text
stringlengths
1
55.3k
Tôi tự hỏi không biết Bill đang làm cái khỉ gió gì ở đây không biết. Sáng nay chắc chẳng làm ăn được gì nữa. Tôi luôn đến sớm để kịp làm tất cả những việc, mà trong ngày chẳng có lúc nào để làm.
Vì khi đó chưa phải trả lời điện thoại, chưa phải tham gia các cuộc họp, hoặc đầu óc chưa bị bốc lửa lên.
Nhưng hôm nay thì thôi rồi. "Ông Rogo!" Tôi nghe có tiếng ai đang gọi. Tôi sững lại khi thấy bốn người chợt xuất hiện ra ở cửa, bên cạnh nhà máy. Tôi nhìn thấy Dempsey, giám sát ca; Martinez , uỷ viên công đoàn; Ray, đốc công trung tâm gia công; và một công nhân nữa.
Tất cả bọn họ như đang tranh nhau nói. Dempsey bảo là chúng tôi đang có chuyện rắc rối.
Martinez kêu là sẽ có bãi công bất ngờ. Tay thợ thì nói cái gì đó về chuyện nhiễu sự.
Ray thì gào lên rằng chẳng thể nào hoàn thành được cái việc chết tiệt ấy vì không có đủ linh kiện.
Đột nhiên tôi bị kẹt vào giữa cái mớ bòng bong này. Tôi nhìn họ và họ lại nhìn tôi.
Tôi vẫn còn chưa kịp
khi thoát nghèo thành công.” Vậy ông ấy đã dạy họ những gì?
Ít hơn những gì bạn nghĩ. Trái ngược lại với những khóa đào tạo thoát nghèo – luôn dạy những kiến thức “giá trị” và kĩ năng cho người nghèo ở những nước kém phát triển, Muhammad Yunus không “dạy” cho họ bất kì thông tin nào để kiếm tiền cả.
Khi mới biết điều này, chúng tôi cũng không thể tin vào tai mình.
Chẳng phải một người phải học mới biết cách kiếm tiền sao? Mọi người đều nghĩ chìa khóa cho sự thành công là ở chỗ biết cách làm-sao?
Chính vì thế những cuốn sách làm-sao mới nhan nhản trên thị trường. Chẳng nói đâu xa, đó cũng có thể chính là lý do bạn mua quyển sách này.
Vậy thì, tại sao Yunus và tổ chức của ông ta lại chẳng dạy gì cho những người vay tiền?
Sở dĩ là vì ông ấy hiểu rằng càng học thì con người ta càng u mê. Điều này thoạt nghe thì có vẻ phản khoa học, nhưng đó thật ra chính là chân lý của sự học. Kiến thức như chất gây nghiện. Thường thì, bạn biết càng nhiều, bạn càng nghĩ bạn vẫn chưa biết đủ để bắt đầu làm một việc gì đó. Yunus không muốn một ai trong số ...
Thay vào đó, ông muốn họ xuất phát tại thời điểm hiện tại, với những thứ họ đã sẵn có.
Chỉ với một điều kiện thế này: Mỗi một phụ nữ phải có đủ tự tin để thu hút thêm bốn người phụ nữ khác để lập thành một nhóm năm người.
Họ trở thành một nhóm giúp đỡ lẫn nhau. Mỗi người trong nhóm cùng suy nghĩ, đánh giá ý tưởng kiếm tiền của những thành viên còn lại.
Sau đó, ngân hàng Grameen sẽ cho mỗi người vay một khoản tiền để bắt đầu kinh doanh.
Những người này không có bắt kì một vật thế chấp nào ngoài nhóm năm người đó.
Khoản nợ trên phải được thanh toán theo tuần.
Và 98% trong số đó được hoàn lại – một con số không tưởng so với những ngân hàng thương mại truyền thống khác.
Những người phụ nữ này “khởi nghiệp” ngay tại nơi họ đứng với những gì họ có trong tay.
Trong một cuộc phỏng vấn, Tiến sĩ Yunus giải thích cơ chế vận hành của hình thức cho vay như sau: Các hình thức đào tạo truyền thống là mối đe dọa cho những người vay.
Con người học hỏi tốt hơn, dễ hơn và thoải mái hơn nếu đó là từ những người xung quanh. Một người nghèo có rất nhiều khả năng, kĩ năng – những thứ chưa được khai thác, ví dụ như đan rổ, chăn nuôi gia súc gia cầm, hay bất kì thứ gì họ làm trong gia đình.
Một khi được tạo cơ hội, dù là thứ gì đi nữa, họ cũng có thể biến nó thành một công việc kinh doanh. Họ làm những gì mà họ thích, cùng lúc đó kiếm ra tiền.
Phụ nữ có thể khâu vá, tạo ra những bộ quần áo đẹp. Họ thích làm ra những bộ quần áo đẹp. Họ thích thú khi những bộ đồ đó được những người cùng làng mua bởi sau đó họ có thể tự hào nói: “Tôi may những bộ đồ đó”. Họ có thể chứng tỏ cho những gia đình khác rằng họ có thể làm tốt hơn những người khác trong việc thiết kế v...
Điều này là hết sức tự nhiên.
Bạn không nhất thiết phải mở trường dạy nghề cho mọi thứ. Đi học là một chuyện tốt, nhưng nó chỉ tốt khi bạn đã dùng hết những kĩ năng của mình. Sau đó thì bạn cần/nên học thêm những thứ mới.
Nhưng với những người này thì khả năng của họ vẫn chưa được khai thác hết.
Vậy nên họ không cần trường đào tạo nào cả.
Mỗi một con người có những khả năng to lớn khóa kín bên trong. Chúng ta đã cho họ cơ hội để biết những gì họ có khả năng làm, những gì họ cất giữ bên trong chưa? Những hình thức cho vay nhỏ lẻ giúp họ khám phá năng lực của bản thân tốt nhất có thể.
Đó cũng chính là lời khuyên của chúng tôi cho bạn. Hãy bắt đầu với những gì bạn đang có, tại ngay nơi bạn đang đứng (hoặc ngồi.)
Đó là những quả dễ hái.
Đó là tầng thứ nhất của kĩ năng, như Yunus đã nói.
HÃY CHỌN MỘT SỐ QUẢ NHẤT ĐỊNH Những quả dễ hái của bạn là những quả gì?
Bạn đã giỏi trong những lĩnh vực gì?
Hãy quay lại bài tập “Dò tìm kho báu” ở trên.
Nếu cuộc sống của bạn phụ thuộc vào việc kiếm ra tiền ngay lập tức, bạn sẽ chọn trong mỗi phân mục một nguyên liệu gì? Hãy dung hợp cả 10 nguyên liệu trên thành một ý tưởng duy nhất. Nếu bạn muốn làm một việc gì đó trong vòng 90 phút sắp tới để có thể tạo ra lợi nhuận trong vòng 90 ngày thì đó có thể là việc gì?
Mang theo ý tưởng đó của bạn vào chương kế tiếp. Chúng tôi sẽ chỉ cho bạn cách thành lập một nhóm hành động để đưa ý tưởng đó vào thực tế. PHẦN BA YẾU TỐ THỨ BA: NHÓM HÀNH ĐỘNG 13 NHÓM C.C.T.K CỦA BẠN CÙNG NHAU CHÚNG TA TẠO NÊN KÌ TÍCH Bạn đã bị thuyết phục rằng bạn sắp sửa làm nên chuyện rồi. Con tim bạn đã sẵn sàng. ...
Chỉ còn bước cuối đó là thiết lập nên một nhóm hành động. Vậy thế nào là một nhóm hành động?
Chúng tôi tin rằng đó là cách để vô hạn hóa những kết quả trong kinh doanh cũng như trong cuộc sống.
Một nhóm hành động gồm hai người hoặc hơn tình nguyện tham gia với nhau để vươn tới những thứ một người không thể vươn tới một mình. Nhóm hành động tập hợp sức mạnh trí tuệ và hành động của tất cả các thành viên trong nhóm hướng tới những kết quả tốt đẹp trong mọi lĩnh vực cuộc sống. Không một ai trong chúng ta có thể ...
Khi hai ngọn nến đang cháy được hợp lại với nhau, bạn sẽ có một ngọn lửa sáng và mạnh mẽ hơn.
Nhóm hành động cũng chia sẻ cùng một nguyên lý như thế.
Như Napoleon Hill đã nói trong cuốn Think and Grow Rich – 13 nguyên tắc nghĩ giàu làm giàu của ông, hai người hoặc hơn tập hợp lại với nhau để tạo ra một người thứ ba với trí lực, trực giác và suy nghĩ minh mẫn hơn.
Không một ai có thể phát huy tối đa khả năng
là một trong những tính cách có giá trị nhất mà bạn có thể phát triển trong cuộc sống... Đó là vì cho dù bạn làm việc tích cực đến thế nào chăng nữa, hay cho dù bạn có niềm tin to lớn đến đâu chăng nữa thì đôi khi bạn cũng sẽ bị dồn vào chân tường. Bạn có một cuộc đời thành công hay không phụ thuộc vào cách bạn đối phó...
1.
Càng làm lâu việc gì đó, bạn càng mang đến cho nó nhiều triển vọng.
Bạn có từng chơi ô chữ hay xếp hình nhưng lại dẹp nó sang một bên vì bị kẹt chưa? Vài giờ sau, bạn quay lại và thật bất ngờ nhận ra những đường đi mà trước đó bạn không thấy!
Đó là vì mỗi phút trong
ngài de Guise - Maurevel lắp bắp. Nhà vua nhún vai.
- Thôi đừng hỏi nữa - Ông nói - Ông de Guise sẽ không trả lời đâu. Ai lại đi trả lời những chuyện như thế. Chỉ có kẻ nào không muốn bị treo cổ thì phải tự đoán lấy thôi. - Nhưng nói cho cùng thì làm sao tôi nhận ra y được? - Ta đã nói với người là sáng nào y cũng đi qua cửa sổ nhà cha Pierre Pile cơ mà. - Nhưng có nhiề...
Ngày mai chẳng hạn, y sẽ cắp trong tay một chiếc cặp bằng da thuộc màu đỏ. - Tâu bệ hạ, thế là đủ. - Ngươi vẫn còn con ngựa chạy rất hay mà ông de Mouy de Saint Phale tặng đấy chứ? - Tâu bệ hạ, tôi có một con ngựa chiến chạy cực nhanh. - Ồ, ta chẳng lo lắng gì cho người đâu.
Duy có điều người biết được thì cũng tốt, đó là tu viện có một cửa sau. - Xin cảm ơn bệ hạ, giờ xin bệ hạ cầu Chúa cho tôi. - A, còn chuyện quái đản ấy nữa cơ mà! Có mà cầu quỷ sứ thì đúng hơn, vì chỉ nhờ có nó phù hộ mà người mới thoát khỏi dây treo cổ. - Xin tạm biệt bệ hạ. - Tạm biệt!
À, mà này Maurevel, phải nhớ rằng nếu người ta nói về người trước mười giờ sáng mai hoặc lại không nói gì về người sau mười giờ sáng thì ở Louvre có một hầm giam đấy.
Và vua Charle IX lại thản nhiên huýt sáo đúng giọng hơn bao giờ hết điệu nhạc săn ưa thích. Chú thích: (1) Nhà thơ Pháp Chương 4 Chiều tối ngày 24 tháng Tám năm 1572 Chúng ta chắc chưa quên trong những chương trước câu chuyện có đả động đến một nhà quý tộc tên là de Mole được Henri de Navarre sốt ruột đợi chờ. Nhà quý ...
Mình vẫn nghe nói rằng phố Arbre - Sec nằm trong khu kế cận cung Louvre, và miễn là quán đáp ững đúng cái biển hiệu của nó phần nào thôi, thì mình ngụ qua đêm ở đây cũng là tốt lắm rồi". Trong khi anh chàng mới tới này lẩm bẩm bài độc thoại ấy thì một kỵ sĩ khác đi từ đầu phố kia tới, tức là từ phố Saint-Honoré, cũng d...
Chàng cưỡi một con ngựa trắng giống Tây Ban Nha, mặc chiếc áo màu đen điểm hạt huyền. Chàng khoác ngoài một chiếc áo măng-tô bằng nhung tím thẫm, mang ủng da đen, đeo thanh kiếm chuôi bằng thép chạm trổ và con dao găm cũng kiểu như thế.
Bây giờ, nếu chúng ta chuyển từ y phục sang dung mạo, chúng ta có thể nói rằng đó là một người khoảng hai bốn, hai lăm tuổi, nước da rám nắng, mắt xanh, ria mép thanh nhã, răng sáng bóng như làm sáng rỡ khuôn mặt khi đôi môi đẹp và quý phái của chàng nở một nụ cười hiền hậu và u sầu.
Người lữ khách thứ hai thì hoàn toàn trái ngược với người thứ nhất.
Dưới vành mũ uốn cong để lộ ra những món tóc ngắn, rậm và quăn, màu gần như đỏ quốch hơn là vàng hung. Dưới những món tóc là cặp mắt xám mà bất cứ một sự phật ý nhỏ nào cũng làm cho nó sáng rực lên đến mức lúc đó có thể nói là chúng màu đen. Phần còn lại của gương mặt là nước da hồng hào, cặp môi mỏng dưới bộ ria vàng ...
Nói tóm lại, người du khách đó, với nước da trắng trẻo, dáng cao lớn, vai rộng, là một kỵ sĩ rất điển trai theo đúng nghĩa của nó.
Từ một tiếng đồng hồ nay chàng ghếch mũi lên nhìn vào các cửa sổ với cái cớ là tìm những biển hiệu, khiến các bà, các cô phải dõi theo ngắm chàng. Còn về phần các ông thì chắc cũng đã phần nào suýt bật cười khi nhìn thấy chiếc áo choàng chật cứng, chiếc quần chẽn bó lấy người và đôi ủng cổ lỗ của chàng, nhưng họ nén ng...
Chàng là người đầu tiên bắt chuyện với nhà quý tộc thứ nhất lúc đó đang mải ngắm quán trọ Tinh tú.
- Mẹ kiếp!
Thưa ông - Chàng nói với giọng miền núi đặc sệt khiến cho người ta nhận ra ngay giọng của người vùng Piémontais, có muốn cũng không trộn vào đâu được - Chúng ta đang ở gần cung Louvre phải không?
Dù sao tôi cũng tin rằng ông có cùng một sở thích như tôi, thật là thoả mãn cho tôi quá.
- Thưa ông - Chàng kia trả lời với giọng Provençal cũng đặc sệt chẳng kém gì giọng Piémontais của ông bạn - Quả thực tôi cũng nghĩ rằng quán trọ này ở gần Louvre.
Tuy nhiên, tôi còn đang tự hỏi không biết liệu tôi có hân hạnh được cùng ý kiến với ông không. Tôi còn nghĩ đã. - Ông còn chưa quyết ư, thưa ông?
Cái quán này nom được ấy chứ. Ngoài ra thì hình như tôi cũng bị quyến rũ vì sự có mặt của ông. Dù sao thì ông cũng nên thừa nhận là bức tranh kia khá hấp dẫn. - Ồ, hẳn thế, nhưng chính điều ấy lại khiến tôi nghi ngờ sự thực: người ta bảo tôi rằng ở Paris đầy những kẻ lừa bịp. Họ có thể lừa người với một cái biển hiệu c...
- Mẹ kiếp!
Thưa ông - Chàng Piémontais nói - Tôi chẳng lo ngại gì về những trò lừa bịp.
Nếu chủ quán dành cho tôi một chú gà kém vàng giòn hơn con gà của y trên biển kia thì tôi sẽ xiên chính y vào que nướng chả và sẽ không rời y cho tới khi y chín vàng một cách thích đáng mới thôi. Ta vào thôi, thưa ông! - Ông làm cho tôi hết do dự đấy - Chàng Provençal vừa nói vừa cười - Thưa ông, vậy tôi xin đi theo ôn...
De Mole đứng phía sau, để mặc Coconas tự mình giải quyết công chuyện. Tuy nhiên thật dễ nhận thấy qua cặp lông mày nhíu lại của chàng là chàng sẵn sàng tiếp tay cho Coconas khi có dịp.
- Vậy thì, thưa bá tước, ngài cần gì? - Chủ quán hỏi với giọng bình thản nhất đời. - Được. Khá hơn rồi đấy phải không?
Coconas vừa nói vừa quay về phía De Mole đang gật đầu biểu đồng tình - Bọn ta, ngài bá tước đây và ta, thấy biển hàng của anh hấp dẫn, chúng ta muốn có nơi ăn chốn ở trong quán trọ của anh. - Thưa quý ngài - Chủ quán đáp - Tôi lấy làm thất vọng. Chúng tôi chỉ có một phòng và tôi e rằng điều đó không thích hợp với quý n...
- A!
Không, không, tôi ở lại - Coconas nói - Ngựa tôi mệt lừ rồi.
Tôi sẽ lấy phòng đó vì ông không thích. - À, nếu thế thì lại khác - Chủ quán trả lời với một giọng tỉnh bơ láo xược - Nếu các ngài chỉ có một người, thì tôi không thể nào cho quý ngài trọ được. - Mẹ kiếp - Coconas kêu lên – Thế chứ, tên này quả là quân súc sinh dở hơi.
Mới rồi chúng ta hai người là thừa, giờ một người lại thành thiếu. Mi không muốn cho chúng ta trọ hả, tên súc sinh kia? - Thưa quý ngài, nếu quý ngài thấy như vậy thì tôi xin trả lời thẳng thắn. - Trả lời đi, và nhanh lên. - Thế thì, thà là tôi muốn không có cái hân hạnh được cho quý ngài trọ thì hơn. - Bởi vì sao?… Co...
- Vì rằng quý ngài không có đầy tớ, và được một phòng chủ đủ người, thì hoá ra tôi lại có hai phòng đầy tớ không có người. Vậy nếu tôi giao cho các ngài phòng của chủ thì chắc hẳn là tôi không thể cho thuê các phòng kia. - Thưa ông de La Mole - Coconas vừa nói vừa quay lại phía sau - Có phải ông cũng có ý định như tôi ...
Nhưng mặc dù có dấu hiệu chẳng lành từ phía hai nhà quý tộc kia, chủ quán vẫn không tỏ vẻ ngạc nhiên. Y lùi lại một bước để đứng hẳn vào nhà và nói với giọng giễu cợt: - Rõ là quý ngài đây mới ở tỉnh lên cũng phải.
Ở Paris , chuyện giết các chủ quán trọ không chịu cho thuê phòng đã hết kiểu cách này rồi. Bây giờ người ta giết các đại lãnh chúa chứ không giết các anh thị dân.
Nếu các ngài gào to quá, tôi sẽ gọi hàng xóm của tôi .Và thế là chính các ngài sẽ bị nện roi.
Điều đó quả không xứng chút nào với lước hiệu của nhị vị.
- Ấy thế mà nó lại còn chế nhạo chúng ta - Coconas tức tối kêu lên - Mẹ kiếp! - Grégoire, đem khẩu hoả mai lại đây! - Chủ quán gọi đầy tớ và cái giọng cứ như thể gọi "Đem ghế lại cho các quý ngài đây". - Trippe del papa! (1) - Coconas vừa thét vừa rút kiếm ra - Cựa quậy đi cho nóng người lên, ông de Mole! - Thôi thôi, ...
- Coconas kêu lên.
- Tôi thấy rằng cái nhà ông Tinh tú này có lý đấy.
Duy có điều ông ấy không biết cách xử sự với lữ khách đó thôi, nhất là khi các lữ khách đó lại là những nhà quý tộc. Thay vì nói năng bỗ bã với chúng ta là "Quý ông, tôi không muốn chứa quý ông" thì lẽ ra ông ta phải nói rất lịch sự rằng: "Thưa quí ông, xin mời vào", rồi sau đó mới ghi rõ: Phòng của chủ ngần này, phòng...
khả năng để hướng dẫn chúng ta hằng ngày, cung cấp một dòng liên tục những cảnh báo, hướng dẫn và tư vấn được làm riêng cho từng cá nhân. Một lần nữa, con người và các tổ chức đang phát triển các đặc tính để khiến họ thích hợp với các đặc tính của công nghệ hiện hành. Công nghiệp hóa không biến chúng ta thành máy móc, ...
262 L ỒN G K Í N H     ĐÓ LÀ một bài phát biểu lạ kỳ.
Sự việc diễn ra tại hội nghị TED(*) năm 2013, tổ chức vào cuối tháng 2 tại Trung tâm Nghệ thuật Biểu diễn Long Beach gần Los Angeles.
Người trông khá lôi thôi trên sân khấu, bồn chồn không thoải mái và giọng nói ngập ngừng, là Sergey Brin, một trong hai thành viên sáng lập của Google.
Ông tới đó để thực hiện chiến dịch tiếp thị cho Glass (Kính), chiếc “máy tính gắn trên đầu” của công ty. Sau khi phát sóng một đoạn video quảng cáo ngắn gọn, ông đưa ra lời chỉ trích đầy khinh miệt đối với điện thoại thông minh, một thiết bị mà Google, với hệ thống Android của nó, đã góp phần tạo thành trào lưu. Lấy ch...
Thiết bị mới này sẽ cung cấp một “yếu tố hình thức” cao hơn nhiều cho điện toán cá nhân, ông cho biết. Bằng cách giải phóng đôi tay của người dùng và cho phép họ giữ đầu ngẩng lên và đôi mắt hướng về phía trước, nó sẽ kết nối người dùng với môi trường xung quanh.
Họ sẽ tái nhập thế giới.
Nó cũng có những lợi thế khác nữa.
Bằng cách đặt một màn hình máy tính vĩnh viễn * Technology, Entertainment, Design – Công nghệ, Giải trí, Thiết kế – ND. M á y b a y k h ô n g n g ư ời l á i b ê n t r o n g b ạn 263 trong tầm nhìn, kính mắt công nghệ cao sẽ cho phép Google, thông qua dịch vụ Google Now và các quy trình theo dõi và cá nhân hóa khác, cun...