text
stringlengths
1
55.3k
Lúc này, Rubis đã trở thành con ma đeo bám tôi, và nếu như cô ta ám ảnh tôi thì tức là khiến tôi quay trở lại với những mảng tối của chính mình.
Anh có biết một tay nào đó tên là Leonard K. không?” Kermit nheo mắt, chăm chú dõi theo đường chân trời xám xịt phía trên mặt biển. “Không.” Brady quan sát Kermit để đánh giá mức độ thành thật của anh ta.
Một khối chất đông đặc không thể xuyên thấu. Không thể phát hiện ra bất cứ cảm xúc nào trong đó.
“Anh vẫn còn giữ liên lạc với ai đó chứ?” Kermit gật đầu.
“Anh nghĩ là tôi ăn bằng gì chứ? Thi thoảng tôi cũng làm vài quả tại trường quay.
Những bộ phim rất ít tiền và thù lao chẳng thấm vào đâu, nhưng cũng gọi là có gì đó với lại không phải tất cả đều bỏ rơi tôi. Dĩ nhiên tôi không thể lại gần những bộ phim đình đám, chỉ còn mấy thứ ngoài lề, hơi giống với kiểu của tôi, những phim kiểu đó chưa bao giờ quay lưng lại với tôi.” “Phim sex không chuyên ư?” “‘...
Kiểu mì ăn liền ư?
Không hợp đồng, không hãng phim nào bảo trợ ư?
Với lũ con gái mới tầm mười tám đôi mươi, hoặc là nghiện nặng hoặc hoàn toàn bị thao túng bởi mạng lưới gái mại dâm ư?
90% những bộ phim hiện nay là thế! Nếu ‘không chuyên’ là như vậy thì câu trả lời là đúng thế.” “Tôi đang tìm hiểu xem ai đã làm hai bộ phim cuối cùng của Rubis. Cả hai đều là những bộ phim được sản xuất độc lập, không thể tìm ra xuất xứ của chúng, tôi đã thử theo hướng này trưa nay nhưng mọi dấu vết đã hoàn toàn biến m...
Ngày càng có nhiều cô gái có ma cô bên cạnh, chúng đóng vai trò là bầu sô, bỏ túi một phần cát xê.
Tuy nhiên, chúng rất ít khi xuất hiện trong phần giới thiệu danh sách đoàn làm phim.
Nếu hắn làm vậy thì đó quả là một tay ngớ ngẩn.” “Những bộ phim đó đều là sản phẩm của cùng một băng nhóm. Những gã có bề ngoài theo phong cách gothic, không bao giờ nhìn rõ nét mặt, chúng…” Kermit đột ngột dùng tay ngắt lời.
Anh ta quay mặt về phía Brady và gí mắt sát vào trán anh.
“Có phải mấy bộ phim bạo lực không?” “Đúng vậy.
Điên rồ, những thứ bẩn thỉu.” Kermit khép mi mắt lại trong giây lát. “Vậy thì bỏ đi,” anh ta hạ lệnh bằng một giọng đầy uy quyền. Rồi đứng dậy và rời đi. Brady vội vã chạy theo.
“Sao lại thế? Có vấn đề gì với mấy gã đó à? Chúng là những thằng điên sao? Nghiêm túc đấy! Tôi đã chứng kiến chúng có thể làm được những gì rồi!” “Mấy gã đó chính là người dựng phim, chúng làm hết, từ sản xuất đến phát hành, chúng và một ê kíp hoàn toàn bí mật.” Kermit rảo bước, Brady sóng đôi bên cạnh.
“Vậy phải làm sao để tìm
và đưa ra lời khuyên về viết văn trên trang này.
Cứ mỗi năm mới đến tôi sẽ đặt mục tiêu năm nay cần đọc bao nhiêu quyển sách. Đọc xong mỗi quyển thì lên trang Goodreads đánh giá và ghi lại cảm nhận quan điểm của mình. Nếu có thời gian thì tóm tắt về quyển sách vừa đọc. Đến cuối năm Goodreads tổng hợp lại thành một trang Your year in books (tạm dịch: Năm của bạn qua n...
Ngẫm ra sự đời có những chuyện ta làm mà ai biết được tương lai. Cứ để niềm yêu thích dẫn dắt, rồi cũng có lúc nào đó hữu ích.
Một bí quyết khác nữa là mỗi khi đọc sách, tôi thường để bên mình một quyển sổ nhỏ.
Sổ được chia trang theo nhiều chủ đề, ví dụ: Thành công, Kinh doanh, Viết lách, Thái độ sống, Thay đổi bản thân. Khi đọc, thấy câu nào tâm đắc thì ghi vào sổ, kèm với những cảm nhận của mình liên quan tới câu đó hoặc cách diễn dịch diễn giải nếu có. Sau này mỗi lần cần đọc lại để tạo động lực hay cần tư liệu để dẫn chứ...
này, các loại nhiên liệu trong nhà được đưa vào danh mục thuế có mức thấp hơn những mặt hàng khác.
Nhưng điều này nghe có vẻ hơi kỳ cục - nó giống như là giải pháp “đi giật lùi”.
Nếu chính phủ cần tăng doanh thu thuế lên - và tất cả chính phủ các nước đều làm như vậy, thì dường như sau đó sự áng chừng đầu tiên của một chiến lược hiệu quả sẽ là việc phải đánh thuế kinh doanh của mọi mặt hàng như nhau, bởi vì điều đó không làm thay đổi nhiều lắm các quyết định mua của người tiêu dùng. Một quan đi...
Do khách hàng không thể dễ dàng cắt giảm lượng nhiên liệu tiêu thụ của họ xuống nên họ cũng không quan tâm lắm đến giá của chúng. Vì thế, chính phủ sẽ đánh thuế nhiên liệu cao hơn một chút và ngược lại các mặt hàng khác thì thấp hơn một chút. Khách hàng sẽ không thay đổi quá nhiều hành vi mua bán của họ và vì vậy, sự t...
Thậm chí một cái nhìn phức tạp hơn sẽ cho thấy rằng chất đốt trong gia đình là nguồn năng lượng không thể tái chế và việc sử dụng nó gây nên ô nhiễm môi trường. Vì vậy, khả năng nó bị đánh thuế cao là chắc chắn nhiều hơn. Trường hợp nhiên liệu dùng trong nhà bị đánh thuế thấp hơn và những mặt hàng khác có mức thuế cao ...
Thật là không cần thiết.
Thay vì bắt tất cả mọi người phải chịu tỷ lệ thuế thiếu hợp lý thì tốt hơn nên chọn lựa một tỷ lệ khôn ngoan song vẫn cho những người có tuổi hưởng sự ưu đãi - bởi họ nghèo và ốm yếu, nên họ cần nhiều hơi ấm hơn. Công thức chính sách đơn giản là tăng thuế nhiên liệu lên và lấy số tiền dư đó ra trợ cấp lại những người g...
Một số người có thể dùng số tiền đó chuyển tới sống ở Florida. Một số có thể mua vật liệu bảo vệ ngôi nhà của mình để tránh cái lạnh. Những người không cảm thấy lạnh có thể tiêu tiền vào những thứ khác. Sẽ chẳng có ai phí phạm chất đốt hơn mức cần thiết, còn nếu khi họ đã cần thì họ sẵn sàng chi tiền để đáp ứng nhu cầu...
Vấn đề của định lý khởi đầu ưu tiên là khi có một vấn đề phát sinh, rất đáng để chúng ta đặt ra câu hỏi xem vấn đề đó có thể được giải quyết bằng cách sắp xếp lại các vạch xuất phát hơn là can thiệp vào đường đua hay không. Không phải lúc nào chiến lược này cũng thực tế, nhưng bởi thị trường tự do đều hiệu quả nên rất ...
Trong suốt chương này, chúng ta đã cùng nhau thực hiện cuộc hành trình tưởng tượng cũng kỳ lạ chẳng kém gì câu chuyện của Fletcher Reed.
“Thế giới sự thật” là một thế giới nơi các thị trường đều toàn diện, tự do và mang tính cạnh tranh. Trong thực tế, có thể chúng ta sẽ có được một thế giới chứa đựng những thị trường toàn diện, tự do và mang tính cạnh tranh bởi các luật sư khéo ăn khéo nói sẽ bắt đầu nói ra sự thật với tất cả mọi người.
Do đó, có thể bạn đang tự hỏi bản thân rằng tại sao bạn lại đọc một chương, thậm chí còn rất ngắn, về sự tưởng tượng kỳ quái của các nhà kinh tế. Câu trả lời là sự tưởng tượng giúp chúng ta hiểu được tại sao các vấn đề kinh tế lại nảy sinh song nó cũng giúp chúng ta đi đúng hướng. Chúng ta biết rằng một thế giới với nh...
Trong hai chương tiếp theo, chúng ta sẽ bàn về chúng, còn bây giờ chúng ta tạm bỏ lại đằng sau “thế giới sự thật” gây rất nhiều sự tò mò và một lần nữa đối diện với thế giới thực của chúng ta.
Chú thích: 15 Jim Carrey: diễn viên, nhà hài kịch Mỹ, người đóng vai chính trong phim Kẻ nói dối.
16 Tay chơi golf nổi tiếng người Mỹ, hiện được xếp thứ hạng cao nhất trên thế giới và có thu nhập kỷ lục trong làng golf.
17 Clement Atlee (1883-1967): Thủ tướng Anh (1945-1951), thiết lập Dịch vụ Y tế Quốc gia (National Health Service), mở rộng sở hữu nhà nước đối với các ngành công nghiệp.
18 Kenneth Joseph Arrow (sinh năm 1921): Nhà kinh tế học người Mỹ. Năm 1972, ông được trao giải thưởng Nobel Kinh tế chung với nhà kinh tế học John R. Hicks. 19 Robert Nozick (1938-2002): Triết gia Mỹ, giảng dạy tại Đại học Harvard.
Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là Anarchy, State, and Utopia (1974), tranh biện về nhà nước tối thiểu (nhà nước mà quyền lực chỉ bao gồm những quyền cần thiết nhất để bảo vệ người dân chống lại bạo lực, trộm cắp
với người lao động, khi xem xét dựa trên những điều ông đã làm chứ không phải là những điều ông đã nói, thật khó phân biệt khi so với thái độ của những doanh nhân có cùng đẳng cấp như ông.
Carnegie là một cá tính có sức quyến rũ đến mức người ta dễ dàng dành nhiều tình cảm khi nghĩ về ông.
Nhưng làm vậy có nghĩa là phủ nhận thực tế.
“Làm tiên phong không phải trả giá” là câu nói thường được trích dẫn của Carnegie. Như nhiều điều mà ông từng nói, câu nói này không mô tả được bao nhiêu về điều ông đã làm.
Xét dưới nhiều khía cạnh, Andrew Carnegie là nhà tiên phong và việc tiên phong rốt cuộc đã mang lại rất nhiều lợi ích cho ông.
Năm 1926, nhà văn Scott Fitzgerald đã viết: “Hãy để tôi nói cho các bạn về những người cực kì giàu có. Họ khác với các bạn và tôi.” Ernest Hemingway đáp lại trong một câu chuyện viết năm 1938: “Vâng, vì họ có nhiều tiền hơn.” Trong cuộc đối thoại nổi tiếng này, Fitzgerald đã đúng, còn Hemingway đã sai. Người giàu thực ...
Ngày 5 tháng 4 năm 1887, John Emerich Edward Dallbergh- Acton, hay còn gọi là huân tước Acton, đã viết một bức thư gửi tới giám mục Mandell Creighton, trong đó ông nói: “Quyền lực có xu hướng trở nên đồi bại và quyền lực tuyệt đối dẫn tới đồi bại tuyệt đối.” Những lời lẽ này thường xuyên được trích dẫn đến mức ý nghĩa ...
Điều mà người ta học được từ việc nghiên cứu các ông trùm kinh doanh của Mỹ là ở chỗ châm ngôn của huân tước Acton có thể bị biến đổi theo lợi ích.
Quyền lực là thứ còn hơn cả đồi bại.
Nó là thứ gì đó tinh vi và giảo quyệt hơn. Từ ngữ mà tôi lựa chọn để mô tả tác động của quyền lực đó là nó gây ra “xáo trộn”(35). Sự đồi bại và sự xáo trộn không loại trừ lẫn nhau, nhưng “sự xáo trộn” đem lại một chiều kích nữa để hiểu về tác động của quyền lực. Những người đồi bại thường biết là họ đồi bại. Nhưng nhữn...
Đó vốn là điều tất nhiên, không cần bàn cãi.
Tác giả Mel Gussow đã viết tiểu sử của ông trùm Hollywood Darryl F. Zanuck với tiêu đề thú vị: Đừng nói “Vâng” cho tới khi tôi ngừng lời.
Kẻ vâng phục lo âu để làm vừa lòng ông chủ tới mức họ sẽ đồng ý với bất kể điều gì ông chủ nói. Do đó, chẳng cần ông ta hoặc bà ta ngừng lời, họ đã nói vâng. Người ta dễ dàng nhận ra kẻ vâng phục. Có thể không cần đếm xỉa đến sự tán thành của họ; hoặc, nếu người có quyền lực cho thấy không đủ bảo đảm an toàn cho họ, an...
Đó là những người sắp xếp một thế giới luôn tán thành không ngớt người có quyền lực.
Họ thấy rằng anh ta hoặc cô ta không bao giờ trễ vì tắc đường và không bao giờ phục vụ kem cùng với cà phê nếu ông chủ hoặc bà chủ thích sữa.
Người phụ tá đáp ứng hoàn hảo cho người có quyền lực từ những thứ nhỏ nhặt như thế có khả năng hút hồn người thường.
Trong quá trình đó, họ tách người có quyền lực ra khỏi thế giới thực, thậm chí ngay với cả tầng lớp thượng lưu tương đối giàu có. Không gian biến đổi, cảm xúc biến đổi, địa lí biến đổi đổi khi có sự hiện diện của người có quyền lực.
Euripides từng nói rằng “nô lệ là người không thể nói ra suy nghĩ của mình”. Nếu đó là sự thật, cảnh nô lệ vẫn hưng vượng thậm chí cho đến ngày nay trong các công ty của Mỹ, trái ngược với Điều 13 sửa đổi trong Hiến pháp Mỹ(36).
Thậm chí ngay cả những người không muốn đóng vai trò phụ tá cũng phải xét nét chính họ khi có sự hiện diện của ông chủ. Đừng nghĩ rằng loại hành vi này chỉ giới hạn ở những công ty công nghiệp nặng ngày xưa. Trước đây không lâu, tôi đã ở một hãng tại California, tại đó mọi người đều được “trao quyền”.
Giám đốc điều hành (CEO) đang điều hành doanh nghiệp đó không chỉ để kiếm tiền mà còn để “mang lại lợi ích nhân văn”. Mọi người trong hãng đó cứ như thể đang đi trên trứng mỏng bởi vì họ không thể biết khi nào vị CEO sẽ xuất hiện.
Sự xáo trộn của quyền lực còn được gia tăng bởi những tác động tương tác.
Các CEO dành nhiều thời gian cho nhau. Bill Gates và Warren Buffett là bạn.
Bạn có nghĩ rằng tình bạn sẽ giúp cho mỗi người trong số họ hiểu rõ hơn về cuộc sống của những người mà giá trị thuần của thu nhập không đạt được 11 con số hay không?
Như chúng ta biết, Andrew Carnegie tay trắng đến Mỹ và có rất ít cơ hội dành cho ông ngoại trừ nỗ lực của bản thân. Tuy nhiên, đó là khoảng thời gian không lâu trước khi ông gặp gỡ, làm ăn và trở thành bạn bè với những doanh nhân quan trọng nhất của thời đại ông: Scott, Thomson, George Pullman, Junius Morgan và những n...
Ông thích họ.
Họ thể hiện một phần bản chất của ông, chẳng hạn như Henry Clay Frick – lạnh lùng, khắc kỉ, tàn nhẫn – đã thể hiện một phần khác trong bản chất của ông.
Sức mạnh lớn lao của Carnegie bắt nguồn từ hoạt động kinh doanh chứ không phải từ một quan điểm đạo đức mà chúng ta có thể gọi là “chứng quên có chủ đích”. Khi đối mặt với thảm họa (nhân thể phải nói là, ông chỉ trải qua chút ít thảm họa đáng kể trong suốt cuộc đời mình), Carnegie có thể chỉ quên đi là xong.
Xét ở mọi cơ sở kinh doanh thuộc sở hữu của ông, thì vụ tranh chấp với người lao động nghiêm trọng nhất là vụ đóng cửa nhà máy ở Homestead vào năm 1892.
Carnegie đã không ngừng nói chuyện và đăng bài trên báo.
Ông luôn muốn thể hiện bản thân mình với thế giới và với chính mình như một người có đầu óc và tư tưởng tự do, có khả năng đề cao những tranh luận hợp lí, thậm chí cho dù những tranh luận ấy không phù hợp với quan điểm của ông.
Ý tưởng cho rằng của cải và quyền lực phải đối chọi với nhau, rằng cuộc tranh giành quyền lực giữa chúng sẽ dẫn đến cuộc xung đột bạo lực, là điều bị ghét cay ghét đắng trong suy nghĩ của Carnegie.
Ông tin tưởng vào “sự chung sống hòa hợp” giữa chúng mà không cần thông qua ẩu đả.
Sự phủ nhận rối rắm của Carnegie về phần trách nhiệm của ông trong vụ Homestead là sự tự lừa dối khéo léo như khi ông tái phát minh ra mối quan hệ giữa mình và Tom Scott. Carnegie nắm lấy Charles Darwin bằng cách diễn giải theo ý thích riêng bản dịch của Herbert Spencer dịch tác phẩm của Darwin. Nhà tiểu sử Wall viết r...
Chẳng có điều gì tác động được tới ông bằng việc khám phá ra thuyết tiến hóa.
Carnegie đã gặp gỡ duy nhất một doanh nhân thành đạt có khả năng nhớ và trích dẫn một dòng của Shakespeare hoặc Burns.
Ông yêu thích đi săn và ông yêu tiền, nhưng ông không yêu mến những kẻ đi săn để kiếm tiền.
“Ông không thể chịu được khi so sánh những đối tác kinh doanh này với những người hùng thời thơ ấu, bác Tom Morrison, bác Lauder và cha của ông, những người có thể thuyết trình chi tiết về những chủ đề lịch sử, văn học, chính trị.”(39) Điều mà Carnegie không hiểu đúng là ở chỗ “những người hùng thời thơ ấu của ông” là ...
sôn khíp, ë ®éng m¹ch chñ, ë da, cho nªn kh¸ng thÓ kh¸ng liªn cÇu khuÈn còng kh¸ng lu«n c¶ van tim, sôn khíp, g©y nªn viªm tim, viªm khíp. + Mét bé phËn nµo ®ã trong c¬ thÓ bÞ tæn th­¬ng (nhiÔm khuÈn, nhiÔm ®éc) lµm thay ®æi cÊu tróc, mÊt tÝnh ®Æc hiÖu cña kh¸ng nguyªn trë thµnh l¹ ®èi víi c¬ thÓ. C¸c tÕ bµo cã thÈm qu...
cách quản lý tài chính.
Cuối cùng, vị khách hàng ấy hóa ra lại là một ông chủ giàu có, sở hữu một công ty chuyên kinh doanh phế liệu và sau này đã trở thành một trong những khách hàng sộp nhất của công ty Peter.
Nhưng mọi chuyện không chỉ có vậy.
Peter biết rằng vị khách hàng sở hữu khối tài sản kếch xù kia đang bận rộn đến mức không có thời gian để nghỉ ngơi, và Peter muốn giúp đỡ anh ta. Vài tháng sau đó, một khách hàng khác chia sẻ với Peter rằng cô cảm thấy chán ngán công việc quản lý salon xe hơi hiện tại. Peter đã giới thiệu cô với ông chủ xưởng phế liệu,...
Peter cho biết rằng “cả hai khách hàng đều rất vui vẻ và hết lời cảm ơn tôi vì đã lo nghĩ chu toàn cho cuộc sống riêng tư của họ chứ không chỉ gói gọn trong các khoản đầu tư họ gửi gắm tôi.
Càng giúp đỡ được nhiều người, tôi càng thành công hơn. Nhưng tôi lại đánh giá thành công của bản thân dựa theo những gì tôi đã làm được cho mọi người xung quanh. Đấy mới là động lực thực sự”. Trong tâm trí của một người luôn hết lòng vì người khác, khái niệm thành công tự nó đã mang một sắc thái khác. Trong khi những ...
Là một nhà biên kịch, George Meyer đã giành được giải Emmy, nổi tiếng là một trong những nhà biên kịch hóm hỉnh nhất Holywood, cũng là người luôn dành cơ hội cho những người đã từng cộng tác với mình ở hai chương trình Army Man và The Simpsons.
Ở lĩnh vực giáo dục, C.J. Skender đã nhận được rất nhiều giải thưởng vì những thành tích đóng góp cho nền giáo dục, truyền cảm hứng cho các thế hệ sinh viên, phát hiện ra tiềm năng và bồi dưỡng để họ phát huy hết khả năng của mình. Conrey Callahan đã tìm ra cách duy trì nhiệt tình cống hiến, được trao thưởng vì sự nghi...
Trong lĩnh vực y tế, Kildare Escoto và Nancy Phelps đã trở thành những nhân viên bán hàng xuất sắc nhất bằng chính sự thấu hiểu và giúp đỡ khách hàng.
Trong lĩnh vực chính trị, Abraham Lincoln đã trở thành tổng thống – và ghi tên mình vào danh sách những nhà lãnh đạo xuất sắc nhất trong lịch sử thế giới – bằng chính thái độ khoan dung khi cất nhắc chính những đối thủ trước đây của mình.
Đây chính là điểm thú vị nhất tôi phát hiện ra ở những người tử tế thành đạt: thành công của
tức đi ra khỏi căn phòng này, lên tàu đi một mạch về Tokyo.
Anh muốn nhắm tịt mắt lại, nút chặt tai, trốn vào trong thế giới nhỏ bé của riêng mình. Nhưng Tengo cũng hiểu, không có khả năng ấy.
Nếu không nhìn xem bên trong là thứ gì mà đã bỏ đi, chắc chắn mình sẽ hối hận cả đời. Nếu không dám nhìn thẳng vào cái thứ đó, e rằng mình sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân được, anh nghĩ.
Tengo đờ người trên ghế một lúc lâu, không biết phải làm sao, không thể tiến, cũng không thể lui. Anh khép hai tay trên đầu gối, nhìn chằm chằm vào cái nhộng không khí trên giường, chốc chốc lại hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ như để né tránh. Mặt trời đã lặn hẳn, ánh sáng nhá nhem còn lại cuối cùng chầm chậm phủ lên rừn...
Cuối cùng Tengo hạ quyết tâm, anh đứng lên khỏi ghế, khom người xuống giường.
Không thể bỏ trốn như vậy được. Không thể mãi là một đứa trẻ hèn nhát, không dám nhìn thẳng vào thứ đang ở ngay trước mắt mình.
Chỉ khi hiểu được sự thực, bất kể đó là sự thực thế nào, con người mới có được thứ sức mạnh chính đáng.
Vết nứt trên nhộng không khí giống như lúc nãy vẫn không thay đổi, không to lên cũng không nhỏ đi. Tengo nheo mắt nhìn vào qua khe hở, nhưng không thấy thứ gì. Bên trong rất tối, ở giữa dường như phủ một lớp màng mỏng căng.
Tengo điều chỉnh lại nhịp thở, kiểm tra cho chắc rằng đầu ngón tay mình không run rẩy.
Sau đó, anh lùa ngón tay vào kẽ hở rộng khoảng hai xăng ti mét ấy, chầm chậm vẹt sang hai bên, như mở hai cánh của chiếc cửa trượt. Không có lực cản nào, cũng không phát ra âm thanh, nó mở ra dễ dàng, tựa như đang đợi sẵn ngón tay anh vậy. Lúc này, ánh sáng tự thân của nhộng không khí, dìu dịu như ánh phản chiếu tỏa ra...