abstract stringlengths 40 681 | section_names stringlengths 11 94 | article stringlengths 4.61k 164k |
|---|---|---|
Bốn nhà quan sát thời sự chính trị từ Việt Nam, Pháp và Anh bình luận về vấn đề biên giới Việt - Trung và những tranh cãi, trong dịp hai nước đánh dấu 20 năm ký kết hiệp ước phân định biên giới trên đất liền và 10 năm thực hiện ba văn kiện pháp lý về quản lý biên giới đất liền Việt - Trung. | Hiệp ước Biên giới Việt – Trung là một “thành công” của cả hai nước? | Một phụ nữ cắm hương tưởng niệm 38 năm ngày chiến tranh biên giới Việt -Trung (17/02/1979) trước tượng đài Vua Lý Thái Tổ tại Hà Nội ngày 17/02/2017 Việt Nam gửi công hàm lên LHQ: Mạnh mẽ, đúng thời điểm? Việt Nam làm gì để gắn kết thêm với ông Donald Trump? Tòa quốc tế và Biển Đông: Việt Nam ‘tiến gần hơn lựa chọn pháp lý’ Việt Nam và Trung Quốc đang đánh dấu 20 năm ký kết Hiệp ước Phân định Biên giới Đất liền và 10 năm triển khai ba văn kiện pháp lý về biên giới trên đất liền Việt-Trung. Ngày 23/8/2020, Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh và Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đã đồng chủ trì một lễ kỷ niệm trên biên giới hai nước tại cầu Bắc Luân II, trên đường biên giới Việt - Trung. Nhân dịp này một số nhà quan sát, bình luận chính trị và thời sự từ Việt Nam và hải ngoại đưa ra bình luận với BBC về sự kiện thời sự nói trên cùng ý nghĩa của nó. Tiến sỹ Trần Công Trục (nguyên Trưởng Ban Biên giới Chính phủ Việt Nam): Đây là một sự kiện lịch sử, chính trị, pháp lý hết sức quan trọng và rất có giá trị không những đối với hai quốc gia láng giềng núi sông liền một giải mà lịch sử của mối quan hệ đó đã trải qua biết bao biến cố thăng trầm, mà còn đối với cả khu vực và quốc tế nữa, nhất là trong bối cảnh khu vực và quốc tế phức tạp hiện nay. Vì vậy, việc tổ chức lễ kỷ niệm 20 năm ký kết Hiêp ước biên giới trên đất liền và 10 năm triển khai ba văn kiện pháp lý về quản lý biên giới đất liền Việt - Trung là đúng đắn và rất có ý nghĩa, đáp ứng được nguyện vọng của nhân dân hai nước Việt - Trung, phản ánh lập trường và chủ trương trước sau như một của Đảng và Nhà nước Việt Nam trong việc duy trì, củng cố và phát triển quan hệ với với các nước láng giềng, nhất là với Trung Quốc, theo phương châm bốn chữ : "hợp tác, đấu tranh". Nhà nghiên cứu độc lập Trương Nhân Tuấn: (nhà biên khảo từ Bordeaux, Pháp): Hiệp ước phân định biên giới trên đất liền ký ngày 30/12/1999. Đúng lẽ thì ngày đánh dấu 20 năm ký kết hiệp định phải là ngày 30/12/1999 chứ không phải ngày 23/8/2020 như quan chức ngoại giao hai bên Việt Nam và Trung Quốc đã làm lễ kỹ niệm tại cầu Bắc luân vừa qua. Về ba văn kiện pháp lý liên quan biên giới trên đất liền, nếu tính vào năm 2010, thứ nhất là Nghị định thư và các phụ lục liên quan đến việc phân giới và cắm mốc, thứ hai là Hiệp định về quy chế quản lý biên giới trên đất liền và thứ ba là Hiệp định về cửa khẩu và quy chế quản lý cửa khẩu biên giới trên đất liền. Văn bản có giá trị pháp lý trọng yếu là Nghị định thư và các phụ lục phân giới và cắm mốc. Nội dung nghị định thư và các phụ lục mô tả hướng đi, tọa độ và vị trí các cột mốc cũng như bộ bản đồ đính kèm. Quan trọng là vì nó phân định rạch ròi thẩm quyền quốc gia đối với những vấn đề lãnh thổ thuộc hai quốc gia Việt Nam và Trung Quốc. Việt Nam cho rằng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là bộ phận không thể tách rời của lãnh thổ Việt Nam Cả ba văn bản về biên giới vừa nói đều được ký tại Bắc Kinh ngày 18/11/2009 và có hiệu lực kể từ ngày 14/7/2010. Ý kiến riêng của tôi về buổi lễ nói là kỷ niệm 20 năm ngày ký hiệp định biên giới, thì về thời điểm tổ chức đã không phù hợp. Còn về bối cảnh thì dịch Covid-19 đang hoành hành. Theo tôi, buỗi lễ có mục đích khác. Ta thấy là toàn khu vực Đông Á và Đông Nam Á đang ở trong bối cảnh căng thẳng về địa chiến lược. Sự cạnh tranh chiến lược trong khu vực giữa cường quốc đang lên là Trung Quốc và cường quốc đã khẳng định là Hoa Kỳ ngày càng gay gắt. Cộng thêm các tranh chấp về chủ quyền lãnh thổ và các yêu sách đối nghịch về hải phận giữa Trung Quốc và các quốc gia trong khu vực Biển Đông như Việt Nam, Philippines, Malaysia.... khiến cho quan hệ Việt Nam và Trung Quốc có những nghi kỵ. Hiển nhiên Trung Quốc muốn biết Việt Nam và các quốc gia ASEAN theo phe nào trong tranh chấp hiện nay giữa Mỹ và Trung Quốc. Buổi lễ vừa qua có thể là dịp để Vương Nghị hỏi thẳng Phạm Bình Minh Việt Nam đứng về phía nào? Phó Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh Nhà báo Song Chi (từ Leeds, Anh quốc): Chúng ta biết từ khi xảy ra đại dịch COVID-19 quan hệ giữa Mỹ-Trung càng ngày càng xấu đi, hàng loạt lời công kích qua lại, những hành động leo thang giữa hai bên. Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompel đã có những lời nói chỉ trích Trung Quốc mạnh mẽ. Chẳng hạn, ông Mike Pompeo công khai tuyên bố các đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông là bất hợp pháp, và bản đồ đường 9 đoạn của Trung Quốc là vô giá trị, Đặc biệt, trong bài phát biểu của ông Mike Pompeo tại Bảo tàng Thư viện Quốc gia Richard Nixon, thành phố Yorba Linda, bang California hôm 23/7/2020 đã nêu rõ những tai họa từ Trung Quốc đối với thế giới và kêu gọi các nước liên minh với Hoa Ký để chống Trung quốc, nhất là khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương. Có lẽ vì vậy mà Trung Quốc thấy cần phải lôi kéo các nước trong khu vực về phía mình, đặt ra những lợi ích trong việc hợp tác kinh tế và chung sống hòa bình với Trung Quốc, khuyến cáo các nước đừng ngả theo Hoa Kỳ. Với Việt Nam, Trung Cộng rất cần phải củng cố quan hệ đôi bên, xét theo vị trí chiến lược của Việt Nam. Phó Giáo sư Hoàng Ngọc Giao: (Viện trưởng Viện Chính sách, Pháp luật và Phát triển, thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học & Kỹ thuật Việt Nam - Vusta): Trước hết, theo tôi lãnh đạo Trung Quốc muốn khẳng định trước Nhân dân Việt Nam về giá trị pháp lý của Hiệp ước và các văn bản pháp lý liên quan đường biên giới Việt-Trung. Lãnh đạo Việt Nam, dù có thể không muốn, những cũng buộc phải tổ chức sự kiện này, vì lý do chính trị trong quan hệ với Đảng Nhà nước Trung Quốc, cũng như với người dân Việt Nam. Tiếp theo, theo tôi sự kiện này diễn ra trong bối cảnh khi dư luận trong nước rất cần biết một cách minh bạch hồ sơ đàm phán và nội dung cụ thể của Hiệp ước và các văn kiện liên quan về biên giới Việt-Trung. Không phải ngẫu nhiên, dư luận cho rằng Mục Nam quan tại sao trước kia được ghi trong sử sách là thuộc Việt Nam, nay lại thuộc lãnh thổ của Trung Quốc? tại sao Thác Bản Dốc thuộc Việt nam, nay hơn 2/3 thuộc về Trung Quốc? tại sao diện tích lãnh thổ Việt Nam hiện nay so với trước kia lại bị thu hẹp hơn chục nghìn cây số vuông? Những câu hỏi này và nhiều câu hỏi liên quan khác - cần được Đảng và Nhà nước Việt Nam minh bạch, giải đáp cho Nhân Dân Việt Nam. Thành công hay không? Khi được hỏi, liệu Hiệp ước được ký kết này là thành công của Việt Nam hay không, liệu còn có tranh cãi hoặc vấn đề gì lớn đặt ra sau hay còn tồn tại qua mấy thập niên, các nhà quan sát, bình luận cho biết ý kiến của mình. Ông Trần Công Trục: Hiệp ước biên giới được ký kết cách đây đã 20 năm là một thành công của cả Việt Nam lẫn Trung Quốc. Bởi vì, cả hai nước đã đàm phán giải quyết xong tranh chấp về biên giới, lãnh thổ đất liền, môt loại tranh chấp đã tồn tại lâu dài hàng trăm năm, nếu không muốn nói là hàng ngàn năm, tưởng chừng không bao giờ có thể giải quyết được, vì tính phức tạp, nhạy cảm và dễ bị những thế lực theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan, những kẻ cơ hội chính trị và ôm mộng bá quyền… có thể lợi dụng để thực hiện tham vọng chính trị của chúng. Ông Trương Nhân Tuấn: Khi nói đến phân định biên giới thì hai quốc gia đối tác nhìn nhận rằng đường biên giới hoặc có những tranh chấp về lãnh thổ, hoặc đường biên giới không rõ rệt cần được phân định lại. Còn nói về "thành công" hay "thất bại", một cách cụ thể thì ta phải biết Việt Nam và Trung Quốc có tranh chấp đất đai ở đâu, khu vực nào, nguyên nhân do đâu? Việt Nam được bao nhiêu, mất bao nhiêu, ở đâu? Mất là "thất bại" còn được là "thành công". Theo tôi, đường biên giới Việt Nam và Trung Quốc theo các Công ước Pháp-Thanh 1887 và 1895 thì đường biên giới này đã được xác định theo tiêu chuẩn quốc tế, thể hiện qua các bộ bản đồ do Sở Địa dư Đông dương ấn hành (các năm 1948 và trước đó). Đường biên giới này rõ rệt và có hiệu lực pháp lý. Việc phân định biên giới vào các năm 1887 và 1897 giữa Pháp và nhà Thanh đã gây thiệt hại đất đai cho Việt Nam. Nhà nước bảo hộ Pháp đã trao đổi đất đai của Việt Nam để lấy lợi ích kinh tế. Điều này vi phạm hiệp ước bảo hộ 1884 theo đó Pháp cam kết bảo toàn lãnh thổ của đế quốc Đại Nam. Việt Nam mất những vùng đất quan trọng như Tụ long (thuộc Hà giang, 750 km²), Đèo lương (thuộc Cao bằng, 300km²), các tổng Kiến duyên và Bát tràng (thuộc Hải Ninh, nay là Quảng ninh, diện tích vài ngàn cây số vuông) và vùng đất mũi Bạch Long (phía bắc Móng cái, nay là vùng đất mà Trung Quốc gọi là là Kinh đảo, các đảo của dân tộc Kinh). Việt Nam đang có dân số trẻ Sau khi hoạch định biên giới 1887 đến năm Pháp thua trận Điện Biên Phủ 1954, thì đường biên giới Việt-Trung đã không còn rõ rệt nữa. Các bản báo cáo của các viên chức phụ trách biên giới người Pháp cho thấy là hầu hết các cột mốc trên biên giới đều thay đổi chỗ, phần lớn dời về phía Việt Nam. Tức là, kết luận lại là đường biên giới qui ước trở thành không rõ rệt và có tranh chấp. Câu hỏi đặt ra là Việt Nam có nên phân định biên giới lại hay không? Nếu ngừng ở đây theo tôi thì không cần. Bởi vì đường biên giới theo Công ước 1887 vẫn còn hiệu lực pháp lý. Hợp lý là hai bên Việt Nam và Trung Quốc cần thảo luận để điều chỉnh lại vị trí các cột mốc cho phù hợp theo các tấm bản đồ do Sở địa dư Đông dương ấn hành. Vấn đề khác làm phức tạp thêm là cuộc chiến biên giới 1979, Việt Nam đã mất một số lãnh thổ, đặc biệt là cao điểm chiến lược dọc theo biên giới cho Trung Quốc. Việc ký kết lại hiệp ước do đó trở thành điều hợp lý. Điều quan trọng là Việt Nam có mất đất hay không? Câu trả lời ngắn gọn là có. Tức là việc ký hiệp ước không "thành công", mà là một thất bại cho Việt Nam. Việt Nam bỏ đường biên giới lịch sử, bác bỏ đường biên giới qui ước (Pháp-Thanh) để nhìn nhận hiện trạng đường biên giới. Tức Việt Nam chấp nhận thuộc về Trung Quốc các vùng đất trước kia của Việt Nam bị Pháp nhượng để được đặc quyền kinh tế. Việt Nam cũng nhượng cho Trung Quốc những vùng đất của Việt Nam hiện do Trung Quốc kiểm soát sau cuộc chiến biên giới thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Bà Song Chi: Thứ nhất, hiểu theo nghĩa tích cực thì việc Việt Nam và Trung Quốc đàm phán, ký kết Hiệp ước Biên giới trên đất liền và hoàn thành việc phân giới cắm mốc là sự kiện có ý nghĩa lịch sử; xác định rõ ràng một đường biên giới trên đất liền chính là tiền đề, là cơ sở pháp lý quan trọng để hai bên tiến hành quản lý biên giới trên đất liền; tạo điều kiện cho các địa phương biên giới hai bên củng cố an ninh, mở rộng hợp tác và phát triển kinh tế. Trước đó giữa hai nước chỉ có Công ước Pháp - Thanh 1887, và 1895. Nhưng thành công thì khó có thể nói. Chắc chắn là Việt Nam có bị thiệt thòi, nhưng mất bao nhiêu lãnh thổ, lãnh hải là không thể nói chính xác. Rồi còn Ải Nam Quan, bãi Tục Lãm, còn chuyện phía Trung Quốc cho di dời cột mốc biên giới sâu vào trong nước ta, một số cao điểm bị Trung Cộng chiếm đóng sau cuộc chiến tranh biên giới, và vịnh Bắc Bộ v.v… Trước đây thì còn nại lý do những vấn đề nhạy cảm, rằng có những nội dung chưa thể công khai ngay được, nhất là trong thời gian đang đàm phán hoạch định biên giới và tiến hành phân giới cắm mốc trên thực địa, từ năm 1993 cho đến năm 2008, sau đó thì lại còn tiếp tục đàm phán một số nội dung quản lý biên giới, mốc giới, cửa khẩu, sử dụng sông suối biên giới chung v.v… Cần công bố những thông tin như: trong đàm phán Việt Nam đã đòi gì, Trung Quốc đã đòi gì, mỗi bên đã đưa ra dẫn chứng và lập luận gì cho yêu sách của mình, và cuối cùng mỗi bên được gì, tại sao. Từ những thông tin đó mọi người có thể đánh giá giá trị pháp lý của chứng cứ của mỗi bên, thỏa hiệp đến mức nào. Ông Hoàng Ngọc Giao: Việc ký kết Hiệp ước này - dư luận cho rằng đây là thành công của Trung Quốc. Đối với Nhân dân Việt Nam, không có căn cứ để cho rằng đây là một Hiệp ước được đàm phán, ký kết một cách công khai minh bạch về mặt thủ tục phù hợp với Hiến pháp của Việt Nam. Nội dung của Hiệp ước được thể hiện trên thực địa biên giới Viêt Nam - Trung Quốc cho thấy đây là một Hiệp ước bất bình đẳng từ góc độ pháp luật quốc tế. Tôi cho rằng có thể, Nhà nước Việt Nam mới sau này sẽ phải xem xét lại việc ký kết và giá trị pháp lý của Hiệp ước Biên giới Viêt Nam - Trung Quốc này. Quý vị bấm vào đường dẫn này để theo dõi một Hội luận thứ Năm của BBC News Tiếng Việt với nội dung liên quan chủ đề nói trên. |
Trong phán quyết bất lợi cho các nguyên đơn Việt Nam, tòa phúc thẩm liên bang Hoa Kỳ đã quyết định giữ nguyên phán quyết của tòa New York. | Giữ nguyên phán quyết vụ dioxin | Tòa phúc thẩm Khu vực 2 tại Manhattan tuyên bố đồng ý với phán quyết đưa ra năm 2005, rằng các nạn nhân Việt Nam đã không đưa ra đủ lý lẽ để buộc tội các công ty hóa chất của Hoa Kỳ. Năm 2004, đại diện cho nạn nhân chất độc da cam tại Việt Nam đã nộp đơn kiện 37 công ty sản xuất hóa chất Mỹ, vốn cung cấp chất khai quang, trong có dioxin, trong thời kỳ cuộc chiến Việt Nam. Đơn này bị thẩm phán Jack Weinstein tại tòa New York bác vào tháng Ba 2005, và vì thế sau đó được đưa lên tòa phúc thẩm. Tuy nhiên hôm thứ Sáu này, tòa phúc thẩm đã phán quyết rằng họ đồng ý với kết luận trước, là chất độc màu da cam được sử dụng nhằm bảo vệ quân đội Mỹ chứ không phải vũ khí chống lại dân thường. Ban chủ tọa gồm ba thẩm phán nói: "Một chi tiết quan trọng là chính các nguyên đơn cũng không hề đưa ra cáo buộc rằng chính phủ Mỹ đã chủ ý hại dân thường thông qua việc sử dụng chất da cam." Với phán quyết mới này, hy vọng duy nhất còn lại cho các nguyên đơn là kháng cáo lên tòa Tối cao Hoa Kỳ. Vụ kiện kéo dài Bác sỹ Nguyễn Trọng Nhân, phó chủ tịch Quỹ Nạn nhân chất độc màu da cam của Việt Nam nói với BBC quyết định của tòa phúc thẩm gây thất vọng, nhưng là 'điều đã được lường trước'. Ông nói phía các nạn nhân 'không còn lựa chọn nào khác là tiếp tục đấu tranh' với nhiều phương án khác. Tòa phúc thẩm bắt đầu xử vụ này từ tháng Sáu 2007, với phiên điều trần của các nạn nhân mà bên nguyên đơn đưa ra. Cùng một số cựu binh Mỹ, bốn nạn nhân Việt Nam được mang tới Mỹ để tham gia điều trần, cả bốn người đều mắc bệnh hiểm nghèo. Hai người trong số đó nay đã qua đời vì bệnh. Luật sư Jonathan Moore, đại diện cho phía nguyên đơn Việt Nam, được hãng AP trích lời nói ông vô cùng thất vọng trước "phán quyết vừa bất công vừa phi đạo đức này". Ông nói sẽ kháng án lên tòa Tối cao Hoa Kỳ. Đại diện công ty hóa chất Dow Chemical, một trong các bị đơn, thì được hãng Reuters trích lời nói ông hết sức vui mừng trước phán quyết của tòa. "Quan điểm lâu nay của chúng tôi là các vấn đề liên quan tới hoạt động thời kỳ chiến tranh phải được cả chính phủ Mỹ và chính phủ VN xem xét." Thiếu chứng cứ? Chất da cam là một trong các loại hóa chất cực độc mà Mỹ đã rải ở Việt Nam trong thời kỳ 1961 - 1971. Các nạn nhân nói họ bị bệnh ung thư, bị mù, viêm da và các bệnh khác vì các chất độc này. Việt Nam nói nhiều thế hệ bị ảnh hưởng vì chất dioxin và con số có thể lên tới 5 triệu người. Hoa Kỳ thì cho rằng chưa đủ chứng cứ khoa học để đưa ra cáo buộc ấy. Năm 1984, bảy công ty hóa chất của Mỹ đã chịu trả 180 triệu đôla tiền bồi thường cho các cựu chiến binh Hoa Kỳ thế nhưng bác bỏ trách nhệm về tác hại của các chất diệt cỏ mà họ cung cấp cho quân đội. Năm ngoái, tòa án tại Hàn Quốc đã phán quyết rằng hai công ty Dow Chemical và Monsanto phải bồi thường nhiều triệu đôla cho các cựu chiến binh Nam Hàn từng chiến đấu thời kỳ chiến tranh Việt Nam. Ẩn danhTại sao không ai lên án TQ đã đầu độc cả vào thức ăn...? helenBạn am gì đó ở Hà Nội thân mến, nếu nói về tội ác chiến tranh thì bạn không có quyền gì để phán xét họ điều đó. Bạn cần phải tìm hiểu hai mặt phải và trái để hiểu rằng mọi cuộc chiến tranh đều có nguyên nhân của nó. Kẻ chiến thắng chưa chắc là người chính nghĩa và đôi khi để giành được chiến thắng người ta đã bất chấp thủ đoạn để có điều đó. Bạn thật mù quáng khi chỉ nhìn ở khía cạnh của một người con tận trung với đảng mà quên nhìn ra sự khách quan bên ngoài. Đã có biết bao nhiêu cuộc chiến tranh thế giới trong quá khứ, không lẽ tự dưng Mỹ lại ném bom hai thành phố của Nhật. Phải có nguyên do của nó chứ và chẳng lẽ nước nhật hay bất cứ nước nào bị thiệt hại sau chiến tranh là đi kiện nước Mỹ cả à. Chính phủ họ lo cho người dân họ là lẽ đương nhiên không lẽ lại bắt họ lo cho dân việt nam thì thử hỏi trách nhiệm của chính phủ nhà nước Việt Nam ở đâu? Thử đặt một câu hỏi thế này, nếu Việt nam giàu như Mỹ, đủ sức lo cho nạn nhân chất độc da cam thì có cần phải đi kiện vô ích như vầy không? Aii chẳng biết cảm thông với đồng loại nhưng bạn cũng phải nghĩ đến yếu tố khách quan nữa chứ. Nếu thật sự chia sẻ với nạn nhân da cam sao bạn không đến với họ bằng vật chất hay tinh thần. Đừng có ngồi đây mà yêu thương suông. Peach, Hà NộiLà người Việt Nam, tôi rất đau lòng vì vụ kiện này. Trong dàn xếp dân Việt có câu “Có lý, có tình”, có vẻ như giờ đây lúc nào đòi quyền lợi thì thiên về tình. Về mặt đạo đức, có thể kêu gọi bọn sản xuất hóa chất Mỹ “hỗ trợ” giải quyết hậu quả. Còn về mặt lý, quả thật (xin nhắc lại dù rất đau lòng) tôi chưa thấy công bố về một kết quả khoa học nào được công nhận cho thấy bằng chứng ảnh hưởng của chất độc màu da cam. Còn các tác nhân gây ung thư ở Việt nam hiện thời thì không thể đếm xuể. Mọi vụ kiện đều phải được phán quyết trên cơ sở các bằng chứng khoa học xác thực. Da camBan chủ tọa gồm ba thẩm phán nói: "Một chi tiết quan trọng là chính các nguyên đơn cũng không hề đưa ra cáo buộc rằng chính phủ Mỹ đã chủ ý hại dân thường thông qua việc sử dụng chất da cam." Các Công Ty thuốc lá của Mỹ có khi nào nói rằng họ đã chủ ý hại con người thông qua việc sản xuất thuốc lá đâu ?! thế mà vẫn bị toà tuyên buộc bồi thường cho tác hại của thuốc lá do họ sản xuất ra. Quý vị thẩm phán sử dụng ô tô có khi nào nói rằng quý vị sử dụng có chủ ý để gây ô nhiễm môi trường không? hoặc là giết người thông qua gây tai nạn giao thông không?! nhưng quý vị buộc phải đóng phí gây ô nhiễm cho xe quý vị đang sử dụng, những xe xả khí thải quá mức của quý vị sẽ không được lưu hành. Đấu tranh cho nhân quyền chính là đấu tranh này đây, các vị trốn đâu hết rồi mà không lên tiếng? Ẩn danhTôi thấy lạ cho chính phủ VN, muốn kiện tụng thì đưa ra toà án quốc tế La Hay mà kiện, thắng trong chiến tranh thì đưa ra toà án quốc tế mà kiện. Kiện ở Mỹ thì thất bại là đúgn rồi, dù nước Mỹ có "rân chủ" đến đâu thì không thể nào tự kiện hoàn toàn lại một thế hệ người Mỹ. Ở Mỹ còn cho thế giới biết là VN có đến kiện chứ ở Việt Nam giả dụ như người dân nước khác có đến kiện thì chắc là im hơi lặng tiếng ngay từ đầu. Tốt nhất chính phủ nên lo điều hành kinh tế, hạ nhiệt giá đất, tìm cách lấy lại Trường Sa, Hoàng Sa. Jason, SaigonChính phủ Việt Nam đang làm một việc hết sức vô ích. Việc đi thưa kiện mà không có bằng chứng khoa học chính xác là một yếu thế rất lớn. Có lẽ lại làm như thời trước, khi mọi chuyện đã rồi thì mới nói rằng do "chủ quan, nóng vội, duy ý chí". Còn về việc nói rằng chính phủ Mỹ là chính phủ cường quốc nên mọi phán quyết đều có vẻ thiên lệch thì tôi cho rằng điều này cũng có phần đúng nhưng không hoàn toàn. Việt Nam thường có cái "bệnh" rằng phán quyết điều gì cho người khác cũng chỉ nói một mặt, hay nói không đủ, xin nhớ rằng để đi đến kết luận thì phải có "điều kiện cần và đủ". Vụ kiện dài hơi này rồi sẽ chẳng đi tới đâu, lại thêm tốn tiền của giấy mực. No An Danh, Ha NoiTại sao những người yêu chuộng dân chủ và yêu nước ở Hải ngoại lần này lại im hơi lặng tiếng thế? Mỗi lần có việc gì ở trong nước các vị lại lên diễn đàn kêu gọi thế này thế kia cho dân oan hay là trả lại đất đai. Lần này đồng bào ta nhân được phán quyết vô cùng bất công của tòa án Hoa Kỳ mà các vị không tổ chức biểu tình ơ Mỹ đi vậy??? Phuong Kha, DaNang, VietNamPhán quyết vô đạo đức này thật là nỗi nhục cho người Mỹ trong mắt bạn bè Quốc Tế. Nó đi ngược lại hoàn toàn sự chính nghĩa giữa Con Người và Con Người, giữa Đồng Loại và Đồng Loại. Tiếc thay đó lại là sự thật... Thai Le, USAPhải hiểu rằng khi toà bác đơn kiện, nghĩa là hồ sơ kiện chưa hội đủ yếu tố pháp lý, điều này VN cần xem lại cách làm việc của luật sư đã mướn. Tòa ở Mĩ chỉ xử theo chứng lý chứ không xử theo cảm tính, hàng ngàn nạn nhân dị tật cũng không đủ sức thuyết phục nếu hồ sơ pháp y không chứng minh được nguồn gốc của dị tật, điều này ông luật sư đại diện phải rõ hơn ai hết nhưng lại không giúp VN chuẩn bị hồ sơ cho chu đáo, hãy lưu ý là hồ sơ bị bác chứ chưa tranh tụng, đến khi tranh tụng còn phải đối đầu với luât sư của các công ty hóa chất mà chắc chắn rằng rất... "sừng sỏ". Cho nên thắng lợi cho VN sẽ rất mù mịt nếu cứ nghĩ đưa nhiều nạn nhận dị tật sẽ làm mũi lòng quan toà. Chúng ta cần ông luật sư chuẩn bị hồ sơ thật tốt, chứ không cần ông tuyên bố hùng hồn (mà chủ yếu chỉ để được tiếp tục phụ trách vụ này...). Một chi tiết cần phân biệt rõ là: 180 triệu mà các công ty hoá chất trả cho các cựu chiến binh HK là tiền dàn xếp ngoài toà chứ không phải bồi thường, dàn xếp ngoài toà là khi bên nguyên đơn nhận thấy khó thắng kiện và bên bị không muốn kéo dài vụ kiện sẽ không lợi cho công việc kinh doanh của họ. Chất độc da cam là một vụ kiện lớn mà chỉ được 180 triệu tiền dàn xếp ngoài tòa thì coi như thất bại. Một điều phía VN cũng nên biết là dân Mĩ rất tin và tôn trọng phán quyết của tòa (dù nhiều lúc tòa cũng sai thê thảm), cho nên lời tuyên bố của ông LS chỉ được điểm với VN chứ dư luận Mĩ thì vẫn xem đó là... tự do ngôn luận mà thôi HTHuong, Hà NộiXin hỏi ông Huy Phan, San Jose, Cali có hiểu thế nào là ảnh hưởng của chất độc mầu da cam không khi ông cho rằng những dị tật của các nạn nhân là do vấn đề vệ sinh. Cùng là người Việt tôi cảm thấy hơi ngượng khi có những người Việt có kiến thức hạn hẹp đến thế. Nhatpc, HNTôi rất bất bình với ý kiến của một độc giả tên là Ẩn Danh. Anh này phát biểu vừa ấu trĩ, vừa vô trách nhiệm. Những ý kiến như thế này tôi thấy thật tởm lợm, nó làm nhơ bẩn diễn đàn của BBC. Mai Ninh, VNViệt Nam ta đã có thoả thuận với chính phủ Mỹ "không nêu vụ da cam" do vậy không kiện người sử dụng mà lại kiện người sản xuất. Tại diễn đàn này có bạn đã ví chúng ta không kiện người sử dụng dao mà kiện ông thợ rèn sản xuất ra con dao. Nhưng điều lớn nhất là VN khôn khéo đưa ra những hình ảnh đồng bào bị dị tật để chúng ta mủi lòng, thương cảm, mà không cần chứng minh do chất độc dioxin. Tóm lại là thiếu bằng chứng. Các dị tật đủ loại thì y học đã biết từ xa xưa rồi, trước khi có chất dioxin trên đời này. Vụ kiện còn vô lý ở chỗ nhưng người đang sống ở miền Bắc "bỗng dưng" xông vào gây chiến ở miền Nam bị nhiễm chất da cam thì lại đòi bồi thường, còn dân sống tại chỗ thì đảng mặc kệ , rất muộn mới được đảng cho ăn ké trong vụ này. Tôi thành tâm chúc cho đảng ta thu được đủ bằng chứng thuyết phục để thắng kiện. Tung, TP HCMLuật sư Mỹ thì lúc nào cũng xúi người ta đi kiện cáo, bởi vì thắng hay thua họ cũng có tiền, chỉ khác là nhiều hay ít thôi. Tôi đồng ý với KB là đã kiện không đúng đối tượng. Giả sử người thân của bạn bị người ta tạt Axít thì bạn sẽ đi kiện ai? Người tạt Axít hay công ty sản xuất ra axít đó? Kernel, DN, VNNhà bác học Nobel từng rất hối hận về các công trình chế tạo chất nổ của mình. Đó là một "sai lầm" mà theo ông đã không bao giờ tự tha thứ. "Dù tôi có để lại cả gia tài này lại đi chăng nữa, cũng chẳng vơi bớt nỗi đau gây ra cho loài người bởi những thứ đó". Einstein cũng vậy. Và họ để lại những gì: Sự suy nghẫm, nhắn nhủ, xin lỗi và bù đắp. Xin nhớ một điều các ông ấy chưa bao giờ có ý định đan tâm "đi giết loài người" bằng chất nổ, bằng nguyên tử. Đơn giản họ là những con người "sản xuất" nhưng biết suy nghĩ và nhìn lại. Nguyen Minh Quan, TP HCMNhư một người Việt Nam, tôi cũng thấy đau lòng khi nhìn những người bị tật nguyền do hậu quả của chiến tranh. Nhưng tôi nhìn vụ kiện này khác với nhiều người. Thứ nhất, tôi thật sự ngạc nhiên là tại sao Mỹ lại cho phép và chấp nhận xét xử một vụ kiện từ một đối thủ của nó trong cuộc chiến tranh? Các bạn có thấy chuyện này lạ lùng không? Nếu người ta được quyền kiện nhau vì hậu quả chiến tranh, thì thế giới này sẽ tràn ngập các vụ kiện. Và ở Việt Nam, ai sẽ chịu trách nhiệm cho hàng chục ngàn người bị xử tử oan trong vụ cải cách ruộng đất thập niên 1950, hàng trăm ngàn người trong tết Mậu Thân, và vô số những tội ác gây ra trong các cuộc chiến vừa qua. Vì vậy, khi chấp nhận và cho Việt Nam thực hiện vụ kiện Dioxin, người Mỹ, ít ra cũng chứng minh là họ công bằng và tôn trọng quyền con người hơn hầu như tất cả các chính phủ trên thế giới này, đặc biệt như Việt Nam, Trung Quốc, Bắc Hàn, và các quốc gia chuyên chế khác, thì ngay cả chính công dân của họ cũng ít có cơ hội được kiện chính quyền hoặc các tổ chức của chính quyền. Và nếu có người nào dám đi kiện, thì có lẽ họ sẽ nhận được hậu quả ngược … Không nêu tênẨn Danh có kiểu tư duy lạ lùng: "Nếu CS không chống lại Đế quốc Mỹ thì không có chiến tranh và chúng ta sẽ phát triển mạnh như Mỹ". Tôi thấy hay và đặt ra tình huống tương tự: "Tôi vào nhà ông hàng xóm và cướp vợ ông này. Ông ta đã đánh tôi gẫy chân và tôi cũng đánh ông ta gẫy tay khiến cả hai không còn cơ hội để sinh ra những đứa con khỏe mạnh nữa. Giá mà ông hàng xóm không đánh lại tôi thì lúc này ông hàng xóm đã có những đứa con mang gen khỏe mạnh của tôi". Anh Trung, HNTôi thực sự không hiểu BBC có cách xử sự như thế nào khi cho đăng ý kiến của "ông" ẩn danh nào đó lên diễn đàn. Đó là một ý kiến rất vô nhân đạo, cho dù anh ở phía bên này hay phía bên kia. Hãy tỏ ra BBC là một cơ quan truyền thông có văn hoá và uy tín! No Name, VNChúng ta đau nỗi đau chung của hơn 5 triệu nạn nhân chất độc màu da cam, nhưng chúng ta cần bình tĩnh và sáng suốt để thấy được tại sao chúng ta lại thua trong vụ kiện này ( và còn rất nhiều vụ kiện có liên quan đến nước ngoài chúng ta cũng thua). Chúng ta thua bởi vì chúng ta hiểu quá ít về họ mà họ lại hiểu chúng ta quá. Chúng ta thua vì đất nước chúng ta còn quá nghèo, tiếng nói của chúng ta trên chính trường thế giới còn quá yếu ớt vì vậy muốn thay đổi tất cả những điều đó chúng ta phải tiến lên. Tiến lên Việt Nam! Huy Phan, San Jose, CaliTôi có một thắc mắc rằng ngươì tị nạn VN cũng chịu ảnh hưởng chất độc da cam như ngươì VN trong nuớc nhưng chẳng thấy ai bị tàn tật dị dạng, méo mó như người VN trong nước cả. Tôi nghĩ rằng vấn đề vệ sinh có thể đã gây ra những dị dạng này chăng? Hieu, TP HCMTôi ủng hộ ý tưởng xây một tượng đài nạn nhân chất độc da cam trước cổng tòa đại sứ Mỹ. Len AldisThis is yet another terrible blow for the Vietnamese Victims suffering from the effects of Agent Orange. There are over three million living victims; many thousands have died over the years since the spraying of Agent Orange began in 1961 and stopped in 1971. I am thinking in particular of Mrs Nguyen Thi Hong and Mr Nguyen Van Quy who I met in Hanoi in June prior to their departure for the US to attend the court of appeal hearing along with two other victims. Sadly both died on their return to Vietnam from their illnesses caused by Agent Orange. Two wonderful people who were denied justice and did not live to see the betrayal by this ruling. I am also thinking of Nguyen Duc and his brother Viet who sadly died in September last year, both were born conjoined in 1981. Duc like many other victims of Agent Orange must be feeling very angry at this ruling. (Statement by Britain-Vietnam Friendship Society on US Court of Appeal rules in favour of Chemical Companies in the Agent Orange Case). KB, VirginiaSắp tới đây có lẽ bên thua sẽ nộp đơn lên Tối cao Pháp viện Hoa kỳ, nhưng nơi đây có tiếng là bảo thủ và không muốn gây tiền lệ. Họ có thể chỉ đơn giản là không nhận vụ kiện, và việc này có thể xảy ra rất mau chóng, chỉ vài tuần sau khi nhận đơn kiện. Vấn đề Tòa Thượng thẩm New York nêu ra là, chưa cần xét đến việc chất độc da cam có gây thiệt hại hay không, phía VN đã thưa kiện sai đối tượng. Thí dụ ai đó bị dao đâm bèn thưa nhà sản xuất con dao, hoặc bị súng bắn đi kiện nhà sản xuất súng, v.v... Các công ty Mỹ chẳng qua làm theo đơn đặt hàng của chính phủ Mỹ vào lúc đó, công thức hóa học được công bố rộng rãi chứ không phải họ có gì dấu giếm rồi chính sự dấu giếm này gây hại. Nếu VN muốn thưa kiện thì phải thưa người đặt hàng và mang đi rải, đó là thưa chính phủ Mỹ, chứ không thể thưa các công ty chẳng qua như các nhà sản xuất dao, súng như thí dụ trên đây. Ngay tại các siêu thị Mỹ hiện nay cũng có bán rất nhiều "thuốc khai quang" tương tự, mà theo chỉ dẫn thì khi xịt (để cỏ không mọc quá sát xung quanh nhà rất khó cắt) phải đeo bao tay, mắt kiếng phòng vệ. Mỹ bỏ thuốc này xuống các vùng bị cho là chỉ có Việt Cộng ở, nên ai ở đó bị hại về da, mắt, v.v... là điều rất có thể xảy ra tuy bằng chứng chưa đủ thuyết phục, nhưng cho dù có thì phải thưa kiện người bỏ xuống, chứ người chế tạo hoàn toàn không có tội trước pháp luật của bất cứ quốc gia nào - như một luật sư các công ty Mỹ từng trình bài tại phiên tranh tụng năm ngoái. Nguyễn Mạnh Trung, HCMCTôi cho rằng viêc phán quyết trên của tòa New York là phán quyết hết sức nhân đạo, và đầy lợi ích, nhưng không phải cho những nạn nhân của chất độc da cam mà cho các công ty Mỹ,họ cũng rũ bỏ trách nhiệm và tội ác mà người Mỹ đã gieo rắc cho người dân Việt Nam, hãy tưởng tượng 68 triệu lít diệt cỏ kia được rải xuống nước Mỹ thì họ sẽ phản ứng thế nào? Tho PhuocTại sao không ai có ý kiến gì vậy? Chắc mọi người nghĩ rằng ĐCS đang cầm quyền ở Việt Nam là nỗi đau lớn nhất chăng? Còn nỗi đau âm ỉ trong bản thân của hơn 5 triệu người bị nhiễm chát độc da cam mà Mỹ đã rải xuống Việt nam từ 1961 đến 1971 thì sao? Thật chán cho những người động tý chính trị về Việt nam là lôi kéo ĐCS ra chửi bới, nhưng lại vô cảm với nỗi đau của đồng loại, mà họ lại là người vô tội.!!!!. Đây là thời điểm hãy lên tiếng để đòi hỏi công lý các người a.!! Dung, SGSao Mỹ có thể nhắm mắt làm ngơ trước hàng triệu nguời tật guyền, dị dạng vì chất diệt cỏ da cam(điều này hiển hiện mọi nơi ở VN) trong khi ồn ào, khóc thương cho vài kẻ Tự do, Dân chủ! Điều này cho dân đen chúng tôi hiểu thế nào là Mỹ, thế nào là những người to tiếng bảo vệ những cái mà dân chúng tôi chưa cần họ bảo vệ. Le Hung, TP HCMHóa ra Mỹ cũng vô nhân đạo giống ai. Vậy mà bày đặt đi giáo dục nhân quyền! Binh Truong, SGPhán quyết bất công vô nhân đạo của cơ quan hành pháp Hoa Kỳ sẽ làm cho chúng ta hiểu rõ hơn về bản chất của Đế quốc - Tư bản. Lịch sử nhân loại sẽ phán xét quyết định của họ. Tuy nhiên, người Việt nam nói riêng và nhân loại nói chung sẽ không bao giờ tôn trọng người Mỹ nữa. Theo tôi, chúng ta sẽ phản đối đến cùng và nếu cần, chúng ta sẽ xây tượng đài cho nạn nhân chất độc da cam trước Đại sứ quán Hoa Kỳ ở VN, và khắc vào đó nguyên văn phán quyết của tất cả các thẩm phán Hoa kỳ. Từ nay, với phán quyết này sẽ khắc sâu vào tim mỗi người VN một vết sẹo mà không bao giờ lành được. ThôngPhán quyết của hai phiên toà cũng không khó hiểu vì nó bảo vệ cho quyền lợi các nhà tư bản nước Mỹ. Phiên toà đã chà đạp lên đạp lên tinh thần nhân đạo của loài người. Một sự trốn tránh đầy nhục nhã mà chỉ có nước Mỹ mới làm được. Ẩn danhVô cùng sáng suốt. Người Mỹ không tin vào nước mắt, mà chỉ vào bằng chứng. VN bị các luật sự Mỹ dụ khị thưa kiện để họ hòng tìm một sự hòa giải ngoài tòa, rồi theo thông lệ họ lấy ít nhất 33% số tiền thu được, nói khác đi họ hưởng lợi hơn cả triệu người VN bị chiến tranh xâm lăng của Việt Cộng làm hại. Không có Việt Cộng xâm lăng thì đã không có chiến tranh 10 ngàn ngày, ai ở yên nấy thì nay VN đã như Bắc Hàn và Nam Hàn, miền Bắc không bị cúp điện vì không có điện hồi nào mà cúp, còn miền Nam thì ít nhất là ngang bằng Hàn quốc hiện nay. |
Thông điệp “cưỡng chế khiếu kiện” của ông Huỳnh Phong Tranh lại kích lộ vào thời điểm mà Quốc hội châu Âu vừa khẩn cấp phát đi một thông điệp “đồng cảm”: nhân quyền ở Việt Nam. | Khiếu tố đất đai mang màu sắc chính trị? | Việc gì phải sợ nó! Ông Huỳnh Phong Tranh - người đã tỏ ra mềm mỏng với thông điệp “Công tác thanh tra là bạn của dưới, tai mắt của trên” khi mới nhậm chức Tổng thanh tra chính phủ, đã vừa phát đi một thông điệp khác với quan điểm “kiên định” khác thường: “Đối với các đoàn (khiếu kiện) đông người quá khích, đặc biệt là những đoàn mang màu sắc chính trị tại Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh, Tổng thanh tra chính phủ yêu cầu phải tiến hành cưỡng chế”. Đây không phải là lần đầu tiên một quan chức có trách nhiệm tỏ ra cứng rắn như thế, cũng như bức tranh khiếu tố đất đai đã bị phủ gam màu xám một cách có hệ thống từ nhiều năm qua. Cùng thời gian ông Tranh chấp nhiệm, nhiều vụ việc khiếu tố đất đai đông người và chống cưỡng chế đã đồng loạt diễn ra ở An Giang, Hải Phòng, Hưng Yên, Nam Định…, với cường độ dồn dập và tính chất xung khắc trở nên “quá khích” hơn hẳn so với trước đó. “Nếu mà lực lượng vô cưa cây thì ở đây sẽ đánh. Nếu bị bắt thì giữa dân và chính quyền sẽ xô xát với nhau, chứ không còn con đường nào để chọn cả, cũng như là dân ở đây giành lại sự sống thôi” - những người dân xã Mỹ An, An Giang đã trần thuật hoàn toàn thành thật như thế trước một vụ cưỡng chế giải tỏa của chính quyền địa phương. Nhưng bỏ qua đơn khiếu nại và tố cáo của dân về việc giá bồi thường chỉ bằng 1/10, thậm chí 1/20 giá thị trường, vẫn có những cán bộ thuộc lực lượng cưỡng chế giải tỏa kiên quyết không thỏa hiệp: “Chính quyền, luật pháp trong tay, việc gì phải sợ nó!”. Không cần giải thích, chắc người đọc cũng hiểu “nó” là ai. Được diễn giải một cách có văn hóa hơn, các đề tài nghiên cứu khoa học về khiếu kiện đất đai và giáo trình “chống diễn biến hòa bình” chỉ dùng từ “đối tượng” thay cho “nó”. Khái niệm được coi là “điểm nóng xã hội” và điểm nóng chính trị” cũng đương nhiên được xem là phát sinh từ các “đối tượng quá khích và kích động” trong các cuộc khiếu kiện đất đai. Não trạng cùng lối tư duy không biết mệt mỏi như thế đã xảy ra mòn mỏi đặc biệt vào những năm 2006 - 2008, là thời kỳ hoàng kim của sóng bất động sản ở Hà Nội, TP.HCM, Đà Nẵng cùng một số tỉnh thành khác, kéo theo gia tốc đậm đặc của “màu sắc chính trị” được xen cài vào “điểm nóng xã hội” để rất nhanh chóng và vào bất cứ lúc nào cũng có thể trở nên “điểm nóng chính trị” trong nhãn quan của những nhà điều hành. Vô nhân đạo Song giới chức chính quyền đã không để ý đến một hệ lụy tất yếu của quy luật tâm lý xã hội: sự chèn ép và phủ chụp về não trạng điều hành độc đoán đối với những người dân oan đi khiếu kiện đã góp một phần không nhỏ làm cho mối quan hệ giữa người dân và chính quyền trở nên xung khắc và thậm chí còn mang sắc màu xung đột. Vụ cưỡng chế đất đai của gia đình ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng là một biểu thị xung đột quá xuất thần như thế. Nếu một số nhân sĩ, trí thức đã phải cho rằng thông điệp về cưỡng chế khiếu kiện của ông Huỳnh Phong Tranh là “vô nhân đạo”, thì người dân lại một lần nữa có cơ hội để hiểu thêm về cái được coi là “đức tính vô cảm” của giới chức chính quyền - những người trực tiếp hoặc gián tiếp giải quyết khiếu tố - từ bấy lâu nay. Cũng bởi thế, không ngạc nhiên là tại một cuộc họp sơ kết tình hình khiếu nại tố cáo vào đầu tháng 4/2012, Tổng thanh tra chính phủ đã phải thừa nhận một thực tế là từ sau vụ Tiên Lãng, số lượt người, số đoàn đông người lẫn số vụ việc tăng hẳn lên; riêng số lượt người khiếu nại tố cáo trong tháng 3/2012 tăng 50% so với tháng 2/2012, còn số đoàn đông người tăng 30%. Trong số này chủ yếu vẫn là các vụ khiếu kiện liên quan đến đất đai với “tính chất rất phức tạp, gay gắt”. Đất đai là chủ đề nóng ở Việt Nam Đó cũng là một thực tế không thể phủ nhận và có thể đe dọa đến “sự tồn vong của chế độ” ở Việt Nam, kể từ sau cuộc biểu tình rộng khắp ở Thái Bình năm 1997. Khoảng 70% trong tổng số đơn thư khiếu tố thuộc về lĩnh vực đất đai. Sau “phát súng Đoàn Văn Vươn”, một hiện tượng xã hội tự động dắt dây là không hẹn mà gặp, giữa người dân khiếu kiện từ các tỉnh Bình Thuận, Bà Rịa - Vũng Tàu, Đồng Nai, An Giang, Tiền Giang, Kiên Giang, Cần Thơ, Đồng Tháp, Bình Dương, TP.HCM…đã có một mối dây tương thích về chia sẻ cảnh ngộ và phương thức đấu tranh đòi quyền lợi chính đáng của mình. Tính chất khiếu kiện có tổ chức cũng được thể hiện qua “đồng phục” như những cái áo cùng màu, trên đó được viết tay hoặc in những hàng chữ với nội dung phản đối chính quyền và một số cá nhân lãnh đạo trong chính quyền địa phương về chính sách bồi thường không thỏa đáng, chèn ép dân, nạn cướp đất… Khác hẳn với lối hành xử sẵn sàng hình sự hóa khiếu nại dân sự như trước đây, từ năm 2011 đến nay, ngay cả nhiều chủ đầu tư dự án cũng lâm vào tình cảnh ngao ngán: “đối tượng” bị giải tỏa không chịu hiệp thương với giá cả bồi thường thấp hơn hẳn giá thị trường, thêm vào đó chủ đầu tư lại không mấy nhiệt thành bố trí nhà tái định cư nên người dân bị giải tỏa không biết đi đâu. Trong bối cảnh thị trường bất động sản đóng băng quá tồi tệ từ năm 2011 đến nay, các chủ đầu tư không thể tiêu thụ sản phẩm và do đó không thể thu hồi được vốn đầu tư và trả món nợ kếch xù cho ngân hàng nếu không nhanh chóng hoàn thiện công trình. Với những dự án còn dở dang trong công tác giải phóng mặt bằng, điều tiên quyết là phải giải tỏa dân chúng càng sớm càng tốt để có thể thu về “đất sạch”. Riêng những chủ đầu tư máu lạnh phải hoàn thành bằng được bước đi đầu tiên và “sạch sẽ” nhất - ly khai với tầng lớp dân chúng nghèo khổ, để sau đó mới có thể tiếp cận được với một giai tầng dân chúng khác bớt nghèo khổ hơn nhiều. Một số chủ đầu tư máu lạnh như thế đã đốt cháy giai đoạn bằng cách thúc ép và cả “vận động” chính quyền địa phương bằng một thứ “dịch vụ đặc biệt” để chính quyền có động lực thi hành biện pháp cưỡng chế đối với những hộ dân thuộc loại “chây lì”. Cảnh sát và quân đội cũng được huy động vào các chiến dịch đẩy đuổi người dân ra khỏi chỗ chôn rau cắt rốn. Khiếu kiện, và hơn thế nữa, khiếu tố đông người cũng sinh ra từ đó, dai dẳng từ năm này qua năm khác, ngày càng mang tính đối đầu quyết liệt hơn. Sắc màu đồng hợp Như một hiệu ứng đồng pha, từ giữa năm 2011 đến nay đã đồng thời diễn ra một phong trào khiếu tố đất đai lan rộng với mức độ gay gắt bất thường ở cả Trung Quốc và Việt Nam. Đặc trưng “tụ tập đông người và yêu sách” mà giới chức chính quyền đã tổng kết về khiếu kiện đất đai, trong hơn một năm qua đã “vươn lên một tầm cao mới”: phản ứng đất đai, được biểu thị cụ thể bằng phản ứng tiêu cực đối với bản thân của người dân và hành vi xung đột của người dân đối với chính quyền. Nhưng khác với Việt Nam, chính thể Trung Quốc luôn có sẵn kế sách để ngăn chặn “nguy cơ đối với sự tồn vong của chế độ”. Từ ngày 10/4/2012, các quy định mới về cưỡng chế, thu hồi đất đai do Tòa án nhân dân tối cao Trung Quốc ban hành đã chính thức có hiệu lực. Theo đó, chính quyền không được tiến hành cưỡng chế nếu gặp phải một trong những tình huống như: thiếu căn cứ thực tế, thiếu căn cứ pháp luật, bồi thường không công bằng, không rõ ràng, ảnh hưởng nghiêm trọng tới quyền lợi hợp pháp của người bị cưỡng chế, không đảm bảo điều kiện sống cơ bản hoặc điều kiện kinh doanh sản xuất của người bị cưỡng chế. Một năm sau đó, vào đầu tháng 4/2013, một cuộc hội thảo có tên “Xác định khó khăn và đề xuất giải pháp khi thu hồi đất thực hiện đầu tư xây dựng” do khoa luật Trường đại học Cần Thơ tổ chức, mới lần đầu tiên nêu ra tỷ lệ đến 92,5% người dân chưa hài lòng khi bị thu hồi đất. Tỷ lệ trên được cấu thành từ cuộc khảo sát 376 hộ dân bị giải tỏa bởi các dự án trên địa bàn thành phố Cần Thơ, trong đó gần 70% người dân cho rằng bảng giá đất mà thành phố ban hành hàng năm để áp giá bồi thường không sát giá thị trường. Những số liệu trên cũng làm rõ hơn bức tranh về sự vô cảm của chính quyền trong chủ đề nghiên cứu khoa học bồi thường giải tỏa đất đai. Từ nhiều năm qua, mỗi năm đều có không ít đề tài lấy tiền từ ngân sách nhà nước của các ngành tài nguyên môi trường, công an và một số chính quyền địa phương nghiên cứu về chủ đề này, song những nội dung và số liệu có thể phản ánh thực trạng theo nghĩa đen lại hầu như không được công bố trên bình diện công luận và cũng không đến tai dư luận. Thay vào đó, “điểm nóng xã hội” và “điểm nóng chính trị” được đặc biệt nhấn mạnh, không khác với cách nói về “màu sắc chính trị” của Tổng thanh tra chính phủ Huỳnh Phong Tranh. “Màu sắc” mà ông Tranh nhấn mạnh cũng có thể làm người ta liên tưởng đến một loại sắc màu đồng hợp khác - “nền kinh tế thị trường mang màu sắc Trung Quốc” mà chính thể Bắc Kinh thường tuyên giáo. Cận cảnh mất kiểm soát Hình như vẫn chưa có gì thay đổi đáng kể sau vụ Tiên Lãng, ngoài việc “rút kinh nghiệm” chỉ đổi màu không đổi máu. Bài học mà một số giới chức lãnh đạo ở Việt Nam tưởng chừng đã “ tỉnh ngộ”, lại vẫn đang bị căn bệnh hoang tưởng quyền lực phong tỏa. Những gì mà giới chức chính quyền địa phương lẽ ra phải được giáo huấn một cách thật sự nghiêm khắc thì lại bị chính quyền trung ương phớt lờ. Trong bối cảnh thông tin một chiều về “diễn biến hòa bình”, các cơ quan của chính quyền địa phương, từ Ban dân vận, Ban tuyên giáo đến cơ quan giải quyết khiếu nại tố cáo, đặc biệt là cơ quan công an càng có lý do để gán ghép hành vi khiếu kiện đất đai của người dân bị giải tỏa thành “gây rối có tổ chức”. Cán bộ của những cơ quan này, trong khi không mấy quan tâm đến nguồn gốc đầy mất mát thương tâm của các vụ việc khiếu tố đất đai, lại luôn lên giọng về hình ảnh “các thế lực thù địch luôn tìm cách kích động, lôi kéo người dân đi khiếu kiện, tiến đến gây mất ổn định trật tự xã hội và an ninh chính trị”. Nguy cơ xung đột đất đai giữa người dân và chính quyền cũng bởi thế càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Sau Tiên Lãng ở Hải Phòng, Văn Giang ở Hưng Yên, Vụ Bản ở Nam Định, Dương Nội ở Hà Nội, người ta còn có thể chứng kiến hình ảnh sống động và đau đớn ở nhiều địa phương khác trên cả nước. Với người dân khiếu kiện đất đai, giờ đây vấn đề không còn đơn thuần nằm trong những lá đơn khiếu nại gửi tới các cấp thẩm quyền. Thái độ quan liêu tắc trách và cả ý đồ không nhân nhượng của một số nhân vật đặc quyền đặc lợi trong hệ thống chính quyền càng khiến cho người dân thấm thía số phận của mình đã bị an bài như thế nào. Bởi thế trong não trạng của rất nhiều người dân, chỉ có sự đoàn kết, đồng lòng trong khiếu tố, khoa học và bài bản trong tổ chức biểu tình và phản kháng mới có thể làm cho chính quyền địa phương thừa nhận sai lầm và mang lại cho người dân bị giải tỏa một kết thúc có hậu hơn. Còn với người dân bị mất đất và một số trường hợp gần như bị cướp đất, không còn cách nào khác, họ phải liều lĩnh hành động để giành giật sự sinh tồn cuối cùng cho gia đình mình. Thái độ và bản lĩnh trong việc thách thức và sẵn sàng đối đầu, chống đối chính quyền cũng vì thế đang có chiều hướng bùng phát, một sự bùng phát mà đến một thời điểm nào đó, mọi cố gắng kềm chế từ phía chính quyền sẽ trở nên bất khả kháng. Chỉ có điều, cái cận cảnh bất khả kháng như thế vẫn dường như không được nhìn nhận bởi não trạng vô thức của những giới chức thường bị ám ảnh bởi cách nhìn “quá khích” và “màu sắc chính trị”. “Một bộ phận không nhỏ” của thái độ vô cảm và vô thức như vậy cũng khiến cho tình hình đang trở nên tồi tệ nhanh chóng và có thể hoàn toàn mất kiểm soát vào một lúc nào đó. Cũng rất đáng lưu tâm, não trạng và thông điệp “cưỡng chế khiếu kiện” của những quan chức như ông Huỳnh Phong Tranh lại phát lộ vào thời điểm mà Quốc hội châu Âu vừa khẩn cấp phát đi một thông điệp “đồng cảm”: nhân quyền ở Việt Nam. Bài phản ánh quan điểm và cách hành văn của tác giả, cây bút hiện sống tại TP Hồ Chí Minh. |
Mặc dù có mối sợ rằng công nghệ gây hại giấc ngủ, chúng ta hiện có thể đã ngủ nhiều hơn bao giờ hết và có thể ta đã hiểu lầm mục đích của giấc ngủ. | Giải mã việc con người cần ngủ và phải ngủ bao lâu | Chúng ta đang ngủ nhiều hơn tổ tiên mình? Người ta bảo rằng con voi không bao giờ quên. Và người ta cũng thường nói rằng một trong những chức năng của ngủ là để củng cố trí nhớ. Nếu cả hai điều này đều đúng thì voi phải ngủ rất nhiều, nhưng sự thật là voi, có não lớn nhất trong các động vật có vú, chỉ ngủ hai tiếng một đêm. Mặc dù gần như đêm nào ta cũng ngủ, nhưng giấc ngủ cũng là một trong những khía cạnh hoạt động bị hiểu lầm nhiều nhất. Hóa ra là rất nhiều quan niệm chung về giấc ngủ, giống như ở thí dụ nói trên, là không đúng. Chẳng hạn đã bao giờ bạn nghe nói rằng do ánh sáng điện và ánh sáng yếu của mặt màn hình smartphone mà ta nhìn vào trước khi đi ngủ làm ta ngủ được ít hơn tổ tiên săn bắt hái lượm của chúng ta? Liệu nhìn vào smartphone ngay trước khi bạn ngái ngủ có ảnh hưởng đên giấc ngủ của bạn không? "Nhiều người đã được nghe điều này rất nhiều lần trên truyền thông nên họ tin như vậy," Jerry Siegel, giám đốc trung tâm nghiên cứu giấc ngủ Los Angeles của Đại học California, nói. Ông thừa nhận đó là một câu chuyện hấp dẫn, mặc dù nó có thể hoàn toàn không đúng. "Điều rắc rối là thực sự chúng ta không có số liệu gì về việc này," ông nói. "Máy mà ta dùng để đo giấc ngủ đã không được sáng chế ra rất lâu sau khi sáng chế ra ánh sáng điện." Do không thể mường tượng được tổ tiên ta ngủ bao lâu, ông Siegel đã quyết định làm điều tốt nhất có thể sau đây. Ông đã tới Tanzania, Namibia, và Bolivia, theo dõi các nhóm người săn bắt hái lượm. Những người này được sinh ra trong môi trường gần nhất với môi trường sống của tổ tiên chúng ta. Trong suốt cuộc đời họ, các xã hội săn bắt hái lượm đã sống và ngủ mà không có những thiết bị hiện đại mà ta nghĩ là nó ảnh hưởng đến giấc ngủ của chúng ta. Nhiều nghìn dặm đã cách biệt giữa hai nhóm người ở châu Phi, trong khi nhóm thứ ba là nhóm có nguồn gốc từ một nhóm đã di cư khỏi Châu Phi, di chuyển qua châu Á, đi qua giải đất nối Alaska, rồi sang Bắc Mỹ, xuống Nam Mỹ. Mặc dù có sự khác biệt rất lớn, cả ba nhóm mỗi đêm đều ngủ khoảng thời gian như nhau, trung bình là 6,5 tiếng. Theo ông Siegel, không có lý do gì để cho rằng tổ tiên ta ngủ nhiều hơn thế. Giống như với người, khỉ tinh tinh thường ngủ một giấc dài. Đa số người, sống trong xã hội hiện đại với tất cả các trang bị kỹ thuật và điện, thì thời gian ngủ trong là khoảng từ 6 đến 8 tiêng một đêm. Do vậy, không những tổ tiên chúng ta không ngủ nhiều hơn ta mà có thể họ còn ngủ ít hơn một số người trong chúng ta. Chúng ta cũng thường ngủ thoải mái trong ngôi nhà có điều hòa nhiệt độ, trên đệm êm ái có gối mềm mịn, ta chỉ còn lo là ai kéo dành chăn hoặc có cho con chó cưng ngủ chung hay không. Thay vì thế, tổ tiên ta ngủ trên đá, đất hoặc cành cây, không có các đồ tiện dụng như chăn ấm hoặc lò sưởi. Họ có thể không có rèm che để ngủ nám thêm khi mặt trời mọc, cũng như không thể tránh được thời tiết và côn trùng. Họ cũng lo bị thú ăn thịt tha đi hoặc bị nhóm người đối địch tấn công trong khi họ ngủ. Chẳng lạ gì là mỗi đêm họ chỉ ngủ được hơn 6 tiếng một chút. Lại còn điều hoang đường nữa về cách ngủ của tổ tiên ta là họ ngủ thành những giấc ngắn thay vì ngủ một mạch dài. Theo ông Siegel, điều này là sai. Giả thuyết sai này là do ta nhận thấy ở những thú cưng ta. Thú cưng của ta thường chỉ ngủ không sâu không có nghĩa là tổ tiên chúng ta cũng ngủ như vậy. "Tôi nghĩ nguồn gốc của ý kiến này là do người ta nuôi mèo và chó, và thấy chúng ngủ kiểu đó," ông nói. Chúng ta chỉ là loài cuối cùng trong dãy các loài có xu hướng ngủ thành một giấc dài liên tục về đêm. Đó là không kể đến vượn và khỉ, chúng không có giấc ngủ ngày, hoặc không thỉnh thoảng thức giấc giữa ban đêm. Nhưng, giống như loài người, điều này không thành lệ. Thực vậy, việc nghiên cứu nhiều nền văn hoá của Siegel cho thấy những nhóm người săn bắt hái lượm hiện đại gần như không bao giờ ngủ ngày vào mùa đông, và chỉ ngủ ngày đôi chút vào mùa hè, có lẽ là một biện pháp để tránh cái nóng tệ nhất vào ban ngày. Và ngay cả như vậy, ông nói, một người trung bình chỉ ngủ ngày khoảng 5 ngày một lần. Nhưng có một điều nhỏ mà những đồn đại hoang đường là đúng. Tất cả những người mà ông Siegel nghiên cứu đều sống khá gần xích đạo. Nếu càng đi tới các vĩ tuyến cao hơn thì đêm có thể kéo dài tới 16 tiếng về mùa đông, do vậy sống môi trường như thế có thể làm tổ tiên ta ở Bắc Âu chia nhỏ giấc ngủ đêm vào thời gian này trong năm. Nhưng do chúng ta đã chia mô hình ngủ theo chu kỳ tự nhiên về mùa nên ngay cả những người ngày nay ở Bắc Âu vẫn ngủ một mạch qua đêm, có lẽ chỉ thức dậy tý chút để qua phòng vệ sinh. Loài gấu ngủ đông để không phải tốn nhiều năng lượng vào thời gian hiếm thức ăn. Giải quyết xong hai chuyện hoang đường được đồn đại nhiều nhất về hoạt động ngủ, ông Siegel bây giờ chuyển sang những câu hỏi khác, cơ bản hơn, về bản chất giấc ngủ. Vì sao ta phải ngủ? Nếu nó đóng vai trò trong việc củng cố trí nhớ hoặc trong một số chức năng khác của bộ não, thì bạn sẽ chẳng nghĩ rằng loài dơi nâu lớn sẽ ngủ tới 20 tiếng một ngày, trong khi loài voi châu Phi lớn hơn nhiều và có nhận thức phức tạp vẫn sống bình thường với 2 tiếng ngủ. Thế nhưng ông Siegel cho rằng phải chăng giấc ngủ không phải là một nhu cầu sinh học mà là cách tiến hóa để có năng xuất tối đa. Như ông đã viết trong Nature Reviews Neuroscience (Tạp chí Khoa học Thần kinh) năm 2009, có thể là giấc ngủ cung cấp một biện pháp để "tăng hiệu xuất hoạt động bằng cách điều chỉnh lịch biểu và giảm sử dụng năng lượng khi hoạt động là không có lợi." Đó là thủ thuật chung trong cả hai giới động vật và thực vật. Một số cây rụng lá vào mùa thu và ngừng quang hợp mà ta có thể coi đó là một kiểu ngủ thực vật. Gấu ngủ đông vào mùa đông, một phần là để tránh sự tiêu hao không hiệu quả năng lượng săn tìm vào thời gian ít có thức ăn. Những loài có vú khác, như nhím, chuyển sang trạng thái buồn ngủ được gọi là lờ đờ, khi đó sự chuyển hóa giảm thấp tới mức chỉ còn là hơi thở để giúp chúng sống qua được thời kỳ khó khăn. Có lẽ giấc ngủ chỉ đơn giản là một phiên bản của chúng ta về sự "giảm hoạt động để thích nghi" như vậy, nó cho phép ta có năng xuất tốt vào ban ngày đồng thời tránh sự gắng quá sức (và bị nguy hiểm vì thú dữ như thời xưa) về ban đêm, trong khi vẫn có thể thức dậy một cách dễ dàng nếu cần. Hoặc là, hiểu một cách khác, có thể đó là sự lười biếng có chọn lọc. Bài tiếng Anh trên BBC Future |
Nhà bất đồng chính kiến Hoàng Minh Chính vừa loan báo về việc phục hồi hoạt động của Đảng Dân chủ Việt Nam, bắt đầu từ ngày 1-6-2006. | Khôi phục hoạt động đảng Dân Chủ? | Ông Hoàng Minh Chính nguyên là cựu Tổng Thư Ký Đảng Dân chủ dưới thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà. Năm 1988, dưới sức ép chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam, Đảng Dân chủ cùng với Đảng Xã Hội đã “tự tuyên bố giải thể.” Trong tuyên bố khôi phục sinh hoạt đảng Dân chủ, ông Hoàng Minh Chính nói việc thiết lập thể chế đa đảng là việc làm “không thể dừng được.” “Phương pháp đấu tranh của Đảng là bất bạo động, hoà bình đối thoại, bình đẳng, bao dung, cùng nhau xây dựng xã hội tự do dân chủ, an bình, hạnh phúc, đích thực Của Dân-Do Dân-Vì Dân.” “Liên kết toàn thể quốc dân đồng bào trong nước và hải ngoại, tất cả các đảng phái hội đoàn, các phong trào dân chủ, các tôn giáo, các sắc tộc thành một mặt trận rộng lớn nhất, một sức mạnh tổng hợp hoá giải mọi lực cản để chấn hưng đất nước.” Bản tuyên bố của ông Hoàng Minh Chính không nói rõ bên cạnh ông, đã có những ai đồng ý gia nhập đảng Dân chủ. Phản ứng Trong khi đó, hôm nay, một thành viên lãnh đạo cũ của đảng Dân chủ đã lên án ông Hoàng Minh Chính, nói rằng Việt Nam không cần đến các đảng khác. Ông Huỳnh Văn Tiểng, nguyên uỷ viên Thường vụ Đảng dân chủ Việt Nam (1944-1988), nói năm 1988 đảng Dân chủ tự giải thể vì xét thấy đã hoàn thành nhiệm vụ chính trị của mình. “Đảng Dân chủ hiện nay mà ông Hoàng Minh Chính lên tiếng “khôi phục” thì về bản chất đã khác Đảng Dân chủ từng tồn tại từ năm 1944 đến 1988.” “Tôi được biết, Đảng Dân chủ hiện nay là tập hợp của một số ít người bị xúi giục, thậm chí bị mua chuộc, kích động hoặc mang sự ấm ức với chính quyền trong nước, khác hẳn với suy nghĩ tâm huyết của số tư sản, trí thức yêu nước hoạt động với tôn chỉ đại đoàn kết trước đây.” Ông Huỳnh Văn Tiểng nói ông Hoàng Minh Chính Chính đã gây mâu thuẫn trong Đảng Dân chủ và bị coi là chống Đảng, vì thế đã bị khai trừ khỏi Đảng Dân chủ. Đây là ám chỉ vụ được quen gọi là “vụ án xét lại – chống Đảng” trong thập niên 1960, khi xảy ra cuộc thanh trừng nhiều nhân vật tại miền Bắc, trong đó có ông Hoàng Minh Chính. Lịch sử Đảng Dân Chủ Việt Nam đã được thành lập vào ngày 30-6-1944, tham gia tổng tuyển cử tự do bầu quốc hội đầu tiên ở Việt Nam năm 1946. Từ đó cho đến năm 1988, đảng này và đảng Xã hội vẫn tồn tại ở miền Bắc Việt Nam và trên toàn quốc Việt Nam sau 1975. Sự tồn tại của hai chính đảng tuy thực tế chỉ mang tính hình thức nhưng trong một giai đoạn, được đảng Cộng sản xem là cần thiết cho chính sách dân tộc. Trong hai cuộc chiến tranh chống Pháp và Mỹ, Đảng Cộng sản cũng đã đổi tên là đảng Lao động và chỉ quay lại với tên Đảng Cộng sản từ năm 1976. Đến năm 1988, với lý do đã kết thúc sứ mạng lịch sử, hai đảng Dân chủ và Xã hội tự tuyên bố giải thể. Sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản ở Liên Xô và Đông Âu đã khiến chủ đề đa nguyên đa đảng trở thành cấm kị trong mọi thảo luận tại Việt Nam. Trong cuộc phỏng vấn gần đây của đài BBC, ông Phạm Thế Duyệt, Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, khẳng định 'không thể có chuyện đa nguyên, đa đảng' ở Việt Nam. Nay tuyên bố khôi phục sinh hoạt đảng Dân chủ rõ ràng là một sự thách thức tính chính danh của Đảng Cộng sản, và giới quan sát sẽ muốn biết phản ứng của nhà chức trách trong những ngày sắp đến. Một chỉ dấu khác – có thể còn quan trọng hơn – đó là số đông quần chúng sẽ quan tâm ở mức độ nào. _______________________________________________ Nguyễn Dương, Hà NộiNgười ta ở đời không ai tự tay nắm tóc mình có thể lôi mình lên khỏi mặt đất. Đành rằng bề ngoài đã thấy hình ảnh ông HMC không được hấp dẫn. Nhưng hành động của ông ta là cần thiết trong bối cảnh hiện nay. Cần phải có những viên gạch lát đường và cần phải có cái gì đó tạo ra sự đối trọng. Nếu không những nỗ lực tự thân vận động sẽ không thể đem lai sự thay đổi. Sự quá khích trong giai đoạn khởi động là cần thiết. Hoàng Vũ, Hải PhòngTôi thấy mọi người có ý kiến riêng đóng góp như vậy là rất tốt nhưng chúng ta chỉ nên tranh luận vấn đề thôi đừng nên chỉ chích nhau như vậy. Việc ông Chính tuyên bố tái thành lập đảng Dân Chủ chẳng có gì là sai và đáng phê phán cả nhưng chúng ta hãy chờ xem đảng của ông nếu ra đời thì sẽ làm được những gì và phương châm hoạt động như thế nào? ĐCS không có lỗi. Chỉ có những người đang lãnh đạo nó hay nói đúng hơn là một vài cá nhân được trao nhầm trọng trách đang thao túng và lạm dụng quyền hành để làm những việc hại dân hại, nước mà thôi. Tôi nghĩ đảng ta vẫn đang trên con đường xây dựng và phát triển sao tránh khỏi những thiếu sót, sai lầm. Hy vọng chính lớp trẻ chúng ta sẽ sửa chữa được những thiếu sót và sai lầm đó. Chỉ sợ chính những sự thay đổi không cần thiết mà một số người đang mong muốn nếu thành hiện thực sẽ đem đất nước rơi vào cảnh nồi da sáo thịt mà thôi. Tranh giành quyền lực sẽ đồng hành với chiến tranh đó là điều tất yếu! Có thể một ngày nào đó chúng ta sẽ có đa đảng cầm quyền nhưng không phải bây giờ và tôi cũng hy vọng là sẽ không bao giờ chứng kiến sự sụp đổ của ĐCS. Tất nhiên tôi cũng không phản đối sự ra đời của một đảng khác nếu nó! làm cho đất nước phồn thịnh và phát triển lên. Tôi mong những người lãnh đạo của ĐCS VN hãy ra tay trừng trị thích đáng những kẻ sâu mọt đang từng ngày đục khoét đất nước. Hãy đưa ra những chính sách phát triển kinh tế và xã hội tốt hơn nữa để củng cố lòng tin của nhân dân. Nguyễn Nam, TP. HCMCó một ý mà tôi muốn đóng góp cho Phong trào Dân chủ nói chung, và Đảng Dân chủ nói riêng, là hãy dựa vào thực lực của mình. Mà muốn có thực lực, thì hãy dựa vào dân, bám vào dân, lấy ước mong và ý nguyện của đại đa số dân chúng làm mục tiêu tôn chỉ cho Đảng mình. Phải hiểu một điều tối quan trọng và sống còn: sức mạnh của dân là vô địch, được lòng dân là được tất cả. Tôi thấy hình như các vị, từ Đảng Dân chủ, khối 8406... rất nhiều vị có vẻ rất cần vào sự che chở của các nước lớn, đặc biệt là Hoa Kỳ. Tôi không phủ nhận là rất cần những sự hỗ trợ như vậy. Nhưng quá lộ liễu sẽ gây nên một phản cảm rất lớn với quảng đại dân chúng, vốn đã chịu nhiều đau thương trong cuộc chiến có Hoa Kỳ can thiệp vào vừa qua. ĐCSVN trước đây cũng rất là kín kẽ về các Mạnh Thường Quân. Nói chung, tạo được tâm lý tin tưởng và sẵn sàng góp sức của người dân là điều mà Phong trào dân chủ phải làm và đạt được trước khi nghĩ tới những chuyển đối sâu xa hơn. Nguyễn Dũng, Đà NẵngChào Anh Hai Đà Nẵng! Tôi cũng là dân Đà Nẵng đây. Qua bài viết của anh ở diễn đàn này tôi thấy ý anh sao mà hợp với ý tôi đến vậy. Anh thế nào thì tôi không biết; còn tôi 36 tuổi, đảng viên ĐCSVN. Tôi không ghét ĐCS đâu, nhưng tôi thấy được rằng: ngày xưa ĐCS rất vĩ đại vì đã biết tập hợp dân chúng để làm cuộc CM dân tộc dân chủ thắng lợi song ĐCS Việt Nam ngày nay thực chất thì số người xấu trong đảng quá nhiều. Bọn này vào đảng với động cơ khác đến 180 độ so với động cơ vào đảng trước đây của các đảng viên lão thành. Nó lấy mác Đảng để làm bình phong và tha hồ thực thi cái tâm địa hèn hạ, bỉ ổi của bản chất thật, còn miệng nó thì lúc nào cũng bô bô là vị dân vì nước. Nhờ trong Đảng mà tôi biết được rằng: hiện tại tôi biết được người CS chân chính của cái đảng CS chân chính đã hoàn toàn bất lực và cuối cùng chỉ là cái bình phong, còn nội dung thật thì đã lọt vào tay của bọn "quỷ" thao túng anh Hai ạ! Đảng CS chân chính có trái tim yêu nước chân chính, có tính dân tộc chân chinh, còn ĐCS núp bóng sau tấm bình phong ĐSC chân chính là cái ĐCS có giọng điệu chân chính, ngôn từ mỹ miều và có cả trái tim quỷ dữ. ! Tuổi đôi mươiBạn Trần La chớ vội phê phán việc thành lập đảng Dân Chủ là vớ vẩn. Bạn đừng nghĩ khả năng của bạn có thể biết mọi việc khi lâu nay VN chỉ có những cái loa tuyên truyền cho đảng CS. Theo bạn những người dày công xây dựng đất nước là ai? Có phải là những người từng cô lập những lãnh đạo uy tín như bác Hồ, bác Giáp, và thanh trừng hàng trăm đảng viên mang tội "xét lại", trong đó có ông Hoàng Minh Chính chăng? Bạn cứ tưởng có được những thành tựu như ngày nay là công lao của đảng CS, vì bạn không biết rằng đảng CS chỉ có "công nới lỏng bao cấp" cho dân tộc mình mà thôi. Những dân tộc khác không có độc đảng như VN họ còn làm ra được những của cải để cung cấp cho cái "thành tựu giả tạo" mà dân mình đang hứng chịu hôm nay. Tôi không dám nhắc đến những "thành tựu" từ cơ chế CS đã tạo ra nạn bè phái chuyên quyền, hủ lậu, tham nhũng, vì tôi biết bạn sẽ cho là vớ vẩn "độc tài, tham nhũng, hủ lậu ở xã hội nào mà không có". Trần LaTôi thuộc thế hệ 8X, tôi thấy tư tưởng thành lập Đảng Dân chủ thật vớ vẩn. Ông HMC la một trí thức có trình độ học vấn cao. Nếu với tài năng đó, thì cớ sao tên tuổi của ông lớp trẻ của chúng tôi chưa hề được nghe nhắc đến? Ông đã đóng góp được gì cho quê hương, đất nước mà lại có thái độ hằn học đối với những người đã dày công xây dựng đất nước Việt Nam có được những thành tựu như ngày hôm nay. Dương XinhTheo tôi, ý của bạn ABC chủ trương đa nguyên trong độc đảng, tôi không biết sinh hoạt của đa nguyên trong độc đảng có được thể hiện công khai hay là vẫn chỉ nhân lúc trà dư tửu hậu bàn tán, sỏ xiên, lắc đầu ngán ngẩm với nhau, vẫn lẻ tẻ kết hợp ngầm,đấu đá ngầm, rồi vẫn mạnh thắng, yếu thua, và cuối cùng phe "đầu gấu" vẫn là phe nắm quyền cai trị dân. Tình trạng phe nhóm trong độc đảng mà kéo dài thì những đảng viên có khả năng mà không bè cánh sẽ trở thành vô dụng, cuối cùng chỉ có dân VN là chịu khổ trường kỳ. Ông Hoàng Minh Chính và hàng trăm đảng viên CS,cũng vì bất đồng nên bị khai trừ, kể cả ông chủ tịch Hồ chí Minh là lãnh tụ uy tín nên chỉ bị cô lập, những việc này chắc bạn ABC đã nghe, đã đọc. Bây giờ ông Hoàng Minh Chính khôi phục lại đảng Dân Chủ đối lập với đảng CS, thì chỉ sợ bị đàn áp chứ không sợ khai trừ. Dù ông Chính không thành công,thì cũng tạo được một bước đầu đối lập công khai để trong nay mai dân VN tiến lên những bực thang dân chủ. Nguyễn Nam, TP. HCMViệc Cụ Chính tuyên bố phục họat đảng Dân Chủ trước đây cũng là điều bình thường trong tiến trình Phong trào dân chủ trong nước ngày càng lớn mạnh. ĐCSVN và những người ăn theo nên hiểu và chấp nhận tiến trình này. Hãy từ bỏ não trạng đấu tranh đổ máu, hay đàn áp những người không cùng chính kiến. Đó là hành động rất thiếu văn minh và văn hóa trong thời đại ngày nay. ĐCSVN hãy nhanh chóng cùng Nhà nước xây dựng các thiết chế tam quyền phân lập. Ngõ hầu tạo dần môi trường lành mạnh cho các Đảng phái lần lượt ra đời. Làm được như vậy, thì công lao của ĐCSVN trong tiến tình dân chủ hóa vì một nước Việt nam phú cường quả là không nhỏ một chút nào. Tôi cũng mong những ai không cùng chính kiến với ĐCSVN, hãy đừng vì căm thù Cộng sản mà phải quyết tâm lập Đảng để chống cộng. Với dòng suy nghĩ như vậy, và ĐCSVN cũng với dòng suy nghĩ ấy, nhưng ngược lại, thì nước Việt nam này chắc vẫn còn lâu mới tới được bến bờ Dân chủ và Tự do. ABCTôi hiện là một đảng viên đảng CS. Tôi đã từ chối gia nhập Đảng CS một thời gian vì tôi thấy giữa nói và làm của ĐCS quá trái ngược nhau. Nhưng cách đây 2 năm sau khi đắng đo kỹ tôi quyết định gia nhập ĐCS với các lý do sau: - Tôi muốn đấu tranh để loại bỏ các phần tử cơ hội bám vào cái phao Đảng để tham nhũng tham quyền. Tôi nghĩ muốn bắt được cọp thị cũng nên vào hang cọp để hiểu được cọp đã. Thứ hai vì không có một đảng nào khác đê tôi có thể gia nhập đấu tranh lại với các mặt trái của ĐCS nên tôi bắt buộc chọn giải pháp vào ĐSC để để đấu tranh trong nội tại của nó. Vì vậy theo tôi trong nội bộ ĐCS đang có rất thành phần mang nhiều tư tưởng khác nhau, mang nhiều mục đích khác nhau chứ không đơn thuần vì phụng sự lý tưởng CS. Chỉ cần có một đảng mới có một cương lĩnh thuyết phụ và lãnh tụ có uy tín thì sẽ được người dân VN ủng hộ mạnh mẽ kể cả một phần không nhỏ Đảng viên CS đương nhiệm. Nguyễn Bình, Hà NộiNếu trưng cầu dân ý, tôi tin chắc rằng đa số người dân Việt hiện nay sẽ đồng tình có thêm một đảng khác với cương lĩnh TỰ DO và DÂN CHỦ. Bởi vậy, sự ra đời của Đảng Dân Chủ do ông HMC thành lập là một quyết định hợp lòng dân, dù có sự thách thức và cản trở quyết liệt của đảng cầm quyền. Kỳ Quốc DũngCụ Huỳnh Văn Tiểng hiện nay là lão thành Cách mạng ở Sài Gòn với đầy đủ đãi ngộ của Nhà nước: nào là được ấm thân, được mọi phương tiện truyền thông của Nhà nước trang trọng đưa tin, không phải vụ việc này mà vào Mùa Thu Cách mạng hàng năm và được mời phát biểu trước các hội nghị, trước các cháu nhi đồng, thanh thiếu niên mỗi khi có dịp. Và nhất là được mời tham gia các buổi báo cáo của ĐBQH và trong các dịp này Cụ lại được sống lại thời tham gia cách mạng tầm vông hào hùng và tha hồ mà phát biểu có lợi cho nhà nước. Nhưng thưa cụ, nếu thật cụ hài lòng với mọi điều của Đảng Cộng Sản cầm quyền làm cho dân Việt thì quả thật là cụ vô cảm thật sự rồi vậy. Cụ hãy nhìn lại đồng chí Hòang Minh Chính còn rất nhiệt tình với ngọn lửa cách mạng ngày nào. Cụ HMC còn thao thức và còn dấn thân và thấy đất nước chưa đạt được dân chủ, tự do và do đó cụ đồng chí Hòang Minh Chính còn lửa cách mạng nên cụ tìm cách phục hồi Đảng Dân Chủ mà cụ từng là Tổng Thư Ký. Việc cụ Tiểng nhanh nhảu minh định điều gì đó về Đảng Dân Chủ không làm giảm bớt đi nhuệ khí của cụ HMC và nhất là của nhân dân đang thao thức cùng cụ Chính về việc Dân Chủ và Tự Do chưa được tôn trọng đầy đủ. Do đó việc cụ Tiểng lên tiếng là việclẩn thẩn của tuổi già vốn quen được đãi ngộ ấm thân từ bấy lâu nay. Về phần tôi tuy tuổi U 50 có lẻ, là con cháu của hai cụ nhưng có hơn 40 năm hiểu biết và đi theo vận nước nổi trôi, xin có lời can gián với cụ Huỳnh Văn Tiểng rằng đáng ra cụ phải viết thư động viên lã đồng chí HMC còn minh mẫn nên đòi hỏi phục hồi đảng dân chủ để làm tiếp con đường mà Đảng Dân Chủ trước đây vào năm 1988 vội vàng gút bai chính trường Việt Nam. Việc gút bai chính trường thời đó của Đảng Dân Chủ chỉ cốt tạo điều kiện cho Đảng CS thêm thắt chặt sự cai trị và dân chủ, tự do và sự vắng mặt của Đảng Dân chủ không có điều kiện giúp cho nhân dân có được dân chủ, tự do xứng đáng với các quốc gia láng giềng. Do đó việc cụ Chính lên tiếng thay cho cụ Tiểng đòi dân chủ cho nguời dân chúng tôi là điều cần hết sức hoan nghênh. PTD, Hà NộiTôi không biết Đảng Dân Chủ tái thành lập có thực sự mang lại những đổi thay cho đất nước hay không nhưng dù sao có thể nó sẽ trở thành dấu mốc Lịch sử của VN trong tương lai. Khi bạn tự soi gương, bạn không bao giờ muốn người khác biết bạn có những điểm xấu trên mặt và cố che đi. Độc Đảng cũng như vậy. Việc làm sai và "tự kiểm điểm sâu sắc" là câu cửa miệng thường xuyên được các Đảng viên đưa ra mỗi khi không thể che đậy được sai phạm. Trẻ con nó cũng hiểu được "tự kiểm điểm" là chẳng có vấn đề gì cả, lần sau có làm sai lại xin "tự kiểm điểm". Sinh viên du học, North CarolinaGửi anh Quang Huy, Hà Nội: Singapore thực chất có rất nhiều đảng chính trị, nhưng vì người dân tin vào đảng của ông. Lý do là vì các thành tựu mà đảng PAP đã chèo lái con thuyền Singapore từ ngày lập quốc đến bây giờ. ĐCSVN mà đem so sánh với đảng PAP thì quả là 1 bên 100 cân, một bên 1 lạng. Nếu ĐCSVN có thể lái đất nước tốt như đảng PAP của ông Lý thì tôi tình nguyện bỏ phiếu cho ĐCSVN 50 năm nữa mà không cần đắn đo. Tôi ủng hộ sự phục hoạt của đảng bác Chính. NHN, Hà NộiBằng những gì tôi đã trải qua trong 14 năm thoát ly gia đình (3 năm cấp 3, 5 năm đại học và 6 năm ra công tác tại một cơ quan nhà nước) thì tôi thấy ý thức hệ của mỗi người bị xã hội và môi trường chi phối rất nhiều điều đó đẫn đến bất đồng chính kiến là đương nhiên. Và muốn giải quyết được sự bất đồng quan điểm thì trước tiên ta phải cùng nhau chữa khỏi căn bệnh "ấu trĩ" trước đã, bởi căn bệnh "ấu trĩ" theo tôi nó đã ăn rất sâu vào giới trẻ Việt Nam rồi. Những bạn trẻ mang trong mình dòng máu yêu nước thương nòi thì hãy chịu khó động não để chữa khỏi căn bệnh "ấu trĩ" đã các bạn ạ, sở dĩ tôi nói là những bạn có dòng máu yêu nước thương nòi là tôi đã loại trừ phần tử cơ hội ra khỏi cuộc rồi. Tôi cũng như các bạn đều được dào tạo học tập dưới mái trường mà người ta quen gọi là mái trường XHCN và cho đến khi học đại học tôi mới nhận ra được sự khập khiễng thiếu tính khoa học và kém xa bạn bè mặc dù tôi được đào tạo trong môi trường ĐHBK Hà Nội nơi hội tụ kho kiến thức mạnh nhất Việt Nam ngày nay. Tôi làm việc ở một cơ quan nhà nước và được cơ quan cho đi học cảm tình để gia nhập Đảng CSVN nhưng tôi đã từ chối đề nghị này bởi tôi sớm nhìn nhận sự việc phát triển kiểu gò bó tư duy như thế sẽ rất không tốt với con người như tôi. Tôi có thể thích ứng với bát cứ môi trường làm việc nào nhưng họ không thể dùng mánh khoé để khống chế chính kiến của tôi được còn nhữnh kẻ thấy lửa bò đến thì khác gì con thiêu thân đâu. Tôi nói thẳng rằng những người có lối sống đàng hoàng hiện tại bộ máy nhà nước này không ưa người trung thực và như thế chỉ còn lại một bộ máy chuyên quyền sẵn sàng ra tay một cách khuất tất với bất cứ người nào kể cả những người đồng chí đã gắn bó từ thuở hàn vi. Có một điều tôi xin cảnh bao những bạn có tấm lòng muốn làm những việc như tôi thì các bạn phải thận trọng với những người nắm quyền thế trong tay đấy nhé bởi vì sự nghiệp là lâu dài không để những ý nghĩ tự phát làm hỏng mất việc lớn đó là "xây dựng đất nước sao cho có vị thế". Xin chân thành cám ơn! Minh Nam, Hà NộiThưa anh Vũ Đình Nam (Hà Nội). Anh sống giữa thủ đô, trình độ hiểu biết rất cao mới viết được những lời như vậy. Xin anh nói rõ hơn một câu anh đã viết để tôi hiểu đúng ý anh: Điển hình chính là tầng lớp doanh nhân VN, sao họ lại được Đảng CS cho phép tồn tại? vì họ đều là những người say mê công việc, làm giàu cho bản thân 1 cách chính đáng cũng như đang giúp ích cho xã hội không ngừng vận động và phát triển. Đó là nguyên văn câu của anh. Xin được hỏi anh: Có phải là trước đây đảng ta đã tiêu diệt doanh nhân không (như cái thời cụ Đỗ Mười tiêu diệt giai cấp tư sản ở miền Nam ấy)? Lý do gì? Có phải họ không say mê kinh doanh như doanh nhân bây giờ? Nay đảng ta không diệt họ nữa mà "cho phép" họ tồn tại? Đảng ta làm như vậy là dựa vào luật nào? Hay đảng ta tuỳ ý đặt ra luật? Lúc nào thích thì diệt, lúc khác lại "cho phép" tồn tại? Sau đây ít lâu thì sao, diệt hay vẫn "cho phép" tồn tại? Làm như thế đã đủ gọi là độc tài chưa? Xin nói thêm với anh Vũ Đình Nam. Tôi không ở ngoại quốc đâu, mà ở VN. Tôi cũng chẳng vào cái đảng Dân Chủ của ông Chính đâu. Tôi (và một số bạn khác) chỉ thảo luận về một cái "quyền" mà đảng ta đã ghi rành rành trong hiến pháp: đó là quyền lập hội của mỗi công dân VN. Ghi thế, nhưng khi có một công dân lập hội thì cấm đoán người ta. Tôi và anh không thích lập hội thì cứ việc "không thích", không lập bất cứ hội nào. Nhưng tôi và anh không lấy bất cứ tư cách gì cấm người khác lập hội. Quyền của người ta cơ mà. Tôi với anh không lập hội vì lý do gì thì đó là việc cá nhân chúng ta (ví dụ, tôi không lập hội vì tôi bất tài, tôi sợ thực thi quyền của mình thì bị khủng bố... Anh không lập hội có thể do dân trí VN còn thấp, có thể do anh thấy đảng ta m! ột mình cầm quyền là tuyệt vời rồi... vân vân). Nhưng tôi và anh không có quyền đem lý do của mình áp đặt cho người khác để cấm người khác lập hội. Một người Hà NộiNghe anh Vũ Đình Nam, Hà Nội lấy ví dụ rằng Đảng cộng sản cho phép Doanh nhân tồn tại chứng tỏ đảng cộng sản không độc tài mà tôi thấy nực cười. Thứ nhất doanh nhân là một tầng lớp, một giai cấp trong xã hội, ra đời rất lâu trước đảng cộng sản, sự tồn tại của doanh nhân là thực tế hiển nhiên đảng cộng sản có cấm cũng không được. Thứ hai việc cho phép hay ngăn cấm một tổ chức cá nhân là việc của chính phủ, đâu phải việc của đảng, nếu đảng làm vậy quả thực là đảng vi phạm hiến pháp. Thưa các bạn trước đây khi chỉ có VNPT cung cấp các dịch vụ cho điện thoại di động, tất nhiên thị trường rất ổn định và chỉ có người dân là chịu thiệt thòi chịu mức cước viễn thông cao nhất thế giới. Nay nhiều hãng cùng tham gia kinh doanh thị trường đã sôi động hơn và người dân được hưởng mức cước thấp hơn, nhiều lựa chọn hơn. Đa đảng cũng vậy, bao giờ cũng tốt hơn một đảng Linh, MoscowTừ góc độ kinh doanh Ô tô xin được góp ý với anh Vũ Đình Nam. Thời gian qua người dân trong đó có tôi khấp khởi hy vọng được sở hữu một chiếc xe hợp với túi tiền qua chính sách nhập khẩu xe đã qua sử dụng. Nhưng hỡi ôi cách áp thuế của BTC và HQ Việt Nam đã dập tắt nhiềm hy vọng này, còn cộng động kinh doanh nhập khẩu vội “tịt ngòi”. Thực tế là chính quyền đã cấu kết chặt chẽ với một số cá mập quốc tế giữ chặt thế độc quyền trong nước. Giá xe vì thế mà cao nhất thế giới mặc dù chất lượng của chúng không thể đáp ứng nổi tiêu chuẩn môi trường đơn giản nhất. Mặc dù giá cao nhưng xevẫn bán được là do phần lớn các công ty cơ quan nhà nước xài tiền “chùa” mua với mục đích là phục vụ các đồng chí “cần kiệm liêm chính”. Tóm lại đây là hình thức bóc lột tiền thuế nhân dân rất tinh vi từ ngân quỹ quốc gia, qua các công ty độc quyền của quốc doanh cuối cùng thì chui vào túi các đại gia ô tô độc quyền nước ngoài. Tất nhiên các đại gia không bao giờ quên “lại quả” cho các đồng chí thông qua các lọai “cò”. Đó anh Nam ạ, tầng lớp doanh nhân “được phép” tồn tại, cạnh tranh “lành mạnh” như thế đó. Chính sách này tôi cho là sai và không thể làm giàu cho đất nước. Bao nhiều trí thức, doanh nhân và người dân đã lên tiếng. Có ai lắng nghe không hay đồng tiền trước mắt đã che mất quyền lợi quốc gia? Mong anh Nam hiểu đúng và sử dụng tài năng của mình có ích cho tổ quốc. Còn thưa anh Minh Hoàng, qua ví dụ này tôi mong anh có cái nhìn chính xác hơn về câu châm ngôn “rước voi về dày mả tổ”. Vũ Đình Nam, Hà NộiCác vị toàn có hiểu biết mà hành sự lại theo kiểu hữu dũng vô mưu thế nhỉ. Ông Chính vừa mới tung 1 cái mồi "đảng dân chủ" ra, vậy mà các vị đã không cần biêt tôn chỉ mục đích, cách thức hành động, thành phần tham gia... các vị mù quáng lao theo ủng hộ, vậy các vị đang ủng hộ cho cái gì? Với tôi, kể cả Việt Nam có nghèo khổ đến mấy thì vẫn là Đất Mẹ muôn đời. Hãy nói ít thôi, làm cho cái tâm mình hiền hòa hơn, thiện hơn. Hãy xắn tay cùng hàng triệu người đang miệt mài lao động để mưu sinh cho chính mình, để xã hội phát triển. Đã qua lâu rồi cái thời xã hội toàn "nôn dân chân lấm tay bùn" trình độ chuyên môn, tri thức, tư duy, cơ hôi tiếp cận khoa học kỹ thuật, cánh của thông tin đa chiều đã trở nên phổ cập hơn bao giờ hết. Anh có thể lừa bịp, bịt mắt một vài người kém hiểu biết, nhưng còn bao người khác thì thế nào? Nếu anh cứ chửi bới, hằn học chế độ Cộng Sản ở VN thì anh lại bộc lộ sự nông cạn trong tri thức của anh. Ai nói độc đảng là độc tài? Điển hình chính là tầng! lớp doanh nhân VN, sao họ lại được Đảng CS cho phép tồn tại? vì họ đều là những người say mê công việc, làm giàu cho bản thân 1 cách chính đáng cũng như đang giúp ích cho xã hội không ngừng vận động và phát triển. Vậy nếu các vị mang tài năng của mình về VN để thi thố, để làm giàu thì liệu có được không? Nguyễn Lộc, Quảng NinhTrước hết tôi cảm phục tinh thần của ông HMC, một người thực sự yêu nước, có tinh thần, có trí tue và lòng quả cảm, sẳn sàng đương đầu với độc tài CS để thành lập Đảng Dân Chủ. Đó là một trong những quyền tối thiểu và đương nhiên của nhân dân. Thông tin chính thức hay nói ‘’năm 1988 đảng Dân chủ tự giải thể vì xét thấy đã hoàn thành nhiệm vụ chính trị của mình”. Đó là sự dối trá và mỵ dân. Đảng này đã làm gì và đã hoàn thành sứ mạng chính trị gì ? Thực ra nên nói là, đảng Dân Chủ lúc đó là công cụ của đảng CS, là một hình thức chính trị để mỵ dân, để nhân dân ngộ nhận rằng cuộc đấu tranh chống Pháp và Mỹ gồm có nhiều đảng phái, thành phần dân tộc đoàn kết lại để đổ xương máu ra. Nhưng dẫu chăng, nó cũng có hình thức tồn tại về mặt pháp lý và nghiẽm nhiên chấp nhận rằng xã hội VN là đa đảng. Nhưng đến năm 1988, đảng CS e sợ tính hợp pháp và hợp hiến của đảng này làm nó có thể sẽ phát triển thành một đảng thật sư và làm nền tảng cho sự hình thành đa đảng, như vậy có thể sẽ đe dọa sự độc tôn và độc tài của đảng CS. Do đó CS phải khai tử đảng Dân Chủ. Đến năm 1992, CS thay đổi luôn hiến pháp và hợp pháp hóa sự độc tôn lãnh đạo của đảng CS. Và ngày nay CS nói thẳng luôn là không cần có đa đảng đa nguyên. Những người đang nắm quyền lực và sứ mệnh lịch sử của dân tộc đừng lừa dối nhân dân nữa, hãy trả lại nhân dân quyền tự do, dân chủ tối thiểu, trước hết là tự do thành lập đảng, tự do ứng cử, quyền bầu cử ra lảnh đạo của mình và tự do báo chí. Mộng Linh, Hà NộiNếu như năm 1988 đảng Dân chủ tự tuyên bố giải thể vì đã “hoàn thành sứ mạng” thì bây giờ việc tự tuyên bố phục hồi lại là chuyện rất đương nhiên, vì cảm thấy đất nước VN nay rất cần đến sứ mạng của mình một lần nữa. Tôi hoàn toàn ủng hộ việc ông HMC tuyên bố hoạt động trở lại của đảng Dân chủ. Đã đến lúc đảng CS cũng phải mạnh dan xem lại “sứ mạng” của mình mà chấp nhận một “luật chơi công bằng” trên diễn đàn chính trị. Không thể tung hoả mù vào người dân bằng cách tuyên truyền sai sự thật về nền chính trị đa nguyên, đa đảng sẽ gây rối loạn trong xã hội để rồi “nhát ma” những người thiếu cập nhật thông tin. Ngày nay chứ không phải cái thời “ngăn sông cấm chợ” khiến cho người dân không những đói về lương thực mà còn đói cả về tin tức, thời sự. Hãy để đảng Dân chủ hình thành một cách tự nhiên như lịch sử VN đã hình thành ra đảng CS và tạo điều kiện cho họ làm theo lương tâm và ý chí của mình đi, dân tộc VN này sẽ được hưởng lợi rất nhiều từ họ đấy! Vì sự tồn tại của đảng CS đã làm cho đất nước VN này kéo dài theo chuỗi ngày tụt hậu. Không có nỗi nhục nào cho bằng nỗi nhục của một dân tộc đã chiến thắng những đội quân sừng sỏ thế giới mà lại luôn mang theo cái nghèo đeo bám dai dẳng bên mình! Minh Hoàng, TP. HCMĐúng là vớ vẩn. Không lo làm cho đất nước giàu có cứ ngồi nghĩ ra đủ điều bậy bạ. Ông Chính có giỏi thì về nước đề xuất với nhà nước những giải pháp phát triển kinh tế-xã hội có lợi cho quốc kế dân sinh. Thử hỏi, ông là người bị đảng Dân chủ khai trừ khỏi thì với tư cách gì ông lập lại Đảng Dân chủ? Có hiểu thế nào là "Rước voi về dày mả tổ" không? Nếu không hiểu thì không phải là người Việt Nam! Tuấn Giang, Hà NộiTôi chỉ xin nói một điều thế này thôi. Muốn thành lập được một Đảng mới, ông phải có được ảnh hưởng rộng lớn trong mọi tầng lớp dân chúng Việt Nam, chứ đằng này, ông thử hỏi thử các thanh niên VN từ 40 tuổi trở xuống xem họ có biết ông là ai, và ông đã đóng góp gì đựoc cho đất nước không? Loan báo về việc phục hồi hoạt động của Đảng Dân chủ Việt Nam vậy cương lĩnh và thành viên trong Đảng đã được công bố chưa hay chỉ là nói rồi để đấy? Tôi là người trung lập không hoàn toàn ủng hộ Đảng CS hiện nay nhưng tôi nghĩ nước ta đã đủ khốn đốn vì đa đảng rồi, không cần có thêm Đảng nào nữa để rồi suốt ngày đấu đá nhau, chán lắm! Tưởng Bình MinhNgoài các loại máu A, B, C, .....ra tôi nghĩ còn có một loại máu khi nóng khi lạnh bất thường, đó là máu của những người mang bệnh "chậm tiêu". Ngày xưa chỉ mới nghe tuyên truyền về tội ác của "phản động" là máu nóng của họ đã bốc lên ngùn ngụt, quyết phá rừng sẻ núi, đốt cháy cả Trường Sơn. Nhưng bây giờ chung quanh xảy ra hàng trăm ngàn tệ trạng vùi dập đời sống dân lành thì máu của họ vẫn lạnh tanh, vì bị những hình ảnh tuyên truyền hư hư thực thực ở tuốt bên kia đại dương che trước mắt, nên không nghe, không thấy, vẫn tự mãn mọi sự quanh ta là nhất, là ổn định. Ai bị bệnh này nếu cứ sống quẩn quanh trong nhà với mẹ thì không khỏi được. Linh, MoscowXin góp ý với anh Quang Huy Hà Nội: Con tầu Việt Nam sắp sửa ra khơi biển lớn, hành khách cần người thuyền trưởng mới. Người cũ vừa ăn tham, bảo thủ ( kiên định một lý thuyết đã lỗi thời) lại không hiểu luật hàng hải thế giới e rằng khó phù hợp. Tôi nghĩ ổn định là tốt,nhưng không nên giữ cái anh thuyền trưởng bất tài, lái tàu mãi theo đuôi thiên hạ khoảng cách năm sau lại cứ dài hơn năm trước. Minh, Hà NộiTrong kỳ họp thứ 10 vừa rồi, Đảng CS đã cố ý thay đổi điều lệ, theo đó muốn trở thành đại diện không chỉ của công nhân mà toàn bộ người dân, các tầng lớp khác nhau. Đây chỉ là ý chí chủ quan của Đảng Cộng sản, chứ những người mà Đảng "bắt quàng" vào thực sự chưa chắc đã muốn Đảng làm đại diện cho mình. Đảng Dân chủ mới sẽ là một hiện tượng, một bước ngoạt cho đời sống chính trị của Việt nam, là tiền lệ để hình thành các phong trào đấu tranh đòi dân chủ khác. Tất nhiên trong giai đoạn đầu, Đảng DC mới không tránh khỏi những vấp váp, khó khăn. Điều quan trọng là đảng mới phải có một tuyên ngôn hợp lòng dân, một mục đích phấn đấu vì dân, chứ không chỉ vì đấu tranh chống đảng CS hiện tại. Đảng cũng nên tập họp, thu hút càng nhiều nhân tài càng tốt, các tầng lớp trí thức, trở thành những người tư vấn, mở rộng hoạt động của Đảng. Đảng phải có một lãnh tụ được nhiều người biết tiếng, tin yêu, giống như ông Hồ Chí Minh trước kia. Ông Hoàng Minh Chính hiện nay không có đủ các điều kiện cần thiết trở thành lãnh tụ: về bề dày đấu tranh, cống hiến cho đất nước, sức khoẻ, sự thu hút nhân tâm và khả năng lãnh đạo. Vì vậy đây sẽ là khó khăn rất lớn cho Đảng Dân chủ để thu hút và mở rộng hoạt động của mình trở thành đối trọng thật sự đối với Đảng CS. Cần một người thực sự có tài như những vị nhân sỹ: Phan Bội Châu, Phan Chau Trinh hay Hồ Chí Minh.. trước kia. Đảng Dân chủ cũng không nên dựa vào Mỹ, vì nếu gắn với Mỹ, kẻ thù của Việt Nam trong chiến tranh, và hiện nay đang có những tiếng xấu vì can dự vào tình hình của nhiều quốc gia trên thế giới (như Iraq, Afganistan...) thì sẽ có nhiều người Việt nam không đồng tình, coi ông HMC là "cõng rắn cắn gà nhà". Ông HMC nên có sách lược độc lập, không nên quá dựa vào một thế lực bên ngoài nào. Nguyễn Nam, TP. HCMXin cho phát biểu ý kiến: Người trẻ không làm thì người già làm. Nếu thanh niên là rường cột của quốc gia thì hãy xắn tay áo lên mà xông pha. Thời nào cũng cần lực lượng thanh niên cả, nhưng thanh niên VN ngày nay bận học hành, ăn chơi... nên các cụ già phải làm. Chuyện độc đảng tạo ổn định chính trị, còn đa đảng gây lộn xộn thì đó là tuyên truyền của chế độ độc tài. Những thứ này nằm trong đầu óc người ngây thơ lâu lắm. Đi mua hàng ai cũng muốn có hai cửa hàng để chọn lựa, so sánh giá cả, chất lượng hàng hóa, cách phục vụ... thì tại sao trong nền chính trị quốc gia chỉ có một đảng, rồi nói rằng chẳng có đảng nào giỏi hơn cái đảng này cả. Giống như trước đây không có gì ăn, con người ta cho rằng chẳng có gì ngon hơn khoai sắn. Cuộc sống là cả quá trình đào thải và chọn lọc. Chẳng có cái gì tồn tại mãi mãi, sinh diệt, diệt sinh. Thời đại của cạnh tranh, thấy hàng xóm buôn bán đắt đỏ mình cũng mở hàng ra bán, nhưng chưa chắc cạnh tranh nổi. Như vậy lòng dân đã hướng về đảng cs rồi thì sợ gì mà không cho người khác "mở" đảng. Sự vận động của thời cuộc. Thời nào cũng có người đáp ứng những nhu cầu của thời đó, gọi đó là thị trường cũng được. Nếu ông Chính "mở" đảng mà có người đến "mua hàng", chứng tỏ là dân chúng có nhu cầu, còn không thì phải chấp nhận "dẹp tiệm". Tuyên truyền là dân chủ gấp hàng ngàn lần nước này, nước khác nhưng chẳng cho người dân làm thì chẳng có dân chủ gì cả. Dân chủ chính là những điều tôi vừa trình bày, người dân sẽ biết cách chọn lựa những điều tốt nhất cho họ và cho xã hội họ đang sống. PMC, Hà NộiThưa Quang Huy, Hà Nội, xin bạn kể cho tôi nghe xem ngoài Singapore còn nước nào độc đảng mà giàu? Đa đảng mà giàu theo bạn chỉ có Anh, Pháp, Mỹ ư, bạn quên Nhật bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Mã Lai ở châu Á, và hàng loạt các nước châu Âu bao gồm cả những nước Đông Âu cũ như Ba Lan, Tiệp Khắc, các nước cộng hoà vùng Baltic, à quên còn Canada, Australia, Newzealnad, Nam Phi nữa chứ. Ukraine thực sự hiện nay đang trỗi dậy và ở thế đối trọng với nước Nga trong SNG đó bạn ạ, và chính phủ của họ do chính nhân dân của họ lựa chọn thông qua bầu cử. Còn nếu bạn cho rằng Thái Lan đang khủng hoảng thì tôi nghĩ là bạn nhầm - còn lâu thu nhập GDP trên đầu người của ta và anh bạn lớn Trung Quốc mới đuổi kịp. Fantome, ParisTôi để ý là bác Quang Huy này tranh luận trên diễn đàn từ lâu nay nhưng hình như vẫn có vẻ bảo thủ. Xin thưa một đôi điều: 1.Ông Chính lập đảng là quyền tự do của ông ý,đó là việc làm hợp với hiến pháp Việt Nam, bác không thích thì cũng không có quyền cấm người ta. 2.Thay vì bảo nhiều nước đa đảng nghèo nàn lạc hậu không hơn Việt Nam thì họ cũng không thua ta (dù đó là những nước kém nhất) mà thực chất kinh tế, thu nhập của họ vẫn hơn ta nhiều đấy ông ạ. Chịu khó tìm kiếm qua internet một tí là ra ngay thông tin. Cảnh bất ổn bạo loạn bên ngoài thì "tha hồ" cho phanh phui, còn biểu tình,bất công trong nước thì giấu nhẹm, vì vậy đừng có nghĩ là ta ổn định an toàn ông nhé. Độc đảng thì thực sự tuyệt vời khi được minh quân biết "chăm dân như con" như Lý Hiển Lon. Dân Singapore tin vào ông ta nên ông ta luôn được nhiều phiếu bầu nhất (cũng như nhiều quyền hạn nhất), mà bác so sánh thế không thấy ngượng cho nước ta à? Họ mới lập quốc chưa được 40 năm, trước 1975 không bằng Nam Việt Nam mà tổng GDP của "hòn đảo" 5 triệu người đó gấp hơn 2 lần ta đấy (118 tỉ usd). Bác lấy Trung Quốc ra làm "tiêu biểu" cho cộng sản mà không biết rằng họ còn hơn 500 triệu người nghèo khổ. Nhưng dù sao thành quả phát triển của họ do tiềm lực và lãnh đạo khôn ngoan hơn ở ta. Tôi rất đồng ý với bác "không phải cứ theo chế độ đa đảng thì dân sẽ giàu và nước sẽ mạnh và cũng không phải cứ theo chế độ độc đảng thì đất nước không phát triển được" nhưng bác hãy nhìn lại mình đi nhé, cơ hội cho đảng thể hiện mình đã hơn 30 năm rồi, còn bắt dân ta chịu đến khi nào nữa? Dân đen chúng tôi mệt mỏi với sự chờ đợi quá rồi. 3. Sao bác biết phần đông người dân vẫn ủng hộ CS, sao không thử trưng cầu ý dân đi? Minh Nam, Hà NộiĐảng ta đã ghi vào hiến pháp quyền được lập hội, vậy thì điều này đã chia chúng ta làm hai loại: 1) Ai thích lập hội cứ lập, không ai có quyền cấm đoán người ta lập hội (đảng cũng chỉ là một cái hội thôi); 2) ai không thích lập hội thì thôi, nhưng mình không thích lập hội lại nêu ý kiến "phản đối đa nguyên, đa đảng", và "đòi" mọi người phải thực hiện độc đảng thì khác gì phỉ nhổ vào hiến pháp của đảng ta? Quý vị nào muốn phát biểu "đa đảng là loạn" thì nên sang các nước đang có "đa đảng" (hầu hết các nước này đang bỏ VN ta rất xa đằng sau đít họ) mà khuyên dân noi gương VN. Không hiểu sao, có người đề nghị đảng ta nên trưng cầu dân ý xem dân VN muốn độc đảng hay đa đảng thì đảng ta gô cổ ngay lại. Đây là hành động bôi tro trát chấu vào hiến pháp. Quang Huy, Hà NộiBản thân tôi không phải là đảng viên CS và gia đình tôi cũng không có ai là đảng viên, nhưng nhìn nhận tình hình VN hiện tại theo sự hiểu biết của tôi, tôi xin có mấy ý kiến sau: 1.Theo như ông Huỳnh Văn Tiểng nguyên thường vụ đảng Dân chủ nói, ông Chính đã bị khai trừ ra khỏi đảng Dân chủ, nay ông đứng ra tuyên bố khôi phục hoạt động cuả đảng Dân chủ mà không được sự đồng thuận của các cựu đảng viên Dân chủ là việc làm danh không chính, ngôn không thuận. 2. Trên thế giới hiện nay có nhiều nước theo chế độ đa đảng thử hỏi có bao nhiêu nước giàu có, văn minh và ổn định như nước Anh, nước Pháp, nước Mỹ. Đa phần các nước vẫn trong cảnh nghèo nàn lạc hậu.Các đảng phái chỉ lo đấu đá tranh giành quyền lực, để đất nước rơi vào tình trạng mất đoàn kết và bất ổn. Xa thì có Iraq, Ukraine, gần quanh ta là Philippines, Thái Lan, Campuchia và hiện nay có thêm cả Đông Timor. Xét như nước Singapore đảng của Thủ tướng Lý Hiển Long gần như là độc quyền lãnh đạo mấy chục năm qua nhưng Singapore lại là nước phát triển hàng đầu thế giới. Và ai cũng biết sự trỗi dậy của nước Cộng sản TQ làm cả thế giới ngạc nhiên. Điều đó nói lên rằng không phải cứ theo chế độ đa đảng thì dân sẽ giàu và nước sẽ mạnh và cũng không phải cứ theo chế độ độc đảng thì đất nước không phát triển được. 3. Ở Vn hiện nay mặc dù người dân vẫn còn những điều không hài lòng về tình trạng tham nhũng, quan liêu và mất dân chủ, nhưng phần đông người dân vẫn ủng hộ đảng CS, kinh tế của Vn tăng trưởng đứng hàng thứ 2 châu Á, công cuộc xóa đói giảm nghèo của Vn được cộng đồng quốc tế ca ngợi. Việt Nam và Mỹ vừa ký kết thỏa thuận về việc VN ra nhập tổ chức WTO, và cuối năm nay Vn sẽ gia nhập chính thức, con thuyền Vn sẽ được ra khơi xa vẫy vùng. Nửa thế kỷ trước 2 triệu người Vn bị chết đói, Vn lại trải qua 2 cuộc chiến tranh có quá nhiều mất mát đau thương, sau khi kết thúc chiến tranh là bao vây cấm vận cộng với những chính sách sai lầm về kinh tế làm cho nước ta trở lên nghèo và tụt hâu. Giờ đây VN đang hồi sinh, cái người VN đang cần là sự ổn định để phát triển đất nước, việc thực hiện chế độ đa đảng trong hoàn cảnh hiện nay là chưa cần thiết. Mọi người hãy chờ đợi năm 201 hay 2020 lúc đó Vn sẽ ra sao? Tôi tin bất kể người dân VN nào cũng có niềm tin và lạc quan vào cái mốc thời gian ấy VN sẽ thoát nghèo. An Thanh, Cần ThơRất trân trọng ý kiến lý thú của các bác. Cho tôi đây thuộc lớp “ông chủ” dân đen này có đôi lời. Trước hết, tôi hoàn toàn tán thành vịêc khôi phục Đảng DC của ông HMC, một hành động khôn ngoan mà tôi chắc chắn ĐCS đang rất bối rối chưa biết xử lý làm sao. Đưa đầu ông Tiểng ra làm vật thế thân theo chiêu thức “đánh động dư luận” và “lấy độc trị độc” do ông Tiểng từng cùng là đảng viên DC với ông Chính. Một điều duy nhất tôi lo lắng là cuộc đấu tranh pháp lý cho vấn đề đa đảng ở VN còn dang dở. Đều này sẽ bất lợi cho phe dân chủ. Tuy nhiên, dù sau đi nữa, bản thân tôi, và tôi tin là phần lớn người dân VN sẽ hoan nghêng và ủng hộ hành động này của ông Chính, vì chúng tôi đã quá chán và ghét kiểu cách bịp bợm và thủ đoạn của CS rồi. Nếu ngày xưa CS bất chấp nguy hiểm để xây dựng cơ sở đảng trong sự đàn áp của thực dân Pháp trong những buổi đầu cách mạng, thì chúng ta cũng phải có những hy sinh cần thiết trong nhũng ngày đầu gây dựng nền móng dân chủ hôm nay. Lịch sử tiến bộ của VN tương lai sẽ ghi nhận công lao này của những người đấu tranh Dân chủ trong thời khắc này. DavidViệt Nam đang đứng trước một vấn đề rất nan giải cho sự phát triển vì phương thức hoạt động của đảng cầm quyền là rất hình thức, không trung thực. Các đảng viên không dám nhìn thẳng vào sự thật và nói lên sự thật và sợ thay đổi vì ai cũng chỉ lo cho cái ghế của mình, quyền lợi của mình. Tôi thấy tất cả các cuộc sinh hoạt từ họp chi bộ, đảng ủy, đại hội các cấp đều mang tính hình thức nặng nề: né tránh vận động vòng ngoài nhằm bảo vệ quyền lợi cá nhân mình là chính. Đảng cần phải nhìn thẳng vào thực tế này để thấy mình đang đi sai quy luật và để nhận rõ tương lai của mình. Một khi đảng hành động, hoạt động trái với quy luật tự nhiên thì trước sau cũng bị đào thải. Chỉ có điều việc kéo dài hoạt động theo kiểu này sẽ làm cho đất nước, nhân dân đau khổ lâu hơn, đói lâu hơn mà thôi. Thanh Lịch, Hà NộiKhông biết nên vui mừng hay lo. Mừng vì chuyện thành lập đảng phái là quyền đương nhiên của bất cứ xã hội văn minh nào. Lo vì ông HMC đã quá già rồi ông còn mục tiêu nào trong đời để phấn đấu? Ông còn bao nhiêu thời gian để thực hiện? Sao ngày xưa khi đảng của ông đang còn danh chính ngôn thuận sao không thấy để lại một di sản gì vậy? ngay đến một tiếng nói đối lập cũng không! Bây giờ quá muộn rồi ông HMC ạ, muộn vì tuổi tác, muộn vì tự các ông xin giải tán đảng không kèn không trống. Ngô Hoàng, CanadaTôi tán thành 100% ý kiến của bạn Nguyễn Quân, Hà Nội. Đảng CS muốn trở nên tốt hơn, cần có sự cạnh tranh với ít ra là một đảng khác. Trời / đất thì có âm có dương. Con người cũng thế, có trai / có gái mới quân bình. Sự cạnh tranh giữa các đảng phái trong khuôn khổ luật định thì làm sao gọi là hỗn loạn. Nước Pháp, nước Canada, Mỹ, Úc ... và bao nhiêu nước khác - ngay cả như nước Nga hiện nay - đâu có mất ổn định. Trái lại rất quân bình. Các đảng sẽ phải " tự đấu tranh và tự thanh lọc" trước sự cạnh tranh của các đảng khác, nếu không muốn đảng mình đánh mất sự ủng hộ của quần chúng. Vũ Đình Nam, Hà NộiNếu tôn chỉ hành động của ông mà tích cực thì ông công khai ra đi, hay cũng chỉ "biết nói mà không biết làm"? Tôi chả yêu ghét gì ông chính nhưng cái cách ông sang Mỹ kêu gọi thì thật nghịch nhĩ, sao ông phải mượn gió bẻ măng như vậy? Đi cửa trước không đi, ông lại thích kiểu lobby. Tôi tin nếu tôn chỉ của ông cũng vì "một nước việt Nam giàu mạnh, xã hội công bằng, dân chủ và văn minh" thì chả việc gì ông phải đi đâu, mà đến những ai còn tâm huyết với đất nước chắc cũng sẽ sát cánh bên ông, kể cả các Đảng viên Đảng Cộng sản có tâm huyết chắc cũng sẽ xin ra nhập đảng của ông. Nếu Đảng CS có lỡ ghen ghét với đảng của ông mà đàn áp, chèn ép cá nhân ông thì dễ, nhưng nếu hàng triệu người theo đảng của ông thì liệu ĐCS có dám manh động không? Nếu ông thu phục được nhân tâm, nếu ông hành động để hưng thịnh Việt Nam thì tôi cũng tình nguyện theo ông ngay. Nhưng nếu cách ông nghĩ phi thực tiễn, cách ông làm không minh bạch, chiến hữu bên cạnh ông toàn là hạng bất trung bất nghĩa thì sẽ chẳng ai tin, chẳng ai theo. Nguyễn Quân, Hà NộiTôi ủng hộ thành lập đảng dân chủ tại Việt Nam. Đúng là một đảng thì sẽ không có việc đấu đá nhau, chính trị bất ổn. Tuy nhiên mọi người nên biết rằng chính sự cạnh tranh giữa các đảng là động lực để đảng cầm quyền họat động tốt hơn, lãnh đạo tốt hơn, từ đó sẽ có một xã hội tốt đẹp hơn. Tình trạng độc quyền đảng hiện nay là nguyên nhân làm cho Việt Nam vẫn là nước kém phát triển. Chủ trương, đường lối giáo điều phi thực tiễn, đảng chỉ phục phục cho lợi ích của các đảng viên là chính yếu. Han Nguyen, USABác Chính ơi, già rồi bác cứ tạm nghỉ ngơi đi, tương lai đất nước này dành cho những người bạn trẻ có tri thức, có trách nhiệm với công việc và đất nước. Đừng để lớp trẻ nói bác già rồi mà còn sanh tật nọ kia, ham hố làm chi. Nguyễn Hùng, Hà NộiQua những lời viết của Joko Tokyo thì quả thật chẳng khác những lời lẽ của CSVN đang bao biện và lừa gạt dân chúng là mấy. Họ sẽ và không bao giờ muốn cởi trói cho nhân dân Việt Nam về mặt nhận thức, tư tưởng và muốn có một xã hội dân chủ và quyền con người trên quốc gia này. Hệ thống trong ĐCSVN đang có vấn đề nghiêm trọng, vấn đề bức xúc xã hội đang rất gay gắt, tệ tham nhũng hối lộ, quan liêu đã trở thành hệ thống từ TW đến địa phương, đạo đức xã hội đang dần bị băng hoại, những vấn đề này đã phát sinh từ trên 20 năm nay. Nhưng CSVN cho đến nay đã không thể giải quyết nổi. Hiện nay cần phải có một đảng khác đứng lên giám sát ĐCSVN, thu hút trí tuệ của toàn dân (chứ không chỉ bó hẹp trong ĐCS) yêu cầu thực hiện đúng Hiến pháp VN về quyền tự do ngôn luận, tự to báo chí, tự do hội họp, hãy tôn trọng quyền con người. Có như vậy mới mong đất nước phát triển và sánh vai với các quốc gia láng giềng. Hung Dao, Hà NộiChúng tôi rất sợ đa đảng, nếu có sự tranh giành quyền lực thì người thiệt thòi sẽ là nhân dân, bao nhiêu là cách mạng màu sắc nhưng kết quả có thấy dân khá lên đâu. Một đảng như Việt Nam hiện nay là tốt lắm rồi, cuộc sống của chúng tôi đang thay đổi khá lên từng ngày. Ông Hoàng Minh Chính luôn có những thái độ hằn học, chửi bới lung tung...Chủ nghĩa Mác trước kia ông từng đi giảng dạy và ca ngợi hết lời nay ông cho rằng chủ nghĩa Mác-Ănghen là một sai lầm nghiêm trọng, điều này ngay bản thân ông cũng đã có mâu thuẫn. Chính phủ Việt Nam cho ông sang Mỹ chữa bệnh, nhưng sang đó ông đã đi nói xấu chế độ. Một người như vậy thì ai dám tin tưởng.Chẳng qua là ông hằn học vì không có quyền lực chứ đâu có vì dân, một người có học như ông Chính mà lại cư xử như vậy thì thật đáng buồn! Không TênGửi Joko, Tokyo, người được đi học nếu có bằng cấp cao như bạn, thì chúng tôi đánh giá chung chung là người có học thức. Nhưng nếu bạn lại tự đánh giá mình là "một trí thức trẻ" thì nên kiểm điểm lại mình trước khi phê phán những vấn đề thuộc phạm vi chính trị phức tạp như hoàn cảnh VN. Trần Khải ĐạiTôi ủng hộ ý kiến của Nguyễn Thanh, tp Hồ Chí Minh, một đảng CS thôi cũng đã khổ cho VN lắm rồi, hai đảng có khác gì sống "trên đe dưới búa". Đảng phái giành quyền cai trị dân có khác gì "trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết". Không còn đảng điếc gì nữa thì dân VN mới thực sự được sống thanh bình. Te Nam, Việt NamTôi hay vào diễn đàn BBC Việt ngữ và đã biết về ông Hoàng Minh Chính trong việc ông sang Hoa Kì phát biểu chính kiến trong năm 2005. Tôi với tư cách là là một công dân trong nước và là một độc giả của BBC rất ủng hộ ông và đảng Dân chủ hoạt động trở lại. Dù không nói ra, mọi người dân trong nước nước Việt Nam đã chán ghét chính quyền cộng sản quá rồi và đang mong chờ sự đổi mới thực sự để thoát cái cảnh nghèo hèn, lạc hậu, mất tự do . Tuấn Phạm, SingaporeTôi nghĩ việc cần hay không cần đa Đảng không phải do bất kỳ ai có thể nói được. Cái chính là do toàn dân quyết định cần hay không cần thành lập. Cứ thử cho tự do trưng cầu dân ý dưới sự giám sát của Liên Hiệp Quốc chẳng hạn. Xem thử dân sẽ quyết định như thế nào. Vì như Đảng Cộng Sản nói là không bao giờ đi ngược lại ý dân cơ mà. Còn chuyện Đảng mới thành lập xấu hay tốt? Người dân cũng sẽ có kiến thôi, nếu Đảng xấu, lãnh đạo bất tài thì có ai thèm theo đâu. Không như Đảng Cộng Sản bây giờ luôn bắt mọi người phải phục tùng theo họ và tự quyết định tất cả mọi việc. Hải, AucklandTôi cho rằng với tình hình đảng trong nước như hiện nay thì rất cần có đảng đối lập để chấn chỉnh những điều thối nát đang diển ra trong nội bộ. Còn nếu không thì chính phủ trong nước cần phải mạnh tay làm luật. Nếu không thì cụm từ "dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng văn minh" sẻ không bao giờ đạt được. Dũng Quốc, Nha TrangĐa đảng là điều tất yếu cho một xã hội công bằng hơn dân chủ hơn nhưng đa đảng vào thời điểm này có lẽ là chưa chín muồi trong bối cảnh thế giới đang có nhiều cực, vào lúc này dễ sinh ra bạo loạn nội chiến. Xin ẩn danhNếu ông Chính khôi phục hoạt động của Đảng Dân Chủ thì thời điểm cho sự tái sinh Đảng Dân Chủ thực sự sẽ bị đẩy lùi. Tâm lý của đại đa số người dân Việt Nam là cần phải học cách làm kinh tế Mỹ nhưng thâm tâm thì chẳng ưa gì chính sách can thiệp Mỹ. Hơn thế nữa là sự khinh bỉ đối với thái độ chối bỏ nghĩa vụ hàn gắn vết thương chiến tranh do Mỹ gây ra đối với đa số người dân Việt Nam. Việc ông Chính qua Mỹ để vận động cho dân chủ làm tổn hại đến thành quả đấu tranh cho dân chủ của trí thức yêu nước. Hai, Đà NẵngXã hội hiện tại đang công nhận ĐCSVN là đảng cầm quyền, lãnh đạo đất nước đang ngày càng phát triển tốt. Việc thêm một hoặc vài đảng khác đứng bên cạnh mình là rất tốt chứ sao đâu? đóng góp những ý tốt thì ta nghe, còn gây bè phái, chia rẽ mất đoàn kết thì ta phản đối. Có gì đâu mà ông Tiểng có vẻ hậm hức sau tuyên bố của ông Chính đến thế? Nghe nói trước đây ông cũng là một đảng viên đảng DC sao ông lại chẳng hiểu gì hai cái từ DÂN CHỦ cả? Theo tôi: Một Đảng cũng như một con người; mà một con người thì tất nhiên có cả tốt, cả xấu. Một Đảng tốt nhiều thì dân tộc được nhờ, xấu nhiều thì dân tộc mất nhờ. Ông Chính muốn đứng ra thành lập Đảng DC có nghĩa là ông ấy đang muốn tôn thờ một lý tưởng, lý tưởng đó là gì thì chưa rõ nhưng đã là lý tưởng mà được nhiều người tôn chỉ thì ông cứ thành lập. Chứ ông Tiểng bảo là ông Chính không đủ tư cách thì cái mà ông Tiểng gọi là TƯ CÁCH là cái tư cách gì? Phan TiếnTuyên bố một cách lộng ngôn là "Việt Nam không cần đến các đảng khác" hay "không thể có chuyện đa nguyên, đa đảng" là quyền của ông Huỳnh Văn Tiểng, của ông Phạm thế Duyệt, là lạm quyền của những kẻ chỉ muốn đè đầu cưỡi cổ người khác. Thì ra thời 1944, những người CS đã lập ra hai đảng tầm gửi cùng hoạt động để dễ nhập nhằng thu phục những người dân không muốn theo CS. Cho đến khi diệt hết các thành phần dị biệt rồi thì hai "đảng con" tuyên bố giải tán, thành phần CS thì quay về với "đảng mẹ", thành phần "xét lại" thì bị thanh trừng, giống như CSVN đã bỏ xuống cái mặt nạ "Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam" sau khi họ hoàn toàn làm chủ đất nước. Dù là thành viên cao cấp của một đảng chính trị đã rút khỏi chính trường, đã tan hàng, thì có quyền gì cấm đoán không cho thành viên khác phục hồi lại đảng cũ của họ? Sợ họ lợi dụng cái tên một đảng tầm gửi, để chống lại chủ trương CS chăng? Nếu vậy thì có lấy tên khác để lập đảng vẫn bị các ông thân CS nhân danh Việt Nam để cấm, để đàn áp thôi. Người dân Việt Nam hôm nay đã thức tỉnh nhiều rồi, không dễ gì mà nhân danh Việt Nam bừa bãi. Bây giờ là thời đại toàn cầu hóa từ kinh tế cho đến chính trị, truyền thông đa năng, đa dạng đã biến thế giới thành một mặt bằng, dân trí không còn bị những rào cản tuyên truyền bưng bít như xưa. Nguyễn Khánh, Vũng TàuXin hoan nghênh ông Hòang Minh Chính, ông là Đảng viên ĐCS mà hôm nay ông đã thể hiện được tư cách rất anh hùng. Với tình trạng đất nước hiện nay tôi thấy rất cần và rất đáng trân trọng những người như ông và nhiều người khác đã mạnh dạn cất lên tiếng nói của những ngưới VN chân chính trước những thảm trạng của đất nước, những người có cái tâm như ông quả thật rất đáng cho con cháu chúng tôi học tập. Xin chúc ông thành công. Joko, TokyoLà người không thuộc đảng phái nào, nghe thông tin về một chính đảng hoạt động trở lại, rồi tìm đọc bản thông báo của ĐDC. Nhưng tôi, là một trí thức trẻ đang làm nghiên cứu sinh Kinh tế chính trị tại Nhật, thấy rằng bản thông báo này còn non kém và dại dột lắm: (1) Hình như bản thông báo thể hiện sự vội vã và non kém trong chính trị và ý thức hệ. Có một cái gì đó nói lên sự hằn học đối với chính đảng cầm quyền trong nước. (2) Với những điểm nêu trong -- tạm gọi là cương lĩnh - không thể hiện được sự quan tâm đến một chiến lược phát triển kinh tế của đất nước. Cái mà phần lớn người VN ngày nay quan tâm chứ không phải về sự hằn học chính trị như thế. (3) Liệu những con người, với thái độ và ý thức thù hận, hằn học như thế,... có được dân tin hay không? có lừa được những tri thức trẻ như tôi hay không, khó lắm. (3) Việc phủ nhận những thành quả đã có trong những năm qua (cái mà đã được hầu hết các nước đánh giá cao -- Như nước Nhật đây đánh giá VN chẳng hạn), khó có thể thuyết phục được lòng người. (4) Bác Chính ơi, già rồi bác cứ tạm nghỉ ngơi đi, tương lai đất nước này dành cho những người bạn trẻ có tri thức, có trách nhiệm với công việc và đất nước. (5) Giữa lúc mà cái đất nước này đang nỗ lực đàm phán với quốc tế về hội nhập và hợp tác, thì lại bôi nhọ như thế liệu có hay không. (6) Những người trẻ như chúng tôi đang cần mẫn học tập nghiên cứu để rồi về nước phục vụ cho tổ quốc...rồi lại thấy một cuộc tranh đấu đầy hằn học này, tự nhiên thấy ghét ghê. Đỗ Minh Nam, Việt NamTôi đã hỏi rất kỹ ông nội tôi. Tôi xin thuật lại nội dung. Có nhiều từ ngữ ông tôi dùng, nhưng nay không ai dùng nữa, nhưng nghe thì vẫn hiểu. Ông nội tôi là đảng viên đảng Dân Chủ từ năm 1946, được kết nạp khi ông "tản cư" từ Hà Nội lên Sơn Tây theo đuổi cuộc kháng chiến chống Pháp. Tôn chỉ của đảng này là đấu tranh thực hiện một nền dân chủ đích thực cho Việt Nam. Lúc đầu ông tôi rất hăng hái hoạt động cho đảng trong khi vẫn làm công chức của ty Thuế Vụ, sau đó chuyển sang Khuyến Nông, rồi về khu Tả Ngạn làm văn phòng. Địa vị trong cơ quan cũng như trong xã hội của các đảng viên đảng Dân Chủ càng ngày càng giảm sút, trừ vài ông ở trung ương. Nhưng rồi dần dần - sau cải cách ruộng đất - lộ rõ là đảng CS mới thực sự có vai trò lãnh đạo, còn đảng của ông tôi chỉ là mớ hoa giấy trang trí để mọi người nhìn vào thấy chế độ ta rất dân chủ. Đến nay, ông tôi vẫn nhớ hết tên những người ở trung ương đảng Dân Chủ, còn các cụ cùng chi bộ ông tôi vẫn nhớ nhưng các cụ đã chết hết vì tuổi già. Thật sự sáng lập đảng dân chủ có cụ Dương Đức Hiền, Đỗ Đức Dục... còn cụ Hoàng Minh Chính cũng là đảng viên từ rất sớm, chức vụ cao nhất, nhưng là do đảng ta "cài cắm" vào để lái cho đảng Dân Chủ không chệch khỏi đường lối đảng ta. Cụ Chính có trình độ, là trí thức, nên được các nhà trí thức, tư sản trong đảng Dân Chủ tín nhiệm. Khi đảng dân chủ bị giải thể thì đảng viên có hai thái độ: những cụ như Huỳnh Văn Tiểng, Nguyễn Tấn Gi Trọng, Trần Đăng Khoa... đều tự nguyện và sau này đều vào đảng CS, vẫn được ngồi ở vị trí "mâm cao cỗ đầy", còn những cụ khác (như ông tôi, Đỗ Đức Dục... thì không tán thành nhưng đành nín miệng và thấy vai trò cũng như thân phận bù nhìn của mình đến ngày kết thúc. Riêng về cụ Hoàng Minh Chính, ông tôi không biết thái độ ra sao vì cụ Chính trước đó rất lâu đã bị đảng ta bỏ tù, trấn áp, đầy đoạ... vì cụ có quan điểm trái với đảng ta. Tội danh chính thức của cụ là "xét lại", "chống đảng" (ông tôi bảo: không bộ luật hình sự nào có những tội mang các tên đó). Khi ông Chính bị khủng bố thì đảng Dân Chủ cũng theo lệnh của đảng ta lập tức "khai trừ" cụ Chính. Việc khai trừ này có thông báo trong đảng Dân Chủ, nhưng đó là từ thập kỷ 60 cơ. Quan điểm hiện nay của ông nội tôi là: 1) Nếu hiến pháp không cấm lập đảng thì bất cứ cá nhân nào cũng có thể lập đảng, chỉ cần thông báo cho "đầy tớ" - tức là chính phủ biết. Ông tôi là trí thức, trước khi tham gia cách mạng "đánh Pháp, đuổi Nhật" đã đọc các tác phẩm của Mạnh Đức Tư Cưu, Voltaire... Cụ nói: Hiến pháp là bản khế ước giữa Dân và lũ đầy tớ của Dân nhằm để cho bọn đầy tớ khỏi lộng quyền với ông chủ. Không có chuyện đầy tớ "xem xét" để ông chủ được tự do đến mức nào, điều khoản nào phải hạn chế thi hành. Nếu Dân thật sự là ông chủ thì loại đầy tớ này "ra đường" sớm, chứ không thể ở trong nhà lấy một ngày. 2) Khi đảng bị bức tử thì ai tự nguyện cứ tự nguyện, không ai cấm. Nhưng những người này bị cấm can thiệp vào quyền của những người không tự nguyện: quyền tái lập một đảng khác, hoặc quyền phục hồi hoạt động đảng cũ. 3) Ông tôi bảo: Minh Chính nó tuyên bố phục hoạt đảng cũ là khôn lắm đấy. Nó đủ tư cách, và đây là đảng đã có sẵn tôn chỉ, mục đích, đã từng tồn tại hợp pháp 44 năm, đã có công lao trong chống Pháp, giành độc lập. Đấu tranh với đảng ta (đầy thủ đoạn và tàn bạo) thì nên mềm mỏng, khéo léo, dùng ngay những điều giả dối, mị dân của đảng ta mà đòi thực thi. Nguyễn Thanh, tp Hồ Chí MinhMỗi người có ý kiến khác nhau. Riêng tôi tôi ủng hộ ý kiến của ông Tiểng. Nhìn các nước khác, đa đảng lúc nào cũng bất ổn. Người Việt Nam chỉ muốn hoà bình thôi. Một Đảng là tốt rồi. Hoàng Huy, Sài GònTôi luôn ủng hộ có một Đảng dân chủ tại VN. Làm thế nào có thể gia nhập Đảng đề phát triển Đảng Dân chủ, và tiến tới công bằng về chính trị cũng như bảo vệ quyền chính trị của người dân việt nam. Đó là vấn đề không phải của riêng ai, nhưng là của mọi người dân Việt. Tôi ủng hộ ông Hoàng Minh Chính người dám đứng lên để bảo vệ quyền tự do chính đáng này, cũng như tất cả những ai muốn tranh đấu cho quyền tự do ngôn luận, chính trị và dân chủ. Phong Linh, Hải PhòngThư ngỏ gửi ông Huỳnh Văn Tiểng: Trước hết chúng tôi hoan nghênh những ý kiến phản biện như của ông Huỳnh Văn Tiểng với tư cách là một cựu đảng viên Đảng Dân Chủ. Tuy nhiên, thật là không sạch sẽ khi chỉ có ý kiến của ông được đăng trên vietnamnet, còn bản Tuyên bố của ông Hoàng Minh Chính thì không hề được đăng tải trên bất kỳ tờ báo nào trong nước? Vậy thử hỏi, những người muốn ủng hộ ông một cách đàng hoàng, minh chính thì liệu có mặt mũi nào để lên tiếng? Tuy vậy để phần nào thông cảm với những bức xúc của ông, cũng là muốn ủng hộ ông dù có bị muối mặt thì cũng xin ông làm rõ mấy điểm sau: 1. Ông nói: “Đảng Dân chủ tự giải thể vì xét thấy đã hoàn thành nhiệm vụ chính trị của mình”, vậy xin hỏi ông, nhiệm vụ chính trị của Đảng Dân Chủ khi ra đời là gì? Và khi thành lập Đảng, các ông có xác định rõ là khi hoàn thành nhiệm vụ chính trị thì sẽ giải tán không? Ông cũng nói: “Tôn chỉ, mục đích của Đảng là đoàn kết, cùng nhân dân đấu tranh, giành độc lập cho dân tộc, xây dựng Tổ quốc Việt Nam giàu mạnh”, thế đến năm 1988 Tổ quốc đã giàu mạnh chưa? 2. Theo ông, “Đảng Dân chủ hiện nay là tập hợp của một số ít người” và “đông đảo những cựu đảng viên Đảng Dân chủ hiện nay không có ý định khôi phục Đảng Dân chủ”. Ông dựa vào bằng chứng nào mà trắng trợn thế? Theo thiển ý của chúng tôi, nếu ông thực sự liêm chính, ông hãy cùng ông Hoàng Minh Chính, tiến hành một cuộc trưng cầu ý kiến công khai của tất cả các cựu Đảng viên Đảng Dân chủ. Tất nhiên, phải yêu cầu Đảng Cộng Sản không được can thiệp và phải có trọng tài giám sát. Trọng tài có thể là các tổ chức tôn giáo trong nước hoặc Uỷ ban Nhân quyền Liên hiệp quốc. Để tranh luận với ông thì còn nhiều điều cần phải lên án ông lắm, nhưng vì là người ngoài Đảng, lại yêu dân chủ và sự sạch sẽ nên có đôi lời ngỏ cùng ông như vậy. Hy vọng lại được thấy ông hành động vì dân vì nước như năm nào. Thanh XuânQua mục này của các cô chú trên BBC, cháu hỏi ra và biết thêm là thời gian trước sau 1945, suốt quá trình nhân dân Việt Nam mình chống Pháp đã bộc phát rất nhiều đảng phái trong quần chúng, và hỗ trợ lẫn nhau xây dựng đất nước sau khi ông vua Bảo Đại tuyên bố "Thà làm dân một nước độc lập, hơn là làm vua một nước bị nô lệ", cháu nhớ đại khái là thế. Ngoài đảng CS lúc đó là mạnh nhất, vì có giao dịch với quốc tế, còn có mấy đảng lớn thời đấy như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Dân Chủ, Xã Hội đã cùng kết hợp lại trong một chính phủ lâm thời, thành lập một quốc hội với nhiều thành phần đảng phái. Cho đến khi mọi việc hoàn tất, đất nước thống nhất thì các đảng đều rút lui, để ủng hộ đảng CS xây dựng XHCN cho đất nước. Vậy chứng minh dân trí VN mình cao lắm, đảng phái biết tôn trọng nhân dân và luật pháp, không hề gây bất ổn, chém giết nhau giành quyền lợi. Giờ đây sau nhiều lần đổi mới, nhưng một mình đảng CS cũng chưa vượt qua nổi những sai lầm,tệ trạng ngày càng nhiều. Cháu nghĩ "một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao", nên yêu cầu đảng CS thành lập thêm, cho phép các đảng khác ra trở lại phụ giúp xây dựng tổ quốc, đến khi thành công thì lại cho họ giải tán cũng là hợp lý. Cháu suy nghĩ đơn giản như thế, là mong VN sớm trở thành một nước giàu mạnh,ổn định, các thành phần thù địch với nhân dân sẽ bị đưa ra pháp luật. Nguyễn Kim Chung, Đồng NaiTổ quốc, dân tộc là của chung của cả 83 triệu người. Một đứa trẻ con cũng biết rằng "cứ 9 người thì có tới 10 ý", thành ra 83 triệu người không thể làm nô lệ cho một cái đảng duy nhất nào đấy. Bởi lẽ nó sẽ tự sinh ra đủ mọi thứ xấu xa như độc đoán, độc tài v.v. Đảng mới thành lập - nghe nói là đảng Dân Chủ phục hồi - hay bất cứ đảng nào sắp thành lập chỉ là một việc tất nhiên, bình thường trong xã hội. Các ông đảng cũ sẽ dùng hết cách để chống ( tất nhiên) và trong hoàn cảnh họ có cả một bộ máy cai trị đầy kinh nghiệm và dầy dặn thì việc đàn áp, phá phách và tiêu diệt nữa, chẳng phải chuyện lạ. Đức, Vũng TàuLàm thế nào để có thể gia nhập đảng dân chủ tôi sẽ là người ghi tên vào ngay. Tôi luon ủng hộ một đảng đối lập họat động trong nước. Nếu có người đưng ra thành lập tôi sẽ là người ủng hộ hết mình. Tô Ngọc BìnhMột quốc gia, một thể chế chấp nhận đa nguyên, đa đảng mà chưa đạt được nền móng vững chắc của luật pháp, hiến pháp, thì luôn luôn không tránh khỏi những đảng phái tranh giành thế lực, và quyền lợi. Nhưng nếu không có đa nguyên đa đảng thì cũng không thể nào tạo ra động lực để hiến pháp và luật pháp có thể lần hồi sửa đổi một cách công bằng hợp lý, và giúp dân trí ý thức trách nhiệm,tôn trọng luật pháp, tôn trọng quyền hạn của nhau. Nhiều người e ngại đa đảng sẽ xẩy ra bất ổn trên chính trường giữa các đảng phái một cách công khai, mà quyên rằng xã hội còn có luật pháp và công luận, vô tình hay cố ý họ không nhìn ra thực trạng độc đảng thì người dân bị hạn chế rất nhiều quyền tự do căn bản, và những người tranh đấu cho dân quyền bị đàn áp, tù đày, thủ tiêu ngầm một cách oan ức. Do mục đích duy trì địa vị cai trị độc tôn, độc đảng dễ nảy sinh kiêu binh,trục lợi, lạm dụng hiến pháp, lạm dụng thông tin, báo chí, xâm thực ý thức hệ một chiều vào đường lối giáo dục tuổi trẻ. Nhiều tài liệu lịch sử đã cho thấy ở bất cứ chế độ độc đảng nào cũng từng xảy ra những cuộc thanh trừng nội bộ đẫm máu, sát hại bí mật hàng trăm đảng viên, đầy ải hàng ngàn những người bất đồng chính kiến. Luật lệ trong xã hội độc đảng chỉ có xiết lại để củng cố sự trường tồn của đảng, chứ không nới ra nếu người dân không dám đòi hỏi,và không ý thức thế nào là ổn định. Lê MinhLịch sử Việt Nam mà các học sinh, sinh viên được học hầu như không nhắc đến Đảng Dân chủ và Xã hội. Do vậy, người ta cứ nghĩ toàn bộ công lao là do Đảng Cộng sản. Thực tế thì Đảng Dân chủ ngày xưa và ngày nay có thế nào, điều đó không quan trọng, điều quan trọng là cần có một chính đảng khác cần xuất hiện để giám sát Đảng Cộng sản. Còn Đảng Dân chủ hiện nay sẽ có những sứ mệnh gì, sẽ tùy thuộc hoàn toàn vào sự định đoạt của người dân Việt Nam thông qua các cuộc bầu cử tự do! Lê TrìnhHoan hô ông Hoang Minh Chính. Tôi tin rằng có rất nhiều và rất nhiều người dân, trong mọi tầng lớp xã hội trong và ngoai nước đang ủng hộ ông. Ông Huỳnh Văn Tiểng không thấu hiểu hai chữ "dân chủ"- đây là cụm từ bất diệt với thời gian. Dương HoàCSVN thì cũng chỉ là một đảng, dù họ đang nắm quyền, nhưng dựa trên quyền hiến định nào để không cho đảng phái chính trị khác thành lập ? Phải chăng họ đang đi theo vết xe đổ của thực dân phát xít ? Nếu cần thì các ông đại biểu cần phải tu chính lại hiến pháp để thực thi quyền dân chủ cho dân tộc VN. Chau, LondonSau những sự kiện bê bối của Đảng CS hiện nay thì rất cần có 1 Đảng đối lập để giám xác các hoạt động của Đảng CS hiện nay. Đây là 1 trong những điều giúp đất nước VN phát triển hơn nữa. |
Ngay sau có khi tin tức về các vụ tấn công nghiêm trọng ở thủ đô Colombo, truyền thông Việt Nam đăng tin Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng gửi lời chia buồn tới chính phủ Sri Lanka. | Carl Thayer: VN có truyền thống bí mật tin lãnh đạo | Trong lúc đó, sức khỏe của nhà lãnh đạo Việt Nam tiếp tục là chuyện được nhiều người quan tâm, với các 'phiên bản tin đồn'. Quanh chuyện TBT Trọng 'gửi điện mừng' Ông Kim Jong Un 'cảm ơn và chúc sức khỏe' TBT Trọng TBT Trọng gửi điện 'chúc mừng lãnh đạo Triều Tiên' Từ Canberra, Úc, Giáo sư Carl Thayer, nhà nghiên cứu và phân tích chính trị Việt Nam và bang giao quốc tế, bình luận với BBC Tiếng Việt quanh những đồn đoán gần đây. GS Carl Thayer: Đầu tiên, tôi phải nói rằng cả Đảng Cộng sản lẫn Chính phủ Việt Nam đều chưa đưa ra một tuyên bố chính thức nào về tình hình sức khỏe của Tổng Bí thư, Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng. Cho nên những gì tôi nêu ra sau đây hoàn toàn là dựa vào những đồn đoán mà chúng ta có thể nghe được trong những ngày qua. Mà bởi đó là những đồn đoán, cho nên tất cả đều có thể sẽ là không chính xác. Chúng ta biết rằng hôm 14/4, ông Nguyễn Phú Trọng có mặt ở Kiên Giang. Có vẻ như ông ấy bị xuất huyết não và phải nhập viện, đầu tiên là ở bệnh viện địa phương rồi sau đó là bệnh viện ở Sài Gòn. Tiếp sau đó thì những lời đồn đoán trở nên khó xác định hơn. Có đồn đoán là ông ấy được đưa sang Nhật và đã trở về, nhưng tôi không chắc là tin này có chính xác hay không. Tin tức mới nhất nói rằng ông ấy đang phục hồi và vẫn bị liệt một tay. Chúng ta không biết là tình hình nghiêm trọng đến đâu, ông ấy sẽ mất bao lâu để phục hồi. Việt Nam không có hàng ngũ kế cận rõ rệt trong trường hợp Tổng Bí thư Đảng trở nên không đủ khả năng đảm nhiệm công tác. Với vị trí Chủ tịch nước thì người thay thế được xác định rõ là Phó Chủ tịch. Như trong trường hợp Chủ tịch Trần Đại Quang qua đời, bà Phó Chủ tịch [Đặng Thị Ngọc Thịnh] lên làm quyền Chủ tịch nước. Thông cáo báo chí của văn phòng Thượng nghị sỹ Leahy ra hôm 12/4/2019 nói ông sẽ gặp Tổng Bí thư, Chủ tịch nước VN trong chuyến công du Trở lại với vấn đề chúng ta đang nói đến, thì ông Nguyễn Phú Trọng đang phục hồi, còn Đảng và chính phủ chọn cách không nhắc gì tới bệnh trạng của ông ấy. Có một điểm đáng chú ý là Thượng nghị sỹ Hoa Kỳ Patrick Leahy đang tới thăm Việt Nam, liên quan tới việc Mỹ giúp Việt Nam tẩy hóa chất da cam ở khu vực sân bay Biên Hòa. Thân thế, sức khỏe lãnh đạo VN là 'bí mật nhà nước'? Sức khỏe ông Nguyễn Phú Trọng: Mạng xã hội ồn ào tin tức TBT, Chủ tịch nước VN được 'khám sức khoẻ hàng ngày' Trang web của ông ấy ra thông cáo báo chí nói rằng ngay từ đầu chuyến thăm tới Việt Nam, ông ấy sẽ gặp Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Thế nhưng mà điều đó đã không xảy ra. Điều đó phải được giải thích rằng ông Trọng bị ốm bệnh. Theo kế hoạch, Hội nghị Trung ương Đảng sẽ diễn ra trong tháng Năm. Theo thông lệ thì Tổng Bí thư sẽ là người đọc diễn văn khai mạc cũng như bế mạc hội nghị. Cho nên chúng ta chưa biết hội nghị sắp tới thì sẽ thế nào. Ông Patrick Leahy dẫn đầu phái đoàn lưỡng đảng Hoa Kỳ, gồm chín thượng nghị sỹ tới thăm VN từ 17 đến 22/4 BBC: Ông có nhắc tới chi tiết ông Trọng bị liệt một cánh tay và đang hồi phục. Ông biết từ nguồn tin nào đó hay chỉ nghe các đồn đoán? GS Carl Thayer: Không, tôi không nhận được nguồn tin chính thức nào xác nhận việc này. Tôi phải nói rõ là những thông tin tôi nêu ra đều chỉ là các đồn đoán. VN: Thủ tướng Phúc sẽ dự Diễn đàn 'Vành đai, Con đường' ở TQ Mỹ giúp tẩy dioxin ở sân bay Biên Hòa BBC:Trong tuần này, tại Bắc Kinh sẽ diễn ra một sự kiện quan trọng về Sáng kiến Vành đai, Con đường của Trung Quốc, với nhiều lãnh đạo hàng đầu thế giới có mặt. Với những gì đang diễn ra hiện nay, thì ông đánh giá thế nào về sự tham gia của Việt Nam tại diễn đàn lần này? GS Carl Thayer: Tôi cho rằng đó phải là một người giữ vị trí cao trong hệ thống lãnh đạo, mà cái tên đầu tiên tôi nghĩ tới là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, bởi đây là sự kiện quan trọng, có sự tham dự của khoảng 40 nguyên thủ, lãnh đạo quốc gia. Nhìn vào các sự kiện như diễn đàn Vành đai, Con đường ở Bắc Kinh trong tuần này, Hội nghị Trung ương trong tháng Năm, và lời mời của Tổng thống Trump, mời ông Trọng tới thăm Mỹ trong năm nay, cùng nhiều sự kiện nữa lấp kín lịch, tôi không rõ là Việt Nam sẽ hướng ra toàn thế giới bên ngoài bằng cách giữ im lặng được bao lâu. Chuyện này thực ra không liên quan gì tới sự thành, bại của Đảng Cộng sản. Ông Nguyễn Phú Trọng là một con người. Ông ấy ở cùng độ tuổi với tôi, ở tuổi này chúng tôi lúc nào cũng có thể phát sinh bệnh tật. Chính ông ấy cũng đưa vấn đề sức khỏe vào làm một trong các tiêu chí đánh giá đối với các lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Bản thân ông Trump cũng phải đi kiểm tra sức khỏe hàng năm, rồi kết quả y tế cũng gây phát sinh tranh cãi. Vậy tại sao Việt Nam lại không làm được điều tương tự? Chẳng có gì phải xấu hổ khi tuyên bố rằng Tổng Bí thư Đảng bị ốm bệnh. Nhưng mà điều không rõ ràng ở Việt Nam là khi Tổng Bí thư Đảng ngã bệnh, thì ai sẽ là người lên thay, khác với vị trí Chủ tịch nước. Phó Chủ tịch nước Đặng Ngọc Thịnh không có chân trong Bộ Chính trị, mà đó lại là một trong những điều kiện cần thiết để được trao một trong bốn vị trí 'tứ trụ, GS Thayer nhận xét BBC: Gần đây, ông có nhắc tới tên bà Tòng Thị Phóng và ông Nguyễn Thiện Nhân. Vì sao ông lại đề cập tới những cái tên này trong bối cảnh đang có các đồn đoán tại Việt Nam hiện nay? GS Carl Thayer: Tôi chú ý tới các quan chức chủ chốt trong hệ thống chính trị hiện nay. Tôi cũng chú ý tới cả những người khác nữa, chẳng hạn như ông Trần Quốc Vượng, ông Phạm Minh Chính. Việt Nam thường trao các chức vụ hàng đầu cho những người có kinh nghiệm dày dạn. Khi ông Trần Đại Quang qua đời, tôi nhận được những email gợi ý rằng Tướng Ngô Xuân Lịch, Bộ trưởng Quốc phòng có thể lên thay. Nhưng rồi kết quả là họ đã hợp nhất vị trí Chủ tịch nước với vị trí Tổng Bí thư. Họ không thể trao một chỗ trống cho một người bất kỳ. Cho nên dự đoán của tôi là để đảm nhận vị trí tổng bí thư hay chủ tịch nước, tức là một trong bốn tứ trụ của Việt Nam, thì ứng viên phải có ít nhất là tròn một nhiệm kỳ 5 năm trong Bộ Chính trị. Bộ Chính trị trước đây có 19 ủy viên, giờ thì ít hơn. Bà Tòng Thị Phóng, [Phó Chủ tịch thường trực Quốc hội] hiện là người duy nhất đạt tiêu chuẩn dày dạn kinh nghiệm đó. Có một thế hệ mới nổi lên trong Đại hội Đảng, và ông Nguyễn Thiện Nhân [Bí thư TP Hồ Chí Minh] là một người trong số đó. Cho nên tôi thử suy nghĩ xem liệu đó có phải là những ứng viên có thể được cân nhắc không, nhưng đây là điều có lẽ là rất khó xảy ra. Nếu bệnh tình của Tổng Bí thư là nghiêm trọng, thì Việt Nam phải ra quyết định. Nhà lãnh đạo Lê Duẩn qua đời khi đang giữ vị trí tổng bí thư Nhìn lại lịch sử, thì trước khi có Đại hội Đảng VI, 12/1986, Tổng Bí thư Lê Duẩn qua đời. Họ đã bổ nhiệm ông Trường Chinh, người từng là tổng bí thư, lên thay. Nhưng ông Trường Chinh chỉ giữ chức trong sáu tháng, rồi Đại hội Đảng sau đó đã bầu chọn ông Nguyễn Văn Linh. Tôi cho rằng vào thời điểm này, họ cũng có thể làm điều tương tự. Việt Nam vẫn chưa quyết định là việc nhất thể hóa chức danh tổng bí thư với chức danh chủ tịch nước sẽ trở thành chính thức, dài hạn hay không. Nếu ông Trọng không thể đảm đương chức vụ được trong một thời gian, thì họ có thể đưa Phó Chủ tịch lên làm Quyền Chủ tịch nước, mà trong trường hợp này sẽ là 20 tháng chứ không phải chỉ bảy tháng. Còn với vị trí Tổng Bí thư, họ có thể đưa lên một người trông coi tạm (caretaker). Chuyện ai sẽ là người kế nhiệm ông Trọng với nhiệm kỳ 5 năm kể từ 2021 là vấn đề rất nhạy cảm. Nếu nhìn lại cách lựa chọn của Đảng trong quá khứ, nhìn vào mức độ dày dạn kinh nghiệm của các gương mặt trong Đảng lúc này, thì khó đoán đó là ai. BBC: Nếu nhìn vào thông tin về các hoạt động được cho là của Tổng Bí thư trong mấy ngày qua, thì ta thấy ông Trọng tích cực gửi thư chúc mừng, thư chia buồn tới lãnh đạo các nước, từ Bắc Triều Tiên cho tới Indonesia hay Sri Lanka, trong lúc có nhiều đồn đoán về vấn đề sức khỏe của ông ấy. Liệu có thể đánh giá các tín hiệu mà Việt Nam đưa ra thông qua các hoạt động này như thế nào? GS Carl Thayer: Chúng ta hiểu rằng những lá thư như thế là do văn phòng soạn thảo, mà hiển nhiên là phải được cấp cao duyệt. Nhìn lại chuyện xưa, chẳng hạn như Bộ trưởng Quốc phòng Văn Tiến Dũng trước kia, người đã tổ chức cuộc tấn công Đại thắng Mùa xuân 1975, thì ông ấy đã biến mất một thời gian để chuẩn bị cho cuộc tổng tấn công, nhưng họ lại cố đưa tin là ông ấy vẫn đang chơi bóng chuyền. Phó Chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng là người có đủ nhiệm kỳ 5 năm kinh nghiệm là ủy viên Bộ Chính trị, GS Thayer nói Việt Nam có truyền thống che giấu thông tin về lãnh đạo khi vị lãnh đạo đó hoặc là ốm bệnh, hoặc là ở trong tình thế cần giữ kín hành tung để làm nhiệm vụ bí mật. Các thư gửi đi thì do văn phòng soạn thảo, và việc ghi tên ông Trọng là người gửi sẽ khiến báo chí phải im lặng về chuyện ông ấy có ốm bệnh hay không. Đó cũng là cách khiến người dân thường tin rằng mọi chuyện diễn ra vẫn bình thường. Nhưng mà trừ một chuyện không bình thường, như tôi đã nêu ở trên, là Thượng nghị sỹ Patrick Leahy ra thông cáo báo chí nói ông ấy đi Việt Nam từ 17 đến 22/4, sẽ gặp Tổng Bí thư và các quan chức cao cấp khác. Thế nhưng ông Thượng nghị sỹ đã không gặp ông Trọng. Trong trường hợp sức khỏe của ông Trần Đại Quang, ông Đinh Thế Huynh [ủy viên Bộ Chính trị] và các lãnh đạo khác, Việt Nam luôn thích chọn cách im lặng thay vì tuyên bố thông tin. Cùng chức Tổng Bí thư và Chủ tịch nước, vị trí Chủ tịch Quốc hội và Thủ tướng tạo thành 'tứ trụ' trong hệ thống chính trị Việt Nam Tôi phải nhắc lại là ở Việt Nam không có người thay thế rõ ràng cho Tổng Bí thư trong trường hợp người đứng đầu Đảng bị mất khả năng làm việc. Có một số cái tên được người ta nhắc đến. Chẳng hạn như Trần Quốc Vượng, Thường trực Ban Bí thư, người đang có vị trí quan trọng trong Đảng. Nhưng, như tôi đã đề cập, vấn đề kinh nghiệm là điều rất quan trọng. Tôi cho rằng họ sẽ để lại vấn đề ai thay thế ông Trọng cho đến 2021, còn trong lúc này họ sẽ chỉ sắp xếp ai đó trông nom tạm. Từ những gì tôi theo dõi được, thì lần xuất huyết não này của ông Trọng không quá nghiêm trọng. Ông ấy có thể hồi phục sau vài tháng. Sẽ phải có ai đó thay mặt ông ấy khai mạc và bế mạc Hội nghị Trung ương sắp tới. Có thể diễn giải rằng đó sẽ là người sẽ thay thế ông ấy không? Tôi không nghĩ thế. Hiện vẫn còn quá sớm để nói. |
Tin tức từ Việt Nam cho biết chính phủ đã yêu cầu Trung Quốc điều tra và xử lý những kẻ đã bắn chết những ngư dân Việt Nam. | Tàu Trung Quốc bắn chết ngư dân Việt Nam | Theo báo Sài Gòn Giải phóng, đại diện Bộ ngoại giao cho biết là sau khi trao công hàm phản đối, đại sứ quán Trung Quốc nói là sẽ phối hợp với Việt nam để giải quyết hậu quả vụ việc này. Đại sứ quán Trung Quốc cũng khẳng định là sẽ sớm phối hợp cùng phía Việt Nam để sớm đưa thi hài của những người bị chết và bị phía Trung quốc bắt về Việt nam. Phía Trung Quốc thì nói những người bị tấn công này là hải tặc. Các nguồn tin cho biết có gần mười ngư dân của tỉnh Thanh Hóa bị tàu Trung Quốc bắn chết. Bản tin của hãng AFP ngày 13/01/05 trích lời cán bộ đảng làng Hòa Lộc, Thanh Hóa nói rằng 'tàu tuần tra biển của Trung Quốc bắn chết tám ngư dân Việt Nam' vào đêm ngày 9/01/05. Còn hãng Reuters thì đưa tin người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam vừa yêu cầu Trung Quốc trừng phạt những thủy thủ đã giết 'chín ngư phủ Việt Nam'. Các nguồn tin ghi khác nhau về số người Việt Nam bị Trung Quốc giết là tám hoặc chín. Nhưng chắc chắn họ là dân thuộc xã Hoà Lộc, huyện Hậu Lộc, và xã Hoằng Trường, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hoá. Số phận đau đớn Trong khi họ đang đi đánh bắt cá thì bị các tàu lạ nước ngoài bao vây và tấn công. Hãng AFP thì nói đó là lính biên phòng Trung Quốc, và lý do là do các ngư dân Việt Nam vào hải phận Trung Quốc. Báo Thanh Niên của Việt Nam mô tả là các ngư dân bị các "tàu lạ mang cờ hiệu nước ngoài bao vây và dùng súng bắn xối xả", (trích nguyên văn). Cả hai nguồn tin này đều cho biết là tám ngư dân trên tàu chết ngay tại chỗ. Bản tin của Báo Thanh Niên cho biết sau vụ việc, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam tuyên bố như sau vào hôm 13-1: "Chúng tôi coi việc tàu Trung Quốc bắn chết 9 ngư dân Việt Nam và làm bị thương nhiều người khác, gây thiệt hại đến tài sản và ngư cụ của ngư dân Việt Nam là nghiêm trọng." "Việt Nam đã yêu cầu phía Trung Quốc có các biện pháp tích cực nhằm ngăn chặn và chấm dứt ngay những hành động sai trái trên, cho điều tra và xử lý nghiêm những kẻ bắn chết người". Cán bộ ban quản lý xã Hòa Lộc là ông Huỳnh Hưng cho BBC Việt Ngữ biết rằng chính quyền xã đang tìm cách xác minh sự việc vì đã nghe tin. Nhưng theo ông, thường ngư dân đi biển hàng tháng mới về nên chưa thể biết cụ thể số phận của họ ra sao. Còn bản tin của Thanh Niên thì nói hai chiếc tàu của ông Đặng Văn Xoan và Hoàng Văn Huy cùng đánh bắt cá ở khu vực xảy ra sự việc đã về tới đất liền. Hai tàu bị nạn do ông Nguyễn Văn Hoàn và Lê Văn Xuyên làm chủ. BBC có điện thoại về đại sứ quán TQ tại Hà Nội, và đã nói chuyện với trên ba người ở các bộ phận khác nhau nhưng họ đều khẳng định là không biết gì về chuyện này, và không thể khẳng định gì được. Vấn đề kéo dài Trong tháng này, hai nước Trung Quốc và Việt Nam sẽ kỷ niệm 55 năm ngày thành lập quan hệ ngoại giao (18-1-2005). Vào chiều ngày 13-1, trong một buổi họp báo ở Bắc Kinh, người phát ngôn Bộ ngoại giao Trung Quốc Khổng Tuyền nói quan hệ hai nước "đang bước sang một giai đoạn phát triển mới." Trả lời câu hỏi của phóng viên đài Tiếng nói Việt Nam, ông Khổng Tuyền nói: "55 năm qua kể từ khi hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao, quan hệ giữa hai nước phát triển rất tốt, hợp tác trên các mặt đều phát triển nhanh và ngày càng đi vào chiều sâu, tuy nhiên cũng đã xuất hiện một số vấn đề. Những vấn đề đó đã lùi về quá khứ, các nhà lãnh đạo của hai nước Trung Quốc và Việt Nam đã đạt được nhận thức chung tiếp tục mở rộng và đi sâu hợp tác hai bên cùng có lợi trên tất cả các lĩnh vực." Cùng ngày, tại Hà Nội, thủ tướng Phan Văn Khải có buổi tiếp phó Chủ tịch Quốc hội Trung Quốc Cố Tú Liên, ở Việt Nam để dự Diễn đàn Nghị viện châu Á - Thái Bình Dương (APPF-13). Thông tấn xã Việt Nam dẫn lời thủ tướng Việt Nam nói "mối quan hệ hữu nghị và hợp tác toàn diện giữa hai nước phát triển rất tốt đẹp". Tuy vậy, nhiều vấn đề song phương vẫn còn tồn tại. Theo Reuters, trong tháng 12/04 Trung Quốc đã bắt giữ các thuyền đánh cá với 80 ngư dân Việt Nam ở đảo Hải Nam, cho rằng họ 'xâm phạm lãnh hải Trung Quốc trái phép'. Bản tin Reuters cũng nói rằng dù hai nước có chung ý thức hệ cộng sản và nhiều nét văn hóa tương đồng, tranh chấp lãnh thổ và quyền đánh cá chung trên biển luôn là vấn đề trong quan hệ hai bên. Bản tin AFP thì nói Việt Nam và Trung Quốc là 'đồng chí ý thức hệ nhưng là kẻ thù lịch sử' của nhau. Việc ký kết và cách đưa ra dự luận vấn đề đường biên giới Việt Nam và Trung Quốc đã gây tranh cãi nhiều trong và ngoài nước. Các đàm phán dẫn đến việc ký một hiệp định về biên giới trên bộ ngày 30-12-1999 và văn kiện này được Việt Nam thông qua năm 2000. Năm 2000, các thương lượng về vịnh Bắc Bộ được tăng tốc nhằm đạt một thỏa thuận trong năm đó - một điều cuối cùng xảy ra với việc ký Hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ ngày 25-12-2000. Cho đến ngày 20-6 năm 2004, hai nước mới chính thức trao đổi thư phê chuẩn Hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ để Hiệp định bắt đầu có hiệu lực. Có những ý kiến trong cộng đồng người Việt ở bên ngoài cho rằng chính quyền Việt Nam đã chịu thiệt nhiều về lãnh thổ trên bộ và trên biển. Đã có những tiếng nói trong và ngoài nước cho rằng việc quy định vùng đánh bắt cá chung sớm muộn cũng gây ra vấn đề. |
Vào một buổi chiều lạnh mùa xuân khoảng một thập niên trước, tôi cùng vợ, Angeles, đi bộ dọc theo sông Tenma ở Hiroshima, tìm một chỗ nào đó để vào ăn. | Món bánh xèo Nhật nổi tiếng sau vụ ném bom hạt nhân Hiroshima | Okonomiyaki has been called "the Japanese pizza" or "the Japanese pancake" Cực kỳ đói và lạnh sau một ngày đi dạo, chúng tôi thèm món gì đó nóng, ngon lành và no bụng nhưng không tốn nhiều tiền. Hiroshima từ tro tàn vươn lên Amabie, 'bùa yểm' chống Covid-19 của người Nhật Amazake, món cơm rượu thần kỳ của người Nhật Chúng tôi chỉ mới ở Nhật Bản vài ngày, vì vậy đi ăn ở ngoài vẫn là việc hàng ngày như thể Alice chui xuống hang thỏ và lọt vào thế giới thần tiên ẩm thực. Chúng tôi thấy bức mành vải noren màu xanh đậm treo bên ngoài một cửa hiệu nhỏ, dấu hiệu cho thấy nơi này có mở cửa, nên bước vào. Bên trong không gian nhỏ hẹp chỉ có chưa tới chục bàn ăn nhỏ và bốn ghế ngồi trống. Chủ tiệm là một phụ nữ với gương mặt tràn ngập vui vẻ, bà mở lời chào mừng "irashaimasen" và ra hiệu cho chúng tôi ngồi ở "bar" - là chiếc bàn vuông có chảo nóng lớn. Tiếng Nhật của chúng tôi khi ấy vẫn còn rất sơ đẳng, vì vậy chúng tôi chỉ nói "hai" (vâng) và "onegaishimasu" (cảm ơn hoặc vui lòng) để đáp lại bất kỳ câu nào bà chủ nói, và hi vọng sẽ được ăn món ngon. Bà đổ ra hai đĩa bột đầy trên chảo nóng, trải đều chúng thành hai hình tròn bự nằm cạnh nhau. Sau đó bà xếp một ít bắp cải bự cỡ núi Phú Sĩ lên mặt bánh, sau đó là một nắm giá đậu và vài miếng mỡ thịt heo mỏng. Kế tiếp, khi rau chín khô dần, bà đặt hai nhúm mì ramen lớn kế bên. Sau vài phút, bà khéo léo lật bánh, đặt mỗi chiếc bánh lên trên một nhúm mì. Đó là nghệ thuật trình bày ẩm thực, một bức điêu khắc ăn được dần hình thành trước mắt chúng tôi. Món ăn trông có vẻ ngon và mùi hương thơm ngon. Nhưng bà vẫn chưa làm xong. Bà đập hai quả trứng trên bàn nướng, trải đều mỗi quả thành kích cỡ to như chiếc bánh. Cuối cùng, bà đặt chiếc bánh lên trên quả trứng, và trang trí cả khối núi bằng cách rắc nhiều hành lá thái nhỏ, sợi cá ngừ khô và rong biển nori lên trên. Trao cho chúng tôi vài chai sốt, một chai mayonnaise và một chai sốt màu nâu có hương vị tuyệt vời, bà ra hiệu cho chúng tôi bắt đầu ăn với câu nói nhiệt thành "itadakimasu!" (chúc ngon miệng). Chúng tôi xịt nước sốt lên trên rồi ăn ngay món trực tiếp từ chảo nóng bằng một cái xẻng xúc kim loại. Và đúng như chúng tôi trông đợi, món ăn nóng, ngon lành, no bụng và rẻ. Dù trải qua quá khứ khủng khiếp, Hiroshima đã tái sinh trở thành nơi hòa bình và thịnh vượng Đó là lần đầu tiên chúng tôi thử món bánh xèo okonomiyaki huyền thoại, một trải nghiệm mà chúng tôi sẽ gặp lại nhiều lần qua các năm tháng sau đó, khi Hiroshima trở thành nhà của chúng tôi. Loài cây cực độc cứu sống cả hòn đảo ở Nhật Ăn cá biển ngày càng dễ bị ngộ độc hơn Cá ngừ vằn nướng tái, món ăn ngon nhất Nhật Bản Món này được gọi là "bánh pizza Nhật" hay "bánh kếp Nhật", nhưng những so sánh như vậy không thể hiện được trải nghiệm tuyệt vời khi ăn bánh okonomiyaki. London có món lươn nấu đông. Valencia có món cơm thập cẩm. New Orleans có món súp hải sản gumbo. Và Hiroshima có món bánh xèo okonomiyaki - món ăn định danh của thành phố. Okonomiyaki là món ăn phổ biến khắp Nhật Bản, đặc biệt là vùng Kansai, nơi có Osaka, Kyoto và Kobe, và ở Hiroshima, khoảng 300km xuôi xuống vùng duyên hải Biển Nội hải từ Osaka. Nhưng vùng Hiroshima có một điểm khiến nơi này nổi tiếng: đó là nơi đây có nhiều nhà hàng okonomiyaki tính trên đầu người cao hơn bất cứ vùng nào khác ở Nhật; có khoảng hơn 2.000 nhà hàng như vậy trong thành phố Hiroshima. Okonominura (nghĩa là làng Okonomi) nằm trong trung tâm thành phố Hiroshima, là một mê cung bốn tầng lầu, có hơn 25 nhà hàng bán bánh xèo okonomiyaki, mỗi tiệm có một cách chế biến món này riêng biệt. Những kiểu làm bánh riêng biệt như thế chính là cốt lõi khiến món này nổi tiếng. Bạn không thích thịt heo? Vậy hãy thử món này với hàu tươi vừa bắt tại địa phương. Bạn thích ăn chay hơn? Hãy gọi một đĩa với thịt làm từ đậu nành. Trên đảo Miyajima, hòn đảo cách Vịnh Hiroshima 10 phút đi phà, có một vài nơi, như nhà hàng Yosakoi ngay trước cảng biển, có bán món anagoyaki: là bánh xèo okonomiyaki ăn với vài lát cá chình biển anago, là đặc sản của hòn đảo này. Cách tiếp cận "tùy ý bạn" cũng khiến món okonomiyaki là chọn lựa hoàn hảo khi nấu ăn tại nhà, sử dụng bất cứ nguyên liệu nào bạn đang có sẵn hay món dư thừa trong tủ lạnh. Một buổi tối, khi người bạn mời chúng tôi ghé nhà cô ăn tối với món okonomiyaki, cha cô đem đến hai con mực tươi vừa mới bắt, vậy là chúng trở thành thành phần chính trong món bánh. Một sự cạnh tranh thân thiện giữa vùng Kansai và Hiroshima xuất phát từ câu hỏi nơi nào làm bánh xèo okonomiyaki ngon nhất. Cả hai phong cách làm đều cho ra món có vị ngon tuyệt vời. Khác biệt cơ bản là cách làm theo kiểu Kansai trộn tất cả thành phần lại với nhau, trong khi cách làm ở Hiroshima là xếp các nguyên liệu theo từng lớp. Hơn nữa, phiên bản món này ở Kansai không sử dụng mì. Đó là lý do nhiều lần chúng tôi nghe dân Hiroshima bình luận là món bánh xèo kiểu Kansai "chỉ là đồ ăn vặt". Ngoài đặc tính vùng miền, cư dân Hiroshima còn có lý do khác để tự hào về món ăn địa phương của họ: Đây là món ăn khơi nguồn quá trình phục hưng của thành phố sau sự kiện bị đánh bom nguyên tử. Hồi ban đầu, kiểu bánh xèo okonomiyaki Hiroshima xuất hiện từ giai đoạn trước Thế Chiến thứ Hai. Được biết đến với cái tên "issen yōshoku" (có nghĩa là "món ăn Tây một xu", hay "món Tây một đồng"), đây chỉ đơn giản là bánh kếp mỏng có rắc hành lá xanh, cá khô sợi hoặc tôm, nhưng món này được trẻ em cực kỳ ưa thích. Vào ngày 6/8/1945, một trái bom hạt nhân được thả xuống Hiroshima, ngay lập tức biến thành phố thành bình địa. Sau sự kinh hoàng đó, những người sống sót đối mặt với tình trạng cực kỳ thiếu thốn thực phẩm và phải tìm cách sống qua ngày với bất cứ loại lương thực nào họ có thể tìm được. Một số người có tài phát minh đã nhặt nhạnh đĩa kim loại từ đống đổ nát và sử dụng chúng làm chảo chiên tạm thời để nấu món issen yōshoku, món ăn yêu thích của họ trước thời chiến, bằng cách dùng bột và bất cứ thứ gì họ có thể tìm được. Phiên bản bánh xèo Nhật okonomiyaki ở Hiroshima thường gồm có mì, và nguyên liệu được đổ thành nhiều lớp Khi quá trình tái thiết thành phố tăng tốc, các xe bán hàng rong và cửa hàng bán đồ ăn rẻ tiền mọc lên khắp thành phố, bán món issen yoshoku. Bethlehem linh thiêng: Phục hưng giữa vùng chiến sự Đây là món nướng Hàn Quốc đậm đà nhất? Lễ Quốc khánh của một quốc gia không tồn tại Câu chuyện kỳ lạ về lạc đà hoang tại Úc Rất nhiều các xe bán hàng rong này tập trung ở khu vực Shintenchi ở trung tâm thành phố, nơi giờ đây là chỗ khu phức hợp ăn uống Okonomimura tọa lạc. Người ta bắt đầu thêm vào đủ mọi thành phần món ăn có thể có, như bắp cải, trứng, mì ramen hoặc mì soba, và cả hải sản tươi sống tại địa phương để làm món issen yoshoku thành món ăn bổ dưỡng hơn, giúp người dân địa phương có đủ dinh dưỡng xây dựng lại cuộc sống, xây dựng lại thành phố. Cách tiếp cận nhặt nhạnh và phối món mới mẻ này với các thành phần thực phẩm chính là điều khiến món ăn này có được cái tên mới phù hợp hơn: okonomiyaki, có nghĩa là "bất cứ gì bạn thích, nướng lên". Vào cuối thập niên 1950, món ăn này đã trở nên phổ biến với tất cả các tầng lớp xã hội và độ tuổi, trở thành biểu tượng mến thương về sự hồi phục và sức sống của người dân địa phương. Theo Shizuka Kobara, nhân viên truyền thông tại Otafuku, nhà sản xuất hàng đầu có trụ sở tại Hiroshima chuyên làm nước sốt ăn bánh xèo okonomiyaki có vị ngọt, thì "Hiroshia đã phát triển cùng với bánh xèo okonomiyaki; món ăn xuất phát từ người dân và kể từ đó trở thành món ăn ưa thích của họ. Đây chính xác mà món quốc hồn quốc túy của người Hiroshima." Nếu bạn từng đến Hiroshima, bạn sẽ ngửi thấy mùi bánh okonomiyaki, dù bạn chưa từng ăn thử món này. Hiếm khi nào bạn có thể đi bộ qua một dãy phố mà không ngửi thấy mùi hương ấm áp, chào đón tỏa ra từ cửa hàng và cửa sổ quán ăn, thấm đẫm trong không khí vị ngọt ngào hạnh phúc của món ăn. Chỉ một luồng hương thơm tỏa ra đã có thể đẩy lùi sự buồn bã. Người bạn Yasuko của chúng tôi thậm chí thường mang theo một chai nước sốt okonomiyaki, hơi có vị giống sốt Worcestershire, nhưng ngọt hơn và ít mặn hơn, khi cô đi du lịch để khỏi nhớ nhà. Bảo tàng Tưởng nhớ Hòa bình Hiroshima được tôn vinh là Di sản Văn hóa Thế giới Unesco vào năm 1996 Vậy thì, điều gì đã tạo ra món nước sốt thần kỳ này? Theo Kobara, "rất nhiều loại hoa quả, rau củ, gồm có cà chua, chà là, hành củ, táo và hơn 20 loại gia vị và ớt." Ngày nay, nhiều nhà hàng cạnh tranh nhau trong ngành này, món bánh xèo okonomiyaki ở Hiroshima liên tục được cải tiến khi chủ tiệm nghĩ ra cách mới để thu hút khách hàng và làm cho món okonomiyaki dễ ăn hơn với khách nước ngoài. Vào năm 2008, Otafuku khai trương Bảo tàng Trứng Gỗ Okonomiyaki, nơi du khách có thể tham quan xưởng sản xuất và bảo tàng, và học cách nấu món okonomiyaki. Sau đó, đến năm 2018, họ mở studio dạy nấu ăn Trải nghiệm Okosta Okonomi kế bên nhà ga Hiroshima. Với khẩu hiệu "Hạnh phúc Không Biên giới", Okosta chào đón người đến từ đủ mọi quốc gia muốn thử làm món bánh xèo okonomiyaki của riêng họ. Phiên bản món này làm chay và làm theo kiểu halal của người Hồi giáo cũng được giới thiệu. Trong năm đầu tiên, 200.000 người đã ghé thăm studio, mà 20% là người nước ngoài. Mục đích của Otafuku là "đóng góp vào xã hội vui tươi bằng sức khỏe, sự thịnh vượng và hạnh phúc thông qua ẩm thực," Kobara chia sẻ. Nơi ăn món okonomiyaki yêu thích nhất cua chúng tôi là nhà hàng Tokugawa ở quận Heseka của Hiroshima. Tòa nhà này cũng là nơi xứng đáng ghé thăm. Đó là một ngôi nhà gỗ lịch sử với mái ngói đen cuộn sóng, có từ hơn 140 năm trước vào đầu thời Minh Trị (1868-1912). Khi bạn bước qua khu vườn nhỏ và kéo cửa lại, bạn thấy mình đứng trong phần sảnh bóng râm từ mái nhà chìa ra, với những căn phòng trải chiếu tre tatami. Quang cảnh như thể bạn vừa bước vào thế kỷ trước. Trên Đảo Miyajima, món okonomiyaki thường ăn kèm với vài lát thịt cá chình biển Người bồi bàn sẽ bưng ra các thành phần món ăn, bật chảo nướng tại bàn của bạn lên, và để bạn tự làm món okonomiyaki theo ý mình. Nếu bạn thấy bối rối, chỉ cần nhấn nút là người nhân viên cực kỳ kiên nhẫn sẽ đến giúp bạn. Nếu bạn không hứng thú ăn trực tiếp từ chảo nướng nóng hổi với xẻng xúc, hãy hỏi xin đũa và đĩa, hoặc thậm chí có thể gọi cả dao và nĩa. Dù bạn chọn thế nào, thì nấu món này luôn là trải nghiệm vui chưa từng có. Đó cũng là cách rất xã hội để ăn cùng nhau, "ngồi quanh chảo nóng chuyện trò vui vẻ khi cùng nấu và ăn với nhau," như cách Kobara mô tả. Khi các nhà hàng bánh xèo okonomiyaki mọc lên khắp nơi từ Barcelona đến Brisbane, món ăn tiêu biểu của thành phố Hiroshima đã chuẩn bị bước vào hàng ngũ cùng món sushi, đậu hũ, mì ramen và những món ẩm thực Nhật Bản khác được yêu thích và xuất khẩu đi nhiều nơi. Vì vậy, khi bạn đến Hiroshima, hãy nhớ thử ăn món bánh xèo okonomiyaki thực sự với bất cứ thành phần nào bạn thích, và hãy dành cho trái tim mình một chút hạnh phúc kiểu Hiroshima. Và hãy nhớ, bạn không chỉ ăn một món mà là bạn đang thưởng thức cả tâm hồn của thành phố này. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Travel. |
Nằm giữa vùng đầm lầy ở Nga, cách không xa thành phố St Peterburg, có một cánh cổng vuông bằng kim loại. Phía sau những song sắt han gỉ là hàng loạt các cột phát sóng radio, những tòa nhà bỏ hoang và những đường dây điện được bao quanh bằng bức tường đá hộc. | Bí ẩn đài phát thanh ma hoạt động từ thời Liên Xô | Địa điểm bí mật này là tâm điểm của điều bí ẩn gợi nhắc về thời đỉnh cao của Chiến tranh Lạnh. Nơi đây được cho là trụ sở của đài phát thanh có tên "MDZhB", một đài không ai thừa nhận là người vận hành. Chernobyl: Hơn 30 năm sau thảm họa hạt nhân Liên Xô 'Gấu' Nga vẫn gầm rú trên trời quốc tế Tsar Bomba: Trái bom 'thần thánh' của Liên Xô Hai mươi tư giờ mỗi ngày, bảy ngày trong tuần, trong suốt ba thập niên rưỡi qua, nơi này luôn phát đi một làn sóng đơn điệu, buồn tẻ. Cứ vài giây nó lại thêm vào một âm thanh thứ hai, như chiếc tàu ma hụ hồi còi trong sương mù. Sau đó những tiếng vo vo vẫn tiếp tục. Một hoặc hai lần mỗi tuần, sẽ có một giọng đàn ông hoặc phụ nữ đọc vài từ tiếng Nga, như từ "dinghy" hay "chuyên gia nông học". Chỉ có vậy. Bất cứ ai, bất cứ đâu trên thế giới cũng có thể nghe thấy, chỉ bằng cách đơn giản là chỉnh sóng đến dải tần số 4625 kHz. Điều này quá bí ẩn, cứ như thế đài phát sóng được thiết kế bởi các tay theo đuổi thuyết âm mưu. Hiện nay, đài có số lượng theo dõi trên mạng đến hàng chục ngàn, những người biết nó trìu mến dưới tên gọi "Đài Buzzer" (còi tàu). Nó kết hợp hai đài phát sóng bí ẩn tương tự nhau, đài "Pip" và "Squeaky Wheel" (Bánh xe Nhào lộn). Những người hâm mộ thừa nhận rằng họ hoàn toàn không biết bản thân đang nghe cái gì. Ai cũng có thể nghe được đài Buzzer, chỉ cần dò tới tần số radio 4625 kHz là được Trên thực tế thì không ai biết gì cả. "Hoàn toàn không có thông tin gì về làn sóng đó," David Stupples, một chuyên gia về tình báo tín hiệu ở Đại học City University, London nói. Vậy điều gì đang diễn ra? Tần số trên được cho là thuộc về quân đội Nga, mặc dù họ không bao giờ thực sự thừa nhận. Từ đường đi spa xa hoa tới hầm trú bom khốc liệt Núi lửa Campi Flegrei, 'gã khổng lồ' sắp thức giấc? Tìm thấy dấu hiệu sự sống trong hệ Mặt trời? Đài bắt đầu phát sóng vào thời điểm Chiến tranh Lạnh kết thúc, khi phe cộng sản suy yếu. Ngày nay, nó phát sóng từ hai địa điểm, tại St. Peterburg và một địa điểm gần Moscow. Điều kỳ lạ là sau sự sụp đổ của Liên Xô, thay vì đóng cửa thì hoạt động của đài này lại tăng rõ rệt. Có không ít giả thuyết giải thích đài Buzzer hoạt động vì mục đích gì - từ việc để giữ liên lạc với tàu ngầm cho đến việc liên hệ với người ngoài hành tinh. Có một giả thuyết cho rằng đài này hoạt động như tín hiệu "Bàn tay Chết" (Dead Hand): trong trường hợp Nga bị tấn công hạt nhân, âm thanh vo vo sẽ kết thúc và hành động trả đũa sẽ được tự động kích hoạt. Không thắc mắc gì hết, những gì sẽ xảy ra sau đó là việc xóa sổ mọi thứ ở cả hai phe bằng hạt nhân. Nói vậy thôi chứ mọi thứ không phải là quá kỳ quặc. Hệ thống này ban đầu là hệ thống tiên phong dưới thời Xô Viết, sử dụng hệ thống máy tính quét qua các làn sóng trong không khí để tìm những tín hiệu sự sống hoặc các rò rỉ phóng xạ hạt nhân. Điều đáng báo động là rất nhiều chuyên gia tin rằng đài này vẫn đang tiếp tục được sử dụng. Tổng thống Nga Vladimir Putin hồi đầu năm nay nói rằng "không ai có thể sống sót" khỏi một cuộc chiến hạt nhân giữa Nga và Hoa Kỳ. Liệu đài Buzzer có tránh khỏi điều này? Hiệu triệu gián điệp toàn cầu Khi điều đó xảy ra, sẽ có các manh mối trong chính bản thân tín hiệu. Giống như mọi đài phát thanh quốc tế, Buzzer hoạt động ở tần số khá thấp được gọi là "sóng ngắn". Điều này có nghĩa là nếu so sánh với các đài phát thanh địa phương, điện thoại di động và tín hiệu TV thì đài Buzzer có ít sóng đi qua một điểm trong mỗi giây hơn. Điều đó cũng có nghĩa là chúng được truyền đi xa hơn. Phi cơ lớn nhất thế giới có sứ mệnh mới? Pháo đài bay B-52 và sứ mệnh tìm đường lên Mặt Trăng Chiếc phi cơ bay nửa vòng Trái đất trong 30 phút Trong khi bạn khó có thể bắt được một kênh radio địa phương nếu bạn không có mặt tại chỗ, chẳng hạn như nghe kênh BBC London, thì những trạm phát sóng ngắn như BBC Thế giới Vụ lại được phát tới những khán giả ở những nơi xa xôi như Senegal hay Singapore. Cả hai kênh đều phát sóng từ cùng một tòa nhà. Nếu như hệ thống 'bàn tay chết' không phát hiện ra những tín hiệu phát ra từ cấp quân sự được định sẵn, nó sẽ tự động kích hoạt hành động trả đũa Sóng vô tuyến điện được truyền đi là nhờ vào "sóng trời". Các tín hiệu radio ở tần số cao chỉ có thể di chuyển theo một đường thẳng, và rốt cuộc sóng sẽ mất khi gặp phải vật cản hoặc sau khi di chuyển được một khoảng cách nhất định. Nhưng tần số sóng ngắn có một 'mánh' riêng để tránh được trở ngại đó - chúng đẩy các hạt điện tích lên tầng khí quyển cao hơn, và điều đó khiến sóng di chuyển theo đường zig-zag qua lại giữa mặt đất và bầu trời, di chuyển xa hơn đến hàng ngàn, thậm chí hàng chục ngàn dặm. Khi bị sét đánh cảm giác thế nào? Nguồn nước ngọt thế giới đang cạn dần? Điều này đưa chúng ta quay trở lại với giả thuyết Bàn tay Chết. Như ta biết, sóng ngắn hiện được sử dụng rất rộng rãi. Ngày nay, sóng ngắn được dùng trên tàu, máy bay và trong quân đội để truyền tin giữa các lục địa, đại dương và dãy núi. Nhưng cũng có một trở ngại. Tầng khí quyển nơi tiếp nhận các hạt điện tích không phải là một tấm gương phẳng mà là một lớp sóng, cứ gợn nhấp nhô, dập dềnh như bề mặt đại dương. Vào ban ngày, tầng sóng này dâng cao dần lên phía không trung, còn vào ban đêm, nó hạ dần xuống phía mặt đất. Nếu bạn muốn đảm bảo chắc chắn là kênh radio của mình đến được với các thính giả ở bên kia địa cầu - và nếu bạn sử dụng đài để đưa ra dấu hiệu cho một cuộc chiến hạt nhân - thì tần số phát sóng cần phải được thay đổi phù hợp, tương ứng với từng thời điểm trong ngày để duy trì được phạm vi phủ sóng liên tục. Đây là cách mà BBC Thế giới Vụ luôn áp dụng. Nhưng Đài Buzzer thì không. Một ý kiến khác cho rằng đài phát thanh này tồn tại để "phát ra" xem tầng các hạt điện tích có thể di chuyển được bao xa. "Để có kết quả tốt từ các hệ thống radar mà người Nga dùng để phát hiện tên lửa, bạn cần biết điều này," Stupples nói. Tín hiệu càng tốn nhiều thời gian để đi lên trời và đi xuống thì tần số sóng nó càng phải cao. Nhưng mà vẫn không đúng. Để phân tích độ cao của tầng các hạt điện tích thì tín hiệu sẽ thường có một âm thanh nhất định, như tiếng còi xe hơi chẳng hạn. "Chúng nghe không có gì là giống đài Buzzer cả," Stupples nói. Đáng ngạc nhiên thay, có một đài phát sóng khác có một vài điểm tương đồng nổi bật. Đài "Lincolnshire Poacher" (Những tay săn trộm ở Lincolnshire) hoạt động từ giữa thập niên 1970 cho đến năm 2008. Cũng như đài Buzzer, người ta có thể nghe nó từ bên kia địa cầu. Cũng như Buzzer, nó phát sóng từ một địa điểm bí mật, được cho là ở đâu đó tại Cyprus. Và cũng như đài Buzzer, quá trình truyền sống của nó chỉ thuần túy là kỳ quặc. Và đầu mỗi giờ, đài này sẽ chơi một hoặc hai dòng ca khúc của một bài dân ca Anh, bài Lincohnshire Poacher. "Ồ đây niềm vui của tôi dưới đêm tỏa rạng Vào mùa trong năm Khi tôi học việc ở Lincolnshire nổi tiếng Tôi đã phục vụ ông chủ gần bảy năm ròng" Sau khi lặp lại đoạn ca khúc này 12 lần, nó bắt đầu đọc các thông điệp bằng một giọng mũi của nữ, đọc các dãy năm chữ số "1-2-0-3-6" bằng một giọng Anh trau chuốt, kiểu cách. Liệu sự trùng hợp này có giúp 'giải mã' được sự bí hiểm của đài Buzzer? Mời các bạn xem trong bài Cuộc bố ráp trụ sở Arcos của Liên Xô tại London. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Future. |
Như phần hai của loạt bài này đã nói, khi mới được bầu làm Tổng Bí thư, ông Lê Duẩn thường tự giảm bớt chính kiến của mình để dàn xếp quan điểm của các lãnh đạo khác kỳ cựu hơn. | Kỳ 3: Cuộc đấu tranh trong nội bộ | Một câu chuyện minh họa cho ảnh hưởng có mức độ của ông Lê Duẩn thời kì đầu được Thượng tướng Trần Văn Trà kể lại trong quyển Những chặng đường lịch sử của B2 thành đồng (1992). Một ngày của năm 1959, ông Trần Văn Trà nghe bản tin của BBC về cuộc chạm súng giữa một trung đội quân Việt Nam Cộng Hòa và nhóm quân của những người kháng chiến ở Đồng Tháp Mười. Theo bản tin, hai bên rút đi sau hai giờ giao tranh mà không có thương vong. Ông Trà rất ngạc nhiên và kết luận hoặc bản tin của BBC sai lạc, hoặc khả năng tác chiến của những cán bộ kháng chiến miền Nam cần được cải thiện. Ngày hôm sau, đi cùng một người bạn, ông Trà đến gặp ông Lê Duẩn và nói cần đưa cán bộ tập kết vào Nam để tăng cường đào tạo cho các đồng chí ở đấy. Ông Duẩn được cho xem đề nghị gửi 100 cán bộ trẻ từ Bắc vào Nam. Ông Lê Duẩn ngẫm nghĩ rồi nói sẽ khó thực hiện vì Bộ Chính trị chưa quyết. Khi ông Trà nhấn thêm, ông Duẩn hỏi liệu có giảm số lượng được không. Con số mới đưa ra là 50. Ông Duẩn lại bảo ông sẽ tự chịu trách nhiệm nếu con số nhỏ hơn nữa. Cuối cùng, họ đồng ý về con số 25 người. Tuy vậy, thế cân bằng quyền lực trong Đảng Lao Động Việt Nam sau đó bị phá vỡ. Chiếm ưu thế Những nghiên cứu gần đây đã cho biết rõ hơn làm thế nào ông Hồ Chí Minh mất dần ảnh hưởng trong tiến trình ra quyết định của Đảng Lao Động kể từ đầu thập niên 1960. Nói như William Duiker, trong cuốn Hồ Chí Minh (2000), vai trò của ông Hồ ngày càng bị hạn chế ở tư cách “một nhà ngoại giao kỳ cựu và cố vấn cho chính sách ngoại giao, đồng thời làm tròn hình ảnh người cha tinh thần của nhân dân và linh hồn của cuộc cách mạng.” Uy tín cùng mối quan hệ rộng rãi – chẳng hạn, ông Hồ có quan hệ hữu hảo với Mao Trạch Đông – khiến nhóm lãnh đạo trẻ hơn trong Đảng Lao Động Việt Nam, dù muốn hay không, cũng không thể loại hẳn ông ra khỏi tiến trình chính trị và ngoại giao. Dù vậy, tính đến thời điểm khi Mỹ chính thức đổ quân vào miền Nam năm 1965, vai trò của ông Hồ Chí Minh ở trong đảng chủ yếu chỉ còn mang tính lễ nghi. Một trong những người thân nhất của ông Hồ, ông Võ Nguyên Giáp, cũng bị cô lập sau này. Đối với dư luận quốc tế đương thời, Võ Nguyên Giáp là người anh hùng thứ hai, chỉ sau ông Hồ Chí Minh, trong cuộc đấu tranh giành độc lập của Việt Nam. Nhiều người trong và ngoài Việt Nam thừa nhận ông là kiến trúc sư tạo nên thắng lợi lẫy lừng ở Điện Biên Phủ, và với quân đội miền Bắc, vị đại tướng có uy tín lớn. Sau việc ký kết Hiệp định Geneva 1954, Lê Duẩn và nhiều người khác ủng hộ đấu tranh vũ trang ở miền Nam, trong khi ông Giáp thuộc nhóm chủ trương kiềm chế và thận trọng. Ông Giáp, giống như ông Hồ, chấp nhận chủ trương “chung sống hòa bình” mà Liên Xô đưa ra lúc bấy giờ, và đồng thời tin rằng phải xây dựng nền tảng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc trước khi nghĩ đến đấu tranh vũ trang ở miền Nam. Thái độ này của tướng Giáp đặt ra một thách thức lớn cho ông Lê Duẩn. Nhưng cuối cùng, ông Lê Duẩn đã giảm bớt được ảnh hưởng của ông Giáp trong bộ máy lãnh đạo của đảng. Việc cô lập tướng Giáp – cùng nhiều đảng viên cao cấp khác – đóng vai trò quan trọng cho việc tìm hiểu ông Lê Duẩn vì nó cho thấy người anh hùng trên chiến trường chưa hẳn là người chiến thắng trên chính trường. Trong tiểu luận “Lê Duẩn, the American War, and the Creation of an Independent Vietnamese State”, trình bày lần đầu ở hội nghị quốc tế về Việt Nam học ở Hà Nội năm 1998, Pierre Asselin nhận xét: “Giống như Mao và Stalin, Lê Duẩn khao khát quyền lực tuyệt đối. Thông qua việc cô lập ông Hồ, ông Giáp và các đồng minh của họ trong đảng, ông Lê Duẩn đã thiết lập một bộ máy lãnh đạo ở Hà Nội không chỉ trung thành mà còn chung quyết tâm hoàn tất các mục tiêu cách mạng.” “Ký ức về Hiệp định Geneva năm 1954 cũng có thể đã khiến Lê Duẩn tin rằng để cách mạng thành công, ông phải loại bỏ hết những ai không tin vào chiến thắng bằng mọi giá.” Nhiều chuyên gia cho rằng đây cũng là một phần tiền đề tạo nên cái gọi là “vụ án xét lại – chống Đảng.” Tranh cãi tư tưởng Hồi ký “Tử tù tự xử lí” của Trần Thư, người bị dính vào vụ được quen gọi là “vụ án xét lại – chống Đảng”, mô tả không khí lúc bấy giờ là “tâm lý chủ chiến bao trùm xã hội miền Bắc” và “nếu có ai chủ trương chung sống hòa bình và thi đua hòa bình giữa hai miền thì cũng chẳng dám nói ra.” Mâu thuẫn giữa nhóm của ông Lê Duẩn và những người chỉ trích đạt đỉnh cao ở Hội nghị TƯ 9 năm 1963 và sau đó, tăng tốc với đợt bắt giữ nhiều người ở Hà Nội vào năm 1967. Tháng Giêng 1963, chủ tịch Novotny của Tiệp Khắc thăm Hà Nội và ra một tuyên bố chung phản ánh quan điểm của Liên Xô và ca ngợi chung sống hòa bình là “chính sách đúng đắn nhất.” Nhưng sau khi Novotny về nước, xung đột giữa hai nhóm tạm gọi là “thân Liên Xô” và “thân Trung Quốc” trong đảng Lao Động căng thẳng hơn. Ngoại trưởng Ung Văn Khiêm bị quy trách nhiệm cho tuyên bố chung của Novotny và bị thay bằng ông Xuân Thủy. Sử dụng tư liệu giải mật của Đông Đức, Martin Grossheim, trong bài nói về “chủ nghĩa xét lại” ở Bắc Việt, đăng trong tạp chí Journal of Cold War History tháng 11-2005, dẫn lời sứ quán Đông Đức ở Hà Nội năm 1963 nói các vị trí chủ chốt ở Bộ Ngoại giao, Thông tấn xã…đã được giao cho các cán bộ “theo sát đường lối Trung Quốc.” Đây là các biện pháp chuẩn bị cho chuyến thăm của Chủ tịch Trung Quốc, Lưu Thiếu Kỳ, đến Hà Nội tháng Năm 1963. Chuyến thăm đưa Hà Nội đến gần hơn Trung Quốc, với tuyên bố chung gọi “chủ nghĩa xét lại” và “cơ hội hữu khuynh” là đe dọa chính cho phong trào cộng sản quốc tế. Tư liệu giải mật cho biết sứ quán các nước Đông Âu có quan điểm gần Liên Xô như Đông Đức, Hungary và Tiệp Khắc, trong năm 1963, đã báo cáo rằng báo chí ở miền Bắc ngày càng phản ánh quan điểm “thân Trung Quốc.” Sứ quán Đông Đức tháng Tám năm ấy kết luận “các nhân tố thân Liên Xô” trong đảng Lao Động đã bị cô lập một cách có hệ thống. Đến tháng Chín, một bài báo của ông Lê Đức Thọ, Trưởng ban Tổ chức Trung ương, được in trên báo Nhân Dân. Trong đó, tác giả nói một số đảng viên bị ảnh hưởng của “chủ nghĩa xét lại” và vì thế nghi ngờ chiến lược thống nhất đất nước của đảng. Phía Đông Đức lúc bấy giờ kết luận bài báo của ông Lê Đức Thọ là “một sự tấn công trực diện nhắm đến các đồng chí chia sẻ quan điểm thân Liên Xô,” và là một bước lớn trong sự chuẩn bị cho Hội nghị Trung ương lần thứ 9 sắp tiến hành. Hội nghị Trung ương lần thứ 9 của đảng Lao Động ở Hà Nội diễn ra cuối năm 1963 trong bối cảnh vừa xảy ra cuộc đảo chính giết chết tổng thống Ngô Đình Diệm ở Sài Gòn, đã tạo nên câu hỏi có nhân cơ hội này để đẩy mạnh đấu tranh vũ trang ở miền Nam hay không. Đồng thời, cuộc cãi vã giữa Liên Xô và Trung Quốc trên trường quốc tế ngày càng căng thẳng, đặt Hà Nội trong tình cảnh khó xử, vì đảng Lao Động hiểu rằng để đạt mục tiêu thống nhất đất nước, họ sẽ phải dựa vào hai đồng minh này. Tại Hội nghị TƯ lần thứ 9, các ông Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và Phạm Hùng đã phê phán chủ trương chung sống hòa bình và hội nghị kết thúc với nghị quyết đẩy mạnh công cuộc đấu tranh bằng vũ lực ở miền Nam. Sau Hội nghị TƯ 9, nhóm do ông Lê Duẩn đứng đầu tăng cường phê phán “chủ nghĩa xét lại hiện đại” (ám chỉ chủ trương thi đua hòa bình giữa các nước có chế độ xã hội khác nhau, mà Liên Xô, dưới thời Khrushchev, cổ vũ, nhưng Trung Quốc thì chỉ trích). Trong loạt bài “Tăng cường mặt trận tư tưởng để củng cố Đảng” của ông Lê Đức Thọ, được đăng sau Hội nghị TƯ 9, có sự thừa nhận rằng một thiểu số trong đảng không đi theo đường lối đã ra. Mặc dù bài báo không nêu tên cụ thể, nhưng theo các quan sát viên, sự ám chỉ nhắm đến những người như Bùi Công Trừng, Dương Bạch Mai, Lê Liêm, Ung Văn Khiêm…những người đã phát biểu phản đối nhóm của ông Lê Duẩn ở Hội nghị TƯ 9. Ông Lê Đức Thọ cũng loan báo các đảng viên sẽ phải dự các lớp học tập và chỉnh huấn để thấm nhuần nghị quyết của Hội nghị TƯ 9. Sứ quán Đông Đức khi ấy có được trong tay nội dung của các lớp học này, theo đó, các học viên phải hiểu sâu sắc sự khác biệt giữa “chủ nghĩa Mác - Lê chân chính” và “chủ nghĩa xét lại.” Nhà nghiên cứu Martin Grossheim nhận xét chiến dịch chỉnh huấn này “không chỉ để đối phó các quan điểm bất đồng trong đảng, mà còn là công cụ tuyên truyền để chuẩn bị cho tinh thần của người ở miền Bắc trước diễn biến chiến tranh leo thang.” Diễn biến 1967-68 Những tranh cãi trong nội bộ đảng không dừng lại ở năm 1963-64 mà sẽ tiếp tục trong giai đoạn 1967-68. Ban đầu, vì lo ngại sẽ đánh mất sự hỗ trợ của Liên Xô, nhóm của ông Lê Duẩn thận trọng không đưa ra các tuyên bố công khai phản ánh thái độ bài Liên Xô và thân Mao. Vì lẽ đó, dự thảo nghị quyết của Hội nghị TƯ 9 ban đầu đã kèm cả đoạn văn lên án trực tiếp Khrushchev, nhưng do yêu cầu của Lê Duẩn, đoạn này được bỏ đi. Tuy nhiên, Khrushchev mất chức Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô năm 1964, quân Mỹ đổ bộ vào miền Nam, và miền Bắc bắt đầu bị đánh bom năm 1965 – những diễn biến này đã đưa Hà Nội và Moscow gần nhau hơn. Kể từ đó, ông Lê Duẩn và các đồng minh cảm thấy đủ tự tin để theo đuổi chiến dịch loại bỏ chủ nghĩa xét lại một cách công khai và gay gắt hơn. Nghiên cứu gần đây nhất về sự kiện này, được Sophie Quinn-Judge công bố trên tạp chí Journal of Cold War History tháng 11-2005, ước lượng trong sự biến 1967-68, khoảng 30 nhân vật cao cấp bị bắt, và có lẽ có tới 300 người tất thảy, gồm các tướng lĩnh, nhà lí luận, giáo sư, văn nghệ sĩ và phóng viên truyền hình được đào tạo ở Moscow. Một trong những người bị bắt đầu tiên là Hoàng Minh Chính, nguyên Viện trưởng Viện Triết học, bị bắt tháng 7-1967 và bị tống giam. Cần nói rằng người ta vẫn còn biết rất ít về quá trình ra quyết định của Đảng Cộng sản Việt Nam mấy chục năm qua. Riêng trong vụ án xét lại 1967-68, không một ai liên lụy được mang ra xét xử. Cho đến thập niên 1990, một số người còn sống và gia đình người đã khuất vẫn gửi các thư và thỉnh nguyện xin phục hồi danh dự. Và như Sophie Quinn-Judge nhận định, “cho đến nay, chính quyền Việt Nam vẫn công bố rất ít các tài liệu về việc ra quyết định ở cấp cao hơn từ thư khố của chính họ.” Có nhiều cách diễn giải khác nhau về sự kiện năm 1967-68. Tài liệu có tiêu đề “Hoạt động của một số thế lực thù địch và chống đối” do Đảng Cộng sản phổ biến năm 1994, cáo buộc ông Hoàng Minh Chính và nhiều người dính líu vụ án chống Đảng là đã nắm một biên bản mật về một cuộc hội đàm Việt-Trung và định gửi ra ngoại quốc, đồng thời họ bị cho là thu thập tài liệu để tiến tới một chương trình hoặc phác thảo đối lập để chống đối Đảng. Trong khi đó, nhiều người bị tù thời kì ấy cho rằng một nguyên nhân của “vụ án chống Đảng” là vì ông Lê Duẩn và Lê Đức Thọ muốn dùng “hiểm họa xét lại” để hạ uy tín của ông Võ Nguyên Giáp. Chia sẻ phân tích này, Judith Stowe, trong bài “Revisionism in Vietnam” (1995) nói ông Võ Nguyên Giáp “là đối tượng chính của chiến dịch bài trừ khuynh hướng xét lại.” Pierre Asselin, trong bài viết về Lê Duẩn, nói thêm “do quá nguy hiểm nếu công kích cá nhân ông Giáp, nên ông Lê Duẩn nhắm đến đội ngũ ủng hộ vị tướng, đặc biệt những người thân cận và trung thành nhất trong hàng ngũ cấp cao của Đảng và chính phủ.” Sophie Quinn-Judge lại cho rằng vụ án chống Đảng 1967-68 thể hiện một cuộc đấu tranh tư tưởng, chứ không đơn thuần mang tính cá nhân, trong nội bộ đảng. “Đó là cuộc cạnh tranh giữa [một bên là nguyện vọng] thống nhất dân tộc (trong khuôn khổ liên minh yêu nước), phát triển khoa học và tiến bộ kĩ thuật với [phía bên kia là] khát vọng cách mạng của quần chúng và sức mạnh biến đổi của cách mạng bạo lực. Nhóm thứ nhất dựa trên quan điểm rằng trí thức có vai trò quan trọng trong xã hội cộng sản, trong khi nhóm kia đặt giá trị cộng sản lên trên tri thức.” |
Trung Quốc hôm thứ Sáu tuyên bố sẽ đấu tranh chống lại Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, quyết định đột ngột giảm 10% thuế quan đối với hàng nhập khẩu 300 tỷ USD còn lại của Trung Quốc, một động thái chấm dứt thỏa thuận thương mại kéo dài một tháng, theo hãng tin Reuters hôm 03/8/2019. | Thương chiến Mỹ - Trung: Trung Quốc sẵn sàng "nghênh chiến" | Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình gặp gỡ Tổng thống Mỹ Donald Trump tại Thượng đỉnh G20 tại Osaka, Nhật Bản hôm 29/6/2019 Tân đại sứ của Trung Quốc tại Liên Hợp Quốc, Trương Quân, nói Bắc Kinh sẽ thực hiện các biện pháp đối phó cần thiết, để bảo vệ quyền lợi của mình và mô tả thẳng thừng rằng hành động của ông Trump là một hành động phi lý, vô trách nhiệm. "Quan điểm của Trung Quốc rất rõ ràng rằng nếu Mỹ muốn đàm, thì chúng tôi sẽ đàm, nếu họ muốn chiến, thì chúng tôi sẽ chiến," nhà ngoại giao của Trung Quốc nói với các phóng viên ở New York, cũng báo hiệu rằng căng thẳng thương mại có thể làm tổn thương sự hợp tác giữa hai nước trong hồ sơ với Bắc Hàn. Trump tuyên bố áp thuế lên thêm 300 tỷ đôla hàng TQ Thương chiến Mỹ-Trung: 'Chúng ta đều phải trả giá' Mỹ áp thuế hơn 400% lên thép nhập khẩu từ VN Việt Nam mua hàng Mỹ sau khi 'bị Trump dọa'? Tổng thống Trump nói Trung Quốc còn phải làm rất nhiều để xoay chuyển mọi thứ trong các cuộc đàm phán thương mại và ông lặp lại một mối đe dọa trước đó là Mỹ sẽ tăng thuế quan đáng kể nếu Trung Quốc không làm như vậy. "Chúng ta không thể qua loa rồi làm một thỏa thuận bình đẳng với Trung Quốc. Chúng tôi phải hành động và thực hiện một thỏa thuận tốt hơn với họ," ông Trump Trump nói với các phóng viên tại Nhà Trắng. Tổng thống Mỹ đã làm choáng váng thị trường tài chính hôm thứ Năm, 01/8, khi nói rằng ông có kế hoạch đánh thuế bổ sung bắt đầu từ ngày 01/9, đánh dấu một kết thúc bất ngờ cho một thỏa thuận ngừng chiến trong cuộc thương chiến kéo dài một năm giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới mà đã làm chậm lại tăng trưởng toàn cầu và làm gián đoạn các chuỗi cung ứng toàn cầu, Reuters bình luận. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, Hoa Xuân Oánh, nói nước này sẽ không nhượng bộ 'một li' trước Hoa Kỳ Hôm thứ Sáu, 02/8, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh nói Trung Quốc đang kiên định lập trường của mình trong cuộc tranh cãi thuế quan kéo dài 13 tháng với Hoa Kỳ, hãng tin Anh tường trình. "Chúng tôi không chấp nhận bất cứ áp lực, đe dọa, hăm dọa tối đa nào," người phát ngôn này nói trong một cuộc họp báo tại Bắc Kinh. "Trên những vấn đề chính có tính nguyên tắc, chúng tôi sẽ không nhượng bộ một li," bà cho hay và nói thêm rằng Trung Quốc hy vọng Hoa Kỳ sẽ "từ bỏ ảo tưởng của mình" và quay trở lại đàm phán dựa trên sự tôn trọng và bình đẳng tương liên. Theo các nhà phân tích, các biện pháp trả đũa của Trung Quốc có thể bao gồm thuế quan, cấm xuất khẩu đất hiếm được sử dụng trong mọi thứ, từ thiết bị quân sự đến điện tử tiêu dùng và hình phạt đối với các công ty Mỹ ở Trung Quốc. Trump cũng đe dọa sẽ tăng thêm thuế quan nếu Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình không hành động chuyển biến nhanh hơn để đạt được thỏa thuận thương mại. Thương chiến Mỹ - Trung và leo thang từ tháng 12/2018 đến tháng 03/2019 Các mức thuế 10%, mà ông Trump công bố trong một loạt thông điệp trên trang Twitter sau khi ông được các nhà đàm phán thương mại hàng đầu của phía Mỹ báo cáo về sự "thiếu tiến bộ" trong các cuộc đàm phán tại Thượng Hải tuần này, sẽ mở rộng thuế quan đối với gần như tất cả mọi hàng hóa Trung Quốc mà Hoa Kỳ nhập khẩu. Các phản ứng cho đến nay Trump - Tập gặp gỡ, thương chiến và G20 ở Osaka Áp lực với Trung Quốc và ông Tập trước hội nghị G20 Diễn đàn cấp cao "Vành đai & Con đường" II tại Bắc Kinh Nhân dân tệ được lưu hành ở VN và thương chiến Mỹ - Trung Động thái mới từ Tổng thống Trump đã làm rung chuyển thị trường tài chính khi Washington và Bắc Kinh mô tả các cuộc đàm phán thương mại trong tuần này là mang tính xây dựng và lên kế hoạch cho một vòng đàm phán khác vào tháng Chín, theo phóng viên của BBC News từ bắc Mỹ và châu Á. Tại Phố Wall, chỉ số cổ phiếu Dow Jones giảm mạnh, trượt khoảng 1% và thị trường châu Á giảm trong giao dịch sớm. Giá dầu sụt giảm. Phòng Thương mại Hoa Kỳ, đại diện cho hơn ba triệu công ty Mỹ, cho biết mức thuế mới nhất đối với Trung Quốc "sẽ chỉ gây ra nỗi đau lớn hơn cho các doanh nghiệp, nông dân, công nhân và người tiêu dùng Mỹ, và làm suy yếu nền kinh tế Mỹ ". Cơ quan này kêu gọi hai bên gỡ bỏ tất cả thuế quan. Vòng thuế quan mới nhất diễn ra trong bối cảnh lo ngại rằng chiến lược của ông Trump đang chứng tỏ phản tác dụng và gây hại cho Mỹ nhiều hơn Trung Quốc. Hôm thứ Năm, 01/8, cựu cố vấn kinh tế của ông Trump, Gary Cohn, nói trong một cuộc phỏng vấn của BBC rằng cuộc chiến thuế quan đang có "tác động mạnh mẽ" đến sản xuất và vốn đầu tư của Mỹ. Căng thẳng cũng đã ảnh hưởng đến ngân hàng trung ương Hoa Kỳ, Cục Dự trữ Liên bang (Fed) lần đầu tiên cắt giảm lãi suất vào hôm 1/8 trong một thập kỷ. Lãnh đạo Cục Dự trữ Liên bang Jerome Powell nói rằng công việc của định chế này không phải là chỉ trích chính sách thương mại của Mỹ, nhưng nói thêm rằng căng thẳng thương mại đã "gần như tột đỉnh" trong tháng Năm và tháng Sáu. Tác động tới người tiêu dùng Thương chiến Mỹ - Trung đang tác động đến thương mại, hàng hóa, thị trường và người tiêu dùng hai nước Còn theo Reuters, cố vấn kinh tế Nhà Trắng, ông Larry Kudlow, nói với các phóng viên hôm thứ Sáu rằng tác động đối với người tiêu dùng từ các mức thuế mới nhất sẽ là tối thiểu, mặc dù danh sách mục tiêu trị giá 300 tỷ USD bao gồm gần như tất cả các mặt hàng tiêu dùng, từ điện thoại di động và máy tính xách tay đến đồ chơi và giày dép. "Tổng thống không hài lòng với tiến trình của thỏa thuận thương mại," ông Kudlow nói với Fox Business Network. Cổ phiếu của hãng Apple Inc (AAPL.O) đã giảm hơn 2% sau khi giảm tương tự vào thứ Năm, 01/8, vì lo ngại về thuế quan đối với các sản phẩm cốt lõi của hãng này. Các nhà phân tích của ngân hàng Mỹ Bank of America Merrill Lynch hôm thứ Sáu nói rằng thuế quan có thể làm giảm thu nhập khổng lồ của công nghệ từ 50 đến 75 xu (cent) trên một cổ phiếu, với phần lớn là từ thuế đối với iPhone. Cho đến nay, Bắc Kinh đã kiềm chế việc áp thuế đối với dầu thô và máy bay lớn của Hoa Kỳ, sau khi áp dụng thuế quan trả đũa bổ sung lên tới 25% đối với khoảng 110 tỷ đô la hàng hóa của Mỹ kể từ khi chiến tranh thương mại nổ ra năm ngoái. Trung Quốc cũng đang soạn thảo một danh sách các "thực thể không đáng tin cậy" - các công ty nước ngoài đã làm tổn hại đến lợi ích của Trung Quốc. Công ty giao hàng khổng lồ FedEx (FDX.N) của Hoa Kỳ đang bị Trung Quốc điều tra. "Trung Quốc sẽ đưa ra từng trả đũa một cách có phương pháp, và cố tình, có dụng ý, từng trường hợp một," theo Iris Pang, một kinh tế gia của ING. "Chúng tôi tin rằng chiến lược của Trung Quốc trong cuộc leo thang chiến tranh thương mại này sẽ làm chậm tốc độ đàm phán và trả đũa ăn miếng trả miếng. Điều này có thể kéo dài quá trình trả đũa cho đến cuộc bầu cử tổng thống Mỹ sắp diễn ra vào tháng 11/2020," nhà kinh tế này nói. Các mức thuế cũng có thể buộc Cục Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ (Fed) cắt giảm lãi suất trở lại để bảo vệ nền kinh tế Hoa Kỳ khỏi rủi ro chính sách thương mại, theo giới chuyên gia. Có thể không cần chờ tận tới dịp Thu - Đông năm 2019, các thị trường hàng hóa, công nghiệp và tài chính ở Mỹ sẽ cho thấy các chỉ số cảm nhận mới về ảnh hưởng của cuộc thương chiến Mỹ - Trung Fed đã nhận được một tín hiệu khả dĩ khác về việc cắt giảm lãi suất lần thứ hai vào tháng tới từ dữ liệu việc làm tháng 7 của Hoa Kỳ vào hôm thứ Sáu, 02/8, thông tin cho thấy sự chậm lại trong việc tuyển dụng và có ít số giờ làm việc hơn cho nhân công trong ngành chế tạo, sản xuất. Nhưng dữ liệu mới cũng cho thấy thâm hụt thương mại hàng hóa của Mỹ đã giảm 0,3% trong tháng 6/2019 xuống còn 55,2 tỷ USD trong một dấu hiệu cho thấy các chính sách thuế quan của ông Trump đang hạn chế các dòng đối lưu thương mại. Thâm hụt thương mại hàng hóa với Trung Quốc đã giảm 0,8% xuống còn 30 tỷ USD với nhập khẩu của Trung Quốc giảm 0,7% và xuất khẩu của Hoa Kỳ sang Trung Quốc không thay đổi. Đại diện thương mại Hoa Kỳ Robert Lighthizer và Bộ trưởng Tài chính Steven Mnuchin đã thông báo với Tổng thống Trump vào đầu tuần này về cuộc gặp mặt trực tiếp đầu tiên với các quan chức Trung Quốc kể từ khi ông Trump gặp ông Tập Cận Bình tại hội nghị thượng đỉnh G20 vào cuối tháng 6/2019, với hai bên đồng ý "đình chiến" trong cuộc chiến thương mại đã kéo dài trên một năm qua. Các cuộc đàm phán trước đó đã sụp đổ vào tháng Năm, khi các quan chức Hoa Kỳ cáo buộc Trung Quốc không giữ các cam kết trước đó, hãng tin Anh cho hay. |
Bộ phim ra năm 2017 của tác giả series phim The Thick of It, In the Loop và Veep được đánh giá bốn sao, Caryn James cho điểm. | Những chuyện nực cười trong cái chết của Stalin | Bộ phim Cái chết của Stalin của đạo diễn Armando Iannucci đặt ra một câu hỏi có thể ứng với nhiều quốc gia khác trong lịch sử, nhưng có lẽ cũng cho thấy sự hoang mang chính đáng của những người đang quan sát thế giới của ông Trump - Trumpland: bao nhiêu điều trong số những gì đang xảy ra trong chính phủ là nhờ vào sự dễ mua chuộc, nhờ vào sự hèn nhát cá nhân, và bao nhiêu điều là do thói huênh hoang tự mãn? Tuy nhiên, bộ phim mang tính trào phúng chính trị này không nhắm trực tiếp vào vị tổng thống Hoa Kỳ hay bất kỳ nhà lãnh đạo nào. Nó đề cập tới quan điểm toàn cầu mà Ianucci đã lồng vào cách hành xử chính trị của Anh và Mỹ trong phim In the Loop, bộ phim hài dựa trên nguyên mẫu có thật, và trong series Veep, một trong những loạt phim châm biếm sâu cay nhất, nghiệt ngã nhất từ trước tới nay. Khi nào việc giật đổ tượng là điều chấp nhận được? Họ đã phản kháng lại kiểm duyệt ra sao? Ông xác nhận những nỗi sợ hãi tồi tệ nhất về những gì các chính trị gia nói và làm phía sau hậu trường, và đưa ra những tin xấu theo cách gây cười rất hài hước nhưng sắc sảo. Phim Cái chết của Stalin (The Death of Stalin) lấy bối cảnh Liên Xô hồi 1953, đem lại sự hài hước bất tận nhưng cũng lột tả sự lố bịch ở mức mạnh mẽ hơn những tác phẩm trước đó. Câu chuyện xoay quanh các sự kiện có thật. Khi Josef Stalin bị đột quỵ và ngã gục, các nhân viên bảo vệ đã sợ phải vào phòng ông tới mức để bỏ mặc ông nằm trên sàn nhà, giữa vùng nước tiểu trong hàng tiếng đồng hồ. Sau khi ông chết, các bộ trưởng thân cận nhất, những người từng run sợ trước mỗi cái liếc mắt của ông, nay bắt đầu lao vào cuộc chiến tranh cướp quyền lực. Iannucchi đã hòa trộn vô cùng tài tình những tình tiết hài hước có thật về một chế độ độc tài với sự khôi hài lố bịch tới nực cười diễn ra khi đó. Đời sống dưới chế độ của nhà độc tài được mô tả ngay ở đầu phim, khi Stalin nghe trên đài phát thanh một chương trình hòa nhạc và gọi điện cho đài đòi phần ghi lại buổi diễn. Nhưng chương trình hòa nhạc đó lại chưa hề được thu âm hay ghi hình lại, cho nên nhà sản xuất chương trình (Paddy Considine) vốn đã rất lo lắng nay rơi vào tâm trạng hoảng loạn. Chạy trên phố chèo kéo tất cả những ai qua đường vào dự buổi hòa nhạc thứ hai, được tổ chức chỉ để ghi hình phục vụ yêu cầu của Stalin, anh vui sướng trấn an mọi người, "Chớ lo, sẽ không có ai bị giết đâu." Dưới những tình huống này, đó chính là sự bảo đảm mà mọi người cần có. Iannucci đã khéo léo thể hiện sự sợ hãi với sự lố bịch của tình huống dở khóc dở cười này với những hình ảnh 'độc', chẳng hạn như trong số những vị khách ngơ ngác có một nông dân ôm theo con gà sống vào khán phòng xem buổi diễn. Khi các vị bộ trưởng được báo tin rằng nhà lãnh đạo của họ đang ốm bệnh, họ vội chạy tới nhà nghỉ của ông. Họ tụ tập xung quanh Stalin, khúm núm trước ông khi đó vẫn ở giữa vũng nước trên sàn nhà, ai cũng sợ hãi không dám có hành động gì thất thố. Khám phá 'Kama Sutra' của thế giới Ả-rập Thông điệp đằng sau dấu chấm than của ông Trump Từ tường thành La Mã tới bức tường ông Trump Steve Buscemi hầu như nổi bật nhất trong phim với vai Nikita Khrushchev, với cách diễn xuất rất thông minh trong vai một kẻ xun xoe. Nhân vật này bắt vợ ghi lại hết những câu nói đùa ông ta nói ra khiến Stalin thích thú, và những câu không được tán thưởng. Khi phản ứng về tin Stalin chết bằng câu "Đây là một tai họa," Buscemi đã thể hiện câu thoại vô cùng tuyệt vời, đủ để lột tả sự giả dối và tham vọng leo cao của Khrushchev. Đối thủ chính của ông ta trong cuộc đua quyền lực là Beria, người đứng đầu các lực lượng an ninh, người nắm trong tay danh sách những người bị xử tử theo ý của Stalin. Simon Russel Beale thủ vai hung thần khát máu, tàn bạo này. Cuộc chơi quyền lực Dàn diễn viên của Iannucci đều rất xuất sắc, với mỗi gương mặt đều thể hiện được một khía cạnh khôi hài khác nhau. Jeffrey Tambor trong vai Malenkov xấu xa, một cái tên nằm trong danh sách lên kế nhiệm Stalin nhưng thật ra chỉ là một quân cờ trong tay Beria. Michael Palin trong vai Molotov gặp nhiều xui xẻo, bị chủ nghĩa Stalin tẩy não tới mức sẵn sàng giả đò tin rằng vợ mình là một kẻ phản bội, chỉ để nhằm cứu lấy mạng sống của chính mình. Phương pháp lãnh đạo kiểu Stalin dùng bộ máy an ninh để khủng bố nhân dân và cán bộ đảng cộng sản Andrea Riseborough thủ vai Svetlana, người con gái điềm đạm, bình tĩnh và đa nghi của Stalin, người nhìn thấy được rằng những chuyện rắc rối đang kéo đến. Người anh trai của cô là Vasily (Rupert Friend) thì nốc vodka như hũ chìm và không hề ý thức được rồi đây cuộc sống sẽ có gì khác trước sau cái chết của cha mình. "Tôi muốn đọc diễn văn tại tang lễ cha," Vasily, một gã luôn không đáng tin cậy, nói. Và Buscemi trong vai Khrushchev độp lại rằng ông ta muốn ngủ với Grace Kelly, diễn viên người Mỹ về sau trở thành hoàng hậu Monaco nhờ cuộc hôn nhân với ông hoàng Rainer đệ tam. Tất nhiên là cả hai điều đó đều là chuyện không thể xảy ra. Những ý nghĩa kinh ngạc đằng sau mũ trùm đầu trắng Bí mật lăng mộ Tần Thủy Hoàng Trump: Từ 'sao' truyền hình giải trí thành tổng thống Bộ phim được dựa trên một cuốn tiểu thuyết hình ảnh (graphic novel), và Iannucci đã phát triển từ những hình vẽ hoạt hình trong đó. Khi các vị cố vấn khiêng xác Stalin vào phòng và quăng lên giường, đó là hoạt cảnh ngắn đầy tếu táo. Những nét chấm phá thể hiện sự lố bịch khiến bộ phim tạo cảm giác hài hước dễ chịu chứ không nghiệt ngã như trong phim In the Loop. Ngữ điệu của các diễn viên là giọng Anh pha giọng Mỹ - không hề giả giọng Nga ở đây, khiến độ lố bịch càng được thể hiện rõ nét. Cảnh phim trông không giống như đời thật mà trông rõ là được thực hiện trong trường quay, giống như các phim được làm trong thời kỳ mà phim này mô tả. Trong phim cũng có một số khoảnh khắc châm chọc sắc bén. Khrushchev, như ở phần giới thiệu cuối phim ghi rõ, trở thành nhà lãnh đạo duy nhất của Liên Xô vào năm 1956. Những cảnh cuối cùng của phim về nhân vật này cho thấy sự tàn nhẫn ẩn giấu của ông ta. Được bấm máy trước khi ông Trump trở thành tổng thống Hoa Kỳ, Cái chết của Stalin là một trong nhiều bộ phim được thực hiện vào giai đoạn bối cảnh toàn cầu đã có những thay đổi, đã trở nên rất khác so với những gì các nhà làm phim có lẽ đã dự đoán. Có một sự cộng hưởng mới ở cảnh Khrushchev nói về tầm quan trọng của việc cần phải kể đúng chuyện vào đúng thời điểm, bất kể chuyện đó có phải là sự thật hay không. "Con người ta bị giết chết khi các câu chuyện mà họ kể ra không phù hợp," ông ta nói. Sự hài hước trong phim có thể ứng với bất kỳ ý kiến chính trị nào. Đây là một trong những bộ phim của Iannucci có tính thuyết phục nhất, nhất quán nhất trong việc thể hiện rằng vào những thời điểm khác nhau, bất kỳ ai nắm quyền lực đều trông có vẻ đần độn. Xếp hạng: ★★★★☆ Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Culture. |
Chúng ta có thể có xu hướng nghĩ tốt về người bạn đời của mình, nhưng có lẽ không nên quá tin tưởng như vậy. | Tại sao chúng ta cần nói về ngoại tình | Khoảng 70% số người không trao đổi với bạn đời của mình thế nào là gian dối Ngoài vợ mình, Mike Pence không ăn tối với người phụ nữ nào khác. Đối với vị phó tổng thống Mỹ này, đó là một dấu hiệu tôn trọng vợ mình (Karen) và quy tắc niềm tin tôn giáo mạnh mẽ ở ông. Một số bình luận ca ngợi đó là giải pháp cho những người đàn ông không thể tự kiểm soát mình, những người khác gọi đó là trịnh thượng, phân biệt giới tính và lăng mạ. (Tuy nhiên, thái độ này không phải hoàn toàn hiếm gặp: một nghiên cứu cho hay khoảng 5,7% số người nghĩ rằng mua suất ăn cho một người khác giới có thể coi là hành vi không chung thủy.) Bất kể bạn nghĩ gì về những lời biện minh của Pence, ít nhất ông và Karen đều có ranh giới rõ ràng về những gì là thích hợp trong cư xử với người khác giới - là điều còn nhiều hơn những điều ta có thể nói ở nhiều cặp vợ chồng dị tính. Hiếm người có được định nghĩa chính xác thế nào là không chung thủy, và thường đánh giá thấp việc một số dạng thức phản bội thường hay xảy ra như thế nào (mặc dù bản thân họ không chung thủy). Họ cũng ít hiểu biết về cách đối phó với sự không chung thủy nếu nó xảy ra (với phản ứng của nhiều người làm họ ngạc nhiên). Với mức độ phổ biến của nó, việc thiếu trao đổi và hiểu biết đang gây ra nhiều chuyện đau lòng - và nhiều nhà tâm lý học cho rằng chúng ta nên có những cuộc trò chuyện cởi mở hơn về việc gian dối. Việc xác định bao nhiêu người đã từng không chung thủy là một thách thức, không chỉ vì các nhà nghiên cứu phụ thuộc vào những lời thú nhận trung thực của những kẻ gian dối. Do vậy, các ước tính về sự không chung thủy có thể rất khác nhau và thường bị ảnh hưởng bởi cách thu thập dữ liệu. Ở mức cao của việc ước tính, 75% nam giới và 68% phụ nữ thừa nhận gian dối theo một cách nào đó, ở thời điểm nào đó, trong một mối quan hệ vợ chồng (mặc dù, nghiên cứu cập nhật hơn từ năm 2017 cho thấy rằng nam và nữ hiện đang ngoại tình ở mức bằng nhau). Một trong những tỷ lệ ngoại tình được công bố thấp nhất là 14% - nhưng vẫn là khá lớn. Tuy nhiên, chỉ có 5% số người tin rằng đối tác của họ (vơ/chồng) đã lừa dối hoặc sẽ lừa dối tại một thời điểm nào đó, có nghĩa là ngay cả những ước tính bảo thủ nhất cũng cho rằng điều này xảy ra thường xuyên hơn dự kiến. Có lẽ chúng ta quá tin tưởng đối tác của mình. Đối với khoảng 1/20 những người dị tính, việc chỉ cần mua một bữa ăn cho người khác giới đã bị coi là sự phản bội. "Nói chung những người không bị trầm cảm thường có cảm giác thực sự phóng đại về khả năng những điều tốt đẹp sẽ xảy ra và cảm giác yếu đuối rằng những điều tồi tệ sẽ xảy ra." Susan Boon ở đại học Calgary nói. "Một khả năng là giả định xấu vợ/chồng mình sẽ lừa dối mình là một biểu hiện của điều đó. Một cách lựa chọn là khi bạn đang trong mối quan hệ vợ chồng thì tin vào người bạn đời có thể là điều tốt vì việc luôn theo dõi hành vi của người đó là việc không lành mạnh." Ở đây có một trong những rắc rối là sự gian dối được những người khác nhau hiểu một cách khác nhau. Các nhà nghiên cứu có thể đưa ra định nghĩa trước về gian dối với họ, nhưng mỗi người có một cách giải thích khác nhau, vì vậy những người được phỏng vấn có thể không đồng ý với định nghĩa đó. "Người ta suy đoán vượt quá mức độ thực tế mà người khác đồng ý và tham gia vào việc lừa dối," Boon nói. "Tôi không biết chắc vì sao người ta không nói về việc đó khi mà ta thường xuyên thấy nó trên phim hoặc ở các bài hát. Một phần là vì chúng ta không nhận thức được sự thay đổi của các tiêu chuẩn. Chúng ta hiểu sai rằng cái mình cho là ngoại tình thì người khác cũng quan niệm như vậy. Cũng thừa nhận rằng có lẽ điều này có thể xảy ra. Người ta muốn tin rằng người khác sẽ không làm điều đó." Khoảng 70% số người không trao đổi với bạn đời của mình thế nào là gian dối. Thí dụ việc tải xuống một ứng dụng hẹn hò có gian dối không? 18% đến 25% người dùng ứng dụng Tinder là người đã kết hôn trong khi vẫn sử dụng ứng dụng hẹn hò. Việc gặp gỡ những người bạn gặp trên Tinder được cho là gian dối. Chẳng ngạc nhiên gì những người đã thành hôn dùng Tinder thường dễ có quan hệ tình dục ngẫu nhiên. Những người (trả lời câu hỏi về việc họ có nghĩ rằng người bạn đời của họ đã từng không chung thủy hay không) được tự do giải thích sự không chung thủy tùy theo họ nghĩ. Có lẽ điều đó làm cho tỷ lệ 5% thống kê nói trên thậm chí còn đáng ngạc nhiên hơn. Đối với một số người, gian dối chỉ có thể là có quan hệ tình dục, nhưng đối với những người khác, tán tỉnh là gian dối rồi. Nếu được quyền tự do định nghĩa ngoại tình theo ý chúng ta thì chúng ta có thể vẫn rất lạc quan rằng điều đó sẽ không bao giờ xảy ra với ta. Định nghĩa ngoại tình tình cảm là đặc biệt khó khăn. Một nơi mà sự vi phạm tình cảm có thể xảy ra là nơi làm việc, nơi mà sự chồng chéo lợi ích nghề nghiệp và cá nhân sẽ dẫn đến mối quan hệ gần gũi. Cũng là dễ hiểu vì điều này cho phép các cơ hội tình bạn bình thường vượt quá sang một cái gì đó thân mật hơn. Trong một nghiên cứu, các nhà nghiên cứu đã phỏng vấn phụ nữ về thái độ của họ đối với các mối quan hệ tại nơi làm việc. Những người phụ nữ này, tất cả ở độ tuổi 30 và 40 và đã có mối quan hệ cam kết, được hỏi về những lần họ cảm thấy ranh giới giữa các mối quan hệ làm việc đúng mực và không đúng mực bị mờ nhạt. "Tôi không thể nói dối, tôi mong được gặp anh ấy tại nơi làm việc," một chị được phỏng vấn nói, "mình cảm thấy như một nữ sinh ngốc nghếch, như khi phải lòng ai và trông thấy người đó, như muốn thốt lên 'Trời ơi' và thấy rất phấn khích. Các người được phỏng vấn kết luận rằng sự thân mật thể xác là không cần thiết để khơi gợi cảm giác ngoại tình về tình cảm. Việc kìm nén thông tin, tin tưởng vào người khác, thậm chí nghĩ về người khác nếu điều đó ngăn cản bạn nghĩ về đối tác của mình là đủ rồi. Đây là tất cả những điều có thể xảy ra khi xét tới lượng thời gian chúng ta dành cho công việc và bản chất của việc hình thành mối quan hệ thân thiết với đồng nghiệp. Khoảng 70% số người lừa dối bạn đời của mình ở một số thời điểm nào đó trong cuộc sống. Những người được phỏng vấn đã nói về bảo vệ an toàn mối quan hệ; xác định trước các quy tắc cơ bản về những gì là đúng và không đúng. Họ cũng nói rằng việc lựa chọn tin tưởng đối tác của mình là rất quan trọng để duy trì mối quan hệ lành mạnh. "Và là người vạm vỡ, điều đó có thể thành bạo lực bời vì tôi muốn cho mọi người thấy tập luyện đúng cách là thế nào," một người được phỏng vấn khác nói. "Do vậy, đó là việc trò chuyện mà chúng ta phải có ngay từ đầu, chỉ để nói rằng 'Tôi sẽ tin tưởng bạn làm công việc của bạn và việc đó sẽ không được đi xa hơn'." Hành vi của các bạn bè của bạn có thể làm sảng tỏ thái độ của chính họ về ngoại tình. Tỷ lệ số bạn bè mà bạn tin tưởng đã lừa dối trong các mối quan hệ của họ mà càng lớn, thì bạn càng có nhiều khả năng đã lừa dối trong quá khứ, và bạn càng có khả năng sẽ nói rằng bạn sẵn sàng lại lừa dối trong tương lai. Chúng ta có xu hướng bao quanh mình bởi những người ngoại tình tương tự như mình, hoặc không ngoại tình tương tự như mình. Rõ ràng là hầu hết mọi người trong các mối quan hệ một vợ một chồng nghĩ rằng gian dối là sai về mặt đạo đức. Nhưng, nếu ai đó đã lừa dối, liệu thừa nhận tội lỗi có phải là hành động tốt nhất? Khi được các nhà nghiên cứu hỏi câu hỏi này, người ta thường nói có. Thực tế, hơn 90% số người được hỏi nói rằng họ muốn biết liệu đối tác của họ có lừa dối họ hay không. Một nghiên cứu cho thấy tầm quan trọng của việc thể hiện sự trung thành và thuần khiết là lý do chính vì sao người ta đưa ra những đánh giá đạo đức này. Thực tế, việc duy trì sự chung thủy là quan trọng hơn việc bảo vệ cảm xúc của ai đó. Nếu điều quan trọng nhất này mà không gây hại, thì người ta sẽ nói rằng việc giữ bí mật chuyện yêu đương mang tính đạo đức hơn là việc thú nhận. Cho dù trong thực tế điều này có là tốt hay không lại là vấn đề khác. Ngoại tình là nguyên nhân số một của việc ly hôn ở Mỹ. Thừa nhận gian dối rõ ràng sẽ làm tổn thương tình cảm của đối tác mình - nhưng có rất nhiều biến thể trong cách phản ứng. Greg Tortoriello, một nhà tâm lý học tại đại học Alabama đã nghiên cứu những ảnh hưởng của sự thất bại nhận thức đối với con người; đặc biệt, những người có tính cách phản ứng kém với thất bại. Một ví dụ là những người có tính tự ái mà họ thích được người khác chấp thuận và rất có ý thức về hình ảnh bản thân. "Chúng tôi cho rằng có hai loại người tự ái: 'người tự ái vĩ tính' và 'người tự ái dễ tổn thương'," Tortoriello nói. "Một người tự ái vĩ tính có ý thức thổi phồng giá trị bản thân liên quan đến lòng tự trọng cao hơn, trong khi một người tự ái dễ tổn thương thì nhạy cảm với những đánh giá của người khác và thường có lòng tự trọng thấp hơn. Trong cả hai trường hợp trên, các mối đe dọa nhỏ đều có thể kích hoạt hành vi giận dữ. Trong một nghiên cứu của Tortoriello, những người tham gia tưởng tượng đối tác của mình đang tham gia vào nhiều loại ngoại tình khác nhau. Một số việc không chung thủy tưởng tượng là dựa trên trải nghiệm tình cảm; đối tác của bạn nói chuyện điện thoại về đêm khuya với một người khác và trả lời tin nhắn của người đó chứ không trả lời bạn. Những việc không chung thủy khác là tình dục. Những người tự ái vĩ tính muốn khẳng định quyền lực và kiểm soát với bạn đời của họ khi có mối đe dọa về ngoại tình trong tình cảm, Tortoriello nói. "Nó sẽ ở hình thức đe dọa bằng lời, bằng thể chất, bằng giám sát - hãy nhớ rằng đây là những phản ứng giả định đối với các tình huống tưởng tượng. Chúng tôi thấy rằng những mối đe dọa ngoại tình đó không khơi dậy những cảm xúc tiêu cực hơn nữa." Những đặc điểm tính cách như sự tự ái có thể ảnh hưởng mạnh mẽ đến cách con người ta phản ứng với sự không chung thủy. Những người tự ái dễ tổn thương sau khi chứng kiến ngoại tình về tình cảm đã dành nhiều thời gian lo lắng và có nhiều cảm xúc tiêu cực hơn. Họ hứng chịu sự ngoại tình cho cá nhân mình. Về mặt lâm sàng, chẩn đoán sự tự ái là một rối loạn bệnh lý có tính đen và trắng -bạn hoặc là người tự ái, hoặc không. Hầu hết các nhà tâm lý học hành vi như Tortoriello coi lòng tự ái là một thang đo trượt - nghĩa là mọi người đều bị tự ái, ở mức độ ít nhiều khác nhau. Trong nghiên cứu này, ông đặc biệt xem xét những người có đặc trưng này ở trên mức trung bình nhưng không nhất thiết là tự ái bệnh lý. "Nếu bạn có người bạn đời là một trong những người này và lừa dối có tính tình dục, thì gần như chắc chắn người đó sẽ cố gắng khẳng định sự không chế và sẽ thể hiện bằng những hành vi khá tàn phá, nhưng nó sẽ trở nên phức tạp hơn nhiều với sự không chung thủy về tình cảm," Tort nói. "Những người tự ái dễ tổn thương có thể không nói với bạn rằng mối lo ngại trong quan hệ gia đình và có sự xáo trộn trong mối quan hệ. Nếu tôi đề xuất một sự can thiệp, tôi sẽ nói rằng điều quan trọng là tìm các cách để tăng cường trao đổi bàn bạc trong mối quan hệ mà những cảm xúc tiêu cực đi vào nội tâm. Sự tha thứ nên được áp dụng nhất khi sự gian dối là một sự cố đơn độc và khi đã có lời xin lỗi. Tuy nhiên, Tortoriello và Boon nhắc lại rằng con người ta phản ứng rất khác nhau trong các tình huống giả định và trong thực tế. "Người ta đều nhất trí nói rằng họ sẽ chia tay với ai đó vì gian dối nhưng trong thực tế đó không phải là cách mà mọi người phản ứng," Boon nói. "Đôi khi đó là sự kết thúc của hôn nhân, nhưng không luôn như vậy." Tortoriello đã bắt đầu nghĩ về việc thu thập dữ liệu cuộc sống thực tế và muốn khám phá phiên bản của các sự kiện từ cả hai phía của một cặp vợ chồng. Các đối tác của chúng ta có nghĩ rằng chúng ta ngoại tình hơn chúng ta nghĩ không? Họ có coi là gian dối khi người khác coi là việc tán tỉnh vô hại? Một điều cần xem xét là mặc dù sự thịnh hành suốt đời của việc ngoại tình là cao - chắc hẳn sẽ xảy ra với nhiều người ở thời điểm nhất định - khả năng xảy ra ngoại tình là khá thấp trong một năm đặc biệt nào đó. Có vẻ như không thật đặc biệt gấp gáp để nói về điều đó ngay lúc này. Bài tiếng Anh trên BBC Future |
Covid-19 vẫn chưa chấm dứt lây nhiễm ở Việt Nam và việc ngăn chặn hiệu quả dịch bệnh này được kỳ vọng là ưu tiên số một về mặt chính sách đối với tân Quốc hội và Chính phủ Việt Nam sau kỳ bầu cử vừa khép lại hôm Chủ Nhật, theo một nhà phản biện chính sách độc lập từ Hà Nội. | Ngăn chặn Covid vẫn là 'ưu tiên số một' của tân Quốc hội và Chính phủ VN | Nhân viên y tế kiểm tra thân nhiệt một người đang khai báo y tế tại một bệnh viện đa khoa ở Hà Nội hôm 05/5/2021 Vẫn theo ý kiến này, lẽ ra hình thức bỏ phiếu trực tuyến, qua mạng và bỏ phiếu qua đường bưu điện có thể nên được chuẩn bị và được cứu xét tiến hành song song với hình thức lá phiếu bầu bằng giấy truyền thống, để được tiến hành trong kỳ bầu cử vừa qua ở những nơi có thể áp dụng, vì điều này hữu ích cho giảm thiểu khả năng lây lan của dịch bệnh. Trao đổi với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Hai, 24/5/2021 từ Hà Nội, Tiến sỹ, bác sỹ Trần Tuấn, nhà phản biện chính sách độc lập về y tế và cộng đồng từ Liên hiệp các Hội Khoa học Việt Nam (Vusta) trước hết bình luận vài nét về tình hình Covid-19 tại Việt Nam ở thời điểm hiện nay. Hội luận BBC: Chống Covid đợt 4, Việt Nam cần làm gì? Cập nhật trực tuyến về bầu cử Quốc hội tại Việt Nam QH mới của VN 'nợ nhân dân nhiều bộ luật' Bầu cử Quốc hội ở Việt Nam: Báo chí nước ngoài nói gì? AmCham kêu gọi rút ngắn cách ly cho người đã tiêm vaccine tới VN "Lây nhiễm và tiến triển của Covid-19 ở Việt Nam vẫn còn có những diễn biến phức tạp, khó lường, trong lúc cần chờ thêm các báo cáo cập nhật về tình hình dịch bệnh và ứng phó, qua những quan sát được, có thể thấy Việt Nam cần tiếp tục tiến tích cực hành các biện pháp phòng ngừa và chống lây lan dịch bệnh Covid-19. "Nay kỳ bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp ở Việt Nam đã tổ chức xong, tôi cho rằng ngăn chặn hiệu quả dịch bệnh Covid-19 phải là ưu tiên số một trong nghị trình về mặt chính sách của tân Quốc hội, các hội đồng nhân dân và Chính phủ khóa mới. "Nhà nước và ngành y tế cần xác định một tư duy đúng đắn về các biện pháp chống dịch bệnh, trong đó xác định các biện pháp phòng ngừa như đeo khẩu trang, giãn cách xã hội và vệ sinh cá nhân tay miệng, hay vẫn gọi là 3K, được thực hiện với từng người dân, từng gia đình, và phải coi đó là các biện pháp có tính chiến lược cơ bản, song song với đẩy mạnh xét nghiệm, tiêm phòng. "Hiện nay, số lượng vaccine Việt Nam có được còn ít và rất hạn chế so với nhu cầu, dù đã nhận được qua hai đợt, và việc tiêm chủng còn thấp hơn số lượng vaccine có được, trong khi cần phải đạt tối thiểu tỷ lệ trên 70% dân số lớn tuổi, chưa nói tới vị thành niên, trẻ em, được tiêm chủng. "Cần đẩy mạnh xét nghiệm, tiêm chủng đại trà trong cộng đồng, mà đặc biệt ưu tiên các đối tượng trong đó có đội ngũ thầy thuốc, y bác sỹ, nhân viên tuyến đầu trực tiếp tiếp xúc, điều trị các bệnh nhân, những người có nguy cơ phơi nhiễm cao, những người làm các dịch vụ công ích thiết yếu thường xuyên phải tiếp xúc công cộng v.v... Triển khai vaccine toàn cầu Tổng liều trên 100 người Cập nhật browser để xem Lưu ý: Thông tin này được cập nhật thường xuyên nhưng có thể không phản ánh tổng số mới nhất cho mỗi quốc gia. Tổng số lần tiêm chủng là số liều được tiêm chứ không phải số người được tiêm chủng, do đó có thể có hơn 100 liều trên 100 dân số. Nguồn: Our World in Data, ONS, gov.uk Lần cuối cập nhật vào ngày 17:29 GMT+7, 1 tháng 6, 2021. "Trong gia đình tôi đã có hai người, trong đó có bác sỹ, được tiêm Vaccine phòng ngừa Covid-9 mà là miễn phí, tuy nhiên nhìn ra ngoài cộng đồng, xã hội, thì cần phải có một chiến lược giúp nâng cao tốt hơn khả năng được tiêm phòng, được bảo vệ, nâng cao khả năng miễn nhiễm với một tỷ lệ tốt hơn, cao hơn nữa so với dân số đông đảo của Việt Nam hiện nay, trong đó, dân số ở độ tuổi người lớn, trưởng thành, trong độ tuổi lao động là không nhỏ." Bài học gì từ cuộc bầu cử Quốc hội vừa qua? Báo chí nhà nước Việt Nam cho biết 95,65% cử tri cả nước (hơn 66 triệu người) đã đi bầu trong cuộc bầu cử ngày 23/05 tính đến 20h tối ngày Chủ Nhật Trước câu hỏi liệu có thể rút ngay được kinh nghiệm gì qua kỳ bầu cử vừa diễn ra hôm Chủ Nhật, 23 tháng Năm, liên quan phòng chống Covid và khả năng lây lan của dịch bệnh này, Tiến sỹ, Bác sỹ Trần Tuấn đáp: AmCham kêu gọi rút ngắn cách ly cho người đã tiêm vaccine tới VN Bầu cử VN 'đưa ra hai tín hiệu tích cực' Nhìn từ Đức: Bầu cử ở VN 'gây ngạc nhiên và thất vọng' Bầu cử VN: Thực chất bỏ phiếu là quyền hay nghĩa vụ? "Tôi cho rằng trong điều kiện công nghệ và kỹ thuật hiện nay ở Việt Nam, nhất là đã biết trước thời điểm với không ít thời gian chuẩn bị, hoàn toàn có thể cứu xét việc áp dụng công nghệ để cử tri tham gia các kỳ bầu cử có thể lựa chọn bỏ phiếu bầu trực tuyến, bên cạnh phương pháp thông thường là bỏ phiếu bằng lá phiếu trên giấy và hiện diện trực tiếp tại các địa điểm bầu cử. "Điều này, theo tôi là có thể khả thi với những cử tri có khả năng thành thạo sử dụng mạng Internet và các công cụ mạng này, cũng như mạng xã hội, và phù hợp ở những nơi, địa bàn, địa phương có điều kiện về cơ sở hạ tầng cho mạng Internet." Khi được hỏi, lựa chọn bỏ phiếu điện tử hay trực tuyến, hoặc bỏ phiếu qua bưu điện bổ sung cho lá phiếu bằng giấy, nếu được dụng, có thể giúp an toàn hơn cho cộng đồng, cử tri trước Covid-19 hay không, ông Trần Tuấn đáp: "Ở nhiều nước phát triển, người ta đã áp dụng các công nghệ và phương pháp, phương tiện bầu cử như trên. "Việt Nam là một quốc gia có nhiều tiến bộ gần đây trong các lĩnh vực kỹ thuật số, hạ tầng mạng Internet v.v... đặc biệt ở các thành phố, đô thị, việc cứu xét để có thể triển khai các lựa chọn như trên, bên cạnh bỏ phiếu theo lối truyền thống, xin nhắc lại là một điều có thể nên được nghĩ tới. "Thực tế ở các nước áp dụng các phương pháp như vừa nói, trong đó có bỏ phiếu điện tử, bỏ phiếu qua đường bưu điện, đặc biệt ở khu vực đô thị, giúp giảm thiểu các tiếp xúc người - người trực tiếp, hữu ích cho việc tránh được các nguy cơ dịch bệnh lây nhiễm có thể gây ra ở những nơi tập trung đông người hoặc có nhiều hoạt động, sinh hoạt, chẳng hạn như các sự kiện, các lễ hội... "Tuy nhiên, điều mà tôi đề cập ở trên là một đề xuất có thể mang tính gợi ý, lý thuyết, từ đề xuất, quan sát tới hiện thực có thể còn có khoảng cách do các yếu tố điều kiện thực tế quyết định. "Hiện tôi chưa có trong tay số liệu đầy đủ để cho thấy một hoạt động như cuộc bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp vừa qua trên toàn quốc ở Việt Nam có mối quan hệ nào về mặt thống kê dịch tễ học với khả năng xuất hiện các ca lây nhiễm mới, hay có liên quan ra sao tới các trường hợp tiềm năng có thể phải cần cách ly tập thể ở các địa phương. Cần chờ thêm các dữ liệu, báo cáo khoa học được cung cấp làm cơ sở đánh giá đầy đủ hơn. Cử tri đeo khẩu trang, xếp hàng trước một điểm bầu cử hôm 23/5/2021 ở Hà Nội "Nhưng tôi tin rằng việc thực hiện tốt, giảm thiểu được nguy cơ dịch bệnh, nguy cơ lây nhiễm, tử vong cho người dân trong cộng đồng, đặc biệt ở các địa bàn cơ sở; và thực thi tốt, hiệu quả, an toàn các biện phòng chống, xử lý, ứng phó dịch bệnh cho toàn dân và cộng đồng như nói ở trên, sẽ từng bước tạo đà cho nâng cao sức khỏe người dân, làm cơ sở cho khôi phục và đẩy mạnh các hoạt động kinh tế, xã hội then chốt. "Và đây theo tôi phải là ưu tiên số một về mặt chính sách và hành động trong nghị trình đối với tân Quốc hội, các hội đồng nhân dân và chính phủ mới tại Việt Nam trong thời gian tới đây," ông Trần Tuấn nói với BBC. Xem thêm: Việt Nam và các nước tiêm chủng đạt con số thế nào? Hợp tác Anh-Việt: ‘Tiêm vaccine chỉ là một nửa công việc’ Tâm tư từ Anh sau tin 100 nghìn người chết vì Covid Covid: Nghề nails ở Anh gặp nhiều thách thức sau đại dịch |
Một luật sư trong vụ bị can vị thành niên Đỗ Đăng Dư bị đánh chết trong trại giam của Công an Hà Nội nói các luật sư 'sẽ làm tất cả' để đảm bảo cho sự thực khách quan trong vụ việc được đưa ra ánh sáng. | Luật sư vụ Đỗ Đăng Dư hứa 'sẽ làm hết mình' | Luật sư Trần Thu Nam cho hay các luật sư sẽ làm tất cả để làm sáng tỏ sự thực về cái chết của bị can 17 tuổi Đỗ Đăng Dư. Trao đổi với BBC tuần này, Luật sư Trần Thu Nam, một trong mười bốn luật sư đã gửi thư kiến nghị lên chính quyền về vụ Đỗ Đăng Dư và là luật được gia đình nạn nhân, bị hại trong trại giam này mời bảo vệ lợi ích hợp pháp trong vụ án, nói: "Chúng tôi đã vào cuộc một cách nhanh chóng, sau khi làm đơn trình báo của các luật sư, thì hôm nay, tất cả các luật sư đã nộp hồ sơ xin cấp giấy chứng nhận người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho cháu Dư, cho gia đình người bị hại trong vụ án mà cháu Dư bị đánh chết," luật sư nói với Bàn tròn của BBC hôm thứ Năm. "Tiếp theo nữa, chúng tôi đã soạn những văn bản gửi các cơ quan tiến hành tố tụng của huyện Chương Mỹ để yêu cầu cung cấp cho gia đình những văn bản tố tụng như là các lệnh bắt giữ, rồi các lệnh tạm giam, rồi các lệnh khởi tố đối với cháu Dư trong hồ sơ vụ án mà cháu Dư là bị can vụ án trộm cắp. "Để chúng tôi đánh giá xem việc mà đã tạm giữ, tạm giam của cháu Dư đã có đúng pháp luật hay không và chúng tôi sẽ làm tất cả những việc theo trình tự quy định của pháp luật để xác định ra nguyên nhân dẫn đến cái chết của cháu Dư có đúng là cháu Vũ Văn Bình đánh không, hay là những đối tượng nào khác, thì chúng tôi sẽ phải xác định...", ông Trần Thu Nam nói với BBC. Hôm 12/10, một thư kiến nghị dưới dạng 'Đơn trình báo' đã được nhóm luật sư 14 người thuộc Liên đoàn Luật sư Việt Nam, trong đó có các luật sư Ngô Ngọc Trai, Nguyễn Thanh Bình, Lê Văn Luân, Trần Thu Nam, Nguyễn Hà Luân, Hoàng Văn Hướng, Phan Hữu Thư, đã được gửi tới Bộ trưởng Công an, Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao, Giám đốc Công an Thành phố Hà Nội đề nghị chính quyền điều tra, xác minh vụ việc. Tiếp tục trợ giúp Hôm thứ Sáu, trên trang Facebook cá nhân của mình, Luật sư Trần Thu Nam cập nhật thêm về việc các luật sư tiếp tục trợ giúp trong vụ án Đỗ Đăng Dư. Ông viết: "Hiện nay có thêm Công ty Luật TNHH (Trách nhiệm Hữu hạn) Quốc tế Hồng Thái và Cộng sự của Luật sư Nguyễn Hồng Thái sẵn sàng tham gia tố tụng hoặc các kiến nghị khác để trợ giúp cho gia đình. "Ngoài ra, còn hai nữ Luật sư sẵn sàng sát cánh cùng người phụ nữ mất con là bà Đỗ Thị Mai trong vụ án. "Tôi sẽ thông báo các thông tin này đến gia đình bà Mai biết để làm các thủ tục mời Luật sư theo Luật định. "Khi nào hoàn tất các thủ tục tôi sẽ công khai danh tính của các nữ Luật sư sau. Blogger Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió) từ Đức cho rằng có thể nạn nhân Đỗ Đăng Dư đã qua đời sớm hơn ngày 10/10 không như những gì đã được loan báo. "Chúng tôi, các Luật sư xin chia sẻ nỗi đau mất mát cùng cha, mẹ của cháu Đỗ Đăng Dư!", Facebook của Luật sư Nam viết. Tin cho hay, gia đình nạn nhân là bị can vị thành niên Đỗ Đăng Dư, người bị thiệt mạng hôm 10/10 trong Trại Giam số 3 ở Hà Nội, đã gửi đơn cầu cứu tới Cao ủy Liên Hiệp Quốc. Trong lá đơn được gửi một tuần sau cái chết của con trai mình, bà Đỗ Thị Mai, mẹ của nạn nhân hôm 16/10 đã yêu cầu làm sáng tỏ cái chết. Lá đơn viết: “Ngày 10/10/2015, con trai tôi là Đỗ Đăng Dư đã tử vong sau hơn hai tháng bị tạm giam trại tạm giam số 3 Công an thành phố Hà Nội. "Cái chết của con trai tôi quá nhiều uẩn khúc, gia đình tôi không tin rằng con trai tôi bị bạn tù đánh chết." Có nhiều dấu hỏi Tại bàn tròn trực tuyến của BBC hôm 15/10, ông Bùi Thanh Hiếu, tức blogger Người Buôn Gió, một trong số nhiều nhà hoạt động trên mạng xã hội đã theo dõi và bình luận về vụ Đỗ Đăng Dư, cho rằng có nhiều 'dấu hỏi và mâu thuẫn' trong vụ nạn nhân này bị một 'bạn tù đánh chết' trong trại tạm giam. Trình bày quan điểm dưới dạng những giả thuyết, blogger từ Berlin, Cộng hòa Liên bang Đức nói: "Bà (Đỗ Thị) Mai mẹ của cháu Dư có nói rằng lúc 10h ngày 4/10, công an gọi bà đến trại giam để nhìn thấy con, cái sự việc bị đánh này xảy ra lúc 8h30 theo báo chí (Việt Nam), đến 10h, công an gọi bà đến trại để nhìn con, tất cả những kinh nghiệm của tôi ở trong trại giam (cho thấy rằng) không bao giờ công an người ta gọi người nhà đến ngay lập tức như thế, trừ trường hợp đã tử vong. "Và ở trong vấn đề này, bà Mai nói rằng khi bà đến nơi rồi, bà nhìn thấy con bà không nói năng gì và đang nằm bất tỉnh, có thể bà Mai chưa thể khẳng định được rằng con bà còn sống lúc ấy hay không. Cho nên tôi hỏi rằng sau đấy một quá trình người ta chuyển đi thì không ai thấy cháu Dư đều ở trạng thái mê man, bất tỉnh, mà nhiều người nói rằng là có nước vàng rỉ ra. "Tôi nghĩ nguyên nhân tử vong này bây giờ phải làm rõ ràng nó xảy ra lúc 18h30 của ngày 10/10 hay nó xảy ra ngay lúc mà xảy ra sự việc, tức là 8h30 ngày 4/10 xảy ra sự việc 'đánh nhau'? Mười giờ thì công an gọi bà Mai vào. Tất cả những trường hợp mà tôi đã từng kinh qua trong các nhà tù, thì không bao giờ... Ở trong nhà tù thì họ đánh nhau nhiều và đi viện rất là nhiều, và họ thậm chí vài ba ngày hôm sau họ về, họ cũng chẳng báo gia đình. "Bệnh viện lại đưa người tù đó trở về, còn trường hợp bị gãy xương tay phải bó bột, hoặc là liệt tay, liệt chân, thì cũng phải một, hai tháng sau người nhà lên thăm thì mới biết, chứ họ không bao giờ họ gọi. Ở trong trường hợp này có một điểm rất đặc biệt, trái với mọi quy luật bình thường là chỉ 8h30 xảy ra việc đánh nhau, 10h công an đã gọi gia đình lên, và gia đình lên chỉ nhìn thấy cháu Dư đang ở trong trạng thái bất tỉnh, và từ lúc 10h của ngày 4/10 ấy đến lúc nhận xác đều hoàn toàn bất tỉnh. Luật sư Trần Quốc Thuận nói vụ Đỗ Đăng Dư đã đang làm công luận liên hệ tới ít nhất 226 người bị chết trong các trại giam ở Việt Nam vài năm trở lại đây. "Cho nên tôi nghĩ rằng, thời điểm của cái chết này cần phải làm rõ. Cái việc mà khám tử thi, cháu Dư đã nằm ở trong một thời gian điều trị, thì các bác sỹ có thể chụp siêu âm, cắt lớp, họ có thể xác định được nguyên nhân tử vong hay nguyên nhân bệnh lý, hoàn toàn họ có thể xác định được rồi, ngay ở trong thời điểm mà họ ở bệnh viện rồi, cho nên việc khám nghiệm tử thi, tôi hoàn toàn tôi thấy rằng việc ấy chỉ mang tính chất thủ tục," ông Bùi Thanh Hiếu nêu quan điểm. Điều không bình thường Từ Sài Gòn, Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Thường trực Văn phòng Quốc hội Việt Nam, bình luận về vụ án, ông nói: "Bà Đỗ Thị Mai được gọi vào và vào thì không cho vào, ở đây gọi vào bảo là con bị bệnh thế này, thế kia, thế thì gọi vào như vậy, tôi cho là một hiện tượng không bình thường. "Bởi trong trại giam, chuyện đánh đập bị thương tật, như có luật sư mới trình bày, như (ý kiến) của anh Bùi Thanh Hiếu trình bày, thì tôi cho rằng chuyện đánh nhau trong trại giam rồi bị thương tật này kia, nhưng mà tự nhiên có người gọi gia đình chạy vào rồi thế này, thế kia, thì đó là... những hiện tượng đó không bình thường. "Những hiện tượng đó làm cho người ta liên hệ đến là trong các năm vừa qua đến 226 người bị bắt, rồi bị chết trong trại giam vì lý do này, vì lý do khác, v.v... người ta suy nghĩ đến chuyện đó. Cho nên tôi nghĩ người ta sốt ruột rồi cho... công an nên an toàn trong các trại giam, đây là trại giam của các trẻ em vị thành niên, tức là dưới 18 tuổi, thì dĩ nhiên là trong thông báo mà báo chí đăng, dường như đọc, thấy nó có vẻ hoàn toàn là đúng luật cả. "Nào phê chuẩn trại giam thiếu niên, rồi ba cháu kia (giam chung) cũng thiếu niên này kia, thì hình như không có chuyện gì. Nhưng mà (cái) tự nhiên không có chuyện gì đó, cần phải điều tra nó có chuyện gì trong cái không có chuyện gì đó," Luật sư Thuận nói với BBC. Hôm thứ Năm, từ Đà Nẵng, blogger, nhà báo tự do Trương Duy Nhất cũng bình luận thêm về vụ Đỗ Đăng Dư, đặc biệt là từ góc nhìn, động thái của giới luật sư và giới báo chí, ông đề xuất cần làm gì để làm giảm thiểu các vụ việc như đã xảy ra với bị can vị thành niên mới tử vong ở tuổi 17 ở Hà Nội. "Trong những vụ việc như thế này, thì làm sao để hai lực lượng chúng ta tự tham gia thế nào để làm đối trọng, để làm giảm bớt cái oan sai và những cái gọi là tự tung, tự tác ở phía cơ quan điều tra. Đó là lực lượng luật sư và báo chí," ông Trương Duy Nhất nói. Tuần qua, trên mạng xã hội và dư luận tiếp tục có nhiều bình luận về vụ việc Đỗ Đăng Dư bị thiệt mạng, một số cho rằng chính quyền nên có lời xin lỗi 'công khai' và ngay lập tức trước với gia đình nạn nhân trên truyền thông đại chúng về việc để vị thành niên này bị chết trong trại tạm giam, thay vì là 'giữ im lặng'. Cũng có những ý kiến khác đặt dấu hỏi về việc liệu lãnh đạo công an thành phố Hà Nội đã 'làm tròn trách' nhiệm hay chưa trong vụ Đỗ Đăng Dư, trong khi đó, việc để tới ít nhất 226 nạn nhân thiệt mạng trong các trại giam trong vài ba năm trở lại đây, theo số liệu được truyền thông Việt Nam loan bố, có thuộc 'pham vi trách nhiệm' của lãnh đạo Bộ công an và ngành này hay là không? |
Kiến trúc sư Moshe Safdie, người thiết kế khu Habitat 67 ở Montreal, đã bắt đầu thi công sân bay Changi của Singapore trong tháng 12/2014. “Thung Lũng Rừng”, “Vườn Ngọc Quý” và với thác nước cao 40m được gọi là ‘Cơn Lốc Mưa Xoáy’ là một số nét khiến sân bay trông như Cảnh Thần Tiên hơn là một điểm nút của hàng không; nằm trong khoảng 134.000 m2 của vòm thủy tinh là các cây cao, cọ và dương xỉ. | Những sân bay mới tráng lệ nhất thế giới | Ảnh: Safdie Architects Sân bay Changi, Singapore (khánh thành năm 2018) Được dự kiến hoàn thành vào năm 2018, tổ hợp Jewel được nối với nhà ga cũ bằng các cầu bộ hành, nó tạo ra diện tích cho các cửa hàng và tiệm ăn dọc theo cảnh xanh ngát của cây cối. Kiến trúc sư Safdie nói rằng dự án này là một kiểu mẫu mới của không gian đô thị.” Ảnh: DBOX for Foster and Partners Sân bay quốc tế Thành Phố Mexico, Mexico (khánh thành năm 2018) Tháng 9/2014 hãng kiến trúc AnhFoster và Partners đã thắng cuộc thi thiết kế một trong những sân bay lớn nhất thế giới khi hoàn thành vào năm 2018. Cùng hợp tác với hãng Fernando Romero, hãng Foster và Partnerscho biết kế hoạch xây dựng một nhà ga rộng 555.000 m2 nằm gọn trong một kết cấu nhẹ hình vỏ sò. Sân bay quốc tế mới này cho thành phố Mexico được thiết kế để đáp ứng lượng hành khách đang tăng nhanh và nó thể hiện các kế hoạch của Foster xây dựng sân bay vũ trụ tư nhân lần đầu tiên trên thế giới ở New Mexico. Kết cấu được chế tạo trước ở xưởng, nó cho phép xây dựng nhanh không cần đến dàn giáo. Công trình mới này sẽ khai thác năng lượng mặt trời cũng như thu gom nước mưa và ổn định nhiệt độ trong nhà bằng thông gió tự nhiên. Ảnh: Robert Polidori/SOM Sân bay quốc tế Chhatrapati Shivaji ở Mumbai, Ấn Độ (đã hoàn thành năm 2014) Sân bay được thiết kế theo hình đuôi công và phỏng theo sảnh đường ngoài trời truyền thống của Ấn Độ, vòm mái bê tông trên nhà ga mới này là một phần của xu hướng thể hiện kiến trúc địa phương ở sân bay. Phần làm thêm này cho sân bay Mumbai đã được đưa vào sử dụng tháng 2/2014 và nó là hình ảnh mơ ước của hãng SOM của Mỹ, website của hãng có viết “Cũng giống như việc sân bay chào mừng một bản sắc mới mang tính kỹ thuật cao và quốc tế cho Mumbai thì cấu trúc của sân bay cũng thấm nhuần cách thức bố trí, lịch sử và văn hoá của địa phương. Ảnh: Archivio Fuksas Sân bay quốc tế Thâm Quyến Bảo An, Trung Quốc (hoàn thành cuối năm 2013) Được bao bằng mẫu tiết hình tổ ong và dài tới 1,5 km, nhà ga mới ở Thâm Quyến Bảo An được thiết kế theo hình con cá đuối, các kiến trúc sư của Studio Fuksas nói vậy. Họ mô tả khá văn thơ là sân bay như là “một con cá thở và thay đổi hình dạng, bị biến thể và biến thành con chim để đón mừng những cảm xúc và ảo tưởng kỳ lạ của một chuyến bay”. Thiết kế này được triển khai tiếp vào phần nội thất, các cửa kính hình lục giác đưa ánh sáng tự nhiên có dạng lốm đốm vào nhà ga. Ảnh: ADPI Sân bay quốc tế Trùng Khánh Bắc Giang, Trung Quốc (Khánh thành năm 2015) Các kiến trúc sư ADPI tiếp tục xu thế tạo không gian xanh ở các sân bay trong những kế hoạch của họ cho một nhà ga mới ở Trùng Khánh Bắc Giang. Với hai cánh gà tượng trưng cho 2 con sông của Trùng Khánh, công trình kiến trúc nằm trong khuôn viên một công viên: sau khi hoàn thành thì nhà ga có thể tiếp nhận 55 triệu hành khách một năm, nằm trong số 15 sân bay lớn nhất thế giới. Ảnh: Grimshaw Sân Bay Quốc Tế Pulkovo, Nga (Hoàn thành năm 2014) Do công ty kiến trúcGrimshaw architectsthiết kế để thích ứng với khí hậu khắc nghiệt ở St Petersburg, nhà ga của sân bay Pulkovo nổi bật với các trần mái hình gấp khúc hoành tráng được bao phủ bằng kim loại làm gợi nhớ tới các mái chóp mạ vàng của các nhà thờ trong thành phố. Một loạt các khu liên kết được thiết kế để phản ánh phong cảnh của đảo và cầu ở St Petersburg. Được khánh thành đưa vào sử dụng tháng 2/2014, tòa nhà có một mái rộng và phẳng với những kết cấu gấp khúc để phân tán tải trọng ra khỏi khu vực ở giữa, tạo sức chịu lực trong thời gian tuyết rơi nhiều. Khi mà công trình ở giai đoạn hai, và cũng là giai đoạn cuối của dự án, được hoàn thành vào năm 2015 thì sân bay sẽ phục vụ được 17 triệu lượt hành khách một năm. Ảnh: Grimshaw/Nordic Office of Architecture/Haptic Sân Bay Mới Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ (khánh thành năm 2019) Hãng Grimshaw cũng có một nhóm thiết kế một sân bay mới với 6 đường băng ở Istanbul nhằm phục vụ 90 triệu hành khách một năm sau khi đưa vào sử dụng năm 2019 để rồi nâng khả năng phục vụ lên tới 150 triệu sau khi hoàn tất. Với đặc điểm mái che hình vòm, Nhà ga Số 1 của sân bay sẽ chiếm diện tích gần 100 ha; các kiến trúc sư nói rằng sau khi hoàn thành nó sẽ trở thành “nhà ga lớn nhất thế giới dưới một mái che”. “Chúng tôi lấy cảm hứng từ việc sử dụng mầu sắc và hoa văn ở địa phương, chất lượng ánh sáng và cách mà ánh sáng rọi vào tòa nhà, cũng như từ kiến trúc truyền thống như ở nhà thờ hồi giáo Süleymaniye ,” ông Tomas Stokke xác nhận, ông là Giám Đốc Cty Haptic, coonh ty có hợp tác với Grimshaw and Nordic Office of Architecture để làm dự án. Ảnh: Shigeru Ban Sân bay Núi Phú Sĩ Shizuoka, Nhật Bản Kiến trúc sư Shigeru Ban, được giải thưởng Pritzker, đang thiết kế nhà ga cho sân bay ở chân núi Phú Sĩ. Lấy cảm hứng từ các đồn điền chè bao quanh núi, các kế hoạch của ông có bao gồm các vòm hình thùng màu xanh lam. Ở phía bên trong, ánh sáng tự nhiên được khuếch tán qua một vòm nóc làm bằng các phiến gỗ mỏng đan chéo; việc đan mắt cáo là dấu ấn của kiến trúc Nhật Bản. Bản gốc tiếng Anh bài viết này đã được đăng trên BBC Culture. |
Cử tri Mỹ sẽ quyết định vào ngày 3/11 liệu Donald Trump có được ở lại Nhà Trắng thêm một nhiệm kỳ nữa hay không. | Bầu cử 2020: Cập nhật kết quả thăm dò cuộc đua giữa Trump và Biden | Vị tổng thống đảng Cộng hòa đang bị thách thức bởi ứng cử viên Joe Biden, đảng Dân chủ, người được biết đến nhiều nhất với tư cách là phó tổng thống của Barack Obama, nhưng đã tham gia chính trường Hoa Kỳ từ thập niên 1970. Ngày bầu cử lừng lững đến gần, và các công ty thăm dò ý kiến đang ráo riết tìm cách đánh giá tâm trạng của quốc gia, bằng cách hỏi cử tri xem họ thích ứng cử viên nào hơn. BBC theo dõi những cuộc thăm dò này, và cố gắng tìm ra những gì thăm dò ý kiến có thể và không thể cho chúng ta biết ai sẽ là người đắc cử. Kết quả thăm dò toàn quốc hiện giờ ra sao? Thăm dò quốc gia là một hướng dẫn tốt về mức độ được ủng hộ của một ứng cử viên trên toàn quốc, nhưng không nhất thiết là cách tốt để dự đoán kết quả cuộc bầu cử. Ví dụ, năm 2016, Hillary Clinton dẫn đầu trong các cuộc thăm dò toàn quốc và giành được hơn Donald Trump gần ba triệu phiếu bầu, nhưng bà vẫn thất cử - bởi vì Hoa Kỳ sử dụng hệ thống cử tri đoàn. Vì vậy việc giành được nhiều phiếu phổ thông nhất không phải lúc nào cũng giúp ứng cử viên đắc cử. Bỏ cảnh báo này qua một bên, trong gần như hầu hết năm nay, Joe Biden luôn dẫn trước Donald Trump trong các cuộc thăm dò quốc gia. Tỷ lệ ủng hộ của ông dao động quanh mức 50% trong những tuần gần đây, và có lần dẫn đầu Donald Trump đến 10 điểm. Ai đang dẫn trước trong thăm dò? Dân chủ Biden 52% Cộng hòa Trump 44% Các đường xu hướng hiển thị mức trung bình dựa trên các cuộc thăm dò riêng lẻ thăm dò cá nhân Ý định bỏ phiếu dựa theo thăm dò cá nhân 30 days until Ngày bầu cử Tổng hợp thăm dò của BBC theo dõi các thăm dò toàn quốc trong 14 ngày qua, tạo ra đường xu hướng theo số trung bình. Ngược lại, vào năm 2016, các cuộc thăm dò không rõ ràng hơn nhiều và hai ứng cử viên Donald Trump chỉ cách nhau một vài phần trăm ở một số thời điểm khi ngày bầu cử gần đến. Đảng Cộng hòa của Trump: Không thể trì hoãn bầu cử 2020 Bầu cử 2020: Giải thích hệ thống chính trị Mỹ Những tiểu bang nào sẽ quyết định cuộc bầu cử? Như bà Clinton khám phá ra vào năm 2016, số phiếu ứng cử viên giành được ít quan trọng hơn việc giành những phiếu này ở đâu. Hầu hết các tiểu bang gần như luôn luôn bỏ phiếu ủng hộ một đảng, có nghĩa là trên thực tế chỉ có một số tiểu bang mà cả hai ứng cử viên đều có cơ hội chiến thắng. Đây là những nơi diễn ra cuộc bầu cử quyết định ai thắng ai bại, và được biết đến như là những tiểu bang ''chiến địa''. Theo hệ thống cử tri đoàn mà Hoa Kỳ dùng để bầu tổng thống, mỗi tiểu bang được cấp một số phiếu cử tri dựa trên dân số. Tổng cộng nước Mỹ có 538 phiếu đại cử tri, vì vậy một ứng cử viên cần đạt được 270 phiếu để giành chiến thắng. Như bản đồ trên cho thấy, một số tiểu bang ''chiến địa'' có số phiếu đại cử tri đoàn hiều hơn những tiểu bang khác, vì vậy các ứng cử viên thường dành thời gian để vận động ở những nơi này nhiều hơn. Đọc thêm về đề tài bầu cử Mỹ 2020 Ai đang dẫn đầu ở các tiểu bang ''chiến địa''? Hiện tại, kết quả các cuộc thăm dò ở các tiểu bang ''chiến địa'' có vẻ tốt cho Joe Biden, nhưng còn khá lâu mới đến ngày đi bầu, và mọi thứ có thể thay đổi rất nhanh chóng, đặc biệt khi liên quan đến Donald Trump. Các cuộc thăm dò cho thấy ông Biden đang dẫn đầu ở Michigan, Pennsylvania và Wisconsin - ba tiểu bang công nghiệp mà đối thủ Đảng Cộng hòa của ông giành được với tỷ số hơn bà Clinton chỉ dưới 1% trong năm 2016. Nhưng những tiểu bang chiến trường nơi ông Trump thắng lớn năm 2016 là nơi nhóm vận động tranh cử của ông lo lắng nhất. Tỷ lệ thắng của ông ở Iowa, Ohio và Texas ở vào khoảng từ 8-10% vào thời điểm đó, nhưng hiện tỷ lệ ủng hộ của Trump đang kề vai sát cánh với ông Biden trong cả tiểu bang kỳ bầu cử này. Kết quả thăm dò này có thể giúp giải thích tại sao ông Trump quyết định thay thế người quản lý chiến dịch tái tranh cử vào tháng Bảy, và các lời bình thường xuyên của ông về "các cuộc thăm dò giả". Tuy nhiên, thị trường cá cược chắc chắn vẫn chưa hoàn toàn bỏ rơi ông Trump trong lúc này. Tỷ lệ cược mới nhất cho Trump cơ hội thắng là 50% vào ngày 3/11. Điều này cho thấy một số người nghĩ là tình hình sẽ thay đổi nhiều trong vài tuần tới. Nhưng các nhà phân tích chính trị không mấy được thuyết phục về cơ hội tái đắc cử của ông Trump. FiveThirtyEight, một trang web phân tích chính trị, nói rằng ông Biden được "yêu chuộng" để giành chiến thắng trong cuộc bầu cử, trong khi The Economist nói rằng ông "có khả năng" đánh bại ông Trump. Nhược điểm của Trump làm đối thủ yếu Biden trông mạnh Bầu cử 2020: Quan tâm hàng đầu của cử tri gốc Việt so với cử tri Mỹ Covid có ảnh hưởng đến con số của Trump? Đại dịch virus corona là đề tài thống trị các tờ báo ở Mỹ kể từ đầu năm và phản ứng trước các hành động của Tổng thống Trump thì như được dự đoán, theo đường lối của đảng. Cách tiếp cận virus corona của Trump được ủng hộ đến đỉnh điểm vào giữa tháng Ba, sau khi ông tuyên bố tình trạng khẩn cấp quốc gia và cung cấp 50 tỷ đôla cho các bang để ngăn chặn sự lây lan của virus. Tại thời điểm này, 55% người Mỹ tán thành hành động của ông, theo dữ liệu từ Ipsos, công ty thăm dò ý kiến hàng đầu. Nhưng bất kỳ sự ủng hộ nào dành cho ông từ đảng Dân chủ đã biến mất sau đó, trong khi đảng Cộng hòa tiếp tục ủng hộ tổng thống của họ. Đến tháng 7, dữ liệu cho thấy những người ủng hộ Trump đã bắt đầu đặt câu hỏi về phản ứng của ông trước đại dịch - nhưng có một sự tăng nhẹ vào cuối tháng 8. Đại dịch virus corona này có khả năng chiếm ưu thế trong tâm trí cử tri và một mô hình hàng đầu do các chuyên gia tại Đại học Washington đưa ra dự đoán số người chết sẽ tăng lên khoảng 260.000 người vào ngày bầu cử. Ông Trump có thể hy vọng Chiến dịch Warp Speed, sáng kiến vaccine của chính quyền ông, có thể tạo ra một "bất ngờ tháng 10" - một sự kiện vào phút cuối có thể đảo ngược cuộc bầu cử. Cố vấn khoa học chính của sáng kiến này nói rằng việc một loại vắc-xin có thể sẵn sàng được phân phối trước ngày 3 tháng 11 là "cực kỳ khó nhưng không phải là không thể". Có thể tin vào kết quả thăm dò? Thật dễ dàng để bác bỏ kết quả các cuộc thăm dò và nói rằng thăm dò đã sai vào năm 2016, và đó là điều Tổng thống Trump thường xuyên làm. Nhưng điều này không hoàn toàn đúng. Hầu hết các cuộc thăm dò quốc gia năm 2016 đều cho thấy Hillary Clinton dẫn trước vài phần trăm, nhưng điều đó không có nghĩa là những cuộc thăm dò này sai, vì Hillary đã thực sự giành được nhiều hơn đối thủ ba triệu phiếu bầu. Nhưng những cơ quan thăm dò ý kiến đã có một số vấn đề năm 2016 - đặc biệt là không đại diện được cho những cử tri không có bằng đại học - có nghĩa là lợi thế của ông Trump ở một số tiểu bang ''chiến địa'' quan trọng đã không được phát hiện cho đến cuối cuộc đua. Hầu hết các cơ quan thăm dò ý kiến giờ đây đã điều chỉnh khiếm khuyết này. Nhưng năm nay thậm chí còn có nhiều bất ổn hơn bình thường do đại dịch virus corona và ảnh hưởng của nó đối với cả nền kinh tế lẫn cách mọi người sẽ bỏ phiếu vào tháng 11, vì vậy tất cả kết quả các cuộc thăm dò nên được xem với một chút hoài nghi, đặc biệt là vì hiện giờ còn đang cách xa ngày bầu cử. Bấm vào để đọc thêm về bầu cử Mỹ 2020 |
Nam Á, khu vực có dân số gần hai tỷ người, gần đây đang phải đối mặt với khủng hoảng sức khỏe tồi tệ nhất. Số ca nhiễm virus corona đang tăng dữ dội tại Ấn Độ và các nước láng giềng, khiến các quốc gia nhỏ hơn như Sri Lanka dễ bị tổn thương. | Sri Lanka: Covid tăng ảnh hưởng của Trung Quốc lên sân sau của Ấn Độ | Trung Quốc đang tăng cường nỗ lực cứu trợ ở Sri Lanka, điều các chuyên gia cho rằng có thể tăng cường ảnh hưởng của họ ở đó Tuy nhiên, Trung Quốc đang tăng cường nỗ lực cứu trợ ở những nước này, điều các chuyên gia cho rằng có thể tăng cường ảnh hưởng của Bắc Kinh ở đó. Hôm thứ Sáu, đường phố của các thị trấn và thành phố ở khắp Sri Lanka một lần nữa im lìm - dân ở đó chỉ có thể ra khỏi nhà để mua những thứ cần thiết cho đến ngày 25/5. Như các nước láng giềng, Sri Lanka vượt qua được đợt sóng Covid đầu tiên nhẹ nhàng hơn năm ngoái, nhưng gần đây số ca nhiễm gia tăng đang đe dọa sẽ làm hệ thống chăm sóc sức khỏe của nước này quá tải. Sri Lanka hiện đang báo cáo khoảng 3.000 ca nhiễm mỗi ngày, tăng hơn 1.000% so với tháng trước. Và mặc dù có một hệ thống y tế công cộng hầu như miễn phí, có thể tiếp cận rộng rãi, được cho là tốt nhất trong khu vực, các bệnh viện ở quốc đảo 21 triệu dân vẫn đang phải vật lộn để đối phó. "Khả năng kiểm soát kiểm soát sự gia tăng của chúng tôi có hạn chế. Chúng tôi ổn, hệ thống chăm sóc sức khỏe tuyệt vời miễn là đại dịch không gia tăng, miễn là hệ thống không bị thách thức nhiều," chuyên gia y tế công cộng Shashika Bandara nói với BBC. Dòng sông linh thiêng nhất của Ấn Độ ngập xác người Giữa khủng hoảng, Ấn Độ tung ra thuốc Covid nội địa mới Ấn Độ ngừng xuất khẩu vaccine, Nepal rơi vào khủng hoảng Covid Sinopharm: Vaccine Covid của Trung Quốc được WHO phê duyệt khẩn cấp Nhưng chính phủ Sri Lanka cũng đang bị chỉ trích vì đã không làm đúng mức để ngăn chặn sự lây lan. Sri Lanka không có đủ trình tự gen của các ca nhiễm mới, mặc dù biến thể ở Anh được nhiều người cho là nguyên nhân gây ra sự lây lan. Và các chuyên gia như Tiến sĩ Ravi Rannan-Eliya, giám đốc điều hành của Viện chính sách Y tế Sri Lanka, nói có "nguy cơ cao - hơn 50% - là phiên bản B.1.617.2 hoặc phiên bản Ấn Độ cũng đã có mặt trong cộng đồng, kể từ ít nhất là tháng 4". Bất chấp sự gia tăng ở Ấn Độ, "bong bóng du lịch" giữa hai nước vẫn không bị dừng lại mãi cho đến đầu tháng 5, tạo nhiều lo lắng trong dư luận. Ca nhiễm corona tại các nước láng giềng của Ấn Độ đang gia tăng Và chính phủ đã do dự trong nhiều tuần trước khi áp đặt hạn chế đi lại và di chuyển, bất chấp cảnh báo từ các quan chức y tế công cộng rằng Sri Lanka sẽ sớm đối mặt với một "tình huống giống như Ấn Độ". Nhiều người đã đi lại thoải mái vào tháng 4 khi nước này đón mừng năm mới. Nỗ lực tiêm chủng cũng gặp trở ngại. Sri Lanka bắt đầu cho dân chích ngừa vào đầu năm nay và phụ thuộc phần lớn vào vaccine AstraZeneca do Ấn Độ cung cấp. Nhưng với tình hình ngày càng tồi tệ ở đó và các chuyến hàng vaccine bị ngừng, chương trình chủng ngừa phải tạm dừng. Tính đến ngày 19/5, chỉ hơn 6% dân số đã được tiêm một liều vaccine và không rõ bao giờ hay bằng cách nào những người đã tiêm mũi AstraZeneca đầu tiên sẽ được tiêm liều thứ hai. Và Trung Quốc bước vào. Gã khổng lồ châu Á - có mặt sẵn trong nhiều lãnh vực ở các nước láng giềng của Ấn Độ, kể cả Sri Lanka - đã đi đầu trong các nỗ lực cứu trợ tại đây, quyên góp vaccine, thiết bị bảo vệ cá nhân (PPE), khẩu trang và bộ dụng cụ xét nghiệm trong những nỗ lực đang được gọi là ngoại giao "khẩu trang". Trung Quốc đã bù đắp cho sự thiếu hụt vaccine do Ấn Độ không còn cung cấp được trong khu vực Và cùng với Nga, Trung Quốc bù đắp cho Sri Lanka lượng vaccine thiếu hụt sau khi Ấn Độ không thể tiếp tục cung cấp. Trung Quốc đã viện trợ 1,1 triệu liều vaccine Sinopharm cho Sri Lanka, điều này giúp chương trình chích ngừa được tiếp tục và chính phủ đã công bố kế hoạch mua thêm, cùng với vaccine Sputnik. Các chuyên gia nói trong quá khứ Sri Lanka rất gương mẫu trong việc triển khai vaccine phòng bệnh truyền nhiễm, vì vậy người dân không ngần ngại về vaccine Covid-19 như các nước khác ở châu Á. Có một chút lo ngại về vaccine của Trung Quốc và Nga, nhưng khi số ca nhiễm tăng cao, mọi người đã xếp hàng mua thuốc chủng ngừa. Bắc Kinh cũng đã hỗ trợ tài chính cho Sri Lanka khi nền kinh tế nước này gặp khó khăn vì đại dịch. Nhưng một số chuyên gia chính sách lo rằng điều này sẽ chỉ củng cố những gì mà giới phê bình gọi là "sự kìm tỏa" của Trung Quốc với Sri Lanka. Sri Lanka, cùng với các quốc gia khác trong khu vực mà Trung Quốc đang giúp đối phó với Covid - Nepal, Pakistan và Bangladesh - là một phần không thể thiếu trong sáng kiến Vành đai và Con đường của Bắc Kinh, một dự án cơ sở hạ tầng sâu rộng nhằm mở rộng liên kết thương mại toàn cầu. Thật ra, Bắc Kinh đã đầu tư hàng tỷ đôla vào cơ sở hạ tầng và phát triển ở Sri Lanka trong vài năm nay - khiến một số dân địa phương cảm thấy như đất nước họ đang bị bán cho người Trung Quốc. Một cảng được các công ty Trung Quốc xây cất bằng tiền Trung Quốc cho vay - mà Sri Lanka đã không thể hoàn trả, do đó đã được giao cho Bắc Kinh - đã làm dấy lên sự tức giận, khi Sri Lanka có kế hoạch xây một thành phố hoàn toàn mới bằng tiền của Trung Quốc trên đất khai hoang ngoài khơi Colombo. Cái gọi là chiến lược chuỗi ngọc trai của Trung Quốc - một nỗ lực nhằm mở rộng ảnh hưởng ở Nam Á - đang gây tranh cãi và từ lâu đã bị đối thủ trong khu vực là Ấn Độ theo dõi với sự nghi ngờ đặc biệt. Nhưng với việc Ấn Độ đang phải vật lộn để kiềm chế đại dịch đang tàn phá dân mình, hoặc giúp ngăn chặn sự lây lan của dịch bệnh, thì Delhi không thể làm gì được nhiều. "Chính sách ngoại giao vaccine của Trung Quốc sẽ tăng thêm ảnh hưởng cho chính sách ngoại giao cơ sở hạ tầng hiện có của Bắc Kinh ở Sri Lanka. Phạm vi ảnh hưởng của Trung Quốc ở hòn đảo này sẽ mạnh hơn nữa với ngoại giao vaccine," nhà phân tích chính trị Asanka Abeyagoonasekera nói với BBC. Nhưng Tiến sĩ Rannan-Eliya nói các quốc gia như Sri Lanka cần Trung Quốc ngay bây giờ, vì đây là quốc gia duy nhất sản xuất Covid ở quy mô cần thiết và cũng vì sự thành công trong việc ngăn chặn đại dịch của nước này. Ông nói: "Sai lầm lớn là chúng tôi đã không học hỏi được từ kịch bản của Trung Quốc," đề cập đến cách tiếp cận đa hướng của Bắc Kinh trong việc phong tỏa, truy tìm liên lạc, đóng cửa biên giới và tiêm chủng trên quy mô lớn. "Chúng tôi đã sao chép kịch bản của Anh, nhưng nếu bạn nhìn vào các quốc gia như New Zealand, họ cũng sao chép Trung Quốc". Phóng viên BBC Sinhala's Ranga Sirilal đóng góp cho bài viết này. |
Chủ nghĩa xã hội dân tộc, điều mà Trung Quốc đề cao hiện nay, chưa bao giờ có trong lý luận và được thừa nhận trong lịch sử của chính phong trào cộng sản và công nhân quốc tế, theo một nhà nghiên cứu Trung Quốc học từ Đại học Quốc gia Hà Nội. | Bản chất của CNXH đặc sắc Trung Quốc là gì? | Tư tưởng của lãnh đạo Trung Quốc, Chủ tịch Tập Cận Bình đã được đưa vào Hiến pháp Trung Quốc và Điều lệ Đảng sửa đổi của Đảng Cộng sản nước này. Trong thực tế chính trị, tất cả những hiện tượng lý luận mang màu sắc dân tộc, khi mà hệ thống xã hội chủ nghĩa còn tồn tại, thì đều nhất loạt 'bị phê bình, bị tẩy chay', Giáo sư Trần Ngọc Vương nói với nói với BBC Tiếng Việt bên lề một Hội thảo Tư tại thủ đô Warsaw của Ba Lan mùa Hè này. TQ: 'Sex, tiền bạc và chủ nghĩa xã hội' ‘Tư tưởng Tập Cận Bình’ ghi vào Điều lệ Đảng? Giảm Đặng tăng Mao đề cao ý Tập 'Tôi không nghĩ Cuba sẽ rời bỏ CNXH' Trước hết nhà nghiên cứu chia sẻ và phân tích những đặc điểm của điều được cho là chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc, hay 'chủ nghĩa xã hội dân tộc' theo góc nhìn của ông: "Tôi quan tâm đến vấn đề này bởi vì từ góc độ lí luận trong lịch sử của phong trào cộng sản công nhân quốc tế thì chưa bao giờ cái phong trào này chấp nhận khái niệm gọi là Chủ nghĩa Xã hội Dân tộc. Mà Chủ nghĩa Xã hội về mặt hướng đích, thì nó phải mang tính chất toàn nhân loại và không phân biệt quốc gia dân tộc về mặt lí thuyết, nó chỉ phân biệt về mặt giai cấp thôi chứ không phân biệt về mặt dân tộc. Đấy là đặc điểm thứ nhất. "Đặc điểm thứ hai là trong thực tế chính trị, thì tất cả những hiện tượng, các lãnh đạo của các quốc gia mà định xây dựng một thứ lí luận mang một màu sắc dân tộc, khi mà hệ thống Xã hội Chủ nghĩa còn tồn tại thì đều nhất loạt bị phê bình, bị tẩy chay. Và cao hơn nữa là bị trục xuất ra khỏi hệ thống, không thừa nhận. Thí dụ như là hiện tượng thường được mệnh danh là 'Chủ nghĩa xét lại' của các đảng phương Tây một thời kì, hoặc là của Nam Tư chẳng hạn, thì là vì tính chất của Chủ nghĩa Xã hội Dân tộc. Vả lại hiện tượng thứ hai cực kì quan trọng, mang ý nghĩa quyết định để cho người ta biến nó thành một thứ kẻ thù về mặt lí luận, đó là sự tồn tại của đảng chính trị của nước Đức Phát-xít mà tên chính thức của nó là ''National Socialist Party'' mà dịch theo nghĩa không dùng uyển ngũ ăn gian chữ nghĩa, thì phải dịch cho đúng là ''Đảng Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa'' chứ không phải là Quốc Xã như người ta vẫn dùng cái từ bóng bẩy để lấp liếm đi và nó làm mờ cái nội dung thực đi. "Bởi vì sao mà người ta lại sợ Chủ nghĩa Xã hội Dân tộc? Tôi không thảo luận chuyện là Chủ nghĩa Xã hội Dân tộc về mặt lí thuyết là đúng hay không đúng và có đáng tồn tại không. Đấy là vấn đề lớn hơn, phức tạp hơn và đòi hỏi rất nhiều công sức hơn. Nhưng mà nếu đã là anh đã tự coi là Chủ nghĩa Xã hội, thì anh phải lặp lại những luận điểm cơ bản, cũng như là tuân thủ một số nguyên tắc về kiến tạo xã hội như là các lí thuyết ấy đã từng có trong lịch sử, thì nó mới gọi là Chủ nghĩa Dân tộc còn nếu không, anh xây dựng một cái khác thì cứ nói trắng ra đấy là cái khác, chứ không có cái gọi là Chủ nghĩa Xã hội Dân tộc. Đấy là phải nói dứt khoát là như thế. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại phiên bế mạc kỳ họp Quốc hội nước này hôm 20/3/2018 "Liên Xô và các nước khác đã từng là nạn nhân của tuyên truyền chống đối khi mà bổ sung lí luận rồi thay đổi một số luận điểm cơ bản nào đó về Chủ nghĩa Xã hội, không phải là những luận điểm cốt tử nhất, nhưng mà cũng biến đổi đi, thì bị Trung Quốc phê phán và gọi là 'Chủ nghĩa xét lại', thì chúng ta đều biết những hiện tượng ấy trong lịch sử. Sau khi hệ thống Xã hội Chủ nghĩa thế giới sụp đổ và không còn sự tồn tại của cái gọi là Quốc tế Cộng sản nữa, thì một thời kì dài là khủng hoảng về mặt lí luận trong các nước còn lại theo phe Xã hội Chủ nghĩa, khủng hoảng về mặt lí luận, và Trung Quốc sau một thời gian dài đi tìm kiếm thì mạnh dạn và ngày nay khẳng định công khai rằng họ sẽ xây dựng một thứ Xã hội Chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc." Đặc sắc là gì? Khi được hỏi có thể nhận xét gì về 'đặc sắc' trong Chủ nghĩa Xã hội mang màu sắc Trung Quốc, Giáo sư Trần Ngọc Vương nêu quan điểm: Cuba muốn bỏ Chủ nghĩa Cộng sản Cuba sẽ chuyển giống Đông Âu hơn TQ? Hậu Cộng sản - cuộc chuyển đổi 'chưa có điểm kết' Chuyên đề về Chủ nghĩa Cộng sản "Theo ý tôi cái đặc sắc Trung Quốc ấy, trước hết là Chủ nghĩa Xã hội của người Trung Quốc và dành cho người Trung Quốc. Cái tôn chỉ của nó là như thế. Mà nếu là Chủ nghĩa Xã hội của người Trung Quốc thì họ cũng đã nói rồi, công khai là sử dụng lại tất cả những thành phần tư tưởng trong quá khứ. Nếu mà có, dù nhiều, dù ít, dù các sắc thái có thể phức tạp, khác nhau, nhưng mà họ cố gắng tận dụng lại cái lí luận mà Trung Quốc đã tạo ra từ thời cổ đại. "Chẳng hạn có thể nói về hai học thuyết mà họ đang sử dụng hiện nay. Đó là một là Tư tưởng Đại đồng trong lễ kí của Nho Giáo, mô tả về một cái xã hội mà Phong vị Uyển chuyển thời thái cổ, Vua thì sáng, Tôi thì hiền, đất nước thì hòa mục, dân thì đồng thuận, rồi trật tự thì ổn định, Hòa cốc Phong đăng, dùng cái Đức của người cầm quyền để mà cảm hóa nhân dân, rồi thì xã hội không có những tệ nạn. Tất cả là như thế, v.v... Và một cái xã hội từ trên xuống dưới thấm nhuần và thống nhất thì gọi đó là Xã hội Đại đồng. Chủ tịch Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Khắc Cường tái cử vào các chức vụ này ở nhiệm kỳ thứ hai. "Tuy nhiên trong quá khứ, rất nhiều nhà lí luận của chính Đảng Cộng sản của Trung Quốc và những đảng khác đều mặc định rằng đó là một cái Chủ nghĩa Xã hội không tưởng và đồng thời là không phân biệt rõ lắm." Phạm vi thế nào? Bình luận về thế nào là phạm vi của xã hội đó, nhà nghiên cứu Trung Quốc học đang giảng dạy và nghiên cứu ở Đại học Quốc gia Hà Nội, nói: "Nhưng mà ở trong Kinh Thư kết hợp với lí luận của Kinh Thư về cái gọi là cách tổ chức mô hình xã hội nhà nước của các triều đại cổ đại và cách hình dung của họ, thì họ chia cái Thiên hạ nói theo cái nghĩa của thời bấy giờ là dưới trời mà họ biết, cái ở dưới trời nhưng mà họ biết. "Thế thì cái lí luận ấy lại chia thế giới thành năm phạm vi, là năm vòng tròn đồng tâm mà sống trong vòng tròn nào thì hưởng một cái quy chế, tạm gọi là như vậy theo ngôn ngữ hiện đại, là khác nhau. Năm vòng tròn đó lần lượt là 'Điện, Hầu, Yêu, Tuy, Khoang'. "Người ta diễn dải thế này: Điện là nơi cư trú của những dòng họ lớn và thường là Hoàng tộc rồi những Hiển tộc, rồi các ông quan lớn nhỏ, các thứ này nọ, người thân của họ. Cái vùng đấy là dân thuần hậu tốt đẹp v.v... đủ thứ, đấy là Điện. Thứ hai là các dòng họ nhỏ hơn nhưng cũng có đồng minh, có các công trạng, rồi thì cũng có những cái ưu đãi nhất định, và họ cũng có trình độ văn hóa cao hơn hẳn so với đại đa số dân chúng khác. Vùng đất ấy cũng như loại cư dân trong phạm vi ấy ấy gọi là Hầu. "Loại thứ ba thì họ chịu được, nhận được những ơn mưa móc của triều đại kia, của người cầm quyền kia, rồi họ cũng có nghĩa vụ bổn phận, rồi họ vâng phục, hiền lành ngoan ngoãn. Họ là những người dân có giáo hóa, không phải giáo hóa nhất thiết là biết chữ, nhưng là biết đạo lí để mà sống và phục tùng trong cái chế độ như vậy. Trẻ em Nga tại Viện Khổng tử ở Vladivostok "Thứ tư là Tuy là đối tượng mà có khuyên bảo, có vỗ về, nhưng thỉnh thoảng vẫn là bị trừng phạt, vì họ có những trình độ phát triển, nếu hình dung như vậy, là chưa tới cái ngưỡng cần thiết cho nên họ có thể sẽ phạm tội và vì thế họ sẽ bị trừng phạt về tội. Họ cũng được những ân huệ của triều đình, nhưng mức độ sẽ nhỏ hơn. "Và cuối cùng là Khoang. Tức là cái dân mà xa xôi cách trở, không thấm nhuần giáo hóa, phong tục thì mông muội, ăn lông ở lỗ, rồi hung tợn, nhiều thói hư tật xấu, thì cái loại dân đấy bị coi như là ''ngoan dân''. Chữ ngày xưa 'ngoan dân' nghĩa là dân ương ngạnh và đó là loại dân không được triều đình quan tâm đầy đủ, và cũng như là có nhiều bổn phận nhất, nhiều nghĩa vụ nhất, nhưng mà lại ít được hưởng quyền lợi nhất. "Với cách thực hành chính trị theo mô hình như vậy, thì các hoàng đế Trung Quốc xưa đã xây dựng chế độ xã hội hiện thực của họ theo kiểu trung tâm là Hoa, người Hán là Hoa. Hoa là tốt đẹp, rực rỡ, còn bốn xung quang là Di. Di là có Đông Di Bắc Địch, Nam Man Tây Nhung. Và những loại người đó làm nên một cái thuộc tính chung, đó là họ là dân phên dậu cho cái Trung Ương, cho cái trung tâm, thế nên mới gọi là phiên. Phiên nghĩa là phên dậu. "Hoặc còn một từ gọi chung nữa là Tứ Di, là bốn phía Di, thì cũng là như vậy. Cái Di ấy thì còn được tính đến, còn cái nơi mà gọi là Hải Giác Tiên Nha, chân trời góc biển rồi cái dân Hạ Lùng mà họ không hiểu về phong tục tập quán, không liệt được vào đâu cả, thì những đối tượng ấy hoàn toàn nằm ngoài cái mô hình xã hội của họ. Đấy là cách hình dung và thực tế chính trị dựa trên cái lí thuyết ấy, để họ đã từng xây dựng cái đế chế của họ. Họ lấy lại những yếu tố có tính chất gọi là gạn đục khơi trong, gạn những những yếu tố mà có vẻ mang màu sắc xã hội chủ nghĩa thì họ khai thác những cái đó." Phong kiến, không tưởng? Theo nhà nghiên cứu này, lý luận mà Đảng Cộng sản Trung Quốc đang khai thác và sử dụng trong điều được cho là 'CNXH mang màu sắc Trung Quốc' thực ra là khai thác lý luận còn sót lại từ thời phong kiến cổ xưa và có thể mang màu sắc 'không tưởng', ông nói tiếp: "Cái lí luận thứ hai mà họ khai thác trong những văn kiện hiện nay là lí luận của Mặc Tử. Tinh thần của Mặc Tử là tinh thần kiêm ái, ta biết rồi. Các nhà nghiên cứu đã từng gọi lí thuyết của Mặc Tử là Chủ nghĩa Cộng sản không tưởng, dành cho những tầng lớp dưới , thợ thủ công và thương nhân, rồi những người thấp kém. Vì thế cho nên là trong lí thuyết của nhà tư tưởng này có rất nhiều yếu tố mang màu sắc kiêm ái, mang màu sắc hòa đồng, mang màu sắc muốn xây dưng một lí tưởng công bằng, vì bản thân họ đại diện cho tầng lớp dưới, cho nên đòi công bằng cũng là có lí thôi. Trung Quốc đã mở hàng trăm Viện Khổng tử ở nhiều nơi trên thế giới "Nhưng mà đấy là những cái không tưởng của Cộng sản Chủ nghĩa của Mặc Tử, và trong quá trình xây dựng nên các đế chế, các chế độ chuyên chế theo mô hình của Nho Giáo, thì Mặc Tử bị trục xuất ra khỏi phạm vi quan tâm. Tất cả tinh thần của học thuyết Mặc Gia là biến mất khỏi lịch sử. Từ thời Tần Hán, không còn một cái gì mà chỉ còn lại những yếu tố là có tính chất tri thức và kĩ thuật, rồi biện luận, phép Tam Biểu rồi lí luận Bạch Mã, Phi Mã, rồi Kiên Bạch Dị, ngựa trắng không phải là ngựa, v.v. "Tất cả những thứ như vậy là những tản mát còn sót lại của tư tưởng Mặc Gia và Trung Quốc họ gọi đấy là Biệt Mặc. Thì cái Biệt Mặc không liên quan gì đến Chủ nghĩa Cộng Sản, Chủ nghĩa Xã hội, họ không khai thác được gì ở trong đó. Những cái lí thuyết gốc của Mặc Gia thì họ cũng cố gắng khai thác trở lại. "Còn có một cái nữa mà họ có thể khai thác đó là tư tưởng Pháp Trị, bởi vì ta biết là Pháp Trị cũng đã từng xuất hiện với tư cách là hệ tư tưởng trong lịch sử chính trị Trung Quốc. Các nhà Pháp Trị đã từng có các thành công khá lớn thời nhà Tần hoặc ở những giai đoạn trước đó của một số nước như là nước Vệ, nước Sở, nước Ngụy, v.v nhưng mà tiêu biểu nhất là nước Tần, với mấy ông tể tướng khét tiếng như là Thương Ưởng, rồi như Lý Tư, v.v. Và một trong những người được nhắc đến nhiều vì cũng có kết hợp một phần đối với Nho, nhưng mà cơ bản với Pháp, đó là Quản Trọng. Đó là nhân vật được nhắc đến nhiều trong lịch sử, được đại chúng hóa. "Tóm lại tư tưởng Pháp Trị là một tư tưởng chủ trương sử dụng pháp luật để tổ chức xây dựng xã hội, thế nhưng Pháp gia có quan điểm là luật pháp áp dụng phổ biến, nhưng phổ biến một cách có mức độ. Nghĩa là trừ đối tượng không chịu sự chế định của luật pháp là ông Hoàng đế, thì là người ra luật và người thực hiện luật và tất cả những đối tượng đó, là người mà đã làm Vua thì ban hành luật pháp, cai quản chế định và đặt ra luật pháp, nhưng mà họ lại, nói theo ngôn ngữ luật ph bây giờ, là không thuộc phạm vi chế định của luật pháp. Cho nên vẫn chừa chỗ cho một cái con người đó và họ chỉ yêu cầu thôi, yêu cầu là người làm Vua là phải sáng suốt và đức hạnh, chỉ thế thôi. "Lí thuyết về mẫu người Hoàng đế Anh minh mà Nho gia gọi là Nội Thánh, Ngoại Vương, mẫu hình nhân cách lí tưởng ấy, trong tư cách anh tu tập, anh rèn luyện, anh tự quản, tự kiểm soát này kia, anh đến mức là bậc Thánh, còn anh thực hiện bổn phận xã hội của anh thì gọi là Vương. Thì Nội Thánh Ngoại Vương chính là mô hình nhân cách Hoàng đế, nhưng tất cả những mô hình ấy đã chứng minh qua 2.500 hay 3.000 năm lịch sử là không thể tồn tại được. Và trước đây đã bao nhiêu giấy mực chứng minh rằng đấy cũng chỉ là những không tưởng mà thôi." Nhằm phục vụ ai? Tiếp tục bình luận về bản chất của Chủ nghĩa Xã hội mang màu sắc Trung Quốc, nhà nghiên cứu Trần Ngọc Vương liên kết việc cường quốc đang nổi lên ở châu Á đã phục hồi các tư tưởng trong quá khứ lịch sử với những động thái truyền bá ra quốc tế của Đảng Cộng sản và nhà nước Trung Quốc hiện này, ông đặt câu hỏi chủ thuyết mới mà Trung Quốc đang xiển dương này có vấn đề gì không? Giáo sư Trần Ngọc Vương (phải) nêu quan điểm về CNXH mang màu sắc Trung Quốc "Thế nhưng bây giờ Trung Quốc muốn khai thác lại và muốn khẳng định giá trị văn hóa đặc sắc, rồi tinh thần văn hóa, sự tự tin văn hóa theo lí luận mới, thì họ lại lần lượt phục hồi những giá trị đó," Giáo sư Trần Ngọc Vương nói. "Thời đại Cách mạng Văn hóa Vô sản thì chúng ta biết mười năm ấy, Khổng Tử là đối tượng phê phán một cách cùng cực và họ đã đưa Khổng Tử ra thành một cái chân dung biếm họa và tiêu hủy tất cả những gì họ gọi lại tàn dư thối tha của tư tưởng Phong kiến rồi, nhưng bây giờ những thuộc tính mà người ta vẫn gắn cho Khổng Tử thì một lần nữa lại sống lại và Khổng Tử lại được truyền bá. "Chúng ta biết rằng có 600 đến 700 học viện trên thế giới truyền bá tư tưởng Khổng Tử là kết hợp truyền bá tư tưởng Trung Quốc và họ chủ trương rằng cái đó vì họ xây dựng chính những gì của đất nước họ, của những bậc mà họ tự coi là tổ tiên của họ, thì họ nói là đặc sắc của Trung Quốc thôi. Nhưng mà cái đó về mặt lí luận còn phải bàn cãi và tốn nhiều giấy mực. "Và điều thứ hai là nó phục vụ cho ai? Phục vụ cho ông vua Trung Quốc, người cầm quyền Trung Quốc, rồi dân thượng lưu Trung Quốc, cứ từng bước như vậy. Rồi thì là những người có quan hệ thân tộc với những người cầm quyền, rồi dần dần mới đến đại chúng, có nghĩa trong cái thứ Chủ nghĩa Xã hội ấy không thể có bình đẳng đối với mọi con người được. Cho nên họ mới đặt ra hai giai đoạn. "Giai đoạn thứ nhất gọi là xây dựng một xã hội Tiểu Khang, hài hòa tương đối, sung túc tương đối, cũng giống như ngày xưa người ta nói rằng là xây dựng Chủ nghĩa Xã hội với tư cách là bước đầu của chủ nghĩa cộng sản, thì nó thay lí luận về Chủ nghĩa Xã hội như là giai đoạn đầu của chủ nghĩa Cộng Sản bằng cái khái niệm là xã hội Tiểu Khang. "Còn xã hội kia thì nó lại sống lại cái khái niệm là Đại Đồng hoặc Cộng Sản. "Thế thì có diễn đạt như vậy thì mới thấy được cái Chủ nghĩa Xã hội ấy là của Trung Quốc và cho Trung Quốc và không dành cho người bên ngoài ở Trung Quốc," Giáo sư Trần Ngọc Vương bình luận với BBC Tiếng Việt từ quan điểm riêng. |
Việc Đảng Cộng sản ở Việt Nam chống tham nhũng có làm bộ máy xơ cứng? Câu trả lời là đúng như vậy! Đảng đang đẩy mạnh chống tham nhũng, và chiến dịch này đang mở rộng đến cấp tỉnh trước thềm Đại hội 13. | VN: Đảng chống tham nhũng có làm xơ cứng bộ máy? | Chủ tịch nước, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng được truyền thông Việt Nam nhắc đến nhiều như người lãnh đạo 'công cuộc đốt lò' chống tham nhũng trong đảng và chính quyền Tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng tăng cường tập trung quyền lực để duy trì chế độ bằng các án kỷ luật ngày càng nghiêm khắc và ban hành các quy định kiểm soát cán bộ đảng viên. Mặc dù chiến dịch chống tham nhũng đang mang lại niềm tin cho người dân, nhưng nó cũng hạn chế tính tự chủ, độc lập tương đối của các địa phương, nhất là cấp tỉnh, thành phố trong việc có thêm quyền lực qua phân cấp, phân quyền để chủ động và mạnh dạn thực thi chính sách phù hợp hơn với thực tế địa phương và thích ứng với chuyển đổi sang kinh tế thị trường. VN: Kiểm soát quyền lực trước hội nghị 11 VN: Thế lưỡng nan trong chống tham nhũng của ĐCS VN níu giữ hay sẽ thay mô hình Xô Viết? Thiếu cơ chế cần thiết giám sát quyền lực Chính quyền cấp tỉnh, thành phố có tổ chức bộ máy quản lý như ở trung ương nhưng thu nhỏ. Tổ chức đảng có bí thư, ban thường vụ, một số ban tham mưu. Bộ máy chính quyền có hội đồng nhân dân và uỷ ban nhân dân với các phòng chức năng… Để đáp ứng các đòi hỏi từ thực tế quá trình chuyển đổi sang kinh tế thị trường quyền lực đã được phân cấp và phân chia nhiều hơn cho các địa phương, đặc biệt cấp tỉnh. Về lý thuyết, lãnh đạo chính quyền địa phương phần lớn được sinh ra và trưởng thành từ cơ sở, bởi vậy họ sẽ phản ứng sát thực tế tình hình cụ thể và kịp thời hơn khi áp dụng các chính sách chung cho cả nước của đảng và nhà nước, thậm chí họ có thể thử nghiệm các chính sách đặc thù, kiểu 'vượt rào' thời bao cấp, mà trung ương không thể nắm bắt cụ thể được. Hơn thế, người ta hy vọng khi có được nhiều quyền hơn, các lãnh đạo sẽ có thêm dư địa để tạo môi trường thuận lợi cho việc sinh sống và kinh doanh của người dân và doanh nghiệp, thúc đẩy địa phương phát triển. Thực tế trái ngược với dự tính, trong tình hình 'thượng bất chính', được 'dung túng' bởi các đường dây bảo trợ chính trị từ trung ương, các quan chức chính quyền địa phương đã lạm dụng quyền lực để chia chác đất đai, khai thác cạn kiệt tài nguyên, khoáng sản, tham ô tài sản công… Các hoạt động này hoặc là công khai nhân danh lợi ích địa phương, hoặc dưới chiêu bài vận dụng trong quá trình chuyển đổi sang thị trường, hoặc 'lách' luật pháp vốn đang thiếu, chồng chéo, lạc hậu và đang sửa đổi. Hậu quả tham nhũng là không tránh khỏi, nghiêm trọng và tràn lan. Ở nhiều tỉnh, thành phố, huyện… sự tha hoá quyền lực của chính quyền địa phương khiến nhiều nơi trở thành 'lãnh địa riêng' cho tham nhũng hoành hành. Tuy nhiên, cơ chế hiện tại kiểm soát quyền lực của đảng đã lạc hậu, giáo điều, lấy tập trung quyền lực để chống lại tha hoá quyền lực. Các hình thức xử lý nội bộ khép kín, dựa trên tinh thần đồng chí nể nang, phê và tự phê bình mang tính hình thức, đề cao ý thức hệ xã hội chủ nghĩa hay kêu gọi nêu gương đạo đức, lối sống… đã tỏ ra không còn thích hợp với các hoạt động của doanh nghiệp và người dân trong quá trình chuyển đổi sang cơ chế thị trường. Chống tham nhũng 'mang tính chính trị' Có ý kiến đặt câu hỏi về việc liệu chống tham nhũng của đảng cộng sản Việt Nam thời gian qua tới hiện nay có mang tính chất và màu sắc chính trị hay không Việt Nam chống được tham nhũng với thể chế này? Xử VN Pharma: Viện Kiểm sát và Bộ Y tế bất đồng Việt Nam ‘thực ra đã có lực lượng đối lập’ Chống tham nhũng mang tính chính trị. Đảng đã thận trọng thực hiện phương châm 'đánh chuột không làm vỡ bình'. Tuy nhiên, tình hình các cán bộ lãnh đạo địa phương 'tha hoá', tham nhũng là đáng báo động khiến Đảng phải kiên quyết 'ra tay' để tái tập trung quyền lực. Hơn thế, càng gần đến Đại hội đảng toàn quốc 13 và đại hội các cấp, thì việc TƯ Đảng rà soát nhân sự và mở rộng chiến dịch chống tham nhũng phần nào thể hiện chủ trương này. Theo Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, từ đầu nhiệm kỳ khoá 12 của Đảng, tháng 1/2016 đến nay, hàng nghìn cán bộ lãnh đạo đảng, trong đó hơn 70 cán bộ, đảng viên thuộc diện Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý đã bị thi hành kỷ luật đảng. Trong đó có hai nguyên bí thư thành phố Hồ Chí Minh - ông Đinh La Thăng bị truy tố và nguyên bí thư Đà Nẵng - ông Nguyễn Xuân Anh bị cách chức. Những án kỷ luật được cho là chưa từng có trong lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong đầu tháng 9/2019 có 4 cán bộ trong Ban Thường vụ Tỉnh ủy Đồng Nai bị kỷ luật, trong đó có 3 người bị cách chức, gồm cả Trưởng ban nội chính và Giám đốc công an tỉnh. Cũng trong tháng 9, theo kết luận tại kỳ họp thứ 38, Ban thường vụ tỉnh ủy và Ban cán sự đảng UBND tỉnh Khánh Hòa đã vi phạm các quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước trong nhiều vấn đề kinh tế và công tác lãnh đạo, chỉ đạo. Trong đó, nhấn mạnh rằng ông Bí thư Bí thư Tỉnh ủy đã vi phạm đến mức phải xem xét kỷ luật. Chính quyền địa phương, nhất là cấp tỉnh, thành phố có vai trò quan trọng trong quá trình tập trung quyền lực của đảng. Đó không chỉ là nơi triển khai áp dụng, thực nghiệm các chính sách chung vào điều kiện cụ thể, mà còn là nơi có số đại biểu đông đảo tham dự đại hội Đảng toàn quốc, quyết định để bầu ra Ban Chấp hành trung ương và Bộ chính trị - cơ quan quyền lực tập trung cao nhất của Đảng Người dân bình thường thì chỉ quan tâm đến việc Đảng sẽ xử tất cả các quan tham dù đương chức hay về hưu, dù chức cao hay chức thấp, ở cấp trung ương hay địa phương và họ nghi ngờ những vụ án có sự điều tra kéo dài và không minh bạch, công khai. Tuy nhiên, Đảng luôn cân nhắc sao cho chiến dịch chống tham nhũng, kỷ luật cán bộ đảng ở địa phương cũng phải hướng tới mục tiêu tái tập trung quyền lực của đảng. Tái tập trung quyền lực làm 'xơ cứng bộ máy' Có trường hợp bị cáo là cựu quan chức trung cao đào thoát sau đó trở về "tự nguyện trình diện và tự thú" đã được đưa ra xét xử Tái tập trung quyền lực được củng cố rõ nhất bởi các quyết định của Đảng. Cùng với Nghị quyết Trung ương 4 khoá 12, các quyết định của Đảng như Nghị quyết 244 không cho phép Trung ương (TƯ) đề cử nếu không có sự giới thiệu của Bộ Chính trị, Quyết định 30-QĐ/TW về việc TƯ quyết định hình thức kỷ luật theo quyết định kỷ luật của Bộ Chính trị, các Quy định số 89 và 90 về tiêu chuẩn chức danh, tiêu chí đánh giá cán bộ, và mới đây nhất là Quy định 205 về việc kiểm soát quyền lực trong công tác cán bộ và chống chạy chức, chạy quyền… đang thể hiện quyết tâm của Đảng, đặc biệt tập trung vào công tác cán bộ. Sau khi có cải cách tổ chức, tinh giản bộ máy của Bộ Công an và Bộ Quốc phòng, nay Đảng Cộng sản chuyển nỗ lực và mở rộng quá trình này đến các địa phương, đặc biệt là cấp tỉnh, thành phố thông qua việc sử dụng chiến dịch chống tham nhũng đang diễn ra để điều tra và trừng phạt các quan chức địa phương. Chiến dịch này đã làm giảm nạn tham nhũng, nhưng nó lại chính là một trong những nguyên nhân làm bộ máy hành chính xơ cứng, mà một trong những biểu hiện là tình trạng 'trên nóng dưới lạnh'. Chống tham nhũng làm thay đổi động lực của các lãnh đạo cấp địa phương, khiến họ đang né tránh hoặc trì hoãn triển khai chính sách một cách chủ động vì sợ bị kỷ luật đảng, thậm chí bị khai trừ khỏi đảng, bị cách chức hoặc hậu quả pháp lý. Nếu quan điểm của Đảng Cộng sản cho rằng việc duy trì chế độ chuyên chế phụ thuộc nhiều vào sự kiểm soát tập trung hơn là vào quyền tự chủ và việc thực thi chính sách ở cấp địa phương, thì hậu quả sẽ làm triệt tiêu cơ chế phản hồi kịp thời và đúng đắn từ các cấp thấp hơn trong chính quyền, người dân và doanh nghiệp. Các chính sách áp đặt từ trung ương dựa vào cơ chế kiểm soát hành chính để buộc các cán bộ lãnh đạo địa phương 'tuân thủ trung ương và tuyệt đối trung thành với đảng' là tốn kém và ít hiệu quả. Ngoài ra, nó sẽ hạn chế động cơ và cơ hội của các quan chức địa phương mạnh dạn và sáng tạo áp dụng các chính sách chung vào điều kiện cụ thể, điều vốn mang đến sự thay đổi chính sách từ dưới lên để tạo ra sự thích nghi với sự chuyển đổi sang kinh tế thị trường. Tái tập trung quyền lực ở các tỉnh, thành phố đang gây nên sự thiếu kết nối giữa các nhà lãnh đạo địa phương và trung ương, căn bệnh 'xơ cứng' đã từng là tai họa đối với mô hình thể chế Xô Viết trước kia. Việc ngăn chặn căn bệnh này sẽ đòi hỏi trước hết có sự thay đổi đáng kể trong quan điểm cải cách của Đảng, mà trước hết cần đặt cải cách thể chế kinh tế gắn với cải cách thể chế chính trị. Trong đó, một mặt, cần thiết phải giảm thiểu 'mức độ và cường độ' đảng trị bằng cách tăng cường quá trình xây dựng nhà nước pháp trị dựa trên nền tảng quyền con người và quyền công dân được quy định trong Hiến pháp 2013. Mặt khác cần tạo ra các nguyên tắc thị trường sao cho có thể vận hành dễ dàng để người dân và doanh nghiệp hoạt động thuận lợi mà không cần phải xin phép các lãnh đạo đảng, chính quyền. Bài viết phản ánh quan điểm riêng của tác giả, nguyên Chủ nhiệm Khoa Chính sách Công, Học viện Chính sách & Phát triển, Bộ Kế hoạch & Đầu tư Việt Nam. |
Kỹ nghệ xe hơi - thường được xem là đồng hồ đo kinh tế thế giới - đang có nguy cơ lún sâu vào suy thoái với nhu cầu tiêu thụ lẫn lợi nhuận đều đi xuống. | Dịp để kỹ nghệ xe hơi thay máu? | Hậu quả là các xưởng đóng cửa, dây chuyền sản xuất cắt giảm, công nhân mất việc và cổ phiếu các hãng xe sụt giảm. "Chúng tôi không ngờ thị trường đi xuống nhanh như vậy,'' Trưởng bộ phận thị trường ở Âu Châu của Toyota Motor, Thierry Dombreval nói. Tuy vậy giám đốc các hãng xe nói với BBC họ nghĩ rằng qua cơn suy thoái này kỹ nghệ xe hơi sẽ mạnh hơn bao giờ hết. "Nói theo thuật ngữ lái xe, khi đến một khúc quanh ta không nhìn vào khúc quanh mà ta phải nhìn vị trí chiếc xe sẽ chạy đến sau đó,'' Chủ tịch phụ trách thị trường của BMW, Ian Robertson giải thích. 'Cái đau trước mắt' Nhưng trước mắt phải chuẩn bị cho năm 2009 mà dự kiến còn xấu hơn năm nay. "Khách hàng lệ thuộc vào khả năng tài chính của họ nên khủng hoảng sẽ tác động đến mọi thị trường,'' Chủ tịch và Giám đốc điều hành của Ford ở Âu Châu, John Fleming nói. Ba hãng lớn ở Detroit, Hoa Kỳ - General Motors (GM), Ford và Chrysler - mới đây nhận được $25 tỉ USD trợ giúp của chính phủ và có thể còn phải xin thêm. Các nhà làm xe ở Âu Châu cũng đang tính cầu viện chính phủ của họ. 'Trời lại sáng' Nhưng các giám đốc trong kỹ nghệ xe hơi tin rằng 'sau cơn mưa trời lại sáng', họ nhìn thấy không chỉ ánh sáng cuối đường hầm mà còn có thể là vàng khối. Chủ tịch Bentley Motors, Franz-Josef Paefgen, nói ông ''rất lạc quan'' mặc dù kể từ mùa Xuân lượng bán ra của loại xe hạng sang này giảm khoảng 1/3. "Mặc dù chúng tôi đang ở trong thời điểm khó khăn, thị trường đi xuống, nhưng chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần.'' Ông Paefgen giải thích dù không bán được nhưng Bentley sản xuất nhiều xe hơn là cách đây 5 năm. Số xe Bentley bán ra tăng từ khoảng 1.000 chiếc/năm lên khoảng 10.000 chiếc trong giai đoạn 2003-2007. Ông Paefgen tin tưởng, ''Chúng tôi sẽ bán được trở lại. Chúng tôi tiếp tục đầu tư vào sản phẩm mới. Chúng tôi đang bỏ tiền ra nhiều nhất kể từ khi Volkswagen mua Bentley cách đây 10 năm." Jim Wright, Phó Chủ tịch xe hạng sang Infiniti của Nissan vốn vừa vào thị trường Âu Châu cũng nhìn đường dài. Ông Wright tin rằng một khi kinh tế hồi phục người ta sẽ tiêu thụ xe nhiều trở lại. Thị trường Mỹ Các kinh tế gia và chuyên gia trong ngành tin rằng giá dầu xuống sẽ giúp cho kỹ nghệ xe hồi phục. Giá dầu sẽ ở vào khoảng $60/thùng trong năm 2009 và đến cuối năm xuống còn $50, theo tiên đoán của các chuyên gia ở Deutsche Bank. Nhờ vậy kỹ nghệ xe hơi ở Mỹ có thể nhẹ gánh một tí bởi vì giá nhiên liệu rẻ sẽ làm chậm lại tiến trình chuyển sang xe nhỏ ít hao xăng hơn. Trong ngắn hạn các hãng như GM, Chrysler và Ford có thời gian để bán đi thế hệ xe ngốn nhiều xăng, cũng như thời gian thay đổi chiến lược sản xuất. Tân Tổng Giám đốc Điều hành của Rolls-Royce Motor Cars, Tom Purves, người trông coi chi nhánh của BMW ở Bắc Mỹ trong gần 10 năm qua, tin rằng thị trường xe ở Mỹ sẽ nhanh chóng hồi phục. "Thị trường Mỹ là thị trường có phản ứng nhất thời. Nó lên hay xuống nhanh hơn và khách hàng phản ứng ngay tức khắc vì thị trường được tổ chức và vận hành tốt.'' Nhu cầu tăng nhanh Mitsuo Kinoshita, Phó Chủ tịch của Toyota Motor Corporation, cũng tin tưởng rằng nhu cầu sẽ lên trở lại trong trung và dài hạn. "Mọi người trên thế giới cần xe để di chuyển và tình trạng xấu của tài chính thế giới hiện nay không làm thay đổi thực tế đó," ông nói. Dieter Zetsche, Chủ tịch ban quản lý của Daimler và Mercedes Cars, đồng ý. "Có nhiều khảo cứu cho thấy phải mất 120 năm để phân phối 800 triệu chiếc ra trên thế giới nhưng chỉ cần thêm có 30 năm để tăng gấp đôi con số này.'' "Nếu đúng vậy thì giai đoạn tốt nhất đang chờ trước mặt chúng tôi,'' ông Zetsche nói. Even Fritz Henderson, Giám đốc Vận hành của công ty đang thua lỗ GM, tỏ ra lạc quan, "Chúng tôi vẫn nghĩ viễn ảnh lâu dài là rất hấp dẫn.'' Ông Robertson nói thị trường xe hơi rất bền bỉ: "Sự thay đổi xảy ra nhanh không ngờ - con đường độc đạo ai cũng muốn nhanh chóng nhảy vào nay đang đi xuống.'' ''Nhưng chúng tôi phải nhắc nhở nhau rằng chiều ngược lại cũng có thể xảy ra nhanh không kém.'' Thị trường mới Vì vậy các chuyên gia tiên đoán kỹ nghệ xe hơi trên thế giới, về lâu về dài, còn phát triển nhiều nhưng không trong một trật tự thường thấy lâu nay. Trong tương lai xe bán chạy nhất không phải ở Âu Châu hay Hoa Kỳ mà là tại các thị trường đang lên như Trung Đông, Trung Quốc và Ấn Độ. "Nguyên tắc của chúng tôi là làm ra xe ở nơi nào có nhu cầu và nhu cầu chính bây giờ là tại các thị trường đang lên,'' ông Kinoshita của Toyota nói. Như vậy tuy 'vàng khối ở cuối đường hầm' nhưng không dành cho các nhà sản xuất và phân phối ở Hoa Kỳ hay Âu Châu, là hai nơi đang làm ra nhiều xe hơi nhất hiện nay. Nguy cơ đóng cửa và công nhân mất việc tại hai nơi đó là rất thật và có thể kéo dài vĩnh viễn. Nhưng ông Zetsche của Daimler và Mercedes Cars nói, ''Dù nhiều công ty phải sát nhập, thậm chí biến mất luôn, họ sẽ được thay thế bởi các nhà làm xe ở Trung Quốc và Ấn Độ.'' |
Mặt trời đã bắt đầu lặn xuống mặt biển ánh đỏ báo cho chúng tôi biết là chúng tôi đã nấn ná đạp xe quá lâu trên đảo Ninoshima tại vịnh Hiroshima, Nhật Bản. Không chắc chắn về việc rời bến của chuyến phá cuối cùng đi vào đất liền, chúng tôi đứng lại hỏi ở một quán bên đường. Việc này làm nhiều người lo lắng vì chuyến phà sắp rời bến. | Người Nhật lịch thiệp nhất thế giới? | Đảo Ninoshima ở Hiroshima (Ảnh: Angeles Marin Cabello) “Các anh sẽ kịp nếu đi theo đường tắt” một người bước ra ngoài nói, anh chỉ về phía một con đường hẹp đi lên đồi. Do trời đang tối đi rất nhanh nên chúng tôi rất nghi ngại nhưng rồi cũng đạp xe lên dốc. Khi nhìn quanh chúng tôi ngạc nhiên thấy anh bạn vừa mới gặp chạy bộ sau chúng tôi với một khoảng cách tế nhị để đảm bảo chúng tôi không bị lạc đường, và chỉ quay lại khi bến cảng xuất hiện ở cuối dốc. Việc làm tử tế ngẫu nhiên của anh giúp chúng tôi tới phà sớm vài phút. Đó là một trong những trải nghiệm đầu tiên với omotenashi, thường được dịch là “sự mến khách Nhật Bản”. Thực tế nó là sự kết hợp của sự lịch thiệp hết sức tinh tế với khát khao giữ hòa thuận và tránh xung khắc. Omotenashi là một cách sống ở Nhật. Người bị cảm lạnh mang khẩu trang để tránh lây sang người khác. Người láng giềng đưa hộp bột giặt bọc gói như quà tặng trước khi bắt đầu việc xây dựng, ý là để bạn giặt quần áo vì thể nào cũng sẽ có bụi bậm. Nhân viên các cửa hàng và quán ăn cúi gập chào đón bạn với câu nồng nhiệt irasshaimase (xin chào quý khách). Khi trả lại tiền thừa, họ đặt một tay dưới tay bạn để tránh rơi xu. Khi bạn rời tiệm, không có gì là bất thường khi họ đứng ở lối ra và cúi tiễn chào cho tới khi bạn đi khuất. Kể cả máy móc cũng thực hiện omotenashi. Cửa xe taxi tự động mở khi bạn tới gần và găng tay trắng đồng phục của lái xe không chờ đón tiền boa. Thang máy xin lỗi khi làm bạn phải đợi lâu, và khi bạn vào nhà vệ sinh nắp bệ ngồi tự động bật lên. Biển báo trên đường ‘có công trường phía trước’ vẽ hình một công nhân xây dựng cúi chào rất ngộ nghĩnh. Hàng xóm tặng hộp bột giặt được bọc gói đẹp đẽ (Ảnh: MIXA/Alamy) Trong văn hoá Nhật, người càng là người lạ trong một nhóm nào đó thì càng được đối xử lịch thiệp, đó là vì sao người nước ngoài (gaijin, nghĩa là người ngoài) không thể không ngỡ ngàng thấy mình được quá ưu đãi. “Điều này vẫn làm tôi ngạc nhiên sau 9 năm ở đây,” Carmen Lagasca giáo viên tiếng Tây Ban Nha nói. “Người ta cúi chào khi ngồi cạnh bạn trên xe buýt, và lại cúi chào khi đứng dậy. Lúc nào tôi cũng thấy cái gì mơi mới.” Nhưng omotenashi vượt trên cả việc đối xử tốt với khách; nó thấm sâu và lan tỏa ở mọi cấp bậc của cuộc sống hàng ngày và được giáo dục từ khi còn trẻ thơ. Người Nhật học phép lịch sự từ một câu tục ngữ cổ (Ảnh: Alexander Spatari/Getty) “Nhiều người trong chúng tôi lớn lên với một câu tục ngữ,” Noriko Kobayashi, giám đốc công ty du lịch DiscoverLink Setouchi với mục tiêu tạo công việc, gìn giữ di sản địa phương và phát triển du lịch ở Onomichi, tỉnh Hiroshima, nói. “Câu tục ngữ đó là ‘Sau khi ai làm điều gì tốt với ta thì ta nên làm điều gì đó tốt cho người đó. Nhưng sau ai khi làm điều gì xấu với ta, ta không nên làm điều gì xấu với người đó,’ tôi nghĩ rằng suy nghĩ đó làm chúng tôi lịch thiệp trong cư xử.” Vậy tất cả sự lịch thiệp đó ở đâu mà ra? Theo Isao Kumakura, giáo sư danh dự ở viện nghiên cứu của Bảo Tàng Quốc Gia Dân Tộc Học ở Osaka thì phần lớn phép xã giao của Nhật bắt nguồn từ lễ nghi chính thức của nghi thức dùng trà và võ thuật. Thực tế là danh từ omotenashi, có nghĩa “tinh thần phục vụ”, là xuất phát từ nghi thức dùng trà. Chủ nhà cố gắng hết sức để tạo không khí thích hợp để chiêu đãi khách, lựa chọn những bát, hoa và đồ trang trí phù hợp nhất mà không mong đợi bất kỳ điều gì từ khách cả. Khách biết chủ rất vất vả, đền đáp bằng cách thể hiện lòng biết ơn vô vàn. Cả hai bên tạo ra một không khí hòa hợp và tôn trọng, xuất phát từ lòng tin là cái tốt lành chung cho nhiều người phải đi trước nhu cầu riêng tư. Người địa phương cúi gập chào đón bạn và niềm nở nói irasshaimase (xin chào) (Ảnh: Wayne Eastep/Getty) Cũng tương tự như vậy, lịch thiệp và thông cảm là những giá trị cốt lõi của Bushido (Hiệp sỹ đạo) tức quy tắc đạo đức của samurai. Quy tắc tinh vi này, tương tự như phong cách hiệp sĩ thời trung cổ, không những chỉ chi phối danh dự, kỷ luật và đạo đức, mà còn cả cách làm đúng đắn mọi việc từ bắn cung đến pha trà. Lời giáo huấn dựa vào thiền của phong cách trên đòi hỏi biết làm chủ cảm xúc, tĩnh tâm và tôn trọng người khác kể cả kẻ thù. Bushido là nền tảng cho quy tắc cư xử nói chung trong xã hội. Ở Nhật Bản sự lịch thiệp lan tỏa đến mọi mức độ của cuộc sống hàng ngày và được dạy bảo từ thuở còn thơ (Ảnh: Angeles Marin Cabello) Điều kỳ diệu khi tiếp xúc với biết bao điều lịch thiệp là nó có tính dễ lây như bệnh sởi. Chẳng bấy lâu mà bạn cảm thấy mình cư xử tốt hơn, nhẹ nhàng hơn, có ý thức trách nhiệm hơn, giao nộp ví người khác đánh rơi cho cảnh sát, mỉm cười khi nhường đường cho các lái xe khác, không vứt rác bừa mà mang rác về nhà và không bao giờ nói to (hoặc xỉ mũi) nơi công cộng. Sẽ tuyệt vời không nếu mỗi người thăm Nhật mang một chút omotenashi về nhà và phân phát ra xung quanh? Hiệu ứng làn sóng có thể lan tràn khắp thế giới. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Travel |
Năm 2008 hứa hẹn với Trung Quốc chỉ một sự kiện lớn - nhưng thay vì một, nước này lại có tới bốn. | Trung Quốc 2008: năm nhiều biến động | Ban đầu, người ta cho rằng cả năm 2008 sẽ chỉ là về Thế Vận hội Bắc Kinh - sự kiện thể thao trọng đại mà nước này đã phải bỏ ra hơn 10 năm để chuẩn bị. Tuy nhiên, vào tháng Ba, sự kiện quan trọng đầu tiên xảy ra, mặc dù chẳng có gì liên quan đến thể thao. Tại thủ đô Lhasa của Tây Tạng, các vị sư sãi đã biểu tình nhân dịp kỷ niệm ngày đức Dalai Lama trốn đi sống lưu vong năm 1959. Các cuộc biểu tình này dâng lên cao trào, tạo ra biến động lớn nhất tại Tây Tạng trong hơn 20 năm. Những cuộc biểu tình làm cho người ta thấy được sự khác biệt lớn giữa Trung Quốc và phương Tây trong cái nhìn về Tây Tạng. Đối với Trung Quốc, Tây Tạng là một phần không thể tách rời của đất nước, là một nơi được chuyển đổi từ thời phong kiến lạc hậu sang xã hội bình đẳng hơn. Nhiều người phương Tây thì coi Tây Tạng là nơi bị một đất nước thù nghịch chiếm đóng và đàn áp, nơi người dân Tây Tạng bị khước từ quyền được tự do thờ phượng. ‘Thế kỷ nhục nhã’ Những chỉ trích của phương Tây đối với các hành động của Trung Quốc tại Tây Tạng đã động chạm đến một điểm nhạy cảm ở Trung Quốc. Tại đây, người dân lớn lên được dạy dỗ về cái gọi là “thế kỷ nhục nhã” - là thời gian từ thế kỷ 19 đến thế kỷ 20, khi mà Trung Quốc bị nhiều triều đại phong kiến và các cường quốc phương Tây khai thác. Thế nên năm nay, nhiều người TQ tin rằng phương Tây đang tìm cách lấy đi Tây Tạng khỏi đất nước của họ, làm cho họ bị nhục nhã thêm một lần nữa. Theo sau các cuộc biểu tình tại Tây Tạng là những vụ phản đối dọc theo hành trình rước đuốc, từ Paris tới London. Một số người tại Trung Quốc cho rằng phương Tây đang làm mọi điều có thể để phá hoại Olympics Bắc Kinh. Vào lúc 2h28 chiều ngày 12/5, sự kiện lớn thứ hai xảy ra, và bầu không khí thù nghịch thay đổi ngay lập tức. Một trận động đất mạnh xảy ra tại tỉnh Tứ Xuyên ở miền trung Trung Quốc, làm hơn 80 ngàn người thiệt mạng. Đây là thiên tai tồi tệ nhất tại Trung Quốc trong 30 năm qua. Sự kiện này cho thấy một hình ảnh khác, nhân ái hơn tại một đất nước vốn lâu nay chỉ tập trung mưu cầu tiền bạc. Chính phủ Trung Quốc được khen ngợi đã có phản ứng nhanh, trong khi cho phép các phóng viên vào tường thuật về mức độ thiệt hại thực sự. Lần đầu tiên, nhiều người ở thế giới bên ngoài cảm thấy thông cảm với Trung Quốc - và những thái độ thù ghét sau việc TQ đàn áp biểu tình Tây Tạng dần dần giảm đi. Chiến thắng Thế Vận hội Ba tháng sau đó, sự kiện lớn thứ ba xảy ra, là Thế Vận hội. Vào lúc 8h tối ngày 8 tháng Tám, sân vận động Olympics rung chuyển với màn bắn pháo hoa khai mạc Thế Vận hội. Trung Quốc cũng thở phào khi tất cả các nước họ mời tham dự Olympics đều có mặt. Cho dù TQ bị cáo buộc vi phạm nhân quyền và kiểm soát truyền thông, không nước nào tẩy chay hay bỏ Olympics. Người quyền lực nhất thế giới, Tổng thống George W Bush, thậm chí còn tới dự lễ khai mạc. Cho dù có lo ngại về các vụ đánh bom, phản đối hay tình trạng ô nhiễm, Thế Vận hội vẫn là một thành công. Trung Quốc thậm chí còn giành nhiều huy chương vàng hơn bất cứ nước nào. Hết là nạn nhân? Các vụ biểu tình tại Tây Tạng vào đầu năm cho thấy Trung Quốc vẫn coi họ là một nạn nhân. Tuy nhiên, cũng khó có thể tiếp tục coi mình là nạn nhân trong khi toàn thế giới tới nhà anh dự tiệc và chứng kiến anh chiến thắng. Do đó, người ta phải cân nhắc lại não trạng về việc tự nhận là nạn nhân. Một người đến xem Olympics, là Trương Phong, nói: “Nhờ có Olympics mà rất nhiều người chưa bao giờ tới TQ giờ đây biết tới chúng tôi. Chúng tôi sẽ nói với thế giới là đất nước TQ của chúng tôi là tuyệt vời nhất”. Quan điểm này được củng cố thêm vào tháng sau đó, khi Trung Quốc có người đầu tiên đi trên vũ trụ. Bức hình phi hành gia Trác Chí Cương vẫy cờ Trung Quốc trong vũ trụ có thể được coi là một trong những hình ảnh mang tính biểu tượng nhất cho Trung Quốc năm 2008 - khoảnh khắc mà tham vọng của nước này vượt ra khỏi trái đất. Suy thoái Đề phòng trường hợp mọi người quá ngất ngây men chiến thắng, sự kiện thứ tư đã xảy ra - là cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu. Kể từ năm 1978, tăng trưởng kinh tế của TQ gắn liền với thế giới bên ngoài, đặc biệt là nhờ lĩnh vực xuất khẩu. Đó cũng là lý do mà cuộc khủng hoảng tài chính lần này là quá nguy hiểm đối với Trung Quốc. Nếu phương Tây không có khả năng mua hàng, Trung Quốc sẽ không thể bán được nhiều sản phẩm. Giáo sư Lưu Cẩn từ trường kinh doanh Bắc Kinh nhận xét: “Tôi cho rằng người Trung Quốc nên rất lo lắng về tương lai. Nhu cầu trên toàn thế giới đã giảm, do đó hàng xuất khẩu của TQ không thể bán được”. Hàng ngàn nhà máy tại miền nam Trung Quốc đã phải đóng cửa. Tình trạng thất nghiệp và bạo loạn gia tăng. Chính phủ phải cắt lãi suất và tuyên bố có các biện pháp hỗ trợ lớn nhằm giúp nền kinh tế phát triển. Có lẽ cái nhìn về Thái Bình Dương có thể cho thấy hướng đi của Trung Quốc trong năm 2009. Đường chân trời trên Thái Bình Dương luôn có các chuyến tàu chở hàng nối đuôi nhau. Càng nhiều tàu cho thấy công việc kinh doanh tại Trung Quốc càng bận rộn, và như thế, kinh tế nước này sẽ khá hơn. Thế giới giờ đây sẽ theo dõi xem cuộc khủng hoảng tài chính sẽ tác động tới nền kinh tế lâu nay phát triển nhanh của Trung Quốc như thế nào. |
Hệ thống giáo dục Singapore đào tạo ra sinh viên giỏi, thi điểm cao nhưng tiềm ẩn sự bất bình đẳng xã hội, như Claudia Jardim của BBC Brasil tìm hiểu: | Giáo dục Singapore: Điểm cao nhưng áp lực lớn | Singapore đạt vị trí số 1 trong bảng xếp hạng Pisa của OECD đánh giá học sinh từ 75 nước Lịch trình hàng tuần của Jack hoàn toàn kín mít. Và nó sẽ như thế cho đến hết tháng. Vào thứ Hai, đồng hồ báo thức của cậu bé đổ chuông lúc 6 giờ sáng. Vào lúc 7h30 sáng, cậu bé 12 tuổi đã phải sẵn sàng ngồi vào bàn làm toán. Vào các ngày thứ Ba, sau giờ học tiếng Quan thoại, Jack được nghỉ ngơi 45 phút theo đúng lịch trên đồng hồ. Giờ nghỉ khác diễn ra vào thứ Sáu từ 4:50 đến 5:15 chiều. Học Toán, Khoa học, Quan thoại và tiếng Anh thì rơi vào thứ Bảy. Nhưng đây hóa ra là ngày ít bận rộn hơn so cả với lịch học của cậu Jack, vì thứ Bảy có có tới hai tiếng nghỉ giải lao. Nhưng sang Chủ Nhật, lịch học 'căng như dây đàn' lại tiếp tục và chỉ kết thúc vào lúc 9 giờ tối, khi Jack đi ngủ. Học hành khổ sở Jack và hàng ngàn trẻ em khác đã chấp nhận nhịp sống này để chuẩn bị cho kỳ thi cuối cấp tiểu học ở Singapore, đảo quốc có 5,8 triệu dân. "Con tôi thường không phàn nàn gì vì thời gian biểu của cháu không quá dày đặc như của các trẻ em khác", mẹ của Jack, một nhân viên ngân hàng 42 tuổi tên là Sheryl Iow cho hay. "Cứ mỗi khi tôi nói chuyện với các phụ huynh khác là tôi cảm thấy rằng cần phải mua nhiều sách học hơn cho con trai mình," The average starting monthly salary for teachers in Singapore ranges from $1,600 to $3,500. Singapore có một trong những hệ thống giáo dục được ngưỡng mộ nhất trên thế giới. Học sinh nước này đứng đầu các kỳ thi PISA do Tổ chức Hợp Tác và Phát triển Kinh tế (OECD) thực hiện ở 75 quốc gia để đánh giá thành tích trong các môn toán học, khoa học và môn đọc. Ưu tiên điểm thi đến mấy đời con cháu VN-Australia: tiến triển mạnh nhất là giáo dục Tiến sỹ VN 'đủ số chỉ thiếu chất' Thành quả tốt của một quốc gia có được là do nhiều yếu tố, gồm cả việc quan chức chính phủ đã được đào tạo ra từ các trường đại học tốt nhất thế giới. Sứ mệnh của bộ máy hành chính cũng được xác định rõ ràng: biến Singapore trở thành một trong những quốc gia giàu nhất, phát triển nhất và có nền giáo dục tốt nhất hành tinh. Được trả lương cao Một yếu tố khác thúc đẩy Singapore lên bảng xếp hạng cao đó là trình độ cũng cao của giáo viên, theo như lời Clive Dimmock. Ông là một chuyên gia từ Đại học Glasgow được mời tham gia một chương trình đào tạo lãnh đạo của Viện Giáo Dục Quốc gia Singapore. Mức lương trong ngành giáo dục cũng cạnh tranh không kém so với với các ngành công nghệ và tài chính, nhằm thu hút các sinh viên đã tốt nghiệp từ đại học danh tiếng. Mức lương khởi điểm trung bình cho họ khi nhận việc là từ 1.800 đến 3.300 đôla mỗi tháng và giáo viên cũng nhận được thêm giờ và tiền thưởng thêm . Singapore cũng dành khoảng 20% ngân sách của chính phủ cho giáo dục. "Họ có công nghệ, phòng thí nghiệm và tủ sách tuyệt vời", ông Dimmock giải thích. Đi lên từ quá khứ nghèo nàn và mù chữ Học sinh Singapore thường học thêm để luyện thi Singapore đã từng là một trong những nước nghèo nhất châu Á. Năm 1965, khi được tác khỏi Malaysia, ở Singapore chỉ có giới tinh hoa được học hành, còn một nửa dân số không biết chữ, theo số liệu của chính phủ. Anh: Mở trường và học không sách giáo khoa Việt Nam và cải cách sách giáo khoa Lương hưu cô giáo 'thấp mạt hạng' là bất công Đất nước này cũng thiếu nguồn tài nguyên thiên nhiên như dầu mỏ. Vì vậy họ đã tập trung đầu tư vào nguồn nhân lực. Singapore có hệ thống chính quyền độc đoán, kiềm chế một số quyền tự do cơ bản. Sự vâng lời được cho là để đảm bảo an sinh xã hội và hạnh phúc. Triết lý này cũng là một yếu tố quan trọng trong hệ thống giáo dục. Các trường học ưu tú Cảm giác rằng bạn luôn bỏ lỡ thứ gì đó - được gọi là kiasu - tác động nhiều đến tâm lý của người dân. Bà Dawn Fung, một cựu giáo viên giải thích rằng việc lo lắng là gánh nặng tâm lý cho cho trẻ em và gia đình vì họ sợ các em sẽ không đạt được điểm tốt. Để vào được trường học tốt và đại học tốt nhất, bọn trẻ phải chuẩn bị từ sớm cho các cuối kỳ tiểu học, được gọi là PSLE, kỳ thi quyết định loại trường trung học các em theo học. "Cuộc đua bắt đầu khi trẻ em lên hai," bà Fung nói. Đây là một hệ thống cạnh tranh nên hầu hết trẻ em ở Singapore đi học thêm và có người dạy kèm. Sheryl Iow, mẹ của Jack, chi tương đương 700 đô la một tháng cho những buổi học riêng cho con của mình. Nghề gia sư, dạy thêm là ngành có lợi nhuận cao, có giá trị gần 750 triệu đô la, theo tờ Strait Times. Tuy nhiên, hiện ở Singapore có cuộc tranh luận về hiệu quả của các giờ học thêm. Dù lịch học dày đặc với giờ học thêm, Jack đã không đạt được số điểm PSLE cần thiết để vào ngôi trường ưu tú mà mẹ cậu muốn. Giáo dục tại nhà Dawn Fung xem ngành dạy kèm là bằng chứng thi PSLE khó khăn như thế nào đối với học sinh. Competition in Singapore starts early "Tại sao chúng ta soạn lại kỳ thi cho dễ dàng hơn? Tại sao con em chúng ta không thi những kỳ thi phù hợp với lứa tuổi của chúng?" Khi cô trở thành một người mẹ, Fung quyết định bỏ hệ thống giáo dục truyền thống và chọn cho con học tại nhà. "Tôi tin thật là sai lầm khi mình phải trở thành một phần của hệ thống khiến chúng ta không vui. Thật tàn nhẫn khi đưa trẻ em vào một hệ thống giáo dục mà không cam kết là sẽ có kết quả học tập tích cực", người mẹ có hai con gái và một em bé tám tháng tuổi nói. Giống như tất cả các gia đình khác đã chọn việc giáo dục tại nhà cho con. Dawn Fung đã theo đúng chương trình giảng dạy quốc gia và con của bà sẽ thi lấy PSLE. Điểm số của các em tự học tại nhà cũng phải làm sao không thấp hơn chuẩn quốc gia. Lo lắng và tự tử Sheryl Iow, mẹ của Jack, lo lắng rằng con trai bà sẽ bị bêu xấu vì không đạt được điểm PSLE cần thiết. "Con tôi buồn lắm," bà nói. Jack từng mơ ước trở thành phi công, giờ đang phải chuẩn bị thi lại. Cuộc chạy đua để đạt điểm xuất sắc cũng gây ra ảnh hưởng phụ. Số lượng trẻ bị ảnh hưởng bởi căng thẳng và lo âu tăng lên. Và điều đó có thể thúc đẩy tỷ lệ tự sát ở giới trẻ: đó là nguyên nhân gây tử vong hàng đầu cho những người từ 10 đến 29 tuổi ở Singapore, theo như Samaritans, một tổ chức phi chính phủ, nhận định. Đầu năm nay, chính phủ thừa nhận rằng phương pháp này đang gây áp lực lên sinh viên. Trẻ em Singapore phải học thêm nhiều "Chúng tôi sẽ đảm bảo có sự cải thiện phương pháp để giúp học sinh không làm khó bản thân và yêu cầu học sinh chăm sóc sức khỏe tâm thần cho nhau," Bộ trưởng Bộ Truyền thông Singapore nói. Chính phủ đưa ra một chính sách có tên là "Tư duy trường học, học tập quốc gia" trong đó tập trung nhiều hơn vào quá trình học tập chứ không phải là ghi nhớ. Có phương châm "dạy ít hơn và học nhiều hơn". Ông Dimmock giải thích: "Đó là một sự kích thích cho sinh viên làm mọi thứ theo cách riêng của họ, làm việc theo nhóm và suy nghĩ cho chính mình." Sinh viên học sinh 'bị bỏ quên' Những sinh viên không đạt điểm cao nhất sẽ nhận được sự đối xử khác. Nhà nghiên cứu Matthew Atencio, giáo sư Đại học California State University, đến Singapore vào năm 2011 để nghiên cứu vai trò của giáo viên khi dạy học sinh thuộc nhóm không được cho là "tài giỏi". Ông đã phát hiện rằng có sự bất bình đẳng gia tăng. "Một số gia đình có thu nhập cao hơn trả tiền cho việc dạy kèm ngoài giờ và các làm này tác động đến cả hệ thống nghề nghiệp, xã hội và nền giáo dục trong tương lai ", ông lập luận. "Hệ thống giáo dục cần chú ý đến nhu cầu của nhóm dân cư bị thiệt thòi vì lý do xã hội và lịch sử. Đó là vấn đề mang tính công bằng." "Người từ khu vực dân cư vào cũng có những đóng góp quan trọng cho cả xã hội. Giáo dục không nên đơn giản chỉ để tái tạo những lợi ích cho giới thượng lưu," Atencio nhận định. Xem thêm về giáo dục: Gian lận điểm, nỗi xấu hổ giáo dục Việt Nam VN-Australia: tiến triển mạnh nhất là giáo dục |
Việc ban tiếng Trung của BBC chuẩn bị loạt bài kỷ niệm một năm biểu tình phản đối luật dẫn độ của người dân Hong Kong khiến tôi nhớ lại chuyến công tác ngắn ở đây lúc biểu tình lên cao độ, và không khỏi so sánh biểu tình ở đây với biểu tình ở Mỹ. | Biểu tình Mỹ, biểu tình Hong Kong - và những bế tắc chưa lối thoát | Phóng viên BBC News Tiếng Việt giữa biển người biểu tình Hong Kong hôm 16/6/2019 Trong khoảnh khắc, trong tôi cơn gió Hong Kong thổi bay đi cái nóng thiêu đốt của hình ảnh George Floyd, bảng hiệu Black Lives Matter được dơ cao khắp trên nước Mỹ, và khúc phim ám ảnh với cảnh người đàn ông da đen tuyệt vọng van nài 'tôi không thở được' khi bị đầu gối của một cảnh sát da trắng chẹn vào cổ cho đến khi không còn thở được. Hong Kong. Thành phố của hàng triệu trái tim thôi thúc với quyết tâm bảo vệ sự tự chủ họ thấy đang sắp mất đi. Hong Kong. Nơi trong suốt hơn một năm qua, người khát khao dân chủ khắp nơi trên thế giới hướng về. Ký ức cuộc tuần hành 2 triệu người hôm 16/6/2019, khi gần 30% dân số Hong Kong xuống đường đấu tranh cho tương lai của thành phố như liều thuốc an thần xoa dịu bớt cảm giác xốn xang vì các cuộc biểu tình đòi công lý cho George Floyd đang hừng hực ở Mỹ. Dòng người khổng lồ nối chân nhau qua đường phố đông đúc. Những khẩu hiệu được hô vang nhịp nhàng và mạnh mẽ. Đoàn người lúc bước nhanh, khi phải khựng lại cả 15 phút trước các ngã tư. Các thanh niên đứng trên bục cao vẫy cờ ra hiệu điều khiển dòng chuyển động của biển người. Giữa rừng cờ và băng rôn phất phới, nam nữ học sinh sinh viên tay cầm khẩu hiệu đi cạnh những gia đình, cha mẹ dẫn theo con nhỏ năm ba tuổi, có người đeo con chưa biết đi trên lưng. Những em bé ngây thơ tay cầm biểu ngữ nhỏ xíu, tung tăng bước theo cha mẹ hồn nhiên như rong chơi trong công viên. Người đẩy xe chở nước, thức ăn, tã cho con đi cạnh những bác lớn tuổi ngồi trên xe lăn, hai tay tự đẩy mình đi, mặt nhễ nhại mồ hôi, niềm tin trong mắt sáng ngời. Tuần hành phản đối luật dẫn độ có thu hút 2 triệu người tham dự Sau vài tháng đấu tranh không đạt kết quả mong muốn, một số người biểu tình Hong Kong bắt đầu có quan điểm khá cứng rắn. Họ mặt đồ đen, đeo mặt nạ để che giấu danh tính và đụng độ trực diện với cảnh sát. Điều này đã tạo nên một vòng xoáy bạo lực sau các cuộc biểu tình vốn đã diễn ra tương đối ôn hòa. Hòa mình vào dòng người trong phút giây lịch sử ấy, tôi thỉnh thoảng nhờ một người đi bên cạnh dịch hộ những câu khẩu hiệu đang được hô vang trời. "Bad for Hong Kong, bad for Hong Kong...", người đàn ông đứng tuổi đi bên trái giải thích bằng thứ tiếng Anh không sõi khi đoàn người vừa hô to "hủy bỏ, huỷ bỏ" (dự luật), theo sau với ''từ chức, từ chức''. Họ đang đòi chính quyền Hong Kong hủy bỏ dự luật dẫn độ và đòi bà Carrie Lam từ chức. "Bao nhiêu người xuống đường thế này, có ai bạo động đâu, đường phố có rác rưởi gì đâu, thấy không?" Một người khác cạnh tôi phân bua sau khi dịch câu đám đông la lớn "học sinh không bạo động.'' Trước đó ít lâu cảnh sát Hong Kong đã cáo buộc học sinh đi biểu tình dùng bạo lực. Người Hong Kong sau này cũng nhiều lúc đã sử dụng bạo lực khi tuần hành ôn hòa mãi không giúp họ đạt kết quả mong muốn. Nhưng cuộc tuần hành 2 triệu người hôm ấy mãi sẽ được nhắc đến như một biểu tượng đẹp của đấu tranh bất bạo động. Khác với biểu tình để giữ quyền tự trị của Hong Kong, biểu tình đòi công lý cho George Floyd tại Mỹ biến thành bạo động gần như ngay lập tức. Người biểu tình dơ cao chân dung của George Floyd ở Manhattan, New York hôm 14/6/2020 Biểu tình chống tàn bạo của cảnh sát tại West Hollywood, California hôm 14/6/2020 Cảnh sát đứng trước hàng rào chắn trước Nhà Trắng trong cuộc biểu tình phản đối cái chết của George Floyd dưới tay cảnh sát thành phố Minneapolis ở Washington, DC ngày 31/5/2020 Bùng nổ tại Minneapolis trưa 26/5 sau cái chết của George Floyd tối 25/5, chiều hôm đó đồn cảnh sát ở Minneapolis đã bị đốt cháy. Đến 27/5, biểu tình chống sự tàn bạo của cảnh sát lan sang các thành phố khác của Mỹ, gồm Memphis, Tennessee, Los Angeles, California và Louisville, Kentucky, nơi phụ nữ da đen Breonna Taylor 26 tuổi bị cảnh sát da trắng giết chết nhiều tháng trước đó. Cướp bóc và hỏa hoạn xảy ra ở một số khu vực của thành phố Minneapolis và nhiều thành phố khác khi phong trào biểu tình lan rộng, dù có nhiều nơi biểu tình rất ôn hòa. Còn nhớ sáng sớm hôm đó ngủ dậy, đọc tin và xem phim về sự tàn phá của những cuộc biểu tình đầy hành động quá khích mà tôi ngỡ ngàng, không còn nhận ra đất nước mình từ lâu đã nhận là quê hương. Ở Mỹ thỉnh thoảng tôi cũng đi biểu tình, dù chưa bao giờ tham dự một tuần hành 2 triệu người như ở Hong Kong. Mỹ lâu lâu cũng có những cuộc bạo động, nhưng thường chỉ xảy ra ở một vài địa phương. Tuy thế, hình ảnh những cuộc xuống đường ôn hòa tiêu biểu với hàng trăm ngàn người tham dự như Woman March 2017, March for Our Lives 2018, luôn nhắc nhớ tôi rằng mình đang sống ở một đất nước tự do, dân chủ, an bình, trật tự và quyền tự do phát biểu được tôn trọng. Điều gì đang xảy ra ở Mỹ? Tôi ngơ ngác tự hỏi. Nhiều người da trắng tham dự phong trào Black Lives Matter trên khắp nước Mỹ Đàn áp báo chí Ở Hong Kong khi biểu tình kéo dài, thỉnh thoảng cũng có tin một số nhà báo bị hành hung, nhưng tình trạng đàn áp báo giới tại Mỹ xảy ra ngay lập tức và với cường độ mạnh hơn. Những khúc phim quay bằng điện thoại di động được truyền tải rộng rãi cho thấy nhiều nhà báo tường trình biểu tình Black Lives Matter trong mấy tuần qua đã bị cảnh sát ngang nhiên đối xử tàn bạo ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Phóng viên Ed Ou của NBC bị đánh khiến mặt bê bết máu, phóng viên Carolyn Cole của Los Angeles Times bị thương ở mắt, và tệ hơn nữa, như phóng viên ảnh tự do Linda Tirado bị đánh vào mặt, khiến một mắt bà bị hỏng không thể chữa được, và còn nhiều người nữa. Phóng viên Ed Ou của NBC bị đánh khiến mặt bê bết máu hôm 30/5/2020 khi tường trình biểu tình tại Minneapolis, Minnesota Phóng viên ảnh tự do Linda Tirado bị đánh vào mặt khiến một mắt của bà bị hỏng không thể chữa được Chưa thấy thống kê về số nhà báo đã bị tấn công trực tiếp khi tường trình biểu tình Hong Kong. Một người bạn làm báo của tôi tại Mỹ cả quyết là số nhà báo Mỹ bị hành hung trong thời gian ba tuần nhiều hơn nhà báo tường trình biểu tình Hong Kong trong suốt một năm qua. Anh lý giải là với một tổng thống công khai bày tỏ sự thù ghét giới làm báo, thì khó trách những cảnh sát có khuynh hướng như vậy. ''Ông Trump không chỉ gọi báo giới là ''kẻ thù của nhân dân'' mà còn liên tục gửi Tweets cáo buộc biểu tình bùng nổ tại Mỹ hiện giờ là lỗi của báo giới mà ông gọi là 'Lamestream Media'. Chưa bao giờ làm báo ở Mỹ mà nguy hiểm như bây giờ.'' Anh nói. Không có thống kê nên tôi không thể phản bác anh. Chỉ biết Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (CPJ) cho biết kể từ khi họ bắt đầu theo dõi ngày 26/5, đã có báo cáo về hơn 280 vụ vi phạm tự do báo chí trên khắp Hoa Kỳ. Tính đến ngày 13/6, nhóm Theo dõi Tự do Báo chí Hoa Kỳ cho biết đã đếm được hơn 380 vi phạm, nhiều hơn chỉ trong một tuần so với tổng số 150 cho cả năm 2019. Cảnh sát ngang nhiên tấn công báo giới ở nơi quyền tự do báo chí là là quyền hiến định, ở quốc gia từ trước đến nay vẫn được mệnh danh là nơi soi sáng ngọn đèn dân chủ thế giới? Thật không thể tưởng tượng nổi! Chới với với với tin người cùng nghề với mình bị hành hung vô cớ, tôi bỗng thấm thía cụm từ ''tai nạn nghề nghiệp,'' rồi chợt nhận ra là thương tích thể chất không phải là tai nạn nghề nghiệp duy nhất. Trầm cảm vì tuyệt vọng với những gì đang xảy ra xung quanh cũng là một loại tai nạn. Để trấn an, tôi thử tìm hiểu xem biểu tình ở hai nơi giống và khác nhau điểm gì? Phản ứng thế giới Cả hai biểu tình cùng được thế giới nhiệt liệt ủng hộ. Lãnh đạo khắp nơi ủng hộ người biểu tình Hong Kong bằng cách yêu cầu Bắc Kinh tôn trọng chính sách ''một quốc gia, hai hệ thống'' như đã cam kết. Nhưng cuộc chiến bảo vệ sự tự trị là của riêng người Hong Kong, người dân các nước khác trừ Đài Loan không thể tham dự. Mặt khác, rất ít lãnh đạo thế giới lên tiếng ủng hộ biểu tình Hoa Kỳ, nhưng phong trào Black Lives Matter lại được người dân nhiều nước hậu thuẫn. Biểu tình lan nhanh ra hơn 700 tỉnh và thành phố trên khắp 50 tiểu bang Hoa Kỳ, và cả thế giới: Pháp, Bỉ, Anh, Tây Ban Nha, Đức, Nam Hàn, Úc, Liberia và Switzerland… Thay vì lên tiếng, người dân các nước ủng hộ biểu tình Hoa Kỳ bằng cách xuống đường tại nơi họ sống, vì bản thân họ cũng là nạn nhân của nạn kỳ thị chủng tộc kéo dài hàng trăm năm, tạo bất bình đẳng sức khỏe, xã hội và kinh tế, giữa lúc họ còn đang điêu đứng vì đại dịch. Phản ứng nội địa Người dân hai nơi cùng ủng hộ biểu tình. Một cuộc khảo sát do South China Morning Post thực hiện sáu tháng sau khi biểu tình Hong Kong nổ ra cho thấy gần 80% (trong số gần 1.000 người được hỏi) ủng hộ biểu tình và bi quan về tương lai của thành phố tự trị. Tỷ lệ gần 30% dân Hong Kong tham dự cuộc tuần hành hôm 16/6/2019 ủng hộ kết quả khảo sát này. Biểu tình đòi công lý cho người da đen và phản đối sự tàn bạo của cảnh sát được rất nhiều người da trắng tham dự để bày tỏ sự đồng cảm. Theo cuộc thăm dò của 1.004 người Mỹ do Reuters công bố hôm 2/6, hầu hết người Mỹ thông cảm với sự phất uẫn của người da đen cũng như không tán thành phản ứng của Donald Trump trước tình trạng bất ổn. Thái độ chính quyền hai nơi cũng khá giống nhau. Nếu Donald Trump gọi những người biểu tình là "côn đồ", cáo buộc "các nhóm có tổ chức" đứng đằng sau bạo lực, và tuyên bố rằng những kẻ đứng sau tình trạng bất ổn là "khủng bố trong nước" thì Bắc Kinh cũng làm gần như vậy. Khác nhau ở chỗ Bắc Kinh cáo buộc (thế lực bên ngoài) Hoa Kỳ sách động biểu tình Hong Kong. Quan trọng hơn, Tập Cận Bình chỉ mới đưa quân đến đóng ở Thâm Quyến để hù dọa, còn Donald Trump thì mang quân đội vào tận Washington DC và đàn áp người biểu tình ngay gần Nhà Trắng, một hành động bị dư luận cho là đổ dầu vào lửa, khiến biểu tình bùng nổ nhanh hơn. Kỳ thị chủng tộc và người Việt Điều đáng chú ý là đa số người Việt, cả ở Việt Nam lẫn hải ngoại, không mấy ủng hộ biểu tình của Black Lives Matter. Nhiều người lên tiếng dè bỉu dân da đen, cho họ là thành phần cùng đinh, bất hảo trong xã hội, và nếu có bị chèn cổ chết như George Floyd ''thì cũng đáng thôi.'' Phản ứng này làm tôi cảm thấy vô cùng bất an. Hồi còn là sinh viên nghèo, cách đây mấy chục năm, tôi và người thân phải đi thuê nhà ở một khu chung cư gần trường. Nơi đây giá tương đối rẻ, vì khu này cả quản lý lẫn người ở thuê toàn là người da đen. Thú thật, lúc mới dọn vào nhìn họ tôi cũng hơi ''sợ,'' nhưng ít tiền thì phải chịu vậy. Vả lại tôi nghĩ mình là học sinh nghèo, chắc chẳng có gì để cho ai cướp. Một lần đi học về tối, đi bộ từ bến xe bus về nhà, tôi bị một người đàn ông giật bóp và xô ngã. Đang đau chưa đứng dậy được thì một cậu bé từ đâu đó chạy lại ân cần đỡ tôi lên và hỏi có cần giúp đỡ gì không. Người đàn ông xô tôi ngã da trắng, và cậu bé đỡ tôi lên da đen. Trước đó, hồi còn phải làm việc trong xưởng may toàn người da đen ở Richmond, Virginia, tôi cũng từng ngồi cạnh những người phụ nữ làm việc cần cù, và hết lòng giúp đỡ tôi, nhân viên mới lơ ngơ bước vào. Một người thân của tôi, trong khi đó, tình cờ lái xe lạc vào một khu da đen với chiếc xe mui trần mới mua đã bị một thanh niên da đen dí dao cổ vào cướp tiền. Giống dân nào cũng có kẻ xấu người tốt, nhưng tội ác thường cao hơn ở những khu nghèo, nhiều thống kê cho thấy như vậy. Rất may cũng có một số người Việt thế hệ trẻ cảm thấy bất nhẫn và thương cảm khi nhìn cảnh George Floyd bị xiết cổ đến ngộp thở. Có em tham dự biểu tình, rồi bị người da trắng đánh và xô ngã. Có em chia sẻ tâm tư trên những bài viết tỏ sự ủng hộ phong trào Black Lives Matter trên Facebook. Em khác vẽ logo của phong trào này lên mũ đội ngày ra trường. Tôi không rõ điều gì khiến một người biết thương cảm cho hoàn cảnh của người kém may mắn hơn mình, và điều gì khiến người khác lạnh lùng lên án họ. Lòng nhân hay có thể là kiến thức lịch sử? Nhưng kỳ thị chủng tộc và người Việt là một đề tài lớn, vượt quá khuôn khổ bài viết này. Lý do biểu tình và bạo động Động cơ biểu tình của hai nơi hoàn toàn khác nhau, và đây là lý do then chốt tại sao bạo động bùng phát rất nhanh tại Mỹ. Người Hong Kong biểu tình để chủ động ngăn ngừa một nguy cơ sắp xảy ra. Họ muốn bảo vệ thể chế dân chủ đang có bằng cách đòi chính quyền Hong Kong và Bắc Kinh tôn trọng chính sách ''một quốc gia, hai hệ thống'' mong duy trì sự tự trị. Biểu tình Hong Kong bắt đầu xảy ra từ đầu tháng Ba 2019, khi dự luật dẫn độ ra đời trong tháng Hai, và cho đến đầu tháng Bảy, sau bốn tháng biểu tình ròng rã không mang lại kết quả, người biểu tình mới bắt đầu sử dụng bạo lực. Ngược lại, biểu tình của phong trào Black Lives Matter ở Mỹ là phản ứng để bảo vệ sự sống còn của người da đen, nạn nhân nhiều đời của sự kỳ thị đã hiện hữu hàng trăm năm, và sự tàn bạo có hệ thống của cảnh sát, cũng đã kéo dài tại Mỹ với lịch sử cảnh sát ở nước này được thành lập với mục đích chính để kiềm chế người nô lệ. Cái chết của George Floyd dưới tay cảnh sát chỉ là thùng dầu đổ vào những ngọn lửa phẫn uất dữ dội đã âm ỉ nhiều năm trong cộng đồng người da đen khắp nơi trên Hoa Kỳ, và cả trên thế giới, như chúng ta đã thấy. Một cuộc thăm dò cho thấy 55% người Mỹ tin rằng bạo lực của cảnh sát là một vấn đề lớn, trong khi 58% cho rằng phân biệt chủng tộc là một trong những vấn đề lớn nhất hiện nay. Một cuộc thăm dò khác cho thấy hai phần ba người Mỹ tin rằng đất nước của họ đang đi sai hướng. Tỷ lệ giết chết thường dân của cảnh sát Mỹ cao nhất thế giới, theo thống kê của Statista Viễn ảnh tương lai Phong trào biểu tình Black Lives Matter tại Hoa Kỳ những ngày gần đây có vẻ đang ôn hòa hơn, vì nhiều chính quyền địa phương đã và đang tìm cách đưa ra những biện pháp cải cách cảnh sát, nhưng nạn kỳ thị chủng tộc và sự tàn bạo của cảnh sát là những vấn nạn khó có thể giải quyết ở cấp địa phương, mà cần có sự quan tâm của chính quyền liên bang. Bạo động và cướp bóc là điều không ai ủng hộ. Nhưng nếu chỉ tập trung vào các hành vi bạo lực này thì e rằng chúng ta đang phê phán hiện tượng mà quên không nhìn vào cội rễ của vấn đề. Tại Hoa Kỳ, sự bần cùng hóa và yếu tố kinh tế xã hội trong một xã hội đầy bất công chủng tộc, cộng với lịch sử lạm dụng bạo lực lâu dài của các cơ quan hành pháp, nhất là với dân da màu, nếu không được giải quyết rốt ráo, sẽ nuôi mãi ngọn lửa bất mãn trong lòng nạn nhân. Khi con người phải trải qua hay chứng kiến quá nhiều đau đớn và đau khổ, thất vọng và chấn thương - sự công bằng bị từ chối và nhân tính bị tước đoạt, cảm giác bất lực và vô vọng xâm chiếm, thì khi có dịp họ sẽ vùng lên để tự giải quyết vấn đề, lấy lại quyền kiểm soát, dù chỉ trong khoảnh khắc, qua việc sử dụng bạo lực. Còn tại Hong Kong? Khi luật an ninh Trung Quốc hoàn toàn được áp dụng tại đây, Hong Kong sẽ biến thành một phần của Trung Quốc đại lục, sẽ rất khó hình dung những cuộc biểu tình lớn hàng trăm ngàn người như chúng ta đã từng thấy và thán phục. Có ánh sáng nào cuối đường hầm không cho Hong Kong và Hoa Kỳ? Bầu trời lúc này dường như còn rất âm u. Nhưng sau cơn mưa trời lại sáng. Tôi đành phải tin như vậy. |
Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam, tướng Phạm Văn Trà viếng thăm Hoa Kỳ trong bốn ngày (9-12/11/03), lần đầu tiên kể từ khi cuộc chiến Việt Nam kết thúc cách nay 28 năm. | Tướng Phạm Văn Trà thăm Hoa Kỳ | Thứ Hai, 10/11, tướng Trà gặp Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ, ông Ronald Rumsfeld, mở đầu các cuộc hội đàm về quan hệ quân sự giữa hai nước cựu thù. Sau khi hai người gặp nhau, Ngũ giác đài đã cho công bố một tuyên bố ngắn, trong đó nói rằng họ đã bàn luận về các vấn đề an ninh khu vực và an ninh toàn cầu. Cạnh đó họ cũng bàn về cách thức thúc đẩy hợp tác an ninh giữa hai nước. Theo Ngũ giác đài, ông Donald Rumsfeld đã thừa nhận tầm quan trọng của của việc Việt Nam tiếp tục hợp tác trong việc xác nhận các binh lính Mỹ bị mất tích trong chiến tranh. Hai phía cũng đã bàn về hợp tác liên quan đến các chủ đề như rà xóa mìn, cứu trợ thiên tai, và trợ giúp y tế. Tuy nhiên trước cuộc gặp tại Ngũ giác đài, tướng Trà đã tới Bộ Ngoại giao Hoa kỳ, mà theo phía Mỹ, thì Hoa kỳ đã nhắc tới chủ đề tự do tôn giáo tại Việt Nam, trong khi Bộ trưởng Việt Nam phản đối nghị quyết của Quốc hội Hoa Kỳ lên án vi phạm nhân quyền tại VN. Quí vị có ý kiến gì về đề tài này xin viết bằng tiếng Việt UNICODE có dấu, và sử dụng hộp tiện ích kế bên để gởi cho Ban Việt Ngữ hoặc email về địa chỉ vietnamese@bbc.co.uk -------------------------------------------------------------------------------------------------------- Lưu ý: Chúng tôi nhận được rất nhiều thư của quí vị về đề tài này, nhưng rất tiếc gặp khó khăn đưa lên trang web vì tiếng Việt không dấu. Chúng tôi cũng cố gắng nhưng đơn giản là không có người để đánh máy lại tất cả thư. Xin vui lòng đánh máy bằng tiếng Việt UNICODE có dấu. Trần Hùng, Hà Nội Các vị Việt kiều có tư tưởng chia cắt Việt nam hãy nhìn nhận lại mình đi. Chiến tranh đã trôi qua lâu. Nỗi đau không ai muốn khơi gợi lại. Hãy quên đi quá khứ để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Tôi chỉ xin trích dẫn một câu trong thành ngữ của Việt Nam : "Gieo nhân nào sẽ gặt quả ấy." Nguyễn Thanh Vân, Calgary, Canada Cổ nhân ta có câu: "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân". Trong chuyến viếng thăm Hoa kỳ,Tướng Phạm Văn Trà có nêu ra mối quan tâm về dự luật Nhân quyền và dự thảo Nghị Quyết 427 của Quốc Hội Hoa Kỳ lo lắng đến tình trạng vi phạm nhân quyền và đàn áp tôn giáo của đảng Cộng Sản VN hiện nay. Tôi thấy tâm đắc nhất là lời phát biểu của Tướng Collin Powell, Ngoại Trưởng Hoa Kỳ rằng Việt Nam chẳng cần quan tâm, lo lắng gì về các dự thảo văn kiện trên nếu Việt Nam tự mình chủ động tôn trọng nhân quyền và ngưng mọi hành vi thù địch và đàn áp tôn giáo của dân mình theo đúng những điều đã cam kết trong các Công Ước quốc tế về Quyền dân sự và chính trị mà VN đã ký kết thì các dự thảo văn kiện kia dù có được thông qua hay không, cũng chẳng có giá trị gì. Tại sao,người ta phải đưa ra dự thảo các văn kiện ấy? Vì mình chà đạp nhân quyền của chính dân mình. Vì mình đàn áp quyền sinh hoạt tôn giáo của dân mình đã được ghi trong hiến pháp của chính mình. Đó là nguyên nhân.Các bản dự thảo Luật nhân quyền hay Nghị quyết 427 chỉ là kết quả của nguyên nhân ấy. Theo luật nhân quả tự nhiên, nếu VN không muốn hưởng quả xấu thì đừng tạo nhân hoặc phải tự mình phải tu sửa, sám hối để triệt những nhân xấu ấy đi. Đơn giản thế thôi, cần gì phải để cho kẻ khác dạy mình một bài học sơ đẳng như vậy. Nghe càng thêm nhục! Pham The Nghien, Brisbane, Australia Tôi thấy nay đa số người Việt hầu như muốn quên đi cuộc chiến huynh đệ tương tàn vừa qua và muốn hướng về tương lai,đấy là một điều đáng mừng.Trước hay sau sự thật cũng sẽ phơi bày ra trước công chúng,rất nhiều thính giả ở trong nước đã tiếp cận được các nguồn thông tin khá trung thực như B.B.C chẳng hạn nên đã hiểu được sự thật đã và đang xẩy ra tại V.N.Ước mong nhà Cầm quyền V.N cũng được thông tin đầy đủ để hiểu được nỗi bức xúc của người dân Việt và nhất là biết được vị thế của mình trên trường quốc tế để có cái nhìn chính xác,tránh đi theo vết xe cũ.Nay nếu V.N thân thiện bang giao vói Mỹ thì hoàn toàn có lợi cho cả hai bên,hy vọng Ông Trà qua Mỹ là bước đầu để V.N tách dần ra khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc. Nguyễn Hưng, Hà Nội Đây là một dấu hiệu tốt, biểu hiện mối quan hệ Việt Mỹ khởi sắc.Quan hệ hai nước không chỉ đừng lại ở lĩnh vực kinh tế mà con phát triển đa phương trên mọi lĩnh vưc trong đó lĩnh vực quân sự quốc phòng. Lịch sử phát triển của loài người không có ai, không có dân tộc nào sống vì quá khứ cả. Cả loài người đang hướng về phía trước và chúng ta, dân tộc ta đang đứng ở vị trí thứ mấy? Không ai không muốn vươn lên tốp dẫn đầu, tất cả chúng ta nên nghĩ theo hướng như vậy. Muốn thế tất cả những con người mang dòng máu Lạc Hồng nên cùng chung vai sát cánh vì vân mệnh của đất nước, chúng ta theo khả năng của mình hãy đóng góp nhân tài, vật lực cùng đưa đất nước vươn lên nắm lấy vận hội mới. Mục tiêu là " Nước Việt Nam sánh vai! cùng các cường quốc năm châu trên thế giới..". Hiện nay chính sách của nhà nước đang dần dần hoàn thiện tuy con nhiều bất cập nhưng nếu được tất cả người dân Việt đồng lòng thì tương lai tươi sáng cho nước nhà ngày càng hiện thực. Mỗi người chúng ta chỉ cần nghĩ rằng mình là con Lạc cháu Rồng phải cống hiến hết mình vì dân tộc mình trong đó có cá nhân mình như thế đất nước mới nhanh chóng cất cánh và sẽ không còn phụ thuộc vào sự chi phối của các thế lực bành trướng, thù địch. Tất cả chúng ta hãy ủng hộ và chúc chuyến thăm tốt đẹp của Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phạm Văn Trà. Sự hùng mạnh của quân sự Việt Nam mới đảm bảo toàn vẹn lãnh thổ, hoà bình cho đất nước và khu vực trên thế giới. Bác Tám, California Tốt, Mỹ sẽ trở lại Việt Nam vào năm 2005, 100% ! Tiêu Sĩ Phu, Bình Dương Việc tướng Trà thực hiện chuyến công du Hoa Kỳ cho thấy nhà cầm quyền Hà Nội đã dần dần nhận ra được vị thế của mình trong khu vực ngày càng sa sút, nhất là đứng trước sự lớn mạnh chưa từng có về mặt quân sự của Trung Quốc cả về lượng lẫn về chất. Theo cuốn bạch thư quốc phòng của Trung Quốc (12/2002), ngân sách quốc phòng hàng năm của nước này đã lên đến 20,5 tỉ USD, cùng với đội quân chính quy 2,37 triệu người (lục quân: 1,6 triệu, hải quân: 0,25 triệu, không quân: 0,42 triệu, pháo binh: 0,1 triệu). Trong khi đó, tổng thu ngân sách của Việt Nam chưa đến 15 tỉ USD (152.000 tỉ VNĐ - số liệu vừa công bố trong kỳ họp quốc hội đang diễn ra). Do đó, cho dù có được ưu ái lắm thì ngân sách dành cho quốc phòng cũng chỉ là một con số vô cùng khiêm tốn. Hơn nữa, số tiền được rót qua tay các “quan” trong quân đội chẳng ai dám chắc là sẽ không bị hao hụt ít nhiều, vì ở Việt Nam ta nạn tham ô xảy ra ở mọi lúc mọi nơi và lực lượng vũ trang cũng là một môi trường dung dưỡng cho vấn nạn này. Cho nên, nhìn toàn cảnh, nền quốc phòng của ta thực vô cùng u ám hơn bao giờ hết. Muốn tồn tại trước sự bành trướng của Trung Quốc, Việt Nam buộc phải xây dựng mối liên kết với các quốc gia để tạo thế đối trọng. Kết thân với Hoa Kỳ, tìm kiếm chỗ dựa về mặt quân sự (ít nhất có thể tranh thủ kỹ thuật vũ khí, công nghệ quốc phòng) là việc nên làm, không những thế còn phải làm thật gấp rút và quyết đoán. Tuy nhiên, bên cạnh đó, tìm kiếm mối dây liên kết quốc phòng với các quốc gia Đông Nam Á lân! cận cũng cấp thiết không kém vì Mỹ thì ở quá xa mà mối hiểm họa từ phương Bắc thì lại quá gần. Chỉ có những ai cùng chia sẻ mối ưu tư, lợi ích của quốc gia mình thì mối liên kết ấy mới bền chặt. Ông bà ta há chẳng đã răn con cháu rằng “bán anh em xa, mua láng giềng gần” đó sao? Hy vọng rằng giới lãnh đạo Việt Nam sẽ sáng suốt tìm ra lối đi thích hợp ngõ hầu kiềm toả mộng nam tiến của bá quyền Bắc Kinh. Quang Tiến, Hà Nội Theo ý kiến của tôi, Đại tướng Phạm Văn Trà sang thăm Hoa Kỳ lần này là hợp phù hợp với mức độ quan hệ Việt-Mỹ. Đừng nói rằng chúng ta sợ hay không sợ Trung Quốc hay Mỹ mà nên hiểu cho rằng nước bé luôn phải có những ứng xử mềm dẻo trước nước lớn và mạnh. Biện pháp đó là rất tốt với đất nước chúng ta. Ngưỡng mộ và học hỏi một nước giàu nước mạnh, liên kết với một nước hiện đại để phát triển đất nước là chính sách đúng đắn. Nhưng trong chuyến đi lần này nếu chúng ta vồ vập vấn nhiều vấn đề thì không nên lắm. Quan hệ Việt - Mỹ phải thay đổi từng bước một. Nóng lòng phát triển kinh tế, phát triển thể chế trong mỗi người Việt Nam là điều đáng quý. Nhưng đừng vì nóng vội mà đi ôm chân kẻ khác. Bao Pham, Brisbane, Uc Tôi nhận thấy việc ông Trà qua thăm Mỹ rồi cũng chẳng đi tới đâu. Phía VN lúc nào cũng e dè người Mỹ, bài học các nước C.S Đông âu tan rã hàng loạt làm cho giới lãnh đạo lúc nào cũng nhìn Mỹ với cặp mắt dè chừng, nghi ngờ, song song đó Mỹ luôn luôn chỉ trích phía VN về vấn đề nhân quyền. Trong khi đó Trung Quốc không muốn VN thay đổi đường lối lãnh đạo (vẫn độc đảng cai trị). Giới lãnh đạo VN tôi nghĩ quan niệm dù chơi với Trung Quốc thì tương lai cũng chẳng sáng sủa gì cho đất nước, nhưng địa vị lãnh đạo vẫn còn tồn tại, còn hơn chơi với Mỹ thì có ngày mất cả chì lẫn chài (mất sự lãnh đạo, mất tất cả) như bài học Đông Âu còn sờ sờ đó. Theo tôi VN kết thân với Mỹ thì có lợi cho đất nước về nhiều mặt, nhưng quan trong là giới lãnh đạo VN có nghĩ đến quyền lợi của đất nước mà hy sinh quyền lợi của cá nhân, gia đình, đảng phái hay không? Nhân Nguyễn, Dallas, Hoa Kỳ Tôi hoàn toàn ủng hộ việc ông Trà sang đây. Tất cả cũng chỉ vì chú Ba ở Bắc kinh. Thật tội cho VN ta, là một nước độc lập, mà làm bất cứ chuyện gì cũng phải e dè chú Ba; là người VN tôi hiểu nổi lo này. Tuy tôi không ủng hộ chế độ độc đảng CSVN, nhưng thà đỏ còn hơn bị Trung Quốc chèn ép. Nhưng chơi với Mỹ, phải chuẩn bị lúc Mỹ nghỉ chơi (có thể nói là tráo trở, bán đứng), việc này đã xảy ra trong lịch sử, và sẽ xảy ra. Phải hiểu là guồng máy chính trị Mỹ (thay đổi khi tổng thống khác thay thế, quốc hội thay đổi) bắt buộc phải như thế. Chánh phủ VN nên biết tận dụng nguồn năng lực chính trị của kiều bào ở Mỹ, mặc dù nguồn năng lực chính trị này vẫn còn yếu ớt, nhưng tiềm năng rất lớn. Nên biết lobby (vận động hành lang) chính trị Mỹ qua kiều bào. Người Do thái r ất giỏi về vấn đề này. Đây chính là sức mạnh lớn nhất mà đất nước Israel còn tồn tại và lớn mạnh cho đến nay. Còn về chuyện cái chiến tranh vô nghĩa trước kia, thật là một sự đau lòng! Chỉ vì khác ý thức hệ mà cha ông chúng ta đã để cho ngoại bang xúi dục mà cắn xé lẫn nhau (Nga, Tàu, Mỹ). Cả hai bên đều “cõng rắn cắn gà nhà” cả! Là một hậu duệ của chiến tranh, gia đình tôi đã đổ máu cho cả hai phía của chiến tuyến. Chú bác tôi không nhìn mặt nhau, vì gì? Vì ý thức hệ vô lý của tư bản và cộng sản! Chú bác tôi bên này, vẫn còn nhiều thù hận! Cũng nên thông cãm vì họ đã bị tù cãi tạo cho tới gần chết. Để hòa hợp hòa gi ãi, tôi ngh ĩ nên bắt đầu bởi kẻ chiến thắng (tạm gọi). Cụ thể là đừng ăn mừng chiến thắng, đừng lập đài chiến tích; mà nên lập nên đài tưởng niệm chung cho cả hai, ghi nhớ sai lầm đã phạm mà răn đe hậu duệ. Nên đối xử công bằng thưong phế binh cả hai bên. Về tự do dân chủ, đa đảng, tôi biết chắc rằng VN sẽ có! Bởi vì đó là lẽ tất nhiên. Vì hoàn cảnh kinh tế (vì tự do dân chủ tốn tiền) mà dân ta chưa được hưởng. Để có được tự do dân chủ, đa đảng, chánh phủ cộng sản VN cần phải có áp lực ngoại cảnh (kinh tế, tôn giáo, kiều bào v.v). Thử hỏi, nếu không có áp lực ngoại cảnh, thì làm sao có đổi mới, cải cách, canh tân, thay đổi. Về vấn đề này, tôi thấy chánh phủ cộng sản VN có thay đổi. Tôi rất hoan nghênh! Nhưng đổi mới, cải cách, canh tân, thay đổi vẫn phải tiếp tục. Michael Nguyễn, Toronton, Canada Tướng Trà thăm Mỹ là một thắng lợi lớn đối với phe đày tớ Bắc Kinh. Bọn này chỉ muốn biến Việt Nam thành nô lệ Bắc Kinh như Miến Điện, Bắc Hàn để dể bề xâm chiếm Trường Xa, Hoàng Xa và xâm lược kinh tế Việt Nam. Đây chính là bước đột phá vòng nô lệ của Bắc Kinh. Nguyễn Liên Triều, Seatle, Washington Thôi hãy quên đi quá khứ, khép lại trang sử cũ; tất cả mọi người dân Việt hướng về tương lai xây dựng một cuộc sống tốt đẹp để bắt kịp các quốc gia lân bang Thái Lan, Ðại Hàn, Singapore, Ðài Loan. Muốn được vậy, đảng Cộng Sản Việt Nam nên bắt chước các đảng viên của các đảng cộng sản Tây Phuơng trong đó có Nga và Ðông Âu chấp nhận con đường đa nguyên, đa đảng mới tận dụng được tài năng, trí tuệ của nhân dân hầu kiến tạo một tương lai tốt đẹp mang lại hạnh phúc cho toàn dân. Ðó là mục đích căn bản và tối hậu của bất cứ dân tộc nào trên thế giới hôm nay. Eric Le, California, USA If the US can grant Vietnam "most favored nation" status in trade just as the US did to China, that would be very helpful. Vietnam needs help from the US to remove left over land mines that maim thousands of unfortunate Vietnamese every year. If the US could grant college scholarships to thousands of Vietnamese students in every single provinces of Vietnam every year, from the brightest ones to the ones in need from the most advanced to the underdeveloped region, to learn how to build, improve, and maintain the infrastructure and power networks in Vietnam, to make medicines and medical equipment; They can help train agricultural engineers and bioscientists to grow more foods for domestic consumption and global trade, to train more and more doctors to provide affordable healthcare to most Vietnamese, to train accountants and money managers to run banks and enterprises more wisely and efficiently, to train more scientists to do advanced research and development. Most importantly, to achieve these provisions, all Vietnamese, living overseas or not, should set aside hatred and petty schemes to rebuild Vietnam into an economic powerhouse just as the Japanese have done to their country. It is a tall order but if we work together, nothing is impossible. Việt kiều, Houston, USA Không biết ông Phạm văn Trà có biết rằng VN phải đi tìm cái dù tốt để tránh bớt áp lực nặng nề của Trung Cọng hay không? Tương lai sống còn của con cháu VN ở trong tay của quí vị đó. Phạm Cang, TP HCM Tôi nghĩ hậu quả của chiến tranh khó mà thay đổi được vậy tại sao chúng ta không hàn gắn lại, xây dựng giữa 2 nước Việt-Mỹ một mối quan hệ tốt đẹp và cùng vẽ ra một tương lai tươi sáng cho cả 2 phía. Việc một tướng quốc phòng cao cấp của Việt Nam sang thăm Mỹ đã nói lên có một nhận định rằng, tính chất an ninh và quân ,sự dè chừng giữa 2 phía không còn như trước, chuyến thăm của tướng Phạm văn Trà không phải là một chuyến đi với động thái hợp tác hay xúc tiến quân sự mà đơn giản là nêu cao một giá trị nhân đạo. Tôi tin chuyến thăm sẽ thành công và càng vun đắp thêm tình hữu nghị giữa nhân dân 2 nước Việt-Mỹ. Phan Đình Thứ, Sài Gòn Hy vọng rằng sẽ có nhiều thay đổi về chính sách của VN. Sau chuyến đi này hy vọng Chính Phủ MR Bush giúp đỡ để dỡ bỏ tư tuởng hiện nay của VN - "tư tưởng không tưởng." Hùng, California, USA Tôi nghĩ rằng, trong lần viếng thăm Hoa-kỳ này của Ðại tướng Phạm Văn Trà, hai bên, Việt-Mỹ, sẽ thảo luận hay đúng hơn là sẽ mở màn cho các cuộc thảo luận thật sự quan trọng; chứ các vấn đề đã được loan báo công khai là sẽ được thảo luận, như v/đề người Mỹ mất tích và vấn đề thuốc khai quang, chỉ là “các tấm vải để che mắt” mà thôi. Ðiểm quan trọng thứ nhất, của cuộc viếng thăm này, là “lời tuyên bố chính thức cho thấy bang giao Việt-Mỹ (hay Mỹ-Việt) đã lật sang trang sử mới”. Tôi tin rằng đại đa số người Việt, trong cũng như ngoài nước, nhất là người Mỹ gốc Việt, đều hân hoan trước sự kiện lịch sử này; và chắc chắn sẽ làm mọi cách để sao cho sự bang giao và hợp tác này ngày càng toàn diện hơn. Chỉ có một vài thế lực quốc tế không muốn sự hợp tác Việt- Mỹ này mà thôi, trong đó Trung Cộng là một. Do đó Trung Cộng phải nổ lực bằng mọi cách làm cho sự bang giao này bị trặc trẹo, bị trở ngại. Tại hải ngoại, nhất là tại Hoa-kỳ, một thiểu số người gốc Việt được gọi là “thành phần chống cộng chết bỏ”, cũng được biết đến như là “thành phần kiếm sống và cầu danh bằng nghề chống cộng”, sẵn sàng làm mọi cách để chống phá sự bang giao Việt-Mỹ này (như họ đã từng chống việc chính phủ Mỹ bãi bỏ cấm vận hồi 1994). Họ sẵn sàng sắp hàng về với Trung Cộng (như họ đã từng khi Trung Cộng cho Việt Nam “bài học” vào năm 1979); và họ, hoặc vô tình hoặc được Trung Cộng trả công để tiếp tay cho mục tiêu quấy phá sự bang giao này. Thời nào cũng có những Lê Chiêu Thống, những Nguyễn Thân. Nhưng cũng có nhiều người vô tình, vì thiếu thông tin, đã bị thành phần kia lôi kéo và lợi dụng. Hãy thông cảm cho họ. Nguyễn Như Mạnh, Hà Nội Thật buồn khi dân tộc mình, những người cùng dòng máu lại chưa đoàn kết xây dựng tổ quốc, biết rằng còn đó quá nhiều bất công nhưng chúng ta phải đấu tranh trong hoà bình, đừng làm cho dân đất Việt cũng như người Việt ở khắp nơi phải đổ máu nữa! Chúng ta là một dân tộc nhỏ bé luôn bị rình rập (nằm cạnh miệng cọp) vì vậy tất cả mọi người đang sống ở Việt Nam hay ngoại quốc hãy chăm lo cho tổ quốc giàu đẹp bằng cách làm việc hết mình để làm giàu cho mình và cho dân tộc, thật tự hào khi nghe đâu đó xuất hiện người tài gốc Việt. Hãy giúp đỡ nhau ,hãy nhìn tầm nhìn của thế giới! Đừng khép lòng mình với dân tộc mình! Hãy đoàn kết như dân tộc hàng xóm chúng ta đang làm (Trung quốc)- hãy chứng tỏ rằng dân tộc chúng ta là dân tộc thông minh! Tôi ủng hộ chuyến viến thăm của Tướng Trà. Cầu chúc cho hoà bình và sự cường thịnh của dân tộc Việt Nam. Duy Nguyễn, Hà Nội Thưa các bạn, dân tộc Việt Nam chúng ta được sinh ra trong máu lửa và loạn lạc, người Việt chúng ta từ xưa đến nay không ít lần đã tự rạch da cắt thịt chính Mẹ Việt Nam của mình, nghe những câu ca dao "bầu ơi thương lấy bí cùng...", rồi "...gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau" sao mà xót xa. Cuộc chiến tranh vừa qua đúng là đã làm cho rất rất nhiều người Việt chúng ta đau đớn, nhưng nói cho cùng, đó chính là một cuộc "đại phẫu thuật" để hàn gắn lại cái cơ thể tan nát của Nước Việt, chỉ có điều đáng tiếc là có quá ít "thuốc gây tê" được sử dụng mà thôi. Hiện nay, mặc dù có nhiều ý kiến trái ngược về thể chế chính trị tại Việt Nam, nhưng có một thực tế là chính phủ Việt Nam đang có nhiều nỗ lực để đưa Việt Nam vươn lên, họ đã có các quan hệ song phương cấp cao với tất cả các cường quốc trên thế giới, trừ Hoa Kỳ. Vậy thì tại sao cho đến tận bây giờ mới có một nhân vật cao cấp như tướng Trà đến thăm Hoa Kỳ, là vì trong cuộc "đại phẫu thuật" như vừa nói ở trên, trong cái mà nhiều người gọi là "nồi da xáo thịt" của hơn ba triệu người Việt lại có cả phần đóng góp của hơn sáu chục ngàn thanh niên Hoa Kỳ. Cho đến nay, vẫn còn hơn hai ngàn hài cốt được tin là vẫn nằm lại trên đất Việt Nam cùng rất nhiều chất độc màu da cam và bom mìn, tất cả đều mang nhãn hiệu "Made in USA", tôi tin rằng những người có trách nhiệm của Hoa Kỳ sẽ phải có ý kiến về việc này. Lần này tướng Trà sang thăm Hoa Kỳ với sứ mạng của một người Việt vì nước Việt và kết quả của nó chưa chắc sẽ làm hài lòng tất cả mọi người. Mong rằng những ai có dòng máu Việt trong tim hãy ủng hộ tướng Trà, đừng gào thét và cứa thêm vào những vết thương đang lành của Mẹ Việt Nam nữa. Hoang Long, Âu châu Chuyến thăm của Ong Trà là điều tích cực cho 2 quốcgia xích lại gần nhau. Mỹ nên bồi thường cho những người bị thuốc độc màu da cam, song bên cạnh đó nhà nước Việt nam cũng phải mời những cựu chiến binh VNCH hoặc những thân nhân của những người mà trước nay CS cũng đã tàn sát trong và sau cuộc chiến để đèn bù. Hoặc nếu không đền bù được thì cũng phải xin lỗi hoặc ít ra đôi bên cũng phải có 1 cuộc họp mặt thân hữu để nhìn nhận những thiếu xót của quá khứ, bản thân gia đình tôi họ hàng tôi đều bị ảnh hưởng nặng vết thương chiến tranh của hai phía. Còn tôi là người lớn lên sau đó chẳng lẽ cứ bị mối thù hận của cha ông ảnh hưởng cả đời sao? Nếu các bạn nghĩ như tôi thì các bạn mới thật sự là những người thật sự yêu chuộng hòa bình. Thanh, TP HCM Tôi không hiểu sao các ông Việt Kiều vẫn còn cay cú đến thế và sao họ vẫn không hiểu hoặc không muốn hiểu rằng chia cắt đất nước Việt Nam là điều không thể chấp nhận được. Nếu chiến tranh kết thúc mà chính quyền Sài Gòn thống nhất được đất nước thì lịch sử sẽ ghi công của họ. Sau chiến tranh Hà Nội đã sai lầm về kinh tế, chính trị, hàng trăm ngàn người đã phải rời bỏ quê hương hàng ngàn người đã bỏ mạng tuy nhiên "tắm máu" đã không xảy ra mà tôi tin chắc rằng điều đó sẽ sảy ra nếu chính quyền Sài Gòn chiến thắng. Người Mỹ phải có trách nhiệm hàn gắn chiến tranh do bom đạn, chất độc hoá học của họ. Sao họ không biết rằng còn hàng trăm ngàn người Việt Nam của cả hai phía vẫn còn mất tích và hàng ngày vẫn còn nhiều! trẻ em còn chết, mang thương tật do bom mìn của Mỹ. Chính quyền Hà Nội muốn quên đi quá khứ, Washington chũng vậy. Sao các quí ngài Việt Kiều còn hận thù làm gì. Vấn đề Tướng Trà đi thăm Mỹ,riêng cá nhân tôi rất hoan nghênh vì người Mỹ không bao giờ tuyên bố rằng Việt Nam là một bang của Hoa Kỳ nhưng với người Hoa một ngày nào đó họ sẽ nói Việt Nam là một tỉnh của Trung Quốc. Nguyễn Như Mạnh, Hà Nội Thật buồn khi dân tộc mình, những người cùng dòng máu lại chưa đoàn kết xây dựng tổ quốc, biết rằng còn đó quá nhiều bất công nhưng chúng ta phải đấu tranh trong hoà bình, đừng làm cho dân đất Việt cũng như người Việt ở khắp nơi phải đổ máu nữa! Chúng ta là một dân tộc nhỏ bé luôn bị rình rập ( nằm cạnh miệng cọp) vì vậy tất cả mọi người đang sống ở Việt Nam hay ngoại quốc hãy chăm lo cho tổ quốc giàu đẹp bằng cách làm việc hết mình để làm giàu cho mình và cho dân tộc, thật tự hào khi nghe đâu đó xuất hiện người tài gốc Việt. Hãy giúp đỡ nhau ,hãy nhìn tầm nhìn của thế giới! Đừng khép lòng mình với dân tộc mình! Hãy đoàn kết như dân tộc hàng xóm chúng ta đang làm (Trung quốc)- hãy chứng tỏ rằng dân tộc chúng ta là dân tôc thông minh! Tôi ủng hộ chuyến viến thăm của Tướng Trà. Cầu chúc cho hoà bình và sự cường thịnh của dân tộc Việt Nam. Bao Pham, Brisbane, Australia Thưa bạn VX KIÊN, Tôi xin có vài lời cùng bạn, miền Nam trước 1975 không có các Tập đoàn như Samsung,Honda. lý do: trong cuộc chiến tranh tàn khốc đó hai phe đã tìm mọi cách để sát hại, tiêu diệt nhau.Tất cả nhân lực,vật lực,tài lực đều đổ vào guồng máy chiến tranh đó. Tôi lớn lên trong vùng chiến tranh nên thấy sự tàn khốc của cuộc chiến đó,ngày nào cũng thấy người chết,bị thương,đường bị đắp mô,cầu bị giật sập, 6 giờ tối là nội bất xuất, ngoại bất nhập, xa xa thì máy bay ném bom thường xuyên. Trong tình trạng như vậy làm sao nói chuyện xây dựng được ? Ai cũng nghĩ đến hiện tại,cuộc sống thật là tạm bợ.Còn bạn nói V.N nếu đa đảng,tự do ngôn luận thì chưa chắc đã giầu ? Tôi xin lý luận như sau: Những kẻ khủng bố đều là người Hồi Giáo nhưng không phải những người Hồi Giáo là kẻ khủng bố, xin chào bạn. Trần Lê, TPCHM Chiến tranh đã đi qua nhưng hậu quả của nó còn quá dai dẳng và không giải quyết ổn thoả cho cả 2 phía. Đã đến lúc chúng ta cùng lập chung một đài tưởng niệm chung cho đồng bào và binh sĩ hai miền Nam Bắc. Và cũng nên hiểu rằng cuộc chiến vừa qua dân tộc ta bị các thế lực bên ngoài áp đặt như Nga Sô, Trung Cộng , Mỹ ...phải bước qua những suy nghĩ hẹp hòi về ý thức hệ thì mới may ra xây dựng lại đất nước Việt nam giàu mạnh. Nguyễn, Hà Nội Tôi là một sinh viên sống tại VN. Tôi rất yêu đất nước mình cho dù từ cái nhỏ nhất..Chúng tôi là lực lượng trí thức chính của đất nước trong tương lai và chúng tôi nhận thấy rằng chúng tôi có rất nhiều điều phải làm..chúng tôi phải làm cho đất nước ta có thể sánh vai cùng năm châu và chúng tôi biết rằng trong tương lai chúng tôi sẽ còn nhiều bài toán phải giải quyết như làm sao để hòa giải dân tộc giữa những "Việt kiều" và những người dân trong nước, chúng tôi biết chúng tôi phải làm sao để biến mối lo ngại giữa hai quốc gia cựu thù thành mối quan hệ của hai quốc gia bình đẳng nhau về tất cả các lĩnh vực. Chuyến thăm Mỹ của bác Phạm Văn Trà là một điều kiện thuận lợi để chúng tôi có thể tiếp cận với nước Mỹ (đất nước có nền kinh tế phát triển nhất thế giới) để chúng tôi có thể học hỏi từ nước Mỹ những cách làm ăn tốt của họ Với tư cách một người trẻ tuổi, tôi chỉ mong sao cho đất nước mình sẽ có ngày "dân giàu nước mạnh". Cũng mong các bác VK đừng có biểu tình nhân dịp bác Trà sang Mỹ và cũng hi vọng rằng các bác không đóng góp gì được cho quê mẹ thì cũng đừng phá quê mẹ nữa. Quá khứ thì đã qua rất lâu rồi còn hiện tại thì đang tiếp tục tiến tới tương lai, xin các bác hiểu cho chuyện đó! Nhài, TPHCM Tướng Trà sang Mỹ đánh dấu một mốc son lịch sử trong quan hệ Việt-Mỹ, lần đầu tiên một nước Việt Nam thống nhất có quan hệ toàn diện với Mỹ. Nhưng bên cạnh đó cũng còn nguyên nhân do vị thế của Việt Nam yếu đi rất nhiều so với Trung Quốc, một quan hệ ngoại giao quốc tế bình thường mà phải lấm lét mắt trước mắt sau trong đưa tin tức chuyến viếng thăm đã cho thấy rõ điều đó. Tôi nghi ngờ đã có sự chia rẽ trong nội bộ trung ương về chuyến viếng thăm của tướng Trà vì thế mà chuyến viếng thăm tới tận bây giờ mới thành hiện thực, cần phải nhìn nhận rằng thế lực giới quân sự đã có tác động và ảnh hưởng không nhỏ trong bộ chính trị. VX Kiên, HCMC Việc ngài Phạm Văn Trà thăm Mỹ theo tôi là tích cực. Tôi đồng ý với cách nhìn của độc giả Hoa Mai. Chúng ta không thể thay đổi lịch sủ. Trong cuộc chiến tàn khốc đã qua, không thể ai nói đã chiến thắng. Hàng triệu người Việt Nam ở cả hai phía đã thiệt mạng. Hàng vạn thanh niên Mỹ cũng đã vĩnh viễn ra đi tại chiến trường Việt Nam. Ở gia đoạn đó, không cường quốc nào có thể làm ngơ trước tình hình Việt Nam. Do vậy, việc Mỹ, Liên Xô hay Trung Quốc can thiệp vào cũng là điều dễ hiểu. Và ngày nay, Mỹ đã rút đi, Việt Nam được thống nhất. Trong khi đó kinh tế, xã hội..bị tụt hậu so với thế giới. Nhiều người Việt ở hải ngoại chỉ trích dữ dội cho rằng dó là do các chính sách sai lầm của đảng Cộng sản Việt Nam. điều này không hẳn là sai nhưng cũng không đúng. Trong lịch sử 4000 năm của Việt Nam, cái mà người Việt có thể tự hào không ngoài các cuộc chiến tranh chứ không phải kinh tế. Ngay cả vào cái thời kỳ mà nhiều người Việt hải ngoại tự hào về một Sài Gòn - hòn ngọc viễn đông thì thực chất đó cũng chỉ là hư danh. Trong đó, sự giàu có không nằm trong tay người Việt mà là trong tay người Pháp và người Hoa. Sau năm 1975, nhiều người miền Nam chúng ta tiếc nuối giai đoạn huy hoàng trước đó. Nhưng thực chất sự sung sướng và tiện nghi ấy cũng không phải do bàn tay khối óc của người Việt mà là do tiền viện trợ của Mỹ để mỵ dân về một thế giới tự do. Hẳn không ít người Việt ở hải ngoại vẫn chê bai người Việt trong nước rằng không có những Samsung, Honda như của Nhật và Hàn! Vậy thì thử hỏi trước năm 1975 tại miền Nam chúng ta có một tập đoàn nào như vậy của người Việt hay không? Cũng lại có ý kiến khác chỉ trích dữ dội hệ thống chính trị độc đảng và cho rằng Việt Nam muốn giàu thì phải đa đảng, phải tự do ngôn luận. Quan điểm này cũng không hẳn chính xác. Trên thế giới hiện nay có bao nhiêu quốc gia? Trên 200. Chỉ có khoảng năm (5) quốc gia trong số đó có chế độ độc đảng lãnh đạo như Việt Nam. Số còn lại tất cả đều đa đảng và tự do ngôn luận. Vậy thì có phải tất cả các quốc gia đó đều được thịnh vượng và văn minh? điều quan trong nhất là ở chỗ các chính sách điều hành của đất nước có hay hay không? Thể chế chính trị theo tôi chỉ là thứ yếu. Do vậy, chuyến thăm Mỹ lần này của Bộ trưởng quốc phòng Việt Nam là tích cực và người Việt Nam chúng ta, cho dù ở bất cứ nơi đâu cũng nên ủng hộ. đã tới lúc để chúng ta xóa bỏ hận thù. Những gì là di chứng hay sai lầm của chiến tranh các bên nên ngồi lại với nhau để giải quyết. Và phía sau đó, đất nước cần những sự đóng góp thiết thực hơn từ những người Việt tha hương. Chúng ta nên trở về. Thang, Hà Nội Tôi sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, cuộc chiến tranh đã qua lâu và cũng như bao người khác tôi không hề muốn nghĩ lại hơn 3 triệu người Việt Nam đã chết trong cuộc chiến tranh. Tôi không hề nghĩ phải đổ tội cho ai đó về cuộc chiến tranh. Tôi cũng không muốn biết đến việc ai là người chiến thắng trong cuộc chiến này, các bên hãy tự nghĩ và nhận trách nhiệm về mình dù đó là tội ác. Tôi không có bàn luận gì về chế độ tại Việt Nam (vì điều này là trái với hiến pháp và pháp luật VN). Nhưng tôi yêu Việt Nam yêu tất cả những người con của Việt Nam. Tôi tha thiết yêu cầu chính phủ Việt Nam, Chính phủ Hoa Kỳ hãy giúp đỡ những con người vô tội bị hậu quả thảm khốc của chiến tranh đang sinh sống trên đất nước Việt Nam, hay bất kỳ nơi nào mà người Việt hiện diện. Tướng Trà đi Mỹ sự kiện đối với toàn người dân Việt Nam bởi nó mở ra 1 trang mới trong lịch sử quan hệ giữa Việt-Mỹ. Tôi hoan hô chuyến thăm này của Tướng Trà. Tôi Yêu Việt Nam và tôi cũng yêu Nước Mỹ tự do. Nguyễn Hoàng Tuấn, Washington, USA Việt Nan cần quan hệ song phương từ chính trị, kinh tế, xã hội cho đến quân sự với Hoa Kỳ là một sự chọn lựa rất tốt, cáng suốt va cần phải có. Người Việt chúng ta đã chịu nhiều đau khổ qua nhiều thế hệ. Từ Tàu, đến Pháp và cuộc chiến tranh Việt Nam v.v... Nói chung là nếu thế hệ chúng ta nên làm lại cho đất nước Việt của chúng ta được hùng cường, để cho con cháu Việt chúng ta sau nầy có một tương lai tươi sáng hơn, để theo kịp các nước Châu Á v.v... Nói tóm lại là có 2 yếu tố chính cần phải làm: muốn thống nhất Đất Nước cần chiến tranh với Mỹ, muốn giữ Đất Nước cần phải chơi với Mỹ. Hoa Mai, TP HCM Chiến tranh đã qua đi. Ngày nay, chúng ta khó có thể nói rằng ai đúng ai sai trong cuộc chiến đã qua. Bởi vì đó là do hoàn cảnh lịch sử giai đoạn dó của thế giới. Chỉ có một điều ai cũng thấy rõ ràng cả hai phía đã bị thiệt hại quá nặng nề, đặc biệt là phía người Việt Nam. Ở đây tôi muốn nhấn mạnh tới chữ người việt nam chứ không phải chính quyền VN. Cho dù ở giai đoạn nào từ suốt hơn một thế kỷ qua (kể cả giai đoạn thịnh vượng nhất) thì chúng ta vẫn là một dân tộc yếu ớt của thế giới và luôn bị các cường quốc như Pháp, Nhật, Nga, Mỹ, Trung Quốc "xỏ mũi". Nỗi nhục này, những người được xem là ưu tú nhất của chính quyền Việt nam Cộng hòa di cư sang Mỹ vào năm 1975 cũng không tránh khỏi. Do vậy, đã đến lúc người Việt cho dù ở phía bên nào (trước năm 1975) cũng nên liên kết lại với nhau để xây dựng tổ quốc VN. Bởi trên thực tế, chúng ta đều biết chắc rằng, cho dù là Ngô đinh Diệm hay Hồ chí Minh thì các bậc ấy cũng đều mong đất nước được hùng cuờng. Chỉ có điều, phương pháp lựa chọn có khác nhau mà dẫn tới xung đột. Nay, các bậc ấy đã khuất đi, lịch sử chúng ta cũng không thể thay đổi được. Vậy thì điều quan trọng nhất nên làm là hãy thôi chỉ trích mà bắt tay vào xây dựng một giai đoạn mới cho dân tộc. Một bạn đọc, Hà Nội Tôi rất mừng khi Việt Nam có một chuyến thăm Mỹ như của ông Trà. Điều này cho thấy Việt Nam đã nhận ra mặt tích cực của mối quan hệ Mỹ-Việt. Trên quan điểm của một người dân thường, việc khép lại quá khứ để xây đắp một tương lai luôn là điều mong mỏi của những người dân thường yêu chuộng hoà bình Việt Nam. Nguyễn văn Hiến, Moscow, Nga Đứng trên quan điểm của chính quyền Việt Nam thì việc khơi dậy đống tro tàn chiến tranh thì "lợi bất cập hại". Thất bại trong chiến tranh Việt Nam là một nỗi nhục và di chứng lâu lành của nước Mỹ. Chính quyền Việt Nam không muốn để người Mỹ ngày nay nghĩ về Việt Nam như một bãi chiến trường mà mấy chục nghìn con em họ để lại xương máu. Điều này không có lợi cho việc phát triển quan hệ kinh tế trước mắt, điều mà chính quyền Việt Nam đang cố gắng xây dựng. Nhưng đứng trên khía cạnh cá nhân, nỗi đau của mỗi con người Việt Nam là nạn nhân chiến tranh như người dân Nghĩa Hành, Quảng Ngãi nói riêng hay hàng triệu nạn nhân chất độc màu da cam nói chung thì không gì trên đời có thể bù đắp được. Hiện tại cuộc sống của họ lại vô cùng chật vật, nếu có được ít nhiều sự bồi thường, giúp đỡ vật chất nào đó thì sẽ giúp cho họ cải thiện cuộc sống, an ủi những vong linh xấu số thiệt mạng. Thường thì trên thế giới, những nạn nhân này có thể đứng chung đơn kiện chính phủ Mỹ ra một tòa án quốc tế nào đó tương tự như những phụ nữ bị bắt làm nô lệ tình dục kiện lính Nhật trong Thế chiến thứ 2. Và quyền lợi vật chất của họ sẽ được tòa án đó phân xử. Rất tiếc điều này khó thực hiện được ở Việt Nam khi muốn làm việc đó họ phải xin ý kiến chính quyền để tiến hành vụ kiện (mà chắc chắn sẽ bị từ chối vì không hợp với chủ trương của nhà nước như đã nói ở trên). Theo tôi được biết, cuộc chiến tranh Việt Nam đối với nước Mỹ không phải là một cuộc chiến tranh tuyên bố và do đó người Mỹ rũ bỏ trách nhiệm với mọi hậu quả chiến tranh do họ gây ra. Như vậy những nạn nhân chiến tranh bất hạnh kia chỉ trông chờ vào sự nhân đạo "bất thình lình" nào đó của người Mỹ. Điều này đến nhanh hay chậm phụ thuộc vào sự tác động của các phương tiện truyền thông và sự thức tỉnh lương tri của người dân Mỹ, một yếu tố khá trừu tượng. Chúng ta chỉ biết chia xẻ và cầu nguyện cho những đồng bào bất hạnh của kia của chúng ta sớm có ngày khỏa lấp nỗi đau. Nếu bạn nào có ý kiến hay hơn xin lên tiếng. Biết đâu những ý kiến dù nhỏ của chúng ta gộp lại sẽ tạo thành một dư luận lớn giúp nhưng người đồng bào đau khổ của chúng ta sớm đòi được sự công bằng họ đáng được hưởng. Ho, New York, USA Tại sao Mỹ phải bồi thường chiến tranh cho Việt Nam? Chính phủ Việt Nam đương thời sẽ bồi thường cho 1 triệu quân cán chính Việt Nam Cộng Hoà đã bị bỏ tù sau 1975 không? Gió Lào, Saigon Với tôi mọi cuộc chiến đều chắc chăn để lai các di chứng nặng nề, thậm chí cho một vài thế hệ. Vì vậy những người đã gây ra chiến tranh thì phải có trách nhiệm trước những di chứng đó. Nhưng quan trọng là cách thức để "bồi thường" là như thế nào. Có nên chuyển một lương tiền cho chính phủ Việt nam để rồi nó lại được các quan chức Chính phủ "bồi thường" ở các quán bia? Hay là lại tiêu pha vào các dự án, chương trình ngắn hạn không có hiệu quả? Theo tôi chính phủ Hoa Kỳ nên thừa nhận trách nhiệm và bồi thường chiến tranh bằng cách chi tiền cho các dự án cải cách triệt để giáo dục của Việt nam. Vì theo tôi cả dân tộc Việt nam đều là nạn nhân của chiến tranh và những đau thương của chiến tranh sẽ phần nào nguôi ngoai khi tương lai của dân tộc được cải thiện. Hương Quê, Việt Nam Tôi không biết về tiêu chuẩn trở thành nạn nhân chiến tranh nhưng có rất nhiều người bị chết và thương tật vì trúng đạn, mìn... mà không biết từ phía nào. Nhưng tôi chắc chắn một điều chính phủ cộng sản VN không bao giờ có tòa án để xét xử tội ác chiến tranh vì họ biết rất rõ phải xét xử ai trước tiên. Liên tục các năm 2000 và 2001 tôi bàng hoàng khi xem trên truyền hình cộng sản Việt Nam ca ngợi bộ phim tư liệu mới hoàn thành về huyền thoại con đường mòn trên biển, một nhân chứng cộng sản thản nhiên kể lại ông ta và các đồng chí của ông là những người đầu tiên trên hòn đảo nơi xuất phát của những con thuyền chở tiếp viện vào Nam đã thủ tiêu những người dân vô tình lên đảo để đảm bảo bí mật cho con đường trên biển, xin BBC cho biết đây có phải là tội ác chiến tranh và nạn nhân chiến tranh không? nếu đúng thì nạn nhân và gia đình có được đòi bồi thường hay không? Khoa Nguyễn, Houston, USA Theo BBC thì tướng Trà sẽ đến Mỹ vào tháng 11 này, dù chính phủ Việt Nam muốn mọi ngườI biết đến như một chuyến đi mang nặng tính ngoại giao, hợp tác chống khủng bố, người Mỹ mất tích v.v... nhưng vớI sự kiện thời sự hiện tại giúp cho chúng ta nhìn rõ thêm về tính chính đáng của cuộc chiến huynh đệ tương tàn mà người cộng sản lúc nào cũng tuyên truyền là cuộc chiến chống Mỹ cứu nước. Theo tôi chúng ta cần phải nhìn lại quá khứ để làm rõ vấn đề vì sau gần 30 năm nhưng những hệ lụy của nó vẫn tồn tại đến ngày hôm nay. Theo ông Bùi Tín cựu đại tá cộng sản, đại đa số người Việt chết không phải do người nước ngoài mà chính là do người Việt giết người Việt. Chúng ta cho chất độc màu da cam là một tộI ác. Vậy chúng ta không kết tộI những ai đã phát động cuộc chiến vượt vĩ tuyến 17 để gây ra 3 triệu ngườI Việt chết từ 2 phía. Kế đến sau đó hàng vạn gia đình tan nát chia lìa vì có người thân trong tù “cảI tạo”, nửa triệu ngườI bỏ mình trên đường vượt biên. Và gây ra hận thù trong lòng người Việt vớI nhau... rồi lãng phí một vòng gần 30 năm trong tụt hậu và xơ xát, để rồi nay cho tướng Trà lên đường đến Mỹ và sẽ phảI cần đến Mỹ. Vậy sự chính đáng ở đâu?????? Bùi Văn Vương, HCMC Nhà nước Mỹ từ xưa đến nay luôn luôn reo rao về nhân quyền và bảo vệ nhân quyền cho nhân loại trên trái đất, thế mà sự thật kinh sợ do chính hoa kỳ tạo ra cướp đi mạng sống cuả bao nhiêu người vô tội lại được Lầu Năm Góc che dấu và ém nhẹm sự thật. Người dân Việt Nam đã phải chiụ chiến tranh cuả Mỹ tàn phá và tra tấn dã man như thế, tàn tích sau bao nhiêu năm vẫn còn đó, nhân chứng vẫn còn đó mà cứ chối quanh. Nếu Nhà Trắng thực sự bảo vệ nhân quyền thì cách đây 28 năm người dân Việt Nam đâu phải chịu xác xơ tàn khóc như thế: tôi đã chứng kiến rất nhiều cảnh thương đau mà do tàng tích chiến tranh và bom đạn cuả Mỹ để lai. Một mm bé gái đi vào rừng nhặt sắt vụn nhầm phải bom bi cuả Mỹ nổ tan xác toàn thân em bị bấy nhầy do những viên bi oan nghiệt đâm vào. Một em bé trai khoảng 4 tuổi (tôi còn nhớ tên là cu Tuất ở khu vực Bằng Lăng Sông Bé) đi chơi nhặt phải quả M79 cuả Mỹ ngỡ đâu là cục sắt cầm chạy về nhà trao cho người anh, vừa về đến nhà quả M79 phát nổ người anh của em bị thương rất nặng còn em thì nguyên vùng ngực và bụng bị M79 phá tung, tim gan lồi ra ngoài trông thật kinh sợ. trước lúc nhắm mắt Em vẫn còn gọi một tiếng Ba ơi.... Cuôc sống cuả hầu hết chúng tôi trong thời gian đó hết sức phập phồng lo sợ, cứ vài ngày lại có một tiếng nổ và lại có người chết do bom Mỹ để lai sau chiến tranh. Người dân Afganistan cách đây không lâu cũng phải cùng chung số phận như thế, rồi bây giờ là người Iraq. Theo Tôi chính nhà trắng mới là kẻ gây tội ác chiến tranh và cần phải bồi thường cho sự việc đó, nếu là vì hoà bình cho nhân loại thì hãy dùng biện pháp khác, còn dùng vũ khí và thế lực và sức mạnh đàn áp lên dân lành là tội ác. Trần Hoàng Anh, Việt Nam Sự việc Tiger Force có hành động tội ác đối với thường dân VN 36 năm trước, nay bị phanh phui lại của chính báo chí Mỹ và có tin các quan chức quân sự Mỹ sẽ mở lại điều tra, gợi lên những suy nghĩ. Chiến tranh đã qua, thắng thua đã rõ, tội lỗi của binh lính Mỹ là không thể chối cãi, cuộc tương tàn huynh đệ mà nay việc hòa giải dân tộc vẫn chưa thành công là điều ai cũng thấy, di chứng chiến tranh cho nước Mỹ và hậu quả cai trị sai lầm của người chiến thắng tại VN thì cũng không thể bác bỏ… Do vậy nay nhìn sự kiện Tiger Force dưới khía cạnh chiến tranh thì có lẽ cũng chỉ là nhìn về quá khứ. Tôi muốn có ít so sánh từ sự kiện này dưới khía cạnh dân chủ như một cái nhìn về hiện tại. Cũng cách đây không lâu, vụ thảm sát trong thời gian chiến tranh của binh lính Mỹ tại Thạnh Phong, Bến Tre cũng bị chính báo chí Mỹ phanh phui. Sự việc báo chí Mỹ vạch trần tội ác của quân đội của họ cho thấy vai trò và vị trí của thông tấn và công lý trong xã hội dân chủ. Họ có quyền tự do ngôn luận, ngay cả khi lôi ra ánh sáng những điều có thể liên quan đến sĩ diện quốc gia, mà không ai có thể “định hướng” họ ngoại trừ quyết tâm của chính họ. Và công lý cũng sẽ không chừa những người đích thực có tội nếu thời hiệu hồi tố vẫn còn. Cho dù điều đó không xảy ra, tức không có sự trừng phạt từ định chế tư pháp, thì những con người đó cũng phải chịu sự trừng phạt của định chế công luận, và lương tâm họ không thể yên ổn trước sự trừng phạt đó. Vậy về phía VN, nền “dân chủ” tại đây có cho phép làm điều đó hay không? Phong trào (tức có chủ trương chính thức hẳn hòi từ lãnh đạo dao nhất) đấu tố chết người trong cải cách ruộng đất dưới thời Tổng bí thư Trường Chinh đã được ghi nhận đầy đủ đến đâu? Và sau sự kiện đó Trường Chinh vẫn hiển nhiên là một trong những nhân vật hàng đầu của lãnh đạo VN. Rồi trong chiến tranh, có phải phía miền Bắc và Mặt trận giải phóng miền Nam là hoàn toàn trong sạch? Việc chôn sống người ở Huế trong cuộc tổng tấn công Mậu thân nay có báo chí hay nhà sử học nào dám mở lại cuộc điều tra hay không? Hẳn rất khó, nếu không muốn nói là không thể được trong bối cảnh “dân chủ” được “định hướng” và “quản lý” bởi đảng và nhà nước. Minh Tran, TP HCM Đối với tôi nếu muốn kết tội ai đó không thể nói "nghi". Một là "có", hai là "không". Nói một cách khác hệ thống luật pháp Mỹ rất rõ ràng. Mỹ có thể biện hộ đó là chất khai quang diệt cỏ được sử dụng rộng rãi trong nông nghiệp thì sao? Chúng ta phải chứng minh chất khai quang sử dụng tại thời điểm ấy không phải được ứng dụng với mục đích hoà bình. Số lượng khai quang rải xuống phải nhiều đủ để trở thành chất độc hủy hoại môi trường và con người nơi ấy. Bởi vì ngay cả chất phóng xạ nguy hiểm nếu sử dụng đúng cách vẫn có ích trong các ngành như NN, CN, hay y khoa kia mà! Phải có bằng chứng là Mỹ đã vi phạm rõ ràng về luật an toàn khi sử dụng khai quang, bất cẩn khi rải xuống vùng dân cư..., tiêu chuẩn an toàn đã không được chấp hành... Khi có đủ bằng chứng rồi tôi tin là luật pháp Mỹ sẽ có cả một hệ thống để xử lý vi phạm. Những nạn nhân chất độc màu da cam ít ra thì cũng được coi như những nạn nhân của các vụ nhiễm phóng xạ như ở Chernobyl chẳng hạn. Họ phải được bồi thường và được hưởng chế độ điều trị đúng quy cách nếu không nói là phaỉ mời các chuyên gia ở nước ngoài hiểu biết rõ về lãnh vực này để giúp đỡ các nạn nhân. Quoc, Saigon, Viet Nam Người Mỹ đã nhận trách nhiệm về cuộc chiến VN qua việc nhận hàng trăm ngàn người VN tới Mỹ và giả lơ khi số người này gửi tiền bạc về giúp người kẹt lại ở quê nhà trong thời kỳ cấm vận. Trong cuộc chiến VN, nếu VNDCCH không xâm lăng VNCH với sự bao che nâng đỡ của Liên Xô và Trung Cộng, liệu nước Mỹ có mang quân vào VN hay không? Đã đến lúc nước Nga (Liên Xô cũ) và Trung Cộng nên nhận trách nhiệm về cuộc chiến VN và bồi thường thiệt hại chiến tranh. Thien Lam, Viet Nam Tôi là người VN, dù không bằng lòng với những việc diễn ra ở VN 28 năm qua, như tham nhũng, cực đoan, nhưng tôi ủng hộ việc kêu gọi chính phủ Mỹ có trách nhiệm với cuộc chiến vừa qua và những hậu quả của nó, tôi tin chính phủ Mỹ không hẹp hòi, và có cách cư xử của một siêu cường, tốt nhất là giải quyết cho những ai có mất mát vì chiến cuộc, cả những thương binh, liệt sĩ của hai phía, những dân thường, những trẻ em tật nguyền, cư trú trên lãnh thổ VN, và làm được như thế có lẽ cái được của nước Mỹ, của người Mỹ, sẽ rất lớn nếu họ biết trao tận tay người nhận.Việc ông Tướng Trà là việc của nhà nước, việc chính trị, tôi không quan tâm, tôi đang quan tâm tới cái thực tế cho nạn nhân chiến cuộc. Phạm Tuyến, Hà Nội Nếu đứng trên phương diện hòa bình Mỹ nên có hành động và bồi thường những thiệt hại về vật chất và con người cho Việt Nam vì những tội ác mà Mỹ đã gây ra qua việc rải chất độc màu da cam. Chất độc này chả khác những trái bom nguyên tử thả xuống, với những di chứng để lại, cho người dân, con cái họ. Chiến tranh đã qua đi, xong di chứng của nó vẫn còn những người bị di tật, quái thai. Tôi sinh sau chiến tranh nhưng cũng thấu hiểu nỗi khổ, bất hạnh của người dân khi bị chiến tranh tàn phá và nhất là những người bị mất người thân, ảnh hưởng của chiến tranh. Còn chuyện tướng Trà thăm Hoa Kỳ, theo tôi nghĩ phải làm trước đây mấy năm vì: - Việt Nam phải có vị thế trên trường quốc tế - Việt Nam không nên để Trung Quốc lấn án, - Hàn gắn lại viết thương chiến tranh giữa hai dân tộc Việt, Mỹ. QT, Vancouver, Canada Trong cuộc chiến VN xin đừng quên cộng sản đã thảm sát hàng ngàn đồng bào vô tội tại Huế năm 1968. Cho đến nay họ chưa có một lời biện minh nào cho thân nhân của những nạn nhân đó. Trần Bình Nam, Los Angeles, Hoa Kỳ Tôi nghĩ chuyến thăm viếng Hoa Kỳ của tướng Trà quan trọng hơn là việc bàn về vấn đề tìm người mất tích, việc bồi thường những tổn thất quân đội Hoa kỳ đã gây ra như việc giết thường dân và tác dụng gây bệnh của chất độc màu da cam. Những chuyện này hai bên bàn với nhau từ thời tổng thống Carter. Và bắt đầu lại sau khi Việt Nam mở cửa từ đầu thập niên 1990. Ðến giữa thập niên 1990 sau khi hai nước thiết lập bang giao thì những vấn đề trên đã được tiếp tục thảo luận qua hai tòa đại sứ của hai nước không có một chút cấn cái hay trở ngại gì cả. Tuy nhiên nếu tướng Trà có bàn bạc những chuyện này với ông bộ truởng Quốc Phòng Mỹ Donald Rumsfeld thì cũng là để làm cảnh che đậy bớt sự chú ý của dư luận về những nội dung thảo luận quan trọng hơn. Tôi nghĩ ai cũng có thể thấy chuyến đi của tướng Trà là một thay đổi chính sách đối ngoại của Việt Nam. Những người lãnh đạo Việt Nam chắc đã phải đắn đo nhiều, và đã phải phấn đấu ngoại giao với Trung quốc để có thể gởi tướng Trà đi Hoa Kỳ, vì Trung quốc hẳn không muốn thấy Việt Nam xích lại gần Hoa Kỳ về mặt quân sự. Với sức mạnh kinh tế và khả năng khoa học kỹ thuật hiện có nếu Trung quốc có mộng trở thành siêu cường trong thế kỷ 21 cũng là điều dễ hiểu. Nhưng trước khi phóng tầm ảnh huởng ra thế giới Trung quốc phải phóng tầm ảnh hưởng tại nam Á châu trước. Nơi đó đang có một khoảng trống quyền lực. Buớc đầu là kiểm soát đường biển và tài nguyên thiên nhiên. Để kiểm soát đường biển từ Ấn Độ Dương lên, chiếm kho dầu hỏa dưới lòng biển, và xử dụng quần đảo chiến lược Trường Sa, Bắc Kinh – trong đầu thập niên 1990 - đơn phương tuyên bố biển Đông, vùng biển nằm giữa đảo Hải Nam, Việt Nam, Phi Luật Tân và Indonesia thuộc về Trung quốc. Từ thập niên 1980 áp lực quân sự và kinh tế của Trung quốc càng ngày càng thấy rõ trong vùng. Bằng chứng sau cuộc đụng độ giữa hải quân Việt Nam và Trung quốc năm 1988 để giành mấy hòn đảo trong quần đảo Trường Sa, Việt Nam thua nhưng người ta không thấy Việt Nam nhắc nhỡ đến vấn đề chủ quyền này tại các diễn đàn quốc tế. Mặt khác, năm 1999 và năm 2000 Việt Nam đã phải nhượng bộ Trung quốc để ký thỏa ước biên giới nhường cho Trung quốc một số cao điểm chiến lược dọc biên giới và chia lại vùng biển giữa vịnh Bắc Việt và đảo Hải Nam có lợi cho Trung quốc. Quyền lợi của Việt Nam đã bị xâm phạm. Nhưng trong toan tính bành trướng của Trung quốc, không phải chỉ quyền lợi Việt Nam bị xâm phạm. Quyền lợi của Hoa Kỳ cũng bị gián tiếp xâm phạm. Hoa Kỳ không thể để cho Trung quốc kềm chế con đường giao thông ngắn nhất từ Ấn Độ Dương lên Bắc thái Bình Dương qua biển Đông đe dọa vùng chiến lược tây Thái Bình Dương, trong khi Việt Nam cũng không thể để tài nguyên thiên nhiên dưới lòng biển lọt trọn vào tay Trung quốc, chưa nói quần đảo chiến lược Trường Sa che sườn phía đông của Việt Nam. Trong bối cảnh đó một quan hệ mới giữa Việt Nam và Hoa Kỳ cần phải được tính toán lại. Đó có thể là lý do của chuyến đi thăm Hoa Kỳ của bộ trưởng Phạm Văn Trà. |
Năm 1889, nhà tâm thần học người Áo-Phổ tên là Richard von Krafft-Ebing đưa từ "tình dục dị giới"vào quyển "bệnh tâm thần tình dục" (Psychopathia Sexualis), trong một danh mục các rối loại tính dục. | Vì sao tình dục đồng giới và dị giới phải khác nhau? | Từ này lần đầu tiên được phát minh ra hồi cuối thập niên 1860, bởi nhà báo người Hungary Karl Maria Kerthbeny, nhưng chỉ được xuất bản lần đầu tiên trong một cuốn sách của ông vào năm 1880. Mặc dù một số người không chuyên khá quen thuộc với tác phẩm của Krafft-Ebing, nhưng chính Freud mới là người khiến công chúng có cách nghĩ khoa học về tình dục. Tuy rất khó để có thể tóm gọn các lý thuyết của bác sĩ này vào vài câu ngắn, nhưng di sản vững chắc nhất của ông là lý thuyết phát triển tâm lý tính dục, theo đó nói rằng trẻ em phát triển giới tính riêng thông qua sự pha trộn tinh thần của cha mẹ. Giải mã mối liên hệ giữa tự vẫn và mùa xuân Vì sao khó nhìn vào sự thật? Mẹo hay để hơi thở hết mùi tỏi khó chịu Với Freud, tính dục khác giới không phải là được tự nhiên sinh ra, mà là được hình thành theo cách đó. Chưa hết, như Katz nhấn mạnh, người ta phải có sự tưởng tượng ghê gớm để có thể đóng khung sự điều chỉnh này theo hướng bình thường: "Theo Freud, con đường bình thường dẫn tới sự bình thường của quan hệ tình dục khác giới được khơi mào từ ham muốn loạn luân của con trai với mẹ và con gái với cha, với ham muốn của con trai và con gái trong việc sát hại thân sinh cùng giới tính với mình, và ước muốn tiêu diệt bất cứ đứa em ruột nào có thể trở thành tình địch của mình. Con đường tới tính dục khác giới được mở đường bằng khao khát sát hại từ trong máu... sự phát minh ra quan hệ tình dục khác giới, theo quan điểm của Freud, là một sản phẩm cực kỳ kinh tởm." Cái mặc cảm Oedipus đó đã tồn tại trong một thời gian rất lâu như cách duy nhất để giải thích về tình dục bình thường, là "một sự mỉa mai vĩ đại nữa của lịch sử tình dục dị tính," ông nói. Ta có thể nhắc lại một chút ở đây: mặc cảm Oedipus được đặt tên theo vị vua có số phận bi thảm trong thần thoại Hy Lạp, người bị giáng lời nguyền sẽ phạm tội giết chết cha và kết hôn với mẹ. Nhưng cách giải thích của Freud có vẻ đã làm thỏa mãn đa số công chúng, những người vốn vẫn bị ám ảnh về việc cần chuẩn hóa mọi góc cạnh của đời sống, nay vui vẻ chấp nhận khía cạnh khoa học mới mẻ của sự bình thường. Sigmund Freud (1856 - 1939) là cha đẻ của thuyết phân tâm học Những thái độ như vậy cũng đã tạo ra những biện minh khoa học xa hơn trong tác phẩm của Alfred Kinsey, người nổi bật với nghiên cứu năm 1948 "Hành vi tình dục trong người nam" (Sexual Behavior in the Human Male) theo đó tìm cách chấm điểm bản năng tình dục của đàn ông với mức từ 0 (hoàn toàn chỉ quan tâm tới tình dục dị tính) đến sáu điểm (chỉ có quan hệ đồng tính). Phát hiện của ông đã dẫn ông đến kết luận là một số đông, nếu không muốn nói là đa số "phần lớn nam giới có ít nhất vài trải nghiệm tình dục đồng giới trong khoảng thời gian từ lúc trưởng thành cho tới khi về già." Trong khi nghiên cứu của Kinsey đã mở ra các phân loại về đồng tính/dị tính cho phép một sự liên tiếp về mặt tính dục, nó cũng "khẳng định một lần nữa ý tưởng về việc phân chia bản năng tính dục ra" giữa hai thái cực, Katz viết. Tương lai của tình dục dị tính "Không ai biết rõ vì sao tình dục khác giới và tình dục đồng giới phải khác nhau," Wendell Ricketts, tác giả của nghiên cứu năm 1984 tên Nghiên cứu Sinh học về Tình dục Đồng giới cho biết. Câu trả lời tốt nhất mà ta có được là một thứ gì đó có vẻ bị hiểu sai nghĩa: "tình dục dị giới và tình dục đồng giới được coi là khác nhau vì chúng có thể chia thành hai nhóm dựa trên niềm tin rằng chúng có thể được chia thành hai nhóm." Mặc dù sự phân chia dị giới/đồng giới có vẻ là sự thật tự nhiên vĩnh viễn và không thể thay đổi, nó thực ra không phải vậy. Có lẽ đây chỉ là một trong những ngữ pháp mà con người sáng tạo ra để thể hiện tình dục có ý nghĩa ra sao với chúng ta. Tám từ kỳ diệu làm thay đổi thế giới 'Yêu' robot có đồng nghĩa với việc ngoại tình? Trong thời trang thì ‘nude’ không phải là khỏa thân Katz tranh luận rằng tình dục khác giới "được sáng tạo ra trong đối thoại như là một thứ ngoài đối thoại. Nó được chế tạo ra trong một tranh luận đặc thù vì nó có tính phổ quát... vì nó nằm ngoài thời gian." Nó là một cách giải thích, nhưng nó lại vờ như không phải. Phát hiện của Alfred Kinsey đã dẫn ông đến kết luận là một số đông, nếu không muốn nói là đa số "phần lớn nam giới có ít nhất vài trải nghiệm tình dục đồng giới trong khoảng thời gian từ lúc trưởng thành cho tới khi về già" Cũng như bất cứ nhà triết học Pháp hay một đứa bé với bộ đồ chơi Lego nói với bạn, bất cứ thứ gì được dựng nên đều có thể bị phá hủy. Nếu tình dục khác giới chưa hề tồn tại trong quá khứ thì nó cũng không nhất thiết phải tồn tại trong tương lai. Mới đây, tôi vừa có cảm giác kinh ngạc khi nói chuyện với Jane Ward, tác giả cuốn "Không đồng tính". Trong một cuộc phỏng vấn cho bài báo mà tôi viết về xu hướng tình dục, bà đã đặt câu hỏi với tôi về tương lai của bản năng tính dục. "Sẽ ra sao nếu như con người có thể đáp ứng được các khao khát, đam mê tình dục của bản thân theo cách tương tự như cách người ta tìm cách thoả mãn nhu cầu thèm một món ăn nào đó?" Dẫu cho một số người cảm thấy lo lắng rằng điều này có thể dẫn tới xảy ra tình trạng quan hệ tình dục một cách dễ dãi, nhưng điều quan trọng là cần phải ý thức được rằng các lập luận khác nhau rằng "Sinh ra đã thế rồi" là hầu như không được chấp nhận trong khoa học hiện đại. Các nhà nghiên cứu không chắc chắn đâu là "nguyên nhân" gây tình dục đồng giới, và dĩ nhiên họ không từ chối bất cứ giả thiết nào có thể đặt ra một nguồn gốc đơn giản, ví dụ như có "gene gay". Tôi thì có ý kiến là khao khát tính dục, cũng như mọi ham muốn khác của con người, có thể thay đổi trong suốt đời ta, và những thay đổi đó mỗi khi xảy ra sẽ thường đem lại nét mới cho chúng ta. Nếu quả đúng vậy, thì cách nhìn của Ward theo đó cho rằng con người có thể có những sở thích tình dục khác nhau nghe có vẻ phù hợp. Vượt ra bên ngoài khuôn khổ câu hỏi của Ward là một thách thức khá tế nhị: Nếu chúng ta không cảm thấy thoải mái khi phải đánh giá xem liệu ta có bao nhiêu quyền năng đối với giới tính của mình, thì tại sao phải làm vậy? Tương tự, tại sao việc thách thức niềm tin rằng đồng tính, và xa hơn là dị tính là những sự thật tất nhiên của tự nhiên lại gây khó chịu như vậy? Trong một cuộc trả lời phỏng vấn của nhà báo Richard Goldstein, tiểu thuyết gia và nhà viết kịch James Baldwin thừa nhận về những dự cảm tốt và xấu về tương lai. Một trong những điều tốt là "không ai phải tự nhận mình là người đồng tính nữa," một tuyên bố mà Baldwin thừa nhận không thể chịu nổi. "Nó đáp trả cho một tranh luận sai, một cáo buộc sai." Brandon Ambrosino từng viết cho New York Times, Boston Globe, The Atlantic, Politico, Economist và nhiều tờ báo khác. Ông sống ở Delaware, và là nghiên cứu sinh thần học tại Đại học Villanova. Đây là phần 4 trong bài nghiên cứu gồm 5 phần về chủ đề tình dục dị tính của ông. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Future. Xem toàn bộ: Phần 1: Khi niềm hoan lạc bị coi là bệnh hoạn Phần 2: "Quan hệ tình dục khác giới" ra đời khi nào? Phần 3: Khi khát khao nam nữ bị coi là 'suy đồi đạo đức' Phần 4: Vì sao tình dục đồng giới và dị giới phải khác nhau? Phần 5: Khuynh hướng tình dục có là thước đo tư cách đạo đức không? |
Hãy tưởng tượng bạn đang ở độ cao 35.000 feet (10.000m), di chuyển xe đẩy giữa lối đi hẹp mà vây quanh là những hành khách ồn ã. | Che giấu cảm xúc khi làm việc gây hại cho sức khỏe | Một đứa trẻ chắn ngay đường đi, chả thấy cha mẹ nó đâu. Một người bực bội vì ông ấy không thể trả tiền mặt cho bữa ăn trên máy bay. Một người khác đang đòi chen qua cái xe đẩy để đi đến buồng vệ sinh. Nhịn ăn sáng trong bao lâu thì đủ tiền mua nhà? Có nên bám trụ công việc mình ghét? Bí quyết quản trị của Elon Musk, ông chủ Tesla Và công việc của bạn là phục vụ tất cả nhu cầu của họ, đồng thời phải thể hiện sự sẵn lòng đầy thân thiện. Với một tiếp viên hàng không, đó là khi gánh nặng cảm xúc tác động vào họ trong công việc. Thuật ngữ này lần đầu tiên được nhà xã hội học Arlie Hochschild gọi tên, đó là khi công việc ta làm là phải điều chỉnh cảm xúc bản thân để tạo ra "sự thể hiện gương mặt và hình thể trong không gian làm việc". Nói đơn giản, đó là nỗ lực thể hiện một điều mà ta không hề cảm thấy. Điều này có thể là hai cách - thể hiện cảm xúc tích cực mà ta không cảm thấy, hay kìm nén cảm xúc tiêu cực ta đang có bên trong. Nghiên cứu ban đầu của Hochschild tập trung vào ngành hàng không, nhưng không phải chỉ có tiếp viên hàng không mới cần thể hiện vẻ bề ngoài. Tiếp viên hàng không phải duy trì không khí thân thiện ngay cả khi họ phải đối mặt với hành khách có thái độ hung hãn hoặc gây hấn Trong thực tế, các chuyên gia cho thấy gánh nặng cảm xúc thể hiện trên gần như tất cả các nghề nghiệp nào có tương tác giữa người với người, dù ta có phải đối mặt với khách hàng hay không. Tỷ lệ là, dù bạn làm việc ở đâu thì bạn cũng đều dành một khoảng thời gian kha khá trong ngày làm việc vì gánh nặng cảm xúc. Người dân nước nào làm việc nhiều giờ nhất? Giới trẻ Trung Quốc phát chán vì phải làm việc nhiều Thay đổi ở TQ: Phụ nữ vẫn luôn thiệt thòi Khi nghiên cứu về lao động cảm xúc vừa bắt đầu, nội dung nghiên cứu tập trung vào ngành dịch vụ với giả định ban đầu là bạn càng phải tương tác nhiều với khách hàng thì bạn càng cần nhiều lao động cảm xúc. Tuy nhiên, các nhà tâm lý học gần đây đã mở rộng sự tập trung qua các ngành nghề khác và nhận thấy kiệt sức có thể liên quan rất mật thiết đến việc nhân viên phải kiểm soát cảm xúc của họ khi giao tiếp chứ không phải do số lượng giao tiếp. Có lẽ sáng nay bạn quay qua một đồng nghiệp để thể hiện sự thích thú trong những điều họ nói, hay phải cố gắng kìm nén không lên tiếng phê bình. Khi bạn phải cắn môi thay vì thể hiện cảm xúc bị tổn thương có thể khiến bạn hao tốn rất nhiều sức lực nội tại. Nhưng trong một số trường hợp, việc cố gắng giữ bình tĩnh bề ngoài có thể quá sức, và cảm xúc có thể bị dồn nén. Mira W, không muốn tiết lộ tên họ khi trả lời phỏng vấn này, vừa nghỉ việc tại một hãng hàng không lớn ở Trung Đông vì cô cảm thấy sức khỏe tinh thần bị ảnh hưởng. Ở vị trí công việc cuối cùng mà cô làm trước khi nghỉ việc, "khách hàng là vua", cô kể. "Một lần tôi bị gọi là 'con điếm' vì một hành khách không phản hồi gì khi tôi hỏi ông ấy có muốn uống cà phê không. Tôi hỏi ông hai lần và sau đó chuyển qua người kế tiếp. Tôi bị ông ta sỉ vả một tràng." "Khi tôi giải thích chuyện xảy ra với cấp trên, tôi bị cho là hẳn tôi đã nói hay hành động gì đó mới gây ra cớ sự này… sau đó tôi được yêu cầu ra xin lỗi." "Đôi khi tôi có thể chủ động chọn cách biểu lộ gương mặt, ví dụ như khi xảy ra rung lắc máy bay dữ dội hay máy bay không thể hạ cánh," cô cho biết. "Chuẩn bị thái độ bình tĩnh là cần thiết để khiến mọi người cùng bình tĩnh. Vì thế khía cạnh đó không khiến tôi lo lắng. Mà đáng lo là phần cảm xúc mà tôi không thể biểu lộ khi bị đối xử bất công hoặc cực kỳ thô lỗ." Trong suốt thời gian làm việc tại hãng hàng không, cô gặp phải sự lạm dụng và kỳ thị giới tính - và cô được yêu cầu phải mỉm cười trước những việc đó. "Tôi liên tục phải che giấu cảm xúc." Sau nhiều năm và nhất là với công việc gần đây nhất, việc kiểm soát sự căng thẳng do kìm nén cảm xúc trở nên khó khăn hơn với cô. Những điều nhỏ nhặt trở nên to lớn. Cô sợ phải đi làm và sự lo lắng của cô tăng cao. "Tôi cảm thấy giận dữ liên tục như thể tôi sẽ mất kiểm soát và sẽ đánh ai đó hoặc bùng nổ và ném thứ gì đó vào hành khách kế tiếp dám chửi thề với tôi hoặc đụng chạm tôi. Vì vậy, tôi nghỉ việc," cô cho biết. Giờ đây cô phải gặp chuyên viên trị liệu để xử lý những hậu quả về mặt cảm xúc. Cô cho rằng bản thân bị vậy là vì một số vấn đề như bị cô lập khỏi gia đình và lịch bay dày đặc, nhưng rõ ràng là nếu cô không phải kìm nén cảm xúc quá mức, lẽ ra cô vẫn còn làm việc trong ngành. Mira không phải người duy nhất. Khắp thế giới, nhân viên trong rất nhiều ngành nghề được yêu cầu gìn giữ văn hóa công ty, vốn đòi hỏi họ thể hiện với những biểu hiện những cung bậc cảm xúc nhất định - như tham vọng, sự hung hãn và khao khát thành công. Vài năm trước, tờ New York Times viết một bài báo dài về thứ gọi là "Phương pháp Amazon", mô tả rất chi tiết và chính xác thái độ mà các công ty bán lẻ đòi hỏi nhân viên thể hiện, và những hệ quả, cả tích cực lẫn tiêu cực sẽ tác động lên họ. Trong khi một số có vẻ như phát triển trong môi trường đó, thì nhiều người vật lộn với áp lực liên tục để thể hiện đúng gương mặt theo ý công ty. "Cách chúng ta thích ứng với tình trạng kìm nén cảm xúc ở mức cao có vẻ như bắt nguồn từ trải nghiệm thời ấu thơ, vốn định hình thái độ mà ta phát triển về bản thân, với những người khác và với thế giới," nhà tâm lý học nghề nghiệp và y học Lucy Leonard cho biết. "Những thái độ vô ích như 'Tôi không đủ giỏi' có thể dẫn đến cách suy nghĩ trong công ty như 'Không ai làm việc chăm chỉ như tôi', hay 'Tôi phải làm công việc này hoàn hảo' và có thể khơi mào và gây ra sự lo lắng cao độ trong công sở," Leonard giải thích. Nhân viên thường được yêu cầu cung cấp dịch vụ tốt cho những người thể hiện sự giận dữ hay lo lắng - và có thể phải làm việc này khi đang cảm thấy bối rối, lo lắng và như bị xúc phạm. "Việc quy định liên tục cách thể hiện cảm xúc có thể dẫn đến tình trạng suy giảm cảm giác về giá trị bản thân và cảm thấy bị mất kết nối với mọi người," bà cho biết. Hochschild đề xuất cách xử lý tình trạng phải kìm nén cảm xúc có thể chia thành hai cách - hành động bề mặt và hành động sâu kín - và cách ta chọn có thể tác động lên chúng ta. Ví dụ như khi nhận một cuộc gọi khó chịu. Nếu bạn thể hiện ra ngoài, bạn có thể phản ứng với người gọi bằng cách thay đổi biểu cảm bề ngoài, nói những điều phù hợp, trong khi đó vẫn giữ cảm xúc thật hoàn toàn nguyên vẹn. Với cách phản ứng sâu, bạn thận trọng nỗ lực thay đổi cảm xúc thật để chạm vào những gì mà người đó nói - bạn có thể không đồng ý với thái độ của họ nhưng tôn trọng ý định họ nói ra. Cả hai cách nên được coi là cách tỏ ra lịch sự, nhưng cách tiếp cận sau đó - là cố gắng kết nối cảm xúc với quan điểm của người khác - sẽ giúp bạn bạn giảm nguy cơ bị kiệt sức. Jennifer George làm y tá liên lạc với chuyên môn về tâm lý tại Khoa Tai nạn và Cấp cứu tại Bệnh viện King's College London. Công việc này khiến cô luôn ở vị trí phải đối diện với các vấn đề y tế nghiêm trọng. Mỗi ngày cô phải quyết định đâu là nhu cầu của bệnh nhân - liệu họ có thực sự cần nhập viện không, hay họ chỉ muốn được chăm sóc một lúc, hay họ đang tìm cách tiếp cận với các loại thuốc? "Quan trọng là tôi phải kiểm tra giả định ban đầu của mình," cô cho biết. "Nếu tôi càng có thể đi sâu, tôi càng có thể chạm được vào câu chuyện và thực sự lắng nghe. Đó là công việc của tôi nhưng nó cũng giúp tôi giảm thiểu căng thẳng dồn lên mình." "Đôi khi tôi sẽ có linh tính là người đó đang cố gắng nói dối, hoặc tôi bắt đầu chán phải nghe họ nói. Nhưng tôi không thể ngồi đó và phủ nhận những gì họ nói là bịa đặt và không muốn nghe." Quy trình này có thể khó chịu, cô cho biết. Đôi khi cô cảm thấy mình phải từ chối "bằng cách cực kỳ trực tiếp", và môi trường có thể rất ồn ào và đầy đe dọa. "Tôi cố gắng thành thật nhất có thể với bản thân và niềm tin cá nhân. Thậm chí tôi cần phải cởi mở với với những gì mà đồng nghiệp chuyên môn và những bệnh nhân lẫn người có thể là bệnh nhân nói với tôi, tôi sẽ không nói bất cứ điều gì mà tôi không tin và không tin là đúng đắn. Và điều đó giúp tôi," cô cho biết. Khi mọi thứ trở nên khó khăn, cô nói chuyện với đồng nghiệp để giải tỏa. "Nói ra mọi việc khiến tôi tự kiểm và xác tín lại phản ứng của bản thân. Sau đó tôi có thể quay lại với người có liên quan," cô cho biết. Ruth Hargrove, một cựu luật sư tranh tụng ở California, cũng đối mặt với những phản ứng tréo ngoe trong công việc khi đại diện cho những sinh viên ở San Diego về các vụ kỷ luật. "Hầu hết mọi người mà bạn phải tương tác trong hệ thống có thể khiến bạn rất vất vả về mặt cảm xúc," bà cho biết. Hargrove cho biết, một vấn đề là một số luật sư sẽ tấn công cá nhân dựa trên bất cứ điểm yếu nào họ cảm thấy - như giới tính, sự non trẻ, thay vì tập trung vào cốt lõi của vụ việc. "Tôi từng phải xử lý những vụ khủng khiếp như vậy trong quá khứ và chúng ăn mòn lòng tự trọng của tôi," bà kể. "Nhưng khi tôi làm đúng, tôi nhận ra mình có thể tách bản thân khỏi những vụ việc đó và nhận thấy [sự tấn công] là bằng chứng cho thấy sự yếu kém của họ." Thay vì biện luận với những cáo buộc cá nhân trực tiếp, bà đơn giản chỉ gửi lại email với một dòng nội dung cho biết bà không đồng ý. "Không làm lớn mọi chuyện lên," bà cho biết. "Ai đó có thể muốn bạn dự phần vào sự khó chịu khi bạn dính vô những tranh biện cảm xúc. Tôi chú ý vào công việc thực sự cần giải quyết." Hargrove cũng phải xử lý nhiều mong muốn của khách hàng tin rằng nếu họ sai, thì công lý sẽ thắng thế, và niềm tin này đôi khi là không thực tế. Bà hiểu cảm xúc của họ, thậm chí đôi khi bà phải chỉnh lại niềm tin đó. "Tôi đồng cảm với họ, như vai trò làm cha mẹ, với ý nghĩ rằng lỗi lầm sẽ có thể khắc phục, thậm chí ngay cả khi tôi biết điều đó là không thể thực hiện. Cách này khiến tôi thấy cảm xúc đó là thành thật với mình." Thành thật với cảm xúc của bản thân có vẻ là nhân tố chủ chốt - nhiều nghiên cứu cho thấy những người thường biểu lộ cảm xúc trong công việc trái với cảm giác thật của bản thân có vẻ như dễ dàng bị kiệt quệ về mặt cảm xúc hơn. Tất nhiên, mọi người đều cần phải tỏ ra chuyên nghiệp trong công việc và xử lý những khách hàng và đồng nghiệp khó chịu chỉ là một phần thông thường trong công việc. Nhưng rõ ràng là nếu bạn đặt mình vào vị trí của họ và cố gắng hiểu vai trò của họ, đó là cách tối ưu sự bình an của bạn hơn là thể hiện cảm xúc mà trong sâu kín bạn không hề tin vào. Leonard cho rằng có nhiều bước mà các cá nhân và tổ chức có thể thực hiện để tránh tình trạng kiệt sức. Giới hạn thời gian tăng ca, tăng quãng nghỉ ngắn, sớm xử lý mâu thuẫn với đồng nghiệp bằng những kênh đúng đắn cũng hữu ích, bà cho biết, sống lành mạnh và có cuộc sống đầy đặn ngoài công việc. "Không khí chân thành" tại công sở có thể sẽ rất có ích. "Các tổ chức cho phép mọi người có quãng nghỉ giữa những quy định cao về mặt cảm xúc và công nhận cảm xúc thật của họ cùng với những đồng nghiệp thấu hiểu và không phán xét sau lưmg sẽ có xu hướng đem lại hiệu quả tốt hơn khi phải đối mặt với những yêu cầu công việc này," bà cho biết. Không khí như vậy có thể nâng cao sự cảm thông bằng cách cho phép nhân viên tách riêng cảm xúc của họ khỏi những người mà họ buộc phải tương tác, bà cho biết. Nếu có thể, nhân viên nên thành thật đồng cảm, và chú ý tới tác động của sự tương tác lên bản thân họ và cố gắng giao tiếp theo cách chân thành. Bà cho biết cách này có thể "bảo vệ bạn khỏi phải giao tiếp với thái độ không thành thật và sau đó cảm thấy kiệt sức vì phải cố và bực bội vì phải giả vờ." Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Capital. |
Trong phim 'Mad Max: Fury Road', nhân vật Furiosa do Charlios Theron thủ vai cố gắng trở lại 'Vùng Xanh', một ốc đảo đầy cây cối trên Trái Đất, nơi đã trở thành hoang mạc vô hồn. | Trong một thế giới không còn bóng cây xanh | Đã xảy ra hơn 70.000 trận cháy rừng ở Amazon của Brazil trong năm 2019 Tuy nhiên, khi Furiosa đến điểm linh thiêng này, cô chỉ thấy những thân cây còi cọc và cồn cát trải dài. Cô hét lên trong đau khổ. Không còn cây cối, mọi hy vọng đều mất hết. Sẽ không còn sự sống? Cảm giác của Furiosa rất thoả đáng. Bắc Cực bốc cháy: Tai họa đối với khí hậu toàn cầu Con người cần 'tẩy trắng' mây gấp? Cơ hội cứu nhân loại từ miền đất chết "Rừng cây là mạch sống của thế giới chúng ta," Meg Lowman, giám đốc Tree Foundation, một tổ chức phi lợi nhuận ở Florida chuyên nghiên cứu, khám phá và giáo dục về cây cối, nói. "Nếu không có chúng, chúng ta sẽ mất đi những chức năng thiết yếu và phi thường đối với sự sống trên Trái Đất." Công dụng của cây xanh đối với hành tinh này bao gồm từ lưu giữ carbon và bảo tồn đất cho đến điều tiết chu trình nước. Chúng hỗ trợ các hệ thống thực phẩm của thiên nhiên và của con người, và tạo chỗ ở cho vô số loài - gồm cả chúng ta, thông qua các vật liệu xây dựng. Ấy vậy mà chúng ta thường đối xử với cây cối như món đồ xài xong rồi bỏ: ta đốn chặt, phá bỏ cây vì lợi ích kinh tế hoặc vì chúng gây bất tiện, cản trở sự phát triển của con người. Kể từ khi loài người chúng ta bắt đầu biết làm nông nghiệp hồi 12.000 năm trước, chúng ta đã phá sạch gần một nửa trong số 5,8 nghìn tỷ cây cối trên thế giới, theo một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Nature hồi năm 2015. Phần lớn nạn phá rừng đã xảy ra trong những năm gần đây. Kể từ khi bắt đầu kỷ nguyên công nghiệp, rừng đã giảm 32%. Đặc biệt là ở vùng nhiệt đới, phần nhiều trong số ba nghìn tỷ cây còn lại của thế giới đang giảm nhanh, với khoảng 15 tỷ cây bị chặt mỗi năm, nghiên cứu của Nature cho biết. Ở nhiều nơi, tốc độ cây cối biến mất đang gia tăng. Hồi tháng Tám, Viện nghiên cứu Không gian Quốc gia cho thấy cháy rừng tăng 84% ở rừng nhiệt đới Amazon thuộc Brazil so với cùng kỳ năm 2018. Chặt và đốt cũng đặc biệt gia tăng ở Indonesia và Madagascar. Tuy nhiên, ngoại trừ thảm họa ở mức không thể tưởng tượng được, sẽ không có kịch bản nào mà theo đó chúng ta sẽ đốn ngã tất cả cây cối trên hành tinh này. Nhưng hình dung ra một thế giới địa ngục theo kiểu như trong 'Mad Max', khi mà tất cả các cây trên Trái Đất đột nhiên chết hết, liệu có giúp chúng ta hiểu được là con người sẽ trở nên lạc lõng như thế nào nếu không có chúng? "Hãy để tôi bắt đầu với việc nói rằng một thế giới không có cây cối sẽ khủng khiếp như thế nào - không có gì thay thế chúng được," Isabel Rosa, giảng viên về dữ liệu và phân tích môi trường tại Đại học Bangor, xứ Wales, nói. "Nếu triệt hạ hết cây cối thì chúng ta sẽ sống trên một hành tinh có thể không còn thực sự duy trì sự sống của chúng ta nữa." Làn sóng tuyệt chủng Trước hết, nếu cây biến mất sau một đêm, thì phần lớn sự đa dạng sinh học trên Trái Đất cũng mất. Mất môi trường sống từng là nguyên nhân chính của sự tuyệt chủng trên toàn cầu, cho nên việc phá hủy tất cả các khu rừng còn lại sẽ là thảm họa đối với cây cỏ, động vật, nấm và hơn thế nữa, Jayme Prevedello, nhà sinh thái học tại Đại học bang Rio de Janeiro, Brazil, nói. "Có thể sẽ xảy ra tuyệt chủng hàng loạt tất cả các loài sinh vật, ở cả các khu vực cục bộ lẫn trên toàn cầu." Làn sóng tuyệt chủng sẽ vượt ra khỏi các khu rừng, làm suy giảm quần thể động vật hoang dã phụ thuộc vào cả cây đơn lẻ cũng như cụm cây cối. Làm mát ngôi nhà mà không cần máy điều hòa? Sự sống kinh ngạc trên 'dải đất tử thần' ở châu Âu Không khí đô thị gây hại sức khỏe và chất lượng sống Chẳng hạn như vào năm 2018, Prevedello và các đồng nghiệp của ông đã phát hiện ra rằng sự phong phú giống loài nói chung cao hơn từ 50 đến 100% ở những khu vực có cây rải rác so với khu vực trống. "Ngay cả một cây đơn lẻ, biệt lập ở khu vực trống cũng có thể trở thành 'nam châm' đa dạng sinh học, thu hút và cung cấp tài nguyên cho nhiều loài động và thực vật," Prevedello nói. "Do đó, đánh mất thậm chí những cây riêng lẻ có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến đa dạng sinh học cục bộ." Khí hậu hành tinh cũng sẽ thay đổi triệt để trong ngắn hạn và dài hạn. Cây cối điều hòa chu trình nước bằng cách đóng vai trò là máy bơm sinh học: chúng hút nước từ đất và đưa nước vào khí quyển bằng cách chuyển nó từ dạng lỏng sang dạng hơi. Bằng cách này, rừng góp phần tạo mây và mưa. Cây cối cũng giúp ngăn lũ lụt bằng cách giữ lại nước thay vì để nó đổ ào ạt vào sông hồ và bằng cách tạo vùng đệm cho các cộng đồng ven biển trước sóng bão dâng. Cây giữ đất lại, nếu không đất sẽ bị cuốn trôi trong mưa. Rễ cây thì có cấu trúc giúp cho các quần thể vi sinh vật phát triển. Không có cây, các khu vực trước đây là rừng sẽ trở nên khô hơn và dễ bị hạn hán khắc nghiệt. Nếu trời có mưa xuống, ngập lụt sẽ gây tai họa. Xói mòn ồ ạt sẽ tác động đến các đại dương, làm ngộp các rạn san hô và thế giới sinh vật biển. Các hòn đảo bị mất đi cây xanh sẽ không còn rào chắn bảo vệ trước đại dương, và nhiều đảo sẽ bị cuốn trôi. "Mất đi cây cối có nghĩa là sẽ mất một lượng lớn đất đai vào biển cả," Thomas Crowther, nhà sinh thái học hệ thống toàn cầu tại ETH Zurich ở Thụy Sĩ và là tác giả chính của nghiên cứu năm 2015 trên Nature, nói. Lưu trữ carbon Ngoài việc điều hòa chu trình nước, cây còn có tác dụng làm mát cục bộ. Chúng đem đến bóng râm vốn duy trì nhiệt độ đất và, bởi vì là nơi râm mát nhất giữa khung cảnh xung quanh, chúng hấp thụ chứ không phản xạ nhiệt. Trong quá trình thoát hơi nước, chúng cũng nhờ đến năng lượng từ bức xạ mặt trời để chuyển đổi nước lỏng thành hơi. Nếu tất cả các chức năng làm mát này mất đi, hầu hết những nơi mà trước đó từng có cây cối ngay lập tức trở nên ấm nóng hơn. Trong một nghiên cứu khác, Prevedello và các đồng nghiệp đã phát hiện ra rằng việc đốn bỏ hoàn toàn một mảng rừng rộng 25 km vuông khiến nhiệt độ cục bộ hàng năm tăng ít nhất 2 độ C ở vùng nhiệt đới và 1 độ C ở vùng ôn đới. Các nhà nghiên cứu cũng đã nhận thấy khác biệt nhiệt độ tương tự khi so sánh các khu vực rừng và khu vực trống. Trên phạm vi toàn cầu, cây cối giảm bớt sự nóng lên do biến đổi khí hậu bằng cách trữ carbon trong thân cây và loại bỏ carbon dioxide khỏi khí quyển. Việc phá rừng đã gây ra 13% tổng lượng khí thải carbon toàn cầu, theo báo cáo của IPCC được công bố vào tháng Tám, còn việc chuyển đổi mục đích sử dụng đất nói chung gây ra 23% lượng khí thải. Con người, con sứa và giấc mơ trường sinh bất tử Khi khủng long lang thang ở Nam Cực Nếu như tất cả cây cối trên hành tinh bị xóa sổ, các hệ sinh thái trước đây là rừng "sẽ chỉ trở thành nguồn phát thải carbon dioxide vào khí quyển, chứ không phải nơi hấp thụ", Paolo D'Odorico, giáo sư khoa học môi trường tại Đại học California Berkeley, nói. Theo thời gian, Crowther dự đoán rằng chúng ta sẽ thấy 450 gigaton carbon thoát ra bầu khí quyển - nhiều hơn gấp đôi lượng carbon con người đã thải ra. Trong một thời gian, hiệu ứng này sẽ được các loại cây cỏ nhỏ cân bằng lại. Tuy nhiên, mặc dù cây cỏ nhỏ hấp thụ carbon với tốc độ nhanh hơn cây lớn, nhưng chúng cũng thải carbon nhanh hơn. Cuối cùng - có lẽ sau vài thập kỷ - những cây cỏ này sẽ không còn có thể ngăn chặn khí hậu nóng lên được nữa. "Mốc thời gian như thế nào tùy thuộc vào bạn ở đâu, vì phân hủy ở vùng nhiệt đới nhanh hơn nhiều so với ở Bắc Cực," D'dorico nói. "Tuy nhiên, một khi carbon dioxide đã ở trong bầu khí quyển, thì nó có đến từ đâu đi nữa cũng không thành vấn đề." Khi quá trình phân hủy kích nổ quả bom giờ carbon này một cách từ từ, Trái Đất sẽ biến thành một hành tinh ấm hơn rất nhiều, Crowther nói - giống như những gì nhân loại chưa từng trải qua kể từ trước khi cây cối tiến hóa. Một lượng lớn carbon cũng sẽ đi vào các đại dương, khiến biển bị a-xít hóa cùng cực và giết chết tất cả trừ sứa, ông nói. Nghèo đói và chết chóc Tuy nhiên, nỗi thống khổ của nhân loại sẽ bắt đầu rất lâu trước khi sự nóng lên toàn cầu diễn ra. Nhiệt độ gia tăng, gián đoạn chu trình nước và bóng râm không còn sẽ gây thảm họa chết chóc cho hàng tỷ người và gia súc. Nghèo đói và chết chóc cũng sẽ giáng xuống nhiều người trong số 1,6 tỷ người hiện đang dựa trực tiếp vào rừng để kiếm sống, bao gồm cả việc kiếm lương thực và cây cối làm thuốc chữa bệnh. Nhiều người sẽ không thể nấu ăn hoặc sưởi ấm nhà, do thiếu củi. Trên khắp thế giới, những ai liên quan tới cây cối - dù là khai thác gỗ hay làm giấy, trồng cây ăn trái hay làm mộc - sẽ đột nhiên thất nghiệp, khiến nền kinh tế toàn cầu bị tàn phá. Chỉ riêng ngành gỗ đã tạo việc làm cho 13,2 triệu người và có doanh thu 600 tỷ đô la mỗi năm, theo Ngân hàng Thế giới. Tương tự, các hệ thống nông nghiệp cũng sẽ thay đổi dữ dội. Cây trồng trong bóng râm như cà phê sẽ giảm mạnh, những loại cây trồng dựa vào những loài thụ phấn sống trên cây cũng vậy. Do sự dao động nhiệt độ và lượng mưa, những nơi trước đây là đất trồng trọt sẽ đột nhiên không còn trồng trọt được nữa trong khi những nơi khác vốn trước đây không phù hợp trở nên được mọi người khao khát. Tuy nhiên, theo thời gian, đất đai khắp nơi sẽ mất dần đi, khiến con người phải sử dụng lượng phân bón đáng kể để giúp cây trồng tồn tại. Nếu Trái Đất nóng hơn nữa thì cuối cùng sẽ khiến hầu hết các nơi trở nên không thể canh tác và không thể sống được nữa. Trên tất cả những thay đổi tai hại này là ảnh hưởng đến sức khỏe. Cây cối làm sạch không khí bằng cách hấp thụ các chất ô nhiễm và giữ các hạt vật chất trên lá, cành và thân cây. Các nhà nghiên cứu ở Cục Lâm nghiệp Mỹ đã tính toán rằng chỉ riêng cây cối ở Mỹ đã loại bỏ 17,4 triệu tấn chất ô nhiễm không khí mỗi năm, một dịch vụ trị giá 6,8 tỷ đô la. Nhờ đó có ít nhất 850 sinh mạng được cứu và tránh được ít nhất 670.000 ca hô hấp cấp tính. Bệnh dịch lây lan D'Odorico nói thêm rằng chúng ta có thể chứng kiến sự bùng nổ những căn bệnh mới hoặc hiếm lây sang từ những sinh vật mà thông thường chúng ta không có tiếp xúc. Ông và các đồng sự đã phát hiện ra rằng virus Ebola truyền qua con người ở những điểm nóng mà rừng bị tàn phá ghê gớm. Nếu rừng bị mất đột ngột ở khắp nơi thì sự tiếp xúc của con người với những căn bệnh truyền nhiễm từ động vật như Ebola, virus Nipah và virus Tây Sông Nile sẽ gia tăng tạm thời, ông nói, cũng như những căn bệnh thông qua muỗi như sốt rét và sốt xuất huyết. Ngày càng có nhiều nghiên cứu cũng chỉ ra rằng cây cối và thiên nhiên tốt cho sức khỏe tinh thần của chúng ta. Chẳng hạn như Cục Bảo tồn Môi trường của tiểu bang New York khuyên chúng ta nên đi bộ trong rừng để tăng cường sức khỏe tổng thể, bao gồm giảm căng thẳng, tăng mức năng lượng và cải thiện giấc ngủ. Cây cối dường như cũng giúp cơ thể hồi phục: một nghiên cứu nổi tiếng vào năm 1984 tiết lộ rằng bệnh nhân hồi phục sau phẫu thuật có thời gian nằm viện ngắn hơn nếu họ có tầm nhìn ra cây xanh chứ không phải bức tường gạch. Nhiều nghiên cứu gần đây đã tiết lộ rằng dành thời gian hòa mình vào cỏ cây làm giảm các triệu chứng ở trẻ em mắc chứng rối loạn tăng động giảm chú ý, và nhiều nghiên cứu cũng đã ghi nhận sự tương quan cùng chiều giữa không gian xanh và các buổi biểu diễn của trẻ em ở trường học. Cây thậm chí có thể giúp phòng chống tội phạm: một nghiên cứu cho thấy độ che phủ cây tăng 10% dẫn đến tội phạm giảm 12% ở Baltimore. "Có quá nhiều thứ dẫn đến các vấn đề sức khỏe thể chất và tinh thần mà có thể được giảm đáng kể nếu như chúng ta dành thời gian sống trong khu vực có cây cối," Kathy Willis, giáo sư về đa dạng sinh học tại Đại học Oxford, nói. "Đó là lý do tại sao 'tắm rừng' hiện là một cách điều trị tại Nhật Bản." Tổn thương tinh thần Sự mất mát cây cối cũng sẽ tạo ra tổn thương văn hóa sâu sắc. Cây xanh là phần không thể thiếu trong ký ức tuổi thơ và được thể hiện rất nhiều trong nghệ thuật, văn học, thơ ca, âm nhạc và hơn nữa. Chúng đã được đưa vào tín ngưỡng vật linh từ thời tiền sử và đóng vai trò nổi bật trong các tôn giáo lớn ngày nay. Đức Phật đạt được giác ngộ sau khi thiền định dưới gốc cây Bồ Đề 49 ngày còn người Ấn giáo thờ phượng tại cây Peepal, vốn có vai trò tượng trưng cho Thần Vishnu. Trong Kinh Cựu Ước, Đức Chúa Trời tạo ra cây cối vào ngày thứ ba sáng thế - trước cả động vật và con người - và theo Kinh Thánh, Chúa Giê-su đã chết trên cây thánh giá gỗ được làm từ cây. "Nhiều người xem rừng cây như là tiền bạc," Lowman nói. "Tuy nhiên, chúng ta chưa bao giờ nghĩ ra một con số tiền bạc cho tầm quan trọng của rừng về mặt tinh thần." Với tất cả những điều ở trên, con người sẽ phải rất khổ sở để tồn tại trong một thế giới không có cây cối. Lối sống đô thị hóa của phương Tây sẽ nhanh chóng trở thành quá khứ và nhiều người trong chúng ta sẽ chết vì đói, nóng, hạn hán và lũ lụt. Các cộng đồng sống sót, Lowman tin rằng, rất có thể là những người còn lưu lại những hiểu biết truyền thống về cách sống trong môi trường không có cây cối, như người dân bản địa ở Úc. Mặt khác, Crowther ngờ rằng sự sống sẽ chỉ còn tồn tại ở nơi giống như sao Hỏa với sự hỗ trợ của công nghệ và hoàn toàn tách rời khỏi sự sống mà chúng ta luôn biết. "Ngay cả khi chúng ta có thể sống trong một thế giới không có cây cối, ai mà muốn như vậy chứ?" Crowther nói. "Hành tinh này là độc nhất so với mọi thứ khác mà chúng ta biết trong vũ trụ do một thứ không thể giải thích được gọi là sự sống, và nếu như không còn cây cối, gần như tất cả mọi thứ trên hành tinh sẽ bị phá hỏng." Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Future. |
Tao Yu thường làm việc ở một văn phòng thời thượng ở Thượng Hải, trung tâm tài chính lớn của Trung Quốc; cô làm trong đội marketing của nhà sản xuất xe hơi Đức Porsche. | Virus corona: Cả Trung Quốc làm việc từ nhà | Nhưng từ khi dịch bệnh do virus corona (Covid-19) bùng phát, thì nhân viên 28 tuổi này, cũng giống như hàng triệu đồng bào khác của cô, buộc phải làm việc tại nhà. Covid-19: Vì sao người dân đổ xô đi mua hàng? Covid-19: 'Bệnh nhân số 0' là ai? Nên 'bắt buộc' hay 'cho phép' người lao động nghỉ ngơi? Tao là người đến từ tỉnh Hồ Bắc ở miền nam, nơi loại virus này khởi phát, và cô làm việc từ nhà của gia đình ở thành phố Hoàng Cương có dân số 7,5 triệu người. Đây là thành phố bị ảnh hưởng nặng nề thứ nhì, sau Vũ Hán. "Tôi ngủ dậy, ăn sáng, đi vào phòng mình và bắt đầu làm việc," cô chia sẻ. Tao không phải là người thích làm việc tại nhà, nhưng đó là điều mà rất nhiều hàng xóm của cô đang thực hiện khi thành phố rơi vào cảnh bị phong tỏa. Cô lo lắng không biết đồng nghiệp nghĩ gì về mình. "Tôi muốn thể hiện rằng làm việc tại nhà và tại văn phòng là như nhau, nhưng tôi lo lắng đồng nghiệp của tôi sẽ nghĩ thật không công bằng. Họ có thể nghĩ rằng làm việc ở nhà là xa xỉ," cô giải thích. Ở Trung Quốc, làm việc tại nhà ít phổ biến hơn nhiều so với phương Tây. Nhưng từ ngày 3/2, khi chính quyền địa phương và các công ty khắp cả nước khuyến khích nhân viên ở nhà, thì lần đầu tiên hàng triệu người Trung Quốc được trải nghiệm những lợi ích và mặt trái của văn phòng tại nhà. Với việc những con đường từng đông đúc ở thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải và Quảng Đông giờ đây vắng lặng đến ma quái, cuộc thử nghiệm khổng lồ làm việc từ nhà đã dẫn đến nhu cầu sử dụng những ứng dụng hội họp bằng video tăng cao, như ứng dụng Wechat Work của hãng Tencent, và ứng dụng DingTalk của hãng Alibaba. Công ty Hoa Kỳ có tên là Zoom, một nhà cung cấp dịch vụ hội họp bằng video khác, chứng kiến việc giá cổ phiếu của họ tăng vọt, trái ngược với đà sụt giảm của thị trường chứng khoán vì nỗi sợ với coronavirus. Nhân viên người Trung Quốc có nhiều cảm xúc lẫn lộn với cuộc thử nghiệm này. Một số phàn nàn vì sếp quá phiền hà và không tin tưởng nhân viên có thể làm việc tại nhà. Một số khác bị xao nhãng vì người trong gia đình hoặc thấy khó mà tập trung được, trong khi đó một số người lại ủng hộ trải nghiệm này, thích thú vì cảm thấy tăng năng suất làm việc. Một số thậm chí còn cho biết đời sống tình yêu của họ được cải thiện. Nhân viên xếp hàng vào một tòa nhà văn phòng ở Thượng Hải hôm 10/2 sau kỳ nghỉ dài để làm chậm quá trình lây lan virus. Giờ đây, nhiều người trong số những nhân viên này đang làm việc từ xa "Buộc phải thích nghi" Sun Meng, 32 tuổi, người từ tỉnh Liêu Ninh, làm việc ở Bắc Kinh trong công ty giáo dục trực tuyến VIPKid, với công việc là thiết kế và lên kế hoạch giáo trình. Vì sao phụ nữ càng thành đạt càng dễ ly hôn Yêu lành mạnh với bao cao su 'chay' Cách ngủ ngon hơn trong khoảng thời gian ngắn hơn Cô đã làm việc tại nhà trong một tháng - và không hề cảm thấy nhớ con đường dài từ nhà đến văn phòng. "Tôi thấy thật tuyệt, vì bình thường tôi phải di chuyển bốn giờ để đi từ nhà đến chỗ làm rồi lại đi về," cô nói. Cô không thể chuyển đến sống gần sở làm hơn vì nơi đăng ký hộ khẩu của chồng cô (là hệ thống đăng ký hộ gia đình giúp người dân tiếp cận với các cơ sở an sinh xã hội) khiến cho đứa con trai ba tuổi của cô phải đi học ở trường mầm non tại nơi họ sống. "Đó là trường mẫu giáo công - là trường duy nhất mà bé có thể đi học. Nếu bé muốn học ở trường gần hơn [gần văn phòng cô], chúng tôi sẽ phải cho bé học ở trường tư, mà giá cả lại quá đắt đỏ." Trong quá khứ, Sun từng không thành công khi cố đăng ký làm việc tại nhà hai ngày mỗi tuần (thay vào đó công ty cho phép cô chuyển giờ làm việc). Nhưng vì giờ đây nhân viên bị buộc phải làm việc từ nhà, Sun cho biết giám đốc điều hành của cô đã thừa nhận là nhân viên làm việc hiệu quả hơn. Cách làm việc trong nội bộ cũng thay đổi để chấp với tình hình mới. Tại văn phòng, mọi người phải đăng ký ra vào theo giờ làm việc, nhưng giờ đây họ bắt đầu ngày làm việc bằng cách gửi một bức ảnh "đăng nhập" lên nhóm làm việc DingTalk và điền vào bản báo cáo làm việc hàng ngày qua một ứng dụng trên cùng nền tảng. "Giờ đây chúng tôi bị buộc phải làm việc ở nhà, họ [bộ phận nhân sự] buộc phải thích ứng cách kiểm soát mới," cô cho biết. Sun chia sẻ điều tuyệt vời nhất khi làm việc tại nhà là con trai cô không cần phải đợi đến tận buổi tối mới được gặp mẹ. "Tôi có thể đóng máy tính ngay lập tức [sau giờ làm việc] và bắt đầu chơi với con." Nhu cầu sử dụng cũng gia tăng đối với DingTalk, là ứng dụng cung cấp hệ thống hội họp thông minh và nhiều công cụ khác cho nhân viên làm việc từ xa 'Mọi thứ khó khăn hơn' Người ta vẫn chưa rõ bao nhiêu phần trong lực lượng lao động được phép làm việc từ xa trước khi dịch bệnh Covid-19 bùng phát. 51% số doanh nghiệp ở Trung Quốc cho biết họ có chính sách công sở linh hoạt, theo một khảo sát về công sở toàn cầu 2019 IWG; con số ở Hoa Kỳ là 69%. Nhưng sự linh hoạt lại được định nghĩa khác nhau tùy theo từng tổ chức khác nhau: với một số công ty, đó có thể đơn giản là khả năng điều chỉnh giờ làm của bạn hoặc tự kiểm soát khối lượng công việc. Những bằng chứng không đáng tin cậy cho thấy nhân viên người Trung Quốc sử dụng (hoặc được phép sử dụng) phương thức làm việc từ nhà thấp hơn đáng kể so với Hoa Kỳ, chẳng hạn, con số từ Gallup cho thấy đến năm 2017 43% nhân viên làm việc tại nhà ít nhất một khoảng thời gian nào đó. Jay Milliken, đối tác cao cấp và lãnh đạo vùng Châu Á của công ty tư vấn Profet tin rằng tỷ lệ làm việc từ nhà thấp hơn ở Trung Quốc có liên quan với văn hóa công sở truyền thống. "Văn hóa công ty ở các công ty Trung Quốc nói chung vẫn còn phải đi một chặng đường dài - ngoại trừ các công ty quảng cáo sáng tạo và những công ty khởi nghiệp công nghệ là ngoại lệ," ông nhận định. Rất nhiều công ty Trung Quốc vẫn sử dụng cách quản lý từ trên xuống, đòi hỏi nhân viên phải báo cáo giờ ra vào khi đi làm, và số tiền thưởng cũng như chỉ tiêu công việc thường gắn chặt với sự có mặt trong công ty. Phong cách "làm việc từ nhà" đi ngược lại với niềm tin của họ về cách quản lý nhân viên," Milliken nói. Xin Sun, 36 tuổi, nhà quản lý tại Ngân hàng Pingan ở Thâm Quyến, dĩ nhiên cảm thấy ông khó kiểm soát nhân viên hơn khi họ không đi làm ở văn phòng. "Làm việc từ nhà khiến việc quản lý khó khăn hơn, một phần vì liên lạc kém hiệu quả và nhân viên làm việc uể oải trong khi làm việc riêng khác," ông cho biết. "Khi làm việc từ nhà, nhân viên trong nhóm tôi thỉnh thoảng phản hồi tôi trễ, điều này khiến tôi cảm thấy mất kiểm soát. Thông thường chúng tôi có cuộc họp hàng tuần, nhưng trong thời gian làm việc từ nhà, tôi tổ chức họp hàng ngày, chỉ để chắc chắn mọi người đang cùng tiến độ và có việc gì đó để làm mỗi ngày. Đồng thời, tôi cũng yêu cầu họ báo cáo cho tôi mỗi ngày xem họ làm gì và họ định làm gì ngày mai. Tôi thấy đây là cách hiệu quả khiến họ có động lực làm việc và không tụt lại phía sau," ông chia sẻ. Các trường đại học đã thực hiện các biện pháp để tránh phơi nhiễm bằng cách chuyển qua các lớp học trên mạng dùng video Nhưng yêu cầu phải báo cáo nhiều hơn với các sếp đã khiến nhân viên gặp vất vả. Yang, 23 tuổi, là nhà sản xuất tại công ty trò chơi điện tử Trung Quốc tên NetEase, cho biết giờ đây cô phải tham dự nhiều cuộc gọi họp hành hơn mỗi ngày, vì vậy giảm thời gian để cô có thể làm công việc của cô. "Trước khi dịch xảy ra, khi tôi ở công sở, báo cáo công việc hàng ngày là không bắt buộc, nhưng giờ đây bạn nên cẩn thận ghi lại mọi thứ mình đã làm trong báo cáo hàng ngày và gửi cho sếp. Tôi sợ rằng việc này sẽ làm giảm hiệu quả công việc của tôi," Yang nói, và yêu cầu bài viết không đăng tên họ đầy đủ của cô. Đôi bên cùng có lợi Mặc dù văn hóa công sở Trung Quốc có vẻ bảo thủ hơn, nhưng những cơ sở vật chất công nghệ đã sẵn sàng cho việc làm việc tại nhà. WeChat - một siêu ứng dụng bao gồm tin nhắn, chuyển tập tin, khả năng họp bằng video, chi trả qua mạng và những tính năng khác - thì cực kỳ phổ biến với hơn một tỷ người dùng ở Trung Quốc. Matthew Brennan, người đang viết một quyển sách về WeChat, cho biết với những công ty vừa và nhỏ, sử dụng WeChat rõ ràng là một lựa chọn, vì nó thay thế cho những ứng dụng như Slack (đôi khi bị chặn ở Trung Quốc) hoặc email. Và trong nhiều trường hợp, làm việc từ nhà cũng hữu ích cho các công ty phải trả chi phí văn phòng quá cao và những nhân viên phải đi rất xa mới đến được chỗ làm. Nhưng rất khó nói rằng liệu thời gian tăng cường làm việc từ nhà này sẽ khiến phương thức này lan rộng hơn ở Trung Quốc về lâu dài. Qun Li, phó giáo sư về văn hóa công ty tại Đại học Giao thông Bắc Kinh, tin rằng đòi hỏi từ nhân viên chắc chắn sẽ tăng. "Họ có ít thời gian dành cho gia đình, chăm sóc con cái hay bầu bạn với cha mẹ. Họ gặp khó khăn trong việc chăm sóc đời sống cá nhân. Vì làm việc và thời gian di chuyển chiếm hết thời khóa biểu của họ, mọi người thường cảm thấy cực kỳ căng thẳng cả về tinh thần lẫn thể chất. Giờ đây rất nhiều người đã thử làm việc từ nhà và nhận thấy đó là cách để cân bằng giữa công việc và cuộc sống, tôi tin rằng sẽ ngày càng có thêm nhu cầu," ông nhận định. Nhưng liệu nhân viên có đạt được thứ họ muốn hay không thì còn phụ thuộc vào loại công việc mà họ làm, và định hướng làm việc theo nhóm ra sao, ông cho biết. Với những ngành như truyền thông và công nghệ cho phép thời khóa biểu làm việc linh hoạt hơn và có khả năng cho phép nhân viên làm việc từ nhà cao hơn. "Nhưng những ngành công nghiệp truyền thống cần nhân viên tại hiện trường - như có liên quan tới dây chuyền sản xuất, đòi hỏi cao trong việc phối hợp cùng nhóm làm việc - thì sẽ không thích làm việc từ nhà," ông cho biết. Với hơn một tỷ người dùng, ứng dụng WeChat là siêu ứng dụng đang thống lĩnh thị trường Trung Quốc. Nhu cầu với ứng dụng WeChat Work, sản phẩm dùng cho công ty, đã tăng cao trong những tuần gần đây Zhang Xiaomeng, phó giáo sư về hành vi trong tổ chức tại Trường Cao học Kinh doanh Cheung Kong ở Bắc Kinh, chỉ ra rằng rất nhiều công ty đã đầu tư vào nền tảng làm việc trên mạng và có các huấn luyện liên quan trong thời gian này, điều đó có nghĩa khả năng cao là họ sẽ sử dụng những tính năng này trong tương lai. Bà cho biết, thái độ cũng đang thay đổi. "Tôi cho rằng cách tiếp cận quản lý theo kiểu chuyên chế này sẽ ngày càng trở nên ít phổ biến, và ngày càng nhiều giám đốc quan tâm hơn tới nhu cầu của nhân viên." "Đợt bùng phát dịch Covid-19 chỉ là một cơ hội khác cho các công ty nhìn lại mối liên hệ giữa công ty và người lao động, và để nâng cấp văn hóa công sở để đôi bên cùng có lợi." Milliken từ Prophet chỉ ra rằng sự linh hoạt này có thể đi kèm với mặt trái tiềm ẩn. "Ứng dụng công nghệ làm việc từ nhà có thể thực sự khiến văn hóa làm việc quá độ ngày càng lan rộng," ông giải thích, và đề cập đến văn hóa "996" nổi tiếng, trong đó giới nhân viên trong ngành công nghệ và khởi nghiệp, họ làm việc từ chín giờ sáng đến chín giờ tối, sáu ngày mỗi tuần. Cindy Song, 29 tuổi, viên quản lý trong công ty truyền thông Ruder Finn, vẫn đang lưỡng lự không rõ liệu làm việc từ nhà có phải là một thành công hay không. "Nhà tôi không rộng - hai vợ chồng tôi cùng làm việc trong một phòng, chúng tôi làm phiền nhau," cô cho biết. Cô cũng lo lắng về tương lai; sếp cô nói năm nay có thể sẽ khó khăn nếu khách hàng hủy các sự kiện vì virus corona và giảm chi phí cho marketing. Nhưng một điều tích cực, đó là cuộc hôn nhân của cô đã cải thiện vì sống 24 giờ mỗi ngày bên cạnh chồng. "Trước thời gian 'đặc biệt' này, chúng tôi quá bận rộn, bận làm việc và về nhà rất trễ. Giờ đây chúng tôi có thể dành thời gian bên nhau nhiều hơn, chúng tôi gần gũi với nhau hơn trước đây," cô nói. Phóng viên cùng tường thuật: Manyu Jiang Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Worklife. |
Cuộc bỏ phiếu tín nhiệm đầu tiên đối với các thành viên trong Bộ Chính trị và Ban Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam đã kết thúc được gần một tuần nhưng kết quả chưa được công bố. | Giáo sư Thayer bình về phiếu tín nhiệm | Thủ tướng, Chủ tịch nước và Phó Chủ tịch Quốc hội được cho là đứng đầu về tín nhiệm Tuy vậy đã có nhiều đồn đoán trên mạng về thứ tự của bảng xếp hạng tín nhiệm. Nhà nghiên cứu Việt Nam lâu năm Carl Thayer đã tiếp xúc với nguồn ngoại giao và các nguồn tin từ Việt Nam khác nhưng vẫn nhấn mạnh đây chỉ là các tin tức rò rỉ từ các nguồn gián tiếp. Ông trả lời Nguyễn Hùng của BBC hôm 14/1/2014. Giáo sư Carl Thayer: Trước hết, điều quan trọng phải nói là đây là lần đầu tiên có bỏ phiếu tín nhiệm đối với các ủy viên Bộ Chính trị. Thứ hai, chúng ta giả sử rằng bỏ phiếu tín nhiệm [trong Đảng] được thực hiện theo thể thức ở Quốc hội, tức là sẽ có các mức 'tín nhiệm cao', 'tín nhiệm' và 'tín nhiệm thấp' nhưng điều này chưa xác nhận được. Các nguồn tin hiện chỉ mới nói về 10 trong số 16 ủy viên Bộ Chính trị và họ đều có vẻ đồng ý rằng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng được nhiều phiếu tín nhiệm nhất. Có người cho rằng [ông Dũng] được 77 phiếu tín nhiệm cao nhưng chưa xác nhận được có đúng không. Sau đó là Chủ tịch nước [Trương Tấn Sang] với ít phiếu hơn chút ít. Và đáng ngạc nhiên là hai ủy viên Bộ Chính trị mới và được cho là sẽ ở lại sau Đại hội tới, bà Nguyễn Thị Kim Ngân, có tin đồn được chọn làm Chủ tịch Quốc hội tiếp theo, và ông Nguyễn Thiện Nhân, cựu phó thủ tướng, vốn đã bị đẩy sang Mặt trận Tổ quốc đã được kết quả bỏ phiếu tốt. Tiếp theo đó là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh. Điều thú vị là thứ tự ở đây không phản ánh kết quả lấy phiếu tín nhiệm ở Quốc hội mà tại đó ông Phùng Quang Thanh đạt kết quả tốt trong hai năm liền. Đó là sáu vị trí đầu tiên. Còn ở bốn vị trí cuối [trong top 10] là bốn nhân vật mà hiện đang có bất đồng về vị trí của ông Nguyễn Xuân Phúc, đương kim phó thủ tướng và có thể là thủ tướng mới, [không rõ] ông về thứ 10 hay 13. Người của Đảng, Đinh Thế Huynh [Trưởng Ban Tuyên giáo], Phạm Quang Nghị, nhân vật bảo thủ được cử sang Washington trước cả bộ trưởng ngoại giao trong cuộc khủng hoảng giàn khoan [nằm ở bốn vị trí cuối trong top 10]. BBC: Làm sao chúng ta giải thích được chuyện Quốc hội bỏ phiếu một đằng trong khi Đảng bỏ phiếu một nẻo đối với một số người? Đó là vì các cử tri khác nhau [tham gia bỏ phiếu]. Thực ra là có những ba cuộc bỏ phiếu tín nhiệm. Thứ nhất là bất cứ quan chức cao cấp nào từ hàng bộ trưởng trở lên sẽ được Quốc hội bỏ phiếu tín nhiệm. Có khoảng 40 vị như vậy. Rồi có một cuộc bỏ phiếu nữa cũng được giữ kín là bỏ phiếu của Bộ Chính trị đối với các đảng viên [cao cấp] trong Quốc hội không nắm các chức vụ [như những người đã được bỏ phiếu]. Kết quả tín nhiệm tại Quốc hội và trong Đảng có khác biệt Không ai nghe nói gì tới cuộc bỏ phiếu này. Và giờ đến lượt Bộ Chính trị và Ban Bí thư được bỏ phiếu mà chưa có rò rỉ [trực tiếp từ hội nghị tới tôi] về chuyện cuộc bỏ phiếu đã diễn ra như thế nào. Đây là lần đầu có cuộc bỏ phiếu như vậy và tôi nghĩ rằng nó sẽ tạo đà cho những ai đạt kết quả tốt cũng như nhóm của họ, các ủng hộ viên hay phe cánh của họ giữa lúc đang có chuẩn bị nhân sự cho Ban Chấp hành Trung ương của Đại hội tới. BBC: Tôi nghĩ mọi người sẽ quan tâm tới chuyện điều này [kết quả bỏ phiếu] sẽ có ý nghĩa ra sao với đương kim thủ tướng. Hiển nhiên là ông và chủ tịch nước đều sẽ quá tuổi về hưu tại Đại hội tới vậy liệu sự rời [chính trường] của người này có ảnh hưởng tới khả năng trụ lại của người kia không? Liệu họ có phải cùng về không hay không hắn như vậy? Tôi biết có quy định không chính thức rằng tuổi về hưu 65 có thể được nâng lên cho một hoặc có thể là hai vị mà ví dụ hiện tại là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã quá tuổi nhưng vẫn được phép làm tổng bí thư. Có rất nhiều đồn đoán rằng ông Nguyễn Tấn Dũng nhắm tới chức tổng bí thư để tiếp tục đóng vai trò lớn. Khó mà ông có thể làm thủ tướng vì giới hạn hai nhiệm kỳ và lại còn tuổi tác nữa. Và trong quá khứ khi người ta muốn đưa ông Võ Nguyên Giáp lên vị trí tổng bí thư nhưng rồi không tìm được sự đồng thuận nên mọi người đều buộc phải cùng về hưu. Vậy để trả lời câu hỏi của anh, điều đó phụ thuộc vào sự kình nhau giữa Thủ tướng và Chủ tịch nước, cả hai người đều từ miền Nam và ông Trương Tấn Sang được cho là kém Thủ tướng sáu phiếu [tín nhiệm cao], nhưng vẫn là người đứng thứ hai về số phiếu. Cả hai đều có kết quả tốt. Nó phụ thuộc vào chuyện liệu hai ông có thể đồng ý với nhau về chuyện ai sẽ về hưu và ai sẽ phụng sự Việt Nam tốt nhất trong vai trò tổng bí thư. Còn nếu có bế tắc và chúng ta lấy tiền lệ của thập niên 1980 thì họ sẽ cùng về vì thường dù Đảng đi đường nào thì họ cũng cố giữ cân bằng chứ không đi quá về hướng này hay hướng kia. Lấy trường hợp của ông Nguyễn Tấn Dũng chẳng hạn. Cách đây hai năm Bộ Chính trị đã bỏ phiếu với tỷ lệ 9-5, 10-4 gì đó nhưng nói chung là với khoảng cách khá lớn để kỷ luật 'đồng chí X', đó chính là ông Nguyễn Tấn Dũng. Ông ra trước Ban Chấp hành Trung ương và ông chiến thắng. Họ đã không kỷ luật ông. Giáo sư Thayer nói các tuyên bố của ông Dũng trong diễn biến dàn khoan hợp lòng dân hơn Tới năm ngoái, Tổng Bí thư toan mở rộng Bộ Chính trị thành 17 [thành viên] và tiến cử các nhân vật vào những vị trí đó nhưng Ban Chấp hành nói chỉ [chấp nhận] 16 và đã không bỏ phiếu cho những người của ông. Vậy nên Tổng Bí thư và nhóm của ông đã [gặp trở ngại]. Nếu ta nhìn vào cuộc bỏ phiếu tín nhiệm vừa rồi, vị thủ tướng mới cách đây hai năm xếp ở tận phía cuối bảng [trong bỏ phiếu tín nhiệm ở Quốc hội], một số thành viên nội các của ông cũng có kết quả kém, nhưng nay ông đã nổi trở lại. Có lẽ quan điểm của ông đối với Trung Quốc và sự nổi trội của ông ở nước ngoài đã khiến ông được ủng hộ. Nhưng tôi cũng phải chỉ ra rằng trong cả ba cuộc bỏ phiếu mà người ta nói tới, báo chí không hề phỏng vấn những người bỏ phiếu, không có thăm dò sau bỏ phiếu nên ta không biết tại sao bộ trưởng y tế hay bộ trưởng giáo dục có kết quả tốt hoặc có kết quả không tốt, hay là tại sao thủ tướng được tín nhiệm cao trong Bộ Chính trị, họ bỏ phiếu vì cái gì - đó vẫn là câu hỏi ngỏ. Đây là phần đầu cuộc phỏng vấn. BBC sẽ chuyển tới quý vị phần 2 liên quan tới nhân sự tương lai vào dịp cuối tuần. |
Ngày nay, thật khó có thể tưởng tượng rằng đã có thời con người chỉ có chất gì ngọt ngọt để ăn đôi ba tháng mỗi năm, khi vào mùa hoa quả. | 'Hảo ngọt' lợi hại cho sức khỏe ra sao | Đường fructose, có sẵn trong trái cây và là thành tố cơn bản trong xi-rô bắp giàu đường fructose có thể dẫn đến tình trạng tăng mảng bám ở thành động mạch Khoảng 80.000 năm trước, khi con người mới chỉ biết săn bắt, hái lượm, họ thảng hoặc mới có trái cây mà ăn vì phải cạnh tranh với chim muông. 50 loại thực phẩm bổ nhất cho sức khỏe Chúng ta không cần nhiều đạm đến thế Ngồi với bạn khiến ta ăn uống nhiều hơn Ngày nay, chúng ta có đường ngọt quanh năm, thậm chí chỉ cần bật lon nước ngọt hay khui hộp bột ngũ cốc ra ăn là xong. Không cần phải là chuyên gia cũng biết kiểu tiêu thụ đường ngọt của người hiện đại kém lành mạnh ra sao so với thời săn bắt hái lượm khi xưa. Ngày nay, đường trở thành kẻ thù số một của sức khỏe cộng đồng: chính phủ các nước đánh thuế đường, trường học và bệnh viện đang dần loại bỏ đường khỏi máy bán hàng tự động và các chuyên gia khuyên nên loại bỏ đường hoàn toàn khỏi khẩu phần ăn hàng ngày. Nhưng cho đến giờ, các nhà khoa học vẫn đang gặp khó khăn trong việc cố chứng minh tác dụng tiêu cực của đường tới sức khỏe con người, nếu tách nó khỏi chế độ ăn uống có lượng calories quá cao. Một bài tóm tắt nghiên cứu tiến hành trong suốt 5 năm qua cho biết chế độ ăn uống có hơn 150 gram đường fructose mỗi ngày sẽ làm giảm sự nhạy cảm với insulin - và vì thế làm tăng nguy cơ mắc các bệnh như cao huyết áp hay có lượng cholesterol cao. Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu cũng kết luận rằng điều này chủ yếu xảy ra khi người ta ăn nhiều đường đồng thời lại có chế độ ăn uống nhiều calories dư thừa, và rằng các tác động của việc đó đối với sức khỏe "nhiều khả năng" là do việc ăn nhiều đường khiến làm tăng lượng calories dư thừa chứ không phải là tác động của riêng đường ngọt. Trong khi đó, ngày càng có nhiều tranh luận cho rằng việc coi một loại thức ăn nào đó là nguy hại chính là hành động nguy hiểm và sẽ gây ra nhầm lẫn, khiến ta bỏ ăn các loại thực phẩm cực kỳ quan trọng. Đường ngọt, hay còn gọi với tên "đường tinh luyện", bao gồm các loại đường trắng, chất tạo ngọt, mật ong, và nước trái cây và những chất được chiết xuất, tinh luyện và thêm vào thực phẩm và thức uống để tăng hương vị. Từ "đường" bao gồm hàng loạt các loại chất tạo ngọt, bao gồm cả đường fructose có thể tìm thấy trong trái cây tự nhiên Nhưng cả hai loại carbohydrates phức hợp và đơn tính đều làm từ phân tử đường, bị phá vỡ trong quá trình tiêu hóa, tạo thành đường glucose và tất cả tế bào trong cơ thể đều sử dụng loại đường này để tạo ra năng lượng và cung cấp nhiên liệu cho não bộ. Làm thế nào để tách caffeine khỏi cà phê Đừng trông đợi vào đồ ăn giảm béo? Năm mẹo hữu hiệu giúp tăng cường trí nhớ Carbohydrates phức hợp gồm có các loại hạt nguyên cám và rau củ. Carbohydrates đơn tính dễ tiêu hóa và nhanh chóng được đưa đường vào máu. Chúng là các loại đường có sẵn tự nhiên trong thực phẩm ta ăn vào, như đường fructose, lactose, sucrose, glucose và nhiều loại đường khác, như loại xi-rô bắp giàu đường fructose là sản phẩm con người làm ra. Trước Thế kỷ 16, chỉ có người giàu mới đủ tiền để ăn đường. Nhưng đường trở nên dễ mua hơn với nền thương mại thuộc địa. Sau đó, vào thập niên 1960, sự phát triển của việc chuyển đổi từ đường glucose thành đường fructose ở quy mô lớn đã dẫn đến việc người ta chế ra món xi-rô bắp giàu đường fructose, một loại tinh chất từ đường glucose và fructose. Hợp chất đầy tiềm năng này, vượt lên tất cả mọi loại đường, chính là loại đường bị những người đấu tranh vì sức khỏe cộng đồng coi là nguy hiểm chết người bậc nhất - và đây chính là loại đường mà nhiều người nghĩ đến khi họ nghĩ đến thức gọi tên là "đường". Ăn quá nhiều đồ ngọt Lượng xi-rô bắp giàu đường fructose mà người Mỹ tiêu thụ tăng gấp 10 lần từ năm 1970 đến 1990, nhiều hơn bất cứ nhóm thực phẩm nào khác. Các nhà nghiên cứu chỉ ra rằng số lượng tăng này tương đương với số lượng bệnh béo phí tăng trên toàn quốc. Một số nhà nghiên cứu tin rằng một khi xi-rô bắp giàu đường fructose trở nên phổ biến, thì cuộc khủng hoảng béo phì chỉ còn là vấn đề thời gian Trong khi đó, thức uống có đường thường được làm với xi-rô bắp giàu đường fructose, đã trở thành đối tượng trung tâm để nghiên cứu tác động của đường đến sức khỏe con người. Dùng nước biển để trồng trọt trên sa mạc Bạn sẽ làm gì nếu biết trước ngày mình lìa đời Vì sao người khác 'chăn gối' nồng nhiệt hơn bạn Một phân tích tổng hợp trên 888 nghiên cứu cho thấy có mối liên hệ giữa việc sử dụng thức uống có đường và cân nặng cơ thể nói chung. Nói cách khác, người ta không hoàn toàn có thể bù phần năng lượng từ nước ngọt bằng cách ăn ít thức ăn các loại khác hơn - có lẽ bởi vì nước ngọt khiến tăng cường cơn đói và làm giảm cảm giác no. Nhưng các nhà nghiên cứu lại kết luận dù việc uống nhiều nước ngọt và ăn nhiều đường tinh luyện tăng lên cùng với bệnh béo phì ở Hoa Kỳ, nhưng dữ liệu chỉ thể hiện sự tương quan chung chung. Và không phải ai cũng đồng tình cho rằng xi-rô bắp giàu đường fructose là nguyên nhân chủ đạo gây ra cuộc khủng hoảng béo phì. Một số chuyên ra chỉ ra rằng lượng đường tiêu thụ đã giảm trong 10 năm qua ở nhiều nước, trong đó có Hoa Kỳ, trong khi đó số lượng người bị béo phì lại tăng. Thậm chí còn có cả dịch bệnh béo phì và tiểu đường ở nhiều vùng có rất ít hoặc không có xi-rô bắp giàu đường fructose, như ở Úc và Châu Âu. Xi-rô bắp giàu đường fructose không phải là loại đường duy nhất bị cho là có vấn đề. Đường tinh luyện, đặc biệt là đường fructose, bị quy trách nhiệm cho đủ thứ. Loại đường này bị cho là gây ra bệnh tim. Khi các phân tử gan phá vỡ đường fructose, một trong những sản phẩm cuối cùng là triglyceride - một loại chất béo - có thể tích dần trong tế bào gan theo thời gian. Khi nó được đưa vào máu, nó tạo ra những mảng chất béo bám trên thành động mạch. Một nghiên cứu kéo dài 15 năm có vẻ như ủng hộ ý này: nghiên cứu nhận thấy những người ăn lượng đường tinh luyện cung cấp cho 25% trở lên lượng calories hàng ngày có khả năng chết vì bệnh tim cao gấp đôi so với những người ăn ít hơn 10%. Tiểu đường type 2 được cho là do ăn đường tinh luyện gây ra. Hai nghiên cứu lớn trong thập niên 1990 nhận thấy phụ nữ uống trên một lon nước ngọt hay nước trái cây mỗi ngày có khả năng bị tiểu đường cao gấp đôi những phụ nữ hiếm khi uống các loại này. Đường có gây nghiện? Nhưng một lần nữa, người ta vẫn không rõ liệu đường có thực sự gây ra bệnh tim hay bệnh tiểu đường hay không. Luc Tappy, giáo sư ngành sinh lý học tại Đại học Lausanne, là một trong nhiều nhà khoa học cho rằng nguyên nhân chính gây ra tiểu đường, béo phì và bệnh cao huyết áp chính là do nạp nhiều calorie dư thừa, và đường chỉ đơn giản là một thành phần trong đó. Rất nhiều nhà khoa học tin rằng chỉ riêng đường không gây béo phì nhưng đường thường hiện diện trong chế độ ăn quá nhiều calories "Về lâu về dài thì việc nạp năng lượng vào nhiều hơn năng lượng tiêu hao sẽ dẫn đến tình trạng tích trữ mỡ, kháng insulin và gan nhiễm mỡ, bất kể thành phần bữa ăn có thế nào," ông nói. "Thế còn với những người tiêu hao nhiều năng lượng và có chế độ nạp năng lượng cân bằng thì ngay cả chế độ ăn giàu fructose/nhiều đường vẫn chấp nhận được." Tappy chỉ ra rằng chẳng hạn trong trường hợp các vận động viên, họ thường nạp vào lượng đường cao nhưng lại có tỷ lệ bị các bênh tim mạch thấp hơn: lượng fructose cao khi nạp vào có thể chuyển hóa trong quá trình tập luyện để tăng khả năng thi đấu. Các vận động viên ăn nhiều đường hơn nhiều người khác, nhưng vì họ chuyển hóa đường trong quá trình tập luyện, nên họ có tỷ lệ bị các bệnh tim mạch thấp hơn Nói chung, ít có bằng chứng cho thấy đường trực tiếp gây ra tiểu đường type 2, bệnh tim và béo phì hay ung thư. Đúng là những người ăn nhiều đường hơn có liên quan tới các bệnh này. Nhưng thí nghiệm y học vẫn chưa xác minh được rằng liệu đường có gây ra các bệnh đó hay không. Đường cũng bị cho là có liên quan tới nghiện ngập… nhưng cũng như trên, phát hiện này có vẻ cũng không thể khẳng định chắc chắn được. Một bài tổng quan xuất bản trên Tạp chí Y học Thể thao Anh Quốc (British Journal of Sports Medicine) vào năm 2017 đã trích dẫn những phát hiện cho thấy chuột có thể trải qua tình trạng thiếu hụt đường và cho rằng đường gây ra hiệu ứng tương tự như cocaine, như tình trạng thèm khát. Nhưng nghiên cứu này bị nhiều chỉ trích cho rằng đã diễn giải sai bằng chứng. Một chỉ trích cơ bản đó là những con vật này bị cấm ăn đường hai giờ mỗi ngày: nếu bạn cho phép chúng ăn đường bất cứ khi nào chúng muốn, cũng tương tự như cách ta ăn đường, thì chúng sẽ chẳng thể hiện các hành vi như lên cơn nghiện. Tuy nhiên, các nghiên cứu vẫn viện dẫn nhiều cách mà đường tác động lên não con người. Matthew Pase, nghiên cứu sinh tại Trung tâm Tâm lý Dược học của Swinburne ở Úc đã xem xét sự liên quan giữa mức độ tiêu thụ thức uống có đường tự ghi nhận và các mức sức khỏe não bộ đo bằng phương pháp quét MRI. Những người uống nước ngọt và nước trái cây thường xuyên cho thấy kích cỡ não bộ trung bình nhỏ hơn và trí nhớ kém hơn. Uống hai ly thức uống có đường mỗi ngày khiến não bộ già đi hai tuổi so với những người không uống loại thức uống này. Nhưng Pase cũng giải thích rằng vì ông chỉ đo lượng nước trái cây mà người ta tiêu thụ, ông không thể chắc chắn rằng đường là thứ duy nhất gây ra tác động lên sức khỏe não bộ. Một nghiên cứu phát hiện rằng uống hai ly nước trái cây mỗi ngày khiến não bộ già đi hai tuổi so với người không uống "Những người uống nhiều nước trái cây hay nước ngọt hơn có thể cũng có chế độ ăn uống và các thói quen khác trong lối sống gây ảnh hưởng lên sức khỏe não bộ. Ví dụ, họ có thể cũng là người ít tập thể thao hơn," Pase nhận định. Một nghiên cứu gần đây phát hiện ra rằng đường thậm chí có thể giúp tăng cường trí nhớ và khả năng của người lớn tuổi. Các nhà nghiên cứu cho người tham gia uống một ly thức uống có hàm lượng đường glucose nhỏ và yêu cầu họ thực hiện một số bài tập về trí nhớ. Những người tham dự khác được cho uống loại thức uống có chất làm ngọt nhân tạo. Họ đo lường mức độ tương tác của người tham dự, điểm về trí nhớ và để họ tự đánh giá họ đã dành nỗ lực đến mức nào cho bài tập. Kết quả nghiên cứu cho thấy rằng tiêu thụ đường có thể khiến người lớn tuổi phát huy hết sức khi thực hiện những việc khó mà không làm họ cảm thấy phải nỗ lực quá mức. Lượng đường trong máu tăng lên cũng khiến họ thấy vui khi làm việc. Với người lớn tuổi, uống thức uống có đường giúp họ thấy hưng phấn và vui hơn khi thực hiện công việc Người trẻ hơn cũng thấy mức năng lượng tăng lên sau khi uống thức uống có đường, nhưng nó không ảnh hưởng nhiều đến cảm xúc hay ký ức của họ. Có nên bỏ hẳn đường? Dù những hướng dẫn hiện thời khuyên rằng ta không nên sử dụng đường quá 5% khẩu phần calorie hàng ngày, chuyên gia dinh dưỡng Renee McGregor cho biết điều quan trọng là ta cần phải hiểu chế độ ăn cân bằng lành mạnh cho từng người là khác nhau. "Tôi làm việc với những vận động viên cần tiêu thụ nhiều đường hơn khi tập những buổi vất vả hơn vì đường dễ tiêu hóa. Nhưng họ lo lắng rằng họ sẽ ăn vượt quá hướng dẫn," bà cho biết. Với hầu hết chúng ta, những người không phải là vận động viên, đường quả thật không phải là nhân tố thiết yếu cho chế độ ăn lành mạnh. Nhưng một số chuyên gia cảnh báo rằng ta cũng không nên coi đường là thứ độc hại. McGregor có nhiều khách hàng là người quá kỹ tính khi ăn uống - một dạng ám ảnh ăn uống lành mạnh, cho biết rằng hành động dán nhãn thực phẩm là 'tốt' hay 'xấu' thực ra là không lành mạnh. Và biến đường trở thành thứ cấm kỵ có khi chỉ khiến nó càng hấp dẫn hơn. "Ngay khi bạn nói bạn không thể ăn gì, bạn sẽ muốn nó," bà nhận định. "Đó là lý do vì sao tôi không nói bất cứ món nào là ngoài giới hạn. Tôi sẽ nói một loại thực phẩm nào đó không có giá trị dinh dưỡng. Nhưng đôi khi thực phẩm lại có giá trị khác." Thậm chí ngay cả khi đồ ngọt có rất ít hoặc không hề có giá trị dinh dưỡng, chúng vẫn có giá trị khác Alan Levinovitz, phó giáo sư tại Đại học James Madison, nghiên cứu mối quan hệ giữa tôn giáo và khoa học. Ông cho biết có một lý do đơn giản khiến ta coi đường ngọt là tội lỗi: Đó là trong suốt lịch sử, ta thường coi những gì mình không thể cưỡng lại là tội lỗi (ví dụ như ham muốn tình dục trong thời Victoria chẳng hạn). Ngày nay, chúng ta làm vậy với đường để kiểm soát cơn thèm đường. "Đường đem lại cảm giác rất thỏa mãn, vì vậy chúng ta phải coi nó là là tội lỗi. Khi chúng ta nhìn mọi thứ theo hai giá trị đơn giản là tốt hay xấu, thì người ta không thể chấp nhận rằng thứ tội lỗi đó có thể tồn tại trong sự kiểm soát. Đó là thứ đang xảy ra với đường ngọt hiện giờ," ông nhận định. Ông cho rằng nhìn nhận thực phẩm cực đoan như vậy có thể khiến ta luôn lo lắng về thứ mình ăn - và có phần phán xét đạo đức với thứ cần thiết hàng ngày khi quyết định ăn gì. Ta gọi thứ mình khó cưỡng lại là tội lỗi - ngay cả với đường ngọt Bỏ hẳn đường khỏi chế độ ăn uống có thể phản tác dụng: điều đó có thể có nghĩa là ta thay thế đường bằng thứ gì đó thậm chí còn nhiều năng lượng hơn, ví dụ như bạn sẽ dùng chất béo thay cho đường trong công thức nấu ăn. Và giữa những tranh luận ồn ào về đường, ta có thể gặp phải rủi ro nhầm lẫn giữa các loại thực phẩm và thức uống với đường nhưng không có các chất dinh dưỡng thiết yếu, ví dụ như nước ngọt với các loại thực phẩm lành mạnh có đường như trái cây. Một người đã khổ sở với sự phân biệt này là cô Tina Grudin 28 tuổi đến từ Thụy Điển. Cô cho biết cô thường nghĩ tất cả mọi loại đường đều có hại cho sức khỏe. Cô theo đuổi chế độ ăn chay giàu protein, giàu chất béo. Theo cô chính chế độ này khiến cô mắc phải chứng rối loạn ăn uống không thể chẩn đoán được. "Khi tôi bắt đầu nôn ói sau khi ăn, tôi biết mình không thể theo đuổi kiểu ăn này lâu hơn. Tôi lớn lên và sợ ăn phải đường ở tất cả mọi dạng," cô kể. "Sau đó tôi nhận ra có sự khác biệt giữa đường tinh luyện và đường ở dạng carbohydrate và tôi theo đuổi chế độ ăn giàu tinh bột và giàu đường fructose với đường tự nhiên trong trái cây, rau củ, tinh bột và các loại đậu." "Từ ngày đầu tiên, cứ như thể một màn sương mờ dần tan biến và tôi có thể thấy mọi thứ rõ ràng. Cuối cùng tôi cũng đã cung cấp cho cơ thể mình nhiên liệu có trong đường glucose, từ carbohydrates, từ đường." Dù vẫn có tranh luận về cách các loại đường khác nhau ảnh hưởng ra sao tới cơ thể con người, điều hài hước là có lẽ sẽ tốt hơn nếu ta ít suy nghĩ hơn về chúng. "Chúng ta thực sự đã phức tạp hóa dinh dưỡng quá trớn vì căn bản là thứ mọi người đang tìm kiếm là cảm giác đầy đủ, để cảm thấy hoàn hảo và thành công," McGregor nói. "Nhưng điều đó đâu có tồn tại." Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Future. |
Loạt bài The Boss hàng tuần của BBC kể về các doanh nhân hàng đầu khắp nơi trên thế giới. Tuần này chúng tôi nói chuyện với Shahzad Younas, sáng lập viên và giám đốc điều hành của trang web hẹn hò Hồi giáo và ứng dụng Muzmatch. | "Người Hồi giáo không hẹn hò, chúng tôi kết hôn." | Shahzad Younas đã nảy ra ý tưởng tạo ra Muzmatch khi làm việc trong lĩnh vực ngân hàng Khi Shahzad Younas lên bục thuyết trình, anh rất lo lắng. Đó là buổi thuyết trình cách đây hai năm, doanh nhân người Anh 32 tuổi đang ở San Francisco để giới thiệu ứng dụng Muzmatch có trụ sở tại London đến một nhóm các nhà đầu tư tiềm năng cao. Anh bắt đầu bài thuyết trình bằng khẳng định: "Người Hồi giáo không hẹn hò, chúng tôi kết hôn." "Có thể vừa là người Hồi giáo vừa là đồng tính" Ngôi đền Hồi giáo rực rỡ nhất thế giới Ứng dụng Muzmatch hiện được sử dụng ở hơn 90 quốc gia trên thế giới Shahzad và cộng sự Ryan Brodie đến đó để tham gia một cuộc thi toàn cầu nhằm giành được sự ủng hộ từ công ty đầu tư uy tín tại Thung lũng Silicon,Y Combinator. Công ty Mỹ này hàng năm chọn một số công ty mới khởi nghiệp để cung cấp tài chính và hỗ trợ thiết thực . Hơn 13.000 ưng viên nộp đơn cùng với Muzmatch, và họ là một trong số 800 người sáng lập được mời vào vòng trực tiếp. Khi Shahzad tiếp tục bài phát biểu của mình, các nhà đầu tư phá lên cười trước sự thẳng thắn của anh. Muzmatch đã nhanh chóng được trao 1,5 triệu đô la, một trong 100 công ty khởi nghiệp gọi vốn thành công năm 2017. Ngày nay, công ty đang phát triển nhanh chóng cho biết họ hiện có hơn một triệu người dùng đăng ký trên khắp Anh quốc và khoảng 90 quốc gia khác. Ngược trở về 2013, khi đó người mà Shahzad phải thuyết phục không phải một nhóm các nhà đầu tư mà chính bản thân mình. Người dùng Muzmatch có chọn cho phụ huynh xem các cuộc hội thoại của họ thông qua ứng dụng Lúc ấy Shahzad đang làm việc cho một ngân hàng tại London. Anh thích công việc của mình, nhưng đồng thời ngày càng nhận ra rằng có một khoảng trống trên thị trường cho một ứng dụng hẹn hò đàng hoàng phục vụ người Hồi giáo đang tìm kiếm nửa kia của mình từ trong cộng đồng tôn giáo của họ. "Vào thời điểm đó, có những trang web hết sức cơ bản dành cho người Hồi giáo, hoặc các ứng dụng hẹn hò lớn không hoàn toàn hiểu được văn hóa của chúng tôi", Shahzad, người sinh ra và lớn lên ở Manchester nói. "Trong cộng đồng Hồi giáo, rất nhiều người trong chúng tôi đã và vẫn dựa vào người mai mối [để tìm vợ hoặc chồng]. Đây là những 'bà cô' trong cộng đồng, quen biết nhiều gia đình và sẽ mai mối con trai nhà này với con gái của một gia đình khác." Muzmatch, theo ý tưởng của anh, sẽ là một ứng dụng mai mối kỹ thuật số cho những người Hồi giáo muốn tìm đối tượng để kết hôn. Cuối năm 2013, giờ định mệnh đã điểm khi vị trí công việc của Shahzad bị cắt giảm và anh quyết định rằng mình phải thiết lập Muzmatch. Ryan Brodie đã giúp Shahzad thiết kế lại ứng dụng "Tôi thức dậy lúc 6 giờ sáng mỗi ngày và đi ngủ vào khoảng một hoặc 2 giờ đêm," anh nói. "Tôi làm việc từ phòng ngủ của mình, và khi đó rất căng thẳng. Tôi phải học cách xây dựng một ứng dụng từ đầu. "Nhưng tôi biết rằng mình phải làm hết sức làm cho bằng được. Cơ hội đủ lớn - có 1,8 tỷ người Hồi giáo trên khắp thế giới, và rõ ràng không có ai phục vụ họ." Shahzad bắt đầu ra mắt thử nghiệm năm 2014 và phương pháp tiếp thị của anh có phần khác với các ứng dụng hẹn hò lớn hơn. "Tôi đến các nhà thờ Hồi giáo lớn sau những buổi cầu nguyện vào thứ Sáu và phát tờ rơi cho ứng dụng này", ông nói. "Sau đó, tôi sẽ đi đến bất kỳ sự kiện Hồi giáo gia đình nào mà tôi biết và gài tờ vào cửa kính từng chiếc xe." Phát triển doanh nghiệp một mình là điều hết sức khó khăn, Shahzad cho biết thời gian đầu anh cảm thấy rất chật vật. Ứng dụng này cho phép người dùng ghi rõ mức độ sùng đạo của mình "Tôi nhớ những tháng đầu tiên mình liên tục nhìn vào Google Analytics, để biết xem trong có bao nhiêu người lúc ấy đang dùng ứng dụng", anh nói. Có thời điểm anh kiểm tra, và chỉ có 10 người trên Muzmatch. Nhưng theo thời gian, số lượng người dùng tăng lên hàng nghìn người, chủ yếu nhờ truyền miệng. Chẳng mấy chốc, mọi người bắt đầu kể với Shahzad rằng họ đã gặp vợ hoặc chồng như thế nào. "Khi nghe câu chuyện thành công đầu tiên, nó cho có cảm giác rất thật", anh nói. "Và nó củng cố niềm tin trong tôi rằng Muzmatch sẽ phát triển." Thành tỷ phú công nghệ nhờ lá thư đến muộn Năm quốc gia thuận lợi cho khởi nghiệp 'Tôi đánh cắp 39.000 đôla của mẹ để kiếm tiền triệu' Đối tác kinh doanh Ryan, một người viết ứng dụng dày dạn kinh nghiệm dù chỉ mới 25 tuổi, tham gia vào năm 2016. Họ cùng nhau hoàn toàn thiết kế lại Muzmatch, dựa vào phản hồi từ những khách hàng đầu tiên. Họ hêm vào 22 câu hỏi bổ sung trong hồ sơ người dùng, chẳng hạn như mức độ sùng bái và tần suất cầu nguyện - những điều thực sự quan trọng đối với người dùng. Muzmatch cũng không bắt buộc người dùng có ảnh đại diện hoặc cho họ có thể làm mờ ảnh. Mọi người cũng có thể bật chức năng cho phép nội dung của các cuộc trò chuyện trong ứng dụng của họ được gửi cho phụ huynh hoặc cho một người giám hộ. Shahzad nói rằng tuy Ryan không phải là người Hồi giáo, anh ta thực sự "hiểu được ứng dụng cần phải đáp ứng nhu cầu gì". Công ty hiện có văn phòng thứ hai tại Bangladesh, quốc gia có dân số Hồi giáo lớn thứ tư thể giới Eden Blackman, người sáng lập trang web và ứng dụng hẹn hò Would Like to Met, nói rằng Muzmatch đã đi tiên phong trong các ứng dụng hẹn hò chuyên biệt. "Trong những năm gần đây, việc hẹn hò cho các dân tộc và tôn giáo đặc thù đã chuyển từ phạm vi cụ thể sang một nền tảng chính thống, và Muzmatch là ứng dụng dẫn đầu," ông nói. "Nếu tôn giáo và hẹn hò trực tuyến có thể được kết hợp hoàn hảo... thì nó phải được đặt vào đất thánh. Từ những gì tôi đã thấy và nghe về Muzmatch, dường như họ đã phá vỡ khuôn mẫu." Với văn phòng thứ hai tại Bangladesh, Muzmatch vận hành mô hình kinh doanh "freemium". Sử dụng dịch vụ cơ bản miễn phí, nhưng bạn có thể trả từ 10 bảng một tháng cho các tính năng bổ sung như xem hồ sơ người dùng không giới hạn và tài khoản của bạn được nhiều người xem hơn. Công ty cho biết doanh thu hàng năm của nó hiện là hơn 4,5 triệu bảng. Trước việc Muzmatch ngày càng phổ biến hơn, Shahzad nói rằng người dùng tiềm năng của nó là khoảng 400 triệu người Hồi giáo độc thân trên toàn thế giới. "Chúng tôi hiện đã có hàng ngàn đám cưới và trẻ em [nhờ Muzmatch]," anh nói. "Nghĩ về họ mỗi ngày khiến tôi cảm thấy như tất cả những công việc khó khăn lúc ban đầu đều đáng giá." |
Nhiều đại gia tại Hong Kong đã yêu cầu chuyển tài khoản sang Singapore và nhiều công ty xem xét chuyển trụ sở sang nước khác. | Hong Kong: Vì sao luật dẫn độ 'chết' ảnh hưởng xấu tới kinh doanh? | Cộng đồng doanh nhân tại Hong Kong lo ngại tình trạng giằng co giữa chính phủ và người biểu tình Lãnh đạo Hong Kong, bà Carrie Lam, cho biết trong tuần này rằng dự luật dẫn độ gây tranh cãi đã "chết". Lời bình luận này khiến các doanh nhân, vốn lo ngại hậu quả gây ra do luật cho phép dẫn độ sang Trung Quốc đại lục, thở phào. Việt Nam có thể có một Joshua Wong hay không? Carrie Lam: Dự luật dẫn độ 'đã chết' Ẩu đả tại những bức 'tường Lennon' khắp Hong Kong Họ lo ngại rằng những thay đổi mà luật dẫn độ mang lại sẽ làm tổn thương quyền tự chủ vốn giúp Hong Kong trở thành một trong những trung tâm tài chính quan trọng nhất châu Á. Nhưng những người biểu tình vẫn không được thuyết phục và họ muốn dự luật dẫn độ phải chính thức bị bãi bỏ. Do đó, thế giằng co giữa chính phủ và người biểu tình có thể sẽ tiếp tục, gây ra rủi ro mới cho danh tiếng quốc tế của Hong Kong như một nơi hấp dẫn kinh doanh. "Có một cảm giác kỳ lạ rằng có một khoảng cách lớn giữa chính phủ và người biểu tình," Tara Joseph, chủ tịch Phòng Thương mại Hoa Kỳ tại Hong Kong, nói với tôi. "Nền kinh tế địa phương bị giáng một cú mạnh trong cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung - các cuộc biểu tình lại bồi thêm nhát nữa. Điều vô cùng quan trọng là có một số kết luận về điều này." Thật vậy, đã có những dấu hiệu cho thấy mọi người đang ngày càng lo lắng ở trung tâm tài chính lâu đời nhất châu Á này. Cuộc di cư của người và tiền? Dân Hong Kong đạt được gì sau một tháng biểu tình? Có những bằng chứng mắt thấy tai nghe về việc những người giàu có ở Hong Kong đang phải xem xét các lựa chọn của họ. David Lesperance, một luật sư di trú, nói: "Tôi chắc chắn đã thấy có sự tăng đột biến về các yêu cầu thêm thông tin từ các đại gia Hong Kong đang tìm cách bảo đảm quyền cư trú hoặc quyền công dân ở những nơi khác trên thế giới". Ông Lesperance nói nhiều đại gia ở Hong Kong đã lo lắng một thời gian rồi. Nhưng những tranh cãi gần đây xung quanh dự luật dẫn độ, các cuộc biểu tình và sự kiện người biểu tình tràn vào hội đồng lập pháp, đã thực sự thúc đẩy họ hành động, ông nói. "Mọi người sẽ tăng cường các kế hoạch dự phòng bằng việc mua lại quyền công dân, thông qua đầu tư hoặc nhập tịch," ông Lesperance nói. "Tôi có thể xác nhận điều này chắc chắn đang xảy ra." Các khách hàng của các ngân hàng tư nhân cũng đang thực hiện các yêu cầu chuyển tài khoản sang Singapore và một số ngân hàng tư nhân nói với tôi rằng một con số kỷ lục khách hàng đã làm vậy. Tuy nhiên, các ngân khác nói rằng chỉ có một tỷ lệ nhỏ khách hàng của họ lo lắng. Một số người trong cộng đồng doanh nghiệp cho biết phí bảo hiểm rủi ro khi hoạt động tại Hong Kong cũng đã tăng lên. Một số công ty được cho là đang tích cực tìm hiểu việc chuyển trụ sở đi nơi khác, họ nói, mặc dù chưa có bằng chứng chính thức nào về điều đó. Luật dẫn độ Dựa trên việc dự luật dẫn độ chỉ bị bảo là "chết" chứ chưa chính thức được bãi bỏ, các chuyên gia cho rằng các cuộc biểu tình sẽ tiếp tục. Các cuộc tuần hành đã được lên kế hoạch cho những tuần tới và người biểu tình nói rằng sẽ không dừng lại cho đến khi mọi yêu cầu của họ được đáp ứng. Nhưng các luật sư chắc chắn rằng dự luật dẫn độ gây tranh cãi sẽ không bao giờ được thực thi. Đàm phán mật về Hong Kong: 5 điều cần biết TQ đổ tội cho phương Tây về biểu tình Hong Kong Biểu tình chống TQ: Giới trí thức Hong Kong nghĩ gì, làm gì? Antony Dapiran, một luật sư và tác giả cuốn Thành phố của biểu tình, nói: "Có vẻ như đây là việc giữ thể diện cho Carrie Lam và tránh bị nhìn nhận như là họ phải nhượng bộ trước những yêu cầu của người biểu tình. Đó là lý do tại sao bà ấy không sử dụng từ 'bãi bỏ'. "Không có kế hoạch bí mật nào để lại bàn thảo về dự luật. Không chỉ bởi vì các đảng chính trị ủng hộ Bắc Kinh, những người về lý thuyết cần thông qua dự luật này trong quốc hội, vô cùng khó chịu vì những gì đã xảy ra. Không có ý chí chính trị nào để thông qua luật này." Không tốt cho kinh doanh Ngành du lịch đi xuống kể từ khi các cuộc biểu tình bắt đầu, theo dân địa phương Tuy nhiên, các cuộc biểu tình trên đường phố dự kiến sẽ tiếp tục và những điều này đã có tác động đến việc kinh doanh tại Hong Kong. "Du lịch đã giảm 5-10% cho đến nay [kể từ khi các cuộc biểu tình bắt đầu]," Allan Zeman, một doanh nhân Hong Kong và người sáng lập quận thương mại đêm nổi tiếng của Hong Kong Lan Kwai Fong, nói với tôi. "Kinh doanh bán lẻ đi xuống, nhiều cửa hàng bán lẻ nơi người biểu tình từng tới đã đóng cửa. Kinh doanh bị mất ổn định." Nhưng tình hình này có thể bị giới hạn. Trước đây, các cuộc biểu tình lớn tương tự không có tác động lớn đến nền kinh tế, ông Zeman nói. "Phong trào Dù Vàng từng biểu tình trong 79 ngày tại Hong Kong và thành phố này đã hồi phục và hoạt động trở lại," ông Lan Kwai Fong nói với tôi. "Vấn đề ở đây là các nhức nhối xã hội - nhà ở và làm thế nào để giảm giá. Nếu cuộc sống của bạn tốt, thì bạn sẽ yêu chính phủ và Trung Quốc. Nếu tiền thuê nhà của bạn cao, bạn sẽ đi biểu tình." Mối đe dọa 2047 Sự sống còn về kinh tế của Hong Kong phụ thuộc vào việc họ tự trị và độc lập với Trung Quốc - một tình huống khó khăn mà ông Zeman nói rằng Trung Quốc nhận thức rõ và sẽ không sẵn sàng mạo hiểm. Nhưng nhiều người trong cộng đồng doanh nhân nói với tôi rằng sự liên quan và tương lai kinh tế của Hong Kong cũng xoay quanh việc nó là cửa ngõ vào đại lục - một sự cân bằng khó khăn để tấn công đặc biệt đối với những người dân ngày càng quan tâm đến tự do. "Tôi phải già đi ở đây, nuôi con ở đây. Ảnh hưởng của Trung Quốc đang trở nên mạnh mẽ hơn hết", Naomi Ho, một nhà hoạt động 25 tuổi, nói. "Năm 2047 đang đến rất gần. Nếu chúng tôi không làm gì bây giờ, Hong Kong có thể trở thành một thành phố khác của Trung Quốc." 2047 là năm mà Luật cơ bản của Hong Kong kết thúc, và những gì sẽ xảy ra với quyền tự trị của Hong Kong theo nguyên tắc "một quốc gia, hai chế độ" vẫn còn mù mờ. Theo Luật cơ bản, có từ khi Vương quốc Anh trao trả Hong Kong cho Trung Quốc vào năm 1997, người Hong Kong được đảm bảo một mức độ tự chủ và tự do mà Trung Quốc đại lục không có. Chẳng hạn, Hong Kong có một cơ quan tư pháp độc lập và có quyền biểu tình. Cộng đồng quốc tế cũng đang dõi theo Hong Kong. Trong một báo cáo năm 2018, Ủy ban Châu Âu cho biết nguyên tắc "một quốc gia, hai chế độ" của Hong Kong là nền tảng cho thành công về kinh tế của lãnh thổ này, và rằng châu Âu có "mối lo ngại chính đáng về việc quyền tự trị của Hong Kong và sức hấp dẫn của nó như một trung tâm tài chính quốc tế có dược duy trì lâu dài hay không". Một trong những thực tế rõ ràng mà sự bế tắc chính trị hiện nay mang lại là thời điểm năm 2047 đang đến rất gần. Đối với nhiều người trẻ tuổi biểu tình trên đường phố mà tôi gặp ở Hong Kong, mối đe dọa về ảnh hưởng ngày càng tăng của Trung Quốc là một rủi ro quá lớn để bỏ qua. Và đó là câu hỏi hóc búa cho Hong Kong. Hong Kong cần phải cân bằng sự hiện diện kinh tế của Trung Quốc với nhu cầu và mong muốn của giới trẻ - những người không thấy tương lai kinh tế trong việc chấp nhận rằng Bắc Kinh sẽ kiểm soát nhiều hơn. |
Lãnh đạo Công an Việt Nam chính thức lên tiếng phê phán Tổng Giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt và cho rằng các vụ việc đòi đất của Giáo dân là "phi pháp". | Tướng Công an chỉ trích TGM Hà Nội | Trong một phỏng vấn hiếm hoi dành cho truyền thông nhà nước, Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng nói: "Ông Ngô Quang Kiệt đã làm tổn hại mối quan hệ giữa Giáo hội với chính quyền Hà Nội". Ông cũng được Thông tấn xã Việt Nam trích lời nói rằng hoạt động của Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt ảnh hưởng đến quan hệ Việt Nam với Vatican. Phát biểu của Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, Ủy viên Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam là tuyên bố công khai ở cấp cao nhất từ mấy tuần qua về hai vụ việc liên quan đến Công giáo tại Hà Nội. Trước đó, sau chuyến thăm bất ngờ tới Tòa Tổng Giám mục của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hồi tháng 12/2007, các lãnh đạo cao nhất không biểu lộ quan điểm gì với báo chí. Vụ việc như được để cho chính quyền Hà Nội xử lý và sau tám tháng theo dõi tình hình, hôm 19/09, Bí thư Phạm Quang Nghị và Thiếu tướng Công an Nguyễn Đức Nhanh đã chỉ đạo cho xây công viên tại khu 42 Nhà Chung. Sau đó, nhà chức trách cũng đưa lực lượng an ninh và nhân công vào giải tỏa khu vực tranh chấp ở giáo xứ Thái Hà để xây một công viên nữa. Vatican và Việt Nam vẫn chưa có quan hệ ngoại giao dù đã có các chuyến thăm cao cấp hai bên trong những năm qua. Tòa Thánh chưa có tuyên bố chính thức gì về những sự việc mới đây ở Hà Nội, ngoại trừ một bản tin trên đài phát thanh Vatican nói chính quyền Việt Nam đã thất hứa với giáo dân. 'Việc làm phi pháp' Thượng tướng Hưởng, người chủ trì các vụ việc mà đảng cầm quyền coi là có ý nghĩa chính trị đặc biệt quan trọng, nói Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đã "vu cáo chính quyền, kích động, tổ chức cho giáo dân làm việc phi pháp". Tuy thừa nhận "quyền sở hữu đất đai là một vấn đề hết sức phức tạp" và có nguồn gốc lịch sử, Tướng Hưởng khẳng định nhà nước dựa vào Luật Đất đai và Pháp lệnh Tôn giáo để giải quyết các tranh chấp. Nhưng về mặt chính trị của hai vụ cầu nguyện đòi đất tại 42 Nhà Chung và 178 Nguyễn Lương Bằng, Hà Nội, ông Hưởng nói: "Một thiểu số lãnh đạo giáo phận Hà Nội lợi dụng chính sách tự do dân chủ, tự do tín ngưỡng của đảng và Nhà nước để đòi quyền lợi không chính đáng, bất hợp pháp." Ông cũng gián tiếp nhắc đến sự ủng hộ của giới Công giáo bên ngoài cho Giáo hội ở Hà Nội mà ông gọi là các "thế lực gây mất ổn định". Hiện trong giới Công giáo Việt Nam đang có lo ngại rằng sau những bài tấn công mạnh trên truyền thông nhà nước vào cá nhân Tổng giám mục giáo phận Hà Nội Ngô Quang Kiệt, phát biểu của Tướng Nguyễn Văn Hưởng là chỉ dấu chính quyền sẽ làm mạnh tay hơn đối với ông. Tuy nhiên, trả lời câu hỏi về "hậu quả cho chính ông Tổng Giám mục", ông Hưởng chỉ nói: "Trước hết chính bản thân ông Ngô Quang Kiệt bị mất uy tín." Tướng Hưởng cũng khen thưởng chính quyền và công an Hà Nội đã "làm việc rất tốt". Hiện phía Công giáo tiếp tục khiếu nại và tuyên bố tiếp tục cầu nguyện đòi đất mà họ nói là của họ. NgahauĐể đánh giá một cách khách quan một vấn đề thì cần phải xem xét nhiều góc độ khác nhau. Sau mọi lời nói và mọi hành động đều có những hàm ý riêng của nó. Mục đích thực sự của loài người chỉ là sự mưu cầu hạnh phúc mà thôi, ở cuộc sống thực tại hay ở thế giới tâm linh thì mục đích ấy vẫn luôn luôn đúng. Đã là Chúa thì chỉ có cho đi chứ không bao giờ đòi lại, Chúa bao giờ cũng nhận lấy khổ đau về mình để mong mang lại hạnh phúc cho chúng sinh. Sự tranh chấp hiện tại giữa Giáo Hội và Chính Quyền không phải là điều chúa muốn vì điều này không mang lại hạnh phúc cho Giáo Dân và phần còn lại của tổ quốc. Tuyty, TP HCMTại sao BBC hay đưa những từ nhạy cảm vào ngoặc kép nhỉ? Có vẻ BBC vẫn đang rất trung thành với truyền thống chống Việt Nam thì phải. Một người làm đến chức Tổng Giám mục một giáo phận quan trọng như Hà Nội mà còn nói năng thiếu cẩn trọng như vậy thì có đặt vào ngữ cảnh thế nào cũng chứng tỏ còn rất non kém về chính trị thì mất uy tín là phải rồi, còn nói gì nữa. Phuong LeTại sao chỉ thấy người cáo buộc phát biểu và tha hồ buộc tội người kia? Trong khi người bị cáo buộc không có đến một cơ hội đối chất trên một diễn đàn công khai? Chẳng khác gì trói tay, bịt miệng người khác trước khi thách đấu với họ. Vậy thì công lý và công bằng ở chỗ nào? Tôi chợt hiểu ra lý do đã khiến Đảng CSVN tở thành "bách chiến, bách thắng" và luôn tự hào mình là "anh hùng"! Huy An, HNMọi người nên có một cách nhìn nhận từ một góc độ thật khách quan. Chúng ta, dù theo hay không theo tôn giáo nào thì cũng là ngưòi Việt Nam. Mảnh đất này là mảnh đất của Việt Nam, bao nhiêu máu và nước mắt của các bậc cha anh chúng ta đã đổ xuống để giữ đựoc mảnh đất này, không ít trong số đó cũng là người tôn giáo. Vậy mà ngày hôm nay chỉ vì mảnh đất mà làm mất đi tinh thần đoàn kết dân tộc. Việc giáo dân đòi đất là quyền của họ và việc giải quyết sao cho công bằng, hợp tình hợp lý là trách nhiệm của chính quyền. Thế nhưng thử hỏi xem những việc làm của giáo dân trong thời gian vừa qua đã đúng pháp luật Việt Nam chưa, chưa gì đã kéo ra biểu tình, kiểu làm như vậy dường như đã gạt pháp luật sang một bên. Không những thế việc này lại trở thành một công cụ cho một số thế lực dụng chống phá chính quyền. Một khi đã bị mất nước thì giáo dân đi đâu mà đòi đất đây. Minh, Thái HàTôi không biết đạo Công giáo ở Việt Nam có bao nhiêu mạng và giáo phận Hà Nội có bao nhiêu, Dòng chúa cứu thế có bao nhiêu mà giám ngông nghênh cho rằng đất 42 Nhà Chung và 178 Thái Hà là đất của chúa. Xin nói cho giáo dân Công giáo biết đất của Việt Nam là của người Việt Nam chứ không phải của chúa, đức mẹ nào hết. Nếu đạo Công giáo định đòi đất ở Thái Hà nữa thì có lẽ họ định đối đầu với gần 80 triệu người Việt Nam.Chắc người của đạo Công giáo cũng biết rất rõ người dân Việt Nam đánh đuổi Thực dân Pháp và Đế quốc Mỹ như thế nào rồi đấy?! DucTôi không dám lạm bàn đến vấn đề chính trị và tôn giáo. Trước tiên chúng ta nên cảm ơn những người công giáo đã có công phát hiện miếng đất ở Thái hà bị đem bán và họ cũng đã đấu tranh để chống lại việc tư nhân hóa đất công. Tuy nhiên, giờ đây nhà nước đã qui hoạch chỗ đất đó thành công viên cho mọi người cùng hưởng và cũng sẵn sàng cấp đất cho nhà thờ thì có lẽ giáo dân cũng không nên tiếp tục cầu nguyện đòi đất làm gì nữa. Simoisen, TP HCMNếu các bạn có đọc nguyên văn bài phát biểu của đức cha Ngô Quang Kiệt và ngồi xuống lắng lòng suy nghĩ về những lời nói tự nhiên và chân thành của ngài mà tôi vừa trích dẫn, họ sẽ hiểu ra rằng chẳng những đức TGM không nhục mạ dân tộc mà còn là người có lòng yêu nước sâu đậm. Câu nói của đức cha Ngô Quang Kiệt không có một chữ nào dù trực tiếp hay gián tiếp, dù nghĩa đen hay nghĩa bóng gọi là phỉ báng dân tộc; ngài chỉ nói lên sự quan tâm, bức xúc của mình trước một Việt Nam yếu kém, thua sút đối với các quốc gia trong cùng một châu Á như Nhật Bản, Nam Hàn. Mặc cảm làm người dân của một đất nước bị phân hóa, hoài nghi, chia rẽ, nghèo nàn, tham nhũng, không được kính trọng mà đức cha cảm nhận trong những chuyến đi xa vẫn ngày đêm ám ảnh trong ý thức của ngài. Và đức cha hẳn đã nhiều lần tự hỏi làm sao dân tộc Việt Nam có thể vượt qua được cái bất hạnh của chính mình để đi đứng ngang hàng với các quốc gia khác. Nếu không phải là người yêu nước và biết tủi thẹn với những hy sinh xương máu của tổ tiên, nếu không mang trong lòng những thao thức về đất nước, đức cha đã không buông ra những câu nói đó. Một độc giả, Hà NộiHôm trước đọc BBC có bài nhận xét báo chí Việt Nam khai thác chủ đề hoa hậu thái quá, như truyện Người đẹp và dã thú. Tôi đã hơi mừng thì dạo này lại thấy BBC khai thác chủ đề chính trị, tôn giáo ở Việt Nam hơi nhiều, nhiều bài bắt đầu nặng nề. Vậy mới thấy, BBC chê báo Việt Nam khai thác về lĩnh vực văn hóa nhưng bản thân mình lại cũng quá tập trung vào lĩnh vực chính trị, tôn giáo. David Tran, San FranciscoTôi không ưa gì cộng sản ở Việt nam, nhưng tôi nghĩ có lẽ cần phải nhìn sự việc ở góc độ pháp lý hơn là quan điểm tôn giáo. Tôi dám đảm bảo nếu vụ việc này xẩy ra ở Mỹ hay nếu đưa ra trọng tài quốc tế phân xử, chính quyền Việt nam chắc chắn là được xử thắng. Nếu công giáo Việt nam đòi được đất Toà Khâm Sứ (lịch sử là do thực dân Pháp chiếm đoạt của Phật giáo và giao cho công giáo) thì người Indian (người da đỏ) ở Mỹ cũng đòi được đất của cha ông họ trước đây, người Hawaii cũng đòi lại được Hawaii (mà dự thảo luật Akaka về mở rộng chủ quyền người bản xứ Hawaii chưa bao giờ được thông qua), thổ dân Úc sẽ đuổi được người Úc da trắng về Anh. Chắc chắn vụ đòi đất này không được đa số người dân Việt nam, vốn chịu ảnh hưởng của Phật giáo ủng hộ. Nha bao tu do, SaigonChính nhà nước đang tự hại mình khi rao bảo rằng ông Ngô Quang Kiệt thế này thế nọ. Người Công giáo có một cơ hội rất lớn tự tự vệ bằng cách viết nhiều, thật nhiều, nói nhiều thật nhiều để tranh biện lại sự vu cáo của giới báo chí đã quá mất uy tín trong lòng dân chúng. Nay ông Hưởng lại dám mở miệng nói thế này thế nọ, thì cuộc chiến truyền thông ắt bùng nổ giữ dội. Giáo dân sẽ cùng nhau truyền miệng, cùng nhau viết bài, cùng đọc và phân tích để tìm hiểu đâu là sự thật. Cũng nên nhắc lại rằng chính ông Hưởng đã từng nói mà "không chớp mắt" rằng chính quyền VN hoàn toàn không bắt người bất đồng chính kiến... ai còn có thể tin lời ông ấy nói nữa. Phát biểu của ông Hưởng như là một tuyên chiến chính thức của nhà nước đối với giáo dân công giáo. Chúng ta nên mừng hơn là lo một khi ở VN đã có bùng cuộc chiến vì công lý, người dân càng quan tâm tìm hiểu thì sự thật càng phơi bày. Hãy nhớ rằng bây giờ đã là thế kỷ 21, không thể lừa người dân VN mãi được nữa. NSN, NANhững người công giáo hiện nay đã không hiểu rằng tổ tiên của họ đã bị các nhà truyền đạo lừa gạt bỏ đi truyền thống và đi thờ Jesus. Giờ đây con cháu cũng chẳng "biết đâu cội nguồn" cứ thế mà bỏ quên cả truyền thống hàng ngàn năm. Aly, TP HCMTôi là một công dân VN lứa tuổi 7X thuộc tầng lớp trí thức. Tôi đã nghe đi nghe lại nhiều lần đoạn audio do BBC cung cấp về phát biểu của Ông TGM Hà Nội Ngô Quang Kiệt. Tôi biết ở một giáo phận người đứng đầu nói giáo dân nghe còn hơn Tổng thống! Ông TGM Hà Nội đã làm cho những người Việt Nam còn lại không theo Công giáo cảm thấy theo Công giáo không còn theo một tín ngưỡng nữa mà theo một tổ chức phản động, sẳn sàng cầu nguyện mọi lúc mọi nơi! và coi những người cha nhà thờ những thủ lĩnh của một tố chức phản động và ngoan cố. Việc một ông TGM phát biểu như vậy thật là đáng chê trách. PinochioChỉ nói ngắn gọn: VN, đặc biệt ngành Công An, không quan tâm đến quan hệ với Vatican cho nên Tướng Hưởng không phải lo gì. Còn mối quan hệ giữa Công Giáo và Chính Quyền Hà Nội thì cũng đã rõ; nếu phê phán TGM Kiệt thì về phía Chính Quyền thì sao? Với cách trích lời của TGM phát biểu về chuyện mang hộ chiếu VN (thiếu ngữ cảnh để gây hiểu lầm) thì đã rõ HN cũng sai. Sai mà không nhận, chỉ đổ riệt cái sai cho đối phương thì rõ ràng anh đang có ý đồ không tốt. Tại sao anh không đem ra Toà Án để phán xử công khai cho mọi thứ êm đẹp mà lại làm chuyện trấn áp và xây dựng Công Viên vội vã? Nếu không có tự do dân chủ như ông Hưởng nói chắc là đã có súng nổ, máu rơi rồi!!! Son Thanh, HNLà Tổng Giám mục Hà Nội nhưng ông Ngô Quang Kiệt cũng là công dân Việt Nam. Là công dân Việt Nam mà cảm thấy nhục nhã khi cầm hộ chiếu Việt Nam, liệu các giáo dân còn có thể đặt niềm tin vào một vị Tổng Giám mục như ông Ngô Quang Kiệt? Tôi nghĩ tất cả mọi người đều có thể đồng ý rằng hộ chiếu Việt Nam không thể làm nhục được một người Việt Nam. Việt Nam tuy nghèo nhưng không phải là cướp giựt hay ăn cắp thì tại sao phải cảm thấy nhục nhã vì nghèo hơn người ta? Chỉ có người Việt Nam nào đó làm chuyện bậy bạ, hay như ông Kiệt, gặp nhà giàu nước ngoài thì rúm người lại mới có thể làm nhục lây cái hộ chiếu đó thôi. AK, VNĐúng! Việc tổn hại đến quan hệ với Vatican của Chính phủ VN là không thể tránh khỏi nhưng nhập nhằng giữa quan hệ với Toà Thánh và uy tín của ai bị ảnh hưởng thì thật là trớ trêu. Khi nào trong đầu của các nhà lãnh đạo gột bỏ được cái định kiến là người công giáo làm gì cũng phải coi kỷ : mục đích chính trị và những thế lực sau họ thì Chính quyền mới sáng suốt đưa ra được những giải pháp hợp tình hợp lý , hợp lòng dân và hữu hiệu. Đừng nên cho mình cái quyền phán xét người khi mình không đủ tư cách và uy tín. Việc Hà nội xây dựng 2 công viên một cách tốc hành thể hiện sự yếu kém của chính quyền vì không dám đối mặt với sự thật . Hai công viên nầy giống như bình phong dư luận vậy. Hãy dũng cảm đối diện với sự thật mới thể hiện được ai đúng, ai sai và đúng, sai như thế nào mới điều hành được đất nước trước rất nhiều hiểm họa lớn. Hai Binh, TP HCMNếu xét về lịch sử, đất đai của Việt Nam là do dân tộc Việt Nam đấu tranh hy sinh xương máu của mình, hàng ngàn năm chống giặc tàu, hàng trăm năm chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ. Công giáo chỉ gia nhập vào VN khoảng 300 năm do thực dân Pháp truyền đạo. Do vậy không có lý do gì mà Công giáo nói là đất của Công Giáo, là đất địa linh của công giáo. Nếu xét lại thì Công giáo và Vatican phải cám ơn chính quyền Việt Nam đã tạo điều kiện cho Công Giáo phát triển. Theo tôi thì TGM Ngô Quang Kiệt là kẻ phản đạo, vi phạm đạo giáo, bởi vì Thiên Chúa không bao giờ dạy bảo giáo dân chống đối với chính quyền. Hanh VX, SaigonTất cả các chiến dịch với tất cả các phương tiện và lực lượng hùng hậu (Chính thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã xác nhận) nhắm vào Đức TGM Hà Nội đã nói lên tất cả những luận điệu vu khống, xuyên tạc, bóp méo trắng trợn. Ai làm việc phi pháp thì mọi người đã quá rõ ! Họ chà đạp lên pháp luật, công lý, đạo lý làm điều bất công, nhằm hạ uy tín của một cá nhân, 1 tổ chức và cả cộng đồng người Công giáo. Cuộc đấu tranh của họ không nhằm trục lợi cá nhân, mà đòi lợi ích, công lý và sự thật cho bộ phận công giáo nói riêng và cho mọi người trong xã hội Việt Nam nói chung hưởng những gì mà các nuớc tiến bộ và phát triển trên thế giới được hưởng. Tôi ủng hộ cho cuộc đấu tranh chính nghĩa và cao cả của họ và tôi tin rằng cuộc đấu tranh của họ sẽ có những kết quả tốt đẹp cho nhân dân Việt Nam nói chung được những gì tối thiểu nhất mà họ có quyền được hưởng. Dinh Kien, Nam DinhViệt Nam quen rồi cái kiểu nói chung chung, lỗi chung chung, phê phán chung chung. Việt Nam chưa chính thức đặt quan hệ với Vatican nên việc nói là ảnh hưởng không biết được hiểu từ phía nào, TGM Ngô Quang Kiệt sẽ mất uy tín chăng? Mất uy tín với người Công giáo hay mất uy tín với Đảng và Nhà nước, hay với Vatican? Chắc phải chờ "hồi sau sẽ rõ". Lãnh đạo Việt Nam chưa quen nhận khuyết điểm nên chắc họ chẳng bao giờ cảm thấy là sai. Sao chưa thấy bài nào viết về việc Công Viên Xanh - TKS phải sửa lại sau mấy ngày mưa lớn nhỉ. Thật là chuyện cỏn con cũng làm không nổi thì sao mà nói rằng những việc NN Việt Nam sẽ làm tốt để yên lòng nhân dân đây. Người Sài GònAi đã đánh mất uy tín trong vụ việc này? Nhà nước hay những người Công giáo? Sự thật quá rõ ràng ... Làm sao ông Ngô Quang Kiệt bị mất uy tín sau những trò vu khống, bôi nhọ trắng trợn của báo, Đài THVN được nhỉ ? Trẻ con ngoài Bắc còn được cầm bản photocopy bài phát biểu của TGM Ngô Quang Kiệt. Hãy mạnh dạn nhìn nhận sự thật để có được đối thoại trong Hòa bình và xây dựng. |
Các vụ bạo động vừa qua ở một số tỉnh thành và địa phương của Việt Nam như Hà Tĩnh, Bình Dương là 'quá khích', tuy nhiên việc xử lý bạo lực sẽ rất 'khó khăn' chừng nào Trung Quốc chưa rút giàn khoan ra khỏi khu vực Hoàng Sa, theo ý kiến quan sát từ trong nước. | 'Còn giàn khoan, khó xử lý bạo động' | Các vụ bạo loạn ở Hà Tĩnh, Bình Dương và một số nơi đang gây quan ngại trong nước. Tuy vậy, cũng không nên loại trừ khả năng có những người đã 'cố tình khiêu khích' để tạo cớ cho Trung Quốc 'gây hấn' thêm với Việt Nam, theo Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Đại biểu Quốc hội. Trao đổi với BBC hôm 15/5, về cách thức xử lý các vụ bạo động đang diễn ra trong làn sóng 'chống giàn khoan HD-981', giáo sư Thuyết nói: "Theo tôi, một số hành vi quá khích, vượt qua vòng kiểm soát của một số người biểu tình ở một vài địa phương cũng là điều dễ hiểu thôi. Bởi vì với khối người phẫn nộ lên đến hàng vạn người như vậy, thì chỉ cần một ngọn lửa rất nhỏ, nó cũng có thể bùng một đám cháy rất lớn." "Bên cạnh đó, tôi cho rằng cũng có thể có những nguyên nhân khác, ví dụ như hành động khiêu khích, xâm lăng của nhà cầm quyền Trung Quốc, nó thổi bùng lên cả những sự ấm ức có thể là chất chứa từ lâu của một số người lao động, đối với một số chủ doanh nghiệp, hoặc là đối với một số người quản lý, hay là người lao động Trung Quốc." "Và vì thế cho nên họ đã thể hiện một số hành vi quá khích, nhưng chúng ta cũng không loại trừ có khả năng một số người nào đó đã cố tình khiêu khích để tạo cớ cho Trung Quốc vu cáo Việt Nam, tạo cớ cho họ tăng thêm mức độ gây hấn đối với Việt Nam." Giáo sư Thuyết cho rằng tình hình khó có thể được giải quyết ổn thỏa nếu Trung Quốc chưa rút giàn khoan khỏi khu vực mà Việt Nam tuyên bố là vùng thềm lục địa và vùng độc quyền kinh tế ở Hoàng Sa của mình. Ông nói: "Tôi chắc chắn rằng khi mà cái giàn khoan của Trung Quốc còn đó, nhất là khi Trung Quốc ngang nhiên cản phá các tàu chấp pháp của Việt Nam, và ngang nhiên từ chối đàm phán với Việt Nam, thậm chí còn đặt điều kiện đàm phán với Việt Nam (rằng) các tàu chấp pháp của Việt Nam phải rút đi đã, thì phải nói là không thể nào mà làm dịu được sự phẫn nộ của người dân. "Tôi chắc chắn là người dân sẽ còn xuống đường biểu tình nhiều để phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc, còn qua vụ việc xảy ra ở Bình Dương, cũng như ở Hà Tĩnh, tôi chắc chắn rằng cả người dân đi biểu tình để thể hiện lòng yêu nước của mình, thể hiện sự phản đối Trung Quốc, cũng như là chính quyền cũng rút ra được nhiều bài học quan trọng, và chúng ta có thể kiểm soát được tình hình." 'Xử lý khủng hoảng ra sao?' Hôm thứ Năm, một chuyên gia về chính sách công nói với BBC về việc xử lý các sự cố 'bạo động' đã và đang xảy ra. Các vụ bạo loạn có thể gây ra thiệt hại nặng nề cho đầu tư trực tiếp nước ngoài ở Việt Nam "Về lâu dài, Việt Nam cần phải có những biện pháp tổng thể, trước hết phải có những biện pháp tuyên truyền vì dân trí nước mình (Việt Nam) người ta chưa thực sự hiểu vấn đề này lắm," PGS. TS. Phạm Quý Thọ, Chủ nhiệm Bộ môn Chính sách Công thuộc Học viện Chính sách và Phát triển nói. "Người ta hay gắn những vấn đề, thí dụ như vấn đề biển đảo, rồi vấn đề chiến tranh biên giới, hoặc những lịch sử va chạm với Trung Quốc, thì người ta chưa phân biệt rạch ròi việc đó, những va chạm đó với vấn đề toàn cầu hóa và phát triển kinh tế hiện nay. Điều đó cần phải làm cho không chỉ dân mà một số giới người ta hiểu được điều đó, nhưng hiện nay chưa làm được." "Tiếp theo, cần phải có những định hướng, thậm chí theo tôi phải ra những luật biểu tình, để làm sao đấy khi người dân xuống đường biểu tình, thì nó theo một trật tự nhất định, chứ không thể để tự phát như hiện nay." Về khả năng xử lý các thiệt hại kinh tế do bạo động gây ra, đặc biệt trong lĩnh vực thu hút đầu tư nước ngoài, chuyên gia từ Bộ Kế hoạc và Đầu tư nói: "Cái thứ ba là về kinh tế, cũng phải lường trước trong thời gian tới có thể có khó khăn về kinh tế, cho nên phải chuẩn bị sẵn những tình hình để đối phó, ví dụ như là một số dự án có thể bị chậm trễ, cái này phải có những đối sách về kinh tế. "Thứ nữa là làn sóng đầu tư ở một số nước, thông qua những cái như thế này, cần phải có những quan hệ ngoại giao để giải thích, nhưng đồng thời cũng phải có chiều hướng để tạo tin cậy, để cho người ta thấy việc đó chỉ là nhất thời, và thông qua những cái này, chúng ta phải có những quan hệ ngoại giao để giải thích." 'Công đoàn và nhập khẩu lao động' Cũng hôm thứ Năm, từ Hà Nội, Tiến sỹ Nguyễn Quang A nhấn mạnh với BBC rằng Việt Nam nên quan tâm xây dựng các tổ chức độc lập để bảo vệ quyền lợi cho người lao động mà qua đó hiểu được tâm tư, nguyện vọng của họ. "Xét về thực chất, công nhân bị bỏ rơi, bị chủ bóc lột, bị các cơ quan tạo cho người công nhân cảm thấy mình luôn bị yếu thế, luôn bị o ép, trong khi tổ chức của họ thì không có," ông Quang A phân tích một trong các nguyên nhân 'sâu xa' của các vụ bạo lực. "Và đám đông mà không được tổ chức, lại bị dồn vào một tình cảnh, một tâm lý như thế, thì chuyện bùng nổ như một thùng thuốc nổ và bất kỳ có một lửa nào đấy." Nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển (IDS đã tự giải thể) cũng cho rằng Việt Nam nên xem lại chính sách nhập cư lao động phổ thông người nước ngoài được cho là 'ồ ạt', 'kiểm soát yếu' có thể có khả năng gây tác hại tới thị trường lao động và an ninh xã hội ở Việt Nam. "Cái này hoàn toàn do lỗi của chính quyền Việt Nam và chính quyền sở tại, ở đó tức là tỉnh Hà Tĩnh," ông bình luận về hiện tượng có nơi theo báo chí Việt Nam phản ánh, có tới hai nghìn lao động phổ thông nước ngoài cư trú tại một ký túc xá công nhân như ở dự án Formosa của chủ đầu tư Đài Loan, làm dấy lên quan ngại của cộng đồng về an ninh quốc phòng và xã hội. "Luật Việt Nam không cho phép công ty, thậm chí công ty nước ngoài ở Việt Nam tuyển dụng lao động phổ thông, và lao động phổ thông hay lao động tay nghề cao ở Việt Nam đi chăng nữa phải được phép, phải có giấy phép và có sổ lao động, giống hệt như ở các nước khác," nhà quan sát nói với BBC. |
Sẽ có thể cần tới một năm trước khi biết được kết luận cuối cùng của sự cố môi trường gây cá chết hàng loạt ở duyên hải miền Trung Việt Nam theo kinh nghiệm quốc tế, một chuyên gia được Việt Nam mời điều tra nói với truyền thông nhà nước. | 'Cần một năm để có kết luận vụ cá chết'? | Giáo sư Yoshihiko Yamada là một trong các chuyên gia được Việt Nam mời điều tra độc lập vụ cá chết hàng loạt. Hôm 07/5/2016, Giáo sư Yoshihiko Yamada, thuộc Đại học Tokai, Nhật Bản, được kênh truyền hình nhà nước, VTV1, dẫn lời nói: "Vấn đề hiện nay chúng tôi các nhà khoa học ở trên thế giới và trong lần sang để cùng các nhà khoa học của Việt Nam (điều tra), chúng tôi ai cũng hiểu rõ vai trò, trách nhiệm của chúng tôi. "Và cố gắng tìm ra nguyên nhân nhanh chóng tìm ra hiện tượng cá chết là nguyên nhân nào và sau đó cũng cần phải có những thông báo trên phương tiện thông tin đại chúng là môi trường đã an toàn và cá thì đảm bảo cho sức khỏe của người dân, không có vấn đề gì. "Đó là trách nhiệm đầu tiên, đối sách cấp bách mà chúng tôi cần tìm ra nguyên nhân đó và vấn đề thứ hai như các bạn (Việt Nam) đã biết, đây là một trong những ô nhiễm môi trường mà để tìm kiếm ra nguyên nhân, bây giờ Viện Hàn lâm Khoa học, Công nghệ Việt Nam cũng đã đi theo hai hướng. "Một là khả năng có thể nguyên nhân là do thủy triều đỏ, hai nữa là cũng có khả năng đó là nguyên nhân do những độc tố hóa học gây ô nhiễm biển. "Thì để tìm ra đúng nguyên nhân nào và đúng tất cả các nguyên nhân, thì chúng ta cần phải kết hợp rất nhiều các yếu tố, những phân tích v.v... và với kinh nghiệm của chúng tôi, nó sẽ phân tích có khi đến một năm thì mới tìm ra được đúng yếu tố, nguyên nhân đó." Ông Yoshihiko Yamada cho truyền thông Việt Nam hay ông vừa tham gia một đợt nghiên cứu nguyên nhân kéo dài năm ngày, với một nhóm các chuyên gia quốc tế gồm các nhà khoa học Israel, Đức, Mỹ cùng tham gia với các chuyên gia và nhà khoa học Việt Nam 'tích cực' khảo sát ở hiện trường các khu vực biển để cố gắng tìm nguyên nhân sự cố. 'Đã đủ kết luận' Trước đó, hôm thứ Năm, 05/5, tại Bàn tròn thứ Năm của BBC Việt ngữ, một nhà chuyên gia hải dương học của Việt Nam từ Nha Trang cho rằng đã có thể đưa ra ngay kết luận về nguyên nhân vụ cá chết hàng loạt dựa trên bằng chứng khoa học đã điều tra và đã có, mà không nên "để lâu hơn nữa" mới công bố. "Cá chết là thảm họa môi trường, không nên để lâu nữa. Theo quan điểm của tôi, những cơ sở đấy [chứng cứ khoa học] có thể kết luận được nguyên nhân rồi," Phó Giáo sư, Tiến sỹ Nguyễn Tác An, nguyên Viện trưởng Viện Hải Dương học Việt Nam nói. "... Khoảng hôm 20 [tháng Tư] những kết quả ấy đã được phân tích, được hình thành báo cáo, tôi nghĩ đã đến lúc hội đồng khoa học cấp quốc gia đánh giá và thông báo một cách khách quan. "Nhưng đây là kết quả khoa học, còn công bố ra thông tin thế nào là trách nhiệm của cơ quan công bố thông tin, theo luật pháp của Việt Nam là như vậy." Truyền thông Việt Nam gần đây cũng đăng tải quan điểm của một nhà khoa học, PGS. TS. Nguyễn Duy Thịnh, cho rằng 'chỉ cần một ngày là đủ tìm ra nguyên nhân cá chết'. "Tôi theo dõi vụ việc này rất sát qua thông tin báo chí đăng tải," nhà khoa học từ Viện Công nghệ Sinh học và Thực phẩm, Đại học Bách Khoa Hà Nội nói với báo chí Việt Nam. "Nhiều người đại diện cho cơ quan nhà nước đưa ra câu trả lời về nguyên nhân cá chết mà theo tôi như sách giáo khoa đã dạy là: Cá sẽ chết vì thiếu chất oxy; chất hữu cơ nhiều quá sinh ra độc tố khiến cá chết, hay sóng vỗ mạnh quá cá cũng chết. "Tuy nhiên, tôi khẳng định, cá ở các tỉnh miền Trung bị chết chắc chắn là do ngộ độc trong nước. Đặc biệt, cá chết hàng loạt, trong đó có nhiều loại sống dưới tầng đáy và trong cùng một thời điểm thì độc tố phải rất mạnh. Còn độc tố đó là gì thì phải trực tiếp làm mới xác định được. "Khi sự việc xảy ra, chúng ta phải nghi ngờ đơn vị nào có khả năng gây ra. Trên dải bờ biển ấy, Formosa là đơn vị có nhiều nghi vấn nhất. Theo ý kiến của tôi, có thể cá bị ngộ độc do nước thải công nghiệp rất độc và khả năng do Công ty Formosa là cao nhất," báo Việt Nam dẫn lời chuyên gia nói. Hôm 05/5, một chuyên gia công nghệ môi trường Việt Nam khi bình luận về một cơ sở công nghiệp 100% vốn nước ngoài đang bị nghi ngờ có trách nhiệm trong vụ cá chết, nêu quan điểm về sự cố và quan hệ với nhà công nghiệp này. "Nói chung các cơ sở xả thải lớn, các cơ sở lấy nước làm mát lớn, thì người ta đều có ống dẫn như thế cả, là nó ra ngoài biển," Thạc sỹ Đào Nhật Đình bình luận về công nghệ xả thải của 'nghi can' Formosa, nhà sản xuất thép của Đài Loan, tại Vũng Áng, Hà Tĩnh. "Và lý do người ta để ngầm vì nếu không thì 1 km rưỡi thì tàu nó va vào, tại sao phải 1 km rưỡi là nó có thải ra và cái xả thải bao giờ nó cũng cao hơn môi trường bên ngoài. Ít nhất nó là nước ngọt xả ra nước mặt, do đó anh phải có cái độ phân tán, khuếch tán ngay lập tức, để cho cá vô tình bơi qua, nó không bị đột ngột mà chết, nó còn bơi ra kịp. "Đấy là nguyên nhân ống xả thải ngầm ngoài biển. Đấy là một thiết kế công nghiệp khá phổ biến thế giới. Bây giờ người ta có thể tuần hoàn được nước 100%, chưa nước nào làm được 100% nhưng phấn đấu được 40%, ngay nước Mỹ cũng có nhiều ống xả thải nước biển như thế." 'Không đổ xuống biển?' Các đánh giá, nhận định ngay trong giới khoa học, công nghệ Việt Nam về nguyên nhân vụ thảm họa môi trường tiếp tục có một số khác biệt. Về khả năng xảy ra ô nhiễm từ nguồn công nghiệp, Thạc sỹ Đào Nhật Đình, người từng tham gia các nghiên cứu của JICA, Nhật Bản tại Việt Nam, tuần này đưa ra bình luận với BBC: "Ô nhiễm công nghiệp, thì cho đến nay chưa đủ để chứng minh là nó chết ngần ấy cá ở khu vực rộng như thế, thí dụ như báo chí nói là 296 tấn chất cực độc của Formosa được mua về. "Thứ nhất là người ta mua về, người ta dùng như thế nào, chúng ta cũng không biết, thứ hai là trong 296 tấn đó, có khoảng từ 185-190 tấn là chất nung và trợ (giúp) để cho gang khi đúc ra lỏng, tạo độ khuôn bám, thì những chất đó người ta chưa dùng đến. "Và đó là chất tẩy rửa, người ta không ai đổ cái đó xuống biển cả," ông Đào Nhật Đình nói với BBC. Trước đó, hôm 02/5, một chuyên gia đúc và luyện kim Việt Nam trong trao đổi với BBC gọi kinh nghiệm quản lý môi trường công nghiệp Việt Nam qua hàng loạt sự cố môi trường công nghiệp, từ Vedan, Bauxite Tây Nguyên, cho tới vụ cá chết hạng loạt mà ông gọi là một 'bài học cay đắng'. "Tôi nghĩ phải bình đẳng, không có vùng cấm nào trong việc kiểm tra này. Và không thể tin tưởng một cách rất mù quáng, người ta nói như thế nào mình tin như thế. Kinh nghiệm của Formosa đã cho chúng ta một bài học cay đắng như thế nào...," Kỹ sư Phạm Chí Cường, Chủ tịch Hội khoa học, kỹ thuật đúc - luyện kim Việt Nam nói với BBC. Việt Nam cho hay đã mời các chuyên gia quốc tế vào điều tra nguyên nhân thảm họa môi trường. "Rằng là phải bí mật tìm hiểu thì mới biết rằng là họ (Vedan) đã gian dối trong xả thải ra sông Thị Vải và chỉ có dân phát hiện là cá chết không biết bao nhiều lâu rồi, và rồi rò tìm thế nào đó, thì mới bắt được là họ đã không xử lý mà xả thải trực tiếp ra sông, khi mà không có ai kiểm soát họ, ở đây là đóng gọn trong cái khung hàng rào nhà máy, chúng ta không thể biết được. "Thì đối với chuyện môi trường, qua kinh nghiệm này, chúng ta phải có quan trắc của riêng Việt Nam, đặt tại Formosa và quan trắc 24/24 giờ, ngoài việc kiểm soát của họ nối mạng với các cơ quan quản lý, kiểm soát của chúng ta (Việt Nam), thì chúng ta có quyền đặt một trạm kiểm soát chuyện đó ở trong khu vực nhà máy Formosa," nguyên Chủ tịch Hiệp hội thép Việt Nam nêu quan điểm, trong lúc chính quyền đang điều tra, tìm kiếm nguyên nhân của thảm họa môi trường. |
Phái đoàn của Ủy ban Tự do tôn giáo quốc tế Hoa Kỳ do Chủ tịch Ủy ban Michael Cromartie dẫn đầu vừa có chuyến thăm Việt Nam hồi đầu tháng 11. Ông Michael Cromartie đã tới Hà Nội, TP HCM và khu vực Tây Nguyên. | 'Hoa Kỳ vẫn còn quan ngại' | Ông Cromartie: Chúng tôi đã gặp gỡ và tiếp xúc với nhiều quan chức cao cấp của Việt Nam, trong đó có Thủ tướng và Thứ trưởng Công an. Chúng tôi đã trao đổi cởi mở, nhiều khi thẳng tuột, về tình hình tự do tôn giáo ở đây. Chính phủ Việt Nam rất cởi mở và đã tạo điều kiện cho chúng tôi đi thị sát tình hình tại rất nhiều nơi. Chúng tôi cũng đã có mặt ở Hà Nội, TP HCM và Tây Nguyên để tìm hiểu về tình hình tự do tôn giáo tại những nơi này. BBC:Trong chuyến thăm, ông có gặp hai nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân.Tình hình của họ hiện giờ ra sao rồi, thưa ông? Tôi nhận thấy sức khỏe của họ tốt và tinh thần khá mạnh mẽ. Chúng tôi được tiếp cận và nói chuyện với mỗi người gần một tiếng đồng hồ. Cả hai đều cần thuốc men và tài liệu về tôn giáo. Chúng tôi đã mang cho họ tài liệu tôn giáo, còn về thuốc men, chúng tôi nhận thấy rằng trại giam lúc đó đã cung cấp đủ, ít nhất là với trường hợp Nguyễn Văn Đài. Trong cuộc gặp với ông, Thứ trưởng Công an Việt Nam, tướng Nguyễn Văn Hưởng có nói rằng Việt Nam không giam giữ những người bất đồng chính kiến. Ông nghĩ thế nào về tuyên bố đó? Điều đó không đúng. Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân là người bất đồng chính kiến và hiện họ đang bị giam giữ. Tôi nghĩ là ở đây có cách hiểu khác về ý nghĩa của từ bất đồng chính kiến. Có một số tù nhân bị giam giữ ở Việt Nam là những người bất đồng chính kiến. Ông còn tiếp xúc với hòa thượng Thích Quảng Độ, ông ấy có bị kiểm soát chặt chẽ không? Về trường hợp hòa thượng Thích Quảng Độ, chúng tôi ấn tượng với sự can đảm của ông, một ông lão hơn 80 tuổi mà vẫn khỏe mạnh và tinh thần minh mẫn. Hòa thượng Quảng Độ dường như không bị khuất phục trước thực tế rằng ông bị theo dõi liên tục. Nói chung giới tăng ni có đền chùa để thờ tự nhưng rõ ràng là họ bị giới hạn về việc phát ngôn ra trước công chúng về những vấn đề liên quan tới những gì thực sự đang xảy ra. Hai vị Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân sẽ bị đưa ra tòa phúc thẩm vào cuối tháng này, vậy ông có mong đợi gì không̣? Chúng tôi hy vọng rằng tòa phúc thẩm sẽ đảo ngược bản án của họ. Chúng tôi cũng sẽ có ý kiến lên Bộ trưởng Bộ Công an về trường hợp của họ, đồng thời yêu cầu xóa án và trả tự do cho hai người. Qua chuyến đi tìm hiểu thực tế từ Việt Nam, ông có thấy là người Việt Nam thực sự được tự do hoạt động tôn giáo không? Chúng tôi sẽ có một buổi họp vào tháng tới để trao đổi về những điều mắt thấy tai nghe tại Việt Nam, sau đó mới ra thông cáo về chủ đề này. Qua chuyến đi, chúng tôi thấy có sự tiến bộ thực sự ở Việt Nam, nhưng đồng thời vẫn còn một số quan ngại. Tuy nhiên chúng tôi chưa thể nói chi tiết những quan ngại đó là gì cho tới khi bản báo cáo về chuyến đi được công bố. Bài phỏng vấn của ông Michael Cromartie với đài BBC được phát trên làn sóng AM1503, sóng ngắn 25, 41 và 49 mét trong buổi phát thanh lúc 9:30 tối giờ Việt Nam, 21.11.2007. Nobody, Đà NẵngVề mặt tôn giáo,ở VN tôi nghĩ cụm từ "không tự do" mà nhiều người thích dùng có vẻ buồn cười.Họ đánh đồng cả việc tự do thờ phụng,tự do tôn giáo với chính trị. Không lẽ phải cứ đa đảng mới được thờ phượng hay sao? Trường hợp mục sư Luther King khác rất nhiều, bởi ông là con người sống vì đạo,vì con người chứ không phải vì chính trị. VDXin bạn Bui Nga đừng nghĩ rằng trên đời này chỉ có bạn là người duy nhất "biết" về các tôn giáo, để rồi nói gì thì nói, kiểu như đang đi dạy cho các em mẫu giáo. Nên nhớ bạn đang ở trên diễn đàn BBC, và không có ai là mẫu giáo đâu nhé bạn. Nam, ÚcXin hỏi nguồn gốc của đánh bom tự sát của các bất ổn hiện nay tại Trung Đông, Thái Lan, Phillipines, Indonesia là gì nếu không phải là mâu thuẫn có nguồn gốc tôn giáo. Một số chính trị gia đã cho rằng thế kỷ này là thế kỷ của mâu thuẫn tôn giao. Ở VN hiện nay, đến 60-70% số dân thực sự là phi tôn giáo. Việt Nam hiện không có mâu thuẫn tôn giáo. Như thế thì tốt quá rồi còn gì??? Vậy tại sao còn phải cải thiện trong vấn đề này nữa? Những người theo đạo Chúa, đạo Phật, Đạo gì đi nữa hãy bình tĩnh đừng chỉ nghe theo quyền lợi truyền bá tôn giao ích kỷ hay những quan điểm kiểu "tự do tôn giáo". Điều cần nhất là không có mâu thuẫn tôn giáo. Tôn giáo ở VN đang ở mức cân bằng - can thiệp vào để làm gì???? Loc Phan, USATôn giáo để phục vụ con người. Luật pháp Việt nam được làm ra để bảo vệ quyền lợi của Đảng Cộng sản VN, núp dưới danh nghĩa Chính phủ hay Nhà nước. Tôn giáo tuân theo luật pháp VN thì còn gì là tự do. Nguyen, Sai GonTôi cũng hy vọng, dưới sức ép của Hoa Kỳ, Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài sẽ được trả tự do sau phiên tòa phúc thẩm. Nhưng nếu như hai người này được trả tự do thì CSVN sẽ giải thích thế nào đây? Thế hóa ra, trước đây, họ bắt người vô cớ à?! Chúng ta hãy chờ xem CSVN sẽ giở trò gì nữa. Nguyen VanChỉ nên quan hệ kinh tế với Mỹ còn chính trị thì... Hai Ha, Hà NộiTôi cho rằng Việt Nam không hạn chế quyền tự do tôn giáo như nước ngoài hiểu. Tự do Tôn giáo và nhân quyền là những quyền cơ bản của con người mà bất cứ xã hội nào cũng phải tôn trọng và phát huy. Tuy nhiên, mỗi xã hội, mỗi quốc gia dân tộc vì lý do lịch sử, truyền thống văn hoá và hoàn cảnh nhất định tạo nên hình thái ý thức riêng, có sự khác biệt. Vì vậy, vẫn là tự do tôn giáo,tư tưởng nhưng ở mỗi quốc gia, dân tộc sẽ có sự khác biệt rất lớn. Ví dụ, chúng ta không làm lạ khi Thiên chúa giáo chân chính ở Việt Nam có thêm tư tưởng yêu nước thương nòi, yêu con rồng cháu lạc, lo lắng cho vận mệnh đất nước dân tộc thậm chí yêu quý chủ nghĩa cộng sản và Hồ Chí Minh. Đối với Mỹ và một số các nước khác thường hay cho rằng Việt Nam mất tự do tôn giáo. Đó thực sự là cái cớ vì ở trên tôi đã nói, tự do tôn giáo và nhân quyền là thứ mà mọi xã hội phải chấp nhận. Vì vậy Mỹ và các nước muốn đụng (can thiệp) vào Việt Nam hay một nước khác thì không thể dùng một lý do gì khác ngoài mà phải quy về vấn đề tự do tôn giáo và nhân quyền. Vì vậy, cho dù Việt Nam đã có tự do tôn giáo hay nhân quyền ở mức cao (tôi không nói trên thực tế), khi Mỹ hay các nước khác muốn can thiệp, họ vẫn sẽ tìm những khiếm khuyết và kẽ hở trong vấn đề tự do tôn giáo và nhân quyền để gây sức ép, áp đặt hoặc trừng phạt. Và những cáo buộc về tôn giáo và nhân quyền đối với Việt Nam hiện nay không nằm ngoài quy luật đó. Cần phải thấy! rằng để có được tự do tôn giáo hay dân chủ nhân quyền ở một mức độ cao, cần phải có sự phấn đấu, nỗ lực của chính phủ, nhà nước phấn đấu cho nhân dân. Hiện nay, về điều đó Việt Nam hay các nước khác vẫn cần phải tiếp tục nỗ lực. Thuy Diem, TP HCMXem các ý kiến của các đọc giả, tôi nghĩ rằng mọi người cùng chí hướng là mong muốn Việt Nam tốt đẹp hơn. Bây giờ, vấn đề là để Việt Nam tốt đẹp hơn thì phải làm gì? Nhiều đọc giả có ý kiến không ủng hộ hiện tại. Tôi thấy có cách là: mọi công dân Việt Nam đều có quyền ứng cử và bầu cử. Do vậy, công dân có thể bày tỏ ý kiến của mình với các đại diện của mình (các Đại biểu). Tuy nhiên, xin mời quý đọc giả xem bài viết theo địa chỉ: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=230465&ChannelID=87 Nếu còn có thêm bài viết nào về hoạt động của các Hội đồng nhân dân các cấp thì sẽ giúp đọc giả có nhận xét tốt hơn. Tôi hiểu vì sao nhiều người không bày tỏ với các đại diện của mình (Xin nói thêm tỷ lệ công dân đi bầu cử ở Việt Nam gần 100%) mà lại viết lung tung khắp nơi. Một bạn đọcTrung Nguyen USA đưa thông tin về hình thức sinh hoạt của Phật Giáo xuyên qua lăng kính địa lý rất rõ ràng. Qua nhận định của Bui Nga USA, tôi có cảm giác như Bui Nga USA chỉ mới bắt đầu hướng về hình ảnh và sinh hoạt tôn giáo ở Việt Nam chỉ trong một thời gian ngắn gần đây. Cách nhìn của Bui Nga USA cứ như thể cứu cánh mà các tôn giáo hướng đến chỉ đơn thuần là chính trị không hơn không kém. Nếu vậy, Bui Nga USA có thể định nghĩa tôn giáo = chính trị hoặc chính trị = tôn giáo, hoặc chí ít ra thì tôn giáo chỉ là một phần nhỏ của hoạt động chính trị. Không biết bạn Bui Nga USA có suy luận như vậy hay không !? Trung Nguyen USATôi không đồng ý với độc giả Bui Nga. Phật giáo VN từ thời nhà Lý đã đến từ Trung Hoa, theo truyền thống đại thừa (Mahayana) và đó chính là truyền thống từ Bắc chí Nam hàng nghìn năm nay. Phật giáo đại thừa còn thịnh hành ở Nhật Bản, Taiwan, Singapore và Hàn quốc. Phật giáo tiểu thừa (phái khất sĩ) chỉ xuất hiện khi VN sát nhập lãnh thổ vùng đồng bằng sông Cửu Long của Cambodia. Phật giáo tiểu thừa chỉ thịnh hành ở Miến Điện, Thái Lan, Lào, Tich Lan và Cambodia (cùng 1 số địa phương ở miền Nam VN). Giáo hội Phật giáo VN Thống Nhất không phải ra đời để làm chính trị năm 1963, mà đã ra đời từ trước khi đất nước bị chia cắt. Lá cờ Phật giáo thế giới đã được hoà thượng Tố Liên thỉnh về chùa Quán Sứ Hà Nội từ trước năm 1954. Tôi cũng không nghĩ 95% người Việt là Phật tử, vì hình như 95% người Việt rất mù mờ về Phật giáo và hoá đồng Phật giáo với mê tín, dị đoan và cầu khẩn, van xin. Bui Nga, USATôn giáo tại Việt Nam rất phức tạp. Tôn giáo lớn nhất chiếm 95% dân số phải là Phật giáo tiểu thừa, không là Phật giáo Việt Nam Thống Nhất ra đời năm 1963 để đáp ứng nhu cầu chính trị. Ky tô giáo do các nhà truyền giáo theo chân thực dân cũng chỉ cho chính trị, tương tự Cao đài Hòa hảo. Tin lành tương đối thầm lặng của thế kỷ̀ 20 về trước, nhưng hiện nay lại biến thể không khác với Kytô lúc chiến thuyền Pháp bắn phá Đà Nẵng cuối thế kỷ 19, và cuộc xâm lăng bắt đầu. Phật giáo tiểu thừa, tôn giáo từ ngày lập nước An Nam, tồn tại từ nông thôn tới thành thị, an bình và hạnh phúc của người dân có bao giờ bị xáo trộn đâu. Xin cho dân tộc tôi được sống trong hòa bình như mong ước. |
Truyền thông chính thức của Trung Quốc vừa lên tiếng răn đe Mỹ ngay trước thềm chuyến Á du của ngoại trưởng nước này là Hillary Clinton, trong đó có hai ngày dừng chân ở Bắc Kinh, vào đầu tháng Chín. | ‘Mỹ nên từ bỏ mộng bá chủ châu Á’ | Bà Clinton quay trở lại châu Á lần thứ ba trong vòng 4 tháng Bà Clinton sẽ lên đường vào ngày thứ Năm 30/8 với trạm dừng đầu tiên là đảo Cook, một đảo nhỏ ở giữa Thái Bình Dương chỉ với 11.000 dân để tham dự vào diễn đàn các quốc đảo Thái Bình Dương. Đây là phái đoàn cấp cao nhất của Mỹ từng đến tham dự diễn đàn đã có lịch sử hơn 40 năm này. Trong lần Á du thứ ba kể từ tháng Năm, Clinton được dự đoán sẽ cảnh báo Trung Quốc về việc sử dụng vũ lực để giải quyết các tranh chấp biển đảo, hãng tin Pháp AFP nhận định. Trước đó, hôm thứ Ba ngày 28/8, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Victoria Nuland đã phát biểu rằng Mỹ không muốn thấy các tranh chấp trên Biển Đông cũng như ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới được giải quyết bằng cách ức hiếp hay bằng sức mạnh. Chúng tôi muốn thấy giải quyết các bất đồng này tại bàn đàm phán, bà Nuland nói với các phóng viên. ‘Mỹ đã suy yếu’ Trong một bài xã luận hôm thứ Tư ngày 29/8, hãng tin Tân Hoa Xã nhận định chuyến đi của bà Clinton là nhằm để ‘kiềm chế’ Trung Quốc và các buộc Washington ‘gây sự’ trong khu vực. "Thực lòng mà nói, sức mạnh của Mỹ đang suy giảm và họ không có đủ sức mạnh kinh tế và phương tiện để làm bá chủ ở châu Á-Thái Bình Dương." Tân Hoa Xã Tân Hoa Xã cũng bày tỏ quan ngại trước việc Hoa Kỳ chuyển trọng tâm chiến lược sang khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Thực lòng mà nói, sức mạnh của Mỹ đang suy giảm và họ không có đủ sức mạnh kinh tế và phương tiện để làm bá chủ ở châu Á-Thái Bình Dương, bài xã luận viết. Tân Hoa Xã đưa ra dẫn chứng là Trung Quốc đã thay thế Mỹ trở thành thị trường xuất khẩu lớn nhất của Nhật Bản. Số liệu năm 2010 cho thấy thị trường Trung Quốc hiện chiếm đến 20% lượng hàng xuất khẩu của Nhật Bản, trong khi thị trường Mỹ giảm xuống còn 15%. Mặt khác, Trung Quốc cũng đã trở thành đối tác thương mại lớn nhất của Hiệp hội các quốc gia đông nam Á (Asean), hãng tin này cho biết. Một lý do khác mà Tân Hoa Xã cho là Mỹ không nên làm bá chủ ở khu vực là ‘sẽ là thiếu không ngoan nếu Washington xem Trung Quốc là đối thủ để tìm cách khống chế’. Hoa Kỳ và Trung Quốc là các nền kinh tế số một và số hai của thế giới và hai nước này phải dựa vào nhau rất nhiều, Tân Hoa Xã nhận xét. Trung Quốc bất bình vì Mỹ 'tìm cách chia rẽ' họ với các nước trong khu vực Quan hệ giữa hai nước không hề là mối quan hệ được ăn cả, ngã về không. Hai nước không nên xem nhau là mối đe dọa bởi vì nếu đấu nhau thì cả hai bên đều bị tổn thương, bài xã luận viết. Hoa Kỳ cần phải từ bỏ tham vọng phi thực tế là làm bá chủ ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương cũng như thế giới. Hoa Kỳ trục lợi? Tân Hoa Xã đã đưa ra một số lập luận chứng tỏ Washington đang tìm cách kiềm chế Bắc Kinh trong khu vực. Một trong các lập luận đó là sự can thiệp của Mỹ trong vấn đề tranh chấp chủ quyền giữa Trung Quốc với các nước khác trong khu vực ‘đã làm tình hình xấu đi’. Hoa Kỳ tận dụng tối đa các tranh chấp lãnh thổ và biển đảo trong khu vực để trục lợi cho mình, bài xã luận viết. Chẳng hạn như trong trường hợp Điếu Ngư Đảo, Mỹ từ chối làm rõ vấn đề. Thay vào đó, họ lại tuyên bố áp dụng hiệp ước an ninh Mỹ-Nhật đối với quần đảo này. Tân Hoa Xã cũng bày tỏ sự bất bình trước việc Mỹ mời lực lượng phòng vệ Nhật cùng tham gia một cuộc tập trận kéo dài 37 ngày trên Thái Bình Dương giữa lúc căng thẳng gia tăng giữa Bắc Kinh và Tokyo về tranh chấp chủ quyền trên Biển Hoa Đông. "Hoa Kỳ tận dụng tối đa các tranh chấp lãnh thổ và biển đảo trong khu vực để trục lợi cho mình." Tân Hoa Xã Về tranh chấp trên Biển Đông, hãng tin nhà nước Trung Quốc lên án Mỹ cố tình làm cho các quốc gia trong vùng biển này xa lánh Trung Quốc. Bằng chứng mà Tân Hoa Xã đưa ra là kể từ năm 2002 khi Trung Quốc và các quốc gia có tranh chấp ký bên Tuyên bố về cách ứng xử của các bên trên Biển Đông (DOC) thì mọi việc đã vào guồng để giải quyết tranh chấp thông qua đàm phán hữu nghị song phương. Đột nhiên người Mỹ lại nói ‘có lợi ích’ trong vấn đề này. Họ đã nhiều lần phá rối để làm phức tạp thêm vấn đề, bài xã luận chỉ trích. Rõ ràng, cách tiếp cận của Washington không giúp ích gì cho việc giải quyết hòa bình các tranh chấp cũng như hòa bình và ổn định trong khu vực. Lịch sử đã nhiều lần chứng minh rằng sự can thiệp từ bên ngoài để giải quyết các tranh chấp chủ quyền rốt cuộc sẽ chỉ dẫn đến thảm họa, Tân Hoa Xã nhận định. ‘Tìm cách chia rẽ’ Bà Clinton được dự đoán sẽ cảnh báo Trung Quốc về việc sử dụng vũ lực trên Biển Đông Ngoài ra, theo Tân Hoa Xã thì Mỹ cũng ‘sử dụng lá bài kinh tế’ để kiềm chế Trung Quốc. Trong những năm gần đây, Trung Quốc và các nước khác trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương đã thúc đẩy hợp tác kinh tế. Sự hợp tác hoàn toàn do thị trường chi phối trong bối cảnh toàn cầu hóa kinh tế. Tuy nhiên, nước Mỹ lại cảm thấy ghen tức và tìm đến các phương tiện ngoại giao và kinh tế để chia rã Trung Quốc với các nước này, Tân Hoa Xã lên án và đưa dẫn chứng là việc Washington đang rất nỗ lực để thúc đẩy Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) và lên án đây là nỗ lực ‘tìm kiếm vị thế là nước cầm trịch sự phát triển kinh tế của khu vực’. Tóm lại, Washington có ý đồ trục lợi bằng cách khuấy động cãi vã giữa các quốc gia châu Á-Thái Bình Dương để giành lại vai trò bá chủ trong khu vực. "Lịch sử đã nhiều lần chứng minh rằng sự can thiệp từ bên ngoài để giải quyết các tranh chấp chủ quyền rốt cuộc sẽ chỉ dẫn đến thảm họa." Tân Hoa Xã Washington đã viện đến các phương tiện ngoại giao, kinh tế và chiến lược mà Ngoại trưởng Clinton gọi là ‘quyền lực thông minh’ để gây xáo trộn trong khu vực, Tân Hoa Xã phân tích. Đó là cốt lõi của cái gọi là ‘quyền lực thông minh’ (của Mỹ), bài xã luận kết luận. Thật sự là mục tiêu của chuyến Á du của Clinton là kiềm chế ảnh hưởng đang lên của Trung Quốc, và cốt lõi trong chiến lược của Mỹ là duy trì sự thống trị và thế bá chủ ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Trong bối cảnh đó, Tân Hoa Xã nhìn nhận chuyến đi của bà Clinton đến đảo Cook là cũng nhằm để hạn chế ảnh hưởng đang lên của Bắc Kinh đối với các quốc đảo nhỏ giữa Thái Bình Dương. Thêm về tin này Chủ đề liên quan |
Với 26 triệu dân, Delhi được mô tả như một mô hình thu nhỏ của đất nước Ấn Độ, nơi lưu giữ rất nhiều giá trị văn hóa, tôn giáo và truyền thống của quốc gia này. Hàng thế kỷ dài phát triển thương mại toàn cầu, những cuộc xâm lăng và thuộc địa hóa đã biến nơi này trở thành một trong những thành phố đa văn hóa nhất thế giới. | Delhi, thành phố cực kỳ dễ sống ở Châu Á | Delhi là một trong những thành phố đa văn hóa nhất trên thế giới Và những cư dân thích nghi với nền văn hóa luôn thay đổi này được gọi thân mật bằng cái tên 'Dilliwalas'- là cách dân địa phương ở đây thường tự gọi bản thân họ, xuất phát từ cụm từ "Dillwalo ki Dilli", nghĩa là vùng đất có những con người với trái tim rộng mở. Ngôi làng bị biên giới Ấn Độ-Pakistan chia cắt Thiên đường tội ác ở Thái Lan Những biển báo hài hước ở Bhutan Tiệc tùng liên miên Sự đa dạng này khiến bạn dễ dàng tìm thấy góc nhỏ cho riêng mình. "Không khí của thành phố Delhi khá giống với hương vị trong một tiệm cafe dễ chịu," Nishchal Dua từ New Delhi nhận xét. New Delhi là một vùng nằm trong Delhi và là thủ đô của Ấn Độ. "Bạn có thể ngửi thấy nhiều mùi vị ngay khoảnh khắc bạn bước vào và bạn hoàn toàn tùy nghi chọn lấy món mình thích." Đây là thủ đô chính trị và cũng là thủ phủ thời trang của cả nước, khiến không khí luôn gợi lên cảm giác như Thành phố New York pha trộn với Washington DC, theo cách Anjhula Mya Singh Bais miêu tả. Cô đã sống ở New Delhi sáu năm. Điều này có nghĩa là khó hòa mình vào nơi này hơn so với những thành phố khác ở Ấn Độ. "Delhi là nơi để ý tới việc bạn là ai, bạn đến từ đâu, bạn mặc gì hay lái xe gì, vì thế cần thời gian để hòa nhập vào," cô nhận xét. Thụy Sỹ, nơi đúng giờ tuyệt đối Lâu đài đẹp nhất Scotland tái hiện từ giấc mơ lạ Lạc vào thủ phủ dao gấp ở châu Âu Dù rất đa dạng, nhưng những cư dân trẻ già của Delhi lại có một điểm chung: họ yêu thích tiệc tùng. Đám cưới ở đây có thể kéo dài từ 5 đến 10 ngày và có khi đến 1.000 khách sẽ đến tham dự tiệc tùng và các nghi lễ truyền thống. Trong khi đám cưới ở đất nước này là một sự kiện kéo dài nhiều ngày, thì Delhi nổi tiếng vì có thể có đến 60.000 đám cưới trong một ngày tốt lành. Đám cưới đã trở nên xa hoa quá mức đến nỗi các nhà làm luật đã phải thông qua một số đạo luật để hạn chế nạn vung tay quá trán. "Chẳng có gì lạ khi thấy chú rể đến đám cưới bằng trực thăng trong ngày trọng đại," Dua cho biết. "Tôi không đùa đâu, cha tôi làm phi công mà." Thức ăn, thời trang và phong cách sống ở Delhi phù hợp với mọi kiểu người Với hơn một triệu đám cưới trong thành phố mỗi năm, các đám cưới lộng lẫy và ồn ào đã tạo nên đời sống xã hội của một bộ phận lớn dân cư, nhưng những khung cảnh có hơi hướng phương Tây và trẻ trung hơn thường xuất hiện ở các quán bar và nhà hàng. Thành phố này có văn hóa ẩm thực sâu sắc, với hương vị đa dạng và nhiều điểm ăn uống mở cửa liên tục. Bais nhắc đến The Social ở Làng Hauz Khas, một không gian làm việc chia sẻ với nhiều loại cocktail, quán bar Public Affair với nhiều loại cocktail làm theo kiểu thời kỳ cấm rượu ở Mỹ, hoặc nhà hàng Civil House theo phong cách Châu Âu ở Chợ Khan. Nên sống ở đâu? Người nước ngoài có xu hướng tụ tập ở khu nam Delhi, đặc biệt là ở thành phố gần đó tên Gurgaon (30km về phía tây nam của New Delhi), nơi có rất nhiều công ty đa quốc gia đặt trụ sở. Ngôi đền Hồi giáo rực rỡ nhất thế giới Nhà Trắng, công trình do người da đen xây Nơi Hồi giáo và Thiên chúa giáo là bạn Nam Delhi, một quận lớn trong thành phố Delhi, cũng được coi như một nơi cao cấp hơn. Vasant Vihar là nơi có rất nhiều đại sứ quán, trong khi sân golf Golf Links (ngay bên cạnh sân golf Delhi Golf Club) và đường Lodhi gần đó cũng được coi như những khu thịnh vượng trong vùng. "Nếu bạn không phải là một trong những người may mắn có văn phòng nằm ngay cạnh bên những chỗ bạn muốn đến khi rảnh, hãy quyết định liệu bạn có muốn bị kẹt xe mỗi ngày khi tới văn phòng hay mỗi đêm và cuối tuần ra ngoài tham gia vào các hoạt động xã hội hay không," Linn Back, một Đại sứ của InterNations đến từ một thị trấn nhỏ ở Thụy Điển cho lời khuyên. "Tôi thường chọn cách sau, đó là lý do tôi sống ở Gurgaon, cách văn phòng khoảng 15-40 phút di chuyển tùy theo tình trạng giao thông, nhưng điều đó có nghĩa tôi sẽ bị kẹt xe ít nhất một tiếng để đi tiệc tùng vào tối thứ Sáu." Có thể đi chơi những đâu? Delhi quá rộng lớn đến mức nơi này xứng đáng được bạn khám phá sâu hơn. Phần Delhi xưa (Old Delhi) nổi tiếng đã giữ lại hầu hết lịch sử nơi này, gồm khu chợ Chandni Chowk 350 năm tuổi. "Đi bộ vào những khu chợ, đền và chùa cổ nhất, bạn sẽ thấy Delhi của 100 năm về trước," Komal Darira, một 'thổ dân' và cũng là một hướng dẫn viên địa phương ở Delhi nói trên trang Intrepid Travel. Đền Taj Mahal nằm cách Delhi 240km về hướng nam, và ta có thể tham quan một công trình kiến trúc tương tự ở Pháo Đài Đỏ của Old Delhi, được xây dựng vào năm 1639 để làm dinh thự của vương triều Mughal. Phần tây nam của Delhi là 'Thành phố Hồng' Jaipur, một địa điểm du lịch nổi tiếng Delhi cũng có nhiều không gian xanh với những ngôi đền ấn tượng, như Vườn Lodhi rộng 90 arce (khoảng 36.4217 hectares) và khu phức hợp Akshardham rộng 100 arce ( khoảng 40.47 hectares), với đền mandir (một ngôi đền đạo Hindu) cao đến 24m nằm ở trung tâm. Bang Rajasthan, cách 300km về hướng tây nam, là nơi dành cho những ai tìm kiếm "Thành phố Hồng" Jaipur (được đặt tên theo những đại lộ sơn màu hồng) hay Udaipur xa hoa với cung điện bên hồ. Bang Himachal Pradesh, cửa ngõ đến dãy núi Himalayas cách 300km về hướng bắc. Thị trấn nghỉ dưỡng Manali là nơi ghé qua nổi tiếng cho các môn trượt tuyết, leo núi và chèo thuyền. Các chuyến bay đến nhiều thành phố khác ở Ấn Độ có thường xuyên và giá cả chấp nhận được. Mumbai, thành phố "đối thủ" của Delhi, chỉ cách hai giờ bay về phía tây nam, và thành phố biển Goa chỉ xa hơn một chút dành cho những người yêu thiên nhiên và biển. Từ nơi này rất dễ tiếp cận những vùng khác ở Châu Á. "Châu Á khá xa từ Thụy Điển, nhưng bất ngờ là Hong Kong, Dubai, Kuala Lumpur là những nơi tôi đều có thể bay đến vào cuối tuần," Back mô tả. Giá cả thế nào? Được xếp hạng 124 trên 133 thành phố trong Chỉ số Giá cả Sinh hoạt (Cost of Living Index) của cơ quan chuyên phân tích kinh tế (Economist Inteliggence Unit), Delhi có giá cả dễ chịu hơn hầu hết các thành phố lớn. Giá nhà rẻ hơn 80% so với một nơi tương tự ở thành phố New York, theo bảng so sánh giá cả mức sống như Expatistan.com, trong khi chi phí đi lại và giải trí ở Delhi rẻ hơn 70%. Thế nhưng bất động sản nơi này đắt hơn nếu so sánh với nhiều thành phố khác ở Ấn Độ. Giá thuê nhà ở Delhi cao hơn 50% so với những vị trí tương tự ở Hyderabad hay Kolkata, theo trang Expatistan. Chi phí khác nhau tùy theo cách sống, và người nước ngoài thường phải chi tốn gấp đôi so với dân địa phương hàng tháng, trong đó có thể bao gồm việc thuê tài xế và người giúp việc. Nhưng nơi này dễ tiết kiệm ở những chuyện khác. "Nấu ăn tại nhà không đắt đỏ gì, và ăn ngoài ở các quán địa phương cũng rẻ," Pravin Tamang, tổng giám đốc của trang Intrepid Travel ở Ấn Độ và là cư dân đã sống ở thành phố này 16 năm cho biết. Ông cho biết thêm thành phố này có các loại thức ăn, thời trang và phong cách sống phù hợp với mọi khẩu vị và nhu cầu. "Delhi phục vụ tất cả mọi người," ông nói. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Travel. |
Chỉ vài tuần trước khai mạc Đại hội toàn quốc lần thứ 13 của đảng Cộng sản đang cầm quyền tại Việt Nam, Chính phủ nước này ban hành một danh mục được xếp hạng các "bí mật nhà nước", trong đó có các thông tin liên quan nhân sự và nội bộ của đảng, một động thái được giới quan sát chú ý. | Việt Nam: Tin nhân sự Tổng Bí thư là 'tuyệt mật', người dân không biết gì? | Hôm 30/12/2020, hàng loạt báo mạng chính thống của nhà nước Việt Nam đồng loạt đưa tin, trong đó báo Tiền phong, thuộc Trung ương đoàn Thanh niên Cộng sản HCM, trong bài viết có tựa đề "Phương án nhân sự Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội là tuyệt mật", cho hay: "Thủ tướng vừa ban hành quyết định danh mục bí mật nhà nước của Đảng. Theo đó, bí mật nhà nước độ tuyệt mật đối với công tác kiểm tra, giám sát và thi hành kỷ luật Đảng, gồm có: Kết luận, tờ trình, báo cáo, thông báo, biên bản, công văn của Trung ương Đảng, Ủy ban Kiểm tra Trung ương về kết quả kiểm tra, xác minh khi có dấu hiệu vi phạm, đề nghị thi hành kỷ luật Đảng, giải quyết tố cáo đối với các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư và nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư chưa công khai." Đại hội 13: Công tác nhân sự có nên "biệt lệ hóa" mãi hay không? Nhìn về 2021, Đại hội 13 và đề nghị thiết thực cho VN Đại hội 13: Ba lĩnh vực mà đảng cần tự đổi mới là gì? Việt Nam cần làm gì để những thành tựu phát triển được bền vững? Hội nghị TƯ14: Bao giờ đảng công khai hơn về nhân sự? BBC được cho hay đây là một quyết định không quá mới, vì Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ban hành Quyết định 1722/QĐ-TTg ngày 03/11/2020 về Danh mục bí mật nhà nước của Đảng, trong đó, bí mật nhà nước độ Tuyệt mật của Đảng. Trong đó có các thông tin 'tuyệt mật' như: - Quyết định, kết luận, tờ trình, kế hoạch, báo cáo, thông báo, công văn của Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Tiểu ban Bảo vệ Chính trị nội bộ Trung ương về kết quả kiểm tra, xác minh vấn đề chính trị của các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư và nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư chưa công khai, - Báo cáo, tờ trình, thông báo, quyết định, kết luận, công văn của Trung ương Đảng về quá trình chuẩn bị, đề án, phương án nhân sự Ủy viên Bộ Chính trị là Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội, Thường trực Ban Bí thư chưa công khai. Quyết định 1722/QĐ-TTg có hiệu lực từ ngày 03/11/2020. Báo VnExpress còn nhấn mạnh khi nhắc lại một chi tiết cho hay trước đó, Quốc hội Việt Nam đã biểu quyết thông qua "Luật Bảo vệ bí mật nhà nước" vào ngày 15/11/2018, luật này có hiệu lực từ 01/7/2020. Tín hiệu cho "kịch tính" sắp xảy ra? Danh mục mới về bí mật nhà nước cũng nhấn mạnh các thông tin về công tác nhân sự và đặc biệt là nhân sự cấp cao của đảng Cộng sản cầm quyền Cùng ngày, hôm thứ Tư, ba nhà quan sát thời sự, chính trị từ Việt Nam nêu bình luận của mình về động thái này của chính quyền và có gì có thể "đọc ra" như tín hiệu từ đó. "Tôi nghĩ rằng ở đây thực sự có một sự lẫn lộn gì đó, chuyện nội bộ của một đảng chính trị là chuyện riêng của đảng đó, không thể liệt kê những cái đó vào và gọi là bí mật của nhà nước được," Tiến sỹ Khoa học Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện phản biện chính sách độc lập (IDS - đã tự giải thể), nói với BBC. "Những nội dung, lĩnh vực, đối tượng của bảo mật mà đã được quy định rất rộng như thế là chuyện nội bộ của đảng chính trị này, có lẽ theo tôi nó chỉ phải ràng buộc với đảng viên của đảng ấy mà thôi, còn người ngoài thì tuyệt nhiên lấy đâu được những thông tin như thế để mà có thể bảo người ta vi phạm luật. "Cho nên, nếu chỉ liên quan đảng viên của đảng đó thì tôi không bàn, nhưng nếu ai đó ở bên ngoài nghe lỏm được ở đâu đó và đưa thông tin ra, như là nhân sự, nội bộ, thì rất có thể bị quy vào tội vi phạm bí mật của nhà nước, thì tôi nghĩ cái ấy là một cái rất tù mù, như cách người ta cố ý trộn lẫn vào phân loại, xếp loại rất nhiều vấn đề, nội dung vào với nhau như được báo chí vừa công bố và có thể nói là như thế dễ bị lạm dụng." Ông Nguyễn Vũ Bình, nguyên Biên tập viên Tạp chí Cộng sản nói với BBC: "Theo tôi, động thái này chứng tỏ một sự lúng túng, sự giằng co và căng thẳng trong việc sắp xếp, bầu chọn lãnh đạo cao cấp cho đại hội XIII. Nó cũng phản ánh đảng cộng sản lo sợ sự rò rỉ thông tin gây ảnh hưởng tới việc bầu chọn sắp xếp nhân sự, chính vì vậy cần đưa các thông tin vào danh mục bí mật để cảnh báo và răn đe những người đưa thông tin, cũng như bình luận thông tin về vấn đề này." Ông Nguyễn Hữu Vinh, nhà báo tự do, blogger, nguyên Thiếu tá An ninh thuộc Bộ Công an, bình luận với BBC: "Tôi quan sát và thấy rằng quyết định của Thủ tướng chính phủ Việt Nam được ký "theo đề nghị của Văn phòng TƯ Đảng". Nó có phạm vi điều chỉnh rất rộng, dù báo chí chỉ đưa tóm lược; nhưng nhìn chung liên quan tới hai vấn đề: là nhân sự Đại hội Đảng và chống tham nhũng. "Quyết định được đưa ra rất cận kề ngày Đại hội (cùng với một Hội nghị TƯ nữa - hội nghị thứ 15), đồng thời có những dấu hiệu sẽ có những vụ xử lý đảng viên ở cấp cao sắp tới, có thể thấy ý muốn siết chặt thông tin "rò rỉ" gây ảnh hưởng lớn "không như mong muốn". "Tín hiệu" theo tôi thì chỉ có thể nói là nó hứa hẹn "kịch tính" cao, nhiều bất ngờ trên cả hai vấn đề vừa nêu. Câu hỏi và quan ngại nào đặt ra? Động thái mới quy định các "bí mật nhà nước" được công bố chỉ vài tuần trước Đại hội 13 của đảng CSVN Các nhà quan sát đều cho rằng động thái của chính quyền và đảng thông qua danh mục được Thủ tướng chính phủ Việt Nam ban hành có thể đặt ra những câu hỏi và thậm chí có cả quan ngại. Ông Nguyễn Quang A nói: "Tôi cho rằng công luận có thể đang đặt ra nhiều câu hỏi, thậm chí là quan ngại, nhưng tôi không thể nói thay cho bất cứ ai, ý kiến riêng của tôi là bất kỳ một tổ chức nào, một đảng chính trị nào cũng phải minh bạc và chỉ có minh bạch, công khai thì lúc đó mới có thể có được tính chính đáng, sự tin tưởng ít nhiều nào đó trước công chúng. "Còn đưa ra tất cả những quy định hết sức phức tạp và rộng rãi tủy tiện, mở đường cho những hình phạt và răn đe với ai không tuân theo, mở đường cho lạm dụng chính trị, quyền lực, thì nó ngược với tính minh bạch và nguyên tắc pháp quyền và như thế thì nó sẽ gây ra những quan ngại trong nhân dân, quần chúng và cả các đ viên và như vậy sẽ làm tổn hại đến chính đảng chính trị ấy." Ông Nguyễn Vũ Bình bình luận: "Câu hỏi lớn nhất mà công luận, dư luận đặt ra sau động thái này, theo tôi, là việc thông tin của một đảng (việc nội bộ của một đảng như sắp xếp nhân sự, đấu đá nội bộ…) tại sao lại trở thành bí mật nhà nước? Điều này dẫn tới sự quan ngại là sẽ có nhiều điều đảng cộng sản quy định là bí mật nhà nước trong khi nó chỉ là những thông tin, sự việc bình thường của đời sống, hay của một chính đảng… những điều đó chỉ dẫn tới việc lạm quyền ngày cảng lớn hơn mà thôi." Ông Nguyễn Hữu Vinh nói: "Tôi thấy có lẽ phải ngược thời gian trở lại trước Đại hội 12, với không khí "sục sôi", tới độ có những hiện tượng khó tin, như một văn bản được cho là của Thủ tướng lúc đó gửi Tổng bí thư, trả lời về những nghi vấn, chất vấn của Đảng đối với mình cùng gia đình liên quan tiêu cực. Nay thì tình hình có lẽ không "nóng" kiểu như đại hội trước, nhưng vẫn có những thông tin chứng tỏ có những sắc thái khác không kém phần gay cấn. Cho nên Đảng không muốn tái diễn những màn khó xử khi thông tin "hậu trường" cứ bị tung lên mạng để gây áp lực nhân sự. "Trước hiện tượng này, tôi cho rằng có lẽ dư luận chẳng quan ngại gì, mà chỉ càng tò mò thích thú hơn theo dõi những gì sẽ được "hiện thực hóa" tới đây." Liệu sẽ được tôn trọng, chấp hành? Ý kiến của nhà quan sát nói không nên "lẫn lộn" giữa quy định nội bộ của một đảng chính trị với bí mật nhà nước đối với toàn dân để tránh bị lạm dụng Trước câu hỏi liệu động thái mới này của đảng và chính quyền thông qua văn bản mới ban hành của Thủ tướng chính phủ Việt Nam có được tôn trọng, chấp hành và mục đích của những người ban hành đặt ra có đạt được không, các nhà quan sát trả lời: "Tôi cho rằng chắc chắn nó sẽ có một tác động răn đe đối với các đảng viên của đảng chính trị đó, còn đối với dân chúng, mà như tôi đã nói dân chúng không thể lấy đâu ra những thông tin đó cả, cho nên về mặt nguyên tắc, những người dân không có liên quan gì cả," ông Nguyễn Quang A nói. "Nhưng nếu họ vin vào những cớ ấy để họ buộc tội người dân thường, thì cũng là chuyện xưa như lịch sử thường thấy ở Việt Nam này từ khi đảng cộng sản chấp chính, không có gì là lạ cả." Ông Nguyễn Vũ Bình nêu quan điểm: "Tôi nghĩ là quy định mới rất khó được tôn trọng, việc bầu chọn, sắp xếp nhân sự của đảng cộng sản từ trước tới này đã là đề tài bàn tán, thông tin luôn được lan truyền rộng rãi. Có thể sử dụng việc áp dụng quy định này để phạt hoặc bắt bớ một số trường hợp những cũng sẽ không ngăn được việc thông tin sẽ được tuồn ra ngoài và bàn tán rộng rãi." Ông Nguyễn Hữu Vinh nói: "Nhìn về lâu dài thì quy định mới này sẽ hạn chế được kha khá thông tin "rò rỉ" nói chung. Tuy nhiên, theo tôi riêng với thông tin nhân sự Đại hội 13 thì không dễ để kiểm soát, chủ yếu vì nó quá quan trọng để người ta có thể cho rò rỉ phục vụ mục đích riêng, và trong thời điểm ngắn khó để ngăn chặn, truy tìm nguồn phát tán. "Với thông tin liên quan tham nhũng, sẽ vẫn khó tránh khỏi những hiện tượng kiểu như bỏ trốn trước khi khởi tố, hoặc tẩu tán tài sản, chứng cứ… vì công luận nói chung rất khó biết những gì đằng sau đó để mà tố cáo, còn nguồn rò rỉ thông tin lại thường có vị trí cao, quyền lực lớn." Một bước tiến bộ về dân chủ và minh bạch? Một đạo luật về Bảo vệ bí mật nhà nước đã được Quốc hội Việt Nam biểu quyết thông qua vào cuối năm 2018 và đi vào hiệu lực từ tháng đầu tháng 07/2020 Khi được hỏi liệu động thái mới của chính quyền có một bước tiến về mặt dân chủ, công khai, minh bạch, hay đó là một bước như thế nào và còn có cách nào làm có thể tốt hoặc khả dĩ hơn không, các nhà quan sát đáp: "Tôi nghĩ đây là một bước lùi xa ở trong nội bộ của một đảng chính trị, như tôi đã nói đảng chính trị chỉ có thể có tính chính đáng nếu mà nó minh bạch, hợp pháp, hợp hiến, việc này cản trở tính minh bạch và như thế nó sẽ là một bước thụt lùi rất lớn đối với bản thân đảng chính trị đó," ông Nguyễn Quang A nói. "Với tư cách của một công dân, tôi lấy làm tiếc cho mấy triệu đảng viên của đảng đó, bởi vì họ đã bị tước những quyền chính của họ, lẽ ra họ phải có quyền dân chủ của họ trong nội bộ của đảng, ngoài ra trước khi là đảng viên họ cũng là những công dân, những quyền cơ bản của công dân, nhân quyền của họ như thế cũng bị ảnh hưởng, Việt Nam đã có luật về tiếp cận thông tin và nhiều luật khác, cũng có các quy định nhân quyền trong Hiến pháp, bây giờ các đảng viên đảng Cộng sản, với tư cách là công dân, thì tôi nghĩ họ cũng phải nên có ý kiến của họ, đặc biệt là các đại biểu hội nghị Trung ương và đại biểu của Đại hội đảng 13 tới đây, chứ họ không nên im lặng." Ông Nguyễn Vũ Bình nói: "Đơn giản tôi có thể nói ngay rằng đây rõ ràng là bước lùi về mặt công khai, dân chủ. Trước hết đó là việc quy định sai nguyên tắc, những vấn đề của một đảng lại quy định thành bí mật quốc gia. Thứ hai, họ không dám để dư luận nhận xét đánh giá về công tác cán bộ của mình, không dám công khai quy trình bầu chọn, lựa chọn cán bộ nhất là cán bộ chủ chốt. Đồng thời những cán bộ nhận lãnh trách nhiệm cũng không dám đương đầu với dư luận. Cách làm tốt thì nhiều, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại thì chỉ cần công khai minh bạch, hoặc ít nhất theo tôi là bỏ những quy định kỳ quặc này đi là được." Còn ông Nguyễn Hữu Vinh bình luận: "Trước hết, tôi thấy muốn đánh giá về quyết định phải xem lại văn bản Luật Bảo vệ Bí mật Nhà nước. Toàn bộ nội dung Luật rất rộng về phạm vi điều chỉnh, các thể loại tài liệu, văn bản, cấp được áp dụng v.v.. và quá chung chung. Do đó, chính phủ "rộng cửa" để ban hành các quyết định kiểu này. "Mặc khác, quyết định lại có điểm đặc thù, là nó áp dụng hoàn toàn cho hoạt động của một đảng phái, chứ không phải là của nhà nước. Đây rõ ràng là "không giống ai" so với hầu như tất cả các quốc gia trên thế giới. Nó lại nhắc nhở tới một nhu cầu vô cùng quan trọng là phải có Luật về Đảng. Một khi chưa có luật về đảng thì tất cả những "đặc quyền" cho một đảng phái, từ ngân sách cho tới những quy định dạng này đều trở nên… "kỳ lạ", thiếu khả thi. "Ví dụ như với chống tham nhũng, một khi đảng viên vẫn có "đặc quyền" là trước khi áp dụng các biện pháp tố tụng hình sự với họ, thì tổ chức đảng nơi họ sinh hoạt phải được thông báo trước, thì làm sao đảm bảo bí mật. Lò chưa nổi lửa mà củi đã … chạy mất rồi. Hoặc ở khía cạnh khác, là khái niệm "dân chủ trong Đảng". Nếu không có luật về đảng, thì đảng viên vẫn chẳng khác gì… dân thường, bao nhiêu việc của đảng ở cấp cao, họ không được biết, không được bàn, kiểm tra. "Còn nếu như cho là bao năm nay đã đang có một bước lùi dài, hay dậm chân tại chỗ về dân chủ, pháp quyền, thì hiện tượng này cũng chỉ là bình thường. "Cuối cùng, theo tôi, cách tốt nhất vẫn là hãy cụ thể hóa Điều 4 Hiến pháp về Đảng CSVN bằng những văn bản luật, dưới luật, cũng như ra luật về Đảng như tôi vừa nói ở trên. Có như thế, thì những văn bản kiểu như quyết định này của Thủ tướng mới có nhiều tính thuyết phục cả về pháp lý lẫn dư luận." QUYẾT ĐỊNH VỀ VIỆC BAN HÀNH DANH MỤC BÍ MẬT NHÀ NƯỚC CỦA ĐẢNG Số: 1722/QĐ-TTg, Hà Nội, ngày 03 tháng 11 năm 2020 Trích: Điều 1. Bí mật nhà nước độ Tuyệt mật gồm: 1. Thông tin về công tác kiểm tra, giám sát và thi hành kỷ luật đảng, gồm: Kết luận, tờ trình, báo cáo, thông báo, biên bản, công văn của Trung ương Đảng, Ủy ban Kiểm tra Trung ương về kết quả kiểm tra, xác minh khi có dấu hiệu vi phạm, đề nghị thi hành kỷ luật đảng, giải quyết tố cáo đối với các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư và nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư chưa công khai. 2. Thông tin về công tác tổ chức xây dựng đảng: a) Quyết định, kết luận, tờ trình, kế hoạch, báo cáo, thông báo, công văn của Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Tiểu ban Bảo vệ Chính trị nội bộ Trung ương về kết quả kiểm tra, xác minh vấn đề chính trị của các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư và nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư chưa công khai. b) Báo cáo, tờ trình, thông báo, quyết định, kết luận, công văn của Trung ương Đảng về quá trình chuẩn bị, đề án, phương án nhân sự Ủy viên Bộ Chính trị là Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội, Thường trực Ban Bí thư chưa công khai. 3. Thông tin về công tác đối ngoại đảng, đối ngoại nhân dân: a) Quyết định, kết luận, báo cáo, kế hoạch, đề án, phương án, tờ trình, công văn của Trung ương Đảng về chiến lược đối ngoại liên quan đến an ninh quốc gia, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ; quan hệ đối ngoại của Đảng ta với các đảng, các nước lớn, các nước láng giềng về vấn đề biên giới lãnh thổ, chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán quốc gia trên đất liền, vùng trời, vùng biển, hải đảo, thềm lục địa của nước ta. b) Đề án chính trị, báo cáo kết quả hội đàm của Bộ Chính trị, Tổng Bí thư, Thường trực Ban Bí thư đi thăm, làm việc với các đảng, các nước và đón các đoàn cấp cao các đảng, các nước vào thăm, làm việc tại Việt Nam có nội dung về quan hệ chính trị đặc biệt với nước ta. c) Báo cáo, đề án, tờ trình của Ban Đối ngoại Trung ương kiến nghị Trung ương Đảng các chủ trương, chính sách của Đảng về vấn đề đối ngoại và quan hệ của Đảng ta với các đảng, các nước lớn, các nước láng giềng có nội dung liên quan đến chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và biên giới nước ta. 4. Thông tin về kinh tế - xã hội: Quyết định, kết luận, báo cáo, thông báo, công văn của Trung ương Đảng và báo cáo, tờ trình, công văn của cơ quan, tổ chức đảng trình xin ý kiến Trung ương Đảng về kinh phí đặc biệt dành cho quốc phòng, an ninh; chủ trương thu, đổi tiền, phát hành tiền chưa công khai. 5. Thông tin về công tác dân vận: Chỉ thị, nghị quyết, quyết định, kết luận, kế hoạch, báo cáo, chương trình, thông báo, kết luận, công văn của Bộ Chính trị, Ban Bí thư về vấn đề dân tộc, lĩnh vực công tác dân tộc liên quan đến lợi ích quốc gia, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, an ninh quốc gia; chủ trương chỉ đạo, biện pháp xử lý đối với các vấn đề phức tạp về tôn giáo cấp nhà nước chưa công khai. 6. Thông tin về quốc phòng, an ninh: a) Chỉ thị, nghị quyết, quyết định, thông báo, kết luận, biên bản, công văn của Trung ương Đảng và Quân ủy Trung ương, ý kiến chỉ đạo của Tổng Bí thư về xử lý các tình huống chiến tranh, phòng thủ đất nước, bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ quốc gia. b) Chỉ thị, nghị quyết, quyết định, thông báo, kết luận của Trung ương Đảng, Quân ủy Trung ương, Đảng ủy Công an Trung ương về hoạt động, phương hướng hoạt động của lực lượng tình báo, kỹ thuật nghiệp vụ trong bảo vệ an ninh quốc gia; xác định các đối tượng, phương án, đối sách đấu tranh, quy trình xử lý tình huống nghiệp vụ đối với các đối tượng, thế lực thù địch trong và ngoài nước có âm mưu, hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước, xâm phạm an ninh quốc gia hoặc đe dọa xâm phạm an ninh quốc gia. |
Việt Nam nên thay đổi tư duy để coi báo chí độc lập là 'một điểm mạnh' của quốc gia, theo ý kiến của khách mời tại cuộc Tọa đàm Bàn tròn hôm thứ Năm về chủ đề 'Điều 258 luật hình sự VN và tự do báo chí." | 'Nên coi tiếng nói độc lập là điểm mạnh' | Học giả Jonathan London hy vọng rằng từ Tết năm nay, Việt Nam sẽ bước vào một 'giai đoạn mới' với cải thiện tự do, nhân quyền và đất nước 'thực sự văn minh'. Trao đổi với Bàn tròn Trực tuyến trong tuần áp Tết Nguyên đán của BBC hôm 12/2/2015, Phó Giáo sư, Tiến sỹ Jonathan London, từ Đại học Thành thị Hong Kong, nói: "Tôi thấy rằng ai ở Việt Nam đều muốn thấy một trật tự xã hội, công lý, minh bạch, văn minh. "Và Việt Nam, chính quyền phải cố gắng nỗ lực hơn nữa để lấy việc những tiếng nói độc lập là một thế mạnh, không phải là điểm yếu của đất nước và nếu thế, chúng ta đều có lý do để lạc quan về tương lai của Việt Nam." Bình luận về việc chính quyền Việt Nam mới đây vừa 'tạm thả' hai blogger có tiếng về với gia đình trong dịp Tết, nhưng lại thu hồi thẻ nhà báo với Tổng Biên tập tờ 'Người cao tuổi', đồng thời khởi tố vụ án với tờ báo trực thuộc Trung ương Hội Người Cao tuổi Việt Nam, ông London nói: "Tôi thấy là Việt Nam hiện nay đang trong một giai đoạn rất phức tạp và có rất nhiều sự kiện cũng thú vị và rất là quan trọng. Nhưng chúng ta có thể khẳng định cái mà rõ ràng nhất ở Việt Nam hiện nay là đất nước chưa có một xu hướng, chưa có một quá trình rõ ràng nào. "(Người) dân Việt Nam từ lâu đã muốn cùng với chính quyền thực hiện được một đất nước thực sự văn minh, hiện đại, nhưng đến nay vẫn còn những cái như Điều 258, và việc mà thả một người, mà bắt một người khác, thì cho (thấy) rằng đến nay Việt Nam còn chưa thoát được điều kiện mà ràng buộc tiến bộ về phát triển chính trị từ lâu. "Và tôi nghĩ là đến dịp Tết năm nay, (người) dân Việt Nam hy vọng rằng trong thời gian tới thì cả nước Việt Nam sẽ bước vào một giai đoạn mới, bởi vì việc mà còn những người thực sự yêu nước, nhưng muốn thể hiện những chính kiến của họ, muốn theo lương tâm của họ vẫn gặp những sự cố như thế này là không được và chưa phải là một nước văn minh. "Và hy vọng trong thời gian tới sẽ có thêm một số thay đổi rõ nét cho Việt Nam có thể tiến tới một đất nước thực sự văn minh và hiện đại. Người ta nghe nói quá nhiều lần rồi," ông London nói với Bàn tròn Thứ Năm tuần này của BBC. 'Không thay đổi bản chất' Bà Lê Thị Minh Hà nói việc thả các blogger Nguyễn Quang Lập và Hồng Lê Thọ chỉ là 'thay đổi biện pháp ngăn chặn' chứ không phải là trả tự do trong khi họ 'vô tội'. Bình luận về sự kiện các blogger là nhà văn Nguyễn Quang Lập (tức Bọ Lập - Quê Choa) và ông Hồng Lê Thọ mới được cơ quan điều tra ở TP. Hồ Chí Minh tạm tha về nhà ngay dịp trước Tết và so sánh với trường hợp của người thân của mình, bà Lê Thị Minh Hà, vợ của blogger Ba Sàm - Nguyễn Hữu Vinh, người bị bắt giữ và tạm giam gần một năm nay vì Điều 258 của Bộ Luật Hình sự, nói: "Trước việc chính quyền cho thay đổi biện pháp ngăn chặn bằng cách là cho blogger Nguyễn Quang Lập và blogger Hồng Lê Thọ được tại ngoại hầu tra, theo tôi, mọi người rất vui mừng, và tôi cũng thấy đối với sức khỏe và đối với các sự việc xảy ra cho hai người này, từ lúc khi mà tôi nghe tin hai người này bị bắt, thì tôi nghĩ rằng một bước nào đấy có thể coi như là một tin vui về sức khỏe đối với gia đình, đối với bạn bè, vì có điều kiện hơn về chăm sóc sức khỏe, về chia sẻ tình cảm. "Và một phần nào cũng thấy rằng hy vọng có một sự thay đổi, nhưng về bản chất vấn đề thì tôi không thấy như thế. Mà tôi cho rằng là ngay việc bắt hai người này tôi đã thấy cực kỳ vô lý. "Chứ không vì một cái thay đổi nhỏ mà mọi người quá vui mừng và mọi người quên đi rằng đây là thay đổi biện pháp ngăn chặn, chứ không phải là có một cái gì đấy là ban ơn hay là gia ân với những người này. Tôi cho là về bản chất, nội dung của vấn đề, vẫn chưa có dấu hiệu thay đổi, còn phải chờ thời gian." Về mong muốn của cá nhân và gia đình, vợ của blogger Ba Sàm - Nguyễn Hữu Vinh nói: "Còn mong muốn cá nhân của gia đình tôi, bản thân tôi, trên cơ sở tôi đọc bản 'Kết luận điều tra' và 'Kết luận điều tra bổ sung', cũng giống như ngày 06/2 vừa rồi, bên Viện Kiểm sát có ký một công văn, để chuyển hồ sơ 'Đã quyết định truy tố và ra bản cáo trạng' đối với lại anh Nguyễn Hữu Vinh để chuyển sang Tòa án Nhân dân TP. Hà Nội, đề nghị xét xử. "Thì với nội dung của bản kết luận điều tra và kết luận điều tra bổ sung đối với chồng tôi, tôi cho rằng hoàn toàn không có một căn cứ gì, để có thể quy kết chồng tôi và có thể truy tố chồng tôi hết. "Vì thế cho nên vào ngày 04/2, tôi đã làm một 'Kiến nghị đình chỉ vụ án' lên Viện Kiểm sát và lên những người lãnh đạo cao cấp nhất của Việt Nam như là ông Trương Tấn Sang, rồi ông Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các cơ quan có liên quan, và Tòa án Nhân dân Tối cao, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối Cao về việc đình chỉ vụ án đối với chồng tôi trên cơ sở về pháp lý và những lý do tôi phân tích từ trước tới nay... "Tôi cho rằng việc bắt chồng tôi và đề nghị truy tố là hoàn toàn trái pháp luật và tôi không đồng ý với kết luận đấy và với cáo trạng đó, cho nên đương nhiên, bước một, tôi cũng có nguyện vọng là phải thay đổi biện pháp ngăn chặn đối với chồng tôi," bà Minh Hà nói với Bàn tròn của BBC. 'Đòn mạnh vào báo chí' Nhà báo Đoan Trang nói đã 'giận dữ' khi nghe quan điểm của quan chức Bộ Thông tin & Truyền thông về vụ việc ở tòa báo Người Cao Tuổi VN. Mới đây, sau diễn biến xảy ra với ông Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa và Tờ báo Người Cao Tuổi Việt Nam, một quan chức thuộc Bộ Thông tin & Truyền thông, ông Lưu Đình Phúc, Phó Cục trưởng Cục Báo chí trong một phỏng vấn trên tờ Vietnamnet đưa ra quan điểm nói rằng "Làm báo như Người cao tuổi không sai mới lạ" và nói thêm rằng: "Báo chí luôn đi đầu trong đấu tranh chống tiêu cực, tham nhũng. Muốn làm tốt nhiệm vụ này, báo chí phải đưa tin trung thực, khách quan. Nếu đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực mà báo chí lại lợi dụng sự ảnh hưởng của mình để "tham nhũng", tiêu cực thì việc khoác lên danh nghĩa đó đáng bị lên án, xử lý." Bình luận về phát biểu này của ông Phúc, cũng như việc ông Tổng Biên tập tòa báo bị thu hồi thẻ nhà báo, tên miền của Người Cao Tuổi bị Bộ Thông tin & Truyền thông lấy lại, cũng như khởi tố vụ án đối với tờ báo, nhà báo, blogger Đoan Trang, nói với Tọa đàm của BBC: "Quan điểm của tôi khi đọc bài phỏng vấn của ông Lưu Đình Phúc trên tờ VietnamNet, thì tôi cảm thấy rất là giận dữ. Vì cách nói như vậy nó thể hiện một tư duy, cho thấy một tư duy rất là kém, trình độ, năng lực quản lý, hiểu biết về pháp luật của một người gọi là làm công chức, hay cũng có thể gọi là quan chức, quan chức báo chí ở Việt Nam nó thấp như thế nào. "Cái việc báo Người Cao Tuổi họ tác nghiệp như thế nào, chủ yếu ông ấy nói rằng cái lỗi của Người Cao Tuổi ở đây là sử dụng bài viết do cộng tác viên, do bạn đọc, độc giả gửi đến, rồi lại ghi là của, do nhóm phóng viên của báo, ông ấy dẫn ra những lỗi này kia, thì tôi muốn nói rằng việc tác nghiệp đó là việc của báo. "Và không có lý gì một ông công chức lại có thể bình luận về cách tác nghiệp của một tờ báo, dạy các nhà báo cách làm việc, đồng thời lại cài thêm một câu là 'chống tham nhũng' thì phải thế này, thế kia. Cần phải hiểu rằng chống tham nhũng, bản chất của công việc chống tham nhũng là một công việc mà nó khó khăn, rõ ràng trong hoàn cảnh của nhà báo làm, họ lại càng không thể nào có nghiệp vụ được tốt như là Công an ở trong một đất nước 'Công an trị' như là ở Việt Nam. "Thì nếu như họ có phạm sai lầm, giả dụ là như vậy, thì ngay cả việc sai lầm, sai sót đó của họ cũng xứng đáng được miễn trách nhiệm hình sự. Trong trường hợp này, ông ấy, một khi đã sử dụng đến các cơ quan công quyền, đã sử dụng đến Bộ Công an, đưa vụ việc ra Bộ Công an, gọi là 'hình sự hóa' một sai phạm báo chí, thì đó sẽ là đòn đánh rất là mạnh vào báo chí chống tham nhũng. "Và các nhà báo sẽ càng khó làm việc, tác nghiệp hơn. Nó chỉ cản trở, chỉ phá thêm nền báo chí Việt Nam, chứ nó không có tác dụng nâng nền báo chí của Việt Nam lên. Ở đây, điều tôi muốn nhấn mạnh nhất là một ông công chức không có tư cách gì để dạy nhà báo phải như thế nào cả," cựu phóng viên và ký giả các tờ VietnamNet và Pháp luật TP.Hồ Chí Minh nói với Bàn tròn Trực tuyến của BBC. 'Chưa tới mức gây lo ngại' Nguyễn Hùng của BBC nói ở Anh không có cơ quan nhà nước nào 'quản lý' báo giấy và báo in và như kiểu ở Việt Nam. Hôm thứ Năm, phóng viên Nguyễn Hùng của BBC Việt ngữ chia sẻ với Tọa đàm Bàn tròn về quản lý báo chí, đặc biệt là 'báo giấy, báo in' ở Anh, trong liên hệ, so sánh với vụ việc mới đây xảy ra với tờ Người Cao Tuổi tại Việt Nam. Nhà báo Nguyễn Hùng nói: "Nếu mà nói về báo chí, tức là báo in, thì ở Anh không có một cơ quan quản lý nhà nước nào quản lý báo in cả. Tức là báo in thì họ chỉ việc đăng ký là họ có quyền xuất bản. "Và quản lý báo chí là các báo họ họp lại và họ tự bầu ra Hội để tự quản của họ. Tức là cho tới bây giờ không có một cơ quan nhà nước nào quản lý báo cả... "Có một cơ quan nhà nước để điều phối Phát thanh và Truyền hình. Tại vì Phát thanh và Truyền hình họ coi là sở hữu sóng công cộng, tức là phải dùng sóng mới phát được. "Chứ còn báo chỉ việc in, nhà in có thể là nhà in tư nhân, phân phối cũng là phân phối tư nhân và người tiêu thụ cũng là tư nhân cả, nó chẳng liên quan gì đến nhà nước cả, nói thẳng là như vậy. "Thế thì khi mà dùng đến sóng truyền hình và sóng phát thanh thì cái đó gọi là tài sản công cộng, thì nhà nước cần phải điều phối và anh cần phải có trách nhiệm lớn hơn, tại vì TV có thể đến tới cả chục triệu người. "Thế còn báo, tôi chẳng thấy báo nào có thể lên tới đến một chục triệu người mua cả. "Thế đâm ra tôi nói nó hơi hài hước ở cái chỗ là báo Người Cao Tuổi thì lại dính vào những vụ việc như thế này, tại vì báo Người Cao Tuổi phải nói là nó không có tiếng tăm gì nhiều như là Tuổi Trẻ hoặc Thanh Niên. "Và thậm chí cái trang mạng của họ tôi cũng không nghĩ là nó có cái gì gọi là quá sức hấp dẫn mà để tới cái mức mà người ta cần phải lo ngại. "Đằng sau này có lẽ nó có những cái uẩn khúc khác hơn là một cái thanh danh của một tờ báo. "Tại vì nói thẳng ra là báo chí ở Việt Nam, kể cả là có ảnh hưởng tới mức nào đi chăng nữa, thì quyền quyết định cuối cùng về chuyện có làm gì hay không, khởi tố một vụ án hay không hay là khởi tố nhẹ nhàng hay là bắt ai hay không bắt ai. "Thì cái đó nó lại không phải là báo chí có thể gây sức ép tới mức như vậy, theo quan điểm của tôi," phóng viên Nguyễn Hùng nói tại Bàn tròn hôm 12/2/2015. Được biết, hôm 11/2/2015, Tổ chức Phóng viên Không biên giới mới công bố một Bảng xếp loại với 180 quốc gia trên thế giới về tự do báo chí (Press Freedmon Index). Trong bảng xếp hạng này, Việt Nam đứng trong nhóm 10 quốc gia đứng chót bảng, được coi là có thành tích thấp kém nhất, với vị trí 175/180. Trung Quốc xếp thứ 176 và Bắc Hàn xếp hạng 179 trong bản xếp hạng này. |
Trong khi truyền thông trong nước không viết về các cuộc biểu tình về vấn đề Hoàng Sa - Trường Sa cuối tuần qua, chủ đề này lại được mang ra bàn tại Đại hội IX của Đoàn Thanh niên Cộng sản. | Đại hội Đoàn bàn về Trường Sa | Báo Thanh Niên cho hay chủ đề các quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa tại diễn đàn 'Tuổi trẻ bảo vệ Tổ quốc' của Đại hội đã thu hút sự thảo luận sôi nổi của các đại biểu đoàn viên. Báo này cũng nói "hai vấn đề đại biểu quan tâm nhất là làm thế nào để phát huy lòng yêu nước của thanh niên một cách tích cực và phong trào Vì Trường Sa thân yêu". Báo Thanh Niên ấn bản điện tử cũng dành một bài đăng trên trang nhất nói về hoạt động của các đoàn viên thanh niên trên Trường Sa, quần đảo mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền. Đại úy Trần Văn Hùng, bí thư liên chi đoàn Trường Sa được trích lời nói: "Chiến sĩ chúng tôi ngày đêm luônchắc tay súng quyết bảo vệ vững chắc từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc". Nghị quyết về Trường Sa Cùng lúc, có tin Hội đồng Nhân dân tỉnh Khánh Hòa chuẩn bị ra nghị quyết về Trường Sa trong kỳ họp thứ 9 khóa IV vừa khai mạc hôm thứ Tư tại Nha Trang. Chủ tịch HĐND Mai Trực được dẫn lời cho biết trong kỳ họp này, HĐND tỉnh sẽ ra nghị quyết về Trường Sa, trong đó có nội dung phản đối Trung Quốc thành lập thành phố hành chính quản lý hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; đồng thời khẳng định quần đảo Trường Sa thuộc tỉnh Khánh Hòa và thuộc chủ quyền Việt Nam. Đơn vị huyện Trường Sa thuộc tỉnh Khánh Hòa có ba đơn vị hành chính trực thuộc gồm thị trấn Trường Sa và các xã Song Tử Tây và Sinh Tồn. Tháng Năm 2007 Việt Nam đã cho tổ chức bầu cử hội đồng nhân dân trên các đảo thuộc Trường Sa. Hành động này đã làm Trung Quốc tức giận. Tờ Á châu Tuần san xuất bản tại Hong Kong tuần này có bài nói về tranh chấp Trung Việt xung quanh các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Bài báo cho biết hiện Việt Nam đang quản lý 29 trong số 43 đảo thuộc Trường Sa và duy trì một lực lượng gồm 700 quân nhân tại quần đảo này. Á châu Tuần san nói sau khi Trung Quốc thành lập thành phố cấp huyện Tam Sa, chính phủ Việt Nam đã triệu tập đại sứ Trung Quốc Hồ Càn Văn và tổng lãnh sự tại TP Hồ Chí Minh Hứa Minh Lượng để phản đối động thái này. Long Tu, CaliTrung Quốc quên lịch sử rồi hay sao? Nhà Lý từng đem quân đánh chiếm châu Khâm, Liêm của triều Tống vì dám dòm ngó Việt Nam. Nhà Trần từng ba lần đánh bại quân Nguyên vì dám đem quân xâm chiếm VN. Hoàng đế Quang Trung Nguyễn Huệ đánh tan nát quân Thanh tại Ngọc Hồi - Đống Đa, và nhiều những chiến công hiển hách khác. Trung Quốc hãy xem đó làm bài học. Người Việt chúng tôi, một tấc đất không bỏ, noi gương cha ông, quyết bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ quốc gia. Hoa Lan, HNViệc Chúng ta phản đối và lên án Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa hòng chiếm đoạt về danh chính 02 quần đảo Trường Sa - Hoàng Sa là đúng! Vấn đề là Đảng CS, Chính phủ VN phải có hành động như thế nào chứ không chỉ nói mồm. Theo tôi, chúng ta cần phải: 1.Tăng cường mặt trận ngoại giao, tranh thủ sự ủng hộ với Liên hợp quốc, ASEAN, EU, APEC... về chủ quyền của chúng ta với 02 quần đảo này1 2. Tăng cường hợp tác quân sự với các nước ASEAN, Ấn độ và Nhật Bản! 3. Tăng cường về trang khí tài, số lượng quân đội tại vùng đảo Trường Sa... 4. Và các biện pháp khác nhằm củng cố vị tri tiền tiêu của tổ quốc này. Truc, Sai GonChúng ta sẽ phản ứng như thế nào? Hàng ngàn năm nay và có thể hàng ngàn năm sau nữa, tư tưởng bá quyền của phương Bắc hầu như chưa thay đổi. Ý đồ gây ảnh hưởng, lấn chiếm hay xâm lược cứ được lập đi lập lại đối với đất nước, dân tộc ta. Mỗi lần như vậy, lòng tự ái dân tộc, sự kiêu hãnh phải có đã buộc dân tộc ta hành động để tự vệ hòng gìn giữ hình hài tổ quốc dù không nguyên vẹn so với trước đó. Dân tộc ta đáng tự hào và không hối tiếc cho những phản ứng như vậy. Tuy nhiên cái chuỗi sự việc lập đi, lập lại đó đã để hậu quả to lớn về mất mát sinh mạng, của cải và nó là lý do chính để nước Việt luôn là nước nghèo và vị thế dân tộc luôn đứng ở vị trí thấp kém. Lần này đây và chắc chắn nhiều lần sau nữa, chúng ta sẽ phản ứng thế nào? Chúng ta không thể rập khuôn như Anh, Pháp, Đức... các quốc gia có lãnh thổ nhỏ và dân số ít hơn Trung Quốc hay chúng ta cũng không rập khuôn như Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore...gần chúng ta và cũng có cùng sự lo lắng như chúng ta. Nhưng chắc chắn cách thể hiện của các quốc gia, dân tộc đó cũng làm chúng ta học tập. Ẩn danhĐề nghị Chính Phủ Việt Nam có hành động tích cực hơn về việc tranh chấp lãnh thổ, hãy nêu rõ lý do vì sao , việc Trung Quốc chiếm đảo H Sa và Trường Sa mà Chính Phủ lại không cho đăng báo,và không thông báo trên truyền hình để cho toàn Dan Việt Nam biết, như vậy là sau. Tôi không biết giữa Chính Phủ Việt Nam và Trung Quốc đã có những thỏa thuận gì về 2 Quần Đảo nói trên. Nhưng đề nghị chính phủ hãy giải thích rõ về vấn đề này cho Toàn Dân Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam được rõ. Bj_VNTôi không thể hiểu nổi nhà nước này đang làm gì với TS, HS nữa! Bất cứ một địa phương nào can dự hay phát ngôn đến vấn đề nhạy cảm này mà không có chỉ đạo của trung ương, điều này thật không thể tin nổi. Đoàn thanh niên cũng vậy, nó đâu phải do Thanh niên làm chủ? Tại sao nhà nước không có một phát ngôn, hành động đàng hoàng mà lại là Đoàn thanh niên và nghị quyết của tình Khánh Hòa? Hay đây là một việc nhỏ không đáng để cấp nhà nước quan tâm? Huong nnĐH Đoàn Thanh Niên CS là đại diện cho tiếng nói của thanh niên yêu nước VN đã đề cập tới vấn đề mà CP ta còn đang dè dặt. Vì vậy, hỡi các thanh niên yêu nước VN, không còn gì phải dè dặt nữa, hãy thể hiện lòng yêu nước của mình, đừng để công sức dựng nước và giữ nước của các vị anh hùng và nhân dân ta từ hàng nghìn năm trước cho đến bây giờ không trọn vẹn, và hãy thể hiện thanh niên VN là những trí thức - chủ nhân hiện tại và tương lai của VN. Thắc mắc, CanadaTại sao tin "chính phủ Việt Nam đã triệu tập đại sứ Trung Quốc Hồ Càn Văn và tổng lãnh sự tại TP Hồ Chí Minh Hứa Minh Lượng để phản đối động thái này" chỉ có tờ báo Á châu tuần san ở Hong Kong đăng, còn báo chí VN, thông tấn xã VN, và ngay cả ông Lê Dũng cũng không hề nhắc tới? Mà tại sao sau mấy tuần rồi bây giờ mới có tin? Không hiểu nổi, nhưng chắc chắn việc biểu tình của thanh niên sinh viên đã có hiệu quả. Quang TVHãy chờ TQ hành động xem sao, nhưng trước tiên là Đoàn viên phải phát huy tinh thần yêu nước, quyết không để cho một ai lấy đất của mình. Vudinh, Bắc KinhLiệu TQ có tham vọng lâu dài ở châu Á có thể khiến phần còn lại của khu vực lo ngại? Đó chỉ là những hoài niệm dân gian. Thành ra câu hỏi cần đặt ra là: Loại quan hệ nào sẽ là cần thiết? Ngày nay TQ đứng trước một Bắc Mỹ, châu Âu, Nhật Bản rất tiên tiến và một Đông Nam Á cùng Ấn Độ khá phát triển. Đó là một thế giới khác thế giới ngày xưa khi chưa có tàu thủy hơi nước, máy bay và đất Mỹ chưa có người ở. Dự đoán của chúng tôi là thế hệ lãnh đạo tới ở TQ, trong 30 năm nữa, sẽ có đầu óc khác nay. Do họ được giáo dục ở nước ngoài và hoàn toàn khác với ông cha họ. Họ đã từng đi ra nước ngoài như đi chợ và thông thạo tiếng Anh, sẽ biết rằng cho dù vào năm 2050 TQ có là nền kinh tế có tổng sản lượng nội địa/đầu người cao nhất, họ vẫn sẽ còn là bé tí và về mặt kỹ thuật vẫn còn ở xa phía sau. Để đạt đến đó, họ phải có đầu óc thực tế - điều mà giới lãnh đạo hiện nay đang có. Để đạt đến ngày đó, họ phải trở nên giống chúng ta, nghĩa là phải có đầu óc rất tỉnh táo xem cái gì có thể, cái gì không. Họ phải biết rằng khống chế cả khu vực này là điều không thể được”. Anti ChinaCuối cùng thì cũng có một tờ báo trong nước mạnh miệng nói về vấn đề này. Không biết Báo Thanh Niên có bị phạt 30 triệu như VietNamNet không nhỉ? Càng nghĩ về Trường Sa càng thương những chiến sĩ trên đảo. Họ có thể bị tấn công bất cứ lúc nào. Đó là chưa kể bao người đã khóc khi các tấm áp phích của chương trình "Dân ta biết sử ta" nói về chiến thắng của ông cha ta trước giặc Tàu xưa kia bị gỡ xuống khi phía TQ phản đối. Một chữ nhục! Sát Thát, VNHoan hô các bạn, các bạn đã phát động phong trào Vì Trường Sa thân yêu từ lâu rồi . Tôi hy vọng các bạn sẽ có tiếng nói mạnh dạn hơn nữa trong vấn đề này khi kiến nghị lên chính phủ Việt nam. Đây là tiếng nói yêu nước chắc chắn các bạn sẽ được tất cả mọi người ủng hộ. San, TP HCMHành động của Đoàn thanh niên là đáng khích lệ. Đẹp thay khí phách hiên ngang của thanh niên VN. Chúng tôi không chịu khuất phục trước kẻ thù, dù kẻ thù đó hùng mạnh cỡ nào. Lịch sử sẽ muôn đời ghi tên thanh niên của những năm đầu thế kỷ 21, nếu chúng ta cương quyết bảo vệ toàn vẹn giang sơn của chúng ta. |
Được xây dựng vào những năm 1920 ở cửa sông Dwyrydh của miền bắc Wales và nằm dưới những đỉnh núi hùng vĩ của dãy núi Snowdonia, các ngôi nhà ở làng Portmeirion được xây theo các phong cách Jacobean và Gothic, Na Uy và Regency. | Ngôi làng lạ lùng nhất nước Anh | Chúng có màu hồng và màu đỏ, xanh lá cây và màu đất, và mỗi mái nhà có đường nét khác nhau. Tiếp tục biến đổi Portmeirion là một trong những danh thắng dễ nhận biết nhất ở xứ Wales. Vốn là một dự án cả đời của một kiến trúc sư đam mê cái đẹp, ngôi làng này có lẽ sẽ dễ dàng đứng yên cùng với thời gian và trở thành một di tích của thời hoàng kim của nó vào những năm 1930. Nhưng không, nó vẫn tiếp tục biến đổi. Nếu có điều gì đó vẫn trước sau như một về ngôi làng này bên cạnh vẻ đẹp thì đó là khả năng làm mới của nó. Lần đầu tiên tôi đến làng là khi còn là một cậu học trò vào năm 1968. Vào lúc này, tất cả những gì tôi biết là ngôi làng này xuất hiện trong loạt phim truyền hình về một mật vụ có tựa đề là The Prisoner. Tôi đã yêu ngôi làng Portmeirion kể từ ngày đó. Khi đó nước Anh vẫn đang trải qua giai đoạn thiếu thẩm mỹ phát sinh thời hậu chiến, việc có một người lớn ở nước Anh vẫn có đầu óc thẩm mỹ đối với tôi là hết sức quan trọng. Đó là một người đàn ông xứ Wales có tên là Clough Williams-Ellis – sinh vào năm 1883. Ông là một kiến trúc sư thành đạt nhưng gần như là tự học. Ông muốn chứng tỏ như ông đã từng viết rằng ‘khi những ngôi nhà được đặt đúng chỗ trong bối cảnh thì chúng sẽ làm tăng vẻ đẹp cho cảnh quan’. Vào năm 1925, Williams-Ellis mua một mảnh đất nhỏ ở rìa khu vực Snowdonia và bắt đầu chứng minh giả thiết của mình: ông đã xây dựng trên những triền dốc xinh xắn men ra tới cửa sông. Làm mới những thứ cũ Lúc đó trên mảnh đất này đã có dinh thự của một quý ông mà sau đó ông đã ngay lập tức biến nó thành khách sạn. Williams-Ellis luôn luôn muốn rằng ngôi làng của ông sẽ là một nơi thu hút du khách. Ông đặt tên làng là Portmeirion – một cái tên mà ông tạo lên từ tên gọi Merionethshire – một trong 13 địa hạt lịch sử của xứ Wales. Ngoài ra còn một số ít các công trình khác mà chủ yếu là các chuồng ngựa và nhà phụ. Williams-Ellis đã tô điểm cho chúng đầy màu sắc – mục đích là tạo phong cách hơn là công dụng. Ở một phía ông sơn phết những chấn song ở mặt tiền một ngôi nhà, ở phía kia ông đặt một bức tượng Thánh Peter. Ông chỉ đề ra ý tưởng và để cho những người thợ tự mày mò để thực hiện ý tưởng đó. Nhưng đa phần ngôi làng đều là nét mới với nghĩa là những công trình kiến trúc cũ, được khôi phục lại và có công dụng mới. Trong những năm sau Đệ nhất và Đệ nhị Thế chiến, các kiến trúc sư theo trào lưu hiện đại hóa đã phá hủy rất nhiều di sản kiến trúc của nước Anh. Williams-Ellis đã mua lại những công trình cổ hay một phần của chúng để tái sử dụng lại – nhiều đến mức ông gọi làng Portmeirion là ngôi làng của những tòa nhà đã bị dỡ bỏ. Chẳng hạn như công trình được xem là tòa thị chính của ngôi làng sử dụng lại trần nhà chạm khắc theo kiểu Jacobean mà ông đã mua lại từ một ngôi nhà ở Flintshire đang đợi phá bỏ. Tác phẩm nghệ thuật Ngôi làng Portmeirion có những góc nhìn rất kỳ quái. Khi tôi đến ngôi nhà Unicorn hồi mùa xuân này, tôi cảm thấy ngạc nhiên khi phát hiện chỉ cần đi ít bước hơn mình nghĩ để đi từ con đường bên ngoài đến cửa trước: mặt tiền tân cổ điển khiến cho ngôi nhà trông to lớn hơn nhiều so với kích thước thật của nó. Williams-Ellis và vợ ông, bà Amabel vốn là một nhà văn, hy vọng ngôi làng của họ sẽ là nguồn cảm hứng cho các họa sỹ. Nhưng các nghệ sỹ không bao giờ đến có lẽ bởi vì một điều trớ trêu là Portmeirion tự thân nó đã là một tác phẩm nghệ thuật. Nhờ vào các quan hệ của bà Amabel với giới văn nghệ sỹ ở London, nhiều người nổi tiếng không lâu sau đã nhận lời mời đến thăm làng, trong số đó có nhà viết kịch George Bernard Shaw, tiểu thuyết gia H G Wells, kiến trúc sư Frank Lloyd Wright và đạo diễn Noel Coward. Khi Edward, hoàng tử xứ Wales, có lẽ là nhân vật thích hợp nhất để đến thăm làng trong thế hệ của ông, đến làng vào năm 1943, Williams-Ellis đã cho xây thêm một phòng tắm riêng vào một phòng trong khách sạn và tạm thời tăng giá vé vào cổng làng lên 1 bảng để làm giảm số người đến và về trong ngày. Cho đến Đệ nhị Thế chiến, làng Portmeirion đã trở thành một hiện tượng thẩm mỹ cũng như hiện tượng xã hội. Williams-Ellis đã mua một khách sạn ở thị trấn Shrewsbury thuộc hạt Shropshire để làm nơi dừng chân giữa đường cho những khách đến từ London. 'Tùy mặt đặt giá' Khi tôi cùng bố mẹ đến làng lần đầu vào những năm 1960, mức giá vào cửa giảm dần được ghi trên một ngôi tường: giá vé vào cửa tùy thuộc vào bạn là cư dân trong làng, khách đến thăm cả năm hay khách đến và về trong ngày. (‘Cư dân’ hàm ý là những khách qua đêm lại trong làng. Không ai ngoài Williams-Ellis sở hữu ngôi làng này). Bảng giá đó không phải lúc nào cũng được tuân thủ. Giá vé vào thăm làng trong một ngày có thể bất thình lình tăng cao vào giữa ngày nếu khách đến thăm làng quá đông bởi vì Williams-Ellis muốn khách đến làng phải cảm thấy thư giãn và thoải mái như ở nhà. Ngày nay, Portmeirion lúc nào cũng đông khách đến thăm và mặc dù phòng ăn của khách sạn vẫn phục vụ ẩm thực đẳng cấp, ngôi làng giờ đây đã bình đẳng hơn, thang giá vé giảm dần cũng đã bị bãi bỏ. Điều bất ngờ là một kiến trúc khác thường như thế vẫn còn đứng vững trong thế kỷ 21 và đang ngày càng trở nên có sức thu hút hơn bao giờ hết. “Ngôi làng vẫn luôn xoay sở được,” nhà văn Robin Llywelyn, cháu trai của William-Ellis và là giám đốc điều hành ngôi làng, nói với tôi. “Nhiều thành viên của gia tộc vẫn luôn theo đuổi mục đích riêng của mình nhưng tất cả đều vì lợi ích lâu dài của làng Portmeirion.” Bối cảnh cho các sự kiện Susan Williams-Ellis, thân mẫu của Llywelyn, đã mở xưởng gốm Portmeirion dựa trên thiết kết của riêng bà ở Stoke-on-Trent vào năm 1960. Bản thân Llywelyn theo đuổi ngành nghệ thuật trong khi điều hành làng Portmeirion. Ông đã khởi xướng lễ hội âm nhạc và nghệ thuật ở làng hồi năm 2012. Ông hy vọng sẽ mở một liên hoan văn học nữa. “Ông tôi luôn muốn làng Portmeirion là nơi diễn ra các sự kiện và là bối cảnh cho các sự kiện,” Llywelyn nói. Ngôi làng từng là bối cảnh của nhiều bộ phim qua năm tháng. Sự đa dạng trong kiến trúc của Portmeirion khiến nó được thể hiện làm các bối cảnh khác nhau như nước Pháp trong phim Brideshead Revisited, nước Ý những năm 1960 trong phim The Green Helmet, nước Ý thời Phục hưng trong phim Dr Who và thậm chí là Trung Quốc trong phim Danger Man. Nhưng hai bộ phim truyền hình dài tập để khiến Portmeirion có chỗ đứng trong lòng công chúng Anh là bộ phim khoa học viễn tưởng vào những năm 1960 có tựa đề The Prisoner và bộ phim Cold Feet gần đây hơn – một series phim tình cảm truyền hình hài mà tập cuối của nó hồi năm 2003 đã khiến làng Portmeirion đột nhiên trở thành một địa điểm được các cặp uyên ương ưa thích để tổ chức đám cưới. “Ông tôi không thích việc làng Portmeirion trở thành một bảo tàng kiến trúc khô khan, Llywelyn nói. “Ông muốn nó trở thành nơi tạo cảm hứng sáng tạo cho mọi người cho dù đó có là nghệ sỹ, nhà văn, nhà thơ, nhạc sỹ hay thậm chí là kiến trúc sư – và trên hết đó là nơi đem lại niềm vui và khiến mọi người hạnh phúc.” Bản tiếng Anh bài này đã đăng trên BBC Travel. |
Trong bài Vì sao một số con vật bằng mọi giá lao đầu vào chỗ chết? tác giả đã giải thích nhiều khả năng đó là do tâm trạng stress, trầm cảm hoặc tức giận, và trong nhiều trường hợp là do tác động của việc bị bắt giữ, cầm nhốt và hành hạ tàn nhẫn. | Khi chuột không còn biết sợ mèo | 'Không biết sợ' Còn một lý do phức tạp về những gì diễn ra trông giống như hành vi tự huỷ hoại cơ thể ở động vật, không liên quan gì tới các lý do trên, và cũng là điều cũng có thể dễ dàng giải thích được. Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu trong phần dưới đây. Có những vật ký sinh làm ảnh hưởng tới tâm trí của vật chủ mà nó bám vào, gây ra những thay đổi trong hành vi của vật chủ và tạo điều kiện thuận lợi cho vật ký sinh sinh sôi nảy nở. Vật chủ sẽ chết trong quá trình này. Ví dụ như loài ký sinh trùng có tên Toxoplasma gondii sống trên chuột và làm mất đi cảm giác sợ mèo ở con chuột. Nếu như mèo bắt được con chuột đó và ăn thịt, thì vật ký sinh sẽ sinh sản. Một nghiên cứu hồi 2013 phát hiện ra rằng tình trạng nhiễm T. gondii sẽ làm chết hẳn nỗi sợ này, thậm chí ngay cả sau khi vật ký sinh đã bị tiêu diệt. Thoát hiểm an toàn sau khi bị ăn thịt Những động vật tự ăn thịt mình Những loài vật phàm ăn nhất thế giới Tương tự, một loài nấm ký sinh có tên Ophiocordyceps unilateralis có thể kiểm soát tâm trí của kiến, biến con kiến thành dạng 'xác sống'. Nó khiến con kiến đi đến chỗ chết, bằng cách đi vào các địa điểm thích hợp để loài nấm này có thể sinh sôi nảy nở. Cuối cùng, các con nhện mẹ để con mình ăn thịt mẹ. Tuy chúng chết vì điều này, nhưng sự hy sinh đó không phải là tự vẫn, mà là một hành động chăm con ở mức độ cực đoan. Nhện mẹ dùng chính cơ thể mình làm những bữa ăn giàu dinh dưỡng đầu tiên để đảm bảo các con có thể sống sót. Chú kiến này đã không thoát khỏi số phận 'zombie', bởi nó bị một loài nấm ký sinh tấn công Để nói rằng những hành động như vậy không tạo thành hành vi tự vẫn thì cần phải có định nghĩa về tự vẫn. Tự vẫn thường được xác định là "hành động cố ý giết chết bản thân mình." Chúng ta biết rằng có một số loài động vật tự giết chết bản thân mình. Câu hỏi ở đây là liệu chúng có cố ý làm vậy hay không. Chẳng hạn như nhện mẹ có thể hành xử theo cách này là để nhằm cung cấp thức ăn cho con, chứ không phải để chết. Gấu mẹ có thể hành động một cách phi tự nhiên do stress chứ không phải cố ý muốn giết chết con mình và bản thân mình. Vì sao một thời con người ăn thịt nhau? Giải mã các quái vật trong Thần Thoại Hy Lạp Tại sao con người không đi bằng bốn chân? Một số chuyên gia tin rằng đây là câu hỏi mà ta không thể tìm được lời đáp. Cũng như việc chúng ta lâu nay vẫn đánh giá thấp khả năng nhận thức của động vật, cho nên chúng ta vẫn chưa đọc được suy nghĩ của chúng. "Tôi không nghĩ rằng [hành vi tự vẫn của động vật] là câu hỏi mà khoa học có thể giải đáp," King nói. "Chúng ta có thể nhìn vào cách ứng xử của chúng để thấy nó giống với cách chúng ta làm khi đau buồn, nhưng chúng ta không thể nhìn vào mức độ tổn hại mà điều đó gây ra cho một con vật để nói rằng liệu đó có phải là cố ý hay không." Nhưng những người khác không đồng ý như vậy. Họ nói rằng một số người cố ý tự giết chết mình, trong lúc động vật thì không, do có sự khác biệt trong khả năng nhận thức. Sự khác biệt then chốt, họ nói, là khả năng của chúng ta trong việc nghĩ được xa hơn về tương lai. Nhiều loài động vật có thể lên kế hoạch trước cho mình. Một số loài chim tha mồi về tổ để dành, trong lúc tinh tinh lùn bonobo và đười ươi orangutan biết cất công cụ đi để dùng lần sau. Khỉ thường đau buồn khi bạn tình của nó chết Lên kế hoạch để tự vẫn đòi hỏi phải có sự hiểu biết kỹ càng về vị trí của chúng ta trên thế giới, và khả năng hình dung ra chuyện chúng ta không còn hiện diện ở đó nữa. Điều này đòi hỏi phải có trí tưởng tượng. "Con người có khả năng tưởng tượng ra các tình huống, suy nghĩ về các tình huống đó, và đặt các tình huống đó vào những câu chuyện rộng hơn," Thomas Suddendorf, nhà tâm lý học chuyên về thuyết tiến hoá tại Đại học Queensland, Úc, nói. "Có vẻ như có có sự khác biệt căn bản về khả năng dịch chuyển thời gian trong tâm trí con người so với các loài động vật họ hàng gần gũi nhất vẫn đang tồn tại của chúng ta." Tê tê, loài vật bị săn lùng nhất thế giới Cua dừa: 'Tên cướp cạn' trên biển Châu Âu, ngôi nhà một thời của loài rùa khổng lồ Chúng ta có được khả năng này, và cũng phải trả giá để có nó. "Chúng ta lo lắng về rất nhiều thứ mà mình không tác động được vào bao nhiêu, và chúng ta có cảm giác bồn chồn bất an về những thứ rất có thể chẳng bao giờ xảy ra," Suddendorf nói. Hầu hết chúng ta vượt qua được những lo lắng này. Chúng ta có hệ thống tối ưu hoá mang tính thiên kiến ở trong đầu, giúp ta thường có cái nhìn lạc quan hơn về tương lai. Tuy nhiên, nhưng những người bị trầm cảm thì không như vậy; họ thường nhìn tương lai với con mắt rất ảm đạm. Những người mắc chứng trầm cảm hoàn toàn đánh giá được thực tế, theo Ajit Varki từ Đại học Califonia, San Diego, Hoa Kỳ, người đã viết các nghiên cứu chuyên sâu về sự độc đáo của con người và khả năng của chúng ta trong việc khước từ cái chết. "Một trong những thực tế là bạn rồi sẽ chết." Những người còn sống có khả năng tuyệt vời trong việc phớt lờ đi kết cục cuối cùng này. "Chúng ta cần sự chối bỏ đó," Varki nó. "Nếu không, chúng ta có thể sẽ cuộn tròn vào nằm mà không làm gì." Thay vào đó, một số người trong chúng ta tham gia vào các hoạt động mang nhiều rủi ro như leo núi, lái xe hơi cực nhanh hay dùng ma tuý gây ảo giác. Vakri do đó đưa ra nhận xét rằng trong mọi trường hợp động vật có vẻ như tự sát, thì hành vi đó có thể được diễn giải bằng những cách khác. Vì sao một số con vật bằng mọi giá lao đầu vào chỗ chết? Những lễ tang trong vương quốc động vật Động vật cũng biết để tang cái chết của đồng loại và lo sợ trước những xác chết. Nhưng chúng không sợ cái chết "như một điều chắc chắn sẽ xảy ra". "Đó là nỗi sợ những tình huống nguy hiểm có thể dẫn đến cái chết," Vakri nói. Các con vật trong đời sống tự nhiên biết cảm thấy sợ hãi trước những kẻ ăn thịt mình Nghĩ theo cách đó nghe hợp lý hơn. Nếu động vật biết khước từ các rủi ro chết mất mạng, giống như con người, thì ngựa vằn có thể cố tình chạy đến gần sư tử, cá bơi cạnh cá sấu, và chuột cho thế nhìn thẳng vào mắt rắn, để tìm đến cái chết khi chúng muốn tự vẫn. Nếu động vật tự nhận thức được mọi thứ xung quanh như con người, thì chúng cũng có thể ngưng bảo vệ phần lãnh thổ hoặc nguồn thức ăn của mình. Chúng có một hệ phản ứng có sẵn trong não bộ hoàn toàn vì lý do thích hợp: để giúp chúng tồn tại được. Con người chúng ta là loài động vật duy nhất có khả năng hiểu và thích nghi được với cái chết của mình, Varki nói, đặc biệt là bởi chúng ta là những sinh vật lạc quan, có khả năng tự nhận thức rất tinh tế. "Tự vẫn là gì?" Varki đặt câu hỏi. "Đó là việc gây ra cái chết cho chính mình, nhưng làm sao bạn có thể gây ra nó nếu như bạn không biết rằng rồi bạn sẽ chết? Do vậy, có thể nói một cách logic rằng hành vi tự vẫn là hành vi chỉ có ở con người." Bài tiếng Anh đã đăng ở BBC Earth. Xem thêm phần 1: Vì sao một số con vật bằng mọi giá lao đầu vào chỗ chết? |
Thứ Ba 1/3 được gọi là “Super Tuesday” trong lịch bầu cử tại Hoa Kỳ. | Bầu cử Mỹ trước ngày Super Tuesday | Liệu Donald Trump có cơ hội lớn? Cứ bốn năm một lần, ngày thứ Ba đầu tiên của tháng Ba có 11 tiểu bang tổ chức bầu sơ bộ để cử tri tiến cử ứng viên của hai chính đảng ra tranh chức tổng thống vào tháng 11. Trước ngày đó, vài tiểu bang đã tổ chức bầu sơ bộ để các ứng viên thử sức, nếu thấy không được nhiều ủng hộ thì rút lui. Đảng Cộng hòa, từ cuối năm ngoái có tất cả 17 ứng viên ra tranh cử, đã tham gia nhiều cuộc tranh luận (debate) hay gặp gỡ cử tri (town hall meeting) được trực tiếp truyền hình. Một số ứng viên không được ủng hộ cao, trên 5%, qua các cuộc thăm dò ý kiến nên rút lui sau vài lần tranh luận. Trong kỳ bầu chọn sơ bộ đầu tiên vào ngày 1/2 ở bang Iowa Cộng hòa còn 11 ứng viên. Kết quả Thượng Nghị sĩ Ted Cruz về nhất, kế đến là Doanh gia tỉ phú Donald Trump, Thượng Nghị sĩ Marco Rubio, Bác sĩ Ben Carson, Thượng Nghị sĩ Rand Paul, Thống đốc Jeb Bush, Doanh gia Carly Fiorina, Thống đốc John Kasich, cựu Thống đốc Mike Huckabee, Thống đốc Chris Christie và cựu Thống đốc Rick Santorum. Những tuần tiếp theo là bầu sơ bộ ở bang New Hampshire, Nevada, South Carolina. Đến giờ đảng cộng hòa chỉ còn năm ứng viên là Donald Trump, Ted Cruz, Marco Rubio, John Kasich và Ben Carson. Dân chủ lật thế cờ Phía đảng Dân chủ, ngay từ đầu giới quan sát chính trị tin tưởng cựu Ngoại trưởng Hillary Clinton cầm chắc sẽ được tiến cử dễ dàng, nhưng đến nay bà đang phải đối đầu với Thượng Nghị sĩ Bernie Sanders và đã gặp phải khó khăn ngay ở chặng đầu tiên ở Iowa, nơi bà chỉ thắng với tỉ số sít sao 49.86% so với 49.57%, một kết quả làm ngạc nhiên nhiều người. Sau đó bà lại thua Bernie Sanders ở bang New Hampshire với tỉ số 38% - 60%. Hai tuần trước Hillary Clinton đã lật ngược thế cờ với chiến thắng ở bang Nevada và hôm 27/2 bà đã thắng ứng viên Bernie Sanders ở South Carolina với tỉ số áp đảo 73% - 26%. Trong khi đó năm ứng viên Cộng hòa đang tấn công nhau dữ dội. Tranh luận trên truyền hình tối thứ Năm 25/2 vừa qua, ứng viên dẫn đầu Donald Trump đã bị Marco Rubio và Ted Cruz tấn công ào ạt, gọi Trump là kẻ lừa đảo, từng thuê mướn di dân bất hợp pháp để xây dựng các khu nhà cao tầng do ông làm chủ. Trump phản pháo gọi Rubio và Cruz là những kẻ nói láo. Trump cũng đang được yêu cầu công bố hồ sơ thuế để xem trong quá khứ ông đã ủng hộ tài chánh cho những tổ chức nào, những ứng cử viên nào vì có dư luận cho rằng ông không có cảm tình với giới lãnh đạo Israel, một đồng minh chiến lược của Hoa Kỳ ở Trung Đông và ông cũng yểm trợ tài chánh cho cơ quan Planned Parenthood là nơi giúp phụ nữ nạo thai, tức đi ngược với quan điểm của đảng Cộng hòa. Hillary Clinton thắng vang dội ở South Carolina Hiện thời Trump từ chối minh bạch giấy tờ thuế với lý do còn đang bị sở thuế xem xét. Nhưng theo giới chức thẩm quyền về thuế thì cơ quan thuế vụ không ngăn cấm một người thọ thuế đưa ra công chúng hồ sơ thuế của mình dù có đang bị điều tra liên quan đến thuế. Các ứng viên Ted Cruz, Marco Rubio, John Kasich đã ra tranh cử trong những năm gần đây nên hồ sơ thuế của họ hầu hết đã được minh bạch. Còn Donald Trump đang do dự và chắc chắn sẽ trì hoãn cho đến sau ngày bầu chọn Super Tuesday 1/3. Là một tỉ phú, Donald Trump bỏ tiền riêng để chi cho cuộc vận động tranh cử vì thế ông mạnh mẽ chỉ trích các ứng viên khác từ phía Dân chủ là Hillary Clinton, cũng như phía Cộng hòa là Ted Cruz, Marco Rubio đã nhận tiền của giới tài phiệt và các nhóm vận động hành lang. Trump tin rằng các nhóm đó sẽ ảnh hưởng đến chính sách của ứng viên nếu thắng cử. Hillary Clinton bị chỉ trích nhiều nhất vì có sự yểm trợ tài chánh từ những nhóm này và nhiều lần bà được trả tiền hàng trăm nghìn đô la cho một bài nói chuyện. Đối thủ cùng đảng là Bernie Sanders thì khác với Clinton ở điểm ông không nhận tiền từ giới tài chánh và các nhóm vận động hành lang. Ông có nhiều triệu ủng hộ viên, đa số là thành phần trẻ, với số tiền ủng hộ trung bình là 27 đôla một người. Gây tranh cãi Bên đảng Cộng hòa Donald Trump đang dẫn đầu, dù trong thời gian qua ông đã gây sốc với những đề xuất về chính sách di dân và những phát biểu mang tính nhục mạ nhiều người. Trump muốn xây tường thành ngăn chia biên giới giữa Hoa Kỳ và Mexico và bắt chính phủ Mexico trả chi phí. Ông gọi những người Mễ nhập cư bất hợp pháp là thành phần tội phạm, kẻ hiếp dâm. Ông muốn cấm người Muslim vào nước Mỹ. Ai chỉ trích ông, Trump phản pháo lại bằng những lời nói ngạo mạn. Ông chê ứng viên Carly Fiorina không đẹp. Không thích giới truyền thông, như tờ New York Times, ông trù ẻo cho tờ báo này chết. Ông đuổi phóng viên của đài truyền hình tiếng Tây Ban Nha Univision là Jorge Ramos khỏi phòng họp báo vì đài này đã chỉ trích những phát biểu của ông mang tính kỳ thị chủng tộc. Trump có nhiều phát ngôn gây tranh cãi Phong cách vận động của Donald Trump đã đưa đến nhận xét từ giới tâm lý học cho rằng ứng viên Trump có vấn đề về tâm thần. Thế nhưng Donald Trump vẫn về nhất ở bang Nevada vào tuần trước với 46% phiếu, trong khi hai ứng viên có gốc Cuba, biết nói tiếng Tây Ban Nha, là Marco Rubio về nhì với 24% và Ted Cruz với 22%. Theo thăm dò sau bầu cử ở tiểu bang này, Trump được sự ủng hộ của 46% cử tri gốc Hispanic. Về chính sách quốc gia, Donald Trump chỉ trích sự yếu kém, nhượng bộ quá nhiều của Tổng thống Barack Obama trong hiệp ước giải giới vũ khí nguyên tử đối với Iran. Nếu làm tổng thống, Trump sẽ tăng ngân sách quốc phòng, tiêu diệt ISIS, xét lại các chính sách giao thương để quân bình cán cân thương mại với Trung Quốc, Nhật, Mexico; đem các công ty Mỹ từ nước ngoài trở lại nội địa để dân Mỹ có nhiều việc làm tốt. Trump cũng nói Việt Nam đang “đánh cắp việc làm của Mỹ” và ông không ủng hộ TPP. Các ứng viên Cộng hòa chủ trương chống lại việc phá thai, thay thế chính sách giáo dục toàn quốc Common Core và dành cho từng tiểu bang quyền tự đưa ra chính sách giáo dục riêng. Donald Trump cũng như Ted Cruz và Marco Rubio đều tuyên bố nếu thắng cử sẽ thu hồi Obamacare, ban hành chính sách mới về bảo hiểm y tế. Trong hai ứng viên đảng Dân chủ, chủ trương của bà Clinton được xem là một phiên bản chính sách của Tổng thống Barack Obama. Bà muốn tăng lương tối thiểu, giữ chính sách y tế Obamacare nhưng mở rộng thêm, giữ chương trình giáo dục Common Core cũng như chính sách kiểm soát súng do Tổng thống Obama ban hành. Bà Clinton đang bị điều tra trong vụ sử dụng máy điện toán cá nhân khi làm bộ trưởng ngoại giao để liên lạc công vụ, trong đó có những vấn đề cần bảo mật vì an ninh quốc gia. Thượng Nghị sĩ Bernie Sanders tự nhận là người dân chủ xã hội với chủ trương chính sách mang tính cực tả, gồm việc tăng thuế các công ty, những người thu nhập cao để có chính sách y tế bảo đảm cho mọi người dân, sinh viên không phải trả học phí. Cả hai ứng viên dân chủ đều ủng hộ quyền tự do lựa chọn của phụ nữ trong việc phá thai. Super Tuesday Cuộc chạy đua đang ngày càng gay cấn Chiến thắng áp đảo của Hillary Clinton ở bang South Carolina hôm 27/2, với 73% phiếu, đã giải toả được nhiều áp lực từ phía ứng viên Bernie Sanders để bà có thể giành thêm nhiều chiến thắng vào ngày Super Tuesday. Bên Cộng hòa, trong cuộc bầu sơ bộ đầu tiên ở tiểu bang Iowa thì Donald Trump thua Ted Cruz, nhưng sau đó Trump đã lấy lại thế thượng phong ở New Hamsphire, Nevada và South Carolina. Trump cũng đã chính thức nhận được sự ủng hộ của cựu ứng viên phó tổng thống Sarah Palin và của thống đốc đương nhiệm và cũng là ứng viên tổng thống mới rút lui Chris Christie. Super Tuesday với khoảng một phần tư của tổng số đại biểu được bầu chọn tại 11 tiểu bang, trong đó có 1.000 đại biểu Dân chủ và gần 600 đại biểu Cộng hòa. Để được đảng Dân chủ tiến cử, ứng viên phải đạt số 2.382 đại biểu. Hiện nay Hillary Clinton đã có 544 đại biểu, Bernie Sanders 85 nên Clinton có nhiều hy vọng là ứng viên tổng thống của đảng. Bên Cộng hòa, ứng viên được tiến cử cần có 1.236 đại biểu. Donald Trumps hiện có 82 đại biểu, Ted Cruz 17 và Marco Rubio 16 nên chưa thể tiên đoán với xác suất cao ai trong ba người sẽ đại diện đảng. Nếu ngày 1/3 Donald Trump thắng được ở bang nhà của Ted Cruz ở Texas, hay chỉ về nhất trong nửa số của 11 tiểu bang thì đường vào Bạch Ốc của Trump đang tiến gần lại hơn. Như thế cũng sẽ cho thấy nhiều cử tri Mỹ đã chán ngán những chính sách xưa cũ và muốn có gì mới từ Donald Trump, một thương gia thành công, một người trước giờ đứng ngoài tổ chức công quyền. Đường vào Bạch Ốc từ nay đến tháng 11 sẽ còn sôi nổi hơn nữa. Vì nếu theo dõi vận động tranh cử trong vài tháng qua thì đã thấy Donald Trump luôn tạo âm sóng dồn dập, bằng đủ loại ngôn từ, mọi cách ứng xử để liên tục gây ồn ào trong chính trường Mỹ. |
Chứng dyslexia (chứng bệnh hay đọc nhầm viết nhầm mặc dù có thể thông minh, sau đây nói gọn là 'chứng khó đọc') ảnh hưởng đến hơn 10% số người. Tuy nhiên, các chính sách đối với các nhân viên mắc chứng này là không đồng đều. Một số cơ quan, từ lực lượng cảnh sát đến các công ty bảo hiểm, đang đẩy mạnh chính sách này. | Điều cần biết về chứng khó đọc trong công việc | Một chuyên gia cấp quốc gia về chứng khó đọc, tại văn phòng của mình, đang sử dụng thao tác các mảnh màu theo quan điểm đa giác quan để đọc chữ Nessa Corkery luôn biết mình mắc chứng khó đọc, và được chẩn đoán trong những năm đầu tiên đi học. Cuối cùng, cô học nghề y tá và thích làm việc ở các bệnh viện. "Tôi luôn là người rất tự tin và ghét để mọi người nghĩ rằng chỉ vì bộ não của tôi có cách xử lý khác đi mà tôi không thể làm những điều người khác làm được." Khi học đại học cô được sự hỗ trợ, bao gồm cả cây bút ghi âm cho các bài giảng, một máy tính để viết ghi chú và được thêm thời gian khi thi. Tuy nhiên, sự hỗ trợ này không còn nữa khi cô đi thực tập. Lần đầu tiên, cô cảm thấy mình thực sự thấp kém. "Tôi biết là mình làm việc không tốt và cho dù tôi có cố gắng bao nhiêu thì tôi cũng không thể theo kịp các sinh viên khác," cô nói. "Người ta có thể nghĩ rằng tôi tự mãn và không quan tâm, nhưng tôi thấy rất khó khăn để giữ được theo nhịp độ cùng người khác. Các nhân viên y tá luôn thiếu, rất bận và không đủ thời gian để giảng cho sinh viên. Tôi thấy rất ái ngại để đề nghị hỗ trợ thêm vì tôi đã bị coi là một sự trở ngại." Bạn đã biết đi du lịch đúng cách để không bị ghét bỏ? Chính tả tiếng Anh nên được đơn giản hóa? Quy mô toàn cầu của chứng khó đọc Ở Ireland, nơi Corkery sống, chứng khó đọc được pháp luật công nhận là một khuyết tật; do đó người lao động được quyền có sự điều chỉnh hợp lý. Nhưng Ireland chắc chắn là một ngoại lệ. Hầu hết các quốc gia không chấp nhận người lao động mắc chứng khó đọc, theo một báo cáo Chứng Khó Đọc Và Kỹ Năng Đọc Viết của Tổ chức phi chính phủ. Mặc dù khó để biết chính xác trên thế giới có bao nhiêu người mắc chứng khó đọc, nhưng Tổ Chức Chứng Khó Đọc Và Kỹ Năng Đọc Viết cho rằng ít nhất 10% dân số mắc chứng này, tương đương khoảng 700 triệu người. Theo tổ chức nói trên, việc thiếu các kỹ năng đọc viết cơ bản có nghĩa là có quá nhiều thanh niên vẫn còn thiếu các kỹ năng làm việc mà họ cần có để lập nghiệp trong thế giới hiện đại. Ngay cả ở các quốc gia giàu có, nơi giáo dục công cộng là hiện hữu cho trẻ em thuộc mọi hoàn cảnh, các nguồn lực khác nhau có thể để lại những lỗ hổng lớn trong các dịch vụ dành cho học sinh sinh viên có nhu cầu đặc biệt. Nếu không có sự xác định và can thiệp hiệu quả, thì tác động của chứng khó đọc có thể là rất lớn và lâu dài, không chỉ đối với cá nhân, mà đối với cả xã hội nói chung. "Hầu hết những người lớn mắc chứng khó đọc, có kinh nghiệm đọc sách suốt đời họ, đã học được cách hoàn thành nhiệm vụ bằng mọi cách cần thiết, ví dụ như thông qua các cách thức thay thế, sử dụng bộ nhớ từ, hoặc đọc lướt (hoặc thậm chí tránh đọc)," Joel B. Talcott, giáo sư khoa thần kinh nhận thức phát triển tại Đại học Aston ở Anh, giải thích. "Trong một số điều kiện làm việc cần khả năng đọc thành thạo, những yêu cầu này có thể vượt quá khả năng đọc của cá nhân thì họ sẽ gặp khó khăn." Talcott nói rằng trong một số trường hợp, đây có thể là điểm tới hạn khi một cá nhân lần đầu tiên nhận ra rằng họ gặp khó khăn khi đọc, hoặc đọc khác đi với các đồng nghiệp của mình.. Một nghiên cứu mang tính bước ngoặt, bởi Quỹ KPMG năm 2006, đã phân tích chi phí xã hội tổng thể của việc gạt bỏ lỗi khi đọc liên quan đến chứng khó đọc. Chi phí này bao gồm chi phí vì thất nghiệp, các vấn đề sức khỏe tâm thần và các chương trình khắc phục, cũng như các chi phí phát sinh do hành vi chống đối xã hội, chẳng hạn nghiện ma túy, mang thai sớm và vụ việc hình sự. Trong báo cáo KPMG của Vương quốc Anh, các chi phí này nằm trong khoảng từ 5.000 đến 64.000 bảng trong cuộc đời của một cá nhân. Nó dẫn đến một con số tổng cộng từ 198 triệu đến 2,5 tỷ bảng mỗi năm, vượt xa chi phí của việc can thiệp sớm. Cách thức hợp lý để chống trì hoãn Cách hoá giải 'cơn nghiện công nghệ' của con trẻ Một số người cho rằng những lĩnh vực có giá trị như công việc điều dưỡng có thể khó nâng cao nghiệp vụ nếu bạn mắc chứng khó đọc. Rào cản Năm 2018, Ủy Ban Thành Tựu Westminster (WAC) đã tìm thấy bằng chứng về các rào cản có tính hệ thống đối với việc tuyển mộ hàng triệu nhân viên tiềm năng ở Anh, những người có thần kinh khác biệt - nghĩa là bộ não của họ hoạt động, học hỏi và xử lý thông tin một cách khác biệt so với người thường . Báo cáo này nhấn mạnh sự thiếu nhận thức rộng rãi, sự thất bại trong hỗ trợ của chính phủ và sự phân biệt đối xử ở nơi làm việc, nhưng cũng lại có nhiều ví dụ tốt trên thực tế. Hầu hết những người có thần kinh khác biệt đều giỏi và thạo việc - đó là do quy trình tuyển dụng đã vô hiệu hóa họ. Bị cản trở bởi các quy trình xin việc, 43% số người được phỏng vấn cảm thấy thất vọng khi xin việc. Còn 52% khác tuyên bố đã trải nghiệm sự phân biệt đối xử trong quá trình phỏng vấn hoặc lựa chọn. "Nếu người ta bị những bình luận hoặc trải nghiệm xấu về chứng khó đọc trong suốt quá trình đi học, điều này là rất phổ biến, thì hầu hết người lớn đều muốn giấu chúng và không nói về chứng khó đọc của mình," Margaret Malpas, cựu chủ tịch Hiệp Hội Chứng Khó Đọc của Anh, nói. "Trong rất nhiều trường hợp, môi trường cơ quan chưa hoàn toàn chấp nhận chứng khó đọc." Ở Anh năm 2016, một người phụ nữ mắc chứng khó đọc đã thắng kiện hãng Starbucks về một trường hợp phân biệt đối xử khuyết tật khi bà bị buộc tội làm sai lệch các tài liệu. Tòa án thấy rằng Meseret Kumulchew đã bị phân biệt đối xử sau khi mắc lỗi do chứng khó đọc, khó viết và khó nói đúng giờ. Luật sư của Kumulchew, Jenna Ide, nói, "tôi nghĩ rằng vụ án Starbucks là vô cùng quan trọng vào lúc này, bởi vì không có nhiều vụ án nổi bật trên truyền thông liên quan đến chứng khó đọc, đặc biệt khi liên quan đến tình huống chênh lệch như 'David và Goliath'. Người phát ngôn của Starbucks, Georgia Misson, trả lời rằng hãng này đã làm việc rất nhiều để mở rộng hỗ trợ cho phù hợp với từng nhân viên. "Chúng tôi đã tăng cường đào tạo nâng cao nhận thức về khuyết tật, cung cấp các thiết bị mới như máy tính bảng để giúp nhân viên thực hiện nhiệm vụ hàng ngày, cũng như có các huấn luyện viên tổ chức luôn sẵn sàng hỗ trợ trực tiếp," bà nói. Tuy nhiên, ở lục địa Châu Âu, hầu hết các nước không có cùng nhận thức hoặc sự bảo vệ quốc gia đối với người lao động như ở Ireland hoặc Anh. Thí dụ, Benedicte Beaugeois mắc chứng khó đọc và làm việc về tiếp thị kỹ thuật số ở Pháp. Bà cũng đã làm việc cho Tổ Chức Chứng Khó Đọc Và Kỹ Năng Đọc Viết. "Tại Pháp, người mắc chứng khó đọc ở nơi làm việc vẫn bị coi là điều tồi tệ." Beaugeois nói. "Tôi không được một sự giúp đỡ nào. Tôi đã nói dối một thời gian dài về chứng khó đọc, cho đến khi tôi chuyển đến London. Bây giờ thì tôi rất tự hào về nó." Theo Hiệp Hội Chứng Khó Đọc Châu Âu, Công Ứớc Liên Hợp Quốc về Quyền của Người Khuyết Tật và một chỉ thị của EU về sự đối xử bình đẳng trong việc làm thì có nghĩa là quy định các nghĩa vụ pháp lý cấm sự phân biệt đối xử và yêu cầu các chủ hãng phải cung cấp nơi làm việc hợp lý. Tuy nhiên, hiện tại ở Châu Âu không có luật cụ thể về nơi làm việc cho người bị chứng khó đọc. Vì sao người Thụy Sĩ vẫn thích tiền mặt Đến Munich thưởng thức cà phê và bánh ngọt kiểu Đức Một số cảnh sát ở Anh đang tích cực áp dụng các công nghệ hỗ trợ và các điều chỉnh cho những người mắc chứng khó đọc như một phần của ngày làm việc của họ. Làm cho nơi làm việc được đầy đủ hơn Tuy nhiên, ở Anh, theo Đạo Luật Bình Đẳng 2010, chứng khó đọc được xếp vào loại khuyết tật. Để ngăn chặn sự phân biệt đối xử và tuân thủ Đạo Luật này, các nhà tuyển dụng được yêu cầu thực hiện các điều chỉnh phù hợp tại nơi làm việc nếu những người mắc chứng khó đọc yêu cầu. Tuy nhiên, vẫn còn sự mập mờ về thời điểm nào là thích hợp để tiết lộ với chủ hãng là mình bị chứng khó đọc. "Những người mắc chứng khó đọc có thể tiết lộ cho chủ hãng vào bất cứ lúc nào, ngay cả ở giai đoạn tuyển dụng," Ide nói. "Một quy tắc vàng, các biện pháp bảo vệ pháp lý cho người lao động mắc chứng khó đọc sẽ tốt hơn nếu chủ hãng biết được bệnh của họ, trong điều kiện lý tưởng, càng sớm thì càng tốt - điều này có nghĩa là những điều chỉnh hợp lý sẽ có được ngay từ khi bắt đầu làm việc." Một người khuyến khích mạnh mẽ các công ty áp dụng công nghệ hỗ trợ để hỗ trợ nhân viên mắc chứng khó đọc là Nasser Siabi. Siabi và gia đình đã chuyển từ Iran sang Anh năm 1977. Với kiến thức về tin học và công nghệ, cùng với chứng khiếm khuyết thị lực mãn tính, đã khiến ông sáng tạo ra Microlink vào năm 1992. Microlink cung cấp một loạt công nghệ và công cụ để giúp những người gặp khó khăn trong học tập. Nó cũng cung cấp một dịch vụ điều chỉnh nơi làm việc. Siabi cho biết mục đích chính của các công nghệ hỗ trợ cho người khuyết tật là khôi phục khả năng giao tiếp hiệu quả với thế giới bằng cách loại bỏ các rào cản do bệnh tình của họ gây ra. Đến Munich thưởng thức cà phê và bánh ngọt kiểu Đức Fukuoka, nơi ươm mầm khởi nghiệp ở Nhật Bản Ví dụ, đối với những người mắc chứng khó đọc mà họ gặp khó khăn khi giao tiếp bằng văn bản thì nay có thể được máy tính hỗ trợ để viết bằng giọng nói của họ thay vì gõ bàn phím," ông nói. "Chương trình đọc màn hình có thể đọc lại văn bản thay vì người đó phải đọc văn bản trên màn hình." Ở Anh, ngay cả khi phải đối mặt với ngân sách eo hẹp, một số dịch vụ công đang đầu tư vào công nghệ này và đang được chứng tỏ là tốt. Thí dụ cảnh sát ở Hampshire đang tích cực áp dụng các công nghệ hỗ trợ và các điều chỉnh cho những người lao động mắc chứng khó đọc như là một phần của ngày làm việc. Chúng bao gồm các sách bài tập được hỗ trợ bằng màu để giúp các sĩ quan theo dõi các từ trên trang trong các cuộc phỏng vấn; màn hình phủ màu để đọc dễ dàng hơn trên máy tính; bút thông minh cho các cuộc họp, có thể ghi lại âm thanh và số hóa các ghi chú; có thêm thời gian làm các thủ tục giấy tờ, thi và đánh giá; và một căn phòng yên tĩnh để tránh sao nhãng. Cảnh sát Hampshire cũng tiến hành sàng lọc ở giai đoạn tuyển dụng và đào tạo để nhân viên mắc chứng khó đọc có thể được hỗ trợ ngay từ đầu. Thanh tra Peter Phillips, người đứng đầu chương trình, nói rằng sự hỗ trợ này "cần phải cụ thể và riêng biệt cho từng cá nhân (vì chứng khó đọc của họ có thể rất khác với bất kỳ ai khác) và cho từng nhiệm vụ của họ." Trong các lợi ích có cả "sự chuyên cần nhiều hơn (giảm căng thẳng và lo lắng) và hiệu suất cao hơn (tăng tự tin vào khả năng bản thân)." Thomas Smith, người làm việc trong phòng điều khiển của cảnh sát Hampshire, không biết rằng mình mắc chứng khó đọc cho đến khi ông ta bắt đầu làm việc cho cảnh sát cách đây 3 năm. "Suốt đời tôi cứ nghĩ rằng mình bị chậm chạp hoặc ngờ nghệch," ông nói. "Công việc cảnh sát của tôi đòi hỏi tôi phải tập trung chú ý trong phần lớn thời gian trong ngày. Tôi cần phải nhớ số, trình tự sự việc, mã số và từ viết tắt. Cố gắng xoay xở với tất cả những từ và số này đôi khi làm tôi lẫn hết. Bây giờ tôi đã được chẩn đoán, điều đó giúp tôi hiểu bản thân mình. Chứng khó đọc vẫn chiếm dụng tôi, nhưng đó không phải là tôi. Chuyện 'làm ăn' nhộn nhịp trong tù ở Anh Khai thác tiềm năng sáng tạo Mark Evans, giám đốc quản lý tiếp thị và kỹ thuật số tại công ty bảo hiểm Direct Line Group, đã đưa chứng khó đọc và những chứng khó khăn khác trong học tập vào côngviệc trung tâm của công ty. Con gái ông cũng mắc chứng khó đọc. Công ty đã đưa các chuyên gia và diễn giả bên ngoài để khuyến khích cuộc trò chuyện xung quanh tính đa dạng thần kinh. Sau đó, họ bắt đầu điều chỉnh chính sách và quy trình để giúp nhân viên mắc chứng khó đọc, bao gồm cả điều chỉnh hợp lý nơi làm việc và hình thành các nhóm hỗ trợ. Khi làm điều này, công ty phát hiện ra rằng họ đang nuôi dưỡng một lực lượng lao động thực sự sáng tạo. Các nhân viên có tính đa dạng thần kinh là một tiềm năng chưa được khai thác." Evans nói. "Nếu được hỗ trợ đúng cách, chúng ta có thể giải phóng 'siêu năng lực'của họ." Ông cảm thấy ngày càng trở nên thích đáng để làm điều này; khi mà học máy và trí tuệ nhân tạo phát triển, các doanh nghiệp sẽ phải chú trọng hơn vào sự sáng tạo để có thể cạnh tranh. Margaret Malpas của Hiệp Hội Chứng Khó Đọc Anh cho biết thêm: "Với tôi, tôi không nghi ngờ gì là bộ não mắc chứng khó đọc, với cách xử lý thông tin một cách khác đi, thể hiện những tài năng cụ thể như sự sáng tạo lớn hơn trong suy nghĩ, điều đó không có nghĩa nói là chứng khó đọc biến bạn thành thiên tài, hoặc ngược lại… "Cách tốt nhất để bồi dưỡng tài năng ở những người mắc chứng khó đọc là xác định sớm và cung cấp hỗ trợ thích hợp. Với sự hỗ trợ đúng đắn, trí tuệ bị chứng khó đọc sẽ có tiềm năng đáng kinh ngạc." Bài tiếng Anh trên BBC Capital |
Ngày 1/7 tới đây bộ luật tố tụng hình sự sửa đổi sẽ có hiệu lực, một trong những điểm đáng chú ý của văn bản này là quy định về quyền im lặng. | Quyền im lặng, biết mà phòng thân | Theo đó người bị bắt, bị tạm giữ, bị can, bị cáo có quyền trình bày lời khai, trình bày ý kiến, không buộc phải đưa ra lời khai chống lại chính mình hoặc buộc phải nhận mình có tội. Đây là quy định diễn giải ra từ quyền im lặng. Đúng ra pháp luật phải được quy định ngay thẳng rõ ràng, quyền im lặng là quyền được im lặng hoặc quyền từ chối khai báo để mọi người hiểu đúng, làm đúng. Song vì phải dung hòa với những ý kiến phản đối nên thay vì diễn giải trực diện dễ hiểu luật lại viết theo nghĩa việc khai báo là một quyền chứ không phải là nghĩa vụ. Nay để thực hiện quy định này được chính xác đầy đủ, giúp bảo vệ người dân khi lâm vào vòng lao lý, tránh bị bất lợi thua thiệt hay bị lừa gạt, mọi người cần được hướng dẫn và thống nhất cách thực hiện. Không phải mới Việc quy định khai báo là một quyền không phải là quy định mới của lần sửa đổi này, mà ngay từ khi ban hành bộ luật tố tụng hình sự năm 2003 đã có quy định người bị bắt giữ, bị can, bị cáo được quyền trình bày lời khai. Tức là việc khai báo là quyền chứ không phải nghĩa vụ. Nhưng cách quy định không rõ ràng và không gian áp dụng điều luật thường trong môi trường giam giữ thiếu vắng kiểm soát, nên hàng chục năm qua hàng triệu con người dính dáng đến điều tra hình sự mà không biết ý nghĩa về quyền của mình để vận dụng bảo vệ. Tệ hơn nữa chính những người làm việc trong lĩnh vực tư pháp được xem là hiểu luật cũng không làm việc cần làm để giúp thực hiện đúng quyền cho bị can bị cáo. Mọi người không hiểu một điều rằng, nếu khai báo là một thứ quyền thì người ta có thể từ chối không thực hiện quyền này. Cơ quan điều tra không thể ép buộc người ta thực hiện quyền của họ, vì đó không phải là nghĩa vụ. Ví như bị can có quyền mời luật sư bào chữa, nhưng bao nhiêu năm qua có bao giờ điều tra viên ép bị can phải thực hiện quyền mời luật sư bào chữa đâu? Việc mời luật sư bào chữa hay trình bày lời khai đều là quyền của bị can. Trong rất nhiều trường hợp bị can không thực hiện quyền mời luật sư bào chữa mà chẳng ai cho là sai, vậy nếu họ không thực hiện quyền trình bày lời khai thì có gì là sai? Cho nên cần khẳng định lại rằng, việc mời luật sư bào chữa và việc trình bày lời khai đều là quyền của bị can, nếu bị can không thực hiện quyền này cũng không có gì là sai cả. Cái lý luận đơn giản như vậy nhưng hàng chục năm qua đã không được làm rõ khiến cho hàng triệu con người vẫn lầm tưởng việc khai báo là một nghĩa vụ đương nhiên. Điều này giống như một sự lừa gạt rộng lớn trong thực thi áp dụng pháp luật. Nhiều người đã không nhận ra ý nghĩa của việc quy định khai báo là quyền. Nhưng không không loại trừ có những người nhận ra thấy được khả năng áp dụng điều luật có lợi cho bị can bị cáo. Ví như những người soạn luật hoặc các chuyên gia tư pháp song họ lại không có động lực để giải thích cho bị can hiểu đúng và thực hiện cho đúng cái quyền của mình. Lý do là tồn tại nhận thức chung coi trọng việc xử lý tội phạm hơn là bảo vệ quyền công dân, từ đó dẫn đến tâm lý chẳng ai thương xót kẻ tội phạm, nên không ai thèm vẽ đường cho hươu chạy. Lá chắn bảo vệ Tử tù Hàn Đức Long người đã 10 năm kêu oan, nạn nhân của việc không được thực hiện quyền im lặng Lâu nay tồn tại nhận thức sai lầm rằng đã là bị can bị cáo thì phải khai báo tội trạng, kẻ nào không chịu khai báo là ngoan cố chống đối sẽ bị nghiêm trị. Nhận thức này cần phải thay đổi. Vì lẽ rằng bản thân việc điều tra xử lý tội phạm xét cho cùng đó cũng chỉ là một hoạt động phương tiện nhằm bảo vệ các quyền công dân, đem lại đời sống bình an hạnh phúc cho con người. Nhận thức được điều đó, trên tiến trình tranh đấu lâu dài cho các quyền con người, lịch sử tư pháp thế giới đã đúc rút ra những nguyên lý giá trị đòi hỏi các hoạt động tố tụng điều tra phải tuân theo để bảo vệ nhân quyền, trong đó có quy định về quyền im lặng. Quyền im lặng trở thành tấm lá chắn giúp bảo vệ công dân tránh khỏi sự xâm hại của quyền hành bạo ngược. Quyền im lặng hay quyền không khai báo đã trở thành một phần của luật pháp quốc tế phổ quát, đã được quy định trong Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của Liên Hợp Quốc năm 1966 mà Việt Nam ký kết tham gia năm 1982. Theo đó nội dung công ước quốc tế quy định: Trong các vụ hình sự, tất cả các bị cáo đều được hưởng đồng đều những bảo đảm tối thiểu sau đây, được quyền không khai, để khỏi phải tự buộc tội mình, hay khỏi phải thú nhận tội trạng. Cách thực hiện quyền im lặng Nay pháp luật Việt Nam cũng đã có quy định về quyền im lặng, tuy không viết rõ bị can được quyền im lặng hoặc quyền không khai báo luật cũng đã quy định việc trình bày lời khai là quyền chứ không phải nghĩa vụ. Nay tôi hướng dẫn cho mọi người cách thực hiện quyền im lặng như sau, để khi chẳng may lâm vào vòng lao lý thì biết cách tự bảo vệ. Đầu tiên, khi bị bắt giữ ngồi trước cán bộ điều tra và chuẩn bị hỏi cung, bạn sẽ được thông báo và giải thích về các quyền của mình. Nhiều quyền mà bạn có như quyền được mời luật sư bào chữa, quyền được đưa ra yêu cầu, quyền được trình bày lời khai, quyền được khiếu nại việc làm của cán bộ điều tra, quyền được đề nghị thay đổi cán bộ điều tra. Khi bị bắt giữa và trước khi bị hỏi cung, người bị bắt phải được thông báo và giải thích các quyền của mình. Nếu bạn không thấy cán bộ nói cho mình về các quyền, bạn hãy nhắc họ là đề nghị anh thông báo và giải thích cho tôi về các quyền, nếu cán bộ điều tra không làm là vi phạm pháp luật. Sau khi đã được nghe thông báo và giải thích về các quyền, bạn hãy hỏi rõ: Việc tôi khai báo đó là nghĩa vụ hay là QUYỀN ? Nếu là QUYỀN và theo như tôi biết đó là QUYỀN thì tôi từ chối thực hiện quyền trình bày lời khai của mình và muốn mời luật sư. Nếu cán bộ điều tra là người biết tuân thủ pháp luật thì họ sẽ phải chấp nhận yêu cầu của bạn. Nếu bạn chứng tỏ được mình là người cứng cỏi có hiểu biết thì điều tra viên sẽ đối xử lại với bạn như những người có hiểu biết. Trường hợp là bị can bị cáo trong vụ án hình sự, bạn nên biết rằng cán bộ quản giáo nơi giam giữ có trách nhiệm bảo vệ tính mạng, sức khỏe cho bạn. Còn cán bộ điều tra thuộc ngạch khác, việc lấy lời khai của họ cũng chịu sự giám sát của quản giáo nhằm tránh việc đánh đập (tới đây sẽ còn lắp camera ở các phòng hỏi cung). Cho nên nếu bạn không muốn khai báo để khỏi tự buộc tội mình, hãy mạnh dạn thực hiện quyền im lặng. (Lưu ý là người ta sẽ sử dụng lời khai của bạn để kết tội bạn). Theo đó khẩu ngữ bạn cần nhớ là TÔI TỪ CHỐI THỰC HIỆN QUYỀN TRÌNH BÀY LỜI KHAI CỦA MÌNH, VÀ TÔI MUỐN MỜI LUẬT SƯ. Tốt hơn nữa bạn có thể nêu tên cụ thể một luật sư mình biết, điều đó sẽ cho thấy bạn là người có ý thức bảo vệ mình trước các vấn đề pháp lý (cho nên mới quen biết luật sư từ trước). Thông qua việc bày tỏ ý kiến như vậy, các bạn sẽ được đối xử tốt nhất có thể, vì mặc dù luật quy định như vậy nhưng việc tuân thủ pháp luật hiện nay cũng còn nhiều vấn đề, trong bối cảnh bị bắt giam giữ mà dám nói lên câu từ chối khai báo hẳn cũng cần đến sự dũng cảm. Vậy để việc thực hiện quyền im lặng được thuận lợi, biến vấn đề mới lạ trở thành lề lối làm việc chuẩn mực hợp pháp văn minh, ngay từ bây giờ mọi người hãy phổ biến cho nhau cách thức thực hiện quyền im lặng. Khi càng đông người biết và thực hiện thì mỗi hành vi việc làm sẽ như một sợi chỉ mảnh giúp đan kết làm nên tấm áo giáp bảo vệ cho chúng ta. Bài viết thể hiện văn phong và phản ánh quan điểm riêng của tác giả, Giám đốc công ty luật công chính tại Hà Nội. |
Lần tiếp theo bạn mở một lon nước giải khát, hãy xem xét nước trong đó từ đâu đến. Các H20 trong một lon Coca-Cola của Ấn Độ gồm nước mưa đã xử lý, trong khi ở đảo Maldives có thể là từ nước biển. Nước cần phải đến từ nhiều nguồn khác nhau vì một lý do, đó là vì có một cuộc khủng hoảng nước ngọt toàn cầu. | Nguồn nước ngọt thế giới đang cạn dần? | Nhiều nguồn nước ngọt của thế giới đang được bị sử dụng nhanh hơn tốc độ bổ sung. Với 70% bề mặt trái đất là nước, và khối lượng đó là không đổi (1,386.000.000 km3), vậy làm sao mà có thể thiếu nước được? Vâng, 97,5% là nước biển không phù hợp cho tiêu dùng của con người. Và cả dân số và nhiệt độ đều đang tăng chưa từng thấy, có nghĩa là nước ngọt mà chúng ta có đang phải chịu áp lực nặng nề. Nhu cầu nước trên toàn cầu dự kiến sẽ tăng 55% trong giai đoạn 2000 đến 2050. Phần lớn nhu cầu là cho nông nghiệp chiếm (70% lượng nước ngọt toàn cầu), cho sản xuất lương thực sẽ cần tăng 69% vào năm 2035 để nuôi sống dân số đang tăng. Nước dùng cho năng lượng, làm nguội các trạm phát điện, cũng sẽ tăng hơn 20%. Nói cách khác, tương lai gần cho thấy ta cần nhiều nước ngọt, liên tiếp cho nhiều việc. Còn gì nữa? Ngay lúc này, theo một nghiên cứu của Nasa, nhiều nguồn nước ngọt của thế giới đang được bị sử dụng nhanh hơn tốc độ bổ sung. Trong số các tầng ngậm nước chính (bể chứa ngầm trong sỏi và cát) thì 21 trong số 37 đang cạn dần, từ Ấn Độ và Trung Quốc đến Hoa Kỳ và Pháp. Các lưu vực sông Ganges ở Ấn Độ đang kiệt dần, do nhu cầu của dân số và thủy lợi, ước tính khoảng 6,31 cm mỗi năm. Jay Famiglietti, nhà khoa học cấp cao tại Nasa, đã cảnh báo rằng "mực nước ngầm trên khắp thế giới đã hạ xuống . Không có nguồn cấp nước vô tận." Trong khi đó, thành phố Mexico, được xây dựng trên lòng hồ cũ, hiện đang lún tại một số khu vực với tốc độ 9 inch một năm. Khi thành phố hút nước của tầng ngậm nước phía dưới, hiệu quả cũng giống như ta uống một món sữa kem qua cọng hút. Các đường phố trước nằm ngang nay uốn lượn lên xuống như đường đua xe mô tô. Thành phố này nhập khẩu 40% lượng nước, và Ramón Aguirre Díaz, giám đốc hệ thống nước của thành phố, đổ lỗi cho "những trận mưa lớn hơn, nghĩa là lũ lụt nhiều hơn, nhưng cũng là hạn hán nhiều và lâu hơn." Phần lớn những việc như vậy đang xảy ra ở California. Từ năm 2011 đến năm 2016, bang này chịu nạn hạn hán tồi tệ nhất trong 1.200 năm. Các tầng ngậm nước chủ yếu của nó đã thu hẹp với tốc độ 16 triệu acre-feet mỗi năm, và khoảng 1.900 giếng nước đã khô. Sau đó, trong ba tháng đầu năm 2017, lượng mưa đã tăng 228% so với mức bình thường, do sự thay đổi khí hậu, theo các nhà khoa học. Khả năng chứa của hồ Oroville ở phía bắc bang đã tăng từ 41% lên 101% chỉ trong vòng 2 tháng, đe dọa làm vỡ đập và 188.000 cư dân địa phương phải sơ tản. Các băng hà và chỏm băng của trái đất giữ hơn 68% lượng nước ngọt, nhưng các nhà khoa học cho rằng biến đổi khí hậu là nguyên nhân chính của việc tan chảy mới đây của chúng Tuy nhiên, ngay cả khi một cơn hạn hán chấm dứt một cách ngoạn mục như ở California, các tầng ngậm nước không phải đột nhiên được đầy trở lại. Theo Famiglietti của Nasa, phải mất bốn năm mưa hơn mức trung bình ở California thì điều đó mới xảy ra. Và ngay cả khi đó, "California vẫn sẽ mất nước bởi vì đơn giản là bang này không có đủ nước để làm tất cả những gì mà bang muốn làm". Nhưng tất cả những điều này có ý nghĩa gì nữa, ngoài thực tế là việc cung cấp nước ngọt của chúng ta có thể sẽ sớm bị rất thiếu? Một số đưa giả thuyết rằng tình trạng thiếu nước gia tăng trên toàn thế giới sẽ dẫn đến chiến tranh. Cuộc nội chiến Syria hiện nay đã được nhiều người nêu lên, trong đó có Tiến sĩ Peter Engelke, thành viên cao cấp của Hội Đồng Atlantic. "Từ năm 2007 đến năm 2010, Syria đã trải qua một trong những đợt hạn hán tồi tệ nhất trong lịch sử, ảnh hưởng của nó là tàn phá các cộng đồng nông thôn và đẩy hàng trăm ngàn người ra khỏi đất canh tác và tới các thành phố của Syria, nơi mà họ bị gạt ra ngoài lề", ông nói. Anders Berntell, giám đốc điều hành của '2030 Water Resources Group', một cơ quan tài nguyên nước đa ngành, cũng gợi ý một mối liên quan đến Boko Haram và Al-Shabaab, theo đó những người trẻ tuổi "nhận ra rằng, do thiếu tài nguyên thiên nhiên và thiếu nước, không có cơ hội sinh kế ... Họ không có tương lai. Dễ dàng trở thành mục tiêu." Họ dễ dàng thành người quá khích. Tất cả những điều trên báo trước một tương lai ảm đạm, nhưng một số quốc gia đã tìm ra các giải pháp. Và là các biện pháp ấn tượng mà phần còn lại của thế giới có thể học hỏi. Ví dụ, Úc đã vượt qua "hạn hán thiên niên kỷ" từ năm 1997 đến năm 2009 bằng cách thực hiện nhanh chóng các biện pháp để giảm đi một nửa lượng nước dùng cho kinh doanh và cho dân cư. "Úc là tiêu chuẩn vàng" Richard Damania, nhà kinh tế học hàng đầu thế giới của Water Practice thuộc World Bank , và trước đó làm ở Đại học Adelaide, nói. Điều mấu chốt là cho nước một cái giá, như một hàng hóa trên thị trường. "Giả sử tôi có nước, nhưng tôi chỉ trồng lúa mỳ. Trong khi bạn đang trồng nho hoặc cái gì đó có giá trị cao hơn lúa mì, nhưng bạn không có nước," ông giải thích. "Vậy, tôi có thể bán nước đó cho bạn thay vì tưới cây (có giá trị thấp hơn) của tôi. Bằng cách này ... Úc đã vượt qua hạn hán thiên niên kỷ một cách phi thường." Một 'tiêu chuẩn vàng' khác nữa là Israel, họ xem việc có nước là một vấn đề an ninh quốc gia. Việc cung cấp ngay nước ngọt là đặc biệt quan trọng sau các thảm hoạ thiên nhiên, như ta thấy đây ở Bangladesh, sau trận bão Sidr năm 2008 Bằng việc tái sử dụng nước thải, bao gồm cả nước thải hộ gia đình, nhà máy xử lý nước thải Shafdan gần Tel Aviv cung cấp khoảng 140.000.000 m3 nước mỗi năm cho nông nghiệp, bao gồm 50.000 mẫu Anh đất cần tưới. Hơn 40% nhu cầu nước nông nghiệp của Israel hiện được cung cấp bằng nước thải. Bùn thải cũng được gửi đến một nhà máy xử lý yếm khí, sử dụng khí mê-tan làm nhiên liệu sinh năng lượng tái tạo. "Nếu Israel có thể làm điều đó," Anders Berntell, giám đốc điều hành của '2030 Water Resources Group', một tập đoàn tài nguyên nước đa ngành, nói, "một đất nước nằm ở sa mạc, thì điều đó chứng minh rằng với công nghệ đúng đắn, với nguồn lực kinh tế và quyết tâm chính trị, bạn cũng có thể làm được." Điều sửng sốt hơn nữa? Các hệ thống xử lý nước của Israel thu hồi được 86% lượng nước chảy xuống cống, còn nhà sản xuất tốt nhất tiếp theo, ở Tây Ban Nha, chỉ tái chế được 19%. Israel cũng là nước đi đầu trong lĩnh vực khử muối, biến nước biển thành nước uống. Hơn một nửa số nước uống của Israel hiện nay là từ việc khử muối. Vậy thế giới có thể chỉ đơn giản là khử muối để ra khỏi cuộc khủng hoảng nước ngọt? Khó thực hiện lắm, Damiane nói: "Trung bình, giá sẽ đắt gấp 5 đến 7 lần. 'Dấu vết năng lượng' là rất lớn, và bạn phải làm gì đó với muối. Nếu bạn nhìn vào các hình ảnh trên không ở các bờ biển của Kuwait và Dubai (những khu vực đang phụ thuộc nhiều vào việc khử muối), bạn sẽ thấy sự tàn phá gây ra cho các hệ sinh thái biển." Do giá phải trả, cả về kinh tế lẫn sinh thái, nên "đây chỉ là giải pháp đặc biệt ở những nơi rất giàu", ông nói. Hãng Coca-Cola nói rằng họ sử dụng khử muối ở khoảng 30 nhà máy ven biển. Tuy nhiên, Greg Koch, ở Coca-Cola là giám đốc của Global Water Stewardship, giải thích: "Chúng tôi không thấy đối với chúng tôi, cũng như đối với hầu hết các nơi trên thế giới, việc khử muối như một giải pháp ... chi phí vốn sẽ cao hơn của một nhà máy xử lý để xử lý nước ngọt." "Một chiến thuật mà công ty sử dụng, ở nơi hiện đang sử dụng khử muối, là đổ nước mặn ra biển bằng "đường ống đưa nó ra xa, khỏi khu vực gần bờ". Một giải pháp đơn giản và rẻ hơn là hứng nước mưa. Đó là một ý tưởng cũ mà có thể đến lúc lại được sử dụng: Bên dưới Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ, hầm chứa Cystertern Basilica được xây dựng bởi Caesar Justinian (527-5655) có thể chứa 80.000 mét khối nước mưa. Một nghìn năm trăm năm đã qua, nay nhiều thành phố muốn cạnh tranh với nó. Bể chứa nước mưa lớn nhất Melbourne có thể chứa bốn triệu lít nước đã qua xử lý một phần. Các chính quyền, gồm cả của các nước Kerala, Bermuda và US Virgin Islands, yêu cầu tất cả các tòa nhà mới xây phải có chỗ thu gom nước mưa, trong khi Singapore đáp ứng tới 30% nhu cầu về nước của mình qua thu giữ nước mưa. Ngay cả ở Manchester, Anh, nơi có mưa trung bình 12 ngày mỗi tháng, đang có nỗ lực để dùng nước mưa. Các nhà máy xử lý nước, giống như cái ở Bolivia, phụ thuộc vào mưa và nước ngọt từ các sông băng, cả hai thứ này đều đang bị đe doạ bởi biến đổi khí hậu Trường Birley Campus của đại học Manchester Metropolitan, được xây dựng vào năm 2014 với khoảng 6.500 sinh viên và nhân viên, đặt mục tiêu tự cung cấp nước thông qua việc thu gom nước mưa, tái chế nước thải và một lỗ khoan vào tầng ngậm nước trong đá sa thạch ở phía dưới. Nước mưa được thu thập trong một thùng 20.000 lít bên dưới tòa nhà và được sử dụng để tắm và cho nhà vệ sinh. John Hindley, trợ lý giám đốc nhà đất, giải thích: "Đây là việc sử dụng bền vững tài nguyên. Vào tháng 10, chúng tôi đã có bão gây ra úng lụt nhiều; trường đã bị ngập ở một số tòa nhà. Đây không còn là sự kiện một lần, do đó việc có hệ thống bền vững hơn không chỉ trong tiêu thụ mà còn làm chậm dòng chảy thoát nước lại, thu giữ nó, ngăn nó gây áp lực lên hệ thống ... những việc này ngày càng trở nên quan trọng đối với trường đại học và các doanh nghiệp trong thành phố." Tiền hóa đơn nước của trường Birley hiện giảm 60% so với việc nếu sử dụng nước đường ống. Do áp lực về chi phí, việc kinh doanh có thể là một động lực lớn hơn về hiệu suất sử dụng nước so với hệ thống chính quyền. Anders Berntell tin rằng "nhiều công ty đa quốc gia lớn đang đi trước chính quyền về việc hiểu và hành động đối với những thách thức mà chúng ta đang phải đối mặt." Tại Coca-Cola, Koch đồng ý rằng có "một lợi ích được giao phó. Chúng tôi vừa khánh thành một nhà máy 100 triệu đô la Mỹ ở Phnom Penh, Campuchia, một nhà máy 60 triệu đô la Mỹ ở Bangladesh, chúng tôi muốn các nhà máy này ở đó trong nhiều thập kỷ và phục vụ khu chợ sát đó, do vậy chúng tôi phải hành động." Điều này bao gồm cả việc lắp đặt kỹ thuật tưới nhỏ giọt mới nhất trong các trang trại có chung tầng ngậm nước với Coca-Cola, bất kể họ là nhà cung cấp trực tiếp hay không. "Ở hầu hết các nơi trên thế giới, các kỹ thuật tưới tiêu nông nghiệp không hiệu quả lắm," Engelke nói. "Các kỹ thuật tưới tiêu rất hiệu quả đang tồn tại. Nguồn nhiệt điện (nguyên tử, than, khí ga) cần rất nhiều nước để làm nguội. Năng lượng điện tái tạo phần lớn (như mặt trời và gió) không cần nước làm nguội. Tất cả đều liên quan đến các chính sách để khuyến khích, động viên và đầu tư." "Nếu chúng ta muốn trở thành các xã hội có hiệu suất sử dụng nước cao, có nhiều cách để chúng ta có thể thực hiện," Engelke kết luận. "Hoặc bằng cách tăng hiệu quả sử dụng từng giọt nước, hoặc đơn giản là bỏ hoàn toàn việc sử dụng cần đến nhiều nước. Cho dù mô hình hiệu quả nào để bảo tồn nước ngọt mà chúng ta lựa chọn, thì chúng ta cần lựa chọn lấy một, và sớm còn hơn muộn. Bài tiếng Anh trên BBC Future |
Minh tinh Bollywood Priyanka Chopra đã từng bước trên thảm đỏ rất nhiều lần, nhưng lần này thì khác. | Khi Bollywood tiến chân vào Hollywood | Đó là một dịp cuối tuần trong tháng 2/2016. Thay vì những buổi ra mắt phim như thường lệ, cô tạo dáng để chụp ảnh trước hàng trăm ống kính lóa đèn bên ngoài nhà hát Dolby ở Hollywood trước khi trao tượng vàng cho Margaret Sixel với danh hiệu Biên tập phim xuất sắc nhất cho phim Mad Max: Fury Road tại lễ trao giải Oscar năm 2016. Mở rộng cánh cửa Đối với nhiều người, sự có mặt của nữ tài tử tại sự kiện hào nhoáng này là dự báo ồn ào về sự hiện diện của các diễn viên Ấn Độ trong các hãng phim lớn ở Hollywood. Nhưng điều đó còn lâu mới xảy ra. Sự đa dạng sắc tộc là một chủ đề nóng bỏng tại Lễ trao giải Oscar năm nay. Diễn viên Priyanka Chopra Đạo diễn Spike Lee và nữ diễn viên Jada Pinkett-Smith đã tẩy chay lễ trao giải do thiếu sự đa dạng trong danh sách đề cử. Hành động của họ đã làm bùng phát phong trào #OscarsSoWhite (tức Giải Oscar toàn là người da trắng). Mặc dù các nam nữ tài tử Ấn Độ cho đến nay vẫn chưa có ai từng đoạt giải Oscar nhưng sự trỗi dậy của họ trong các bộ phim Mỹ và Hollywood nói chung là không thể phủ nhận. Giữ vai trò là người trao giải tại giải Oscar là một vinh dự chỉ dành cho một số ít người. Nữ tài tử Chopra, 33 tuổi, đã được trao đặc ân này. Cô là nữ diễn viên Ấn Độ đầu tiên từng đạt giải Khán giả Bình chọn cho vai diễn trong loạt phim truyền hình Quantico. Có tin đồn rằng cô đã được trả 4 triệu Mỹ kim cho vai này. Chopra cũng sẽ đóng chung với ngôi sao Hollywood thượng thặng Dwayne ‘The Rock’ Johnson trong phim Baywatch vốn rất được khán giả mong đợi. Irrfan Khan Trong thập niên qua khi mà các kịch bản phim Hollywood và dàn diễn viên trở nên đa dạng hơn thì cơ hội nghề nghiệp cuối cùng cũng mở ra cho nhiều người có tài năng. Khi mà Hollywood mở rộng cánh cửa hơn thì các tài năng diễn xuất của Ấn Độ sẽ được lợi. Câu hỏi đặt ra là họ được trả thù lao như thế nào? Động cơ của Hollywood trong việc chào mời các tài tử hàng đầu Ấn Độ một phần là một tính toán chiến lược khôn ngoan của các hãng phim cũng như các nhà phân phối phim. Ve vãn thị trường Ấn? “Lý do lúc nào cũng là vì tiền,” Suhel Seth, đối tác quản lý tại công ty tư vấn Counselage India và đồng thời cũng là diễn viên phụ từng góp mặt trong một số phim bom tấn của Bollywood, nói. “Việc cộng đồng Ấn kiều trên khắp thế giới đang ngày càng có địa vị kinh tế cao hơn đã thúc đẩy các nhà sản xuất Hollywood và các hãng phim nước ngoài cảm thấy cần phải để mắt đến thị trường đó.” Deepika Padukone Các công ty phim Mỹ nhận thấy rằng nếu các tác phẩm của họ có sự tham gia của các diễn viên Ấn Độ nổi tiếng thì đó sẽ là một cơ hội lớn để Hollywood tiếp cận được lượng khán giả đông đảo hơn ở các thị trường mới nổi. Ấn Độ là một thị trường nói tiếng Anh rộng lớn và là cơ hội lớn vẫn chưa được khai thác, Anirban Das Blahm ở Mumbai, người sáng lập công ty quản lý tài năng CAA KWAN vốn đại diện cho một số ngôi sao Bollywood, nói. Ngành công nghiệp phim ảnh của Ấn Độ cho ra lò hơn 1.000 phim một năm. Tính gộp với các ngành công nghiệp truyền hình và truyền thông, mảng này được hãng KPMG dự đoán sẽ có giá trị 28,7 tỷ đô la vào năm 2019. Nhu cầu xem phim ảnh ở một đất nước với hơn một tỷ dân là rất lớn. Các chuyên gia dự đoán sẽ có thêm nhiều khu phức hợp chiếu phim sẽ được xây lên, và nhiều người Ấn Độ sẽ bắt đầu xem phim thường xuyên trên các phương tiện kỹ thuật số. “Trong vòng chưa tới mười năm, thị trường Ấn Độ sẽ có quy mô gấp từ 20 đến 50 lần so với hiện tại,” Das Blah nói. Suraj Sharma Sự đổ bộ của diễn viên Ấn Nhu cầu của khán giả điện ảnh Ấn Độ đối với những bộ phim với cốt truyện ít khuôn mẫu và các chủ đề toàn cầu hơn cũng đang thúc đẩy sự thay đổi. “Cả bối cảnh và cách làm phim đều thay đổi để phù hợp hơn với thị hiếu ngày càng trở nên đa dạng hơn, trong đó có thị hiếu của khán giả Mỹ, thị hiếu của các hãng phim Mỹ,” Seth cho biết. Các ngôi sao Ấn Độ đang tìm cách tấn công vào một ngành công nghiệp điện ảnh vốn đang bị chỉ trích vì có quá nhiều diễn viên da trắng – một bài báo mới đây của BBC dẫn một công trình nghiên cứu của Đại học Nam California về ‘khủng hoảng hội nhập’ của Hollywood viết. Dẫn đầu xu thế này là nam tài tử Irrfan Khan, 49 tuổi, người đã đóng trong hơn 100 phim trong sự nghiệp của mình, một sự nghiệp đồ sộ ở Bollywood. Ông cũng từng có hơn một thập kỷ làm việc cho một hãng phim và một hãng sản xuất phim truyền hình Mỹ. Khan trở nên có tiếng tăm ở Mỹ sau vai diễn cảnh sát trong bộ phim đình đám ‘Slumdog Millionaire’ (tức ‘Triệu phú Khu ổ chuột’) vốn càn quét giải Oscar năm 2009 với tám tượng vàng. Nimrat Kaur Vai diễn mới nhất của ông là bộ phim bom tấn của hãng Universal có tựa là Jurassic World (tức ‘Thế giới Kỷ Jura’). Bộ phim đã đạt doanh thu phòng vé kỷ lục với 511 triệu Mỹ kim trong tuần ra mắt đầu tiên. Khan và Chopra đã mở rộng cánh cửa cho các diễn viên trẻ của Ấn Độ như Deepika Padukone, 30 tuổi, để lại dấu ấn của mình ở Hollywood. Padukone đã được chọn đóng chính trong phim: “xXx: The Return of Xander Cage” mà cô đóng cặp với tài tử gạo cội của dòng phim hành động, Vin Diesel. Các gương mặt Ấn Độ cũng trở nên quen thuộc hơn trong các show truyền hình vào giờ vàng như Nimrat Kaur và Suraj Sharma trong ‘Homeland’, Kunal Nayyar trong ‘The Big Bang Theory’, và nam tài tử kỳ cựu Anil Kapoor trong phim ‘24’. Tất cả các diễn viên này đều tham gia trong các show truyền hình trở thành hiện tượng toàn cầu một phần là nhờ sự phát triển của dịch vụ tải phim xem trực tuyến như Netflix và Hulu. Thù lao chưa tương xứng? Trong nhiều năm, Hollywood dường như chọn các diễn viên Ấn Độ để đóng khuôn trong một thể loại vai nào đó, phổ biến là những nhân vật mang tính châm biếm mãi cho đến cuối những năm 1990. Kunal Nayyar “Hollywood cũng giống như các ngành công nghiệp khác cần phải tiếp tục phát triển nếu không sẽ lụn bại,” Khan nói. “Truyền hình và phim ảnh là các lĩnh vực đang hưng thịnh ở Mỹ và vẫn đang tìm kiếm thị trường mới." "Trước Ấn Độ, Hollywood chỉ quan tâm đến Trung Quốc. Lúc đó Hollywood đưa vào các tác phẩm của họ tài tử, địa danh và kỹ thuật viên Trung Quốc,” Khan nói. Các bộ phim như ‘Triệu phú khu ổ chuột’ (năm 2008) đã giúp giới thiệu và quảng bá hình ảnh Ấn Độ đến với các tên tuổi lớn của Hollywood. “Khi mà các bộ phim có chủ đề về Ấn Độ như ‘Triệu phú khu ổ chuột’ và ‘Namesake’ ra mắt, chúng đã trở nên rất được ưa thích và đã làm thay đổi mọi thứ,” Khan nói. “Toàn bộ ngành công nghiệp giải trí Mỹ đã bắt đầu nhìn về Ấn Độ như một thị trường mới đầy tiềm năng để khai phá và họ đã bắt đầu chấp nhận nhiều kịch bản lấy bối cảnh Ấn Độ hơn." Các hãng phim lớn như Fox và Paramount đang tìm cách đa dạng hóa tác phẩm của mình và tiếp tục tìm các mảnh đất mới để khai thác câu chuyện, Khan, người từng xuất hiện bên cạnh Tom Hanks trong phim ‘Inferno’, cho biết. Anil Kapoo Mặc dù vậy, danh tiếng và tiền bạc ở Hollywood vẫn không đem lại bạc triệu cho các diễn viên Ấn Độ. Có một sự đồng thuận của các ngôi sao điện ảnh rằng các diễn viên Ấn Độ không được trả thù lao hậu hĩnh như đồng nghiệp Mỹ hay châu u với công việc tương đương. Khan chỉ kiếm được chưa tới hai triệu đô la trong năm 2015 theo tạp chí Forbes. Ông cho biết các ngôi sao Ấn Độ hàng đầu được trả vào khoảng từ 750.000 cho đến 5 triệu đô la một phim ở Bollywood. “Còn khi đóng phim ở Hollywood, thậm chí tôi còn không được trả bằng một phần tư tiền thù lao tôi đóng ở Ấn Độ,” Khan nói. “Chỉ khi nào bạn đóng vai chính trong phim Hollywood và có được một lượng khán giả lớn trên toàn thế giới thì bạn mới nhận tiền nhiều.” Tuy nhiên Seth cũng nói rằng mặc dù chênh lệch thu nhập là một vấn đề lớn nhưng việc các diễn viên Ấn Độ góp mặt ở Hollywood sẽ đem lại cho họ những lợi ích lớn hơn. “Cái mà các diễn viên Ấn Độ đạt được là được thừa nhận tên tuổi rộng rãi hơn. Điều này sẽ giúp họ củng cố hình ảnh và cho phép họ thu hút khán giả quốc tế rộng rãi hơn." Bản tiếng Anh bài này đã đăng trên BBC Capital. |
Trong hầu như suốt cả năm 2020, toàn thế giới bị mắc kẹt trong tình trạng ngắn hạn: dính chặt vào vòng xoáy tin tức 24 giờ, thông tin về đại dịch, chiến tranh trên mạng xã hội. | Nhìn vào quá khứ và tương lai để sống tốt thời hiện tại | Virus và chính trị là điểm nóng thu hút sự chú ý của mọi người, khiến ta khó mà tưởng tượng về những gì sẽ diễn ra trong năm tới chứ đừng nói gì đến tương lai xa hơn. Rượu whisky Scotch 'đả bại' đại dịch Covid-19 ra sao Cảnh đẹp chết chóc do bàn tay con người tạo nên Dự án phá đập thủy điện lớn nhất nước Mỹ Trong thời khủng hoảng toàn cầu, việc tập trung vào hiện tại là điều đúng đắn. Nhưng khi ta bước vào năm 2021, dành chút thời gian để soi chiếu vị trí của ta trong quá khứ và tương lai lâu dài cũng có tác dụng tốt. Chẳng hạn, vẫn còn những vấn đề len lỏi mà ta không thể nào làm ngơ, như biến đổi khí hậu, tình trạng kháng kháng sinh và mất hệ sinh thái. Nhưng một phần suy ngẫm sâu lắng về thời gian có thể giúp ta nạp lại năng lượng tinh thần trước nghịch cảnh, và cũng là sự buông xả thiền định giữa sự điên rồ của hiện tại. Trong nghiên cứu và các bài viết của mình, tôi khám phá thế giới quan của những chuyên gia về chất thải hạt nhân ở Phần Lan, là những người tính toán với đồng vị phóng xạ trong khoảng thời gian cực kỳ dài trên hành tinh. Đồng vị phóng xạ Plutonium-239 có chu kỳ bán rã là 24.100 năm, trong khi đồng vị uranium-235 có chu kỳ bán rã kéo dài 700 triệu năm. Cũng như nhiều nhà nhân chủng học thực hiện chuyến điền dã trong nền văn hóa khác, tôi tìm hiểu điều gì có thể giúp mở rộng nhân sinh quan của con người với bản thân tôi hay trong các xã hội khác. Trong khi trải nghiệm của các chuyên gia về chất thải hạt nhân có thể là nguồn cảm hứng bất thường cho sự thịnh vượng, thì nghiên cứu này đã dạy tôi rằng mở rộng tri thức đến xuyên thời gian có thể đem lại lợi ích cho từng người. Sau đây là cách bạn có thể ứng dụng một số nguyên tắc vào cuộc sống cá nhân khi bạn bước sang năm mới. Nghiên cứu về chiều sâu thời gian của tôi bắt đầu ở Phần Lan, nơi tôi dành ra 32 tháng sống giữa những chuyên gia "Tình huống An toàn" (Safety Case) của quốc gia này, những người hoạch định tác động lâu dài của nhà kho chứa chất thải hạt nhân đặt bên dưới hòn đảo Olkiluoto. Vào lúc nào đó trong vài năm tới, nhà kho này sẽ bắt đầu trữ loại nguyên liệu hạt nhân cao cấp đã qua sử dụng. Thông qua 121 cuộc phỏng vấn, tôi đặt mình vào vị trí ở trong một cộng đồng có viễn kiến về tương lai xa của thế giới, những người mà công việc hàng ngày của họ ở văn phòng sẽ ảnh hưởng đến những cân nhắc của chính phủ các nước khi ra quyết sách, hoạch định các ngành công nghiêp, và ra các quy định quản lý khác. Các chuyên gia An toàn dự đoán các sự kiện địa chất, thủy văn và sinh thái có thể xảy ra trong khoảng thời gian hàng chục ngàn hoặc thậm chí hàng trăm ngàn năm tới. Họ phải lên kế hoạch cho tương lai băng hà xa xôi, biến đổi khí hậu, động đất, lũ lụt, biến đổi về dân số con người và động vật, và nhiều yếu tố khác nữa. Kho chất thải Olkiluoto nhìn từ không trung, nơi tác động của chiều sâu thời gian được tính tới Chuyến điền dã tạo cảm hứng cho quyển sách gần đây của tôi, có tên Deep Time Reckoning (Nhận thức Chiều sâu Thời gian), mô tả các chiến lược để có hình dung rõ nét hơn về thế giới tiềm năng trong tương lai. Người Neanderthal có cuộc chiến vạn kiếp với tổ tiên ta? Vì sao một số người rất tàn nhẫn với người khác Chiếc bút bi, tuyệt tác thần kỳ của thế kỷ 20 Dựa trên tri thức của những chuyên gia người Phần Lan và nhiều tri thức khác, mục đích của tôi là đem lại hướng dẫn thực tiễn về chủ nghĩa dài hạn. Các chuyên gia trong nhóm nghiên cứu về Tình huống An toàn của Phần Lan phát triển nhiều phương pháp để dự đoán số phận của kho trữ chất thải Olkiluoto trong thời gian dài hạn. Họ tạo ra các mô hình định lượng trên máy tính về biến đổi địa chất và sinh thái trong hàng triệu năm tới. Họ phát triển các báo cáo kỹ thuật về các thí nghiệm với sức mạnh máy móc thử nghiệm với các hộp đựng chất thải hạt nhân bằng đồng. Họ viết ra các tình huống mô tả tình trạng tương lai của các thành phần trong kho chất thải. Điều thú vị là một trong những kỹ thuật của họ đặc biệt hữu ích giúp giảm thiểu căng thẳng trong kiểu sống ngắn hạn đang tràn lan ở hiện tại. Nó liên quan đến việc tìm hiểu sức mạnh của so sánh tương quan với hình dung về thế giới thật xa trong tương lai. Tương quan với chiều sâu thời gian Ban đầu, các chuyên gia về Tình huống An toàn nhận thức rằng họ cần phải ước tính lớp băng ở Phần Lan trong tương lai sẽ ra sao trong và sau Kỷ Băng Hà tới đây. Những sự kiện như vậy có thể làm vỡ kho chứa chất thải. Vì vậy, họ nghiên cứu một tảng băng khổng lồ gần Kangerlussuaq, Greeland, thu thập dữ liệu về nguồn nước ngầm, băng, và băng vĩnh cửu trong khu vực. Họ cũng đến thăm Hồ Lappajärvi, một hồ núi lửa hình thành sau khi một tảng thiên thạch rơi xuống Phần Lan khoảng 73 triệu năm trước, để hiểu rõ hơn địa hình quốc gia này sẽ có thể sạt lở ra sao trong các kỷ băng hà sắp tới. Băng ở gần Kangerlussuaq, Greenland giúp người ta có thêm kiến thức về tác dụng lâu dài của kỷ băng hà kế tiếp Một vấn đề khác mà họ đối mặt là dự đoán về tương lai của những thùng chứa chất thải hạt nhân bằng đồng, và liệu chúng có bị ăn mòn hay không. Để thực hiện điều này, họ nghiên cứu một mỏ đồng Mesozoic được tìm thấy trong đá bùn ở Devon, nước Anh. Đồng được bảo tồn trong 170 triệu năm mà không bị ăn mòn nghiêm trọng. Họ cũng nghiên cứu một khẩu đại bác bằng đồng trên xác chiếc tàu chiến Kronan bị đắm từ thế kỷ 17 của người Thụy Điển, chiếc tàu nằm sâu dưới đáy biển trong gần ba thế kỷ ở vùng biển Baltic và dưới lớp trầm tích. Tất cả những địa điểm và chất liệu đều là những đại diện thay thế hữu ích trong thời hiện tại cho các sự kiện và quá trình sẽ xảy ra trong tương lai xa xôi. Tất nhiên, vẫn có giới hạn trong những thông tin mà khẩu đại bác bằng đồng hay đồng trong đá bùn Devon có thể cung cấp cho chúng ta để hiểu về thùng chứa chất thải hạt nhân bằng đồng chôn vùi trong đá granite hàng triệu năm. Nhưng với những chuyên gia Tình huống An toàn, những sự việc tương tự đem lại sự cụ thể từ thế giới thực, ít nhất là rõ nét hơn so với suy đoán suông. Người ta vẫn không thể đến tương lai xa xôi để xem điều gì sẽ xảy ra ở đó - nhưng bài học là những sự việc tương tự trong chiều sâu thời gian đã từng xảy ra tại đây Trái Đất nếu ta nhìn sâu vào cận cảnh. Liệu những thùng chứa bằng đồng có bị ăn mòn trong thời gian dài hay không? Các nhà nghiên cứu về chất thải hạt nhân của Phần Lan dùng đến những sự kiện tương tự để tìm câu trả lời Từ khi làm nghiên cứu ở Phần Lan, tôi thường tìm những ví dụ tương tự trong chiều sâu thời gian khi tôi điều chỉnh cuộc sống hàng ngày của mình. Tôi nhận thấy rằng khi đặt những sự việc tương tự kết hợp với bài tập suy ngẫm đơn giản giúp tôi có thể thoát khỏi áp lực của hiện tại và kéo tâm trí tôi về hướng suy nghĩ dài hạn. Có thể có ai đó đang chờ bạn ngay ngoài cửa. Mỗi mảnh đất chứa đựng lịch sử địa chất riêng của nó, mà chỉ cần một chút tìm hiểu thông tin xung quanh, ta có thể gợi mở và chuyển đổi thành bài tập giúp ta soi chiếu quá khứ và tương lai xa xôi của Trái Đất. Mẹo ở đây là thu thập những thông tin và hình ảnh ta đã có trong đầu về địa hình thời hiện tại, và sau đó, tưởng tượng chúng trong tương quan theo thời gian. Ví dụ như, tôi thích đi bộ qua những quả đồi ở Appalachia. Hàng trăm triệu năm trước, vùng này là nơi có dãy núi cao. Một số người nói độ cao của những ngọn núi nơi đây không thua kém gì dãy Alp, hay dãy Rockie hay Hymalaya ngày nay. Khi đi bộ, tôi tưởng tượng lại cảnh quan xung quanh mình bằng cách vẽ ra hình ảnh mà tôi từng có trong đầu về những dãy núi cao kia trong thời nay. Tạo ra những tưởng tượng đối sánh về khoảnh khắc "bây giờ" trong khi đi bộ với chiều sâu của tương lai và lịch sử rộng hơn - giúp đem lại sự ước tính sơ nét về chiều sâu thời gian trong nhận thức của tôi về thế giới xung quanh. Đi bộ trên những quả đồi Appalachia, tưởng tượng về chiều sâu thời gian Những người sống trong thành phố cũng có thể làm thử như vậy. Tôi sống vài năm làm việc ở Washington DC. Tôi thường đi bộ qua bốn cây bách trọc, được trồng từ giữa thập niên 1800 ở Quảng trường Lafayette ngay gần Nhà Trắng. Những cây này phát triển trong vùng từ lâu trước khi các chính trị gia người Mỹ xuất hiện ở nơi đây. Vào năm 1922, các nhóm khai quật dọn dẹp đất nền để xây Khách sạn Mayflower cho thành phố tìm thấy những cây bách hóa thạch chỉ vài mét dưới lòng đất. Những cây này phát triển khoảng 100.000 năm trước và sống khoảng 1.700 năm tuổi. Vào thời đó, thủ đô của Hoa Kỳ đúng nghĩa là một đầm lầy. Vậy, khi nhìn vào di vật cổ xưa trong bảo tàng lịch sử, tại sao ta không bắt đầu suy nghĩ về tương quan? Điều này có thể có nghĩa là tưởng tượng xem đồ gia dụng trong nhà bạn có thể được trưng bày trong bảo tàng lịch sử trong vài ngàn năm tới. Hoặc là, khi xem một bộ phim tài liệu về khai quật khảo cổ ở một vùng dân cư Tây nam Á thời cổ đại, tại sao ta không tưởng tượng xem liệu Hong Kong, Buenos Aires, London hay Mumbai sẽ ra sao khi các nhà khảo cổ khai quật được chúng trong hàng triệu năm tới? Tìm kiếm đơn giản trên internet có thể giúp ta thấy quê nhà của mình từng có hệ sinh thái rừng mưa vào thời điểm nào đó trong lịch sử địa chất của vùng đất. Nếu vậy, bạn có thể thực hiện một bài tập tương quan khi đặt câu hỏi: Những hình ảnh tôi đã có trong đầu? - Chẳng hạn, hình ảnh về rừng Amazon - tôi có thể dùng để tái tưởng tượng về khu vực quanh nơi tôi sống như khi nơi này còn là rừng mưa? Có thể có những nơi gần đó mà bạn có thể ghé thăm có thể đem lại những bức tranh lớn về khí hậu. Phòng Dương xỉ ở Khu Bảo tồn Garfield ở Chicago chẳng hạn, giúp khách ghé thăm "thấy được một thoáng của Illinois trong hàng triệu năm trước". Nơi này cũng có một đầm lầy trong nhà chạy dọc theo những cây trồng theo từng nhóm loài có từ thời khủng long. Sau khi ghé thăm, người Chicago có thể dùng hình ảnh cây dương xỉ để tái tưởng tượng về đường phố của họ trong tương quan với những đầm phá từ thời tiền sử. Một ví dụ khác là Hành trình Tham quan Quốc gia về Kỷ Băng Hà ở Mỹ ở Wisconsin (US Ice Age National Scenic Trail) tự nhận họ là nơi lưu giữ "những tính chất tốt đẹp nhất từ địa hình thời băng hà", nơi bạn có thể suy ngẫm về quá khứ băng giá trên Trái Đất thông qua những đồi thấp mà băng hà đi qua tạo thành (drumlin), các rãnh dòng chảy cát và sỏi (esker), đồi hình nón (kame), những khối đá khổng lồ trôi theo sông băng (erratic), và các hố nước lớn còn lại sau băng tan (kettle). Giống nhiều vườn thực vật, Phòng Dương Xỉ ở Khu bảo tồn Garfield ở Chicago đưa khách đến thăm vào kỷ nguyên địa chất khác Những cách tiếp cận dựa trên khí hậu khác cũng giúp mọi người tưởng tượng được tương lai của họ. Một cách trong số đó gọi là Tương quan Khí hậu, là một khái niệm do một tổ chức liên chính phủ tên CGIAR (Nhóm tư Vấn về Nghiên cứu Nông nghiệp Quốc tế) tạo ra. CGIAR đã xây dựng một website quan sát lượng mưa và dự đoán khí hậu cho nhiều vùng trên Trái Đất trong tương lai. Sau đó họ tạo ra một đối sánh giữa dự báo và hiện trạng của các khu vực ngày nay bắt đầu thấy xuất hiện tình trạng như vậy. Ý tưởng cho việc làm này là, chẳng hạn nếu khí hậu của Durban, Nam Phi vào năm 2030 sẽ giống với miền bắc Argentina ngày nay, thì những nông dân trồng bắp ở Châu Phi nên tìm lời khuyên từ các nhà nông trồng bắp ở Nam Mỹ. Làm sống lại chiều sâu thời gian Thực hiện bài tập suy nghĩ về chiều sâu thời gian giống như ở Phòng Tình huống An toàn không chỉ giúp ta tưởng tượng về cảnh quan tại nơi mình ở trong hàng thập niên, thế kỷ và thiên niên kỷ. Nó cũng có thể giúp chúng ta lùi lại một bước từ đời sống hàng ngày - dịch chuyển tâm trí ta đến những nơi chốn và thời gian khác nhau, và cảm thấy trẻ lại khi quay trở về thực tại. Có nhiều tác dụng cho việc này. Các nhà khoa học về nhận thức cho thấy sự sáng tạo có thể nảy mầm thông qua việc cảm nhận "về điều gì đó mà ta chưa thấy trước đây (nhưng có thể nó đã tồn tại từ trước)". Các nhà huấn luyện cho công ty đề xuất ta có thể tạm thời ngừng suy nghĩ theo thói quen cũ để trải nghiệm thế giới theo cách mới mẻ và vượt qua sự mắc kẹt trong suy nghĩ. Suy ngẫm về chiều sâu thời gian có thể giúp có được sự trân trọng sâu sắc với lịch sử và tương lai lâu dài của giống loài và hành tinh chúng ta. Nhưng nó cũng giúp ta có thể có thể có thêm sức mạnh trong những khoảng thời gian bất ổn và bối rối. Dành ra vài phút mỗi ngày để suy ngẫm về chiều sâu thời gian có thể giúp ta có thêm những khoảnh khắc kính ngưỡng. Một nghiên cứu từ Đại học Stanford cho thấy niềm phấn khích này có thể giúp mở rộng cảm giác của ta về thời gian và tăng cường sự khỏe mạnh. Nhà nhân chủng học Barbara King cho biết sự kính ngưỡng có thể giúp "mở rộng tâm trí và trái tim". Vậy thì thách thức với ta là tự mình khám phá ra những kỹ thuật để có thể đem lại nhận thức kính ngưỡng với chiều sâu thời gian bên trong ta - dù tương lai có dẫn dắt ta đến đâu. ===== Vincent Ialenti là phó giáo sư nghiên cứu từ Đại học George Washington và là nghiên cứu sinh sau tiến sĩ tại Đại học British Columbia. Ông là tác giả quyển sách "Nhận thức vê Chiều sâu Thời gian: Suy nghĩ về Tương lai Có thể Giúp gì cho Trái Đất trong Hiện tại" (Nhà xuất bản MIT, 2020). Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Future. |
Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vừa công bố phúc trình thường niên về Tự do tôn giáo (International Religious Freedom Report 2007) tại một cuộc họp báo ở Washington D.C. | Mỹ ra phúc trình về Tự do tôn giáo | Đây là phúc trình hàng năm lần thứ chín, do Ủy ban về Dân chủ, Nhân quyền và Lao động thực hiện; và được Bộ Ngoại giao trình lên Quốc hội. Bản phúc trình nhìn lại các diễn biến về nhân quyền và tự do tôn giáo trong một năm qua trên toàn thế giới. Lời nói đầu của phúc trình nêu rõ, mục đích là để ghi nhận lại hành động của các chính phủ, kể cả các nước vẫn đang đàn áp tôn giáo cũng như các nước tôn trọng và bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng. "Thúc đẩy tự do tôn giáo là một trong các mục tiêu cốt yếu trong chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ và cũng là một phần trong sứ mệnh của Bộ Ngoại giao." Nội dung phúc trình được tổng hợp từ các nguồn thông tin, đánh giá của sứ quán Mỹ tại các nước, có tham khảo nhiều nguồn bên ngoài, từ các nhóm chính phủ và phi chính phủ, các tổ chức nhân quyền, tôn giáo và cả các học giả. Trả lời phỏng vấn BBC ngày 17.09, ông Nguyễn Thế Doanh, trưởng Ban Tôn Giáo của chính phủ Việt Nam nói ông "hoan nghênh những nhận xét khách quan" về tình hình tôn giáo ở Việt Nam. Đánh giá về Việt Nam Trong phần nói về Việt Nam, bản phúc trình 2007 nhận xét:"Tình hình tôn trọng tự do và hoạt động tôn giáo (ở Việt Nam) vẫn đang có các bước cải thiện quan trọng". "Chính phủ Việt Nam đã đi sâu vào thực hiện Sắc lệnh về Tôn giáo và Tín ngưỡng ra năm 2004, cũng như các quyết định về chính sách tôn giáo ra năm 2005." Bản báo cáo liệt kê một số thành tựu của Việt Nam trong việc phát triển tôn giáo, trong có nhắc tới sự kiện thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tiếp kiến đức Giáo hoàng Benedict XVI tại Vatican; cũng như chuyến thăm Việt Nam của tăng đoàn Làng Mai và thiền sư Thích Nhất Hạnh. Cũng vì các tiến bộ đã đạt được, Việt Nam không bị nêu tên lại vào danh sách các nước gây quan ngại về tự do tôn giáo (CPC). Danh sách này nay bao gồm Miến Điện, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Iran, Sudan, Eritrea, và Ả rập Saudi. Tuy nhiên, phúc trình 2007 cũng cảnh báo "dù đã có tiến bộ, vẫn còn nhiều vấn đề trong việc thực thi luật lệ về tôn giáo" ở Việt Nam, tiêu biểu là việc "chậm chạp, nhiều khi ì trệ" trong các hoạt động phát triển tôn giáo. Bản phúc trình viết rõ: "Các nhóm tôn giáo bị hạn chế mạnh khi tham gia các công việc mà chính phủ coi là hoạt động chính trị hoặc thách thức quyền lãnh đạo của nhà nước". Các tổ chức như Tin lành Đề Ga ở Tây Nguyên hay Hòa Hảo vẫn tiếp tục bị cấm đoán. Một số nhân vật như linh mục Nguyễn Văn Lý hay luật sư theo Tin Lành Nguyễn Văn Đài đã bị bỏ tù vì hoạt động chính trị của mình. Thế nhưng bản phúc trình tổng kết: "Chưa thấy có vụ kỳ thị xã hội hay áp dụng bạo lực vì lý do tôn giáo nào trong thời kỳ xem xét" ở Việt Nam. Quý vị có ý kiến gì xin gửi về Diễn đàn BBC ở địa chỉ vietnamese@bbc.co.uk. Các ý kiến chỉ phản ánh quan điểm của người gửi, không phải của Ban Biên tập. Louielamson2000, Nha Trang, Việt NamKB Virginia USA, đóng góp những dòng bình luận độc đáo thiệt . Không hiểu độc giả này học hỏi, và sưu tầm tài liệu ở đâu ra hay dzậy? vấn đề về tôn giáo ở VN ngày nay cũng rất phức tạp. Tôn giáo quốc doanh-tôn giáo chính thống-tôn giáo đảng-tôn giáo đoàn-giáo phái tự tôn... Nhà thờ-chùa miếu xây lên cũng nhiều cái mới và đẹp, vĩ đại hơn những ngôi nhà trường tiểu học-trung học ở những vùng thôn quê nghèo. Việt Nam ngày nay cũng có nhiều tôn giáo mới ra đời. Tin đồn sắp có giáo phái lớn gọi Công An Giáo-Dollars Giáo-Mafia Giáo-Ma giáo... Có phải các tôn giáo này đang đấu thầu thị trường chúng khoán VN-index? nguoiquansatChắc mấy vị mượn danh dân chủ bị sốc sau bản phúc trình của Bộ ngoại giao Mỹ.Các vị vốn dư biết rằng ở Việt nam mọi tín ngưỡng tôn giáo đều được tôn trọng nhưng mục đích cuối cùng của các vị không phải là đấu tranh cho tự do tín ngưỡng mà mục tiêu chính của các vị là gây rối và lật đổ chế độ. Tôi thật ghê tởm những con người một mặt thì nói yêu nước, thương đồng bào nhưng mặt khác tỏ ra vui mừng ngóng chờ quyết định cấm vận của Mỹ với Việt nam - quê cha đất tổ của họ. Họ không biết hay cố tình không biết điều này chỉ gây hậu quả nặng nề lên cuộc sống của người dân lao động mà thôi còn giới quan chức thì chẳng bị rơi một sợi lông nào vì họ đã thừa tiền và có một công việc ổn định để có thể vượt! qua bất kỳ sự suy giảm về kinh tế (nếu nó xảy ra). Các vị phải nhớ rằng người dân Việt nam chỉ muốn yên ổn làm ăn, khi cuộc sống đã giàu có rồi thì mọi thứ tự nhiên sẽ đến thôi, chẳng cần các vị phải chỉ bảo làm gì. Nếu các vị có tốt thì hãy mang tiền về mở vài cái công ty xí nghiệp để giúp đỡ bà con nghèo cải thiện đời sống chứ cứ đứng bên kia đại dương kêu gào thì phỏng có ích lợi gì, chẳng có ai thèm nghe theo quý vị đâu ( vì chính quyền VNCH trước kia cũng có tốt đẹp gì đâu- chẳng làm được gì ngoài việc ngửa tay xin tiền Mỹ, Mỹ ra đi thì chính quyền cũng "tiêu" luôn, như vậy có gì để mà nói).Hãy để chúng tôi yên ổn làm ăn Hai, LATôi không quan tâm tới cái họ gọi là :"phúc trình thường niên về Tự do tôn giáo " Bởi vì tui đâu có theo cái nào đâu. Là ngưòi ngoài cuộc tui thấy có ông thầy ông sư hay ông linh mục nào ngoan ngoãn ở nhà thờ để tu mà bị bắt, bị chúng chửi đâu nè! Có ai thấy ông linh mục đi uống bia ôm hay ông sư đi nhậu lén chưa, xảy ra thưòng xuyên ấy mà ! Còn bác Hai lúa ở Tây Ninh nói mữa nào chở bà "lúa gạo" sang Tây Ninh để thấy dân tình ở đây thua thiệt quá hả ? Nguyên cái núi thờ Phật năm nào ngưòi hành hưong cũng về nờm nợp làm mấy đạo khác phát triển hổng nổi hay sao ? Đất nước nào mà hổng có ngưòi dân đói khổ nè. Chẳng có nơi nào là vùng đất hứa nếu những con ngưòi ở đó cứ chia rẽ ! Thank! Ẩn danhTôi là sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã từng học tập cải tạo, là người có đạo Công giáo và sống trong chế độ Cộng sản Việt Nam 32 năm, được tự do đi nhiều nước. Nhận xét: Nước CHXHCN Việt Nam hoàn toàn tự do tín ngưỡng. Tôi không tán thành việc các nước Mỹ, Canada (nơi có người Việt sinh sống) treo hình cha Lý bị bịt mồm để tuyên truyền. Nhiều người Mỹ tôi quen, họ không hiểu những hình đó là gì cả. Theo tôi nhận xét, đại đa số những người đang sống ở Việt Nam không ủng hộ việc làm của cha Lý đâu. Đất nước của chúng tôi đã thực sự thay đổi rất nhiều trong 32 năm nay về kinh tế, chính trị, tôn giáo v.v... quang nhat, Long AnĐiều mà chính quyền Mỹ quan tâm nhiều nhất là những quyền lợi chính trị, kinh tế của họ trong từng khu vực. Họ làm bản phúc trình thường niên về tôn giáo để hài lòng người dân và các tổ chức tôn giáo của họ, nhưng họ cũng biết uyển chuyển trong thực thi các chính sách tùy từng nước sao cho các quyền lợi của họ và đồng minh được đãm bảo. Còn những tranh luận của người mình là do khác biệt quan điểm ý thức hệ. Thật đáng tiếc là những người Cộng sản luôn cố gắng áp đặt thứ chủ nghĩa ngoại lai mà cả thế giới đã lên án và từ bỏ lên đầu dân tộc. CNCS đã gây bao đau thương và chia rẽ cho dân tộc này, còn giữ nó thì khó lòng mà hàn gắn, hòa giải, phát triển bền vững được. Hãy nhìn xem những đất nước tuy cùng một dân tộc nhưng với hai chế độ khác nhau thì trình độ phát triển khác nhau như thế nào : Đông Đức và Tây Đức, Bắc triều tiên và Nam Hàn. Cũng chừng đó thời gian mà Lý quang Diệu đã đưa Singapore vươn lên thành quốc gia phát triển, còn CSVN thì chỉ đạt thành tích xoá đói giảm nghèo. Nếu những người CS biết đặt quyền lợi quốc gia dân tộc lên trên quyền lợi cá nhân, giai cấp thì VN mới mong tiến lên được. Quang, South CarolinaCó lời mừng cho mấy ông trong nước, qua được vụ Phúc Trình này. Giấu kim trong bọc tài lắm! Nhưng còn Báo Cáo Nhân Quyền năm nay nữa. Với một loạt những tai tiếng vừa qua, từ bịt miệng cha Lý đến giải tán dân oan, thì Việt Nam khó mà thoát khỏi danh sách đen, thế nào cũng bị Mỹ "giao thiệp nghiêm khắc". BNT, TP HCMQuả thật, tôi rất thích trang "Diễn đàn của BBC". Tôi rất "mê" cụ Hoàng Minh Chính, nhưng có lẽ cụ Chính sẽ rất buồn vì bản phúc trình này. Lại còn các nhà đấu tranh cho dân chủ của VN nữa, nhà báo Nguyễn Khắc Toàn, luật sư Công Nhân, luật sư Định..v.v., họ có lẽ cũng rất buồn vì không ngờ "người bạn lớn như Mỹ lại hành xử thâm như Tàu". Ai cũng phải có chỗ dựa cả, khi hết chỗ dựa, chắc cha Lý và những người khác có lẽ phải theo Al Queda mất thôi - "bần cùng tất sinh đạo tặc". Bùi HảiCứ so sánh từ bức hình cha Lý vì phản đối sự chiếm đất nhà thờ bị bịt miệng ở tòa trước đây, với bức hình thượng toạ Độ dám ngang nhiên cầm cả loa đi giúp tiền cho đồng bào bị ức hiếp về đất đai, cùng cảnh ngộ như giáo hội Phật giáo VN, thì có tiến bộ là đúng rồi. Tuy nhiên đánh giá "Có các bước cải thiện quan trọng" tức là chưa hoàn toàn, hy vọng đảng CS sẽ chỉ đạo nới lỏng hơn cho các tôn giáo được sinh hoạt nội bộ, ngang tầm các giáo hội nhà nước. TVD, VNGửi mấy bác vẫn hay chỉ trích nước ngoài sao cứ phê bình VN ta thế này thế nọ: Các bác đều là người cả, chắc hẳn nhiều ít cũng có lần nhận xét trứng con gà này ngon, trứng con vịt kia dở, trứng con chim cút tạm ăn được ... Người ta có ai đẻ được ra trứng đâu, mà sao lại ngang nhiên phê bình đánh giá như thế?! Muốn xây dựng được một thế giới văn minh phát triển thì mọi người phải cùng bắt tay vào mà xây dựng, văn minh không tự trên trời rơi xuống hay tự nhiên từ dưới đất mọc lên. Nhưng con người vốn không hoàn thiện, không thể tránh khỏi sai lầm, nhất là ở các nước lạc hậu kém phát triển ... cho nên trong hoạt động kinh tế chính trị xã hội thường ngày luôn phải có người này giám sát người kia, tổ chức này giám sát tổ chức kia, nước này giám sát nước khác. Được người ta phê bình, mà là phê bình đúng, là tốt đấy! Không cám ơn thì chớ, sao lại chỉ trích!!! Trung, Toronto, CanadaCó một số ý kiến cho rằng Hoa Kỳ lấy tư cách gì,lại trịch thượng phê phán nhận xét này nọ các quốc gia khác,trong khi chính họ cũng không ra hồn gì. Thật ra chính phủ Mỹ làm như thế chỉ vì nhiệm vụ đã được quy định theo Hiến Pháp Mỹ mà thôi. Họ chỉ là những công bộc phục vụ cho nhân dân Mỹ. Nghĩa là phải đáp ứng được những đòi hỏi của công luận HK (American public opinion). Người Dân Mỹ hay nôm na là người đóng thuế -tax payer thì không chấp nhận cho Chính phủ họ lựa bạn xấu mà chơi. Nghĩa là giao hảo, làm ăn hay viện trợ cho những chính phủ độc tài bị cho là cai trị tệ hại người dân của họ, theo một chuẩn mực về Nhân quyền mà người dân Mỹ đang thừa hưởng. Kim Uyên, Cần ThơDù Mỹ không có tư cách gì để đưa ra bản phúc trình hàng năm về Tự do tôn giáo, nhưng phải thừa nhận là Mỹ có ảnh hưởng rất lớn đối với các nước khác. Khi Mỹ nói một tiếng nếu các nước không sợ thì hơi lo. Bản báo cáo về Tự do tôn giáo của Bộ Ngoại giao Mỹ đưa ra năm nay khá chính xác về tình hình tôn giáo ở Việt Nam. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều vấn đề phía Mỹ không thể biết được tại Việt Nam. Tôi xin nêu đây một ví dụ điển hình là đứa em trai của tôi đi học thần đạo ở Sài Gòn (khóa năm 2006-2010) khi ra trường sẽ làm mục sư. Khi đã có danh sách sinh viên trúng tuyển, Ban tôn giáo chính phủ buộc phải nộp danh sách đó cùng đầy đủ lý lịch của từng học viên kèm theo. Khi có danh sách và lý lịch trong tay, Ban tôn giáo chính phủ cho người về địa phương điều tra từng người một, hỏi nào là lý do gì mà đi học mục sư, ai bảo đi, tiền ở đâu học, có bà con thân nhân nào ở nước ngoài...Thử hỏi Ban tôn giáo có cần phải làm mấy chuyện như vậy không? Nếu nói tự do tôn giáo thì cần gì làm vậy? Thực sự mà nói, tôi thấy Đảng CS đang kèm rất chặt tôn giáo, theo dõi, quan sát từng người một. Nhưng "cái miệng" của Đảng nói trên các báo đài thì rất khác. KB, Virgina, USAĐiều quá rõ ràng là chính trị VN đi sai đường lối trong toàn bộ lịch sử do đó dân VN suốt 4 ngàn năm không phát triển được. Phải cám ơn Pháp dẹp dùm các loại vua như Minh Mạng chỉ biết mua hàng trăm gái đẹp về chơi bời, ngoài ra không điều gì khác lưu hậu thế. Thời phong kiến qua đi, tiếc thay toàn bộ VN kể từ sau cố TT NĐD không còn ai theo Chủ nghĩa Quốc gia (nationalism), hoặc ít ra CN này bị ngoại bang đè bẹp. Tại miền Bắc, ông HCM không thật sự nắm quyền trong khoảng 10 năm 1958-1968, mà toàn bộ là do phe Lê Duẩn thân LX, Phạm Văn Đồng thân TQ chi phối. Các phe này miệng thì nói "vì dân tộc", nhưng bên trong vì CNCS Quốc tế. Rõ ràng phe CSVN không thể đoàn kết quốc gia. Sự chia rẽ quốc gia ngày càng trầm trọng, giữa Bắc và Nam, Hà Nội và Sài Gòn, giàu và nghèo, đảng viên và không đảng viên, nay lại có thể gây chia rẽ tôn giáo. Ngay cả cùng một Sài Gòn mà có biết bao chia rẽ khu vực, xe tải được "bảo kê" trong quận này không thể chạy ngang quận khác, và ngược lại. May cho CSVN, phe "Quốc gia" cũng bị chia rẽ trầm trọng, và họ vẫn chạy theo bám đuôi, ôm chân Mỹ, gặp chính khách Mỹ nào cũng chạy lại xin chụp ké tấm hình về khoe làng xóm, nếu "được" Ngài Mỹ ghé nhà thì lại là Đại hội Võ lâm cho các cao thủ khắp nơi về dự như kỳ vừa rồi tại Virginia. Chưa thành công đã quỵ lụy lạy lục, khi xong sẽ bị Mỹ gõ đầu sai bảo, không nghe lại cho một vụ ám hại khác là chuyện "chắc như bắp". "Thành công" loại này chỉ mang họa càng lớn hơn cho dân tộc, quốc gia VN. LTB, TP HCMXin nói lại với ông KB, Virginia, USA chả có người MN nào tuyệt vọng cả , chỉ có mấy ông VNCH mới tuyệt vọng vì mất quyền lực. Còn ý kiến của ông Nguyen Van Cuong, Canada làm tôi mắc cười. VNCH phụ thuộc hẳn vào Mĩ thì kinh tế phát triển ở chỗ nào, từ năm 1974 , khi Mĩ không viện trợ nữa thì VNCH sụp đổ , mà một nền kinh tế phát triển phải gắn với chính sách chống tham nhũng. Nhưng theo Bộ ngoại giao Mĩ thì từ năm 1964-1974 thì các tướng tá của VNCH đã tham ô một lượng xi măng đủ trải khắp cả MN, còn các chi tiết khác thì không biết nhưng nhìn các vũ khí quân dụng do các sĩ quan VNCH ăn cắp bán lại cho quân giải phóng thì đủ biết chính quyền VNCH tham nhũng đến cỡ nào. Với lại toàn bộ nền kinh tế chỉ nằm trong tay một số người thân của các quan chức VNCH, chứ người dân VN có được hưởng dâu . Thoi SuNước Mỹ lấy tư cách gì mà phán xét tự do, nhân quyền nước này nước nọ. Bản thân họ có tốt đẹp gì khi xây hỏa ngục Guatanamo, lăng nhục tù nhân Irac, thảm sát dân thường VN tại Mỹ Lai, kích động tự do tôn giáo, mà chủ yếu cấp tiền để xúi dục một số phần tử vong quốc từ các đạo giáo có nguồn gốc Tây phương ở VN (chiếm 8% dân số) phá hoại đất nước. Đừng nói đến CSVN, riêng nhân dân VN, vốn có lịch sử đậm tính Á Đông mấy ngàn năm cũng dư sức bóp nghẹt mấy kẻ nối giáo cho giặc. Trẻ ViệtGóp ý với những bạn trẻ, có lẽ những tiếc nuối rằng “giá mà... thế này, giá mà thế kia”... về hoàn cảnh VN hiện nay là có lý. Nhất là sau khi các nước CS trên thế giới bỗng chốc tự tan rã,và CS Việt Nam, CS Trung Quốc phải đổi chiều theo tư bản thì lại càng chí lý hơn. Nhìn hình ảnh một CS Cuba lẻ loi, bần hàn chưa đổi mới, vẫn phải tôn vinh cụ Fidel Castro bệnh hoạn làm lãnh tụ sáng suốt, thì cũng còn chút an ủi là CS Việt Nam đã kịp thời đổi mới nên dân đỡ khổ, nhưng tiếc nuối thì chưa nguôi. Ngọc Hải, TP HCMĐúng là những kẻ thất bại cay cú không bao giờ biết chán và không bao giờ từ bỏ ý định chống phá Nhà nước Việt Nam. Phúc trình tự do về Tôn giáo của Mỹ đã nói vậy rồi mà vẫn cứ chửi bới đủ điều. Nhóm người này cứ ở bên đó mà chửi nhé...Việt nam vẫn cứ thế mà tồn tại và phát triển. Billy TrầnMỹ có quyền của Mỹ, Việt Nam có quyền của Việt Nam và đi chung con đường độc lập tự do. VN bây giờ là nước nhỏ nên vẫn đang trên đường hòa nhập với cộng đồng thế giới sau nhiều năm chiến tranh. Người Việt mình nên học chữ Nhẫn để đến một ngày nào đó Việt Nam sẽ có những báo cáo nhân quyền về Mỹ. Tom, Toronto, CanadaNếu mọi người dân được tự do đến chùa và nhà thờ, đền thờ để cúng bái thì đúng là tự do tôn giáo. Nhưng những vị tu hành lạm dụng tôn giáo để làm việc chính trị và thương mại thì chúng ta phải tẩy chay. Không biết bên Mỹ có cha nào dám âm mưu lật đổ chính quyền vì bất đồng ý kiến? Thanh Vũ, VNMột nhà nọ, ông bố đang đánh đòn con trai vì nó không chịu nghe lời, anh hàng xóm thấy vậy chay đến phê phán ông bố không nhân quyền, vi phạm quyền tự do của...thằng nhóc..!! Nếu các bạn ở hải ngoại, những người đã rời bỏ quê hương ít nhất 20 năm, luôn hoà mong về một chế độ đã sụp đổ, sẽ làm gì khi đứng vào địa vị của ông bố..?? Mai Ninh, VNKhi bản phúc trinh đã hình thành xong suôi, đảng ta mới phát động báo chí đồng loạt chửi bới các nhà sư trong Giáo hội VN Thông Nhất(với lời lẽ rất đặc trưng "tính đảng"). Sự kiện này chưa kịp đưa vào bản phúc trình. Đảng ta có cải thiện tình hình tự do tôn giáo ở mức vừa đủ để được bỏ cái mũ CPC, như bản phúc trình đã nhận xét rất công bằng "còn rất nhiều vấn đề... bị ỳ trệ". Mai CoCàng đọc diễn dàn trên BBC càng thấy thế gian qua nhiều kẻ rảnh việc, lấy việc cãi cọ nhau làm vui. Tại sao các vị không thấy rằng làm gì có nơi nào trên thế giới thật sự có công bằng, dân chủ và văn minh. Đó chỉ là những mục tiêu họ phấn đấu để đạt được thôi. Thôi nghỉ đi cho khoẻ các bạn à! Tức tối mà làm gì. Việt Nam vẫn là Việt Nam. Các ông Cộng Sản có bị lật đổ thì chắc gì Việt Nam có được ổn định và tốc độ phát triển như bây giờ hay là lại giống như Iraq suốt ngày đánh bom với bắn giết. Những ai sống ở hải ngoại được chính quyền sở tại bảo vệ thì thích Việt Nam có tự do tôn giáo, có dân chủ mà nói thẳng ra là thích lật đổ Cộng Sản. Còn dân ở trong nước thì không muốn vậy, đang yên ổn làm ăn, tự nhiên lại thay đổi mà muốn thay đổi thì phải có đánh nhau, ít thì " cách mạng cam ' kiểu Ukraina nặng đô thì kiểu Iraq, tóm lại kiểu gì thì dân cũng khổ vì thời nào dân chẳng là đân chẳng là đối tượng cho bọn cơ hội lợi dụng để mưu đồ chính trị, lật đổ chính quyền, rồi sau đó chắc gì chính quyền mới tốt hơn, hợp lòng dân hơn hay là lại làm khô dân nhiều hơn. Thôi chuyên người ta cứ để cho người ta làm đi đừng bàn ra tán vào mệt lắm. Minh, SydneyGửi ông Cuong: Lý luận nếu CS không chiếm miền Nam thì miền Nam cũng giầu bằng Nam Hàn là không có căn cứ. Tôi có thể lý luận khác: 1) Nếu CS không chiếm miền Nam thì Mỹ chắc cũng chẳng quan tâm lẫn bỏ tiền của vào miền Nam. Nói cách khác nếu không có chiến tranh thì miền Nam chắc gì đã được như Miến Điện, Indonesia hay Philipinnes ngày nay. Mà nếu không có chiến tranh VN thì chắc cả Nhật, Nam Hàn, Thái Lan, thậm chí cả vùng Đông Nam Á còn lâu mới được kinh tế như ngày nay (họ đều là những nước được hưởng lợi lớn từ chiến tranh VN). 2) Nếu tiếc nuối thì phải tiếc việc ông Diệm không chịu hiệp thương, thống nhất đất nước như hiệp định Genever. Nếu hiệp thương từ thời đó thì VN đã tiết kiệm được bao xương máu rồi, nếu đảng của ông Diệm tham gia chính trị VN từ lúc đó thì VN đã không thể là CS 100% và đã phát triển khác nhiều. Dù có khó khăn nhưng mọi sự đã có thể phát triển một cách hòa bình. Viễn Xứ, CanadaPhúc trình hàng năm về vấn đề tôn giáo trên thế giới là của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ (Hành Pháp) tường trình cho Quốc Hội (Lập Pháp). Đây là chuyện nội bộ của chính phủ Hoa Kỳ, là cách đánh giá của Hành Pháp HK về vấn đề tự do tôn giáo trên thế giới, để từ đó Quốc Hội sẽ có chủ trương về bang giao, thương mại và viện trợ với các nước trên thế giới. Quý vị muốn đánh giá như thế nào là quyền của quý vị, nhưng nên nhớ rằng cái phúc trình này phải có một giá trị nào đó mới được thế giới xem là một sự kiện quan trọng. Nguoiviet2007, CanadaTất nhiên, với mức thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam hiện nay mới đạt khoảng hơn 800USD/năm (theo thời giá thị trường hiện tại) so với Nam Triều Tiên (Hàn Quốc) đang ở mức vài chục ngàn USD, thu nhập của Thái Lan và Malaysia cũng khoảng vài ngàn USD/năm thì thiết nghĩ chúng ta càng cần thấy phải đẩy mạnh cải cách, đổi mới mạnh mẽ hơn nữa, đảm bảo sự phát triển hài hoà cả kinh tế, chính trị, xã hội và môi trường để từng bước khắc phục xu thế tụt hậu ngày càng xa so với thế giới. Rõ ràng, đây là trách nhiệm chung của cả phe cờ Đỏ lẫn phe cờ Vàng cũng như người không ủng hộ phe nào chứ không phải chỉ đứng ngoài cuộc rồi rên xiết, kêu ca, phàn nàn, trách móc cả quá khứ lẫn hiện tại còn bản thân thì tẩy chay hàng Việt, ! chống lại việc mở rộng giao thương, mở mang quan hệ của Việt Nam với các nước. Minh, Melbourne, AustraliaQuanh năm đàn áp, kìm kẹp, vài tuần trước kỳ đèn đỏ - Phúc Trình Tự Do Tôn Giáo, cũng như Báo Cáo Nhân Quyền - mới nới tay một chút, đồng thời bắn tín hiệu tứ tung, chạy dây cấp tập. Kiểu ác ba năm hiền một phút. Vẫn là thủ đoạn đối phó muôn thưở đáng khinh của CSVN. Đáng khinh đơn giản bởi vì đó là lối giả nhân giả nghĩa - không bao giờ là thực chất. Song cũng nên mừng cho Việt Nam, may mắn không bị điểm mặt chỉ tên năm nay. Hôm nay lác đác đã có báo sốt sắng đăng ngay tin này, và chỉ mai thôi là tất cả ồ ạt đưa tin, rồi tự ta khen ta, om sòm chúc tụng "thành tích" này cả tháng. Nhìn xuống, vẫn là mấy anh độc tài quân phiệt cứng đầu quanh năm đội sổ. Ngước lên, thì vẫn còn thua thiên hạ xa lắm! Buồn, tủi, nhiều hơn là vui! nguyen03q1, Hà nộiKhông biết người Mỹ có cái quyền gì mà đi khen, hay chê, việc này việc nọ ở một quốc gia có chủ quyền bình đẳng với họ. Riêng tôi, rất lấy làm khó chịu, mỗi khi hằng năm nghe những báo cáo này, báo cáo nọ của Bộ ngoại giao Mỹ. Mỗi quốc gia có cách làm riêng của mình, không ai có quyền phán xét ai cả. Nguyen Van Cuong, CanadaKhoảng vài năm gần đây, trên các diễn đàn tranh luận trên Internet, có ý kiến cho rằng, nếu miền Bắc không “xâm lược” miền Nam thì miền Nam không thua kém gì Nam Triều Tiên ngày nay mà thậm chí còn phát triển gấp nhiều lần vì trước năm 1975, miền Nam không thua kém gì Nam Hàn, hơn cả Thái Lan, Malaysia về kinh tế và vì Sài Gòn đã từng được mệnh danh là “hòn ngọc của Viễn Đông”. Ý kiến này khiến không ít những người trẻ tuổi, sinh ra sau cuộc chiến phải băn khoăn về tính thực hư của lập luận ấy. Ý kiến này có nhiều ý nghĩa. Một trong những ý nghĩa của loại ý kiến này là thể hiện sự “tiếc nuối”. Tiếc nuối rằng “giá mà... thế này, giá mà thế kia”... Trong sự tiếc nuối ấy có một hàm ý đổ lỗi cho phe miền Bắc đã gây nên “thảm hoạ cho dân tộc”??? Sự tiếc nuối ấy cũng có một hàm ý xa hơn rằng, đấy, “mọi đói nghèo của dân tộc này đều do ách độc tài cộng sản gây ra hết”. Thôi cứ cho như đó là sự tiếc nuối của người đầy tâm huyết với dân tộc đi! KB, Virginia, USANgười miền nam VN tuyệt vọng vì thua phe CS nên quơ quào đủ nơi đủ loại, lại quơ nhằm đồ rác rưởi như các chính trị gia Mỹ. Loại này đã hại chính nghĩa Quốc gia VN từ 44 năm trước khi họ bật đèn xanh hoặc ngầm ủng hộ việc giết bỏ người yêu nước cuối cùng theo chủ nghĩa dân tộc VN - cố Tổng thống Ngô Đình Diệm. Ông từng tuyên bố: "Thà giao miền Nam cho Hồ Chí Minh, nhưng nhất quyết không cho quân Mỹ vào". Và thế là ông bị giết. Nếu lúc đó Mỹ vì nhân dân VN thì đã không phá cuộc bầu cử năm 1959 theo như Hiệp định Genève. Lúc đó HCM không cần phải theo lệnh Moscow và Bắc Kinh, cho dù ông độc quyền như Lý Quang Diệu của Singapore thì VN dưới tay độc quyền HCM vẫn hơn ngày nay rất nhiều do không có các chủ thuyết kinh tế, quản lý hành chánh vô cùng quái gỡ, khốn kiếp của CSVN; và do VN không bị Bắc Kinh khống chế qua nhiều người trong chính quyền HN hiện nay là tay sai Bắc triều. Chạy theo quan thầy Mỹ cũng ngu dốt và thiển cận như chạy theo quan thầy Bắc Kinh. Mấy ông vào Nhà trắng hai lần kỳ rồi hóa ra nay chỉ là con rối khờ khạo, vậy mà không có đủ trí khôn ngoan nhận ra, mà còn họa hình cho lớn đeo treo, đem khoe. Một ông đại sứ Mỹ hoàn toàn không ra gì, mà cả trăm "lãnh đạo cộng đồng VN" chạy lại chụp hình khoe khoang như kỳ vừa rồi tại Virginia, có người bay lẹ (giá rất mắc) từ Cali, Texas qua, thật làm nhục nhã cho chính nghĩa Quốc gia VN. Dân chủ VN không cần Mỹ mới thành công, ngay cả phải tuyệt giao với chính trị Mỹ mới có thể thành công. Người Việt vì người Việt, không cần thằng Tàu, thằng Mỹ mới làm dựng dậy quốc gia VN điêu tàn. Ngày nào người VN chưa hiểu điều này thì chỉ làm tay sai ngu dốt cho ngoại bang, quốc gia VN làm nơi cho họ chơi bời, qua chích xì ke, mua gái, trai đồng tính, và cả xứ làm lao nô rẻ tiền cho tư bản ngoại quốc. Cho dù phe dân chủ thành công, nhưng nếu do hoặc tiếp tục ôm chân Mỹ thì một vụ Ngô Đình Diệm khác vẫn có thể hoặc chắc chắn xảy ra, đẩy chính trị VN vào khủng hoảng hàng 1/2 thế kỷ như từ sau vụ ám hại cố Tổng thống Ngô Đình Diệm. Mai, FloridaCứ cho bản phúc trình là đúng thì đấy là tin mừng cho VN. Vì ai cũng biết là CS với tôn giáo như nước với lửa mà bây giờ tôn giáo ít bị đàn áp hẳn nhiên đây là một bước tiến quan trọng. Quan trọng vì tính chuyên chế về tôn giáo của CSVN đã giảm bớt. Gần đây những hiện tượng đồng bóng, "ngoại cảm" được nhà nước cho nở rộ chắc không phải người CS thứ thiệt tin gì ở chuyện nầy nhưng ít ra cũng xả xú-pắp bớt những đè nén, phẫn uất của người dân với chuyện "sinh Bắc tử Nam". Hy vọng việc cởi mở hơn nầy dần dần sẽ giúp họ cởi mở hơn về những chuyện khác nữa. 8X Sài GònĐây là công chuyện nội bộ của nước Mỹ, vì vậy các bạn nào có suy nghĩ rằng "nước Mỹ nhận xét về Việt Nam mà sao không nhìn lại chính mình, Mỹ giam giữ hàng trăm tù nhân bất hợp pháp, với các hình thức tra tấn dã man, bị cả thế giới lên án thì không sao" là ấu trĩ. Phúc trình là của Bộ Ngoại giao Mỹ trình lên Quốc Hội để từ đó chính phủ Mỹ có sách lược ngoại giao thích hợp của Mỹ đối với các nước khác. Việc lên án các phúc trình này cũng như việc Bộ Ngoại Giao VN "cực lực lên án việc xen vào việc nội bộ" của nước khác. Nếu thấy không thích Mỹ nữa thì cứ việc "nghỉ chơi" chứ không cần phải lên diễn đàn BBC để lớn tiếng phản đối làm gì. Con quanTôi chỉ nghĩ thế này nước nào đang cần nước nào hơn đây? Nếu Mỹ cần VN hơn thì chính quyền VN cần gì phải quan tâm đến phúc trình, ngoài ra con cái các ngài cả đống bên Hoa Kỳ nữa học có, chơi có, làm ăn có.., vậy ai phải nghe lời ai đây? ATK, Bình PhướcNhân quyền là một phạm trù rộng lớn, bao gồm nhiều khía cạnh của cuộc sống con người, tôi dám khẳng định việc vi phạm nhân quyền không nước nào là không có, có điều ờ từng mức độ. Việc Mỹ hằng năm đưa ra đánh giá về nhân quyền, về tự do tôn giáo chẳng khác nào việc "thưởng thiện, phạt ác". Giống như việc "ông bố" đánh giá về "tính tình" của những đứa con. Tôi không hiểu Hoa Kỳ lấy tư cách nào để làm điều đó? (Nếu cho rằng Hoa Kỳ là hình mẫu hoàn hảo tôi không hoàn toàn đồng ý). Ẩn danhTT Bush vừa bị họa lây là Đảng Cộng hòa đang bị dân chúng chê bai qua vụ Iraq. Họ không thể bị mất thêm một phiếu bầu nào nữa trong cuộc bầu cử năm sau, vì các vụ họ cho là "lãng xẹt" tại VN. Bỏ rơi phe dân chủ VN là chuyện CTG Mỹ không cần phải suy nghĩ hai lần. XP, TP HCMCó "cưỡi ngựa xem hoa không" thì tôi không biết nhưng sau vụ này " các nhà dân chủ " sẽ hết đường chỉ trích VN về tự do tôn giáo. Bởi vì được " nước tự do và dân chủ nhất TG " xác nhận có tiến bộ thì các tổ chức, các " nhà dân chủ " lấy cớ gì mà nói VN không có tự do tôn giáo? Gấu bông, ĐứcLạ thật đấy, nước Mỹ nhận xét về Việt Nam mà sao không nhìn lại chính mình, Mỹ giam giữ hàng trăm tù nhân bất hợp pháp, với các hình thức tra tấn dã man, bị cả thế giới lên án thì không sao. Việt Nam bắt linh mục mượn danh tôn giáo để đạt được những âm mưa chính trị thì được nhắc đi nhắc lại quá nhiều lần. Tôi chẳng quan tâm đến việc linh mục Nguyễn Văn Lý là ai, nhưng đã là người theo đạo thì nên vận động các con chiên sống cho tốt đời đẹp đạo chứ cứ suốt ngày vận động chống chế độ thế này thì làm sao còn được gọi là linh mục nữa? Hai Lúa, Tây NinhCó lẽ nhân viên Bộ Ngoại giao Mỹ 'cưỡi ngựa xem hoa' ở vài thành phố lớn nên mới tuyên bố như vậy. Mong rằng trong tương lai, họ hãy về những quận, xã, phường ở xa mới biết sự thật được. Chẳng hạn như tỉnh Tây Ninh của tôi. Nếu bà ngoại trưởng Rice có ghé Việt Nam, tôi sẽ dẫn bà đi xem xét dân tình bằng xe Honda. |
Trong thời đại truyền thông mạng, tin tức khắp thế giới ngày càng được lan tỏa từ nhiều nguồn phong phú khác nhau. Việt Nam với khoảng 36 triệu người dùng internet, cũng không là ngoại lệ. | Việt Nam News luôn đến từ hôm qua? | Các trang tin tức trên mạng và di động phát triển và lan rộng nhanh chóng. Dù thế, báo in vẫn hiện diện trong đời sống hàng ngày từ bao lâu nay. Trong trí nhớ từ rất xưa của người Việt, tên tuổi như báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên và Nhân Dân luôn là nơi để người đọc được biết về các chính sách, tham vọng, thành tựu của chính phủ và Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong khi đó, với lớp độc giả là các nhà ngoại giao quốc tế, doanh nhân, chính trị gia và người nước ngoài sống lâu năm ở Việt Nam, người ta có thể mong đợi Việt Nam News - có thể coi là nguồn tin bằng tiếng Anh chính của quốc gia này – có cách đưa tin cân bằng hơn. Câu trả lời là Không. Với lượng ấn bản 35.000 mỗi ngày và lượng độc giả khoảng 120.000, tờ báo này nhỏ nhưng khá ảnh hưởng. Kể từ khi xuất bản lần đầu năm 1991, tờ báo đã cung cấp cho người đọc tiếng Anh các diễn tiến ở Việt Nam, cho thấy đây là quốc gia phát triển nhanh. Báo cũng thu được một khoản nhỏ từ quảng cáo nhưng phần lớn là vốn nhà nước do đây là cơ quan chịu trách nhiệm đưa tin tích cực về Việt Nam ra với thế giới. Thật khó để giải thích quan điểm của Đảng Cộng sản và chính phủ cho độc giả chủ yếu là người Âu, và qua thời gian, Việt Nam News đã trở thành cỗ máy tuyên truyền trơn tru. Điều hành tờ báo xuất bản hàng ngày này là cả một đội quân nhà báo, biên tập viên, người soát lỗi và các nhà quản lý. Tuy nhiên, chỉ có một vài người được lựa chọn có trách nhiệm quyết định nội dung. Kế hoạch đưa tin tức thuộc thẩm quyền các ban của Bộ Nội vụ và Ban Tuyên giáo. Tổng biên tập chịu trách nhiệm cho sản phẩm cuối cùng và thường phải làm việc qua đêm để kiểm tra chế bản cuối từng trang một trước khi xuất bản. Chỉ có các đảng viên kỳ cựu được trao vị trí này và phải chịu áp lực rất căng thẳng; bất kỳ lỗi nào cũng có thể gây thiệt hại nghiêm trọng và kết thúc cả một sự nghiệp – cựu tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, bà Vũ Kim Hạnh bị cách chức do cho đăng một bài báo nói ông Hồ Chí Minh từng có vợ người Trung Quốc. Với toàn bộ sự chỉ đạo xuất bản báo đến từ cấp cao nhất, phóng viên bị hạn chế những gì họ được viết. Rất nhiều người làm việc như một biên dịch viên, chuyển ngữ các bài báo tiếng Việt - đã được duyệt bởi thế lực vô hình - sang tiếng Anh. Người ta cũng yêu cầu phải có văn phong rất hình thức, và cách viết mới mẻ, sáng tạo không được tán thành. Tin tức, theo cách hiểu của họ, là việc rất nghiêm túc và phải được trình bày theo cách phù hợp. Đội ngũ viết bài là nhóm người có độ tuổi, nền tảng và tham vọng khác nhau. Một số phóng viên lớn tuổi có vị trí giám sát, nhưng đa số người làm việc ở đây khá trẻ và rất nhiều người mới tốt nghiệp đại học. Họ thông minh và thân thiết, cực kỳ tôn trọng cơ quan và rất vui vẻ chấp nhận vị trí của mình trong dây chuyền tổ chức này. Những phóng viên ở Việt Nam bắt đầu sự nghiệp bằng cách thách thức hiện trạng thì không đạt được kết quả tốt. Nhưng nếu nhất nhất nghe lời, bảo sao làm vậy thì đảm bảo họ sẽ hưởng lương khá thoải mái, có công việc tốt và nhiều cơ hội thăng tiến, thế nên họ muốn dĩ hòa vi quý. Kết quả là báo chí điều tra trở thành của hiếm và các bài báo thì được khuyến khích sao cho viết càng khô khốc càng tốt. Các phóng viên không phàn nàn gì mà cứ thế ngày ngày lâm vào vòng luẩn quẩn viết hàng loạt bài kiểu như ‘Việt Nam thúc đẩy quan hệ hữu nghị lâu dài với Cộng hòa Seychelles’. Mỗi ngày Việt Nam News có một bài điểm nhấn trên trang nhất về phát triển mới vượt bậc của đất nước, hòa nhập nhanh chóng với thế giới và những bước tiến lớn trong phúc lợi xã hội. Bên trong là các bài báo về di sản văn hóa truyền thống như hát dân ca, nghệ thuật cồng chiêng, được nhắc đi nhắc lại. Bài phân tích tin quốc tế thường chỉ có độ dài nhất định về một sự kiện nào đó đã diễn ra, theo kiểu mà một số độc giả thường xuyên vẫn gọi đùa là khẩu hiệu ‘ngày hôm qua là tin tức của ngày hôm nay’. Chủ nghĩa bảo thủ này đã ăn sâu vào mọi ngóc ngách của phòng tin, từ người chụp ảnh tới hiệu đính viên người nước ngoài được thuê để soát lỗi ấn bản - những người mà ý kiến của họ không được màng đến và cũng không được mong đợi trừ khi có liên quan đến ngữ pháp và cú pháp. Tuy nhiên, với một số chủ đề nhạy cảm, phóng viên đôi khi cũng bày tỏ ý kiến của mình. Cuộc khủng hoảng gần đây trên Biển Đông tạo ra lòng giận dữ chân thật và tình cảm yêu nước đầy trách nhiệm để cho thấy vị trí cứng rắn của Việt Nam. Sự kiện giàn khoan là dịp để nhà báo Việt Nam bày tỏ ý kiến cá nhân Suốt nhiều năm, nhà báo ở Việt Nam đã nản lòng trong việc nỗ lực viết về hành động của Trung Quốc trên vùng biển tranh chấp, với các biên tập viên kiểm duyệt thông tin hay lấp liếm câu chuyện bằng hàng loạt các tin tức khác. Thêm vào nỗi niềm này là truyền thông Trung Quốc cũng thường xuyên tấn công Việt Nam và cả người Việt. Thế nên đây là sự kiện giải vây cho rất nhiều người khi họ được phép bày tỏ quan điểm chống Tàu trong thời gian xảy ra tranh chấp giàn khoan. Cái chết của vị tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp là sự kiện truyền thông lớn Tình cảm này vẫn đọng lại trong phòng tin, thậm chí cả cho tới bây giờ, khi quan hệ ngoại giao đã dịu lại. Tương tự, phóng viên trên khắp Việt Nam thương tiếc cái chết của vị tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp – người chỉ huy chiến thắng trước quân Pháp trong chiến dịch Điện Biên Phủ - và thấy vinh dự khi được tưởng niệm ông. Nhưng nhiều người cũng thấy khó chịu khi tin tức bị đình lại, và tin này lại do chính truyền thông quốc tế đưa ra trước tiên trong lúc các lãnh đạo Việt Nam tranh cãi về cách phản ứng. Người dân có thể suy ra từ sau những dòng chữ rằng các bài báo so sánh vị đại tướng với lãnh đạo cấp cao hiện nay thường không được nhà cầm quyền thích thú lắm. Bên cạnh những vấn đề này, chủ đề bàn luận trong phòng tin thường xoay quanh các vấn đề như kỳ nghỉ sắp tới, cái gì đang mốt trên Facebook và kế hoạch liên hoan văn phòng. Thực tế đang là vậy và chắc sẽ còn tồn tại lâu ở Việt Nam. Hai mươi năm tới, những nhân viên này có lẽ vẫn làm công việc đó, những ý nghĩ riêng thì giấu cho riêng mình trong lúc ngoan ngoãn tường thuật về quyết định sáng suốt mới nhất của chính phủ Việt Nam. Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả từng làm việc ở Việt Nam. |
Có một điểm tương đồng giữa người Việt Nam và người Anh, đó là tình yêu bóng đá cuồng nhiệt. | Asian Cup và cơ hội cho Việt Nam | Vòng chung kết Cúp Châu Á 2007 ( Asian Cup 2007) lần đầu tiên trong lịch sử các giải đấu thể thao Châu lục được đồng tổ chức tại bốn quốc gia Đông Nam Á: Việt Nam - Thái Lan - Indonesia - Malaixia, có thể trở thành cột mốc lịch sử với bóng đá Việt Nam, đi kèm với đó là những cơ hội vô cùng hấp dẫn. Vùng trũng Hà Nội chưa "sốt" vé! Đó là tín hiệu khác biệt so với những sự kiện thể thao Việt Nam từng là nước chủ nhà, như Seagames hay Tiger Cup ( trước đây) và Giải vô địch các quốc gia Đông Nam Á ( hiện nay). Chính sự cuồng nhiệt đầy màu sắc của giới mộ điệu trong các giải đấu nói trên mà Liên đoàn bóng đá Châu Á ( AFC) đã giành cho Việt Nam tư cách chủ nhà của VCK Asian Cup. Vậy, không khí "sổ gạo" tại sao không tái hiện như Sea Games 22 hay Tiger Cup 2004? Vì VCK cúp châu lục không phải là giải đấu trong "vùng trũng" Đông Nam Á, nơi Việt Nam luôn là ứng viên cho 3 vị trí đầu tiên. Các đối thủ của Việt Nam, là: Qatar, Tiểu vương quốc Ảrập thống nhất UAE và nhà đương kim vô địch giải đấu Nhật Bản. Căn bệnh thành tích biểu hiện thật rõ nét trong tâm lý - tình cảm của người hâm mộ Việt Nam, dù rất yêu đội tuyển Việt Nam, luôn cuồng nhiệt cả trong và ngoài sân cỏ khi đội tuyển Việt Nam thi đấu dù là giao hữu hay chính thức thì đội tuyển phải có... giải cổ động viên mới máu cổ vũ. Và không biết từ bao giờ trong suy nghĩ và mục tiêu của người hâm mộ, nhà quản lý, các cầu thủ, đối thủ Việt Nam cần vượt qua không phải là Nhật Bản, Trung Quốc hay nền bóng đá phát triển nào trên thế giới mà là người láng giềng Thái Lan. Đó là lý do giải thích tại sao các nhà tổ chức giải đấu trong nước cho đội tuyển luôn mời "hàng" Thái chứ không hy vọng hoặc không dám mời những đối thủ đẳng cấp. Họ sợ đội tuyển sẽ thua! Họ sợ Giải đấu thất bại đồng nghĩa với thương hiệu của nhà tài trợ bị người hâm mộ đánh giá là...quê. Chỉ là "vùng trũng" của bóng đá thế giới, mục tiêu lớn nhất là ..."lật đổ" Thái Lan, có giải khi tham dự các giải đấu của vùng Đông Nam Á, có như vậy các quan chức mới giữ được "ghế" cùng những bổng lộc cao ngất trời. Nên bóng đá Việt Nam đã bị bóp méo. Giữa các đội bóng thì mục tiêu là trụ hạng chứ không phải vô địch. Chuyện cầu thủ nắm "thóp" của huấn luyện viên, ban lãnh đạo đề ra yêu sách hay trở thành "quyền lực đen" rồi sa ngã thành con bạc, con nghiện thật khó ngăn chặn. Vụ án các tuyển thủ U23 bán độ, rồi trọng tài coi chuyện bồi dưỡng là đặc trưng nghề nghiệp bị phanh phui làm đau lòng người hâm mộ. Nếu không bị báo chí "soi" thì không biết những sự thật đau lòng này sẽ phát triển đến đâu, người hâm mộ bị lừa gạt đến đâu, hậu quả là nền bóng đá nói riêng và thể thao nói chung của Việt Nam sẽ đi về đâu. Hy vọng Những động thái mạnh về pháp luật vừa qua khiến người làm thể thao chú trọng đến trách nhiệm nghề nghiệp, đến sự chuyện nghiệp chứ không thể coi thể thao hay bóng đá chỉ là hoạt động nghiệp dư, nhằm phục vụ tuyên truyền - cổ động. Hy vọng về sự khởi sắc của bóng đá Việt Nam lại được đặt vào các tuyển thủ trẻ, những người mới đi vào lịch sử nước nhà khi lần đầu tiên tuyển Olympic vào vòng loại cuối cùng của Châu lục trong khuôn khổ vòng loại Thế vận hội Bắc Kinh 2008. Chính những người đã làm nên lịch sử lại gây tiếng vang khi thắng đội bóng hạng tư châu Á, Bahrain 5 -3 trong trận giao hữu sát ngày khởi tranh VCK Asian Cup 2007. Không "sốt" vé không đồng nghĩa với sự quay lưng của người hâm mộ với giải đấu tầm châu lục mà lần đầu tiên Việt Nam tranh tài, sẽ vẫn là Mỹ Đình sắc đỏ, vẫn là tâm trạng hồi hộp dõi theo từng đường nên bóng để rồi vỡ òa trong hạnh phúc khi đội tuyển ghi bàn. Hy vọng! Hy vọng về một điều thần kỳ tại Asian Cup, mở ra con đường đưa bóng đá Việt Nam hiện diện ở các giải đấu tầm châu lục. Hy vọng, sau Asian Cup sẽ là Olympic Bắc Kinh để rồi người Việt Nam lại bàn tán đến chuyện "Đến World Cup xem đội tuyển". Tất cả chỉ là hy vọng! Tất cả được bắt đầu từ Asian Cup. Bóng đá Việt Nam có thể được nhắc đến như một nền bóng đá đang nổi lên như khái niệm giới truyền thông quốc tế nói về nền kinh tế Việt Nam hay không? Chúng ta hay chờ đợi và cùng hy vọng. Những cơ hội Dù Asian Cup không nổi bật và ấn tượng như các sự kiện "đình đám" Apec hay Việt Nam gia nhập WTO hoặc khả năng Việt Nam trở thành thành viên không thường trực Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc, nhưng đây thực sự là cơ hội của giới kinh doanh trong nước và giới đầu tư quốc tế. Sẽ có làn sóng cổ động viên "chịu chi" của Nhật Bản "đổ bộ" Việt Nam để cổ vũ cho đội bóng xứ mặt trời mọc, tìm kiếm cơ hội kinh doanh. Việt Nam trong 5 năm qua đã được du khách Nhật quan tâm, thể hiện qua tỷ lệ tăng trưởng mạnh khách du lịch Nhật đến Việt Nam ( theo thống kê của Tổng cục Du lịch Việt Nam). Quan hệ giữa Việt - Nhật ngày càng nồng ấm, khi được xác định là Đối tác chiến lược, với những chuyến bang giao cấp cao của lãnh đạo 2 nước, sự cam kết của chính phủ Việt Nam bảo hộ các nhà đầu tư Nhật và đặc biệt hơn cả là Làn sóng đầu tư thứ 2 của Nhật vào Việt Nam sau làn sóng đầu tiên. Vấn đề với Việt Nam là: Hấp thụ thế nào? Khi công tác qui hoạch và xúc tiến đầu tư của Việt Nam còn mang nặng tư duy của thời bao cấp. Quy hoạch vẫn còn là chuyện của các tập đoàn kinh tế nhà nước hoặc của các tổ chức hành chính công luôn ưu tiên thái quá cho doanh nghiệp nhà nước dẫn đến tình trạng "xí chỗ" hoặc lựa chọn những nhà đầu tư không đủ năng lực. Việt Nam đang hấp dẫn nhưng không có nghĩa các quốc gia khác không hấp dẫn và không nghiên cứu về sự hấp dẫn của Việt Nam để cạnh tranh với Việt Nam trong thu hút đầu tư. Do dó, đòi hỏi Việt Nam phải có nghiên cứu thị trường đầu tư trực tiếp nước ngoài cũng như thuê tư vấn quốc tế làm xúc tiến đầu tư, câu chuyện quảng bá du lịch Việt Nam trên các Hãng truyền thông quốc tế là bài học. Bài học về sự đầu tư chuyên nghiệp, lựa chọn đúng đối tác mà Việt Nam yếu và thiếu thay vì tự làm, tự ru ngủ về tiềm năng và sự hấp dẫn của mình, tự hài lòng với những gì mình đạt được để rồi tụt hậu mới lo khắc phục. Còn quá nhiều việc Việt Nam phải làm, làm chuyên nghiệp - bài bản, làm ngay lập tức nếu không muốn cơ hội trôi qua. Đó còn việc là xây dựng sự minh bạch và có khả năng thực thi cao của hệ thống pháp luật nếu không muốn các nhà đầu tư và cả khách du lịch một đi không trở lại khi họ chứng kiến sự phân biệt đối xử giữa người nước ngoài với người Việt Nam, chuyện phải "bôi trơn" vô tội vạ. Đó là, chuẩn hóa và gần gũi thị trường của hệ thống giáo dục và đào tạo, để có thể đào tạo nguồn nhân lực chất lượng với chi phí hợp lý phục vụ cho làn sóng đầu tư đang "đổ" vào Việt Nam từng ngày. Điều không thể tránh khỏi khi thị trường hóa giáo dục là những tư duy về "quản lý" nhà nước phải loại bỏ, thay vì lo sợ thương mại hóa giáo dục (vì thực tế đã như vậy nhưng không dám thừa nhận) hay tạo cơ hội để người Việt Nam được quyền lựa chọn trong đào tạo thay vì phải chấp nhận chất lượng đào tạo thấp ở trong nước với giá cao hoặc "cắn răng" đầu tư lớn để du học. Đó là, mở cửa thực sự lĩnh vực hạ tầng - cơ sở: Đường giao thông, đường sắt, cảng biển và hàng không, điện lực... để thu hút đầu tư tư nhân và đầu tư trực tiếp nước ngoài vào xây dựng và quản lý hạ tâng cơ sở. Chấm dứt tình trạng độc quyền nhà nước hoặc vị trí thống lĩnh trong các ngành mũi nhọn của nền kinh tế đối với doanh nghiệp nhà nước và kiểm soát để không tái hiện độc quyền hay thống lĩnh thị trường ở bất cứ lĩnh vực nào. Đó là, chấm dứt tình trạng xậy dựng luật pháp khép kín, quy trình làm luật phải được công khai, không chỉ có bộ - ngành xây dựng dự thảo rồi mới lấy ý kiến (nhiều khi cho có lệ) trước khi thông qua tại quốc hội. Quy trình làm luật này có lợi cho doanh nghiệp nhà nước và các doanh nghiệp nước ngoài có khả năng lobby còn các doanh nghiệp tư nhân không hiện diện trong tinh thần luật, nên cạnh tranh hóa qui trình xây dựng luật để quốc hội có thể "chào hàng" các hãng luật, các hãng tư vấn làm chọn gói hoặc dự thảo luật. Cùng bảng với Việt Nam là 2 "đại gia" Tây Á, đầy tiềm năng: Qatar và UAE. Những động thái ngoại giao gần đây cho thấy các quốc gia Ảrập muốn hiện diễn nhiều hơn về kinh tế tại Việt Nam. Những ông hoàng Ảrập, túi căng phồng, đang tìm kiếm địa chỉ đầu tư lâu dài cũng như ngắn hạn hấp dẫn, không thể bỏ qua Việt Nam. Các nhà đầu tư Ảrập trong đó có Qatar và UAE đến Việt Nam không chỉ cổ vũ cho các đội bóng "con cưng" của họ mà còn được tận mắt chứng kiến sự hấp dẫn của thị trường Việt Nam. Với các doanh nhân Việt Nam, họ đang tìm kiếm những đối tác để xâm nhập thị trường xa xỉ nhưng rất đa dạng ở Trung Đông. Cầu nối có thể từ các doanh nhân UAE hay Qatar, những trung tâm đang phát triển với tốc độ phi mã để lan tỏa vào các thị trường khác trong khu vực. Tình yêu bóng đá cuồng nhiệt của giới túc cầu ở Việt Nam cũng là cơ hội làm ăn không thể bỏ qua. Các doanh nhân Việt Nam mới "ngắt ngọn" qua việc lấy bóng đá để làm thương hiệu, mở rộng quan hệ với giới chức cầm quyền, như các "ông bầu" Đoàn Nguyên Đức ( Chủ tịch tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai) Võ Quốc Thắng ( chủ tịch tập đoàn Đồng tâm Long An). Phần gốc của tình yêu bóng đá chính là nhu cầu được hưởng thụ các sản phẩm gắn liền với bóng đá, với câu lạc bộ với đội tuyển quốc gia thì các doanh nhân Việt Nam chưa đáp ứng được. Khi bóng đá đã là ngành kinh doanh toàn cầu thì thị trường hấp dẫn như Việt Nam không có lý do nào không "tấn công", với khả năng tài chính, khả năng "đọc" nhu cầu của người hâm mộ, các doanh nhân trong ngành giải trí sẽ đáp ứng hoặc tạo ra nhu cầu mới cho người hâm mộ Việt Nam. Họ cần một lăng kính để kiểm chứng sự hấp dẫn của thị trường, VCK Asian Cup chính là lăng kính xuất hiện đúng thời điểm. Và còn gì ý nghĩa hơn khi đội tuyển Việt Nam thi đấu thành công đi sâu để giới doanh nhân có nhiều thời gian gặp gỡ, xúc tiến cơ hội mà đã được giải đấu mang tới. |
Tình hình kinh tế VNCH vào cuối tháng 3, đầu tháng 4 năm 1975 bị xáo trộn nghiêm trọng vì chiến sự. | Sau 1975 vựa lúa miền Nam không cứu được cả nước ăn độn | Người tỵ nạn VNCH bỏ chạy khỏi Đà Nẵng - ảnh tư liệu Tính đến 8/04, VNCH đã mất toàn bộ Quân khu I, II và một phần Quân khu III, chỉ còn kiểm soát vùng bắc Sài Gòn và Quân khu IV, tức đồng bằng Mekong. Chính quyền của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đột nhiên phải đón hàng triệu người tỵ nạn bỏ chạy về phía Nam sau khi Huế, Đà Nẵng và các đô thị Cao nguyên và vùng duyên hải rơi vào tay lực lượng miền Bắc. Chủ nghĩa cộng sản 'súp thịt' là gì? Tư tưởng Marx 'không phải là già cỗi' Ba Lan và bài học cải tổ chính trị hậu cộng sản Chỉ con số người tỵ nạn đăng ký vào các trại cứu trợ thuộc Quân khu III và IV, ở Bình Dương, Biên Hòa, Bình Tuy, Phước Tuy, Sài Gòn, Tây Ninh, Vũng Tàu, Châu Đốc, Kiên Giang, Kiến Tường, Phú Quốc, Vĩnh Bình và Vĩnh Long, là 356 nghìn. Bên cạnh đó là hàng trăm nghìn người bị mất nhà cửa trong ngay hai vùng chiến thuật 3 và 4 do các cuộc tấn công của đối phương. Nhưng kinh tế của phần còn lại mà VNCH kiểm soát vẫn khá vững, ít ra là còn thực phẩm, theo một báo cáo của CIA 'The Economic Situation in South Vietnam' - March 1975' được giải mật tháng 1/2005. Tất nhiên, có những bất ổn về tiền tệ: giá vàng và đô la Mỹ tăng mạnh vì lo ngại phải di tản, và Sài Gòn đã mất toàn bộ khu vực kinh tế Cao nguyên, nguồn xuất khẩu gỗ, lâm sản và các tỉnh Bắc Trung Bộ, nhưng vụ mùa 1974-75 có thu hoạch tốt, và VNCH dư gạo để nuôi quân, nuôi dân, gồm cả người tỵ nạn. "Sài Gòn vẫn kiểm soát vựa lúa ở đồng bằng sông Mekong, cung cấp gạo cho số dân còn do VNCH kiểm soát, gồm cả người tỵ nạn. Vụ mùa 1974-75 lại bội thu, và các thuyền chở lúa gạo, rau trái tiếp tục cập vào Sài Gòn, không hề bị phe cộng sản ngăn cản. Ngành đánh cá của Nam Việt Nam cung ứng cho Sài Gòn và để xuất khẩu, cũng còn nguyên vẹn." Dù nguồn rau xanh đã mất vì không còn Đà Lạt, thịt và cá từ miền Tây vẫn cung cấp đều cho Sài Gòn và các đô thị khác. Tuy nhiên, phúc trình này đã cảnh báo rằng "nếu phe cộng sản chặn bắt các chuyến vận tải vào Sài Gòn, hoặc chính phủ phải rút quân để bảo vệ thủ đô, thì tình hình có thể không còn tốt như thế". Sau ngày 30/04/1975 Bức tranh kinh tế của nước Việt Nam thống nhất một hai năm sau khi chiến sự kết thúc lại hoàn toàn khác: cả hai miền thiếu lương thực trầm trọng. Một phúc trình khác của CIA vào tháng 10/1978 nói có ba lý do cho việc thiếu gạo này. 1. Viện trợ, gồm cả gạo của Bắc Kinh cho Hà Nội, để bù vào con số thiếu kinh niên là 800 nghìn tới 1 triệu tấn/năm, bị giảm từ 1974 và cắt hẳn năm 1978. 2. Thu hoạch lúa của cả hai miền Nam và Bắc đều giảm, vì lý do khách quan, như thiên tai (lụt to ở đồng bằng sông Cửu Long), và sâu bệnh. 3. Các chính sách sai lầm nghiêm trọng của chính phủ với nông nghiệp nói riêng và nền kinh tế nói chung. Nếu lấy năm 1974, khi hai miền chưa ghép làm một, là điểm quy chiếu, thì các vấn đề lương thực của miền Bắc (VNDCCH cũ) là không đổi, tức là luôn thiếu. Sản lượng lương thực, trong đó phần lớn là lúa gạo (chừng 5 triệu tấn/năm), cũng đã luôn thấp hơn miền Nam (VNCH cũ), và trong suốt một thập niên chiến tranh, Hà Nội phải nhập, hoặc nhận viện trợ gạo, lúa mì từ các đồng minh XHCN. Sau ngày 30/04/1975, Tướng Trần Văn Trà (giữa, đeo kiếng) nắm chức Chủ tịch Ủy ban Quân quản Sài Gòn - Gia Định của chính phủ Cách mạng Cộng hòa miền Nam Việt Nam. Hai miền thống nhất chính thức vào tháng 7/1976. Vựa lúa VNCH trong khi đó vào năm 1974 đã đem về 7,1 triệu tấn, một con số kỷ lục. Chợ Lớn thời VNCH và thời nay Hóa ra có tới hai 'Tháng Tư Đen' Về cuộc đời Bộ trưởng VNCH Châu Kim Nhân Ngoài diện tích điền sản lớn hơn miền Bắc, còn có ba lý do để lúa ở miền Nam đạt năng suất tốt: dùng giống cao sản, phân hóa học, và có máy móc hiện đại hơn. Như thế, sản lượng lúa năm 1974 của cả nước là 12,1 triệu tấn (7,1 của miền Nam, 5 triệu của miền Bắc). Sau 30/04/1975, sản xuất lúa gạo bắt đầu tụt dốc ở miền Nam. Giới trẻ với niềm vui ngày 2/09/1976 trên đường phố Sài Gòn đã được đổi tên thành Thành phố Hồ Chí Minh Việc cắt đứt quan hệ với các nước Phương Tây và tư bản châu Á khiến nguồn phân hóa học không còn, và ngay lập tức năng suất lúa gạo bị giảm. Xáo trộn về thị trường vì quản lý nặng tay cũng khiến chuỗi cung ứng lúa gạo cho đô thị bị ngưng trệ, vì chừng 160 nghìn người Hoa ở Chợ Lớn tìm cách ra đi. Việc ngăn sông cấm chợ và lời đe dọa tịch thu ruộng đất, trang trại, vườn rau chính quyền mới đưa ra khiến nông dân mất hứng thú sản xuất. Chính sách 'Kinh tế mới' đem chừng 1,5 triệu người vào các vùng xa đô thị để khai phá, nhằm tăng đất canh tác, có đem lại kết quả về con số. Chừng 400 nghìn hectare đất nông nghiệp được mở ra, nhưng sản xuất không tiến được vì người ta bỏ trốn về thành phố, vì thiếu thiết bị sản xuất, và phân bón. Tinh thần làm việc cũng không cao, vì khu kinh tế mới, như lời một nhà báo nước ngoài đến thăm, "không khác gì trại tù Siberia". Trận lụt năm 1978 cũng khiến nền kinh tế thêm điêu đứng, sâu rầy cũng phá hoại hoa màu, nhưng yếu tố con người vẫn là chính. Năm 1977, cả nước chỉ thu hoạch có 11,2 triệu tấn lúa, thấp hơn kế hoạch nhà nước đề ra 1,8 triệu tấn, và kém chỉ tiêu năm 1976 chừng 800 nghìn tấn. Đó là chưa kể miền Bắc vẫn tiếp tục cần tới 1 triệu tấn gạo từ viện trợ bên ngoài mà nay không còn. Mô hình kinh tế 'XHCN' từ miền Bắc được áp dụng cho cả nước sau 1975. Cảnh nông dân trao nộp lúa và hoa màu cho hợp tác xã - ảnh chụp năm 1977 ở một xã gần Hà Nội. Vì thế, không lạ là từ sau 1975, nhà nước tung ra phong trào ăn độn, với bo bo, khoai mì (sắn), và khoai tây được trồng đại trà bù vào cơm ăn hàng ngày. Trong việc này, Việt Nam có thành tích đáng kể, theo báo cáo của CIA. "Các loại ngũ cốc như củ mì, ngô và khoai tây đã tăng từ 900 nghìn tấn năm 1975, lên 1,2 triệu tấn năm 1976 và 1,8 triệu vào năm 1977." Một chỉ số 'có tăng' khác là vào hai năm 1976 và 1977, số đầu gia súc, nhất là heo, bị nông dân giết mổ nhiều hơn...vì không muốn bị nhà nước tịch thu. Hệ quả của việc này là sau đó, đàn gia súc miền Nam không phục hồi được, giống như tình hình chung của nền nông nghiệp. Căng thẳng với Campuchia khiến chương trình Kinh tế mới và việc khai thác nông nghiệp các vùng xa đô thị bị ngưng trệ, rồi chết hẳn. "Các đơn vị quân đội chủ lực vốn thường được điều vào làm phần một của công tác xây dựng khu Kinh tế mới như dọn mặt bằng, xây mương máng, nay phải chuyển ra biên giới đối mặt với các hoạt động thù địch. Những vụ chạm súng sau đó đã phá nhiều khu kinh tế mới ở Tây Ninh, Đồng Tháp, An Giang và Kiên Giang, buộc chính quyền phải giảm tốc độ của chương trình đưa người vào các vùng thưa dân giáp biên với Campuchia..." Chỉ tiêu 'tự lực về lương thực' cả nước cho năm 1980 đã hoàn toàn tuột khỏi tầm tay của nhà nước. Nhưng các vấn đề của nông nghiệp chưa có hướng giải quyết thì bộ máy đã bắt đầu chuyển tầm ngắm vào các khu vực khác của nền kinh tế. Đó là cải tạo công thương' ở đô thị từ tháng 3/1978, áp dụng chế độ tem phiếu ngay cả ở TPHCM và thử nghiệm 'hợp tác hóa' ở nông thôn. Nhưng đó là cả một câu chuyện khác và vào thời điểm này, người miền Nam, không chỉ còn là người Hoa, đã bắt đầu tìm cách di tản. Công dân VN cao niên từ TPHCM đáp xuống sân bay TAA Mascot, Úc sau chuyến bay từ Darwin vào một ngày tháng 6/1977. Làn sóng người Việt Nam bỏ đi bắt đầu sau 1975, đa số vượt biên bằng thuyền. Xem thêm: Ngày 30 tháng Tư từ 'một góc nhìn khác' Việt Nam Cộng Hòa trước và sau Tết Mậu Thân 1968 Báo Sóng Thần chống tham nhũng trước 1975 Vì sao Việt Nam hút đầu tư từ Thái Lan? |
Florence Trần là đạo diễn phim tài liệu "Kim tự tháp Kheops, những khám phá nhiệm mầu" vừa công chiếu tại Pháp ngày 28/11. | Cô gái gốc Việt và bí mật 1000 năm của Kim tự tháp Kheops | Bộ phim của cô gái gốc Việt Florence Trần được đánh giá là sự kiện 2017 Bộ phim thu hút 1,4 triệu khán giả của Đài truyền hình ''France 5''. Hành trình Biển Hồ 1: Bấp bênh với sóng gió Ba Lan: Người Việt đón Giáng Sinh lo âu Lính SS cũng thua Việt Minh ở Điện Biên Florence thuật lại con đường khám phá bí mật tầm cỡ nhất kể từ 1000 năm trở lại đây: "Em với Ai Cập và với những Kim Tự Tháp như con đường tuân theo một mệnh thức ma thuật. Lần đầu vào năm 2002. Dự tính cũng chỉ một vài tháng, kết cục cũng ba năm. Thoạt đầu, nhìn thấy những Kim Tự Tháp, em choáng ngợp trước tầm cỡ khổng lồ của chúng. Và tự hỏi, niềm tin lạ thường nào thúc đẩy họ tạo nên những ngọn núi đá khổng lồ như vậy? Nhóm làm phim cùng Florence Trần Em mong muốn bước lên con tàu của thời gian để tìm hiểu họ đã sáng tạo ra chúng như thế nào. Thâm tâm, em thích thú cách người Ai Cập cổ đại nhìn nhận thế giới, nghi thức tôn giáo của họ, nỗi ám ảnh một thế giới tồn tại sau cuộc sống và cuộc tìm kiếm điên cuồng về sự bất tử. Anh có nhớ câu phương ngôn cổ của người Ai Cập "Nếu bạn uống nước của dòng sông Nil dù chỉ một lần, thì dù có đi rất xa, đi đến phương trời nào, rồi cũng sẽ trở lại bên bờ sông Nil". Kheops là Kim tự tháp lớn nhất còn lại cho đến nay, được xây dựng cách đây hơn 4500 năm. Kheops hay còn được gọi là Khnum-Khufu là vị vua thứ hai của Vương triều thứ tư, ông được coi là chủ nhân của Đại Kim tự tháp ở Giza, một trong bảy kỳ quan của thế giới cổ đại. Em tự hỏi, phải chăng điều này cũng tương tự với những ai đến quá gần những Kim Tự Tháp. Hình như có những lực từ tính luôn luôn hút họ trở về với nó. Thật nguy hiểm. Cần thận trọng và tránh xa những Kim Tự Tháp. Nó chiếm đoạt quá nhiều không gian của một đời, quá nhiều thời gian của một cuộc sống". Cuộc phiêu lưu '15 năm ấy, biết bao nhiêu tình', đằng sau tâm sự của 'Flo'- cách gọi thân mật, như có âm hưởng u hoài. Vì vậy tôi không dám khẳng định, 'Flo' tiếc nuối hay chăng một phần cuộc đời trôi đi trên mảnh đất Ai Cập đầy cát bụi với mầu da cam của sa mạc, bầu trời xanh biếc điểm những ngôi sao lấp lánh về đêm thủ thỉ với những khối Kim Tự Tháp khổng lồ. Chính từ những tâm tình của những vì sao, những vụ nổ mặt trời mầu hồng ngọc dội sóng xuống Trái đất mà các nhà khoa học quốc tế khám phá ra tiền đề trên con đường dẫn đến scan qua những khối đá khổng lồ tìm ra những bí mật ẩn còn ẩn dấu trong Tháp Kheops sau những khám phá đầu tiên từ năm 987 sau Công nguyên. Bức tượng bằng ngà voi cao 3 inch vua Kufu được phát hiện năm 1903 tại Abydos hiện trưng bày tại Bảo tàng Cairo đã thôi thúc sự tò mò tìm hiểu về chủ nhân của Kim Tự Tháp. Cũng phải đi ngược lại một bộ phim cũng khác, cũng do Florence làm về đề tài này. Đó là bộ phim 'Kheops Rélévé' (Giải mật Kheops), được trình chiếu năm 2008 trên kênh truyền hình Pháp 'France 2', 'France5' và kênh truyền hình Nhật Bản NHK. Bộ phim 52 phút này kể về kiến trúc sư Pháp Jean Pierre Houdin và con đường 'rồ dại' của ông, nhiễm men đam mê nghiên cứu Kim Tự Tháp của người cha để rồi đóng cửa văn phòng kiến trúc, ngủ trên một chiếc giường gấp trong suốt 5 năm để giải mã công việc xây dựng Kim Tự Tháp. Cuối cùng đã giải mã đầy thuyết phục bài toán dằn vặt giới học thuật từ thế kỷ thứ 5 trước Công nguyên kể từ giả thuyết của Herodotus (c-480 đến -425 BC). Jean Pierre Houdin bắt đầu từ xuất phát điểm 'kỳ quặc'. Không trước tiên đi đến đến chạm tay vào những phiến đá của Kheops, mà những vết gắn kết giữa những khối đá nặng 60 tấn khít không để lọt bề dầy của một lưỡi dao cạo. Ông dò ra con đường các vị Pharaons xây cất nên Kim Tự Tháp trước khi đến Ai cập, giải mật mã tồn tại 4500 năm qua bộ óc của mình, trong studio nhỏ tiện nghi tối thiểu ở Paris. Hệt như một câu chuyện cổ tích. Nguyên tắc sử dụng những hạt lượng tử để xây dựng nên nguyên lý scan Kheops Và cũng phải kể đến nhà khoa học gốc Việt Bùi Huy Đường (1937-2013), bằng phát kiến và tìm tòi năm 1986 đã chứng minh Kheops có những khoảng trống chiếm tới 15% dung tích. Viện sĩ hàn lâm khoa học Pháp gốc Việt đã đặt tiêu đề cho việc scan Kheops sau này. Những cơn bão cát cuồn cuộn mầu hung đỏ thổi qua Kheops không mảy may làm rung động những sợi tóc của những quan chức Ai Cập. Những yêu cầu khảo sát thêm trong lòng Kim tự Tháp của nhà bác học gốc Việt đã bị từ chối, đóng băng sau năm 1986. Đoàn Văn Toại và sinh viên Sài Gòn một thời Về cái chết của ký giả Nguyễn Đạm Phong Ông ra đi trước lúc được xem bộ phim của 'Flo'. Phải chăng những người Pháp, trong đó có cả Viện sĩ Bùi Huy Đường và Florence Trần đã tước đoạt những sự trọng vọng lẽ ra những quan chức ở Le Caire lẽ ra được hưởng? Nhưng họ đã làm gì trong suốt 1000 năm ấy? Những thước phim của 'Flo' chiếu cảnh tiến sĩ Zahi Hawass, cựu Bộ trưởng về Di chỉ và Khảo cổ', 'Bảo tàng biết đi về Ai Cập cổ đại', mà hình ảnh luôn xuất hiện trên kênh truyền hình National Georaphic, đã quăng một câu tỉnh queo trước nỗ lực của đoàn khảo sát quốc tế : ''Ôi dào, vẽ chuyện. Hơn một trăm năm nay, cả giáo sư đại học Harvard có tìm thấy gì đâu. Chém gió''. Công việc xúc tiến trong sự mỉa mai, nghi ngờ của rất nhiều chuyên gia Ai Cập học. Đặc biệt tiến sĩ Dr.Azahi Hawass. Không ai tin trong lòng Kim tự Tháp còn có những bí mật tồn tại đã 1000 năm. Và bây giờ khi ba đoàn khảo sát độc lập cùng đi đến một kết quả giống nhau, định vị được một căn hầm bí mật chưa từng được biết đến, dung tích khổng lồ như một chuyên cơ chở khách tồn tại trong Kim Tự Tháp Kheops thì họ sẽ còn phải đợi không biết đến bao lâu nữa những tờ giấy phép để tiến hành bước tiếp theo. Đó là khoan một lỗ đường kính 3cm (không to hơn đường kính một tách cà phê), để luồn camera điện tử vào khảo sát vào vị trí căn hầm. Nhắc lại, Viện sĩ Bùi Huy Đường cũng phải bỏ dở tìm tòi của ông sau năm 1986. Ba đơn vị độc lập của ba nước tiến hành khảo sát riêng biệt để đảm bảo tính khách quan trong việc chụp cắt lớp. Họ đã đi đến kết luận giống nhau. Sau giọng nói dịu dàng, nhỏ nhẻ, rụt dè là một nghị lực lớn, kiên nghị đáng khâm phục của cô gái gốc Việt với tuổi đời còn trẻ. Những tên phim nói hộ con đường sáng tạo phong phú của Florence. Đó là bộ phim 'Hồ Nasser, nước trong trái tim sa mạc' năm 2014, trong chùm phim 'Cuộc đời bí ẩn của những hồ nước' của Đài truyền hình Arte, ZDF, Radio Canada. Một phim rất quan trọng 'Id Wahda, une seule main' làm chung với Seif Khirfan dẫn chúng ta đến Monastère de St. Catherine, nơi gìn giữ bản thảo viết bằng tay có chữ ký của nhà Tiên tri Đạo hồi Mahomet. Nội dung bản thảo ghi rõ lời thề của nhà sáng lập Hồi giáo tuyên thệ tôn trọng và bảo vệ tín ngưỡng của người Thiên Chúa giáo. Bộ phim năm 2012, cũng về chủ đề Ai Cập 'Une Arme de choix' (Vũ khí lựa chọn). Bộ phim ''Samahni'' (theo tiếng Ai cập - Hãy để tôi được nghe tiếng nói của bạn). Chặng đường 'Flo' đi làm phim dẫn đến cả hồ Baikal của nước Nga xa xôi, đến Tây Tạng, Bhoutan, những vùng đất heo hút. Phật giáo Tây Tạng với sự sống và môi trường Ấn Độ sợ bị Trung Quốc 'cắt cổ gà' VN: Người Hmong 'vươn lên qua đạo Tin Lành' Đó là ''Sáu tháng trong căn lều bên hồ Baikal'', 2010/2011 (Đài truyền hình Bo Travail, France 5, Voyage). Phim ''Ngọn núi diệu kỳ, trên những nẻo đường dẫn đến Kailash'', 2010/2011 (Đài truyền hình Sombrero&Co, France 5, Voyage). Với phim này Florence nhận giải đặc biệt của ban giám khảo Liên hoan phim quốc tế Dijon 2011, dành cho thực hiện và kỹ thuật Liên hoan phim du ký Val d'Issère 2012. Bộ phim ''Theo vết chân Tintin tại Tibet'', 2009/2010 (Gédéon Programmes, ARTE), Florence nhận giải đặc biệt của Ban Giám khảo quốc tế Diablerets Thụy sĩ. Một phim trong chùm phim về Tây tạng của Florence là ''Vũ điệu thiên đường Bhoutan''. Đội ngũ các nhà khoa học quốc tế trong chương trình "Scan Pyramids". Florence Trần, cô gái Pháp gốc Việt, là phụ nữ duy nhất. Từ Tibet (TâyTạng) đến dòng Cửu Long? Tôi gặp lại 'Flo' trong một buổi điểm sách tại nhà chị Loan de Fontbrun, tác giả nhiều cuốn sách về mỹ thuật và nhiếp ảnh xưa về Việt Nam, cũng như bàn bạc với chị về ấp ủ những cuốn sách sắp tới về Hà Nội và Huế. Do vô tình chuyện trò với tác giả vừa ra một tác phẩm mới về Sài Sòn, tôi đã làm cả một nhóm phải ngồi đợi cơm gần một tiếng đồng hồ. Để chuộc lỗi vô duyên, tôi mời lại bạn bè đến nhà riêng, làm những món Việt nam mà 'Flo' vẫn nói ''sống không thể thiếu', đồng thời nghe dịch giả Nghiêm Xuân Tuấn tâm sự về công việc cho ra mắt những tác phẩm của Bùi Ngọc Tấn, ''Thuyền trưởng và chim bói cá'', ''Chuyện kể năm hai nghìn" chuyển dịch sang tiếng Pháp. Một nhà văn Việt Nam mà theo dịch giả thì tài năng không thua kém gì giải Nobel Trung hoa Mạc Ngôn. 'Đêm vô thức' và đất Tây Nguyên tới Nhà Hát Lớn Ngoại giao Pháp và những cơ hội bị bỏ lỡ của VN Cha Florence là người Việt, sang học kỹ sư tin học tại Pháp từ năm 1955, chưa lần nào trở lại Việt Nam. Florence cũng chỉ mới về Việt nam năm 2003. Khi kể về lần về Việt Nam hiếm hoi ấy vẫn pha những hồi ức về Ai Cập ''em cũng chỉ quanh quẩn quanh vùng đồng bằng sông Cửu Long, cũng hùng vĩ như đồng bằng sông Nil''. Cũng một ngại ngần nữa là 'Flo' không thạo tiếng Việt, mẹ chị người Pháp, nên dễ hiểu Florence nói tiếng mẹ đẻ, khi về phải va chạm với những giễu cợt, châm chọc không phải là những kỷ niệm dễ chịu. Tôi kể cho 'Flo' những khám phá về Phú Yên, nơi còn gìn giữ cuốn sách của Alexandre de Rhodes, hay về ngôi mộ của một giáo sĩ Pháp trong nhà thờ Mằng Lăng mà ngay cô hướng dẫn viên xinh xắn Thiên Thi cũng không biết đấy là nơi gửi thân của người xưa mà dẫm chân lên phiến đá, để rồi hoảng hốt lùi lại sau lời dịch bia nghi bằng tiếng Pháp của tôi. Những clips video ghi lại ghềnh đá đĩa mà cột đá đen khổng lồ trồi lên từ những phun trào núi lửa cả triệu triệu năm trước ở Phú Yên như bó cọc khổng lồ trên sông Bạch Đằng thời chống giặc thế kỷ 13. Ghềnh Đá Đĩa ở Phú Yên Hình như chúng tôi đã 'dại dột' gieo vào mắt 'Flo' những tia lửa của đam mê khám phá lại miền đất tổ mà người cha đã để lại phía sau và em sẽ lại mất 'không gian của một đời, thời gian của một cuộc sống'? 'Flo' nói với tôi: ''Em đi Australia về rồi gặp anh ở Việt nam nhé?''. Mong em cũng sẽ nói bằng ngôn ngữ điện ảnh ''Ai một lần uống nước dòng Cửu Long, thì đi đâu, về đâu, cũng về lại với dòng sông''? Ừ, Mekong bắt nguồn từ dãy Himalaya vẫn được coi là dòng Trường Giang 'mẹ của những dòng sông' lẽ nào trong sóng phù sa đỏ sậm mầu hồ đào, cuồn cuộn đổ ra biển với chín cửa Cửu Long Giang lại không ẩn dấu những bí ẩn? 'Flo', em đã đi đến Tibet, nơi khởi nguồn của Trường Giang Mekong, em sẽ về gặp nơi tận cùng của dòng sông ấy? Bài viết thể hiện quan điểm riêng của nhà báo tự do Phạm Cao Phong từ Paris, Pháp. |
Ba khách du lịch Trung Quốc bị đuổi khỏi một khách sạn ở Stockholm sau khi nhân viên khách sạn này gọi cho cảnh sát. | Du khách 'bị đưa ra nghĩa địa', Trung Quốc đòi Thụy Điển xin lỗi | Một cuộc gặp giữa Bộ Ngoại giao Thụy Điển và Đại sứ quán Trung Quốc ở Stockholm Theo truyền thông Trung Quốc, ba người khách du lịch nói họ bị cảnh sát đưa ra nghĩa địa lúc nửa đêm, nơi họ lạnh cóng và "có tiếng muông thú kêu". Trung Quốc vừa đẩy vụ việc này lên mức ngoại giao cao nhất - và yêu cầu chính phủ Thụy Điển phải "trừng phạt cảnh sát". TQ đáp trả Mỹ bằng biểu thuế quan mới Chiến tranh thương mại và chuyện hai nước TQ Thụy Điển 'từ lề trái sang lề phải' chỉ sau một đêm Trên trang mạng của Sứ quán Trung Quốc ở Stockholm, có những lời chỉ trích không thương tiếc. Trong thông cáo báo chí hôm 15/9, Sứ quán viết rằng ba khách du lịch Trung Quốc "bị cảnh sát Thụy Điển bạo hành dã man" vào khoảng 0 giờ ngày 2/9 giờ địa phương. "Các nhân viên cảnh sát đã đặt các công dân Trung Quốc vào tình huống nguy hiểm và vi phạm quyền con người cơ bản," người phát ngôn của Sứ quán Trung Quốc viết. Thông cáo viết thêm rằng Sứ quán Trung Quốc "hoang mang và lo ngại về những gì đã xảy ra và lên án mạnh mẽ hành vi của cảnh sát Thụy Điển." Sứ quán cũng đưa ra cảnh báo cho các công dân Trung Quốc đang đi du lịch ở Thụy Điển. Mọi chuyện không dừng lại ở đó. Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã liên hệ với chính phủ Thụy Điển về vụ việc này và yêu cầu phía Thụy Điển phải điều tra vụ việc kỹ lưỡng và ngay lập tức. Không những thế, bộ này cũng yêu cầu cảnh sát Thụy Điển phải bị phạt, xin lỗi và bồi thường cho những người khách Trung Quốc. Bị đuổi đi Truyền thông Trung Quốc đưa tin khá rộng rãi về vụ việc này. Tờ Hoàn cầu Thời báo viết hành động của cảnh sát Thụy Điển là "gây sốc". Theo tờ này, một người đàn ông tên là Đặng tới thăm Thụy Điển hôm 2/9 cùng cha mẹ của ông. Họ tới khách sạn nhưng sau đó bị cảnh sát đuổi ra ngoài. Truyền thông Trung Quốc đăng tải các hình ảnh hai nữ cảnh sát Thụy Điển đưa một người đàn ông ra khỏi cửa khách sạn. Theo lời ông Đặng, ông nói với cảnh sát rằng sức khỏe bố mẹ ông không tốt nhưng cảnh sát "bỏ ngoài tai". Có tin nói cha của ông Đặng đột nhiên bị chuột rút nhưng vẫn theo truyền thông Trung Quốc, cảnh sát cũng bỏ ngoài tai chuyện đó, và đưa gia đình ông Đặng tới một nơi qua đường tối ngay cạnh một nghĩa địa ở Stockholm bằng xe cảnh sát. Ông Đặng mô tả nơi họ bị thả xuống là một "môi trường kinh khủng", nơi họ thấy có tiếng muông thú kêu ở xa. Ông nói nhiệt độ khi đó thấp dưới 10 độ C, và cả ba người phải ngồi sát vào nhau để giữ ấm. Sau khi run rảy trong cái lạnh khoảng nửa tiếng, gia đình ông Đặng được một người đi qua giúp đỡ, và được đưa trở về trung tâm thành phố, truyền thông Trung Quốc viết. Một khách du lịch Trung Quốc chụp selfie ở Stockholm Không đặt phòng nhưng không chịu đi Tờ báo Thụy Điển Aftonbladet đưa tin cảnh sát được gọi đến một khách sạn ở trung tâm Stockhom vào khoảng 1:43 sáng ngày 2/9, sau khi ba khách du lịch Trung Quốc không đặt phòng trước khăng khăng không chịu rời khách sạn. Nhân viên khách sạn nói ba người này ngồi trên ghế ở sảnh khách sạn, và lúc đầu họ từ chối không chịu nói chuyện với nhân viên, theo biên bản của cảnh sát. Sau đó, các khách Trung Quốc nói họ không khỏe, nhưng nhân viên khách sạn không nghĩ họ trông có vẻ đau ốm. Hai bên đôi co và nhân viên khách sạn gọi cảnh sát. "Nhân viên đó cho rằng mấy người khách Trung Quốc ngồi lỳ ở đó để đợi trời sáng, vì vậy họ bị đưa đi," một trung úy ở đồn cảnh sát Norrmalm cho tờ Aftonbladet hay. Giám đốc khách sạn: chúng tôi hết phòng Giám đốc khách sạn nói với tờ Aftonbladet hôm 16/9 rằng bối cảnh của vụ việc là gia đình người Trung Quốc đã đặt phòng nhầm ngày. "Họ đã đặt không đúng ngày và chúng tôi hết phòng hôm đó. Tình hình ở sảnh khách sạn mang tính đe dọa cao cho nhân viên chúng tôi. Các khách Trung Quốc khoa chân múa tay và đưa ra nhiều lời lẽ đe dọa. Sau đó chúng tôi đưa nhân viên an ninh vào, và họ đánh giá rằng vụ này không thể giải quyết được trong khách sạn và vì thế họ gọi cảnh sát tới làm dịu tình hình," vị giám đốc cho biết. Ông giải thích thêm rằng gia đình này tới khách sạn từ tối và mãi đến khoảng nữa đêm, cảnh sát mới được gọi. "Về phần chúng tôi, chúng tôi thấy rằng mình đã làm tất cả những gì có thể cho vị khách này, nhưng đồng thời, chúng tôi không thể chấp nhận chuyện nhân viên chúng tôi bị đe dọa và những người khách khác bị ảnh hưởng bởi một tình huống có tính đe dọa trong khách sạn của chúng tôi". Trên trang web, Sứ quán Trung Quốc viết họ ngạc nhiên rằng họ vẫn chưa nhận được phản hồi của chính phủ Thụy Điển. Cờ Thụy Điển và Trung Quốc Sẽ có đối thoại Tuy nhiên, Bộ Ngoại giao Thụy Điển cho biết họ đã có liên hệ với Sứ quán Trung Quốc về vấn đề này. "Chính quyền Trung Quốc đã đặt câu hỏi với chúng tôi, và trên cơ sở đó, chúng tôi sẽ có đối thoại với Sứ quán Trung Quốc. Chúng tôi cũng sẽ đối thoại về vấn đề cảnh báo cho khách du lịch Trung Quốc tại Thụy Điển. Ta có thể nói rằng tất cả các nước có trách nhiệm đưa ra thông tin về đi lại cho công dân nước mình, nhưng tôi sẽ nhấn mạnh rằng Thụy Điển là một quốc gia an toàn," phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Thụy Điển Patric Nilsson nói. Ông sẽ không bình luận về hành động của cảnh sát nhưng cho biết Cơ quan Công tố Đặc biệt, chịu trách nhiệm về các vấn đề của cảnh sát, hiện đang điều tra vấn đề này. "Nếu có người báo cáo về một vụ việc như vậy cho cơ quan thực thi luật, hệ thống ở Thụy Điển khiến mọi người phải nghiêm túc xem xét và xử lý vụ việc trong khuôn khổ của cuộc điều tra. Điều này không có nghĩa là chúng tôi xác nhận chuyện đã xảy ra nhưng đó là lý do vì sao chúng tôi đang điều tra nó," ông Nilsson cho biết. |
Món ăn cuối cùng cũng được dọn lên. Bữa tiệc tối gần tàn. Và khi đưa ly rượu cuối lên môi, ta có thể ngừng lại một chút trước khi nhấm nháp và suy ngẫm về bữa tiệc của Hannibal trong phần cuối của bộ phim nhiều tập từng được phát sóng trên truyền hình Mỹ. | 'Kẻ ăn thịt người' đặc biệt nhất? | Được chuyển thể từ loạt tiểu thuyết nhượng quyền nổi tiếng và đã trải qua ba mùa liên tiếp, nhưng bộ phim chưa bao giờ có đông khán giả. Tuy nhiên, những ai xem thường xuyên phim này lại ca ngợi Hannibal là một trong những bộ phim truyền hình sáng tạo và đặc biệt nhất. Ảnh hưởng mà bộ phim tạo ra với giới phê bình nghệ thuật và những người đam mê truyền hình cho thấy bức tranh toàn cảnh về truyền hình thời hiện tại: một bộ phim không nhất thiết phải trở thành phim ăn khách mới tạo được dấu ấn. Vượt qua những hình ảnh đã có Khi bộ phim truyền hình nhiều tập Hannibal lần đầu tiên được phát sóng hồi ba năm trước, có lý do để người ta nghi ngờ sự nổi tiếng trở lại của nhân vật ăn thịt người này. Cả các bộ phim điện ảnh lẫn các cuốn sách nói về bác sĩ Hannibal Lecter đã được nhượng quyền kể từ khi tác giả Thomas Harris lần đầu tiên ra mắt nhân vật bác sĩ tâm lý học ăn thịt người trong tác phẩm kinh dị Rồng Đỏ hồi năm 1981. Trong phần đầu và phần tiếp sau, Sự im lặng của bầy cừu, bác sĩ Lecter là một vai phụ đa sắc màu, một kẻ ngồi sau song sắt, chịu cung cấp thông tin cho nhà điều tra tội phạm Will Graham và điệp viên FBI Clarice Starling, với điều kiện họ phải để hắn tìm hiểu tâm lý họ. Trong bộ phim Kẻ săn người (Manhunter - 1986) của Michael Mann, nhân vật do Bian Cox diễn xuất thể hiện tính cách qua giọng nói thì thầm của cái ác, còn ở bộ phim Sự im lặng của bầy cừu (đạo diễn Jonathan Demme - 1991), Anthony Hopkins đã rất xuất sắc trong vai một kẻ xấu, vai diễn đem về cho ông một giải Oscar. Những tranh luận sôi nổi về nhân vật Hannibal của Harris (1999), vốn đưa vị bác sỹ này trở thành tâm điểm và tạo cảm hứng cho bộ phim mới của Ridley Scott (diễn viên Hopkins tiếp tục vào vai), vẫn tiếp diễn. Bộ phim đã trở thành một tác phẩm điện ảnh đẫm máu và chưa bao giờ ăn khách. Tân 'Hannibal' trong mô hình phim dài nhiều tập Với nhà sản xuất Bryan Fuller, nhà đạo diễn truyền hình Mỹ đứng sau những bộ phim dài tập khác thường như Wonderfalls và Pushing Daisies, liệu ông sẽ làm được gì? Ông có làm khác được những gì đã thể hiện trong các bộ phim điện ảnh đã có không? Trước tiên, ông tiếp cận thế giới của bác sĩ ăn thịt người Lecter với một niềm đam mê hoàn toàn khác biệt. Những cuốn sách của Harris và những bộ phim hay nhất có thể là cẩm nang của Fuller, nhưng ông không coi bất cứ chất liệu nào trong đó là thiêng liêng. Vì thế, khán giả được tiếp cận một nhân vật thanh tra Will Graham (do Hugh Dancy thủ vai) nổi bật, bản năng hơn, đa cảm hơn những nhân vật từng được thể hiện trước đó. Sắc tộc và giới tính của các nhân vật khác được tung hứng, thay đổi. Loạt phim mới về Hannibal đầy rẫy những hình ảnh bạo lực, đẫm máu nhưng cũng có rất nhiều đối thoại sâu sắc, đầy ẩn dụ Điệp viên FBI phụ trách vụ việc Jack Crawford (Laurence Fishburne đóng) trở thành người Mỹ gốc Phi. Bác sĩ Alan Bloom thân tín với Will trở thành nữ bác sĩ Alana (Caroline Dhavernas đóng). Thế giới nhân vật đa số là đàn ông da trắng của nhà văn Harris bị đảo lộn, vì thực tế Fuller không bao giờ có thể có được tác quyền như Sự im lặng của bầy cừu hay Clarice Starling, bởi hãng MGM hiện đang giữ sở hữu bản quyền. 'Đa nhân cách' Chỉ có Hannibal là được giữ theo nguyên mẫu. Nhân vật này do diễn viên người Đan Mạch Mads Mikkelsen thủ vai, nhưng vẻ mặt cực kỳ dửng dưng của Mikkelsen khiến Hannibal trong phim này hoàn toàn khác với cách thể hiện của Cox hay Hopkins trong các phim trước. Vị bác sĩ này có vẻ như là hiện thân từ địa ngục, một kẻ đa nhân cách và là một kẻ sát nhân. Ở một tập phim trong mùa chiếu thứ ba, khi nhớ lại thời trẻ, bác sĩ Hannibal nói: "Tôi có gốc gác là quỷ Satan và khinh thường những kẻ bán linh hồn cho quỷ." Từ làn môi khinh bỉ mím chặt của diễn viên Mikkelsen, đoạn thoại trên đã trở thành một bài thơ, và nó nhấn mạnh hơn nữa khoảng cách cần thiết để Lecter phải ở xa con mồi mà hắn nhắc đến. Trong suốt các tập phim, Graham là bữa ăn mà Lecter thèm muốn. Fuller để phim Hannibal mở đầu với tình bạn nhiều góc khuất của hai người. Lecter đã cho Graham lời khuyên độc địa nhưng tinh tế khi anh đang điều tra những kẻ giết người hàng loạt, khiến hai người dần trở nên gắn bó với nhau. Trong các tiểu thuyết và các bộ phim khác, bác sĩ Lecter thường được mô tả là có mối quan hệ bất ổn với những nhân vật có thói quen tình dục khác thường. (Nhân vật kẻ giết người chuyển giới Jame "Buffalo Bill" Gumb trong Sự im lặng của bầy cừu là một ví dụ gây nhiều tranh cãi). Fuller, vốn là người đồng tính, đã dùng cách Harris mô tả về những nét khác thường của các nhân vật LGBT(đồng tính nữ, đồng tính nam, lưỡng tính hoặc chuyển giới) để đưa chủ đề này thành tâm điểm trong phim. Mặc dù cả Graham và Lecter đều có quan hệ với phụ nữ trong suốt các tập phim, nhưng rõ ràng đam mê quan hệ đồng giới mới là ham muốn thực sự của họ. Ít nhất thì đó cũng là những gì được thể hiện trong các tập đầu của mùa chiếu đầu tiên, với cảnh Hannibal từ đằng sau hít ngửi một cách cuồng nhiệt mùi cơ thể Will. "Hannibal có yêu tôi không?" Will hỏi nhà tâm lý học xã hội Bedelia Du Maurier (do diễn viên Gillian Anderson đóng) trong tập gần cuối của phim, và cuối cùng thể hiện nỗi đau mà anh đã chối bỏ trong suốt một thời gian dài. Mới, lạ, đặc biệt, nhưng vì sao không ăn khách? Ta có thể quay lại đặt câu hỏi tại sao có quá ít khán giả yêu mến Hannibal, trừ các nhà phê bình phim truyền hình và những người đam mê nhân vật này? Bộ phim rõ ràng đã không giành được thứ hạng tốt trên bảng xếp hạng, nhưng hãng truyền hình NBC vẫn tiếp tục theo đuổi cho đến năm ngoái bởi phim có những nét hấp dẫn riêng. Chưa kể chi phí bản quyền mà hãng phải trả để phát sóng phim này cũng khá là rẻ. (Hãng phim Gaumont của Pháp là nhà tài trợ cung cấp phần lớn ngân sách thực hiện phim). Chúng ta có thể suy ngẫm lý do vì sao phim này chỉ đến được với số ít những khán giả yêu mến phim. Vai diễn Hannibal do Anthony Hopkins thủ vai đã trở thành huyền thoại Có thể vì nó được quay theo phong cách mơ mộng trái khoáy của nhà quay phim James Hawkinson, khiến các cảnh quay luôn chậm rãi đầy hưng phấn ngay cả trong các tình huống rùng rợn nhất? Hay bởi hình thức dẫn chuyện chậm chạp, đi từ quá trình đơn giản dễ hiểu trong mùa phim đầu cho đến việc nghiên cứu tâm lý nhân vật phức tạp ở mùa thứ ba? Những người vốn hâm mộ những tập đầu tiên đã hoàn toàn bị phân hoá trong phần sau của phim, thậm chí họ còn cảm thấy bị tổn thương về tâm lý và tình cảm quá mức bình thường khi Will, trong chuyến đi đến châu u, đã săn lùng Hannibal trên châu lục này. Liệu Fuller có đẩy sứ mệnh tự trao, điều mà ông nhắc tới trong nhiều cuộc phỏng vấn theo đó nói ông và các đồng sự đang cố gắng làm "một phim nghệ thuật ăn khách", đi quá xa hay không? Hay có lẽ đó là do ông, một đạo diễn phim truyền hình, đã đẩy câu chuyện vượt ngưỡng những gì khán giả trông đợi? Một trong những nội dung giới thiệu phim truyền hình Hannibal được đưa lên các website giải trí là chuyện người ta không thể tin được rằng những hình ảnh đẫm máu và kỳ quặc của phim lại có thể được chiếu trên một kênh truyền hình phát sóng miễn phí thay vì một kênh truyền hình cáp phải trả tiền. Nó không phải chỉ là bạo lực thuần tuý, nó là một biểu hiện trần trụi của sự hỗn loạn tâm lý bên trong nhân vật. Luôn có một phần cảm xúc bên dưới những cảnh tượng kinh hoàng mà ngay cả những bộ phim kinh dị hay nhất cũng không chạm đến được. "Chúng ta đều đang mở đường vào địa ngục," nhân vật Du Maurier (do Anderson thủ vai) nói với Will trong một tập phim gần cuối - một sự cô đọng của tất cả những ẩn ngữ nặng nề bên dưới vẻ ngoài đáng tin cậy hấp dẫn của Hannibal. Dù sao thì phần cuối cùng của bộ phim này cũng thật là đặc biệt. Được chuyển thể từ tiểu thuyết Rồng Đỏ của Harris qua khả năng cảm nhận hình ảnh đặc biệt của Fuller, những chi tiết quen thuộc nhất của Lecter cũng trở nên hấp dẫn và truyền đầy cảm hứng. Có lẽ ở mức độ nào đó, hình ảnh bất tử của Hannibal cho phép Fuller cảm thấy tự do sáng tạo hơn. Dĩ nhiên điều này gây ra sự lo lắng, và Fuller - bất chấp tham vọng muốn thực hiện Hannibal trong thời gian 7-8 năm - đã khép lại bộ phim sau mùa thứ ba bằng cái kết mở, bỏ ngỏ cho khả năng tiếp tục câu chuyện về sau này. Bản tiếng Anh bài này đã đăng trên BBC Culture. |
Vatican công nhận bảy giám mục Công giáo do chính quyền Trung Quốc chỉ định theo một thỏa ước lịch sử trong quan hệ hai bên. | Vatican công nhận giám mục do Bắc Kinh chỉ định | Trung Quốc có khoảng 10 triệu người Công giáo Thỏa ước này được cho là để cải thiện quan hệ giữa Vatican và quốc gia Cộng sản. Quan hệ Bắc Kinh - Vatican đi về đâu? Thỉnh cầu Vatican 'minh xét' về cựu TGM Kiệt Croatia và một trang sử đen tối Một số vụ thanh trừng khét tiếng lịch sử Giáo hoàng không dùng từ Rohingya ở Myanmar Nghệ An: ‘Hội Cờ Đỏ’ tự phát nhưng được phép? Vấn đề ai bổ nhiệm giám mục là tâm điểm của tranh cãi từ khi Trung Quốc đầu tiên cắt quan hệ ngoại giao với Tòa Thánh vào năm 1951. Trung Quốc có khoảng 10 triệu người Công giáo. Giáo Hoàng Francis hy vọng thỏa ước "sẽ làm cho các vết thương của quá khứ liền da" và mang lại sự đoàn kết Công giáo trọn vẹn ở Trung Quốc, Vatican cho hay. Một giám mục thứ tám, người đã qua đời năm ngoái, cũng được Vatican công nhận sau khi chết. 'Thành quả' Bắc Kinh từ lâu nhấn mạnh rằng họ phải phê chuẩn việc bổ nhiệm các giám mục ở Trung Quốc, đi ngược lại lập trường của Giáo hội rằng đó là quyết định của giáo hoàng. Hiện nay, người Công giáo ở Trung Quốc phải đối mặt với sự lựa chọn đi lễ tại các nhà thờ được Bắc Kinh phê chuẩn hoặc đến cầu nguyện với các giáo đoàn kín thề trung thành với Vatican. "Hiệp định lâm thời" được Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Siêu ký cùng Đức Ông Antoine Camilleri, Thứ trưởng Ngoại Giao Tòa Thánh tại Bắc Kinh. Người ta cho rằng các giám mục trong tương lai sẽ được nhà chức trách Trung Quốc đề xuất và sau đó được Giáo Hoàng Francis phê chuẩn, phóng viên BBC James Reynolds tường thuật từ Rome. Bắc Kinh nói rằng hy vọng hiệp định sẽ đem lại mối quan hệ tốt đẹp hơn với Vatican. Vatican đã mô tả đó là "thành quả của việc tái lập quan hệ từng bước sau một quá trình đàm phán cẩn thận và lâu dài". Động thái này có khả năng mở đường cho việc thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Vatican và Trung Quốc, phóng viên của chúng tôi nói. Nhưng các nhà chỉ trích - kể cả Tổng giám mục Hong Kong - nói rằng quyết định của Vatican đạt thỏa ước với đảng Cộng sản Trung Quốc là một sự phản bội. Những người Công giáo La Mã Trung Quốc đang hy vọng mối quan hệ giữa nước này và Vatican sẽ được cải thiện Nhà nước Vatican hiện là quốc gia châu Âu duy nhất công nhận Đài Loan, tức Trung Hoa Dân Quốc. Đại sứ Đài Loan tại Vatican, Matthew Lee S.M (Lý Thế Minh) được báo chí trích lời nói: "Chúng tôi tin rằng Vatican muốn các thỏa thuận sẽ giúp cho người Trung Quốc cơ hội có sinh hoạt tôn giáo bình thường, giảm bớt áp chế đối với người Công giáo tại Trung Quốc, và giúp các giáo hội Công giáo ở Trung Quốc hội nhập với giáo hội toàn cầu, và đổi lại là giúp thúc đẩy tự do tôn giáo ở Trung Quốc." Đài Loan phải chuẩn bị tinh thần Một số bình luận, theo Taiwan News, tin rằng Đại sứ Đài Loan chuẩn bị tinh thần cho dư luận về khả năng Trung Quốc cắt đứt quan hệ với Đài Loan để công nhận Trung Quốc. Đổi lại, Trung Quốc sẽ đồng ý để người Công giáo công nhận Đức Giáo hoàng Francis và Tòa Thánh La Mã. Hiện nay, tại Trung Quốc có hai giáo hội Công giáo, một của nhà nước quản lý và không thần phục Vatican, một của những tín đồ và giám mục 'ngoài luồng', hướng về Tòa Thánh. Thỏa thuận mới, mà một số nhà bình luận nói là theo 'mô hình Việt Nam' sẽ cho phép đảng cộng sản Trung Quốc chuẩn thuận tên các giám mục Vatican bổ nhiệm. "Đài Loan lo ngại vì không rõ một thỏa thuận như thế sẽ tác động thế nào đến quan hệ ngoại giao của đảo quốc với đồng minh duy nhất ở châu Âu là Vatican", theo Taiwan News. Giáo Hoàng Francis trước đây lên tiếng chống lại các vụ hành quyết Các nguồn tin cũng nói đại sứ Matthew Lee vừa gặp Đức Giáo hoàng Francis để thảo luận lo ngại của Đài Loan. Vẫn theo nguồn tin này thì ông Lee cho hay các quan chức Vatican xác nhận thỏa thuận chỉ nhằm giải quyết vấn đề của người Công giáo ở Trung Quốc mà không có hàm ý gì khác về ngoại giao". Ngay từ tháng 3/2018, Reuters đã đưa tin "Đài Loan lo lắng" về khả năng Vatican và Bắc Kinh tiến tới một thỏa thuận về chuyện thụ phong và bổ nhiệm giám mục tại Trung Quốc. Một thỏa thuận dù chưa toàn bộ, có thể mở đường cho quan hệ ngoại giao giữa Bắc Kinh và Vatican và cho phép Giáo hội Công giáo có cơ chế hoạt động hợp pháp để chăm sóc chừng 12 triệu tín đồ Công giáo Trung Quốc, Reuters viết trong bài 'As Vatican and China talk, Taiwan looks on nervously' (25/03/2018). Xin nhắc đây là con số ước tính tín đồ thuộc Giáo hội "hoạt động ngầm" và trung thành với Vatican. Mâu thuẫn Vatican - Trung Quốc thỉnh thoảng lại bùng lên khi có tin giáo dân hoặc giám mục tại Trung Quốc bị trấn áp. Hồi tháng 6/2017, Tòa thánh Vatican công khai bày tỏ sự quan ngại sâu sắc sau khi một giám mục bị đuổi khỏi giáo phận rồi bị bắt. Giám mục Peter Thiệu Chúc Mẫn bị quan chức bắt giữ hồi tháng 5/2017, phát ngôn viên Tòa Vatican Greg Burke nói với báo chí chừng một tháng sau đó. Hiện Giáo hội Công giáo La Mã đang gặp phải vấn đề lan rộng liên quan đến các vụ linh mục lạm dụng tình dục trẻ em, và điều này khiến một số người "ngạc nhiên" vì sao Vatican lại tìm cách trao cho Đảng Cộng sản Trung Quốc quyền kiểm soát giáo hội tại Trung Quốc vào thời điểm này", theo Taiwan News. Giáo hội toàn cầu không được công nhận tại Trung Quốc Nay, thông tấn xã CNA của Đài Loan trích lời đại sứ Lee nói rằng Đức Giáo hoàng Francis có vẻ đang tiến tới quan điểm rằng "một thỏa thuận không hoàn hảo còn tốt hơn là không có gì". Đại diện cuối cùng của Vatican bị trục xuất khỏi Trung Quốc năm 1951. Tòa Thánh từ đó đã chuyển trụ sở của khâm sứ sang Đài Loan, nơi chính quyền Quốc Dân Đảng chiếm giữ và làm chủ sau khi thua cuộc Nội chiến 1949. Tại Hoa Lục, ban đầu chính quyền của Mao Trạch Đông cấm mọi hoạt động tôn giáo nhưng những năm nay, CHND Trung Hoa cho lập ra Giáo hội Công giáo yêu nước do Đảng CS kiểm soát. Kể từ thập niên 1970, sau khi Liên Hiệp Quốc công nhận CHND Trung Hoa, Tòa Thánh không gửi khâm sứ (đại sứ) sang Đài Loan nữa nhưng giữ cơ quan ngoại giao ở cấp đại biện lâm thời. Điều gây ra đồn đoán rằng một ngày Vatican sẽ quay sang công nhận Trung Quốc còn được thể hiện ở chỗ dù Đài Loan có đại sứ ở Vatican, danh mục điện thoại và giấy tờ của Tòa Thánh ghi chức danh, vị trí của người này dưới mục 'China' (Trung Quốc), chứ không phải Republic of China (Trung Hoa Dân Quốc), tên chính thức của Đài Loan. Nhiệm kỳ của chủ tịch Tập Cận Bình là thời gian Trung Quốc tăng cường gây cô lập Đài Loan trên trường quốc tế. Ông Tập Cận Bình đã coi việc đưa Đài Loan về với Trung Quốc là vấn đề mang tính 'lợi ích cốt lõi' của Bắc Kinh. Càng gần đây càng có thêm các nước bỏ Đài Loan để quay sang công nhận Trung Quốc. Xem thêm về Vatican: Giáo Hoàng im lặng trước cáo buộc về nạn lạm dụng tình dục Đức Giáo hoàng tiếp Chủ tịch Việt Nam Thỉnh cầu Vatican 'minh xét' về cựu TGM Kiệt Vị giám mục tự phong bị cả Vatican và TQ ruồng bỏ Vatican lo ngại về giám mục bị giam tại TQ |
Ngày càng có nhiều hy vọng là Washington và Bắc Kinh sẽ đạt được một thỏa thuận giúp giải quyết cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung. Nhưng cạnh tranh giữa hai siêu cường không chỉ đơn thuần là thương mại, mà còn là kinh tế, quốc phòng, văn hóa và công nghệ. | Mỹ muốn gì từ Trung Quốc? Và thế cờ chót của Mỹ là gì? | Tổng thống Trump và Phó Thủ tướng Trung Quốc Liu He bắt tay một thỏa thuận thương mại ban đầu Mỹ-Trung sẽ bỏ thuế quan nếu đạt bất cứ thỏa thuận thương mại nào Thương chiến Mỹ - Trung: Mỹ dừng áp thuế bổ sung sau hai ngày đàm phán Vậy Mỹ muốn gì từ Trung Quốc? Và thế cờ cuối cùng của Mỹ là gì? Câu trả lời ngắn gọn là thỏa thuận thương mại giai đoạn một mà Tổng thống Trump và Phó Thủ tướng Trung Quốc Lưu Hạc bắt tay trong Phòng Bầu dục vào tháng trước. Nhưng căng thẳng giữa hai nước đi sâu nhiều hơn chỉ giao thương và không ai tôi từng nói chuyện với ở Washington nghĩ rằng thỏa thuận phác thảo này sẽ tự nó tạo ra được nhiều khác biệt. How does America see its relationship with China? Thái độ về Trung Quốc đã có một sự thay đổi tiêu cực rất rõ rệt tại Mỹ trong những năm gần đây và điều quan trọng là phải nhận ra rằng sự thay đổi này có từ trước khi ông Trump đến Nhà Trắng. "Tôi nghĩ rằng nếu bà Hillary Clinton, hoặc một thành viên đảng Dân chủ khác, hoặc đảng Cộng hòa khác lên làm tổng thống vào năm 2016, bạn sẽ thấy bước ngoặt sắc nét này", Daniel Kliman, cựu cố vấn cấp cao của bộ quốc phòng Mỹ nói. "Đã có một suy nghĩ rằng cách tiếp cận của chúng ta với Trung Quốc không có hiệu quả", Tiến sĩ Kliman, hiện là giám đốc Chương trình An ninh châu Á-Thái Bình Dương tại Trung tâm An ninh Mỹ mới (CNAS) nói. Thái độ của Mỹ đối với Trung Quốc sẽ thay đổi bất kể ai ở Nhà Trắng, Daniel Kliman nói Có nhiều lý do cho sự gia tăng căng thẳng này. Những lợi ích kinh tế kỳ vọng từ việc Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) năm 2001 không bao giờ trở thành hiện thực, Ray Bowen, người từng làm việc cho chính phủ Mỹ với tư cách là nhà phân tích kinh tế từ năm 2001 đến năm 2018, nói. Trung Quốc không bao giờ có ý định tuân theo luật, ông nói. "Đúng ra thì là Trung Quốc dự định tham gia các diễn đàn đa phương để bắt đầu thay đổi cách các diễn đàn đa quốc gia điều chỉnh thương mại toàn cầu." Nói cách khác, Trung Quốc tham gia có ý định tạo sự thay đổi thay vì phải thay đổi. Trung Quốc luôn có ý định thay đổi cách điều tiết thương mại toàn cầu, nhà phân tích kinh tế Ray Bowen nói Kết quả là một làn sóng mất việc lớn và đóng cửa nhà máy ở Mỹ, được gọi là "cú sốc Trung Quốc". Các tiểu bang được mệnh danh là "các tiểu bang vành đai rỉ sét" đã dồn phiếu cho Tổng thống Trump vào năm 2016 là số nạn nhân lớn nhất của cú sốc này. Nhiều công ty Mỹ chuyển sản xuất sang Trung Quốc để tận dụng chi phí lao động thấp hơn. Tuy nhiên, theo Daniel Kliman, các công ty chuyển đến Trung Quốc phải trả một giá rất đắt: "Trung Quốc đã buộc những công ty này phải bàn giao công nghệ và tài sản trí tuệ cho họ." Ông nói. Và, ngay cả những công ty không mang sản xuất qua Trung Quốc cũng thấy rằng Trung Quốc bằng cách nào đó đã lấy được bí mật thương mại của họ. Các cơ quan thực thi pháp luật ở Mỹ có một danh sách dài những cáo buộc các cá nhân và công ty Trung Quốc tội gián điệp và hack máy tính. Có hơn một ngàn cuộc điều tra hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ từ các công ty Mỹ có manh mối xuất phát từ Trung Quốc, ông Christopher Wray, ông chủ của FBI nói Giám đốc FBI, ông Christopher Wray, gần đây nói với Quốc hội Hoa Kỳ rằng có ít nhất 1.000 cuộc điều tra đang tiến hành về hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ từ các công ty Mỹ có xuất xứ từ rung Quốc. Chính phủ Hoa Kỳ ước tính rằng tổng giá trị tài sản trí tuệ bị Trung Quốc đánh cắp trong bốn năm tính tới 2017 là 1,2 triệu đôla. Theo ông Dean Cheng thuộc Tổ chức Di sản, một nhóm chuyên gia tư tưởng bảo thủ của Mỹ, đây là lý do chính khiến quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc trở nên tồi tệ. Trung Quốc tìm cách để "có thể cắt đứt động mạch của thương mại toàn cầu", ông Dean Cheng nói. "Khi các công ty khám phá ra rằng bằng sáng chế của họ bị cuỗm mất, sản phẩm của họ bị cho qua một tiến trình 'kỹ thuật đảo ngược' (reverse engineering), các quy trình R & D của họ bị hack, ngày càng nhiều công ty kết luận rằng việc hợp tác với Trung Quốc không mang lại lợi nhuận, và thực sự có thể hoàn toàn tiêu cực," ông nói. Từ bên trong chính phủ, nhà phân tích kinh tế Ray Bowen nói rằng ông nhận thấy sự thay đổi tâm trạng vào cuối năm 2015. Những người trước đây ủng hộ sự tham gia với Trung Quốc giờ đã hoảng hốt khi thấy Trung Quốc bắt kịp nhanh như thế nào. Đồng thời, tại Lầu năm góc, Chuẩn Tướng Robert Spalding đang lãnh đạo một nhóm người cố gắng hoạch định một chiến lược an ninh quốc gia mới để đối phó với sự trỗi dậy và ảnh hưởng của Trung Quốc. Ông Spalding đã rời quân đội và viết một cuốn sách có tên ""Stealth War, How China Took Over While America's Elite Slept'' (Chiến tranh Tàng hình, Trung Quốc đã thống lĩnh ra sao khi giới tinh hoa của Mỹ đang say ngủ). Khi được hỏi về mối đe dọa mà Trung Quốc đặt ra cho Mỹ, câu trả lời của Tướng Spalding rất rõ ràng. "Đó là mối đe dọa cho sự sinh tồn quan trọng nhất kể từ Đức Quốc xã trong Thế chiến Thứ hai. "Tôi nghĩ đó là mối đe dọa lớn hơn nhiều so với mối đe dọa từ Liên Xô. Là nền kinh tế thứ hai trên thế giới, tầm với của nó, đặc biệt là vào các chính phủ và trong tất cả các tổ chức của phương Tây, vượt xa những gì Liên Xô có thể làm." Trung Quốc là ''mối đe dọa lớn hơn nhiều so với mối đe dọa từ Liên Xô'', Chuẩn tướng Robert Spalding nói Kết quả nỗ lực của Tướng Spalding tại Lầu năm góc là Chiến lược An ninh Quốc gia xuất bản vào tháng 12 năm 2017. Chiến lược này được xem là tài liệu chính cho chính phủ Mỹ, được làm kim chỉ nam hướng dẫn mọi cơ quan, và thể hiện sự thay đổi sâu sắc của Mỹ trong cách tiếp cận với Trung Quốc, theo Bonnie Glaser, giám đốc của Dự án điện Trung Quốc tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế." Hiện nay có một khuynh hướng không chú tâm vào cuộc chiến chống khủng bố. Cạnh tranh giữa các cường quốc là mối đe dọa lớn với Hoa Kỳ, thay cho chủ nghĩa khủng bố trước đây." Bà Glaser nói. Bộ quốc phòng Mỹ hiện tin rằng giải quyết sự trỗi dậy của Trung Quốc là một trong những mục tiêu quân sự lớn của Hoa Kỳ trong những thập niên tới. Tốc độ mà Trung Quốc xây cất, và sau đó quân sự hóa, một chuỗi các đảo nhân tạo ở Biển Đông bất chấp luật pháp quốc tế đã khiến nhiều người ở Washington hoảng sợ. Theo ông Dean Cheng, 5,3 triệu đôla của giao thương đi qua khu vực này mỗi năm. "Hành động của Trung Quốc là một nỗ lực để có thể cắt đứt động mạch của thương mại toàn cầu," ông Dean Cheng nói. Rặng san hô Subi ở quần đảo Trường Sa: Trung Quốc đã xây dựng và quân sự hóa một chuỗi các đảo nhân tạo như thế này ở Biển Đông Trung Quốc đã rất rõ ràng trong tham vọng dẫn đầu thế giới về các công nghệ quan trọng của tương lai, như robot và AI. Bonnie Glaser nói: "Điều này rất cốt lõi đối với sự cạnh tranh, bởi vì nếu Trung Quốc thành công trong các lĩnh vực này, thì có lẽ nó sẽ thay thế Hoa Kỳ trở thành cường quốc hàng đầu thế giới." Đó là những gì đang bị đe dọa. Quyền lực tối cao của quân đội Mỹ không dựa trên một đội quân thường trực khổng lồ, mà dựa trên các hệ thống vũ khí công nghệ cao. Nếu Trung Quốc dẫn đầu các công nghệ quan trọng này, thì Mỹ có lẽ không thể theo kịp trong tương lai gần. Daniel Kliman tin rằng cuộc đua công nghệ phi quân sự cũng rất quan trọng. "Trung Quốc không chỉ hoàn thiện các công nghệ giám sát và kiểm duyệt tại nhà, mà ngày càng xuất khẩu các công nghệ này cũng như tài chính và bí quyết ra nước ngoài." Ông Kliman tin rằng cuộc chiến với cái mà ông gọi là "chủ nghĩa độc đoán công nghệ cao" là một cuộc chiến sẽ ngày càng trở thành trọng tâm trong những thảo luận về Trung Quốc. Cạnh tranh giữa các cường quốc là mối đe dọa lớn với Hoa Kỳ, bà Glaser nói Vì vậy, đừng hy vọng lập trường của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc thay đổi trong nhiệm kỳ gần, ngay cả khi Tổng thống Trump thất cử trong cuộc bầu cử sắp tới. Tâm trạng ở Washington đã khác đi. Câu chuyện chính trị duy nhất không phải là về việc có nên đối đầu với Trung Quốc hay không mà là làm thế nào để đối đầu tốt nhất với Trung Quốc. |
Ý kiến về những kinh nghiệm doanh nhân Việt Kiều và chính phủ Việt Nam có thể rút tỉa từ vụ Trịnh Vĩnh Bình. | Vụ Trịnh Vĩnh Bình: Bài học nào cho chính phủ và doanh nhân? | Ông Trịnh Vĩnh Bình "Đây là vụ kiện xuyên thế kỷ, hệ lụy của nó không chỉ là Việt Nam bị thua thiệt, mà nhiều khía cạnh pháp lý, nhiều chiều kích khác nhau trong các mối tương quan giữa Việt Kiều muốn về nước đầu tư với hệ thống luật pháp của Việt Nam - một quốc gia chưa thừa nhận hệ thống "tam quyền phân lập" và tính độc lập của toà án - cần được đưa ra xem xét kỹ lưỡng để tránh những thảm hoạ như ông Trịnh Vĩnh Bình từng gánh chịu." Tiến sỹ Đinh Hoàng Thắng, cựu Đại sứ Việt Nam tại Hà Lan nói với Mỹ Hằng của BBC Tiếng Việt hôm 13/4. Việt Nam nói phán quyết Trịnh Vĩnh Bình ‘lẽ ra là bí mật’ Trịnh Vĩnh Bình: Tôi đã bị hàm oan Vụ Trịnh Vĩnh Bình 'là một bài học cho chính phủ VN' Việt Nam và hai bài học quá đắt "Rất nhiều thông tin liên quan đến phán xét của toà (dài 200 trang) vẫn còn trong vòng bí mật," ông nói thêm. Và nhận định: "So sánh với một số nước lân bang, thì người Việt Nam ở nước ngoài, trừ một số ngoại lệ, nhìn chung chưa thực sự an tâm kinh doanh, sản xuất cũng như về nước đầu tư, tham gia hoạt động kinh doanh. Tâm trạng phức hợp này cần được sớm khắc phục vì lợi ích của cả nhà đầu tư lẫn chính phủ." "Ở Việt Nam cho đến nay ít xảy ra các vụ kiện giữa người dân với nhà nước, giữa Việt Kiều với chính phủ lại càng hy hữu. Tuy vậy, hiện có một số vụ đang "treo" đấy chờ giải quyết. Vì thế, tác động lan toả của vụ Trịnh Vĩnh Bình rất cần được lưu ý. Và câu chuyện ngụ ngôn "Con kiến đi kiện củ khoai" chắc chắn sẽ được xã hội thẩm định lại," ông Thắng bình luận. Doanh nhân Hà Lan gốc Việt Trịnh Vĩnh Bình vừa được Hội đồng Trọng tài thành lập theo Quy tắc Trọng tài UNCITRAL phán quyết thắng kiện chính phủ Việt Nam trong một vụ kiện xuyên thế kỷ. Qua đó tòa yêu cầu chính phủ Việt Nam bồi thường cho ông Bình 27.518.596 đôla cho phần tài sản đã chiếm của ông, 10 triệu đôla cho "thiệt hại tinh thần", 786.672,71 đôla cho án phí ở Tòa án Quốc tế và 7.111.170,94 đôla cho chi phí pháp lý, luật sư. Bài học nào cho doanh nhân Việt Kiều? Ông Đinh Hoàng Thắng nói các quy định cho Việt Kiều về nước làm ăn sinh sống đã được luật hóa, nên các doanh nhân đương nhiên cần nghiên cứu các quy định pháp luật. Cùng quan điểm này, luật sư Lê Công Định từ TP Hồ Chí Minh nói với BBC rằng doanh nhân Việt Kiều cần phải tuân thủ luật pháp Việt Nam "để tránh bị vu vi phạm pháp luật và bị cơ quan hành pháp có cớ xử phạt." "Luật pháp Việt Nam hiện hành nói chung khuyến khích mọi nhà đầu tư, bao gồm các doanh nhân Việt kiều, đầu tư và kinh doanh tại Việt Nam. Khung pháp lý tương đối rộng mở để mọi người tạo lập doanh nghiệp và phát triển hoạt động kinh doanh,' luật sư Định nói. Tuy nhiên, ông Thắng và ông Định đều nhìn nhận rằng việc thực thi luật pháp ở Việt Nam còn có nhiều vấn đề, gây nhiều trở ngại cho các doanh nghiệp. Vị cựu đại sứ nói các doanh nhân khó tránh khỏi tình trạng phải 'dò dẫm' để làm ăn ở Việt Nam giữa "mạng lưới các nhóm lợi ích khác nhau". Cựu đại sứ Việt Nam tại Hà Lan, TS Đinh Hoàng Thắng Đó là do "việc diễn giải luật pháp có nhiều lúc không phải do toà án mà lại do các cơ quan khác nhau trong bộ máy nhà nước đảm nhận". Đây thực sự là một 'bãi mìn' đối với nhiều nhà đầu tư nước ngoài," theo nhận định của cựu đại sứ Đinh Hoàng Thắng. Luật sư Định thì đề cập đến "thói quan liêu, tệ tham nhũng và vận dụng luật tùy tiện" của bộ máy nhà nước, cùng các "cơ hội kinh doanh tốt phần nhiều do các "quan hệ" đi đêm với quan chức mang lại." "Do vậy, giữa môi trường kinh doanh đang phát triển và củng cố từng bước bằng pháp luật, giới doanh nhân nên chọn giải pháp tuân thủ luật trước hết, để tránh những rủi ro mà đối thủ cạnh tranh mượn tay cơ quan nhà nước truy bức về pháp lý," luật sư Định nói. Vẻ mặt phấn khởi của ông Trịnh Vĩnh Bình sau khi rời khỏi một phiên tòa xét xử cuối tháng 8/2018 Chính phủ Việt Nam cần rút tỉa kinh nghiệm gì? Cựu đại sứ Đinh Hoàng Thắng nhận định rằng vụ kiện của ông Trịnh Vĩnh Bình sẽ để lại nhiều hệ lụy 'hiện chưa thể tiên liệu hết' đối với chính phủ Việt Nam, đặc biệt trong "tương quan giữa Việt Kiều muốn về nước làm ăn với chinh phủ" và quan trọng hơn, trong "mối liên hệ giữa người dân và nhà nước". Một bài học mà Việt Nam cần rút kinh nghiệm ngay từ vụ ông Trịnh Vĩnh Bình, theo ông Thắng, là vấn đề các cơ quan chính phủ thống nhất thực thi luật pháp quốc tế. Ông Thắng nói Việt Nam hiện vẫn duy trì tình trạng 'một mình một chợ' trong thực thi luật pháp, dù đã và sẽ ký nhiều hiệp định và công ước quốc tế. Tình trạng này, theo ông Thắng, cần 'chấm dứt ngay'. Thay vào đó, chính phủ Việt Nam cần "phân nhiệm rõ ràng giữa toà án với các cơ quan chức năng trong nước khi tìm cách tiệm cận để đi đến thống nhất với hệ thống luật pháp quốc tế hay diễn giải các điều khoản trong nội luật đã được thông qua." Vị cựu đại sứ cũng nói Bộ Tư pháp của Việt Nam cần rà soát, đối chiếu kỹ giữa hệ thống luật pháp của mình với của quốc tế để sớm khắc phục những điểm vênh nhau. Luật sư Lê Công Định Ngoài ra, chinh phủ Việt Nam cần "nghiên cứu kỹ các cơ chế giải quyết các tranh chấp (ISDS) trong các hiệp định song và đa phương (ví dụ trong hiệp định CPTPP). Đặc biệt cần nắm vững những nội dung khác nhau giữa các ISDS với cơ chế giải quyết tranh chấp tại Tòa án và cơ chế trọng tài thương mại. Nếu không, khi đối mặt với các vụ kiện quốc tế Việt Nam chắc chắn sẽ gặp nhiều bất lợi. Cựu đại sứ Đinh Hoàng Thắng đặc biệt nhấn mạnh tình trạng 'cát cứ, lợi ích nhóm' ở các địa phương mà theo ông là "một trong những tác nhân đã đẩy vụ Trịnh Vĩnh Bình đến nông nỗi này". "Phải chấm dứt tình trạng "trên nóng dưới lạnh" hay "trên rải thảm dưới rải đinh" như lãnh đạo chính phủ Việt Nam đã nhiều lần cảnh tỉnh trong mấy năm trở lại đây... Chính phủ nên có các đợt tập huấn ở các địa phương để sớm chấm dứt vấn nạn các 'lãnh chúa' làm mưa làm gió tại các địa phương mình cai quản." "Chính phủ cũng nên tính toán kỹ việc 'bạch hoá' đến đâu phán quyết của toà quốc tế. Việc Bộ Tư pháp sớm ra thông cáo báo chí về vụ ông Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ Việt Nam tại Hội đồng Trọng tài UNCITRAL là một động thái kịp thời. Điều này gần như khác xa với các chủ trương kéo dài nhiều năm trước đây muốn 'đánh chìm' thông tin về vụ kiện. Muộn còn hơn không," cựu đại sứ Đinh Hoàng Thắng nhận định. Chính phủ Việt Nam nói gì? Truyền thông Việt Nam ngày 12/4 đồng loạt đưa tin phản hồi của Bộ Tư pháp Việt Nam về vụ kiện của ông Trịnh Vĩnh Bình. Theo đó, ông Đỗ Đức Hiển, Chánh văn phòng kiêm người phát ngôn của Bộ Tư pháp, nói "một số trang thông tin điện tử và mạng xã hội đưa tin, phản ánh không chính xác nội dung của phán quyết cùng với những diễn giải, suy đoán chủ quan, gây hiểu nhầm trong dư luận", theo Thanh Niên. Ông Hiển cũng nói bộ này đang làm việc với một số cơ quan liên quan để "nghiên cứu kỹ nội dung phán quyết" của Hội đồng Trọng tài, và "thực hiện các bước tiếp theo phù hợp với quy định của pháp luật, bảo đảm tối đa quyền và lợi ích của Chính phủ Việt Nam." |
Nhạc sĩ Vũ Thành An đang ở Việt Nam để ra mắt một số dự án không chỉ trong âm nhạc. Bên cạnh album và liveshow Giai nhân 13/4 tại Hà Nội (với các giọng hát Tuấn Ngọc, Bảo Yến, Thái Hiền…) ông còn cắt băng khánh thành mái ấm cho trẻ mồ côi ở Bình Phước. | Nhạc sĩ Vũ Thành An kể về những năm tháng đi tu | Nhạc sĩ Vũ Thành An tại một nhà hàng ở Hà Nội tháng 3/2019 Ông cũng cho hay dòng thảo dược do ông đầu tư sản xuất đã được cấp phép vào Việt Nam. Lợi nhuận từ kinh doanh dành cho công việc bác ái mà ông theo đuổi sau khi rời nhà thờ. Giảng đạo bằng nhạc Đang là một nhạc sĩ tên tuổi, sao ông có thể ngừng viết nhạc trong hơn 20 năm? Tại tôi dồn làm việc khác. Hai mươi năm đó tôi đi tu, ẩn mình vào niềm tin tôn giáo để phục vụ trong nhà thờ. Sau thời gian đó, mình trở lại với cuộc đời nhưng với tâm hướng phục vụ bằng âm nhạc, đem lại tình yêu thương cho mọi người. Được biết trong khoảng thời gian đó, ông vẫn sáng tác cho nhà thờ? Tôi phục vụ cho một giáo xứ Mỹ. Tôi soạn những câu hát ngắn bằng tiếng Mỹ. Sau khi tôi giảng, tôi hát cho người ta nghe, tôi thấy người ta thích lắm. Thủ lĩnh Ngọt và thứ âm nhạc "vị kỷ" Síu Phạm và phim 'Con đường trên núi' Hương Giang Idol nói về áp lực và hạnh phúc Kay Nguyễn: Từ đam mê xem phim đến Cô Ba Sài Gòn Phạm Thu Hằng: Làm phim về vẻ đẹp của người yếu thế Ở cương vị phó tế, ông còn làm những gì? Tôi phụ cho ông cha. Trong các buổi lễ, khi thì ông cha giảng, khi thì tôi giảng bài cỡ 10-12 phút. Khi tôi giảng căn cứ theo lời của Chúa bằng tiếng Mỹ, tôi rất ngạc nhiên - tại sao mình là anh Á châu, mình phải nói có một cái mặc cảm cho đến khi lớn lên của người dân nhược tiểu, đối với mình dân da trắng bao nhiêu ưu việt (superior), nhưng khi mình đứng lên giảng họ lại nghe, họ phục mình. Cái đó tôi thấy diệu kỳ. Nó như một cái gì mình không nhìn thấy nhưng nó có thật. Nó như cái quyền năng (power) của người đứng giảng trên bục, lúc bấy giờ không phải là mình. Tôi ngạc nhiên lắm. Khi chịu chức, được đặt tay để phong chức, coi như mình có cái ơn Chúa Thánh Thần, tự nhiên con người nó khác, nó có cái quyền năng lạ lắm. Hình như không nhiều vị đi tu xong lại hoàn tục như ông? Không phải tôi hoàn tục. Tôi trở lại sinh hoạt trong cuộc đời, đi làm những công việc như thế này đối với tôi là đi làm sứ vụ. Tôi gọi là sứ vụ thương yêu, đem tình thương yêu đến với mọi người. Khi tôi đi làm như thế này không có nghĩa là tôi tìm danh vọng cho riêng tôi, mà tôi muốn đem tình thương, sự an ủi đến cho mọi người. Họ gặp tôi, họ vui. Như thế là tôi đạt được mục đích. Chứ không phải tôi đi kiếm tiền. Tiền để làm những điều mình muốn, chứ không phải để tích trữ. Từ thời còn đang sáng tác dồi dào những bản tình ca và nổi tiếng, ông đã có ý định đi tu? Phải nói cái đó nằm trong tâm thức của mình rồi. Không phải là định đi tu nhưng lúc bấy giờ tôi cũng muốn đi tìm cái lý lẽ của cuộc đời này. Nhìn lại tuổi trẻ của tôi, tôi đọc rất nhiều sách về tâm linh, tôn giáo… Tôi không đi sâu lắm, nhưng đọc hết đạo Phật, đạo Lão, cũng như tất cả các tư tưởng triết học Đông Tây. Để tìm trong đó con đường tâm linh của mình. Rồi cuối cùng tôi mới chọn con đường tôi đang đi đây là Công giáo để phục vụ. Hiệp nhất trong tâm hồn dân tộc Sáng tác của ông vẫn thường xuyên được hát ở hải ngoại nhưng gần đây mới chính thức được ca sĩ trong nước hát. Cảm giác của ông thế nào? Tôi ngạc nhiên tại sao những thế hệ này có thể thích những bài tôi sáng tác từ khi họ còn chưa sinh ra. Trong mỗi con người dù sinh ra trong thời đại nào cũng là tâm hồn đó thôi. Nhất là tâm hồn Việt Nam mới hiểu được nhạc của Việt Nam. Trong khi đó những nhạc Việt Nam của mình, trong đó có nhạc của tôi, mặc dù mình sang hải ngoại mấy chục năm rồi cũng không đi vào được hệ thống của Mỹ, vì tâm hồn của họ khác. Nó làm sao mình cũng không hiểu. Chẳng hạn những chương trình của Thúy Nga Paris làm rất hoành tráng, đầy đủ kỹ thuật nhưng không vô được dòng chính (main stream). Thành ra mỗi dân tộc có một nền văn hóa riêng, dù sinh trước hay sinh sau. Nhạc sĩ Vũ Thành An và ca sĩ Ngọc Châm- người viết lời một số ca khúc và hát toàn bộ album mới của ông Chẳng qua mác của mình là người Việt, cũng nhạc đấy mà đứng tên người Mỹ, chắc việc hòa nhập là bình thường, thưa ông? Khi làm mấy bài đó mình không nghĩ nó sẽ sống lâu như vậy, nhất là thế hệ này phải nói ở một xã hội hoàn toàn khác, cuối cùng rồi cũng đi về một hướng. Các cháu sinh sau thống nhất ở trong một nền giáo dục khác với nền giáo dục của tôi, cuối cùng lại hiệp nhất được. Cái đó là điều mình thấy vui. Nó là một sự hiệp nhất trong máu thịt, tư tưởng của mình, cho dù anh có được giáo dục ra sao đi chăng nữa. Sinh ra ở miền Bắc hay miền Nam, thế hệ này, thế hệ kia cũng là người Việt Nam. Do đó những bạn sinh ra sau này mới có thể quý dòng nhạc sáng tác tại miền Nam cách đây mấy chục năm. Đó là sự nối kết, hiệp nhất vô hình nhưng rất bền chặt. Khổ vì tình Điều gì đã thôi thúc ông sửa hẳn tinh thần Bài không tên cuối cùng thành Bài không tên cuối cùng tiếp nối? Ông có nghĩ việc làm lời mới ảnh hưởng đến cảm xúc của khán giả về bài hát đã quá nổi tiếng kia? Không phải sửa, mà là câu chuyện chấm dứt ở đó, nhưng rồi lại tiếp nối. Giống như phim có Bố Già 1, rồi lại Bố Già 2… Tôi viết Bài không tên cuối cùng năm 1965, năm 1991 viết lời thứ hai. 25 năm sau nhìn lại cuộc tình đầu để mình viết tình cảm của mình về chuyện tình đó. Cái ý chính là thế này, Bài không tên cuối cùng tôi viết: "Con đường em đi đó đúng hay sao em/ Mưa bên chồng có làm em khóc/ Có làm em nhớ những khi mình mặn nồng…" Thì cũng hay nhưng nó lại hại cho người đó. Tự nhiên người ta cứ đi chỗ này chỗ kia hát như vậy thì đương nhiên sẽ ảnh hưởng tới hạnh phúc gia đình của cô đó. Ông chồng đó cứ nghe cái đó là nổi nóng lên. Đấy là thật hay do ông tự nghĩ thế? Tôi nghĩ là như vậy. Cho nên tôi hối hận là đã viết câu đó. Nhất là trong thời gian tôi cải tạo từ 1975 cho đến 1985. Nhưng đến khi tôi được ra, được tự do nói lại, thì tôi nói thêm một cái lời như lời xin lỗi cùng người bạn đó: "Này em hỡi còn đường em đi đó/ Con đường em theo đó đúng đấy em ơi/ Nếu chúng mình có thành đôi lứa/ Chắc gì ta đã thoát ra đời khổ đau…" Ý tôi muốn nói, nếu cuộc tình đó thành thì dĩ nhiên em phải chịu khổ với anh trong 10 năm bị cải tạo. Nhưng em không lấy anh cho nên em thoát khỏi cái đau khổ đó… Cô đó may. Chính đương sự trong câu chuyện đó không ở trong hoàn cảnh đó vì đã thoát khỏi Sài Gòn trước 1975. Thành ra gia đình của cô ấy không chịu sự đau khổ của những người như tôi. Nhưng nếu cô ấy lấy tôi là cô ấy tiêu rồi. Ông có 50 Bài không tên hầu như đều nổi tiếng, phải chăng sau mỗi bài hát là một bóng hồng? Không không, làm gì nhiều thế. Ước gì cũng được như vậy (cười). Có những bóng hồng có thể là từ em gái, từ những người bạn, những người xung quanh… Khả năng viết nhạc, danh tiếng cộng với ngoại hình cao ráo, khi còn trẻ hẳn là ông… có rất nhiều cô vây quanh? Cuộc đời của tôi khổ vì tình chứ. Mình thất tình. Tất cả là tôi thất tình không à. Là khi yêu mình không lượng sức. Mình đặt niềm tin vô quá cái sức của mình, nên là mình thất bại thôi. Nếu mình ở cấp này mà yêu người cấp trên này thì làm sao mà được. Xã hội thời đó không cho phép vậy. Nhạc sĩ bây giờ thường là rất được hâm mộ kèm theo tiền bạc, còn thời ông? Cũng có những nhạc sĩ giàu. Một bản nhạc cỡ hai tờ A4 in ra bán hai chục đồng thời ấy cũng to lắm. Có những bài mà họ bán cả trăm ngàn bàn. Nếu những bài mà trúng như "Em ơi nếu mộng không thành thì sao…" của Lam Phương, ông ấy có thể kiếm tiền triệu dễ dàng lắm. Mà hồi đó một lượng vàng tôi nhớ chỉ khoảng 500Đ. Ông hẳn là cũng kiếm được nhiều tiền từ sáng tác vì nổi tiếng sớm? Hồi đó tôi giao cho người khác in, thành ra cũng không biết là họ kiếm như thế nào. Mình không có phương tiện phổ biến. Khi mình in bán, mình còn phải có điều kiện để phát hành nó hay không. Ông học nhạc như thế nào? Tôi chỉ học cái căn bản rồi tự học. Khi mình sáng tác một ca khúc như thế này cũng không cần kiến thức nhiều lắm, chủ yếu là năng khiếu, cảm hứng trong lòng mình. Vì sao hồi trẻ ông không nghĩ tới việc theo học nhạc chuyên nghiệp? Hồi đó tôi lại dồn vào trong việc học chữ rồi kiếm địa vị trong xã hội hơn là đi làm một nhạc sĩ. Đối với tôi như vậy là đủ rồi. Các bài liên quan: Hai Phượng kỷ lục phòng vé Việt Nam, gây ấn tượng ở Mỹ Thủ lĩnh Ngọt và thứ âm nhạc "vị kỷ" Rộn rã một thời báo Tết học sinh Sài Gòn 'Mùa Cát Vọng': Bốn người đàn ông lần đầu xem lại đời mình Việt Nam thắng hai giải lớn tại LHP Singapore |
Trong khi chiến sự tại Lebanon ngày càng ác liệt, Tổ chức Di dân Quốc tế (IOM) nói đã có khoảng 200 lao động Việt Nam đăng ký xin được sơ tán về nước. | 'Người Việt vẫn an toàn' | Tuy nhiên cho tới giờ phút này, vẫn chưa có ai được chuyển đi và con số người muốn di tản thực tế ít hơn thế nhiều. Anh Bùi Văn Dũng, đại diện cho người lao động Việt Nam tại Lebanon nói với BBC: Cho đến ngày hôm nay, tình trạng của tất cả mọi người Việt ở Lebanon có thể nói là vẫn an toàn. Hôm qua, ông Trần Việt Tú, đại diện cơ quan ngoại giao của Việt Nam đã tới Beirut và chúng tôi đã gặp ông ngay vào buổi tối để bàn bạc việc liên lạc với những người Việt ở đây, chuẩn bị đi di tản. Ngay lúc này, ông Tú cũng đang có mặt cùng chúng tôi và khoảng chục người Việt khác đã xin nghỉ làm được tới đây để thảo luận. BBC: Hiện số người Việt tập trung tại Beirut có nhiều không thưa anh? Chúng tôi chỉ đang chuẩn bị thôi, chưa thể tập trung được toàn bộ vì cũng phải chờ đại diện ngoại giao của Việt Nam có thông báo chính thức trên công luận của Lebanon để các gia chủ có sử dụng lao động Việt Nam được biết. Họ sẽ phải liên lạc lại và chỉ khi họ có tin tưởng thì họ mới giao người cho mình để di tản. Với tư cách cá nhân, chúng tôi không thể lấy người ra khỏi nhà chủ được. BBC: Vậy thì chắc tới cuối tuần này người Việt cũng chưa di tản khỏi Lebanon được? Theo nhận định của chúng tôi thì sớm nhất cũng phải đầu tuần tới mới có thể thực hiện di tản được. Chúng tôi đã liên lạc chừng 127 người thế nhưng chỉ khoảng 70 người trong số đó là muốn di tản lúc này. ========================================== VNVới các thông tin về việc Chính phủ Việt Nam quan tâm tới vấn đề di tản người Việt thì có ai có ý kiến gì không? Tốt hay xấu đều đưa lên đi. Đừng im lặng theo kiểu: "Tát nước theo mưa" nhưng khi không mưa thì lại có sự "im lặng" như vậy !! VKHKQuan chức nào bực bội vì bị chỉ trích thì cứ tự nhiên từ chức, cả cái chính phủ VN từ chức càng tốt, để dân bầu lên những người giỏi hơn. Dân VN hay "bội ơn bội nghĩa" vậy đấy, chẳng nhớ ơn đảng, nghĩa chính phủ gì cả, vậy thì đảng và chính phủ bám víu quyền lực làm gì? Xuống đi cho dân nhờ. Chuyện di tản 200 người làm không xong, còn đòi cất trường đại học quốc tế, đem VN trở thành quốc gia công nghiệp, trở thành điểm hẹn Thiên niên kỷ cho thế giới đến học khôn, v.v... Thiệt, các chú các bác cán bộ về nuôi heo làm ruộng chưa chắc đã xong. Bác Ngọc Tú bên Lebanon có biết cách gọi điện thoại mướn xe buýt không, nếu không thì lên tiếng, giao lại hết cho các Tổ chức Việt Nam hải ngoại, chúng tôi sẽ làm dễ dàng. Tuoi20yeudauThật nực cười khi một số bạn tỏ ra hằn học bực bội khi nghe người khác chỉ trích chính phủ, chế độ. Chính phủ là cái gì mà không được chỉ trích chứ? Không phải họ hoạt động, họ nhận lương là nhờ thuế của người dân chúng ta sao? Chế độ là cái gì mà không được chỉ trích chứ? Đó chẳng qua là một hệ thống chính trị với bao khiếm khuyết. Muốn chữa được các khiếm khuyết ấy thì cần chỉ trích, cáo buộc chứ khen tụng là vô ích. Mà ở nước ta, nghe khen tụng ngợi ca quen rồi, bây giờ tập nghe chỉ trích chửi bới đi là vừa. Ngài Tú và các ngài trong chính phủ VN mà không được lên đài lên báo để ăn chỉ trích của dân chúng thì còn khuya các ngài ấy mới quan tâm đến đồng bào bên Lebanon. NVNTheo các nước ngoài thì chính phủ lo cho dân họ là vì trách nhiệm, nếu dân không hài lòng thì sẽ kéo chính phủ sập ngay, vì họ còn nhiều sự chọn lựa khác. Theo bên VN thì chính phủ "quan tâm đến vấn đề di tản người Việt" là vì chính phủ làm ơn làm phước, do ơn đảng, phước chính phủ mà ra, dân có hài lòng hay không thì kệ dân, vì dân làm gì được nào, có sự chọn lựa gì đâu, lại làm sao kéo sập chính phủ? Tưởng gì, ông Ngọc Tú qua Beirut chẳng qua cũng chỉ đùn đẩy cho IOM, vậy thì ông qua làm gì cho tốn tiền dân đóng thuế? Vấn đề ở đây phải là, VN tự lo cho dân VN thì hơn là giao họ cho IOM, vì tuy IOM có cố gắng nhưng họ còn cả trăm ngàn người khác phải lo. Hiện nay lại chẳng có kế hoạch nào SAU KHI IOM đem người Việt qua Syria, lúc đó sẽ ra sao, đi máy bay gì về nước, trong khi dân Phi muốn về thì chính phủ Phi đã thuê bao cả chuyến bay từ 19/7, gần 2 tuần TRƯỚC khi dân Việt lên được chiếc xe buýt của IOM. Hồi thì nói cuối tuần này, nay thì nói đầu tuần sau, rồi lại chẳng có kế hoạch nào sau khi sang Syria. Truyền thông trong và ngoài nước phỏng vấn các người tại chỗ thì họ dại gì mà nói hết sự thật, làm sao họ DÁM chỉ trích chính phủ VN chậm chạp, ù lì, khi mà ông Tú ở ngay đó, ông gạch tên ra khỏi danh sách thì nguy, vả lại còn phải nhờ tiền dân đóng thuế mà đảng đang nắm để mua vé máy bay về nước. Sinh mạng họ nằm trong tay ông Tú và chính phủ VN, thì làm sao họ dám nói hết tất cả những lo âu chất chứa trong lòng? Nguyễn Nam Long, Sài GònTrước hết, thật công bằng mà nói thì chính phủ VN (CPVN) cũng có động thái tích cực để di tản người Việt bên LB, dù cũng có thể tạm gọi là hơi chậm. Thông qua những gì mà BBC đã đưa tin, tôi có một cảm nhận là CPVN vẫn có một căn bệnh cố hữu là chậm chạp trong việc bảo vệ người Việt ở ngòai nước. Một điều ta có thể dễ dàng nhận thấy là việc gì cũng phải đợi chỉ đạo trong nước ra, trong khi ở vai trò ngoại giao, đại sứ VN ở các nước Trung Đông hầu như thụ động, trong trường hợp này, đáng lí ra các tòa đại sứ VN có thể thông báo khẩn cho người Việt trên các phương tiện đại chúng tại chỗ là có thể vào tạm lánh ở trong khuôn viên mình nếu như cảm thấy bất an chắng han, và cũng thói quan liêu cố hữu, cư phải đợi người dân liên lạc với mình trước, mà không thường xuyên liên lạc với những người Việt đã sống lâu năm ở đó để dễ dàng nắm tình hình kiều bào. Mặt khác, tôi được biết là Bộ ngoại giao VN cũng có quỹ tiền mặt riêng (lên tới vài triệu đô như báo chí đã nêu), có thể sử dụng nó trogn các trường hợp khẩn cấp để lo cho bà con mình nếu cần di tản, sinh sống chẳng hạn. Tóm lại là chúng ta có thể thấy sự trì trệ, quan liêu tồn tại trong mọi tổ chức và cá nhân quan chức trong CPVN. Thương cho người Việt ở nước ngoài. Cầu chúc cho họ được bình yên. LQVVì sao nhiều người không muốn đi? Phải chăng mọi người sống trong an bình, sung túc không hiểu hoàn cảnh cuộc sống của họ nên đã quá lo? Và chính phủ thì thừa hiểu con dân của mình. Có thể vậy! Cảnh bom rơi đạn lạc giờ đây có lẽ cũng đã...quen! Điều quan tâm của họ có thể xa hơn, thiết thực hơn. Đằng sau sự oan toàn thì điều gì sẽ đến,cuộc sống sẽ ra sao? Lo cho sự an toàn của họ với tình nhân ái, trách nhiệm cao và chuyện họ có đồng ý đi hay không là hai việc hoàn toàn khác nhau. Dù sao cũng mong họ có quyết định đúng. Được an toàn,và cuộc sống yên vui. Sinh Viên, Hà NộiĐầu tiên chúng ta cũng phải hoan nghênh sự nỗ lực của chính phủ Việt Nam đã giúp đỡ đối vời công dân Việt Nam tại Libăng. Việc khán giả không viết bài nữa khi chính phủ đã có những phản ứng nhằm giúp đỡ những công dân Việt Nam, đây là lẽ bình thường, vì họ đã cảm thấy yên tâm hơn số phận những người lao động nghèo Việt Nam ở LiBăng, nếu chúng ta thử lật ngược lại vấn đề một chút, nếu không có sự lên tiếng của người đọc, của đài BBC đối với những người có tránh nhiệm thì mọi việc có thể tạm ổn cho đến thời điểm này hay không. Tony Phạm, CanadaBạn hiền VN đừng vội vơ đũa cả nắm và "lên lớp". Sở dĩ mà người ta không nêu ý kiến là vì đã "chán" hệ thống chính quyền VN về vấn đề quan tâm tới "khúc ruột ngàn dặm" ...phải đợi BBC , RFI ...lên tiếng kêu cứu thì mới ...chậm chạp, miễn cưỡng ra tay cứu giúp sau khi đã đổ thừa lẫn nhau ... Trong nước thì "đã chỉ thị" còn ngoài nước thì "chờ hướng dẫn" ... cho nên người ta chẳng buồn ý kiến, ý gương gì nữa !!! Lê Quang SơnXin gởi đến bạn VN nào đó không rõ họ và tên chỉ dùng mật mã, thôi thế cũng được qua lời lẽ hằn học của bạn chứng tỏ rằng bạn đang ở trong tâm trạng nào, thù ghét, tức tối, bực bội đối với những ai chỉ trích phê phán chế độ. Xin gởi đến bạn đôi lời mong bạn hãy hiểu thêm về vấn đề di tản chỉ có 200 người Việt mà hầu hết họ là những người đi làm nghề "giúp việc" mà đúng nghĩa của năm cải cách ruộng đất 1953 mà chính phủ Việt Minh lúc ấy gọi là thành phần "Bần cố Nông" đi làm "đầy tớ" cho địa chủ, tư sản. Thành phần mà đã tham gia Việt Minh đông đảo nhất để đưa tổ chức Đảng Cộng Sản đến vinh quang. Bạn hãy nhìn về quá khứ hay tìm đọc những câu chuyện của người việt biển đến các nước như Phillipine, Mã Lai, Indonexia, Hong Kong với những chiếc tàu đánh cá chở tới 200 người, một tàu đánh cá thôi đó bạn VN ạ. Chứ thong thả được bảo vệ bởi lực lượng Hải Quân Việt Nam và sự hổ trợ quốc tế vì nạn nhân chiến tranh thì một tàu vũ trang Việt Nam và 3 tàu đánh cá Việt Nam đổ xăng dầu đầy đủ thì theo thiển ý của tôi thì bây giờ 200 " Bần Cố Nông" Việt Nam đang thong dong nơi biển cả, uống champaign mừng ngày đoàn viên rồi thưa bạn VN ạ. Tôi chưa đề cập đến tìm lực hùng hậu của Hải quân Việt Nam hiện có chỉ đem ra 0.1 phần trăm để đêm những 200 " Bần Cố Nông " ấy về miền đất Xã Hội CHủ Nghĩa thì quá là dễ dàng. Do Thái đã mở hành lang đường biển sang đảo Sip thì cứ đưa tàu của mình tới đó đi, không cứu đồng bào mình được bởi vì 200 "Bần Cố Nông" không biết thông tin thì mình cứu những đồng loại khác thì có sao đâu như người Phi Luật Tân, Đại Hàn .v.v. Đằng này chẳng làm gì cả, đến cả gần 2 tuần sau thì lúc ấy mới lên tiếng bởi vì dư luận, rồi đến bây giờ IOM đài thọ 100%, thử hỏi "Tinh Thần Quốc Tế Vô Sản" của Đảng Cộng Sản Việt Nam và các Đảng viên CS trong bộ máy Chính Phủ Việt Nam đâu rồi? Đừng có chống chế cái bản chất xấu xa của mình. Không thể lấy lưới thưa mà che được mắt thiên hạ, thưa bạn VN. Hoàng Hà, HCM, VNViệc 200 đồng hương tại LiBăng được sự giúp đỡ của chính phủ VN là kết quả của nhiều tiếng kêu gọi từ trong nước cho đến ngoài nước. Đó là trách nhiệm của chính phủ. Sự im lặng của mọi ngươì có nghĩa là vụ việc đã được giải quyết, bạn VN muốn mọi ngươì phải nói điều gì nữa? Bạn nên tập sống trong không khí dân chủ, điều gì chưa được, ngươì dân có quyền có ý kiến, còn khen tặng trong chuyện này thì cũng không đáng vì nhờ công luận, mọi việc được giải quyết trong chiều hướng tốt dù hơi trễ. Nếu chính phủ VN tự động tìm cách thông báo và cứu ngươì Việt ở Li Băng trước khi các lời kêu cứu của họ được gửi tới các cơ quan truyền thông thì đó mới là chuyện đáng tuyên dương. Ít ra , hôm nay mọi ngươì đều thở phào vì lời kêu cứu đã có kết quả tức thì, không có gì để nói thêm, ngoài những lơì "dấm dẳng" của bạn VN.. Võ An, San JoseKhi cuộc chiến sắp xãy ra tại thủ đô Lebanon, các quốc gia có kiều dân của họ đang sinh sống tại quốc gia nầy lập tức được chánh phủ họ dùng mọi phương tiện có được di tản họ ra khỏi vùng bom đạn ngay lập tức. Đó là trách nhiệm và bổn phận của một chánh phủ vì dân và phục vụ cho dân. Người dân VN ra khỏi nước không phải là chuyện dễ thực hiện. Địa chỉ liên lạc từng người dân ỡ nước ngoài thì nhà nước ta điều có đủ, nhưng đụng chuyện cần đến thì không ai biết. Phải đợi dư luận bên ngoài thúc giục mới chịu mở mắt. Cũng may là không có trái đạn vô tình nào tìm đến kiều bào VN ở Lebanon trong lúc nầy. Có lẽ,ngày nào họ được bầu lên bằng lá phiếu của người dân thì lúc đó họ mới chịu học thuộc lòng chữ :Vì Dân và Do Dân mà hành động. Phan Thanh, Cần ThơÔng Bà mình có câu Trâu chậm uống nước đục. Dân các nước di tản mất đất hết rồi, giờ này Đại diện Sứ Quán mới tới, còn nói nỗi gì nữa. Dân Phi về nhà còn được Tổng thống ra phi trường đón tiếp, ca ngợi là người có công cho đất nước. Đồng bào mình sao mà khổ quá vậy, đi làm bỏ con bỏ cái, bỏ chồng bỏ vợ, xém chút nửa thì bỏ mạng, vậy làm con thú còn sướng hơn làm dân của những quan tham làm biếng, ù lì, bất động từ trên xuống dưới. Thiệt là trơ trẽn hết chỗ nói. Ẩn danhCSVN chẳng làm nên trò trống gì cả, chuyện đơn giản, dễ thế này đã không xong, vậy cũng đòi hiện đại hóa quốc gia, tăng cường ảnh hưởng, làm điểm hẹn thiên niên kỷ, v.v... Tất cả các "thành tựu" đạt được trong 20 năm qua, nếu có, thì chỉ là dễ dãi bớt để dân chúng tự kiếm tiền trong và ngoài nước. "Cháy nhà mới ra mặt chuột", "nước loạn biết tôi trung", các câu nói của tiền nhân vào những ngày này được thấy rõ hơn hết. Qua vụ các ngư dân Việt bị Trung Quốc thảm sát rồi đổ thừa là "ăn cướp tàu thuyền và dụng cụ chài lưới" gần đây, rồi các vụ cô dâu Việt bị ngược đãi đánh đập khắp Đông Nam Á, lao nô Việt khắp thế giới và ngay cả trong nước thường xuyên bị chủ Hàn quốc, Đài loan đánh gãy xương hộc máu, v.v..., thì chính phủ VN hoàn toàn làm ngơ. Nhiều vụ chủ Hàn Quốc đánh trọng thương công nhân Việt ngay trên đất nước VN thì chính phủ KHÔNG BAO GIỜ dám giam giữ họ để điều tra, nói gì đến đưa ra xử công khai, công bằng. Nói gì đến người nước ngoài, quan chức VN hàng ngày hàng giờ hống hách, hoạnh họe, ông chủ lớn của ông Bùi Tiến Dũng bên GTVT, đến giờ này ngay cả các tờ báo VN có khuynh hướng "tiến bộ" nhất cũng chưa dám nêu rõ họ tên là ai, từng đánh gãy 2 răng cửa của một chủ quán chỉ vì nạn nhân đưa ra các cô gái bia ôm mà "ông chủ lớn" chê bai. Lối hành xử coi thường, thậm chí khinh thường, người dân lao động bình thường đã ăn sâu vào tâm trí của quan chức VN. Thật vô cùng mỉa mai khi chính phủ VN dám vỗ ngực tuyên xưng họ đại diện cho giai cấp bần cố nông, từ giai cấp công nông mà ra. Thấy họ "trải thảm đỏ" cho một số VK "trí thức" quèn chịu bán linh hồn cho ma quỷ mà buồn cười, vì họ "mua" được vài người hết thời, bị đào thải, mà cũng mừng rỡ hân hoan. Các người lao động nghèo bên Lebanon thì chính phủ mới, tiến bộ, trẻ trung, của VN cũng chỉ giao danh sách cho IOM mà thôi. Nguyen Tran, USABạn VN, chính phủ Việt Nam quan tâm tới vấn đề di tản người Việt tại Lebanon bằng nước bọt đầu môi hay bằng hành động thực tế? Chỉ giỏi đi ăn xin lòng từ thiện của các tổ chức nhân đạo quốc tế như IOM và các nước bạn thì chẳng có gì đáng vênh váo cả. Nhận hàng bố thí của hàng xóm đem về phân phát cho người nhà thì có thật sự là người "đầy tớ" đã hoàn thành trách nhiệm không? Trong nước thì ăn cắp của dân bằng tham nhũng, ngoài nước thì xin xỏ viện trợ như đám ăn mày, xây dựng XHCN bằng bàn tay lật ngửa và đầu gối chạm đất "để có được một đất nước tự do hạnh phúc như ngày hôm nay" thì có gì đáng tự hào? Chia xẻ là bản tính nhân đạo của loài người, nhưng niềm kiêu hãnh tinh thần danh dự và lòng tự ái - của những kẻ chỉ biết "ngửa bàn tay và há miệng nuốt" hàng dư thừa của kẻ khác triền miên như vậy - để ở đâu ? Thật đáng xấu hổ cho lũ "đầy tớ" bất tài vô dụng, phải không bạn VN ? Quang TrựcNói thiệt với bạn VN, ở bên đế quốc Mỹ chính quyền mà làm việc lờ vờ, phạm sai quấy là dân nó chủi tung lên, mất việc từ khuya rồi chứ ở đó mà vòi vĩnh đòi xoa đầu khen như con nít thì còn lâu. Dân chủ không chấp nhận làm việc kiểu ăn cơm của nhân dân mà cứ "xoá bài làm lại" mãi như thế. |
Có ý kiến luật sư cho rằng việc hoãn thi hành hoặc sửa đổi một số điều không phù hợp của Luật An ninh mạng là điều khả thi. | Bàn khả năng hoãn hoặc sửa Luật An ninh mạng | Bất ổn tại Việt Nam tuần qua liên quan đến việc dân phản đối Luật An ninh mạng và dự Luật đặc khu khiến VN Index lao dốc Trao đổi với BBC từ Hà Nội, luật sư Trần Vũ Hải cho hay việc hoãn thi hành hoặc sửa một bộ luật được thông qua đã có tiền lệ. Gần đây nhất là Bộ Luật Hình sự 2015 được Quốc Hội thông qua ngày 20/6/2015, nhưng đến 30/6/2016 Quốc Hội ra nghị quyết hoãn thi hành, sau đó có sửa đổi. Đến 1/1/2018 thì luật chính thức có hiệu lực. Trước đó có Luật Bảo hiểm Xã hội từng vấp phải phản đối của giới công nhân do có một điều khoản cho rằng họ không được phép nhận bảo hiểm xã hội một lần sau khi rời khỏi doanh nghiệp. Sau đó Quốc Hội đã ngưng việc thực thi luật này, đẩy việc thi hành luật Bảo hiểm Xã hội sau một vài năm. Kiến nghị từ Việt Nam Luật sư Trần Vũ Hải cho BBC hay có nhiều cách để người dân đề xuất việc hoãn hoặc sửa đổi một điều luật 'Luật an ninh mạng, bước lùi lớn cho VN' Internet 'cần tự do' và QH cần thận trọng 'Luật An ninh mạng 3 xâm phạm và 5 tác hại' "Thông thường những người bị ảnh hưởng nhất, hoặc các chuyên gia nhận thấy có nhiều sai sót sẽ đề xuất lên, và Ủy ban Pháp luật và các ủy ban chuyên ngành của Quốc Hội sẽ xem xét trình Ủy ban Thường vụ Quốc Hội, sau đó có thể trình Quốc Hội." "Tất nhiên ở Việt Nam còn có Đảng lãnh đạo nên đại biểu Quốc Hội còn phải xin ý kiến của Bộ Chính trị. Tôi nghĩ rằng sẽ có những đề xuất gửi lên, từ nhiều nguồn khác nhau, sau đó ban Thường vụ Quốc Hội tham khảo hoặc theo chỉ thị của Bộ Chính trị họ sẽ đề nghị Quốc Hội ngừng việc thi hành," luật sư Hải nói. Ông Hải nói đối tượng bị ảnh hưởng nhất bởi Luật An ninh mạng, như các doanh nghiệp, các chuyên gia về an ninh mạng, hội luật gia, liên đoàn luật sư, hội nhà báo, cần lên tiếng mạnh mẽ. "Chuyên gia các cơ quan công nghệ thông tin nói với tôi rằng việc áp dụng luật này sẽ khiến đường truyền bị chậm đi hàng chục lần. Rõ ràng ảnh hưởng đến dịch vụ của họ. Do đó tôi nghĩ rằng Hiệp hội Công nghệ Thông tin nên là đầu mối để yêu cầu lùi thi hành luật này để sửa đổi bổ sung cho phù hợp." "Nếu vậy tôi tin rằng cũng có thể Quốc Hội sẽ xem xét để hoãn luật này, hoặc đề nghị cách sửa đổi cho thích hợp, hoặc chưa thi hành một số điều khoản," ông Hải cho hay. Trước đó, trên Facebook cá nhân, ông Hải cho rằng hiện Việt Nam và EU vẫn chưa hoàn tất thủ tục ký Hiệp định thương mại tự do - EU EVFTA nên chắc chắn Luật An ninh mạng sẽ bị đối tác EU (và những đối tác quan trọng khác) soi kỹ. "Nếu luật ANM phải sửa đổi do áp lực trong nước, sẽ chứng tỏ Việt nam độc lập, tự chủ hơn nhiều so với việc phải sửa do áp lực từ bên ngoài. Chắc các nhà lãnh đạo Việt nam cũng sẽ nhất trí quan điểm này", luật sư Hải viết. Tận dụng tiếng nói quốc tế Trong khi đó, luật sư Ngô Anh Tuấn nói với BBC rằng ông không tin vào tính khả thi của tiếng nói trong nước một khi Bộ Chính trị đã quyết. Theo ông Tuấn, liên quan đến việc phản đối Luật An ninh mạng, truyền thông trong nước hoàn toàn im lặng trong khi truyền thông lề trái có vẻ lép vế. Ông Tuấn cũng cho rằng những tiếng nói phản kháng trên mạng xã hội chỉ là phần nổi nhìn thấy được, còn cả triệu người dân không lên tiếng. "Có thể do liên quan đến an ninh quốc gia, chính trị, nên nhiều người sợ đụng chạm. Do đó trừ phi có một cuộc trưng cầu dân ý chúng ta mới có bức tranh toàn cảnh ai chống, ai ủng hộ một cách khách quan." Ông Tuấn nói những kiến nghị phản đối nhỏ lẻ của một số ít luật sư và các hiệp hội trong nước đều rơi vào hư không. Thư ngỏ của Đảng Dân chủ VN tại Canada gửi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, kêu gọi hủy bỏ hai dự luật Đặc khu và An ninh mạng "Khi Chủ tịch nước chưa ký thì luật còn chưa có hiệu lực. Căn cứ theo luật, Hiến pháp, nếu phát hiện ra sai sót, thiếu sót nào trong luật, người dân vẫn có quyền đề xuất sửa đổi. Nhưng có sửa đổi không không phụ thuộc vào ý chí của người dân," ông Tuấn nói. Ông Tuấn nói việc cộng đồng ký các bản kiến nghị lên Chủ tịch nước có thể là không hiệu quả, và không đúng trình tự pháp luật. Bởi theo luật, đại biểu Quốc Hội là đại diện cao nhất cho tiếng nói của người dân. Trong bối cảnh đó, luật sư Tuấn cho rằng nên vận động tầm quốc tế thì giá trị hơn, ví dụ như tham gia vào các công ước quốc tế về nhân quyền, kinh tế, tự do thương mại. "Các nhóm xã hội dân sự phát triển khá mạnh dù không được thừa nhận. Họ có thể tập hợp và góp tiếng nói, ký các bản kiến nghị chung để gửi các cơ sở ngoại giao và các tổ chức quốc tế khác. Hoặc phát biểu tại các hội nghị quan trọng với các tổ chức nước ngoài để họ góp ý tới chính phủ Việt Nam." Cũng theo luật sư Tuấn, cho dù có hay không có Luật An ninh mạng thì quyền lợi của người dân trên thực tế vẫn đang bị xâm phạm. Nên có thêm một Luật An ninh mạng nữa thì người dân vẫn nên làm việc, hoạt động bình thường. Muốn tố cáo vẫn tố cáo như xưa. Bởi từ xưa cũng đã có các văn bản khác trói buộc họ rồi. 'Những tiếng nói thưa thớt' Trong bản kiến nghị của một số luật sư gửi tới đại biểu Quốc Hội đề nghị không biểu quyết thông qua dự luật An ninh mạng, mà luật sư Ngô An Tuấn gọi là 'những tiếng nói thưa thớt', có tên của 74 luật sư. Luật sư Trần Vũ Hải là người ký đại diện. Luật sư Hải cho hay bản kiến nghị này 'chất lượng' nhưng đáng tiếc là gửi chậm. "Cuối ngày 11/6 thì văn bản đó mới được gửi đi. Trong đó sáng 12/6 Quốc Hội đã thông qua nên có lẽ rất nhiều đại biểu không kịp tiến cận với kiến nghị này." Kiến nghị của một số hiệp hội khác, như Hiệp hội Công nghệ Thông tin truyền thông cũng được cho là gửi chậm. Luật sư Vũ Đức Khanh từ Canada cũng có thư ngỏ ký ngày 11/6 gửi Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc nhân sự kiện ông Phúc tham gia thượng đỉnh G7 tại Quebec. Trong thư ngỏ, luật sư Khanh đại diện Đảng Dân chủ Việt Nam tại Canada, bày tỏ "lo ngại quan ngại sâu sắc về hậu quả khôn lường mà hai dự luật [An ninh mạng và Đặc khu] mang đến cho đất nước, nếu Quốc Hội ban hành qua áp đặt", và tin rằng Thủ tướng đã có quyết định kịp thời "ngăn chặn và loại bỏ hoàn toàn hai dự luật trên". Còn cộng đồng mạng trước đó kêu gọi ký vào bản Kiến nghị phản đối dự thảo Luật An ninh mạng, và nay là Kiến nghị Chủ tịch nước không ký lệnh công bố Luật An ninh mạng, Change.org Định nghĩa về an ninh mạng Theo các báo Việt Nam đưa tin về phiên bỏ phiếu, an ninh mạng được định nghĩa là "sự bảo đảm hoạt động trên không gian mạng không gây phương hại đến an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân". Việt Nam đang có hàng chục triệu người dùng điện thoại thông minh và các ứng dụng đa số của những tập đoàn Phương Tây "Bảo vệ an ninh mạng là phòng ngừa, phát hiện, ngăn chặn, xử lý hành vi xâm phạm trong lĩnh vực này", theo VnExpress hôm 12/06. Cũng các báo Việt Nam cho hay, Thường vụ Quốc hội nước này thông báo rằng lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng đã được tổ chức, bố trí tại Bộ Công an, Bộ Quốc phòng, Còn ở các bộ, ngành khác và địa phương chỉ quy định bố trí lực lượng bảo vệ an ninh mạng. Hôm đầu tháng 6/2018, các ý kiến từ Việt Nam phản ánh ý kiến của nhiều đại biểu Quốc hội cho rằng quy định về an ninh mạng "cần phải tường minh để tránh nguy cơ áp dụng tuỳ tiện", và tránh "hạn chế quyền công dân". |
Tại Malaysia hiện tượng cúm gà bùng nổ trở lại tại một trại gà gia đình ở Kelantan, thuộc miền bắc nước này, rất gần với biên giới Thái lan. | Phỏng vấn WHO về cúm gà tại Châu Á | Song song với trường hợp này, cũng tại Malaysia, hai người đang được theo dõi sau khi bị ốm với các triệu chứng của bệnh cúm và đang được xét nghiệm tìm virus cúm avian. Diễn biến thứ hai là tại Việt Nam mà theo tin báo chí một em bé 14 tháng tuổi đã bị chết mà người ta nghi là bị cúm gà. Ban Việt Ngữ BBC đã hỏi ông Peter Cordingley, phát ngôn viên của Tổ chức Y tế thế giới, WHO, phụ trách khu vực Tây Thái Bình Dương về đánh giá của tổ chức này trước diến biến mới liên quan tới bệnh cúm gà tại khu vực và được ông cho biết: Peter Cordingley:Trong vòng 24 giờ qua đã có ra hai diễn biến mới. Trường hợp thứ nhất liên quan tới Malaysia và trường hợp thứ hai là tại Việt Nam. Tại Malaysia, đây là một trường hợp rất nhỏ chỉ gồm vài con gà, vịt đã được cách ly và giới chức Malaysia đã có hành động đối phó trước diễn biến này. Việc theo dõi những người bị ốm tại Malaysia chỉ là một biện pháp đề phòng thôi vì hiện vẫn chưa có khẳng định là họ bị cúm gà. Diễn biến tại Việt Nam mà chúng tôi được nghe về em bé 14 tháng tuổi chỉ là tin báo chí thôi chứ chúng tôi không hề có khẳng định nào từ phía chính phủ Việt Nam và chúng tôi đã đề nghị họ cung cấp thêm thông tin. BBC:Vậy lời khuyên của ông tới hai nước này là gì trước những quan ngại rằng đây có thể là dịch cúm gà? Peter Cordingley:Lời khuyên của WHO vẫn như vậy thôi suốt cả quá trình bùng nổ dịch cúm gà từ hồi tháng giêng và tháng hai và đến nay vẫn không hề thay đổi. Một trong những yếu tố chủ chốt để đánh bại bệnh dịch này đó là tăng cường tối đa việc theo dõi giám sát. Vì thế những gì họ phải làm trong trường hợp nếu quả thực xảy ra bùng nổ bệnh dịch ở gà việt thì phải phát hiện và xác định sớm và có phản ứng nhanh chóng, tức là khoanh vùng, cách ly gà vịt bệnh và giết hết gà vịt trong khu vực được khoanh vùng này. Đồng thời thực hiện tối đa các biện pháp tiệt trùng. BBC:Ông cho rằng Việt Nam và Malaysia phản ứng ra sao trước những diễn biến mới này? Peter Cordingley:Chúng tôi không làm việc trực tiếp với bộ Nông nghiệp Việt Nam trong vấn đề này nhưng với Bộ Y tế và những phản ứng đối phó của họ là thuộc hạng nhất. Chúng tôi nhận được rất nhiều thông tin từ họ. Malaysia cũng đã có phản ứng rất nhanh qua Bộ Y tế. BBC:Nếu những diễn biến này phát triển thêm và quả thực đây là chuyện bệnh dịch cúm gà trở lại thì liệu WHO có thể làm gì để giúp các nước này? Peter Cordingley:Chúng tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng thực sự hết cúm gà cả. Ngay cả sau đợt bùng nổ lớn bệnh dịch này hồi tháng giêng, và hai, thì chúng tôi tin rằng virus này vẫn lẩn quất trong môi trường. Chúng tôi đã nói với các chính phủ tại các nước có bệnh dịch lớn rằng họ đừng nên tuyên bố không còn cúm gà vì sẽ lại có cúm gà nơi này nơi khác như chúng ta đang thấy. Lời khuyên của chúng tôi là sẽ phải mất hàng năm mới có thể tiệt trừ được vi rút này khỏi môi trường. Cần phải có quyết tâm chính trị rất lớn, phải tốn nhiều tiền của, sức người và không được sao lãng trước mục tiêu cuối cùng đó là tiệt trừ hoàn toàn virus này khỏi môi trường sống. BBC:Tổ chức WHO vẫn thường lo ngại rằng vi rút H5N1có thể lây truyền từ gà vịt sang người và biến thể thành một dạng dễ lây nhiễm có thể dẫn tới đại dịch toàn cầu ở con người. Về mặt này thì cho tới nay việc phát triển và sản xuất vaccine phòng chống cho con người đã được thực hiện tới đâu rồi thưa ông? Peter Cordingley:Nghiên cứu sản xuất vacxin cho con người vẫn đang được tiến hành. Trên lý thuyết thì vac xin này có thể được sử dụng trong vài tháng tới. Nhưng chúng tôi không thể biết được nay nó có phải là loại vac xin cần thiết cho việc phòng chống bệnh hiện nay hay không vì có khả năng là chủng H5N1 đã lại biến thể và thay đổi ít nhiều rồi. Vì thế các mẫu xét nghiệm được dùng để sản xuất vaccine này có thể đã không hoàn toàn giống với loại vi rút mà chúng ta đang thấy hiện nay. Tất nhiên là sẽ phải tiến hành nhiều xét nghiệm nữa. Vì thế chúng tôi vẫn nhấn mạnh với các chính phủ rằng họ cần phải cung cấp cho chúng tôi các mẫu xét nghiệm virus này để chúng tôi có thể kiểm tra và so sánh. Sẽ chẳng được tích sự gì khi sản xuất vac xin dựa trên mẫu xét nghiệm virus cũ khi chúng không còn lưu truyền trong môi trường nữa. BBC:Một trong những quan ngại là một số nước như Trung Quốc chẳng hạn, có dịch cúm gà, nhưng cố tìm cách che giấu và chuyện đó có thể lặp lại thì liệu cần làm gì để ngăn chặn chuyện đó xảy ra, thưa ông? Peter Cordingley:WHO không phải là một cơ quan cảnh sát, chúng tôi không thể bắt các nước làm những gì họ không muốn. Nhưng chúng tôi vẫn nhấn mạnh với họ rằng nếu họ không công khai và báo cho chúng tôi biết, rồi nghĩ rằng có thể đỡ tốn tiền vì bảo vệ được ngành công nghiệp gia cầm thì đó là một sai lầm. Vì cuối cùng thì vấn đề này sẽ ngày một lớn hơn và khi đó sẽ tốn tiền hơn rất nhiều để giải quyết nó. Nếu họ ngay từ đầu thẳng thắn cho chúng tôi biết thì chúng tôi đã có thể giúp họ những gì họ cần. BBC:Ông nói rằng Tổ chức Y tế Thế giới không phải là một cơ quan cảnh sát nhưng bệnh cúm gà có thể lan ra không chỉ tại những nước đã có bệnh dịch mà sang cả các nước khác nữa, vậy WHO và các nước khác có thể làm gì để ngăn chặn bệnh dịch lan tràn, thưa ông? Peter Cordingley:Điều nguy hiểm của virus ở gia cầm hiện nay đó là nếu nó có thể phát triển khả năng lây từ gia cầm sang người và sau đó nếu nó tiếp tục phát triển khả năng lây truyền giữa con người thì đây sẽ là một vấn đề toàn cầu khổng lồ vì không ai miễn dịch trước virus này, mọi người đều có thể nhiễm bệnh rất nhiều người có thể bị chết. Vì thế chúng tôi khuyên tất cả các quốc gia trên thế giới đều phải có kế hoạch phòng dịch mà về căn bản là nếu trường hợp xấu nhất xảy ra thì họ có thể sẵn sàng, như chuẩn bị cho các bệnh viện, bác sĩ và y tá được đào tạo, cũng như các loại trang thiết bị cần thiết để kiểm soát sự lan tràn của loại bệnh truyền nhiễm. |
Nhà thờ Tin lành Radiant có các trang thiết bị hiện đại | Tôn giáo và bầu cử ở xứ nóng | 11h sáng Chủ Nhật, chiếc xe bus của BBC thả mọi người xuống trước nhà thờ Tin lành Radiant tại khu vực có tên là Surprise (nghĩa là Sự Ngạc nhiên) ở Arizona. Điều ngạc nhiên đầu tiên là cái nóng. Trước khi đi, tôi đã được biết Phoenix, thủ phủ tiểu bang Arizona, là thành phố nóng nhất ở bên ngoài vùng Trung Đông, thế mà khi bước ra khỏi xe vẫn thấy ‘choáng’ trước sức nóng hầm hập ở đây. Nhiệt độ ngoài trời khoảng hơn 41 độ C, và khi thấy tôi kêu nóng, mấy bà già cười to bảo: "Con trai ơi, trời thế này ở đây gọi là mát!" Điều ngạc nhiên thứ hai là về bài thuyết giảng của mục sư Lee McFarland. Một vài lần vào các nhà thờ nghe giảng đạo, tôi thấy người thuyết giảng thường ăn mặc chỉnh tề, đầy vẻ nghiêm trang và thành kính. Vị mục sư của nhà thờ Radiant thì mặc quần jeans, áo xanh in hình dừa cọ và không cài cúc, trông như chuẩn bị đi tắm biển. Ông ngồi xuề xòa trên chiếc ghế chính giữa sân khấu và pha trò suốt, làm mọi người cười vang. Nhà thờ còn dùng công nghệ hiện đại, với các màn hình lớn trích dẫn các đề mục bài giảng và chiếu các đoạn băng video, trong đó có nhiều đoạn phim hài. Một chiếc camera ghi hình mục sư phóng to lên phông nền đằng sau cũng như trên các màn hình ở bên ngoài nhà thờ để mọi người tiện theo dõi. Bầu không khí nói chung là nhẹ nhàng, không trang nghiêm như các nhà thờ mà tôi đã đến thăm. Được biết nhà thờ Radiant này mới 11 năm tuổi, và người ta muốn thu hút thêm nữa giới trẻ đến đây. Lo hay không lo? Trong bài thuyết giảng, mục sư McFarland có đoạn chê trách nhẹ là nhiều người theo Chúa mà dạo này vẫn quá lo lắng về tình hình kinh tế khó khăn. Sau bài giảng, tôi hỏi bà Caroline Holliday, một người địa phương, là bà có lo lắng không, và Chúa giúp đỡ đời bà như thế nào? Bà mỉm cười nói thực ra không ai là không có vấn đề phải lo cả, nhưng mỗi khi đến nhà thờ thì những mối lo của bà đều tan biến. Bà nói bà ủng hộ cho Barack Obama, vì ông tạo ra hình ảnh sẽ có thay đổi. Bà nói thêm rằng “những ý tưởng cũ giờ không còn tác dụng nữa”. Trò chuyện với một người khác là Chad Ackerman, tôi được biết hóa ra anh là lính mới trở về từ Afghanistan hồi tháng Năm vừa rồi. Anh nói đây là lần thứ năm anh đến nhà thờ này, và hi vọng Chúa sẽ ban phước lành cho anh. Anh nói anh không hài lòng với mọi thứ ở nước Mỹ bây giờ, và tỏ ý quan ngại là người dân ngày càng ít ngoan đạo - điều mà theo anh sẽ mang lại thêm nhiều rắc rối. Ackerman ủng hộ John McCain. Anh nghĩ thời gian trong quân đội sẽ giúp ông McCain trở thành tổng tư lệnh tối cao tốt, chứ theo anh, ông Obama còn chưa đủ kinh nghiệm. Anh còn ủng hộ quan điểm của ông McCain là phải giữ lính ở lại Iraq cho tới chừng nào nước này có thể tự đảm đương nổi công chuyện của họ, chứ nếu rút sớm “thì lại giống Việt Nam ngày trước”. Tôi hỏi anh biết những gì về Việt Nam. Anh trả lời: “Không nhiều, chỉ biết tình hình giờ đã khá hơn trước nhưng vẫn chưa có dân chủ”. Những người tôi gặp tại nhà thờ ở Surprise hóa ra rất quan tâm đến chính trị và bầu cử, chứ không chỉ mải mê về ‘phần hồn’ như tôi tưởng. Thực ra, tôn giáo đã trở thành một mảng quan trọng trong cuộc bầu cử, và cả hai ứng viên gần đây ra sức vận động để lấy lòng các cộng đồng Thiên Chúa giáo tại Mỹ. Không thân thiện với môi trường Buổi chiều, chúng tôi còn đi thăm khu vực ‘Sun City’, nơi người dân đều là các bậc cao niên đã nghỉ hưu và thú tiêu khiển ưa thích của họ là chơi golf, mặc dù để giữ các sân golf luôn xanh tươi ở ‘thành phố mặt trời’ nóng bỏng này là cả một kỳ công. Người ta phải tưới cỏ vào mỗi đêm. Câu hỏi đặt ra là với thành phố 'khát nước' như Phoenix, với sức nóng như nung khiến nhà nào cũng phải có điều hòa nhiệt độ, có nên tốn quá nhiều tiền để duy trì những thú vui 'không thân thiện với môi trường' như vậy? Cư dân trong thành phố yêu golf đến mức còn dùng các xe đánh golf làm phương tiện đi lại, vì tốc độ tối đa tại đây chỉ là 25 dặm/giờ (40km/h). Chính những cư dân này lại là cơ sở ủng hộ nhiệt thành cho ứng viên cùng quê, John McCain, người được cho là đang có cú 'lội ngược dòng' ngoạn mục kể từ khi công bố chọn bà Sarah Palin làm bạn tranh cử. Ngày cuối Thấm thoắt thế mà tôi đã hoàn tất năm ngày trên chiếc xe bus của BBC trong hành trình tìm hiểu về nước Mỹ dịp bầu cử. Các thành viên mới từ các ban khác của BBC đã đến khách sạn, chuẩn bị lên xe bus vào ngày hôm sau. Những người trong đoàn đều thừa nhận thời gian năm ngày là quá ngắn ngủi và những cuộc gặp gỡ chớp nhoáng dọc đường nhiều khi chỉ mang tính ‘cưỡi ngựa xem hoa’, không đủ để hiểu sâu về một nước Mỹ khổng lồ và phức tạp trong mùa bầu cử. Tuy nhiên, đọng lại trong tôi sau một tuần tới thăm Hoa Kỳ là những người dân thân thiện và cởi mở, luôn nói thẳng những gì họ nghĩ, rất quan tâm và muốn tham gia vào các hoạt động chính trị. Có phải vì thế mà họ góp phần tạo cho cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ trở thành một ‘màn diễn chính trị ngoạn mục nhất hành tinh’, như một ký giả nào đó từng nhận xét? |
Tổng thống Trump đã mời lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong-un - trên Twitter - tới gặp ông tại khu vực phi quân sự chia hai miền Bắc và Nam Hàn. | Ông Trump nói 'muốn bắt tay' ông Kim tại khu phi quân sự DMZ | Donald Trump says he "put out a feeler" to Kim Jong-un Dòng tweet bất ngờ của ông Trump cho hay ông muốn nói "nói xin chào" tới ông Kim trong chuyến thăm của ông tới Hàn Quốc. Bắc Hàn mô tả "đây là một gợi ý rất thú vị". Ông Trump dự kiến sẽ tới Hàn Quốc để thảo luận về các cuộc đàm phán phi hạt nhân hóa của Bắc Hàn. Ông Trump sẽ bay tới Seoul sau khi kết thúc Thượng đỉnh G20 ở Nhật Bản. Trong một cử chỉ có vẻ mang tính tự phát, ông Trump bất ngờ gợi ý một cuộc gặp với ông Kim. Cuối Twitter tin, 1 Phát biểu tại Thượng đỉnh G20 tại Osaka, ông Trump đưa ra thêm vài chia tiết nữa. Ông nói với các phóng viên rằng vào sáng thứ Bảy ông quyết định 'thăm dò' ông Kim. "Nếu ông ta ở đó, chúng tôi sẽ gặp trong trong 2 phút và như thế là đủ," ông Trump nói với các phóng viên. Ông nói như vậy khi bắt đầu bữa sáng với Thái tử Mohammad Bin Salman của Ả Rập Saudi. Ông Trump cũng bình luận trước cuộc gặp then chốt với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình liên quan đến cuộc chiến thương mại ăn miếng trả miếng vốn được xem là rào cản đối với tăng trưởng kinh tế toàn cầu. Kim Jong-un nhận được bức thư 'tuyệt vời' từ Trump Thượng đỉnh Trump-Kim lần ba 'có thể' diễn ra Kim Jong-un tố Mỹ 'có ý đồ xấu' ở Hà Nội Hiện chưa rõ các quan chức đi cùng ông Trump có được thông báo trước về lời đề nghị của ông với lãnh đạo Bắc Hàn hay không. Các phản ứng Chỉ vài giờ sau, Bắc Hàn đã phản ứng bằng tuyên bố của bà Choe Son Hui, Thứ trưởng Ngoại giao: "Chúng tôi thấy đó là một đề nghị rất thú vị, nhưng chúng tôi chưa nhận được đề xuất chính thức nào về vấn đề này." Tuyên bố của bà Choe Son Hui cũng cho hay một cuộc gặp như vậy "sẽ đóng vai trò là một dịp có ý nghĩa trong việc làm sâu sắc thêm mối quan hệ cá nhân giữa hai nhà lãnh đạo và thúc đẩy mối quan hệ song phương". Phản ứng về tweet của ông Trump, Tổng thống Hàn Quốc nói chưa có gì được xác nhận và hi vọng của Seoul về các cuộc đàm phán Hoa Kỳ-Bắc Hàn không thay đổi. Ông Trump từng định có chuyến thăm bất ngờ tới khu vực phi quân sự DMZ chia đôi hai miền Bắc-Nam Hàn vào tháng 11/2017, nhưng không thực hiện được do thời tiết xấu. Mối quan hệ Hoa Kỳ-Bắc Hàn Quan hệ hai nước trở nên ngột ngạt kể từ khi ông Trump và ông Kim gặp nhau tại Hà Nội, Việt Nam tháng 2/2019. Thượng đỉnh tại Hà Nội - là lần hội đàm thứ hai giữa hai bên sau sự kiện tại Singapore tháng 6/2018 - kết thúc mà không đạt được thỏa thuận nào về các tiến bộ của Bắc Hàn đối với phi hạt nhân hóa. Ông Trump đã đột ngột rời cuộc họp mà ông mô tả là 'một thỏa thuận tồi tệ'. Ông Trump đã nhiều lần quả quyết rằng Bắc Hàn cần dỡ bỏ các kho vũ khí hạt nhân trước khi các lệnh trừng phạt có thể được dỡ bỏ. US President Donald Trump họp với Thái tử Mohammad Bin Salman của Ả Rập Saudi tại Thượng đỉnh G20 Kể từ Thượng đỉnh tại Hà Nội, Bắc Hàn đã mạo hiểm chọc giận chính quyền Trump bằng cách thử nghiệm một số tên lửa tầm ngắn. Nhưng ông Trump, người từng đe dọa Bắc Hàn bằng"lửa và giận dữ", đã đưa ra một giọng điệu mang tính hòa giải hơn trong những tháng gần đây, và nói về ông Kim một cách nồng nhiệt. Tuần trước, ông đã gửi cho nhà lãnh đạo Bắc Hàn một bức thư cá nhân, có nội dung được ông Kim ca ngợi là "tuyệt vời". Lính Hàn Quốc canh gác tại làng đình chiến Panmunjom bên trong khu phi quân sự (DMZ) Đầu tháng này, ông Trump nói với các phóng viên rằng Bắc Hàn dưới sự lãnh đạo của ông Kim đã có "tiềm năng to lớn". Và trong tháng Năm, trong chuyến thăm Nhật Bản, ông Trump mô tả ông Kim là 'người rất thông minh' và nói rằng ông trông đợi "nhiều điều tốt đẹp" từ Bắc Hàn. Ông Trump sẽ thật sự gặp ông Kim? Với phát ngôn rõ ràng là tự phát trên Twitter của ông Trump, triển vọng ông gặp ông Kim tại DMZ có vẻ đáng nghi ngờ. Các cuộc gặp trước đây của ông với ông Kim đều được lên kế hoạch cẩn thận từ trước. Nhưng tuần trước, một quan chức Hàn Quốc cho biết ông Trump đang xem xét có chuyến đi tới DMZ, làm nảy sinh suy đoán rằng rất có thể ông sẽ gặp ông Kim. Giới chức Mỹ và Hàn Quốc đã tìm cách hạ thấp tiềm năng gặp gỡ giữa hai nhà lãnh đạo. Donald Trump and Kim Jong-un: From enemies to frenemies Ngược lại, ông Trump đã ám chỉ những cuộc gặp gỡ có thể xảy ra, bao gồm "nói chuyện với ông (Kim) dưới một hình thức khác" và gặp nhau "trong hai phút". "Thay vào đó, hai ông có thể nói chuyện qua điện thoại hoặc viết cho nhau một bức thư khác," Vipin Narang, giáo sư nghiên cứu về bảo mật tại Viện Công nghệ Massachusetts, nói với Telegraph. "Tôi sẽ không mong đợi một cuộc họp Trump-Kim: thật quá mạo hiểm khi làm điều đó với rất ít sự chuẩn bị, vì cả hai đều không thể chấp nhận cuộc họp thất bại thứ hai," ông nói. Ông Trump dự kiến sẽ thảo luận gì ở Seoul? Văn phòng Tổng thống Hàn Quốc cho biết ông Moon Jae-in và ông Trump sẽ thảo luận về "cách hợp tác chặt chẽ với nhau để xây dựng hòa bình lâu dài thông qua phi hạt nhân hóa hoàn toàn bán đảo Triều Tiên". Ông Trump và ông Moon đều muốn đưa ông Kim Jong-un trở lại bàn đàm phán Đặc phái viên của Hoa Kỳ về Bắc Hàn, Stephen Biegun, đã tới Seoul để chuẩn bị cho cuộc đàm phán. Ông Stephen Biegun cho hay Mỹ "sẵn sàng có các cuộc đàm phán mang tính xây dựng với Bắc Hàn". Tổng thống Hàn Quốc Moon, người đã gặp ông Kim hai lần, đã đưa việc giải quyết vấn đề Bắc Hàn là tâm điểm trong nhiệm kỳ tổng thống của ông. Ông Moon là người hòa giải cho hội nghị thượng đỉnh Trump-Kim đầu tiên và rất muốn đưa các cuộc đàm phán trở lại đúng hướng, mặc dù ông bị truyền thông Bắc Hàn cáo buộc là "can thiệp" vào quá trình đàm phán. Người đóng giả Trump, Kim 'bị yêu cầu ngừng diễn' Trump-Kim và bữa ăn tối ở Hà Nội Ông Trump cũng sẽ muốn chứng minh các tiến bộ cụ thể khi bắt đầu chiến dịch tranh cử chức Tổng thống Mỹ 2020. Tương lai hợp tác an ninh Mỹ-Hàn Quốc sau chiến tranh cũng có khả năng nằm trong chương trình nghị sự ở Seoul. Hoa Kỳ có khoảng 30.000 binh sỹ đóng tại Hàn Quốc. Ông Trump nhiều lần nói rằng ông muốn thu hẹp quy mô này. Quân đội hai nước tiến hành các cuộc tập trận hàng năm khiến Bắc Hàn giận dữ. Nhưng hai nước đã thu nhỏ quy mô các cuộc tập trận kể từ khi các mối quan hệ nồng ấm trở lại vào năm ngoái. Các nước liên quan muốn gì? Bắc Hàn là chủ đề đáng chú ý trong các cuộc đối thoại bên lề Thượng đỉnh G20 tại Osaka tuần này. Những nước liên quan đều đồng ý rằng tốt nhất không nên có mối đe dọa về hạt nhân trên bán đảo Triều Tiên, nhưng quan điểm của các nước khác nhau trong việc đưa vấn đề này ra như thế nào. Dưới đây là chỉ dẫn ngắn về các nước liên quan và quan điểm của họ. |
Nhiều doanh nghiệp trong nước đã tỏ ý hoan nghênh chuyến thăm này, coi đó là điều cần thiết để cho hai nước khép lại hoàn toàn quá khứ, nhìn tới tương lai. | Thương mại Việt Mỹ nhìn tới | Để hai nước có thể tập trung vào phát triển tiềm năng thương mại, mà hiện chưa được khai thác đầy đủ. Báo chí trong nước nói nhiều về một số hợp đồng sẽ được ký kết trong chuyến thăm Hoa Kỳ. Chúng tập trung vào các lĩnh vực như hàng không, viễn thông, xuất nhập khẩu, trong đó đáng kể nhất là việc Vietnam Airlines ký mua bốn chiếc máy bay Boeing của Mỹ. Cạnh đó Việt Nam cũng mong chờ sự hậu thuẫn của Mỹ trong việc gia nhập tổ chức Thương mại thế giới WTO. Nhưng nhìn rộng ra còn nhiều lợi ích khác mà chuyến đi hy vọng sẽ đạt được. Theo ông Minh Mẫn, một nhà nghiên cứu thời cuộc tại tp HCM, có thể kể đến khoa học công nghệ, hợp tác quân sự, và trợ giúp nhân đạo. Còn một thính giả khác tin thì rằng thương mại và WTO sẽ là hai chủ đề hàng đầu trong lịch trình làm việc của thủ tướng Khải. Tuy nhiên, quan trọng hơn đối với tương lai của dân tộc Việt Nam đó là sự hòa giải giữa hai khối người việt ở trong nước và hải ngoại, mà thính giả ở Sài Gòn tin là chuyến đi của thủ tướng Phan Văn Khải sẽ tạo ra một tiền lệ để đưa hai phía lại gần nhau. Chống đối Chưa có bằng chứng nào của sự hòa giải được trưng ra thì đã có nhiều tổ chức hội đoàn của người Việt tại Mỹ kêu gọi ngênh đón chuyến thăm của thủ tướng Phan Văn Khải bằng các cuộc phản đối, biểu tình. Báo chí cộng đồng loan tin về các cuộc tụ tập phản đối sẽ diễn ra tại Washington, Boston, Seatle… là những nơi phái đoàn Việt Nam sẽ tới thăm. Kỹ sư Nguyễn Đình Sài từ "Ủy ban chống cộng sản Việt Nam Phan Văn Khải" tại tp Seatle, tiểu bang Washington, nói tổ chức của ông muốn cho tư bản Mỹ biết người Việt tại Hoa Kỳ phản đối việc giao thương với một chế độ chưa tôn trọng quyền tự do dân chủ của người dân. Cạnh đó còn là kêu gọi chính quyền Bush thúc ép Việt nam cải thiện điều kiện sinh hoạt tự do tôn giáo ở trong nước. Tuy nhiên cũng có nhiều người Việt tại Hoa Kỳ muốn mối quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam được cải thiện. Để tạo sức ép cho Việt Nam cởi mở hơn, và bà con trong nước được hưởng nhiều quyền tự do dân chủ hơn. Bác sĩ Phạm Đặng Long Cơ, chủ tịch phòng Thương mại Mỹ Việt tại quận Cam, California, đồng thời là giám đốc tổ hợp Y khoa Bolsa Medical. Ông tin rằng chuyến đi của thủ tướng Khải đến Hoa Kỳ dù có thể muộn, nhưng muộn còn hơn không. "Ông Khải sẽ vận động Hoa Kỳ hậu thuẫn Việt Nam trong đàm phán để trở thành thành viên của tổ chức Thương Mại thế giới WTO. Cạnh đó ông cũng sẽ được nghe trình bày về chính sách của Hoa Kỳ đối với Việt Nam, để qua đó ông có những đối sách xây dựng kinh tế trong nước phù hợp" Nhiều tiềm năng Từ vài trăm triệu đô la năm 2000 đến nay giao thương giữa VN và Hoa Kỳ ở mức trên 5 tỷ đô la mỗi năm, một sự tăng trưởng mạnh mẽ thu hút sự chú ý không chỉ từ các giám đốc Việt Nam, và còn cả các nhà đầu tư nước ngoài. Đứng đầu các mặt hàng Việt Nam xuất sang Hoa Kỳ là dệt may và thủy hải sản, sau đó có thể kể đến đồ gỗ, cà phê, cao su dầu khí. Tiềm năng xuất khẩu của hàng dệt may tại Việt Nam còn rất lớn, tuy nhiên mức tăng trưởng của ngành này hiện đang gặp khó khăn do Hoa Kỳ ấn định hạn ngạch, và Việt Nam chưa phải là thành viên của tổ chức Thương Mại thế giới. Ông Nguyễn Tú A, một doanh nhân người Việt thông thạo thị trường dệt may và hải sản giữa hai nước, cho rằng ông không kỳ vọng vào việc Hoa Kỳ tăng thêm hạn ngạch, hiện đang ở mức khoảng 2.2 tỷ cho hàng may Việt Nam vì "Các nhà quản lý Hoa Kỳ quan ngại các nước khác, đặc biệt là Trung Quốc đưa hàng sang Việt Nam, sau đó dùng quota này để xuất hàng sang Mỹ" "Về thủy hải sản, hiện giờ Việt Nam đang gặp khó khăn đưa hàng sang Mỹ vì phía Mỹ kiện phá giá giỏi quá, vụ nào họ cũng thắng, cho nên Việt Nam phải để ý đến chuyện này" "Hàng thủy sản của Việt Nam cần phải đầu tư thêm về chất lượng, từ trước đến nay người Việt chỉ muốn bán đồ rẻ, nên đầu tư có chất lượng vào các mặt hàng cao cấp, đắt tiền để bán tại thị trường Mỹ" Đã thành thông lệ cứ mỗi khi có chuyến thăm của lãnh đạo Việt Nam sang Mỹ, sang châu Âu, hay Úc châu là lại xuất hiện các cuộc biểu tình của người Việt hải ngoại kêu gọi tự do dân chủ, thả tù nhân chính trị, tôn trọng tự do tôn giáo. Nhiều người Việt ở trong nước không hiểu tại sao hơn 30 năm rồi mà phía người Việt hải ngoại chưa có cử chỉ bắt tay hòa giải với giới lãnh đạo trong nước. Theo ông Tạ Văn Tài, luật sư người Việt hành nghề tư vấn tại Boston, từng nghiên cứu luật Đông Á tại viện đại học Harvard bên Hoa Kỳ, thì người Việt tại Hoa Kỳ muốn thấy có cử chỉ xin lỗi từ trong nước trước "Chính phủ trong nước cần nhìn nhận lỗi lầm khi đưa nhiều trăm ngàn sĩ quan, công chức chế độ cũ đi học tập cải tạo sau năm 1975. Sau đó họ cũng cần phải làm cho không khí sinh hoạt trong nước dân chủ hơn, vì đây là mong ước của nhiều người Việt tại Mỹ. |
Mang đôi bốt cao cổ hầm hố và với mái tóc buộc túm cao kiểu đuôi ngựa, Lâm Sảng, 22 tuổi, không giống như những người ăn mặc chỉnh triện ngồi ở vị trí lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc. | Đâu rồi những phụ nữ quyền lực ở TQ? | BBC tại Bắc Kinh Mặc dù có kỹ năng và học thức, Lâm Sảng không có mong muốn đi vào con đường chính trị Nhưng điều đó không ngăn cản cô mất bốn năm trời để cố gắng trở thành một đảng viên với hy vọng nó sẽ tăng thêm triển vọng cho con đường sự nghiệp của cô. Thông thạo tiếng Anh, Lâm là một sinh viên ưu tú tại Học viện Ngoại giao Bắc Kinh danh tiếng và là thành viên tích cực của Đoàn Thanh niên Cộng sản. Cô cũng say mê chính trị. Khi học tại thành phố New York một học kỳ năm nay, cô đã có mặt trong khuôn viên của trường hôm Tổng thống Barack Obama đã đến thăm trường Đại học Tổng hợp Columbia. "Thật là hào hứng khi được tới gần Tổng thống như vậy", cô mỉm cười nói. Ở nhiều nước khác, người phụ nữ trẻ thành đạt này có thể là một ứng cử viên sáng giá làm việc trong chính phủ và, cuối cùng, có thể giúp điều hành đất nước mình. Tuy nhiên, cô Lâm thậm chí còn không nghĩ tới chuyện đó. "Tôi không biết nhiều về văn hóa chính trị tại Trung Quốc, nhưng tôi cho rằng nó khá nam tính", cô giải thích. Thay vào đó, cô muốn làm việc với một tổ chức phi lợi nhuận, có lẽ một tổ chức làm công việc chống bạo hành trong gia đình. Có thể dễ dàng thấy lý do tại sao cô Lâm và những người khác như cô lại né tránh hệ thống chính trị của Trung Quốc. Lãnh đạo nữ thật hiếm hoi trong xã hội vốn có truyền thống do nam giới thống lĩnh tại Trung Quốc. Những phụ nữ nổi tiếng nhất trong lịch sử Trung Quốc - Từ Hy Thái Hậu và Giang Thanh, vợ Mao Trạch Đông – đều là vợ của những người đàn ông đầy quyền lực. Xu hướng có lẽ sẽ không sớm thay đổi. Tin đồn đoán quanh Bắc Kinh cho thấy tân Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị, cơ quan quyền lực điều hành đất nước Trung Quốc, sẽ gồm toàn nam giới khi nó được công bố vào tháng tới. Ít người cho rằng bà Lưu Diên Đông sẽ lọt vào Ban Thường vụ Bộ Chính trị Trung Quốc kỳ tới Một phụ nữ, bà Lưu Diên Đông, được đồn là đang vận động dành một ghế trong Ủy ban Thường Vụ Bộ Chính trị. Tuy nhiên, hầu hết đều đồng ý rằng bà sẽ không thể trở thành người phụ nữ đầu tiên tham gia Ủy ban Thường vụ tới. Thậm chí nếu bà Lưu có phá vỡ thông lệ thì điều đó cũng sẽ không gây ấn tượng với cô gái trẻ Lâm Sảng. "Tôi xem sơ yếu lý lịch của Lưu và cha của bà là một trong những cán bộ đảng," cô nói. Cô thấy thất vọng rằng, một lần nữa, một trong những phụ nữ quyền lực nhất Trung Quốc dường như đã đạt được thành công của mình vẫn nhờ thông quan hệ gia đình - cha của bà Lưu Diễn Đông, ông Lưu Thụy Long, là một quan chức cấp cao trong ngành nông nghiệp vào thời kỳ Cách mạng Văn hóa Trung Quốc. Nó có đã tạo cảm hứng nhiều hơn nếu bà Lưu Diễn Đông chỉ là một công dân bình thường, cô Lâm tin như vậy. "Điều đó sẽ khiến tôi cảm thấy như mình có cơ hội và rằng một cô gái bình thường cũng có thể có giấc mơ như thế, rằng cánh cửa mở rộng với chúng tôi ngay cả nếu chúng tôi không có một người cha có chức vụ cao." Văn hóa rượu Tại một đất nước mà nhiều phụ nữ đang cầm cương trong kinh doanh và học thuật, thì lại ít phụ nữ thành đạt trong chính phủ. Năm 1975, Trung Quốc xếp thứ 12 trong bảng xếp hạng toàn cầu về con số phụ nữ tham gia chính trường, theo ông Quách Hà Quyên, giáo sư chính trị và hành chính công tại Đại học Tổng hợp Chiết Giang. Ngày nay, đất nước Trung Quốc đã tụt xuống thứ 64 trong danh sách này. Mặc dù các chỉ dẫn nói rằng ít nhất 22% số ghế trong quốc hội Trung Quốc nên được phân bổ cho phụ nữ, phụ nữ chỉ chiếm 21,3% tại phiên họp quốc hội năm nay. Giáo sư Quách đổ lỗi cho việc quota dành cho phụ nữ không phải là bắt buộc. Ngoài ra, Giáo sư Quách giải thích, cán bộ trong chính phủ được thăng chức là nhờ giới thiệu đề nghị của cấp trên. Leta Hong Fincher, một người thường xuyên bình luận về các vấn đề của phụ nữ ở Trung Quốc, đã lưu ý mọi người tới thực tế rằng "để trở thành một quan chức có quyền lực ở Trung Quốc, quý vị cần tổ chức nhiều tiệc tùng, làm quen và uống nhiều quốc lủi. "Ngược lại, hầu hết phụ nữ được cho là phải ở nhà, chăm sóc gia đình của họ ngoài giờ làm việc." Phụ nữ không được khuyến khích tham gia chè chén giao lưu, vốn cần thiết để tiến thân trong đảng Sẽ thật khó khăn để một người phụ nữ có thể hòa nhập vào kiểu uống rượu và chè chén cùng với các đồng nghiệp nam của họ mà không được bị đánh giá bất công, bà Hồng Fincher lập luận. Theo truyền thống, nhiều phụ nữ được cho là phải duy trì một lối sống khiêm tốn, chăm sóc gia đình của họ sau khi đi làm về. Bên cạnh đó, giao tiếp sau giờ làm việc để gây ấn tượng với ông chủ của mình không chỉ dừng lại ở việc uống cạn một chai quốc lủi. Một bí mật mà ai cũng biết là nhiều quan chức Trung Quốc còn có bồ như là một dấu hiệu về quyền lực của họ. Cựu Bộ trưởng Đường sắt, Lưu Sư Quân, có 18 "vợ hai" trước khi ông bị cách chức vì tội tham nhũng. Tháng này, chính trị gia thất sủng, ông Bạc Hy Lai, đã bị khai trừ khỏi Đảng Cộng Sản Trung Quốc một phần vì đã có "quan hệ tình dục sai trái với nhiều phụ nữ", theo giải thích chính thức của chính phủ về chuyện ông bị cách chức. Việc đưa bà Lưu Diên Đông vào hàng ngũ những lãnh đạo cao nhất của chính phủ Trung Quốc sẽ là một hành động có tính tượng trưng cho thấy Đảng Cộng sản Trung Quốc sẵn sàng nâng cao vị thế của người phụ nữ, Giáo sư Quách giải thích. Nhưng sinh viên trẻ Lâm Sảng chờ đợi có thay đổi thực sự "Nếu Đảng nâng quota cho phụ nữ hoặc họ tăng cường thúc đẩy các quyền của phụ nữ, như thế sẽ làm tôi thích Đảng Cộng sản hơn," cô tuyên bố. Có lẽ khi đó, người phụ nữ trẻ này và những người khác giống như cô sẽ có đủ nhiệt tình cần thiết để tiến thân vào Đảng Cộng sản Trung Quốc - câu lạc bộ dành cho nam giới. Thêm về tin này Chủ đề liên quan |
Món chè làm từ bột nếp là thứ không thể thiếu trong dịp Tết Nguyên tiêu của người Trung Quốc, với ước mong một năm mới phát tài, may mắn. | Chè khang viên, món ăn cho những buổi đoàn viên | Món ăn mang linh hồn Trung Hoa Nằm cách Thượng Hải 150km về phía nam, nhìn ra Biển Hoa Đông, thành phố cổ Ninh Ba là một trong những cổng thương mại cổ nhất và quan trọng nhất của Trung Quốc. Thú vui lấy ráy tai thư giãn ở Thành Đô, TQ Nam Kinh, thủ đô vĩ đại của Trung Quốc Thú ăn đêm không thể bỏ qua ở Đài Loan Được cho là một trong những điểm khởi đầu của Con đường Tơ lụa trên Biển và là nơi khởi thuỷ của nghệ thuật vẽ tranh phong cảnh và thơ ca Trung Hoa, Ninh Ba cũng là nơi có một trong những món ăn được yêu thích nhất của Trung Quốc: chè thang viên (tangyuan) - thứ bánh trôi tàu với cái tên có nghĩa là hoà hợp và đoàn viên. Vào mùa đông, hàng triệu người ở Ninh Ba và trên cả nước Trung Quốc lại ngồi xuống bên người thân để ăn món tráng miệng vốn đã có từ hơn 1100 năm nay, một món ăn rất có ý nghĩa về mối quan hệ gia đình. Đồ ăn, lễ hội và gia đình Chè thang viên có hình tròn như bánh trôi của người Việt, vị ngọt, được làm từ bột nếp. Viên chè có thể nhỏ như viên bi ve, cũng có thể to như trái bóng bàn, được luộc hoặc đem rán trong chảo dầu, có thể là bánh chay hoặc có nhân. Uống nước trái cây lợi, hại thế nào cho cơ thể Thứ 'nước thần' giải say rượu ở Thổ Nhĩ Kỳ Món giăm bông Iberia đắt tiền nhất thế giới Theo cách làm truyền thống thì các viên chè được bỏ nhân vừng đen xay, hoặc nhân đậu đỏ, rồi đem luộc chính, chan nước đường gừng, ăn nóng. Những viên chè vừa vặn bỏ vào miệng có lịch sử kết gắn với Tết Nguyên tiêu, tức ngày rằm tháng Giêng âm lịch, là dịp lễ hội để các thành viên gia đình sum họp bên nhau trong ngày cuối cùng của kỳ Tết Nguyên đán kéo dài 15 ngày. Đây là món ăn rất phù hợp với thời điểm: không chỉ là các viên chè màu trắng đục trông giống như những vầng trăng rằm nho nhỏ nổi bập bềnh trong nước, mà hình dạng của viên chè và của bát nước dùng còn là biểu tượng của sự đoàn kết. Đúng ra thì tên của món này nghe rất giống với từ 'đoàn viên' trong tiếng Trung, và người ta tin rằng ăn món này cùng những người thân yêu trong ngày rằm sẽ đem đến cho gia đình sự viên mãn và may mắn trong năm mới. "Ở Trung Quốc, chè thang viên có nghĩa là gia đình đoàn viên. Trên cả nước, các gia đình ăn chè thang viên trong dịp Tết Nguyên đán," Yuhuan Li, Tổng Giám đốc Varry Food Inc., tập đoàn cung ứng chè thang viên lớn nhất Trung Quốc, nói. Những kỷ niệm đầu đời Ký ức đầu tiên của tôi về việc ăn chè thang viên là khi tôi lên sáu. Lớn lên trong một ngôi làng nhỏ ở tỉnh Hồ Bắc ở miền trung, đại gia đình tôi luôn quây quần bên nhau trong dịp Tết Nguyên đán. Tôi còn nhớ như in những kỷ niệm về việc bà và cô tôi tới nhà, giã vừng làm nhân rồi viên bột làm bánh, bỏ vào giỏ chuẩn bị đón Tết Nguyên tiêu. 'Phép thuật' khiến champagne sủi bọt Bổ sung vitamin D lợi hại thế nào cho cơ thể Khi côn trùng trở thành nguồn thức ăn chủ đạo Hồi bé, tôi không được hưởng thú vui xa xỉ là ăn nhiều đồ ngọt, cho nên chè thang viên quả thật là món vô cùng ngon đối với tôi, là thứ mà tôi luôn háo hức đón chờ. Ngay cả bây giờ, đã lớn lên, trưởng thành và sống tại Bắc Kinh, mỗi khi cắn viên chè, tôi vẫn nhớ lại ngôi nhà xưa, và nhớ đến những đêm đông lạnh giá nhưng tôi được sưởi ấm bằng sự quây quần cùng người thân và bằng những viên chè ăn với nước đường gừng nóng hổi. Ý nghĩa của tên gọi Chè thang viên được cho là có từ hơn 1.100 năm trước, từ thời nhà Đường (618-907). Thời đó, người dân ở Ninh Ba bắt đầu ăn những viên bột gạo nếp có nhân vừng đen, mỡ lợn và đường trắng mềm. Món này được đặt một số tên gọi khác nhau, nhưng đến đầu thập niên 1400 thì cái tên nguyên tiêu (yuanxiao - tức là 'đêm đầu tiên') trở nên phổ biến rộng rãi, được đặt tên theo Tết Nguyên tiêu, tức ngày rằm đầu tiên của năm âm lịch. Nhưng có một huyền thoại về món ăn này là trong thời gian từ 1912 đến 1916, tổng thống Trung Quốc khi đó, Viên Thế Khải, đã bài xích tên gọi của món này, vì đọc lên trong tiếng Trung thì nó nghe na ná như là 'Viên tiêu', có nghĩa là 'xoá bỏ Viên'. Ông ra lệnh đổi tên nó thành 'thang viên' (có nghĩa là 'những viên tròn trong bát nước dùng'). Ăn nhạt có hại bằng ăn quá mặn không? Thị trấn Pháp nơi người ta thả chai rượu xuống biển Vì sao các sản phẩm cần sa ngày càng được chuộng? Đáng chú ý là yêu cầu của ông lại được chấp nhận. Người dân ở miền nam Trung Quốc nay gọi món này là chè thang viên, trong lúc những người sống ở miền bắc và miền trung Trung Quốc, trong đó có cả ngôi làng của tôi, thì vẫn gọi đây là món nguyên tiêu. Hương vị truyền thống Ngày nay, cho dù món ăn này được bày bán rộng rãi trong các siêu thị, các nhà hàng quanh năm, nhưng các gia đình trên toàn Trung Quốc vẫn tự làm bánh tươi, nhồi nhân và hấp hoặc rán bánh tronh dịp Tết Nguyên tiêu. Hơn bất kỳ nơi nào khác, Ninh Ba là nơi mà món chè thang viên được coi là đặc sản địa phương. Làm món này cũng mất khá thời gian. Đầu tiên là bạn phải lấy đoạn gậy tròn lăn nghiền hạt vừng đen rồi đem rang trong chảo. Sau đó, bạn trộn hạt vừng đã nghiền nát với mỡ lợn và đường để tạo thành phần nhân sền sệt đặc. Rồi bạn đổ nước vào nhồi bột gạo nếp. Véo từng cục bột đã nhồi dẻo, nặn thành hình chiếc chén nho nhỏ rồi bỏ nhân vào giữa, dùng tay viên tròn thành từng viên, sau đô bỏ vào luộc trong hỗn hợp nước, gừng thái lát và đường vàng. Khi viên bánh nổi lên là bánh chín, bạn tắt bếp, bỏ thêm chút hoa quế thơm ngọt là xong. Viên bánh phải đạt độ dẻo, trơn mềm chứ không dính, và khi cắn vào sẽ cho vị ngọt mềm mới là đúng vị. Tình thân Tuy món chè thang viên và món chè nguyên tiêu về căn bản là giống nhau, chỉ khác tên gọi, nhưng chúng cũng có đôi chút khác biệt rất tinh tế. Chè thang viên thì được viên bằng tay, còn chè nguyên tiêu thường được đặt trong một chiếc giỏ tre đáy bằng hình vuông, được cuộn lại bằng cách rắc thêm chút nước và bột gạo lên trên rồi lắc cái giỏ qua lại. Vì vậy nên bề mặt của nó hơi khô hơn, ăn hơi dai hơn so với chè thang viên. Cả hai loại chè đều có thể được nhồi nhân ngọt các loại khác nhau, như quả khô hoặc chocolate, nhưng chè thang viên cũng có khi được bỏ nhân mặn, như hạt lạc, hạt óc chó giã nhỏ, và thịt xay. Chè thang viên thường được ăn với nước dùng loãng hơn một chút, còn chè nguyên tiêu thì nước dùng hơi sột sệt hơn. Sáng tối Chè thang viên có lẽ là món ăn nổi tiếng nhất trong Lễ hội Đèn lồng (Tết Nguyên tiêu), nhưng ở miền nam Trung Quốc, nó là món ăn phổ biến trong vài tuần trước dịp Đông chí. Đây là ngày có thời gian đêm tối dài nhất trong năm và được coi là thời điểm huy hoàng để bước sang giai đoạn ánh sáng sẽ lấn át bóng tối do các ngày sau đó thời gian trời sáng sẽ sớm trở nên dài hơn thời gian trời tối, đem lại sự cân bằng và hoà hợp cho con người. Giống như Lễ hội Đèn Lồng, Đông chí là thời gian truyền thống để dành cho gia đình, nhưng khác với việc ăn chè thang viên trông giống hình mặt trăng trong dịp Tết Nguyên tiêu, các gia đình thường nhuộm viên chè thành màu đỏ hoặc hồng trong dịp Đông chí. Ngạn ngữ và mê tín Thay vì chờ đợi tới ngày sinh nhật thì nhiều người Hoa cao tuổi trên toàn thế giới vẫn tin rằng con người ta sẽ thêm một tuổi sau lễ Đông chí. Và giống như niềm tin rằng ăn đậu đen ở Nam Mỹ, mỳ soba ở Nhật hay nho ở Tây Ban Nha sẽ đem lại may mắn trong năm mới, thì việc ăn chè thang viên trong dịp Đông chí được người ta tin rằng sẽ đem lại thịnh vượng, phát tài. Theo một câu ngạn ngữ của Trung Quốc thì, "Nếu không ăn một thang viên đỏ và một thang viên trắng thì sẽ không được thêm một tuổi." Quan niệm mê tín về ngày đông chí thì tin rằng thang viên cần phải ăn theo từng cặp thì mới may mắn, và một người đã kết hôn cần phải để lại hai viên chè trong bát thì những ước nguyện mới thành sự thật, còn với những ai độc thân thì cần chừa lại một viên để cầu năm mới may mắn. Hương vị gia đình Những người thiếu kiên nhẫn hoặc không đủ khéo tay để làm món chè thang viên thì nên tới trung tâm Ninh Ba, tìm đến bức tượng có hình con vịt và con chó dựa vào một thùng rượu. Bức tượng đồng trông khá kỳ quặc này nằm ở cổng vào của Ang Áp Cẩu ('Gang Ya Gou', có nghĩa là 'ang, vịt, chó'), một địa điểm ăn uống có phục vụ món chè thang viên ngon nhất thành phố. Theo chuyện kể địa phương thì một chàng ngư dân tên là Gang Ya Gou (có nghĩa là 'thùng rượu, con vịt, con chó) đã mở quán này hồi 93 năm về trước. Khi ra biển, anh mơ được trở về Ninh Ba ăn món chè thang viên mẹ làm, cho nên khi quay về, anh mở quán bán món ăn làm theo đúng công thức của mẹ mình. Ngày nay, có một câu nói nổi tiếng ở Ninh Ba là "Chè viên tự làm ở nhà thì phổ biến, nhưng không gì ngon bằng chè ở Ang Áp Cẩu". Có thể ở đó thì đúng là như vậy, nhưng với tôi thì không gì có thể so được với món chè mà bà và cô tôi tự làm hồi tôi còn bé. Giống như chàng ngư dân Gang Ya Gou, tôi thấy mình càng đi xa thì lại càng nhớ về món chè thang viên và hương vị gia đình. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Travel. |
Không gian kỹ thuật số và mạng toàn cầu cung cấp môi trường dung dưỡng những tài năng trẻ, từ đó vụt sáng các nghệ sĩ độc lập, rồi đàng hoàng có chỗ trong thị trường âm nhạc. | Thủ lĩnh Ngọt và thứ âm nhạc "vị kỷ" | Vũ Đinh Trọng Thắng trên sân khấu hòa nhạc In the Spotlight Ngọt nằm trong số đó. Thành công Ngọt có được phần lớn từ tài năng và tự lực. Họ trở thành đại diện không chỉ cho thế hệ mình mà cho một cách làm nhạc mới, từ sự thôi thúc của bản thân. Hơn ai hết, thủ lĩnh của Ngọt- Vũ Đinh Trọng Thắng (sinh năm 1995) hiểu rõ con đường những nghệ sĩ như anh đang đi. Vũ Đinh Trọng Thắng cho rằng nghệ sĩ Việt Nam hầu hết là 'indie' theo nghĩa "tự tay làm mọi việc"- khác với nghệ sĩ ở các nền âm nhạc phát triển có công ty quản lý. Síu Phạm và phim 'Con đường trên núi' Hương Giang Idol nói về áp lực và hạnh phúc Kay Nguyễn: Từ đam mê xem phim đến Cô Ba Sài Gòn Sự khác biệt của giới indie so với nghệ sĩ (có tên tuổi) trên thị trường tại Việt Nam theo anh ở tinh thần viết nhạc: Viết để phục vụ ai, để làm gì… "Tôi nghĩ nếu đã có quá nhiều người viết nhạc để phục vụ thị trường và khán giả thì phải có đối trọng là các nghệ sĩ viết nhạc vì nhạc, vì bản thân họ," Thắng nói. "Một thứ âm nhạc vị kỷ hoàn toàn. Đấy là vẻ đẹp." Tuy nhiên anh cũng khẳng định, hai lối viết tuy xuất phát điểm khác nhau nhưng đều có những đóng góp tích cực cho nghệ thuật, không thể nói bên nào hơn bên nào. Vũ Đinh Trọng Thắng Thắng nhìn nhận thế nào về thế hệ âm nhạc của chính mình? Tôi cảm giác thế hệ âm nhạc của tôi là sản phẩm của một sự bội thực từ thế hệ trước. Âm nhạc trước đây được làm dầy quá, giả lập nhiều quá. Đến lượt chúng tôi chỉ hát với mỗi guitar thùng và thu thô thôi, khán giả lại thấy mới. Một nghệ sĩ tự sáng tác, tự hát, tự chơi nhạc cụ, tự làm hết các thứ khác với lớp trước hoàn toàn. Người ta thấy tại sao âm nhạc trước đây lại phức tạp đến vậy. Tại sao muốn làm ca sĩ lại phải đặt mua bài của một nhạc sĩ khác, đặt sản xuất bên này, đặt ban nhạc chỗ kia… Thì giờ đây xuất hiện một kiểu khiến người ta nghĩ, ừ nó cũng đơn giản và cứ thế phát huy. Các nghệ sĩ lớp trước rất quan tâm đến việc hiện đại hóa nhạc dân gian và làm nhạc dân gian đương đại, nhưng vô tình lại khiến cho lớp trẻ bị bội thực. Xem trên TV suốt, thành ra lớp trẻ thấy có cần cứu nó đâu, nó quá nhiều. Dù thực ra nó gặp nguy hiểm thật. Nhưng cái nó cần không phải là được phổ biến mà phải được phát hiện lại. Như thế lại phải chờ đến thế hệ sau: "Chả thấy nhạc dân gian đâu nhỉ"- và họ hỏi nhau: "Nước nào cũng có nhạc dân gian thì nhạc dân gian nước mình là gì…" Khi đó họ sẽ phát hiện ra nhạc dân gian rất hay. Các nhạc sĩ về sau sẽ bảo: "Tôi không hiểu tại sao thế hệ trước lại không làm cái này, hay thế này cơ mà." Mà đâu biết thế hệ trước đã bị bội thực… Nói thế không có nghĩa là tôi không làm gì liên quan đến dân gian. Tôi vẫn đang làm, vẫn đang cố gắng để đưa ra một cái gì tôi cảm thấy thật sự mạnh. Là người làm nhạc, bạn có chủ động nghe chất liệu dân gian nguyên gốc? Tôi vẫn bị cảm giác bội thực. Nghe nhiều nhất là khi đi taxi, người ta bật nhạc bolero. Tôi cũng nghe mấy album ca trù do anh em bạn bè giới thiệu. Tôi nghe chưa đủ nhiều, thật sự cần nghiên cứu thêm. Vũ Đinh Trọng Thắng và Ngọt mơ một ngày đưa nhạc Việt vượt biên giới Ngoài là kết quả của sự bội thực, lớp nghệ sĩ indie còn điểm chung gì đáng chú ý? Cái tôi đang sợ nhất là người ta sẽ dùng những phát hiện mới để định nghĩa luôn về thế hệ tôi một cách vội vàng. Ví dụ đăng nhạc lên chỉ có hát và guitar thu thô và người ta bảo đấy là indie: "Đấy là nhạc của thế hệ mình, bây giờ bọn mình ai cũng làm thế đi". Khi bọn tôi tham gia In the Spotlight liền bị nghi ngại: "Làm nhạc dầy thế này, làm sân khấu lớn thế này, các bạn có nghĩ nó còn là indie nữa không, nó có gọi là chất của các bạn không, hay là các bạn đã thay đổi rồi…" Tôi bảo đấy chỉ là cái khái niệm của thế hệ mình về indie (một người đánh guitar và hát) chứ indie đâu phải như thế. Và chắc chắn tôi sẽ từ chối việc định nghĩa âm nhạc của thế hệ này chỉ là như thế thôi. Nó xứng đáng nhiều hơn thế. Nó sẽ có cái mùi riêng của nó, nhưng không thể nào đơn giản như thế. Nó thế nào do chính những người như bạn quyết định mà? Đúng, nhưng thực sự tôi vẫn chưa tìm ra. Tôi cứ tập trung vào viết nhạc hay thôi. Có lẽ tôi sẽ thành nghệ sĩ không có mùi gì cụ thể. Nhiều nghệ sĩ mà tôi rất thần tượng cũng như thế. Họ không đứng cho một thời đại nào nhất định, sẽ là một cái gì đó vô thời gian. Cái đấy cũng hay. Nếu rơi vào vị trí đấy, bọn tôi sẽ không định nghĩa được thế hệ này mà để những người khác định nghĩa. Thực sự tôi cũng không biết nhiều về thế hệ mình. Có thời gian tôi rút hẳn ra khỏi mọi người, đến lúc quay lại không hiểu thế hệ của mình luôn. Kiểu nó quá "loạn lạc" và tôi không bắt được tần số của họ. Sau đó tôi bắt đầu viết nhạc lại và bắt lại được tần số đó. Tôi học được của thế hệ tôi và định nghĩa lại được chút tần số của thế hệ. Những cái tiêu cực kiểu "trẻ trâu" như đua xe ngoài đường không thuộc thế hệ mới mà là tàn dư của thế hệ cũ. Thế hệ nào cũng có những người lịch sự, nhưng những người lịch sự của thế hệ tôi cảm giác hơi khác chút. Họ có chút tếu táo, tinh nghịch hơn, nhưng vẫn biết chừng mực. Khi cần đứng trong tổng thể xã hội, họ vẫn vào hàng, đi đúng làn. Để chơi đùa, để nghịch, họ vẫn là những người có tâm lý phản kháng rất cao, quẫy đạp rất nhiều. Đấy là cái tôi tự hào và muốn thấy ở thế hệ mình. Họ trở thành đại diện không chỉ cho thế hệ mình mà cho một cách làm nhạc mới, từ sự thôi thúc của bản thân Vì thế trong dòng nhạc "không chính thức" undergound mới có một số bài lời hơi bậy một chút? Có lẽ là thế hệ sau sẽ bội thực vì… nói bậy, vì thế hệ này nói bậy hơi nhiều. Nhưng quan trọng là biết nói bậy đúng cách. Nó cũng là một phần văn hóa dân gian mình phải lưu truyền. Nếu không ai nói bậy trong tiếng Việt thì người nước ngoài có giữ được mấy từ đấy cho mình đâu?! Mình vẫn phải giữ chứ! Dù sao ở Thắng vẫn có cái gì đấy tách biệt khỏi thế hệ của chính bạn? Có thể tôi đại diện cho những người không đứng trong một trường phái nào, văn hóa nào. Tôi đã cố đi chơi với những người trong cộng đồng rock, hip-hop, goth, hipster… Nhưng tôi không đứng vào được bất cứ đâu. Tôi phải đứng một mình. Cuối cùng tôi học cách tự hào khi đứng một mình. Tất nhiên vẫn phải có một sự "cùng nhau" trong việc đứng một mình đó. Có vẻ chính việc đứng tách ra để có cái nhìn riêng về từng thành phần một trong xã hội khiến tôi viết được nhạc. Thế hệ các bạn còn thành công ở điểm… hạ được giá vé nghe nhạc? Hạ để tăng. Đây là một thời điểm vừa xấu vừa tốt. Tin (có vẻ) xấu là những cái miễn phí bắt đầu rút hết khỏi Việt Nam. Tin tốt là vì mọi người nhìn nhận Việt Nam là thị trường đáng đứng riêng, như thế quyền nghệ sĩ phải được thiết lập trong mọi lĩnh vực từ sách báo, truyện tranh đến âm nhạc. Khi quyền nghệ sĩ được thắt chặt thì việc đạo nhái càng ít đi và những thứ được nghe miễn phí cũng ít hơn. Người nghe nhạc phải quen dần với điều đó. Khán giả (trẻ) cũng làm quen việc trả tiền đi nghe nhạc bằng cách bắt đầu đi xem indie giá rẻ trước… Rồi thì khán giả của nhạc indie cũng sẽ trưởng thành và thu nhập cao hơn, nghệ sĩ của họ cũng thế? Nhìn lại bản thân tôi cũng hiếm khi bỏ tiền đi nghe nhạc, nếu có cũng phải cân nhắc bài toán tài chính. Nhưng mỗi khi trả tiền mình thường cảm thấy: Đội này đắt hẳn là họ hay. |
Trên thực tế, từ ‘kiasu' ( tâm lý sợ thiệt ) có nghĩa là người Singapore thích được lợi và ghét để lỡ dịp. Thế nhưng suy nghĩ ăn sâu bám rễ này ở đâu mà ra? | Nước nào có tham vọng nhất thế giới? | Sarah Keating chỉ mới ở Singapore vài tháng thì bà đã trải nghiệm lần đầu tiên tính sợ bị thiệt của người dân Tôi chỉ mới ở Singapore một vài tháng mà đã có trải nghiệm đầu tiên về kiasu (sợ thiệt). Đó là vào một buổi chiều thứ bảy nóng oi ả và sau vài giờ khám phá khu mua sắm Orchard Road, tôi đi đến ga tàu hỏa, thấm mệt vì chiếc xe đẩy và hai đứa trẻ cũng đều mệt mỏi và sẵn sàng về nhà. Ga chật kín người, và tôi tìm cách để lên sân ga. Tôi nhìn thấy một chiếc thang máy và xếp vào hàng gồm khoảng hơn mười, họ cũng xếp hàng đợi mặc dù có hai thang cuốn cách đó chưa đầy 100m. Có một không khí chờ mong trong khi chiếc thang máy đi lên phòng đợi. Khi thang máy tới, mọi người nhao về phía trước. Một khi người cuối cùng, mà thang máy có thể chứa được, chen được vào, thì cửa thang máy khép lại với tiếng kêu "cong". Tôi bị bỏ lại ở phòng đợi, thấy bối rối. Sự có vẻ như ý thiếu thức này không phải là trải nghiệm của tôi ở Singapore cho đến nay. Trước đây, công nhân xây dựng đã dừng búa máy khi tôi đi qua để con nhỏ tôi không bị thức giấc. Tôi được người ta che ô giúp khi ra khỏi xe buýt lúc trời mưa rào. Vậy tại sao việc vào thang máy này lại như là sự tranh chấp sống còn? Tôi sớm biết được rằng đây là cái gọi là 'kiasu' (sợ thiệt). 'Kiasu' là một từ tiếng Phúc Kiến,Trung Quốc, xuất phát từ từ 'kia', có nghĩa là 'sợ', và 'su', có nghĩa là 'mất': sợ bị mất mát thiệt thòi. Năm 2007, từ này được đưa vào Từ Điển Anh Ngữ Oxford, được mô tả như là 'một hành sử ích kỷ, vơ vào cho mình'. ‘Kiasu’ là từ tiếng tỉnh Phúc Kiến, có nghĩa là ‘sợ để mất cơ hội'. Tiến sĩ Leong Chan-Hoong, nghiên cứu viên cao cấp tại Viện Nghiên Cứu Chính Sách tại Đại Học Quốc Gia Singapore, giải thích nó như là bản năng sống còn. Ông nói với tôi rằng quốc gia nhỏ bé mới thành lập này, chỉ mới 53 tuổi, dễ bị tổn thương ở giữa Đông Nam Á, bị bao quanh bởi những nước xung quanh khác văn hoá với Singapore. "Người Singapore luôn luôn nghĩ rằng mình phải tự lực, phải chịu đói, phải đứng ở vị trí tiền tiến … sự cần thiết phải giữ vị trí hàng đầu luôn là một phần của tâm lý xã hội," ông nói. "Về hành vi kiasu (sợ thiệt thòi) vẫn còn có khá nhiều tranh cãi," nhà phê bình văn học địa phương Gwee Li Sui nói. "Không ai thích điều này đối với mình, ấy vậy nhiều người vẫn thực hiện nó một cách vui vẻ. Khi chúng ta thấy người khác thể hiện nó, cảm xúc của ta đa dạng, từ kinh sợ và vui vui cho đến khó chịu và xấu hổ." ‘Chope’ có nghĩa là giữ chỗ ở một cái bàn ăn bằng cách để lại trên đó một cái gì đó như một gói giấy ăn hoặc cái ô Một cuộc khảo sát đánh giá giá trị quốc gia năm 2015 cho thấy người Singapore đã liệt kê kiasu trong 10 quan điểm nhận thức hàng đầu của xã hội Singapore, cùng với tính cạnh tranh và tập trung cho bản thân. Ngược lại, khi được hỏi các các giá trị và hành vi mô tả về bản thân mình, thì quan hệ gia đình và tình bạn và sự chu đáo và trung thực, tất cả những thứ này nằm ở top 10. Những quy tắc ăn mặc có ý nghĩa với phi hành đoàn Xe xịn có thể hiện địa vị? Lúc này có phải là thời gian ta có năng suất cao nhất? Bí quyết giúp bạn đọc thêm sách mỗi năm Điều này cho thấy dân của nước này tự nhận thức rõ về những khó khăn trong việc tìm kiếm sự cân bằng của việc giữ vị trí hàng đầu trong cuộc sống mà không làm xói mòn hệ thống giá trị tích cực của xã hội. Nhưng không phải tất cả mọi người ở Singapore đều thấy kiasu (việc sợ thiệt thòi) là nghiêm trọng đâu. Nghệ sĩ Johnny Lau đã tìm ra cách để người Singapore tự thấy mình qua truyện tranh hài. Ông đã tạo ra nhân vật khôi hài rất được quần chúng ưa thích, ông Kiasu, mà nhân vật này đã trở thành một phần hình tượng của bối cảnh văn hoá Singapore ở những năm đầu thập niên 90 và hiện đang được hồi sinh với những đợt xuất bản truyện tranh lấy tên là 'Ông Kiasu, như trong đời thực'. Người Singapore sẽ xếp hàng chờ đợi để mua được kiểu điện thoại đời mới nhất Vào cuối những năm 1980, ông Lau trở về Singapore từ Hoa Kỳ, nơi ông đã học. Với truyện 'Gia đình Simpsons' tạo ra một sự bùng nổ trên TV, Lau muốn tạo ra một thứ tương tự như vậy ở Singapore. Ý tưởng này đến với ông khi ông đang làm nghĩa vụ quân sự bắt buộc cho đất nước. Thật ngạc nhiên với ông, mặc dù có sự đa dạng về sắc tộc và ngôn ngữ trong các trại quân đội đa văn hóa của Singapore, các sĩ quan trẻ tuổi đã tìm ra được mảnh đất chung thông qua tiếng lóng trong quân đội. "Tôi đã gặp rất nhiều người đang sử dụng những từ nhất định, chung các chủng tộc khác nhau. Không kể bạn là người Trung Quốc, Ấn Độ hay Mã Lai," ông nói. "Từ 'kiasu' xuất hiện bên trong các trại quân đội. khi đó nó chưa được sử dụng ở bên ngoài trại." Trong bối cảnh này, theo một từ điển tiếng Singlish và tiếng Anh Singapore, thì từ 'kia su' (ban đầu nó được viết rời như vậy), là để chỉ những người lính quá thận trọng, luôn sợ thất bại. Ví dụ, trong vở kịch 'Army Daze' của Michael Chiang, lần đầu tiên được diễn vào năm 1987, một anh lính 'kia su' rất sợ không đạt khi kiểm tra mắt nên anh đã học để nhớ toàn bộ biểu đồ kiểm tra mắt vào đêm hôm trước. Nhưng đối với Lau, nó cũng mô tả "đặc điểm của người Singapore luôn muốn mình là số một, luôn muốn vượt lên trước, cạnh tranh với người khác," ông nói. Và trong hai năm ông đã xây dựng nhân vật 'ông Kiasu', và từ này đã đi vào dòng chính thống. Có nên bám trụ công việc mình ghét? Nhịn ăn sáng trong bao lâu thì đủ tiền mua nhà? Khi ấn bản đầu tiên về ông Kiasu xuất hiện vào năm 1990, thì phản ứng của công chúng là hỗn hợp. "Sáu mươi phần trăm thấy bực mình, 40% thì cười", Lau nói. "Những người thấy bực mình là những người bảo thủ hơn, họ nghĩ rằng bạn không nên làm cho hình ảnh chúng ta là xấu đối với đồng bào hoặc đối với người bên ngoài Singapore. Nhưng tôi nói đó là toàn bộ mục đích của truyện tranh!" Và Lau cứ đeo đuổi việc này. Ông Kiasu rất nổi tiếng đến mức một loạt chương trình TV và một loạt đồ chơi tiếp bước theo, và thậm chí một chiếc bánh mỳ kẹp hamburger của McDonald được đặt tên là Kiasu. Sau 2 tháng ra mắt họ đã bán được 1,2 triệu chiếc 'burger Kiasu' (là hamburger kẹp thịt gà, rất dài, với nhiều rau diếp, nhiều xốt mayonnaise). Người Singapore ghét bỏ lỡ cơ hội và thích được món hời "Tôi nghĩ rằng khi từ này được tạo ra lần đầu tiên vào những năm 90, nó mang nhiều ngụ ý tiêu cực, và có phần nào hệ trọng," Chan-Hoong nói. "Nhưng qua năm tháng ý nghĩa của nó khác đi... nó trở thành như là một khả năng." "Cũng là tốt nếu ta ít nhiều 'kiasu' (sợ thiệt)... nó phù hợp với bối cảnh," ông nói thêm. Trong những năm gần đây, tính 'kiasu' bị các chính trị gia và những người khác chỉ trích. Kuik Shiao-Yin, một thành viên Quốc hội phê phán nó ngăn chặn sự sáng tạo trong kinh doanh, nói rằng người doanh nhân sợ thiệt chỉ lo giành được chiến thắng trước mắt hơn là chiến thắng lâu dài. Nhưng những người Singapore khác quyết tâm duy trì tinh thần kiasu. Tôi đã hỏi Cecilia Leong, một bà mẹ của cặp sinh đôi bốn tuổi, là liệu cái gọi là 'cha mẹ kiasu' có còn thích hợp hay không. Bà trả lời "Dĩ nhiên là nó vẫn thích hợp, tôi là người như vậy!" Trước khi trở thành một người mẹ, bà quyết tâm sẽ không gây áp lực với con mình để đạt được học vấn cao, nhưng sau đó vấn đề lại khác đi. Lim Soon Jinn: "Chúng tôi không bao giờ có thể thoát khỏi điều này vì cạnh tranh là nguồn lực duy nhất của chúng tôi" "Tôi bắt đầu tìm kiếm một trường mầm non tốt khi chúng sáu tháng tuổi", bà nói và thêm rằng bà đã cho 2 đứa sinh đôi này theo học lớp đọc tiếng Anh và thuê một trợ giáo tư nhân Trung Quốc. "Tôi nhận ra rằng tôi phải cho chúng những điều tốt nhất mà tôi có thể. Ở một đất nước cạnh tranh cao, tôi không muốn để con tôi tụt lại phía sau những đứa trẻ khác," bà nói, thừa nhận rằng điều này làm bà căng thẳng hơn. Chồng bà, Lim Soon Jinn, cũng phụ họa theo với quan điểm của ông về kiasu. Ông tin rằng vì đất nước ông không có nguồn tài nguyên thiên nhiên, thì kiasu là then chốt để thành công. "Tổ tiên của chúng tôi sống sót được là do có cạnh tranh, và do đó là cha mẹ, chúng tôi cần phải cho con cái mình thấm nhuần tinh thần này từ khi còn nhỏ." "Chúng tôi không có lựa chọn," ông nói. "Chúng tôi không bao giờ có thể thoát khỏi điều này vì cạnh tranh là nguồn lực duy nhất của chúng tôi. Không có nước, không có thức ăn, không có đất- chỉ là số một thì chúng tôi mới có thể tồn tại. Vì vậy, dường như kiasu không chỉ đơn giản là 'sợ thiệt' của một thế hệ Instagram. Đó là một ý thức ăn sâu bám rễ là chỉ khi có tham vọng và muốn mình là tốt nhất thì bạn, và đất nước bạn, mới có thể phát triển mạnh. Bài tiếng Anh trên BBC Capital |
Vụ việc vừa qua ở xã Đồng Tâm đã gây chia rẽ đáng kể và củng cố thêm các chia rẽ hiện có trong xã hội Việt Nam, ngay cả sau cuộc "đối thoại lịch sử" giữa chính quyền Hà Nội và dân địa phương. | Đồng Tâm: 'Ta đã thấy gì trong hôm nay?' | Nhà báo tự do Đoan Trang Xin cố ghép lời bài hát "Ta đã thấy gì trong đêm nay?" của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vào hoàn cảnh hôm nay, ngày 22/4/2017, sau khi Chủ tịch TP. Hà Nội Nguyễn Đức Chung đến gặp và đối thoại với bà con xã Đồng Tâm (huyện Mỹ Đức, Hà Nội). "Ta đã thấy gì trong đêm nay? Cờ bay trăm ngọn cờ bay Rừng núi loan tin đến mọi miền Gió hòa bình bay về muôn hướng Ta đã thấy gì trong đêm nay? Bàn tay muôn vạn bàn tay Những ngón tay thơm nối tật nguyền Nối cuộc tình, nối lòng đổ nát Bàn tay đi nối anh em…". Nhưng thực tế không được êm đẹp như trong bài hát: Vụ việc ở xã Đồng Tâm đã gây chia rẽ đáng kể và củng cố thêm các chia rẽ hiện có trong xã hội Việt Nam, ngay cả sau khi đối thoại. Mâu thuẫn chính quyền - nhân dân Vụ Đồng Tâm làm nổi bật lên mâu thuẫn bấy lâu nay giữa chính quyền và người dân trong một vấn đề mang tính nguyên tắc cốt tử của thể chế hiện nay: quyền sở hữu đất đai. Sự kiện này đã không xảy ra nếu công an và quân đội không phối hợp cưỡng chế đất của dân cho những mục đích không thỏa đáng và không minh bạch, bất cần đối thoại, tham vấn. Nó bộc lộ rõ ràng hơn bao giờ hết sự nghi ngờ, mất niềm tin của cả hai bên - chính quyền và người dân - vào nhau. Vụ Đồng Tâm có thể đã không kéo dài (từ sáng 15/4 đến chiều 22/4) nếu công an tin được dân mà không tìm cách đe dọa, tấn công dân, và nếu dân tin được công an mà thả con tin. (Thực ra, cho đến giờ phút này, nhiều người vẫn nói rằng thật may mà Đồng Tâm không thả hết 38 cán bộ, chiến sĩ công an ngay một lần, chỉ thả dần dần từng đợt; nếu không, lấy gì đảm bảo họ không bị bắt và truy tố với những tội danh nặng nề?). Chủ tịch UBND thành phố Nguyễn Đức Chung về gặp người dân và chính quyền xã Đồng Tâm hôm 22/4 Chia rẽ báo chí chính thống - báo chí công dân Nó gây chia rẽ giữa giới báo chí chính thống và các facebooker - nhà báo công dân. Trong những giây phút căng thẳng đêm 19/4, khi có tin rò rỉ từ xã Đồng Tâm ra ngoài rằng có tới 300 côn đồ đang tấn công vào làng, cộng đồng mạng đã gần như náo loạn. Ngày hôm sau, báo chí "lề phải" trích lời bà con Đồng Tâm nói rằng không có chuyện gì xảy ra cả, chỉ có những tin đồn được tung lên mạng làm nhiễu tình hình. Điều này đã củng cố thêm định kiến của nhiều người về hoạt động đưa tin (nghiệp dư) của các công dân mạng và làm giảm tính chính danh của cộng đồng mạng. Tuy nhiên, cần nhìn nhận một cách công bằng rằng: Để xảy ra tình trạng facebooker phải vào cuộc đưa tin, phần lỗi thuộc về một nhà nước hạn chế tự do ngôn luận và của một nền báo chí bị nhà nước kiểm soát. Ngoài ra, nếu ngay từ đầu chính quyền không làm gì sai thì đã không có vụ Đồng Tâm, và nếu không có mạng xã hội lên tiếng - bình luận, phân tích, mở rộng vấn đề thay vì chỉ đưa tin - thì rất có thể Đồng Tâm đã bị đàn áp trong im lặng như những Nghệ An, Thái Bình, Tây Nguyên năm nào. Ta nhớ đến triết gia Đức Hannah Arendt với cuốn sách nổi tiếng "Bản tường trình về sự tầm thường của cái ác" (1963) và "thí nghiệm Milgram" nổi tiếng của nhà tâm lý học Đại học Yale, Stanley Milgram (1961), theo đó, một người bình thường có thể làm những điều tàn ác khi họ biết rõ họ sẽ không phải chịu trách nhiệm cá nhân. Nếu không bị mạng xã hội biết đến và tố cáo sai phạm, nếu không phải chịu hình thức xử lý nào từ cấp trên và dư luận, lực lượng công quyền chẳng có lý do gì để không mạnh tay đàn áp dân chúng, trong vụ Đồng Tâm cũng như tất cả các vụ tương tự. Chia rẽ trong làng báo Bản thân làng báo nội chính ở Việt Nam cũng chia rẽ vì sự kiện Đồng Tâm, nhất là sau khi một số cơ quan báo chí (Đài Truyền hình Việt Nam VTV, báo Pháp luật TP. HCM, báo Hà Nội Mới…) đăng tải những bình luận theo hướng phê phán, thậm chí mạ lị người dân Đồng Tâm. Cái đáng nói là, tuy luôn thể hiện tinh thần "thượng tôn pháp luật", nhưng tất cả đều chỉ đòi hỏi điều ấy ở người dân mà thôi. Họ không đả động gì tới những kẻ thực sự đã có hành vi nguy hiểm và phạm pháp: dùng bạo lực cưỡng chế đất đai, bắt người trái phép, hành hung ít nhất một người - cụ Lê Đình Kình, 83 tuổi. Các tác phẩm báo chí và tác giả đó bị nhiều đồng nghiệp công kích. Làng báo càng thêm rạn nứt. Một trong các chức năng nguyên thủy của báo chí là giám sát, phản biện chính quyền. Trong trường hợp phải lựa chọn giữa bảo vệ nhân quyền và bảo vệ chế độ, báo chí phải đứng về phía dân, đặc biệt là về phía đám đông thầm lặng, người yếu thế, hay nói đơn giản: Vì dân, không vì cường quyền. Nếu suy nghĩ một cách tiêu cực, có thể hiểu đó là sự dân túy, nhưng một cách tích cực thì nên hiểu đó là công lý. Tuy nhiên, một số đông nhà báo Việt Nam có vẻ đã quên hoặc không biết đến sự lựa chọn bắt buộc ấy. Một người dân chào những cảnh sát cơ động khi họ được thả tự do hôm 22/4 Chia rẽ "phe chủ chiến" - "phe chủ hòa" Có lẽ điều đáng mừng duy nhất trong câu chuyện Đồng Tâm là bạo lực cuối cùng đã không xảy ra. Nhưng cũng chỉ là "có lẽ", bởi thực tế, có không ít ý kiến trên mạng thể hiện sự thất vọng: Họ muốn dân Đồng Tâm quyết tâm phản kháng, chấp nhận đàn áp và đổ máu. Có thể họ nghĩ rằng như thế, ít ra mâu thuẫn cũng sẽ được đẩy đến cùng để rồi tức nước vỡ bờ, còn hơn là kéo dài tình trạng tranh chấp đất đai như hiện nay. Ý thức về chính trị, pháp luật còn xa vời Phần đông người dân trong xã hội Việt Nam dường như không nhận thấy một trong các nghĩa vụ quan trọng nhất của quan chức và chính quyền là bảo vệ quyền lợi của dân, nếu không làm được điều đó thì mất chức. Để làm được điều đó thì lẽ tất nhiên, quan chức, chính quyền phải lắng nghe dân - nghĩa là phải đảm bảo không gian tự do ngôn luận và đối thoại. Do vậy, việc một quan chức như Chủ tịch TP. Hà Nội Nguyễn Đức Chung đến gặp dân Đồng Tâm để nghe giãi bày là chuyện hết sức bình thường, không có gì phải tán dương. Song dân chúng đã đón chào ông Chung như đón chào một ông tiên về làng. Chính sách đất đai và câu chuyện Đồng Tâm 'Đất đai là thiêng liêng đối với nông dân' Đồng Tâm 'cần trung gian của xã hội dân sự' Ở dân, điều ấy không đáng trách. Nó chỉ cho thấy dân Việt Nam quá khổ, khi mà hàng chục, hàng trăm năm nay họ đều phải cam phận sống như tầng lớp dưới của chính quyền, không hề có ý thức về sự bình đẳng giữa các công dân, về nghĩa vụ của quan chức với dân… Ở báo chí - lực lượng luôn tưởng mình đi đầu trong công cuộc khai dân trí - sự tán dương ấy dành cho ông Chung mới là điều đáng ngại. Tuy vậy, dù sao thì nỗ lực đối thoại của ông Chung với dân Đồng Tâm hôm nay cũng xứng đáng được ghi nhận như là một tiền lệ cho việc quan đối thoại với dân thay vì đối đầu, giải quyết mâu thuẫn thông qua đàm phán thay vì bạo lực. Và cuối cùng, ý niệm về "tam quyền phân lập", "nhà nước pháp quyền" còn rất xa vời ở Việt Nam, khi mà một lãnh đạo thành phố (nhánh hành pháp) lại quyết định được việc của cả viện kiểm sát, tòa án (nhánh tư pháp), và được báo chí hoan nghênh nhiệt liệt, được dân vỗ tay vang trời - dù rằng đó là quyết định đúng đắn. *Bài đã được đăng trên tạp chí Luật khoa và được tác giả, nhà báo tự do, blogger Đoan Trang đồng ý đăng trên BBC Tiếng Việt. Bài thể hiện ý kiến và quan điểm riêng của tác giả. |
Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về ma tuý thuộc Bộ Công an Việt Nam đang khởi tố vụ án vũ trường New Century tại Hà Nội về tội tàng trữ và sử dụng trái phép các chất ma túy. | Cảnh sát VN khởi tố vụ New Century | Vụ truy tố được đưa ra sau khi cảnh sát bất ngờ tập kích vũ trường New Century ngay tại trung tâm Hà Nội (số 10 đường Tràng Thi) vào 1h sáng thứ Bảy ngày 28/4 và tạm giữ hơn 1.160 người. Tin tức cho hay cảnh sát cũng thu được nhiều chất ma túy, như thuốc lắc, heroin, cần sa..vv.. Ông chủ vũ trường, Nguyễn Đại Dương, là phó giám đốc Công ty Hoa Phượng Thăng Long, hiện vẫn bị công an tạm giữ. Được biết đây là chiến dịch chống các tệ nạn của cảnh sát nhân dịp người dân có kỳ nghỉ lễ dài (giỗ tổ Hùng Vương, 30/4 và 1/5) và để chuẩn bị cho kỳ bầu cử Quốc Hội sắp tới. Tuy nhiên vụ việc gây xôn xao nhiều trong dư luận bởi quy mô chiến dịch của cảnh sát cũng như còn nhiều câu hỏi đặt ra mà chưa có câu trả lời. 'Chiến dịch bí mật' Được biết đây là chiến dịch mà Bộ Công an lên kế hoạch và thực hiện mà giữ bí mật, không cho công an thành phố Hà Nội biết về thời điểm tập kích. Ông Nguyễn Anh Tuấn, Cục phó Cục cảnh sát điều tra, được báo Tiền Phong trích lời nói rằng công an đang tìm hiểu xem liệu có ai bảo kê cho vũ trường này hay không mà “tại sao New Century với kiểu hoạt động như vậy lại tồn tại được lâu như thế, gần 8 năm”. Nhiều người quan sát đặt câu hỏi liệu cảnh sát Việt Nam có lạm dụng quyền lực hay không khi bắt đồng loạt, không phân biệt, gần 1200 người, tới vũ trường? Báo chí trong nước cho hay trong số hơn 1000 người bị bắt này, sau khi xét nghiệm, chỉ có hơn 100 mẫu nước tiểu cho phản ứng dương tính với ma tuý. Đa số những người bị tạm giữ - trong đó có một vài ca sỹ và diễn viên điện ảnh - được biết đã được cảnh sát thả ra vào cuối giờ chiều hôm thứ Bảy, sau gần một ngày bị giam giữ. Tạm giữ Về phía các bạn trẻ bị bắt giữ, một số người đã viết lên nhật ký mạng (blog) về chuyện công an thô lỗ khi bắt giữ họ, và những người bị bắt giữ thì tìm cách trao đổi hoặc cho nhau nước tiểu để giúp những ai dùng ma tuý không bị phát hiện ra. Một 'blogger' cho biết họ bị giam giữ tại sân bóng dưới trời nắng to, làm "nhiều người la hét vì khát vì đói". Theo người viết blog này, công an đã nhận tiền để mua giúp nước và đồ cho những người bị tạm giữ, và quanh cảnh "nhìn như chết đói năm 1945 hay giống hơn là cảnh trại tị nạn vì số người chạy ra xin thuốc xin "một ngụm nước" của người được mua đồ lên đến hơn trăm". Trong khi đó, một nhân chứng khác thì nói với BBC rất nhiều người bị bắt giữ là những người thực sự dùng các chất ma túy, như thuốc lắc. "Ngoại trừ 150 nhân viên của vũ trường, số người thực sự vô tội rất ít, có thể chỉ khoảng 100-150 người". "Cảnh sát đối xử cũng không đến nỗi thậm tệ lắm, họ chỉ xét nghiệm nước tiểu rồi cho về." Báo chí trong nước lâu nay thường có cái nhìn không thiện cảm đối với giới trẻ đi vũ trường, coi họ là những người dính đến “tệ nạn xã hội”, như ma tuý, mại dâm... Cáo buộc Hiện còn một số cáo buộc mà cảnh sát đặt ra về chuyện có thể có đường dây mại dâm hoạt động tại vũ trường New Century. Giới thạo tin trong nước lâu nay thường bàn tán ông Nguyễn Đại Dương, chủ vũ trường, là một “đại gia” trong giới kinh doanh và có quan hệ rộng. Ông Dương bị bắt cùng với hai người khác, cũng bị buộc tội tàng trữ, mua bán trái phép chất ma tuý. Trong khi đó, ông Phạm Đức Thắng, giám đốc công ty Hoa Phượng Thăng Long, cho biết vũ trường New Century từ trước tới nay nhận được hơn 50 giấy khen của các cấp về công tác phòng chống ma tuý. Hiện chưa có thông tin khi nào vụ việc sẽ bị đưa ra xét xử. Quí vị có ai trực tiếp có mặt tại vũ trường New Century vào thời gian xảy ra vụ việc, hoặc nằm trong số các nạn nhân bị tạm giữ và muốn chia sẻ câu chuyện, xin viết cho chúng tôi theo địa chỉ: vietnamese@bbc.co.uk, hoặc dùng hộp tiện ích bên tay phải. Xin cám ơn.=================================== Truth113, Hà nộiKhông biết câu châm ngôn từ ngày xưa các cụ để lại "Cướp đêm là GIẶC, cướp ngày là QUAN" có đúng hay không nữa nhưng đối với tôi thì hoàn toàn đúng mà có lẽ các cụ nói chẳng có sai bao giờ! Bởi vì sao tôi lại nói như vậy thì có lẽ ai là những người chứng kiến việc tổng cục công an (Bộ công an) tập kích vào Vũ Trường NEWCENTURY rạng sáng ngày 28/4 vừa qua sẽ là người hiểu rõ nhất. Ở đây tôi không muốn nói đến việc vi phạm của Vũ trường mà tôi chỉ muốn đề cập đến vấn đề thực thi hay nói cách khác là việc thi hành nhiệm vụ của những chiến sỹ công an đối với những khách hàng cũng như đối với nhân viên đang làm việc tại Vũ trường là hành động thiếu văn hoá, văn minh lịch sự mà hành động đó trên thế giới người ta chỉ sử dụng cho những kẻ cướp, kẻ khủng bố ...mà thôi. Nói đúng hơn là hành động của những kẻ hợm hĩnh.Thật bức xúc khi phải chứng kiến đến cảnh đó xảy ra với những người thực thi pháp luật. Thứ nhất: Khi lực lượng công an tràn vào Vũ trường tay thì cầm lăm lăm dùi cui điện, tay thì tung khói cay mù mịt, miệng vừa la hét vừa lao vào dí dùi cui điện vào những con người khi họ chưa biết chuyện gì đang xảy ra nữa. Không một lời giải thích, không một lý do cho hành động của mình, những chiến sỹ công an hành động theo bản năng của mình như vừa được xem xong một bộ phim bạo lực của MỸ và họ đang được thực hành. Thứ hai: Trong quá trình kiểm tra tại Vũ trường đã xảy ra những chuyện thật nực cười khó có thể chấp nhận được đó là việc các chiến sỹ công an của ta khi kiểm tra đồ dùng của khách hàng như túi sách, ví, bóp…để tìm những chất kích thích, ma túy tổng hợp mà ở đây được gọi “thuốc lắc” để tìm ra những chứng cớ vi phạm của Vũ trường nhưng sau đó khi trả lại đồ cho khách không biết có cố ý hay không cố ý tự nhiên những chiếc điện thoại đắt tiền, những đồng tiền bạc triệu của khách hàng tự nhiên biến mất một cách bí ẩn. Khi khách hàng hỏi về những đồ dùng bị mất của mình không những không được trả lời mà còn bị những trận đòn trí mạng từ tay, chân, dùi cui… nói chung những gì co thể đánh được như vậy thử hỏi xem đấy có coi là ăn cướp hay không??? câu hỏi đó chắc có lẽ những chiến sỹ cảnh sát mới trả lời cho chúng ta biết được.Thật là khó hiểu phải không???... Không những chuyện đó xảy ra với khách hàng mà còn xảy ra đối với những con người đêm đêm đi làm để kiếm đồng tiền mưu sinh cho cuộc sống của mình họ là ai??? Họ là những nhân viên làm việc tại Vũ trường, không phải những cô bé, cậu bé nhiều tiền lắm của mà sao họ cũng phải chịu chung số phận tiền mất tật mang như vậy. Những chiếc điện thoại, những giấy tờ tùy thân, những đồng tiền mang theo bên mình đề phòng nhỡ có chuyện gì xảy ra khi đi làm đều biến mất. Điều đáng nói ở đây là những đồ dùng cá nhân của họ đều được để ở một nơi quy định của nhân viên nhưng sau khi được trả về từ nơi tạm giữ họ chỉ nhận được lại những chiếc điện thoại rẻ tiền mà có lẽ ngoài thị trường chỉ khoảng 2 đến 3 trăm ngàn đồng, những đồng bạc lẻ còn những đồ giá trị, giấy tờ tùy thân thì không cánh mà bay. Đúng là kiểu ăn cắp thời @ cũ thì để lại đắt thì mang đi.Chẳng nhẽ như vậy không gọi là ăn cướp sao???Tại sao những chuyện đó không thấy ai đề cập đến vậy!!! Người không vi phạm thì bị bắt, người vi phạm thì vẫn được biểu dương khen ngợi. Ngẫm lại mà thấy thật nực cười có lẽ chỉ có ở Việt Nam mới vậy phải không??? Đâu được gọi là Nhân quyền nữa! Người thi hành pháp luật mà phạm luật như vậy có xứng đáng là chiến sỹ công an nhân dân hay không, có đáng để nhân dân tin tưởng nữa hay không??? Thứ ba: Có ai biết được khi bị tạm giữ ở Cầu diễn không biết có tội hay không có tội nhưng tất cả hơn nghìn con người bị bỏ ngoài trời dầm sương dãi nắng có người bị lên cơn động kinh, có người lả đi vì đói khát…nhưng khi báo có chuyện xảy ra như vậy thì chỉ nhận những tiếng quát mắng, những lời đe dọa từ những người thi hành công vụ mà thôi mà xe cứu thương đến cũng chỉ làm vì mà thôi. Còn nữa không hiểu tại sao lại có tình trạng người bán đồ ăn, đồ uống không biết có phải là người nhà của người thi hành công vụ hay không mà vào nơi tạm giữ bán bánh mỳ, nước uống, thuốc lá… với giá cắt cổ chẳng hạn như bánh mỳ có giá là 50 nghìn đồng, lavie có giá là 100 nghìn đồng, thuốc lá có giá là 50 nghìn đồng. Thử hỏi nhũng người thực thi phá! p luật đâu sao lại để tình trạng đó xảy ra mà không hề có phản ứng gì hay là họ cũng có phần ăn chia trong đó vậy!!! Chắc chỉ có trời mới biết được. Ôi sao cuộc đời lại bất công đến vậy!!! Xã hội Việt Nam đến bao giờ mới phát triển được đây??? Minh, Hà NộiĐọc ý chỉ trích cảnh sát VN mà bực mình. Các vị chỉ trích như vậy, nhưng giả sử các vị là cảnh sát thì phải làm như thế nào mới đúng? Chẳng lẽ xông vào vũ trường rồi bắc loa thông báo rằng những ai dùng ma túy thì ở lại, những ai không dùng thì ra về chắc. Hay là cứ để mặc đấy, vừa ăn được tiền lại vừa không vi phạm nhân quyền. Rõ ràng, việc bắt giữ người do nghi ngờ là tội phạm và được quyền tạm giữ người đó trong 24h là hoàn toàn hợp pháp, chắc chắn ở nước nào cũng thế. Theo tôi, cảnh sát VN nên đẩy mạnh những chiến dịch như vậy. Những người nào chẳng may bị bắt nhầm thì cũng nên thông cảm với cảnh sát và hãy coi như là mình chịu chút thiệt thòi một chút để đóng góp cho cuộc chiến bảo vệ sự trong sạch của xã hội. Khanh, UfaChẳng có gì bình luận cả , người nào vi phạm , người đó phải chịu trách nhiệm thôi! Nhưng mà nói lên sàn nhảy là xấu thì tôi nghĩ không phải như thế , xấu hay không xấu là do mục đích lên sàn của mỗi người thôi, còn bản chất của sàn nhảy đâu có xấu! Ở nước ngoài kể cả người già hay thanh niên đều có thể lên sàn, người ta lên sàn chỉ để giảm căng thẳng, giải trí, nhiều khi chỉ là 1 cốc nước, chai bia... Người ta lên sàn nhảy để giảm sự căng thẳng, không phân biệt đẳng cấp! Hi vọng các cơ quan chức trách VN điều tra, xử lí thật đúng người đúng tội, không để mất danh dự của một ai! PinochioTin tức của BBC so với tin tức trong nước không khác nhau nhiều thế mà sao bạn Nguyễn - Hà Nội bực tức thế nhỉ? Tin vũ trường này bị đột kích là tin gây ngạc nhiên cho tôi, vì theo tôi biết vũ trường này trước đây có "gốc lớn" sau lưng nên ít ai dám "sờ gáy". Có lẽ nó đã đổi chủ nên mới có chuyện này. Còn người trong cuộc thì theo ý riêng tôi: người có tội nhiều hơn người vô tội. Còn CA có quyền làm như vậy không? Thì xin thưa có. Tôi biết tại Houston, Texas ở Hoa Kỳ cũng xảy ra một vụ bắt giữ tương tự (về đua xe) nhưng do thiếu chứng cứ buộc tội nên phía Cảnh sát bị thưa kiện nguợc lại dẫn đến CS bị thua kiện. Lần này ở VN chắc chắn CA sẽ có đủ bằng chứng buộc tội. Chỉ sợ cá lớn lọt lưới và cá nhỏ lên thớt mà thôi ! Nguyễn Tuấn, Hải PhòngKhông phải ai đến vũ trường thì đó là người xấu, hay liên quan đến tệ nạn xã hội. Nhưng đúng ra mà nói thì những hoạt động của thế giới ngầm ở những nơi như thế sẽ được biểu hiện rõ ràng và nếu có chứng kiến tận mắt chúng ta mới thấy giới trẻ đang ngày càng sống mới, tuy nhiên theo những bài báo nói trước cần phải nhắc nhở thế hệ 8x. 9x.. nên biết điểm dừng. Hoàng Hà, TP HCMNói gì thì nói, việc phải đổ 500 quân vào vũ trường, dùng dùi cui, gậy điện đánh đập, trấn lột hàng ngàn khách hàng đang vui chơi giải trí trong một vũ trường được cấp phép hoạt động là một hành vi " kém văn minh" và là một chiến thuật dở ẹc, vi phạm trắng trợn quyền công dân. Nếu như bạn là một nạn nhân trong đó thì sao? Bắt giam hàng ngàn người đang vui chơi hợp pháp để tìm ra khoảng 100 người dùng ma túy thuốc lắc mà cũng có nhiều người cho là hợp lý!! Tại sao không bắt những người cung cấp thuốc, bắt tại chỗ chủ vũ trường với những vật chứng mà công an đã tìm được trong khi vào vũ trường? Trong đêm hôm đó có bao nhiêu người mời bạn bè tổ chức sinh nhật, vui chơi họp mặt trong vũ trường mà bị vạ lây? Những khủng hoảng tinh thần cùng danh dự bị chà đạp sẽ được ai đền bù lại? Xin đừng nói là 100% ngươì vào vũ trường đều vi phạm pháp luật, chỉ cần 10% không vi phạm là chính quyền phải xin lỗi và đền bù thiệt hại vì giam giữ bất hợp pháp! Kỳ sau tất cả các vũ trường, phòng trà tại Hà Nội phải để thêm một tấm biển trước cửa : "Quí khách vào vui chơi đêm nay có thể bị công an bắt giam toàn bộ để thử xem có dùng các chất gây nghiện bất cứ lúc nào, quí khách có thể bị tạm giữ đến 24 giờ, bị chụp hình đăng báo, lên đài như những tên tội phạm mà chúng tôi không thể chịu trách nhiệm." Phải làm như vậy mới đầy đủ trách nhiệm khi mở cửa vũ trường mà không sợ bị khách chống đối. Hoàng ThiGửi bạn Trần Đông, Hà Nội! Nhân bạn nói đến 8 chữ “thuần phong mỹ tục của dân tộc Việt Nam”. Bạn đã sai khi bạn đưa ra nhận xét rằng “Họ là những nguời ham vui, ham chơi, coi thường kỷ cương đất nước. Họ làm hoen ố thuần phong mỹ tục của dân tộc Việt Nam.” Theo tôi, nhà chức trách là người thi hành luật pháp thì phải làm đúng những điều luật đã được quy định bởi pháp luật. Chứ không nên vịn vào cớ “Họ là những nguời ham vui, ham chơi, coi thường kỷ cương đất nước. Họ làm hoen ố thuần phong mỹ tục của dân tộc Việt Nam” để bố ráp bắt bớ thì không thể thuyết phục được người nghe. Mr BOF, Hà NộiXin hỏi, thứ nhất, văn bản pháp luật nào, điều mấy, chương mấy quy định là "Các cơ sở kinh doanh, các hoạt động văn hoá, cá nhân, tập thể không được hoạt động sau 12h đêm"? Không hề có, nhưng ta vẫn thấy lâu nay tất cả mọi người coi đó như luật bất thành văn, không thể không tuân theo. 1 quán nước nhỏ thôi, hoàn toàn có thể bán hàng quá 12h đêm vì luật pháp có cấm đâu. Nhưng cứ thử xem, biết nhau với mấy ông CA phường xã ngay, chứ đừng nói đến vũ trường lớn như New Century. Nhìn ra xung quanh, để ý một chút có thể thấy rất rõ cái "chân lí của kẻ mạnh" đang được thực thi triệt để ở cái xã hội VN này. Thứ hai: thì đành rằng ai ai cũng biết đại đa số những người hay lui tới vũ trường ( đa số là các cậu ấm cô chiêu chưa làm ra tiền tới trác táng bằng tiền "bóc lột" bố mẹ - có thể bố mẹ chúng cũng bóc lột tham nhũng đâu đó thôi) thường không phải những người gương mẫu hay có phẩm chất, đạo đức cao đẹp gì cho lắm. Thế nhưng cái việc bắt người của CA là hoàn toàn sai trái. Nên nhớ, bắt người, còng tay, giam giữ... khi thậm chí còn chưa biết họ có thể là đối tượng phạm tội không thì đó là làm nhục nhân phẩm, không đếm xỉa gì đến nhân quyền, lạm dụng chức quyền. Trong số những người bị bắt có cả "Tây" đó, ai dám nói rằng họ cũng là những kẻ ăn chơi trác táng không, tôi cũng tin rằng trong số người VN bị bắt đó cũng có người đàng hoàng. CA làm như thế là hoàn toàn sai. Đó là 1 địa điểm đã được thành phố cấp phép hoạt động, chính phủ, Nhà nước không cấm đoán, vậy "tôi" tới đó chơi là không phạm pháp. Luật pháp không có văn bản nào cấm hoạt động quá 12h, không có "lệnh giới nghiêm" nào, vậy "tôi" chơi ở đó tới 2h, 3h cũng không trái pháp luật. Nhưng không phải vì có "nghi ngờ" là nơi đó có 1 số biểu hiện hoạt động phạm pháp mà có thể tới cùm tay tất tật bắt về trại được. Thứ ba là thái độ của báo đài. Cái này khỏi phải nói, mồm của "Đảng", mồm của "Nhà nước" mà. Vũ trường cũng chẳng hay ho, lành mạnh gì. Những người vào đó cũng chẳng phải gương sáng cho người khác. Thế nhưng việc bắt người hàng loạt như vậy là lạm dụng quyền hành, vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bản thân tôi phải làm việc ở những nơi lộn xộn, cũng vài lần bị công an bắt lên đồn vì "nghi ngờ" làm mất trật tự công cộng. Nên tuy không có mặt ở New Century hôm đó, nhưng tôi có thể biết chắc không ít người bị công an, cảnh sát đánh đập, đàn áp không cần lí do. Nguyễn, Hà NộiTôi thấy nhiều vị bình luận với màu sắc chính trị quá - một thứ chính trị cực đoan . Tôi từng là một du học sinh, cũng đã tới những hộp đêm ở NY khá nhiều. Việc cảnh sát bất thần giáp bới kiểm tra về ma tuý đâu phải là hiếm. Ý kiến cá nhân tôi thì đài BBC nên đưa những thông tin nhiều chiều và mang thiện chí hợp tác hơn . Trần Đông, Hà NộiTôi cho rằng lực lượng công an, bộ công an hành động như thế là rất đáng được ngợi ca. Họ là người đại diện cho luật pháp, dám làm cho dù biết đây là một việc vô cùng khó khăn. Việc bắt giữ là hoàn toàn đúng. Những người không sử dụng ma tuý hay chất kích thích thì không hoàn toàn vô tội. Họ là những nguời ham vui, ham chơi, coi thường kỷ cương đất nước. Họ làm hoen ố thuần phong mỹ tục của dân tộc Việt Nam. Tôi hoàn toàn hoan nghênh lực lượng vũ trang. Nếu không làm thế, họ làm sao mà phát hiện ra được hơn 100 người có phản ứng dương tính với ma tuý. Chỉ cần bắt được 1 người thôi thi đó cũng là chiến công rồi. Vậy mà họ bắt được hơn 100 tội phạm. Thật đúng là một chiến công lẫy lừng của lực lượng công an. Do, HanoiTôi thấy có rất nhiều ý kiến của mọi người về vấn đề NC, tôi cũng chính là người bị CA bắt đêm hôm đó, nếu các bạn ở đấy mới thấy hết được tình cảnh của người dân khi đi chơi như thế nào. Hàng trăm cảnh sát cơ động xông vào, dùi cui điện, gậy, họ đánh tất cả mọi người không cần biết họ là ai để trấn áp, điện thoại,tiền của khách bị cướp 1 cách trắng trợn. Những chai rượu ngoại để trên bàn họ nhét hết vào túi, họ vứt lại tất cả điện thoai rẻ tiền chỉ cướp những điện thoại đời mới đắt tiền. Ôi, công dân VN bao giờ mới được bảo vệ và có được nhân quyền thực sự. Tôi chỉ nghĩ rằng việc bắt ma tuý tại vũ trường chỉ là cái cớ cho 1 vụ cướp bóc và đánh đập tập thể của CA. Jacqueline, Hà NộiTôi đã xem những bức hình chụp trên blog Mr Lee, và tôi cũng có thể thấy được sự mệt mỏi của họ khi ở ngoài trời nắng như vậy. Hơn nữa, nhưng người bị bắt lại là những dân chơi, họ quen sống sung sướng, vậy thì làm sao họ có thể ngồi yên dưới sân bóng mà không hề kêu gào? Tôi cho rằng,cần xem xét kỹ từ nhiều phía chứ không thể lấy nguồn từ 1 blog mà tạo ra dư luận không hay, cho những nhân chứng khác cũng như cho chủ blog nêu trên. Đoàn DuTôi cũng đoán là ông Lâm, Hà Nội này là Việt kiều về thăm Hà Nội thôi, chứ người trong nước ai mà dám nói chuyện nhân quyền, nhân nghĩa như thế. Cứ tình trạng công an chìm làm nhạc công ra nhạc hiệu bất thường, để công an nổi ào vào bắt nháo nhào hàng ngàn người, rồi các đồn công an chia nhau ra mà điều tra, khám xét,thử nước tiểu, chờ xét nghiệm xong rồi thả về lang thang, vạ vật như báo chí đăng, thì tương lai du khách sợ bất ổn như vầy chẳng mấy ai dám bén mảng vào những chỗ vui chơi như thế. La Son, PortlandVào vũ trường nổi tiếng sang trọng bậc nhất Hà Nội (vì ở đó mình nghĩ là nơi đàng hoàng và an toàn nhất trong các vũ trường) để nghe nhạc. Sáng hôm sau cả nhà mình, bạn bè mình, thấy hình của mình trên báo với cái mác “dân chơi” to tướng. Còn mình thì biến mất suốt đêm vì bị giữ tới 2 giờ trưa… Các phương tiện truyền thông ở đây đã vi phạm quyền riêng tư của con người, mình không là (hay chưa là) tội phạm, sao lại đăng hình lên báo với nội dung như vậy, hay là từ “dân chơi” đã có nghĩa tốt đẹp hơn ngoài cái nghĩa ăn chơi phóng đãng xa xỉ rồi. Vũ trường mở cửa quá giờ quy định, lỗi thuộc về ông chủ vũ trường hay ở những người khách đến vũ trường? Có cần thiết phải làm xáo trộn đời sống xã hội như vậy không (hơn 1ngàn quần chúng + 500 nhân viên công lực = tương đương với lương học sinh của 1 trường trung học ở đây), có đáng phải tốn nhiều tiền và công sức (tỉ lệ 1:2 nhân viên công lực/quần chúng) để bắt quả tang được 1 người tại hiện trường vi phạm pháp luật? Đông, OsloNếu như tôi uống thuốc antihistamine mà thuốc thử này lại cho ra dương tính khi thử .Vậy tôi có là người bị tội không? Nên nhớ là khi thử thuốc phiện cần phải thanh lọc đối tượng và môi trường thử. Đằng này nhà nước nhốt người ta vào sân vận động rồi cho người ta tha hồ ăn uống làm gì thì làm sau đó có thử nước tiểu cũng là vô giá trị ... Vì thử nước tiểu phải là nhịn đói và không được uống các loại thuốc dị ứng ít nhất 24 tiếng đồng hồ ... Tôi tán thành việc bài trừ tệ nạn xã hội nhưng chỉ trích cách làm thiếu khoa học và trách nhiệm của nhà chức trách VN. Phan Anh, Sài GònThật nực cười khi người ta đến một nơi được cấp phép hoạt động đàng hoàng rồi lại bị bắt như những kẻ tội phạm. Công an Việt nam hình như cứ cho những gì mình không ưa là tội phạm hết cả , vụ việc vũ trường New Century cho thấy họ đã vi phạm nghiêm trọng quyền công dân. Mặc dù tôi không ưa , thậm chí phản đối bọn chuyên mua bán ma tuý , thuốc lắc, hay những thói ăn chơi sa đọa , nhưng cũng không hề hoan hô cái cách mà công an Việt nam đã làm. Về mặt luật pháp, khi một người chưa được toà án tuyên bố là có tội thì xem như vẫn vô tội, vì vậy báo chí, truyền hình Việt nam không thể tuỳ tiện đưa hình ảnh của người khác lên báo chí , truyền hình, nhất là những vụ nhạy cảm như vụ vũ trường New Century. Qua đây cũng thấy báo chí , truyền hình Việt nam cũng vi phạm quyền công dân cũng không kém. IrelandTừ gần 10 năm nay, vũ trường New Century (N.C) đã là một tụ điểm về tệ nạn gây nhức nhối trong dư luận nhân dân. Và một sự thật rằng đã có nhiều vụ trọng án đã xảy hoặc có nguyên nhân xuất phát từ bên trong vũ trường này. Chủ vũ trường, anh Nguyễn Đại Dương đã trở thành một đại gia sau vài năm sở hữu N.C. Tiếp sau đó, anh ta đã mở tiếp trung tâm sửa chữa xe Ford (Láng Hạ) như một họat động để rửa tiền - điều này không ít người quá rõ. Hơn 50 tờ giấy khen về thành tích fòng chống ma túy dành cho N.C là một trong những nước cờ "rẻ tiền" thí tốt của ông chủ vũ trường này. Những vị khách quê mùa, ăn chơi nửa vời sẽ bị nhân viên tại N.C bắt giữ giao nộp cơ quan công an sở tại - tất nhiên là sở tại bởi vì họ là một hệ thống đi liền với nhau. Điều đó kẻ ngây ngô nhất cũng có thể nhìn nhận được nếu chịu khó để ý một chút. Và đó cũng là lý do tại sao Tổng Cục Cảnh Sát (Bộ Công An) phải trực tiếp chỉ đạo dẹp vụ án này không thông qua Công An Hà Nội. Có thể dễ dàng nhìn thấy nước cờ tương tự như vậy trong "trận đánh lớn" của BCA trong vụ án Năm Cam. Chính quyền địa phương có thể nói rằng là nơi đầu tiên bị dính "viên đạn bọc tiền" của những kẻ làm giàu bất chính. Vũ trường N.C chỉ cách Công An Quận Hoàn Kiếm vài chục mét và thường xuyên họat động quá giờ qui định ngót nghét cả một thập kỷ :-) Trẻ con cũng hiểu TẠI SAO! Chiến dịch quét sạch N.C chỉ diễn ra trước 1 ngày khi ông giám đốc CA HN chính thức được thăng hàm Thiếu Tướng. Một động thái có nhiều tin vui trong thời gian tới. Nam, Quảng NinhQuy định ở VN là sàn nhảy và các khu vực giải trí nói chung chỉ được hoạt động đến 12h đêm. Mọi người tụ tập nhảy múa đến 2h sáng thì cảnh sát tạm giữ là đúng rồi. Các bác ở nước ngoài có lẽ chưa hình dung được cái gọi là "sàn" ở VN. Hung ICP, Hà NộiÔng bạn Lâm, hanoi có thực sự là dân Hà nội không vậy? Ông này chắc cũng không ở Việt Nam nữa nên không biết hoặc cố tình không biết. Vì đặc trưng của Việt Nam là nhà dân xen kẽ với khu vực kinh doanh, nên chính phủ có quyết định không kinh doanh quá 0h để khỏi ảnh hưởng đến sức khoẻ của người dân sống trong khu vực. Vậy việc bắt người lúc 1h30 thì đâu có gì là sai? Dù có chống chế thế nào thì ai cũng biết New Century là nơi như thế nào. Hơn nữa, việc chống ma tuý là việc làm của cả Thế giới chứ không chỉ một Quốc gia, với hai lý do trên thì việc bắt người có gì là không có lý? Việt nam ta là nước mang tư tưởng Á Đông, coi trọng Công, Dung, Ngôn, Hạnh. Phụ nữ bỏ nhà đi chơi đêm thì không phải là điều tốt. Dám hỏi ông bạn, khi lấy vợ, liệu ông bạn có chọn người ngày nào cũng tụ tập, đi đêm đi hôm …(không cùng ông bạn) không? Hay lúc đó lại leo lẻo là chọn người phụ nữ ngoan, hiền, không chơi bời….. Vì sự trong sạch, lành mạnh, không ma tuý của giới trẻ, tôi ủng hộ những cuộc vây bắt như vậy. Còn “ai đó” nói về nạn Tham nhũng thì rất đơn giản, ghi hình, ghi âm lại rồi gửi lên Quý báo BBC hoặc truyền tải trên Internet để góp phần làm trong sạch đất nước. Bruce, San JoseTôi hoàn toàn đồng ý với anh Lâm từ Hà Nội. Cục Cảnh Sát của Bộ Công An VN thiếu chuyên nghiệp về điều tra, lợi dụng quyền lợi và thiếu tôn trọng về nhân quyền. Một cách làm việc chuyên nghiệp hơn là điều tra một cách bí mật để có chứng kiến ai là những người mua bán, ai là những công an địa phương "có ai bảo kê cho vũ trường này" rồi mới tập kích và bắt những người này thôi. Bắt hùa mọi người rồi mới điều tra là vô lý và thiếu chuyên nghiệp. Nếu Bộ Công An không tôn trọng nhân quyền của mọi người thì mọi người sẽ không tin tưởng, giúp đỡ và tôn trọng luật lệ chung. Nói chung là hầu hết người VN chưa hiều nhân quyền là gì để tranh đâu và đòi hỏi cho mình. Victoria, St Petersburg, NgaDư luận Việt Nam nói chung, đặc biệt là cánh nhà báo đang tác nghiệp tại Việt Nam có cái nhìn thiếu thiện cảm đối với những người ra vào Vũ trường, họ cho rằng đó là nơi ăn chơi, trác táng và sa đọa. Nếu quan niệm như vậy, tại sao Chính quyền còn cấp phép cho các Vũ trường hoạt động? Chúng ta hãy khách quan nhìn vào những bức ảnh được đăng trên các tờ báo của Việt Nam với các dòng tít "các chân dài, ăn mặc hở hang, áo hai dây". Nhưng thực tế nhìn vào các bức ảnh đó, những người đi đến vũ trường ăn mặc rất nghiêm chỉnh, chưa thấy bức ảnh nào được coi là "mát mẻ" như những bức ảnh trên trang mạng Vnexpess đăng hình các ngôi sao, vợ và các người yêu của các cầu thủ Bóng đá thế giới, các ngôi sao điện ảnh, người mẫu. Hoặc nếu ai có dịp dạo chơi trên đường phố Hà Nội vào buổi tối mùa hè, sẽ chứng kiến những cô gái đi đường ăn mặc còn "thoáng" hơn nhiều. Thiết nghĩ, đã là phóng viên, nhà báo, cần có cái nhìn khách quan, công bằng, đối với các vấn đề, các sự kiện. Lâm, Hà NộiCông an bắt nhầm người, có cần xin lỗi?? Mấy ngày qua dư luận đang xôn xao vì vụ vũ trường New Century cảnh sát đột kích vào rạng sáng ngày 28 tháng 4. Hơn 1000 người đã bị bắt giữ ngay trong đêm vì hình như cảnh sát đã tìm được ma túy và các bằng chứng về hoạt động mại dâm ở đây. Chuyện vi phạm pháp luật của New Century và một số kẻ xử dụng ma túy thì chưa biết thế nào nhưng đã có ít nhất 1100 (những người đã được thả) người bị bắt một cách rất vô cớ và hiện đã được thả. Vấn đề là ở chỗ dường như các quan chức cảnh sát đã tự cho mình cái quyền bắt ai thì bắt, thả ai thì thả mà không hề quan tâm đến quyền công dân. Việc vũ trường New Century buôn bán ma túy, môi giới mại dâm là chuyện của họ, tội ai người ấy chịu là lẽ đương nhiên. Thế nhưng hơn 1000 người vui chơi ở New Century chắc chắn không phạm vào bất kì điều luật nào của nước CHXHCN Việt Nam đã bị lôi tuột lên xe cảnh sát, bị giam gần một ngày sau đó “được” các chú cảnh sát “thương tình thả cho về” sau khi có kết quả xét nghiệm. Luật pháp Việt Nam nghe nói rất chú trọng bảo vệ quyền công dân, chính quyền làm sai thì phải xin lỗi, gây tổn thất thì phải bồi thường. Nếu như hơn 500 người đã được xác định là đã xử dụng trái phép chất ma túy cần được trừng phạt đúng pháp luật thì những người bị bắt oan sai cũng cần được bồi thường. Việc bị bắt khi đang vui chơi một cách hợp pháp rõ ràng đã gây tổn hại đến danh dự, nhân phẩm và thời gian của họ. Một số bài báo khi đưa tin về sự kiện này rõ ràng đã có thái độ thiếu khách quan và công bằng đối với những người đến vui chơi ở vũ trường. Các bài báo có vẻ như rất mỉa mai, hả hê và quan tâm nhiều đến những “dân chơi quay cuồng trong tiếng nhạc”, những “cô gái chân dài, ăn mặc hở hang” hay “những dàn xe ga đắt tiền”. Liệu rằng như thế có vi phạm pháp luật không hả các đồng chí phóng viên? Chẳng lẽ người ta đến vui chơi ở vũ trường, một địa điểm được cấp phép lại đáng bị lên án như thế. Và chẳng lẽ những “dân chơi sành điệu” ấy không có quyền công dân hay sao mà không thấy có ai lên tiếng bảo vệ cho họ? Chúng ta đang sống trong một nhà nước pháp quyền dựa trên nền tảng dân chủ. Trong xã hội ấy những quyền nhân thân của con người nhất nhất phải được tôn trọng. Chính phủ và các cơ quan hành pháp khác không thể hô hào mọi người tuân theo pháp luật khi mà chính họ cũng không tôn trọng pháp luật. Những người dân bị bắt oan sai đêm 28 tháng 4 tại vũ trường New Century nếu đã được chứng minh là không phạm pháp thì phải được xin lỗi công khai, thậm chí bồi thường. Nhiệm vụ của các cơ quan hành pháp không phải chỉ là xử lý các đối tượng vi phạm pháp luật mà cao hơn phải là bảo vệ sự tôn nghiêm của luật pháp, không thể chỉ vì bắt vài trăm tội phạm mà xâm phạm đến nhân thân của hơn 1000 người. |
Tin cựu Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải, Nguyễn Việt Tiến, bị cáo trong vụ PMU 18, được Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao (VKSNDTC) đình chỉ điều tra và trả tự do khiến dư luận sững sờ. | Phải chăng người ta nhạo báng công lý? | Nhớ ngày nào vụ án vừa bị phanh phui, cơ quan điều tra nhanh chóng vào cuộc với kết luận điều tra ban đầu rất ấn tượng, đến nỗi báo chí đã không ngần ngại đồng loạt đưa tin như thể Nguyễn Việt Tiến đã là kẻ phạm tội 100% dù lúc ấy tòa án chưa mở phiên xét xử nào với bản án kết tội có hiệu lực pháp luật. Đọc tin tức khi đó, tôi không khỏi ái ngại cho Nguyễn Việt Tiến và các bị can khác. Sự thật thế nào chưa rõ, chỉ thấy dư luận nhìn họ chẳng khác những tử tội chờ ngày lên đoạn đầu đài. Ở xứ ta là vậy, tòa án công luận luôn dẫn đường tòa án tư pháp. Bị can luôn bị “kết tội” trước bằng các chứng cứ được báo chí tường thuật, hơn là chờ đến những chứng cứ giấy trắng mực đen được phân tích tại một phiên tòa, trong đó quyền biện hộ được bảo đảm. Niềm tin Dù vậy trong vụ PMU 18 báo chí làm sao có được sự tự tin cần thiết khi đưa tin nếu không được cung cấp đầy đủ tình tiết và được bảo đảm hầu như tuyệt đối từ phía các cơ quan điều tra và công tố? Báo chí ắt hẳn đã dành trọn niềm tin vào tính chính xác và khách quan vô tư của các cơ quan thực thi luật pháp này để kịp thời thông tin cho người dân. Chính những cơ quan này, bằng nghiệp vụ chuyên môn của mình, phải xây dựng nên cơ sở pháp lý và chứng cứ vững chắc đủ để khởi tố và truy tố không sai lầm các bị can trước vành móng ngựa. Về phía tòa án, đối với những vụ án “nhạy cảm” kiểu như vậy, các thẩm phán khi xét xử ắt hẳn cũng đã đặt trọn niềm tin và danh dự vào kết quả thu thập chứng cứ và kết luận điều tra của các cơ quan điều tra và công tố. Trên thực tế, thẩm phán không thể mở rộng điều tra bên ngoài hồ sơ vụ án do những cơ quan này đã lập và đệ trình mà không có sự hỗ trợ từ họ. Tất nhiên, nếu cơ sở pháp lý mà VKSNDTC đưa ra để giải thoát Nguyễn Việt Tiến khỏi ba tội danh cáo buộc trước đây hoàn toàn vững chắc thì ông này xứng đáng được luật pháp bảo vệ, đồng thời quyền tự do và danh dự cá nhân của ông cần phải được tái lập. Tuy nhiên, trong sự việc này một số câu hỏi sau đây cần phải được giải đáp thỏa đáng hầu rút tỉa kinh nghiệm quý giá cho những vụ án tương tự, nếu có, trong tương lai. Trông mong công lý? Thứ nhất, trong suốt thời gian công luận lên tiếng về vụ PMU 18 cách đây hai năm, VKSNDTC chẳng lẽ đã không quan tâm hoặc giám sát đúng mức sự việc hầu kiến nghị hoặc chỉ đạo các đơn vị có liên quan hoàn thành chức phận một cách nghiêm túc và cẩn trọng hay sao, để giờ đây khi mọi việc đã yên ắng, bỗng mở lại hồ sơ nhằm ban tặng tự do cho “kẻ tội đồ” một thời? Giữa cơ quan điều tra trước đây và VKSNDTC hiện giờ ai đúng ai sai trong nhận định và kết luận về ba tội danh của Nguyễn Việt Tiến? Làm sáng tỏ điều này sẽ giúp củng cố thanh danh của ngành tư pháp Việt Nam, tránh mọi đàm tiếu bất lợi về lối bắt người vô tội vạ và thả người thoải mái mà dư luận vẫn râm rang bấy lâu. Thứ hai, trong nội dung trả lời phỏng vấn VnExpress đăng ngày 26/3/2008, Viện phó VKSNDTC Hoàng Nghĩa Mai nhận định đại ý rằng vụ án PMU 18 được khởi tố trong bối cảnh thông tin hoàn toàn bất lợi cho ông Nguyễn Việt Tiến vì ngoài chứng cứ pháp lý, còn có cả yếu tố dư luận, do đó việc phê chuẩn khởi tố là không tránh khỏi. Hãy hình dung bức tranh về nền công lý nước ta, trong đó việc khởi tố bắt giam một cá nhân, dù người đó có thể vô tội, được thực hiện không đơn thuần dựa trên luật pháp và chứng cứ, mà còn dựa chủ yếu vào dư luận. Đọc những lời chân thành của ông Hoàng Nghĩa Mai như vậy, tôi không khỏi rùng mình ngán ngẩm vì tự do cá nhân của công dân sao lại mong manh thế! Nói nôm na, người ta có thể ở tù vì dư luận, chứ không phải vì có tội theo luật định. Vậy còn bao nhiêu người đang trong vòng lao lý như thế mà VKSNDTC chưa mở lại hồ sơ để trả công lý cho họ? Và đến bao giờ người dân mới có thể trông mong và vững tin vào một nền tư pháp độc lập nơi mà mỗi quyết định của các cơ quan thực thi luật pháp và tòa án đều có sức nặng ngàn cân của công lý và không chịu ảnh hưởng bởi bất kỳ yếu tố ngoại lai nào không thuộc phạm trù pháp lý? Nếu ông Nguyễn Việt Tiến là oan sai thực sự, thì phải chăng người ta đã và đang nhạo báng công lý? NKQ, CanadaCó công lý đâu mà nhạo báng? Minh Nam, VNTôi chưng hửng, vì đột ngột quá. Điều tra kéo dài trên 12 tháng tôi rất sốt ruột, nghĩ rằng "phe Tiến" đang vận động bao che, xoá tội, đồng thời cũng nghĩ rằng tội ông Tiến quá nhiều cứ vỡ lở dần trong quá trình điều tra. Hiện nay, tôi không biết ông Tiến có tội hay không có tội, nhưng biết chắc rằng cơ quan điều tra của nước Cộng Hoà dài dòng của chúng ta ăn tốn cơm của dân. Sao họ không bịa tội cho đồng chí Tiến để gỡ danh dự về kém nghiệp vụ như họ đã bịa tội cho luật sư Đài và Công Nhân? Phần chìm của tảng băng đen đang nổi dần chăng? HN, Buôn Mê ThuộtTại những nước cộng sản cầm quyền: đúng thì là sai, phải thì là trái, hay thì là dở, tốt thì là xấu và xấu thì là tốt. Hối lộ thì là không hối lộ, có tội thì là vô tội; kẻ đáng sống thì phải chết, kẻ đáng chết thì phải được sống sống. Tự do có nghĩa không tự do... Đó là châm ngôn và lẽ sống trong xã hội cộng sản. Xem tình cảnh Tây Tạng, Bắc Hàn cũng như thế thôi, lạ gì lạ mà phải bàn. Đinh Chiến, Hà NộiPháp luật VN như trò hề. Họ thích làm gì là làm không cần biết đúng sai. Về tội thì ông nào cũng có và làm càng cao thì tội càng nhiều. Chẳng qua họ tranh giành chém giết lẫn nhau. Có vậy thôi và Viẹt Nam là vậy. Tội nghiệp. Long, tp.HCMBác luật sư ơi, Napo-"Nê-Ôn" Nguyễn Việt Tiến trở về cũng chỉ để bị đi đày trở lại mà thôi. Bác có thể tạm yên lòng đi, công lý không thể bị nhạo báng bác ạ. Nguyễn Thanh Phong, Grenoble, PhápKhi nào ngành tư pháp còn chưa độc lập và Đảng CS còn độc quyền lãnh đạo thì chuyện này sẽ còn xảy ra dài dài. Xin chư vị đừng lo,đã có đảng lo rồi. |
Bạn muốn ăn sáng trên đỉnh Khải Hoàn Môn ở Paris, đặt bàn ăn tối vào phút chót tại nhà hàng The French Laundry, hoặc tuyệt vời hơn nữa, ăn một bữa tối thân mật do đầu bếp trứ danh người Mỹ Thomas Keller chuẩn bị ở nhà của chính ông? | Có tiền thì không gì là không thể? | Các phòng chờ thượng hạng, đặc biệt tại sân bay cho phép những hành khách sang trọng thuộc giới thượng lưu thư giãn và không phải chờ đợi trong hàng dài làm thủ tục kiểm tra an ninh Những trải nghiệm độc đáo như vậy vẫn vượt ngoài tầm với của đại đa số chúng ta. Nhưng đối với một số ít có đặc quyền - tầng lớp thượng lưu di chuyển nhiều, những người không có thời gian và sẵn sàng trả giá cao nhất - đã và đang tồn tại cả một ngành công nghiệp của những người sắp đặt cho mỗi một ý thích của họ. Xe xịn có thể hiện địa vị? Điều gì khiến ta khát khao đồ siêu sang? Vui vẻ rượu bia có làm tăng kỹ năng ngoại ngữ? Những thành viên cao cấp của những câu lạc bộ này đã phó thác cho các đội ngũ "quản lý lối sống" khắp các lục địa, những người làm mọi việc từ sắp xếp chuyện đi lại cho đến mở lời giới thiệu tới những người có tầm ảnh hưởng và lời mời đến những sự kiện giao lưu hấp dẫn. Đối với Jaclyn Sienna India, nhà sáng lập công ty du lịch sang trọng Sienna Charles, thì việc nói “không” với khách hàng sẽ làm hỏng công việc kinh doanh của bà. Bà xử lý khéo léo những yêu cầu gần như là không thể. Đặt phòng ở những khách sạn đã hết phòng từ hàng tháng trời cũng như sắp xếp các buổi mua sắm riêng với các nhà thiết kế thời trang hàng đầu ở Pháp đều là một phần của công việc. "Nếu tôi cần phải lên máy bay chỉ để đi đặt chỗ cho khách hàng, hoặc nhảy lên taxi và đích thân nói chuyện trực tiếp với ai đó thì cũng là điều bình thường,” bà nói. “Tôi làm việc trong một thế giới nơi mà mọi thứ đều có thể.” Jacyln Sienna India chuyên sắp xếp các chuyến đi cho giới thượng lưu, trong đó có cả cựu Tổng thống Hoa Kỳ George HW Bush Bà đã từng sắp xếp một chuyến đi đến Ethiopia cho cựu Tổng thống George HW Bush và tự thân mang những loại bia không cồn và bơ đậu phộng trong hành lý của mình để bảo đảm ông có thứ phù hợp cho bữa ăn khi ở nước ngoài. Nét tích cực của nhịp sống quay cuồng Phong cách dã ngoại của dân Bắc Âu Bitcoin là "mỏ vàng" hay "bong bóng"? "Không có cách nào để chuẩn bị trước những điều này, chúng tôi nhận được yêu cầu và tôi chỉ cần tìm ra cách để thực hiện nó bằng bất cứ giá nào.” Một phần trợ giúp đến từ túi tiền dày cộm của nhiều khách hàng của bà. "Rõ ràng là bất cứ điều gì cũng có thể nếu bạn có đủ tiền," bà nói. Công ty của India chỉ là một trong nhiều công ty cung cấp dịch vụ du lịch sang trọng và chăm sóc đặc biệt của ngành công nghiệp đang phát triển này. Những người có thu nhập cao đang ngày càng tiêu nhiều tiền cho những trải nghiệm hơn là mua sắm. Một nghiên cứu năm 2017 cho biết ngành du lịch sang trọng đang vượt mặt toàn bộ các ngành du lịch nói chung xét về tăng trưởng hàng năm. Một nghiên cứu thu hút sự chú ý được xuất bản trong Tập san của Viện Hàn lâm Khoa học Quốc gia cho thấy việc chi tiền để thuê lao động và giải phóng thời gian giúp làm giảm căng thẳng và cải thiện tâm trạng. Không quá ngạc nhiên khi những ai đủ khả năng lại đang dùng tiền để mua lại một chút thời gian nào đó cho mình. Đi vào chi tiết Là trưởng bộ phận giám sát hình ảnh cho nhà thiết kế túi xách cao cấp Mulberry, Bradley Taylor di chuyển rất nhiều để phục vụ cho công việc. Ra nước ngoài sống giàu lên hay nghèo đi Có phải cứ đặt ra mục tiêu là sẽ thành công? Cắt mọi giao tiếp xã hội có nâng cao hiệu suất công việc? Trong một lần ngẫu hứng vào năm năm trước, ông đã thử một dịch vụ chăm sóc khách hàng cao cấp và ngay lập tức ông đã bị mê hoặc. Taylor cho biết hầu hết thời gian của mình ông đều xa nhà, qua lại như con thoi giữa văn phòng và sân bay, vì vậy việc có thể trông cậy vào ai đó lo về hậu cần giúp cuộc sống của ông trôi qua một cách dễ chịu hơn rất nhiều. Ông dùng dịch vụ cho những việc như đặt phòng ở những khách sạn có giường riêng và đồ ăn cho con chó của ông. Hoặc tìm nguồn cung cấp loại vodka hiếm mà ông yêu thích ở các khách sạn trên toàn thế giới. Ông nói: “Có cảm giác như họ đã gọi trước để đảm bảo mọi thứ đều suôn sẻ. Luôn có một chút ngạc nhiên khi bạn đến một nơi nào đó và họ tiên liệu được mọi thứ.” Jenny Graham là giám đốc của Công ty Du lịch Quintessentially Travel có trụ sở ở London. Đây là công ty cung cấp dịch vụ chăm sóc khách hàng cao cấp cho Taylor. Bị lỡ chuyến bay? Jenny Graham có thể thu xếp cho bạn một chiếc phi cơ riêng vào phút chót Khách hàng không cần phải là hội viên để sử dụng các dịch vụ này, nhưng hội viên ở các mức phí khác nhau nhận được sự quan tâm khác nhau. Các hội viên cơ bản nhận được những dịch vụ tương tự như ở các công ty du lịch bình thường, chẳng hạn như so sánh chi phí chuyến bay và cập nhật lộ trình nếu kế hoạch di chuyển cần thay đổi. Nhược điểm? Chi phí vượt xa một đại lý đặt vé thông thường. Giá khởi điểm khi đăng ký hội viên sử dụng các dịch vụ trợ giúp đặc biệt rơi vào khoảng từ 6.737 đôla một năm đối với hội viên mới gia nhập và lên tới khoảng 15.000 đôla cho 'hội viên thượng hạng”. Graham chịu trách nhiệm giám sát các văn phòng toàn cầu của công ty bà tại Los Angeles, thành phố New York, London, Dubai và Hong Kong, và bà nói rằng trong công việc của mình, không có ngày nào giống với ngày nào cả. Chẳng hạn, gần đây bà có hai ngày và ngân sách không giới hạn để tổ chức một bữa tiệc tráng lệ kỷ niệm sinh nhật của một khách hàng tuổi 60 tại Thung lũng Napa ở California, kèm thêm một bữa tối dã ngoại ấn tượng do đầu bếp đẳng cấp được giải ẩm thực Michelin chuẩn bị giữa một vườn nho. Tuy nhiên, bà nói, những yêu cầu thách thức nhất liên quan đến hậu cần. Bà từng có khách hàng mắc kẹt ở Hong Kong do chuyến bay bị hoãn. Ông phải đến London dự một cuộc họp quan trọng liên quan đến việc bán công ty của mình, nên sẽ rất tai hại nếu lỡ chuyến bay. "Trong vòng 30 phút, chúng tôi đã có một chiếc chuyên cơ thuê riêng cho ông từ sân bay Hong Kong, điều này có nghĩa là ông có thể hạ cánh sớm hơn." “Tất cả bắt đầu ở sân bay” India nói với khách hàng rằng trải nghiệm thực sự bắt đầu tại sân bay, và khi đã được ở trong một số phòng chờ sang trọng nằm ngoài tầm nhìn của công chúng thì bà không thể quay lại như xưa. Có một số ít các phòng chờ thượng hạng nổi lên ở những nơi như Los Angeles, London, Paris và hòn đảo St Kitts ở vùng biển Caribbe. Chúng nằm ngoài phạm vi chương trình khách hàng thân thiết của các hãng hàng không, hoàn toàn tách biệt với trải nghiệm sân bay thông thường và các vị khách có thể trả phí để được vào. The Private Suite, mở cửa vào đầu năm nay tại Sân bay Quốc tế Los Angeles, là một phòng chờ như vậy. Với giá khởi điểm 500 bảng Anh (678 đô la), một chiếc xe hơi sang trọng sẽ đến đón khách hàng, những khách đi cùng và hành lý của họ, sau đó đưa họ đến phòng chờ thượng hạng nơi họ trải qua quá trình thực hiện thủ tục an ninh riêng trong khi không phải đụng chạm với những hành khách khác. Sau đó họ thư giãn trong khung cảnh sang trọng và sẽ được chở ra máy bay nơi họ bước trên những nấc thang đặc biệt để lên máy bay. Trong thế giới đang phát triển của các công ty du lịch sang trọng, có vẻ như điều gì thật ra cũng có thể - tất nhiên là nếu bạn có tiền. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Capital. |
Trong dư âm của đại hội khóa 10 của đảng cộng sản Việt Nam, các văn nghệ sĩ Việt Nam đã bày tỏ những cảm nghĩ của họ về thời cuộc. | 'Lạc quan nhưng đừng ảo tưởng về VN' | Nhà thơ, nhà làm phim Phan Huyền Thư hiện sống tại Hà Nội đã nói với BBC những mong đợi của cô về tình hình đất nước từ nay trở đi và nhất là về ý thức công dân của mỗi người. Đầu tiên, khi được hỏi về những hoạt động văn hóa quần chúng trong thời gian diễn ra đại hội 10, Phan Huyền Thư nhận xét: Phan Huyền Thư: Tôi nghĩ rằng đấy cũng là một truyền thống. Có thể là một truyền thống mới, không quá lâu đời nhưng của các công dân đón chào những sự kiện lớn của đất nước. Tôi không dám bình luận truyền thống đó tốt hay không tốt, nhưng ở khía cạnh cá nhân, tôi muốn rằng là có một sự chào đón nào tiết kiệm hơn, nhất là trong khi hiện nay còn rất nhiều người đói nghèo. Rất nhiều người còn phải lo lắng, còn vất vả vì cuộc sống, vì chất lượng cuộc sống nếu như chúng ta thực sự tỏ ra chúng ta đi lên, chúng ta tiến bộ hơn thì chúng ta nên có những gì văn minh, chứ không chỉ linh đình mà sáo rỗng. Nói như vậy tôi nghĩ quan trọng nhất, cái lễ hội quan trọng nhất là trong lòng mỗi người dân, họ cũng rất hồi hộp đợi chờ một sự thay đổi. Điều đó làm tôi quan tâm nhiều hơn những chuyện trống dong cờ mở ngoài đường. BBC:Mong đợi của bạn với tư cách là một nghệ sĩ khi đảng Cộng sản Việt Nam đã có một ban lãnh đạo mới, nói là để dẫn dắt đất nước từ nay đến 2010, là như thế nào? Trên quan điểm cá nhân, tôi không đặt ra một mong đợi, khát khao gì quá lớn, vì cho dù thế nào thì ngày mai chắc chắn sẽ phải khác ngày hôm nay. Vì thay đổi là tất yếu. Còn chiều hướng mọi người mong đợi quá mức, muốn có đột biến, bước ngoặt nào đó thì tôi không mong đợi như vậy. Tôi tự cho tôi khi phát biểu thì với tư cách đầu tiên là một công dân, sau đó mới là một nghệ sĩ, thì điều đầu tiên, tôi nghĩ rằng, là một công dân. Mình phải đặt mình lên ngang hàng với tất cả những người khác, cho dù sống ở thể chế chính trị nào, thì không được đẩy mình xuống vị trí con dân, tức là cứ ngửa mặt lên đợi chỉ bảo. Tôi nghĩ nay mỗi người dân Việt Nam bây giờ đầu phải có trách nhiệm đưa đất nước Việt Nam đi lên bằng chính sức lực của mình. Phải xóa bỏ trong đầu ý nghĩ rằng cần phải đợi chờ một cái gì đó rất xa xôi. Và để cho dân tộc này đi lên thì từng công dân phải có ý thức rằng mình là một công dân đích thực chứ không phải là một con dân bị động. BBC:Nhưng trong một guồng máy quản lý xã hội của đảng, của nhà nước những người lãnh đạo đã được trao cho trọng trách như vậy thì sự mong đợi của mọi người đối với họ, với chất lượng công việc của họ cũng phải cao hơn chứ? Hiện nay tôi nghĩ Ban Chấp hành mới, Bộ Chính trị mới đã có một thuận lợi rất lớn. Đó là họ đã chiếm được một cảm tình của nhân dân tốt hơn. Đó là nhân dân đang trông chờ vào một cái gì mới và nếu họ làm được điều gì mới thì ít nhất là trong giai đoạn ban đầu, thì họ có thuận lợi là nhân dân đã ủng hộ cho họ. Còn họ làm được đến đâu thì chúng ta cũng không nên bắt họ làm điều gì quá sức. Cũng không nên đặt ra những đích nào mà ép buộc họ, nói rằng phải thế nọ, phải thế kia. Cái sức của họ đến đâu thì phần sự thật là đất nước này đi đến đâu thì nó sẽ tố cáo hoàn toàn năng lực của những người đứng đầu. Chúng ta không nên quá kỳ vọng, và cũng không nên quá hồ nghi vào con người, mà cũng không nên đặt niềm tin quá nhiều vào họ. Chúng ta hãy để cho họ, trong những thời khắc của lịch sử họ phát huy nội lực của mình để dẫn dắt đất nước này. Cá nhân tôi thì tôi rất lạc quan nhưng cũng không ảo tưởng quá nhiều rằng ngày mai sẽ phải khác hẳn ngày hôm nay. ------------------------------------------------------ U MinhGiống như Phan Thị Vàng Anh 10 trước đây trả lời RFI, sau khi nói 50% những điều mình suy nghỉ lại " gài" một câu: Đất nước giống như mẹ mình, tốt xấu gì mình cũng yêu. Quá đúng đi chứ, chẳng mất lòng ông nào. Tôi không tin đất nước này được như ngày hôm nay là do đảng cộng sản. Sau 30 năm dĩ nhiên cuộc sống mặc nhiên nó phải thay đổi. Đảng cộng sản chưa làm được điều gì cả. Điều ghi nhận duy nhất là đất nước không bị giặc ngọai xâm hay khủng bố ngọai bang. Tôi nói như vậy vì giặc nội xâm quá nhiều và khủng bố tinh thần và thể xác lẫn nhau của chính quyền đối với người dân thì âm thầm nhưng tàn khốc. Ẩn danhThanh niên Việt Nam hoàn toàn có một cái nhìn lạc quan về tương lai của đất nước dưới sự lãnh đạo của Đảng. Mỗi người Việt Nam hiện nay đều hướng tới một cuộc sống tốt đẹp hơn. Và nhân tố lãnh đạo của đảng là vô cùng quan trọng. Và liệu rằng các vị hiểu được bao nhiêu về đất nước Việt Nam hiện nay, và những truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Hãy cảm nhận sự chuyển mình của Tổ Quốc dưới sự lãnh đạo của Đảng. Chúng tôi- giới trẻ Việt Nam hiện nay- mang trên vai trách nhiệm của một người chủ nhân tương lai của đất nước quyết tâm phát triển kinh tế và bảo vệ vững chắc Tổ quốc xã hội chủ nghĩa trước mọi âm mưu của các thế lực phản động. Le HoangCũng như nhiều nghệ sĩ đương thời khác, cô Thư đã trả lời phỏng vấn một cách cẩn trọng và thật cẩn thận trong từng câu chữ. Thật tình cuôí cùng không biết là cô nghĩ gì vì những câu trả lời "ba phải" này, phải chăng, nghệ sĩ VN vẫn chưa dám nói thẳng điều mình nghĩ, họ vẫn còn sợ sệt và ngại " đụng chạm" những điều mà họ cho là "nhạy cảm" ? Cô mong là người dân phải không được thụ động như những " con dân" mà phải biết " phát huy nội lực" nhưng chính cô vẫn còn sợ sệt và chưa dám "phát huy hết nội lực". Không hiểu cô thấy sự khác biệt nào của ban lãnh đạo cũ và mới của VN để mà cô lạc quan? Lạc quan trong nỗi sợ sệt thì làm sao mà "đi lên bằng chính sức lực của mình" được hả cô PHT?? |
Đặng Thế Phong có hai mảnh đời khác nhau. Cuộc đời của ông khi bố ông còn sống, và cái thời kỳ sau khi bố ông mất độ năm 1935. | Đặng Thế Phong - sống và chết trước khi thời cơ đến (phần 1) | Khi bố ông còn sống gia đình của ông được hưởng cuộc sống ổn định, khá giả của một công chức của sở Trước Bạ Nam Định. Gia đình họ Đặng ở nhà số 9 Hàng Đồng là trung tâm thành phố Nam Định. Vì vậy, ông Đặng Hiển Thế, bố của Đặng Thế Phong, cho con mình được học tại các trường uy tín nhất xứ Nam Định là Trường Thành Chung (tức là École primaire superieure franco-indigène de Nam-Dinh) và trường dòng L'École St. Thomas D'Aquin. Khi bố ông mất cuộc đời của ông vào bước ngoặt mới. Quảng cáo, Học Sinh 5 tháng 5 1939, tr. 18 Nhiều nhạc sĩ Việt nổi tiếng xưa đều bị mồ côi cha sớm giống Đặng Thế Phong bao gồm Phạm Duy, Văn Cao, Trịnh Công Sơn, Trần Tiến. Không biết như vậy cũng là nguyên cớ giúp các nhạc sĩ theo nghề xướng ca vô loại, là không bị bố bắt phải học kiếm bằng và lên chức. Với Đặng Thế Phong cũng như Phạm Duy thì tình thế này đã giúp hai người nổi máu giang hồ xách đàn ra đi. Đặng Thế Phong - sống và chết trước khi thời cơ đến (phần 2) Thời thanh niên của Đặng Thế Phong là rất "thanh niên." Nhà văn Phạm Cao Củng kể rằng nhạc sĩ Phong thích bơi lội và từng đi trẩy Hội Chùa Hương. Phạm Cao Củng kể về lúc hai anh em ngủ trong chùa Ngoài ngắm ánh trăng. Một điều chắc chăn nữa là Đặng Thế Phong là hướng đạo sinh hay đi cắm trại. Trong khoảng thời gian ấy Đặng Thế Phong cũng hay lên Hải Phòng ở với Phạm Cao Củng và làm quen với hai anh em Hoàng Kim Quí và Hoàng Phú (tức hai nhạc sĩ Hoàng Quý và Tô Vũ). Giống một số nhạc sĩ tiền phong lúc bây giờ như Phạm Duy, Văn Cao, Nguyễn Đình Phúc và Nguyễn Đức Toàn, Đặng Thế Phong học hội họa một thời tại L'École Supérieure des Beaux-Arts de l'Indochine (Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương). So với các nhạc sĩ được nhắc đến ở trên, Đặng Thế Phong là một người anh, một người đi trước. Có nghĩa là phải cố tìm cách mưu sinh trong thời gian này khi mà tân nhạc chưa có cơ sở để giúp đỡ một người nhạc trẻ kiếm sống bằng con đường nghệ thuật của mình. "Sáng trong rừng" của Đặng Thế Phong, Học Sinh 22 tháng 6 1939, tr. 7 Các nguồn chính (primary source) về cuộc đời Đặng Thế Phong cũng hiếm, nhưng một giai đoạn của đời ông được chứng minh bằng tư liệu là thời ông làm cho báo Học Sinh ("pour la jeunesse scolaire") do Phạm Cao Củng thành lập. Học sinh là những trang phụ lục của Tiểu Thuyết Nhật Báo dành cho giới trẻ được xuất bản từ 5 tháng 5 1939. Vì cảnh nghèo Đặng Thế Phong phải bỏ dở học hành ở trường Cao Đẳng Mỹ Thuật để kiếm sống. Ông được cái may là được tựa vào một người anh kết nghĩa Phạm Cao Củng và ông cũng đã cho nhạc sĩ này làm cho tờ báo mình. Tên Đặng Thế Phong xuất hiện trong số báo đầu tiên trong mục quảng cáo "những bài hát của nhạc sỹ trẻ tuổi Đặng Thế Phong đặt ra riêng cho các em nhỏ Học Sinh." Tôi cho lời đó chứng minh rằng Đặng Thế Phong là một người có kinh nghiệm tổ chức và dạy nhạc cho các em hướng đạo sinh, dạy các bài ca Pháp với lời Việt, và đã bắt đầu sáng tác ca khúc cho lứa tuổi ấy. "Sáng trăng" của Đặng Thế Phong, Học Sinh 24 tháng 8 1939, 8 Ngày 22 tháng 6 1939 bài ca "Sáng trong rừng" của Đặng Thế Phong được đăng trên trang Học Sinh. Bài ca này được "riêng tặng các bạn 'Hương đạo sinh' và Sói con'." Lời ca "Sáng trong rừng" tỏ ra nhiều xúc cảm và đắm mê bởi cảnh đẹp rực rỡ của bình minh - "Tâm hồn ai không say đắm cảnh rừng tuyệt với." Ông soạn một giai điệu có tính vui của hành khúc kèn lệnh, nhưng cũng có nét buồn của điệu rê / D thứ. Ban Kịch Học Sinh, Học Sinh 23 tháng 11 1939, tr. 14 Bài ca "Sáng trăng" được đăng trên báo Học Sinh ngày 24 tháng 8 1939. Theo nhịp "gai et rythmé" (vui vẻ và nhịp nhàng) Đặng Thế Phong soạn một ca khúc ngắn theo điệu re / D trưởng. Giai điệu này cũng có tính kèn lệnh dễ cho thiếu niên hát. Lời ca của "Sáng trăng" khuyến khích các em hướng đạo sinh vui lên để đỡ buồn nhớ khi cắm trại xa nhà. Kèm theo các sinh hoạt tòa soạn, báo Học Sinh cũng tổ chức những buổi văn nghệ. Trên trang 13 của số báo ngày 23 tháng 11 1939 có một tấm ảnh với Ban Kịch Học Sinh vừa biểu diễn ở Chợ Phiên Thanh Niên ở Hà Nội hai hôm 18 và 19 tháng 11 1939. Trong tấm ảnh ấy có ba người lớn và bẩy em học sinh. Bên trái là "anh Đặng Thế Phong đứng đầu ban âm nhạc." Còn hai người lớn khác thực hiện dàn cảnh cho ban kịch là "chị Nga" (tức Phạm Thị Trường, vợ của của Phạm Cao Củng) và Vũ Đức Toa (một nhà văn cũng có tên bút Muỗi Sài Gòn). Có bốn người trai trẻ cầm các nhạc cụ như phong cầm, banjo, ghi ta và violon. (Một chi tiết thú vị là người đứng trước chị Nga và cầm cây đàn banjo là Hà Đình Thau sau này được biết đến với tên bút Từ Linh là bạn thân của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn. Người thiếu nhiên đứng bên cạnh Đặng Thế Phong và cầm kèn phong cầm tên là Hà Đình Kim, chắc là anh của Hà Đình Thau). Báo Học Sinh không đăng nhiều thông tin về âm nhạc của ban nhạc thiếu niên này biểu diễn. Chỉ có một chi tiết là "hai em Nguyễn Bá Lộ và Hà Đình Thau đã rập ra cùng các bạn hát bài "Quay quanh, quay quanh", hòa với kèn accordéon, rất vui, như dục [giục] hết thẩy các người xem cùng đứng giậy, giắt tay nhau, ca hát và quay tròn..." Bài "Quay quanh" không biết có phải là một tác phẩm của Đặng Thế Phong sáng tác hay là một bài tây đặt lời Việt? Tấm cám, truyện của Phạm Cao Củng, tranh của Đặng Thế Phong, Học Sinh 9 tháng 5 1940, tr. 2 Tấm ảnh này chứng tỏ thêm một điều quan trọng là năm đó Đặng Thế Phong là một người nhạc sĩ có đủ trình độ để tổ chức và diễn tập một đội âm nhạc. Ông phải dạy bốn nhạc cụ cho bốn học sinh trẻ. Và trong tấm ảnh ta cũng được gặp một thanh niên đúng 20 tuổi, cao, khỏe, đẹp trai và ăn mặc lịch sự. Từ 26 tháng 10 báo Học Sinh bắt đầu quảng cáo một bài ca mới của Đặng Thế Phong. "Đêm thu" mới được đăng trên trang Học Sinh ngày 28 tháng 12 1939 trong số báo đặc biệt dành cho "các em gái." Lời ca của bài ca này cũng vẽ cảnh đẹp của thiên nhiên như "Sáng trong rừng." Buổi sáng thì xôn xao đầy hy vọng của một ngày mới, song ban đêm thì lại "im như mắc buồn." Khác với các bài ca hướng đạo sinh ngắn, "Đêm thu" là một bài ca trọn vẹn mà cũng chuyển điệu từ sol / G thứ sang sol / G trưởng. Các nghệ sĩ biểu diễn bài ca này từ xưa đến nay hay hát đoạn điệu thứ theo nhịp chậm rồi hát đoạn trưởng nhanh hơn. Nhưng, thực ra khi ghi bài "Đêm thu" trên trang báo Học Sinh nhạc sĩ đặt ra nhịp "tempo di valse moderato" nghĩa là toàn bài ca nên biểu diễn theo nhịp valse vừa. Khi đăng trên trang báo, "Đêm thu" đề tên hai tác giả -- "âm nhạc của Đặng Thế Phong" và "lời ca của Hoàng Thái." Hoàng Thái là ai vậy? Vai tháng sau Hoàng Thái cũng viết một bài giới thiệu mục mới của Đặng Thế Phong trên báo đầu năm 1940, như vậy Hoàng Thái là một người làm việc với báo Học Sinh. Trong Hồi Ký, thì Phạm Cao Củng cho rằng Nguyễn Trường Thọ, người chú họ của nhạc sĩ "là người đã đặt lời nhiều bản nhạc Đặng Thế Phong." Hoàng Thái có phải là Nguyễn Trường Thọ? Hay có thể Hoàng Thái chính là Phạm Cao Củng là người viết lời cho bài ca "Gắng lên chùa" mà được in trên trang tờ báo Tin Mới năm 1940. Trong quyển Hồi ký một đời người (1993), Phạm Cao Lũy đã trích dẫn những lời kể của Nguyễn Trường Thọ về thời gian đó. Ông Thọ nói rằng lời ca của "Con thuyền không bến" được viết khi hai chú cháu ở chung trong một nhà tranh tại trại hàng hoa Ngoc Hà.'' Ông Thọ hồi tưởng rằng ông viết những lời này do một "tình cảm nặng nề" của một mối tình đầu. Nguyễn Trường Thọ cũng cho rằng lời ca của bài "Vạn cổ sầu" (được phổ biến với tên "Giọt mưa thu") là của Đặng Thế Phong loạn lời với ông Thọ góp ý một ít. Công việc chính của Đặng Thế Phong ở báo Học Sinh sau một thời gian là vẽ tranh minh họa và tranh chuyện ký. Từ tháng 9 1939 các tranh của ông được xuất hiện trên trang báo với nhiều tên bút khác nhau như Phg, Levent (tiếng Pháp là cơn gió - tức phong), thephong, Tổng Phệ, và Khải Phong. Ông làm minh họa cho các tranh chuyện nhiều kỳ như Giặc cờ đen, Tấm Cám, và Cảnh Lâm, hồ sám (một chuyện mạo hiểm như Tarzan). Từ tháng 6 1940 thì nhiều kỳ của các tranh chuyện được ký tên Bình Phong. Không biết đây có phải là Đặng Thế Phong và họa sĩ Tạ Thúc Bình làm chung. Từ 12 tháng 9 1940 thì Tạ Thúc Bình thành người họa sĩ chính của báo Học Sinh và Đặng Thế Phong vẽ tranh ít hơn. Nhạc sĩ Hoàng Trọng, một người đồng hương của Đặng Thế Phong, đã kể cho tôi nghe rằng Đặng Thế Phong với Bùi Công Kỳ đã mở ra một "nhà hàng vẽ" ở Nam Định độ năm 1940. Thực ra Đặng Thế Phong phải làm nghệ thuật thương mại như một thợ vẽ tranh. Nhưng nói như thế không có nghĩa là ông thiếu tài năng hội họa. Học ở trường mỹ thuật thì ông biết luật phối cảnh, biết cách in đá. Làm tranh chuyện ông cũng phải biết phát triển các nhân vật. Nếu chưa phải là xuất sắc thì nghệ thuật vẽ của Đặng Thế Phong phải coi là chuyên nghiệp. Ông Jason Gibbs có bằng tiến sĩ về Lý thuyết và Sáng tác âm nhạc từ Đại học Pittsburgh, chuyên nghiên cứu âm nhạc Việt Nam. Bài viết gửi BBC được ông viết trực tiếp bằng tiếng Việt, mở đầu loạt bài sẽ đăng về các gương mặt nhạc sĩ Việt Nam. |
Một hội thảo ‘xây dựng Đảng’ ở Việt Nam đã tạo diễn đàn chẩn bệnh cho hệ thống chính trị hiện hành nhưng chỉ được báo chí của Đảng đưa tin mờ nhạt. | 'Độc quyền khiến Đảng chủ quan' | Giới trí thức của Đảng tại Việt Nam bắt đầu nói lên những điều dư luận nêu từ lâu nay Cùng lúc, một bài trên trang Bấm VietnamNet cũng về hội thảo ‘Đổi mới và hoàn thiện hệ thống chính trị ở nước ta’ (31/1) ở Hà Nội lại cho thấy những đánh giá phê phán thẳng thắn về tình trạng suy yếu nội bộ của Đảng Cộng sản Việt Nam. Theo trích dẫn của trang VietnamNet, tại hội thảo, Phó Giáo sư, Tiến sỹ Lê Quốc Lý đã nói về tình trạng lộng quyền, coi thường pháp luật của một bộ phận đảng viên cộng sản hiện nay. Ông Lê Quốc Lý, Phó giám đốc Học viện Chính trị - Hành chính quốc gia Hồ Chí Minh nói: "Hiện Đảng cũng đang gặp khó khăn, thách thức không nhỏ ảnh hưởng đến uy tín chính trị, vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn tại của chế độ." 'Tự mãn, độc quyền thay chân lý' Một quan chức Đảng khác từ cùng Học viện, tiến sỹ Mạch Quang Thắng thì nói về nguyên nhân và hệ quả của độc quyền là không có lực lượng nào phản biện với tư cách một tổ chức chính trị đủ mạnh trước Đảng cầm quyền hiện nay. Ông Thắng chỉ ra vai trò hạn chế của Mặt trận Tổ quốc: "Mặt trận để phản biện là cần thiết song chưa có cơ chế nào cho toàn thể nhân dân phản biện." Tiến sỹ Mạch Quang Thắng cũng nói về nguy cơ thoái hóa, biến chất trong đội ngũ Đảng: "Chỉ những người có chức có quyền, những cán bộ, công chức nắm trong tay quyền, tiền, của cải thì mới có khả năng tham nhũng. Mà tuyệt đại đa số trong đó là đảng viên," Ông Thắng cũng nói sự suy yếu trong quyền lãnh đạo "còn biểu hiện ở chỗ lòng tin của nhân dân với Đảng đã bị suy giảm". Còn Giáo sư Nguyễn Văn Huyên, nguyên Viện trưởng Viện Chính trị học, thì cảnh báo trong tham luận gửi đến hội thảo rằng "Đảng cần xem lại cả về tâm lẫn tầm để xem liệu Đảng có đạo đức, văn minh, là trí tuệ, thiên tài", theo trích dẫn trên VietnamNet. "Khi có quyền, cá nhân đảng viên, người lãnh đạo dễ dàng tự thỏa mãn, dùng quyền lực thay cho chân lý, cho pháp luật trong chỉ đạo." "Không có sự phản biện, sự cạnh tranh, Đảng dễ chủ quan, duy ý chí. Đường lối chính trị dễ bị sai lầm, hành động độc đoán, chuyên quyền, làm mất dân chủ trong xã hội và không bảo đảm quyền làm chủ của nhân dân..." TS Mạch Quang Thắng Ông Huyên cũng nói đến thói lười học và đầu óc thủ cựu kéo lùi đà tiến của Việt Nam: "Đặc biệt, việc ít chịu học tập, rèn luyện làm không ít người có chức quyền bị tụt hậu, trì trệ." "Tất cả dẫn đến hạn chế tầm tư duy chiến lược, hoạch định chính sách, không theo kịp xu thế vận động, thậm chí còn bảo thủ làm kìm hãm tốc độ phát triển của xã hội." Một cán bộ khác, Tiến sỹ Tống Đức Thảo từ Viện Chính trị học thì đề nghị Đảng nên giới thiệu cán bộ của mình ra tranh cử, tạo môi trường cạnh tranh bình đẳng và để dân được quyền lựa chọn người đại diện. Còn đại biểu Trần Đình Nghiêm cho rằng "nhân dân phải được giám sát quyền lực thông qua các hình thức phổ biến nhất như bầu người đại diện, bãi miễn người đại diện trong các cơ quan quyền lực". Cũng về hội thảo, trang cpv.org.vn của Bấm Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ đăng tin khá chung chung. Nhắc đến nhu cầu điều chỉnh vai trò của Đảng, Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể xã hội cho phù hợp "với từng giai đoạn cách mạng", bài báo chỉ gói lại các đề nghị sắc bén của diễn giả như sau: "Các đại biểu đã đề xuất một số giải pháp đổi mới hệ thống chính trị ở nước ta, đó là: Đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng, củng cố tổ chức bộ máy..." Vẫn còn giằng co Kết luận của hội nghị là "nâng cao vai trò phản biện xã hội của Mặt trận Tổ quốc" chứ không đồng ý với các kiến nghị nhằm để nhân dân trực tiếp giám sát hoặc bầu chọn cán bộ Đảng ra nắm các vị trí chính quyền. Các vai trò của Quốc hội, Mặt trận Tổ quốc sẽ được định hướng lại nhưng không có đột phá Ngoài ra, tin về kiến nghị của một số đại biểu cho rằng cần nhanh chóng ra Luật về Đảng cũng không được nhắc tới trong bài trên trang cpv.org.vn. Học viện Xây dựng Đảng, cơ quan tổ chức hội thảo, được thành lập và đưa vào hoạt động từ tháng 7/2009, trực thuộc Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh tại Hà Nội. Hội thảo diễn ra trong bối cảnh có cuộc thảo luận và đóng góp ý kiến sửa đổi Hiến pháp 1992 ở Việt Nam cho đến hết tháng 3 năm nay. Cùng lúc, trên thế giới một trào lưu dân chủ và tự do thông tin đang bùng nổ, thách thức mọi mô hình, hệ thống chính trị - kinh tế kiểu cũ, kể cả ở các nước Phương Tây, Trung Đông và châu Á. Tại Trung Quốc, cũng tuần này, Thủ tướng sắp mãn nhiệm, ông Ôn Gia Bảo đăng bài trên báo Đảng nói về nhu cầu 'xây dựng nhà nước pháp quyền' để giải quyết các vấn nạn như tham nhũng, ô nhiễm môi sinh, lạm phát. Trong lúc quan hệ đối ngoại của Việt Nam và các cường quốc Phương Tây tiến triển mạnh, nhu cầu thúc đẩy thay đổi chính trị đang trở thành vấn đề nội tại của nước này hơn là một sự can thiệp từ bên ngoài dù vẫn có chỉ trích về tình hình nhân quyền và hạn chế thông tin của Hà Nội. Thêm về tin này Chủ đề liên quan |
Sự việc xảy ra ở Hà Giang là sự gian lận 'trắng trợn' gây ra bởi những cán bộ biến chất của chính quyền địa phương. | Gian lận thi cử và 'cơn lũ' lòng dân | Việt Nam liên tục có cải cách thi cử, sách giáo khoa trong giáo dục nhiều năm vừa qua Đây là nguyên nhân trực tiếp, hơn thế nó là một trường hợp điển hình của gian lận thi cử. Một trong những hậu quả nặng nề và lâu dài của hiện tượng này là những bất công trong xã hội. Nó đã và đang tích tụ để trở thành 'cơn lũ lòng dân'. Ông Nhạ 'không thể không chịu trách nhiệm' Gian lận điểm thi ở Hà Giang: Khởi tố hình sự Tháng Bảy năm nay có hai cơn lũ dữ đang hoành hành ở một số tỉnh miền núi Việt Nam. Một cơn lũ thiên nhiên do các các đợt mưa lớn, kéo dài. Cơn lũ thiên nhiên đang làm sạt lở ở nhiều nơi, làm ách tắc giao thông, các đập thuỷ điện đang mở hết các cửa xả đáy… Đã có báo cáo về thiệt hại về người và tài sản từ các địa phương. Cơn lũ thiên nhiên diễn ra theo chu kỳ hàng năm, được cơ quan khí tượng dự báo trước và chính quyền và người dân có thể chủ động đề phòng và đối phó. Bởi vậy có thể hạn chế thiệt hại đến mức thấp nhất có thể. Một cơn lũ khác, 'cơn lũ lòng dân' gây ra bởi 'nạn gian lận trong thi cử' trong kỳ thi trung học phổ thông năm nay ở một số tỉnh do một số quan chức hám tiền, quyền đã 'cố ý vi phạm pháp luật trong khi thi hành công vụ'. 'Tích tụ và bùng phát' Sự việc bùng phát ở một tỉnh miền núi là Hà Giang. Khi Bộ Giáo dục và Đào tạo công khai công bố phổ điểm các môn thi của thí sinh theo từng tỉnh trong kỳ thi trung học phổ thông quốc gia. Các dấu hiệu phổ điểm cao bất thường ở tỉnh Hà Giang được phát hiện. Báo cáo kiểm tra cho thấy có 114 thí sinh với hơn 330 bài thi được 'nâng khống' từ 0,5 đến 8,5 điểm khi 'vào điểm'. Hầu hết các thí sinh được ' sửa nâng điểm' là con em của nhiều vị lãnh đạo tỉnh, huyện và một số đại gia, trong đó con gái của Bí thư tỉnh uỷ đương nhiệm. Một cuộc họp báo về kiểm tra xử lý 'kết quả thi bất thường' tại tỉnh Hà Giang hôm 17/7/2018 theo Giáo dục & Thời Đại, báo của ngành Giáo dục Việt Nam Thủ tướng Chính phủ đã có chỉ thị kiểm tra. Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Hà Giang đã quyết định khởi tố hình sự về tội "Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ", bắt tạm giam cán bộ - bị can Vũ Trọng Lương, là Phó phòng khảo thí và Quản lý chất lượng, Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh, đồng thời là thư ký Hội đồng thi này. Sửa điểm ở Hà Giang và thi cử ở Việt Nam Giáo dục Hà Giang có 'gian lận điểm thi' Nếu căn cứ vào kết quả công khai phổ điểm, các dấu hiệu tương tự Hà Giang có thể thấy ở một số tỉnh khác như Sơn La, Lạng sơn, Điện Biên, Hoà Bình, Bạc Liêu… Hiện tại ở một số tỉnh này có các đoàn công tác của Bộ Giáo Dục và Đào tạo đang kiểm tra… Trên mạng xã hội sự phẫn nộ đã dâng cao, chảy mạnh tạo thành 'cơn lũ lòng dân'. Trên báo giấy và báo mạng nhà nước cũng 'không kìm nén' được 'phản ứng mạnh' với các dòng tít: 'Còn ai đứng sau ông Vũ Trọng Lương nên tự giác nhận trách nhiệm'; 'Con Bí thư Triệu Tài Vinh và nhiều lãnh đạo ở Hà Giang được nâng điểm'; 'Lãnh đạo tỉnh Hà Giang cần xin lỗi và chịu trách nhiệm trước nhân dân cả nước'; 'Xin hỏi, có bao nhiêu con em nông dân ở Hà Giang "bị nâng điểm"?'; 'Giáo dục, những bất thường và … bình thường!'; 'Đâu là "phi lý Hà Giang"?'; 'Giáo dục - Vấn đề không nằm ở Hà Giang'; ''Phù phép' điểm thi ở Hà Giang và niềm tin bị đánh cắp'… Cơn lũ lòng dân được tích tụ từ những bất bình và bức xúc về thực trạng giáo dục nói riêng, và từ tồn tại bất cập trong nhiều lĩnh vực xã hội nói chung. Nó, thậm chí, được 'cảnh báo' trước, đơn cử, như 'vụ gian lận thi cử tại Phú Xuyên, Hà Tây năm 2006', 'Đồi Ngô, Bắc Giang năm 2012'… Người Việt đề cao tính hiếu học, các giá trị đang dịch chuyển từ học để 'làm quan' sang 'kiếm việc làm' cũng trở nên khó khăn… Câu chuyện cảm động của cô gái thủ khoa Đại học sư phạm Hà Nội 2 Bùi Thị Hà, quê ở Hà Giang, được ghi lại trên mạng Giáo dục.net thu hút sự chú ý quan tâm của dư luận. Cô có hoàn cảnh gia đình hết sức khó khăn, bố chết do tai nạn giao thông, bà nội già, bệnh tim trên 80 tuổi, mẹ yếu, bệnh sống nhờ vào mảnh vườn nuôi ba con… Sau khi tốt nghiệp năm 2016, không 'xin' được việc làm tại tỉnh, phải về quê nuôi lợn và làm ruộng để đỡ đần gia đình, đã viết 'Tâm thư' cho ông Vinh, bí thư tỉnh uỷ đương nhiệm nêu trên, song cho đến nay vẫn không có hồi âm. Công bằng xã hội bị vùi dập. Cán bộ lãnh đạo vô cảm. Vị bí thư tỉnh này, đã 'nổi tiếng' trên báo chí năm 2016 về vụ 'cả họ làm quan', và 'vì đúng quy trình' nên vẫn tại vị. Dư luận đang quan tâm tới việc xử lý vụ 'gian lận thi cử' ở tỉnh Hà Giang và mở rộng điều tra ở các địa phương, tỉnh thành khác bị nghi vấn ở Việt Nam Dư luận đã 'thở dài' vì lỗi hệ thống! 'Thượng bất chính, hạ tắc loạn' Các thí sinh không có lỗi. Họ thiết tha học tập và có nhu cầu việc làm. Tuy nhiên, thể chế với các cán bộ bị tha hoá bởi quyền và tiền, có thể đã và đang biến nhiều người trong số họ thành sản phẩm kém chất lượng. Hãy tưởng tượng nếu 114 thí sinh con em này vào đại học, trong đó có ngành an ninh, mang theo 'các hành vi' kiểu này trong quá trình học, khi tốt nghiệp 'mâm cỗ' được dọn sẵn bởi 'quyền và tiền', có việc làm, được 'quy hoạch theo đúng quy trình' để làm lãnh đạo… Tiến sĩ 'quốc tế' cần điều kiện và lương quốc tế Ưu tiên điểm thi đến mấy đời con cháu Và hãy hình dung có nhiều địa phương khác cũng có sự cố tương tự Hà Giang… Người dân được học tập 'hướng lên trên' noi gương bác Hồ để sống và phấn đấu. Tuy nhiên, tình trạng suy thoái đạo đức và tha hoá quyền lực đến tột cùng của 'bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên' đang làm hoen ố hình ảnh lãnh tụ. Thậm chí, các hiện tượng một số người đã từng vi phạm quy chế thi cử đang là chính khách, hoặc lãnh đạo đang chức 'dính' nghi vấn đạo văn mà không được làm sáng tỏ… đang đánh cắp niềm tin ít ỏi còn lại trong dân… Người xưa đã đúc kết: 'Thượng bất chính, hạ tắc loạn' và câu nói còn nguyên giá trị! Trong các thể chế dân chủ văn minh, mỗi khi có 'sự cố' như vậy những người đứng đầu ngành hoặc địa phương thường từ chức vì trách nhiệm và danh dự. Nếu không, họ sớm hay muộn cũng bị xã hội đào thải. Nhiều báo đài và cơ quan truyền thông ở Việt Nam dành quan tâm cho các nghi án gian lận này và phản ứng của lãnh đạo ngành Giáo dục Trong thể chế hiện hành điều đó thật hiếm hoi. Các quy trình luôn được 'biện hộ' hoặc núp bóng dưới các khẩu hiệu trừu tượng như vì sự ổn định chính trị… Dư luận băn khoăn liệu cuộc điều tra của công an tỉnh có 'độc lập', 'khách quan', 'đi đến cùng' khi con em nhiều vị quyền chức đầu tỉnh nằm trong danh sách 114 thí sinh nêu trên? Đến lúc phải đặt công khai vấn đề cải cách thể chế chính trị, chứ không phải cải cách giáo dục chắp vá trong điều kiện ý thức hệ tư tưởng giáo điều và phương pháp thực hành 'dò đá qua sông' Trước mỗi cơn lũ thiên tai, Thủ tướng Chính phủ luôn có chỉ thị 'triển khai ngay phương án ứng phó'. 'Cơn lũ lòng dân' bắt nguồn từ những bất công. Liệu Đảng và Chính phủ có 'phương án' cho cơn lũ này? Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, nguyên Chủ nhiệm Khoa Chính sách Công, Học viện Chính sách và Phát triển, Bộ Kế hoạch và Đầu tư. |
Đã 64 năm trôi qua kể từ cuộc cách mạng tháng Tám giành độc lập diễn ra năm 1945 và 23 năm cũng đã trôi qua kể từ công cuộc ‘đổi mới’ được đại hội lần thứ VI trung ương đảng cộng sản Việt Nam phát động, Việt Nam vẫn còn đang ‘đau đầu’ tìm cách thoát khỏi bế tắc cho nông thôn và nông dân. | Con đường nào cho nông dân? | Tiến sỹ Đặng Kim Sơn nhiều năm nghiên cứu về nông thôn "Mô hình hy sinh nông nghiệp, nông thôn trước, rồi bù đắp lại, hàng trăm năm sau đó, chắc chắn nay không còn thực hiện được nữa," Tiến sỹ Đặng Kim Sơn, Viện trưởng Viện Chiến lược và Chính sách Phát triển Nông nghiệp và Nông thôn từ Hà Nội khẳng định với BBC Việt ngữ trong cuộc phỏng vấn hôm 17/8/2009, về hiện trạng phát triển nông thôn Việt Nam hiện nay. "Nếu bây giờ chúng ta phá hoại môi trường, chắc chắn thiên tai sẽ diễn ra, dịch bệnh sẽ hoành hành. Nếu chúng ta bần cùng hoá nông dân, thì chắc chắn sẽ xảy ra bất ổn xã hội, bất ổn chính trị," nhà chiến lược nông nghiệp, nông thôn Việt Nam cảnh báo. Trước câu hỏi, liệu sau cuộc đổi mới nổi tiếng diễn ra từ năm 1986, Việt Nam hiện có đang bế tắc về mô hình cho nông thôn và nông nghiệp, ông Sơn cho hay : "Vấn đề tìm mô hình cho nông nghiệp, nông thôn trong quá trình phát triển công nghiệp hóa là khó khăn chung cho tất cả các nước đang phát triển. Ở các nước Âu - Mỹ trước đây, mô hình nông nghiệp có thể tốt, nhưng nông thôn, nhất là nông dân, phần lớn bị bần cùng, môi trưòng bị phá hoại và cộng đồng nông thôn bị tan vỡ." "Thời gian gần đây, các nền kinh tế phát triển sau, đi lên công nghiệp hóa, cũng gặp phải các khó khăn đó. Việt Nam cũng giống như Trung Quốc, Philippines hay Indonesia đều phải trăn trở để tìm ra lối thoát cho nông nghiệp, nông thôn. Đó là tình trạng chung. Nhưng đúng đây là vấn đề rất được chú ý và là vấn đề đau đầu ở Việt Nam," Tiến sỹ Sơn xác nhận. Việt Nam đang phải trăn trở để tìm ra lối thoát cho nông nghiệp Giải pháp của Đảng? Trước câu hỏi liệu tại Đại hội Đảng lần thứ XI tới đây, đặc biệt trước hệ vấn đề nông nghiệp, nông thôn, nông dân (thường được gọi là Tam nông,) đảng có tìm ra được giải pháp gì cụ thể và mới, hữu ích, Viện trưởng Sơn cho biết : "Muốn công nghiệp hoá và đô thị hoá, trước hết phải xử lý thành công các vấn đề nông nghiệp, nông thôn, nông dân. Mô hình phát triển chữ U ngược, kiểu Kuznev đặt ra, tức là hy sinh trước, bù đắp sau, chắc chắn không thể thực hiện được." "Ngay như Trung Quốc, tại Đại hội Đảng 16 năm 2002, họ cũng nói rất hùng hồn là trong giai đoạn đầu công nghiệp hoá, nông nghiệp sẽ hỗ trợ cho công nghiệp, tích luỹ cho công nghiệp là phổ biến, sau khi công nghiệp đạt trình độ nhất định, thì trở lại nuôi sống nông nghiệp, thành thị sẽ hỗ trợ nông thôn." "Tôi nghĩ, ngay lúc này, Trung Quốc cũng đã thấy rằng cách đi như thế là không ổn. Năm 2008 vừa qua, đảng cộng sản Việt Nam đã ra nghị quyết 36 về vấn đề tam nông." "Trong đó đưa ra mô hình rõ rệt nêu rõ, trong quá trình phát triển công nghiệp, phải đưa nông nghiệp, nông thôn, nông dân lên song song, đặt các vấn đề kinh tế, xã hội, môi trường đồng thời, phát triển nông thôn, đô thị, gắn với công nghiệp và nông nghiệp ngay." Tuy cho mô hình này là mới, ít nhiều có tính hợp lý, Tiến sỹ Sơn nhận thức việc thực hiện mô hình này là "khó" với các lý do theo ông là do "thu nhập của Việt Nam còn thấp, các nguồn đầu tư thu hút cho nông nghiệp và nông thôn chưa nhiều." "Việc phối hợp này phải được thực hiện một cách khôn khéo và hợp lý thì mới có thể tiến hành được. Tôi nghĩ đây là hướng đi mới trong thời gian tới mà Việt Nam cố gắng đạt được. Nếu không, Việt Nam khó có thể phát triển vững bền, mà thậm chí khó có thể tạo động lực để phát triển công nghiệp, đô thị và kinh tế đô thị," chiến lược gia nông nghiệp trong nước cảnh báo. Những khó khăn Đó là về hướng đi và cơ hội, nhưng về mặt hạn chế và các khó khăn mà nông nghiệp và nông thôn Việt Nam cần tự nhận thức thì sao, TS. Đặng Kim Sơn cho biết : "Xuất phát điểm của Việt Nam quá thấp, quy mô đất cho mỗi hộ nông thôn trung bình chỉ ở mức 0,64 ha, lại có thể bị chia cắt thêm ra thành 7 hay 10 mảnh nhỏ, khó có thể cơ giới hoá, khó đưa máy móc vào, thậm chí khó đưa một hệ thống thuỷ lợi vào để tưới." Ông Sơn cũng nêu các khó khăn khác, trong đó hộ nông dân Việt Nam, do tình trạng manh mún này, khó có thể tạo ra được một lượng nông sản có chất lượng đồng đều và đủ lớn để đưa ra chế biến, đóng thành phẩm cho vừa container, vừa tàu hàng để xuất khẩu đạt hiệu quả. Một khó khăn khác nằm bên trong khả năng hợp tác kinh tế của nông dân và mức độ tích luỹ hạn chế của họ: "Chỉ có 5% lao động nông thôn Việt Nam là thành viên các tổ chức hợp tác chính thức khác nhau. Vì vậy, hơn 10 triệu hộ nông dân Việt Nam sản xuất vừa nhỏ, vừa lẻ. "Ngoài ra, thu nhập của nông dân còn rất thấp. Mặc dù thu nhập này trong mấy chục năm qua đã tăng liên tục, do xuất phát điểm quá thấp, một hộ nông dân trung bình, chỉ có thể để dành ra được 5-6 triệu đồng một năm. Rất khó cho phát triển sản xuất, mua công cụ, đầu tư thiết bị, kỹ thuật mới." Một thách thức khác với nông dân Việt Nam theo Viện trưởng Đặng Kim Sơn, còn là ở lĩnh vực giáo dục, mà theo ông "Với từng người dân, các gia đình hết sức đầu tư cho con cái học hành, nhưng toàn xã hội, thì chất lượng giáo dục lại chưa đạt mong muốn." Theo ông, "Chất lượng giáo dục thấp thể hiện từ giáo dục phổ thông qua trình độ học vấn trung bình và đặc biệt qua giáo dục dạy nghề. Hiện nay, đa số nông dân Việt Nam làm nông nghiệp theo kiểu cha truyền con nối, dùng kiến thức, kinh nghiệm của cha ông để lại, chứ chưa phải là người làm nông nghiệp theo nghĩa có kỹ năng cả về quản lý lẫn kỹ thuật." Ông Sơn xác nhận các thách thức khác còn tồn tại trong cơ sở hạ tầng và dịch vụ nông nghiệp : "So với trước đường xá, cầu cống, điện nước ở nông thôn đã có những thay đổi vượt bậc, nhất là trong vòng từ 15-20 năm nay. Tuy nhiên, nếu nhìn ra xung quanh, so sánh với các nước khác, thì chi phí, thời gian vận chuyển, thủ tục xuất nhập khẩu, tiêu chuẩn, kiểm tra chất lượng, thanh toán, thông tin liên lạc v.v… nói chung hiệu quả còn chưa cao." "Có thể kể thêm khoa học, công nghệ còn thấp, cách thức quản lý còn chưa tốt, các khung chính sách, pháp luật ở nông thôn còn trong giai đoạn phát triển. Luật chơi giữa đô thị và nông thôn trong nước còn chưa thực sự công bằng, thể hiện ở mức tăng giá nông sản bao giờ cũng thấp hơn tăng giá trong vật tư và dịch vụ công nghiệp." Ông Sơn cũng nhìn thấy khó khăn từ thương mại quốc tế: "Nông nghiệp luôn gặp phải những rào cản kỹ thuật về thuế suất cao cho nông sản xuất khẩu, so với mức độ tự do hoá thương mại tương đối tốt hơn so với hàng công nghiệp, hàng đô thị." Ông đúc rút: "Nếu nhìn từ góc độ người sản xuất nông nghiệp và nông dân Việt Nam, thì họ còn phải vượt qua rất nhiều rào cản, cả từ phía mình, lẫn từ xung quanh, để có thể bước vào cuộc chơi công nghiệp hoá và toàn cầu hoá một cách công bằng và thuận lợi." Bao giờ chuyển từ một nền nông nghiệp khép kín sang sản xuất công nghiệp liên kết toàn cầu? ‘Đảng là lực cản?’ Trước câu hỏi, nạn tham nhũng nhà nước tràn lan cũng như thể chế chính trị độc đảng hiện nay phải chăng chính là lực cản chính cho nông thôn và nông dân Việt Nam, Viện trưởng Đặng Kim Sơn trả lời : "Tham nhũng ở Việt Nam, nói một cách rộng hơn, là sự chậm chạp trong cải cách hành chính. Vai trò của các cơ quản quản lý nhà nước và chính quyền ở cấp trung ương và địa phương phải có một bước thay đổi lớn, để thích nghi với một nền sản xuất hàng hoá, một nền kinh tế toàn cầu hoá cao." "Nguồn gốc của tham nhũng ở đâu? Tôi nghĩ, thứ nhất, đó là lương bổng thấp, điều kiện làm việc không thuận lợi cho viên chức. Thứ hai, mức độ chuyên môn hoá của viên chức chưa cao, làm đủ thứ việc. Công vụ, trách nhiệm của viên chức chưa rõ ràng." "Thứ ba, về vai trò công việc đảm nhiệm của các cơ quan công quyền, có việc đáng làm như làm quy hoạch, chính sách, xây dựng luật chơi, chiến lược, các khung thể chế, thì không chú ý làm, mà lại tập trung vào làm các việc như trực tiếp điều hành kỹ thuật, trực tiếp phân phát vốn, trực tiếp điều hành con người…," chuyên gia nhận định. Vẫn theo ông Sơn cần phải xác định rõ đâu là vai trò chính thức của thể chế, của các cơ quan công quyền và bên cạnh đó, xác định vai trò của người dân, vai trò của cộng đồng, để mỗi người trong nền kinh tế và các quan hệ xã hội, đều làm đúng vai trò của mình. "Chuyển biến từ một nền nông nghiệp khép kín chuyển sang sản xuất công nghiệp liên kết toàn cầu, chắc chắn phải thay đổi cách suy nghĩ, cách sắp xếp vai trò của từng người, để từ đó, thay đổi chất lượng công việc, kiểu cách làm việc. Tôi nghĩ phải xử lý trên toàn cục như thế thì mới khắc phục được vướng mắc, chứ không phải chỉ riêng một vấn đề nào như là tham nhũng," Tiến sỹ Sơn nói với BBC. Tiến sỹ Đặng Kim Sơn hiện là Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược và Chính sách Phát triển Nông nghiệp và Nông thôn, thuộc Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn. Ông là chuyên gia hàng đầu tham gia nghiên cứu, soạn thảo, tư vấn, phản biện cấp cao nhiều dự án, chương trình và chiến lược, chính sách, luật pháp liên quan tới phát triển nông nghiệp và nông thôn trong nước. |
Mạng xã hội nổ ra tranh cãi về việc có nên bỏ Facebook qua Minds trước lo ngại về luật An ninh mạng có hiệu lực từ đầu năm 2019. | Tranh cãi việc blogger Việt bỏ Facebook chọn Minds | Một số nhà hoạt động, văn nghệ sĩ, trí thức Việt Nam đã hiện diện trên Minds Tính đến ngày 2/7, nhiều facebooker quen thuộc trong giới hoạt động, tri thức, văn nghệ sĩ... đã thông báo họ mở tài khoản trên mạng xã hội Minds và bớt dần hoạt động trên Facebook hoặc chỉ "post nội dung trên Minds nhưng đăng kèm trên Facebook". Minds là dịch vụ mạng xã hội nguồn mở và phân tán, tích hợp blockchain để thưởng cho cộng đồng. VN muốn kiểm soát chặt hơn nữa Facebook và Google? Luật An ninh mạng tác động kinh tế VN thế nào? VN ép Facebook, Google chọn quyền riêng tư hoặc tăng trưởng Luật An ninh mạng không tốt cho kinh tế VN LHQ bày tỏ quan ngại về Luật an ninh mạng Vì sao 'chuyển nhà' sang Minds? Một số bloggers Việt Nam tin rằng Minds "có cam kết về quyền riêng tư" và "không bắt tay với chính quyền nước sở tại để kiểm duyệt nội dung post" trong lúc Facebook đang bị cáo buộc gỡ tài khoản, nội dụng post theo yêu cầu chính quyền. Luật sư Lê Công Định chia sẻ trên trang cá nhân: "Tôi vừa lập tài khoản trên Minds và sẽ sử dụng song song với tài khoản trên Facebook. Không có sự độc quyền nào không thể bị phá vỡ vào một ngày nào đó. Chỉ cần mọi người đồng lòng, không rào cản nào có thể tồn tại." Nhạc sĩ Tuấn Khanh viết: "Những người rời bỏ Facebook nói rằng họ muốn bày tỏ một thái độ bất mãn với mạng xã hội này, đang mỗi lúc càng chuyên chính tư sản hơn. Có người nói trên trang nhà mới tại Minds rằng họ không muốn bị bán đứng hay bị động trước những âm mưu ập vào mình. Chưa có con số thống kê cụ thể nào về lượng người từ bỏ Facebook sang Minds, nhưng dự đoán rằng sang tháng 1/2019, tức vào thời điểm an ninh mạng được thi hành, sẽ còn nhiều nguời nữa nhập vào dòng exodus thời @ này." Luật sư Lê Văn Luân cho biết: "Ứng dụng Minds thực sự rất tuyệt vời về độ tương tác và bảo mật. Và nó đang trong quá trình địa phương hóa ngôn ngữ, tức sẽ có tiếng Việt dành cho người dùng, cũng đồng thời khi số lượng người dùng mạng này lớn lên theo cấp số nhân thì sớm muộn sẽ có chức năng livestream (phát video trực tiếp) như trên Facebook." Giới đấu tranh Việt Nam lo ngại Facebook ‘thỏa hiệp’ Facebook có 'gỡ tài khoản theo yêu cầu VN'? Facebook nói gì về vụ VN 'chặn thông tin xấu'? TP HCM: Kinh doanh trên Facebook 'phải nộp thuế' CEO của Minds "chào mừng mọi người từ Việt Nam" dùng mạng xã hội này Vì sao còn 'hoài nghi' Minds? Chuyên gia bảo mật Nguyễn Hồng Phúc ở TP.Hồ Chí Minh nhận định: "Minds xưng là mạng xã hội blockchain, nhưng hiện chỉ dùng blockchain cho giao dịch token, không dùng blockchain cho mạng xã hội. Họ không ẩn danh mà là một công ty tại Mỹ, và theo tài liệu mà tôi đọc được thì họ không phi tập trung. Chỉ có phần token (tiền) là dùng blockchain, còn phần web mạng xã hội vẫn nằm trên webserver. Trong thỏa thuận EULA (thỏa thuận người dùng dịch vụ) của Minds có đoạn nói rằng họ sẽ cung cấp thông tin cho chính phủ khi được yêu cầu. Trong số cố vấn của Minds.com có ông Nguyễn Anh Tuấn, cựu tổng biên tập đầu tiên của VietnamNet." Facebooker Nguyen Phuc Anh cho biết: "Nếu mọi người muốn kiếm những đồng coin "hiện giờ vô giá trị" của Minds thì tham gia vào hệ thống này. Còn nếu mọi người chỉ quan tâm đến vấn đề an ninh mạng, thì Minds chả có gì khá hơn Facebook và thậm chí còn tiềm ẩn nhiều rủi ro hơn vì năng lực công nghệ còn yếu so với những tập đoàn công nghệ lớn như Facebook." Nhà báo Trần Tiến Dũng thông báo trên trang cá nhân: "Sau tự nhận thấy mình bộp chộp và rồi cân nhắc cẩn thận, xin thông báo rằng: Tôi không chơi Minds nữa. Có nhiều bạn hỏi tôi lý do tại sao. Tôi xin mượn comment của bạn Nguyễn Đắc Quyền trả lời chung: "Tình vội đến. Tình vội đi. Con ong chưa tỏ đường đi lối về." Việt Nam: Mở đầu của các phong trào xã hội qua mạng Mark Zuckerberg phải điều trần trước Quốc hội Mỹ Thử thách mới cho YouTube và Facebook? Facebook bị kiện vì chức năng nhận diện gương mặt Dân mạng Việt đang 'like' điều gì? Facebook nói gì về cáo buộc gỡ bỏ post, tài khoản? Bên cạnh quan ngại về luật An ninh mạng, một trong những nguyên do khiến các facebooker "chuyển nhà" sang Minds là vì họ tin Facebook đang "bắt tay" với Chính phủ Việt Nam để gỡ bỏ post, tài khoản "trái ý chính quyền". Gần đây nhất là vụ một post có hàng ngàn lượt like của sinh viên Trương Thị Hà, người cáo buộc bị công an câu lưu, đánh đập, bị gỡ khỏi Facebook. Trong email gửi đến BBC Tiếng Việt, Facebook Việt Nam cho biết: "Chúng tôi chưa hề gỡ bỏ bất kỳ các bài viết hay tài khoản nào của bất kỳ ai, nhóm nào theo thư yêu cầu từ phía Chính phủ Việt Nam. Mới đây chúng tôi đã công bố các nguyên tắc nội bộ mà chúng tôi sử dụng để thực thi các Tiêu chuẩn Cộng đồng của Facebook. Chúng tôi sẽ xóa các nội dung vi phạm Tiêu chuẩn cộng đồng khi chúng tôi biết đến chúng. Chúng tôi cam kết sẽ làm nhiều hơn để cung cấp cho mọi người thêm chi tiết về các chính sách, quy trình và hoạt động của Facebook." Đề cập việc nhiều Facebookers bức xúc về chuyện một số post của họ bị report hàng loạt dẫn đến việc bị khóa tài khoản, Facebook Việt Nam nói: "Thật khó để đưa ra bình luận về vấn đề này mà không có thông tin các tài khoản cụ thể. Các chính sách của chúng tôi cũng chỉ tốt ngang hàng với độ chính xác của việc thực thi các chính sách đó - và việc thực thi này không phải lúc nào cũng hoàn hảo." Ngoài ra, liên quan đến một số cáo buộc nhắm vào cá nhân Giám đốc Facebook Việt Nam Lê Diệp Kiều Trang (Christy Lê), Facebook Việt Nam giải thích với BBC: "Nhóm Hoạt động Cộng đồng của Facebook chịu trách nhiệm về những quyết định liên quan tới những nội dung nào có thể được chia sẻ trên Facebook mà phù hợp với Tiêu chuẩn Cộng đồng của chúng tôi. Bà Kiều Trang và đồng nghiệp của bà không chịu trách nhiệm duyệt nội dung hay thực thi Tiêu chuẩn Cộng đồng của Facebook. Bà Kiều Trang và đồng nghiệp của bà tập trung trợ giúp cộng đồng doanh nghiệp, các đối tác đại lý và các nhà tiếp thị ở Việt Nam." |
Đảng CS và Chính phủ VN luôn coi trọng chính sách kinh tế để duy trì tính chính danh và thể hiện năng lực điều hành. | VN: Cải cách chưa hỗ trợ tăng trưởng kinh tế bền vững | Trong nền kinh tế chuyển đổi như ở Việt Nam tăng trưởng kinh tế có thể dẫn đến cải cách nhưng sẽ là quá trình chậm chạp nếu trì hoãn hoặc cải cách thể chế vể bản chất Cuối tháng 8/2018 trong một phiên họp Thường trực Chính phủ để góp ý kiến về báo cáo đánh giá giữa kỳ kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội, ngân sách Nhà nước, kế hoạch đầu tư công trung hạn 2016-2020 và kế hoạch tài chính-ngân sách Nhà nước quốc gia 3 năm 2019-2021, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu tiếp tục hoàn thiện các báo cáo đánh giá và nhấn mạnh cần chuẩn bị kỹ các nội dung trước khi trình hội nghị BCH TƯ lần thứ 8 và kỳ họp Quốc hội thứ 6 trong quý 4 năm 2018. Vì sao nhiều ngân hàng nước ngoài tháo chạy khỏi VN? Chủ tịch Quang thăm Ấn Độ, mẫu hạm Mỹ ghé Đà Nẵng và thực chất? Vụ ông Thăng: Đâu là trách nhiệm của Đảng? Chất lượng tăng trưởng thấp Từ các đánh giá sơ bộ Thủ tướng cho rằng 12/12 chỉ tiêu năm 2018 mà Quốc hội giao có thể đạt và vượt, trong đó GDP có khả năng đạt trên 6,7%, thu ngân sách vượt dự toán 3-5%, nợ công giảm, lạm phát dưới 4%. Sau thời gian suy giảm của giai đoạn 2010-2016, năm 2017 tốc độ tăng trưởng GDP năm 2017 đạt 6,83%. Tổng cục Thống kê Việt Nam mới công bố chỉ tiêu này 6 tháng đầu của năm 2018 là 7,08%, cao nhất trong vòng 7 năm trở lại đây. Tốc độ tăng cao GDP của Việt Nam trong hơn 2 năm gần đây và những dự báo khả quan thu hút sự quan tâm của giới nghiên cứu. Các tổ chức quốc tế như Quỹ tiền tệ Quốc tế, Ngân hàng Thế giới nhận định khá lạc quan rằng 'đà tăng trưởng kinh tế của Việt Nam trong thời gian qua đã được củng cố và song hành với ổn định kinh tế vĩ mô'. Chính sách kinh tế của Chính phủ là ổn định kinh tế vĩ mô, khuyến khích tự do kinh doanh, đồng thời loại bỏ các rào cản, điều kiện trói buộc các doanh nghiệp và người dân làm kinh tế. Chính sách này đang mang lại kết quả tích cực. Dưới góc nhìn kinh tế học đây là chính sách trọng cung. Thực tế chỉ ra rằng mô hình kinh tế này có thể duy trì tốc độ tăng trưởng tương đối cao trong bối cảnh ổn định và sự tự chủ tương đối của nền kinh tế thị trường. Bên cạnh những phân tích trên, một số đánh giá thận trọng cảnh báo về chất lượng tăng trưởng chưa bền vững, khi tăng trưởng do hai yếu tố: nông nghiệp dễ tổn thương vì thời vụ và thị trường đầu ra, và đầu tư trực tiếp nước ngoài đặc biệt là các tập đoàn lớn như Samsung. Một số nhà phân tích kinh tế thậm chí lưu ý về bẫy thu nhập trung bình thấp và chu kỳ khủng hoảng 10 năm 1 lần ở Việt Nam và cảnh báo có thể diễn ra trong các năm tới. Rào cản điều kiện và thủ tục hành chính Các ý kiến về tính không bền vững của tăng trưởng kinh tế hiện nay là có cơ sở khi việc dỡ bỏ rào cản điều kiện kinh doanh và thủ tục hành chính đang gặp 'sự trì hoãn' từ bộ máy và nhiều quan chức dưới nhiều hình thức. Nghị định 19 của Chính phủ về tạo môi trường kinh doanh được coi trọng trong nhiều hoạt động, nhưng sự chuyển động là được nhận định 'chậm chạp', không đáp ứng yêu cầu. Ngân hàng sa thải 2 cán bộ ‘vụ Bí thư Thăng’ Đảng CS: 12 đại án của năm 2017 Việt Nam: ‘Minh bạch là thang thuốc tốt nhất’ Từ Trịnh Xuân Thanh đến Trầm Bê, Hồ Thị Kim Thoa Các báo cáo thường xuyên của Tổ công tác - tổ chức giúp Thủ tướng điều phối hoạt động của các bộ, cho thấy việc thực hiện nhiệm vụ Thủ tướng giao luôn chậm theo thời hạn ấn định và mục tiêu cắt giảm điều kiện kinh doanh không hoàn thành hoặc thực hiện với chất lượng thấp. Ông Bộ trưởng chủ nhiệm văn phòng Chính phủ có lưu ý rằng Thủ tướng sẽ phê bình và nêu những cá nhân và cơ quan vi phạm kỷ luật hành chính khi thực thi Nghị định 19, song cho đến nay, kể cả trong các phiên họp Chính phủ thường kỳ hàng tháng việc đó vẫn chưa xảy ra. Quyết định hành chính, mang tính mệnh lệnh, đã từng có tác dụng tức thì trong cơ chế tập trung, nhưng nay gặp khó khi đương đầu với các lợi ích cục bộ, bị chia tách dưới tác động của kinh tế thị trường. Viện nghiên cứu quản lý kinh tế trung ương (CIEM) trong một báo cáo có nhận xét: "Thực tế cho thấy, những cơ quan, tổ chức bị mất quyền, mất lợi luôn chống lại những cải cách". Tình trạng 'trên nóng dưới lạnh' của bộ máy đã được cảnh báo, nhưng ít được cải thiện. Tâm lý 'giấu mình chờ thời', 'sợ mắc khuyết điểm' trước thay đổi thời cuộc và tương lai nhân sự bấp bênh đang tạo ra hiện tượng 'đóng băng' ở cán bộ của một số ngành, lĩnh vực và địa phương. Thách thức với cải cách của Việt Nam và ban lãnh đạo là còn lớn, theo tác giả Quyền tự do kinh tế chưa đảm bảo Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đưa ra cam kết mạnh mẽ về một Chính phủ kiến tạo, liêm chính, hành động, phục vụ người dân và doanh nghiệp. Những nỗ lực của Thủ tướng Chính phủ và một số thành viên nội các khó dẫn đến sự thay đổi hệ thống. Vì vậy, chính sách khuyến khích tự do kinh doanh khó có thể tạo cơ sở cho sự tăng trưởng kinh tế trong dài hạn, bền vững nếu không có cải cách sâu rộng hệ thống chính trị thích hợp và tương xứng với cam kết về một Chính phủ kiến tạo. Chủ trương cải cách thể chế đang trở nên phức tạp khi phải đối mặt với bộ máy và cán bộ quan liêu, cồng kềnh, tham nhũng và năng lực kém từ trung ương đến địa phương. Bộ máy nhà nước vận hành ì ạch, nhưng vẫn đòi hỏi chi tiêu cho các bộ phận và nhân sự 'thừa'. Vận động tăng đầu tư công vì lợi ích nhóm thay vì chống tham nhũng, lãng phí để nâng cao hiệu quả. Bảo trợ chính trị đang là nơi ẩn nấp cho chủ nghĩa cơ hội. Bệnh thành tích che giấu sự trung thực, và yêu cầu công khai minh bạch. Đòi hỏi quan chức đối thoại với dân và đáp ứng các quyền dân sự, quyền con người được hiến định đang bị coi nhẹ. Bội chi ngân sách, nợ công tăng cao, lạm phát, bất công, tư nhân hoá chậm chạp là hệ quả khó tránh khỏi. Việt Nam: 'Lãnh đạo ngân hàng dễ bị khép tội' Việt Nam: Ý kiến về 'phá sản ngân hàng'? Kinh tế VN: ADB cảnh báo nợ xấu ngân hàng Ngoài ra, với cải cách thể chế ở Việt Nam không thể không tính đến yếu tố quốc tế tác động, đặc biệt yếu tố Trung Quốc, cụ thể hiện tại là cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung. Động thái gần đây như Ngân hàng Nhà nước có quyết định cho sử dụng Nhân dân tệ thanh toán tại 7 tỉnh biên giới Việt - Trung khiến giới quan sát quan tâm theo dõi. Tăng trưởng kinh tế trong bối cảnh như trên khó có thể nói sẽ bền vững khi không được hỗ trợ cần thiết từ cải cách đột phá, đòi hỏi thay đổi từ cam kết chính trị đến hành động thực thế. Trong nền kinh tế chuyển đổi như ở Việt Nam tăng trưởng kinh tế có thể dẫn đến cải cách nhưng sẽ là quá trình chậm chạp nếu trì hoãn hoặc cải cách thể chế vể bản chất. Nếu coi cải cách thể chế là dư địa tăng trưởng quan trọng thì một chính sách khuyến khích tự do kinh doanh để giải phóng sức sản xuất xã hội là chưa đủ để đảm bảo duy trì trong dài hạn. Tự do kinh tế cần trở thành định hướng của chính sách kinh tế dài hạn. Tự do kinh tế được định nghĩa là 'môi trường kinh tế cho người ta quyền tư hữu, tự do hoạt động về lao động, tiền bạc, hàng hóa, và hoàn toàn không có chèn ép hay giới hạn tự do kinh tế ngoại trừ những giới hạn tối thiểu cần thiết để bảo đảm người dân được tự do'. Mức độ tự do kinh tế ở Việt Nam rất thấp. Chỉ số tự do kinh tế được tính toán dựa trên 12 yếu tố định tính và định lượng thuộc bốn nhóm: Nền pháp trị, Quy mô của Chính phủ, Hiệu quả điều tiết kinh tế và Thị trường tự do. Trong thời gian dài chỉ số này không được cải thiện, năm 2014 là 50/100 Việt Nam xếp hạng 140, đến năm 2017 là 52,4 xếp hạng 147/180 quốc gia. Tự do kinh tế là quyền tự do mà đa số người dân quan tâm. Kinh nghiệm của hầu hết các quốc gia trên thế giới chỉ ra một khi những người dân bình thường được hưởng quyền tự do kinh tế thì đất nước sẽ trở nên giàu có. Tự do là cốt lõi của tự do kinh tế, và hệ thống chính trị cần thay đổi hướng tới điều đó. Khẳng định tri thức tạo nên sự giàu có, các nhà nghiên cứu kinh tế thể chế khẳng định rằng khi người dân có nhiều tự do hơn, sẽ có nhiều trí thức và phát minh hơn. Và nhiều phát minh dẫn đến nền kinh tế tăng trưởng năng động hơn, và ngược lại. Vì vậy, tự do kích thích tri thức và sáng tạo sẽ dẫn đến tăng trưởng kinh tế nhanh và bền vững hơn. Hà Nội, 1/9/2018 Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, một nhà phân tích chính sách công từ Học viện Chính sách và Phát triển, Bộ Kế hoạch và Đầu tư của Việt Nam. |
Sau gần một năm không có khí trời trong lành trong môi trường chật hẹp gần như không trọng lực của Trạm Không gian Quốc tế ISS, phi hành gia người Mỹ Scott Kelly và phi hành gia người Nga Mikhail Kornienko có vẻ khỏe mạnh một cách đáng kinh ngạc khi về lại Trái Đất mùa xuân vừa rồi. | 48 giờ bất hạnh thử làm phi hành gia | Họ vừa hoàn thành nhiệm vụ 340 ngày trên tàu vũ trụ trong quỹ đạo, một trong những chuyến du hành không gian dài nhất trong những năm gần đây. Đó là hai trong số hơn 200 người có may mắn đến trạm ISS, và nằm trong số hàng trăm người từng du hành vào không gian. Không có nhiều chương trình như vậy, nhưng rất nhiều người trên thế giới đang chi hàng tỷ đô la vào tương lai du hành vũ trụ với hi vọng ngày càng nhiều người trong chúng ta có thể đến một ngày nào đó cũng sẽ được giống như mấy trăm người may mắn kia. Hành trình đến Sao Hoả dành cho các 'tay mơ' Phát hiện sóng radio lạ ngoài vũ trụ Phẫu thuật trên vũ trụ thế nào? Thế nhưng không hẳn là ta phải du hành vào không gian mới trải nghiệm được cuộc sống của các phi hành gia. Có lẽ bạn sẽ ngạc nhiên khi biết là trên Trái Đất, một nhóm người từ khắp nơi trên thế giới đã trải qua nhiều tháng, thậm chí hơn một năm, sống trong một không gian giam cầm đặc biệt giả tưởng như cuộc sống ngoài không gian. Môi trường giả định này được đặt ở một số nơi như Trung Quốc, Hawaii và Nga, giúp các nhà nghiên cứu có thể tìm hiểu hiệu ứng khi con người sống cô độc và chịu tù túng trong thời gian dài để chuẩn bị cho một chuyến du hành không gian rất dài. Trong khi chúng ta có thể lượm lặt nhiều thông tin từ các trải nghiệm của phi hành gia ở trạm ISS và người tiền nhiệm, thử thách mà các phi hành gia phải đối mặt sẽ thay đổi khi các cơ quan không gian hướng đến Hành tinh Đỏ. Nhiệm vụ đến Sao Hỏa đồng nghĩa với việc phải sống khoảng ba năm trong không gian - với sáu đến tám tháng để bay đến nơi, nhiều tháng ở trên bề mặt hành tinh và sáu đến tám tháng để quay về. Tính chất dài hạn của hành trình này sẽ gây ra nhiều thách thức về mặt tinh thần cho người được chọn thực hiện nhiệm vụ. Vất vả trong không gian Để tìm hiểu cuộc sống như thế sẽ ra sao, trong vòng 48 giờ, tôi đã thử sống như một phi hành gia - nỗ lực theo kế hoạch của các phi hành gia trên trạm ISS. Hóa ra là họ có một ngày làm việc rất dày đặc. Tôi thức dậy, uống cà phê, ăn thức ăn không lấy gì làm ngon lành từ túi thức ăn, tập thể dục, làm việc và lặp lại quy trình này cho đến khi hết ngày. Ồ, và tôi phải nhổ vào một cái khăn hai lần mỗi ngày sau khi đánh răng. Một ngày bình thường trên trạm ISS bắt đầu bằng việc dậy lúc 6 giờ hoặc 6 giờ 30 sáng (Trạm ISS sử dụng giờ UTC hoặc GMT). Phi hành gia Hoa Kỳ và cũng là bác sĩ Kjell Lindgen trải qua 141 ngày trên trạm ISS năm 2015, tham gia vào hai chuyến đi bộ trong không gian. Ông nói ông thường bắt đầu một ngày bằng cách đọc một bản tin vắn và hai trang tóm tắt tin tức của ngày trước đó, đánh răng và ăn sáng. Khoảng 7 giờ 30, mỗi thành viên trong phi hành đoàn sẽ thảo luận kế hoạch hàng ngày với đơn vị kiểm soát nhiệm vụ để lên chương trình cho ngày kế tiếp và trả lời các câu hỏi. "Thời gian còn lại trong ngày rất chặt chẽ - được lên kế hoạch đến từng 5 phút một," Lindgren giải thích. "Trong ngày, chúng tôi có thể làm nghiên cứu, bảo trì trên trạm, hoặc chụp ảnh những thảm họa tự nhiên. Chúng tôi có một tiếng để ăn trưa và hai tiếng rưỡi để tập thể dục." Vào 7 giờ hoặc 7 rưỡi tối, mỗi nhóm có một cuộc họp tối để tổng hợp lại ngày làm việc. "Sau đó, thời gian còn lại của ngày thuộc về chúng tôi," Lindgren nói. "Chúng tôi sẽ ăn tối, có thể xem một chương trình truyền hình với nhau, trả lời email, chụp ảnh Trái Đất. Sau đó là đến lúc chuẩn bị đi ngủ khoảng 10 đến 11 giờ để chuẩn bbị cho ngày hôm sau." Trong suốt quá trình của mình, Lindgren và những người còn lại trong phi hành đoàn rất may mắn vì được xem phần chiếu trước khi ra rạp của bộ phim The Martian của đạo diễn Ridley Scott. Sức khỏe không trọng lực Trong ngày làm phi hành gia của mình, tôi bận rộn vì phải phỏng vấn các nhà nghiên cứu, đọc tài liệu học thuật, ghi chép cho bài viết này và xem những video vừa được trạm không gian ISS thực hiện. Một trong những phần khó nhất và tuyệt nhất trong ngày tất nhiên là hai giờ tập thể dục mỗi ngày. (Tôi chia thành hai lần tập, mỗi lần một giờ, gồm các bài huấn luyện cardio, nâng tạ và yoga). Dĩ nhiên, các phi hành gia phải tập luyện ít nhất hai giờ mỗi ngày để chống lại những ảnh hưởng lên cơ thể khi họ ở trong môi trường không trọng lực. Môi trường này từng cho thấy sẽ làm loãng xương, giảm khối lượng cơ và ảnh hưởng đến điều hòa tim mạch. Và bài tập trong môi trường không trọng lực phải thật sáng tạo - như các phi hành gia tự gắn cơ thể họ vào bài tập xe đạp có lực đẩy, hoặc có khi tự dựng các máy chống lực đẩy của họ thành "tạ" để nâng. "Chúng tôi đã phát triển một hệ thống khá tốt lực cản để chống lại tình trạng không trọng lực vì thế chúng tôi có thể duy trì khả năng tiêu thụ oxy, không bị loãng xương và giữ được sức mạnh cơ bắp," Lindgren cho biết. "Nhưng đó không phải là phương pháp duy nhất chống lại tình trạng không trọng lực. Có một số cơ không có khả năng phản ứng. Chỉ với tư thế đứng, bạn đã sử dụng những cơ tạo ra thế đứng trong xương sống mà bạn không thể tập thể dục theo cách như các bài squat hoặc các bài nâng tạ được." Phi hành gia người Nhật Naoko Yamazaki từng thực hiện nhiệm vụ lắp ráp và cung cấp trên trạm ISS trong 15 ngày vào năm 2010. Bà nói bà đã kinh ngạc trước sức nặng của trọng lực khi trở về Trái Đất. "Tôi vẫn còn nhớ đầu mình cảm thấy quá nặng, như thể có tảng đá đặt trên đầu. Thậm chí một tờ giấy cũng rất nặng khi cầm lên," bà cho biết. Dù Yamazaki có thể đi bộ lại sau một giờ trở về lại Trái Đất, nhưng những người đã sống thời gian dài hơn trong điều kiện không trọng lực thường cần nhiều tuần và thậm chí vài tháng để điều chỉnh lại theo trọng lực Trái Đất. Trong những năm gần đây, các nhà nghiên cứu đã hướng sự chú ý sang vấn đề không trọng lực có thể khiến phi hành gia bị mất thị lực. "Các thành viên phi hành đoàn trở về nhà và phát hiện thị lực họ thay đổi," Lindgren nói. "Đây là một vấn đề quan trọng, nhưng chúng tôi vẫn chưa hiểu nguyên nhân là vì sao." Vì tình trạng không trọng lực có thể khiến các dịch chất trong cơ thể trào ngược lên trên, các chuyên gia nghi ngờ sự tăng áp lực xung quanh mắt có thể ảnh hưởng tới thị lực. Hiện tượng đổi chiều chất lỏng cũng có thể gây ra thay đổi trong cảm nhận vị giác. Thức ăn trong không gian Với tôi, thực phẩm là một trong những phần khó nhất của việc sống trong khu vực cô lập ở Trái Đất. Có ba loại thức ăn trên trạm ISS - các gói thực phẩm tươi nấu sẵn có thể hâm nóng lại ăn, các món được làm khô có thể làm mềm lại bằng nước nóng, và các món ăn có thể để lâu đóng trong túi hút chân không để đảm bảo ổn định và có thể ăn được luôn không cần chế biến gì thêm. Các phi hành gia cũng từng thành công khi trồng cây trong điều kiện không trọng lực, nhưng khả năng canh tác những cánh đồng quy mô lớn trong không gian có lẽ còn rất xa trong tương lai. Vì tôi không thể có được các món đồ ăn thực sự được dùng trong vũ trụ, cho nên tôi đến cửa hàng gần nhà và trữ các món thức ăn khô. Nhưng chọn sẵn thức ăn quả thực rất khó. Tôi không biết phải làm thế nào để lên thực đơn tạm ổn cho mình trong hai ngày, hoặc để đoán được là liệu mình sẽ muốn ăn gì. Sau ngày đầu tiên, tôi nhận ra mình rất thèm đến các món tươi. Hãy tưởng tượng nếu phải ăn liên tục các món đồ khô như vậy trong vài tháng, bạn sẽ thấy đáng sợ tới mức nào. Hóa ra đó cũng là một trong số những vấn đề lớn nhất mà các nhà khoa học đang phải giải quyết. Các chuyên gia không chỉ lo lắng với việc làm sao đảm bảo có đủ thức ăn cho một nhiệm vụ đến Sao Hỏa - có ý tưởng cho rằng nên gửi tàu hàng đến trước hoặc sau khi tàu vũ trụ có người lái đến nơi - mà còn phải đảm bảo gia tăng khả năng khiến phi hành gia thích các món họ phải ăn. "Sở thích với thức ăn trở nên rất quan trọng khi bạn sống trong cảnh tù túng," Gro Sandal, Giáo sư tâm lý học từ Đại học Bergen, người là nhà nghiên cứu chính trong nhiệm vụ Mar500 - một chương trình giả định Sao Hỏa 520 ngày tiến hành ở Nga hợp tác với Trung Quốc và Cơ quan Không gian Châu u, nói. Bà nói một số thành viên phi hành đoàn ghét thực phẩm đến mức các nhà nghiên cứu lo ngại họ có thể tuyệt thực và phải can thiệp bằng cách giới thiệu các lựa chọn các món ăn mới. Bryan Caldwell, Giám đốc Dự án tại Chương trình Mô phỏng và Đối sánh Khám phá Không gian Hawaii (Hi-Seas), cho biết các phi hành gia báo cáo rằng khẩu vị và sở thích ăn uống của họ thường thay đổi khi ở trong không gian. Các chuyên gia nghi ngờ triệu chứng này là do cách các dịch chất cơ thể thay đổi trong không gian không trọng lực và họ đã thí nghiệm ảnh hưởng của những thay đổi đó trong một nghiên cứu 70 ngày, với những người tham gia được đặt nằm ngả trên giường để bắt chước tình trạng không trọng lượng. "Chúng tôi muốn biết sự nghẹt mũi do tình trạng không trọng lực có thể ảnh hưởng đến mùi vị ra sao," ông cho biết. "Chúng tôi vẫn đang tìm hiểu kết quả, nhưng có vẻ rằng sự điều chỉnh dịch chất cơ thể khi đặt ngả trên giường tuy không ảnh hưởng đến mùi lắm nhưng lại ảnh hưởng đến sở thích với món ăn." Trên trạm không gian ISS, thực phẩm đã trở thành một dạng tiền tệ và là cách để gắn kết với những người đến từ nền văn hóa khác. "Khi bạn lên đó, nơi đó là sự pha trộn của nhiều nền văn hóa và quốc gia khác nhau," Yamazaki nói. "Chúng tôi đã có một số cuộc tập huấn chung trước đó, nhưng vào bữa tối chúng tôi ngồi cùng và ăn tối cùng nhau mỗi đêm cũng rất hữu ích. Và chúng tôi trao đổi thực phẩm không gian, điều này giúp chúng tôi trò chuyện với nhau." Điều này đem lại cho chúng ta vài tin tốt với những nhà du hành đến với Sao Hỏa. Mặc dù có vẻ có rất ít chọn lựa thức ăn trong hành trình đến và rời khỏi Hành tinh Đỏ, người ta sẽ vẫn có thể tự nấu ăn bình thường hơn khi đáp xuống bề mặt, và tạo ra thực đơn dựa trên những nguyên liệu chế biến ổn định đã được gửi xuống Sao Hỏa trước họ và trong suốt quá trình họ ở đó. Nhóm tham gia chương trình nghiên cứu cuộc sống bị giam cầm trong tám tháng tại Hi-Seas thậm chí còn đang thực hiện một cẩm nang nấu ăn, trong đó nêu chi tiết các thực đơn sáng tạo mà người ta nghĩ ra khi đang bị sống trong sự cô lập. Bản tiếng Anh đã đăng trên BBC Future. |
Nhà văn Nguyễn Quang Lập bình luận với BBC rằng mọi người "cần thông cảm, chia sẻ, khoan dung" vì ông Hoàng Phủ Ngọc Tường "đã xin lỗi" về sự kiện Mậu Thân. | 'Nên khoan dung về thư Mậu Thân của Hoàng Phủ Ngọc Tường' | Giao tranh trong cuộc chiến Việt Nam - hình tư liệu chỉ có tính minh họa Sự kiện ông Hoàng Phủ Ngọc Tường công bố "nhìn nhận về hai sai lầm liên quan Mậu Thân và ngàn lần xin lỗi" trên mạng xã hội đã gây ra nhiều tranh cãi. Hôm 10/2, Facebook của nhà văn Nguyễn Quang Lập đăng tải bài "Lời cuối cho câu chuyện quá buồn" của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường. Ý kiến về lễ kỷ niệm 50 năm Mậu Thân 'rầm rộ' Phía sau những tấm ảnh Mậu Thân Mậu Thân: 'Cái chết ám ảnh' trước Dinh Độc Lập Trận Mậu Thân 1968 qua nguồn từ điển Phong trào phản chiến Mỹ sau Tết Mậu Thân Trong "bài viết nhỏ" này, ông Ngọc Tường viết: "Năm nay tôi 81 tuổi, và tôi biết, còn chẳng mấy hồi nữa phải về trời. Những gì tôi đã viết, đã nói, đã làm rồi trời đất sẽ chứng nhận. Dầu có nói thêm bao nhiêu cũng không đủ. Tốt nhất là im lặng bằng tâm về cõi Phật. Duy nhất có một điều nếu không nói ra tôi sẽ không yên tâm nhắm mắt. Ấy là câu chuyện Mậu Thân 1968." "Mậu Thân 1968 tôi không về Huế. Tôi, tiến sĩ Lê Văn Hảo và bà Tùng Chi (những người lên chiến khu trước) được giao nhiệm vụ ở lại trạm chỉ huy tiền phương, địa đạo Khe Trái (thuộc huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên)- để đón các vị trong Liên Minh Các Lực lượng Dân tộc Dân chủ và Hòa bình Thành phố Huế như Hoà thượng Thích Đôn Hậu, cụ Nguyễn Đóa, ông Tôn Thất Dương Tiềm… lên chiến khu. Mồng 4 Tết, tôi được ông Lê Minh (Bí thư Trị Thiên) báo chuẩn bị sẵn sàng về Huế. Nhưng sau đó ông Lê Minh báo là "tình hình phức tạp" không về được. Chuyện là thế." "Sai lầm của tôi là nhận lời ông Burchett và đoàn làm phim "Việt Nam một thiên lịch sử truyền hình" trả lời phỏng vấn với tư cách một nhân chứng Mậu thân Huế 1968, trong khi tôi là kẻ ngoài cuộc." "...Cũng trong cuộc trả lời phỏng vấn này, khi nói về thảm sát Huế tôi đã hăng hái bảo vệ cách mạng, đổ tội cho Mỹ. Đó là năm 1981, khi còn hăng say cách mạng, tôi đã nghĩ đúng như vậy. Chỉ vài năm sau tôi đã nhận ra sai lầm của mình. Đó là sự nguỵ biện. Không thể lấy tội ác của Mỹ để che đậy những sai lầm đã xảy ra ở Mậu thân 1968." "Từ hai sai lầm nói trên tôi đã tự rước họa cho mình, tự tôi đã đánh mất niềm tin yêu của nhiều người dân Huế đối với tôi, tạo điều kiện cho nhiều kẻ chống cộng cực đoan vu khống và quy kết tôi như một tội phạm chiến tranh. Tôi xin thành thật nhìn nhận về hai sai lầm nói trên, xin ngàn lần xin lỗi." 'Cuộc chiến Anh-Mỹ' về cách đánh ở VN Lê Duẩn 'thắng Mỹ nhưng cái giá quá cao' Tết Mậu Thân: 'Những bộ hài cốt Khe Đá Mài' 4 điều có thể bạn chưa biết về Mậu Thân 1968 Huế: 26 ngày đêm trong Thành Nội dịpTết Mậu Thân 'Khó hòa hợp' Hôm 11/2, trả lời Ben Ngô của BBC Tiếng Việt, nhà văn Nguyễn Quang Lập nói: "Tôi biết trước là khi đưa lên Facebook thư của ông Hoàng Phủ Ngọc Tường là sẽ gây dư luận." "Tôi đồng quan điểm với ông Tường. Ông ấy đưa thư nhờ tôi đăng giúp và tôi đoán là ông ấy lúc cuối đời rồi, muốn công bố cái sai của ông ấy trong lần trả lời phỏng vấn hồi năm 1981 về Mậu Thân." "Thời gian gần đây người ta nhảy bổ vào chửi bới quá nhiều cả bạn bè, con cái của ông ấy nên ông Tường thấy già rồi, nhưng cần nói nốt những gì cần nói về vụ này, nhận cái sai của mình chứ trước đây ông ấy không có nhu cầu phải thanh minh." "Tôi thấy mọi người cần thông cảm, chia sẻ, khoan dung vì ông Tường đã xin lỗi về vụ này." "Có những người không chửi cộng sản được thì quay qua chửi ông Tường." "Cá nhân tôi thấy ông ấy bây giờ xin lỗi là đã quá thành thật." Trong cuộc giao tranh dữ dội dịp Tết Mậu Thận 1968, các lực lượng Cộng sản đã chiếm giữ được Huế trong thời gian 26 ngày "Lẽ ra ông ấy chẳng cần phải xin lỗi vì đó là quan điểm hồi 1981." "Lúc đó người ta còn hăng hái lắm. Bản thân tôi lúc đó nếu có ai hỏi tôi về vụ này thì tôi cũng nói như ông Tường." "Ai cũng có một thời u mê." "Bây giờ nhìn lại thấy sai thì người ta xin lỗi mà có người còn bảo là không thành thật thì còn lúc nào nữa." "Thời này nên chia sẻ, thông cảm với nhau là chủ yếu. Nếu không thì vĩnh viễn không bao giờ có chuyện hòa hợp." "Qua chuyện công bố thư của ông Tường, tôi thấy tình hình này khó hòa hợp lắm." "Gần như không ai chịu chia sẻ, cảm thông cả," ông Nguyễn Quang Lập nói. Mạng xã hội nói gì? Facebook Thiêm Võ bình luận: "Dù ông Tường có "thống thiết" cho nạn nhân không thì không có gì để tin! Nhưng nếu ông biết vậy thì ngay bây giờ cũng chưa muộn, hãy viết thư "thỉnh cầu" các đồng chí của ông đừng ăn mừng "chiến thắng Mậu Thân" nữa! Việc ấy mới xảy ra khắp nước và ngay tại thành Hồ nơi ông ở. Làm ngay đi. Tại sao ông không làm hay ông vẫn cho việc kỷ niệm là đúng đắn? Ăn mừng thảm sát dân lành ư? Ông không thấy đó là nỗi xót xa cho dân Huế ... của ông (sic!) ư?" "Mặt khác, ngay lúc này, khi ông muốn chứng tỏ mình là người thành thật, thì hãy bỏ đi từ "nổi dậy"! Nó láo và khốn nạn lắm! Hơn ai hết, các ông biết không hề có sự nổi dậy nào của dân chúng toàn cõi Miền Nam thì đừng láo nữa, đừng lừa bịp con cháu nữa! Những kẻ nằm vùng không phải là dân chúng nổi dậy." "Chắc ông nhớ các cuộc tản cư suốt chiều dài cuộc chiến, đại lộ kinh hoàng 1972, di tản năm 1975 từ Huế,Đà Nẵng, Tây Nguyên...và hơn nửa triệu người chết trên biển đó chứ? Cụ thể hơn, con cái, bạn bè thân thiết của các ông cũng đã và đang di tản đó! Họ không nổi dậy mà họ chạy trốn." Nhà báo tự do Nguyễn Trung Bảo viết: "Về việc bây giờ ông Tường mới lên tiếng để tự minh oan cho mình, thật lòng tôi nghĩ nếu ông không thể trung thực được với lịch sử để thế hệ sau như chúng tôi được đọc - được học, thà rằng ông im lặng luôn như lâu nay, có khi tôi vẫn nghĩ về ông như một người cầm bút. Ông lên tiếng vì nỗi oan ức của ông, nỗi oan bị người ta nói không đúng (xuất phát từ chính việc làm của ông trong quá khứ), nhưng ông vẫn không nói một lời nào đối với nỗi oan của hàng ngàn mạng người bị dập vùi trong cái tết năm ấy. Ông chỉ dám nhắc tới một chút nhưng vẫn cố lôi "tội ác của Mỹ" vào để che chắn cho chính ông và đồng đội của ông." "Ông có thể bị oan về việc có mặt ở Huế trong sự kiện năm đó, nhưng với sự kiện Mậu Thân ông không phải là kẻ vô can. Với những người bị chết đầy oan khuất ông vẫn nợ họ một câu trả lời nếu ông tự coi mình là người cầm bút. Khi nào ông chưa nói được hết những sự thật khủng khiếp của cái sự kiện mà ông đã góp phần tích cực cả gián tiếp và trực tiếp thì mãi mãi tên ông vẫn bị nhắc tới với sự hằn học mỗi khi người ta nói về Mậu Thân." |
Chuyện tình lãng mạn giữa một nữ tài phiệt Hàn Quốc Yoon Se Ri (diễn viên Son Ye-jin thủ vai) và đại úy Bắc Hàn Ri Jung Hyuk (Hyun Bin đóng) trong "Hạ cánh nơi anh" (Crash landing on you) đã lấy không ít nước mắt của khán giả mộ phim Hàn ở Việt Nam. | 'Hạ cánh nơi anh': Trốn khỏi 'thiên đường XHCN' đem cuộc sống lên phim Hàn | Chuyện phim xoay quanh tình yêu tưởng chừng như không thể, giữa một nữ tài phiệt Hàn Quốc với một sĩ quan Bắc Hàn "Hạ cánh nơi anh" dài 16 tập, do Lee Jeong-hyo đạo diễn, Park Ji-eun viết kịch bản, với sự tham gia của các diễn viên Hyun Bin, Son Ye-jin, Kim Jung-hyun, Kim Sun-young-III, Kim ung-nan... Hình ảnh, thông tin hay bình luận về phim được người hâm mộ Việt Nam lan truyền rất nhiều trên mạng xã hội gần đây. "Hạ cánh nơi anh" tất nhiên là một chuyện tình lãng mạn điển hình theo kiểu phim Hàn, nhưng được yêu thích và khen ngợi nhờ các vai diễn đã được nghiên cứu kỹ lưỡng và thể hiện đúng sắc thái cuộc sống ở Bắc Hàn. Có được điều này, theo lời giải thích của Subin Kim, đến từ BBC tiếng Hàn, là nhờ trong đội ngũ viết kịch bản và cố vấn cho phim, có một người từng đào tẩu khỏi Bắc Hàn. Với đôi vai rộng và hơi đậm người, Kwak Moon-wan mang vẻ ngoài của một vệ sĩ hơn là một cố vấn phim ảnh. Điều đó cũng có lẽ là bởi, cho đến năm 2004, ông vẫn đang phục vụ cho Bộ Tư lệnh Bảo vệ Tối cao, tức lực lượng an ninh tinh nhuệ để bảo vệ cho gia đình ông Kim - nhà lãnh đạo của Bắc Hàn. 'Phim Ký sinh trùng cứu rỗi sự nhàm chán của giải Oscar' Sức hấp dẫn của những bộ phim xem hoài không chán “Người Tuyết bé nhỏ” và “Ròm” - nghịch lý kiểm duyệt ở VN Lấy chồng Hàn Quốc và nỗi niềm cô dâu Việt Ông được tin tưởng đến độ còn được chỉ định làm việc cho một công ty thương mại của Bắc Hàn tại Moscow (Nga), để đem ngoại tệ về cho Bắc Hàn. Thực tế là, chỉ một số ít người Bắc Hàn được làm việc ở nước ngoài như ông Kwak. Và để bảo đảm cho lòng trung thành của ông, một biện pháp đã được nhà cầm quyền áp dụng, là ông Kwak phải để vợ và con trai ở lại trong nước. Kwak Moon-wan từng theo học ngành đạo diễn tại Bình Nhưỡng (Bắc Hàn) Năm 2004, ông được lệnh trở về Bình Nhưỡng. Và khi dừng chân ở Bắc Kinh, ông mới phát hiện ra rằng, hóa ra một người bạn của ông ở Moscow đã báo cáo lên thượng cấp của họ ở Bình Nhưỡng những gì mà ông nói trong một cuộc trò chuyện cá nhân. Ông biết rằng, ông sẽ gặp rắc rối lớn ra sao nếu về nhà. Trong cuộc trò chuyện với chúng tôi tại một quán cà phê ở Seoul, Kwak cứ liếc mắt nhìn xung quanh để kiểm tra xem, những người quanh mình là ai. Kwak không lặp lại với tôi về những gì ông đã nói với người bạn đó của ông. Ông kể rằng, ông chỉ nói về những gì ông chứng kiến trong một lần hộ tống các thành viên của gia đình Kim tại đó. Và ông quyết định đào tẩu. Một mình. Và ông đã sống ở Hàn Quốc mà không có gia đình bên cạnh, từ ngày đó. "Tôi chỉ một thân một mình", Kwak tâm sự, "Đó chính là cuộc sống của tôi ở Hàn Quốc." Sau khi đến Hàn Quốc, Kwak cũng như hàng ngàn người đào tẩu khác từ Bắc Hàn, bắt đầu tiến trình xây dựng cuộc sống mới. Và đã có một bước ngoặt đáng kể trong số phận của Kwak khi ông tìm được con đường để bước chân vào thế giới giải trí, vốn đang bùng nổ tại Hàn Quốc. Từ người đào tẩu đến người cố vấn phim Thật ra, trước khi đi lính ở Bắc Hàn, Kwak đã có một quãng thời gian học về nghệ thuật thứ bảy. Quay lại với thời kỳ những năm 1980, khi ấy, ngành công nghiệp điện ảnh Bắc Hàn có dịp bùng nổ, cũng nhờ tình yêu với phim ảnh của nhà lãnh đạo Kim Jong Il. Khi đó, Kwak chuẩn bị bước vào đại học và ông đã được nhận vào học ngành đạo diễn tại Đại học Sân khấu và Nghệ thuật Điện ảnh Bình Nhưỡng. Bất chấp sự khác biệt, cả hai nhân vật chính đã nhanh chóng rơi vào lưới tình của nhau Khi Kwak quyết định đào tẩu ở lại Hàn Quốc, thời điểm đó, một nhà làm phim nổi tiếng đang ấp ủ dự định thực hiện một bộ phim có chủ đề về Bắc Hàn và ông ta đã tiếp cận cơ quan tình báo của Hàn Quốc để được tư vấn. Còn Kwak thì cũng vừa kết thúc các cuộc thẩm vấn như một phần trong quá trình tái định cư mà những người mới đào tẩu đều phải trải qua. Trong cuộc thẩm vấn ấy, Kwak có nói về kỹ năng làm phim của ông. Vậy là cơ quan này đã kết nối Kwak với nhà làm phim nọ, Và nhà làm phim đã nhận Kwak vào làm tại công ty điện ảnh của ông ta. Kwak nhận lời ngay. Con tàu Mỹ thần kỳ cứu 14.000 người Bắc Hàn đêm Giáng sinh Nhân viên tình báo Nam Hàn bị cáo buộc cưỡng bức người đào tẩu Bắc Hàn Thêm tin về nhóm người Bắc Hàn 'bị giữ ở Lạng Sơn' Kwak đã làm cố vấn và biên kịch cho một số phim điện ảnh và truyền hình. Rồi đến năm 2018, một đồng nghiệp cũ đã giới thiệu ông với bà Park Ji-eun - biên kịch chính của bộ phim "Hạ cánh nơi anh". Bà Park có ý tưởng về một bộ phim hài lãng mạn, kể về mối tình giữa một sĩ quan Bắc Hàn và một người thừa kế giàu có ở Hàn Quốc, nhưng bà lại không có sự hiểu biết sâu về cuộc sống ở nửa phía Bắc của bán đảo Triều Tiên, Vậy là Kwak tham gia nhóm khởi động dự án sản xuất bộ phim truyền hình có tên "Hạ cánh nơi anh". Vỏ bọc điệp viênvà trẻ em vô gia cư "Hạ cánh nơi anh" đã trở thành một trong những bộ phim truyền hình Hàn Quốc thành công nhất mọi thời đại. Phim kể về mối tình giữa một nữ giám đốc giàu có, người thừa kế sáng giá của một tập đoàn kinh tế lớn ở Hàn Quốc Yoon Se-ri với sĩ quan Bắc Hàn Ri Jeong-hyuk. Bất ngờ gặp tai nạn trong lần thử nghiệm dù lượn, Se-ri buộc phải hạ cánh khẩn cấp ở Bắc Hàn. Tại đây, cô gặp Ri Jung Hyuk (Hyun Bin thủ vai) - một sĩ quan ưu tú của Bắc Hàn. Ri Jung Hyuk đã giữ cho cô được an toàn và giúp cô trở về nhà. Và một điều không thể tránh khỏi đã đến - họ yêu nhau. Phim Ròm vs. Xích lô và những cái 'án treo' Những 'hit' gây kinh ngạc của điện ảnh quốc tế năm 2018 Giáng Sinh Năm Ngoái không ngọt ngào Hiểu biết về cuộc sống và cách thức hoạt động của chính quyền Bắc Hàn đã giúp Kwak đóng góp rất nhiều trong việc xây dựng các tình tiết trong phim trở nên hợp lý và chân thật hơn. Ví dụ, một lần, một công an mật tình cờ gặp Se-ri trốn trong làng. Jeong-hyuk đã nhanh chóng nghĩ đến chuyện bịa ra một vỏ bọc cho Se-ri, rằng cô là điệp viên của Sư đoàn 11 - một đơn vị quân đội miền Bắc hoạt động gián điệp ở Nam Hàn. Điều này đã giúp giải thích cho chất giọng miền Nam, rồi cách ăn vận của cô, hay việc cô thiếu các giấy tờ. Và điều đó cũng giúp cô có thể tự do khám phá, chuyện trò với những người dân làng; trong khi vẫn có thể từ chối trả lời các câu hỏi của họ về cuộc sống của cô ở miền Nam, với lý do để giữ bí mật. Vỏ bọc của Se-ri khá hợp lý và đã giúp cô hòa nhập với phụ nữ ở miền Bắc Suốt phim, rất nhiều phân cảnh về cuộc sống ở Bắc Hàn và chúng trở nên chân thực hơn nhờ những hiểu biết từ một người như Kwak. Xe lửa bị dừng đột ngột do cúp điện, hay trẻ em vô gia cư trên đường phố, rồi tủ lạnh được dùng làm nơi đựng sách vở và quần áo thay vì giữ thực phẩm. Kwak cũng giúp tạo ra một tuyến phụ khác trong phim, kể về một cặp tình nhân khác, mà cả hai cũng đến từ hai miền Bắc và Nam Hàn - Gu Seung-joon và Seo. Sau khi biển thủ một số tiền lớn từ anh trai của Se-ri, Seung-joon chạy trốn và quyết định ẩn náu ở Bắc Hàn. "Bắc Hàn là nơi duy nhất mà Interpol không thể tiếp cận được", Kwak nói. "Có phải Bắc Hàn trở thành nơi trú ẩn cho những tên tội phạm bị truy nã để đổi lấy một số tiền lớn?. "Điều đó rất hợp lý," Kwak nói. "Đó là tất cả những gì tôi muốn nói." Khen ngợi từ những người đào tẩu khác Một số người cho rằng, "Hạ cánh nơi anh" xây dựng nên một hình ảnh sai lệch về những nét đáng yêu ở Bắc Hàn. Chẳng hạn, dân làng dường như có rất nhiều thực phẩm, trong khi trên thực tế, tình trạng thiếu lương thực vẫn là một vấn đề lớn, tái diễn thường xuyên ở nước này. Nhưng những sắc thái này trong đời sống ở Bắc Hàn hiếm khi được giới thiệu với người miền Nam. Và thậm chí, bộ phim còn khiến những người khác, cũng từng đào thoát khỏi Bắc Hàn, thấy phấn khích. Chun Hyo-jin, người từng đào thoát khỏi miền Bắc năm cô mới 19 tuổi, nói rằng, phim có chút phản ánh không sát thực tế, nhưng điều đó không làm cô thôi háo hức với phim. Hầu hết các thành viên trong gia đình cô hiện sống ở miền Nam, và bộ phim đã trở thành chủ đề bàn luận giữa họ mỗi kỳ phát sóng. Hai diễn viên chính trong phim đều là những ngôi sao điện ảnh Hàn Quốc "Mỗi lần phim phát sóng, chúng tôi lại gọi điện cho nhau và nói về bộ phim", cô Chun nói. "Phim khiến nhiều người quan tâm hơn đến Bắc Hàn. Bạn bè hỏi tôi về cuộc sống ở Bắc Hàn và tôi thực sự biết ơn người làm phim về điều đó." Phim cũng giành được lời khen ngợi từ những người như Sokeel Park - đang làm việc trong tổ chức phi lợi nhuận 'Liberty in North Korea', hỗ trợ cho những người sau khi đào tẩu khỏi Bắc Hàn. "Các phân cảnh phản ánh các khía cạnh khác nhau của xã hội Bắc Hàn rõ ràng là đã được nghiên cứu kỹ, từ đó miêu tả về xã hội Bắc Hàn tốt hơn so bất kỳ phim điện ảnh hay truyền hình nào cho đến nay," ông nói với BBC. "Phim đã miêu tả các khía cạnh khác nhau của xã hội Bắc Hàn mà không cần phải đưa ra những phán xét một cách không cần thiết. Đây là điều mới mẻ và nó cho thấy, người dân Bắc Hàn là những con người khá da dạng, về thẳm sâu vẫn là những con người lành hiền, thậm chí đáng yêu, ngay cả khi có sự khác biệt về văn hóa." Người ta biết rằng người Bắc Hàn, nhất là những người trẻ, cũng hâm mộ phim Hàn Quốc và theo như những gì thể hiện trong "Hạ cánh nơi anh", rất nhiều phim điện ảnh và truyền hình Hàn Quốc đã vào đến Bắc Hàn. Kwak nói rằng, ông chưa nghe nói gì về chuyện, có người Bắc Hàn nào đã xem "Hạ cánh nơi anh" hay chưa. "Tôi chắc chắn họ sẽ rất thích. Phim phản ánh câu chuyện của họ, nói về họ. "Và tôi đoán rằng, những người đàn ông ở Bắc Hàn hẳn sẽ thầm thấy biết ơn, khi có một anh chàng đẹp trai như Hyun Bin vào vai một người đàn ông Bắc Hàn," ông cười khúc khích. Tù nhân và quản giáo Bắc Hàn cùng nhau chạy trốn ra sao? |
Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đã hết lời ca ngợi Singapore trong chuyến thăm đầu tiên của ông đến đảo quốc Đông Nam Á này. | Singapore đạt 'thành tựu vĩ đại' | Singapore đã dùng nghi thức cao nhất để đón tiếp ông Trọng Ông Trọng hiện có chuyến công du kéo dài ba ngày đến Singapore kéo dài đến ngày thứ Sáu 14/9 theo lời mời của người tương nhiệm Lý Hiển Long – tổng thư ký Đảng Hành động nhân dân cầm quyền và đồng thời là thủ tướng quốc đảo này. Đây là lần đầu tiên một tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam thăm Singapore gần 20 năm kể từ chuyến thăm của Tổng bí thư Đỗ Mười vào năm 1993. Trong các cuộc hội đàm, lãnh đạo hai nước đã nhất trí sẽ nâng tầm quan hệ hai nước lên thành ‘đối tác chiến lược’. Phía Singapore cũng đồng ý sẽ giúp đào tạo cán bộ cho Đảng Cộng sản Việt Nam. Ngoài ra, hai bên cũng bàn bạc các vấn đề Asean và tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông. Lời lẽ ngoại giao Tại quốc yến chiêu đãi ông Trọng và phái đoàn tại Dinh Tổng thống vào tối thứ Tư ngày 12/9, Thủ tướng nước chủ nhà Lý Hiển Long đã ca ngợi quan hệ hai nước là ‘hữu nghị lâu dài và gần gũi’. Thủ tướng Lý nhắc lại chuyến thăm Singapore của ông Đỗ Mười vào năm 1993 và các chuyến công du nước ngoài đầu tiên sau khi nhậm chức của Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang và Tổng thống Singapore Tony Tan Keng Yam là viếng thăm lẫn nhau như là minh chứng mối quan hệ đặc biệt giữa hai nước. Trong lời đáp từ, Tổng bí thư Trọng đã ca ngợi nước chủ nhà là đã đạt được ‘những thành tựu vĩ đại’ và ‘tự thân vươn lên’. Tôi rất vui mừng lần đầu tiên đến thăm đất nước Singapore tươi đẹp và được chứng kiến những thành tựu vĩ đại của một đất nước đã tự thân nỗ lực vươn lên, đạt tới trình độ phát triển cao, trở thành một trung tâm kinh tế-tài chính, khoa học-công nghệ hàng đầu của khu vực và thế giới, ông phát biểu. Mặc dù những lời lẽ xã giao hoa mỹ như thế này là không có gì lạ trong các cuộc tiếp xúc ngoại giao, nó cũng cho thấy mức độ nào đó sự ấn tượng của vị tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam trước sự phát triển của Singapore. Điều này được thể hiện trong các chuyến khảo sát của ông Trọng đến các cơ sở công nghệ và kinh tế hàng đầu của Singapore trong ngày thứ Năm 13/9. TBT Trọng bày tỏ 'ấn tượng' trước sự phát triển của Singapore Tại Trung tâm công nghệ cao có tên là Fusionopolis, đầu mối của chính sách đặt trọng tâm vào nghiên cứu khoa học để phục vụ cho phát triển của Singapore, ông Trọng đã ‘bày tỏ ấn tượng’ trước những sản phẩm nghiên cứu và phát triển đột phá mà trung tâm này đã đạt được, theo tường thuật của Thông tấn xã Việt Nam. Cũng tại đây, tổng bí thư đã kêu gọi Singapore hỗ trợ Việt Nam trong nghiên cứu khoa học công nghệ. Còn tại Hội đồng phát triển kinh tế (EDB), cơ quan xây dựng và triển khai các chiến lược phát triển của Singapore với mục đích biến đảo quốc này thành trung tâm kinh doanh toàn cầu, ông Trọng đã bày tỏ mong muốn học hỏi những kinh nghiệm ‘rất bổ ích và quí giá đối với Việt Nam’. Đối tác chiến lược Trong cùng ngày ông Trọng cũng đến thăm Vườn lan quốc gia và đặt tên cho một loài hoa phong lan là ‘Trường Lâm’ để cầu chúc cho sự phát triển vững bền của Singapore. Ngoài ra, ông và phái đoàn cũng đã đi thăm những công trình kiến trúc nổi tiếng của Singapore như Vườn bên vịnh (Gardens by the Bay) và Đập nước Marina nằm chắn ngang cửa Vịnh Marina. Tại cuộc hội đàm vào chiều tối ngày 12/9, Tổng bí thư Trọng và Thủ tướng Lý đã nhất trí sẽ nâng cấp quan hệ hai nước lên thành ‘đối tác chiến lược’ vào năm sau khi hai nước kỷ niệm 40 năm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao. Theo đó, khuôn khổ quan hệ mới này sẽ cho phép hai nước mở rộng hợp tác trên các lĩnh vực giáo dục, đào tạo, tài chính và cả quốc phòng, an ninh. Thủ tướng Lý Hiển Long đã cam kết sẽ giúp Đảng Cộng sản Việt Nam đào tạo cán bộ cao cấp. Điều này được xác nhận trong bản Tuyên bố chung giữa hai nước được đưa ra sau cuộc gặp. Về phần mình, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng đề xuất với phía Singapore đẩy mạnh việc hợp tác giữa hai đảng cầm quyền. Trước đó, phía Singapore đã dành nghi lễ nguyên thủ để tiếp đón ông Trọng tại Dinh Tổng thống. Biển Đông và Asean Loài hoa lan được ông Trọng đặt tên Tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông và xây dựng khối Asean gắn kết cũng là những nội dung lớn được đề cập trong cuộc hội đàm giữa ông Lý và ông Trọng. Hai nhà lãnh đạo bày tỏ ‘quan ngại’ trước những ‘diễn biến phức tạp’ gần đây trên Biển Đông và nhất trí rằng tranh chấp Biển Đông cần ‘được giải quyết hòa bình và phù hợp luật phát quốc tế’. Hai bên cũng kêu gọi khởi động đàm phán về Bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC) giữa Asean và Trung Quốc ‘sớm nhất có thể’. Thủ tướng Lý Hiển Long cũng vừa trở về sau chuyến thăm dài ngày đến Trung Quốc với Biển Đông là một trong trong những vấn đề trung tâm. Theo báo chí Singapore thì ông Lý đã có các cuộc tham vấn ‘chân thành và sâu sắc’ với các nhà lãnh đạo Trung Quốc về tranh chấp trên Biển Đông và hai bên đã ‘hiểu rõ hơn’ về lập trường của nhau. Còn về Hiệp hội các quốc gia đông nam Á (Asean), hai nhà lãnh đạo nhìn nhận rằng khối này hiện đang ‘đứng trước những khó khăn và thách thức không nhỏ’, theo tường thuật của Thông tấn xã Việt Nam. Hai nước kêu gọi các nước Asean đoàn kết để duy trì ‘vai trò trung tâm’ của khối này trong khu vực. Hai nhà lãnh đạo bày tỏ cam kết xây dựng một Cộng đồng Asean ‘đoàn kết và vững mạnh’ theo như kế hoạch vào năm 2015. Theo lịch trình do Bộ Ngoại giao Singapore công bố, ông Trọng cũng sẽ có một bài diễn thuyết tại Trường chính sách công Lee Kuan Yew. Bài diễn thuyết này dự trù sẽ đề cập về sự phát triển hòa bình, ổn định và sự hợp tác giữa các nước đông nam Á. Thêm về tin này Chủ đề liên quan |
Tôi bắt đầu đi làm lần đầu tiên vào mùa hè năm 1990 khi tôi 16 tuổi và vừa thi xong kỳ thi tốt nghiệp phổ thông. | Chuyện người Việt cạnh tranh ở Luân Đôn | Chú tôi là người làm bánh pizza cho một tiệm của chuỗi cửa hàng mang tên Pizza Hut và chú đã thuyết phục người quản lý tiệm cho tôi được tới phỏng vấn để vào làm bồi bàn. Tôi được nhận vào làm và vẫn nhớ buổi đầu tiên tới nơi làm việc vào lúc 10 giờ sáng, được người ta đưa cho bộ đồng phục và dẫn tôi ra nơi phục vụ ăn uống. Tôi vừa làm, vừa học tại chỗ, học cách bày đĩa, dao dĩa và khăn ăn trên bàn cho đúng cách. Tôi cũng học cách nhận đơn đặt đồ ăn của khách, cách mang đồ ăn ra phục vụ như thế nào cho đúng và các việc khác. Hôm đó quán ăn mở cửa vào lúc 12 giờ trưa và đến khoảng một giờ là thời điểm đông khách nhất. Tôi nhớ năm đó mùa hè rất tuyệt vời và vùng Hampstead là vùng hết sức sống động. Việc của tôi chỉ là giúp cho những người hầu bàn chính. Đáng ra một ca làm việc bắt đầu từ 11 giờ sáng và kết thúc vào lúc sáu giờ chiều nhưng ngay hôm đi làm đầu tiên đó người ta đã hỏi tôi có thể ở lại tới một giờ sáng được không vì một trong số những người đáng ra phải làm ca từ sáu giờ chiều tới một giờ sáng lại không đến được. Tôi đã đồng ý luôn.Những đồng tiền đầu tiên Cùng làm ca thứ hai đó với tôi có một anh tên là William, một sinh viên luật tại trường Cao đẳng Holborn và là người phục vụ rất được khách ưa chuộng. William giao cho tôi nhận đơn đặt hàng của thực khách và chia đôi tiền boa của khách với tôi. Buổi tối hôm đó chúng tôi được boa cả thảy 26 bảng và tôi được chia phần của mình. Khi tôi về tới nhà đã 1:30 sáng. Chân tôi mỏi nhừ sau 13 giờ chạy quanh phục vụ nhưng tôi cảm thấy rất vui. Tôi sẽ không bao giờ quên ngày làm việc đầu tiên ấy. Cuối cùng tôi đã làm việc cho Pizza Hut cả thảy khoảng bốn năm cho dù có những lúc nghỉ giữa chừng. Nhiều người trong số chúng tôi là sinh viên và chúng tôi chơi với nhau rất thân. Anh William cũng có một chị gái và một em trai cùng làm ở đó. Chị gái của tôi cũng tới quán đó làm dù chỉ trong thời gian ngắn. Hồi đó chúng tôi không đòi hỏi gì nhiều và rất vui vẻ làm việc. 'Thượng đế' không luôn đúng Chuyện được làm việc ở khu Hamstead, một trong những khu giàu nhất Luân Đôn cũng khá thú vị. Tôi nhớ đã từng phục vụ một số người nổi tiếng trong chương trình phim truyền hình Eastenders hoặc những vị khách rất lịch thiệp và ngoại giao, những người mà rõ ràng là xuất thân giàu sang. Tôi cũng nhớ những lần tranh cãi với khách hàng. Lần tranh cãi làm tôi bực nhất là với một vị khách hút thuốc ở khu cấm hút thuốc. Tôi đã rất lịch sự đề nghị ông ấy tắt thuốc đi rất nhiều lần nhưng ông ấy không nghe và thậm chí còn nói với tôi là: đây không phải là Việt Nam đâu ông ạ! Tôi bực qúa, tiến đến sát mặt ông ta và nói ‘thế hả’? Thế là ông ấy xuống nước ngay. Học qua lỗi lầm Tôi là người nhỏ tuổi trong nhà hàng và những người quản lý rất tử tế và hỗ trợ tôi. Tiếng Anh của tôi lúc đó không phải là hoàn thiện lắm và tôi đã mắc một số lỗi khi nhận đơn đặt hàng của khách. Bà quản lý tên Barbara đã an ủi tôi bằng những câu như ‘ai cũng có lúc sai lầm’ hay ‘có mắc lỗi mới học được’. Những cử chỉ như thế đã khiến tôi cảm thông và có thái độ hiểu biết đối với những sai lầm. Nó giúp tôi tránh văn hóa đổ lỗi. Mỗi khi có chuyện gì không may xảy ra, chúng tôi đều cố gắng để giải quyết vấn đề thay vì quy trách nhiệm. Cách suy nghĩ này rất phổ biến ở các môi trường chuyên nghiệp như ngân hàng UBS hoặc các ngân hàng hay các tổ chức khác. Em gái tôi và tôi cũng làm việc ba tháng tại một nhà máy may mặc ở quận Hackney tại trung tâm Luân Đôn. Hai chị em tôi làm việc cho những người chủ Việt Nam và công việc là cắt chỉ, là quần áo, đóng giá bán và những việc khác. Giờ làm việc thường là từ chín giờ sáng tới sáu giờ tối. Những người chủ rất tốt bụng, rất tin tưởng vào những người làm công và cho tới tận bây giờ chúng tôi vẫn là bạn bè. Tôi nhớ một mùa hè tôi làm việc cho một nhà máy sản xuất vali cho hãng Carlton. Đó là một dây chuyền sản xuất nên công việc rất căng thẳng. Người giám sát chặt chẽ qúa mức và chỉ sau hai tuần tôi đã bỏ việc. Chơi chưa đủ độ Khi tôi hoàn thành chương trình Thạc sĩ, tôi đã có kinh nghiệm sáu năm làm việc ngoài giờ và vào các kỳ nghỉ hè. Khi tôi bắt đầu làm luận án Tiến sĩ, tôi đã thôi làm việc ngoài giờ và dành thời gian làm việc cho trường đại học với các công việc như hướng dẫn sinh viên qua thí nghiệm, trợ giảng, các việc hành chính hoặc coi thi. Tôi luôn sống cùng gia đình trong những năm đi học và vì vậy tiền tôi kiếm được từ việc làm trợ giảng tôi có thể tiêu vào những việc khác. Tôi đã mua được một chiếc xe hơi (dù là cũ), mua giàn nghe nhạc HiFi và các đồ dùng khác. Nghĩ lại, tôi quý trọng tất cả các việc tôi làm, những người tôi gặp và những bài học tôi học được. Tôi không hối tiếc về những gì đã làm nhưng nếu tôi được bắt đầu lại từ đầu, tôi sẽ không làm việc vất vả như tôi đã làm. Khi đó tôi còn trẻ và chuyện tận hưởng cuộc sống và các kỳ nghỉ hè cũng là điều hợp lý. Rốt cuộc thì khi còn là sinh viên thì có nhiều tiền thì tốt nhưng ít tiền cũng không sao. Ngoài ra tôi cũng ước gì tôi có thể làm việc nhiều hơn trong các môi trường chuyên nghiệp để có kinh nghiệm giúp tôi có thể chọn việc làm hợp lý trong tương lai. Chuyển hướng Khi học tiến sĩ, tôi rất quan tâm tới kinh tế và kế toán. Tôi không muốn tiếp tục theo đuổi con đường kỹ sư mà tôi chọn trước đó và tôi cũng không muốn sau này sẽ làm các việc liên quan tới khoa học phải đi xa Luân Đôn. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ buồn chán nếu tôi làm vậy. Khi tôi kết thúc ba năm học tiến sĩ cũng là lúc cuộc bùng nổ các công ty internet và các vụ sát nhập công ty đang ở giai đoạn đỉnh điểm. Chính vì thế chuyện xin vào làm tại một ngân hàng đầu tư chứng khoán là chuyện hợp lý. Tình cờ người mà bây giờ là anh rể của tôi đã giàn xếp cho tôi một cuộc phỏng vấn với công ty mà anh đang làm việc. Tôi tới cuộc phỏng vấn và được tuyển ngay vì tôi rất hào hứng với công việc và tất cả các kỹ năng mà tôi có được khi học tiến sĩ như tính tự giác, làm việc độc lập, kỹ năng tổ chức hoặc phân tích dữ liệu và hoàn thành công việc đúng thời hạn đều có thể áp dụng được trong công việc mới. Vai trò đầu tiên của tôi là Quản lý Chất lượng trong một công ty phần mềm chuyên cung cấp các giải pháp cho các tổ hợp bảo hiểm của hãng Lloyds. Tôi đã học các kiến thức mới rất nhanh và chuẩn bị chuyển sang vai trò kỹ thuật hơn là chuyên gia phát triển ứng dụng khi tôi có cơ hội chuyển sang Ngân hàng Đầu tư Chứng khoán UBS. Sau bốn vòng phỏng vấn, tôi đã được nhận vào làm. Kể từ khi vào UBS, tôi đã làm ở rất nhiều vị trí trong đó có thử nghiệm và phát triển hệ thống, phân tích, điều phối dự án và quản lý nhóm. Tất cả mọi việc đều trôi chảy và tôi phải thú thực rằng tôi đã luôn gặp may mắn. Đôi điều suy nghĩ Thời gian làm việc của tôi không phải là dài và cũng không hợp lý nếu tôi đưa ra những tư vấn về cách hành xử và làm việc tốt nhất. Tuy nhiên tôi có một số suy nghĩ cá nhân mà tôi muốn chia sẻ: • Dù tôi thích làm việc cho ngân hàng UBS, đôi lúc tôi cảm thấy công việc không đủ thách thức đối với tôi. Khi rảnh rỗi, tôi học rất nhiều thứ về kinh doanh, các sản phẩm tài chính, các kỹ năng kỹ thuật, quản lý dự án, chủ tọa các cuộc họp, phát biểu trước công chúng... Những kỹ năng này giúp tôi trở thành con người toàn diện hơn. • Kỹ năng thuyết phục là rất quan trọng. Đó là chuyện biết được khách hàng hay đồng nghiệp cần gì và đưa ra được giải pháp hoặc sản phẩm giúp cho cuộc sống của họ tốt đẹp hơn. Khi làm việc cho một ngân hàng, đó là khả năng tối đa hóa tiềm năng kiếm tiền. Ngân hàng Đầu tư Chứng khoán là môi trường kinh doanh rất chú trọng tới lợi nhuận và vì vậy tất cả những gì chúng tôi làm đều phải phục vụ nhu cầu kinh doanh. • Tôi nhận thấy rằng những đặc tính sau đây tăng khả năng thành công tại công sở: năng lực, nhiệt tình, khả năng học hỏi và tính chịu trách nhiệm. Những yếu tố quan trọng khác bao gồm duy trì mạng lưới quan hệ công việc, tức là phát triển và giữ quan hệ tốt với những người cùng làm việc với mình và những người giao tiếp tốt, sẵn lòng giúp đỡ người khác và thường tham gia các sự kiện và hoạt động xã hội sẽ dễ thực hiện điều này. Nói tóm lại một người có thể rất giỏi trong một lĩnh vực kỹ thuật nhưng nếu người đó muốn được cất nhắc và các chức vụ cao hơn thì cần phải có những kỹ năng phi kỹ thuật. • Tôi nhận thấy rằng những người giỏi với sự tự tin và cả quyết nhưng lại dễ gần luôn tiến xa. Những nam giới thành công trong công việc thường giỏi ăn nói, có năng lực và quản lý tốt. Những nữ giới thành công trong công việc thường cứng rắn và toát ra vẻ ‘đừng đùa với tôi’. Hơn nữa, những nữ nhân viên có ngoại hình hấp dẫn bên cạnh các kỹ năng nghề nghiệp khác dường như cũng tiến xa hơn. Đây là nét bất công của xã hội coi trọng hình ảnh như hiện nay. • Tôi thực sự nghĩ rằng kỹ năng giao tiếp là rất quan trọng. Đó không phải là chuyện một người giỏi ngôn ngữ tới đâu mà là chuyện người đó trình bày các quan điểm của mình như thế nào. Tôi phải sử dụng các ngôn ngữ khác nhau (kinh doanh / kỹ thuật) tùy vào đối tượng mà tôi nói chuyện. • Tôi chấp nhận chuyện mỗi người mỗi khác và mình không thể kỳ vọng người ta sẽ ứng xử theo cách nhất định. Tôi thường không ngấm ngầm bực tức ai và nếu tôi không thích điều gì, không thích một đồng nghiệp hay một lời nhận xét từ xếp, tôi cố để không lộ cảm xúc nhưng tôi sẽ nói chuyện riêng với họ trên tinh thần xây dựng. • Mỗi khi có vấn đề, điều tối kỵ là bới lông tìm vết. Nếu có điều gì không mong muốn xảy ra, hãy cùng tìm giải pháp thay vì tốn thời gian tìm người để đổ lỗi. Sau khi đã giải quyết được khủng hoảng, chúng ta sẽ nhìn lại sự việc trên tinh thần xây dựng để tránh chuyện xảy ra trong tương lai. • Tôi biết có nhiều người hài lòng với chuyện làm việc từ chín giờ sáng tới năm giờ chiều và chỉ có thế thôi. Họ chỉ đi làm để có lương trong khi những người khác sẵn sàng cố thêm một chút để gặp gỡ mọi người và tìm cơ hội để quảng cáo cho bản thân. Vấn đề là chuyện này tuỳ thuộc vào mỗi cá nhân. • Tôi cũng tham gia vào nhiều công việc cộng đồng và tôi cũng qua đó học những kỹ năng trình bày và giao tiếp. Cá nhân tôi tin rằng cuộc sống có thêm ý nghĩa và hoàn chỉnh hơn nếu chúng ta dành chút thời gian rảnh rỗi để làm những việc không phải cho cá nhân mình. Với tôi, tất cả đều nằm trong một qúa trình học hỏi và tôi coi các trở ngại là kinh nghiệm học tập chứ không phải là vấn đề. Nói thì luôn dễ hơn làm và khi tôi gặp khó khăn tôi cũng cần có người khác nhắc tôi về chuyện này! Tôi muốn kết thúc với lời chúc may mắn tới tất cả độc giả và thính giả BBC. Từ lâu tôi vẫn ý thức được rằng tôi có may mắn sống trong một xã hội mà thành công phụ thuộc chủ yếu vào cá nhân tôi. Ngoài công việc chuyên môn, hiện tôi đang tham gia đảng Lao Động và hy vọng sẽ được bầu làm nghị viên cho vùng Tower Hamlets. Tôi đang viết nhật ký về quá trình vận động tranh cử với hy vọng chia xẻ và khuyến khích những người từ các cộng đồng thiểu số khai thác được hết các tiềm năng của họ và tham gia vào các hoạt động xã hội mà chúng ta muốn làm. Thông điệp của tôi là chúng ta cần khai thác tối đa tiềm năng của chúng ta và nếu xã hội nơi chúng ta sống, nhất là các xã hội như Hoa Kỳ, Anh, Pháp, hay Úc tạo cơ hội cho chúng ta thì chúng ta sẽ nhận lấy. Nhưng đối với cả trong những môi trường hạn chế hơn, chúng ta vẫn nên thử sức. Có được một điều gì đó, dù là nhỏ nhoi cũng còn hơn là không có gì. (*) Bài do Nguyễn Hùng dịch từ bản tiếng Anh có ở bên tay phải. BBC hoan nghênh ý kiến đóng góp của quý vị về bài viết hoặc bài viết của quý vị về kinh nghiệm đi làm ở nước ngoài hoặc ở Việt Nam.---------------------------------------------------------------------------------------Ho Tam, tp HCMGởi anh Tuấn, Xin cảm ơn anh Tuấn về những chia sẽ của anh Xin cảm ơn quý đài về những thông tin này. Thật sự, những điều anh Tuấn nói tuy rất đỗi là bình thường nhưng là những kỹ năng rất quan trọng đối với tất cả mọi người trong công việc cũng như cuộc sống. Có lẽ, nhờ sự trau dồi, rèn luyện cọng với môi trường thuận lợi mà anh đã có những thành công như vậy. Thật sự mỗi cá nhân chỉ cần thực hiện tốt hững điều tưởng như nhỏ nhặt ấy thì xã hội chắc chắc sẽ phát triễn chứ không cần phải đặt ra mục tiêu hay lý tưởng gì to tát cả. Chân thành. Ly Thu Van, Santa Ana, CaliforniaTôi có lời khen đến em Tôn Thất Tuấn. Hãy cố gắng đạt thành ý nguyện mà mình mong ước. Từ sự thành công này tôi hy vọng em sẽ giúp đỡ cộng đồng người Việt ở hải ngoại một cách dễ dàng hơn. Chúc Tuấn đạt thành ý nguyện. |
An ninh Việt Nam công nhận giáo sư Nguyễn Huệ Chi là ‘người yêu nước’, sau 20 ngày thẩm vấn về hoạt động của trang bauxitevietnam.info, theo Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, cố vấn luật pháp cho trang Bauxite Việt Nam. | ‘Người yêu nước’ | Sau 22 ngày thẩm vấn, Cơ quan An ninh gọi GS Nguyễn Huệ Chi là 'người yêu nước.' Ông Vũ nói thêm, cơ quan An ninh Điều tra thuộc bộ Công an thừa nhận rằng trang Bauxite Việt Nam có nội dung yêu nước. 13 tháng Giêng năm nay cơ quan An ninh đã bất ngờ lục soát nhà Giáo sư Nguyễn Huệ Chi tịch thu ổ cứng máy tính và các tài liệu khác. Đồng thời đưa Giáo sư Nguyễn Huệ Chi đến trụ sở của cơ quan An ninh để thẩm vấn. Sau hai mươi hai ngày, đến 4/2, cơ quan An ninh mới thôi thẩm vấn Giáo sư Nguyễn Huệ Chi. Tuy nhiên đến ngày 8/2 ổ cứng máy tính mới được cơ quan An ninh trả lại cho Giáo sư. Trong khi đó trang mạng Bauxite Việt Nam bị tin tặc đánh nhiều lần, buộc những người chủ xướng phải chuyển sang nhiều địa chỉ khác. Như boxitvn.info; boxitvn.net; boxitvn.org; boxitvn.blogspot.com. Và boxitvn.wordpress.com “Những địa chỉ này hoạt động song song, nếu một địa chỉ bị đánh sập, người đọc có thể truy cập các địa chỉ khác,” tin trên mạng của Bauxite Việt Nam (boxitvn.wordpress.com) cho hay. Theo Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, hoạt động của mạng Bauxite Việt Nam (bauxitevietnam.info) không có gì vi phạm luật pháp Việt Nam. Do đó ông Vũ khẳng định việc cơ quan Anh ninh điều tra lục soát nhà của Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, thu ổ cứng máy tính và các tài liệu khác, cũng như thẩm vấn Giáo sư là hành vi phạm pháp. Cù Huy Hà Vũ: Đúng. Thứ nhất là về đăng ký. Không có bất cứ quy định nào nói trang mạng đó phải được cơ quan có thẩm quyền VN cho phép. Không cấm thì cứ vô tư làm, đúng không. Đó là về hình thức, về đăng ký. Về mặt nội dung, miễn là ở trong cái trang mạng đó không có đưa quan điểm hay yêu cầu nào mà vi phạm hiến pháp hay pháp luật VN. Cho đến giờ không có luôn. Tất nhiên trong nội dung bài vở có những quan điểm cứng, thậm chí là ngược lại với quan điểm của nhà nước VN, thì đấy cũng là chuyện bình thường. Ngay chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết sang bên Mỹ hẳn hoi, và từng nói là bất đồng chính kiến là chuyện bình thường. Chính kiến là gì, chính kiến là quan điểm chính trị. Khác nhau là chuyện bình thường, có gì đâu. Nếu có bài báo nào vu khống hay xúc phạm đến danh dự của cá nhân, hay tổ chức, hãy viết đơn khiếu nại ban biên tập, nếu họ không sửa đổi thì viết đơn khởi kiện ra tòa dân sự. Đây là vấn đề hoàn toàn dân sự chứ không có chuyện cơ quan An ninh can thiệp vào. BBC: Thế còn chuyện cơ quan an ninh khám xét nhà Giáo sư Nguyện Huệ Chi, thu ổ cứng máy tính của Giáo sư và đưa Giáo sư đến cơ quan An ninh để thẩm vấn, ông nhìn nhận chuyện đó như thế nào. Cù Huy Hà Vũ: Tôi cho rằng hành động của họ vi phạm pháp luật. Hai điểm phi pháp ở đây. Thứ nhất lục soát nhà của công dân, nhà của Giáo sư Nguyễn Huệ Chi mà không có căn cứ rõ ràng cho thấy Giáo sư Nguyễn Huệ Chi có hành vi phạm pháp hình sự. Không có và cho đến giờ cũng không có. Và qua điều tra đủ các thứ, rồi chứng minh, cuối cùng họ phải thừa nhận với Giáo sư Nguyễn Huệ Chi là trang mạng là hoàn toàn yêu nước, không có gì vi phạm pháp luật, bản thân Giáo sư Nguyễn Huệ Chi và những người trong cuộc là yêu nước. Về phần tôi, họ chỉ trách Giáo sư Nguyễn Huệ Chi là tại sao ông lại quan hệ với Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ làm gì, ông này dữ dằn và không nhã, đấy họ chỉ nói đến thế thôi. Vi phạm pháp luật thứ hai là đã đưa Giáo sư đến cơ quan An ninh để thẩm vấn mà không có căn cứ để xác định Giáo sư Nguyễn Huệ Chi có dấu hiệu phạm pháp hình sự. Khi đã không có dấu hiệu phạm pháp hình sự thì không có cơ quan nào (Viện Kiểm sát, Tòa án, hay cơ quan Công an có quyền triệu tập hay đưa đến những cơ quan đó để thẩm vấn. Nếu họ thích tìm hiểu tình hình trang mạng Bauxite Việt Nam thì phải đến nhà Giáo sư hỏi han hay đề nghị Giáo sư giải đáp vấn đề này vấn đề kia chứ không có quyền bắt người ta đến trung tâm thẩm vấn. BBC: Chuyện cơ quan An ninh Việt Nam thẩm vấn Giáo sư Nguyễn Huệ Chi đến nay đã có kết luận chính thức nào chưa, thưa ông? Cù Huy Hà Vũ: Thứ nhất đây là hành động trái pháp luật. Cái thứ hai, tôi cần vạch rõ cách làm việc của họ như thế này. Có nhiều trường hợp cơ quan An ninh không có chứng cứ tội phạm, thành ra người ta cứ làm bừa, cứ bắt hay là lục soát để tịch thu ổ cứng vi tính hay là sách vở tài liệu này kia, quá trình lục soát trái pháp luật như thế mà nếu người ta tìm được ở đương sự những chứng cứ, những vấn đề này, vấn đề kia để khép vào tội, thì lúc ấy người ta lại quay ra khép tội trên cơ sở những chứng cứ mà ngay từ đầu người ta không có. Trong vụ này thì kết quả điều tra của cơ quan An ninh qua những tài liệu đã thu thập được từ ổ cứng máy vi tính của Giáo sư cũng như các tài liệu mà họ đã cưỡng đoạt tại nhà Giáo sư đều không cho thấy có một chứng cứ nào để chứng minh GS Nguyễn Huệ Chi cũng như những người khởi xướng khác là giáo sư Nguyễn Thế Hùng, hay nhà văn Phạm Toàn là có hành vi vi phạm pháp luật. Cũng như người bảo hộ trang mạng này về mặt luật pháp là Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ không có bất kỳ hành vi phạm pháp luật gì cả. Cho nên tôi khẳng định việc cơ quan an ninh đã phải trả lại cho Giáo sư Nguyễn Huệ Chi các đồ đạc đã tịch thu vào ngày 8/2 vừa qua, sau đó còn đem tặng rượu và nói mồm với Giáo sư là họ phải công nhận trang Bauxite Việt Nam là trang mạng với tuyệt đại đa số bài vở là yêu nước, và những người chủ trương không hề vi phạm pháp luật. Tôi cho rằng cơ quan An ninh Bộ Công an Việt Nam đã thất bại trong ý đồ của họ là hình sự hóa trang mạng Bauxite Việt Nam, hình sự hóa những người chủ trương để đi tới dập tắt trang mạng này. Trên thực tế trang Bauxite Việt Nam là tiếng nói có trọng lượng và uy tín nhất của giới trí thức Việt Nam phản kháng những hành vi và chính sách sai lầm dẫn đến thảm họa có thể nói là mất nước, của ban lãnh đạo Việt Nam hiện nay, mà đứng đầu là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Phản ứng của Giáo sư Sau khi Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ trả lời phỏng vấn BBC Việt Ngữ, chúng tôi có gọi điện đến Giáo sư Nguyễn Huệ Chi tham vấn ý kiến của ông, là "người trong cuộc". Ông Nguyễn Huệ Chi ngẫm nghĩ một ngày mới phản hồi chúng tôi bằng mấy dòng như sau: "TS luật Cù Huy Hà Vũ là người bảo hộ luật pháp cho trang mạng Bauxite Việt Nam, một sự bảo hộ tự nguyện và nhiệt tình hiếm thấy. Tất nhiên với tư cách người khởi xướng và điều hành trang mạng, tôi rất quý trọng sự bảo hộ bất vụ lợi và rõ ràng chỉ vì mục tiêu chung là lòng yêu nước đó. Nhưng tôi là một nhà khoa học không theo ngành luật, lại cũng không hề nghĩ mình có vi phạm điều gì đối với luật pháp Việt Nam, nên khi bất ngờ bị khám nhà vào ngày 13-1-2010 thì tôi - và cả vợ tôi - chỉ nghĩ đơn giản là cơ quan an ninh đến mình là để mong tìm sự thật, vậy thì tốt nhất mình hãy tích cực giúp họ sớm tìm ra sự thật để mọi việc trở nên rõ ràng. Vì thế tôi và vợ tôi tự nguyện làm mọi việc theo yêu cầu của họ mà không phàn nàn gì. Quả nhiên, cuối cùng thì sự thật đã phơi bày, và theo tôi thì nó đã được phơi bày rất sớm (chỉ khoảng sau vài ba ngày), khi mà bằng mọi nghiệp vụ kỹ thuật hiện đại nhất họ đã lục tìm hết trong ổ cứng máy tính của tôi, kể cả khôi phục lại những gì tôi đã bỏ đi, mà vẫn chẳng thấy một tài liệu nào gọi là phản động, cũng chẳng liên quan đến một người nào nằm trong danh sách phản động của họ cả. Sở dĩ việc điều tra có hơi lâu là vì, theo tôi nghĩ, hình như từ cấp nào rất cao thì phải, cứ muốn trang mạng của chúng tôi phải ngừng lại vì một lý do nào đấy họ không nói thẳng ra được hoặc không tiện biện minh, mà tìm không ra những lý do xác đáng để làm điều đó. Cho nên mới "cù cưa" kéo dài. Có vậy thôi. Còn quá trình làm việc với anh chị em an ninh (không nói những người lãnh đạo cấp cao mà tôi có tiếp xúc 2 lần với 2 người, cũng khá thú vị, có dịp sẽ kể sau) thì như anh Phạm Toàn đã nói được một phần, đây là một đội ngũ trẻ, có học và có nhân cách. Họ biết mình đang đối thoại với ai và phải xử sự như thế nào cho đúng, tất nhiên không tránh khỏi những lúc căng thẳng vì hai bên cùng bảo vệ chân lý trên quan điểm của mỗi bên. Đối với tôi, những nguyên tắc sống mình đã đặt ra thì không bao giờ mình chịu lùi, tuyệt không bao giờ; trong nguyên tắc sống ấy có vấn đề quan điểm: trí thức là người độc lập về tư tưởng và tự do, không một thứ mệnh lệnh nào áp đặt được lên mình. Cuối cùng thì mọi thứ đã kết thúc có hậu, các bạn từng thẩm vấn tôi rất căng đã đến bày tỏ thiện chí của họ - gián tiếp thừa nhận tôi là người có nhân cách và lý tưởng, không để ai, phía nào mua chuộc hay lôi kéo cả. Vì vậy, tôi không muốn nghĩ ở góc độ luật pháp như bạn Vũ nghĩ, rằng đây là việc trái luật hay không trái luật, cũng không muốn khoe khoang mình là người yêu nước vì đó là chuyện dĩ nhiên không cần phải nói. Bởi theo tôi, cuộc đời này luôn là một nghiệm sinh, mỗi chặng đường mình trải, mỗi con người mình gặp, dù tốt hay xấu đều là duyên nghiệp của mình". |
Dù không ít người gốc Việt bỏ phiếu cho các đảng khác, đảng Pháp luật và Công lý (PiS) ở Ba Lan vẫn thắng lớn nhất từ 1989, đạt 44% tổng số phiếu cử tri. | Đảng cánh hữu Ba Lan thắng lớn, còn người Việt thì sao? | Lãnh đạo đảng PiS Jaroslaw Kaczynski và thủ tướng Mateusz Morawiecki ăn mừng thắng lợi bầu cử ở Warsaw hôm 13/10 Tuy thế, bốn năm cầm quyền tiếp theo của PiS và ông Jaroslaw Kaczynski sẽ không phải là sự củng cố quyền lực bảo thủ, một chiều, và sẽ là thời kỳ Ba Lan tiếp tục thay đổi mạnh, với sự giằng xé giữa các xu hướng, lối sống. Câu hỏi tôi quan tâm là cộng đồng Việt Nam tại đó sẽ thích ứng ra sao trước xu hướng dân tộc chủ nghĩa tự cường, hiện đại hóa kinh tế nhưng bảo thủ về chính trị ở quốc gia đã gần như xóa bỏ hết cái gốc xã hội chủ nghĩa, tính từ cuộc chuyển đổi 30 năm trước. Người Việt tại Warsaw tích cực bầu cử Tôi thấy trong các cuộc nói chuyện với bạn bè Việt Nam trước ngày bầu cử ở thủ đô Ba Lan, hôm 12, và chính ngày bỏ phiếu 13/10, điều đáng khích lệ là đa số những người có quốc tịch Ba Lan đều hăng hái muốn dùng lá phiếu của mình để tạo tác động đến quốc gia họ coi là quê hương, và nơi họ có quyền chính trị của cử tri. Thậm chí một số bạn bè tôi đang đi lo việc làm ăn tại Hoa Kỳ, còn đến lãnh sự quán Ba Lan ở bên đó để bỏ phiếu, rồi đăng hình lên Facebook. Những người ở Ba Lan, gồm cả vùng Warsaw và phụ cận, đều tự hào đăng ảnh bỏ phiếu vào thùng trên Facebook trong ngày trọng đại. Chị H. nói là hồi còn mang quốc tịch Việt Nam, chưa bao giờ có chuyện được Đại sứ quán Việt Nam ở Warsaw mời đi bầu cử. Một người khác bĩu môi, "Ôi dào, so với Việt Nam để làm cái gì." Đến nhà bạn bè thăm mà có người chỉ đón tôi một giờ rồi phải "phi ra thùng phiếu" để bỏ cho đảng yêu thí́ch của mình. Ý thức "làm công dân Ba Lan" của người Việt được chị Thái Linh ở Warsaw nói: "Chúng ta được hưởng các quyền tự do hơn 30 năm người Ba Lan đấu tranh không mệt mỏi để có, thì phải sử dụng nó tốt nhất." Bỏ phiếu cho một đảng bạn ủng hộ tại Ba Lan, cũng như đi biểu tình phản đối Trung Quốc... đã trở thành bình thường trong cộng đồng Việt ở Warsaw. Nhưng đa số người Việt tôi gặp lại không bỏ phiếu cho đảng cầm quyền cánh hữu Pháp luật và Công lý. Một số người, như phiên dịch viên Ngô Hoàng Minh, công khai vận động cho đảng PO (Cương lĩnh Công dân). Một số khác cho hay họ ủng hộ Liên minh Cánh tả Ba Lan. Một bạn nữ, sinh năm 2000, trong gia đình có cha mẹ là người Việt Nam, nói với tôi "Em sẽ bỏ phiếu cho đảng nào thân thiện người gốc nước ngoài, cởi mở về kinh tế." Anh D., làm trong ngành dịch vụ hàng không, thì nói việc đảng PiS dùng chính sách hứa đủ thứ với tầng lớp lao động Ba Lan, khiến các chủ công ty như anh lo ngại. Cửa sổ một quán ăn Việt Nam cũng trở thành nơi các đảng chính trị Ba Lan dán hình ứng viên ra tranh cử Phở Việt và tên tuổi một ứng viên ra tranh cử ở Ba Lan PiS hứa sẽ tăng lương tối thiểu bắt buộc thêm 400 zloty (102 USD) cho một nhân công mỗi tháng. Cứ thế, theo anh D., một công ty Việt Nam tuyển 10 người Ba Lan hoặc Ukraine, thì ngay lập tức sẽ phải bỏ thêm trên 1000 USD một tháng để trả lương, trong khi việc làm ăn thì vẫn vậy. Nhưng như một đồng nghiệp của tôi, anh Adam Easton viết từ Warsaw, đảng PiS có chiến lược "phân phát phúc lợi" để thu hút cử tri thu nhập thấp, và đây là cách làm rất hiệu quả. Về con số, dân đô thị ở Ba Lan, người trung lưu, các chủ doanh nghiệp vừa và nhỏ luôn ít hơn "cả biển nông dân" ở các vùng phía Đông, các thị trấn, làng mạc bị thua thiệt vì cuộc chuyển đổi 30 năm qua. Trong số cư dân đô thị đó, người Việt Nam - vốn ít ai chọn sống ở nông thôn - lại còn chiếm một con số nhỏ nhoi hơn. Ba Lan: Người Việt phải 'rút dần' trước TQ? Mỹ luân chuyển thêm 1000 quân sang Ba Lan Ba Lan: 'Băng đảng Việt chuyển hàng triệu euro' Tự do báo chí ở Ba Lan tụt hạng Vì thế, lá phiếu của họ bỏ cho các đảng đối lập sẽ không có tác động gì đến sự cầm quyền của PiS. Chưa kể, như Adam Easton nhận định, "PiS nổi tiếng là Nói và Làm, đã hứa là làm được", kể cả chuyện chi thêm tiền phụ cấp nuôi con 500+ cho các bà mẹ, gồm cả phụ nữ gốc Việt sống ở Ba Lan. Nói ngắn gọn thì đây là một chính sách bao cấp cho sinh đẻ, cứ sinh một con thì được 500 zloty một tháng. Chiến lược chia tiền để "kích cầu" dân số này vừa phù hợp với nhãn quan Thiên Chúa Giáo La Mã của PiS (chống phá thai, ủng hộ gia đình truyền thống đông con, Chúa cho bao nhiêu con thì nuôi bấy nhiêu), vừa thu phục hoàn toàn tầng lớp người nghèo và dân nông thôn. Các phân tích của châu Âu cho rằng PiS tìm ra "chìa khóa cầm quyền" bằng đường lối xã hội chủ nghĩa nhưng mang màu sắc vị dân tộc Ba Lan và tôn giáo này. Nhưng đây cũng là xu hướng ở châu Âu từ 5 năm qua. Trên thực tế, các nước đi đầu trong chính sách đa văn hóa như Hà Lan, Đức, Pháp đã lẳng lặng cho nó vào máy nghiền giấy. Quảng cáo du lịch VN tại Ba Lan nhấn mạnh yếu tố hoang dã của rừng núi nhiệt đới Những lo ngại có thật và hoang tưởng pha trộn nhau về sự bao vây của các văn hóa khác, của những dòng người ngoài châu Âu khiến nhiều chính phủ xoay sang chính sách khuyến khích hội nhập. Tuy chưa tới mức cưỡng bức (vì ám ảnh Thế Chiến 2?) nhưng việc đề cao nền văn hóa châu Âu chủ đạo đã thành hiện thực. Trên cái nền này, phải nói rằng các bạn bè tôi ở Ba Lan làm rất tốt. Họ đều là các công dân gương mẫu, làm ăn chăm chỉ, sáng tạo, đóng thuế đều. Họ tin tưởng vào các giá trị dân chủ tự do ở Ba Lan và EU tới mức không ngần ngại trở thành "bất đồng chính kiến" ở quê hương mới. Mà đây là bất đồng trường kỳ đấy, vì PiS sẽ còn cầm quyền dài lâu. Ai cũng nói thế. Nhưng trên cái nền đó còn có một làn sóng người Việt nhập cư chỉ cắm mặt vào làm ăn để sinh tồn, để có tiền thì thỏa mãn các giá trị xưa cũ mang đi từ Việt Nam. Con cái họ đang thiệt thòi vì cha mẹ thiếu khả năng ngôn ngữ, không giúp đỡ các em có định hướng tốt, vươn lên bằng bạn bè Ba Lan trong một xã hội vẫn còn rất cởi mở, nhiều năng lượng, nhiều ý tưởng. Kỷ nguyên vàng Thị trường và Dân chủ Làn sóng xe điện, xe không xả thải hại môi trường đã đến Ba Lan Các thế hệ trẻ Ba Lan đã hoàn toàn không còn chút suy nghĩ thời cộng sản Đảng PiS, nói như Radekl Sikorski, cựu bộ trưởng ngoại giao Ba Lan, đã và đang gặp may. Dù rất ghét PiS, ông Sikorski, có vợ là cây bút Mỹ gốc Do Thái Anne Applebaum, cũng phải thừa nhận thời gian qua và tới đây, khi PiS cầm quyền, Ba Lan trải qua thời kỳ bùng nổ và bành trướng kinh tế "lớn nhất trong lịch sử nước này". Xin nhắc trong lịch sử Ba Lan đã có nhiều cơ hội bị bỏ lỡ. Chính phủ dân chủ tư sản 1918-1939 không nâng tầm nền kinh tế và công nghệ quốc phòng lên nổi, khiến đến Thế Chiến 2, Ba Lan lại mất nước. Chính phủ cộng sản thời TBT Edward Gierek được cả Liên Xô và Phương Tây ưu ái, cho vay, viện trợ nhiều nhưng thất bại không hiện đại hóa công nghiệp nặng Ba Lan, dẫn tới khủng hoảng cuối 1970. Nhưng 30 năm qua, Ba Lan có vẻ đã tận dụng được thiên thời địa lợi nhân hòa. Lượn phố Warsaw, nơi tôi đã sống từ 1991-1999, cảm nhận của tôi về một sức mạnh kinh tế khu vực đang dâng lên là rất rõ rệt. Tiền đổ vào Ba Lan rất nhiều, từ mọi hướng, cả từ Trung Quốc. Ba Lan, với GDP đứng khoảng thứ 21 trên thế giới, và riêng Warsaw có thu nhập bình quân ngang Phần Lan, đã có tăng trưởng kinh tế liên tục rất ngoạn mục: 3.1% (2016), 4.8% (2017), 5.1% (2018). Ra ngoài các thành phố thì thấy cơ sở hạ tầng tân tiến, gồm cả mạng xa lộ hiện đại, nhiều đoạn vì xây mới nhờ tiền EU nên đẹp và vững chãi hơn cả ở Anh và Đức, đang giúp Ba Lan thành quốc gia trung chuyển và sản xuất, xuất khẩu mạnh. Nhà cửa, cao ốc, đường xá, quán hàng hiện đại hơn nhiều hơn so với chỉ 5 năm trước. Khác với một số xã hội nơi người có tiền phải làm mọi cách để thể hiện bằng được sự vô học, người Ba Lan có tiền, sinh hoạt, chi tiêu rất văn minh lịch sự. Tôi nghe họ nói chuyện trong quán, nghe hầu bàn đối đáp, tất cả đều là những ngôn từ lịch sử, "thưa quý ông, quý bà", như thể họ đang sống lại thời Cộng hòa quý tộc Ba Lan. Trên hai chuyến bay đến và đi khỏi sân bây Fryderyk Chopin, tôi đánh bộ giày thể thao, ngồi chen vào giữa rất nhiều người trẻ hơn hoặc cùng lứa tuổi bay sang Anh làm việc, buôn bán. Ai cũng sạch sẽ, lịch sử, đa số nam giới chỉ gọi nước khoáng, nước quả, không còn cảnh các chuyến bay nồng nặc mùi vodka mà tôi đã "trải nghiệm" ở vùng Liên Xô cũ. Ba Lan đang cần nhiều lao động từ Việt Nam Người Việt và những án kinh tế lớn ở Ba Lan Ba Lan bắt quan chức Huawei 'vì nghi gián điệp' Cũng thời gian qua, có hai thông tin quan trọng đánh dấu một bước ngoặt của Ba Lan. Một là công dân Ba Lan được tổng thống Donald Trump xóa visa nhập cảnh từ 2020, đưa nước này lên đẳng cấp cao hơn, vào "chiếu trên" của 39 nước được Mỹ cho đặc quyền đó. Hai là giải Nobel Văn học cho bà Olga Tokarczuk, một người chỉ trích cách làm chính trị hẹp hòi của các đảng cánh hữu Ba Lan. Kinh tế Ba Lan đã bùng nổ 30 năm sau khi bỏ hệ thống XHCN Vậy một nhiệm kỳ cầm quyền tiếp của đảng PiS và ông lãnh tụ đơn thân nuôi mèo Kaczynski có đe dọa các thành quả trên? Tôi nghĩ là về chính trị thì có thể Ba Lan sẽ chậm lại, nhưng kinh tế thì không. PiS có thể làm hỏng hệ thống tòa án, và chẳng làm gì để y tế, giáo dục tốt hơn, nhưng kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa thực thụ đã bám rễ, và Ba Lan hưởng lợi khủng khiếp từ tư cách thành viên EU. Và người Việt không thể tách khỏi mọi thay đổi trên. Chủ yếu làm ăn trong khu vực tư, người Việt Nam tại Ba Lan đã gắn kết cuộc đời của mình với xu hướng cởi mở, thân EU, nhưng mới chỉ về tâm lý. Điều này khiến bà con ta không thích cách nói kỳ thị, bài ngoại mà PiS đang cổ xúy. Tuy nhiên, PiS cũng mới chỉ đe dọa chống kẻ thù của dân tộc Ba Lan bằng lời lẽ, chưa làm gì ai. Cùng lúc, hệ thống công chức Ba Lan đã tiến bộ rất nhiều, không còn cảnh hành dân, vì chia công đoạn nhận đơn từ, có cơ chế giám sát, khiếu nại công khai. Họ đã bỏ xa quốc gia còn nặng lòng với đường hướng chủ nghĩa xã hội kiểu cũ là Việt Nam, xét về mọi mặt. Về mặt biểu tượng, dấu vết duy nhất của thời xã hội chủ nghĩa ở Warsaw là ngôi tháp Cung văn hóa, quà Stalin tặng nhân dân Ba Lan. Điều thú vị, anh bạn quay phim người Anh đi cùng tôi chỉ ra từ xe taxi, là ngôi tháp Liên Xô cũ đó bị hàng chục cao ốc hiện đại bao vây, che phủ, như thể người Ba Lan không đập bỏ quá khứ, mà muốn nó bị khuất phục bởi những tòa nhà kính sáng choang của thời đại mới. Nhưng về kinh tế, mối nguy đang đến với cách làm ăn ngoài chợ của rất nhiều gia đình Việt Nam. Có một nghịch lý là nhiều người Việt Nam không thích đảng PiS nhưng họ và ông Kaczynski đều đang phục vụ cùng một nhóm cử tri. Đó là nhóm người ở nông thôn Ba Lan, thu nhập thấp. Như tôi nói ở trên, các công ty Việt Nam ở Ba Lan đa số vẫn bán hàng quần áo, giày dép rẻ tiền, Made in China, Made in Vietnam, cho khu vực dân cư nghèo. Nếu họ giàu lên, như ông Kaczynski mong muốn, thì họ sẽ vươn tới mức chi tiêu cao cấp, sẽ đến các cửa hiệu sang trọng mở ra đầy thủ đô Warsaw. Ở những chỗ đó thì chưa thấy sự hiện diện bao nhiêu của các doanh nghiệp Việt Nam, trừ vài ba quán ăn "upmarket", bán thức ăn dạng fusion, pha trộn chút hình ảnh cliche về văn hóa Việt. Thậm chí, theo nhà văn, doanh nhân Trần Quốc Quân ở Ba Lan thì người Việt Nam dù đến trước, đang phải lùi bước trước doanh nghiệp Trung Quốc. "Người Việt Nam kinh doanh tại Ba Lan đã chiếm thị phần bán lẻ kinh tế chợ trong thập kỷ 90 và đầu những năm 2000 rất là lớn. Nhưng mà gần đây sau khi mà bán lẻ thành công, người Việt Nam lại thỏa mãn và kéo về Warsaw để mà tham gia vào việc bán buôn trong các trung tâm thương mại, để mất hẳn thị trường bán lẻ vào tay người Trung Quốc." Ông Quân cũng nói, một thị trường e-commerce và e-business đang bùng nổ ở Ba Lan nhưng cách làm ăn mới này đang bỏ qua người Việt. "Thương mại điện tử càng ngày càng chiếm thị phần lớn cho nên việc buôn bán theo hình thức trung tâm thương mại và chợ vốn quen thuộc với người Việt sẽ bị co hẹp dần lại." Tóm lại, mối lo ngại tôi chia sẻ với một số bạn bè cũ ở Ba Lan là nếu kinh tế Ba Lan tiếp tục đi lên, sự văn minh về pháp luật càng thăng tiến theo tiêu chuẩn châu Âu thì đa số người Việt lại càng bi đe dọa văng ra, bị tụt hậu. Ngược lại, nếu vùng nông thôn Ba Lan, nhất là các tỉnh phía Đông, tiếp tục lạc hậu thì người Việt vẫn còn cơ hội bán hàng. Câu hỏi là liệu ý thức chính trị lên cao của một số anh chị em tôi gặp tại Warsaw có tạo ra chuyển biến về tư duy chung, để cộng đồng Việt tìm các hướng đi mới, hay sẽ tiếp tục trôi nổi cùng các biến chuyển ở Ba Lan? Dù sao đi nữa, tôi cũng vui vì thấy quốc gia mình sang học 30 năm trước, đã thay đổi rất, rất nhiều, và đa số bạn bè Việt Nam đều thành công, lạc quan nhiều hơn là bi quan về Ba Lan. Còn về tương lai quốc gia Trung Âu gần 40 triệu dân này thì tôi theo dõi tình hình Ba Lan 30 năm qua, nhưng phải thú thực là tôi không dám dự báo gì hết. Thăm tượng thống chế Jozef Pilsudski trong ngày Chủ Nhật nắng sáng chói ở Ba Lan, và nhìn những người lính diễu binh trong tiếng quân nhạc, tôi bỗng nghĩ dân tộc này có sức chiến đấu gì đó đặc biệt, họ đã và sẽ còn làm được điều rất ngạc nhiên mà không ai đoán trước ̣được, kể cả những điều đôi khi ta không thích. Nhân 30 năm thay đổi thể chế Ba Lan (1989-2019), BBC News Tiếng Việt đã thực hiện loại bài 'Người Việt Nam tại Ba Lan, sau 30 năm'. Xem thêm: Tên Việt cho trẻ ở Ba Lan: chính quyền lắng nghe Nobel Văn học cho Olga Tokarczuk và Peter Handke Ngày 4/6/1989: So sánh Ba Lan và Trung Quốc |
Vụ án Đồng Tâm được xem là một trong những sự việc đặc biệt nghiêm trọng. Sau ba ngày xét xử, đã có những phát ngôn khiến dư luận chú ý. | Việt Nam: 10 phát ngôn đáng chú ý tại phiên xử Đồng Tâm | Sáng 9/9, chỉ sau hai ngày xét xử, VKSND Hà Nội đề nghị tòa tuyên tử hình Lê Đình Công và Lê Đình Chức. 27 bị cáo còn lại bị đề nghị các mức án từ 15 tháng tù treo đến chung thân. BBC News Tiếng Việt điểm lại một số phát ngôn của thẩm phán, VKSND, luật sư và bị cáo đáng chú ý trong ba ngày vừa qua. Luật sư Lê Văn Hòa nói với BBC về những vi phạm thủ tục tố tụng tại phiên tòa ngày 7/9. Tại hôm đầu tiên của phiên sơ thẩm ngày 7/9, các luật sư bào chữa đã làm đơn khiếu nại vì phiên tòa có những vi phạm nghiêm trọng về thủ tục tố tụng bao gồm: Trả lời BBC News Tiếng Việt hôm 7/9, bà Nguyễn Thị Duyên, vợ bị cáo Lê Đình Uy xác nhận có mặt tại gần tòa án nhưng không được vào và bị một số người mặc thường phục đuổi đi. Thẩm phán phiên tòa Trương Việt Toàn trả lời khiếu nại của các luật sư về việc không được tiếp xúc với thân chủ. Theo các luật sư, Thẩm phán Trương Việt Toàn - đã công khai tuyên bố việc tiếp xúc giữa luật sư với bị cáo tại phiên tòa không cần thiết vì trước đó các luật sư đã có thời gian tiếp xúc với các bị cáo trong trại giam. Trả lời các kiến nghị này, Thẩm phán, Chủ tọa phiên tòa Trương Việt Toàn cho biết ông Nguyễn Đức Chung và các đơn vị quân đội, lực lượng chức năng tôi nêu không có gì liên quan đến vụ án. Trong khi đó, dưới thời ông Chung, UBND TP Hà Nội cũng ký văn bản đồng ý với chủ trương của Công an TP Hà Nội về kế hoạch tấn công vào thôn Hoành rạng sáng ngày 9/1/2020. Luật sư Nguyễn Văn Miếng bình luận về không khí phiên tòa hôm đầu 7/9. Theo báo Thanh Niên đưa tin, hàng trăm chiến sĩ thuộc nhiều lực lượng được huy động đến đảm bảo an ninh cho phiên xét xử. Các ngả đường vào Tòa án nhân dân TP Hà Nội đều được thiết lập hàng rào cứng, khoảng 10 chiến sĩ túc trực để hạn chế tối đa người vào khu vực tòa. Theo tường thuật của các luật sư Ngô Anh Tuấn, phòng xử chiếm khoảng 50% là cảnh sát tư pháp, không có người nhà nào của các bị cáo và cũng không có người dân thường nào được dự dù đây là phiên tòa mở. Luật sư Ngô Anh Tuấn bình luận về phiên xử Đồng Tâm hôm 7/9. Luật sư Ngô Anh Tuấn, người tham gia bào chữa cho các bị cáo tại tòa đã viết trên Facebook cá nhân trước phiên tòa rằng: "Bản án toà tuyên là sự kết thúc của một sự kiện nhưng cũng có thể là sự khởi đầu cho những sự kiện khác: sự sửa chữa, hàn gắn hay sự nhen nhóm cho vòng thù hận luân hồi. Hơn ai hết, những người ký tên trên bản án sẽ là người hiểu điều đó rõ nhất." Bà Bùi Thị Nối, con nuôi ông Lê Đình Kình trả lời trước phiên tòa sơ thẩm hôm 8/9. Theo lưu bút pháp đình của luật sư Đặng Đình Mạnh, bị cáo Bùi Thị Nối đã liên tục vung tay thoát khỏi sự áp giải của cảnh sát để tiếp tục chạy lên bục khai báo. Nhưng vượt chỉ độ 05 hàng ghế, thì thêm vài cảnh sát khống chế đã kịp chặn giữ, đưa bà về chỗ ngồi. Đến phần xét hỏi bà Bùi Thị Nối, bà đã chất vấn về tư pháp Việt Nam và nói: "Mua xăng để thiêu chết bọn tham nhũng" khi được tòa hỏi. Bị cáo Bùi Viết Hiểu nói trong phiên tòa ngày 8/9. Theo ghi chép của luật sư Ngô Anh Tuấn, trả lời HĐXX ngày 8/9, bị cáo Bùi Viết Hiểu nói: "Tôi hoàn toàn không đồng ý nội dung bản cáo trạng". "Sau khi ông Kình bị chết và chó tha đi thì họ bắn vào chân tôi và bắn thẳng vào ngực tôi nhưng đạn sượt nên không vào tim mà xuống sườn nên không chết. Tôi bị thủng ba lỗ hành tá tràng, hai lỗ đại tràng", ông nói. Về lời khai của ông Hiểu, một nhóm xã hội dân sự gồm các tri thức và người dân Việt Nam đã khởi xướng một đơn yêu cầu khẩn cấp gửi các lãnh đạo chính quyền và tiến hành thu thập chữ ký với nội dung: "Coi ông Bùi Viết Hiểu là nhân chứng đặc biệt, phải bảo vệ nhân chứng Bùi Viết Hiểu một cách đặc biệt; tốt nhất nên chuyển ông đến nơi giam giữ khác không do công an quản lý". Bị cáo Lê Đình Công nói tại phiên tòa hôm 8/9 Theo Zingnews.vn, bị cáo Lê Đình Công thừa nhận đã cùng các bị cáo Bùi Viết Hiểu, Nguyễn Văn Tuyển bàn bạc mua lựu đạn, chuẩn bị bom xăng, dao phóng lợn. "Bị cáo mong các gia đình tha thứ. Bị cáo đã thành khẩn nhận ra lỗi lầm, mong được sự khoan hồng của pháp luật", ông Công trình bày. Báo Lao động đưa tin, bị cáo Công cho rằng, kết luận điều tra và cáo trạng quy kết vai trò chủ mưu, nên không nhất trí. Theo biên bản của luật sư Ngô Anh Tuấn, bị cáo Công nói rằng "đường cùng khi bị tấn công thì sẽ dùng tới lựu đạn". Luật sư Nguyễn Hà Luân đặt nghi vấn về trái lựu đạn trong vụ án. Sau hai ngày xét xử, ông Nguyễn Hà Luân, luật sư bào chữa tại phiên tòa đã viết trên Facebook của mình về nghi vấn trái lựu đạn trong vụ án. Ông viết: "Cơ quan tố tụng công bố rằng, việc tiêu diệt ông Lê Đình Kình là bởi tại thời điểm đó, các cảnh sát thấy rõ ông đang cầm lựu đạn trong tay. Khi đã bị bắn chết, trong tay ông Kình vẫn còn nắm chặt trái lựu đạn". "Căn cứ vào hồ sơ do chính cơ quan điều tra xác lập và đã được Viện Kiểm sát kiểm đếm chính xác, thì nhóm Đồng Thuận mua 10 trái lựu đạn. Cũng theo hồ sơ chính thức của vụ án tại thời điểm xét xử, thì trong số 10 trái lựu đạn đó, không có trái nào được đưa cho ông Lê Đình Kình". "Vậy trái lựu đạn "trong tay ông Kình.." là trái thứ 11. Nó từ đâu ra? Câu trả lời thật khó mà cũng thật dễ. Nếu bạn quan tâm đến sự thật, hãy tự trả lời", ông Luân nêu. Luật sư Lê Văn Luân ý kiến tại phiên tòa Đồng Tâm hôm 9/9. Luật sư Lê Văn Luân viết trên Facebook của mình về ngày thứ ba của phiên tòa: "Khi tôi lên bào chữa, phần tôi tập trung nhất vẫn là các chứng cứ là các dữ liệu điện tử, là những video, clip được trình chiếu không rõ nguồn gốc". "Việc chứng minh tội phạm phải hợp pháp và mọi sự thật dù không thu thập hợp pháp thì cũng không có giá trị pháp lý và không được dùng vào việc giải quyết vụ án. Hợp pháp là chốt chặn cuối cùng trong câu đoạn quy định tại Hiến pháp, nó chính là sức mạnh của tính hợp pháp là cao nhất", luật sư Lê Văn Luân viết. Viện kiểm sát nhân dân Hà Nội nhận định về vụ việc tại phiên tòa xử vụ Đồng Tâm ngày 9/9. Hôm 9/9, VKS Hà Nội nhận định, đây vụ án hình sự đặc biệt nghiêm trọng. Khi công an làm nhiệm vụ, các bị cáo cùng nhau hô hào kích động, tấn công khiến ba chiến sỹ hy sinh. Đây là hành động "có tổ chức, mang tính chất côn đồ, giết nhiều người một cách dã man"; có sự cấu kết chặt chẽ, dưới sự cầm đầu chỉ huy của ông Kình. VSK đề nghị tòa tuyên tử hình Lê Đình Công và Lê Đình Chức. 27 bị cáo còn lại bị đề nghị các mức án từ 15 tháng tù treo đến chung thân. |
Là giám đốc truyền thông Nhà Trắng, có lẽ Anthony Scaramucci thậm chí còn chưa kịp học cách sử dụng máy pha cà phê thì đã bị sa thải. | 10 ngày đầu tiên: Nên làm gì, nên tránh gì? | Sự thăng tiến và rớt đài của Scaramucci diễn ra hết sức nhanh chóng chỉ trong vòng có 10 ngày. Điều này khiến cho mọi người tìm đến mạng xã hội để mô tả khoảng thời gian ngắn nhất mà họ từng làm một công việc và cho biết điều gì khác có thể xảy ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi như thế. Đối với tất cả chúng ta vốn đi làm mà không bị sự soi mói của công chúng nhiều như vậy, vẫn có những điều cần phải học để tạo ra ấn tượng mạnh ở vị trí công việc mới. 'Bí kíp' giúp bạn được mọi người yêu thích Cống hiến đến từ động viên hay đe doạ? Chức danh kỳ quặc gây nguy hại cho công việc? Khi bạn bắt đầu một công việc mới, bạn luôn chịu sức ép phải có dấu ấn và phải chứng tỏ bạn xứng đáng với vị trí đó. Tuy nhiên, có những bước đầu tiên rất quan trọng mà bạn cần phải thực hiện để đảm bảo rằng công việc của bạn sẽ kéo dài chứ không chỉ ngắn ngủi trong đôi ba ngày hay đôi ba tuần. Bằng cách tạo dựng mối quan hệ, đạt được mục tiêu sớm và tránh nói theo kiểu bạn là người biết tuốt thì bạn sẽ sống sót trong công việc qua đến tuần thứ ba và hơn nữa. Điều gì nên tránh? Đầu tiên là đừng làm bất cứ điều gì ngu ngốc. "Hãy dành 10 ngày làm việc đầu tiên để tìm hiểu xem ai là người sẽ ảnh hưởng đến bạn và bạn sẽ có ảnh hưởng bao nhiêu ở công ty này," Jason Womack, tác giả cuốn "Your Best Just Got Better" (Tốt nhất còn có thể tốt hơn), nói. Nhiều nhân viên mới có khuynh hướng phải tạo ấn tượng mạnh trong công việc mà họ mới vừa có. Tuy nhiên, những lời tuyên bố mạnh mẽ có thể sẽ gây tác dụng ngược, ông Gautam Mukunda, phó giáo sư quản trị doanh nghiệp tại Trường Kinh doanh Harvard, nói. Điều này có nghĩa là bạn cần tránh thể hiện quá mức tại cuộc họp cơ quan đầu tiên. Đừng nói những gì kiểu như là tái cơ cấu lại tổ chức vào ngày đầu tiên làm việc. Hãy tránh đưa ra lời phê phán bao quát về các quy trình làm việc của công ty. "Việc tạo ấn tượng mạnh sẽ dễ hư bột hư đường hơn là diễn ra suôn sẻ," Mukunda nói. "Nhiều khả năng đồng nghiệp của bạn sẽ không đánh giá cao nỗ lực muốn tạo ra thay đổi lớn của bạn." Cũng trong danh sách những việc cần tránh là đừng có đưa ra mục tiêu quá cao. Nhiều khả năng là với tư cách nhân viên mới thì bạn sẽ không biết là khả năng đạt được mục tiêu của mình sẽ đến đâu. Ấy vậy mà nhiều người đã đặt ra những mục tiêu hết sức tham vọng trong những ngày làm việc đầu tiên của họ, ôngMichael Sharkey, người sáng lập và là giám đốc điều hành của công ty phần mềm tiếp thị Autopilot ở San Francisco, nói. Người tài thường không ham tiền? Không thăng tiến vẫn thành đạt Việc không chấp nhận ý kiến đối lập sẽ dẫn tới thất bại? Vào lúc này, Sharkey nói, hãy đừng đả động gì đến doanh số hay dự báo tình hình kinh doanh sản phẩm mới. Hứa hẹn quá nhiều bây giờ thì nhiều khả năng sau này bạn sẽ phải giải thích tại sao bạn và nhóm của bạn không thể đạt được mục tiêu. "Sẽ khó mà dằn được mong muốn vươn tới mục tiêu cao trong những ngày làm việc đầu tiên," Sharkey cho biết. "Tuy nhiên nếu bạn đặt ra quá nhiều mục tiêu ngay thì sẽ rất khó mà đạt được hết." Những bước đầu tiên nên làm Thay vào đó, Sharkey nói rằng điều then chốt là nên bắt đầu với những gì nhỏ thôi để có thể thành công nhanh chóng. Có thể đó là một nhân viên mới mà bạn muốn đưa vào làm việc để hoàn thiện nhóm hay có lẽ đó chỉ đơn giản là học sự phức tạp của hệ thống cung ứng của công ty hay làm quen với những người ở những vị trí ngoại biên. "Tất cả chỉ là đặt mục tiêu và biết điều gì là quan trọng," Sharkey giải thích. "Hãy bắt đầu với công việc nhỏ và nhiều khả năng bạn sẽ có được thành công sớm khi mới bắt đầu công việc." Khi hướng đến mục tiêu đó, hãy bắt đầu xây dựng các mối quan hệ mà sau này bạn sẽ cần đến. Hãy tìm những người hướng dẫn và quản lý ở cấp cao hơn mà sẵn lòng đưa ra lời khuyên và đừng ngại đặt ra câu hỏi với họ, Womack nói. Nhưng cần đảm bảo rằng những câu hỏi ban đầu này cần được suy nghĩ cẩn thận, Womack lưu ý. Nên tránh khiến người ta có ấn tượng rằng bạn chỉ là nhân viên mới nhưng lại biết hết, bởi vì không có ai muốn nghe một nhân viên mới giảng giải làm sao sửa đổi mọi thứ cho đúng. Thay vào đó, Mukunda khuyên rằng bạn nên đưa ra những câu hỏi mà cho thấy muốn được người khác hướng dẫn - một cách dễ dàng để tranh thủ tình cảm của các lãnh đạo và đồng nghiệp. "Đơn giản là không còn cách nào tốt hơn để xây dựng mối quan hệ hơn là xin lời khuyên," Mukunda nói. Đó là kinh nghiệm xương máu mà Mukunda đã học được trong công việc đầu tiên của ông. Ông bắt đầu sự nghiệp là làm một chuyên viên phân tích kinh doanh ở McKinsey & Company hồi năm 2002 với rất nhiều ý tưởng trong đầu. Mukunda nhớ lại sếp của ông đã phê bình ông như thế này: "Này anh bạn, anh là người nhỏ nhất trong căn phòng này, vậy mà ở các cuộc họp, không ai nói nhiều bằng anh cả." Điều đó không phải là công ty không trân trọng những đóng góp của ông, Mukunda nói. Đó đơn giản chỉ là ông chưa giành được quyền có tiếng nói mạnh nhất ở công ty. Giờ đây ông khuyên các sinh viên của ông làm theo một lời thoại trong vở nhạc kịch Hamilton: "Nói ít, cười nhiều". "Bạn cần phải nhớ khi quý vị có một công việc mới thì các lãnh đạo cấp trên ngay lập tức sẽ đánh giá bạn," Mukunda nói. "Bạn có thể kiểm soát điều này bằng cách biết được khi nào thì ngừng nói, khi nào thì đặt câu hỏi và lắng nghe." Nếu bạn làm được điều đó thì nhiều khả năng bạn sẽ trụ với công việc được lâu hơn Anthony Scaramucci. Bản tiếng Anh này đã được đăng trên BBC Capital. |
Các con gái của Sarah Hosseini mới 4 và 5 tuổi, nhưng cô đã nghĩ đến việc chúng học đại học. | Hai con học đại học là cha mẹ 'cháy túi'? | Hai đứa con cùng vào học đại học nghĩa là chi phí sẽ gấp đôi. Bí quyết để dành dụm được tiền để cho cả hai có thể học là gì? “Chúng chỉ cách nhau 16 tháng,” Hosseini nói, cô Hosseini 30 tuổi sống ở Atlanta và viết blog MissguidedMama.com. “Nếu chúng học theo cùng chương trình hiện nay thì sẽ vào đại học cùng lúc.” Hosseini và chồng mở tài khoản tiết kiệm cho các con từ khi chúng ra đời để trang trải chi phí đại học nhưng vẫn lo cho tương lai. “Chúng tôi rất sốt ruột vì chi phí đại học tiếp tục tăng vọt,” cô nói. Vào lúc mà học phí, các loại phí, tiền ăn, tiền ở của trường đại học 4 năm ở Mỹ trung bình khoảng 18.943 USD/năm thì việc đối mặt với hơn một lần khoảng tiền này thật là ngán ngẩm. Ở Anh chi phí này khoảng 22.189 bảng (34.151 USD), ở London là 23.521 bảng (36.202 USD), theo Hiệp Hội Sinh Viên Quốc Gia. Khi mà chi phí đại học lớn khủng khiếp không phải là điều mới lạ ở Mỹ thì tiền học phí ở Anh gần đây mới là vấn đề lớn. Cho đến năm 1998 việc học đại học ở đây là không mất tiền, sau đó tiền học tăng mỗi năm 1.000 bảng (1.552 USD) cho tới 2004, khi đó mức tăng mỗi năm là 3.000 bảng (4.655 USD). Từ 2012 các trường đại học được phép thu 9.000 bảng (13.964 USD)/năm. “Chi phí đại học có lẽ là mối lo lớn nhất của phụ huynh ở Anh,” Scott Gallacher nói, anh làm cố vấn tài chính của Rowley Turton Ltd ở Anh. Nếu bạn đang lo chuẩn bị chi phí đại học cho 2 hoặc hơn 2 người, thì đây là một số bước bạn có thể thực hiện để giảm khó khăn về sau này. Bạn cần làm gì: Bạn cần có tính kỷ luật để bắt đầu để dành tiền từ sớm bởi vì sẽ mất nhiều năm bạn phải cố gắng gấp đôi trên thu nhập của mình và phải dựa vào tiết kiệm. Phải chuẩn bị bao lâu: Phải bắt đầu ngay. “Sẽ không phải chuyện lạ gì khi bạn sắp có các con sắp học đại học cùng khoảng thời gian,” Julia Chung nói, cô là cố vấn tài chính và bất động sản của JYC Financial ở Langley, British Columbia, Canada. “Điều tốt nhất là lập kế hoạch càng sớm càng tốt.” Bạn bắt đầu sớm bao nhiêu thì mỗi tháng bạn sẽ phải tiết kiệm ít đi bấy nhiêu để đạt được mục đích. “Chờ con 5 tuổi mới bắt đầu tiết kiệm thay vì làm từ khi nó mới ra đời là bạn phải tiết kiệm thêm khoảng 60% mỗi tháng,”. Gallacher nói. Làm ngay từ bây giờ. Các chương trình tận dụng tiết kiệm. Ở Canada, người dân có thể gửi tiết kiệm vào Chương Trình Tiết Kiệm Giáo Dục Đăng Ký ở đó miễn thuế thu nhập đầu tư cho tới khi rút tiền ra, khi đó con bạn (người hưởng thụ) chỉ đóng thuế ở mức thấp. Cũng có Quỹ Phúc lợi Tiết kiệm Giáo dục Canada, trong đó bạn nhận được 20% từ chính phủ cho mỗi đôla Canada của 2.500 đôla Canada đầu tiên (1.886 USD) của từng năm mà bạn tiết kiệm được. Ở Hoa Kỳ tiền tiết kiệm gửi vào 529 tài khoản tiết kiệm giáo dục không bị đánh thuế vào tiền lãi. Nó cũng được miễn thuế khi rút tiền với điều kiện bạn dùng nó cho chi tiêu giáo dục. Một cách khác là dùng tài khoản Coverdell, cha mẹ sinh viên sẽ tiết kiệm được 2.000 USD/năm mà không bị đóng thuế tiền lãi. Tìm học bổng từ sớm. “Nếu con bạn còn khoảng 2-3 năm nữa sẽ vào đại học thì đó là thời gian thích ứng tìm học bổng,” Chung nói. Hãy khuyến khích con bạn tìm kiếm xem chúng cần làm gì lúc này để khi cơ hội đến thì chúng hội đủ điều kiện nhận học bổng. Các website Scholarshipcanada.com, Scholarships.com and Scholarship-search.org.uk là địa chỉ tốt để khởi sự. Đừng quên tìm học bổng áp dụng cho anh chị em sinh đôi và đa sinh. Tìm các chương trình cho anh chị em ruột. Ở một số trường đại học Mỹ có giảm giá cho anh chị em ruột học cùng một trường. Các chương trình này từ cho không 1.000 USD cho tới giảm giá 50% học phí cho đứa thứ hai. “Việc này không phải là thông thường nhưng cũng là có,” Mark Kantrowitz nói, ông là phó chủ tịch và là chủ trang mạng của Mỹ Edvisors.com. Điều này cũng đúng đối với nước Anh. Thí dụ Đại Học Reading giảm 1.000 bảng (1.540 USD) cho năm thứ nhất đối với bất kỳ thành viên thứ 2 nào trong gia đình học cùng thời gian với thành viên kia. Và Đại Học Manchester Metropolitan giảm chi phí cho người trong cùng gia đình là 5%. Nộp đơn xin hỗ trợ tài chính. Ở Hoa Kỳ nếu điền đơn hỗ trợ sinh viên thì bạn có cơ hội có thể được cấp tiền khá nhiều, và bạn có thể có thêm một ít tiền cho mỗi đứa con nếu năm đó bạn có hai đứa học. Ở Anh thì ít nhất việc đóng góp của gia đình sẽ được tách ra đối với con cái nào đang học đại học cùng lúc, do vậy mỗi đứa con sẽ được xem xét để được hỗ trợ vay thêm và cấp tiền miễn phí. Lo cho tương lai. “Nếu bố mẹ muốn con mình học xong đại học mà không phải nợ nần thì họ phải tính đến họ sẽ tài trợ thế nào nếu như điều gì đó xảy ra với họ (bố mẹ),” Gallacher nói. “Họ nên đảm bảo rằng họ có đủ bảo hiểm nhân thọ và bảo hiểm ốm đau, để đủ tiền cho chi phí đại học dự kiến của con cái họ.” Đảm bảo tiền lương hưu. Cần nhắc lại là tiền tiết kiệm cho nghỉ hưu phải lên hàng đầu. “Có rất nhiều lựa chọn để giảm bớt chi phí đại học nếu như cả hai việc tiết kiệm cho nghỉ hưu và cho học hành là thực hiện được,” Wes Brown nói, ông là cán bộ tài chính của Rather và Kittrell tại Hoa Kỳ. Nếu như các con bạn phải vay tiền thì chúng có nhiều thời gian về lâu dài để trả nợ hơn là bạn bù đắp tiền hưu nếu buộc phải làm. Việc làm sau: Nên có một (hoặc nhiều) năm dự phòng. Nếu một trong các con bạn đến tuổi học đại học nhưng hãy còn chưa tập trung hoặc chưa chắc chắn sẽ làm gì thì đại học có thể chưa phải là nơi tốt nhất ngay lúc đó.” Chung nói. “Đừng nóng vội và đừng nghĩ con bạn sẽ đói ăn ngoài đường nếu nó không có bằng đại học sau khi học xong trung học 5 năm.” Gallacher đồng ý. “Nếu không có được công việc sau khi học đại học thì có lẽ tốt hơn là chúng chuẩn bị 3 năm trước để tham gia vào thị trường lao động.” Khôn ngoan hơn: Tìm trường học ở nơi khác. “Nếu bạn không có nhiều lựa chọn và thiếu tiền thì có nhiều nước ở Châu Âu ở đó học phí là miễn phí (thậm chí cho sinh viên quốc tế),” Chung nói. Thí dụ trường ở Phần Lan không yêu cầu đóng học phí đối với sinh viên và cả Đức cũng vậy. “Bạn cần xem xét yêu cầu cụ thể là gì, và nếu bạn trang trải được chi phí nhà ở, thì điều đó sẽ rẻ hơn nhiều,” Chung nói. “Thật là một cơ hội vô cùng tốt!” Bài gốc tiếng Anh đã đăng trên BBC Capital |
Tổng thống Mỹ Donald Trump đã gây bất ngờ cho người ủng hộ tập trung bên ngoài bệnh viện, nơi ông đang được điều trị Covid-19 bằng một xuất hiện nhanh giữa một đoàn xe. | Trump rời bệnh viện trong chốc lát để chào người ủng hộ | Đeo mặt nạ, tổng thống vẫy tay bên trong xe hơi sau khi tweet rằng ông sẽ đến thăm "bất ngờ". Ông Trump, người từng bị chỉ trích vì xử lý đại dịch, cũng nói ông đã học được rất nhiều về virus. Trước đó, bác sĩ nói ông Trump tiếp tục cải thiện và có thể xuất viện sớm nhất là vào thứ Hai. Bác sĩ Sean Conley nói mức oxy của tổng thống đã giảm hai lần kể từ khi ông được chẩn đoán và ông được bắt đầu sử dụng một loại steroid có tên là Dexamethasone. Tiến sĩ Conley nói tổng thống đã được cung cấp thêm oxy ít nhất một lần sau khi xét nghiệm dương tính, ông cũng tìm cách làm rõ sự nhầm lẫn trước đó, gây ra bởi những tuyên bố mâu thuẫn về tình trạng của ông Trump. Điều gì sẽ xảy ra nếu Trump bệnh quá nặng để làm tổng thống? Sự kiện tại Nhà Trắng bị soi kỹ về lây lan của Covid-19 Trong một dòng tweet, tổng thống - mặc một chiếc áo khoác vest và áo sơ mi không thắt cà vạt - nói: "Tôi đã học được rất nhiều điều về Covid. Tôi đã học được điều đó bằng cách thực sự đến trường. Đây là trường học thực sự. Đây không phải là loại chúng ta hãy học bằng trường sách vở. Tôi bị nhiễm trùng và tôi hiểu nó. Đó là một điều rất thú vị, tôi sẽ cho quý vị biết về nó. " Việc tổng thống bi dương tính với Covid, được ông công khai trong một tweet sáng sớm thứ Sáu, đã khiến chiến dịch bầu cử của ông bị xáo trộn. Ông Trump đối mặt với người thách thức đảng Dân chủ Joe Biden vào ngày 3/11. Các bác sĩ nói gì? Phát biểu trong một cuộc họp báo tại Bệnh viện Y tế Quân sự Quốc gia Walter Reed gần Washington DC, Tiến sĩ Conley nói mức oxy của ông Trump giảm lần đầu tiên vào sáng thứ Sáu tại Nhà Trắng. Ông nói, tổng thống bị sốt cao và mức oxy dưới 94% - mức của một người khỏe mạnh là 95% hoặc cao hơn. Bác sĩ nói, tổng thống đã được cung cấp oxy bổ sung "trong khoảng một giờ", và được đưa đến Walter Reed vào buổi tối. Tin tức này được tường trình rộng rãi trên các phương tiện truyền thông Hoa Kỳ, và xác nhận của Bác sĩ Conley được đưa ra sau khi ông từ chối trả lời một số câu hỏi về vấn đề này, trong cuộc họp báo hôm thứ Bảy. Lần được cung cấp oxy thứ hai xảy ra hôm thứ Bảy, khi mức độ giảm xuống dưới 93%. Trước đó, khi được gạn hỏi, bác sĩ Conley không trả lời liệu tổng thống có được nhận oxy hay không nhưng nói thêm rằng, nếu điều đó xảy ra thì "rất hạn chế". Nhóm nghiên cứu, Bác sĩ Conley nói, quyết định cho ông Trump dùng Dexamethasone, được chỉ ra trong các nghiên cứu có thể cải thiện khả năng sống sót cho những bệnh nhân bị Covid-19 nghiêm trọng trong bệnh viện. Steroid làm dịu chứng viêm và hệ thống miễn dịch và đã được sử dụng trong các bệnh cho các bệnh nhân bị viêm khớp và hen suyễn cũng như cho một số bệnh nhiễm trùng nặng. Các loại thuốc này không được cho là hữu ích trong giai đoạn đầu khi mới bị nhiễm virus corona. "Với mốc thời gian mà [ông Trump] đang trong quá trình bệnh, chúng tôi đang cố gắng tối đa hóa mọi thứ có thể giúp ông... Chúng tôi quyết định rằng trong trường hợp này, những lợi ích tiềm năng ngay từ khi bắt đầu chữa trị có thể lớn hơn mọi rủi ro ở đây,'' Bác sĩ Conley nói. Bác sĩ Conley cũng giải thích một tường trình mâu thuẫn về sức khỏe của tổng thống được đưa ra ngay sau cuộc họp báo của ông hôm thứ Bảy bởi chánh văn phòng Nhà Trắng. Mark Meadows nói tình hình của ông Trump trong 24 giờ trước là "rất đáng lo ngại" và 48 giờ tới sẽ rất quan trọng. "Tôi nghĩ rằng tuyên bố của ông ấy đã được hiểu sai," bác sĩ Conley nói. Tuy nhiên, ông Conley thừa nhận đã đưa ra một mô tả quá lạc quan về tình trạng của ông Trump một ngày trước đó: "Tôi không muốn đưa ra bất kỳ thông tin nào có thể hướng diễn biến bệnh tật theo hướng khác. Và khi làm như vậy, bạn biết đấy, nó đã dẫn đến điều khiến mọi người nghĩ là chúng tôi đang cố gắng che giấu điều gì đó, điều đó không nhất thiết là sự thật." Trump nói về Covid-19: lời của chính ông Tổng thống, 74 tuổi, nam giới, và một người được phân loại là béo phì, nằm trong nhóm có nguy cơ cao hơn với Covid-19. Hôm thứ Sáu, ông được tiêm một liều thuốc thử nghiệm và bắt đầu một đợt điều trị 5 ngày bằng thuốc kháng virus Remdesivir. Bác sĩ Brian Garibaldi, người cũng là thành viên của nhóm điều trị cho tổng thống, nói: "Ông ấy cảm thấy khỏe, và kế hoạch của chúng tôi cho ngày hôm nay là để ông ấy ăn uống, rời khỏi giường càng nhiều càng tốt. Di động. " Trump nói vài ngày tới mới là 'xét nghiệm thực sự' Covid gây nguy hiểm tới đâu cho sức khoẻ ông Trump? Các bác sĩ nói tổng thống đã không bị sốt kể từ thứ Sáu và các chức năng gan và thận của ông vẫn bình thường. Nhưng bác sĩ Conley từ chối trả lời các câu hỏi về việc liệu hình ảnh chụp phổi có cho thấy bất kỳ tổn thương nào hay không. Không phải là thuốc cho trường hợp 'nhẹ' Phân tích của James Gallagher, phóng viên Khoa học và Y tế Việc ông Donald Trump được cho uống Dexamethasone có ý nghĩa như thế nào? Steroid cứu sống bệnh nhân bằng cách làm dịu hệ thống miễn dịch, hệ thống này có thể trở nên hoạt động quá mức nguy hiểm khi bị nhiễm Covid-19, nhưng cần được sử dụng đúng lúc. Cho uống quá sớm thì thuốc có thể làm cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn bằng cách làm suy giảm khả năng chống lại virus của cơ thể. Đây không phải là loại thuốc các bác sĩ thường dùng trong giai đoạn "nhẹ" của bệnh. Thử nghiệm Phục hồi, diễn ra ở Anh, cho thấy lợi ích của thuốc bắt đầu vào thời điểm mọi người cần oxy - điều mà ông Trump đã bị trong một thời gian ngắn. Tổ chức Y tế Thế giới đã diễn giải những phát hiện đó thành lời khuyên sử dụng steroid trong các trường hợp "nghiêm trọng và nguy kịch". Mức oxy trong máu của ông Trump đã giảm xuống dưới 94%, đây là một trong những tiêu chí của Viện Y tế Quốc gia về "bệnh nặng". Tuy nhiên, mức oxy thấp đó không được duy trì và khoảng cách giữa người cần hỗ trợ oxy tạm thời và nhiễm Covid-19 giai đoạn cuối rất xa. Chúng ta không biết chi tiết đầy đủ về tình trạng của ông Trump, nhưng thật khó tưởng tượng bạn hoặc tôi sẽ xuất viện khi đang dùng Dexamethasone và Remdesivir và sau khi được điều trị bằng kháng thể thử nghiệm. Tuy nhiên, chúng ta không có được hỗ trợ y tế như mức của Tổng thống Mỹ. Những ai quanh tổng thống có kết quả dương tính? Một số người xung quanh tổng thống đã có kết quả dương tính, gồm cả Đệ nhất phu nhân Melania Trump. Nhiều người trong số họ cuối tuần trước đã tham dự một cuộc họp tại Nhà Trắng, sự kiện đang hiện được xem xét kỹ lưỡng và xem như một "sự kiện siêu lan truyền". Những người khác có kết quả dương tính xung quanh ông Trump gồm trợ lý thân cận Hope Hicks - được cho là người đầu tiên có các triệu chứng - quản lý chiến dịch tranh cử Bill Stepien và cựu cố vấn Nhà Trắng Kellyanne Conway. Nicholas Luna, người mới nhất được báo cáo là có kết quả dương tính, là trợ lý riêng hoặc "người thân" của tổng thống và thường xuyên liên lạc với ông Trump. Những người xung quanh Trump bị nhiễm Covid-19 Còn tình hình chính trị thì sao? Đội ngũ vận động tranh cử của tổng thống hôm thứ Bảy cho biết họ sẽ xúc tiến "với tốc độ tối đa" cho đến khi ông Trump có thể trở lại với hành trình đi vận động. Lãnh đạo ban tranh cử đang kêu gọi những "người thay thế" hàng đầu, gồm các con trai của ông Trump là Donald Jr và Eric, và Phó Tổng thống Mike Pence "tiến hành chiến dịch" trong thời điểm hiện tại. Trong khi đó, ông Pence dự kiến sẽ tranh luận với ứng cử viên phó tổng thống của đảng Dân chủ, Kamala Harris, hôm thứ Tư. Joe Biden, hiện đang tiếp tục vận động tranh cử, không định sẽ tổ chức các sự kiện trực tiếp hoặc xuất hiện trước công chúng. Ông cũng đã gỡ bỏ những quảng cáo tiêu cực về tổng thống và hôm thứ Bảy nói rằng phản ứng của tổng thống đối với đại dịch là "vô lương tâm". Trong một cuộc phỏng vấn với chương trình 'Face the Nation'' của CBS, Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi, một đảng viên đảng Dân chủ, nói đảng Cộng hòa trong Quốc hội và tổng thống đã "từ lâu ... phản khoa học" và bà hy vọng rằng việc bị nhiễm Covid-19 của Trump sẽ thay đổi thái độ của ông với virus. "Tôi cầu nguyện rằng ngoài sức khỏe, trái tim của tổng thống sẽ rộng mở với hàng triệu người đã bị ảnh hưởng", bà nói. "Tôi hy vọng đó sẽ là một tín hiệu cho thấy chúng ta thực sự phải xử lý hơn trong việc ngăn chặn sự lây lan của loại virus này." |
Trong lúc Bắc Hàn và Hoa Kỳ tiếp tục hăm dọa lẫn nhau thì chúng ta không biết gì nhiều về việc cuộc khẩu chiến được người dân Bắc Hàn đón nhận ra sao, bởi chính quyền ông Kim Jong-un vẫn kiểm soát chặt người dân và quản lý cẩn trọng việc dân chúng tiếp cận với thế giới bên ngoài. | Chín điểm so sánh chính giữa Bắc Hàn và Nam Hàn | Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên thường được mô tả là một quốc gia cô lập, lạc hậu trong thế kỷ 21. Các số liệu thì khó mà có được, và thường được đưa ra dựa trên ước đoán. Bàn tròn Điểm tin tức cuối tuần (từ 24-30/9/2017) Căng thẳng Triều Tiên - Mỹ đáng lo ngại ở mức nào? Bắc Hàn cáo buộc Hoa Kỳ tuyên chiến Bắc Hàn thử thách TT Nixon và Trump Nhưng liệu những thứ ước đoán đó có cho chúng ta biết gì về cuộc sống ở Bắc Hàn không? Ông Kim Nhật Thành thành lập ra Bắc Hàn vào năm 1948, và triều đại nhà Kim đã nắm quyền kể từ đó tới nay theo hình thức cha truyền con nối. Trong cùng thời gian đó thì Nam Hàn đã trải qua sáu chế độ cộng hòa, một cuộc cách mạng, vài cuộc đảo chính quân sự và quá trình chuyển tiếp sang các kỳ bầu cử tự do, công bằng. Có tổng số 12 vị tổng thống đã dẫn dắt Nam Hàn trong 19 nhiệm kỳ. Ba triệu điện thoại di động nghe có vẻ nhiều, nhưng với một đất nước có 25 triệu dân thì nó chỉ thể hiện một điều là trung bình trong 10 người dân mới có hơn một người có điện thoại di động. Hầu hết người dùng điện thoại di động có vẻ như tập trung ở thủ đô Bình Nhưỡng. Ngược lại, với dân số khoảng 51 triệu người thì lượng đăng ký thuê bao còn đông hơn số dân sống tại Nam Hàn. Trên thực tế chỉ có một mạng di động là Koryolink, thị trường di động Bắc Hàn khá hạn chế, nhưng đang tăng trưởng. Ban đầu được hợp tác với hãng viễn thông Ai Cập Orascom, trong nhiều năm Koryolink vẫn là lựa chọn duy nhất. Tuy nhiên, vào năm 2015, Orascom phát hiện ra là Bắc Hàn khi đó đang xây dựng một mạng cạnh tranh là Byol, và hãng Ai Cập này buộc phải tiết lộ với các nhà đầu tư của mình rằng hãng đã mất quyền kiểm soát mạng dịch vụ với trên ba triệu thuê bao. Có lý do để nghi ngờ về những con số thuê bao này. Nghiên cứu do Viện Mỹ-Hàn tại SAIS thực hiện cho thấy một số phần tăng trưởng được dựa trên cách tính của Bắc Hàn rằng việc mua thuê bao sẽ rẻ hơn việc tăng thời lượng gọi. Bên cạnh việc khan hiếm điện thoại di động, đa số người dân Bắc Hàn chỉ được phép kết nối vào 'internet riêng' của nước này - thực chất là một mạng nội bộ khép kín, chỉ hoạt động trong phạm vi đất nước. Các phúc trình hồi 2016 nói rằng Bắc Hàn chỉ có tổng số 28 tên miền được đăng ký. Nghe có vẻ như huyền thoại phố thị, nhưng có những nghiên cứu nói rằng đàn ông Bắc Hàn có chiều cao trung bình thấp hơn so với đàn ông Nam Hàn. Giáo sư Daniel Schwekendiek từ Đại học Sungkyunkwan University ở Seoul đã nghiên cứu chiều cao của những người Bắc Hàn đào tẩu khi họ vượt biên giới chạy sang Nam Hàn, và thấy rằng họ thấp hơn từ 3 đến 8 cm so với người Nam Hàn. Schwekendiek chỉ ra rằng sự khác biệt về chiều cao không thể là do gene được, bởi người dân hai miền đều cùng là một dân tộc. Ông cũng bác bỏ những ý tưởng chỉ trích theo đó nói người tị nạn nhiều khả năng là suy dinh dưỡng nên có hình thể thấp bé hơn. Thiếu đói thực phẩm được cho là yếu tố chính khiến người Bắc Hàn thấp bé hơn. Những hình ảnh từ thủ đô Bình Nhưỡng của Bắc Hàn thường cho thấy phố xá rộng rãi, thông thoáng ít xe cộ tắc nghẽn, nhưng bên ngoài thành phố thì câu chuyện lại khác hẳn. Bắc Hàn có khoảng 25.554 km đường bộ, theo các số liệu có hồi 2006, nhưng chỉ có 3% là thực sự được rải nhựa đường, tính ra là chỉ 724km. Cũng theo ước tính thì cứ trong 1.000 dân Bắc Hàn chỉ có 11 người sở hữu xe hơi, và do đó tại các bến xe buýt luôn có hàng dài mọi người xếp hàng chờ đợi. Cảnh xếp hàng chờ giao thông công cộng ở Bắc Hàn Bắc Hàn dựa vào hoạt động xuất khẩu than để giữ nền kinh tế tồn tại, nhưng khó mà tính được là giá trị thực sự của ngành này là gì, bởi số liệu chỉ có được từ các quốc gia nhập khẩu than Bắc Hàn. Hầu hết than Bắc Hàn được xuất sang Trung Quốc, là nước hồi 2/2017 đã ra lệnh cấm nhập than của Bình Nhưỡng. Tuy nhiên, một số nhà phân tích đặt câu hỏi về bản chất của lệnh trừng phạt này. "Có những người theo dõi hành trình tàu bè, và họ đã nhìn thấy các tàu của Bắc Hàn đậu tại các cảng dỡ than của Trung Quốc ngay cả khi đã có lệnh cấm. Tôi tin rằng Trung Quốc đã gián đoạn việc nhập than, nhưng không phải là thôi hoàn toàn," Kent Boydston, nhà nghiên cứu, phân tích từ Viện Kinh tế Quốc tế Peterson nói. Cho tới 1973, Bắc Hàn và Nam Hàn khá tương đương nhau về mức độ thịnh vượng. Kể từ đó, Nam Hàn đã phát triển vũ bão, trở thành một trong các nhà sản xuất công nghiệp hàng đầu thế giới, với các đại công ty như Samsung hay Hyundai nổi tiếng toàn cầu. Bắc Hàn dậm chân mãi như thời thập niên 1980, với hệ thống kinh tế quốc doanh điều hành. Đứng thứ 52 thế giới về mặt dân số, nhưng Bắc Hàn được coi là quốc gia có nền quân sự lớn thứ tư thế giới. Chi phí quốc phòng ước tính chiếm tới 25% tổng GDP, và hầu như mọi đàn ông Bắc Hàn đều phải trải qua huấn luyện quân sự dưới hình thức này hay hình thức khác. Hàng loạt nạn đói hồi cuối thập niên 1990 khiến tuổi thọ Bắc Hàn giảm mạnh. Nhưng ngay cả khi không vướng gì yếu tố này thì miền Bắc vẫn có tuổi thọ trung bình thấp hơn 12 năm. Tình trạng khan hiếm thực phẩm ở Bắc Hàn vẫn tồn tại, và đó là một trong những lý do khiến người Nam Hàn thọ hơn người miền Bắc. Trong năm 2017, tỷ lệ sinh nở ở Nam Hàn đạt mức thấp kỷ lục, trong lúc nước này tiếp tục phải đối phó với tình trạng đã kéo dài suốt cả thập niên, là cần phải tăng mức sinh nở. Nam Hàn đã chi chừng 70 tỷ đô la cho các khoản tặng tiền khi sinh con, cải thiện chế độ nghỉ thai sản và chi trả cho việc chữa bệnh hiếm muộn, vô sinh. Bài do Alex Murray và Tom Housden thực hiện. Đồ họa: Mark Bryson, Gerry Fletcher và Prina Shah. |
Nếu bạn có điều kiện, liệu bạn sẽ mua một cái headphone nghe nhạc ấn tượng với giá 10.000 đô la Mỹ? Và những thú vui hưởng thụ khác? Liệu bạn có sẵn lòng vung tiền không? | Điều gì khiến ta khát khao đồ siêu sang? | Một trong những thứ được nhiều người mơ ước, như giàn nghe nhạc Orpheus của hãng Sennheiser hay headphone nghe nhạc nạm kim cương của Onkyo, có giá đến hàng chục ngàn đô la Mỹ. Vì sao thế hệ thiên niên kỷ không dành dụm tiền? Khi nào là thời điểm tốt nhất để nhảy việc? Ubud, thiên đường của dân 'du mục digital' Nhưng liệu chất lượng âm thanh của cặp headphone trị giá 10.000 đô liệu có tốt gấp 10 lần gặp headphone giá 1.000 đô? Vật dụng và trải nghiệm đắt tiền thường được dán nhãn là chất lượng cao hơn, hàng 'độc', nổi bật, hoặc đi kèm với trải nghiệm hoặc dịch vụ tốt hơn. Nhưng liệu có phải thứ đắt nhất trong đời là thứ tốt hơn cả? Điều gì khiến mọi người sẵn sàng chi số tiền không dễ kiếm của họ vào chúng? Nghiên cứu về chi phí tác động ra sao tới nhận thức của con người cho thấy giá cả ảnh hưởng rất nhiều đến hiểu biết của ta về giá trị đồ vật, đến mức đôi khi ta đánh giá những thứ đắt tiền hơn là cao cấp hoặc hiệu quả hơn, thậm chí ngay cả khi nếu chúng có chất lượng y hệt với món đồ có giá thấp hơn thế nhiều. Trong một nghiên cứu do Học viện Công nghệ California (Caltech) và các học giả từ Đại học Stanford thực hiện, người ta không chỉ đánh giá một loại rượu cao hơn khi được biết nó đắt tiền hơn, mà cả hình ảnh cộng hưởng từ chức năng (MRI) chụp não khi họ uống loại rượu đó cũng cho thấy người tham dự vào nghiên cứu tận hưởng trải nghiệm uống loại rượu đó tốt hơn. Những bộ tai nghe đắt tiền nhắm vào đối tượng là các DJ được thiết kế để điều chỉnh được độ bass và treble của âm thanh Trong một nghiên cứu sử dụng giả dược giảm đau, người tham dự uống loại thuốc giảm đau giả mà họ được biết mỗi viên có giá 2,50 đô la thì cảm thấy giảm đau tốt hơn khi bị hàng loạt các cú sốc so với người tham dự được cho biết viên thuốc họ uống chỉ có giá 10 xu Mỹ. Tìm kiếm trải nghiệm đỉnh cao Nhưng bằng cách nào giá cả và nhận thức lại tác động tới quyết định mua hàng của ta bên ngoài phòng thí nghiệm? Nếu một vật phẩm đắt gấp đôi, liệu người mua có cho rằng nó sẽ tốt gấp đôi không? Dậy sớm chưa chắc đã thành công? Làm sao chống lại nạn quấy rối tình dục? Người 'LGBT' gặp khó khi ra nước ngoài lao động? Michael Norton, nhà tâm lý học và là giáo sư quản trị kinh doanh tại Trường Kinh tế Havard nói điều này là có. Trong thực tế, chúng ta có thể cho rằng trải nghiệm là tốt gấp đôi. Ta được thôi thúc tỏ ra sang chảnh vì ta đang tìm kiếm trải nghiệm đỉnh cao, nghiên cứu của ông lý giải. Nhà hàng, món tráng miệng hoặc bộ phim được mọi người đánh giá ba sao là chọn lựa an toàn, trong khi những thứ được đánh giá một sao và năm sao có thể tồi tệ hoặc tuyệt vời, ông cho biết. Vì thế “trong trường hợp này, chúng ta thấy mọi người sẽ như đang chơi đánh bạc và chọn thứ được đánh giá một sao và năm sao, bởi vì họ cố gắng có được trải nghiệm hoàn toàn tuyệt vời, dù có rủi ro gặp phải một thứ thật sự tồi tệ.” Norton nói lập luận tương tự có thể được sử dụng để suy nghĩ về việc tại sao mọi người bỏ tiền mua những sản phẩm và trải nghiệm cực kỳ đắt tiền. “Đó là điểm cộng khi bạn tiến tới chất lượng của trải nghiệm. Vì thế, một chai rượu whiskey giá 10.000 đô có thể đem lại trải nghiệm vui vẻ gấp đôi so với chai whiskey giá 5.000 đô, vì đó là trải nghiệm đỉnh cao đến cực đoan.” Có những người tìm kiếm sự tận hưởng độc đáo, thậm chí có khi những trải nghiệm này kém vui hơn những chọn lựa khác, chỉ để xây dựng “CV trải nghiệm” của mình. Bằng cách thu thập những trải nghiệm đáng nhớ, người tiêu dùng tìm kiếm cảm giác có thành tựu, tiến bộ, và gia tăng giá trị bản thân,” Anat Keinan và Ran Kivets viết. Joshua Cartu là một 'quý ông' đua xe tay mơ, một doanh nhân và người sưu tầm xe Ferrari đầy đam mê. Ông nói ông đam mê không phải chỉ vì yêu xe, mà vì những tiện ích đi kèm với chúng, chẳng hạn như có đặc quyền tham gia vào các sự kiện đặc biệt và có mặt trong một nhóm quan hệ xã hội đỉnh cao. Những chiếc xe hơi siêu sang đậu ở Tây Nam London “Cảm giác hạnh phúc bạn có được khi mua những thứ vật chất chỉ là thoáng qua. Như rất nhiều thứ khác, dần dần qua thời gian nó ngày càng trở nên kém thỏa mãn hơn,” ông nói. “Nhờ mua những chiếc xe Ferrari, tôi trở thành một phần của một cộng đồng những người rất đặc biệt và thú vị có cùng đam mê như tôi.” Muốn đổi đời phải dám bỏ việc đang làm? 10 quan niệm sai lớn nhất để trở thành sếp Nhịn ăn sáng trong bao lâu thì đủ tiền mua nhà? Cartu nói một trong những thứ tuyệt vời nhất mà ông say mê là được bay chiếc máy bay chiến đấu MiG ở Nga. “Chúng tôi đã bay đến độ cao gấp đôi so với giới hạn độ cao của máy bay chở khách. Vì thế mà vào giữa ban ngày, tôi vẫn nhìn thấy những ngôi sao trên bầu trời và có thể quan sát đường cong của Trái Đất. Đó là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất trong đời tôi.” Trong khi hầu hết chúng ta sẽ chẳng bao giờ đủ tiền để bay bằng máy bay chiến đấu hoặc đua xe Ferrari, các nhà nghiên cứu chỉ ra rằng khao khát xây dựng “hồ sơ trải nghiệm cá nhân” có thể tính từ những khao khát khiêm nhường nhất như được ở trong khách sạn băng, tìm ăn món gì đó kỳ lạ, hoặc ăn kem có vị thịt nướng. Khoe có tiền Một số người chi xài mạnh tay chỉ đơn thuần để khoe là họ thành công. “Bạn có thể cảm thấy như bạn cần phải khoe ra cho mọi người thấy bạn đã đạt đẳng cấp nào đó,” Cartu nói. “Điều đó rất quan trọng với tôi vì tôi không xuất phát điểm từ chỗ có tiền, và tôi phải khoe cho mọi người thấy giờ đây tôi đang sánh vai, ở cùng đẳng cấp với họ. Nhưng sau một thời gian với một chút tự nhận diện bản thân, khao khát gây ấn tượng với người khác phai nhạt dần.” "Mua những chiếc xe Ferrari khiến tôi trở thành thành viên trong một cộng đồng rất đặc biệt, gồm những người thú vị có chung niềm đam mê với tôi.” Lý thuyết kinh tế cho rằng nhu cầu mua món hàng gì đó tăng lên khi giá hàng giảm. Ngược lại, một món hàng siêu đắt thường tạo ra nhu cầu cao hơn khi giá tăng, vì tính chất độc đáo và gây khao khát của nó. “Trong xã hội luôn tồn tại tình trạng so kè người này hơn người khác trong đời sống tiêu dùng. Nếu tôi có một chai rượu ngon hơn (…) chai của bạn, thì có nghĩa là tôi thắng, và tôi đã có thể khoe đẳng cấp của tôi cao hơn ra sao,” Norton nói. Nhưng ông nói thêm mọi người thường bị chia làm hai thái cực, có thể chọn những thứ cực kỳ dễ thấy hoặc cực kỳ kín đáo để phô trương đẳng cấp cao của mình. Elizabeth Currid-Halkett, giáo sư tại Đại học USC và tác giả của quyển “The Sum of Small Things: A Theory of the Aspirational Class” (Tổng số những thứ nhỏ: Lý thuyết về tầng lớp đầy khao khát) cho rằng những người thuộc nhóm thu nhập cao nhất ở Hoa Kỳ đang dần dần ít mua những món hàng đắt tiền và xa xỉ như thực phẩm hữu cơ cao cấp và thay vào đó mua những thứ thể hiện hơn như túi xách hàng hiệu được thửa riêng. Một cây bút được đưa ra bán tại Thượng Hải với chất liệu làm từ platinum và vàng trắng, có gắn các viên kim cương, với mức giá 9 triệu nhân dân tệ (1,4 triệu đô la Mỹ) “Ngày nay, hàng hóa vật chất ngày càng ít là chỉ dấu cho thấy địa vị xã hội. Sự thừa mứa của hàng hóa vật chất cho thấy chúng chẳng có gì quý, khan hiếm hay xa xỉ như trong quá khứ,” bà cho biết. “Trải nghiệm và câu chuyện quanh món hàng giờ đây có giá trị cao hơn với giá cả và vị trí xã hội mà chúng đem lại cho chủ nhân.” Cảm giác dễ chịu Và đây là lý do đơn giản hơn cả: mọi người khao khát hàng hóa đắt tiền vì họ nghĩ chúng sẽ khiến họ hạnh phúc. Norton, đồng tác giả của quyển “Happy Money: The Science of Happier Spending” (Tiền hạnh phúc: Khoa học của việc chi tiêu hạnh phúc hơn) cho biết rằng mức hạnh phúc mà bạn có được bằng cách tiêu tiền phụ thuộc vào việc bạn tiêu tiền ra sao chứ không nhất thiết là tiêu bao nhiêu. Norton cho biết khao khát có được những món đồ dành cho bản thân là có hạn và nó không giúp ta có thêm hạnh phúc theo thời gian. Thay vào đó, ông đề nghị ta chi tiền vào trải nghiệm hơn là đồ đạc. “Hầu hết chúng ta có vẻ như tối ưu được hạnh phúc mà chúng ta có được từ đồ vật.” Nhưng có thể còn một cách khác tốt hơn để đạt được đỉnh cao hạnh phúc. Nghiên cứu của Norton chứng minh rằng khi cho đi ta có thể hạnh phúc hơn. “Không phải là việc mua sắm cho bản thân không giúp bạn hạnh phúc trong một khoảnh khắc. Tất nhiên là chúng có, đó là lý do ta mua đồ. Chỉ là có vẻ như hạnh phúc không tăng thêm theo thời gian," ông nói. “Nhưng cho tặng người khác khiến ta thấy thêm hạnh phúc.” Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Capital. |
Một trong những nguyên nhân khiến Trung Quốc đánh Việt Nam năm 1979 có thể xuất phát từ tưởng tượng của Bắc Kinh về nguy cơ bị bao vây bởi “vòng cung chữ C” trong lúc đường biển ra thế giới chưa được Mỹ dỡ bỏ. | Vì sao TQ tấn công Việt Nam năm 1979? | Từ nửa sau thập niên 70 của thế kỉ 20, bước ra khỏi Cách mạng Văn hóa, Trung Quốc tập trung vào thực hiện Bốn hiện đại hóa, đẩy mạnh chống Liên Xô và thúc đẩy quan hệ chiến lược với Mỹ, Nhật và Tây Âu nhằm tranh thủ vốn và kĩ thuật. Tuy quan hệ với Mỹ đang đi đến chặng cuối của tiến trình bình thường hóa song cửa ra thế giới bằng đường biển của Trung Quốc còn bị bịt chặt. Từ Alaska xuống Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Philippines và Singapore là chuỗi dài căn cứ quân sự của Mỹ và đồng minh Mỹ. Đó là chưa kể sự hiện diện bước đầu của hải quân Liên Xô tại cảng Cam Ranh là mối đe dọa thường trực đối với hạm đội Nam Hải của Trung Quốc. Vòng cung bao vây Trên đất liền, với chiều dài 22.143,34 km, tiếp giáp với 11 quốc gia, ngoại trừ Pakistan có quan hệ tốt, phần lớn đường biên giới của Trung Quốc tiếp giáp Liên Xô và đồng minh Liên Xô như Mông Cổ, Ấn Độ và Việt Nam, khiến Trung Quốc không khỏi suy tưởng về một hình thế bị bao vây bởi một vòng cung lớn hình chữ C. Điểm khởi đầu của vòng cung này là biên giới Liên Xô - Bắc Triều Tiên, chạy xuyên suốt lãnh thổ Liên Xô ở châu Á, băng qua Mông Cổ, vòng theo đường biên giới phía Tây của Trung Quốc xuống Nam Á, qua Đông Nam Á đến điểm cuối là Việt Nam. Đặng Tiểu Bình gặp lại Jimmy Carter năm 1987 nhưng từ 1978-79 trước đó, Bắc Kinh đã có quan hệ thắm thiết với Washington Mối nguy cơ bị Liên Xô bao vây của Trung Quốc ngày càng tăng, nhất là trước những diễn biến ở Afghanistanvà Campuchia trong những năm 1978-1979. Ở Afghanistan, dưới sự hậu thuẫn của Liên Xô, ngày 27-4-1978, Đảng PDPA Mác-xít lật đổ chính quyền độc tài Daoud, lập nhà nước Cộng hòa Dân chủ Afghanistan. Tháng 5-1978, chính phủ Kabul ký kết thỏa thuận với Moskva về việc gửi 400 cố vấn quân sự Liên Xô tới Afghanistan. Tháng 12-1978, Moskva và Kabul ký một hiệp ước hữu nghị và hợp tác song phương cho phép quân đội Liên Xô triển khai trong trường hợp có sự yêu cầu từ phía Cộng hòa Dân chủ Afghanistan. Viện trợ quân sự Liên Xô gia tăng và chế độ PDPA dần lệ thuộc vào các thiết bị quân sự và cố vấn Liên Xô. Ở Campuchia, sau khi lên cầm quyền (tháng 4-1975), lực lượng Khmer Đỏ một mặt thực thi chính sách “tự diệt chủng” ở trong nước, mặt khác tiến hành cuộc chiến tranh chống các nước láng giềng, trong đó tập trung vào Việt Nam. Với thiện chí hòa bình, Đảng và Nhà nước Việt Nam đã nhiều lần bày tỏ mong muốn chấm dứt xung đột bằng con đường thương lượng hòa bình song phía Campuchia Dân chủ tìm mọi cách khước từ. Điều đáng nói là hành động chống Việt Nam trên đây của phe Khmer Đỏ là nhờ có được sự hậu thuẫn tích cực của Trung Quốc. Thời kì “đu dây” giữa Liên Xô và Trung Quốc của Việt Nam không còn nữa. Việt Nam buộc phải có sự lựa chọn. Trước những sức ép từ phía Trung Quốc, Việt Nam gia nhập Hội đồng Tương trợ kinh tế (6-1978) và kí kết hiệp ước hữu nghị toàn diện với Liên Xô (11-1978). Ngày23-12-1978, cuộc chiến tranh trên biên giới Tây Nam nổ ra. Ngày 7-1-1979, quân đội Việt Nam tiến vào giải phóng Phnom Penh. Trước những diễn biến ở Afghanistan và Campuchia, Trung Quốc không thể không lo ngại. Trong nỗ lực xích lại gần Mỹ, Trung Quốc ngày càng mâu thuẫn sâu sắc với Liên Xô. Sự kiện Liên Xô đưa quân vào Afghanistan đã thay đổi cục diện quân sự châu Á Với việc Liên Xô gia tăng ảnh hưởng ở Afghanistan, Ấn Độ từ sau Chiến tranh 1962 với Trung Quốc và cuộc chiến 1971 với Pakistan đã ngả hẳn về Liên Xô để đối đầu với Trung Quốc và đang có ảnh hưởng mạnh mẽ ở Bangladesh. Cùng lúc, Việt Nam đưa quân sang Campuchia và có những va chạm trên biên giới với Thái Lan khi truy kích quân Khmer Đỏ, dường như đối với Trung Quốc, các gạch nối của “vòng cung chữ C” đã dần được khép kín. Để phá bỏ “vòng vây” đó, Trung Quốc tiến hành hàng loạt bước đi. Mục tiêu chiến lược Khi sức mạnh quân sự không đủ để đối đầu với Liên Xô thì việc chọn Việt Nam là đối tượng thích hợp và nếu thắng được Việt Nam, Trung Quốc sẽ đạt được nhiều mục tiêu chiến lược. Ngày 7-12-1978, Quân ủy Trung Quốc thông qua quyết định tấn công Việt Nam. Ngày 17-2-1979, hơn 60 vạn quân Trung Quốc mở cuộc tấn công trên toàn tuyến biên giới Việt Nam. Đến ngày 5-3-1979, Trung Quốc tuyên bố rút quân và đến ngày 18-2 thì rút hết. Trước tình hình đó, với tư cách là siêu cường đứng đầu phe xã hội chủ nghĩa, không như cam kết tại Điều 6 của Hiệp định Hữu nghị và Hợp tác Liên Xô - Việt Nam, ngoài việc ra tuyên bố lên án hành động xâm lược Việt Nam của Trung Quốc, phía Liên Xô thực hiện cuộc tập trận trên biên giới với Trung Quốc, cử đoàn chuyên gia quân sự đến Hà Nội, viện trợ khẩn cấp một số vũ khí, lập cầu hàng không vận chuyển Quân đoàn II từ Campuchia về, điều động các tàu chiến đến Biển Đông. Tương tự như đối với cuộc chiến tranh Triều Tiên năm 1950, sự can thiệp của Liên Xô chỉ dừng lại ở những hành động mang tính hỗ trợ mà không phải là sự tham chiến như phía Việt Nam mong muốn hay như Trung Quốc chờ đợi. Trung Quốc vẫn tôn thờ Đặng Tiểu Bình và đang quyết tâm hiện đại hóa quân đội Giới hạn của lợi ích dân tộc đã giữ Liên Xô dừng lại ở đó. Như vậy, trên thực tế, mức độ can thiệp của Liên Xô vào cuộc chiến mà Trung Quốc phát động là không lớn như giới cầm quyền nước này đã lầm tưởng. Cái giá phải trả cho nhận thức sai lầm của Trung Quốc là quá lớn bởi những thiệt hại nặng nề trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam. Tuy nhiên, nó mang lại hệ quả tích cực cho quốc gia này là xóa bỏ được mối lo ngại về nguy cơ bị bao vây từ phía Liên Xô, để từ đó tập trung nỗ lực vào thực hiện công cuộc cải cách, mở cửa và nhanh chóng đạt được những thành tựu lớn lao. Bài viết thể hiện quan điềm riêng của tiến sỹ Hoàng Chí Hiếu, Khoa Lịch sử, Đại học Sư phạm Huế. |
Tình hình an ninh, trật tự ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Thành phố Hà Nội đã 'thật sự ổn định', báo chí chính thống từ Việt Nam hôm 24/01/2020 cho biết. | Đồng Tâm: Tình hình đã tái ổn định trong dịp Tết? | Bí thư Huyện ủy Mỹ Đức trao quà cho cán bộ, đảng viên và người dân xã Đồng Tâm những ngày giáp Tết Canh Tý 2020, theo báo điện tử Kinh tế & Đô Thị từ Hà Nội Hôm thứ Sáu, trùng với ngày 30 tháng Chạp năm âm lịch, một tin bài trên báo Kinh tế và Đô Thị, cơ quan ngôn luận của Ủy ban Nhân dân TP. Hà Nội chạy một bài với hàng tựa lớn "Đồng Tâm nhộn nhịp không khí Tết", cho hay: "Mặc dù những ngày cuối và đầu năm Canh Tý 2020 tiết trời se lạnh và có mưa phùn nhưng cũng không thể ngăn nổi dòng người dân xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức (TP Hà Nội) đi mua sắm Tết. Điều này cho thấy, tình hình an ninh trật tự ở xã Đồng Tâm đã thật sự ổn định. "Bí thư Huyện ủy Mỹ Đức Bạch Liên Hương khẳng định, đến nay tình hình an ninh trật tự tại địa bàn xã Đồng Tâm đã thực sự ổn định trở lại. Người người, nhà nhà yên tâm, phấn khởi, nhộn nhịp đi lại mua sắm đồ dùng phục vụ Tết. Điều này thể hiện rõ nét nhất vào những ngày cuối năm, ngày cận Tết Canh Tý 2020, mặc dù tiết trời se lạnh và có mưa phùn nhưng dòng người dân địa phương vẫn tấp nập tham gia phiên chợ quê cuối cùng của năm ở chính tại thôn Hoành, xã Đồng Tâm... "Thiếu tá Nguyễn Tiến Hoạt - Phó trưởng Công an xã Đồng Tâm cho biết, tình hình an ninh trật tự trên địa bàn xã đã ổn định trở lại nên các lực lượng chức năng của TƯ và TP đã rút hoàn toàn khỏi địa bàn từ nhiều ngày qua. Hiện chỉ có 15 cán bộ, chiến sỹ Công an của xã đã được bố trí ứng trực 100% quân số để tuần tra, kiểm soát trên toàn địa bàn hai thôn (thôn Hoành và thôn Đồng Mít) của xã... "Bí thư Đảng ủy xã Đồng Tâm Phan Văn Sự bộc bạch, trong không khí chuẩn bị đón xuân Canh Tý 2020, chính quyền địa phương đã, đang rất quan tâm, chăm lo cho đời sống của người dân nơi đây, đặc biệt là hộ nghèo và gia đình chính sách, sẽ không để ai bị bỏ lại phía sau..." Bàn Tròn Thứ Năm: EVFTA sẽ thông qua, trong lúc dư âm Đồng Tâm còn nóng? Việt Nam: 'Xu hướng chuyên chế làm tổn hại cải cách' Chuyên mục Đồng Tâm trên BBC News Tiếng Việt EVFTA: Cơ hội đổi mới và thách thức nhân quyền cho Việt Nam? Đồng Tâm: Dân bị thiệt hại có đòi được 'bồi thường'? Hôm 22/01, trong vòng ba ngày cận Tết, báo điện tử VietnamPlus, mà cơ quan chủ quản là Thông Tấn Xã Việt Nam, có bài dưới dạng bộ ảnh đưa tin về xã Đồng Tâm, bài có tựa đề "Tình hình ở xã Đồng Tâm đã ổn định, nhân dân vui xuân đón Tết", trong phần chú thích bộ ảnh có đoạn viết: "Những ngày cận kề Tết Nguyên đán Canh Tý 2020, tình hình trên địa bàn xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội đã ổn định. Lực lượng chức năng tích cực giữ gìn an ninh, trật tự để nhân dân vui đón Tết. "Không khí Tết tràn ngập đường vào xã Đồng Tâm, nhân dân phấn khởi, chào đón một mùa xuân mới bình an. "Cán bộ huyện Mỹ Đức về thăm, chúc Tết Đảng bộ, chính quyền xã Đồng Tâm. "Bà Bạch Liên Hương, Thành ủy viên, Bí thư Huyện ủy Mỹ Đức, trao quà Tết cho cán bộ, nhân viên xã Đồng Tâm." 'Động viên gia đình liệt sỹ' 'Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thành phố Hà Nội Nguyễn Lan Hương động viên các gia đình liệt sĩ,' báo Hà Nội Mới hôm 22/01 đưa tin Tin này, cùng ngày thứ Tư, cũng được tờ Kinh tế & Đô thị đưa tin, trong đó có đoạn cho biết chi tiết đã có năm chục xuất quà được lãnh đạo Huyện ủy Mỹ Đức trao trong chuyến thăm này: "Những món quà mà Huyện ủy Mỹ Đức tặng cho 50 cán bộ, đảng viên và người dân xã Đồng Tâm tuy không lớn về vật chất nhưng thể hiện tình cảm, sẻ chia của cán bộ, lãnh đạo huyện Mỹ Đức với các cán bộ, người dân trên địa bàn xã, góp phần giúp các gia đình đón Tết Cổ truyền dân tộc thêm đầm ấm, vui tươi." Trong một diễn biến độc lập, báo Hà Nội Mới, phiên bản điện tử, hôm 22/01 đưa tin, lãnh đạo Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam thành phố Hà Nội, một đoàn thể chính trị - xã hội được cho là cánh tay nối dài của chính quyền và đảng cầm quyền, đã tới thăm gia đình ba sỹ quan cảnh sát thiệt mạng trong vụ bố ráp, tập kích Đồng Tâm hôm 09/1 và chúc Tết, tặng quà. "Chiều 22-1-2020, Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thành phố Hà Nội Nguyễn Lan Hương đã đến thăm 3 gia đình cán bộ, chiến sĩ công an hy sinh trong khi thực hiện nhiệm vụ tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức. "Thăm gia đình các liệt sĩ Nguyễn Huy Thịnh, Dương Đức Hoàng Quân và Phạm Công Huy, Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thành phố Hà Nội Nguyễn Lan Hương đã chia sẻ với những mất mát to lớn của gia đình, thân nhân 3 liệt sĩ. "Khẳng định sự hy sinh của các liệt sĩ đã góp phần mang lại sự bình yên cho Thủ đô, Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thành phố bày tỏ sự biết ơn của cán bộ Mặt trận các cấp trên địa bàn thành phố nói riêng và của nhân dân Hà Nội nói chung, đồng thời mong muốn thân nhân, gia đình các liệt sĩ cố gắng vượt qua nỗi đau, ổn định cuộc sống. "Đồng chí Nguyễn Lan Hương cũng đề nghị chính quyền địa phương, cán bộ Mặt trận ở khu dân cư thường xuyên thăm hỏi, tạo không khí ấm áp trong những ngày Tết và quan tâm tạo điều kiện để gia đình 3 liệt sĩ bảo đảm cuộc sống," báo Hà Nội mới tường trình. 'Đau lòng, lo lắng' Từ một góc nhìn khác, hôm 25/01, từ Dương Nội, Hà Đông, TP Hà Nội, nhà hoạt động xã hội dân sự thuộc nhóm 'dân oan, khiếu kiện đất đai', ông Trịnh Bá Phương cho BBC News Tiếng Việt biết một số thông tin mà ông ghi nhận được từ bên trong xã Đồng Tâm ngay trong dịp Tết Canh Tí. Phản hồi bài phê phán nhóm Đồng Thuận của Lê Văn Bảy Đồng Tâm: Vì sao có việc nộp đơn tố giác 'giết người'? GS Tương Lai: 'Tập kích Đồng Tâm là thiếu sáng suốt' Việt Nam: Những tiếng nói vì Đồng Tâm vẫn bị ngăn chặn? 'Tập kích Đồng Tâm' qua lời kể của Trịnh Bá Phương:" Sau biến cố hôm 09/1, hàng nghìn người dân Đồng Tâm rất đau lòng khi phải chứng kiến cái chết của cụ Lê Đình Kình, cũng như chứng kiến hàng chục người dân Đồng Tâm, cả phụ nữ và người già đã bị bắt như vậy. "Và hiện nay họ cũng đang chứng kiến những cảnh rất đau lòng, những gia đình đang phải rất lo lắng cho những người bị bắt, cũng như có nhứng em bé đang phải xa cha mẹ, họ không còn tâm trạng nào để đón Tết nữa." Báo chí, truyền thông của nhà nước và chính quyền dường như tạo ấn tượng cho biết, nhóm đấu tranh, khiếu kiện đất đai ở Đồng Tâm chỉ là một thiểu số nhỏ ở địa bàn này, trong Tết, cuộc sống của người dân trong xã đã 'nhộn nhịp', 'phấn khởi' đõn Xuân, bình luận về điều này, ông Bá Phương nói: "Qua lễ tang của cụ Lê Đình Kình, rất nhiều người dân ở đó cho tôi biết là có khoảng 3.000 chiếc khăn tang, sau đó, sau khi tiễn đưa cụ Lê Đình Kình về nơi an nghỉ cuối cùng, thì 3.000 chiếc khăn tang đó đã được dùng hết và những người đến sau, đến muộn đã không còn khăn tang để đội lên đầu đưa tiễn cụ Kình. "Tức là chỉ một lễ tang cụ Kình như vậy, thì có khoảng bốn tới năm nghìn người cùng đưa cụ Kình về nơi an nghỉ cuối cùng, thì cho thấy là một số lượng người rất là đông ủng hộ, cũng như là thương tiếc cụ Lê Đình Kình và có một số thông tin nói rằng là người dân Đồng Tâm, cứ khoảng 10 người, thì có khoảng hơn 9 người là ủng hộ và cùng đấu tranh với cụ Lê Đình Kình, tức là lượng người củng hộ đấu tranh của cụ Lê Đình Kình chiếm khoảng 95% dân số ở tại Đồng Tâm, nơi có xấp xỉ gần một vạn người. Về tình hình cụ thể của gia đình ông Lê Đình Kình và những người đã bị bắt ở Đồng Tâm trong vụ việc từ hôm 09/01 tới nay và dịp Tết âm lịch, nhà hoạt động từ Hà Đông, Hà Nội cho biết chi tiết: "Có rất nhiều người dân ở Đồng Tâm đã đến thăm hỏi gia đình của những người bị bắt và qua sự chứng kiến của người dân Đồng Tâm, thì họ thấy rằng các gia đình bị bắt hiện nay, cuộc sống của họ đang bị đảo lộn hết tất cả, tất cả các công việc bị đảo lộn hết. "Những người được coi là trụ cột của gia đình thì đang bị bắt, thế nên gia đình chỉ còn một số phụ nữ và trẻ nhỏ và đang gặp rất nhiều khó khăn, về mọi lĩnh vực kể cả về công việc, về đời sống hàng ngày, kể cả đời sống tinh thần." 'Có việc bắt thêm?' Vì sao chúng tôi đòi điều tra cái chết của cụ Kình? Trước đó, hôm 23/1, ông Trịnh Bá Phương cho BBC hay nhiều gia đình ở Đồng Tâm quan ngại về tình hình của người tân của họ đang bị bắt, ông nói: "Một số gia đình cũng lo lắng rằng người thân của họ còn sống hay đã chết, bởi vì hiện tại, phía cơ quan công an chưa một cơ quan nào ra quyết định khởi tố vụ án, hay khởi tố bị can mà đưa cho họ một giấy tờ gì, văn bản nào cho họ biết nơi ra quyết định khởi tố, cũng như là nơi đang giam giữ những người đã bị bắt. "Ngoài ra, người ta cũng chưa có thông tin gì đến người thân, chỉ có vài hình ảnh qua chương trình của truyền hình VTV của phía nhà nước Việt Nam đưa lên một số người với những vết thương tích sưng phù mặt, rồi có những dấu hiệu bị 'tra tấn, đánh đập' đã xuất hiện trên truyền hình VTV... "Cũng có một số gia đình họ lo rằng là có thể người thân của họ đã không qua khỏi sau vụ 'đàn áp' hôm 09/1, có một số người thì cho biết người thân của họ phải đi cấp cứu, có người thì lo rằng phía nhà nước cộng sản không chịu 'trả xác' cùng với cụ Kình ngay hôm đầu tiên, mà họ giữ lại đó để họ tìm một 'kịch bản khác', để che dấu 'tội ác' của họ, cũng như để làm giảm sự phẫn nộ trong nước và quốc tế', khi mà có hơn một người 'bị chết', chứ không chỉ riêng cụ Kình..." Khi được hỏi, có ai bị bắt thêm hay không, sau ngày 09/1/2020, nhà hoạt động từ Dương Nội nói với BBC: 'Tập kích Đồng Tâm' qua lời kể của Trịnh Bá Phương: "Sau hôm 09/01, lực lượng Công an đã phong tỏa ngôi làng Đồng Tâm, sau đó họ đã cho quân vào truy bắt thêm một số người. Có một số người, họ đã dùng loa truyền thanh công suất lớn kêu gọi, phát loa đi yêu cầu những người này phải ra đầu thú ngay. Thì có hai người phụ nữ đã phải ra đầu thú, trong hai người phụ nữ đó, thì có hai người chồng của họ đều đã bị bắt rồi. "Cũng có người đặt ra nghi vấn và chính tôi cũng đặt ra nghi vấn rằng người chồng của họ, hai người trong số người bị bắt, có thể họ đã kiên quyết không chịu khai, không chịu nói những lời 'có lợi' cho chính quyền, trong việc sử dụng để đưa lên truyền thông, truyền hình... cho nên họ mới có thể bắt thêm những người phụ nữ vào đó, để dùng chính những người thân của những người bị bắt để 'ép buộc' lẫn nhau, để tạo 'một áp lực' cho việc mà họ muốn có những bản nhận tội của những người bị bắt." "Ngoài hai phụ nữ đó, cũng có một số người bị bắt nữa, theo một số người dân cho biết là có khoảng hơn một chục người bị bắt, trong số những người bị bắt tiếp theo đó, họ cũng có thả một vài người, khi mà lên đấy họ thẩm vấn điều tra, họ cũng có thả một vài người, tuy nhiên rằng cũng đã bị bắt một số nữa." 'Luật sư bị từ chối?' Đồng Tâm: 'Công luận đang đặt ra hàng ngàn câu hỏi' Hôm 25/01, Luật sư Ngô Anh Tuấn, Trưởng Văn phòng luật sư ATN Lawfirm tại Hà nội, người nhận hỗ trợ pháp lý cho một số người dân Đồng Tâm trước và sau biến cố 09/01, nói với BBC ông được gia đình một người bị bắt trong vụ việc nhờ đứng ra bảo vệ quyền lợi cho người này, nhưng sau đó nhận được thông tin từ điều tra viên thuộc Cơ quan Điều tra của Công an là 'thân chủ' đã từ chối dịch vụ luật sư của ông Tuấn. Đồng Tâm: Đám tang ông Lê Đình Kình bị phong tỏa? Ông Lê Đình Kình ‘chết sau khi công an vào Đồng Tâm’ Tranh chấp đất Đồng Tâm: Máu đổ, người chết Đồng Tâm: "Người dân rất hoang mang và bị bao vây cô lập" "Hiện tại đã có một số luật sư cho biết gia đình từng có liên hệ, tuy nhiên thủ tục luật sư có thể là mới có một mình tôi thôi, tôi là Luật sư Ngô Anh Tuấn, đã đăng ký thủ tục bào chữa cho một người duy nhất là ông Lê Đình Quang. "Tuy nhiên là đến ngày cuối cùng, chiều ngày 21/01/2020, thì điều tra viên vụ này có liên hệ với tôi cho biết là ông Quang đã từ chối tôi. Và họ có mời tôi vào đối chất với ông Quang, để biết là ông Quang có từ chối thật hay không. Tôi yêu cầu là ngay hôm đó họ đưa tôi vào, tuy nhiên là họ lại hẹn vào ng hôm sau (22/01), trong khi đó thì tôi phải về quê theo lịch trình, tôi hẹn là đầu tháng Hai tới, 04/02, thì tôi mới vào để coi là họ từ chối tôi thật hay không. Đã hơn hai tuần trôi qua nhưng cuộc đột kích vào Đồng Tâm hôm 9/1 vẫn khiến nhiều người bàng hoàng "Còn với các luật sư khác, theo tôi được biết, tới thời điểm này họ chưa đăng ký thủ tục bào chữa cho ai cả." Khi được hỏi là ngoài trường hợp của thân chủ Lê Đình Quang, là cháu nội củng ông Lê Đình Kình, người đã thiệt mạng trong vụ bố ráp, những người bị bắt khác đang bị giam giữ ở đâu, Luật sư Ngô Anh Tuấn nói: "Tới thời điểm này, về địa điểm tôi vẫn chưa biết là họ bị giam ở đâu. Thông thường thì họ sẽ giam ở trại giam Hỏa Lò, còn trong trường hợp đặc biệt thì họ sẽ giam ở B14 hay B16, nhưng trong trường hợp này tôi nghĩ là chỉ giam ở Hỏa Lò thôi. "Họ cũng chưa thông báo với tôi là giam ở đâu, sáng ngày 4/2, thì tôi mới biết là họ (những người bị bắt) đang bị giam ở đâu." 'Một khả năng rất cao' Khi được hỏi, về việc được đề nghị bào chữa cho ông Lê Đình Quang trước đó ra sao và tình hình của gia đình thân chủ thế nào, Luật sư Ngô Anh Tuấn cho biết: Đồng Tâm: 'Chính quyền sai về phương pháp dẫn đến án mạng' Đồng Tâm: Việt Nam có biến thảm họa thành cơ hội? Đồng Tâm: 'Bộ Chính trị và Quốc hội VN cần họp gấp' Đồng Tâm: Dân bị thiệt hại có đòi được 'bồi thường'? "Vợ ông Lê Đình Quang mời tôi... Ông Quang có vợ và có ba con đang rất nhỏ, gia đình đang rất khó khăn, thì họ cũng rất lo lắng về an nguy của ông Quang. Đồng Tâm: 'Nếu ứng xử như cũ, hình ảnh VN sẽ méo mó' "Trước đây một số thông tin cho biết là ông Quang đã chết, nhưng cho đến thời điểm này, tôi thấy trước mắt là ông ấy vẫn còn sống, đó là sự may mắn rồi, còn các việc khác gỡ ra từ từ thôi." Khi được hỏi liệu các luật sư có được tiếp cận thân chủ và vào bên trong xã Đồng Tâm hay không, ông Ngô Anh Tuấn đáp: "Bây giờ, tại thời điểm này thì chúng tôi hoàn toàn có thể tiếp cận, tuy nhiên rằng chúng tôi là luật sư thì điều đầu tiên để thân chủ mời. "Còn trường hợp khẩn cấp thì đã qua rồi, còn bây giờ ai mời, thì chúng tôi sẽ vào thôi, nhưng hiện tại sẽ đăng ký thủ tục luật sư trước, còn những vấn đề cần hỏi thông tin này để đối chứng, hay tìm thêm chứng cứ độc lập, thì chúng tôi sẽ thu thập sau. Tại thời điểm này chưa cần đến, nên tôi chưa làm việc đấy." Sinh thời, ông Lê Đình Kình được một số người xem như anh hùng khi dám đứng lên chống các quan chức tham nhũng, nhưng nhà nước coi ông là tội phạm. Về tình hình chung liên quan gia đình của những người bị bắt và gia đình ông Lê Đình Kình, luật sư Ngô Anh Tuấn cho biết: "Thông tin chung, thì thực tế là tất cả mọi người đều rất là lo lắng, Còn lại trong làng, trong gia đình những người liên quan đến nhà ông Kình, chủ yếu là phục nữ thôi. "Gần như không có nam giới nữa. Tất cả mọi người đều rất lo lắng. Lo lắng cho người bên trong, tuy nhiên rằng là họ cũng không thể làm gì khác, ngoài việc gọi mời luật sư.Đồng Tâm: "Đã thực sự nhộn nhịp không khí Tết" "Họ không biết làm gì khác, thì họ phải trông đợi phản ứng của các luật sư và các cơ quan có liên quan vụ này có cho phép luật sư vào giai đoạn này hay không. "Tôi không nghĩ Bộ Chính trị chủ trương vụ Đồng Tâm" "Mà theo như lo lắng của họ, thì đã hiển diện ra trước mắt, chúng tôi nghĩ rằng khả năng rất cao là bây giờ là không phải chỉ cơ quan điều tra, mà áp lực từ nhiều phía nữa, khiến cho người thân của họ ở trong trại lần lượt từ chối luật sư. Đó là điều rất hiển diện trước mắt, chúng tôi đã nhận thấy rồi!," Trưởng văn phòng Luật ATN Lawfirm nói BBC từ Hà Nội. BBC News Tiếng Việt chưa có điều kiện kiểm chứng hết những thông tin được nhà hoạt động phản ánh ở trên và chúng tôi sẽ tiếp tục nỗ lực tìm hiểu, trong quá trình thực hiện tin bài phục vụ khán, thính, độc giả. Trong vụ việc ở Đồng Tâm, một tranh chấp kéo dài nhiều năm, vụ bố ráp và tập kích diễn ra trong thời gian từ quá nửa đêm đến trước rạng sáng ngày 09/1, với phía chính quyền, Bộ Công an, thông qua truyền thông, báo chí nhà nước và các phát ngôn từ nhà chức trách, cáo buộc những người bị bắt và ông Lê Đình Kình đã có các hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam, có hành vi, phát ngôn 'kích động bạo lực' và 'bạo lực' chống đối người thi hành công vụ, có các hành vi chống lại chính sách của đảng, nhà nước và nhận tiền, chịu chỉ đạo của một số tổ chức, cá nhân 'phản động, khủng bố' ở nước ngoài để chống phá chính quyền. Đọc thêm tin bài liên quan Ân xá Quốc tế: 'VN đàn áp người bàn về vụ Đồng Tâm trên Facebook' Đồng Tâm: Thêm video về ông Kình trong lúc có kêu gọi tẩy chay VCB Ký kết EVFTA: Ba nghị sĩ EU chỉ trích VN trước thềm bỏ phiếu khuyến nghị Đồng Tâm: Dân bị thiệt hại có đòi được 'bồi thường'? |
Có một thứ quan trọng và quý giá đang được cất giấu âm thầm dọc theo bờ biển ở vùng Vịnh của nước Mỹ. | Vì sao Mỹ cất giấu 700 triệu thùng dầu? | Gần 700 triệu thùng dầu đang được cất giấu an toàn dưới lòng đất tại bốn địa điểm. Một hệ thống bao gồm 60 đường hầm dưới lòng đất làm thành ‘Dự trữ Dầu hỏa Chiến lược’ (SPR) khổng lồ của Hoa Kỳ. Tại sao phải trữ dầu? Kho dự trữ này được lập khoảng 40 năm trước và giờ đây đã có nhiều kho dầu lớn khác nữa nằm rải rác trên toàn cầu. Rất nhiều nước đã đổ hàng tỷ Mỹ kim xây dựng những cơ sở tích trữ và còn nhiều cơ sở nữa đang được hình thành. Thế nhưng tại sao các nước muốn cất giấu dầu dưới lòng đất? Câu chuyện bắt nguồn từ cuộc khủng hoảng năng lượng hồi 1973. Khi đó, các nhà xuất khẩu dầu thuộc khối Ả-rập đã cắt nguồn cung cho các nước phương Tây nhằm đáp trả việc Mỹ ủng hộ Israel trong Cuộc chiến Yom Kippur. Thế giới lệ thuộc vào dầu của vùng Trung Đông đến nỗi giá dầu tăng chóng mặt và chẳng lâu sau nước Mỹ phải ra định mức đối với người tiêu dùng ở các trạm đổ xăng. Có nơi không còn một giọt dầu. Người ta lo sợ nguy cơ bị trộm xăng và một số ít người đã vác cả súng ra canh giữ xe hơi. Một vài năm sau, Mỹ bắt đầu xây dựng SPR và tích trữ dầu thô đầy trong các hang động. Kịch bản được tính tới là một khi xảy ra việc nguồn cung dầu bị gián đoạn nghiêm trọng, nước Mỹ sẽ có nguồn dự trữ của riêng mình để khắc phục việc giá dầu bị đẩy cao và làm giảm áp lực lên thị trường thế giới. Một trang web chính phủ Mỹ viết: “Trữ lượng khổng lồ của SPR... khiến nó trở thành một công cụ răn đe nghiêm trọng đối với hành động cắt đứt nguồn cung dầu và là một công cụ trọng yếu trong chính sách ngoại giao.” Tuy nhiên, đó là một ý tưởng khôn ngoan nhưng rất tốn kém. Ngân sách trong năm nay để duy trì SPR là 200 triệu đô la. ‘Vòm muối’ Bob Corbin ở Bộ Năng lượng Mỹ là người chịu trách nhiệm đảm bảo cho số tiền này được chi tiêu hợp lý. “Tất cả những địa điểm tích trữ của chúng tôi đều nằm ở những nơi mà chúng tôi gọi là vòm muối,” ông giải thích. “Dầu thô không thẩm thấu qua được muối cho nên chúng là nơi tích trữ tuyệt vời." Corbin, người đã có 22 phục vụ trong lực lượng tuần duyên Hoa Kỳ, tự hào với bốn nơi cất giấu này. Chúng được đặt từ Baton Rouge thuộc tiểu bang Louisiana đến điểm cất trữ lớn nhất đặt tại thành phố nhỏ Freeport thuộc bang Texas. Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn trên mặt đất thì chúng ta sẽ chẳng thấy gì – chỉ là một số miệng giếng và đường ống. Những miệng giếng này đi sâu đến hàng ngàn bộ vào hệ thống hầm ngầm dưới lòng đất và có thể đưa nước vào ở áp lực lớn để lấy dầu thông qua quá trình gọi là chuyển chỗ. Corbin cho biết quản lý những cơ sở như vậy đi kèm với thách thức riêng. Chẳng hạn như những đường hầm bằng muối không phải ổn định hoàn toàn. Đôi khi một phần tường hay trần của những đường hầm này sẽ bị đổ xuống gây hư hại hệ thống và phải cần được thay thế cẩn thận. Mỹ từng phải áp định mức xăng dầu cho người dân trong cuộc khủng hoảng 1973 Các công nhân cũng không thể nào đi vào trong những đường hầm này, do đó cũng giống như việc khai thác dầu từ giếng tự nhiên, công việc lấy dầu từ đường hầm phải được điều khiển từ xa. Tuy nhiên, người ta dùng một số thiết bị đặc biệt để giúp thấy được những gì bên trong. “Theo chu kỳ khi những đường hầm này trống trơn thì chúng tôi có thể chụp ảnh dò sóng âm,” Corbin cho biết. "Cách làm này cho phép ta nhìn được theo góc nhìn ba chiều." Một số đường hầm có hình dạng rất thú vị, ông cho biết thêm. Ví dụ như có một khoang chứa trông giống như một chảo rán cực lớn. Trước đây, Mỹ từng dựa vào SPR để vượt qua những lúc khó khăn. Có thể kể đến thời gian Chiến tranh Vùng Vịnh lần thứ nhất, khi mà việc xuất khẩu dầu bị gián đoạn, hay trong cơn bão Katrina hồi năm 2005 khi yêu cầu sử dụng dầu khẩn cấp đã được phê chuẩn trong vòng 24 giờ kể từ khi bão đổ vào. Dự trữ dầu trên toàn thế giới Tuy nhiên, Mỹ không phải là nước duy nhất đổ nhiều tiền của vào kho dự trữ dầu chiến lược. Nhật Bản cũng có một loạt những địa điểm nơi họ cất giữ trên 500 triệu thùng dầu trong những thùng chứa lớn trên mặt đất. Cơ sở ở Shibushi chẳng hạn, được đặt nằm ngoài khơi. Sau trận động đất và sóng thần hồi năm 2011, đã có những lời kêu gọi nước Nhật mở rộng kho dự trữ dầu để phòng những cuộc khủng hoảng trong tương lai vốn sẽ một lần nữa gây khó khăn cho nguồn cung dầu. Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) giám sát việc phân phối dầu từ nhiều cơ sở dự trữ trên toàn thế giới. Thoả thuận quốc tế đòi hỏi các quốc gia thành viên phải trữ đủ lượng dầu ít nhất tương đương 90 ngày nhập khẩu Martin Young, người đứng đầu Bộ phận Chính sách Khẩn cấp của IEA, nói: “Khi một quốc gia ký kết gia nhập IEA thì họ sẽ có nhiều nghĩa vụ và một trong những nghĩa vụ chính là họ phải có nguồn dự trữ dầu tương đương với lượng nhập khẩu trong 90 ngày.” Không phải nước nào cũng có vòm muối để cất giữ dầu dưới lòng đất. Cũng như không phải nước nào cũng có cơ sở tích trữ chuyên dùng lớn dùng để tích trữ dầu. Như nước Anh chẳng hạn, là nước không có vòm muối, cũng chẳng có cơ sở tích trữ. “Nghĩa vụ của Anh là giữ cho lượng dầu ở những nơi sản xuất hiện tại ở trên mức thông thường,” Young cho biết. Lượng dầu này được các công ty bí mật để qua một bên để chính phủ có thể tiếp cận ngay lập tức khi cần thiết. Hai nước không phải là thành viên của IEA, ́n Độ và Trung Quốc, trong những năm gần đây cũng đã đổ tiền của vào kho dự trữ SPR của họ. Đặc biệt, Trung Quốc có những kế hoạch đầy tham vọng. Họ hy vọng rằng nhiều cơ sở tích trữ khác nhau nằm rải rác trên khắp đất nước rốt cuộc sẽ giúp họ trữ được lượng dầu nhiều như Mỹ. Trung Quốc không có các đường hầm muối và do đó phải dùng đến các phương tiện tích trữ tốn kém hơn nhiều, đó là dùng những bồn chứa trên mặt đất. Những bồn chứa này có thể dễ dàng được nhìn thấy trên bản đồ Google Earth và trên những hình ảnh vệ tinh – ta chỉ cần tìm những dãy đốm trắng lớn. Địa điểm tích trữ ở Trấn Hải (Zhenhai) là một trong số này và hiện đang trữ hết công suất, 33 triệu thùng. Dùng SPR để thao túng giá dầu? Narongpand Lisapahanya, một nhà phân tích dầu khí tại tập đoàn đầu tư CLSA, nói rằng việc Trung Quốc đổ tiền của vào các cơ sở SPR tất cả đều nằm trong kế hoạch của hoạch để được xem như là một siêu cường toàn cầu. “Nếu anh là một siêu cường thì anh cần phải có dự trữ dầu. Giả sử xảy ra tình trạng một siêu cường khác có sự cố về năng lượng nên yêu cầu mở kho dự trữ dầu thì Trung Quốc có thể tham gia cung cấp một phần lượng dầu cần đến.” Trong khi sự phát triển của các kho dự trữ dầu trên thế giới nhìn chung được hoan nghênh thì cũng có một số người lo ngại rằng các nước nằm ngoài IEA có thể dùng kho dự trữ của họ để chi phối giá dầu toàn cầu bằng cách bán tháo số dầu dự trữ này vào những cơ hội thích hợp. Một điểm dự trữ dầu của Nhật, nhìn từ Google Map Dĩ nhiên, việc làm giảm tác động của giá dầu tăng cao là mục đích ban đầu của việc cho ra đời các cơ sở SPR. Carmine Difiglio thuộc Bộ Năng lượng Hoa Kỳ giải thích: “Bảo vệ nền kinh tế Mỹ khỏi tác động của giá dầu nội địa tăng vọt là mục đích của SPR vào năm 1975 và nó vẫn là mục đích của SPR ngày nay.” Nhưng có một lằn ranh quan trọng cần phải phân biệt giữa việc này và việc sử dụng SPR cho mục đích thao túng giá dầu trên thị trường thế giới. Về điểm này, Martin Young nhấn mạnh: “Kho dự trữ dầu không phải dùng để kiểm soát giá cả như thế. Chúng dùng để khắc phục sự thiếu hụt dầu trên thị trường do sự gián đoạn nguồn cung.” Nên sử dụng SPR như thế nào? Tuy nhiện, hiện vẫn đang tiếp tục có tranh luận về việc kho SPR sẽ được sử dụng như thế nào. Một số người cho rằng việc mở kho cần phải được thực hiện quyết liệt, hơn trong khi những người khác đặt vấn đề liệu nước Mỹ có luôn tận dụng được hết lợi thế của việc có kho SPR, ước tính trị giá khoảng 43,5 tỷ Mỹ kim, hay không. Mặc dù vậy, ít người ủng hộ ý tưởng thay đổi căn bản cách sử dụng kho dự trữ SPR ở Mỹ cũng như ở các nước khác. Trọng tâm hoàn toàn vẫn là chuẩn bị cho những tình huống khẩn cấp và giảm nhẹ tác động của việc giảm nguồn cung. Những nước không có nơi cất trữ dầu được yêu cầu phải để sẵn dầu dư ở các cơ sở sản xuất Chính phủ các nước và IEA chuẩn bị cho việc này bằng cách tính toán họ sẽ lấy ra bao nhiêu dầu từ SPR trong trường hợp khủng hoảng. Thậm chí có những công ty chuyên hỗ trợ cho việc này, chẳng hạn như EnSys. EnSys đã phát triển một mô hình tinh vi trên máy tính để giả định những biến động giá dầu trong tương lai. Công nghệ này giúp EnSys tư vấn cho những nước hiện đang nắm giữ SPR về việc khi nào và tại sao họ nên xem xét mở kho dự trữ dầu cho các nhà máy lọc dầu địa phương. Như Martin Tallett, giám đốc điều hành của EnSys, giải thích: đó là cuộc chơi của các con số. Sản lượng dầu nhập khẩu sẽ bị thiếu hụt bao nhiêu thùng trong lúc khủng hoảng và cần phải mở kho lượng dầu bao nhiêu để bù đắp cho tác động của việc này? Trong lúc chính phủ các nước và các cơ quan năng lượng tiếp tục lên kịch bản cho tình huống xấu nhất thì dự trữ dầu vẫn đang ngày càng tăng thêm. Rõ ràng là Hoa Kỳ và nhiều nước khác tin rằng SPR là một cách đầu tư hiệu quả. Tuy nhiên, dù cho công tác chuẩn bị cho được làm cặn kẽ tới đâu thì vẫn có khả năng xảy ra chuyện trong tương lai, dầu không được chuyển kịp thời từ các kho dự trữ chiến lược tới những nơi cần thiết. Vậy liệu tình trạng như hồi 1973 có lặp lại không? Bob Corbin là một trong những người tin rằng không. "Tôi không muốn đồn đoán về việc chuyện gì có thể hay không thể xảy ra," ông nói. "Chúng ta đã sẵn sàng đưa dầu đi vào bất kỳ khi nào chúng ta cần." Bản tiếng Anh bài này đã đăng trên |
Số ca nhiễm mới virus corona ở các nước bên ngoài Trung Quốc tăng nhanh. Ý và Iran hiện nổi lên như những ổ dịch với tốc độ lây lan chóng mặt. | Virus corona lan nhanh bên ngoài Trung Quốc, Trump vẫn lạc quan | Lo lắng và thông tin sai lệch về virus corona đã thúc đẩy định kiến với người gốc Á trong một số cộng đồng Hoa Kỳ Reuters dẫn số liệu Ủy ban Y tế Quốc gia Trung Quốc ngày 27/2 cho biết, Trung Quốc Đại lục đã ghi nhận 433 ca mới nhiễm dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp COVID-19 do chủng mới của virus corona (SARS-CoV-2) gây ra trong ngày 26/2. Trong khi đó, theo Tổ chức Y tế Thế giới, con số nhiễm mới tại 37 quốc gia khác vào ngày 26/2 là 459 trường hợp. Bàn Tròn BBC: Covid-19 và tác động kinh tế, xã hội và giáo dục tới VN Hai người Việt về từ tâm dịch Daegu kể chuyện bị cách ly Người Việt ở Daegu: "Tôi lo đến run cả người" Tuy nhiên, người đứng đầu WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus phát biểu trước các quan chức ngoại giao ở Geneva hôm 26/2 rằng, không nên vội vàng tuyên bố đây là đại dịch, mà theo định nghĩa của WHO là một căn bệnh mới lây lan trên toàn thế giới. "Sử dụng từ đại dịch một cách bất cẩn không đem lại lợi ích hữu hình mà tạo rủi ro đáng kể trong việc khuếch đại nỗi sợ hãi và sự kỳ thị không cần thiết và vô lý, và có thể làm các hệ thống tê liệt. Nó cũng có thể báo hiệu rằng chúng ta không còn có thể kiềm hãm sự lây lan của virus. Điều đó là không đúng"- ông nói. Hàng trăm trường hợp nhiễm mới được xác nhận ở châu Á, Brazil xác nhận ca nhiễm đầu tiên trong khu vực Mỹ Latinh. Dịch cũng đã được phát hiện ở Pakistan, Thụy Điển, Na Uy, Hy Lạp, Romania và Algeria. Hoa Kỳ: Phó Tổng thống Pence điều phối việc chống dịch Tại Hoa Kỳ, nơi có 60 trường hợp nghi nhiễm Covid-19 cho đến nay, mà phần lớn là người Mỹ hồi hương từ một tàu du lịch ở Nhật Bản, giới chức y tế nói rằng một đại dịch toàn cầu là hoàn toàn có khả năng xảy ra. Tổng thống Hoa Kỳ Doanld Trump đã giao Phó Tổng thống Mike Pence điều phối phản ứng của chính phủ với sự bùng phát của dịch Covid-19. Tuy nhiên, cả Tổng thống lẫn Phó Tổng thống khi phát biểu tại một cuộc họp báo ở Nhà Trắng đều cho rằng, rủi ro đối với người dân Mỹ vẫn rất thấp. Tuyên bố trên được đưa ra giữa khi các trường hợp nhiễm mới của Covid-19 tiếp tục lan với tốc độ chóng mặt trên khắp thế giới. Một số nhà thuốc Hoa Kỳ đang đối mặt với tình trạng thiếu khẩu trang Phát biểu trước báo giới, ông Trump tin tưởng rằng, Hoa Kỳ hoàn toàn có thể ứng phó hiệu quả với dịch. "Chúng tôi rất, rất sẵn sàng với việc này", ông Trump nói, "Các nhà nghiên cứu đã "tiến triển rất nhanh" để sớm tìm ra vắc-xin". Một số nhà thuốc ở Hoa Kỳ hiện đối mặt với tình trạng thiếu khẩu trang. Tuy nhiên, ông Anthony Fauci, Giám đốc Viện Dị ứng và Bệnh Truyền nhiễm Quốc gia, cho biết ông không hy vọng gì về sự ra đời của một loại vắc-xin trong ít nhất là từ một đến một năm rưỡi nữa. Cuộc họp báo diễn ra khi ông Trump đang bị chỉ trích bởi trong một tweet trước đó, ông viết rằng các phương tiện truyền thông đã đưa ra những cảnh báo không cần thiết về virus corona "để khiến [dịch] virus carona trông tệ nhất có thể". "Tình hình ở Hoa Kỳ đang tuyệt vời!", ông Trump tweet vậy.Tuy nhiên, ông Trump thừa nhận tại cuộc họp báo rằng, Hoa Kỳ nên chuẩn bị trong trường hợp virus corona lây lan. "Tất cả các lĩnh vực trong xã hội chúng ta cần được chuẩn bị," ông nói. Virus corona: Những triệu chứng và cách phòng tránh cần biết Covid-19: Quan hệ tình dục có lây không? Virus corona: Số ca tăng toàn cầu, 'tái nhiễm' có thật không? Nhận định của ông Trump mâu thuẫn với ý kiến của các quan chức y tế công cộng, những người trước đó đã cảnh báo rằng, sự lây lan của virus này sang Mỹ chỉ là vấn đề 'khi nào' chứ không còn là 'nếu'. "Tôi không nghĩ đó là điều không thể tránh khỏi", ông Trump nói với các phóng viên. Ông Trump tin rằng, quyết định hạn chế những chuyến bay đến từ các khu vực nhất định vào Mỹ sẽ hạn chế việc lây nhiễm. Bộ trưởng Y tế và Nhân lực Hoa Kỳ, ông Alex Azar cho biết, Nhà Trắng đã xây dựng kế hoạch tập trung vào năm ưu tiên chính, gồm giám sát dịch bệnh tốt hơn; phối hợp với chính quyền địa phương để ứng phó; thúc đẩy việc trị liệu và tăng cường sản xuất thêm các thiết bị nhằm bảo vệ sức khỏe cá nhân, trong đó có khẩu trang.Dự Dự kiến sẽ có nhiều trường hợp nhiễm bệnh khác ở Mỹ, ông Azar nói. Virus corona: Đại dịch là gì? Tình hình toàn cầu ra sao? Virus corona chủng mới gây viêm phổi hiện lây nhiễm khoảng 80.000 người và khiến hơn 2.700 người thiệt mạng, đại đa số là ở Trung Quốc. Trong khi các biện pháp kiểm dịch triệt để đã giúp làm chậm tốc độ lây truyền ở Trung Quốc, virus đang lây lan nhanh ở các nước khác. Đức - nơi có khoảng 20 trường hợp nhiễm bệnh - cho biết không thể kiểm soát được tất cả các con đường lây nhiễm. Bộ trưởng Y tế nước này, Jens Spahn đã kêu gọi chính quyền các khu vực, bệnh viện và người sử dụng lao động xem xét lại kế hoạch phòng chống đại dịch của họ. Hy Lạp là một trong những quốc gia báo cáo có trường hợp nhiễm virus corona đầu tiên Chính quyền Mexico đã cấm một tàu du lịch cập cảng, dẫu công ty tàu biển Ship nói rằng, trường hợp bị cúm trên tàu này chỉ là nhiễm cúm theo mùa thông thường. Khi các trường hợp nhiễm bệnh gia tăng ngoài Trung Quốc, lo ngại về việc tổ chức các sự kiện lớn với đông người tham gia đang gia tăng. Tại Nhật Bản, giữa lúc đang có những ý kiến lo ngại trước ảnh hưởng của dịch với việc tổ chức Thế vận hội Tokyo 2020, Thủ tướng Shinzo Abe đã kêu gọi hủy bỏ hoặc cấm các sự kiện thể thao và văn hóa trong hai tuần. Trong khi đó, các nguồn tin nói với hãng tin Reuters rằng, Quỹ Tiền tệ Quốc tế đang xem xét việc liệu có nên tổ chức cuộc họp của tổ chức này tại Washington vào tháng Tư hay không. Trường hợp nhiễm bệnh đầu tiên ở Mỹ Latinh đã được xác nhận là một người đàn ông 61 tuổi, ở Sao Paulo, Brazil, người gần đây có đến Ý. Trung Quốc muốn ASEAN dỡ bỏ hạn chế đi lại với người TQ Covid-19 là cơ hội cho Việt Nam cải cách 'thoát Trung' Virus corona: Báo VN rút bài viết Thủ tướng Phúc khen cô giáo làm thơ Cùng với Brazil, các nước như Algeria, Áo, Croatia, Hy Lạp, Romania, Tây Ban Nha, Thụy Điển và Thụy Sĩ cũng đã kiểm soát chặt chẽ hơn với người đến từ Ý hoặc những người gần đây đã tới Ý. Hàn Quốc sáng 27/2 ghi nhận thêm 334 ca nhiễm COVID-19 mới, nâng tổng số người nhiễm lên 1.595, với 13 ca tử vong. Ý đến nay xác nhận hơn 470 trường hợp nhiễm bệnh, tập trung vào các trung tâm công nghiệp của vùng Bologna và Veneto. Ông Giuseppe Conte, Thủ tướng nước này, trước đó đã phải thú nhận rằng, một bệnh viện tại thị trấn Codogno thuộc vùng Lombardy đã xử lý "sai quy trình" khi tiếp nhận "bệnh nhân số 1" khiến dịch bệnh lan ra cả vùng. Cuộc sống về đêm ở Milan đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi sự bùng phát của dịch virus corona Tuy nhiên, Ý hiện chưa xác định được "bệnh nhân số 0" - thuật ngữ để chỉ người mang mầm bệnh vào nước này - trong khi đây là điều rất quan trọng để khoanh vùng các khu vực nguy cơ cao và cách ly những người đã tiếp xúc với dịch. Ở Pháp đã có trường hợp tử vong thứ hai là một giáo viên nhưng người này lại chưa từng đến thăm bất kỳ quốc gia nào hiện được xem là ổ dịch. Trong khi Iran chỉ xác nhận họ có 139 trường hợp nhiễm bệnh, thì các nhà dịch tễ học cho rằng, việc tỉ lệ tử vong do virus corona ở nước này vào khoảng 2%, đã cho thấy, số trường hợp nhiễm thực sự phải cao hơn gấp nhiều lần. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.