text
stringlengths
1
55.3k
Tất cả chỉ có thế.
Lúc đó, chúng cháu không hề sợ gì vì luôn được má che chở và có thể là do chúng cháu còn là trẻ con nên chẳng biết sợ. Ngoài ra, còn là do cách ba má vẫn thường che chở và cách ly chúng cháu khỏi những điều có hại".
Phạm Xuân Ẩn nói với các đồng nghiệp rằng ông không thể nào rời bỏ mẹ mình được. "Trong cuộc đời mỗi người chỉ có một người mẹ và một người cha. Người Việt Nam chúng tôi không bao giờ bỏ cha, mẹ như thế.
Cha đã chết trên tay tôi tại nhà tôi.
Mẹ không bao giờ rời bỏ Việt Nam và tôi không bao giờ bỏ mẹ ở lại một mình".
Sau khi mọi việc đã ổn thoả, Phạm Xuân Ẩn nói với những người thân của mình rằng ông sẽ tìm cách đoàn tụ cùng với gia đình của mình. Phạm Xuân Ẩn rất biết ơn mọi người đã giúp vợ con ông ra đi an toàn và Tạp chí Time đã chăm sóc mọi điều cho vợ con ông. Shaplen viết thư cho Lansdale ngày 10 tháng 5 nói: "Trong số những...
Vỏ bọc ấy vẫn còn nguyên vẹn, ông ấy lại được người Mỹ tin cậy. Bản thân ông ấy cũng đã chuẩn bị ra đi và sẵn sàng ra đi. Nhưng đồng thời lại có những ý kiến ngược lại rằng về mặt nghiệp vụ, Phạm Xuân Ẩn đã sẵn sàng, nhưng còn các điều kiện khác nữa. Ông ấy đã làm việc quá nhiều rồi".
Khi tôi đề cập việc tiếp tục sứ mạng tình báo ở Hoa Kỳ, Phạm Xuân Ẩn nhấn mạnh rằng ông coi đó như là một ý nghĩ ngông cuồng: "Tôi thực sự không hiểu mọi người muốn tôi làm gì ở đó. Có lẽ, họ chờ đợi rằng các nguồn tin của tôi sẽ cập nhật cho tôi về việc Lầu Năm Góc đang nghĩ thế nào, nhưng điều đó là không thể vì nhiề...
Tại Sài Gòn, người ta lan truyền khắp nơi tin đồn rằng, khi quân đội Bắc Việt Nam kéo vào thành phố sẽ có một cuộc tắm máu. William Touhy viết: "Sự căng thẳng được tạo ra không phải từ việc Sài Gòn chắc chắn sắp sụp đổ, mà là do không ai biết chắc nó sẽ sụp đổ như thế nào.
Phải chăng sẽ có những trận pháo kích nặng nề trước, tiếp theo là những trận đánh lấn chiếm giành giật nhau từng căn nhà một? Hay sẽ có một cuộc tắm máu, Cộng sản sẽ giết hết tất cả những ai làm việc cho Mỹ hoặc cho chế độ miền Nam Việt Nam? Hoặc có thể là chính những người miền Nam Việt Nam trong cơn thịnh nộ và bối r...
Nhưng ông đã được cho biết riêng về một thực tế rằng, những người Cộng sản đã xác định ba nơi an toàn, đó là Đại sứ quán Pháp, Bệnh viện Grall, và khách sạn Continental của Pháp.
Trong túi Phạm Xuân Ẩn có đầy những chìa khoá mà các bạn đồng nghiệp khi ra đi để lại.
Ông quyết định rằng tốt nhất là cùng với mẹ đến ở tại phòng số 407 của Bob Shaplen tại khách sạn Continental.
Trong những ngày cuối cùng của Chính quyền miền Nam này, nhiều bạn bè tìm đến ông để được nghe những lời khuyên, một số người khác đến để bày tỏ sẵn sàng giúp đỡ.
Người phụ nữ Mỹ Jolynne d'Ornano và ông chồng là Pierre - một nhà kinh doanh Pháp sinh ra ở Corsica làm chủ tiệm ăn Aterbea ở góc phố Basque, nơi phục vụ món khoai tây chiên phồng ngon nhất Việt Nam, đến để giúp đỡ.
Jolynne đến Nam Việt Nam từ năm 1965 làm việc cho Việt Tấn Xã.
Cô từng là học sinh của một người bạn thân của Ngô Đình Diệm là ông Wesley Fishel ở Trường Đại học Michigan.
Ông Wesley Fishel khuyên cô Jolynne đến miền Nam Việt Nam thì nhớ tìm gặp Phạm Xuân Ẩn. Ông Fishel đã gặp ông Ẩn trước đó rất lâu khi hai người đều được Eward Lansdale cùng quen biết cả hai giới thiệu.
Jolynne yêu cả đất nước và con người Việt Nam. Sau khi gặp Pierre năm 1967, cô quyết định chọn Sài Gòn là nơi ở của mình.
Cô chuyển từ căn hộ bên bờ sông sang toà nhà Eden ở ngay bên trên Givral.
Tại đây qua nhiều thời kỳ, những người hàng xóm của cô gồm
đâu.
Thực vậy, món dựa mận muốn ăn cho ra ăn, cần phải làm công phu rất mực, có khi còn công phu hơn cả món chả là khác nữa. Thịt chó thơm mà ngọt, thui vàng ngầy ngậy lên rồi, đem ra nấu dựa mận mà không quánh, đưa bát đựng dựa mận lên ngang mặt, nheo một con mắt lại mà không thấy nổi lên những rằn ri của bảy sắc cầu vồng,...
Tất cả để đó, chừng một tiếng đồng hồ, chớ có đụng vào, rồi hãy lấy ra ninh.
Chó già ninh kỹ, chó non đun vừa tới. Nhưng dù là chó già hay chó non cũng vậy, điều phải nhớ là không bao giờ nên gia nước - dù là nước xuýt - riêng cái tiết chó đánh vào cũng đủ làm cho nổi vị lên rồi. Nói đến tiết chó, ta cũng nên biết một chút về cách mổ chó thế nào cho lông tơ của chó không rụng vào trong bát tiết...
Vả chăng, ai lại còn không biết rằng đối với các ông ẩm thực rỗi rãi thì giờ quá, làm một món ăn càng cầu kỳ, tỉ mỉ bao nhiêu thì họ vẫn thường tưởng tượng càng ngon miệng bấy nhiêu. Trí tưởng tượng của người ta ẻo ọe y như người đàn bà trẻ đẹp: chiều thì thích, mà quên đi một chút thì “mặt lưng mày vực”
man will be a flawed creature, with many bad traits. He ll lie,cheat, and be vainglorious; all in all, he ll give you a hard time. But, he ll be bigger, faster, and will like to hunt and kill things. He will look silly aroused, but since you ve been complaining, I ll create him in such in a way that he will satisfy you...
"What s that, Lord?"
"As I said, he ll be proud, arrogant, and self-admiring .
. .
So you ll have to let him believe that I made him first .
. . So, just remember . . . it s our secret . . . Woman to woman."
CHÚA VÀ EVA TRÊN VƯỜN ĐỊA ĐÀNG Một ngày kia trên vườn địa đàng, Eva gọi Chúa … “Chúa, con có vấn đề!” “Vấn đề gì, Eva?” “Lạy Chúa, con biết ngài đã tạo ra con và đã tạo ra khu vườn đẹp đẽ và tất cả những con thú tuyệt diệu, và con rắn vui nhộn kia, nhưng con thật không vui.” “Tại sao, Eva?” có tiếng nói từ trên cao. “T...
WON T BEAT ME UP 2. WON T RUN AWAY 3.
HAS TO BE GREAT IN BED For several months, her phone rang off the hook, her doorbell was ringing constantly, she received tons of mail...all to no avail.
None of the men seemed to meet her qualifications.
Then one day the doorbell rang yet again.
She opened the door to find a man, with no arms and no legs, lying on the mat.
Perplexed, she asked, "Who are you and what do you want?" "Hi," said the man "Your search is over, for I am the man of your dreams.
I ve got no arms, so I can t beat you up and I ve got no legs, so I can t run away."
The old woman asked, "What makes you think you re so great in bed?"
To which he replied, "I rang the doorbell, didn t I?"
LỜI ĐÁP CHO QUẢNG CÁO TÌM CHỒNG QUẢ PHỤ GIÀU CÓ TÌM NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐỂ CHIA SẺ CUỘC ĐỜI VÀ TÀI SẢN VỚI NHỮNG PHẨM CHẤT SAU: 1. KHÔNG ĐÁNH TÔI 2. KHÔNG BỎ ĐI 3.
PHẢI TUYỆT VỜI TRÊN GIỪ ỜNG Trong vài tháng, điện thoại bà ta gọi liên tục, chuông cửa reo liên tục, bà ta nhận hàng tấn thư ... tất cả đều không có lợi gì.
Không có người đàn ông nào
này chính là Hạn bạt, nhất định phải giết nó ngay lập tức, sau đó dùng gioi quật liên tiếp, động tác phải thật mau le,không thì trời tối nó chạy mất tăm, có muốn bắt lại khó lắm. Vài người làng lớn gan lôi con quái vật mọc đầy lông xanh ấy ra khỏi quan tài, lấy búa đập chết, sau đó lại lấy roi quật xác. Kỳ lại ở chỗ, c...
Lý Xuân Lai ngồi xổm bên cạnh nhìn chằm chằm.
gã ta vốn là kể khố rách áo ôm, gần bốn mươi tuổi đầu mà chưa có tiền lấy vợ, bấy giờ nghĩ đến vàng bạc trong quan tài, không sao tránh khỏi động lòng, tiếc rằng ban nãy không dám lấy, giờ thì lửa đã bắt vào, có muốn lấy thì cũng chẳng kịp, mà đồ cháy đen cả rồi không biết còn bán được tiền hay không nữa.
Lý Xuân Lai đang ngậm ngùi tiếc rẻ, bỗng thấy ánh chớp lóe sáng, bầu không liên tiếp dội xuống ba bốn tiêng sấm rền, mưa đổ sập xuống như trút, tức thời dập tắt ngọn lủa đang chấy rừng rực. Cả người Lý Xuân Lai đều bị nước mưa lạnh buốt thấm ướt sũng, gã nhìn chăm chăm vào cỗ quan tài đã bị cháy sém một nửa, trong lòng...
Mùi hôi thối trong quan tai vốn đã tản đi gần hết, nhưng bị đốt nủa chừng, lại thêm nước mưa ngấm vào, các loại mùi xác thối, mùi ẩm mốc, mùi lửa khét quện lại với nhau, tạo thành một mùi quái dị khó ngửi vô cùng, dù trời mưa tầm tã, cũng chẳng thể át đi được cái mùi quái đăn này.
Lý Xuân Lai bị hun đến nỗi đầu đau như búa bổ. gã bịt mũi gắng gượng chịu đựng, rồi nhòm vào trong cỗ quan tài cháy sém kia, không nhìn còn đỡ, chứ đã nhìn rồi thì không thể nhín nịn nổi, Lý Xuân Lai tức khắc tháo miệng nôn ra ồng ộc. Mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt, sắc trời dã tối hẳn, còn không hành động ngay thì e sẽ ...
Lý Xuân Lai ngoái đầu nhìn lại, không phải cương thi, mà là tay hàng xóm Mã Thuận trong làng. Mã Thuận nổi tiếng khắp thôn với biệt danh là Mã Lớn Mật, người cao lớn vạm vỡ, dáng to khỏe lại thêm cái tính nóng nay, đã đánh thì chẳng kiêng dè gì hết, cho nên ngày thường dân làng chẳng ai dám gây sự với hắn. Mã Lớn Mật l...
lễ, cúi xin được phù hộ độ trì. Nam mô a di Đà Phật Nam mô a di Đà Phật! Nam mô a di Đà Phật!
Tết Trung Thu (Ngày Rằm Tháng 8) Tết Trung Thu là tết được cử hành vào đêm Rằm tháng 8, tết này còn gọi là ''Tết Trông Trăng'. Ý nghĩa: Tục xưa truyền lại rằng: Vào một đêm rằm tháng 8 trăng sáng như gương, bầu trời bao la huyền ảo, nhà Vua nhìn lên trời và nảy ra ý muốn lên thăm Cung Trăng. Pháp sư đi theo nhà Vua liề...
Vào đến ''Phủ thanh hư Quảng Hàn' nhà Vua và pháp sư được tiên nữ Hằng Nga đón tiếp nồng hậu. Hằng Nga sai tiên nữ mang bánh Tiên đến mời hai vị và lệnh cho các tiên nữ múa hát để nhà Vua xem. Sau khi về trần gian, đế tưởng nhớ ngày này, hàng năm vào Rằm tháng Tám, nhà Vua sai làm ''Bánh Tiên''- bánh có hình tròn như m...
chấp nhận lời đề nghị của người đó. Anh sẽ đáp lại những mối liên kết vững chắc và có thể phát triển được bằng những hồi đáp được cá nhân hóa, với mục tiêu thực hiện và thiết lập một mối liên lạc công việc thực sự chứ không chỉ thêm vào một cái tên trong danh sách của mình.
Cuối cùng, chiến thuật của Bart đã có kết quả mặc dù tổng số lượng kết nối của anh chỉ vỏn vẹn 127. Một trong những người nhận được sự chấp nhận cá nhân của Bart biết được một thông báo tuyển dụng không được quảng cáo cho vị trí Giám đốc Công nghệ thông tin ở công ty của anh, và Bart đã được lựa chọn cho vị trí đó. Vì ...
Đôi khi vấn đề không phải là lựa chọn chấp nhận lời mời nào, mà là cách giải quyết với những lời đề nghị từ những mối liên hệ sẵn có của bạn. Mặc dù hầu hết mọi người làm cho yêu cầu kết nối của họ hợp lý và chuyên nghiệp, sẽ có một hoặc hai người trong số đó khiến cho bạn trở nên lúng túng. Ví dụ, các mối liên kết mạn...
nghiệp sau chuyến viếng thăm thứ tư. - Anh có nghĩ một điều gì đó rất khủng khiếp đã từng xảy ra trong cô nhi viện này, giống như tôi không? - Chỗ này cũng không khác gì những nơi khác, tin tôi đi.
Nhưng tôi nghĩ có gì đó liên hệ với thời thơ ấu của gã. Khi ta đã lớn, mọi thứ trôi tuột đi, kể cả những điều tồi tệ nhất. Nhưng ở vào tuổi ấy, những kỷ niệm ăn sâu vào trong xương tủy và nằm nguyên trong đó. Cứ mỗi lần họ thuật lại việc phát hiện ra cái xác trong bể giặt với mọi sự cẩn trọng cần thiết, những học sinh ...
Hình ảnh ghê rợn đó chẳng nói lên điều gì với họ.
Sau nửa ngày, Mila và Boris dừng lại ăn qua quýt món bánh mì kẹp cá ngừ và uống cà phê.
Bầu trời trở nên nặng trĩu. Các nhà khí tượng học đã không nhầm: trời lại sắp đổ tuyết. Họ còn phải gặp hai người nữa trước khi thời tiết trở nên quá xấu và chặn mất đường về. Họ quyết định bắt đầu với người ở xa nhất. - Ông ta tên là Feldher, sống cách đây khoảng ba chục cây số.
Boris đang có tâm trạng vui vẻ.
Mila định tận dụng cơ hội để hỏi han một chút về Goran.
Ông giáo sư khiến cô tò mò: dường như với cô ông không thể có một cuộc sống riêng, với một vợ và một con trai. Đặc biệt, vợ ông là một ẩn số thực sự.
Nhất là sau cuộc nói chuyện điện thoại mà Mila đã nghe được đêm hôm qua.
Vợ ông đang ở đâu? Tại sao bà ấy không có mặt ở nhà để chăm sóc cậu con trai Tommy? Tại sao lại có bà Runa thế vào chỗ của bà ấy?
Biết đâu Boris có câu trả lời cho những câu hỏi đó?
Nhưng Mila không tìm được cách để đề cập tới thắc mắc của mình, nên đành bỏ cuộc.
Hai người đến nhà của Feldher khi đồng hồ vừa chỉ hai giờ chiều.
Họ đã cố gọi điện thoại để báo trước, nhưng chỉ nhận được câu trả lời tự động rằng số điện thoại họ gọi không tồn tại.
- Có vẻ ông bạn của chúng ta đang gặp một chút khó khăn. - Boris bình phẩm. Khi nhìn thấy nơi ở của ông ta, họ đã có lời khẳng định.
Căn nhà, nếu người ta có thể gọi đó là nhà, nằm ở giữa một bãi phế liệu, chung quanh toàn những xác xe.
Một con chó có bộ lông hung nom như bị han gỉ giống những thứ xung quanh chào đón hai người bằng một tiếng tru khàn khàn.
Một người đàn ông tầm bốn mươi xuất hiện trên ngưỡng cửa.
Ông ta mặc độc một chiếc áo thun bẩn thỉu và quần jean, dù trời đang rất lạnh.
- Ông là Feldher? - Phải... còn mấy người là ai?
Boris dùng tay phải giơ thẻ cảnh sát ra.
- Chúng ta có thể nói chuyện được không?
Feldher có vẻ không chào đón chuyến viếng thăm, nhưng vẫn ra hiệu cho họ bước vào.
Ông ta có một cái bụng to đùng và những ngón tay vàng ệch vì thuốc lá.
Bên trong, căn nhà cũng giống với chủ nhân của nó, dơ dáy và bừa bãi.
Ông ta cho họ uống món trà nguội trong hai cái cốc cọc cạch, đoạn châm một điếu thuốc và ngồi xuống một chiếc ghế dài ọp ẹp, nhường cho khách chiếc xa lông.
- Hai người may lắm mới tìm được tôi đấy. Thường thì tôi đi làm... - Vậy sao hôm nay ông không đi?
- Mila thắc mắc.
Ông ta nhìn ra bên ngoài.
- Tuyết. Thời tiết thế này thì làm lụng thế quái nào được.
Tôi mất hàng mấy ngày trời rồi.
Mila và Boris cầm cốc trà lên, nhưng không uống.
Feldher không tỏ ra phật ý. - Vậy sao ông không thử đổi công việc?
- Mila dò hỏi, cố làm ra vẻ quan tâm để tạo sự tiếp xúc thân thiện.
Feldher thở dài.
- Tôi có thử đấy chứ! Hai người tưởng tôi không hả?
Nhưng rồi có ra cái trò gì đâu, y như con mụ vợ nhà tôi. Nó tếch đi tìm chỗ tốt hơn rồi.
Ngày nào nó cũng lải nhải cái điệp khúc là tôi chẳng làm được trò trống gì.
Giờ thì nó đi làm bồi bàn và ở ghép với hai đứa đần độn giống như nó.
Tôi đã biết mà.
Mấy người biết không, chỗ đó do cái nhà thờ mà nó theo quản lý đó! Bọn họ bảo nó là ngay cả một con hầu vứt đi như nó cũng có chỗ trên thiên đàng cơ đấy!
Hai người có thấy không?