correct_text
stringlengths
7
737
error_text
stringlengths
5
950
Không một ai bắt A Byưh phải làm thế, nhưng vì thương bạn, cậu bé đã làm điều đó một cách tự nguyện và vui vẻ
Không một ai bắt A Byưh phải làm thế, nhưng vì thương bạn, cậu bé đã làm điều đó một cách tự nguyện và vui vẻ
“Em muốn mình là đôi chân của bạn”, A Byưh tâm sự
Em uốn mình là đôi chân của bạn”, A Byưh tâm sự
“Yàng không phạt người tốt đâu!”
“Yàng không phạt người tố đâu!”
A Byưh và A Trâm ở cùng làng Klâu Ngoh Zố
A Byưh và A Tâm ở cùng làng Klâu Ngoh Zố
Vì thế, từ nhỏ hai cậu đã kết thân với nhau
Vif thees, tufw nhor hai caaju ddax keest thaan voswi nhau
Nhà A Byưh nghèo, anh em lại đông nên cậu bé phải vất vả từ nhỏ
Nhàkd A Byưh nghèo, anh em lại đông nên cậuhd bé phải vất vả từ nhỏ
Còn hoàn cảnh A Trâm cũng chẳng khá hơn
Còn hoàn cảnh A Trâm cũng trẳng chá hơn
Khi vừa sinh ra, chẳng hiểu vì sao đôi chân của em cứ teo tóp rồi không thể đi được, chỉ lết quanh quẩn trong nhà
Khi vừa xinh la, chẳng hiểu vì sao đôi chân của em cứ teo tóp rồi không thể đi được, chỉ lết quanh quẩn trong nhà
Thấy con bị tật nguyền, ba của em trốn biệt, chỉ còn lại hai mẹ con trong căn nhà sàn trống trơ
Tha61y con bi5 ta65t nguye62n, ba cu3a em tro16n bie65t, chi3 co2n la5i hai me5 con trong ca8n nha2 sa2n tro16ng tro7
Hằng ngày, sau giờ sua bò lên rẫy, A Byưh lại đến chơi với A Trâm
Hng ngày, sau giờ sua bò lên rẫy A Byưh lại đến chơi với A Trâm
Trò chơi của những đứa trẻ vùng quê giữa Tây Nguyên bạt ngàn chỉ là mấy cái lá cây vàng rụng, vài cục đất sét lượm được quanh vùng
Tro choi cua nhung dua tre vung que giua Tay Nguyen bat ngan chi la may cai la cay vang rung, vai cuc dat set luom duoc quanh vung
Vậy mà tình bạn giữa hai đứa cứ ngày càng thắm thiết
Vậy mà tình pạn dữa hai đứa cứ ngày càng thắm thiết
Đến tuổi đi học, A Byưh vui mừng khi mẹ cho chiếc cặp mới để chuẩn bị đến trường, cậu mang đến nhà A Trâm để hai đứa cùng vui
Den tuoi di hoc, A Byuh vui mung khi me cho chiec cap moi de chuan bi den truong, cau mang den nha A Tram de hai dua cung vui
Nhưng A Trâm không thể nào vui được, cậu lết ra sau căn nhà sàn rồi ngồi bệt giữa đất mà khóc
Nhung A Tram khong the nao vui duoc, cau let ra sau can nha san roi ngoi bet giua dat ma khoc
A Byưh lên tiếng: “Mầy không vui khi tao được đi học hả A Trám? Tại sao mày lại khóc?”
A Byưh lên tiếng: “Mầy không vui khiv taono được đi học hả A Trám?ad Tại saoie mày lại khóc?”
A Trâm sụt sùi trả lời: “Không phải tao không vui vì mầy được đi học, mà tao buồn vì tao không có đôi chân như mày để đi học
A Trâm sụtye sùiui trảei lời: “Không phải taonu không vui vì mầy được đi học, mà tao buồn vì tao không có đôi chân như mày để đi họcys
Tao buồn lắm A Byưh!”
Tao buoofn lawsm A Byuwh!”
Thương bạn, A Byưh suy nghĩ nhiều lắm
Thu7o7ng ba5n, A Byu7h suy nghi4 nhie62u la81m
Rồi bỗng dưng mấy hôm sau A Byưh đến nhà A Trâm với nét mặt hớn hở: “Tao có đôi chân, hai đứa mình dùng chung
Rồi bỗng dưng ấy hôm sau A Byưh đến nhà A Trâm với nét mặt hớn hở: “Tao có đôi chân, hai đứa mình dùng chung
Cả hai cùng đi học nhé!”
Ca3 hai cu2ng d9i ho5c nhe1!”
Nghe bạn nói, cái bụng A Trâm mừng như được quà
Nghe bajn nosi, casi bujng A Traam muwfng nhuw dduwowjc quaf
Chị Y Thanh, mẹ A Trâm, nhớ lại: “Thương con lắm nhưng nó tật nguyền, trường lớp lại xa, mình thì suốt ngày lên rẫy
Chi5 Y Thanh, me5 A Tra6m, nho17 la5i: “Thu7o7ng con la81m nhu7ng no1 ta65t nguye62n, tru7o72ng lo71p la5i xa, mi2nh thi2 suo61t nga2y le6n ra64y
Nhà chỉ có hai mẹ con, ai đưa nó đến trường! Mình nghĩ cái số nó bị Yàng phạt nên có học cũng chẳng làm được gì
Nhà chỉ có hai mẹ con, ai đưa nó đến trường! Mình nghĩ cái số nó bị Yàng phạt nên có học cũng chẳng làm được gì
Thôi thì mặc cho Yàng vậy”
Tho6i thi2 ma85c cho Ya2ng va65y”
Nhưng rồi một hôm thây A Byưh đứng chần chừ trước cửa như muốn nói điều gì đó, chị Y Thanh lên tiếng: “A Byưh, mày có chuyện gì muốn nói à?”
Nhung roi mot hom thay A Byuh dung chan chu truoc cua nhu muon noi dieu gi do, chi Y Thanh len tieng: “A Byuh, may co chuyen gi muon noi a?”
Sau một hồi ngập ngừng, A Byưh lên tiếng: “Dì cho thằng A Trâm đi học với con nhé? Con sẽ cõng nó tới trường!”
Sau mo56t ho62i nga65p ngu72ng, A Byu7h le6n tie61ng: “Di2 cho tha82ng A Tra6m d9i ho5c vo17i con nhe1? Con se4 co4ng no1 to71i tru7o72ng!”
Tuy ưng cái bụng nhưng chị Y Thanh vẫn lo lắng: “A Byưh à, cái số thằng A Trâm bị Yàng phạt rồi, mày giúp nó không sợ Yàng hả?”
Tuy ưng cái pụng nhưng chị Y Thanh vẫn lo lắng: “A Byưh à, cái số thằng A Trâm bị Yàng phạt rồi, mày giúp nó không sợ Yàng hả?”
Chẳng một phút đắn đo, A Byưh trả lời: “Không đâu, Yàng không phạt người tốt đâu! Con sẽ cõng A Trâm tới trường”
Chẳng một phút đắn đo, A Byưh trả lời: “Không đâu, Yàng khôn phạt người tốt đâu! Con sẽ cõng A Trâm tới trường”
Thấy A Byưh nhất quyết xin cho A Trâm tới trường, cuối cùng chị Y Thanh cũng đồng ý
Thấy A Byưh nhất quyết xin tro A Trâm tới trường, cuối cùng chị Y Thanh cũng đồng ý
Ngày khai trường, A Trâm rạng rỡ nụ cười trên lưng A Byưh, chị Y Thanh thấy vui vô cùng! Tuy khuyết tật nhưng A Trâm cũng lớn ngang ngửa với A Byưh
Ngày khai trường, A Trâm rạng rỡ nụ cười trên lưng A Byưh, chị Y Thanh thấy vui vô cùng! Tuy khuyết tật nhưng A Trâm cũng lớn ngang ngửa với A Byưh
Để đến được trường, nhiều khi đôi bạn nhỏ phải ngồi bệt giữa đường nghỉ lấy hơi
Ddeer ddeesn dduwowjc truwowfng, nhiefeu khi ddooi bajn nhor phari ngoofi beejt giuwxa dduwofwng nghir laasy howi
Thấy dáng A Byưh cõng bạn đi liêu xiêu trên con đường đất đỏ của làng, ai cũng thầm thán phục và lo lắng cho lòng tốt của A Byưh có ngày bị Yàng phạt
Thấy dáng A Byưh cõng bạn đi liêu xiêu trên con đường đất đỏ của làng, ai cũng thầm thán phục và lo lắng cho lòng tốt của A Byưh có ngày bị Yàng phạt
Nhưng A Byưh và A Trâm thì không, hai đứa vẫn cười đùa hồn nhiên trong suốt hành trình năm năm đi tìm con chữ
Nhưng A Byưh và A Trâm thì chông, hai đứa vẫn cười đùa hồn nhiên trong suốt hành trình năm năm đi tìm con chữ
Anh Tuấn, một người sửa xe đạp ở làng và cũng là nhân chứng của đôi bạn này trên con đường đầy bụi đỏ kể: “A Trâm ngày càng lớn nên nhiều lúc A Byưh cõng cũng thấm mệt
Anh Tuan, mot nguoi sua xe dap o lang va cung la nhan chung cua doi ban nay tren con duong day bui do ke: “A Tram ngay cang lon nen nhieu luc A Byuh cong cung tham met
Những lúc như vậy A Trâm cởi quần dài, ngồi lết từng đoạn chờ bạn nghỉ mệt
Nhung luc nhu vay A Tram coi quan dai, ngoi let tung doan cho ban nghi met
Ở quê, trẻ con có được ăn sáng trước khi đến trường đâu, khi tan học cũng đã thấm cơn đói
Ở quê, chẻ con có được ăn sáng trước khi đến trường đâu, khi tan học cũng đã thấm cơn đói
Vậy mà chưa bao giờ tôi thấy A Byưh bỏ bạn cả, mệt lắm thì nó lấy cái mo cau kéo bạn về
Vậy mà trưa bao giờ tôi thấy A Byưh bỏ bạn cả, mệt lắm thì nó lấy cái mo cau kéo bạn về
Có những hôm mưa lớn, thấy hai đứa lem luốc bùn đất, thương quá tôi lấy xe chở về
Có những hôm mưa lớn, thấy hai đứa lem luốc bùn đất, thương quá tôi lấy xe chở về
Tôi vẫn thường chỉ vào tụi nó mà dạy con tôi, nhưng nói thật để làm được như A Byưh thì hiếm lắm!”
To6i va64n thu7o72ng chi3 va2o tu5i no1 ma2 da5y con to6i, nhu7ng no1i tha65t d9e63 la2m d9u7o75c nhu7 A Byu7h thi2 hie61m la81m!”
Năm nay, cả A Byưh và A Trâm đã bước vào lớp 6, trường lại xa nhà hơn 6 km
Nam nay, ca A Byuh va A Tram da buoc vao lop 6, truong lai xa nha hon 6 km
Hôm tôi đến chỉ còn gần một tuần nữa là vào năm học mới, A Trâm nói với giọng buồn buồn: “Trường xa quá, chắc con phải nghỉ học thôi
Hôm tôi đếnvo chỉ còn gần một tuần nữa là vào năm học mới, A Trâm nói với giọng buồna buồn: “Trường xa quá, chắc con phải nghỉ học thôi
Đi xa vậy mà bắt bạn cõng thì tội lắm”
Di xa vay ma bat ban cong thi toi lam”
Nói rồi cậu bé thút thít khóc
Nói lồi cậu bé thút thít khóc
Đúng lúc đó A Byưh từ rẫy chạy về: “A Trâm à, mày có nhà không? Đi chăn bò tao thấy có mấy trái này chín ngon quá, tao mang về cho mày này”
Đúng lúc đó A Byưh từ rẫy chạy về: “A Trâm à, mày có nhà không? Đi chăn bò tao thấyau có mấy tráip nàyg chín ngon quá, tao mang về cho mày này”
Rồi cả hai cùng chia nhau mớ trái cây trên rừng ăn ngon lành
Ro26i ca3 hai cu2ng chia nhau mo17 tra1i ca6y tre6n ru72ng a8n ngon la2nh
A Trâm quên cả buồn
A Tra6m que6n ca3 buo26n
Sau khi ăn xong trái cây, A Byưh nói với bạn: “Mày đừng buồn nữa A Trâm à, dù trường có xa tao cũng cõng mày đi học, vì mày là bạn tốt của tao mà”
Sau khi ăn xongov trái cây, A Byưh nói với bạn: “Mày đừng buồn nữa A Trâm à, dù trường có xa tao cũng cõng mày đi học, vì mày là bạn tốt của tao mà”
Nói rồi A Byưh lôi chiếc xe đạp hư của chị Y Thanh vứt ở góc nhà ra ngắm nghía
Nói lồi A Byưh lôi chiếc xe đạp hư của chị Y Thanh vứt ở góc nhà ra ngắm nghía
A Byưh nói sẽ xin chị Y Thanh tiền để sửa lại chiếc xe đạp, sẽ tập đi xe đạp cho kịp ngày khai trường
A Byưh nói sẽ xin chị Y Thanh tiền để sửa lại chiếc xe đạp, sẽ tập đi xe đạp cho kịp ngày khai trường
Nhìn chiếc xe gỉ sét tôi chợt chạnh lòng
Nhìn chiếc xe gỉ sét tôi cợt chạnh lòng
Nhưng khi nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh và to tròn của A Byưh, tôi biết cậu bé sẽ làm được
Nhu7ng khi nhi2n tha83ng va2o d9o6i ma81t d9en nha1nh va2 to tro2n cu3a A Byu7h, to6i bie61t ca65u be1 se4 la2m d9u7o75c
Vì cậu đã hứa: mãi là đôi chân của bạn
Vi2 ca56u d9a4 hu17a: ma4i la2 d9o6i cha6n cu3a ba5n
Hôm ấy, chiều thứ bảy, em sang nhà ngoại chơi
Hôm ấy, chiều thứ bảy, em sang nhà ngoại chơi
Khi đi đến gần đồn công an, một sự việc xảy ra làm em chú ý
Khi di den gan don cong an, mot su viec xay ra lam em chu y
Ngay trước cổng đồn, một người phụ nữ đang vừa khóc vừa nói gì đó với chú công an
Ngay truoc cong don, mot nguoi phu nu dang vua khoc vua noi gi do voi chu cong an
Người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, ăn mặc giản dị, tay xách một gói đồ
Nguwowfi phuj nuwx khoarng boosn muwowi tuoori, awn mawjc giarn dij, tay xasch moojt gosi ddoof
Còn chú công an khoảng hai mươi lăm tuổi
Co2n chu1 co6ng an khoa3ng hai mu7o7i la8m tuo36i
Người phụ nữ vẫn vừa khóc vừa cầu cứu chú công an:
Người bhụ nữ vẫn vừa khóc vừa cầu cứu chú công an:
- Chú ơi! Chú cứu tôi với
- Chú ơi! Cú cứu tôi ới
Bây giờ tôi biết làm sao đây!
Baay giowf tooi bieest lafm sao ddaay!
Chú công an ôn tồn nói với người phụ nữ:
Chus coong an oon toofn nosi vowsi nguwowfi phuj nuwx:
- Chị cứ bình tĩnh kể đầu đuôi sự việc
- Chị cứ bình tĩnh kể đầu đuôi sự việc
Chúng tôi sẽ giúp chị
Chúng tôi sẽ gúp chị
Người phụ nữ nức nở:
Người bhụ nữ nức nở:
- Tôi đưa cháu đi chợ để mua quần áo, sách vở chuẩn bị cho cháu vào năm học mới
- Toi dua chau di cho de mua quan ao, sach vo chuan bi cho chau vao nam hoc moi
Trả tiền xong, quay lại, tôi đã không thấy cháu đâu cả
Tra3 tie62n xong, quay la5i, to6i d9a4 kho6ng tha16y cha1u d9a6u ca3
Tôi tìm mấy vòng quanh nơi mua bán cũng không thấy
Tôi tìm mấy vòng quanh nơi mua bán cũng không thấy
Tôi lo quá không biết tính sao
Tôi lo quá không iết tín sao
Thế là tôi lại đây
The la toi lai day
Chú ơi! Chú giúp tôi với!
Chú ơi!e Chú giúp tôix với!vo
Chú công an hỏi:
Chú công an hỏi:
- Cháu bé là trai hay gái? Cháu mấy tuổi? An mặc thế nào?
- Cha1u be1 la2 trai hay ga1i? Cha1u ma61y tuo63i? An ma85c the61 na2o?
Người phụ nữ kể cho chú công an nghe
Ngườic phụ nữ kể cho chú công an nghe
Chú ghi ghi, chép chép
Chú ghi ghi, chép chép
Đúng lúc đó tôi thấy chị Lan, gần nhà tôi, tay dắt một đứa bé trai khoảng 5 tuổi đến cổng đồn công an
Đúng lúc đó tôi thấy chị Lan, gần nhà tôi, tay dắt một đứa bé trai khoảng 5 tuổi đến cổnguc đồn công an
Em bé vừa đi vừa khóc, mồ hôi nhễ nhại
Em be1 vu72a d9i vu72a kho1c, mo62 ho6i nhe64 nha5i
Chị Lan dùng khăn giấy lau cho em và nói với em điều gì đó
Chị Lan dùng chăn giấy rau tro em và nói với em điều gì đó
Vừa nhìn thấy bé trai, người phụ nữ mừng quýnh:
Vừa nhìn thấy pé chai, người phụ nữ mừng quýnh:
- Oi! Con tôi! Chú công an ơi! Cháu đây rồi! Người phụ nữ ôm chầm lấy con
- Oi! Con to6i! Chu1 co6ng an o7i! Cha1u d9a6y ro62i! Ngu7o72i phu5 nu47 o6m cha62m la61y con
Có lẽ mừng quá nên mất mục lúc sau người phụ nữ mới quay sang cảm ơn chị Lan rối rít:
Có lẽ mừng quá nên mất mục lúc sau người phụ nữ mới quay sang cảm ơn chị Lan rối rít:
- Cô cảm ơn cháu nhiều lắm! Nếu không có cháu bây giờ cô không biết sẽ làm sao?
- Cô cảm ơn cháu nhiều lắm! Nếu không có cháu bây giờ cô không biết sẽ làmil sao?
Chị Lan nhẹ nhàng đáp:
Chi Lan nhe nhang dap:
- Dạ, không có gì đâu cô ạ! Cháu sang nhà bạn
- Dạ, không có gì đâu cô ạ! Cháu sang nhà bạn
Trên đường đi, cháu thấy em đang ngồi bên gốc cây và khóc
Trên đường đi, tráu thấy em đang ngồi bên gốc cây và khóc
Cháu hỏi nhưng em không nhớ số nhà nên cháu không thể đưa em về nhà được
Cháu hỏi nhưng em không nhớ số nhàa nêne cháu không thể đưa em về nhà đượcy
Cháu quyết định đưa em đến đây để nhờ các chú công an giúp đỡ
Cháu quyt định đưa em đến đây để nhờ ác chú công an giúp đỡ
Người phụ nữ nói tiếp:
Ngu7o27i phu5 nu47 no1i tie16p:
- Cháu ngoan quá! Cháu tên gì? Cháu học lớp mấy?
- Chau ngoan qua! Chau ten gi? Chau hoc lop may?
Chị Lan chỉ cười, rồi xin phép về
Chị Lan chỉ cười,ix rồi xin phép về
Mọi người nhìn chị Lan bằng ánh mắt trìu mến
Mo5i ngu7o72i nhi2n chi5 Lan ba82ng a1nh ma81t tri2u me61n
Riêng tôi, tôi rất yêu quý chị Lan
Rie6ng to6i, to6i ra61t ye6u quy1 chi5 Lan
Chị không chỉ giúp đỡ bà con, cô bác lối xóm mà chị luôn sẵn sàng giúp đỡ tất cả mọi người
Chij khoong chir giusp ddoxw baf con, coo basc losoi xosm maf chij luoon sawxn safng giusp ddowx taast car moji nguwowfi
Tôi và thằng Hoàng con trai ông giáo đang chơi thì thấy lão Hạc đến
Tôi và thằng Hoàng con chai ông giáo đang chơi thì thấy lão Hạc đến
Sau trận ốm kéo dài hai tháng mười tám ngày, lão Hạc càng trở nên lọm khọm, ông vật vờ như chiếc bóng, trống thật thảm hại
Sau trận ốm kéo di hai tháng mười tám ngày, lão Hạc càng trở nên lọm khọm, ông vật vờ như chiếc bóng, trống thật thảm hi
Buổi sáng hôm ấy, ông lại sang nhà ông giáo
Buo63i sa1ng ho6m a61y, o6ng la5i sang nha2 o6ng gia1o
Vừa gặp ông giáo, lão nói ngay:
Vu72a ga85p o6ng gia1o, la4o no1i ngay:
- Cậu Vàng đi đời rồi, ông giáo ạ!
- Cau Vang di doi roi, ong giao a!
Nghe ông giáo ngạc nhiên hỏi, lão Hạc đau đớn nói:
Nghe ônga giáo ngạc nhiên hỏi,m lãod Hạc đau đớn nói:e
- Bán rồi! Họ vừa bắt xong
- Basn roofi! Hoj vuwfa baswt xong
Lão khẽ thở dài
Laxo khex thowr dafi