text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Làm sao được? |
Nolting lắng nghe và không rõ chịu hay không chịu lập luận của Luân, ông ta chạm ly với Luân. |
* Nhu mời Luân đi chơi ngay buổi sáng mà báo chí công bố thông cáo chung Việt - Mỹ: Hoa Kỳ sẽ tăng việc trợ quân sự, đảm đang luôn phần trang bị cho lực lượng Bảo an, sẽ cử sang Việt Nam một phái đoàn cao cấp cùng Nam Việt nghiên cứu kế hoạch quân sự, kinh tế và kế hoạch chống du kích Việt Cộng. Hai người ngồi chung mộ... |
Lễ khánh thành đồng thời với lễ tuyên thệ nhậm chức Tổng thống nhiệm kỳ hai của Diệm. |
Xe vượt cầu Phan Thanh Giản, qua vùng mới xây dựng: những dãy nhà lợp tôn lụp xụp nối tiếp đến ngã tư Hàng Xanh. Xe lại vượt chiếc cầu rộng bắt qua sông Sài Gòn với tốc độ 100km/h. |
Luân chìm trong suy nghĩ: con đường chiến lược nối cảng Vũng Tàu được xây dựng không phải là một thứ trang sức và cũng không phải chỉ do nhu cầu kinh tế. |
Người Mỹ sửa soạn khá chu đáo cho mọi tình huống. |
- Anh biết đêm hôm qua Di Linh bị tấn công không? - Nhu lại chìm trong hướng suy nghĩ khác, hỏi Luân. Luân lắc đầu: - Sao, thiệt hại lớn không? - Cũng kha khá… Mất ba tiền đồn. |
Đồng thời, công trường Đa Nhim cũng bị tấn công, một số xe cộ, máy móc bị phá, một số chuyên viên Nhật bị thương, tệ hơn hết là quận trưởng Đơn Dương bị bắt và bị sát hại… Xe tăng tốc độ. |
Kim chỉ 120km/h. |
- Sẽ xây dựng khu đại học ở đây. - Nhu trỏ một khu đồi phía trái - Và một huấn khu quân sự tại đây. - Nhu trỏ phía Chợ Nhỏ. - Phải đưa sinh viên ra ngoại thành. |
Dễ kiểm soát và kềm chế… - Nhu bỏ lửng câu nói, hỏi đột ngột: - Anh biết tin đảo chính ở Đại Hàn chưa? |
Luân biết, qua đài BBC. |
Thủy quân lục chiến đóng ở Kimpo, cách Seoul 15 cây số, kéo về thủ đô, tuyên bố lật đổ chính phủ, thành lập Hội đồng cách mạng do tướng Chang Do Yung (2) cầm đầu… - Kết quả rất hiển nhiên của việc người Mỹ thọc sâu vào nội trị một nước! |
- Nhu bình luận. Luân hiểu Nhu lo lắng về bản thông cáo chung Việt - Mỹ. |
- Bảo an sắp nhận viện trợ - Luân tặc lưỡi - Giới hạn của viện trợ đó tới đâu? - Chưa định rõ, đợi phái đoàn Mỹ sang. Johnson báo trước: Phái đoàn do giáo sư Staley cầm đầu. Anh Tổng thống không yêu cầu song Johnson mặc nhiên cho rằng Bảo an cần có cố vấn chống du kích… Johnson còn gợi ý ta cử giáo sư Vũ Quốc Thúc tham... |
- Tại sao là Vũ Quốc Thúc? - Luân hỏi. |
Nhu nhún vai: - Có lẽ vì ông ta tốt nghiệp Thạc sĩ kinh tế học, hiện đang là cố vấn kinh tế của Tổng thống. - Ông Thúc từng đứng đầu tổ chức chính trị Phong trào tranh thủ tự do… - Cái đó thì chỉ có cái nhãn… - Nhu cười khinh miệt. - Cái nhãn, đúng rồi. Song, ai cho ông ta dán nhãn? Nhu lại nhún vai. |
Xe vượt cầu sông Đồng Nai. Đến ngã rẽ ra Vũng Tàu. Nhu bảo dừng xe. |
Hai người đi bộ theo con đường còn bốc mùi nhựa hăng hắc. |
- Johnson bảo riêng anh Diệm: cho tôi và nhà tôi nghỉ. Anh Diệm nổi nóng… Theo anh, tôi và nhà tôi nên như thế nào? - Còn như thế nào nữa? - Luân trả lời không do dự. Anh thừa biết Nhu không phải là hạng suy nghĩ bằng cái đầu của người khác, nhưng dầu sao vấn đề cũng gay gắt, Nhu mong Luân gợi được vài cảm hứng để anh ... |
- Tôi nghe anh. - Nhu đứng lại. |
Hai người đối mặt nhau. |
- Bài toán chỉ có hai đáp số: theo ý người Mỹ và không theo. Đi đến mỗi đáp số có phép giải khác nhau… - Chính vì bài toán chỉ có hai đáp số mà tôi phải hỏi anh. Càng ít đáp số, bài toán càng phức tạp… - Nhu cười mà mắt vẫn ưu tư. |
- Có phải việc anh chị không tham gia chính quyền mang một ý nghĩa quan trọng thật sự đối với người Mỹ? Tôi không tin như vậy… - Ta không mất công phân tích các toan tính thầm kín của người Mỹ. Bây giờ, họ quả quyết rằng việc tôi và nhà tôi thôi dính líu đến chính trị là sự đáp ứng tích cực của ta đối với việc Mỹ mở rộ... |
- Đằng sau yêu sách vô lý đó, là cái gì? |
- Là Mỹ hóa tình hình ở Nam Việt… Sẽ chỉ có một chính phủ bù nhìn. Thậm chí, sẽ có những con người máy Việt Nam, những kẻ đánh thuê. |
- Nhưng, Tổng thống sẽ bác bỏ… - Tất nhiên… Song, tôi muốn Tổng thống không bị động. - Tổng thống sẽ bị động gấp đôi nếu anh chị rời chính quyền. Nhượng bộ này kéo theo nhượng bộ khác. Và vân vân. - Cám ơn anh! - Nhu xởi lởi - Ta sẽ bàn kỹ về chiến thuật… Anh chưa cần trở lại Kiến Hòa sớm. |
Xe quay về Sài Gòn. |
Nhu nói huyên thuyên so với bận đi, đủ thứ chuyện, kể cả quyển tiểu thuyết “Dịch hạch” của Camus - anh ta không có thì giờ đọc, con gái anh ta tóm lược cho anh ta… * Giám mục Ngô Đình Thục ăn cơm với Luân. Suốt bữa ăn, ông ít quan tâm đến thực đơn - do Dung trực tiếp nấu - mà hỏi han Luân về thời cuộc. |
Người chủ chăn giáo phận rất có khiếu về kinh tài. |
Nhiều lúc, Dung phải vờ lấy khăn lau miệng để khỏi cười vô lễ. |
- Mần răng mà sắt, xi măng giá cao rứa… Cha tính cho đứa nào sang Bến Tre mua dừa. Một hãng Nhật bằng lòng đổi sắt, xi măng lấy dừa. |
Khi nó sang Bến Tre, con bảo bọn dưới giúp nó… Cha cho phép họ đạo Cái Mơn xây thêm nhà thờ, chủng viện. |
Bổn đạo tự thu xếp tiền nong. |
Chỉ cần cha sẵn sắt, xi măng… Còn gạch, họ mua dễ, vả lại giá không cao… Nhưng giám mục lại ngờ nghệch về chính trị: - Hôm bầu cử Tổng thống, cha hạ lệnh cho các linh mục trong giáo phận rao giảng các nhà thờ: không bầu bán gì cả, chỉ có việc suy tôn Tổng thống thôi… Cha cũng ra lệnh cho công an cấm tuyệt bọn Hồ Nhật T... |
Tuy Tổng thống Mỹ theo đạo Tin Lành song họ cũng thờ Chúa. Cùng thờ Chúa với nhau, sao lại bất hòa? Giám mục hỏi Luân, đột ngột: - Ở Kiến Hòa, Phật giáo ra răng? - Có chùa, có sư và các ngày lễ, tín đồ vấn đến cúng vái… - Luân trả lời lửng lơ. |
- Hừ! - Giám mục bực bội - Bọn nó chẳng hiền đâu… Con phải coi chừng. Tiễn giám mục ra về, vợ chồng Luân ngồi lại, định soát xét các mặt của công việc thì Thạch vào: - Thưa ông, nhà tôi với mấy đứa nhỏ lên, xin phép chào ông và cô… Thạch chưa bao giờ gọi Dung là bà. |
Đơn giản thôi, Dung quá trẻ. |
Vợ Thạch cùng hai con thập thò mãi ở hàng hiên, Dung phải dìu cả mẹ con vào, ấn ngồi lên ghế. - Con nghe ông bị tai nạn ở Bến Tre… Mắc mùa màng, không thăm ông được, nay mới tới… Thiệt Trời Phật có mắt nên phù hộ người ngay… - Vợ Thạch vừa nói vừa rưng rưng nước mắt. Luân cố phân tích tâm trạng của người phụ nữ nông th... |
Nhà con khuất vô trong, chưa bị mất con gà con vịt. |
Mà, đồn hay thụt mọt-chê… Yên thì cũng yên mà lộn xộn thì cũng lộn xộn. Vái trời… Nói bấy nhiêu, vợ Thạch im bặt. |
Hai đứa nhỏ nép vào mẹ, ngó Luân và Dung trân trối. |
Chị vái trời cái gì? - Mấy anh giải phóng có kéo về chỗ cô không? - Thưa có. Nhờ mép biền, họ đóng dọc theo rạch, “Quốc gia” không hay… - Anh Thạch làm việc với “Quốc gia”, dưới đó không làm khó dễ cô sao? - Thưa, chú bác trong làng biết nhà em chỉ vì chén cơm. Với lại, đi theo ông thì đâu làm bậy được… - Ai nói với ch... |
trắng toát và mới toanh đến nỗi cần phải sơn nó tối đi. Về chuyện sơn, có đủ các thứ cần thực hiện! Toàn bộ trang trại cần được sơn lại. Và suốt bao năm qua anh luôn nghĩ tới việc xây một căn nhà kho đàng hoàng, có cả một chiếc cầu để chở mùa màng thu hoạch vào trong. Anh cũng đã nghĩ tới việc lắp dựng và hoàn tất cái ... |
Trước khi anh biết đã tới ngày Chủ nhật, và ngay sau đó đã lại là Chủ nhật! |
Trong bất kỳ trường hợp nào, anh cũng sẽ sơn nhà cửa; điều đó đã được quyết định và nhấn mạnh. |
Nhà cửa đứng đó xám xịt và trần trụi – như những ngôi nhà chỉ mặc đôi ống tay áo. |
Vẫn còn có thời gian trước khi tới mùa bận rộn; mùa xuân gần như sắp tới; những chồi nhỏ đã nhú lên, nhưng trên mặt đất vẫn còn băng giá. |
Isak đi xuống làng, mang theo vài chục trứng để bán, và mang sơn trở về. Có đủ sơn cho một công trình, cho cái nhà kho, và nó được sơn đỏ. Anh mang về thêm nhiều sơn, lần này là màu vàng nhạt, cho chính ngôi nhà. “Phải, đúng như tôi đã nói, ở đây sẽ đẹp đẽ và tuyệt vời,” Oline lầm bầm hàng ngày. Phải, không còn ngờ gì ... |
Và Oline cũng không xử tệ lắm với bọn trẻ; bà không nghiêm khắc và công bằng mấy, nhưng có sở trường riêng trong việc xử lý với bọn trẻ: lắng nghe những điều chúng nói, và ít nhiều để mặc cho chúng làm gì tùy thích. |
Nếu chúng tới gần trong lúc bà đang làm pho mát, bà sẽ cho chúng một chút để nhấm nháp; nếu chúng xin phép được miễn rửa mặt vào một Chủ nhật nào đó, bà sẽ cho phép chúng. |
Sau khi đã khoác lên những bức tường của mình lớp áo đầu tiên, Isak lại đi xuống làng và mang về tất cả lượng sơn mà anh có thể vác theo. Anh quét lên tổng cộng ba lớp sơn, và sơn trắng các khung cửa sổ cùng các góc tường. |
Giờ đây, khi trở về và nhìn lên ngôi nhà của mình trên sườn đồi, anh thấy nó giống như một cung điện thần tiên. Chốn hoang vu đã có người cư ngụ và không còn có thể nhận ra được nữa, một phúc lành đã đến với nó, cuộc sống đã mọc lên ở đó từ một giấc mơ dài, những con người sinh sống ở đó, trẻ con nô đùa quanh những ngô... |
Nhưng lần cuối cùng khi Isak xuống làng để mua sơn, người chủ tiệm trao cho anh một phong thư màu xanh biển trên có đóng dấu triện và anh phải trả năm xu. |
Đó là một bức điện tín được chuyển tới qua đường bưu điện. |
Cầu Trời ban phúc cho ngài Geissler đó, ông đúng là một con người kỳ diệu! Ông đã đánh điện vài lời, rằng Inger đã được tự do, “Sẽ về tới nhà trong thời gian sớm nhất có thể: Geissler.” Và lúc này cái cửa tiệm bắt đầu xoay tròn một cách lạ lùng; cái quầy tính tiền và những người trong tiệm đột nhiên lùi ra xa. Isak cảm... |
Người bưu tá đến với những lá thư, từ bến tàu nơi con tàu hơi nước ghé vào, nhưng không có Inger. |
“Vậy là cô ấy sẽ không có mặt ở đây cho tới tuần sau,” người chủ tiệm nói. |
Nói cho cùng, cũng tốt thôi, khi có thời gian chờ đợi – Isak còn có nhiều việc cần làm. |
Làm sao anh có thể hoàn toàn quên đi bản thân mình, và bỏ qua đất đai của anh? Anh lên đường trở về nhà và bắt đầu chở phân bón ra đồng. |
Chẳng bao lâu việc đó đã xong xuôi. |
Anh cắm một chiếc xà beng xuống đất để quan sát băng giá tan đi từ ngày này sang ngày khác. Lúc này mặt trời to và mạnh mẽ, tuyết đã tan, cây lá xanh mơn mởn khắp nơi; lũ gia súc ra đồng để gặm cỏ. Isak cày suốt một ngày, và mấy hôm sau anh gieo lúa, trồng khoai. Và cả hai đứa trẻ nữa, cũng ra trồng khoai như những thi... |
Sau đó Isak mang cỗ xe ra sông rửa sạch, rồi gắn cái ghế vào. |
Anh trò chuyện với lũ nhóc về chuyến du hành nhỏ; anh phải có một chuyến du hành nhỏ xuống làng. “Nhưng cha sẽ không đi bộ sao?” “Hôm nay thì không. Cha đã quyết định hôm nay đi xuống làng với xe và ngựa.” “Bọn con có thể đi cùng không?” “Các con phải là những đứa trẻ ngoan, và ở nhà lần này. Mẹ của các con sẽ sớm về n... |
Để coi hôm nay trông anh gọn gàng xinh đẹp thế nào, với một chiếc sơ mi đỏ, anh lấy ra một chiếc kéo và tỉa gọn bộ râu của mình. Một việc làm vô ích; phải chăng anh sắp làm cho mình trở nên đẹp trai ngay tức khắc khi cắt sạch bộ râu đã mọc suốt năm năm qua? Anh tỉa đi tỉa lại, ngắm nhìn mình trong tấm gương mặt nước. L... |
Cuối cùng con ngựa trở nên nôn nóng và bước về phía trước; Isak đành tạm bằng lòng với chính mình như thế, và lại đứng lên. |
Thật sự, vì lý do nào đó, anh cảm thấy mình trẻ hơn ra – có quỷ sứ biết thế là thế nào, nhưng theo cách nào đó trông thanh mảnh hơn. |
Isak đánh xe xuôi xuống làng. Hôm sau con tàu đưa thư tới. |
Isak trèo lên một tảng đá cạnh cầu tàu của người chủ tiệm, nhìn ra, nhưng vẫn không thấy Inger đâu cả. |
Có nhiều hành khách, những người lớn và lũ trẻ con đi cùng họ – Lạy Trời! |
Nhưng không có Inger. |
Anh đã lui về phía sau, ngồi trên tảng đá, nhưng không cần thiết phải ở phía sau thêm nữa; anh trèo xuống và đi tới chỗ con tàu hơi nước. Những thùng hàng hóa đang được lăn lên bờ, mọi người và những túi thư, nhưng Isak vẫn thiếu thứ mà vì nó anh đã tới đây. |
Có gì đó đằng kia – một phụ nữ với một bé gái, đã lên tới chỗ bến tàu; nhưng trông người phụ nữ đó xinh đẹp hơn Inger – dù Inger cũng rất dễ coi. Cái gì – sao vậy – nhưng đó chính là Inger! “Ừm,” Isak tự nhủ, và bươn tới để đón họ. Những lời chào hỏi: “Chào ngày lành,” Inger nói, và chìa tay ra; hơi lạnh, hơi xanh xao ... |
vuå muâa böåi thu. Möåt sinh viïn muöën töët nghiïåp vúái têëm bùçng haång ûu phaãi boã ra haâng ngaân giúâ thûåc haânh, nghiïn cûáu thïm taâi liïåu ngoaâi giaáo trònh vaâ nhûäng giúâ lïn lúáp chñnh thûác. Möåt vêån àöång viïn phaãi cöë gùæng bïìn bó vaâ khöí luyïån lêu daâi múái mong coá ngaây bûúác lïn buåc vinh quan... |
Caã Jimmy lêîn Bernard àïìu khöng coá cêu traã lúâi. Coá àiïìu, Jimmy tin rùçng nïëu hoå cöë gùæng àuã lêu vaâ khöng lúi tay búm thò súám muöån gò cöë gùæng cuãa hoå cuäng àûúåc àïìn àaáp bùçng doâng nûúác maát. Ngûúåc laåi, chó cêìn hoå ngûâng tay trong vaâi giêy thò cú höåi àïí khúi àûúåc doâng nûúác lïn túái mùåt àê... |
gì họ nói có đúng không?” “Cô gái đó, cô ta đã tự tử à?” “Sao anh biết?” “Chuyện thường thấy trong nghề thôi. |
Và nếu như anh phải tìm đến một gã như tôi thì có nghĩa là anh đã chạm đáy và anh muốn biết điều đó là như thế nào, ở tận cùng của thế giới đó, trong vũng bùn nhơ. |
Đúng không?” Brady im lặng thừa nhận. |
Hai ánh mắt giao nhau. Hai ánh mắt như nước với lửa. Cơn gió nặng vị muối biển len lỏi ở giữa, quất lên hai khuôn mặt. |
Một bộ phim đúng theo phong cách của Sergio Leone, Brady nghĩ, sự căng thẳng dần biến mất. |
Và Kermit trượt tay từ thành ghế xuống chỗ ngồi bên cạnh để mời chàng nhà báo ngồi xuống. “Kể tôi nghe câu chuyện của anh nào,” anh ta nói. Brady không mấy do dự trước khi kể cho anh ta nghe làm sao anh lại có mặt khi Rubis tự tử. |
Anh không muốn nói dối. |
Với một người hoàn toàn ở bên lề xã hội như anh ta, Brady không cảm thấy bất cứ mối nguy nào. |
Tâm trí người đàn ông này bập bềnh đâu đó ở giữa ranh giới xã hội loài người và ý thức về những thực tế không thể chấp nhận được. Những lý do này nọ không hề tồn tại trong quan niệm của anh ta về thế giới, và ngay cả một chút biện hộ của lý trí để giúp cho sự thật bớt phủ phàng cũng không. |
Tất cả đều trần trụi. |
Trực tiếp. |
Vậy nên nếu hy vọng nhận được trợ giúp nào đó từ con người này, Brady cũng cần phải tỏ ra như vậy trong mối quan hệ ngắn ngủi với anh ta. |
“Anh biết rằng lúc anh gặp cô ta, thực ra cô ta đã chết rồi, không phải sao?” Kermit nói với vẻ chắc chắn. “Chỉ là cô ta muốn chọn thời điểm cho thích hợp. |
Và anh chính là người châm ngòi. |
Nếu anh không tỏ ra do dự, nếu anh thẳng thừng từ chối cô ta, thì có thể, có thể cô ta sẽ giữ được chút hy vọng về bản chất con người. Nhưng anh đã không làm như vậy, bởi vì thực chất chẳng có hy vọng nào ở đây cả, nếu nhìn từ khía cạnh này của bản năng con người.” Brady tự nhiên bộc lộ trước con người mà anh có thể yê... |
Tại sao lại là trước mặt tôi?” Kermit chỉ vào chiếc nhẫn cưới trên ngón tay Brady: “Có vẻ như anh đã lấy vợ, anh có quần áo đẹp, một hoàn cảnh sống tốt, tôi đoán vậy. |
Anh có chắc mình muốn dấn thân vào cuộc phiêu lưu này không? |
Chẳng phải anh nên về nhà ôm vợ và quên chuyện tồi tệ đó đi thì hơn sao?” “Nếu là lúc khác tôi đã nói đúng vậy, đó là điều tốt nhất nên làm. |
Nhưng lúc này thì không. Chuyện đó diễn ra đúng vào thời điểm tồi tệ trong cuộc sống của tôi. |
Tôi muốn hiểu vì tận trong sâu thẳm, tôi cảm thấy… tôi cũng muốn thử hiểu chính bản thân mình.” “Anh hay bản năng giới tính của anh?” “Không phải là một cả sao?” “Không phải là tôi đang tìm cách giải thoát anh khỏi trách nhiệm của mình đâu, tuy nhiên, đúng vậy, có sự khác biệt. Anh luôn mang trên mình một bản năng, một... |
Trừ việc ta không thể chui vào một bộ đồ cỡ 40 với cái cớ rằng ta mơ ước được chui vào đó trong khi thực tế cỡ của ta là 48! Tất cả những điều đó để nói lên rằng có khoảng cách ngày càng lớn giữa bản năng giới tính thực sự của con người và thế giới mà trong đó họ phải tìm cách để trưởng thành. Vậy nên mỗi người đều phả... |
Tuy nhiên thực tế lại khác.” “Tôi cần phải biết Rubis là ai và tại sao cô ta lại tự hủy hoại mình. |
Tôi chắc chắn đó là do mối liên quan với phim sex, với một vài người nào đó. |
Tại sao, và như thế nào?” “Có lẽ điều đó rồi cũng chẳng khiến anh yên lòng đâu, anh biết chứ?” “Tôi phải chấp nhận thôi. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.