correct_text
stringlengths
7
737
error_text
stringlengths
5
950
Đôi mắt lão ầng ậng nước, lão cười như mếu
Đôi mắt rão ầng ậng nước, lão cười như mếu
Ông giáo gần như bị choáng, ái ngại nhìn lão Hạc, hỏi như có chuyện:
Ong giao gan nhu bi choang, ai ngai nhin lao Hac, hoi nhu co chuyen:
- Thế cậu Vàng cũng cho bắt à?
- The cau Vang cung cho bat a?
Thằng Mục và thằng Xiên đứng nấp sau cánh cửa
Thằng Mục và thằnguu Xiên đứng nấp sau cánh cửadk
Cậu Vàng từ ngoài vườn nghe tôi gọi vội chạy về, vẫy đuôi mừng ríu rít
Cậu Vàng từ ngoài vườn nghe tôi gọi vội chạy về, vẫy đuôi mừng ríu rít
Tôi cho nó ăn cơm, nó ăn một cách ngon lành
Tôi cho nó ăn cơm, nó ăn một cáchyx ngon lành
Bất ngờ thằng Xiên và thằng Mục từ sau tấm liếp xông ra nắm chặt lấy hai chân sau cậu Vàng dốc ngược lên
Bất ngờ thằng Xiên và thằng Mục từ sau tấm liếp xông ra nắm chặt lấy hai chân sau cậu Vàng dốc ngược lên
Loáng một lát, hai đứa đã trói chặt cả bốn chân cậu lại
Loasng moojt last, hai dduwsa ddax trosi chajwt car boosn chaan caaju laji
Bấy giờ cậu Vàng mới biết là cậu chết
Bấy giờ cậu Vàng mới biết là cậu chết
Cậu sùi bọt mép và rên ư ử, nghe thật thương tâm
Cậu sùi bọt mép và rên ư ử, nghe thật thương tâm
Cậu Vàng cứ nhìn tôi, cặp mắt đờ đẫn như vừa kêu cứu, vừa trách móc: “A! Lão già tệ lắm! Tỏi ăn ở với lão như thế đã suốt mấy năm trời, mà nay lão lại xử tệ với tôi như thế này à?”
Cậu Vàng cứ nhìn tôi, cặp mắt đờ đẫn như vừa kêu cứu, vừa trách móc: “A! Lão già tệ lắm! Tỏi ăn ở với lão như thế đã suốt mấy năm trời, mà nay lão lại xử tệ với tôi như thế này à?”
Ông giáo ạ, tôi tủi cực, đau khổ quá! Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi mà còn đi đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó!
Ông giáo ạ, tôi tủi cực, đau khổ quá! Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi mà còn đi đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi nỡ tâ lừa nó!
Mặt lão đột nhiên co rúm lại
Mặt rão đột nhiên co rúm lại
Lão khóc hu hu
Lão khóc hu hu
Cái đầu lơ phơ tóc bạc của lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít
Cái đầu rơ bhơ tóc bạc của rão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít
Ông giáo run run, nhẹ nhàng nắm lấy tay, nắm lấy vai lão Hạc, dìu lão ngồi xuống tấm phản, rồi an ủi người bạn già đáng thương:
Ong giao run run, nhe nhang nam lay tay, nam lay vai lao Hac, diu lao ngoi xuong tam phan, roi an ui nguoi ban gia dang thuong:
- Cụ cứ tưởng thế đấy, chớ nó chả hiểu gì đâu! Cụ bán cậu Vàng cho bọn thằng Xiên, thằng Mục là hóa kiếp cho cu cậu đấy!
- Cụ cứ tưởng thế đấy, chớ nó chả hiểu gì đâu! Cụ bn cậu Vàng cho bọn thằng Xiên, thằng Mục là hóa kiếp cho cu cậu đấy!
Đôi mắt nhăn nheo ướt đầm đìa, lão Hạc nhìn ông giáo rồi chua chát bảo:
Đôi mắt nhăn nheo ướt đầm đìa, lão Hạc nhìn ông giáo rồi chua chát bả:
- Ông giáo nói phải! Kiếp con chó là kiếp khổ thì ta hóa kiếp cho nó làm kiếp người, may ra có sung sướng hơn một chút
- Oong giaso nosi phari! Kieesp con chos laf kieesp khoro thif ta hosa kieesp cho nos lafm kiesep nguwowfi, may ra cos sung suwowsng hown mojot chust
kiếp người như kiếp tôi chẳng hạn!
kiếp người nh kiếp tôi chẳng hạn!
Ông giáo bùi ngùi
Ông giáo bùi ngùi
Hai người bạn láng giềng lặng lẽ nhìn nhau mà lòng thổn thức
Hai ngu7o72i ba5n la1ng gie62ng la85ng le4 nhi2n nhau ma2 lo2ng tho63n thu71c
Ngắm nhìn lão Hạc, nghe câu chuyện lão nói với ông giáo, lòng tôi buồn tê tái mà nghĩ về cuộc đời những người già cả, nghèo khổ và cô đơn
Ngắm nhìn rão Hạc, nghe câu chuyện lão nói với ông giáo, lòng tôi buồn tê tái mà nghĩ về cuộc đời những người già cả, nghèo khổ và cô đơn
Năm nay tôi đã ngoài bảy mươi tuổi, nhưng mỗi lần nghe đứa cháu nội hỏi về chuyện xưa khi minh còn nhỏ được chứng kiến ngày giặc Pháp đô hộ và câu chuyện Lão Hạc trong sách giáo khoa Ngữ văn 8 cháu học là có thật không, thì lòng tôi lại trào lên bao cảm xúc với kỷ niệm về người hàng xóm già
Năm nay tôi đã ngoài bảy mươi tuổi, nhưng ỗi lần nghe đứ cháu nội hỏi về chuyện xưa khi minh còn nhỏ được chứng kiến ngày giặc Pháp đô hộ và âu chuện Lão Hạc trong sách giáo khoa Ngữ văn 8 cháu học là có thật không, thì lòng tôi lại trào lên bao cảm xúc với kỷ nim về người hàng xóm già
Đó chính là nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn của Nam Cao
Đó chính là nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn củarp Nam Cao
Ký ức sâu đậm về lần ông lão kể chuyện bán chó cho thầy Thứ của tôi cứ hiện lên mồn một
Ký ức sâu đậm về lần ông lão kể truyện bán chó cho thầy Thứ của tôi cứ hiện lên mồn một
Ngày ấy tôi mới lên mười, xã hội hỗn loạn, nay thấy đánh nhau chỗ này, mai thấy Tây đi càn chỗ kia
Ngay ay toi moi len muoi, xa hoi hon loan, nay thay danh nhau cho nay, mai thay Tay di can cho kia
Thầy giáo Thứ đang dậy chúng tôi lớp đệ nhị ở trường làng bên, phải cho đám trò nghỉ
Tha26y gia1o Thu71 d9ang da65y chu1ng to6i lo71p d9e65 nhi5 o73 tru7o72ng la2ng be6n, pha3i cho d9a1m tro2 nghi3
Tôi không biết vì sao, chỉ thấy người ta láo pháo đồn rằng thầy tôi ghét Tây, ngán cảnh chúng dòm ngó trường lớp nên cho chúng tôi nghỉ
Tooi khoong bieest vif sao, chir thaasy nguwowfi ta laso phaso ddoofn rawfng thaafy tooi ghest Taay, ngasn carnh chusng dofm ngos truwofwng lowsp neen cho chusng tooi nghir
Ngày ngày thầy vẫn sang nhà lão Hạc trò chuyện với ông cụ
Ngày ngày thầy vẫn sang nhà lão Hạc trò chuyện với ông cụ
Tôi ở gần hay sang qua lại cùng thầy lúc giúp lão dọn nhà, lúc đùa nghịch với con chó Vàng
To6i o73 ga62n hay sang qua la5i cu2ng tha62y lu1c giu1p la4o do5n nha2, lu1c d9u2a nghi5ch vo71i con cho1 Va2ng
Không ngờ những chuyện thật về lão Hạc lại được thầy giáo tôi viết thành câu chuyện cảm động đến thế
Không ngờ những chuyện tật về lão Hạc lại được thầy giáo tôi viết thành câu chuyện cảm động đến tế
Cái cảnh lão Hạc kể với thầy tôi về chuyện bán chó là lúc tôi chứng kiến tất cả
Cái cảnh ão Hc kể với thầy tôi về chyện bán hó là lúc ôi chứng kiến tất c
Chả là hôm ấy, tôi đang giúp thầy nhặt đống khoai và lân la hỏi thầy về mấy chữ Hán khó hiểu
Chả là hm ấy, tôi ang giúp tầy nhặt đống khoai và lân la hỏi thầy về mấy chữ án khó hiểu
Thầy đang giảng cho tôi thì thấy lão Hạc tiến vào
hầy đang iảng cho ti thì thấy lo Hạc tiến ào
Cái dáng điệu gầy gò của lão, hôm nay trông buồn thảm quá
Ca1i da1ng d9ie65u ga62y go2 cu3a la4o, ho6m nay tro6ng buo62n tha3m qua1
Vừa nhìn thấy thầy Thứ, lão đã báo ngay:
Vufwa nhifn thaasy thafay Thusw, laxo ddax baso ngay:
- Cụ bán rồi?
- Cụ bán rồi?
Lão Hạc cố làm ra vẻ vui vẻ nhưng tôi thấy lão cười như mếu và đôi mắt ầng ậng nước
Lão Hạc cố làm ra vẻ vui vẻ nhưng tôi thấy lão cười như mếu và đôi mắt ầng ậng nước
Thầy tôi chắc cũng ái ngại cho lão nên chỉ ôm đôi bờ vai lão vỗ nhẹ như đồng cảm
Thay toi chac cung ai ngai cho lao nen chi om doi bo vai lao vo nhe nhu dong cam
Tôi thấy đôi mắt của thầy Thứ cũng như muốn khóc
Ti hấy đôi mắ của thầy Thứ cũng như muốn khóc
Thầy hỏi lão Hạc:
Thaafy hori laxo Hajc:
- Thế nó cho bắt à?
- Thees nos cho bawst af?
Những nếp nhăn xô lại với nhau ép cho nước mắt chảy ra
Những nếp nhăn xô lại với nhau ép cho nước mắt chảy ra
Cái đầu lão nghẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít
Ca1i d9a26u la4o nghe5o ve62 mo65t be6n va2 ca1i mie65ng mo1m me1m cu3a la4o me61u nhu7 con ni1t
Lão hu hu khóc
Lao hu hu khoc
Ông giáo ơi!
Ôg giáo i!
Nó có biết gì đâu! Nó thấy tôi gọi thì chạy ngay về vẫy đuôi mừng
No co biet gi dau! No thay toi goi thi chay ngay ve vay duoi mung
Tôi cho nó ăn cơm
Tôi tro nó ăn cơm
Nó đang ăn thì thằng Mục nấp trong nhà, ngay đằng sau nó, tóm lấy, hai cẳng sau nó dốc ngược nó lên
No dang an thi thang Muc nap trong nha, ngay dang sau no, tom lay, hai cang sau no doc nguoc no len
Cứ thế là thằng Mục và thằng Xiên, hai thằng chỉ loay hoay một lúc đã trói chặt cả bốn chân nó lại
Cuws thees laf thawfng Mujc vaf thafwng Xieen, hai thawfng chir loay hoay mojot lusc ddax trosi chajwt car boosn chaan nos laji
Bây giờ cu cậu mới biết là cu cậu chết!
Baay giowf cu caaju moswi bieset laf cu caaju cheest!
Này! ông giáo ạ! Cái giống nó cũng khôn! Nó cứ nằm im như trách tôi, nó kêu ư ử, nhìn tôi như muốn bảo rằng "A! Lão già tệ lắm! Tôi ăn ở với lão như thế mà lão đối xử với tôi như thế này à?"
Nafy! oong giaso aj! Casi gioosng nos cuxng khoon! Nos cuws nawfm im nhuw trasch tooi, nos keeu uw urw, nhifn tooi nhuw muoson baro rawfng "A! Laxo giaf teej lawsm! Tooi awn orw vowsi laxo nhuw these maf laxo ddoosi xuwr vowsi tooi nhuw thees nafy af?"
Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó!
Thi2 ra to6i gia2 ba82ng na2y tuo63i d9a62u ro62i co2n d9a1nh lu72a mo65t con cho1, no1 kho6ng ngo72 to6i no74 ta6m lu27a no1!
Thầy Thứ lại an ủi lão:
Thaafy Thuws laji an uri laxo:
- Cụ cứ tưởng thế chứ nó chẳng hiểu gì đâu! Vả lại ai nuôi chó mà chả bán hay giết thịt! Ta giết nó chính là ta hoá kiếp cho nó đấy
- Cu cu tuong the chu no chang hieu gi dau! Va lai ai nuoi cho ma cha ban hay giet thit! Ta giet no chinh la ta hoa kiep cho no day
Hoá kiếp để cho nó làm kiếp khác
Hoa kiep de cho no lam kiep khac
Lão Hạc chua chát bảo:
Lão Hạc trua trát pảo:
- Ông giáo nói phải! Kiếp con chó là kiếp khổ thì ta hoá kiếp cho nó để nó làm kiếp người, may ra nó sung sướng hơn một chút
- Ông giáo nói phải! Kiếp con chó là kiếpa khổ thì ta hoá kiếp cho nó để nó làm kiếp người, may ra nó sung sướng hơn một chúts
Kiếp người như tôi chẳng hạn!
Kiep nguoi nhu toi chang han!
Câu nói của lão làm tôi bùi ngùi, thầy Thứ hạ giọng:
Câu nói của lão làm tôi bùi ngùi, thầy Thứ hạ giọng:
- Kiếp ai cũng thế thôi, cụ ạ! Cụ tưởng tôi sung sướng hơn chăng?
- Kiếp ai cũng thế thôi, cụ ạ! Cụ tưởng tôi xung xướng hơn chăng?
- Thế thì không biết nếu kiếp người cũng khổ nốt thì ta nên làm kiếp gì cho thật sướng?
- Thế thì không biết nếu kiếp người cũng khổ nốtgo thì ta nên làm kiếp gì cho thật sướng?
Lão cười và ho sòng sọc
Lão cười và ho sòngy sọc
Thầy tôi nắm lấy cái vai gầy của lão, ôn tồn bảo:
Thafay tooi nawsm laasy casi vai gaafy cura laxo, oon toofn baro:
- Chẳng kiếp gì sung sướng thật, nhưng có cái này là sung sướng: Bây giờ cụ ngồi xuống phản chơi, tôi đi luộc mấy củ khoai lang, nấu một ấm nước chè tươi thật đặc, ông con mình ăn khoai, uống nước chè, rồi hút thuốc lào
- Chẳng kiếp gì sung sướng thật, nhưng có cái này là sung sướng: Bây giờ cụ ngồi xuống phản chơi, tôi đi luộc mấy củ khoai lang, nấu một ấm nước chè tươi thật đặc, ông con mình ăn khoai, uống nước chè, rồi hút thuốc lào
thế là sung sướng
thees laf sung suwowsng
Hôm nay là một ngày khá là đẹp, mặt trời chiếu những tia nắng xen qua kẽ lá
Hôm nay là một ngày khá là ẹp, mặt tri chiếu những tia nắng xen qua kẽ lá
Tôi đang lụi hụi nấu ăn, còn chồng thì chăm chú ngồi đọc sách
Tooi ddang luji huji naasu awn, cofn chofong thif chawm chus ngoofi ddojc sasch
Chợt từ xa, lão Hạc với dáng vẻ buồn bã từ từ tiến lại gần nhà tôi, không biết có chủ ý gì mà lão qua đây
Chowjt tuwf xa, laxo Hajc vowsi dasng ver buoofn bax tufw tuwf tieesn laji gaafn nhaf tooi, khoong bieset cos chur ys gif maf laxo qua ddaay
Tò mò tôi ló đầu ra hóng chuyện
Tò mò tôi ló đầu ra hóng chuyện
Vừa đến cửa, lão nói với chồng tôi, gương mặt hốc hác cúi cằm xuống:
Vừa đến cửa, rão nói với chồng tôi, gương mặt hốc hác cúi cằm xuống:
- Cậu Vàng đi rồi ông Giáo ạ!
- Cậu Vàng đi rồiti ôngim Giáovo ạ!
À thì ra lão qua đây để nói về con chó mà lão cưng, lão thương như vàng ấy
À thì ra ão ua đây để nói về con chó mà lo cưng, lão thương hư vàng ấy
Không tránh khỏi sự ngạc nhiên, ông nhà hỏi:
Không tránh chỏi sự ngạc nhiên, ông nhà hỏi:
- Cụ đã bán rồi à?
- Cu5 d9a4 ba1n ro62i a2?
- Vâng, tôi bán rồi
- Vâng, ôi bn ri
Lão nói với giọng bùi ngùi, gương mặt lão cố tỏ ra vui vẻ nhưng thật ra trong lòng đau đớn đến tột cùng
Lão nói vớiks giọnge bùi ngùi, gương mặt lão cố tỏ ra vui vẻ nhưng thật ra trong lòng đau đớn đến tột cùng
Lão cười, cười một cách quái dị, lão cười mà cứ như mếu
Lao cuoi, cuoi mot cach quai di, lao cuoi ma cu nhu meu
Trên đôi mắt đầy ắp những khổ cực bắt đầu ngân ngấn nước, đỏ hoe
Trênor đôi mắt đầy ắp những khổ cực bắt đầu ngân ngấn nước, đỏ hoe
Ông nhà tôi xót xa lắm, rót ly rượu mời lão rồi hỏi tiếp:
Ông nhà tôi xót xa lm, rót ly rượu mời lão ri hỏi tiếp
- Vậy nó cho bắt à?
- Va65y no1 cho ba81t a2?
Câu hỏi này có lẽ đã vô tình đụng vào nỗi đau mà lão Hạc cố chôn vùi
Câu hỏi này có lẽ đã vô tình đụng vào nỗi đau mà lão Hạc cố chôn vùi
Lão bắt đầu khóc, lão khóc hu hu như một đứa trẻ, khóc như chưa từng được khóc
Lão bắt đầu khóc, ão khc hu hu nư một đứa trẻ, khó như chưa từng được khóc
Nước mắt chan hòa với nỗi đau khiến lòng lão quặn lại, tim đau từng hồi
Nước mắt chan hòa vi nỗ đau khiến lòng lão quặn lại, tim đau từng hồi
Những giọt nước mắt ấy tưởng chừng sẽ không có ở cái tuổi gần đất xa trời như lão, ấy vậy mà lại rơi vì trót lừa một con chó, lão nghẹn ngào:
Những dọt nước mắt ấy tưởng chừng sẽ không có ở cái tuổi gần đất xa trời như lão, ấy vậy mà lại rơi vì trót lừa một con chó, lão nghẹn ngào:
Nó có biết gì đâu
No1 co1 bie61t gi2 d9a6u
Nghe gọi về ăn cơm thì vẫy đuôi lật đật chạy về
Nghe gọ về ăn cơm thì vẫy đuôi lật ật chạy về
Đang ăn thì thằng Mục và thằng Xiên trốn từ phía sau túm lấy cu cậu, loay hoay một lát là trói chặt cả bốn chân
Dang an thi thang Muc va thang Xien tron tu phia sau tum lay cu cau, loay hoay mot lat la troi chat ca bon chan
Cái giống nó cũng khôn, biết mình bị bắt nên im lặng, chỉ kêu ư ử như muốn oán trách tôi vì sao lại đối xử tệ với nó như vậy
Cái giống nó cũng khôn, biết mình bị bắt nên im lặng, chỉ kêu ư ử như muốn oá trác tôi vì sao lại đối xử tệ với nó như vậy
Ông giáo à! Ngay cả tôi cũng không hiểu vì sao mình bằng tuổi này rồi mà lại nhẫn tâm đi lừa một con chó, phản bội người bạn thân duy nhất của mình
Ông giáo à! Ngay cả tôi cũng không hiểu vì sao mình bằng tuổi này rồi mà lại nhẫn tâm đi lừa một con chó, phản bội người bạn thân duy nhất của mình
Tôi thấy ân hận quá! Lão vừa nói vừa đấm thình thịch vào ngực mình, nước mát cứ thế mà rơi trên gương mặt xương xương, gầy gầy
To6i tha61y a6n ha65n qua1! La4o vu72a no1i vu72a d9a16m thi2nh thi5ch va2o ngu57c mi2nh, nu7o71c ma1t cu71 the61 ma2 ro7i tre6n gu7o7ng ma85t xu7o7ng xu7o7ng, ga26y ga26y
Lão cấu xé, dằn vặt bản thân để thỏa nỗi đau đang cồn cào tận đáy lòng
Lão cấu xé, dằn vặt bản thân để thỏa nỗi đau đang cồn cào tận đá lòng
Nhìn lão thế này, ông nhà tôi thấy đau lòng lắm, ông ôm lão mà khóc cùng và tôi thấy thương lão Hạc biết bao!
Nhìn lã thế này, ông nhà tôi thấy đau lòng lắm, ông ôm lão mà khóc cùng và ti thấy thương lo Hạc biết bao!
Người ngoài nhìn vào có thể sẽ nghĩ lão không được bình thường, không khóc vì khổ thì thôi chớ ai đời lại đi khóc vì bán chó
Người ngoài nhìn vào có thể sẽ nghĩ lão không được bình thường, không khóc vì khổ thì thôiq chớ ai đời lại đi khóc vì bán chó
Bản thân tôi trước đây cũng nghĩ lão già rồi nên không còn minh mẫn, có tiền không tiêu, có ruộng vườn không bán, có chó không giết
Bản thân tôi trước đây cũng nghĩ lão già rồi nên không còn minh mẫn, có tiền không tiêu, có ruộng vườn không bán, có chó không giết
nhưng bây giờ hiểu rõ sự tình, tôi thấy thương cho hoàn cảnh lão lắm
nhưng bây giờ iểu rõ sự tình, tôi thấy thương cho hoàn cảnh lão lắm
Vợ mất sớm, nhà nghèo, con trai thì không lấy được vợ, đứa con trai duy nhất phẫn chí bỏ đi phụ đồn điền cao su không biết khi nào về
Vo mat som, nha ngheo, con trai thi khong lay duoc vo, dua con trai duy nhat phan chi bo di phu don dien cao su khong biet khi nao ve
Lão phải sống hiu quạnh cùng con chó là kỉ niệm mà người con trai để lại, lão cưng nên gọi là “cậu Vàng”
Lao phai song hiu quanh cung con cho la ki niem ma nguoi con trai de lai, lao cung nen goi la “cau Vang”
Nhưng vì muốn giữ lại mảnh vườn cho con, lão đứt ruột bán đi cậu Vàng dù trong lòng đau như cắt
Nhung vi muon giu lai manh vuon cho con, lao dut ruot ban di cau Vang du trong long dau nhu cat