text
stringlengths
1
55.3k
Hàng tuần rồi hàng tháng cứ nối tiếp trôi qua.
Tù binh ở Bergen-Belsen đều đã hay tin quân Đồng minh giành được thế áp đảo. Khi mùa đông lạnh giá dần qua đi, mùa xuân năm 1945, quân Đức ra sức phi tang hàng loạt tử thi la liệt trong doanh trại.
Nhưng chúng bất lực vì xác người ngày càng chồng chất. Bệnh dịch lan tràn khắp nơi, trẻ con mê man vì mất nước. Đói khát khiến cơ thể chúng suy nhược, dịch sốt Rickettsia tấn công.
Trong doanh trại kế đó, một đứa trẻ tới từ Amsterdam - Anne Frank - đã chết do không chịu nổi.
Tại doanh trại của Luba, một số đứa trẻ cũng bị nhiễm bệnh.
Cô tới bên từng đứa, cho chúng ăn, kề môi lên trán chúng để kiểm tra nhiệt độ và cho những đứa bệnh nặng nhất uống những viên aspirin hiếm hoi còn lại. Cô cầu xin một phép màu nào đó cứu vớt những đứa trẻ này.
Chủ nhật, ngày 15 tháng 4 năm 1945, một chiếc xe tăng của Anh tới Bergen- Belsen.
Loa phóng thanh hô vang bằng nhiều thứ tiếng: “Các bạn đã được tự do! Các bạn đã được tự do!”.
Quân Đồng minh đem thuốc men và bác sĩ tới nhưng nhiều người vẫn không thoát khỏi bàn tay tử thần. Khắp các doanh trại, hàng ngàn thi thể nằm la liệt, chồng chất lên nhau không được chôn cất.
Mùi tử thi nồng nặc.
Trong số 60.000 người bị bắt giam tại đây, gần một phần tư đã chết sau khi được giải phóng. Nhưng 52 đứa trẻ của Luba (chỉ trừ hai đứa trong nhóm mà cô tìm thấy 18 tuần trước đó) vẫn còn sống.
Khi các em đủ khỏe mạnh và có thể đi lại, một chiếc máy bay quân sự của Anh đã đưa chúng hồi hương.
Luba cũng được đi theo để chăm sóc cho các em trên đường.
Một viên chức người Hà Lan sau này đã viết: “Nhờ có cô mà những đứa trẻ này mới giữ nổi mạng sống. Người Hà Lan nợ cô quả nhiều trước những việc làm cao quý của cô”.
Trong thời gian những đứa trẻ chờ
triệu chiếc smartphone. Và bắt đầu từ tháng 11 năm 2009 khi Apple bắt đầu tấn công thị trường Hàn Quốc với sản phẩm iPhone thì Samsung Electronics mới thực sự cảm nhận được hiểm họa và thấm thía một sự thật rằng không thể tiếp tục như thế này mãi. Bởi hơn tất cả, thời của điện thoại di động, vốn chỉ được biết đến với n...
Đến đây, không cần thêm bất kỳ một lời giải thích nào nữa, bởi thực tế hiện nay đã là minh chứng rõ ràng nhất rằng sự lựa chọn của Lee Kun Hee hoàn toàn sáng suốt.
5.
Sắp đặt lại LCD “Anh hãy xem xét phương án chuyển bộ phận sản xuất LCD đang đặt tại Samsung SDI về Samsung Electronics đi.
Ngay khi trở về nước tôi sẽ triệu tập cuộc họp với giám đốc các công ty thành viên về vấn đề này.” Năm 1990, tại Nhật Bản, khi đang lên ý tưởng kinh doanh, Lee Kun Hee đã bất ngờ cho gọi trưởng phòng thư ký Kim Sun Taek để giao nhiệm vụ này. Vậy tại sao Lee Kun Hee lại phải vội vàng xem xét phương án chuyển bộ phận sản...
Cùng nhìn một sự vật, sự việc, nhưng Lee Kun Hee luôn có những suy nghĩ “khác người” và đưa ra nhận định sâu sắc hướng tới tương lai.
Khi đó, tại các nhà máy bán dẫn của Toshiba, NEC hay tại nhà máy sản xuất màn hình hiển thị của các hãng điện tử như Sharp và Hitachi… đều đang đưa LCD vào sản xuất. Bởi vậy, nếu Lee Kun Hee lên kế hoạch xúc tiến sản xuất LCD thì cũng không phải là chuyện lạ. Tuy nhiên, có điều gì đó đã lóe lên trong đầu Lee Kun Hee. C...
khi tiến trình liên tưởng diễn ra hoàn toàn tự động. Bây giờ bạn đã có những từ ngữ và câu chữ trong trí não, tôi sẽ giải thích ý nghĩa của chúng. Mô hình chính xác là hướng dẫn để thóat khỏi một trong những cái bẫy thường gặp trong ngôn ngữ: một tấm bản đồ chỉ ra con đường sai lầm nguy hại mà hầu hết chúng ta thường đ...
Bắt đầu với hai ngón út. Trên bàn tay phải bạn cố từ “khái niệm chung”. Trên bàn tay trái có ngón út với những từ “tất cả”, “mọi (thứ)” và “không bao giờ”.
Khái niệm chung hoàn toàn tốt khi chúng là chân lý.
Ví dụ: mọi người đều cần oxy để thở.
Mọi giáo viên trong trường học của con bạn tốt nghiệp đại học.
Tức là bạn đang nói sự thật.
Nhưng thông thường, những khái niệm chung là cách “vơ đũa cả nắm”.
Khi thấy một đám trẻ la hét ồn ào trên đường phố, bạn nói: “Đám trẻ ngày nay chẳng có đứa nào biết điều!”.Có thể những đứa trẻ kia ồn ào thật. Nhưng đâu có phải mọi đứa trẻ đều không biết cư xử.
Thế nên, khi nghe một lời “vơ đũa cả nắm” như vậy, đơn giản hãy đến với khuôn mẫu chính xác. Hãy nhắc lại câu bạn nói nhấn mạnh vào tính chất chung chung của câu nói ấy. Kế đến, đặt sát hai ngón tay áp út gần nhau và phân tích những từ giới hạn khả năng như “nên”, “không nên”, “nhất định”, “không thể”. Nếu một người nó...
Và thực tế, người ấy không làm được thật. Nếu hỏi tại sao họ không thể làm một điều gì hoặc tại sao họ phải làm một điều mà họ không muốn, người khác thường không đưa cho bạn nhiều câu trả lời. Cách để phá vỡ vòng lẩn quẩn ấy là nói: “Chuyện gì có thể xảy ra nếu bạn có thể làm được điều đó?”, hoặc những câu hỏi tạo cơ ...
Khi tự nhủ: “Ta không làm được việc này”, nên tự hỏi ngay “nếu ta làm được thì sao nào?”.
Câu trả lời sẽ là một danh sách những cảm xúc và hoạt động tích cực. Nó tạo những hình ảnh biểu đạt mới về khả năng. Và như vậy cho ta tâm trạng mới, hành động mới và tạo thành quả mới. Chỉ cần tự hỏi như vậy, ta sẽ bắt đầu thay đổi cơ chế sinh lý và dòng suy tưởng để khả năng tích cực dễ xảy ra hơn. Hãy hỏi: “Lúc này,...
Hãy hỏi “Cụ thể tới mức nào?”.
Não bộ bạn cần những tín hiệu rõ ràng để hoạt động hiệu quả. Ngôn ngữ sai lệch và suy nghĩ sai lệch sẽ khiến não bộ không còn sắc sảo.
Nếu ai đó nói: “Tôi thấy buồn quá”. Anh ta chỉ mô tả một tâm trạng bế tắc.
Anh ta không nói với bạn bất cứ thứ gì cụ thể cả. Anh ta không cho bạn bất cứ thông tin nào để bạn có thể phân tích theo hướng tích cực.
Hãy phá vỡ tâm trạng bế tắc ấy bằng cách xóa bỏ ngôn ngữ sai lệch.
Nếu ai đó nói họ chán nản, bạn cần phải hỏi người đó thực ra cụ thể người đó chán nản như thế nào. Cụ thể điều gì gây ra sự chán nản.
Khi yêu cầu người đó nói cụ thể hơn, thông thường bạn đã chuyển khuôn mẫu. Thế nên, nếu yêu cầu, người đó có thể đáp: “Tôi buồn bởi vì tôi luôn làm hỏng việc”.
Câu hỏi kế tiếp sẽ là gì.
Phải chăng đó là sự thật chung cho cả mọi trường hợp? Chắc không phải. Vậy thế nên bạn sẽ hỏi: “Anh luôn luôn làm hỏng việc ư?”, rất có thể câu trả lời sẽ là “à không, không phải”. Bằng cách xóa bỏ ngôn ngữ sai lệch, bằng cách cụ thể hơn, bạn đang trên con đường tìm ra rắc rối đích thực và đối mặt với rắc rối ấy. Thông...
Bây giờ là lúc bạn bắt chéo hai ngón tay trỏ. Những ngón tay này tượng trưng cho danh từ và cụ thể là ai và cái gì. Mỗi khi bạn nghe một danh từ (nói về người, nơi chôn hoặc vật thể) trong bất cứ một câu nói chung chung nào, hãy nhớ tới một câu có những từ cụ thể ai, hoặc cái gì. Đó chính xác là những gì bạn làm với độ...
họ.
Sự gắn bó chặt chẽ giữa tham vọng của công ty với thương hiệu công ty là động lực quan trọng nhất thúc đẩy nhân viên cống hiến tích cực cho mục tiêu của công ty và phát huy tối đa tiềm năng của họ. Làm công việc bạn yêu thích, gắn kết thương hiệu cá nhân với thương hiệu công ty là điều thú vị và mang đến cho bạn cơ hội...
Cuốn sách sẽ hướng dẫn bạn trong cuộc hành trình này. Cuốn sách là kết quả của sự hỗ trợ cả về vật chất và tinh thần của nhiều nhà văn, nhà tư tưởng là doanh nhân. Tôi xin cám ơn họ vì đã mang đến cho tôi nguồn cảm hứng và hỗ trợ tôi về mặt tài chính. Tôi cũng xin được bày tỏ lòng biết ơn đến Giáo sư Regina Bowden và F...
Cuốn sách này là một thử thách lớn đối với tôi và cũng là quá trình để tôi học hỏi.
Tôi đặc biệt biết ơn vợ tôi, Rita, và các con trai tôi, Rodney và Warren, những người mang đến cho tôi nguồn cảm hứng, và động viên tôi vượt qua thử thách. Với tình cảm quý mến, tôi hy vọng độc giả sẽ thích thú quan niệm mới về việc xây dựng thương hiệu công ty và xây dựng thương hiệu cá nhân đích thực. Chúc các bạn th...
HUBERT K. RAMPERSAD Chủ tịch TPS International Florida, tháng 12 năm 2007 Chương 1.
Lời giới thiệu Michael Jordan và Tiger Woods cùng góp mặt trong một chương trình quảng cáo lớn.
Họ kiếm được rất nhiều tiền bởi chính người tiêu dùng đã giúp họ. Chúng tôi cũng có thể bán được nhiều sản phẩm hơn và tạo ra nhiều việc làm hơn vì khách hàng yêu thích sản phẩm của chúng tôi --- Philip H. Knight, đồng sáng lập, nguyên CEO của hãng Nike Hầu hết người tiêu dùng khi quyết định mua một sản phẩm nào đó đều...
Đã đến lúc chúng ta nên tập trung vào việc xây
lôi ra những lý luận kiểu đó. “Nếu là thế, nếu thế… chà, chắc tôi chỉ biết ứng xử tùy theo tình huống thôi,” cô khó nhọc đáp lời.
Shinshou Fusako nhìn đăm đăm vào cô.
“Không còn ý thức, đương nhiên cũng không có khả năng giao tiếp.
Cô muốn mãi chăm lo cho một đứa trẻ phải duy trì sinh mạng bằng máy móc không?
Vừa tốn rất nhiều tiền bạc, không chỉ khổ cho mình mà còn phiền cho nhiều người khác.
Điều đó có thể mang lại hạnh phúc cho ai đây.
Cô không nghĩ đấy chỉ là để bố mẹ chúng thỏa mãn cái tôi thôi hay sao?” Matsumoto Keiko nhăn mặt, khép mắt lại, tay phải gãi gãi má.
Sau một khoảng dài lặng im, “Xin lỗi,” cô nói. “Xin lỗi nhé nhưng tôi chưa nghĩ sâu xa được đến thế. Cũng không muốn tưởng tượng đến một lúc nào con trai mình sẽ thành ra như thế. Vậy nên, đúng là không vào trong hoàn cảnh thực thì không thể hiểu được. Có lẽ với chị Shinshou, đây chỉ là câu trả lời của một người phụ nữ...
“Có khi nào chị muốn làm điều gì đó liên quan đến việc cấy ghép nội tạng nên mới tham gia hoạt động cùng chúng tôi? Nếu là như thế, chị cứ thành thật nói.
Có thể những điều chị mong mỏi rất tuyệt vời nhưng phía chúng tôi đã xác định tránh mọi tư tưởng mang tính chính trị.” Sau khi Shinshou Fusako lầm bầm trong miệng từ “tư tưởng mang tính chính trị”, cô ta lắc đầu. “Không phải. Tôi không có ý đó.
Tôi chỉ muốn nghe ý kiến của hai người mà thôi. Chỉ là, anh chị không thấy lạ sao?
Tôi hiểu tâm lý của bậc làm cha mẹ khi không muốn công nhận con mình đã chết và ngần ngại trước việc hiến tạng. Nhưng một số quốc gia khác, khi người ta đã xác nhận là chết não họ sẽ dừng mọi trị liệu.
Phụ huynh nơi đó tin rằng linh hồn của những đứa con mình sẽ lại được sinh ra trong một hình hài khác. Họ muốn thể xác của con cái họ có thể giúp ích phần nào cho những đứa trẻ đang chịu khổ sở, chờ mong nội tạng khỏe mạnh. Từ những tư tưởng này, chúng ta mới có những người hiến tạng đáng quý ấy.
Vậy mà, những nội tạng đó lại bị những bệnh nhân từ Nhật Bản tới, đánh cướp bằng một khoản tiền khổng lồ. Có lẽ nhờ đó, một sinh mạng trẻ con của Nhật Bản được cứu sống. Nhưng thay vào đó, một đứa trẻ bản xứ lại mất đi một cơ hội được cứu.
Ta phải chịu chỉ trích từ quốc tế là đương nhiên.
Anh chị không cho rằng Nhật Bản… những bậc cha mẹ người Nhật cũng phải cấp tiến hơn sao?
Theo tiêu chuẩn hiện tại, chưa từng có bệnh nhân chết não nào trên toàn thế giới phục hồi được ý thức. Kéo dài tình trạng chết não vốn không có nghĩa lý gì.
Số tiền phải đổ vào cực kỳ lớn chỉ để duy trì sự tồn tại mà thôi… Đó là cái tôi của bố mẹ, cái tôi của người Nhật. Nếu mọi người nhận thức được điều này, những trường hợp đáng thương như bé Yukino cũng sẽ giảm đi rất nhiều.” Những lời đó như có lực hút khiến Kadowaki quên luôn cả tách cà phê, cứ nhìn đăm đăm vào miệng ...
Nguyên nhân chính là do cái tôi Nhật Bản sao?
“Xin lỗi,” cô ta cúi đầu. “Một mình tôi cứ nói dài nói mãi… Đây chắc cũng không phải vấn đề gì lớn với hai người.
Tôi không nói đến chuyện cứu Yukino, tôi chỉ mong sao có thể cứu giúp những đứa trẻ khác cần cấy ghép nội tạng, không cần phải đi nước ngoài.” Kadowaki thở ra một hơi thật lớn, anh gãi gãi đầu.
“Đúng là suy nghĩ của chị khác hoàn toàn hoạt động của chúng tôi.
Từ giờ trở đi, có lẽ chúng tôi sẽ ủng hộ cả việc gia tăng số lượng hiến tạng nữa.” “Nhưng những lời đó cũng không cứu được Yukino,” Matsumoto Keiko nói vậy rồi nhìn Shinshou. “Chị có cho rằng chúng tôi chỉ xem trọng người quen, tôi cũng chẳng cãi.” Shinshou Fusako vẫn cứ nhìn xuống, rồi chậm rãi lắc đầu. “Tôi hiểu rõ t...
Ba người cùng nhấm vị cà phê.
“Chị Shinshou,” Matsumoto Keiko nói.
“Có khi nào, chị cũng có người quen nào đó đợi cấy ghép nội tạng.
Nhưng rồi không có nguồn cung và đã xảy ra chuyện đáng buồn gì chăng…?” Shinshou Fusako đặt cái tách xuống, mím môi. “Không hẳn, tôi chỉ thấy thương thôi… Nhìn tình cảnh của bao nhiêu bậc làm cha mẹ như thế, tôi thấy ngực mình nhói đau.” Đây có lẽ là lời nói dối, Kadowaki cảm thấy điều đó. Hẳn là cô ta cũng đang ôm tro...
Anh chợt nhớ ra điều gì. “Chị Shinshou, chị có muốn đi thăm cháu không?” Những lời của Kadowaki khiến Shinshou Fusako giật mình đảo mắt. Anh nói tiếp, “Đi thăm bé Yukino.
Thật ra, khoản tiền quyên góp cũng sắp sửa đủ để trả khoản tiền đặt cọc cho bệnh viện ở Mỹ rồi.
Tôi muốn báo cho gia đình chuyện này, cũng có ý thăm hỏi tình hình Yukino.
Chị thấy sao, ta cùng đi nhé?” “Tôi cũng đi được sao? Tôi chỉ là người ngoài thôi mà.” “Chị không phải người ngoài,” Kadowaki nói. “Nghe chuyện của chị, tôi cảm thấy có chút ngượng ngùng. Tầm nhìn của chúng tôi còn thấp kém quá.
Vậy nên, tôi cũng muốn chị đem chuyện này nói với vợ chồng Etou.” Shinshou Fusako nhìn xuống, ngẫm nghĩ một
Familial com¬bined hyperlipidemia (FCH) được cho là loại rối loạn di truyền thường gặp nhất về chuyển hóa cholesterol.
Kiểu rối loạn này lần đầu tiên được phát hiện là cách đây gần 30 năm, do các bác sĩ Joseph Goldstein, Helmut Schrott, William Hazzard, Edward Bierman và Arno Motulsky, tất cả đều là những nhà nghiên cứu ở trường đại học Washington. Tuy nhiên, bất chấp quãng thời gian lâu dài đã được biết về FCH, chúng ta vẫn chưa hiểu ...
Trong một gia đình có FCH, tất cả các trường hợp bất thường này đều có thể xuất hiện. Bởi vậy rất có thể hai chị em trong nhà đều có FCH, nhưng một người chỉ có mức triglyceride cao, trong khi người kia có cả mức LDL cholesterol và mức triglyceride đều cao. Cho dù là rơi vào trường hợp bất bình thường cholesterol do ge...
Trong quá khứ, không có gì nhiều để dành cho những người này.
Nhiều người do đó đã phải chịu đựng những sự cố về tim mạch không đáng có, như những cơn đau tim, giải phẫu nghẽn mạch, tạo hình mạch...) hoặc thậm chí chết vì bệnh tim.
Ngày nay, tôi rất vui mừng vì có thể đưa ra cho các bệnh nhân của tôi rất nhiều lựa chọn đa dạng để làm giảm mức cholesterol của họ. Một trong những chọn lựa đã được sự chấp thuận của Cơ quan Quản lý Thực Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) là LDL apheresis. LDL apheresis có thể hình dung như một quá trình thấm tách LDL cholesterol...
Trong quá trình này, máu được đưa ra khỏi cơ thể qua một kim tiêm vào tĩnh mạch ở tay. Khi ra khỏi cơ thể, máu được phân tách ra thành huyết tương
như nhìn một người đã trưởng thành.
“Tốt”, ông nói.
Mattia quay vào phòng. Cậu nhặt bức thư trên giường lên và ngồi vào bàn học.
Cậu có thể nghe thấy nó, có thể cảm thấy vũ trụ đang mở rộng, quay cuồng dưới chân cậu và trong một giây lát cậu hy vọng lớp vỏ đàn hồi bao quanh nó nứt toác ra để cậu có thể chui vào trong. Cậu dò dẫm bật công tắc đèn bàn lên.
Cậu chọn cây bút dài nhất trong bốn chiếc bút chì cạnh nhau đặt sát mép bàn. Cậu mở ngăn kéo thứ hai, lôi ra cái gọt bút chì và cúi người gọt bút vào trong sọt rác. Cậu thổi lớp bụi gỗ mỏng còn bám lại nơi đầu ngọn bút. Một tờ giấy trắng đã để sẵn trước mặt cậu. Cậu úp bàn tay trái lên trên giấy, ngón tay mở rộng. Cậu ...
Rồi cậu từ từ buông bút, hít thở thật sâu.
Trên tờ giấy có viết: Kính gửi ngài Hiệu trưởng.
29 Fabio đợi cô trên ngưỡng cửa.