text
stringlengths
1
55.3k
Đang ngồi ngẫm nghĩ xem sáng mai sẽ mở màn sau đợt nhịn bằng loại trái cây gì? Nào là bưởi, đu đủ, táo, cam, xoài: cái gì cũng thấy ngon. À, mà còn mít nữa chứ – miếng mít để dành từ 4 hôm trước. Ngon quá đi mất: thật ra, cứ nhịn đi một đợt, mới thấy giá trị thật sự của đồ ăn. Kết thúc đợt nhịn ăn thải độc Kết thúc đún...
3.
Thải độc − những điều ai muốn làm cần phải biết Trong cuộc sống, cái gì cũng có giá của nó. Bạn có thể sống lay lắt, èo uột, càng về già càng phải chịu đựng biết bao căn bệnh hoặc triệu chứng khó chịu: đau xương khớp, mỏi mệt, áp huyết cao, tiểu đường... Nếu bạn lựa chọn cứ tiếp tục mang những căn bệnh đó theo như một ...
Các trung tâm tại châu Á rẻ hơn tại các nước phát triển (như ở Đức) khá nhiều.
Theo nhận xét của cá nhân tôi, cái giá của sức khỏe ở mức 3.000 – 15.000 USD làm một lần/năm không hề đắt.
Bạn sẽ được phục vụ rất chu đáo, được uống các loại sản phẩm đặc biệt chế từ thiên nhiên, giúp bạn thải độc toàn bộ cơ thể. Bạn còn được hướng dẫn chi tiết về chế độ ăn uống, lối sống lành mạnh, và tập yoga cũng như thiền hàng ngày.
Với ai không có đủ khoản tiền trên, thì có thể thực hiện thải độc bằng cách sử dụng các loại thực phẩm chức năng có tác dụng thải độc, mỗi năm quãng 2 lần.
Trong
sương mờ lơ lửng trên thành phố; Nhiều người chà xát hai bàn tay, dậm dậm chân, lẩm bẩm chửi rủa.
Lucy đứng ra một bên, lộ vẻ biết ơn sự giúp đỡ của ông.
Họ đến khu nông sản. Bên trái họ là ba phụ nữ Phi châu bán sữa, masa, bơ, một cái xô trên đậy vải ướt đựng cháo sườn.
Bên phải họ là một cặp người Nam Phi gốc Âu, Lucy chào là Tante Miems và Oom Koos, và một chú bé giúp việc đội chiếc balaclava [8], không quá mười tuổi.
Cũng như Lucy, họ bán khoai tây và hành, nhưng có cả các chai mứt, dưa góp, quả khô, những túi trà buchu, trà mật ong, thảo mộc. Lucy mang đến hai chiếc ghế vải.
Họ ngồi uống cà phê trong phích, đợi những người khách đầu tiên.
Hai tuần trước, ông ở trên lớp, giảng cho lứa thanh niên buồn chán về sự khác biệt giữa drink và drink up, burned và burnt.
Một hành động hoàn hảo, có ý nghĩ đã dẫn đến kết cục của nó.
Mọi thứ hình như đã xa vời biết bao!
Tôi đang sống, tôi đã sống, tôi phải sống.
Khoai tây của Lucy đổ từ bao ba chục ký ra đã được rửa sạch sẽ.
Khoai của Koos và Miem vẫn còn dính đất lấm tấm.
Suốt buổi sáng, Lucy thu được gần năm trăm rand.
Hoa của cô bán đều đặn; Đến mười một giờ, cô giảm giá và bán hết mọi thứ.
Quầy sữa và thịt cũng bán được nhiều, nhưng đôi vợ chồng già ngồi bên nhau, cứng đơ đơ và không hé một nụ cười bán được ít hơn.
Nhiều khách hàng của Lucy biết tên cô: phần lớn các bà trung niên đối với cô có vẻ hơi kẻ cả, dù cô thành công chẳng kém gì họ. Mỗi lần cô giới thiệu ông: “Đây là David Lurie, bố tôi, từ Cape Town đến chơi”, họ đều nói “Chắc ông phải hãnh diện vì con gái, ông Lurie”. - Vâng, rất hãnh diện – ông đáp.
- Bev điều hành một trại động vật lánh nạn – Lucy nói, sau một lần giới thiệu – Thỉnh thoảng con giúp bà ấy một tay. Trên đường về chúng ta sẽ ghé thăm bà ấy, nếu bố thấy tiện.
Ông không thích Bev Shaw, một phụ nữ bé nhỏ, chắc mập, có nhiều nốt tàn nhang đen đen, mái tóc dầy cộp, thô và xoắn, cổ rụt. Ông không thích những người đàn bà chẳng chú ý gì đến làm đẹp.
Trước kia, ông đã phải chịu đựng chuyện này với các bạn của Lucy.
Chẳng có gì đáng tự hào, chỉ là một định kiến ăn sâu và chết dí trong đầu ông. Đầu óc ông đã thành nơi trú ngụ cho những ý nghĩ cổ lỗ, vẩn vơ, nghèo nàn, chẳng đi đến đâu. Đáng lẽ ông nên xua chúng đi, quét sạch khỏi đầu ông. Nhưng ông chẳng quan tâm làm điều đó, hoặc chẳng đủ quan tâm.
Liên đoàn Bảo vệ Động vật đã một thời là tổ chức từ thiện tích cực ở Grahamstown, nay không còn hoạt động.
Tuy vậy, một nhóm người do Bev Shaw lãnh đạo vẫn điều hành một bệnh viện đa khoa trong một căn nhà cũ.
Ông nhớ là ông chẳng có gì phản đối những người yêu động vật mà Lucy quan hệ.
Hiển nhiên là thế giới này sẽ tệ hại hơn nếu không có họ.
Vì thế khi Bev Shaw mở cửa, ông giữ một vẻ mặt tươi tỉnh dù thực ra ông thấy tởm lợm vì mùi nước đái mèo, một con chó lở loét và dung dịch Jeyes đập vào mắt họ. Ngôi nhà đúng như ông hình dung: đồ đạc tồi tàn, các thứ trang trí lộn xộn (các cô gái chăn cừu bằng sứ, những cái chuông đeo cổ bò, một cái phất trần bằng lôn...
Không chỉ có mình Bev Shaw, mà có cả Bill Shaw, cũng lùn bè bè, đang uống trà bên bàn bếp; ông ta có bộ mặt đỏ như củ cải đường và mái tóc bạc, mặc một chiếc áo len dài tay có cổ mềm. - Ngồi xuống, ngồi xuống đây, Dave – Bill nói – Mời ông uống tách trà, ông cứ tự nhiên như ở nhà nhé. Sáng hôm ấy dài lê thê, ông đã thấ...
Ông
Financial Times đã viết, “nhân viên IT ở các địa điểm bên ngoài như Ấn Độ, Philipines, và Mexico ít nhất có tay nghề cao như những đồng nghiệp của họ ở các nền kinh tế lương cao của Bắc Mỹ và Châu Âu – trong khi chi phí tuyển dụng có thể ít hơn đến 90 phần trăm.” 25 Việc dùng ngày càng nhiều nhân công rẻ ở nước ngoài đ...
Và những gì đi song song thậm chí còn sâu đậm hơn.
Khi yêu cầu về phần mềm của các công ty được Một mặt hàng gần hoàn hảo | 69 chuẩn hóa hơn và bản thân phần mềm được mô-đun hóa nhiều hơn, việc phát triển mã tỏ ra ít giống một dịch vụ sáng tạo mà giống một hoạt động sản xuất thường nhật hơn. Thật ra, Kumar Mahedeva, giám đốc điều hành của Cognizant, một trong những côn...
Đó không hẳn là sai, nhưng nó gần như lọt ra ngoài vấn đề. Đúng, | LIỆU IT ĐÃ HẾT THỜI?
70 những đổi mới của phần mềm sẽ tiếp tục xuất hiện và một số sẽ được áp dụng rộng rãi, nhưng không có nghĩa là các doanh nghiệp riêng lẻ sẽ có khả năng giữ chúng như những tài nguyên độc quyền. Các xu hướng trong thiết kế phần mềm không chỉ đảm bảo cho quá trình biến thành hàng hóa phổ thông của các ứng dụng hiện có; ...
nên đang học lên cấp cao hơn thì Hai Lân phải bỏ ngang. Bởi vậy, tuy lêu bêu, không việc làm, không có sự nghiệp, nhưng Hai Lân không bao giờ làm gì bậy bạ. Anh sống có nghĩa có tình với làng xóm, nên tuy không trọng anh, nhưng mọi người vẫn không có gì để khinh rẻ.
Bỗng một hôm Hai Lân nói nghiêm túc với mẹ: - Con đi tìm vợ đây! Bà Mộc vốn đã quen kiểu nói chuyện tưng tửng của con, nên nghe xong bà vẫn không thèm để ý. Mãi đến lúc thấy Hai Lân mặc áo mới đi ra thì ngạc nhiên hỏi: - Mày đi đâu? Hai Lân đáp tỉnh bơ: - Đi kiếm vợ! Ông Hai Mộc đang nằm ngủ nghe vậy cũng phải bật dậy:...
Nơi anh chàng ghé lại chính là cơ dinh của ông đại gia giàu nhất làng Dương Sơn.
Nơi đó đang có một đám cưới đang cử hành!
Vốn không quen biết gia chủ, lại cũng không phải khách mời, mà còn ăn mặc lôi thôi nữa, nên khi vừa bước vô tới cổng đã bị mấy con chó giữ nhà ào ra sủa
trừ tiếng nổ lách tách trong lò sưởi.
Anh nhìn xuống cô, dời tay lên eo cô và nói, “Nhấc chân em lên.” Cô không hỏi tại sao. Cũng không cần phải hỏi.
Chỉ cần làm theo những gì mình cảm nhận.
Nhấc chân lên, cô vòng chân quanh hông anh và anh dựa vào cô, ép cô vào tường, hai bàn tay ôm gọn mông cô. Và trong khoảnh khắc sau đó, anh trượt vào cô, đẩy mình vào trong người cô. “Ô, Travis...” Julie thở dài, vặn vẹo hông, ưỡn người áp vào anh khi cô giữ lấy mỗi một centimet diệu kỳ của anh trong mình. Cô nghĩ đây ...
Sức lực của anh bao quanh cô, cơ thể anh lấp đầy cô và anh không ngừng nghỉ.
Không thể ngừng.
Cô chuyển động cùng anh, cơ thể cô chào đón anh, ôm siết anh, tạo ra sự ma sát tuyệt vời và thúc giục cơn khoái lạc phủ chụp lên cả hai người. Và khi những cơn bùng nổ nho nhỏ đầu tiên khuấy đảo trong cô, mắt Julie vụt mở to đến nỗi cô có thể thấy Travis khi cơ thể cô nổ tung thành cơn mưa ánh sáng, đầy sắc màu và cảm ...
“Tới đi em,” anh thì thầm. Và cô tới.
“Travis!” cô ôm anh, cánh tay choàng quanh cổ anh, đôi chân vắt chéo ngay cột sống anh. Cô kéo anh vào gần hơn, chặt hơn, giữ anh trong cô khi cơn sóng khoái cảm to lớn cuộn trào trong cô. Cực đỉnh của cô đẩy anh đến bờ vực mất tự chủ và trước khi cơn thủy triều cuối cùng ập đến rồi rút đi, Travis hét gọi tên cô bằng g...
Anh nghĩ yêu cô sẽ làm đầu óc anh tỉnh táo, làm ham muốn giảm đi, sức lôi cuốn anh cảm nhận từ cô mất tác dụng.
Thật là sai lầm trầm trọng.
Julie rúc vào anh, đầu cô tỳ lên vai anh và anh lại ham muốn lần nữa. Hơi ấm của cô, đụng chạm vào cô, phản ứng dữ dội của cô khi ân ái với anh, tất cả kết hợp lại
người tự mệnh danh thay trời hành đạo đã từ lâu hận tôi thấu xương, còn cho cơ hội tôi giải thích nữa sao ? Nhâm Phong Bình thầm nhủ: - Nàng ta cũng rất tự hiểu đó chứ ... Đưa mắt nhìn, thấy thần sắc Nam Cung Bình không thay đổi, bất giác thầm lấy làm lạ. - "Người này trông ngoại hòa nhưng nội cương, chẳng hiểu vì lẽ g...
Nam Cung Bình miệng mỉm cười, theo sau Ngụy Thừa Ân đủng đỉnh tiến bước, vẻ bình tĩnh và ung dung lạ thường của chàng đã khiếp đởm quần hào võ lâm. Hằng mấy trăm ánh mắt kinh ngạc lẳng lặng di chuyển theo bước chân kiên định của chàng. Đột nhiên, "choang" một tiếng, một kiếm sĩ vóc người mảnh khảnh vụt tuốt kiếm ra, ki...
Tiệc rượu đã được thiết bày, những người hiện diện thảy đều là hạng hào phú trong thành Tây An, bình nhật thái độ của họ hết sức kiêu căng, song hôm nay đều rụt rè khúm núm chờ đợi, bởi người sắp đến là một thái tử trong nước hoàng kim. Nghe tiếng bước chân nơi thang lầu, tất cả mọi người đều đứng lên, song lại càng cú...
Mọi người ngẩng lên nhìn, lại bất giác sững sờ, song phen này là bởi thần thái hào sảng của Nam Cung Bình và phong hoa tuyệt thế của Mai Ngâm Tuyết. Trong khi ấy dưới đường phố, đám đông đang yên ắng bỗng lại nhốn nháo lên. "Nam Cung Bình và Mai Ngâm Tuyết đã lên trên Thiên Trường Lâu", câu nói ấy loan truyền trên đườn...
Tiếng ồn ào cười nói và chạm ly nhau từ trên tửu lầu theo gió bay ra.
Bên dưới, Thiên Minh đạo trưởng ưỡn ngực bước đi, quay sang "Phi Hoàn" Vi Kỳ đi bên cạnh nói: - Nghe đâu Nam Cung Bình là con nhà đại phú ... Vi Kỳ gật đầu: - Đúng vậy ! Thiên Minh đạo trưởng cười khảy: - Nếu hắn định dùng tài phú để làm động lòng người thì số chết của hắn ắt chẳng xa lắm, trong chốn võ lâm đâu thể để ...
Thoáng chốc đoàn người đã đến dưới Thiên Trường Lâu. Thiên Minh đạo trưởng khoát tay, quần hào lập tức túa ra vây chặt ngôi tửu lầu này, hiển nhiên là muốn cắt dứt đường rút lui của Nam Cung Bình và Mai Ngâm Tuyết.
Hành động ấy đã làm náo động cả thành Tây An, vô số người chen chúc nhau ngóng cổ nhìn, khiến những sai dịch quan phủ hay tin kéo đến không tài nào vào được. Mọi người dân trong thành Tây An đều ngưng ngay công việc đang làm, kinh hoàng hỏi: - Việc gì vậy ? Một số người tưởng xảy ra vụ cướp, bởi mọi người đều biết tất ...
Tuy nhiên, trên tửu lầu, dưới ánh đèn sáng choang, Mai Ngâm Tuyết vẫn hết sức bình thản và đoan trang, thậm chí trên môi còn treo nụ cười e ấp, lặng ngồi bên cạnh Nam Cung Bình thần thái ung dung.
Cơn động loạn dưới phố đã khiến cho những vị phú hào thảy đều biến sắc mặt, lòng đầy kinh dị thầm tự hỏi: - Việc gì đã xảy ra thế này ?
Song lại không dám thất lễ trước mặt Nam Cung công tử, vì vậy mãi đến lúc này cũng chưa có ai đến bên cửa sổ nhìn ngóng.
Thốt nhiên, bên dưới vang lên một tiếng quát lớn, liền thì tiếng gió phần phật vang lên bốn phía, vô số bóng người lập tức xuất hiện trên tất cả mọi cánh cửa sổ, mấy mươi ánh mắt sắc lạnh lướt qua những kẻ kinh hoàng, soi thẳng vào Mai Ngâm Tuyết và Nam Cung Bình.
- Ai vậy ? - Việc gì thế ?
Những tiếng quát tháo kinh hoàng vang lên hỗn loạn, rồi thì những tiếng quát hỏi ấy đều bị cô đặc bởi những ánh mắt sắc lạnh kia, thế là sự yên lặng đầy chết chóc phủ trùm.
Nam Cung Bình khẽ buông tiếng thở dài, chậm rãi đứng lên, đi đến cửa thang lầu như một vị chủ nhân ân cần chờ đợi những người khách đến muộn. Sau cùng thì trên cầu thang cũng đã vang lên tiếng bước chân trĩu nặng, Thiên Minh đạo trưởng và Vi Kỳ ánh mắt đăm chiêu, mặt mày tái xanh chậm bước lên lầu. Nam Cung Bình mỉm cư...
Giọng điệu của y tuy mạnh dạng, song giọng nói đã có phần run rẩy.
Thiên Minh đạo trưởng buông tiếng cười khảy, không quay đầu lại nói: - Nếu thí chủ không muốn đi xuống thì cứ việc ở lại đây. Người chủ tiệm vàng đảo mắt nhìn quanh, trong thoáng chốc ấy mọi người đã bỏ đi sạch trơn, y lại nhìn những ánh mắt sắc lạnh xung quanh, bỗng cảm thấy rùng mình, lật đật quay sang Nam Cung Bình ...
Mai Ngâm Tuyết ngước mắt nhìn, cười nhẹ nói: - Mười năm không gặp, tửu lượng các hạ dường như đã tiến bộ hơn đấy. Tiếng cười của nàng vẫn dịu dàng, vẫn bình tĩnh, "Phi Hoàn" Vi Kỳ thoáng ngẩn người, "bộp" một tiếng, ném mạnh bình rượu lên bàn, chén dĩa văng rơi tung tóe. Nam Cung Bình bình thản đủng đỉnh đi tới, bỗng đ...
Chả lẽ Vi Thất gia định giữ tôi lại hầu rượu hay sao ? Thiên Minh đạo trưởng sắc mặt âm trầm, lạnh lùng nói: - Cô nương tung hoành giang hồ gần ba mươi năm, đã sát hại biết bao mạng người, nay cũng đã sống quá đủ rồi. Mai Ngâm Tuyết giọng bỡn cợt: - Đạo trưởng râu tóc bạc phơ thế này, chả lẽ còn sống chưa đủ sao ? Nếu ...
nào.
Poirot thở dài: - Ông đọc quá nhiều tiểu thuyết trinh thám.
Lực lượng cảnh sát của ông ở vùng này hoàn toàn đáng khâm phục. Tôi tin chắc là họ đã lục soát khu nhà, vườn tược, đất đai rất kỹ càng.
- Họ làm thế để có bằng chứng chống lại Elinor Carlisle - chớ không phải có bằng chứng giúp đỡ cô ta.
Poirot nói: - Cậu ơi, lực lượng cảnh sát ở đây đâu có phải là con ác quỷ.
Elinor Carlisle bị bắt vì người ta tìm thấy đầy đủ chứng cớ để xác minh một sự lệ chống lại cô ta - một sự lệ rất trầm trọng, tôi có thể nói thế.
Việc tôi đến hiện trường thật là cô ích khi mà cảnh sát đã qua đó rồi. - Nhưng bây giờ ông lại muốn đi đến đó, tại sao?
- Peter phản đối.
Poirot lắc đầu nói: - Đúng rồi, bây giờ thì lại cần thiết. Bởi vì bây giờ tôi biết đúng cái điều tôi đang tìm kiếm .
Ta cần phải biết bằng những tế bào của óc trước khi dùng đến mắt mình.
- Thế ra ông nghĩ rằng vẫn còn có thể có - một cái gì đó - ở đó hay sao? Poirot nhẹ nhàng nói: - Tôi có một ý nghĩ nhỏ là chúng ta sẽ tìm thấy một cái gì - đúng thế. - Một cái gì đó để chứng tỏ sự vô tội của Elinor Carlisle, phải không?
- À, tôi không nói thế. Lord ngựng sững lại: - Ông không có ý nói là ông vẫn còn nghĩ cô ta phạm tội? Poirot nghiêm trọng nói: - Cậu phải chờ đã, cậu ạ, trước khi có được một lời đáp cho câu hỏi đó. * * * Poirot dùng bữa trưa với bác sĩ trong một căn phòng vuông đẹp, có cửa sổ mở ra vườn.
Lord nói: - Ông có đạt được cái điều ông muốn từ bà lão Slattery không? - Có.
- Ông muốn điều gì với bà ta?
- Chuyện tầm phào! Nói về những ngày xa xưa. Một số tội ác có cội rễ xâu xa trong quá khứ. Tôi nghĩ đây là một tội ác đó.
Lord tức giận nói: - Tôi chẳng hiểu một tiếng nào ông đang nói cả.
Poirot mỉm cười nói: - Món cá này tuyệt vời là tươi ngon. Lord bồn chồn nói: - Có lẽ thế. Tự tôi bắt nó trước bữa điểm tâm sáng nay. Này ông Poirot, tôi có được có ý nghĩ về cái việc ông ráng sức làm không?
Tại sao ông cứ giữ tôi trong vòng bóng tối? Poirot lắc đầu nói: - Bởi vì lúc này vẫn còn chưa có ánh sáng.
Tôi cứ thường phải dừng lại bất thình lình vì cái sự kiện là không có ai có lý do để giết Mary Gerrard ngoài Elinor Carlisle.
Lord nói: - Ông không thể chắc như vậy được.
Hãy nhớ là, cô ta đã có thời gian ở nước ngoài.
- Đúng thế, tôi đã cho điều tra.
- Chính ông đã ở Đức sao? - Tôi ư? Không đâu. - Poirot tặc lưỡi nói tiếp - Tôi có các điệp viên chứ. - Ông có thể ỷ vào kẻ khác được không? - Chắc chắn được.
Tôi không chạy lăng xăng đây đó, làm một cách tài tử những việc mà, vì một số tiền nhỏ, một người khác có thể làm được với cái tài chuyên nghiệp của họ. Tôi có thể nói chắc với cậu là tôi có nhiều thanh sắt trên lửa lắm. Tôi có mấy tên phụ tá đắc lực - một tên trước đây làm nghề trèo tường khoét vách.