correct_text
stringlengths
7
737
error_text
stringlengths
5
950
Giờ thì chị có thể cho em xin tí cháo và chút sữa pha ít rượu vang đỏ và - khoan - đưa cho em chiếc gương tay trước đã, rồi xếp mấy chiếc gối lại quanh em, để em ngồi dậy xem chị nấu nướng
Gio thi chi co the cho em xin ti chao va chut sua pha it ruou vang do va - khoan - dua cho em chiec guong tay truoc da, roi xep may chiec goi lai quanh em, de em ngoi day xem chi nau nuong
Một tiếng đồng hồ sau, tôi vui vẻ chia sẻ ước mơ của mình:- Chị Xiu thân yêu ơi, một ngày nào đó em hi vọng sẽ được vẽ vịnh Na - plơ
Một tiếng đồng hồ sau, tôi vui vẻ chia sẻ ước mơ của mình:- Chị Xiu thân yêu ơi, một ngày nào đó em hi vọng sẽ được vẽ vịnh Na - plơ
Buổi chiều, bác sĩ tới và khi ông ra về, chị Xiu dặn tôi nằm nghỉ cho khỏe để chị ấy ra trả tiền khám cho ông ấy
Buổi chiều, bác sĩ tới và khi ông ra về, chị Xiu dặn tôi nằm nghỉ cho khỏe để chị ấy ra trả tiền khám cho ông ấy
Chiều hôm sau, khi tôi đang vui vẻ đan một chiếc khăn choàng len màu xanh thẫm rất vô dụng thì chị Xiu chậm rãi tiến lại gần và bất ngờ nhào vào ôm lấy tôi lẫn những chiếc gối
Chiều hôm sau, khi tôi đang vui vẻ đan một chiếc khăn choàng len màu xanh thẫm rất vô dụng thì ch iu chậm rãi tiến lại gần và bất ngờ nhào vào ôm lấ tôi lẫn những chiếc gi
- Chị có chuyện này muốn nói với em, con chuột bạch của chị
- Chi5 co1 chuye65n na2y muo61n no1i vo71i em, con chuo65t ba5ch cu3a chi5
Cụ Bơ - men đã chết vì sưng phổi hôm nay ở bệnh viện rồi
Cụ Bơ - men đã chết vì sưn phổ hôm nay ở bệnh viện rồi
Cụ ốm chỉ có hai ngày
Cụ ốm ch có hi ngày
Buổi sáng ngày thứ nhất, bác gác cổng thấy cụ ốm nặng trong căn phòng của cụ ở tầng dưới
Buo63i sa1ng nga2y thu71 nha61t, ba1c ga1c co63ng tha61y cu5 o61m na85ng trong ca8n pho2ng cu3a cu5 o37 ta62ng du7o71i
Giày và áo quần của cụ ướt sũng và lạnh buốt
Giày và áo quần của cụ ớt sũng và lạnh but
Chẳng ai hình dung nổi cụ đã ở đâu trong một đêm khủng khiếp như thế
Chẳng ai hình dung nổi cụ đã ở đâu trong một đêm khủng khiếp như thế
Nhưng rồi người ta tìm thấy một chiếc đèn bão vẫn còn thắp sáng và một chiếc thang đã bị lôi ra khỏi chỗ để của nó, và vài chiếc bút lông rơi vung vãi, và một bảng pha màu có màu xanh và màu vàng trộn lẫn với nhau, và - em thân yêu ơi, em hãy nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn chiếc lá thường xuân cuối cùng ở trên tường
Nhưng rồi người ta tìm thấy một chiếc đèn bão vẫn còn thắp sáng và một chiếc thang đã bị lôi ra khỏi chỗ để của nó, và vài chiếc bút lông rơi vung vãi, và một bảng pha màu có màu xanh và màu vàng trộn lẫn với nhau, và - em thân yêu ơi, em hãy nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn chiếc lá thường xuân cuối cùng ở trên tường
Em có lấy làm lạ tại sao chẳng bao giờ nó rung rinh hoặc lay động khi gió thổi không? Ổ, em thân yêu, đó chính là kiệt tác của cụ Bơ - men, - cụ vẽ nó ở đấy vào cái đêm mà chiếc lá cuối cùng đã rụng
Em có lấy làm lạ tại sao chẳng bao giờ nó rug rih hoặc lay động khi gió thổi không? Ổ, em thân yêu, đó chính là kiệt tá của cụ Bơ - men, - cụ vẽ nó ở đấy vào cái đêm mà chiếc lá cuối cùng đã rụng
Tôi đã hết sức bàng hoàng, sửng sốt
Tôi đã hết sức bàng hoàng, sửng sốt
Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này
Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này
Hai giọt lệ lăn dài trên bờ mi ướt đẫm nước chậm rãi, đều đặn rồi nhỏ một tiếng tách xuống mặt đất
Hai gio5t le56 la8n da2i tre6n bo27 mi u7o71t d9a64m nu7o71c cha56m ra4i, d9e62u d9a85n ro62i nho3 mo65t tie16ng ta1ch xuo61ng ma85t d9a16t
Đã ba năm trôi qua nhưng tôi vẫn luôn trách mình, cảm thấy ân hận và luôn đặt câu hỏi vì sao
Đã ba năm trôi qua nhưng tôi vẫni luôn trách mình,u cảmea thấy ân hận và luôn đặt câu hỏi vì sao
Vì tôi mà cụ Bơ - men đã phải hi sinh tính mạng để cứu tôi ư? Tại sao cụ lại làm như thế hỡi cụ ơi? Con cảm ơn cụ nhiều lắm, nhờ cụ tiếp sức mạnh nên con mới dám sống tiếp, vững vàng bước đi trên con đường mà con đã định, khám phá ra biết bao điều mới lạ, gặp gỡ được nhiều người! Con xin hứa sẽ sống thật hạnh phúc để x...
Vì tôipi mà cụ Bơ - men đã phải hian sinh tính mạng để cứu tôi ư? Tại sao cụ lại làm như thế hỡi cụ ơi? Con cảm ơn cụ nhiều lắm, nhờ cụ tiếp sức mạnh nên con mới dám sống tiếp, vững vàng bước đi trên con đường mà con đã định, khám phá ra biết bao điều mới lạ, gặp gỡ được nhiều người! Con xin hứa sẽ sống thật hạnh phúc ...
Giao thừa của năm nay đã đến
Giao thu27a cu3a na8m nay d9a4 d9e61n
Cái rét cắt da cắt thịt cũng len lỏi vào mọi ngóc ngách của thành phố
Cái réty cắtri da cắt thịt cũng len lỏi vàoda mọi ngóc ngách của thành phốog
Với những tâm hồn cô đơn, cái lạnh là một điều gì đó rất tàn nhẫn, giống như chiếc roi quật vào tim
Voi nhung tam hon co don, cai lanh la mot dieu gi do rat tan nhan, giong nhu chiec roi quat vao tim
Gió lạnh đã tràn về, chiếc lá hiếm hoi còn sót lại trên cành cũng chao đảo nghiêng mình vì gió
Gióyc lạnh đã tràn về,at chiếc lá hiếm hoi còn sót lại trên cành cũng chao đảo nghiêng mình vì gió
Tôi là một cô bé bán diêm trên đường phố để kiếm tiền
Tôi là một cô bé bán diêm trên đường phố để kiếm tiền
Trước đây gia đình tôi có tất cả bốn người là bà, bố mẹ và tôi nhưng bây giờ chỉ còn lại bố và tôi, mẹ tôi và bà đã mất từ sớm, còn bố thì lại nghiện rượu và mỗi lần bố say bố sẽ mắng rủa tôi
Trước đây gia đình tôi có tất cả bốn người là bà, bố mẹ và tôi nhưng bây giờ chỉ còn lại bố và tôi, mẹ tôi và bà đã mất từ sớm, còn bố thì lại nghiện rượu và mỗi lần bố say bố sẽ mắng rủa tôi
Tôi không chỉ đi bán diêm để kiếm tiền mà nhiều khi còn phải đi xin người ta bố thí cho mình
Tôi không trỉ đi bán diêm để kiếm tiền mà nhiều khi còn phải đi xin người ta bố thí cho mình
Nhưng hôm nay có lẽ nào vì hôm nay là giao thừa mà trời đã tối tôi vẫn chưa bán được que nào, người bố thí cho tiền cũng không có ai, cho nên tôi không dám trở về nhà vì bố nhất định sẽ đánh tôi, không có tiền thì lấy đâu để mua rượu uống
Nhu7ng ho6m nay co1 le4 na2o vi2 ho6m nay la2 giao thu72a ma2 tro27i d9a4 to61i to6i va64n chu7a ba1n d9u7o75c que na2o, ngu7o72i bo61 thi1 cho tie62n cu4ng kho6ng co1 ai, cho ne6n to6i kho6ng da1m tro37 ve62 nha2 vi2 bo61 nha61t d9i5nh se4 d9a1nh to6i, kho6ng co1 tie26n thi2 la61y d9a6u d9e63 mua ru7o57u uo16ng
Bây giờ nếu có ai hỏi tôi quà năm mới tuyệt vời nhất là gì? Thì tôi chẳng ngần ngại mà nói món quà tuyệt vời nhất của năm mới là giây phút tôi tìm được một ánh sáng mới thay cho những que diêm
Ba6y gio72 ne61u co1 ai ho3i to6i qua2 na8m mo71i tuye56t vo72i nha61t la2 gi2? Thi2 to6i cha38ng nga26n nga5i ma2 no1i mo1n qua2 tuye65t vo72i nha16t cu3a na8m mo71i la2 gia6y phu1t to6i ti2m d9u7o75c mo65t a1nh sa1ng mo71i thay cho nhu74ng que die6m
Nhưng không vì thế mà tôi không cảm ơn những que diêm bé nhỏ và rực sáng, đã biến những ước mơ của tôi trở thành hiện thực và mang đến cho tôi niềm hạnh phúc mà tôi hằng ước ao
Nhưng không vì thế mà tôi không cảm ơn những que diêm bé nhỏ và rực sáng, đã biến những ước mơ của tôi trở thành hiện thực và mang đến cho tôiri niềm hạnh phúc mà tôiu hằng ước ao
Vào đêm giao thừa ấy, trời rất lạnh và tuyết rơi xối xả
Vào đêm giao thừa ấy, trời rất lạnh và tuyết rơi xối xả
Tớ đầu trần, chân đất cùng những gói diêm vẫn lang thang dọc phố mặc cho những bông tuyết đang rơi đầy trên mái tóc của mình
Tớ đầu trần, chân đất cùng những gói diêm vẫn lang thang dọc phố mặc cho những bông tuyết đang rơi đầy trên mái tóc của mình
Tớ không dám về nhà vì sợ bố đánh, vả lại ở nhà cũng chẳng hơn gì cả
Tows khoong dasm vefe nhaf vif sowj boos ddasnh, var laji owr nhaf cuxng charwng hown gif car
Các cửa sổ đã sáng đèn và mùi ngỗng quay thơm lừng toả ra
Cac cua so da sang den va mui ngong quay thom lung toa ra
Cuộn người trong góc giữa hai ngôi nhà nhưng tay chân tớ vẫn đóng băng vì lạnh, tớ chợt nghĩ biết đâu bật diêm lên sẽ tốt hơn, chí ít cũng có thể sưởi ấm những ngón tay
Cuộn người trong góc giữa hai ngôi nhà nhưng tay chânoh tớ vẫn đóng băng vì lạnh, tớ chợt nghĩ biết đâuko bật diêm lên sẽ tốt hơn, chí ít cũng có thể sưởik ấm những ngón tay
Tớ quyết định bật diêm
Tớ quyết định pật giiêm
Que thử nhất bật lên, hơ tay trên ngọn lửa nhỏ em tưởng mình đang ngồi trước chiếc lò sưởi
Que thuwr nhaast baajt leen, how tay treen ngojn lurwa nhor em tuwowrng mifnh ddang ngofoi truwowsc chiesec lof suwowri
Lửa vụt tắt, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở
Lua vut tat, chi con lai trong tay em la nua que diem chay do
Tớ bật que diêm thứ hai, bức tường thứ trước mặt bỗng trở nên trong suốt khiến tớ có thể nhìn thấy trong nhà một bàn ăn phủ khăn trắng với con ngỗng quay
Tớ bật que diêm thứ hai, bức tường thứ trước mặt bỗng trở nên trong suốt khiến tớ có thể nhìn thấy trong nhà một bàn ăn phủ khăn trắng với con ngỗng quay
Nhưng điều khiến tớ thấy lạ nhất là con ngỗng quay tự dưng từ trên đĩa nhảy xuống rồi tiến về phía em với con dao cắm trước ngực
Nhưng điều khiếnyx tớ thấy lạ nhất là con ngỗng quay tự dưng từ trên đĩa nhảy xuống rồi tiếni về phía em với con dao cắm trước ngực
Bỗng que diêm phụt tắt, tớ không còn thấy gì nữa ngoài bức tường dày tối tăm, lạnh lẽo ngay trước mắt
Bỗng que diêm phụt tắt, tớ không còn thấy gì nữa ngoài bức tường dày tối tăm, lạnh lẽo ngay trước mắt
Tớ bật thêm que nữa, và tớ thấy mình đang ngồi trước cây thông Noel trang hoàng
Tớ pật thêm que nữa, và tớ thấy mình đang ngồi trước cây thông Noel trang hoàng
Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, tớ thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao
Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, tớ thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao
Rồi tớ thấy một vì sao rơi xuống, "chắc có ai đó vừa mới từ giã cõi đời", tớ nghĩ thế vì tớ nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý tớ trên cõi đời này
Rồi tớ thấy một vì xao lơi xuống, "chắc có ai đó vừa mới từ giã cõi đời", tớ nghĩ thế vì tớ nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý tớ trên cõi đời này
Tớ lại bật tiếp que diêm thứ tư, ánh sáng bao trùm, trước mặt tớ một vầng sáng hiện ra, và
To71 la5i ba65t tie16p que die6m thu71 tu7, a1nh sa1ng bao tru2m, tru7o71c ma85t to17 mo56t va26ng sa1ng hie65n ra, va2
bà tớ đang đứng đó, mỉm cười hiền lành và âu yếm
ba2 to17 d9ang d9u71ng d9o1, mi3m cu7o72i hie62n la2nh va2 a6u ye61m
"Bà ơi!", tớ khóc nấc lên, "Bà mang cháu cùng đi nhé! Cháu biết bà sẽ bỏ rơi cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi ấm áp kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ"
"Baf owi!", tows khosc naasc leen, "Baf mang chasu cufng ddi nhes! Chasu bieest baf sex bor rowi chasu khi que dieem chasy heest, baf sex bieesn maast nhuw chieesc lof suwowri asam asp kia, nhuw chus ngooxng quay vaf caay thoong ruwjc rowx"
Tớ nức nở khóc, rồi tớ đốt hết những que diêm trong bao để níu kéo bà ở lại
Tớ nức nở chóc, lồi tớ đốt hết những que diêm trong bao để níu kéo bà ở lại
Tớ chưa bao trông thấy bà đẹp lão và cao lớn đến thế
Tớ chưabq bao trônge thấyso bà đẹpex lão và cao lớn đến thế
Bà ôm tớ trong vòng tay rùi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, sa mặt đất dần dần, tớ đã đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau
Bà ôm tớ trong vòng ay rùi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, sa mặt ất dần dần, tớ đã đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau
Sáng hôm sau, người ta thấy tớ đang ngồi tựa vào tường, má ửng hồng, nụ cười nở trên môi
Sáng hôm sau, người ta thấy tớ đang ngồi tựa vào tường,ol má ửng hồng, nụ cười nở trên môi
Mọi người ai cũng nghĩ tớ đốt diêm để sưởi ấm cho mình nhưng chẳng ai biết được những điều kì diệu mà tớ đã nhìn thấy nhờ những que diêm đó
Mo5i ngu7o72i ai cu4ng nghi4 to71 d9o61t die6m d9e63 su7o73i a61m cho mi2nh nhu7ng cha38ng ai bie61t d9u7o57c nhu74ng d9ie62u ki2 die56u ma2 to71 d9a4 nhi2n tha61y nho72 nhu74ng que die6m d9o1
Đêm giao thừa năm ấy
Đêm giaopy thừave năm ấy
Cái rét cắt da cắt thịt cứ len lỏi khắp mọi ngóc ngách, nẻo đường của thành phố
Cái rét cắte da cắt thịt cứ len lỏi khắp mọi ngóc ngách,a nẻog đường củag thành phố
Cái lạnh vốn dĩ thật tàn nhẫn, và nhất là đối với những tâm hồn cô đơn, nó lại càng như chiếc roi quất từng nhát vào tim
Cái lạnh vốn dĩ thật tàn nhẫn, và nhấty là đối với những tâm hồn cô đơn, nó lại càng như chiếc roi quất từng nhát vào tim
Gió lại tràn về, khiến một chiếc lá hiếm hoi còn sót lại trên cành - chao đảo nghiêng mình
Gios laji trafn vefe, khieesn mojot chiesec las hieesm hoi cofn sost laji treen cafnh - chao ddaro nghieeng mifnh
Được sinh ra, được sống, rồi phải đến lúc rời cành, kết thúc một cuộc đời không vướng bận, ngẫm suy
Được sinh ra, được sống, rồi phải đến lúc rời cành, kết thúco một cuộc đời không vướng bận, ngẫm suy
vậy là đã tròn sứ mệnh của lá
vajay laf ddax trofn suws mejenh cura las
Nhưng có lẽ cuộc đời tôi không vô vị như thế, cuộc đời của một cô bé bán diêm
Nhưng có lẽ cuộc đời tôi không vô vị như thế, cuộc đời của một cô bé bán diêm
Bà và mẹ tôi mất sớm, bố tôi lại nát rượu, cứ mỗi lần tôi uống say lại mắng nhiếc, chửi rủa tôi
Bà và mẹ tôi mất sớm, bố tôi lại nát rượu, cứ mỗi lần tôi uống say lại mắng nhiếc, chửi rủa tôi
Nhà nghèo, tôi phải đi bán diêm trên phố để kiếm sống, có khi phải xin người ta bố thí cho nữa, những hôm nay tôi không bán được que diêm nào cả, cũng chẳng có ai bố thí cho đồng nào, tôi không dám về nhà
Nha2 nghe2o, to6i pha3i d9i ba1n die6m tre6n pho61 d9e63 kie61m so61ng, co1 khi pha3i xin ngu7o72i ta bo61 thi1 cho nu47a, nhu47ng ho6m nay to6i kho6ng ba1n d9u7o57c que die6m na2o ca3, cu4ng cha83ng co1 ai bo61 thi1 cho d9o62ng na2o, to6i kho6ng da1m ve62 nha2
Tôi sợ bố, bố nhất định sẽ đánh tôi
Tôi sợ bố, ố nất định sẽ đánh tôi
Tuyết cứ thế rơi xuống, rơi một cách vô tình, nó dường như đã không để ý rằng tôi đã lạnh đến mức nào
Tuyết cứ thế rơi xuống, ri một cách vô ình, nó dường như đã không để ý rằng tôi đã lạnh đến mức nào
Bộ quần áo rách rưới mà tôi mặc trên người cũng không nào giúp tôi ấm lên được
Bộ quần áo rách rưới mà tôi mặc trên người cũng không nào giúp tôi ấm lên được
Tôi phải lê đôi chân trần trên hè phố
Toi phai le doi chan tran tren he pho
Đôi dép cũ rích của tôi sáng nay bị lũ nhóc ngoài phố nghịch ngợm dấu đi mất
Đôi dép cũ ích của tôi sáng nay bị lũ nhóc ngoài phố nghịch ngợm dấu đi mất
Trời lạnh như cắt
Trờib lạnhub như cắt
Hai bàn chân của tôi sưng tím cả lên
Hai ba2n cha6n cu3a to6i su7ng ti1m ca3 le6n
Tôi cố lê từng bước sát dưới mái hiên cho đỡ lạnh, thỉnh thoảng tôi lại ngước nhìn đám đông hờ hững qua lại, nửa van xin, nửa ngại ngùng
Toi co le tung buoc sat duoi mai hien cho do lanh, thinh thoang toi lai nguoc nhin dam dong ho hung qua lai, nua van xin, nua ngai ngung
Không hiểu sao tôi chỉ bán có một xu một hộp diêm như mọi ngày mà đêm nay không ai thèm hỏi đến
Không hiểu sao tôi chỉ bán có một xu một hộp diêm như mọi ngày mà đêm nay không ai thèm hỏi đến
Càng về đêm, trời càng lạnh
Cafng vefe ddeem, trowfi cafng lajnh
Tuyết vẫn cứ rơi đều trên hè phố
Tuyết vẫn cứ rơi đều trên hè phố
Tôi thấy người mệt lả
Tôi thấy người mệt lả
Đôi bàn chân bây giờ tê cứng, không còn chút cảm giác
Đôi bàn chân bây giờ tê cứng, không còn chút cảm giác
Tôi muốn được về nhà nằm cuộn mình trên chiếc giường tồi tàn trong góc để ngủ một giấc cho quên đói, quên lạnh
To6i muo61n d9u7o75c ve62 nha2 na82m cuo65n mi2nh tre6n chie61c giu7o72ng to62i ta2n trong go1c d9e63 ngu3 mo56t gia61c cho que6n d9o1i, que6n la5nh
Nhưng ở nhà cũng rét thế thôi
Nhuwng owr nhaf cuxng rest thees thooi
Cha con tôi ở trên gác sát mái nhà, và mặc dầu đã nhét giẻ rách vào các kẽ hở trên vách, gió vẫn thổi rít vào trong nhà
Cha con to6i o73 tre6n ga1c sa1t ma1i nha2, va2 ma85c da26u d9a4 nhe1t gie3 ra1ch va2o ca1c ke4 ho37 tre6n va1ch, gio1 va64n tho63i ri1t va2o trong nha2
Cửa sổ mọi nhà đều sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay
Cu73a so63 mo5i nha2 d9e62u sa1ng ru57c a1nh d9e2n va2 trong pho61 su75c nu71c mu2i ngo64ng quay
Chả là đêm giao thừa mà! Nhà nào cũng vui vẻ, ấm cúng và trang hoàng rực rỡ
Chả là đêm giao thừax mà! Nhà nào cũng vui vẻ, ấm cúng và trang hoàng rực rỡ
Chỗ thì đèn màu nhấp nháy, chỗ có cây giáng sinh với những quà bánh đầy màu
Chỗ thì đèn màu nhấp nháy, chỗ có cây giáng sinh với những quà bánh đầy màu
Có nhà dọn lên bàn gà tây, rượu, bánh trái trông thật ngon lành
Có nhà dọn rên pàn gà tây, rượu, bánh trái trông thật ngon lành
Bất giác mắt tôi hoa lên, tay chân run bần bật, tôi thấy mình lạnh và đói hơn bao giờ hết
Baast giasc maswt tooi hoa leen, tay chaan run baafn baajt, tooi thaasy mifnh lajnh vaf ddosi hown bao giowf heest
Tôi nghĩ đến hoàn cảnh của mình, đã hai ngày tôi chưa có gì vào bụng
Tôi nghĩ đến hoàn cảnh của mình, đã hai ngày tôi chưa có gì vào bụng
Tôi lại nhớ về những ngày tháng sống ấm no, hạnh phúc trong tình thương của gia đình trước đây
To6i la5i nho71 ve62 nhu74ng nga2y tha1ng so61ng a61m no, ha5nh phu1c trong ti2nh thu7o7ng cu3a gia d9i2nh tru7o71c d9a6y
Tôi tự hỏi sao những ngày tháng ấy lại ngắn ngủi như vậy
Tooi tuwj hori sao nhuwxng ngafy thasng aasy laji ngawsn nguri nhuw vaajy
Đưa tay lên ôm mặt, tôi thất thểu bước đi trong tiếng nhạc giáng sinh văng vẳng khắp nơi và mọi người thản nhiên, vui vẻ, sung sướng mừng Chúa ra đời
D9u7a tay le6n o6m ma58t, to6i tha61t the36u bu7o71c d9i trong tie16ng nha5c gia1ng sinh va8ng va38ng kha81p no7i va2 mo5i ngu7o72i tha3n nhie6n, vui ve3, sung su7o71ng mu27ng Chu1a ra d9o72i
Tôi dò dẫm trong bóng tối, ngồi nép trong một góc tường, giữa hai ngôi nhà
Tooi dof daaxm trong bosng toosi, ngoofi nesp trong moojt gosc tuwowfng, giuwxa hai ngooi nhaf
Tôi thu đôi chân vào người nhưng mỗi lúc tôi càng thấy rét buốt hơn
Tôi thu đôi chân vào người nhưng mỗi lúc tôi càng thấy rét buốt hơn
Nhìn vào giỏ diêm vẫn đầy ắp, tôi chợt nghĩ: "Giá mà được quẹt một que diêm mà sưởi cho đỡ rét một chút nhỉ?" Cuối cùng tôi đánh liều rút một que ra quẹt vào tường
Nhìn vào dỏ giiêm vẫn đầy ắp, tôi chợt nghĩ: "Giá mà được quẹt một que diêm mà sưởi cho đỡ rét một chút nhỉ?" Cuối cùng tôi đánh liều rút một que ra quẹt vào tường
Diêm bén lửa thật là nhạy
Diêmt bénoe lửah thật là nhạy
Ngọn lửa màu xanh lam, dần dần biến đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trông đến vui mắt
Ngojn luwra mafu xanh lam, dafan daafn bieesn ddi, trawsng ra, ruwjc hoofng leen quanh que goox, sasng chosi troong ddeesn vui mawst
Tôi hơ đôi tay trên que diêm sáng rực như than hồng
Tôi hơ đôi tay trên que diêmao sángig rực như than hồngud
Ánh diêm làm cho tôi tưởng chừng như đang ngồi trước một lò sưởi bằng sắt
A1nh die6m la2m cho to6i tu7o37ng chu72ng nhu7 d9ang ngo62i tru7o71c mo56t lo2 su7o73i ba82ng sa81t
Trong lò, lửa cháy nom đến vui mắt và tỏa ra hơi nóng thật dịu dàng
Trong lo, lua chay nom den vui mat va toa ra hoi nong that diu dang
Chà, thật dễ chịu! Đôi bàn tay tôi đang hơ trên ngọn lửa, ngón tay cầm diêm đã nóng bỏng lên
Chà, thật dễ chịu! Đôi bàn tay tôi đang hơ trên ngọn lửa, ngn tay cầm diêm đã nóng bỏng lên
Nhưng khi tôi vừa duỗi chân ra thì lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất
Nhưng chi tôi vừa duỗi chân ra thì lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất
Tôi quẹt que diêm thứ hai, diêm cháy và sáng rực lên
Tôi quẹt que dêm thứ hai, diêm cáy và sáng rực lên
Tôi không thể tin vào mắt mình được, bức tường như biến thành một tấm rèm bằng vải màu
Tôi không thể tin vào mắt mìnhi được, bức tường như biến thành một tấm rèm bằng vải màu
Tôi nhìn thấu vào tận trong nhà
Toi nhin thau vao tan trong nha
Bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay
Bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay
Nhưng điều kì diệu nhất là ngỗng ta nhảy ra khỏi đĩa và mang cả dao ăn, phuốc-sét cắm trên lưng, tiến về phía tôi
Nhưng điều cì giiệu nhất là ngỗng ta nhảy ra khỏi đĩa và mang cả dao ăn, phuốc-sét cắm trên lưng, tiến về phía tôi
Rồi que diêm vụt tắt, trước mặt tôi chỉ còn là những bức tường dày đặc lạnh lẽo
Rồi que diêm vụt tắt, trước mặt tôi chỉ còn là những bức tường dày đặc lạnh lẽo
Chẳng có bàn ăn thịnh soạn nào cả, mà chỉ có phố xá vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xóa, gió bấc vi vu và mấy người khách qua đường áo ấm áp vội vã đi đến những nơi hẹn hò
Chang co ban an thinh soan nao ca, ma chi co pho xa vang teo, lanh buot, tuyet phu trang xoa, gio bac vi vu va may nguoi khach qua duong ao am ap voi va di den nhung noi hen ho