gần như không thể, như minh họa trong các so sánh dưới đây: Có lẽ cách dễ dàng nhất để tóm tắt sự khác biệt giữa hai nhóm này là so sách cách họ sử dụng cụm từ “Tôi thấy”. Khi những ... |
ta. |
* Những nét đẹp tự nhiên của tạo hóa, thiên nhiên. * Những bí mật cuộc sống mà chúng ta sẽ từng bước khám phá, cảm nhận và thấu hiểu. * Sự trung thực và chính trực của bản thân chúng ta trong mọi việc. Triết lý của Schweitzer chính là nền tảng mà những người thực sự mong muốn có được một cuộc sống hạnh phúc tin tưởng v... |
Bốn yếu tố hình thành nên sự tôn trọng Như tôi đã nói, những quy luật mà tôi chia sẻ với các bạn không có gì là mới mẻ hay bí ẩn cả. Chúng tôi đã tồn tại từ rất lâu, rất gần gũi, quen thuộc và giá trị cũng như ý nghĩa của chúng đối với chúng ta là rất lớn, không hề cũ với thời gian. Chỉ có điều là đôi lúc chúng ta đã q... |
1. CÁCH CƯ XỬ “Nếu chúng ta không tìm ra được |
ra, không biết đáp thế nào. - Sao, anh trả lời đi! Tại sao anh hẹn tôi đi xem kịch mà anh lại không đến? |
- Xuyến lại giục, giọng có vẻ sẵn sàng gây hấn. Thiếu mơ hồ cảm thấy có một chiếc bẫy đang giăng trước mặt mình nhưng không biết phải tránh né như thế nào. Sau một hồi loay hoay, anh đành chép miệng trả lời đại: - Tại vì Xuyến bảo tôi là... Xuyến không đến được kia mà! Vẻ ngập ngừng của Thiếu không lọt khỏi mắt Xuyến. ... |
Ngoài ra tôi còn nói thêm gì nữa ? Lần này thì Thiếu nghẹn họng. Anh không đọc được câu trả lời của Xuyến, câu đó đã bị Cúc Hương xóa mất. Vì vậy anh không biết Xuyến đã viết cho anh những gì. - Sao ? - Xuyến nhếch mép - Như vậy là anh không đọc được câu trả lời của tôi phải không? Thiếu xuôi xị: - Ừ. - Và anh đã đọc đ... |
- Vậy là tối hôm qua anh có đến 5B Võ Văn Tần phải không? - Xuyến lại hỏi. Và Thiếu lại xụi lơ: - Ừ. Xuyến liếm môi: - Anh gặp ai ở đó ? Thiếu chột dạ: - Tôi đâu có gặp ai! - Anh lại nói dối nữa rồi! - Xuyến gầm gừ - Anh gặp hai con quỷ con kia phải không ? - Hai con quỷ con nào ? - Thiếu làm ra vẻ ngơ ngác. - Anh đừng... |
phê bình văn học Vũ Ngọc Phan từng nhận xét về cụ: “Tiểu thuyết của Hồ Biểu Chánh lại là những tiểu thuyết có tính chất bình dân, bình dân cả từ nhân vật ông chọn đến những lời văn ông viết nữa. Hạng người ông tả là hạng tiểu công chức, tiểu phú hào hay hạng thuyền thợ, hạng dân quê.” Văn chương chữ nghĩa của Hồ Biểu C... |
Một hội thảo khoa học về Hồ Biểu Chánh được Ban Tuyên huấn Tiền Giang tổ chức thu hút tới 30 tham luận của các giáo sư, nhà văn, nhà nghiên cứu, phê bình văn học. Tiến sĩ Lê Ngọc Trà cho rằng: “Cái độc đáo và giá trị nhất của tiểu thuyết Hồ Biểu Chánh không phải ở chỗ nó mô tả phong tục hay tuyên truyền đạo lý mà ở chỗ... |
Nhà nghiên cứu Nguyễn Ngọc Thạch viết: “Trên nửa thế kỷ trước, Hồ Biểu Chánh đã phác họa được bức tranh hiện thực về kiếp sống người bần cố nông dưới chế độ thực dân nửa phong kiến ở một vùng đồng bằng sông Cửu Long. Ông đã dựng lại cảnh sống vất vả, cực nhọc đói cơm, rách áo, bị đàn áp nhục mạ… của người nông dân nghè... |
Nói rộng ra, cái thiện bao giờ cũng thắng. |
Đó là niềm mơ ước về một xã hội công bằng, một đạo lý, hơn nữa một niềm tin…” Cụ Hồ Biểu Chánh từ lúc nghỉ hưu tới ngày qua đời ở với 8 người con cùng sống trong ngôi nhà cạnh con đường nay được mang tên cụ thuộc quận Phú Nhuận, thành phố Hồ Chí Minh. Ở quận Gò Vấp, trong An Tất Viên, ngôi mộ của cụ |
nít. |
Cảnh sát đô thành bị dư luận chỉ trích nặng. |
Hoàng Guitar bị réo tên trên làn sóng điện tối ngày. |
Cảnh sát gọi nó ra trình diện. Chiêu Ly đã biết chuyện. |
Nàng lo lắng. Hoàng Guitar trấn tĩnh nàng. Chiêu Ly không thể bình tĩnh được. Nàng bộc lộ sự sợ hãi của nàng: – Có sao không anh? |
– Không sao cả. |
Anh sống với em không rời em ngày nào. Anh có đi bắt cóc ai đâu. – Tại sao họ kêu anh ra trình diện? – Vì quá khứ của anh. Nó nhấn mạnh, nửa mỉa mai nửa chua xót: – Vì quá khứ của anh, em hiểu chưa, vì quá khứ du đãng của anh mà các giàn nhạc chê bỏ anh và cảnh sát nghi ngờ anh. Nàng lặp lại câu hỏi: – Rồi có sao không... |
Hoàng Guitar vò đầu: – Anh chịu. |
Chả ai đoán trước tương lai mình. |
Anh đã kể hết cho em nghe rồi đấy. |
Anh muốn làm lại đời anh để được trở về với gia đình nghe bố mắng mỏ và nhìn những giọt nước mắt sung sướng của mẹ anh rơi rụng. Sự làm lại đời anh đã quá vất vả. Anh chịu nhục bị đòn, chịu oan bị tù, chịu tiếng du đãng, bắt cóc, ăn trộm và đủ điều khốn nạn. |
Anh không sợ gì cả, chỉ sợ không đủ sức chịu đựng. Chiêu Ly an ủi Hoàng Guitar: – Chắc không sao đâu nah ạ! Nàng nói thêm: – Để chiều nay em đi coi bói anh nhé? Ở Hàng Xanh có cô thầy bói hay lắm. |
Hoàng Guitar lắc đầu: – Mình không đoán nổi đời mình, thầy bói nào đoán được. Anh sợ anh sẽ mất em. Chiêu Ly chớp mắt: – Em không bỏ anh đâu. Hoàng Guitar thở dài: – Một ngày kia em sẽ bỏ anh. – Anh đừng nói thế. – Anh không muốn nói thế nhưng một ngày kia, nếu cuộc đời nhẫn tâm hắt hủi anh, em không thể bám víu anh mà... |
Em hiểu chứ? Chiêu Ly nấc lên: – Dạ. Hoàng Guitar gọi khẽ: – Chiêu Ly… Nàng đáp nhỏ trong nước mắt: – Dạ. |
– Như thế anh sẽ không lấy em làm vợ, anh sẽ không lấy bất cứ người con gái nào làm vợ cả. Anh cũng sẽ có con. Và con anh nó không biết anh, anh không biết con anh. May lắm, nó sẽ chỉ biết mẹ nó là một con đĩ! |
Chiêu Ly khóc nức nở. |
Hoàng Guitar ôm chặt người yêu dấu. |
– Anh phải trình diện thì mới sống suốt đời bên em chứ. – Họ sẽ bắt anh? – Anh vô tội, họ sẽ tha anh. – Người ta xử ức anh nhiều lần mà anh vẫn tin sự ngay thẳng ư? – Anh không tin, nhưng muốn sống yên thân ở xã hội này, chúng ta cần tôn trọng pháp luật dù pháp luật chẳng ra ngô khoai gì. |
Hai người tuổi trẻ, hai đứa lạc loài trong cuộc đời, cố gắng tránh né chiếc lưới của định mệnh. |
Con ngựa hoang hí một tiếng não nùng: – Anh trình diện ngay bây giờ. Chiêu Ly bịt miệng Hoàng Guitar bằng chiếc hôn thê thảm. Nàng muốn cắn đứt môi người yêu. Khi đôi môi rời khỏi đôi môi, Chiêu Ly đặt tay lên miệng con ngựa hoang: – Cấm anh nói. |
Anh không cần trình diện gì cả, cứ ở nhà với em. |
Chiêu Ly không bịt chặt miệng Hoàng Guitar được lâu. |
Nó khẽ gỡ bàn tay nàng ra. |
– Vậy anh đừng thèm sống yên thân nữa. – Em quên rằng anh muốn về với gia đình nhìn những giọt nước mắt rạng rỡ của mẹ anh rồi à? Anh sẽ nắm tay em, bảo với mẹ anh: “Thưa mẹ, đây là vợ con”. Bố anh, sau khi mắng mỏ xong, sẽ hỏi “Giờ mày làm cái nghề ngỗng gì”, anh hãnh diện đáp “Thưa bố, con là nhạc sĩ Thiên Hoàng”. An... |
Cảnh sát không phải là những người có tim sắt, họ sẽ thấu hiểu nỗi niềm của anh hết nghi ngờ anh. |
– Anh vẽ vời hạnh phúc đẹp quá, em sợ… – Sợ gì? – Sợ anh chết rũ trong tù. – Anh sẽ mơ mộng như anh đã mơ mộng ở trong tù, miễn là em không bỏ anh và miễn là người ta hứa chỉ nhốt anh một lần cuối. – Anh chắc người ta nhốt anh một lần cuối chứ? – Không |
khi cho qủa phải mất 20 - 40 năm nên được người ta gọi là "cây cụ già", "cây ông cháu" vì đời ông trồng cây, đời cháu ăn qủa. |
Ngân hạnh giàu chất dinh dưỡng, có thể mang xào, làm mứt và các chế phẩm khác. Qủa, hạt nhân, lá cây đều là những vị thuốc qúy. |
Cây ngân hạnh cao to, hùng vĩ oai phong, lá xanh rờn hình rẻ quạt. Cây có tuổi thọ rất cao, có thể sống tới trên 1000 năm, thường thấy ở các chùa miếu cổ nên được tôn vinh là "Cây thánh". |
Mùa hè lá cây xanh tốt un tùm, xòe bóng râm mát. Đến mùa thu, qủa màu vàng kim sai chi chít, tạo nên cảnh sắc riêng của mùa thu. Bóc đi lớp vỏ ngoài còn lại hạt được gọi là "ngân hạnh". Trong "Bản thảo cương mục", Lý Thời Trân triều đại nhà Minh từng viết: "Ngân hạnh, ăn chín ấm phổi ích khí, trị ho hen, bớt đi đái nhi... |
Trong điều trị lâm sàng của Đông y, ngân hạnh thường được dùng điều trị hen phế quản, viêm phế quản mạn tính, lao phổi, đái dắt, di tinh, bạch đới v.v. Y học hiện đại qua phân tích đã chứng minh rằng: ngân hạnh chứa nhiều prôtêin, lipit, gluxit, vi lượng sắt, kali, phốt pho, canxi, axít hữu cơ ngân hạnh, chất men ngân ... |
Lá ngân hạnh vị đắng, ngọt chát, tính bình. |
Qua thực nghiệm và lâm sang đã chứng minh có tác dụng làm giảm lượng cholesteron trong máu, nở dãn động mạch vành, có công hiệu nhất định điều trị bệnh tim mạch, cao huyết áp. |
Lá ngân hạnh còn có tác dụng sát trùng, kẹp lá trong sách vừa dùng đánh dấu, vừa phòng mối mọt. Trong ngân hạnh có một loại chất kiềm mang độc tố, trong đó phôi hạt màu |
sổ vào nhà, khua hết ví tiền, điện thoại di động và máy ảnh rồi chui ra ngoài. |
Nhưng ở tù anh có thể học được nhiều thứ kì diệu. |
Tôi mở khóa vào nhà Sean Wrentmore lúc tám giờ tối thứ Bảy và ở lại đó tới tận sáng Chủ nhật. Tôi vặn bóng đèn, lật thảm lên tìm ô gạch rời, tháo hộp cầu chì và đường dây điện thoại khỏi tường. Tôi còn tìm xem có gì dán dưới gầm tủ, gầm bàn ghế, gầm của mọi thứ đồ đạc hay không.” “Sau khi đã lục hết tủ lạnh rồi bới cả ... |
Tôi đem nó tới văn phòng cho Tom vào thứ Hai và lấy tiền công. |
Sau đó chúng tôi không nhắc tới chuyện ấy nữa.” Loogan để con dao lên chiếc nệm bên cạnh. |
Anh nghiêng về phía trước, chống khuỷu tay lên đầu gối. |
Căn nhà yên ắng. Bên ngoài, tiếng lá khô rơi nhè nhẹ. |
“Tôi đoán anh không biết trong USB có chứa thông tin gì?” “Không,” Beccanti trả lời. “Tôi tự hỏi liệu giờ nó còn nằm ở văn phòng của anh ta không.” Beccanti nở một nụ cười tinh quái, thọc tay vào túi áo sơ mi và lấy ra một ống nhỏ bóng loáng bằng nhựa có kích cỡ tương tự một chiếc bật lửa. Anh ta dựng nó trên bàn uống ... |
“Tôi đã tìm kiếm một hồi lúc chiều nay,” anh ta nói, “Văn phòng đóng cửa để thể hiện sự thương tiếc dành cho Tom, nhưng nhân viên vệ sinh thì vẫn làm việc. Tôi đi thẳng vào văn phòng của Tom như thể mình là người ở đó, ngồi ở bàn làm việc giở một cuốn sách ra đọc. |
Không ai thắc mắc gì cả. |
Khi mọi người về hết, tôi sục sạo xung quanh một chút. |
Có một ngăn giả dưới một tủ kéo của Tom. Chiếc USB nằm trong đó cùng với thứ này.” Beccanti lấy ra một chiếc chìa khóa từ túi áo bên kia và vứt nó trên bàn. |
“Thứ này sẽ giúp anh vào được căn hộ của Wrentmore,” anh ta nói. “Đấy là nếu anh muốn tới đó.” Loogan cầm lấy chiếc USB. “Anh nói rằng mình không biết trong này có gì?” “Tôi không biết. |
Đây là một chiếc USB được bảo mật. Anh cần có mã số.” Loogan bỏ chiếc USB vào túi. Anh nhặt lấy chiếc chìa khóa, đặt nó thăng bằng trên ngón giữa và lật nó trên mặt sau các ngón tay. Anh đổi nó sang tay kia và lặp lại như vậy, từ bên nọ tới bên kia, từ ngón này sang ngón nọ. |
Anh ngừng lại khi nhìn thấy Beccanti đang mỉm cười với mình. |
Anh bỏ chiếc chìa khóa vào túi cùng với chiếc USB. |
“Đó là lí do anh tới đây à? Để đưa cho tôi những thứ này.” “Đúng, và cũng để xem anh là người thế nào,” Beccanti nói. “Để xem chúng ta có thể giúp đỡ nhau không?” “Giúp đỡ nhau việc gì?” “Tìm ra kẻ nào đã giết Tom.” “Không phải chúng ta nên để mặc việc đó cho cảnh sát sao? |
Ai cũng bảo tôi như vậy.” Beccanti nhăn mặt. |
“Tôi không định cứ ngồi im mà không làm gì hết. |
Tom đã giúp đỡ tôi rất nhiều. |
Anh ấy không buộc phải làm thế, câu chuyện mà anh ấy kể với anh, trong đó tôi hỏi xin anh ấy năm nghìn đô la đúng không? |
Chuyện đó cũng có một phần là thật. |
Chỉ là anh ấy không hề từ chối. Anh ấy đưa ngay cho tôi không một chút do dự. |
Tôi mắc nợ anh ấy.” Loogan ngã người ra sau và gác chân lên mặt bàn uống nước. |
“Kể cả thế, tốt hơn là anh nên báo cảnh sát và nói cho họ những gì mình biết.” “Tôi không muốn làm việc với cảnh sát,” Beccanti nói. |
“Và anh cũng xem lại mình đi kìa. Tôi dám cá là cảnh sát rất muốn nghe chuyện anh đã giúp Tom chôn cái xác đó trong rừng như thế nào. |
Có thể họ sẽ coi thông tin đó có liên quan tới cuộc điều tra.” Loogan bỏ qua câu đó. |
Anh nhìn lên trần nhà, lớp vữa trên đó nhuộm màu vàng từ chiếc đèn bàn. |
Sau đó, anh nói: “Anh tìm kiếm trong văn phòng của Tom kĩ tới mức nào?” “Cũng không kĩ lắm,” Beccanti nói. “Tôi tìm ra ngăn kéo giả khá dễ dàng, nhưng ngoài ra tôi không tìm kiếm thêm nữa.” “Có khi anh nên thử lại. Để xem anh có tìm được thứ gì khác liên quan tới Sean Wrentmore hay không. Tôi có thể đưa anh vào đó lần ... |
Họ đã đề nghị tôi làm công việc của Tom. Tôi tin rằng như thế đồng nghĩa với việc tôi sẽ được cấp một chìa khóa vào văn phòng.” “Được thôi.” “Còn tôi sẽ tới căn hộ của Wrentmore. |
Nếu không tìm được gì, ít ra cũng sẽ lấy được ảnh của anh ta. Tôi muốn chắc chắn anh ta có phải người chúng tôi đã đem đi chôn hôm trước hay không.” “Điều đó cũng có nghĩa là anh sẽ không báo với cảnh sát phải không?” Beccanti hỏi khẽ. “Chưa đâu. Chuyện này cũng giống như một quy tắc mà các luật sư phải tuân theo: khi ... |
“Tom có lí do khi làm những chuyện đó và giữ kín những bí mật của mình. |
Tôi không muốn báo cảnh sát khi mà chưa biết những chuyện này có thể đi tới đâu.” C 15 ha mẹ Adrian Tully sống ở Grand Rapids. Họ nhận được tin về cái chết của con trai mình vào lúc ba giờ sáng ngày thứ Bảy, từ một thám tử làm việc ở Grand Rapids từng là bạn học của Elizabeth Waishkey. |
Họ lái xe tới Ann Arbor ngay sáng hôm đó và gần trưa thì tới nơi. |
Họ chở cả con gái theo cùng một cô gái mười bảy tuổi mang vẻ u sầu. Elizabeth nói chuyện với họ trong căn hộ của Tully. |
Cả gia đình đều hoang mang. |
Adrian Tully chưa bao giờ nói với họ mình bị trầm cảm và đương nhiên chuyện tự sát thì càng không. Elizabeth có cảm giác Adrian chẳng thổ lộ nhiều với họ về bất cứ chuyện gì. |
Cô rời khỏi đó lúc một giờ. |
Chẳng còn gì để tìm hiểu trong căn hộ của Tully nữa. |
Cô và Carter Shan đã lục soát nó lúc sáng sớm. |
Họ chẳng tìm được gì khác thường, không một chứng cứ nào chứng tỏ Tully có dính líu tới vụ sát hại Tom Kristoll, cũng chẳng thấy thư tuyệt mệnh. |
Lúc một giờ mười lăm phút, Elizabeth quay trở lại Tòa thị chính. |
Cô vẫy tay với người hạ sĩ trực ở bàn giấy hành lang, nhìn một lượt những người trong phòng: người gác cổng quét sàn nhà, một phụ nữ cúi đầu ngồi trên ghế băng. Khi mở cánh cửa thép xám dẫn tới cầu thang, cô nghe thấy có người gọi tên mình. “Thám tử Waishkey.” Cô quay lại và thấy người phụ nữ ban nãy ngồi trên ghế băng... |
Một chiếc áo len trùm |
Tver có căn nhà một tầng, không xa đường xe lửa Brest. Sát cạnh đó là dãy nhà của các nhân viên nhà ga, khu đề- pô và các kho chứa hàng. |
Đấy là căn nhà của Olia Demia, một thiếu nữ thông minh, cháu một nhân viên Ga hàng hoá Moskva. Cô học nghề ở xưởng may của bà Amelia. Bà chủ cũ đã để ý đến khả năng của cô, bà chủ mới cũng bắt đầu yêu mến cô. Cô rất thích Lara. |
Tất cả vẫn y nguyên như thời bà Levitscaia chủ cũ. |
Những chiếc máy khâu hoạt động hối hả theo nhịp chân đạp hoặc dưới những bàn tay nhanh nhẹn của các cô thợ mỏi mệt. Có cô ngồi trên bàn lặng lẽ khâu tay, đưa mũi kim lên xuống rồi giơ tay rút lên sợi chỉ dài. Sàn nhà ngổn ngang các mảnh vải vụn. |
Muốn trao đổi điều gì phải nói thật to để át tiếng máy kêu xành xạch và tiếng hót véo von của con chim hoàng yến Kirin Modestovich trong chiếc lồng treo dưới vòm cửa sổ. Bí mật về tên gọi của con chim ấy, bà chủ cũ đã mang theo xuống mồ. |
Trong phòng khách, các bà các cô khách hàng quây quanh chiếc bàn tạo nên một hoạt cảnh đẹp mắt. |
Trên bàn bày la liệt các loại hoạ báo. Nhìn hình ảnh trong hoạ báo, các bà các cô thường bắt chước các tư thế đứng, ngồi, hoặc tì tay lên mép bàn. Họ vừa xem các mẫu trang phục vừa tham khảo ý kiến của nhau. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.