text
stringlengths
1
55.3k
- Ông dùng y làm gì? - Cái việc cuối cùng tôi đã dùng y làm là lục soát thực kỹ căn phòng bà Welman. - Y đã tìm kiếm cái gì ở đó?
Poirot nói: - Ta thường thích biết một cách chính xác người ta đã nói dối mình không? - Welman có nói dối không? - Dứt khoát là có. - Còn ai khác đã nói dối ông? - Tất cả mọi người, tôi nghĩ thế: cô O’Brien nói dối một cách lãng mạn, bà Hopkins nói dối một cách ngoan cố, bà Bishop nói dối một cách hiểm
Century Co., 1933), p. 244. Joseph A. Schumpeter, History of Economic Analysis (New York: Oxford University Press, 1954), p. 500. Ludwig von Mises, Liberalism: The Classical Tradition (Irvington–on– Hudson, N.Y.: Foundation for Economic Education, 1996 [1927]), p. 197. Yves Guyot, Economic Prejudices (London: Swan Sonn...
B.
Say: An Economist in Troubled Times (Princeton, N.J.: Princeton University Press, 1997). Về phong trào ủng hộ thương mại tự do ở Anh và thành công của phong trào này hồi giữa thế kỉ XIX, xin đọc tác phẩm Austrian Economics and the Political Economy of Freedom của Richard M. Ebeling (Northampton, Mass.
: Edward Elgar, 2005), ch.
10: “The Global Economy and Classical Liberalism: Past, Present and Future” pp.
247–281, đặc biệt là các trang 248–252.
Economic Sophisms, trans. and ed.
Arthur Goddard, with introduction by Henry Hazlitt (Irvington–on–Hudson, N.Y.: Foundation for Economic Education, 1996 [1845]).
Selected Essays on Political Economy, trans.
Seymour Cain, ed.
George B. de Huszar, with introduction by F. A. Hayek (Irvington–on–Hudson, N.Y.: Foundation for Economic Education, 1995 [1964]).
Economic Harmonies, trans.
W. Hayden Boyers, ed. George B. de Huszar, with introduction by Dean Russell (Irvington–on–Hudson, N.Y.: Foundation for Economic Education, 1996 [1850]).
Trong Selected Essays, pp.
1–50. Economic Sophisms, pp.
7–27.
“The Law”, in Selected Essays, pp. 51–96; and, “The Physiology of Plunder”, in Economic Sophisms, pp. 129–46. Xem, ví dụ, Eugen von Böhm–Bawerk, Capital and Interest, vol. 1: History and
cố gắng tìm ra ý tưởng kinh doanh trên Internet vĩ đại tiếp theo, nhưng chúng tôi thực sự không tìm được bất kỳ ý tưởng hay ho nào. Một ngày cuối tuần, trong tâm trạng buồn chán, chúng tôi quyết định tiến hành lập trình để thử nghiệm ý tưởng mà chúng tôi gọi là Internet Link Exchange, nghĩa là Trao đổi liên kết trên In...
Nếu bạn đang có một trang web, thì bạn có thể đăng ký dịch vụ của chúng tôi miễn phí. Khi đăng ký, trang web của bạn sẽ được chèn một đoạn mã đặc biệt để cho các đoạn quảng cáo tự động hiển thị trên đó. Mỗi khi có người truy cập vào trang web của bạn và thấy một trong những mục quảng cáo, bạn sẽ được nửa điểm. Như vậy,...
Sanjay và tôi đã hoàn thành tất cả các chương trình thử nghiệm trong vòng hơn một tuần và chúng tôi sẽ gửi email tới năm mươi trang web yêu thích của chúng tôi – những trang web mà chúng tôi tìm thấy khi lướt web, hỏi xem họ có sẵn lòng thử nghiệm dịch vụ mới của chúng tôi hay không. Thật bất ngờ, một nửa số trang web ...
Chỉ trong một tuần, chúng tôi nhận ra rằng dự án đó ban đầu chỉ nhằm giúp chúng tôi chống lại sự buồn chán nhưng giờ có vẻ sẽ có tiềm năng trở thành cái gì đó rất lớn.
Chúng tôi quyết định tập trung toàn bộ sức mạnh, biến LinkExchange thành một doanh nghiệp thành công.
Năm tháng tiếp theo trôi đi rất nhanh.
Ngày càng có nhiều trang web đăng ký sử dụng dịch vụ của chúng tôi.
Chúng tôi không còn phải lo lắng về việc kiếm tiền nữa.
Chúng tôi chỉ tập trung vào việc phát triển mạng lưới LinkExchange.
Chúng tôi háo hức với việc tạo ra thứ gì đó lớn mạnh nhanh chóng và nhiều người thực sự thích sử dụng nó.
Sanjay và tôi làm việc thâu đêm suốt sáng, chia ra một nửa thời gian lập trình máy tính và nửa còn lại trả lời email khách hàng. Chúng tôi cố gắng trả lời tất cả các email được gửi đến càng nhanh càng tốt. Thường thì chúng tôi có thể trả lời email chỉ trong vòng mười phút và mọi người rất ngạc nhiên khi nhận được hồi â...
Đó là khoảng thời gian tuyệt vời, thú vị và kỳ diệu đối với tất cả chúng tôi. Chúng tôi biết chúng tôi đang làm điều gì đó lớn lao, tuy rằng không thực sự biết nó sẽ trở thành cái gì nữa. Ngày tháng trở nên lẫn lộn với nhau, chúng tôi thật sự không biết hôm nay là thứ mấy trong tuần.
Một ngày tháng 8 năm 1996, chúng tôi nhận được một cú điện thoại từ một người tự xưng là Lenny. Anh ta gọi từ New York và nói rằng muốn mua quảng cáo trên hệ thống của chúng tôi và còn xem xét khả năng mua lại công ty của chúng tôi.
Sanjay và tôi đã đồng ý ăn tối với anh ta vào tuần sau tại San Francisco. Chúng tôi gặp nhau ở Tony Roma – chuỗi nhà hàng chuyên về các món ăn từ thịt thỏ.
Lenny giới thiệu về mình giống như một “Bigfoot” (1) vậy – được thể hiện rõ ở cả tên công ty cũng như biệt danh của anh ta.
Anh ta gọi đồ uống Kahlua, vì vậy tôi cũng gọi đồ uống cùng loại. Tuy nhiên, Sajay lại tránh xa thứ đồ uống đó. Sajay và Kahlua chưa bao giờ có mối quan hệ tốt với nhau kể từ cái đêm mà các bạn cùng phòng thời đại học mãi mãi gọi là “Kahlua đêm”, khi mà anh đã nốc rất nhiều Kahlua (sau đó thì nôn ọe trong phòng vệ sinh...
Lenny nói với chúng tôi rằng anh muốn đưa cho chúng tôi một đề nghị: một triệu đô-la tiền mặt và cổ phiếu để chúng tôi bán LinkExchange cho Bigfoot. Như một phần của giao dịch, Lenny muốn chúng tôi chuyển đến New York để làm việc cho Bigfoot.
Sanjay và tôi nhìn nhau, cả hai đều choáng váng.
LinkExchange chỉ mới được thành lập có
www.Sachvui.Com
ầm.
Sau khi những cành cây bị vặt tỉa, thân cây trông mảnh dẻ và trơ trụi đến nỗi không còn nhận ra chúng nữa. Sau đó, chúng được chất lên những chiếc xe và được ngựa kéo ra khỏi rừng.
- Những cái cấy ấy đi đâu nhỉ? Điều gì sẽ xảy ra với chúng?
Cây lãnh sam non kia rất muốn biết điều đó, vì thế mùa xuân đến, khi những chú chim nhạn và cò bay đến, cây ta đã hỏi: Các bạn có biết những cây kia được mang đi đâu không? Các bạn có gặp họ không? Những chú chim nhạn không biết gì, nhưng chú cò suy nghĩ một lát đã gật đầu nói: - Có tớ có trông thấy.
Tớ đã gặp nhiều chiếc tàu thủy khi tớ bay từ Ai Cập đến. Những chiếc tàu có những cột buồm đẹp tỏa hương gỗ của cây lãnh sam.
Tớ tin chắc đó phải là những thân cây đã đốn. Chúng trông đường bệ, hùng vĩ lắm, thật đấy.
- Ôi, ước gì tớ lớn lên để được đi biển nhỉ, - cây lãnh sam nói. - Thế biển là gì?
Trông nó ra sao?
Giải thích thì mất thì giờ lắm, - con cò nói, bay vội đi. Những tia nắng kia nhắc nhở: - Hãy tận hưởng tuổi trẻ của anh bạn đi; hãy tận hưởng tuổi thanh xuân và cả cuộc sống tươi trẻ trong người cậu ấy.
Rồi một cơn gió mơn trớn và những giọt sương tươi mát nhỏ xuống cây, song cây lãnh sam đó không thèm để ý đến. Ngày lễ Giáng Sinh đang đến gần và nhiều cây non được chặt xuống, có một số cây còn nhỏ hơn cả cây lãnh sam đó nữa, trong khi đó cây lãnh sam đứng ngồi không yên, cứ mong sao được rời khỏi ngôi nhà rừng của mì...
- Chúng đi đâu nhỉ? - Cây lãnh sam hỏi. - Chúng có cao bằng mình đâu cơ chứ, có cây còn bé tý nữa. Ờ, mà tại sao họ không chặt cành đi nhỉ? Chúng đi đâu vậy?
Chúng tớ biết đấy, - những con chim nhạn nói - bọn tớ nhìn vào ô cửa sổ của những ngôi nhà trong thành phố và biết chúng đã được sử dụng như thế nào.
Chúng được khoác những bộ quần áo lộng lẫy vô cùng. Chúng tớ nhìn thấy những cây gỗ đó đứng ở giữa một căn phòng ấm cúng, và trên thân chúng được trang hoàng với đủ mọi thứ, sao mà đẹp thế, nào bánh mật ong, những quả táo làm bằng giấy trang kim, đồ chơi và vô vàn những ngọn nến nhỏ xíu. - Vậy rồi..., - cây lãnh sam hỏ...
Ồ!
Đến khi nào thì nào lễ Giáng Sinh sẽ có mặt ở đây nhỉ? Mình bây giờ đã cao lớn và trưởng thành có khác gì những cây người ta chặt và mang đi vào năm ngoái đâu.
Ôi! Ước gì lúc này mình được chất lên xe hoặc được đứng trong căn phòng ấm, với mọi thứ lộng lẫy, huy hoàng quanh mình! Phải có cái gì đó tuyệt vời sẽ đến sau, chứ không tại sao những cây kia lại được trang hoàng đẹp đến thế. Như vậy những gì đến sau sẽ lộng lẫy, đẹp đẽ hơn.
Nhưng liệu nó là gì nhỉ?
Mình khao khát được xem quá đi mất. Hãy vui cùng bọn tớ, - không khí và nắng nói - Hãy tận hưởng cuộc sống rực rỡ của chính bạn trong bầu không khí mát lành đi. Nhưng cây lãnh sam vẫn không vui, dẫu cho nó lớn lên mỗi ngày: Thế rồi mùa đông và mùa hè đến, tán lá xanh sẫm của cây nổi bật trong rừng, khiến cho những ngườ...
Mà chuyến đi cũng chăng lấy gì làm lý thú cả.
Cây lãnh sam thoạt tiên hồi tỉnh khi người ta đặt cậu ta xuống sân một ngôi nhà giữa nhiều những cây khác. Cậu ta nghe thấy có người nói: - Chúng tôi chỉ cần một cây thôi, mà cây này là đẹp nhất.
Hai gia nhân trong bộ đồng phục choáng lộn tiến lại và khiêng
đi.
Tôi không cảm thấy ân hận gì cả. Chẳng có lý gì để tôi phải cảm thấy ân hận về mình.
Tôi nói: “Nếu tôi ngã, tôi đủ mạnh, đủ thông minh, tôi có thể làm được.” Tôi đứng dậy và tiếp tục đi. Tôi đã ngã và tôi đã tiếp tục đi tới.
Mỗi lần như thế, điều này trở nên dễ dàng hon. Thế nhưng, khi khởi đầu điều ấy thật vất vả, thật khó khăn.
Vậy nếu bạn ngã, đừng xét đoán. Đừng để vị Quan Tòa mãn nguyện vì biến được bạn thành một nạn nhân. Không, hãy cứng rắn với chính mình. Hãy đứng lên và thực hiện lại thỏa ước một lần nữa. “Không sao, tôi đã vi phạm thỏa ước không phạm tội với lời của mình.
Tôi sẽ bắt đầu lại toàn bộ. Tôi sẽ tuân thủ bốn thỏa ước ngay trong hôm nay. Hôm nay, tôi sẽ không phạm tội với lời của mình. Tôi sẽ không vơ mọi sự vào mình, tôi sẽ không giả định, và tôi sẽ làm hết sức mình.” Nếu bạn phá vỡ một thỏa ước, hãy bắt đầu lại vào ngày mai, và một lần nữa, ngày tiếp sau. Thoạt đầu sẽ rất kh...
Bạn không cần phải là người mộ đạo hay phải đi nhà thờ mỗi ngày.
Tình yêu và sự tôn trọng bản thân của bạn đang lớn dần.
Bạn có thể làm điều đó. Nếu tôi đã làm được, bạn cũng có thể làm được.
Đừng lo lắng về tương lai. Hãy chú ý đến ngày hôm nay và hãy ở lại trong khoảnh khắc hiện tại. Chỉ cần sống mỗi ngày một lần thôi. Hãy luôn làm hết khả năng của mình để tuân giữ các thỏa
lại càng dính vào nhau! Vân Hạnh quýnh quáng đưa bàn tay còn lại chụp vào các ngón tay đang dính mủ. Nó lại thê thảm hơn, chỉ trong vài giây sau cả hai bàn tay cô gần như dính liền vào nhau. Cô bé bướng bỉnh sắp òa lên khóc vì chẳng biết làm sao chợt có ai đó chụp vào tay cô với chiếc khăn mùi xoa trắng tinh, kèm câu n...
Bàn tay thuần thục, chỉ lát sau thì cả hai tay Vân Hạnh đã sạch trơn. Tuy nhiên, thấy ở các kẽ tay còn rít, anh chàng lại rất bất ngờ kéo ngay vạt áo sơ mi đang mặc lên lau một lần nữa. Hạnh muốn ngăn anh ta lại nhưng không còn kịp, cho đến khi cử động thấy không còn vướng víu gì, cô mới lên tiếng: - Cám ơn anh. Chiếc ...
ánh lên như mắt mèo mà chỉ người thân mới thường nhận thấy được.
Ông mau chóng ra khỏi phòng và xuống cầu thang.
Một cảnh sát trẻ đang ở bên máy điện thoại. Viên cảnh sát đặt ống nghe xuống rồi báo cáo: - Thưa ông, ông ấy chưa trở lại.
Battle giải thích: - Despard.
Tôi đang cố gặp anh ta. Ở bưu điện Chelsea cũng có một bức thư gởi cho anh ta.
Poirot hỏi một câu chẳng ăn nhập gì: - Bác sĩ Robert có ăn sáng trước khi đến đây không? Battle ngớ ra: - Không - ông đáp - Tôi nhớ ông ấy kể rằng đã ra khỏi nhà khi chưa ăn uống gì. - Thế thì hẳn ông ấy đang ở nhà. Ta đến gặp ông ta đi.
- Nhưng vì sao?
Song Poirot đã bận bịu quay số điện rồi. Ông nói vào máy: - Bác sĩ Robert đấy ạ? Có phải bác sĩ Robert đang nói không?
Mais oui (đứng vậy), tôi, Poirot đây. Chỉ xin hỏi ông một câu thôi.
Ông có biết nét chữ của bà Lorrimer không ạ? - Nét chữ của bà Lorrimer ấy à? Tôi, ồ, không.
Tôi chưa nhìn thấy nó bao giờ cả.
- Je vous remercie (xin cảm ơn ông)!
Poirot nhanh nhẹn đặt ống nói xuống.
Battle nhìn ông trân trân.
- Ý tưởng lớn lao gì vậy, ngài Poirot? - ông ta hỏi. Poirot nắm lấy tay ông: - Nghe nhé, ông bạn.
Chỉ vài phút sau khi tôi ra khỏi nhà này hôm qua, Anne Meredith đã đến đây. Tôi có trông thấy con bé đi lên bậc cửa song lúc ấy tôi không dám chắc lắm về dáng người cô ta. Ngay sau khi Anne Meredith ra về, bà Lorrimer lên giường nằm ngay. Theo bà hầu phòng kể lại, bà chủ không hề viết một bức thư nào sau đó, và vì nhữn...
- Battle đưa ra giả thuyết.
- Có thể, nhưng còn một khả năng nữa, là bà ấy không hề viết chúng.
Battle huýt sáo: - Ái chà, ý ông là… Chuông điện thoại reng. Viên cảnh sát trẻ nhấc ống nói.
Anh ta lắng nghe một lát rồi quay lại phía Battle: - Thượng sĩ O’Connor báo cáo từ nhà Despard đây ạ. Có cơ sở để tin rằng Despard đang ở tại vùng Wallingfort, bên bờ sông Thames. Poirot túm lấy tay Battle: - Nhanh lên ông bạn. Ta cũng phải đến Wallingfort.
Xin nói với ông là tôi cảm thấy không hay ho gì. Thế này chưa phải đã hết chuyện đâu.
Tôi xin nhắc lại, cô ả này nguy hiểm đấy.
CHƯƠNG XXIX: TAI NẠN Anne! - Rhoda gọi. - Hử? - Ấy, đừng thế. Anne, đừng trả lời khi tâm trí vẫn dính vào bảng đố chữ như thế nào.
Tớ muốn cậu chú ý nghe cơ. - Tớ đang nghe đây.
Anne ngồi thẳng lên, bỏ tờ báo xuống.
- Thế tốt hơn đấy.
Anne này - Rhoda ngập ngừng - cái ông đến tối hôm nọ ấy… - Viên cảnh sát Battle ấy à? - Ừ, Anne ạ, tớ muốn cậu cứ kể với ông ta hồi cậu ở nhà bà Benson. Giọng Anne trở nên lạnh lùng: - Vô nghĩa.
Tại sao tớ lại phải kể. - Bởi vì, không thì cứ như là cậu định giấu diếm cái gì đó. Tớ cuộc là cậu nên kể thì hơn. - Bây giờ thì không thể được - Anne lạnh lùng đáp. - Tớ muốn cậu kể từ lúc ấy