abstract
stringlengths
40
681
section_names
stringlengths
11
94
article
stringlengths
4.61k
164k
Hôm 17/10 tại phiên họp của Ủy ban thường vụ Quốc hội, Trưởng Ban Dân nguyện Nguyễn Thanh Hải cho biết trong năm 2017 có tới 5.639 văn bản trái pháp luật do các bộ ngành địa phương ban hành. Tính trung bình mỗi ngày có 23,6 văn bản trái pháp luật.
Tòa án Việt Nam cần phải được thêm quyền?
Cảnh bên ngoài Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội Thống kê cũng cho thấy giai đoạn 1995 - 2015, Cục Kiểm tra văn bản của Bộ Tư pháp kiểm tra 3,6 triệu văn bản, phát hiện hơn 90.000 văn bản trái pháp luật được ban hành. Những văn bản này gây tác hại rất xấu tới hoạt động bình thường của người dân và doanh nghiệp, và làm hư hoại hình ảnh về một nhà nước pháp quyền thượng tôn pháp luật. Theo ý kiến từ Ban dân nguyện Quốc hội thì đây là vấn đề đã tồn tại lâu, cử tri kiến nghị rất nhiều nhưng tình hình vẫn chưa được cải thiện. Vai trò của tòa án Các văn bản ban hành trái pháp luật có thể là nghị định, thông tư của các cơ quan chính phủ, nghị quyết của hội đồng nhân dân và quyết định của ủy ban nhân dân các cấp. Nhưng trái với một hệ thống hành pháp quá lớn quyền có thể ban hành cả văn bản quy phạm pháp luật thuộc về lập pháp, thì hiện tại ở Việt Nam bộ máy nhà nước duy trì một hệ thống tư pháp quá yếu quyền. Tòa án hành chính hiện nay chỉ được quyền xét xử đối với quyết định hành chính của từ bộ trưởng trở xuống, mà không được quyền phán xét đối với nghị định của Chính phủ, Quyết định của Thủ tướng và thông tư của các bộ. Không chỉ thế, với các quy định hiện nay về văn bản quy phạm pháp luật là quy tắc xử sự chung, được áp dụng lặp đi lặp lại nhiều lần đối với cơ quan, tổ chức, cá nhân. Và quyết định hành chính là văn bản do cơ quan hành chính nhà nước ban hành quyết định về một vấn đề cụ thể trong hoạt động quản lý hành chính được áp dụng một lần đối với đối tượng cụ thể. Tòa án hành chính hiện nay cũng không được quyền xét xử đối với những văn bản quy phạm pháp luật, trong đó có các văn bản của hội đồng nhân dân và ủy ban nhân dân các cấp tỉnh, huyện, xã. Từ đó dẫn đến một số lượng rất lớn các cơ quan trên phạm vi cả nước được ban hành các văn bản có khả năng tác động lớn tới đời sống kinh tế xã hội, nhưng lại thoát khỏi chế tài của tòa án về sự sai trái của nó so với quy định của Luật do Quốc hội ban hành. Biểu tượng công lý ở Tòa Anh Quốc Tòa án hành chính như thế là quá yếu kém, không đảm bảo được cơ chế ngăn chặn giúp ích cho quản trị quốc gia. Nhưng không chỉ có thế, ở Việt Nam cũng không có một Tòa án Hiến pháp hoặc cơ chế tương đương để xét xử đối với những việc làm trái với quy định của Hiến pháp. Theo đó toàn bộ hệ thống văn bản quy phạm pháp luật dù là trái với quy định của Hiến pháp cũng không ai làm gì được. Do vậy, trên thực tế có những hành vi xâm phạm quyền của công dân như cản trở quyền lập hội, quyền biểu tình, cản trở quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí của công dân song vẫn ngang nhiên tồn tại. Kinh nghiệm bản thân Mới đây, tôi trải qua hai sự việc cho thấy về một văn bản quy phạm ban hành có nội dung trái pháp luật và một sự việc về sự yếu quyền của tòa án. Việc thứ nhất, một lần tôi vào Trại tạm giam số 2 Công an thành phố Hà Nội để gặp bị can nhưng nhân viên quản giáo không cho gặp. Họ trình ra một công văn của cơ quan điều tra đề nghị khi luật sư vào gặp thì phải báo cho cơ quan điều tra biết để họ cử người tham gia giám sát. Việc làm này rõ ràng là trái pháp luật vì Bộ luật Tố tụng Hình sự quy định luật sư bào chữa được quyền gặp bị can. Họ đã căn cứ vào nội dung của Thông tư liên tịch số 01/2018/TTLT của liên ngành Bộ Công an, Bộ Quốc phòng, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao và Tòa án Nhân dân Tối cao hướng dẫn phối hợp giữa cơ sở giam giữ và cơ quan điều tra. Văn bản này đưa ra thêm nội dung quy định về giám sát gặp gỡ giữa luật sư bào chữa và bị can trong khi Bộ luật Tố tụng Hình sự không hề quy định. Đây là một ví dụ về văn bản được ban hành trái pháp luật. Việc thứ hai liên quan đến ông Trần Huỳnh Duy Thức, người đang thụ án 16 năm tù về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Căn cứ vào quy định mới của Bộ luật Hình sự về sự phân biệt giữa hành vi phạm tội và hành vi chuẩn bị phạm tội, và mức hình phạt nhẹ cho hành vi chuẩn bị chỉ từ 1 đến 5 năm tù, ông Thức đòi hỏi các cơ quan áp dụng để trả tự do cho mình. Luật sư đã giúp ông gửi văn bản đến các cơ quan tư pháp đề nghị xem xét đặc xá trả tự do. Chúng tôi đã gửi 12 lá thư tới Chủ tịch nước, là người có thẩm quyền trong việc này, nhưng không nhận được phản hồi và lâm vào tình trạng bế tắc vì theo quy định hiện nay thì cũng không thể khởi kiện Chủ tịch nước. Trong khi cũng văn bản đó chúng tôi gửi đến các cơ quan có trách nhiệm liên quan trong hoạt động đặc xá là Chính phủ, Bộ Công an và Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao, thì các cơ quan này đều có phúc đáp cho chúng tôi. Các cơ quan tuy không trả lời chấp nhận giải quyết việc đặc xá nhưng bộ phận văn phòng của họ cũng cho biết là đơn thư đã được xem xét xử lý. Như vậy đáng ra Văn phòng Chủ tịch nước cũng cần phản hồi là đơn đang được xem xét, để chúng tôi khỏi phải chời đợi thấp thỏm và phải gửi đến 12 lượt thư đi trong khoảng thời gian 6 tháng. Theo quy định hiện tại thì Văn phòng Chủ tịch nước có thể bị khởi kiện. Nhận thấy sự im lặng của Văn phòng Chủ tịch nước đã vi phạm nghĩa vụ của họ được quy định tại Quyết định số 585-QĐ/CTN ngày 16 tháng 4 năm 2018 của Chủ tịch nước về chức năng nhiệm vụ quyền hạn của Văn phòng Chủ tịch nước, chúng tôi đã tiến hành khởi kiện Văn phòng Chủ tịch nước về hành vi hành chính thiếu trách nhiệm, như là cách tạo ra một kênh gặp gỡ đối thoại về việc xử lý đơn thư cũng như giải quyết đặc xá cho khách hàng. Tuy vậy, Tòa án thành phố Hà Nội lại không thụ lý giải quyết. Điều này gây thất vọng về năng lực của ngành Tòa, và cho thấy quyền lợi của người dân và doanh nghiệp sẽ kém được bảo vệ bởi một cơ chế tư pháp yếu quyền. Bài viết thể hiện quan điểm và văn phong của tác giả, trưởng một văn phòng luật sư ở Hà Nội.
Các đợt xuống đường của người dân Việt Nam có thổi bay cái giàn khoan của Trung Quốc khỏi Biển Đông?
Nước cờ hiểm của TQ với giàn khoan
Trung̣ Quốc định ngày rút giàn khoan là ngày 15/8 Câu trả lời, nhiều khả năng, là ‘Không’. Ít nhất những diễn biến trên thực địa cùng với những tuyên bố cứng rắn cho đến giờ cho thấy Trung Quốc quyết không lùi một bước. Tôi không rành về khai thác dầu khí nhưng theo l‎ý mà suy thì chừng nào xong việc mới rút giàn khoan chứ làm sao biết được sẽ rút ngày nào? Nhưng nếu Bắc Kinh không công bố trước thời hạn rút giàn khoan thì bất cứ lúc nào họ rút đi cũng sẽ bị cho là chịu thua sức ép của Việt Nam. Đưa giàn khoan ra Biển Đông, Bắc Kinh muốn quyết tâm khẳng định với thế giới rằng vùng biển xung quanh đó thuộc chủ quyền của họ. Nhưng tại sao họ lại ra tay vào lúc này? Giàn khoan Hải Dương 981 là cách mà họ thách thức cam kết ‘xoay trục’ mà Tổng thống Mỹ Barack Obama vừa khẳng định với các đồng minh. Obama vừa mới lên tiếng Senkaku nằm trong phạm vi hiệp ước an ninh với Nhật và Manila cũng vừa k‎ý với Mỹ Hiệp ước tăng cường liên minh quân sự. Kiếm chuyện với Tokyo hay Manila khi Obama vừa rời đi thì quá 'bựa'. Để thách thức Mỹ nhưng vẫn tránh đối đầu trực diện, Bắc Kinh chọn mục tiêu mềm hơn là Hà Nội. Nước cờ chắc ăn Với lại khi có hành động mà Bắc Kinh biết rằng sẽ bị thách thức dữ dội thì họ phải chọn nước cờ chắc ăn nhất. Họ không chọn vùng biển xung quanh các đảo mà họ đang nắm giữ ở Trường Sa hoặc một vị trí nào khác trong Biển Đông mà họ biết sẽ rủi ro hơn rất nhiều. Quần đảo Hoàng Sa chỉ có tranh chấp với Việt Nam, trong khi Trung Quốc còn không thừa nhận là có tranh chấp và lâu nay vẫn cự tuyệt mọi đề xuất đàm phán của Hà Nội. Về mặt thực tế, ‘Tây Sa’ đã nằm hoàn toàn trong tay Trung Quốc và cách nay không lâu họ còn gióng trống mở cờ thành lập thành phố ‘Tam Sa’ đóng trên quần đảo này. Tổng thống Mỹ Obama vừa cam kết với các đồng minh châu Á về chính sách 'xoay trục' Về mặt pháp lý, họ có ‘bửu bối’ là công hàm Phạm Văn Đồng mà nếu Hà Nội có cãi lý thì họ sẽ dùng để đập lại. Họ kiểm soát, họ không thừa nhận có tranh chấp, họ có bằng chứng Hà Nội ‘công nhận chủ quyền’, rõ ràng Bắc Kinh rất tự tin với ‘chủ quyền Tây Sa’ nên họ mới đưa giàn khoan ra đây. Nếu Việt Nam có nói là giàn khoan nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của mình thì Trung Quốc sẽ cãi rằng giàn khoan này nằm cách ‘Tây Sa, lãnh thổ của họ’ chỉ 17 hải lý trong khi cách bờ biển Việt Nam đến 150 hải lý. Trên thực tế đó là kịch bản mà báo chí và các quan chức Trung Quốc đã nói trong những ngày qua. Một khi có bước đi liều lĩnh như thế chắc chắn Bắc Kinh đã tính toán hết mọi rủi ro mới dám thực hiện. Nhìn vào động tĩnh của Trung Quốc trong những ngày qua thì sẽ thấy họ theo dõi chặt chẽ phản ứng của Việt Nam, của khối Asean và của Mỹ. Ngay cả khi phản ứng chính thức của Mỹ chỉ dừng ở mức ‘quan ngại’ và chỉ trích Trung Quốc ‘gia tăng căng thẳng’ thì Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã phủ đầu với tuyên bố ở Thượng Hải rằng ‘các thế lực bên ngoài không được can thiệp’ và ‘chống lập liên minh quân sự nhằm vào bên thứ ba’. Còn với Asean, mặc dù còn không nêu tên Trung Quốc mà chỉ bày tỏ ‘quan ngại’ nhưng Trung Quốc đã rất nhanh chóng lấy quan hệ chung để nhắc nhở Asean không được dính vào tranh chấp riêng và cảnh báo Hà Nội về việc ‘lôi kéo’ Asean. Làm chủ tình hình Phản ứng mạnh mẽ của Việt Nam chắc chắn cũng đã nằm trong dự liệu của Trung Quốc. Các lãnh đạo Asean không muốn mất lòng Trung Quốc trên vấn đề Biển Đông Mỹ can thiệp, Asean dính líu và Việt Nam ngả về phía Mỹ là ba nỗi sợ của Bắc Kinh khi đưa giàn khoan HD-981 ra Biển Đông. Về phía Mỹ thì Bắc Kinh biết rõ vào lúc này Washington không thể làm được gì nhiều để giúp Hà Nội ngoài hỗ trợ tinh thần. Về phía Asean thì Bắc Kinh biết rằng với tư cách là đối tác thương mại lớn nhất của khối, các nước Asean sẽ hết sức thận trọng để tránh làm tổn thương quan hệ với Trung Quốc. Về phía Việt Nam, với quan hệ khắng khít giữa hai Đảng Cộng sản trong những năm qua, Bắc Kinh chắc hẳn nắm rõ suy nghĩ của Hà Nội. Điều Bắc Kinh sợ nhất là Hà Nội ngả về phía Washington để họ thêm một mối họa ở phía Nam, nhưng một khi họ đã đưa giàn khoan ra thì có nghĩa họ tin rằng Hà Nội dù có bị o ép thế nào đi nữa thì cũng không tìm kiếm liên minh với Mỹ Chỉ có điều với hành động này thì họ đã hủy hoại quan hệ với Việt Nam. Việt Nam sẽ không còn là ‘láng giềng thân thiện’ với Trung Quốc được nữa. Tuy nhiên, vì mục đích lớn ở Biển Đông, Bắc Kinh sẵn sàng hy sinh. Trong cái mục đích lớn đó, đảo thì họ đã nắm được một phần nhưng đường lưỡi bò thì đây mới là bước đi quan trọng đầu tiên để hiện thực hóa. Nếu như Trung Quốc lùi trước sức ép của Việt Nam thì trước mắt người dân trong nước chính quyền là hèn nhát không đủ sức bảo vệ chủ quyền, trước dư luận quốc tế lập luận chủ quyền của họ không vững và nhất là đường lưỡi bò mới tiến được một bước đã phải lùi thì sau này sẽ vô vàn khó khăn. Biển Đông là cánh cửa để Trung Quốc bành trướng ra ngoài và là chìa khóa để làm bá chủ ở Đông Á nhất là khi họ đã bị chặn bởi các nước lớn khác ở các hướng bắc, đông và tây nam. Trung Quốc đang muốn biến đường lưỡi bò trên bản đồ thành sự thật Chậm mà chắc Năm 1947, đường lưỡi bò lần đầu tiên xuất hiện trên bản đồ Trung Hoa. Lúc đó, người Trung Quốc còn chưa có gì trên Biển Đông. Gần 70 năm sau, họ đã có ‘thành phố Tam Sa’ – tức là đã có chỗ đứng vững chắc để từ đó vươn ra Biển Đông. Ai dám chắc sau 70 năm hoặc 100 năm nữa toàn bộ Biển Đông không trở thành ao nhà của Trung Quốc? Từ chỗ không có gì đến có được như thế phải thấy tầm nhìn và sự khôn ngoan của Trung Quốc trên Biển Đông: họ xác định đó là công việc lâu dài, tiến dần từng bước một, tranh thủ thời cơ, sẵn sàng dùng vũ lực, sức mạnh đến đâu hiện thực chủ quyền đến đó. Mặc dù có yêu sách đường chín đoạn từ rất lâu nhưng phải đến tận năm 2009 họ mới chính thức trình ra quốc tế. Chứng tỏ Bắc Kinh giỏi giấu mình chờ thời cơ đến mức nào. Tuy nhiên điều này cũng cho thấy sự không trong sáng trong đòi hỏi chủ quyền của họ. Nếu có chủ quyền thật sự thì cần gì đợi thời cơ mới đưa ra? Và cái cách mà họ vẽ đường chín đoạn trong tất cả các bản đồ của họ hiện nay, mặc dù chỉ là chủ quyền trên giấy, là nhằm in sâu vào tâm trí mọi người để rồi đến lúc ai cũng mặc nhiên thừa nhận ‘chủ quyền không thể chối cãi’ của Trung Quốc. Họ cũng rất biết lợi dụng tình hình khi tranh thủ tối đa những lúc Việt Nam rối ren hay gặp tình hình quốc tế bất lợi để ra tay chiếm đảo. Chính phủ Bắc Việt đã quá tin tưởng vào Trung Quốc? Với một đất nước đã quen với ván cờ quyền lực và đấu tranh chính trị trong hàng ngàn năm thì Việt Nam không phải là đối thủ của họ trong cuộc đấu trí trên Biển Đông. Họ có tầm nhìn cả trăm năm, có chiến lược thực hiện rõ ràng và nhất là luôn ở thế tấn công trong khi Việt Nam nằm ở thế bị động chống đỡ các bước đi của họ. Trước phía nhiều mưu chước như Trung Quốc, Việt Nam chẳng khác nào một đứa trẻ ngây ngô liên tục bị gài bẫy. Cái bẫy lớn nhất chính là công hàm năm 1958 công nhận Tuyên bố về lãnh hải của Trung Quốc mà trong Tuyên bố này có khẳng định chủ quyền đối với ‘Tây Sa’ và ‘Nam Sa’. Bắc Việt lúc đó chỉ nghĩ đến cái lợi trước mắt là sự giúp đỡ của Trung Quốc chứ không lường được cái hại sau này trong khi Trung Quốc mưu tính chuyện lâu dài về sau. Công luận quốc tế không cần biết ông Đồng suy nghĩ thế nào hay bối cảnh ra sao khi k‎y cái công hàm đó. Chỉ biết giấy trắng mực đen rành rành Việt Nam công nhận chủ quyền của Trung Quốc. Việt Nam đang chứng kiến các cuộc biểu tình chống Trung Quốc lớn chưa từng thấy Đành rằng ông Đồng không thể đem cho cái mà Chính phủ của ông không có, nhưng ông có thể thừa nhận quyền sở hữu của người khác đối với tài sản mà ông không có đó. Và khi đã thừa nhận của người khác thì bây giờ sao lại nói ngược là của mình được? Rõ ràng Việt Nam tin vào tình đồng chí còn Trung Quốc đã lợi dụng tình đồng chí đó. Quan hệ quốc tế luôn dựa trên nền tảng lợi ích quốc gia - không có chỗ cho ‘tinh thần quốc tế vô sản trong sáng’. Bắc Kinh đã không đổ xương máu cho Hà Nội nếu không có lợi ích của mình trong đó. Bắc Việt đã quá ngây thơ khi tin tưởng người đồng chí phương Bắc hơn đồng bào của mình ở miền Nam. Họ đã để ‎y thức hệ chi phối chính sách ngoại giao của mình. Chính vì ý thức hệ mà khi Việt Nam hụt hẫng sau khi Liên Xô sụp đổ đã bất chấp những kinh nghiệm đau thương trong quá khứ lại tìm đến Trung Quốc làm chỗ dựa. Và đất nước lại bị đặt trước miệng cọp. Cũng vì ý thức hệ mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khi sang thăm Trung Quốc đã chấp nhận lời khuyên lấy ‘đại cục’ làm trọng, tức là đặt lên trên tranh chấp. Khi đưa giàn khoan ra Biển Đông, Bắc Kinh có nghĩ đến ‘đại cục’ không? Các lãnh đạo Trung Quốc tin rằng Việt Nam sẽ không thoát khỏi 'đại cục' với họ? Rõ ràng ‘đại cục’ đó không phải để ràng buộc Bắc Kinh mà là để Bắc Kinh ràng buộc Hà Nội. Thậm chí khi Bắc Kinh đã phá vỡ cam kết của lãnh đạo hai Đảng thì Thường Vạn Toàn vẫn tự tin nhắc nhở Phùng Quang Thanh về ‘đại cục’. Và cho đến giờ cũng chính y thức hệ đã khiến Việt Nam mắc kẹt trong ‘đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, không liên minh với ai’ Mạnh như Nhật mà còn cần hiệp ước an ninh với Mỹ, có vũ khí hạt nhân như Anh, Pháp vẫn cần Mỹ đồng minh trong khối Nato. Trong khi đó, Việt Nam hiện nay vừa nhỏ yếu vừa bị đe dọa nghiêm trọng thì cứ nói là ‘độc lập, tự chủ’ mà thực ra chỉ thiệt cho mình mà thôi. Thử cho Mỹ vào Cam Ranh xem? Bắc Kinh không sợ mới lạ. Mỹ rất muốn nhưng Việt Nam ‘độc lập, tự chủ’ không làm được. Chính vì thế Việt Nam mất đi một lá bài lợi hại trong cuộc đối đầu vốn dĩ không cân sức.
Trong một dịp hiếm có chính quyền tỉnh Quảng Đông đã thực hiện chuyến đi tường thuật dành cho một nhóm phóng viên BBC trong đó có tôi.
Phỏng vấn Tỉnh trưởng Quảng Đông
Cuộc phỏng vấn với Tỉnh trưởng Hoàng Hoa Hoa là một phần của chương trình, với câu hỏi chúng tôi phải đưa trước. Tiếp khách trong sảnh đường hình chữ nhật to rộng của tỉnh, ông Hoa ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bành ở giữa. Xung quanh, một bên là các quan chức cao cấp khác trong tỉnh, một bên là chúng tôi. Việc chuyển tải nội dung cuộc trò chuyện do thông ngôn nhà nước đảm trách. Bốn phóng viên thay phiên nhau phỏng vấn ông Hoa và dưới đây là các câu hỏi chính. BBC: Cảm ơn ông tỉnh trưởng và chính quyền địa phương đã thu xếp cho chúng tôi chuyến đi tường thuật này. Chúng tôi rất ấn tượng trước sự phát triển của tỉnh Quảng Đông. Nhưng không hiểu mức độ tăng trưởng này bền vững đến đâu khi mà nó tạo sức ép kinh khủng lên các nguồn tài nguyên? Hoàng Hoa Hoa: Đúng vậy, sự tăng trưởng nhanh chóng đã gây ra nhiều tác động cho tỉnh trong các lĩnh vực như đất đai, môi trường và các nguồn tài nguyên khác. Thí dụ việc phát triển đã cần tới nhiều đất đai, vì vậy sở hữu đất đai của người dân Quảng Đông chỉ bằng phân nửa so với trên cả nước. Tài nguyên tính trên đầu người ở tỉnh này chỉ bằng 1/20 của quốc gia. Thêm đó chúng tôi phải lệ thuộc vào 90% nguyên vật liệu nhập từ nơi khác. Một thách thức nữa là khả năng phát minh và mức độ tư phát triển kỹ thuật của Quảng Đông tương đối là yếu so với cả nước. Lý do vì trong quá khứ chúng tôi chỉ tập trung vào giúp xây những nhà máy cho nước ngoài vốn chỉ sử dụng kỹ thuật của nước ngoài. Đây là một thiếu sót trong việc phát triển khoa học kỹ thuật cho tương lai. Một vấn đề nữa là sự mất cân đối trong phát triển của ba vùng trong tỉnh: châu thổ sông Châu Giang đóng góp 70% GDP của tỉnh, trong khi miền đông và tây chỉ có 14%, và vùng núi và những nơi còn lại khoảng trên dưới 10%. Trước những thách thức này chúng tôi tiếp tục thực hiện kế hoạch do trung ương đề ra đặc biệt chú trọng đến phát triển khoa học kỹ thuật, qua đó tiếp tục đẩy mạnh tăng trưởng kinh tế tương đối nhanh. Quan trọng là cần có sự phối hợp tốt để cân bằng phát triển kinh tế và xã hội, phối hợp tốt giữa ba vùng, giữa nông thôn và thành thị. BBC: Ông nói đến tình trạng thiếu đất, và khi đến đây chúng tôi cũng nghe nói đến tình trạng đất của nông dân bị trưng dụng, tình trạng tội phạm có tổ chức, tình trạng ô nhiễm môi trường, tình trạng tham nhũng... là một số hậu quả của việc phát triển với tốc độ nhanh. Thậm chí có người còn mô tả đây là 'miền nam hoang dại.' Ông thấy cái gì đe dọa nhiều nhất cho mục tiêu Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đề ra là xây dựng một ''xã hội hài hòa''? Hoàng Hoa Hoa: Tôi không đồng ý khi gọi vùng này 'hoang dại' vì tôi tin rằng sự phát triển của Quảng Đông rất hiệu quả và đem nhiều lợi ích cho người dân ở đây. Đó là một sự phát triển bền vững và theo đúng hướng phát triển khoa học kỹ thuật mà trung ương đã đề ra. Tôi có thể đơn cử một vài con số: GDP của chúng tôi trong nửa năm đầu 2006 tăng 14,4%, cao hơn mức trung bình quốc gia 3,9%. Trong khi đó mức đầu tư trong cùng thời gian chỉ tăng có 9,3%, thấp hơn của cả nước. Điều đó có nghĩa với mức đầu tư không cao lắm nhưng sản lượng của chúng tôi lại cao. Thí dụ thứ hai là mức tiêu thụ năng lượng. Quảng Đông có mức tiêu thụ năng lượng chỉ có 65,3%, thấp hơn mức tiêu thụ trên cả nước. Thậm chí mức tiêu thụ năng lượng như vậy là thấp nhất trên toàn Trung Quốc kể cả hai thành phố lớn Bắc Kinh và Thượng Hải. Từ năm 2000-2005 mức tiêu thụ năng lượng của Quảng Đông giảm gần phân nửa so với 5 năm trước đó. BBC: Nhưng để đổi lại những thành quả tăng trưởng một số bộ phận trong xã hội phải chịu thiệt thòi hơn, thí dụ như nông dân không còn đất đai để cày cấy. Theo thống kê chính thức trong năm 2004 đã có 18.000 vụ tranh chấp đất đai, thậm chí có người đã thiệt mạng trong một số trường hợp. Ông có lo lắng cho tình trạng này trong tỉnh không? Hoàng Hoa Hoa: Tại Quảng Đông việc trưng dụng đất của nông dân được tiến hành một cách êm xuôi và đều có thể dàn xếp được. Cũng là tự nhiên nếu có chuyện tranh chấp về tiền bạc. Nhưng những vụ tranh chấp thế này ở Quảng Đông không nhiều và các nông dân cuối cùng đều vui vẻ giao đất lại vì họ được chính quyền tỉnh đền bù thỏa đáng. Quảng Đông đền bù cho nông dân cao nhất theo mức qui định của trung ương. Tiền tiết kiệm bình quân đầu người ở tỉnh này là 2.020 tỉ Nhân dân tệ, nên phải nói người ta tương đối khá giả. Trong năm 2005 tiền lương trung bình của một người sống ở thành phố là 14.000 tệ, cao nhất trên cả nước. Tương tự, một người ở nông thôn kiếm được 4.500 tệ một năm. Nói chung Quảng Đông ngày nay là một nơi kinh phát triển tốt, xã hội ổn định, và mọi người vui hưởng cuộc sống của mình. BBC: Chúng tôi có được quyền hỏi về tình trạng tham nhũng trong quan chức ở Quảng Đông hay không? Hoàng Hoa Hoa: Được chứ. Chúng tôi coi trọng việc này. Chống tham nhũng là một nhiệm vụ quan trọng của chính quyền Quảng Đông. Chúng tôi điều tra các cáo giác, xử lý các cán bộ tham nhũng, và có những biện pháp để ngăn ngừa. Tôi có thể nói chúng tôi đã có nhiều tiến triển trong chuyện này và chúng tôi quyết tâm tiếp tục làm hết sức mình trong việc chống tham nhũng. BBC: Ông có nghĩ rằng khi mà chủ nghĩa Mác Lê đã bị thay thế bởi chủ nghĩa Làm Giàu Nhanh, xã hội Trung Quốc ngày nay dường như đang có lỗ hổng về mặt đạo đức? Hoàng Hoa Hoa: Tôi không đồng ý là chủ nghĩa Mác đã chết ở Trung Quốc, ngược lại nhờ nó mà Trung Quốc đã đạt được nhiều thành quả kể từ khi áp dụng chính sách mở cửa kinh tế. Thành quả tăng trưởng kinh tế trong thời gian qua, trong hơn hai thập niên qua, ở Trung Quốc chứng tỏ nhờ áp dụng chủ nghĩa Mác mà được như vậy. GDP của Trung Quốc xếp hạng tư trên thế giới, ngoại tệ dự trữ xếp hạng nhất, trong khi xuất khẩu xếp hạng ba. Điều đó cho thấy sự thành công của Chủ nghĩa Xã hội theo kiểu Trung Quốc. BBC: Vấn đề là ta có thể duy trì kinh tế thị trường dưới chế độ một đảng bởi vì thiếu sự minh bạch, thiếu sự chịu trách nhiệm, là những thứ chính quyền trung ương cũng đã nhìn nhận, là tiếp tay cho tham nhũng? Hoàng Hoa Hoa: Tham nhũng là một vấn nạn xảy ra khắp mọi nơi trên thế giới, trong mọi thể chế, không cần biết là gì chứ không riêng ở Trung Quốc. Hệ thống chính trị ở Trung Quốc do đảng Cộng sản lãnh đạo với sự hợp tác của các đảng dân chủ khác. Nếu so với một số nước trên thế giới, tình trạng tham nhũng ở Trung Quốc thực ra ít hơn. BBC: Hôm rồi khi gặp một số sinh viên, một nữ sinh viên ngành quản lý kinh tế nói cô không muốn vô đảng vì cô không thích Đảng Cộng sản Trung Quốc. Khi được hỏi cô không sợ khi công khai nói vậy sao, cô trả lời không vì, đây là thời đại mới mà, cô nói. Thái độ của một số người trẻ và giỏi như vậy, có làm ông quan ngại không? Hoàng Hoa Hoa: Mọi người ở Trung Quốc được tự do lựa chọn niềm tin. Thí dụ họ có quyền chọn giữa tín ngưỡng, hay chọn Chủ nghĩa Cộng sản là tùy ở mỗi người mà thôi. BBC: Cảm ơn ông tỉnh trưởng.
Cuộc bầu cử tổng thống tại Hoa Kỳ luôn luôn là hoạt đề sôi nổi trên toàn thế giới. Những ứng cử viên tổng thống đã lôi cuốn biết bao nhiêu sự hiếu kỳ. Nhưng kỳ bầu cử lần này thật khác hẳn.
Ứng cử viên John McCain và Việt Nam
Người Mỹ có thể sẽ có vị tổng thống da đen đầu tiên (Barack Obama), nữ tổng thống đầu tiên (Hilary Clinton), vị tổng thống đầu tiên theo giáo phái Mormon (Mitt Romney), thậm chí vị tổng thống đầu tiên gốc Ý Đại Lợi như cựu thị trưởng New York, Rudy Giuliani. Thượng nghị sỹ John McCain nếu đắc cử cũng sẽ là kỳ tích “lần đầu” trong lịch sử có vị tổng thống từng tham chiến tại Việt Nam và từng bị rơi xuống hồ Trúc Bạch, Hà Nội. Bản thân ông McCain đã biết biến những hình ảnh đó thành vốn liếng chính trị đặc biệt. Việt Nam sau đó cũng là những trang đầy chữ trong nhật ký chính trị của ông. Với cộng đồng gốc Việt Phải nói rằng đối với cộng đồng người Việt Nam tỵ nạn tại Hoa Kỳ, thượng nghị sỹ John McCain là một ân nhân lớn. Không có ông thì nhiều gia đình Việt Nam không có mặt trên nước Mỹ. Sự gần gũi của ông đối với cộng đồng Việt Nam cũng vượt trên quan hệ thông thường giữa chính khách và cử tri. Bà Khúc Minh Thơ, một nhà hoạt động từ mấy chục năm qua trong công tác vận động đưa người tỵ nạn Việt Nam vào Mỹ nói rằng nếu không có văn phòng của TNS John McCain can thiệp thì sẽ không có những đạo luật riêng biệt để đưa con lai và ngay cả chương trình định cư tù nhân chính trị vào Mỹ một cách ồ ạt như vậy. “Tu chính án McCain” mà mọi người đều biết tới là một điều kiện bổ sung dựa trên tập quán văn hóa của người Việt. Ông John McCain đã đề ra điều kiện đặc biệt để cho phép những người con trên 21 tuổi được qua Mỹ cùng cha mẹ trong diện tù nhân chính trị. Nhắc tới John McCain, bà Khúc Minh Thơ xúc động kể lại bao nhiêu kỷ niệm tốt đẹp. Bà nói những người con lai khi gặp ông McCain đều xưng hô họ là McCain Children. Trong kỳ tranh cử này, ông cũng đã sắp xếp một cuộc tiếp tân với những người con lai và các cựu tù nhân chính trị trong không khí thân mật chỉ giành riêng cho người gốc Việt Nam. Kỳ tranh cử trước đó vào năm 2000, ông cũng đã từng về Little Saigon vận động và phát biểu những câu nảy lửa làm nức lòng người Mỹ gốc Việt như: “Nếu thắng cử tôi sẽ mở cửa Bạch Cung để đón tiếp quý vị”. Câu nói nổi tiếng của ông vào năm 2000 khi đang ở tại Việt Nam là “Wrong Guy won the War”. Wrong guy-kẻ xấu theo ông chính là phía Bắc Việt trong chiến tranh Việt Nam. Ông còn những câu nói ngang phè gây nên nhiều tranh luận không dứt báo chí. Nhưng đó chỉ là một phần của sự nghiệp của thượng nghị sỹ John McCain. Phía nhà nước cộng sản Việt Nam cũng nhờ ông không ít. Có thể nói không có ông John McCain cùng với John Kerry thì lịch sử bang giao Mỹ Việt sẽ đi một hướng khác. Điều này đã khiến cho thành trì chống cộng của người Việt hải ngoại mất nhiều tác dụng trong việc giữ vững lập trường chống cộng như cộng đồng Cuba ở Florida. Với Việt Nam, ông cho mỗi bên mỗi thứ nhưng tạo nên một tranh luận và cả những phản đối gay gắt. Tại nước Mỹ này, người Việt quan tâm tới chính trị không biết làm sao để ủng hộ John McCain và cũng không biết làm sao để chống John McCain. “Tôi vô cùng phẫn nộ và phản đối đường lối chính trị của ông ta. Ông John McCain chỉ nghĩ đến quyền lợi cho bản thân của ông thôi mà phản bội lại sự hy sinh của hơn 58 ngàn lính Mỹ, cũng như phản bội lại nhân dân Việt Nam và cộng đống người Việt tỵ nạn tại Mỹ này.". Theo ông Ngô Kỷ, "Ông John McCain qua lại Việt Nam nhiều lần và trở thành người bạn thân thiết với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Ông John McCain biến thành một nhà chính trị gia chao đảo.” Ông McCain và Hà Nội John McCain sinh năm 1936 trong một gia đình danh giá và có truyền thống binh nghiệp. Bố và ông nội của thượng nghị sỹ John McCain đều là đô đốc hải quân. Khi ông bị bắn rơi tại Việt Nam, phía Hà Nội phát hiện ra thân thế mà có sự chiếu cố đặc biệt. Ông nói ông từng bị tra tấn trong Hỏa Lò. Ký ức của John McCain trong thời gian ở tù từ 1967 đến 1973 tại Việt Nam phải nói là rất nhiều. Nhà văn Nguyễn Tuân ở Hà Nội cũng từng viết ký sự khi hỏi chuyện John McCain. Gọi tù binh này là “thằng quan tư Mích Kên’, những trang ký sự này phần lớn là thái độ căm hờn của phía Bắc Việt thời đó đối với Hoa Kỳ. Qua đó cho thấy John McCain ngay lúc bị cầm tù cũng không buồn quan tâm tới Việt Nam mấy. Nhưng John McCain có thể nói là một chiến lợi phẩm đặc biệt của Hà Nội. Hiện nay tại hồ Trúc Bạch cũng còn một bức tượng một phi công Mỹ quỳ gối, giơ hai tay đầu hàng với hàng chữ ghi chú người phi công bị bắt chính là John McCain. Không ai ngờ người đó cũng chính là người vun bồi cho bang giao Việt Mỹ sau này. John McCain là một ứng cử viên có những gần gũi và những hệ lụy với Việt Nam vốn nằm trong số những ứng cử viên còn sáng. Nhất là sau cuộc chiến thắng ở New Hampshire vào ngày 8 tháng 1, 2008, khẩu hiệu “The Mac is back” tạo nên một vận hội mới. Ngay đối với xã hội Hoa Kỳ, dường như cũng có hai luồng dư luận về McCain đối với các vấn đề như di dân, quốc phòng, luật tranh cử và gần đây nhất là vấn đề khai thác thông tin khủng bố. Ông là một một người cân nhắc và là một chính khách lão luyện. Ông làm cho cả hai phe tả hữu một cảm giác được và mất nhưng không thể từ bỏ ông. Trên TV, ông xuất hiện như là một nhà chuyên môn về vấn đề mà người ta muốn đề cập. Ông có những toan tính kỹ lưỡng trong kỳ vận động này như trường hợp khi đảng Cộng hòa mất ghế tại lưỡng viện vào năm 2006, ông là người đến New Hampshire đầu tiên để bắt đầu gợi ý cho việc tái tranh cử tổng thống. Tuy nhiên, hiện nay ưu thế đang nghiêng về ứng cử viên Mitt Romney sau cuộc chiến thắng ở Michigan 15 tháng 1, 2008. Trên bảng điểm hiện nay, McCain đang đứng ở vị trí thứ ba về số lượng đại biểu cư tri đoàn đảng cộng hòa trong kỳ sơ bộ nhưng cuộc bầu cử không thể dự đoán này vẫn còn một đoạn đường dài chưa thể kết luận. Mọi người, nhất là người Việt khắp nơi vẫn tiếp tục theo dõi hành trình của John McCain với tất cả hồi hộp và sự hiếu kỳ…
"Nên bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất để nhổ bỏ những sự quan liêu của xã hội hiện tại, và thông qua đó nâng cao tiếng nói người dân."
Hãy bắt đầu từ những chuyện nhỏ
Đó là đề nghị của thính giả Hoa Mai ở thành phố Hồ Chí Minh. "Ví dụ, tại sao không thông qua vụ mua vé tàu tết kinh hoàng vừa rồi mà yêu cầu Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải hay Thủ tướng chính phủ phải từ chức?" Thính giả Hoa Mai hỏi, "Việc này, nếu diễn ra ở phương Tây có dư điều kiện để bị cách chức?" "BBC không nên xoáy vào những vấn đề không nóng bỏng ở Việt Nam. Tôn giáo hay nhân quyền bà con không quan tâm đâu." Theo thính giả Hoa Mai các mẩu tin "Cha này bị bắt hay Linh mục kia bị xử" hầu như không ai xúc động cả. Quí vị nghĩ sao trước ý kiến này. Xin lưu ý thư phải viết bằng tiếng Việt unicode có dấu. ------------------------------------------------------------------------------------------------------- Làm sao đánh dấu theo unicode? Nếu đang dùng Windows 2000 / ME / XP, quí vị chỉ cần cài thêm Vietnamese có trên Windows CD (vô Control Panel, chọn Regional Options và tick vào ô Vietnamese). Sau đó, chuyển qua bàn phím Việt bằng cách chọn dấu VI nằm ở dưới góc phải của màn hình để đánh. Các dấu sẽ nằm trên hàng nút số chính của bàn phím. Quí vị cũng có thể sử dụng một chương trình nào khác như VPS hay VietKey và chọn kiểu chữ unicode. Nếu dùng Windows 2000 trở lên, quí vị chỉ việc sử dụng hộp tiện ích kế bên để gởi thư cho chúng tôi. ------------------------------------------------------------------------------------------------------- Người Dân Việt Vấn đề nóng bỏng ở Việt Nam hiện tại là làm sao vật lộn với cuộc sống để có miếng ăn mỗi ngày. Những sự việc như nhân quyền, đa đảng, tự do tôn giáo mới nhìn sơ thì thấy không liên quan gì đến cuộc sống người dân và không nóng bỏng, nhưng chịu khó đi sâu vào thì sẽ thấy ngay sự liên quan chặt chẽ vô cùng. Có hằng trăm mối nhợ dính dáng, nhưng thử lấy ra một mối thôi để thấy sự liên quan mật thiết của chúng như thế nào. Kinh tế bắt nguồn từ đầu tư nhất là đầu tư từ các nước ngoài, người ta chỉ thực sự muốn đầu tư vào những nước yên ổn; nhất là yên ổn về nhân quyền, tự do về mọi mặt và nhất là chính quyền do dân thực sự bầu ra chứ không phải là một loại chính quyền chỉ biết thực hiện chỉ thị từ Bộ Chính Trị của Ðảng Cộng Sản. Việt Nam hiện nay chưa tạo được niềm tin trên thế giới cho nên việc đầu tư còn bị giới hạn khiến cho kinh tế không thể phát triển đầy đủ. Lấy một mối khác về vấn đề Ðãng CS, Tệ nạn phải gia nhập vào đãng Cộng Sãn mới được trọng dụng. Chính tệ nạn này đã làm cho nhân tài không thể nào đem hết tài năng ra phục vụ đất nước. Lấy thêm một mối nhợ nữa, tại sao chính quyền lại phải đứng ra thành lập một Giáo Hội Phật Giáo mới và giãi tán Giáo Hội cũ? Tại sao các chùa chiền không được tự tiện tổ chức các buổi giãng pháp bất cứ lúc nào? Tại sao lại giam giữ các nhà Sư trong khi họ chỉ đòi có một chuyện là trả lại tự do tôn giáo và cho họ có quyền hoạt động trong giáo đoàn của họ? Ðiều này làm cho các nước tân tiến rất e ngại khi làm ăn với VN, vì mọi người ở các nước tân tiến rất tôn trọng tôn giáo. Nói về dân chủ, mới nhìn qua thì thấy là thể chế ở VN là thể chế Cộng Hòa và các vị trí trong nhà nước là do dân bầu ra. Thực ra đi sâu vào trong sẽ thấy rõ hơn một chút. Có bao nhiêu ứng cử viên được trúng cử nếu không phải là Ðãng Viên CS? Bộ Chính Trị của Ðảng CS ra chỉ thị cho chính quyền thi hành, cái vụ này không có xãy ở các nước tân tiến dân chủ khác. Thí dụ như ở Hoa Kỳ làm gì có việc Ðãng Công Hòa ra chỉ thị chính quyền phải thi hành. Ông Bush chỉ có khuynh hướng bảo thủ nên ông ấy tham vào Ðảng Cộng Hòa, các quyết định của ông ấy có khuynh hướng bảo thủ vậy thôi. Ðiều này làm cho các nước tân tiến và chính người dân VN rất lo ngại trong việc đầu tư, vì lỡ ra mà làm ăn thành công lớn thì liệu Ðãng CS có để yên cho họ hoạt đ! 꿙ng hay không ? Vậy thì kết luận chính là câu hỏi mở đầu: Ðãng CS Việt Nam có thật sự phục vụ cho đa số dân VN hay chỉ là một nhóm người đang bảo vệ cho chính quyền hạn và quyền lợi của riêng họ ? Bởi vì nếu thực sự thương dân thì họ nên chấp nhận mọi khuynh hướng chính trị và chấp nhận các đảng khác thì đất nước mới có cơ hội đi lên ? Nguyễn Thành Trung, Biên Hòa Kính gửi Đài BBC! Tôi năm nay 27 tuổi còn cuộc chiến đã kết thúc gần 29 năm, thế mà tôi thấy trên diễn đàn "ý kiến của bạn" này, dư âm của nó vẫn còn đầy rẫy. Năm mới sắp đến, và thông thường, vì một năm mới tốt đẹp hơn năm cũ, người ta hướng sự hòa giải, thân thiện. Vì vậy tôi gửi đến BBC những suy nghĩ của tôi về chia rẽ, chiến tranh và lợi ích dân tộc. Mong rằng qua chủ đề, mọi người sẽ hướng đến sự hòa giải. Người Mĩ đến, trút hàng triệu tấn bom đạn, rải xuống hàng triệu lít dioxin. Họ làm thế là vì dân tộc ta chăng? Những đồng dollar mà họ mang đến không thể bù đắp những thiệt hại mà họ gây ra. Liên Xô, Trung Quốc viện trợ cho miền Bắc để "đánh Mĩ đến người Việt nam cuối cùng", họ làm vậy vì lợi ích của dân tộc ta chăng? Chẳng viện trợ nào đủ để làm đất nước thoát khỏi điêu tàn, tụt hậu. Nixon tuyên bố "đem miền Bắc trở về thời kì đồ đá". Miền Bắc là đất Việt, nhân dân miền Bắc là người Việt, Nixon làm thế vì dân tộc Việt chăng? Mĩ, Liên Xô, Trung Quốc làm thế chỉ vì lợi ích của họ mà thôi. Nhưng tại sao họ làm được thế? Vì dân tộc ta bị chia rẽ, vì những người lãnh đạo hai miền đặt ý thức hệ và quyền lực lên trên lợi ích của dân tộc. Đó là một cuộc nội chiến với sự tham gia và tác động của ngoại bang. Là sự tranh dành quyền cai trị toàn bộ đất nước của 2 tập đoàn thống trị. Là sự tranh dành ảnh hưởng địa-chính trị của ngoại bang. Người Việt căm thù người Việt, hàng triệu người Việt với ý thức hệ cộng sản và hàng triệu người khác với ý thức hệ tư bản đã cầm vũ khí để tiêu diệt nhau. Họ gọi nhau là "địch", giết được nhau là "thành tích", thảm sát nhau là "vinh quang". Và bi thương nhất là hàng triệu người không theo một ý thức hệ nào cả nhưng đã bị cưỡng ép cầm súng. Có lý lẽ nào biện minh cho một cuộc chiến như thế không? Vậy mà tất cả đều nhân danh một điều "vì dân tộc, vì tổ quốc". Chúng ta đã được gì? Số liệu chính phủ nói 3,5 triệu người Việt đã chết. Tôi nghĩ thực tế còn bi thảm hơn nhiều. Không biết họ đã tính những người "lính ngụy" đã chết hay chưa? Họ không phải là người Việt sao? Và làm sao tính hết những người dân chết vì bom đạn. Còn hàng triệu nguời khác bị thuơng, hàng trăm ngàn trẻ em phải chịu dị tật bẩm sinh... Việt Nam sau chiến tranh trở thành một trong những nuớc nghèo nàn lạc hậu nhất thế giới. Ai thắng, ai thua thì nhân dân cũng đã thất bại, bởi đó không phải là cuộc chiến vì nhân dân, không vì quyền lợi của họ. Nghĩ cho kĩ, sau khi dành được độc lập, nếu dân tộc ta không "nồi da xáo thịt" thì Mĩ sẽ không có cớ nhảy vào. Xương máu của nhân dân đã được dùng phục vụ quyền lực của tầng lớp thống trị ở cả hai phía và các thế lực nước ngoài. Nhưng cuộc nội chiến đó chưa kết thúc vào ngày 30/04/1975. Trong khi người Việt và người Mĩ đã khép lại quá khứ để thỏa thuận với nhau nhiều thứ, người Việt với nhau lại không được như vậy. Những người theo cộng sản thì tự cho mình chiến thắng, lờ đi rằng hàng chục triệu người Việt đã phải chết, đất nước điêu tàn để ý thức hệ của họ được thống trị. Những người theo "Việt Nam cộng hòa", đặc biệt là ở hải ngoại vẫn nuôi hận thù, quên mất rằng họ, hoặc cha anh họ đã góp phần chẳng kém vào cuộc chiến huynh đệ tương tàn đó. Tôi cũng mong muốn những người Việt đang hoạt động nhân quyền và tôn giáo ở hải ngoại đừng bao giờ hi sinh quyền lợi dân tộc nhân danh quan điểm chính trị của các bạn. Tôi tôn trọng quan điểm về dân chủ, nhân quyền, và trên nhiều mặt, mong muốn của tôi giống mong muốn của các bạn. Nhưng một số người nhân danh dân chủ, nhân quyền, tự do tôn giáo đã chống lại việc bình thường hóa quan hệ Việt-Mĩ, kêu gọi chính phủ, quốc hội Mĩ cấm vận đất nước. Nếu điều đó xảy ra thì ai gánh chịu hậu quả? Người dân! Đừng bao giờ đặt ý thức hệ của mình lên trên quyền lợi của đa số. Cuộc chiến đẫm máu và bi thảm vừa qua đã là bài học quá đắt giá. Hơn nữa những người vận động kiểu đó đâu có về nước để chịu khổ cùng dân tộc. Dân chủ hóa là một quá trình lâu dài. Thay đổi không có nghĩa là phá tan tành mọi thứ để làm lại. Những gì diễn ra ở các nước cộng sản cũ trên thế giới không phải là ví dụ hay để chúng ta theo đuổi. Tôi nghĩ nhu cầu dân chủ, có thể cấp bách hoặc từ từ, nhưng không thể đảo ngược. Cuối cùng, tôi mong muốn những người tham gia diễn đàn BBC hãy gác qua một bên mọi tức tối, hận thù khi nghĩ về những bất đồng trong quá khứ cũng như hiện tại. Hãy "tranh luận trong tinh thần tôn trọng sự dị biệt vì sự thật". Chúng ta nói chuyện với nhau trước hết là vì chúng ta cùng nòi giống, cùng dân tộc, cùng tổ quốc chứ không phải vì chúng ta đang tranh dành một cái gì. Kính chúc các bạn, ban Việt Ngữ, đài BBC một năm mới dồi dào sức khoẻ và thành công. Việt Hoàng, Moscow Trước hết xin cám ơn Ban Việt Ngữ Đài BBC đã cho chúng tôi có cơ hội để trao đổi với nhau . Đôi lời cùng bạn Mai Hoa . Theo tôi bạn là một kết quả của sự giáo dục nhồi sọ trong các trường học VN , hoặc bạn là cán bộ tuyên huấn của Đảng . Luận điệu của bạn chỉ để cho những người hiểu biết buồn cười mà thôi , bạn đã có bao giờ đi ra nước ngoài chưa ? hay là chỉ quanh quẩn sau lũy tre làng ? bạn như con ếch ngồi đáy giếng , cho nên khi phát biểu thì hãy nói đây là ý kiến riêng của tôi mà thôi . Không được nói là tất cả mọi người đều nghĩ như bạn , bạn đang xúc phạm đến những người VN chân chính khác đấy ! Đảng CSVN có 2 triệu người làm sao họ có quyền cho mình đứng trên tất cả 78 triệu người còn lại ? Đảng CSVN được bao tuổi mà dám đứng trên cả Dân tộc này ? Theo bạn một đảng là tốt ư ? Bạn đã bao giờ đi chợ chưa ? bạn cần mua ít cá chẳng hạn , ra đến chợ chỉ có một quầy duy nhất , họ không cho bạn lựa chọn mà thích con cá nào thì đưa cho bạn con cá đó , liệu bạn có mua được một con cá ngon không ? Hay chỉ được một con cá ươn ? Một đảng cũng vậy thôi , bạn đang ăn cá ươn đấy nhưng bạn không nghĩ là nó ươn vì bạn đã bao giờ được ăn cá tươi đâu mà biết ? mà phân biệt được tươi hay ươn ? Dư luận quốc tế , giới truyền thông quốc tế cũng như những người Việt chân chính ở Hải ngoại , họ đang tìm cách để cho bạn biết không những chỉ có cá ươn mà còn có cả cá tươi ! Còn ăn hay không đó là quyền của bạn . Chúng tôi thì không bao giờ ăn cá ươn cả . Mà bạn cũng không cần quảng cáo cho món cá ươn của bạn đâu ! Tiến Mỵ, Hoa Kỳ Trước hết phảI công nhận rằng bạn Hoa Mai có quan tâm đến những vấn đề đất nước và có những suy nghĩ sâu sắc trong một vài vấn đề. Tôi thật sự quí mến bạn. Tôi có về VN vài lần nên rất hiểu tâm tư và suy nghĩ của ngườI VN ở trong nước. Vì ko co tự do báo chí cộng vớI chính sách ngu dân để trị, nên đa số ngườI VN trong nước thiếu thông tin để phân tích những vấn đề thờI sự trong và ngoài nước hoặc thờ ơ nũa là khác. Những điều suy nghĩ của họ ko khác gì những ở quan điểm chung của báo chí trong nước. Cho nên ngay cả bạn Hoa Mai đây cũng bị giớI hạn thông tin, bằng chứng là bạn nói rằng:” Ngay cả tại nước Anh nếu có một nhà thờ nào tụ tập đòi hạ bệ Nữ hoàng và bầu tổng thống thì tôi nghĩ cũng sẽ bị chính phủ san bằng nhà thờ đó ngay,” hay “Hãy thử nghĩ một tờ báo nào đó tại Anh hay Mỹ liên tục kêu gọi ủng hộ chế độ Cộng Sản và áp dụng chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa tại Mỹ hay Anh quốc thì tờ báo đó, người phóng viên đó có được chính phủ cho yên chuyện không? Tôi nghĩ chắc chắn là không.” Bạn Hoa Mai ạ, bạn chủ quan rồI bởI vì những chuyện này đã xảy ra rồI có ai bắt bớ gì đâu. Nếu bạn ko tin thì kiểm chứng trên mạng internet để tìm cơ quan CS Mỹ, Anh, hay hỏI đài BBC chẳng hạn. Vậy thờ ơ của ngườI dân là do sự thiếu tự do báo chí. 2) Tôi đồng ý vớI bạn rằng Kinh tế VN có phát triển trong 10 năm gần đây nhưng không đồng ý vớI bạn rằng VN có tự do tôn giáo. Đi lễ hay đi chùa ko thể cho là có tự do tôn giáo. Tất cả mọI lực lượng khác có thể đóng góp cho xã hộI như Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo, Hòa Hảo….đều bị lủng đoạn bởI Đảng CS ( chuyên chính Vô Sản) hay nói cách khác họ nắm hết tất cả. Ngay cả sinh hoạt của Gia Đình Phật Tử vào chủ nhật cũng bị công an chìm vào sinh hoạt chung nữa là khác. Vì tôn giáo ko làm đúng vai trò của nó cộng vớI sự xuống cấp của XH sau những năm dài XHCN, lương tâm con ngườI cũng tuột dốc….xăng xe máy bán ko bao giờ đúng một lít, đô la giả thì tràn lan, đồ áo quần vật dụng hằng ngày cũng giả nốt, nếu bạn bị phạm tộI thì phảI chạy chọt vớI quan tòa, công an thì tham nhũng khắp nơi...Vậy theo ban Hoa Mai ngườI Việt ở HảI NgoạI hay trong nước có nên ngóng lên tiếng nói cho tư do tôn giáo hay ko? 3) Kinh tế VN phát triển cộng với thông tin và giao lưu vớI các nước làm cho hạ tầng VN thay đổi. Những giá trị tiến bộ từ Văn Hóa và Văn Minh của Tây Phương nhưng Nhân Quyền, Dân Chủ, Xã HộI Công Dân, Chế Đô Pháp Trị…đã và đang từ từ du nhập vào VN làm giảm dần ảnh hưởng của Văn hóa Khổng Mạnh. Những quốc gia chịu chung văn hóa Khổng Mạnh như Đài Loan và Nam Hàn đã trở thành nước dân chủ rồi. NgườI trẻ VN trong nước ngày trong nhưng năm gần đây tôi thấy bắt đầu có ý thức chính trị, lực lượng dân chủ và tôn giáo ngày càng mạnh, vấn đề thay đổI chể đô cầm quyền chỉ còn vấn đề thờI gian mà thôi. Bạn Hoa Mai ạ! Bạn chờ xem. Trần Hồng Sương, Cần Thơ Trong đại thể thì Việt Nam đang có bước phát triễn tốt đẹp và chắc chắn ngày càng tốt đẹp hơn. Tôi tin vào cơ chế đổi mới của nhà nước Việt Nam. Tuy nhiên từng nơi từng lúc và từng lảnh vực còn phải đổi thay hơn nửa. Năm 1989 và 1995 tôi sang Mỹ và nhiều bạn Mỹ hỏi về tình hình y tế tồi tệ ở Việt Nam. Tôi xin suy nghĩ một vài con số: một cas đụng xe ở Mỹ thanh toán hơn 100.000 USD. Bệnh viện nơi tôi làm việc kinh phí chỉ hơn 200.000 USD /năm. Với kinh phí đó các Bác sĩ Việt Nam đã mổ 5.000 ca trung đại phẩu, khám bệnh 200.000 lượt người. Có Bác sĩ Mỹ nào chịu về VN làm giám đốc giúp không? Tôi nghĩ các Bác sĩ Việt Nam hai mươi năm qua đã trãi đời mình cho dân tộc, tôi “phong thánh” cho họ đấy dù nhà nước chỉ nói “nhẹ” có công phục vụ nhân dân thôi. Bác sĩ VN như cái chén sành cho người cần thiết dùng chứ không chưa “lên xe xuống ngựa “ giàu sang. Bác sĩ VN chưa giỏi nhưng cần thiết cho bà con dân chúng. Điều làm các Bác sĩ Việt Nam hài lòng cuộc sống chính là được làm người hữu ích cho bệnh nhân. Tôi cũng hài lòng về cuộc sống hôm nay và tất nhiên cũng có lúc cãi cọ đấu tranh để mong ngày một tốt hơn, rộng mở hơn. Tôi cũng có suy nghĩ về quá khứ dân tộc quá bi thương nên mừng cho đất nước hôm nay. Các bác sĩ người Mỹ nhạy cảm hiểu ngay và giúp tôi rất nhiều. Một người bạn Mỹ ân cần mời tôi về nhà ăn cơm và nói rằng để xây dựng California đẹp như hôm nay phải có những người chết đói chết khát trên đường qua Dead Valley. Ông chúc tôi đủ nghị lực làm nhóm tiên phong chịu kham khổ đó. Ngày nay 30% bệnh nhân của Việt Nam là Việt kiều và ngoại kiều. Bác sĩ VN không yêu cuộc sống, không hãnh diện sao được chứ ? Có điều khác, tôi được chiến tranh “bỏ sót” vì sống ở ốc đảo bình yên Sàigòn, tốt nghiệp đại học Sàigon năm 1970. Gia đình không ai đi lính vì làm y tế và giáo dục cho nên tôi hoà nhập khá dễ vào cuộc sống mới. Cũng vì vậy tôi không dám chắc mình hiểu hết tâm trạng u uất của người Việt lưu vong, nhất là sĩ quan chế độ cũ. Trần Đại Trí, Washington Trước khi những bạn trong nước chê trách, bài xích chuyện "chống Cộng" ở hải ngoại, cũng cần phải suy nghĩ rằng "không có lửa thì làm sao có khói". Cuộc sống của người Việt ở nước ngoài có thể nói rằng tuyệt đại đa số đều ổn định và đầy đủ rất nhiều so với người trong nước. Thế thì họ đấu tranh để làm gì? và tại sao họ tiếp tục đấu tranh trong suốt gần 30 năm qua, thậm chí đa số thế hệ thứ hai cũng vẫn luôn chê trách về mọi tệ nạn và sự cai trị độc đoán và tham nhũng ở trong nước. Như vậy cho thấy ít nhiều gì Ðảng CS đang lã! nh đạo ở Việt Nam cũng đã mắc nhiều sai lầm, nhất là sau khi chiếm được miền Nam Việt Nam cho đến ngày nay. Nhưng chưa bao giờ trong lịch sự của đảng này chính thực lên tiếng công nhận lỗi lầm của mình và xin lỗi nhân dân. Không thể nói rằng mình là "những Ðỉnh Cao Trí Tuệ Loài Người" là sẽ không bao giờ lỗi lầm. Và cuối cùng là lời xin lỗi của người viết bài này nếu có làm va chạm tự ái một số bạn nào đó ở trong nước. Xin dấu tên Tôi cũng xin kể các chú, các bác một lần họp trại học sinh quốc tế tôi đã thấy một chuyện cười ra nước mắt. Hai em bé học sinh, một đến từ Uganda, Phi châu một tại bang Ohio, Mỹ. Hai em cãi nhau như mổ bò vì em bé Phi châu cho rằng em bé Mỹ nói dối. Em bé Mỹ bảo rằng em ngồi TRÊN sông trước nhà để câu cá mỗi mùa Đông. Em bé Phi châu bảo rằng người ta không thể ngồi trên nước được vì em chưa bao giờ thấy ông nội em, cha em hay người hàng xóm của em làm như thế bao giờ cả. Em kết luận chú tèo da trắng Mĩ châu nói láo. Đáng buồn là em không biết duới cái lạnh âm độ con sông tại Ohio biến thành băng và xe hơi có thể đi trên nước được. Không biết tại sao đọc tranh luận của các cô các chú, tôi lại nhớ lại chuyện này. Thật buồn! Nguyễn Trung, Hà Nội Tôi thấy việc một số thế lực nước ngoài nói nước VN không có tự do tôn giáo là chuyện nực cười. Tôi chưa hề thấy ai ở VN bị cấm đoán theo đạo cả. Có lẽ nên sửa thành "VN cấm các hành vi tôn giáo phục vụ cho mục đích chính trị thì đúng hơn". Mà tôi cũng phản đối việc các vị chức sắc tôn giáo nhúng tay vào chính trị. Đã theo đạo thì nên chuyên tâm theo đạo. Có điều đáng tiếc là tôn giáo đi kèm với chính trị dường như đã trở thành bản chất của một số tôn giáo lớn ví dụ như Thiên Chúa giáo. Hùng Anh, Quảng Nam Những kẻ như Hoa Mai là nhữn kẻ phản động!! TÔI TIN CHẮC LÀ NHƯ THẾ Những việc nhỏ nhặt như thế thì sớm gì thì chính phủ không giải quyết .Vấn đề là bà con ta với số lượng lớn nên làm quá tải Tôi hỏi :Nếu như ngày thường thì có chuyện nhưng thế không! Còn vấn đề tôn giáo thì tôi kịch liệt phản đối sự "lục sạo" để tìm những điều xấu, mà thực ra không có gì cả!! Các tôn giáo ở Việt Nam đều có quyền bình đẳng cả! Phạm Sỹ Long, Hà Nội Theo tôi, ban Hoa Mai đã phản ánh đúng tình hình tôn giáo VN, các ông ấy không lo tốt đời đẹp đạo, lại còn tuyên truyền vớ vẩn, bị bắt là phải rồi. Các bạn ở nước ngoài, xa tổ quốc, chỉ có cái nhìn một chiều về đất nước, đấy là sự thiệt thòi của các bạn. Các cụ dạy: biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe. Người trong nước chúng tôi cái gì cũng biết, ai bịp được, các bạn ở nước ngoài cứ tưởng tượng ra chuyện chúng tôi bị chính quyền hoạnh hoẹ, mà anh chẳng có vấn đề gì với chính quyền thì chính quyền nào dám làm gì anh. Còn cái chuyện tự do tôn giáo nữa chứ, nghe mấy ông Nghị sỹ hay nhúng mũi vào chuyện thiên hà mà buồn cười. Thử hỏi có nơi nào như ở VN, có 1 làng mà nửa làng theo Thiên chúa, nửa làng theo đạo Phật, ai muốn theo đạo nào thì theo, chẳng bị cấm đoán. Đơn giản như ở Hà Nội, gần Nhà thờ lớn đa số bà con theo đạo, nhưng cũng có người không thích, họ theo đạo khác hoặc không theo đạo nào và họ vẫn sống ở đấy thôi, thích thì đi chùa, thích thì ra ngắm tượng Chúa. Minh Tran, TP HCM Năm hết Tết đến mà còn cãi nhau ì xèo trên diễn đàn... Trước khi "cãi lộn" để tiễn năm cũ tôi xin chúc toàn thể ban việt ngữ bbc một mùa giáng sinh vui vẻ và một năm mới tràn đầy may mắn và hạnh phúc. Theo nhận xét của tôi thì thính giả Hoa Mai xuất hiện trên diễn đàn có ý tuyên truyền hơn là muốn tranh luận thật sự... Bây giờ tôi không cần nói đến chính trị mà chỉ nói đến lãnh vực thơ ca thuần tuý, và hãy nghĩ đến Vi Thuỳ Linh một nhà thơ trẻ, tiếng nói của thế hệ trẻ đã bị kiềm hãm bức bách từ mọi phía thì Hoa Mai có biết đến không? Tương lai văn hoá nước nhà có tiến được là do lớp trẻ thế mà...Abraham Lincoln đã từng nói: "Chỉ vì im lặng khi phải phản đối mà ta đã trở thành một người hèn". Người ta im lặng vì điều đó không liên quan gì tới bản thân họ, hoặc để được yên thân, mưu lợi hay không gây hận thù với ai... Thế nhưng xã hội mà toàn hạng người này thì làm sao mà tiến lên được? Việt Nam được một ngôn ngữ linh hoạt và đầy ngẫu hứng như ngày hôm nay là nhờ cái dũng khí của những người cầm bút như Phan Khôi... Họ đả kích Nho Học coi đó là cản trở cho việc phát triển xã hội. Những khuyết điểm của Nho học đã được giới trí thức vạch ra như sau: Tôn trọng đàn ông đàn áp đàn bà. Tôn trọng chồng đàn áp vợ. Tôn trọng cha đàn áp con. Tôn trọng vua đàn áp dân. Tôn trọng lý tính kiềm áp tình cảm. Chữ quốc ngữ theo hệ Latinh là một bằng chứng hùng hồn cho sự suy tàn nhanh chóng của nho học. Chữ quốc ngữ dễ truyền đạt trong quần chúng mau chóng xoá bỏ hệ thống chữ nho áp đặt lên dân XHVN hàng ngàn năm: " Mở tân giới xoay nghề tân học, đón tân trào dựng cuộc tân dân, tân thư, tân báo... (Nguyễn Quyền-giáo học ĐKNThục). Bây giờ khi nhìn lại những gì đã qua chúng ta không khỏi tiếc nuối là tình hình đất nước đã không cho phép những trí thức có tâm huyết như Phan Khôi được đóng góp trọn vẹn cho xã hội. Một điều mà tôi tin chắc sẽ thúc đẩy vn biến đổi nhanh chóng, vượt xa các nước trong khu vực kể cả Trung Quốc và Nhật bản ít ra là về phương diện văn hoá. Hình ảnh cụ đồ trong thơ Vũ Đình Liên mới buồn làm sao:" những người muôn năm cũ hồn ở đâu bây giờ". Nhưng đó là một thực tế. Cái "mới" tới cái cũ lùi dần..Theo tôi thì không có gì là hoàn hảo cả! Văn hoá nào cũng có ưu và khuyết. Văn hoá phương đông nghiêng về nền văn hoá tâm linh khiến cho việc hiểu một cách tường tận nền tảng là vô cùng khó khăn phức tạp nhất là xu hướng bây giờ thường nghiêng về vật chất nhưng tôi tin văn hoá phương đông sẽ trỗi dậy một cách rất thuyết phục trong tương lai. Nói một cách khác văn hoá phương đông không thiếu những tinh hoa. Cái mà phương đông thiếu là một nhịp cầu giữa văn hoá và hệ thống pháp lý, mở ra một mảnh đất biến những tinh hoa trở nên thực tiễn và có hiệu quả trong đời sống thực. Phuong tây làm gì cũng mạch lạc cụ thể có hiệu quả ngay trong đời sống người dân. Từ tư tưởng đến hành động là cả một chặng đường dài. Tân học tiến thì cựu học lùi. Tân học muốn tồn tại và phát triển cũng phải dựa trên những tinh hoa của cựu học. Tinh hoa của dân tộc được đúc kết bằng kinh ngiệm sống lâu đời của ông cha . Đó là điều quý giá mà nếu bỏ đi thì cái "biết" của chúng ta chắc chắn sẽ khiếm khuyết và lung lay. Nếu chúng ta làm một nhịp cầu giữa triết (tinh hoa dân tộc) và nghệ thuật thì sẽ thấy hiệu quả rất rõ. Chúng ta không thể có một Văn Cao hay Trịnh Công Sơn nếu như họ chỉ hấp thụ văn hoá phương tây thuần thuý. Tài năng của họ được kết tinh bằng tinh hoa của cả hai nền văn hoá đông tây. Gần đây tôi nghe thấy vụ người việt nước ngoài tố khổ nhau mà buồn. Ở những nước tự do rồi mà ý thức còn kém quá. Khi nghe một số người muốn tẩy trừ những người cộng sản nằm vùng mà rùng mình nghĩ lại những cuộc cách mạng văn hoá ngày nào... Tôi hình dung nếu họ được trở lại nắm quyền ở vn thì cũng độc tài không kém ai. Phải có một hệ thống pháp lý một nền tảng dân chủ vững mạnh bảo vệ cho những tiếng nói yếu ớt của một thiểu số nếu không quyền con người sẽ bị chà đạp ngay. Dân chủ là như vậy! Không phải chỉ có những lời khen cộng đồng thì mới được tồn tại. Đừng lợi dụng đám đông! Đám đông có thể tung hô ai và cũng dễ dàng hạ bệ. Nơi nào không có tiếng nói chông đối nơi ấy là độc tài. không cần phải bàn cãi. Đó là quy tắc sơ đẳng nhất để thiết lập một nền tảng dân chủ thật sự! Eric Le, Orange County, California, USA I agree with Tu Duy Cun and Hoa Mai that radical reform and transform are not necessarily good things for Vietnam. You need to learn to walk before you learn to run. Religion is a good thing in this fast changing society. But it does not always bring growth and progression. How do you explain this? The Philipines and India are two very spiritual and religious countries , yet, they are very poor, compared to Japan whose people know no fear of hell or God. The US never wanted the churches to meddle with the way the administration run the country. The former Soviet Union collapsed because of its radical reforms. China succeeded and enjoyed breakneck economic growth it transformed incrementally. For Quang Dieu and the others' information, the main cause of the civil war in America was never about slavery but merely it was rather the interest conflict between industrialists in the North and cotton farm owners in the South. In the medieval time in Europe, it was the Roman churches that burned Gallileo alive because he proved that the earth was round, a fact that anyone knows today. For Robert Tran, you live in America, you should know ! better. People living in Vietnam are not necessarily insane or uneducated or stupid. Vietnamese living abroad are not necessarily smarter or are more democratic. Most religions expanded because they have been continuously recruiting heavily. The Spaniards had killed millions of Native American just to spread Christianity. How about the Crusade in Jerusalem? The Islamic Turks had genocided millions of Christian Armenians. Muslim terrorists had attacked the World Trade Center, killing several thousands of innocent people, on behalf of their religion. How do you decipher all these events mentioned above? It does not really matter who runs the country as long as they can create more jobs and improve living standard for 80 million Vietnamese. For the record, LDP, the ruling party in Japan, led by Prime Minister Koizumi today, has always been a dominant political party ever since its birth in the 1950s of the past century. We need to improve the system not to dismantle and start rebuilding from scratch. If I remember correctly, the Roman empire was not built overnight. Thanks. Phạm Duy Lân, Hà Nội Tại VN bây giờ ấy, ai muốn quan tâm cái gì thì quan tâm, nhiều việc chẳng liên quan gì đến họ cả. Chuyên tôn giáo lại càng chẳng quan tâm, đơn giản là vì họ chẳng theo đạo nào cả. Dân VN trong nước bây giờ không muốn có cái chuyện "chửi đảng cộng sản trên truyền hình", muốn nghe, muốn xem, xin mời nghe BBC, hoặc những đài khác tương tự. Theo tôi thì cứ phải tử hình mấy cái ông lợi dụng tôn giáo để tuyên truyền vớ vẩn, chống phá chính quyền, đã đi tu lại còn lắm chuyện. Đã thờ Chúa, thờ Phật, thờ thánh Alah thì chuyên tâm mà thờ, tại sao lại phải sử dụng hình ảnh của các bậc chí tôn đó để chống phá chính quyền, đây là ở VN chứ không phải nơi khác, chế độ như vậy thì phải như vậy. Tại sao Mỹ hay những nước có nợ máu với VN cứ nhúng mũi vào chuyện của VN, lại còn xuyên tạc vớ vẩn. Những người chẳng biết gì về VN thì cứ làm như là biết về VN nhiều lắm. Dân trong nước họ biêt thừa việc gì xảy ra trong nước. BBC rõ khéo đưa được những ý kiến của thính giả lên mạng, điều đó có hay lắm không nhỉ? Sài Gòn, VN Theo ý kiến của bạn Hoa Mai về tự do tôn giáo khiến người ta dể có suy nghĩ rằng bạn ấy là người vô thần, hoặc giả sử nếu là 1 tín đồ của 1 tôn giáo nào đó thì cũng chỉ là 1 người theo đạo cho vui, hời hợt. Vì theo bạn ấy cứ được đi nhà thờ, đi chùa là tự do tôn giáo.Thật là suy nghĩ của con lên ba. Có lẽ bạn ấy ko biết rằng việc đào tạo, phong chức cho các giáo sĩ thực vô cùng gian nan và cực khổ, việc tất cả bất động sản của tôn giáo đều ko được Nhà Nước cấp chủ quyền, việc xin lập trường, bệnh viện tôn giáo là hoàn toàn ko được phép (trong khi tư nhân hoặc cá nhân thì được) và chắn chắn bạn ấy cũng ko biết rằng Nhà Nước muốn tất cả các tôn giáo đều phải nằm trong sự kiểm soát và điều hành chặt chẽ của mình giống như các Vua Chúa thời phong kiến vừa muốn được thần quyền và thế quyền. Còn về sự phát triển kinh tế của XH Việt Nam mà bạn Hoa Mai rất mực hài lòng thì tôi không cần bàn ở đây vì tự ai cũng có câu trả lời: 25 năm qua (trong thời đại thế giới phát triển vũ bảo ngày nay) kinh tế Việt Nam chỉ có thể đem so sánh với Việt Nam thời phong kiến hoặc thời nội chiến-thực là nực cười. Tuy nhiên, tôi rất ủng hộ với quan điểm của bạn là mọi người Việt Nam nên đoàn kết lại, đừng tự ngồi nguyền rủa bóng tối mà hãy thắp lên ánh sáng, nếu không thể thực hiện ngay được thì ít ra hãy cùng nhau làm cho bóng tối bớt tối đi chứ đừng ép mình làm quen với bóng tối ấy. Vô danh, Sài Gòn "Nếu bạn có gặp một người Thượng, xin nói với họ hãy sống với quê hương, đường phá rừng, đường trồng thuốc phiện" (Minh Phạm, du học sinh, Hungtinton Beach) Xin mạng phép hỏi bạn: bạn đã gặp và sống chung với người Thượng khi còn ở VN chưa? Tôi xin gởi đến bạn những gì tôi biết về người Thượng. Người Thượng là những sắc tộc thiểu số sống ở Cao Nguyên Trung phần của Vietnam, họ là những sắc tộc bị chánh quyền quên lãng, mặt dù trước đây họ đống góp không nhỏ cho việc Chiến thắng Tây Nguyên của bộ đội Bắc Việt (nhất là sắc tộc Bana). Họ cũng có sự tài trợ từ Trung ương cho các sinh viên học sinh nhưng sự tài trợ đó thường thì không đến với họ ngoại trừ một vài trường Dân tộc nội trú. Cuộc sống của họ không có "văn minh" như người Kinh chúng ta nhưng con người họ đơn sơ, thật thà và chất phát dể tin và lòng trung thành của họ thì tuyệt vời (ngoại trừ một số ít bản làng sống gần thành thị) khi họ mất niềm tin ở một cái gì đó thì dường như họ chuyển qua căm thù nó. Còn cuộc sống của họ thật khốn đốn, mặt dầu có biến cố sau năm 2002 (dưới chế độ VNCH họ cũng đã bạo động chống chánh phủ (Fulro) khi TT Ngô Đình Diệm bị giết họ không tin vào chánh quyền đảo chánh vì họ nghĩ chánh quyền đảo chánh đã giết Vua của họ theo tôi được biết thì lúc đó không có đổ máu và chạy tị nạn) nhưng cuộc sống của họ không cải thiện được là bao về vật chất. Còn về mặt tinh thần của họ thì thật bi đát hơn, họ thường bị cấm di chuyển từ vùng này sang vùng khác, họ bị bắt bớ và đàn áp, họ không có đất canh tác vì đa số chính quyền địa phương lấy đất đưa vào làm nông trường cho người dân di cư từ miền Bắc vào đồng thời họ thường bị dụ dổ của những người di dân cho họ thuê đất và sau họ không nhận lạc phần đất của họ nữa thế là họ không còn đất để canh tác. Bộ đội đưa quân vào bản làng của họ để giúp đỡ họ điều đó là có thật nhưng thực chất là để kèm kẹp họ, để họ không còn nổi dậy như lần vừa rồi, họ không được tự do sinh hoạt tôn giáo (đa số họ theo Cơ Đốc Giáo) không có nhà thờ như ở đồng bằng cũng như các thành phố. Bạn nói họ phá rừng? Tôi đồng ý với bạn điểm này nhưng tôi xin nói thêm khi họ không còn đất canh tác thì họ phải khai hoan làm nương rẩy (đó là luật sinh tồn) trách nhiệm đó thuộc về chính quyền địa phương và Trung ương. Và cách khai phá rừng của họ rất là thô sơ không như những người di cư vào Tây Nguyên vì họ khai phá có "bài bản" hơn và càng không bằng những tay lâm tặc phá rừng dưới sự bảo kê của kiểm lâm và chính quyền địa phương và mới đây nhất là vụ tàn sát rừng KON-KA-KINH mà báo chí Việtnam đang đưa tin. Xin nói với bạn đó là phần nổi của tản băng mà nhà nước VN phát hiện ra. Nếu bạn là con của một "Sếp" nào đó ở Tây Nguyên thì không loại trừ tiền mà bạn có được để đi du học là tiền của Lâm Tặc (hy vọng bạn không thuộc di! ện này). Kế đến bạn nói người Thượng đừng trồng cây thuốc phiện. Chưa khi nào tôi nghe người Thượng Tây Nguyên trồng cây thuốc phiện cả (ngoại trừ một số sắc tộc ở Tây Bắc VN). Người Thượng trước đây họ chỉ trồng cây thuốc lá bình thường để cho họ hút và một phần nhỏ để bán, và họ hút thuốc theo kiểu là để nguyên lá thuốc phơi khô và quấn lại mà hút điếu thuốc của họ còn lớn hơn điếu thuốc Cì-gà và mùi vị của nó thì khủng khiếp, sau khi họ theo đạo Cơ Đốc Giáo thì họ bỏ dần thói quen sữ dụng thuốc lá theo tôi nghĩ đó là việc làm tốt. Còn vấn đề bạn nói "hãy yêu Quê Hương" của người Thượng thì đến lúc này tôi khẳng định bạn không hiểu chút ít nào gì về người Thượng cả, hỏi các "Sếp" có dể dàng di dời họ khỏi khu ngập nước của công trình thuỷ điện Yaly hay thuỷ lợi Ayun Hạ không? Bạn có thấy nhà mồ của họ chưa? Phong tục của họ là tôi thấy là sống với buôn làng và mồ mả của cha ông họ, theo tôi đó cũng là một hình thức yêu Quê Hương núi rừng của họ của họ. Nếu mà họ có 1 cuộc sống bình thường thì họ chẳng vượt núi rừng tị nạn tại Campuchia đâu, với lại cuộc sống của họ ăn không no, ngủ không ấm, ở không yên thì bạn đừng nên ép họ làm những việc khác. Đừng như các "Sếp" dùng chính sách mị dân lấy những phong tục cổ hủ của họ để ép họ bỏ tôn giáo họ đang tin mà chính quyền gán cho cái tên Đạo của Mỹ-Ngụy, chia rẻ người Bana, Êđê, Jarai.. ra để cho họ dể quản lý. Tôi mong bạn suy nghĩ cho thật kỷ trước khi nói về một ai đó nhất là một dân tộc nào đó. Vũ Văn Dũng, TPHCM Tui ở Việt Nam nhiều khi tui cũng thấy thiếu dân chủ mà không không biết là nhiều hay ít. Cái mà tui phải thừa nhận là tui chỉ dám tự do ngôn luận trong bếp và ở quán cóc (tất nhiên chỉ ở lĩnh vực chính trị), nhưng nhìn chung thì cũng chẳng sao cả vì đa số bạn tui đều coi đó là chuyện để đàm tiếu, nói lớn chi nhỡ tự rót vạ. Chính sách của Đảng Cộng Sản trên lý thuyết thì hay lắm, nhưng do thật tế dễ bị kẻ xấu lợi dụng, méo mó đi, khổ nỗi sự méo mó đó là bự đáng kể đó là trốn thuế, tham nhũng, lãng phí. Nếu nhà nước thu thuế, chống tham nhũng, lãng phí tốt thì không chừng nhờ có tiền mà quốc gia mạnh bằng 4 hay 5 lần hiện giờ. Bản thân tui thấy mọi bi kịch tham nhũng lãng phí hầu như đều xuất phát từ chính sách tiến luơng và bộ máy công chức + quốc doanh còn qúa cồng kềnh. Rất nhiều đơn vị quốc doanh không thể hiện được vai trò "điều tiết" nền kinh tế của nó phải tự giải thể, hoặc bị bắt buộc sau khi làm "láng" hàng ngàn tỉ. Bắn vài người là xong, tiền cũng không lấy lại được. Còn nhiều nhiều nhiều dự án hạ tầng cầu cống chưa xây xong đã hư, rồi nhiều dự án thất bại... kể không đủ giấy mực. Vì bộ máy quốc doanh và hành chính còn qúa bự mà lại còn trả lương cho nhân viên kiểu hình thức hoàn toàn không đủ sống nên họ phải tự "xoay sở" trở lại với "thượng đế" của họ, nhất là với chuyện nhà đất. Sự này vô hình chung tạo thành nền nếp, nên dễ có đất để phát triển thành những vụ "bự" như cái bứu cổ của quốc gia. Người ta cũng không trách họ nếu họ đừng qúa đáng. Tui bị công an phạt 7,8 lần, nhưng lần nào tui cũng "đưa" 50.000 VND cho êm, có khi tui trả giá 30.000 cũng lọt, thỉnh thoảng các anh còn khuyên tôi "Lần sau đừng phạm luật, anh đồng ý 3 chục, nhưng em không nên coi anh như hàng tôm, hàng cá mà trả giá nha!". Tui lại thấy thông cảm khi nghĩ đến tiền lương của họ, hơn nữa cũng do tôi phạm luật nếu bị phạt có thể đến 300.000. Về giáo dục, vì bịnh thành tích và tính ưng khoe tài năng của sếp nên ai lên mạnh thay đổi nhiều cái không cần thiết cũng nâng cao vấn đề lớn để thay đổi. Tư duy cùn, Hoa Kỳ Nhiều điểm tôi không đồng ý với Hoa Mai, nhưng tôi rất tâm đắc với bạn rằng: hãy bắt đầu từ việc nhỏ. Chỉ trích, lành mạnh hoá xã hội hãy bắt đầu từ việc nhỏ. Vấn đề là làm cho xã hội ngày càng lành mạnh, trong sạch hơn chứ không phải là phá tung nó, tách nó thành từng mảnh để rồi sắp xếp lại. Tôi thích sự phát triển một các tuần tự hơn là các bước nhảy kiểu "cách mạng" của mấy tay Cộng Sản giáo điều ngày trước và một vài người chống Cộng cực đoan. Nhưng mà, tôi vẫn còn điều thấy buồn: trong lịch sử, chưa bao giờ người Việt lại ham thích cấu xé, đánh phá lẫn nhau đến thế. Người Việt lại chống đối nhau một cách kịch liệt đến thế. Trong cuộc chiến vừa qua, người Việt ta chết là chính chứ kẻ ngoại bang chết có bao nhiêu đâu. Hãy áp lực để phát triển từ từ. Tôi thích con đường như vậy. Nguyễn Minh Quân, TP HCM Tôi hoàn toàn đồng ý với Quang Diệu, con người cần phải biết đấu tranh để đạt đến cái cao hơn xa hơn chứ không thể ngồi một chỗ bịa ra 1001 lí do để tự an ủi mình. Còn tầng lớp tư bản mà Hoa Mai nói là lực lượng bảo vệ cộng sản thì có được mấy người?! bằng đó người và của thì có làm nên trò trống gì, trong khi lực lượng hùng hậu nhất là nông dân đang đói khát nhưng ai ai cũng có tư tưởng an phận như Hoa Mai nên chẳng ai dám đứng lên đấu tranh cả. Còn những linh mục, nhà sư...dám nói lên tiếng nói của mình thì bị cộng sản "trừng trị", như thế mà gọi là dân chủ, tự do tôn giáo sao?! Hoa Mai cho rằng ở VN không ai quan tâm đến những thông tin về dân chủ nhân quyền trên BBC thì Hoa đã nhầm. Đó mới chính là những thông tin mà người dân VN quan tâm vì nhà nước VN luôn bưng bít thông tin. Bằng chứng là khi đọc báo xem đài chỉ nghe thấy chỗ này kinh tế phát triển, chỗ kia xoá được đói nghèo chứ có bao giờ đưa tin linh mục này bị giam, nhà sư kia bị bắt... Thế nên BBC chính là nơi người VN tìm đến để lắng nghe những tiếng nói khách quan, trung thực. Đó cũng chính là nét đặc trưng của BBC mà không có bất cứ cơ quan thông tin nào của VN làm được. Nhưng tôi cũng đồng ý với Hoa Mai về ý kiến BBC nên nói về những tin tức trong nước nhiều hơn vì nó gần gũi với người dân VN nên sẽ thu hút được nhiều độc giả hơn cho BBC. Yên, Hà Nội Nếu nói rằng chị Hoa Mai muốn yên thân thì hoàn toàn sai lầm, vì nếu chị muốn yên thân thì không việc gì chị phải giải thích cho quí vị "Việt" kiều (?) biết rõ tình hình Việt Nam. Tôi hoàn toàn ủng hộ ý kiến của chị, ngày rằm, ngày mùng một, mẹ tôi, bà tôi vẫn lên chùa ăn cơm chay thì có ai bị bắt bớ gì đâu, bạn gái tôi thì chủ nhật nào cũng đến nhà thờ để lễ Chúa... Mọi người ở Việt Nam đều được tạo mọi điều kiện để có thể tham gia tôn giáo của mình một cách tốt nhất. Nếu có đàn áp chăng đi nữa thì tôi nghĩ rằng biện pháp của Chính phủ là hoàn toàn chính đáng khi dập tắt những mưu đồ đen tối của một số người không muốn người dân Việt Nam tiếp tục hưởng một cuộc sống ấm no như ngày hôm nay. Thiết nghĩ hầu hết số người này đều là do thù oán cá nhân hoặc bị kích động mà làm, chứ đại bộ phận người dân Việt Nam theo tôi nghĩ đều cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình và hầu hết họ đều đang hướng tới một tương lai tốt đẹp. Trần Hải, Hà Nội Bạn Hoa Mai thân mến bạn đã sai khi nói 90% dân trong nước sẽ phản ứng ngược lại, khi nói vi phạm nhân quyền, tôn giáo bởi vì ở trong nước ai cũng biết rõ không có nhân quyền qua đời sống hàng ngày phải tiếp xúc với công an và chịu đủ mọi sự hoạch hoẹ của chúng. Chắc bạn chưa có dịp đi ác vùng tay nguyên như các bạn sinh viên tình nguyện như tụi tôi nên bạn chưa thấy hết thực trạng xhvn bạn còn quên một việc là dân tộc vn rất có lòng tự hào dân tộc và người dân không bao giờ thích bị người ngoài nói về sự kém cỏi của mình hay là vi phạm hiến chương liên hợp quốc mà vn đã ký. Bạn nên nhớ rằng một đội ngũ sinh viên vn đã và đang hình thành một tư duy mới, một ý thức hệ mới, bởi tiếp cận được kỹ thuật thông tin hiện đại, cùng với trí thức họ là nhưng người tiên phong trong quá trình hội nhập tất yếu sự phát triển chung của toàn thế giới và sân chơi chung đó sẽ đào thải những cái lỗi thời, độc tài, lạc hậu. Minh Pham, du học sinh, Hungtinton Beach Một dân tộc, một đất nước mà có một nhân tài kiệt xuất để lãnh đạo thì thiết nghĩ quả là niềm may. Suy rộng ra nếu đất nước có thể phát triển thì cũng nên ủng hộ lãnh đạo tiếp tục con đường của họ. Việt Nam đang đi lên, không ai muốn đổi tiền bây giờ - không ai muốn làm lại từ đầu. Sea Games được tổ chức không chỉ nâng cao vị trí việt Nam trên thế giới mà còn nâng cao lòng tự hào dân tộc. Phải chăng bổng chốc, ai đó dù hờ hững vớI cộng đồng cũng phải nhận ra rằng ngườI ta đang vui sướng hạnh phúc vớI lá cờ đỏ trên tay. Đó không phải chỉ là niềm vui bất chợt; mọi ngườI đả trông chờ Sea Games đến trên quê hương. Chính sách phát triển thể thao của Nhà Nước không phải để mọi ngườI quên đi sự chỉ trính vớI chính quyền - nó là chính sách phát triển thực sự. Nhà Nước Việt Nam đáng được nhận ủng hộ - bước đi của họ đang phát triển đất nước. Ở Việt Nam quả thật có rất nhiều vấn đề để lo lắng. Mỗi năm, phụ huynh phải lo cho con đến trường; cuối năm lại lo chuyện thi cử chọn trường cho con. Có được ngày Chủ nhật rảnh rỗi đến nhà thờ, ngày Tết đến chùa đã là một chút hạnh phúc. Ai có thể “quan tâm đến chuyện mấy ông lớn đâu đá nhau”! Trên thực tế, ở các nước mà bầu cử không là bắt buộc, có bao nhiêu ngườI đi bầu cử, chứ nói chi đến việc tìm hiểu ứng cử viên. Ở Việt Nam bầu cử là nghĩa vụ công dân,(cũng đâu có thể là sai) người ta đành chọn mặt gửi vàng. Mẹ tôi chỉ đi chọn những người trẻ tuổi, năng nổ. Với bao lo lắng phiền muộn, người ta chỉ mong chờ tin vui, mong cho ai đó có thể giúp đỡ. Đến vùng quê, các bạn nếu có nghe ai đó than vãng thì chỉ nghe “mong cho mấy ổng ráng giúp dân để dân dân được nhờ.” Vâng mong sao cho mấy ông “tham những bị đem bắn bỏ, mong sao cho mấy ổng dể dãi… để dân dược nhờ!” Ai có hiểu được nổi lòng của dân thì mới có khả năng lãng đạo nhân dân. Mấy vị chiến sĩ tự do hải ngoạI nếu chỉ lo đấu đá, chê trách với du học sinh, doanh gia thì sao có thể có được “lá phiếu” của nhân dân. Huống chi là việc tảy chay hàng Việt Nam, biểu tình chống cấm vận, hiệp định thương, chống ca sĩ, dù là cả ca sĩ tự do, chống cả những chuyên gia, những nhà hảo tâm về giúp nước? Chiến tranh qua, vết thương hàn gắn thật khó khăn. Lý lẻ, chính nghĩa của cuộc chiến có lẻ cần cả thế kỷ. Cuộc nội chiến ở Mỹ đã mất bao nhiêu năm để biến lý tưởng thành sự thật? Nhưng ít nhất đừng làm tăng thêm hố sâu ngăn cách, đừng gây thêm hận thù. Nếu bạn có gặp một người Thượng, xin nói với họ hãy sống với quê hương, đường phá rừng, đường trồng thuốc phiện. Trần Lễ, Seattle, USA Các bạn biết không? Một con chim bị nhốt trong một cái cái lồng, dù lồng tre hay lồng son - ban đầu, nó dãy dụa dữ lắm, mãi rồi nó quen, nó tìm chén nước, chén hột trong lồng để ăn vì đói qúa. Sau đó, khi quen dần, nó bắt đầu hót, ban đầu còn ngập ngừng, sau đó thì hót líu lo. Một lúc nào đó, cánh cửa lồng mở ra, và con chim bay đi. Trở về cuộc sống tự do bay nhãy, theo các bạn, con chim có khi nào chui trở lại cái lồng, dù là lồng son hay không? Một thính giả Con chim thì biết bay. Con trâu thì cày ruộng. Muốn con chim cày ruộng và con trâu bay lên chín từng mây có thực tiễn không? Dân chủ có được hay không khi chất gia trưởng, tính phong kiến còn là cơ bản trong liên hệ xã hội? Bình đẳng có thể thể chế hoá hay không nếu lề thói xấu xa trọng nam khinh nữ và trọng quan hơn dân vẫn tràn lan trong mỗ thôn làng? Vấn đề của Việt nam là văn hoá, văn hoá và văn hoá! Hoàng Dương, Hà Nội Hoa Mai viết dài quá. "Với người nông dân, cuộc sống hiện hành là quá tuyệt so với vài chục năm trước" !!! So với vài chục năm trước mà cuộc sống hiện tại không "tuyệt lên" thì sống để làm gì? Đời người cũng chỉ được sống khoảng 2 lần bấy nhiêu thôi. Hãy so sánh với Thái 30 năm trước và năm nay, chứ đừng tự so với chính mình như thế. Nghe giống cái chuyện một ông đi thuyền đánh rơi đồ xuống sông, bèn đánh dấu chỗ rớt đồ vào mạn thuyền ấy... Robert Trần, Long Beach, USA Tôi đồng ý về căn bản bài phân tích của Hoa Mai. Tuy nhiên, có một điểm khá quan trọng tôi thấy nhận xét của Hoa Mai không đúng. Theo tôi, đây cũng là một sự ngộ nhận của không ít người. Đó là vai trò của người Việt hải ngoại đối với công cuộc cải cách trong nước. Người Việt hải ngoại không thể nào thay thế người Việt trong nước để tiến hành công việc cải cách. Người Việt hải ngoại không thể nào chủ động, đi đầu, hoặc lãnh đạo công cuộc này, vì đó là công việc của người Việt trong nước. Người nào không hiểu hoặc có ác ý thì sẽ nói người Việt hải ngoại chỉ biết nói chứ không biết làm. Thật ra họ nói được và làm được rất nhiều ở nơi mà họ sinh sống. Điển hình đó là vụ đấu tranh với Trần Trường ở California vài năm trước; vụ phản đối SBS tiếp vận VTV4 gần đây; và những cuộc vận động thắng lợi đưa đến việc 1 tiểu bang và trên 20 thành phố, quận hạt lớn nhỏ trên khắp Hoa Kỳ nơi có đông người Việt cư ngụ (chút xíu nữa đã có cả San Francisco, nơi đặt sứ quán CSVN) ra quyết nghị công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của cộng đồng VN hải ngoại. Có rất nhiều giới, nhiều thành phần xã hội trong và ngoài nước bất bình với cung cách cai trị độc đoán, độc tài của CSVN. Đối với người Việt hải ngoại, họ không thể chấp nhận sự ảnh hưởng và cả sự tồn tại của CSVN trong cuộc sống thường ngày của họ. Tuy nhiên, người Việt hải ngoại không thể, và thực chất là không nên đấu tranh thay cho người Việt trong nước. Vấn đề là ở chỗ nhận thức. Người Tây Phương, nhất là người Mỹ rất thiết thực. Việc gì có ảnh hưởng đến cuộc sống của họ thì họ mới làm, và họ không che giấu ý định của mình. Đối với cuộc chiến tranh Iraq, họ dùng những từ như "invasion" (xâm lấn), hoặc "occupation" (thôn tính) không có gì ngượng ngùng cả. Nhiều người vốn chê kiểu cách này, nhưng điểm lại quá khứ lịch sử, ta mới thấy đây thật sự là một nền đạo đức chân chính, nền đạo đức của sự thật. Nhiều người khác lại thích dùng những từ ngữ hoa mỹ, quảng đại để làm những việc thực chất không có liên quan gì đến mình. Những người như vậy, thực chất, mới không hề đáng tin cậy. Nguyễn Á Dân, San Jose Sau khi đọc ý kiến của thính giả Mai Hoa, toi xin có hai ý kiến sau: Thứ nhất tôi đồng ý với thính giả Mai Hoa về việc chính những người chống cộng đang sống xa que hương đang tự làm khó họ. Hầu như những người đó không hề dám bước về VN để trực tiếp tai nghe mắt thấy và trực tiếp đấu tranh như những nhà đấu tranh dân chủ bị giam cầm và kết án gần đây. Những người này thực ra đang làm một chuyện không đến đâu là đứng bên ngoài chửi hóng về nhà. Nói gì thì nói sau hơn 25 năm cầm quyền, dù sao chính phủ cộng sản cũng chứng minh được là họ đã đứng được khá vững. Sau khi Đông Âu và Liên Xô sụp đổ, mọi người cứ tưởng cộng sản VN sẽ sụp đổ theo, nhưng họ vẫn vượt qua và đứng vững dến nay, hơn 10 năm rồi. Trong khi đó, nhớ lại trước năm 1975, Mỹ đã tài trợ cho chính phủ miền nam hơn 20 năm, nhưng chính phủ miền nam không biết nhân cơ hội đó tạo chỗ đứng cho mình, vì thế khi Mỹ rút quân khỏi VN, chỉ vài năm sau chính phủ miền nam đành thúc thủ. Tình hình VN bây giờ đã khác, người dân đã mệt mỏi với chuyện đánh đấm, súng đạn, họ đang chí thú làm ăn, nên chẳng ai quân tâm đến chuyện đấu tranh chính trị cả. Dù sao đi nữa, tình hình VN hiện nay dù vẫn đang đói nghèo, thiếu dân chủ, mất tự do…nhưng vẫn khá hơn VN trước năm 1975. Trước năm 1975, bao nhiêu người dân có xe gắn máy, nhưng hiện nay số người có xe gắn máy đã hàng triệu. Do đó, không thể đấu tranh chống cộng theo kiểu chửi hóng được. Đúng như thính giả Mai Hoa nói, phải bắt đầu từ việc nhỏ. Nếu mọi người đồng tâm hiệp ý thúc đẩy kinh tế, đời sống người dân khấm khá hơn, lúc đó tự giác họ sẽ nhận thức được vấn đề dân chủ và chính họ sẽ khiến đảng cộng sản phải thay đổi. 80 triệu dân trong nước ra tay chẳng phải mạnh hơn vài trăm ngàn người lưu vong hay sao? Vả lại hiện nay, đảng cộng sản đang đi vào vết xe đổ của chính phủ miền nam trước 1975: tự mãn, tham nhũng, tham ô…họ đang tự giết họ đấy. Nhớ lại câu nói của ông trùm buôn lậu Trần Đàm: “Cứ tung tiền ra thì ngay cả bom nguyên tử cũng có thể lọt qua hàng rào hải quan VN”. Cứ suy ngẫm mà xem. Quý vị đang chửi hóng về nhà dám một lần về VN đầu tư, làm ăn để qua đó nâng cao đời sống và ý thức dân chủ người dân hay không? Nếu không thì đừng chửi hóng về nhà, vì người phải lo đi làm, chẳng ai rảnh để nghe mà có nghe họ cũng chỉ bò ngoài tai vì “có thực mới vực được đạo chứ.” Chuyện thứ hai, tôi không đồng ý với thính giả Mai Hoa. VN có tự do tôn giáo ư? Thế tại sao, những tu sĩ đã quên đời đi tu, nhưng muốn làm linh mục phải xin phép nhà nước? Nhà nước xét lý lịch, vị nào lý lịch không có dính dáng đến chế độ cũ mới được làm linh mục là sao? Trong gia đình tôi mấy người đi tu đều vướng vào việc này, dù họ ra đời sau năm 1975, chẳng biết gì về chuyện chính trị và chẳng tham gia chính trị. Tại sao chuyện phong chức Giám mục, Hồng y…là chuyện của giáo hội, nhà nước cũng đòi can thiệp là sao? Tự do tín ngưỡng mà những ai đi tu vẫn bị bắt buộc học chủ nghĩa Mác Lênin, trong khi chủ nghĩa Mác Lênin gọi tôn giáo là thuốc phiện. Ngoài VN và TQ ra có xứ nào kỳ lạ vậy không? Bảo là tự do sao nhà nước không trả lại những cơ sở trực thuộc nhà thờ, chùa chiền mà nhà nước đã tịch thu sau ngày 30-4-1975? Tự do thế ư? Còn chuyện nhiều người đi lễ, đi chùa là chuyện bình thường, chẳng phải do ân huệ chi của nhà nước cả. Cha mẹ theo đạo, thì con theo đạo, cứ thế mà phát triển, chẳng phải do nhà nước ưu đãi mới được như thế. Nhìn lại lịch sử con người, từ thuở khai thiên lập địa đến nay, chế độ chính trị nào dù hùng mạnh cách mấy cũng suy tàn sụp đổ, nhưng có tôn giáo nào sụp đổ đâu. Nhà nước muốn cản cũng không cản được. Vài dòng ý kiến, chân thành cám ơn sự quan tâm theo dõi của quý vị, chúc quý vị một mùa giáng sinh và năm mới an lành, vạn sự như ý. Quang Diệu, San Jose, Hoa Kỳ Suy nghĩ của Hoa Mai thật là suy nghĩ của kẻ an phận. Đánh giá về tự do dân chủ, nhân quyền của Hoa Mai thật quá đơn thuần. Cũng vì tầng lớp người dân trong nước có cùng suy nghĩ như Hoa Mai mà Việt Nam ngày càng tụt hậu và đứng trong trong những nấc thang cuối cùng của thế giới văn minh ngày nay. Văn minh nhân loại, xã hội tiến bộ, nền kinh tế phát triễn đâu phải chỉ có cơm no ngày hai bữa. Nếu thế giới này từ khi có loài người, ai ai cũng an phận cũng thủ thường như Hoa Mai thì đời sống nhân loại ngày nay đâu có đạt được những tiến bộ về khoa học kỹ thuật và giúp cho đời sống con người được thoải mái dễ chiu hơn, văn hóa loài người ngày càng phong phú đa dạng trên mọi lãnh vực nghệ thuật, tư tưởng, trí tuệ. Chỉ cần vài thí dụ điển hình cho Hoa Mai hiểu được vấn đề: Nếu các nước phương Tây ai sống với suy nghĩ an phận như Hoa Mai thì cho tới bây giờ chế độ "Nô lệ Da đen" vẫn còn tồn tại, người phụ nữ ở các nước phương Tây vẫn còn chưa được đi bỏ phiếu bầu cử và phụ nữ sẽ không có một vị trí nào trong xã hội. Và nếu ai cũng an phận như Hoa Mai thì trên thế giới này không những chỉ có một độc tài Hitler, Saddam Hussein... mà sẽ có hàng triệu kẻ độc tài như thế và biết đâu Hoa Mai và chính tôi cũng không được tồn tại ? Hoa Mai nên nhớ cái gì cũng có cái giá phải trả của nó nếu Hoa Mai muốn đạt được. Càng khó đạt được thì giá trị của nó càng cao. Các nước Đông Âu hay Nga-sô có được nền dân chủ tự do và nhân quyền như ngày hôm nay không phải chuyện tự nhiên xảy ra cho dân tộc và đất nước họ. Đông Âu và Nga-sô phải trả một cái giá rất đắt của sự hy sinh mà có được ngày hôm nay. Gia Trưởng, CA, USA Theo tôi nghĩ, khi người ta phải vật lộn với cuôc sống, vì sự an toàn của bản thân và gia đình, ngay mấy thầy, mấy cha còn bị bắt nữa là dân thường. Có xúc động cũng để trong lòng chứ làm gì được, tất cả chỉ vì muốn an thân. Hoa Mai, TP HCM Kính gửi đài BBC! Hầu hết người Việt ở Hải ngoại hiện nay đều hướng đến một ý kiến chung là: Việt Nam hiện thiếu tự do dân chủ. Thủ phạm chính gây ra việc này theo dư luận quốc tế và người Việt hải ngoại là đảng Cộng sản Việt Nam. Và do vậy liên tục có những ý kiến yêu cầu Việt Nam phải đang nguyên đa đảng, phải hạ bệ đảng Cộng sản ngay lập tức. Về tâm ý, tất cả chúng ta đang làm đúng nhằm làm cho đất nước đi lên. Tuy nhiên, phương thức làm và cách thức tuyên truyền của các bạn đang gây khó khăn cho chính các bạn. Lưu ý rằng, trong vòng mười năm trở lại đây, kinh tế Việt Nam phát triển rất nhanh. đời sống người dân trong khắp cả nước đã được cải thiện rõ rệt. Thậm chí có thể cao hơn cả trước năm 1975 từ khắp thành thị đến nông thôn. Do vậy, người dân không có lí do gì muốn thay đổi hệ thống chính trị hiện thời cả. Nhất là trong khi đất nước lại đang thanh bình. Mặc dù so với các quốc gia phát triển, kinh tế VN còn thua xa họ nhưng so với chính đời sống người Việt từ ngàn xưa đến giờ thì hiện thời là rất tốt. Bên cạnh đó, dư luận quốc tế liên tục cho rằng VN vi phạm nhân quyền đàn áp tôn giáo để đánh vào niềm tin củ người dân VN đối với chính phủ. Các dư luận này hầu hết đã được quốc tế phóng đại một cách quá đáng dẫn tới khi người dân Việt Nam nghe được đa số đều mỉm cười có ý mỉa mai. Trên thực tế, ở Việt Nam hiện nay, đi chùa hay nhà thờ là tự do. Những ngày lễ tôn giáo lớn đường xá đều kẹt cứng người dân đi lễ. Một vài nhà thờ bị chính quyền ngăn chặn vì lí do tuyên truyền lật đổ chính phủ. Ngay cả tại nước Anh nếu có một nhà thờ nào tụ tập đòi hạ bệ Nữ hoàng và bầu tổng thống thì tôi nghĩ cũng sẽ bị chính phủ san bằng nhà thờ đó ngay. Về vấn đề nhân quyền, đối với người dân hiện tại, đa số không cảm thấy có gì ghê gớm được xem là vi phạm nhân quyền. Hầu như đại đa số các quyền cơ bản của người dân được tôn trọng. Còn vấn đề tự do báo chí hay ngôn luận, việc này không chỉ ở Việt Nam. Hãy thử nghĩ một tờ báo nào đó tại Anh hay Mỹ liên tục kêu gọi ủng hộ chế độ Cộng Sản và áp dụng chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa tại Mỹ hay Anh quốc thì tờ báo đó, người phóng viên đó có được chính phủ cho yên chuyện không? Tôi nghĩ chắc chắn là không. Lẽ thường này, ai cũng hiểu ở Việt Nam. Do vậy, mặc cho quốc tế lên án, chỉ có rất ít người dân ủng hộ công khai. Hơn nữa, khi cần có một cuộc cách mạng tại Việt Nam, ít nhất cũng phải có một tầng lớp đứng lên làm chủ đạo. Ở Việt Nam hiện nay, không ai muốn làm điều đó cả. Với người nông dân, cuộc sống hiện hành là quá tuyệt so với vài chục năm trước. Lớp trí thức thì quá mỏng và họ không có đủ lực. Còn lại một lớp duy nhất là lớp tư bản mới thì như thế nào? Họ đều là các ông chủ doanh nghiệp nắm trong tay hàng triệu đô la Mỹ. Mỗi người đều có ít nhất vài biệt thự trong cả nước, đi xe Mercedes đắt tiền. Mỗi năm cả gia đình du lịch khắp năm châu vài lần. Con cái gửi đi học tại các trường đại học trên khắp thế giới. Thậm chí có người còn mua cả nhà tại Mỹ. Phần lớn trong số họ đều coi người nước ngoài trên đường phố Sài Gòn (khi tới du lịch) bằng nửa con mắt vì nghĩ rằng với số tiền đang có trong tay cũng có thể được coi là triệu phú ở nước ngoài. Hơn nữa, họ chủ yếu kinh doanh trong những ngành nghề mà chính phủ không hoặc ít tham gia, do vậy giữa họ và chính phủ hầu như ít có sự xung đột về quyền lợi. Chế độ thay đổi, liệu số tài sản khổng lồ ấy họ mới kiếm được có tồn tại hay sẽ bị chính phủ mới sung công quỹ mất hay bị hủy hoại do chiến tranh? Do vậy, hơn ai hết họ lại là một trong những lực lượng âm thầm nhưng tích cực bảo vệ chế độ. Vậy thì, cái cách mà các quốc gia Phương tây hay người Việt hải ngoại mong muốn là phải hạ bệ ngay lập tức Đảng Cộng sản là không khả thi. Hoàn cảnh lịch sử, kinh tế xã hội giữa Việt Nam và đông âu hoàn toàn khác. Nếu các bạn tiếp tục chê Việt Nam không tự do tôn giáo, vi phạm nhân quyền, tôi tin chắc là 90% người dân thường trong nước sẽ phản ứng ngược lại. Các bạn phải thay đổi cách khác. Câu chuyện bó đũa trong dân gian Việt Nam có thể áp dụng trong trường hợp này.
Các đảng ở Đức muốn tham gia tranh cử đã và đang lần lượt công khai chương trình tranh cử, giới thiệu chính thức các ứng cử viên xuất sắc nhất của mình.
Nhìn từ Đức: Bầu cử ở VN 'gây ngạc nhiên và thất vọng'
Hình ảnh ba ứng viên chính trong kỳ tranh cử sắp tới ở Đức được gắn trên biển quảng cáo chạy lưu động đi qua trước tư dinh thủ tướng Đức hôm 11/5/2021 Truyền thông Đức mở rộng diễn đàn cho các đảng, các ứng cử viên giới thiệu các ý tưởng và kế hoạch hành động của họ nếu được bầu, giúp cử tri hiểu rõ hơn về những khả năng lựa chọn. Bầu cử VN: Thế hệ 8x, 9x và 2k nghĩ gì và bầu cho ai? Để bầu cử Việt Nam trở thành một ngày hội Nghịch lý bầu cử Việt Nam: Cử tri đi bầu chỉ để cho xong? Bầu cử VN: Thực chất bỏ phiếu là quyền hay nghĩa vụ? Cử tri Đức và bầu cử Đức Là cử tri Đức, tôi thấy mình thực sự có quyền, bằng lá phiếu góp phần bầu ra những người đại diện cho quyền lợi của bản thân mình. Tôi cảm thấy mình là chủ nhân thực sự của đất nước, có quyền cho các đảng, các ứng cử viên tôi ưa thích cơ hội phục vụ đất nước, trong đó gồm cả gia đình tôi, thời gian cống hiến 4 năm. Làm tốt, họ sẽ được bầu lại, được gia hạn thêm 4 năm nữa. Làm tồi, họ sẽ bị phế truất, bị thay thế bởi những người khác, đảng khác tốt hơn. Các chính trị gia, quan chức nhà nước Đức được tôi coi như những người làm công ăn lương, bị chịu sự giám sát chặt chẽ của các công dân như tôi, thông qua báo chí độc lập, tự do. Như mọi lần trước, cuộc tranh luận về bầu cử trong gia đình tôi cũng nóng dần. Vợ tôi bức xúc về giá cả leo thang, thành tích chống dịch không thuyết phục của chính phủ hiện nay, việc khách đến nhà chơi bị buộc phải trả phí đỗ xe bên đường và vấn đề môi trường v.v... "Thời gian cầm quyền của bà Merkel và đảng CDU của bà ấy kéo dài quá lâu, tạo ra sức ỳ" - vợ tôi nói thế và tôi đoán chừng, cô ấy sẽ bầu cho Đảng Xanh. Tôi quan tâm nhiều đến số phận của EU, đến vai trò của Đức trên trường quốc tế. Cần phải có sự mạnh dạn thay đổi. Thế giới nay đã khác xa trước đây 20 năm, quan hệ quốc tế của Đức vì thế cần phải thay đổi. Đảng nào quan tâm nhiều nhất đến những vấn đề tôi quan tâm, sẽ nhận được lá phiếu bầu của tôi. Các con của chúng tôi đã trưởng thành, chúng sốt ruột vì tốc độ số hóa của Đức quá chậm, vấn đề kỳ thị chủng tộc, chính sách di dân của Đức quá nhiều bất cập..., chúng lại tìm cách thăm dò xem bố mẹ định bầu ai, đảng nào và luôn có vẻ muốn thuyết phục chúng tôi ngả theo ý chúng, bầu chọn các đảng, các ứng viên mà chúng cho là thích hợp. Cả nhà chúng tôi hễ có cơ hội và càng sát ngày bầu cử càng tranh luận sôi nổi. Các đảng tổ chức vận động tranh cử cũng tích cực lắm. Pa nô, áp phích, hình ảnh các ứng cử viên tới một thời điểm nào đó cùng lúc xuất hiện đầy trên đường phố, trên các cột điện, nhưng chúng phải tuân theo các qui định rất chặt chẽ về kích thước, cự ly, cách thức và vị trí treo. Một hình ảnh cũng khá quen thuộc là các bàn thông tin ở các nơi đông người, các khu đi bộ, các bến tàu điện ngầm. Các đảng cho các đảng viên của mình đi vận động, lấy lòng cử tri bằng cách tặng hoa, các món quà nho nhỏ như cục tẩy, cái bút bi, túi đi chợ... Tôi từng chứng kiến dân chúng gọi cảnh sát Đức tới, đề nghị các bàn thông tin vặn máy tăng âm nhỏ xuống theo mức qui định, tránh làm ồn ào khu phố xung quanh. Có lần các phụ huynh đi đón con đã yêu cầu cảnh sát tới xua đuổi một nhóm vận động bầu cử đi chỗ khác vì đã để quầy thông tin quá gần cổng trường học, tặng quà cả các cháu học sinh nhỏ tuổi. Điều đó không được phép. Chúng tôi không bỏ sót kỳ bầu cử nào từ ngày chúng tôi có quốc tịch Đức. Ngày đi bầu không hề giống một ngày hội. Như người dân Đức khác, chúng tôi lặng lẽ và khẩn trương thu xếp đi bầu, coi như đó là việc làm cần thiết của gia đình, cần tranh thủ thực hiện vào cuối tuần. Chúng tôi sẽ có ngay cảm giác mất mát, mắc lỗi không quan tâm đến lợi ích của chính mình, gia đình mình, nếu không đi bầu. Chúng tôi cũng không hề gặp trở ngại gì, không cảm thấy ai thúc giục hay sẽ trừng phạt mình nếu mình không đi bầu cử. Đó là quyền lợi của chúng tôi mà, không phải là nghĩa vụ. Chính những khóa học tiếng Đức ban đầu, cuộc thi vào quốc tịch Đức, việc tìm hiểu về nơi mình đang sống đã tạo ra cho chúng tôi cách suy nghĩ và việc thực hiện quyền công dân của mình như vậy. Cử tri Việt và bầu cử Việt Rời Việt Nam khi tuổi xấp xỉ 30, tôi đã quan sát và trực tiếp trải qua một số cuộc bầu cử quốc hội của Việt Nam xưa kia. Sau hơn 30 năm sống ở nước ngoài, nay theo dõi quá trình tiến tới bầu cử quốc hội Việt Nam 2021, tôi rất ngạc nhiên và thất vọng, bởi vì không thấy có sự thay đổi gì về bản chất. Tôi tin có rất nhiều người Việt Nam có chung suy nghĩ như tôi. Làm sao cử tri Việt có thể có được tâm trạng hăng hái đi bầu, một khi họ biết rằng lá phiếu đâu có mang lại thay đổi gì. Đọc nhiều chia sẻ trên mạng xã hội những ngày này tôi nhận thấy rõ điều đó. Có hai điều đặc biệt của năm 2021 này chắn hẳn khiến tâm trạng của cử tri Việt càng chẳng mấy vui. Điều thứ nhất, quốc hội Việt Nam chưa được bầu mới mà chủ tịch quốc hội mới, chủ tịch nước mới, chính phủ mới với thủ tướng mới và đầy đủ nội các mới đã được hình thành đâu vào đấy mất rồi, thông qua kỳ đại hội đảng của Đảng Cộng sản Việt Nam vừa qua, đảng duy nhất được quyền lãnh đạo đất nước. Nhiều người Việt than rằng: "Ôi, vậy thì còn bầu cử quốc hội mới làm gì nữa cho tốn kém?" Điều thứ hai, tình hình đại dịch Covid-19 hơn bao giờ hết đang đe dọa tính mạng con người trên cả nước. Hai hình ảnh trái ngược nhau, một bên là lực lượng đi truy dịch, dập dịch đang bị dàn trải vì mức độ lây lan nhanh chóng mặt của Covid-19 khiến họ kiệt sức, nằm lăn cả ra đất với nhau. Có các bệnh viện, các trung tâm cách ly đang lo thiếu cả trang bị vệ sinh dịch tễ. Họ cần phải được hỗ trợ cấp bách về sức người, về vật chất, trang thiết bị như có thể. Vấn đề đối phó với Covid-19 đang phải là ưu tiên số một hiện nay đối với Việt Nam. Trong khi tình hình đang nước sôi lửa bỏng như vậy, việc đầu tư cho một hoạt động chính trị kềnh càng, tổn phí rất lớn về nhân lực và tài chính của cuộc bầu cử quốc hội Việt Nam lần này, tôi thấy thật sự phản cảm. Tôi cứ thầm nghĩ, giá như những tốn kém đó được chuyển qua lo cho công tác chống dịch, mua vaccine để cứu người. Đó là những quan sát, suy tư của cá nhân tôi, một Việt Kiều còn quan tâm đến quê hương, đất nước. Tôi không thuộc về bất cứ một hội nhóm chính trị nào đối lập với nhà nước Việt Nam và vì vậy tôi cũng sẽ không vui, nếu ý kiến của tôi bị coi là có dụng ý cản trở hay phá hoại kỳ bầu cử quốc hội lần này của Việt Nam. Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của nhà báo tự do Lê Mạnh Hùng hiện đang sống tại Berlin, Cộng hòa Liên bang Đức.
Trung Quốc gây sự trên biến Hoa Đông và Biển Đông nhằm tạo ra những căng thẳng giả tạo, tạo ra những cuộc chiến tranh ảo để kích hoạt, xốc dậy tinh thần bá quyền đại Hán và có cớ chạy đua vũ trang.
Ý kiến: 'Từ Tam Quốc tới Biển Đông'
Lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình Việc đổ tiền xây dựng các hòn đảo nhân tạo trên Biển Đông không mang ý nghĩa phòng thủ về quân sự mà chỉ mang ý nghĩa chính trị, doạ nạt những quốc gia nhỏ yếu hơn vì như một viên tướng Mỹ tuyên bố: hòn đảo này không chịu nổi 300 quả tên lửa Mỹ. Việc chạy đua vũ trang của Trung Quốc không phải để đánh ai, bành trướng lãnh thổ, lãnh hải vì trong lịch sử Trung Quốc thường thua trong các cuộc viễn chinh; hành động tăng cường vũ trang là để đối phó tình trạng suy vi của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Sử dụng sức mạnh quân đội để duy trì độc quyền lãnh đạo của đảng, khắc chế xu hướng ly tâm và ly khai ( liệt quốc) tức là sự phân rã của đất nước xã hội Trung Quốc thách thức quyền lãnh đạo của Đảng CS Trung Quốc. Trong Tam quốc diễn nghĩa, để cứu đoàn quân đang chịu khát khi hành quân qua sa mạc Tào Tháo đã dùng mẹo phao tin: phía trước có rừng mơ. Nghe thấy mơ quân sĩ ứa nước miếng ra và quên được cơn khát. Lôi cuốn dư luận Những động thái gây sự trên Biển Hoa Đông và Biển Đông có giống chuyện rừng mơ Tào Tháo mà ông Tập Cận Bình muốn cuốn dư luận Trung Quốc vốn đang bức bí bởi thể chế và các vấn đề kinh tế-xã hội-chính trị nảy sinh do phát triển nóng? Có hai cuộc chiến ảo Trung Quốc có thể tiến hành, tạo chiến tranh ảo trên biển thuận hơn vì gây chiến tranh ảo trên bộ rất dễ xảy ra chiến tranh thật. Trung Quốc có hàng chục quốc gia láng giềng lân bang và đều có vấn đề biên giới, lãnh thổ với Trung Quốc và nếu xảy ra chiến tranh thật thì lãnh đạo và nhân dân Trung Quốc chắc cũng không muốn vì thường thua. Sử dụng sức mạnh quân đội để bảo vệ sự chuyên quyền do Đảng Cộng sản là chính sách mâu thuẫn, tiềm ẩn thảm hoạ, một chính sách tự nó phát sinh những hố tử thần giống với việc dùng con dao hai lưỡi. Không ngẫu nhiên với lực lương chính quy trên 2,3 triệu người, với 7 đại quân khu nhưng cấp hàm cao nhất của quân đội Trung Quốc hiện tại chỉ tới hàm thượng tướng. Không một viên tướng nào sau khi ông Mao Trạch Đông chết đi được bầu vào thường vụ Bộ Chính trị. Vụ giàn khoan 981 năm 2014 đã dẫn đến các cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Việt Nam Do phát triển nóng, lại do những đặc điểm địa lý, lịch sử, sắc tộc, cộng với thể chế cộng sản thối nát đã dẫn tới sự phát triển không đồng đều, công bằng, trong khuôn khổ luật pháp giữa các vùng, miền, khu vực, sắc tộc, làm nới rộng khoảng cách giàu nghèo, bất công xã hội. Những mâu thuẫn này đã kích hoạt tinh thần ly tâm và ly khai. Bởi một tỉnh, một quân khu của Trung Quốc có diện tích và dân cư ngang bằng với một quốc gia tầm trung của thế giới. Chiến dịch bài trừ tham nhũng khởi đầu nhắm vào lực lượng vũ trang thực chất là chiến dịch thanh lọc nội bộ, thanh lọc những phần tử không ăn cánh, không trung thành với quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc đứng đầu là Tập Cận Bình. Quân đội là đối tượng ông Tập thấy phải dọn dẹp trước để mỵ dân, làm dịu bớt những bức xúc, những vấn đề nóng do nền chính trị-kinh tế-xã hội cộng sản Trung Quốc mang lại. Với chiến dịch Đả hổ diệt ruồi này, Tập Cận Bình vô tình đã động vào gót chân Achille của chế độ độc tài đảng trị Trung Quốc, đụng vào niêu cơm của những đảng viên cao cấp. Nếu ông Tập Cận Bình muốn thực tập chống tham nhũng thì phải giải tán đảng cộng sản Trung Quốc, loại hết thảy mọi đặc quyền đặc lợi của cái loại giá áo túi cơm như có lúc ông Tập tuyên bố đang nấp dưới ngọn cờ cộng sản. Chiên dịch Đả hổ trở thành gậy ông đập lưng ông, mua thù chuốc oán, làm cho xã hội Trung Quốc bất an và phân tâm thêm. Trung thành hơn năng lực? Việc đưa ra toà một uỷ viên thường vụ Bộ Chính trị phụ tránh chính pháp, từng làm Bộ trưởng Bộ Công an, người có công xây dựng được một mạng lại an ninh mật vụ hùng mạnh; tạo nên sự tập quyền vào tay Đảng Cộng sản Trung Quốc thật sự là một đòn chí mạng đánh vào nền móng của ngôi nhà cộng sản Trung Quốc. Chu Vĩnh Khang bị tòa tuyên án chung thân Chu Vĩnh Khang là cha đẻ của chủ nghĩa thực dân Trung Hoa kiểu mới, tung toàn lực để đầu tư khai thác (exploitation,) tìm đủ mọi cách để sở hữu chiếm đoạt bao gồm cả dùng thủ đoạn chính trị lẫn đầu tư tung vốn (acquisition) và bành trướng tối đa sức mạnh kinh tế của Trung Quốc lên những quốc gia Trung Quốc khai phá đầu tư. Dưới thời Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào, chiến lược phát triển năng lương được phát triển tăng tốc ra cả ngoài biên giới hải đảo Trung Quốc, sang cả tận đất Mỹ. Công ty dầu hỏa của Trung Quốc CNOOP dưới quyền của Chu Vĩnh Khang đã suýt nữa tóm thâu trọn vẹn thành công ty dầu hỏa Unocal 76 nếu Hạ Viện Hoa Kỳ không can thiệp. Một con người có công lớn với Đảng Cộng sản Trung Quốc như Chu Vĩnh Khang; một con người sinh ra từ gia đình có công khai quốc như Bạc Hy Lai, tại sao suýt bị đẩy lên đoạn đầu đài? Chuyện này làm chúng ta liên tưởng cái xoáy phản chủ khiến Nguỵ Diên bị mất mạng bởi Gia Cát Lượng, mặc dù Gia Cát Lượng rất biết công, tài Nguỵ Diên. Nguỵ Diên có tài, có công bị giết, trong khi Thục Hán đang cạn kiệt nhân tài và Gia Cát Lượng lại phó thác cho một tướng đàn em, tướng chiêu hồi Khương Duy, tướng của Nguỵ đã đầu hàng Gia Cát Lượng, nắm quân đội Hán? Điều này cho thấy sách lược chọn người ngoan, người trung thành chứ không chọn người tài, có chính kiến, bản lĩnh riêng của Tập Cận Bình học theo Gia Cát Lượng. Để an toàn cho việc chọc trời khuấy nước, không cách nào khác Tập Cận Bình phải nắm chắc tay súng, tức củng cố lực lượng quân đội. Không ngẫu nhiên mà có lúc ông Tập đã có lúc tuyên bố khi lao vào chiến dịch Đả hổ, ông không màng tới vấn đề sống chết của cá nhân. Tuyên bố này của Tập Cận Bình làm cho chúng ta nhớ tới việc Bàng Đức thời Tam Quốc, khi được Tào Tháo giao cho đi cứu Tào Nhân nguy khốn ở Phàn Thành do bị Quan Vũ bao vây, Bàng Đức đã cho quân chở quan tài ra trận. Qua động thái này cho thấy xã hội Trung Quốc đang trầm tích những vấn đề sống còn, những xung đột nội tại khốc liệt tới cực độ. Để tiêu hoá được những tử địa đó, không còn cách nào khác là chạy đua vũ trang, củng cố lực lượng quân đội bằng việc tạo ra những cuộc chiến tranh ảo. Bài viết thể hiện quan điểm và cách hành văn của ông Phạm Viết Đào, hiện sống tại Hà Nội.Xem bài cùng tác giả: 'Ông Trọng và những hối bẫy do TQ cài' 'Đảng mâu thuẫn trong tiêu chí nhân sự?'
Năm năm trước, Christopher Charles bán ngôi nhà ở Kansas tại Mỹ và chuyển gia đình vào một nhà lớn hơn, tốt hơn gần đó.
Mua nhà càng to càng khổ!
Gia đình nghĩ rằng việc có nhiều không gian sẽ tốt hơn, với chất liệu xây dựng mới hơn và môi trường sống tốt gần trường hơn cho con cái, khi đó một đứa 10 tuổi, một đứa 13. Ngôi nhà mới cũng có giá trị gấp ba lần so với giá của nhà cũ. Trước khi mua nhà to hơn, Charles đã hoạch định ngân sách cho khoản trả nợ thế chấp ngân hàng tăng lên dựa trên thu nhập của mình, gồm tiền lương và các khoản trợ cấp thuế, nhưng lại không tính đến các chi phí khác: vật tư, công cụ để sửa chữa, đồ nội thất và thiết bị để lấp đầy không gian, và các khoản nâng cấp đắt đỏ hơn do diện tích lớn hơn. Bên cạnh đó, còn có các chi phí thời gian, bao gồm việc làm vườn, dọn dẹp và bảo trì. "Tất nhiên là bạn có thể thuê người làm một số việc đó, nhưng rất tốn kém," Charles, 35 tuổi, nói, đồng thời cho biết chăm sóc vườn mới là việc vô cùng tốn thời gian. "Các sân lớn hơn khá nhiều, và việc cắt cỏ, tỉa tót rất nhiều áp lực vì các hộ gia đình xung quanh đều có sân đẹp." Nhìn lại, Charles nói rằng ông lẽ ra nên chọn một ngôi nhà khác. "Lời khuyên của tôi là không mua nhà lớn nhất và đẹp nhất có thể," ông nói. "Số tiền và thời gian bạn tiết kiệm có thể được sử dụng để nâng cấp hoặc thậm chí tốt hơn - đầu tư." Tuy nhiên, rất nhiều người mơ về một ngôi nhà lớn hơn. Kết quả khảo sát đối với người Mỹ trưởng thành cho thấy 43% trong số họ thích những ngôi nhà lớn hơn căn nhà họ đang sống, theo trang web bất động sản Trulia. Trong khi đó, hai phần ba người Anh hy vọng sẽ được dọn vào một ngôi nhà lớn hơn, theo báo cáo Step-up của Post Office Mortage. "Đó là một hiện tượng rất bình thường trong bất kỳ thị trường bất động sản nào," Svenja Gudell, trưởng kinh tế gia của trang web bất động sản Zillow cho biết. "Bạn khởi đầu với một ngôi nhà nhỏ hơn vì nhu cầu của bạn nhỏ hơn. Sau một thời gian, bạn có đứa con thứ hai, hoặc thứ ba, và bạn muốn có một cái sân lớn hơn. Cuộc sống thay đổi, vì vậy nhu cầu nhà của bạn cũng thay đổi." Nếu bạn khao khát cải thiện không gian sống, dưới đây là một vài điều cần lưu ý: Mua một ngôi nhà lớn đòi hỏi sự tìm tòi cặn kẽ "Những ai muốn có nhà lớn hơn sẽ phải nghiên cứu về chi phí di chuyển, chẳng hạn như thuế đăng ký chủ quyền nhà, chi phí pháp lý, các chi phí khảo sát và các chi phí vận hành một ngôi nhà lớn hơn," Lawrence Hall từ trang mạng nhà đất ở Anh, Zoopla.co.uk, nói. "Điều đó bao gồm khoản thanh toán thế chấp, hoá đơn gas điện, cũng như chi phí bảo hiểm tăng thêm." Và tất nhiên, bạn sẽ phải đối mặt với các loại thuế tài sản mà thường sẽ cao hơn khi bạn có một ngôi nhà lớn hơn. Bạn cần chuẩn bị trong bao lâu? Bạn sẽ cần thời gian để bán đi căn nhà hiện tại của mình và cần đủ thời gian để để mua một toà nhà lớn hơn, có thể mất từ sáu đến 12 tháng hoặc lâu hơn, tùy thuộc vào nơi bạn sống. Nhưng bạn cũng nên dành thời gian trước khi bạn bắt đầu quá trình này để chắc chắn rằng bạn thực sự có khả năng chi trả cho việc mua và dọn vào sống ở một nơi lớn hơn. "Ý tưởng mua nhà lớn hơn nghe thì có vẻ lãng mạn - có nhiều không gian hơn, nhiều nơi chứa đồ hơn, và không gian sống không còn quá gò bó," Monica Ma, từ trang web bất động sản Trulia, nói. "Nhưng người tiêu dùng cũng nên xem xét các chi phí đi cùng với một không gian lớn hơn." Làm ngay bây giờ: Tính toán các con số. Nếu bạn đã sở hữu một căn nhà, thì bạn đã nhận thức được các chi phí của việc duy trì một ngôi nhà, từ các hóa đơn tiện ích cho đến bảo trì. Nhưng một số các chi phí của một ngôi nhà lớn hơn có thể làm bạn ngạc nhiên. "Bỗng nhiên bạn có một lối đậu xe lớn hơn nhiều, vì vậy bạn có thể phải thuê người dọn tuyết cho bạn, và bạn cần có một người làm vườn tại vì bạn không thể tỉa nổi sân vườn lớn mà bạn đang có," Gudell nói. Tuổi của ngôi nhà cũng tác động đến chi phí bảo trì. Một số nhà cũ cần bảo trì thường xuyên hơn. "Có thể có chi phí bổ sung mà bạn đã không tính đến, như thay các máy nước nóng hoặc thay mái nhà," Gudell nói. Lưu ý tới các chi phí giao dịch. Thật không may việc bán nhà hiện tại để mua nhà mới không phải là miễn phí. Các thương vụ này đi kèm với chi phí môi giới, phí thế chấp và chi phí di chuyển. Hãy xem xét xem liệu bạn có ở lại trong ngôi nhà mới đủ lâu để cảm thấy chi phí phải chi trả là xứng đáng hay không. "Nếu bạn không dự định ở lâu, tôi nghĩ bạn nên ở lại ngôi nhà hiện tại của bạn và chăm chút kỹ lưỡng cho nó hơn," Gudell nói. Hãy suy nghĩ về giá trị căn nhà khi bạn cần bán lại. Ở một số thành phố của Mỹ, những ngôi nhà nhỏ hơn ở gần các khu đô thị hơn được bán nhanh hơn so với những ngôi nhà lớn hơn ở các vùng ngoại ô. Vì vậy, nếu bạn đang tính đến việc chuyển đến một ngôi nhà ở ngoại ô, việc bán lại có thể sẽ rất mất thời gian. Hãy chắc chắn rằng ngôi nhà bạn sắp mua có những đặc điểm sẽ thu hút người mua, chẳng hạn như gần trường học tốt, gần các tuyến giao thông công cộng và nằm trong dân cư tử tế. Tiền dự phòng cho những điều bất ngờ. Dù bạn đã chuẩn bị kỹ lưỡng mấy đi nữa, bạn vẫn sẽ không thể lường trước được những chi phí nào sẽ đổ lên đầu mình. "Chúng tôi đã bị bất ngờ trước nhu cầu cho một hệ thống lọc nước trị giá 5300 đôla," Andy Walker, 48 tuổi, người chuyển từ một ngôi nhà nhà rộng 102 mét vuông tại Toronto, Canada, đến một ngôi nhà rộng 274 mét vuông ở Florida, nói. Chăm sóc vườn cũng là một vấn đề đối với Walker, người điều hành hai doanh nghiệp và phải thuê người giúp. "Tôi tốn 60 đôla một tháng để thuê người cắt cỏ, 35 đôla mỗi tháng để trị mối mọt và phun thuốc côn trùng, bên cạnh một khoản 45 đôla cho việc bón phân và chăm sóc cây," ông nói. "Chúng tôi trồng cọ ở sân trước và nếu chúng sẽ chết một cách dễ dàng nếu không được chăm tốt. Khi đó thì chi phí thay thế sẽ lên đến 300-600 đôla." Điều đó chưa bao gồm hàng rào trị giá 5000 đôla để giữ cho vật nuôi và đứa con trai hai tuổi của họ khỏi đi lạc ra bờ hồ lân cận - nơi là nhà của một con cá sấu. Những việc có thể để lại làm sau: Hãy kiên nhẫn với việc trang trí. Chỉ vì bạn tăng gấp đôi không gian của bạn không có nghĩa là bạn phải tăng gấp đôi đồ nội thất của bạn ngay lập tức. "Chúng tôi sống năm đầu tiên trong các phòng trống rỗng, vì chúng tôi [không thể] kham nổi việc mua sắm nội thất mới," Walker nói. "Chúng tôi vẫn không có bàn đầu giường." Một ngôi nhà lớn hơn cũng không nhất thiết phải đi kèm với một chiếc xe đẹp hơn hay những kỳ nghỉ sang trọng hơn. Nếu bạn sử dụng địa chỉ mới của bạn như là một cái cớ để vung tiền vào những thứ lớn hơn và tốt hơn, bạn có thể tìm khiến mình bị lâm vào cảnh khó khăn về tài chính. Hãy cân nhắc chi phí của việc nâng cấp Bạn không nhất thiết lúc nào cũng phải di chuyển để có được không gian mình muốn. "Trong một số trường hợp, bạn nên chọn ở lại và cải thiện căn nhà đang ở, làm tăng giá trị hiện tại của nó lên," Hall nói. "Việc tìm hiểu kỹ về chi phí của các công trình xây dựng và giá trị của một ngôi nhà cũng là điều cần thiết." Thêm vào đó, việc nâng cấp nhà hiện ở sẽ khiến bạn tiếp tục ở lại được nếu bạn yêu thích cộng đồng và các khu vực xung quanh. "Tuy nhiên... đôi khi việc nâng cấp một căn nhà cũ có thể tốn sức, tốn thời gian hơn và tốn nhiều tiền hơn so với việc di chuyển đến một ngôi nhà lớn hơn," Ma nói. Bản tiếng Anh bài này đã đăng trên BBC Capital.
Trong một lần về Việt Nam cách đây 13 năm, Khánh Ly có bước lên sân khấu ở một phòng trà tại Sài Gòn hát vài ca khúc quen thuộc của Trịnh Công Sơn, theo lời yêu cầu của khách có mặt hôm đó.
Khánh Ly: tiếng hát cho quê hương
Tiếng hát Khánh Ly gắn liền với một thời đau thương của dân tộc Không qua mắt được công an nên chị đã được mời lên làm việc, hỏi chuyện có được giấy phép chưa mà hát. Tháng Chín năm ngoái, báo chí trong nước đồng loạt đưa tin Khánh Ly đã có giấy phép để chính thức về Việt Nam biểu diễn. Nhưng chị không về. Chuyện Khánh Ly có về nước hát hay không lại không thuần túy mang tính văn nghệ như với nhiều ca sĩ khác. Hát cho quê hương Khánh Ly về không phải là để được hát trên quê hương mà để “hát cho quê hương” đúng với tiếng hát đã gắn liền với nhạc Trịnh, không bằng tình ca, mà qua những “Ca khúc Da vàng” trong các băng nhạc “Hát cho quê hương Việt Nam” đã từng làm rung động lòng người và được thế giới biết đến. Khánh Ly và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trở thành đôi nghệ sĩ không thể tách rời nhau từ khi hai người bước vào sân cỏ quán Văn, tụ điểm của sinh hoạt văn nghệ sinh viên vào cuối thập niên 1960. Ở đó những ca khúc da vàng về thân phận quê hương, nỗi đau chiến tranh và mong ước hòa bình được cất tiếng hát lên lần đầu. Neil L. Jamieson trong tác phẩm “Understanding Vietnam” khi nhắc đến nhạc Trịnh đã trích dẫn ba bài hát: “Ta phải thấy mặt trời”, “Chính chúng ta phải nói” và “Những ai còn là Việt Nam” với ca từ phản ánh cuộc nội chiến giữa hai miền: Hãy mở mắt ra nhìn quanh đây Những ai còn là Việt Nam triệu người đã chết Hãy mở mắt ra lật xác quân thù Nhiều bài hát của Trịnh Công Sơn vẫn bị cấm ở Việt Nam Mặt người Việt Nam trên đó Đi trên những xác người Bao năm thắng những ai… “Đất khổ” là một phim của đạo diễn Hà Thúc Cần, thực hiện trong những năm đầu thập niên 1970 và không được phép phổ biến tại miền Nam thời bấy giờ. Tác phẩm điện ảnh này phản ánh con người Trịnh Công Sơn, vì nhạc sĩ đóng vai chính trong bối cảnh của gia đình, trên quê hương chiến tranh và với người thân mang những lý tưởng khác nhau. Lồng trong phim cũng là những ca khúc da vàng. “Em đi trong chiều” mang hình ảnh buồn của một thiếu nữ nhận tin chồng chết ngoài chiến trường: Em đi qua cầu có gió bay theo Thổi bùng khăn tang trắng giữa khung chiều Em đi qua cầu có lá xôn xao Một giòng sông sâu chở hồn thương đau. Giữa cảnh tang tóc, đổ nát do chiến tranh kéo dài, qua phim này nhạc Trịnh đã như một lời nói thay cho thế hệ với những ước mơ hoà bình của “Tôi sẽ đi thăm” do chính nhạc sĩ hát hay những mong ước của tuổi trẻ trong việc xây dựng quê hương thể hiện qua ca từ “Dựng lại người dựng lại nhà”: Ta cùng lên đường đi xây lại tình thương Lòng mẹ ta xưa kia bao la như Thái Bình Dương Những đứa con lạc dòng mừng hôm nay xóa hết căm hờn Mượn phù sa đắp trên điêu tàn lòng nhân ái lên nụ hồng. Hai miền cùng cấm Năm 2002, đài truyền hình PBS ở Mỹ chiếu bộ phim “Vietnam Passage” với cuộc sống của sáu người Việt sau khi chiến tranh chấm dứt vào tháng 4-1975, trong đó có Trịnh. Người dẫn chương trình, phóng viên David Lamb của báo Los Angeles Times, kể lại chuyện nhạc Trịnh bị cả hai miền Nam, Bắc cấm; chuyện sau năm 1975 nhạc sĩ phải đi nông trường lao động. Trong phim, Trịnh Công Sơn xuất hiện bên cạnh Hồng Nhung với bài hát “Huyền thoại Mẹ” và khi đó nhạc sĩ chỉ còn viết những ca khúc ca ngợi tình yêu. Ca khúc da vàng của Trịnh Công Sơn đã là đề tài nghiên cứu ở Nhật, Pháp, Hoa Kỳ. Giáo sư John C. Schafer của California State University, Humboldt trong tác phẩm “Trịnh Công Sơn Bob Dylan như trăng và nguyệt?” (Cao Thị Như Quỳnh dịch, Nxb Trẻ 2012) đã soi rọi và đối chiếu quan niệm phản chiến giữa hai nhạc sĩ sống cùng thời đại, bị ảnh hưởng bởi cùng một cuộc chiến. Tác giả phân tích ca từ trong “Ngày dài trên quê hương”, “Huế Sài Gòn Hà Nội”, “Một buổi sáng mùa xuân”, “Dựng lại người dựng lại nhà”, “Gia tài của Mẹ”. Khi nhắc đến ca khúc da vàng của Trịnh thì không thể tách rời Khánh Ly vì tiếng hát của chị đã chuyên chở những nỗi đau và ước mơ đến với người nghe. Vì thế, Khánh Ly về Việt Nam mà chị không thể hát những lời ca đã một thời gắn liền chị với Trịnh Công Sơn, với thân phận quê hương, thì đó không còn là Khánh Ly của Việt Nam đã được người Việt và thế giới biết đến. Nhạc Trịnh có hai bản đồng ca một thời vang vang khắp miền Nam, từ sân trường đại học, quán cà phê cho đến thôn làng xa xôi. Ngày chiến tranh chấm dứt, Trịnh Công Sơn để lại dấu ấn qua ca khúc “Nối vòng tay lớn” trên đài phát thanh Sài Gòn trưa ngày 30-4-1975 bằng chính giọng hát của mình: Rừng núi giang tay nối lại biển xa Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà Mặt đất bao la anh em ta về Gặp nhau mừng như bão cát Quay cuồng trời rộng Bàn tay ta nắm nối liền một vòng Việt Nam. Ca từ đó nay vẫn vang vang trong lòng người Việt. Nhưng nhiều ca khúc da vàng khác nay vẫn còn bị cấm, trong đó có “Gia tài của Mẹ”. Đây cũng là bài đồng dao đã được rất nhiều người miền Nam biết đến. Một ngàn năm nô lệ giặc tàu Một trăm năm đô hộ giặc tây Hai mươi năm nội chiến từng ngày Gia tài của mẹ để lại cho con Gia tài của mẹ là nước Việt buồn Dạy cho con tiếng nói thật thà Mẹ mong con chớ quên mầu da Con chớ quên mầu da nước Việt xưa Mẹ mong con mau bước về nhà Mẹ mong con lũ con đường xa Nhiều người nghĩ anh Sơn là ‘một nhà tiên tri’ hoặc có những ‘dự cảm thiên tài' Ôi lũ con cùng cha quên hận thù. Ca sĩ Trịnh Vĩnh Trinh trong lúc chuẩn bị cho đêm nhạc năm thứ 12 ngày mất Trịnh Công Sơn, dự kiến sẽ diễn ra chiều 31/3 tại Hồ Bán nguyệt trong khu Phú Mỹ Hưng, đã chia sẻ thông tin cho bạn bè về một số ca khúc da vàng mới được nhà nước cho phép phổ biến cùng với cảm nhận riêng của chị về dòng nhạc của anh mình: “Bây giờ ở Việt Nam, nhiều người nhìn lại những ‘Ca khúc Da vàng’ và đặt trong bối cảnh tranh chấp với Trung Quốc ở Biển Đông cùng những việc khác… Nhiều người nghĩ anh Sơn là ‘một nhà tiên tri’ hoặc nói theo Giáo sư Tương Lai đó là những ‘dự cảm thiên tài’.” Sau bao năm mơ ước, đất nước đã hoà bình. Nhưng tại sao nhà nước nay vẫn cấm nhiều bài trong số khoảng 100 ca khúc da vàng của Trịnh Công Sơn? Giáo sư Cao Huy Thuần trong đêm nhạc tưởng nhớ 10 năm Trịnh Công Sơn ở Paris có nhận xét: “Hòa bình là tình trạng ai ai cũng có thể nói lên được điều mình mơ ước… Ấy vậy mà hát Trịnh Công Sơn chỗ này chống, chỗ kia đối, chỗ nọ xì xào, da vàng da đỏ. Hòa bình chỗ nào? Chiến tranh chấm dứt rồi. Điều đó không có nghĩa rằng hòa bình không còn là giấc mơ.” Trong hiện tình quê nhà, Khánh Ly trở về mà không hát ca khúc da vàng, không cất tiếng với “Gia tài của mẹ” thì đó không phải là Khánh Ly được người Việt và thế giới biết đến. Vì chị đã là tiếng hát tâm thức của Việt Nam. Khi đó nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ở cõi vô thường không biết có mỉm cười được không? Tác giả dạy đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do hiện sống tại vùng Vịnh San Francisco, Hoa Kỳ.
Tổng thống Trump đề nghị bắn vào chân người di dân trong một cuộc họp với các cố vấn Nhà Trắng tại Phòng Bầu dục, theo New York Times.
Ông Trump 'đề nghị bắn vào chân người di dân'
Ông Trump ngồi với những ghi chú về bức tường trong cuộc họp về an ninh biên giới trong Phòng Nội các của Nhà Trắng ngày 11 tháng 1 năm 2019 tại Washington, DC. Bài viết trích một số dữ kiện từ cuốn sách có tên ''Border Wars: Inside Trump's Assault on Immigration'' được phóng viên của New York Times viết dựa trên các cuộc phỏng vấn với hơn một chục nhân viên Nhà Trắng và các quan chức hành chính trực tiếp tham gia vào các sự kiện trong tuần lễ của tháng Ba đó. Họ đồng ý nói chuyện với điều kiện ẩn danh, để có thể yên tâm mô tả các cuộc trò chuyện nhạy cảm với tổng thống và các quan chức hàng đầu trong chính phủ. Những nhân viên Nhà Trắng này cho New York Times biết trong những lần họp kín, ông Trump thường nói về việc củng cố một bức tường biên giới với một rãnh đầy nước, trong đó thả rắn hoặc cá sấu, và bắt các trợ lý tìm hiểu xem sẽ tốn bao nhiêu. Phản bác rằng đây là ''tin giả'', ông Trump tweet: ''Tôi có thể cứng rắn với chính sách biên phòng, nhưng không đến nỗi cứng rắn đến thế.'' Cuối Twitter tin, 1 Mỹ: 7 điều nên biết về bức tường của Trump qua biểu đồ Trump tuyên bố 'khẩn cấp' để xây tường Trump đã làm được gì sau nửa nhiệm kỳ? New York Times nói gì? Cuốn ''Border Wars: Inside Trump's Assault on Immigration'' của các phóng viên New York Times viết lại sinh hoạt một tuần bên trong Nhà Trắng tháng Ba năm 2019, xoay quanh nỗ lực người di dân vào Mỹ từ hướng Nam của ông Trump. Một buổi họp tiêu biểu tại Phòng Bầu dục được mô tả rằng phần mở đầu, như thường lệ, là mục ông Trump bày tỏ sự giận dữ về người nhập cư. Nhưng lần này ông đã có một giải pháp. Ông Trump ra lệnh cho họ đóng cửa toàn bộ biên giới 2.000 dặm với Mexico - ngay vào trưa ngày hôm sau trong khi khi các cố vấn của Nhà Trắng lắng nghe một cách kinh ngạc. Họ lo ngại nhìn nhau, sợ rằng quyết định này sẽ khiến người Mỹ du lịch bị mắc kẹt ở Mexico, khiến trẻ em tại các trường học ở hai biên giới cũng bị kẹt, và sẽ tạo ra một cuộc khủng hoảng kinh tế ở hai nước. Mặt khác, họ biết quyết tâm ngăn chặn nhập cư khiến tổng thống luôn đảo điên tìm cách giải quyết, với mỗi giải pháp mới cực đoan hơn lần trước đó.Chưa hết, mỗi lần bị nghe các cố vấn nói những điều ông đề nghị không được luật pháp cho phép là mỗi lần ông nổi trận lôi đình. Ông Trump đề nghị bắn vào chân người di dân (Ảnh minh họa) Ông cũng muốn bức tường được điện khí hóa, với những chiếc gai trên đỉnh có thể xuyên thủng qua da thịt con người. Sau khi công khai đề nghị rằng binh lính bắn người di cư nếu họ ném đá, tổng thống đã lùi lại khi nhân viên của ông nói rằng điều đó bất hợp pháp. Nhưng sau đó trong một cuộc họp, các trợ lý nhớ lại, ông lại đề nghị giải pháp bắn vào chân người di cư để làm họ phải chậm lại. Điều đó cũng không được phép luôn, các cố vấn bảo ông. Mô tả sự bực bội của ông Trump trước góp ‎‎ý của nhân viên, New York Times trích dẫn lời các quan chức trong phòng, tường trình: ''Qu‎ý vị làm cho tôi giống như một thằng ngốc!,'' Ông Trump Trump hét lên, ''Đây là vấn đề quan trọng với tôi, tôi đã tranh cử bằng vấn đề này.'' Trong Phòng Bầu dục vào chiều tháng ba ấy, cuộc họp 30 phút đã kéo dài đến hơn hai giờ khi các quan chức của ông Trump, cố gắng trong tuyệt vọng để tìm cách xoa dịu ông xếp. Quan chức có mặt trong buổi họp này gồm Bộ trưởng An ninh Nội địa lúc đó là Kirstjen Nielsen, Ngoại trưởng Mike Pompeo, quyền Giám đốc Hải quan và Bảo vệ Biên giới Kevin McAleenan, quyền giám đốc nhân viên Mick Mulvaney, và cố vấn Nhà Trắng Stephen Miller, vẫn theo New York Times. Phản ứng dư luận Bài viết trên được The New York Times đăng thứ Ba, 1/10, và ngay sau đó được rất nhiều cơ quan truyền thông Mỹ tóm lược và đăng lại. Riêng bài tóm lược đăng trên trang mạng The Hill, hiện đã được chia sẻ hơn 88,000 lần, tính đến tối ngày 2/10. Không chỉ được đăng lại trên các cơ quan truyền thông, tuyên bố của ông Trump vừa được New York Times công bố còn đưa ra tranh cãi trên các diễn đàn, như Reddit, Catholic Forum, v.v… Trên diễn đàn Reddit, thành viên ký tên AndIAmErik viết: ''Tôi rất xấu hổ và bực bội khi có một người thích hình dung ra sự đau khổ và cái chết của con người, mà lại ở vào vị trí lãnh đạo của đất nước chúng ta.'' Thành viên JackThe144 viết: ''Điều đáng sợ với tôi là những người ủng hộ Trump hoàn toàn muốn giết người ở biên giới không vì lý do nào khác ngoài việc giữ phần lớn người da trắng quý giá của họ. Xã hội này từ đây rồi sẽ xấu đi khi GOP đang rơi vào con đường giết hàng loạt người di dân, dân tộc thiểu số và đối thủ của họ.'' Người ký tên TheBoxandOne viết: ''Có một khoảng thời gian ngắn, trong thời kỳ Tái thiết (Reconstruction), khi Hoa Kỳ thực sự bắt đầu sống với những lý tưởng cao đẹp nhất về dân chủ và công bằng. Chúng ta làm hỏng đi những điều này, theo tôi, vì đã tìm cách xoa dịu những người bảo thủ, dung túng cho sự không khoan dung theo cái cách chỉ làm suy yếu cho nền dân chủ, thay vì chỉ nắm giữ quyền lực để bảo vệ các nguyên tắc đạo đức.'' Nhiều người di cư tìm cuộc sống mới ở Mỹ (Ảnh minh họa) Thành viên GrimnirGrey vạch ra: ''Đây là thời điểm tốt để nhắc nhở mọi người rằng hầu hết những người nhập cư bất hợp pháp đã đến đây một cách hợp pháp với Visa và sau đó ở lại thêm. Ông Trump có thể xây dựng bức tường theo thiết kế điên rồ của mình, nhưng nó sẽ không thực sự thay đổi được bất cứ điều gì.'' Trên diễn đàn Catholic Forum, mà thành viên đa số bầu cho Trump năm 2016 vì quan điểm chống phá thai của ông, thành viên F_Marturana viết: ''Vậy thì, về cơ bản thay vì nói câu dù bắn ai đó trên đại lộ thứ Năm của New York, ông Trump có thể nói là tôi tha hồ bắn vào người di dân ở biên giới, và vẫn cứ được mọi người ủng hộ. Lạy Chúa, xin tha thứ cho chúng con.'' Cũng tại diễn đàn này, thành viên Victoria33 bào chữa cho Trump bằng cách ám chỉ bài viết trên The New York Times là tin giả: ''Tôi tin rằng bài viết này là từ các nguồn ẩn danh và New York Times là một nguồn thù địch đối với Trump. Không có bằng chứng gì là điều này thực sự đã xảy ra.''
Quốc hội và các Đại biểu Quốc hội 'chưa làm tròn' vai trò trong sự việc ở Đồng Tâm diễn ra hôm 09/01/2020, một cựu Đại Biểu Quốc Hội Việt Nam từng là thành viên của đoàn Đại biểu Thành phố Hà Nội khóa XII, nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Tư.
Vụ Đồng Tâm: Các bên đều 'vượt quá giới hạn' về bạo lực?
Đồng Tâm: 'Nếu ứng xử như cũ, hình ảnh VN sẽ méo mó' Các bên trong vụ tranh chấp, xung đột đều 'vượt quá giới hạn' khi sử dụng bạo lực dẫn đến kết cục 'đáng tiếc' và cứ tiếp tục mô hình ứng xử với tranh chấp, xung đột đất đai như vậy sẽ làm hình ảnh của Việt Nam trở nên 'méo mó', vẫn theo vị cựu Đại biểu Quốc hội này. "Chuyện ở Đồng Tâm là một câu chuyện rất là đau lòng, mà lẽ ra sẽ phải có một cách giải quyết khác, để cho không xảy ra việc đau lòng như vậy, cho cả hai bên, kể cả dân, kể cả chính quyền, công an," Tiến sỹ Phạm Thị Loan nói với BBC hôm 15/01/2020 từ Việt Nam. Bàn Tròn BBC: Khủng hoảng Đồng Tâm và mô hình, hướng giải quyết Trang cập nhật trực tuyến của BBC News Tiếng Việt về vụ Đồng Tâm Kiến trúc sư Dương Quốc Chính bình luận vụ Đồng Tâm "Tôi thực sự là buồn, tại sao lại để xảy ra như thế thì là một người dân, cũng như là một người có trách nhiệm với đất nước, với nhân dân thì thực sự là rất là buồn và rất là đau lòng với cách giải quyết như vậy." Trước câu hỏi có vấn đề gì, hay câu hỏi nào đặt ra về mặt pháp lý, pháp luật hoặc công lý trong sự kiện Đồng Tâm xảy ra mới đây hay không, bà Phạm Thị Loan nói: "Tôi không đi sâu, theo dõi sâu, nhưng mà về cơ bản tôi nghĩ rằng nếu nó là vấn đề gì về pháp lý, pháp luật, thì cũng phải có cách giải quyết cho nó ôn hòa, ổn thỏa. "Còn như với cách như vừa rồi, nó dẫn đến rất nhiều chuyện bức xúc về sau. Thực ra nếu có căn cứ về pháp lý đầy đủ, thì các phía phải tâm phục, khẩu phục. "Tôi nghĩ là nó có cái gì đó chưa ổn về mặt pháp lý, tôi nghĩ là có cái gì đó chưa được rõ ràng, chưa được minh bạch, chưa được ổn về pháp lý, cho nên nó dẫn đến câu chuyện như vậy." Vượt quá giới hạn? Mô hình giải quyết xung đột về đất đai hiện nay ở Việt Nam như trong vụ Đồng Tâm là 'không ổn', theo cựu Đại biểu Quốc hội, TS. Phạm Thị Loan Khi được hỏi, liệu trong toàn bộ sự việc diễn ra hôm 09/1, có ai, hay phía nào đã vượt quá giới hạn khi sử dụng bạo lực hay không, nữ cựu Đại Biểu Quốc hội của Việt Nam nói: "Tôi thấy là cả hai phía đều vượt quá, bởi vì cái thứ nhất là việc đưa hàng nghìn quân vào nhà dân, vào khu vực dân cư trong thời gian 4 giờ sáng như thế, nếu mà cách giải quyết như thế là không ổn. Có việc ép cung, ép lên truyền hình nhận tội? Đồng Tâm: Dư luận đặt câu hỏi về thông tin của Bộ Công an Đồng Tâm: Đám tang ông Lê Đình Kình bị phong tỏa? "Cái thứ hai là đối với phía dân, mà lại có những việc mà sử dụng những hình thức chống đỡ theo cách đó, thì thực ra là cũng không hay. "Cho nên việc này, theo cách nhìn của tôi thì cả hai phía đã đi quá giới hạn, dẫn đến kết cục rất là đau buồn như vậy." Trước câu hỏi, liệu người dân còn có lựa chọn nào khác nữa hay không, bà Phạm Thị Loan nói: "Đi sâu vào chi tiết thì tôi không đi vào, nhưng nếu nó ôn hòa hơn thì sẽ tốt cho cả hai bên, còn tất nhiên là người ta (người dân) bị đặt vào tình huống, có thể người ta bức bách, đường cùng, người ta phải đưa cả thân mạng để người ta đánh đổi, thì cách đấy cũng là một cách quá giới hạn." "Cách đấy là một cách quá giới hạn cho cả hai phía. Nếu mà nó ôn hòa hơn, hoặc là cách đối đáp nhẹ nhàng hơn, hoặc là cũng kiên quyết, nhưng mà phải có một cách gì đấy đỡ gây ra chuyện hai bên đối xử với nhau như vậy." 'Thảm cảnh, thương tâm' Đám tang ông Lê Đình Kình bị công an phong tỏa, theo một số thông tin được người dân chia sẻ trên mạng xã hội Về cái chết của ông Lê Đình Kình, 84 tuổi, một trong những người thiệt mạng được biết cho đến nay trong cuộc bố ráp, tập kích của công an và chính quyền hôm 09/1 ở xã Đồng Tâm, cũng như có thể bình luận gì về những lời nhận tội được nhà nước công bố của các nghi can bị chính quyền bắt giữ liên quan sự việc, nữ cựu Đại biểu bình luận: Đồng Tâm: 'Bộ Chính trị và Quốc hội VN cần họp gấp' Vai trò của tòa án ở đâu trong vụ Đồng Tâm? "Tôi không cho đây là đường lối của Bộ Chính trị" Cách ứng xử với Đồng Tâm là 'sai lầm về chính sách'? "Cái chết của ông Lê Đình Kình, theo như trên mạng xã hội đưa tin, thì rất là thương tâm, môt cụ già 84 tuổi mà rơi vào thảm cảnh như thế, thực sự tôi thấy rất là thương tâm, tôi cũng đã xem video mà người ta đưa trên mạng, tôi không thể tưởng tượng được nó lại xảy ra như vây. "Và việc mà bây giờ hai bên nói, thì cái đó thực ra là một người dân, tôi cũng phải lắng nghe, nhưng mà tôi chưa thực sự tin bên nào cả, tôi chưa thực sự tin hoàn toàn, bởi vì những thông tin đưa ra còn rất là mập mờ. "Còn đối với phía người dân, thì bây giờ người ta đang rơi vào một cảnh ngộ như vậy, kể cả những lời người ta thú nhận hay những lời người ta giải bày, thì cái thực sự là ở chỗ nào, cái mấu chốt, bản chất ở đâu, cái đấy còn phải có rất nhiều điểm cần phải soi sáng. "Còn nếu cứ theo như truyền thông đưa ra mà để nói rằng hiện nay dân thú nhận như thế này, rồi tất cả đổ hết cho ông Kình thì tôi không tâm phục, khẩu phục. Còn những cái mà thông tin đưa ra chính thống, tôi cũng không tâm phục, khẩu phục. Đấy là ý kiển riêng của tôi như vậy." Vai trò Quốc hội? Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc phát biểu về vụ Đồng Tâm trước Quốc hội Việt Nam hôm 31/05/2019 Trước câu hỏi về vai trò của Quốc hội Việt Nam, của các đoàn Đại biểu Quốc hội có liên quan trong vụ việc này, liệu đã được thực hiện đầy đủ và tích cực chưa, hay cần được làm như thế nào, bà Phạm Thị Loan đáp: "Đối với vai trò của Quốc hội, tôi thấy chưa mạnh và chưa làm tròn được vai trò của Quốc hội trong việc bảo vệ cho người dân và cũng như là giám sát những hoạt động của chính quyền. Tôi thấy chưa đủ mạnh và chưa tròn vai trong việc này." Về ý kiến cho rằng cần mở ra một cuộc điều tra độc lập với việc lập một ủy ban điều tra đặc biệt của Quốc hội về vụ việc, bà Loan bình luận: "Theo tôi thì điều tra cứ điều tra thôi, nhưng trong tình huống này thì khó lắm, có điều tra thì nó cũng phải theo một đường lối nào đấy, mà đã theo đường lối, thì nhiều khi cũng khó để mà có thể quy kết được và khó để mà đi theo chính kiến của lẽ phải. Khó lắm!" Về mô hình giải quyết xung đột và tranh chấp đất đai nói chung ở Việt Nam, mà vụ việc ở xã Đồng Tâm là một trường hợp, và về việc liệu mô hình này có cần thay đổi, cải thiện gì hay không, cựu Đại biểu Quốc hội nói: Vụ việc tranh chấp, khiếu kiện, khiếu nại đất đai ở Đồng Tâm đã diễn ra trong nhiều năm, nóng lên vào tháng 4/2017 và bùng phát trở lại vào tháng 01/2020 "Mô hình giải quyết này, tôi thấy cũng không ổn. Mô hình giải quyết nếu như theo luật đất đai giải quyết rành mạch, rõ ràng, rồi vai trò để giải quyết các vấn đề trong xã hội rành mạch, thì phải giải quyết bằng cách khác." Hình ảnh méo mó? "Ví dụ như phải giải quyết bằng cách đưa ra tòa án chẳng hạn như thế, nó có thể giải quyết bằng tòa hoặc là bằng hình thức khác. "Còn cách giải quyết bằng áp đặt của chính quyền đưa ra thì kể cả Quốc hội, hay kể cả chính quyền hay kể cả Thanh tra, thì rồi kết cục cũng như vậy thôi." Khi được hỏi hình ảnh của Việt Nam, nhà nước và chính quyền Việt Nam, trước con mắt quốc tế có thể ra sao nếu như vẫn duy trì mô hình giải quyết 'đáng tiếc' và 'đáng buồn' như vừa nói, bà Phạm Thị Loan đưa ra thêm bình luận: "Nếu cứ tiếp tục như thế thì người dân người ta sẽ mất lòng tin và nếu tiếp tục như thế, thì dẫn đến sự lo sợ của tất cả mọi người dân. "Nếu như mà người ta rơi vào những hoàn cảnh như thế, thì người ta cũng không dám đấu tranh và người ta cũng không dám đi tới cùng. "Cho nên dẫn đến những bức xúc cho người dân và dẫn đến những sự phẫn nộ của người dân, mà thực ra là sự bất công và bất bình đẳng trong xã hội. "Còn tất nhiên, nếu mà cứ cư xử như cách như thế, thì hình ảnh của đất nước cũng sẽ bị méo mó đi thôi," cựu Đại Biểu Quốc Hội, Tiến sỹ Phạm Thị Loan nói với BBC. Mời quý vị bấm vào đường dẫn này để theo dõi Bàn Tròn Đặc Biệt của BBC News Tiếng Việt về biến cố Đồng Tâm 2020 với hàng triệu khán thính giả theo dõi tới nay.
Suốt một tuần qua, hàng lọat các tờ báo trong nước đã đăng nhiều bài lên án cái mà họ gọi là “những kẻ chủ mưu kích động người khiếu kiện gây rối”.
'Không chính trị hóa vấn đề dân oan'
Chuyện bắt đầu từ việc một đại diện trong Sài Gòn của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Thượng tọa Thích Không Tánh, đem 300 triệu đồng ra Hà Nội để trao cho người dân khiếu kiện. Truyền thông nhà nước đồng loạt đăng bài đả phá Hòa thượng Thích Quảng Độ và một số nhân vật cao cấp của Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất, vốn không được phép hoạt động ở trong nước. Báo chí cũng nói một "phó đạo diễn" trong sự kiện này là nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Khắc Tòan ở Hà Nội. Ông Nguyễn Khắc Toàn cho đài BBC biết phản ứng trước cáo buộc rằng việc tương trợ người khiếu kiện không chỉ nhằm giúp đỡ họ mà còn để chống chế độ. Nguyễn Khắc Toàn: Sáng 25-8, một thượng tá của phòng PA38 đến mời tôi ra uống cà phê ở gần nhà. Trong cuộc trao đổi, ông Nguyễn Văn Trung đề cập đến hoạt động từ thiện của Thượng tọa Thích Không Tánh. Theo ông này, phát quà làm từ thiện thì “nhà nước không cấm. Nhưng ở đây tổ chức của Hòa thượng Thích Quảng Độ đã lợi dụng công việc từ thiện để kích động nhân dân khiếu kiện đi biểu tình. Nếu không ngăn chặn, họ sẽ tiếp tục dùng tiền để khuyến khích dân chỗ nào cũng biểu tình chống nhà nước.” Tôi mới nói: “Ông nhận định thế là sai. Không có công tác từ thiện thì đồng bào dân oan ở miền Bắc, miền Nam vẫn tiếp tục đấu tranh để đòi quyền lợi đã mất. Như vậy nguồn gốc là do chế độ bất công. Chính các anh phải điều chỉnh lại cơ chế, sửa chữa sai lầm để giúp nạn dân oan bớt đi.” Ông ấy xoay sang bảo: “Đây là địa phương người ta làm sai. Từ từ nhà nước sẽ sửa đổi.” Đấy, họ bí như thế. Tôi xin nói với thính giả và độc giả rằng những vu khống cho phái đòan của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và tôi là sai sự thật, vì không có chúng tôi, đồng bào vẫn đấu tranh. Hơn nữa quyền khiếu nại tố cáo được pháp luật công nhận. Quyền biểu tình, mít tinh được điều 69 Hiến pháp quy định rõ. BBC:Những vụ khiếu kiện kéo dài từ nhiều năm nay, nhưng phải chăng với những người dân xung quanh, khi chứng kiến, đa số cũng nghĩ đó không phải là chuyện của mình? Anh nói thế cũng một phần đúng. Xã hội Việt Nam, sau mấy chục năm sống trong chế độ chuyên chế, phần lớn nhân dân sống thờ ơ và vô cảm với nỗi đau của dân chúng. Tuy nhiên, người dân trong mấy năm gần đây, cũng đã thức tỉnh nhiều. Họ cũng thấy được nỗi đau dân oan là nỗi đau chung của đồng lọai và cần phải đấu tranh, đã ít đi số người thờ ơ. BBC:Trong những bài báo lên án ông mới đây, họ đưa ra nhiều chi tiết rất không hay về con người ông. Ví dụ một tờ báo nói khi giải ngũ năm 1977, ông mắc tội ăn cắp xe đạp, phải đi tù 3 năm, chứng tỏ bản lĩnh yếu kém, lười lao động của ông. Ông trả lời thế nào? Đây là sự vu cáo hòan tòan. Trong thời gian tôi chưa tham gia đấu tranh dân chủ, tôi họat động kinh doanh khí cụ điện. Đó là thời kì tem phiếu, bao cấp. Trong nhà chỉ cần sở hữu độ 20 đôi vòng bi, hai ba cái mô tơ, đã có thể bị bắt, khám nhà, bị tù. Mẹ tôi và các em cũng bị bắt, gia đình bị khám nhà ba lần. Trong nhiều lần lên làm việc với công an ở phường Tràng Tiền, hay Sở Công an Hà Nội, họ cũng đưa ra những chuyện này. Tôi nói rằng Đảng Cộng sản đã phạm nhiều tội lỗi với dân tộc, quá khứ đó sao các anh không dám nói, không tự nhìn lại mình. Anh cứ đưa những chuyện mà chính các anh đã gây ra cho gia đình tôi. Tôi nói thế, họ im lặng. BBC:Trong một cuộc phỏng vấn gần đây của BBC với ông Hà Sĩ Phu, ông ấy cũng nhắc chuyện người dân đi khiếu kiện. Nhưng theo quan điểm của ông Hà Sĩ Phu, thời gian đầu không nên gắn kết vấn đề chính trị với chuyện dân sinh. Ông nghĩ thế nào? Tôi đã đọc cuộc phỏng vấn ấy. Một số nội dung thì tôi đồng tình, tâm đắc. Nhưng về vấn đề dân oan, anh Hà Sĩ Phu hơi khác tôi và một số người trong nước. Chúng tôi ở trong nước không hề chính trị hóa vấn đề dân oan. Chúng tôi vẫn coi dân oan là nạn nhân của chế độ. Chúng tôi chỉ ra tay cứu trợ cho họ để đỡ khổ nhục. Chúng tôi chưa bao giờ cho rằng lực lượng dân oan là lực lượng chủ yếu của lực lượng dân chủ. Tuy nhiên chúng tôi đã đào tạo và giác ngộ được nhiều dân oan trong nước trở thành chiến sĩ dân chủ kiên cường. Không nên đưa họ lên xa được vì họ không phải là những nhà cải cách. Họ chỉ là những chiến sĩ ủng hộ phong trào dân chủ tự do mà thôi. BBC:Ông Hà Sĩ Phu cũng cho rằng cuộc đấu tranh dân chủ sẽ còn dằng co lâu dài. Ông nghĩ gì về nhận định này? Anh Hà Sĩ Phu nói cũng đúng một phần. Nhưng tôi không đồng tình với nhãn quan của anh ấy về phong trào dân chủ. Anh ấy cho rằng phong trào dân chủ hiện nay không có triển vọng, chưa nhìn thấy tia sáng thắng lợi ở đâu cả. Nếu chúng tôi được gặp nhau, tôi sẽ nói với anh ấy rằng chúng tôi chưa bao giờ nói công cuộc đấu tranh đòi dân chủ sẽ thắng lợi ngày một ngày hai. Đó là cuộc đấu tranh lâu dài đòi hỏi bền bỉ và kiên trì. Nhưng thắng lợi cuối cùng nhất định thuộc về nhân dân Việt Nam, thuộc về các lực lượng dân chủ và tiến bộ. BBC:Hiện nay người ta thấy rõ bộ máy quân đội và công an đóng vai trò rất lớn trong việc bảo vệ chế độ. Ông có thấy có khả năng thay đổi nào về quan điểm trong lực lượng này không? Quân đội và công an vẫn là công cụ sắc bén của bộ máy chuyên chế. Tuy nhiên, khi tôi làm việc với công an, tiếp xúc một số anh em bộ đội, họ cũng nhận thức được đất nước cần có dân chủ, đa đảng, đa nguyên, và lực lượng quân đội, công an phải phục vụ hiến pháp. Mới tối ngày 27-8, trên VTV1, có chiếu buổi ông Nguyễn Minh Triết thăm Tổng cục Chính trị và phát biểu rằng hiện nay cầng nâng cao cảnh giác trước lực luợng thù địch trong nước âm mưu lật đổ, phá họai thành quả cách mạng. Người ta thấy điều gì? Tại sao người đứng đầu nhà nước lại công khai tuyên bố trên truyền hình như vậy? Chúng tôi phân tích rằng trong hàng ngũ lãnh đạo chóp bu và lực lượng quân đội, an ninh cũng đang phân hóa và dao động. Điều đó chứng tỏ phong trào và khát vọng tự do đang tác động đến ban lãnh đạo. BBC:Thế còn lực lượng trung lưu mới nổi ở Việt Nam. Ông nghĩ họ có quan tâm chính trị hay không? Lực lượng trung lưu đã trỗi dậy, trở nên giàu có ở thành thị và một bộ phận ở nông thôn. Nhưng chỉ một số ít là quan tâm tình hình dân chủ, nhân quyền, tương lai chính trị trong nước. Số còn lại, xin nói với anh rằng, hiện nay chủ yếu họ lao vào công việc kiếm tiền, phát triển kinh tế cho mình. Vì những người trở nên giàu có hiện nay không phải là kết quả của sự phát triển lành mạnh. Phần lớn là con em của người cộng sản, rồi thì thành phần đầu cơ kinh tế. Mục đích chính của họ là kiếm tiền. Thế còn hiện nay khát vọng đòi dân chủ chỉ có ở những người yêu nước thực sự, và những người nghèo ở tầng lớp dưới. Lý Vân AnhÔng Nguyễn Khắc Toàn no'i : " tại trụ sở của công ty Phương Anh với sự tham gia của những nhà hoạt động dân chủ , Phạm Văn Trội, Đỗ Duy Thông, Vũ Hùng, Phương Anh và một số người khác." Vì có nội gián - nên các nhà dân chủ định gặp mặt ông Michael Orona đều bị chính quyền ra lệnh cho công an - ( mời thẩm vấn ) hay nói nôm na là ( cản trở) không cho gặp . Tại sao nhà nước lại (sợ )? Điều nầy rất dễ hiễu - Bỡi vì họ sợ các nhà dân chủ dâng kiến nghị lên tổng thống Bush hay Liên Hiệp Quốc đễ áp lực đảng ta (giải quyết ) hằng trăm vụ bắt bớ các nhà bất đồng dân chủ , bất đồng chính kiến mà hiện nay đang bị tù vì các tội về ( hình sự )? bênh vực dân oan khiếu kiện , dòi tự do , dân chủ thì bị gán cho các tội - Tuyên truyền chống phá nhà nước ??? Tuan, Long AnCái kiểu nói chuyện như ông Toàn thì tôi đã nghe nhiều lắm rồi ! Ông ta quy chụp việc dân nghèo và mọi tiêu cực trong XH đều là do ĐCS, vậy mà khi mọi người đang ra sức làm giàu chính đáng để góp phần đưa đất nước đi lên thoát khỏi đói nghèo thì ông lại phủ nhận vai trò của tầng lớp trung lưu! Mong rằng đài BBC đừng cổ suý làm gì, nếu vị này có trở thành một lãnh tụ đảng cánh tả và tham gia điều hành đất nước thì VN sẽ trở về thời kỳ của năm 1945 mất thôi! Một ý kiếnÔng Toàn hình như thiếu hiểu biết về Khoa học Xà hội: - Dân chủ và Tự do ngôn luận không phải là nhu cầu đầu tiên của người nghèo. Đó là nhu cầu của một Xã hội có nền Kinh tế phát triển và Dân trí cao. Hơn nữa người nghèo ở Việt nam cũng đã vỡ cái mộng là thay đổi chế độ thì tức khắc cuộc sống tốt lên! - Nhận định cuối cùng của ông Toàn cho thấy ông tự vỗ ngực là " người yêu nước thực sự", còn những người giàu chả ai yêu nước cả! Nếu ông muốn thể hiện là người yêu nước, khuyên ông nên học chính những người CS về Khoa học tuyên truyền vận động đã! Nếu ông yêu nước thực sự, hãy tìm một học thuyết cứu nước mới để người dân VN tham khảo có gì khác với mấy chế độ đã tồn tại ở VN ta từ năm 1945 đến nay đã, chứ từng ấy năm, từng ấy chế độ chúng tôi thấy chả tin được ai cả! Kêu gọi thay đổi để quay về cái đã có nghe không hấp dẫn tí nào, phải không ông? Người Sài GònÔng Toàn nói sai phần cuối. Bản thân tôi thuộc tầng lớp trung lưu, kiếm tiền là mục tiêu đầu tiên, nhưng tôi vẫn lắng nghe nguồn tin từ hai chiều. Nói chung việc đấu tranh dân chủ như ông Toàn nói, rồi đa nguyên đa đảng là tất yếu theo tiền đề của Chủ Nghĩa Marx Lenin (Phát triển do sự đấu tranh giữa các mặt đối lập), nhưng thực sự hiện giờ tôi thấy chưa phải là ưu tiên hàng đầu. Đa nguyên đa đảng có bảo đảm cho chúng tôi cuộc sống tốt hơn hẳn hiện tại không? Nước Nga-Tư Bản cấp ba hiện giờ là biểu hiện rõ nhất sự thấp kém khi đem so sánh với nước Nga Xô Viết. Dân NghệThành quả cách mạng nếu đồng tình như vậy!? thì đã xây bằng núi xương, sông máu của dân làm chỗ ngồi cho LĐCS ta giàu sang phú quý đầy quyền lực.Ta sẽ trả lương rất hậu cho công cụ bạo lực chống lại bất kể thế lực nào không ủng hộ ta! Canh Thong, Bình DươngTôi nghĩ ông Toàn thôi biện bạch làm gì? Những gì ông muốn làm cho đất nước này khá hơn để còn đuổi theo bạn bè thì hãy dành thời gian quý giá nghĩ sao làm sao giúp Nhà nước lèo lái con thuyền cũng còn chông chênh này chống lại phong ba bão tố. Cái loại bão tố suy thoái đạo đức tham nhũng mới cần phải cùng nhau mà diệt. Chứ quay lưng lại hại nhau coi sao đành??? Hung, Saigon"Lực lượng trung lưu đã trỗi dậy, trở nên giàu có ở thành thị và một bộ phận ở nông thôn. Nhưng chỉ một số ít là quan tâm tình hình dân chủ, nhân quyền, tương lai chính trị trong nước. Số còn lại, xin nói với anh rằng, hiện nay chủ yếu họ lao vào công việc kiếm tiền, phát triển kinh tế cho mình. Vì những người trở nên giàu có hiện nay không phải là kết quả của sự phát triển lành mạnh. Phần lớn là con em của người cộng sản, rồi thì thành phần đầu cơ kinh tế. Mục đích chính của họ là kiếm tiền. Thế còn hiện nay khát vọng đòi dân chủ chỉ có ở những người yêu nước thực sự, và những người nghèo ở tầng lớp dưới." Chẳng nhẽ đây lại là nhận định của một nhà "yêu nước thực thụ", "một đại diện ưu tú của phong trào đấu tranh cho dân chủ"? Ông nói như vậy là ông đã qúa tự đề cao mình và xúc phạm đến những người đang nỗ lực làm ra của cải cho xã hội và góp phần nuôi sống những người như ông và gia đình ông đấy! Hoàng Diệu, Việt NamTôi thấy cuộc sống của người Việt Nam hiện nay thanh bình và đầm ấm hơn vài thập kỷ chiến tranh trước đây. Đất nước sau chiến tranh dĩ nhiên không thể lột xác thịnh vượng mọi mặt ngay được, mọi việc phải từ từ kể cả dân chủ cũng vậy. Nó vừa là nguyên nhân vừa là kết quả của một xã hội phát triển. Đừng làm gì thái quá, cứ nhìn Liên Xô mà tự kiềm chế lấy mình.
Khi Lầu năm góc lần đầu tiên ký hợp đồng được gọi là hợp đồng Jedi vào tháng Ba năm 2018, tầm quan trọng không thể cao hơn.
Cuộc chiến của Amazon với Trump không chỉ vì hơn 10 tỷ đôla
Dự án Cơ sở Liên kết Hạ tầng Quốc phòng Doanh nghiệp cung cấp cho quân đội một hệ thống điện toán đám mây có thể xử lý 3,4 triệu người dùng có nhu cầu cao, nhiều trong số đó, cuộc đời của họ phụ thuộc vào hoạt động chính xác của hệ thống. Thay vì chia sẻ trách nhiệm giữa một số công ty - như Oracle và IBM đã hết sức hy vọng - Bộ Quốc phòng quyết định rằng đây là một hợp đồng "người chiến thắng có tất cả". Một dự án, một nhà cung cấp, $10 tỷ đôla. Giới chuyên gia coi đó là một cơ hội đẹp như một "gói quà" cho Amazon. Amazon Web Services (AWS) của công ty Amazon đã là nền tảng đám mây lớn nhất thế giới, được ủy thác với dữ liệu nhạy cảm của hàng triệu khách hàng. Trong số đó có Cơ quan Tình báo Trung ương. "Chúng tôi không thiên vị nào", ông Timothy Van Name, thuộc cơ quan Dịch vụ Kỹ thuật số Quốc phòng, nhấn mạnh, khi gặp phải sự chỉ trích từ ngành công nghiệp đám mây. Một thách thức pháp lý đến từ Oracle - công ty cơ sở dữ liệu - sẽ làm chậm tiến độ, nhưng hợp đồng dường như đã nằm gọn vào lòng của chủ nhân Amazon Jeff Bezos. Ngoại trừ, nó đã không. Trái ngược với sự mong đợi, Bộ Quốc phòng đã trao hợp đồng cho Microsoft. Jeff Bezos xây dựng đế chế Amazon như thế nào? Amazon thử nghiệm robot giao hàng Làm sao để trở thành tỷ phú nghìn tỷ Hiện giờ, Amazon đang đối đầu với chính quyền Trump, lập luận rằng chính Tổng thống đã can thiệp một cách không công bằng vào quá trình lựa chọn do lòng ghét bỏ Jeff Bezos vì ông là chủ của tờ Washington Post. Sự thống trị tương lai Hiện giờ trong năm 2019, AWS đã có doanh thu 25 tỷ đôla, tạo ra cho Amazon mức thu nhập cao hơn so với doanh số bán lẻ ở toàn bộ Bắc Mỹ. Trong bối cảnh đó, hợp đồng Jedi - trị giá 10 tỷ đôla trong 10 năm - dù có ý nghĩa nhưng không quan trọng trên bảng kế toán của Amazon. Nhưng điều Amazon phải xét xem là quyết định của Lầu Năm Góc có thể có ý nghĩa gì đối với các hợp đồng tương tự, trong tương lai. Giống như công ty đã hy vọng sự tham gia của mình với CIA sẽ mang lại lợi ích cho Jedi, người ta cho rằng các cơ quan khác của Hoa Kỳ, cũng cần hiện đại hóa, sẽ đi theo sự dẫn dắt của Lầu Năm Góc. Dan Ives, một nhà phân tích của Wedbush, cho biết ông tin rằng sự phản đối của Amazon sẽ không dẫn đến việc đảo ngược quyết định về Jedi. Và, kết quả là, Microsoft - ngày nay kiểm soát 17% thị trường đám mây - sẽ sẵn sàng để tận dụng thời cơ. "Đây là một sự kiện thay đổi cuộc chơi cho Microsoft," ông Ives nói trong một thông báo, "vì điều này sẽ tạo ra hiệu ứng gợn cho doanh nghiệp đám mây của công ty trong nhiều năm tới và cho thấy một chương mới của [Microsoft] trong cuộc đua dành thị trường đám mây với Amazon ". Với hơn 1 triệu đôla chi tiêu trên đám mây được dự đoán trong thập kỷ tới, việc mất hợp đồng 10 tỷ đôla ban đầu này có thể sẽ là một mất mát vô cùng to lớn. Một "thất bại chua cay", nói theo lời ông Ives. Kiểm tra lại Các vấn đề của Jeff Bezos bắt đầu xuất hiện vào tháng 7, khi Tổng thống Trump nói với các phóng viên rằng ông nghe thấy "người dân" không hài lòng với cách xử lý hợp đồng của Lầu Năm Góc. Trong số những ''người dân'' đó có các giám đốc điều hành tại Oracle, những người đã tích cực vận động tổng thống, lập luận rằng quyết định trao hợp đồng cho Jedi cho một công ty là hành vi bị cho là có "âm mưu" tạo ra sự độc quyền trong dịch vụ đám mây, khiến công ty Oracle bị gạt ra ngoài. "Tôi đang nhận được những lời phàn nàn rất gay gắt về hợp đồng với Lầu năm góc và Amazon; họ nói rằng đó không phải là một cuộc đấu thầu công bình", Tổng thống nói. "Tôi sẽ yêu cầu họ xem xét thật kỹ để xem điều gì đang xảy ra bởi vì tôi rất ít khi nghe thấy những sự kiện tạo ra những lời phàn nàn như vậy." Vào ngày 1/8, tin quyết định về hợp đồng Jedi bị hoãn lại đã được công bố. Bộ trưởng Quốc phòng mới, ông Mark Esper, cho biết ông sẽ kiểm tra lại quy trình, mặc dù sau đó đã tự mình rút khỏi việc thanh tra sao khi việc con trai ông đã làm việc cho một trong những công ty đang tìm cách lấy được hợp đồng, được cho là IBM (mà trong lúc này, đã bị loại). Vào ngày 25 tháng 10, Jedi được trao cho Microsoft. Amazon đã rất tức giận. Tháng trước, công ty Amazon đã đệ đơn kháng cáo lên tòa án liên bang, chi tiết trong đơn được thẩm phán công bố trong tuần này. Amazon nói quyết định của Lầu Năm Góc không đến từ việc đánh giá công bằng về khả năng, mà là "kết quả của áp lực không chính đáng từ Tổng thống Donald J Trump, người đã phát động các cuộc tấn công công khai và hậu trường để lèo lái hợp đồng Jedi khỏi AWS để làm hại ông Trump cho là kẻ thù chính trị - Jeffrey P Bezos ". Cơn giận của Trump Tổng thống Trump đã nhiều lần cho thấy tỏ tường là ông không ưa Amazon. Trước khi đắc cử, ông đã nói với những người ủng hộ trong các buổi vận động tranh cử rằng ông sẽ tạo ra "vấn đề" cho Amazon và mô tả rằng công ty này sử dụng "hệ thống bưu chính của chúng ta như một cậu bé giao hàng (gây ra tổn thất to lớn cho Mỹ)". Một bài viết của Vanity Fair tháng 4 năm 2018 gợi ý là ông Trump, lúc đó đã ở Nhà Trắng, đang chuẩn bị sử dụng quyền lực của mình để cản trở tiến bộ của Amazon. Một nguồn tin giấu tên "gần gũi" với chính quyền được trích dẫn trong bài báo rằng: "Trump hỏi là, làm thế nào, làm thế nào để tôi có thể f *** với anh ta?" Việc ông Trump không ưa ông Bezos bắt nguồn từ việc người đàn ông giàu nhất thế giới - đó là ông Bezos - là sở hữu chủ của tờ Washington Post, một cái gai cạnh sườn tổng thống. Mặc dù quyền sở hữu đó là khoản đầu tư cá nhân của ông Bezos, chứ không phải của Amazon, ông Trump thấy không có sự khác biệt, liên tục gọi tờ báo là "Amazon Washington Post". Trong các tweets, ông Trump gọi hợp đồng Jedi là "gói cứu trợ của Bezos". .Con trai của ông, Donald Trump Jr, cũng từng tweet rằng Amazon đang tham gia vào "các hành vi mờ ám và có khả năng tham nhũng" và rằng những hành vi này "có thể quay lại cắn họ" Trong hồ sơ khiếu nại của mình, Amazon lập luận rằng những can thiệp này đã "phá hủy" khả năng vô tư của Lầu Năm Góc trong việc quyết định trao hợp đồng cho công ty nào. "Những tweets này được gửi đến trong khi [Bộ Quốc phòng] đang đánh giá các đề xuất của Jedi và hầu như không ai liên quan đến dự án Jedi có thể không nhìn thấy những tweets đó." Theo hãng tin AFP, cuộc đấu tranh pháp lý sẽ không làm chậm tiến độ của dự án. "Chúng tôi sẽ đối phó với các hành động pháp lý của Amazon. Tôi không thể bình luận về những điều đó ngay bây giờ", Bộ trưởng Bộ Quốc phòng về Mua lại và Duy trì, Ellen Lord, cho biết hôm thứ Ba. "Nhưng tôi sẽ nói với bạn rằng chúng tôi đang xúc tiến hợp đồng Jedi ngay bây giờ."
Là một người mẫu cho nhà bán lẻ trực tuyến khổng lồ Trung Quốc Taobao, người đàn ông 31 tuổi này được trả tiền để phô trương vẻ ngoài điển trai của mình trong các video quảng cáo bóng bẩy cho các thương hiệu quần áo.
Video của người mẫu Uighur tiết lộ gì về trại cải tạo tập trung của TQ?
Một hình ảnh do Merden Ghappar gửi cho thấy anh bị còng tay trong một phòng giam Nhưng một video của anh Ghappar lại khác các video nói trên. Thay vì một studio hào nhoáng hay con đường thời thượng trong thành phố, phông nền là một căn phòng trống với những bức tường bẩn thỉu và cửa sổ quây lưới thép. Và thay vì tạo dáng, Ghappar ngồi im lặng với vẻ mặt lo lắng. The video Uighur model Merdan Ghappar filmed inside China's detention system Giữ máy ảnh bằng tay phải, anh để lộ quần áo bẩn, mắt cá chân sưng phồng và cổ tay trái bị còng cố định vào thành giường bằng kim loại - đồ vật duy nhất trong phòng. Video của Ghappar, cùng với một số tin nhắn kèm theo được chuyển đến cho BBC, cung cấp một cái nhìn trực diện cực kỳ hiếm hoi và sắc lạnh vào hệ thống giam giữ bí mật và được canh gác cẩn mật của Trung Quốc. Chúng được gửi trực tiếp từ bên trong khu vực này. Tài liệu này bổ sung vào các bằng chứng ghi lại tác động của cuộc chiến mà Trung Quốc thực hiện để chống lại cái mà họ gọi là "ba thế lực tà ác" gồm chủ nghĩa ly khai, khủng bố và chủ nghĩa cực đoan ở vùng Tân Cương xa xôi phía Tây đất nước. Trong vài năm qua, các ước tính đáng tin cậy cho thấy, hơn một triệu người Duy Ngô Nhĩ (Uighur) và các nhóm thiểu số khác đã bị buộc phải sống trong một mạng lưới các trại giam tập trung được canh gác cẩn mật ở Tân Cương mà Trung Quốc khẳng định là các trường tự nguyện để đào tạo chống cực đoan. Hàng ngàn trẻ em đã bị tách khỏi cha mẹ và phụ nữ bị buộc phải áp dụng các phương pháp triệt sản. Ngoài các cáo buộc về tra tấn và lạm dụng, các video của Ghappar dường như cung cấp bằng chứng rằng, mặc dù Trung Quốc khăng khăng rằng hầu hết các trại cải tạo đã bị đóng cửa, một số lượng đáng kể người Duy Ngô Nhĩ vẫn bị giam giữ mà không qua xét xử. Các video này cũng chứa các chi tiết mới về áp lực tâm lý khủng khiếp mà các cộng đồng người Duy Ngô Nhĩ phải chịu đựng, bao gồm một tài liệu mà anh chụp lại, kêu gọi trẻ em 13 tuổi "ăn năn và đầu hàng". Khi Tân Cương hiện đang có số ca nhiễm virus corona tăng mạnh, điều kiện sống bẩn thỉu và đông đúc mà Ghappar mô tả càng cho thấy nguy cơ lây nhiễm nghiêm trọng do loại hình giam giữ hàng loạt này gây ra trong đại dịch toàn cầu. BBC đã gửi yêu cầu bình luận về vụ việc này tới Bộ Ngoại giao Trung Quốc và chính quyền Tân Cương nhưng không nhận được trả lời. Một phần của một văn bản do Merdan Ghappar gửi, kêu gọi trẻ em ''ăn năn và đầu hàng" Gia đình của Ghappar, vốn đã không nhận được thông tin gì từ anh sau các tin nhắn cuối cùng vào năm tháng trước, nhận thức được rằng việc anh gửi đi video dài bốn phút ba mươi tám giây trong phòng giam có thể làm tăng áp lực và hình phạt mà anh phải đối mặt. Nhưng họ nói đó là hy vọng cuối cùng, để nhấn mạnh hoàn cảnh của anh và của người Duy Ngô Nhĩ nói chung. Chú của Ghappar, ông Abdulhakim Ghappar, hiện đang sống ở Hà Lan, tin rằng video này có thể gây xôn xao dư luận giống như cách cảnh quay việc cảnh sát đối xử với George Floyd trở thành một biểu tượng mạnh mẽ của sự phân biệt chủng tộc ở Mỹ. "Cả hai đều phải đối mặt với sự tàn bạo chỉ vì chủng tộc của họ", ông nói. "Nhưng trong khi ở Mỹ mọi người đang lên tiếng, thì với chúng tôi chỉ có sự im lặng." Năm 2009, Merdan Ghappar - giống như nhiều người Duy Ngô Nhĩ lúc bấy giờ - rời Tân Cương để tìm kiếm cơ hội tại các thành phố giàu có của Trung Quốc ở phía đông. Học múa tại Đại học Nghệ thuật Tân Cương, anh tìm thấy công việc đầu tiên là một vũ công và sau đó vài năm, làm người mẫu ở thành phố Phật Sơn phía nam Trung Quốc. Bạn bè nói rằng Ghappar có thể kiếm tới 10.000 Rmb (1.000 bảng Anh) mỗi ngày. Câu chuyện của Ghappar giống như một lời quảng cáo cho nền kinh tế năng động, đang bùng nổ và "Giấc mơ Trung Hoa" của Chủ tịch Tập Cận Bình. Nhưng người Duy Ngô Nhĩ, với ngôn ngữ Thổ Nhĩ Kỳ, đức tin Hồi giáo và quan hệ sắc tộc với các dân tộc và văn hóa ở Trung Á, từ lâu đã bị các nhà cầm quyền Trung Quốc nghi ngờ và đối mặt với sự phân biệt đối xử. Người thân của Ghappar nói rằng anh được cho biết sự nghiệp người mẫu của anh sẽ phát triển nếu anh hạ thấp danh tính là người Duy Ngô Nhĩ, đồng thời cho rằng khuôn mặt của anh có nét "nửa châu Âu". Merden Chappar rời Tân Cương năm 2009 để phát triển sự nghiệp người mẫu Và mặc dù anh kiếm đủ tiền để mua một căn hộ lớn, nhưng họ nói rằng anh không thể đăng ký đứng tên mình, mà phải dùng tên của một người bạn Hán. Nhưng những bất công đó bây giờ có vẻ chẳng là gì khi so sánh với những gì sắp xảy ra. Kể từ khi hai cuộc tấn công tàn bạo nhắm vào người đi bộ và người đi xe ở Bắc Kinh vào năm 2013 và thành phố Côn Minh năm 2014 - mà Trung Quốc đổ lỗi cho phe ly khai Duy Ngô Nhĩ - nhà nước bắt đầu xem văn hóa Duy Ngô Nhĩ không chỉ đáng nghi ngờ mà còn bạo động. Vào năm 2018, khi nhà nước Trung Quốc đưa ra câu câu trả lời - hệ thống trại và nhà tù rộng lớn được xây dựng nhanh chóng và rộng khắp Tân Cương - Ghappar vẫn sống ở Phật Sơn, nơi cuộc sống của anh sắp sửa chuyển sang tình trạng tồi tệ hơn. Vào tháng Tám năm đó, anh bị bắt và bị kết án 16 tháng tù vì bán cần sa, một cáo buộc mà bạn bè của anh cho là không đúng sự thật. Cho dù thực sự có tội hay không, có rất ít cơ hội được tha bổng, với số liệu thống kê cho thấy hơn 99% bị cáo bị kết án trước khi được đưa ra tòa án hình sự Trung Quốc. Có khoảng một triệu người Hồi giáo được cho là đnag bị giam giữ tại Tân Cương Nhưng, sau khi được trả tự do vào tháng 11/2019, chỉ hơn một tháng sau, cảnh sát lại gõ cửa nhà anh, nói rằng anh cần trở về Tân Cương để hoàn thành thủ tục đăng ký thường lệ. BBC đã thấy bằng chứng cho thấy Ghappar không bị nghi ngờ mắc tội gì nữa. Các nhà chức trách chỉ đơn giản nói rằng "anh ta có thể cần phải được giáo dục vài ngày tại cộng đồng địa phương của mình" - một uyển ngữ về các trại tập trung. Vào ngày 15/1 năm nay, bạn bè và gia đình anh được phép mang theo quần áo ấm và điện thoại của anh đến sân bay, trước khi anh được đưa lên chuyến bay từ Phật Sơn và được hai cảnh sát hộ tống trở về thành phố Kucha ở Tân Cương. Có bằng chứng về những người Duy Ngô Nhĩ khác bị buộc phải trở về nhà, từ đâu đó ở Trung Quốc hoặc từ nước ngoài, và gia đình của anh Ghappar tin rằng anh đã biến mất trong các trại cải tạo. Nhưng hơn một tháng sau họ nhận được một số tin tức bất thường. Bằng cách nào đó, Ghappar có được quyền truy cập vào điện thoại của mình và sử dụng nó để liên lạc với thế giới bên ngoài. Tin nhắn của Merdan Ghappar, được cho là được gửi từ căn phòng nơi anh tự quay video về mình, vẽ một bức tranh thậm chí còn kinh hoàng hơn về trải nghiệm của anh sau khi đến Tân Cương. Viết trên WeChat, anh giải thích rằng lần đầu tiên anh bị giam trong nhà tù cảnh sát ở Kucha. "Tôi thấy 50 đến 60 người bị giam giữ trong một căn phòng nhỏ không tới 50 mét vuông, đàn ông bên phải, phụ nữ bên trái", anh viết. "Mọi người đều mặc một cái gọi là 'bộ đồ bốn mảnh', bị trùm đầu bằng túi màu đen, còng tay, còng chân và một sợi xích sắt nối còng với cùm." Việc sử dụng các còng tay và chân kết hợp này của Trung Quốc đã bị chỉ trích trong quá khứ bởi các nhóm nhân quyền. Ghappar cũng bị bắt phải đeo các còng tay và còng chân này, và cùng với các bạn tù của mình, anh bị nhốt trong một chỗ chiếm khoảng hai phần ba phòng giam, anh thấy không có chỗ để nằm và ngủ. "Tôi nhấc cái bao trùm đầu lên và nói với viên cảnh sát rằng còng tay quá chặt khiến cổ tay tôi bị thương", anh viết trong một trong những tin nhắn. "Anh ta hét lên với tôi, nói rằng 'Nếu mày tháo bao trùm đầu ra, tao sẽ đánh chết mày'. Và sau đó tôi không dám nói gì nữa," anh nói thêm. "Chết ở đây là điều cuối cùng tôi muốn." Anh viết về những âm thanh la hét liên tục vọng ra từ nơi khác trong nhà tù. "Phòng thẩm vấn," anh cho hay. Và anh mô tả các điều kiện tồi tệ và mất vệ sinh - các tù nhân bị chấy rận trong khi phải dùng chung một số bát nhựa và thìa. "Trước khi ăn, cảnh sát sẽ yêu cầu những người mắc bệnh truyền nhiễm giơ tay lên và họ sẽ là người cuối cùng ăn", anh viết. "Nhưng nếu bạn muốn ăn sớm hơn, bạn có thể giữ im lặng. Đó là một vấn đề đạo đức, bạn hiểu chứ?" Sau đó, vào ngày 22/1, khi Trung Quốc đang ở đỉnh điểm của cuộc khủng hoảng virus corona, các tù nhân được biết tin tức về nỗ lực kiểm soát dịch bệnh trên toàn quốc. Tài khoản của ông Ghappar cho thấy việc thực thi các quy tắc kiểm dịch ở Tân Cương chặt chẽ hơn nhiều so với các nơi khác. Tại một thời điểm, bốn thanh niên trong độ tuổi từ 16 đến 20 được đưa vào phòng giam. "Trong thời kỳ dịch bệnh, họ được trông thấy đang chơi một trò gì đó như bóng chày ở bên ngoài", ông viết. "Họ được đưa đến đồn cảnh sát và bị đánh cho đến khi họ la khóc như trẻ con, da trên mông bị tách tơi tả và họ không thể ngồi xuống." Các cảnh sát bắt đầu buộc mọi tù nhân đeo khẩu trang, mặc dù họ vẫn bị trùm đầu trong phòng giam đông đúc. "Một chiếc mũ trùm đầu và khẩu trang - thậm chí không có không khí để thở", anh viết. Sau đó, các nhân viên ở đây đi đo thân nhiệt tù nhân. Một số tù nhân trong đó có Ghappar, lúc đó có thân nhiệt cao hơn bình thường là 37C (98,6F). Vẫn mặc "bộ đồ bốn mảnh" của mình, anh được chuyển lên tầng trên một phòng khác, nơi lính canh mở cửa sổ mở vào ban đêm, khiến lạnh đến mức anh không thể ngủ được. Ở đó, anh nói, những âm thanh tra tấn được nghe thấy rõ ràng hơn nhiều. "Một lần tôi nghe thấy một người đàn ông la hét từ sáng đến tối," anh nói. Vài ngày sau, các tù nhân được đưa lên xe bus và đưa đến một địa điểm không xác định. Anh Ghappar, bị cảm lạnh và chảy nước mũi, bị tách ra khỏi nhóm và được đưa đến cơ sở được trông thấy trong video mà anh gửi - một nơi mà anh mô tả là "trung tâm kiểm soát dịch bệnh". Khi đó, anh bị còng tay vào giường. "Toàn bộ cơ thể của tôi bao phủ trong chấy. Mỗi ngày tôi bắt chúng và nhặt chúng ra khỏi người - rất ngứa", ông viết. "Tất nhiên, môi trường ở đây tốt hơn đồn cảnh sát với tất cả bọn họ. Ở đây tôi sống một mình, nhưng có hai người canh gác tôi." Chính chế độ thoải mái hơn một chút này đã cho anh cơ hội để nói ra. Điện thoại của anh dường như vẫn không bị chính quyền chú ý trong số đồ đạc cá nhân của anh. Anh được dùng một số đồ đạc của mình ở nơi giam giữ mới. Sau 18 ngày trong nhà tù cảnh sát, anh bất ngờ và bí mật liên lạc với thế giới bên ngoài. Trong vài ngày, anh mô tả trải nghiệm của mình. Sau đó, đột nhiên, các tin nhắn dừng lại. Kể từ đó, không nghe thấy tin tức gì về Ghappar. Chính quyền không cung cấp thông tin chính thức về nơi ở của anh, cũng như bất kỳ lý do nào khiến anh tiếp tục bị giam giữ. Không thể xác minh độc lập tính xác thực của các tin nhắn của Ghappar. Nhưng các chuyên gia nói rằng các cảnh quay video có vẻ chân thực, đặc biệt là do các thông điệp tuyên truyền có thể được nghe thấy trong đó. "Tân Cương chưa bao giờ là một" Đông Turkistan ", một thông báo bằng cả tiếng Duy Ngô Nhĩ và tiếng Trung Quốc từ một chiếc loa ngoài cửa sổ của Ghappar cho hay. "Các lực lượng ly khai trong và ngoài nước đã chính trị hóa thuật ngữ địa lý này và kêu gọi những người nói tiếng Thổ Nhĩ Kỳ và theo đạo Hồi giáo hãy thống nhất," thông báo này nói. James Millward, giáo sư lịch sử tại Đại học Georgetown và là chuyên gia về các chính sách của Trung Quốc tại Tân Cương, đã dịch và phân tích tin nhắn của Ghappar cho BBC. Ông nói rằng chúng phù hợp với các trường hợp được ghi chép rõ ràng khác, từ việc trở lại Tân Cương và các hoạt động kiểm dịch ban đầu trong điều kiện đông đúc, mất vệ sinh. Giáo sư Millward nói: "Mô tả trực diện này về các cảnh sát canh giữ nhà tù là rất, rất sống động". "Anh ấy viết bằng tiếng Trung rất tốt và thật lòng mà nói, rất nhiều chi tiết khủng khiếp về cách những người này bị đối xử. Vì vậy, đó là một nguồn khá hiếm." Tiến sĩ Adrian Zenz, một thành viên cao cấp nghiên cứu về Trung Quốc tại Quỹ tưởng niệm nạn nhân cộng sản, đồng thời là học giả về Tân Cương hàng đầu, cho rằng giá trị thực của video là việc nó nói về cái mà chính phủ Trung Quốc khẳng định rằng hệ thống trại giam này đang bị phá hủy. "Nó cực kỳ quan trọng", tiến sĩ Zenz nói. "Lời khai này cho thấy rằng toàn bộ hệ thống giam giữ người dân, phân loại họ và tống họ vào các phòng giam tập trung đang diễn ra rất nhiều." Mức độ tin cậy được tăng lên từ một bức ảnh chụp lại một tài liệu mà các nguồn tin nói rằng Ghappar gửi sau khi tìm thấy nó trên sàn của một trong những nhà vệ sinh tại trung tâm kiểm soát dịch bệnh. Tài liệu này đề cập đến một bài phát biểu của Bí thư Đảng Cộng sản tỉnh Aksu, ngày và địa điểm cho thấy nó vẫn có thể được lưu hành trong giới chức thành phố Kucha vào thời điểm Ghappar bị giam giữ. Tài liệu kêu gọi trẻ em 13 tuổi "ăn năn về lỗi lầm và tự nguyện đầu hàng" dường như là bằng chứng mới về mức độ Trung Quốc giám sát và kiểm soát suy nghĩ và hành vi của người Duy Ngô Nhĩ và người thiểu số khác. Tiến sĩ Darren Byler, nhà nhân chủng học tại Đại học Colorado, Boulder, người đã nghiên cứu và viết nhiều về người Duy Ngô Nhĩ, nói: "Tôi nghĩ rằng đây là lần đầu tiên tôi thấy một thông báo chính thức về trẻ vị thành niên chịu trách nhiệm về hoạt động tôn giáo của mình". Bất chấp nguy cơ việc Merdan Ghappar tung ra video và tin nhắn sẽ khiến anh có nguy cơ bị trừng phạt lâu hơn hoặc khắc nghiệt hơn, những người thân của anh nói rằng họ không còn lựa chọn nào khác. Người biểu tình ở Paris cầm các biểu ngữ kêu gọi chấm dứt 'diệt chủng' người Duy Ngô Nhĩ "Giữ im lặng cũng không giúp được gì cho nó", chú của Ghappar, Abdulhakim Ghappar, nói từ nhà ông ở Amsterdam. Abdulhakim nói rằng ông vẫn giữ liên lạc thường xuyên với cháu trai trước khi Ghappar bị giam giữ và ông tin rằng - như đã được ghi nhận trong các trường hợp khác - mối liên hệ ở nước ngoài này là một trong những lý do Ghappar bị giam giữ. "Vâng, tôi chắc chắn 100% về điều đó", ông nói. "Nó bị giam giữ chỉ vì tôi ở nước ngoài và tôi tham gia các cuộc biểu tình chống lại sự vi phạm nhân quyền của Trung Quốc." Ông Abdulhakim bắt đầu hoạt động vào năm 2009 tại Tân Cương, giúp phát tờ rơi trước cuộc biểu tình quy mô lớn ở thành phố Urumqi, đây cũng là lý do khiến ông trốn sang Hà Lan. Cuộc biểu tình ở Urumqi sau đó biến thành một loạt các cuộc bạo loạn dữ dội, theo chính quyền Trung Quốc, cướp đi gần 200 mạng sống và được coi là một trong những bước ngoặt lớn đối với việc kiểm soát chặt chẽ khu vực Tân Cương. Được cho hay rằng chính quyền Trung Quốc đang tìm cách bắt giữ mình, Abdulhakim tìm cách lấy cho mình một hộ chiếu và rời đi. Ông chưa từng trở lại Tân Cương. Ông khẳng định rằng tất cả các hoạt động chính trị của ông, cả ở Trung Quốc và nước ngoài, đều ôn hòa, và cháu trai ông, ông nói, chưa bao giờ thể hiện bất kỳ mối quan tâm nào đối với chính trị. Trong danh sách các câu hỏi gửi cho chính quyền Trung Quốc, BBC yêu cầu họ xác nhận liệu Merdan Ghappar hoặc chú của anh ta có bị nghi ngờ phạm bất kỳ tội gì ở Trung Quốc hay không. BBC cũng hỏi tại sao anh Ghappar bị xích vào giường, và hỏi về các cáo buộc về ngược đãi và tra tấn. Không có câu hỏi nào được trả lời. Dù Merdan Ghappar bây giờ đang ở đâu, có một điều rõ ràng. Cho dù việc anh bị kết án vì tội phạm ma túy có chính đáng hay không, việc anh bị giam giữ hiện tại là bằng chứng cho thấy người Duy Ngô Nhĩ có học vấn và tương đối thành công có thể trở thành mục tiêu của hệ thống giam giữ hàng loạt. "Chàng trai trẻ này, với tư cách là một người mẫu thời trang, lẽ ra đã có một sự nghiệp thành công rồi," Giáo sư Millward nói. "Anh ấy nói tiếng Trung Quốc tuyệt vời, viết rất tốt và sử dụng các cụm từ khó, vì vậy rõ ràng đây không phải là người cần giáo dục cho mục đích nghề nghiệp." Tiến sĩ Adrian Zenz lập luận rằng đây là vấn đề mấu chốt của hệ thống giam giữ tập trung này. "Nó không thực sự quan trọng đến vậy cho nền tảng phát triển con người," ông nói. "Vấn đề là lòng trung thành của họ được thử thách bởi thống này. Đến một lúc nào đó, hầu hết họ sẽ phải trải nghiệm một số hình thức giam giữ tập trung hoặc giáo dục lại, họ sẽ là đối tượng của hệ thống này." Chính phủ Trung Quốc phủ nhận rằng họ đang đàn áp người Duy Ngô Nhĩ. Sau những chỉ trích nặng nề gần đây từ Mỹ, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, Hoa Xuân Oánh, đã viện dẫn cái chết của George Floyd, nói rằng người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương được tự do so với người Mỹ gốc Phi ở Mỹ. Nhưng đối với gia đình của Merdan Ghappar, bị ám ảnh bởi hình ảnh anh bị xích vào giường ở một nới không xác định, có một so sánh khác. "Khi tôi xem video về George Floyd, nó làm tôi nhớ đến video của chính cháu tôi", chú Abdulhakim của Merdan nói. "Toàn bộ người Duy Ngô Nhĩ giống như George Floyd bây giờ," ông nói. "Chúng tôi không thể thở được." Đọc thêm về các trại tập trung của Trung Quốc Mỹ trừng phạt quan chức TQ vụ đàn áp người Uighur ở Tân Cương Lộ tài liệu TQ 'tẩy não' cả dân tộc ở Tân Cương Tìm kiếm sự thật trong các trại 'cải tạo' người Duy Ngô Nhĩ Mỹ: Hạ viện thông qua dự luật trừng phạt quan chức TQ
Sáng ngày 7/8/2015, Ngoại trưởng Hoa Kỳ, John Kerry đã có buổi tiếp kiến với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tại Phủ Chủ tịch.
Quan hệ Việt-Mỹ có đồng sàng dị mộng?
Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam bắt tay với các thành viên phái đoàn ngoại giao của Hoa Kỳ do Ngoại trưởng John Kerry dẫn đầu hôm 7/8 Đây là chuyến thăm Việt Nam lần thứ hai của ông trong cương vị Ngoại trưởng Mỹ từ khi ông nhậm chức vào tháng 2 năm 2013. Các cơ quan truyền thông cho biết Ngoại trưởng John Kerry đến Việt Nam lần này nhân kỷ niệm 20 năm ngày Hoa Thịnh Đốn và Hà Nội thiết lập bang giao, bình thường hóa quan hệ. Theo chương trình nghị sự thì ông Kerry sẽ gặp người đồng nhiệm, Ngoại trưởng Phạm Bình Minh và một số nhà lãnh đạo cao cấp khác của Việt Nam để trao đổi về những vấn đề song phương, an ninh Biển Đông và các vòng đám phán TPP hiện nay. Ngoài ra, ông Kerry còn tham gia các hoạt động kỷ niêm 20 năm thiết lập bang giao Việt-Mỹ. Ông Kerry được dẫn lời đã tuyên bố tại Hà Nội rằng “Chuyến công du Việt Nam của ông lần này là biểu tượng của sự hòa giải giữa những quốc gia từng đương đầu nhau trong chiến tranh nhưng họ đã tìm ra đồng thuận để xây dựng một mối bang giao mới.” Và theo ông Kerry thì “Mỹ và Việt Nam đã minh chứng rằng các quốc gia cựu thù vẫn có thể trở thành những đối tác của nhau.” Tuy nhiên, ông Kerry cũng không quên nhắc nhở các nhà lãnh đạo Hà Nội rằng “Những tiến triển về nhân quyền sẽ giúp xây dựng nền tảng cho một mối quan hệ đối tác chiến lược sâu sắc và bền vững hơn và chỉ Việt Nam mới có thể quyết định tiến độ và phương hướng của quá trình xây dựng mối quan hệ đối tác này.” Sau đó ông kết luận rằng tôn trọng nhân quyền sẽ là điều kiện cơ bản cần thiết giúp Việt Nam ổn định, phát triển và thúc đẩy quan hệ Việt-Mỹ. Nhân quyền luôn là rào cản chính trong quan hệ Việt-Mỹ từ 20 năm nay mặc dù Hoa Kỳ và Việt Nam đã có nhiều mối quan hệ mạnh mẽ, đặc biệt trong kinh tế với cán cân thương mại hai chiều đạt 36 tỷ đô la Mỹ trong năm 2014. Quan hệ kinh tế Việt-Mỹ còn được cho là sẽ phát triển mạnh vào những năm tới một khi Việt Nam chính thức tham gia TPP. Hà Nội từ trước đến nay luôn bác bỏ các cáo giác về vi phạm nhân quyền, tuy nhiên gần đây, họ thẳng thắn nhìn nhận có những khác biệt về quan điểm trong vấn đề này và mong thu hẹp các cách biệt đó thông qua đối thoại ngoại giao. Một số lãnh đạo CSVN luôn cho rằng Hoa Kỳ không hề từ bỏ ý định thay đổi thể chế chính trị Viêt Nam, loại bỏ vai trò lãnh đạo của ĐCSVN đối với nhà nước và nhân dân Việt Nam thông qua chính sách “diễn biến hòa bình”. Để đánh tan hoài nghi đó, Hoa Kỳ đã tổ chức tiếp đón trọng thị TBT Nguyễn Phú Trọng tại tòa Bạch Ốc hôm 7 tháng 7 vừa qua và một lần nữa ông Đại sứ Mỹ tại Việt Nam, Ted Osius cũng nhân dịp này tuyên bố rằng“Chính sách của Mỹ là tôn trọng sự khác biệt trong hệ thống chính trị của các nước khác…” Ông còn nói rằng “Câu trả lời của tôi là điều mà người hỏi có thể không muốn nghe, nhưng tôi phải nói rõ rằng chính sách của Mỹ là luôn tôn trọng hệ thống chính trị của nước khác”. Ông khẳng định “Hoa Kỳ mong muốn xây dựng quan hệ bền vững với Việt Nam, muốn thấy một Việt Nam thịnh vượng, độc lập, tôn trọng dân chủ, nhân quyền và pháp quyền.” Bất đồng về giá trị Nếu tôn trọng những giá trị phổ quát nhân quyền đúng theo tinh thần của Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc 1948 là những gì quá lớn lao với Hà Nội thì người dân Việt Nam có quyền đặt câu hỏi về tính chính danh của chính quyền Việt Nam hiện tại. Liệu chính quyền này có thực sự là của dân, do dân và vì dân Việt Nam không? Tại sao người dân Việt Nam không được hưởng những quyền cơ bản này? Và Hoa Kỳ cũng nên tự đặt câu hỏi cho chính mình là liệu mối quan hệ mà họ đang cố sức xây dựng với lãnh đạo CSVN có phải là một mối quan hệ đồng sàng dị mộng không? Không thể phủ nhận rằng Hoa Kỳ đang có quyền lợi chiến lược lớn lao tại khu vực Châu Á - Thái Bình Dương trước sự trổi dậy hung hăn của Trung Quốc và Hà Nội có thể được xem như đang hoặc sẽ là một đối tác đầy hứa hẹn, tiềm năng của Hoa Kỳ. Ông John Kerry nói quan hệ song phương giữa Việt Nam và Hoa Kỳ sẽ tiến triển nhanh chóng nếu vấn đề nhân quyền tại Việt Nam được cải thiện Nhưng một mối quan hệ lớn lao như thế không thể và không bao giờ được xây dựng trên những bất đồng có tính cơ bản như những giá trị mà hai quốc gia đeo đuổi: một bên là một chế độ độc tài, độc đảng trị, vô pháp, phỉ báng những quyền cơ bản của con người và một bên là một thể chế chính trị tự do, dân chủ, pháp trị và, tôn trọng nhân quyền. Đúng là chúng ta cũng cần cho Hà Nội một cơ hội. Chúng ta thừa biết rằng thành La Mã không thể xây qua đêm được. Chặng đường 20 năm qua trong “quan hệ Việt-Mỹ đã chứng minh được rằng các cựu thù vẫn có thể trở thành đối tác thực sự”, như diễn từ của Ngoại trưởng Kerry hôm 7/8 vừa qua tại Hà Nội. Nhưng dứt khoát, cái mà chúng ta không thể chấp nhận được, đó là sự thiếu nghiêm túc, một sự dễ dãi quá đáng của Hoa Kỳ trong việc kêu gọi Hà Nội thực thi những cam kết quốc tế về tôn trọng nhân quyền tại Việt Nam. Chính phủ Obama đã vô hình trung đưa cho Hà Nội một tín hiệu sai lầm rằng nhân quyền cũng chỉ là món hàng trao đổi. Những giá trị thiêng liêng mà nhân dân Mỹ đã liên tục tranh đấu từ hơn 300 năm nay cũng sẽ được đem ra mặc cả, cân đo, đong đếm trong mối quan hệ đặc biệt này. Liệu những lời khuyến cáo rất chân thành của ông Kerry, sự mềm mỏng ngoại giao đến độ ngạc nhiên của ông Osius và thái độ thiện chí đầy thân thiện của chính phủ Obama có làm cho Hà Nội thay đổi gì không nếu như Hoa Kỳ không có những chính sách, biện pháp cụ thể để giám sát và chế tài Hà Nội trong việc thực thi cam kết tôn trọng nhân quyền tại Việt Nam? Thiết tưởng cũng cần nhắc lại rằng dù đối với Hoa Kỳ không có kẻ thù truyền kiếp cũng như bè bạn vĩnh viễn nhưng một mối quan hệ đối tác lành mạnh, bền vững vẫn phải được xây dựng trên nền tảng của những giá trị chung mà hai bên cùng chia xẻ. Có đối tác nào gần gũi với Hoa Kỳ trên thế giới mà có chế độ chính trị và một số giá trị nhất định hoàn toàn đối nghịch không? Nếu Nhật và Đức, một thời cũng là cựu thù của Mỹ nhưng sau đó đã trở thành những đồng minh quan trọng, đơn giản vì tất cả họ đã cùng chia sẻ những giá trị cơ bản mà các quốc gia họ tôn vinh. Bài viết phản ánh văn phong và quan điểm riêng của tác giả
Phương thức tiến hành công tác nhân sự của đảng Cộng sản Việt Nam đang là một thách thức, khó khăn lớn nhất cho giới phân tích, dự báo trong nước cũng như quốc tế về kỳ Đại hội 13 của ĐCSVN, cũng như về việc bầu chọn dàn nhân sự tại Đại hội này, theo một nhà nghiên cứu chính trị Việt Nam từ Hà Nội.
Đại hội Đảng 13: “Nhân sự khó vì cố tìm theo lối cũ”
Hình chụp tư liệu Trao đổi với BBC News Tiếng Việt hôm 28/9/2020 từ Hà Nội, Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp, nhà nghiên cứu cao cấp khách mời thuộc Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (Iseas-Singapore) nói: “Cách làm nhân sự của ĐCSVN cho đến nay là cách làm trong nội bộ, không có minh bạch, người dân không được biết, họ nói ra cái gì thì người dân biết cái đó. “Nên đấy có thể coi là cái khó, cái khó nhất, nên các dự báo được phân tích ở mức độ rất hạn bởi vì người ta không minh bạch hóa. “Cho nên sắp tới đây sẽ có một Hội nghị trung ương 13, nghe nói là sẽ tổ chức vào khoảng ngày 05/10, khi đó nếu đảng CSVN công bố thêm thông tin, thì khi đó các giới và thế giới sẽ biết cụ thể hơn trong chừng mực nào đó. “Đó là cái khó khăn nhất vì nhân sự của đảng làm theo lối nội bộ, mặc dù các nguyên tắc thì đảng cũng đã nói ra. Nhưng việc nói ra như thế các nguyên tắc, thì thấy là công việc chuẩn bị chưa được cụ thể lắm “Ví dụ người ta nói Ban chấp hành Trung ương khóa tới khoảng 200 người, Bộ Chính trị gồm từ 17 đến 19 người, số ủy viên dự khuyết khoảng độ 20-25 người, độ tuổi thì họ cũng đã công bố. “Song qua những gì họ đã công bố như quyết định 35, chỉ thị 90 trước đây, sau đó đến tiêu chuẩn trong chỉ thị 214, cũng cho thấy dần dần có sự hé mở ra, cụ thể hơn nữa có thể là phải chờ đợi thêm, thành ra nếu không thận trọng, không nắm rõ các nguyên tắc, dự đoán đưa ra có thể sai.” Đại hội Đảng 13 và ‘Cuộc đua Tam Mã’ vào ghế tổng bí thư VN và nhân sự Đại hội 13: ‘Khó nhất vẫn là chức Tổng Bí thư’ Kinh doanh khó khăn đang khiến nhiều người tập trung vào đầu tư chứng khoán. ‘Đã rất cố gắng’ Khi được đề nghị nhận xét về nhận định mà trong thời gian vừa qua và tới nay đã được các giới nghiên cứu, quan sát trong và ngoài Việt Nam đưa ra, ông Hà Hoàng Hợp nói: “Tôi thấy là người ta cũng đã có cố gắng, thế nhưng người ta lại không dựa vào những gì là chính thống, gần như người ta không dựa vào những gì mà mọi người cùng nghe thấy. “Cho nên nếu làm và tiếp tục làm như thế thì nó sẽ không làm rõ, không cụ thể hóa được những kết quả nghiên cứu hay dự đoán. “Nếu không dựa vào một cái gì đó thật cụ thể, ví dụ như những tuyên bố chính thức của đảng Cộng sản Việt Nam trong Hội nghị Trung ương 12 vừa rồi, hoặc trước đó nữa, thì những dự đoán đó chắc chắn sẽ chệch hay lệch so với thực tế. “Tất nhiên dự đoán, phân tích hay là nghiên cứu là quyền của tất cả mọi người, nhất là dự báo về đại hội đảng của người Việt Nam hiện nay, bởi vì ĐCSVN là đảng cầm quyền, do đó người dân Việt Nam dù muốn hay không, dù nhiều hay ít, đều sẽ và sẽ phải quan tâm. “Quan sát tất cả những dự báo từ phía bên ngoài hay từ bên trong thời gian qua, có thể thấy có một số dự báo nhìn vào có vẻ rất khoa học, nhưng để khẳng định các dự đoán, dự báo ấy có khớp với thực tế, với những điều mà người ta không muốn nói ra hay không, thì dễ thấy là chúng không khớp. “Trong khi đó, người dân, trong đó có đảng viên mà không được bầu trực tiếp những vị lãnh đạo, thấy rõ rằng ở đây đảng sử dụng dân chủ tập trung và người ta cũng sử dụng những nguyên tắc khác như là lãnh đạo tập thể, dựa trên những thực hành chuẩn bị đại hội, khá là phức tạp. “Đại hội 13 đã được khởi động chuẩn bị từ tháng 8/2018, tức là công việc đã bắt đầu hơn hai năm trước khi đại hội tổ chức, có thể thấy ở trong đảng CSVN người ta đã rất tập trung và người ta đã bỏ ra nhiều công sức của họ, tuy thế kinh nghiệm của các đại hội từ trước tới gần đây cho thấy phải đợi đến sát nút mới có thể thấy rõ là thế nào là các ứng cử viên của những chức vụ quan trọng ở trong đảng, ví dụ như là ‘tứ trụ’ hay là ‘tam trụ’, hoặc ai là Tổng Bí thư, ai giữ ghế nào trong đó. “Nhưng cứ nhìn một cách đơn giản, có thể thấy rằng số Ủy viên Ban chấp hành Trung ương của Đại hội mà đại hội tới người ta sẽ bầu là ai, thì có thể dễ dàng đoán ra, tôi lấy ví dụ như những người nào mà đại hội cấp tỉnh, cấp thành phố (trực thuộc trung ương chẳng hạn) mà được bầu làm bí thư, thì thường họ được đi dự đại hội đại biểu toàn quốc 13 của ĐCS và những người ấy sẽ là ứng cử để đưa vào Ban chấp hành Trung ương, cái đó là một cái đơn giản, có căn cứ và có thể thấy được. “Có thể nói một chi tiết nữa là dường như là Đại hội 13 sẽ không tổ chức vào tháng 01/2021 mà có thể nhóm chậm hơn khoảng một tháng.” Ông Phạm Bình Minh được một số nhà quan sát đánh giá là ứng viên sáng giá cho vị trí chủ tịch nước ‘Dự báo là cần thiết’ Tuy có những khó khăn và thách thức, song theo Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp công việc dự báo trong các giới nghiên cứu, phân tích chính trị vẫn được chờ đợi và ông đưa ra lý do. “Dự báo, dự đoán là rất cần thiết bởi vì người ta, người dân quan tâm, bởi vì những người lãnh đạo ấy được bầu lên sẽ có tác động đến quốc gia. Song chúng ta nhìn thấy một số điều, ví dụ, là người ta đã tuyên bố rất rõ rằng Đại hội 13 không phải là đại hội đảng mà sẽ sửa Điều lệ đảng. “Mà không phải sửa điều lệ đảng thì sẽ có một chuyện được dẫn tới là không ai được làm một vị trí quá hai khóa liền cả, từ đấy suy ra thêm vấn đề độ tuổi và độ tuổi liên quan cả sức khỏe nữa. “Rồi nếu người ta không sửa điều lệ thì lấy đâu ra ở đại hội tới có chuyện từ ‘tứ trụ’ thành ‘tam trụ’. Cho nên cứ đoán rằng đại hội tới đây sẽ là ‘tam trụ’ thì nó sẽ trở thành một dự đoán, dự báo buồn cười. “Qua đó, cứ đoán tiếp thêm rằng ông này, ông kia sẽ ở thêm nhiệm kỳ thứ ba, thì nó càng hài hước. Tôi chỉ lấy một ví dụ là gần đây tôi thấy người ta nói trường hợp như ông Phạm Bình Minh chẳng hạn, là sẽ vẫn là Bộ trưởng Ngoại giao, thì điều đó không đúng, vì ông đã làm hai khóa rồi, do đó tới đây chắc chắn ông sẽ không làm khóa thứ ba Ngoại trưởng nữa, thế còn ông sẽ làm gì thì đến nay người ta cũng đã có dự kiến, nhưng những dự kiến không công bố chính thức, thì phải chờ đợi thêm sẽ rõ hơn. “Còn về sức khỏe mà nói, nếu không đủ sức khỏe, thì đơn giản là không thể làm được, mà quy định về sức khỏe rất là nghiêm ngặt và trong nội bộ người ta cũng không thể giấu chuyện sức khỏe đó được. “Một điểm nữa về mặt độ tuổi mà ‘phá trần tuổi’, thì cho tới nay vẫn không có ý kiến nào là bỏ trần tuổi tức giới hạn trên về tuổi, do đó người tuổi quá 65 mà ở lại Tứ trụ (như ngồi ghế Tổng Bí thư v.v…) mà nhiều hơn một trường hợp là không thấy bàn đến. “Tuy nhiên, cũng có thông tin mới gợi ý rằng HNTW13 có thể sẽ bàn việc định ra số người ở lại quá 65 sẽ nhiều hơn 1, ví dụ là 3. Và có thể sửa nhanh Điều lệ để có người được làm đến khóa thứ ba“. Ông Nguyễn Xuân Phúc được cho là ứng cử viên sáng giá nếu vẫn duy trì mô hình Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước. Bổ nhiệm quan chức: Việt Nam nay “hóa ra còn kém xa thời phong kiến” Đại hội 13: Đâu là thách thức chờ đợi dàn lãnh đạo mới của ĐCSVN? Có gì khác so với Đại hội trước? Khi được hỏi liệu ở Đại hội 13 tới đây, so với đại hội kỳ ngay trước, trong quan tâm của giới phân tích, dự báo chính trị Việt Nam có điểm gì khác hay không, ông Hà Hoàng Hợp nói: “Tôi thấy họ vẫn thế thôi, họ vẫn cứ xem là ai ở trong ‘Tứ trụ’, rồi ai trong Bộ Chính trị, chủ yếu là như thế, còn Ban chấp hành Trung ương đảng thì trong đó vẫn có thể có thay đổi. “Về số lượng mà nói, thấy có người nói quy định cứng là 15 người, thì tôi thấy làm gì có quy định nào như thế đâu. “Ngay từ Đại hội 7 hay Đại hội 6, số Ủy viên Bộ Chính trị có lần lên đến 18, 19 hoặc 17 người, không có quy định nào là 15 hay 13 người cả. “Cho nên cứ dựa vào điều được cho là ‘quy định cứng’ này mà phân tích, dự báo, mà nói, thì sẽ thành bị chệch, thành bị nói bâng quơ thiếu cơ sở. Các lãnh đạo Việt Nam họp Quốc hội ngày 20/5 “Còn việc quan tâm đến các cá nhân thì hoàn toàn đúng thôi, bởi vì quan tâm cá nhân nào làm chức vụ gì liên quan đến việc người ta sẽ suy ra, dự đoán là cá nhân đó có làm được việc không, hoặc sẽ làm được đến đâu, thì đó là quan tâm hoàn toàn hợp lý thôi. “Nhưng cơ sở để mà nói rằng người ta có thể làm được gì hay không, thực ra là khó biết, bởi vì người dân bình thường làm sao biết được là người ta thực sự có năng lực gì. “Hay là người ta cũng quan tâm và thấy là không có cái gì là tình cờ cả nếu thấy có hiện tượng chính trị gia cùng quê quán, hay tới từ một vùng miền, vì người ta còn có một nguyên tắc nữa là đảm bảo cơ cấu về vùng miền mà qua đó nhiều người cùng những chỗ đó có thể nắm giữ những vị trí trong Ban Chấp hành Trung ương hay ở cấp cao hơn như là cương vị trong các Ban lớn của đảng hoặc trong Bộ Chính trị hay Ban bí thư v.v… “Rồi người ta cũng quan tâm và thấy một điều quan trọng là về quan hệ nhân sự và đối ngoại của quốc gia, bây giờ mà đưa một người chưa có kinh nghiệm gì như là trong lĩnh vực đối ngoại mà ra làm công việc đối ngoại là không được, không ai làm thế, trừ phi là người ta có lý do chắc chắn là người đó không phải làm về đối ngoại, nhưng mà làm trong hai lĩnh vực mà liên quan đối ngoại trực tiếp. “Bởi vì đối ngoại liên quan hai chuyện khác là đến quốc phòng và an ninh, cho nên có thể thấy rõ nhóm quốc phòng, an ninh, đối ngoại là một nhóm cực kỳ quan trọng, vậy nên nếu một người nào đó mà được cử ra làm đối ngoại cho quốc gia mà không phải, ví dụ như là dân ngoại giao, thì nó phải là một người nào đó mà đã liên quan đến đối ngoại, nhưng mà ở khối, hay khu vực quốc phòng và an ninh, đó có thể là một khả năng lớn là như thế, mặc dù cũng đã từng có ngoại lệ trước đây…”, Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp nói với BBC News Tiếng Việt hôm 28/9/2020 từ Hà Nội.
Bốn bị can là cựu lãnh đạo Công ty Tư vấn Quốc tế Thái Bình Dương (PCI), Nhật Bản, đã nhận tội hối lộ quan chức nước ngoài, trong có Việt Nam.
Cựu lãnh đạo PCI nhận tội
Tờ Yomiuri Shimbun đưa tin các bị cáo Masayoshi Taga, Kunio Takasu, Haruo Sakashita và Tsuneo Sakano đã nhận việc chuyển cho một quan chức cao cấp tại TP Hồ Chí Minh số tiền hối lộ 820.000 đôla để thắng thầu dự án phát triển cơ sở hạ tầng có sử dụng vốn ODA của Nhật trong thành phố. Những người này, cùng với công ty PCI, đã bị truy tố tội vi phạm Luật Chống Cạnh tranh Bất bình đẳng. Họ đã nhận tội ngay trong phiên điều trần đầu tiên tại tòa án Quận Tokyo. Phe công tố trong biên bản luận tội nói rằng số tiền hối lộ tổng cộng lên tới 2,43 triệu đôla (280 triệu yen tính theo giá hối đoái thời điểm vụ việc xảy ra). Tuy nhiên, họ chỉ xác lập vụ án hình sự đối với hai khoản hối lộ đưa cho phía Việt Nam trị giá trên 800.000 đôla . Chấn động dư luận Các bị can từ công ty PCI đã bị khởi tố hồi cuối tháng Tám. Vụ PCI đã gây chấn động dư luận Nhật Bản vì chưa bao giờ có cáo buộc nghiêm trọng như vậy trong các dự án sử dụng vốn ODA của nước này. Trong phát biểu của mình, phe công tố nói rằng các bị can đã chuyển cho ông Huỳnh Ngọc Sỹ, Phó Giám đốc Sở Giao thông Công chính TP HCM số tiền hối lộ tương đương 10% giá trị hợp đồng để nhận thầu tư vấn các dự án cơ sở hạ tầng trong thành phố trong thời gian 2001 - 2003. PCI cũng khai khống thêm các khoản chi tiêu của mình để tăng lợi nhuận. Các khoản tiền mà PCI trao cho ông Sỹ được các công tố viên liệt kê là: 650.000 đôla trao hồi tháng 1/2002 và 7/2002; 860.000 đôla năm 2003; 540.000 đôla năm 2004; 160.000 đôla năm 2005 và 220.000 đôla năm 2006. Tuy nhiên, họ chỉ quy trách nhiệm hình sự cho các khoản 600.000 đôla năm 2003 và 220.000 đôla đưa năm 2006. Trong khi đó, chính phủ Việt Nam nói luôn tích cực điều tra với phía Nhật Bản và quyết tâm không để vụ việc ảnh hưởng tiêu cực đến nguồn vốn ODA và quan hệ với chính phủ Nhật. Cuối tháng Chín, UBND TP Hồ Chí Minh đã quyết định tạm ngừng giải ngân các hợp đồng với PCI trong bảy dự án cơ sở hạ tầng. Chính quyền thành phố cũng thay đổi người lãnh đạo ba dự án trong số đó. Cho tới nay phía Việt Nam chưa có ai chính thức bị khiển trách hay kỷ luật vì liên quan tới vụ việc này. Mai ChiHãy chờ xem chính quyền VN sẽ xử lý vụ này thế nào? Nhưng đã quá thất vọng khi TT Dũng trả lời là phải chờ phía Nhật Bản chuyển hồ sơ. Nếu thực sự chính quyền muốn xử lý hoặc không vì một lý do tế nhị nào đó thì phía VN phải chủ động điều tra và phối hợp với phía Nhật Bản làm rõ. Việc CQ Việt Nam lừng khừng trong vụ này có lẽ là do sợ "đánh chuột vỡ bình". Biết đâu ông Huỳnh Ngọc Sỹ chỉ kiếm được chút đỉnh, ngoạm được miếng to là một ông Trung ương "cỡ bự" nào đó. Thế mới rõ chống tham nhũng chỉ có trong các bài diễn văn lúc nhậm chức mà thôi. NT, Sài Gòn10% "hoa hồng" là còn thấp (có lẽ tại giá trị hợp đồng quá lớn). Mức chi 20% giá trị Hợp đồng để nhận được dự án là phổ biến. Hãy hỏi bất kỳ người nào làm trong ngành này thử xem. Những người trong ngành này nghe thông tin "vụ PCI" đều có thể đoán việc trúng hết 99%. ThomasKhi mà đa số các cán bộ thực sự mất niềm tin vào hệ thống XHCN có thể tồn tại bao lâu thì mạnh ai nấy kiếm chác cho nhanh để bù lại vốn đã bỏ ra lẫn lãi để sau này khỏi ân hận. Kiếm nhanh thì tham nhũng phải tăng thôi. Bởi vậy các quan chức nhà nước chỉ chống tham những bằng miệng lưỡi chứ không ai MUỐN chống tham nhũng thực sự. Tất cả những bài phỏng vấn các ông các bà lớn ai cũng đồng loạt chống tham nhũng thế nhưng buồn cười thay tham nhũng lại càng khoẻ, càng mạnh, càng béo ra. Đây phải chăng là một màn kịch vĩ đại đang diễn đi diễn lại trước mắt nhân dân VN? Linh, YokohamaTôi còn nhớ, có một lần tôi nói rằng: "Ở Việt Nam, ông thủ tướng hay ông tổng bí thư mà phạm tội thì có dám đem ra xử như các nước khác không?". Sau đó có một bạn chỉ trích tôi rằng "bạn có bằng chứng nói ông thủ tướng, hay ông tổng bí thư phạm tội không?, Việt Nam là một nước rất dân chủ..". Bây giờ chắc tôi cũng không cần đưa ra bằng chứng nữa. Vụ PMU18 chỉ có Bùi Tiến Dũng đi tù, còn Nguyễn Việt Tiến thì đột nhiên trắng án sau rất nhiều kết luận có tội tham ô. Ngược lại, 1 tướng, và hai bác nhà báo lại bị bắt vì tội làm lộ tin mật và đưa tin không đúng. Còn cái vụ PCI này nó trờ ra trước mắt, thế mà khi bị phát hiện thì quan ra kéo nhau đi du học (để hoc tiếng Anh đấy nhé), mấy quan có liên quan thì vẫn im suôi. Ở cấp dưới phạm tội mà còn không dám đem ra xét xử, thử hỏi ông thủ tướng hay tổng bí thư mà phạm pháp thì ai dám làm. Một đất nước dân chủ là thế sao, quan là cha là mẹ, có sai cũng là mẹ là cha. Còn tệ hơn thời phong kiến, quan sai thì tước quan phẩm, đưa đi tù như thường. HTT, HNBạn Đinh Trần, Nam Định Nhầm rồi, tiền ODA thì cũng phải trả lại cho phía Nhật Bản. Mà tiền đấy là tiền thuế của tôi, của bạn và con cháu chúng ta. Dinh Tran, Nam DinhCó lẽ quan chức Việt Nam cũng không cảm thấy ngượng và xấu hổ vì hành động của họ đâu. Họ nghĩ rằng đây là tham ô tiền của nước ngoài chứ đâu phải của người dân Việt Nam, chắc là không có tội với dân, không bị lương tâm cắn rứt. Thế họ mới dám ôm một số tiền khổng lồ như vậy chứ. Là người dân Việt Nam tôi thấy sao ở đâu ra số tiền lớn như vậy. Chẳng lẽ quan chức VN không ngượng với chính phủ Nhật hay sao. Ẩn danhThôi thì không cho báo chi trong nước đưa tin về vụ tham nhũng này thì chính phủ Việt nam cũng nên công bố trên radio hay trên truyền hình để người dân biết là có 1 vụ như thế cũng như không nghi ngờ các quan chức chóp bu cũng có mặt trong vụ ăn hối lộ này nên tìm mọi cách ỉm đi. Bằng chứng là đến giờ này các thông tin về điều tra vụ này người dân vẫn không được biết. phải chăng vụ này là bí mật quốc gia không thể để lộ dù người Nhật đã đưa tin? Nam, HanoiDự đoán tin trên báo chí VN (đại ý): "Cac cơ quan pháp luật của VN đã nghiêm túc điều tra có hệ thông và kỹ càng, nhưng không phát hiện bất cứ bằng chứng nào nói lên tội nhân hối lộ". Dinh, TP HCMĂn hay không ăn kệ mấy ổng tôi không quan tâm, miễn sao tôi sống và làm ăn yên ổn phát triển kinh tế gia đình mình là được, làm sao làm miễn là thành phố HCM phát triển nhiều nhà cao tầng là OK. ContinthacKhoảng hơn một tháng trước đây một số ít người dân Việt Nam đã nghe theo lời báo chí mà lên án TGM Ngô Quang Kiệt vì câu nói bị cắt xén là thấy nhục khi cầm tấm hộ chiếu VN. Giờ đây là người trẻ của đất nước tôi cũng thấy nhục trước thế giới khi ở VN việc đưa và nhận hối lộ đã mang tính thông lệ và được bao che có tính hệ thống. Cấp trên thông đồng với cấp dưới để đưa và nhận hối lộ. Thật xấu hổ khi sống trong một môi trường đi đâu cũng thấy cảnh đưa phong bì phong bao! AkayChính phủ VN vẫn hô hào chống tham nhũng nhưng chống ai và ai chống đây khi tham nhũng đã trở nên có hệ thống từ trên xuống dưới và người (được)tham nhũng luôn nào người thân của các đồng chí lãnh đạo yêu quý của chúng ta. Dang ra sat, HueCác nhà lãnh đạo của Việt nam có bao giờ đọc báo viết đi ngoài lề bên phải đâu mà bình với phẩm hả quý vị! ThinkofCác bạn nghĩ sao khi 'người đưa' hối lộ chỉ là công dân Nhật (tạm cho là vậy}, trong khi 'người nhận' lại là quan chức VN (đại diện cho Chính Phủ VN)!!! HTT, SaigonChuyện hối lộ, lại quả thì ở bất kỳ ngành nào ở Việt Nam cũng điều có cả. Tôi không biết các ngành khác thì mức lại quả là bao nhiêu phần trăm, riêng đối với ngành cầu đường thì tôi cũng có biết đôi chút. Từ quy hoạch, khảo sát, thiết kế, thi công, quản lý dự án, nghiệm thu thanh quyết toán - bước nào cũng phải có lại quả. Tất nhiên số tiền ấy chẳng do một ai bỏ ra cả, mà nó được trích ra từ trong tổng giá trị của công trình. Thành thử ra chất lượng hệ thống đường sá, quy hoạch ở VN thì các bạn cũng biết rồi đấy. Ở VN bạn có một công ty và muốn làm ăn chân chính, không hối lộ, không lại quả hoặc đại loại như theo Luật Chống Cạnh tranh Bất bình đẳng, cũng có thể được lắm chứ nếu bạn có thể chờ đến tết Congo. Phuc, HCMCVấn đề này chắc cũng bị "ém" đi ở VN thôi. Đâu có ai dám nhắc tới. Báo chí thì chắc chắn không rồi, vì tấm gương anh Hải, anh Chiến còn nguyên đó. Còn Chính quyền VN thì lại càng không, vì họ nằm trong số những người "ăn" mà. Vấn đề tham nhũng, hối lộ ở VN đã thuộc dạng "Hết thuốc chữa". Hien, SaigonĐiều này giải thích được vì sao đất nước và con người Nhật Bản ngày càng phát triển và giàu mạnh dù tài nguyên không nhiều. Trái lại, rừng vàng biển bạc của Việt Nam không thể giúp đất nước này thoát khỏi nghèo đói, và tuổi trẻ Việt Nam hiện nay-nhất là ở những vùng nông thôn, phải lên thành phố làm thuê cho các công ty Nhật trong các khu chế xuất và khu công nghiệp. Sincerity, VNBạn Dat HN lầm rồi! TQ là "thầy" tham nhũng đấy bạn ạ! Tham nhũng ở VN chỉ đáng "học trò" TQ thôi! Bạn không đọc tin BBC cả mấy ngàn cán bộ tham nhũng TQ đang trốn và tìm cách trốn đi nước ngoài cả sao? Các quan lớn còn lại ở TQ chắc gì quan nào trong sạch, chẳng qua quyền cao tước trọng nên chưa ai dám động đến thôi. Các quan nhỏ là những con chốt thí để trấn an lòng dân. Theo tôi, muốn học "chống tham nhũng hình thức" thì qua TQ chớ VN chẳng có gì để học cách "chống tham nhũng thật sự" ở TQ. Tran Quang Thien, HCMCTiền uống café thì không phải đóng hụi chết, nhưng lâu lâu cũng phải có quà cho xếp. Còn nhận của đút lớn thì làm sao ăn một mình? Bao giờ cũng có hệ thống từ trên xuống dưới. Cấp dưới có ăn luôn phải nhớ đến cấp trên, nếu không tự nhiên anh có cái này cái kia, có cái nhà này miếng đất nọ mà xếp không biết sao được. Cứ theo hệ thống tham nhũng đó thì chống thế nào được , bật rễ cả hệ thống. Rồi đến lúc nào đó nó sẽ tới thôi, khi mọi sự đã quá ê chề. Nước cấp viện đã chỉ mặt đặt tên rồi mà nước hưởng viện trợ cứ im lặng như không, tránh né cách này cách khác chỉ tổ người ta nói chùi mép khó sạch quá ! Van Binh, HanoiViệc đưa hối lộ của các quan chức CPI Nhật Bản và việc nhân hối lộ của các quan chức Việt Nam báo chí Nhật Bản đã đưa tin rất rõ và rất chi tiết. Riêng báo chí VN không hề đả động tới vì các nhà báo Việt Nam sợ, rất sợ. Nhìn gương nhà báo Nguyễn Việt Chiến bị bỏ tù vì chống tham nhũng, vì lòng dũng cảm, không có tội thì không nhận tội. Chống tham nhũng để đi tù thì chẳng ai dại gì. SG, SaigonNgười Nhật – một dân tộc được xem là có tinh thần và kỷ luật tốt nhất thế giới – lại phải thân bại danh liệt tại VN. Điều đó cho thấy sau 33 năm ĐCSVN nắm quyền đã đào tạo ra một thế hệ quan chức tham nhũng & ăn hối lộ khéo léo thuộc tầm cỡ nhất nhì thế giới. Ở các nước tự do, dưới sự giám sát của quyền lực báo chí, cuộc sống ở những xứ sở này khá an toàn vì luật pháp thượng tôn, các quan chức chính quyền cũng dè chừng, không dám làm bậy được. Còn ở VN ta, miệng nói chống tham nhũng mà lại bắt nhà báo bỏ tù vì tội “viết bài về tham nhũng”. Nếu BBC không đưa tin này thì tôi một người dân lương thiện cũng sẽ không bao giờ biết được rằng tiền đóng thuế hàng tháng của tôi và các đồng nghiệp tôi nữa bằng cách này hay cách khác bay vào túi riêng của các vị quan chức này. Nguoi yeu nuoc, Sai GonVốn ODA chẳng khác gì vốn cho vay để xóa đói giảm nghèo! Trong khi người Nhật thấy đụng đến vốn ODA đó là thấy có tội với nhân dân Việt Nam thì không biết những quan chức chính phủ VN có nghĩ vậy không? Hay lại là chuyện nội bộ của VN, nước ngoài không nên can thiệp vô?! Dat HNNgười dân chúng tôi luôn luôn ủng hộ Đảng và Nhà nước trong những quyết sách nhưng niềm tin của chúng tôi ngày một bị mài mòn. Các đồng chí trong Đảng và Nhà nước là những người cộng sản vậy tại sao các đồng chí không học hỏi cách phòng chống tham nhũng của những người cộng sản Trung Quốc láng giềng. Từ trước đến nay ta luôn học hỏi người anh em lớn này mà sao việc này lại không chịu học hỏi cứ làm đến đâu lại bị ăn cắp hết đến đấy thì bao giờ phát triển được, phải học cách giữ lấy thành quả như người Trung Quốc! Thang, Hà NộiĐọc trên diễn đàn mới thấy rõ ý nghĩa của câu nhà dột từ nóc. Quả đúng không sai những gì những người đọc trên đây đã viết. Cả một xã hội bị nhúng chàm, tham nhũng tràn lan thì không hiểu lấy ai để chống? Người dân thì bị bít tai bịt miệng, kẻ có quyền thì đầy một miệng tham. Các nước văn minh trên thế giới, họ luôn tôn trọng và tuân thủ Pháp luật, khi chính quyền đã ký quyết định bắt ai đó thì chứng cứ của họ gần như không thể thay đổi cũng như tôi danh vậy cho dù vẫn có sai sót nhưng ở mức độ rủi ro tối thiểu mà thôi. Còn Vn đang điều tra không biết đến bao giờ cho dù chứng cứ mười mươi vậy làm sao dân Việt không ta thán! Humble man, VNHôm nay người dân được biết thêm số tiền PCI hối lộ cho quan chức cao cấp VN để thắng thầu là 2,43 triệu USD chớ không phải chỉ có "vỏn vẹn" 820.000 USD như trước đây công bố! Tuy nhiên Nhật xác lập hình sự vụ án chỉ có 820.000 USD, như vậy thì các quan VN mừng quá rồi còn gì? (Và chúng ta không hiểu số sai biệt 1.580.000 USD do ai "ăn" mà phía Nhật "nể mặt cho qua luôn")? Phía Nhật đưa hối lộ đã quá rõ ràng, và các quan chức cấp cao của PCI đã bị bắt và đã ra tòa. Vì lý do gì mà phía VN ta vẫn im lìm xem như không có gì xảy ra? Tình hình điều tra Ông Huỳnh ngọc Sỹ-phó GĐ Sở GTCC đã đến đâu? Tại sao Ông Nguyễn Trung Tín-phó CT UBNDTP HCM lại thình lình bàn giao công việc lại cho ông Nguyễn thành Tài để "đi học bồi dưỡng nghiệp vụ"? Những vụ việc quan trọng như thế mà báo chí chẳng buồn đăng tin gì cho dân biết? Người dân VN chúng tôi trong nước rõ là mù tịt nhiều thông tin quan trọng nếu không lên mạng để tìm đọc, bảo sao trình độ không thua sút các nước khác? Thay DanĐã từ lâu người ta thống nhất giản dị với nhau thế này : Nếu cứ đem ra toà những vụ việc như thế này thì hết lượt cán bộ mất mà rồi sẽ không còn người gánh vác các trọng trách nữa. Có một giải pháp thế này : Không chống tham nhũng nữa; tức là không thay quan mà thay dân. Thong NguyenBiết làm sao được. Tham nhũng sẽ vẫn mãi là vấn nạn không giải quyết được của việt nam. Như người ta thường nói " phải sống chung với lũ" thôi. Vu Ngoc LinhQuan chức Nhật đưa hối lộ đương nhiên là phải bị xử lý rồi. Còn quan chức Việt Nam đâu có nhận hối lộ đâu mà phải xử với xét, họ chỉ nhận quà cáp trên mức tình cảm thôi, vì đó là nguyên tắc làm việc của các quan chức Đảng Viên Cộng Sản Việt Nam (Không nhận lấy gì mà sống, không nhận lấy gì mà đút cho cấp trên). Lang thangTừng là đầy tớ phục vụ cho nhân dân tôi rõ hơn ai hết, tôi từng đi nhậu ké với mấy ông chủ(trong giới đầy tớ chúng tôi gọi nôm na là ăn chực), từng nhận bổng lộc khi chủ nhậu xong ban phát, nhiều ông chủ hách dịch gọi điện năm lần bảy lượt ông chủ mới chiếu cố cho. Tôi cảm thấy nhục và buồn cho số phận Osin nhân dân. Và từ ấy tôi quyết tâm gầy dựng sự nghiệp và trở thành ông chủ (nhờ tích luỹ bổng lộc). Khi đã thành ông, tôi mới vỡ lẽ ra một điều, nào phải đầu tư đủ thứ cho công việc, cái khoản đi nhậu, em út và phong bì thì tôi không muốn nhưng chẳng còn cách khác. Tôi lại chợt nghĩ giá như mình vẫn là đầy tớ thì tốt hơn,và tự trách mình trèo cao té đau. VV, SaigonRồi Việt Nam cũng sẽ có tiếng nói ở một góc nhỏ nào đó trên báo. Đồng thời cũng sẽ "xử lý nghiêm" và "nghiêm khắc kiểm điểm, đồng thời rà soát và rút kinh nghiệm" thôi mà. Conan, SaigonVụ này có 2 khả năng xảy ra. 1) ém luôn, 2) thí chốt, bắt nhốt ai đó vài tháng (nói đúng là đi nghỉ mát) rồi lén thả ra. Các bạn tính xem các dự án XD hạ tầng tốn tiền tỉ USD, trong đó vô túi các quan CS 30 - 40%, số tiền đó đi đâu. Người dân nói tiền đó được rửa trong các tập đoàn tư nhân như Hoàng Anh Gia Lai, FPT, Mai Linh, các nhà máy ximăng đang xây ở VN.... Còn tiền xây nhà lầu, xe hơi, cho con đi du học đó là tiền lẻ của mấy ông CS. TTT, SingaporeNgười ta là "nạn nhân", thế mà đã bị xử nghiêm minh. Còn mình là "tác nhân", vậy mà không biết khôn ngoan xử sớm. Về phía Việt Nam phải xử vụ này để khỏi mất mặt. Sao không chịu tích cực xử sớm? Chẳng lẽ im re luôn? PPT Việt NamNguồn vốn vay mượn nào thì con cháu đời sau cũng phải trả. Cái giá cho sự phát triển ở Việt Nam quá cao mà báo chí thì không được tự do thì lấy gì chống lại tham những. Những phát động chống tham nhũng trong Đảng chỉ là hình thức để trấn an hay đánh lừa dân chúng, vì để lên đến đảng viên lảnh đạo dù lớn hay nhỏ thì đã "nhúng chàm", không tham lạm cách này thì cũng cách khác. son ha Hồ Chí MinhVụ việc này cuối cùng cũng đã được chính phủ Nhật xử lý, tuy nhiên đừng mong chờ chính phủ Việt Nam sẽ làm giống vậy. Tất cả cũng sẽ chìm xuống như bao vụ khác, thậm chí vụ án này còn không được báo chí Việt Nam nhắc tới, may ra chỉ có BBC dám đưa ra cho những người Việt Nam quan tâm biết thôi.
Xã hội dân sự Việt Nam trong năm 2016 có nhiều nhân tố hứa hẹn tăng rộng quy mô và chiều sâu của các hoạt động, tổ chức và sự 'chuyển biến' đáng kể trong nhận thức của lãnh đạo chính quyền, nhà nước và người dân.
Nhà nước và xã hội dân sự VN cùng đi
Đó là ý kiến của một số chuyên gia, nhà quan sát và vận động cho xã hội dân sự chia sẻ với BBC ngày 31/12/2015, ngày mà Việt Nam cùng các quốc gia thành viên Asean chứng kiến cộng đồng kinh tế Asean (AEC) chính thức thành lập. Trước hết, đánh giá chung về phát triển của xã hội dân sự ở Việt Nam trong năm 2015, Tiến sỹ Phạm Quang Tú, Trưởng nhóm Chương trình Hỗ trợ Liên minh Vận động Chính sách của Tổ chức Oxfam Việt Nam, nói: "Trong năm 2015, chúng ta thấy một điểm quan trọng nhất đó là xã hội dân sự của Việt Nam tăng rộng hơn về quy mô. Tức là các hoạt động, cũng như các tổ chức được thành lập nhiều hơn. Và các tổ chức dân sự cũng đã tham gia một cách tích cực hơn vào những vấn đề trọng đại của đất nước. "Bên cạnh những hoạt động truyền thống của xã hội dân sự là các công tác thí dụ như xóa đói giảm nghèo, phát triển cộng đồng, thì các tổ chức xã hội dân sự trong thời gian qua, trong năm qua, tập trung nhiều hơn vào các vấn đề ví dụ như quản trị nhà nước, rồi vấn đề về nhân quyền." Tín hiệu đáng mừng Xã hội dân sự ở Việt Nam đã có chiều hướng phát triển đi lên trong ít nhất 5 năm trở lại đây, với nhiều thay đổi nhận thức khá tích cực ở giới lãnh đạo, theo ý kiến quan sát. Tiến sỹ Phạm Quang Tú cho rằng trong năm 2015 đã có những 'tín hiệu đáng mừng' về xã hội dân sự Việt Nam, mà trong đó có phát huy vai trò trong lĩnh vực hỗ trợ xây dựng luật pháp và đảm bảo quyền con người. Ông nói: "Đặc biệt cùng với việc ban hành Hiến pháp năm 2013 và thực thi Hiến pháp năm 2013, thì các tổ chức xã hội dân sự đã tham gia khá là tích cực vào trong việc đóng góp để hoàn thiện khung thể chế, khung pháp lý của Việt Nam, trong việc thực thi Hiến pháp của Việt Nam năm 2013. "Mà đặc biệt các quy định liên quan đến các vấn đề về quyền con người, bao gồm những việc ví dụ ban hành luật, một số đạo luật có liên quan, ví dụ như Luật tiếp cận thông tin, Luật về Hội, rồi Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật." "Như vậy, trong năm vừa qua, về cơ bản, xã hội dân sự tiếp tục phát triển cả về quy mô, cũng như các hoạt động của họ, cũng đi vào rộng hơn và có chiều sâu hơn. "Và đặc biệt một tín hiệu rất đáng mừng là các hoạt động của xã hội dân sự không chỉ bó hẹp ở những hoạt động mang tính chất truyền thống, là xóa đói giảm nghèo mà nó mở rộng ra các lĩnh vực khác nhau, đặc biệt là các lĩnh vực liên quan đến quyền con người." Cũng hôm thứ Năm, Tiến sỹ Trần Tuấn, chuyên gia phản biện chính sách và nhà quan sát xã hội dân sự từ Liên hiệp hội Khoa học & Kỹ thuật Việt Nam (Vusta), nhận xét: "Về điểm son mà nhận thấy, chúng ta thấy rằng xã hội dân sự cũng đã tạo ra những dấu ấn, mà tôi cho rằng những dấu ấn ấy cũng đã tạo ra được những kết quả thực tế để cho mọi người nhìn nhận vào cái lợi ích thiết thực đem lại cho xã hội khi chúng ta công nhận xã hội dân sự. "Đấy là hiện tượng chặt cây xanh vừa rồi của Hà Nội. Tôi cho rằng đấy là một tiếng nói cụ thể, rõ ràng và đưa lại hiệu quả, tốt, từ đó nó có thể tạo ra một niềm tin rằng là nếu chúng ta biết tận dụng xã hội dân sự, đứng về phía (góc nhìn) chính quyền, thì chúng ta có thể đưa lại kết quả, lợi ích cộng đồng lớn, đồng thời phía xã hội dân sự, cũng có thể nhận thấy một sự đồng lòng và cùng hợp tác, đáp ứng nhanh những vấn đề nóng của xã hội." Triển vọng 2016 Về triển vọng 2016 của xã hội dân sự ở Việt Nam, ông Phạm Quang Tú nói: "Thực ra bức tranh của xã hội dân sự Việt Nam trong năm 2016, thì nó cũng chưa có những tín hiệu mà được gọi là phát triển một cách đột phá hay là nó sáng sủa hơn và chủ yếu thì có lẽ nó vẫn tiếp tục duy trì cái đà và hoạt động của năm 2015. TS Trần Tuấn (giữa) cho rằng xã hội dân sự Việt Nam có xu hướng phát triển đi lên nếu nhìn lại ít nhất trong năm 5 vừa qua. "Tuy nhiên cũng có những tín hiệu, tôi nghĩ rằng nó có một số cơ hội mà để cho xã hội dân sự của Việt Nam tiếp tục tăng cường hoạt động của nó, đặc biệt trong năm 2016 có mấy điểm quan trọng như thế này: "Thứ nhất là Quốc hội và Chính phủ tiếp tục ban hành và hoàn thiện các luật, các thể chế, các luật pháp mà để thể chế hóa Hiến pháp 2013, dự kiến ví dụ như là luật tiếp cận thông tin sẽ được ban hành vào khoảng tháng Ba, luật về Hội sẽ được ban hành vào tháng Mười, và các luật như Luật Biểu tình cũng sẽ được thảo luận trong năm tới. "Đấy là cái đà mà tiếp tục phát huy những hoạt động của năm 2015, thì xã hội dân sự có lẽ vẫn tiếp tục tham gia đóng góp vào trong các lĩnh vực, các luật pháp quan trọng như vậy. "Bên cạnh đó năm 2016 là năm đầu tiên đánh dấu Cộng đồng Asean sẽ chính thức trở thành một cộng đồng từ ngày hôm nay (31/12/2015), thì có lẽ đó cũng là một tín hiệu tốt để cho tổ chức xã hội dân sự của Việt Nam tham gia với các xã hội dân sự ở trong khu vực, để làm sao đấy thúc đẩy, tiếp tục thúc đẩy tiếng nói của người dân, của cộng đồng lên, không chỉ là riêng với chính phủ, với lãnh đạo của Việt Nam, mà nó lại lên ở tầm mức cao hơn. "Đó là cộng đồng Asean mà chúng tôi cũng rất trông chờ về việc là Asean khi mà chính thức hóa, thì nó sẽ có cơ chế cấp khu vực, để bên cạnh cơ chế cấp quốc gia, thì sẽ có cơ chế cấp khu vực, để có thể ghi nhận và thúc đẩy các quyền, rồi những vấn đề của người dân." Tiến sỹ Trần Tuấn từ Vusta nêu quan điểm: "Chúng ta vẫn luôn đặt hy vọng tích cực, tôi vẫn cho rằng một hy vọng tích cực, mặc dù bây giờ chúng ta tương đối khó đoán, nhất là khi mà Đại hội Đảng (CSVN) còn chưa diễn ra và Quốc hội khóa mới sẽ được thiết lập thế nào, nhưng mà qua quá trình, chúng tôi gọi là nhìn chiều hướng diễn tiến của xã hội dân sự, trong vào khoảng 5 năm vừa qua, thì có thể thấy rằng sự diễn tiến đó vẫn theo chiều hướng đi lên, nếu chúng ta so với trước đây." Chuyển biến nhận thức Về nhận thức của người dân, cộng đồng và nhiều tổ chức xã hội dân sự về chính thiết chế này, Tiến sỹ Phạm Quang Tú nói: Tiến sỹ Nguyễn Quang A cho rằng đã có chuyển biến trong nhận thức của giới lãnh đạo và chính quyền ở Việt Nam về xã hội dân sự. "Một trong những điểm mà chúng tôi nhận thấy rằng sự chuyển biến trong nhận thức của người dân và cộng đồng đối với xã hội dân sự thì thực ra chưa chuyển biến nhiều lắm, qua đánh giá về 'Không gian xã hội dân sự' mà được thực hiện vừa rồi, cũng như qua việc khảo sát ở dân chúng về Luật về Hội, thì cho thấy rằng, phần lớn là giới tinh hoa của xã hội dân sự quan tâm đến vấn đề phát triển xã hội dân sự, thúc đẩy phát triển của xã hội dân sự và làm sao đấy tạo ra một sự cân bằng, hài hòa giữa xã hội dân sự với hai trụ cột kia (nhà nước pháp quyền và kinh tế thị trường). "Thế tuy nhiên, còn lại phần lớn người dân, cũng như kể cả các tổ chức xã hội dân sự họ vẫn chưa nhận thức được đầy đủ về vai trò, vị trí của xã hội dân sự trong mối tương quan với nhà nước pháp quyền và kinh tế thị trường. Cho nên trong thời gian vừa qua, khi Luật về Hội được thảo luận, cũng chỉ có một số bộ phận tinh hoa của xã hội dân sự tham gia đóng góp tích cực, phần lớn người dân vẫn chưa có một sự chuyển biến rõ nét nào. "Thì hy vọng rằng trong năm 2016, các giới tinh hoa của xã hội dân sự cũng như của nhà nước sẽ tiếp tục thúc đẩy, để đưa vào trong nhận thức của xã hội, của người dân và cộng đồng về xã hội dân sự và vai trò của nó trong phát triển, để từ đó khi cộng đồng dân cư, người dân mà nhận thức được đầy đủ về vai trò của xã hội dân sự, thì tôi tin rằng sự thúc đẩy của xã hội dân sự phát triển nó càng tốt hơn và nó đúng với bản chất của nó hơn," tiến sỹ Phạm Quang Tú nói. Cũng hôm 31/12, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, một nhà quan sát và vận động cho xã hội dân sự ở Việt Nam, bình luận với BBC về nhận thức của lãnh đạo và người dân Việt Nam về thiết chế xã hội này trong năm 2015. Ông nói: "Tôi nghĩ rằng nó không có bước chuyển biến đột phá gì trong năm vừa qua, nhưng mà cứ từ từ, dần dần, thì tôi thấy rằng những người ở trong giới chính quyền, thí dụ như là trong các Đại biểu Quốc hội, những người ở trong hành pháp, ngày càng nhiều người hiểu hơn rằng xã hội dân sự không phải là cái mà nó chỉ có đối lập, chỉ có muốn dẹp bỏ chế độ. "Nó là một nhân tố rất cần thiết cho sự phát triển xã hội và là một nhân tố cần thiết cho bản thân nhà nước này và có thể giúp họ giải quyết rất là nhiều vấn đề gay cấn của xã hội mà việc cản trở nó phát triển thì chỉ làm cho bản thân công việc của họ khó khăn mà thôi. Tôi nghĩ rằng sự hiểu biết dần, sự tiệm tiến đó, tôi nghĩ rằng rất là quan trọng, nguyên Viện trưởng Viện phản biện độc lập (IDS), ông Nguyễn Quang A, nói với BBC.
Đầu giờ tối, khi Dubai lên đèn, bầu trời thành phố kéo một vệt dài màu hồng đào trong lúc mặt trời trôi dần xuống đường chân trời.
Hành trình tìm về thành phố Dubai cổ
Bur Dubai ban đầu là cổng thương mại của Tiểu vương quốc Ở rìa của rạch nước mặn chia thành phố ra làm đôi, mặt nước lấp lánh ánh sáng phản chiếu. Mùi hồi, đinh hương và hương trầm thoang thoảng trên khắp khu chợ gia vị. Nhà thờ đá Ethiopia và truyền kỳ 'thiên thần trợ giúp' Ngôi đền Hồi giáo rực rỡ nhất thế giới Khi Đế chế Ottoman chinh phục châu Âu Đầu mối giao thương Tôi đang đứng ở Bur Dubai, nơi từng là đầu mối giao thương và trung tâm thương mại của tiểu vương quốc này cho đến khoảng hơn 100 năm trước. Ngày nay, nó không có được vẻ hào nhoáng của khu vực tân Dubai vốn nằm sâu trong đất liền, nhưng vẫn là một nơi mua bán nhộn nhịp của vùng Trung Đông với đầy những khu chợ tấp nập và những cầu tàu sầm uất. Bán đảo Ả-rập có một lịch sử hàng hải phong phú. Nguồn gốc văn hóa dùng trà của người Anh Vì sao tiếng Ý trở thành ngôn ngữ của tình yêu Tordesillas, nơi thế giới bị xẻ làm đôi Các con thuyền gỗ mà người dân địa phương gọi là dhow đã được sử dụng làm phương tiện vận chuyển trong hàng trăm năm và đóng vai trò then chốt giúp các ngành nghề như đánh cá, mò ngọc trai và giao thương phát triển. Dhow chính là cuộc sống của các bộ tộc ven biển ở Dubai - những người đã đi khắp những bờ biển cát trắng trước khi ở nơi này mọc lên những quán rượu năm sao trên bờ biển. Ngày nay, người dân Các Tiểu vương quốc Ả-rập có lẽ mua bán chứng khoán nhiều hơn là mua bán cá nhưng phương tiện vận chuyển truyền thống này vẫn tiếp tục ngày ngày giao thương trên tuyến giao thông đường thủy huyết mạch của Dubai. Trước mặt tôi, một quang cảnh tấp nập hiện ra: tại những bến neo tàu thuyền nằm ở hai bờ con rạch, những con tàu dhow chở hàng nhiều màu sắc chất đầy những thùng hàng hóa từ Iran và những nơi khác đang xếp san sát nhau. Người dân thì băng qua sông nước trên những chiếc abra, tức những chiếc dhow bằng gỗ có kích thước nhỏ mở ra về các phía và có che mái đơn sơ hoạt động như những chiếc đò dọc, đò ngang trên sông nước. Dhow chạy tour cho du khách ngắm cảnh Trải nghiệm đúng chất Ả-rập Lẫn giữa những chiếc tàu bè tấp nập qua lại là những chiếc dhow rực rỡ, hào nhoáng vốn được hầu hết mọi người gắn liền với hình ảnh Ả-rập cũ đang xuôi dòng. Ngày nay, những chiếc dhow này, có khoang mảnh khảnh, thân thấp và cột buồm vươn cao, thường có gắn động cơ và được dùng để chở khách du lịch. Tuy nhiên, nhờ vào tay nghề truyền thống của những người thợ địa phương mà những chiếc dhow này vẫn giữ được sự trang trọng và vẻ thanh nhã của những chiếc dhow thuở trước, nhất là khi so với những chiếc abra và dhow chở hàng. Món mì Ý hiếm hoi nhất thế giới Những nơi bí ẩn nhất thế giới Ngôi làng Đức, nơi từng đe dọa hủy diệt châu Âu Mặc dù trên khắp Dubai có rất nhiều tour bằng dhow bao gồm tour ăn trưa, tour ăn tối, tour ngắm trăng và tour ngoạn cảnh, nhưng cái mà tôi muốn là một trải nghiệm đi thuyền đúng chất Ả-rập. Trước khi hoàng hôn buông xuống, tôi đến bến tàu abra ọp ẹp Bur Dubai nằm sát bên những khu chợ dọc theo bờ sông, nơi những người thợ kim hoàn, những người bán bánh, thợ may và người bán gia vị đang chuẩn bị cho phiên chợ tấp nập vào buổi tối vốn là lúc mua bán thuận lợi ở một đất nước mà nhiệt độ ban ngày lên đến 50 độ C. Đây là thời điểm hoàn hảo để lên thuyền abra đi dọc con sông để đến những khu chợ gia vị và chợ kim hoàn nổi tiếng ở khu Deira nằm ở phía bờ bên kia. Tại bến tàu có những tấm gỗ bắc xuống những cầu tàu nổi. Hành khách chen chúc nhau tìm đường đi giữa một không gian tràn ngập mùi gia vị để tìm cho mình một chỗ ngồi trên chiếc abra kế tiếp trong lúc những người đàn ông vội vã đi qua những chiếc xe đẩy chất đầy vải vóc, tơ lụa đang trên đường đi đến khu chợ vải gần đó. Tập nập thương thuyền Trong những thế kỷ trước, tuyến đường thủy này tấp nập thương thuyền đến từ khắp nơi trong khu vực, mang theo đồ trang sức, những món ăn và những mặt hàng thủ công lạ lẫm từ xứ Ba Tư, Trung Quốc và Ấn Độ. Abra: là loại dhow gỗ có hình dạng ngắn, lướt nhanh, các bên mạn thuyền để trống và phía trên có mái che, hoạt động tấp nập như taxi dưới nước Ngày nay, những cầu tàu này lúc nào cũng đông đúc các thương gia, những người phụ nữ trùm kín trong trang phục choàng kín đầu burqa, những người đàn ông mặc dishdashas, tức những chiếc áo dài đến gối trắng tinh, những doanh nhân vận com-lê và những du khách trố mắt nhìn - tất cả họ đều tranh nhau chỗ ngồi trên những băng ghế gỗ. Chỉ với một đồng dirham, bạn có thể mua vé lên dhow. Cái giá này quả thật là rẻ ở một thành phố vốn bị coi là đắt đỏ. Bị đám đông xô đẩy lên phía trước, tôi nhảy từ cầu tàu lên chiếc tàu kế tiếp vào bến và ngồi vào một băng ghế rộng nằm chính giữa. Không lâu sau đó chỗ băng ghế tôi ngồi một gia đình trẻ cũng đến ngồi xuống. Người mẹ nói tiếng Ả-rập lớn tiếng quát tháo hai đứa con trai nghịch ngợm. Khi người quản thuyền gọi hành khách chuyền tiền cho ông ta qua những hàng ghế đầy hành khách, chiếc thuyền cọt kẹt bắt đầu khởi hành, chậm rãi đi về phía thượng nguồn hướng về phía các khu chợ. Đó là một hành trình vừa của âm thanh vừa của cảnh vật với tiếng nước vỗ nhẹ, những tràng cười từ những con tàu chạy ngang qua và tiếng động cơ đinh tai đi cùng với những tiếng gọi các tín đồ Hồi giáo cầu nguyện vang vọng trên mặt nước. Đi thuyền trên sông vào thời điểm này trong ngày là một điều tuyệt vời: khi Mặt Trời lặn và bầu trời tràn ngập sắc cam, những ngọn tháp truyền thống và tháp nhọn của thánh đường hằn rõ trên bầu trời. Mùi hương của những hương liệu không quen thuộc mỗi lúc càng trở nên nồng hơn khi thuyền đi gần đến phía bờ bên kia. Tàu đẹp rực rỡ Bên những đoạn bờ sông khúc khuỷu là san sát những tòa nhà càng ngày càng lớn - từ mái vòm thấp của Đại Thánh đường cho đến những ngọn tháp có chóp nhọn của Khách sạn Radisson Blu tiếp đến những tòa nhà chọc trời lộng lẫy nằm sâu trong đất liền, trong đó có Thương xá Wafi có hình kim tự tháp, đi qua khu trung tâm sầm uất với vô số các khách sạn, nhà hàng và cửa hiệu và cuối cùng là công trình cao nhất thế giới, tháp Burj Khalifa. Khi mặt trời lặn và bầu trời trở nên tối đen, trên tàu Al Mansour - một trong những chiếc dhow có tuổi đời xưa nhất ở Dubai vốn được chuyển công năng thành một nhà hàng du lịch nay trở thành biểu tượng - hàng trăm ngọn đèn nhỏ thắp sáng nhấp nháy, và con tàu cổ trở nên sáng choang trên mặt nước, giúp du khách chiêm ngưỡng con tàu đẹp như một pho tượng rực rỡ giữa màn đêm. Có lúc những tiếng chuyện trò bỗng lặng im khi mà tất cả các cặp mắt đều hướng về con tàu rực rỡ đang ngạo nghễ khởi hành. Người phụ nữ địa phương ngồi cạnh tôi ôm chặt đứa con trai nhỏ vào lòng trong lúc hai mẹ con họ dõi theo con tàu với đôi mắt mở to. Những hành khách trên tàu đang trên đường đi ngoạn cảnh trên sông vào buổi tối, còn chúng tôi thì ngắm cảnh họ đi du ngoạn tàu. Bóng con tàu dần mất dạng trên nền trời đen và bóng tối bao phủ lấy chúng tôi. Màn đêm đã phủ xuống trên dòng sông Dubai. Al Mansour Dhow, một trong những chiếc thuyền cổ nhất ở Dubai Chẳng mấy chốc, chiếc abra dừng lại tại bến Deira Souks Abra Station để cho khách lên tham quan những con đường đầy mê hoặc của khu chợ gia vị hay bước qua những gian hàng bán vàng lấp lánh. Hành trình tham quan trên sông kéo dài chỉ trong vài phút nhưng đã đưa chúng tôi đến một thế giới hoàn toàn khác với những toàn nhà sáng loáng và những chiếc xe hơi bóng lộn của tiểu vương quốc Dubai thời hiện đại. Tôi cảm thấy mình như đang trở về thời xa xưa. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Travel.
Trung Quốc lo ngại bị 'cô lập' và 'bao vây' một khi Việt Nam và Hoa Kỳ cải thiện quan hệ và xích lại gần nhau, theo nhà nghiên cứu về Hoa Kỳ từ Hà Nội.
'Việt - Mỹ thân nhau: TQ lo ngại bị cô lập'
Hoa Kỳ khẳng định muốn hỗ trợ, hợp tác với VN trên nhiều lĩnh vực từ an ninh, thương mại tới giáo dục, văn hóa... Trao đổi với Bàn tròn Trực tuyến của BBC tuần này nhân dịp Việt Nam và Mỹ đang đánh dấu tròn 20 năm hai nước cựu thù bình thường hóa quan hệ ngoại giao, Phó Giáo sư, Tiến sỹ Cù Chí Lợi, Viện trưởng Viện Nghiên cứu châu Mỹ. "Thật ra Trung Quốc với Việt Nam và một số nước ở khu vực Đông Nam Á hiện nay đang có vấn đề tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông. "Đặc biệt chính vì thế mà quan hệ giữa Việt Nam với Hoa Kỳ cải thiện hơn, người Trung Quốc cũng có lo ngại của riêng họ là Hoa Kỳ quay trở lại khu vực châu Á thì có thể thực hiện một chính sách bao vây, hoặc là cô lập Trung Quốc. "Trung Quốc có một số quan ngại của họ mà vì thế quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ có cải thiện, thì có thể họ cũng có ý kiến, lo ngại về mối quan hệ này, rằng nó có thể ảnh hưởng đến vấn đề bao vây rồi hạn chế sự phát triển của Trung Quốc." Theo PGS. Lợi, ngoài vấn đề 'trở ngại trong thời gian gần đây' nói trên, trong quan hệ Việt - Mỹ hiện nay còn có một trở ngại chính thứ hai, đó là vấn đề 'hồ sơ dân chủ - nhân quyền' của Việt Nam mà nhà nghiên cứu còn gọi là 'khác biệt'. "Vấn đề về dân chủ, nhân quyền là một vấn đề có từ lâu rồi, hai bên cũng có những khác biệt về vấn đề này, nhưng tôi nghĩ rằng là những vấn đề dân chủ, nhân quyền hai bên cũng đã có những trao đổi. "Tôi nghĩ rằng năm 2014 vừa rồi, hai bên cũng đã có những gặp gỡ và trao đổi với nhau và có những hiểu biết nhau nhiều hơn, tất nhiên những khác biệt vẫn còn nhưng những giải quyết như ví dụ của 2014, tôi cho rằng là những ví dụ rất tốt, hai bên cùng hợp tác, ngồi trao đổi với nhau và cùng giải quyết những vấn đề về khác biệt về dân chủ, nhân quyền. "Tôi cho đây là vấn đề cũng có những trở ngại nhưng cũng có những bước tiến," ông Lợi nói. 'Đã tin tưởng ở nhau?' PGS. TS. Cù Chí Lợi tin rằng quan hệ Việt - Mỹ có triển vọng tốt và hai bên ngày càng 'hiểu nhau' hơn. Đánh giá về quan hệ Việt - Mỹ hiện nay và triển vọng, nhà nghiên cứu từ Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam cho rằng hiện tại hai bên đã 'sẵn sàng' cho các bàn thảo đi vào các nội dung 'quan trọng nhất', 'chiến lược nhất' mà hai bên cùng quan tâm. Tuy nhiên, cũng tại Bàn tròn hôm thứ Năm, nhà báo tự do, blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải, tù nhân lương tâm mới được Việt Nam trao trả tự do và đang ở Hoa Kỳ, đặt vấn đề liệu hai bên đã thực sự có đủ 'lòng tin' với nhau hay chưa, và niềm tin đó đặt trên những cơ sở nào. Blogger Điếu Cày nói: "Thứ nhất quan hệ ngoại giao giữa hai nước với nhau thì cần quan hệ dựa trên niềm tin, và ở đây đặc biệt những vấn đề kinh tế như ý kiến của anh Đặng Xương Hùng đã nói, chúng ta có thể đàm phán trên quyền lợi của mỗi bên. "Nhưng về an ninh và quốc phòng, nó phải dựa trên niềm tin và ở đây niềm tin được xây dựng giữa hai nước, thì nó phải là niềm tin thực sự. "Chứ không phải niềm tin mà không đáng được quan tâm, mà lại xây dựng được niềm tin. "Cụ thể ở đây, thứ nhất về vấn đề như anh Đặng Xương Hùng nói, đây chỉ là những nhu cầu tình huống của chính quyền Việt Nam thôi, thế còn xây dựng niềm tin với những đối tác thì hoàn toàn không có. "Ở đây vấn đề như anh Lợi (PGS. Cù Chí Lợi) có nói vấn đề khác biệt giữa hai bên về vấn đề nhân quyền, tôi xin nói là Việt Nam và Mỹ cùng tham gia vào các Công ước Quốc tế, vì vậy chuẩn mực của công ước quốc tế là cái mà hai bên cùng phải theo đuổi để đáp ứng vấn đề nhân quyền. "Chứ không thể có sự khác biệt vì hai bên đều là thành viên của các công ước đó. Còn vấn đề về nhân quyền ở Việt Nam và đặc biệt là vấn đề xây dựng pháp luật ở Việt Nam, để có một môi trường pháp luật minh bạch cho người dân, cho cả những nhà đầu tư nước ngoài, kể cả nhà đầu tư Hoa Kỳ, thì ở Việt Nam, môi trường pháp luật rất kinh khủng... "Đó là việc hiện nay Việt Nam, chính báo chí Việt Nam đăng, là đang có hàng chục ngàn văn bản dưới luật có nội dung trái luật. Như vậy, các quyền của người dân, của doanh nghiệp có thể bị vi phạm bất cứ lúc nào, trong khi các quyền đó được nêu trong Hiến pháp, trong luật và trong các công ước quốc tế mà Việt Nam đã tham gia ký kết," ông Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày, nói với Bàn tròn từ California. Blogger Điều Cày - Nguyễn Văn Hải nói cả Việt Nam và Mỹ cùng phải theo đuổi và đáp ứng về nhân quyền. 'Cẩn thận kẻo bị thí' Ông Đặng Xương Hùng, nguyên Phó Vụ trưởng Bộ Ngoai giao, cựu Lãnh sự Việt Nam tại Geneva, Thụy Sỹ nói với Bàn tròn của BBC về điều mà ông cho rằng Việt Nam cần lưu ý trong chính sách ngoại giao 'đa phương', cố 'đi dây' cân bằng các quan hệ với các đối trọng hiện nay. Trước hết, ông Hùng bình luận về việc liệu Việt Nam đã thực sự 'nghiêm túc, chiến lược, dài hạn' hay chưa trong quan hệ Việt Mỹ, hay đây mới chỉ dừng ở 'hình thức', 'nhất thời' và 'tình thế' trong quan hệ với Mỹ hiện nay. Ông nói: "Sau khi trong nước không phát biểu gì về Giàn khoan (Hải Dương 981), thì Mỹ đã phát biểu về giàn khoan, lên án Giàn khoan, và sau khi Mỹ lên án thì Giàn khoan đã được rút... "Còn ý tiếp theo, nó không phải là chiến lược, bởi vì cái này người Mỹ đã nhìn thấy là nó chỉ mới dừng ở mức hình thức, do đó khi lãnh đạo Việt Nam, nhất là ông Trương Tấn Sang đã sang và đề nghị nâng quan hệ lên 'Đối tác chiến lược', thì người Mỹ đã chỉ chấp nhận đối tác toàn diện thôi... "Người Mỹ trong những bước đưa ra cho Việt Nam, đưa ra rất nhiều khuyến khích như là công nhận (nền) kinh tế thị trường, rồi ký TPP, rồi bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương, tất cả những cái đó đều kèm những giai đoạn nhất định nào đó, thì người ta nghĩ rằng quan hệ Việt - Mỹ vẫn còn phải dựa trên một quan hệ tin cậy lẫn nhau, phải đi từ hai phía, chứ không phải chỉ đi từ một phía. Tất nhiên hai bên đều có nhu cầu. Cho rằng Việt Nam cần 'nhanh chân' trong mối quan hệ Việt - Mỹ, ông Hùng nói thêm: "Bởi vì nếu không nhanh chân trong quan hệ Việt - Mỹ, thì Việt Nam sẽ rất dễ rơi vào việc là tiến tới sự hòa hoãn giữa Mỹ và Trung Quốc, và Việt Nam lúc đó lại tiếp tục rơi vào việc là 'con bài thí' trong sự hòa hoãn của các nước lớn," cựu quan chức ngoại giao VN nói với BBC. 'Cơ hội nâng đẳng cấp' Nguyễn Giang (trái) tin rằng VN nên tận dụng thời điểm quan hệ Việt - Mỹ hiện nay để nâng cao 'đẳng cấp quốc gia, dân tộc.' Hôm thứ Năm, nhà báo Nguyễn Giang, Trưởng ban Việt ngữ của BBC nói với Tọa đàm về điều được cho là 'cơ hội nâng đẳng cấp' của quốc gia đối với Việt Nam trong quan hệ với Hoa Kỳ trong bối cảnh hiện nay và hướng tới dài hạn. Nguyễn Giang nói: "Nếu chúng ta nhìn ra toàn cầu, thì gần như ở khu vực nào, Hoa Kỳ cũng đang có quá trình 'engagement' tức là quá trình tham gia hội nhập và gợi mở để hội nhập, cho rất nhiều quốc gia khác nhau. Ví dụ như ở Tây Bán Cầu gần nhất là Cuba, thì gần đây Hoa Kỳ có thái độ cởi mở hơn và cử những phái đoàn cao cấp sang và nối lại. "Và như chúng ta biết tuần này, ông Fidel Castro cũng có những bài viết nói là hoan nghênh, như vậy là gần như mối quan hệ nó sẽ được bình thường hóa đi rất nhanh. Nhưng cùng lúc Hoa Kỳ cũng có thái độ cô lập Venezuela chẳng hạn. "Ở châu Âu, mọi người đều thấy là Hoa Kỳ cũng có một cái gọi là 'ván bài' tương tự. Tức là ủng hộ những nước nhỏ hơn ở Đông Âu, nhưng mà đang kiềm chế nước Nga. "Thì nhìn sang Đông Á, chúng ta thấy có vẻ cũng tương tự như vậy, tất nhiên nó có những bối cảnh khác ví dụ như là Hoa Kỳ muốn ngăn ngừa sự lan ra của Trung Quốc ở Tây Thái Bình Dương, nhưng đồng thời hỗ trợ rất mạnh cho các quốc gia đồng minh lâu đời và những đối tác mới như là Việt Nam. "Thì đây là một cơ hội, nhìn rộng ra thì cơ hội rất là lớn cho Việt Nam với tư cách một quốc gia, một dân tộc, có thể lợi dụng cơ hội này để nâng đẳng cấp của quốc gia lên về mặt khoa học kỹ thuật, cũng như về mặt quân sự, cũng như các lĩnh vực khác. "Và tất nhiên quan hệ với Trung Quốc thì Việt Nam sẽ luôn luôn phải có thôi và càng tốt thì cũng sẽ tốt chung cho cả các nước, chứ không ai nghĩ là Việt Nam và Trung Quốc phải đi đến một xung đột gì. "Thế nhưng mà nhìn rộng ra thì Hoa Kỳ đang ở giai đoạn rất, có thể nói là, ưu ái với Việt Nam," nhà báo Nguyễn Giang nêu quan điểm. 'Kỳ vọng của giới trẻ' Giới trẻ mong muốn tiếp nhận nền giáo dục Mỹ và phương Tây, trong khi giáo dục VN còn gặp 'một số vấn đề'. Khép lại cuộc Tòa đàm nhân tròn 20 năm 'Quan hệ Việt - Mỹ' của BBC, một sinh viên Việt Nam đang du học năm thứ nhất ở Đại học Cornell, New York, Hoa Kỳ về lĩnh vực 'kỹ nghệ hóa học' chia sẻ với BBC về kỳ vọng, mong muốn của mình về quan hệ Việt - Mỹ trong tương lai. Sinh viên Hoàng Phong nói với Bàn tròn trực tuyến: "Hiện nay như mọi người cũng biết có rất nhiều học sinh Việt Nam đang đi du học ở Mỹ, có con số khoảng từ 16.000 đến 19.000 học sinh (sinh viên) Việt Nam đang du học tại Hoa Kỳ. "Thứ nhất, đối với giáo dục thì nếu có một mối quan hệ Việt - Mỹ tốt hơn, thì dĩ nhiên điều đầu tiên mà học sinh và giới trẻ mong muốn là cơ hội được tiếp nhận với nền giáo dục Mỹ, nền giáo dục phương Tây, trong khi mà nền giáo dục Việt Nam hiện nay vẫn còn đang có rất nhiều điều cần phải giải quyết. "Điều thứ hai của giới trẻ có lẽ là một nhu cầu khi mà được tiếp xúc với phương Tây và thấy được rằng phương Tây có những điểm khác biệt về mặt văn hóa, xã hội. "Ví dụ như là vấn đề tự do ngôn luận, quan điểm của phương Tây rất là khác với quan điểm của Việt Nam, nhất là quan điểm của Mỹ - là một nước tương đối đề cao vấn đề tự do ngôn luận trong xã hội. "Thì có lẽ giới trẻ Việt Nam, như bản thân tôi, cũng cảm thấy rằng là một sự tiếp xúc với những định hướng xã hội khác này là một điều rất quan trọng để giới trẻ Việt Nam có một định hướng phát triển mới trong tương lai. "Nó có thể là không phải làm theo định hướng bây giờ của phương Tây và thế giới, nhưng định hướng mới ấy nó có thể dung hòa một cách tốt hơn những quan điểm hiện nay ở Việt Nam với cả quan điểm chung," du học sinh năm thứ nhất, Hoàng Phong, nói với Bàn tròn về bang giao Việt - Mỹ của BBC.
Chợ biên giới ở Leknica nằm ngay bên sông, ở đầu phía Đông của cây cầu bắt sang phần đất thuộc thị trấn Bad Muskau của Đức.
Chợ trời ở biên giới EU những ngày cuối
Dù mới 10 giờ sáng nhưng đã có hàng đoàn xe và người đi bộ từ phía Đức kéo nhau sang phía Balan để mua sắm. Và tuy không phải là một ngày cuối tuần, lễ Phục Sinh thì đã qua rồi, nhưng chợ vẫn đông người. Hình như ai cũng lo là đến 1.5.2004 này, khi Balan vào Liên Hiệp châu Âu thì hoạt động buôn bán qua cửa khẩu Leknica không còn được như trước nữa. Khác với các chợ ở biên giới Việt Nam với Trung Quốc, nơi người dân và doanh nhân hai bên mua đi bán lại đủ loại hàng hóa, chợ Leknica chỉ phục vụ cho người Đức muốn sang Balan mua hàng rẻ. Các mặt hàng cũng chỉ tập trung vào những thứ có chênh lệch giá do chế độ thuế Balan và Đức còn khác nhau và giá nhân công cũng khác. Tên hàng, từ thuốc lá, thịt hun khói, xúc-xích, phó-mát, hàng quần áo, đồ trang trí trong nhà, trong vườn v.v. hoàn toàn được ghi bằng tiếng Đức. Một điều có vẻ giống như ở Việt Nam là khách mua hàng người Balan được hưởng giá thấp hơn cho người Đức. Thậm chí khi tôi hỏi mua một đĩa DVD nhìn có vẻ như hàng in lậu thì người bán hào hứng nói hai giá, với giá thấp hơn được nhấn mạnh như ưu tiên cho tôi nhờ biết nói tiếng Balan. Buôn bán chợ trời giữa châu Âu Chợ Leknica ra đời hồi đầu thập niên 90 và cho đến nay vẫn còn nguyên tính tạm bợ. Nó chỉ là một khu lều trại có mái che. Các sạp hàng được quây bằng tường tôn hay tấm nan gì đó. Hàng hóa được treo từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, tràn ra cả mặt đất. Những người bán hàng Balan đi lại, nói chuyện, hút thuốc, uống trà với nhau. Lẫn vào giữa họ là một số người Thổ, người Nga hay Ukraina cũng có quầy bán hàng. Khách mua đi lại, xem xét, sờ mó, mặc cả bằng tiếng Đức theo nguyên tắc thuận mua vừa bán. Trong tiếng ồn ào của khu chợ có cả tiếng những bài hát nhạc pop của Đức từ một quầy bán băng đĩa nhạc với CD và DVD phim và hình khiêu dâm. Gia đình ông Zbigniew có một quầy bán xúc xích, thịt nguội và phó-mát. Người bán hàng thuê cho ông nói với tôi là ‘ai cũng lo sợ sau ngày Balan và EU thì chợ sẽ tan vỡ hoặc không còn được như trước’. Tôi hỏi vì sao thì được nghe rằng ‘chẳng hạn như nếu giá thịt ở Balan tăng sau ngày vào EU thì xúc-xích hay thịt hun khói sẽ không có lãi nữa’. Với các mặt hàng khác số phận cũng có thể sẽ như vậy nếu Balan theo chế độ thuế của EU đánh vào các doanh nghiệp. Việc kiểm soát chặt chẽ nguồn hàng cũng có thể làm những thứ như thuốc lá, vốn được nhập lập vào Balan với một số lượng lớn từ Nga, không còn ăn khách. Đô thị hóa với đủ mọi chuyện Chợ cửa khẩu cũng biến Leknica từ một làng nhỏ thành một thị trấn sầm uất, với các nhà hàng, khách sạn, trạm xăng có biển ghi bằng hai thứ tiếng Balan và Đức. Cũng như bất cứ nơi nào khác ở Balan, lối sống tiêu thụ, dùng hàng nhãn hiệu ngoại trở nên phổ biến ở Leknica và các thành phố nhỏ biên giới.Và theo luật cung cầu, các vấn đề mà nhiều người cho là tệ nạn xã hội, cũng xuất hiện ở Leknica. Đó là các nhà nghỉ có ghi biển night club nhưng hoạt động 24 tiếng một ngày. Trước một vài quán ăn tôi thấy cả các cô gái điếm người Bulgaria nhởn nhơ đi lại. Và ngay bên đường vào thị trấn thì cứ vài trăm mét lại có một cô gái Balan đi giày cao gót, ăn mặc vẻ lẳng lơ đứng chờ khách qua đường. Mới hơn 10 giờ sáng mà họ đã ra vị trí làm việc. Theo dân địa phương thì khách mua hoa chủ yếu là đàn ông Đức phóng xe sang lúc chiều tối hay dân tài-xế xe tải đường dài gọi là xe TIR. Và tiếng lóng ở Balan gọi các cô gái đó là tirówka. Không hiểu dịch sang tiếng Việt là ‘em gái lái xe to’ có làm các cô ấy giận hay không nếu đọc được bài này? Trên đường đến Leknica, tôi thấy một hàng xe TIR chở container dễ tới hàng trăm xe đứng chờ qua biên giới. Không phải lái xe nào cũng ham chơi nhưng với con số khách hàng ‘tiềm năng’ lớn như vậy thì thu nhập của các cô gái đội nắng dầm sương kia chắc cũng không nhỏ. Tuy thế, không thể loại trừ khả năng họ phải nộp một phần tiền cho các băng đảng bảo kê. Ngoài ra còn có chuyện buôn người qua biên giới vốn đã có từ nhiều năm nay. Có người Việt Nam tôi quen từng bỏ vài trăm đô cho mấy tay anh chị Balan nhét vào thùng xe chở sang Đức để thăm người nhà. Đến khi đi về thì để tiết kiệm, anh ta tìm cách bơi qua sông vào lúc nửa đêm nên đã bị bắt. Anh chàng đó không đi qua cửa khẩu này nhưng tôi có thể hình dung ra rằng một trong hàng nghìn chiếc xe qua cầu từ Leknica sang Bad Muskau kia có thể có một đồng hương Việt Nam hay một người Sri Lanka nằm co giữa đống hàng hóa. Vì đứng ở đó theo dõi hải quan và biên phòng Đức làm việc, tôi thấy họ chỉ xem giấy của người lái xe chìa ra qua cửa mà không mở thùng xe ra xem. Chắc họ kiểm tra tình cờ hay khám một số xe khả nghi chứ không có sức đâu mà ách lại tất cả số xe cộ đó. Và chỉ không lâu nữa thì các nhân viên hải quan, biên phòng Đức và Balan khỏi cần vất vả ở đây. Biên giới phía Đông của EU sẽ chuyển sang vùng giáp với Bạch Nga, Ukraina và Nga. Các vấn đề như gái đứng đường hay buôn người cũng sẽ không còn ở đây nữa. Vì theo nguyên tắc tự do lưu thông của EU xe TIR cũng như xe hơi cá nhân sẽ chạy thẳng từ Balan sang Đức trên đường cao tốc như từ Đức sang Pháp hay Hà Lan vào lúc này. Nhưng được biết phía Đức chưa cho ngưng toàn bộ ngay các hoạt động kiểm soát biên giới với Balan sau 1.05.2004. Dù về cơ bản thì họ đã giúp tiền và phương tiện để Balan tăng cường bảo vệ biên giới với Ukraina và Bạch Nga. Đôi điều suy tưởng Rời Leknica đi ngược trở lại về phía Đông, tôi thầm nghĩ dù số phận của thị trấn này và khu chợ ra sao đi nữa, người Balan và nhiều dân tộc khác ở châu Âu sắp làm được một việc vô cùng trọng đại. Họ tiếp tục liên kết lại với nhau trong thế giới toàn cầu hóa này, bất chấp khác biệt ngôn ngữ, văn hóa và chênh lệch mức sống. Những chuyện vui buồn ở một vùng biên giới chắc sẽ chẳng vì Balan vào EU mà mất đi. Nhưng nhìn cao và rộng vào tương lai thì người châu Âu sẽ ngày càng có thêm nhiều điểm chung để làm chỗ dựa giúp cho con cháu của họ thêm vững bước vào thiên niên kỷ mới. Xét cho cùng, đối với một người đi hái nấm trong rừng ở tiểu bang Sachsen của Đức hay tỉnh Lubuskie của Balan thì biên giới được xóa đi hay không cũng không mấy quan trọng. Vì con người và các quốc gia có khác nhau đến bao nhiêu thì vẫn chỉ là một đối với thiên nhiên và vũ trụ. Dấu ấn đẹp đẽ, đáng giá cuối cùng mà con người để lại là văn hóa và chỉ có văn hóa mà thôi. Người châu Âu, từ các chính trị gia đến trí thức và dân chúng đã hiểu điều này từ lâu và đang làm công việc thống nhất châu lục của họ thành ngôi nhà chung. Ý thức đó thật đơn giản mà thật vĩ đại và nhân bản. Ngồi trên xe chạy xuyên qua các cánh rừng sắp vào xuân ở vùng Trung Âu, tôi bỗng thấy tiếc là ở nhiều châu lục khác chân lý đơn sơ này chưa được chia sẻ rộng rãi.
Ở Việt Nam vừa có thêm một sáng kiến nhằm ghi công và vinh danh các vị truyền giáo Pháp, Bồ Đào Nha đã 'xây dựng, phát triển' chữ Quốc ngữ.
Những người giúp chữ Quốc ngữ 'làm nên'
Pháp áp đặt chế độ bảo hộ ở Bắc Kỳ sau khi đuổi hết quân Thanh đi Nỗ lực tìm lại các nhân vật lịch sử đã đóng góp cho việc hình thành ký tự La Tinh của tiếng Việt luôn là việc cần làm và rất đáng khuyến khích. Các vương triều Đông Nam Á Bàn tròn BBC: Tranh cãi về vai trò của Giáo sỹ Alexandre de Rhodes Băn khoăn về màu cờ cho Việt Nam năm 1945 Chu Ân Lai và vấn đề Hoàng Sa Ngoại giao Pháp và những cơ hội bị bỏ lỡ của VN Nhìn lại cuộc giao lưu Đông Tây ở Việt Nam, có lẽ ta cần tránh cả mặc cảm bài ngoại, đề cao người Việt quá mức cũng như tâm lý sùng bái các giáo sỹ người Âu. Có ba lý do: Một là việc tạo ra bộ mẫu tự La tinh cho tiếng Việt không có gì quá độc đáo, thậm chí xảy ra sau Trung văn khá lâu. Hai là chính các nỗ lực của trí thức Việt Nam và chính sách tiến bộ, khoa học của chính quyền Pháp tại Đông Dương mới thực sự tạo đà cho chữ Quốc ngữ lan tỏa. Ba là Đông Kinh Nghĩa Thục không đi tiên phong quảng bá Quốc ngữ mà chỉ xóa nốt rào cản tâm lý đã bị lạc hậu để trí thức bản địa yên tâm dùng Quốc ngữ. 1. La tinh hóa các tiếng ngoài châu Âu Trong lịch sử ngôn ngữ, việc La tinh hóa (Romanisation) các tiếng ngoài châu Âu đã diễn ra khá nhiều và tiếng Việt không phải là biệt lệ. Đến Trung Hoa vào cuối thế kỷ 16, nhà truyền giáo Matteo Ricci đã nhanh chóng soạn tự điển tiếng Trung bằng ký tự La tinh đầu tiên. Sang đầu thế kỷ 17, ông cho xuất bản tại Bắc Kinh cuốn Tây Tự Kỳ Tích (Xizi Qiji - Miracle of Western Letters) bản tiếng Trung theo âm La Tinh. Sách ra tại Bắc Kinh năm 1605, gần nửa thế kỷ trước khi cha Alexandre de Rhodes xuất bản ở Rome năm 1651 'Phép giảng tám ngày' tiếng Việt dạng La tinh và cuốn 'Dictionarium Annamiticum Lusitanum et Latinum'. Cả Matteo Ricci và Michele Ruggieri đều dùng tiếng Bồ Đào Nha để phiên âm Hoa ngữ, như cách các giáo sỹ Bồ Đào Nha đầu tiên ghi ký âm tiếng Việt. Sang năm 1626, một giáo sỹ dòng Tên khác, Nicolas Trigault (1577-1628) xuất bản cuốn 'Tây Nho Nhĩ Mục Tư (Xiru Ermu Zi) ở Hàng Châu. Hoàng đế Bảo Đại và Bộ trưởng Thuộc địa Albert Sarraut tại Pháp năm 1933. Ông Albert Sarraut sau khi làm Toàn quyền Đông Dương đã về nước và làm Bộ trưởng Thuộc địa trong hai nhiệm kỳ Đến cuối thế kỷ 19, Thomas Wade và Herbert A. Giles soạn 'Chinese-English Dictionary' năm 1892, tạo chuẩn quốc tế cho Hoa ngữ dạng La tinh. Sau này, Mao Trạch Đông cho tạo ra bộ bính âm (pinyin) ở CHND Trung Hoa nhưng ký âm Wade và Giles đến nay vẫn được dùng ở Hong Kong và Đài Loan. Tại Ấn Độ, tiếng Hindi dạng Devanagari được học giả, nhà thống kê và quan chức thuộc địa người Scotland, William Hunter chuyển sang hệ La tinh cuối thế kỷ 19. Hindi hệ Hunterian vẫn được chính phủ Ấn Độ ngày nay sử dụng và từng là chuẩn để các nước Nam Á nghiên cứu khi La tinh hóa tiếng của họ. Vua Thái Lan hồi đầu thế kỷ 20 cũng cho soạn ra bộ chữ La tinh tiếng Thái, và tham khảo từ hệ Hunterian. Việc La tinh hóa như thế không phải là quá khó khăn mà quan trọng hơn cả là môi trường chính trị, xã hội có thuận tiện để phể biến alphabet mới. Ví dụ tiếng Ả Rập được người Pháp chuyển sang hệ La tinh nhưng bị phái dân tộc chủ nghĩa Ả Rập bác bỏ vì coi đó là một 'âm mưu Do Thái'. Nay, giới trẻ Trung Đông lại dùng không chính thức tiếng Ả Rập hệ La tinh cho mạng xã hội vì giản tiện khi viết trên smartphone . Còn tại Thổ Nhĩ Kỳ, cải cách ký tự thời Ataturk năm 1932 đã nhanh chóng 'Âu hóa' văn tự hệ giống tiếng Ả Rập để chuyển sang La tinh toàn bộ như ngày nay. Các tiếng Trung Á từng đổi hai lần, từ ký tự Ả Rập sang Cyrillic thời Liên Xô để gần đây lại chuyển sang hệ La tinh, với Kazachstan là muộn nhất, sẽ xong năm 2025. Các vị truyền giáo đã có công đầu tạo ra bộ chữ Việt hệ La tinh nhưng giả sử không có họ thì việc đó cũng hoàn toàn có thể được làm sau này. Theo Britannica, Alexandre de Rhodes muốn dùng chữ Quốc ngữ để "cải đạo Ky Tô cho toàn thể dân chúng" ở Đàng Trong và Đàng Ngoài nhưng chỉ cải đạo được cho chừng 6500 người Việt, con số không đáng kể. Người Pháp sau khi chiếm Đông Dương đã không ủng hộ việc biến người Việt thành dân tộc Thiên Chúa Giáo. Thủ tướng Jules Ferry của Pháp thời kỳ đánh Bắc Kỳ Ngược lại, các lãnh đạo nền Cộng hòa Pháp khi đó nổi tiếng là chống tăng lữ (anti-clerical) và theo tinh thần giáo dục thế tục. Họ đã đem Quốc ngữ dạy trong các trường dòng ra trường công lập cho toàn thể dân Việt, mở đường cho cách viết mới này trở thành phổ biến. 2. Vai trò của Jules Ferry và các quan chức Pháp Hồi năm 2012, BBC News có bài nói về hai người khổng lồ của văn hóa Pháp, Jules Ferry và Marie Curie (Giants of French history: Jules Ferry and Marie Curie). Bà Marie Sklodowska-Curie (1867-1934)) nhà khoa học Pháp gốc Ba Lan được hai giải Nobel, thì nhiều người ở Việt Nam đã biết đến. Tên của bà được đặt cho trường học tại Đông Dương trước đây và Việt Nam hiện nay. Còn Jules Ferry (1832-1893), thủ tướng Pháp, nhà cải cách giáo dục nổi tiếng, cũng từng có tên đặt cho đường phố ở Việt Nam nhưng sau bị xóa. Người Việt Nam có thể chỉ coi ông là Pháp thực dân nhưng Ferry là nhân vật rất quan trọng đối với Đông Dương cuối thế kỷ 19. Năm 1881, Jules Ferry đề ra cải cách giáo dục cho Cộng hòa Pháp, dựa trên bốn nguyên tắc: Phổ cập tiểu học; Miễn phí, Bình đẳng giới tính và Phi tôn giáo. Cùng thời gian, chính quyền Pháp cho giải tán dòng Tên (Jesuits) và cấm mọi dòng tu và việc dạy tôn giáo nằm ngoài thỏa thuận Concordat với Vatican. Luật Ferry trở thành tiêu chuẩn của giáo dục hiện đại ở Cộng hòa Pháp, đi trước Anh và Đức, rồi thành chuẩn cho toàn châu Âu sau này. Là người nhiệt thành ủng hộ việc xâm chiếm thuộc địa ở Việt Nam, ông bị chính giới Pháp đặt cho cái tên 'Người Bắc Kỳ'. Năm 1885, Jules Ferry mất chức thủ tướng sau khi quân Pháp thua lính nhà Thanh ở trận Lạng Sơn. Nhưng hệ thống giáo dục kiểu Pháp theo cải cách Jules Ferry được đem vào Việt Nam đã thay đổi diện mạo xứ sở này. Tính phổ cập, không phân biệt giới tính trong giáo dục là những tư tưởng quá mới lạ ở nơi đa số người dân mù chữ, phụ nữ trong cả nghìn năm không được đi học. Các trường thuộc địa đã đưa hàng vạn em trai và em gái người Việt đến lớp, học với thầy giáo và cô giáo Pháp theo hệ giáo dục văn minh nhất châu Âu. Trong giáo trình này, Việt văn và Quốc ngữ đóng vai trò quan trọng nhờ vào cả chính sách của Pháp và sức thuyết phục của trí thức Việt. 3. Vì sao Pháp ủng hộ Quốc ngữ? Thầy giáo và học sinh trường trung học bảo hộ Albert Sarraut, Hà Nội - ảnh tư liệu của C.A.O.M Thời kỳ người Âu xâm chiếm, khai thác và khai hóa các thuộc địa kéo dài hàng trăm năm nên khó có một đánh giá chung đen trắng rõ rệt. Nhìn chung thì các thuộc địa Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha là lạc hậu nhất, của Anh Pháp tốt hơn, và của Hà Lan, Bỉ thì kém cỏi, ít được đầu tư. Ngoài việc truyền đạo, khai hóa và kiến thiết, các chế độ thực dân cũng tàn phá văn hóa bản địa, bóc lột nô lệ và còn gây tội ác diệt chủng như ở Brazil. Nhưng khi Pháp sang Việt Nam vào thế kỷ 19, văn minh tại châu Âu và ý thức về dân quyền cũng đã được nâng cao. Paris cho sang Đông Dương không ít nhà cai trị có uy tín về văn hóa, khoa học. GS Trịnh Văn Thảo trong 'L'ecole francaise en Indochine' nói Gustave Domoutier, Paul Bert đều là những nhà cải cách theo trường phái Jules Ferry. Ông Domoutier, giám đốc Viện Viễn đông Bác Cổ, không chỉ nghiên cứu về núi Ba Vì, về Cổ Loa, Hoa Lư bằng tiếng Pháp mà còn soạn 'Bài tập tiếng Annam'. Cùng thời, Paul Bert trước khi sang làm Thống sứ Trung kỳ và Bắc Kỳ đã là nhà khoa học lỗi lạc, cha đẻ của y học không gian (aviation medicine). Ngày nay, các công trình mang tính tiên phong của ông về ảnh hưởng về mặt sinh lý của áp suất không khí và dưới nước vẫn được áp dụng cho hàng không vũ trụ. Sau đó, toàn quyền Paul Doumer sang Đông Dương từ 1897 đến 1902 tiếp tục các công trình xây dựng Hà Nội và cải tổ hệ thống giáo dục. Nhưng phải đến khi Albert Sarraut sang làm toàn quyền Đông Dương hai lần (1911-14, 1916-19) thì chữ Quốc ngữ mới thực sự khởi sắc. Theo Keith Taylor, nhờ 'Kỷ nguyên Albert Sarraut' mà tiếng Việt, văn hóa và sách báo Quốc ngữ được nâng cao chưa từng có. "Ông mời các trí thức Việt Nam đến để cùng khai thác, định nghĩa thế nào là văn hóa Việt Nam ở thể thức có thể cùng tồn tại hài hòa với văn hóa Pháp....Cùng việc bỏ hệ thống khoa cử và chữ tượng hình, chữ Quốc ngữ được đẩy lên để đóng vai trò phương tiện chuyển tải và quảng bá văn hóa." Cô giáo Pháp dạy các nữ học sinh Việt - ảnh tư liệu của C.A.O.M Ý tưởng ban đầu muốn xóa toàn bộ tiếng Việt và áp dụng tiếng Pháp cho toàn Đông Dương như đã làm ở châu Phi bị bác bỏ. Mặt khác, các trí thức như Trương Vĩnh Ký và Phạm Quỳnh đã thuyết phục được người Pháp rằng tiếng Việt không phải là một thứ thổ ngữ (Patois) mà chuyển tải được các tư tưởng văn minh, tiến bộ. Để người Việt dùng Quốc ngữ, chính quyền Pháp cũng đạt mục tiêu là phá bỏ quá khứ Hán hóa và xóa dần ảnh hưởng Trung Hoa ở Việt Nam. Từ thời Albert Sarraut, Quốc ngữ thành ngôn ngữ hành chính bên cạnh tiếng Pháp và Hán văn. Mô hình ba ngôn ngữ này được ông Hà Ngại, một vị quan triều Nguyễn kể lại trong cuốn 'Tiếng Tơ Đồng': "Đến Tòa sứ Quy Nhơn, tôi được Công sứ Pháp Fries phái đến dịch án với các ông Phán toà. Án hình và án hộ do tỉnh đệ đến Tòa, bằng chữ Hán và Quốc ngữ, phải dịch ra chữ Pháp cho Công sứ duyệt. Các bản án nào cũng có một bản chữ Hán và một bản Quốc ngữ..." Đây mới là điều độc đáo bậc nhất trong lịch sử thế giới: ba ngôn ngữ cùng tồn tại và được sử dụng tại Việt Nam cho cả mục đích hành chính và truyền thông. Tạp chí Nam Phong đã đóng vai trò quan trọng để quảng bá Quốc ngữ Hệ thống trường Pháp không chỉ dạy lịch sử Việt Nam 'từ Hồng Bàng đến nhà Nguyễn', và 'Chuyện đời xưa' (Trương Vĩnh Ký) mà còn dạy Việt văn gồm cả Chinh phụ ngâm khúc, Truyện Thuý Kiều (Bùi Kỷ và Trần Trọng Kim)... Sách Quốc văn Giáo khoa thư đã thành nền tảng giáo dục cho nhiều thế hệ học sinh. 4. Đông Kinh Nghĩa Thục và sự tự ý thức Nhưng sự phổ biến văn hóa Âu và chữ Quốc ngữ chưa lan ra cả nước vì phản ứng chống Pháp vẫn còn trong giới Nho học. Phải đợi đến phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục (1917) thì Quốc ngữ mới được chấp nhận "toàn tâm toàn ý" để quảng bá tư tưởng dân tộc. Nhưng ở Nam Kỳ, chữ Quốc ngữ, và cả sách báo đã có từ trước nhiều năm, với các tên tuổi như Diệp Văn Kỳ, Trương Vĩnh Ký... và cụ thể là Gia Định Báo có từ 1865. Từ những năm 1880, Trương Vĩnh Ký (1837-1898) và người Pháp trong Cơ quan Học chánh Nam kỳ đã soạn sách giáo khoa dạy Quốc ngữ ở cấp tiểu học. Bởi thế Đông Kinh Nghĩa Thục ở miền Trung và miền Bắc là phong trào tự thức tỉnh của các nhà Nho để không bị thời cuộc bỏ rơi chứ họ không đi tiên phong. Tuy nhiên, ý nghĩa chính trị của phong trào là xóa mặc cảm cuối cùng để giành lấy một phương tiện ngôn ngữ nhằm tự nâng mình lên. Đông Kinh Nghĩa Thục cũng thúc đẩy tạo ra một thế hệ tư sản dân tộc là dùng Quốc ngữ, những người sẽ có đóng góp to lớn cho công cuộc độc lập sau này. Cùng lúc, đây là thời kỳ thoái trào của Hán học. Năm 1919, vua Khải Định cho bỏ khoa cử, coi chữ Quốc ngữ thành chữ viết chính thức của quốc gia. Nhưng sự kiện quan trọng nhất cho sự phát triển của Quốc ngữ phải kể đến là sự ra đời của Nam Phong tạp chí năm 1917. Trích báo Nam Phong Lần đầu tiên, các tư tưởng Đông Tây, kim cổ, lịch sử Việt Nam, Trung Hoa, cải cách Minh Trị ở Nhật Bản, hệ thống chính trị Mỹ, Pháp, vấn đề triết học Đức, nữ quyền ở Đông Dương... được Nam Phong chuyển tải hoàn toàn bằng Quốc ngữ đến người Việt Nam. Nhà báo, học giả Phạm Quỳnh (1892-1945) có viễn kiến coi Quốc ngữ là phương tiện để nâng dân tộc lên hàng văn minh và Nam Phong tạp chí đóng vai trò đó hết sức xuất sắc. Các thầy giáo Pháp và học sinh Việt trường Petrus Ký, Sài Gòn - ảnh tư liệu C.A.O.M Sau khi Pháp thua Nhật, vào tháng 4/1945, Giáo sư Hoàng Xuân Hãn, Bộ trưởng Giáo dục trong chính phủ Trần Trọng Kim soạn các sách giáo khoa, gồm cả sách toán, kỹ thuật lần đầu bằng tiếng Việt. Bộ Quốc văn Giáo khoa thư vào áp dụng ngay trong niên học 1945-46 tại Bắc Kỳ và Trung Kỳ. Sau đó, Chính phủ VNDCCH từ tháng 9/1945 tiếp tục đẩy mạnh chiến dịch xóa nạn mù chữ ở nông thôn bằng sắc lệnh 'Bình dân học vụ' nổi tiếng của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Từ 1948 đến 1955, chính phủ Quốc gia Việt Nam dù phụ thuộc người Pháp vẫn lấy tiếng Việt Quốc ngữ làm ngôn ngữ số một. Tổng quan mà nói, chữ Quốc ngữ tuy không quá đặc biệt về mặt kỹ thuật La tinh hóa, nhưng qua thăng trầm lịch sử, nhờ nỗ lực của nhiều nhân vật độc đáo, cùng chính sách Đông-Tây hội tụ đúng lúc nên đã bén rễ và còn có sức sống vượt qua chiến tranh để kết nối cả một quốc gia như ngày nay. Xem thêm về Lịch sử: Vương quyền Lào và vị vua chết trong im lặng Trận Vân Đồn và tham vọng của Nguyên chúa Trần Đức Thảo nghĩ gì về đế quốc và 30/04? Nội các Trần Trọng Kim: 5 thành tựu trong 4 tháng 'Chính phủ Việt Nam và tình thế trong nước' 1945-46
"Chúng tôi không có ý định coi Hoa Kỳ là kẻ thù vĩnh viễn. Chúng tôi hy vọng có thể bình thường hóa ngoại giao với Mỹ. Bang giao Mỹ - Triều sẽ được phát triển để phục vụ quyền lợi của nhân dân hai nước nếu Mỹ từ bỏ quan niệm lỗi thời của Chiến Tranh Lạnh là giải quyết vấn đề Triều Tiên bằng sức mạnh, và tạo điều kiện cho hòa bình và thống nhất trên Bán đảo Triều Tiên."
Cơ hội để Hà Nội giúp Mỹ-Triều 'đón ánh sáng hòa bình'
Tự tình dân tộc hai miền Bắc - Nam: Tổng thống Nam Hàn, Moon Jae-in và phu nhân Kim Jung-sook (mặc đồ trắng) được lãnh tụ Kim Jon-Un và phu nhân Ri Sol Ju ra tận cầu thang máy bay ở Bình Nhưỡng đón hôm 18/09/2018. Tuyên bố của ông Kim Jong-il vào tháng 6/2000 phản ánh giấc mơ của dòng họ Kim muốn khép lại chiến tranh. Năm 1974, Kim Il-sung (ông nội của Kim Jong-un) đã gửi một lá thư cho Quốc hội Mỹ mời đàm phán về một hiệp ước hòa bình để thay thế Hiệp định đình chiến. Sau đó, ông còn nêu ý kiến này với Tổng thống Jimmy Carter. Tất cả đều không thành công. Kim Jong-un mời Giáo hoàng thăm Bình Nhưỡng Kim Jong-un 'cảm động' vì K-pop ở Bình Nhưỡng Thi thể Kim Jong-nam 'về tới Bình Nhưỡng' Giải mã chiến lược nguyên tử của Bắc Hàn Năm 2000 dưới thời Tổng thống Bill Clinton, hai bên Mỹ - Hàn đã tới sát một giải pháp, nhưng 18 năm sau thì giấc mơ hòa bình mới có hy vọng thành sự thật. Thông Cáo Chung của cuộc họp thượng đỉnh tại Singapore ngày 12/6/2018 viết: "Tổng thống Trump và Chủ tịch Kim Jong-un đã tiến hành trao đổi ý kiến toàn diện, sâu đậm và chân thành về các vấn đề liên quan đến việc thiết lập quan hệ mới giữa Hoa Kỳ và Triều Tiên và xây dựng một nền hòa bình lâu dài và vững chãi trên Bán đảo Triều Tiên." Chỉ mới bắt đầu có hy vọng vì văn bản chỉ nói đại cương về việc hai bên "trao đổi ý kiến" về quan hệ mới giữa hai nước và xây dựng hòa bình trên Bán đảo Triều Tiên. Như vậy cuộc họp Singapore chỉ là sơ khởi, một dịp cho hai bên gặp nhau lần đầu tiên ở cấp lãnh đạo. Thù địch Mỹ - Triều 70 năm, gồm 3 năm chiến tranh nóng và 67 năm chiến tranh lạnh có lúc đã đưa bán đảo này tới sát cuộc chiến ác liệt và lan rộng. Cho nên, thế giới đang kỳ vọng nhiều vào kết quả của cuộc họp Trump - Un cuối tháng Hai tại Hà Nội. Liệu nó có đưa tới kết quả thực chất nào hay không? Sự tích hồ Hoàn Kiếm - trả lại lưỡi gươm khi chiến tranh kết thúc, có thể là bài học cho lãnh đạo Bắc Hàn tới đây thăm Chúng tôi cho rằng có, tuy với kết quả giới hạn. Nhưng dù giới hạn, nó cũng sẽ là bước thứ nhất của hành trình Mỹ - Triều thực sự đi tìm hòa bình. Tại sao như vậy? Đó là vì đến bây giờ thì mới có những động lực mạnh thúc đẩy cả hai bên đi tới kết quả. Muốn có kết quả thì phải chấp nhận một giải pháp dung hòa. Ta hãy xem các động lực nào thúc đẩy hai bên: Về phía Chủ tịch Kim Jong-Un: Phần nào Kim Jong-Un cũng e ngại ông Trump, vì đã đe dọa bão lửa (with fire and fury) và răn đe thêm cũng chưa thấy đủ. Dù chỉ hù nhưng cũng không biết đâu được vì dư luận cho ông Trump là người khùng. Tờ Lao Động (Rodong Sinmun) đăng ảnh ông Kim mặc áo may ô và bà Ri Sol-ju vợ ông cầm áo khoác cho chồng khi thăm một nhà máy cá hộp. Thời kỳ cầm quyền của ông Kim Jong-Un được đánh dấu bằng một số thay đổi về chính sách kinh tế tại Bắc Hàn Kim Jong-un mặc may ô thăm nhà máy cá hộp 'Tiến lên' với đoàn văn công Bắc Triều Tiên Đoàn Thị Hương và Siti Aisyah nói 'vô tội' Tổng thống Richard Nixon đã từng đưa ra thuyết thằng điên (madman theory). Năm 1953, chính vì Tổng thống Dwight Eisenhower cho Chủ tịch Kim Il-Sung biết sẽ có Hiroshima thứ hai nên chiến tranh Triều Tiên mới ngừng. Về phía Tổng thống Trump: Vì động lực mạnh cho nên cả hai bên sẽ xuống thang để dung hòa. Ta hãy xem yếu tố 'thiên thời' ra sao. Quả vậy, chính Mỹ đã xuống thang Mùa Thu năm 2017: tên lửa xuyên lục địa, đầu đạn nguyên tử, vũ khí hóa học, chiến tranh trên mạng. Khi Kim Jong-Un phóng tên lửa Hwasong-15 với tầm bay tới Los Angeles, Denver, Chicago, rồi đe dọa tấn công phủ đầu nước Mỹ, nhiều người lo sợ về một cuộc chiến khốc liệt sẽ xảy ra. TT Trump trìu mến nhìn Kim Jong-Un trong cuộc gặp mặt lần đầu ở Singapore tháng 6/2018 Bộ trưởng Quốc Phòng James Mattis trình bày với Quốc Hội Mỹ là Bắc Hàn đã "thay thế Nga thành mối nguy hiểm số một cho Mỹ" (6/2017). Tổng thống Donald Trump đe dọa tấn công Bình Nhưỡng. Dân chúng ở Hawaii chuẩn bị hầm trú ẩn. Nhưng trên mạng BBC News Tiếng Việt, chúng tôi đã giải mã chiến lược của ông Kim Jong-Un và khẳng định rằng: chắc chắn là ông không thực sự nhắm vào lục địa Mỹ như dư luận lo sợ, hay muốn cho Mỹ "nếm mùi cay đắng". Mục đích thực sự của ông Un chỉ là gây áp lực tối đa đối với Mỹ. Ông đã theo mưu kế của người cha và người ông là phải có cả nguyên tử, cả sức phóng để dồn Mỹ vào thế phải điều đình. Điều đình để đi tới một Hiệp ước Hòa Bình chấm dứt tình trạng chiến tranh. Khi có hiệp ước thì việc bang giao với Mỹ là đương nhiên và mộng thống nhất Bắc - Nam sẽ được thực hiện. Áp lực ấy đã có kết quả. Bây giờ thì Hoa Kỳ xuống thang để điều đình - không phải giữa cấp bộ trưởng mà là ở cấp thượng đỉnh giữa hai lãnh đạo. Nhu cầu của Hoa Kỳ Lập trường cố hữu của Hoa Kỳ là Bắc Hàn phải đơn phương phi nguyên tử hóa trước rồi Mỹ ký một Hiệp Ước Hòa Bình và Mỹ cũng không đưa ra những bảo đảm vững chắc về an ninh cho Bắc Hàn. Lập trường cố hữu của Bắc Hàn là ngược lại: ký Hiệp ước Hòa bình trước như chúng tôi sẽ đề cập sau. Lập trường ban đầu của ông Trump còn mạnh hơn nữa: Bắc Hàn phải cam kết đơn phương, toàn diện, không thể đổi ngược về phi nguyên tử hóa và chấp nhận kiểm tra chặt chẽ của quốc tế. Kiểm tra là vấn đề khó khăn nhất, chưa bao giờ Bình Nhưỡng chấp nhận hoàn toàn việc này, cho nên nó đã trở thành một trong những yếu tố quan trọng nhất làm thất bại điều đình trong quá khứ. Tuy nhiên đây là đòi hỏi tối đa của ông Trump. Ông luôn tự hào về nghệ thuật điều đình của mình. Căn bản là một thương gia nên ông rất thực tế. Ông viết trong cuốn The Art of the Deal: "Tôi không bao giờ gắn bó quá mức với chỉ một cái 'deal' hoặc một sự lựa chọn... Tôi thả rất nhiều quả bóng, bởi vì hầu hết các 'deals' đều không thành, bất kể lúc đầu chúng có vẻ hứa hẹn như thế nào" (I never get too attached to one deal or one approach...I keep a lot of balls in the air, because most deals fall out, no matter how promising they seem at first). Theo ông, một trong 11 kế sách để thành công trong các cuộc thương thuyết là phải chuẩn bị cho sự bết bát nhất: "Tôi luôn bắt đầu các cuộc thương thuyết bằng dự đoán điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra. Nếu bạn lên kế hoạch cho điều tồi tệ nhất - và nếu bạn có thể sống với điều tồi tệ nhất - thì điều tốt đẹp sẽ tự nó tới..." (I always go into the deal anticipating the worst. If you plan for the worst--if you can live with the worst--the good will always take care of itself). Xem như vậy, mặc dù ông Trump đòi hỏi ông Un phải đơn phương phi nguyên tử hóa toàn diện (complete denuclearization), tức là phải phá hủy tất cả những loại khí giới và phương tiện phóng nguyên tử hiện có, hủy toàn bộ kho dự trữ uranium và lò tinh luyện, phải chỉ rõ những khu vực sản xuất nguyên tử, nhưng trong thâm tâm - ít nhất là trong lúc đầu - chắc chắn là ông đã chuẩn bị để chấp nhận ít hơn nhiều. Ông thừa biết rằng Bắc Hàn đã không 'trường kỳ kháng chiến' 70 năm (1949 - 2019) để nhượng bộ ngay tức khắc toàn diện về nguyên tử - cái bảo đảm chắc chắn nhất về sự sống còn của Nhà Kim. Cho nên mục đích điều đình của ông Trump là giới hạn: Nhưng về phía mình, Bắc Hàn cũng xuống thang Như đề cập trên đây, lập trường của Bắc Hàn là ngược lại: phải có một Hiệp ước Hòa bình trước rồi mới tiến hành phi nguyên tử hóa. Mục đích của Kim Jong-Un đã được phác họa rõ ràng từ người cha, vào tháng 6 năm 2000, và trước đó, từ ý tưởng của người ông, vào tháng 4, 1975) đó là: Tuy nhiên, đây là mục đích tối đa. Bây giờ ông Kim Jong-Un sẽ chỉ chấp nhận những mục đích điều đình tối thiểu: Vào thời điểm này, hiệp ước sẽ không (hay chưa) đặt vấn đề Mỹ rút quân. Nếu có thì cũng chỉ nêu ra trên nguyên tắc: Mỹ cam kết sẽ rút quân khi Bán đảo Triều Tiên được hoàn toàn phi nguyên tử hóa. Ông Kim Jong-Un thừa biết rằng 11 đời tổng thống Mỹ không trường kỳ 70 năm để chấp nhận rút quân trong mấy tháng. Vấn đề này còn cần thời gian để giải quyết, vì chính Nam Hàn cũng chưa an tâm đủ để Mỹ rút quân. Mới đây Seoul đã đồng ý trả cho Mỹ $890 triệu một năm để giúp tài trợ việc đóng quân ở Nam Hàn - xin nhắc ông Trump là thương gia nên rất thực tế, thấy vấn đề là phải ra tiền. Kết quả ở Hà Nội sẽ ra sao? Hai ngày họp ở Hà Nội không phải là để đàm phán mà chỉ là để chính thức hóa kết quả đã đạt được trong thời gian bảy tháng kể từ cuộc họp tại Singapore 12/6/2018. Kết quả thì chắc chắn là khiêm nhượng vì vấn đề chính là phi hạt nhân hóa thì chưa thấy có bước nào rõ ràng. Trái lại, vừa mới đây, ngày 5/02, 2019, Reuters trích dẫn báo cáo bí mật của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc là các chương trình tên lửa đạn đạo và nguyên tử của Triều Tiên vẫn còn y nguyên và nước này đang nỗ lực để đảm bảo rằng các cơ sở đó không thể bị phá hủy bởi bất kỳ cuộc tấn công phủ đầu nào. Có thể ông Kim Jong-Un lo mình đã bị mắc mưu vì đã tiết lộ một số các địa điểm lắp ráp và sản xuất tên lửa và nguyên tử. Báo cáo còn cho biết đã tìm thấy bằng chứng Bắc Hàn đang cho phân tán các địa điểm lắp ráp, tàng trữ và thử nghiệm. Tuy nhiên vì bây giờ cả hai bên đều có động lực mạnh để đi tới kết quả về thực chất, cho nên cuộc họp tại Hà Nội rất có thể sẽ kết thúc bằng việc hai bên đồng ý đàm phán về một Hiệp ước Hòa bình thay thế cho Thỏa thuận Đình chiến. Những nét chính của hòa ước sẽ bao gồm: Để chấm dứt tình trạng chiến tranh về lâu dài, hiệp định sẽ bao gồm giải pháp dung hòa. Thông cáo chung tại Singapore đã nói tới việc trao đổi ý kiến về quan hệ mới giữa hai nước và về việc Tổng thống Trump cam kết đưa bảo đảm an ninh cho Bắc Hàn và Chủ tịch Kim Jong-Un tái khẳng định cam kết phi nguyên tử hóa Bán đảo Triều Tiên." Một phi đội của Hoa Kỳ trên bầu trời Bắc Triều Tiên năm 1951. Chiến tranh chỉ ngưng bằng hiệp định đình chiến tháng 7/1953, chia cắt hai miền Nam Bắc Hai hành động này phải diễn ra song song. Hai bên đồng ý sẽ ký một Hiệp ước Hòa bình - hoặc có thể bắt đầu ngay, thậm chí có thể cũng có cả một bản dự thảo về những nét chính của hiệp ước này. Ngược lại Bắc Hàn cam kết phi nguyên tử hóa với sự giám sát quốc tế, theo một lộ trình (Road Map) và bắt đầu ngay bằng việc ngừng hẳn những thí nghiệm nguyên tử và phóng tên lửa. Một khi hiệp ước được hoàn thành thì sẽ do bốn nước cùng ký (giống như đã ký Thỏa ước 1953): Hoa Kỳ, Bắc Hàn, Nam Hàn và Trung Quốc. Sớm nhất có thể, Mỹ sẽ bảo đảm an ninh, nới lỏng cấm vận và bắt đầu viện trợ cho Bắc Hàn. Viện trợ thực phẩm là việc dễ nhất vì hiện nay Mỹ đang có lượng thực phẩm thặng dư quá lớn, nhất là thịt, sữa, phó mát. Tóm lại, hai bên sẽ đi một bước mới và vững chắc. Bước đó dài hay ngắn thì còn tùy thuộc vào những đàm phán về "Road Map" trong mấy ngày còn lại trước 27 tháng 2, 2019. Hồi năm 1954, quốc tế mở Hội nghị Geneva để bàn về Chiến tranh Triều Tiên và cuối cùng lại xoay sang bàn về Đông Dương và Việt Nam vì trận Điện Biên Phủ dữ dội chiếm dần nghị trình thảo luận. Ngày nay, nếu nhân loại may mắn, chúng ta sẽ thấy câu chuyện ngược lại. Việt Nam mở đầu cho hòa bình ở Triều Tiên. Điều này có đến hay không thì còn phải chờ xem nhưng chắc chắn là cuộc họp Trump - Kim ở Hà Nội sẽ phản ảnh quyết tâm muốn khép lại cái màn đêm u tối để ánh sáng bình minh sớm ló rạng trên Bán đảo Triều Tiên, gần 66 năm sau. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của GS Nguyễn Tiến Hưng, cựu Tổng trưởng Kế hoạch những ngày cuối cùng của trong chính phủ VNCH. Ông là tác giả của nhiều cuốn sách về chính trị Mỹ tại Việt Nam và châu Á. Xem các bài cùng tác giả: Bình Nhưỡng từng bắn hạ máy bay Mỹ thời Nixon Hóa ra có tới hai 'Tháng Tư Đen' Đà Nẵng và các bước ngoặt chiến lược của Mỹ 30/04: Những xui xẻo định mệnh của VNCH
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng, được dẫn lời nói tại một hội nghị tại Hà Nội hôm 25/06 rằng cuộc chiến chống tham nhũng còn khó khăn, phức tạp, và chịu sức ép rất lớn từ rất nhiều phía.
‘Chống tham nhũng chịu sức ép từ nhiều phía’
‘Vẫn cần phải làm cho cái lò nóng lên’ "Mong rằng sau hội nghị này, công tác đấu tranh phòng chống tham nhũng có bước chuyển tiến mới, mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn, hiệu quả cao hơn", ông Trọng nói tại Hội nghị Quốc gia về Phòng chống Tham nhũng tại Hà Nội. Tổng Bí thư mô tả dư luận đang rất quan tâm trông đợi xem hội nghị này đi đến được những kết luận gì, có tiếp tục phát triển được không, hay là làm cho người ta thất vọng. Ông Trọng đề nghị hội nghị thảo luận "một cách thiết thực" để đưa ra được kết luận chung, làm có hiệu quả hơn, và mang lại bước chuyển biến thật sự mới trong đời sống xã hội chứ không "chung chung". Tiếp xúc cử tri tại Quận Cầu Giấy Hà Nội vào hôm 17/06, Tổng Bí thư Trọng nói 'chống tham nhũng cần tất cả phải nhất trí và đồng lòng'. 'Tôi vẫn nói hình ảnh là phải làm cái lò nóng lên, tức là tất cả phải đồng lòng nhất trí thì mới làm được'. Vai trò của báo chí Tổng Bí thư Trọng nói về vai trò của các tổ chức Đảng, hệ thống chính trí, quần chúng nhân dân và báo chí. "Tôi đã nói công khai nhiều lần rằng vai trò của báo chí là 'thanh bảo kiếm để chữa lành các vết thương, ông Trọng nói. Trả lời câu hỏi của cử tri về chống tiêu cực và tham nhũng, Tổng Bí thư Trọng nói "Quốc hội họp hay như thế, có nghị quyết hay như thế nhưng cái lo là có đi vào cuộc sống hay không. Nói thì dễ thôi nhưng làm mới khó… thực hiện [nghị quyết] phải có người giám sát, có tổng kết rút kinh nghiệm, khen thưởng, phạt …chống cho được tiêu cực, tham nhũng. Cũng tại lần tiếp xúc cử tri mới đây, Tổng bí thư Trọng nói đa số trong Quốc hội đang thảo luận có vẻ tán thành việc chống tham nhũng trong cả khu vực ngoài nhà nước trong quá trình bàn về Luật Phòng chống tham nhũng. 'Chống tham nhũng ở cả khu vực tư nhân' 'Bên ngoài không tiếp tay cho bên trong thì bên trong cũng chẳng có tham nhũng. Cấu kết thành thành một dây lợi ích nhóm, cho nên hướng là phải mở rộng ra'. Ông Trọng cũng mô tả việc kê khai tài sản là 'vấn đề rất khó' và 'nhạy cảm'. 'Trước các sự kiện lớn, rồi đề bạt và bổ nhiệm thì đều có kê khai. Vấn đề là ở chỗ có kê khai đúng, chính xác và trung thực không, có công khai không. Ai đảm bảo việc kiểm tra giám sát kê khai là đúng hay sai,' ông Trọng nói. Truyền thông trong nước mô tả Hội nghị toàn quốc về phòng chống tham nhũng tại Hà Nội vào hôm 25/06 là sự kiện "đặc biệt quan trọng". Báo Thanh Niên đưa tin trong thời gian qua các cơ quan chức năng đã đưa ra xét xử sơ thẩm 29 vụ/380 bị cáo, với những mức án "nghiêm khắc và nhân văn" và với quan điểm chỉ đạo "không có vùng cấm, không có ngoại lệ, bất kể người đó là ai". "Trong 10 năm, các vụ án tham nhũng được phát hiện, xử lý với số lượng lớn (đã khởi tố 2.530 vụ án tham nhũng với 5.447 bị can; truy tố 2.959 vụ, 6.935 bị can; xét xử 2.628 vụ, 5.870 bị cáo). Thiệt hại do các vụ án, vụ việc tham nhũng đã gây ra được phát hiện là 59.750 tỉ đồng và trên 400 ha đất. Số tiền đã thu hồi cho nhà nước là 4.676,6 tỉ đồng và trên 219 ha đất. "Tuy nhiên, công tác phát hiện và xử lý các vụ việc, vụ án tham nhũng vẫn còn những hạn chế, yếu kém. Hiệu quả phát hiện vụ việc tham nhũng qua thanh tra, kiểm tra, kiểm toán còn chưa cao; các cơ quan chức năng vào cuộc chưa quyết liệt, thẩm quyền của các cơ quan này còn hạn chế, không đủ để làm rõ hành vi tham nhũng trong trường hợp đã phát hiện dấu hiệu tiêu cực, tham nhũng," báo này viết. Báo này dẫn nguồn Thanh tra Chính phủ nói điểm phòng chống tham nhũng trung bình của cả nước rất thấp (58,11/100 điểm). "Trong các chỉ số, chỉ số về xử lý tham nhũng là thấp nhất, chỉ đạt 10,4/25 điểm, tức là chỉ đạt khoảng 41 điểm trên thang điểm 100," báo Thanh Niên đưa tin Vào hôm 25/06, một phó thống đốc Ngân hàng Nhà nước và các đồng phạm ra tòa tại Tp HCM trong phiên xử về hành vi thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng đối với sai phạm xảy ra tại Ngân hàng Đại Tín (sau này là Ngân hàng Xây dựng - VNCB) làm nhà nước thiệt hại hàng chục ngàn tỉ đồng, theo truyền thông trong nước. Dư luận quan tâm đến đâu? Chống tham nhũng 'vào giai đoạn khó khăn' Ông Tập muốn quân đội TQ 'không tham nhũng' Việt Nam tham nhũng thứ hai châu Á? Ụ nổi Vinalines có là án lệ cho Mobifone-AVG? Theo Tổ chức Minh Bạch Thế giới (Transparency International), Việt Nam đứng thứ 107 trên 180 quốc gia về chỉ số tham nhũng trong năm 2017. Trụ sở Mobifone tại Hà Nội - hình minh họa. Công ty này có liên quan đến vụ AVG đang bị điều tra Ngay từ tháng 4/2018, sau vụ bắt tướng công an Phan Văn Vĩnh, các nỗ lực chống tham nhũng của TBT Nguyễn Phú Trọng được nhiều bạn đọc Facebook của BBC Tiếng Việt bình luận. Chau Dinh: Lúc này rất cần những bàn tay sắt cứng rắn lập lại kỷ cương luật pháp nhà nước. Xóa bỏ các tổ chức lợi ích nhóm làm nghèo làm khổ cho dân phải tiêu diệt bọn tham nhũng. Phạm Trung Hiếu: Tôi thấy cảnh sát giao thông quá nhiều mà số vụ tai nạn vẫn ngày càng tăng kéo theo từng năm. Bộ Công an ngốn tiền tỷ của dân mà làm việc làng nhàng không hiệu quả! Phản ứng trước tin về Hội nghị chống tham nhũng 25/06, bạn đọc trên Facebook của BBC cũng chia sẻ nhiều ý kiến: Nguyễn Ngọc Phương Trang:...Người ta đấu thầu xây dựng và tiện ích công một cách công khai minh bạch, ta cứ để cho nhà nước làm, để rút ruột ngân sách không ai biết, để chỉ định thầu cho doanh nghiệp sân sau, người quen, ai biết "quan hệ" và để có phong bì từ "tư bản đỏ". Nguyễn Bằng Lê: Chỉ cần ông làm sạch bộ máy bằng cách không cho chạy chức chạy quyền. Còn chạy chạy chức chạy quyền thì không bao giờ hết tham nhũng. Vì bỏ tiền của ra thì phải thu hồi về là lẽ tất nhiên... Thành Nguyễn: Dân thì 100/100 đồng lòng với bác trong công cuộc chống tham nhũng, còn có những bộ phận, hay những phần tử nào không đồng lòng là những kẻ có chức có quyền, bởi chỉ có những kẻ có chức có quyền thì mới tham nhũng chứ dân thì có gì để mà tham nhũng đúng không bác. Rất mong bác có nhiều sức khỏe và làm mạnh làm triệt để việc này... Đặc khu kinh tế VN như Thượng Hải hay Pattaya? Luật Đặc khu kinh tế nên ra 'chậm mà chắc' VN: Cuộc chiến chống tham nhũng ‘có đà’ làm tốt hơn
Tôi ngồi trong một hang động ở miền nam Thụy Sỹ, thưởng thức món cơm Ý risotto làm theo cách bản địa. Chỗ tôi đang ngồi xung quanh là đồi núi xanh ngát và nằm trên con đường đi từ khu làng đá hàng trăm năm tuổi mà đến bây giờ vẫn không chịu dùng điện.
Thụy Sỹ: Từ lính đánh thuê trở thành nước trung lập
Cả hai người bạn cùng ăn trưa với tôi đều là người Thụy Sỹ, mặc dù một người nói tiếng Ý và người còn thích nói tiếng Đức. Để tiện cho tôi, họ chuyển sang nói tiếng Anh. Tôi cười mãn nguyện; trong hành trình cả tháng trời đi khắp Thụy Sỹ, những lúc giao tiếp đa văn hóa như vậy thường xuyên xảy ra, và tôi nghĩ rằng tôi phải cám ơn danh tiếng về sự trung lập của đất nước này. Không có chiến tranh Ngôi làng cổ xưa này đã tồn tại qua được nhiều cuộc chiến ở châu Âu bởi vì không có cuộc chiến tranh nào ở đây cả. Đường biên giới của Thụy Sỹ lỗ chỗ và thân thiện cũng vì lý do này. Mọi người có thể băng qua biên giới dễ dàng như cái cách ngôn ngữ và món ăn du nhập vậy. Vẻ đẹp kinh ngạc ở xứ sở bị lãng quên của Mỹ Lạc vào thủ phủ dao gấp ở châu Âu Thụy Sỹ, nơi đúng giờ tuyệt đối Đó là lý do tại sao mọi người ở dưới Ticino này nói tiếng Ý và tại sao tôi đang ăn một món ăn mà bạn cho là món Ý được chế biến từ một thứ mà bạn cho là rượu vang Ý. Ngay cả cái cách mà đất nước này được cấu thành cũng dường như là một hình ảnh thu nhỏ của sự cùng chung sống hòa bình. Về mặt chính trị đó là một nền dân chủ trực tiếp. Về mặt văn hóa đất nước này công nhận bốn ngôn ngữ. Khi bạn đi từ bang này qua bang khác, bạn sẽ có cảm giác như đi thăm bốn nước khác nhau vậy: Ý (ở Ticino), Đức (ở Zurich), Pháp (ở Geneva) và một cộng đồng là hậu duệ của Đế quốc La Mã (ở Grisons). Nhưng khi tôi đưa một nĩa đầy thức ăn vào miệng giữa chừng, một trong những người cùng ngồi ăn với tôi nói một điều thực sự là cho tôi rơi từ trên mây: Thụy Sỹ - thành trì của sự trung lập và gìn giữ hòa bình - lúc đầu lại là nơi xuất khẩu lính đánh thuê. Quá khứ đánh thuê Bộ não tôi bắt đầu khởi động. Hôm trước, tôi vừa đứng trên những bức tường lỗ chỗ lỗ châu mai của những tòa lâu đài nổi tiếng ở Bellinzona ở gần đó. Những toà lâu đài này có nhiều liên hệ với cuộc chiến giành đất thời Trung cổ giữa người Milan, người Pháp và liên bang Thụy Sỹ lúc đó còn non trẻ. Những tòa thành bằng đá này, vốn là một cụm được Unesco công nhận là di sản văn hóa thế giới, gợi nhớ đến một thời kỳ dài khi mà các cộng đồng, các địa phương và quốc gia đều tìm cách kiểm soát vùng đất Ticino có tầm quan trọng về mặt chiến lược và là cánh cửa bước vào dãy núi Alps. Đặc sản từ trên trời rơi xuống Nét đặc trưng Campuchia qua bữa ăn sáng Thuật ứng xử của người Ba-tư Do đó, Thụy Sỹ cũng có lịch sử quân sự và chắc chắn là ngày trước họ không trung lập. Điều nghịch lý là chính sách đối ngoại phản chiến hiện nay chính là lý do khiến du khách có thể cảm nhận lịch sử chiến tranh đó của Thụy Sỹ. "Kết quả của sự trung lập có thể được nhìn thấy khắp nơi," ông Clive Church, giáo sư danh dự chuyên ngành Âu châu học tại Đại học Kent của Anh và là tác giả một số cuốn sách về lịch sử và chính trị của Thụy Sỹ, cho biết. "Anh thử nói cho tôi biết chỗ nào ở các thành phố của Thụy Sỹ từng bị bom đạn tàn phá?" ông nói thêm. Câu trả lời là: không có nơi nào cả. "Bạn có thể đi đến bất kỳ thành phố nào của Thụy Sỹ và bạn có thể thấy mọi thứ y chang như nó đã từng hình thành và phát triển bởi vì đất nước này chưa từng bị xâm lược. Chính sự trung lập đã giúp chúng ta còn có thể nhìn thấy những thứ này bởi vì tất cả quá khứ đều được giữ lại." Định nghĩa trung lập Đi dọc các thành phố như trong truyện cổ tích của đất nước này, chúng ta có thể dễ dàng nhìn thấy những gì ông ấy nói thật đúng. Toàn bộ khu phố cổ của thủ đô Bern là một di sản văn hóa thế giới với những con đường có mái vòm lịch sử, những tòa nhà và đài phun nước bằng đá sa thạch cùng với một tháp đồng hồ nổi tiếng được dựng lên vào năm 1530. Ở phía bên kia đất nước, Chur, đô thị lâu đời nhất Thụy Sỹ, đã gìn giữ được nguyên vẹn những phế tích từ thời La Mã. Còn ở Bellinzona, bạn có thể đi trên những tường thành có lỗ châu mai của những tòa lâu đài từ thời Trung cổ và vẫn còn đứng vững hay khám phá những ngôi làng bằng đá lịch sử. Tuy nhiên, nhiều du khách vẫn không thấy nhiều về sự trung lập của Thụy Sỹ ngày nay cũng như quá khứ chiến tranh của nó. Ngôi đền Hồi giáo rực rỡ nhất thế giới Toronto: Thành phố có 140 ngôn ngữ Nơi người ta không thích nói ‘không’ "Chúng tôi có hai dạng du khách," bà Lydia Muralt, nhà sử học đồng thời là hướng dẫn viên, nói. "Dạng thứ nhất là những người không biết Thụy Sỹ trung lập và dạng thứ hai là những người biết. Nhóm đầu tiên luôn ngạc nhiên khi biết rằng Thụy Sỹ là một nước trung lập và rằng do đó mà chúng tôi không bị chiến tranh tàn phá. Nhóm thứ hai thì cảm thấy khó hiểu lý do của sự trung lập đó: điều đó có nghĩa là chúng tôi không quan tâm đến phần còn lại của thế giới hay chúng tôi không có chủ kiến gì?" Muralt nói cho tôi biết rằng thật ra còn có cả một định nghĩa về chính sách trung lập trên trang web của Chính phủ Thụy Sỹ, và tôi đã háo hức tìm hiểu về nó. Bên cạnh tập trung vào xu hướng nhân đạo, định nghĩa này cũng nêu ra một số nguyên tắc: Thụy Sỹ phải kiềm chế để không tham chiến, không cho phép các quốc gia hiếu chiến sử dụng lãnh thổ và không cung cấp lính đánh thuê cho các quốc gia hung hăng. Nghề hốt bạc Vào thời Trung cổ, Thụy Sỹ rất giỏi chiến đấu. Họ giỏi đến mức có thể biến nó thành một ngành nghề hốt bạc. "Về cơ bản việc chúng tôi đi đánh thuê là vì lý do kinh tế," ông Laurent Goetschel, giáo sư chính trị tại Đại học Basel và là giám đốc của Viện nghiên cứu Swisspeace, cho biết. "Liên bang Thụy Sỹ ngày trước là một nước rất nghèo với điều kiện không phù hợp để làm nông nghiệp ở quy mô lớn và chúng tôi cũng không có thuộc địa để khai thác tài nguyên và cũng không có đường ra biển. Do đó, làm lính đánh thuê chính là một cách để có thu nhập." Lính Thụy Sỹ là những chiến binh đáng tin cậy. Do đó, đánh thuê tiếp tục là một nguồn thu nhập tốt cho đến khi họ bại trận. Đó là ở trận Marignano vào năm 1515 khi người Pháp và người Venice đưa quân đến cùng với vũ khí hạng nặng và kỵ binh thiết giáp trong khi lính Thụy Sỹ lại chiến đấu bằng giáo mác. Điều không may cho Thụy Sỹ là nước này đã tụt hậu về công nghệ. "Sau thất bại đó, họ nhận ra rằng họ là những chiến binh cừ khôi theo cách của riêng họ nhưng giáo mác thì không thể chống lại đạn pháo," Church nói. "Do đó, họ lùi lại và không còn can dự vào những chuyện chính trị quan trọng của châu Âu nữa. Thay vào đó, Thụy Sỹ gần như đi theo một mình nước Pháp. Điều này giúp họ không bị hứng chịu những mất mát cũng như tránh cho họ tình huống một đất nước bị xẻ ra ở hai bên chiến tuyến. "Điều đó không phải lúc nào cũng xảy ra nhưng khi nó xảy ra thì đó là điều hết sức đáng lo ngại và do đó nó thúc đẩy chúng tôi tìm đến sự trung lập," Church giải thích. Giải pháp cùng thắng Trong suốt thời Trung cổ, Thụy Sỹ đã tham gia quá nhiều cuộc chiến ở quá nhiều phía nên khó có thể có một lựa chọn an toàn là đứng về một phía nhất định về lâu dài, nhất là khi các cường quốc lớn đều muốn Thụy Sỹ đứng về phía họ bởi vì vị trí chiến lược của đất nước này nằm án ngữ dãy Alps. Do đó, khi Hội nghị Vienna diễn ra ở Áo vào năm 1814-1815 để tạo dựng hòa bình cho châu Âu sau cuộc chiến tranh cách mạng Pháp (trong cuộc chiến này Thụy Sỹ tiếp tục được thuê làm cấm vệ quân cho vương triều của Pháp, vua Louis XVI, vị hoàng đế cuối cùng) và chiến tranh Napoleon mà khi đó quân Pháp đã xâm lược Thụy Sỹ và phá vỡ liên bang, người Thụy Sỹ đã đề xuất một giải pháp giúp các bên cùng thắng trên toàn lục địa già: hãy để cho chúng tôi trung lập. Như Goetschel chỉ ra: "Sự trung lập chỉ có ý nghĩa khi các cường quốc thừa nhận." Kể từ đó, Thụy Sỹ về cơ bản đã trở thành một quốc gia không đứng về bên nào mà tất cả chúng ta đều biết. Nếu lần tới bạn ghé Geneva thì hãy dừng chân tại bức tượng của Charles Pictet de Rochemont để nói lời cảm ơn vì chính ông chính là người chiến binh đồng thời là nhà ngoại giao mà đã đặt bút viết tuyên bố của Thụy Sỹ về sự trung lập. Tuyên bố này sau đó đã được Hội nghị Vienna phê chuẩn. Hội Chữ Thập Đỏ Khi bạn đến Geneva, hãy dành một buổi trưa để đi thăm Bảo tàng Chữ Thập đỏ. Ở đó bạn sẽ bắt đầu hiểu được bước phát triển lớn kế tiếp trong chính sách trung lập của Thụy Sỹ - họ cam kết hỗ trợ nhân đạo. Tất cả bắt đầu vào những năm 1860 khi một doanh nhân người Geneva là ông Henry Dunant có một chuyến đi làm ăn ở Ý. Ông dự định sẽ giải quyết những vấn đề phức tạp của con đường giao thương nhưng khi ông chứng kiến sự đối xử tàn bạo đối với những người lính địa phương trên những chiến trường đẫm máu của Hoàng đế Napoleon Đệ Tam, ông đã chuyển hướng sang thành lập Hội Chữ Thập Đỏ. Vào thời điểm này, mọi việc đang diễn ra rất tốt cho Thụy Sỹ. Sự thành lập Hội Chữ thập Đỏ càng tăng thêm uy tín của nước này, dẫn đến Công ước Geneva đầu tiên vào năm 1864, giúp họ giành được giải Nobel Hòa bình mở màn vào năm 1901 và nhờ đó mà Thụy Sỹ có được một thứ mà Church gọi là "quyền lực mềm" ở châu Âu. Nhưng rồi Thế Chiến nổ ra và danh tiếng đó của Thụy Sỹ bị thử thách nghiêm trọng, đặc biệt trong Đệ nhị Thế chiến khi mà Thuỵ Sỹ đã có hành động gây tranh cãi là mua vàng của người Do Thái từ Đức Quốc xã và từ chối người Do Thái tỵ nạn. "Theo cách nhìn của người Thụy Sỹ thì họ vẫn được coi là trung lập miễn là họ không tham chiến," Goestchel giải thích. "Có rất nhiều tranh cãi về việc liệu Thụy Sỹ có thật sự trung lập, nhất là trong Đệ nhị Thế chiến, nhưng nước này không tham gia vào các hoạt động chiến tranh." Điều này dẫn đến một trong những điều khó hiểu nhất về Thụy Sỹ đối với người ngoài: quân đội của họ. Nếu họ thật sự trung lập thì tại sao họ lại cần quân đội? "Sự trung lập của Thụy Sỹ luôn phải cần có vũ trang," Church giải thích. "Một ngày nào đó rất có thể có nước nào đó xâm lược, do đó bạn phải có quân đội để có thể bảo vệ đất nước." Bản tiếng Anh bài này đã được đăng trên BBC Travel.
Có lẽ người ta chỉ để ý đến cái tên Kim Jong Un và những ồn ào chính trị xung quanh nó mà quên rằng, đạo diễn và diễn viên chính của “The Interview” chính là bộ 3 đã làm nên phim hài “nhảm” và “tục” nhất năm ngoái: “This is the end” (Có tựa tiếng Việt là “Sống nốt ngày mai”).
Phim về Kim Jong-un không đáng xem?
Bình Nhưỡng đã lên án bộ phim là 'xúc phạm danh dự' lãnh tụ tối cao của nước này Cái đầu đầy ắp những ý nghĩ về chính trị của tôi khi háo hức xem “The Interview” đã ngay lập tức chuyển sang tư duy hài hước khi nhìn thấy hai diễn viên James Franco và Seth Rogan. Mở đầu bằng cuộc phỏng vấn ca sỹ nhạc Rap Eminem, người xem đã phải ôm bụng cười với những lời ca “thô thiển” và màn tự nhận mình là Gay của ca sỹ vốn luôn đi châm biếm dân đồng tính này. Nhìn chung thì phim bê nguyên những gì “tục” nhất trong cuộc sống hàng ngày, y như trong một cuộc trò chuyện giữa hai cậu con trai mới lớn. Cái hài của bộ phim chủ yếu là ở chỗ ấy chứ không phải hài thâm thúy sâu sắc. Ai đã quen xem kiểu hài đơn giản trong từng câu thoại như những show kiểu như “How i met your mother” thì sẽ thích, còn ngược lại thì không. Có thể đoán rằng các bạn trẻ xem sẽ thấy khoái hơn là những người ở tuổi trung niên. Tất nhiên, đây là một bộ phim hài chứ không phải phim hành động như 007 nên cũng đừng chú ý đến tính hợp lý của nó, bởi đơn giản là ngay từ ý tưởng đến Triều Tiên để phỏng vấn trên kênh truyền hình trực tiếp lãnh tụ hay một tay nghiệp dư chịu nhận nhiệm vụ “chết người” của CIA đã là điều không tưởng rồi. Không chỉ là phim hài Phim hài, nhưng là mượn cái chất hài đó để châm biếm đất nước bí ẩn nhất thế giới. Lãnh tụ của đất nước hà khắc cấm đoán mọi thứ văn hóa tư bản, như chúng ta đã biết: Kim Jong Un du học Thụy Sỹ (một nước tư bản) từ bé. Phim cũng khai thác khía cạnh này: hai anh chàng người Mỹ được mời đến Triều Tiên vì lãnh tụ nước này là một fan hâm mộ cuồng nhiệt chương trình truyền hình mà chính họ phải thừa nhận là “nhảm nhí”. Nhà lãnh đạo Triều Tiên trong phim cũng là người đam mê văn hóa phương Tây: Bóng rổ, rượu Tây, xe hơi hạng sang, tiệc tùng… Phim cũng tạo ra những đấu tranh về tâm lý của chàng trai dẫn chương trình người Mỹ. Sau khi được đãi một chầu và tâm sự với Kim Jong Un, anh chàng đã nghĩ Triều Tiên không thật sự xấu như thế, tất cả là vì “nước Mỹ lúc nào cũng nhét mũi vào đủ chuyện rồi làm loạn cả lên”. Nhưng khi khám phá được cửa hàng sầm uất nhìn thấy trên phố hóa ra chỉ toàn là đồ giả, anh chàng đã hiểu rằng: Chỉ những siêu xe được lãnh tụ khoe sáng nay là thật, còn cuộc sống sung túc của người dân chỉ là giả tạo. Bộ phim được giới thiệu với nội dung là ám sát lãnh tụ Triều Tiên, nhưng mục đích chính của 2 chàng trai cuối cùng không phải vậy. “Giết Kim không thay đổi gì hết. Vì sẽ có kẻ thay hắn. Nhân dân cần phải biết hắn không phải là thánh mà là người. Thế thì họ sẽ sẵn sàng thay đổi”. Nghe theo lời “cố vấn” của cô gái Triều Tiên, chàng Dave đã quyết định tấn công theo cách hòa bình. “Cuộc phỏng vấn” diễn ra hết sức công bằng đúng với tinh thần dân chủ kiểu Mỹ. Anh chàng Dave không ngại hỏi cả những câu không có lợi cho đất nước Mỹ: “Hoa Kỳ có cả đống vũ khí hạt nhân nhưng cứ khăng khăng bắt mấy nước như nước anh không được có. Anh có thấy đó là đạo đức giả không?”. Tất nhiên những câu hỏi này thì nhà lãnh đạo trẻ đều trả lời được, nhưng đến khi nói về vấn đề của Triều Tiên, bản chất thực sự mới được lộ ra: “2/3 dân số nước anh đang đói khát, tại sao anh không cho họ cơm? Anh xài tới 800 triệu Đôla vào hạt nhân mỗi năm trong khi có 16 triệu người đang đói khát? Anh không thấy nhục nhã khi anh là người duy nhất mà họ coi là thần thánh?” 'The Interview' đã trở thành một trong những bộ phim phát hành online thành công nhất của Sony Bộ mặt của lãnh tụ lập tức thay đổi với những câu trả lời đặc chất “Cộng sản”: “Anh nên hỏi rằng tôi đã làm thế nào để đất nước tôi được nuôi dưỡng tốt như vậy bất kể bao biện pháp trừng phạt kinh tế khắt khe và bất công do chính Hoa Kỳ áp đặt vào Triều Tiên”, “Anh không biết Hoa Kỳ có số người bị tống giam còn nhiều hơn cả số đầu người ở Bắc Triều Tiên…”. Đến đây thì Dave đã thua trước lý lẽ của những người không cần biết lẽ phải. Nếu xem đoạn này, các nhà lãnh đạo Trung Quốc và Việt Nam chắc cũng phải giật mình, thậm chí sung sướng không biết chừng vì thấy lập luận của Kim Jong Un giống mình quá: Lấy cái chưa hoàn hảo của đất nước phát triển gấp hàng trăm lần nước mình để chứng tỏ đất nước đó không bằng nước mình và đòi những bằng chứng cụ thể để chứng minh người dân nước mình không có chuyện nghèo đói hay bị bóc lột. Chàng dẫn chương trình cuối cùng phải dùng đến biện pháp đánh vào tâm lý để Kim Jong Un phải bật khóc và “xì hơi”, chứng tỏ với cả nhân dân Triều Tiên rằng nhà lãnh đạo của họ cũng là người bình thường, cũng biết đi vệ sinh chứ hoàn toàn không phải vì “làm việc vất vả nên đốt cháy năng lượng ngay từ bên trong” như được tuyên truyền. Cách xử lý vấn đề của phim nhìn chung là chấp nhận được, nhất là đối với một bộ phim hài, đặc biệt là ởmột đất nước mà đến tận bây giờ quốc tế vẫn chưa có cách giải quyết triệt để. Nhân tiện đây cũng bàn thêm về cách tiếp cận một bộ phim. Điều này rất cũng rất quan trọng để cảm nhận và đánh giá bộ phim đó. Nếu bạn là một người nghiêm túc, xem “The Interview” để hiểu thêm về chính trị hay mong đợi những triết lý cao xa thì đừng mong thỏa mãn. Còn ai có thể bỏ qua nhưng đoạn “thô tục” để thưởng thức cái chất hài của nó thì cũng thấy không đến nỗi đâu, thú vị là đằng khác. Hơn nữa, hài mà vẫn truyền tải được thông điệp tương đối sâu sắc thì không phải phim nào cũng làm được. Thậm chí, nhiều người Việt Nam xem xong còn ước có một ngày được Hollywood làm một bộ phim giống vậy về đất nước mình ấy chứ!
Các luật sư biện hộ của cựu Tổng thống Donald Trump, khi trình bày bằng chứng tại Thượng viện Hoa Kỳ, đã cho rằng cáo buộc ông kích động bạo loạn là một "lời nói dối vô lý'.
Luận tội Trump: Cáo buộc kích động bạo loạn là 'lời nói dối vô lý'
Bài phát biểu của Donald Trump trước những người ủng hộ vào ngày 6/1 có phải là một sự kích động bạo loạn? Luật sư Michael van der Veen gọi thủ tục luận tội cựu tổng thống là một "cuộc săn phù thủy có động cơ chính trị" của Đảng Dân chủ. Ông Trump bị cáo buộc gây bạo loạn ở Điện Capitol ngày 6/1 khiến 5 người thiệt mạng. Ông phủ nhận cáo buộc. Hầu hết các đảng viên Cộng hòa cho biết họ sẽ không bỏ phiếu để kết tội ông Trump. Biden cảnh báo Trung Quốc sẽ 'đánh bại chúng ta' Trump 'bỏ mặc cho mọi người chết ở Điện Capitol' Antony Blinken, nhà ngoại giao hàng đầu mới của Mỹ là ai? Luận tội: 'Kết tội Trump hoặc nó có thể xảy ra một lần nữa.' Nhóm bào chữa chỉ mất chưa đầy 4 giờ trong số 16 giờ, cố gắng để phiên tòa luận tội kết thúc nhanh chóng. Sau đó, các thượng nghị sĩ đã có bốn giờ để đặt câu hỏi cho hai bên. Trước đó, họ đã có hai ngày để xem xét cặn kỹ các video và đoạn băng ghi âm từ các công tố viên Đảng Dân chủ đang tìm cách chứng minh rằng Donald Trump có khuynh hướng bạo lực và ông ta đã không làm gì để ngăn chặn bạo loạn ngày hôm đó, cũng không thể hiện sự hối hận. Họ lập luận rằng nếu tha bổng cho ông Trump, có thể một cuộc tấn công vào Quốc hội tương tự sẽ lại xảy ra. Bạo loạn ở Điện Capitol Hoa Kỳ ngày 6/1 khiến 5 người thiệt mạng Các biện hộ nào cho Trump? Vào thứ Sáu, ông van der Veen đã dùng bài phát biểu mở màn của mình để phản biện về cáo buộc của đảng Dân chủ rằng ông Trump đã kích động bạo lực trong bài phát biểu của ông trước những người ủng hộ vào ngày 6/1 tại Washington DC nhằm ngăn cản chứng nhận chiến thắng bầu cử của Joe Biden. Ông Trump đã đưa ra lời cáo buộc gian lận cử tri và kêu gọi những người ủng hộ ông tập trung tại tòa nhà Điện Capitol chỉ ít lâu ngắn trước khi bạo loạn nổ ra. Tuy nhiên, thực tế là có bằng chứng từ một số nhóm cho thấy bạo lực đã được lên kế hoạch trước. Điều này cho thấy "sự lố bịch của các cáo buộc kích động chống lại [cựu] tổng thống", ông van der Veen nói và thêm rằng: "Quý vị không thể kích động những gì đã chuẩn bị xảy ra." "Tuyên bố rằng tổng thống bằng cách nào đó, mong muốn hoặc khuyến khích hành vi bạo lực hoặc phi pháp luật là một lời nói dối phi lý và quái dị. Trên thực tế, hai thông điệp đầu tiên mà tổng thống gửi qua Twitter sau khi cuộc tấn công ở Điện Capitol bắt đầu bằng 'Hãy ôn hòa' và "Không bạo lực bởi vì chúng tôi là đảng của luật pháp và trật tự," luật sư nói. Nói với đám đông rằng họ cần "chiến đấu đến cùng" chỉ đơn giản là bài phát biểu chính trị, ông van der Veen nói. Một cách chắc chắn, ông nói với các thượng nghị sĩ, "đây là một nỗ lực để bôi nhọ, kiểm duyệt và bác bỏ không chỉ Tổng thống Trump, mà cả 75 triệu người Mỹ đã bỏ phiếu cho ông ấy". Luật sư cũng lập luận rằng ông Trump có quyền hợp pháp để phản đối kết quả bầu cử. Ông van der Veen nói: "Trong quá khứ, nhiều ứng cử viên khác cho vị trí tổng thống đã sử dụng nhiều quy trình tương tự để theo đuổi những thách thức bầu cử của riêng họ," ông van der Veen nói, trước khi chiếu đoạn phim từ năm 2017 khi đảng Dân chủ phản đối kết quả bầu cử mang lại cho ông Trump chiến thắng. Biện hộ cho Trump: Ít hơn có thể lại tốt hơn Vào ngày thứ tư của phiên tòa luận tội Donald Trump, đến lượt người bào chữa đưa ra lý lẽ của mình. Đầu tuần này, đội ngũ pháp lý của ông Trump khẳng định rằng toàn bộ phiên tòa luận tội là vi hiến và vi phạm các quyền của cựu tổng thống. Họ đã thua lập luận đó, vì vậy bây giờ họ phải bắt đầu bảo vệ cựu tổng thống thông qua một phán quyết. Nói chung, các luật sư của Trump chỉ mất hơn ba giờ để trình bày lập luận của họ - khác xa so với 13 giờ mà những người quản lý luận tội đã đưa ra để trình bày phần truy tố. Đối với việc bào chữa cho Trump, ít hơn có thể là tốt hơn, vì có vẻ như đã rõ ràng rằng có đủ đảng viên Cộng hòa sẽ trung thành với cựu tổng thống để đảm bảo một phán quyết vô tội. Đảng Dân chủ cáo buộc gì? Đảng Dân chủ đã trình bày đoạn video mới về cuộc bạo loạn vào cả thứ Tư và thứ Năm, đưa các thượng nghị sĩ đi từng bước qua các sự kiện trong ngày xảy ra bạo loạn. Những người quản lý vụ luận tội hy vọng những bức ảnh đồ họa về những kẻ bạo loạn, các nhà lập pháp đang chạy trốn và cảnh sát bị đè bẹp sẽ củng cố cho cáo buộc của họ rằng ông Trump đã kích động bạo loạn. Công tố viên Hạ viện Joe Neguse lập luận rằng ông Trump "không chỉ là một người đàn ông nào đó" đưa ra một bài phát biểu gây tranh cãi - ông ấy là một tổng thống phát biểu trước những người ủng hộ "sẵn sàng bạo lực [và] ông ấy đã châm ngòi". Dân biểu Jamie Raskin nói: "Các đồng nghiệp thân mến của tôi, có nhà lãnh đạo chính trị nào trong căn phòng này tin rằng nếu ông ấy được Thượng viện cho phép quay trở lại Phòng Bầu dục, Donald Trump sẽ ngừng kích động bạo lực để có được điều mình muốn?" Dân biểu Ted Lieu nói: "Việc luận tội, kết tội và truất quyền [khỏi chức vụ] không chỉ là về quá khứ. Đó là về tương lai. Nó đảm bảo rằng không có quan chức tương lai nào, không có tổng thống tương lai nào làm điều tương tự." Chuyện gì xảy ra tiếp theo? Một cuộc bỏ phiếu dự kiến diễn ra về việc có cho phép nhân chứng hay không, nếu bất kỳ bên nào muốn có. Nếu hai bên không muốn, hoặc nếu cuộc bỏ phiếu thất bại, cả hai bên sẽ đưa ra các tranh luận kết thúc ngắn gọn, sau đó là cuộc bỏ phiếu cuối cùng về số phận của ông Trump. Quá trình này có thể kết thúc sớm nhất vào tối thứ Bảy hoặc muộn nhất là vào thứ Hai - chưa đầy một tuần từ đầu đến cuối. Các thượng nghị sĩ của cả hai bên đã cho thấy việc kết thúc sớm có thể xảy ra. Cần đa số hai phần ba tán thành để kết tội Donald Trump tại Thượng viện 100 ghế, vốn chia 50-50 giữa đảng Cộng hòa và đảng Dân chủ. Ít nhất 17 thành viên trong đảng của ông Trump sẽ cần bỏ phiếu chống lại ông ấy và mặc dù sáu người đã có vài hành động tán thành, không ai trong số những người còn lại làm tương tự, và nhiều người kiên quyết bác bỏ cáo buộc. Một số đảng viên Cộng hòa cho biết họ không tin rằng một cựu tổng thống nên bị luận tội, mặc dù trước phiên tòa, một cuộc bỏ phiếu của Thượng viện đã bác bỏ quan điểm đó. Nếu ông Trump bị kết tội, Thượng viện có thể bỏ phiếu để cấm ông ra tranh cử lần nữa.
Giáo sư Carl Thayer, nhà quan sát chính trị Việt Nam, phân tích về bế tắc chính trị cấp lãnh đạo trước thềm Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 12.
Việt Nam: Ghế lãnh đạo và cán cân Trung-Mỹ
Giáo sư Thayer bàn về "hai khả năng" cho ghế Tổng bí thư Đảng. Trong bài viết đăng trên tạp chí The Diplomat vào hôm 02/10/2015, ông Thayer cho rằng đấu đá ghế nhân sự cấp lãnh đạo tại Việt Nam và vụ xử nhà báo làm gián điệp cho Trung Quốc đặt ra nhiều câu hỏi về hướng đi tương lai. Giáo sư Thayer mở đầu bài viết bằng việc nói tới thực trạng công bố dự thảo Báo cáo Chính trị và Kế hoạch Kinh tế Xã hội (2016-2020) chậm. Dự thảo báo cáo như vậy được đưa ra 9 tháng trước kỳ Đại hội 11 trong khi lần này đưa ra chỉ 4 tháng trước. Mặc dù việc lựa chọn các ghế lãnh đạo đã được thảo luận tại hội nghị trung ương lần thứ mười một của Ủy ban Trung ương Đảng hồi tháng Năm nhưng không có tuyên bố nào cả. Giáo sư Thayer cho rằng các nhà quan sát tại Hà Nội cho biết Ủy ban Trung ương có thể được triệu tập lại vào tháng Mười để giải quyết bế tắc việc lựa chọn lãnh đạo với một phiên tiếp theo được lên lịch cho tháng 11 nếu không đạt được đồng thuận. Nếu Ủy ban Trung ương Đảng không thể đạt được sự đồng thuận về hai ứng viên cho ghế Tổng bí thư Đảng (như báo chí nói có hai người đều từ miền Nam là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trong khi ghế này vốn là của người miền bắc) thì sẽ có hai khả năng xảy ra, theo ông Carl Thayer. “Khả năng thứ nhất là cả hai ứng viên sẽ rời vũ đài chính trị để nghỉ hưu và vị lãnh đạo đảng tiếp theo sẽ được các ủy viên Bộ Chính trị bầu chọn. “Khả năng thứ hai là nhà lãnh đạo đảng hiện này là ông Nguyễn Phú Trọng sẽ được tái bổ nhiệm với sự nhất trí rằng ông sẽ nhường đường cho một lãnh đạo khác trước khi hết nhiệm kỳ 5 năm của mình. “Giải pháp này sẽ tương tự như tại Đại hội Đảng lần thứ tám vào năm 1996 khi bầu lại ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư và nhất trí rằng ông sẽ từ chức trước giữa nhiệm kỳ. Ông Lê Khả Phiêu đã thay ông Đỗ Mười vào cuối năm 1997. 'Người cho đăng, kẻ bắt gỡ' Việc cho xét xử công khai cựu nhà báo trực thuộc Bộ Ngoại giao Việt Nam làm gián điệp cho Trung Quốc đang gây bàn luận nhiều. Theo ông Thayer, trước thềm đại hội đảng nào thì các sự kiện xảy ra đều được các nhà quan sát chính trị nghiên cứu kỹ để xem gió đang thổi về hướng nào và trước kỳ đại hội này cũng vậy. "Chẳng hạn như khi Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội tổ chức chiêu đãi chào mừng ngày Quốc khánh Trung Quốc (được tổ chức sớm vào ngày 29 tháng 9) tại Hà Nội, Việt Nam đã cử đại diện là Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Bùi Quang Vinh tới dự. "Ông Vinh không phải là ủy viên Bộ Chính trị và dự kiến sẽ nghỉ hưu sau Đại hội Đảng 12. Có bàn tán nhiều tại Hà Nội về lý do tại sao một quan chức tương đối "thấp cấp" lại đại diện cho chính phủ Việt Nam. "Ngày 30 tháng 9, một ngày sau lễ tân tại Đại sứ quán Trung Quốc, truyền thông Việt Nam đưa tin Hà Huy Hoàng, một cựu nhân viên của Bộ Ngoại giao và từng là phóng viên báo Thế giới và Việt Nam, bị xử và bị tuyên án tù 6 năm vì tội làm gián điệp cho Trung Quốc. "Truyền thông đưa tin về các vụ gián điệp liên quan đến công dân Việt Nam là cực kỳ hiếm. Điều này dẫn đến đồn đoán về thời điểm của phiên toà và người cho phép đăng tin. "Sau đó người ta càng đồn đoán nhiều hơn khi báo Tuổi Trẻ, VnExpress và các báo khác đã gỡ bài trên trang web của họ. Nay người ta quay sang bàn tán ai là người ra lệch gỡ các bài báo này xuống," ông Thayer viết. Theo Giáo sư Carl Thayer thời điểm xảy ra phiên tòa xử nhà báo Việt Nam là gián điệp cho Trung Quốc diễn ra trong bối cảnh có đấu đá chính trị trong hàng ngũ chính trị chóp bu trước thềm Đại hội Đảng 12. “Rõ ràng là một vấn đề trọng tâm chưa được giải quyết là Việt Nam xử lý các mối quan hệ với Trung Quốc và Hoa Kỳ như thế nào. "Dự thảo Báo cáo Chính trị đại hội 12 không đưa ra gợi ý về định hướng trong chính sách trong tương lai về chủ đề rắm rối này. Có tin nói Bắc Kinh nói với Hà Nội về việc không thích Ngoại trưởng Phạm Bình Minh "leo cao" vì "thân Mỹ". Ông Thayer cho rằng rõ ràng là một số nhân vật trong hàng ngũ chính trị cao cấp của Việt Nam đã duyệt việc đưa tin phiên xử hoạt động gián điệp của công dân Việt cho Trung Quốc. Động thái này diễn ra ngay sau khi có tin Việt Nam cho phép Trung Quốc mở một Tổng Lãnh sự quán tại Đà Nẵng. "Việc cho xét xử công khai [vụ gián điệp] này một dấu hiệu quan trọng cho thấy việc Việt Nam xử lý lý mối quan hệ với Trung Quốc và Hoa Kỳ ra sao là một chủ đề nóng bỏng vào lúc này," ông Thayer nhận định. "Những người phản đối việc Việt Nam xích quá gần với Hoa Kỳ nói về "mối đe dọa của biến hòa bình" là đe dọa an ninh quốc gia. Họ chỉ ra áp lực của Mỹ về nhân quyền và tự do tôn giáo như là một phần của mối đe dọa này. "Các cáo buộc về động gián điệp cho Trung Quốc châm ngòi cho quan ngại gồm các tiếng nói khác nhau đang góp giọng rằng Trung Quốc vẫn tiếp tục can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam và có thể đang cố gây ảnh hưởng đến kết quả của Đại hội Đảng toàn quốc sắp tới. "Giới quan sát tại Hà Nôi nói với tờ The Diplomat rằng Trung Quốc đã chọn một số nhà lãnh đạo Việt Nam để nhắn gửi rằng họ phản đối việc thăng quan tiến chức cho Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh, người được xem là thân Mỹ. "Các nguồn tại Việt Nam cũng cho Hà Nội biết ở lúc gặp kín rằng Chủ tịch Tập Cận Bình có thể hoãn chuyến thăm dự kiến của mình đến Việt Nam trong tháng này nếu Hà Nội không ngưng việc chỉ trích các hoạt xây dựng đảo nhân tạo ở Biển Đông của Trung Quốc. Cũng những nguồn này tin rằng chuyến thăm sẽ được tiến hành vì đối với Trung Quốc thì đây là chuyến thăm quan trọng," Giáo sư Thayer viết. 'Diễn biến hòa bình' và 'gián điệp TQ' Tác giả nói vè khả năng Tổng thống Obama sẽ thăm Việt Nam trong tháng 11 sau khi Chủ tịch Tập Cận Bình thăm Hà Nội vào tháng 10. "Những người muốn thắt chặt quan hệ với Hoa Kỳ nhấn mạnh những lợi thế kinh tế của vị thế hội viên trong thỏa thuận TPP. Nhóm này hiện đang chống lại biện luận về "mối đe dọa của biến hòa bình" bằng cách chỉ ra rằng hoạt động gián điệp Trung Quốc là một mối đe dọa lớn đối với an ninh quốc gia. "Nói cách khác, các mối đe dọa diễn biến hòa bình từ Hoa Kỳ hiện đang được đấu đầu với mối đe dọa lật đổ từ Trung Quốc. "Việc Việt Nam quyết định công khai phiên xử gián điệp, cùng với việc thả một số người bất đồng chính kiến trong những tháng gần đây, là chỉ dấu cho thấy khả năng thay đổi có thể có trong quan hệ Việt-Mỹ. "Gần đây Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã nói trong một cuộc phỏng vấn tại New York với hãng thông tấn AP rằng việc Trung Quốc xây dựng đảo nhân tạo của là bất hợp pháp theo luật quốc tế và đe dọa an ninh biển." Theo Giáo sư Thayer, bình luận của ông Sang là "nhắm cả vào cả công chúng quốc tế và quốc nội." "Lời lẽ của ông kể như như đặt nền tảng để làm sâu sắc thêm quan hệ với Hoa Kỳ đồng thời có thể được xem là việc đánh bóng hình ảnh của mình về lập trường an ninh quốc gia đối với trong nước. "Việt Nam dự kiến sẽ tổ chức đón các chuyến thăm chính thức của Chủ tịch Tập Cận Bình trong tháng 10 và Tổng thống Barack Obama trong tháng 11. "Trong bối cảnh giới lãnh đạo còn đang đấu đá như hiện nay thì mỗi chuyến thăm này có thể được xem là những phép thử riêng biệt cho định hướng tương lai của Việt Nam", Giáo sư Thayer kết luận.
Đây có lẽ là thử nghiệm nổi tiếng nhất trong ngành khoa học thần kinh.
Sự tự nguyện chỉ là một ảo giác?
Vào năm 1983, Benjamin Libet đã gây tranh cãi với thí nghiệm cho thấy cảm nhận của chúng ta về sự tự nguyện chỉ là một ảo giác. Kể từ đó đến nay, sự tranh cãi vẫn ngày càng tăng. Thí nghiệm của Libet bao gồm ba yếu tố quan trọng: sự lựa chọn, việc đo lại các hoạt động trong não, và một chiếc đồng hồ đặc biệt. Người tham gia thử nghiệm được phép chọn sẽ cử động tay trái hoặc tay phải. Trong thí nghiệm gốc, người tham gia thử nghiệm được yêu cầu cử động cổ tay. Trong một số phiên bản khác, những người tham gia được yêu cầu nhấc một ngón tay phải hoặc một ngón tay trái lên. Họ được yêu cầu “cử động bất kỳ khi nào muốn, không cần theo kế hoạch hay theo chủ ý nào”. Thời điểm cử động chính xác sẽ được ghi lại từ sự dịch chuyển của các khối cơ tay. Hoạt động não được đo bằng các điện cực gắn trên da đầu. Trên phần vỏ não vận động (là chỗ ở khoảng giữa đầu) của các đối tượng tham gia thử nghiệm được gắn các điện cực. Mỗi khi đối tượng định thực hiện một chuyển động ở bên trái hoặc bên phải thì một tín hiệu điện sẽ xuất hiện tương ứng ở phía bên đó. Chiếc đồng hồ được thiết kế đặc biệt để giúp những người tham gia thử nghiệm ghi nhận những sự thay đổi nhanh hơn đơn vị giây. Chiếc đồng hồ có một chấm duy nhất chạy quanh mặt đồng hồ mỗi vòng hết 2,56 giây. Như vậy, nếu như người thử nghiệm có thể thông báo đúng vị trí của cái chấm này trong phạm vi một góc 5 độ thì người đó đã thông báo được những thay đổi diễn ra trong khoảng thời gian là 36 phần nghìn giây. Tiếp theo, Libet yêu cầu những người tham gia thử nghiệm dùng chiếc đồng hồ để thông báo thời điểm chính xác mà họ quyết định cử động. Hàng thập niên qua, các nhà sinh lý học đã xác định được rằng các tín hiệu điện trong não sẽ thay đổi trong một vài phần của một giây trước khi chúng ta cử động. Vì vậy, trong thí nghiệm của Libet, trước khi đối tượng cử động khoảng một vài phần của giây, các điện cực đã có thể ghi nhận những sự thay đổi của các tín hiệu điện trong não. Tuy nhiên, điều gây chấn động ở đây là thời điểm các đối tượng thông báo họ quyết định cử động lại xảy ra trong khoảng thời gian từ lúc tín hiệu điện trong não thay đổi tới lúc chính cử động đó được thực hiện. Điều này đồng nghĩa với việc cảm giác về việc đưa ra quyết định không xuất hiện cùng lúc với yếu tố nào đó khiến chúng ta cử động. Kết quả được ghi lại từ các điện cực cho thấy có một quyết định nào đó đã được đưa ra trước khi những người tham gia thử nghiệm ý thức được về hành động của mình. Các tín hiệu trong não đã thay đổi trước khi các đối tượng cảm thấy là mình đang đưa ra một quyết định. Vậy não bộ của những người tham gia thử nghiệm có thực sự đưa ra quyết định hay không? Phải chăng cảm giác mình thực sự đưa ra một quyết định chỉ là điều ảo tưởng? Đây vẫn là điều gây tranh cãi cho đến ngày nay. Sự đơn giản trong thí nghiệm của Libet khiến một số người lập luận rằng sự tự nguyện của con người là có giới hạn bởi chúng ta là các động vật sinh học, trong lúc một số người khác thì cho rằng con người vẫn có sự tự nguyện, bất chấp việc suy nghĩ của mình bị hạn chế trong những bộ não sinh học. Thí nghiệm của Libet tạo sức hấp dẫn một phần nhờ vào hai trực giác chung của chúng ta về trí óc con người. Nếu không có những trực giác này thì thí nghiệm của Libet sẽ không mấy gây ngạc nhiên. Trực giác thứ nhất, đó là cảm giác rằng khối óc của chúng ta là thứ tách biệt khỏi thể xác - một thuyết nhị nguyên tự nhiên khiến chúng ta nghĩ rằng khối óc là một thứ tinh khiết, trừu tượng, tách biệt khỏi những giới hạn về sinh học. Trực giác thứ hai khiến chúng ta ngạc trước thí nghiệm của Libet, đó là việc chúng ta nghĩ rằng mình hiểu khối óc của chính mình. Chúng ta tin rằng việc một quyết định được đưa ra hoàn toàn giống với trải nghiệm chủ quan của chúng ta về quy trình đưa ra quyết định đó. Não trạng của chúng ta như một cỗ máy, hễ vận hành tốt, chúng ta sẽ không quan tâm đến việc nó vận hành thế nào. Chỉ khi những lỗi lầm hoặc sự mâu thuẫn xuất hiện, chúng ta mới bắt đầu tự hỏi: Vì sao ta lại không nhìn thấy lối ra đó? Vì sao ta không nhớ tên của ai đó? Vì sao cảm giác đưa ra một quyết định lại đến sau những thay đổi trong não liên quan đến việc quyết định? Không có lý do gì để nghĩ rằng chúng ta có thể nói được chính xác mọi khía cạnh trong tâm trí mình. Ngành tâm lý học cho chúng ta rất nhiều ví dụ về những gì chúng ta thường nhìn nhận sai. Cảm giác về việc đưa ra một quyết định trong thử nghiệm của Libet chỉ là ảo giác - rất có thể là não bộ chúng ta đưa một quyết định thực sự - mà cũng rất có thể đó chỉ là cảm giác mình vừa đưa ra quyết định, mà cảm giác đó thì tới trễ hơn so với việc quyết định đó đã thực sự được đưa ra. Tuy nhiên, việc chúng ta xác định nhầm thời điểm đưa ra quyết định không có nghĩa là chúng ta không liên quan gì đến quyết định đó. Mỗi năm lại có thêm nhiều tài liệu được viết liên quan đến thí nghiệm của Libet. Thí nghiệm của ông đã châm ngòi cho các cuộc nghiên cứu, tìm hiểu trong ngành khoa học thần kinh về sự tự nguyện của con người. Đã có nhiều ý kiến chỉ trích, bác bỏ thí nghiệm này, với nhiều cuộc thảo luận về việc nó có liên quan hay không, hoặc liên quan như thế nào đến cách chúng ta hoàn toàn tự ý, tự do đưa ra các quyết định mỗi ngày. Ngay cả những người ủng hộ Libet cũng thừa nhận rằng tình huống sử dụng trong thí nghiệm là quá xa vời so với những sự lựa chọn trong thực tế. Tuy nhiên, thí nghiệm cơ bản này tiếp tục làm dấy lên những tranh luận, những suy nghĩ mới về việc sự tự do, tự nguyện ra quyết định của chúng ta được khởi nguồn trong não ra sao. Và theo tôi, thí nghiệm này giúp chúng ta xem xét, đánh giá những trực quan của con người về cách thức não bộ hoạt động, và qua đó thấy được rằng mọi thứ phức tạp hơn những gì chúng ta tự tưởng tượng ra.
Lào vừa cho mở một trong những điểm bí mật nhất từ thời Chiến tranh Đông dương cho du khách.
Lào mở căn cứ địa Viengxay đón du khách
Hang núi ở Viengxay, phía Đông Bắc Lào đã từng là nơi trú ngụ của phe cách mạng trong cuộc chiến của họ chống lại sự can dự của người Mỹ. Trong thời bình như bây giờ cũng cần phải đi xe hai ngày để đến Viengxay, dù là bạn đi từ thủ đô Vientiane hay từ thành phố lớn thứ nhì là Luang Prabang. Trong thời gian diễn ra cuộc chiến bí mật ở Lào thì chuyện đi lại bằng xe như thế là không thể có.Khu thung lũng này chính là nơi lực lượng cộng sản Pathet Lào chọn để đặt đại bản doanh. Một nơi khác thì có rất nhiều hang đá tự nhiên – gần 500 cả thảy. Ông Onechanh Somany, cựu công an cộng sản, đã sống chín năm trong hang hồi những năm 1960 và 1970. Đó là thời có các cuộc ném bom không ngừng. Ông kể: "Hàng ngày người Mỹ ném bom vào chỗ chúng tôi từ 7 giờ sáng đến 10 giờ tối, " "Đến đêm, họ tìm cách phá cầu và các xe chuyên chở. Có các chiến sĩ dũng cảm trên ngọn núi nhắm bắn phi cơ Mỹ. Nhiều người đã hy sinh nhưng trong lòng hàng thì an toàn và chúng tôi không có ai bị giết cả." Sống trong hang Tính theo đầu người thì Lào là nước bị ném bom nhiều nhất thế giới. Trong cuộc chiến không tuyên bố kéo dài chín năm, không quân Mỹ đã dội bom tính theo đầu người thì cứ một tấn cho một người dân Lào. Người Mỹ cố gắng một cách vô ích để ngăn không cho quân cộng sản Bắc Việt dùng đất Lào để cung ứng cho các đơn vị của họ ở Nam Việt Nam. Người Mỹ cũng tìm cách không để cho quân Pathet Lào chiếm quyền của chính phủ hoàng gia. Nhưng cuộc chiến trong tuyên bố này đã thất bại tháng Tám 1975, chỉ vài tháng sau khi Nam Việt Nam và Campuchia sụp đổ. Và thế là Hoa Kỳ đã chịu sự thất bại cuối cùng tại Đông Dương, sự thất bại đến từ ban chỉ huy của Lào trong những hang núi Viengxay. Vào thời cao điểm có tới 23 nghìn người sống trong các hang núi. Họ tập trung thành những cộng đồng, làm đủ việc, từ may quân phục, lập bệnh viện cho đến tổ chức kế hoạch quân sự. Somkhid Bouaviengxay, một trong những người hướng dẫn viên du lịch mới được đào tạo đã đưa tôi xem khu này. Không phải mọi hang đều mở cho du khách nhưng ta được vào hang vốn là phòng của các lãnh đạo, và cả một vòng hang từng là sân khấu để diễn kịch và ca hát. Nơi đây, từng có các nghệ sĩ và đoàn biểu diễn từ những nước XHCN đến phục vụ cho quân cách mạng Lào. Điều kiện sinh hoạt quả là đơn sơ, kể cả cho lãnh đạo cao nhất. Các lãnh tụ Pathet Lào trong Bộ Chính trị chỉ nằm trên nệm trải trên nền trong một phòng. Bản thân lãnh tụ cao nhất, ông Kaysone Phomvihane cũng chỉ có một chỗ rộng hơn đôi chút, đi vào bằng một lối chui mà ông để các con vào ngủ. Phía sau có một điểm trú ngụ khi khẩn cấp. Somkhid giải thích: "Nếu máy bay Mỹ ném khí ngạt bên ngoài thì người ta phải vào phòng này, đóng chặt lỗ thông khí lại." "Bên trong họ sẽ dùng một máy lọc ôxy của Liên Xô sản xuất để lọc khí từ ngoài. Nhưng Mỹ chưa bao giờ phóng bom ga nên máy cũng chưa bao giờ được dùng cả”. Địa chỉ du lịch Mỗi hang đều có lịch sử riêng nhưng tất cả đều nhắc lại quá khứ gian khổ tại đây thời còn chiến tranh. Một phụ nữ tôi gặp ở Viengxay đã mất tám trong số 10 đứa con, vì chiến sự, vì bệnh tật và cả vì thiếu dinh dưỡng. Sau chiến tranh vùng này bị ngăn không cho người nước ngoài vào vì được dùng để “cải tạo giáo dục” các cựu sĩ quan của quân đội Hoàng gia Lào. Onechanh Somany nói với tôi rằng sau chiến tranh ông cũng làm việc ở một trong những trại cải tạo. Di sản cuộc chiến vẫn còn khiến sinh hoạt ở đây khó khăn. Bounby Lasysamay, người làm việc cho tổ chức cấp viện SNV của Hà Lan chuyên giúp cải tạo các hang đá thành một điểm thu hút du khách, giải thích vấn đề: "Lào là nước nghèo nhất Đông Nam Á. Còn đây là vùng nghèo nhất Lào." Nhưng SNV và cộng đồng dân chúng địa phương đang hy vọng rằng với việc mở ra “thành phố ngầm” ở Viengxay cho du khách, toàn vùng sẽ có cơ hội tăng thu nhập từ chính di sản bất hạnh này. Người ta đã thấy các phòng trọ được xây xung quanh khu vực hang nhằm đón số du khách có thể sẽ tăng lên từ mức độ khiêm tốn là khoảng 20 người một ngày. Bộ trưởng Du lịch Lào Somphong Mongkhonvilay, bản thân từng là cựu chiến binh trong hang, nói kể cả người Mỹ, những người từng muốn tiêu diệt ông thời chiến, cũng được hoan nghênh đến thăm: "Việt Nam đã cho mở cửa nhiều địa điểm mang tính lịch sử để thế giới bên ngoài biết đến. Còn tại Lào, chúng tôi đã giữ kín những bí mật đó lâu rồi. Nay là lúc mở chúng ra, và tôi hoan nghênh du khách từ tất cả các nước đến, kể cả người Mỹ” Giống như Việt Nam, Lào đã mất nhiều thập niên đánh đuổi người nước ngoài và sau đó chịu nhiều năm bị cô lập và nghèo khổ. Nhưng chính vì chưa phát triển mà Lào là điểm hấp dẫn du khách. Thách thức của Lào hiện nay là làm sao thực sự biến cơ hội này thành nguồn lợi cho những người dân vẫn thuộc loại nghèo nhất châu Á.
Bố già của đạo diễn Trấn Thành – Vũ Ngọc Đãng phá kỷ lục doanh thu với hơn 200 tỷ đồng sau 9 ngày chiếu, trong khi Vị (Taste), bộ phim đầu tay của đạo diễn trẻ Lê Bảo thắng giải đặc biệt của Ban khám giảo tại hạng mục Encounters của LHP Berlin là hai tín hiệu rất tích cực của điện ảnh Việt Nam, sau một năm khủng hoảng nặng vì đại dịch Covid-19.
Điện ảnh Việt Nam: Bố già phá kỷ lục doanh thu, Vị thắng giải Berlin
Diễn viên Trấn Thành xem phim Bố già cùng khán giả Năm 2020, điện ảnh Việt đối mặt với khủng hoảng nặng nề do đại dịch khiến thị trường đóng băng gần nửa năm và doanh thu phòng vé giảm gần một nửa so với năm trước. Đợt bùng phát dịch lần thứ 3 ngay trước Tết âm lịch khiến bốn bộ phim Việt đều phải hủy chiếu vào phút chót, gây tổn thất hàng trăm tỷ đồng. Tuy nhiên, khi dịch bệnh đã được kiểm soát và rạp chiếu phim mở cửa trở lại vào đầu tháng 3, hai bộ phim Việt là Bố già và Gái già lắm chiêu V, cùng với nhiều bộ phim chất lượng của Hollywood đồng loạt ra rạp trở lại. Vì sao phim châu Á ít cơ hội giành Quả Cầu Vàng và Oscar? Những bộ phim Tết kinh điển và thời hoàng kim của điện ảnh Hong Kong Và trong cuộc đua tranh giành tấm vé của khán giả này, Bố già đã vượt lên dẫn đầu, bỏ xa các bộ phim còn lại một khoảng cách rất lớn. Hiệu ứng truyền miệng khiến Bố già tuần thứ 2 còn ăn khách hơn 3 ngày cuối tuần đầu tiên, liên tiếp phá vỡ các kỷ lục doanh thu và trở thành phim Việt ăn khách nhất mọi thời đại chỉ sau 9 ngày. Với đà này, Bố già không chỉ chinh phục cột mốc 300 tỷ mà thậm chí còn có thể đạt doanh thu cuối cùng lên đến 350 tỷ đồng. Tại sao Bố già phá kỷ lục phòng vé? Bố già điện ảnh được phát triển từ web-drama (mini-series ngắn tập phát miễn phí trên youtube) từng tạo nên hiện tượng hồi Tết năm 2020. Phiên bản điện ảnh ra mắt lần này dù có cùng nhan đề và vẫn lấy cảm hứng từ chất liệu hiện thực trong một khu phố lao động ở TPHCM, nhưng nội dung hoàn toàn khác biệt. Phim Bố già đang phá kỷ lục doanh thu tại Việt Nam, theo truyền thông và nhà sản xuất Được nhào nặn từ những chất liệu gần gũi, thậm chí trần trụi về tình thân gia đình và tình cha con ít nhiều mang dấu ấn cá nhân, cộng với sự tái hiện hiện thực đời sống đã được chắt lọc kỹ càng, Trấn Thành đã mang đến một Bố già tràn đầy cảm xúc và chạm được vào khán giả. Đó có lẽ là lý do lớn nhất khiến bộ phim này tạo ra được một cơn sốt hiếm có cho điện ảnh Việt. Gần như “bao sân” bộ phim ở những vai trò sáng tạo quan trọng nhất như sản xuất, viết kịch bản, đồng đạo diễn (với Vũ Ngọc Đãng), đóng vai chính (ông Ba Sang), âm nhạc và thậm chí cả dựng phim – Trấn Thành cho thấy tham vọng cũng như dồn toàn bộ sức lực của mình cho một tác phẩm điện ảnh mà anh dành nhiều tâm huyết. Thế nhưng, sự tâm huyết và nỗ lực đó hoàn toàn vô nghĩa nếu tác phẩm không chạm đến được cảm xúc công chúng. May mắn thay, Trấn Thành và ê kíp đã vượt qua được “cửa tử” này. Bố già, mặc dù vẫn còn một vài nhược điểm về sự dài dòng, ồn ào, hoặc vẫn còn vương lại một vài nét diễn kiểu sân khấu, truyền hình – nhưng về tổng thể, nó là một tác phẩm vượt trội về “content”, nếu coi “content’ (nội dung) là yếu tố quan trọng nhất để chinh phục khán giả điện ảnh Việt hiện nay. Trong khi điểm yếu của hầu hết các bộ phim thương mại Việt Nam hiện nay là kịch bản, là chạy theo những thứ hào nhoáng, phù phiếm mà bỏ quên cốt lõi, là hạ tầm tiêu chuẩn để vuốt ve thị hiếu khán giả thì Trấn Thành cho thấy mục tiêu lớn nhất của anh là chinh phục khán giả bằng một kịch bản đậm chất Việt, dày dặn, nhiều lớp lang về hiện thực đời sống để lấy được nước mắt khán giả. Tài tử Kiều Chinh, Báo Tuyết và sự nghiệp điện ảnh để đời 'Bố già' và 50 năm của một hiện tượng văn hóa Trong bộ phim về đề tài tình thân gia đình này, khán giả được dịp chứng kiến một câu chuyện phức tạp về những mối quan hệ trong gia đình, dòng họ. Không ai chọn được gia đình của mình – điều đấy thể hiện rất rõ trong Bố già. Và vì không chọn được nên buộc phải chấp nhận lẫn nhau để sống, cả sự ích kỷ lẫn vị tha, cái xấu lẫn cái tốt, cả cái mới lẫn cái cũ. Không ai bị đơn giản hóa, cũng không ai là tốt hay xấu hoàn toàn trong Bố già. Họ đều phải tự học qua thử thách, qua va vấp để chấp nhận lẫn nhau, chấp nhận sự bất toàn của cuộc sống. Sự trưởng thành đó, không chỉ diễn ra đối với người trẻ mà cả người già. Thứ triết lý đậm chất đời sống đó được khai thác một cách nhuần nhị để tạo nhịp điệu và cao trào. Đó có lẽ là giá trị cốt lõi của Bố già, khiến khán giả có thể thấy được mình trong đó, liên hệ với gia đình mình và cũng có thể rơi nước mắt vì nó. Bên cạnh một dàn diễn viên phụ chắn chắn và ai cũng phát huy được thế mạnh diễn xuất của mình, đủ sức làm “dàn bao” để Trấn Thành và Tuấn Trần tỏa sáng. Nếu Ba Sang của Trấn Thành là một người cha kiểu cũ, bảo thủ, tính tình bao đồng, thích lo chuyện thiên hạ, nhưng đồng thời cũng là một người cha thương con hết mực và sẵn sàng hy sinh vì con, thì Quắn (Tuấn Trần) lại đại diện cho một hình mẫu giới trẻ hiện đại, khát vọng làm giàu, thích nổi tiếng, hơi vị kỷ nhưng ở chiều sâu nội tâm, đó cũng là một người trẻ giàu tình cảm. Dày công trong việc khai thác tâm lý nhân vật với nhiều lớp “layers” được bóc tách kỹ càng, hai cha con Ba Sang dẫn dắt người xem đồng hành cùng họ, khởi đi từ những mâu thuẫn thế hệ tưởng như không thể hòa giải đến kết cục ấm lòng, khi tình thương và sự hy sinh mới là giá trị cốt lõi mà cả hai nhân vật hướng đến. Nếu cú máy “one shot” mở đầu phim dù ấn tượng nhưng hơi phô diễn kỹ thuật thì cú “one shot” thứ hai dài khoảng 6 phút với sự tính toán về góc máy, di chuyển camera đã mô tả trọn vẹn màn trình diễn bùng nổ cảm xúc của cả Trấn Thành và Tuấn Trần. Đây có lẽ là phân đoạn lấy nước mắt nhiều nhất của bộ phim. Những câu thoại sắc bén, những cài cắm chi tiết khôn ngoan, âm nhạc được đầu tư kỹ càng để dẫn dắt cảm xúc và cuối cùng thông điệp gần gũi về tình thân và gia đình là những điểm cộng cuối cùng trong một tổng thể khá trọn vẹn… là những lý do chính để lý giải cho thành công đột phá của Bố già. Lê Bảo có phim đầu tay, Vị, được giải quốc tế Hành trình 5 năm Đắng và Ngọt của Vị Vị (Taste) là bộ phim độc lập đầu tay của đạo diễn trẻ Lê Bảo, nhà làm phim tự học sinh năm 1990 và từng lớn lên ở khu ổ chuột tại TPHCM. Bộ phim đậm chất “art-house” (nghệ thuật) này cũng lấy cảm hứng từ khu phố ổ chuột hiện đại tại Sài Gòn mà Bảo có nhiều trải nghiệm, tuy nhiên trong tác phẩm này, nó lại được thể hiện dưới góc nhìn của một người đàn ông Nigeria nhập cư. Vị theo chân một người đàn ông châu Phi (do diễn viên nghiệp dư Olegunleko Ezekiel Gbenga đóng), vốn là cầu thủ bóng đá bị chấn thương nên buộc phải giải nghệ và kiếm sống bằng nghề khác trên hè phố. Để rồi từ đó, anh tìm cách thoát khỏi hiện thực khắc nghiệt bằng cách tạo dựng một mối quan hệ kỳ lạ với bốn người phụ nữ trung niên của Việt Nam mà anh ta quen biết trên đường phố. Bọn họ tồn tại cùng nhau bằng cách nấu nướng, ăn, ngủ và quan hệ tình dục… Bộ phim, một mặt vừa đặt ra câu hỏi về những con người yếu thế bị cô lập trong thời đại toàn cầu hóa, đồng thời lại khai thác vẻ đẹp và sự dịu dàng của đời sống đó. Lê Bảo đến với điện ảnh bằng cách xem các bản sao lậu của các bộ phim nước ngoài trên máy tính xách tay và tự học để trở thành nhà làm phim. Khi mới ngoài 20 tuổi, anh bắt đầu thực hiện các bộ phim ngắn với ý tưởng độc đáo từ quan sát, trải nghiệm và góc nhìn của mình, bằng những chiếc máy quay đi mượn từ bạn bè và vài diễn viên nghiệp dư. Vị được phát triển từ ý tưởng của một bộ phim ngắn. Dự án này đã nhận được một vài giải thưởng tại các LHP quốc tế và nhận được tài trợ của các quỹ điện ảnh tại châu Âu. Dù vậy, số kinh phí ít ỏi khiến Lê Bảo phải chật vật với dự án này trong gần 5 năm. Nhưng ngay từ khi hoàn thành, bộ phim đã nhận được những đánh giá tích cực của giới chuyên môn. Một đánh giá trên tờ Hollywood Reporter viết rằng, “phong cách tạo dựng hình ảnh sống động nhưng uể oải trong tác phẩm điện ảnh đầu tay của Lê Bảo cho thấy tiềm năng của một đạo diễn tác giả đầy hứa hẹn trong nền điện ảnh châu Á”. Một số bộ phim tham gia LHP quốc tế Berlin lần thứ 71. Do dịch Covid, LHP có các sự kiện online từ 1-5/3, và các sự kiện có người tham dự từ 9-20/6 Và trong đầu tháng 3, Vị đã khởi đầu cho chuỗi hành trình chinh phục quốc tế của mình trong năm 2021 khi đoạt giải đặc biệt của BGK tại hạng mục Encounters (Special Jury Award Encouters) tại LHP quốc tế Berlin – một trong ba liên hoan phim quốc tế lớn nhất thế giới. Bản đánh giá của BGK viết: “Một phác thảo đầy trừu tượng nhưng được dàn dựng trần trụi và táo bạo về các mối quan hệ xã hội, bằng việc sử dụng những kết cấu cụ thể như không gian khu ổ chuột, luật chơi bóng đá, nấu nướng và sức nặng của cơ thể con người – để tạo nên một không gian đậm đặc sự căng thẳng, yên bình trong hỗn loạn, tìm đường giải thoát khỏi khổ hạnh nhưng lại quay đầu về bể khổ”. Chiến thắng giải đặc biệt của BGK tại hạng mục Encounters của LHP Berlin – được xem là hạng mục khuyến khích các nhà làm phim trẻ có những đột phá về ngôn ngữ hay cấu trúc, thẩm mỹ mới trong điện ảnh là thành công quan trọng bước đầu của Lê Bảo. Trong 12 phim quốc tế tranh giải tại hạng mục này, Vị là 1 trong 3 bộ phim mang về giải thưởng. Bộ phim cũng được tờ The Guardian của Anh bình chọn là một trong những tác phẩm nổi trội nhất tại LHP Berlin năm nay. Thêm một tin vui nữa là Vị đang được hãng phát hành phim quốc tế của Đức Wild Bunch chịu trách nhiệm phát hành trên toàn thế giới. Đây là hãng phát hành nhiều bộ phim danh tiếng từng mang lại nhiều giải thưởng điện ảnh quan trọng tại Oscar, Cannes, Berlin và Venice. Và nhiều cơ hội khác của Vị (Taste) vẫn đang còn ở phía trước. *Bài thể hiện quan điểm riêng của tác giả.
Tổng thống Barack Obama nói Mỹ sẽ không run sợ, sau khi tổ chức Nhà nước Hồi giáo (IS) công bố video chiếu cảnh chặt đầu nhà báo Mỹ Steven Sotloff.
Obama: 'Mỹ không sợ IS'
Nhà báo Sotloff đã nhiều năm lăn lộn trên khắp các chiến trường ở Trung Đông Ông Obama nói “công lý sẽ được thực thi”. Một nhà báo Mỹ khác, James Foley, đã bị chặt đầu hồi tháng trước. Tại Anh, chính phủ đã họp khẩn sau đe dọa giết một con tin người Anh, cũng được cho thấy mặt trong video mới nhất. Tình báo Mỹ xác nhận băng có hình ông Steven Sotloff là có thật. Nhà báo Sotloff, 31 tuổi, bị bắt cóc ở Syria hồi năm 2013. Ông xuất hiện vào cuối một đoạn video quay cảnh hành quyết đồng nghiệp người Mỹ James Foley hồi tháng trước. Trong đoạn video mới nhất này, một chiến binh của phiến quân cũng đe dọa sẽ giết một con tin người Anh. Đang kiểm chứng Gia đình Sotloff cho biết họ đã biết về đoạn băng này và đang ‘đau khổ’. Sau khi nhà báo Foley bị giết, mẹ của Sotloff đã thỉnh cầu thủ lĩnh IS Abu Bakr al-Baghdadi hãy tha mạng cho con trai bà. Phát ngôn nhân Nhà Trắng Josh Earnest cho biết các quan chức Mỹ đang kiểm tra các thông tin. Trong thời gian gần đây Mỹ đã tiến hành hàng chục các đợt không kích nhằm vào các mục tiêu IS ở Iraq. Đoạn video có tiêu đề ‘Thông điệp thứ hai gửi nước Mỹ’ có độ dài hai phút rưỡi và rõ ràng được quay trên một sa mạc. Dường như nó được quay sau đoạn băng hành quyết nhà báo Foley mặc dù không thể xác định thời gian chính xác. Trong đoạn băng, nhà báo Sotloff mặc một chiếc áo dài màu cam và đứng bên cạnh một kẻ che mặt. Ông đọc một thông điệp gửi đến Tổng thống Mỹ Barack Obama rằng: “Ngài đã tiêu tốn hàng tỷ đôla tiền thuế của người dân Mỹ và chúng ta đã mất hàng ngàn binh sỹ trong những lần giao tranh trước đó với Nhà nước Hồi giáo. Vậy thì lợi ích của người dân ở đâu trong việc khởi động cuộc chiến này?” Người đàn ông che mặt, vốn có giọng nói giống như kẻ đã hành quyết nhà báo James Foley, sau đó nói việc mà ông ta sắp làm là ‘trả thù các cuộc không kích của Mỹ’. “Tôi đã quay lại đây, Obama, tôi quay lại vì chính sách đối ngoại kiêu ngạo của các người đối với Nhà nước Hồi giáo... bất chấp những cảnh báo nghiêm túc,” người đàn ông này nói. “Chúng tôi muốn nhân cơ hội này cảnh báo các chính phủ tham gia vào liên minh ma quỷ với Mỹ chống lại Nhà nước Hồi giáo rằng hãy lùi bước và để cho người dân chúng tôi yên.” Đoạn băng kết thúc với việc kẻ che mặt đe dọa giết con tin Anh đang bị cầm tù. ‘Ghê tởm’ Nhà báo Sotloff xuất hiện trong tình trạng giống như đồng nghiệp James Foley Bà Jen Psaki, phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Mỹ, nói: “Nếu đoạn video này là xác thực thì chúng tôi cảm thấy ghê tởm trước hành động dã man này.” Còn phát ngôn nhân Nhà Trắng Josh Earnest kêu gọi cần thận trọng với tính xác thực của đoạn băng. “Những suy nghĩ và cầu nguyện của chúng tôi trước hết là hướng về Sotloff và gia đình anh và những người đã làm việc với anh,” ông Earnest nói. “Tôi không có thẩm quyền xác nhận tính xác thực của đoạn băng,” ông nói thêm. “Đoạn băng này sẽ được Chính phủ Mỹ và các quan chức tình báo của chúng tôi phân tích hết sức cẩn thận để xem nó xác thực đến đâu.” Thủ tướng Anh David Cameron gọi hành động chặt đầu này là ‘hoàn toàn kinh tởm và đáng khinh bỉ’. Văn phòng của ông Cameron cho biết ông đã biết có một người Anh nằm trong số các con tin bị Nhà nước Hồi giáo bắt giữ và đã chủ trì nhiều cuộc họp với các quan chức cấp cao để bàn bạc kế hoạch. Nhà làm phim người Mỹ Matthew Van Dyke, một người bạn của nhà báo Sotloff, nói với BBC: “Anh ấy là một nhà báo chuyên nghiệp và không có lý do gì phải chịu cảnh ngộ này.” “Anh ấy là một nhà quan sát không thiên vị, không có thành kiến với những gì đang xảy ra để tường thuật cho thế giới biết và giờ đây anh ấy phải trả giá bằng sinh mạng của mình,” ông Dyke nói thêm. Nhà báo Sotloff bị bắt ở gần Aleppo ở miền bắc Syria hồi tháng Tám năm 2013. Ông từng làm việc cho các tạp chí Time, Foreign Policy và Christian Science Monitor và tường thuật từ các nước Ai Cập, Libya và Syria. ‘Cuộc chiến thông tin’ Các lực lượng kháng chiến chống IS đang được Mỹ và phương Tây hỗ trợ Bà Nancy Gibbs, biên tập viên tạp chí Time, ra thông báo nói rằng bà ‘bàng hoàng và hết sức đau buồn trước tin về cái chết của Steven Sotloff’. “Anh ấy đã hy sinh mạng sống của mình để độc giả có thể có được những tin tức từ những nơi nguy hiểm nhất trên thế giới,” bà nói. Bạn bè của Sotloff cho biết ông đã từng sống ở Yemen trong nhiều năm và nói thạo tiếng Ả Rập. Vào lúc Sotloff bị bắt, gia đình ông đã quyết định không xuất hiện trước truyền thông để cung cấp thông tin theo khuyến cáo của giới chức. Trong đoạn video về vụ hành hình nhà báo Foley hồi tháng trước, Sotloff đã xuất hiện ở cuối đoạn băng trong khi người đàn ông bịt mặt cảnh báo rằng số phận của Sotloff tùy thuộc vào động thái kế tiếp của Tổng thống Obama. Mỹ đã tiến hành hơn 120 cuộc không kích ở Iraq hồi tháng trước trong nỗ lực trợ giúp cho các lực lượng người Kurd chặn đà tiến quân của Nhà nước Hồi giáo và bảo vệ các cộng đồng thiểu số đang bị đe dọa. Phóng viên an ninh của BBC Frank Gardner phân tích: “Đoạn video hành quyết thứ hai do IS tung ra có tác động lớn mặc dù nó đã được mọi người dự đoán và lo sợ từ trước. Nó chứng tỏ các cuộc không kích gần đây của Mỹ vốn đã ngăn chặn đà tiến quân thần tốc của IS trên khắp miền bắc Iraq đã gây cho lực lượng này nhiều thiệt hại và gây xáo trộn kế hoạch mở rộng quyền lực của họ vào vùng Kurdistan. Không có khả năng phản công lại các máy bay chiến đấu của Mỹ, Nhà nước Hồi giáo đã đáp trả bằng một cuộc chiến thông tin mà họ biết rằng họ sẽ gây kinh hoàng cho đa số người dân các nước phương Tây. Với việc đe dọa hạ sát con tin người Anh, IS cho thấy họ không có sự phân biệt giữa Mỹ và Anh với tư cách là kẻ thù bất chấp việc cho đến nay nước Anh chỉ giới hạn ở việc thả hàng cứu trợ cho người tỵ nạn và viện trợ cho quân đội người Kurd còn để việc không kích cho Mỹ đảm đương.”
Sáng 19/2, Ban Thường trực Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tổ chức Hội nghị phản biện xã hội đối với dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật.
Không nhìn nhận có 'lợi ích nhóm' khiến luật VN cứ èo uột?
Kinh doanh trên Facebook trở thành cách kiếm tiền của nhiều doanh nghiệp nhỏ Qua theo dõi của tôi thì thấy nhiều ý kiến chuyên gia phê phán tình trạng "cài cắm quy định" có tính chất lợi ích nhóm, lợi ích ngành trong xây dựng chính sách pháp luật. Năm 2020: Lò sẽ đốt các nhóm lũng đoạn chính sách? Việt Nam: Ngòi nổ bạo động từ khiếu kiện đất đai Thủ tướng VN: 'Không đổi mới là chết' Ví như nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Đình Quyền cảnh báo "Lợi ích nhóm người ta cài vào thì chuyên gia pháp luật mới phát hiện được, cài kín lắm, cài đủ các loại luôn, rất kín. Không có sự phát hiện, bóc tách thì rất tai hại". Ông Thái Vĩnh Thắng, Hội đồng tư vấn Dân chủ - Pháp luật của Ủy ban Trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam cũng lưu ý rằng trong việc lập pháp cần tránh hiện tượng có kẽ hở, lồng lợi ích nhóm, lợi ích ngành, cục bộ vào trong đó. Trước đó hồi năm 2018, tại một phiên họp của Ủy ban thường vụ Quốc hội, Đại biểu Nguyễn Ngọc Phương đặt câu hỏi chất vấn Bộ trưởng Bộ Tư pháp Lê Thành Long như sau: "Bộ Tư pháp có chức năng thẩm định các văn bản quy phạm pháp luật. Vậy, xin hỏi Bộ trưởng liệu có hay không hiện tượng lợi ích nhóm, lợi ích ngành trong đề xuất, xây dựng chính sách pháp luật và giải pháp giải quyết trong thời gian tới?". Bộ trưởng Lê Thành Long cho rằng đại biểu khái quát thành lợi ích nhóm thì "hơi mạnh". Tuy nhiên, ông Long thừa nhận hiện nay một số cơ quan chủ trì soạn thảo bằng cách này hay cách khác vẫn có sự thiên vị, giành phần lợi hơn cho bộ, ngành mình. Những phát biểu như trên cho thấy trong nhận thức của các chuyên gia và của các cán bộ lập pháp, hành pháp, vấn đề lợi ích nhóm mang ý nghĩa xấu và là cái không được chấp nhận trong xây dựng chính sách pháp luật. Điều này là đúng hay sai và nó có liên quan thế nào đến chất lượng làm luật hiện nay? Ví ngay như Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật mới được ban hành năm 2015 tới nay mới 5 năm đã lại phải bổ sung sửa đổi? Cần hiểu đúng về Lợi ích nhóm Thủ tướng Việt Nam, ông Nguyễn Xuân Phúc từng phê phán 'lợi ích cục bộ' trong một số bộ ngành. Hình chụp ông Phúc thăm Mông Cổ dự Hội nghị Thượng đỉnh Âu - Á tháng 7/2016 chỉ có tính minh họa Trong đời sống xã hội luôn tồn tại các nhóm công dân giống nhau về lợi ích được phân thành các nhóm, nhóm nhỏ thì như nhóm ngành nghề hội đoàn, lớn thì phân thành các tầng lớp, giai cấp, vùng miền. Đâu là 'vùng cấm' của xã hội dân sự Việt Nam? Luật sư VN có vai trò tốt cho đối nội và đối ngoại Đâu là 'vùng cấm' của xã hội dân sự Việt Nam? Ai tác động vào chính sách ở VN? Trong quá trình vận động của đời sống xã hội thì có các vấn đề nảy sinh cần giải quyết cho các nhóm này, và đó chính là mục tiêu nhiệm vụ của các chủ trương chính sách pháp luật. Lấy ví dụ như nhóm doanh nghiệp kinh doanh bất động sản hiện đang gặp khó khăn với loại hình căn hộ nghỉ dưỡng Condotel, đã gây tranh cãi bấy lâu nay, làm ách tắc cả một thị trường bất động sản về căn hộ nghỉ dưỡng. Trách nhiệm của nhà làm luật và cơ quan quản lý là đưa ra quy định chính sách tháo gỡ cho nhóm các doanh nghiệp bất động sản và khách hàng mua nhà. Đây là điều đúng đắn phải làm, trong khi nhiều người dân khác thì chả liên quan, họ có thể nhìn vào đó như những nhóm lợi ích cục bộ. Như thế, sự tồn tại của các nhóm người có chung lợi ích là tất yếu khách quan. Quá trình vận động tham gia trong các mối quan hệ đời sống xã hội họ sẽ có xu hướng vận động thúc đẩy ban hành chính sách tháo gỡ làm lợi cho các hội nhóm. Nhà làm luật gồm các Đại biểu Quốc hội đại diện cho các thành phần ngành nghề hội đoàn sẽ cất lên tiếng nói chỉ ra sự cần thiết giải quyết cho các vấn đề của các nhóm. Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Thị Kim Ngân. Quốc hội VN chỉ công nhận tiếng nói của các bộ ngành, không có chỗ cho vận động hành lang công khai của các đại công ty, nhóm lợi ích khách quan Hoặc người ta cũng có thể nhờ truyền thông báo chí phản ánh, nhờ những cá nhân có uy tín tên tuổi trong xã hội để nêu lên tính cấp thiết của các vấn đề cần giải quyết. Quốc hội chung cuộc sẽ biểu quyết theo đa số về các vấn đề quan trọng cần ưu tiên tập trung xử lý cũng như đầu tư nguồn lực. Như thế không thể cho rằng lợi ích nhóm, lợi ích ngành trong xây dựng pháp luật là xấu. Ở nước Mỹ họ còn công nhận việc vận động hành lang lobby là hợp pháp, và việc lobby thực ra là một hoạt động rất sôi động công khai tích cực trong chính trường nước Mỹ. Có thông tin mấy năm trước lãnh đạo Việt Nam để được gặp ông Trump mới trúng cử Tổng thống còn phải mất tiền cho công ty vận động hành lang, mà cũng là để thăm dò tìm hiểu thúc đẩy tìm kiếm các chính sách của ông Trump có lợi cho Việt Nam. Có điều do lâu nay chính trị Việt Nam tập trung quyền lực, thiếu sự kiểm soát đối trọng, nhiều nhóm người chẳng giống nhau về ngành nghề, gồm cả cán bộ trong bộ máy cùng với lãnh đạo các doanh nghiệp nhà nước và người ngoài xã hội, đã cấu kết với nhau lũng đoạn chính sách và tài sản quốc gia, bị gọi là lợi ích nhóm theo nghĩa xấu như những băng nhóm phạm pháp. Còn lợi ích nhóm theo đúng nghĩa thì nó tồn tại khách quan, là nền tảng của các tổ chức hội đoàn, giai tầng. Cần phải hiểu như vậy để khẳng định rằng việc một văn bản chính sách pháp luật tháo gỡ có lợi cho một nhóm là điều dĩ nhiên, nếu không thế thì rất khó hiểu về mục đích ý nghĩa của các chính sách đó là gì. Cũng cần phân biệt lợi ích của các nhóm chính đáng ngoài xã hội với lợi ích tiêu cực của bộ máy quản lý ngành, do một số cán bộ quan liêu muốn đạt được sự dễ dàng trong công việc mà đẩy cái khó về phía người dân và doanh nghiệp trong giấy tờ gia nhập hay chi phí tuân thủ. Tác giả Ngô Ngọc Trai trong một phòng tiếp dân Cần phải phân biệt hiểu rõ như vậy để tạo ra tâm lý yên tâm trong quản lý và đưa ra văn bản chính sách chất lượng, thay vì để tình trạng băn khoăn không dám đưa ra văn bản tháo gỡ đem lại lợi ích cho một nhóm. Bởi một việc làm như thế rất dễ bị nghĩ tiêu cực là có việc hối lộ để đạt chính sách có lợi cho nhóm lợi ích. Bù lại, hệ thống pháp luật phải tăng cường các quy định có tính chất phòng ngừa, ví như nghiêm cấm người nhà lãnh đạo làm doanh nghiệp trong những lĩnh vực mình phụ trách, minh bạch các mối quan hệ gia đình và tài sản, nâng cao dân chủ bằng cách thừa nhận và củng cố các thiết chế giám sát dân sự, loại bỏ việc trấn áp những hành vi vốn là sự thực hành tự do ngôn luận. Đặc biệt là phải chuyển phần lớn công tác làm luật về cho Quốc hội, giảm mạnh và tiến tới loại bỏ việc để cho cơ quan hành pháp ban hành những chính sách có tính chất quy định mà người dân và doanh nghiệp phải tuân thủ. Tựu chung lại, một văn bản luật đem lại lợi ích cho một nhóm người là điều bình thường. Năm 2015 Luật bảo hiểm xã hội từng phải sửa lại duy nhất một điều luật cho phép công nhân nhận tiền trợ cấp một lần trước khi đến tuổi hưu, cũng là vì lợi ích nhóm của nhóm người lao động. Hay như việc quy định cách đo diện tích căn hộ chung cư theo tim tường hay thông thủy cũng sẽ đem lại lợi ích cho một nhóm khách hàng mua nhà hay chủ đầu tư. Hay việc điều chỉnh quy định về quản lý nhà chung cư, quản lý phí bảo trì cũng sẽ đem lại lợi ích cho các bên khác nhau. Nếu không hiểu đúng về bản chất lợi ích nhóm, về sự vận động của các thực thể đời sống xã hội, hiểu sai về mục đích ý nghĩa của công tác làm luật, không phân biệt được chỗ nào cần ngăn cấm chỗ nào cần thừa nhận đúng sai, để tồn tại sự xộc xệch trong nhận thức giữa các ban ngành hay nhà làm luật, thì rốt cuộc chúng ta sẽ có một chất lượng làm luật thấp, sẽ lãng phí nguồn lực, và sẽ có các văn bản pháp luật chẳng ra sao. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của LS Ngô Ngọc Trai từ văn phòng luật Công Chính tại Hà Nội.
Theo cách so sánh của Quang Linh về “hoàn cảnh xã hội, lịch sử, địa lý” của VN với các nước, liệu bạn có quá tham lam dẫn dắt “hoàn cảnh tương tự” của VN chúng ta đi khắp thế giới hay không? Trên thế giới có bao nhiêu nước trên 50 triệu dân?
Quốc Huy góp ý với Quang Linh về dân chủ
Có nước nào trên khắp lục địa Châu Á, Phi, Mỹ, Úc... lại miễn nhiễm gót giày của đội quân viễn chinh phương Tây? Về mặt địa lý nữa chứ... có lẽ phải nằm lọt trong bình nguyên và sa mạc nhỉ, nếu không thế thì ở Châu Á này tìm đâu ra nước có địa hình giao thông dễ dàng? Bạn cũng đã công nhận với tôi “biểu hiện ở mỗi nước có những sự khác biệt nhất định”, thế nhưng bạn lại không nhắc đến “mức độ” khác biệt đó, bởi nó quyết định tính chất xã hội và ảnh hưởng đến tốc độ của tiến trình dân chủ ở mỗi nước. Lấy ví dụ đơn giản là Pakistan, 97% dân số theo đạo Hồi, còn ở Việt Nam thì 80,8% không theo đạo nào, đây là sự khác biệt hoàn toàn, là lợi thế tuyệt đối của chúng ta so với Pakistan! Không thể có một xã hội dân chủ thật sự nếu tồn tại song song hai hệ thống luật: luật Hồi giáo và luật của nhà nước. Tôi không phủ nhận đạo Hồi nhưng tôi cũng không thể tán thành luật lệ của nó, thứ luật hạ thấp quyền của phụ nữ, quyền con người... cho phép ném đá đến chết người phụ nữ ngoại tình ! mà không cần thông qua luật pháp của nhà nước, sẵn sàng chặt tay chặt chân kẻ ăn trộm vặt ngay giữa nơi công cộng...! Các lãnh đạo tôn giáo luôn ảnh hưởng mạnh mẽ lên tiến trình chính trị, thậm chí họ trở thành những lãnh tụ tinh thần tối cao, họ kiểm duyệt việc ban hành luật lệ của nhà nước có vi phạm các nguyên tắc của đạo Hồi hay không, ngăn chặn những luồng tư tưởng, những sáng tạo và cải tiến khác với quy định của đạo Hồi. Vai trò của các vị lãnh đạo tôn giáo này thật chẳng khác gì vai trò của các vị lãnh đạo Đảng! Bạn nói rằng Việt Nam có điều kiện chính trị xã hội ổn định hơn các nước trên là nhờ chuyên chính (độc tài) của hệ thống luật pháp một đảng kết hợp với chính sách đại đoàn kết dân tộc. Lập luận như vậy thì cũng không hơn gì nếu chúng ta lật ngược lại câu chữ: nhờ truyền thống lao động cần cù và đoàn kết của dân tộc ta “lá lành đùm lá rách”, nhờ khả năng thần kỳ và bản lĩnh của người Việt mà các mâu thuẫn đối kháng không bị đẩy lên cao thành xung đột xã hội như mâu thuẫn sắc tộc, mâu thuẫn tôn giáo... và nhất là nhờ sự cam chịu của dân tộc ta mà chính trị xã hội ổn định, Đảng vẫn duy trì được chế độ chuyên chính (độc tài)! Quả thật cũng không sai, thực tiễn ở những nơi có mâu thuẫn tôn giáo và sắc tộc sâu sắc thì đả! ng CS cũng không có đất sống, bởi lý tưởng của nó không đáp ứng được nhu cầu cấp thiết của xã hội là hòa giải các mâu thuẫn này, thậm chí sự xuất hiện của đảng CS tại những nơi đó với chủ trương đấu tranh giai cấp bằng bạo lực, coi tôn giáo như ma túy cần phải diệt trừ (lý thuyết của Marx, Mao...) lại chỉ như đổ thêm dầu vào lửa, làm gia tăng sự hỗn loạn và khoét sâu thêm các mâu thuẫn vốn có do lịch sử để lại. Bạn lo ngại: “Nhìn vào lịch sử dân tộc thời loạn 12 sứ quân, thời Trịnh Nguyễn phân tranh, thời thuộc Pháp, thời Việt Nam Cộng hòa trước 75 và cả hiện tình cộng đồng người Việt hiện nay ở hải ngoại, tôi nghĩ không nên quá tự tin rằng trong cơ chế đa nguyên thì người Việt không chia năm sẻ bảy, không có hành động gây rối, bạo lực, đảo chính hay chia rẽ như người Philippine, người Indonesia…”, là bởi vì bạn chưa hiểu bản chất các cuộc xung đột qua từng giai đoạn lịch sử. Thời loạn 12 sứ quân, thời Trịnh Nguyễn phân tranh... là cuộc chiến giành giật quyền lực triều đình trung ương giữa các dòng họ, cuộc chiến bắt đầu thì sự chia rẽ cũng đồng thời diễn ra và nó lại thống nhất khi cuộc chiến kết thúc với kết quả một giòng họ sẽ lập ngôi vị mới. Nó không phải là cuộc chiến tranh ly khai tôn giáo hay sắc tộc, nó không phải là cuộc cách mạng làm thay đổi các quan hệ xã hội phong kiến, về bản chất, nó là cuộc nội chiến giành ngôi vị - trạng thái vận động chính trị xảy ra liên tục trong các chế độ quân chủ trên thế giới. Cuộc chiến giữa VN với Pháp thì lại khác, bản chất là cuộc chiến xâm lược và chống xâm lược ngoại bang, nguyên cớ gây chiến xảy ra bên ngoài các mâu thuẫn của mối quan hệ xã hội nội tại. Cuộc chiến ý thức hệ sau đó cũng là hậu quả của can thiệp ngoại bang, dân tộc ta lúc đó chưa giành được quyền tự quyết con đường của riêng mình. Nói như thế không có nghĩa bất kỳ cuộc chiến nào cũng chỉ toàn tiêu cực, nó mang cả 2 mặt tiêu cực và tích cực bên trong nó và tùy điều kiện cụ thể mặt nào sẽ chiếm ưu thế. Lịch sử dân tộc ta chỉ ra rằng khi sự tin tưởng với một chế độ đã đến hồi thoái trào, lợi ích của nhà nước hay những kẻ nhân danh nó đang bị phân rã bởi một bộ máy cai trị thối nát thì lúc đó cũng chính là cơ hội để lực lượng bị áp bức trỗi dậy tiến hành cuộc cách mạng lật đổ ngôi vị: khởi nghĩa Mai Hắc Đế, phong trào Tây Sơn... là những bằng chứng sống động. Và theo nghĩa ấy trong phạm vi xã hội, Marx-Engels cho rằng: “Lịch sử tất cả các xã hội tồn tại từ trước đến ngày nay chỉ là lịch sử đấu tranh giai cấp”. Như vậy ở vào giai đoạn thấp của quá trình phát triển nhận thức xã hội thì đấu tranh đối kháng (bạo lực) giai cấp vừa là sự áp đặt cai trị, vừa là giải pháp để tiến hành cuộc cách mạng phá vỡ sự cai trị, cải tạo xã hội và đẩy nó lên tầm cao hơn. Nhưng hiện nay chúng ta đang ở vào thế kỷ 21, thời đại khoa học kỹ thuật đã len lỏi vào mọi ngõ ngách của cuộc sống và có thể đến lúc nào đó con người sẽ lao động bên cạnh tư duy nhân tạo, và cùng với tiến bộ của hạ tầng xã hội thì ở thượng tầng, con người đã xây dựng được các định chế dân chủ vững chắc. Ưu điểm của xã hội dân chủ là tạo ra động lực phát triển theo cách thức mới, nó giải quyết các mâu thuẫn trong hòa bình, thay thế đấu tranh bạo động bằng bất bạo động - cả một hệ lý thuyết về đấu tranh bất bạo động ra đời, thay đổi này mang tính cách mạng. Tất nhiên môi trường dân chủ luôn có nguy cơ xuất hiện các mầm mống độc tài gây bất ổn như các đảng tân phát xít, đảng CS... nhưng yêu cầu của dân chủ là tôn trọng luật pháp, nếu có cá nhân, tổ chức, đảng phái nào chủ trương dùng bạo lực thì tự thân việc đó đã phạm luật và không thể tránh khỏi sự trừng trị của luật pháp. Tại sao xã hội bất ổn? Vì người ta không tôn trọng, không lắng nghe, không chịu tìm và giải quyết các nguyên nhân gây bất ổn. Trong hoàn cảnh cụ thể của VN, tôi tin rằng người Việt hải ngoại không hề có mâu thuẫn sắc tộc hay tôn giáo với người dân trong nước, nếu họ trở về thì điều họ cần là địa vịa chính trị của họ cùng mọi người dân trong nước phải ! được công nhận bình đẳng như các đảng viên CS, một xã hội của công dân thì tất cả đều phải bình đẳng trước luật pháp. Tôi tự hỏi rằng liệu thời loạn 12 sứ quân, thời Trịnh Nguyễn phân tranh... có phải là do nhu cầu về hình thái sơ khai của mô hình dân chủ, quyền lực nhà nước là tập hợp của các nhánh quyền lực độc lập (tam quyền phân lập), hay còn gọi là “tản quyền”? Quay trở lại với vấn đề các dân tộc thiểu số và tôn giáo, có thật sự họ đòi ly khai thành nhà nước độc lập và theo giáo phái mê tín dị đoan như Đảng tuyên truyền? Vì không có tự do thông tin nên ngay như “quyền” được lắng nghe họ nói chúng ta cũng không có, các phiên tòa dạng này đều xử kín. Tôi chỉ suy luận đơn giản như thế này, nếu người Thượng muộn ly khai để lập nhà nước riêng thì đối với họ hoàn toàn có đủ tư cách coi đây là một cuộc chiến giải phóng dân tộc, để làm được việc đó họ phải có sự ủng hộ mạnh mẽ của quốc tế bằng cách thiết lập ngoại giao với các nước nhằm thu hút viện trợ, phải công khai để có chính nghĩa trong công cuộc giải phóng chứ? Thế nhưng tôi tuyệt nhiên không tìm thấy bấy cứ một tờ báo hay một tổ chức người Thượng tỵ nạn nào nói hoặc viết ra điều này, lạ thật đấy?! Như vậy vấn đề đặt ra câu hỏi là: “bất công” có phải là nguyên nhân gây bất ổn không? Dưới chế độ dân chủ và độc tài thì chế độ nào có nhiều “bất công” hơn?
Cựu tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, sau khi thất cử và trở về đời sống thường dân, vẫn là một nhân vật thu hút nhiều chú ‎ý và bàn tán về tương lai chính trị của ông.
Quanh bàn tán về tương lai chính trị của Donald Trump
Câu hỏi quan trọng nhất được đặt ra là liệu ông, nếu quyết định ra tranh cử tổng thống năm 2024, có sẽ được Đảng Cộng hòa đề cử không. Và câu trả lời rất khác nhau, từ sẽ không là ứng viên của đảng, đến chắc chắn sẽ giành được đề cử, hay tương lai sẽ bấp bênh, tùy theo người được hỏi là ai. 'Sẽ không là ứng viên của đảng' Bill Cassidy, thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa tại tiểu bang Louisiana, sáng Chủ nhật, dự đoán rằng ông Trump sẽ không là ứng cử viên tổng thống của đảng năm 2024. Thượng nghị sĩ Cassidy đưa ra tuyên bố này khi trả lời phỏng vấn của CNN là có sẽ ủng hộ cựu tổng thống không, nếu ông Trump tranh cử năm 2024. Vạch ra số ghế mà đảng viên Cộng hòa đã mất tại Hạ viện và Thượng viện trong bốn năm ông Trump tại vị, ông Cassidy nói: "Đó là một giả thuyết mà tôi không nghĩ sẽ thành hiện thực". Và nói thêm: "Tôi không có ý định né tránh câu hỏi, nhưng sự thật là… tôi không nghĩ ông ấy sẽ là ứng cử viên của đảng chúng tôi". Điều gì xảy đến tiếp theo cho Trump - Chủ nghĩa Trump? Vì sao ông Donald Trump không lập đảng thứ ba? Cassidy cũng cảnh báo người đồng đảng Cộng hòa không nên xoay quanh một nhân vật nổi trội duy nhất. "Nếu chúng ta thần tượng hóa một người, chúng ta sẽ thua cuộc," ông nói, và chỉ ra rằng trong cuộc bầu cử năm 2020, Trump và đảng Cộng hòa đã mất quyền kiểm soát Nhà Trắng, Thượng viện và cả Hạ viện. "Điều đó [mất cả ba] đã không xảy ra trong cùng nhiệm kỳ bốn năm của một tổng thống kể từ [cựu Tổng thống] Herbert Hoover," Cassidy nêu ra. 'Chắc chắn sẽ được đề cử' Thượng nghị sĩ Mitt Romey có nhận định hoàn toàn trái ngược với người đồng viện Cassidy, cho rằng cựu tổng thống Trump 'chắc chắn sẽ giành được đề cử' của Đảng Cộng hòa nếu ông ra tranh cử vào năm 2024. "Cho đến nay, ông ấy là người có tiếng nói lớn nhất và có ảnh hưởng lớn trong đảng của tôi", Romney nói tại một sự kiện trực tuyến của New York Times hôm thứ Ba. "Tôi không biết Donald Trump có tranh cử năm 2024 hay không, nhưng nếu có, tôi khá chắc rằng ông ấy sẽ giành được đề cử." Tuy nhiên, nhấn mạnh rằng mình không phải là người "giỏi tiên đoán", ông Romney, ứng cử viên tổng thống của Đảng Cộng hòa năm 2012 nói thêm là "từ giờ đến 2024 còn rất nhiều điều có thể xảy ra." Romney cũng cho biết ông dự đoán là ông Trump sẽ tiếp tục đóng vai trò lớn trong Đảng Cộng hòa, hiện đang đối mặt với cuộc khủng hoảng bản sắc nội bộ sau phiên tòa luận tội lần thứ hai của ông cựu tổng thống. "Tôi nhìn vào kết quả các cuộc thăm dò, và chúng cho thấy trong số những cái tên có triển vọng được chọn làm ứng cử viên tổng thống năm 2024, nếu bạn đưa Tổng thống Trump vào danh sách các đảng viên Cộng hòa, ông ấy sẽ thắng một cách long trời lở đất", thượng nghị sĩ tiểu bang Utah nói. Tờ The Guardian, trích một thăm dò ý kiến của Politico-Morning Consult cách đây hai tuần, viết rằng, trong số các cử tri Đảng Cộng hòa, 59% nói rằng họ muốn Trump đóng một vai trò nổi bật trong đảng của họ, và 54% nói sẽ ủng hộ Trump trong cuộc bầu cử sơ bộ. Người tham dự cầu nguyện cho Trump tại một cuộc biểu tình vào tháng 1 năm 2020 ở Florida Tình trạng bấp bênh Trong khi đó, Thượng nghị sĩ, lãnh đạo thiểu số Thượng viện, ông Mitch McConnell nói hôm thứ Năm là sẽ ủng hộ ông Trump nếu ông được Đảng Cộng hòa đề cử năm 2024. Tuyên bố trên được đưa ra chỉ trong vòng hai tuần sau khi ông McConnell lên án ông Trump kích động nổi loạn. "Người được đảng đề cử? Hoàn toàn có thể," McConnell nói với phóng viên Bret Baier của Fox News' hôm thứ Năm khi được hỏi liệu ông có ủng hộ nếu ông Trump nhận được đề cử của đảng không. Không chỉ thành viên cùng Đảng Cộng hòa đưa ra những bàn tán về việc ông Trump theo đuổi tham vọng làm tổng thống Mỹ một lần nữa. Charlie Black, một nhà vận động hành lang và là cố vấn chính trị lâu năm của Đảng Cộng hòa, cũng bàn luận về tương lai chính trị của ông cựu tổng thống. Ông Black cho rằng ngay cả với sự ủng hộ, hiện giờ vẫn còn có vẻ mạnh mẽ, ít nhất là từ giới bảo thủ của đảng, tương lai chính trị của Donald Trump vẫn ở trong tình trạng bấp bênh. Tương lai chính trị của Donald Trump Bầu cử Mỹ: SCMP -'Trump có thể thua, nhưng chủ nghĩa Trump chỉ mới bắt đầu' Ông vạch ra: Một trở ngại lớn ông Trump phải đối diện là việc ông bị đình chỉ vĩnh viễn trên Twitter. Mạng truyền thông xã hội khổng lồ Twitter đã cấm hẳn tài khoản của cựu tổng thống ngày 8/1, với lý do những lời tuyên bố của ông có nguy cơ kích động thêm bạo lực, sau cuộc tấn công vào Điện Capitol hôm 6/1, và việc các tweets của ông thường chứa thông tin sai lệch về cuộc bầu cử năm 2020. "Khả năng giữ được giới ủng hộ của Trump phụ thuộc vào việc ông tương tác thường xuyên với những người đã dồn phiếu cho mình. Và ông Trump không thể làm điều đó ngay bây giờ," ông Black nói. "Ông Trump sẽ không sớm (hay có bao giờ) trở lại Twitter. Ông ấy cũng sẽ không được truyền thông dòng chính sốt sắng đưa tin. Vì vậy, tôi không biết ông sẽ làm thế nào để giữ mãi được sự gắn bó với những người ủng hộ trung thành." Một số người khác cũng cho rằng 4 năm là một thời gian dài, và còn quá sớm để đánh giá chính xác là bạo loạn ở Điện Capitol - gồm cả hành vi của ông Trump trước và sau vụ tấn công - 'có sẽ để lại vết nhơ vĩnh viễn cho danh tiếng của ông hay không'. Mark Weaver, một chiến lược gia của Đảng Cộng hòa, nói với Newsweek: "Tôi có nghĩ rằng sự được yêu thích của tổng thống đã giảm không? Chắc chắn là có. Nhưng có lẽ còn hơi sớm để đoán là trong thời gian bốn năm nữa, ông Trump có giữ được ủng hộ cần thiết để tranh cử tổng thống một lần nữa hay không.'' Những kịch bản ảm đạm Bàn về tương lai chính trị của Donald Trump, đồng tác giả John Hudak, Christine Stenglein và Elaine Kamarck, trong bài Trump's future: Nine possibilities đăng trên tạp chí của Brooking Institution, đưa ra 9 kịch bản, trong đó hai kịch bản ảm đạm nhất liên quan đến những thức thách pháp lý mà ông Trump sẽ phải đối mặt trong thời gian tới. Cựu tổng thống Donald Trump và phu nhân đến Florida trong ngày mãn nhiệm rời Nhà Trắng Các tác giả này đưa ra nguy cơ ông Trump sẽ 'biến mất' trong đầm lầy các vụ kiện hình sự và dân sự. ''Một lựa chọn ngoài tầm tay của Trump phụ thuộc vào những gì xảy ra tại Bộ Tư pháp Hoa Kỳ, văn phòng Tổng chưởng lý ở New York, văn phòng Biện lý quận Manhattan và các cơ quan thực thi pháp luật khác trên khắp đất nước hiện đang điều tra Donald Trump, các con ông, bạn bè của ông, và Tổ chức Trump. Có một nguy cơ khá lớn là ông Trump, và các chi nhánh và công ty của ông ấy sẽ phải đối mặt với những rắc rối pháp lý tiêu tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc của ông và gia đình.'' Họ lập luận rằng nếu ông Trump và phe nhóm phải đối mặt với các cáo buộc và các vụ kiện từ mọi hướng, khả năng tổ chức chính trị cũng như nguồn lực tài chính cần có để đóng vai nhân vật có ảnh hưởng lớn trong nền chính trị của Đảng Cộng hòa sẽ bị hạn chế đáng kể. Điều này, theo các tác giả, ''cũng có thể tạo ra một vết nhơ đủ đáng kể cho thương hiệu của ông Trump khiến phần lớn các đảng viên Đảng Cộng hòa phải xa lánh ông.'' John Hudak, Christine Stenglein và Elaine Kamarck còn cho rằng khi các vấn đề pháp lý của Trump ngày càng chồng chất, thì việc ngồi tù là một 'nguy cơ có thật.' Họ viết: ''Các cáo buộc trốn, hay gian lận thuế, rửa tiền, kết giao không chính đáng với các pháp nhân nước ngoài, và những cáo buộc khác khiến cựu tổng thống rơi vào tình thế nguy hiểm pháp lý mà ông chưa từng phải đối mặt trước đây. Các vấn đề pháp lý của Trump có thể đưa ông trước mặt các vị thẩm phán tiểu bang và liên bang, những người không muốn để cho sự nổi tiếng và giàu có của ông thống trị thủ thục tố tụng và phán quyết của họ. Rất có thể có kịch bản là cựu tổng thống thấy mình ở một tình huống mà không ai trong số những người tiền nhiệm của ông từng bị: mặc một bộ áo dính liền quần màu cam.'' Chúng ta có thể đoán là bàn tán về tương lai chính trị của cựu tổng thống Donald Trump còn tiếp tục xảy ra trong thời gian trước mặt. Nhưng như một số người đã nêu ra: Bốn năm rất dài trong thế giới chính trị, và nhiều biến cố có thể xảy ra trong khoảng thời gian ấy.
Thành lập Bộ Thanh niên trên cơ sở nâng cấp tổ chức Đoàn Thanh niên Cộng Sản hiện nay - đây là đề xuất của bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội Việt Nam tại cuộc họp Ủy ban Thường vụ Quốc Hội vào ngày 20/4/2020 vừa rồi.
Việt Nam: Có nên đóng Đoàn Thanh niên trước, lập Bộ sau?
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói với thanh niên VN: "Các bạn phải có niềm tin vào đất nước, vào Đảng, chế độ của chúng ta, không có niềm tin chúng ta không có thành công" Có thêm Bộ Thanh niên cũng sẽ không giúp cho thế hệ trẻ của Việt Nam tốt hơn chừng nào mà họ còn bị trói bởi ý thức hệ cộng sản thông qua Đoàn Thanh niên. Đảng Đoàn già trông cậy vào các 'sao' ủy viên trẻ? Bỏ Đảng, bỏ Đoàn sẽ thành phong trào? Đoàn Thanh niên Cộng sản và tôi Ngày 5/6/2011, khi tham gia biểu tình chống Trung Quốc ở Sài Gòn, tôi được một cô gái mặc áo đỏ cờ vàng, có vóc dáng cân đối, khuôn mặt ưa nhìn tiếp cận. Em đi bên tôi từ đoạn Nam Kỳ Khởi Nghĩa giao nhau với Nguyễn Thị Minh Khai đến giao nhau với Lê Thánh Tôn. Em xưng tên Quyên, ở Củ Chi, tham gia biểu tình để phản đối hành vi ngang ngược của Trung Quốc. Như nhiều người khác tôi vừa đi vừa hô, "Đả đảo Trung Cộng xâm lược! Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam!" Đi bên tôi, em nhẹ nhàng đề nghị, "Không cần hô đả Trung Cộng xâm lược đâu anh. Mình hô Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam được rồi". Không lâu sau đó, tôi lại gặp em trong trụ sở thành đoàn TP. HCM khi đến đây tham dự phổ biến cuộc thi kỹ thuật dành cho học sinh, sinh viên. Lần này em mang áo đoàn, tay ôm xấp giấy. Tôi hiểu ra mình đã gặp 'hàng nào' trong lúc đi biểu tình và lý do em không muốn hô, "Đả đảo Trung Cộng Xâm Lược". Cảnh sát và một số tình nguyện viên Đoàn Thanh niên ở công viên đối diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội hôm 18/5/2014, trong dịp có những lời kêu gọi tổ chức biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội Xa hơn, hồi ở quê, cứ đến mỗi dịp hè, tôi nhận được vài cái giấy mời tham gia sinh hoạt Đoàn ở thôn. Khi đi học đại học, bí thư chi đoàn lớp lại bảo tôi đi học lớp cảm tình Đoàn một ngày để được kết nạp. Tôi vẫn chưa tham gia buổi sinh hoạt, học tập, hay kết nạp liên quan đến Đoàn Thanh niên ở bất cứ đâu. Vì điều này khi ký các giấy tờ để nhận bằng tốt nghiệp đại học tôi gặp một chút khó khăn hơn những bạn khác. Tôi từng nghĩ chiến dịch tình nguyện Mùa hè Xanh của Đoàn Thanh niên Cộng sản là một việc làm hiếm hoi có ích cho cộng đồng. Tôi đã từng đến ba bốn nơi có chiến dịch Mùa hè Xanh hoạt động thời sinh viên và cả khi rời trường. Tôi nhận thấy, hoạt động nặng tính hình thức, phong trào, tuyên truyền hơn hiệu quả thực tế cho công sức, thời gian mà những người trẻ đã bỏ ra. Suy nghĩ chiến dịch có ích của tôi bị vơi đi rất nhiều. Đoàn Thanh Niên là tổ chức của đảng Cộng Sản, được tổ chức dưới hình thức tổ chức xã hội dân sự dành cho người trẻ. Đây là nơi tập hợp phong trào trói tư tưởng Cộng Sản, XHCN vào thanh thiếu niên. Thông qua Đoàn, Đảng muốn dần kiểm soát con người về toàn diện. Cho nên các đề xuất của Đoàn xưa nay chưa thoát ra được các điều trên. Đảng Cộng sản trao nhiều đặc quyền cho tổ chức Đoàn để tạo sự ảo tưởng, xác định sai mục tiêu của thanh niên Việt Nam. Nó kiềm hãm sự phát triển của trí tuệ trong đội tuổi có nhiều sự lãng mạn, sáng tạo, sung sức nhất của đời người. Việt Nam hiện có hàng triệu đoàn viên Thanh niên Cộng sản Tổ chức Đoàn đã hạn chế sự suy tư của thanh niên cho một xã hội dân chủ, tự do, công bình. Với đảng Cộng Sản thì khác. Đoàn Thanh niên là cánh tay nối dài đắc lực của đảng. Tôi không tham gia Đoàn vì lẽ đó. Có quá nhiều đặc quyền Thông tin từ trang điện tử Trung ương Đoàn cho thấy tổ chức này tiêu tốn khoảng 350 tỷ đồng mỗi năm từ ngân sách nhà nước. Tuy nhiên, con số này khó phản ánh đúng thực tế tiền chi cho Đoàn. Nhìn vào trụ sở, con người, xe cộ mà tổ chức này đang nắm giữ sẽ phần nào phân tích được điều này. Chẳng kém bất kỳ bộ nào và dọc từ trung ương đến cấp phường xã, thôn, bản. Ở Việt Nam, con đường thăng tiến chính trị qua tổ chức Đoàn Thanh niên luôn chắc chắn, nhanh nhất và thiết lập 'nấc thang' lên chức vị cao. Bởi thế, nhiều 'thái tử đỏ' ở Việt Nam thường được nhét vào đảm nhiệm công tác Đoàn. Chính quyền, đảng Cộng Sản xưa đến nay có nhiều biệt đãi cho tổ chức Đoàn Thanh niên từ trung ương đến địa phương. Tại Thành phố Hồ Chí Minh, từ năm 1996, Sở Khoa học và Công nghệ có cấp kinh phí nghiên cứu khoa học cho người dưới 35 tuổi thông qua Chương trình Vườn ươm Sáng tạo Khoa học - Kỹ thuật trẻ. Tuy nhiên, Sở không cấp tiền trực tiếp mà thông qua thành Đoàn thành phố. Trong rất nhiều năm qua Thành Đoàn lấy đến 30% trong tổng kinh phí cấp cho việc nghiên cứu để chi vào mục chi phí quản lý đề tài nghiên cứu. Trong khi đó quy định chung chi phí quản lý này chỉ được giới hạn ở mức 5%. Sở Khoa học và Công nghệ thành phố vẫn chủ quản nhưng Thành Đoàn là đơn vị chủ trì nghiên cứu, dù Thành Đoàn chẳng có phòng thí nghiệm, thiết bị, người làm khoa học nào. Chủ trì công trình nghiên cứu thường phải là viện, trường, công ty, nơi người chủ nhiệm đề tài làm việc, hoặc đảm bảo về mặt khoa học. Thành Đoàn trở thành siêu chủ nhiệm. Chủ nhiệm của các chủ nhiệm đề tài. Với cái mác "Đoàn", tổ chức này dễ dàng sử dụng trang thiết bị ở nơi khác, chất xám của nhà khoa học khác chẳng cần mở lời, xin, mượn, trả công. Lúc nghiệm thu công trình nghiên cứu hội đồng khoa học có thêm vị cán bộ Đoàn không cần nói về khoa học. Hồi năm 2013, thủ tướng Việt Nam lúc đó ông Nguyễn Tấn Dũng còn chỉ đạo cho tổ chức Đoàn Thanh niên xây dựng mạng xã hội thanh niên với kinh phí dự tính 200 triệu USD. Cũng may sau đó việc này bị dừng lại. Cái người trẻ Việt Nam cần hôm nay không phải có thêm Bộ Thanh niên mà là cởi trói về tư tưởng để họ hiểu thế nào, tự do, dân chủ, văn minh… Thanh niên không phải quanh quẩn ở việc tự kiểm duyệt suy nghĩ, bị nỗi sợ chi phối. Có như thế mới kích hoạt được sự sáng tạo, đóng góp vào phát triển đất nước về kỹ thuận, công nghệ, kinh tế, văn hóa… Trao cho thanh niên thật sự là những người chủ tương lai của tổ quốc Việt Nam không bị định đoạt bởi duy nhất đảng Cộng Sản. So sánh Singapore ít dân vẫn có Bộ Thanh niên và Thể thao thì Việt Nam cũng nên có như cách của bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội chỉ là nói được việc cho mình. Bà Ngân nên nhìn thấy Nhật, Hàn, Đài Loan, Mỹ, Pháp, Israel… không có tổ chức Đoàn Thanh niên Cộng Sản, người trẻ ở các nước này vẫn liên tục tạo ra sự sáng tạo, đất nước họ phát triển hơn. Người trẻ Việt Nam cần được tự do chọn tổ chức mình gắn bó ngoài thời gian học tập, làm việc bằng việc chấp dứt sự độc quyền của Đoàn Thanh niên trong trường học từ phổ thông, cao đẳng, đại học, đến công sở, doanh nghiệp nhà nước. Cần xóa bỏ tổ chức Đoàn Thanh niên trước khi thành lập Bộ Thanh niên chứ không phải là sự nâng cấp. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, sinh năm 1978, có nguyên quán tại tỉnh Quảng Nam, Việt Nam, hiện đang sinh sống tại thành phố Tacoma, bang Washington, Hoa Kỳ.
(Cập nhật hàng tuần vào sáng Chủ Nhật)
Thảo luận về kinh tế Trung Quốc
Trong hai năm liền tỷ lệ tăng trưởng của kinh tế Trung Quốc trên mức 9%. Các mức xuất khẩu, tỷ lệ GDP đều tăng khiến trong những năm gần đây người ta bắt đầu nói tới điều 'thần kỳ' của nền kinh tế Trung Quốc. Thế nhưng ở đằng sau những thành công là vô vàn các vấn đề. Nhiều chuyên gia cảnh báo Trung Quốc đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng tới gần. Vị trí của kinh tế Trung Quốc hiện ở đâu trên trường quốc tế? Và Việt Nam phải làm gì trước những thách thức mà nền kinh tế Trung Quốc đặt ra? Hồng Nga nói chuyện với giáo sư Hà Huy Thành, phó viện trưởng Viện Kinh tế thuộc Trung tâm Khoa học Xã hội và Nhân văn Quốc gia ở Hà Nội và kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa hiện ở California, Hoa Kỳ. Chương trình được phát làm hai phần vào sáng Chủ Nhật 27/02/2005 và 06/03/2005 Thư từ ý kiến xin quý vị gửi về vietnamese@bbc.co.uk hoặc sử dụng hộp tiện ích bên tay phải. ------------------------------------------------------------------------------ Nguyễn Tiến, San Jose, Hoa KỳSự tiến bộ Kinh Tế TQ và VN trong thời gian qua dứt khoát không phải là thành quả của nền kinh tế XHCN. TQ và VN ngày nay cũng không phải là nước XHCN gì hết. Nói trắng ra là hai nước tư bản trên bước đầu phát triển của nó. Đó là điều đáng mừng. Dù nền kinh tế "tư bản" đó đang được thực hiện bởi.. đảng Cộng sản. Thế cũng không sao! Miễn là dân ta "khá" ra. Tranh cãi về quá khứ thật vô ích! Tôi thấy nhiều người "ca ngợi" kinh tế "miền Nam" .. sợ rằng hơi quá đáng! Kinh tế miền Bắc thì dĩ nhiên là chẳng ra sao cả rồi. Cánh đồng "năm tấn" là chuyện .. tiểu thuyết! Nói phét! Nói chung cả hai miền có ai làm "kinh tế" đâu mà "luyến tiếc" mà cãi nhau về quá khứ ? Có muốn làm kinh tế thì trong hoàn cảnh chiến tranh mà làm được cái gì? Nói miền Nam "trước 75" hơn Thái, hơn Phi là.. huêng hoang, ếch ngồi đáy giếng. Cải hai miền được Mỹ, Nga, Tàu .. nuôi mà "đánh giặc". Đó là thực chất Kinh tế VN "trước 75" ở cả hai miền! Miền bắc ra sao, chắc ở diễn đàn này có nhiều người sống qua, tôi không dám nói liều! Riêng miền Nam nơi tôi sinh ra và lớn lên thì theo ký ứ thì nó như thế này. Nói chung thời trước 63 cuộc sống kinh tế dễ thở, chiến tranh chưa lan rộng. Công chức có thể sống bằng "đồng lương". Nói cho ngay "lương" đó cũng qua "viện trơ. Mỹ" chứ chẳng đâu khác. Cuộc sống tuy "dễ thở" nhưng chắc chắn là khá đơn giản. Người ta còn đi xe đạp nhiều. Người giàu đi vespa, còn "trung trung" thì Mô bi lét hay velo Solex. Thế thôi! Kinh tế có gì ? các Vina.. TexCo này nọ thực ra là của Hoa Kiều. Người Việt giàu có kiểu "doanh gia" thì đếm trên đầu ngón taỵ. cỡ như ông dầu khuynh diệp Bùi Kiện Tín là hết mức! Nói chung đó là nền Kinh tế "công chức"! Ông Diệm đổ, mấy ông tướng lên, Mỹ qua làm miền Nam thay đổi. Kinh tế "phát triển" hơn.. Mà Kinh tế theo kiểu nào? Đó là kinh tế "Room for rent", "Laundry".. "Snack Bar", rửa xe Mỹ, chôm đồ PX (Siêu thị cho lính Mỹ ). Đó là kinh tế "đô la xanh", "đô la đỏ". Kinh tế chạy là nhờ .."me Mỹ" có tiền xài, Mỹ thuê nhà chủ nhà có tiền tiêu, đồ Mỹ mặc dơ ta giặt dũ kiếm tiền chơi! Ta vào PX chôm, mang ra chợ trời bán, Thuốc lá Pall Mall, Lucky Strike...Đồ hộp Lê, táo , thịt thà .. Mỹ tuốt! Tôi được .. ăn cheese lần đầu tiên trong đời là .. nhờ Mỹ. Cao điểm "Kinh tế" là từ 65->72 mà thôi. Xe Honda ( Ông Kỳ cho nhập ) chạy đầy đường. Tiền đó thực chất ở đâu ra? Có phải "dân mình" thực sự làm ra? Nói không phải để chê! Không có cách nào khác đâu. Dân mình còn phải đi lính, làm ăn cái nỗi gì. Từ 66 trở đi ta đã ăn "gạo Mỹ" , thứ gạo tròn tròn, ăn như nhai giấy. Làm gì còn "Nàng Hương Chợ Đào" ? Gà cũng ăn gà đông lạnh PX tuồn ra. Bở rẹt. Từ 72 trở đi đã là xuống dốc. "Việt Nam Hoá chiến tranh" , Mỹ rút dần, Kinh tế gọi là thời kỳ "Kiệm ước". Các ông tổng trửơ?ng chạy tất bật đi xin viện trợ phải về tay không. Tôi thấy cách nói kiểu "nếu ... thì Việt Nam đã hơn xa .. " là hoang tưởng về quá khứ. Mình đánh nhau, chết chóc, suốt đời đi lính mà đòi hơn các nước hoà bình .. Bộ các nước đó, họ "ngu" sao? Hơn ai chứ hơn Singapore .. không dễ đâu. Có cái là vì sai lầm của kinh tế cộng sản, có cái ta thua người không .. tại cộng sản! Tại sao kinh tế Việt Nam xưa kia từ xay gạo, buôn gạo đến TexCo là của người Hoa. Tại sao cứ làm đám cưới là phải vào "Đồng Khánh" "Cao Hưng Viên" .. của người Hoa. Tại sao ra hải ngoại vẫn .. như thế .. vẫn tiệm cơm tàu. Tại sao không có người Việt mở tiệm lớn có thể làm đám cưới? Thí dụ nhỏ như thế cho thấy người Việt còn thua người Hoa trong óc Kinh Doanh. Cái đó chẳng tại ai cả ! Nếu cứ mải cãi lộn về quá khứ . Không chịu mở mắt xem người ta hay chỗ nào mà học thì nước mình, dân mình khó khá. Ta chưa chắc giỏi giang hơn ai đâu.. Nghĩ "Nếu ... ta đã .. hơn" là suốt đời không ngóc đầu dậy được! Muốn "hơn" phải hùng hục làm việc, phải có kỷ luật , phải học hỏi. Còn như .. ngồi nhậu, cãi nhau về quá khứ ..đổ lỗi là "bị" ... "tại vì".... "ne^'u" thì... Nhậu tiếp đi!! Cãi tiếp đi! Đỗ Long, CanadaTruớc 75, sân bay Tân Sơn Nhất là đầu mối hàng không (hub) lớn nhất khu vực, nguời dân Bangkok hồi đó muốn bay sang Âu châu đều phải quá cảnh VN chứ không phải nguợc lại như bây giờ. Chuyện TSN bị mất Hub về tay Bangkok này đã có một ông thiếu tá Cụm phó hàng không phía Nam lên tiếng khoảng vài năm sau Đổi mới. Kinh tế Saigon phải từ khá tới mạnh mới đuợc các Hãng Hàng không đặt văn phòng thuờng trực và có chuyến bay trực tiếp phải không bạn? Một số chuyên gia kinh tế còn ở Viêt Nam sau này vẫn là những tiếng nói có chất luợng, đó là chưa kể số chuyên gia đà bị thất thoát ra nuớc ngoài vì chính sách kinh tế yếu kém 1976-1986 Kinh tế Miền Nam không phải là đồ bỏ đâu bạn, đó là nhờ chính sách khuyến khích và trọng dụng Du học sinh (dĩ nhiên là có sự trợ giúp và giựt dây của Mỹ). Tôi thán phục cách sử dụng chất xám của Miền Nam ngày truớc mà không cần phân biệt Đảng phái như bây giờ! Hy vọng trong tuơng lai không xa Vietnam sẽ có một ông Bộ truởng hoặc một ông Phó Thủ tuớng là Việt kiều không Đảng viên, làm việc dưới quyền ông thủ tuớng Đảng viên. Ta Hiem, Garden Grove, CATrung Quốc và Việt Nam có hai cái lợi giống nhau mà các nước khác không có, đó là người Việt và người Hoa ở khắp các nơi trên thế giới. Nhưng tại các cửa ngõ phi trường tại Trung Quốc tiếp đón Hoa Kiều rất tốt còn tại Việt Nam thì muốn qua cửa khẩu mau lẹ phải có tiền lót tay. Nếu Việt Nam muốn cho nền kinh tế phát triển nhanh thì phải diệt trừ tham nhũng từ cửa ngõ. Bình Minh, Hà NộiNói như Khanh ở Đồng Nai quả là thiếu hiểu biết. Nên nhớ rằng từ trước đến nay Hong Kong là một trong những trung tâm tài chính quan trọng nhất châu Á. Trước chiến tranh, Thượng hải là trung tâm tài chính lớn nhất Đông Á. Miền Nam việt nam trước năm 1975 chiếm tỉ trọng thế nào trong kinh tế khu vực mà đòi so sánh với họ. Tôi không biết nhiều về kinh tế miền Nam trước 1975, nhưng chắc chắn nó chiếm tỉ trọng rất ít trong khu vực, trừ lĩnh vực phục vụ chiến tranh. Đứng về mặt này, nước Việt Nam hiện nay chắc chắn vượt xa miền Nam trước 1975. Hiện nay chúng ta là một thế lực trong một số ngành như Dệt may, giầy da, Cà phê, Hồ tiêu... U Minh, Hà NộiKhánh, Đồng Nai, nói phải đấy. Chẳng cần cách mạng tháng Tám, chẳng cần tháng Tư 1975. Mặc kệ lịch sử, bét ra thì Việt Nam cũng bằng như Singapore bây giờ. Hữu Minh, TP HCMTôi cho rằng những ý kiến của anh Khánh ở Đồng Nai là quá tiêu cực và nông cạn. Việt Nam thời gian qua với sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản đã đạt được nhiều thành quả. Tính cần thiết của Đảng đã được thể hiện ở cả hai cuộc chiến chống Pháp và Mỹ của dân tộc. Khi cuộc cách mạng dân chủ diễn ra thì tất nhiên là một bộ phận xã hội bị ảnh hưởng. Nhưng cái chính là đường lối của nhà nước hướng tới quảng đại người dân. Nhà nước này sẽ tồn tại hay không tồn tại sẽ do quảng đại nhân dân quyết định. Phương pháp quản lý xã hội lạc hậu, cũ kỹ, sẽ dần bị đào thải. Cái chính là phát triển xã hội một cách bền vững với quyền lợi của quảng đại quần chúng được bảo đảm ở mức căn bản. Người Việt Nam thì hay quá chú ý đến vấn đề nhận xét đánh giá người khác, hãy bắt tay vào suy nghĩ để cải thiện nó đi. Bộ phận tổ chức giai cấp nào chứng tỏ được khả năng của mình dẫn đến hòa bình dân tộc trong lúc nguy khốn bởi sự đô hộ của nước ngoài thì khi hòa bình lập lại bộ phận tổ chức giai cấp đó được nhân dân tin tưởng giao quyền lãnh đạo đất nước trên con đường phát triển về kinh tế và xây dựng đất nước. Nếu ở thời gian kế tiếp của lịch sử mà bộ phận tổ chức đó không đáp ứng được quyền lợi thiết thực của dân tộc ở thời kỳ mới thì rồi họ cũng sẽ bị tiến bộ xã hội đào thải, thiết nghĩ không phải ưu tư quá mức như vậy. Vũ Quang, Hà NộiNói đến Trung Quốc, Việt Nam phải hết sức cảnh giác. Lịch sử ngàn năm của Trung Quốc là xâm lược và lấn chiếm lãnh thổ các nước liền kề.Trung quốc luôn coi lợi ích quốc gia lên trên hết cho nên sẵn sàng bán đứng bạn bè, láng giềng. Thông cáo Thượng Hải mà Trung quốc ký với Mỹ năm 1972 là bằng chứng rõ ràng nhất. Ngày nay Việt Nam tăng cường hữu nghị với Trung Quốc thực chất là thêm bạn bớt thù và chủ đông ngăn ngừa. Song hữu nghị gì đi nữa, Việt Nam vẫn phải nâg cao cảnh giác trên tất cả các lĩnh vực như chính trị , quân sự, kinh tế, ngoại giao. Đầu tư của Trung Quốc vào Việt Nam vừa là có lợi cho cả hai phía song với Việt Nam còn là mối nguy hiểm tiềm ẩn. Tôi đã qua Trung Quốc vài lần trong đó lần 1 cách đây 32 năm. Họ khôn khéo và tinh quái lắm. Nhiều người Việt thường nói;" Thâm như Tàu". Hãy cảnh giác và hết sức cảnh giác. Rot, TP HCMHong Kong, một phần lãnh thổ của Trung Quốc, hoàn toàn thuộc về Trung Quốc từ năm 1997, đã làm nên điều kỳ diệu về kinh tế cả thế giới phải học tập. Thế thì một quốc gia độc lập có chủ quyền hơn 80 triệu dân thì sợ gì không thể phát triển kinh tế làm giàu đất nước. Vấn đề là chính sách đường lối của lãnh đạo mà thôi. Dung, MontrealTôi vừa được đi thăm Trung Quốc và Việt Nam, thấy dân trong các tỉnh lớn giàu có và sung túc, với đầy đủ tiện nghi đại khái như ở Mỹ và Canada, tuy rằng không phát triển đồng đều nhưng cũng là điều phấn khởi vì dân Á châu đang đi vào thời đại kỹ nghệ tân tiến, điều mà trong quá khứ chỉ coi là giấc mộng mà thôi. So với các nước chậm tiến khác ở Âu châu và Mỹ châu, Trung Quốc đã là quá tiến bộ. Với ý chí và sức lực của người Trung Quốc, họ đã đạt được một bước tiến bộ khá dài, thay đổi cuộc sống.Những gì Trung Quốc và Việt Nam đạt được bây giờ là điềm báo chắc chắn hai dân tộc này có khả năng để phát triển. Bây giờ câu hỏi đặt ra là Việt Nam làm gì trước thử thách kinh tế của Trung Quốc? Tôi nghĩ rằng nên tham gia vào nền kinh tế của Trung Quốc. Vì dù sao hai nước ở gần nhau và Việt Nam dựa vào kinh tế của Trung Quốc để phát triển là quá tốt, vả lại sự hợp tác với Trung Quốc trên mọi mặt từ an ninh trật tự tới vấn đề chính trị vẫn là điều ràng buộc. Dù muốn hay không thì không thể chối từ ảnh hưởng cũng như con số đông đảo của Trung Quốc so với Việt Nam. Đặng Kim Lai, OttawaTệ trạng biến tác từ nền kinh tế của TQ đang xông thẳng vào VN: Theo báo cáo tổng kết của các cơ quan chống buôn lậu tỉnh Lạng Sơn thì hàng hóa TQ nhập lậu đợt cuối năm vẫn chủ yếu là hàng có thuế suất cao như tivi, đầu VCD, điện thoại di động, đồ điện gia dụng, vải vóc, quần áo may sẵn, đồ chơi trẻ em mang tính bạo lực… Ngoài ra còn có loại xe Minsk chở tiền polymer dồng giả lao băng qua cửa khẩu và lẩn vào các ngõ hẻm. Có một thực tế là tình hình chống buôn lậu dịp cuối năm nay ở Lạng Sơn như một cuộc đuổi bắt vòng quanh không có hồi kết: cho dù có bắt hết đám cửu vạn, đám chở hàng thuê hiện tại ở Lạng Sơn thì sẽ lại xuất hiện những đám cửu vạn khác ở khắp nơi đổ đến. Muốn chống buôn lậu tận gốc rễ phải đánh vào những đầu nậu lớn ở tận Bắc Giang, Bắc Ninh, Hà Nội, thậm chí tận Tp.HCM. Anh Thư, Ottawa, CanadaĐây là một ví dụ ảnh hưởng của kinh tế TQ đối với VN: Phát hiện thêm gần 10 triệu tiền polymer giả Thời gian lưu hành tiền polymer cao gấp 3-4 lần tiền giấy thông thường. Ngày 26/2, Công an Lạng Sơn bắt quả tang một đối tượng vận chuyển gần 10 triệu đồng tiền polymer giả, mệnh giá 50.000 đồng. Gần đây, tại Lạng Sơn liên tiếp phát hiện các trường hợp tiêu thụ loại tiền được đánh giá là khó làm giả này. Các đối tượng tiêu thụ, vận chuyển tiền giả không chỉ tập trung ở Lạng Sơn mà còn vươn tới các tỉnh miền Nam. Cuối tháng 2, Công an Vĩnh Long phát hiện một vụ vận chuyển bạc giả, 5 đối tượng bị bắt giữ. Tang vật thu hơn 6 triệu tiền mệnh giá 50.000 đồng và 100.000 đồng. Cuối tháng 12/2003, tiền polymer bắt đầu được đưa vào sử dụng tại Việt Nam. Theo Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Lê Đức Thúy, nền polymer cho phép ứng dụng nhiều kỹ thuật chống tiền giả. Nhưng cuối tháng Giêng, lần đầu tiên Ngân hàng Nhà nước chính thức thông báo trên thị trường đã xuất hiện tiền polymer giả. Cục Phát hành và Kho quỹ Ngân hàng Nhà nước khuyến cáo, một trong những cách để phân biệt tiền giả polymer là nên xé nhẹ bằng tay ở mép. Nếu là tiền giả sẽ dễ dàng bị rách, bởi bạc giả làm bằng giấy in thông thường, không phải giấy polymer. Một phương pháp khác là soi ô cửa sổ nhỏ trong suốt của tờ tiền trước nguồn sáng đỏ. Trong trường hợp không xuất hiện chữ VN đối xứng màu ngũ sắc thì đó là tiền giả. Khanh, Đồng NaiNếu sau khi nắm được chính quyền từ năm 1975, Chính quyền cộng sản Việt Nam không áp dụng chính sách quản lý kinh tế ngu dốt, bậy bạ như thời gian qua, thì trong 30 năm ấy Việt Nam sẽ là số một Đông Nam Á, hơn Trung Quốc (vì trên lãnh thổ TQ không có nơi nào như miền Nam Việt Nam). Sự phát triển hiện nay của VN không phải do công lao gì của chính quyền, mà do tất cả tiềm năng-tài năng-trí lực của đồng bào bị chèn ép trước đây nay được khai thông ở mức độ chậm chạp mà thôi. Những vấn đề về kinh tế xã hội đang đặt ra hiện nay theo tôi không cần phải nghiên cứu gì nhiều, trí khôn của nhân loại đã có sẵn chỉ cần làm theo những cái đúng và tránh những cái sai mà thôi. Đĩ điếm, xì ke,truỵ lạc,đồi bại, tham nhũng, quan liêu, thối nát, khoảng cách g! iàu nghèo...ở nước nào cũng có, giàu như Mỹ bây giờ cũng có đầy. Không cần phải là cộng sản hay tư bản cứ học và áp dụng các trí khôn của nhân loại, làm cho đồng bào mình giàu lên là tốt rồi.
Joe Biden sẽ tuyên thệ nhậm chức tổng thống Hoa Kỳ, nắm quyền lãnh đạo một quốc gia bị bao trùm bởi sự chia rẽ chính trị, nỗi thống khổ về kinh tế và đại dịch không ngừng.
Biden sẽ tuyên thệ nhậm chức khi Trump rời Nhà Trắng
An ninh được thắt chặt quanh Điện Capitol Hoa Kỳ, nơi sẽ tổ chức lễ nhậm chức Phó Tổng thống đắc cử Kamala Harris sẽ tuyên thệ nhậm chức cùng với ông tại Washington DC, nơi an ninh đã được củng cố trong bối cảnh lo ngại về bất ổn dân sự. Khoảng 25.000 quân lính sẽ bảo vệ lễ nhậm chức sau một cuộc bạo động chết người tại Điện Capitol hồi đầu tháng. Facebook, Twitter và tự do phát biểu Donald Trump sẽ rời Nhà Trắng lần cuối cùng, đến Florida. Ông sẽ không tham dự lễ nhậm chức. Lễ nhậm chức sẽ diễn ra như thế nào? Ông Biden sẽ tuyên thệ nhậm chức tổng thống thứ 46 của Hoa Kỳ, bởi Chánh án Tối cao Pháp viện John Roberts, ngay buổi trưa hôm thứ Tư bên ngoài Điện Capitol Hoa Kỳ. Do các hạn chế vì Covid, buổi lễ nhậm chức sẽ vắng bóng đám đông cổ vũ thường thấy của những người đến chúc mừng. Nó cũng sẽ diễn ra với an ninh được thắt chặt hơn sau khi Điện Capitol của Mỹ bị những người biểu tình bạo lực ủng hộ ông Trump đột nhập vào ngày 6/1. Trong số những người có mặt sẽ có ba vị cựu tổng thống: Barack Obama - người mà ông Biden đã giữ chức phó tổng thống trong tám năm - Bill Clinton và George W Bush. Phó Tổng thống sắp mãn nhiệm Mike Pence cũng sẽ tham dự buổi lễ nhậm chức, bỏ qua sự kiện chia tay của ông Trump tại một căn cứ quân sự bên ngoài thủ đô của quốc gia. Các trợ lý cho biết ông Biden, đảng viên Đảng Dân chủ, sẽ dùng bài diễn văn nhậm chức kéo dài khoảng nửa giờ của mình để đưa ra lời kêu gọi lạc quan về đoàn kết dân tộc sau nhiệm kỳ đầy sóng gió của người tiền nhiệm Đảng Cộng hòa. Joe Biden, chụp cùng vợ Jill, từng là phó tổng thống dưới thời Barack Obama Trước đó vài phút, Phó Tổng thống đắc cử Harris sẽ tuyên thệ nhậm chức, trở thành người Mỹ gốc Á - da đen đầu tiên được bầu vào chức vụ cách vai trò tổng thống chỉ một bước. Sẽ có các màn biểu diễn âm nhạc của Lady Gaga - người sẽ hát quốc ca - Jennifer Lopez và Garth Brooks. Một buổi hòa nhạc buổi tối tại Đài tưởng niệm Lincoln trong thành phố sẽ được tổ chức bởi Tom Hanks và gồm có Bruce Springsteen, John Legend, Jon Bon Jovi, Justin Timberlake và Demi Lovato. Ông Biden, một người Công giáo, dự định sẽ tham dự Thánh lễ vào sáng thứ Tư tại một nhà thờ lớn trong thành phố với bốn nhà lãnh đạo hàng đầu của Quốc hội - Đảng Cộng hòa và Dân chủ. Ông Trump đang làm gì? Ông Trump sẽ trở thành tổng thống đầu tiên không tham dự lễ nhậm chức của người kế nhiệm kể từ khi Andrew Johnson chọc tức Ulysses S Grant vào năm 1869. Ông sẽ tổ chức buổi lễ chia tay tại Căn cứ Andrews ở Maryland vào sáng thứ Tư trước khi bắt chuyến bay cuối cùng trên Không lực Một để bắt đầu cuộc sống hậu tổng thống tại câu lạc bộ golf Mar-a-Lago của ông ở Palm Beach. Trong những giờ cuối cùng của mình tại Nhà Trắng, ông Trump khoan hồng cho hơn 140 người, gồm cả cố vấn cũ của ông, Steve Bannon, người đang phải đối mặt với cáo buộc gian lận. Trump ân xá cho Bannon trong lọat khoan hồng cuối cùng Một lệnh ân xá đã được công bố cho rapper Lil Wayne và ân xá cho rapper Kodak Black và cựu Thị trưởng Detroit Kwame Kilpatrick. Trong một thông điệp video chia tay hôm thứ Ba, ông Trump kêu gọi người Mỹ cầu nguyện cho chính quyền sắp tới, mặc dù ông không đề cập đích danh người kế nhiệm. Ông nói tự hào về những gì mình đã đạt được trong 4 năm qua, nhấn mạnh các thỏa thuận hòa bình Trung Đông và kỷ lục của ông là tổng thống đầu tiên trong nhiều thập kỷ không bắt đầu bất kỳ cuộc chiến tranh nào. Nhưng bộ phim chính trị xung quanh ông còn lâu mới kết thúc. Thượng viện Hoa Kỳ dự kiến sẽ sớm đưa ông ra xét xử, sau cuộc luận tội lần thứ hai kỷ lục của ông trước Hạ viện vì cáo buộc kích động bạo loạn ở Điện Capitol. Hôm thứ Ba, lãnh đạo đảng Cộng hòa của Thượng viện, Mitch McConnell, nói rằng đám đông đã bị ông Trump khiêu khích và nhồi vào đầu những lời nói dối. Ông Biden làm gì trước lễ nhậm chức? Ông Biden đã lên kế hoạch đi tàu Amtrak đến Washington, như ông thường làm trong những năm làm thượng nghị sĩ kỳ cựu. Nhưng trong bối cảnh an ninh được nâng cao, thay vào đó, ông chọn bay bằng máy bay riêng đến Căn cứ Andrews. Vào tối thứ Ba, ông và bà Harris đã dẫn đầu một buổi lễ tưởng niệm tại hồ bơi phản chiếu phía trước Đài tưởng niệm Lincoln cho 400.000 người Mỹ qua đời vì Covid-19. Kamala Harris và bức ảnh năm 1986 về thời ở Đại học Howard Joe Biden chọn Kamala Harris là ứng cử viên phó tổng thống Joe Biden: Tân tổng thống Hoa Kỳ là ai? Họ gần như đơn độc ở National Mall, nơi có khoảng 200.000 lá cờ đã được cắm để tượng trưng cho đám đông sẽ vắng mặt tại lễ nhậm chức hôm thứ Tư. Trước đó hôm thứ Ba, ông Biden đã khóc khi chuẩn bị lên đường từ quê hương Wilmington, Delaware. "Đây là thời kỳ đen tối," ông nói với hàng chục người ủng hộ. "Nhưng luôn có ánh sáng." Ông Biden đã ở lại Nhà Blair đêm thứ Ba với vợ Jill. Nhà Blair là nơi ở dành cho các nguyên thủ quốc gia và những vị khách quan trọng khác, đối diện với Nhà Trắng. Ông Biden sẽ làm gì vào ngày đầu tiên tại chức? Ông Biden có kế hoạch ban hành một loạt các sắc lệnh hành pháp. Trong số những việc khác, ông dự kiến sẽ đảo ngược việc ông Trump rút Mỹ khỏi hiệp định khí hậu Paris, hủy bỏ lệnh cấm đi lại của người tiền nhiệm với du khách từ một số quốc gia chủ yếu là Hồi giáo, và công bố dự luật cung cấp lộ trình 8 năm để có quốc tịch, cho ước tính khoảng 11 triệu người nhập cư không có giấy tờ sống ở Mỹ. Phó tổng thống của ông sẽ tuyên thệ cho ba thượng nghị sĩ đảng Dân chủ mới vào thứ Tư, khiến thượng viện của Quốc hội được chia đều cho hai đảng chính, và cho phép bà Harris bỏ lá phiếu quyết định về bất kỳ luật nào bị bế tắc. Tham vọng lập pháp của ông Biden có thể bị dập tắt bởi đa số hẹp mà ông nắm giữ ở cả Thượng viện và Hạ viện. Năm lựa chọn cho Nội các của ông - Antony Blinken (bộ ngoại giao), Janet Yellen (Ngân khố), Lloyd Austin (Lầu Năm Góc), Alejandro Mayorkas (An ninh Nội địa) và Avril Haines (Giám đốc Tình báo Quốc gia) - đang trải qua các phiên điều trần xác nhận trước các ủy ban Thượng viện. Không khí ở Washington ra sao? Khoảng 25.000 lính Vệ binh Quốc gia đang bảo vệ Điện Capitol, Nhà Trắng và Trung tâm Thương mại Quốc gia, những nơi cũng được bảo vệ bởi một vòng hàng rào thép được tạo thành từ các chướng ngại vật và hàng rào cao. Phần lớn không có người dân Mỹ bình thường, trung tâm Washington DC đã được khắc thành các khu "xanh" và "đỏ" gợi nhớ đến Baghdad bị chiến tranh tàn phá. Trước khi ông Biden đến thành phố, 12 thành viên Vệ binh Quốc gia đã bị loại khỏi nhiệm vụ an ninh trong lễ nhậm chức tổng thống sau khi họ bị phát hiện có quan hệ với các nhóm dân quân cánh hữu hoặc đăng các quan điểm cực đoan lên mạng. Các quan chức nói không có mối đe dọa nào với ông Biden.
Frankfurt nổi tiếng vì những hoạt động của ngành ngân hàng, nhưng ngoài tài chính thì nơi đây còn có nhiều thứ hay nữa.
Thành phố Frankfurt lên ngôi hậu Brexit?
Frankfurt là thành phố đa văn hóa. Có thể là không công bằng khi mà trong nhiều thập niên người nước ngoài gán cho Frankfurt cái nhãn thành phố buồn tẻ. Thành phố này phẳng lặng. Sự nổi tiếng là trung tâm tài chính quan trọng nhất châu Âu cũng có nghĩa nó khó có thể là điểm lựa chọn đầu tiên cho du khách, người nước ngoài hoặc sinh viên. Họ ưa thích các thành phố khác của Đức hơn, thí dụ như Berlin có tính quốc tế và chính trị, hoặc Munich núi non đẹp đẽ, hoặc Cologne vui nhộn. Nhưng ở Frankfurt còn nhiều điều hay khác. Đây là thành phố có dân đa văn hoá và quang cảnh hoạt động văn hoá sôi động. Thực vậy, cứ 3 người thì có một người nước ngoài, và mỗi năm có hơn 2 triệu người tới thăm khoảng 60 trung tâm triển lãm. Frankfurt đã là nơi Ngân hàng Trung ương châu Âu lấy làn trụ sở Và giờ đây với việc Anh sắp tách khỏi Liên hiệp châu Âu (Brexit), ngôi sao Frankfurt bắt đầu tỏa sáng. Frankfurt chuẩn bị đón tới 20.000 người ngành ngân hàng tới đây để tiếp cận với Liên hiệp châu Âu nếu London rời thị trường chung. Và với những người lương cao này thì chắc hẳn nhu cầu dịch vụ sẽ tăng lên. Ngay sau khi Anh bầu "có" cho Brexit thì Frankfurt và các thành phố khác như Amsterdam và Paris bắt đầu mời đón các ngân hàng có trụ sở ở London. Nhưng Frankfurt, thủ đô tài chính của kinh tế châu Âu, có lợi thế trong cuộc cạnh tranh này. Nó đã là nơi đặt trụ sở của Ngân Hàng Trung ương châu Âu và một số ngân hàng lớn nhất Đức, kể cà Deutsche Bank, Commerzbank, KfW, và HypoVereinsbank. Bảo tàng Staedel cho thấy một cái nhìn gần như đầy đủ về 700 năm nghệ thuật Châu Âu từ đầu thế kỷ 14 cho tới nay Ngoài ra, ở đây có sân bay lớn thứ ba Châu Âu, sau London và Paris. Các lợi điểm nữa của nó là giá sinh hoạt tương đối thấp so với London, nhiều bảo tàng đang nở rộ, khí hậu ôn hòa, nơi đi bộ đường dài và đi xe đạp xuống núi, và các vườn nho cận kề. Nhìn chung, nó có kiểu cách của thành phố lớn cộng cái khoảng xa của thành phố nhỏ và một không khí cộng đồng nước ngoài. Nếu có dịp ở Frankfurt thì bạn sẽ thích ngay, Jason Peterson, một người Mỹ đã ở Đức 25 năm, nói. "Những ưu điểm thực tế của nó sẽ làm bạn thích," Peterson, đại diện cho hãng bất động sản Remax, nói. Theo kiểu Đức Người dân ở đây sẽ nói với bạn là người Đức rất cần sự êm ả và yên tĩnh, đó là lý do có nhiều điều luật cấm tiếng ồn và không có việc mua sắm vào Chủ Nhật, là điều phổ biến ở nước nhiều Châu Âu. Nhưng ưu điểm của nó là ta dễ nghỉ ngơi sau những giờ lao động. Người Frankfurt vào Chủ Nhật thường đến quán nước, đi dạo hoặc đi ván trượt bên sông Main, hoặc tới núi dãy Taunus để đi xe đạp, sau đó uống bia lạnh ở quán. Ở Frankfurt, ta dễ dàng xả hơi sau giờ làm việc. Dịp Chủ Nhật cho ta đủ thời gian để tới các bảo tàng, những cái cực đẹp như Staedel Museum, nó cho ta một cái nhìn đầy đủ về 700 năm nghệ thuật Châu Âu, từ đầu thế kỷ 14 đến nay với khoảng 3.000 tranh vẽ, 600 tượng, hơn 4.000 ảnh và hơn 100.000 phác họa và bản in của những nghệ sĩ như Dürer, Botticelli, Rembrandt, Monet, Picasso, v.v... Về mùa hè, ta có thể xem phim ngoài trời ở vườn của bảo tàng. Ổn định nơi ở Với người mới đến thành phố thì nguồn thông tin internet như nhóm Facebook người nước ngoài và các hướng dẫn trên mạng sẽ được cung cấp bằng tiếng Anh. Nhưng nếu bạn muốn tiếp xúc trực tiếp thì thành phố có tổ chức ngày hội cho người mới đến vào tháng 9 hàng năm. Tại đây bạn sẽ được biết về các công ty, các tổ chức nhà nước và phi lợi nhuận với các dịch vụ cho cộng đồng quốc tế. Chúng gồm trường ngoại ngữ và lái xe, tư vấn về thuế, câu lạc bộ quốc tế, nhà hát, trường và bảo tàng. Ở Frankfurt nhiều người chọn nơi ở gần văn phòng làm việc Ổn định được nơi ăn ở tại Frankfurt là vấn đề "gà và trứng", cái gì có trước, theo Justin Crane, một người Mỹ tới đây làm việc cho hãng xe hơi Opel, nói. Nếu bạn muốn có một căn hộ thì thường bạn phải có một tài khoản ngân hàng. Và nếu bạn muốn có một tài khoản ngân hàng thì bạn cần có một địa chỉ chỗ ở. Ngoài ra, cũng cần một thời gian mới được nối mạng internet ở nơi mới. "Nếu không muốn tự làm, hãy nhờ đại lý chuyển nhà làm hộ," ông nói. Với Crane, thì đại lý giúp cho ông một địa chỉ tạm thời, và internet có từ trước khi ông và vợ tới ở. Nếu bạn không thuê đại lý thì có lẽ bạn phải kiên trì và dùng nhờ trong một thời gian, nhưng những người nước ngoài ở câu lạc bộ hoặc ở diễn đàn sẽ giúp chỉ bảo cách làm. Tìm một căn hộ phù hợp Khi đã đến lúc phải tìm một căn hộ thì bạn đừng mong đợi sẽ được xem nhiều nhà với người đại lý bất động sản, Peterson nói. Đó là công việc của một đại lý chuyển chỗ ở, hoặc bạn phải tự làm. Lý do là vì các đại lý có đặc điểm là không làm việc với nhau và họ chỉ cho bạn xem những nhà trong danh sách của họ. Nhiều người làm cho các hãng nhỏ chỉ có thể giới thiệu cho bạn một căn nhà thích hợp. Lại còn thêm phức tạp nữa là một luật mới yêu cầu chủ nhà trả phí cho đại lý vì việc thuê. Do vậy ngày càng có nhiều chủ nhà tự họ cho thuê, và họ có thể không nói tiếng Anh giỏi hoặc có thể không bị lay chuyển sau hàng giờ ngồi nghe. Hãy liên hệ với Immobilienscout24, Immonet, eBay Kleinanzeigen và List Frankfurt của Craig, Peterson nói. Nhiều người chọn căn hộ gần nơi làm việc, việc này dễ làm. Các vùng lân cận thành phố như Bornheim (sôi động), Bockenheim (có nhiều sinh viên), West End (cho người sống nghiêm nghị) and Ostend (hiện đại do có trụ sở ECB mới ở đây) là những nơi được ưa thích và có đầu mối chuyển tải giao thông tốt). Nhiều người đi làm bằng xe đạp hoặc đi bộ Những gia đình tìm nhà một hộ nên xem xét ở các làng Taunus ở Kronberg, Oberursel hoặc Bad Soden. Giá thuê trong thành phố trung bình là 13-18 euro (14,40-20 USD) cho 1m2, nghĩa là nhà 3 phòng ngủ trong khoảng 1.700 to 2.000 euro (1.887 to 2.220 USD) 1 tháng bao gồm hầu hết các tiện ích. Tuy nhiên giá thuê nhà có thể tăng sau Brexit. "Thị trường này rất sát sao và biến động nhanh," Cristina Conesa Carbonell, một tư vấn chuyển chỗ ở tại Frankfurt, nói. Chuyện học hành là quan trọng Người nước ngoài có con có thể có nhiều lựa chọn với các trường nhỏ, 2 và 3 ngôn ngữ, hoặc một trong những trường quốc tế lớn nhất là trường Frankfurt International School. Theo cơ quan tiếp thị Frankfurt thì học phí trường tư từ 100-300 euro (111 -133 USD) cho 1 trẻ 1 tháng. Trường có chương trình khắt khe song ngữ có thể tới 900 euro (1.000 USD) 1 tháng. Thường những hoạt động và dịch vụ ngoài việc học, như đưa đón xe buýt, là phải phụ thêm. Carbonell nói, "Trường Quốc tế Frankfurt là lựa chọn hàng đầu. Nó là lâu đời nhất và gồm nhiều lĩnh vực học tập. Nó rất thích hợp cho người có gia đình." Tất nhiên bạn có thể cho con bạn học ở trường Đức. Carbonell nói những trẻ quá tuổi tiểu học cần học thêm một năm lớp hòa nhập. Lớp này khá lớn, gồm nhiều loại tuổi và nhiều dân tộc, bà nói. Giá cả Nhiều người đi làm bằng xe đạp hoặc đi bộ. Nếu bạn đi tàu hỏa hàng ngày thì nên dùng thẻ đi tất cả các chuyến và tuyến trong phạm vi thành phố với giá dưới 100 euro (110 USD)/tháng. Nếu bạn đi sang các vùng khác nữa thì giá sẽ cao hơn, thí dụ, khoảng 130 euro (144 USD)/tháng bao gồm cả vùng làng Taunus. MyZeil, một siêu thị ở trung tâm Frankfurt, là do kiến trúc sư La Mã thiết kế Những điểm thiết thực ở Frankfurt, Peterson nói, sẽ làm bạn thích: đó là không khí quốc tế, nhiều điều thú vị với nơi ở, các cửa hàng ăn và tạp hóa, các thành quách xung quanh, các làng mạc xinh đẹp và vườn nho. Đó là một tập hợp đầy thú vị để khám phá, Peterson nói thêm. Carbonell, người Barcelona, nói, "Tôi nghĩ Frankfurt là tuyệt vời. Nó rất quốc tế, đa văn hoá và có nhiều phong cách sống. Các khách hàng của tôi tới từ London, hoặc Paris, hoặc Madrid, họ thích Frankfurt vì ở London thời gian đi từ A tới B sẽ gấp 3-5 lần so với ở đây." Nhưng nếu tất cả những điều này chưa thuyết phục được bạn và cái thích phải cần có thời gian, xin đừng lo: Paris và Amsterdam chỉ cách nơi đây có bốn giờ tàu hỏa. Và bạn có thể bay đi nghỉ cuối tuần với nhiều chuyến bay thẳng từ sân bay lớn và, không như ở London, nó chỉ cách trung tâm thành phố có 20 phút. Bài tiếng Anh đăng trên BBC Capital
Mark Zuckerberg của Facebook bị các nhà lập pháp Hoa Kỳ chỉ trích nặng nề về chính sách không kiểm tra nội dụng quảng cáo chính trị của công ty.
Facebook bị chất vấn về chính sách kiểm tra nội dung
Trong một phiên điều trần ở Washington, người đứng đầu mạng xã hội bị cáo buộc để cho thông tin sai lạc về chính trị lan rộng trước cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2020. Mark Zuckerberg cũng không thể xác nhận nếu phát ngôn thù hận từ các ứng cử viên đang tranh cử sẽ bị loại ra khỏi Facebook. Nhưng Zuckerberg nói giám sát những gì các chính trị gia nói không phải là công việc của công ty. Ông chủ công nghệ xuất hiện trước Ủy ban Dịch vụ Tài chính Hạ viện để bênh vực kế hoạch phát hành đồng tiền kỹ thuật số Libra đang bị công kích của Facebook. Nhưng tại đây Mark Zuckerberg thấy mình bị tấn công bởi một loạt các vấn đề khác, bao gồm việc không ngăn chặn việc khai thác trẻ em trên mạng xã hội và vụ bê bối dữ liệu Cambridge Analatic. Facebook 'bị phạt 5 tỷ đô la' Lại có nỗ lực dùng FB can thiệp bầu cử Mỹ Facebook chia sẻ dữ liệu với các hãng TQ Facebook: đồng tiền điện tử mới "vì mục tiêu cao cả" Về chính sách của Facebook về quảng cáo chính trị, dân biểu Alexandria Ocasio-Cortez, đảng Dân chủ, hỏi: "Tôi chỉ muốn biết tôi có thể đi xa đến mức nào ... tôi có thể chạy quảng cáo nhắm mục tiêu vào đảng Cộng hòa trong các cuộc bầu cử sơ bộ nói rằng họ đã bỏ phiếu cho Thỏa thuận Xanh mới không?" Thỏa thuận Xanh mới là một chính sách của đảng Dân chủ bị đa số đảng Cộng hòa phản đối quyết liệt. Mark Zuckerberg cho biết Facebook sẽ gỡ bỏ các bài đăng từ bất kỳ ai, kể cả các chính trị gia, kêu gọi bạo lực hoặc tìm cách đàn áp sự tham gia của cử tri. Tuy nhiên, đối với những tin không trung thực, ông Zuckerberg nói rằng vai trò của Facebook không phải để ngăn chặn "những người trong cuộc bầu cử thấy rằng bạn đã nói dối". Dân biểu Waters nói Facebook có nhiều "khiếm khuyết và sai trái" Trong một thí dụ khác, dân biểu Sean Casten, đảng Dân chủ, hỏi liệu Facebook có xóa bỏ phát ngôn thù hận trong quảng cáo chính trị hay không. Ông nhắc đến một cựu thành viên của Đảng Quốc xã Mỹ ra tranh cử Quốc hội và giành được một vị trí chính trong đảng Cộng hòa vào năm 2018. Ông Zuckerberg nói: "Dân biểu, tôi nghĩ điều đó phụ thuộc vào một loạt các chi tiết cụ thể mà tôi không quen thuộc với trường hợp này và không thể trả lời." "Chà, điều đó khá sốc," ông Casten nói. "Tôi không nghĩ đó là một câu hỏi khó." Giám đốc điều hành Facebook cũng được hỏi liệu Facebook có xóa quảng cáo sai là thông tin của người nhập cư tham gia cuộc điều tra dân số Hoa Kỳ sẽ chia bị sẻ cho Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE) hay không. Ông Zuckerberg cho biết Facebook đang trong quá trình sửa đổi các chính sách liên quan của mình, đồng thời bổ sung rằng ông chưa thể nói "chi tiết cụ thể" sẽ là gì. Mark Zuckerberg nói gì về tiền Libra? Ông Zuckerberg cũng cố gắng tìm cách trấn an các nhà lập pháp Hoa Kỳ hoài nghi về sự an toàn của loại tiền kỹ thuật số Libra được Facebook đề xuất, nhưng hầu hết đều bị bác bỏ. Dự án tiền kỹ thuật số Libra của Facebook đã phải đối mặt với một loạt thách thức gần đây, trong khi các tổ chức đối tác quan trọng đã rút ra và sự phản đối pháp lý ngày càng tăng. Các thành viên Quốc hội nêu lên mối lo ngại là liệu tiền tệ có thể được sử dụng để rửa tiền, phá vỡ hệ thống tài chính toàn cầu hay trao cho Facebook quá nhiều quyền kiểm soát dữ liệu. Ông Zuckerberg cho biết ông quyết tâm kiên trì với kế hoạch này, cho rằng nó có thể giúp hơn một tỷ người không có tài khoản ngân hàng trên toàn thế giới. Nhưng ông nói thêm: "Tôi hiểu rằng tôi không phải là người đưa tin lý tưởng cho dự án này ngay bây giờ. Chúng tôi đã phải đối mặt với rất nhiều vấn đề trong vài năm qua và tôi chắc chắn có rất nhiều muốn người dự án này do bất cứ ai chứ không phải Facebook đề xuất." Chất vấn hay tấn công? Phân tích của Dave Lee, phóng viên Công nghiệp Bắc Mỹ Như thường thấy khi Mark Zuckerberg xuất hiện trước Quốc hội, chương trình nghị sự đi chệch khỏi chủ đề. Trong một trao đổi nổi bật, Ann Wagner, một nữ dân biểu đảng Cộng hòa tại Missouri, nói rằng kế hoạch giới thiệu mã hóa đầu cuối trên ứng dụng Messenger của Facebook sẽ khiến nhà chức trách khó phát hiện ra những hình ảnh lạm dụng tình dục trẻ em được chia sẻ. Điều này quan trọng: 12 triệu hình ảnh như vậy đã được chia sẻ trên Facebook vào năm ngoái. Facebook dường như là nền tảng lớn nhất cho loại chia sẻ tài liệu bất hợp pháp đó. Trong khi các dịch vụ khác, như WhatsApp và Apple iMessage, được mã hóa, các chuyên gia về an toàn trẻ em cho biết nền tảng chính của Facebook là mối quan tâm lớn hơn khi nói đến những kẻ ấu dâm tìm kiếm, và o bế trẻ em - tất cả trên cùng một nền tảng. "Ông đang làm gì để dẹp cái này?" Bà Wagner yêu cầu được biết. Mark Zuckerberg trích dẫn các công cụ do Facebook phát triển để phát hiện tài liệu, nhưng cuối cùng thừa nhận: "Sẽ khó tìm thấy một số hành vi này". Ông Zuckerberg sẽ cần tìm câu trả lời tốt hơn - hoặc đối mặt với một vụ bê bối có lớn hơn tất cả những vụ bê bối khác. Các thành viên khác nói gì? Nhiều nhà lập pháp đặt câu hỏi tại sao họ phải tin tưởng vào sự đảm bảo của ông Zuckerberg về tiền Libra, khi Facebook đã có nhiều vấn đề trong quá khứ về các lĩnh vực khác. Maxine Waters, chủ tịch của đảng Dân chủ, đã chỉ ra rằng Facebook đang là chủ đề của một cuộc điều tra chống độc quyền. Bà nói rằng nền tảng này đã "cho phép" Nga can thiệp vào cuộc bầu cử ở Mỹ năm 2016. "Sẽ có lợi cho tất cả nếu Facebook tập trung nỗ lực vào việc giải quyết nhiều thiếu sót và thất bại hiện có trước khi xúc tiến thêm về dự án Libra", bà nói. Tính chính trực của cá nhân ông Zuckerberg cũng bị tấn công, với dân biểu Madeleine Dean của đảng Dân chủ nói: "Chúng ta kiếm được sự tín nhiệm từng giọt một, nhưng đổ nó đi thì hàng thùng." Tuy nhiên, một số người người bảo vệ uy tín của ông chủ Facebook như một doanh nhân. Patrick McHenry, dân chủ đảng Cộng hòa cao cấp nhất trong ủy ban nói: "Tôi có những ưu tư riêng về Facebook và Libra và những thiếu sót của công nghệ lớn". "Nhưng nếu lịch sử đã dạy chúng ta bất cứ điều gì, tốt hơn là đứng về nỗ lực đổi mới và phát mình của Mỹ."
Báo Hong Kong dẫn nguồn truyền thông đại lục nói trong những ngày gần đây quân đội Trung Quốc đã tổ chức tập trận không phải một mà là ba lần.
Trung Quốc 'tập trận liên tục'
Tờ Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng (South China Morning Post - SCMP) dẫn các tờ báo tiếng Hoa là Nhật báo Giải phóng quân Nhân dân, tờ Tấm gương trụ sở ở Bắc Kinh và tờ Nhật báo Thanh niên, cho hay đã có ít nhất ba cuộc tập trận, trong đó có một cuộc dò phá mìn ngoài biển và một vụ bắn thử tên lửa. Tình hình Biển Đông đang ngày càng căng thẳng sau các động thái kiên quyết của nhiều nước tham gia tranh chấp lãnh thổ tại nơi đây. Việt Nam tổ chức bắn đạn thật hai hôm 12-13/06 trong khi Philippines loan báo sẽ điều tàu chiến lớn nhất tới khu vực Biển Đông, mà nước này gọi là Biển Tây Philippine. Thứ Sáu tuần trước 17/06, quân đội Trung Quốc cho biết là đã tập trận hỗn hợp ba ngày ở Biển Đông. Cuộc tập trận có sự tham gia của cảnh sát biển và lực lượng hải giám đã diễn ra gần đảo Hải Nam. Tuy không nói rõ thời điểm của cuộc tập trận, nhưng thông tin được công bố trên Nhân dân Nhật báo hôm thứ Sáu nói tổng cộng 14 tàu tuần tra, chiến hạm săn tàu ngầm và hai chiến đấu cơ đã có mặt. Mục tiêu của hoạt động này là luyện tập chống tàu ngầm, hậu cần và phòng thủ đảo nhằm ứng phó với các khủng hoảng nảy sinh. Dò gỡ mìn trên biển Trong khi đó, tờ nhật báo của quân đội Trung Quốc hôm Chủ nhật 19/06 đăng trên trang nhất bản tin về một cuộc tập trận dò mìn tại "một vùng biển" không xác định hồi đầu tháng. Báo này tường trình rằng một chiến hạm của Trung Quốc đã chở một đội công binh 12 người ra dò gỡ hai quả ngư lôi gài dưới nước. Tờ Tấm gương thì tường thuật rằng một đội thủy quân lục chiến đã bắn hỏa tiễn chống tăng vào các mục tiêu trong một cuộc tập trận vùng núi duyên hải ở tỉnh Quảng Đông, miền Nam Trung Quốc. Một số cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc đã diễn ra ở Việt Nam Bên cạnh các cuộc tập trận nói trên, còn có tin đăng trên tờ Ta Kung Pao cũng của Hong Kong về ít nhất sáu cuộc tập trận khác trong tháng Sáu này, trong có các cuộc đổ bộ trên đảo Hải Nam. Tàu tuần dương lớn nhất của Trung Quốc mang tên Hải Tuần 31 vừa cập cảng Singapore sau khi đi qua các vùng Biển Đông đang còn tranh chấp. Giới quan sát nói chuyến hải hành của Hải Tuần 31, cũng như các cuộc tập trận, là thông điệp khẳng định chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Đông, đồng thời cũng là tín hiệu cảnh báo các nước trong khu vực về sức mạnh quân sự của Trung Quốc. Phân tích gia Vương Đông, Chủ tịch Hiệp hội Quân sự Quốc tế tại Macau, bình luận: "Tuy rằng các cuộc tập trận của Trung Quốc đều được giải thích là hoạt động thường kỳ và quy mô nhỏ, việc Trung Quốc tổ chức nhiều cuộc một cách công khai trong thời gian ngắn ngủi như thế cho thấy họ muốn gửi thông điệp rằng họ đang chuẩn bị sẵn sàng để đối phó sau các động thái của Philippines và Việt Nam đối với vấn đề tranh chấp chủ quyền". Cảnh báo Việt Nam Các căng thẳng tại Biển Đông dĩ nhiên đang thu hút sự chú ý của dư luận tất cả các nước liên quan. Tại Trung Quốc, cũng đang có lời kêu gọi nước này phải cứng rắn hơn trước hành động của Việt Nam, mà một số nhà bình luận Trung Quốc nói là "gây căng thẳng". Cây bút Lý Hồng Mai, người chủ trì một chuyên mục thường kỳ trên tờ báo chính thống Nhân dân Nhật báo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, vừa có phân tích nói Hà Nội cần "thức tỉnh trước nguy cơ". Bà Lý nói các hành động như diễn tập bắn đạn thật hay chỉ thị về điều kiện nhập ngũ... của Việt Nam cho thấy Việt Nam đang muốn "huy động ủng hộ của quốc tế" trong tranh chấp với Trung Quốc. "Một trong các lý do là Việt Nam, cũng giống như các nước quanh Nam Hải (Biển Đông), vẫn còn mang ảo tưởng về bàn tay giúp đỡ của Mỹ trong trường hợp xung đột leo thang thành chiến tranh". Phân tích gia này nói rằng từ thời ông Đặng Tiểu Bình, Trung Quốc đã duy trì lập trường "gác tranh chấp, cùng phát triển" đối với các vấn đề ở Biển Đông. Tuy nhiên bà nói lập trường này có bốn khía cạnh: 1. Chủ quyền lãnh thổ (ở Nam Hải) là thuộc Trung Quốc. 2. Khi chưa đủ điều kiện để có giải pháp kỹ lưỡng cho tranh chấp lãnh thổ, tranh cãi chủ quyền có thể được gác lại. Điều đó không có nghĩa là từ bỏ chủ quyền, mà chỉ là tạm thời hoãn nói tới. 3. Khu vực tranh chấp có thể được cùng phát triển. 4. Cùng phát triển có mục tiêu là tăng cường hiểu biết thông qua hợp tác và tạo điều kiện cho một giải pháp lâu dài cuối cùng về chủ quyền lãnh thổ. Bà Lý Hồng Mai nhận xét rằng các bên liên quan đều có vẻ mệt mỏi sau nhiều năm không đạt được tiến bộ gì về giải pháp Biển Đông. Tuy nhiên, cây bút này đanh thép tuyên bố rằng điều này không phải là cơ hội cho các nước với "tham vọng vô đáy" như Việt Nam "tính sổ với Trung Quốc". "Trung Quốc đề xuất giải quyết tranh chấp thông qua đàm phán hòa bình nhưng không bao giờ sợ hãi trước thách thức từ bên ngoài." Bà Lý cũng nói Việt Nam nên từ bỏ hy vọng nhờ cậy Mỹ, vì "một khi Hoa Kỳ cảm thấy quyền lợi bị ảnh hưởng thì nước này sẽ sẵn sàng hy sinh lợi ích của các nước châu Á khác ở Biển Đông". Trong ngày 20/6, báo chí Việt Nam đáp trả quan điểm của phía Trung Quốc bằng việc trích lời Đại sứ Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc, ông Lê Lương Minh phản đối Trung Quốc có những hành động vi phạm chủ quyền của Việt Nam ở Biển Đông. Phát biểu ở New York hôm 17/6, ông Lê Lương Minh nói về các vụ TQ gây rối, cắt cáp tàu Bình Minh 02 và Viking của Việt Nam là "những hành vi có chủ ý, được tính toán kỹ, nhằm mục đích biến các vùng biển hoàn toàn thuộc quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam thành khu vực tranh chấp..."
Có tin nói đại hội Đảng cộng sản lần thứ X sắp tới sẽ chính thức thông qua điều khoản cho phép đảng viên làm kinh tế tư nhân.
Đảng viên làm kinh tế tư nhân?
Tuy trên thực tế nhiều đảng viên bằng cách này hay cách khác đã tham gia kinh tế tư nhân và cá thể nhưng trong điều lệ đảng, điều này vẫn chưa được phép. Đề xuất cho đảng viên làm kinh tế tư nhân đưa ra trong Đại hội IX năm 2001 đã bị bác. Nay thông tấn xã Pháp AFP trích một nguồn tin đề nghị giấu tên từ Ban Văn hóa - Tư tưởng của Đảng cộng sản VN nói rằng đảng viên "sẽ được phép tham gia các hoạt động kinh tế tư nhân bất kể mức độ như thế nào". "Đại hội đảng X sẽ thông qua thay đổi quan trọng này". Cũng theo nguồn tin này, ban lãnh đạo của Đảng cộng sản đã đồng loạt nhất trí về thay đổi đã được cho vào dự thảo cương lĩnh và chỉ đợi Ban chấp hành Trung ương thông qua trong kỳ hội nghị cuối trước Đại hội X. Vẫn còn quan ngại Tuy nhiên AFP trích lời nguồn tin từ Ban Văn hóa Tư tưởng nói trong số ba triệu đảng viên toàn quốc vẫn còn một số nghi ngại về việc cải cách này. Nhất là chi tiết các đảng viên được làm kinh tế "không kể mức độ" nếu không có cơ chế kiểm soát sẽ dẫn tới tiêu cực và tham nhũng. Một câu hỏi khác là liệu những đảng viên đã làm kinh tế tư nhân có thể vẫn được giữ chức vụ của mình trong Đảng và chính quyền hay không. Việc đảng viên tham gia kinh tế tư nhân trái với các nguyên tắc cơ bản của lý luận Đảng cộng sản. Tuy nhiên giới quan sát nhận định rằng Đảng cộng sản Trung Quốc đã thông qua cải cách tương tự vào năm 2002 và điều này chắc chắn có ảnh hưởng tới các diễn biến ở Việt Nam. Việt Nam đang chuyển biến mạnh mẽ trong lĩnh vực kinh tế, với tốc độ phát triển đạt trên 8% trong năm 2005. Việt Nam cũng đang phấn đấu trở thành thành viên chính thức của Tổ chức Thương mại Thế giới WTO trong năm 2006. Các chuyên gia nhận xét quá trình thay đổi mạnh mẽ về kinh tế đang đặt áp lực lớn về việc phải thay đổi trong hệ thống chính trị. ============================= Nguyễn Cường, TP. HCMĐôi lời gửi Phạm Hoàng ! Tôi hiện là một công dân Việtnam sinh sau 1975, nghĩa là không liên can gì đến cuộc nội chiến Việtnam nên có thể nói là không có thù hay cay cú gì với chế độ cộng sản cả. Đọc bài viết của bạn tôi thấy có rất nhiều điều không ổn. Từ khi hồi còn đi học tôi luôn được nhồi nhét yêu đảng là yêu nước, là đảng đem lại mùa xuân hay đại loại như vậy...đến khi lớn hơn một chút tôi và các bạn cùng lứa mới nhận thấy nói vậy mà không phải như vậy. Nước Việtnam là nước Việtnam, điều này không thể đánh đồng với đảng được. Các đảng viên "Đầy tớ của dân" thế nào thì không cần nói mọi người đều biết. Tất cả nguyên nhân tồi tệ hiện nay cũng chỉ vì độc quyền, độc đảng. Nghe Phạm Hoàng nói về bầu cử ở Việtnam tôi có cảm giác như vừa xem một câu chuyện hài. Bạn nói tất cả mọi “đầy tớ” đó đều được bầu vì đơn giản người dân có được lựa chọn đâu. Người dân chỉ có mổi quyền là đánh vào danh sách do đảng đưa ra mà trong thâm tâm chẳng muốn tí nào. Người viết đã từng hỏi ủy ban bầu cử về việc để phiếu trắng được không thì nhận được câu trả lời là không hợp lệ. Bạn nói Đảng CSVN là của dân vậy Đảng dám làm một cuộc thăm dò dư luận về việc này không? Tôi xin cam đoan rằng Đảng chỉ là kim chỉ nam của một nhúm người trong Đảng để tham quyền, tham nhũng, lũng đoạn mà thôi. Nếu là Đảng của dân thì tôi nghỉ chẳng có gì sợ phải trưng cầu ý dân. Đã qua thời dùng con bài "Diễn biến hòa bình" để mị dân nữa rồi. Đã đến lúc nên trả lại dân chủ cho thế hệ trẻ chúng tôi, cho nước Việtnam thân yêu. Thời đại này là thời đại của internet, của bùng nổ thông tin nên những thông tin mội chiều không còn hợp thời nữa. Phạm Hoàng, Hà NộiGửi những nguời yêu Việt Nam, không cùng quan điểm ÐCSVN: Qua BBC tôi cũng có thể hiểu được phần nào tâm tư các bạn, tôi chưa bao giờ tin hoàn toàn vào Ðảng nhưng không thù hận, cay cú như các bạn! Cái gì người ta làm được làm tốt mình phải cổ vũ, ủng hộ chứ, thế mới xứng đáng mang dòng máu Việt Nam. Các bạn có thấy người của Ðảng CSVN phê phán chit trích một chiều như vậy không, theo tôi đó là ưu điểm. Các bộ máy chính quyền và ÐCSVN đã trải qua bao nhiêu kỳ, bao nhiêu cuộc bầu bán, tất cả những vị quan chức đó, từ xưa đến nay, theo tôi họ đều xứng đáng. Chúng ta không có lý do gì để phản đối họ cả bởi một lý lẽ rất hiển nhiên: họ có số phiếu cao nhất! Các bạn có thấy không, cái tỷ lệ có vài % không ủng hộ chính là các bạn đấy, các bạn chỉ nói mà chẳng làm cái gì cả! Các bạn có giám cùng tôi ra mặt đấu tranh để chống lại sự giả dối bầu bán không? Theo tôi, Ðảng CSVN là của dân thì hãy để cho một tổ chức khác, độc lập, ngoài Ðảng phối hợp (sự phối hợp bình đẳng, công khai) giám sát toàn bộ quá trình bầu cử, bỏ phiếu và công bố kết quả. Không sử dụng cái kiểu dơ tay (hay giơ thẻ đảng lên) biểu quyết, vì có ai giám không? ột khi người tham gia bầu cử, bỏ phiếu tín nhiệm biết được lá phiếu của mình có giá trị thống kê, họ ắt có lòng tin vào mọi kết quả được công bố! Khi ấy, dù là người nông dân thiếu học, nhưng có công với cách mạng, cũng đáng trân trọng khi lãnh đạo được giai cấp trí thức! Từ đó muốn Ðảng và các tổ chức lãnh đạo trong sạch, vững mạnh cũng làm tương tự như vậy, rồi sau hãy bỏ phiếu tín nhiệm! Tôi ủng hộ việc bỏ phiếu tín nhiệm (làm sạch) tất cả mọi quan chức của đảng CS! Cây Đa, TP HCMNghiên cứu bộ "tư bản" sẽ thấy C.Macx phê phán bản chất bóc lột của nó thông qua việc chiếm hữu TLSX trong kinh tế và đàn áp các phong trào vô sản bằng vũ lực trong chính trị. muốn lật đổ CNTB phải dùng vũ lực cách mạng đập tan quyền lực nhà nước vốn đại diện cho giai cấp tư bản. Với việc cho phép đảng viên làm kinh tế tư nhân vô hạn định. kết cuộc sẽ dẫn đến sự lũng đoạn nhà nước của các tập đoàn tu bản hình thành bởi tiểu tư sản nhà nước như là một quy luật tất yếu trong cạnh tranh quốc tế. Vậy là thay vì lật đổ CNTB như là nhiệm vụ duy nhất của đảng CS thì nay đảng CSVN lại đi dựng nên CNTB ở Việt nam. Thật trớ trêu thay!!! nếu cho đảng viên làm kinh tế tư nhân đối với đảng CSVN hiện nay là một cải cách hợp lý thì sự trớ trêu lại là C.Mác và CNXH??? Phùng Phong, MoscowCon đường xã hội chủ nghĩa mang sắc thái Viêtnam là con đường mà tất cả nhân dân Viêtnam phải đoàn kết, tập trung sức lực và ngay cả đấu tranh để bảo vệ. Mỗi một thời đại thì chính sách cũng cần được cải tổ cho hợp lý. Chúng ta phải cải cách bộ máy chính trị của chung ta theo con đường XHCN mang sắc thái riêng của chúng ta chứ không phải cứ bê nguyên luân cương hay chính lược của chế độ ĐCS được. Việc Đảng viên làm kinh tế là việc nên làm. Dương XinhVai trò "tư nhân" đứng ra phục vụ đảng trong việc kinh doanh sản xuất tạo lợi nhuận cho...toàn đảng. Vậy từ đâu mà đảng có vốn? Đó là dùng quyền lực thao túng tài nguyên, thuế má quốc gia, cắt xén nguồn viện trợ nhân đạo của quốc tế, lấy danh nghĩa VN để vay vốn nước ngoài cho đảng.... Bởi thế lâu lâu lại xảy ra đảng viên gộc thâm lạm tiền tỷ của "nhân dân" bị vào tù, còn người dân thì gián tiếp trở thành nguồn công nhân rẻ mạt cho đảng, cho đầu tư nước ngoài với điều hành của đảng. Nếu kinh doanh có lời thì các đảng viên gộc cùng hưởng, nếu lỗ thì nhân dân phải cùng nhau gánh nợ. Cho nên dân trí càng thấp thì vị thế đảng càng cao, càng vững mạnh, tự đề cao tài tình, ưu việt tạo ra công việc giúp dân nghèo. Không khác gì thời xưa tập đoàn nào chiếm được ngôi vua, thì cha truyền con nối, gia tộc toàn quyền thao túng, uy hiếp dân lành để giữ vững ngai vàng, đã vậy người dân còn phải cúi đầu xưng tụng "Thiên tử vạn vạn tuế! " Thái Huy, TP. HCMRốt cuộc thì nó cũng hiện nguyên hình, được hợp pháp hoá bởi những cái lưỡi không xương của đảng ta, cái tôi muốn nói đây chính là mối "lương duyên" giữa Tiền và Quyền. Chuyện cho đảng viên là kinh tế, mà thậm chí là "không kể mức độ", thứ nhất, là hết sức lố bịch. Đcs là đảng của vô sản, của công nhân, cái đảng, theo cái chủ nghĩa mà nó tôn thờ, có sự mệnh đánh đổ tư sản. Thế mà nay lại tự biến mình thành một đám tư sản ô hợp. Không thể gọi đây là sự "đổi mới tư duy" hay bất cứ thứ gì tương tự, bởi vì những điều tôi đã nói ở trên chính là những trụ cột chính của tư tưởng cs, là cái lí do để đcs tồn tại. Trên thực tế, ngay trong hiện tại, trong các giáo trình triết học, kinh tế chính trị hay những thứ lăng nhăng đại loại như vậy mà đảng đang bắt nhồi nhét vào đầu các sinh viên, những điều trên vẫn được coi là khuôn vàng thước ngọc. Nhưng nói thế thôi chứ điều này cũng chẳng quan trọng, vì ở VN hiện nay, tôi tin rằng tất cả những người đủ tỉnh táo đều thấy rằng những cái gọi là chủ nghĩa Marx hay tư tưởng Hồ đều đã bị chính đcs vứt vào sọt rác từ lâu. Và như nhiều bạn đã nói, chuyện đảng viên làm "kinh tế" là chuyện xưa như trái đất. Kinh tế đây tôi để trong " " vì nó bao hàm cả ngành "kinh tế" tham nhũng, hối lộ. Nếu mà đảng viên làm kinh tế lương thiện thì thôi, ta cũng có thể chấp nhận. Nhưng khổ nỗi không phải vậy. Cứ như cái cách mà những đảng viên ở ngành điện lực, cấp nước làm "kinh tế" ( theo như báo TT đã khui ra) thì đúng là chỉ làm nghèo đất nước. Họ có Quyền trong tay, họ dùng quyền đó để kiếm Tiền. Tôi không thể cho đó là "bình thường". Ngay cả trước đây, đảng viên đã mặc sức vơ vét, nay thì với lá bùa hộ mạng này trong tay, họ càng khoẻ, không phải lo lắng gì về chuyện là trong sạch khối tài sản mà họ tích cóp được. Rào cản cuối cùng đã bị dỡ bỏ (mà thực tế thì nó cũng chẳng ngăn được ai), giờ đây chẳng còn gì ngăn cản được những "đảng viên tiên phong" của ta kiếm Tiền, trừ cái "đạo đức cách mạng". Tuấn Khoa, HoustonHiện còn bốn nước tuyên bố theo mô hình XHCN trên thế giới: Trung Hoa, Việt Nam, Cu ba và Bắc Hàn. Nước Lào không kể vì từ từ cũng sẽ bị Việt Nam hoá, giống như trường hợp Mông cổ và Tây Tạng của Trung quốc. Cu ba và Bắc Hàn đã lộ nguyên hình là phong kiến độc tài, kiểu gia đình trị như Fidel Castro bàn giao nước cho em Raul Castro hay chính sách cha truyền con nối như Kim Nhật Thành trao ngôi cho con Kim Chánh Nhất. Riêng Trung Hoa và Việt Nam cũng tất yếu phải biến chất chứ không thể cho người dân xơi bánh vẽ XHCN mãi đuợc, nhất là trong cái thời đại thông tin khó mà bưng bít của intenet và của email. Không trở về được con đường phong kiến thì phải chọn con đường tư bản duy nhất, nghĩa là cho “tự do hoạt động kinh tế tư nhân bất kể mức độ như thế nào”. Nhiều người trong nước vẫn còn mơ mộng đây chính là bước tiến bộ trong công cuộc cải cách của những người lãnh đạo hay dân chủ từ từ tới cho đất nước. Người hải ngoại nghi ngờ sẽ là chuyện “trăm hoa đua nở” năm xưa. Thật ra đây chính là sức ép của ba dòng thác…kách mệnh thọc thẳng vào hông đảng khiến họ phải chọn lựa con đường cho tự do kinh tế. Vũ Quang Hà, Hà NộiTôi thấy rằng việc cho đảng viên làm kinh doanh của ĐCS cũng là một việc làm để thể hiện cho mọi người thấy rằng ĐCS thực sự thức thời và đang đổi mới tư duy để kịp với thời đại . Nhưng đó chỉ là hình thức mà thôi, chứ thực tế các đảng viên đã làm kinh tế từ lâu lắm rồi, nhưng chỉ có khác là bây giờ họ có thể đứng tên công khai mà thôi. Việc này cũng giống như trong tờ khai lý lịch của mỗi đảng viên phần tôn giáo luôn luôn là "không" để cho phù hợp với lý tưởng của đảng thôi, chứ thực ra họ đang lừa đảng đấy vì phần lớn trong số họ sùng bái đi chùa lắm. Yêu VN, Hà NộiTrước kia Đảng không cho dân làm ăn cá thể, bây giờ thì Đảng lại cho đảng viên làm ăn cá thể. Quyền sinh sát đều là của Đảng cả. Nhân dân đâu được nói tiếng nào đâu. Nếu Đảng thực sự là của dân thì tôi đề nghị bỏ phiếu tín nhiệm Đảng. Nếu được trên 50% số phiếu ủng hộ thì lúc đó lời nói của Đảng mới thực sự là của dân. Anh Tuấn, Hải DươngThực tế ở VN làm gì còn chế độ XHCN. Cái mác còn lại là để bảo vệ lợi ích của một số ĐV trên tổng số hơn 80 triệu dân mà thôi . Bản chất nền kinh tế là tư bản, đến ngay cả đảng viên cũng tham gia tầng lớp bóc lột… mà cứ vẫn là định hướng xã hội chủ nghĩa. Các bạn thừa biết là đằng sau đó là bảo vệ ai? Là vì nhân dân ư? Ở VN bây giờ cho dù là những đứa trẻ cũng nhận thức được nền kinh tế và hệ thống chính trị Tư bản là ưu việt hơn cả (các bạn chỉ ra xem ở VN còn cái gì là XHCH?). Qua đây mới thấy ĐCSVN đã quá lão hoá, bê bối và không còn tự điều chỉnh được nữa và nó không có nền tảng nào để mà bấu víu. Nhưng tại sao họ vẫn giữ cái mác CS? Chỉ là để giữ thế độc tôn tự mình cho mình các quyền lãnh đạo hơn 80 triệu dân. Có đứa trẻ nào không biết là để tìm ra người học giỏi thì phải có cuộc thi công bằng? Vậy thì để tìm ra người lãnh đạo giỏi của đất nước thì sao? Những người tự cho mình cái quyền để tự giành lấy ư? Nếu họ thật sự dũng cảm thì hãy để cho người dân có quyền bầu ra các nhà lãnh đạo của mình. Đây là thời điểm thích hợp để làm chuyện đó. Người VN có đặc điểm mãnh liệt mà ít dân tộc khác trên thế giới có là luôn nặng lòng với quê hương, thương dân thương nòi (tuy do đặc điểm lịch sử mà mỗi người đã thể hiện sự yêu nước khác nhau). Chúng ta đã xoá bỏ hận thù, mỗi người dân cả trong nước lẫn hải ngoại đều mong muốn cho đất nước tiến lên giàu có sánh vai với các cường quốc năm châu. Vậy ĐCSVN đã thấy vận mệnh của dân tộc để có những điều chỉnh dũng cảm để nhân dân được nhờ? ĐCSVN đã làm tròn sứ mạng của mình là đưa VN từ một nước không có tên trên bản đồ thế giới, lãnh đạo nhân dân kháng chiến bảo vệ toàn ven lãnh thổ thống nhất giang sơn về một mối. Vậy thì ĐCSVN hoàn toàn vẫn là một đảng mạnh, đông và “chất lượng”, vẫn có nhiều tầng lớp nhân dân ủng hộ. Vậy tại sao họ lại sợ đa đảng cơ chứ? Các bạn nghĩ sao về chuyện này? Dương XinhBạn Ngô Đành nói đúng, đảng viên thì làm gì có tiền mà khuyếch trương làm ăn buôn bán, nhưng các đảng viên có thể đóng vai trò "tư nhân" đứng ra phục vụ đảng trong việc kinh doanh sản xuất tạo lợi nhuận cho...toàn đảng. Vậy từ đâu mà đảng có vốn? Đó là dùng quyền lực thao túng tài nguyên, thuế quốc gia, lấy danh nghĩa VN để vay vốn nước ngoài cho đảng.... Bởi thế lâu lâu lại xảy ra đảng viên gộc thâm lạm tiền tỷ của "nhân dân" bị vào tù, còn người dân thì gián tiếp trở thành nguồn công nhân rẻ mạt cho đảng, cho đầu tư nước ngoài với điều hành của đảng. Nếu kinh doanh có lời thì các đảng viên gộc cùng hưởng, nếu lỗ thì nhân dân phải cùng nhau gánh nợ. Cho nên dân trí càng thấp thì vị thế đảng càng cao, càng vững mạnh, tự đề cao tài tình, ưu việt tạo ra công việc giúp dân nghèo. Không khác gì thời xưa tập đoàn nào chiếm được ngôi vua, thì cha truyền con nối, gia tộc toàn quyền thao túng, uy hiếp dân lành để giữ vững ngai vàng, đã vậy người dân còn phải cúi đầu xưng tụng "Thiên tử vạn vạn tuế! " Phong, MoscowCon đường xã hội chủ nghĩa mang sắc thái Việt Nam là con đường mà tất cả nhân dân Viêtnam phải đoàn kết, tập trung sức lực và ngay cả đấu tranh để bảo vệ. Mỗi một thời đại thì chính xách cũng cần được cải tổ cho hợp lý. chúng ta phải cải cách bộ máy chính trị của chung ta theo con đường XHCN mang sắc thái riêng của chúng ta chứ không phải cứ bê nguyên luân cương hay chính lược của chế độ ĐCS được. Việc Đảng viên làm kinh tế là việc nên làm vì : - Thể hiện sự quan tâm của Đảng tơí cán bộ, tạo nên sự bình đẳng về quyền và lợi ích xã hội cho đảng viên. và cải thiện đáng kể tình trạng thu nhập của Đảng viên..., vấn đề mặt trái của viện cải tổ này thì ai cũng đã hình dung ra được đó là tham nhũng, trong thực tế thì khi ch! ưa có quy định này thì đảng viên vẫn làm kinh tế từ lâu rồi, viêc ra quy định đảng viên làm kinh tê là việc nên làm nhưng làm thế nào để kiểm soát được tham nhũng ? Chúng ta phải thi hành các quy định cụ thể trong quyền và giới hạn và phải tăng cường quyền cho cơ quan thi hành pháp luật, chúng ta có luật nhưng người thực hành luật chưa nghiêm trong đó còn cả nể, mang tinh đường dây chưa mang tính chuyên trách thi hành..., chúng ta cần tách các cơ quan mang tính phụ thuộc quá vào nhau dấn đến thực thi chưa hiệu quả còn mang tính chờ đợi. Cải tổ bộ máy phải dần dần chứ không thể nóng vội được. Hỡi các bạn trẻ Viêtnam thân mến: thay vì chúng ta cằn nhằn, thay vì chúng ta ngồi trách móc thì chúng ta phải cùng nhau đoàn kết làm cho Viêtnam giàu mạnh, công bằng, dân chủ và văn minh. VM, HuếÝ kiến của bạn PD, Việt Nam là hơi quá. Theo tôi được biết, hiện nay gánh nặng quốc phòng và an ninh là thuộc vào hàng bí mật quốc gia, làm sao mà có thể để lộ ra bên ngoài được. Mà Việt Nam hiện nay không có kẻ thù và ai cũng là bạn, kể cả Mỹ hay Nhật, hay EU, hay Trung Quốc. Vậy Đảng cảnh giác với ai mà chi nhiều tiền cho quân đội và an ninh vậy. Việc lương của một sỹ quan an ninh có cao hơn nhiều một trí thức là cũng không có gì lạ, bởi vì đương nhiên tự Đảng Cộng Sản Việt Nam thấy mình không còn đủ lòng tin vào ai cả, kể cả đồng bào Việt Nam của mình thì họ phải xu nịnh và làm theo sự đòi hỏi của những người có súng thôi. Theo tôi đảng viên cũng nên có quyền làm kinh tế tư nhân và đổi tên đảng thành Đảng Tư Hữu Việt Nam thì sẽ vẹn cả đôi đường, và chắc chắn để bảo vệ quyền lợi độc tôn của mình thì phải chi nhiều hơn nữa cho lực lượng bảo vệ Đảng. Sắp tới muốn tham gia quân đội và công an chắc chắn phải chạy cửa đút lót nhiều thì may ra mới được vào bộ đội và công an đây, không thì cũng là COCC nhá(!) Thực ra không cho đảng viên làm kinh tế tư nhân thì họ cũng đã giàu sụ rồi. Đất đai, khách sạn, nhà nghỉ, khu du lịch, siêu thị, các doanh nghiệp kinh doanh núp bóng danh nghĩa Nhà nước, cổ phiếu doanh nghiệp thơm ngon chiếm phần lớn là của họ cả rồi. Chẳng qua đây chỉ là trò hợp thức hoá 'cái sự đã rồi'. Quốc Huy, Hà NộiVấn đề là người bình thường làm kinh tế thì không được hoạt động chính trị và vì thế cũng không có quyền lực chính trị, còn đảng viên của Đảng làm kinh tế thì có thêm quyền lực chính trị, sẽ tận dụng được các cơ sở vật chất và nhân lực dồi dào sẵn có của hệ thống chính trị. Trong cùng một điều kiện sản xuất và thị trường như nhau thì người bình thường không thể cạnh tranh nổi với đảng viên, thậm chí ngay cả khi anh có tiềm lực kinh tế tốt hơn. Một môi trường chứa đựng sự bất bình đẳng trong làm kinh tế thì tất yếu nền kinh tế sẽ chậm phát triển và nạn nhân cuối cùng chính là người người dân. Nhưng đây cũng chỉ là bước cuối cùng công khai sự tha hóa của một đảng chính trị, trước đó các bộ phận của Đảng cũng đã làm kinh tế từ lâu rồi: Ban kinh tế trung ương, quân đội, công an... Sự lẫn lộn các chức năng bản thân nó sẽ khiến cho xã hội khó hội nhập và mất tính cạnh tranh. Nguyễn Hùng, Thái NguyênĐã là đảng viên không được làm kinh tế tư nhân. Nếu làm kinh tế tư nhân sẽ dẫn đến phân hóa và tham nhũng lớn. Giàu, Hà NộiĐề xuất cho đảng viên làm iinh tế tư nhân có thể là bước tiến trong tư duy của những người lãnh đạo nhưng cũng có thể là cách thức để họ rửa tiền. Ngô ĐànhTôi cho đây chỉ là tin đồn,hoặc nói ra để thể hiện sự công bằng giữa người dân và các đảng viên. Ai cũng biết muốn gia nhập đoàn, gia nhập đảng, rồi trở thành các chính ủy cấp cao ít ra phải có tiểu sử mấy đời nội, ngoại là bần cố nông,rồi bên vợ bên chồng cũng phải là những người vô sản, không dấu diếm của chìm của nổi thì mới được đảng tin cẩn trao trọng trách. Vậy thì các đảng viên làm gì có vốn, có đủ kiến thức mà làm kinh tế, đây đích thực là âm mưu gây bất mãn, không có lợi cho một chế độ chuyên chính vô sản, gián tiếp gán ghép những thành phần tham nhũng, hối lộ,rửa tiền là đảng viên, là tư bản đỏ. Võ Duy, Tuy HòaGửi PD, Ở Việt Nam hiện nay lương của lược lưọng vũ trang cao hơn nhiều một trí thức, tức là súng đạn và bạo lực vẫn có giá ở đất nước và dân tộc này thì bao giờ người Việt ta mới ngẩng mặt nhìn thế giới đây. Có bạn nào biết Việt Nam chi phí cho lực lượng bảo vệ quyền lợi của Đảng là bao nhiêu trong một năm không? Làm ơn cho mọi người biết với. Bạn cứ nghĩ rằng, khoản chi phí này tương đương khoảng vài tỷ "Ông" Bùi Tiến Dũng thôi mà! Nếu chúng ta đang ở độ tuổi trung niên, thì khoảng 5-10 năm nữa, bạn cũng sẽ được nhìn thấy đám hậu sinh tiếp chân như thế nào thôi. Katrina, Sài GònCác bạn có biết rằng đảng cộng sản Việt Nam còn tồn tại là do tham nhũng, nếu không còn tham nhũng thì đảng khó lòng đứng vững, hiện nay đảng lỡ lời đưa ra công việc bài trừ tham nhũng vì thế để "hợp thức hoá" các việc tham nhũng đã xẩy ra bằng cách cho phép đảng viên làm kinh tế? Hỏa mù trong việc tham nhũng sắp được tung ra. Lê La, Sài GònĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM, con rồng đỏ đang dãy chết, khi cho phép Đảng viên làm kinh tế tư nhân cũng đồng nghĩa với việc đồng ý cho phép đảng viên trở thành tư sản và như vậy là hợp thức hoá tài sản có được do tham nhũng của nhân dân, công nhận các hình thức bóc lột nông dân, công nhân, những giai cấp làm nền tảng cho đảng. Cần nói thêm thành phần trong đảng đang chia làm 3 bộ phận, một bộ phận vẫn còn trung thành với lý tưởng cộng sản nhưng càng ngày càng xa rời với thực tế, xa rời với quần chúng đó là các giảng viên các trường trính trị, các cụ đảng viên lão thành đang đợi ngày xuống đoàn tụ với ông bà; hai là các đảng viên an phận, họ do tiếp xúc nhiều luồng thông tin như mất lòng tin, học theo kiểu ba con khỉ trí tuệ: che mắt, che tai, che miệng. Loại thứ ba là nhiều nhất dó là loại cơ hội, tham nhũng sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn đục khoét của dân của nước, dùng thẻ đảng làm bình phong, làm ô dù, bòn rút từ bóng đá, văn hoá cho đến sắt, thép, ximăng ngay cả bùn kênh nhiêu lộc, rác thải đô thị, mà cả đất đai là sở hữu "toàn dân" mà cũng bị bọn chúng biến biến thành sở hữu cán nhân thì còn gì để nói. Đây chính là những người cổ xuý cho việc đảng viên làm kinh tế tư nhân nhất vì với chính sách quản lý kinh tế, kế toán lỏng lẻo, tham nhũng như hiện nay thì họ sẽ hợp thức hoá được khối lượng tài sản khổng lồ từ tham nhũng mà có. Nhưng các ngài Đảng viên thân mến các ngài do chính nhân dân dựng lên, đi theo các ngài nhưng nếu các ngài làm mất lòng tin, làm bần cùng hoá nhân dân thì chính nhân dân sẽ làm cách mạng chứ không phải "diễn biến hòa bình" hay " thế lực chống phá bên ngoài" như các ngài đang nói đâu. Hoàng Ngô, Milton, CanadaTheo tôi nghĩ, ý kiến cho ĐV làm kinh tế phát sinh từ "thực tế" khó phủ nhận: đó là "nguồn vốn" của đất nước hiện nay nằm trong tay của ĐV/CS lớn quá rồi, nều không để họ "bung" ra làm kinh tế, thì chẵng nhẽ để cho đồng vốn bị đọng lại, không sinh ra lợi nhuận cho đất nước hay sao ? Như thế làm thế nào để đất nước tiến nhanh lên kịp các quốc gia khác được? Dù biết đó là điều rất trái với "đạo lý" Marx, song không thể làm khác được. CB/ĐV -CS đã quá "no nê" nếu không được đem ra để làm kinh tế có lợi ích cho dân thì kinh tế ngày sẽ càng bế tắc hơn. Có điều đáng lo ngại, theo tôi nghĩ là... cần có luật lệ thật nghiêm nhặt, để quốc gia khỏi bị " bóp cổ, chẹn họng" do các công ty của Tư bản Đỏ, và sẽ dẫn đến sự kiện ! không cạnh tranh được với các nước khác khi vào WTO. KC, Tula, NgaBạn PD gì chắc có hận thù gì vì chỉ thấy chửi bới và nói xấu. Hãy học tập và làm việc rồi cống hiến cho dân tộc VN, cho tổ quốc VN đi. Như thế mới có trách nhiệm với Tổ quốc, với nhân dân và với chính bản thân mình. Chuyện Đảng viên được phép làm kinh tế là hoàn toàn đúng, vì mỗi ĐV cũng là một công dân VN nên làm kinh tế là góp phần tạo ra của cải phát triển đất nước. Bạn PD chẳng có niềm tự hào dân tộc gì cả. Dân Chủ, Việt NamCho đảng viên làm kinh tế tư nhân là chính thức công nhận sự lành mạnh của công cuộc kinh doanh, sự đóng góp và vai trò của các nhà tư sản. Như vậy là rất dân chủ. Khi bước đầu cổ phần hóa, rất có thể mỗi người sẽ được lợi thế để tích lũy tài sản. Tuy nhiên điều quan trọng là một cơ chế dân chủ trong kinh doanh được hình thành, con người làm kinh tế tư nhân được tôn vinh. Sau đó cơ hội sẽ đến với mọi người, toàn xã hội sẽ phát triển mạnh mẽ và lành mạnh. Nguyễn Quốc Bảo, AnchorageChủ nghĩa Cộng sản, hay XHCN, trên tư tưởng vô sản, giai cấp mà hôm nay cho phép đảng viên làm kinh tế, gọi cách khác là "Tư bản đỏ". Đây là đi sai đường lối của Marx, Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Tôi nghĩ VN phải có đa đảng và chấm dứt chế độ độc tôn, độc đảng. Khi đã đổi mới theo kinh tế thị trường hơn 20 năm qua thì chính trị bắt buộc phải đổi thôi. PD, Việt NamThực mà nói, những người Việt Nam yêu nước thương nòi và có tâm huyết cũng như có tài năng đều có thể là các nhà chính trị tại Việt Nam. Nhưng lý luận của Đảng Cộng Sản Việt Nam là chỉ có một mình họ đương nhiên có quyền thống trị dân tộc Việt Nam vì bản thân họ khẳng định, họ được giai cấp công nhân và mọi tầng lớp nhân dân Việt Nam 'giao phó'. Đương nhiên mọi người bị nghe mãi thành nghiện, cứ tưởng rằng Đảng Cộng Sản Việt Nam sinh ra để độc tôn thế tối cao và ban phát các mệnh lệnh cũng như 'cho phép được nói' những lời góp ý cho họ sau những 76 năm tồn tại một cách may mắn bên cạnh khát vọng độc lập dân tộc và thống nhất giang sơn Việt Nam, mà những người tiên phong trên mặt trận và chịu nhiều rủi ro về sinh mạng nhất lại không phải con cháu của họ. Dân tộc Việt Nam dù bên này hay bên kia chiến tuyết trong 'cuộc chiến nồi da xáo thịt' là những người bị thiệt thòi nhiều nhất. Ngày thắng lợi cũng là ngày cả Đất Nước Việt Nam này bắt đầu nhận ra một Việt Nam không hoàn toàn giống như tưởng tượng. Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà bị vùi dập để trở thành CHXH Chủ Nghĩa Việt Nam, Đảng Lao Động Việt Nam lột xác thành Đảng Cộng Sản Việt Nam, Đảng Dân Chủ Việt Nam và Đảng Xã Hội Việt Nam 'về chầu Diêm vương'. Còn lại 'một mình một chiếu' Đảng Cộng Sản Việt Nam ra lệnh sửa đổi Hiến Pháp tự cho phép mình là 'minh tinh' tự phong, là trí tuệ tự phong, là lực lượng bách chiến bách thắng. Đến hôm nay, Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng là lực lượng nắm hầu hết của cải của Việt Nam: Tài nguyên khoáng sản dưới lòng đất Việt Nam, rừng vàng biển bạc, tài chính, viễn thông, năng lượng, xây dựng, đất đai các ngành kinh tế mũi nhọn nhiều béo bở và sợ phải chia sẻ cho bọn tư bản nước ngoài nên rất sợ vào WTO, nhưng TRAO TRẢ lại cho dân tộc Việt Nam thì họ tiếc. Tham lam và bất tài nên nói gì cũng không mấy người thèm nghe nữa, nhân dân Việt Nam theo dõi tình trạng dư thừa trọng lượng trên một cơ thể nhiều bệnh lắm tật và họ đợi cái ngày thối rữa của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Những người cộng sản Việt Nam còn chút lương tâm thì lo lắng, kẻ trục lợi thì tranh thủ vơ vét để tính đường tháo lui, người kế cận thì im lặng, âm thầm vít cổ nhau tiến gần đến chiếc ghế quyền lực sắp bỏ trống. Những người CS già thì cũng biết thừa cái đám HẬU SINH (COCC) kia cũng chả chắc tự 'biết bơi' chèo chống con thuyền mục nát mà tham lam chở quá nhiều tội lỗi và của cải cuả dân tộc nên một đất nước nghèo như Việt Nam mà phần chi phí cho quân sự và lực lượng an ninh lên đến vài tỷ USD một năm thì phần LÃI DÀNH CHO PHÁT TRIỂN VÀ DÂN SINH của cả dân tộc Việt Nam còn lại được bao nhiêu? Ở Việt Nam hiện nay lương của lược lưọng vũ trang cao hơn nhiều một trí thức, tức là súng đạn và bạo lực vẫn có giá ở đất nước và dân tộc này thì bao giờ người Việt ta mới ngẩng mặt nhìn thế giới đây. Có bạn nào biết Việt Nam chi phí cho lực lượng bảo vệ quyền lợi của Đảng là bao nhiêu trong một năm không? Làm ơn cho mọi người biết với.
Jeff Widener kể lại việc ông chụp bức ảnh 'Người chặn xe tăng Thiên An Môn', hay còn gọi là Tank Man, và quan điểm của ông về biểu tình ở Hong Kong hiện nay.
Người chụp hình Thiên An Môn mong dân Hong Kong an toàn
Nhiếp ảnh gia Jeff Widener và bức ảnh nổi tiếng Tank Man Bức ảnh người đàn ông Trung Quốc nhỏ bé đứng chặn đoàn xe tăng đang lừng lững tiến vào Quảng trường Thiên An Môn năm 1989 của phóng viên ảnh Jeff Widener đã gây chấn động thế giới, trở thành hình ảnh biểu tượng cho cuộc thảm sát đẫm máu này. Ba mươi năm sau, vào thời điểm Hong Kong đang rúng động bởi các cuộc biểu tình chống chính phủ, nhiếp ảnh gia người Mỹ Jeff Widener kể lại với BBC News Tiếng Việt bối cảnh lịch sử của bức ảnh, và nhắn nhủ "mong người biểu tình Hong Kong an toàn". BBC: Sự kiện Thiên An Môn 30 năm trước hẳn luôn sống động trong ông? Jeff Widener: Đúng vậy. Đó là sự kiện thay đổi cuộc đời tôi. Người biểu tình vô danh - Tank Man tại Thiên An Môn năm 1989 Năm 1989, tôi đang ăn trưa tại một quán bar ở quận Pat Pong, Bangkok gần văn phòng của AP nơi tôi đang làm việc với vai trò là Biên tập viên ảnh khu vực Đông Nam Á thì trên màn hình TV chiếu hình ảnh hàng ngàn người biểu tình ủng hộ dân chủ diễu hành gần Quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh. Được lệnh của văn phòng AP ở New York, tôi đã đến lãnh sự quán Trung Quốc xin visa nhà báo để bay tới Bắc Kinh lập tức. Nhưng tôi chờ đợi rất lâu chỉ để nhận được câu: "Ông Widener, sẽ không thuận lợi cho ông tới Trung Quốc lúc này." Tôi đã lấy lại hộ chiếu của mình và đi đến một văn phòng du lịch nhỏ gần đó để xin visa du lịch. Mặc dù tôi rất vui vì thị thực du lịch được chấp thuận, tôi cảm thấy đôi chút lo lắng là có thể gặp rắc rối với chính quyền Bắc Kinh. Nhiếp ảnh gia Jeff Widener Tôi có một cảm giác bất ổn khi máy bay đến gần sân bay Bắc Kinh. Làm sao tôi có thể qua cửa hải quan với cả một "cửa hàng' máy ảnh di động" thế này? Tim tôi đập thình thịch khi đứng chờ trong dòng người dài dằng dặc. Đến lượt tôi, bất ngờ một cuộc cãi vã nổ ra ở phía quầy bên trái. Nhân viên hải quan đang đổ xô về phía một bà già đang giằng co với các nhân viên khác, tay bà vung lên nắm chặt một con gà sống lông bay tơi tả. Tôi nhanh chóng đẩy xe chở đống camera qua cửa và đến ngay một chiếc taxi đang chờ sẵn. Tượng 'Nữ thần Dân chủ' được xây trong 4 ngày ở Quảng trường Thiên An Môn 1989 Thói quen buổi sáng của tôi là đến Quảng trường Thiên An Môn lúc mặt trời mọc và chụp ảnh những người biểu tình và những người tuyệt thực. Thiên An Môn: Bài học gì cho giới đấu tranh VN? Các thủ lĩnh sinh viên Thiên An Môn đang ở đâu? Thiên An Môn: Nhân chứng cuộc thảm sát kể gì? Một trong những điều đáng nhớ nhất mà tôi chứng kiến là mặt trời mọc đằng sau tượng Nữ thần Dân chủ, cao 33 ft, được người biểu tình xây chỉ trong 4 ngày, đối diện với bức chân dung khổng lồ của Mao Trạch Đông tại Tử Cấm Thành nằm bên kia Đại lộ Trường An. Một tuần sau, số người biểu tình bắt đầu tăng lên nhanh chóng tới hơn 100.000 người, quân đội bắt đầu vào cuộc và tình hình trở nên nóng bỏng. BBC News Tiếng Việt phỏng vấn nhiếp ảnh gia Jeff Widener tại Bangkok tháng 12/2019 BBC: Ông đã từng suýt chết khi tác nghiệp ở Thiên An Môn? Jeff Widener: Sự việc đó xảy ra vào đêm tôi cùng đồng nghiệp là Dan đạp xe xuống Đại lộ Trường An. Mặc dù đêm tương đối yên bình, tôi nói với Dan rằng tôi có cảm giác tồi tệ về đêm đó. Người biểu tình chiếm một chiếc xe tăng ở quảng trường Thiên An Môn Khi chúng tôi đến gần Quảng trường Thiên An Môn, người biểu tình bắt đầu kéo hàng rào thép lớn từ giữa và hai bên đường để chặn xe quân sự. Dan và tôi đến một con đường nhỏ bên ngoài Đại lễ đường Nhân dân khi chúng tôi đột nhiên khi thấy tiếng kim loại nghiến trên đại lộ chính và mọi người la hét, chạy về phiá chúng tôi. Một xe tăng bọc thép với một nòng súng cỡ lớn đang lao về phía trước rất nhanh. Tôi và Dan vội buông xe đạp và lao vào bụi cây ven đường. Một chiếc xe tăng bốc cháy ở Quảng trường Thiên An Môn 1989 Tôi kinh hoàng hơn bao giờ hết và tất cả những gì tôi muốn là chạy theo hướng ngược lại càng nhanh càng tốt. Người biểu tình ném đá vào chiếc xe và dồn những người lính trên xe vào cánh cổng bị khóa của Đại lễ đường, rồi trèo lên xe la hét. Tôi nhận thấy là máy ảnh của tôi sắp hết pin và phim cũng gần như cạn kiệt. Sau khi cố gắng chụp được chiếc xe tăng đang bốc cháy và thi thể một người lính giữa những người đang la hét, tôi nâng máy ảnh lên định chụp cảnh một người đàn ông lăn lộn trong biển lửa. Xe tăng ở Quảng trường Thiên An Môn 1989 Vào đúng lúc tôi giơ máy ảnh lên ngang mắt, một hòn đá ném ra từ đám đông đang la hét đập thẳng vào mặt tôi với một lực khiến chiếc máy ảnh, vốn thiết kế để chịu lực va đập mạnh, vỡ toang. Máu từ trán tôi chảy ra và tôi thấy như có hàng ngàn vì sao bay xung quanh. Tôi sờ lên đầu để xem có phải nó đã vỡ toác. Rõ ràng tôi đã thoát chết, vì nếu tôi chỉ đưa máy ảnh lên chậm một tích tắc thì hẳn tôi đã đi tong. Nhưng cú va đập khiến tôi bị thương và choáng nặng và còn ảnh hưởng tới tôi mãi sau này. BBC News Tiếng Việt phỏng vấn nhiếp ảnh gia Jeff Widener tại Bangkok tháng 12/2019 Tôi trở về văn phòng và phải lấy ảnh ra khỏi máy ảnh bằng kìm trong phòng tối. Khi đạp xe qua quảng trường Thiên An Môn, đạn bắn vèo vèo xung quanh mà thoạt đầu tôi ngỡ pháo hoa. Vâng, tôi đã thoát chết. BBC: Ông đã chụp bức ảnh Tank Man như thế nào? Có phải ban đầu ông đã nghĩ người đàn ông Trung Quốc vô danh đã làm hỏng bối cảnh của mình? Jeff Widener: Tôi quay trở lại Thiên An Môn ngày 4/6/1989 khi tình hình trở nên vô cùng bất ổn. Binh lính và xe tăng đã bắn vào người biểu tình, giết chết và làm bị thương hàng ngàn người. Nhờ sự giúp đỡ của Kirk Martsen, một sinh viên Mỹ đang học theo diện trao đổi tại Bắc Kinh, tôi vào được một phòng tại khách sạn ở Bắc Kinh - nơi có vị trí tốt nhất để nhìn ra quảng trường Thiên An Môn. Quân đội tiến vào Thiên An Môn 1989 Từ ban công, tôi nhìn thấy hàng dài xe tăng đang di chuyển trên quảng trường Thiên An Môn và tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ có một bức ảnh đẹp. Nhưng thình lình, một người đàn ông Trung Quốc mặc áo phông dài tay màu trắng, xách túi đi chợ, tiến ra từ đại lộ Trường An thẳng về phía đoàn xe. Tôi đã thốt lên than phiền rằng người này đã làm hỏng bối cảnh của tôi. Chúng tôi lúc đó đã tin rằng anh ta sẽ bị giết chết. Nhưng không. Chiếc xe tăng dẫn đầu di chuyển sang trái, phải để tránh người đàn ông nhưng anh ta cũng di chuyển theo. Tôi chộp vội ống kính 800mm rồi bấm máy. Trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì người đàn ông này đã bị hai người khác kéo đi và số phận anh ta đến nay vẫn là ẩn số. Công nhân vệ sinh Trung Quốc dọn dẹp sau biểu tình ở Thiên An Môn 1989 Kirk đã giấu cuộn phim dưới quần lót của anh ta và cuối cùng, đưa được nó cho Đại sứ quán Mỹ. Ngày hôm sau, Tank Man tràn ngập trang nhất của các tờ báo lên trên toàn thế giới. Dù biết đó là một bức ảnh tốt, tôi đã không nghĩ rằng nó sẽ trở nên nổi tiếng như vậy và nó đã thay đổi cuộc đời tôi. BBC: Có rất nhiều phóng viên quốc tế đã tới Hong Kong thời gian qua để đưa tin về các cuộc biểu tình đang ngày càng trở nên bạo động tại đây. Ông có kế hoạch gì không? Jeff Widener: Tôi không có kế hoạch nào để đến Hong Kong trong dịp này. Tôi không còn trẻ nữa và sẽ khó khăn hơn cho tôi nếu bị cảnh sát chống bạo động tấn công. Tôi thực sự rất lo ngại cho sự an toàn của người Hong Kong. Nhưng tôi có một niềm tin, giống như niềm tin mà tôi đã có ở Thiên An Môn rằng họ có lẽ nên có thêm đối thoại với chính quyền, nên dừng lại một chút. Người biểu tình ở Quảng trường Thiên An Môn 1989 BBC: Từ những trải nghiệm của mình trong vụ Thiên An Môn 30 năm trước, ông có nghĩ rằng người biểu tình Hong Kong sẽ có được những gì họ đang đòi hỏi? Jeff Widener: Nhiều người Trung Quốc trông vào tôi, họ lắng nghe tôi rất chăm chú, nhưng tôi chỉ là một phóng viên ảnh, tôi không phải là một chuyên gia về Trung Quốc hay về chính trị. Tất cả những điều tôi có thể nói là tôi mong mọi điều tốt đẹp đến với người Hong Kong, tôi hi vọng họ sẽ an toàn và rằng họ sẽ tìm được các giải pháp ôn hòa để giải quyết tình hình hiện nay. Nếu có phóng viên nào nói rằng họ không đứng về phía người biểu tình, thì có lẽ họ nói dối. Chúng tôi ngưỡng mộ và tôn trọng người biểu tình và lòng quả cảm của họ. Nhưng cái chính là mọi việc đã trở nên quá mức. Người biểu tình đã phá hoại, bôi bẩn và ném đá vào văn phòng quốc hội. Người biểu tình mất kiểm soát và nó khiến tôi bắt đầu lo ngại rằng tình hình có thể trở nên bùng nổ. Tôi cho rằng người biểu tình đã có cơ hội để có được sự nhượng bộ nào đó từ phía chính quyền. Nhưng vấn đề là họ đã đẩy nó đi quá xa. Nếu bạn là lãnh đạo đất nước thì bạn sẽ làm gì nếu đất nước đang mất kiểm soát và nhiều nơi có nguy cơ bị phá hoại, kể cả các công trình văn hóa lâu đời? Vòi rồng và hơi ga không giải quyết được vấn đề vì người biểu tình rất quyết tâm. Tôi nghĩ rằng chính quyền Trung Quốc cũng rất quyết tâm giữ nghị trình của họ. Tôi sẽ không đề xuất điều gì. Mọi điều tôi có thể nói là tất cả hai phía đều là con người. Họ làm điều họ cần làm. Và điều cơ bản là, người Trung Quốc phải quyết định số phận của họ. Mỗi một nền văn hóa và lịch sử đều phải tự quyết định vận mệnh của riêng nó. BBC: Cuộc sống của ông như thế nào sau sự kiện Tank Man? Jeff Widener: Ồ đó là một điều tuyệt vời. Nó đã mở ra cho tôi nhiều cánh cửa và cơ hội mới. Tôi đã gặp vô số người nổi tiếng mà tôi chưa từng được gặp. Nhưng điều có ý nghĩa nhất với tôi là nhờ có Tank Man mà tôi gặp vợ. Tôi gặp Corinna, một giáo viên người Đức trẻ tuổi ở Bắc Kinh. Khi đó, năm 2009, BBC News đang thực hiện một phóng sự về tôi. Đám cưới của Jeff Widener và vợ Corinna, người ông tình cờ gặp tại Thiên An Môn năm 2009 Corinna đang ngồi hút thuốc ở quảng trường Thiên An Môn. Chúng tôi hẹn gặp lại ngày hôm sau ở bến tàu. Nhưng tôi ra nhầm cửa và cô ấy đã phải chờ một tiếng đồng hồ. Tôi đã vô cùng buồn, nghĩ rằng mình đã mất cô ấy. Nhưng chính đoàn làm phim của BBC đã giúp tôi tìm cô ấy. Chính nhờ BBC mà tôi gặp lại cô ấy. Chúng tôi hẹn hò và kết hôn vào một năm sau đó. Tới nay đã mười năm và chúng tôi có một cuộc hôn nhân rất hạnh phúc. Cám ơn BBC và Tank Man. BBC: Ông từng nói rằng từ cuộc đời minh, ông thấy "định mệnh luôn ẩn chứa bất ngờ"? Jeff Widener: Đôi khi có những điều xảy ra ngoài kỳ vọng và bạn nghĩ rằng số phận đang đùa với bạn. Ví dụ như làm sao mà tôi có thể tưởng tượng được được một ngày tôi sẽ trở lại Bắc Kinh sau 20 năm và gặp một cô gái trẻ hơn 24 tuổi và lấy làm vợ. Nếu có ai đó từng nói với tôi điều đó năm 1989, tôi sẽ cười phá lên. Khi tôi học tiểu học, tôi luôn luôn là đứa trẻ làm rơi bóng. Tôi không hạnh phúc. Tôi đã rất chật vật học đọc và học viết. Tôi mơ ước trở thành phi hành gia nhưng rồi sớm nhận ra rằng mình không học tốt môn toán. Tôi không đủ thông minh để trở thành một phi hành gia. Nhưng khả năng nghệ thuật của tôi đã xuất hiện từ bé. Khi mới hơn 10 tuổi tôi đã có niềm say mê đặc biệt với máy ảnh. Và tôi luôn nỗ lực, tôi không bao giờ từ bỏ nếu ai đó nói không với tôi. Tôi luôn tìm giải pháp. Trong sự nghiệp sau này của tôi cũng vậy, nếu ai đó nói ồ không, giờ không tuyển người, hay anh sẽ không bao giờ có công việc đó, tôi sẽ không dừng lại. Tôi đã mất sáu năm để được trở thành biên tập viên ảnh của AP. Còn khi tôi mới 25 tuổi, tôi đã 'làm phiền' người biên tập của United Press International suốt một năm rưỡi bằng cách gửi email và gửi ảnh cho ông ấy. Cho tới khi ông ấy muốn gặp tôi trực tiếp và tuyển dụng tôi... Tôi rất may mắn, nhưng tôi cũng không bao giờ bỏ cuộc. Nếu bạn thực sự tin tưởng vào điều gì đó và làm việc cật lực, không bỏ cuộc, bạn sẽ đạt được nó. 'Người chặn xe tăng': Hình ảnh Trung Quốc lãng quên
Tối 17 tháng 5, 2005 vừa qua, hội đồng nhân dân thành phố San Jose, miền bắc California đã đồng thanh biểu quyết 9/9 chấp thuận một nghị quyết vinh danh cờ vàng ba sọc đỏ.
Cờ Ðỏ, Cờ Vàng
Lá cờ là biểu tượng di sản của người Mỹ gốc Việt trong thành phố điện tử nơi có đông người Việt nhất ngoài nước Việt Nam, với gần một trăm nghìn người Việt định cư, chiếm 10% dân số San Jose. Cũng tại miền Bắc California, hai năm trước đây hội đồng giám sát San Francisco, thành phố kết nghĩa với Thành Phố Hồ Chí Minh, tạo một cơn bão chính trị khi 11 giám sát viên đã chấp thuận một nghị quyết cờ vàng, nhưng thị trưởng thành phố Willie Brown đã không ký ban hành vì những áp lực từ phiá nhà nước Việt Nam. Khởi đi từ thành phố Westminster thuộc Quận Cam, miền Nam California với nghị quyết cờ vàng đầu tiên vào tháng 2, 2003, đến nay đã có trên 100 đơn vị hành chánh từ thành phố, quận hạt đến cấp tiểu bang tại Hoa Kỳ đã vinh danh cờ vàng là biểu tượng của người Việt sinh sống tại địa phương. Tại sao Hà Nội lại mạnh mẽ phản đối một nghị quyết có tính cách nghi thức này? Lý do chính là vì nghị quyết công nhận một biểu tượng của Việt Nam Cộng Hoà, nay không còn nữa, mà dưới nhãn quan của Hà Nội đó là một phần bất khả phân chia của nước Việt. Hà Nội đã không bao giờ thừa nhận Việt Nam Cộng Hoà như là một quốc gia độc lập mà chỉ coi đó là một thực thể tay sai của Hoa Kỳ. Thực ra thì biểu tượng cờ vàng đã là lá cờ của một phần nước Việt Nam từ lâu đời, trước khi những người lính tác chiến Mỹ đổ bộ lên bãi biển Ðà Nẵng vào năm 1965. Cờ vàng đã có từ cả trước ngày những cố vấn Mỹ đặt chân đến miền đất này vào thập niên 1950. Bây giờ là lúc cần học ít nhiều về lịch sử Việt Nam mà giờ đã trở thành một phần của lịch sử Hoa Kỳ do bởi những thất bại trong quá khứ và cũng để có những hiểu biết hơn về cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ. Trước khi có những can thiệp của người Mỹ, Việt Nam bị chia làm ba miền, đặt dưới sự cai trị người Pháp trong gần một thế kỷ. Lá cờ vàng ba sọc đỏ được dùng đầu tiên ở Annam, tức xứ Trung Kỳ với ngai vàng của triều đình Huế. Ngày 17 tháng 3 năm 1945 Hoàng Ðế Bảo Ðại tuyên bố Việt Nam là một nước độc lập thì đến tháng 6 năm đó thủ tướng Trần Trọng Kim ký lệnh chọn cờ quẻ ly tức lá cờ vàng làm quốc kỳ Việt Nam. Sau khi Nhật đầu hàng đồng minh, Hồ Chí Minh lên nắm chính quyền. Ngày 2 tháng 9, 1945 ông Hồ tuyên bố Việt Nam là một nước độc lập. Hiến pháp Việt Nam đầu tiên ra đời vào năm 1946, với điều 3 ghi: "Cờ của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà nền đỏ, giữa có sao vàng năm cánh." Chiến tranh dành độc lập kéo dài 9 năm thì người Pháp bị đánh bại ở Ðiện Biên Phủ đưa đến việc ký kết Hiệp Ðịnh Genève 1954 chia đôi đất nước tại vĩ tuyến thứ 17. Hiệp định này ấn định thời gian cho lính viễn chinh Pháp rút về và một cuộc tổng tuyển cử được tổ chức để thống nhất đất nước trong vòng hai năm. Hoa Kỳ và Nam Việt Nam đã không ký tên vào hiệp định này. Hai miền ngày càng trở nên cách biệt vì theo hai con đường ý thức hệ khác nhau. Miền Bắc trở thành một quốc gia cộng sản được Nga Sô và Trung Quốc giúp đỡ. Trong khi đó miền Nam theo con đường tư bản được Hoa Kỳ trợ giúp, soạn thảo ra một hiến pháp mới, tiếp tục chọn cờ vàng làm quốc kỳ. Hiến Pháp Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tu chính năm 1959 đặt việc thống nhất đất nước lên ưu tiên hàng đầu và đó cũng là dấu chỉ khởi đầu cho cuộc chiến tranh Việt Nam với hệ lụy là 58 nghìn người Mỹ và 3 triệu người Việt đã hy sinh. Trong các bản hiến pháp của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (1946, 1959) và sau này của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (1980, 1992) cũng đều ghi rõ quốc kỳ Việt Nam là cờ có nền đỏ với sao vàng ở giữa. Trong khi đó hiến pháp Việt Nam Cộng Hòa ban hành năm 1967 không có những điều khoản nói về quốc kỳ và quốc huy của miền Nam. 30 tháng 4 năm 1975, bộ đội cộng sản tiến vào Sài-gòn, Việt Nam Cộng Hòa đầu hàng. Một năm sau đó hai miền Việt Nam thống nhất. Một nước Việt Nam thống nhất theo chủ thuyết cộng sản đã khiến hơn một triệu người Việt bỏ nước ra đi tìm tự do và những cơ hội tốt đẹp hơn ở những quốc gia khác, đông nhất là ở Hoa Kỳ. Từ đầu năm 2003, cộng đồng người Mỹ gốc Việt đã vận động được các đại biểu nhân dân của hơn 100 đơn vị hành chánh để vinh danh cờ vàng qua nhiều nghị quyết đã được chấp thuận tại nhiều nơi như Garland, Austin, Houston, quận hạt Travis ở Texas; Boston, Springfield bang Massachussetts; St Paul, bang Minesota; Holland, bang Michigan; Olympia, bang Washington; các thành phố Westminster, Garden Grove, Sacramento, Milpitas, Pomona; quận hạt Santa Clara thuộc bang California; Fall Church, quận hạt Fairfax, bang Virginia. Quốc hội bang Louisiana đã vinh danh lá cờ vàng. Trong những ngày tới quốc hội bang California cũng sẽ thảo luận biểu quyết một nghị quyết tượng tự mà hai năm trước đây đã bị chặn lại khi vừa đưa ra tiểu ban. Dù hai quốc gia Hoa Kỳ và Việt Nam nay không còn là thù nghịch và quan hệ ngày một phát triển, việc những địa phương vinh danh cờ vàng không phải là những can thiệp chính trị làm tổn thương quan hệ ngoại giao. Ðây chỉ là những vấn đề có tính địa phương, phản ánh tâm tư, nguyện vọng và bản sắc chính trị không cộng sản của cư dân mà những vị dân cử là đại diện. .................................................................. Thanh Bang, TP. HCMAi thích cờ gì thì cứ treo cờ nấy. Tớ thích cờ đỏ sao vàng mà bắt tớ chào cờ 3 sọc sao tớ chịu cũng như cậu thích cờ 3 sọc mà bắt cậu chào cờ đỏ vậy! Tuy nhiên, cờ đỏ sao vàng là lá cờ duy nhất được công pháp quốc tế thừa nhận, lá cờ duy nhất đại diện cho quốc gia, dân tộc VN, cũng chỉ có lá cờ đỏ sao vàng được treo trang trọng ở trụ sở LHQ mà thôi, ngoài ra không còn lá cờ nào khác có tư cách trên. Tớ tự hào vì cha ông đã chiến đấu dưới lá cờ đó ( thật ra còn một lá cờ nửa,nửa xanh, nửa đỏ : Mặt trận DTGPMNVN) giành độc lập, thống nhất cho dân tộc. Thế nên chẳng có lý do nào để thay đổi điều đó cả. Còn việc treo cờ vàng ở đâu đó thì cứ việc, miễn sao khi có những nghi thức quốc tế hãy nhớ giùm : -VN chỉ có một lá cờ, lá cờ mà hơn một thế hệ người VN đã đổ máu vì nó, đã đứng dưới lá cờ đó mà đánh Pháp, đuổi Mỹ, đã phất cao lá cờ đó trên nóc hầm Điện Biên Phủ , trên đường phố Sài Gòn những ngày tháng 4 lịch sử, cờ đỏ sao vàng. VN chỉ có một bài quốc ca : Tiến quân ca Và ai có hỏi cờ Vn là cờ gì thì hãy trả lời giùm 1/tôi không phải người VN nên tôi không biết 2/Cờ đỏ sao vàng. Thế thôi Hoàng Anh, VinhTrước hết tôi xin lỗi bạn CGO vì sự lỡ lời của mình, quả thật là nếu sang Mỹ mà thấy đồng bào mình vẫy lá cờ 3 sọc thì tôi cũng sẽ rất vui và đến nói chuyện tình cảm, vì đối với tôi lá cờ không quan trọng mà là vì tình đồng hương, đồng bào là chính. Nhưng tôi chưa có dịp đi Mỹ chỉ mới sang Tân Gia Ba, Mã lai thôi! Nhưng tôi vẫn cho rằng lá cờ đỏ sao vàng là quốc kỳ duy nhất đại diện cho Việt Nam, ý nghĩa cũng sáng sủa: mầu vàng là mầu đạo Trung, 5 cánh sao đại diện cho 5 tầng lớp xã hội Sĩ, Nông, Công, Thương, Binh mầu đỏ là mầu truyền thống(điều), chẳng qua vì chiến tranh mà đồng bào mình một số người không từng gắn bó đã không có tình cảm với lá cờ này. NVHThật tầm phào, các bạn quá bận tâm làm gì, các bạn hãy chào lá cờ mình mang quốc tịch. Và tôi đang sống ở Việt Nam, tôi chào lá cờ đỏ sao vàng đang treo trên cột cờ giữa đất Thăng Long ấy. Công Khai, Quảng NamTôi sinh ra và lớn lên sau chiến tranh nên tôi chưa hiểu rõ về cuộc chiến tranh đau đớn nhất cho dân tộc ta. Từ khi lập nước đến giờ chúng ta không khi nào rảnh trong cuộc chiến chống ngoại xâm. Hình như có một con số mà thể giới công nhận đó là không có nước nào có chiến tranh nhiều bằng nước Việt ta cả. Hết ngoại xâm rồi lại đến nội chiến. Thử hỏi như vậy nếu chúng ta không có một sức sống mãnh liệt thì làm sao đất nước chúng ta tồn tại cho đến ngày hôm nay. Vì vậy tôi khuyên các bạn ở Hải ngoại đừng nên phá rối nữa, các bạn làm như vậy chẳng có lợi gì mà làm cho dân tộc chúng ta đau khổ thêm mà thôi. Còn lá cờ vàng ba sọc đỏ này các bạn đừng nên dùng nó vào việc chính trị nữa mà hãy dùng nó vào mục đích như biểu tượng của những người Việt xa xứ mà thôi. Còn cờ đỏ sao vàng thì bây giờ là biểu tượng cho tổ quốc Việt Nam, các bạn hãy công nhận nó cho dù các bạn không muốn vì nó đại diện cho một quốc gia hình chữ S có hơn 80 triệu dân này. Các bạn đừng nên chà đạp lên nó vì như vậy chính các bạn đã chà đạp lên toàn thể dân tộc Việt. Cuối cùng tôi xin các bạn hãy cùng đóng góp xây dựng đất nước VN chứ đừng nên gieo thù hận nưa. Tony, CanadaĐừng chỉ nhìn vấn đề theo cảm tính, những người đứng dưới lá cờ của họ đều có lý riêng của mình,giống như niềm tin vào 1 tôn giáo vậy. Những người mang cờ vàng ba sọc đỏ họ nghĩ rằng dưới lá cờ đó họ đã từng có tự do cơm no áo ấm, còn khi cờ đỏ sao vàng vào làm cho họ cửa mất nhà tan vợ chồng ly tán,cùng cực mọi bề làm họ phải bỏ nước ra đi. Nay khi họ có cơ hội dương cao 1 lá cờ đại diện cho cộng đồng của họ thì họ có quyền chọn cờ vàng ba sọc đỏ chứ, chỉ khi nào họ đòi chính phủ VN phải treo cờ vàng ba sọc mới là điều vô lý. Ngược lại phía cộng sản cho đó là chiến thắng là vinh quang dưới lá cờ đỏ sao vàng thì cũng chẳng cấm họ được. Tôi không hiểu tại sao chính phủ VN lại cứ hậm hực về chuyện này, chuyện treo cờ cũng độc tài nữa sao. Tại sao gà cùng 1 mẹ mà vẫn cứ hoài đá nhau dù 1 con gà nhỏ vì sợ sự hung tàn của đàn anh đã chạy qua chuồng khác tạm dung mà vẫn còn bị nhe nanh múa mỏ. Trần Văn, Osaka, NhậtGà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau. Các bạn ơi chúng ta hãy tuởng tuợng giả dụ nhà bên cạnh của chúng ta là một nhà rất nghèo, nhưng anh em trong nhà lại suốt ngày cãi cọ nhau, có hôm người em chạy qua nhà ta muợn gậy về để " nện ông anh ". Bạn sẽ nghĩ gì về gia đình đó. Cái mà bạn nghĩ chính là cái nguời Mỹ đang nhìn về chúng ta đó. Minh, HungaryThú thật là tôi không hiểu lắm về ý nghĩa của lá cờ vàng ba vạch đỏ của VNCH ngày xưa. Nghe nói nó là quẻ Ly gì đó trong kinh dịch. Mà kinh dịch của nước Tàu thì tôi mù tịt. Tôi nghĩ rằng trân trọng quá khứ, thương nhớ quá khứ cũng là điều tốt ; người Việt hay có tâm trạng hoài cổ mà Tuy nhiên có nhiều cái mà con người ta luôn nhớ, không quên; nhưng nên khép lại những sự đau buồn để hướng tới một tương lai mới. Còn với lá cờ đỏ. Tôi không nghĩ nó là lá cờ của riêng một nhóm người nào. Ngôi sao năm cánh là biểu trưng cho sự thống nhất toàn vẹn để hướng tới những điều tốt đẹp. Màu vàng của ngôi sao là màu của chiến thắng như chiến thắng của bao người VN từ 4000 năm nay. Màu đỏ thấm máu của bao anh hùng dũng sĩ đã hy sinh cho độc lập thống nhất của nước Việt, dù họ là cộng sản hay không cộng sản. Tôi còn nhớ khi tôi còn học cấp 1 ; hôm ấy thứ 2 chào cờ và chúng tôi hát quốc ca. Đột nhiên có 1 người đàn ông mang áo quần lao động rất lôi thôi hối hả băng qua sân trường ( ông ta vào trường để băng đường tắt ra đường cái cho nhanh ). Nghe quốc ca tự dưng ông ta đứng sững tại, nghiêm trang và ngước mắt lên ngắm nhìn lá cờ đỏ sao vàng đang bay phấp phới. Đến khi nghe tiếng " thôi " báo hiệu hết chào cờ thì ông ta mới đi lại hối hả đi tiếp. Hình ảnh người đàn ông nghèo đó cứ in đậm mãi trong tâm trí đến tận bây giờ. An, Brisbane, ÚcCả hai lá cờ đều có màu vàng và đỏ. Một bên vàng nhiều, một bên đỏ nhiều. Nếu cờ vàng không biểu trưng cho tòan dân Việt Nam thì cờ đỏ cũng vậy, cũng không phải là cờ mà thực sự tòan dân Việt Nam đã được chọn lựa. Hy vọng là sẽ có một ngày người dân Việt Nam được thực sự hỏi ý bằng một cuộc trưng cầu dân ý và thế hệ trẻ sẽ được tự do vẽ lá cờ đại diện cho đất nước, dân tộc mình. Có lẽ lá cờ Việt Nam lúc đó sẽ xanh mát hơn không phải là đỏ và vàng nữa và lúc đó mới đúng là cờ của tòan dân Việt Nam. Giấu tênBiểu tượng hay sự thiên vị cảm tính cá nhân tất cả chỉ làm thêm rối. Sự thật khi đã là một chế độ chính trị thì sẽ có ủng hộ và chống đối, bằng cách này hay cách khác mà thôi. Nhưng việc những người gốc Việt chọn cho mình một biểu tượng liên quan nhiều đến chế độ Việt Nam Cộng Hoà chỉ làm căng thẳng thêm những vấn đề mà lẽ ra ta nên cho nó vào quên lãng, nghĩ đến hiện tại và hướng đến tương lai vì lợi ích chung của người Việt Nam. Đừng nghĩ rằng việc chọn biểu tượng cũ ấy sẽ làm cho những người chống đối CS đoàn kết và cùng hành động trong một tổ chức thống nhất. Con dân Việt Nam sống xa tổ quốc nếu không về được hay không giúp được gì cho tổ quốc mình thì xin hãy đừng gợi lại những mối thù xưa cũ. Chính hành động của các bạn làm cho chúng ta mãi hận thù nhau, gờm nguýt nhau, cản trở sự đoàn kết chung của toàn dân tộc. Tôi nghĩ rằng đã là người Việt Nam thì ai cũng yêu nước, yêu dân tộc mình thì tại sao chúng ta không thể chọn được một cách nào đó để thể hiện điều đó? Các bạn ra đi có nhiều lý do, tìm kiếm sự sung sướng hay vì nỗi sợ hãi...nhưng đất nước hình chữ S này vẫn luôn vẫy chào các bạn và mong một ngày đoàn tụ trở về trên đất mẹ. Các bạn đã ở xứ người, học được cả cái tốt lẫn cái xấu thì xin hãy góp tay xây dựng Đất nước VN ngày càng văn minh và giàu mạnh bằng những hành động thiết thực, những góp ý chân thành, những cách thức, những phương án hành động tối ưu chứ đừng bêu rếu nhiều về dân chủ và nhân quyền một cách cực đoan như vậy! HTTThật vớ vẩn! Chiến tranh đã qua 30 năm. Chúng ta có cần giữ sựu hận thù thế này mãi mãi không? Dân tộc Việt Nam là một dân tộc đoàn kết! Chúng ta đều sinh ra từ "bọc trăm trứng". Cớ sao lại phải đánh nhau, lại phải đối đầu nhau. Những người đang làm những điều vô nghĩa kia ơi, các nguời không cảm thấy xấu hổ về những điều vô nghĩa minh đang làm hay sao. “Quá khứ đã đi qua. Tương lai thì chưa tới. Không bị giam hãm trong quá khứ, không bị lôi kéo bởi tương lai; hãy an trú trong hiện tại, vì chỉ có hiện tại mới có sự sống”. (Trích lời Thích Nhất Hạnh) Hồ Quang, Hoa KỳLá cờ vàng là lá cờ tượng trưng cho dân tộc, còn cờ đỏ là tượng trưng cho chủ nghĩa Cộng Sản, mà với tôi, nó là một chủ nghĩa sai lầm đã gây nhiều khổ đau trên nhiều quốc gia. Nếu so sánh giữa ở xứ sở tự do này thì đã thấy một sự chênh lệch lớn. Trong khi cờ vàng được thông qua trên 80 thành phố và nhiều tiểu bang thì cờ đỏ sao vàng chỉ được chấp nhận riêng tại thành phố San Francisco (mà lại miễn cưỡng). Điều này cho thấy, nếu có một sự biểu quyết tự do, với những con người có ý thức và đầu óc không bị ràng buộc thì tính nhân bản đã thắng tính độc tài. Còn về tính lịch sử thì một số bạn đã nên lên, tôi không ý kiến. Riêng bản thân tôi, một người dù không can dự vào quá khứ nhưng hình ảnh lá cờ vàng luôn được cảm tình, bởi nó cho tính thiêng liêng dân tộc, của nhân bản sống mà một thời, phần lớn các trí thức của dân tộc Việt đã lựa chọn. Ngược lại, cờ đỏ cho một cảm giác gì đó ngoại lai của một chủ nghĩa đã gây nhiều biến động kinh hoàng trong lịch sử. Bởi vậy, không riêng gì nước Mỹ, mà các quốc gia khác ... cho dù có bang giao với chế độ hiện thời tại VN hay không; thì họ vẫn còn tôn trọng giá trị nhân bản của con người. Cờ vàng được vinh danh tại nhiều thành phố là điều hiển nhiên. Nguyễn MinhTôi thấy mọi người bàn cãi mãi về chuyện cờ vàng ba sọc đỏ hay cờ đỏ sao vàng mà buồn cười quá. Không biết tất cả có hiểu rằng nếu hỏi chính quyền liên bang là cờ nào là cờ quốc gia của Việt Nam họ sẽ trả lời là cờ đỏ sao vàng; còn nếu hỏi một số thành phố hoặc tiểu bang một câu tương tự nhiều người sẽ nhận được câu trả lời là cờ vàng ba sọc đỏ. Ở đây, người ta thừa nhận cờ vàng ba sọc đỏ cũng là có mục đích cả: lá phiếu cử tri để họ giữ ghế. Giả sử ai đó đề xuất bang Alaska chẳng hạn công nhận cờ vàng ba sọc đỏ thì tôi tin là họ sẽ nhận được câu trả lời "chuyện vớ vẩn". Nghị quyết cờ vàng chỉ là cái cớ để một số kẻ lợi dụng lá phiếu của những người Việt thôi. Thử hỏi cộng đồng người Việt ở cái nước Mỹ này có bao nhiêu tổ chức đấu tranh vì cái gọi là tự do nhân quyền, tôn giáo ở Việt Nam, họ có tìm được tiếng nói chung không hay là "bạ thằng nào thằng đấy vặt của dân". Mới chỉ có một nhúm người mà đã om xòm, không hiểu làm chuyện lớn thế nào. ATHôm nay tôi mới đọc về bài báo này và thấy tư tưởng của một nhóm người Việt tại hải ngoại vẫn còn cực đoan quá. Họ mong muốn cái gì ở cái lá cờ dĩ vãng đó khi cả thế giới không phải băn khoăn gì về lá cờ đỏ sao vàng - biểu tượng của một nước Việt nam đang phát triển như ngày nay. Theo quan điểm cá nhân tôi - một thanh niên trẻ sinh sau 1975 đang làm việc hết mình vì bản thân và sự nghiệp phát triển đất nước thì hãy dẹp bỏ quá khứ đau thương thù hận cùng đoàn kết phát triển, để các thế hệ sau không phải nhìn lại chúng ta với thái độ như một nhóm nhỏ người Việt hải ngoại đang nhìn về quá khứ như hiện nay Robert Tran, Anaheim, Hoa KỳTheo tôi, việc các chính quyền địa phương ở Mỹ ra các nghị quyết công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ như biểu tượng của cộng đồng người Mỹ gốc Việt là một việc làm đúng đắn và tất yếu theo luật pháp Hoa Kỳ. Chiếu theo luật di trú của Hoa Kỳ, một người nộp đơn xin vào quốc tịch phải trả lời "Không" cho cả ba câu hỏi 9a, 9b, và 9c ở mục 10 (Part 10). Ba câu hỏi đó là: 9a) Có liên hệ với Đảng CS không? 9b) Có liên hệ với đảng độc tài không? và 9c) Có liên hệ với một tổ chức khủng bố nào không? Vì vậy, bất cứ người Mỹ gốc Việt nào cũng có quyền, và nghĩa vụ hợp pháp phải phản đối sự hiện diện của một lá cờ Cộng Sản như là một hình thức đại diện cho cộng đồng của mình. Nhiều vị dân biểu Hoa Kỳ lúc đầu không hiểu rõ vấn đề nên đã không ủng hộ việc công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ. Sau khi những vị dân biểu này nhận được thư, điện thoại, và fax của rất nhiều cử tri người Mỹ gốc Việt, họ đã quay sang ủng hộ các nghị quyết công nhận lá cờ đó. Ntk, MontrealTôi cũng xin trả lời bạn Vũ Sinh, Hà Nội. Chống cộng là sao? Tôi chỉ chống lại những ai, VN hay ngoại quốc, làm khổ dân tộc VN thôi. Người theo CS hay VNCH cũng là người VN. Cái mà tôi khó hiểu nhất tại sao người VN lại hại người VN. Cái khổ của dân tộc VN là do cả hai phe gây ra. Tại sao VN tôi không được thống nhất như nước Đức. Đất nước họ cũng chia đôi và một bên theo chủ nghĩa CS-TB như VN. Họ đã xoá đổ đi được những khác biệt chính trị giửa hai bên không có đổ máu huynh đệ tương tàn. Tôi rất phục những người lãnh đạo Đức, cả hai bên, họ đã coi lợi ích dân tộc hơn lợi ích cá nhân họ. Bạn nói tôi chẳng hiểu gì về VN? Có lẽ đúng. Tôi chẳng hiểu tại làm sao mà VN sau 30 năm hết chiến tranh mà vẫn còn là một quốc gia tụt hậu. Kinh tế, giáo dục, an sinh xã hội và vân vân cũng vẫn còn lạc hậu. Tại làm sao vậy? Bạn có thể cho tôi biết được không? Vũ Sinh, Hà NộiGửi bạn Ntk, Montreal: Xem những ý kiến của bạn, tôi cũng không định có ý kiến góp ý, trao đổi cùng bạn đâu. Nhưng thật sự xem ra bạn chẳng hiểu về dân tộc VN và có tinh thần chống Cộng cuồng nhiệt. Tôi cũng chưa biết bạn là người quốc gia nào nữa? Bạn nói :"Nếu họ đem lá cờ này về VN thì họ cũng khó sống mà trở về xứ sở tại thì xin cũng đừng hỏi tại sao họ ngược đãi những người mang lá cờ đỏ sao vàng sang xứ của họ sống". Quả thật tôi không hiểu quốc gia bạn sống còn luật pháp nữa hay không? VN và HK đã thiết lập quan hệ ngoại giao, vậy thì đem cờ tổ quốc vào quốc gia khác là hoàn toàn hợp pháp, cũng như chẳng ai có ý kiến khi đem cờ Mỹ vào VN, còn cờ 3 sọc, có được quốc gia nào công nhận chăng? Phải chăng bạn đang lẫn lộn giữa cờ 3 sọc và lá cờ Hoa Kỳ? Còn về việc bạn nói trưng cầu dân ý tại VN, có lẽ khỏi bàn vì bạn chẳng hiểu gì về VN cả... CGOÝ kiến của anh Hoàng Anh theo tôi cũng là một ý kiến theo đuôi mà hiểu biết về "Các bạn Việt Kiều" anh đưa ra là thiếu hiểu biết cũng như vô căn cứ. Có lẽ anh đã hỏi với các con các cháu của tôi về HCM thì tụi nó mới không nghe cũng như không biết mà thôi. Tôi cũng không nghĩ là ngay cả anh Hoàng Anh cũng chẳng có gì hiểu biết khá rõ ràng về HCM ngoài những gì nhà nước của anh loan truyền. Tôi đã từng lớn lên ở VN tới lúc trưởng thành. Đã về nước 2 lần trong 3 năm gần đây. Quá khứ và hiện tại thì tôi cũng có biết ít nhiều. Hơn nữa, thông tin tôi rộng rãi, không bị cấm đoán như các anh ở VN thì sự hiểu biết về VN hay thế giới của tôi, nói riêng, và rất nhiều "Các bạn Việt Kiều", nói chung, thì chắc là khá hơn anh Hoàng Anh rất nhiều. Thiết nghĩ người mà "tào lao thì nói đủ thứ" ở đây chắc chắn là anh Hoàng Anh mà thôi. Anh Hoàng Anh ủng hộ anh Quân vậy mà không được rõ ý kiến anh ta có đúng sự thật hay không thì y như các anh bần cố nông ngày nào bỏ cuốc theo Đảng mà không biết Đảng là cái gì hết. Thật là đáng tội nghiệp. Những gì anh Quân nói ra không phải là hoàn toàn sai nhưng cũng là cái ý kiến thêm thắt của riêng anh ta mà thôi. Anh Hoàng Anh nâng đỡ như vậy đã là quá tay rồi. Một vài ý kiến mong anh Hoàng Anh học hỏi cho lần sau tham luận. Hoàng Anh, VinhBạn Quân-Wesminter viết rất hay, tôi thấy không nhiều bài viết hay như vậy, vì viết được như thế bạn ấy phải là người có hiểu biết, tự chủ và suy nghĩ tích cực. Các bạn Việt Kiều bây giờ đa số bị thiếu hụt rất lớn về sự hiểu biết về đất nước mình và thường đánh giá một cách rất "theo đuôi", nhiều bạn khi được hỏi về Hồ Chí Minh thì lắc đầu nguầy nguậy không biết, thế mà khi tào lao thì nói đủ thứ. Ntk, MontrealCờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của người Mỹ gốc Việt. Họ mang quốc tịch Mỹ thì họ có quyền đòi hòi chánh quyền sở tại công nhận và chấp thuận biểu tượng của họ. Đó là dân chủ. Chánh quyền Mỹ không có quyền bắt họ phải công nhận một biểu tượng khác mà họ không chấp nhận. Đó là dân chủ. Một nơi mà họ coi lá phiếu mạnh hơn viên đạn. Một nơi mà họ tôn trọng người dân, dù chỉ là người di dân, hơn một biểu tượng mà Liên Hiệp Quốc công nhận. Đó là dân chủ kiểu Mỹ đó. Chuyện này không có dính dáng gì với người mang quốc tịch VN. Nếu họ đem lá cờ này về VN thì họ cũng khó sống mà trở về xứ sở tại thì xin cũng đừng hỏi tại sao họ ngược đãi những người mang lá cờ đỏ sao vàng sang xứ của họ sống. Đó là công bằng. Những bạn nào đã nói lên câu là người VN hai phía hãy quên hận thù hoà hợp hoà giải dân tộc. Bạn có thể làm giúp tôi một chuyện nhỏ. Các bạn hãy vận động đòi hỏi chánh quyền VN tùng tru lại nghĩa trang quân đội tại Biên Hoà đi. Tôi không cần phải ghi tương đài hay treo cờ gì hết. Chỉ cần dẹp cỏ hoang dưng lại bia mộ ngả đổ và cho phép thân nhân họ thăm viếng. Những người chôn tại đó cũng là người VN, tại sao lại đối xử với người đã chết như vậy. Lúc đó tôi mới thật sự tin tấm lòng hoà hợp hoà giải dân tộc. Còn các bạn nào nói cờ đỏ sao vàng là biểu tượng cho toàn dân VN thì các bạn có thể yêu cầu chánh phủ VN trưng cầu dân ý có quan sát viên quốc tế vào giám sát. Chỉ cần 50% + 1 phiếu thuận là tôi sẽ tin là lá cờ đỏ sao vàng là biểu tượng của toàn dân VN. Còn tay thì cầm súng, tay trương cờ và miệng nói đây là biểu tượng của toàn dân VN thì tôi thấy hơi khó tin. Các bạn có dám vận động chánh quyền VN làm hai chuyện đó giống như những người Mỹ góc Việt vận động cho lá cờ của họ không? Huy, New YorkTôi thấy việc treo cờ ba sọc là không đúng. Chúng ta mang quốc tịch Mỹ thì chúng ta phải treo cờ Mỹ mới đúng chứ. Còn cờ ba sọc chỉ là lá cờ 30 năm trước, bây giờ nó chẳng có giá trị gì cả vì nó không đại diện cho 1 nước cụ thể nào cả và chẳng được thế giới công nhận. Việc treo cờ ở đây chỉ do chủ ý của 1 số người thuộc chế độ cũ với mục đích chính trị. Theo tôi biết thì trong số 3 triệu Việt kiều thì chỉ có vài trăm nghìn người thuộc chế độ cũ. Còn tôi, một người Việt sinh ra trên đất Mỹ thì chỉ treo cờ Mỹ mà thôi. CGOTôi đọc nhiều ý kiến trong này và thấy tức cười khi có nhiều quan điểm nhột nhạt khi thấy quốc kỳ VNCH đang được công nhận. Chứng minh là việc làm của cộng đồng hải ngoại đang làm cho nhà cầm quyền CS cũng như con cháu của họ phải nhức nhối, bất an. Đây là một thành công của cộng đồng CA nói riêng và là của cộng đồng người Việt chống Cộng nói chung. Việc chấp nhận lá cờ vàng 3 sọc là vì lá cờ biểu dương cho một cộng đồng người Việt tị nạn CS và tự do dân chủ, đâu phải là công nhận đó là lá cờ của nước VN hiện tại đâu. Các bác CS lại nhột như vậy chứng tỏ là "có tật giựt mình" sợ "diễn tiến hoà bình" quả là không sai. Tôi không hoàn toàn đồng ý với bạn Trần My, Westminster về chuyện đi làm xin việc hay đi nhà hàng gì đó. Nhưng tôi sẽ không thích lui tới những chỗ treo cờ CS, cũng như những người thân Cộng. Không có nghĩa là tôi sẽ làm khó dễ gì họ vì tôi tin là ai cũng có tự do riêng của họ, chỉ là "không đồng mưu thì không đứng chung". Vậy thôi. Còn về cảm nghĩ của bạn người Việt, Nga thì làm tôi tội nghiệp cho người Việt đang sống ở Nga vậy. Lâu nay ai cũng biết người Việt ở Nga bị kỳ thị đủ điều, nay bạn đưa cảm giác của bạn ra vậy mà áp đặt lên tất cả người Việt khắc năm châu thì càng tội nghiệp cho bạn thêm mà thôi. Vũ Sinh, Hà Nội...Phải chăng diễn đàn này chỉ phục vụ cho việc khơi thêm nhiều mâu thuẫn giữa các cộng đồng người Việt? Tôi xin nêu ý kiến về việc lá cờ vàng được công nhận ở một số tiểu bang ở Hoa kỳ như sau: 1. Nếu lá cờ này là do các cá nhân tự treo và tôn vinh thì theo tôi đó là tự do cá nhân của họ. Nước Mỹ là nước rất dân chủ trong vấn đề này (chắc sẽ dân chủ hơn VN). Ngay như hình ảnh Bin-la-den cũng được tự do treo, bầy bán... 2. Nếu có một số chính thể của một số bang công nhận lá cờ theo tôi cần phải làm rõ ràng hơn để tránh mâu thuẫn ngoại giao. Cần sự rõ ràng như sau: Người gốc Việt ở Hoa Kỳ thực chất là công dân Hoa Kỳ (không phải công dân VN), vì vậy sự công nhận lá cờ vàng là công nhận một lá cờ mang tính quốc nội của Hoa Kỳ và lá cờ này sẽ đại diện và tồn tại song song với lá cờ Hoa Kỳ tại một số công sở trên đất nước Hoa Kỳ. Nếu họ làm như vậy, thì sẽ tránh mâu thuẫn ngoại giao và theo tôi người Việt trong nước chẳng cần tranh cãi nhiều về hai lá cờ vàng -đỏ , vì đây là sự công nhận song song giữa lá cờ vàng ba sọc và lá cờ hoa của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ trong nội bộ quốc gia họ. Hùng, Orlando, Hoa KỳLá cờ đỏ sao vàng là lý do đề hàng triệu người liều chết ra khơi để trốn tránh sự kềm kẹp của lá cờ này. Đương nhiên chúng tôi, những người Việt phải trốn chạy lá cờ máu này phải có biểu tượng khác cho chúng tôi. Bất cứ một người ngoại quốc nào hiểu biết đều sẵn sàng hạ lá cờ máu được treo để trang trí trong các lễ hội để thay thế bằng lá cờ vàng ba sọc đỏ khi có mặt người Việt tỵ nạn trong buổi lễ ( sau khi được giải thích rõ ràng). Chúng tôi là người Việt nhưng không thể chấp nhận sự tàn ac, vô nhân của đảng đang nắm độc quyền về mọi phương diện tại Việt nam hiện nay, kể cả độc quyền về tham nhũng, hối lộ và nhất là BỐC LỘT người dân hơn cả thực dân thời Pháp thuộc. Cờ vàng ba sọc đỏ được công nhận là biểu tượng của những người không chấp nhận lũ người tàn bạo là chuyện rất hợp lý. Quang Trung, Hoa KỳGửi bạn Nguyễn Hoàng, Bắc Kinh. Bạn làm việc hay du học ở Bắc Kính, tôi nghĩ bạn có tự do đọc tất cả những gì bạn muốn biết trên báo chí hay trên Net. Vậy bạn hãy tìm đọc các bài viết của các cán bộ CS cấp lãnh đạo trong nước như TS Lê Đăng Doanh, ông Hoàng Tùng, đại tướng Võ Nguyên Giáp, cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt...nói về những sai lầm và tệ nạn của chế độ CS hiện giờ. Đông Quân, SeattleTrả lời anh Nguyễn Hùng: Tôi đã thấy lá cờ đỏ sao vàng được in xen kẽ với các lá cờ khác của thế giới ngay tại lớp học để thi làm công dân Mỹ, rồi ở bưu điện, trên sách về địa lý, lịch sử của Mỹ. Khi bạn về thăm VN, bạn sẽ phải mang hộ chiếu, giấy phép nhập cảnh của nhà nước Việt Nam với hình quốc huy và cờ đỏ sao vàng. Nếu bạn mang hộ chiếu và quốc huy của cờ ba sọc thì cảnh sát ngay tại Mỹ cũng đã chặn bạn lại rồi. Huống chi là tại Nội Bài, Tân Sơn Nhất. Nguyễn Hùng, Việt NamCờ đỏ, Cờ vàng, tôi không bàn cãi nhiều chỉ mong mọi người suy nghĩ về quá khứ và hiện tại. Nên chấp nhận hiện tại đã trải qua hơn 30 năm rồi. Tôi có dịp qua Mỹ những năm 2000, và có đến 1 số trường Đại học, điều buồn nhất là không có 1 lá cờ Việt nam nào treo trong trường (có cờ của tất cả các nước). Và điều buồn hơn nữa khi sinh viên Việt Nam đậu thủ khoa hay các thuộc những học sinh giỏi nhất được lãnh thưởng cũng không được kéo cờ hay hát quốc ca của đất nước mình. Mong rằng dù như thế nào người Việt Nam cũng tự hào là người Việt Nam dù ở đâu hay dưới lá cờ nào. Quân, WestminsterNếu lá cờ vàng 3 sọc đỏ chỉ được 1 số người Việt ở hải ngoại (Mỹ) xem như 1 "lá cờ cộng đồng" thuần túy như khi họ vận động để được các thành phố hay tiểu bang công nhận thì đã không thành vấn đề để quan tâm rồi. Sự thật thì không phải vậy. Lá cờ này có ý nghĩa chính trị đối với họ. Từ 30 năm trước, không có một chỗ đứng nào cho lá cờ này ngay trên đất nước Việt Nam thì 30 năm sau, những người này cố tìm một mảnh đất tạm để dựng lại ngọn cờ này trên đất Mỹ. Ai còn xa lạ gì với những người vận động cho lá cờ này tại Mỹ: họ là những người mang hoài bão "một ngày về dựng lại ngọn cờ vàng trên quê hương", hay ít ra thì cũng có thể sống lại một thời "huy hoàng" (?!) của VNCH 30 năm trước. Là 1 người sinh ra và sống 1 thời dưới lá cờ vàng 3 sọc đỏ trước 75, đáng lẽ tôi không có gì để chống lại chuyện dựng lại lá cờ này tại Mỹ. Nhưng tôi cũng đã sống qua những thời gian nhìn lá cờ này được tận dụng hết mình để chống lại tất cả những gì mà Việt Nam của thời hiện tại cố xây đắp để vươn lên trong cộng đồng thế giới. Đó mới là vấn đề không chấp nhận được! Ai là người biểu tình chống đoàn múa rối nước VN đến trình diễn tại Los Angeles khoảng 10 năm trước ?! Lá cờ nào đã tung bay trong cuộc biểu tình phá rối ấy : cờ vàng 3 sọc đỏ! Lá cờ nào tung bay tại tất cả các cuộc biểu tình lớn bé chống lại các ca sĩ trong nước ra hát tại hải ngoại : lá cờ vàng 3 sọc đỏ! Khi Trần Trường treo lá cờ đỏ sao vàng và hình của ông Hồ Chí Minh trong tiệm giữa Bolsa, lá cờ nào ngày đêm được kêu gọi trưng bày tại các cửa tiệm của Little Saigon: cũng lá cờ vàng 3 sọc đỏ. Lá cờ nào nếu không được chủ tiệm trưng bày thì sẽ nhanh chóng được các đài phát thanh ở Bolsa lớn tiếng "chỉ điểm" để người nghe tẩy chay: cũng lá cờ vàng 3 sọc đỏ! Lá cờ này từ từ đã trở thành một biểu tượng của sự vô lý và chia rẽ, không hơn, không kém! Các thành phố hoặc tiểu bang Mỹ đáng lẽ phải hiểu rõ cái mục đích gây chia rẽ của những người vận động này và đứng ngoài cuộc, không ủng hộ chuyện "công nhận" gì cả! Ai muốn phất cờ gì thì tùy ý, vì ngay cả các cửa tiệm ăn cũng được phất cờ riêng của họ mà! Nhưng chuyện công nhận cờ này, cờ nọ, không phải là chuyện quan trọng của các thành phố, tiểu bang để đươc quan tâm đến! Nhất là khi chuyện công nhận đó có thể đưa đến sự hiểu lầm đối với 1 quốc gia với lá cờ đã được công nhận bởi United Nations và cả trăm quốc gia trên thế giới : lá cờ đỏ sao vàng! Đỗ Long, CanadaTôi không đồng ý với bạn Trần Nguyên cho rằng Cổ động viên phất cờ đỏ là yêu lá cờ đó. Lấy kinh nghiệm bản thân làm thí dụ: Tôi cũng đã từng phất cờ đỏ, tô mặt đỏ chừa mũi màu vàng vào thời Tiger Cup 98 tại Việt nam đấy! Năm Sea Games 2001 tôi đã sang học tại Canada nhưng vẫn rất xúc động khi thấy lá cờ chủ nhà Việt nam, mặc dù chỉ thấy hình ảnh qua Internet. Lúc đấy tôi rất thù ghét những ai chọn cờ vàng là biểu tuợng, tôi nghĩ đơn giản cờ vàng là di sản của Thực dân và của tư tuởng nô lệ Ngoại bang như tôi đã từng đuợc dạy dỗ. Đến World Cup 2002 thì suy nghĩ tôi có thay đổi khi chứng kiến những guơng mặt bôi đỏ có mũi vàng của các Cổ động Viên China(!), không khác gì guơng mặt tôi năm 1998. Thì ra lá cờ đỏ tôi tôn sùng cũng không hơn gì lá cờ vàng, chỉ là bản sao của Trung Quốc và Anh Em Liên Xô, là nguồn gốc của cuộc chiến tranh tuơng tàn phi nghĩa. Theo tôi, cả cờ Đỏ và cờ Vàng đều nên đuợc cho vào quá khứ. Việt nam cần một lá cờ bản sắc riêng, không sao chép bất kỳ ngoại bang nào. (Thí dụ: Lá cờ nền trắng có hình nuớc Việt nam chính giữa chẳng hạn, như hai miền Triều Tiên đã làm). Nếu sắp tới có dịp tham gia các trận bóng của đội tuyển Viêt nam, tôi sẽ tô nửa mặt màu vàng với ba vạch đỏ, nửa mặt kia màu đỏ với sao vàng; tay phải phất cờ đỏ, tay trái vẫy cờ vàng trên sân Mỹ Đình hay bất cứ nơi đâu trên thế giới, vì lá cờ của tôi vẫn chưa ra đời! Nguyễn Hoàng, Bắc KinhTôi thực sự thất vọng về một số phần tử quá cực đoan ở Hải ngoại, tôi hy vọng là đây chỉ là một phần nhỏ trong 3 triệu đồng bào Việt Nam yêu quí của tôi. Tôi không phản đối họ tôn thờ những hình bóng một quá khứ hào hùng của họ, cũng như chúng tôi những tri thức Việt nam trẻ tuổi cũng đã thoát khỏi những ảnh hưởng từ nền giáo dục một chiều và nhìn nhận chế độ Việt Nam công hòa không phải là chế độ tay sai thuần túy như chúng tôi đã từng được giáo dục thời còn đi học. Tôi chỉ muốn gửi đến các bạn một số phần tử quá cực đoan một thông điệp: Các bạn hãy đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền vì chúng ta có quyền như vậy, các bạn hãy bảo lưu những giá trị văn hóa và tinh thần của các bạn vì đó là các bạn có quyền làm như vậy. Nhưng những phần tử nhỏ nhoi như các bạn không có quyền và không bao giờ thay đổi được lịch sử, thay đổi được sự thật...Việt Nam đang tiến lên và sẽ có hàng chục triệu thanh niên như chúng tôi góp sức và xây dựng. Thật ngớ ngẩn khi vận động phản đối Việt Nam vào WTO, vận động không ăn cá basa. Đúng là ngớ ngấn, một vài cá thể không biết phân biệt phải trái đi ngược lại lợi ích của hơn 80 triệu đồng bào của mình sẽ phải cảm thấy hổ thẹn khi nhìn Việt Nam thịnh vượng trong tương lai. Tôi xin kết thúc bài viết bằng một câu nói của một số bạn học Hàn Quốc của chúng tôi: "Tôi khâm phục Hồ Chủ tịch đã mang về độc lập và thống nhất tại Việt nam, chúng tôi không vui vẻ gì khi phải nhìn thấy một Bắc Hàn nghèo đói, và nguy cơ chiến tranh vẫn có thể xẩy ra với đất nước chúng tôi". Tony, CanadaXin trả lời bạn Trần Nguyên là ở VN ngoài cờ đỏ sao vàng ra còn ai dám vẫy cờ khác nữa. Cờ lúc đó chỉ là công cụ cổ võ đội bóng, ngoài ra chả còn ý nghĩa gì. Còn việc hô hào chống tham nhũng của nhà nước, tôi thấy mấy ông hô to nhất là mấy ông có khả năng tham nhũng nhiều nhất đấy, họ hô nhiều lắm rồi, nhưng chỉ cho vui thôi. Minh Tân, TP. HCMThật là thú vị khi thấy quý vị tranh luận rất rôm rả. 30 năm sau chiến tranh, quý vị thuộc thế hệ những người còn nhớ chút ít về Việt Nam nên mới tranh luận gay gắt thế, thế hệ của con cháu của quý vị sinh ra ở Mỹ chẳng biết gì về chuyện này cả, nên chúng không quan tâm đâu. Tới thế hệ cháu của quý vị nữa thì chuyện cờ xí sẽ là buồn cười đối với chúng. Trần NguyênXin nói với bạn Tony, Canada: bạn nói nếu Cộng sản không ra lệnh treo cờ vào ngày lễ tết thì dân không muốn treo cờ à? Bạn nhầm rồi. Nếu bạn tham dự một trận đấu bóng đá của tuyển VN thi đấu quốc tế trên sân Thống Nhất hay Mỹ Đình, mọi người trên sân tự động đứng lên chào cờ. Khi đội chiến thắng ở tầm khu vực thôi, hàng triệu dân đã vẫy cờ chào mừng. Các bạn thấy sau 30 năm, người dân miền Nam thế nào? Họ tự do thoải mái, tự do làm ăn mà. Còn vấn đề tham nhũng hầu như ở đâu cũng có. Hiện giờ nhà nước đang ra sức chống tham nhũng đó. Mong các bạn ở hải ngoại hãy lo làm ăn, thích thì về VN chơi cho đã, không thích thì thôi. Người dân trong nước hiện biết mình đang hạnh phúc vì sống trong mảnh đất hòa bình là vui rồi. Nguyễn Anh, San JoseÝ kiến này chỉ dành riêng cho các bạn vẫn còn muốn phân biệt kẻ thắng người thua, và những người chẳng hiểu ý nghĩa của lá cờ là gì cả. Trước khi có lá cờ đỏ, thì lá cờ vàng đã có từ thời nhà Nguyễn, VNCH đệ nhất và đệ nhị tiếp nối, những người miền Nam VN đứng dưới lá cờ vàng này để chiến đấu để bảo vệ tự do, dân chủ cho miền Nam. Lá cờ đỏ sao vàng không thiện cảm với họ, lý do đơn giản họ chiến đấu chống CS đảng trị, ở bất cứ nơi đâu trên hành tinh này, họ đều có quyền vinh danh lá cờ của họ. Chỉ có một nơi duy nhất là Việt Nam là họ không được phép trương lên mà thôi, vì ông nhà nước CS không có tự do nên mới không dám cho dân treo. Lá cờ là một biểu tượng cho một tổ chức như cờ tôn giáo, hội đoàn, tổ chức, đất nước như: Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo, Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đảng Cộng Hòa, Dân Chủ, Cộng Sản, cờ VNCH, cờ Mỹ, cờ XHCNVN... bất cứ kẻ nào dùng những ngôn từ bất nhã để phỉ báng ý nghĩa của những lá cờ này đều là những người thiếu kiến thức. Không phải chỉ có hơn 100 tỉnh, thành phố, quận hạt, tiểu bang của Mỹ mà ở nhiều nơi trên thế giới dân và chính quyền sở tại công nhận lá cờ vàng với ba sọc đỏ là biểu tượng cho những người Việt tỵ nạn CS. Nếu điều này có làm cho ai đó tức tối, cay cú, xấu hổ thì cũng tại vì những ý nghĩa khác biệt của lá cờ mà thôi. Hoàng Anh, VinhThời thế đã thay đổi nhiều rồi, bây giờ là lúc mà dân tộc Việt Nam nên đoàn kết đứng dưới một lá cờ duy nhất. Cuộc chiến đã kết thúc được 30 năm, đây là cuộc chiến vĩ đại đã đóng góp thêm vào lịch sử truyền thống đấu tranh bảo vệ tổ quốc của nhân dân ta, tuy nhiên những hy sinh thật là lớn. Nguyên nhân chính của nó là vận mệnh bĩ cực của dân tộc(các dân tộc Đông Á, kể cả Trung Quốc cũng vậy) và sự can thiệp một thời gian dài của thực dân nước ngoài. Theo tôi lá cờ 3 sọc đã không còn ý nghĩa. Nguyễn Trung, TexasNgày nào còn chế độ Cộng Sản ở trong nước thì ngày đó còn lá cờ đỏ sao vàng. Mà ngày nào còn lá có đỏ sao vàng thì ngày đó ở hải ngoại còn có lá cờ vàng ba vạch đỏ. Lá cờ vàng ba vạch đỏ không còn có ý nghĩa của một chế độ cộng hòa nữa. Từ khi chế độ cộng hòa ở miền Nam bị sụp đổ, lá cờ vàng chỉ còn là biểu tượng tranh đấu cho tự do và dân chủ. Khi có một chế độ thực sự tự do dân chủ cho Việt Nam, một quốc hội sẽ được nhận dân trực tiếp bầu ra và quốc hội này sẽ chọn quốc kỳ cho quốc gia. Hoàng Tùng, Hà NộiCác bác cứ nói cờ đỏ sao vàng là thiết kế kiểu ... CS. Nhưng nhìn kĩ lá cờ 3 sọc nó có hao hao giống cờ Mỹ không? (chắc chỉ ít sọc hơn !) Theo tôi thì quốc tế công nhận cờ nào là của VN thì ta dùng cờ đó. Nếu còn dùng màu cờ khác nhau, tức là còn chia rẽ (ngay cả đến lá cờ tổ quốc mà mỗi người đứng dưới một lá). Các bác ở Hải Ngoại muốn các bác trong nước coi cờ ba sọc là bình thường, chỉ liên quan đến văn hóa, thói quen từ 30 năm của những người xa xứ thì sao không đơn giản coi cờ đỏ sao vàng là lá cờ của đất nước, của tổ quốc (gạt qua mọi cái gọi là CS đi !). Các bác đợi đến khi VN "dân chủ thực sự" thì mới chịu cờ đỏ sao vàng? Có thấy cái dân châu Phi nào vì nước người ta nghèo nàn, chiến tranh mà treo cờ không phải cái được cả thế giới công nhận chưa? Các bác phải nhìn xa một chút chứ ! Dương Khuê, TP. HCMGủi Tony, Canada: Các ý kiến trước của ông tôi không bàn, nhưng khi ông nói: "vậy khi khúc ruột này treo cờ vàng ba sọc thì các ông phải cắt vứt cái khúc ruột này đi chăng hay các ông chỉ coi khúc ruột này là khúc ruột già bơm về cho việt nam hằng tỉ đô cho nên gọi như vậy cho có vẻ còn tiền còn bạc còn đệ tử?" có ý nghĩa gì? Xin hỏi hàng năm ông gửi về cho Việt Nam được bao nhiêu tiền trong số tiền tỉ USD đó, và người thụ hưởng là gia đình ông hay là chính phủ Viêt Nam? Trần My, WestminsterĐúng như người ta đã nói "Bên này dãy Pyrénée là đúng thì bên kia dãy Pyrénée lại là sai'' Nhất là khi nói về chính trị' ai cũng cho cái suy nghĩ của mình là đúng, là chân lý. Có bạn rất là chủ quan khi cho những người ti nạn CS không xúc đông khi nhìn thấy là quốc kỳ của mình. Bạn ơi, ở miền Nam trước đây ai là học sinh mà không làm lễ chào quốc kỳ mỗi sáng thứ hai. Trong những bài công dân giáo dục nói về trách nhiệm bảo vệ quốc kỳ dù phải hy sinh thân mình. Bạn có chứng kiến các chiến sĩ Hải quân VNCH sau ngày 30 tháng tư phải làm lễ hạ cờ khi đến Phi luệt tân không? Bạn có biết khi được đi tị nạn ở các nước tạm dung, lần đầu tiên thấy lại cờ quốc gia, họ đã xúc động và vui mừng như thế nào không. Gần đây, khi đi xem chương trình Paris by night biết bao nhiêu người đã khóc khi xem lại những thước film tư liệu cũ. Bạn có thể kiểm chứng điều này khi xem Paris by night 77. Bạn ơi cái gì nó cũng có cái nguyên nhân của nó. Nếu miền Nam được giải phóng theo đúng nghĩa của nó. Nếu cách mạng lấy chí nhân thay cường bạo, đem nhân nghĩa thắng hung tàn thì nhân dân miền Nam đâu có bỏ nước ra đi. Người dân Việt chúng ta vốn yêu quê hương, dẫu có khó khăn nhưng vẫn yêu quê hương,Tổ quốc. Còn về chuyện cờ đỏ, cờ vàng sẽ không thành vấn đề một khi xã hội Việt nam là một xã hội dân chủ thật sự. Có cực đoan không khi chỉ mong nuốn cho dân tộc mình được sớm được hưởng sự tự do dân chủ. Chắc bạn cũng mong muốn điều này. Người Việt, Nga"Nhiễu điều phủ lấy giá gương. Người trong một nước phải thương nhau cùng". Tất cả chúng ta đều là người Việt, nếu chúng ta đòan kết thương yêu nhau thì có đáng kể gì chuyện ai đứng dưới lá cờ nào. Nếu ai đã từng sống o nước ngòai đều hiểu cách thức người bản xứ đối xử với ta ra sao. Dù bạn đã nhập quốc tịch của nước đó đi nữa thì người ta vẫn coi bạn là dân ngọai lai. Vậy nên hãy thông cảm và thấu hiểu cho cuộc sống của những người Mĩ gốc Việt. Nếu với lá cờ vàng ba sọc đỏ họ có thể xin được việc làm hay đưa vợ con đi nhà hàng thì tại sao không để người ta làm như vậy? Khi tất cả mọi người Việt o trong và ngòai nước đều có công ăn việc làm, đều được hưởng thụ cuộc sống thì còn gì để mà tranh cãi? Hỡi các bạn đang sinh sống ở hải ngọai nếu các bạn cảm thấy đất nước mà bạn đang sinh sống cho bạn những gì mà bạn mong muốn thì bạn hãy cứ hưởng thụ nó đi, và tạm thời khi ma bạn chưa làm được gì thiết thực để nòi giống Việt Nam được cảm thấy tự hào vì bạn thì không nên chỉ chích ai cả, vì ngay cả ở nước Mĩ nổi tiếng với tự do và dân chủ đó bạn cũng đâu có thể xin được việc làm chỉ vì bạn là người Việt mang cờ đỏ sao vàng. Thật nực cười phải không? Tôi (và rất nhiều người dân Việt nữa) chỉ mong muốn rằng dù ta co đứng ở đâu, dưới lá cờ nào đi nữa thì tâm hồn vẫn luôn hướng về Tổ quốc và đồng bào mình. Tony, CanadaXin trả lời riêng với độc giả Roland, tại sao tôi nói cờ đỏ sao vàng chỉ có giá trị với đảng CSVN, thật thà mà nói nếu không ra lệnh treo cờ vào các ngày lễ ông nghĩ dân chúng VN có thèm treo cờ không? biết bao người dân miền nam sau giải phóng vì sợ bị cho là phản động,vì sợ bị trả thù (và quả thật là có trả thù) nên phải giả bộ cầm cờ phất. Ông Roland nghĩ rằng cả 80 triệu dân VN tâm phục hết chăng, tôi thấy hơi buồn cười đấy. Còn đối với cộng đồng người Việt hải ngoại theo ông có phải là khúc ruột ngàn dặm của VN như lời nhà nước VN vẫn tuyên bố không ? vậy khi khúc ruột này treo cờ vàng ba sọc thì các ông phải cắt vứt cái khúc ruột này đi chăng hay các ông chỉ coi khúc ruột này là khúc ruột già bơm về cho việt nam hằng tỉ đô cho nên gọi như vậy cho có vẻ còn tiền còn bạc còn đệ tử? VnboutiqueTôi xin trích lại một đọan trong bài viết này: "Trong các bản hiến pháp của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (1946, 1959) và sau này của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (1980, 1992) cũng đều ghi rõ quốc kỳ Việt Nam là cờ có nền đỏ với sao vàng ở giữa. Trong khi đó hiến pháp Việt Nam Cộng Hòa ban hành năm 1967 không có những điều khoản nói về quốc kỳ và quốc huy của miền Nam." Với tối nhiêu đó cũng đủ chứng minh tính hợp pháp, hợp hiến và hợp lòng dân của "Cờ Đỏ Sao Vàng". Saigon_bynightCờ nào cũng là cờ, miễn sao chúng ta thấy tự hào khi lá cờ tung bay kèm theo điệu Quốc ca hào hùng. Khi đó ta thấy tim mình rộn rã, tràn đầy niềm kiêu hãnh. Như vậy mới là Quốc kỳ, các bạn ạ. Tôi nghĩ những người đứng dưới lá cờ vàng sẽ không có cảm giác trên, còn những người đứng dưới lá cờ đỏ thì theo tôi khoảng một nửa dân số VN, phần còn lại chưa có vì nghĩ rằng nước VN chưa sánh vai được với các cường quốc năm châu. Quan TrachTôi cũng có ý kiến: Ở Việt Nam ngoài lá cờ tổ quốc, chúng ta còn có những là cờ của các tổ chức đoàn thể khác, như cờ của Đảng CS, cờ của Đoàn TNCS.HCM, cờ của các tổ chức lễ hội, cờ của Phật giáo,... Như vậy, nếu cờ vàng ba sọc đỏ kia mà chỉ đại diện cho cộng đồng người Việt ở nước ngoài thì có sao đâu. Vì họ cũng là một tổ chức chính trị xã hội như bao tổ chức chính trị xã hội khác ở Việt Nam, cũng có cờ, hiến chương, nội quy,... Đáng ra nếu nhà nước Việt Nam có cái nhìn thoáng hơn thì nên xem đó là là cờ của một tổ chức chính trị xã hội bình thường, nghĩa là nếu sau này Việt kiều về nước đông và có một văn phòng đại diện của họ ở Việt Nam để bảo vệ quyền lợi của mình thì cứ cho họ treo cờ ba sọc, tất nhiên phải treo thấp hơn cờ tổ quốc. Lux, TokyoChuyện chẳng có gì đáng để rùm beng như thế. Hồi bọn tôi còn đi học cũng muốn khác người, đeo băng màu mè sặc sỡ, mặc quần áo lố lăng... Đấy là trò chơi con trẻ thôi mà. Nhưng suy cho cùng thì ai thích thế nào mặc xác họ, vì ở bên Mỹ mà, có ảnh hưởng đến mình đâu. Nhưng theo cách của ông Trần My, Westminster đã nói thì mới thấy bọn người cực đoan bên đó ghê thật, ai mà không cờ vàng ba que là ... nhà hàng không dám đi. Eo ôi, thế mới biết tự do kiểu Mỹ Lai (í quên Lai Mỹ) cũng lắm đường lắt léo... Minh Hung, BangkokThử hình dung bà con ta từ nước ngoài về, mang theo hình lá cờ vàng ba sọc in trên áo thun, va ly...thì sao nhỉ? Chắc chắn họ sẽ lại leo lên máy bay mà trở về điểm xuất phát ban đầu ! Sao không tìm một "tượng kỳ" cho tất cả kiều bào, mà cứ khăng khăng dùng lá cờ biểu trưng cho sự sụp đổ của một chế độ cũng chẳng tốt đẹp gì trước 1975 ? Sau lá cờ ba sọc sẽ là cái gì ? Năm cây tre làm quốc huy nữa hay sao ? Bà con tôi ơi hãy hỏi xem Tổng thống Mỹ sẽ cúi chào trước lá cờ nào hiện nay của Việt Nam!!! Chi, Hà NộiTheo tôi, cờ ba sọc cũng có vẻ đẹp của nó. Màu nền vàng tượng trưng cho màu da người Việt. Ba màu sọc đỏ tượng trưng cho ba miền Bắc Trung Nam. Nói chung, cờ gì không quan trọng. Cái chính là người Việt chúng ta với nhau như thế nào. Saigon by nightTôi đã đọc nhiều thông tin của các bạn. Tôi công nhận các bạn có ý tốt đẹp khi mong muốn một nền dân chủ cho nước nhà. Nhưng tôi cam đoan rằng toàn thể nhân dân VN (trên lãnh thổ)sẽ thất vọng về các bạn vì các bạn ở hải ngoại đã chọn cho mình một biểu tượng mà không ai muốn đứng dưới nữa. Nó gợi lại một quá khứ kinh hoàng, gợi lại một thể chế chẳng mấy tốt đẹp hơn hiện nay (cũng đầy tham nhũng, quán bar, ma tuý). Cờ nào cũng là cờ, miễn sao chúng ta thấy tự hào khi lá cờ tung bay kèm theo điệu Quốc ca hào hùng. Khi đó ta thấy tim mình rộn rã, tràn đầy niềm kiêu hãnh. Như vậy mới là Quốc kỳ, các bạn ạ. Tôi nghĩ những người đứng dưới lá cờ vàng sẽ không có cảm giác trên, còn những người đứng dưới lá cờ đỏ thì theo tôi khoảng một nửa dân số VN, phần còn lại chưa có vì nghĩ rằng nước VN chưa sánh vai được với các cường quốc năm châu. Wind Mountain Pine, Kharkiv, UkraineThưa bạn Trần My, Westminster! Vậy bạn làm ơn kể tên một vài nước từng trưng cầu ý dân về việc lựa chọn lá cờ quốc gia - quốc kỳ! Và cuộc "trưng cầu dân ý" lựa chọn lá cờ của đất nước bạn đang sống - Hoa Kỳ diễn ra như thế nào? Ai công nhận cũng không bằng "lòng dân", đúng thế! Nhưng "lòng dân" có sao thì cả thế giới cũng đều công nhận lá cờ đỏ sao vàng. Nó chẳng của riêng Cộng sản Việt Nam, và theo tôi, những người không theo quan điểm Cộng sản hoàn toàn có thể sử dụng nó để... chống Cộng!!! Vì nó cho biết: Bạn là người Việt Nam. Trần H, Toronto, CanadaKính gởi anh Đông Quân, Seattle. Xin anh có thể cho các bạn trên diễn đàn BBC này được biết chút ít về tiểu sử của anh và nghề nghiệp của anh ở TP Seattle, USA được không? Rất cảm ơn. Phan Lạc Đông Quân, SeattleGửi các bạn: Nếu lấy đa số thắng thiểu số thì thử hỏi: 80 triệu đồng bào quốc nội đều công nhận lá cờ đỏ sao vàng là lá cờ duy nhất cho VN trên thế giới. Hơn nữa Mỹ và VN đang củng cố bang giao. Chẳng lẽ, chỉ vì số nhỏ mà công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ đã bị kéo xuống 30 năm trước hay sao? Hơn nữa, lá cờ đỏ sao vàng đã được cộng đồng các quốc gia ủng hộ và công nhận. Lá cờ đỏ sao vàng là lá cờ của một dân tộc thống nhất. Không ai có quyền phủ nhận lịch sử được. Trần ThứcÝ kiến của tôi có thể là thừa, nhưng vẫn muốn nói để trân trọng tính cách phân minh, dung hoà của đọc giả Minh, thành phố Hồ chí Minh. Yêu cầu của cộng đồng VN tại Mỹ đã được nhiều chính quyền địa phương công nhận vì Việt kiều muốn lá cờ vàng với ba sọc đỏ là biểu hiệu xuất xứ của người Việt chạy lánh CS tại Mỹ. Còn ý kiến của Dân Đen cũng đã là ý kiến của nhiều người, nhất là tại những quốc gia hậu Cộng Sản. Số phận lá cờ một quốc gia không bị định đoạt theo số phận dân tộc,hay chế độ, mà tùy thuộc chủ đích, xử lý của những thế lực đã tạo nên,phất lên lá cờ đó có còn được dân chúng tôn trọng hay không. Trần My, WestminsterTôi mạo muội xin phép trả lời câu hỏi của bạn Roland, Slovakia hỏi dựa vào đâu mà đánh giá cờ đỏ sao vàng chỉ là cờ của đảng Cợng sản. Tôi xin trả lời là đảng lãnh đạo thống soái trong tất cả mọi vấn đề. Đảng nắm trong tay ba ngành: Hành pháp,Tư pháp và Lập pháp thì làm gì có dân chủ. Ngay cựu TBT Lê khả Phiêu vừa nói hôm nay khi trả lời phóng viên báo Tuổi trẻ là trong nội bộ ĐẢNG còn chưa có dân chủ thì làm sao nhân dân có dân chủ được. Cờ này chỉ là cờ của Đảng do đảng chọn, nhân dân chưa bao giờ được hỏi ý kiến. Cho nên người Việt hải ngoại không thể nào chấp nhận là cờ CS. Bạn Roland ở Tiệp, bạn không biết đó thôi, ở quận Cam tôi cư ngụ là nơi tập trung đông đảo nhất người Việt tỵ nạn CS thì bạn cho tôi một triệu đô la, tôi cũng không dám cầm cờ đỏ sao vàng ra đường Bô sa. Nếu tôi làm điều này thì tôi sẽ nổi tiếng, được lên đài Ti vi,radio và lên báo nhưng sau đó tôi sẽ không xin được việc làm vì sao ban biết không. Xin hãng nào thì công nhân hãng đó yêu cầu ông chủ đừng nhận vì nếu xảy ra điều gì thì họ không chịu trách nhiệm và quan trọng là không thể nào dẫn vợ con đi ăn ở các quán, tiệm cũng vì lý do như thế. Cuối cùng theo tôi tất cả các nghị quyết tôn vinh lá cờ hay ngay cả Liên hiệp quốc có công nhận cũng không quan trọng bằng lòng dân. Minh, TP. HCMTôi là người sống ở Việt Nam, nhưng tôi nghĩ đơn giản thế này: lá cờ vàng ba sọc đỏ (là một lá cờ có giá trị thẩm mỹ khá cao -- tôi phải thừa nhận điều này từ khi xem các bức ảnh về lễ kỷ niệm 30/4 vừa rồi trên BBC) đã từ lâu không còn là cờ của một thực thể chính trị trên lãnh thổ Việt Nam nữa, do đó nó không phải là đại diện cho toàn thể dân tộc Việt Nam. Tuy nhiên, cộng đồng người Việt ở hải ngoại, cụ thể là ở Mỹ, lấy lá cờ này để làm biểu tượng cho cộng đồng của mình, là một điều bình thường, có thể hiểu được, và không có gì buồn cười cả. Mặc dù đây là lá cờ của một chế độ chính trị không còn tồn tại, nhưng nó đồng thời cũng là cả một truyền thống của những người Việt ở hải ngoại, lẽ nào bắt họ phải vứt bỏ đi truyền thống của họ, vứt bỏ đi lá cờ mà cha ông anh em họ đã từng bảo vệ cho đành? Ngay cả lá cờ của một thể chế đối nghịch của chính phủ Hiệp Chủng Quốc, lá cờ của Confederated States of America (Hợp bang), ngày nay vẫn còn phấp phới tung bay trên các cột cờ và trong những lễ hội ở các tiểu bang miền Nam nước Mỹ mà không gặp bất kỳ một sự phản đối nào cả. Người Mỹ xem đó là một chuyện rất tự nhiên, và lá cờ ấy mang nhiều ý nghĩa truyền thống lịch sử hơn là ý nghĩa chính trị (tất nhiên vẫn có ý nghĩa chính trị). Tuy nhiên, chính phủ Việt Nam và những người sống trong nước không có gì phải khó chịu vì những nghị quyết công nhận cờ vàng đó, vì nó chỉ công nhận lá cờ vàng là biểu tượng của người Việt sinh sống tại địa phương nói riêng và người Việt sinh sống tại Mỹ nói chung mà thôi, chứ không phải là biểu tượng của người Việt sinh sống trong nước, và càng không phải là biểu tượng cho toàn thể dân tộc Việt Nam hay đất nước Việt Nam. Bạn Vân Nhi và bạn Ẩn danh thấy rồi đấy, lá cờ vàng này chẳng có gì liên quan đến nước CHXHCN Việt Nam, và cũng đâu có ai bắt tôi và các bạn đứng dưới lá cờ ấy đâu. Roland, SlovakiaGửi ông Tony, thực sự tôi không hiểu ông muốn nói gì , với tôi cờ đỏ sao vàng mới là lá cờ mà hiện tại nó đủ tư cách pháp lí để đại diện cho dân tộc VN cũng như nhà nước VN. Không cần phải bàn cãi nhiều, chính phủ Canada nơi ông đang cư trú cũng đang có quan hệ ngoại giao chính thức với nhà nước VN, mà quốc kỳ là lá cờ đỏ sao vàng. LHQ cũng đã công nhận Vn là thành viên chính thức của mình, và quốc kỳ của thành viên này là cờ đỏ sao vàng. Thưa ông, ông dựa vào cơ sở nào để ông đánh giá là cờ đỏ sao vàng chỉ là cờ của CSVN và một phần dân chúng. Hy vọng là ông chỉ noí cho vui chứ thực sự ông không nghĩ như thế. Chúc ông khoẻ. Bắc KỳCố gắng níu kéo một quốc gia đã đi vào dĩ vãng, những người Việt ở Hoa kỳ càng biểu hiện thấy họ quá cực đoan, mỗi người Việt Nam đều biết rằng lá cờ đó không bao giờ còn có được vị thế của nó như trước kia nữa, tại sao họ không cho nó vào dĩ vãng, là một kỷ niệm của họ. Tôn vinh lá cờ vàng đem lại gì cho dân tộc, cho quốc gia. Tôi nghĩ chính những người này đã viết điện thư vận động không ăn cá Basa, tôm của cộng sản gửi vào hòm thư của tôi. Dân ĐenBiểu hiệu sao vàng, trên nền đỏ là biểu hiệu chung của tất cả các nước Cộng Sản . Thực tế cho thấy khi đảng CS không còn cai trị nước nào thì nước ấy được thể hiện dưới một lá cờ mới, màu sắc nhân bản,trong sáng. Cờ VN ghi trên hiến pháp nhà nước VNCS là lá cờ của đảng CSVN mà thôi. Khi tự do được tiến triển, nhân dân bầu lên được một chính quyền không CS thì VN sẽ có một lá cờ chính thức. Ai có tài hoa thì hãy thiết kế một quốc kỳ thật tươi sáng,dung hoà, thế nào cũng có cuộc trưng cầu trong tương lai. Vân Nhi, MoscowBuồn cười thật đấy. Đã ngoại giao với một nước tức là công nhận tất cả những gì thuộc về nước đó. Nay lại đi công nhận một lá cờ mà chả ai nói là quốc kỳ của VN bây giờ. Không hiểu có phải để lấy lòng những người dân ở đấy không. Nhưng tôi không hiểu sao họ lại có thể công nhận một lá cờ mà không nước nào công nhận đó là quốc kỳ của Việt Nam cả. Tony, CanadaCờ đỏ sao vàng chỉ có giá trị với đảng CSVN và 1 phần dân chúng VN ủng hộ chứ chưa phải là lá cờ tâm phục khẩu phục của toàn dân VN. Dĩ nhiên trên mặt pháp lý, lá cờ đỏ sao vàng có thế hơn nhưng trên mặt tình người cờ vàng ba sọc thiêng hơn. Anh Tâm, CanadaLá cờ vàng ba sọc đỏ ra đời trước cờ đỏ sao vàng. Trong thời gian VN chia cắt, ta có hai quốc gia. Sau năm 1975, VNCH không còn, nhưng cộng đồng người Việt ở hải ngoại chọn lá cờ là tượng trưng cho họ, điều này không có gì sai trái cả. Ẩn danhMột đất nước chỉ có một quốc kỳ! Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là nước Việt nam ngày nay. Hoa kỳ đã thiết lập quan hệ ngoại giao với Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, tức là đã công nhận lá cờ đỏ. Cờ Vàng, theo tôi, chỉ là biểu tượng dĩ vãng của những kẻ đã thua trận. Hãy nhìn vào sự thật : Cờ Đỏ là lá cờ đại diện cho đất nước Việt nam, đã được toàn thế giới công nhận. Ngay cả kẻ bại trận lớn nhất là Hoa kỳ đã phải công nhận. Việc công nhận lá cờ vàng ở một số thành phố Mỹ chỉ là một trò cười.
Hãng Hàng không Quốc gia Việt Nam, Việt Nam Airlines trong ngày Thứ Tư đã ký hợp đồng trị giá hàng trăm triệu đô la để mua 10 chiếc Airbus A321.
Vietnam Airlines mua Airbus A321
Hợp đồng này được ký kết hai tháng sau khi Tổng thống Pháp Jacques Chirac tới thăm Việt Nam trong đó công ty Airbus có trụ sở ở miền Tây Nam nước Pháp ký biên bản ghi nhớ với Việt Nam Airlines. Ông Nguyễn Xuân Hiển, Tổng Giám đốc của Vietnam Airlines nói với đài BBC rằng các máy bay này sẽ được sử dụng trong các chuyến bay nội địa và khu vực. Sau đây là nội dung toàn bộ cuộc phỏng vấn: Theo ông Hiển, nhu cầu vận chuyển hành khách sẽ tăng mạnh trong những năm tới đây và vào năm 2010, mỗi ngày sẽ có hàng chục ngàn lượt khách bay các tuyến nội địa. Ngoài máy bay của Airbus, Việt Nam Airlines cũng mua nhiều máy bay của Boeing và ông Hiển nói ông không loại trừ trường hợp mua cả máy bay của Nga. Việc ký kết mua máy bay Airbus diễn ra chỉ một ngày trước khi United Airlines trở thành hãng đầu tiên của Hoa Kỳ bay tới Việt nam sau gần 30 năm. Nếu quý vị là những hành khách đầu tiên trong chuyến bay thẳng tới Việt Nam, xin cho chúng tôi biết cảm tưởng. Xin quý vị dùng hộp thoại phía bên phải để gửi ý kiến. --------------------------------------------------------------------------------------- Thành Minh, BerlinCó công ty nào hàng năm được nhà nước tài trợ hàng tỉ đồng, và thua lỗ hàng tì đồng mà không lớn mạnh? Sự lớn mạnh của VNA còn thấm tháp so với số tiền nhà nước (và dân) bỏ ra. Và nhớ dùm nhé, ông Nguyễn Xuân hiền không phải là Đảng, Đảng không phải là nhà nước, chuyện nào ra chuyện đó. Phương, TP. HCMCác bạn đã phê phán ông NXH rất nhiều nhưng thiết nghĩ không nên lạc đề và lôi quá nhiều thứ vào forum này. Một business mắc lỗi lầm, thậm chí sập tiệm là điều rất bình thường ở huyện. Chuyện VNA được yêu thích như ông Hiển nói thì tôi không rõ lắm vì vẫn còn nhiều phàn nàn về dịch cụ của hãng này, nhưng dưới sự điều hành của ông Hiển, VNA đang lớn mạnh, rất rõ ràng qua việc mua sắm thêm nhiều máy bay lớn để phục vụ nhu cầu thị trường đối với Vietnam Airlines. Ông Hiển có thể mắc sai lầm trong cuộc phỏng vấn này, có thể nổi đóa vì hiểu nhầm, Khả năng giao tiếp là quan trọng trong công việc và là một tiêu chuẩn để tuyển dụng, nhưng có thể khả năng điều hành là xuất sắc. VanTôi thua đồng chí Hiển. Tôi không ngờ một con người mà Đảng và nhà nước tin dùng như dồng chí mà lại có thể trả lời một cuộc phỏng vấn một cách "vô văn hoá" như thế. Đồng chí nói: "Đất nước chúng tôi" vậy dồng chí nghĩ gì khi phát biểu như vậy? Đồng chí nghĩ là người phỏng vấn không phải là người Việt à - phân biệt chủng tộc quá đáng một câu nói "sợ" mà đồng chí tự ái và nói người phóng viên phải học lại Tiếng Việt thế tôi hỏi đồng chí là từ "sợ" không thuộc từ điển Việt Ngữ à? Hùng, Orlando, Hoa KỳTôi xin nêu lên một điểm chưa thấy vị nào nhắc nhở đến: ông Hiển dùng chữ đất nước "chúng tôi" trong phần đầu của cuộc phỏng vấn và đương nhiên không xem những người VN ở hải ngoại là VN, điều này đã tiềm ẩn trong trí óc của ông ( và của đảng??)nên khi phát ngôn bất chợt đã lộ ra!Đây mới là sự thật những gì trong đầu óc của cán bộ CS, chứ những mỹ từ như khúc ruột ngàn dặm chỉ là tuyên truyền mà thôi. Quốc HuyXin có đôi lời với ông Phạm ở Paris: Ông không hề nhận thấy sự chịu đựng và khả năng cố gắng tuyệt vời để duy trì trọn vẹn cuộc phỏng vấn của PV khi gặp “sắc thái” từ TGĐ Nguyễn Xuân Hiển. Bản thân ông còn phải nghe đi nghe lại nhiều lần, nghe thật kỹ, phải đem so sánh với những cuộc phỏng vấn khác không biết bao nhiêu ngày mới nhận ra “phỏng vấn này có vấn đề” để mà dãi bày thì ông có thấy bất công không khi PV chỉ có vài phút? Đúng là ông chỉ dễ mình, khó người! Phỏng vấn mà cứ phải bắt nhau khai tuổi thì ở bên Tây người ta hay như thế lắm thưa ông? Thế mà ở VN có cái đảng người ta chênh nhau vài chục tuổi như ông với cháu nhưng chỉ xưng hô mỗi “đồng chí” thôi đấy, suy nghĩ như ông thì cái đảng này chắc không có sắc thái đúng! Ông chê lời nói của PV BBC hơi khách sáo, kiểu cách, không có tình cảm... để so sánh với những gì “tinh tuý” nhất của hơn 80 triệu dân, được cả một bộ máy tuyên truyền khổng lồ dàn dựng sẵn thì đúng rồi, cái khoản này BBC của Anh Quốc làm sao mà đoạt vương miện được! Nhất là với những thính giả luôn có thành kiến mặc dù đã đọc “Chú thích của Ban Việt ngữ BBC” nhưng không hề tin, tỏ ra “chân thành” với người mà ông không tin thì có mong người ta tin lại sự “chân thành” của ông không? Ca ngợi, quảng cáo “sắc thái” cho đài Tiếng Nói VN rồi hạ nó xuống ngang bằng với “sắc thái” của ông Hiển với câu “thật sự nể ông ấy” thì quá mâu thuẫn, không biết phải khen hay chê đây? Phạm, ParisTôi đã nghe đi nghe lại rất nhiều lần cuộc phỏng vấn này vì ngay lúc đầu tôi cảm thấy hơi thất vọng về ông Nguyễn Xuân Hiển về cách cư xử. Nhưng nghe thật kỹ thì tôi cho rằng phỏng vấn này có vấn đề. Tại sao lại cắt mất đoạn đầu của nó? Tại sao một người bản lĩnh như ông Hiển lại có thái độ như vậy? Tôi đồng ý với ông Hiển về cách phỏng vấn của BBC Việ Ngữ không có những sắc thái đúng khi một người trẻ nói với chuyện với một người lớn tuổi hơn mình. Cảm nhận này tôi có được khi nghe những phỏng vấn khác. Thực ra trong lời nói của các bạn có một cái gì đó hơi khách sáo, không có tình cảm lắm. Ngay cả trong lá thư cuối năm tôi cũng không cảm thấy được cái hồn trong cuộc « nói chuyện » của 3 phát thanh viên. So với ! nhiều chương trình trong nước và của nước ngoài tôi thấy họ nói chuyện thật tự nhiên chứ không kiểu cách như vậy. Các bạn hãy nghe những chương trình của đài Tiếng Nói Việt Nam mà xem. Tôi thực sự góp ý chân thành. Về những gì mà ông Hiển đã nói, tôi thật sự nể ông ấy. Quốc HuyCác ý kiến đồn đại cuộc phỏng vấn này không có thật đã tắt bóng, nay chuyển sang “giăng bẫy”... Một cuộc phỏng vấn với phóng viên có tên tuổi hẳn hoi mà gọi là “bẫy” thì chắc chắn 100% người được phỏng vấn đều mắc “bẫy”. Hình như trước đó ông TGĐ “giăng bẫy” trước thì phải, chắc nghĩ “con mồi” không thoát được nên còn giơ “bẫy” lên vẫy vẫy trước mặt nữa cơ. Gofredo Tran, Hoa KỳGiọng người phỏng vấn thuộc đài BBC nghe rõ ràng là người sinh ra và lớn lên ở miền Bắc VN. Ðiều này cho ta thấy anh ta cũng là một ngươì thuộc chế độ hiện nay được phái làm việc cho BBC mà thôi, do đó Me sừ giám đốc ra oai là phải, chẳng có gì lạ. Họ hách với người của họ mà. Truong Minh, HCMTôi là người làm kinh tế có phạm vi lớn. Tôi thuờng xuyên đi ra vào giữa các tỉnh, và tôi phải chịu khổ rất nhiêu vì phải đi hãng VNA. Thỉnh thoảng tôi cũng đi ra nuớc ngoài nên tôi thấy rằng VNA không thể so sánh với bất cứ môt hãng hàng không nào trên thế giới đâu. VNA tệ quá, không nói ra hết được trong vài trang trên mạng đâu. Than ơi! LE NGOC, SEVRAN, PhápXin cảm ơn các bạn đã phát biểu ý kiến dù thuận hay chống. Tôi cảm thấy mắc nợ sau khi đọc nên xin có đóng góp. Tôi thấy Ông Hiển xử sự rất người, tôi yêu cá tính nghĩ sao nói vậy, thẳng như ruột ngựa của Ông Hiển tuy rằng Ông hơi bị hành bởi cá nhân chủ nghĩa, hành xử công việc tùy hứng tùy thích, phỏng vấn Tổng Giám Đốc (TGĐ) mà Ông Hiển bị chạm tự ái cá nhân. Rất khác với nhiều lãnh đạo VN hiện nay, Ông Hiển không tuyên truyền cho Vietnam Airlines sẽ phát triển và cạnh tranh theo định hướng XHCN.Tôi hoan nghênh nhà nước VN đã và đang dùng những người tài giỏi (chuyên môn) mà không cần phải thật là đỏ (hồng bất như chuyên). Xét cho cùng, chủ nghĩa cá nhân (CNCN) có thể là kẻ thù của chủ nghĩa cộng sản (CNCS) như Ông Hồ đã dậy, nh! ng không nguy hiểm cho loài người như tinh thần dân tộc (TTDT) cực đoan hiện nay ở nhiều nơi trên thế giới. Tôi thấy nhiều thanh niên VN lẫn lộn TTDT hẹp hòi với lòng yêu nước, yêu xã hội chủ nghĩa (XHCN). Ông Marx và Lenine không phổ biến TTDT kiểu hẹp hòi, bọn đầu trọc bài ngoại tại Đức và Nga hiện nay không phải là con đẻ của CNCS mà là con đẻ của bọn cực hữu, phát xít của CNDT hẹp hòi. Xích mích gần đây giữa một phần người dân Trung Quốc và một phần người dân Nhật Bản không phải là con đẻ của mâu thuẫn giữa CNCS và chủ nghĩa Tư Bản (CNTB) mà là giữa hai thế lực CNDT cực đoan. Bạn XXX đã tự hào gia đình mình thuộc thành phần « đỏ » nên rất « có tự hào dân tộc » là không ổn. Các giáo sư dậy chính trị tại các trường trung học và đại học ở ! VN đã và đang dạy những gì cho thanh niên VN, mong rằng các thầy đang dạy đúng tư tưởng Hồ Chí Minh, chớ đề cao TTDT hẹp hòi kiểu một số người dân Hàn Quốc coi nhãn hiệu Dawoo, Samsung là nhất, như một bạn đã cho thí dụ để chúng ta lấy đó làm gương soi, hay kiểu đi xem bóng tròn quốc tế mà chỉ muốn đội nhà thắng đối phương bất chấp lòng tự trọng và tinh thần thể thao : thà thua trong danh dự còn hơn thắng bằng gian lận. Duong Quynh Hoa, San Hose, Hoa KỳTôi xin chọn TGD Vietnam Airlines là người nói chuyện Khôi Hài và Duyên Dáng nhất trong năm con Khỉ này! Trần Vinh, ĐứcKhông biết những người trình bày ý kiến ở đây đã nghe kỹ cuộc nói chuyện này chưa, hay nghe rồi mà cố tình hiểu sai? Tôi không nghĩ là ông Hiển có vấn đề gì về khả năng lãnh đạo hay làm việc gì cả, thậm chí tôi còn đánh giá cao là đằng khác, ông ấy cho thấy là một người dứt khoát, dám làm và nắm được công việc mà ông ta đang làm, 1 yếu tố hàng đầu cần thiết trong quản lý và kinh doanh. Vấn đề mà tôi cảm thấy chỉ là ông Hiển có 1 thành kiến quá lớn với BBC, mà chính xác hơn là với Ban Việt ngữ đài BBC, dù sao thái độ như vậy cũng là bất lịch sự, điều này thì tôi cũng không thích. Nguyễn Anh Tuấn, HCMThật là lố bịch ! Đường đường là một TGĐ của HKQGVN mà lại có lời lẽ thật khiếm nhã trước người khác, đặc biệt lại là cánh nhà báo BBC... Cho dù có thành kiến về BBC đi chăng nữa thì ông Tổng vẫn là một con người lố bịch, kêu căng,...yếu kém tiếng Việt... và nếu có phải đi học lại thì ông Tổng nên được học câu "Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau" của dân tộc Việt Nam. Hơn thế nữa, một thái độ xa lạ, thậm chí thù nghịch của ông Tổng đối với người Việt Nam xa xứ...liệu có đúng với cái gọi là "nhân quyền" mà người Việt Nam rêu rao là mình có hay không? Nguyễn Trung, Hà NộiGửi chị Nguyễn Thu Hằng, Tokyo: Không hiểu chị có xem tận mắt lần phỏng vấn đó không, nhưng tôi đã xem trực tiếp và tôi có thể khẳng định là chị nói không đúng. Rất nhiều bạn bè của tôi và chính bản thân tôi cho rằng ngày hôm đó chị phóng viên kia tuổi còn rất trẻ mời chừng 20-25 tuổi mà đi gọi một bà phó chủ tịch một nước là chị xưng em thì quả thật không hợp chút nào. Tuy nhiên bà Hoa không hề "trợn mắt quát" như chị mô tả mà chỉ từ tốn nói "em nói chậm thôi nói nhanh quá chị không nghe kịp" một cách rất đúng mực. Có lẽ chị Hằng không xem trực tiếp mà nghe kể loại hoặc không loại trừ khả năng vì lý do gì đó mà nhìn mọi việc một cách méo mó như vậy. Tuy nhiên tôi cũng đồng ý rằng ông Hiển trả lời BBC không lịch sự. Trần Hương, TP HCMTôi cũng đồng ý với ý kiến của bạn Thu Lan. Vấn đề ở đây là cách trả lời câu hỏi và trình bày ý kiến của Ông Hiển với cương vị là Tổng GĐ của hãng hàng không quốc gia Việt Nam. Thật chưa xứng tầm; nhưng nếu vì một bài phỏng vấn và tạo ra dư luận để "nhòm ngó" vào vị lãnh đạo của một ngành thì quả thật là BBC đã "giăng bẫy" và "trúng" một quả không nhỏ. Nguyen Thu Hang, Tokyo, NhatCho tôi nói thêm về một trường hợp đã xảy ra khá lâu nhưng ngay trên truyền hình trung ương Việt Nam (được truyền hình trực tiếp tận mắt hàng triệu người dân Việt Nam trong nước). Đương kim hiện tại Phó chủ tịch nước Việt Nam sau trận chung kết Việt Nam giành chức vô địch bóng đá nữ Seagame đã trợn mắt quát vào mặt một phóng viên nữ khi phóng viên này nói hơi nhanh đối với bà ta (không khí lúc đó rất sôi động vì Việt Nam vừa giành chức vô địch, và tôi biết đài truyền hình Việt nam bị khống chế về mặt thời lượng phát sóng). Có thể nói rằng câu hỏi của phóng viên đại diện cho toàn thể người dân Việt Nam, và thái độ xúc phạm của bà Hoa với phóng viên không khác nào xúc phạm tới toàn thể người xem truyền hình. Thế mà có làm sao đâu ? Giờ bà Hoa lên làm phó chủ tịch nước rồi. Tôi cũng chỉ lo rằng không còn chỗ trống nào cho ông Hiển leo cao hơn thôi. Sau khi đọc bài của bạn THANH BINH, HÀ NỘI và bài của Lê Thu Lan, TPHCM, tôi có thể biết hai bạn thuộc ba khả năng: 1. Hai người là chân gỗ của ông Hiển, bấp chấp sự thật dù nhận thức được nó. Hoặc chí ít thì cũng có người nhà đương chức đương quyền và đang ăn bổng lộc từ đó. 2. Hai người bị tẩy não rồi. Tôi không dám xúc phạm. Đó là một căn bệnh và các bạn là những người bệnh. Khả năng này khó xảy ra vì tôi đang sống ở Việt nam, chỉ sang bên Nhật học 1,5 năm thôi. Sống ở Việt Nam 30 năm, tôi chỉ gặp một hai trường hợp mắc bệnh này. Theo quy luật ủng hộ của số đông thì trường hợp này không đáng ngại. 3. Hai người chưa được nghe đoạn phỏng vấn. Ở Việt Nam nhiều người bạn của tôi không vào được trang Web này để nghe được đoạn phỏng vấn. Nếu hai người vào được trang web này rồi, thì khả năng hai người chưa nghe đoạn phỏng vấn này là rất nhỏ. Chúc BBC tiếp tục dũng cảm, và đưa tin trung thực. Nguyen Trung, Lille, PhápNgoài rất nhiều những ý kiến của thính giả đài BBC về tư cách yếu kém của ông Nguyễn Xuân Hiển (NXH) qua cuộc phỏng vấn vừa qua, chúng tôi muốn nói đến thái độ "hù dọa" của ông NXH đối với phóng viên Hùng của đài BBC khi NXH nhấn mạnh là cuộc phỏng vấn "có ghi âm"! Sự "hù doạ" này cũng đã thấy tương tự ở một quan chức cấp cao của bộ Văn Hoá Thông Tin Việt Nam, ông Lê Nam, đối với các ca sĩ trong nước ra hải ngoại để trình diễn. Giống như ông NXH, ông Lê Nam cũng đã tuyên bố rằng các ca sĩ "không biết được rằng, những việc họ làm, những điều họ nói trong những chuyến lưu diễn nước ngoài, chúng tôi đều nắm rõ từ nhiều kênh khác nhau." (Xin đọc http://www2.tintucvietnam.com/Am-Nhac/chandung/2004/11/80715.ttvn). Sự "hù dọa" này, theo chúng tôi, đã tỏ rõ thái độ cửa quyền, sự yếu kém về quản lý và lãnh đạo, sự suy đồi về văn hóa ứng xử của quan chức Việt Nam. Cả hai cơ quan, Vietnam Airlines và bộ Văn hóa Thông tin, đều là những tổ chức phần nào có liên quan đến việc đề cao văn hóa người Việt, thì liệu thái độ "hù dọa" đó có phù hợp với văn hóa Việt Nam nói riêng và văn minh thế giới chung hay không ?Hoai Son, HCMBao nhiêu năm qua, tôi đã quá quen với những chuyện như thế này rồi, tưởng rằng mình đã "chai sạn"... Nhưng, phải nói rằng tôi thật sự xót xa khi nghe đoạn phỏng vấn trên. Trước đó, tôi định đánh cho thằng con trai nhỏ 11 tuổi một trận vì tội suốt ngày đi chơi, không chịu học. May mà nhờ nghe cuộc phỏng vấn của phóng viên BBC với TGĐ Vietnam Airline, tôi thấy dường như mình phải "mở lòng từ bi" hơn nữa với mọi người. TGĐ VNA còn có thể hành xử như vậy thì trách chi con trai tôi chỉ mới tí tuổi đầu. Tôi đã từng đi nhiều nơi trên thế giới, người nước ngoài khá yêu thích người Việt Nam chúng ta không chỉ vì sự kiên nhẫn, thông minh mà còn cả một chút dịu dàng,lịch sự... Bây giờ thì tất cả dường như đã thay đổi. Chúng ta lại phải vất v! từ đầu để trả nợ cho "một phút quên mình" của ông TGĐ VNA. Tôi muốn nói, không chỉ ngôn ngữ, văn hoá mà còn là chiến lược kinh doanh nữa. Tất cả chúng ta ngoan ngoãn chấp hành luật pháp, đóng thuế đầy đủ để đầu tư vào VNA. Hoá ra, chuyện VNA và các liên doanh lỗ hay lời chỉ vì mỗi một TGĐ VNA "không thích" hay "chưa thích". Ôi! Làm sao để ngài TGĐ VNA hiểu về "TÔI" & "CHÚNG TA" nhỉ? Lưu Quang Vũ ơi, anh đã "chết oan" rồi!!! NGO LUY, HUẾ, VIỆT NAMViệc trả lời phỏng vấn một cách thô lỗ, trịch thượng và thiếu văn hóa ứng xử tối thiểu của ông Hiển là đã quá đáng buồn, nhưng tôi còn buồn hơn nữa khi có quá nhiều người Vịêt nam lên tiếng bảo vệ cho ông Hiển. Đành rằng là người Vịêt nam chúng ta nên bảo vệ người Việt nam, nhưng bảo vệ thế nào để Việt nam tiến kịp các nước trong khu vực và thế giới, … phải khách quan mà nhìn nhận đi! Có vậy Việt nam ta mới mong ngẩng mặt lên được. Hãy mạnh dạn thay đổi cái tư duy sùng bái lãnh đạo cũ rích ấy đi, hãy mạnh dạn nhìn vào sự thật khách quan đi, đất là đất, mà vàng là vàng THANH BINH, HÀ NỘITôi đồng tình với ý kiến của bạn Thu Lan. Có lẽ đây không phải là lần đầu tiên có ý kiến góp ý về khả năng sử dụng tiếng Việt của phóng viên và biên tập viên ban Việt ngữ của BBC. Tôi thực sự buồn vì trình độ tiếng Việt của các bạn. Liệu có thể làm tốt được hơn chăng khi mang tiếng là phóng viên tiếng Việt (có thể là người Việt) nhưng không làm chủ được thứ ngôn ngữ của chính dân tộc mình. Đáng buồn thay cho cả Nguyễn Hùng lẫn ban Việt ngữ. PHAM DIEM CHAU , ONTARIO, CANADAMấy ngày nay chúng ta có rất nhiều dư luận xung quanh việc ứng xử của ông tổng Nguyễn Xuân Hiển. Tư cách của ông ta thì đại đa số cho là tệ hại, một số người trong nước cố tình binh vực, nhưng luận điệu qúa yếu, không thuyết phục được ai, duy chỉ có một ông cán bộ cao cấp trong HKVN thì còn chút ít phục thiện, tôi đoán là cao cấp, nên mới gọi là anh Hiển. Vấn đề ở đây là mọi người xét trình độ và tư cách giữa phóng viên BBC và ông TGĐ HKVN. Nay ông Hiển chỉ thừa nhận khuyết điểm chút xíu thôi, nhưng vẫn trịch thượng và hách dịch. Ông nói BBC nói với TGĐ mà không lựa lời cho phải phép nên mới nổi nóng, còn trình độ giữa hai người thì ai cũng biết vậy mà ông vẫn tự hào 'ai đã hơn ai'. Vừa rồi Việt Nam có cử một nhân vật ra nước ngoài để tranh thủ sự ủng hộ của thế giới đó là bà Tôn Nữ Thị Ninh, Phó Ban ngoại giao của Quốc hội VN, những ký giả nước ngoài phải sửng sốt khi lần đầu tiên VN có một nhân vật học thức và hiểu biết tầm cỡ như thế. Trả lời về chính trị như nhân quyền, tôn giáo mới là khó mà bà đã trả lời khôn ngoan và lịch sự. Còn việc trả lời của ông Hiển với BBC là qúa dễ và trong khả năng của ông TGĐ, chẳng qua là ông qúa kém tư cách vả lại ông không quen trả lời trực tiếp. Nếu cho biết câu hỏi trước để đưa cho thư ký thì đâu đến nỗi tệ như vậy. Nguyen Van Dung, San Francisco, Hoa KỳTôi đã có nghe qua buổi phỏng vấn của anh Hùng của đài BBC với ông TGD AVN Hiển, cũng như đã có dịp đọc được những đóng góp ý kiến xây dựng rất hay của các bạn cho ông Hiển trên diễn đàn này. Để thay đổi cách đóng góp ý kiến xây dựng cho cá nhân ông Hiểncũng như là AVN, tôi xin mạn phép kể một câu chuyện thực đã xãy ra cho gia đình tôi. Cách đây khoảng 4 năm, gia đình chúng tôi đi du lịch từ San Francisco về Toronto với hãng máy bay Air Canada. Trên chuyến bay không còn một ghế trống ấy, tất cả hành khách đều được phục vụ ăn thức ăn nóng (hot meal), ngoại trừ…2 đứa con nhỏ của chúng tôi (10 và 6 tuổi) được dọn cho ăn mì cup! Lý do đơn giản là thức ăn nóng bị thiếu và các cô chiêu đãi viên đã quyết định “chọn” 2 nhóc con nhà tôi để dọn mì cup. Xin mở ngoặc nơi đây là mặc dầu chỉ có 6 với 10 tuổi, tôi cũng phải trả “full ticket” cho các con tôi như mọi người lớn khác! Sau khi về lại SF, tôi đã viết thư than phiền với “Customer Service của Air Canada”. Câu hỏi tôi đặt ra vói Air Canada là: “Tại sao 2 nhóc con nhà tôi đã được chọn để ăn mì cup mà không phải là người khác trên chuyến bay đó?”. Ngạc nhiên thay, hai tuần sau khi tôi gửi lá thư than phiền đi thì tôi đã nhận được một lá thư xin lỗi của chính ông Robert Milton, President and CEO of Air Canada, đính kèm với 2 cái vouchers đi một chuyến bay miễn phí cho 2 con chúng tôi trong Bắc Mỹ. Xin thưa là ở nơi đây tôi không muốn đặt nặng cái chuyện được bồi thường vouchers mà muốn nói lên cách hành xử quá ư là khiêm tốn và tinh tế qua lá thư xin lỗi của ông chủ tịch Air Canada, Robert Milton, là người h iện đang đìều hành hãng Air Canada mà năm 2000 đã là hãng hàng không dân dụng đứng vào hàng thứ 12 trên thế giới với trên 40,000 nhân viên, có 306 chiếc máy bay, phục vụ hành khách cho 729 phi trường trong 124 quốc gia trên thế giới! (From Wikipedia, the encyclopedia website). Tôi nghĩ là qua câu chuyện thực tôi vừa kể, ông Hiền có thể suy ngẫm lại con người của chính mình để hành sử sao cho “khá hơn”, trước khi đến giai đọan “tốt hơn”!. Việt Nam, Hoton, Hoa KỳTheo tôi lời nói của người nào là của cải của người đó, nó còn là bằng chứng của tòa án lương tâm và trình độ của chính mình. Tôi thấy anh phóng viên không có gì sai trái cả. Người đáng chê trách là tổng giám đốc ăn nói gàn dở, chê trách bậy bạ, còn kết luận sai lầm về trình độ tiếng Việt của những đồng bào xa tổ quốc lâu ngày. Đối với một số người khen ông ta, xin cho biết có bao nhiêu giám đốc, lãnh đạo cở như ông Hiển hiện đang không thích tịa Vn để mọi người biết mà tránh xa. Trần Quang, Việt NamĐã có rất nhiều ý phản hồi từ bài phỏng vấn của phóng viên BBC với ông Tổng Giám đốc Vietnam Airlines, phần lớn đều tỏ vẻ ngạc nhiên trước sự 'nóng nảy' vào phút cuối của ông TGD. Riêng tôi có hai ý. Thứ nhất là xét về nội dung trả lời của ông TGD đã nêu được tình hình tổng quan chung hoàn toàn đúng với thực tế. Thứ hai, nếu nghe thật kỹ cuộc phỏng vấn tôi có cảm giác dường như ông TGD đang ở trạng thái khá căng thẳng và mệt mỏi. Về ý kiến không tán thành sự 'nóng nảy' đã nói rất nhiều vì vậy ở đây tôi chỉ xin đưa ra một ý nhỏ là dù sao tất cả mọi việc nên được xây dựng trên thiện chí tích cực. Nếu chúng ta luôn mổ xẻ mọi việc theo hướng khác sẽ gây một số tác động không tốt hay là tạo cơ hội cho một số thành phần luôn chống đối Việt Nam. Cuối cùng tôi nghĩ, ai ai trong mọi chúng ta đều nên cố gắng tự hoàn thiện bản thân mình. Nguyen Hong, Hoa KỳCó một số người ở VN cố tình bênh vực cho ông TGĐ Hiển nhưng tôi dám chắc những người đó không nghe được phỏng vấn. Hiện nhà cầm quyền Việt Nam đã ngăn chặn và người ở VN không thể nào vào nghe hay xem được. Bởi vậy họ nói và không còn biết họ nói gì nữa. Vũ Chung, Hoa KỳNghe phần nói chuyện năm phút giữa phóng viên BBC với ông Nguyễn Xuan Hiển đã choài hoài .Vài ngày sau lại được đọc phần trả lời của ông với Vnexpress trong nước,tôi muốn ngất xỉu luôn . Thử đặt câu hỏi ngược lại,phóng viên BBC có những lời lẽ giống như ông Hiển đã "bức xúc" thì ông Hiển và mọi người có bảo rằng đó chỉ là chuyện cá nhân giữa phóng viên và ông ? Các cụ mình thường nói tha thứ cho kẻ lỗi lầm chứ không cho người ngoan cố,không biết phục thiện .Ở đây sự nhì nhằng của ông Hiền chỉ càng khiến cho quần chúng đánh giá ông là người ngoan cố ,không biết phục thiện . Đổi mới đất nước cần đổi mới con người,ấy thế mà vẫn còn những ông bình vôi như thế này thì làm sao khá được! Trang , Westminster , Hoa KỳMặc dù ông Hiển có nhận mình là ''hơi nóng'' khi trả lời, nhưng ông có thật sự thấy anh phóng viên BBC là ''vô văn hóa'' như ông đã chửi anh ta không. Ông thấy bị chạm tự ái (tự ông ấy nghĩ vậy vì ông ấy dị ứng với từ ''sợ'') rồi thẳng miệng chửi người phóng viên cho hả giận sao? Nếu ông nghĩ anh ta ''vô văn hóa'' thật thì không còn gì để nói nữa. Nếu ông thấy mình qúa lời thì hãy xin lỗi anh phóng viên. Chẳng có gì xấu hổ ở đây cả. Hãy lấy lại tư cách một TGĐ, một người lãnh đạo đi ông nghe. Lê Thu Lan, TP HCMKhi đọc vấn đề này tôi thấy có 2 vấn đề mà BBC cần phải suy nghĩ. Thứ nhất phóng viên đã đặt ra một câu hỏi không đúng, đã xúc phạm đến người được hỏi. Thứ hai là BBC đã không sòng phẳng, cả vú lấp miệng em. Dùng diễn đàn để mạt sát một ngừoi khác. Quan điểm của tôi xuất phát từ các lý lẽ: Nếu một người trong nước hỏi câu hỏi đó thì ông Hiển sẽ trả lời bình thường nhưng với câu hỏi đưa ra từ BBC thì tôi cho rằng sự phản ứng của ông Hiển là đúng. Câu hỏi đó là một sự xúc phạm. Tại sao đi hỏi "có sợ cạnh tranh". Là vì trong đầu anh luôn nghĩ rằng VN Airlines rất dở, tệ lắm, không dám cạnh tranh. Đã kinh doanh, mà lại đang kinh doanh thành công nữa thì việc đặt câu hỏi sợ là không phù hợp hay đúng hơn là ngớ ngẩn và xúc phạm người khác. Cũng giống như một người hỏi nhà báo anh có biết phỏng vấn không. Vậy thôi. MỘt câu hỏi đựoc đưa ra từ một người Việt làm việc cho một hãng tin nước ngòai nhưng lại ẩn chứa những suy nghĩ không tốt đẹp về người Việt thì sự phản ứng đó là phù hợp. Còn ý kiến thứ 2 như đã nêu ở trên, đó là sự không sòng phẳng của nhà đài. Nhưng đó là quyền của nhà đài. Tôi có tham khảo những người ở trong nước. Phần lớn họ không quan tâm hoặc nếu có thì cũng nói phản ứng thích thú với phản ứng của ông Hiển. Ông Hiển là một người có cá tính. Đôi lúc cũng cần phải thể hiện cá tính. Lịch lãm cũng cần phải đúng chỗ. Hoàng Mai Linh, Los Angeles, Hoa KỳSợ hay không sợ ? Tỉ phú Bill Gates, TGĐ của Microsoft và cũng là người giàu nhất thế giới, trong một cuộc phỏng vấn của báo ComputerWorld cách đây khoảng 15 năm, đã nói rằng : "mặc dầu là hảng software lớn nhất và mạnh nhất thế giới, nhưng tôi lúc nào cũng ăn ngũ không yên và đầu óc luôn luôn mang một nỗi lo sợ lớn lao là có một ngày nào đó hãng chúng tôi sẽ bị đánh bại trên thương trường và sẽ không còn là 1 hảng software đứng đầu thế giới". Nhờ lo sợ như vậy nên đến ngày nay Microsoft vẫn còn giữ vững vị trí số một toàn cầu. Johnny, Toronto, CanadaChúng tôi là nhóm sinh viên du học Việt Nam tại Canada thành thật xấu hổ cho một người đứng đầu ngành hàng không Việt Nam mà có thái độ ăn nói và lại nóng nảy mất văn hóa như vậy. Những câu nói ''tôi không thích, tôi chưa thích'' không thể là câu nói sử dụng trong qúa trình phỏng vấn bởi vì Việt Nam Airlines không phải là của ông Hiển. Chúng tôi cũng lên tiếng ''CHÚNG TÔI KHÔNG THÍCH VÀ CHÚNG TÔI CHƯA THÍCH ĐI MÁY BAY CỦA HÃNG Vietnam Airlines''. Quang, New Delhi, IndiaTGÐ Nguyễn Xuân Hiển là người đứng đầu, đại diện cho VNAL trả lời cuộc phỏng vấn của anh Nguyễn Hùng-phóng viên đài BBC, nhưng thái độ cùng cách cư xử của ông Hiển là hết sức hách dịch, coi những người VN xa Tổ Quốc không ra gì, điển hình qua câu ''chắc anh xa tổ quốc lâu nên ngôn ngữ Việt Nam còn hạn chế'' hay như ''anh nên học lại tiếng Việt đi rồi hãng phỏng vấn'' etc. Thật qúa lố bịch. VNAL là hãng hàng không đang trên đà phát triển nhưng nếu so sánh với các nước trong khu vực thì còn phải học hỏi thêm, ví dụ như hãng hàng không TG của Thái Lan. Chúng ta phải nhìn vào thực trang là VNAL không thể cạnh tranh với hãng TG của Thái về mọi mặt. .... như thế này chỉ tổ khiến những người VN xa xứ muốn quay trở về cũng phải cân nhắc nên đi VN hay đi Thái, hay đi Malayxia, điều đó sẽ gây bất lợi cho VNAL khi mở cửa đón chào các hãng hàng không của nước bạn. Thật buồn thay cho những sự việc như thế này. Nguyễn Long, WashingtonRảnh rỗi, tôi bỏ thì giờ tìm đọc các cuộc phỏng vấn của các ông lớn như HCM, Võ Nguyên Giáp, Trần Bạch Đằng, Dương Quỳnh Hoa, Phạm Xuân Ẩn, Phạm Văn Đồng v.v... để thấy tư cách của họ khác với ông Hiển . Các câu hỏi của báo giới luôn là những câu hỏi khó trả lời và rất sống sượng đòi hỏi đối tượng phải khôn khéo biến tình huống bất lợi thành lợi thế của mình . Riêng các bạn chuyên binh vực thói hư tật xấu các ông lớn, không ngần ngại vu khống BBC ngụy tạo tài liệu nhằm bôi nhọ uy tín nước ta, nghĩ sao khi ông Hiển thú nhận là đã nói như thế, có ngượng miệng không ? Phải binh vực tham nhũng, buôn lậu ma túy, hãm hiếp, ăn cắp sản phẩm trí tuệ v.v... của các ông lớn mới là yêu nước sao ? Còn binh vực những thứ ấy, biết bao giờ ta mới trong sạch hóa đất nước ? Tại sao đả kích thói hư tật xấu của nhân dân thì chẳng sao, của các ông lớn lại là không yêu nước ? Harrykism, Hà Nội, Việt NamTheo tôi, cách trả lời của ông Hiển là bình thường, vì đây là nét đặc trưng của nhũng cán bộ Việt Nam. Chúng ta thấy đó là sai, là hóng hách, là vô văn hoá... nhưng họ thì không. Rồi cuối cùng cũng đâu vào đấy, có khi ông Hiển còn được tuyên dương, khen thưởng vì đã chứng tỏ bãn lĩnh (vô văn hoá) của mình trước mọi người. Tốt nhất là nên tránh xa VNA, đó là cách thiết thực nhất để tỏ rỏ thái độ không bằng lòng với những kẻ hóng hách, vô văn hoá...mà vẫn được nắm giữa chức vụ quan trọng. Quốc HuyTôi nghĩ trang BBC đã bị can thiệp tinh vi, rất khó vào, nhiều khi vào được nhưng lại bị thiếu. Vượt firewall bằng proxy thì rất nhanh. BBC tiếng Việt nên kiểm tra lại. Nguyễn Việt Hoàng, Việt NamNếu chỉ dựa vào một bài trả lời phỏng vấn để đánh giá một con người thì tôi e rằng chưa đủ. Tôi tin rằng tất cả ý kiên của mọi người đều vì mục đích đóng góp cho sự phát triển của con người và đất nước Việt Nam. Nếu các bạn được tiếp xúc với tất cả các cán bộ của Vietnam Airlines thì chắc các bạn sẽ thấy một điều rằng ông Nguyễn Xuân Hiển cũng chẳng phải là một người đáng trách như vậy mặc dù tôi hoàn toàn đồng ý rằng bài phỏng vấn của ông Nguyễn Xuân Hiển không xứng đáng với cương vị của một CEO. Nếu các bạn tham khảo thông tin khác thì sẽ thấy rằng có thể ông Hiển đã bắt buộc phải trả lời phỏng vấn vào đúng lúc ông Hiển đang bị stress. Các bạn có thể đọc thấy những thông tin về vụ bê bối của công ty xăng dầu hàng không mà trong đó ông Hiển sẽ phải chịu phần nào trách nhiệm và sau đó là việc Pacific Airlines đang bị thua lỗ nghiêm trọng mà Vietnam Airlines lại là cổ đông chính của hãng này. Chính phủ cũng đang yêu cầu lãnh đạo của VNA phải kiểm điểm. Phê bình thì rất dễ nhưng nếu các bạn phải lãnh đạo Vietnam Airlines thì tôi thử hỏi các bạn phải làm gì với một cơ chế mà đôi khi các bạn không tự quyết được các chính sách vì có bao nhiêu sự 'chỉ đạo' khác nhau từ trên xuống.Các bạn nói rằng: ''Tại sao lại để một con người như vậy làm chức vụ như vậy?'' Các bạn liệu có trả lời được câu hỏi này chăng? Vậy ai sẽ là người quyết định việc đó? Các bạn nghĩ rằng những người chọn ông Hiển vào chức đó thông minh, tài giỏi và đức độ hơn ông Hiển hay sao? Là một người từng tiếp xúc với rất nhiều cán bộ của Vietnam Airlines , tôi thấy rằng ông Hiển dù sao cũng còn là một người thẳng thắn, ít có thái độ quan chức hơn rất nhiều so với các vị quan chức khác của Vietnam Airlines dưới chức vụ của ông Hiển. Mọi người đã từng chứng kiến ông Hiển quyết định ngăn cấm một vị phu nhân của nguyên thủ quốc gia mang chó lên máy bay trái với quy định của ngành hàng không Việt Nam trong khi rất nhiều người sợ bị liên luỵ không dám làm. Ông Hiển cũng không có thái độ bắt nhân viên dưới quyền của mình phải phục vụ một cách qúa lố, trong khi nhiều vị chỉ là giám đốc của các cơ quan trong Vietnam Airlines có thể dùng hàng chục nhân lực phục vụ cho việc cá nhân của mình. Một vài câu nói không đúng thì có thể cả tổng thống Bush cũng đôi khi bị chỉ trích. Tôi nghĩ rằng chúng ta không nên qúa đặt vấn đề nặng vào một cá nhân vì ông Hiển chẳng qua cũng chỉ thể hiện một phần nào những nhược điểm của cả một thể chế nhà nước. Thực tế ông Hiển đâu phải là người mà có thể quyết định Vietnam Airlines sẽ mua máy bay gì và sẽ bay đến điểm nào trên thế giới. Khi tất cả các bạn phải làm việc trong môi trường như vậy, với những điều kiện như vậy, tôi nghĩ rằng rất nhiều người trong chúng ta cũng chẳng thể nào minh mẫn để mà không bao giờ mắc những sai lầm tương tự. Tôi nghĩ rằng nếu muốn tốt hơn thì chúng ta phải có sự thay đổi lớn, toàn diện, chứ kể cả VNA thì cũng vẫn còn là rất nhỏ so với tất cả những vấn đề nóng bỏng chung hiện nay trên toàn đất nước Việt Nam. Nguyễn Việt Anh, Kiev, UkraineQua cuộc phỏng vấn như vậy mới thấy con người Việt nam mình nhỏ bé - nhỏ bé từ tầm vóc, kiến thức đau buồn hơn hết là nhỏ bé về cách nhìn nhận giống người Việt nam. Việc ông TGĐ rất chủ quan khi phát ngôn và chủ quan khi biểu lộ cảm xúc của mình với một phóng viên biết nói tiếng Việt là biểu hiện của sự nhỏ bé đó! Nếu lúc đó người phỏng vấn là người nước ngoài – thì chắc chắn ông sẽ không bao giờ chủ quan biểu lộ cảm xúc như vậy! Một số ý kiến của độc giả phê phán một số khía cạnh về nội dung, cách đăng tải cách cách phỏng vấn của BBC VN là hoàn toàn chính xác. Đó cũng là biểu hiện nhỏ bé của người VN trong BBC. Một điều đáng buồn nhất là người VN chỉ biết đấu đá với nhau. Người Việt trong nước và ngoài nước vẫn khinh thường nhau, trong khi đó thì không dám mở miệng với bất kỳ oan nghiệt nào mà người nước ngoài mang đến cho người dân Việt nam. Chỉ có 5 phút phỏng vấn mà đã làm rùm beng báo chí, trong khi đó những vụ buôn bán dã man phụ nữ Việt Nam, vấn đề đánh đập công nhân VN trên trong và ngoài nước, vấn đề kiện cáo tôm, cá basa... thì chẳng thấy ai kêu gào hay đề nghị gì cả! Dù trong nước hay ngoài nước – chúng ta vẫn là người VN. Không tin điều này hãy hỏi người bản xứ mà mình đang ở. Nếu chúng ta biết tôn trọng lẫn nhau như chúng ta vẫn tôn trọng người nước ngoài thì sẽ không còn những việc đáng tiếc xãy ra nữa. Xin chúc đất nước và con người VN ngày càng hiểu hơn giá trị của bản thân mình. Thính giả nặc danhMột số thông tin không chính xác: ATR72 là do Avions de Transport Regional (Pháp) sản xuất không phải của Nga. Máy bay lâm nạn tại Thái là TU134 Nga sản xuất. Võ Minh Quốc, CanadaBBC là một cơ quan truyền thông có tầm cở quốc tế.Vả lại rất nhiều người VN vì bất mãn với cơ chế độc tài thông tin một chiều nên đã nghe BBC,RFA...và họ đã rất hài lòng tiếp nhận. Vừa qua ông Nguyễn Xuân Hiển đã làm xấu mặt VNAirlines nói riêng và giới lãnh đạo cao cấp của VN nói chung. Ông chẳng những đã bỏ lỡ một cơ hội quảng cáo miễn phí cho VNAL mà còn làm nhục cho giới lảnh đạo VN qua thái độ tự cao tự đại lố bịch kiểu "siêu việt gấp ngàn lần tư bản". Giả dụ nếu BBC dịch mẫu đối thoại kia ra tiếng Anh rồi đưa cho các hãng truyền thông báo chí khác thì cái nhìn của quốc tế về ông Hiển và giới chức VN như thế nào! Tôi dư biết ông NXH và số đông đảng viên ĐCSVN rất tị hiềm với người Việt hải ngoại ,thái độ đó chứa đựng trong lời mắng anh phóng viên Nguyễn Hùng, và thường thấy xãy ra ở ngòai đời giữa quan chức nhà nước và người Việt ở nước ngoài. Chúng tôi có quyền yêu quê hương tổ quốc Việt Nam,nơi mà chúng tôi đã để lại nắm rốn của mình và nuốt lệ từ giã biền biệt tha phương,vì lẽ chúng tôi ỵêu quê hương nhưng không bao giờ yêu XHCN và ĐCSVN cũng không nên dùng nòng súng bạo quyền cưỡng ép người dân VN yêu nước phải yêu XHCN. Lời này cũng xin được phép nhắn với các bạn trên diễn đàn là:Phê bình một số người lảnh đạo VN sai trái không có nghĩa là chê cả VN.Các bạn đừng nên cực đoan và võ đoán như vậy. Nào các bạn trả lời đi,đối với Trần Ích Tắc,Lê Chiêu Thống,các bạn có bênh họ không? Họ làm có đúng không?.Chê trách họ không có nghĩa là che trách cả tổ tông ông bà đã gầy dưng và giữ gìn tổ quốc. Ngày nào NXH còn là chóp bu của VNAL ngày đó ít ra cũng hơn 3 triệu người VN hải ngoại vẫn còn bị ám ảnh bởi thái độ của NXH, và nếu bị không còn sự lựa chọn nào khác mà phải xử dụng VNAL thì cũng vẫn còn dị ứng bởi thái độ hống hách tự cao tự đại và vô văn hóa như NX Hiển. Thử hỏi có tội nghiệp cho những người tốt, thành tâm tiến thân của VNAL không? LVTôi thường xuyên đi máy bay của hảng Vietnam airline nghe xong phỏng vấn, hết muốn đi, đi xe cho chă'c :)An Le, Brisbane, ÚcTôi cảm thấy rõ ràng Ông Nguyễn Xuân Hiển rất am tường về ngôn ngữ và văn hóa Việt Nam. Ông có thể dạy tiếng Việt ở Đại Học Hà Nội. Còn ''anh'' phóng viên này rõ ràng là người sống xa tổ quốc đã lâu, không hiểu văn hóa Việt Nam hiện đại gì cả. Giọng nói đanh thép của ông Hiển phản ánh trung thực đúng là một "ông rất lớn" (lớn về tuổi tác và lớn về chức vụ). Người nghe thấy sợ ngay. Còn cái giọng "anh" phóng viên thì 'trẻ quá' và phản ánh đúng'nước ngòai, xa tổ quốc'. Anh ấy nói 'nhanh' và nghĩ cũng nhanh. Anh ấy chả biết kính trọng người già và người lớn tí nào cả. Phải nói kính thưa ông Tổng Giám Đốc hay kính thưa ngài Tổng Giám Đốc và phải hỏi chầm chậm thôi để cho ông Tổng Gíam Đốc còn kịp suy nghĩ mà trả lời chứ. Anh ấy quay người ta như chong chóng ấy. Làm như thế thì chẳng bảo tại sao ông ấy không bực mình? Một khi thấy Ông Hiển đối đáp bằng những câu ngắn ngủn như thế thì anh ấy phải thay đổi cách hỏi đi chứ. Thế mà cũng không biết! Anh phóng viên nên biết rằng chức vụ Tổng Giám Đốc ở Việt Nam là to lắm đấy. Anh mà ở Việt Nam thì dễ dàng gì được gặp ông Hiển ! Anh mà ở Việt Nam mà ăn nói cái giọng đó thì chỉ có nước đi xe hỏa hay ô tô mà thôi. Anh phóng viên này lại xử dụng những từ như "sừng sỏ" và "sợ" thì làm sao tránh khỏi kích thích ông Tổng Giám Đốc không sừng sỏ cơ chứ? Mà làm gì có thứ công ty sừng sỏ? Chỉ có người hay vật mới sừng sỏ thôi chứ. Tiếng Việt anh này có vấn đề. Hơn nữa, anh này lại quên cả lịch sử nước nhà rằng dân tộc Việt Nam đã từng đánh bại những kẻ thù sừng sỏ trên thế giới! Ông Hiển là người Việt anh hùng. Hãng Việt Nam Airlines là hãng vĩ đại. Hãng VN Airlines của ông Hiển sẽ biết chờ đợi thời cơ để đánh bại cái hãng máy bay sừng sỏ United Airlines đó. Hoan hô Ông Tổng Giám Đốc anh hùng vĩ đại!!! Ông Tổng Giám Đốc muôn nă m !!! Đề nghị BBC gửi anh phóng viên đó về tổ quốc bồi dưỡng lại tiếng Việt trước khi trở lại phỏng vấn ông Hiển lầnsau. Nguyễn Minh Quang, Hà Nội, Việt NamNghe bài phỏng vấn, tôi thấy vấn đề chẳng có gì đáng để làm rùm beng như thế, xem ra anh phóng viên này" đáo để" thật. Dù sao ông hiển cũng đáng tuổi " bố" của anh, mà lại hỏi người ta là " sợ...sừng sỏ" đúng là khiêu khích. Tôi nghĩ anh phóng viên này còn phải học thêm tiếng Việt, để dùng từ cho đúng. Bạn sẽ nghĩ sao nếu phỏng vấn thủ tướng Anh là " sợ ...Iran sừng sỏ" tôi nghĩ ngài thủ tướng sẽ trả lời "đ.. sợ". Còn về phần ông Hiển cũng phải rút kinh nghiệm với mấy ông nhà báo nước ngoài.Lê TK, TP HCM, Việt NamCó một vài bạn cho rằng những bạn khác chỉ trích vấn đề mất bình tĩnh của ông Hiển là do bất đồng chính trị hoặc tự nói xấu người của dân tộc mình (vd: bạn Phạm Nguyên, London, UK ) . Tôi muốn nhắn gởi các bạn ấy rằng (câu này không phải do tôi nghĩ ra ): "Lời chỉ trích ví như lưởi cày đối với đất , nó làm cho mặt đất đau đớn tuy nhiên nó cũng làm cho đất phì nhiêu" Tôi hòan tòan nghĩ đây là một trang Web cần thiết cho sự tìm hiểu ,cảm thông và đóng góp tri thức cho người Việt Nam . Tôi mong rằng chúng ta khi lên diễn đàn này đầu không ngòai mục đích đó .Hoanh Nguyen, Sacramento California , Hoa KỳĐúc kết 39 trang này là bài học sau đây: 1 - Ông Hiển trả lời VnExpress không ổn: - Khi có sương mù, phi cơ không thể cất cánh mà không lo được chỗ ngủ cho hành khách, chỉ xin lỗi là thiếu trách nhiệm và sợ tốn kém. Cho rằng sự việc xảy ra là chuyện cá nhân là sai trái vì khi trả lời phỏng vấn Ông Hiển nhân danh TGD VNA. 2.- Dư luận trong và ngoài nước đánh giá ông Hiển hách dịch, xấc xược, lố bịch, thiếu văn hoá, làm cho nhân viên dưới quyền ông xấu hổ và khó chịu. Làm business mà như ông chủ quyền hành, khi nói: chưa tiến hành những chuyến bay vì chưa thích, không thích. Ông Hiển không thích hợp với chức vụ này. Nếu để Nguyễn Xuân Hiển làm TGĐ, dư luận cho rằng dốt bao che cho dốt để cùng tham nhũng hại dân hại nước. Minh Ðức, ĐứcTôi dùng hơn 7 giờ đồng hồ để đọc chuyên đề này (tổng số 29.945 từ), xin được góp mấy thiển ý sau. Tôi đồng ý với nhiều bạn là nội vụ có thể không trầm trọng như suy luận, trong khi nhiều ý kiến bình luận, suy diễn ... lại hơi „vênh“ so với chuyện chính. Xin được nêu ra như sau: - Thái độ của ông Hiển là không đúng với tư cách người lãnh đạo. Nhưng khi phê phán tác phong lãnh đạo mà gắn với việc bôi bác có tính miệt thị những „người vô sản“, „vô học, bần cố nông“, „kiểu người ‚chân đất, mắt toét’“, „Công An Xã“, v.v. thì không nên; nó không đúng với tính nhân hậu của văn hóa Việt Nam. Có ý kiến cho rằng trọng tâm câu chuyện nằm ở chữ „Sợ“ mà người hỏi dùng và người đáp phản ứng. Tôi không biết ý người hỏi thế nào (và cũng không muốn suy luận), nhưng nếu người đáp có thực sự biết sợ (mà không thừa nhận) thì tôi cho là rất hay. Chỉ khi người ta biết sợ, người ta mới tìm cách sống sao cho bớt sợ („người ta“ đây là chỉ loài người nói chung). Cái sợ của Việt Nam trước hội nhập, trước WTO ... đã thấy được đề cập đến trên báo chí. Cần biết „sợ“ hơn nữa: Sợ thiếu tri thức, sợ tham nhũng! Vì nếu không biết SỢ những cái đó, thì CHẾT... Kính thư! Thanh, Berlin, ĐứcCứ viện vào tự hào dân tộc để che đạy và bao che cho những cái xấu thế sao? Ông Hiển không phải VNA, và VNA không phải là Đảng và Đảng không phải nhà nước. Phải thấy rõ như thế, để đất nước có thể tiến bộ. Đất nước thì còn đầy rẫy vấn đề, chính thủ tướng cũng phải than phiền trước quốc hội thế mà cứ khi nào người khác chỉ ra cho cái xấu để mà phẫu thuật chỉnh hình thì cứ tinh vi. Cán bộ nhà nước ăn tiền thuế của dân đóng, đến cơ quan có khi chơi bi mất nửa ngày. Xếp to thì nhiều ông hống hách, coi cơ quan như nhà riêng của mình để nhét họ hàng và để oai. Sự thật bao giờ cũng mất lòng những người không dũng cảm nhìn vào thực tại.Vô danhNhìn thấy bên Anh ông bộ trưởng nội vụ từ chức mà khâm phục cho dân tộc Anh. Giá như nước ta cũng có 'văn hóa từ chức' như vậy thì ông Hiển cũng không tiếc gì cái ghế to qúa khổ người ông đâu. Kim Thoa, Stanton, Hoa KỳSự đánh giá của riêng tôi trước phản ứng của ông Hiển trong cuộc phỏng vấn đó là không thể một người như thế lại là một người tổng giám đốc của một hãng hàng không dân dụng đuợc ông có thái độ "nóng nảy" và "không lịch sự" với người hỏi chỉ vì họ hỏi những câu hỏi không đúng ý và vừa lòng của ông (và như ông nói là "chạm vào tự ái cá nhân của một tổng giám đốc"). Dĩ nhiên là không tránh khỏi khách hàng có thể liên hệ thái độ đó với cung cách phục vụ của hãng hàng không của ông... Theo tôi hiện nay hàng không Việt Nam không cạnh tranh nổi với giá vé rất thấp của United Airline về đường bay thẳng từ Mỹ tới Việt Nam. Ông Hiển đã không trả lời rõ việc này mà chỉ trả lời một cách đơn giản là ông chưa thích mở đường bay thẳng. (Ông Hiển trả lời như thế rất là mập mờ và không tôn trọng người nghe) Hy vọng trong tương lai hãng hàng không Việt Nam của ông Hiển sẽ vượt lên trên các đối thủ cạnh tranh trong khu vực và thế giới. Nhưng cần phải tạo một môi trường cạnh tranh trong nước trước đã. Việt Nam không chỉ có một ông Hiển là người có "suy nghĩ có ý chí và có trách nhiệm". Cứ thử cho vài hãng hàng không tư nhân hoạt động xem sao dĩ nhiên sẽ xuất hiện vô số những người có "suy nghĩ, có ý chí và có trách nhiệm" với hãng hàng không của họ. Thị trường tự do và tư nhân sẽ khuyến khích và nâng cao tính trí tuệ, chất lượng sản phẩm và trách nhiệm quản lý. Giả sử nếu hãng hàng không Việt Nam của ông Hiển trong tương lai không cạnh tranh nổi với United Airline thì sao? Nguyen Ha, Hà NộiHành động của ông Tổng thì đâu có gì là mới lạ đâu mà các bạn lên tiếng bênh vực âm ỉ? Đối với các bạn ở nước ngoài về VN hay các bạn trong nước đi du lịch về thì nếu muốn thấy những hành động tương tự của các cán bộ VN, thì không nói chi xa, chỉ cần khi trình giấy tờ ở phi trường TSN hay Nội Bài mà lỡ "quên" không cho tiền cà phê thì sẽ thấy những lời nói tương tự, hạch sách đủ điều rất là không cảm tình của các nhân viên phụ trách ở cả 2 khu: khu trình giấy tờ và khu khám hành lý. Thêm vào đó, chỉ cần các bạn đi đến 1 tỉnh nào đó mà cũng "quên" đăng ký hoặc trình giấy tờ "Tạm Trú Tạm Vắng" thì cũng sẽ "được" nghe những lời trấn áp đối phương như vậy của các viên chức công an địa phương thôi. Nếu bạn nào chưa trải qua những kinh nghiệm nầy thì xin bạn thử làm những đều như trên rồi sẽ thấy những hành động đó thôi. Đính chính nhiều làm gì? Vì tất cả chúng ta ai cũng đủ tuổi để nhận xét đâu là đúng đâu là sai mà. Duong Dan, El Monte, USAĐúng là kiểu hách dịch cuả một quan chức. Ông Hiển này cứ tưởng ông ta làm lớn lắm nên ông có quyền lớn tiếng với người khác, kể cả lúc ông ta biết rằng đó là cuộc phỏng vấn cho bao nhiêu ngàn người nghe. Chữ "sợ" là bình thừờng thôi, sao mà ông ta lại tự nhiên nổi đoá và lên giọng "dạy dỗ" với anh Nguyễn Hùng. Theo tôi nghĩ ông ta nên học hỏi sao để trả lời và câu " Anh còn hỏi gì thêm không?" Của Ông Hiển cho thấy ông ta coi thường người phỏng vấn mình trước và anh Hùng vẫn hoà nhã phổng vấn ông ta. " Bởi thì tôi không thích" Cách trả lời câu hỏi cuả ông Hiển " VNAL không biết sợ ai" thì sao lại có những điều đình cuả mấy năm trước và giới hạn mở cửa thị trường cho những hãng máy bay khác vào VN trong khi chờ VNAL có "đủ lông đủ cánh" để cạnh tranh??? Quốc HuyCuối cùng trước sự lên tiếng của dư luận ông Hiển cũng đã có bài trên Vnexpress, ông đã tự nhận “hơi quá” nhưng tôi không rõ đấy là quá nóng, quá đáng hay là quá thô tục...? Thực chất chức vụ TGĐ của ông đang giữ chỉ là thay mặt Nhà nước phục vụ khách hàng, phục vụ công chúng. Nhà nước sẽ thu hồi lại cái chức vụ đó khi ông không còn đảm đương vai trò con người của công chúng nữa, nhưng rất tiếc ông lại tiếp tục nhầm lẫn cái danh TGĐ là thuộc sở hữu của cá nhân ông nên ông cho phép nó tự do phục vụ “tự ái cá nhân”. Ở vị trí có nhiều kinh nghiệm như ông Hiển thì tôi nghĩ điều đầu tiên ông phải làm là răn dạy đồng nghiệp của mình rằng ngoài nhân viên của hãng ra thì tất cả đều là khách hàng, là thượng đế. Thử nghĩ xem nếu nhân viên của hãng có thái độ không tốt với một khách hàng nào đó rồi họ kiện lên ông Hiển thì ông có xử lý nhân viên của mình và xin lỗi khách hàng, hay ông lại cho rằng “chỉ là quan hệ trực tiếp về mặt ngôn ngữ giữa cá nhân với cá nhân”? Tôi không biết ông Hiển có văn hoá hơn người khác ở mặt nào để khẳng định “chưa chắc ai đã hơn ai”, nhưng trong việc này thì tối thiểu một ông TGĐ cũng phải hiểu thái độ cư xử hoà nhã giữa cá nhân với cá nhân, giữa người với người cũng là văn hoá giao thiệp chứ? Kim Lai, OttawaXin quí vị cho biết ý kiến về câu nói của TGĐ Viet Nam Airlines Nguyễn Xuân Hiền "Đặt ra một câu hỏi như vậy với một ông tổng giám đốc thì đã chạm vào tự ái cá nhân." trong bài phỏng vấn của Vnexpress ra hôm nay. Ông TGĐ này đã phân tích và tự nhận ông cũng hơi quá đáng. Theo tôi có lẽ ông ta đã tự ái khi phóng viên đài BBC có ý hỏi ông ta về việc so sánh kỹ thuật hàng không của phương Tây với Nga. Tôi đoán chừng ông TGĐ đã được nhà nuớc cho đi học tại Nga trong thời kỳ Liên sô, nên ông mới có thái độ như Khrutschev. M, Edminton, CanadaEm thấy sao mà mấy bác (nhiều người giọng văn thấy có vẻ rất là người lớn, chững chạc) nhưng sao tính tình vẫn còn trẻ con thế không biết, có 1 đoạn phỏng vấn nhỏ 5 phút thôi mà bắt chấp nits picking từng câu từng chữ một, nhỏ nhen, hẹp hòi (?) đến thế là cùng. 1) Về các vụ việc tiếp viên kiêu căng, tiết kiệm nụ cười, etc gì đó thì trong vài chục lần em VNAL đi chả có chuyện gì xảy ra cả, các chị ấy vẫn làm việc bình thường, tận tịu mà???...nếu có trường hợp như mấy bác nói thì chắc là ai đó táy máy tay chân hay mắt cứ nhìn lao láo vào 1 chỗ nào đó chăng :whistle: . Và nói thiệt em thấy VNAL mình vẫn tốt hơn Air Canada lụm khụm gấp 10 lần 2) Ổng Hiển dùng công nghệ Nga cũng có lý do của ổng. Những chuyến bay ngắn (thí dụ là từ HCMC ra Phú Quốc chẳng hạn, mấy chiếc máy bay ATR-72 béo ú của Nga vẫn chạy tốt, chục năm nay chả sao cả. Lần rớt gần đây nhất(và cũng là duy nhất cho đến nay) của VNAL bên Thái hình như do Airbus hay Boeing chứ đâu phải mấy chiếc Nga ngố đâu. Với lại mọi người cũng phải thông cảm cho ổng với chứ, tình cảm sâu nặng với nước Nga mà. Em mà về VN mà (lỡ) làm giám đốc thì cũng sẽ bias mua hàng Canada hơn là hàng Mỹ, vậy thui, chúng ta đều là con người mà, đều bị khoản emotion chi phối chứ ^_^ 3) Ổng cũng hơi lớn tuổi, đáng bậc cha chú tay phóng viên, đúng không? cho nên giọng điệu như vậy cũng là điều dễ hiểu. Cũng có thể ổng muốn tạo điều kiện thân mật (reality TV anybody ??:D) với tay phóng viên nên sử dụng phong cách ngôn ngữ biểu cảm thường ngày (chắc do quen mồm =/) nên một số bác nghe đài bị "choáng" chăng :D. Tất nhiên ổng dùng như vậy là hạ sách, lần sau nhớ rút kinh nghiệm nha bác Hiển gì đó ơi!!! Còn vụ "tốp" hàng đầu , phấn đấu nâng cao chất lượng dịch vụ, không bắt chước ai cả,etc" thì là CEO mà, nhân dịp PR tội gì không chớp thời cơ cơ chứ ^_^ (đề nghị mọi người xem video clip của Steve Ballmer quảng cáo Windows™ 1.0 để biết thêm chi tiết) Nhưng nói thiệt là CEO của VNAL mà tiếng Anh hổng rành thì coi không đặng cho lắm =/ 4) Nhân đây em cũng xin phê bình "đồng chí/comrade" phóng viên 1 thể, đồng chí cũng chả vừa tí nào.."sợ...sừng sỏ", đó không phải là thứ ngôn ngữ mà nhà báo dùng. Thử tưởng tượng là một ngày nào đó trên BBCVN có tin "Mỹ đã bắt được tên trùm Saddam Hussein sừng sỏ tại Al-ahvastis-unpronouncable" :D. Vậy là cả hai "đồng chí" đều dùng phong cách ngôn ngữ phát biểu thường ngày đấy nhá! P/s: À mà này, em thấy có 1 điều "lọa" là hầu như thread nào trên "BBC vnese" cũng biến thành VNSRepublik-bashing là sao? Đang nói về hàng không, tự nhiên có rất nhiều người (vô tình hay cố ý?? ) lôi sang mấy chuyện to đùng khác? Come on... Trả lời của ông Nguyễn Xuân Hiển về cuộc phỏng vấn với BBC đăng trên VnExpress-Độc giả VnExpress gần đây có thắc mắc về một cuộc trả lời phỏng vấn ghi âm của ông với đài BBC liên quan tới kế hoạch phát triển đội bay của Vietnam Airlines mà phần cuối ông đã không giữ được bình tĩnh khi trao đổi với phóng viên. Ông nói gì về vụ việc này? - Phóng viên Việt ngữ đài BBC từ London đã gọi vào máy của cán bộ phụ trách báo chí của Vietnam Airlines và đề nghị chuyển cho tôi để phỏng vấn, đúng vào thời điểm vừa ký xong hợp đồng mua máy bay Airbus. Thực ra những câu hỏi ban đầu của phóng viên và phần trả lời của tôi không có gì, dù trong đấy ông ấy có ám chỉ thêm những vấn đề liên quan tới quan điểm về công nghệ của Nga. Tôi cũng nói thẳng thắn là chúng tôi đánh giá và sẽ sử dụng công nghệ của Nga. Ông ấy hỏi có "đánh giá ngang bằng hay không" thì tôi trả lời ngay là chỉ đánh giá vào thời điểm ra quyết định. Quả thật tôi bắt đầu bực khi được hỏi là "ông có sợ khi các hãng sừng sỏ bay vào Việt Nam hay không". Xét vào thời điểm đó, nói đúng ra thì tôi cũng hơi quá. Phân tích ra thì chuyện xảy ra do sự vênh nhau về ngôn ngữ. Đặt một câu hỏi như vậy với một ông tổng giám đốc thì đã chạm vào tự ái cá nhân. - Ông có nghĩ đây là một sự cố cần ghi lại để rút kinh nghiệm trong quan hệ với công chúng? - Có 2 mặt cần cân nhắc. Một là suy nghĩ, hai là ý chí và chịu trách nhiệm. Hoàn cảnh hiện nay cần phải có những người vừa có ý chí vừa có trách nhiệm. Không nên thoái lui trước mọi chuyện. Thực tế thì dư luận không nói gì về nội dung cuộc phỏng vấn mà chủ yếu phê phán về ngôn ngữ và văn hoá, nhưng văn hoá thì chưa chắc ai đã hơn ai. Có một điều tôi xin khẳng định, sự việc xảy ra chỉ là quan hệ trực tiếp về mặt ngôn ngữ giữa cá nhân với cá nhân, chứ không phải là sự xúc phạm khách hàng và công chúng. From Tampa, USAXin hỏi phóng viên Nguyễn Hùng, khi đặt câu hỏi này với ông Hiển, PV có ý định khiêu khích hay không? Tôi đã nghe lại rất nhiều lần và không hề có cảm nghĩ là câu hỏi này có tính khiêu khích, đó chỉ là 1 câu hỏi rất bình thường trong thời buổi kinh tế đầy cạnh tranh trên thương trường mà thôi. Có lẽ lý do chính là ông Hiển vẫn xem đài BBC là đài của bên địch, nên cần phải đánh phủ đầu trước. Trên chiến trường, có lẻ ông Hiển là 1 chiến sĩ rất thành công, nhưng trên thương trường ông lại là người bị thua đậm rồi. Ông không hề xứng đáng ở cương vị CEO của VN Airline. To Mr Hiển, what had you done? You have damaged VNAirlines. Pham CT, SingaporeSự hách dịch xấc xược và khả năng đối ứng kém cỏi của ông Hiển không làm tôi ngạc nhiên. Đã về VN nhiều lần tôi thấy thái độ của các công chức tệ hại không thể chấp nhận được. Ngay những người đại diện cho VN ở đại sứ quán VN tại Singapore và tại Thái lan cũng đầy tính hách dịch, vô cùng bất lịch sự và không có tính chuyên nghiệp (unprofessional). Nhiều nước châu á cũng có gốc nông dân, ngư dân mà sau vài chục năm công chức thay đổi rất tốt còn công chức Việt nam bản chất nông dân thất học vẫn còn sờ sờ. Nhất là khi có quyền họ càng trở nên trở nên xấc xược và lố bịch. Nhiều khi tôi nghĩ rằng dù gì mình vẫn còn dòng máu Việt nên muốn giúp đỡ Việt nam nhưng lòng kiên nhẫn của tôi cũng có hạn. Thôi đành bye bye Vietnam Airlines. Long Nguyễn, Vancouver, Washington, USAXin trình bày đôi chút về kỹ thuật. Vấn đề trung thực của cuộc phỏng vấn ông Nguyễn Xuân Hiển. Sau khi đọc hết phản ảnh của các bạn, binh vực lẫn chống đối, tôi xin góp ý kiến . Trong lịch sử thông tin, chúng ta thường thấy rất nhiều sai lạc, xuyên tạc, dựng đứng vì chính kiến, vì nhu cầu tuyên truyền, vì thù hằn nhỏ nhen hoặc vì rất nhiều động lực ít phổ biến hơn, mà nếu liệt kê ra, sẽ tốn biết bao trang giấy. Nhưng bây giờ là thời đại thông tin, nơi mà các nguồn tin đều phải thể hiện sự trung thực, trước là để phục vụ sau là để sống còn. Thông tin cũng là một thương trường đầy cạnh tranh mà sai lạc đóng góp vào sự thất bại của nó. Ngày nay không còn thông tin một chiều nữa, bằng chứng là chúng ta được nghe từ hai phía để kiểm nhận mức trung thực của nó bằng óc suy luận...Khoa học kỹ thuật ngày nay tuy tiến bộ nhưng vẫn không thể ngụy tạo ra được những chứng cớ từ video cũng như audio... Có thể nói, giọng người và DNA là những thứ không thể tái sản xuất được. Đó là âm sắc!. Về âm tiết, người ta chia âm thanh thành 4 thành phần gọi là ADSR (attack, decay, sustain và release) để mô tả một âm thanh khi đã có được âm sắc mong muốn, phải phát ra như thế nào trong thời gian. Nắm được những yếu tố đó, tuy không thể tái sản xuất được âm thanh trong thiên nhiên một cách toàn hảo, nhưng người ta có thể biết được thực giả giống như người thợ kim hoàn tuy không thể sản xuất ra vàng nhưng có thể phân định thực giả. Không nói thêm về kỹ thuật nữa, nhưng tới đây cũng đủ cho chúng ta thấy rằng một chứng cớ từ audio, tuy mù mờ với đôi tai của chúng ta, nó rõ ràng với những dụng cụ đo đạc điện tử. Trên pháp lý, nó có giá trị như tang chứng video, dấu tay, DNA sau khi được kiểm nghiệm. Gần đây nhất là trọng án Scott Peterson cũng dùng các chứng cớ từ băng audio. Bin Laden, chắc các bạn biết ông này, đã tung ra nhiều video và audio trên các phương tiện truyền thông. Đằng sau những mẩu tin ấy là hàng ngàn chuyên viên các nơi trên thế giới phân tích và sẵn sàng công bố nếu giả mạo, vì nó nâng cao uy tín nghiệp vụ của mình. Vụ Trí tuệ VN không thể bưng bít được độc giả trong và ngoài nước, thì một cuộc phỏng vấn giả mạo của BBC (nếu họ cố tâm giả mạo) cũng không thể bưng bít. Thử hỏi các hãng thông tấn cạnh tranh như CNN, VOA hay Reuters... phát giác ra sự giả mạo của BBC, với đầy đủ chi tiết kỹ thuật, liệu họ có buông tha cho BBC không? Tóm lại, lập luận "thế lực thù nghịch" ngụy tạo tài liệu là một luận cứ cũ rích nhằm chống chế cho cái gàn dở của một nhà nước tồi tệ và những người cố chấp, không có can đảm đón nhận những thực tại không vừa ý. Không Tên, Tiền GiangTôi xin các ông đóng góp ý kiến thì cứ bảo chuyện này đúng hoặc chuyện đó sai. Các ông cứ vin vào lòng yêu nước rồi mạt sát nhau, chẳng hay tí nào. Yêu nước là yêu nước, còn Sai thì nói Sai, chứ sao cứ nói cái gì sai thì bị chụp mũ là không yêu nước. Các ông vẫn bị ảnh hưởng của cái 'độc quyền yêu nước' của maấy cha chính trị. Mấy cha cộng sản thì không cho người khác yêu nước khi họ không yêu cộng sản, còn mấy bố kia thì ngược lại. Không bao giờ biết chấp nhận nhau để phục vụ tổ quốc cho được tốt hơn... Người Mới Đến, Oxford, AnhTôi không nghĩ là có chuyện chê bai gì VN ở đây, những người trong diễn đàn này đều chắc chắn là gốc VN, chỉ khác là ở nhiều nơi trên thế giới, và diễn đàn này cũng chỉ có những người VN nói được tiếng Việt nói chuyện với nhau, làm gì có chuyện nói xấu VN cho thiên hạ thế giới !!! Tôi từng tham gia tranh luận về vấn đề "tốt khoe xấu che" và " dù gì thì mình cũng là người cùng nhà" nhưng tôi thấy suy nghĩ đó mới là không khách quan. Các bạn trong nước mới là người không xem những người VN sống ngoài VN là cùng một nhà nên mới nghĩ là người đi xa mới học được tí văn minh quay sang chê đất nuớc. Tôi hiện đang công tác ở nước ngoài, tôi rất muốn khoe VN của mình với đồng nghiệp, và có một lần chúng tôi nói chuyện về đất nước của ! mình, câu hỏi là bạn tự hào gì về đất nước! Các bạn có biết câu trả lời của tôi là gì không :" Tôi tự hào người VN đã đánh thắng Mỹ ". Quả thật lúc đó tôi không biết trả lời thế nào nên trả lời đại như thế. Nhưng nói thật là tôi không hài lòng về câu trả lời của tôi, tôi đang sống trong hào quang của quá khứ, hiện tại VN mình có gì vang danh chưa nhỉ !?, tôi chưa thấy hay tôi không biết? Tôi hi vọng là vì tôi chưa biết, ai biết chỉ dùm, tôi sợ tôi sẽ còn gặp lại câu hỏi này trong tương lai. Các bạn đừng nghĩ những người đi xa là những người không có tự hào dân tộc, mà có khi còn muốn được tự hào hơn các bạn khi ở VN. Ở VN thì đâu cũng là nhà, bạn này không chơi với tôi, tôi có bạn khác. Nhưng khi đi xa, tôi phải hoà mình vào thế giới, thì cái tôi VN sẽ trở nên càng lớn.Tôi cũng thế !!! Tôi muốn hình ảnh VN tốt đẹp sẽ giúp tôi không bị nhấn chìm trong vô số đồng nghiệp đến từ nhiều nuớc. Tôi không thể nhận mình đến từ đất nước TQ to lớn phát triển mạnh, không thể là người Nhật chăm chỉ,không là ngưòi Thái Lan biết thời cuộc để vươn mình phát triển thành thiên đường của TG. Vì tôi không nói được thứ tiếng của họ, Tôi là nguời VN, và tôi muốn VN sẽ là rồng là phượng để tôi cảm thấy hãnh diện tôi đến từ VN, tôi có gen V! N. Vụ việc ông NXH lần này, tôi thực sự muốn có sự xác minh rõ ràng từ phía các bạn đang ở trong nước, tôi đã định viết thư cho VN EXpress nhờ họ xác minh hộ đấy. Nhưng nếu có thật ( mà tôi tin có thật ) thì dù BBC có ý đồ xấu gì đi nữa thì người đại diện VN mình đã thua đau rồi. Một chút văn minh tối thiểu để kết thúc cuộc phỏng vấn nếu ông ấy thấy KHÔNG THÍCH cũng đòi hỏi lao tâm lao trí ông ấy lắm hay sao mà ông ấy mất bình tĩnh dẫn đến cư xử như thế!? Một người ở cương vị cao như thế lại cư xử như thế thì dù tôi rất đau nhưng phải lên tiếng thôi. Đau lắm các bạn trong nước ơi. Chúng tôi công tác ở xa gìn giữ từng tí một hình ảnh đẹp về người VN đấy các bạn a. Lung tung suynghĩ : Còn vụ Pacific Airline thì sao nhỉ !? Hi vọng không có chuyện ông ấy thích thế chứ nhỉ? Ôi, Má ơi, Gia đình mình sẽ còn phải tốn nhiều tiền để đi từ Nam ra Bắc thăm Ông Ngoại hàng năm rồi, không hi vọng có chuyện giảm giá vé tương lai rồi, Nhân dân VN phải cùng giúp VN airline mình không thể bị phá sản ngay trên đất nuớc VN chứ . Ôi, thế thì còn phải xa VN bao lâu nữa!?. Thôi giờ phải làm việc, kiếm tiền cho Má đi thăm Ông Ngoại. Cố lên. Buồn quá. H Nguyễn, USATui thấy buồn cho những người còn binh cho ông Hiển. Rõ ràng là ông Hiển đả sai, ông Hiển không có trinh độ văn hoa, và tư cách phách lối. Tui và những người chê trách ông Hiển, không phải là chê trách tổ quốc Vietnam. Giả sử như có 1 người VN đang sống ở VN mà có trình độ văn hóa, tài giỏi hơn ông Hiển, các bạn có muốn người này lên thay thế cho ông Hiển khong? hay là nên cho ông Hiển thêm 1 lần cơ hội nửa? Các bạn nên phân biêt rõ ràng, ông Hiển là ông Hiển, Đảng cộng sản là Đảng cộng sản, dân tộc Vietnam là dân tộc Vietnam, 3 cái này hoàn toàn khác nhau không phải là 1. Khi người ta chê trách ông Hiển, hay là người ta chê trách những người lãnh đạo đất nước không có nghĩa là người ta chê trách đất nước và dân tôc Vietnam. Kim Thoa, Stanton, USATheo tôi có thể ông tổng giám đốc của hãng hàng không Viêt Nam Airline không có thói quen trả lời các cuộc phỏng vấn có tính chất tự nhiên chứ không có sự thống nhất các câu hỏi trước giữa người phỏng vấn và người được phỏng vấn, cho nên phản ứng của ông với người phỏng vấn ông chỉ vì người này đã dùng từ ngữ không vừa lòng ông như vậy sẽ ít được chấp nhận bởi những khán thính giả nhất là đây lại là lãnh vực truyền thông tự do. Không có gì là lạ khi có nhiều ý kiến bình luận mà đa số là xung quanh thái độ của ông Hiển hơn là xung quanh nội dung của cuộc phỏng vấn. Hy vọng đây cũng là bài học cho các VIP ở Việt Nam về tư cách của mình khi trả lời các cuộc phỏng vấn của báo chí truyền thông có tính chất tư nhiên không xếp đặt và kiểm duyệt. Tôi nghĩ rằng rất may mắn cho ông tổng giám đốc vì Việt Nam chỉ có một hãng hàng không nên ông tổng giám đốc không có những đối thủ kinh doanh hàng không Việt Nam khác mà họ có thể sẽ khai thác thêm việc này hòng làm giảm uy tín và giá trị thị trường của hãng hàng không của ông. Thật ra nếu có thêm nhiều hãng hàng không của người Việt Nam khác hoạt động thì rất có thể ông tổng giám đốc sẽ phải cẩn thận và có trách nhiệm hơn vói thái độ của mình. Tôi không có ý binh vực người phỏng vấn mà chê bai người được phỏng vấn mà đó chỉ là những ý kiến của tôi khi nghe cuộc phỏng vấn đó. Tôi đã bỏ qua sự cố của cuộc phỏng vấn để chú ý vào nội đung trả lời của ông Hiển về các hoạt động của hãng hàng không Việt Nam. Dựa theo nội dung trả lời phỏng vấn của ông tổng giám đốc tôi hiểu rằng (có thể là đoán rằng) hiện nay hàng không Việt Nam chưa mở đường bay thẳng từ Mỹ đến Viêt Nam cùng thời gian với hãng United Airline của Mỹ là vì lý do giá vé giảm sẽ không thu được lợi nhuận cho hàng không Việt Nam hay nói rõ hơn là lợi nhuận cho đất nước vì đây là hãng hàng không của nhà nước Việt Nam. (câu trả lời "tôi chưa thích, tôi không thích" là câu trả lời không có tính thuyết phục ("Vô duyên") và thiếu tôn trọng quần chúng. VietNam Airline là hãng hàng không của nhà nước của nhân dân chứ không phải là của riêng ông tổng giám đốc Hiển cho nên nếu ông hiển trả lời như vậy là không hợp lý với tính chất thực của một hãng hàng không của đất nước của nhân dân.) Vấn đề thứ hai tôi hiểu là đối với hàng không Việt Nam thì hãng United Airline sẽ là đối thủ cạnh tranh trong tương lai về đường bay thẳng Mỹ-Việt và có thể đây là mối lo lắng cho nghành hàng không Việt Nam nói riêng và cho nhà nước Việt Nam nói chung vì liệu rằng hàng không Việt Nam có cạnh tranh nổi với United Airline là một hãng hàng không lâu đời và có danh tiếng trong thị trường hàng không hay không? Hàng không Việt Nam là một thành viên mới và còn non trẻ đối với thị trường hàng không thế giới. Nếu như không cạnh tranh nổi với đối thủ kinh doanh tầm cỡ thế giới này thì hậu quả đối với ngân sách VN sẽ ra sao? (tiền mất, tật mang và ai sẽ là người chịu trách nhiệm về hậu quả thâm thụt này?) Tôi chợt nghĩ bậy rằng rất có thể ông Hiển "sợ" thật về sự cạnh tranh này nên khi nghe từ ngữ "sợ" do anh phóng viên vô tình phát ngôn trong buổi phỏng vấn đã nói trúng cái sự thật chua chát đó nên phản ứng tất nhiên của tâm lý con người là như vậy. (Nhất là tâm lý của người CS luôn tự hào về những thành tích đôi khi không có thật của mình). Kim DungChào các anh chị, hôm nghe phỏng vấn ấy tôi đã thấy tức cười. Sáng hôm sau, một em trong nhà tôi hỏi: “Tối qua chị có nghe không ? tôi nói “có chứ nhưng quên tên ông đó rồi.” Em nói:” Em có ghi tên ông đó lại, chính ông đó mới là người thiếu văn hoá. Em muốn mail cho đài BBC” Tôi nói, “chị có địa chỉ, em mail đi”…Sáng nay tôi để ý và nghe rõ hơn, tôi có vài góp ý. Cuộc phỏng vấn này các anh chị phát lên đài để cho mọi người tự do thẩm định là đúng. Hồi nhỏ tôi được học và bây giờ tôi cũng dạy lại cho các em rằng: người lịch sự thì không cướp lời người khác ! may mà anh Hùng bình tĩnh hỏi thêm vài câu mà cũng bị ông Hiền cướp ngang! Có lẽ ông Hiển không thích cuộc phỏng vấn này hay sợ (lại sợ nữa) phóng viên BBC phanh phui những cái xấu của mình chăng ! và nỗi ám ảnh "sợ" phỏng vấn ! Chính vì quá sợ mà ông Hiển bị dị ứng ngay khi anh Hùng nói tới “ ông sợ…”. Và vô tình ông Hiển để lộ hết các nhược điểm của ông thật là đáng trách ! Thực ra, cuộc đời ai cũng có những nỗi sợ, khi ít khi nhiều, khi nào cũng có! Khi tôi sợ thì tôi cứ nói tôi sợ, có ai chê trách tôi đâu! Hay tôi nói vòng vo là tôi e tôi ngại, thì cũng là sợ thôi.! cách nói quá hách dịch và chưa gì đã quy kết, chụp mũ người khác, văn hoá Việt nam như thế à ! Ái chà! Các anh chị BBC có nhiều thính giả ủng hộ đấy chứ. Kỳ này báo chí trong nước đăng ì xèo, chất vấn ông Bộ trưởng này, hứa hẹn của ông Thứ trưởng kia nhưng tôi chỉ thích nghe phỏng vấn trực tiếp trên đài thôi. Nhưng đài trong nước thì tôi không nghe rồi. Các anh chị có chiều ý thính giả không, Để đáp lại, tôi sẽ ủng hộ hết mình và làm thính giả trung thành của đài BBC đấy nghen. Bí mật nghe, sở trường của tôi là rất thích nghe trực tiếp các cuộc phỏng vấn, vì có nhiều giọng nói và nhiều quan điểm lý thú, chứ các anh chị BBC nói thì quen quá rồi ! Hiệp hộiHiệp Hội Người Bảo vệ Việt Nam. Thay mặt 7 triệu hội viên đang làm bảo vệ tại các cơ quan xí nghiệp ở Việt Nam, chúng tôi xin kiến nghị: (Tuy rằng chưa một ai trong chúng tôi đựơc đi máy bay!) chúng tôi vẫn cương quyết yêu cầu đồng chí Danny Võ rút lại lời kết luận, không nên xúc phạm nghề nghiệp của của chúng tôi như vậy. Đồng chí ở nước ngoài quá lâu nên không cập nhật tình hình. Ở quê ta bây giờ dân trí cao hơn trước rồi, bảo vệ là phải biết đọc biết viết. Nhiều hội viên của chúng tôi còn biết 2 ngoại ngữ nữa kia. Nói "no" là "nâu" đàng hoàng chứ không ngọng nghịu thành "nô" như ông Hiển đâu! Vũ Minh, SingaporeSau khi nghe đoạn phỏng vấn cùng với các bình luận, là một du học sinh ở nước ngoài, tôi thật sự thất vọng khi các bạn đánh giá sai quan điểm và chỉ trích lẫn nhau. Ở phần phỏng vấn này, chúng ta nên có cái nhìn toàn diện hơn về những quan điểm chúng ta nêu ra. Thái độ của ông Hiển đã làm thành một trò hề với mọi người. Nói chung đây cũng có thể cho là một trong những sai lầm về cách nhìn nhận vấn đề của ông Hiển trong bài phỏng vấn “E sợ trước việc phỏng vấn với một cơ quan thông tấn nước ngoài.” Đối với tôi, một du học sinh nước ngoài thì đây có thể một thất vọng về ông Hiển cũng như những người đang giữ chức vụ quan trọng của nhà nước ta nói chung về tính thiếu văn hóa và trình độ học thức kém. Tuấn Anh, HuếTôi nghe kĩ đoạn phỏng vấn cũng như là các ý kiến của các bạn, tôi xin có vài lời. - Các bạn quá nóng nảy khi quy kết 1 người bằng một đoạn ngắn lời nói, hơn thế nữa, đã gián tiếp nói đén các vị lãnh đạo theo ý của các bạn về việc này, xin cản thận với lời nói của mình. - Sẽ như thế nào nếu 1 người thuộc dân tộc mình đang làm việc cho 1 hãng nước ngoài dùng từ "sợ" đẻ nnói với mình, theo tôi đây nếu không phải là lỗi dùng từ thì đó là một xúc phạm, vi phạm quy tắc ngoại giao cũng như là luật báo chí. Một lời nhận xét của các bạn chỉ có ý nghĩa nếu nó chứa đựng tư tưởng xây dựng và sửa đổi, chứ không thể nói bừa bãi như vậy được, cái đó người ta gọi là loạn ngôn, tôi xin lỗi các bạn, lời nói này không phải dùng cho tất cả mọi người. Nhớ đến Tổ Quốc thì hãy cùng nhau xây dựng đất nước giàu mạnh, chứ đừng đưa ra những câu nói khó nghe như vây. Huỳnh Huy, Tustin, Hoa KỳCác bạn Việt Kiều thân mến: Các bạn đừng tự hào vì mình được sống ở một đất nước văn minh như Mỹ. Chính người Mỹ người ta xây dựng nên cái tổ quốc đó chứ không phải là các bạn. Tôi không nói đến những người sinh ra hay trưởng thành ở Mỹ, vì đối với họ, hai tiếng Việt Nam, hay Trung Quốc, hay Anh hoặc Pháp thì cũng chẳng khác gì nhau bao nhiêu. Những người Việt di cư sang Mỹ, các bạn hoàn toàn được phép tự hào vì đang được sống sung túc trong một xã hội văn minh, nhưng hãy chớ quên ngày xưa các bạn thế nào, cha ông các bạn ra sao mà lại quay về phỉ bán Việt Nam. Tôi không phê phán tâm ý tốt của các bạn nếu các bạn châm biếm các cơ quan và viên chức lãnh đạo Việt Nam là vì muốn xây dựng một Việt Nam tốt đẹp hơn; ngay cả người dân trong nước cũng oán thán chuyện này. Nhưng xin chớ đục nước thả câu, xin chớ ghi ra những lời đó với suy nghĩ tiêu cực, hay cho hả lòng hả dạ, hay chỉ hùa theo kẻ khác. Tôi sống trên đất Mỹ, và biết người Mỹ là thế nào, và người Việt Nam ở Mỹ lại ra sao. Các bạn được may mắn hơn đồng bào trong nước sống ở nước Mỹ văn minh, nhưng hãy tự nhìn lại chính mình xem mình văn minh thế nào. Tôi lấy thí dụ cho các bạn tự xét mình: điều gì khác biệt ở một khu chợ Việt Nam và khu chợ của người Mỹ? Các bạn vẫn là từ Việt Nam mà ra, xin hãy nhìn lại và nhớ cho điều đó. Khi người ta trở nên giàu có thì hay khinh khi những kẻ nghèo hèn; người có học thì khinh khi kẻ vô học; nhưng mà người hiểu biết thì sẽ không bao giờ khinh khi ai cả, bởi vì cái gì cũng có lý do của nó. Các bạn muốn đóng góp cho Tổ quốc thật sự, sao không gạt bỏ những cái bất mãn nhỏ bé đi vì lý tưởng cao đẹp hơn kia? Bạn tự hào rằng mình thông minh, có học, hiểu biết thì không lẽ không biết tự vận động trong thời thế khó khăn, đầy nhiều khê ở Việt Nam mà xây dựng đất nước hay sao? Tôi nói thực, bây giờ các bạn có về đóng góp thì chưa chắc hết thời các bạn được hưởng vui sướng, vì vậy không mấy ai muốn về đóng góp thật sự. Nếu bạn chỉ muốn có một cuộc sống thật yên vui, đẹp đẽ như đang có ở nước ngoài thì tốt hơn đừng nên can thiệp vào chuyện này nữa; còn không thì hãy làm một cái gì đó thực sự ý nghĩa. À, mà cũng nên tự hỏi là các bạn còn gì gắn bó với VN không: Chỉ tiếng Việt, hay chỉ hình dáng của các bạn thì không đủ đâu các bạn ạ. Có người thân ở VN cũng là một điều rất tốt, khiến bạn gắn bó hơn, nhưng cũng không phải là tất cả. Lời cuối, tôi muốn gửi cho các bạn du học sinh: Các bạn chớ nên bị quay quần vào cuộc sống vật chất ở nước ngoài. Tôi nói vật chất là vì các bạn sẽ không có gì ràng buộc với đất nước các bạn du học ngoài cái đó cả; nếu là đi học thật sự thì bạn sẽ không bao giờ quay lại khinh khi Việt Nam. Đa số các bạn tốt nghiệp muốn ở lại nước ngoài, là đều vì hai chứ vật chất đó cả mà thôi, hay nói cách khác chính là vì bản thân các bạn thôi. Các bạn nên tự hào là được đi du học để mở rộng tầm mắt, rồi từ tầm nhìn mới mà thấy cái tệ hại của đất nước Việt Nam, và dựa vào khả năng của mình mà thay đổi đất nước. Các bạn phỉ báng đất nước, chính là phỉ báng cha mẹ, ông bà, và tổ tiên các bạn - nghe như thế gần gũi lắm đúng không? Hãy nhận ra cái xấu của đất nước, chứ đừng phỉ báng quê hương Việt Nam. Kwang Long, Melbourne, ÚcĐọc bài viết của ông Vũ Thảo đây tôi xin góp ý đôi điều! Ông dựa vào đâu mà ông cho rằng BBC là tờ báo lá cải nhất thế giới. Tôi không chấp cái "ấu trĩ" đầu tiên của ông là ông dùng chữ "nhất", không ai bao giờ dùng khẳng định tuyệt đối mà không theo thống kê nào cả. Tôi chỉ xin hỏi ông rằng, ông căn cứ theo đâu để đưa ra một kết luận như vậy? Nếu đó là ý riêng của cá nhân ông thì ít nhất ông cũng phải phát biểu rằng "theo ý riêng của tôi..." . Ông lên tiếng rằng "BBC "chỉ" đưa tin giật gân" -một lần nữa cho thấy sự cá nhân quá mức của ông trong cách ăn nói. Trở lại vấn đề, ông nói rằng Ông Nguyễn Xuân Hiển có "chút xíu" bực bội. Thưa ông, đối với chúng tôi, chút xíu đó đủ chứng minh được trình độ của Ông Hiển và ông rồi. Ông nói rằng BBC không đưa tin đổi mới của Việt Nam. Thì xin ông đọc lại bài "Vietnam Airlines mua Airbus A321" mà ông tham gia cho ý kiến để ông xem thử bài viết đó có phải là đưa tin tốt đẹp của Việt Nam hay không? Ông yêu cầu mọi người về thăm Việt Nam để thấy sự thay đổi. Tôi xin hỏi ông rằng, ông đã từng ra một nước nào khác, tôi không nói đâu xa, trong khu vực thôi như Singapore, Malaysia để thấy sự thay đổi của VN theo ý ông có ý nghĩa nào hay không? Tôi không mong ông thay đổi quan điểm, nhưng ít nhất từ đây về sau nếu ông có viết thêm gì nữa trên BBC ông nên viết một cách có lịch sự và tôn trọng người đọc cũng như bản thân ông! Minh, LondonMình đọc ý kiến phản hồi của các bạn cứ tưởng ông Hiển nói vấn đề gì nghiêm trọng lắm, nhưng khi nghe lại thì không có gì quá đáng cả, chỉ do đài BBC không biết cách dùng từ và có thể do ông Hiển mệt mỏi quá với kiểu phỏng vấn này mà thôi. Goerge W Bush hay Rumsfeld cũng hay có kiểu nói năng hớ hênh như vậy. Tuy nhiên, Nhà nước chọn TGĐ Vietnam Airlines không phải là người giỏi nói mà là người giỏi làm. Mình không nói ông Hiển là người giỏi làm, song nhận xét con người chỉ qua một lần phỏng vấn là hơi vội vàng. Mình có nhận xét lại cách đặt câu hỏi của BBC: không theo chủ để mạch lạc nào. Thí dụ: tại sao cứ hỏi United Airlines mãi trong khi ông Hiển đã nói là "Welcome" rồi? Thay vào đó, bạn nên hỏi những giải pháp cụ thể, về doanh thu, lãi, thuê mua thì lợi hơn mua ở điểm nào v.v. nếu bạn chuẩn bị bài phỏng vấn tốt hơn thì sẽ không có kiểu mismatch như vậy. Người VN không có thói quen trả lời ngay, mà phải gửi câu hỏi trước. Nếu các bạn khắt khe quá như vậy, bạn sẽ không được các nhà lãnh đạo Việt Nam, TGĐ các công ty lớn v.v. trả lời phỏng vấn đâu. Nguyễn Linh, MinnesotaTôi là sinh viên VN đang du học ở Mỹ. Khi nghe đoạn ghi âm này từ người bạn gửi cho, tôi thực sự choáng. Tôi không thể tin được một tổng giám đốc lại có thể trả lời như vậy. Thiết nghĩ, giả sử phóng viên có “ăn nói vô học” thật sự (điều mà tôi không hề thấy trong đoạn băng), thì ông Hiển cũng vẫn giữ đúng thái độ lịch sự, nền nã. Hãy nghe cách ông nói, rất bỗ bã. Tôi nghĩ rằng, khi lên án hoặc chỉ ra những điều không hay, không có nghĩa là chúng ta không yêu nước như bạn nào đó nói. Đó đơn giản là đóng góp ý kiến để xây dựng mọi thứ tốt đẹp hơn. Yêu nước không có nghĩa là che giấu cái xấu của đất nước đó. Khanh, TP. HCMTôi đã đọc ý kiến của tất cả mọi người, hình như những điều cần phải nói đều đã được nói. Ở đây tôi chỉ xin có một ý kiến nhỏ, dành cho các bạn ở tại Việt Nam. Các bạn có nói nhiều đến sự tự hào dân tộc, và các bạn có ý trách những Việt kiều có cái nhìn hơi khắt khe về một hiện tượng không hay trên đất nước Việt Nam này. Nhưng tôi xin các bạn hãy suy nghĩ kỹ về những nhận xét đó, họ đã nói rất thật về một nhân vật quan trọng của ngành Hàng Không VN, và cũng rất thật về thực trạng của nước ta hiện nay. Các bạn ạ, hãy bỏ bớt đi sự tự hào dựa trên một nền tảng rỗng tuếch. Các bạn hãy nhìn lại chính mình, nhìn lại thực trạng của đất nước mình, để còn có thể làm một điều gì đó tốt hơn cho đất nước này trong những năm sắp tới. Tôi cũng là người VN, và đủ trẻ để không bị tác động của những năm tháng chiến tranh, nhưng tôi thực sự xấu hổ với những gì đang diễn ra tại đất nước mình, từ văn hóa, đến con người, đến trình độ nhận thức... tất cả, các bạn ạ. Chỉ khi nào chúng ta dám nhìn nhận những điều chưa tốt của mình, thì khi đó đất nước này mới có cơ may khá hơn được, và tôi cũng rất mong ngày đó đến. Thính giả ẩn danhGửi Người mới đến Oxford, Anh. Tôi đã nghe kỹ bài phỏng vấn của PV Nguyễn Hùng và tôi thấy rằng quan điểm của ông Hiển đối với các câu hỏi của BBC đã được trình bày một cách hết sức rõ ràng và mạch lạc. Về việc ông Hiển nói ông chưa thích mở đường bay thì phần sau của bài phỏng vấn đã cho ta thấy tại sao ông chưa thích, bởi vì rõ ràng rằng khi mở đường bay đi Mỹ vào lúc này chưa đem lại lợi nhuận cho Vietnam Airlines vào thời điểm này và các khả năng cạnh tranh chưa rõ ràng, về vấn đề này các bạn có thể tham khảo thêm trong bài trả lời phỏng vấn của đại diện United Airlines trong bài "United Airlines bay tới Việt Nam" cũng do BBC đăng tải, theo tôi hiểu thì hiện nay UA khai thác đến Việt Nam cũng mới chỉ để nhằm khuyến khích khách hàng trên chặng HongKong, chứ việc mở đường bay này cũng chưa đem lại lợi nhuận cho UA trên chặng Việt Nam. Về các dịch vụ mà Vietnam Airlines cung cấp cho khách hàng rõ ràng rằng ông Hiển cho biết VAL cũng luôn phấn đấu là một hãng hàng không nằm trong nhóm đứng đầu tại khu vực, và với vốn kiến thức ít ỏi của tôi thì việc Vietnam Airlines mua máy bay A321 cũng là nhằm nâng cao chất lượng dịch vụ cung cấp cho khách hàng. Dịch vụ được cung cấp cho khách hàng của các hãng hàng không không thể bắt chước nhau, mỗi hãng dều phải có bản sắc riêng của mình, trong kinh doanh điều đó theo tôi là hoàn toàn hợp lý. Phản ứng của ông TGĐ VAL trong bài phỏng vấn đối với việc UA mở đường bay thẳng tới Việt Nam cũng hoàn toàn tích cực và có thiện chí. Có thể có sự hiểu lầm trong việc dùng từ "sợ" của anh Nguyễn Hùng dẫn đến! những phản ứng của ông Hiển trong việc cạnh tranh với các hãng hàng không sừng sỏ, nhưng cá nhân tôi thấy rằng trong văn hóa kinh doanh không có chỗ cho chữ "sợ", bởi vì nếu bạn sợ cạnh tranh thì không nên kinh doanh, và nếu bạn đã chấp nhận kinh doanh thì bạn không sợ. Bản thân anh Nguyễn Hùng cũng thừa nhận có thể mình đã dùng từ không đúng trong trường hợp này(?). Các bạn cho rằng sự phát triển của Vietnam Airlines đang kéo lùi sự phát triển của đất nước Việt Nam??? các bạn muốn tự hào là người Việt Nam tài giỏi của ngày hôm nay mà không muốn là những người Việt Nam tài giỏi đã thống nhất đất nước năm xưa? hãy để lịch sử phán xét điều đó, bởi vì nếu bạn bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn bạn bằng đại bác. Cá nhân tôi luôn mong muốn Vietnam Airlines và tất cả các doanh nghiệp của Việt Nam hội nhập với nền kinh tế thế giới một cách mạnh mẽ và hiệu quả, cạnh tranh với các nước bằng một phong cách rất hào hoa và hiệu quả như chính nền Văn hóa Việt Nam vậy. Chúng ta mất thời gian quá nhiều vào những việc tranh cãi như thế này, tại sao các bạn không dành thời gian và tiền bạc để ủng hộ cho những người nông dân chân lấm tay bùn đang bị thiệt thòi vì chất độc màu da cam, thiên tai gây ra và cả những áp đặt vô lý về thuế của Mỹ đối với tôm và cá basa của Việt Nam. Hay là các bạn vô cảm với những nỗi khổ như vậy? Peter LâmXuất phát từ những quan điểm, cái nhìn thiếu thông cảm với đất nước, thì chúng ta thấy khó chịu khi nghe xong bài phỏng vấn. Tuy nhiên với một tâm tư cởi mở hơn khi nghe thì một vấn đề dễ dàng nhận thấy nổi bật ra như sau. Đừng bao giờ quên những quan điểm còn tồn tại trong giới chức lãnh đạo VN là truyền thông nước ngoài đều là "Đài Địch" cả. BBC cũng không ngoại lệ đó. Tư thế chuẩn bị của ông Hiển lúc chuẩn bị phỏng vấn có lẽ tự coi mình là một chiến sĩ chuẩn bị giáp mặt kẻ thù, chứ không phải là một Chief-Executive-Officer của một công ty kinh doanh tầm cỡ, sẽ thể hiện, giới thiệu về sự lớn mạnh và phát triển của công ty mình. Cái bản lĩnh cá nhân trong điều hành kinh doanh, hay tranh thủ mời gọi thêm khách hàng thân chủ với cơ hội hiếm thấy, miễn phí qua truyền thông như thế này... mà những ai làm kinh tế thường phải biết tận dụng Free Marketing communication tools này. Ông Hiển bỏ lỡ một cơ hội thôi các bạn ạ. Huy, Paris, PhápTôi sinh sau năm 75 ở một làng quê cách HN chỉ 50km, quê tôi nghèo, quanh năm đồng áng. Khi lên HN học Đại học, đi qua những ngôi biệt thự nguy nga, tôi tự hỏi vì sao, tôi ước mong mình cũng được như vậy. Mấy bạn lớp tôi cũng ở trong nhà như vậy, các bạn khác thì bảo, bố chúng nó làm to. Tôi cố gắng học, may mắn thay được đi du học với học bổng toàn phần. Gia đình mừng rỡ, suất học bổng làm nhẹ gánh cha mẹ tôi, lại dư giả cho những lần về phép, gửi tiền. Ra nước ngoài, tôi lại thấy những bạn học thật dở, nhưng cuộc sống thật xa hoa, mọi người bảo, bố nó làm to, phải mang tiền ra nước ngoài tiêu bớt. Thỉnh thoảng tôi đi chơi cùng các bạn nước ngoài, họ có thể tiêu đến 50-100 euro, còn tôi chỉ khoảng 20. Về đọc báo thấy Mai Thanh Hải một tối có thể chi đến gần 1000 E tiền rượu, tôi hãi hùng. Thấy báo chí nói nhiều về tham nhũng, tôi hỏi bạn nước ngoài, họ bảo ở đây 1 vụ khoảng 10 000 E đã là rất lớn, phải ra toà, báo chí nhắc quanh năm. Đọc lại báo mình, vụ nào cũng vài triệu USD, tôi choáng váng. Giờ tôi mới hiểu những biệt thư kia từ đâu ra. Tôi dự định sau khi học đi làm dành dụm để mua nhà, tính đi tính lại thì không thể. Lần về phép gặp lại lũ bạn, mấy đứa làm trong cơ quan nhà nước đã có mảnh đất. Tôi hỏi lương bao nhiêu, chúng nó cười. Quê tôi vẫn nghèo, tôi về cả nhà mới có bữa ngon, mới để quạt chạy cả ngày. Mỗi lần ra đi là một lần nặng trĩu. Tôi luôn đi Vietnam Airlines, dù có chỉ một lần lỡ vé phải đi Japan Airlines. Chuyến đi đó thật dài vì phải đi vòng qua Nhật gần 23 tiếng, nhưng cảm giác thật dễ chịu bởi sự phục vụ chu đáo, ân cần, lễ phép. Nhưng tôi vẫn sẽ đi Vietnam Airlines, bởi ở đó vẫn còn những người lao động nghèo khó, dù chung quanh họ là những ngôi biệt thự nguy nga. Vũ Thảo, tp.HCMChào BBC. Tôi xin nói thật trang BBC tiếng Việt là trang web lá cải nhất thế giới. BBC chỉ đưa những tin giật gân, những tin của mấy bạn ở hải ngoại ra di từ trước 30/4/75 không biết nhiều về tình hình dất nước hiện nay, chỉ nghe qua mấy người co tư tưởng chống phá Vietnam không có tinh thần xây dựng. Qua cuộc phỏng vấn ông TGD Nguyễn Xuân Hiền có một chút xíu bực bội mà theo tôi nguyên nhân rất có thể là ở cách ăn nói của PV BBC có điều gì đó không tôn trọng mà chúng ta thì lại không được nghe trọn vẹn cuộc phỏng vấn dó. Tôi nghĩ BBC nên hạn chế đưa những tin giật gân, xuyên tạc sự thật (BBC thường xuyên đưa những tin thuộc loại này). Việt Nam ngay nay có rất nhiều thành tựu trên nhiều lĩnh vực(KT, VH, XH, NHÂN QUYỀN ...) sao BBC không đưa những tin đó mà ở đây mỗi khi vào tôi chỉ thấy toàn là những tin tiêu cực. Tôi rất buồn khi phải đưa ra nhận xét BBC là một tờ báo lá cải nhất thế giới nếu từ nay không có sự thay đổi tích cực. Nếu các bạn ở hải ngoại chưa có cái nhìn tích cực về đất nước xin các bạn hãy một lần về thăm lại dầt nuớc. Nhất định các bạn sẽ có 1 cái nhìn tốt đẹp hơn nhiều. Xin cảm ơn. Lê Huy, Hoa KỳCó thính giả cho rằng người phõng vấn không xài những câu hỏi lich sự với VIP. Tôi có nghe những câu:"dạ thưa ông", "có phải không ạ" Đó là những câu tạo nên sự lịch sự, lễ phép trong tiếng VN. Những đài như CNN, FOX vv ở Mỹ khi phõng vấn Tổng thống hay những nhân vật còn cao hơn TGĐ lâu lâu mới chêm vào một tiếng "SIR"hay "Madam" thôi. Nếu có thì giờ "xin" thính giả đó please nghe để kiểm chứng lại. Nguyễn BìnhChuyện ông Hiển coi như đã qua. Rất nhiều bạn trên diễn đàn này đã đủ sáng suốt để dễ dàng nhận thấy tư cách thảm hại của ông Hiển. Vậy mà có kẻ còn bảo là băng ghi âm là "giả" để bênh vực ông ta cũng như đám quan chức thời nay. Dĩ nhiên họ thích nhắc lại điệp khúc muôn thưở: Việt Kiều là đã làm gì cho đất nước chưa mà hay chỉ trích, "phá hoại", là "không yêu nước". Xin trả lời: Thật ra, với cuộc sống xa đất nước, muốn "làm gì đó" cho đất nước không phải là chuyện dễ, nhất là trong cuộc sống bận rộn ở Mỹ này, vừa phải đi làm vừa chăm sóc gia đình như tôi (và rất nhiều người khác). Tranh thủ viết dăm ba chữ đăng lên BBC để mọi cùng tham khảo, khen chê, hầu giúp làm sáng tỏ mọi vấn đề đang tồn tại ở Việt Nam, không phải là đang "làm" một cái gì đó cho đất nước hay sao? Thì giờ rảnh hiếm hoi của tôi lẽ ra có thể cùng vợ con xem phim Tàu hoặc đi shopping, nhưng vì tấm lòng ưu tư đối với quê hương, tôi không cho phép mình sống nhàn nhã như vậy được. Rất nhiều Việt Kiều đã phải hy sinh hạnh phúc gia đình (thậm chí đi tới đổ vỡ) vì phải duy trì lý tưởng sống và không quên được quê hương. Tôi may mắn không lọt vào số người này, những rất nhiều lần đã phải "tranh đấu" với vợ con để kiếm được nửa giờ đồng hồ lên mạng viết một bài đóng góp. Điều gì thôi thúc tôi làm điều này? Tôi muốn phá hoại Việt Nam (?), hay muốn đất nước ngày càng tốt hơn? Những người hay chỉ trích chúng tôi hãy tự xét lại bản thân mình. Họ sống trong nước, được tiếp xúc với thực tế ở Việt Nam, không bị kỳ thị (như kiểu ông Hiển) và nghi kỵ như chúng tôi, ngoài ra thì giờ họ còn rảnh rang hơn chúng tôi rất nhiều, nhưng họ đã làm gì để làm cho đất nước tốt hơn? Hay là ngoài thì giờ tán dóc trong công sở và ăn nhậu ngoài quán, thì chỉ biết chạy vào Internet để chỉ trích Việt Kiều? Đất nước suy đồi ghê gớm. Nạn mãi dâm, bia ôm, trẻ em dùng Internet độc hại lên đến mức báo động. Tài nguyên đất nước bị lấn chiếm hằng ngày. Môi trường rừng biển bị tàn phá vô tội vạ. Vụ Phú Quốc, lòng hồ Trị An, những vụ phá rừng ghê gớm ở Bình Thuận, Khánh Hòa, Quảng Bình, Kon Tum.., báo chí đã phanh phui vạch trần từ bao năm nay, sao các quan chức liên quan vẫn an nhiên tại vị thậm chí có người còn lên chức cao hơn? Trong khi đó, những sinh viên đầy trí tuệ của Việt Nam, và thanh niên Việt Nam nói chung đang làm gì? Kẻ thì lo du học "để về giúp cho đất nước" (?) Kẻ thì đang ngồi chờ xem Tiger Cup, ăn nhậu, coi phim đồi trụy, chat trên Internet và ngồi chờ nhà nước (bất lực) giải quyết những vấn nạn của quốc gia. Đừng hiểu lầm là tôi "độc quyền yêu nước" và phủ nhận tinh thần yêu nước của người Việt Nam. Qua nhiều bài viết của bạn đọc trong nước trên các báo Lao Động, VietNam Net, tôi biết rằng có rất nhiều người cũng rất quan tâm và bức xúc đến những vấn nạn của đất nước hiện nay. Nhưng chính vì cái cơ cấu, cái guồng máy hiện nay cho nên họ chẳng làm gì được, mà đa số chỉ biết than thở: "mong cho các cơ quan chức năng sớm vào cuộc" hoặc giỏi lắm là đặt câu hỏi (không bao giờ có trả lời) : tại sao, tại sao và tại sao?.. Cũng nên nói thêm, dù cho Việt Kiều có muốn "làm cái gì đó" cho đất nước, thì nhà nước Việt Nam có thật sự muốn tạo điều kiện dễ dàng cho Việt Kiều không? Đảng nằm mơ cũng thấy "Diễn Biến Hòa Bình", làm sao dám cho Việt Kiều tham gia vào "đại sự" của quốc gia. Kêu gọi Việt Kiều góp phần xây dựng đất nước, thật ra là kêu gọi đóng góp, một hình thức móc túi tiền của Việt Kiều mà thôi. Tiếc thay, đồng lương hạn chế bằng sức lao động của đa số Việt Kiều chỉ đủ để lo cho gia đình còn dư chút đỉnh thì giúp cho anh em bà con nghèo khổ ở Việt Nam, đâu có đến dư cả trăm triệu đô la như các vị quan chức Việt Nam, những Bộ Trưởng này Thứ Trưởng nọ, nên có muốn "giúp" Việt Nam cũng khó lòng lắm. Phạm Mai, Hà NộiTôi thấy thất vọng vì các bạn đấy. Ban đầu tôi cũng rất bực mình khi nghe bài phỏng vấn này.Tôi cũng công nhận ông Hiển như vậy là không được. Nhưng các bạn thử nhìn lại các bạn đi. Các bạn là người VN mà lại nói VN như thế sao? Trừ những bạn đã nhập quốc tịch khác thì tôi không nói làm gì, vì họ không yêu nước nên họ mới như vậy, nhưng họ có nghĩ đến bố mẹ và người thân của họ không.Còn những bạn đang sống ở VN thì sao chứ? Tại sao các bạn phải viết về đất nước mình như vậy? Các bạn đã làm được gì nào? Các bạn biết thừa đài BBC muốn gì ở chúng ta chứ? Các bạn tưởng các bạn có văn hóa lắm sao mà chửi người ta vô văn hóa. Đã không đóng góp ý kiến lại đi vạch áo cho người xem lưng, tôi cũng chịu các bạn đấy. Tôi chỉ thấy xấu hổ khi VN có những con người như các bạn. Các bạn hỏi vì sao VN chậm phát triển ư? Đó là nhờ những con người như các bạn đấy,muốn đánh giá ai trước hết xem lại mình đi đã. Xem chừng các bạn được sướng sớm quá nên quên đi những vất vả của cha ông các bạn rồi, chính các bạn cũng nên xem lại ngôn ngữ tiếng mẹ đẻ của các bạn thì hơn đấy. Còn ông Hiển thì cũng nên học cách ứng xử trước mọi người, vì những người như ông đang và luôn là tâm điểm để soi mói không chỉ vì riêng ông mà còn vì cả đất nước. Mạnh Hùng, St Petersburg, RussiaTôi không biết bài viết của tôi có được BBC đăng hay không, nhưng đây là ý kiến của bản thân tôi. Sau khi tham khảo ý kiến của các độc giả tôi cảm thấy buồn, nỗi buồn thực sự. Những ai đang sinh sống ở nước ngoài thì không nói làm gì, nhưng đằng này những người đang sống ở Việt Nam mà lại có thể viết lên những dòng chữ như vậy. Tôi là sinh viên đang theo học trường hàng không Saint Petersburg. Tương lai không xa tôi cũng sẽ là kỹ sư của ngành hàng không, nói hẹp hơn tôi sẽ trở thành nhân viên của Vietnam Airlines. Nhưng không phải vì vấn đề đó mà tôi lên tiếng ủng hộ hay phản bác lại ý kiến độc giả. Mong các bạn hãy nên có cái tôi, ở đây là sự tự hào dân tộc. Ông Hiển là người như thế nào, những người góp ý chê bai, khinh bạc, dè bỉu đã gặp ông lần nào chưa ? Tôi dám chắc là chưa. Nếu đã thực sự chưa gặp thì không nên đánh giá một con người là quan chức của tổng công ty quốc gia. Việt Nam vẫn còn nghèo và hàng ngày cần sự đóng góp của chúng ta, đừng để cho những lời lẽ khích bác phản động của một số ai đó thành công. Vercy Lưu, Auckland, New ZealandTôi nhiệt liệt hưởng ứng những ý kiến phê bình đóng góp trên cở sở xây dựng và phát triển, cực lực phản đối một số người có ý đồ thừa nước đục thả câu để nói xấu đất nước và dân tộc khi chính bản thân họ đang sử dụng ngôn ngữ dân tộc. Nghe qua cuộc phỏng vấn, tôi chả thấy có gì đáng buồn cho Việt Nam và người VN. Ở đâu cũng có cái tốt, cái xấu, người có tri thức và kẻ vô học. Các bạn cho rằng sau khi nghe cuộc phỏng vấn này là nhục nhã, là xấu hổ cho VN thì chuyện này hoàn toàn sai lầm. Sự xấu hổ này có lẽ nên dành riêng cho ổng Hiển và cảm thấy xấu hổ trước phóng viên BBC mà thôi. Tôi không biết cuộc phỏng vấn này là thật hay giả nhưng những gì nghe được làm bản thân tôi ..choáng. Với cương vị là một CEO thì ông thật đúng là không nên phải những sai lầm cơ bản như vậy trong giao tiếp quốc tế. Business communication là 1 phần rất quan trọng nhưng ông Hiển đã không chứng tỏ đầy đủ khả năng trả lời phỏng vấn của mình. Nếu nói ông ta làm xấu bộ mặt lãnh đạo VN thì hoàn toàn không đúng. Ông ta không phải là thành viên của bộ máy lãnh đạo Nhà Nước. Ông ta chỉ là một lãnh đạo của một đơn vị kinh doanh. Điều này hoàn toàn không liên quan gì đến các vị lãnh đạo Đảng. Nói cho cùng, chuyện này rồi cũng sẽ chìm xuồng. Chúng ta không cần biết thái độ và học thức của ông Hiển ra sao. Chỉ quan tâm đến dịch vụ và chất lượng của VN Airlines mà thôi. Tôi đã từng 1 lần đi VN Airlines trong nước và hoàn toàn thỏa mãn với cung cách dịch vụ và chất lượng. So với Air New Zealand và Quantas về các chuyến bay nội địa, tôi thấy VN Airlines tốt hơn nhiều mặc dù giá vé quả thật là quá mắc. Jimmy Nguyễn, SingaporeKhi được nghe đoạn băng ghi âm này, tôi có hơi nghi ngờ về tính xác thực của người trả lời phỏng vấn. Tuy nhiên nếu đoạn băng trên là sự thực những lời của một vị CEO thì tôi cảm thấy buồn. VNAL là hãng hàng không lớn nhất Việt Nam mà trong thế giới "nước trắng" (white water metaphor) cạnh tranh là yếu tố sống còn. Mọi chiến lược của một công ty đều phải cân nhắc hết sức thận trọng và phải được sự tính toán của CEO. Trước khi nghe bài phỏng vấn này tôi đã từng nghe nhiều lời ca thán về dịch vụ của hãng. Bạn Nguyen Tran ạ, có thể tôi chưa đi các hãng hàng không tên tuổi như bạn (tôi chỉ đi khoảng 10 hãng của châu Á) nhưng tôi phải thừa nhận rằng VNAL có chất lượng phục vụ tồi nhất. Tiếp viên rất tiết kiệm nụ cười, tiếng Anh quá kém, kiêu căng và thiếu phép lịch sự tối thiểu đối với hành khách là người Việt Nam. Thị trường Việt Nam là một thị trường vô cùng to lớn, với hàng triệu người Việt đang sinh sống và làm việc tại nước ngoài. Nhiều người trong số họ rất muốn được về thăm quê hương trên chính những máy bay của quê nhà. VNAL lợi thế hơn các hàng không nước ngoài ở điểm đó. Xin đừng vì thái độ phục vụ mà mấy đi cái sự yêu thích của khách hàng người Việt. Tôi xin quay trở lại bài phỏng vấn của ông Hiển,thứ nhất ông Hiển mới chính là ngươi tỏ ra yếu kém trong việc giao tiếp cộng đồng (Public Communication). Ông Hiển không làm cho người nghe tin tưởng ở tương lai của VNAL dưới sự lãnh đạo của mình. Về hiểu biết kinh tế,tôi cho rằng ông không hiểu thế nào là cạnh tranh (competitive),không hiểu thế nào là toàn cầu hóa (Globalization), và sự hùng hậu về tài chính của các công ty nước ngoài, không hiểu thế nào là tâm lý của hành khách,không hiểu rằng khi các hãng hàng không nước ngoài đã nhẩy vào cuộc chơi nghĩa là họ đã nhìn thấy tiềm năng và họ sẽ làm mọi cách để lôi kéo hàng khách sang phía mình. Ông chậm hơn họ 1 năm nghĩa là ông mất đi 20 năm để xây dựng sự bộ mặt và tên tuổi của hãng với hanh khách. Vì lí do đơn giản lắm: nếu tôi là hành khách tôi đi lần đầu tiên và tôi thấy chất lượng phục vụ tốt giá vé phải chăng, tôi sẽ chẳng dại gì để mua vé của hãng khác mặc dù tôi có cơ hội. Về mặt tổ chức quản lý tôi cho rằng ông không hề có chút năng lực nào trong việc tạo cho các nhân viên sự nhận thức về tầm quan trọng của khách hàng, có thế họ mới vui vẻ và tận tâm trong việc phục vu hành khách. Tuy nhiên tôi vẫn tin tưởng ngày nay lớp trẻ Việt Nam có hiểu biết, du học nước ngoài càng nhiều, càng có nhiều cơ hội phát triển cho Việt Nam hơn khi chúng ta có những nhân tài quản lý đất nước nếu như cho họ cơ hội. Tôi rất vui khi nghe bạn thân của tôi nói rằng tại Harvard, Standford, MIT hay Bekerley có một số sinh viên người Việt. Nếu chúng ta biết trọng dụng nhân tài thì trong 10 năm tới Việt Nam sẽ đứng tốp đầu của Đông Nam Á.... YYY, tp.HCMTôi là lớp chuyên viên trẻ của Vietnam Airlines, được tuyển dụng chính thức và được đào tạo chính qui. Tôi và các bạn đồng nghiệp đã nghe cuộc phỏng vấn. Mặc dù chưa nghe được hoàn toàn đoạn phỏng vấn để chúng ta biết được lý do tại sao dẫn đến tình huống trên. Tôi không muốn bàn luận thêm. Ở đây tôi chỉ muốn nói rằng tôi và những đồng nghiệp của tôi rất tự hào vì đã làm việc cho hãng hàng không quốc gia. Trong những năm qua, mặc dù có những khó khăn mà bất kỳ hãng hàng không trẻ nào cũng gặp phải, nhưng hãng Vietnam Airlines chúng tôi vẫn luôn hoàn thành kế hoạch. Chúng tôi luôn nhìn nhận những khuyết điểm mà hành khách phản hồi qua hệ thống thông tin phản hồi, kiểm tra chất lượng phục vụ qua ban bảo đảm chất lượng, gắn bó với các khách hàng qua chương trình FFP, chính sách giá linh hoạt qua hàng loạt các chương trình khuyến mãi, mở rộng đường bay đến nhiều nước: Bắc Kinh, Pusan, Franfurt, Fukuoka, tăng cường đội bay, qua các hợp đồng mua, thuê máy bay hiện đại của Boing, Airbus, tiếp thị giới thiệu du lịch Việt Nam với các nước qua các kỳ hội chợ lớn ở Nhật, Đức, Pháp. Tất nhiên trong năm 2005 và những năm sau Vietnam Airlines chúng tôi sẽ có những bước đột phá mới. Chúng tôi mong rằng các bạn sẽ góp ý trên tinh thần xây dựng. Xin đừng đạp đổ những thành quả mà không chỉ hội đồng quản trị, ban giám đốc tổng công ty, mà cả tập thể cán bộ công nhân viên chúng tôi. Nếu là người Việt Nam yêu nước các bạn sẽ rất tự hào khi thấy những cánh sen của hãng hàng không chúng tôi có mặt trên khắp thế giới trong thời gian tới. Năm Tu Huýt, tp.HCMCác bạn chê trách phóng viên là sai rồi, vì họ có quyền đưa ra những câu hỏi cắc cớ để xem phản ứng của một VIP như thế nào mà. Phong cách phóng viên là như vậy, vả lại cuộc phỏng vấn cũng đã được báo trước và người bị phỏng vấn thừa hiểu là phóng viên của một đài phương Tây chứ có phải phóng viên của Việt Nam đâu mà dám hỏi như thế. Chỉ tại vì ở nước này mấy ông cán bộ cao cấp đó đa số xuất thân từ quân đội chứ đâu phải là một thương nhân hay chính khách đúng nghĩa nên mới như vậy thôi. Chuyện nhỏ mà, còn nhiều chuyện còn hấp dẫn hơn nữa đấy. XXX, Hà NộiTôi đã nghe qua cuộc phỏng vấn cũng như là xem rất kỹ các ý kiến của các thính giả và độc giả ở khắp nơi. Thật sự mà nói tôi cũng hơi buồn cho cách nói của anh Hiển. Thú thật tôi là một quan chức tương đối cao cấp của tổng công ty hàng không Việt Nam, nhưng vì lý do tố nhị nên không tiện nói chức vụ ra ở đây, mong các bạn thông cảm. Tôi cũng đã từng trả lời các cuộc phỏng vấn của các báo đài về tổng công ty hàng không Việt Nam. Tôi không muốn có ý kiến gì về cuộc phỏng vấn của anh Hiển, mà chỉ muốn tất cả các bạn khi nghe xong cuộc phỏng vấn trên thì đừng nghĩ tất cả các nhân viên hàng không Việt Nam đều như vậy, mặc dù tôi rất hiểu cảm xúc của các bạn. Một lần nữa mong lắm sự thông cảm của các bạn, không nên "quơ đũa cả nắm". Xin cảm ơn các bạn. Nguyen Tran, Tokyo, Nhật BảnRất bất ngờ khi thấy cuộc phỏng vấn bị ngắt quãng giữa chừng. Tôi không ngạc nhiên khi thấy ông Hiển có thái độ như vậy. Ông Hiển hoàn toàn đúng khi nói BTV BBC cần học lại tiếng Việt. Nếu là tôi tôi cũng sẽ có thấi độ tương tự như ông Hiển. Đừng nghĩ mình ra ngoài biết tiếng Anh rồi dịch nguyên câu phỏng vấn như vậy, chẳng cần thưa gửi hay dùng đại từ nhân xưng gì cả. Tôi không biết người phỏng vấn có trình độ đến đâu nhưng tôi nghĩ trình độ văn hóa chỉ ở mức tầm thường. Khi nói chuyện với người không quen biết tối thiểu cũng cần phải biết giữ thấi độ xã giao, sử dụng đại từ nhân xưng để gọi người khác như Ông, Bà, Anh, Chị, .... Đấy là tiếng Việt. Còn tiếng Anh khi học bài đầu tiên chắc chắn ai cũng được dậ! y phải sử dụng những từ như Mr.A, Madam, Sir, .. . Cả cuộc phỏng vấn BTV BBC "không biết" dùng những từ như thế này, mà chỉ đến khi ông Hiển bắt đầu nổi nóng mới dùng 1 lần. Lối nói thất lễ như thế, nếu BTV làm việc ở Nhật chắc là bị đuổi việc từ lâu rồi. Tôi cũng lấy làm tiếc là các anh chị khi đi ra nước ngoài học tập công tác sinh sống lại tự mình bỏ quên mất cách nói lịch sự, tự cho phép mình được nói một cách trống không như vậy. Nếu người phỏng vấn sùng nước ngoài và tiếng Anh đến như vậy thì nên học lại tiếng Anh từ các chương trình phỏng vấn các giới VIP của BBC hay CCN thì tốt hơn. Có nhiều người phàn nàn về dịch vụ của VNA, nhưng các bạn mới chỉ sử dụng các tuyến bay của một số hãng Châu Á nên chưa hiểu hết. Các bạn cứ thử sử dụng dịch vụ của American Airlines, Qantas, Lufthansa,... các bạn sẽ thấy dịch vụ của VNA còn hơn nhiều hãng khác rất nhiều. Nguyễn Trung Kiên, SingaporeTôi thấy BBC nên xem lại cách phỏng vấn của phóng viên. Những câu hỏi thiếu kiến thức và thiếu tính tế nhị như vậy cho một CEO của một công ty lớn như vậy là không thể chấp nhận được. Nếu các bạn trách ông Hiển thì chỉ nên trách là sao ông ấy không dừng cuộc nói chuyện lại ngay khi phóng viên bắt đầu hỏi những câu thiếu kiến thức như vậy. Tôi nghĩ BBC nên xin lỗi ông Hiển về cuộc phỏng vấn này. Xin nói thật là tôi cũng không giữ được bình tĩnh khi nghe phóng viên hỏi ông Hiển. Âu Cơ, CanadaGửi bạn Phạm Nguyen: Giả sử cuộc phỏng vấn này chỉ là cuộc phỏng vấn bình thường của người Vn, không có BBC, không có Tổng GĐ, những lời lẽ của người trả lời như vậy có thể chấp nhận được không? Thứ nhất là dùng từ NO, chúng ta cũng đã phản ánh về giới trẻ Vn bây giờ nói chuyện hay chêm những câu Anh ngữ không hợp lý, thậm chí còn phát âm sai, không ngờ người già cũng bị lai căng. Thứ hai, nếu như những người trong cuộc phỏng vấn chưa quen nhau từ trước, thì người trả lời này không thể có thái độ lên án người kia là thiếu văn hoá được trong khi chưa biết rõ người kia là ai, điều này cho thấy người trả lời là người rất thiếu chín chắn và có những lỗ hổng trong văn hoá ứng xử. Tôi là cũng là người VN, tôi cũng có cảm giác "buồn" như bạn khi nghe cái tin này, nhưng tôi nghĩ mình cần phải lên án những thói hư tật xấu này, để những người đi sau rút kinh nghiệm, để cho những người ngoài (như BBC) không còn cơ hội nói chúng ta. Dẫu sao đây cũng là bài học kinh nghiệm về cách cư xử. Tuyên, TP. HCMTôi đồng ý với các bạn Thai Huong, Phạm Nguyên, Tew Nut, Hoàng Quân cũng như những bạn đã có tinh thần xây dựng. Người ta thường nói chúng ta là "con người". Và rõ ràng là "con" trước rồi mới tới "người". Chỉ có người nào có tấm lòng thật sự, có trăn trở với nổi thống khổ của dân tộc thì mới có tấm lòng vị tha được. Cái gì chưa thỏa mãn cho quyền lợi của các bạn thì các bạn phỉ báng, chống đối...Các bạn hô hào chống đối, tẩy chay VNAL...Thế nhưng các bạn đã đóng góp gì được cho đất nước mà lại còn mang những đồng tiền cực khổ của các bạn, của cha mẹ bạn nộp vào túi tư bản nước ngoài khi các bạn đi máy bay của hãng khác. Như thế các bạn có xứng đáng hơn không? Tôi từng nghe câu chuyện về những người Hàn Quốc và sản phẩm của người dân họ làm ra. Mặc dù không hơn được sản phẩm nước ngoài, nhưng họ vẫn bảo với người nước ngoài rằng sản phẩm của họ là good, là nhất. Trước khi đánh giá một vấn đề gì, tôi khuyên các bạn nên bình tĩnh hơn, sáng suốt hơn, dựa trên tinh thần xây dựng cùng nhau tiến bộ. Khi một con người sinh ra, ai cũng như ai mà thôi, rồi xã hội mới nuôi họ thành người. Nếu một người tuy được sinh ra ở một nơi đựơc cho là văn minh, nhưng lại đem con người này vào rừng sâu nuôi dưỡng, thì liêu họ có văn minh hơn không hay cũng chỉ là người rừng? Xã hội Tây, Mỹ tự cho là văn minh, sao vẫn còn khủng bố, vẫn còn chiến tranh và tội phạm nguy hiểm. Trần Bình, TP. HCMBuồn cười quá, tôi đang ngủ trưa ở văn phòng (trước khi ngủ đeo tai nghe để nghe radio BBC trên Web) đang mơ mơ màng tôi chợt tỉnh giấc khi nghe mơ hồ ai nói (giọng Bắc - giống tôi) cái gì mà thiếu văn hóa, bật dậy review lại đoạn vừa nghe thì ra ông Hiển trả lời PV. Thú thực tôi không tưởng tượng ra lại có một đoạn âm thanh tiếu lâm như vậy. Tôi là một PV tôi vẫn dùng từ sợ khi interview một quan chức của công ty nào khi hỏi về các đối thủ của họ và chưa thấy ai phản ứng 1 cách kỳ cục như vậy. Ông ấy không sợ là phải khi sáng nay Chính phủ kiểm điểm việc thua lỗ hơn 200 tỷ từ Pacific Airline (con cua VN Airlines) không sợ là phải khi giá vé khứ hồi tuyến HCMC - HN tính ra gần 200 USD trong khi 1 tour du lịch Thái Lan trọn gói 4 ngày chỉ 280 USD? Thúy Hiền, Hà NộiCó thể nước ta có một số người leo lên những địa vị cao bằng tiền bạc, bằng mối quan hệ, bằng nhiều con đường bất chính khác, nhưng chắc chắn đó là thiểu số. Tôi chưa gặp ông Hiển bao giờ, chưa đi máy bay bao giờ, thậm chí đây là lần đầu tiên tôi được biết đầy đủ tên và địa vị của ông, nhưng tôi nghĩ rằng ông KHÔNG đáng bị phê phán và dè bỉu bởi chính những người đồng bào của mình như vậy. Để lên được vị trí lãnh đạo cao như ông Hiển, để điều hành được một hãng hàng không Quốc gia lớn như Việt Nam Airlines, chắc chắn phải có năng lực tốt. Nếu các bạn thấy mình vẫn có thể đi máy bay của VietNam Airlines bình thường, thấy biểu tượng của VietNam Airlines ở khắp mọi nơi, thấy VietNam Airlines vẫn không ngừng lớn mạnh, điều đó chứng tỏ ông Hiển đã làm tốt nhiệm vụ của mình. Vậy thì chẳng có lý do gì để các bạn vì một đoạn phỏng vấn 5 phút không rõ ràng như thế này mà chỉ trích ông Hiển. Nếu đoạn phỏng vấn này có thật, chắc chắn ông Hiển sẽ phải chịu một hình thức kỷ luật nào đó vì sai sót này. Tuy nhiên, những bạn đã và đang chỉ trích ông Hiển, các bạn có tinh thần dân tộc hay không vậy? Huc Phang, Deajeon, Nam HànKhông biết phải nói thế nào bây giờ. Khi nghe xong bài phỏng vấn này tôi thấy buồn lắm, thấy mình như bị xúc phạm vậy. Tôi xa Hà Nội chưa bao lâu, nhưng cũng đã kịp nhận ra tôi yêu nơi mình sinh ra đến thế nào - điều mà quả thực tôi chưa bao giờ nghĩ đến trước khi sang đất Hàn này. Và cũng thật buồn cười vì hôm nay, khi vừa mới buổi chiều chúng tôi đã tự hào khi hát bài Quốc ca Việt Nam. Một số anh em nói rằng có thể không nhớ hết lời, thế mà bài hát đã được thể hiện thật hùng tráng và làm cho những khán giả Hàn và Quốc tế rất coi trọng. Chúng tôi nhận ra rằng bài hát đó đã in sâu vào chúng tôi và chúng tôi cảm thấy tự hào thế nào khi được hát trước bạn bè các nước khác và trên một mảnh đất chưa và cũng sẽ không bao giờ là đất mẹ của mình. Còn bây giờ tôi lại trong một diễn đàn như thế này của toàn người Việt. Tôi nhận ra bây giờ mình thấy thật buồn, nhưng không phải vì vị Tổng mà 99% chúng ta còn không biết có thật không kia. Mà có thật đi nữa thì tôi vẫn nhớ một câu rất nổi tiếng rằng: Bánh xe lịch sử sẽ nghiền nát tất cả những gì cản đường của nó. Cái hách dịch, trịch thượng, cửa quyền của tầng lớp cấp trên vẫn luôn tồn tại ở bất cứ nơi đâu, có điều nó sẽ tồn tại được bao lâu thôi. Tôi hoàn toàn không tán thành những bài chỉ trích, không mang tính xây dựng. Bạn Thái Hữu Lê (Lacey, Hoa Ky) và các bạn cùng quan điểm với Lê thân mến. Tuy đang ở Hàn Quốc nhưng tôi luôn mong muốn được đến Mỹ. Tôi hâm mộ bạn và những người đang ở cái xứ xở mà ai cũng nói la tự do, và đầy đủ thông tin đấy lắm, va tôi nhất định sẽ đến được. Với những thông tin của mình, bạn chắc là rất bức bối khi nói rằng “Cái xấu nếu không được…. Công An Xã”. Tôi thấy thú vị khi Hoa Kỳ lên tiếng chỉ trích và gọi Pháp, Anh, Mỹ, Úc… là Công An Xã. Tôi tự tin là mình tiếp xúc khá nhiều, có nhiều mối quan hệ nhưng chưa bao giờ tôi thấy người ta gọi “cái giọng” của nhau là giọng Công An Xã cả, nhất là trên một nơi “Quốc tế Công Cộng” này. Hay là vì tôi chưa bao giờ biết đến thế nào là công an xã nhỉ? Đoạn này coi như lời cuối, chúng ta phải rời Việt Nam để đi học ở các nước khác để có thể một ngày nào đó trở về và lập nghiệp thực sự trên đất Việt. Chúng ta đi để học những điều mà Việt Nam chưa bằng được những nước khác, và cũng để hiểu rằng đất nước chúng ta còn đang cần thay đổi nhiều. Chứ tôi tin chúng ta không phải đi học về để nói hay hơn những người khác, để về và coi thường người trong nước để lặp lại cái giọng điệu “ở bên Tây ý, cái quả cam nó to bằng quả bưởi nhà mình ấy chứ” một cách thiếu ý thức xây dựng. Tôi tin những người nghe bạn thán phục thì ít mà cười cho qua chuyện thì nhiều. Khiêm tốn mà nói rằng tôi chưa đủ tuổi đời để “dậy đời”, vì thế đây chỉ là một vài lời đóng góp nhỏ của mình. Tóm lại tôi cảm thấy hơi buồn, buồn vì cái bài phỏng vấn kia thì ít mà buồn vì nhiều trí thức của chúng ta lại đang "chỉ còn biết bất mãn chế độ"... viết thiếu khách quan như thế thì nhiều. Người Mới Đến, Oxford, AnhGửi Dien Hong (HN) Không biết Dien Hong có thực sự nghe được thu âm phỏng vấn của ông TGĐ VN Airlines không nhỉ? Mình hỏi thế vì bạn mình ở VN thì lại không nghe được. Mình hiểu được tại sao bạn có ý kiến như vậy. Mình đã từng và vẫn còn một chút cho là BBC có vẻ thiên vị 'phe kia' nên cũng không chuộng BBC lắm và khi ở VN cũng hay "lên máu" khi có những bài "chê" VN. Mình cũng chỉ sống ở nước ngoài được 3 tháng, gia đình mình thì vẫn sinh sống ở VN, và thành phần gia đình tôi hơi khá " đỏ" nên có thể nói tôi thuộc "phe cộng " nên tinh thần tự hào dân tộc vẫn cao lắm. Nhưng có những sự thật mà mình phải chấp nhận ,khi sống ở nước ngoài thế này, không phải chỉ nói đất nước tôi tốt lắm mà được,thế tại sao Thái Lan, Trung Quốc, Nhật bản phát triển rồi mà VN mình thì chưa !? do người VN mình dở !? Mình nghĩ do chính những con người như ông TGĐ VN airline làm VN thành như vậy. Có thể ông ta nói đúng là bây giờ chưa phải lúc cạnh tranh, nhưng minh muốn nói là cái cách ông ta nói, ông ta nói ông ta chưa muốn tiến hành những chuyến bay dài vì ông ta KHÔNG THÍCH. rồi cách trả lời trịch thượng , trả lời VN airline sẽ phát triển không giống ai cả!? Tức là không học tập ai cả !? Thế nhưng dịch vụ của VN Airlines thì sao? Mình không cho là tốt đâu! Khi mình chưa đi những hãng khác ngoài VN Airlines thì mình cũng không quan tâm lắm, nhưng đã đi những hãng khác thì mình mới thấy mình ngu, khi vừa tốn nhiều tiền hơn mà dịch vụ thì ko hơn !!! VN Airlines mình hình như thiếu không khí gây thiện cảm hay sao đấy, ngồi trên máy bay mình tự nhiên chẳng dám "xin" cái gì, còn khi đi hãng khác, mìnnh thấy thoải mái khi "xin" cốc nước, tờ báo...Diên Hồng nói những người con " yêu nước nồng nàn" nên làm gì ư, tôi sức mòn, chỉ biết thể hiện lòng tự trọng khi ở nước ngoài, thể hiện sự lịch sự trong giao tiếp để gây ấn tượng với những người nơi xứ lạ này, để họ không nghĩ người VN mình không có văn hóa. Nhưng còn gì buồn hơn những người ở Vn đang làm xấu hình ảnh của VN. Bạn sẽ không tưởng được là mình muốn VN mình tiến bộ như thế nào đâu! Mình muốn mình tự hào là người VN tài giỏi của hôm nay, không phải người VN đánh thắng Mĩ năm xưa. VT, Dallas, US"Đài BBC có thể biên tập lại ý kiến của quí vị và không bảo đảm tất cả thư đều được đăng." - Mục đích của BBC khi đăng bài này là gì? BBC chỉ đáp trả lại bài của "Thái Hương, Saint-Petersburg", phải chăng Thái Hương không nói những gì BBC muốn? Tôi rất bất mãn khi nghe ông Hiển trả lời phỏng vấn. Nhưng trước khi đánh giá vấn đề, nên có cái nhìn toàn diện. Các bạn nên lưu ý: Ông Hiển ý thức được rằng phỏng vấn được ghi âm (ông là người nhấn mạnh chuyện này, không phải người phỏng vấn). Do đó chúng ta nên tìm hiểu toàn bộ hoàn cảnh câu chuyện trước khi vội đánh giá. Thái Hữu Lê, Lacey, Hoa KỳNghe phỏng vấn đã buồn vì VN mình có một vị TGĐ thiếu kích thước, đọc diễn đàn này lại càng buồn hơn vì tương lai e còn nhiều vị như vậy nữa. Phê phán một việc xấu, một người xấu không phải là mất gốc. Thế kỷ 21 rồi, nên giã từ cái tư duy yêu XHCN là yêu nước. Cái xấu nếu không được nhận thức với một thái độ dứt khoát, mạnh mẽ thì chỉ đẻ ra những cái xấu khác tồi tệ hơn... Đọc diễn đàn này và một số diễn đàn trước đây chúng ta dễ nhận thấy có nhiều vị tự xưng là đang ở Pháp, Anh, Mỹ, Úc nhưng lập luận thì cứ như là ...Công An Xã. Nếu ban Văn hóa Tư tưởng cho 'cò' tham gia diễn đàn thì nên chọn tay nào kha khá một chútc, đã ở nước ngoài thật, đã được hít thở không khí tự do, dân chủ, không có lập luận vừa thiển cận, vừa phiến diện và hoàn toàn thiếu thông tin. Dù sao vẫn cảm ơn anh Nguyễn Hùng vì chính anh đã chứng minh được có những người VN khác lịch sự hơn ông TGĐ rất nhiều. Dien Hong, Hà NộiCó lẽ các Việt kiều với vốn sống phong phú và "yêu nước nồng nàn" đã thấy rất bức xúc khi nghe bài phỏng vấn ông Nguyễn Xuân Hiển của đài BBC. Các quý vị đã bày tỏ quan điểm của mình một cách rất "xây dựng" đối với bài trả lời phỏng vấn, tuy nhiên ở đây tôi chỉ xin được gửi tới quý vị vài lời của các chuyên gia đánh giá về Vietnam Airlines cũng chính do BBC đăng tải trong bài viết "khoảng cách lớn ở Việt Nam" : " Đối vớI Jim Eckes, giám đốc điều hành của Indowiss Aviation và từng làm việc ở Nam Việt Nam bảy năm trong thập niên 1960 và 70, sự phát triển nhanh của khu vực tư doanh và sự biến đổi của Vietnam Airlines từ doanh nghiệp nhà nước lỗ lã thành tập đoàn kinh doanh lớn, không phải là điều ngạc nhiên. “Chúng ta đang chứng kiến một ví dụ về kỹ năng kinh doanh bẩm sinh của người Việt. Họ hấp thụ kỹ năng này nhanh chóng.” Năm nay, Vietnam Airlines dự báo sẽ chở khoảng năm triệu hành khách; đến 2010 con số này dự kiến tăng gấp đôi. Đó có thể là một ước đoán thấp. Thỏa thuận dịch vụ bay giữa Mỹ và Việt Nam năm ngoái cho phép mở rộng chuyến bay giữa hai nước trong mấy năm tới.". Niềm kiêu hãnh của một người mang trong mình dòng máu của một dân tộc Việt Nam bất khuất có một bề dày lịch sử hàng ngàn năm chưa bao giờ biết khuất phục trước sức mạnh; ý chí kiên định của một nhà quản lý không bao giờ nghĩ tới chữ SỢ. Tôi cũng chưa biết nếu như Vietnam Airlines được điều hành bởi những người "yêu nước nồng nàn" như các quý vị sẽ phát triển tới đâu? Chắc các vị sẽ sẵn sàng bỏ hàng tỷ đô la ra để lao vào cuộc cạnh tranh không cân sức với các hãng không lớn mà không cần phải suy nghĩ, đắn đo, sẽ giảm giá để cạnh tranh trực tiếp với các hãng hàng không quốc tế có bề dày kinh nghiệm và tài chính dồi dào??? hay là sẽ dẫn dắt Vietnam Airlines đến bến bờ phá sản??? Thành thật mà nói nếu các quý vị thực sự yêu nước nồng nàn và có một nguồn lực tài chính vô biên thì các quý vị hãy dành số tiền mà các vị có để giúp đỡ cho những nạn nhân của chất độc màu da cam, hay giúp cho các đồng bào của quý vị đang bị thiên tai tàn phá. Tôi khâm phục những con người của Việt nam nói chung và Vietnam Airlines nói riêng, họ đã làm việc quên mình để phát triển đất nước, đưa thế giới đến với Việt Nam. Thật hãnh diện khi nhìn thấy Vietnam Airlines những chiếc máy bay hiện đại mang biểu tượng của Vietnam Airlines ánh lên trong ánh nắng tại Seattle (Hoa kỳ), Hamburg (Đức). Không hiểu các vị có cảm thấy như tôi không. Vài dòng để các quý vị suy ngẫm. An Lê, HCMCTôi không có ý kiến gì về nội dung của cuộc phỏng vấn, điều mà tôi ấn tượng nhất là về ngôn ngữ của ông TGĐ, nếu còn là sinh viên học môn Tiếng Việt Thực Hành thì chắc ông TGD sẽ phải học lại vài chục lần. Trong cả cuộc phỏng vấn thi tôi thấy người phóng vần dùng từ "sợ" là không phù hợp với hoàn cảnh thôi. Nếu các bạn lắng nghe kỹ thì sẽ thấy ngôn từ của TGĐ nghe rất bực mình, còn về ngữ điệu thì ra vẻ trịnh thượng, nếu không muốn nói là hách dịch. Còn việc ăn nói cướp lời người khác (lúc đó người phóng viên phải cố gắng cắt lời ông TGĐ, nếu không thì chắc ông ta chửi liên tục quá), nếu là một người có học vấn thì sẽ phải đợi người khác nói xong rồi mình hãy nói. Theo tôi ông TGĐ nên học lại văn hoá ứng xử và Tiếng Việt thực hành. Cho dù chuyên môn khả năng lãnh đạo của ông ta có giỏi đến đâu nhưng với thái độ hách dịch đó thì nên tìm người thay ông ấy. Nhân tài Việt Nam còn rất nhiều, phải mạnh tay thì mới làm trong sạch hoá bô máy nhà nước được. Nguyen Hanh, Hamburg, ĐứcTôi quả thật bị shock khi nghe trả lời phỏng vấn của ông Tổng Giám đốc. Tôi không biết gì về cá nhân ông Tổng nên tất nhiên hình ảnh về ông Tổng có được là từ cuộc phỏng vấn này. Tôi chỉ muốn bình luận, nêu bức xúc về cá nhân lãnh đạo - những người đứng mũi chịu sào cho đất nước, chứ không phải là bêu xấu đất nước như 1 số bạn đã vội quy kết. Nếu các bạn cho bình luận về lãnh đạo là bêu riếu, thử hỏi nước Mỹ có suy yếu sau những thước phim của Moore về Bush và thể chế của Bush? Nếu nói như bạn Thai Huong thì ai cũng có quyền không lịch sự ở mức tối thiểu và biện hộ rằng "Thực ra tôi là con người khác". Tôi là con dân của một nước được lãnh đạo bởi những ông Tổng như Hàng không và Bưu chính Viễn thông. Các bạn đã nghe giải trình của Bộ Bưu chính Viễn thông về giá cước điện thoại cao hơn mức của thế giới? Kết hợp lại với cuộc phỏng vấn này chỉ có thể nói về các ông Tổng này: ngạo mạn. Ngạo mạn bởi vì họ là độc quyền nhà nước. Từ điểm này tôi nghĩ cá nhân mình cũng như đài BBC có thể thông cảm vì ông Tổng này hay ông tổng khác có hành vi như vậy vì từ... thể chế ấy sinh ra vậy. Dù sao sự phản ứng dữ dội với từ "sợ" của ông Hiển làm người nghe thấy giật mình, quả thật trong lòng ông ấy (hay các doanh nghiệp nhà nước) đang sợ trước sự mở cửa cho cạnh tranh trong nhiều lĩnh vực, trong đó có hàng không, khi hội nhập vào WTO chăng? Tôi nghĩ phóng viên BBC dùng từ này vì họ quen với chữ afraid trong tiếng Anh, nếu vậy phóng viên của BBC nên rút "kinh nghiệm" khi phỏng vấn các quan chức Việt Nam, đừng dùng những từ nhậy cảm, ảnh hưởng tới tâm lý và sử xự của người được phỏng vấn. Ngoài ra, ở Việt Nam người đi phỏng vấn thường viết sẵn câu hỏi, người được phỏng vấn như ông Hiển sẽ yêu cầu thư ký trả lời, nên trong trường hợp này chúng ta may mắn đã thấy hình ảnh có lẽ gần xác thực của vị Tổng Giám đốc chăng? Tôi vẫn muốn cảm ơn BBC, mặc dù các bạn có thể nhìn nhận sự việc ở khía cạnh khác nhưng chính nhờ đó giúp độc giả có cái nhìn toàn diện hơn về 1 vấn đề. Thai Huong, Saint-PetersburgTôi thành thật bất bình với tất cả các nhận xét của các bạn về TGD VNAirline. Các bạn biết gì về một con người như vậy? Các bạn đã tiếp xúc với ông đó chưa mà đã dám đưa ra những kết luận như vậy! Tôi đã tiếp xúc với ngài TGD VNAirline và nhận thấy rằng ông là con người rất tốt, đối xử với nhân viên rất tốt và đặc biệt trong cách làm việc rất quyết đoán. Tại sao PV BBC không đưa hết toàn bộ thời gian phỏng vấn TGD VNA lên mà chỉ đưa 5' xảy ra sự việc trên??? Tại sao chúng ta không nghĩ rằng người PV đó đã nói gì không đúng để rồi ngài TGD đã phải có thái độ như vậy? Tôi thực sự thất vọng về những lời nhận xét không khách quan của các bạn. Tôi không bênh vực cho ngài TGD VNA mà chỉ nói lên những gì mà tôi biết. Chú thích của Ban Việt Ngữ BBCDo có nhiều thính giả đặt vấn đề về việc biên tập phỏng vấn với ông Nguyễn Xuân Hiển, BBC xin bổ sung thêm như sau:1. Cuộc phỏng vấn với ông Hiển mà quý vị nghe trên mạng không hề bị cắt bớt như trên phát sóng radio, mà là nguyên văn trình tự diễn biến của gần 5' phỏng vấn.2. Trước cuộc phỏng vấn là màn chào hỏi không quá 30'' và diễn ra như các cuộc mở đầu phỏng vấn bình thường và phóng viên BBC giữ đúng phép lịch sự của một người phỏng vấn từ xa qua điện thoại. Tew Nut, Lancaster, UKThưa các anh chị em. Đành rằng không nên "vạch áo cho người xem lưng" nhưng mà nếu không vạch lông ra thì không thể tìm thấy giận và diệt giận được. Hãy nhìn đi, hãy nghe đi, hãy nghĩ đi, hãy làm đi... Phạm Nguyên, London, UKNghe những lời của ông Tổng Giám Đốc Vietnam Airlines tôi không cảm thấy buồn bằng những lời các bạn nói về con người và đất nước Việt Nam. Ông là một tổng giám đốc lớn nhưng không phải là đại diện của một đất nước Việt Nam. Tôi không bàn đến chuyện đúng sai của ông giám đốc và người phỏng vấn, nhưng chúng ta là những con người với nhau, chưa nói là cùng một dân tộc, cớ gì lại phải lặp đi lặp lại những lời phỉ báng người khác? Bạn nói “đau lòng”, “nhục nhã” khi thấy người Việt Nam như vậy nhưng khi các bạn post lên những lời dè bỉu trên một trang web lớn như vậy, rồi thích thú rao rêu khắp nơi cho bạn bè, các bạn có thấy đau lòng không? Tôi đi ra nước ngoài, cũng gặp những người nước ngoài, họ sinh ra và lớn lên ở một nơi mà các bạn gọi là “xã hội văn minh”, nhưng không phải tất cả trong số họ đều có cách cư xử đáng để tôi tôn trọng. Các bạn nói “tầng lớp vô sản”? Tôi nghĩ người Việt Nam có được ngày hôm nay cũng là bắt đầu từ khi vô cùng nghèo nàn lạc hậu. Đa phần những người sinh ra các bạn đều đã sống trong cảnh khó khăn. Và dĩ nhiên không phải cứ “vô sản” là “thiếu văn hoá”. Câu chuyện đã buồn, nhưng bạn lại làm cho nó buồn hơn. Chỉ mong không có thêm nhiều người đọc được trang web này. Hoàng Quân, San JoseKhi nghe phần ''phỏng vấn 5 phút'' của BBC dành cho ông Nguyễn Xuân Hiển, Tổng Giám đốc của VN Airlines, ta nhận thấy là ông Hiển đã mất bình tĩnh và có vẻ hằn học với phóng viên Việt Ngữ của BBC. Có điều là BBC không phát thanh phần đầu của cuộc phỏng vấn và vì thế người nghe không thể nào biết được những trao đổi giữa phóng viên BBC và ông Hiển ra sao để đưa đến không khí ngột ngạt như thế trong 5 phút này. Rõ ràng là ông Hiển không có mấy thiện cảm với phóng viên BBC vì những câu hỏi của BBC không có gì là qúa đáng. Một người bình thường không thể nào nổi nóng vô cớ như vậy và nếu chỉ dựa theo 5 phút phỏng vấn này mà chỉ trích thái độ của ông Hiển là không công bằng. Còn việc ông Hiển nói là ''đây là cuộc phỏng vấn có thâu âm'' thì không có tính cách ''đe dọa'' như vài người nghe đã tưởng tượng ra. Ý của ông ta là nếu phóng viên ăn nói ''vô văn hóa'' trong cuộc nói chuyện này, anh ta sẽ gặp phải sự chỉ trích của người nghe sau này. Dĩ nhiên là ông Hiển không nghĩ ra là BBC làm cuộc phỏng vấn, BBC có quyền cắt xén, chọn lựa đoạn nào phát thanh và đoạn nào... vứt bỏ. Tuy vậy, ông Hiển nên cẩn thận hơn nhiều về cách ăn nói trước báo chí. Dù Vietnam Airlines là hãng hàng không đang lớn mạnh tại Châu Á và là một công ty quốc doanh đang làm ra rất nhiều tiền cho chính phủ VN, chất lượng phục vụ lúc nào cũng cần được cải thiện để tiếp tục giữ vai trò VN Airlines đang có như hiện nay. Là một Việt Kiều ở nước ngoài, khi có dịp tôi luôn chọn Vietnam Airlines cho dù đôi khi cũng gặp những bực mình vì thái độ của nhân viên và vì chính sách không công bằng của công ty đối với hành khách (trọng lượng tối đa của hành lý mang trong nước ít hơn nhiều so với trọng lượng tối đa trên đường bay ngoại quốc chẳng hạn). Sự khác biệt này buộc hành khách phải trả thêm tiền phụ trội khi bay từ nước ngoài vào Hà Nội và sau đó bay tiếp tục từ HN vào SG là một thí dụ điển hình. Nguyễn Ngọc Hưng, Sài GònXin chúc mừng BBC Vietnam đã có mọt món quà Giáng Sinh và tôi cũng xin giơ hai tay bình bầu đây là cuộc phỏng vấn độc đáo nhất năm 2004. Cõ lẽ ông Hiển xuất thân từ một vị tướng không quân nên khi ông nghe từ ''sợ'' thì ông không thích và đã nổi nóng chăng? Tôi nghĩ nếu anh Hùng dùng tư ''e ngại'' thì có thể sẽ không bị ''sự cố'' này chăng? BBc có lẽ sẽ rút kinh nghiệm lại sau cuộc phỏng vấn này. Nhưng suy cho cùng thì VN Airlines có lẽ nên thay ông TGD. Võ Bình, Washington DC, USAVăn Hiệp, Hà Nội, tại sao các bạn cho rằng đây là phát biểu của ông Tổng Giám đốc công ty Hàng không Việt Nam. Đây hoàn toàn là cuộc phỏng vấn bịa đặt nhằm hạ uy tín lãnh đạo Việt Nam. Các bạn có nhìn thấy hình ảnh đúng của ông ấy không? Tôi thật sự thất vọng về những nhận xét của các bạn về ông ấy và việc quên đi chính gốc gác quê hương của mình. Các bạn sinh ra ở Việt Nam hay ở đâu chăng nữa, mang dòng máu, giọng nói người Việt mà không tôn trọng dân tộc mình. Nguyễn Minh, Hartford, USATôi đã từng được tiếp xúc với ông Nguyễn Xuân Hiển, và cảm nhận rằng những gì ông ta phát biểu phản ánh đúng con người của ông ta. Còn những ý kiến về việc liệu cuộc phỏng vấn này có thực hay không, xin để chính ông Nguyễn Xuân Hiển trả lời. Trần Minh Quang, Hà NộiKhông thể có những câu trả lời như vậy ở một tổng giám đốc của một hãng hàng không tầm cỡ quốc gia và khu vực, cho dù phóng viên của đài BBC có những lời lẽ có thể làm ông Hiển mất bình tĩnh. Nói tóm lại là ở một cương vị như ông Hiển mà có lời lẽ như vậy là không thể chấp nhân được. Dương Tuấn Anh, London, AnhĐọc xong bài báo này tôi cũng thấy buồn, nhưng không phải là do ông Hiển. Tôi cảm thấy buồn bởi vì đất nước chúng ta có nhưũng con người như các bạn, những người đang sống và làm việc tại nước ngoài. Các bạn đã ''mất gốc'' hết rồi sao? Ở Việt Nam ta có câu nói ''chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng'' vậy đấy. Trong khi các bạn chưa đóng góp được gì cho đất nước, cậy mình có tí học thức đã lên tiếng chê bai và khinh thường đất nước. Thật thất vọng, chính các bạn mới là những ''kẻ mất gốc'' và ''con sâu làm giàu nồi canh đấy''. Phạm Huỳnh, SAN DIEGO, USA Sáng nay khi vào Internet nghe lại cuộc phỏng vấn của anh Nguyễn Hùng của đài BBC với NGÀI tổng giám đốc hàng không Việt Nam, tôi thấy không biết NGÀI tổng giám đốc có biết cách trả lời phỏng vấn của phóng viên hay chưa mà lên lớp với người thực hiện cuộc phỏng vấn vừa rồi. Tôi nghĩ khả năng ứng xử của NGÀI tổng giám đốc chỉ bằng hay thấp hơn các chủ tịch xã ở vùng sâu vùng cao mà thôi. Nếu ông Thủ tướng Phan Văn Khải nghe được cuộc phỏng vấn này chắc có lẽ sẽ chuyển NGÀI sang bộ Công An thì thích hợp và có thể phát huy khả năng hù dọa thường dân của NGÀI tổng giám đốc. Thật là buồn cho Tổng cục Hàng không Việt Nam có một vị lãnh đạo có một tư cách đáng chê trách. Hy vọng các quan chức Việt Nam nghe được phỏng vấn trên để rút kinh nghiệm và sửa đổi để ứng xử với dư luận có văn hóa hơn. Nguyễn Văn An, Hà NộiThưa các bạn nghe đài BBC, tôi nghe đoạn phỏng vấn của BBC dành cho ông Hiển đêm 8/12. Thấy thú vị quá tôi bèn gọi điện cho mấy người bạn cùng nghe lại sáng 9/12. Khi nghe cái ngữ điệu và ngôn từ phát ra từ miệng một vị quan chức của một ngành to như HKVN, tôi và các bạn đồng nghiệp đều có cảm giác chung là: • sững sờ • rùng mình, và • xấu hổ. Các bạn nên thông cảm, ông Hiển chắc cũng chỉ xuất thân kiểu mà người trong nước thường nói nôm là "chân đất, mắt toét", ít được học hành mà bây giờ ở một vị trí cao thì sinh ra cái bệnh đó. Nhưng các bạn đừng nghĩ rằng ai ở vị trí như ông Hiển trong nước cũng như vậy. Nếu ai nghe phỏng vấn cũng của BBC với nhà văn Đỗ Chu vừa qua thì có thể yên lòng được là có nhiều người Việt có văn hoá và có giáo dục tử tế trừ một số ít kẻ ngộ nhận như lãnh đạo Hiển. Rất khen sự điềm tĩnh, thái độ lịch sự và có văn hoá của người phỏng vấn, và hay hơn nữa là đài BBC giữ nguyên và phát lại cuộc phỏng vấn đó để ông Hiển tự phơi cái bộ mặt thật ra. Thật tội nghiệp cho ông Hiển, tội nghiệp cho những ai phải làm việc dưới quyền ông ta. Tôi có một đề nghị nhỏ: BBC nên thỉnh thoảng phát lại đoạn phỏng vấn này và gửi băng ghi âm cho cán bộ, nhân viên Vietnam Airlines. Và nếu ông Hiển cần học thêm tiếng Việt để hiểu được nghĩa của chữ "sợ", xin mời đến khoa Ngữ văn ĐHQG HN. Phan Kim Khanh Duy, Aachen, ĐứcSau khi nghe bài phỏng vấn 5' của ông ''Tổng Giám Đốc'' Hàng không Vietnam Airlines. Tôi không thể tưởng tượng được đây là những lời nói ra từ miệng một vị ''Tổng Giám đốc''. Tôi chỉ vô tình được người anh họ bảo ''nghe thử đi, vui lắm'', nhưng nghe xong thì chẳng thấy vui gì mà lại thấy khó chịu vô cùng. Nhất là đoạn ông bảo với phóng viên đài BBC nên ''học lại khả năng tiếng Việt của mình''. Trong khi tôi nhận thấy tiếng Việt của ông cũng có phần không ổn. Ông bảo người khác là vô văn hóa, còn ông chắc là văn hóa nhiều khác nên 'xài không hết', hay là cất đi đâu rồi nên không lấy ra xài??? Thật không hiểu sao với khả năng tiếng Việt ''tuyệt vời'' như vậy mà ông có thể ''leo'' lên tới chức Giám đốc một hãng hàng không ''cỡ bự'' (theo lời của ông Hiển) Lam Tam, USAQuốc gia VN có người lãnh đạo như ông Nguyễn Xuân Hiển thì hãng máy bay dẹp cho rồi. Nói cái phỏng vấn là cơ hội để cho khách hàng mến hãng hàng không Việt Nam mà ông Nguyễn Xuân Hiển không làm được thì hãng hàng không VN làm sao tồn tại cạnh tranh. ... với chức vụ như vậy làm mất mặt mũi người VN. Michel Vũ, MelbourneVới cá nhân ông TGĐ Hiển, có lẽ không đáng để chỉ trích. Việc sử dụng những lời lẽ hồ đồ để trả lời phỏng vấn chỉ là “part-time job” của TGĐ. Theo tôi, việc mua máy bay Airbus và Boeing là một hành động trong mặt trận ngoại giao của Hà nội. Qúy vị còn nhớ Hà nội chuẩn chi mấy trăm triệu đôla mua Boeing ngay sau khi TT Clinton đồng ý bình thường hoá quan hệ với VN hay chăng? Lần này đến phiên TT Chirac được Hà nội “lại quả”. Và chúng ta nên lưu ý rằng, trong tương lai nếu có những diễn biến mới thuận lợi cho Hà nội từ phiá Nga, Hà nội cũng sẽ dùng đường lối ngoại giao “mua máy bay Nga” để đáp lại. Qúy vị có để ý rằng TGĐ Hiển “phán” rõ ràng rằng ông ta không “care” về những khác biệt giữa kỹ thuật của Nga và của phương Tây hay không? Thứ hai là việc thuê mướn máy bay; chúng ta nên hiểu rằng việc thuê mướn máy bay là một doanh vụ và nó đem lại lợi tức ngầm “kếch xù” cho hàng quan chức Hà nội. Khi hỏi TGĐ Hiển phải chăng sẽ ngưng thuê mướn máy bay sau khi đã mua thêm hàng “brand new” rõ ràng là PV Hùng của BBC đang “vuốt râu cọp”, TGĐ Hiển nổi lôi đình là đúng. Còn một chuyện khác mà PV Hùng của BBC vô tình (hay cố ý) khơi lại, đó là cái “zụ” United Airlines độc quyền đường bay “đià-réc” từ An-nam sang Huê-kỳ. Thật ra Hà-nội đã cam kết nhường việc khai thác đường bay này cho hãng “Yêu- tít” (‘tít’ dễ thương ai mà không yêu hả?) trong một thời gian. PV Hùng nhắc tới việc khai thác đường bay này đúng là “chọc quê” ông TGĐ Hiển. Quý vị có nghe TGĐ Hiển nói rằ ng ổng “không thích”, rằng ổng “chưa thích! (ổng nhấn mạnh 2 lần), là lý do như thế. Khi TGĐ Hiển cho rằng đường bay này chưa mang lại lợi nhuận chẳng khác nào chuyện con cáo và chùm nho: “nho xanh chua lắm!”. Nếu đường bay đó không mang lại lợi nhuận, tư bản khai thác làm chi? Còn những chuyện lặt vặt khác như là cung cách phục vụ hành khách, thái độ hống hách với bà con ta, nhưng khúm núm với ai khác, theo tôi, cũng nên xem đó là những chuyện không đáng kể, “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”. Bởi vì cái xã hội bị thống trị dưới một chế độ như hiện nay chỉ có thể sinh ra những sản phẩm kiểu đó mà thôi. Trước khi nhường lời cho qúy vị khác, xin có lời an ủi PV Hùng của BBC, chỉ vì nhiệm vụ làm một cuộc phỏng vấn cho đài và cho bà con ta mà phải chuốc lấy những lời lẽ khiếm nhã và bị đe doạ, bị ghi tên vào sổ bìa đen. Hành động trả thù này làm tôi liên tưởng sự hèn hạ của bọn khủng bố. Anh Hùng à, đừng sợ nhé, Chuá Giêxu nói: “anh em đừng sợ những kẻ chỉ có thể làm hại thân xác mà không hủy hoại được linh hồn ”. Tôi cũng là dân Bắc kỳ rau muống cho nên rất xấu hổ mà ngỏ lời xin lỗi đến qúy vị đã bị xúc phạm khi nghe TGĐ Hiển trả lời phỏng vấn một cách lỗ mãng như vậy. Thôi thì cứ coi họ như hạng đá cá lăn dưa mà bỏ qua cho. Xin miễn chấp, và xin đa tạ. Hoàng Trúc Đào, CaliforniaSau khi nghe cuộc phỏng vấn với ông Nguyễn Xuân Hiển, tôi chợt nhớ lại hai câu sau đây, được nghe khi còn học Trung Học: “Người có tài mà không đức là người vô dụng Người có đức mà không tài thì làm việc gì cũng khó” (Nghe “đồn” là của Hồ Chí Minh) Tôi ngẩu hứng làm bài thơ này quí vị đọc cho vui: Ngày nao BÁC dạy CHÁU rằngKHÔNG tài, CÓ đức chả bằng được aiLời xưa BÁC dạy chẳng saiCÓ tài, KHÔNG đức họa tai cho đờiCháu nay hỏi bác một lờiCó kẻ vô đức, tài trời chẳng banMà sao lại được thăng quanLàm tổng giám đốc trong làng Airline?BẤT tài, VÔ đức cả haiThất học mà lại vươn oai dạy đờiTạo ra một chuyện nực cườiBác ơi sống dậy trả lời cháu nghe!!! NMT, TPHCM, Việt NamTôi đã từng là một bí thư của tổ chức Đoàn Thanh niên cộng sản Việt Nam. Dù hiện nay tôi đã không còn liên quan nhiều đến chính trị nhưng tôi vẫn tin tưởng vào sự phát triển trong tương lai của Việt Nam, dù dưới chế độ chính trị nào. Tuy nhiên, tôi hoàn toàn thất vọng với cách trả lời thiếu thận trọng, cách giao tiếp vô văn hóa và sự thách thức vô tổ chức, vô lối vừa hống hách, vừa thiếu học và vừa "lùn" trong nhận thức của ông Nguyễn Xuân Hiển - Tổng Giám đốc của Vietnam Airlines (với điều kiện nội dung phỏng vấn và người được phỏng vấn là thật). Theo đó, ông Hiển không xứng đáng đại diện cho một cơ quan Việt Nam trả lời phỏng vấn báo đài quốc tế vì sự thiếu tư cách và thiếu lễ độ của mình. Nguyễn Quang, TP Hồ Chí MinhXin mạn phép đại diện cộng đồng người Việt Nam có một chút ít học vấn hiện đang ở trong nước có lời xin lỗi đến phóng viên Nguyễn Hùng. Xin khán thính giả cũng hiểu cho quan điểm ''bao quát'' của VN Airlines là họ ''đang xây dựng một phong cách riêng không giống ai, không học ai'', phong cách đó là như thế nào các vị cũng đã biết qua cuộc phỏng vấn của tổng giám đốc ''nguyễn xuân hiển'' (xin lỗi đã không viết hoa tên của ông) Chắc có lẽ cũng chẳng ai dám học hỏi Vietnam Airlines cả, rất riêng và rất đặc trưng. Nguyễn Thị Thảo, SeoulTôi chỉ biết dùng hai chữ để kết luận về thái độ của ông TGÐ Hiển : lỗ mãng. Bản thân thôi đã một lần dùng VN Airlines, và tôi tởn tới già, thề là sẽ KHÔNG BAO GIỜ đi hãng này nữa vì tiếp viên quá bất lịch sự với hành khách, nếu không nói là hỗn. Quốc HuyVN Airlines có được vị thế độc quyền, cho nên dân trong nước cần ông Hiển chứ ông thì không cần họ, không đi hãng của ông thì đừng mơ được bay. Tôi tin là ông ấy thực sự sợ cạnh tranh, cho nên giở bài hù doạ để áp đảo trước, các hãng quốc tế vào cạnh tranh thì chỉ có dân được lợi thôi chứ bản thân hãng của ông đâu được lợi. Giá vé VN Airline thích tăng là tăng, thích chậm giờ là chậm giờ... coi thường hành khách, chuyện nhỏ, chuyện lớn là niềm tự hào của VN hoá ra rất tầm thường. Tôi không hiểu bây giờ mấy ông lãnh đạo Đảng đang nghĩ gì. Cường, Sài gòn, Việt NamSáng nay nghe cuộc phỏng vấn với ông Tổng giám đốc, thật không thể tưởng tượng được lại có người đến như vậy.Tôi đang sống ở việt nam nhưng chưa bao giờ có cảm giác xấu hổ và tức giận đến như vậy.Ở Việt Nam có nhiều vị giám đốc chưa học xong lớp 3, nhưng vị tổng giám đốc này còn tệ hơn thế nữa. Thành thật xin chia buồn với lãnh đạo Đảng CSVN. Lê Thiện, Dallas, USAChào anh Nguyễn Hùng. Tôi vừa nghe cuộc phỏng vấn của anh trên đài BBC với ông Tổng Giám đốc VN Airlines, tôi xin thành thật ca ngợi anh đã thể hiện đầy đủ chức năng nghề nghiệp của một phóng viên. Nếu như tôi, tôi đã không giữ bình tĩnh và có những lời đối thoại bình tĩnh như anh. Nhân đây tôi cũng xin đưa ý kiến với các vị thẩm quyền trong nước. Với tư cách của ông Hiển qua phỏng vấn của đài BBC, tôi tin chắc rằng mọi thính giả VN trong và ngoài nước khi nghe những lời đối đáp của ông Hiển sẽ rất bực mình và đau lòng. Tại sao phải bực mình và tại sao đau lòng. Bực mình vì với ông Hiển, không rõ ông là người có trình độ văn hóa cỡ nào, nhưng với lời trả lời phỏng vấn của ông đã đánh giá ông là một người hoàn toàn không có văn hóa và ngày hôm nay ông lên được chức vị của một Tổng Giám đốc HKVN chẳng qua ông chỉ là người giỏi nịnh bợ, luôn cười và có được thế lực đỡ lưng để đẩy ông lên… Tôi tưởng tượng hình ảnh ông Hiển sau khi trả lời phỏng vấn anh Hùng đài BBC, ông gặp người quen, nói chuyện với nhân viên thuộc quyền ''Này, tớ mới vừa trả lời với thằng phóng viên Hùng đài BBC và cho nó một trận''. Tức thì vài ba người xum xoe xúm xít mà nói "Ôi giời, thủ trưởng của em thật là hết ý, chúng em phục anh sát đất ạ... Trần Long, PHILADELPHIA, USATôi nghe đài BBC phỏng vấn ông Tổng Giám đốc Hàng không Việt Nam tôi muốn tắt ngay. Theo tôi nghĩ ông Thủ tướng Phan Văn Khải nên cách chức ông ta ngay không cần suy nghĩ. Một con người khiếm nhã và thất học như thế thì làm sao mà điều hành được một công ty hàng không có tầm cỡ quốc gia cho được. Nguyễn Nam,Toronto, CanadaThưa các anh chị biên tập viên trong đài BBC. Tôi đã nghe phỏng vấn của đài BBC rất nhiều về các quan chức của chính quyền CS Việt Nam. Thành thật mà nói từ trước đến nay tôi nhận thấy phần đông các quan chức trả lời phỏng vấn đều khiêm tốn và lịch sự, không kiêu căng và hách dịch. Nhưng hôm nay tôi nghe quí đài phỏng vấn ông Nguyễn Xuân Hiển, Tổng Giám đốc của Vietnam Airlines, tôi thấy cách trả lời phỏng vấn và cách nói chuyện với phóng viên của đài Ông Ta qúa kiêu ngạo và không có tí nào lịch sự. Anh phóng viên lỡ lời dùng chữ SỢ, thế mà ông ta bảo anh ta thiếu văn hóa, cần phải học lại tiếng Việt, nhưng tôi thấy anh phóng viên này dùng chữ sợ thì đâu có gì là mất uy tín của Vietnam Airlines đâu, mà nói anh ta là ở nước ngoài nên dùng từ không chỉnh. Nhưng tôn ta là người trong nước mà dùng những câu trả lời là ''tôi chưa thích'', ''tôi không thích''. Nếu ra nước ngoài ai hỏi cái gì mà trả lời như thế thì làm sao người ta vui vẻ quảng cáo không tiền cho Vietnam Airlines được. Tổn thất lớn lắm đấy Ngài TGĐ. Riêng tôi và một nhóm bạn già thường về Việt Nam, trước đây thường đi máy bay Vietnam Airlines, nhưng kể từ hôm nay tôi không bao giờ đi máy bay Airvietnam nữa cho đến khi nào ... Tổng Giám Đốc này mất chức mới thôi. ... Rocky Phạm, TPHCMSau khi nghe bài phỏng vấn này xong với tư cách là một người Việt Nam tôi cảm thấy thật xấu hổ cho dân tộc. Ông Tổng Giám Đốc Nguyễn Xuân Hiển thiếu tư cách của một nhà lãnh đạo trầm trọng. Ông ta biết rằng cuộc phỏng vấn này được ghi âm nhưng vẫn ăn nói rối thiếu văn hoá với phóng viên thật là một điều không chấp nhận được. VietNam Airlines đúng là trong thời gian gần đây tiếp đãi khách hàng không được niềm nỡ. Đôi khi còn có thái độ vẫn thiếu văn hoá. Tôi thật sự cảm thấy xấu hổ vì cách ăn nói thiếu đạo đức của một vị TỔNG GIÁM ĐỐC của hãng hàng không duy nhất của Việt Nam. Nguyễn Tùng, San JoseTôi đã lắng nghe 5 phút phỏng vấn với ông Nguyễn Xuân Hiển. Tôi rất lấy làm buồn cho nước Việt Nam có một người ở chức vụ cao và quan trọng như vậy mà ăn nói như là một côn đồ. Thật tình tôi bàng hoàng. Nước mình sao lại có thể tuột dốc đến thế. Phạm Minh, Westminster, USA Tư cách của ông Nguyễn Hiền rõ ràng là người vô sản có quyền thế. Trước khi có câu hỏi làm ông nổi nóng, giọng nói đã cho thấy rõ thái độ của ông, thay vì được BBC phỏng vấn là 1 cơ hội để cho Việt Nam Airlines giới thiệu thương mãi của mình thì ông Nguyễn Hiền lại bực dọc và mặc cảm . Ông diễn tả sự bực dọc đó bằng cách vin một cớ nhỏ để mắng cả cộng đồng hải ngoại, những người mà cơ sở ông miễn cưỡng phục vụ khi họ về nước . Việt, Luân ĐônChúng tôi phá lên cười khi nghe ngài giám đốc trả lời phỏng vấn. Chúng tôi xin đề nghị một cách vô tư và trang trọng rằng ngài giám đốc cần được bổ túc thêm về cả hai mặt văn hóa và nghiệp vụ. Nguyễn Văn Minh, Karlovy Vary, Cộng hòa SécMong rằng chính quyền trong nước sẽ bắt đầu để ý hơn nữa trong việc tuyển chọn cán bộ nhân viên, những người có thực tài để phục vụ đất nước. Những người vô học thế này mà lại ngồi được trên ngôi cao thì chỉ có thể tồn tại ở một thể chế loạn lạc thôi. Tsuyoshi Nguyễn, TokyoNghe phỏng vấn, thật sự thấy đương kim một tổng giám đốc một công ty có tầm cỡ quốc gia VN như vầy thì thật là "xấu hổ". Ông Nguyễn Xuân Hiển chưa đủ bản lãnh và thiếu tư chất của một người lãnh đạo. Có lẽ ông đến với địa vị hiện thời bằng một lối đi không "công bằng" nên đã không phải cần thiết đến việc cạnh tranh tích cực và ông hoàn toàn thất thế trước buổi phỏng vấn này. Tôi thiết nghĩ, một là ông ta phải qua báo chí thanh minh về hành ngôn khá khiễm nhã của mình trong bài phỏng vấn này, hoặc là ông phải từ chức. Có thể là bắt ông từ chức là hơi quá nghiêm túc với hành vi này của ông, nhưng ông là một công chức đang ăn lương nhà nước, mà lương nhà nước là tiền của nhân dân Việt Nam từ tiền thuế.... Ông không thể "thích" thì làm, không "thích" thì không làm. Có lẽ ông chưa biết câu "Chí Công Vô Tư". Văn Hiệp, Hà NộiTại sao các bạn cho rằng đây là phát biểu của ông Tổng Giám đốc công ty Hàng không Việt Nam. Đây hoàn toàn là cuộc phỏng vấn bịa đặt nhằm hạ uy tín lãnh đạo Việt Nam. Các bạn có nhìn thấy hình ảnh đúng của ông ấy không? Tôi thật sự thất vọng về những nhận xét của các bạn về ông ấy và việc quên đi chính gốc gác quê hương của mình. Các bạn sinh ra ở Việt Nam hay ở đâu chăng nữa, mang dòng máu, giọng nói người Việt mà không tôn trọng dân tộc mình. Nguyễn PhongTôi là một người ViệtNam hiện sống ở Balan, là thính giả hàng ngày nghe BBC, hôm nay được nghe phỏng vấn 5 phút với ông Nguyễn Xuân Hiển, từ trong tâm thật bất mãn với ông Hiển với chức vụ giám đốc VN Ariline nhưng tư cách và phong cách trả lời phỏng vấn trên đài thật là một người không có văn hoá, không có học chút nào ( thế mà không hiểu tại sao lại được làm giám đốc mới hay chứ!). Mới nghe 1phút đầu tôi có cảm giác là ông Hiển không muốn trả lời câu hỏi rồi, tôi cảm thấy ông ấy có ác cảm với những người Việt hiện sống ở hải ngoại thì phải. không biết trước đây ông ấy có được nhà nước VN cử đi du học ở ngoại quốc hay không để được về làm cái chức giám đốc như thế, mang tiếng quá đi, thiệt là xấu hổ cho giới chức lãnh đạo ở VN !!!!! Bùi Lê PhươngThực sự tôi không thể nghĩ được rằng người đang trả lời phỏng vấn kia lại là ông Tổng Giám Đốc của Hãng Hàng không Việt Nam Vietnam Airline. "Bởi vì tôi không thích, tôi không muốn", "Tôi nghĩ anh nên học lại tiếng Việt đi", tôi ko hiểu ông Hiển nghĩ sao khi có thể phát ngôn được câu nói đó. Vừa check lại, trời ạ tôi đã đặt cho mình 1 chuyến bay về HN ăn Tết qua hãng hàng không VN Airline mất rồi. Đặng Sơn, Hà NộiTôi từng đi Air VN thấy trình độ giao tiếp kém và cách ứng xử với người Việt Nam rất tệ. Nhân viên còn như vậy huống hồ chi là người đứng đầu. Không biết rằng sau này hãng còn lớn mạnh không nhưng trước mắt dưới sự chỉ đạo của ông Hiển tôi nghĩ là không bao giờ Việt Nam có thể vươn xa hơn để hóa rồng châu Á. Có khi thành rồng đất cũng chưa được. Quang, VNThông thường tôi rất ít khi có ý kiến gì, căn bản vì thấy mình nhỏ nhoi quá. Nhưng thật tình lần này tôi khó chịu quá, cảm thấy xấu hổ, và nhục nữa. Không biết nói gì, đã nhiều người nói rồi. Giờ tôi hy vọng ông Nguyễn Xuân Hiển bị cách chức ngay lập tức chứ nói để ông ta từ chức thì chịu khó đợi đến khi qua tuổi về hưu hay VNAirlines đi bụi. Bó tay. Tôi có ý kiến là những người đã biết vụ này có ai giỏi, cộng có gan nữa, đứng ra tổ chức xin chữ ký bà con để đòi cách chức ông HIển hen. Cảm ơn trước. Denny Võ, Edmonton, CanadaTôi nghĩ phóng viên Hùng đã phỏng vấn nhầm đồng chí bảo vệ. Tổng giám đốc của hãng hàng không Việt Nam chắc là không đến nỗi thiếu văn hóa trầm trọng như thế đâu. Nguyễn Hùng, tp.HCMVới những gì thể hiện bài trả lời phỏng vấn, ông Hiển không đủ khả năng lãnh đạo một cty như VN airlines. Đó cũng là câu trả lời tại sao dịch vụ VN airlines kém chất lượng, thếu tôn trọng khách hàng nhiều năm qua. Ông cần phải ra đi để xây dựng lại một thương hiệu lớn của VN. Bách Khoa, SingaporeHàng năm tôi thường đi về Việt Nam vài lần, đa số với VN Airlines. Cuộc phỏng vấn cho thấy ông tổng giám đốc không có trình độ và trách nhiệm trong việc điều hành VN Airlines. Tôi lo ngại cho công việc kinh doanh của VN Airlines - một công ty quản lý một lượng tài sản khổng lồ của đất nước. Nó đặc biệt khổng lồ khi dân mình hãy còn quá nghèo, mỗi người đang nợ nước ngoài 180USD và khoản tiền mà VN Airlines dùng để mua máy bay chủ yếu là vay nợ. Nguyễn Anh Kha, tp.HCMXin chào mọi người. Không gì đáng ngạc nhiên cả đâu các bạn ơi. Không riêng gì ông Hiển mà tất các cán bộ cấp cao lẫn cấp thấp của Việt nam đều là Tiến sĩ và Thạc sĩ cả đấy, cho nên chúng ta nên thông cảm cho khả năng nhận thức và tuyền đạt cũng như trình độ học vấn của họ. Các bạn chưa ở Việt nam nên chưa biết đâu, còn nhiều điều cón thú vị hơn vậy nữa nhiều chứ nhiêu đó ăn thua gì. Dù sao thì cũng cám ơn anh Hùng có một bài phỏng vấn hay. Lê Thanh, Hà NộiAnh Hùng kính. Tôi xin hồ đồ nhận xét rằng: trình độ anh kém quá! Lỗi là tại anh cả, anh Hùng ạ. Tại anh hỏi khó quá, anh toàn hỏi những câu không cùng quan điểm để ông Hiển phải phản đối - "KHÔNG". Đáng lẽ ra anh phải tạo cơ hội cho Ngài TGĐ ấy kể lể công trạng, để Ngài ấy khen hay khen đẹp chứ! Đó là lỗi thứ nhất. Lỗi thứ 2 là do anh không cập nhật thông tin. Này nhé, VietnamAirlines là hãng được "ưa chuộng" nhất ở Việt nam, cắc cớ gì anh lại hỏi "nhưng còn dịch vụ" rồi lại "nhằm cải thiện" nữa chứ, làm sao mà không nổi khùng cho được hả anh? Và nữa, Việt nam có hơn 80 triệu dân, một mình một chợ, phỏng VietnamAirlines còn sợ ai mà anh bảo sợ? Rồi anh nói đến cạnh tranh nhưng anh không nói rõ, một phần do anh không nắm được tâm lý người Viêt nam ta (theo cách hiểu của ông Hiển - cứ rẻ là thích, là hoan hô bravô, đương nhiên tiền nào của nấy, tiền thầy bỏ túi). Vài lời chân thành, mong anh bỏ quá. Trần Vũ Linh, Hà NộiBản thân tôi không tin lắm cuộc đàm thoại này. Các viên chức VN không giỏi lắm về trình độ nhưng về khả năng xử thế, ứng xử công chúng, họ không bao giờ thể hiện sự bất lịch sự. Đây chỉ là 1 ghi âm, liệu có bằng chứng nào CHỨNG MINH đây là băng ghi âm thực sự cuộc phỏng vấn, hay chính xác cuộc phỏng vấn có TỒN TẠI không ??? Witheld, NottinghamTôi chỉ thấy xấu hổ thôi. Những gì tôi muốn nói các bạn đều đã bày tỏ hết rồi. Tôi cũng có đi VN Airlines một lần và sau đó không bao giờ đi lại nữa. Các hãng hàng không khác bao giờ cũng là sự lựa chọn đầu tiên của tôi, cuối cùng mới là VN Airlines. Phạm Vinh, Bình DươngNghe cách ông Hiển trả lời phỏng vấn là liên tưởng đến cung cách phục vụ của hàng không Việt Nam thì quả đúng là AirDie rồi. Có rất nhiềi bạn bè gọi điện thoại cho tôi để truy cập trang web BBC nghe ông Hiển trả lời phỏng vấn, và hầu như trong số họ đều tỏ ra xấu hổ cho vị lãnh đạo của nước mình. Riêng tôi thì nói thật không lấy gì làm buồn nữa vì bản chất của nó là như vậy rồi mà. Việc bầu bán và bổ nhiệm người kém tài, thất học và tham nhũng thì đầy rẫy ở đây rồi. Lonestar, Houston, USTôi đang học MS ở Mỹ và cũng rất không thích khi người ta cứ bôi bác VN nhưng nghe PV ông này xong thì cũng bó tay. Có lẽ ông này được cấp dưới nịnh bợ nhiều quá quen rồi nên giờ có người nói chuyện ngang hàng là nổi khùng. Nói chuyện thể hiện rõ bản chất quan liêu, cửa quyền, vô văn hóa... Những con người như vậy làm hổ thẹn cho đất nước & con người VN. Tôi tin chắc sau chuyện này thì ông này sẽ được cho "nghỉ mát" thôi chứ chắc chắn không thể tại vị được nữa. Có quyền mà ngu dốt quá thì phải bị đào thải thôi. Dân SadecTại sao lại có thể như vậy chứ? Nguyễn Bình, Virginia, USAĐối với những ai thường về Việt Nam, thì giọng điệu "cán bộ, công an" như ông Hiển bây giờ chẳng có gì lạ. Các "quan" thời nay, từ bí thư xã, phường cho đến trung ương, do nắm trong tay quá nhiều quyền lực, thích kiểu ăn nói phách lối và răn đe người dân y như ông Hiển đối với Nguyễn Hùng vậy. Âu cũng là nhờ sự "giáo dục" của Đảng từ bao nhiêu năm qua. Đối với dân đen, thì Đảng và cán bộ ưa lên mặt dạy dỗ và răn đe để không ai dám động đến quyền lực (và lợi) của Đảng. Còn đối với người Việt ở nước ngoài, thì Đảng và cán bộ thật ra vẫn còn rất kiêng dè thậm chí kỳ thị mặc dù về lý thuyết thì Đảng ưa gọi Việt Kiều là "khúc ruột ngàn dặm" và ra nghị quyết này nọ để chiêu dụ. Cách ăn nói và ứng xử của ông Hiền khi trả lời phỏng vấn phát xuất chính từ tâm lý kỳ thị này. Điều đáng lưu ý là có lẽ do giận mất khôn nên ông Hiển quên mất rằng Nguyễn Hùng là nhân viên BBC nên mới giở giọng răn đe giống như đám cán bộ thích răn đe người dân Việt Nam vậy. Mặc dù đã về VN nhiều lần và không lạ gì với kiểu ăn nói trịch thượng thô lỗ của bọn cán bộ Đảng, tôi vẫn cảm thấy một nỗi lo sợ và buồn vô tả sau khi nghe xong cuộc phỏng vấn. Sợ là sợ cho tương lai của đất nước, cho thế hệ trẻ, không biết sau này tư cách chúng sẽ như thế nào với cái đám "lãnh đạo" hống hách kiểu này. Buồn là buồn cho số phận của dân tộc Việt Nam, trong khi Cộng Sản Đông Âu và Nga đã sụp đổ tan tành từ mười mấy năm nay, thì Việt Nam giờ này vẫn còn bị bao trùm trong bóng đêm của độc tài, tàn ác, dốt nát và phong kiến mà sau lưng của nó là hàng triệu cán bộ Đảng kiểu Nguyễn Xuân Hiển. Dentaxd96, Hà NộiTôi thấy ông Hiển ăn nói mất lịch sự quá, ông là một lãnh đạo quan trọng, phải giao tiếp quốc tế nhiều. Vì vậy phải xem lại văn hoá ứng xử của ông Hiển để không làm mất đi bản sắc văn hoá của người Việt, không tạo ấn tượng xấu trong lòng bạn bè quốc tế. Cân, Hà NộiChán như con gián, làm sao bây giờ. Cường, Hà NộiLà người VN, sống ở Hà nội, tôi hết sức thất vọng trước sự vô văn hóa, ngu dốt đến lạ kỳ của ông Hiển. Ông Hiển từng là một phi công giỏi, có nhiều đóng góp cho ngành hàng không VN. Thế nhưng có lẽ do ông tại vị lâu quá, nhiễm thói chuyên quyền, ngông cuồng. Hy vọng một ngày sớm nhất ông sẽ phải từ chức để cho người có năng lực, trẻ tuổi, ăn nói lịch lên thay. Tôi kêu gọi mọi người bỏ chút thời gian mua 1 vài cuốn sách như "Đắc Nhân Tâm" hoặc sách dạy trả lời phỏng vấn và gửi tặng cho ông Hiển. Hy vọng ông ý sẽ học được nhiều điều, trước khi về vườn. Tuấn, Hà NộiKhông chỉ ông Hiển mà hầu hết tất cả các quan chức ở Việt Nam đều có phong cách vô học như vậy. Họ mang luôn phong cách này vào trả lời phỏng vấn một cách "vô tư". Johny TrầnÔng Hiển này trả lời phỏng vấn theo kiểu phòng thủ cho chính bản thân mình. Tức là ông ta tưởng cứ báo chí nước ngoài phỏng vấn mình là họ sẽ tìm cách soi mói hay nói xấu. Nói chung mọi thứ tại Việt Nam đang rất giả tạo, ngay cả lãnh đạo cũng không biết đuợc tình hình yếu kém của chính đất nước mình mà sửa đổi. Ngoài miệng thì cứ hô hào, trong bụng thì toan tính để giữ chức. Mọi người ai cũng thế thôi, trong hay ngoài nước bây giờ ít ai mà còn giữ mối thù hận gì gì đó năm xưa. Muốn góp sức xây dựng mà lãnh đạo ngu quá' thì cũnh thấy bực mình thật. Việt Nam cứ thế rơi vào vòng luẩn quẩn, dốt bao che cho dốt lên làm lãnh đạo. Trần Thanh, tp.HCMCảm ơn cuộc phỏng vấn mà anh Hùng đã thực hiện với ông Hiển. Xin lỗi các anh chị nghe đài vì nghe được những điều mà tôi cho là quá xấu hỗ. Vì tôi là người dân trong nước, xấu hỗ lắm vì có bao nhiêu người lãnh đạo như thế. Quý vị chắc cũng từng nghe Nhà nước tôi bào chữa cho sự trong sạch của đảng mình, một số cũng tin theo. Nhưng xin nói rằng, chúng tôi là người dân trong nước hàng ngày phải đối diện với những câu nói thô thiển, hỗn xược của những người lãnh đạo dốt nát như ông Hiển vậy. Tôi chắc rằng quý vị cũng đang phẫn nộ trước những kẻ mù chữ mà đi dạy người khác. Nhưng đó là một lẽ thường tình, vì tôi cũng từng làm việc với các cấp lãnh đạo cao, tất cả điều như vậy, thậm chí có nhiều cơ quan còn dốt nát hơn nữa, đến mức mà tôi không còn từ ngữ nào để mô tả được nữa. Nếu quý vị có tấm lòng xin hãy suy nghĩ và làm một việc gì đó để cho đất nước còn nở mặt nở mày với năm châu. Lưu Sơn, Melbourne, Úc5 phút phỏng vấn đối với tôi thật dài và đáng sợ. Nghe xong tôi không thể cất lên lời. Tôi thấy nhục quá. Không biết ông Hiển có biết là ông đã làm tổn thương trầm trọng tới bao nhiêu lưu học sinh Việt Nam ở nước ngoài như tôi không. Và không biết ông có hiểu đã làm ảnh hưởng trầm trọng tới hình ảnh của con người và đất nước Việt Nam hay không. Hóa ra ở vị trí như ông mà cư xử vô văn hóa đến thế. Tôi không thể nào tin nổi vào tai mình. Ken, Auckland, New Zealand Tôi là một du học sinh đang sống tại NZ. Khi bạn tôi nói về thái độ khinh người Việt của Vietnam Airline tôi hoàn toàn không tin. Tôi cũng có chút lòng tự hòa dân tộc. Nhưng tôi đã chứng kiến cảnh này khi về Vn trong một lần transit Úc về nước. Nhân viên Vietnam Airline khi biết tôi là người Việt thì thái độ hoàn toàn thay đổi, thiếu hẳn nụ cười trước đó và trả lời rất trống không. Từ đó đến nay tôi không đi hãng Vietnam Airline nữa (tuy giá vé có rẻ hơn chút xíu). Tôi không biết Vietnam Airline sẽ phát triển như thế nào khi mà có sự phân biệt và đối xử với người Việt (không lẽ người Việt...nghèo). Trong bài viết này tôi hòan toàn đồng ý với Babo Nguyen. Mong "Nụ cười Việt Nam" sẽ đến đối với người Việt. Danden Nguyễn, tp.HCMTôi là một thương gia Mỹ (Việt Kiều) đang làm việc ở Việt Nam. Hàng năm tôi phải đi Viet Nam Airlines ít nhất là mười lần mà rất ít khi tôi không có chuyện bực mình với công ty này. Đây có lẽ là một công ty tồi tệ nhất mà tôi từng thấy trong hàng chục năm làm việc trên thế giới. Tôi đã tìm cách để tránh khỏi phải đi Viet Nam Airlines trong khi đi lại trong nước. Tôi sẵn sàng đi qua Singapore rồi đến Hà Nội để khỏi phải đi qua Viet Nam Airlines. Nhân viên của hãng này từ bé đến lớn chỉ lo cướp bóc của khách hàng và đối xử với khách hàng như những người đi ăn xin. Đa số đều phải trả tiền hoặc hoặc nhờ quen biết mới vào làm việc ở đây. Cá nhân tôi rất nhiều lần bị bắt phải phải đổi vé mất 10% chỉ vì một tên trên vé viết ngược với tên trong Passport (tên họ và tên gọi) nếu người khác mua vé dùm. Đây là một kế hoạch qui mô của công ty Viet Nam Airlines để làm tiền một cách trắng trợn các Việt Kiều về thăm quê hương. Đa số đồng bào Việt Kiều cũng như tôi tên tuổi thường hay bị ghi lộn trên vé. Chúng ta thường rất có ít thời giờ để đi từ thành phố này sang thành phố khác thăm bà con. Chúng ta sẽ trở thành mồi ngon cho điều lệ ngược đời này. Khi một Việt Kiều có một lỗi nhỏ về tên tuổi trên vé của mình thì chắc chắn là sẽ mất từ 10% đến 100% tiền vé đó. Nếu Viet Nam Airlines muốn đề phòng việc khách hàng dùng vé của người khác thì họ chỉ cần viết số CMND hoặc số Passport là sẽ giải quyết được vấn đề này rất dễ dàng. Chuyện này một em học sinh tiểu học cũng có thể suy nghĩ ra được nhưng các ông tiến sỹ trong ban giám đốc chưa có thể nghĩ đến. Cách đây một tuần, tôi đến phi trường lúc 16 giờ để đi chuyến bay 16 giờ 30 phút nhưng những nhân viên Viet Nam Airlines ở phi trường nhất định nói là trễ rồi trong khi tôi không cần phải gửi hành lý gì cả. Chỉ có một nhân viên duy nhất trong đó có muốn giúp tôi nhưng không làm gì được vì các người khác không muốn làm. Trong khi họ làm khó dễ tôi đủ điều và không cho đi thì loa trong phi trường vẫn gọi tất cả hành khách cuối cùng đến ba lần đến 16 giờ 20 phút mới hết. Mọi người ở đây đều nói với tôi là “Anh cứ cho tụi nó vài trăm đồng là chuyện gì cũng được” ! nhưng đó là điều tôi không thể làm được. Tôi sẽ không nói lên chuyện này làm gì nếu công ty này không mang tên quốc gia Việt Nam. Nếu công ty này tên là: “Hãng độc quyền của con ông cháu cha” thì tôi cũng không nói đến họ làm gì. Tôi thành thật khuyên quý vị nếu tránh đi Viet Nam Airlines được chuyến nào thì nên tránh đi. Bobo Nguyen, PhápUn coup de pouce cho anh Nguyễn Hùng, bình tĩnh đến thế là cùng. Tôi là một du học sinh ở Pháp và hàng năm đều về VN. Tôi chỉ dám đi VNairline 1 lần duy nhất và không bao giờ đi lần nữa, ngay cả phi công còn đọc nhầm loại máy bay, các tiếp viên thì bất lịch sự giống như ông Hiển, đặc biệt là bất lịch sự với người gốc Việt( cái này là đau đớn nhất). Còn câu trả lời "không thích" thì không còn gì để nói. Trả lời phỏng vấn mà hâm dọa thì chắc là do thói quen. Thời buổi cạnh tranh thế này còn có lãnh đạo VN nói như vậy thì làm sao VN khá nổi bây giờ. VN Airline mà được yêu thích thì chắc là cuộc thăm dò được thực hiện trong mơ hay là tự thăm dò trong VN airline nhỉ ? Xấu hổ cho VNAirline khi có người đứng đầu như vậy. An Phan, USACác bạn đã đóng góp rất hay và đầy đủ. Tuy nhiên, tôi rất thông cảm với ông Hiển vì nhà nước đã chọn cho ông một công việc quá khả năng và trình độ của ông ta. Vì mang nặng và dấu kín mặc cảm thua kém của HKVN, nên ông quá nhạy cảm với chữ "Sợ". Ngoài ra xuất thân từ vô sản mà bây giờ lại có quá nhiều, quen thói ăn hiếp dân đen nên lên giọng phách lối thì cũng không có gì làm lạ. Ông ta còn đe dọa là cuộc nói phỏng vấn có thu băng (anh Hùng cẩn thận khi về nước). Ở Mỹ, nhiều nhân vật bị mất chức chỉ vì một lời nói. Chúc ông Hiển may mắn khi cấp lãnh đạo VN nghe qua cuộc đối thoại nầy. Huy Lê, Hoa KỳHình như những ông Tổng giám đốc của những đơn vị tại VN thường là những vị Gs, Phó GS, Tiến sĩ, Phó Tiến sĩ. Chính phủ VN hết người có học chút đỉnh để cho làm Giam Đốc VN Airline sao? Trần Phương Thảo, USANghe bài phỏng vấn với ông giám đốc Air VietNam buổi sáng phát trên đài Little SaiGon tôi không nhịn được cười, cười là cười cách trả lời hơi ngớ ngẩn cúa ông giám đốc . Không lẽ chỉ vì "tôi không thích , tôi không muốn" của ông giám đốc thì đường bay trực tiếp của ngành hàng không từ VN qua Mỹ sẽ bị ảnh hưởng . Tôi càng cười hơn khi nghe ông nổi đóa lên khi Nguyễn Hùng dùng từ "sợ". Ông còn nói là sống lâu ở nước ngoài nên quên tiếng Việt, không biết ông ở VN có hiểu hết nghìa của tiếng Việt hay không. Chỉ vài câu hỏi trong 1 cuộc phỏng vấn ngắn cũng đã thấy được bản tính của ông giám đốc ngành hàng không- 1 ngành lớn của đất nước Viet Nam . Thật đáng buồn thay !!!! Hoàng Nguyễn, Florida, USAÔ hô, ai tai!! Nghe cách trả lời phỏng vấn của ông Tổng Giám Đốc VN Airlines quả thật "thú vị"! Người đứng đầu một business quan trọng đã thể hiện rõ ràng tính cách quan chức của mình qua cách ăn nói "dạy dỗ người dân" như vậy thì hết thuốc chửa! Hóa ra nguời "xa tổ quốc" lại biết giữ gìn phong cách VN hơn ông Tổng Giám Đốc VN Airlines nhiều! Nhan Ly, MỹNghe cách ông Hiển trả lời, ai cũng thấy có cái gì đó không ổn. Ông là quan chức VN Airline nhưng cách trả lời của ông có như muốn hù dọa ("phỏng vấn được ghi âm"). Cũng vì quen hống hách nên ông "kê tủ đứng" phóng viên Nguyễn Hùng. Chuyện này buồn cười thật. Nếu chính phủ VN muốn chứng tỏ hướng đi tốt, phải xét lại cách tuyển chọn người, nhất là những người nắm vai trò lãnh đạo. Lãnh đạo mà ăn nói như ông Hiển thì...nếu còn một tí liêm sỉ, ông Hiển nên từ chức. Tony Nguyễn, Toronto, CanadaViên chức cao cấp của nhà nước Cộng Sản Việt Nam, thời điểm này, sau gần 20 năm đổi mới, hội nhập, mà ăn nói vô học, bần cố nông như vậy sao? Chừng nào mới văn minh đây? Đảng viên giàu trọc phú, nhưng tư cách thì có lẽ còn lâu, lâu lắm mới có thể ngồi vào bàn với thế giới văn minh người ta được. Buồn vô cùng cho nước Việt tôi. Lãnh đạo mà như vậy, thì người dân sẽ còn khốn khó biết chừng nào? Toiyeuvietnam, HNSau cuộc phỏng vấn này, có lẽ ông Hiển nên từ chức được rồi. Cảm ơn BBC H, Việt NamTôi vào trang này là để động viên anh Hùng , người vừa thực hiện cuộc phỏng vấn với một viên chức của VN và nghe câu trả lời rất "chói tai" của viên chức trên , nhưng không ngờ anh em khác đã có ý kiến mau lẹ hơn cả tôi , chứng minh thời đại truyền thông tuyệt vời của nhân lọai là thế-Rất mong các anh cứ giữ được bình tĩnh như vừa qua- Sâu bọ lên làm người ở đây nhiều lắm. Các anh chi em khỏe mạnh - Kính VU DE, USAÔng Nguyễn Xuân Hiển hoàn toàn mất tự chủ trong cuộc phỏng vấn. ông lấn át người phỏng vấn và có tính cách hăm doạ. Ông Hiển chưa quen với lề lối giao thiệp mang tính cách quốc tế. Tri Le, San Jose, USATôi vừa nghe cuộc phỏng vấn giữa đài BBC và ông Nguyễn Xuân Hiển. Tôi ngạc nhiên về cách ăn nói của ông Hiển, một cách nói hống hách, quan lại, kẻ cả và thiếu văn hóa. Nay tôi biết tại sao phần đông Việt kiều không thích dùng hàng không VN là vì cách cư xử thiếu nhã nhặn của một số tiếp viên. Người đứng đầu còn phách lối như thế, huống hồ nhân viên. Tôi xin hỏi ông Hiển tại sao người phỏng vấn không dùng chữ "Sợ" được. Tuy tôi xa quê hương từ bé, nhưng tôi xin khẳng định với ông Xuân Hiển rằng chữ "sợ" có thể dùng bất cứ ở đâu, và trong bất cứ trường hợp nào. Có phải cá nhân ông Hiển chưa bao giờ dùng chữ "Sợ". Ông là lớp cha chú, chúng tôi xin ông ăn nói khiêm tốn một chút để lớp hậu thế còn noi gương. Xin chúc bình an. Nguyen Toi, Hoa KỳĐây là bài học cho ông Nguyễn Hùng, không nên bắt đầu câu hỏi bằng những từ như: Rõ ràng là, nhưng... Trần Khoa, Hoa KỳKhông riêng gì ông Nguyễn Xuân Hiển, rất nhiều nhân vật có chút tên tuổi trong giới lãnh đạo và trí thức trong nước không tôn trọng Quốc ngữ và văn hóa của người Việt ở hải ngoại mà họ thường gọi thân thiết là "kiều bào" khi cần có sự giúp đỡ. Trong trường hợp này, hy vọng ông Nguyễn Xuân Hiển sẽ tránh phạm cùng lỗi lầm trong những cuộc trả lời phỏng vấn báo chí sắp đến. Quốc Trường, tpHồ Chí Minh, Việt NamTôi rất là vui mừng khi đất nước mình có thêm 1 hãng máy bay lớn của Hoa Kỳ hợp đồng bay vào Việt Nam. Nhưng khi nghe cuộc phỏng vấn ông Nguyễn Xuân Hiển, là 1 người lãnh đạo hàng không Viet Nam Airline, là 1 người ăn nói thật là thiếu sự tế nhị, giống như dân không có học Helgeson, USANghe qua trả lời phỏng vấn của giám đốc Nguyễn Văn Hiển, tôi đề nghị vị giám đốc này nên tôn trọng lời nói của mình trong khi trả lời phỏng vấn với phóng viên. Huyen Nguyen, Santa Ana, USACâu trả lời ''Tôi không thích'' của ông Tổng giám đốc VN Airlines chứng tỏ ông không có một phân tích gì về hướng đi của công ty và chứng tỏ ông là người thiếu kiến thức. Thái độ phục vụ của các tiếp viên hàng không Việt Nam rất tệ. Chẳng biết ông tổng giám đốc VN Airlines lấy số liệu ở đâu mà nói thế. Tony TranNghe cuộc phỏng vấn ông Nguyễn Xuân Hiển, tôi càng cảm thấy buồn cho đất nước Việt Nam. Một người đại diện cho chính phủ, là Tổng Giám đốc của Vietnam Airlines, nhưng lại nói chuyện theo kiểu "dùi đục chấm nước mắm" như vậy thì thật đáng xấu hổ. Không kể tới chuyện ông nổi nóng một cách vô cớ với phóng viên Nguyễn Hùng, lối nói chuyện trịch thượng & thiếu văn hoá của ông mà nhiều bạn đã có ý kiến. Chỉ riêng cách trả lời "tôi thích" & "tôi không thích" là đủ để hiểu thêm về con người & trình độ của ông ta. Tương lai của một ngành mũi nhọn của đất nước mà ông làm như việc nhà của ông ta, thích thì làm không thích thì thôi... Nếu vẫn còn những người lãnh đạo như thế nào, không biết rồi Việt Nam còn bao nhiều năm nữa mới "hóa rồng châu Á." Name withheld.... đi Air VietNam là nhiều phiền phức và từ cách phục vụ cho đến chiêu đãi đều kém xa. Tốt hơn là đừng đi Air Việt Nam là ngắn gọn. Mary, USATại sao lại chọn một Tổng Giám đốc của Vietnam Airlines mà không biết kiềm chế bản thân mình chỉ vì một câu hỏi. Chính phủ Việt Nam cần xét lại khi tuyển chọn người làm đại diện. Hoa Nguyen, Gardon Grove, CaliforniaTổng Giám đốc công ty airline VN đã chứng tỏ ông ta cần phải học thêm cách xử sự, ăn nói trên một làn sóng phát thanh quốc tế như BBC. Trong buổi phát thanh sáng nay 12/8/04 lúc 7-7:30 AM qua sự tiếp vận của đài Little Saigon Radio vùng Nam CALIFORNIA USA khi tôi phải nghe những lời phát biểu của ông ta chúng tôi nghĩ rằng VN airline chưa đủ trình độ giao thiệp với những con người sống trong xã hội văn minh tiên tiến Hoa Kỳ. Chúng tôi sẽ tránh xa VN AIRLINE trên những dịp di chuyển bằng hàng không ở VN cũng như ở Hoa Kỳ. Tổng giám đốc VN AIRLINES không ra gì thì làm sao huấn luyện nhân viên cung cách phục vụ khách hàng. Đất nước VN biết đến bao giờ mới có được những con người văn minh có học thức đứng ra điều khiển những công việc tầm cỡ quốc gia thay thế ông tổng giám đốc vô học của VN AIRLINES!!!! Ly C TranCâu hỏi của anh đài BBC với ông Tổng giám đốc VN Airlines, ''Và ông không hề sợ cái chuyện là sẽ cạnh tranh...'' là hoàn toàn đúng theo cách hỏi của tiếng Việt. ''Sợ'' ở đây tức là ''e ngại''. Với tư cách là Tổng Giám đốc VN Airlines, chính thái độ nổi nóng vô cớ của ông Nguyễn Xuân Hiển khi trả lời phỏng vấn đã biểu hiện chính ông ta là người thiếu văn hóa... Nó đã chứng minh ở Việt Nam khi chọn người vào những chức vụ của Chính phủ dựa trên ''công với cách mạng'' hơn là người có tri thức. Ho Tuoi, Phần LanVừa rồi tôi có nghe cuộc phỏng vấn Giám đốc Công ty Hàng không Việt Nam có câu hỏi ''có sợ sự cạnh tranh không''. Tiếng sợ theo ngôn ngữ Việt Nam không có gì là thiếu văn hóa nhưng tôi nghe câu nói của ông Hiển trả lời hết sức thiếu văn hóa, ... là loại người phách lối. Tôi nghĩ khi ông Hiển nên học cách nói chuyện lịch sự của người bên ngoài... Minh, Việt NamHoan hô Nguyễn Hùng đã rất bình tĩnh trong khi phỏng vấn ông Hiền lúc nãy. Chính ông ta mới phải xem xét lại cái tiếng Việt ông ta dùng sao cho nó bình tĩnh đĩnh đạc tế nhị khi trả lời phỏng vấn. Phải biết kiềm chế không được nóng nảy mất khôn. Khi phóng viên hỏi có sợ cạnh tranh không thì cứ nói là không, tôi chấp nhận thách thức không sợ cạnh tranh với bất cứ ai...tại sao lại nổi đáo lên như vậy? Cái kiểu như vậy mà đòi người ta đi máy bay mình, thấy mà chán quá, lãnh đạo mà còn bất lịch sự vậy thì mong gì cấp dưới thu hút khách hàng? Trương Quoc, TP HCMTôi rất vui mừng khi đất nước có thêm một hãng máy bay lớn của Mỹ hợp đồng bay vào VN. Nhưng khi nghe cuộc phỏng vấn ông Nguyễn Xuân Hiển là lãnh đạo VietNam Airline lại là người ăn nói thật là thiếu sự tế nhị giống như dân không có học. Thu Phong, Dallas CityToi khong biet Ong Thu tuong Phan van Khai co nghe cuoc phong van cua dai BBC voi ong Tong giam doc Viet nam Airlines khong va ong nhan xet the nao ve nhan vien duoi quyen cua ong, nhung chac chan co hang trieu thinh gia tren khap the gioi nghe cuoc phong van do,va biet ai la nguoi co trinh do hay khong trinh do. Thu nghi mot can bo lanh dao cong ty tam co quoc gia ma kha nang va trinh do giao te nhu the thi lam sao canh tranh duoc voi cac hang hang khong the gioi. Kinh doanh khong can ke hoach va chien luoc ma hanh xu theo cam tinh, thich hoac khong thich thi khong la gi hang nam ngan sach nha nuoc luon phai bu lo, tien cua nhan dan va tai san quoc gia cu phai nuoi bon bat tai.
Sau hàng tháng trời đe dọa và 'ăn miếng trả miếng' lẫn nhau, một 'món quà Giáng sinh' đúng nghĩa đã xuất hiện khi cả Mỹ và Trung Quốc thống nhất tạm dừng áp thuế quan.
Mỹ-Trung: Trump cho Tập thêm thời gian hay TQ đang thắng?
Tổng thống Mỹ Donald Trump và Chủ tịch Tập Cận Bình Hành động nối lại tình hữu nghị này giữa Mỹ và Trung Quốc mang đến 'thoáng chốc thư giãn' cho cả thị trường và các nhà đầu tư. Thị trường cổ phiếu tại Châu Á được kỳ vọng sẽ sáng sủa hơn do lo ngại của các nhà đầu tư về chiến tranh thương mại vào thời điểm bắt đầu của năm 2019, sẽ dần 'tan đi'. Trump và Tập đồng ý‎ tạm đình chỉ thuế quan mới Chiến tranh thương mại: Ván bài lớn tại G20 Mỹ đưa mức thuế trả đũa của Nga lên WTO Mỹ chỉ trích việc Trung Quốc áp thuế mới Và bạn cũng không nên ngạc nhiên bởi điều này. Chiến tranh thương mại giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới được coi là một yếu tố rủi ro rất lớn với các nhà đầu tư trong năm nay, vì nó ảnh hưởng và đe dọa đến dự báo kinh tế của rất nhiều các quốc gia trong khu vực châu Á Thái Bình Dương. Mặc cho những lời dự đoán đầy ảm đạm về bữa tối có lẽ được theo dõi nhiều nhất trên thế giới, bao gồm từ cả tôi, mối quan hệ cá nhân giữa Tổng thống Mỹ Donald Trump và chủ tịch Tập Cận Bình dường như là một yếu tố gắn kết để cả hai phía Mỹ và Trung Quốc đồng ý với những thỏa thuận mà có vẻ như quan điểm trước đây của hai bên hoàn toàn đối lập. Nhưng luôn là vậy, không có quá nhiều chi tiết được nhắc đến trong thỏa thuận. Vì vậy, hãy cùng phân tích một cách chi tiết hơn về thỏa thuận này. Hai siêu cường kinh tế Trung Quốc và Mỹ Một thỏa thuận tốt cho cả hai? Cả tờ Trung Quốc Nhật báo (China Daily) lẫn đài truyền hình quốc tế CGTN đều nói rằng Tổng thống Trump và Chủ tịch Tập Cận Bình đã đồng ý việc tạm dừng áp thuê mới từ ngày 1/1/2019. Chủ tịch Tập đã phải 'vật lộn' đối phó với nền kinh tế đang ngày càng 'chậm đi' tại Trung Quốc. Các nhà phân tích chỉ ra rằng ông Tập đang chịu áp lực lớn phải trở về nước với một số thỏa thuận mà không gây ra thêm 'đau đớn' nào cho các nhà sản xuất Trung Quốc. Một vài bằng chứng cho thấy các công ty Trung Quốc đang dần gánh chịu 'nỗi đau' từ cuộc chiến thương mại, nhưng hiện tại, ở mức 10% thì họ vẫn có thể quản lý được. Chiến tranh thương mại: TQ còn nhiều nhức nhối TQ đáp trả Mỹ bằng biểu thuế quan mới Tuy nhiên mức tăng 25% sẽ thay đổi hoàn toàn mọi thứ. Tương tự như phía chính quyền Tổng thống Trump. Các nhóm vận động hành lang đã gây sức ép cho ông Trump gạt qua mối bất hòa với Trung Quốc và chỉ ra rằng mức thuế cao hơn đồng nghĩa cũng sẽ dẫn đến mức giá cao hơn cho các nhà sản xuất Mỹ, từ đó cũng sẽ dẫn đến mức giá cao hơn cho những người tiêu dùng Mỹ. Trước đây, ông Trump thường gạt qua những mối bận tâm trên, nhưng thỏa thuận lần này sẽ giúp ông trông 'mạnh mẽ' hơn khi quay lại Mỹ, đồng thời cũng cho phép nhiều công ty Mỹ có thêm thời gian để tìm hiểu xem cần phải làm gì nếu như những bộ thuế quan tiếp theo đi vào hiệu lực. Mỹ thu về những gì? Phía Mỹ hóa ra lại có được những lợi thế tốt hơn trong thỏa thuận này. Tổng thống Trump đã thuyết phục được phía Trung Quốc thảo luận về những vấn đề mà chính quyền ông đang gặp phải với cách thức kinh doanh của Trung Quốc và một thỏa thuận khiến phía Trung Quốc phải mua một 'số lượng lớn' những sản phẩm nông nghiệp, năng lượng và công nghiệp từ phía Mỹ. Ngoài ra, Mỹ còn đạt được thỏa thuận trong thương vụ Qualcomm mua lại nhà sản xuất chip NXP, 'một nạn nhân' của chiến tranh thương mại. Chính quyền ông Trump đang gặp phải nhiều vấn đề về cách thức kinh doanh từ phía Trung Quốc Chủ tịch Tập nói ông tương đối 'cởi mở' trong việc phê chuẩn thương vụ này, sau khi Bắc Kinh đã từng không duyệt chấp thuận việc sát nhập này hồi đầu năm. Tổng thống Trump cũng ca ngợi Trung Quốc trong vấn đề Bắc Triều Tiên - một phần quan trọng trong mối quan hệ của ông với Chủ tịch Tập, và rằng cả hai sẽ làm việc để hướng tới một bán đảo Triều Tiên phi hạt nhân. Nhưng phía Trung Quốc cũng đảm bảo 'ngôn từ' trong thỏa thuận lần này là mơ hồ và không ràng buộc, tức không rõ Trung Quốc sẽ 'mở cửa' đến đâu và sẽ mua bao nhiêu sản phẩm từ phía Mỹ. TQ cảnh báo về chế tài trừng phạt của Mỹ TQ đáp trả Mỹ bằng biểu thuế quan mới Thời điểm tiến hành Đây là một phần quan trọng trong thỏa thuận. Cả Trung Quốc và Mỹ đều đồng ý bất đầu thương lượng ngay lập tức về những thay đổi liên quan đến chuyển giao công nghệ, bảo vệ sở hữu trí tuệ, hàng rào phi thuế quan, tấn công và xâm nhập không gian mạng, dịch vụ và nông nghiệp trong vòng 90 ngày tới. Hình ảnh múa lân trong Tết Nguyên Đán Trung Hoa Nếu như cả hai không đạt được thỏa thuận, mức thuế quan 10% sẽ tăng lên mức 25%. Hạn chót này sẽ vượt qua kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán của Trung Quốc, và về cơ bản cả hai sẽ có thêm thời gian. Mỹ muốn Trung Quốc từ bỏ việc chuyển giao công nghệ và giúp các công ty Mỹ tiếp cận được nhiều hơn với thị trường Trung Quốc. Nhưng mọi thứ đang dần thay đổi ở Bắc Kinh, theo một bài xã luận trong Global Times. Trong số ra ngày hôm nay, bình luận về thỏa thuận tạm dừng áp thuế giữa ông Tập và ông Trump, báo này có nói: "Bất kỳ quyết định nào có lợi cho sự phát triển của Trung Quốc thì luôn đúng". Có lẽ thỏa thuận lần này cũng rất đáng để phía Trung Quốc phải 'hy sinh'. Tuy nhiên, việc Trung Quốc 'hy sinh' bao nhiêu sẽ là chìa khóa quan trọng cho thỏa thuận tạm dừng thuế quan lần này, và quyết định thỏa thuận này sẽ chỉ là tạm thời hay lâu dài cho mối quan hệ Mỹ-Trung. Xem thêm tin về Mỹ-Trung: TQ hủy đàm phán an ninh với Mỹ Mỹ-Trung ‘không gây chiến tranh thương mại’ Cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung và kinh tế VN Mắc kẹt giữa 'Chiến tranh lạnh' Mỹ - Trung
Trong suốt hơn một trăm năm qua, dòng sông Klamath thuộc hàng quan trọng nhất cho cá hồi ở Mỹ bị những con đập chặn lại dòng di chuyển.
Dự án phá đập thủy điện lớn nhất nước Mỹ ở California
"Truyền qua bao đời, thế hệ của ông tôi, bà tôi, ông bà cố của tôi, và chắc chắn cả ông bà cố của ông bà cố tôi đều là ngư dân. Đánh bắt cá nuôi sống gia đình là tất cả những công việc hàng ngày của họ. Chúng tôi chỉ biết đánh bắt cá mà chưa bao giờ biết đến một cuộc sống khác," Amy Cordalis, cố vấn pháp lý của Yurok và là thành viên của bộ lạc bản địa lớn nhất California, nói. Đập thủy điện làm thay đổi thế giới ra sao Khai thác vàng: Miếng mồi béo bở nhưng khó ăn Rác thải nhựa 'sẽ là vật liệu xây dựng lý tưởng' Thật khó để nói về mức độ quan trọng của nghề cá đối với những người Yurok đã sống hàng thiên niên kỷ ở vùng nông thôn Bắc California. Tuy nhiên, sinh kế này đã giảm dần trong nhiều thập kỷ sau khi sông Klamath vốn chảy qua lãnh thổ của bộ lạc bị chặn để xây đập thủy điện. Nhưng giờ đây, sau nhiều năm đàm phán căng thẳng, vận may của Yurok có thể sẽ đến, với việc dự án dỡ bỏ con đập lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ đã được bật đèn xanh. Mặc dù lớn lên ở Ashland, bang Oregon, song Cordalis vẫn thường đến thăm Requa, một ngôi làng nhỏ gần cửa sông Klamath ở phía bắc bang California, để gặp gỡ gia đình, tham dự các buổi lễ của bộ lạc - và để câu cá. Cha cô - "một ngư dân Yurok lão luyện" - có bốn con gái một con trai, và ông đã dạy các con cách câu cá. "Hồi tôi mới lớn, vẫn còn đó những đợt cá hồi di cư," cô nhớ lại. "Vào những đêm đẹp trời, bạn có thể bắt được tới cả một hai trăm con là thường. Chúng tôi rất thích những lúc như thế. Nó khiến bạn cảm thấy mình là một người Yurok giỏi giang: bạn đang làm đúng những gì mà tạo hóa ban cho bạn. Bạn mang cá về, chất đầy nhà hun khói và tủ đông của mình mà vẫn còn để chia cho bà, cho cô dì của bạn, cho anh em họ của bạn nữa - với tất cả những người bạn quan tâm, bạn có thể biếu họ cá để ăn." Amy Cordalis, cố vấn pháp lý của Bộ lạc Yurok, được cha dạy cách câu mà vẫn bảo tồn được cá hồi - một kỹ năng gia truyền kế thừa từ đời này qua đời khác trong dòng họ Cordalis cho biết do có tiền bán cá nên họ không cần chính quyền cấp tiền mua đồng phục đi học cho trẻ em, mua tủ lạnh hoặc ô tô cũ. Nói tóm lại, câu cá là một nguồn thu nhập có giá trị tốt tại vùng bảo tồn có thu nhập trung bình chỉ vào khoảng 11.000 đô la Mỹ một năm. Những lò hạt nhân 'Chernobyl' nổ chậm trong lòng đại dương Diệt chuột cứu đảo ở Thái Bình Dương Giải cứu hàng trăm cá heo mắc cạn ở Massachusetts Ngày nay, trải nghiệm đánh bắt cá không được như xưa, cô nói. Việc dựa trên tất cả các kinh nghiệm và kỹ năng được truyền lại qua nhiều thế hệ không còn được sử dụng nữa, bởi vì khi cô xuống sông cùng ba cậu con trai, thì "ở đó đâu có còn cá nữa". "Nó giống như sự tan vỡ trong cách sống của chúng ta. Đó là sự thất bại của cách chúng ta dạy dỗ con cái," Cordalis nói. "Đó là sự sụp đổ trong mối tương tác với môi trường tự nhiên, bởi chẳng còn cá nữa." Nghiên cứu đã chỉ ra điều này. Nguy cơ tuyệt diệt cá hồi Sông Klamath từng là quê nhà của loài cá hồi lớn thứ ba trên đất Mỹ - cá hồi trưởng thành sẽ bơi ngược dòng, tìm về về dòng sông quê hương để đẻ trứng. Giờ đây, lượng cá trở về chỉ bằng một phần nhỏ so với trước kia. Một trong năm loài cá hồi Thái Bình Dương, cá hồi chinook di cư vào mùa xuân, trước đây từng có hàng trăm nghìn con, giờ đã gần như bị xóa sổ: năm ngoái chưa đến 700 con trở về. Một loài khác, cá hồi coho, thân dài từ 60cm đến 76cm, có thể nặng đến trên 5kg khi trưởng thành, đã bị coi là "có nguy cơ tuyệt chủng" theo Đạo luật về Các loài Khẩn nguy của Hoa Kỳ. Các con đập xây dựng trên sông Klamath được xác định là một trong những nguyên nhân khiến số lượng cá hồi sụt giảm. Tổng số có tám đập thủy điện được xây chắn trên sông từ đầu thập niên 1900 cho đến 1962. Sự hiện diện của chúng tạo ra những thay đổi rõ rệt trong quần thể cá hồi trên Klamath và các nơi khác. "Bất cứ khi nào bạn xây một con đập trên sông thì điều đó luôn có những tác động khủng khiếp: nó chặt đứt dòng chảy thành hai phần tách biệt hoàn toàn," Michael Belchik, nhà sinh vật học ngư nghiệp cao cấp của bộ tộc Yurok và là thành viên bộ tộc đã có nhiều thập kỷ kinh nghiệm trong việc phục hồi nguồn cá, giải thích. "Sông mang theo nhiều thứ khác ngoài nước. Không chỉ có nước chảy xuôi, cá bơi ngược dòng mà thôi: trong dòng chảy của sông còn có cả chất dinh dưỡng, phù sa và các sinh vật khác nữa." Cordalis, người thường câu cá cùng cha và chị gái trên sông Klamath, đã tận mắt chứng kiến số lượng cá hồi trên sông biến động so với hồi cô còn nhỏ Không có lượng phù sa màu mỡ trôi xuống, môi trường sinh thái hạ lưu sông bên dưới các con đập sẽ bị tiêu tán, chỉ còn lại những tảng đá lớn nơi đáy sông. Những tảng đá này là địa bàn lý tưởng để loài giun lông, còn được gọi là giun tơ, bám vào. "Thông thường, những dịch chuyển dưới đáy sông ngăn không cho các đàn giun ăn bám này xâm chiếm từng vài cm vuông đáy sông," Belchik cho biết. Nhưng giờ đây, "bọn giun này lấn chiếm mọi chỗ". Mặc dù bản thân chúng không gây hại, nhưng giun lông là vật chủ thứ cấp của C. Shasta, một loại ký sinh trùng đặc biệt dễ làm tổn thương đến cá hồi chinook non. Belchik nói rằng con đập nằm thấp nhất phía hạ lưu sông Klamath - Đập Cổng Sắt - đã khiến cho C. Shasta sinh sôi nảy nở ngập tràn. Những con cá hồi không đến được trại ươm - cơ sở sinh sản nhân tạo - cho nên sẽ đẻ trứng ngay bên dưới đập. Nhiều cá hồi con tập trung ở gần đập dễ bị nhiễm ký sinh trùng. "Những nguyên nhân này khiến việc kiểm soát bệnh dịch của chúng tôi trở nên vuột khỏi tầm tay, dịch bệnh hoành hành dẫn tới xóa sổ 80 hoặc 90% lượng cá về nơi đây," Belchik nói. "Cứ khi nào mà cá chỉ có sự đa dạng gene rất hạn chế và chỉ có một khu vực địa lý sinh sống hạn hẹp thì điều đó đồng nghĩa với việc thảm họa sẽ xảy ra, hoặc dưới dạng cá bị bệnh dịch, hoặc dưới dạng bị lũ lụt." Các hồ chứa phía sau các con đập cũng là nguyên nhân gây ra sự tích tụ đáng kể của tảo độc - chúng phát triển mạnh trong vùng nước tù đọng giàu chất dinh dưỡng và ấm. Với số lượng đủ lớn, nó sẽ có hại cho sức khỏe con người. Vào mùa thu, nước có chứa tảo độc được giải phóng và chảy xuống hạ lưu, hướng tới cửa sông Klamath, nơi có khu bảo tồn Yurok. "Chúng tôi vừa nhận được thông báo thường niên cho năm nay, cho biết nồng độ microcystin và tảo lục lam trong nước sông hiện đang ở mức độc hại cho sức khỏe," Frankie Myers, phó chủ tịch bộ lạc Yurok cho biết. Tảo độc tích tụ không chỉ làm cho việc đánh bắt cá trở thành công việc độc hại. "Có những hoạt động văn hóa và tín ngưỡng tâm linh nay chúng tôi không thể làm mà không gây rủi ro ảnh hưởng tới sức khỏe và sự an toàn của mọi người," ông giải thích. "Những địa điểm chúng tôi tới cầu nguyện, nơi chúng tôi chữa bệnh, nơi chúng tôi chế biến dược liệu, tình trạng ô nhiễm ở những nơi đó khiến cho người ta thấy phát ốm. Điều đó tạo tác động tâm lý lên các cộng đồng chúng tôi." Phá bỏ các con đập Giải pháp mà Yurok và liên minh các bộ lạc khác cùng các tổ chức môi trường ủng hộ từ lâu là dỡ bỏ bốn trong số tám đập phía hạ lưu sông Klamath. Đập Cổng Sắt (Iron Gate Dam), có chiều cao 53m, là con đập lớn nhất trên sông Klamath sẽ bị phá bỏ Sau các cuộc đàm phán khó khăn, PacifiCorp (công ty vận hành các đập này) và 40 bên liên quan, bao gồm các bộ lạc và chính quyền bang California, đã ký kết được một thỏa thuận vào năm 2010. Theo Klamath River Renewal Corporation, tổ chức phi lợi nhuận có nhiệm vụ giám sát việc dỡ bỏ đập, việc phá đi đồng thời bốn con đập với tổng chiều cao 411 bộ (125m) khiến đây trở thành dự án dỡ bỏ đập lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ. Đây cũng được coi là dự án có chi phí đắt nhất, lên tới gần 450 triệu đô la. Kết quả sẽ là 400 dặm dòng chảy của sông được khôi phục trở lại thành môi trường sống cho cá hồi và các loài di cư khác như cá hồi vân và cá mút đá Thái Bình Dương. Belchik cho biết việc mở lại các bãi đẻ trứng mà trước đây cá không thể tiếp cận sẽ cho phép đa dạng di truyền hơn và mật độ cá bớt đông đúc hơn, nhờ đó làm giảm nguy cơ lây nhiễm bệnh. "Tôi đã dành cả sự nghiệp đời mình để giúp xây dựng các dự án phục hồi coh nhiều loại cá khác nhau," Belchik nói. Nói về hiệu quả thì "[các dự án] khôi phục không gian di chuyển luôn cho kết quả tức thì và thành công nhất". Bằng cách kết nối các suối và các nhánh nước lạnh với nhánh chính của sông Klamath, Belchik cho biết nhiệt độ nước của sông nói chung sẽ giảm xuống. Điều này không chỉ cải thiện chất lượng nước (nhiệt độ thấp hơn làm giảm nguy cơ tảo nở hoa, do đó làm tăng oxy hòa tan và cải thiện mức độ pH); nó cũng sẽ có lợi cho bọn cá hồi, bởi lũ cá con mà chúng sinh ra khi di cư tới những khúc sông này sẽ được hưởng dòng nước mát hơn, trong lúc môi trường nước ấm sẽ khiến chúng dễ bị mắc dịch bệnh hơn. Việc dòng nước trở nên mát hơn nhờ vào tuyết tan sẽ giúp lũ cá đối phó tối hơn với tình trạng biến đổi khí hậu. Và việc phù sa trở lại lắng đọng tự nhiên cùng một lớp đáy sông mới được tạo ra từ lượng phù sa này sẽ làm giảm đi đáng kể môi trường sống của giun lông, loài mang theo ký sinh trùng C. Shasta làm chết cá hồi. Khôi phục nguồn cá Với hơn 1.700 con đập đã bị dỡ bỏ ở Mỹ - trong đó có 90 con đập hồi năm ngoái, theo cơ sở dữ liệu của American Rivers (Tổ chức quản lý và bảo vệ sông ngòi của Mỹ) - ngày càng có nhiều ví dụ minh họa những lợi ích đối với hệ sinh thái, đặc biệt là đối với quần thể cá bị bệnh. Việc loại bỏ hai đập nhỏ và cải thiện dòng chảy làm nơi di chuyển cho cá trên sông Penobscot ở Maine, được hoàn thành vào năm 2016, đã khôi phục 2.000 dặm môi trường sống cho cá hồi Đại Tây Dương và các loài khác, đổi lại là sản lượng điện bị mất đi do việc phá đập được bù lại từ các con đập khác. Dự án đã dẫn đến sự phục hồi về số lượng cá hồi quay trở lại đẻ trứng: năm nay có 1.426 con cá hồi quay trở lại, so với chỉ 248 con vào năm 2014. Các loài cá di cư khác cũng được hưởng lợi: cá trích Mỹ (alewife) và cá trích lưng xanh đã tăng lên 1,9 triệu con so với chỉ 2.000 con vào năm 2011. Tại Vườn Quốc gia Olympic ở bang Washington, việc dỡ bỏ hai đập lớn trên sông Elwha đã được hoàn thành vào năm 2014, khôi phục 75% môi trường sinh sản không thể tiếp cận trước đây. Người ta chỉ phát hiện ra có hơn 1.600 cá hồi chinook đỏ bơi về đẻ trứng ở phía thượng nguồn con đập thứ hai hồi năm 2018 - có những dấu hiệu đáng mừng cho thấy cá hồi chinook đang quay trở lại nơi quen thuộc này. Trong cùng một khu vực, cá hồi coho non đã tăng từ 9.000 con năm 2014 lên 17.000 con vào năm 2017. Nhưng có lẽ cá hồi vân di cư sinh sản vào mùa hè mới là loài gây ấn tượng mạnh nhất. Trên sông Elwha, số lượng cá hồi đã được cải thiện đáng kể kể từ khi dỡ bỏ hai con đập lớn "Trước khi tiến hành các cuộc lặn khảo sát việc loại bỏ đập ở hạ lưu sông Elwha (2009-11), hầu như người ta chỉ nhìn thấy độ một vài con cá hồi vân trong mùa hè," nhà sinh vật học chuyên nghiên cứu về cá, Sarah Morley, và các đồng nghiệp tại NOAA (Cơ quan quản lý khí quyển và đại dương quốc gia của Mỹ) viết trong bài báo ra hồi tháng 5/2019. "Nghiên cứu của Sonar ước tính số lượng cá mùa hè 2018 đã có ít nhất là 300 con. Giống như loài phượng hoàng hồi sinh từ tro tàn, những con cá hồi vân đã trở lại dòng sông quê hương vào mùa hè." Tạo tiền lệ Việc loại bỏ các đập lớn như đập trên sông Klamath là chuyện phức tạp. Trong các kế hoạch của Klamath River Renewal Corporation, đầu tiên sẽ là việc rút mực nước xuống đằng sau mỗi bức tường của con đập. Tiếp theo là việc phá dỡ - phần lớn thông qua khoan và nổ mìn, rồi dùng xe tải hốt bỏ đống đổ nát. Phần đáy hồ mới lộ ra sẽ được rải lớp mùn và hạt giống bản địa lên trên. Điều này không chỉ giúp khôi phục môi trường sống về trạng thái tự nhiên: cả hai đều là yếu tố rất quan trọng để giảm lượng trầm tích trôi mất ra biển. Trong các thử nghiệm được thực hiện bởi Ellen Mussman và những người khác trước khi di dời đập Elwha, thảm thực vật đã giúp giảm xói mòn 33%, trong khi lớp mùn phủ lên trên giúp giảm 99%. Các nhà nghiên cứu kết luận cùng nhau, đây có thể là một phương tiện hiệu quả cao để ngăn chặn xói mòn. Và mặc dù có vẻ như ngược đời khi một công ty điện lực lại ủng hộ việc dỡ bỏ đập, nhưng điều này thực sự mang lại lợi ích kinh doanh tốt cho PacifiCorp. Đó là do để gia hạn giấy phép hoạt động cho các đập này, các khách hàng của công ty sẽ phải chi trả khoảng 400 triệu đô la để nâng cấp đập, nhằm đảm bảo đáp ứng các yêu cầu pháp luật (bao gồm việc xây dựng các âu thuyền rất tốn kém tại mỗi con đập để không làm gián đoạn hành trình di cư của cá). Loại bỏ các con đập là một lựa chọn ít tốn kém hơn: theo Thỏa thuận Xử lý Thủy điện Klamath (KHSA), khách hàng sẽ chỉ phải trả 200 triệu đô la, còn 250 triệu đô la sẽ do chính quyền bang California trả. Việc phá bỏ đập đã được Ủy ban Công ích của cả bang Oregon, nơi sông Klamath khởi nguồn, và California hậu thuẫn, vì lợi ích của khách hàng. Bob Gravely, giám đốc kinh doanh khu vực của Pacific Power (công ty con của PacifiCorp quản lý các đập) nói rằng việc dỡ bỏ đập "sẽ đem đến kết quả tốt hơn cho khách hàng". Nhìn chung, sẽ chỉ thiệt hại chút ít về mặt sản xuất năng lượng tái tạo: các con đập chiếm chưa đến 8% công suất phát điện tái tạo hiện tại là 2.208 MW của PacfiCorp và tính đến tháng 7/2020, 1.190 MW công suất tái tạo khác đang được xây dựng. Công trình này dự đoán sẽ có thêm 3.743MW năng lượng tái tạo được đưa vào hoạt động vào cuối năm 2023. "Tôi nghĩ rằng một trong những phần tuyệt nhất của toàn bộ dự án này là chúng tôi đang thiết lập một tiền lệ để thế giới noi theo," Cordalis nói. "Tôi nghĩ cách tiếp cận là cũng làm việc với công ty, với các bang, với các bộ lạc, với các nhà bảo vệ môi trường, để đạt được một thỏa thuận cho phép dỡ bỏ những con đập này cho các bộ lạc và các công dân Mỹ được hưởng lợi từ việc phục hồi dòng sông theo một cách ít tốn kém hơn so với việc tái cấp phép cho các con đập - đó thực sự là một mô hình về cách bạn có thể tiếp cận việc hồi sinh dòng sông một cách bền vững trên toàn thế giới." Các cuộc đàm phán vẫn đang diễn ra. Vào ngày 17/11/2020, một thỏa thuận mới đã được ký kết giữa PacifiCorp với người Yurok và các bên liên quan về kế hoạch dỡ bỏ các con đập. Nếu như được các nhà quản lý cấp liên bang phê chuẩn thì dự án sẽ bắt đầu được khởi động vào năm 2022, và việc phá đập sẽ được triển khai vào năm 2023. "Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều hiểu là có một bộ lạc bản địa và một nền văn hóa đang bị đe dọa," Myers nói. "Tôi nghĩ rằng việc đàm phán nhằm dỡ bỏ các con đập này diễn ra nhanh chóng là nhằm để dỡ bỏ những con đập đang gây hại cho sinh thái, để khôi phục nguồn cá hồi, và cũng vì bởi nhằm sửa sai những gì đã xảy ra trên đất nước này trong suốt 150, 200 năm qua, sửa lại những điều sai trái đã gây hại cho người Mỹ bản địa." Với Yurok, Myers nói rằng các con đập này được coi là "tượng đài của chủ nghĩa thực dân", và so sánh chúng với bức tượng tướng lĩnh Liên minh miền Nam. "Những con đập này tượng trưng cho cuộc chiến mà chúng tôi đã chiến đấu ở đây, trên sông Klamath. Và chúng đã phá hủy dòng sông, cảnh quan, văn hóa của chúng tôi. Chúng tôi phải đối phó với những con đập mỗi ngày." Đáp lại điều này, Gravely từ Pacific Power's cho biết: "Chúng tôi rất vui mừng được trở thành một phần của thỏa thuận dàn xếp cho phép mong muốn của các bộ lạc quanh lưu vực sông Klamath và những bên khác, liên quan tới việc dỡ bỏ đập để hướng tới tương lai", trong lúc đảm bảo cung ứng cho khách hàng sử dụng điện ở sáu tiểu bang. Myer nói rằng hiệp ước được đàm phán giữa Yurok và chính phủ liên bang vào thời thập niên 1850 đã hạn chế quyền bảo lưu của bộ lạc để đổi lấy một mức sống tốt lâu dài. Theo ông, mặc dù chính phủ liên bang đã không thể thực hiện được hết thỏa thuận, nhưng việc dỡ bỏ đập sẽ đưa mục tiêu đó đến gần hơn. Dự đoán sự trở lại của những đàn cá khỏe mạnh, bộ lạc đã xây dựng một nhà máy thu hoạch chế biến cá hồi - cả để đánh bắt thương mại và tự cung tự cấp tại chỗ - được thực hiện bền vững, giống như người Yurok đã làm trong hàng ngàn năm qua. "Chúng tôi đã tồn tại được từ các nguồn tài nguyên của con sông và sống cộng sinh với nó từ thời xa xưa," Cordalis cho biết. "Câu chuyện sáng thế của chúng tôi kể về cách mà đấng tạo hóa sinh ra dòng sông, đất đai, động vật, thực vật, sau đó sinh ra con người và nói với con người rằng: 'Tất cả mọi điều có sẵn nơi đây là dành cho ngươi, và ngươi sẽ không cần thêm bất cứ thứ gì, miễn là ngươi sống một cách cân bằng thuận thảo với tự nhiên, miễn là ngươi không lấy đi từ thiên nhiên nhiều hơn những gì ngươi cần để nuôi sống gia đình mình.' Đức tin căn bản, cội nguồn đó chỉ cho ta biết cách chung sống với dòng sông, với tất cả tài nguyên của nó và với thế giới tự nhiên." Trong khi các con đập ngày càng đe dọa sự cộng sinh này, việc loại bỏ chúng sẽ một lần nữa tạo điều kiện cho mối liên hệ cổ xưa giữa người Yurok và sông Klamath phát triển trở lại. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Future.
Việc cộng đồng Mỹ gốc Việt có tỷ số ủng hộ Tổng thống Donald Trump cao nhất (48%, theo AAPI) trong khối cử tri gốc Á, có lẽ không gây bối rối cho ai nhiều như cho Frank Snepp, người phục vụ tại Việt Nam từ 1969 đến 1975.
Frank Snepp: 'Ông Trump không hề chống cộng sản hay chống Trung Quốc'
Frank Snepp, một nhà báo chuyên về phóng sự điều tra, tác giả cuốn ''Decent Interval: An Insider's Account of Saigon's Indecent End Told by the CIA's Chief Strategy Analyst in Vietnam'', còn là nhà phân tích chính về chiến lược Bắc Việt của cơ quan tình báo Mỹ (CIA) tại Sài Gòn, trong cuộc chiến Việt Nam. Phản ứng trước sự ủng hộ người Mỹ gốc Việt dành cho Tổng thống Donald Trump, ông Frank Snepp thổ lộ tâm tư trong bài 'Vietnamese Friends and Other Patriots: Trump Doesn't Deserve You.' ''Là một nhân viên CIA đã đến công tác tại Việt Nam nhiều lần, và là tác giả của hai cuốn sách về sự sụp đổ của Sài Gòn, cũng như tình cảnh của đồng minh, tôi thấy mình có một mối quan hệ và tình cảm đặc biệt với người Mỹ gốc Việt trên khắp nước Mỹ.'' Ông viết. Nhưng 'quan hệ đặc biệt' đó không giúp Frank Snepp hiểu được tại sao rất nhiều người Mỹ gốc Việt lại muốn ông Trump đắc cử thêm một nhiệm kỳ nữa. ''Tôi rất thất vọng khi biết có bao nhiêu người trong số những người cùng hàng ngũ với tôi này, những người mà vì kinh nghiệm cay đắng lẽ ra phải ghét Donald Trump, lại vẫn cứ ủng hộ ông ấy.'' Ông bộc bạch trong bài viết. Và nằn nì: ''Chao ôi, bạn bè người Việt của tôi ơi, qua sự tán thành dành cho nhà tiên tri giả này, các bạn đã bỏ qua những hô hào phân biệt chủng tộc, thái độ khinh thường của ông ta với người kém may mắn nhất trong xã hội, và quyết tâm làm cho chúng ta chia rẽ của ông ấy.'' ''Nếu bạn tin rằng "con người đạo đức" này sẽ đến bên bạn trong giờ phút bạn cần nhất, như khi Sài Gòn thất thủ, thì tôi có lời cảnh báo cho bạn: "Người Kurd". Khi những đồng minh dũng cảm này trở thành sự bất tiện với chính sách 'khi thế này, lúc thế khác' của Trump ở Syria, ông ta sẽ đơn giản bỏ rơi họ. Lần này, sẽ không có bất kỳ trực thăng khẩn cấp nào được đưa đến để mang những người bị bỏ rơi ra khỏi nơi nguy hiểm.'' ''Và nếu lỡ bạn có nghĩ rằng những đóng góp khôn lường mà bạn đã làm cho đất nước này sẽ cho phép bạn hưởng bất kỳ sự đối xử đặc biệt nào từ Trump, thì hãy suy nghĩ lại. Mới năm ngoái, Trump đã hủy bỏ thỏa thuận với Việt Nam từ năm 2008, tìm cách trục xuất một số người tị nạn, trong một phần chính sách nhập cư của ông.'' Trả lời câu hỏi của BBC News Tiếng Việt là điều gì đã khiến ông viết một bài viết thống thiết như thế, ông Frank Snepp nói: "Tôi phục vụ rất lâu trong cuộc chiến Việt Nam với cơ quan CIA, và vì thế có một mối quan hệ và tình cảm đặc biệt với những người Việt tôi làm việc cùng, và trở thành người tị nạn sau cuộc chiến. Tôi vẫn liên lạc với họ, tôi thực sự quý trọng và yêu mến những người bạn này, và rất để ý đến khuynh hướng chính trị của họ.'' ''Tôi đã sắp xếp ý tưởng để chuẩn bị viết bài này lâu rồi, với mục đích thổ lộ tâm can với tất cả những người ủng hộ Trump, không chỉ riêng với người Việt. Nhưng điều làm tôi muốn viết cho bạn bè người Việt, và những người cùng hàng ngũ với tôi tại Little Saigon, Quận Cam, California, là một số Tweets của những người Việt ủng hộ Trump, đăng ngay sau khi ông Trump đàn áp người biểu tình Black Lives Matter. Ông Trump cho người dẹp biểu tình ôn hòa, chỉ để ông ta chụp tấm hình với cuốn kinh thánh trước một thánh đường trước cửa Nhà Trắng. Những tweets này ca ngợi Trump là người 'kính sợ Chúa', người sẽ bảo vệ tôn giáo, là điều làm tôi hết sức bất bình.'' Frank Snepp nhận Huy chương của CIA năm 1975, từ Giám đốc CIA William E. Colby (trái). Một nhân viên của BBC quay phim Frank Snepp năm 1991 trên nóc Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Sài Gòn cho một cuốn phim tài liệu (phải). Frank Snepp: Ngay cả với tiêu chuẩn của Khổng giáo hay Phật giáo, người đàn ông này không phải là một người yêu Thượng Đế. Khuynh hướng kỳ thị chủng tộc của ông, khuynh hướng thích sỉ nhục những người kém may mắn trong xã hội của ông, thói quen khiến mọi người bất hòa, căm thù nhau của ông không phải là lòng khoan dung hay sự cảm thông. Lòng khoan dung và sự cảm thông là căn bản của bất cứ tôn giáo nào. Phân biệt chủng tộc không phải là lòng trắc ẩn. Hai người Việt Nam này đang làm gì với những Tweets này thế? Tôi tự hỏi, và muốn bàn về sự mê đắm của họ với Trump, vì rõ ràng là mọi điều mà Trump đại diện đi ngược lại niềm tin tôn giáo và quan điểm của người Việt tại Việt Nam trước đây, và cả đến bây giờ. Có nhiều điều về Trump cho thấy ông không hề có chút lòng trắc ẩn với người Việt. Ông ấy muốn tống cổ những người tị nạn Việt Nam đã phạm bất kỳ tội gì ra khỏi Mỹ, kể cả những người đến Mỹ hồi còn tấm bé. Chính sách nhập cư của ông ấy ảnh hưởng nhiều vào Little Saigon, một trong những nơi có nhiều người Việt. Thêm vào đó, Trump có mặc cảm tự tôn và xem mình như một Thượng đế. Ông tweet đi những thông điệp so sánh mình với đấng tối cao, và người ái mộ xem như ông là Chúa xuống trần. Tôi không thể nào hiểu được tại sao bất kỳ người Việt nào có thể chấp nhận được con người này. Trump cũng không phải là người đàn ông tôn trọng những giá trị gia đình, điều mà văn hóa Việt Nam coi trọng. BBC: Có nhận định cho rằng sở dĩ người Mỹ gốc Việt ủng hộ ông Trump là vì quan niệm cứng rắn của ông ta với Trung Quốc. Ông nghĩ sao về điều này? Frank Snepp: Rất nhiều người Việt Nam bị thu hút bởi đảng Cộng hòa vì đảng Cộng hòa thường có quan điểm chống cộng, và vì thái độ có vẻ cứng rắn của Trump với Tập Cận Bình, vì thế họ cho là ông ấy chống cộng. Dường như là vậy. Nhưng tôi cho đó là những suy nghĩ vớ vẩn. Ông Trump chỉ làm điều gì có lợi cho bản thân ông ấy. Ông áp thuế lên hàng Trung Quốc, nhưng những thuế suất ấy cuối cùng người Mỹ phải chịu hậu quả. Ông ấy tìm cách đánh lừa chúng ta bằng cách áp thuế để mọi người tin là ông cứng rắn với Bắc Kinh. Thật ra ông bợ đỡ khen ngợi Tập Cận Bình đến tận mây xanh về việc xử lý virus corona cho đến khi ông quyết định thôi không làm thế nữa. Giờ đây, chúng ta cũng đã biết, từ cựu cố vấn an ninh John Bolton, trong cuốn sách của ông ta, rằng Trump đã cầu xin Trung Quốc giúp ông tái đắc cử bằng cách mua thêm nông sản của Mỹ, để ông lấy được phiếu của giới nông dân. Trump không hề chống cộng. Ông ta cũng không hề chống Trung Quốc. Đây là một người đàn ông chỉ chuyên giao dịch, đổi chác. Ông ta sẽ làm bất cứ điều gì để lấy phiếu. Làm sao những người Việt đáng kính lại có thể ủng hộ được ông ta một cách ngây thơ như vậy được? Bầu cử Mỹ 2020: Ai thực sự quyết định người thắng cuộc? BBC: Nhiều người Mỹ gốc Á khác cũng ủng hộ ông Trump về cách ông đối phó với Bắc Kinh, nhưng tại sao việc người Việt có cảm tình với Trump lại khiến ông có vẻ khổ tâm như thế? Frank Snepp: Nhiều người Mỹ gốc Trung Hoa cũng ủng hộ Trump. Nhưng có lẽ vì phục vụ ở Việt Nam rất lâu nên tôi có một cảm tình đặc biệt với người Việt, xem họ là những người cùng hàng ngũ. Tôi muốn nhắc họ là chúng ta đừng quên thời chiến tranh Việt Nam, khi quý vị và cha anh quý vị hy sinh trên chiến trường để ngăn chặn chủ nghĩa cộng sản, ông Trump đã trốn quân dịch. Khi tranh cử tổng thống năm 2016 Trump đã gièm pha chê bai John McCain, người từng chiến đấu bên cạnh những phi công kiêu hùng của miền Nam Việt Nam, rồi bị bắt làm tù binh. Trump không hề tôn trọng John McCain vì ông ấy bị tù. Bạn có nghĩ rằng Trump ta sẽ tôn trọng những người Việt bị vào tù cải tạo, ra tù đến Mỹ theo diện HO không? Ông ta chẳng có tí tôn trọng nào cho quý vị. Ông ta sẽ gọi bạn là ''loser''. Lúc viết bài viết này, tôi càng viết càng trở nên tức giận. BBC: Bài viết của ông đã nhận được phản hồi như thế nào, nhất là từ bạn bè người Việt của ông? Frank Snepp: Tôi nhận được rất nhiều phản ứng về bài viết đó, nhiều bạn trẻ Việt Nam đồng ý với suy nghĩ của tôi. Nhiều người lớn tuổi nói rằng tôi không hiểu họ. Tôi suy luận rằng có lẽ họ phản ứng như thế vì thói quen tôn trọng quyền lực, thói quen tôn thờ lãnh tụ có sẵn trong họ. Có người lập luận với tôi rằng ngoài vấn đề Trung Quốc, họ còn thích Trump vì ông ta khôn ngoan, lợi dụng được hệ thống (game the system) để làm giàu, và vì thế họ đánh giá cao ông ta. Khôn và biết lợi dụng kẽ hở của hệ thống để làm giàu thì tôi còn có thể hiểu được, vì ở Việt Nam khó có cơ hội thay đổi hệ thống. Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên, là họ thích cả sự kỳ thị của ông ta, điều này thì tôi không thể nào giải thích nổi. BBC: Nói đến kỳ thị, ông nghĩ gì về khuynh hướng không ủng hộ phong trào Black Lives Matter của nhiều người Việt? Frank Snepp: Có vẻ như có một chút kỳ thị nào đó trong cộng đồng Việt mà tôi không hiểu. Tôi có một người bạn Mỹ gốc Việt. Cô ấy nói không bao giờ xin được người nhà giàu người Việt nào đóng góp cho từ thiện, cho những người kém may mắn. Họ có vẻ không có nhiều cảm thông với những người họ cho là không làm việc chăm chỉ như mình. À, còn có một khía cạnh khác tôi cần phải nói. Đó là việc nhiều người Việt tức giận vì tin Joe Biden không muốn Mỹ giúp đỡ người tị nạn Việt Nam. Nhưng đó là tin giả do phe cực hữu tung ra để bôi xấu Joe Biden, và nhiều người Việt đã tin việc này, mặc cho những dữ kiện và nỗ lực phân tích chứng minh đó không phải là tin thật. BBC: Thế còn sự cách biệt quan điểm giữa hai thế hệ của người Mỹ gốc Việt thì sao, theo ông? Frank Snepp: Vâng, có một điều khá rõ ràng là những người trẻ tuổi Việt Nam đang chống lại Trump một cách áp đảo để ủng hộ một điều khác. Họ muốn một cái gì đó khác thế hệ cha mẹ của họ. Họ có thể gặp khó khăn trong việc thuyết phục cha mẹ để họ có cùng hướng nhìn với mình, nhưng giới trẻ có cách tiếp cận đa sắc thái hơn với chính trị, so với thế hệ của cha mẹ họ, và họ đi con đường của riêng họ. Người Mỹ gốc Á nói chung, trong cuộc bầu cử vừa qua đã bầu nhiều cho đảng Dân chủ. Tuy nhiên nhiều người Việt lớn tuổi vẫn có cái nhìn đặc biệt bảo thủ. BBC: Bài viết này của ông có khiến ông mất đi nhiều bạn bè người Mỹ gốc Việt không? Frank Snepp: Tôi rất yêu quý người Mỹ gốc Việt, thậm chí cả những người Việt lớn tuổi không cùng quan điểm với tôi. Chúng tôi đã chia sẻ nhiều. Bạn tôi chỉ lắc đầu và nói rằng chúng ta suy nghĩ rất khác nhau, nhưng họ nói họ 'tha thứ' cho tôi. (cười). Một người bảo sẽ mời tôi đến Little Saigon ăn tối, và sẽ 'thay đổi cái nhìn' của tôi sau bữa ăn tối đó. Thú thực nếu không có Covid-19, thì tôi đã đến đấy đấy. Bầu cử 2020: Vì sao chúng tôi ủng hộ TT Trump và Đảng Cộng hoà? Cử tri ủng hộ đảng Dân chủ nói nước Mỹ đang đi sai hướng Jonathan London: '2020 là bầu cử quan trọng nhất lịch sử Hoa Kỳ' Tâm tư một nữ cử tri Mỹ gốc Việt ủng hộ Tổng thống Donald Trump Carl Thayer: 'TQ sẵn sàng đối phó với bất kỳ ai đắc cử TT Mỹ' Cử tri Mỹ ở Thái Lan: 'đi bầu để bảo vệ nền dân chủ' Cử tri Lý Văn Quý: ‘Nếu tái đắc cử, TT Trump sẽ làm nước Mỹ hùng cường’ Bấm vào để đọc thêm về bầu cử Mỹ 2020
Trong suốt chiều dài lịch sử, các nhà thám hiểm đã cất công tìm kiếm dòng suối thần huyền thoại giúp con người trẻ mãi không già.
Năm quốc gia có tuổi thọ cao nhất thế giới
Đầu bếp người Singapore Chan Hong Meng trước quầy cơm gà, mì gà được Michelin xếp hạng của ông Trong khi dòng suối thần kỳ đó vẫn còn chưa tìm thấy thì một số nơi trên thế giới đã nổi lên như là nơi con người sống thọ hơn rất nhiều so với tuổi thọ trung bình của thế giới (khoảng 71 tuổi). Mỗi đất nước này đều có suối nguồn trường thọ bí mật của riêng mình. 'Dân Sài Gòn thẳng tính, lương thiện' Nơi người ta không thích nói ‘không’ Jakarta, thành phố sôi động Chúng tôi đã hỏi chuyện người dân ở một số quốc gia có tuổi thọ cao nhất theo xếp hạng của Bản phúc trình Hạnh phúc Thế giới 2017 để tìm hiểu lý do tại sao những nơi này lại giúp kéo dài tuổi thọ của con người. Nhật Bản Có tuổi thọ trung bình là 83 tuổi, lâu nay người Nhật vẫn là một trong những dân tộc sống thọ nhất thế giới. Đảo Okinawa, vốn thường được gọi là 'vùng đất của những người bất tử', lâu nay vẫn là một trung tâm nghiên cứu về tuổi thọ toàn cầu. Những hòn đảo thuộc phía nam lãnh thổ Nhật Bản này có hơn 400 cụ già sống trên trăm tuổi. Nhiều người cho rằng nguyên nhân quan trọng giúp người dân nơi đây sống thọ là chế độ ăn uống của họ, theo đó dùng rất nhiều đậu hũ và khoai lang cùng với một ít cá. Những hội nhóm xã hội sôi nổi của người già và một cộng đồng gắn kết cũng là lý do khiến ở đây ít có áp lực nhưng lại giúp người dân có cảm giác gắn bó chặt chẽ. Sự thật về tempura Nhật Bản Vị than trắng độc đáo trong đồ nướng Nhật Quán mì nào ngon nhất tại Nhật Bản? Để tận hưởng được những ích lợi này, điều thiết yếu là người nước ngoài cần học tiếng nói của người dân ở đây, ông Daniele Gatti, giám đốc điều hành của Velvet Media và đã sinh sống lâu năm ở Nhật, nói. "Nước Nhật có chất lượng cuộc sống tuyệt vời nếu như bạn có thể vượt qua rào cản ngôn ngữ để có thể hiểu rõ hơn về tâm lý của người dân bản địa" - vốn khác với văn hóa phương Tây nhiều hơn những gì mà đa số du khách tưởng, ông nói thêm. "Những người ngoại quốc sẵn sàng chuyển đến đây sống cần phải suy nghĩ nghiêm túc về việc bỏ một lượng lớn thời gian để học ngôn ngữ. Đó là chìa khóa giúp họ hội nhập sâu hơn vào cuộc sống địa phương và sống một cuộc sống trọn vẹn và có ý nghĩa." Tây Ban Nha Ẩm thực Địa Trung Hải, vốn dùng nhiều dầu olive tốt cho tim mạch, rau củ và rượu, từ lâu đã góp phần giúp cho người dân Tây Ban Nha có tuổi thọ trung bình cao (trung bình 82,8 tuổi). Tuy nhiên người dân Tây Ban Nha còn giữ một bí mật sống lâu nữa: nghỉ trưa, siesta. Vì sao người Tây Ban Nha ăn tối vào 10 giờ đêm? "Mọi người nghĩ rằng người Tây Ban Nha ai cũng chợp mắt buổi trưa, siesta, vào lúc các cửa hàng đóng cửa từ 2:00 cho đến 5:00 chiều, nhưng đơn giản đó chỉ là vì ca làm việc được tổ chức như vậy," ông Miquel Àngel Diez i Besora đến từ Barcelona và là hướng dẫn viên của hãng Gray Line cho biết. "Nếu anh phải làm việc liên tục và chỉ có nửa tiếng nghỉ giữa giờ để ăn trưa thì anh buộc phải mua đồ ăn nhanh. Ngược lại, nếu anh phải nghỉ trưa từ hai đến ba tiếng đồng hồ thì anh sẽ về nhà hay đi nhà hàng để ngồi thư thả, ăn bữa ăn với hai món chính, rồi thêm đồ tráng miệng và có thời gian để tiêu hóa kỹ. Như thế thì có lợi cho sức khỏe hơn là mua đồ ăn nhanh." Mật độ các thành phố Tây Ban Nha dày đặc cũng khiến cho người dân phải đi bộ nhiều hơn do các cửa hiệu và nhà hàng đều nằm trong khoảng cách vài bước chân đi từ nhà của đại đa số người dân. "Khi tôi từ Moscow chuyển đến Barcelona, tôi để ý thấy người dân ở đây thích đi bộ hay đạp xe, thậm chí đi bộ qua nhiều con phố để bắt phương tiện công cộng thay vì lái xe," cô Marina Manasyan, người đồng sáng lập hãng du lịch Barcelona Eat Local Food Tours, nói. "Nhờ vậy các tế bào sẽ được cấp ô xy đầy đủ và thải ra ít chất thải carbon hơn." Singapore Với hệ thống chăm sóc y tế tân tiến nhất mở ra rộng rãi và điều được gọi là 'hệ thống y tế thần kỳ', người dân Singapore đang có tuổi thọ lâu hơn bao giờ hết - trung bình họ sống đến 83,1 tuổi. Đất nước này là một trong những nước có tỷ lệ tử vong ở sản phụ và trẻ sơ sinh thấp nhất thế giới. Một trong những trọng tâm của hệ thống chăm sóc sức khoẻ của Singapore là y tế dự phòng. Singapore: Có oan uổng khi mang tiếng đắt đỏ? Cơm gà Hải Nam và lịch sử di dân Singapore Văn hóa và môi trường đô thị dễ đi lại cũng là một nhân tố giúp kéo dài tuổi thọ ở nước này. "Anh sẽ thấy rất nhiều người đi đến các phòng tập hay tập thể dục ở các công viên có ở khắp nơi," Bino Chua, một người hiện đang sống ở Singapore và là cây viết blog du lịch cho trang I Wander, nói. Gần đây Singapore vừa mở công viên trị liệu đầu tiên nhằm để giúp giảm căng thẳng và cải thiện trạng thái tâm lý cho những người cao tuổi. Những thói quen có hại cho sức khoẻ cũng ít có đất sống ở Singapore. "Người ngoại quốc nên biết rằng các 'tật xấu' ở Singapore tốn tiền hơn hơn rất nhiều," Chau nói. "Thuốc lá và bia rượu được đánh thuế rất nặng và do đó mắc hơn rất nhiều so với các nước khác." Thụy Sỹ Đàn ông Thụy Sỹ sống thọ hơn ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới - có tuổi thọ trung bình là 81. Là một trong những nước giàu nhất châu Âu, hệ thống y tế chất lượng cao, an toàn cá nhân mạnh và cảm giác khoẻ mạnh là những nhân tố giúp Thụy Sỹ là một trong những nước dẫn đầu về tuổi thọ - một số nghiên cứu còn cho rằng chế độ dinh dưỡng nhiều bơ và sữa cũng là một nhân tố hàng đầu. Thụy Sỹ, nơi đúng giờ tuyệt đối Lạc vào thủ phủ dao gấp ở châu Âu Mặc dù Thụy Sỹ là một đất nước của công việc - nơi có nhiều người nước ngoài chuyển đến làm việc tại nhiều trụ sở của các tập đoàn quốc tế, vị trí trung tâm của nó khiến người dân dễ dàng cân bằng giữa các chuyến nghỉ ngơi thư giãn. "Đó là một lựa chọn mang tính mũi nhọn về công việc nhưng lại rất khôn ngoan về địa điểm," ông Gatti, một người cũng sống ở Thụy Sỹ, nhận xét. "Sống ở đây cho phép bạn có những chuyến đi chơi tuyệt vời vào dịp cuối tuần đến khắp mọi nơi của châu u và dành thời gian đi dã ngoại ở vùng núi Alps quyến rũ." Trường tư ở đây cũng nằm trong số những trường có chất lượng tốt nhất trên thế giới," ông nói thêm. Điều này khiến Thụy Sỹ rất hấp dẫn đối với các gia đình trẻ. Hàn Quốc Theo những nghiên cứu mới đây thì Hàn Quốc sắp trở thành quốc gia đầu tiên đạt mức tuổi thọ 90 tuổi - thành quả của một nền kinh tế mạnh và đang tăng trưởng, dịch vụ y tế rộng rãi và huyết áp thấp hơn các nước phương Tây. Lên núi ăn cơm chùa ở Hàn Quốc Kim chi Bắc Hàn là di sản văn hóa thế giới Đất nước cũng có chế độ ẩm thực rất giàu thực phẩm lên men vốn được cho rằng sẽ giúp giảm lượng cholesterol, tăng cường hệ miễn dịch và kiềm chế ung thư. "Nhìn tổng thể, đồ ăn Hàn giàu chất xơ và nhiều dinh dưỡng," bà Hoheb cho biết. Người dân Hàn Quốc thì cho rằng nền văn hóa coi trọng tính cộng đồng và các truyền thống hướng tới cộng đồng cũng góp phần nâng cao chất lượng cuộc sống hàng ngày ở đất nước này. "Jimjilbang (nhà tắm công cộng) là nơi mọi người gặp gỡ, thư giãn, trò chuyện và giúp thư giãn," bà Camille Hoheb, người sáng lập công ty du lịch Wellnes Tourism Worldwide, nói. "Ở Hàn Quốc, tư tưởng Phật giáo cũng giúp cho người dân có được chánh niệm và một thái độ đối với văn hóa hợp tác thay vì theo đuổi chủ nghĩa cá nhân." Bản tiếng Anh bài này đã được đăng trên BBC Travel.
Chỉ 10 giây sau khi chào đời, cú sốc của thế giới mới đầy thách thức khiến lồng ngực bạn bất ngờ và bắt đầu hoạt động với việc bạn cố hít thở lần đầu tiên.
Mẹo thở chậm để tránh được nhiều bệnh tật
Phổi sẽ không ngừng làm việc kể từ đó. Một người trưởng thành trong trạng thái nghỉ ngơi thở khoảng 16 nhịp mỗi phút - hay 23.000 nhịp thở mỗi ngày. Đến khi 30 tuổi, bạn đã hít vào thở ra chừng 250 triệu lần. Covid-19: Virus có thể lây khắp toà nhà chỉ sau vài giờ Covid-19: Làm việc ở nhà trong thời chống dịch thế nào Nụ hôn tử thần và gia vị cuộc sống Có thể bạn nghĩ với chừng đó số lần thực hành, tất cả chúng ta đều là chuyên gia hô hấp cả rồi. Vậy ta còn cần học thêm gì từ bản năng cơ bản này chứ? Câu trả lời là "còn phải học nhiều". Nghiên cứu khoa học gần đây cho thấy hơi thở ngắn, nông và không tập trung có thể trở thành nguyên nhân gây ra nhiều vấn đề như lo lắng, trầm cảm và cao huyết áp. Vì vậy, kiểm soát phổi tốt hơn có thể đem lại nhiều lợi ích cho sức khỏe thể chất và tâm thần của con người. Thật ngạc nhiên, các nhà khoa học phát hiện ra một nhịp độ thở đặc thù - khoảng sáu nhịp thở ra trong một phút - có thể cực kỳ có tác dụng hồi phục, kích hoạt "phản ứng thư giãn" trong não và cơ thể. Bên cạnh những huấn luyện viên tạo cảm hứng cho cuộc sống của chúng ta, hay dạy ta tập tành để có cơ thể thon gọn, thì việc tìm đến các huấn luyện viên hướng dẫn thở cho đúng cách cũng đang bắt đầu thu hút sự chú ý của nhiều tập đoàn lớn. Các công ty hy vọng cách này có thể giúp nhân viên tập trung tâm trí, đối phó được với sự căng thẳng hàng ngày trong công việc. 'Tăng tốc thư giãn' Cũng giống như một hoạt động thời thượng lúc này là tập thiền, việc tập thở lấy cảm hứng từ lời răn dạy trong những thư tịch cổ, mà đáng chú ý nhất là trong những bài kinh Ấn Giáo và Vệ Đà, theo đó tụng ca tầm quan trọng của việc điều khiển nhịp thở thông qua các bài tập như yoga pranayama. Bộ môn yoga thu hút sự qua tâm của giới nghiên cứu. Trong hình là cảnh một phòng thí nghiệm quốc phòng của Ấn Độ đang nghiên cứu các kỹ năng có tác dụng hỗ trợ cho những binh lính trong môi trường thù nghịch Thực sự thì bạn sẽ được tha thứ nếu băn khoăn tự hỏi liệu tập thở có phải chỉ là tên khác của môn ngồi thiền hay không, vì rõ ràng là rất nhiều khóa học thiền đã khuyến khích người học tập trung sự chú ý vào việc hít vào, thở ra. Sống nghèo khổ khiến đàn ông dễ bị trầm cảm Những tiếng ồn công sở khiến ta nổi khùng Chất thải của người tiết lộ điều gì Tuy nhiên, thiền học có xu hướng liên quan đến sự quan sát thụ động - "quan sát hơi thở" - trong khi tập thở đòi hỏi bạn chủ động thay đổi cách thở. Điều này bao gồm đảm bảo rằng bạn thở bằng cơ hoành (thay vì di chuyển ngực) để không khí có thể vào đầy phổi, trong khi đó vẫn chủ động làm giảm tốc độ nhịp thở so với nhịp thở trung bình trong trạng thái nghỉ ngơi. Theo những người thực hành, những ai có nhịp thở chậm và sâu sẽ kích thích hàng loạt các phản ứng sinh lý tăng tốc đưa bạn vào trạng thái nghỉ ngơi hoàn toàn, so với những bài tập thiền thụ động. "Nó có tác dụng như một con dốc giúp ta đi vào trạng thái thiền, giúp tâm trí bình tĩnh lại nhanh hơn để bạn có thể có kết quả tốt hơn khi thiền định," Richie Bostock, một huấn luyện viên tập thở làm việc ở London giải thích. Ông là tác giả của cuốn sách "Thở ra" [Exhale] sẽ xuất bản cuối năm nay. "Trong thực tế, tôi gọi một số thói quen tôi giảng dạy là "Thiền định với Năng lượng Tên lửa" vì hiệu quả sâu sắc giúp trấn an tâm trí cực nhanh và đưa bạn đến trạng thái ngưng suy nghĩ." Hàng loạt nghiên cứu đã cho thấy thở sâu đem lại hiệu ứng tốt cho sức khỏe Các bằng chứng khoa học có vẻ như đồng tình với ý kiến trên. Những người tham gia nghiên cứu đang cực kỳ căng thẳng đã giảm được huyết áp trong một thời gian ngắn sau khi thực hành các bài tập thở chậm theo hướng dẫn, hiệu ứng có vẻ như có tác dụng hơn hẳn so với thiền định không kiểm soát hơi thở. Một bài tổng kết các bài nghiên cứu liên quan cũng cho thấy thở sâu và chậm có thể giúp giảm nhẹ các triệu chứng của trầm cảm và lo âu, và có vẻ như nó cũng giúp giảm tình trạng mất ngủ. Trong khi đó, một nghiên cứu do Hassan Jafari từ Đại học King's College London thực hiện cho thấy thở sâu có thể giúp tăng cường khả năng kiểm soát cơn đau trên cơ thể ta. Vì những lợi ích đó, một số nhà khoa học đề xuất rằng kỹ thuật thở có thể giúp bệnh nhân ứng phó với những cơn đau kinh niên như bệnh viêm khớp. (Nếu có bệnh, bạn nên tham vấn với bác sĩ trước khi thử bất cứ liệu pháp gì mới.) 'Khuếch đại nhịp điệu cơ bản' Lý do vì sao thở chậm và thở sâu đem lại những thay đổi trên vẫn còn chưa rõ ràng, mặc dù đã có người đề xuất một vài lý thuyết. Một ý tưởng khá hứa hẹn tập trung vào các dây thần kinh cảm giác quanh ngực - hiệu ứng mà ta sẽ cảm thấy mỗi khi hít vào đến căng lồng ngực. "Bạn có thể cảm nhận được bằng cách đơn giản là thở sâu đến mức tối đa," Donald Noble từ Đại học Emory ở Hoa Kỳ giải thích. Cảm giác áp lực đến từ một loạt các cảm biến co giãn quy định độ giãn nở của phổi. Ngực vận động do sự thư giãn của cơ hoành khi ta thở ra cũng tạo áp lực lên mạch máu đưa máu vào tim, cuối cùng sẽ kích thích một loạt các cảm ứng khác (gọi là barorceptor - thụ thể nhận cảm áp) ở động mạch. Cả hai loại cảm biến này sẽ tác động vào stem não, và Noble cho rằng khi ta thở sâu, hoạt động ở các vùng khác có thể đồng bộ hóa với sự kích thích bền vững lặp đi lặp lại này. Kết quả là nó sẽ làm chậm lại sóng não giúp ta bước vào trạng thái tỉnh thức nghỉ ngơi. Hơi thở ngắn và nông không kích thích não bộ và những dây thần kinh này một cách hiệu quả; bạn cần hít thật sâu và thở ra thật dài để có thể kích thích đúng nhịp điệu trong não. Cũng quan trọng không kém, những thụ thể nhận cảm áp này, vốn nhạy cảm trước áp lực và nằm ở những động mạch quanh tim, sẽ tác động đến dây thần kinh phế vị. Đây là nhân tố thiết yếu cho hệ thần kinh được cho là đặc biệt quan trọng làm giảm phản ứng "chiến hay chạy" sau khi mối đe dọa biến mất. "Nó cho phép cơ thể tập trung vào những thứ cơ bản để hồi phục hay nuôi dưỡng," Noble giải thích - một trạng thái thường được biết đến là "nghỉ ngơi và tiêu hóa". Bằng cách liên tục kích thích dây phần kinh phế vị trong suốt khoảng thời gian hít thở kéo dài, hơi thở chậm đưa hệ thần kinh về trạng thái nghỉ ngơi, dẫn đến thay đổi tích cực, như nhịp tim chậm hơn, huyết áp thấp hơn. Điều thú vị là những người tập thở có vẻ như tìm được điểm hoàn hảo vào khoảng sáu nhịp thở một phút. Nhịp thở này có vẻ như đem lại sự thư giãn rõ rệt qua một số vòng phản hồi tích cực giữa phổi, tim và não. "Có vẻ như bạn mở ra hoặc kích thích sự khuếch đại nhịp sinh lý học cơ bản," Noble nói. Ông chỉ ra rằng nhịp điệu này có thể thấy trong những hành động lặp đi lặp lại của nhiều nghi lễ tôn giáo - chẳng hạn như những lời cầu nguyện "Ave Maria" mở đầu Kinh Kính Mừng và những câu chú tụng của môn yoga. Có lẽ những nghi thức trên đã tiến hóa từ phát hiện trong vô thức về nhịp thở giúp cơ thể hồi phục và khả năng đưa con người vào trạng thái thư giãn nhưng vẫn tập trung tâm trí. Ngoài việc giúp sức khỏe tim mạch cải thiện, nhịp thở chậm hơn ở tốc độ sáu nhịp một phút cũng có vẻ như là tối ưu, giúp kiểm soát cơn đau, theo nghiên cứu của Jafari. Điều này có lẽ nhờ vào sự trấn an tâm lý đến từ nhịp thở chậm, cũng tương tự như việc thay đổi tâm lý trực tiếp sẽ tác động đến độ nhạy cảm của cơn đau. "Chúng tôi tin rằng hiệu ứng tâm lý, nhất là việc thay đổi sự chú ý và kỳ vọng của một người, đóng vai trò quan trọng trong việc có tác dụng giảm đau của các phương pháp này," ông nói. Khoảng sáu nhịp thở một phút là mức đem lại sự thư giãn rõ nét hơn hẳn - đây cũng là nhịp điệu mà người ta thấy ở những nghi thức lặp đi lặp lại trong tôn giáo Hỗ trợ của công nghệ? Do ngày càng có nhiều những bằng chứng cho thấy ích lợi của việc thở sâu, ta có thể nghe nói rất nhiều về sức mạnh của việc thở có kiểm soát - trong sách vở và tạp chí, trong chương trình về phong cách sống trên truyền hình và ở chỗ làm, vì ngày càng nhiều công ty muốn hướng dẫn kỹ thuật thở để giúp nhân viên kiểm soát căng thẳng. Bostock là một trong rất nhiều huấn luyện viên tổ chức các khóa tu học thở và các khóa học tại công ty. Ông cho biết gần đây nhu cầu đã "bùng nổ", với nhiều khách hàng gồm cả các ngân hàng lớn, các công ty tư vấn quản lý và công ty công nghệ. Một phần họ bị hấp dẫn vì tính đơn giản của nó, ông giải thích. "Bạn không cần phải có kinh nghiệm với thiền định hay tập thiền. Một khi bạn học về cách hơi thở tác động đến tâm trí và cơ thể, thì giờ đây bạn đã có cách nhanh chóng và dễ dàng giúp thay đổi trạng thái, dù là để giảm căng thẳng, hồi hộp, hay tăng cường năng lượng và sự tập trung, và thậm chí hỗ trợ trong việc giải quyết vấn đề một cách sáng tạo." Trong tương lai, hành trình của ta bước vào sự nghỉ ngơi sâu có thể được hướng dẫn từ những thiết bị ghi nhận phản hồi sinh lý học của cơ thể với bài tập thở. Chẳng hạn, một thử nghiệm gần đây đưa người tham dự vào một bãi biển trong không gian thực tế ảo vào buổi hoàng hôn. Sự khác biệt nhịp tim của họ sẽ được minh họa bằng mây ở chân trời; khi họ càng thư giãn, thì bầu trời càng trong xanh. Phản hồi tức thời có vẻ như khiến hành trình đi đến sự thư giãn của họ dễ dàng hơn - và khi họ đạt đến mức thư giãn, một ngọn lửa trại được nhóm trên bãi biển, khẳng định lại cảm giác đạt được mục tiêu trong họ. Điều này giúp họ quay trở lại trạng thái thư giãn trong bài kiểm tra nhận thức sau đó, và tăng cường sự tập trung. Có rất nhiều ứng dụng điện thoại cho biết họ đang xây dựng nội dung tương tự, mặc dù không phải tất cả đều nghiêm túc kiểm nghiệm tính hiệu quả của ứng dụng. Tất nhiên, những người tập yoga đã hưởng lợi từ điều này trong hàng nghìn năm mà không hề có công nghệ gì hỗ trợ. Nghiên cứu khoa học mới nhất đơn thuần giúp ta hiểu lý do vì sao những bài tập đó lại có ích như vậy, ngoài bối cảnh tôn giáo và tâm linh, và để tìm ra những cách thức mới tiềm năng tối ưu hóa lợi ích. Nếu bạn thường xuyên bị căng thẳng, có lẽ đã đến lúc thở dài vài hơi cho khuây khỏa. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Worklife.
Tự tin và thông thạo tiếng Anh, Nelson Lai, 24 tuổi, sẽ không khó khăn khi kiếm việc ở quê hương Đài Loan.
Trung-Đài: 'Vừa là bạn, vừa là thù'
Nhiều người Đài Loan, đặc biệt là sinh viên, xuống đường phản đối chuyến thăm của ông Trương Chí Quân Nhưng cho “công việc thực sự” đầu tiên, anh chọn sang nước hàng xóm là Trung Quốc. “Tôi kiếm được khoảng 1.500 USD mỗi tháng và có đồ ăn, chỗ ở miễn phí. Tiền lương cao hơn nhiều so với công việc trước của tôi ở Đài Loan,” anh Lai nói. Anh phụ trách giao dịch quốc tế và marketing cho một công ty sản xuất xe đạp Đài Loan. Nhưng tiền không chỉ là mối quan tâm duy nhất. “Theo những thay đổi quyết liệt đang diễn ra ở Trung Quốc, tôi nghĩ đây là cơ hội tốt để biết thêm điều gì đó về Trung Quốc,” anh nói. Mức lương trì trệ và nền kinh tế mờ nhạt của Đài Loan khiến ngày càng có nhiều người coi Trung Quốc là nơi để phát triển sự nghiệp. Từng là kẻ thù bị xa lánh và bị coi là lạc hậu, giờ quốc gia này ngày càng được coi là miền đất đầy cơ hội. Số người Đài Loan sang Trung Quốc làm việc cho các công ty đa ngôn ngữ, dạy tiếng Anh hay quản lý khách sạn và nhà máy vẫn đang tăng. Khả năng dùng tiếng Trung, trung thành với công ty, chất lượng dịch vụ khách hàng và thái độ làm việc của người Đài Loan khiến các chủ lao động quan tâm. Nhiều thanh niên Đài Loan cho rằng làm việc ở Trung Quốc được trả lương cao hơn Không rõ số liệu về lượng người Đài Loan trẻ tuổi đã chuyển sang Trung Quốc, nhưng theo một khảo sát của các sinh viên mới tốt nghiệp đi tìm việc trên 1111 Job Bank (Ngân hàng việc làm) của Đài Loan, vào năm 2010, 73% số người trả lời khảo sát nói họ muốn làm việc ở Trung Quốc. Năm nay khảo sát cho thấy trong số sinh viên tốt nghiệp muốn rời Đài Loan, lượng người muốn làm việc ở Trung Quốc, Hong Kong và Macau là 52% - cao hơn hẳn mọi nơi khác. Lượng người Đài Loan theo học ở Trung Quốc cũng cao hơn bất kỳ nước nào khác, chỉ trừ Hoa Kỳ và ngày càng có nhiều người muốn làm việc ở quốc gia này. Mặc dù sinh viên Đài Loan đã chiếm tòa nhà quốc hội trong thời gian ngắn hồi tháng Ba và biểu tình rộng phản đối gói trao đổi thương mại với Trung Quốc, và tổ chức các cuộc biểu tình nhỏ hơn khi lãnh đạo cấp cao của Trung Quốc, ông Trương Chí Quân tới thăm, “Lý do chính là rất khó tìm việc ở Đài Loan và lương ở đây không cao,” Ethan Tseng Yi-ren, giáo sư về khoa học chính trị từ Đại học Quốc gia Trung Sơn ở miền Nam Đài Loan nói. Lương “sinh viên mới ra trường” vẫn bằng với mức lương 15 năm trước. Kinh tế Đài Loan không tốt và tỉ lệ thất nghiệp cao nhất là những người ở độ tuổi 20, 30.” Căng thẳng lịch sử Sinh viên đã chiếm giữ tòa nhà quốc hội trong vài tuần để phản đối chính sách của Tổng thống với Trung Quốc Không phải mọi thanh niên Đài Loan đều muốn chuyển sang nước láng giềng. Rất nhiều người vẫn cảnh giác trước Trung Quốc do sự đối đầu kéo dài giữa hai bên và do Trung Quốc tuyên bố Đài Loan là một tỉnh của nước này, một ngày nào đó sẽ bị thu hồi. Người Đài Loan, đặc biệt là những người trẻ, cũng tức giận đối với việc hòn đảo này không được công nhận là một quốc gia trong Liên Hiệp Quốc do ảnh hưởng của Bắc Kinh. Đài Loan không được phép treo quốc kỳ hay dùng tên chính chính thức – Cộng hòa Trung Hoa – hay tên “Đài Loan” trong các sự kiện thế giới, chẳng hạn như Olympics. Và quốc gia này cũng không thể tham gia nhiều tổ chức quốc tế. Thế nên, mặc dù ở ngay gần kề, rất nhiều người Đài Loan chưa từng đặt chân tới Trung Quốc hay muốn sang du lịch. Khảo sát của báo United Daily cho thấy chỉ có 44% người Đài Loan đã sang thăm Trung Quốc, mặc dù con số này vẫn đang tăng. Không khó để gặp trẻ em hay thanh niên Đài Loan từng đi du lịch nước ngoài, nhưng không phải là Trung Quốc, vì họ và cha mẹ họ thường coi Trung Quốc là bẩn, không an toàn và không thân thiện. Bên dưới cảm xúc của người Đài Loan về Trung Quốc là nỗi sợ đã đào sâu chôn chặt rằng một ngày nào đó Đài Loan sẽ có thể bị nuốt bởi vị láng giềng to lớn hơn nhiều. “Điều tôi sợ nhất là chúng tôi sẽ không có tự do và dân chủ như chúng tôi đang có,” Reggie Wang, một trong những sính viên tham gia biểu tình nói. “Tôi sợ phải sống dưới một chính phủ cộng sản.” Nhưng trong những năm gần đây, do sức mạnh kinh tế ngày càng lớn và chính sách của Tổng thống Đài Loan Mã Anh Cửu trong việc tăng cường hợp tác với Trung Quốc, căng thẳng đã dần yên và mối liên hệ giữa hai bên cũng tăng lên. Hàng trăm chuyến bay thẳng mỗi tuần nối các thành phố Trung Quốc – Đài Loan, khiến du lịch dễ dàng hơn. Ở Đài Loan có cơ hội gặp nhiều người Trung Quốc hơn – từ hàng ngàn khách du lịch tới đây mỗi ngày cho tới khoảng 3.000 học sinh, sinh viên Trung Quốc được sang học mỗi năm. Rất nhiều người Đài Loan nay có người thân từ Trung Quốc – không chí là ông, bà, những người từng bỏ trốn thời kết thúc nội chiến cuối thập kỷ 40, mà còn có các phụ nữ Trung Quốc lấy chồng người Đài Loan. Các chương trình truyền hình Trung Quốc cũng ngày càng được khán giả Đài Loan yêu thích. Người Đài Loan, không phải Trung Quốc Biểu tình phản đối gói thương mại với Trung Quốc ở Đài Loan hồi tháng Ba Tuy nhiên, sự quan tâm về Trung Quốc ngày càng tăng không thay đổi được thực tế rằng một bộ phận đông đảo người dân vẫn coi Đài Loan là một quốc gia độc lập và họ là người Đài Loan, không phải Trung Quốc. Một khảo sát hồi tháng Sáu cho thấy chưa đầy 50% người Đài Loan coi họ là người Trung Quốc, giảm đi so với trước. Và phần lớn dân chúng tin rằng Đài Loan là quốc gia riêng rẽ so với Trung Quốc. Cách nhìn này đặc biệt phổ biến trong giới ở độ tuổi 20 và 30, thậm chí cả ở những người muốn sang Trung Quốc làm việc. “Đó là quyết định có lợi về kinh tế cho họ,” giáo sư Tseng nói. “Rất nhiều sinh viên của tôi hoạt động trong các phong trào sinh viên, nhưng cũng sang Trung Quốc làm việc; họ trở về và phàn nàn về tham nhũng ở Trung Quốc. “Người Đài Loan không từ bỏ ước mơ độc lập chỉ vì kiếm được tiền ở Trung Quốc.” Nhưng ông và những người khác nói có thể sự giàu có của Trung Quốc và chất lượng sống tăng theo thời gian, và nếu xã hội Trung Quốc trở nên công bằng hơn, ít tham nhũng hơn, thanh niên Đài Loan có thể sẽ chọn ở lại Trung Quốc, không chỉ để làm việc ngắn hạn. Điều này có thể ảnh hưởng tới cách nhìn nhận của họ về Trung Quốc và mối quan hệ với Đài Loan. Nếu trường hợp này xảy ra, lý lẽ cho rằng thời gian đứng về phía Trung Quốc trong vấn đề hợp nhất Đài Loan có thể trở thành sự thật. Nhưng ông Tseng nói: “Quá sớm để biết được liệu quan điểm của thanh niên về Trung Quốc có thay đổi hay không.”
Tài liệu mới giải mật của Hoa Kỳ tái khẳng định Việt Nam không hề tấn công tàu chiến Mỹ ở Vịnh Bắc bộ hồi tháng Tám năm 1964, sự kiện đã khiến Tổng thống Lyndon Johnson quyết định leo thang cuộc chiến.
VN 'không tấn công' chiến hạm Mỹ
Theo AFP, tài liệu vừa được Ủy ban An ninh Quốc gia công bố cũng nói Việt Nam từng thâm nhập hệ thống liên lạc của Mỹ và gọi những cú điện thoại giả để Mỹ tấn công quân của chính mình. Hãng tin Pháp nói Hiệp hội Khoa học gia Mỹ cho hay Ủy ban An ninh Quốc gia, cơ quan tham gia phụ trách việc phá mật mã và nghe lén của Hoa Kỳ đã giải mật các tài liệu sau khi có đề nghị liên quan tới thông tin buộc phải giải mật. Báo cáo 500 trang của Hiệp hội mang tên Spartans in Darkness (tạm dịch là Chiến binh trong Bóng tối) được coi là câu chuyện về cuộc chiến Việt Nam từ khía cạnh 'tình báo tín hiệu', từ bức điện tín đầu tiên - thông điệp của ông Hồ Chí Minh gửi chủ tịch Joseph Stalin - cho tới lần di tản cuối cùng các điệp viên Mỹ khỏi Sài Gòn. Không hề có Nói về sự kiện Vịnh Bắc bộ mà chính quyền Mỹ từng cáo buộc Việt Nam gây ra vụ tấn công chiến hạm Mỹ đêm ngày 2 tháng Tám năm 1964, thông báo của Hiệp hội Khoa học gia Mỹ nói: ''Thông tin giải mật cho thấy không những nó không đúng, như Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara nói với Quốc hội rằng bằng chứng của vụ tấn công là ''không thể luận cứ'' được, mà trái lại các thông tin tình báo tín hiệu chứng minh rằng 'không có vụ tấn công nào trong đêm đó.'' Ông Steven Aftergood, Giám đốc dự án về bí mật chính phủ của Hiệp hội Khoa học gia được AFP trích lời nói thêm: ''Điều mà nghiên cứu này cho thấy là những thông tin tình báo có được chứng tỏ rằng không có vụ tấn công nào. ''Đây là sự đảo ngược hoàn toàn các chi tiết lịch sử. ''Trước đây đã có những dấu hiệu về chuyện này nhưng đây là lần đầu tiên chúng ta có một nghiên cứu đầy đủ.'' Hoa Kỳ cũng từng cáo buộc Việt Nam có cuộc tấn công tàu chiến Mỹ lần hai vào ngày 4 tháng Tám nhưng từ lâu nay người ta đã khẳng định rằng đây là điều 'thêu dệt'. Thâm nhập Báo cáo mới cũng được AFP trích lời nói rằng các đơn vị tình báo Bắc Việt Nam đã có những lần thâm nhập được vào hệ thống liên lạc của Hoa Kỳ và nghe được thông tin từ bên trong. Dựa vào các thông tin này một số lần ''phía cộng sản đã có thể dùng mạng radio của Liên quân để điều động pháo binh hay các cuộc không kích của Liên quân nhắm vào các đơn vị Hoa Kỳ.'' Ông Aftergood nói với hãng tin Pháp: ''Đây là điều tôi chưa nghe nói tới bao giờ. Nhưng ông Aftergood vẫn khẳng định sự kiện có ý nghĩa lịch sử nhất vẫn là chuyện thuật lại sự kiện Vịnh Bắc bộ dựa trên các thông tin 'tình báo tín hiệu'. Sau những tuyên bố của chính quyền Johnson hồi bấy giờ về các vụ tấn công của Miền Bắc, Quốc hội Hoa Kỳ đã thông qua Nghị quyết Đông Nam Á mà Nhà Trắng đã dựa vào để đưa thêm quân vào Việt Nam. Hơn 58.000 lính Mỹ sau đó đã thiệt mạng và cuộc chiến kéo dài tới năm 1973 khi Hoa Kỳ rút quân theo hiệp định Paris. Sự kiện Vịnh Bắc bộ và Hồ sơ về Vũ khí hủy diệt hàng loạt của Iraq gần đây đã khiến cho có nhiều lời kêu gọi các nhà báo Mỹ đặt nhiều câu hỏi hơn với những thông tin của các quan chức chính phủ. Kim Nhung, Đà LạtNhững thông tin cố tình làm sai lạc từ phía Mỹ đã từ lâu được báo chí và dư luận Mỹ phanh phui và lên án nhiều. Và đó cũng là một hình thức dân chủ và là điểm mạnh đối với một xã hội kiểu Mỹ. Còn ở Việt Nam thì có được bao nhiêu tờ báo dám công khai nói sự thật về những điều "DỐI TRÁ" của chính quyền Việt Nam dùng từ thời chiến tranh cho đến thời bình để "lừa mị dân chúng" và cả trên diễn đàn thế giới. Trong cuộc chiến NAM BẮC vừa qua có biết bao nhiêu chiến lược sai lầm nghiêm trọng của các cấp lãnh đạo gây ra cho người dân Việt. Cho đến thời bình cũng có quá nhiều chính sách kinh tế "ngu dốt" đã giết chết nền kinh tế của Việt Nam và đẩy biết bao nhiêu người dân Việt Nam vào con đường "ngheo đói và lạc hậu". Vậy có tư liệu nào dám nói thẳng đến điều đó hay không? Xin được góp vài lời cho diễn đàn để nhiều người cùng suy nghĩ. Ben, Hà NộiThật là hay! Chính phủ Mỹ không bao giờ che giấu được sự thật. Luật pháp Mỹ luôn để người dân kiểm soát mọi hoạt động của chính phủ - Một ƯỚC MƠ cho người VN yêu dân chủ. Những "nghi án lịch sử" ở VN luôn "được" những người CS "trung kiên"..."ôm" luôn...xuống mồ. Phan Quang, thành phố Hồ Chí MinhLịch sử đã qua đi không thể trở lại. Nhưng có một điều chắc chắn là mọi sự thật rồi sẽ được phơi bày. CÂY KIM TRONG BỌC LÂU NGÀY CŨNG RA VẬY. Chính phủ Mỹ đã tạo ra một hình ảnh giả tạo của lịch sử và họ phải trả giá, có đáng thế không? Lịch sử không thể nói chữ NẾU hoặc GIÁ NHƯ bởi không ai có thể thay đổi những gì đã qua. Không ai có thể hôì sinh hơn 58000 lính mỹ đã thiệt mạng từ sau sự kiện đó và càng không ai có thể cứu sống được hàng triệu đồng bào Việt Nam ở cả hai chiến tuyến đã mất đi trong những năm tháng chiến tranh sau đó. và còn nhiều nữa..... điều này làm cho chúng ta phải suy nghĩ về trách nhiệm của bản thân đối với đất nước, xã hội, và cả tương lai của lịch sử. Salem78, Hà NộiNhư vậy việc xuồng cao tốc của Iran đe doạ tấn công tàu chiến có thể được gọi là "sự kiện Vịnh Bắc Bộ 2". The patriot, Việt NamLại một lần nữa, khi sự thật được phơi bày đã cho ta thấy những ông chủ Nhà trắng, từ Johnson của năm 1964 đến Bush của những năm đầu thế kỉ 21, luôn sẵn sàng lừa bịp nghị viện, bịt mắt nhân dân Mĩ cũng như dối trá cả cộng đồng thế giới để phát động những cuộc chiến phi nghĩa, vấy đầy máu của binh lính Mĩ và của cả những người dân thường vô tội. Đã có người dân Mĩ có lương tri nào từng hỏi tại sao những ngài tổng thống của nước mình lại bất chấp mọi giá phát động những cuộc chiến "vô duyên vô cớ" như vậy không? Phải chăng chỉ là vì mục tiêu quét sạch "Cộng sản" ở cách xa nước Mĩ nửa vòng trái đất hay còn vì một động cơ chính trị "khó nói" nào đằng sau? Hãy để thời gian cho chúng ta câu trả lời chính xác nhất. Còn bây giờ xin dành một vài giây phút để cầu nguyện cho những linh hồn người dân Mĩ, Việt đã phải nằm xuống chỉ vì một lời nói dối suốt 40 năm qua! Vì một thế giới hòa bình và thân ái!
Trong hai thập niên 80, 90 phát triển rực rỡ của điện ảnh Hong Kong thế kỷ trước, ngoài vô số bộ phim hành động, võ thuật đưa nhiều ngôi sao vươn tầm quốc tế, những bộ phim Tết – vốn ít được biết đến ở nước ngoài hơn, lại thành công vang dội tại phòng vé nội địa.
Những bộ phim Tết kinh điển và thời hoàng kim của điện ảnh Hong Kong
Châu Tinh Trì Vương Gia Vệ với 'tâm trạng khi yêu' Hong Kong Mô hình 'Khu đô thị 15 phút' thời hậu Covid-19 Nghệ thuật: vũ khí công hiệu của người biểu tình Hong Kong Nghĩ về Hong Kong, một tương lai bất định CÁC NGÔI SAO CÓ THỂ VƯƠN TẦM QUỐC TẾ, NHƯNG BỊ ĐÈ BẸP BỞI PHIM TẾT Lý Tiểu Long, Thành Long, Lý Liên Kiệt, Châu Nhuật Phát… có thể là những ngôi sao điện ảnh toàn cầu chứ không bó hẹp trong phạm vi điện ảnh Hoa ngữ, nhưng khán giả Hong Kong vẫn yêu thích các tác phẩm kinh điển được chiếu trong mùa phim Tết Nguyên đán hàng năm, như All’s Well, End’s Well (Gia hữu hỷ sự - 1992) và My Lucky Star (Hành vận siêu nhiên - 2003) và vô số bộ phim Tết thành công khác, cho dù chúng lại không gây được tiếng vang lớn ở nước ngoài. Một trong những phim Tết thành công nhất của điện ảnh Hong Kong là It’s a Mad, Mad, Mad World (Phúc quý bức nhân), phát hành năm 1987, thu tới 27 triệu đô la HK, nhưng với khán giả quốc tế, hiếm ai biết bộ phim này từng tồn tại (dù giờ đây bạn có thể xem nó trên Netflix). Nếu phỏng vấn những khán giả châu Âu hoặc thậm chí là ở ngay cả châu Á rằng bộ phim Hong Kong nổi tiếng và yêu thích nhất của họ là gì, ta sẽ nghe được một danh sách dài các tác phẩm hành động, võ thuật kinh điển. Đó có thể là những bộ phim hành động mang tính đặc trưng của Ngô Vũ Sâm như A Better Tomorrow (Anh hùng bản sắc) hoặc Hard Boiled (Lạt thủ thần thám) với các tên tuổi diễn viên như Châu Nhuật Phát, Trương Quốc Vinh, Lương Triều Vỹ… Đó có thể là những tác phẩm kinh điển của Lý Tiểu Long hay sau này là Thành Long với các phim hài võ thuật vui nhộn như A Police Story (Câu chuyện cảnh sát) hoặc Kế hoạch A (Project A) – hai bộ phim đưa tên tuổi ngôi sao này nổi tiếng toàn cầu. Với những khán giả thích phim nghệ thuật hoặc có chiều sâu hơn, họ có thể đề xuất các bộ phim của Vương Gia Vệ hoặc An Hui. Dù luôn có sự tham gia của dàn sao tài năng và nổi tiếng như Trương Quốc Vinh, Lương Triều Vỹ, Trương Mạn Ngọc…, các bộ phim của hai đạo diễn này lại hiếm khi thành công tại phòng vé nội địa. Và dĩ nhiên, hiếm ai đề cập đến một bộ phim chiếu Tết Nguyên đán như Gia hữu hỷ sự (1992) – bộ phim có doanh thu cao gấp đôi Lạt thủ thần thám và sau đó ra tiếp 7 phần nữa, trở thành loạt phim Tết thành công nhất và không thể thiếu trong mỗi mùa Tết của người dân Hong Kong. Một trong những điều trớ trêu của điện ảnh Hong Kong hai thập niên 80, 90 là những ngôi sao nổi tiếng toàn cầu lại ít khi có phim thành công lớn ở nội địa. Thành Long, Châu Nhuận Phát và Lý Liên Kiệt là những ngôi sao như vậy. Tên tuổi họ vang danh quốc tế, và vẫn nổi tiếng ở quê hương họ, nhưng phim của họ hiếm khi đạt vị trí số 1 tại phòng vé trong mùa phim lễ hội lớn nhất năm này. Vinh dự đó thường đến với những bộ phim hài chiếu Tết. Và dù thành công rực rỡ ở Hong Kong, chúng lại tương đối ít được biết đến ở phạm vi quốc tế. Nhưng điều đó cũng không có gì đáng ngạc nhiên, nếu bạn nghiên cứu kỹ về thị hiếu của khán giả Hong Kong giai đoạn này. Châu Nhuật Phát ĐIỀU GÌ LÀM NÊN THÀNH CÔNG CỦA NHỮNG BỘ PHIM TẾT KINH ĐIỂN CỦA ĐIỆN ẢNH HONG KONG Định nghĩa là “phim Tết Nguyên đán” có thể còn khá mơ hồ. Phim hài lãng mạn The Eight Happiness (Bát tinh báo hỉ), phim nhại kiếm hiệp The Eagle Shooting Heroes (Đông thành Tây tựu) và phim cờ bạc God of Gamblers (Thần bài) đều được chiếu trong dịp Tết, nhưng cả ba có đủ tiêu chuẩn để gọi là “phim Tết” không? Điều này cũng tương tự như ở Hollywood khi người ta coi các bộ phim bom tấn như Jaws (Hàm cá mập), Star Wars (Chiến tranh giữa các vì sao) và The Dark Knight (Hiệp sĩ bóng đêm) là phim mùa Hè vậy. Nữ tiến sĩ Fiona Law của trường ĐH Hong Kong, người từng có bằng Tiến sĩ với đề tài “phim Tết Nguyên đán” cho rằng khó để gọi tất cả những bộ phim này là phim Tết mà đơn giản là cách để các hãng phim tiếp thị và xây dựng thương hiệu cũng như dán nhãn chúng để thu hút khán giả trong mùa lễ hội hàng năm. Những bộ phim Tết đúng chất nhất của điện ảnh Hong Kong thường tập trung khai thác những câu chuyện vui vẻ hài hước và tất nhiên đề tài của chúng là sự giàu có, vận may, tình duyên hạnh phúc. Xu hướng này bắt nguồn từ chính nguồn gốc của thể loại mang tính đặc trưng của điện ảnh Hoa ngữ. Phim Tết Nguyên đán đầu tiên được ghi nhận là Bloom and Prosper của Tang Xiaodan được làm từ năm 1937. Cho dù bản phim này đã bị thất lạc, nhưng một vài chi tiết còn sót lại cho biết câu chuyện phim tập trung vào chuyện trúng số và được quảng bá mạnh mẽ như một “bộ phim Tết của Trung Quốc”. Sự giàu có và vận may – hai chủ đề này thường song hành trong các bộ phim chiếu Tết và được điện ảnh Hong Kong khai thác để câu khách. Bộ phim Phúc quý bức nhân (1987) là ví dụ điển hình. Phim tập trung vào một gia đình gặp nhiều may mắn và tìm vận may nhờ trúng số. Bát tinh báo hỷ của đạo diễn Đỗ Kỳ Phong và dàn sao như Châu Nhuận Phát, Trương Học Hữu, Trịnh Du Linh, Chung Sở Hồng. Doanh thu đạt 37 triệu đô la HK vào năm 1988 tập trung vào các câu chuyện tình duyên và may mắn với cái kết tất nhiên phải “happy ending”. Hành vận siêu nhiên thì gần như chỉ tập trung vào chuyện may rủi trong tình duyên và cuộc sống. Đây là một trong những bộ phim hiện đại vui nhộn nhất của điện ảnh Hong Kong trước khi lụi tàn. Phim kể về một người phụ nữ (Dương Thiên Hoa đóng) gặp những điều xui xẻo liên miên và tìm đến một thầy phong thủy nổi tiếng (Lương Triều Vỹ) để tìm ra nguyên nhân “vận đen” và tìm cách giải lời nguyền bị ám. Phim thành công lớn bởi khán giả không nghĩ một tên tuổi như Lương Triều Vỹ, thường bị “dán mác” bởi những phim lãng mạn sầu muộn của Vương Gia Vệ, lại đóng phim hài duyên đến thế. Đối với khán giả quốc tế, việc nhấn mạnh vào tiền bạc, vận may hay tình duyên khiến các bộ phim Tết của Hong Kong có vẻ nông cạn, nhưng tiến sĩ Fiona Law cho rằng chủ đề “thịnh vượng” này xuất xứ từ tâm lý mang tính địa phương của khán giả bản địa. “Tết Nguyên đán là thời điểm để người Hong Kong hoạch định tương lai. Và người Hong Kong thực sự rất mê tiền trong một đặc khu kinh tế phát triển mạnh mẽ mà nếu không có tiền, bạn sẽ không tồn tại được” – cô nói. Trong thời kỳ bùng nổ tài chính và kinh tế của hai thập niên này, dường như người dân Hong Kong kiếm tiền rất tốt nếu họ làm việc thực sự chăm chỉ và tin vào vận may của mình. Đó là lý do khiến các nhà làm phim xoáy sâu vào chủ đề này để thu hút khán giả. Bên cạnh chủ đề giàu có, vận may, một chủ đề khác cũng “ăn nên làm ra” là những bộ phim về tình duyên hay định mệnh. Các bộ phim này càng lôi kéo nhiều bộ phim hạng A tham gia càng tốt. Và đây cũng là dịp các ngôi sao hạng A chiều chuộng khán giả của họ với những bộ phim có vẻ khác xa với con đường sự nghiệp của họ. Thành Long Bát tinh báo hỷ và Gia hữu hỷ sự là hai bộ phim kinh điển khai thác chủ đề này và thành công vang dội. Nếu Bát tinh báo hỷ chỉ có một phim duy nhất, thì Gia hữu hỷ sự kéo dài tới 8 phần (tập mới nhất ra mắt mùa Tết 2020). Trong tập phim đầu tiên và cũng được đánh giá hay nhất ra mắt vào năm 1992, bộ phim này thu hút dàn sao lớn bao gồm Châu Tinh Trì, Trương Quốc Vinh, Trương Mạn Ngọc và Ngô Quân Như cùng nhiều gương mặt kỳ cựu khác. Phim chỉ tập trung câu chuyện vào một gia đình với ba anh em và những câu chuyện tình duyên lận đận của họ cho đến khi mùa Xuân đến. Với những bộ phim như vậy, điểm cần chú ý đầu tiên nếu muốn thành công, đó là kết thúc phải có hậu. Bất kể rắc rối nào, bất kể hành xử tồi tệ nào của nhân vật trước đó cũng đều phải được hóa giải và đem đến một cái kết tràn ngập tiếng cười hạnh phúc. Đừng mong đợi một cái kết có sự hy sinh dũng cảm hay những cuộc chia tay đẫm nước mắt. Bởi chúng cầm chắc sự thất bại trong tay. Các chủ đề về tiền bạc, tình yêu và gia đình, dàn diễn viên toàn sao, kịch bản đủ sức hấp dẫn và một cái kết có hậu – đó là những yếu tố cần thiết để một bộ phim Tết Nguyên đán của Hong Kong. Giới phê bình gọi đó là một phim Tết tinh túy. Nếu thiếu một trong những yếu tố này thì cũng giống như một bộ phim về James Bond mà không có những “đồ chơi” công nghệ sành điệu, các nhân vật phản diện mưu ma chước quỷ và đặc biệt là “Bond Girl” quyến rũ. Nhưng mặc dù thống trị phòng vé trong nhiều năm như vậy, thị hiếu của khán giả Hong Kong với những bộ phim có cùng công thức như vậy đang dần phai nhạt. Các bộ phim Tết như vậy vẫn tiếp tục được thực hiện trong nhiều năm qua, nhưng chúng không còn thống trị phòng vé như nhiều năm trước. Và trớ trêu thay, có vẻ như thể loại đặc biệt này lại trở thành nạn nhân của chính nó khi khán giả đã nhàm chán với những phim công thức kiểu “mua vui cũng được một vài trống canh”. Bên cạnh sự xuống dốc của điện ảnh Hong Kong, sự lên ngôi của điện ảnh Trung Quốc với những bộ phim Tết đa dạng và đầu tư kinh phí lớn; những bộ phim Tết của Hong Kong ngày càng ít được khán giả chú ý. Thay vào đó, họ vẫn nhắc về những bộ phim Tết kinh điển như Gia hữu hỷ sự, đặc biệt là bản gốc ra mắt năm 1992 vì đây là một tác phẩm kinh điển, quá phổ biến và quan trọng về mặt văn hóa. Nó trở thành chuẩn mực và gợi nhớ tới một nền điện ảnh Hong Kong hưng thịnh của thập niên 90. Và khán giả không còn nhu cầu xem những bộ phim mới với công thức tương tự nhưng chất lượng đi xuống nhiều lần!
Có lúc không khí trong Phòng phía Đông tại Nhà Trắng giống một bữa tiệc hơn là một cuộc họp báo.
Kế hoạch hòa bình Trung Đông của Trump: 'Thỏa thuận thế kỷ' là canh bạc lớn
Kế hoạch của ông Trump là một thỏa thuận tuyệt vời cho ông Netanyahu và chính phủ của ông Người dẫn chương trình, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, và khách mời danh dự, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu, đã cười rạng rỡ với nhau. Những vị khách từ đoàn tùy tùng của hai nhà lãnh đạo vỗ tay và reo hò lớn. Sự cổ vũ lớn nhất dành cho những lời nhắc nhở của Tổng thống Trump về những gì ông đã làm cho Israel. Thủ tướng Netanyahu nói ngày này sẽ được ghi nhớ trong cùng hơi thở với ngày độc lập của Israel năm 1948. Đó là, ông Netanyahu nói, một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất của đời ông. Tổng thống Trump nói rằng ông đã tìm ra một cách mới để tạo hòa bình giữa Israel và Palestine. Israel sẽ có được sự an toàn cần thiết. Người Palestine sẽ có được một nhà nước mà họ khao khát. Mọi việc đến đây nghe khá tốt - ngoại trừ kế hoạch mang lại cho ông Netanyahu tất cả những gì ông muốn của Trump - và mang đến cho người Palestine rất ít: một dạng nhà nước bị cắt cụt, không có chủ quyền thích hợp, bao quanh bởi lãnh thổ của Israel và luồn lách giữa các khu định cư của người Do Thái. Dân Palestine cầm khăn choàng thêu chữ "Palestine" khi thanh niên Israel nhảy múa bên ngoài các bức tường của Thành phố cổ ở Jerusalem Một thời, hòa bình dường như đã là điều có thể Tổng thống Trump có thể tin, thực sự và không nghi ngờ gì, rằng ông đang đưa ra "thỏa thuận thế kỷ". Đó là một thỏa thuận tuyệt vời cho ông Netanyahu và chính phủ của ông. Vị trí của họ đối với người Palestine, hơn bao giờ hết, là vị trí của Mỹ. Tại sao Tổng thống Trump công nhận Jerusalem . Israel chỉ trích nghị quyết của LHQ Chính trị Palestine: Ai sẽ thay thế Mahmoud Abbas? Trump và Jerusalem: Đã có đụng độ Trong suốt những năm hòa giải các cuộc đàm phán hòa bình giữa Israel và Palestine, ưu tiên hàng đầu của Hoa Kỳ luôn là mong muốn, ràng buộc và trên tất cả, sự an ninh của Israel. Nhưng nhiều đời tổng thống Mỹ đã chấp nhận rằng, thỏa thuận hòa bình đòi hỏi phải có một quốc gia Palestine khả thi bên cạnh Israel, ngay cả khi họ không chuẩn bị cho phép hai bên chủ quyền bình đẳng. Israel lập luận rằng người Palestine đã từ chối một loạt các đề nghị tốt. Các nhà đàm phán Palestine nói rằng họ đã nhượng bộ rất nhiều, nhất là chấp nhận sự tồn tại của Israel ở khoảng 78% quê hương lịch sử của họ. Một đàm phán hòa bình cách đây gần 30 năm dường như đã có thể đạt được. Một loạt các cuộc đàm phán bí mật ở Na Uy đã trở thành tiến trình hòa bình ở Oslo, mãi mãi được biểu tượng bằng một buổi lễ trên bãi cỏ Nhà Trắng năm 1993 do Tổng thống Bill Clinton rạng rỡ chủ trì. Những cái bắt tay trên bãi cỏ Nhà Trắng đánh dấu một khoảnh khắc đầy hy vọng Yitzhak Rabin - lãnh đạo chiến tranh vĩ đại nhất của Israel, và Yasser Arafat - hiện thân của hy vọng tự do của người Palestine, đã ký các văn bản hứa sẽ đàm phán trong tương lai, và không đấu đá nữa. Hai kẻ thù cay đắng thậm chí còn bắt tay nhau. Rabin, Arafat và Bộ trưởng Ngoại giao Israel Shimon Peres được trao giải Nobel Hòa bình. Lúc ấy ở Oslo là một khoảnh khắc lịch sử. Người Palestine công nhận nhà nước Israel. Người Israel chấp nhận rằng Tổ chức Giải phóng Palestine đại diện cho người dân Palestine. Các vết nứt sớm xuất hiện. Benjamin Netanyahu gọi tiến trình này là mối đe dọa sinh tử đối với Israel. Người Israel đã đẩy nhanh dự án định cư người Do Thái trong các lãnh thổ chiếm đóng của Palestine. Một số người Palestine, như học giả Edward Said, đã lên án tiến trình ở Oslo là đầu hàng. Các chiến binh Palestine của Hamas, Phong trào Kháng chiến Hồi giáo, đã phái những kẻ đánh bom tự sát để giết người Do Thái và phá hỏng cơ hội có một thỏa thuận. Tình hình ở Israel trở nên xấu đi. Yitzhak Rabin bị một số đồng hương Israel lên án là chẳng khác gì một tên phát xít, và được miêu tả trong các cuộc biểu tình với tư cách là một sĩ quan của SS. Nhiều tháng kích động lên đến đỉnh điểm khi ông bị một kẻ cực đoan Do Thái ám sát vào ngày 4 tháng 11 năm 1995. Kế hoạch đầu hàng Kẻ giết Rabin muốn phá hỏng tiến trình hòa bình, và tin rằng cách tốt nhất để làm điều đó là loại bỏ những gì tốt nhất của Israel, ngõ hầu biến nó thành hiện thực. Và người này đã đúng. Ngay cả giả như nếu Rabin còn sống, tiến trình hòa bình Oslo vẫn có thể thất bại, bị đánh bại vì những chi tiết nhỏ cũng như những vấn đề lớn như tương lai của Jerusalem. Bởi các nhà lãnh đạo ở cả hai bên vẫn thích xung đột hơn là thỏa hiệp và vị thực tế bạo lực của sự chiếm đóng của Israel và phe đối lập Palestine với sự chiếm đóng này. Thời điểm công bố sáng kiến ​​của Trump phù hợp với nhu cầu chính trị và pháp lý của ông Trump và ông Netanyahu. Cả hai người đang phải đối mặt với cuộc bầu cử. Không những thế, ông Trump còn đang bị phân tâm về phiên tòa luận tội của mình tại Thượng viện Hoa Kỳ vì trọng tội và tội nhẹ. Ông Netanyahu thì phải đối mặt với cáo buộc hình sự về tham nhũng, hối lộ và làm mất lòng tin. Tổng thống Trump không lãng phí cơ hội để tự hào về sức mạnh của nước Mỹ. Ông tin rằng, sức mạnh quân sự và kinh tế của Mỹ cho phép ông áp đặt ý chí của mình. Ông muốn đập tan những định nghĩa và quan điểm cũ, những điều nằm sau nhiều nỗ lực tìm kiếm hòa bình thất bại. Tài liệu của Trump cũng gạt ra ngoài những sự thật bất tiện, như nghị quyết 242 của Liên Hiệp Quốc nhấn mạnh đến sự không thể chấp nhận của việc giành lại lãnh thổ bằng chiến tranh, hoặc luật pháp quốc tế nói rằng người chiếm đóng không thể định cư dân của họ trên vùng đất bị chiếm đóng. Tổng thống Palestine Mahmoud Abbas đã từ chối kế hoạch này gần như ngay lập tức. Quyền và hy vọng của người Palestine, ông nói, không phải để đem bán. Về cơ bản, người Palestine đã được yêu cầu phải chấp nhận và không có lựa chọn nào khác. Họ đang được trao cho một kế hoạch đầu hàng, được bảo phải chấp nhận rằng Israel đã thắng, và những người bạn Mỹ của Israel sẽ định hình tương lai. Nếu người Palestine từ chối, thông điệp vẫn là, Israel vẫn sẽ có được những gì họ muốn và Palestine còn ở vào tình trạnh tồi tệ hơn nữa. Mối nguy cơ là người Palestine sẽ bị ảnh hưởng bởi sự tức giận, tuyệt vọng và vô vọng hơn trước nữa. Trong phần dễ bùng cháy này của thế giới, đó là một mối hiểm nguy. Kế hoạch hòa bình của Trump là một canh bạc.
Các viên chức Việt Nam nói hai trong số những nhà bất đồng chính kiến có tiếng nhất đã được ra tù và đang trên đường về với gia đình.
VN ân xá cho sáu tù nhân chính trị
Tin cho hay Linh mục Nguyễn Văn Lý và bác sĩ Nguyễn Đan Quế đã được trả tự do trong đợt ân xá cho hơn 8000 phạm nhân. Hãng thông tấn AP nói bác sĩ Nguyễn Đan Quế, người bị bắt năm 2003, đã rời khỏi trại giam số Năm ở tỉnh Thanh Hóa. Trong khi đó, linh mục Nguyễn Văn Lý cũng đã ra khỏi trại giam ở Nam Hà và đang trên đường về Huế. Vào cuối tuần rồi, đài BBC được cho biết Việt Nam có thể sẽ trả tự do cho bốn nhân vật phản kháng nằm trong danh sách ''tù nhân lương tâm'' của Liên hiệp châu Âu EU. Hôm 31-1 điều này được xác nhận sau công bố quyết định đặc xá của Chủ tịch nước Trần Đức Lương đối với hơn 8000 phạm nhân. Phát biểu với các phóng viên tại cuộc họp báo, Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chủ tịch Nước Nguyễn Văn Bích nói trong số này có linh mục Nguyễn Văn Lý và ông Nguyễn Đan Quế. Linh mục Nguyễn Văn Lý bị kết án 15 năm tù giam trong một phiên tòa ngày 19-10-2001. Ông bị kết tội chống đối nhà nước sau khi gửi một lá thư cho Ủy ban về tự do tôn giáo quốc tế của Hoa Kỳ. Bản án cho cha Lý được giảm còn 10 năm vào năm 2003, rồi còn năm năm trong phiên tòa năm ngoái. Ông Ngô Yên Thi, trưởng ban tôn giáo chính phủ Việt Nam, nói với đài BBC rằng linh mục Lý, trong quá trình thụ án, đã có nhiều ''tiến bộ''. Bác sĩ Nguyễn Đan Quế bị xử hai năm và sáu tháng tù giam trong một phiên tòa tháng Bảy năm ngoái. Trong số sáu người ''vi phạm an ninh quốc gia'' được ân xá, Việt Nam chỉ mới công bố tên hai người: linh mục Nguyễn Văn Lý, và bác sĩ Nguyễn Đan Quế. Nguồn tin từ Bộ ngoại giao Mỹ nêu thêm tên ba người: thượng tọa Thích Thiện Minh (tục danh Huỳnh Văn Ba), 51 tuổi, hiện nhận án 20 năm tù. Ông Nguyễn Ðình Huy, Chủ tịch Phong trào Thống nhất Dân tộc và Xây dựng Dân chủ, bị bắt năm 1993. Và ông Trương Văn Đức, thành viên Phật giáo Hòa Hảo. Ông Huỳnh Văn Ba bị kết án tù chung thân năm 1987 vì "mưu toan lật đổ chính quyền nhân dân", nhưng sau đó bản án giảm còn 20 năm tù. Ông Nguyễn Đình Huy, 72 tuổi, bị bắt năm 1993 cùng với 11 thành viên của một nhóm chính trị. Hai năm sau, ông bị kết án 15 năm tù giam. Theo một nguồn tin khác, thì còn hai người được ân xá là ông Nguyễn Long Sỹ và Nguyễn Đình Văn Long. Hai người này trước đó bị kết tội ''âm mưu lật đổ nhà nước''. Tin về những người này chỉ được nhắ́c đến sơ sài trong các bản tin loan đi trên phương tiện truyền thông Việt Nam, gọi họ là “đối tượng vi phạm an ninh quốc gia.” Còn tại nước ngoài, một trong những phản ứng đầu tiên đến từ tổ chức Ân xá quốc tế. Người phụ trách vùng châu Á của Ân xá quốc tế nói họ hoan nghênh việc làm này của chính phủ Việt Nam vì “việc giam giữ những người lớn tuổi trong nhiều thập niên chỉ vì chỉ trích chính phủ theo phương thức ôn hòa là một bi kịch cho những người này và danh tiếng của Việt Nam.” .............................................................................................. Trần Tiến, Việt NamTôi là một công dân VN, sống trong thành quả của cách mạng do Bác Hồ đem lại. Tôi khẳng định là ở VN hoàn toàn tự do về tôn giáo tín ngưỡng, ngôn luận. Những ai vu cáo VN thật trắng trợn, có mục đích không tốt. Tôi tin rằng chân lý vẫn cứ là chân lý. Thính giả ẩn danhNhững nhà gọi là "đối lập" hiện nay chẳng ai có đủ uy tín, đức, tài ... làm ầm ĩ lên làm gì? để đánh bóng tên tuổi của họ hay sao? Nhà nước Việt Nam xử sự rất đúng, không nên giam giữ họ làm gì. Và cứ để họ phát ngôn liệu có mấy người nghe. Cái đúng, cái sai mọi người dân trong nước đều hiểu cả. Sao Mai, TP. HCMTrời đất ơi! Khi không tự dưng anh bắt bỏ tù người ta, bây giờ thả ra thi gọi là nhân đạo, gọi là ân xá à! Bây giờ thử nghĩ coi, có người phê phán các anh, các anh nhảy vô đập cho một trận rồi sau đó bỏ đi và còn quay lại nói "Tao tha cho mày đó". Kiểu hành xử như vậy giống xã hội đen không? Dân ViệtNhân kỳ ân xá này tôi xin được chia sẻ sự an ủi với gia đình của các nhà tranh đấu nhân quyền được trả lại tự do. Riêng tôi cảm thấy tủi hổ cho thân phận người dân VN sống trên đất nước của mình, có khác gì khuyển mãi trong nhà, chủ gọi thì tới, chủ đuổi thì đi, muốn bỏ tù thì kết tội, muốn thả thì gọi là ân xá như thế. Chắc gì các vị này đã được yên thân, nay mai muốn bắt lại thì vẫn được thôi. Chỉ vì nói lên quyền sống, lẽ công bằng, tự do của con người mà cá nhân họ đã phải vào tù ra khám suốt một đời, có phải chính quyền CSVN đang u mê trong cái vòng lợi danh và sự "sợ hãi nhân dân" của họ nên đã sử dụng quyền hành như thế? Tôi cũng muốn đặt dấu hỏi còn những Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Trí Quang và bao nhiêu những người dân thắc mắc đến nhân quyền bị tù đãy thì đến bao giờ mới được những người cai trị dân "ân xá"? Hãy thức dậy lương tâm của những người từng lên tiếng ca ngợi chính quyền CSVN. Sao Mai, Việt NamTrời đất ơi! Khi không tự dưng anh bắt bỏ tù người ta, bây giờ thả ra thi gọi là nhân đạo, gọi là ân xá à! Bây giờ thử nghĩ coi, có người phê phán các anh, các anh nhảy vô đập cho một trận rồi sau đó bỏ đi và còn quay lại nói "Tao tha cho mày đó". Kiểu hành xử như vậy giống xã hội đen không? Đối với mấy tù nhân hình sự, tham nhũng thì có thể gọi là "ân xá," chứ các tù chính trị thì nên gọi là "trả tự do" mới đúng, đề nghị đài BBC dùng từ này nghe có vẻ chính xác hơn. Văn Thanh, CanadaTôi nhận thấy chính phủ VN cư xử rất đúng, phải lấy tình thương xóa bỏ hận thù. Chính phủ hiện nay cũng phải biết cảm thông, khi mà những người sống dưới chế độ cũ đang được tự do, sau khi giải phóng, các ông kềm kẹp người dân và lính Cộng hòa trước đây nên mới có việc chống đối và ý kiến khác nhau. Ngày xưa, vào Nam, các ông khoan hồng độ lượng thì đâu có ai rời bỏ quê hương. Tôi rất mừng trước thay đổi của chính quyền. Nói thật người dân ai cũng thích sống trong hòa bình an lạc. Tôi xin chúc mừng các bạn được chính phủ khoan hồng được vui Tết trong gia đình. Phạm Phong, Hà NộiDù tồn tại ở bất cứ chế độ chính trị, tôn giáo nào một quốc gia trong đó gồm nhiều cá thể con người phải luôn hoạt động theo nguyên tắc vị nhân sinh. Công bằng - Văn minh - Phát triển là đường lối mà cho dù quốc gia nào đó ở Châu Á, Châu Âu, Châu Mỹ... đều hướng tới. Việc thả tù nhân về trước thời hạn trước tiên là dựa trên chính sách khoan hồng của toàn dân ta, mà người đại diện thực thi là Đảng Cộng Sản Việt Nam và Chính Phủ Nhà nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Vấn đề khoan hồng mà các bạn đề cập tới đây không chỉ đơn giản ở việc thả các phạm nhân -đã có cải tạo tốt, ra khỏi tù - nơi mà tự bản thân mỗi người phải tự giáo dưỡng và hỗi lỗi về nhưng việc sai phạm mình làm. Điều quan trọng hơn là sự đón nhận và che chở của cộng đồng sau khi những người phạm nhân này quay trở lại đời sống bình thường. Không vì một vấn đề sức ép dư luận, hay của tổ chức quốc tế nào khác; chính dân tộc ta, đất nước ta đã làm cái việc nhân đạo đó. Các bạn nên đặt lại câu hỏi: liệu ai là người chăm lo, thương xót tới đồng bào ta thực sư. Gia đình, nhà nước, cộng đồng, bà con hàng xóm láng giềng hay những người ở cách xa đây hàng ngàn km, những người mà chúng ta chưa hề biết mặt, biết tên. Nói như vậy để các bạn thấy rằng hãy tin tưởng vào những gì đang diễn ra theo một cách tích cực. Và nếu có được sự hỗ trợ nào đó từ các nước bạn xa xôi thì nên hướng nó theo đường lối tích cực và đóng góp. Hơn ai hết, chính các bạn sẽ là cầu nối của các nước tới Việt Nam để ba mẹ, anh em, bà con thân thuộc và xóm giềng của bạn ngày càng có một cuộc sống tốt hơn trong sự thịnh vượng chung của đất nước. An NamGởi bạn Vnboutique, đất nước VN là của dân tộc VN nó không thuộc về một cá nhân ai cũng như Đảng phái chính trị nào. Phải hiểu rõ được khái niệm này trước khi nói tới những khái niệm khác. Khi hiểu được thế nào là nhân quyền thì tiếp tới sẽ hiểu được dân chủ là gì? Việc những nhà đối lập đưa ra các chính kiến của mình trong ôn hòa mà bị bắt và cầm tù là một sự đàn áp hay nói cách khác là không có tự do ngôn luận. Việc kêu gọi nhà cầm quyền phải tôn trọng nhân quyền và đất nước phải có dân chủ không phải là cái tội. Đưa đất nước đến dân chủ và pháp quyền không phải là chiếm đoạt như ví dụ của bạn mà là trả lại cho người dân cái quyền của nhân dân như khẩu hiệu “lấy dân làm gốc” mà chính nhà cầm quyền VN hiện nay đang tước đoạt những quyền tối thiểu của con người. Con người khác các động vật khác là ngoài việc ăn uống ra thì tinh thần là yếu tố không thể thiếu nó được cụ thể hoá qua các quyền mà được gọi là nhân quyền. Vì vậy đất nuớc Việt nam là của dân tộc Việt Nam mà chính phủ chỉ là chính thể đại diện để bảo vệ quyền lợi cho dân tộc. Chính phủ không phải là ông chủ mà người dân không phải là nô lệ. Ví dụ của bạn đã sai từ khi đặt vấn đề. Vài hàng trả lời bạn Vnboutique. Lê Lam, TP. HCMNhân dân đã đổ xương máu quá nhiều mới có nền hoà bình hôm nay. Nhà nước Việt Nam đã thực hiện chính sách khoan hồng, tha tù trước thời hạn cho những người đó thì muốn đòi hỏi thêm gì nữa. Nguyễn Dũng, Thái NguyênNhà nước ân xá cho cha Lý là quá khoan hồng. Theo tôi, cha Lý nên nhìn nhận đúng về tình hình thực tế ở VN và nên tin vào Đảng Cộng sản. Trần NamChúng ta hoan nghênh hành động của chính quyền VN trả tự do cho những người mà lẽ ra không có lý do gì để phải vào tù ra khám. Tuy nhiên, cần phải có thời gian để xem đây là hành động phục thiện có thiện chí hay chỉ là thủ thuật để đánh lừa dư luận quốc tế. Nhìn lại trường hợp Đại lão Hòa thượng Thích Huyền Quang, sau khi hết lệnh quản thúc, gặp mặt thủ tướng chính phủ, thì không lâu sau lại tiếp tục bị quản chế, gây khó dễ cho dù không có lý do gì chính đáng. Có thể đây là giải pháp tình thế của chính quyền CS trước khi Hoa kỳ quyết định có trừng phạt VN vì lý do nhân quyền. Hãy xem nó diễn ra thế nào và kéo dài bao lâu. Kim Linh, Đà NẵngTôi thống nhất với quan niệm của NDP Vancouver Canada. Người Việt ở nước ngoài là đại biểu của cả Việt Nam. Một khi họ vi phạm pháp luật nơi họ cư trú, quần chúng tại đó sẽ khinh thường cả một dân tộc. Trong lúc các sứ quán nước ta còn nghèo, vậy tại sao không buộc người Việt phạm pháp phải đóng lệ phí thật cao khi họ xin về thăm quê hương. Xin nhà nước đừng bắt các vị muốn bày tỏ ý kiến xây dựng tổ quốc. Dân tộc ta có một truyền thống độ lượng. Xin thử hỏi nếu không có ý kiến phản ảnh, các quan chức của chúng ta đâu thấy thói xấu của mình. VnboutiqueTôi thấy tác giả "An Nam" chẳng phải là người thiện chí chút nào nếu không muốn nói là người có hàm ý xấu. Chắc tác giả này chưa bao giờ về Việt Nam sau 30 năm ở nơi đất khách? Đừng nên lấy kiểu tự do của mình để áp đặt cho kiểu tự do cho người khác. Thử hỏi bây giờ ở trong gia đình "tự do" của tác giả này, có một người nào đó muốn chiếm đoạt mọi thứ trong gia đình tác giả với danh nghĩa tự do của kẻ đi ăn cướp, vậy tác giả "An Nam" này cũng mở rộng cửa và đón tiếp chứ? NDP, Vancouver, CanadaNhà tù là nơi để nhốt những tội phạm hình sự. Người như cha Lý, BS Quế, thầy Thích Thiện Minh, ông Nguyễn Đình Huy và các nhà bất đồng chánh kiến khác không phải là tội phạm. Chính quyền Việt Nam nên thực tâm trong vấn đề thả hết tất cả tù nhân lương tri. Ngoài ra tôi xin đề nghị với các tòa đại sứ Việt Nam không cấp visa cho kiều bào vô VN một khi họ phạm tội hình sự tại quốc gia họ đang định cư. Nếu có cấp, nên bắt họ phải đóng lệ phí thật cao (vài ngàn đô la cho một lần về.) Làm như vậy chúng ta mới giảm thiểu được số người phạm pháp tại các nước họ đang sinh sống. Danh dự là tài sản chung, xin tất cả chúng ta cùng nhau trân trọng. Nguyễn Bình, Virginia, Hoa KỳNgười Việt Nam, ngoại trừ cán bộ Đảng cầm quyền và nhà giàu ăn theo, đều là tù nhân chính trị. Còn những người lên đây phát biểu như máy để nói xấu những nhà đối lập đã hy sinh cả cuộc đời vì tự do dân chủ cho đất nước, thì lại là tù nhân của chính bản thân họ. An NinhGửi bạn Vân Long: ân xá tù nhân mà đa số vẫn là cán bộ phạm tội nay được khoan hồng. Còn tù nhân vì có tư tưởng chống đối thì chỉ một thiểu số nhỏ được quốc tế biết tới. Theo tôi, thật thiên vị. Nguyễn Cường, Hà NộiNhững người tự cho mình là nhà dân chủ thật ra chỉ là đi làm chính trị đầy tham vọng. Họ không vì lợi ích dân tộc mà chỉ muốn phá rối, bất mãn. Chúng tôi, thế hệ trẻ hôm nay, biết rõ bản chất của họ và tin vào Đảng Cộng sản của mình. Văn Luận, ĐứcNhà nước là một bộ phận đứng ra điều hành đất nước mà thôi, khi họ làm sai thì người dân đứng lên phản đối đó là chuyện bình thường trong xã hội dân chủ. Chỉ có ở chế độ cs Việt Nam mới cho họ là có tội. Đối với tôi, ông Nguyễn Văn Lý và Nguyễn Đan Quế và những người chống đối khác đều không có tội. Peter LâmLà một công dân VN, tôi mạnh dạn tin tưởng vào những nhận định chính xác về tính phức tạp của tình hình chính trị hiện nay tại quê nhà của chính quyền đương thời. Cơ bản đồng tình với những quyết định và việc làm của chính phủ VN hiện nay, trong việc ổn định An ninh chính trị để duy trì,tạo điều kiện phát triển đồng bộ cho Đất nước. Thực tế trong thời gian qua, đất nước đã có quá nhiều biến đổi tích cực càng lúc càng đi gần đến những mục tiêu mà mọi người trong đợi đó là Độc lập Dân tộc, ấm no Tự do và hạnh phúc. Chưa thật sự hoàn hảo nhưng chắc chắn rằng những thành tựu đó phải xuất phát từ những cải thiện liên tục, tự cải tiến mình từ quan điểm, cái nhìn và hành động của một chính phủ đương thời thật sự vì Dân vì Nước. Bỏ qua những hiện tượng tiêu cực nhất thời làm trì trệ đất nước, gây tổn hại trong lòng mọi người dân Việt. Nhưng không vì thế mà chúng ta ngoảnh mặt đi với Đất nước, cam tâm vì những tham vọng hão huyền hứa hẹn hay mục đích cá nhân nhỏ bé mà hành động hoặc phát biểu hoàn toàn không phù hợp với lương tâm của một người Việt yêu thương Đất Nước mình. Một cái nhìn thông thoáng hơn với Đất nuớc, một sự thông cảm toàn diện giữa những người VN chúng ta thật cần thiết trong lúc này. Vững tin vào tương lai phát triển mọi mặt của quê hương nhờ vào bàn tay góp sức không có dị biệt về quá khứ và quan điễm của anh em một nhà. Đất nước Việt-Nam trong thời gian tới sẽ không còn ai là Tù nhân Chính trị nữa đâu, thưa quý vị. TexudoViệc nhà nước Việt Nam đặc xá cho các phạm nhân thể hiện chính sách khoan hồng của một đất nước đang ngày càng đi lên và hoà nhập với cộng đồng quốc tế. Đối với các tù nhân chính trị (thực chất họ làm chính trị đội lốt tôn giáo), đây là cơ hội tốt để cho họ nhìn nhận lại những việc đã làm, điều đó có lợi cho dân cho nước hay không? Nếu một ai đó vẫn rêu rao tự do dân chủ theo kiểu Mỹ thì hãy chín chắn nhìn nhận lại xem "tự do dân chủ kiểu Mỹ" có thể áp dụng tại Việt Nam được không? Có lẽ một số người sống ở Hải ngoại vẫn "mơ tưởng" về một sự thay đổi ở Việt Nam, xin thưa rằng, ở Việt Nam, phần lớn nhân dân rất tin tưởng vào nhà nước Việt Nam. Đất nước Việt Nam còn nghèo, nhân dân Việt Nam dù ở trong hay trong nước hãy đoàn kết, xây dựng đất nước ngày càng phồn vinh, thịnh vượng chứ không nên có các hành động "lẻ tẻ" gây chia rẽ sự đoàn kết dân tộc đang ngày càng được củng cố. Tôi tin tưởng vào đất nước Việt Nam hiện tại và muốn nhắn nhủ tới những người vẫn có ý định "làm" dân chủ ở Việt Nam rằng: Đừng nên cố gắng làm điều không thể. David Nguyễn, Garden GroveNhững nhà hoạt động đối lập hiện nay tại VN, tuy chưa thể tập hợp lại trong một mặt trận chung vì sự kềm kẹp quá gắt gao của chế độ, nhưng đã được dư luận quốc tế rất quan tâm theo dõi và đã tạo được nhiều tiếng vang ở trong nước cũng như ở hải ngoại. Nhất là những tiếng nói của các nhân vật đối lập xuất thân và từng giữ nhiều chức vụ quan trong trong đảng CS như cố Trung Tướng Trần Độ, các ông Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dương, Hà Sĩ Phu...Và những nhân vật đối lập coi thường cả sinh mạng của mình vì thuộc chế độ cũ ở miền Nam như BS Nguyễn Đan Quế, Hoà Thượng Huyền Quang, Quảng Độ, Đại Đức Trì Siêu, Tuệ Sĩ, ông Nguyễn Đình Huy. Những nhân vật ở miền nam vừa nêu là những người chế độ muốn tống họ đi cho khuất mắt và chính phủ Hoa Kỳ lúc nào cũng có thể mở rộng vòng tay hân hoan đón họ như trường hợp của Giáo Sư Đoàn Viết Hoạt trước đâ, nhưng họ nhất định ở lại VN để tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho dân tộc. Dù đảng CS muốn bưng bít, trấn áp cỡ nào đi chăng nữa thì cũng không thể lội ngược dòng lịch sử của thời đại ngày nay với một thế hệ "@" đang lớn mạnh trên toàn cầu. Đảng lúc nào cũng tuyên bố như môt cái máy được ghi âm "Tại VN không hề có tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm và tù nhân tôn giáo". Xin hỏi quí vị ở VN và nhất là quí vị đang là đảng viên đảng CS rằng những cái tội chụp lên đầu các nhà đối lập nào là "Mưu toan lật đổ chính quyền nhân dân" và "đối tượng vi phạm an ninh quốc gia" hoặc "gây chia rẽ hàng ngũ dân tộc" chẳng lẽ không phải tội danh chính trị? Đảng và nhà nước ta biết rất rõ "Sự Thực Cuả Nhân Dân" Nhưng Nhân dân thì lại chẳng bao giờ biết rõ được "Sự Thực Cuả Đảng và Nhà Nước". Sự khác biệt giữa những chế độ độc tài toàn trị và những chế độ Dân Chủ Tự Do là ở chỗ đó. Vân LongĐiều đó thể hiện chính sách nhân đạo của nhà nước Việt Nam. Do vậy, những con người có tư tưởng chống đối kia hãy biết quý trọng chính sách nhân đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Nhà nước Việt Nam đã rất nhân đạo đối với họ nhưng nhà nước cũng rất nghiêm khắc nếu họ còn tiếp tục chống lại nhà nước. An NamTôi rất ngưỡng mộ những nhà đối lập, họ đã biết hy sinh tự do của họ. Như nhà dân chủ Phương Nam từng phát biểu: ”tôi sẵn sàng vào một nhà tù nhỏ để nhân dân Việt Nam sớm bước ra được một cái nhà tù lớn” họ thực sự là những anh hùng, nhà tù chỉ có thể giam cầm họ về thể xác nhưng không thể giam cầm tinh thần của họ. Những thần tượng của tôi, tôi ngưỡng mộ họ vì sự hy sinh cao cả của họ, cái mà đến giờ này tôi vẫn không dám làm vì tôi hèn. Cái hèn có thể được bào chữa bằng nhiều lý do, nhưng dù bào chữa như thế nào đi nữa thì không thể phủ nhận được tôi chưa vượt qua được chính tôi. Đó là cái lòng ích kỷ vì bản thân. Nhìn những nhà đối lập được ra tù, nhen nhóm trong tôi một hy vọng về một Việt Nam với những tia hy vọng mong manh. Sự trả tự do cho những nhà đối lập cho thấy nhà cầm quyền Việt nam đã phải chấp nhận sự nhượng bộ từ áp lực của cộng đồng quốc tế. Cho thấy một chiều hướng thay đổi không thể phủ nhận được. Tôi còn nhớ một câu nói:”Tự Do Không Thể Van Xin Mà Được. Tự Do Phải Giành Lấy Mới Có!" của nhà cách mạng Nguyễn An Ninh và câu nói này ngày nay càng ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Kết quả điều tra ban đầu ở 7 tỉnh, thành và 3 bộ, sở, ngành tại Việt Nam cho thấy ở lĩnh vực nào cũng có tham nhũng, tiêu cực.
Tìm lối ra cho chống tham nhũng?
Đi kèm theo còn là nạn cửa quyền, nhũng nhiễu dân. Đây là một phần kết quả trong dự án nghiên cứu đấu tranh chống tham nhũng của Việt Nam. Tại cuộc tòa đàm về công tác chống tham nhũng ở địa bàn TP. HCM hôm 14-3, Bộ trưởng Bộ Tư pháp, Uông Chu Lưu, nói rằng tham nhũng diễn ra với tính chất và quy mô ngày càng lớn, phạm vi xảy ra với diện rộng và mang tính tổ chức giữa nhiều cá nhân và đơn vị. Tiêu cực được xem là dễ xảy ra nhất ở các lĩnh vực: xây dựng cơ bản, nhà đất, cấp phép các dự án, quản lý tiền hàng và hoạt động thu chi tài chính ngân sách. Một số chuyên gia cho rằng để chống tham nhũng, không thể thiếu các chính sách, cơ chế quản lý thật chặt chẽ, phân định rõ trách nhiệm từng cá nhân. Còn trong báo cáo năm 2005, tổ chức Transparency International nhận xét rằng chính phủ Việt Nam đã liên tục nhắc lại cam kết chống tham nhũng và đã truy tố nhiều nhân vật cao cấp. Tuy nhiên, với sự kiểm soát truyền thông chặt chẽ, nên đã không có nhiều các cuộc điều tra độc lập về những sai trái của quan chức cao cấp, khiến cho các vụ điều tra có nguy cơ mang tính chất chọn lọc hơn là toàn diện. Quý vị có nghĩ đến giải pháp nào cho công cuộc đấu tranh chống tham nhũng ở Việt Nam? Quý vị bi quan hay lạc quan? Có lối ra, giải pháp cho vấn đề này hay không? .......................................................................................... Dân đenĐọc chủ đề "Tìm lối ra cho chống tham nhũng" tôi hết hồn tưởng mấy người chống tham nhũng bị tham nhũng bao vây mắc kẹt không có lối ra. Mà có lẽ tham nhũng mạnh thật chứ chẳng chơi, 20 năm ta đánh Mỹ cút, đánh Ngụy nhào, nhưng 30 năm nay nhân dân ta than dữ lắm mà tham nhũng càng ngày càng biến hóa khôn lường, dù súng đạn tối tân cũng chẳng thế nào bắn toạc được đồng bạc, nhà nước nếu phải "hoà hợp hòa giải" với tham nhũng thì cũng dễ thôi. Chẳng lẽ phe ta lại đánh phe mình, đó cũng là lý do tôi chẳng thấy chú, bác nhà họ có ý kiến gì với chủ đề này. Trần Tâm, Hoa KỳChống tham nhũng hay không? Theo tôi thì nhờ có tham nhũng nên số công trình xây dựng tư nhân mới rộ lên thay đổi hẳn bộ mặt của Việtnam. Nếu không có tham nhũng thì VN chỉ có các khách sạn của ngọai quốc xây và đuờng xá cũng như cầu cống mới. Còn nhà cho tư nhân thì chắc chắn vẫn như cũ không có thay đổi nhiều. Nếu không có tham nhũng thì những khu đô thị mới cộng tác với nuớc ngòai không có nguời mua. Và nếu không có tham nhũng thì ngay hôm nay cả nuớc Việtnam cũng vấn giống như ngày 1954 ở miến bắc thôi. Đừng trách tham nhũng làm gì. Tiền của tham nhũng đã tạo công ăn việc làm cho bao nguời cung cấp dịch vụ xây dựng, ăn uống và giải trí. Nguời không có việc làm nay cũng nhờ vào tiền của tham nhũng mà có miếng cơm qua ngày. Tiền tham nhũng dùng xây nhà, tậu đất, ký gửi ngân hàng ngọai quốc thì vẫn còn nguyên đó. Chỉ cần kiểm tra hành chính và quy tội tài chánh bất minh là tịch thu cả thôi. Tiền ăn nhậu, chơi bời trác tang thì cũng giúp đuợc nguời nghèo có cái ăn qua ngày. Xin thông cảm cho tham nhũng vì tham nhũng cũng góp phần thay đổi bộ mặt của VN ngày hôm nay. Lam Sơn, PhápTheo tôi thì chuyện tham nhũng tại VN là chuyện dài nhiều tập , không bao giờ có đoạn kết. May ra chỉ còn cách duy nhất là toàn thể hơn 80 triệu người VN cố gắng phấn đấu để trở thành Ðảng viên hết. Không còn ai là người ngoài Ðảng nữa, thì có lẽ vấn đề tham nhũng có thể giải quết được. 99,9% người dân đi bầu được, thì có lẽ 99,9% người dân cũng có thể trở thành Ðảng viên được. Nguyễn Thọ, Sài GònHối lộ tại VN không thể nào hết được. Điều này vô cùng dễ hiểu. Vì những người tham nhũng đều là ĐẢNG VIÊN có nhiều quyền hành và xã hội VN đang sống trong chế độ một đảng thống trị. Luật Pháp đươc soạn thảo theo chiều hướng có lợi cho họ. Chế độ CSVN không cho phép sự tồn tại các đảng phái khác. Và họ tiếp tục hút máu nhân dân VN, làm giàu trên xương máu của dân tộc VN. Nowhereman, Hà NộiLiệu bạn có vị trí quyền lực cao nhất Việt Nam mà theo luật định, bạn chỉ nhận mức lương có 3.8 triệu tiền Việt nam, và không phải đóng tí thuế thu nhập cao hay thấp nào, còn các các khoản chi tiêu khác cho cá nhân bạn và nhiều thành viên trong gia đình bạn sẽ do lấy từ quỹ công (bao gồm cả tiền đi lại/ nghỉ ngơi/ tiền trả để được xuất hiện trên truyền hình/ tiền nọ , tiền kia) mà không bị các yếu tố thuế má gì chi phối? Hay bạn chỉ là một nhân viên có chuyên môn cao, được tin tưởng và tất nhiên là có mức lương cao gấp 5 hay thậm chí gấp 10 mức lương nêu ở trên, nhưng bạn sẽ phải tự mình thanh toán hết cho các khoản chi cho cá nhân/ con cái/ cha mẹ/ và thậm chí cả vợ và những người thân thiết nhất, sau khi đã bị khấu trừ tối đa ! nguồn thu nhập tổng? Hay bạn là công chức nhà nước đã làm việc lâu năm, và tuy có hệ số lương và phụ cấp cao, nhưng thu nhập của bạn cũng còn quá khiêm tốn để không bao giờ bạn phải nằm trong tầm ngắm của cơ quan thuế như các ca sỹ/ diễn viên điện ảnh/ người mẫu nổi tiếng lẫn không nổi tiếng đang phải gánh chịu? Nhưng câu hỏi quan trọng nhất cho bạn là ai trong số họ có cơ hội tham nhũng nhiều hơn cả? Và ai trong số họ có thể thực hiện chống tham nhũng tốt hơn cả? Và ai có thể dễ dàng hơn trong việc thoát lưới pháp luật khi mắc tội? Có thể có bạn cho đây là những câu hỏi ấm ớ, nhưng khi đọc báo cáo của Transparency International năm 2005 về Việt nam, tôi cảm thấy nghi ngờ tính hữu ích của Báo cáo dành cho các nhà đương chức đang có thực tâm cải cách ở trong nước. Còn với các quan chức tham nhũng đang tại quyền thì những báo cáo loại này chỉ như mớ giấy lộn bàn chuyện tầm phào. Dù muốn hay không, hầu như ai cũng biết đến tác hại của tham nhũng, nhưng giải quyết vấn nạn này bắt đầu từ đâu và bằng cách nào? Có đáng bi quan hơn hay lạc quan hơn khi chỉ nhìn nhận vào việc xử lý pháp luật, hay chỉ đơn giản là làm ầm ĩ trên báo chí/ truyền hình một vài vụ/ người lẻ tẻ? Một câu hỏi lớn là hệ thống pháp lý của Việt nam đã được hoàn thiện hơn rất nhiều theo yêu cầu phát triển của xã hội và kinh tế, cũng như yêu cầu hội nhập quốc tế, nhưng những người dân bình thường cảm thấy ngán ngẩm hơn vì sự kiện toàn hệ thống pháp lý ấy đã vô tình tiếp thêm công cụ và phương tiện cho những kẻ tham nhũng? Quý vị nghĩ sao về vấn đề này? Minh Đức, OrlandoCó nhiều ý kiến về các biện pháp chống tham nhũng như: - Phải có cơ chế giám sát . - Phải có tự do báo chí để phanh phui các vụ tham nhũng . - Các hành vi của các viên chức phải được công khai hóa (transparency) . - Và còn nhiều nữa ... Nhưng khốn nỗi là các biện pháp chống tham nhũng hữu hiệu cũng lại bị cho là làm cho chính trị kém ổn định. Muốn chính trị ổn định thì có thể nói là các biện pháp chống tham nhũng hữu hiệu phải bị dẹp hết, hoặc không cũng chỉ để tuyên bố xuông mà không làm thật. Vì thế cho nên, chống tham nhũng tại Việt Nam có đầu ra chứ, nhưng những người có quyền lực có muốn đi ra bằng cái đầu đó hay không? Họ có tòan quyền quyết định cơ mà. Có người dân nào làm áp lực bắt họ phải quyết định thế này hay thế kia được đâu. Xe Ôm, TP. HCMViệc chống tham nhũng, theo tôi thì ở VN cái gì cũng phải hiểu ngược lại, một vài điển hình như - Chỗ nào có bảng cấm đổ rác, thì chỗ đó đổ nhiều rác nhất. Cho nên việc Nhà Nước nói chống tham nhũng, thì người Dân nghĩ Nhà Nước sẽ tham nhũng nhiều hơn nữa. NonameChống tham nhũng có khó không? Trả lời: ở đâu thì khó chứ ở Việt Nam thì dễ ẹt. Với bất kỳ quan chức nào, chỉ cần đặt ra câu hỏi: thu nhập của anh bao nhiêu? Tài sản anh đang sở hữu có nguồn gốc thế nào? Đáng buồn là chẳng quan chức nào trả lời minh bạch được. Đảng cũng biết vậy nên việc kê khai tài sản chỉ tiến hành chiếu lệ và mang tính... bí mật. Đến giờ này, những thường dân vẫn không thể biết được ông quan chức X hay ông Y nào đó thu nhập bao nhiêu, mà sao ông sống sung sướng vậy? con ông nhiều tiền để đập phá, chơi bời vậy? Sinh viênKhông có tham nhũng thì sao sống nổi. Tiền đâu ra cho con đi du học, tiền đâu ra để xây nhà lầu, mua xe hơi. Muốn diệt trừ tham nhũng ư? Chuyện này quá khó đối với Việt Nam chúng ta. Mà mấy chục năm nay rồi người dân Việt Nam họ cũng đã quá quen với những việc đó rồi. Có chăng là những người nước ngoài họ mới tới Việt Nam thì chưa thể nào thích nghi được với môi trường này thôi, chứ còn dân mình thì xưa nay họ đã chịu đựng quen rồi. Tuấn Khoa, HoustonTôi rất ngạc nhiên khi nghe tất cả các bạn đều than thở là không thể diệt được tham nhũng trong khi lại đều nêu ra một nguồn gốc chính yếu của tham nhũng là do “phần lớn lãnh đạo đứng trên họ” hay “thượng bất chính, hạ tắc loạn” hay “Có nhiều vị lãnh đạo cấp cao cứ kêu gọi chống tham nhũng, nhưng các vị có trong sạch không? “ Nếu đã biết được nguyên nhân thì trị rất dễ thôi, ngoại trừ thật sự trong lòng không muốn diệt tham nhũng thì là chuyện khác. Nếu bây giờ chúng ta chỉ sửa luật cho phép báo chí được tự do tố tham nhũng xuyên qua những tìm tòi của các phóng viên tư nhân hay của người dân mà không bị trù dập hay lợi dụng cơ sở dân chủ hay tiết lộ bí mật của nhà nước là xong ngay. Như vậy cuộc chiến chống tham nhũng chính là cuộc chiến đòi dân chủ, đòi tự do ngôn luận và tự do báo chí. Điều này đối với đảng CSVN lại là “nghe lời dụ dỗ của các thế lực thù nghịch bên ngoài âm mưu lật đổ quyền lãnh đạo của đảng” đấy các bạn ạ. Nước Mỹ hiện cũng có tham nhũng lai rai, nhưng không nhiều và lộ liễu như VN ta là vì cả người dân lẫn báo chí, truyền thanh, truyền hình trong ngoài nước được tự do phanh phui, chửi bới um tùm mà chả có anh CIA anh FBI nào dám đụng chạm hay hó hé. Có dân chủ là ta sẽ diệt được mọi thứ tiêu cực. Điều này ai ai cũng biết. Nam, Hà NộiTheo toi rất khó khăn cho việc đưa ra một giải pháp chống tham nhũng có hiệu quả cho Việt Nam, bởi vì Việt Nam là một nước đang phát triển, hệ thống chính trị thì lạc hậu. Vì vậy việc áp dụng mô hình chống tham nhũng cua các nước phát triển ở Việt Nam sẽ là không thực tế đối với điều kiện Việt Nam. Chống tham nhũng ở Việt Nam khó vì Tham Nhũng đã trở thành thói quen mất rồi. Từ trung ương đến địa phương đều tham nhũng, tham nhũng tập thể, nhà nhà tham nhũng, người người tham nhũng. Bản thân cũng phải tham nhũng nếu có điều kiện. Có nhiều vị lãnh đạo cấp cao mồm cứ kêu gọi chống tham nhũng, nhưng các vị cứ thử nhìn lại các vị mà xem, các vị có trong sạch không? Ngoài ra còn một thực tế là không một cán bộ công quyền nào có thể sống được với đồng lương của mình, nghĩa là phải sống chủ yếu dựa vào "lậu" thôi, mà lậu ở đây là mánh mung, nhũng nhiễu... Tôi chỉ đóng góp vậy thôi, còn để các bác. Đinh ThuậnChống tham nhũng ư? Muốn thế phải có một nhà lãnh đạo có thực quyền với cái đầu lạnh, một trái tim nóng và bàn tay sạch. Đấy lá nền tảng. Về điểm này thì tiếc rằng VN chẳng có, thế cho nên càng hô hào chống tham nhũng thì nó cứ chạy .. đầy đường. Quang Đức, SingaporeCác bạn cứ nhìn mà xem: nghèo khó--> ít học--> trình độ dân trí thấp--> lãnh đạo kém---> tham nhũng, tiêu cực. Muốn triệt được tham nhũng thì phải giảm đói nghèo, nâng cao dân trí. Ở đâu trên thế giới này cũng thế. Ba Phi, TP. HCMĐã biết là người ấy tham nhũng nặng mà vẫn cứ gọi là "đồng chí" thì làm sao mà chống và triệt lẫn nhau được. Phải có thêm rất nhiều những người không "đồng chí" với họ thì mới chống và triệt tiêu dần tham nhũng được, phải không các bác. HG, PhápCổ nhân có câu: Thượng bất chính, hạ tắc loạn. Chuyện dài tham nhũng tại Việt Nam sẽ không bao giờ kết thúc. Vì các quan chức cao cấp ở trên ăn hối lộ thì làm sao cấm các cơ quan, đảng viên cấp dưới không tham ô và thối nát. Young Guy, AtlantaChống tham nhũng ư! Nghe thiệt là kêu nhưng trước hết cho tui mạo muôị định nghĩa về cụm từ này một chút: Chống tham nhũng tức là dùng người Không tham nhũng để loại trừ kẻ tham nhũng. Thế nhưng vẫn cứ phải dùng nhiều ngài tham nhũng để loại trừ tham nhũng thì làm sao hoàn thành chuyện này. Hai Cù LầnNhững người cộng sản VN rất giỏi trong chiến trận, vì họ giỏi tô vẽ hình ảnh kẻ thù như ác quỷ. Khi đối diện với cái ác thì dễ dàng bóp cò. Tham nhũng thì ngược lại, toàn là phe ta. Tô vẽ khuôn mặt nào thành hình ác quỉ được đây? Thật vô phương tìm lối thoát cho tham nhũng ở VN. Nguyễn Việt Nam, Oregon, Hoa KỳCái chuyện tham nhũng này sẽ không bao giờ giảm hay tận diệt được. Lý do là ở VN không có một chế độ lương bổng và chế độ trách nhiệm hợp lý. Bản thân con người ai cũng cần đầy đủ vật chất. Lời nói suông từ lãnh đạo thì chỉ tốn thời gian chứ chả làm gì được. Hơn nữa, nhiều người dân ở VN cũng thừa biết phần lớn lãnh đạo đứng trên họ cũng tham ô, thế nên hô hào làm sao thiết thực được. Mà cứ nhắc đến chuyện xấu thì giới lãnh đạo bao giờ cũng tuyên bố không có đâu, thế thì làm gì có cơ hội chấn chỉnh lại.
Kỳ họp thứ 10 Quốc hội Việt Nam đang diễn ra sôi nổi và 18 dự luật được đem ra thảo luận.
Luật Báo chí VN là 'vũ khí phe bảo thủ'?
Dự luật gây nhiều tranh cãi nhất là dự thảo luật Báo chí (sửa đổi), có nhiều khả năng sẽ gây ra tranh cãi gay gắt và những vận động trước khi diễn ra Đại hội lần thứ 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) vào sang năm. Dự luật gồm 6 chương và 59 điều, trong đó có 29 điều sửa đổi, bổ sung các quy định của Luật Báo chí hiện hành. Hồi tháng Chín năm 2015, chính phủ tuyên bố các kế hoạch cải tổ sâu rộng ngành truyền thông do nhà nước sở hữu. Kế hoạch đó dẫn tới việc củng cố truyền thông và khoảng 10 ngàn người sẽ mất việc. Dự luật sẽ giới hạn việc các cơ quan nhà nước và cấp tỉnh có cơ quan truyền thông của riêng mình và mọi cơ quan truyền thông sẽ được đặt dưới sự kiểm soát chặt chẽ của các ủy ban của ĐCSVN. Động lực Điều gì sẽ thúc đẩy việc thông qua dự luật này? Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông, ông Trương Minh Tuấn cho biết động lực chính là nhằm có “hiệu quả”. Điều này là vô l‎ý. Nguyên do chính là để kiểm soát. Bất chấp thực tế là không có truyền thông độc lập tại Việt Nam, con số 1.100 cơ quan truyền thông cho thấy một loạt những quan tâm và cách nhìn khác nhau. Giới bảo thủ trong Đảng lo ngại rằng số lượng lớn các cơ quan truyền thông đã dẫn tới trình trạng “thương mại hóa”. Không còn được chính phủ bao cấp, họ cần phải kiếm lợi nhuận. Họ làm việc đó bằng cách thỏa mãn công chúng với những câu chuyện “giật gân, tình dục và bẩn thỉu” hoặc bằng những tường thuật có tính công kích mà thường là vượt quá giới hạn những gì được phép. Mặc dù Nghị định Chính phủ 159/2013/NĐ-CP, công bố hồi tháng 11/2013, đã chuyển trách nhiệm cho chính các cơ quan truyền thông phải tự kiểm soát mình với ba nội dung nói trên (“giật gân, tình dục và bẩn thỉu”) nhưng động lực của thị trường và tính cạnh tranh đã khiến họ không làm được điều đó. Tờ nhật báo Quân đội nhân dân than vãn rằng nó khiến dẫn đến tình trạng “ảnh hưởng tiêu cực tới ý kiến của công chúng”. Kiểm soát truyền thông Chỉ riêng con số các cơ quan truyền thông và sự gia tăng nhanh chóng của các mạng xã hội khiến Bộ Công an và Ban Tuyên giáo của ĐCSVN ngày càng trở nên không thể thực hiện được việc kiểm tra, kiểm soát và giám sát đầy đủ. Trên thực tế họ dường như đã bị bất ngờ trước các tường thuật mạnh tay của một tờ báo, tờ Người cao tuổi, và đã dùng tới biện pháp rất cứng rắn, không chỉ đề nghị truy tố Tổng biên tập mà còn thu hồi giấy phép trang thông tin điện tử này. Một vài biên tập viên và phóng viên khác mới gần đây cũng bị sa thải hoặc tái điều động. Dự luật gia tăng kiểm soát qua một loạt các áp lực mới đối với các tổng biên tập, kiểm soát nhân sự, và cấp giấy phép hàng năm. Dự luật nêu ra một loạt những biện pháp trừng phạt khi vi phạm về nội dung. Dự luật cũng phản ánh mối lo ngại của phe bảo thủ về chủ nghĩa vùng miền bằng cách giới hạn quyền của các ban bệ cấp tỉnh và thành phố được phép có cơ quan truyền thông riêng của mình. Và nhiều các tổ chức, ban ngành khác như tôn giáo, sẽ chỉ được phép phát hành tạp chí tháng. Dự luật hạn chế phạm vi tường thuật đối với các loại truyền thông cụ thể, gia tăng giới hạn về chủ đề nội dung và áp đặt thêm các hạn chế thêm nữa với nội dung nước ngoài. Đa phần các cơ quan truyền thông đang hoạt động sẽ phải báo cáo tới giới chức cấp cao hơn trong ĐCSVN. Ví dụ, tờ Tuổi trẻ, một trong hai tờ báo cải tổ chính hàng đầu, trên thực tế nó là cánh tay truyền thông của Đoàn thanh niên Cộng sản thành phố Hồ Chí Minh. Theo dự luật này, tờ báo sẽ được “đặt dưới sự quản lý của cấp cao hơn,” có nghĩa là Ban chấp hành Đảng bộ thành phố Hồ Chí Minh mà bí thư là thành viên Bộ Chính trị. Đồng thời các cơ quan truyền thông đã có danh tiếng được đặt dưới sự kiểm soát chặt chẽ của chính quyền trung ương và các tổ chức Đảng. Các cơ quan này bao gồm Thông tấn xã Việt Nam, Đài tiếng nói Việt Nam, Đài truyền hình Việt Nam, Kênh truyền hình Quốc phòng Việt Nam và các báo Nhân Dân, Quân đội nhân dân, Công an nhân dân điện tử sẽ được mở rộng sang thành truyền thông đa phương tiện. Sự cần thiết của truyền thông đa phương tiện là quá rõ ràng khi mà Việt Nam với việc sử dụng 3G (và chẳng bao lâu sẽ là 4G) tăng vọt và thâm nhập internet (48% trên toàn quốc và cao hơn rất nhiều tại các thành phố) đang tìm tới mạng xã hội để đọc tin tức. Kiểm soát internet Việt Nam tiếp tục là nước kiểm soát internet chặt chẽ nhất tại Đông Nam Á với kiểm soát lớn nhất về nội dung và những vi phạm về quyền của người sử dụng internet. Trong khi chính phủ tìm cách dập tắt việc sử dụng mạng xã hội bất hợp pháp, như việc đóng cửa một kênh tin tức trực tuyến không chính thức hồi tháng Mười và bắt giữ bảy nhân viên của kênh này, thì công nghệ là quá sẵn và có quá nhiều cách để vượt qua những biện pháp này. Dự luật được dự kiến sẽ gặp phải những kháng cự rộng rãi từ giới truyền thông vốn đã bực dọc với tình trạng kiểm duyệt và kiểm soát. Nhưng điều quan trọng hơn là dường như nó sẽ thất bại. Nó không còn theo kịp với thực tiễn, công nghệ và quan tâm của công chúng. Có lẽ thú vị hơn các chi tiết của chính dự luật này là các nhân vật và nền chính trị đứng đằng sau dự luật đó. Năm 2014, phe bảo thủ đã lên tiếng báo động rằng việc ra quá nhiều quyết định chính trị và kinh tế đã phân quyền cho các nhà kỹ trị trong chính phủ, tách rời khỏi các tổ chức của Đảng. Phe bảo thủ đã tụ hội hậu thuẫn cho ông Đinh Thế Huynh (sinh năm 1953) để trở thành Tổng Bí thư kế tiếp. Là người đứng đầu Ban Tuyên giáo Trung ương, Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương và thành viên của Ban Bí thư ĐCSVN, ông là nhà tư tưởng hàng đầu của ĐCSVN. Trong số 16 thành viên Bộ Chính trị, ông cũng là một trong số 6 vị có đủ tiêu chuẩn được tái bổ nhiệm vào Bộ Chính trị kỳ tới mà không cần phải được ưu tiên bỏ qua tiêu chuẩn về tuổi tác. Năm 2014 và đầu 2015, ông Huynh đã tích cực vận động trên cả nước với kêu gọi tái khẳng định thẩm quyền của các tổ chức Đảng. Cuộc chiến tiếp diễn Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam phụ trách văn hóa xã hội, khoa học, giáo dục và đào tạo Tuy nhiên dường như phe bảo thủ đã thất bại trong nhiều cuộc chiến chủ chốt. Chính trường vẫn mờ ảo và có một số tin rò rỉ liên quan tới việc chọn lựa giới lãnh đạo tại phiên họp lần thứ 12 Ban chấp hành Trung ương vừa kết thúc gần đây, nhưng Dự thảo Báo cáo Chính trị đưa ra một viễn cảnh về những cải cách kinh tế và hội nhập với phương Tây. Những người ủng hộ một chiến lược như vậy dường như sẽ có cơ nổi trội vào năm 2016. Như vậy sự kiểm soát của Đảng về truyền thông dường như là cuộc chiến cuối cùng của ông Huynh và các chiến hữu bảo thủ của ông. Khi mà ông Huynh chỉ nắm giữ các vị trí trong Đảng và dường như không có vị trí trong Quốc hội, dự luật được Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông Nguyễn Bắc Sơn chính thức đề xuất. Ông Sơn hiện đang là phó của ông Huynh trong Ban Tuyên giáo Trung ương và cũng là người quảng bá cho việc kiểm soát chặt chẽ hơn của Đảng. Tuy nhiên Bộ Thông tin và Truyền thông hiện đang thuộc phạm vi quản lý của Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam, một trong những nhà cải cách kinh tế hàng đầu có liên kết với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Trẻ, hiểu biết về truyền thông và được giáo dục ở phương Tây, ông được cho là không thể ủng hộ dự luật này. Thế nhưng trên cương vị Phó Thủ tướng các lĩnh vực ông phụ trách bao gồm văn hóa xã hội. Bắt ông Vũ Đức Đam chuẩn y dự luật này quả là viên thuốc đắng. Có thể những người ủng hộ cải cách sẽ chỉ đơn giản là chấp nhận dự luật vì các lợi ích chính trị và vì chương trình kinh tế rộng lớn hơn tại Đại hội 12. Nhưng rõ ràng nó là một bước thụt lùi cho các nỗ lực chống tham nhũng, trách nhiệm giải trình của chính phủ và khu vực truyền thông đang phát triển. Nếu dự luật được thông qua, nó sẽ được thực thi trên cơ sở thử nghiệm trong năm 2016. Toàn bộ quá trình củng cố báo chí sẽ được hoàn tất vào năm 2020, trước khi diễn ra Đại hội Đảng lần thứ 13. Bài viết thể hiện văn phong và phản ánh quan điểm riêng của tác giả, Tiến sĩ Zachary Abuza, Giáo sư tại Trường National War College, tại Washington, DC. Ông tập trung nghiên cứu các vấn đề về an ninh và chính trị Đông Nam Á, trong đó có quản trị, những sự trỗi dậy, dân chủ hóa, nhân quyền và an ninh hàng hải.
Wolfgang Amadeus Mozart, một thiên tài kỳ diệu của nền nhạc thế giới. Cuộc đời và số phận của ông đã luôn là nguồn cảm hứng của văn học và điện ảnh.
Wolfgang Amadeus Mozart
Mozart sinh ngày 27 tháng Giêng năm 1756 tại thành Salzburg, nước Áo, mất tại Vienna ngày 5 tháng 12 1791. Là con trai của Leopold Mozart và sớm nổi tiếng là thần đồng, lên bốn tuổi Mozart đã có thể trình diễn trên đàn piano và harpsicord (một loại đàn phím, tiền thân của Piano). Năm tuổi Mozart bắt đầu sáng tác, không lâu sau đó đã là một tay chơi organ (đại phong cầm) và vĩ cầm xuất sắc. Mozart sáng tác bản giao hưởng đầu tiên năm lên 8 tuổi, vở opera, hay nhạc kịch đầu tiên năm 12 tuổi và vào thời điểm đó đã là một chỉ huy dàn nhạc tài ba. Từ năm 1765, ông Leopold cha của Mozart, một nhạc công của nhà thờ thành phố Salzburg, đã đưa Mozart và chị gái Maria Anne của ông lưu diễn trên khắp các thành phố lớn của Châu Âu như London, Paris. Tài năng của Mozart đã làm cho cả châu Âu kinh ngạc. Âm nhạc Âm nhạc của Mozart trong sáng, đẹp đẽ, tinh khiết đến lạ lùng giống như một sản phẩm của tự nhiên. Mọi người, mọi lứa tuổi, ngành nghề đều có thể thưởng thức và yêu thích âm nhạc của ông. Không phải ngẫu nhiên khi các nhà khoa học đã nói rằng nghe âm nhạc Mozart sẽ làm nâng cao khả năng trí tuệ. Với Mozart âm nhạc phải luôn đẹp đẽ và ngay trong vẻ đẹp đến lung linh ấy ông có thể biểu cảm mọi cảm xúc và tâm trạng, kể cả những bi kịch và nỗi đau sâu sắc nhất. Những chuyến đi của cha con Mozart rồi cũng phải chấm dứt và ông Leopold phải quay về công việc thường nhật là nhạc công của nhà thờ khi vị tổng giám mục tiền nhiệm của thành Salzburg qua đời. Vị tổng giám mục kế nhiệm, người không bị tài năng của Mozart chinh phục, đã nổi giận khi phát hiện Leopold vẫn có tên trong bảng lương tuy nhiều lúc hoàn toàn vắng mặt vì mải tháp tùng Mozart đi lưu diễn. Tuy đã sớm nổi tiếng nhưng sự nghiệp và cuộc đời tự lập của Mozart chỉ thực sự bắt đầu từ năm 1781, sau khi được viên trợ tá của đức tổng giám mục Salzburg ban cho một cú đá nổi tiếng vào mông. Lý do là vì Mozart đã giãi bày theo một lối không chính thống của nhà thờ những suy nghĩ của ông về đức tổng giám mục mà Mozart thường gọi là thằng ngốc. Từ biệt Salzburg Năm 1781, ông rời Salzburg để chuyển đến thành Viena, nơi ông luôn bận rộn với hàng loạt các buổi biểu diễn. Ông sáng tác, trình diễn, dàn dựng các tác phẩm giao hưởng và nhạc kịch. Ông điêu luyện với mọi hình thức âm nhạc. Tiêu biểu như các vở nhạc kịch Cây Sáo Thần, Don Giovani, Đám Cưới Figaro, các bản Concerto cho Piano hay Violin và dàn nhạc, hơn 40 bản Giao hưởng (Symphony), nhiều Tứ tấu (Quartet) dành cho đàn dây. Các bản sonata cho piano, violin và các nhạc cụ khác..v.v.v và tuyệc tác Requiem. Đã có lúc Mozart kiếm được khá tiền nhưng giai đoạn sung túc chẳng kéo dài bao lâu vì tính cách trẻ thơ, phóng khoáng nghệ sĩ chẳng bao giờ rời bỏ ông. Ông luôn hoang phí tiền bạc tuy cha ông thường lo lắng và nhắc nhở. Sức khỏe của Constanze, vợ ông, cũng là một áp lực tài chính khi mang thai sáu lần chỉ trong tám năm nhưng chỉ có hai con trai sống sót. Và Mozart lâm vào cảnh nợ nần, điều mà Leopold luôn e ngại. Bi kịch cuộc đời Vì tính kiêu ngạo và cả sự hồn nhiên của mình mà Mozart luôn có đầy dẫy kẻ thù. Đó là các nhạc sĩ ganh tị với tài năng ông, trong đó có nhạc sĩ Ý Saleri, người bị buộc tội đầu độc Mozart một cách oan uổng. Các nhạc sĩ này luôn tìm cách ngăn cản việc Mozart có một công việc với thu nhập ổn định. Mozart thường xuyên phải viết thư vay mượn bạn bè. Đôi lúc Mozart cảm tưởng ông sẽ không bao giờ thoát khỏi cảnh nợ nần. Áp lực ông việc cộng với những lo lắng về tiền bạc đã ảnh hưởng trầm trọng đến sức khỏe của Mozart vốn đã yếu ớt vì những chuyến lưu diễn thời thơ ấu. Năm 1787 ông Leopold qua đời ở tuổi 67, cho đến khoảng khắc cuối cùng có lẽ vẫn trăn trở rằng cậu bé thần đồng của ông đã không hiểu được con người và tiền bạc, đã có một cuộc hôn nhân sai lầm và sẽ đi đến một kết cục tồi tệ. Tiên đoán của Leopold đã trở thành sự thật. Đó chính là số phận của Mozart, một trong những kết cuộc bi kịch nhất của một thiên tài. Dù đối với bạn bè và đặc biệt là Constanze, Mozart luôn là một người dễ thương đáng yêu và khôi hài. Ông vốn hiếu động, nghịch ngợm như trẻ con nhưng những nhọc nhằn của cuộc đời đã bào mòn bản chất trong sáng yêu đời của Mozar. Vào giai đoạn cuối đời của Mozart, một nhân vật kỳ bí trong chiếc áo choàng đen đã gõ cửa tìm đặt viết bản cầu hồn Requiem với yêu cầu không tiết lộ tên tác giả. Trong tâm trạng bi quan, Mozart đã đã coi đây chính là vị sứ giả của số phận và ông đã hối hả viết tác phẩm này với dự cảm sẽ dành cho chính mình. Mozart đã ra đi mà không kịp hoàn thành bản Requiem. Ông mất ngày 5 tháng 12 năm 1791 tại Vienna, một cái chết bệnh tật đau đớn. Mozart đã bật khóc trên giường bệnh, ý thức sẽ qua đời mà chẳng để lại chút tiền bạc nào cho vợ và hai con trai. Sự ra đi của một thiên thần Thời đó chỉ có tầng lớp quý tộc mới được hưởng các nghi thức tang lễ. Còn hầu hết thường dân chỉ được chôn chung trong nghĩa trang ngoại ô, ba đến bốn xác trong một mộ. Mozart đã được an táng như vậy. Người ta đem ông đi trong một ngày bão tuyết, không một người bạn, người thân đưa tiễn, và khi cơn bão tuyết qua đi, chẳng ai nhớ được đâu là nơi an nghỉ cuối cùng của ông. Nhưng trong cuộc đời ngắn ngủi ba mươi lăm năm của mình ông đã để lại một di sản âm nhạc to lớn và ông mãi là một thiên thần âm nhạc đã đến với nhân loại nơi trần thế.
Việt Nam đứng thứ 125 trong hồ sơ bị tiết lộ về các khách hàng của HSBC có tài khoản trong chi nhánh ở Thụy Sĩ.
Tiết lộ khách hàng của HSBC Thụy Sĩ
Danh sách được một tổ chức phóng viên điều tra, ICIJ, công bố. Dựa trên số tiền, các chủ tài khoản từ Thụy Sĩ đứng đầu bảng (31.2 tỉ đôla), theo sau là Anh, Venezuela, Mỹ, Pháp. Dựa trên số lượng chủ tài khoản, Thụy Sĩ cũng đứng đầu với 11.235 chủ tài khoản, tiếp theo là Pháp, Anh, Brazil và Italy. Dữ liệu do Herve Falciani, cựu nhân viên của ngân hàng HSBC, tiết lộ từ năm 2007, nhưng đây là lần đầu tiên một số tờ báo được tiếp cận. Các tài liệu do Herve Falciani, làm việc cho HSBC ở Geneva, lấy cắp năm 2007, chứa thông tin của hơn 100.000 khách hàng của HSBC. Dựa theo danh sách này, số lượng khách hàng liên quan Việt Nam có tài khoản tại HSBC Thụy Sĩ rất ít, chỉ có 26 khách hàng. Trong số này, chỉ có 12% có hộ chiếu hay quốc tịch Việt Nam. Toàn bộ số tiền của 26 khách hàng này là khoảng 37.5 triệu đôla. Trong đó, một khách hàng có số tiền cao nhất là 12.2 triệu đôla. Tổ chức ICIJ, nơi công bố số liệu hôm 9/2, nhấn mạnh có những việc sử dụng hợp pháp tài khoản tại ngân hàng Thụy Sĩ. “Chúng tôi không có ý định ám chỉ những cá nhân, công ty hay tổ chức có trong bảng Tiết lộ Thụy Sĩ ICIJ đã vi phạm luật pháp hay làm việc mờ ám,” tổ chức này nói. 'Giúp trốn thuế' Trong khi đó, tại Anh, nơi HSBC là ngân hàng lớn nhất nước, ngân hàng bị cáo buộc giúp các khách hàng giàu có gian lận hàng triệu bảng Anh tiền thuế. Chương trình Panorama của BBC xem hàng ngàn tài khoản từ ngân hàng cá nhân cao cấp của HSBC tại Thụy Sĩ do Herve Falciani tiết lộ hồi năm 2007. BBC Panorama có lịch chiếu phóng sự về HSBC tối 9/02 giờ Anh Những tài liệu này cho thấy ngân hàng này đã giúp khách hàng trốn thuế và cung cấp các dịch vụ giúp những người muốn trốn thuế có thể tránh trước các luật định. HSBC thừa nhận rằng một số cá nhân đã lợi dụng quyền được giữ bí mật của ngân hàng cá nhân cao cấp để không khai báo những tài khoản này. Nhưng nay ngân hàng này nói họ đã "thay đổi về cơ bản". Các tài liệu, do Herve Falciani, chuyên gia máy tính làm việc cho HSBC tại Geneva đánh cắp vào năm 2007, trong đó có các chi tiết về hơn 100.000 khách hàng từ khắp nơi trên thế giới. Các tài khoản ở nước ngoài không phải là bất hợp pháp, nhưng nhiều người sử dụng chúng để giấu tiền trước các cơ quan thuế. Và trong khi tránh thuế là hoàn toàn hợp pháp, nhưng cố tình giấu tiền để trốn thuế thì lại không. Giới chức trách Pháp đã xem xét các dữ liệu bị đánh cắp và kết luận hồi năm 2013 là 99,8% công dân Pháp trong danh sách đó có lẽ là trốn thuế. Điều tra phối hợp Tờ báo Pháp Le Monde đã nhận được hàng ngàn trang tài liệu. Trong một cuộc điều tra phối hợp, các tài liệu này được chuyển đến Hiệp hội quốc tế các nhà báo điều tra, tờ Guardian, chương trình Panorama của BBC và hơn 50 phương tiện truyền thông khác trên khắp thế giới. Các tài liệu này bao gồm các thông tin chi tiết của gần 7.000 khách hàng Anh - và nhiều trong số các tài khoản này đã không được báo cho cơ quan thuế. Cơ quan thuế của Anh, HM Revenue và Customs (HMRC) được cung cấp các dữ liệu bị rò rỉ này từ năm 2010 và đã xác định 1.100 người không trả thuế. Nhưng sau gần năm năm, chỉ có một người trốn thuế trong số này bị truy tố. HMRC cho biết 135 triệu bảng Anh tiền thuế, tiền lãi và tiền phạt nay đang được những người giấu giếm tài sản của họ ở Thụy Sĩ chi trả. Nhưng chủ tịch của Ủy ban Tài chính Công, dân biểu Margaret Hodge, nói: "Tôi không nghĩ rằng cơ quan thuế đủ mạnh tay, đủ quyết đoán, đủ dũng cảm, đủ rắn trong việc đảm bảo thu lại cho những người dân Anh đang đóng thuế các khoản tiền mà họ có quyền được nhận." Stephen Green từng là Thứ trưởng phụ trách Thương mại và Đầu tư HSBC không chỉ nhắm mắt làm ngơ với những người trốn thuế - trong một số trường hợp ngân hàng này còn vi phạm luật bằng cách chủ động giúp khách hàng của mình. Ngân hàng này đã cho một gia đình giàu có một thẻ tín dụng nước ngoài để họ có thể rút tiền mặt không khai báo tại các máy rút tiền ở nước ngoài. HSBC cũng giúp khách hàng trốn thuế bằng cách tránh trước các luật định. Khi Quy định về tiền gửi tiết kiệm của châu Âu được áp dụng vào năm 2005, ý tưởng lúc đó là các ngân hàng Thụy Sĩ sẽ phải thu tiền thuế còn nợ từ tài khoản không khai báo và chuyển giao nó cơ quan thuế. Đó là một loại thuế được thiết kế để bắt những người trốn thuế. Nhưng thay vì chỉ đơn giản là thu tiền, HSBC đã viết thư cho khách hàng và cung cấp cho họ các cách thức để có tránh được quy định này. HSBC bác bỏ ‎‎ý kiến nói rằng tất cả các chủ tài khoản đã trốn thuế. 'Trốn tránh trách nhiệm' Richard Brooks, một cựu thanh tra thuế và là tác giả của cuốn Vụ cướp thuế lớn, nói: "Tôi cho rằng họ là một dịch vụ tránh thuế và trốn thuế. Tôi nghĩ rằng đó là những gì họ đã làm. Họ biết rõ rằng mọi người đến với họ để né tránh nghĩa vụ thuế." Ngân hàng nay phải đối mặt với các cuộc điều tra hình sự ở Mỹ, Pháp, Bỉ và Argentina. HSBC cho biết họ đang "hợp tác với các cơ quan có liên quan". Nhưng ở Anh, nơi ngân hàng đặt trụ sở, thì chưa thấy thực hiện việc đó. Người phụ trách HSBC tại thời điểm đó, Stephen Green, trở thành một thành viên thuộc đảng Bảo thủ của Thượng viện và được bổ nhiệm vào chính phủ. Lord Green đã được bổ nhiệm chức thứ trưởng tám tháng sau khi HMRC đã nhận được các tài liệu bị rò rỉ từ ngân hàng của ông. Ông từng là một thứ trưởng thương mại và đầu tư cho tới năm 2013. Ông nói với Panorama: "Đây là vấn đề nguyên tắc, tôi sẽ không bình luận về việc kinh doanh của HSBC trong quá khứ hay hiện tại." HSBC cho biết đã hoàn toàn thay đổi lĩnh vực kinh doanh ngân hàng cá nhân cao cấp của họ và đã giảm gần 70% số tài khoản Thụy Sĩ kể từ năm 2007. Trong một tuyên bố, ngân hàng này nói: "HSBC đã thực hiện nhiều sáng kiến được đề ra để ngăn chặn các dịch vụ ngân hàng của mình được sử dụng để trốn thuế hoặc rửa tiền." Ngân hàng cho biết hiện nay họ đặt việc tuân thủ và minh bạch lên trước lợi nhuận. Nhưng chương trình Panorama đã nói chuyện với một người tố giác, người vẫn nói là còn vấn đề trốn thuế tại ngân hàng cá nhân cao cấp của HSBC khi bà làm việc ở đó năm 2013. Sue Shelley là người phụ trách về vấn đề tuân thủ các quy định của ngân hàng cá nhân cao cấp tại Luxembourg. Bà cho biết HSBC đã không giữ lời hứa sẽ phải thay đổi của họ. "Tôi cho rằng các tuyên bố thật tuyệt vời, nhưng chúng đã chẳng được đưa vào thực hiện và điều đó khiến tôi rất khó chịu," bà nói. Đó là công việc của bà phải đảm bảo rằng HSBC tuân thủ các luật định, nhưng bà cho biết bà đã bị sa thải sau khi lên tiếng bày tỏ quan ngại. Sau đó bà đã thắng trong một phiên xử về sa thải bất công. Tranh cãi chính trị Những tiết lộ này đang gây ra một cuộc tranh cãi chính trị. Bộ trưởng Tài chính, ông David Gauke, thúc giục ông Ed Balls, khi đó là Thứ trưởng năm 2007 chuyên trách về trung tâm tài chính Anh (City of London), phải đưa ra một tuyên bố về việc chính phủ của đảng Lao động đã xử lý việc trốn thuế này như thế nào. "Đó là việc của Thứ trưởng phụ trách trung tâm tài chính City cho tới năm 2007, ông Ed Balls, phải có một tuyên bố khẩn cấp những gì ông biết về tất cả chuyện này và tại sao chính phủ khi đó đã để tình trạng tránh thuế và trốn diễn ra trên một quy mô như vậy. “Từ năm 2010, chúng ta đã xóa bỏ nhiều kẽ hở được vạch ra trong báo cáo này và đã có hành động cụ thể để lấy lại số tiền bị mất từ các tài khoản tại Ngân hàng Thụy Sĩ." Nhưng bà Rachel Reeves, người phụ trách về lao động và hưu trí của Đảng Lao động, đã biện hộ cho đảng này trước những cáo buộc là đã không có hành động chống trốn thuế khi họ đang cầm quyền. "Hành vi này của HSBC đã không được hé lộ cho mãi tới tận năm 2010 vì thế nó là chuyện mà Ed Balls hoặc chính phủ trước không thể làm được bất cứ điều gì," bà nói với Radio 5.
Biển thẩm thấu vào thị trấn St-Malo với cái mà người dân địa phương gọi là 'cái mặn' mà nó không chỉ hiện diện trong văn hóa và các món ăn vùng này mà còn cả trong rượu vang.
Thị trấn Pháp nơi người ta thả chai rượu xuống biển
Cộng đồng của St-Malo luôn gắn liền với dòng nước lên xuống của biển, nơi mà thủy triều dâng cao có tính huyền thoại. Những đợt thủy triều cao nhất Châu Âu lén tràn tới du khách ở St-Malo, Pháp, vỗ vào những thành lũy granit thời trung cổ và tràn lên mặt đường. Nhưng người dân Malouins, tên người dân địa phương ở đây, đón nhận thủy triều dữ dội này với sự thân thuộc nồng ấm. Cộng đồng Malouin luôn gắn bó với sự lên xuống của biển cả. Được người Gauls thành lập ở bờ biển phía bắc của Brittany vào thế kỷ 1 trước Công Nguyên, thành phố cảng này ở nơi mà cửa sông Rance đổ vào biển Manche. Vì nước chảy ra ra vào vào cửa vịnh theo cả hai chiều, nên triều cường ở đây có tính huyền thoại. Vào mùa hè, du khách Anh bôi đầy kem chống nắng đi phà ra khơi từ Portsmouth, trong khi người Pháp kéo tới đây hưởng làn gió hè và cách xử thế khôn khéo của người Breton. Nhưng St-Malo và thủy triều của nó là của dân địa phương, họ đón nhận các bụi nước biển mặn với nụ cười ân huệ. "Khi tôi ở St-Malo, ngay cả khi tôi không nhìn thấy biển, tôi có thể cảm nhận thấy nó," Yannick Heude, một thày pha rượu và nhà buôn rượu, nói. "Tôi biết biển đảng ở ngay gần đây, luôn ở gần đây. Và nếu tôi ở xa đây quá, thì thấy biển cũng ở xa." Tài ứng biến 'siêu đẳng' của người Ấn Độ Ngôi làng của những hồn ma ở Pháp Yannick Heude, chủ cửa hàng rượu vang Cave de l'Abbaye St-Jean ở St-Malo, đã tăng tuổi rượu vang ở dưới biển được 15 năm Là chủ sở hữu của cửa hàng rượu vang địa phương Cave de l'Abbaye St-Jean và là đối tác của trường dạy nấu ăn địa phương L'École du Goût, Heude có một chân trong ẩm thực địa phương và một chân ở vịnh. Biển thẩm thấu vào văn hoá địa phương với cái mà Heude gọi là 'cái mặn' mà nó hiện diện trong cả các món ăn địa phương cũng như trong bản tính người Malouin. "Chúng tôi có đất và biển hợp lực để giúp các đầu bếp chúng tôi tạo ra những món ăn phi thường. Chúng đơn giản, chính xác và bồi bổ sinh lực," ông nói. Trong một chuyến đi thuyền 15 năm trước với bạn bè, Heude nảy sinh một ý tưởng liên quan đến biển. "Trên thuyền có một ngư dân, một thủy thủ, một chủ nhà hàng và tôi - một người thày pha rượu," ông giải thích. "Một người trong chúng tôi sắp sửa có con, và nói 'Nghe này, tôi nên thả một số chai vang xuống nước mừng ngày sinh con trai.' Và tôi nói, 'Được, tôi có thể tổ chức việc này nếu anh thích'." Trong khi dành riêng một chai vang để mừng ngày sinh một đứa trẻ là một thông lệ chung của những người sành rượu, Heude giải thích rằng đề nghị để tăng tuổi rượu dưới biển là điều chưa ai từng làm. Nhưng điều được bắt đầu như một thành công nhỏ (mang 12 chai vang Fiefs Vendéens từ quán Loire Valley dìm xuống đáy cảng St-Malo) đã trở thành hội 'Dìm Rượu Vang', một truyền thống hàng năm mà nó trở thành một hiện tượng quốc gia. Heude (ở giữa) đã nảy ra ý tưởng tăng tuổi rượu vang ở cảng St-Malo trong một chuyến đi thuyền cùng bạn bè. Khái niệm gây ấn tượng của Ấn Độ về hư vô Gặp 'người Samari nhân lành' của Kinh Thánh Sự nổi trội của rượu vang được tăng tuổi dưới biển ở một thị trấn rất tự hào về di sản hàng hải là một điều thi ca không thể phủ nhận. Thị trấn St-Malo và cảng của nó lần đầu tiên nổi lên như là một trong những cảng đỗ chính trong việc buôn bán gia vị của Pháp. Người Malouins đi xa đến tận Québec (hành trình của Jacques Cartier - một người Malouin - dẫn đến việc Pháp tuyên bố đòi Canada) và quần đảo Falkland (ban đầu tên là đảo Malouin để tôn vinh những người định cư Malouin ban đầu ở đó). Năm 1590, St-Malo tuyên bố độc lập khỏi Pháp nhằm cố gắng bảo vệ nền kinh tế hàng hải của mình khỏi Chiến Tranh Tôn Giáo, áp dụng khẩu hiệu, 'Không phải người Pháp, không phải người Breton, mà là người Malouin'. Mặc dù Cộng Hòa Tự Trị St-Malo chỉ kéo dài trong ba năm, nhưng bản tính Malouin vẫn tiếp tục trong một tinh thần tự quyết không kiềm chế, gắn bó chặt chẽ với biển. Heude hàng năm tiếp tục thả rượu vang xuống đáy biển, tập hợp các bạn bè thưởng thức rượu của năm trước. Ngoài tiếng vang ban đầu về ý tưởng tăng tuổi rượu dưới biển, cũng có cơ sở khoa học của quá trình này mà Heude và bạn bè ông gán cho nó một cách hoàn toàn theo trực giác. Ngoài khơi bờ biển Brittany, nhiệt độ của đáy đại dương dao động ở 9-10C (là nhiệt độ tương đương ở một hầm rượu sâu) trong khi nước ngăn được các tia cực tím gây hại. Ngoài ra, sự lên xuống 2 lần một ngày của thủy triều thuộc loại lớn nhất của Châu Âu này phản ánh một kỹ thuật được sử dụng để làm tăng tuổi rượu vang, đặc biệt là Champagne, gọi là 'lắc/đảo rượu'. Quá trình từ từ nghiêng chai khi lưu cữu rượu tránh cho cặn rượu đọng ở thành và đáy chai và giữ cho rượu được trong suốt. Ngoài khơi bờ biển Brittany, nhiệt độ của đáy đại dương dao động từ 9-10C, là nhiệt độ tương đương với ở hầm rượu sâu. Người Ba Tư cổ sáng tạo ra 'máy lạnh' giữa sa mạc Nơi ra đời của loại táo ta ăn ngày nay Các loại rượu vang mà Heude chọn thay đổi hàng năm, mặc dù ông chắc chắn chúng gồm cả rượu thường và rượu sủi tăm, và sự khác biệt về hương vị rượu dìm dưới biển cũng thay đổi theo mẻ rượu (tức thể loại, cách pha trộn và đợt/lô sản xuất), là điều rất thú vị. Theo suy luận áng chừng, Heude nói, các loại rượu vang chỉ được lọc sơ là sẵn sàng cho những biến đổi đáng kể nhất dưới nước. Khi thủy triều làm lay động các cặn tự nhiên trong chai thì hương vị rượu lại đậm đà thêm. Hiệu ứng là đặc biệt tốt với rượu vang sủi, vì thủy triều thay đổi sẽ làm các bọt khí CO2 bé vô cùng nên rượu vang trông rất đẹp. Sau khi khám phá ra những tác động của việc làm tăng tuổi rượu dưới biển, Heude đã có kho rượu hàng năm dưới đáy cảng biển. Hàng năm, vào cuối tuần đầu tiên của tháng 6, 100 người sành ăn và thày pha rượu ở khắp nước Pháp mua vé để được đích thân trải nghiệm hiện tượng này. Công việc kéo dài cả ngày bắt đầu bằng việc dìm rượu xuống biển. Các du khách tò mò quan sát khi Heude và nhóm của ông chuyển lên một chiếc thuyền đánh cá gần 700 chai rượu gần Tháp Solidor, một tòa tháp thế kỷ 14 ban đầu được xây dựng để kiểm soát lối vào sông Rance. Các chai vang được xếp chồng lên nhau trong các hộp thưa được chế tạo cho các nhà nuôi bắt nghêu sò tôm cua - là thứ thích hợp cho một nghi lễ rất gắn liền với văn hóa ẩm thực địa phương. Các lỗ hổng bổ sung ở từng hộp đảm bảo cho nước và rong biển có thể chảy quanh các chai trong thời gian một năm chúng ở đáy vịnh. "Chúng tôi đã nai nịt chúng xong để sẵn sàng đưa chúng đi," Heude nói. Một khi chúng được đưa ra bến cảng, các hộp được hạ sâu 15m xuống đáy biển bằng một tàu đánh cá. Một thợ lặn neo lỏng lẻo các hộp với độ trôi dạt đủ để từng hộp di chuyển được nhịp nhàng theo dòng nước triều. Sau đó, họ lấy đồ thả từ năm ngoái (mẻ kéo lên của năm nay) để chuẩn bị cho một sự thể hiện náo nhiệt. Sau 12 tháng dự tính, Heude và nhóm của ông đẩy từng hộp đến trung tâm đám đông. Những của báu bổ sung - tôm cua trai ốc, một ít rong biển - bao xung quanh các chai rượu bám đầy con hà, làm cho mọi người có sự mường tượng những gì các chai được chứng kiến trong một năm ở trên đáy biển. Myanmar, miền đất phủ đầy vàng Trong ngày hội dìm rượu xuống dưới biển, những người tham dự được mời thưởng thức các loại rượu được tăng tuổi dưới biển, cùng với các đặc sản địa phương khác, kể cả bánh mì và hàu. Một sự điên cuồng kéo theo sau đó khi mà Heude mời những người xem hãy tự do ăn thử các món ăn phong phú của vùng. Bánh mì chua của tiệm Philippe Renault ở Dinard, bơ được trao giải thưởng của Jean-Yves Bordier, hàu từ Cancale và lòng bò từ vùng Normandy để cho đủ các món ngon. Giữa sự huyên náo vui vẻ, những người chuyên gia pha rượu mở các chai để so sánh các loại vang tăng tuổi dưới biển với các đối tác của chúng tăng tuổi trong hầm. Việc nếm đánh giá này mở ra những phân tích tỉ mỉ bởi miệng nếm của chuyên gia - nhưng đây mới chỉ là sự khởi đầu. Sau việc nếm thử rượu vang, những người tham gia mua vé cho việc dìm rượu xuống biển trước lễ hội đã đi cùng tổ chức bảo vệ bờ biển 'Société Nationale de Sauvetage en Mer' (SNSM) trong một chuyến đi ngắn tới Cézembre, một dải cát nhỏ, không có người ở ngoài khơi St -Malo, là một ụ pháo ngoài biển của Đức trong Thế chiến thứ hai. Hầu hết các cảnh quan rộng lớn của nó vẫn được bao quanh bởi dây thép gai vì các khu vực bên trong hòn đảo chưa được gỡ mìn, nhưng bờ biển ở đây lại là nơi gặp mặt an toàn và đẹp đẽ cho các bữa tiệc huyên náo của dân Malouin. Các đĩa hải sản chiên và thịt cừu vùng đầm lầy chất cao bên chồng bơ, bánh mì mới nướng và các chai rượu ngâm dưới biển, vẫn còn nước mặn nhỏ giọt. "Đó là một chút rock'n'roll. Là một bữa tiệc lớn mà mọi người đều thích," Heude nói. Ý nghĩa sâu xa của việc dìm rượu vang xuống biển còn nhiều hơn cả việc nếm rượu. Đó là việc ăn mừng sự kết nối không ngừng của người Malouins với biển cả. "Biển đã ru chúng tôi từ thủa sơ sinh, và nói cho cùng, chúng tôi không làm gì được nếu không có biển" Heude nói. "Cho dù nó ở trong nghệ thuật hay trong thức ăn, nó ở trong mọi thứ: nó có trong việc nếm rượu, trong tôm, trong sò điệp, trong con cá vừa bắt, trong rau mùa xuân, trong khoai tây mới hái. Chúng tôi có tất cả ở đây. Chúng tôi thực sự có tất cả." Bài tiếng Anh trên BBC Travel
Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ từ lâu đã là nguồn gốc của cả những tò mò thích thú cũng như sự bực tức đối với giới cầm quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc.
Bầu cử Mỹ 2020: Trung Quốc thực sự muốn ai đắc cử?
Trung Quốc đã kiểm soát được sự bùng phát của đại dịch Tự do bỏ phiếu, được cho là thực thi quan trọng nhất hành tinh của một thể chế dân chủ, các cuộc bầu cử luôn được quan chức chính phủ ở Bắc Kinh theo sát. Nhưng vì e ngại những nhắc nhở, hay gợi ý, về việc 1,4 tỷ người dân ít có được lựa chọn cho tương lai chính trị của chính họ, việc đưa tin về bầu cử Mỹ trên các phương tiện truyền thông ở Trung Quốc bị kiểm soát chặt chẽ. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian này, trong cuộc bầu cử được xác định bởi một đại dịch ở Mỹ vẫn đang giữa cơn xoáy, bối cảnh kinh tế tan vỡ và sự phân cực chính trị sâu sắc, Trung Quốc cảm thấy rằng có gì đó đã thay đổi. Không phải chủ nghĩa chuyên chế của Trung Quốc, mà là nền dân chủ phương Tây đột nhiên dường như đang đối mặt với một khủng hoảng về tính hợp pháp. Nền kinh tế tự do và giàu có nhất thế giới, từng được cho là có vị thế tốt hơn rất nhiều, để chống lại virus bằng các công cụ minh bạch và trách nhiệm giải trình, đã làm nhiều người thất vọng. Trong khi đó Trung Quốc, mặc cho những che đậy ban đầu được cho là để không phơi bày những nhược điểm yếu cố hữu của mình, đã tiếp tục sử dụng sức mạnh bao trùm của một quốc gia có hệ thống giám sát đơn nhất, để kiểm tra và cách ly mọi người theo ý muốn, và mang lại hiệu quả lớn. Các nhà máy, cửa hàng, quán ăn, trường học và trường đại học đều mở cửa, lượng hành khách trên các phương tiện giao thông công cộng chỉ thấp hơn một chút so với mức trung bình và đây là nền kinh tế lớn duy nhất được kỳ vọng sẽ tăng trưởng thay vì thu hẹp trong năm nay. Tin giả và trò cân não: Có phải Nga can thiệp vào bầu cử Mỹ? Tất cả điều này đã được thực hiện mà không có bất kỳ cuộc tranh luận công khai nào - trên thực tế, sự kiểm duyệt gắt gao đã đảm bảo điều ngược lại - và không ai được phép bỏ phiếu chống lại bất kỳ người ra quyết định nào, ở bất kỳ cấp chính quyền nào. Nhận thức rằng một cái gì đó rất cơ bản đang thành hình, sự chênh lệch đang biểu hiện một cách rõ rệt, không phải những nhược điểm của các giá trị chính trị của Trung Quốc, mà là tính ưu việt của chúng, đã lên đến tận cùng. Nhật ký Vũ Hán: Sống một mình trong thành phố bị phong tỏa Mỹ cáo buộc Trung Quốc ăn cắp nghiên cứu về virus corona "Thành tựu chiến lược quan trọng đạt được từ việc khắc phục Covid-19 của Trung Quốc đã thể hiện rõ những lợi thế vượt trội sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc", Chủ tịch Tập Cận Bình phát biểu tháng trước, tại một sự kiện ca ngợi các nhân viên y tế và những "anh hùng" của chiến thắng này. Đó là một thông điệp được nhắm vào trong các bản tin truyền hình nhà nước, với đầy những thống kê u ám về thảm họa sức khỏe đang diễn ra tại Mỹ cùng với những hình ảnh về các cuộc biểu tình, bất đồng chính kiến và rối loạn chiến dịch bầu cử. Bất kể ai đắc cử, ẩn ý như đọc được, là nền chính trị Hoa Kỳ đang bị ốm, giới hạn của thể chế chính trị bị lộ rõ, và quyền lực cũng như uy tín của nước này đang suy yếu trên thế giới. Không phép ẩn dụ trực quan nào tốt hơn cho sự tự tin ngày càng tăng của Trung Quốc vào hệ thống chuyên chế của mình, hơn là ánh đèn rực rỡ và chủ nghĩa tiêu dùng rối mắt của cuộc Triển lãm xe hơi Bắc Kinh diễn ra trong tháng này. Đó cũng là một điểm thuận lợi để suy ngẫm về thời đại mà hợp tác kinh tế được cho là sẽ thay thế đối đầu ý thức hệ trong mối quan hệ với Mỹ. Triển lãm xe hơi Bắc Kinh được tổ chức trong một khu phức hợp triển lãm rộng lớn, là triển lãm đầu tiên của ngành công nghiệp ô tô trên thế giới kể từ khi đại dịch bắt đầu, một minh chứng cho chiến thắng của Bắc Kinh trước virus. Ngoài những chiếc khẩu trang, nó giống như một khung cảnh từ thời kỳ tiền virus. Đa số người Mỹ coi Trung Quốc là mối đe dọa lớn nhất với Mỹ Bầu cử Mỹ 2020: Thế giới muốn Trump hay Biden? Những người dân ôm các món hàng tập trung quanh các quầy thương mại, tạo dáng chụp ảnh - trên thực tế, có lẽ nghĩ nhiều hơn về thời kỳ tiền đồ đá ở đây - những người mẫu mặc váy bó sát đứng cạnh xe hơi. Nhưng nếu buổi biểu diễn là một dấu hiệu cho thấy Trung Quốc có khả năng ngăn chặn làn sóng đại dịch, thì nó cũng là bằng chứng cho điều gì đó sâu sắc hơn và lâu dài hơn nhiều; khả năng dẫn các kênh thương mại toàn cầu về phía có lợi cho nó. Một trong những chiếc xe đắt nhất được trưng bày là chiếc SUV hoàn toàn chạy điện màu xanh lá cây sáng - giá 550.000 Nhân dân tệ (80.000 đôla) - được sản xuất bởi Hongqi, một nhà sản xuất Trung Quốc từng nổi tiếng với những chiếc limousine theo kiểu của Nga. ''Chúng ta nên ủng hộ những thương hiệu mà đất nước chúng ta sản xuất,'' một người đàn ông vừa nói với tôi vừa xem kỹ phần da bọc của ghế hành khách phía trước. Đó là một biểu tượng mà tổng thống Mỹ Richard Nixon, người đã khởi động mối quan hệ hợp tác giữa Mỹ với Trung Quốc, sẽ để ý. Sự kiện ở Bắc Kinh là triển lãm công nghiệp ô tô lớn đầu tiên trên thế giới kể từ khi đại dịch bắt đầu Trong chuyến thăm lịch sử tới Bắc Kinh năm 1972, Richard Nixon đã được ngồi một chiếc Hongqi truyền thống dọc theo những con đường không có xe cộ qua lại - khởi đầu một hành trình gắn bó giữa hai quốc gia sẽ tiếp tục kéo dài hơn bốn mươi năm. Hầu hết mọi tổng thống Mỹ từ đó đều tin tưởng rằng sự gắn bó đó không chỉ mang lại lợi ích cho Trung Quốc và các tập đoàn đa quốc gia thu lợi nhuận mà còn cho Mỹ và phần còn lại của thế giới. Người ta lập luận rằng điều đó không chỉ thúc đẩy sự thịnh vượng toàn cầu nói chung mà còn đưa Trung Quốc vào trật tự toàn cầu của thế giới tự do và thậm chí khuyến khích nước này nắm lấy cơ hội để cải cách chính trị trong nước. Trên thực tế, Trung Quốc có nhận định rất khác về điều này, và Bắc Kinh được thúc đẩy bởi mục tiêu duy nhất là giành lại vị trí xứng đáng của mình trên toàn cầu, theo các điều kiện của mình. Vào thời điểm bầu cử năm 2016, Trung Quốc là nền kinh tế lớn thứ hai thế giới và là nhà xuất khẩu lớn nhất. Tuy nhiên, nước này cũng bị cáo buộc về những vụ đánh cắp bí mật công nghiệp lớn nhất trong lịch sử nhân loại và vụ bắt giam hàng loạt lớn nhất với một nhóm sắc tộc, kể từ Thế chiến thứ Hai. Những khu trại bí ẩn của Trung Quốc Video của người mẫu Uighur tiết lộ gì về trại cải tạo tập trung của TQ? Chính trong chiến dịch tranh cử năm 2016 đó, đồng thuận vốn đã rạn nứt về sự khôn ngoan của thương mại và cam kết ngày càng gia tăng với Trung Quốc cuối cùng đã tan vỡ. Tổng thống Nixon gây chấn động thế giới với chuyến thăm Trung Quốc năm 1972 Tranh cử cho nhiệm kỳ đầu tiên của mình, thông điệp của Donald Trump với nhóm ủng hộ giới lao động then chốt của mình, là Trung Quốc theo chủ nghĩa bảo hộ quyết liệt, từ lâu đã gian dối trong các cam kết thương mại tự do, để biến mình thành một siêu cường kinh tế. Ông lập luận rằng Mỹ mất công ăn việc làm về tay Trung Quốc, khiến hoàn cảnh người lao động Hoa Kỳ tồi tệ hơn chứ không tốt hơn. Ông đã mang thông điệp đó vào Nhà Trắng và từ đó mọi sự không còn như cũ. Cuộc chiến thương mại ăn miếng trả miếng của tổng thống, vào thời cao điểm, đã khiến tổng cộng 362 tỷ đôla hàng hóa bị áp thuế trừng phạt. Bên cạnh áp lực kinh tế, chính quyền của Trump đã ép thêm hàng loạt các biện pháp trừng phạt chính trị với việc Trung Quốc vi phạm nhân quyền. Trong bối cảnh một số người hưởng lợi từ chế độ độc đảng vẫn để mắt đến chiếc SUV màu xanh lá cây sáng bóng, sản xuất tại Trung Quốc, ở quầy thương mại Hongqi, tôi hỏi một người là anh muốn ứng cử viên nào đắc cử tổng thống. "Có thể là Biden," anh ta nói và thêm, "Tôi ghét Trump." "Bởi vì ông ta rất cứng rắn với Trung Quốc?" Tôi hỏi. "Một chút," anh trả lời, "và tôi nghĩ ông ta điên." Các nhà lãnh đạo Trung Quốc có thể có cảm giác ngày càng tăng rằng nền dân chủ Hoa Kỳ đã hết thời, nhưng nếu họ phải nói ra lựa chọn của mình, họ có thể vui mừng khi nhìn thấy lưng của Donald Trump? Đó chắc chắn là đánh giá của cộng đồng tình báo Hoa Kỳ, với kết luận rằng sự khó đoán của ông Trump và những lời chỉ trích gay gắt của ông với Bắc Kinh, có nghĩa là ban lãnh đạo Đảng Cộng sản muốn ông thất cử. Nhưng Giáo sư Yan Xuetong, Trưởng khoa Quan hệ Quốc tế tại Đại học Tsinghua, Bắc Kinh không đồng ý. "Nếu bạn hỏi tôi là lợi ích của Trung Quốc nằm ở đâu", ông nói, "ưu tiên sẽ dành cho Trump hơn là Biden". "Không phải vì Trump sẽ gây thiệt hại ít hơn cho lợi ích của Trung Quốc so với Biden, mà bởi vì ông ấy chắc chắn sẽ gây thiệt hại cho Mỹ nhiều hơn Biden." Đó là một dấu hiệu cho thấy mọi thứ đã xấu đi bao nhiêu so với ý tưởng ban đầu về các mối quan hệ kinh tế chặt chẽ hơn vì lợi ích chung. Các nhà quan sát nổi tiếng của Trung Quốc hiện sẵn sàng để tuyên bố công khai rằng sự suy giảm của Mỹ, cả về kinh tế và chính trị, có lợi cho Trung Quốc với tư cách là một cường quốc đang lên. Trong khi một số nhà quan sát cho rằng niềm tin của Trung Quốc vào việc chấm dứt sự thống trị toàn cầu của Hoa Kỳ có trước cả virus và Tổng thống Trump, điều đã thay đổi là sự sẵn sàng để nói thẳng ra điều đó của họ. Từ góc độ này, Donald Trump là lựa chọn tốt hơn, không phải vì ông ủng hộ các lý tưởng dân chủ, mà chính vì ông thường bị cho là bác bỏ hoặc làm suy yếu chúng. Ví dụ, các cuộc tấn công của ông Trump vào báo chí tự do đã trở thành âm nhạc trong tai của một nhà nước Trung Quốc thù địch sâu sắc với sự giám sát độc lập và có ý định bẻ cong Internet hơn nữa theo ý muốn của mình. Và trong khi chính quyền của ông ngày càng chỉ trích Trung Quốc về nhân quyền, động cơ của chính ông dường như được thúc đẩy bởi những cân nhắc hẹp hơn nhiều về thương mại và lợi thế kinh tế. Một số người cho rằng Trung Quốc muốn Joe Biden đắc cử, người khác tin rằng họ muốn Donald Trump thêm một nhiệm kỳ nữa Theo cựu Cố vấn An ninh Quốc gia John Bolton, ông Trump từng nói với Tập Cận Bình rằng ông chấp thuận cuộc đàn áp hà khắc đối với người Duy Ngô Nhĩ, mặc dù Tổng thống đã bác bỏ tuyên bố này. Trong khi Trump chế nhạo sự ủng hộ trước đây của Joe Biden đối với các mối quan hệ kinh tế chặt chẽ hơn với Trung Quốc, thì so sánh với ông, ông Biden có thể là người mà Bắc Kinh lo ngại sẽ làm nhiều hơn để bảo vệ các giá trị dân chủ. Ông Biden cũng có vị trí tốt hơn nhiều so với người theo chủ nghĩa cô lập Trump trong việc sửa chữa những tương quan với các đồng minh dân chủ và xây dựng liên minh để gây áp lực đối với Trung Quốc về cách đối xử với người dân của mình. Hai tuần nữa là bầu cử, Trump và Biden ai có triển vọng thắng? Bầu cử 2020: Cuộc tranh cử sinh tồn của Nước Mỹ Christian Ji là một trong những nạn nhân của điều mà một số học giả Hoa Kỳ coi là sự nghiêng về bài ngoại trong cách tiếp cận của Washington; mục tiêu là sinh viên Trung Quốc. Ji là một sinh viên trao đổi đang theo học ngành khoa học máy tính ở Arizona, tháng trước đã bị thu hồi Visa do một phần của lệnh cấm nhập cảnh do Washington áp đặt đối với hàng trăm nhà nghiên cứu Trung Quốc từ các trường đại học có liên kết với quân đội. Thị thực của anh ta sau đó đã được phục hồi vì việc ban hành, được soạn thảo để loại trừ sinh viên chưa tốt nghiệp, đã được áp dụng sai cho anh. Nhưng mặc dù trải nghiệm đã khiến Ji nổi giận với Tổng thống Trump, nhưng nó không thay đổi quan điểm của anh về nước Mỹ. "Tôi thực sự thích môi trường ở Mỹ," anh nói khi chúng tôi gặp nhau trong một quán trà ở Bắc Kinh. "Ô nhiễm ít hơn ở Trung Quốc, và nền giáo dục dựa trên suy nghĩ nhiều hơn. Ở Trung Quốc, nó tập trung nhiều hơn vào đúng hay sai." Joe Biden gặp Tập Cận Bình trong chuyến thăm Trung Quốc khi ông còn là phó tổng thống Đó là một lời nhắc nhở rằng bất chấp niềm tin ngày càng tăng của Trung Quốc rằng nền dân chủ phương Tây đang gặp khủng hoảng, các giá trị của Mỹ vẫn được nhiều người ở đây tôn trọng. Nếu ngọn hải đăng của nền dân chủ thực sự đang mất dần ánh sáng, thì bạn có thể tự hỏi tại sao có 360.000 sinh viên Trung Quốc ở Mỹ vào năm 2018, nhiều hơn 30 lần so với số sinh viên Mỹ ở Trung Quốc? Nỗ lực tuyên truyền của Trung Quốc nhằm miêu tả sự đánh bại của virus như một bằng chứng về những điểm ưu tiên của hệ thống của họ không nên bị xem thường. Các nhà lãnh đạo của nước này biết rằng một số các nước dân chủ cũng đã thành công trong việc kiểm soát virus; Nhật Bản, New Zealand và Hàn Quốc, chẳng hạn. Ngay cả đối với những nước đang gặp khó khăn, một số nhà quan sát tin rằng vẫn có lý do để lạc quan về khả năng học hỏi, thích nghi và sửa chữa của các xã hội mở. Christian Ji prefers studying in the US Và trong khi việc bảo vệ các quyền cá nhân có thể khiến việc kiểm soát đại dịch trở nên khó khăn hơn nhiều, một hệ thống nơi mọi người có thể bị "còng tay vào nhà" khó có thể là điều không tưởng cho sức khỏe công cộng. Vì vậy, niềm tin của Trung Quốc rằng virus đang giúp đẩy nhanh sự xuất hiện của một thế giới 'đa cực' - một thế giới trong đó các chuẩn mực chuyên chế được coi là có trọng lượng ngang bằng với các nền dân chủ - có thể là một suy nghĩ mơ mộng hơn là dự đoán lịch sử. Trớ trêu thay, một Tổng thống Mỹ tái khẳng định niềm tin của mình vào trật tự thế giới tự do và quay trở lại sân khấu thế giới có thể tốt hơn nhiều cho Trung Quốc trong ngắn hạn. Joe Biden có thể hứa hẹn sẽ thúc đẩy vấn đề nhân quyền và - trong một dấu hiệu cho thấy sự đồng thuận hiện đã thay đổi đến mức nào ở Washington - gọi Tập Cận Bình là "một tên côn đồ". Tuy nhiên, ông có thể sẽ có một đường lối mềm mại hơn về thuế quan và sẽ sẵn sàng tìm kiếm sự hợp tác hơn trong các vấn đề như biến đổi khí hậu, mà Trung Quốc có thể tận dụng và sử dụng để làm lợi thế cho mình. Các nhà cầm quyền của Trung Quốc thật ra không suy nghĩ về các chu kỳ bầu cử, họ đang dự tính về sự kết thúc của một kỷ nguyên. Và một nước Mỹ tự khẳng định mình là nhà vô địch của các giá trị phổ quát - sự xuất hiện trở lại của thành phố sáng chói trên một ngọn đồi - chính là điều giới lãnh đạo Trung Quốc sợ nhất. Bầu cử 2020: Vì sao chúng tôi ủng hộ TT Trump và Đảng Cộng hoà? Cử tri ủng hộ đảng Dân chủ nói nước Mỹ đang đi sai hướng Jonathan London: '2020 là bầu cử quan trọng nhất lịch sử Hoa Kỳ' Carl Thayer: 'TQ sẵn sàng đối phó với bất kỳ ai đắc cử TT Mỹ' Cử tri Mỹ ở Thái Lan: 'đi bầu để bảo vệ nền dân chủ' Cử tri Lý Văn Quý: ‘Nếu tái đắc cử, TT Trump sẽ làm nước Mỹ hùng cường’ Bấm vào để đọc thêm về bầu cử Mỹ 2020
Nếu bạn đáp máy bay xuống Bogota vào thập niên 1969, một trong những thứ đầu tiên bạn sẽ nhìn thấy bên ngoài sân bay là một tấm biển quảng cáo khổng lồ. Trên đó là dòng chữ mang ít nhiều tính hăm dọa, với nội dung: "Bệnh rỉ sắt ở cà phê là kẻ thù. Đừng mang các thành phần cây từ nước ngoài vào".
Ly cà phê của bạn ra sao nếu Colombia có dịch bệnh?
Nhà nông trồng cà phê ở Colombia Đó là một trong những cảnh báo đầu tiên về một kẻ thù vốn đã đe dọa tới ngành cà phê của Colombia kể từ đó tới nay. Bệnh rỉ sắt ở cà phê là một loại bệnh dịch có sức phá hoại, thậm chí xóa sổ toàn bộ sản lượng cà phê của Colombia, một trong những ngành công nghiệp lớn nhất, cũng là một trong những nguồn quan trọng nhất đem lại ngoại tệ cho nước này. Chọn rượu hay cà phê để mời đối tác? Cà phê đang bị đe dọa Cà phê và triển vọng kết cục cay đắng Chỉ riêng trong năm 2016, xuất khẩu cà phê của Colombia trị giá 2,4 tỷ đô la, và chiếm 7,7% toàn bộ hàng hóa nước này bán ra nước ngoài. Nó khiến cho Colombia trở thành nhà sản xuất cà phê đứng hàng thứ ba trên thế giới. Nói cách khác, thì nếu bệnh rỉ sắt tấn công và nguồn cung ứng cà phê cho toàn cầu bị suy giảm, điều đó sẽ ảnh hưởng tới giá cà phê mà chúng ta uống ở bất kỳ nơi nào trên thế giới. Đó là lý do vì sao trong vài thập niên qua, các khoa học gia Colombia đã tích cực hoạt động trong trận chiến không được mấy người biết đến để chống lại bệnh dịch này, từ một phòng thí nghiệm nhỏ bé nằm sâu trong rặng núi nơi trồng cà phê Colombia. Câu hỏi đặt ra là liệu mùi vị đặc trưng của cà phê Colombia có được giữ nguyên, không bị ảnh hưởng gì do bệnh dịch không? Bệnh rỉ sắt cà phê đã ám ảnh nhà nông từ hơn một thế kỷ nay. Khi cây bị dính bệnh, lá cây sẽ chuyển sang màu nâu, khi ta cạo vào thì lá mủn ra lớp bột mỏng trông giống như rỉ sắt. Bệnh dịch này do loài nấm Hemileia vastatrix gây ra. Nó cũng có thể khiến cho lá cây chuyển từ màu xanh sang vàng nâu. Cuối cùng, cây rụng hết lá, và không có khả năng sinh hạt. Nếu không bị ngăn chặn, bệnh dịch có thể tạo ra những hậu quả nghiêm trọng. Bệnh rỉ sắt khiến lá cây cà phê chuyển màu nâu hoặc vàng nâu Hồi cuối thế kỷ 19, Sri Lanka, Philippines và các nước khác ở vùng Đông Nam Á là các nhà xuất khẩu cà phê lớn trên thế giới. Chỉ trong vài thập niên, bệnh dịch đã khiến các nước này phải bỏ, không trồng cà phê nữa. Các sử gia cho rằng đây là một phần lý do khiến người Anh ngày nay ưa dùng trà hơn. Những 'siêu thực vật' bảo vệ sự sinh tồn cho nhân loại Thực đơn dụ dỗ khách hàng như thế nào? Chúng ta sống thật hay sống ảo? "Sri Lanka chuyển sang trồng chè" kể từ khi cà phê không còn là món hàng đem lại nhiều lời lãi nữa, Aaron Davis, người đứng đầu bộ phận nghiên cứu cà phê tại Vườn Thực vật Hoàng Gia Anh, Kew Garden, giải thích. May cho các nhà sản xuất Á châu là Anh háo hức thay đổi khẩu vị kể từ khi nguồn cung ứng cà phê cho nước này bị mất đi. Người đẹp và dã thú Điều khiến cho Colombia đặc biệt lo ngại về bệnh rỉ sắt là bởi nó tấn công vào loại cà phê chủ đạo của nước này, cũng là loại mà dân ghiền cà phê ưa dùng. Cà phê có hai loại. Chúng ta gọi chúng là 'người đẹp' và 'dã thú'. 'Người đẹp' là loại cà phê coffea arabica. Hạt cà phê loại này cho hương vị thơm ngon, tinh tế, và được bán với giá tốt trên các thị trường quốc tế. Đây là loại khiến cho cà phê Colombia trở nên nổi tiếng. 'Dã thú' là loại cà phê coffea canephora, còn được gọi là robusta. Loại này cây khỏe hơn, lá cây có sức đề kháng cao hơn, việc trồng trọt và thu hoạch ít tốn kém hơn. Cà phê loại này có vị thô, đắng hơn, và dân sành cà phê không phải ai cũng thích. Trên thị trường, nó có giá thấp hơn. Do vậy, nó chỉ chiếm chừng 37% sản lượng cà phê toàn cầu, theo Tổ chức Cà phê Quốc tế. Thật không may, bệnh rỉ sắt lại tấn công 'người đẹp' chứ không đánh vào 'dã thú'. Colombia chỉ xuất khẩu 'người đẹp', cho nên việc chuyển sang sản xuất loại sản phẩm kia không bao giờ là lựa chọn thích hợp. Hồi thập niên 1960, một nhóm các khoa học gia tại phòng thí nghiệm có tên Cenicafe đã đưa ra một giải pháp nhằm kết hợp những tính năng tốt nhất của hai dòng cà phê này với nhau, nhưng điều này không xảy ra một cách đơn giản. Phòng thí nghiệm Để tới được Cenicafe, bạn sẽ cần lái xe đi hết quãng đường lên tới đỉnh núi, những con đường ngoằn ngoèo khiến bạn nôn nao. Phòng thí nghiệm nằm trên đỉnh núi nhằm nơi lưu giữ kết quả nghiên cứu của suốt 89 năm khỏi sự tàn phá của thiên nhiên. Tòa nhà trước đó từng bị ngập sau một trận núi lửa phun trào hồi 1985. Colombia là nhà xuất khẩu cà phê lớn thứ ba trên thế giới Phòng thí nghiệm được Hiệp hội Các nhà trồng cà phê Quốc gia Colombia (còn được gọi là Fedecafe) lập ra. Fedecafe cũng được coi là trung tâm đi đầu thế giới trong lĩnh vực khoa học nghiên cứu về cà phê. "Cenicafe là nơi cho phép chúng tôi duy trì tính cạnh tranh và giảm bớt rủi ro," Hernando Duque, giám đốc kỹ thuật của Fedecafe, giải thích. Các kết quả nghiên cứu của phòng thí nghiệm này giúp thuần dưỡng và lai tạo ra nhiều giống cây cho chất lượng cao mà nước này trồng trọt, thu hoạch, và được cả thế giới thưởng thức. Thực đơn dụ dỗ khách hàng như thế nào? Lịch sử nhân loại dưới tán cây bồ đề Hòn đảo Indonesia thay đổi lịch sử khoa học Ngày nay, công việc của phòng thí nghiệm được coi là tiêu chuẩn vàng trong cuộc chiến chống lại "mối đe dọa cấp bách nhất đối với cà phê ở châu Mỹ," Michael Sheridan, giám đốc nguồn lực và giá trị tại Intelligentsia Coffee Roasters, một nhà nhập khẩu cà phê đặc sản tại Mỹ, nói. Để cứu cây cà phê Colombia, các khoa học gia của Cenicafe hồi thập niên 1960 nhận thức rằng họ cần lai tạo ra các giống cây mới, có những đặc tính ưu thế về cả vị và hương của cà phê 'người đẹp' Colombia, và những gene kháng bệnh của 'dã thú'. Để làm vậy, họ phải lấy được các gene đó: ''người đẹp' và 'dã thú' thường không lai tạo với nhau. Giải pháp mà họ tìm ra lại đến từ bên kia địa cầu. Tình yêu từ Timor Có những lúc trong lịch sử gần đây, có những thứ kỳ quặc xảy ra tại Timor. Ở đâu đó trên hòn đảo bé nhỏ nằm tại Ấn Độ Dương này, ở vị trí khoảng giữa Indonesia và Úc, 'người đẹp' và 'dã thú' dã kết hợp với nhau, và thế là một thứ cây lai Timor đã ra đời. Sự lai giống tự nhiên giữa cà phê arabica và robusta này được phát hiện ra hồi 1927, và bắt đầu cho thu hoạch vào năm 1940. Nó không phải là có vị rất ngon, nhưng mang một đặc tính vô cùng quan trọng: khác với giống robusta thông thường, nó có thể được lai tạo tiếp với các loại arabica, và điều đó có nghĩa là nó có thể truyền khả năng kháng bệnh sang cho giống cây mới được lai tạo. Các trung tâm nghiên cứu cà phê trên toàn thế giới bắt đầu thử việc này, nhưng lại phát sinh vấn đề. Kết quả là họ có được loại cà phê có vị không được ngon cho lắm, và điều đó đồng nghĩa với việc thất bại. Nếu các nhà nông không được trả với mức ít nhất là bằng tiền cho các giống cà phê mới, thì đơn giản là họ sẽ không thay thế các cây cà phê họ đang có. Cenicafe bắt đầu các nỗ lực nhằm chống lại bệnh rỉ sắt từ năm 1968, và ý thức được rằng bệnh dịch này có thể sớm bị mang từ các nơi khác trên thế giới vào Colombia. Họ bắt đầu một dự án nhằm tạo ra các giống cây có khả năng kháng bệnh. Vấn đề không chỉ đơn giản là cho lai hai giống cây với nhau, mà là phải cho lai tạo giống qua năm đời, rồi chọn những cây cho vị ngon hơn, hương thơm tinh tế hơn, đồng thời có thân cây thấp hơn, sản lượng cao hơn và có thể kháng bệnh đối với các chủng nấm Hemileia khác nhau. Vào năm 1980, trung tâm đã cho ra giống cây lai đầu tiên giữa Caturra - là loại giống được trồng chủ đạo ở nước này - với giống lai Timor. Giống mới này được gọi là Colombia, và sản phẩm thu được đủ thơm ngon theo tiêu chuẩn của các nhà trồng trọt và người mua. Thật đúng lúc. Chỉ ba năm sau đó, bệnh rỉ sắt ở cà phê lần đầu tiên được xác định là đã xuất hiện ở Colombia. Mục tiêu di động Lai tạo được giống Colombia chưa phải đã là đoạn kết của cuộc chiến chống lại bệnh rỉ sắt. Nấm Hemileia vastatrix cũng tự tiến hóa và tìm được cách xâm nhập, tấn công vào một số gốc cà phê trước đây từng miễn nhiễm. Loài nấm hại hẳn sẽ tìm ra được cách hạ gục con mồi, dẫu cho nhất thời thì các gốc cà phê này vẫn phần nào có khả năng kháng bệnh. Thay đổi khí hậu cũng là một mối đe dọa. Nhiệt độ trong thời gian lạnh nhất trong năm đang tăng lên, khiến một số nhà khoa học tin rằng việc giảm bớt thời gian nấm gây bệnh rỉ sắt cần có để tấn công lá cây. Và do vậy nạn dịch trong tương lai có thể sẽ kéo dài hơn và có sức phá hủy ghê gớm hơn. Bởi vậy, Cenicafe đã phát triển ra các biến thể khác nữa. Vào năm 2015, họ cho ra một loại hạt mới, được đặt tên là Castillo, lấy theo tên của khoa học gia hàng đầu Jaime Castillo Zapata, người đứng đằng sau quá trình phát triển Colombia. Và vào năm 2016, biến thể thứ ba, có tên là Cenicafe 1, cũng đã tăng sức đề kháng đối với các dịch bệnh khác. Mục đích chính là nhằm gây khó khăn hơn cho loài nấm bệnh trong việc phá vỡ sức đề kháng của cây. Điều này có thể đạt được bằng cách đưa nhiều loại gene khác nhau vào giúp tăng khả năng đề kháng chống lại bệnh dịch. Bằng việc tăng thêm các bộ gene, các khoa học gia chuyên nghiên cứu về cà phê cũng nhằm hướng tới việc bảo vệ loài cây này khỏi những nguy cơ bệnh dịch khác. "Nếu bạn giảm bớt độ đa dạng gene, cây sẽ có ít cơ hội để đối phó với sự thay đổi khí hậu bệnh dịch và sâu bệnh," Davis giải thích. Việc thiếu tính đa dạng đã từng dẫn đến thảm họa đối với các loại cây trồng khác. Hầu hết các loại chuối chúng ta có thể mua thời nay ở hầu hết các nơi trên thế giới đều là sản phẩm được sinh ra từ một cây mẹ, được gọi là Cavendish, được lai tạo đầu tiên tại Anh vào hồi thế kỷ 19. Đó không phải là loại quả ngon nhất, nhưng nó có khả năng kháng bệnh trước các loại nấm vốn đã xóa sổ giống chuối phổ biến nhất trên thế giới hồi giữa thế kỷ 20, chuối Gros Michel. Các loại nấm hoán chuyển cho nhau và nay có thể giết chết Cavendish và điều đó đồng nghĩa với việc giống chuối mà hầu như cả thế giới biết tới sẽ bị xóa sổ. Các khoa học gia chuyên nghiên cứu về cà phê đã nghe tới câu chuyện này. Trong tương lai xa, khi bệnh gỉ sắt cuối cùng đánh bại được Castillo và Colombia thì hi vọng khi đó chúng ta đã có được những giống cây cà phê mới. Không chỉ là hạt cà phê Nếu bệnh gỉ sắt thắng thế điều đó cũng gây ra những tổn thất lớn cho con người. Ngành công nghiệp cà phê của Colombia sử dụng từng 730.000 lao động, hầu hết đều ở các vùng nông thôn nghèo khó. Sheridan từ công ty Intelligentsia đã dành nhiều năm ở trong ở sâu trong đất Colombia. Ông đã chứng kiến cảnh bao nhà nông trồng cà phê đánh đổi mọi thứ chỉ để mong có được vụ thu hoạch tốt. Họ chấp nhận rủi ro cao và nếu mọi chuyện không thuận, gia đình họ sẽ phải trả một giá rất đắt. Đó là lý do khiến ông tin rằng các giống cây như Castillo sẽ khiến cà phê phù hợp hơn cho các nhà nông nhỏ, những người nay đã có được giống cây ở mức giá hợp lý và độ rủi ro thấp hơn. "Đây không phải là vấn đề xa xỉ mà đó là do nhu cầu thực sự," ông nói. Tuy nhiên, hạt cà phê chỉ là một phần câu chuyện. Thuyết phục được các nhà nông chuyển sang trồng giống cây mới là điều khó khăn. Một bụi cây cà phê cho thu hoạch với sản lượng tốt nhất trong 8 năm, và những gốc cây mới trồng sẽ không ngay lập tức đem lại sản phẩm cho người trồng. Chưa kể nhiều người trồng cây có tình cảm gắn bó với những giống cây họ đã từng chăm sóc. Họ nắm rõ sự khác thường của từng gốc cây, những ưu nhược của chúng và chính xác cả những cách chúng phản ứng trong môi trường cụ thể ở trang trại họ. Ngay cả khi Castillo được trồng theo cách thức khá giống với Caturra thì một số nhà nông vẫn cảm giác rằng việc trồng giống cây mới không khác gì việc để người lạ vào ở trong nhà. Việc thay đổi cũng gây tốn kém về tiền bạc. Một nhóm các nhà nghiên cứu cà phê ở khu vực Mỹ Latin trong một bài báo gần đây về nạn dịch bệnh rỉ sắt nói rằng việc thay thế các giống cây đòi hỏi cần phải có đầu tư ban đầu lớn trong lúc khả năng thu hồi thì lại là "không có hoặc rất thấp trong ít nhất là hai năm đầu tiên, và do vậy nó gây thiệt hại về thu nhập đáng kể cho người trồng." Columbia đã đưa ra chiến lược để đối phó với tình trạng này. Fedecafe đề nghị trợ giá và cung cấp các khoản vay cho các nhà nông, nhằm giúp họ mua loại giống có khả năng kháng bệnh cao, đồng thời tư vấn kỹ thuật cho việc trồng, chăm sóc loại cây mới. Thế nhưng bệnh dịch này vẫn có thể tàn phá ngành công nghiệp cà phê. Một trận bùng phát bệnh dịch hồi năm 2008 đã xóa sổ tới một phần tư sản lượng thu hoạch của Colombia. Kể từ đó, nước này đã tăng tốc trong việc cố gắng thuyết phục nhà nông trồng Castillo. Ngày nay, theo các số liệu của Fedecafe thì 76% tổng các gốc cà phê tại Colombia có khả năng ít nhất là kháng bệnh một phần đối với bệnh rỉ sắt, là mức độ tăng chủ yếu nhờ việc thúc đẩy các nhà nông trồng Castillo. Và trong lúc các nước khác bị sụt sản lượng xuống còn phân nửa trong các trận bùng phát dịch bệnh gần đây, thì Colombia vẫn khống chế được bệnh dịch. Đây là lý do khiến hầu hết mọi người trong thế giới cà phê, từ người trồng cho tới các khoa học gia nghiên cứu cà phê, cho tới người mua, đều coi các nỗ lực của Colombia là xuất sắc nhất trên thế giới trong cuộc chiến chống lại bệnh rỉ sắt. Những con số 'thần' Mỗi năm một lần, trước mặt một ban kiểm định chất lượng, nếm thử sản phẩm cà phê, được gọi là các 'cupper', các nhà nông trồng cà phê đặt toàn bộ sản phẩm họ đã khó nhọc chăm sóc suốt năm qua lên bàn giám định. Mục tiêu là phải đạt được con số 'thần kỳ': 80. Những chuyên gia nếm thử cà phê xếp hàng hương vị sản phẩm theo thang điểm 100 - gồm đánh giá về mùi hương, về hình dáng hạt, về độ ngọt, bên cạnh nhiều tiêu chí khác. Mức 80 là mức tối thiểu cần đạt được để sản phẩm có thể đứng vào hạng 'đặc sản', và do đó được bán với giá cao hơn so với giá trung bình trên thị trường. Một số bên mua còn đặt tiêu chuẩn cao hơn nữa, họ đòi phải đạt 83, thậm chí 87 điểm. Tất nhiên là họ sẵn lòng mở hầu bao để trả giá tốt cho các sản phẩm thượng hạng. Một lần thử vị cà phê Trên cả việc được giá, đạt điểm cao còn là sự khẳng định về tay nghề lão luyện của nhà nông, là điều khiến họ được nằm trong giới ưu tú các nhà sản xuất cà phê. "Vô cùng khó khăn để tới được vị trí đó," Mauricio Castanda, con trai trưởng của một gia đình chuyên trồng cà phê, nói. "Anh phải chăm sóc tới cực nhiều tiểu tiết." Hồi 2016, chỉ có 17% cà phê Colombia xuất khẩu đạt được thang điểm đó. Một số người trong thị trường cà phê thì cho rằng Castillo chưa đạt được mức chất lượng đó. Trong nhiều năm, một số cupper đã phàn nàn về chất lượng hơi kém một chút của Castillo so với Caturra, và lời nhận xét này rất có thể sẽ làm thui chột đi giống cây có khả năng kháng bệnh. Trong cộng đồng cà phê, đây đã là một chủ đề được bàn cãi. Chẳng hạn như Alejandro Cadena, CEO của Caravela, một công ty thương mại chuyên về cà phê, thì "Castillo không phải là sản phẩm thích hợp nhất cho các thị trường đặc sản, chất lượng cao." Ông nói rằng đôi khi loại cà phê này có thoáng lẫn chút vị cao su, nhất là với các lô hàng không được chế biến đúng cách. Điều này khiến nó không lọt được vào thị trường giá cao, chất lượng cao, Cadena nói. "Nhưng xét về mặt thương mại, về số lượng, thì Castillo có ưu thế vượt trội." Nhưng một số người khác, chẳng hạn như Sheridan, thì cho rằng thật ra không phải vậy. Ông chứng minh bằng một nghiên cứu do ông thực hiện đối với vụ thu hoạch 2014 tại Narino, một trong các bang trồng cà phê của Colombia, nơi các chuyên gia cupper thử nếm cả hai loại sản phẩm nhưng không được cho biết loại nào là loại nào, và họ đã không phát hiện ra điểm khác biệt gì lớn. Tuy ông thận trọng nói rằng kết quả nghiên cứu trên không thể đại diện cho sản phẩm của các vùng khác trên Colombia hay sản phẩm của các vụ mùa khác, nhưng nói đang có nhiều dấu hiệu cho thấy thị trường đang ngả sang Castillo. Các tay pha chế cà phê chuyên nghiệp, baristas, thuộc hàng cao thủ thường chọn nó trong các kỳ tranh tài, và có rất nhiều nhà buôn quốc tế danh giá mua nó. "Ngày càng khó tại Colombia để tìm cho được các lô hàng không có lẫn chút Castillo nào trong đó," ông nói. Castillo cũng gần như đã chiếm trọn trái tim Eduardo Florez. Ông là một doanh nhân người Colombia có cửa hàng tại khu chợ Borough Market ở London, nơi ông bán thứ cà phê do ông rang tại nhà kho ở Brighton. Tại nhà kho của Florez, tôi quyết định tự thử cà phê mà không được cho biết loại nào là loại nào. Tôi thử bốn loại khác nhau. Một loại khá phức tạp, tôi phải nhấm nháp nhiều lần: vị chua của trái cây và vị ngọt đan xen nhau, mỗi vị không làm hỏng mà nâng đỡ, tôn lẫn nhau lên. Một loại khác uống vào giống như cà phê nơi văn phòng: bạn pha cà phê chỉ để giữ cho mình tỉnh táo. Hai loại còn lại thì nằm mấp mé giữa ngon và xoàng. Thế nhưng tôi thấy ưa loại nào nhất? Là loại có hương vị và vị ngọt trái cây? Nó chính là Castillo. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Future.
Các lãnh đạo của Việt Nam muốn phát triển một thị trường điện tử bản xứ, biện pháp bảo vệ này có thể giúp thúc đẩy một vài khía cạnh của nền kinh tế số nội địa hóa, nhưng nó cũng sẽ làm hạn chế quyền tự do ngôn luận của người dân và cuộc chơi này sẽ mang lại cả lợi ích và hạn chế.
Kiểm soát mạng: VN học Trung Quốc được không?
Việt Nam là quốc gia có tốc độ phát triển người sử dụng mạng Internet và đi thoại di động vào loại nhanh nhất ở Đông Nam Á và khu vực. Đó là quan điểm của nhà báo Howard Zhang, chủ biên BBC Tiếng Trung trong một trao đổi với BBC Tiếng Việt về chủ đề quản lý, kiểm soát an ninh mạng qua kinh nghiệm của Trung Quốc, mà dưới đây là toàn văn mời quí theo dõi: Phúc thẩm Mẹ Nấm và câu chuyện giáo dục ở VN Máy chủ Google và nỗ lực bắt Vũ Trụ 'bỏ lọ' Hội luận: Thực chất đề cao kiểm soát mạng ở VN Facebook 'giúp TQ công cụ kiểm duyệt' Skype bị xóa tại Trung Quốc TQ kiểm soát dịch vụ internet vượt tường lửa Vì sao Internet Trung Quốc vượt phương Tây? BBC Tiếng Việt: Những điều gì mà Việt Nam nên và không nên học từ chính sách kiểm soát an ninh mạng Internet của chính phủ Trung Quốc, đặc biệt liên quan đến kiểm soát mạng và mạng xã hội? Nhà báo Howard Zhang: Theo tôi việc này tùy thuộc vào góc nhìn của mỗi bên. Theo quan điểm của chính phủ, có thể họ sẽ muốn học hỏi càng nhiều càng tốt. Tính đến thời điểm hiện tại, việc kiểm soát mạng ở Trung Quốc đang được thực hiện hiệu quả. Và theo lời một cựu quan chức Trung Quốc gần đây, việc chặn hay đóng các server (máy chủ) mạng xã hội ở nước ngoài là không thể. Nhưng là một quốc gia độc lập, Trung Quốc có quyền mời những công ty mà chúng tôi muốn vào nước mình. Đó chính là tâm lý của chính phủ Trung Quốc. Họ làm việc đó với mục đích bảo vệ chủ quyền mạng của nước mình. Vì vậy, nếu chính phủ Việt Nam muốn kiểm soát đầu vào của mạng xã hội, đây có thể cho là một phương pháp hiệu quả. Cuộc chơi gồm cả lợi ích và hạn chế Công nghệ và dịch vụ thông tin ngày nay dùng ngày càng nhiều dữ liệu Người Trung Quốc không được thoải mái dùng Facebook, buộc phải làm thao tác thay đổi IP và dùng server nước ngoài, theo nhà báo Howard Zhang, chủ biên BBC Tiếng Trung. Hội luận: Ảnh hưởng TQ ở châu Phi và học hỏi với VN Cà phê cấm internet để khuyến khích hội thoại Nhận diện mạng bí mật Internet ở New York Sau 20 năm, Internet 'chuyển hoá' Việt Nam như thế nào? Chủ tịch Quang kêu gọi quản lý chặt internet Nhưng từ góc nhìn của người dân, việc này chắc chắn là không thích hợp vì, như anh đã biết, người Trung Quốc không được thoải mái dùng Facebook. Họ phải làm thao tác thay đổi IP và dùng server (máy chủ) nước ngoài. Tất nhiên cùng lúc đó ở Trung Quốc cũng giới thiệu những thương hiệu nội địa. Ví dụ đối thủ của Facebook ở Trung Quốc là WeChat, đối thủ của Twitter là Weibo, đối thủ của YouTube là Youku. Với tất cả các thương hiệu quốc tế, Trung Quốc đều có một thương hiệu cạnh tranh nội địa. Một mặt nào đó, việc này giúp thúc đẩy nền kinh tế điện tử của quốc gia. Nhưng nó sẽ không tạo sự tiện lợi cho những người dùng mạng. Nhìn chung, theo tôi nếu các lãnh đạo Việt Nam muốn phát triển thị trường điện tử bản xứ, một số đặc điểm của biện pháp bảo vệ này có thể giúp thúc đẩy một vài khía cạnh của nền kinh tế 'số' nội địa, nhưng nó cũng sẽ làm hạn chế quyền tự do ngôn luận của người dân. Cuộc chơi này sẽ mang lại cả lợi ích và hạn chế. Việt Nam có thể hưởng lợi gì? Hiện có căng thẳng giữa nhu cầu kiểm soát máy chủ, an ninh mạng và quyền lợi kinh doanh của các đại tập đoàn công nghệ thông tin Việt Nam có thể học được gì từ kinh nghiệm của Trung Quốc trong các lĩnh vực đảm bảo an ninh mạng là một trong các câu hỏi được đặt ra tại Bàn tròn thứ Năm. BBC Tiếng Việt: Việt Nam có thể hưởng lợi gì nếu mở cửa đầu tư cho những nhà khổng lồ về thương mại và dịch vụ điện tử của Trung Quốc? Nhà báo Howard Zhang: Đầu tiên, trong vòng 15 năm trở lại đây, các doanh nghiệp điện tử này này của Trung Quốc đã xây dựng được nguồn vốn và quy mô lớn. Vài ngày trước, vừa có thông tin là giá trị cổ phần của công ty Tencent trong một ngày đã vượt qua Facebook với con số 500 tỷ USD. Với nguồn vốn như vậy, họ có thể dễ dàng tiếp cận những thị trường lân cận như Việt Nam với một công ty thành viên. Ngoài ra, Trung Quốc và Việt Nam có rất nhiều điểm chung về văn hóa như giá trị gia đình, cơ cấu tổ chức xã hội, quan hệ giữa nhà nước và người dân... Nếu các công ty Trung Quốc có thể hoạt động trong môi trường tương tự như thị trường của họ, sẽ rất dễ dàng để áp dụng và chuyển giao những công nghệ sẵn có so với các công ty có xuất xứ từ phương Tây. Đó là các lợi thế. Còn điểm hạn chế là các doanh nghiệp lớn của Trung Quốc hầu như có sự hậu thuẫn của nhà nước, thậm chí nhà nước chiếm cổ phần lớn, đầu tư vào các công ty này bằng nhiều cách. Vì vậy họ có quyền chỉ đạo những gì công ty được hay không được làm. Mô hình này khác với kinh doanh ở phương Tây ở chỗ mặc dù người tiêu dùng vẫn có tiếng nói tự do, nhưng các giới hạn nhà nước đặt ra vẫn còn tồn tại. Mời quí vị bấm vào đường dẫn này để theo dõi một tọa đàm Bàn tròn Thứ Năm của BBC Tiếng Việt về chủ đề tăng cường an ninh mạng ở Việt Nam và kinh nghiệm quốc tế. Facebook nói gì về vụ VN 'chặn thông tin xấu'? Thử thách mới cho YouTube và Facebook? TP HCM: Kinh doanh trên Facebook 'phải nộp thuế' Việt Nam: Tự do Internet dậm chân tại chỗ? VN không hài lòng vì Facebook thiếu hợp tác
Trong các câu chuyện hư cấu thường nhắc tới các nhân vật cả kẻ xấu lẫn anh hùng, những người có khả năng kỳ diệu trong việc đoán biết tính cách người khác. Chẳng hạn như Hannibal Lecter hay Sherlock Holmes.
Người giỏi nhân tướng có tồn tại không?
Trong đời thật cũng vậy, rất nhiều người (trong đó có một số lãnh đạo quốc gia) cho rằng họ có kỹ năng này. Những trang web hỏi đáp như Quora đầy những câu như: "Tôi có thể đọc được tính cách và cảm xúc của người khác như một quyển sách. Điều này có bình thường không?" Ta cần gì để dám chống đối chính quyền Tại sao bệnh Alzheimer ở phụ nữ lại nhiều hơn 'Khi căng thẳng, chúng ta ra quyết định sáng suốt hơn' Nhưng liệu có ai đó thực sự có kỹ năng đặc biệt trong việc phán đoán tính cách người khác hay không? Các nhà tâm lý học gọi những người như vậy là "giỏi nhân tướng". Trong hơn một thế kỷ qua, họ vẫn đang cố gắng trả lời câu hỏi liệu những người giỏi đoán tính cách người khác thực sự tồn tại không. Mãi đến gần đây, người ta vẫn cho rằng ý tưởng này thuần túy chỉ là một huyền thoại. Hầu hết chúng ta đều có tài phán đoán tính cách lẫn nhau, các bằng chứng cho thấy, nhưng hiếm có sự khác biệt gì trong kỹ năng này giữa những người khác nhau. Tuy nhiên, một nghiên cứu mới hấp dẫn đã buộc ta phải suy nghĩ lại. Có những bằng chứng mới đầy thuyết phục cho thấy việc giỏi nhân tướng thực sự có tồn tại. Thế nhưng kỹ năng của họ chỉ thể hiện rõ ràng khi họ đọc tính cách của những người chịu thể hiện thành thật tính cách bản thân. Một trong những nỗ lực đầu tiên để xác định người giỏi nhân tướng được công bố bởi nhà tâm lý học người Mỹ Henry F Adams vào năm 1927. Ông yêu cầu tám nhóm, mỗi nhóm gồm 10 phụ nữ quen biết nhau rõ, để họ đánh giá tính cách lẫn nhau. Ông cũng đề nghị họ tự đánh giá tính cách bản thân. Ông chia trung bình đánh giá mỗi tình nguyện viên nhận được từ người khác để cho ra "tính cách thật" của họ - sau đó ông xử lý các số liệu để thấy liệu có người nào có khả năng khác thường khi nhận biết chính xác tính cách của bản thân hay người khác không. Nghiên cứu gần đây đánh giá khả năng của các tình nguyện viên trong việc đoán tính cách người sau khi gặp họ trong ba phút Ông phát hiện ra rằng người giỏi phán đoán tính cách người khác không hẳn là người vui vẻ, được mọi người thích ở cùng. Mặc dù tâm trí họ có thể rất nhanh lẹ, ông cho rằng họ có xu hướng "muốn đụng chạm, dễ nổi giận, cau có và sầu muộn, và thiếu can đảm". Vẫn tử hình nhưng sao cho nhân đạo Vì sao những người không hút thuốc bị ung thư phổi Lỗi chẩn đoán gây tử vong cho bệnh nhân Theo lý thuyết của Adams thì nghịch lý nằm ở chỗ những người giỏi phán đoán tính cách người khác thường rất vị kỷ: họ chỉ coi người khác là công cụ cho bản thân. (Nhưng ngược lại, những phụ nữ giỏi phán xét tính cách bản thân. Theo ông, họ "khéo léo, lịch sự và nổi tiếng" và quan tâm đến cách họ sẽ giúp đỡ người khác ra sao.) Nhưng đến thập niên 1950, lý thuyết về giỏi nhân tướng bắt đầu lung lay. Đầu tiên là sự phê phán dữ dội với phương pháp mà Adams và nhiều người khác sử dụng để xác định người giỏi nhân tướng. Sau đó, những dữ liệu được đăng tải cho thấy khả năng phán đoán tính cách vượt trội không được duy trì khi chuyển từ việc phán đoán người này sang phán đoán người khác, hoặc trong tình huống khác. Nhiều thập niên sau đó, những nỗ lực chứng minh sự tồn tại của người giỏi nhân tướng không cho kết quả nhất quán. Đây là thời điểm mà Rogers và Biesanz bắt tay vào nghiên cứu. Họ nghĩ rằng có hai lý do chủ chốt dẫn đến bằng chứng không vững chắc về người giỏi phán đoán tính cách. Khả năng đoán đúng tính cách là có tồn tại, nhưng chỉ khi người được đoán thể hiện rõ rệt tính cách bản thân Đầu tiên, các nhà nghiên cứu đã không nhất quán trong việc định nghĩa "giỏi phán đoán tính cách" nghĩa là gì. Đôi khi ý họ là khả năng đọc nhân cách người khác, nhưng lúc khác họ lại quan tâm đến những thứ như khả năng đọc cảm xúc hay nhận định lời nói dối; và đây là điểm đáng chú ý vì nhiều bằng chứng cho thấy đây là những kỹ năng khác nhau. Những bộ phận cơ thể nữ mang tên đàn ông Trực giác có lừa con người không? Tác dụng của thiền được lăng xê quá mức? Thứ hai, các nhà nghiên cứu đã không chú ý đến vai trò của đối tượng đang được đọc tính cách. Tiết lộ của hai người là không chỉ có những người giỏi đoán tính cách, mà còn có những "mục tiêu tốt" - là những người thể hiện rõ nét tính cách của mình. Khả năng phán đoán tính cách chỉ có thể thực hiện được với "mục tiêu tốt". "Cũng khá giống sách giải tích mới được bán trên Amazon mà không cho người mua xem trước một phần nội dung mẫu, khiến cả thầy giáo dạy giải tích lẫn sinh viên đang vất vả học môn số học đều không thể hiểu và đánh giá đúng nội dung quyển sách được; một quyển sách giải tích với một số chương cho xem trước trên mạng có thể khiến thầy giáo dạy giải tích dễ dàng hiểu và đánh giá quyển sách tốt hơn nhiều lần so với sinh viên học số học kia," họ viết. Để kiểm chứng luận điểm của mình, Rogers và Biesanz yêu cầu hàng ngàn sinh viên đại học nói chuyện với một người lạ trong ba phút hoặc xem một video về người nào đó mà họ không quen trong ba phút, và sau đó đánh giá tính cách những người đó. Những người có khả năng đoán đúng tính cách người khác, như Sherlock Holmes, có lẽ chỉ tồn tại trong truyện viễn tưởng Kết quả đánh giá tính cách từ sinh viên sau đó được so sánh với "tính cách thật" của đối tượng dựa trên bản tự mô tả và đánh giá của họ từ bạn bè hay người thân hiểu rõ họ. Quan trọng là, cũng như việc phân tích dữ liệu để xem có người tham gia có đặc biệt giỏi đánh giá chính xác tính cách người khác hay không, Rogers và Biesanz cũng chia những người có tính cách được xếp vào nhóm "mục tiêu tốt" hay "mục tiêu xấu" (dựa trên mức độ chính xác trung bình mà người tham gia thí nghiệm có thể phán đoán họ). Sẽ ra sao nếu thế giới không còn súng đạn? Vũ khí giúp chống bệnh mất trí nhớ và trầm cảm Thế giới bí mật của trẻ sơ sinh Dữ liệu cho thấy có tồn tại người giỏi phán đoán tính cách - một số ít trong những người tham gia phán đoán tính cách người khác chính xác hơn rất nhiều. Nhưng dữ liệu cũng cho thấy điều này chỉ đúng khi họ phán đoán những "mục tiêu tốt". "Chúng tôi nhận thấy những bằng chứng nhất quán, rõ ràng và mạnh mẽ là người giỏi đoán tính cách có tồn tại," Rogers và Biesanz kết luận. Nhưng phát hiện quan trọng của họ là kỹ năng này chỉ có thể sử dụng khi phán đoán một số người cởi mở. Điều đó có nghĩa là "khả năng thần kỳ phát hiện ra tính cách người khác, như các nhân vật như Sherlock Holmes hay The Mentalist [tên một series truyền hình về người có khả năng thần giao cách cảm], là điều không chứng minh được là có tồn tại." Thông qua so sánh khả năng của những người giỏi đoán tính cách trong tương tác thực và qua video, các nhà nghiên cứu cũng có thể xem xét liệu kỹ năng của người giỏi phán đoán chỉ thuần túy dựa vào việc quan sát những gì đối tượng thể hiện, hay còn là khả năng tương tác khiến đối tượng chịu bộc lộ những nét tính cách đó ra. Ở điểm này thì kết quả không rõ ràng. Hầu hết khả năng phán đoán đúng như chỉ dừng ở mức nhận biết được các dấu hiệu, tuy khả năng nhận biết trong các cuộc tương tác trực tiếp thì tốt hơn một chút. Trong các cuộc tương tác ngắn, công cụ cơ bản của những người giỏi phán đoán là khả năng "phát hiện và sử dụng thông tin mà đối tượng tốt cung cấp một cách hợp lý," hai nhà nghiên cứu cho biết. Điều thú vị trong phát hiện mới này là giúp chúng ta biết những người giỏi phán đoán có tồn tại và làm sao để xác định họ dễ dàng (họ cần phải được thử nghiệm với "mục tiêu tốt"). Điều này có nghĩa là ngày càng sẽ có nhiều nghiên cứu tìm hiểu xem họ làm việc đó như thế nào, hoặc đó là những loại người gì - và những kỹ năng đó có thể học được không. Tiến sĩ Christian Jarrett biên tập blog Research Digest cho cộng đồng tâm lý học Anh Quốc. Tác phẩm sắp tới của ông, Tính cách học, sẽ xuất bản năm 2019. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Future.
Chính trị Campuchia đang ở tình thế căng thẳng, sau khi đảng cầm quyền Nhân dân Campuchia (CPP) tuyên bố thắng trong cuộc tổng tuyển cử giành 68 ghế so với 55 ghế của phe đối lập.
Trải nghiệm của cử tri Campuchia
Đảng cầm quyền tuyên bố giành 68 ghế Phe đối lập, Đảng Cứu quốc Campuchia (CNRP), cho biết họ bác bỏ kết quả cuộc bầu cử hôm 28/7, với lý do có những "vi phạm nghiêm trọng". Tên cử tri bị thiếu trong danh sách đi bầu và một số cử tri thấy phiếu của mình đã bị những người khác sử dụng, tin tức cho hay. Sau đây là kinh nghiệm đi bỏ phiếu mà một số cử tri chia sẻ. Socheata, 30 tuổi, nhân viên văn phòng đến từ Phnom Penh Làng tôi ở rất xa và phải mất cả ngày trời mới đi được tới thủ đô. Ông chủ lao động của tôi cho tôi lựa chọn có thể tham gia bỏ phiếu trong cuộc bầu cử hoặc tình nguyện trở thành người giám sát cuộc bầu cử. Tôi đã bỏ phiếu nhiều lần trước đây và tôi muốn tận mắt theo dõi quá trình bỏ phiếu này, vì vậy tôi đã chọn để trở thành một người quan sát. Tôi đã rất thất vọng. Tôi đến thăm ba điểm bỏ phiếu và một văn phòng trung tâm. Rất nhiều người đi bỏ phiếu đã không tìm thấy tên họ trên sổ đăng ký. Mọi người la hét và khóc lóc. Lần bầu cử cuối hồi năm 2008 khi người ta không tìm thấy tên mình trên danh sách đăng ký bầu cử họ chỉ đơn giản bỏ đi. Lần này họ ở lại, hét lên và khóc lóc. Bạn có thể cảm thấy lần bầu cử này có động lực hơn. Tôi rất ấn tượng về cách giới trẻ tham gia bầu cử. Lần trước họ chủ yếu quan tâm đến chuyện giải trí, các sở thích và những chuyện thú vị. Lần này, khi lãnh đạo đối lập phát biểu trong thời gian vận động bầu cử, rất nhiều thanh niên mặc áo phông, đội mũ in hình cho chiến dịch vận động và vẫy các áp phích trên đường phố, trong cái nóng và chờ nghe ông phát biểu. Tôi cho là phải có tới gần một triệu thanh niên. Đảng cầm quyền nghĩ rằng thanh niên sẽ bỏ phiếu cho họ, nhưng họ đã đánh giá thấp giới trẻ và những mong muốn thay đổi của thanh niên. Mặc dù giới trẻ nói rằng họ sẽ bỏ phiếu cho đảng cầm quyền, trên thực tế, họ đã bỏ phiếu ngược với những gì họ nói. Về cơ bản cuộc bầu cử là một thành công trên phương diện nó đã diễn ra một cách hòa bình, nhưng có nhiều sai phạm và gian lận. Tôi nghĩ rằng sai sót là có chủ ý vì đây là một vấn đề lặp đi lặp lại. Đảng cầm quyền đáng lẽ phải cải tổ tiến trình bầu cử nhưng đó là một điều nữa họ đã không làm được. Bầu cử lần trước có 500 tờ đăng ký bầu cử được phát hành, lần này 1,5 triệu tờ được phát hành. Như vậy ít an toàn hơn. Jean, sinh viên đại học ngành văn học Pháp từ tỉnh Takeo Đây là lần đầu tiên tôi đủ điều kiện đi bỏ phiếu. Có năm phòng và tôi đã phải đi vào một phòng còn mẹ tôi đi vào một phòng khác. Mỗi phòng đều có một danh sách tên cử tri. Nhiều người phải đi rất xa mới tới được nơi bỏ phiếu Tôi thấy tên của tôi trong danh sách, sau đó tôi lại cũng thấy tên mẹ tôi trong danh sách của tôi nên tôi gọi với sang rằng mẹ đáng lẽ phải sang bên này. Bà nói: "Không, mẹ phải có mặt ở đây cơ". Thế là chúng tôi tìm một quan chức để hỏi và họ cho biết có lẽ là một sai sót vì tên bà được in trên hai danh sách. Tôi biết ba người từ làng tôi đều cố gắng đi bỏ phiếu, nhưng một người nào khác đã đến đó trước họ và họ được bảo "Không có ông/bà không thể bỏ phiếu được vì đã bỏ rồi". Tôi không nghĩ là cuộc bầu cử đã được tổ chức thật tốt. Những ngày trước cuộc bầu cử người ta vui mừng và hào hứng, nhưng sau đó khi có các kết quả tôi cảm thấy rất thất vọng, tôi không thể chấp nhận kết quả đó và cảm thấy như không thể thở được. Sáng hôm sau khi tôi đã ra chợ để mua thức ăn, không khí thật trầm lắng. Tôi nghĩ tất cả mọi người đều thất vọng. Dalis từ Phnom Penh Kinh nghiệm của tôi là tất cả mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Tôi đã đi vào và trở ra trong khoảng 10 phút hoặc ít hơn thế và tôi tìm thấy tên mình rất dễ dàng. Tuy nhiên có một vấn đề, tuy không phải đã xảy ra với tôi, nhưng bạn và người anh em họ của tôi nói mực của họ có thể tẩy sạch khá dễ dàng. Họ đóng dấu mực lên ngón tay của bạn để chứng minh rằng bạn đã bỏ phiếu, do đó bạn không thể đi vòng lại bỏ phiếu một lần nữa, nhưng họ thấy mực là rất dễ dàng rửa sạch, mà như thể quả là hơi đáng lo một chút, nhưng như tôi đã nói, tôi không gặp vấn đề gì. Nếu đã có bất thường trong cuộc bầu cử thì tôi sẽ không chấp nhận kết quả bầu cử. Douer, mới tốt nghiệp ngành tâm lý học và là quan sát viên bầu cử Nhiều người không tìm thấy tên mình trong danh sách cử tri Tôi làm quan sát viên bầu cử và nhận thông tin từ nhiều trung tâm khác nhau. Một số vấn đề đã được báo cáo như có những người không tìm thấy tên họ trên các danh sách đăng ký bầu cử. Có rất nhiều vấn đề. Phàn nàn nhiều nhất là tên của cử tri bị thiếu trong sổ đăng ký. Một vấn đề khác là có tình trạng đe dọa. Thành viên của Đảng Nhân dân cộng sản đã tập trung cách khu vực bỏ phiếu khoảng 100 mét và người dân sợ không dám bỏ phiếu cho những người khác. Có một chỗ lực lượng an ninh không cho phép chúng tôi vào bên trong để quan sát. Bunthai từ Phnom Penh Tôi không thấy có bất kỳ vấn đề gì. Tôi đi vào bỏ phiếu trong vòng 5 phút và đã chẳng mất thời gian gì khi các cán bộ tìm tên tôi trong danh sách đăng ký bầu cử sau khi tôi đưa cho họ căn cước của mình. Tôi không nhận thấy ai có đủ ID và biên nhận lại bị từ chối vào bỏ phiếu. Baby Sangha, một giáo sư kinh tế từ tỉnh Kandal Đây là lần đầu tiên tôi đi bỏ phiếu. Lần trước tôi nghĩ rằng sẽ chẳng có bất cứ thay đổi nào đâu, nhưng nay có một ứng cử viên đối lập khá mạnh, được giáo dục ở phương Tây. Người dân đã quá chán ghét tình trạng tham nhũng, có rất nhiều bất công ở đây và mọi người không ủng hộ chuyện đó nữa. Cuộc bầu cử này là rất quan trọng và rất nhiều người tôi biết đã phải đi rất xa từ nơi làm việc của họ để bỏ phiếu. Kết quả kiểm phiếu khiến nhiều ủng hộ viên đối lập ngạc nhiên Tình trạng tham nhũng có ở mọi cấp độ trong xã hội. Nếu bạn muốn bán căn nhà của mình, bạn phải trả ngầm cho các viên chức, ngoài tiền trả cho các đại lý bất động sản. Khi tôi lập gia đình và muốn có giấy chứng nhận hôn nhân, tôi đã phải trả tiền cho một quan chức, mặc dù nó đáng lý phải được cấp miễn phí. Phải mất ba tiếng đồng hồ mới tìm thấy tên tôi trong danh sách đăng ký cử tri nhưng tôi đã không bỏ cuộc và cuối cùng đã tìm thấy tên mình. Khi họ bắt đầu kiểm phiếu, rất nhiều người đã hào hứng chạy từ phòng này sang phòng khác khi số phiếu của đảng CNPR nhiều hơn so với phiếu của CPP. Chúng tôi đã rất vui mừng. Tôi đang ở nhà khi kết quả chính thức được công bố và nó đã rất khác với những gì chúng tôi chứng kiến. Chúng tôi không thể tin được.
Sự thống trị của Hoa Kỳ ở khu vực Thái Bình Dương giờ đã không còn nữa.
Liệu Mỹ có còn là siêu cường quân sự duy nhất ở châu Á?
Trong một thời gian dài, các chuyên gia đã bàn luận nhiều về sự nhanh chóng trong việc hiện đại hóa quân sự của Trung Quốc và gọi nó là "một cường quốc đang trỗi dậy". Nhưng những phân tích này giờ có thể đã lỗi thời. Trung Quốc không phải là một cường quốc đang trỗi dậy. Nó đã trỗi dậy rồi. Và theo nhiều cách, nó đang thách thức Mỹ trên một số lĩnh vực quân sự. Tàu Hải Dương 8 vào gần bờ biển Việt Nam Căng thẳng Biển Đông: Mỹ và Trung Quốc nói gì? Bãi Tư Chính: VN tái yêu cầu Trung Quốc rút tàu Tàu Hải Dương 8 quay trở lại Bãi Tư Chính Đây là kết luận của một báo cáo mới từ Trung tâm Nghiên cứu Hoa Kỳ tại Đại học Sydney ở Úc. Báo cáo cảnh báo rằng chiến lược quốc phòng của Mỹ ở khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương "đang ở bờ vực của một cuộc khủng hoảng chưa từng có" và Washington có thể sẽ chật vật để bảo vệ các đồng minh chống lại Trung Quốc. "Nước Mỹ không còn có thể tận hưởng sự thống trị của quân đội mình ở Ấn Độ-Thái Bình Dương được nữa và khả năng duy trì cân bằng quyền lực mang lại thuận lợi cho Washington ngày càng trở nên không chắc chắn," báo cáo viết. Báo cáo chỉ ra kho vũ khí tên lửa phi thường của Bắc Kinh có thể đe dọa các căn cứ quan trọng của Mỹ và các đồng minh. Những căn cứ này "có thể trở nên vô dụng bởi các cuộc tấn công chính xác chỉ trong những giờ đầu tiên của một cuộc xung đột". Trung Quốc chưa phải là một siêu cường toàn cầu như Hoa Kỳ. Thật vậy, nên cũng nghi ngờ là liệu tham vọng quân sự của Bắc Kinh đã đến mức đó hay chưa nhưng điều này có thể thay đổi khi Trung Quốc đang dần phát triển một mạng lưới cảng và căn cứ ở nước ngoài. Cho đến nay, phạm vi toàn cầu của Bắc Kinh vẫn phụ thuộc nhiều vào sức mạnh của nền kinh tế. Trung Quốc thiếu ý thức của ký gửi thông điệp ở ngoại bang, vốn đã giúp ​​Mỹ thống trị toàn cầu vào thế kỷ 20. Xét về quyền lực mềm, Trung Quốc yếu hơn so với Hoa Kỳ. Bắc Kinh không có những sản phẩm tương đương như những chiếc quần jean xanh, những bộ phim Hollywood hay những chiếc bánh mì burger để khuyến khích người dân trên toàn thể giới chia sẻ những giá trị cùng nó. Theo nhiều chỉ số, một cú huých quân sự của Washington vẫn nặng ký hơn nhiều so với của Bắc Kinh. Kho vũ khí hạt nhân của Washington (và của Moscow) vẫn lớn hơn đáng kể so với Bắc Kinh. Mỹ vẫn giữ được lợi thế về công nghệ trong các lĩnh vực quan trọng như thu thập thông tin tình báo; phòng thủ tên lửa đạn đạo; và các máy bay chiến đấu thế hệ mới nhất. Hoa Kỳ cũng có thể dựa vào một mạng lưới liên minh ở châu Á và thông qua Nato ở châu Âu. Trung Quốc không hề có một hệ thống liên minh nào như vậy. Nhưng Bắc Kinh đang nhanh chóng theo kịp công nghệ kỹ thuật của Washington. Và điều quan trọng đối với Trung Quốc chính là châu Á hay nơi mà Trung Quốc nhìn nhận là cái sân sau của nó. Nó có hai lợi thế chính - Trung Quốc ở trọng tâm và ở khoảng cách gần. Có nghĩa là ở châu Á, Trung Quốc đã là một siêu cường để cạnh tranh với Mỹ rồi. Trung Quốc đã nghiên cứu các khả năng và hoạt động tác chiến của Mỹ và đã đưa ra một chiến lược hiệu quả để đối phó với các nguồn sức mạnh quân sự truyền thống của Mỹ, nhất là các nhóm tác chiến tàu sân bay của Hải quân Hoa Kỳ, vốn là yếu tố trung tâm của khả năng điều động lực lượng quân sự của Washington. Được mệnh danh là biện pháp "chống tiếp cận và chống xam nhập", Trung Quốc tập trung vào một loạt các hệ thống cảm biến và vũ khí mà họ hy vọng sẽ buộc các lực lượng Hoa Kỳ phải hoạt động càng xa bờ càng tốt. Đây có thể xem là một tư thế phòng thủ. Nhưng các nhà phân tích ngày càng thấy khả năng của Trung Quốc cho phép họ nắm bắt sự chủ động, tự tin rằng họ có thể ngăn chặn và đối phó với bất kỳ phản ứng nào của Hoa Kỳ. "Các hệ thống can thiệp chống đối đầu (counter-intervention) của Trung Quốc", nghiên cứu của Úc lưu ý, "sẽ làm suy yếu khả năng của Mỹ trong việc đưa lực lượng vào Ấn Độ-Thái Bình Dương, làm tăng nguy cơ Trung Quốc có thể sử dụng một lượng vũ lực hạn chế để giành chiến thắng trước khi Mỹ có thể đáp trả - thách thức sự đảm bảo an ninh của Mỹ. " Mục tiêu của Trung Quốc là trong một thời kỳ khủng hoảng, không cho Hoa Kỳ tiếp cận khu vực "chuỗi đảo đầu tiên", nối từ đuôi Nhật Bản, băng qua Đài Loan và dọc theo sường tây của Philippines. Hoặc Trung Quốc cũng có thể hạn chế bên ngoài tiếp cận vào "chuỗi đảo thứ hai", vốn có thể vươn xa tới tận căn cứ của Mỹ trên đảo Guam. Chiến lược tổng thể này có thể được củng cố bằng máy bay và tên lửa trên đất liền của Trung Quốc. Tất nhiên, không phải là Lầu năm góc không biết gì về các thách thức của Trung Quốc. Sau nhiều thập kỷ chống chiến tranh du kích, quân đội Hoa Kỳ đang được tái cấu trúc và trang bị lại cho cuộc cạnh tranh quyền lực lớn khác lạ hơn. Trong Chiến tranh Lạnh, trọng tâm là Liên Xô. Ngày nay, phần lớn là Trung Quốc. Tuy nhiên, báo cáo của Đại học Sydney đặt ra câu hỏi liệu Washington có đủ tập trung vào nhiệm vụ trong tay không. Họ nói rằng "tư duy siêu cường lỗi thời trong cơ sở chính sách đối ngoại (của Mỹ) có thể sẽ hạn chế khả năng của Washington trong việc siết chặt lại các cam kết toàn cầu hoặc thực hiện sự đánh đổi chiến lược cần thiết để thành công ở Ấn Độ-Thái Bình Dương." Tiền đang đổ vào vũ khí và các nghiên cứu mới. Nhưng nhiệm vụ này rất lớn. "Nước Mỹ có một lực lượng khủng khiếp nhưng chưa đủ sẵn sàng, chưa được trang bị hoặc bảo đảm cho sự cạnh tranh quyền lực lớn" và báo cáo này cảnh báo rằng việc ưu tiên hiện đại hóa đồng loạt "có thể sẽ vượt xa khả năng ngân sách của nó." Đó là một tài liệu nghiêm túc được viết bởi một tổ chức có uy tín từ một trong những đồng minh thân cận nhất của Washington trong khu vực. Trung Quốc rõ ràng cảm thấy rất quyền lực - điều này có thể thấy rõ từ tông giọng trong sách trắng quốc phòng Bắc Kinh mới được công bố gần đây. Chủ tịch Tập Cận Bình đã quyết định không chỉ đứng lên đối đầu với Tổng thống Trump trong cuộc chiến thương mại đang diễn ra mà còn có lập trường quyết đoán hơn nhiều về những vấn đề như các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ ở Hong Kong hay các yêu sách lâu dài của Trung Quốc đối với Đài Loan. Một sự trỗi dậy quân sự để phù hợp với nền kinh tế đang phát triển của Trung Quốc là điều không thể tránh khỏi. Nhưng một số nhà phân tích lo ngại rằng Tổng thống Trump đã làm cho tình huống trở nên tồi tệ hơn. Nhiều người ở Mỹ cảm thấy đến lúc phải đứng lên đối phó với Trung Quốc về thương mại - nhưng cách mà Mỹ đang thực hiện khiến một số chuyên gia lo ngại rằng Washington rất có thể sẽ thua trong chính cuộc chiến này. Nhìn chung, chính sách đối ngoại của Chính quyền Trump thường thiếu một khía cạnh chiến lược rõ ràng và thiên về những ý tưởng bất chợt như những dòng twitter của Tổng thống, gần đây nhất là ý tưởng kỳ lạ mong muốn muốn mua Greenland của ông Trump. Ngược lại, Trung Quốc biết chính xác nơi họ muốn đi, nơi họ muốn đến với chiến lược và thiết bị trang bị đầy đủ. Xét về ý định và mục đích, thì rất có thể Bắc Kinh đã đến nơi rồi.
Từ mấy năm trước các ban ngành nhà nước đã đặt ra mục tiêu đến năm 2020 cả nước sẽ có 1 triệu doanh nghiệp hoạt động hiệu quả. Nhưng mục tiêu này đến nay được đánh giá là không thể đạt được.
Giải pháp nào cho mục tiêu 1 triệu doanh nghiệp?
Làm thế nào để gia tăng số lượng doanh nghiệp hoạt động cho nền kinh tế Vì chỉ còn 2 năm nữa là đến mốc thời hạn cuối cùng nhưng theo số liệu báo cáo của Tổng cục thống kê mới đây về tình hình doanh nghiệp thì tổng số doanh nghiệp đang hoạt động trong nền kinh tế tính đến thời điểm 31/12/2017 mới chỉ đạt 561.064 doanh nghiệp. Trong 9 tháng đầu năm 2018 số doanh nghiệp đăng ký thành lập mới đạt 96.611 doanh ngiệp, số doanh nghiệp quay trở lại hoạt động là 22.897 doanh nghiệp, số doanh nghiệp đăng ký tạm ngừng kinh doanh là 23.053 doanh nghiệp. Số doanh nghiệp tạm ngừng hoạt động không đăng ký hoặc chờ giải thể là 50.050 doanh nghiệp, số doanh nghiệp hoàn tất thủ tục giải thể là 11.536 doanh nghiệp. Đến hết tháng 9/2018 số lượng doanh nghiệp đang hoạt động trong toàn bộ nền kinh tế đạt khoảng 595.933 doanh nghiệp. Vậy làm thế nào để gia tăng số lượng doanh nghiệp hoạt động cho nền kinh tế? Tôi xin đưa ra một gợi ý giải pháp mà nếu được thực hiện thì cũng sẽ giúp gia tăng số lượng doanh nghiệp và nâng cao chất lượng của nền kinh tế. Tư pháp Việt Nam kém được coi trọng? Nền tư pháp là nút thắt cản trở kinh tế? VN: Cải cách thể chế 'tự giam trong chậm chạp'? Không thấy "phá sản" Trong các số liệu của Tổng cục thống kê nêu trên được thể hiện trong báo cáo của Ủy ban kinh tế của Quốc hội tại kỳ họp thứ 6 không thấy có số liệu về doanh nghiệp phá sản. Trong khi báo cáo có các số liệu cập nhật rất đầy đủ về doanh nghiệp giải thể, doanh nghiệp ngừng hoạt động có đăng ký và không đăng ký, doanh nghiệp chờ giải thể. Theo luật hiện nay giải thể là hình thức chấm dứt hoạt động của doanh nghiệp trong khi vẫn đủ khả năng trả hết các khoản nợ. Còn phá sản là thủ tục chấm dứt hoạt động của doanh nghiệp khi đã mất khả năng thanh toán. Như vậy đối với số doanh nghiệp giải thể thì có thể lạc quan là vấn đề nợ đọng của doanh nghiệp vẫn được đảm bảo và hy vọng về khả năng quay trở lại của doanh nghiệp hãy vẫn còn. Nhưng còn đối với doanh nghiệp phá sản thì sự vắng bóng của số liệu phải chăng do người ta không muốn làm tối màu bức tranh kinh tế? Tôi cho rằng có khi muốn cũng chẳng có số liệu để mà báo cáo. Vì sao như vậy? Mặc dù không có số liệu về doanh nghiệp phá sản nhưng làm phép loại suy chúng ta vẫn có thể hình dung ra được con số. Theo số liệu thống kê thì số doanh nghiệp ngừng hoạt động có đăng ký đã có, số doanh nghiệp hoàn tất thủ tục giải thể đã có, còn lại là số doanh nghiệp ngừng hoạt động không đăng ký hoặc đang chờ giải thể là 50.050 doanh nghiệp. Nếu vẫn còn khả năng trả nợ thì có khó gì đâu cho doanh nghiệp làm thủ tục giải thể? Do vậy những doanh nghiệp ngừng hoạt động không đăng ký mà cũng không làm thủ tục giải thể thì có thể quy cho là lâm vào tình trạng mất khả năng trả nợ. Như vậy có thể nhận định số doanh nghiệp thực chất lâm vào tình trạng phá sản là một phần nào đó nằm trong con số 50.050 doanh nghiệp ngừng hoạt động không đăng ký hoặc đang chờ giải thể này. Và đây mới chỉ là con số của 9 tháng đầu năm 2018, nếu tính cộng số liệu trong nhiều năm thì con số doanh nghiệp thực chất lâm vào tình trạng phá sản sẽ còn cao hơn nữa. Vậy nếu chúng ta có cơ chế giúp giải quyết nhanh chóng số doanh nghiệp này, tất toán các khoản công nợ và kết thúc mọi nghĩa vụ cho chủ doanh nghiệp thì sao? Thì khi đó chúng ta sẽ mở ra cơ hội cho sự quay trở lại của một số lượng rất lớn doanh nhân có kinh nghiệm. Và đó chính là mấu chốt của vấn đề giúp gia tăng số lượng để đạt đến mục tiêu 1 triệu doanh nghiệp. Tòa nhà Bộ Tư pháp Việt Nam Phá sản giúp giải thoát khỏi nợ nần Vậy vì sao lâu nay số lượng doanh nghiệp thực hiện thủ tục phá sản lại ít đến nỗi chẳng có số liệu để mà báo cáo? Nguyên nhân một phần là do nhận thức, một phần là do năng lực thực thi. Về nhận thức thì hiện tại nhiều người vẫn chưa hiểu hết về phá sản doanh nghiệp và thường hay đánh đồng phá sản với tội phạm trốn nợ. Trong khi chỉ một số nhất định doanh nghiệp lâm vào tình trạng phá sản do chủ doanh nghiệp làm việc gì đó vi phạm pháp luật. Còn lại rất nhiều trường hợp tình trạng mất khả năng trả nợ đơn thuần là do vấn đề năng lực quản trị, kế hoạch kinh doanh, nghị lực vươn lên, hoặc những biến động thị trường. Khi đó việc mất khả năng trả nợ chỉ đơn thuần là quan hệ pháp luật dân sự. Mà trong quan hệ pháp luật dân sự thì khi hết tài sản không còn gì nữa thì con nợ cũng được giải thoát khỏi trách nhiệm trả nợ. Giống như trong rất nhiều bản án dân sự do tòa án tuyên buộc bên này phải trả tiền cho bên kia, nhưng nếu không có tiền để thi hành án thì cũng thôi chứ có làm gì được bên có nghĩa vụ nữa đâu. Trong các doanh nghiệp như cổ đông góp vốn trong công ty cổ phần hay thành viên góp vốn trong công ty Trách nhiệm hữu hạn thì những người này cũng chỉ chịu trách nhiệm tương tứng với phần vốn góp của họ. Khi đó thủ tục phá sản thực ra là quy trình pháp lý giúp tất toán các hợp đồng, kết thúc một chu kỳ quan hệ về quyền lợi nghĩa vụ dân sự. Sau khi xác định các khoản nợ và mức độ tài sản hiện còn của doanh nghiệp, thủ tục phá sản sẽ được thực hiện. Khối tài sản ít ỏi còn lại sẽ được dùng để chi trả cho các khoản nghĩa vụ lần lượt được xác định. Sẽ có những khoản nợ không được hoàn trả vì tài sản doanh nghiệp đã hết. Và khi đó chủ nợ cũng đành phải chấp nhận. Khi đó thủ tục phá sản chính là cách để giải thoát trách nhiệm cho các doanh nhân khỏi các vướng mắc pháp lý, làm sạch bản thân để từ đó có thể có một khởi đầu mới. Theo Luật phá sản năm 2014 đang có hiệu lực thi hành thì chế tài cuối cùng mà một chủ doanh nghiệp có thể phải chịu đó là bị cấm thành lập doanh nghiệp hoặc tham gia quản lý doanh nghiệp trong thời hạn 3 năm. Nhưng chế tài đó cũng chỉ áp dụng cho những người đã có hành vi bất hợp tác chống đối trong quá trình xử lý thủ tục phá sản. Còn lại hầu như không có vấn đề gì đối với một chủ doanh nghiệp thực hiện thủ tục phá sản. Ích lợi như thế mà lâu nay rất ít doanh nghiệp thực hiện cho xong thủ tục phá sản một doanh nghiệp. Và điều đáng buồn là tình trạng này lại một lần nữa làm lộ ra vấn đề năng lực của ngành Tư pháp Việt Nam. Bởi lẽ thủ tục phá sản là một quy trình tư pháp được thực hiện bởi Tòa án. Quyết định về phá sản doanh nghiệp có hiệu lực thực thi tương tự như bản án. Song những thủ tục tư pháp nhiêu khê và năng lực thực thi yếu kém đang là nguyên nhân khiến cho rất ít doanh nghiệp thực hiện thủ tục phá sản, ít đến nỗi không cả có số liệu thống kê về phá sản. Nay để gia tăng số lượng doanh nghiệp hoạt động trong nền kinh tế, các ban ngành cần phải giải quyết cho thông suốt vấn đề doanh nghiệp phá sản. Bài thể hiện quan điểm và cách hành văn của tác giả, một luật sư hiện đang hoạt động tại Hà Nội.
Bà Hillary Clinton phải đối mặt với một loạt những tin tức mới bị rò rỉ về thời gian bà sử dụng một máy chủ email riêng tư trong giai đoạn làm Bộ trưởng Ngoại giao. Ý nghĩa của tất cả những chuyện này là gì?
Email của Hillary Clinton – Sự thật là gì?
11 ngày trước khi cuộc bầu cử diễn tra, các trang tin lớn đồng loạt đưa tin Cục Điều tra Liên bang (FBI) đang mở lại cuộc điều tra vào máy chủ email của bà Clinton - lần đầu tiên được công khai vào cuối năm 2015. Cuộc điều tra có thể chẳng đem lại kết quả gì, nhưng cũng có thể thay đổi tất cả. Và hầu như chắc chắn là nó sẽ không được hoàn tất trước khi người Mỹ đi bỏ phiếu nhưng có thể tiếp thêm năng lượng cho các đối thủ và đẩy những đồng minh của bà Clinton vào thế bị động. Thanh tra của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ phát hiện ra rằng hệ thống email của bà Clinton không được phê duyệt và không tuân thủ các quy định của chính phủ. Một cuộc điều tra của FBI ban đầu kết luận rằng không "công tố viên có lý trí" nào sẽ chịu khởi tố bà Clinton, nhưng bà và các cộng sự đã "hết sức thiếu thận trọng" trong việc xử lý các dữ liệu mật. Bây giờ thì họ lại nói rằng có bằng chứng mới. Vậy chuyện gì đã xảy ra? Bà Clinton hối thúc FBI giải trình vụ email Bà Clinton 'không còn quan tâm' tới Trump ________________________________________ Các email của bà Clinton có tầm quan trọng đến đâu? Ngay trước khi tuyên thệ nhậm chức Bộ trưởng Ngoại giao vào năm 2009, bà Hillary Clinton đã thiết lập một máy chủ email tại tư gia của mình ở Chappqua, New York. Kể từ đó bà đã sử dụng máy chủ này, với địa chỉ email hdr22@clintonemail.com, cho tất cả các liên lạc điện tử của mình - cả cho việc công lẫn việc riêng - trong suốt 4 năm bà tại chức. Có tin nói rằng bà cũng đã tạo các địa chỉ email trên máy chủ này cho trợ lý lâu năm của mình, Huma Abedin, và Chánh Văn phòng Bộ Ngoại giao Cheryl Mills. Bà Clinton đã không sử dụng, hoặc thậm chí là kích hoạt, một tài khoản email với đuôi state.gov, mà nếu có sẽ được đặt trên một máy chủ do chính phủ Mỹ sở hữu và quản lý. Hệ thống email của bà Clinton trở thành một mối quan tâm của toàn nước Mỹ trong tuần đầu tiên của tháng Ba năm 2015, khi tờ Thời báo New York chạy một bản tin trên trang nhất về câu chuyện này. Bài báo nói rằng hệ thống "có thể đã vi phạm các quy định của chính quyền Liên bang" và "đáng báo động" theo lời các viên chức chính phủ còn đương chức và đã nghỉ hưu ở Cơ quan Lưu trữ Tài liệu và Hồ sơ Quốc gia. Tại sao bà Clinton làm như vậy? Hệ thống email ban đầu được thiết lập để phục vụ cựu Tổng thống Bill Clinton, theo bà Clinton Những người hoài nghi đã phản bác rằng lý do thật sự khiến bà Clinton thiết lập hệ thống email cho riêng mình là vì nó cho bà toàn quyền kiểm soát những thư tín của bà. Với hệ thống email này, bà trở thành người duy nhất có quyền quyết định xem những gì được và không được chia sẻ cho chính phủ, công khai theo Đạo luật về Quyền Tự do Thông tin hoặc cung cấp cho các bên liên quan, ví dụ như Ủy ban Quốc hội điều tra về vụ tấn công năm 2012 vào lãnh sự quán Mỹ tại Benghazi. Theo báo cáo của Thanh tra Bộ Ngoại giao, vào năm 2010 bà Clinton đã nói với Phó Chánh Văn phòng của mình rằng một trong những quan ngại của bà về email là việc bà "không muốn bất cứ rủi ro nào về việc các thư cá nhân bị tiếp cận". Cuộc điều tra của FBI phát hiện ra rằng bà Clinton đã sử dụng "nhiều thiết bị điện tử cá nhân" trong khi tại chức và liên lạc qua vài máy chủ email khác nhau. Các trợ lý của Clinton khai với FBI rằng họ đã phá hủy một số thiết bị điện tử bằng búa sau khi chúng được thay thế, nhưng vẫn còn vài chiếc không rõ tung tích. Việc này có phi pháp không? Có lẽ là không. Hệ thống email của bà Clinton tồn tại trong một vùng xám của luật - và đã có vài thay đổi trong lãnh vực này kể từ khi bà rời nhiệm sở. Khi bà trở thành Bộ trưởng Ngoại giao, quy định của Luật Hồ sơ Liên bang năm 1950 được diễn giải rằng các quan chức sử dụng tài khoản email cá nhân phải đảm bảo những thư tín liên quan đến công việc được giao nộp cho chính phủ. Mười tháng sau bà Clinton khi nhậm chức, một quy định mới cho phép sử dụng email cá nhân chỉ khi các hồ sơ liên bang được "bảo quản trong một hệ thống lưu trữ phù hợp". Bà Clinton tiếp tục khẳng định rằng yêu cầu này đã được đáp ứng vì phần lớn những email của bà từ tài khoản cá nhân được gửi đến, hoặc chuyển tiếp đến, những người có tài khoản email chính phủ, vì vậy chúng được tự động lưu lại. Bất cứ email nào còn sót lại đều được giao nộp cho Bộ Ngoại giao khi bà - và một vài quan chức tiền nhiệm - nhận được yêu cầu vào tháng Mười năm 2014. Bà Clinton nói rằng đó là trách nhiệm của các nhân viên chính phủ "trong việc quyết định đâu là thư từ riêng tư và đâu là thư liên quan đến công việc" và rằng bà đã hoàn thành "vượt mức cần thiết" những gì bà được yêu cầu. Cuộc tranh luận lần ba và là lần cuối đầy cay nghiệt giữa bà Clinton ông Trump tại Las Vegas Tháng Mười một năm 2014, Tổng thống Barack Obama ký Luật Hồ sơ Tổng thống và Liên bang Sửa đổi, bao gồm yêu cầu các quan chức chính phủ phải chuyển tiếp bất cứ thư tín liên quan đến công việc nào cho chính phủ trong vòng 20 ngày. Nhưng ngay kể cả dưới đạo luật này, hình phạt cũng chỉ là ở mức hành chính, không có xử lý hình sự. Giám đốc FBI James Comey đã ra thông báo về kết quả của cuộc điều tra của FBI vào ngày 5 tháng Bảy và kết luận rằng mặc dù "có bằng chứng về các vi phạm tiềm tàng" những điều luật hình sự quy định tội làm mất an toàn dữ liệu mật, "theo đánh giá của chúng tôi không một công tố viên có lý trí nào sẽ chịu khởi tố một vụ như vậy". FBI sau đó đã gửi kết luận qua Bộ Tư pháp, nơi đưa ra quyết định chấm dứt điều tra bà Clinton và các trợ lý mà không truy tố. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ sau đó đã tiếp tục điều tra xem liệu bà Clinton hoặc những trợ lý của mình có vi phạm các chính sách của chính phủ về bảo quản dữ liệu mật hay không. Nếu như cuộc điều tra cho kết luận là có, hình phạt có thể bao gồm một lời khiển trách chính thức hoặc tước bỏ quyền truy cập thông tin cấp cao. Chúng ta đang nói đến bao nhiêu email? Bà Clinton nói rằng một số email riêng tư của bà bao gồm việc lên kế hoạch cho đám cưới của con gái Theo lời Hillary Clinton, bà đã gửi hoặc nhận tổng cộng 62.320 email trong thời gian bà làm Bộ trưởng Ngoại giao. Bà, hoặc các luật sư của bà, đã xác định rằng một nửa trong số đó - 30.490 email, dài khoảng 55.000 trang, là thư liên quan đến công việc và đã giao nộp cho Bộ Ngoại giao. Bà Clinton nói rằng những email còn lại là thư từ riêng tư - liên quan đến những vấn đề như đám cưới của con gái bà, đám tang của mẹ bà và "lịch học yoga." Theo yêu cầu của bà Clinton, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã đưa ra trước công chúng phần một phần những email được gửi từ tài khoản cá nhân của bà vào tháng Năm năm 2015, với nhiều lá thư liên quan đến vụ tấn công năm 2012 vào lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Benghazi. Đằng sau sự căm ghét Hillary Clinton FBI lại điều tra email của bà Clinton Đầu tháng Tám năm 2015, bà Clinton đã ký một lời tuyên thệ, trong đó nói bà đã giao nộp toàn bộ những bản sao các hồ sơ của chính phủ trong thời gian bà tại nhiệm. Trong quá trình điều tra, FBI đã tìm thấy "vài nghìn" email liên quan đến công việc chưa được giao nộp cho Bộ Ngoại giao, mặc dù cuối cùng cơ quan này kết luận những email này được xóa trước năm 2014 và không phải bị cố tình xóa đi "với mục đích che giấu sự tồn tại của chúng." Khoảng 3.000 email sẽ được đưa ra trước công chúng trong thời gian từ nay đến ngày bầu cử, nhưng còn rất nhiều những thư khác sẽ không được xử lý xong cho đến sau ngày mùng 8 tháng Mười một. Các chính trị gia khác có tham gia những hành động tương tự? Bà Clinton hoàn toàn không phải là người duy nhất. Những chính trị gia và quan chức khác - ở cả chính quyền Liên bang lẫn tiểu bang - đôi khi sử dụng email cá nhân cho mục đích công việc. Colin Powell, Bộ trưởng Ngoại giao dưới thời Tổng thống George W Bush, nói với đài ABC rằng ông đã sử dụng một tài khoản email cá nhân trong thời gian tại nhiệm, thậm chí trong cả các giao tiếp với lãnh đạo nước ngoài. Báo cáo của Thanh tra Bộ Ngoại giao cũng phát hiện ra rất nhiều người tiền nhiệm của bà Clinton - bao gồm ông Powell - cũng đã không tuân thủ những quy định về lưu giữ hồ sơ của chính quyền liên bang, mặc dù vào thời điểm đó những quy định này không chi tiết như ở hiện tại. Thời báo New York tường thuật rằng đã có lần ông Powell khuyên bà Clinton sử dụng email cá nhân trong một bữa tiệc, mặc dù không phải trong lúc xử lý dữ liệu mật. Nhưng ông Powell sau đó đã phủ nhận việc này. Ở dưới cấp liên bang, cựu Thống đốc Florida Jeb Bush - một ứng cử viên cho chức Tổng thống Hoa Kỳ năm 2016 - cũng sử dụng một địa chỉ email cá nhân (jeb@jeb.org). Giống như bà Clinton, ông đã lựa chọn những thư tín để đưa ra trước công chúng. Ông Colin Powell sử dụng một tài khoản email cá nhân trong thời gian làm Bộ trưởng Ngoại giao Thống đốc Wisconsin Scott Walker, một cựu ứng cử viên Tổng thống bên phía đảng Cộng hòa, bị chất vấn về việc các trợ lý của ông sử dụng địa chỉ email cá nhân khi ông còn làm ở Quận Milwaukee. Tạp chí Government Executive đã tiến hành một cuộc thăm dò ý kiến vào tháng Hai năm 2015 với 412 cán bộ cấp cao trong chính quyền liên bang và đưa ra kết quả có 33% những người được hỏi nói rằng họ đã sử dụng email cá nhân trong công việc chính phủ "ít nhất vài lần." Sự khác biệt trong vụ của bà Clinton không đến từ hành vi mà từ mức độ - vì bà chỉ duy nhất sử dụng email cá nhân của mình. Và, khác với ông Walker và ông Bush, các hành động của bà chịu sự giám sát của luật liên bang. Vậy tại sao điều này gây tranh cãi? Sự việc trở nên nghiêm trọng phần lớn là bởi bà Clinton đang yêu cầu nhân dân Mỹ tin tưởng vào việc bà sẽ tuân thủ cả "văn tự và tinh thần của luật pháp", theo lời người phát ngôn của bà, Nick Merrill. Câu chuyện của Thời báo New York dựa trên thông tin được cung cấp cho tờ báo này từ Ủy ban Quốc hội về vụ Benghazi, và các chỉ trích từ phe bảo thủ cáo buộc rằng không có cách nào để chứng minh bà Clinton đã thành khẩn trong việc cung cấp cho cuộc điều tra tất cả những tài liệu liên quan. Lời giải thích "cho tiện" của bà Clinton cũng khiến nhiều người khó nuốt trôi, khi mà với vai trò Bộ trưởng Ngoại giao bà có một đoàn tùy tùng đông đảo đủ sức giúp bà mang thêm điện thoại. Và vào tháng Hai năm 2015, trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình, bà đã tiết lộ rằng bản thân hiện đang mang theo nhiều thiết bị điện tử - một chiếc iPhone và một chiếc Blackberry, cũng như một chiếc iPad và một chiếc iPad mini. Thêm vào đó, các nhà phê bình từ cả cánh tả lẫn cánh hữu đã bày tỏ quan ngại về khả năng các thông tin liên lạc của bà dễ bị tin tặc và các tổ chức tình báo nước ngoài tấn công do sự phụ thuộc vào một hệ thống email "của nhà trồng được" của bà Clinton. Chính xác thì email của bà Clinton bảo mật đến đâu? Máy chủ email có lẽ đã được đặt ở nhà Clinton ở bang New York Trong buổi họp báo của mình, bà Clinton đã nói rằng "không có lỗ hổng an ninh vào" trong máy chủ của bà và các biện pháp phòng vệ vững chắc được cài đặt "đã chứng tỏ sự hiệu quả và an toàn." Tuy nhiên, các chuyên gia an ninh mạng độc lập đã nói rằng những tin tặc bậc thầy có thể xâm nhập các máy chủ email mà không để lại dấu vết. Và những hệ thống an ninh trên thị trường không thể so sánh được với các hệ thống được chính phủ bảo vệ - nhưng ngay cả những hệ thống đó cũng không phải bất khả xâm phạm, như một cuộc xâm nhập vào hệ thống email của Bộ Ngoại giao năm 2014 đã chứng minh. Bà Clinton đã lặp đi lặp lại khẳng định của mình rằng không có bất cứ tài liệu mật nào được chuyển qua tài khoản email của bà và bà chỉ gửi một email cho một quan chức ngoại quốc - ở Anh. Nhưng vào tháng Bảy năm 2015, Chánh Thanh tra của cộng đồng tình báo Hoa Kỳ, Charles McCullough, trả lời trước Quốc hội rằng bà Clinton đã gửi ít nhất 4 tin nhắn chứa thông tin được rút ra từ tài liệu mật. Một tháng sau đó, ông McCullough tiết lộ rằng có hai email chứaa thông tin được đánh giá "tuyệt mật" - mức phân loại an ninh cao nhất. Trước áp lực ngày càng cao, bà Clinton cuối cùng cũng đồng ý đưa lại máy chủ cá nhân của mình vào tháng Tám năm 2015 cho một cuộc điều tra sơ bộ của FBI vào tính an toàn của các thông tin mật trong các email của bà. Bà cũng nói sẽ giao lại những thẻ nhớ chứa bản sao của các email. Đến khi nhứng email cuối cùng của bà Clinton được đưa ra công chúng vào tháng Ba năm 2016, tổng số email được tái phân loại lên mức thông tin mật đã vượt quá 2.000. Vào tháng Năm năm 2016, Guccifer, tin tặc người Romania, hiện đang bị tù ở Mỹ vì tội xâm phạm thông tin trái phép, nói với hãng thông tấn Fox News rằng hắn đã tiếp cận thành công vào máy chủ email của bà Clinton vài lần - một phát biểu mà bộ máy tranh cử của bà Clinton phủ định và Bộ Ngoại giao nói rằng không có bằng chứng ủng hộ. Vào tháng Bảy năm 2016 FBI báo cáo rằng họ không tìm thấy "bằng chứng trực tiếp" về những truy cập trái phép lên các máy chủ email của bà Clinton, theo ông James Comey, nhưng việc thiếu các biện pháp bảo mật chắc chắn có nghĩa là "có khả năng các lực lượng thù địch đã có được quyền truy cập." Bộ Ngoại giao cũng từng bị xâm nhập? Tổng thống Obama từng gửi email cho bà Clinton đến địa chỉ email cá nhân, theo người phát ngôn Nhà Trắng Đúng là như vậy. Theo các nguồn tin của CNN, cuộc tấn công tháng Mười một năm 2016 là cuộc tấn công điện tử "tồi tệ nhất từng xảy ra" vào một cơ quan chính phủ, khiến các nhân viên IT ở cơ quan này phải tắt toàn bộ hệ thống email không được bảo mật trong suốt hai ngày cuối tuần. Chính phủ Hoa Kỳ nghi ngờ các tin tặc người Nga đứng sau vụ tấn công - và cũng là chủ mưu các vụ tấn công tương tự vào Nhà Trắng, dịch vụ bưu chính và các cơ quan khác. Mặc dù bà Clinton không bị ảnh hưởng bởi sự kiện đó, một vài thư tín cá nhân của bà được tiết lộ vào tháng Ba năm 2013 khi một trợ lý thân cận, Sidney Blumenthal, bị xâm nhập vào địa chỉ email ở trang aol.com bởi một tin tặc biệt danh Guccifer (sau này được biết là một người Romania tên Marcel-Lehel Lazar). Mặc dù Guccifer chỉ công khai những email mà ông Blumenthal gửi cho bà Clinton, không phải những phản hồi của bà, chúng cũng đã tiết lộ địa chỉ email riêng tư của Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ hai năm trước khi Thời báo New York biến nó thành câu chuyện toàn quốc. Đâu là tình tiết mới? FBI thông báo vào cuối tháng Mười rằng họ đã phát hiện những email mới "trong một vụ việc không liên quan… có vẻ có liên hệ đến cuộc điều tra". Giám đốc James Comey nói rằng các điều tra viên sẽ cân nhắc xem liệu các email này có chứa thông tin mật hay không. Bức thư ông Comey gửi cho Quốc hội mơ hồ một cách đáng thất vọng. Chẳng hạn, không có bất cứ thông tin nào về "một vụ việc không liên quan" dẫn đến việc mở lại các điều tra vào máy chủ của bà Hillary Clinton là vụ gì, hay có bao nhiêu email đang trong tầm điều tra. Điều đó sẽ chỉ thúc đẩy những đồn đoán đang bùng phát, với các tin tức rò rỉ từ "những nguồn trong chính phủ" chắc chắn sẽ đổ thêm dầu vào lửa trong những ngày tới. Những người phê phán bà Clinton sẽ mở cuộc tấn công, dùng tin tức mới nhất này để hỗ trợ cho khẳng định của họ rằng cựu Bộ trưởng Ngoại giao đã có hành vi phạm pháp. Những người ủng hộ bà sẽ dành những ngày sắp tới trong tư thế phòng thủ, tìm cách xác định mức độ tổn thất. Điều duy nhất ta có thể chắc chắn, là mặc cho sự kiện này cuối cùng có thực sự nghiêm trọng hay không, nó đẩy chiến dịch tranh cử của bà Clinton vào thế khó. Nó hầu như đảm bảo rằng ngay cả trường hợp bà Clinton vào được Nhà Trắng, những ngày đầu tiên trong nhiệm kỳ Tổng thống của bà sẽ bị che phủ bởi bóng đen của scandal chính trị trường kỳ này.
Việc vận chuyển hàng hoá qua các đại dương là rất quan trọng trong nền kinh tế toàn cầu, nhưng tàu biển làm bẩn hành tinh đã sẵn bị ô nhiễm. Một số giải pháp thiết kế để sửa chữa có vẻ như được lấy trực tiếp từ khoa học viễn tưởng.
Những con tàu có thể làm thay đổi biển cả mãi mãi
Tàu thông minh hơn trong tương lai sẽ cho phép các chủ tàu kiểm soát hiệu quả hơn sự di chuyển? Tháng trước tại San Diego, California, một kỹ sư ngồi trước máy tính và cầm một cần điều khiển ở trên bàn phía trước. Ông không chơi video game, ông đang lái một tàu hàng đồ sộ cách bờ biển Scotland hàng ngàn Km. Cần điều khiển này được kết nối trực tiếp với chiếc tàu đó, thông qua vệ tinh, cho phép ông kiểm soát động tác của nó một cách chính xác, hoàn toàn điều khiển từ xa bằng tay. Ông quan sát cẩn thận vị trí đang thay đổi của con tàu ảo được đánh dấu trên màn hình. Trong khi đó, trên boong của chính tàu này, những công nhân khác giám sát việc thử nghiệm này quan sát các thiết bị và cảm thấy con tàu bập bềnh dưới chân mình. Trong 4 giờ thử nghiệm (do hãng năng lượng và công nghệ Wärtsilä của Phần Lan tiến hành) con tàu được người đồng nghiệp của họ điều khiển cách đó nửa vòng trái đất. Hãng Wärtsilä tin rằng các tàu thông minh hơn trong tương lai sẽ cho phép các chủ tàu kiểm soát hiệu quả hơn sự di chuyển của tàu, giảm được tiêu thụ nhiên liệu và chất thải. Đó là một ý tưởng đầy tham vọng để giải quyết một thách thức lớn của thế kỷ 21, trong đó chúng ta cùng nhau liên kết chặt chẽ hơn trong thương mại toàn cầu, nhưng cũng phải đối mặt với biến đổi khí hậu mà nó có thể làm thay đổi mô hình thời tiết, mực nước biển và ảnh hưởng nghiêm trọng đến hành trình của hàng hóa di chuyển từ A tới B. Các tàu chở hàng của tương lai có thể đi khắp các đại dương mà không có người, và thay vào đó chúng được điều khiển từ xa, cách 5.000 dặm, giống như một trò chơi video. Hơn thế nữa những tàu này có thể không có trưởng tàu, và đến một ngày nào đó có thể được điều khiển từ xa nhiều dặm không phải bởi con người, mà bởi máy tính. Vận chuyển là một ngành công nghiệp khổng lồ, nhưng nó không được coi là có công nghệ cao nhất. Nhiều tàu chạy như mắc cửi trên các đại dương ngày nay là kềnh càng, là các gã khổng lồ ngốn săng dầu mạnh và đã không có thay đổi gì về cơ bản trong nhiều năm. Chiến tranh hạt nhân: Nhân loại đã sẵn sàng tới đâu? Tsar Bomba: Trái bom 'thần thánh' của Liên Xô 'Ngôn từ làm bộc lộ tính cách con người' Liệu thiết kế tàu sẽ thay đổi nhiều trong tương lai sắp tới không? Và tự động hóa, mà chúng ta đã thấy nhiều trong các phương tiện giao thông đường bộ, cũng sẽ tới ngành đường thủy hay không? Một động lực lớn để cải tiến các tàu trên thế giới là cuộc chiến chống ô nhiễm. Trên thực tế, chỉ 16 trong số các tàu lớn nhất là đủ sản sinh ra lượng khí thải bằng với của tất cả các ô tô trên hành tinh cộng lại. Nhưng tất nhiên các công ty lớn cũng đang tìm cách tối đa hóa lợi nhuận của họ. Đây là những gì giống như một con tàu chở hàng được điều khiển từ xa bởi con người cách nửa vòng trái đất. Một mức độ nhất định về tự động hóa có thể cắt giảm chi phí đội ngũ thủy thủ. Thử nghiệm của hãng Wärtsilä còn cần phải một thời gian nữa để trở thành một thực tế hàng ngày trong vận tải biển, người đứng đầu kỹ thuật số Andrea Morgante thừa nhận. Nhưng bởi vì các chủ tàu có thể cắt giảm chi phí một cách đáng kể bằng cách loại bỏ đội ngũ thuyền nhân trên tàu nên ông tin rằng điều nói trên là có tiềm năng. "Bạn có thể tưởng tượng những hình thức mới của tàu kéo được điều khiển từ xa, để hỗ trợ các tàu thuyền trong bến cảng," ông nói. Một lựa chọn khác sẽ là các tàu vận chuyển hàng hoá quanh các cảng hoặc dọc theo bờ biển. Trên thực tế, một hãng đã kết hợp với những hãng khác để thử nghiệm và triển khai các tàu hoàn toàn tự hành mà không cần người hoa tiêu là hãng Kongsberg của Na Uy. Tàu Yara Birkeland, dự kiến sẽ hoàn thành vào năm tới, được tuyên bố là tàu vận tải tự hành đầu tiên trên thế giới. Hãng đang chế tạo hai tàu, Hrönn và YARA Birkeland. Birkeland, một tàu container dài 80 mét cũng sẽ chạy hoàn toàn bằng điện và dự kiến sẽ hoạt động vào nửa cuối của năm 2018. Peter Due, giám đốc về tự hành của hãng Kongsberg, ca ngợi sự chính xác của các cảm biến trên con tàu thử nghiệm của hãng. "Một hệ thống có thể nhìn thấy một lon bia, bạn có thể không biết đó là bia Heineken hay Carlsberg nhưng bạn có thể thấy một lon đang trôi tới, ông giải thích. Việc học của máy tập luyện cho hệ thống biết loại vật thể nào là quan trọng để tránh, ông nói thêm. Khi bị sét đánh cảm giác thế nào? Máy bay Tây Đức đột ngột hạ cánh ở Quảng Trường Đỏ Viên phi công Tây Đức khiến quân đội Liên Xô hoảng loạn "Một con hải âu thì không đáng phải lo nhưng nếu là một người đang bơi thì nó sẽ nhận ra và sẽ có hành động thích ứng." Một báo cáo gần đây của đại học Southampton cho thấy tàu tự hành sẽ ra đời nhanh hơn dự kiến, vì chi phí kỹ thuật bị giảm và phải giải quyết vấn đề thiếu lao động trong một số khu vực của vận tải biển. Tuy nhiên, như Due đã nói, các cơ quan như Tổ Chức Hàng Hải Quốc Tế (IMO) có lẽ sẽ phải mất vài năm để lập ra các quy định cho phép các tàu tự hành hoạt động trên vùng biển quốc tế. Tuy nhiên, trong vùng biển quốc gia, luật địa phương có thể cho phép áp dụng nhanh hơn các hệ thống này, ông nói thêm. Bất kể ai hoặc cái gì đang lái những con tàu tương lai (có thể là con người hoặc robot?) thì việc thiết kế các con tàu thương mại lớn và phát ra khí thải đã sẵn sàng thay đổi. Và đó là một cách khác mà các phương tiện giao thông quan trọng này có thể làm giảm tác động của chúng lên hành tinh. Thí dụ có thể làm các tàu bằng vật liệu composite như sợi thủy tinh và nhựa, mà chúng có thể làm giảm đáng kể trọng lượng của một số tàu và do đó cải thiện việc tiêu hao nhiên liệu và tăng khả năng chở hàng. Liên Minh Châu Âu gần đây đã đưa ra một dự án, Fibreship, để phát triển vỏ tàu bằng vật liệu composite cho tàu chở hàng dài hơn 50 mét. Đối với một số tàu, kể cả tàu chở khách, điều này có thể sẽ có lợi, Volker Bertram, giáo sư thiết kế tàu và giám đốc dự án của công ty DNV GL, nói. Nhưng ông nói thêm rằng đối với những tàu lớn hơn, đặc biệt là để chở hàng nặng, thì thép sẽ vẫn là vật liệu được lựa chọn. "Nếu bạn có một chiếc tàu chở dầu mà 90% trọng lượng tàu là dành cho hàng hóa, thì không cần phải chế tạo nó theo kiểu nhẹ." ông giải thích. Những mật mã âm thầm trong trang giấy in Nên dùng người hay máy để thu ngân? Những thói quen hàng ngày tiết lộ tính cách của bạn Hãng Eco Marine Power, có trụ sở ở Nhật, đang thiết kế cánh buồm cứng gắn các tấm pin mặt trời có thể lắp đặt cho tàu chở hàng. "Khi chúng tôi bắt đầu, thì việc lắp tấm pin mặt trời lên thành buồm cứng là không khả thi, nhưng công nghệ luôn được cải tiến và chi phí sẽ giảm," Greg Atkinson, giám đốc và trưởng ban công nghệ, giải thích. Ông nói bất kỳ tàu nào sử dụng Aquarius vẫn sẽ cần một động cơ và nguồn nhiên liệu truyền thống, nhưng gió và năng lượng mặt trời có thể được sử dụng thêm vào để giảm tiêu thụ nhiên liệu hóa thạch. Về phần năng lượng tái tạo, ông tin rằng khoảng 80% sẽ đến từ sức gió lên cánh buồm và thêm 20% từ các tấm pin mặt trời. Hãng Eco Marine hy vọng sẽ thử nghiệm hệ thống này trên biển với một tàu chở hàng rời, một loại tàu thương mại lớn chở loại hàng như quặng sắt, than đá hay ngũ cốc. Vào thế kỷ 21, đại dương đang bị tràn ngập bởi các tàu chở hàng bằng nhiên liệu hóa thạch, làm trầm trọng thêm sự thay đổi khí hậu. Nhưng các tàu tương lai có thể chạy bằng năng lượng mặt trời. "Đây là các tàu nhắm đúng mục tiêu cho công nghệ này," Atkinson giải thích. "Các tàu này sẽ đi khá chậm và đi ở một số vùng thuận lợi hơn về gió." Cũng có những hệ thống khác ở những nơi khác trên thế giới, mà kế hoạch là phát triển một con tàu chở hàng có những cánh buồm cứng, lần này là một tàu chở xe ô tô có thể chở tới 2.000 xe. Nhưng có thêm các chi phí liên quan đến thiết kế kiểu này, và cả sự rủi ro. Những chiếc buồm cứng, dĩ nhiên, có thể là nguy hiểm khi có gió lớn, đặc biệt nếu chúng không thể gập lại hoặc gập xuống dưới sàn tàu. "Cũng có chút lo ngại là rất nhiều ý tưởng được đưa ra, và thông qua rất nhiều ấn phẩm, nhưng chúng ta thấy tương đối ít việc lắp đặt," Bertram nhận xét. Ông chỉ ra rằng công nghệ kỹ thuật số đang trợ giúp các nhà thiết kế tàu và giúp họ mô phỏng chính xác hơn cách mà các con tàu sẽ phản ứng trong các điều kiện khác nhau trên biển. Ông tin rằng kết quả của công việc này có thể là tiết kiệm hiệu xuất năng lượng được một vài phần trăm. Và các kỹ thuật như in 3D có lẽ sẽ thay đổi cách sản xuất một số thành phần của tàu. Một chân vịt in 3D nguyên mẫu đã được sản xuất gần đây bởi một tập đoàn các công ty vận tải ở Rotterdam, Hà Lan. Tất nhiên, nếu một bộ phận bị hỏng khi đang đi trên biển và cần phải thay thế thì in 3D ngay trên tàu có thể là một triển vọng hấp dẫn đối với các người chủ của một số tàu lớn nhất thế giới. Những con tàu tương lai này, những tàu khổng lồ được điều khiển từ cách nửa vòng trái đất giống như một đồ chơi, được chế tạo từ các vật liệu của tương lai làm giảm lượng khí thải và có khả năng dùng năng lượng mặt trời, là những con quái vật to lớn của biển mà chúng có thể làm thay đổi mãi mãi bộ mặt của đại dương. Bài tiếng Anh trên BBC Future
Công an đã bất ngờ bắt giữ tiến sĩ Phạm Đình Quý, giảng viên Trường Đại học Tôn Đức Thắng, liên quan đến việc ông này tố cáo Bí thư Tỉnh ủy Đắk Lắk. Nhiều người tố cáo công an đã hành xử không đúng pháp luật khi "bắt cóc" công dân.
Giảng viên tố cáo bí thư Đắk Lắk bị ‘mời làm việc’ hay bị 'bắt cóc'?
Ông Phạm Đình Quý, giảng viên trường Đại học Tôn Đức Thắng được xác nhận bị Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Đắk Lắk mời làm việc. Tiến sĩ Phạm Đình Quý, giảng viên trường Đại học Tôn Đức Thắng, tố cáo Bí thư Tỉnh ủy Đắk Lắk Bùi Văn Cường đạo nhái luận án tiến sĩ đã bị công an tỉnh Đắk Lắk mời làm việc. Tuy nhiên, gia đình ông Quý cho rằng đây là cuộc bắt cóc. Tuổi Trẻ đưa tin, tối 23/9, khi ông Phạm Đình Quý đang đi ăn cùng vợ tại TP HCM thì có cán bộ công an đến gặp và "mời phối hợp cung cấp thông tin". Công an yêu cầu ông Quý đưa về nhà riêng. Sau đó, ông Quý được đưa đến cơ quan công an TP HCM để làm việc, rồi tiếp tục đưa lên Đắk Lắk. Vụ Trương Duy Nhất và nạn bắt cóc nhà hoạt động ở Đông Nam Á An ninh công an VN: "Thanh bảo kiếm liệu có bị mẻ cùn"? Gia đình ông Quý cho rằng đây là hành vi bắt cóc vì gia đình không nhận được bất kỳ thông tin gì về việc triệu tập cũng như không được phép gặp ông Quý. Gia đình nói gì? Trong đơn cầu cứu, ông Phạm Đình Phú thuật lại rằng em trai của ông là Phạm Đình Quý bị khống chế và vây bắt vào lúc 18g ngày 23/9 trong lúc đang đi ăn cùng vợ. Vợ ông Quý nói rằng bà bị bắt cùng với ông Quý nhưng đến 4g sáng ngày 24/9 thì được thả và bị buộc phải ký giấy cam kết là không được tiết lộ với người thứ ba về việc vây bắt này. Ông Phạm Đình Phú viết rằng sáng 24/9 ông đã đến Phòng Cảnh sát hình sự quận 1 để tìm hiểu và xin được gặp em trai nhưng không được chấp nhận vì lý do "đang bị điều tra nên không được gặp". Ông Phú cho rằng đây là "vụ bắt cóc chứ không phải được mời để phối hợp điều tra" vì "cuộc vây bắt này không được thông báo hay mời làm việc theo quyết định tạm giam như luật pháp Việt Nam quy định". Đơn kêu cứu của ông Phạm Đình Phú, anh trai ông Phạm Đình Quý. Thông tư 46/2019 của Bộ Công an có quy định đối với người bị giữ trong trường hợp khẩn cấp, người bị bắt đang ở trụ sở Cơ quan điều tra. Theo đó, trong thời hạn không quá 12 giờ kể từ khi lập biên bản, Cơ quan điều tra có trách nhiệm thông báo cho người bào chữa và người đại diện hoặc người thân thích của người bị giữ trong trường hợp khẩn cấp. Tuy nhiên, ông Phú khẳng định tính tới thời điểm ông viết đơn, gia đình ông chưa nhận được bất kỳ thông báo chính thức nào về việc em trai ông bị công an Đắk Lắk bắt giữ. Gia đình ông Quý còn cho biết thêm, từ hôm bị bắt, ông Quý vẫn không liên lạc với gia đình hay nơi ông công tác. Đại diện Trường Đại học Tôn Đức Thắng, nơi Tiến sĩ Phạm Đình Quý đang công tác, cũng xác nhận với báo Tuổi Trẻ nhà trường hoàn toàn không có thông tin liên quan tới vụ việc. "Đại diện gia đình của giảng viên Phạm Đình Quý đã đến liên hệ với nhà trường để hỏi thông tin. Chúng tôi đã trả lời đến nay cơ quan chức năng vẫn chưa chính thức làm việc với trường về việc này", đại diện trường cho biết. Dư luận nói gì? Trên Facebook cá nhân, luật sư Nguyễn Kiều Hưng nêu ý kiến: "Về tố tụng, việc đưa người đi như vậy cần phải có các quyết định tố tụng được phê chuẩn bởi VKS, trừ trường hợp bắt phạm tội quả tang. Nếu không có các quyết định này, dù bổ sung sau đó, Công an Đắk Lắk không có quyền làm như vậy.'' ''Lưu ý nữa, hành vi phạm tội ở đâu thuộc thẩm quyền của CA địa phương đó thụ lý, nếu TS Quý thực hiện những lời tố cáo ở TP HCM, thì CA Đắk Lắk không có quyền đến địa phương này để đưa người đi". Theo luật sư Hưng, "hành động CA Đắk Lắk đến TP HCM để 'xử lý' TS Quý cũng khiến dư luận thắc mắc, có hay không sự khách quan, khi chính người bị tố cáo là cấp lãnh đạo của CA tỉnh này. CA Đắk Lắk cần công khai các hoạt động tố tụng đối với TS Quý, nếu sai 2 nội dung trên, các vị có thể bị xử lý ngược!", luật sư Hưng nêu. Một người dùng Facebook tên Hưng Phạm Ngọc viết: "Việc bí mật bắt tiến sĩ Quý, rồi sau đó phản ứng trước dư luận bằng cách chối bắt người, thay thế bằng 'mời làm việc' cho thấy ông bí thư Đắk Lắk có điểm yếu. Ông sợ dư luận chú ý đến vụ đạo văn, nhất là trước kỳ hội nghị trung ương tháng 10 sắp xếp nhân sự trình đại hội". Một lần nữa, dư luận đặt dấu hỏi về nền tư pháp và quyền hạn của công an Việt Nam. Cảnh sát cơ động Việt Nam (Ảnh minh họa) Tiến sĩ toán học Nguyễn Ngọc Chu bình luận trên Facebook cá nhân: "Đơn của võ sư - tiến sĩ Phạm Đình Quý cùng đồng nghiệp tố cáo ông Bùi Văn Cường được thực hiện công khai, gửi đến các cơ quan báo chí, và đã được các cơ quan báo chí đăng tải rộng rãi.'' ''Nếu ông Bùi Văn Cường thấy mình bị vu cáo thì kiện võ sư tiến sĩ Phạm Đình Quý ra tòa án. Tại sao Công an Đắk Lắk vây bắt, áp giải võ sư - tiến sĩ Phạm Đình Quý? Sao lại 'mời lên làm việc' theo cách vây bắt áp giải?" Ông Chu còn chất vấn: "Nếu ông Bùi Văn Cường không phải là Bí thư Tỉnh ủy Đắk Lắk thì Công an Đắk Lắk có thực hiện vây bắt võ - sư tiến sĩ Phạm Đình Quý không? Việc kiện tụng giữa võ sư - tiến sĩ Phạm Đình Quý và ông Bùi Văn Cường là việc dân sự giữa 2 cá nhân, sao lại có Công an Đắk Lắk tham gia?" Ông Phạm Đình Quý là ai? Tiến sĩ - võ sư Phạm Đình Quý quê Bình Thuận, công tác tại Khoa Khoa học Thể thao Trường Đại học Tôn Đức Thắng. Ông đã tham gia giảng dạy, huấn luyện đội võ cổ truyền và muay của trường từ tháng 4/2019. Vào khoảng cuối tháng 8/2020, vài tờ báo đã đăng tải bài viết của ông Phạm Đình Quý tố cáo ông Bùi Văn Cường "đạo luận án tiến sĩ, gian dối học thuật để trèo cao nhằm mục đích không trong sáng, gây bất bình trong nhân dân". Về vụ Bộ trưởng Nhạ bị tố cáo 'đạo văn' VN: Cần công khai bằng cấp của lãnh đạo? Những bài viết ghi lại đơn tố cáo luận án tiến sĩ của Bí thư tỉnh ủy Đắk Lắk Bùi Văn Cường có ba chương nghiên cứu lý thuyết đã sao chép khoảng 70% các công trình được xuất bản trước đó. Bài viết này chỉ ra bằng chứng ông Cường còn sao chép từ các công bố khác nhưng lại không trích dẫn nguồn tài liệu và trích dẫn tài liệu ngụy tạo. Ông Quý cho rằng đây là gian dối trong học thuật và viện dẫn, theo quy chế đào tạo trình độ tiến sĩ của Trường Đại học Hàng hải Việt Nam, ông Cường không đủ điều kiện bảo vệ luận án. Tuy nhiên, ông Cường vẫn được cấp bằng tiến sĩ. Các bài viết này hiện đã bị gỡ xuống. Ông Phạm Đình Quý (bìa trái) từng đoạt nhiều giải thưởng võ thuật các cấp. Được biết, ông Phạm Đình Quý sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống võ thuật ở Bình Thuận. Ông từng đoạt nhiều giải thưởng võ thuật các cấp, trong đó đoạt huy chương vàng hạng cân 51kg giải vô địch toàn quốc năm 2004 tại Tây Ninh. Tháng 9/2007, ông trở thành giảng viên Trường Đại học Thể dục Thể thao TP HCM. Đến năm 2010, ông bảo vệ thành công chương trình thạc sĩ thể thao tại Đài Loan. Năm 2015, ông bảo vệ thành công chương trình tiến sĩ thể thao tại Bắc Kinh (Trung Quốc).
Hơn bốn tháng sau khi Viện Kiểm sát Tối cao miễn truy cứu trách nhiệm hình sự cho nguyên thứ trưởng Giao thông-Vận tải Nguyễn Việt Tiến, Ban Bí thư Trung ương đảng Cộng sản mới có quyết định kỷ luật đảng đối với ông.
Yêu cầu kỷ luật ông Nguyễn Việt Tiến
Trong cuộc họp hôm thứ Ba, Ban Bí thư đã quyết định cách hết các chức vụ trong Đảng và yêu cầu Thủ tướng Chính phủ cách chức Thứ trưởng Bộ Giao thông - Vận tải đối với ông Nguyễn Việt Tiến. Trước khi bị tạm đình chỉ sinh hoạt Đảng hồi tháng 4/2006, ông Tiến đã từng là Ủy viên Ban cán sự đảng, Ủy viên Ban Chấp hành Đảng bộ Khối cơ quan kinh tế Trung ương và Bí thư Đảng ủy cơ quan. Ngày 18/7 vừa qua, trong phiên họp thứ 7 của Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tỏ ra không hài lòng trước cái mà ông gọi là 'việc chưa phối hợp xử lý đồng bộ' đối với ông Nguyễn Việt Tiến. Ông Dũng yêu cầu: "Việc xử lý kỷ luật về trách nhiệm của đảng viên của tổ chức Đảng và xử lý hành chính của chính quyền đối với ông Nguyễn Việt Tiến phải được tiến hành khẩn trương trong thời gian tới". Cuộc họp của Ban Bí thư nay đưa ra kết luận xử lý Đảng dựa trên lý do ông Tiến đã mắc sai phạm về thiếu tinh thần trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng trong các dự án ODA tại Ban quản lý các dự án 18 (PMU 18); và thiếu trách nhiệm trong công tác quản lý, giáo dục đảng viên. Tuy nhiên hiện chưa rõ ông Tiến có được phục hồi sinh hoạt Đảng hay không. 'Trắng án' Ngày 28/3/2008, nguyên Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến đã được Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao đình chỉ điều tra và miễn truy cứu trách nhiệm hình sự về ba tội danh. Đó là các tội cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ và thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Tuy nhiên ông Tiến thực tế đã được tại ngoại từ đầu tháng 10/2007 sau 18 tháng tạm giam. Ông bị bắt tạm giam và khởi tố từ tháng 4/2006. Sau khi được quyết định 'trắng án' ông Nguyễn Việt Tiến đã có đơn xin được phục hồi công tác, phục hồi sinh hoạt Đảng. Trong vụ PMU18, không chỉ có nhiều quan chức bị điều tra, mà nhiều nhà báo liên quan cũng đang vướng vòng lao lý. Hai nhà báo kỳ cựu của hai tờ nhật báo hàng đầu Việt Nam là Thanh Niên và Tuổi Trẻ hiện đang bị tạm giam vì viết bài trong vụ PMU18. Nhiều biên tập viên chính, lãnh đạo các báo lớn, cũng bị miễn nhiệm hoặc chuyển công tác. Dư luận từng có lo ngại rằng 'phe cánh' của ông Nguyễn Việt Tiến, được nói là 'rất mạnh', đang có hành động 'trả thù'. Ông Nguyễn Việt Tiến, 58 tuổi, từng giữ chức thứ trưởng từ 1998 đến tháng 4/2006. Trước đó, ông từng có bốn năm (1994-1998) làm Tổng giám đốc Ban quản lý PMU 18. John Sài gòn - Việt NamTôi chẳng hiểu cái được gọi là "nhà nước của dân, do dân, và vì dân" được thể hiện chỗ nào trong vụ án PMU18 này. Quả thật tình các vị được coi là "công bộc" của dân thì lại ăn trên ngồi tróc chẳng khác gì bọn cường hào ác bá xưa trong chế độ phong kiến ở việt nam. Tiền thuế của dân như tiền túi của các vị ấy, muốn làm gì thì làm. Sướng thiệt, chả trách ở Việt nam, dân ai chẳng ráng mua cái bằng để làm quan to. Sướng thế đấy. Đảng thì rêu rao học tập tư tưởng Hồ Chí Minh, xin lỗi các vị, nếu Bác sống dậy thì các vị không tử hình thì cũng ở tù mọt gông. Đè cổ bắt dân thấm nhuần tư tưởng HCM để các vị rảnh rỗi suy nghĩ cách bóc lột người dân ah. Tham nhũng, bất công, mị dân sẽ là công cụ nhấn chìm Đảng Cộng sản. Không phải họ không thấy, mà họ thấy nhưng họ không chịu cải thiện. Ăn no trước mắt cái đã, chuyện sau này tính sau. Cách ăn xổi ở thì này cũng như cái cách điều hành nền kinh tế việt nam vậy: thiếu kế hoạch, thiếu tầm nhìn, ... nói chung thiếu cả cái tâm và cái tầm. Là người dân Việt - buồn thay! Trần Sơn, TP HCMÔng Tiến - cũng giống như hàng trăm ngàn ông Tiến khác hiện đang nhung nhúc trên đất nước này, sống ký sinh trong cơ chế độc đảng, độc quyền yêu nước, chỉ có khác đây là "Đồng chí bị lộ".Tuy vậy, ông ta không bị khai trừ khỏi đảng, cũng đồng nghĩa là ông ta sẽ không bị truy tố lần nữa. Tóm lại, đây là một vở hài kịch mà đạo diễn và diễn viên lại quá coi thường người xem. Pham AnhĐến giờ tôi vẫn chưa hiểu tại sao Việt Nam lại kiên quyết chống tham nhũng trong khi ở đất nước này không hề có hành động tham nhũng, bởi quan chức Việt Nam hầu hết chỉ có tội: "thiếu trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng" mà thôi. PinochioBạn Nhu nói đúng quá! Y như những gì ĐCSVN muốn nói. Đảng chúng ta rất nghiêm minh, mặc dù ông Tiến được miễn trách nhiệm hình sự nhưng trách nhiệm với Đảng thì vẫn có sai phạm nên phải kỷ luật. Nhưng chỉ có một điều Pi tôi thắc mắc là cũng cùng 1 tội danh "thiếu tinh thần trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng" mà bên Đảng nói có, bên Viện Kiểm sát nói không?! Vậy Ban Bí Thư Đảng CSVN sai hay Viện Kiểm Sát sai? Theo ý tôi thì Ban Bí Thư Đảng CSVN không thể sai được, dứt khoát; cho nên chắc chắn là Viện Kiểm Sát làm sai. Suy ra việc thả ông Tiến và bắt các nhà báo + nhân viên CA điều tra vụ án là có khả năng sai lầm rất cao. Minh Ngoc, BrisbaneThật bất bình và đau xót khi người dân VN phải chịu đựng quá lâu một hệ thống pháp luật dở hơi và hư đốn như vậy. Bao nhiêu thời gian, công sức và tiền của dồn cho cải cách, cải tổ bộ máy làm việc đều trôi theo sông biển vì cho tới nay hệ thống luật pháp, tư pháp của VN vẫn tiếp tục bị BCT và Ban TW đảng kiểm soát, những người không có trách nhiệm, kiến thức về pháp lý hay quyền lực bộ máy nhà nước. Đảng là đảng mà NN là NN. Hai cái phải tách bạch. NN chỉ có quyền hạn thật sự khi không có sự can thiệp hay dính líu của ĐCS trừ phi có bầu cử công bằng. Công lý ở VN không thể tồn tại ngày nào ĐCS còn hiện diện trong cơ cấu NN như là quyền lực quyết định tối cao. Đó là nguồn gốc, là nguyên nhân của bao tai hoạ và bất công lâu nay. Điều này cũng nói lên sự bất lực, bất tài cố hữu của đảng lãnh đạo hiện nay. Cái cần phải thay đổi tận gốc thì vẫn còn nguyên đó. Chữa bệnh mà không chịu chữa đúng thuốc là thêm cái tội lừa dối dân, làm khổ dân vì lãng phí của công vô ích. Hãy trả lại tự do bầu cử cho người dân. Hãy tôn trọng dân chúng bằng cách tranh cử, ứng cử lành mạnh như tất cả mọi thành phần công chúng, đảng phái khác hỡi đảng "của dân, do dân, vì dân"! Hãy tổ chức bầu cử tự do! Nếu đảng "thiệt vàng" thì "sợ" gì "lửa" chứ! Hồng Anh, VNNhư vầy thì làm sao có được "Dân giàu, Nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ và văn minh" được!!! Tất nhiên tôi không muốn phải bắt bớ hay bỏ tù ai cả, nhưng tôi thấy bức xúc quá!!! Chống tham nhũng - chuyện của ngàn năm sau!!! Thật là đáng buồn - thôi thì "Hoan hô tham nhũng!"- Cùng một phẩm hàm, Ông Mai Văn Dâu trước đây bên Bộ Thương mại sao Nhà nước ta làm kiên quyết vậy??!! Còn ông N.V.T này cả Đảng và Nhà nước đều khổ sở vậy?!! Đáng buồn! Hà PhươngCoi như là đảng đã hoàn thành xong một vụ án: theo đó ông Tiến đã phạm phải sai lầm thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng và đã có biện pháp bằng cách xử lý kỷ luật đảng, vậy là xong. Tôi chỉ thắc mắc nết một người không có đảng mà cũng mắc phải sai lầm tương tự: “ thiếu trách nhiệm... nghiêm trọng” thì người đó phải xử lý kiểu gì vì họ không có đảng để kỷ luật??? Tran Quang Thien, TP HCMTrước khi ông Tiến vào tù thì đã bị lột hết từ thẻ đảng cho tới các chức vụ khác. Khi ông Tiến được VKS trả lại tự do, sau đó lại được phục hồi đảng tịch. Bây giờ ông lại bị lột hết một lần nữa để cho ông nguyên hình là một phó thường dân. Theo tôi có thể ông Tiến sẽ bị truy tố hình sự lại vì những sai phạm của ông là nghiêm trọng. Theo nguyên tắc của Đảng , khi được đề bạt từ cấp thứ trưởng thì ông là người của Bộ Chính Trị, nên Bộ Chính Trị phải xóa tên ông trước rồi các cơ quan chức năng mới làm việc với ông Tiến được. Khi còn tại chức ông Tiến đúng là ngồi trên một núi tiền, mà tiền ngòai ngân sách nên ông Tiến có nhiều cách dùng tiền để mua nhiều bùa hộ mệnh cho ông và những người thân thiết. Có thể nói ông mua cả kim bài miễn tử nữa. Cho nên pháp luật VN hiện thời có kết tội ông Tiến được cũng khó. LVL, Hà NộiNếu không cẩn thận thì tính năng tham nhũng (dù không mong muốn) của bộ máy hành chính, chính quyền Việt Nam ngày càng thể hiện trầm trọng hơn đó, xét từ cán bộ trung ương đến cán bộ làng xã. Tôi nói với tinh thần trách nhiệm của một Đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam. NVT, TP HCMVụ án Nguyễn Việt Tiến, Là một vỡ diễn hài tồi nhất, của bộ máy công quyền VN . Chính phủ VN hãy làm gì để củng cố lòng tin của người dân, kẻo quá muộn. Mr An tu doTheo ý kiến của Tôi thì việc Ô.NVT đã được VKS khởi tố trách nhiệm hình sự mà khi xử thì lại được miễn 3 tội danh như trên là vô lý. Bởi lẽ tại sao những người làm Luật Pháp VN hình như họ không hiểu hay cố tình làm sai? Vấn đề là ở chỗ Ông là Quan chức cấp cao cho nên nếu xử nặng sẽ liên quan tới nhiều quan chức cấp cao khác? Chuyện đó có không? Một việc mà cả dư luận xôn xao và bức xúc như vậy mà mọi thứ cũng vẫn có thể trở nên đơn giản, thử hỏi còn người dân nào tin vào Luật pháp VN nữa không? Các bạn có xem chương trình Tòa Phán xét không? Ở đó còn có nhiều vụ án đơn giản hơn thế nhiều mà còn bị xử 1 cách rất khắt khe và cứng nhắc. Vậy tại sao vụ án PMU18 lại xử 1 cách buồn cười như vậy? Có lẽ luật pháp sinh ra chỉ phục vụ cho lợi ích của cá nhân chăng? Là người dân có lẽ chẳng ai hiểu được đâu là Pháp luật nữa? Vì đâu có được học về Pháp luật, đâu có thấy ai hướng dẫn Luật từ nhỏ tới Lớn? Sapa, CH SécHay ghê, cùng một con người, cùng một việc làm, cùng một quốc gia, dù tòa của nhà nước bảo: đúng luật, không sao, thế nhưng 4 tháng sau Đảng tìm ra ngay là sai phạm nghiêm trọng. Công nhận Đảng sáng suốt hơn nhà nước nhiều. Shooter, Bình DươngTheo cha ông ta nói thì không có lửa thì làm sao có khói. Chỉ có điều cái bếp Hòang Cầm quá mạnh nên nhiều người không thể phát hiện ra và điều đó càng dễ lấp liếm đi. Không riêng gì Ông Nguyễn VIệt Tiến, tất cả các quan chức củ Việt nam đều không còn lòng tin trong tôi. Ở NHật người ta phát hiện ra là có vụ hối lộ nhưng ĐCS vẫn chưa thấy động tĩnh gì! Vậy là người Nhật đã vu oan giá họa???? Thiệt tình! Chính phủ VIệt nam hiện nay mà không có tham nhũng mới là chuyện lạ. Tôi là một nhân viên xuất nhập khẩu tôi biết. Trong ngành Hải quan nếu không có tiền lót tay thì còn lâu mới cho hàng thông quan. Vậy nên các công ty nước ngoài không hối lộ thì khó mà kiếm được hợp đồng béo bở nhé. Trần Thanh Mai, TokyoKỷ luật thế còn nhẹ. Cần khai trừ Đảng đối với ông NVT để làm gương cho những kẻ lãnh đạo vô trách nhiệm, suy đồi đạo đức và lối sống! Ngoài ra cần thả ngay hai nhà báo đã bị bắt vì đưa tin vụ PMU18 và phải bồi thường cho họ cũng như tuyên dương những người dám đứng ra chống tham nhũng. Ta đi tớiVụ kỷ luật này để 'an dân" thôi! một con tốt lại được thí trên bàn cờ, nếu Đảng thực tâm chống tham nhũng thì hãy công khai điều tra vụ 14 tỷ vốn ODA của Nhậtlàm xa lộ Đông -Tây đang rùm beng trên báo chí...Nhật kia kìa. Jack Ng, Cần ThơTội "gây hậu quả nghiêm trọng" đến nỗi bị "kỷ luật đảng" nhưng không mắc tội hình sự. Đây là lần duy nhất tôi thấy Viện kiểm sát tối cao có quyết định không "giống" với quyết định của đảng CS VN. Maida, HKVấn đề nằm ở chỗ 4 tháng sau khi ông NVT trắng án! Tha ông NVT vì ông có liên quan đến lãnh đạo của ông! Không lẽ nhốt ông Phó mà ông chánh vô can? Đảng biết là dân bất mãn nhưng phải đợi dân phản ứng như thế nào mới tính tiếp. 4 tháng đã đủ để biết dư luận! Bây giờ thì ông NVT phải chịu chút chút gì đó cho.. yên chuyện! 2 nhà báo đang trong nhà đá cũng phải chờ đánh giá dư luận. Luật pháp VN là chờ xem dư luận.. để định tội! Quang, SGTôi chỉ có 1 đánh giá như sau: Chuyện N.V.Tiến và PMU 18 là câu chuyện hài nhiều tập, dài và cực kỳ dở. Hết. Không nêu tênVụ án này nói là do bịa đặt 100%. Vậy thì dân chủ cơ sở ở đâu mà dựng lên vụ án như vậy? Và những lời tuyên bố trước công luận của ông Thủ tướng có điều chỉnh lại được không? Viện Kiểm soát thì miễn truy cứu hình sự 3 tội danh, nhưng Đảng thì kỷ luật 3 tội danh đó. Việc này có mâu thuẫn không, dân có tin được vào Đảng và Chính quyền hiện nay được không? Thanh Man, SGViệt Nam còn bao nhiêu Ô. Tiến như thế này, mất hàng ngàn tỉ đồng mà vẫn trắng án, luật pháp Việt Nam được đặt một dấu hỏi lớn.Thử hỏi con cháu chúng ta còn lại những gì sau khi những thế hệ như Ô.Tiến về hưu? Thực sự người dân khó có thể cố gắng tin vào đội ngũ lãnh đạo đất nước nữa rồi. Mai, VTMột đất nước gọi là có pháp luật như VN mà sao cái vụ này cứ như là đèn cù vậy? Nhu, Hà NộiCác bác góp ý nói sao cũng được theo tôi đảng và nhà nước xử lý như vậy là hợp logic. 1. Hai nhà báo bị bắt là do thổi phồng sự thật. Phải chịu trách nhiệm hình sự là đúng rồi. 2. Ông Tiến bị cách chức là vừa chứ chưa đến nỗi phải chịu trách nhiệm hình sự, dĩ nhiên là có gây hậu quả xấu nhưng phải xét góc độ công và tội. Kết quả là tất yếu chỉ có việc xử lý của Ban bí thư hơi chậm, bên hình sự bắt vội vã do sợ dư luận. Toi Sai GonÔng NVT bị xử về mặt Đảng như vậy là quá nhẹ, Đảng nói ông có tội sao Chí Quyền nói không, vậy chính quyền quá yếu kém về mặt quản lý à, hay phe cánh ông NVT quá mạnh rồi làm vậy để che dấu lòng dân, Đảng nói ông NVT có tội vậy thì nhà Báo đâu có tội, sao lại không thả họ ra? Ẩn danhKhông biết có phải do bên Nhật công bố vụ đòi 15% tiền dự án đường hành lang Đông Tây mà chính quyền ta chờn, Ban bí thư phải nhanh chóng công bố quyết định kỉ luật Việt Tiến, nếu không bên Nhật nó giận, lại bất ngờ bung ra là có chi phí phần trăm cho các quan ở ngoài này thì sao. Nhà nước ơi, đã đến lúc trả lại công bằng cho những người chống tham nhũng bị bắt oan rồi đó. Để bảo vệ một nhóm tham nhũng tệ hại, bắt người chính trực vào tù, chống lại lẽ phải là sự điếm nhục quốc gia đó. Thu Sinh, TP HCMNhững chuyện như thế cứ tái lập hoài, ở tại cái xứ này chuyện tham nhũng xảy ra như cơm bữa. Ban đầu còn quan tâm, riết rồi nhiều quá quan tâm cũng không được gì. Hy vọng rằng chính phủ sẽ có biện pháp thẳng tay với những kẻ tham nhũng, cậy quyền, cậy thế hút máu của dân. Bibobibo81Vụ này tôi nghĩ chính là một vở hài kịch rất đáng để xem. Mới đây không lâu VKS miễn truy tố hình sự ba tội danh nghiêm trọng, thì giờ ĐCS lại đưa ra hình thức kỷ luật vì những sai phạm như ba tội danh kia, có khác chăng là ngôn từ đã được dùng khác đi?! Liệu có ai biết là ông ta "thiếu tinh thần trách nhiệm" hay cố ý "thiếu tinh thần trách nhiệm". Cỡ một ông cán bộ cấp xã thôi, thì cái gọi là "thiếu tinh thần trách nhiệm" cũng đã đưa biết bao nhiêu dân đen vào cảnh cùng khổ rồi nói chi ông thứ trưởng. Boy, SGCó như vậy người dân mới tin vào sự lãnh đạo của Đảng chứ, sai rành rành như vậy ai mà không biết, ông Nguyễn Việt Tiến trắng án đã làm cho quần chúng nhân dân không tin vào pháp lý nữa. Hãy làm đúng để noi gương cho những người có quyền, Đảng viên, công chức trong bộ máy nhà nước. Materialist, HuếNếu có tội thì xử công minh. Nếu không tội thì phải phục hồi các chức vụ cho ông NVT. Theo tôi việc bắt 2 nhà báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên đưa tin "nhảm" vụ PMU18, nếu đúng, đã nói lên "điều oan ức" của ông NVT, vậy nhà nước phải phục hồi chức vụ thứ trưởng, và phục hồi các chức vụ về đảng cho ông, đồng thời phải đền bù đầy đủ cho ông tất cả "thu nhập" mà ông bị mất trong suốt thời gian ông bị "oan ức", có thế mới thể hiện được tính nghiêm minh của chế độ XHCN. Việc yêu cầu kỷ luật "nhẹ hều" đối với ông, chắc để "xoa dịu dư luận", là không hợp lý. Bởi lẽ, nếu xét có tội, và với những tội danh mà nhà nước kê ra đối với ông để kỹ luật ông, đối với một người dân thường, chắc cũng không dưới chục năm tù hoặc hơn nữa. Trang, SGLuật pháp chỉ áp dụng cho người dân thôi chứ đâu có áp dụng cho ông Tiến. Bây giờ ông Tiến đã ăn no bụng rồi thì về nhà nằm nghỉ thì còn gì bằng.Ông đóng kịch làm chi mà cứ như còn luyến tiếc cái chức vụ thứ trưởng. Buồn cười, SGQuá bức xúc về cách giải quyết vụ này của Đảng và chính phủ, mới vừa rồi cơ quan điều tra nói vô tội và khôi phục lại chức vụ cho ông ấy. Giờ Đảng lại nói ông ấy thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng trong quản lý. Theo luật hình sự Việt Nam tội này phải xử lý hình sự, vậy mà mấy ông bên Đảng chỉ đề nghị xử lý hành chính cùng là một việc nhưng giữa Đảng và chính phủ giải quyết khác nhau, còn riêng về Đảng trong trường hợp này đã không hiểu luật, phải xử hình sự mà họ đề nghị xử hành chính. Nếu không phải không hiểu luật thì họ đang bênh vực cán bộ của mình và cố ý làm sai. Hành động xử lý chỉ là để trấn an dư luận, nhưng nó cũng là dấu hiệu mở đường cho 2 nhà báo thoát khỏi vòng lao lý. Ở VN không có gì là không sảy ra kể cả những trò hài hước nhất. Linh, Hà NộiCuối cùng công lý đã được thực thi, cho dù muộn màng và chưa thật xứng đáng. "Phe cánh" ông NVT dẫu có đủ sức bỏ tù những nhà báo chân chính nhưng cũng không thể che giấu nổi những sai phạm mà ông ta đã gây ra. Dù không ủng hộ Đảng nhưng tôi rất hoan nghênh quyết định này của ban bí thư. TUTCViệc cách chức ông Tiến là một việc làm cực chẳng đặng, trong tình thế hiện nay thì chúng ta chưa nói gì được, mức độ lòng tin của nhân dân trong nước là 95% không tin vào bộ máy quản lý hiện nay và chán nản với cách thức quản lý theo kiểu cù nhầy. Việc ông Tiến bị cách chức là xoa dịu lòng dân chút ít vì trong thời gian ông Tiến trắng án thì hàng loạt nhà báo bị bắt làm cho lòng dân mất hết niềm tin vào đảng cầm quyền.
Một Giáo sư vật lý gốc Việt làm việc tại Đại học Chicago, Hoa Kỳ, phản ánh trên mạng việc ông bị 'cắt xén' ý kiến khi ông đáp ứng lời kêu gọi gần đây của chính quyền và quốc hội Việt Nam, góp ý sửa đổi, bổ sung Hiến pháp 1992.
Giáo sư 'bị cắt xén' khi góp ý hiến pháp
Quốc Phương BBC Việt ngữ Giáo sư vật lý Đàm Thanh Sơn đang làm việc tại Đại học Chicago, Hoa Kỳ Trong một Bấm thông điệp đưa ra trên trang blog "Hiến pháp", Giáo sư Đàm Thanh Sơn cho hay ông đã gửi một 'thư' góp ý tới Văn phòng Quốc hội vào hôm thứ Ba tuần trước, nhưng khi được công bố, trang mạng chính thức về dự thảo hiến pháp của Quốc hội và chính quyền đã "cắt bỏ" ý kiến của ông và không hồi đáp để giải thích lý do, mặc dù ông đã "nhiều lần" liên lạc chấn vấn. Giáo sư Sơn viết: "Thư dưới đây đã được chuyển đến trang “Dự thảo online” (duthaoonline.quochoi.vn) của Văn phòng Quốc hội vào ngày 22/1/2013. "Sau đó một đoạn ngắn (về Điều 42) được đăng trong phần “Ý kiến người dân” ( Bấm xem ở đây), còn lại bị cắt bỏ đi. Tôi đã nhiều lần email hỏi những người quản trị trang mạng về phần còn lại của bức thư, nhưng tới nay tôi vẫn không nhận được trả lời. Giáo sư cho hay sau đó ông đã quyết định đăng toàn văn bức thư đã gửi đi hai tuần trước vì không muốn tính toàn vẹn trong ý kiến đóng góp của ông bị ảnh hưởng, đồng thời ông nhận xét một số điểm trong bản Dự thảo hiến pháp do Quốc hội và chính quyền công bố có chất lượng "giảm đi rất nhiều." Giáo sư Sơn viết: "Do không muốn góp ý của mình xuất hiện ở dạng đã bị cắt xén nên tôi đăng lại toàn bộ ở đây. Bức thư có phạm vi hạn chế, chỉ nói đến một số thay đổi trong bản Dự thảo mà tôi thấy làm cho chất lượng của Hiến pháp giảm đi rất nhiều." Trong phần đăng ý kiến đóng góp của công dân, trang "Dự thảo online" của Quốc hội chọn đăng phần đóng góp của Giáo sư Sơn về một điều khoản liên quan tới giáo dục, nhưng có vẻ đã "lờ đi" phần ông đóng góp ý kiến liên quan tới "tính trung thành với đảng" được đặt lên trước dân tộc, đất nước và nhân dân của "các lực lượng vũ trang." 'Trung thành với ai?' "Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ là một bộ phận của nhân dân Việt Nam, do đó đặt cụm từ “Đảng cộng sản Việt Nam” lên trước hai từ “Tổ quốc” và “nhân dân” như trong dự thảo là không hợp lý" Giáo sư Đàm Thanh Sơn Phần đóng góp liên quan điều 70 (sửa đổi, bổ sung điều 45), Giáo sư Sơn đề nghị và nhấn mạnh: “Các lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc và nhân dân, có nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội, bảo vệ chế độ dân chủ, cùng toàn dân xây dựng đất nước”. Ông cho rằng không nên quy định như bản dự thảo hiến pháp của chính quyền nói: “Lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Đảng cộng sản Việt Nam, Tổ quốc và nhân dân”. Giáo sư nêu quan điểm: "Theo tôi, các lực lượng vũ trang của Việt Nam phải tuyệt đối trung thành với đất nước và nhân dân Việt Nam, do đó quy định như trong Hiến pháp hiện hành là đủ. "Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ là một bộ phận của nhân dân Việt Nam, do đó đặt cụm từ “Đảng cộng sản Việt Nam” lên trước hai từ “Tổ quốc” và “nhân dân” như trong dự thảo là không hợp lý." Ông cũng không đồng tình với điều 70 của bản dự thảo khi chính quyền quy định một nhiệm vụ của các lực lượng vũ trang là “bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân” và cho rằng quy định này "không hợp lý" vì theo ông các từ 'Đảng' và 'Nhà nước' đã "được đặt lên trước “nhân dân.'” Được biết, chính quyền đã tuyên bố góp ý của dân cho Dự thảo Hiến pháp, dựa trên sửa đổi, bổ sung Hiến pháp 1992 lần này là "không có cấm kỵ", như khẳng định trước công luận của Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Quốc hội, ông Bấm Phan Trung Lý, Trưởng ban biên tập dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. "Nhân dân có thể cho ý kiến đối với điều 4 Hiến pháp như với tất cả các nội dung khác trong dự thảo, không có gì cấm kỵ cả," ông Lý được truyền thông trong nước trích lời nói. 'Đảng sẽ tiếp thu?' Giáo sư toán học Hoàng Xuân Phú cho rằng có 'bãi mìn' về pháp lý trong bản Dự thảo Hiến pháp của chính quyền Gần đây đã có nhiều ý kiến của người dân, trong đó có giới trí thức trong và ngoài nước góp ý cho Dự thảo Hiến pháp, một số ý kiến tỏ ra 'trực diện, mạnh mẽ' khi góp ý về vai trò, vị thế và các quyền của Đảng được ghi trong dự thảo. Có ý kiến cho rằng cần loại bỏ các điều khoản quy định các quyền lực độc tôn của Đảng về chính trị và kinh tế, trong đó có điều 4 về vai trò, phạm vi quyền độc tôn của Đảng và quy định khác về việc chính quyền do Đảng lập và điều hành có quyền độc tôn định đoạt chế độ sở hữu đất đai tư nhân. Một số cũng yêu cầu trưng cầu dân ý về việc nên sửa đổi Hiến pháp, hoặc lập Hiến pháp mới, trong đó thực sự bảo đảm các quyền cơ bản của người dân, được sự phúc quyết của toàn dân, thay vì các bộ phận dân chúng chỉ được quyền "góp ý" trong vòng vài ba tháng như hiện nay, trên một bản dự thảo được cho là do chính quyền và quốc hội do đảng nắm đa số và lãnh đạo, "soạn sẵn." Nhiều ý kiến khác của giới trí thức cũng đặt vấn đề nếu "Dự thảo Hiến pháp" và lần sửa đổi, bổ sung lần này có nguy cơ dẫn tới sự "thụt lùi" hay "thu hẹp" các quyền cơ bản của người dân, được hiểu là nhân quyền, trước khi nói tới quyền công dân, với những gì được cho là những "bãi mìn pháp lý" được ai đó "gài cắm," thì nên tạm dừng hay ngừng hẳn "việc sửa đổi lần này." Trong một trao đổi với BBC Việt ngữ gần đây, một chuyên gia giảng dạy về luật Hiến pháp ở trong nước, không muốn tiết lộ danh tính, bình luận: "Quy định 'không có vùng cấm' không có nghĩa là hoàn toàn đảm bảo và bao hàm rằng những người nêu ý kiến có thể sẽ bị xem xét về thái độ, quan điểm hay không trên cơ sở hồ sơ cá nhân sau này của họ," vì theo chuyên gia này "các chính sách ở VN có xu hướng tương đối và có thể chỉ nhất thời." Trong một trao đổi khác với BBC, Giáo sư Bấm Nguyễn Minh Thuyết, cựu Đại biểu Quốc hội cho rằng một số ý kiến đóng góp có thể được đặt ra, nhưng việc quốc hội và nhà nước lắng nghe và tiếp thu tới đâu và ra sao "lại là chuyện khác." Thêm về tin này Chủ đề liên quan
Thông điệp chính của Phật Đản là 'hòa bình, không chiến tranh' cùng với 'từ bi, hỷ xả với muôn loài', một nhà nghiên cứu về Phật giáo từ thủ đô Paris của Pháp nói với BBC trong tháng Năm này.
Thông điệp của Phật Đản và tự do tôn giáo ở VN
Bên trong một ngôi chùa Phật giáo châu Á ở Paris, Pháp Vẫn theo ‎ý kiến này, Việt Nam nhìn bề ngoài hiện có sự 'tự do' và 'dễ thở hơn' đối với vấn đề 'tự do tôn giáo và tín ngưỡng', nhưng xét về thực chất đó là một sự 'tự do có điều kiện'. Mặt khác, thách thức lớn nhất đối với cộng đồng và tăng chúng Phật giáo Việt Nam ở trong nước và hải ngoại hiện nay là nạn 'buôn thần bán thánh', 'mê tín dị đoan' và xa rời chánh pháp, ông Thành Đỗ, Trưởng ban Nghiên cứu Phật học thuộc Học viện Phật giáo Linh Sơn tại Pháp nói với BBC Tiếng Việt. Phật pháp và những vòng tròn ở Kathmandu Việt Nam: Chùa chiền, tiền bạc? Chúng tôi đào tạo Phật học ở Paris như thế nào? Phật giáo Làng Mai và cơ hội trở lại Làm gì với Hội thánh Đức Chúa Trời? Mở đầu cuộc trao đổi sau đây, nhà nghiên cứu này đưa ra bình luận về thông điệp của Phật đản với cộng đồng quốc tế: "Tinh thần chính của phật đản là thông điệp hoà bình, không chiến tranh, là tình yêu thương giữa con người với nhau mà Đức Phật đã truyền dạy trong suốt 45 năm từ 2.562 năm về trước; Thông điệp chính của Phật đản là 'Tinh thần hòa bình, không chiến tranh và từ bi, hỷ xả', theo ông Thành Đỗ, nhà nghiên cứu tại Học viện Phật giáo Linh Sơn, Pháp "Là tình yêu thương con người với nhau và lòng từ bi, hỷ xả với muôn loài, cũng như với thiên nhiên, để bảo tồn di sản cho nhân loại và thế hệ mai sau." BBC: Theo ông Việt Nam hiện nay ở trong nước có tự do tôn giáo, tín ngưỡng như thế nào, đối với riêng Phật giáo ra sao? Ô. Thành Đỗ: Nhìn về bề ngoài thì tự do tôn giáo tại Việt Nam có dễ thở hơn, nhưng chỉ là một tự do tôn giáo có điều kiện với sự giám sát chặt chẽ của nhà cầm quyền. Những vị tu sỹ từ chối sự giám sát và tự do có điều kiện thì hoàn toàn bị khống chế và loại ra ngoài vòng của hoạt động tôn giáo. Một tự do tôn giáo của một con chim được nuôi trong lồng, phải ăn, phải uống những gì mà người chủ cho, không làm khác hơn được. Tự do đó, nhiều vị tu sỹ chân chính đã từ chối từ mấy mươi năm nay như Hòa Thượng Thích Quảng Độ hay nhiều vị giám mục, linh mục bên Công giáo. BBC: Liệu Phật giáo với tư cách một tôn giáo có được nhà nước cộng sản Việt Nam lâu nay 'cưng chiều' hơn Công giáo và các tôn giáo khác không? Hay thực sự có một sự đối xử, đối đãi bình đẳng? Ô. Thành Đỗ: Chỉ những ai chấp nhận khuôn khổ do chủ nhân ông hướng dẫn mới được 'cưng', không nhất thiết là Phật giáo hay bất cứ các tôn giáo nào khác, mặc dù một số tôn giáo hay tín ngưỡng như thờ cúng cố Chủ tịch Hồ Chí Minh ở các không gian tôn giáo công cộng, hay đạo Thánh Mẫu hết sức được cưng chiều bởi chính quyền. Phật giáo là một trong các tôn giáo bắt rễ lâu đời trong đời sống của nhiều người dân châu Á và Việt Nam, dù họ ở trong nước hay ra hải ngoại sinh sống. Thách thức lớn nhất? Báo cáo của Mỹ về tôn giáo VN ‘bị sai lệch’ Cựu kỹ sư quốc phòng nói về đạo Phật và Thiền TS. Nguyễn Thị Hậu nói về Thủ Thiêm và các công trình tôn giáo Chuyên đề: Làng Mai qua ba thập niên BBC: Thách thức lớn nhất đối với cộng đồng tăng chúng và tín đồ, phật tử của Phật giáo Việt Nam ở trong nước và hải ngoại hiện nay là gì và tại sao? Ô. Thành Đỗ: Thách thức lớn nhất và nhiệm vụ muôn đời của người Phật tử , tăng hay tục là làm sao cho chánh pháp được trường tồn. Lịch sử dân tộc đã cho thấy rất nhiều thời kỳ mà chánh pháp bị kiếp nạn như thời Lê Ngoạ Triều róc mía trên đầu tu sỹ và làm bộ róc hụt tay cho cây dao phập xuống đầu vị sư, hay những bạo chúa đốt kinh điển và phá chùa. Ngày nay, nhiều nơi thờ phượng tôn giáo trở thành các siêu địa điểm du lịch mà nhiều cấp chính quyền đã 'dung túng' để thu hút ngoại tệ và khách du lịch, kể cả khách du lịch nước ngoài, không cần tôn trọng nơi thờ phượng, đi mà nói cho hẳn hòi, không thực sự là tự do tôn giáo đúng nghĩa, cũng là một ví dụ của thách đố với Phật giáo nói riêng, các tôn giáo chân chính khác nói chung. Ngày nay, cộng đồng Phật giáo ở Việt Nam và hải ngoại nên cùng nhau xây dựng lại văn hoá dân tộc gắn liền với lời kinh tiếng kệ, mạnh dạn tránh xa các nạn buôn thần bán thánh và các tệ nạn ấy. Đức Phật có lời dạy rằng "Khi còn có người có chánh tín thì chánh pháp sẽ còn trường tồn", theo tôi, chúng ta chỉ hãy làm công việc duy nhất là vững niềm tin vào chánh pháp. Phật giáo đề cao tinh thần từ bi, hỷ xả, nhiều tu sỹ, tăng ni lựa chọn cuộc sống thanh đạm, bần hàn để 'an ủi chúng sinh khổ đau'. BBC: Ông bình luận thế nào về một số mô hình giáo hội, tăng đoàn Phật giáo ở Việt Nam và thậm chí tại hải ngoại với các 'siêu trung tâm', cơ sở Phật giáo có 'Chùa to, tượng lớn' đang liên tục được mở rộng 'cương vực', cơ sở và thu hút tín đồ, phật tử ở trong và ngoài nước tới con số hàng nghìn, hàng vạn, cùng mạng lưới các trụ sở, phân viện không ngừng mở rộng khắp nơi trên thế giới? Ô. Thành Đỗ: Ngày nay, ai ai cũng nhận thấy là tôn giáo Phật giáo có sự chuyển hướng mạnh, trở thành gần như những cơ sở kinh tài quy mô lớn... mô hình này sao chép từ Trung Quốc, thậm chí, thùng Phước sương (hòm Công đức) có thể do chính quyền quản lý; và tu sỹ nếu muốn, tối có thể rời chùa về sống cuộc sống gia đình. Những cơ sở này "xuất cảng" ra hải ngoại rất nhiều tu sỹ trẻ để tạo thành một mạng lưới kinh tài toàn cầu, nhắm đến các nước giàu có để phục vụ như cầu tâm linh cho những người Việt tha phương và tận dụng tâm lý yêu mến tôn giáo, tôn trọng tín ngưỡng có nguồn gốc phương Đông của tín đồ quốc tế, hải ngoại, kể cả những người có nhu cầu được chữa trị, điều trị về tâm lý mà lẽ ra cần và có thể chỉ nên đáp ứng thông qua hệ thống y tế, sức khỏe và giáo dục, chăm sóc phi tôn giáo cũng đủ. 'Giàu có quá mức?' Chuyên trang về Phật giáo Chuyên trang về Tôn giáo VN phản đối báo cáo tôn giáo của Mỹ Mô hình đó, còn gần giống như các mô hình nhà thờ tại Âu châu nhiều thế kỷ trước, đem đến sự giàu có quá mức cho giới tu sỹ, một số nơi dường như thích sao chép mô hình của các đại chủng viện 'có thu phí tinh vi' của một số giáo hội ở nước ngoài điều không lạ lẫm với truyền thông, cộng đồng và các cơ quan quan thuế ở phương Tây. Nhưng ngày nay, mặt khác, nhiều nhà thờ và cơ sở 'kinh doanh tôn giáo tinh vi ấy' đã và đang phải bán đi vì không còn tín đồ... các chùa Việt Nam tại hải ngoại, nếu không có sự điều chỉnh hợp lý và đúng đắn về nhận thức, rồi cũng có thể theo chân nhiều chùa chiền người Trung Hoa tại Mỹ và nhất là ở vùng San Francisco mà cách đây hơn 100 năm tại đó từng có tới hơn 200 ngôi chùa Tàu của người Hoa. Ông Thành Đỗ, nhà nghiên cứu, nói về đào tạo Phật học tại Học viện Phật giáo Linh Sơn. Nhiều mô hình trong số này gây quan ngại vì chúng xa lạ với Chánh pháp của Phật giáo và nhiều tôn giáo khác muốn giác ngộ con người tránh xa các dục vọng, trong đó có tham vọng về tiền tài, danh vọng, quyền lực quá đáng, cũng giống như trong tinh thần của đạo Nho Việt Nam đề cao 'tri túc' tức 'biết đủ, biết vừa' và nhất là giới tu hành cần lấy đời sống, lối sống thanh đạm là duy nhất, tránh xa phú quý, giàu sang, nổi tiếng, quyền lực, kể cả Thần quyền, Thế quyền, để an ủi chúng sinh còn nhiều người đang sống trong 'bể khổ', đói nghèo, bệnh tật, bất công v.v... BBC: Ông bình luận gì thêm về hiện tượng được cho là buôn thần, bán thánh, mê tín, dị đoan được cho là gây tiêu cực và tác hại cho cộng đồng và văn hóa trong các hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo ở các cơ sở Phật giáo Việt Nam trong nước, cũng như hải ngoại dưới nhiều hình thức? Giải pháp chính cho vấn đề này, nếu có, nên thế nào và bắt đầu từ đâu? Ô. Thành Đỗ: Nạn buôn thần bán thánh thời nào cũng có, nhiều hay ít. Khi chánh pháp bị suy đồi thì những hiện tượng ấy trở nên lan tràn khắp nơi, từ cúng sao giải hạn, tới đến dùng máy cái, sổ lớn để đếm tiền công đức, liệt kê nhà đất, tài sản cúng dường. Hoạt động tôn giáo đúng chánh pháp thường không chủ trương đem đến tài sản thế gian cho giới tu sỹ Phật giáo hay Công giáo, nhưng những hiện tượng mê tín dị đoan thì ngược lại, sẽ thu hút rất nhiều những người đến với tôn giáo do lòng tham lam và sự vô minh. Giải pháp chính cho các vấn đề này vẫn là Phật pháp chân chính phải được rao giảng đến với mọi tầng lớp trong xã hội càng sớm, càng tốt, để giúp khai mở dân trí và văn hoá dân tộc, như Hòa Thượng Mẫn Giác có dạy: "Mái chùa che chở hồn dân tộc/Nếp sống muôn đời của Tổ Tông!" Bài phỏng vấn phản ánh quan điểm riêng của người trả lời, một nhà nghiên cứu về Phật học, đang nghiên cứu và giảng dạy Phật học tại Học viện Phật giáo Linh Sơn, nam Paris, Pháp.
Có tới 104 cầu thủ nước ngoài hiện đang thi đấu cho các CLB của Anh, phần lớn tập trung ở giải ngoại hạng (Premiership), và giải vô địch nước Anh (Championship). Nhiều người trong số này đang nắm vai trò chủ chốt cho các đội tuyển quốc gia tại World Cup lần này.
Bóng đá Anh: Một World Cup thu nhỏ
Mười cầu thủ nòng cốt của đội tuyển Úc đi Đức lần này là những khuôn mặt quen thuộc của giải ngoại hạng Anh. Trong đó phải kể đến Mark Schwazer thủ môn, và Mark Viduka tiền đạo của Middlesbrough, hậu vệ Lucas Neill của Blackburn Rovers, trung vệ Tim Cahill của Everton, tiền vệ trái Harry Kewell của Liverpool, hay Craig Moore của Newcastle. Chín cầu thủ hàng đầu của Trinidad và Tobago đang thi đấu thường xuyên tại Anh. Đứng đầu là Shakar Hislop thủ môn của West Ham, sau đó đến Clayton Ince của Coventry City, Dennis Lawrence của Wrexham, Brent Sancho đá cho Gillingham, trong khi Ian Cox, Chris Birchall, Carlos Edwards, Stern John, Kenwyne Jones đá cho các đội khác. Tám tuyển thủ của đội Gà Trống Goloa, (CH Pháp), đã coi các câu lạc bộ của Anh là nhà từ nhiều năm qua. Ai còn lạ gì Thiery Henry từ Arsenal, Mikael Silvestre, và Louis Saha bốc lên cùng Manchester United (MU), Jean Alain Bumsong làm cho Newcastle lình xình, William Gallas và Claude Makelele nâng cúp hai lần cùng Chelsea, Djibril Cisse lên xuống cùng Liverpool, và Pascal Chimbonda chịu khó phòng thủ của Wigan Athletic. Bảy cầu thủ từ xứ cờ hoa (Hoa Kỳ) đang dâng hiến tuổi thanh xuân cho sân cỏ của nước Anh. Có thể kể ra ngay Tim Howard là thủ môn của MU, Carlos Bocanegra và Brian McBride đang kết duyên cho Fulham, Marcus Hahnemann đá khỏe với Reading, Claudio Reyna phục vụ Manchester City, Eddie Lewis xung trận cho Leeds, Bobby Convey lên hạng cùng Reading (thăng hạng Premiership) Cả Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha mỗi nước có 6 cầu thủ đá cho các đội của giải Premiership. Về phía Bồ Đào Nha chúng ta dễ nhận thấy cái tên Cristiano Ronaldo chân dẻo như kẹo cao su của MU, sau đó là ba chàng ngự lâm Paulo Ferreira, Maniche, và Ricardo Carvalho đầu quân Jose Mourinho của Chelsea, Nuno Valente kiếm lương từ Everton, trong khi Louis Boa Morte tỏ ra xứng với đồng tiền bát gạo của al Fayed, công dân Ai Cập sở hữu CLB Fulham, cũng là chủ của cửa hàng hạng sang Harrods ở Luân Đôn. Người Hà Lan thầm lặng Danh sách các tuyển thủ quốc gia tham dự World Cup tại Đức kiếm lương từ các CLB của Anh còn dài lắm, bài viết ngắn này không thể nào liệt kê hết. Tuy nhiên trước khi kết thúc phần thống kê để chuyển sang phần phân tích thiết tưởng cũng cần phải nhắc đến tác động của "hoạt chất da cam" trong nền bóng đá nước Anh. Đó là các cầu thủ tài năng từ xứ Hà Lan. Quê hương của hoa tuylip góp cho xứ xương mù 5 tuyển thủ nổi danh, họ đầu quân cho bốn CLB hàng đầu, và giàu nhất của giải Premiership. Edwin van de Sar được Manchester United tín nhiệm giao cho công việc giữ "cửa thể diện", Jan Kromkamp tuổi trẻ đang lên được Liverpool sắm về để tăng sức bật cho hậu vệ biên bên phải, Ruud van Nistelrooy trung phong đoạt danh hiệu đôi giày vàng sau nhiều năm thành công tại MU hiện đang "liếc" sang Serie A của Ý, trong khi cỗ xe tăng Robin van Persie vừa học việc, vừa ghi bàn cho Arsenal. Và cuối cùng danh sách này không thể thiếu Arjen Robben là người góp công sức đưa đội Chelsea vào chức vô địch Premiership hai năm liên tục. Nghèo Nam Mỹ, thiếu Brazil Có một điều các phân tích gia chỉ ra là giải Premiership của Anh rất ít cầu thủ từ ba cường quốc bóng đá, nơi đang được cho là có nhiều triển vọng đoạt chức vô địch World Cup lần này. Đó là Brazil, Argentina, và Đức. Cầu thủ của hai nước Nam Mỹ vừa nhắc đến có vẻ chỉ khoái so giày tại Tây Ban Nha và Ý, và quên nhanh nước Anh sương mù. Mười tuyển thủ quốc gia của Argentina hiện đang đá cho các CLB của Tây Ban Nha, trong khi Serie A của Ý được chọn làm bãi đáp cho 4 người. Chỉ có ba cầu thủ Argentina đá cho Premiership, gồm Hernan Crespo (Chelsea), Gabriel Heinze (MU), và Lionel Scaloni (West Ham United). Trong khi chỉ có một hạt giống từ Brazil, Gilberto Silva là chịu bám rễ tại sân Highbury của Arsenal. Sáu tuyển thủ trứ danh của Brazil, gồm Dida, Kaka, Adriano, Emerson, Cafu, Serginho hiện đang dùng tài nghệ cá nhân để tăng thêm kịch tính cho Serie A của Ý. Tây Ban Nha có cầu thủ xuất sắc nhất trong năm, Ronaldinho, và cũng phải kể đến những khuôn mặt khả ái khác từ Brazil như Ronaldo, Robinho, Edmilson, Julio Baptista, Edu, Oliveira và Roberto Carlos, những người mang điệu Samba cống hiến cho sân cỏ của xứ bò tót. Làm sao có thể quên được công của một người Barzil với "dáng vẻ bình dân" với tài đá bóng do "thượng đế ban phát" đã làm cho Barcelona trở thành chủ nhân tự hào của hai chiếc Cup danh tiếng trong năm tại La Liga và Champions League. Đó là Ronaldinho. Premiership qua mặt Serie A? Tuy vậy người ta nói nhiều đến thời đang lên của Premiership, khi nhiều cầu thủ giỏi đã bỏ Serie A của Ý để về đầu quân cho các CLB của Anh. World Cup năm 2002 có 79 cầu thủ quốc tế xuất thân từ giải ngoại hạng Ý. Năm nay con số này tụt xuống còn 58. Trong khi số tuyển thủ quốc gia tham gia World Cup đá cho các CLB bóng đá của Anh đã tăng mạnh, từ 94 người năm 2002, lên đến 104 người trong vòng chung kết lần này. Số cầu thủ ngoại quốc đá tại Tây Ban Nha đại diện cho quốc gia thi đấu tại World Cup không đổi trong bốn năm qua. Trong hai giải 2002 và 2006 các CLB Tây Ban Nha góp 58 tuyển thủ cho đội tuyển quốc gia. Bóng đá CLB của Anh đang có vẻ lên hương, bằng chứng là giải Premiership ngày càng hấp dẫn, thu hút được lượng thính giả khổng lồ, thế nhưng thành tích của đội tuyển Anh, qua các giải World Cup gần đây, như vẫn dẫm chân tại chỗ. Sau một lần vô địch vào năm 1966, vị trí cao nhất của đội tuyển Anh đạt được kể từ thập niên 1970 là vào được bán kết tại giải 1990, còn lại hầu như bị bật bãi sau vòng tứ kết. Có gì mâu thuẫn, hay có gì liên hê,̣ giữa trình độ bóng đá cấp CLB và mức độ thành công của đội tuyển quốc gia? Anh khó tiến xa Xin thưa là có. Theo huyền thoại Johan Cruyff, cựu thủ quân đội Hà Lan, thì việc tuyển mộ ồ ạt các chiến binh ngoại quốc cho giải Premiership đã làm giới hạn khả năng bóng đá của đội tuyển Anh. Cruyff nói Anh khó mà đoạt được vô địch World Cup lần này, vì có quá nhiều cầu thủ ngoại quốc về đá cho giải Premiership, và họ chiếm ưu thế trong vị trí tiền đạo. Cứ nhìn vào danh sách tiền đạo của đội tuyển Anh mà HLV trưởng Sven Goran Eriksson vừa nộp cho FIFA, trong bốn người đá ở hàng trung phong, gồm Rooney, Owen, Crouch, và Walcott, Cruyyf nói, "hai người (Owen và Rooney) bị thương, và một người (Walcott) chưa hề đá một trận Premiership nào cả". "Vấn đề là cầu thủ ngoại quốc xuất hiện quá nhiều trong hàng tiền đạo tại giải bóng đá nhà nghề của Anh. Thử nhìn các đội hàng đầu của Premiership xem có bao nhiều tiền đạo là người gốc Anh? Chelsea: không có ai, còn Arsenal, Liverpool, và Manchester United tôi thấy mỗi đội chỉ có một người"
Tôi tìm hiểu về câu chuyện Thủ Thiêm cách đây gần 2 năm, cho bài luận cuối kỳ môn Đô thị hóa. Câu chuyện như dư luận hiện đang quan tâm: người dân cảm thấy đền bù không thỏa đáng, mất đất, mất nhà, mất kế sinh nhai.
Thủ Thiêm: Cần hy sinh cho phát triển đô thị?
Khu đô thị mới Thủ Thiêm ở TPHCM nằm trong bán đảo Thủ Thiêm, đối diện với trung tâm quận 1 qua sông Sài Gòn Cận cảnh khu đô thị mới Thủ Thiêm Vụ Thủ Thiêm: 'Dân mất, chính quyền cũng mất' Khi đô thị mở rộng, thành phố cần có đất, và phần đất này đến từ sự "hy sinh" của những cư dân ở vùng ven, để đổi lấy phát triển cho thành phố. Nhà nghiên cứu Erik Harms, khi phỏng vấn người dân Thủ Thiêm để viết cuốn Luxury and Rubble, ghi nhận, người dân Thủ Thiêm không phản đối sự phát triển của thành phố. Họ cũng muốn một hình ảnh Sài Gòn văn minh, hiện đại, nhưng lời hứa của sự chuyển mình của thành phố lại khiến họ phải trả một cái giá quá đắt, không chỉ mất mảnh đất sống bao đời mà còn cảm giác của sự bất công, tham nhũng, không minh bạch từ phía chính quyền khi trả lời thắc mắc của họ. Tôi đem câu chuyện đó trao đổi với rất nhiều giáo sư tại Đức, kể cả giáo sư ở trường tôi và giáo sư thỉnh giảng, để tìm một trường hợp tương tự để so sánh tại Trung Quốc, cho bài luận văn cuối kỳ. Giàu có nhờ đền bù Có một câu chuyện thu hút sự chú ý của tôi, từ một giáo sư người Trung Quốc công tác tại ĐH Quốc gia Úc: tại làng Liede ở Quảng Châu, người dân được đền bù hậu hĩnh đến mức trở nên giàu có. Cứ mỗi mét vuông nền nhà trước đây họ có bao nhiêu, người dân Liede sẽ được đền bù bấy nhiên mét vuông nền nhà ở chung cư cao tầng tái định cư, nằm ngay trong lòng khu làng cũ, nay nằm giữa khu đô thị mới ở trung tâm Quảng Châu. Khu tái định cư Liede, tòa nhà bên phải là khách sạn của công ty Liede đang được xây Chuẩn bị thức ăn cho tiệc tại đền thờ. Đền thờ dòng họ cũng là nơi dân làng thường gặp mặt và tổ chức những buổi lễ mừng thọ, mừng năm mới 500 mét vuông nền nhà cũ (tương đương cỡ tòa nhà 5 tầng) trước đây nằm trong khu làng lộn xộn, ổ chuột cho dân nhập cư thuê, giờ là 500 mét vuông nền nhà mới trong chung cư 20-30 tầng khang trang, được quy hoạch thành khu đô thị mới dạng Phú Mỹ Hưng, cạnh những trung tâm thương mại cao cấp, văn phòng và những bar chic nhất, sang nhất Quảng Châu. Dĩ nhiên tiền thuê nhà sẽ tăng gấp 2-3 lần là ít. Phần lớn đất nông nghiệp sở hữu tập thể của làng được chuyển sang đất đô thị sở hữu nhà nước, làng Liede chỉ giữ lại một phần, phần để xây chung cư tái định cư, phần để kinh doanh...khách sạn 5 sao (dự án này thật ra về sau cũng gặp trắc trở). Nhưng đó là một sự ngả giá quá hời cho dân làng Liede, làm cả Quảng Châu ghen tị với dân làng giàu qua 1 đêm. Chính xác là 3 tháng. Trong vòng 3 tháng, tất cả người dân Liede đồng ý dời toàn bộ ra khỏi khu nhà cũ, trả đất cho chính quyền quận Tianhe. Nhanh gọn, chuyên nghiệp. Chính công ty trách nhiệm hữu hạn mà mỗi dân làng trở thành một cổ đông, để sỡ hữu phần đất còn lại, chịu trách nhiệm dỡ bỏ nhà cũ và lên kế hoạch xây khu tái định cư mới. Không phải câu chuyện cổ tích Đây không phải câu chuyện cổ tích. Khi tôi dọn vào sống ở khu tái định cư Liede để nghiên cứu, tôi được nghe những bất cập từ dự án. Bác giữ đền ở đây kể tôi nghe câu chuyện đằng sau: Mọi việc rất thuận lợi vì, trưởng làng ở Liede, ông Fangrong Li, người liên tục làm trưởng làng trong 30 năm, từ thời Mao, đã tiếp cận riêng ông phó chủ tịch Quảng Châu, ông Cao Jianliao. Sau rất nhiều ngả giá ở những bàn tiệc, và lời hứa món quà là khu đất riêng cho ông chủ tịch quận. Vài năm sau, ông Cao vào tù vì nhiều bê bối tham nhũng, còn trưởng làng Liede trốn ra nước ngoài, lấy cớ chữa bệnh, để tránh bản án liên quan. Quá trình cải tạo Liede xảy ra nhanh chóng và rốt ráo như vậy, vì đã được „bôi trơn" bằng rất nhiều món quà trên bàn tiệc. Cô giáo sư kể tôi nghe câu chuyện, thấy sự lấp lánh trong mắt tôi khi nghe câu chuyện, thì giải thích thêm, Liede là một trường hợp đặc biệt. Đó là thời điểm chính quyền Bắc Kinh muốn tìm ra một giải pháp mềm hơn cho đô thị hóa, không làm lòng dân quá bất bình, gây bất ổn xã hội. Ở Liede, người dân đã đấu tranh để có quyền lợi trong cuộc thương thảo với chính quyền và được lắng nghe. Khu tái định cư nằm bên cạnh công viên Trường hợp ngoại lệ? Nhưng đó là trường hợp ngoại lệ, vì một cuộc thí nghiệm cho mô hình mới đang được tiến hành ở đây. Nếu xảy ra ở tỉnh khác, cuộc thương thảo sẽ có thể không xảy ra, và những người dám lên tiếng có thể sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Còn những người bạn người Quảng ở thành phố Quảng Châu thì lắc đầu cười, nói Liede chỉ là quảng cáo thôi, và chỉ vào quảng cáo cho đô thị hóa của Quảng Châu ở ga tàu điện ngầm: "Quảng Châu chỉ có một Liede." Họ chỉ cho tôi khu làng khác cách đó không đầy 10 phút đi xe, cũng ở giữa trung tâm, và vẫn đang tan hoang vì nhiều bê bối chính trị, không giải quyết được cũng hơn 5-7 năm nay. Quảng Châu có 138 làng trong thành phố như vậy, và không phải dân ở làng nào cũng dám mơ một giải pháp rốt ráo và mãn nguyện như ở Liede. Nhưng cho dù đó chỉ là "quảng cáo", thì đó cũng là kết thúc có hậu cho gần 10.000 dân làng Liede. Căn hộ trong khu tái định cư, mà tôi thuê ở Airbnb trong 10 ngày, rất dễ chịu. Người dân vẫn sống trên mảnh đất bao nhiêu năm nay của làng. Người già thư thả trò chuyện với nhau bằng tiếng Quảng. Những cuối tuần, người trong một họ tụ tập ở khu đền mới được chính quyền của làng xây lại, ăn lễ thượng thọ một cụ trong làng. Từ khu công viên xanh mướt và dòng kênh xanh xanh uốn quanh khu tái định cư Liede, tôi nhìn lên dãy dãy những nhà cao tầng khang trang của khu tái định cư bên trái. Ở bên phải, nơi từng là đất làng Liede cũ, là con đường nhộn nhịp dẫn thẳng vào trung tâm thành phố, trung tâm thương mại cao cấp và văn phòng công ty. Đền thờ họ Lý, dòng họ lớn nhất ở Liede, được xây dựng lại ngay trong khu tái định cư mới Khi tôi trò chuyện với dân làng ở đây, không ai trong số những người dân Liede phải nói về sự hy sinh cho phát triển, hay khóc và ngất xỉu khi được lắng nghe từ chính quyền, như tại Thủ Thiêm. Từ câu chuyện của Liede, có một kết luận hiển nhiên là, Sự phát triển của thành phố, nếu khi quy hoạch đô thị có cân nhắc dành cho người dân, không đòi một sự hy sinh nào. Thành phố có thể rộng lớn, đẹp đẽ, giàu có, mà không cần giật đi miếng bánh của những người dân vùng ven. Chiếc bánh phát triển có thể lớn ra và khi được cắt ổn thỏa, mọi người đều có phần trong chiếc bánh đó. Một giải pháp có thể được tìm ra, nếu người ta chịu tìm kiếm chăm chú hơn. Bài viết nêu quan điểm riêng của tác giả, đang là sinh viên Thạc sĩ Khoa Đông Á học, Đại học Duisburg Essen, Đức.
Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch (HRW) vừa ra báo cáo cáo nói trong khi chính quyền địa phương tại Cao Nguyên ở Việt Nam tiếp tục bắt giữ nhiều người Thượng, nhà chức trách nước láng giềng Campuchia thì đang cố gắng ngưng không để những người Thượng bỏ chạy từ Việt Nam vào Campuchia được tị nạn.
Báo cáo mới về người Thượng
Tuy nhiên chính phủ Việt Nam hôm thứ Hai đã bác bỏ thông tin này, gọi đó là "hoàn toàn bịa đặt". Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Dũng nói :"Vừa qua, đồng bào giáo dân trên cả nước, trong đó có đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên, đã vui hưởng một Lễ Giáng sinh an lành". "Hoàn toàn không có việc người dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên bị bắt giữ hoặc bị tra tấn”. Human Rights Watch nói rằng hơn 200 người Thượng bị bắt tại Việt Nam trong tháng 11 và tháng 12. Những người bỏ Việt Nam sang tới Campuchia nói rằng họ bị bắt bởi họ là người theo đạo Tin Lành Dega. Trong tám tháng qua số người Thượng từ Việt Nam vượt biên sang Campuchia lên tới gần 800 người và họ đang ở tạm ở Phnom Penh, dưới sự kiểm soát của Cơ quan Tỵ nạn LHQ (UNHCR). Hầu hết những người Thượng từ Việt Nam sang Campuchia tới tỉnh giáp biên giới là Ratanakiri nơi UNHCR đợi để đón họ. Thế nhưng theo phóng viên BBC Guy De Launey tại Phnom Penh thì giải pháp này không còn nữa. Vào đầu năm nay, chính phủ Campuchia đã yêu cầu UNHCR đóng cơ sở tại khu vực này. Một tờ báo ra tại Pnom Penh có được cuốn băng ghi âm bài diễn văn của Bộ trưởng Nội vụ Campuchia, ông Hok Lundy, trích lời ông nói rằng ''nhà chức trách địa phương nên khuyến khích dân làng giao nộp những người Thượng tị nạn để bắt và đưa những người này trở lại Việt Nam''. Human Rights Watch nói gì? Trong báo cáo 25 trang ra vào hôm 10/01, HRW nói rằng “Giáng Sinh tại Cao Nguyên tương đối yên bởi hàng trăm người Thượng bị bắt và bị giam tại các đồn công an trong những ngày lễ’’. HRW nói rằng lời khai của chính những người Thượng tình nguyện từ Campuchia quay trở lại Việt Nam kể từ năm 2001 cho thấy họ bị chính quyền Việt Nam nghi ngại nhiều. Một số người bị công an theo dõi và thậm chí đã bị quản chế tại gia ngay khi quay trở về Việt Nam. Một số thường bị gọi ra đồn công an để điều tra về những hoạt động của họ. Báo cáo mới nhất của HRW nói vào ngày 29/12/2004, chính phủ Việt Nam chính thức cáo buộc 13 người Thượng từ một trại tỵ nạn ở Campuchia tình nguyện quay lại Việt Nam hồi tháng 10 là gián điệp do UNHCR “đào tạo nhằm gây bất ổn và rồi đưa lại về Việt Nam”. HRW nói rằng “kiểu tuyên bố như vậy cho thấy một mức độ sợ vô cớ và dẫn tới việc truy tố’’. Vào cuối tháng 12/2004, truyền thông tại Việt Nam loan tin “âm mưu gây rối trong đêm Giáng Sinh đã hoàn toàn bị thất bại’’ vì điều mà nhà chức trách mô tả là “chính quyền đã nhận được thông tin về khả năng gây rối của Quỹ Người Thượng”. ....................................................................................................... Một thính giảTôi có thằng bạn đóng quân ở An Khê, Gia Lai. Đợt về phép này nó về thăm nhà nên tôi có được biết một chút tình hình trên đó. Sự thật là trước lễ Giáng Sinh 2 ngày khu vực An Khê, Gia Lai cả Trung Đoàn ngót nghét hơn ngàn quân phát lệnh báo động lên Trung Tâm Gia Lai cách đó chục cây số chống "bạo động". Mỗi thằng được phát hai hộp tiếp đạn. Hộp thứ nhất có 3 viên "mã tử" - đạn giả, hộp thứ hai có 30 viên đạn xịn. Mang theo làm của để dành, không có lệnh bắn. Vì việc "chống bạo động" đã có mấy thằng "trinh sát" - là lính được huấn luyện kỹ, thiện chiến mặc đồ thường dân trà trộn vào đám đông, gặp đâu đánh đó... An NamNhững gì mà có lợi cho nhà cầm quyền VN thì họ hò hét và ủng hộ. Những gì mà bất lơi thì phủ nhận một cách trắng trợn mặc dù chưa cần biết điều đó đúng hay sai, thật hay không. Miễn là là sao được việc cho nhà cầm quyền là xong. Thực chất nhà cầm quyền từ trước đến giờ chưa làm cho ra hồn một việc gì, mà chỉ thực hiện chiếu lệ cho có. Đến cái đồng lương cũng còn thực hiện chiếu lệ với mức lương 290.000VNĐ/tháng thì còn làm được việc gì. Những người dân, mà đại bộ phận là người KINH, với kinh nghiệm sống và tiếp xúc nhiều với chính quyền (nói theo dân gian là “KHÔN” hơn) nên đã biết cách sống chung với “LŨ”. Chính vì vậy, dù các chính sách không ra gì nhưng người KINH vẫn cứ xoay sở mà sống. Nhưng những người THƯỢNG thì khác, họ thật thà hơn và ít được tiếp xúc với chính quyền nên họ không “KHÔN” bằng người KINH. Cũng chính vì vậy, họ không chịu được các chính sách mà cho là “chính sách ưu tiên dành cho dân tộc thiểu số” vì thực chất các chính sách đó là để đối phó chứ không thực chất là nhằm giúp đỡ cho dân tộc thiểu số tồn tại và phát triển. Quay lại cái vụ Human Rights Watch (HRW), thì cũng thật nực cuời. Khi HRW tố cáo vụ tù nhân Iraq thì Việt Nam đưa tin khắp nơi hết tờ báo này đến tờ báo kia và coi đó là TIÊU ĐIỂM của trang báo. Thế nhưng khi chính HRW đưa tin về vụ Tây Nguyên thì nhà cầm quyền bác bỏ và kêu đó là “hoàn toàn bịa đặt”. Còn các bạn nào cực đoan đòi dẹp cái Cơ quan Tỵ nạn LHQ (UNHCR) thì còn quá đáng hơn nữa. Nếu không có cái cơ quan như vậy thì lấy đâu ra Việt Kiều. Chúng ta cứ khách quan mà nhận xét. Các cụ nói rồi:” Đất lành thì chim đậu” chẳng có ai bỏ nước ra đi nếu như đất nước đó thực sự là tốt đẹp. Cho nên, nếu như Nhà cầm quyền luôn tự hào là vì nước vì dân thì đương nhiên dân phải theo. Sợ gì mà hết cấm đoán các này, bịt miệng cái kia, chống đối cái nọ và lúc nào cũng phải nói mình tốt nhất, hay nhất. Ken Huynh, Atlanta, Hoa KỳTôi chỉ thấy một điều này, đối với chính phủ Mỹ, không biết tốt hay xấu, mà ngày nay họ không quên rằng nước Mỹ ngày xưa là của thổ dân da đỏ nên bây giờ, chính phủ Mỹ có một bổn phận (noble oblige) phải cung cấp mọi dịch vụ y tế và an sinh xã hội ( cấp tiền mổi tháng ) cho người dân da đỏ và hết sức nâng đở cho thiểu số người Mỹ gốc da đỏ ở mọi khía cạnh trong xã hội. Ai có học ở bậc trung học Mỹ và giới trẻ da trắng, da đen Mỹ đều tự hào và khoác lác rằng tôi có 1/4 hay 1/8 máu da đỏ trong người... Nói chuyện xứ Mỹ thì xa xôi lắm, nhưng ở VN mình, có bao giờ trong lòng người Kinh mình đã từng nghĩ về thân phận hay cuộc sống của các đồng bào thiểu số ở miền thượng du ở Bắc, Trung hay Nam bộ. Người Kinh mình mới đây thì chỉ bị Trung Cộng hiếp đáp, bắn giết độ chục người thôi thì còn nghiến răng căm tức đến chừng nào. Nay thử hỏi, những đồng bào Thượng bị đánh đập, bắn giết săn đuổi bởi chính những người được gọi là anh em trên cùng một đất nước và xảy ra ngay chính trên đất đai của tổ tiên họ làm chủ cả ngàn năm...Họ bị cấm đoán cấm phá rừng làm rẩy. Trong khi khoanh tay nhìn hàng triệu người Kinh lủ lượt kéo lên Tây Nguyên phá rùng làm đồn điền cao su, cà-phê, hồ tiêu thì được...Đã vậy họ còn bị cấm đoán sinh hoạt tín ngưỡng và bị bịt miệng, và bị vu oan khoác cho một cái tội tày trời từ chính quyền CSVN là âm mưu tổ chức ly khai nhằm thành lập một chính quyền "Đề-Ga" vớ vẩn...bằng bắp ngô và dao mác...Xin lỗi những bạn đọc ở diển đàn này mà có ý nghĩ thiển cận như trên như lời tuyên tru yền của những tờ báo của chính quyền trong nước thì nên tự hỏi lại bản thân mình và tự hỏi lương tâm mình đã đánh mất chưa vậy... Nguyễn Quang, TPHCMTôi ngạc nhiên về ý kiến của ông Quốc Huy. Ở diễn đàn khác thì ông chửi ĐCS bán đất cho Trung Quốc, mặc dù điều này không đúng. Cũng theo BBC, phần biển Việt Nam được hưởng ở vịnh Bắc Bộ còn lớn hơn Trung Quốc. Còn ở diễn đàn này, ông lại ủng hộ những người Thượng muốn nổi loạn đòi thành lập nước Dega tự trị. Điều đó dẫn tới Việt Nam nội chiến, huynh đệ tương tàn giống như Nam Tu, Mindanao của Philipin, nam Thái Lan, Indonesia ... Tại sao ông lại mâu thuẫn thế nhỉ??? Nếu người Thượng tự trị được, chắc tiếp theo là người Khơ Me rồi nối tiếp 60 dân tộc khác đòi tự trị. VN sẽ rơi vào tình trạng hỗn loạn. Chắc lúc đó một vài vị như ông Quốc Huy vui vẻ lắm nhỉ? Quốc HuyNhiều bạn đã nhìn nhận thiếu khách quan khi nhận xét về tình hình Tây Nguyên, các bạn nhìn nhận trên bình diện của số đông người Kinh di cư làm ăn giàu có mà không thấy thiểu số những người Thượng đang ngày một nghèo đi. Đó là một cuộc sống không công bằng mà phần thiệt bao giờ cũng thuộc về những dân tộc thiểu số. Nếu nói cuộc sống của họ đang đi lên thì tại sao họ phải ra đi, phải tìm đến sự an ủi nơi tín ngưỡng? Phải chăng họ là những kẻ vô ơn, nếu đúng như vậy thì giữ lại những kẻ vô ơn để làm gì cho thêm mất ổn định? Bởi vậy muốn có được cái nhìn khách quan thì phải đánh giá đúng các nguyên nhân: từ các nguồn lợi về rừng cho đến giá cả nông sản, từ cơ cấu dân số cho đến chính sách vĩ mô của nhà nước... Nguyên nhân đó là sự phát triển mất cân đối! Cho nên anh bạn Huy Thắng ở TCT Sông Đà xây dựng thuỷ điện Sê San chỉ nhìn thấy tiềm năng sẽ cung cấp điện cho các đô thị miền xuôi giàu có, thuỷ lợi cho các cánh đồng miền xuôi màu mỡ mà không thấy ảnh hưởng tác hại của nó đối với miền núi nơi xây dựng thuỷ điện, mà cụ thể là di dân khỏi lòng hồ thuỷ điện nơi vùng đất thấp có nước để canh tác, là mất đất mất nhà, mất rừng, là thay đổi tập quán sinh sống và nghề nghiệp. Để đổi lại người dân tộc thiểu số được lợi gì ngoài những lời hứa xa xôi, mà xa quá thì thông thường người ta hay mắc bệnh “quên”? Có bạn còn cực đoan hơn cả đảng CSVN khi đòi giải tán UNHCR một tổ chức cứu trợ của LHQ chuyên trách làm nhiệm vụ cứu trợ nhân đạo, nơi nào trên thế giới có thảm hoạ và xung đột vũ trang mà không có UNHCR để giúp đỡ những người gặp hoạn nạn? Ngày trước thì cũng chính UNHCR đã giúp đỡ hàng vạn người tỵ nạn Campuchia chạy trốn hoạ diệt chủng, người dân CPC chắc không thể quên, nhưng Hun Sen là do CSVN dựng lên và gây khó khăn cho UNHCR. Mới đây thôi thì cũng chính VN đã giúp đỡ Hàn Quốc trong việc đưa hơn 400 người Bắc Hàn đi tỵ nạn, việc làm đó không hề mâu thuẫn với UNHCR đang giúp đỡ người tỵ nạn Bắc Hàn. Bắc Hàn đã tố cáo chính quyền CSVN tiếp tay với Mỹ và Hàn Quốc nhằm lật đổ chế độ CS Bắc Hàn, các bạn có thấy sự giống nhau về tố cáo với UNHCR không? Gần 800 người Thượng là một con số không nhỏ và thực tế có thể lên hàng nghìn, đã ai trong số các bạn lắng nghe lời kể của những người này? Nhưng chắc các bạn biết chuyện hai phóng viên của đài Phát thanh-Truyền hình tỉnh Đắk Nông và báo Đắk Nông? Không đưa tin, không có tin thì cũng được hiểu đồng nghĩa “ổn định”, đó là cách thức chính quyền CSVN đang sử dụng để đánh lừa dư luận. HRW được sự tín nhiệm của toàn thế giới vì những thông tin trung thực khách quan, chỉ một số nước độc tài không công nhận nó mà thôi. Phát triển nhưng mất cân đối cũng gây nên mất ổn định, đừng vì mình là người Kinh mà cậy thế phủ nhận hết mọi thứ. Bình Bình, TP. HCMTôi nghĩ nếu nhà nước thật sự có dân chủ, nhân quyền thì khi đó người Thượng họ có quyền hội họp, biểu tình để bày tỏ quan điểm. Nhưng ở VN, điều này thực sự bị cấm đoán, báo chí cũng không được đưa tin hoặc đưa tin thì đưa làm sao cho có lợi cho chính quyền. Nên thật ra tôi chả tin gì nhiều báo chí VN. Tôi vì thế thích đọc tin trên BBC vì nó cho ta nhiều kênh thông tin khác nhau để ta nhận định các vấn đề khách quan và chính xác hơn. Tôi thấy người Thượng có thể họ bị xúi giục, nhưng nếu chính quyền thật trong sạch, có năng lực thì tôi tin dân chúng không đến nỗi khó khăn như hiện nay. Khi đó dù có ai xúi giục thì cũng khó thuyết phục dân biểu tình được. Đặng, TP. HCMTôi bảo đảm với quý vị là bạn Minh Thảo chưa bao giờ sống ở Canada. Nếu bạn từng sống ở Canada thì bạn sẽ hiểu là tự do dân chủ là như thế nào. Nên nhớ HRWatch là tổ chức độc lập, không ngại chỉ trích chính sách nhân quyền của Mỹ với tù nhân Iraq. Nếu ở VN, tổ chức này có hoạt động nổi không, hay bị chụp cho mũ phản động. Còn vấn đề người Thượng, tôi từng qua ba tỉnh Tây Nguyên, tôi thật sự thấy rõ ràng người di cư từ miền Bắc và chính quyền địa phương đã khai phá tài nguyên không thương tiếc. Mà người Thượng họ không đủ trí thức và nhanh nhẹn để cạnh tranh với người Kinh, nên họ ngày càng bị đẩy sâu vào rừng. Cuộc sống vì thế ngày càng nghèo và lạc hâu, nên họ bức bối là đúng rồi. Người Mỹ cũng có vấn đề da đỏ. Hãy nhìn họ mà bắt chước, họ cho người da đỏ tự do phát triển. Chúng ta cũng nên tạo điều kiện cho người Thượng được phát triển về kinh tế. Không ban phát, mà nên cho cần cầu hơn là cho cá. Mạnh Hùng, HCMC...Những lời cáo buộc mới nhất của HRW nhằm vào Việt Nam không thể không làm dư luận phải nghi ngờ về động cơ xấu đằng sau nó. Thực tế, cứ xem cách diễn giải của HRW là có thể hiểu. Nếu theo HRW thì đáng ra ở Tây Nguyên đã phải có một cuộc bạo loạn trong dịp lễ Giáng sinh vừa rồi thì mới hợp lý, đáng ra người dân phải xuống đường biểu tình thì mới đúng với mong đợi của HRW? Phải chăng trong con mắt của HRW, Tây Nguyên phải luôn bất ổn, còn khi tình hình ổn định, các ngày lễ tôn giáo diễn ra thanh bình, giáo dân, tín đồ phấn khởi, hồ hởi lại là việc không bình thường? Như vậy, dư luận lại có thêm cơ hội để hiểu rõ thực chất đằng sau những thứ mà mà HRW vẫn thường quảng cáo là “sự quan tâm thực lòng”, là “lòng thương cảm” của họ với “tình cảnh” của người thiểu số Tây Nguyên. Hành động của HRW buộc người ta phải nghi ngờ tổ chức này đang gián tiếp tiếp tay cho các thế lực thiếu thiện chí với Việt Nam, mà một trong số đó là tổ chức phản động Fulro lưu vong do tên Ksor Kơk đứng đầu, thế lực đang ấp ủ tham vọng nguy hiểm thành lập nhà nước tự trị ở Tây Nguyên... Huy Thắng, Hà NộiThưa các bạn, người Việt nam có câu trăm nghe không bằng một thấy, tôi làm việc cho tổng công ty Sông Đà đang xây dựng thuỷ điện Sê San. Tôi đã đi Tây Nguyên sáu tháng, lần đầu tiên đặt chân lên mảnh đất Tây nguyên thấy miền đất này đẹp quá, bao la và hùng vĩ, mảnh đất này đang được đánh thức tiềm năng giàu có từng ngày. Tôi có dịp được tiếp xúc nhiều với người dân tộc, họ đôn hậu và quý người lắm, tôi xin họ củ sắn củ khoai, hay buồng chuối họ cho ngay. Tối giáng sinh năm ngoái tôi đi chơi cùng bạn bè thấy người dân hồ hởi đi lễ nhà thờ rất đông, nhà thờ trang hoàng lộng lẫy, ai cũng vui tươi và cầu mong cho đất nước mạnh giàu. Vào tháng tư năm 2004 tôi vẫn ở đó, nơi tôi ở vẫn bình thường, tôi có nói chuyện với một anh dân tộc làm xe ôm anh kể tôi đi thành phố pleicu thấy họ nói một số nơi người dân tộc đang quậy phá, tôi bảo tại sao anh lại không theo họ, anh xe ôm trả lời, họ chỉ lừa mình thôi, tụi nó ở Mỹ xúi biểu tình gây rối, xúi theo Tin lành de ga gì đó, tôi không theo vì họ ở tận Mỹ thì lo được gì cho mình, ở đây bộ đội họ dậy chữ, dậy trồng cà fê, trồng tiêu, rồi chữa bệnh cuộc sống cũng tốt hơn nhiều rồi, không trốn đi đâu hết. Đó là câu chuyện nhỏ trong sồ những câu chuyện mà tôi mắt thấy tai nghe, qua lần đó tôi đồng bào không phải ai cũng nghe theo xúi giục không đúng như cái ông UHNCR, cái ông đó ở mãi bên Campuchia thì biết gì, có chăng cũng chỉ là nghe theo mấy tên bỏ trốn để rồi vu khống. Cuộc sống yên bình của đồng bào Tây Nguyên, của cả dân tộc Vn không thể cho bất kỳ một ai hoặc tổ chức nào gây rối, đơn giản vì tôi yêu đất nước mình. Tôi nghĩ các bạn và cả ban Việt ngữ cũng phải về Việt nam mà chứng kiến thôi. Campuchia họ đóng cửa là phải rồi. Camphuchia là nước có chur quyền vậy mà UNHCR tuỳ tiện mở trại tị nạn, rồi nữa lôi kéo người dân tộc vượt biên sang Campuchia để lại làm phức tạp tình hình nước họ. UNHCR và các thế lực thù địch muốn tây nguyên trở thành Ache, Kosovo, hay Chechnya.. Tại sao UNHCR không tập trung vào người tị nạn Irac, plestin, da-fu ở châu phi hay lỗ lực giúp nạn nhân sóng thần. Đất nước ta còn nghèo vậy mà trước thảm hoạ sóng thần, chính phủ và người dân hưởng ứng lời kêu gọi của UBTW mặt trận tổ quốc, cả nước đang phong trào quyên góp tiền ủng hộ nạn nhân sóng thần. Đối với người nước ngoài người dân Vn còn nhân hậu và hoà hiếu, thì làm sao có thể khủng bố người tây nguyên, họ cùng sống trên tổ quốc mình, đang cùng toàn dân tộc chung vai xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Phạm Tuyên, Hà NộiThực ra tôi nghĩ, BBC cũng nên có thiện cảm với Việt Nam, Việt Nam bây giờ khác xưa rồi. Còn về báo cáo với người Thượng thì tôi nghĩ cũng có người xúi giục thì mới làm vậy. Vì chính sách ưu đãi người dân tộc thiểu số ở việt nam đều tốt. Cả về học tập lẫn làm việc Tuấn, Hà NộiỞ đây tôi chưa nói chuyên đến thông tin đúng hay là sai. Mỗi khi độc tin ở BBC tôi đều thấy cái giọng đả kích, chia rẽ những người Việt chúng ta. Chúng tôi đang cố gắng phấn đấu làm việc, học hỏi để góp phần nhỏ bé của mình xây dựng đất nước, chúng tôi làm tất cả những gì có khả năng để người Việt nam đi đâu cũng ngẩng cao đầu thế mà các ông cứ làm cho mọi chuyện nó phức tạp lên và ảnh hưởng không tốt đến từng con người Việt nam. Sống ở Viêt nam tôi biết rõ rằng đối với những người dân còn khó khăn thì rất dễ bị kẻ xấu lôi cuốn. Không ít người Việt nam đều có suy nghĩ là ra nước ngoài thì sẽ có cuôc sống kinh tế khá giả hơn. Thử hỏi một số người Việt nam ở Tây Nguyên sung sướng gì mà bỏ nhà cửa, đất đai để đi đến những chỗ mà họ không biết thế nào? Tôi là người xuất thân từ tầng lớp nghèo của Việt nam tôi hiểu rõ rằng người dân quê tôi đa số cố gắng học lấy cái chữ để hiểu biết hơn, làm kinh tế giỏi hơn chứ không ai cứ suốt ngày ngồi mà tìm hiểu về nhân quyền như mấy ông ở ban việt ngữ BBC. Các ông mà nói chữ nhân quyền với những người đang phải vật lộn với cuộc sống kính tế ở những vùng cao thì họ còn chưa định nghĩa được là gì chứ không nói đến mức phài chốn sang nước khác. Quang Thanh, TP.HCMTôi nghĩ nếu bạn nào từng học đại học ở Việt nam đều biết con em các dân tộc thiểu số trong đó có các dân tộc Tây nguyên được hưởng chính sách ưu tiên như thế nào. Dĩ nhiên đây chỉ là một thí dụ về chuyện học hành; Còn nhiều chuyện khác nữa, người dân tộc thiểu số vẫn được nâng đở để phát triển. Nhiều dân tộc thiểu số với số lượng ít ỏi nếu không có chính phủ đã bị diệt vong do lối sống mông muội. Vì vậy, tôi thật sự kinh ngạc khi có bạn ở thành phố Hồ Chí Minh lại tin rằng nhà nước đàn áp người dân tộc thiểu số. - Thứ hai, ở Việt nam không có chuyện bị bắt vì theo đạo này hay đạo kia. Ngày giáng sinh đã trở thành ngày hội không chỉ của những người theo công giáo. Vì vậy, tôi rất tán đồng ý kiến của bạn Thanh Hà. Sao Mai, TP. HCMXin lỗi bạn Minh Thảo, bạn hơi bị cực đoan quá rồi. Muốn kết luận việc gì ta nên suy xét thật kỹ và nhìn từ nhiều phía. Ý kiến của chúng ta nên dừng lại ở mức đóng góp để mọi người tham khảo, chứ không nên đả kích. Trong vấn đề người Thượng theo quan điểm của tôi thì "có lửa mới có khói". Nhà nước buộc phải khống chế người Thượng trong đêm Giáng Sinh vì sợ có bạo loạn xảy ra là đúng, vì người Thượng đã từng làm điều này rồi. Nhà cầm quyền nước nào cũng làm việc này nếu biết trước có thể xảy ra sự cố. Người Thượng bỏ chạy nhiều sang Campuchia cũng là đúng vì họ cũng đã từng bị nhà nước áp bức rồi. Nhà nước Việt Nam hiện nay thì ai cũng biết, họ thù dai lắm, một lỗi nhỏ với chính quyền thời niên thiếu cũng có thể bị đánh giá suốt cuộc đời, những người từng tham gia vào bộ máy chính quyền Sàigòn cũ thì hiện nay không bao giờ có thể ngóc đầu hoặc vào Đảng được là một ví dụ. Vì vậy những người Thượng đã từng tham gia vào cuộc nổi loạn của những lần trước đây chắc chắn là không sống nổi nếu không bỏ chạy đi nơi khác. Đài BBC là một đài ngoài nước VN, do đó họ được quyền bình phẩm, phê bình những gì xảy ra tại đất nước VN. Theo tôi như vậy là rất hay, phần nào có thể tin được những gì họ nói. Báo chí trong nước có dám phê bình nhà nước VN đâu, đài BBC nếu có trụ sở tại VN thì chắc là bị đóng cửa từ lâu rồi. Thanh Hà, Hà NộiCảm ơn BBC đã đưa các thông tin này nên báo điện tử để nhiều người được biết. Điều đáng nói là BBC cần phải phân loại được những thông tin đúng và những thông tin ngụy tạo. Các nhà báo điều viết theo chính kiến và sự hiểu biết của bản thân họ và đôi khi chỉ đơn giản là trả bài cho một sự đặt hàng mà thôi. Mỗi quốc gia và mỗi dân tộc có tính chính danh trên trường quốc tế. Việt nam là đất nước có hàng nghìn năm lịch sử. Qua hàng nghìn năm lịch sử ấy đất nước Việt nam đã phải gồng mình chống lại các lực lượng xâm lược và thù địch. Trong truyền thống nghìn năm đó tính nhân đạo của dân tộc Việt nam luôn được đề cao và được minh chứng bằng lịch sử. Tinh thần nhân đạo của người Việt luôn đi cùng truyền thống anh hùng bất khuất. Đối với quân thù người Việt nam còn cư xử đầy tính nhân đạo vậy tại sao với Người Thượng, một trong những dân tộc trong các dân tộc của Việt nam lại bị kỳ thị như bài báo viết. Các độc giả nên biết rằng Việt nam có 64 dân tộc anh em và họ sống hòa thuận, họ có quyền theo bất kỳ một tín ngưỡng nào họ muốn. Có lẽ chỉ ở Việt nam mới có trong một gia đình,các thành viên lại theo hai tôn giáo khác nhau và gia đình sống rất hạnh phúc và hòa thuận. Việt nam đang đặt mức tăng trưởng cao về kinh tế và xã hội ổn định. Việt nam là một đất nước an toàn nhất thế giới ở thời điểm hiện tại. Nhà báo nào đó cho rằng Người thượng bị đàn áp, là người Việt nam sống ở Hà nội nhưng tôi thường xuyên đi tới vùng Tây nguyên để kinh doanh tôi chưa hề thấy. Trong vụ lộn xộn năm trước chính phủ việt nam cũng chỉ phân tích vận động và bà con hiểu ra những điều cần phải làm và họ đã tự ổn định lại cuộc sống, và điều quan trọng họ hiểu ra là cuộc sống tốt đẹp của họ là chính ở đây, trên mảnh đất Việt nam này. Tôi nghĩ nhận xét của bài báo cũng như đánh giá của Hạ viện Hoa kỳ về vấn đề tôn giáo ở Việt Nam mà thôi. Một vài kẻ gióng chuông, một vài kẻ phụ họa một ít tiền lẻ được chuyển từ tài khoản này sang tài khoản khác, dòng đời cứ chảy. Người Việt nam không lệ thuộc vào một vài sử cản trở nhỏ, họ vẫn tích cực để hòa vào dòng chảy chung của thế giới. Thính giả giấu tênUNHCR chỉ là công cụ để các thế lực chống lại Nhà nước Việt Nam. Tại sao UNHCR lại phải: "Hầu hết những người Thượng từ Việt Nam sang Campuchia tới tỉnh giáp biên giới là Ratanakiri nơi UNHCR đợi để đón họ". Rõ ràng họ chỉ đợi những kẻ gây rối ở Việt Nam chạy sang, rồi lu loa lên rằng chính quyền đàn áp. Tôi nghĩ Liên Hợp Quốc nên dẹp ngay tổ chức này đi. Nguyễn Long, Hà NộiTôi tiếc rằng tôi ko phải là Hacker đủ tầm, nếu không tôi đã phá tan tành trang của BBC Việt ngữ. Một trang không có thiện trí đối với những người dân Việt nam, luôn muốn cho đất nước rơi vào tình thế hỗn loạn. Bằng cách gieo những cái nhìn không đúng và không lành mạnh tạo bất đồng cho mọi người. Tôi đang tự hỏi không hiểu những con người nào đang đứng đằng sau điều khiển BBC Việt ngữ, chắc chắn đây là những phần tử cuồng loạn, bất tài không làm được gì trong xã hội những người tài giỏi của Việt nam. Những kẻ đã đổi lỗi bất tài của mình là do chế độ, một chế độ mà đang từng ngày từng bước đưa đất nước đi vào tốt đẹp hơn. Trần Tuy, Việt NamHRW muốn Cao Nguyên Việt Nam trở thành Aceh của Indonesia, miền nam Thailand hay Srilanka hay sao? Thật là lố bịch. HRW chỉ là những phần từ kích động nên dẹp bỏ. Minh, TP HCM, Việt NamMinh Thảo nói rất hay, tôi hoàn toàn đồng ý với bạn. Ban Việt Ngữ đài BBC đưa tin không khách quan và luôn dùng lời lẽ khiêu khích không cần thiết và không đúng với những gì một tòa báo nên làm. Nên hiểu rằng báo chí chỉ nêu sự thật và không gì ngoài sự thật một cách khách quan. Còn về vụ người Êde ở Tây Nguyên (Không nên dùng từ người Thượng vì từ này có nghĩa miệt thị, đề nghị ban biên tập tiếng Việt đài BBC 'take a note'!) nếu không có sự dối trá và bịp bợm trắng trợn của HRW thì tôi cam đoan giờ đây mọi người ở Việt Nam có thể sống yên ổn và không phải lo về âm mưu bạo loạn ở Tây Nguyên. Ban Việt Ngữ đài BBC ơi, các bạn đã kiểm tra kiến thức của trưởng ban biên tập chương trình tiếng Việt chưa? có lẽ vấn đề nằm ở đó (he or she might need a new brain). Xin cảm ơn. Quang Huy, Việt NamTôi nghĩ Liên hiệp quốc giải tán UNHCR được rồi, việc họ lập trại tị nạn ở biên giới Việt nam, rồi dùng những lời dụ dỗ, lừa phỉnh về cuộc sống nơi miền đất hứa. Đúng là một trò gây rối Việt nam và khuyến khích người dân tộc vượt biên. Khuyên họ bỏ quê hương bản làng, nơi chôn nhau cắt rốn, đã gán bó với người tây nguyên bao đời nay, để sang một nước khác biệt về ngôn ngữ văn hoá. Cuộc sống của họ nơi đó sẽ ra sao? Không phụ tổ quốc, tổ quốc cũng chẳng bao giờ phụ lòng người, mong các anh chị ở BBC Việt ngữ suy ngẫm. Peter Nguyễn, Hoa KỳXin lỗi bạn Minh Thảo, Canada nhưng bạn dựa vào đâu để nói thông tin VN đưa ra là chính xác còn của BBC thì sai lạc. Tôi chắc chắn bạn không ở Canada. Mỹ Uyên, ParisBBC là đài khá nổi tiếng thế giới, nhưng trang BBC Việt ngữ thì khá kém; phải nói là các nhà báo phản ánh tin tức theo khía cạnh tiêu cực. Báo chí là cơ quan phát biểu ngôn luận, nhưng cái ngôn luận cần được xem xét dưới mọi góc độ trước khi phát biểu. Thiết nghĩ BBC đưa những bài báo chỉ để dành riêng cho Việt kiều hay người Việt sinh ra ở nước ngoài (vì họ khó được cập nhật thông tin hàng ngày từ VN). Còn một bộ phận độc giả BBC tại VN thì họ đọc xong thì cười thầm, vì họ biết rất rõ mọi chuyện đang xảy ra thế nào, và BBC viết thế nào. Dù sao cũng chúc BBC tiếp tục tiến bộ hơn, có những bài phản ánh thực tế hơn dưới mọi góc độ. Đinh Vũ, Montreal, CanadaTheo kinh nghiệm bản thân, nếu phải tin giữa hai chuyện tôi không kiểm chứng được bằng nguồn tin khác nhau, thì tôi sẽ tin BBC hơn là tin chính quyền VN. Tôi nghĩ nhà chức trách VN có nhiều lý do để đưa tin không chính xác, và BBC có rất ít lý do để làm việc đó. Có thể BBC đưa tin không chính xác vì thiếu thông tin? Vậy thì hãy để phóng viên tự do đến Tây Nguyên làm phóng sự. Mới đây hai phóng viên VN còn bị đuổi ra khỏi nơi đó nữa. Vậy thì nên tin ai? Nguyễn Cường, Los AngelesKhông có việc gì chúng ta không giải quyết được nếu chúng ta thành tâm thiện chí. Việc HRW báo cáo láo (nếu có) như Minh Thảo lên án nếu quả thực là chuyện thổi phồng hay bịa đặt thì rồi nó cũng sẽ qua đi. Ngày nay khó lừa được ai lắm. Cái kim giấu mãi cũng lòi ra thôi. Nếu là chuyện bịa đặt thì ta sợ gì? Mà nếu quả thật là chính quyền VN có đàn áp người Thượng thì sao? Họ không có những lợi thế như là chính quyền (báo chí, truyền thông, công an võ lực, v.v..) nên chúng ta cũng nên quan tâm và kiểm chứng lại xem những lời mà HRW tố cáo có đúng không? Còn cái ông nhà nước Việt Nam thì... khó ai tin lắm! Họ lừa dối và gian hùng nhiều quá rồi nên ít người tin hơn. Mới đây lại lôi nhà phóng viên Lan Anh ra toà với cái tội hết sức mơ hồ là "tiết lộ bí mật nhà nước". Sống trong một xã hội mà luật pháp hết sức tuỳ tiện và cai trị dân tuỳ hứng theo kiểu ban ơn mưa móc thì sợ quá! Phong, Na UyNgười nào muốn sang Campuchia (CPC) phải được phép của chính quyền CPC. Điều ấy là hiển nhiên. Nếu tự động trốn sang thì chính quyền CPC đuổi về là đúng. UNHCR mở trại để đón những người xâm nhập trái phép lãnh thổ CPC là thiếu tôn trọng Chính quyền CPC, bị đóng là chính xác rồi. Báo cáo của HRW nói là nhiều người bị bắt, bị theo dõi và quản chế. Nếu tất cả họ vô tội mà bị vậy thì HRW phải lên tiếng là đúng rồi. Nhưng chẳng thấy HRW nói hay chứng minh là họ vô tội gì cả. Nói thế thì nói làm gì. Trà, TP. HCMKính gởi ban Minh Thảo Canada: Bạn lấy bằng chứng gì cho rằng thông tin của chính phủ Việt Nam chính xác và của HRW là không chính xác. Tôi nghĩ có lẽ bạn đang ở địa điểm nào, chứ không phải ở Canada. Minh Thảo, CanadaThông tin mà nhà chức trách VN đưa ra là hoàn toàn chính xác. Còn tổ chức Human Rights Watch nói dối trắng trợn, chuyên đi gây rối, xuyên tạc. Theo tôi, LHQ cần giải tán tổ chức này; mà tôi nghĩ BBC Việt ngữ cũng nên giải tán vì chỉ đưa tin xuyên tạc. Tôi thấy hễ các nhà lãnh đạo trong nước có phát biểu gì hay thì họ lại đưa tin theo kiểu khiêu khích, đả kích.
Trong cuộc họp báo tại Tòa Bạch Ốc chiều thứ Sáu 13/3, Tổng thống Donald Trump đã công bố tình trạng "khẩn cấp quốc gia" để đối phó với nạn dịch Covid-19, tôi gọi là Cô Vi, mà lãnh đạo Dân chủ và Cộng hoà đang có những tranh cãi về cách phòng chống để bảo vệ sức khoẻ cho dân.
Virus corona: Lá thư nước Mỹ và Cô Vi xanh, Cô Vi đỏ
Quyết định của lãnh đạo Hoa Kỳ được đưa ra sau khi Tổ chức Y tế Thế giới chính thức gọi virus Covid-19, bùng phát từ Vũ Hán, Trung Quốc từ tháng 12/2019 là đại dịch toàn cầu. Mỹ giảm lãi suất gần 0 và tung gói kích thích khổng lồ Virus corona: Người Mỹ bị điều tra vì thu gom nước rửa tay Virus corona: Anh Quốc hướng dẫn công dân về tình hình VN Trước áp lực từ nhiều địa phương trên nước Mỹ, Tổng thống Trump đã phải tuyên bố trình trạng khẩn cấp toàn quốc. Chủ yếu của quyết định này là để có ngân sách cho các biện pháp phòng chống đối trong những ngày tới. Ông Trump lạc quan? Qua ngày thứ Bảy 14/3, Tổng thống và ủy ban đặc nhiệm, dưới sự lãnh đạo của Phó Tổng thống Mike Pence, lại họp báo để tường trình diễn tiến kế hoạch phòng chống virus. Tại cuộc họp báo, mọi người tham dự kể cả quan chức chính phủ phải đo nhiệt độ trước khi vào phòng họp. Một nhà báo không được vào vì có thân nhiệt trên 99 độ F. Tổng thống Trump bị chỉ trích là trong họp báo hôm trước đã bắt tay nhiều người, đã điều chỉnh micro, là những tác động có thể gây truyền nhiễm. Ông trả lời rằng bắt tay đã trở thành thói quen và tự nhắc nhở ông và mọi người nên bỏ trong lúc này. Ông Trump cũng xác nhận là đã cho bác sĩ thử virus, vì trong thời gian gần đây có tiếp xúc với vài người có thể bị dương tính Cô Vi. Vài giờ sau kết quả cho thấy Tổng thống Trump không nhiễm virus. Rạng sáng thứ Bảy, Hạ viện thông qua, với tỉ lệ 363-40, một dự luật khẩn chi 50 tỉ đôla đối phó với nạn dịch. Đầu tuần, Thượng viện chắc chắn sẽ thông qua và Tổng thống sẽ ký ban hành luật này. Chiều Chủ Nhật 15/3, Tổng thống, Phó Tổng thống và các giới chức trách nhiệm lại họp báo. Ông Trump tỏ ra lạc quan với các biện pháp kiểm soát lây lan bệnh dịch. Những phát biểu của ông cho thấy tình hình lạc quan, đang được triển khai đúng. Dân hãy thư giãn, đừng lo lắng quá. Ông vừa gặp gỡ những chủ tịch tập đoàn bán lẻ và họ hứa sẽ cung cấp đầy đủ nhu yếu phẩm và các thứ cần cho vệ sinh, vì thế ông nhắc người dân không nên hoảng loạn mua đồ tích trữ. Quan trọng hơn là tương lai kinh tế Hoa Kỳ trong những ngày trước mặt. Tổng thống loan báo là Quỹ Dự trữ Liên bang vừa cắt giảm phân lời cho vay từ 1 đến 1.25% xuống còn từ 0 đến 0.25% để kích thích kinh tế. Ngành y tế quan ngại Điều mà giới chức y tế quan ngại hiện nay là Hoa Kỳ không đủ thuốc thử để xét nghiệm ai bị virus. Virus corona gây viêm phổi 'đã âm thầm vào cộng đồng' ở VN Virus corona: Anh và Việt Nam tương phản nhau cách chống dịch Covid-19: Kinh nghiệm từ Đại dịch cúm Tây Ban Nha Trong dân có những trường hợp đã bị nhiễm mà không có dấu hiệu, điều đó có thể làm lây lan rộng trong cộng đồng. Giới chức chính phủ cho biết các trạm xét bệnh sẽ bắt đầu hoạt động ngay và người dân sẽ không phải trả tiền phí cho xét nghiệm hay chữa trị. Theo Bác sĩ Anthony Fauci, Giám đốc Cơ quan Nghiên cứu về Bệnh dị ứng Truyền nhiễm và hiện là tiếng nói chính trong việc phòng chống dịch, lúc này cần ngăn chặn sao cho lây lan không bùng phát lên. Ông đề nghị không nên đi máy bay hay ăn nhà hàng khi không cần. Vì nếu số người bị lây nhiễm quá nhiều, bệnh viện sẽ quá tải, khi đó sẽ rất nguy hiểm cho sức khoẻ toàn dân. Tiểu bang California và Illinois đóng cửa các quán rượu. Trên toàn quốc các trận đấu thể thao đã hoãn hay hủy bỏ. Disney World ở Florida, Disneyland ở California và nhiều trung tâm giải trí đóng cửa. Hai tuần trước, chỉ những tiểu bang có nhiều ca nhiễm và người chết là Washington, California và New York công bố tình trạng khẩn cấp y tế. Đến nay thì hầu hết đã công bố tình trạng khẩn cấp y tế, khi người bị lây nhiễm đã có tại 49 tiểu bang và vùng Thủ đô Washington. Các tiểu bang, quận hạt cũng như những thành phố lớn đều tùy tình hình mà ban hành chính sách phòng chống. California cấm tụ họp trên 250 người, trong khi ở Texas con số này là 500. Địa phương cũng có chính sách khác nhau. Quận hạt Santa Clara với thành phố San Jose cấm tụ họp trên 100 người. Thành phố Chicago cũng thế. Quận hạt San Mateo ở vùng Vịnh San Francisco có 32 ca nhiễm và vừa có một tử vong đã ra lệnh hủy bỏ các buổi tụ họp trên 100 người và giới hạn các cuộc gặp gỡ của dân không được quá 35 người. Các nhà thờ Thiên Chúa giáo trong vùng Vịnh San Francisco không còn buộc giáo dân đến thánh đường ngày Chủ Nhật. Nhiều nhà thờ đóng cửa trong nhiều tuần. Rất nhiều trường học, từ mẫu giáo đến lớp 12 và đại học các cấp ở California đóng cửa cho đến đầu tháng Tư hay chuyển qua giảng dạy trực tuyến cho đến hết niên học. Nhiều trường học ở Mỹ thông báo đóng cửa Toàn bộ trường phổ thông tại các tiểu bang Washington, Ohio, Michigan, Maryland và North Carolina đóng cửa nhiều tuần và có thể kéo dài hơn. Nước Mỹ sẽ có hơn 20 triệu học sinh phổ thông không đến trường từ ngày thứ Hai 15/3. Vì nhiều học sinh thuộc diện có trợ cấp ăn sáng và ăn trưa tại trường nên các nơi đang có kế hoạch để các em tiếp tục nhận bữa ăn qua các trung tâm phân phối. Để phòng chống hữu hiệu lây lan của Cô Vi, mọi người được nhắc nhở những điều quan trọng cần làm sau đây: 1/ Thường xuyên rửa tay với xà-phòng trong ít nhất 20 giây 2/ Không đưa tay dụi mắt mũi miệng 3/ Khi tiếp xúc với người khác, đứng cách nhau chừng 2 mét 4/ Nếu cảm thấy có bệnh đường hô hấp thì không đi làm, cần gặp bác sĩ Nhiều công ty, cơ quan đã cho nhân viên làm việc tại nhà. Nhưng có người ốm, nếu không đi làm sẽ không có lương vì hiện có khoảng 25% công nhân Mỹ không được trả lương nếu nghỉ bệnh. Với tình trạng khẩn trương quốc gia được ban hành, những người nghỉ bệnh lúc này sẽ được trả lương hai tuần và trợ cấp thất nghiệp sẽ được kéo dài nếu tình hình bệnh dịch không khá hơn. Các biện pháp ngăn ngừa Chính sách phòng chống toàn quốc lúc này cũng cấm thăm viếng đến nhà dưỡng lão, nơi có đông người cao tuổi vì nếu bị lây virus thì tỉ lệ tử vong trong nhóm này cao hơn gấp nhiều lần, lên đến 15% so với bình thường khoảng 2.5%. Những số liệu từ tiểu bang Washington cũng như toàn quốc cho thấy điều đó. Từ Seattle, nơi có ca nhiễm Covid-19 đầu tiên được phát hiện vào ngày 21/1 và là nơi có số người bị nhiễm và tử vong cao nhất, với 675 ca và 40 tử vong, hầu hết là người cao tuổi trong nhà dưỡng lão. Tiểu bang New York có số người nhiễm cao thứ nhì, với 613 ca và 2 tử vong. Trong thành phố New York có 269 ca nhiễm. Vùng Westchester với 178 ca, đa số tại thành phố New Rochelle, mà giới chức trách nhiệm đã giới hạn đi lại hơn một tuần nay. Thống đốc California Gavin Newsom họp báo chiều Chủ Nhật 15/3 cho biết tiểu bang có 336 ca nhiễm, 6 tử vong. Ông ra lệnh đóng cửa các quán rượu, giới hạn số khách được vào một nhà hàng xuống còn một nửa số ghế đang có và người trên 65 tuổi không nên ra ngoài đường. Vùng San Jose trong quận hạt Santa Clara có 114 ca, 2 tử vong. Trong số người bệnh, 15 đã du hành nước ngoài, 28 có tiếp xúc với người bệnh. Đáng quan ngại là 52 người bị nhiễm do lây lan trong cộng đồng vì họ không du lịch nước ngoài, cũng không tiếp xúc gần với người bệnh. Thành phố New York không cho nhà hàng mở cửa đón khách vào ăn, chỉ được nhận đặt thức ăn rồi đến lấy. Các rạp chiếu phim, trình diễn nhạc kịch đóng cửa. Cơ quan Kiểm soát Bệnh (CDC) khuyến cáo trong hai tháng tới không nên tụ họp trên 50 người, trừ nơi cơ sở thương mại hay trường học. Hai tuần qua, khi dịch Covid-19 lan tràn qua châu Âu đến độ mất kiểm soát ở Ý, Pháp và Tây Ban Nha; chính phủ của Tổng thống Donald Trump đã bị những áp lực với chỉ trích vì không đưa ra biện pháp phòng chống sớm hơn, nước Mỹ đã không chuẩn bị đối phó vì đến lúc này mà vẫn thiếu bộ thử xét nghiệm đại trà, như Hàn Quốc đã có thể làm được để giảm lây lan và tử vong. Quyết định mới nhất của Hoa Kỳ là cấm khách du hành đến từ châu Âu khiến kiều dân Mỹ từ đó đổ dồn về nước. Vì thiếu chuẩn bị với những thủ tục phải khai báo tại sân bay nên phi cảng O'Hare ở Chicago sáng Chủ Nhật tràn ngập người đến, xếp hàng san sát bên nhau trong nhiều giờ đồng hồ. Các cuộc vận động tranh cử tổng thống trước đám đông đã bị hủy bỏ. Vì dịch Covid-19 các buổi vận động tranh cử tổng thống Mỹ như thế này chắc không còn nữa Tối Chủ Nhật 15/3 có tranh luận giữa hai ứng viên Dân chủ Joe Biden và Bernie Sanders tại thành phố Phoenix và không có người dân tham dự. Các đề xuất chính sách khác chắc sẽ lu mờ trước việc đối phó với nạn dịch Covid-19. Năm mươi hai ngày sau khi Cô Vi từ Vũ Hán, Trung Quốc ghé Hoa Kỳ qua trạm dừng đầu tiên ở thành phố Seattle, tiểu bang Washington, nay cô đã lây lan ra trên 3 nghìn ca và cướp đi sinh mạng 62 người khiến nước Mỹ đang rơi vào những cơn dao động mạnh, y tế cũng như kinh tế, chính trị. Giới quan sát nhận định việc phòng chống Cô Vi đang là đề tài để hai đảng Dân chủ và Cộng hoà lấy điểm với cử tri trong cuộc tổng tuyển cử vào tháng 11 tới đây. Theo thăm dò của YahooNews/YouGov thực hiện vào đầu tháng này thì 28% người theo Đảng Cộng hoà tin là bệnh dịch sẽ lan tràn, 58% người Đảng Dân chủ tin nạn dịch sẽ lan tràn. Trong dân chúng thì 43% tin như thế. Lo lắng về nạn dịch: 45% Cộng hoà, 74% Dân chủ, tổng thể trong dân 57%. Thổi phồng thông tin về nguy cơ nạn dịch: 58% Cộng hoà tin là có, 29% Dân chủ, tổng thể trong dân 44%. Dự đoán số tử vong sẽ lên trên 1000: 34% Cộng hoà, 55% Dân chủ, tổng thể trong dân 44% Mới nhất là thăm dò của NBC News và Wall Street Journal thực hiện từ ngày 11-13/3 với kết quả: Cách Trump xử lí phòng chống: 81% cử tri Cộng hoà tán đồng, 84% cử tri Dân chủ không tán đồng. Lo có người trong gia đình nhiễm vi-rút: 68% Dân chủ lo, 40% Cộng hoà. Tránh tụ họp đông người: 61% Dân chủ tránh, 30% Cộng hoà. Khi Cô Vi mà tấn công thì bất kể màu da, sắc tộc, tôn giáo hay quan điểm chính trị. Đề phòng Cô Vi, bạn đang sống ở đâu thì nhớ rửa tay thường xuyên với xà-phòng, vừa rửa vừa hát xong bài "Happy Birthday" là đúng cách. Nếu được ở nhà là tốt. Phải ra đường thì không cần mang khẩu trang, tránh nơi đông người. Gặp ai quen thân, đứng xa xa vẫy tay, hay cúi đầu chào nhau kiểu Nhật là đẹp rồi. Bài viết phản ánh quan điểm riêng của tác giả, một giảng viên đại học cộng đồng và là một nhà báo tự do từ vùng Vịnh San Francisco, California.
Nền kinh tế của Malaysia, với tốc độ phát triển cao trên 5% mỗi năm suốt thập niên qua, đòi hỏi một lượng nhân công lớn mà trong nước không thể thỏa mãn nổi. Vì vậy, nước này phải nhập khẩu lao động nước ngoài.
Luật lệ Malaysia và lao động nhập cư
Có thể nói không ngoa rằng kinh tế Malaysia phụ thuộc rất nhiều vào công nhân nhập ngoại. Các tổ chức nhân quyền nói rằng luật pháp của Malaysia còn có quá nhiều bất cập trong quản lý lao động nhập cư, dẫn tới nhiều vi phạm nghiêm trọng quyền của công nhân. Phát triển kinh tế Đi trên con đường cao tốc từ sân bay Kuala Lumpur về thành phố, qua đường đua Sepang mà mấy ngày này đang náo nức cuộc đua Công thức 1, nhìn các khu rừng cọ ngăn nắp bên đường, các tòa nhà cao ốc, các cầu vượt tối tân, người ta không thể không cảm nhận: Malaysia là một quốc gia Á châu giàu có. Với thu nhập bình quân 13 ngàn đôla/người/ năm, Malaysia là nước công nghiệp hóa mới, và đang có mục tiêu trở thành quốc gia phát triển vào năm 2020. Thành công kinh tế của Malaysia không thể thiếu một phần đóng góp vô cùng to lớn của lao động nước ngoài. Nước này thiếu khoảng ba triệu nhân công và theo thống kê của Công đoàn Malaysia, con số lao động nhập cư hợp pháp ở đây là khoảng hai triệu. Tuy nhiên, cũng có một lượng lớn không có thống kê lao động bất hợp pháp, những người không có giấy tờ chính thức. Nếu tính cả số người này, thì từ 30%-50% lực lượng lao động ở Malaysia là người nước ngoài, chủ yếu hoạt động trong ngành gia công sản xuất, xây dựng và dịch vụ. Lao động nhập cư tới Malaysia từ 12 nước trong khu vực và Việt Nam là một trong những nước gửi nhiều công nhân, sau Indonesia, Nepal, Ấn Độ và Miến Điện. Con số lao động Việt Nam ở đây ước tính khoảng 130.000 người, trong đó 10% là không có giấy tờ chính thức. Lạm dụng Các nhân viên của tổ chức Thiện nguyện bảo vệ quyền lợi lao động nhập cư có tên là Tenaganita, đang lật lại chồng sổ sách ghi chi tiết các trường hợp lao động nước ngoài tới Malaysia làm việc bị lạm dụng hay gặp các vấn đề về luật pháp đã tới xin trợ giúp của tổ chức này. Thảng hoặc lại gặp một cái tên Việt Nam. Một nhân viên nói: "Chúng tôi đã gặp các trường hợp người Việt Nam sang Malaysia làm việc. Khám sức khỏe, xin giấy phép lao động, năm đầu thì tốt. Sang năm thứ hai chủ không làm giấy phép cho nữa. Thế là họ trở thành bất hợp pháp." "Cách đây mấy năm từng có đợt hàng trăm lao động Việt Nam bị giấy phép lao động giả. Rồi nhiều vấn đề khác, như tiền lương chủ không trả hay trả thiếu, tai nạn lao động không được bồi thường hay bị chủ ngược đãi". Người lao động nhập cư ở Malaysia thường làm những công việc được gọi là 3D, tức dirty, dangerous and difficult - bẩn thỉu, nguy hiểm và khó khăn. Thế nhưng họ lại không được bảo vệ một cách đúng mức, thường xuyên bị trấn áp và bắt bớ trên đường phố. Khi bị môi giới lao động hay các chủ thuê lao động lạm dụng hoặc ngược đãi, công nhân nhập cư khó có thể mang những người này ra tòa để đòi quyền lợi vì mất việc thì không thể ở lại Malaysia để mà hầu tòa. Một đồng nghiệp Malaysia nói rằng ngay cả người dân Malaysia vẫn còn nghi kỵ lao động nước ngoài, coi đó như nguồn gốc tội phạm. Hễ cứ có tin về phạm pháp, cướp của giết người chẳng hạn, nhiều người lập tức nghĩ ngay tới lao động nhập cư. Trục xuất Vài năm một lần, lại có đợt bắt giữ và trục xuất hàng loạt công nhân nước ngoài, chỉ vì dân chúng than phiền hay đơn giản một số quan chức 'cảm thấy' thừa lao động. Ông Swee Seng Yap, giám đốc điều hành tổ chức nhân quyền Suaram, nói: "Một mặt Malaysia cần lao động nước ngoài để phục vụ cho phát triển kinh tế và công nghiệp, mặt khác chúng ta lại bắt giữ và trục xuất họ. Tôi nghĩ chính phủ phải đưa ra được các biện pháp đồng bộ để làm sao có thể sử dụng lao động nước ngoài một cách có hiệu quả." "Hiện giờ, chính phủ trong nước mỗi khi không cần lao động nhập cư nữa thì tuyên bố rằng họ là đe dọa cho an ninh quốc gia và trục xuất họ. Khi cần thì lại nhập khẩu hàng loạt. Hiện chưa có một chính sách rõ ràng và đầy đủ nào đối với người lao động nước ngoài." Ông Yap cũng cho rằng, khối các nước ASEAN cần nỗ lực hơn để đạt được những quy định chặt chẽ, bảo vệ cho công dân nước mình khỏi tình trạng lạm dụng. "Các nước ASEAN đã thông qua hồi tháng 1 năm 2007 một Tuyên bố chung về bảo vệ và thúc đẩy quyền lợi lao động nhập cư, thế nhưng các điều khoản trong tuyên bố chung này không bắt buộc." "Chúng tôi muốn thấy tuyên bố chung này trở thành luật, các nước phải thi hành. Có thế thì người lao động mới được bảo vệ một cách phù hợp. Các nước ASEAN phải thấy rằng vấn đề lao động nhập cư là vấn đề lớn, không thể không giải quyết. Nếu cứ để tình trạng này tiếp diễn thì ASEAN sẽ mất uy tín của khối mình trên trường quốc tế." Được biết, giới chức các nước ASEAN đang thảo luận để có thể đưa ra một chương trình hành động trong có cơ chế bắt buộc để giải quyết vấn đề lao động nhập cư trong khối vào năm 2010, tức là hai năm nữa. Trong thời gian chờ đợi này, con số lao động đổ vào Malaysia vẫn tăng lên, và cùng với nó, là các vấn đề ngày càng căng thẳng. Chan Dat, HanoiTôi xin phép các nạn nhân và gia đình họ: cảm ơn BBC, cảm ơn tác giả Hồng Nga đã cho đăng bài viết này. Người nghèo cần lắm những tấm lòng, tiếng nói và hành động nhân đạo để được an ủi và hy vọng được bảo vệ. ThiscountryistoocoldTôi nghĩ chúng ta đi đâu cũng phải làm phải ăn. Thời bao cấp khó khăn như vậy mà người dân vẫn còn sống được. Dù sao cuộc sống ở VN ngày nay cũng khá hơn nhiều. Tại sao người VN phải đi sang lao động ở Malaysia làm gì để bị bóc lột? John DNAĐọc xong bài báo, không khỏi không nhậm ngùi. Nền công lý của khối thịnh vượng chung Đông Nam Á còn một lỗ hổng to lớn. Đề nghị BBC cử đặc phái viên thường xuyên cập nhật vấn nạn này để bạn đọc của quý đài được hiểu thêm về số phận hẩm hiu của tất cả các anh chị em ở trong hoàn cảnh nghèo khó, bán sức lao động lấy chén cơm, manh áo và không có tiếng nói. Đồng thời gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh nhữg nhà hữu trách từ nhiều phía, kể cả Liên Hiệp Quốc.
Một sự tình cờ thú vị xảy ra đúng vào ngày 9/12 năm 2007 và 2012.
5 năm nhìn lại các cuộc biểu tình
Nhà văn Nguyễn Viện gửi tới BBCVietnamese.com từ TP HCM 5 năm cho cùng một sự kiện: biểu tình chống Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam ở cả 2 đầu thành phố lớn nhất nước Hà Nội và Sài Gòn. Trong vòng 5 năm, nhiều người đã đi tù, nhiều người đã lưu vong, nhiều người bị hành hạ, đọa đày… Và nguy cơ mất hẳn hai quần đảo ấy càng ngày càng trở nên rõ ràng. Năm 2007 Tôi nhớ khoảng ngày 6/12, sau khi nghe tin Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa bao gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, lúc ấy chúng tôi gồm: họa sĩ Trịnh Cung, nhạc sĩ Tuấn Khanh, các nhà thơ Trần Tiến Dũng, Thận Nhiên, Lynh Bacardi và tôi ngồi uống cà phê ở bên hông siêu thị Diamond (phía đường Phạm Ngọc Thạch) cùng nghĩ: Không thể im lặng, phải làm cái gì đi chứ. Và chúng tôi thống nhất quyết định ra một tuyên cáo kêu gọi chống Trung Quốc. Tôi nhận nhiệm vụ chấp bút. Sau khi mọi người xem lại, góp ý sửa đổi, ngày 7/12 văn bản hoàn tất với cái tựa là “Tuyên cáo của người Việt Nam yêu nước” và được ký tên bởi: “Văn Nghệ Sĩ Việt Nam” với đầy đủ tên tuổi của nhóm chúng tôi lúc đó. Văn bản này được gửi đến anh Hoàng Ngọc-Tuấn (tienve.org) và anh Phùng Nguyễn (damau.org) để nhờ dịch sang tiếng Anh và phổ biến trên mạng (gần như đồng thời với cuộc biểu tình đầu tiên 9/12). Kết quả đã có hơn 3.000 chữ ký ủng hộ. Sau ít ngày phổ biến, văn bản này chỉ còn ghi là “Văn Nghệ Sĩ Việt Nam”, không còn tên những người chủ xướng. Những cuộc biểu tình chống Trung Quốc được tiếp tục và được ghi nhận là có sự tham gia đặc biệt của giới văn nghệ sĩ. Phần lớn các cuộc biểu tình đã bị chính quyền giản tán nhanh chóng Tôi cần ghi chú điều này: tất cả các cuộc biểu tình vừa qua xảy ra được đều có một yếu tố mang tính kích nổ. Cuộc biểu tình ngày 9/12/2007 đầu tiên ở Sài Gòn là cú liều mạng của hai nhà thơ Phan Bá Thọ và Vương Văn Quang, hai anh đã lừ lừ từ phía Nhà Văn hóa Thanh Niên bước sang bên kia đường đến sát Tòa Tổng Lãnh sự Trung Quốc kéo mọi người ùa theo. Thế là có biểu tình. Ngày 29/4/2008, ở Sài Gòn có cuộc rước đuốc Olympic Bắc Kinh. Toàn bộ anh chị em văn nghệ sĩ có dính dáng đến biểu tình đều bị mời lên phường “chơi” suốt ngày. Chỉ trừ tôi (có lẽ an ninh muốn để tôi tường thuật cho BBC hoặc RFA). Nhưng tôi đã từ chối vụ tường thuật với cả hai đài, mặc dù tôi đã có cơ hội quan sát trực tiếp. Tôi vốn làm cho một công ty chuyên về event, cho nên tôi phải công nhận nhà tổ chức cuộc rước đuốc này là… hoàn hảo. Không một con muỗi nào có thể bay qua lọt để phá hoại. Và tôi cũng phải công nhận cuộc bắt giữ các anh em mình ngày hôm đó là… có thể hiểu được (tôi không nói là đúng). Bởi vì, các cổ động viên người Trung Quốc tràn ngập và họ cực 'máu'. Nếu những người Việt Nam cũng 'máu' như họ có mặt , thật sự không thể biết điều gì sẽ xảy ra. Trong lúc rước đuốc, có thêm vài người bạn tôi quen bị bắt. Những tên tuổi nổi bật xuất hiện từ các cuộc biểu tình chống Trung Quốc năm 2007 ở Sài Gòn: Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Tạ Phong Tần, Tuấn Khanh, Song Chi, Lynh Bacardi, Bùi Chát, Uyên Vũ, Huỳnh Công Thuận, Thiên Sầu, Phan Thanh Hải (Anh Ba Sài Gòn), Kim Duy… Ở Hà Nội, tôi nhớ nhất bài viết của nhà văn Trang Hạ kể chuyện chị bị bắt. Có một hiện tượng mà tôi cho rằng lịch sử văn học Việt Nam cần ghi nhận. Đó là sự bùng nổ văn thơ chống Trung Quốc (tất nhiên không do nhà nước chỉ đạo) chủ đề Hoàng Sa – Trường Sa với những ngôn ngữ chưa từng có trong văn học Việt Nam, đa phần được phổ biến trên hai trang mạng tienve.org và damau.org. Phong trào văn chương này vẫn còn đang tiếp tục đến nay. Nó khác hẳn với loại văn chương yêu nước chung chung xưa nay vốn thiếu cái trực diện nồng nhiệt, máu me của tính thời sự. Năm 2011 Nếu năm 2007 các cuộc biểu tình thường gắn với văn nghệ sĩ và sinh viên học sinh, thì năm 2011, lại là sự đóng góp nòng cốt của “nhân sĩ, trí thức” với các vị như Huệ Chi, Nguyễn Quang A, Nguyên Ngọc, Chu Hảo, Phạm Xuân Nguyên… ở Hà Nội. Ở Sài Gòn, ngoài cụ Nguyễn Đình Đầu, giáo sư Tương Lai là sự trỗi dậy ngoạn mục của quí vị trong phong trào sinh viên tranh đấu ở Miền Nam trước 1975 với các ông Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, Cao Lập, Huỳnh Kim Báu, Lê Công Giàu, Hạ Đình Nguyên… Ngày 5/6 biểu tình lớn xảy ra ở Hà Nội và Sài Gòn mở đầu cho một đợt đấu tranh mới. Sài Gòn nổ được 2 lần chính thức, Hà Nội kéo dài được đến lần thứ 10 liên tiếp mỗi chủ nhật. Công đầu thuộc về “Nhật Ký yêu nước” đã phát động kêu gọi. Mỗi cuộc biểu tình đều có một số người bị bắt và đôi khi bị đánh. Hình ảnh Nguyễn Chí Đức bị đạp vào mặt tiêu biểu cho cách hành xử của nhà nước đối với công dân biểu thị lòng yêu nước của mình. Tôi cũng như nhiều người khác có dính dáng đến biểu tình đều bị an ninh canh cửa hoặc mời đi uống cà phê ngày cuối tuần. Ấn tượng đặc biệt của tôi từ các cuộc biểu tình là sự hình thành của 2 nhóm No-U Sài Gòn và Hà Nội. Họ có tinh thần tương trợ, đoàn kết và yêu thương, thể hiện một thái độ chính trị dứt khoát, mạnh mẽ. Tôi cũng đặc biệt ngưỡng mộ các chị Bùi Hằng, Mẹ Nấm, Nguyễn Hoàng Vi, Huỳnh Thục Vy, Phan Thị Lan Phương, Trịnh Kim Tiến… các anh Nguyễn Chí Đức, Người Buôn Gió… Năm 2012 Lại cũng “Nhật ký yêu nước” ra lời kêu gọi biểu tình ngày 9/12 trước các hành động leo thang lấn chiếm Biển Đông của Trung Quốc như hộ chiếu in hình lưỡi bò, cắt cáp tàu Bình Minh, kiểm soát tàu bè từ 2013… nhưng chỉ ở Hà Nội. Sài Gòn lên tiếng. Năm ông Huỳnh Tấn Mẫm, Tương Lai, Hồ Ngọc Nhuận, Lê Hiếu Đằng và Lê Công Giàu đã ký tên ngày 7/12/2012 (thay mặt cho 42 nhân sĩ trí thức đã từng kiến nghị tổ chức biểu tình chống Trung Quốc vào tháng 7/2012) trên một Thông báo kêu gọi mít tinh tại Nhà hát Thành phố cũng vào ngày 9/12. "Sự kiện 9/12 đã đánh dấu một cuộc vận động mới mang tính nội tại thể hiện sức sống dân tộc, tách rời ý chí áp đặt của chính quyền." Sự kiện đặc biệt ở chỗ, đây là lần đầu tiên, biểu tình có danh xưng người tổ chức chính thức. Một bước tiến bộ lớn trong sinh hoạt chính trị của người dân. Báo chí quốc tế và lề dân đều đã có thông tin về hai cuộc biểu tình này. Ở đây, tôi muốn nói đến một số chi tiết khác. Tại sao chỉ có một ông Huỳnh Tấn Mẫm trong số 5 năm ông ký tên tổ chức mít tinh có mặt tại hiện trường? Ngày 9/12, hầu như tất cả các ông đều bị khoảng 10 công an canh cửa không cho ra khỏi nhà. Các ông/bà khác trong số 42 người như Cao Lập, Phạm Đình Trọng, Tuấn Khanh… cũng bị canh cửa. Đỗ Trung Quân bị giữ. Huỳnh Ngọc Chênh uống cà phê với tôi ở khu vực trung tâm bị phát hiện bởi an ninh theo tôi và canh trước cửa quán. PA 25 gọi sẽ đến chỗ tôi cùng cà phê, buộc tôi phải về. Anh Chênh sau đó cũng được ưu ái áp tải về nhà. Còn nhiều người khác tôi chưa biết cụ thể. Yêu nước quả thật không đơn giản. Nhưng dù thế nào, sự kiện 9/12 đã đánh dấu một cuộc vận động mới mang tính nội tại thể hiện sức sống dân tộc, tách rời ý chí áp đặt của chính quyền. Bài viết phản ánh văn phong và quan điểm riêng của tác giả, nhà văn sống tại Sài Gòn. Thêm về tin này Chủ đề liên quan
Người sáng lập Huawei nói rằng Hoa Kỳ "không thể nào bóp nát" hãng này trong cuộc phỏng vấn độc quyền với BBC.
Nhậm Chính Phi: 'Vụ bắt con gái tôi có động cơ chính trị'
Ông Nhậm Chính Phi mô tả vụ bắt giữ Mạnh Vãn Chu, con gái ông, giám đốc tài chính của công ty, là "có động cơ chính trị" Ông Nhậm Chính Phi mô tả vụ bắt giữ Mạnh Vãn Chu, con gái ông, giám đốc tài chính của công ty, là "có động cơ chính trị". Mỹ đang theo đuổi các cáo buộc hình sự nhắm vào Huawei và bà Mạnh, bao gồm rửa tiền, lừa đảo ngân hàng và đánh cắp bí mật thương mại. Huawei phủ nhận mọi hành vi sai trái. Anh ‘xử lý được rủi ro về Huawei’ Mỹ truy tố Huawei và bà Mạnh Vãn Chu Huawei: Đại sứ Canada ở Trung Quốc mất chức vì phát ngôn Trump, Trudeau thúc TQ thả người Canada Mạnh Vãn Chu là ai và sao không mang họ bố? Huawei dọa sẽ rút hẳn khỏi Anh và Mỹ Ông Nhậm trả lời nhà báo Karishma Vaswani của BBC trong cuộc phỏng vấn trên kênh truyền thông quốc tế đầu tiên kể từ khi bà Mạnh bị bắt - và gạt đi áp lực từ phía Mỹ. "Mỹ không thể bóp nát chúng tôi", ông nói. "Thế giới không thể rời bỏ chúng tôi vì chúng tôi tiến bộ hơn. Ngay cả khi họ thuyết phục được nhiều quốc gia tạm thời không dùng thiết bị Huawei, chúng tôi luôn có thể giảm quy mô mọi thứ xuống một chút." Tuy nhiên, ông thừa nhận rằng nguy cơ mất khách hàng có thể có tác động đáng kể. Ông Nhậm nói gì về Hoa Kỳ? Tuần trước, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo cảnh báo các đồng minh của nước này không sử dụng công nghệ Huawei và nói rằng điều đó sẽ khó cho Washington khi "hợp tác với họ". Úc, New Zealand và Hoa Kỳ đã cấm hoặc chặn Huawei cung cấp thiết bị cho mạng 5G, trong khi Canada đang cân nhắc liệu các thiết bị của hãng này có đe dọa an ninh nghiêm trọng hay không. "Nếu đèn tắt ở phương Tây, phương Đông vẫn sẽ tỏa sáng. Và nếu miền Bắc tối, vẫn còn miền Nam. Mỹ không đại diện cho cả thế giới. Mỹ chỉ đại diện cho một phần của thế giới." Bình luận về khả năng Anh ra lệnh cấm Huawei, ông Nhậm cho biết Huawei "sẽ không rút khoản đầu tư của chúng tôi vì điều đó. Chúng tôi sẽ tiếp tục đầu tư vào Anh quốc." "Chúng tôi vẫn tin tưởng vào Anh quốc và chúng tôi hy vọng rằng Anh quốc sẽ tin tưởng chúng tôi hơn nữa." "Bởi vì nếu Mỹ không tin tưởng chúng tôi, thì chúng tôi sẽ chuyển đầu tư từ Mỹ sang Anh với quy mô thậm chí còn lớn hơn." Bà Mạnh Vãn Chu là giám đốc tài chính của Huawei, nhà sản xuất điện thoại thông minh lớn thứ nhì thế giới Ông Nhậm nghĩ gì về vụ con gái bị bắt? Bà Mạnh bị bắt vào ngày 1/12 tại Vancouver theo yêu cầu của Hoa Kỳ và dự kiến ​​sẽ là đối tượng bị dẫn độ. Tổng cộng có 23 cáo buộc nhắm vào Huawei và bà Mạnh, trong đó có cáo buộc hãng này che đậy việc làm ăn với Iran - quốc gia chịu lệnh cấm vận của Mỹ và cáo buộc mưu toan đánh cắp bí mật thương mại. Ông Nhậm rõ ràng phản đối các cáo buộc của Hoa Kỳ. "Đầu tiên, tôi phản đối những gì Mỹ đã làm. Hành vi có động cơ chính trị này là không thể chấp nhận." "Hoa Kỳ thích trừng phạt người khác, bất cứ khi nào có vấn đề, họ sẽ dùng biện pháp hiếu chiến như vậy." "Chúng tôi phản đối. Nhưng bây giờ đã đi theo con đường này, chúng tôi sẽ để tòa án giải quyết vấn đề." Mỹ đưa tổng cộng 23 cáo buộc nhắm vào Huawei Tập đoàn viễn thông Trung Quốc Huawei ra tuyên bố bác bỏ sai trái sau khi công tố Hoa Kỳ ra cáo buộc hình sự. Huawei cũng bác bỏ việc truy tố giám đốc tài chính Mạnh Vãn Chu, người đang bị giữ ở Canada từ tháng 12/2018. Bộ Tư pháp Hoa Kỳ nộp một loạt các cáo buộc hình sự nhắm vào tập đoàn viễn thông Trung Quốc Huawei và giám đốc tài chính Mạnh Vãn Chu. Trong số các cáo buộc nhắm vào nhà sản xuất smartphone lớn thứ hai thế giới có tội lừa đảo ngân hàng, cản trở công lý và đánh cắp công nghệ. Vụ việc có thể làm gia tăng căng thẳng giữa Trung Quốc và Mỹ, và tác động đến các nỗ lực mở rộng toàn cầu của hãng này. Cả bà Mạnh và Huawei đều phủ nhận các cáo buộc. Bà Mạnh bị bắt ở Canada hồi tháng trước theo yêu cầu của Hoa Kỳ vì cáo buộc vi phạm lệnh trừng phạt đối với Iran. "Trong nhiều năm, các doanh nghiệp Trung Quốc đã vi phạm luật xuất khẩu của chúng tôi và làm suy yếu các lệnh trừng phạt bằng cách thường lợi dụng hệ thống tài chính Mỹ cho các hoạt động phi pháp của họ. Tình trạng này sẽ chấm dứt", Bộ trưởng Thương mại Hoa Kỳ Wilbur Ross nói. Chi tiết về các cáo buộc Bản cáo trạng cáo buộc Huawei đánh lừa Mỹ và một ngân hàng toàn cầu về mối quan hệ của họ với hai công ty con, Huawei Device USA và Skycom Tech, để làm ăn với Iran. Chính quyền Donald Trump đã khôi phục tất cả các lệnh trừng phạt đối với Iran đã được gỡ bỏ theo thỏa thuận hạt nhân năm 2015 và gần đây đã áp dụng các biện pháp thậm chí nghiêm ngặt hơn, đánh vào xuất khẩu dầu, vận chuyển và ngân hàng. Vụ thứ hai cáo buộc Huawei đánh cắp công nghệ của T Mobile được sử dụng để kiểm tra độ bền của smartphone, cũng như cản trở công lý và phạm tội lừa đảo chuyển tiền. Công nghệ T-Mobile được gọi là Tappy mô phỏng ngón tay người để thử nghiệm điện thoại. Mỹ đưa ra tổng cộng 23 cáo buộc chống lại Huawei. Giám đốc FBI Christopher Wray cho biết: "Những cáo buộc này cho thấy Huawei bị cáo buộc coi thường trắng trợn luật pháp Mỹ và thông lệ kinh doanh toàn cầu". "Các công ty như Huawei đặt ra mối đe dọa kép đối với cả kinh tế và an ninh quốc gia của chúng tôi." Một số quốc gia đã gia tăng mối quan ngại về bảo mật đối với Huawei trong những tháng gần đây. Chính phủ Hoa Kỳ khuyến khích các công ty và các quốc gia khác không mua sản phẩm của Huawei. Bối cảnh sự việc Huawei là một trong những nhà cung cấp dịch vụ và thiết bị viễn thông lớn nhất thế giới, gần đây đã vượt qua Apple để trở thành nhà sản xuất điện thoại thông minh lớn thứ hai sau Samsung. Nhưng Hoa Kỳ và các quốc gia phương Tây khác lo ngại rằng chính phủ Trung Quốc có thể tận dụng công nghệ của Huawei để mở rộng khả năng gián điệp, dù hãng này khẳng định họ không chịu sự kiểm soát của chính phủ. Vụ bắt giữ bà Mạnh, con gái của người sáng lập Huawei, khiến Trung Quốc tức giận. Hồi tháng 12/2018, Mạnh Vãn Chu, con gái nhà sáng lập Huawei, đã bị bắt ở Canada và đối mặt với việc dẫn độ về Hoa Kỳ vì những cáo buộc công ty đã vi phạm các lệnh trừng phạt của Mỹ đối với Iran. Thủ tướng Canada Justin Trudeau hôm 26/1 sa thải đại sứ ở Trung Quốc John McCallum. Diễn tiến kịch tính theo sau các bình luận của ông McCallum về việc Mỹ yêu cầu Canada cho dẫn độ bà Mạnh Vãn Chu của Huawei. Ông Trudeau nói trong thông cáo rằng đã yêu cầu John McCallum từ nhiệm, tuy vẫn không nói rõ lý do. Ông John McCallum được bổ nhiệm đại sứ Canada ở Bắc Kinh năm 2017 Nhưng mới hôm thứ Ba, ông McCallum gây tranh cãi khi công khai nói yêu cầu dẫn độ của Mỹ không hoàn thiện. Ngày hôm sau, ông ra thông cáo xin lỗi rằng ông "nói nhầm". Nhưng đến hôm thứ Sáu, Đại sứ Canada John McCallum nói với báo StarMetro Vancouver: "Từ quan điểm Canada, nếu Mỹ bỏ yêu cầu dẫn độ, sẽ thật tuyệt cho Canada." Trước đó cũng trong tuần, Đại sứ Canada gặp báo chí Trung Quốc ở Toronto, nói rằng việc dẫn độ bà Mạnh sang Mỹ "sẽ không phải là kết cục tốt" Ông McCallum nói với các phóng viên Trung Quốc rằng bà Mạnh có thể biện hộ vì Canada không tham gia trừng phạt Iran của Mỹ. Đến hôm 24/1, ông McCallum ra thông cáo rằng ông đã "nói nhầm". Nhưng việc ông lại tiếp tục nói "thật tuyệt" một ngày sau đó, 25/1, đặt ra những câu hỏi liệu ông đại sứ hay chính phủ Canada có định gửi thông điệp gì cho Mỹ và Trung Quốc. Thủ tướng Canada Justin Trudeau Thủ tướng Canada Justin Trudeau đầu tuần này bác bỏ kêu gọi cách chức đại sứ. Ông Trudeau nói làm vậy chả giúp gì cho hai công dân Canada đang bị bắt ở Trung Quốc. Trung Quốc đã bắt giam hai người Canada, Michael Kovrig và Michael Spavor ngay sau vụ bà Mạnh nhằm gây sức ép cho Canada. Một tòa án Trung Quốc cũng kết án tử hình một người Canada, mặc dù ban đầu người này chỉ nhận án 15 năm tù. Chính phủ Canada từ chối khẳng định hay bác bỏ câu hỏi liệu đại sứ McCallum có phát ngôn thay cho chính phủ không. Các phát ngôn của đại sứ McCallum gây ra đồn đoán phải chăng Canada muốn gửi tín hiệu cho Trung Quốc để giảm căng thẳng. Thủ tướng Trudeau vẫn nói Canada không can thiệp chính trị vào vụ bà Mạnh. Sau lời xin lỗi 'nói nhầm' của đại sứ Canada, một người phát ngôn Trung Quốc, Hoa Xuân Oánh, tuyên bố: "Dù phía Canada có nói gì, lập trường Trung Quốc về vụ việc vẫn rõ ràng." Bà Hoa nói: "Chúng tôi hy vọng Canada có thể hiểu bản chất vụ việc rõ ràng thay vì gây hại cho chính mình, có lợi cho người khác." "Vô địch quốc gia" Trung Quốc đối mặt công lý Hoa Kỳ Phân tích của Karishma Vaswani, phóng viên kinh doanh châu Á Huawei là những gì người Trung Quốc gọi là một vô địch quốc gia. Một công ty tư nhân, được giao nhiệm vụ thực hiện tham vọng đi vào và dẫn đường thế giới của Trung Quốc. Nhưng bây giờ, toàn bộ lực lượng của hệ thống tư pháp Hoa Kỳ đang nhắm vào công ty. Các cáo buộc của Bộ Tư pháp Hoa Kỳ với Huawei nghiêm trọng nhất từng thấy, và đi vào trung tâm của cuộc chiến thương mại giữa Trung Quốc và Mỹ. Huawei đã liên tục bác bỏ các cáo buộc và ông chủ của công ty nói rằng Huawei đang được sử dụng như một con tốt trong các trò chơi quyền lực giữa Mỹ và Trung Quốc. Mặc dù Hoa Kỳ nói rằng các cáo buộc chống lại Huawei không liên quan đến chiến tranh thương mại, nhưng không có hy vọng Trung Quốc sẽ nhìn nhận nó theo cái nhìn tương tự. Các cáo buộc được đưa ra khi Mỹ và Trung Quốc chuẩn bị tổ chức các cuộc đàm phán thương mại cấp cao ở Washington trong tuần này. Bộ trưởng Thương mại Hoa Kỳ Wilbur Ross tuyên bố rằng các cáo buộc của này "hoàn toàn tách biệt" với các cuộc đàm phán thương mại đang diễn ra với Trung Quốc. Chính quyền của Tổng thống Trump đã áp đặt thuế quan đối với hàng hóa trị giá 250 tỷ đôla của Trung Quốc, khiến Bắc Kinh phải đáp trả bằng thuế quan của chính họ. Vào tháng trước cả hai nước đã đồng ý để đình chỉ thuế quan trong 90 ngày để cho phép hai bên đàm phán.
Trong thời gian gần đây, báo chí Việt Nam hay nói tới các dịch vụ môi giới phụ nữ Việt Nam lấy chồng nước ngoài, mà họ gọi là 'rao bán qua mạng'.
Môi giới hôn nhân: tốt hay xấu?
Qua thông tin trên các báo trong nước về dịch vụ bị gọi là "buôn người trá hình", người đọc hình dung ra các trang web đầy thông tin dung tục, hạ thấp nhân phẩm phụ nữ Việt Nam, gây bức xúc trong dư luận. Mới đây, báo Thanh Niên cũng đăng bài công kích một website có tên Life Partner Matchmaker đặt tại Singapore, nói là trang web này tham gia môi giới "buôn bán nhân phẩm, thân xác phụ nữ một cách công khai". Để cung cấp thông tin hai chiều cho quý vị thính giả, chúng tôi có cuộc phỏng vấn nhanh với ông Janson Ong, giám đốc Life Partner Matchmaker, gọi tắt là LPM. Ông Janson Ong cho biết công ty của ông đã hoạt động từ năm 1996 và đã làm môi giới hôn nhân cho khoảng một ngàn cô gái Việt Nam với đàn ông người Singapore, Malaysia và Hong Kong. Ông giải thích tại sao công ty LPM lại chuyên về cô dâu Việt Nam: Các cô gái Việt Nam mà chúng tôi giới thiệu phần đông là các cô gái còn trinh trắng. Các cô ấy sẽ trở thành những người vợ tốt cho khách hàng của chúng tôi. Không giống như các cô từ Trung Quốc lục địa cứ lấy chồng Singapore xong là ly dị, gây rất nhiều vấn đề, các cô gái Việt Nam chủ yếu là người nông thôn, rất hiền thục. BBC: Chúng tôi có vào trang mạng của công ty ông và thấy ông có tới 90 cô gái Việt Nam trong danh sách, ông làm thế nào để tiếp cận với họ? Chúng tôi có mạng lưới riêng của chúng tôi ở Việt Nam. Sau khi làm quen với các cô, được họ ưng thuận, chúng tôi phải chuẩn bị cho họ học tiếng Quan Thoại, rồi mua quần áo, làm đầu tóc vv... để họ sẵn sàng cho các cuộc gặp với các bạn đời tương lai của họ. Chúng tôi phải sang Việt Nam để làm công việc tập dượt đó. BBC: Hiện nay ông có bao nhiêu khách hàng? Xin lỗi thông tin này tôi không tiết lộ được. BBC: Dư luận Việt Nam không đồng tình với các hoạt động môi giới hôn nhân như thế này, vậy ông nghĩ thế nào? Chúng tôi không làm điều gì phạm luật cả. Chúng tôi không cưỡng bức bất kỳ ai. Có một số công ty môi giới họ làm như thế đấy nhưng chúng tôi thì chúng tôi phải được sự đồng ý của các cô. Chúng tôi hỏi họ xem họ có chấp nhận những người chúng tôi giới thiệu cho họ không. Nếu họ bảo là ông này già quá, hay xấu trai quá, mập quá thì chúng tôi cũng không bắt họ phải quen những người này. Tôi không nói về phạm trù đạo đức, nếu người ta chấp nhận dịch vụ của chúng tôi thì họ tới chỗ chúng tôi. Chúng tôi cũng không phục vụ khách hàng quá nhiều tuổi, các ông muốn lấy vợ Việt qua chỗ chúng tôi phải dưới 50 tuổi. Bản thân tôi cũng lấy vợ qua dịch vụ môi giới đấy chứ, nếu vào trang mạng của chúng tôi thì cái hình khung trái tim bên tay trái là hình vợ chồng tôi. BBC: Làm sao các ông biết các cô gái Việt Nam mà các ông môi giới không phải là trẻ vị thành niên? Chúng tôi kiểm tra giấy khai sinh của các cô gái và chỉ nhận các cô từ 18 tuổi trở lên. Việt Nam là nước cộng sản cho nên họ cũng nghiêm khắc lắm trong vấn đề giấy tờ. BBC: Nhiều trường hợp cô gái Việt Nam không biết tiếng Hoa, thì các ông làm thế nào để bảo đảm họ không bị ngược đãi? Chúng tôi có kiểm tra trình độ ngoại ngữ của các cô khi sang Singapore, vì tôi biết nói chuyện được với nhau là điều quan trọng nhất cho một cuộc hôn nhân có tốt đẹp hay không. Nếu không đủ tiếng thì chúng tôi phải cấp tốc dạy cho họ một vốn tiếng Hoa cơ bản. Cho tới nay chúng tôi chưa gặp trường hợp nào bị nhà chồng đối xử tàn tệ nhưng có một trường hợp một cô lấy phải một người bị đồng tính luyến ái. Ông này đồng tính nhưng lại muốn lấy vợ để che mắt gia đình. Rất khổ cho cô gái đó và cô ấy đã quay trở về Việt Nam. BBC: Câu cuối cùng là một ông muốn lấy vợ Việt Nam phải trả tiền dịch vụ môi giới cho các ông là bao nhiêu? Khoảng mười ngàn đôla Singapore (6.000USD). Nhưng chúng tôi cũng có một khoản hồi môn cho gia đình các cô dâu. ============================================= Phuong Le, Sydney, AustraliaTôi đã đọc rất nhiều thông tin về những côngf ty dịch vụ môi giới phụ nữ ở Việt nam. Tôi cảm thấy đau lòng và nhục nhã khi họ xem phụ nữ VN như những món hàng hóa. Nếu VN còn những dịch vụ như thế thì người phụ nữ VN trong mắt bạn bè thế giới không còn hình ảnh tốt đẹp nữa. Tôi hy vọng chính phủ và nhà nước phải có kế hoạch để không còn những dịch vụ như thế này. Duy, HCMTrân trọng kính chào quý đài BBC, xin chào tất cả các anh em người Việt Nam. Thật sự đây không phải là lần đầu tiên tôi nghe tin này, từ cách đây nhiều năm tôi đã biết rằng các phụ nữ Việt Nam được buôn bán qua Tàu, Campuchia, rồi lấy chồng Trung Quốc, Đài Loan để làm nô lệ tình dục cho họ. Tôi cảm thấy rất xấu hổ và nhục nhã, và tôi nghĩ đã là người Việt thì ai cũng có tâm trạng như tôi. Tôi mong rằng những người có trách nhiệm phải nhanh chóng có biện pháp loại bỏ tình trạng này. Cũng qua BBC tôi mong ước một điều rằng các anh em người Việt ở trong nước cũng như hải ngoại, chúng ta hãy cố gắng thông cảm để hiểu nhau hơn, đoàn kết hơn để cùng chung sức xây dựng đất nước Việt Nam hùng mạnh,dân tộc Việt Nam hùng mạnh để không c! n thấy những cảnh nhục nhã như thế này nữa, để không còn một người Việt nào trên thế giới bị đối xử ngược đãi nữa. Yêu VN, Amsterdam, Hà LanThật ra môi giới đâu có gì xấu, cũng là 1 lọai hình dịch vụ. Thuận mua vừa bán thôi. Báo chí VN thì cứ việc phóng đại và làm lớn chuyện này, nhất là vấn đề "sĩ diện " của quốc gia .... Thật tình mà nói thì chi phí trả cho việc môi giới lấy chồng Singapore vẫn còn rẻ chán so với môi giới lấy Việt Kiều (30 000 euro) . Tính ra Người Việt nam chúng ta vẫn có giá hơn người Singapore . Chúng ta phải mừng và tự hào vì đều đó . Tại sao lại ngăn cấm nhỉ ?? Nguyễn Phong, Houston, Hoa KỳTôi thật choáng váng trước số tiền phí dịch vụ là $6,000.00 (USD)! Con số này không hề nhỏ đối với một gia đình trung bình ở Mỹ và càng không nhỏ với một gia đình trung bình ở VN. Với số tiền phải chi ra cao như vậy thì tôi không nghĩ các vị đàn ông Singapore không có điều kiện và áp đặt với các cô gái Việt Nam mà họ chọn lựa trên mạng này. Còn về chuyện tự nguyện hay phạm trù đạo đức gì đó thì thật đau lòng mà phải chấp nhận vì VN chúng ta còn quá nghèo nên các thiếu nữ VN ở nông thôn đành bán mình để lo cho gia đình và bản thân hơn thật sự là đi kiếm một tình yêu, một hôn nhân thật sự đặt trên nền tảng tình yêu đôi lứa. Các dịch vụ môi giới ở nước ngoài biết được điều này nên họ tha hồ "tung hoành" khi họ có trong tay tiền bạc để chiêu dụ các thiếu nữ VN. Theo tôi chính phủ VN nên nghiên cứu và nhảy vào cuộc chơi này để tránh thiệt hại cho công dân của mình, chúng ta không thể cấm vì dịch vụ môi giới hôn nhân là một nhu cầu có thật trong xã hội nhưng chúng ta phải kiểm soát và quản lý để tránh việc lợi dụng và làm sai trái. Đừng để mọi thứ xáo tung lên hết rồi mới lo dọn dẹp thì quá muộn! Hãy đặt ra quy định, luật lệ chặt chẽ và có khoa học để hướng dẫn các dịch vụ tuân theo. Cho phép các tổ chức tư nhân hoặc Nhà Nước được thành lập nhằm theo dõi các hoạt động này; một mình Nhà Nước thì sẽ không làm xuể nhiều việc. Ví dụ các công ty thám tử tư có thể giúp các khách hàng VN tìm hiểu kỹ về các công ty dịch vụ mà họ sắp ký hợp đồng. Các công ty này có thể điều tra và bán thông tin cho các khách hàng cần biết..v.v. Nó giúp ích cho xã hội và Nhà Nước rất nhiều, nó là một dạng cạnh tranh và kiểm tra chéo với nhau rất bình thường và tự nhiên. Có những việc Nhà Nước không biết nhưng Nhân Dân và Báo Chí biết, hãy để họ làm tay mắt cho Nhà Nước thì tốt hơn là Nhà Nước ôm hết mọi việc.
Ngân hàng Thế giới, tức World Bank, vừa cho ra một bản phúc trình có tên 'Doing Business in 2006' đánh giá môi trường kinh doanh và cung cấp việc làm tại 155 quốc gia trên thế giới.
Việt Nam đứng thấp trong xếp hạng của World Bank
Việt Nam nổi lên như quốc gia duy nhất ở Đông Á được World Bank đánh giá là tích cực cải cách quy chế để tạo điều kiện cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ. Việt Nam được coi như một "ngoại lệ" khi đã đứng thứ ba trong số 12 nước đã đưa ra nhiều điều luật cải cách kinh tế mới trong có luật đăng ký doanh nghiệp, luật phá sản và các chế tài về hợp đồng cũng như giảm lệ phí đăng ký bất động sản. Tuy nhiên Việt Nam vẫn chỉ xếp hạng 99, sau Thái Lan và Trung Quốc thế nhưng trên Philippines, Indonesia, Lào và Campuchia. Chuyên gia kinh tế Phạm Văn Thuyết, hiện đang làm cố vấn cho World Bank, giải thích rằng tổ chức này dựa trên nhiều tiêu chí tập hợp qua khảo sát tại các nước để ra báo cáo. Ông cũng nói Việt Nam tuy nằm trong diện các nước tích cực cải cách quy chế kinh tế nhưng vẫn đứng thấp trong bảng xếp hạng chung là bởi vì điều này phụ thuộc phần nhiều vào việc thực hiện các khung luật lệ. Do vậy Việt Nam cần chú trọng đẩy mạnh việc thực hiện một cách có chất lượng các điều luật đã đưa ra, mà quan trọng nhất là luật Doanh nghiệp. Ông Thuyết cũng nói gần đây World Bank đặc biệt chú trọng tới khu vực kinh tế tư nhân và các bản phúc trình dạng này hàng năm sẽ được cập nhật. Những năm gần đây Việt Nam đã đạt tăng trưởng cao và bền vững trong lĩnh vực kinh tế. Ngân hàng Phát triển Á châu (ADB) mới đây đã dự báo kinh tế Việt Nam sẽ tiếp tục tăng ở mức cao 7.6% trong hai năm tới. Tuy nhiên công cuộc chuyển đổi cơ cấu doanh nghiệp và phát triển kinh tế tư nhân vẫn còn chậm chạp. ------------------------------------------- Nguyễn Tuấn, Hà Nội, VNTheo tôi thì Việt Nam đang và sẽ có rất nhiều thay đổi về luật lệ cho phù hợp với luật quốc tế hơn. Do đó, việc World Bank xếp hàng thứ 3 về tốc độ cải cách là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, do trình độ rõ ràng là còn nhiều hạn chế, nên các luật lệ này nhiều khi không thống nhất, có khi còn trái ngược lẫn nhau, nhất là luật kinh doanh. Trên các báo chí ở Việt Nam, nhất là các báo có trụ sở ở phía nam, thường hay có các nhà doanh nghiệp đứng lên chỉ ra một số điểm không phù hợp của luật kinh doanh hiện thời. Tuy phản ứng của các viên chức về các ý kiến này là khá chậm, nhưng cũng có một số ít được chấp nhận. Như vậy cũng còn được an ủi, vì xưa nay công chức đâu cần lắng nghe ý kiến của dân. Do luật thay đổi xoành xoạch, việc thực hiện các luật đã thay đổi, nhiều nơi không biết đến, không biết thực hiện nó như thế nào (do công văn hướng dẫn thực hịên luật có khi chi ra đời vài năm sau đó), hoặc vờ như không biết để trục lợi... Còn chuyện tốc độ phát triển kinh tế, theo tôi là không có gì đáng tự hào cả. Do điểm xuất phát của Việt Nam cực thấp, nên tỷ lệ tăng trưởng dù có cao, nhưng cũng không có ảnh hưởng gì lớn đến nền kinh tế của thế giới. Trong khi đó, Trung Quốc chẳng hạn, chỉ cần một thay đổi nhỏ trong tỷ lệ này là có thể làm nhiều nhà kinh tế trên thế giới đau đầu! Thực tình theo quan điểm cá nhân, thì tôi thích các bài phê phán hơn, với điều kiện là phải trung thực về số liệu (còn cách diễn giãi thì cái đó phụ thuộc vào từng cá nhân). Có tranh luận thì mới tìm ra chân lý được. Chứ không xã hội Việt Nam bây giờ tốt đẹp quá đến nỗi không có một dòng văn học hiện thực phê phán nào? Vũ Trọng Phụng, Nam Cao đời nay không còn nữa à! An Nguyễn, OklahomaÔng Trần Nam cho rằng BBC là đài phản động nhưng tôi dám chắc rằng ông Trần Nam rất thường xuyên xem tin tức từ đài BBC. Tại sao vậy ông Trần Nam? Hồ Trung, HCMCTự ru ngủ và bằng lòng với những gì không đáng có trong hiện tại, đang là một căn bệnh nguy hiểm với tất cả chúng ta, tập suy nghĩ một cách khách quan và trực diện là điều rất cần cho công cuộc canh tân và chấn hưng đất nước, theo tôi mọi hành động nên xuất xuất phát từ nhận thức thực tế. Nam, Sài GònĐúc kết từ ngàn xưa, ngạn ngữ có câu "Kẻ chê ta là thầy ta, Kẻ khen ta là bạn ta, Kẻ nịnh ta là kẻ thù ta". Nhưng Chính phủ và cộng sản Việt Nam thì không nghĩ như vậy. Cứ nghe điều gì trái tai là vội lên Báo, lên Truyền hình gào lên là chúng mày đừng có xuyên tạc, nói xấu chúng tao. Cứ muốn được khen, được nịnh cho dù là một trong những nước nghèo nhất thế giới, luôn đi cầu xin viện trợ nước ngoài và nợ nước ngoài cũng ngập đầu và tham nhũng thì tràn lan. Tôi cũng đã đọc bài báo Thanh Niên mà anh Trần Nam đọc, và so sánh với Báo cáo của WB thì thấy khá là buồn cười cho cách đưa tin của Báo Thanh Niên. WB đánh giá về mức độ thuận lợi để tiến hành Kinh doanh thì Việt Nam đứng 99 trên thế giới. Một nước đang rất nghèo, muốn đuổi theo kịp thế giới thì đáng lẽ điều kiện kinh doanh phải thuận lợi nhất nhì mới đúng. Còn điều mà để các báo trong nước tự hào rất là buồn cười. Mức độ cải cách đứng thứ ba trên thế giới, vậy cũng đáng mừng là mình có cải cách, nhưng nước phát triển người ta có một hệ thống tốt thì họ chỉ cần cải cách ít là đúng rồi, chưa nói đến chuyện cải cách nhiều đồng nghĩa với việc Luật lệ thay đổi xoành xoạch, phần nào gây khó khăn cho việc cập nhật pháp luật của người kinh doanh. Hai chỉ tiêu cực kỳ quan trọng là "Thủ tục Thuế - Paying Tax" và "Mức độ bảo vệ nhà đầu tư - Protecting Investors" thì Việt Nam xếp hạng bét 107 và 143. Thử hỏi ai mà dám vào đầu tư? Còn chỉ tiêu khá nhất là "Xin giấy phép - Dealing with Licenses" thứ hạng 18 vì làm sai hay đúng không cần biết, cứ gởi kèm "phong bì - under table money" là xong ngay (Xin lỗi vì đã xuyên tạc). Vài lời mong làm rõ vấn đề. Xin cảm ơn và hẹn dịp khác. Đức Huy, ĐứcÝ kiến của anh Trần Nam nghe rất cộng sản. Việt Nam của chúng ta đã bị truyền cho cái bệnh thành tích và suy nghĩ một chiều. Việt Nam hiện nay còn gặp khó khăn rất nhiều trên con đường phát triển kinh tế, đáng tiếc là nhà nước không thấy hết được. Nếu như con người VN chúng ta an phận với hiện tại và những gì đã có thì tôi nghĩ quê hương mình không thoát được cái nghèo. Quê hương chúng ta còn thiếu rất nhiều nhân tài trong nhiều lĩnh vực, luật pháp mù mờ. Tại sao chúng ta không nhìn Đài Loan và Hàn Quốc để học tập. Trong 30 năm họ đã đạt được những gì rồi? Chắc anh Trần Nam cũng biết chứ? Trần Văn Nhân, Đà NẵngTôi hoàn toàn đồng ý với bản tin này, đặc biệt là hàng tít. Tự khen mình chỉ có hại thôi, đặc biệt trong hoàn cảnh đất nước còn quá nghèo. Chúng ta nên phân tích những điểm chưa làm được hay yếu kém để mà hoàn thiện. Tôi nhận thấy rằng, người VN chúng ta đã quen với ngôn ngữ 'ca ngợi' và không quen với sự phê phán. Theo tôi, yếu kém và tham ô mới chính là 'phản động'. Chính vì sự yếu kém và tham nhũng của các quan chức nhà nước nên VN vẫn còn xếp hạng thứ 99. Thanh Long, Hà NộiTôi thấy bài này và cả cái tiêu đề là đúng sự thật đấy chứ. Thứ hạng 99/155 mà không phải là thấp sao? Người xưa đã nói "thuốc đắng dã tật". Tôi cũng rất yêu nước và hãnh diện với bạn bè về tổ quốc mình. Nhưng chúng ta cần biết mình đang ở đâu trong bậc thang kinh tế để mà cố gắng nhiều hơn nữa chứ. heoleocay, Sài GònGởi bạn Trần Nam. Quả thật có sự khác nhau giữa tin cửa BBC và tin của Thanhnien cũng như các báo khác ở Việtnam. Nhưng vì sao lại có vấn đề đó, bạn cho BBC là đài phản động nhưng bạn biết như thế nào là phản động hay không. Tại sao BBC lại phải chống Việtnam mà bạn cho là phản động, tại sao Thanhnien hay các báo của Việtnam không nổi tiếng thế giới như BBC? Vấn đề đơn giản là BBC nói thật, và họ độc lập không bị kiểm soát. Tôi quan tâm đến tin tức Việtnam để tự hào về thành công và cố gắng cho những cái yếu kém của Việtnam chứ không vì muốn tự ru ngủ mình. Ai cũng có cái hay và cái dở, chính Nhà nước và Đảng cũng đang nhìn nhận những thiếu sót của bản thân, cho nên chính bạn mới là kẻ phản động, bạn đang cố tình ngăn cản sự vận động đi lên của đất nước. Đảng và Nhà nước đang nỗ lực dần khắc phục những yếu kém và đã có những thành đạt đáng kể. Vậy nếu là tôi thì tôi sẽ tìm hiểu lại về những quy định và chính sách của Đảng và Nhà nước nhằm phát triển đất nước nhiều hơn, và thận trọng hơn về lời nói để mọi người tôn trọng bản thân và tôn trọng Việtnam hơn. Thân. Trần Nam, Đà NẵngCùng bản báo cáo của WB mà BBC lại chạy hàng tít khác hẳn so với bài của thanh nien. Phải chăng BBC chỉ muốn nhìn vào cái chưa được, còn cái được rồi thì quên tịt đi. Đặt hàng tít kiểu này thì mãi mãi là cái đài phản động thôi. Chán lắm rồi! http://www3.thanhnien.com.vn/Xahoi/2005/9/14/122376.tno
Chuyến thăm Việt Nam vừa qua của Tổng thống Mỹ Donald Trump chưa rõ đã gặt hái được kết quả ra sao để quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam phát triển hơn nữa, nhưng đã ít nhiều tạo ra lo lắng cho một số người Việt sinh sống tại Mỹ.
Người Việt ở Mỹ: Nếu bị trục xuất, Việt Nam có nhận?
Lo lắng là vì một phần trong việc phát triển quan hệ hai nước, ngoài thương mại, quốc phòng và giáo dục thì một vấn đề cũng được Hoa Kỳ quan tâm là người nhập cư ở Mỹ, trong đó có nhiều người Việt, mà phía Mỹ muốn trục xuất về Việt Nam. Họ là những người chưa có quốc tịch Mỹ mà vi phạm pháp luật. Việc này đã được phía Mỹ nêu lên với đối tác Việt Nam trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vào tháng Năm vừa qua. Mỹ: Hàng ngàn người Việt có nguy cơ bị trục xuất? Hội luận: APEC bế mạc, TPP đổi tên, Trump tới Hà Nội Dự luật di trú ‘ảnh hưởng hàng trăm ngàn người Việt’ Liên quan đến chính sách trục xuất người Việt từ Mỹ, từ đầu năm năm 2008, sau gần 10 năm thương thảo, hai quốc gia đã ký Biên bản Ghi nhớ (Memorandum of Understanding) đồng ý trao trả người Việt về lại Việt Nam. Theo giới chức di trú Mỹ, trong quan hệ song phương với các nước thì việc nhận người bị trục xuất khỏi Mỹ là điều bình thường, nhưng Việt Nam, cùng với Trung Quốc và Cuba, là những nước rất ít muốn nhận người bị tòa di trú Mỹ ra lệnh trục xuất trở lại nguyên quán. Trong suốt một thập niên qua, có rất ít người Việt bị Mỹ trục xuất đã được Việt Nam nhận. Một tấm áp phích giới thiệu chương trình tư vấn di trú theo diện DACA cho người Việt ở San Jose, California vào năm 2016 Qua chuyến thăm Mỹ hồi tháng Năm của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và chuyến đi Việt Nam vừa qua của Tổng thống Donald Trump, việc nhận người bị Mỹ trục xuất đã được đưa lên bàn thảo luận. Biên bản Ghi nhớ 12/7/1995: Mốc quan trọng Theo thỏa thuận hai bên ký vào năm 2008, Việt Nam chỉ đồng ý nhận lại người Việt đã vào Mỹ sau ngày 12/7/1995, là ngày Hoa Kỳ và Việt Nam chính thức nối lại bang giao. Người Việt đến Mỹ trước thời hạn đó không nằm trong diện bị trao trả. Gần đây, từ sau khi Donald Trump lên làm tổng thống và có những thay đổi trong chính sách di dân, đã có nhiều hành động của chính quyền Mỹ khiến một số người Việt lo lắng và quan tâm. Số người Việt bị cơ quan ICE (Immigration and Custom Enforcement, tức cơ quan thi hành luật di trú và kiểm soát cửa khẩu) bắt giam trở lại đã gia tăng nhiều trong vài tháng qua. Họ là những người có án hình sự và trước đây được tòa di dân cho tự do tạm để ra đời làm việc hay chăm sóc gia đình. Theo thông tin của SEARAC (Trung tâm Tác vụ Đông Nam Á), một cơ quan vận động cho quyền lợi người Mỹ gốc Đông Nam Á có trụ ở Thủ đô Washington và văn phòng ở Thủ phủ Sacramento, bang California thì trong tài khóa 2016 Hoa Kỳ đã trục xuất 35 người về Việt Nam. Cũng theo cơ quan này, trong tháng Chín vừa qua Mỹ đã trao cho Hà Nội danh sách 95 người bị trục xuất để yêu cầu Việt Nam tiến hành thủ tục nhận lại trước cuối năm nay. Tuy nhiên cho đến nay Hà Nội vẫn chưa đưa ra bình luận nào về sự kiện này. Chính quyền Trump đã đưa ra nhiều thay đổi trong chính sách di dân, từ xây tường ở biên giới phía nam Hoa Kỳ, cấm dân từ 6 nước đông người Hồi giáo vào Mỹ cho đến việc rút lại sắc lệnh DACA cho trẻ vị thành niên theo cha mẹ nhập cư vào Mỹ được tạm cư hợp pháp, cùng lúc cơ quan ICE gia tăng việc bắt giam những di dân bất hợp pháp hay có tiền án. Trục xuất hay không? Theo số liệu của Migration Policy Institute, Viện Nghiên cứu về Chính sách Di dân, thì trong số 1 triệu 300 nghìn người gốc Việt tại Mỹ có khoảng 116 nghìn người cư trú bất hợp pháp. Vẫn lo về giấy cư trú người Việt ở Campuchia Trump đóng chương trình bảo hộ nhập cư Daca Con số người Việt trong diện bị trục xuất và hiện bị giam giữ hay đặt dưới sự quản chế của cơ quan di trú Mỹ là gần 8 nghìn người. Trong những tuần qua ICE đã đưa vào trại giam trên toàn nước Mỹ khoảng 200 người gốc Việt và Campuchia, là con số mà báo San Jose Mercury News đưa ra hôm 9/11/2017. Thông tin trên mạng xã hội Facebook do nhóm PIVOT (The Progressive Vietnamese American Organization, Tổ chức Người Mỹ gốc Việt Tiến bộ) đưa ra cho biết hiện có khoảng 40 người Việt bị giam trong nhà tù Stewart, ở thành phố Lumpkin, bang Georgia. Nhiều nhà hoạt động cộng đồng và luật sư gốc Việt đã vào thăm họ, giúp đỡ về pháp lý cũng như về mặt vật chất và tinh thần. Luật sư Phi Nguyễn, một thành viên của PIVOT, đã vào nhà tù Stewart nhiều lần trong thời gian gần đây và có viết trên FB là cô đã gặp tù nhân qua Mỹ từ năm 1975, tiếng Anh rành hơn tiếng Việt, nhưng chưa có quốc tịch Mỹ. Khoản 2, Điều 2 trong Biên bản Ghi nhớ năm 2008 ghi người Việt đến Hoa Kỳ trước 12/7/1995 không nằm trong diện bị trục xuất Trong những bố ráp gần đây, ICE đã bắt giam người có án với tòa di trú, dù họ đến Mỹ trước hay sau cột mốc thời gian 12/7/1995. Tất cả những tù nhân đang bị giam trong nhà tù Stewart có phải đối diện với việc bị trục xuất về Việt Nam? Theo luật sư Phi Nguyễn là có. Với chính sách di dân mới của Tổng thống Trump, và trong viễn cảnh quan hệ Mỹ-Việt ngày càng phát triển nhiều mặt trong chiều hướng tiến đến "đối tác toàn diện", vấn đề di dân Việt ở Mỹ bất hợp pháp hay có án cũng đã được giới chức hai bên bàn luận và đang gây hoang mang. Theo Luật sư Nguyễn Hoàng Duyên từ San Jose, California thì chuyến đi của Tổng thống Trump nếu bên trong hậu trường có những thảo luận về chính trị, ngoại giao giữa hai nước như thế nào, kết quả ra sao thì hiện nay chưa rõ. Nhưng luật về di trú liên quan đến người Việt vẫn không có thay đổi. Ông nói: "Theo tinh thần của Biên bản Ghi nhớ ký giữa Hoa Kỳ và Việt Nam ngày 22/1/2008 thì những ai đến Mỹ định cư hợp pháp, như qua diện tị nạn hay diện thẻ xanh trước ngày 12/7/1995 thì Việt Nam sẽ không nhận về nếu có bị Mỹ trục xuất." Liên quan đến ICE bắt người gần đây, luật sư Duyên nói những sự kiện đó tạo ra khủng hoảng tâm lí nhiều hơn và chỉ để mọi người biết là Hoa Kỳ dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Trump đã có những thay đổi trong chính sách di dân. Về danh sách 95 người cần trục xuất mà Hoa Kỳ mới đưa cho Việt Nam, luật sư Duyên cho biết không thể căn cứ vào đó mà nói là sẽ có hàng nghìn người Việt sẽ bị trục xuất. Là một luật sư, ông cho biết: "Nếu tới Mỹ hợp pháp trước ngày 12/7/1995 thì có bị bắt cũng bị giam vậy thôi, chứ không có việc bị đưa lên máy bay trả về Việt Nam. Bị giam trong nhà tù di trú vài tháng rồi cũng sẽ được thả." Dự luật nhập cư RAISE của Hoa Kỳ sẽ 'siết chặt hơn'? Ông cho biết đến lúc này cũng chưa có thay đổi về luật, bản thỏa thuận giữa Hoa Kỳ và Việt Nam năm 2008 vẫn còn giá trị. Những ai đến Mỹ sau ngày 12/7/1995, nếu bị bắt thì nên nhờ luật sư lo hồ sơ. Theo luật sư Duyên, vì ngay trong thỏa thuận đó cũng có những khoản khoan hồng để khỏi bị trục xuất như vì lí do nhân đạo, gia đình hợp nhất, tư cách tốt trong thời gian được tự do tạm. Còn luật sư Nguyễn Quốc Lân từ Quận Cam, California đưa ra nhận định rằng trước sau gì Hà Nội cũng nhượng bộ Hoa Kỳ và sẽ nhận những người bị trục xuất, tuy không ào ạt nhưng từ từ. Cũng theo lời ông: "Trong thỏa thuận năm 2008 không ghi phạm nhân với những tội nào sẽ bị trục xuất. Lệnh trục xuất là quyết định của chánh án di dân và không nhất thiết chỉ có những ai phạm tội như cướp của, giết người mà ngay cả những người với tội bạo hành trong gia đình, hay say rượu lái xe tái phạm nhiều lần cũng có thể bị tòa ra lệnh trục xuất." Trong quá khứ Việt Nam đã từng nhận lại những người Việt từ nước ngoài trở về: cuối năm 1975 nhận 1500 người di tản trở về trên con tàu Việt Nam Thương Tín, đầu thập niên 1990 nhận hàng vạn người vượt biển hồi hương từ các trại tị nạn Đông Nam Á. Ngày nay, số phận của nhiều nghìn di dân Việt tại Mỹ đang được đem ra thương thảo trong quá trình phát triển quan hệ hai nước, trong lúc có những thay đổi về chính sách di dân của Tổng thống Trump. Tương lai của họ sẽ ra sao tùy thuộc vào quyết định của Hà Nội trong những ngày tháng tới. Bài viết phản ánh quan điểm và văn phong của tác giả là một nhà báo tự do hiện sống tại vùng Vịnh San Francisco, California.
Một nhà quan sát chính trị ở Hà Nội cho rằng chính sách nhân sự của Đảng Cộng sản hiện vẫn là "một người, một nhóm người từ cấp huyện, tỉnh đến trung ương có quyền xếp đặt".
Các bình luận ‘mong Đảng Cộng sản dân chủ hóa, thậm chí đa đảng’
Ông Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc đang là các lãnh đạo cao cấp của Việt Nam Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp tục ở lại: Một giải pháp giữ ổn định? Nhờ Covid-19, ĐCSVN giành lại niềm tin ngoài mong đợi từ người dân? Nhà nghiên cứu Lê Văn Sinh, cựu Giảng viên khoa Lịch sử, Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội, nói như vậy với BBC ngày 29/9. "Tôi thấy rằng qua các hiện tượng, đơn cử trong đó có các quyết định người này làm bí thư Đảng ủy thành phố Bắc Ninh, người kia làm phó bí thư Thành ủy Hà Nội v.v…, trước Đại hội 13 cho ta thấy rằng, chính sách nhân sự của ĐCSVN là một người, một nhóm người từ cấp huyện, tỉnh đến trung ương có quyền xếp đặt các chức vụ lãnh đạo Đảng và Chính quyền của Đảng. "Điều này tất dẫn đến việc bầu bán ở hội trường chỉ là hình thức. Ta không thấy có ít nhất hai ứng viên bí thư huyện ủy hay tỉnh ủy tranh cử ở các Đại hội đảng đã diễn ra." Vì thế ông Sinh cho rằng "cách thức tuyển chọn nhân sự lãnh đạo đảng Cộng sản không có gì khác các kỳ Đại hội đảng trước đây". Theo ông để chống nạn chạy chức, chạy cơ cấu, đảng CSVN không thể giữ nguyên cách làm cũ này. "Chỉ có dân chủ hóa việc bầu chọn người lãnh đạo bằng cách các ứng viên tranh cử tự do, các đảng viên được quyền bầu chọn người lãnh đạo của họ thì công việc xây dựng đảng và quản trị xã hội mới tốt đẹp, thoát khỏi sự tha hóa đang hủy hoại sự nghiệp của đảng này." Trong khi đó, nói từ góc độ người dân ở Sài Gòn, blogger Sương Quỳnh nói với BBC rằng bà mong Đảng "phải chấp nhận và để cho chế độ đa đảng xuất hiện, tồn tại để các đảng phái chính trị cạnh tranh công khai, công bằng". "Xem đảng nào có những quyết sách tốt nhất, được ủng hộ nhất đưa đất nước phát triển và bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, cũng như ai phục vụ nhân dân tốt nhất và được nhân nhân tín nhiệm giao phó trọng trách điều hành việc nước," bà Sương Quỳnh chia sẻ. Chia sẻ nhận định này, nhà bất đồng Nguyễn Vũ Bình (nguyên Biên tập viên Tạp chí Cộng sản của ĐCSVN) nói với BBC: "Tôi thấy rằng cách làm nhân sự của ĐCS Việt Nam hiện nay không có sự cạnh tranh công khai, minh bạch. Tất cả các quy định, thủ tục lựa chọn nhân sự chỉ để hợp thức hóa việc lựa chọn người theo phe cánh, quan hệ và việc mua quan bán tước (tiêu cực, hối lộ, đút lót). Đó là cách lựa chọn nhân sự được chính các đảng viên và nhân dân đúc kết: thứ nhất hậu duệ - thứ nhì quan hệ - thứ ba tiền tệ - thứ tư trí tuệ. Trong khi đó cũng có sự cạnh tranh nhưng là cạnh tranh ngầm giữ các phe cánh." "Tóm lại phải thực hiện cạnh tranh công bằng và công khai minh bạch quá trình lựa chọn, ứng cử và bầu cử," ông Vũ Bình khẳng định. Ông Trần Quốc Vượng đang được xem là một ứng viên hàng đầu cho chức Tổng Bí thư Ý thức hệ và điều cần thay đổi? Về khía cạnh ý thức hệ và tư duy cầm quyền, kể cả tư duy về pháp quyền, liên quan tới thể chế, chế độ hiện nay, khi được hỏi liệu đảng Cộng sản đang cầm quyền ở Việt Nam có điều gì cần phải suy nghĩ, xem lại và cần thay đổi không, cải tổ không, các ý kiến nói với BBC. Ông Lê Văn Sinh nghiêng về mô hình phát triển xã hội của Nhật Bản, Hàn Quốc hay Đài Loan. "Muốn giữ vững độc lập và chủ quyền quốc gia, Việt Nam không thể học Trung Hoa cộng sản. Học họ thì cùng lắm chỉ trở thành học trò dù "xuất sắc" mấy mà thôi. Đó là cách tốt nhất và duy nhất để thoát Trung," ông Sinh nói. Ông bày tỏ: "Theo tôi, đảng có giữ được quyền lãnh đạo đất nước hay không tùy thuộc vào các chính sách của đảng có vì dân hay không? Có coi dân là thế lực thù địch hay không? Có để cho nạn kiêm tính, tước đoạt hay thâu tóm đất đai của dân nhân danh 'nhà nước quản lý' tạo ra một tầng lớp dân oan ngày càng đông đảo nữa hay là không?" Việt Nam được khen vì thành công chống Covid-19 Ông Nguyễn Vũ Bình tán đồng: "Theo tôi, tất cả cần thay đổi, tự thay đổi để phù hợp với các diễn biến của tình hình mới." "Việc mở rộng không gian tự do cho người dân cần thực hiện ngay, sau đó có các bước đi chuyển hóa dần sang thể chế dân chủ. Đây là các lựa chọn thực tế cho đảng Cộng sản và nhà cầm quyền ở Việt Nam." Về kỳ Đại hội 13 của ĐCSVN dự kiến nhóm họp vào đầu năm 2021, khi được hỏi liệu có kỳ vọng, trông đợi hay lời khuyên nào cho chính quyền và đảng cầm quyền hay không về kỳ đại hội này, các nhà quan sát nêu quan điểm với BBC. Ông Lê Văn Sinh không hy vọng gì mấy: "Cung cách chuẩn bị nhân sự và đường lối xây dựng xã hội không thay đổi, vẫn là kiên trì xây dựng kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, vẫn coi học thuyết xây dựng xã hội của Lenin làm nền tảng tư tưởng- lý luận thì đừng mong một sự thay đổi tốt đẹp." "Tuy nhiên, tôi hy vọng trong tương gần sẽ xuất hiện một nhà lãnh đạo mới cấp tiến dám từ bỏ những giáo điều tệ hại kìm hãm sự phát triển của đất nước Việt Nam." Các lãnh đạo Việt Nam họp Quốc hội ngày 20/5 Bà Sương Quỳnh cũng bi quan: "Thực lòng tôi cũng chẳng kỳ vọng gì cả vì ai lên nắm quyền, nếu vẫn giữ nguyên con đường tiến lên Chủ nghĩa Xã hội mà như chính ông Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã nói rằng chẳng biết hết thế kỷ này có tới được chưa, mà vận mệnh đất nước cũng như sự phát triển bị đưa theo một con đường mù mờ như thế thì có hy vọng gì." "Cho nên, tôi thấy nếu còn giữ tư duy lãnh đạo tới tận nay của đảng cộng sản VN, thì họ chỉ làm đất nước này ngày càng lụn bại." Đảng Cộng sản Việt Nam chi phối các quyết sách Ông Nguyễn Vũ Bình lại có nhận định lạc quan hơn: "Kỳ đại hội XIII này, sẽ thực hiện sau cuộc bầu cử ở Mỹ, cuộc bầu cử sẽ quyết định tình hình chính trị thế giới và khu vực. Cuộc đối đầu Mỹ - Trung sẽ gay gắt tới mức một mất một còn nếu ông Donald Trump tái trúng cử. Trong trường hợp đó, các diễn biến tiếp theo sẽ không thể lường trước được. Nếu không có cuộc đối đầu Mỹ - Trung hoặc kết quả cuộc bầu cử ông Joe Biden trúng cử, thì không có kỳ vọng và trông đợi gì ở đại hội lần này." "Ngược lại, có thể có những thay đổi trong đại hội nếu như ông Donald Trump tiếp tục tái cử. Hoặc dù không có thay đổi trong đại hội XIII thì tình hình của Việt Nam cũng sẽ phải thay đổi bởi Việt Nam nhiều khả năng sẽ không còn lựa chọn Trung Quốc làm đồng minh nữa."
Nhiều người bày tỏ sự bất bình đối với bản án của Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội đối với 29 bị cáo trong vụ Đồng Tâm.
Đồng Tâm: 'Một vụ án chứa đựng nhiều điều ý nghĩa'
Là luật sư tham gia bào chữa trong vụ án, mặc cho những yếu tố dễ gây phân hóa chia rẽ sâu sắc như cái chết của ông Lê Đình Kình và ba chiến sĩ cảnh sát, bản thân tôi thấy rằng cần kiên định và cố gắng hơn nữa những nỗ lực thúc đẩy dựng xây cho một nền pháp quyền hoàn chỉnh. Mật hóa kế hoạch tập kích Đồng Tâm tạo điểm nghẽn cho vụ án? Vụ Đồng Tâm: Nhiều bị cáo ‘rất mệt mỏi’ tại phiên tuyên án Đồng Tâm: Tuyên án tử hình ông Lê Đình Công, Lê Đình Chức Những điều nhận thấy Là người tham dự phiên tòa từ đầu đến cuối nên đã được chứng kiến nhiều điều có ý nghĩa. Hôm tòa tuyên án, ngay khi thẩm phán chủ tọa đang đọc bản án thì hai lần nhân viên tòa án cầm những tờ giấy tiến đến đưa cho Hội đồng Xét xử. Điều đó cho thấy vào những giờ phút cuối cùng của vụ án vẫn có những ý kiến chỉ đạo đối với án tuyên, cho thấy một sự giám sát sát sao sâu sắc của các cấp lãnh đạo nào đó đối với phán quyết của tòa. LS Ngô Ngọc Trai là một trong các luật sư tham gia bào chữa trong phiên tòa sơ thẩm Đồng Tâm Trong suốt phiên xử kéo dài nhiều ngày, không thấy trong giọng nói của thẩm phán chủ tọa sự đanh thép cứng rắn cần có trong một vụ án có tính chất loại này, mà thay vào đó nhiều lúc giọng ông xét hỏi xúc động như muốn khóc, cho thấy một ý nghĩa tác động khác về vụ án. André Menras: ‘Vụ Đồng Tâm - Đảng CSVN từ mị dân đến coi dân là kẻ thù’ Vụ Đồng Tâm: Vì sao không thực nghiệm điều tra? "Cần đoàn kết quốc gia Việt Nam sau vụ Đồng Tâm" Mọi nguồn lực đều được phát huy nhằm giúp cho việc giải quyết vụ án trong đó có ưu thế thể chế, ngay cả nhân viên quản giáo vốn không có vai trò tố tụng cũng đã tham gia vào công tác giáo dục nhận thức cho các bị cáo để thành khẩn ăn năn hối cải. Trong những ngày diễn ra phiên xét xử, vào những giờ buổi sáng và chiều tối, dọc tuyến đường từ trại giam tới trụ sở tòa án đã bị cấm đường phong tỏa để cho đoàn xe dẫn giải bị cáo tới tòa án. Một sự ưu tiên thường chỉ thấy ở sự bố trí di chuyển cho nguyên thủ các nước đến Việt Nam. Điều đó cho thấy một sự quan tâm lo lắng rất lớn của các cấp chính quyền trước các mối nguy cơ có thể làm cho vụ việc thêm phần biến động xã hội. Chứng kiến những điều đó, bản thân tôi rút ra rằng dù cho bản án Đồng Tâm có thế nào thì cũng vẫn cần tiếp tục những nỗ lực dựng xây cho một nền pháp quyền hoàn chỉnh. Bằng cách đó sẽ giúp đỡ cho không chỉ người dân mà ngay cả các cơ quan chính quyền nhìn ra được giải pháp lối thoát cho các vấn đề phát triển và quản trị xã hội của họ. Chế định pháp lý Vụ án Đồng Tâm nhận được sự quan tâm của đông đảo dư luận xã hội cho thấy bản thân vụ án chứa đựng trong đó nhiều điều có ý nghĩa. Với những chiều kích cảm xúc trái ngược nhau từ các phía cho thấy vụ án đụng chạm tới gốc rễ lương tri nhận thức con người và ẩn chứa các vấn đề triết lý nền tảng mà từ đó đòi hỏi sự xác lập lại nhận thức và thiết lập lên những thiết chế. Bà Dư Thị Thành, vợ ông Lê Đình Kình, cho biết bà không được cho vào dự phiên tòa sơ thẩm tại Hà Nội Thực tế quá trình xét xử cho thấy Hội đồng Xét xử chỉ tập trung vào hành vi của các bị cáo để xử lý mà không xét đến những hoàn cảnh đã đẩy đưa nhóm người dẫn đến chống đối. Hội đồng Xét xử cũng không xét đến những yếu tố về lệnh điều động hay phương án bố ráp bắt giữ không hợp lý của cấp chỉ huy đã góp phần dẫn đến hệ quả của tội phạm. Lối giải quyết như vậy sẽ khiến việc giải quyết vụ án không được khách quan toàn diện và đầy đủ như Bộ luật Tố tụng Hình sự đòi hỏi và không giúp chỉ ra được để khắc phục nguyên nhân điều kiện dẫn đến tội phạm. Ngoài ra sẽ không giúp nâng cao chất lượng của công tác huấn luyện và ra các mệnh lệnh, sẽ đặt để các chiến sĩ vào tình trạng rủi ro trong những việc về sau. Điều đúng đắn là không nên lựa chọn góc nhìn hạn hẹp như vậy về sự việc mà cần thấy rằng đằng sau vụ án Đồng Tâm là rất nhiều vấn đề bất cập về chính sách pháp luật đất đai cũng như tổ chức bộ máy nhà nước, đòi hỏi một sự hiệu chỉnh thay đổi để kiến tạo môi trường pháp lý an toàn cho phát triển. Đi tìm giải pháp Vụ án Đồng Tâm là hệ quả của những bất cập trong chính sách quản lý đất đai, bất cập trong tổ chức chính quyền nhà nước, bất cập trong đường lối quản trị quốc gia. Ngày hôm nay là Đồng Tâm, ngày mai có thể là một cộng đồng dân cư khác hay một tập đoàn doanh nghiệp bị ảnh hưởng. Cho nên để đảm bảo nền pháp quyền chuẩn mực đúng đắn dù cho kết quả bản án Đồng Tâm hôm nay có như thế nào thì sẽ vẫn cần tiếp tục những nỗ lực dựng xây. Mọi người cần tiếp tục thúc giục áp lực nhà nước sửa đổi chính sách pháp luật đất đai, công nhận quyền sở hữu của người dân đối với đất đai, củng cố vững chắc quyền tư hữu và quyền sở hữu tài sản của người dân. Tình trạng pháp lý giấy tờ mơ hồ của đất Đồng Sênh chính là hệ quả của việc đất đai vô chủ nhập nhèm, là môi trường dung dưỡng cho những mâu thuẫn tranh cãi bất đồng. Cần rà soát, sửa đổi bãi bỏ những chế định pháp lý xem nhẹ quyền sở hữu, dễ dàng trưng mua trưng dụng thu hồi tài sản của công dân. Việc này cần làm để hoàn thiện thể chế về kinh tế thị trường, nền kinh tế sẽ không phát triển thịnh vượng khi quyền sở hữu tài sản không được củng cố vững chắc. Mọi người cũng cần thúc giục nhà nước cải cách thể chế nâng cao quyền hạn cho ngành tòa án để Tòa án có đủ khả năng thực thi công lý mà không cần đến những chỉ đạo, góp phần tích cực cho quản trị quốc gia. Các vụ việc tranh chấp giữa người dân hoặc một cộng đồng dân cư với chính quyền các cấp hoặc kể cả với chính phủ đều sẽ phải được giải quyết bởi tòa án, thay vì cơ quan nhà nước sử dụng quyền lực hành chính để áp đặt lối giải quyết các tranh chấp vướng mắc có liên quan đến mình. Cần thúc giục nhà nước xây dựng củng cố chính quyền dân sự, tiết giảm vai trò ảnh hưởng của ngành cảnh sát để hòa hợp với đời sống xã hội dân sự và nền kinh tế thị trường. Nhà nước cần đặt nền móng cho các hoạt động bằng lối nhận thức duy lý, coi trọng các hoạt động đối thoại, đàm phán, thương lượng, hòa giải thay cho các hoạt động sức mạnh cường quyền với nhiều thuộc tính cưỡng chế mệnh lệnh. Thực tế thì nhà nước lâu nay cũng đã tiến hành những cải cách sửa đổi, nhưng quyết tâm không nhiều, bước tiến bước lùi, tiến bộ rất chậm chạp, mà trong thời gian đó nhiều sự vụ vẫn xảy ra trong đời sống, tính mạng và tài sản của người dân bị nhiều rủi ro. Cho nên qua vụ Đồng Tâm này, nhà nước nên coi đây là một hồi chuông báo động, một minh chứng cho thấy nhu cầu khẩn trương cấp bách về những giải pháp chính sách cải cách đột phá cho phát triển, nhằm tránh xảy ra cho những vụ việc về sau. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của LS Ngô Ngọc Trai từ văn phòng luật Công Chính tại Hà Nội.
Trong Thánh Lễ tối 21/11 do Giáo Hoàng Francis làm chủ tế, giáo dân Công giáo Việt gần chiếm trọn một sân vận động.
Thấy Giáo Hoàng, giáo dân Việt khóc nức trên khán đài ở Thái Lan
Áo dài Việt Nam phủ kín khán đài sân vận động quốc gia tại Bangkok trong Thánh Lễ 21/11 Tại đất Thái, giáo dân Việt mong Giáo Hoàng thăm Việt Nam Thái Lan tưng bừng đón Đức Giáo Hoàng Francis Mặc dù không có con số chính thức từ ban tổ chức, nhưng bóng áo dài Việt Nam phủ kín gần hết các khán đài của sân vận động Thephasadin, một trong hai sân vận động chính tại Bangkok nơi diễn ra Thánh Lễ do Giáo Hoàng Francis cử hành tối 21/11. Một bạn trẻ người Việt mang theo chiếc nón có dòng chữ 'Cầu nguyện cho Hongkong và Việt Nam' Thephasadin là sân phụ, nhỏ hơn, dành riêng cho giáo dân nước ngoài. Suphachalasai là sân chính, dành riêng cho giáo dân Thái - theo thông tin ban đầu từ ban tổ chức. Theo ghi nhận của Phóng viên BBC News Tiếng Việt tại sân Thephasadin, bóng áo dài và áo đồng phục của các đoàn từ Việt Nam phủ gần kín các khán đài. Chỉ có một số lượng nhỏ người tham dự đến từ Myanmar cùng một số nước khác. Giáo Hoàng Francis cử hành Thánh Lễ trong khoảng 1 tiếng, bắt đầu từ 18:00 tối 21/11, nhưng từ 12:00 sân vận động đã mở cửa cho các tín đồ và báo chí, với nhiều hoạt động ca múa, âm nhạc, chủ yếu phát đi trên các màn hình lớn. Các bạn trẻ Việt Nam từ nhiều giáo sứ các vùng miền tới Thái Lan để gặp Giáo Hoàng Riêng sân Suphachalasai được thiết kế thêm thảm đỏ hình thánh giá ở chính giữa sân dẫn tới bục là nơi Đức Giáo Hoàng cử hành Thánh Lễ. Không khí như sôi lên khi chiếc xe màu trắng chở Giáo Hoàng Francis tiến vào sân vận động. Các tín đồ hò reo, vẫy cờ, nhiều người cầu nguyện và rơi nước mắt. Giáo dân Việt Nam khóc nức trên khán đài Anh Trần Hữu làm việc ở Thái Lan đã 10 năm, vừa về VN đón vợ con sang Bangkok để gặp Giáo Hoàng Xúc động vì được nhìn thấy Giáo Hoàng khi xe của Ngài đi qua sân vận động, bà Phạm Thị Thúy, giáo dân Hải Phòng, rơi nước mắt nói với BBC rằng đây là lần đầu trong đời chị được nhìn thấy Đức Thánh cha. "Tôi không thể nói nên lời... Mong một lần Đức Thánh Cha tới Việt Nam," bà Thúy nghẹn ngào. Bà Nguyễn Thị Đãi, quê Ninh Bình, địa phận Phát Diệm nói với BBC Tiếng Việt rằng từ nhỏ tới nay chưa từng được nhìn thấy ngài trực tiếp, nên bà sang Thái để thực hiện ý nguyện này, vừa là để đi du lịch. "Đức Giáo Hoàng là vị tối cao, là Đức Thánh Cha chung của người công giáo, tôi thật sự rất cảm kích. Đây là lần đầu tôi đến Thái Lan. Tôi đã phải chuẩn bị hơn một tháng nay cho sự kiện này." Đức Giáo hoàng gửi thông điệp tới giáo dân TQ Giáo hoàng chỉ dẫn nữ tu dùng mạng xã hội Giáo hoàng: 'Tội ấu dâm giống nghi lễ hiến tế tà giáo' Cùng đến từ địa phận Phát Diệm, bà Đà Nguyễn nói với tôi bà làm kinh doanh ở Việt Nam và đã cố gắng thu xếp công việc trong vài tháng trước để qua Thái Lan gặp Giáo Hoàng. "Toàn bộ có 64 số xe chở giáo dân Việt Nam. Chúng tôi được chính phủ và người Thái chào đón rất nồng hậu, được an ở, đi lại trong điều kiện thuận lợi. Tham dự Thánh Lễ, chúng tôi mang theo các nét đẹp truyền thống của Việt Nam như áo dài, nón lá," bà nói. Cả bà Đãi và bà Nguyễn đều mong Giáo Hoàng sang Việt Nam để những giáo dân khác có dịp diện kiến Ngài. Cả hai đều mặc áo dài đỏ, và nói may mắn vì nằm trong số 40 giáo dân ở Ninh Bình được tới Thái Lan dịp này. Trương Văn Hoàng, bạn gái là Liên, hơn 30 tuổi, giáo xứ Phổ Cam, giáo phận Huế, đã chuẩn bị hai tháng cho chuyến đi Trong khi đó, điều đặc biệt với giáo dân Trần Thị Môn, đến từ nhà thờ Vinh Sơn, Giáo hạt Chí Hòa, Sài Gòn, là đây là lần thứ hai bà được trực tiếp nhìn thấy Giáo Hoàng. "Kỳ Giáo Hoàng sang đi Myanmar năm 2017 tôi đã sang đó một lần để gặp Ngài. Đợt này Ngài đến Thái Lan, tôi nghe được chuyến đi vậy thì lòng nôn nao lắm, gia đình tôi có tổng cộng 10 người đi. Giáo Hoàng sang Thái Lan là vinh dự cho Thái Lan, mong Ngài đến thăm Việt Nam." (Từ trái sang) Bà Trần Thị Môn, Sài Gòn; bà Trần Thị Đãi và bà Đà Nguyễn, Ninh Bình, chụp chung ảnh với các giáo dân Myanmar trước giờ Giáo Hoàng cử hành Thánh Lễ tại sân vận động Quốc gia ở Bangkok 21/11 Anh Trần Hữu, giáo xứ Tân Lâm, giáo hạt Văn Hạnh, Hà Tĩnh thì cho BBC hay rằng anh làm ở Thái Lan 10 năm và vừa bay về Việt Nam đưa vợ sang Thái gặp Giáo hoàng. Vợ anh, chị Trần Thị Liên nói chị đã lê kế hoạch sắp xếp công việc gần một tháng để đi gặp Thánh Cha. Bế con nhỏ trên tay, anh Hữu nói: "Nếu đức Giáo Hoàng sang Việt Nam thì Ngài đi đâu gia đình tôi sẽ đến đó." "Không thể tin" được Giáo Hoàng bắt tay (Từ trái sang) Võ Hoàng Duy, 23 tuổi, giáo phận Mỹ Tho; Đinh Thị Thu Huyền, 22 tuổi, từ Thanh Hóa; Nguyễn Cao Định, 25 tuổi, giáo phận Sài Gòn, tới Bangkok tham dự Thánh Lễ do Giáo Hoàng làm chủ tế hôm 22/11 Chiều 22/11, Giáo Hoàng Francis tiếp tục cử hành Thánh Lễ tại nhà thờ thuộc trường trung học công giáo Assumption, nơi có sự tham gia của khoảng 7000 bạn trẻ, trong đó có nhiều bạn trẻ đến từ các giáo phận tại Việt Nam. Khi chiếc xe chở Đức Giáo Hoàng lướt qua, hàng ngàn bạn trẻ hò reo, chìa tay ra mong được chạm vào Ngài. Trong đó, Phạm Đức Hương Tuyền, 14 tuổi, không ngờ cô là một trong số hiếm hoi được Giáo Hoàng bắt tay. Nhảy lên vì vui mừng và xúc động, Tuyền nói với BBC rằng cô là người Lào gốc Việt. Cô sang Thái Lan cùng các bạn Lào để mong gặp Đức Giáo Hoàng. Phạm Đức Hương Tuyền, 14 tuổi, cầu nguyện trong xúc động sau khi là một trong những người hiếm hoi được Giáo Hoàng bắt tay "Tôi không thể nào tin được. Hiện giờ tôi vẫn còn run rẩy. Được Giáo Hoàng bắt tay là niềm động viên lớn, là ơn phước với tôi. Sau này dù có gặp khó khăn gì thì tôi sẽ nhớ tới giây phút này để bước tiếp," Tuyền nói. Hòa vào không khí náo nhiệt cùng khoảng 7000 bạn trẻ Thái Lan, Lào, Campuchia, Myanmar, Đinh Thị Thu Huyền, 22 tuổi, từ Thanh Hóa, Nguyễn Cao Định, 25 tuổi, giáo phận Sài Gòn, Võ Hoàng Duy, 23 tuổi, giáo phận Mỹ Tho, cho hay họ là ba trong số ít ỏi 40 bạn trẻ trong đoàn từ Việt Nam tham dự sự kiện này và "không dấu nổi tự hào, hạnh phúc". Nguyễn Cao Định nói với BBC rằng "Đức Giáo Hoàng là vị Chủ chăn đứng đầu hội thánh, là động lực lớn để tôi tiếp tục dấn thân và tiếp tục có nhiều hoạt động cho giáo phận của mình." Xe chở Giáo Hoàng Francis tiến vào sân trường Assumption, Bangkok nơi Ngài cử hành Thánh Lễ trước 7000 sinh viên, học sinh Hôm trước, khi phát biểu tại Thái Lan, Đức Giáo hoàng Francis đã nhắc đến 39 nạn nhân Việt Nam chết ở Anh trong thông điệp gửi giới trẻ Công giáo Việt Nam. Ngài kết thúc bài phát biểu với lời nhắn gửi: "Trước khi kết thúc, cha muốn cùng với các con, dâng lên Chúa, Cha giàu lòng thương xót, 39 nạn nhân Việt Nam di cư đã qua đời tại Anh trong tháng vừa qua. Thật rất đau lòng. Tất cả chúng ta cầu nguyện cho họ." Sinh năm 1936 ở Argentina, và có tên khai sinh là Jorge Mario Bergoglio, ngài là vị giáo hoàng thứ 266 của Công giáo La Mã, lên ngôi từ 2013.
Hai tuần sau ngày tổng tuyển cử 3/11, việc đếm phiếu đã gần hoàn tất. Tuy chưa chính thức nhưng cựu Phó Tổng thống Joe Biden coi như thắng cử với 79 triệu phiếu phổ thông và 306 phiếu cử tri đoàn, Tổng thống Donald Trump được 73,3 triệu phiếu và 232 phiếu cử tri đoàn.
Bầu cử 2020: Đa số dân biểu gốc Việt đắc cử là đảng viên Dân chủ
Từ góc trên, trái: Các dân biểu Stephanie Murphy (Florida - DC), Rochelle Nguyễn (Nevada - DC), Trâm Nguyễn (Massachusetts - DC), Thái Mỹ Linh (Washington - DC), Janet Nguyễn (California - CH), Hubert Võ (Texas - DC) Đã và đang có khiếu kiện tại một số tiểu bang từ phía thua cuộc về cách cử tri bỏ phiếu, thời hạn nhận phiếu và cách đếm phiếu, nhưng không hy vọng kết quả sẽ đảo ngược. Tuy Đảng Dân chủ giành được chiến thắng để làm chủ Bạch Ốc trong bốn năm tới và tại Hạ viện vẫn nắm đa số nhưng không còn cao như trước vì mất 5 ghế về tay Cộng hoà. Thượng viện hiện có kết quả 50 Cộng hoà và 48 Dân chủ, hai ghế còn lại từ tiểu bang Georgia sẽ bầu vòng hai vào ngày 5/1. Tại Hạ viện, kết quả mới nhất là 219 Dân chủ và 204 Cộng hoà. Ba trong 5 ghế được chuyển từ Dân chủ sang Cộng hoà là từ California nơi có đông người Việt sinh sống. Khi làn sóng xanh quyét qua chính trường Mỹ trong bầu cử 2018, Cộng hoà mất đa số tại Hạ viện và Quận Cam, thành trì của Cộng hoà ở California, cũng nhuộm mầu xanh khi các dân biểu cộng hoà đương nhiệm bị đánh bại. Hôm 3/11 Cộng hoà đã lấy lại được Đơn vị 39 với dân biểu dân chủ đương nhiệm Gil Cisneros thua phiếu ứng viên cộng hoà gốc Hàn Young Kim. Đơn vị 48 với ứng viên cộng hoà Michelle Steel đánh bại dân biểu dân chủ đương nhiệm Hardy Ronda. Bầu cử Mỹ 2020: Biden giành Georgia, củng cố chiến thắng với 306 phiếu đại cử tri Quan chức bầu cử Mỹ bác bỏ cáo buộc của Trump về gian lận Bầu cử Mỹ 2020: So sánh với cuộc kiểm phiếu lại năm 2000 ở Florida Tại sao thành viên đảng Cộng hòa im tiếng về kết quả bầu cử? Đơn vị 21 ở miền trung California là vùng nông nghiệp, ứng viên Cộng hoà David Valadao đánh bại dân biểu dân chủ đương nhiệm TJ Cox. Riêng trong cộng đồng người Việt, cử tri gốc Việt tại nhiều tiểu bang cũng rất quan tâm bầu cử năm nay, từ tranh cử đến vận động cho hai liên danh của Donald Trump và Joe Biden. Quan điểm chính trị của người Mỹ gốc Việt, theo thăm dò do AAPI và AAJC đưa ra vào cuối hè liên quan đến bầu chọn tổng thống thì 48% ủng hộ Trump, 36% Biden. Đến trước ngày bầu cử 3/11, khảo sát của America's Voice cho thấy người Việt có 61% ủng hộ Biden và 36% ủng hộ Trump. Người Việt ủng hộ Trump cao thứ nhì, sau người gốc Philippines với 38%, trong các sắc dân châu Á. Các sắc dân Hoa, Ấn, Nhật, Hàn ủng hộ Biden ở mức 70% hay cao hơn.Sau bầu cử, ngày 13/11 Asian American Legal Defense and Education Fund (AALDEF) đưa ra kết quả thăm dò thì thấy 57% người Mỹ gốc Việt bỏ phiếu cho Donald Trump và 41% cho Joe Biden. Kỳ bầu chọn vừa qua hầu hết ứng viên gốc Việt vào lập pháp tiểu bang đã tái thắng cử đều là người của Đảng Dân chủ. Địa hạt 7 Florida, dân biểu Stephanie Murphy (Đặng Thị Ngọc Dung) tái đắc cử. Bee Nguyễn tái tranh cử dân biểu tiểu bang Georgia và không có đối thủ. Massachusetts có Trâm Nguyễn, Washington có Thái Mỹ Linh, Texas có Hubert Võ, Nevada có Rochelle Nguyễn đều trúng cử và là người Đảng Dân Chủ. Tiểu bang Virginia có Kathy Trần và Washington có Thượng Nghị sĩ Joe Nguyễn là những dân cử đương nhiệm không tranh cử kỳ này cũng thuộc Đảng Dân chủ. Về phía Cộng hoà, ở Massachusetts có Thượng Nghị sĩ tiểu bang Dean Trần là dân cử cộng hoà gốc Việt trong chính trường từ năm 2017. Ông tái tranh cử và thua trong bầu cử vừa qua. Quận Cam, ở miền nam California, Janet Nguyễn của Đảng Cộng hoà thắng Diedre Nguyễn của Đảng Dân chủ để đại diện cho Địa hạt 72 trong Hạ viện Tiểu bang. Janet Nguyễn trước đây từng là thượng nghị sĩ tiểu bang và thất bại trong kỳ tái tranh cử mấy năm trước. Bà sẽ thay Dân biểu Tyer Diệp ở Hạ viện California. Ông Diệp mới vào lập pháp hai năm trước, nhưng thua bà Janet trong bầu cử sơ bộ hôm tháng Ba. Hai thành phố có đông người Việt ở Quận Cam là Westminster và Garden Grove. Trong số 30 ứng viên gốc Việt trong vùng, có thành công cũng như thất bại. Kimberly Hồ tái đắc cử nghị viên Westminster Khu vực 3, sau khi thành phố có thay đổi về cách bầu chọn nghị viên. Khu vực 2 của Westminster có ba người tranh ghế nghị viên, hai người Việt là Nam Quan Nguyễn và Trung Tạ và đã thua ứng viên Carlos Manzo. Tại thành phố này, với 91 nghìn cư dân và mật độ gốc Việt gần 50%, cao nhất tại Hoa Kỳ, 77% cử tri cũng thông qua luật giới hạn nhiệm kỳ của dân cử thành phố, là nghị viên hay thị trưởng, thời gian trong chính trường tổng cộng tối đa chỉ được 3 nhiệm kỳ, tức 12 năm. Westminter tương lai sẽ có nhiều sôi nổi trong mùa bầu cử. Bên Garden Grove, dân số 171 nghìn với khoảng 40% gốc Việt, Nghị viên Kim Bernice Nguyễn tái tranh chức nghị viên và đắc cử. Trong khi Nghị viên Phát Bùi tranh chức thị trưởng và Julie Diệp tranh chức nghị viên không thành công. Hiện nay số dân cử gốc Việt các cấp tập trung đông nhất là ở hai thành phố Westminster và Garden Grove. Thủ phủ của Quận Cam là thành phố Santa Ana lần đầu tiên sẽ có một người Việt trong hội đồng thành phố là cô Phan Việt Thái, một luật sư, thắng cử trong Khu vực 1. Cô Thái, 32 tuổi, được sinh ra trong một trại tị nạn ở Thái Lan. Tại cấp quận hạt, giám sát viên đương nhiệm Andrew Đỗ tái thắng cử qua một mùa vận động gặp nhiều khó khăn, đạt 51.8% số phiếu so với đối thủ Sergio Contreras 48.2%. Fountain Valley cũng có mấy người Việt tranh cử vào hội đồng thành phố. Trong 7 ứng cử viên đã có 4 người Việt. Cử tri chọn hai. Kết quả Ted Bùi về nhì và sẽ là nghị viên của thành phố này. Ngạc nhiên nhất là ứng cử viên Mai Khanh Trần, bác sĩ, từng ứng cử dân biểu liên bang năm 2018 nhưng bà chỉ đạt hạng tư trong số 7 ứng cử viên. Một số ứng cử viên gốc Việt cũng trúng cử vào hội đồng giáo dục hay uỷ ban tiện ích công cộng về vệ sinh, thuỷ cục địa phương. Trên Thung lũng Hoa Vàng, kết quả bầu cử là tin không vui cho cộng đồng ở San Jose khi Nghị viên Lân Diệp đại diện Khu vực 4 thất cử. Như thế không còn người gốc Việt trong nghị trường San Jose, nơi từ năm 2005 có cô Madison Nguyễn là dân cử gốc Việt đầu tiên và có lúc đã có hai người gốc Việt trong hội đồng thành phố, tuy dân gốc Việt chỉ chiếm gần 10%. Thành phố San Jose từng có các nghị viên Madison Nguyễn, Mạnh Nguyễn, Tâm Nguyễn và Lân Diệp. Với gần một triệu dân, San Jose là thành phố có đông người Việt nhất tại Hoa Kỳ. Không còn người Việt trong nghị trường, đây là một thất bại chính trị lớn cho cộng đồng người Việt ở đây. Bên cạnh San Jose là thành phố nhỏ Milpitas, dân số 80 nghìn, kết quả bầu cử có những tin vui hơn. Thị trưởng Richard Trần tái tranh cử và thắng vẻ vang. Hội đồng thành phố có nghị viên trẻ Anthony Phan tái đắc cử. Vài người Việt khác từ vùng San Jose đạt thành công tranh cử vào hội đồng giáo dục địa phương. Bryan Đỗ vào East Side Union High School District, Khoa Nguyễn tái trúng cử vào Berryessa Union School District và Scott Hưng Phạm vào Alum Rock Unified School District. Bầu cử 3/11 vừa qua là một kỳ bầu cử sôi nổi tuy có nhiều giới hạn vì dịch Covid-19. Con số cử tri tham gia bầu phiếu đạt kỷ lục, tổng cộng 154 triệu, so với năm 2016 là 135 triệu. Vì Covid-19 nên hầu hết các tiểu bang cho phép cử tri bầu bằng thư nên con số cử tri tham gia bỏ phiếu tăng 19 triệu so với 2016, là điều có lợi cho Đảng Dân chủ. Nhiều ứng viên Dân chủ gốc Việt đã chiến thắng vẻ vang tại nhiều tiểu bang. Nhưng không phải là một chiến thắng lớn (landslide) cho Đảng Dân chủ. Kết quả 306 phiếu cử tri đoàn cho Biden và 232 cho Trump, cũng giống như Trump đã bất ngờ đạt được số phiếu cử tri đoàn như thế bốn năm trước. Tới nay Tổng thống Donald Trump và nhiều người ủng hộ Đảng Cộng hoà vẫn không muốn công nhận kết quả bầu cử, chính trị Hoa Kỳ sẽ tiếp tục sôi nổi từ nghị trường xuống đường phố trong hai năm trước mặt, bốn năm sắp tới. Bốn năm trước, tháng 11 sau bầu cử cũng sôi động làn sóng chống đối. Tình hình năm nay dường như đang lập lại, nhưng có nguy cơ gây khủng hoảng cao hơn. Frank Snepp: 'Ông Trump không hề chống cộng sản hay chống TQ' Bầu cử 2020: Vì sao chúng tôi ủng hộ TT Trump và Đảng Cộng hoà? Cử tri ủng hộ đảng Dân chủ nói nước Mỹ đang đi sai hướng Jonathan London: '2020 là bầu cử quan trọng nhất lịch sử Hoa Kỳ' Tâm tư một nữ cử tri Mỹ gốc Việt ủng hộ Tổng thống Donald Trump Carl Thayer: 'TQ sẵn sàng đối phó với bất kỳ ai đắc cử TT Mỹ' Cử tri Mỹ ở Thái Lan: 'đi bầu để bảo vệ nền dân chủ' Cử tri Lý Văn Quý: ‘Nếu tái đắc cử, TT Trump sẽ làm nước Mỹ hùng cường’ Bấm vào để đọc thêm về bầu cử Mỹ 2020
Ngày 30 tháng 6 vừa qua, khối thị trường chung Âu Châu (EU) đã ký kết với Việt Nam một hiệp định thương mại ưu đãi (gọi tắt là EVFTA).
EVFTA: Ảnh hưởng với kinh tế Việt Nam và nhu cầu cải tổ
Liên minh Châu Âu ký Hiệp định Thương mại Tự do (EVFTA) và Hiệp định Bảo hộ Đầu tư với Việt Nam (EVIPA) tại Hà Nội hôm 30/6/2019 Sau TPP, đây là hiệp định có tiềm năng ảnh hưởng sâu rộng đến kinh tế VN nhất từ trước đến nay. Vì TPP đã không còn nữa từ khi Hoa Kỳ rút lui, thay vào đó là hiệp định CPTPP không còn chặt chẽ như trước, có thể nói là EVFTA, nếu được thực hiện đúng đắn, sẽ đem lại rất nhiều thay đổi cho Việt Nam, trong mậu dịch hàng hóa, cũng như các lãnh vực khác như đầu tư, sở hữu trí tuệ, môi trường. Lợi hại của EVFTA: Cụ thể hơn, EVFTA sẽ: i) mở rộng thị trường xuất khẩu (tăng xuất cảng Việt Nam sang một khối thị trường rất lớn trên thế giới-khoảng 15 % thị trường thế giới) và cùng lúc giảm giá mặt hàng các đồ dùng nội địa Việt Nam; 2) tăng đầu tư FDI và sản xuất; 3) thay đổi về thể chế (luật lệ, tính chất minh bạch). EVFTA ký chỉ vì cả hai bên VN và EU 'cần nhau'? Ủy ban châu Âu ca ngợi việc thông qua EVFTA Chế tài nào bảo đảm VN thi hành đúng EVFTA ký với EU? Cùng với những lợi điểm đó, EVTFA cũng sẽ có những thách thức cho Việt Nam: i) các công ty lớn ở Âu Châu sẽ dễ khống chế thị trường VN; ii) hàng Việt Nam sẽ phải vượt qua những kỹ thuật cao (về y tế, về môi trường, về bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ) trước khi được các nước trong EU nhập khẩu; iii) Việt Nam sẽ không được quyền trực tiếp giúp đỡ các công ty trong nước dù các công ty này đang ở trong giai đoạn phôi thai, điều mà các nước khác như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore đã làm trước khi trở thành phát triển. Thủy sản là một trong các mặt hàng xuất khẩu của Việt Nam sang châu Âu EVFTA đi xa hơn WTO và các hiệp định khác Khác với các hiệp định thương mại thông thường (Preferential Trade Agreement gọi tắc là PTA), TPP và EVFTA thường được gọi là hiệp định thương mại sâu sắc (Deep PTA), vì không phải chỉ đòi hỏi những cải tổ về mậu dịch hàng hoá, mà còn bao gồm cải tổ ở các lãnh vực khác gọi là phi biên giới (beyond-the-border reforms). Đó là các lĩnh vực đầu tư, dịch vụ, bảo vệ sở hữu trí tuệ, giảm thủ tục hải quan, bảo vệ môi trường, ngăn chặn vai trò các công ty quốc doanh, mua sắm hàng hoá nhà nước, giải quyết các tranh chấp...nghĩa là đi xa hơn những thoả thuận của WTO. Cho đến nay có rất ít những hiệp định này được ký kết và thi hành. Việt Nam là nước đang phát triển đầu tiên trên thế giới ký hiệp định này với EU, và là nước thứ tư ở Á châu (thứ hai trong ASEAN) sau Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore (ba nước này là ba nước đã phát triển). Cũng vì những cải tổ này rất sâu rộng, nhiều chuyên gia cũng không biết chính phủ Việt Nam có đủ khả năng chuyên môn để làm tất cả không, hay chỉ phải làm những cải tổ cấp bách để tránh những vụ kiện cáo tạm thời mà bỏ qua những cải tổ thực sự cần thiết cho nền kinh tế. 'Bảy lập luận sai về việc dùng tiền TQ ở VN' Thương chiến Mỹ-Trung: Cơ hội 'ngàn năm một thuở' cho VN Các cải tổ phi biên giới mà EVFTA đòi hỏi sẽ đem lại nhiều lợi ích cho kinh tế Việt Nam, theo TS Đinh Trường Hinh Lợi ích của EVFTA Các điều khoản truyền thống của EVFTA, cụ thể là giảm hay loại bỏ các thuế quan của EU thật ra sẽ không làm tăng xuất cảng VN qua thị trường Âu Châu nhiều. Lý do là vì phần lớn các mặt hàng sẽ được giảm mức thuế như dệt may hay điện tử thì hoặc là mức thuế hiện tại đang rất thấp hay Việt Nam hiện đang hưởng những ưu đãi song phương. Mặt khác, EVFTA cũng có các quy tắc nghiêm ngặt về nguồn gốc xuất xứ của hàng hoá (rules of origin, xin xem tiếp theo dưới đây). Nhưng các cải tổ phi biên giới mà EVFTA đòi hỏi thì sẽ đem lại nhiều lợi ích cho kinh tế Việt Nam nhiều hơn vì sẽ làm gia tăng tính cạnh tranh cho hàng hoá Việt Nam. Những cải tổ này có tiềm năng giúp giải quyết hai vấn đề khúc mắc nhất trong kinh tế Việt Nam hiện nay: đó là tăng năng suất lao động và giúp các doanh nghiệp tư nhân Việt Nam phát triển để trở thành lớn mạnh như các doanh nghiệp nước ngoài, thay vì chỉ dùng sức lao động chân tay của dân Việt Nam hiện nay để làm giàu cho các nước khác. Muốn được vậy, Việt Nam phải tận nắm những cơ hội của EVFTA để thực thi những cải tổ sâu rộng gọi là "cải tổ của thế hệ thứ hai" - đây là cách độc nhất để Việt Nam trở thành một nước có thu nhập cao và một nền kinh tế dựa trên giá trị gia tăng của trí tuệ. Những cải tổ này nhằm giữ được quân bình vĩ mô và cùng lúc đó nâng cấp (upgrade) kỹ nghệ theo chiều ngang lẫn chiều sâu hầu tăng mức cạnh tranh của hàng hoá Việt Nam và tạo công ăn việc làm vững vàng cho người dân. Do đó, điều quan trọng mà các hiệp định thương mại ưu tiên sâu sắc như TPP và EVFTA đem lại là những cơ hội mới cho các công ty tư nhân Việt Nam được nâng cấp trong chuỗi giá trị toàn cầu - hoặc trực tiếp, bằng cách cung cấp các khuyến khích cụ thể; hoặc gián tiếp, bằng cách giải quyết các rào cản liên quan để nâng cấp. Các mặt hàng sẽ được giảm mức thuế nhờ EVFTA như dệt may hay điện tử hiện đã được hưởng mức thuế song phương ưu đãi hoặc thuế rất thấp Muốn tận dụng những cơ hội này, Việt Nam phải khuyến khích các doanh nghiệp tư nhân trong nước phát triển và tăng năng suất lao động bằng cách thiết lập và tăng cường các mối liên kết giữa các doanh nghiệp trong nước và doanh nghiệp FDI cũng như tăng khả năng hấp thụ và phát triển công nghệ của các doanh nghiệp trong nước. Quá trình sản xuất ở Việt Nam hiện nay có rất ít sự liên kết này: các doanh nghiệp lớn trong nước và doanh nghiệp nước ngoài không gắn kết với các doanh nghiệp nhỏ hoặc vừa trong nước, theo liên kết xuôi hoặc ngược thông qua việc sử dụng sản phẩm đầu vào hoặc sản phẩm trung gian nội địa. Hậu quả là các sản phẩm cuối cùng (final product) có rất ít giá trị gia tăng (value-added), công nghệ và kiến thức không được chia sẻ, nền kinh tế không đi lên mức cao hơn được. Thấy gì từ vụ ConocoPhilips kiện chính phủ VN? VN: Nguy cơ từ thâm hụt ngân sách 9 tỷ đô la Như vậy, gặt hái những lợi ích từ hội nhập kinh tế qua EVFTA cần đòi hỏi những chính sách ưu đãi và kích hoạt thích hợp cho các công ty tư nhân Việt Nam. Một mặt, các chính sách này phải bao gồm tất cả mọi ngành và có lợi cho nền kinh tế nói chung - đặc biệt là cho doanh nghiệp tư nhân - nghĩa là cải thiện cơ sở hạ tầng, cải thiện vốn nhân lực, giúp đào tạo dạy nghề, và tăng cường pháp trị và thiết lập cơ hội bình đẳng cho tất cả các loại doanh nghiệp (không phân biệt tư nhân hay quốc doanh). Ngoài ra, cần phải có những cải tổ theo chiều sâu như giảm vai trò của doanh nghiệp nhà nước, đối xử bình đẳng các nhà xuất khẩu trực tiếp và gián tiếp; khuyến khích phát triển các cụm sản xuất (clusters); đầu tư xây dựng các khu công nghiệp đồng bộ (plug-and-play) và các khu công nghệ; khuyến khích và tăng cường liên kết giữa các doanh nghiệp thông qua hợp đồng thầu phụ; khuyến khích đầu tư nước ngoài vào các hoạt động thượng nguồn và hạ nguồn để hoàn thiện chuỗi giá trị; khuyến khích FDI liên kết với các công ty trong nước qua hình thái liên doanh và đẩy mạnh liên kết hàng dọc; và phát triển mạng lưới quan hệ với nước ngoài và mạng lưới xã hội. EVFTA có khác với TPP không? EVFTA được đàm phán cùng lúc với TPP và được kết thúc cùng lúc vào năm 2015 do cùng một phái đoàn VN cho nên các điều khoản của EVFTA cũng tương tự như TPP. Các điều khoản của EVFTA thông thường được đánh giá là dễ dàng hơn nhưng cũng chính vậy mà ảnh hưởng đến kinh tế sẽ nhỏ hơn so với TPP. Chẳng hạn trong lĩnh vực dệt may, quy tắc nguồn gốc của TPP đòi hỏi tất cả các công đoạn sản xuất, bắt đầu từ sợi, phải thực hiện tại Việt Nam hoặc nhập từ một nước trong TPP. Quy tắc này của EVFTA ít hơn vì chỉ đòi hỏi về vải thay vì sợi, tức là công đoạn đi sau sợi. Hiện Việt Nam đang nhập khẩu hầu hết các loại sợi và vải từ bên ngoài các đối tác EU, cho nên EVTFA sẽ giúp phát triển các ngành công nghiệp thượng nguồn trong nước về ngành này. Phát triển nguồn nhân lực là mấu cốt của cải tổ Để có một nền kinh tế bền vững dựa trên trí tuệ thay vì tay chân, Việt Nam cần phải có chiến lược phát triển nguồn nhân lực bằng cách cải tổ để tăng cường phối hợp giữa các bộ chịu trách nhiệm về giáo dục và đào tạo nghề; giảm bớt kiểm soát các trường đại học và trường dạy nghề; tăng cường tự chủ của các trường này, nhất là trong việc sửa đổi giáo trình cho phù hợp với đòi hỏi trên thị trường lao động; tăng cường liên kết nhà trường với doanh nghiệp; định hướng nhu cầu đào tạo nghề và nhu cầu của doanh nghiệp cũng như có các biện pháp khuyến khích doanh nghiệp nhận sinh viên thực tập. Nói tóm lại, EVFTA có phải là "cú hích" cho nền kinh tế VN hay không là tùy theo những chính sách phù hợp đi kèm theo có hiệu quả hay không. Bài thể hiện quan điểm riêng của tác giả, chủ tịch công ty EGAT tại Hoa Kỳ, nguyên là chuyên gia kinh tế trưởng của Ngân hàng Thế giới ở Washington, D.C. (1978-2014). Hiện sống tạ̣i bang Virginia, Hoa Kỳ, ông đã đăng tải các tác phẩm như: Công nghiệp nhẹ châu Phi (2012), Các câu chuyện kể từ mặt trận phát triển kinh tế (2013), Phát triển công nghiệp nhẹ tại Việt Nam (2013), và Công việc làm, kỹ nghệ hoá, và toàn cầu hoá (2017).
Hôm 2/11 Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã trình trước Quốc hội xem xét phê chuẩn Hiệp định đối tác toàn diện và tiến bộ xuyên Thái Bình Dương CPTPP.
Việt Nam thiếu kinh nghiệm về Công đoàn độc lập?
Các Đại biểu sẽ nghiên cứu và dự kiến đến ngày 12/11 Quốc hội sẽ phê chuẩn thông qua Hiệp định. Một nội dung rất đáng lưu ý theo Hiệp định này là Việt Nam sẽ có các tổ chức công đoàn độc lập bên cạnh một tổ chức công đoàn do nhà nước nắm giữ lâu nay là Tổng liên đoàn lao động Việt Nam. Đây thực sự là một thách thức mới mẻ đối với các ban ngành quản lý nhà nước hiện nay. Để đóng góp thêm cho sự hiểu biết về hoạt động của Công đoàn độc lập, tôi xin kể một câu chuyện về cuộc đấu tranh giữa công đoàn ngành than và chính phủ Anh được kể trong cuốn hồi ký của bà Magaret Thatcher như sau. Việt Nam: 'Thị trường không dễ nhưng thân thiện hơn' VN và 10 nước ký kết CPTPP vắng Mỹ VN: Nguy cơ từ thâm hụt ngân sách 9 tỷ đô la 'Không nên găm giữ đô la Mỹ' Đàm phán và thỏa hiệp Cuốn hồi ký của bà Thatcher nổi bật lên cho thấy một thời lượng lớn các hoạt động của chính phủ là nhằm giải quyết đối phó với các yêu sách của tổ chức công đoàn. Điều đó cho thấy các tổ chức công đoàn từng có ảnh hưởng to lớn lên đời sống chính trị xã hội nước Anh ra sao. Trong thời kỳ bà Thatcher làm Thủ tướng, Công đoàn ngành than đã đưa ra một số yêu sách kinh tế và tiến hành đình công. Chính phủ của bà Thatcher phải lên kế hoạch đối thoại giải quyết với công đoàn. Bà Thatcher viết: 'Đối với hiểm họa mà Liên đoàn thợ mỏ Quốc gia đặt ra cho chính phủ và đất nước cũng vậy. Dĩ nhiên chúng tôi biết rằng giới thợ mỏ và công nhân ngành điện nắm giữ lá bài gần như không thể đánh bại trong các cuộc đàm phán tiền lương, bởi vì họ có thể ngắt nguồn cung điện cho sản xuất và sinh hoạt'. Để đảm bảo các yếu tố cho việc đàm phán chính phủ nhận được báo cáo là lượng than dự trữ vẫn đủ đảm bảo cho mùa đông trong một quãng thời gian nhất định, mà theo đó người ta tính toán rằng nếu công nhân không chịu đi làm lại thì sẽ không có lương và sẽ không trụ được lâu trong vụ đình công. Nhưng sau đó vụ việc bê bối thêm khi chính phủ không tính lường được là than dự trữ vẫn còn nhiều nhưng lại không thể vận chuyển đến nơi cần nó do công đoàn ngành than biểu tình ngồi ngăn chặn các đoàn xe chuyên chở. Sản lượng điện được tính là sẽ sụt giảm xuống chỉ còn 25% mức cung bình thường, khiến cho việc cắt giảm điện xảy ra ở nhiều nơi, trong khi Bộ trưởng tư pháp lại báo cáo rằng phần lớn các cuộc biểu tình của công nhân đều hợp pháp. Theo luật hình sự một số vụ bắt giữ đã được thực hiện nhưng Bộ trưởng tư pháp báo cáo rằng 'các hoạt động của những người biểu tình khiến cảnh sát đối diện với những quyết định khó khăn và nhạy cảm'. Ý muốn nói rằng không dễ gì để sử dụng cảnh sát trấn áp vì việc biểu tình vẫn trong khuôn khổ pháp luật. Không còn cách nào khác và ngay từ trước đó một số yêu sách đơn giản đã được chính phủ chấp nhận giải quyết cho công nhân, nhưng nhiều vấn đề khác chính phủ thấy không thể chấp nhận. Một số giải pháp tiếp tục được đưa ra đó là chính phủ tìm cách tác động đến một nhóm nhỏ công nhân chấp nhận đi làm lại. Nhưng những người này lại bị những người còn lại đe dọa và tấn công nên chính phủ phải tìm cách bảo vệ họ. Một số chương trình truyền hình được phát đi và mời một số bà vợ công nhân lên nói chuyện về đời sống gia đình. CPTPP bao gồm một thị trường gần 500 triệu người, dù Hoa Kỳ rút lui, chiếm hơn 13% kinh tế toàn cầu Cùng với đó là một số nhân nhượng tiếp theo từ phía chính phủ, cuối cùng phía công đoàn cũng chấp nhận thỏa hiệp đi làm lại và vấn đề được giải quyết. Câu chuyện được kể lại theo góc nhìn của bà Thủ tướng là người chịu trách nhiệm giải quyết sự vụ nên có đôi chỗ thiên kiến đổ phần lỗi về phía người lao động. Nhưng có thể hiểu, để đạt được đến kết quả thỏa thuận với chính phủ, phía công đoàn cũng đã làm được rất nhiều việc tốt cho người lao động đó là nhiều yêu sách về quyền lợi đã được đáp ứng. Họ đã buộc chính phủ phải công khai minh bạch tất cả những chính sách tài chính liên quan đến quyền lợi của người lao động. Buộc chính phủ phải giải trình về các vấn đề một cách thuyết phục rõ ràng. Cùng với đó là báo chí cũng góp phần làm rõ tất cả quan điểm của các bên, để cho công luận thấy được sự hợp lý đúng đắn là như thế nào mà nếu bên nào quá đáng sẽ mất đi sự ủng hộ. Đó là một bài học đối thoại đấu tranh rất hay giúp hình dung về những chuyện có thể xảy ra ở Việt Nam trong tương lai khi có các tổ chức công đoàn độc lập. Không còn cách nào khác, Chính phủ và các ban ngành hiện nay cần nâng cao năng lực nội tại, chấp nhận những nguyên tắc chuẩn mực cao trong tổ chức và hoạt động, để đáp ứng với đòi hỏi của thực tiễn mới. Điều đó thực ra là áp lực tích cực tốt cho cả nhà nước và xã hội. Một kinh nghiệm cần được lưu ý đó là ở phương Tây người ta có câu thành ngôn "chính trị là sự thỏa hiệp". Là bởi vì trong nhiều trường hợp chính phủ chỉ là một trong nhiều chủ thể tham gia vào các đàm phán thỏa thuận. Khi đó sự hợp lý đúng đắn dựa trên nền tảng nhận thức duy lý về sự vật hiện tượng mới là cái chi phối mối quan hệ chứ không phải là lối quản lý dựa nhiều vào quyền lực nhà nước áp đặt một phía như lâu nay ở Việt Nam. Hướng đi tất yếu Việc ký kết và phê chuẩn Hiệp định đối tác toàn diện và tiến bộ xuyên Thái Bình Dương CPTPP là một tiến bộ rất tốt đưa đẩy hệ thống đi về hướng tất yếu. Phần lớn dân số Việt Nam vẫn sống dựa vào nông nghiệp Công đoàn tổ chức của người lao động, là lực lượng dân sự mạnh nhất trong đời sống xã hội, nếu không tính đến lực lượng vũ trang và các đảng phái chính trị. Có thể nói một khi đã chấp nhận để người lao động thành lập các tổ chức công đoàn độc lập, thì sẽ không còn xa cái ngày mà quyền tự do lập hội sẽ được chấp nhận cho thực thi để người dân tự chăm lo đời sống lợi quyền. Và đừng nghĩ rằng các hoạt động của công đoàn chỉ biết chống chính phủ. Không phải vậy, các hoạt động của công đoàn độc lập đều nằm trong khuôn khổ luật pháp mà vũ khí mạnh nhất của họ chỉ là đình công. Vai trò của công đoàn độc lập là để đảm bảo cho lợi ích xã hội phải được phân bổ công bằng. Người lao động là những người có hiểu biết và có trách nhiệm với gia đình, cái mà họ cần là được chỉ ra quyền lợi đúng đắn và hợp lý là như thế nào. Họ có chung mối quyền lợi với giới chủ và chính phủ về sự phát triển của nền kinh tế. Họ cũng sẽ chịu tác hại nếu sản xuất kinh tế đình trệ đi xuống. Cho nên cái mà mọi người cần là tăng cường sự hiểu biết về vai trò sứ mệnh của công đoàn độc lập cũng như hiểu được những nguyên lý ẩn chứa đằng sau mỗi sự vận động xã hội. Đời sống xã hội cần được trả lại cho nó sự phong phú đa dạng của những mối bận tâm và cách thức chăm lo tổ chức cuộc sống, mà rốt cuộc cuối cùng sẽ là quyền tự do lập hội. Bài thể hiện quan điểm riêng của tác giả.
Ở Việt Nam trong nhiều năm qua, các đánh giá về khối tín đồ Công giáo Việt Nam trong giai đoạn Pháp xâm lăng Đại Nam (thế kỷ 19) thường phản ánh cái nhìn đơn tuyến, tùy vào quan điểm chính trị của người viết.
Thời Pháp đánh Đại Nam và lý tưởng của LM Đặng Đức Tuấn
Những phê phán đến từ nhóm quan điểm dân tộc chủ nghĩa thường cho rằng đa số, nếu không phải tất cả người Công giáo ủng hộ các chiến dịch quân sự của Pháp-Tây Ban Nha đánh vào Đại Nam. Ngoại lệ thì có trí thức theo Công giáo như Nguyễn Trường Tộ cố gắng giúp triều đình vua Tự Đức canh tân, nhưng bất thành, theo quan điểm nói trên. Nhà nước và Giáo hội Công giáo ở Việt Nam Khái niệm 'Hán tộc' có từ bao giờ và để làm gì? Gần đây, một số cây viết Công giáo khai thác lại các nghiên cứu cũ hơn về vai trò của một trí thức Công giáo khác, sống và hoạt động sớm hơn Nguyễn Trường Tộ và có những đóng góp lớn cho văn hóa Việt Nam. Đó là Linh mục Đặng Đức Tuấn (1806-1874), người làm phiên dịch cho phái đoàn Phan Thanh Giản – Lâm Duy Hiệp điều đình với Pháp, ký Hòa ước Nhâm Tuất (1862). Chẳng hạn bài của Linh mục Gioan Võ Đình Đệ đăng hồi 2014 trên trang của Tòa Giám mục Quy Nhơn đã dùng lại nhiều tài liệu của hai tác giả Lam Giang và Võ Ngọc Nhã trong sách về Linh mục Đặng Đức Tuấn xuất bản ở Sài Gòn trước 1975 để dựng lại ít nhiều các giai đoạn trong cuộc đời sóng gió của người xưa. Một số kết luận cho rằng hướng đi “hợp lý nhất” cho người Công giáo VN là “kính Chúa, yêu nước”. Tuy thế, đó mới chỉ là yêu cầu nhắm tới hành vi, còn về tư tưởng, có lẽ người ta cần tìm đến phần sâu thẳm hơn của các truyền thống tôn giáo, văn hóa khác nhau, nhằm kiến thiết một ý thức chung. Linh mục Đặng Đức Tuấn đã cố gắng làm điều đó và để lại nhiều suy nghĩ sâu sắc, như một bài tiếng Anh của nhà nghiên cứu Wynn Wilcox gợi mở ra. Một nhà thờ được xây từ thời Pháp thuộc ở Đà Lạt Wynn Wilcox đã đi sâu hơn câu chuyện cuộc đời Đặng Đức Tuấn để nghiên cứu bối cảnh chính trị phức tạp giai đoạn nửa sau Thế kỷ 19, khi Pháp trực tiếp tấn công Vương quốc Đại Nam, và chính sách lúc thì cấm đạo, lúc nới lỏng của triều đình nhà Nguyễn đặt nhiều người Công giáo vào tình thế rất khó khăn. Qua phân tích các hoạt động tôn giáo, văn hóa và ngoại giao của Đặng Đức Tuấn, Wynn Wilcox đã đi đến kết luận về tính đa dạng, đa chiều của bản sắc người Công giáo Việt Nam thời kỳ đó, và bác bỏ cái nhìn hạn hẹp rằng 'Ai là Công giáo cũng là tay sai của quân viễn chinh Pháp'. Đặng Đức Tuấn và các khối Công giáo Việt Nam Bài “Đặng Đức Tuấn and the complexities of nineteenth-century Vietnamese Christian identity” của Wynn Wilcox, đăng trong cuốn “Vietnam and the West, New Approaches” (Cornell Univeristy 2010) nhận định rằng vào thế kỷ 19, Công giáo Việt Nam không tồn tại như một cộng đồng thuần nhất. Đầu tiên là về sự có mặt của đạo Thiên Chúa tại Đàng Trong và Đàng Ngoài, như Linh mục Đặng Đức Tuấn viết trong nhiều bài diễn ca tiếng Nôm của mình. Pháp áp đặt chế độ bảo hộ ở Bắc Kỳ sau khi đuổi hết quân Thanh đi Đó là sự hiện diện trong hòa bình cùng triều đình và các cộng đồng dân cư khác đã hai thế kỷ, cho tới khi pháo hạm của Pháp tới (1858). Wynn Wilcox chia người Công giáo làm ba khối, khác nhau về nguồn gốc, xuất xứ, địa vị xã hội. Cả ba nhóm này đều có bản sắc riêng, thái độ khác nhau trước xung đột của vua chúa nhà Nguyễn với thực dân Pháp. Có người tin theo các vị cha của họ hoàn toàn, có người đi theo Pháp vì quyền lợi vật chất, hoặc để tìm chỗ che chở khi bị truy bức, sát hại, và có những người khác không hề ủng hộ quân Pháp, theo Wilcox. Nói cách khác, với không ít người, đạo Chúa đến với họ từ người Hà Lan, người Bồ Đào Nha và đôi khi từ các vị truyền giáo Pháp những thời trước nên không liên quan gì đến thực dân Pháp. 'Chúa Trời không phải người Phú Lang Sa', theo một câu nói. Đặng Đức Tuấn sinh ra trong một gia đình thuộc nhóm thứ ba. Ông nội ông là Đặng Đức Siêu, một vị quan bỏ vùng của Tây Sơn chạy về phía Nam theo Nguyễn Ánh và trở thành người hầu cận của Thái tử Nguyễn Phúc Cảnh (1779-1801). Làm quan ở Bình Định, Đặng Đức Siêu lập ra một dòng họ trí thức Nho học, thông thạo Tứ thư Ngũ kinh và đi thi, nhưng vẫn là người Công giáo. Cuộc nổi loạn của Lê Văn Khôi (1833-35) ít nhiều có sự ủng hộ của người Công giáo Gia Định đã làm bùng lên một làn sóng chống đạo thời vua Minh Mạng. Tuy thế, Đặng Đức Tuấn vẫn quyết định đi thi với mong muốn ra làm quan, phụng sự triều đình. Thi trượt tú tài, ông về quê làm nghề dạy học. Năm 1841, ông được Đức ông Etienne Theodore Cuenot (1802-61) cho sang Penang học đạo và học kiến thức Âu-Á gần 10 năm. Thành tài và được thụ phong linh mục, ông làm việc ở Bắc Kỳ và sau đó phụ trách xứ đạo ở Châu Me và Trung Tín, Quảng Ngãi. Tranh khắc Vua Tự Đức (1830-1883), vị vua thứ tư của vương triều Nguyễn. Tác phẩm được thực hiện vào năm 1874 Cuộc tấn công vào Việt Nam của hạm đội Pháp-Tây Ban Nha khiến triều đình Tự Đức tăng cường truy bắt Công giáo, và Đặng Đức Tuấn phải đi trốn, tới 1862 thì bị bắt. Nội các Trần Trọng Kim: 5 thành tựu trong 4 tháng Cuộc chiến Pháp-Thanh và số phận Bắc Kỳ Triều đình thừa nhận tài năng và trình độ ngoại ngữ của ông nên đưa ông vào làm thông ngôn của phái đoàn Phan Thanh Giản đi đấu trí với Pháp nhằm đòi lại đất bị mất. Các sử liệu tiếng Việt cho hay ông đã tư vấn cho hai đại thần Phan Thanh Giản và Lâm Duy Hiệp trong tinh thần kiên quyết không để mất đất (sáu tỉnh Nam Kỳ) dù phải bồi thường chiến phí. Bài của Linh mục Võ Đình Đệ có đoạn: “... cha Đặng Đức Tuấn bày tỏ lập trường cương quyết giữ vững chủ quyền và sự nguyên vẹn lãnh thổ của Tổ quốc: “Phan, Lâm đòi Tuấn hỏi han: Tây xin nhiều quá, Tuấn bàn làm sao? Tuấn rằng: “Ông lớn lượng cao, Đòi bồi thì chịu, đừng giao tỉnh thành. Ý tôi thời vậy đã đành, Mặc lượng quan lớn quyền hành chủ trương.” Sau khi hòa ước được ký kết, vua Tự Đức ra Chỉ dụ bãi bỏ lệnh phân sáp, giáo dân bị phân sáp được trở về quê cũ và được trả lại điền thổ. Đây là chính sách chung của triều đình, trong đó có phần đóng góp công lao khá quan trọng bằng những lời điều trần của cha Đặng Đức Tuấn.” Còn theo Wynn Wilcox, sau khi triều đình phải ký Hoà ước Nhâm Tuất, Đặng Đức Tuấn về quê ở Bình Định làm linh mục và gửi lên vua quan các bản điều trần kêu gọi canh tân đất nước. Giá trị văn học và tầm nhìn lịch sử Ngoài ra, ông còn để lại các tác phẩm văn chương mà Wylcox cho là đã đặt ra một cái nhìn khác, “cố gắng dung hòa đạo Nho và đạo Thiên Chúa nhằm kiến tạo hoà bình, thịnh vượng cho xứ sở của ông”. Triết lý của Đặng Đức Tuấn, thể hiện qua tác phẩm 'Thuật tích việc nước Nam', mô tả đạo Chúa đến Việt Nam trong hòa bình, an lành đã 200 năm, từ đời nhà Lê (các đoạn sau tác giả Wilcox để nguyên văn tiếng Việt, và có phần dịch tiếng Anh đi kèm): “Đạo Thiên Chúa giảng truyền nam thổ Lê Hoàng triều vĩnh tộ cửu niên Thái hòa ngùi báu đắc yên Phiêu nhạn vấn tiếng viễn biên không trần Nửa nghìn gặp hội phong vân Nước nhà thịnh trị muôn dân an hòa... ... và sự hài hòa đó chỉ bị phá vỡ bởi nhà Tây Sơn, theo quan điểm phò nhà Nguyễn, chống Tây Sơn của gia đình ông: “Hai trăm năm đã có hơn Chiêu Thống kế vị Tây Sơn dấy loàn Cho hay thiên vận tuần hườn Thạnh suy, biến diệc, nguy an đổi dời... Theo Wynn Wilcox, vị thế của Linh mục Tuấn không hề dễ dàng trong thời gian triều đình bức đạo hoặc trừng phạt người Công giáo cho mọi hành động bị cho là gây bất ổn hoặc thách thức quyền lực triều đình. Thời Minh Mạng truy bức Công giáo, xử tử cả các nhà truyền đạo nước ngoài là thời kỳ khó khăn cho Đặng Đức Tuấn. Đặc biệt, khi xảy ra vụ Dương Sơn – Cổ Lão gần Huế, nơi hai làng lương và giáo vì tranh chấp đất mà dẫn tới đánh nhau to, và triều đình vào cuộc, trừng phạt người Công giáo nặng nề, Linh mục Tuấn vẫn phải lên tiếng... qua thơ văn. Giáo dân Việt xúc động khi gặp Đức Giáo Hoàng tại Bangkok Ông viết với niềm tin rằng một vụ việc nhỏ, mang tính địa phương không nên là lý do cho các hoạt động đàn áp lớn: “Máy thiên tạo hoá xoay vần Khôn lường ý nhiệm, không phận lý màu Dương Sơn, Cổ Lão cơ cầu Kiện nhau giới hạn, thanh nhau đất làng...” Sau vụ việc, triều đình bắt Linh mục Pháp Francois Jaccard, kết án tử hình nhưng sau không thi hành mà chỉ bắt giam tại gia ở Huế. Tuy thế, ý chí muốn dung hòa Nho giáo và Công giáo của Linh mục Đặng Đức Tuấn bị thách thức nghiêm trọng bằng sự kiện hạm đội của Rigault de Genouilly bắn phá Đà Nẵng với yêu cầu “bảo vệ người Công giáo”. Ông viết với sự thất vọng: “Ít ngày nghe chuyện rõ ràng Tây Dương tàu sứ Cửa Hàn dạo chơi Trước đà bày chuyện báo đời Rày còn tái lại, trời ơi là trời!” “Thay vì nhìn đoàn tàu đế quốc như đoàn quân cứu tinh, Linh mục Đặng Đức Tuấn coi cuộc xâm lăng của Pháp là thảm họa, lần nữa mở lại vòng quay oan nghiệt: truy bức đạo, bạo lực và chiến tranh,” Wynn Wilcox viết. Tựu trung lại, cuộc đời đầy sóng gió ở buổi giao thời của Linh mục Đặng Đức Tuấn đã để lại nhiều ý nghĩa cho lịch sử Việt Nam cận đại. Đóng góp lớn nhất của ông, qua văn chương tiếng Việt, là tạo ra một tự sự khác hẳn cách nhìn Nho giáo bảo thủ, cố thủ trước văn minh Phương Tây, cũng như cách nhìn thần phục người châu Âu. Ông cổ vũ cho lý tưởng hòa bình, trật tự và hài hòa mà ông cho là đã có sẵn cả trong truyền thống Thiên Chúa giáo và truyền thống Khổng giáo. “Khi Việt Nam có vua hiền, quân vương và có ảnh hưởng của người Thiên Chúa giáo tốt thì sự bình trị lên ngôi, còn khi vắng bóng cả hai thì hỗn loạn nổ ra. Cuộc chiến với Pháp chính là cú đánh phá vỡ trật tự và bình yên, nên nó có thể xem như là hậu quả tai hại của các cuộc bức hại người theo đạo, chứ không phải là hành vi chính đáng nhằm ngăn chặn các vụ truy bức,” Wynn Wilcox kết luận bài viết bằng lời đánh giá về tư tưởng của Linh mục Đặng Đức Tuấn. Sau nhiều cuộc chiến vì xung đột quốc tế mà nội hàm luôn có xung khắc ý thức hệ, tư tưởng, tôn giáo giữa người Việt, bài học Đặng Đức Tuấn để lại cho trí thức Việt Nam vẫn còn nguyên giá trị. Đó là sự dũng cảm đi tìm điểm chung, dung hòa các truyền thống tưởng như trái ngược nhau, vì hòa bình cho quốc gia, dân tộc và sự hài hòa niềm tin. Xem thêm bài cùng tác giả: Những người giúp chữ Quốc ngữ làm nên: Trận Vân Đồn và tham vọng của Nguyên chúa: Anh em Trương Xuyên du học về đã thay đổi Nhật Bản:
Từ khi nối lại bang giao với Mỹ, Trung Quốc đã phát triển, tiến bộ vượt bực về hết mọi mặt: quân sự, kinh tế, tài chính nhờ vào kỹ thuật, tiền bạc, thị trường Mỹ.
TQ lật thế cờ khiến Mỹ quay lại Việt Nam
Live Design Show của công ty Trung Quốc tại Las Vegas, Hoa Kỳ: Nhờ quan hệ với Mỹ, Trung Quốc nay vươn lên thành nền kinh tế hàng đầu thế giới Cho nên ngày nay Trung Quốc đã mạnh đủ để lật ngược thế cờ, ra mặt đối đầu với Hoa Kỳ. Việc Trung Quốc thay đổi từ hòa bình sang tấn công như thế nào thì mọi người đều đã biết và chúng ta hiện còn đang chứng kiến từng ngày. Song song với cường độ gây hấn của Trung Quốc là nhịp tăng tốc chiến lược xoay trục của Mỹ. Bàn tròn: Thực chất 'siết chặt an ninh mạng' ở VN Hội luận: Ảnh hưởng của TQ ở châu Phi và học hỏi với VN Ông Trump theo chủ nghĩa gì? Trump bàn thương mại, quên nhân quyền Họp thượng đỉnh ASEAN+3 quan tâm an ninh, kinh tế Trump nói 'Ấn Độ-Thái Bình Dương' có nghĩa gì? Và khi Mỹ xoay về Biển Đông thì Việt Nam lại trở về chỗ đứng lịch sử: đó là địa điểm chiến lược quan trọng nhất tại khu vực này. Đầu thập niên 2000 Trung Quốc đã có những hành động ra mặt khiêu khích Mỹ, bắt đầu với việc tuyên bố chủ quyền về khu vực khí đốt gần đảo Natura phía đông bắc Sumatra (Nam Dương) và tranh chấp với Nhật về quần đảo Senkaku ở Đông hải. Từ thời điểm đó tới nay đã có tới bốn tổng thống Mỹ liên tục chính thức thăm viếng Việt Nam. Sự khác nhau là hai tổng thống Clinton và Obama đã tới Hà Nội vào năm thứ tám, năm cuối cùng của nhiệm kỳ hai (Clinton: 16/11/2000 và Obama: 20/5/2016). TT Bush tới vào năm thứ sáu (17/11/2006). Lần này, Tổng thống Trump chính thức công du nội trong 11 tháng kể từ khi dọn vào Tòa Bạch Ốc. Việt Nam lại là nước đầu tiên trong nhóm quốc gia ở Biển Đông trên lộ trình của ông. Sự sắp xếp về thời điểm thăm viếng, và thứ tự trước sau trong các chuyến đi của một lãnh đạo luôn có một ý nghĩa sâu xa về chính sách ngoại giao. Mục đích công du của Trump tại Việt Nam Tổng thống Trump (giữa) nêu ra một số nét chính về đường lối châu Á của chính phủ Mỹ trong chuyến thăm Đông Nam Á vừa qua Trong chuyến đi này, khác với muc đích thăm viếng Trung Quốc, Nhật, Nam Hàn, Philippines, ông tới Việt Nam không phải để thuyết pháp về 'mậu dịch công bằng đối với Mỹ," hay chống lại hiểm họa Bắc Hàn, hay chỉ để bán vũ khí, mục đích chính là về chiến lược. Đó là làm sao cho Việt Nam - dù ở cái thế kẹt giữa hai cường quốc - vẫn có thể xích lại gần Mỹ trong bối cảnh mà ông gọi là 'Giấc mơ Ấn Độ - Thái Bình Dương'. Tại hội trường APEC, ông nói đến ý nghĩa của giấc mơ này là để "tất cả có thể cùng nhau phát triển thịnh vượng trong tự do và hòa bình." Việt Nam với Giấc mơ Mỹ: Xa hay Gần? Hạm đội Nam Hải 'cực kỳ nguy hiểm' cho VN Ông Tập tới thăm VN 'chỉ mang tính biểu tượng' Tư lệnh Hải quân Việt Nam thăm Trung Quốc Nhưng mọi người đều biết rằng "cùng nhau phát triển thịnh vượng" thì dễ nhưng "trong tự do và hòa bình" thì khó. Khó là vì Trung Quốc gây hấn gia tăng ngày một nhanh. Cho nên, quyền lợi hỗ tương quan trọng nhất đối với Việt Nam và Mỹ là ngăn chận sự bành trường mau lẹ của Trung Quốc. Thương hiệu Trump được Trung Quốc phê duyệt cho đăng ký Trong chuyến thăm Việt Nam năm 2016, ông Obama khéo léo thúc đẩy Việt Nam qua việc nhắc lại câu thơ của Lý Thường Kiệt, rằng: "Sông núi nước Nam vua Nam ở." Nhưng trong chuyến công du này thì ông Trump - con người bộc trực, nghĩ sao nói vậy - đã nhắc thẳng đến Hai Bà Trưng từng đánh đuổi Trung Quốc từ gần 2000 năm trước. Ông nói: "Hai Bà Trưng đã đánh thức tinh thần của người dân vùng đất này. Đó là lần đầu tiên người dân Việt Nam đứng lên đấu tranh cho sự độc lập và niềm tự hào của các bạn." Trong một hội trường gồm lãnh đạo của cả 21 thành viên và ngay trước mặt ông Tập Cận Bình mà nhắc đến như vậy thì cũng không phải là chỉ để nói bâng quơ. Chắc cố vấn của ông Trump cũng đã cho ông xem hồ sơ của Tòa Bạch Ốc (9/7/1971) ghi lại lời Thủ tướng Chu Ân Lai nói về Hai Bà Trưng: "Hai nghìn năm trước đây, Trung Quốc đã xâm lược Việt Nam, và Trung Quốc đã bị đánh bại. Lại bị đánh bại bởi hai người đàn bà, hai nữ tướng." Ông Trump ưu ái Việt Nam? Tờ Forbes (12/11/2017) vừa có bài nhận xét rằng Việt Nam là nước có lợi nhiều nhất trong chuyến đi vừa qua của Tổng thống Trump. Đó là vì Việt Nam nhận được cả hai cái YES từ ông Trump. Tờ này cho rằng: Việt Nam muốn hai điều - một là Mỹ thực sự quan tâm đến sự lo ngại của Việt Nam về tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông; và hai là Mỹ tiếp tục ngoại thương tự do đối với Việt Nam mặc dù đã rút khỏi TPP, vì ngoại thương chiếm tới 89% tổng sản xuất GDP của nước này (201 tỷ USD, năm 2016). TQ phê duyệt đăng ký thương hiệu Trump Toàn văn bài phát biểu của Tổng thống Trump Người châu Á phản đối Trump muốn nói điều gì? Forbes biện luận: về điểm thứ nhất, trước chuyến công du, ông Trump đã cho chiến hạm đi xuyên qua biển, sát cạnh những hòn đảo TQ đang xây dựng hoặc tranh chấp với Việt Nam. Ngày Chủ Nhật, ngay trước chuyến thăm Hà Nội của ông Tập Cận Bình, ông Trump lại đề nghị có thể giúp làm trung gian hay trọng tài về tranh chấp Biển Đông. Ông Trump đề nghị như vậy dù đã biết rõ rằng Trung Quốc luôn chống lại vấn đề trọng tài do một trung gian thứ ba chứ đừng nói tới Mỹ. Nguyễn Tiến Hưng: "Các nền kinh tế châu Á đều thịnh vượng nhờ quan hệ tốt với Hoa Kỳ". Hình hàng không mẫu hạm Mỹ thăm Hong Kong Thật vậy, ngày 13/11/2017 báo South China Morning Post từ Hồng Kông đã bình luận rằng việc ông Trump đề xuất làm trung gian tranh chấp Biển Đông sẽ khiến Bắc Kinh khó chịu và phủ bóng xuống quan hệ của ông Trump với ông Tập. Nhưng sở dĩ ông Trump cứ đề nghị như vậy là "để cho thấy rằng Mỹ thừa nhận sự lo lắng của Việt Nam và tối thiểu là không phải là không đứng về phía Việt Nam". Về điểm thứ hai, dù ông Trump tấn công các nước rất nặng nề (nhất là Trung Quốc) tại APEC về mậu dịch bất công đối với Mỹ, nhưng tại Hà Nội ông đã nhân nhượng, chỉ nói rằng sẽ chờ mong để tiến tới thương mại hai chiều một cách "công bình và hỗ tương" (fair and reciprocal), và kêu gọi phải "minh bạch hơn" (more transparent). Đây là mặc dù cán cân thương mại Mỹ - Việt càng ngày càng thâm thụt đối với Mỹ: nguyên 9 tháng đầu của năm 2017 đã lên tới gần 29 tỷ so với 32 tỷ USD của cả năm 2016 và 31 tỷ, năm 2015. Liệu Việt Nam có được thuyết phục hay không? Ngoài áp lực nặng nề của Trung Quốc, lại còn vấn đề khả tín của Hoa Kỳ. Chắc rằng Việt Nam cũng đã có câu hỏi: làm sao chúng tôi tin được rằng các ông sẽ không bỏ rơi chúng tôi như các ông đã tháo chạy khỏi Miền Nam? Đây là vấn đề nhức nhối nhất cho nước Mỹ không những đối với Việt Nam mà còn đối với các quốc gia khác trong vùng. Để trả lời phần nào câu hỏi này thì Tổng thống Obama đã xác nhận: "Khi đến Việt Nam, tôi ý thức được quá khứ, ý thức được lịch sử khó khăn, nhưng mặt khác cũng hướng đến tương lai, đến sự thịnh vượng, đến những mục tiêu an ninh và ổn định để hai nước có thể thúc đẩy lẫn nhau." Rồi một cách tế nhị, như để cam kết sự chung thủy, ông trích Nguyễn Du trong Truyện Kiều: "Rằng trăm năm cũng từ đây. Của tin gọi một chút này làm ghi" Tổng thống Trump thì không mấy văn hoa, cho nên ông nói thẳng rằng sự xích lại gần nhau là dựa trên nền tảng của quyền lợi hỗ tương của cả hai nước. Phát biểu ở Hà Nội, ông nói: "Chúng ta đã gắn kết dần với nhau để tìm được những mục tiêu chung, những lợi ích chung. Và đó là điều đang diễn ra. Chúng tôi tới đây hôm nay để tái khẳng định những gắn kết đó." Thông Cáo Chung cũng nhắc lại việc "mở rộng quan hệ đối tác toàn diện giữa hai nước trên cơ sở …các lợi ích và mong muốn chung." Ta có thể giải thích rộng ra rằng thông điệp của cả ông Obama lẫn ông Trump là: "Quyền lợi quan trọng nhất của cả hai bên Việt - Mỹ là ngăn chặn tham vọng của Trung Quốc. Mà tham vọng này thì từ đây sẽ không bao giờ chấm dứt, cho nên chúng tôi sẽ không bao giờ làm cái lầm lỡ thứ hai là ôm ông Trung Quốc vào lòng (và bỏ rơi Việt Nam nữa). Đầu thập kỷ 1970 chúng tôi ôm TQ mà không e ngại vì lúc ấy nước này còn đứng vào hàng nghèo nhất thế giới, chưa mạnh về quân sự: năm 1969 xuýt nữa còn bị Liên Xô tấn công nguyên tử nếu không có sự can thiệp của Mỹ." Thật vậy, tất cả cũng chỉ là vấn đề quyền lợi: chẳng có bạn bè vĩnh viễn (và cũng chẳng có kẻ thù vĩnh viễn) mà chỉ có quyền lợi vĩnh viễn, như Lord Palmerston, Thủ tướng Anh đã từng nhấn mạnh. Về quyền lợi thì phía Việt Nam cũng đã biết rõ hai điều: thứ nhất, từ Thế Chiến II, không một nước nào từ Âu tới Á đã giàu mạnh lên được mà không phải nhờ Mỹ; và thứ hai, chỉ có Mỹ mới đối lại được với Trung Quốc. Mở ra hướng đi mới cho Việt Nam Một quán ở Đà Nẵng trang trí bằng hình ông Trump và các biểu tượng của Hoa Kỳ như Tượng Thần Tự do Khi đặt Việt Nam vào trung tâm của khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương, một khu vực mà chắc chắn ông Trump sẽ tập trung để phát triển, ông đã gián tiếp mở ra một lối đi mới cho Việt Nam. Đó là dù bị kẹt giữa hai cường quốc, nước này cũng vẫn có cách để xích lại gần Mỹ. Ngoài việc tiến thẳng tới quan hệ đối tác chiến lược lại còn một lối đi vòng: đó là khi Việt Nam nối tay chặt chẽ hơn với Ấn Độ, Nhật Bản, Nam Hàn, Philippines, Úc thì cũng là gián tiếp nối tay chặt hơn với Mỹ, vì 'bạn của bạn tôi là bạn của tôi.' Mới nghe thì cho rằng khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương chỉ là viễn tượng của một khu kinh tế, thương mại tự do và mở rộng - như chính ông Trump nói - nhưng rất có thể là nó còn có một ý nghĩa sâu xa hơn - một chủ đề chúng tôi sẽ đề cập tới trong một dịp khác. Để đáp lại thịnh tình của Tổng thống Trump trong chuyến công du kỳ này, thì Việt Nam cũng đã có ba hành động tượng trưng: Điểm thứ 2 và 3: nghe thì đơn giản nhưng là những điểm rất nhạy cảm đối với ông Tập. Để biết rõ hơn liệu Tổng thống Trump có thành công ở Việt Nam hay không, ta phải theo dõi những hành động có thực chất của cả hai bên trong những ngày tháng sắp tới. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, tiến sỹ Nguyễn Tiến Hưng, Cựu Tổng trưởng Kế hoạch VNCH từ năm 1973 đến 1975, phụ tá về tái thiết của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Hiện định cư tại Hoa Kỳ, ông đã xuất bản các cuốn sách Khi Đồng minh Tháo chạy (2005) và Khi Đồng minh Nhảy vào (2016). Lịch sử quan hệ Mỹ - Việt Ông Đinh Thế Huynh đi thăm Hoa Kỳ Tàu USS Coronado 'thăm kỹ thuật' Cam Ranh Hồ sơ JFK: KGB, Johnson và Ngô Đình Diệm 'The Vietnam War’ và khi Đồng Minh tháo chạy 30/04: Những xui xẻo định mệnh của VNCH VNCH: thuộc địa kiểu mới hay nước có chủ quyền?
Bài viết của GS. Lê Xuân Khoa quanh tên gọi cuộc chiến tại Việt Nam từ 1954 - 1975 đã gây tranh luận sôi nổi giữa những độc giả của đài BBC.
Ba mươi năm gọi tên gì cho cuộc chiến?
Dưới đây là các thư gửi về trong ''giai đoạn một'' của cuộc tranh luận. Do số lượng thư gửi về ngày một nhiều, chúng tôi đã mở một trang mới cập nhật các thư mới hơn để quý vị tiện theo dõi. ....................................................................................... Thái Huy, Sài GònTôi thấy chủ đề này khá là thú vị, nay cũng mong đóng góp một vài thiển ý của mình. Đầu tiên, xin mạn phép được "sửa lưng" GS Khoa một chút, đó là trong số những tên gọi cuộc chiến mà GS đã kể, còn thiếu một tên gọi là "Chiến tranh thần thánh", cố nhiên là cái danh từ mỹ miều này được sử dụng bởi không ai ngoài ĐCS vinh quang của chúng ta. Cũng may mà người ta không nói gọn luôn thành "Thánh chiến"... Có hai cái "chính nghĩa" mà ĐCS vẫn không ngừng nghỉ nhắc chúng ta nhớ, đó là "Thống nhất đất nước" và chống "xâm lược". Thống nhất đất nước ư ? Cũng tốt thôi, vấn đề là cái giá mà dân tộc VN phải trả có đáng không? Hãy nhìn nước Đức, họ thống nhất mà có tốn giọt máu nào đâu (tất nhiên trừ máu của một số người miền Đông vượt biên xấu số). Triều tiên cũng vậy, nếu Bắc Triều không phải bị cai trị bởi một triều đình nhà họ Kim thối nát, chuyên quyền thì chắc họ cũng đã thống nhất từ lâu rồi. Theo cách ước tính một cách thời sự thì việc ĐCS sốt sắng trong việc "thống nhất" đã tương đương với hơn 10 cơn tsunami như cái ! đã đánh vào những nước Nam Á hồi 26/12 năm ngoái. Tsunami thật đi qua để lại chết chóc, tang thương, nhưng cũng khiến người ta đoàn kết hơn. Ngược lại, cơn tsunami "thống nhất" này đã tạo ra một sự chia cắt trong nội bộ dân tộc VN mà không dễ gì hàn gắn. ... Nói thêm một chút về thời chống Pháp, tôi thấy có bạn nói rằng vì ĐCS có công đuổi Pháp, giành lại độc lập nên họ có quyền lãnh đạo dân tộc VN. Nói thế thì không khác gì coi cả dân tộc này là một thứ "phần thưởng" dành cho người thắng cuộc. Thậm chí Cúp vàng Fifa cũng chỉ thuộc về đội vô địch trong 4 năm thôi, còn sau đó, nó sẽ được chuyển tiếp cho đội khác giỏi hơn, chứ chẳng có ai được quyền giữ nó mãi mãi. Còn nếu các bạn vẫn cho rằng chỉ vì những "thành tích" trong quá khứ mà ĐCS có quyền "sở hữu" đất nước VN thì tôi có một đề nghị nhỏ này: đó là ta đưa tất cả những ai là hậu duệ của những nhà Đinh, Lý, Trần, Lê ... trước kia vào bộ máy lãnh đạo, vì chẳng phải những triều đại đó cũng đã từng đánh thắng ngoại xâm, giành lại độc lập cho dân tộc đó sao. Trở lại chủ đề chính, tôi cho rằng cái tên "Chiến tranh Việt Nam" là thích hợp nhất cho cuộc chiến (kể từ sau 1954). Chẳng phải cuộc chiến đó xảy ra trên đất nước VN sao, rồi cũng chính người Việt là những người hứng chịu nhiều thiệt hại, đau thương nhất. Rồi cho đến giờ, cũng chính người Việt vẫn còn đang tận hưởng cái dư vị đắng nghét của nó. Và nói chung thì tôi thấy cuộc chiến đó chẳng có gì đáng để chúng ta tự hào, tâng bốc nó lên tận trời xanh cả, nó chẳng là gì ngoài một nỗi nhục, nỗi đau mà dân tộc này đã trót phải mang. Khang, AtlantaBạn Nam ở Lake Forest hoàn toàn sai về mặt lịch sử. Về lý do của việc không có tuyển cử, tất cả mọi người đều biết là do ông Diệm. Người Việt ở hải ngoại cũng công nhận điều đó và nói đấy là tội của ông Diệm. Một cuộc tổng tuyển cử tại thời điểm đó sẽ đem lại chiến thắng cho ông Hồ Chí Minh, đó là điều chắc chắn, chính ông Diệm sau 1954 cũng đã phải thốt lên rằng "nhân tài đất nước đã theo ông Hồ hết rồi". Bạn cũng nên biết là việc tái trang bị vũ khí và khởi nghĩa vũ trang chỉ được phát động vài năm sau đó. Về cuộc chiến Triều Tiên, nếu đọc lại lịch sử bạn sẽ biết rằng không có bên nào tôn trọng vĩ tuyến hết. Quân đội Mỹ đã vượt vĩ tuyến rất xa, tuy nhiên tướng Mc Arthur đã mắc sai lầm khi cho quân di chuyển quá nhanh, theo dường dọc bờ biển vì nghĩ rằng quân Bắc TT đã tan rã hết. Quộc tiến quân này đã bị thiệt hại nặng nề bởi quân chí nguyện TQ nên đành rút về, cả 2 bên sau đấy đều không đủ tiềm lực để phát động lại 1 cuộc chiến toàn tổng lực. Trần Minh, TP Hồ Chí MinhCảm ơn bài viết của Giáo Sư Lê Xuân Khoa về lịch sử của đất nước Việt Nam trong suốt thời kỳ hơn 75 năm lịch sử với rất nhiều đau thương và mất mát của một dân tộc mà hẳn rằng vết thương này cho dù đến 50 năm sau cũng không thể phai nhòa trong tâm trí của tất cả người dân Việt Nam. Giáo sư hãy nhìn vào những bức ảnh tác hại của chất độc màu gia cam (dioxit)và hay đi thăm nghĩa trang Trường Sơn thì mới thấy rằng giá trị của sự thống nhất đất nước của cả một dân tộc lớn đến mức nào, tôi không bênh vực cho bất kỳ phe phái nào nhưng tôi nói ra ở đây là cái giá của chiến tranh, cái giá của cả một dân tộc phải gánh chịu, cái giá của những gia đình Việt Nam ở cả 2 phía bị mất cha, mất chồng, mất con và giòng máu người Việt bị sự hận thù ngăn cách. Tôi một người dân Việt Nam nếu tôi có một điều ước thì tôi sẽ ước mong rằng đất nước Việt Nam đừng bao giờ có chiến tranh, bởi chiến tranh là sự tàn phá và băng hoại của đạo đức cũng như nhân phẩm của con người trên trái đất này chỉ để phục vụ một bộ phận nhỏ những kẻ đặc quyền đặc lợi trên máu và xương của đồng loài. tôi không muốn mảnh đất Việt Nam là chiến trưởng thử vũ khí của các nước lớn như trong các cuộc chiến như Kosovo và gân đây là cuộc chiến Iraq. Còn nói về tên gọi của cuộc chiến thì hãy để lịch sử đặt tên, bởi bất kỳ đất nước nào cũng có giai đoạn lịch sử cho dù đó là điều tốt hay điều xấu và phụ thuộ rất nhiều vào yếu tố quyết định của người cầm quyền cho nên nước nào khơi mào cuộc chiến thì đặt tên cuộc chiến cho nước đó cũng không có gì sai. bởi chính bản thân nước Mỹ cũng đã đúc kết rồi "Nước Mỹ không có kẻ thù lâu dài..." Vậy vấn đề bay giờ thì mọi người dân Việt Nam dù ở trong nước hay ở nước ngoài hãy cùng nhau xây dựng mạnh đất quê hương, hãy cùng nhau phát triển kinh tế đất nước để bất ai cũng tự hào là người dân Việt. Để đất nước được bình yên và nụ cười hạnh phúc của tất cả người dân Việt. Nguyễn Bình, Irvine, Hoa KỳTôi xin trả lời ông Phạm Hùng, Denver: Đầu tiên, là trả lời ý ông nhắc rằng "không có nguời Việt chân chính nào lại chấp nhận việc tồn tại "hai nước Việt Nam" cả. Thưa ông, nếu nói ''người Việt chân chính'' thì đa số đều là những người yêu chuộng hòa bình, không muốn chiến tranh. Trước khi bức tường Berlin sụp đổ, Tây và Đông Đức là hai quốc gia tư bản và cộng sản riêng biệt. Riêng biệt cũng vì khác ý thức hệ, và khi bức tường Berlin sụp xuống, thì người dân ngả theo hướng nào? Hay dân chúng hai miền Nam, Bắc Hàn chấp nhận sống dưới hai thể chế khác nhau từ 1950 tới nay. Nền kinh tế Nam Hàn thì đứng thuộc hàng đầu thế giới. Vậy tại sao người Việt không lựa chọn giải pháp hòa bình để không bị chiến tranh lâu dài? Có những lý do nào mà người hai miền không thể sống với hai thể chế khác nhau? Theo thiển nghĩ, nếu ông Hồ Chí Minh là người thương nước yêu dân tộc, thì việc đầu tiên ông nên làm sau hiệp định Geneve là xây dựng miền Bắc để chứng minh Bắc Việt là con rồng Đông Nam Á với đôi đũa thần cộng sản. Được vậy, có thể chẳng cần bầu cử, ông cũng được toàn dân miền Nam thương mến. Hai miền chẳng mấy chốc họp lại không tốn viên đạn nào. Nguyễn Phong, Houston, TexasBài viết của GS Khoa đã giúp tôi tìm được câu trả lời cho một thắc mắc của mình trong bao năm khi tôi học về lịch sử của ông Nguyễn Sinh Cung mà ngày nay thường chỉ được nhắc dưới bí danh Hồ Chí Minh. Đó là tại sao ông ta bị quân đội Tưởng Giới Thạch bắt giữ và sau đó lại được thả ra, sách vở trong nước mà tôi được dạy học đã không có lời giải thích hợp lý nào cho trường hợp này. Rất cám ơn GS Khoa. Về tên của cuộc chiến tranh thì tôi xem sơ qua các bài góp ý trên BBC, tôi thấy ý kiến theo những điều được sách vở trong nước viết là đa số : chiến tranh chống Mỹ. Nhưng tôi vẫn còn một thắc mắc với ý kiến này: tại sao nó là cuộc chiến chống Mỹ và không là nội chiến mà dân tộc VN vẫn không hoà hợp được với nhau? Không giống như cuộc chiến chống Pháp hay Trung Quốc thời Phong Kiến? Tại sao vậy? Như thế hệ của Cha tôi đã tham gia Thanh Niên Tiền Phong để chống Pháp và không có sự thù ghét nào với Việt Minh hay Cộng Sản, họ chỉ biết Pháp là kẻ thù của dân tộc mà thôi. Vậy tại sao mà Mỹ là kẻ thù của dân tộc đã bị đánh đuổi mà vẫn còn sự chống đối của những người VN rời bỏ quê hương với chính phủ VN trong nước? Và ngay cả những người VN ở lại trong nước vẫn không thật sự hoà hợp được với nhau? Xin các bạn suy nghĩ và trả lời các thắc mắc này của một người trẻ không được biết nhiều về cuộc chiến tranh xảy ra trên quê hương của mình. Một cuộc chiến tranh mà thực tế dường như vẫn chưa kết thúc. Hoàng Phương, Prague, CzechĐúng là cuộc chiến tranh trước 1954 thì rất là dễ gọi. Còn cuộc chiến từ 1954 đến 1975 của riêng Việt Nam thì đúng là phức tạp nhưng không phải là khó. Qua các tài liệu mà tôi tham khảo thì nguyên nhân của cuộc chiến tranh lần 2 ( 54-75 ) là do kết quả của cuộc chiến tranh lần một. Với hiệp định Genève 1954 kết thúc cuộc chiến tranh lần một là bước tạm thời kết thúc cuộc chiến tranh lần một và là bước khởi đầu của cuộc chiến tranh lần hai. Nếu có cái nhìn tổng quát thì chúng ta nên gộp cả hai cuộc chiến tranh này vào làm một. Nếu gọi theo địa lý thì gọi là:( Chiến tranh Đông dương ), nếu gọi theo mục đích của cuộc chiến ( Chiến tranh giải phóng dân tộc ở Đông dương ). Theo bản thân tôi cách gọi thứ hai là đầy đủ nhất và đúng ý nghĩa nhất. Nếu bắt buộc phải tách hai cuộc chiến ra làm hai phần thì cách gọi từ trước năm 1954 là (Chiến tranh Việt - Pháp ) còn từ sau năm 1954 đến 1975 thì lên gọi là (Chiến tranh Việt - Mỹ). Đúng là trong tất cả các cuộc chiên tranh đều phải có sự viện trợ của các đồng minh. Thực tế cuộc chiến tranh từ năm 1954 đến 1975 thì khốc liệt nhất chỉ là từ năm 1964 đến 1972 có nghĩa là khi có lính Mỹ chính thức tham gia. Trước 1964 thì chỉ có các cuộc chiến cùng lắm là cấp tiểu đoàn, sau 1972 thì chỉ là phía Bắc Việt đánh còn phía kia chỉ là chống đỡ. Cái gọi là đồng minh như Thái Lan, Úc, Hàn Quốc ... thì cũng như là các đồng minh của Mỹ trong cuộc chiến Irắc bây giờ. Cho nên theo tôi cách gọi đúng nghĩa nhất là gọi theo các quốc gia mà có người lính trực tiếp tham gia. Theo ý của bài viết GS Lê Xuân Khoa thì thiên về cuộc nội chiến hơn theo tôi là không đủ. Rõ ràng các cuộc chiến từ cấp trung đoàn trở lên đều là do phía Mỹ và phía Bắc Việt với nhau. Lính của Việt nam cộng hòa và các đồng minh còn lại chỉ là thành phần phụ mà thôi. Các nhà lãnh đạo của Việt Nam cộng hòa cũng như các vị tướng phía bên đó thì cũng gần giống như các nhà lãnh đạo của cộng sản bây giờ. Nếu không có Mỹ tham gia chắc chắn không phải đợi đến năm 1975 mới kết thúc chiên tranh. Bằng chứng là chỉ hai năm sau khi Mỹ rút quân Việt nam cộng hòa đã sụp đổ. Cho lên rõ ràng không thể gọi là nội chiến. Hoặc nếu gọi theo cách "American war" cũng chưa đủ mà phải là ( Chiến tranh của Mỹ tại Đông dương ) để phân biệt với các cuộc chiến tranh do Mỹ cầm đầu ở các nơi khác trên thế giới ( Triều tiên, Irắc... ). Cuộc chiến tranh ( Ý thức hệ )) theo tôi cũng chỉ là cái chiêu bài của mỗi bên đưa ra. Phía Việt nam cộng thì để lợi dụng phía Mỹ, còn phía Việt nam dân chủ cộng hòa thì là để lợi dụng phía Liên xô và Trung cộng. Các bên viện trợ hoặc tham chiến ( Mỹ ) thì cũng lại vì các mục đích riêng của mỗi bên. Cuối cùng theo tôi nếu gộp cả hai cuộc chiến vào làm một thì gọi là Cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc ở Đông dương, còn nếu tách ra thì gọi cuộc chiến từ trước năm 1954 là Chiến tranh Việt - Pháp, còn sau năm 1954 đến 1975 là cuộc chiến tranh Việt Mỹ. Cách gọi này có thể áp dụng cho cả Đông Dương được, các nước Campuchia và Lào chỉ là ăn theo của cuộc chiến tranh ở Việt nam mà thôi. Andrew Phan, Brisbane, ÚcTheo thiển ý của tôi, cuộc kháng chiến chống Pháp có ngay từ khi Pháp hiện diện tại V.N, biết bao anh hùng đã anh dũng hy sinh, điển hình như ông Phan đình Phùng, Nguyễn thiện Thuật, Nguyễn trung Trực, Nguyễn thái Học …cho đến khi hình thành đảng C.S.V.N. Phải công nhận là đảng C.S.V.N là một tổ chức chặt chẽ, qui mô, có đường lối rõ rệt, nên đã tập hợp được một số đông quần chúng đứng dưới lá cờ của Đảng. Cuộc chống Pháp của nhân dân V.N là hoàn toàn chính đáng, nhưng đảng C.S.V.N đã dùng mọi thủ đoạn để triệt hạ hay thủ tiêu các đảng phái hay cá nhân không nằm trong quĩ đạo của đảng, điển hình như vụ sát hại Ông Huỳnh phú Sổ, nhà văn Khái Hưng và ngay cả các nhân vật trong đệ tứ Cộng sản. Một mặt bị Pháp giết hay cầm tù, mặt khác bị C.S thủ tiêu, sát hại, các đảng phái khác hầu như tan rã, kiệt quệ và chỉ còn một đảng C.S duy nhất đủ sức để đương đầu với Pháp. Nếu biết nhìn xa trông rộng, am hiểu tình hình thế giới và nhất là không bị chi phối bởi C.S quốc tế, V.N có thể tránh khỏi một cuộc chiến đẫm máu với Pháp, vì sau thế chiến thứ hai, theo trào lưu thế giới các nước thực dân phải trao trả lại độc lập cho các quốc gia bị trị. Nhìn xung quanh như Nam dương, Ấn độ, Miến điện, Mã lai thì ta thấy rõ điều này. Theo tôi, Mỹ chỉ muốn ngăn chặn sự bành trướng của Chủ nghĩa C.S theo thuyết Domino, mà V.N là tên lính đi tiên phong cho sự bành trướng chủ nghĩa C.S tại Châu Á. Nhưng” tình ngay mà lý gian”, thực dân Pháp mới đi khỏi, nay cũng “mũi lõ, mắt xanh “nhẩy vào, đó là một bằng chứng hiển nhiên để đảng C.S dễ dàng tuyên truyền và đã chiêu dụ được một số đông quần chúng chịu đựng gian khổ, cầm súng chiến đấu dưới khẩu hiệu giải phóng dân tộc. Nhưng Mỹ không phải như là thực dân Pháp trước đây, chuyên đi chiếm thuộc địa,vơ vét của cải, vì ta nhìn vào lịch sử, thấy Mỹ không có truyền thống thực dân, Mỹ chỉ muốn C.S.V.N đừng bành trướng chủ nghĩa C.S vào Miền nam V.N, để rồi sau đó bành trướng sang các nước khác. Nếu để ý ta thấy suốt cuộc chiến Mỹ chưa hề đưa bộ binh ra Miền Bắc, chỉ dùng không quân để triệt hạ các nguồn tiếp liệu hay các phương tiện chiến tranh của Miền Bắc yểm trợ cho Miền Nam. Cuối cùng Mỹ bị chống đối trong và ngoài nước và nhất là tìm được một giải pháp khác là bắt tay với Trung quốc để kềm chân C.S.V.N, Mỹ đành bỏ Miền Nam V.N không thương tiếc. Trung quốc đánh hơi được chuyện này, năm 1974, đưa tầu chiến chiếm quần đảo Hoàng Sa, vì Trung quốc không muốn V.N thống nhất và hùng mạnh, nên sau 1975 đã có những hục hặc giữa hai nước. Tới năm 1977, Trung quốc xúi Khờ-me đỏ đánh phá các tỉnh biên giới Việt Miên( nếu không,cho vàng Khờ-me đỏ cũng không dám đụng đến V.N), và đỉnh cao là Trung quốc đưa quân qua tàn phá các tỉnh biên giới phía Bắc. Điều đó cho ta thấy rõ, thân phận một nước nhỏ rất hẩm hiu và bất trắc, nhất là khi gặp các nhà lãnh đạo kém đức, thiển cận, u mê và cuồng tín. Phiêu, TP. HCMNhư bạn Nguyễn Quang, Đà Nẵng, đã mô tả về hoàn cảnh gia đình có 2 anh em: một theo Ngụy, một theo cách mạng, tôi cho rằng rất nhiều các gia đình Việt Nam cũng chịu cảnh như vậy. Gia đình tôi cũng tương tự. Do đó thật dễ hiểu, cuộc chiến đó đã chấm dứt về mặt lịch sử từ 30/4/1975 rồi nhưng sẽ vẫn mãi còn trong lòng từng con người Việt Nam một cuộc chiến khác: cuộc chiến tư tưởng với chính mình. Ai đó có nhận xét đại loại là : mỗi phe tham gia cuộc chiến đó đã đưa ra lý lẽ để bảo vệ cho việc mình tham chiến và họ đã mất quá nhiều thứ vào cuộc chiến đó. Chỉ riêng miền Bắc đã có mấy triệu gia đình liệt sĩ, chưa kể số gia đình liệt sĩ cách mạng ở miền Nam. Đó là con số thống kê chính thức của Bộ Lao Động Thương Binh Xã Hội. Ngay trên diễn đàn này cũng có hàng loạt người ra sức bảo vệ cho quan điểm của mình là ủng hộ phe này, ủng hộ phe kia, thậm chí có người còn có quan điểm hết sức phản động là ủng hộ quan điểm chia cắt 2 miền nam bắc thành 2 quốc gia riêng biệt như ông Nguyễn Bình, Irvine, Hoa Kỳ. Xin hãy nhớ là nước Việt Nam này là một, dân tộc Việt Nam này là một. Chân lý đó sẽ không bao giờ thay đổi. Hầu hết những người đã mang trong mình dòng máu Việt Nam đều yêu nước. Chỉ có phương pháp tiếp cận và thực hành của họ khác nhau. Lịch sử đã chứng kiến nước Việt Nam thố ng nhất kể từ năm 1975. Gạt bỏ những khác biệt về ý thức hệ, năm 1975 chính là thắng lợi chung của cả dân tộc này. Nay lịch sử lại chứng kiến 1 xu thế hòa hợp và hòa giải giữa những người Việt với nhau. Để có được những ngày này, xin mọi người chống cộng hãy hiểu rằng cũng rất đau đớn cho những người cộng sản. Họ cũng đã phải tự đấu tranh với chính mình khi bắt tay với những kẻ cựu thù. Họ sẽ phải trả lời như thế nào đối với hàng triệu người đã nằm xuống và hàng triệu gia đình thương binh liệt sĩ trên khắp đất nước. Do đó, chủ trương đưa ra cũng chỉ ở mức "khép lại quá khứ, hướng đến tương lai". Chỉ có thể khép lại, chứ không ai có thể đóng lại được. Và chúng ta đừng nên so sánh với lịch sử nội chiến nước Mỹ vì cuộc chiến đó ngắn hơn và ít đau đớn như cuộc chiến trên đất Việt Nam và hơn nữa là tất cả chúng ta không có mặt trong cuộc nội chiến Mỹ để có thể so sánh bất cứ điều gì. Do đó, tên gọi của cuộc chiến tại Việt Nam là gì : là không cần thiết phải bàn đến vì nó sẽ khơi lại những nỗi đau của tất cả các phái tham chiến, dù thắng hay bại. Điều cần làm bây giờ là hãy góp sức xây dựng Việt Nam thống nhất trở nên giàu mạnh và hòa bình. Lê Văn, TP. HCMĐề nghị các bạn nhìn tổng quát lịch sử. Cuộc chiến Đông Dương không phải đến năm 1975 là hết, mà sau đó còn có các cuộc chiến khác mà vẫn do các thế lực "quen thuộc" gây ra như cuộc chiến tranh biên giới Việt Nam - Trung Quốc (1979), cuộc chiến tranh Campuchia của Viet Nam (1978 - 1989), với ý đồ thành lập Liên Bang Đông Dương dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản. Vì vậy chúng ta nên nhìn một cách tổng quát để gọi tên cho khách qua. Phạm Hùng, Denver, Hoa KỳTôi xin trả lời ông Nguyễn Bình: Thứ nhất, không có nguời Việt chân chính nào lại chấp nhận việc tồn tại "hai nước Việt Nam" cả. Vả lại theo tôi được biết thì LHQ cũng chưa khi nào lại "công nhận" hai nước Việt cả. Theo tinh thần hiệp định năm 54 thì Việt Nam chỉ là tạm thời bị chia cắt thôi, và nhẽ là là chia cắt 2 năm thôi, tiếc là ông Diệm đã phá hoại tổng tuyển cử. Theo như nghiên cứu dự báo của CIA hồi đó thì nếu tổng tuyển cử xảy ra, ông HCM chắc chắn sẽ thắng cử, do đó mà ông Diệm và người Mỹ đã ra sức phá hoại tổng tuyển cử này. Thứ hai nữa là giai đoạn ông Diệm nắm quyền thực sự giao tranh lớn cũng chưa xảy ra. Cũng chính vì ông Diệm không muốn người Mỹ vào VN cho nên ông mới bị ám sát như vậy đó! Người Mỹ muốn rộng đường vào VN cho nên đã loại ông Diệm ra khỏi vòng chính trị (và "đồng bào cộng hòa" của ông trong Nam đã loại ông luôn ra khỏi cõi đời này). Ngay sau đó thì người Mỹ ồ ạt đem quân vào miền Nam. Do đó cuộc chiến tranh này có thể nói rằng nhẽ ra đã không phải khốc liệt đến thế, không tốn nhiều xương máu đến thế nếu người Mỹ không trực tiếp tham chiến. Sự can thiệp của Mỹ vào miền Nam chỉ có thể coi là "cân bằng" với sự can thiệp của Xô - Trung vào miền Bắc trong giai đoạn sau 73 thôi - và ai cũng biết là khi đó chiến tranh đã kết thúc nhanh đến thế nào. Có thể nói chiến tranh chống Mỹ có 3 giai đoạn: giai đoạn trước khi Mỹ vào (khoảng trước 65) là giai đoạn đấu tranh chính trị là chính. Giai đoạn khoảng 65 - 73 là chiến tranh chống ngoại xâm (quân đội VNCH chỉ góp phần nhỏ, không đánh kể). Giai đoạn gọi là "nội chiến" chỉ kéo dài có chưa đến 3 năm thôi (73, 74 và 75). Nếu chỉ vì có sự tham chiến của VNCH mà cho rằng chiến tranh chống Mỹ là "nội chiến" thì hóa ra thời chống Pháp cũng là "nội chiến" nốt hay sao - chẳng phải chính trong trận Điện Biên Phủ thì phỉa Pháp cũng có cả lính Việt là gì? - Thậm chí có ông sau này còn thành sỹ quan cao cấp của chính quyền miền Nam đó? Thứ ba thì chính quyền VNCH không hề đại diện cho miền Nam Việt Nam. Trong Nam có một lực lượng mà người ta thường gọi là "Việt Cộng", là lực lượng kháng chiến miền Nam, mà đầu tiên họ chống lại chủ trương chia cắt đất nước của chính quyền miền Nam, sau đó thì họ chống lại sự xâm lược của giặc ngoại xâm là Mỹ. Trong hầu hết các tác phẩm về cuộc chiến tại Việt Nam của Mỹ đều công nhận rằng nhiều người ra nhập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam không hề mang ý thức hệ Cộng Sản. Họ chỉ muốn chống lại sự áp bức của chính quyền miền Nam và chống lại giặc Mỹ ngoại xâm mà thôi. Cuối cùng thì tôi xin nhận xét một chút về bài báo của ông Khoa. Theo tôi đây là một bài báo đáng đọc. Ông Khoa nói rất đúng về nhu cầu thống nhất tên gọi cuộc chiến để các bên có thể gác lại quá khứ. Tuy vậy tôi không đồng ý gọi đây là "chiến tranh Việt Nam". Với người Việt chúng ta thì tên gọi này chung chung quá - cuộc chiến nho nhỏ năm 79 với Tàu cũng có thể gọi thế, chiến tranh chống Pháp cũng. Hầu hết mọi cuộc chiến của dân tộc ta đều xảy ra trên mảnh đất Việt cả, vì chúng ta nói chung ít khi mang quân sang nước khác - vậy thì mọi cuộc chiến của dân tộc từ nghìn năm nay đều có thể gọi là "chiến tranh Việt Nam" được hay sao? Theo tôi thì gọi là chiến tranh chống Mỹ là đúng nhất. Nguyễn Nam, Lake Forest, Hoa KỳXin trả lời bạn VN: Hiệp định Geneve tạm thời chia đôi VN ở vĩ tuyến 17 và hứa một cuộc tổng tuyển cử có sự giám sát của LHQ. Người VN sẽ tự chọn một chính thể, để VN được thống nhất. Để có cuộc bầu cử tự do này, cả hai miền bị cấm không được gia tăng khả năng quân sự, quấy nhiễu lẫn nhau. Thưa bạn VN, lý do cuộc bầu cử này không được tổ chức là vì hai nguyên do chính: 1) Bắc Việt đã gia tăng nỗ lực quân sự bằng cách đưa người, vũ khí vào Nam Việt không bao lâu sau khi hiệp định được ký. 2) Tại sao ông Hồ Chí Minh không chọn giải pháp hòa bình mà chọn quân sự? Câu trả lời là nếu bầu cử diễn ra, chưa chắc ông Hồ đã giành phần thắng. Tại miền Nam, khi đó dưới chế độ tự do, cộng thêm hơn một triệu người Bắc di cư 54, đa số hiểu được Cộng sản là gì. Số phiếu dành cho ông Hồ khó được đa số. So sánh với cuộc chiến Triều Tiên, người Mỹ trực tiếp tham chiến (cùng Trung Cộng), nhưng rồi hai miền tôn trọng vĩ tuyết 13. Sau đó, một bên Nam Hàn thịnh vượng, một bên đói kém. Công của ai, tội của ai? Ngay bây giờ bạn so cán cân thương mại, VN lại rất cần buôn bán với Mỹ sau 30 năm chiến tranh. Tại sao phải làm vậy? Ông Hồ đã dại hay khôn? Nguyễn Long, MoscowGửi Trân My, Westminster, Hoa Kỳ! Tôi xin hỏi bạn một câu hỏi rất chân tình và không hề có ẩn ý gì: Bạn là một người sinh ra trong lãnh thổ Việt nam (có cả 3 miền: Bắc, Trung, Nam) vậy sao bạn chỉ nói rằng bạn là công dân của nước Việt Nam Cộng Hòa, trong khi đó nước Việt nam cộng hòa chỉ là 1/2 lãnh thổ VN, tức là tự bạn trối bỏ phần còn lại của đất nước mình? Tôi cũng nghĩ rằng, Cộng sản không phải hoàn hảo 100%, và nếu chúng ta đi theo chế độ tư bản thì có lẽ đất nước đã giàu có hơn rất nhiều. Nhưng muốn mọi người giải thích giúp tôi: Tại sao các bạn coi cuộc chiến mà có Mỹ tham gia với âm mưu rõ ràng của mình là chính nghĩa? Việc nội bộ của người Việt nam rõ ràng phải do người Việtnam quyết định, không có nứoc nào có quyền, kể cả Mỹ, kể cả Liên xô hay Trung Quốc. Dù sao các bạn cũng không thể phủ nhận công lao của Cộng Sản là thống nhất đất nước, giành lại độc lập cho dân tộc mình. Còn việc tiếp theo là nội bộ của chúng ta, đi theo Cộng Sản hay Tư bản là do chúng ta quyết định tiếp theo chứ không phải là một nước thứ ba nào khác. Trần My, Westminster, Hoa KỳCuộc chiến 1955-1975 vẩn còn là một vết thương chưa lành hẵn trong lòng nhiều người Việt. Tôi được sinh ra vào năm 1953. Ðược Cha Mẹ nuôi nấng và cho học hành ỡ miền Nam. Tôi hoàn toàn thật sự là một công dân của nước Việt Nam Cộng Hòa và đến bây giờ tôi vẩn tự hào về điều này. Ngày tôi có quốc tịch Mỹ tôi đã khóc, không vì sung sướng mà vì tôi nghĩ là tôi có lỗi với đất nước tôi. Cuối năm 1972, vì cộng quân gia tăng đánh phá vào các tỉnh miền Nam, tôi phải đông viên vào quân đội. Tôi tình nguyện thi vào trường sĩ quan hiện dịch. Ngày 30-4-1975 tôi bị tập trung cải tạo; phải bị lao động khổ sai và bị cải tạo tư tưởng. Ðến năm 1980, tôi được thả về. Trong thời gian ở tù, tôi nhớ cuốn tiểu thuyết Gone with the wind, sau cuộc chiến tranh Nam Bắc anh chàng sĩ quan hào hoa Rhett Butler và các chiến hữu không bị tập trung cải tạo như mình, mặc dù người Mỹ họ không goi nhau là đồng bào như người Việt mình. Tôi thương cho thân phận tôi và cho đất nước tôi phải chịu chiến tranh huynh đệ và sau chiến tranh vẫn còn gây đau cho nhau, khiến hàng triệu người phãi bỏ nước ra đi. Cờ Vàng ba sọc đỏ vẫn còn là biểu tượng của người Việt tha hương. Tôi ước mong nước Việt Nam sớm có dân chủ và tự do thật sự để tất cả mọi con dân nước Việt cùng nhau đoàn kết xây dựng và kiến thiết quê hương. VNHội nghị Geneve 1954 đã ký, nghĩa là sau đó sẽ có một cuộc tổng tuyển cử toàn quốc để đưa đến thống nhất. Cuộc chiến kéo dài 30 năm, lý do là Mỹ đã can thiệp. Do đó, để chính xác, thì đó là American War, không hơn không kém. Nguyễn Bình, Irvine, Hoa KỳĐáp lời ông An ở Vinh, Nghệ Tĩnh. 1) Tôi đồng ý ông Hồ Chí Minh có công lãnh đạo toàn dân đuổi Pháp, nhưng tôi cho rằng Đảng CS không đại diện cho toàn dân để lãnh đạo đất nước. Bởi như GS. Khoa trình bày, vì lợi ích dân tộc, các đảng không CS đã cùng sát cánh với Đảng CS chống Pháp. Nhưng ngay sau giai đoạn ấy là giai đoạn xây dựng đất nước, HCM đã để cho nội chiến bùng nổ trở lại khi ông chủ trương tiêu diệt các nhân vật, đảng phái không chịu theo Đảng CS. Dẫn đến việc di cư sau 1954. Điều này chắc ông An không thể phủ nhận. 2) Khi hai anh em cùng nhà đã không cùng lý tưởng, chính kiến, thì chấp nhận sự chia cắt, ai ở nhà nấy là cách giải quyết. Vì thế hai chính phủ VNDCCH và VNCH là hai quốc gia riêng biệt được quốc tế, LHQ khi đó công nhận. Bây giờ so sánh Nam Hàn, Nhật, Đài Loan đều đã kêu gọi và được sự trợ giúp của Mỹ để gây dựng kinh tế xã hội. Vậy khi VNCH chọn họ là bạn đồng minh, sao ông An gọi họ là kẻ xâm lược? Tại sao ông An bảo người Mỹ vào VNCH không được đa số người Việt chấp nhận? Ông An có thể lý luận rằng các nước trên không cho phép quân Mỹ vào nước họ. VNCH cũng thế thôi, ông Diệm từng chủ trương thế. Thế nhưng người anh em miền Bắc đã không tôn trọng chủ quyền VNCH, mà chủ trương ''nước VN là một''. Vì thế, để chặn sự đối đầu chiến tranh, VNCH phải nhờ đồng minh Hoa Kỳ trợ giúp. Ông nên nhớ trong suốt cuộc chiến tranh, quân Mỹ chỉ giúp VNCH ngăn chặn hay đánh đuổi quân Bắc Việt về lại miền Bắc, chứ không có việc kéo quân ra lấn chiếm miền Bắc. Nếu nói cho đúng, phải gọi Bắc Việt đã chủ trương thôn tính miền Nam, bắt buộc họ chịu sống dưới thể chế CS. Đó là sự ép buộc lần hai, kết quả là cuộc di tản khổng lồ của một triệu người sau đó. Nguyên nhân tại sao? Nguyễn Quang, Đà NẵngVấn đề thiệt tế nhị và không dễ để có đồng thuận. Bên nào cũng có lý tưởng, lẽ phải của mình, xương máu của bao người để bảo vệ lý tưởng đó. Ông nội tôi chỉ có hai con trai thế mà một người là đại tá Ngụy và ba tôi là đại tá Cách mạng. Vậy đó, có giai cấp hay nợ máu gì đâu, chẳng qua vì quan điểm, ý thức hệ khác nhau mà hai anh em chỉa súng vào nhau. Trong những năm chiến tranh lạnh, thế giới chia làm hai phe. Phe nào nào cũng bảo mình hay mình đúng, cũng đòi thôn tính phe kia. Thế nhưng họ không dám đánh nhau bởi sợ phải dùng đến bom nguyên tử. Thế là bao nhiêu vũ khí của cả hai phe đều đổ vào Việt Nam và gây nên cảnh tang thương cho cả hai miền Nam Bắc . Người Mỹ thì lấy chiêu bài "ngăn làn sóng đỏ" để tiến hành cuộc chiến tranh. Miền Bắc thì bảo đó là chiến tranh xâm lược của người Mỹ. Hái quan điểm đến bây giờ vẫn chưa thể xích lại gần nhau. Có nhiều lý do nhưng lý do khó vượt qua nhất là mỗi bên đã mất quá nhiều xương máu cho chiêu bài đã nêu. Bây giờ nói ngược lại , thấy không nỡ. Sau 75, ba tôi bảo lãnh cho chú tôi để ra trại cải tạo sớm, thế nhưng chú tôi không đồng ý. Nhờ vậy mà ông đủ tiêu chuẩn đi HO qua Mỹ ngay đợt đầu. Gần đây chú về nhiều, hai anh em đã bớt tranh cãi, thường ngồi uống trà cả buổi mà chẳng nói năng gì. Một hôm chú bảo: "Thế giới mỗi nước có một lá cờ. Công dân nước họ có chia thành phe phái bao nhiêu đi nữa cũng chỉ có một lá cờ để những ngày như lễ tết mà treo lên. Bà con ở nước ngoài trong những dịp như thế không biết dùng lá cờ gì để biểu thị lòng yêu tổ quốc. Cờ vàng 3 sọc thì quên đi được rồi, cờ đỏ sao vàng thì không thấy có mình trong đó. Nước Đại Hàn họ lấy hình bán đảo Triều Tiên làm cờ chúng cho hai miền. Việt Nam đã đến lúc nghĩ đến chuyện này chưa ?". Vâng, theo ý tôi, nên gọi đó là cuộc chiến tranh Ý THỨC HỆ . Vì ý thức hệ mà đánh nhau thôi. Khi đánh nhau thì người này cậy nước này, người kia cậy nước khác. Chiến tranh thì phải có chiêu bài, mục tiêu , lý tưởng nào đó để giương cao. Nếu không thì ai theo. Gia đình tôi hiện sống ở Đà Nẵng. Con tôi học lớp 7 và đã bắt đầu học lịch sử giai đoạn chống Mỹ. Một hôm cháu hỏi: "Trong vĩ tuyến 17 là đất Mỹ tạm chiếm. Ba ở trong này là ba theo Mỹ hả Ba ?". Vậy đó, khi lấy ví dụ của ba và chú tôi để giải thích cho cháu thì tôi thấy mọi chuyện thật dễ hiểu. Còn đứng về phía nào tôi cũng thấy lúng túng khi giải thích cho cháu. Tiến Dũng, Hà NộiTôi là người Việt, 34 tuổi, là phóng viên của một tờ báo tám năm nay. Tôi thuộc thế hệ sinh ra ở Hà Nội trong khói lửa chiến tranh. Ký ức chiến tranh trong chúng tôi là hình ảnh người mẹ bồn con nơi sơ tán ở Sơn Tây, đứng nhìn về HN trong ánh lửa bom b52. Những hình ảnh đó tôi cũng chỉ nghe mẹ, ông bà kể lại vì tôi còn quá nhỏ. Nhưng tôi tin vào điều đó, như tin những gì ông bà, cha mẹ đã làm vì con cháu. Về cuộc chiến tranh chống Pháp, ý nghĩa của nó đã quá rõ. Chỉ có một ý kiến về vai trò của đảng phái mà ông Khoa gọi là phái Quốc gia. Không hiểu ông đọc sách nào, hay chỉ đọc tài liệu của bên tham chiến nước ngoài. Sau 1945, chủ tịch Hồ Chí Minh đã đoàn kết dân tộc chống Pháp, bảo vệ độc lập, kêu gọi mọi đảng phái cùng tham gia. Tuy vậy, các đảng gọi là quốc gia làm gì? Họ chỉ dựa vào thế lực nước ngoài âm mưu xâm lược như phe Tàu Tưởng. Hoàn toàn bạc nhược, không uy tín để tập hợp lực lượng. Chỉ có Đảng CS là qua kinh nghiệm đấu tranh, có uy tín, khả năng tập hợp quần chúng để làm nên Cách mạng tháng Tám. Đây là nhận xét của tôi qua tư liệu tham khảo, và qua nhân chứng là ông nội tôi, nguyên là lý trưởng phong kiến nhưng có tinh thần dân tộc rất cao nhận xét. Cuộc chiến chống Mỹ thì có khác. Gạt qua những quan điểm cộng sản hay quốc gia, tôi cho rằng đây là cuộc chiến cần thiết. Dân tộc VN là một khối thống nhất, không bao giờ chấp nhận chia cắt. Từ quan điểm đó, ta mới hiểu tại sao có hàng triệu thanh niên tham gia chiến tranh, chấp nhận hy sinh. Phải lưu ý ông Khoa là đã có ba triệu người hi sinh vì lý tưởng ấy. Và đó là điều đáng tôn vinh các liệt sĩ, dù là cộng sản Bắc hay miền Nam. Còn chế độ SG trước đây, gọi thế cho lịch sự, chứ tôi luôn nghĩ nó là ''Ngụy''. Vì họ giúp ngoại bang kéo dài sự chia cắt đất nước. Có lúc tôi tự hỏi liệu có bao giờ những người gọi là ''quốc gia'' ấy quay về Tổ quốc để nghe lương tâm lên tiếng khi đứng trước làng mạc nghèo vì chiến tranh, trước nạn nhân chất độc da cam. Trong thời điểm hiện nay, đất nước cần ổn định chính trị, cần nhân tài vật lực. Mọi người nên dẹp qua bất đồng để góp tay vào sự nghiệp đó. Ần danhTrung quốc đánh Mỹ đến người Viêt nam cuối cùng. Tôi rất tâm đắc với câu này của gs Khoa. Tôi nhớ khi chiến tranh biên giới Việt-Trung xảy ra, trong câu chuyện thẳng thắn với cb công an trại giam về hiểm họa của TQ chứ không phải Mỹ, các anh đã cho nghe vài chuyện khá độc đáo về TQ cố ý hại VN như chiến thuật biển người là cố ý diệt bớt người VN. Theo tôi nghĩ vì miền nam buông súng sớm, miền bắc thắng dễ dàng nên TQ mất chiêu bài đánh Mỹ đến người VN cuối cùng nên đòi nợ gấp và liền cho VN một bài học. Bài học đó vẫn còn tiếp diễn hiện tại ở VN với một sách lược mới là VN phải thống thuộc đảng CSTQ nên đảng CSVN sẽ không từ bỏ quyền lực lãnh đạo khi TQ chưa muốn. Lam Giang, BangkokNội dung bài viết cuả GS Lê Xuân Khoa co phần đúng về mốt số khía cạnh. Nhưng bài viết đã không đề cao vai trò thực tế cuả dân tộc VN mà muốn hạ thấp nó bởi những lý do có sự hỗ trợ cuả nước ngoài. Chắc chắn cuộc chiến không phải đánh nhau tay đôi. Mỹ, Pháp đều là những cường quốc nhưng cũng lôi kéo theo các nước đồng minh tham gia vào cuộc chiến thì VN tranh thủ sự ủng hộ cuả các nước cùng phe có gì là lạ. Nhưng yếu tố thắng lợi là do tư người dân VN, do sự chỉ đạo cuả ĐCS. Mặt khác VN cũng không để các lực lượng đồng minh nước ngoài có mặt tham gia chiến đấu trên lãnh thổ VN. VN sử dụng CĐCS như thứ vũ khí để giành lại độc lập, chủ quyền. Còn các nước CS lợi dụng sự ủng hộ để chi phối VN cái đó cũng đơn giản như thói đời vậy thôi. Nhưng đến khi cần thi VN lại chống lại như đã từng diễn ra với TQ. Nói về người VN với nhau: những người theo CS ra đi tìm đường cứu nước bằng sự chịu đựng hy sinh đầy gian khổ thực sự là vì mục đích vì độc lập tự do dân tộc, điều đó không ai có thể phủ nhận như HCM là người yêu nước 1000% vậy. Còn người VN theo đối phương chẳng qua bị Mỹ Pháp lợi dụng và vì ham sống sợ chết, chỉ nghĩ đến mình là chính. Và nếu họ biết CS sẽ thắng thì họ đã không theo ngoại bang. Nhưng trong ý nghĩ cuả họ lúc đó: VN chỉ có súng ống thô sơ, gây tầm vông, giáo mác làm sao mà thắng được một lực lượng hùng mạnh như Pháp hay Mỹ. Do đó theo họ con đường sống là theo kẻ mạnh hơn. đơn giản thế thôi. Những người CS ngày nay phải luôn luôn giữ gìn lý tưởng vì nước vì dân. Nếu không phải thế thì họ là những người đội lốt CS. Dân chủ thực sự cũng phải là cuả dân, do dân và vì dân. Nếu không phải thế thì cũng là đội lốt dân chủ. Nam, TP. HCMNhư một thói quen, người ta có thể gọi tên một cuộc chiến bằng nhiều cách theo hướng tiếp cận riêng. Một cuộc chiến có thể được gọi tên theo địa bàn (Cuộc chiến vùng Vịnh), theo qui mô (Thế chiến I, II), theo thời gian (Cuộc chiến 100 năm - Anh-Pháp thời Trung cổ), theo đối tượng tham chiến (Nội chiến), theo bản chất (Chiến tranh giải phóng)... Do đó một cuộc chiến có thể được gọi bằng nhiều tên khác nhau, và do đó một cái tên đồng thuận theo kiểu đại đồng đôi khi là không cần thiết. Theo tôi thì đặc tên cho một cuộc chiến theo bản chất, tính chất hay mục tiêu tham chiến là khoa học hơn cả. Song cũng chính từ đây mà người ta, vì lý do chánh trị, đã gọi sai tên nhiều cuộc chiến. Vì quyền lợi thực dân (tất nhiên là phi nghĩa) mà người Pháp gọi là chiến tranh Đông dương 1946-1954 để tránh xấu mặt. Vì dầu mỏ mà khi tấn công Afganistan thì Mỹ gọi là cuộc chiến chống khủng bố dù nước nầy không hề khủng bố Mỹ cũng là vậy. Trở lại bài viết của ông Lê Xuân Khoa, theo tôi tên gọi đúng của cả hai cuộc chiến tranh tại Việt Nam nói riêng và ba nước Đông Dương nói chung trong suốt giao đoạn từ 1945 đến 1975 là "Chiến tranh giải phóng dân tộc". Bởi hai cuộc chiến nầy là hệ quả tất yếu của một loạt các cuộc nổi dây kể từ sau Hoà Ước 1862 (có ai dám nói đây không phải là một Hàng ước giữa nước Việt Nam nhược tiểu với nước thực dân Pháp?). Thế thì liệu nếu không có Hoà ước 1862 thì có cần đến Hiệp Định Genève 1954 rồi Hiệp định Paris 1973 và cuối cùng là ngày 30.04.1975 để chấm dứt chiến tranh? Hỏi vậy chỉ làm rõ hơn vấn đề chứ thực ra nếu người Pháp không ép cho ra đời Hòa ước 1862 thì đã có người Tây ban nha, Bồ đào nha, Hà lan hay người Anh gì đó làm thôi. Hậu SinhThực chất nhũng quan điểm mà GS Khoa nêu ra không có gì mới đối với tôi. Bởi từ lâu tôi đã biết thừa rằng đây chỉ là một cuộc chiến tranh giữa các nước lớn trong thời kỳ chiến tranh lạnh mà ở đó Việt Nam chỉ là một chiến trường cho họ thử sức không hơn, không kém. Tuy nhiên, cũng phải nhìn nhận rằng chính vì có cuộc chiến tranh này nên đã tránh cho toàn nhan loại không phải chịu đựng tiếp một cuộc chiến tranh thế giưói thứ 3 có thể còn nguy hiểm,, thảm khốc hơn 2 cuộc chiến tranh trước vì những loại vũ khí tiên yiến nhất đã được đưa vào sử dụng. Do đó, những hy sinh của người Việt Nam (kể cả miền Bắc và miền Nam) đều rất đáng trân trọng, họ đã hy sinh để cho cả thế giơi này được bình yên, nên bây giờ là thời điểm để chúng ta cùng bắt tay xây dựng đất nước chứ đừng nên khơi dậy mãi hận thù xa xưa. Cũng chính vì vậy, tuổi trẻ trong nước chúng ta không nên ôm khư khư mãi cái thành tích "đánh Pháp, đuổi Mỹ", mà nên cùng nhau xây dựng một nền kinh tế vững mạnh hơn để sánh vai với các nước trog khu vực, chứ chưa nói gì tới thế giới. Thanh HàTôi thấy đây là một bài viết "hay". Tác giả đã đứng từ một góc rất khác với nhiều người Việt để nhìn nhận cuộc chiến chống ngoại xâm, thống nhất đất nước của Việt nam. Bài viết cũng liên hệ được những việc cũ với những vấn đề không bao giờ cũ đó là quan hệ Mỹ - Việt - Trung. Khi đọc bài này tôi có cảm giác tác giả không phải là một người Việt. Nếu là người Việt ai cũng hiểu rằng: đất nước Việt nam là một và là của người Việt. Không có lý gì lại phải chia cắt, không có lý gì lại để ngoại bang mang tang tóc đến. Cuộc chiến để thống nhất đất nước đánh đuổi ngoại xâm hoàn toàn là điều chính nghĩa. Đây là cuộc chiến của người Việt yêu nước, yêu hòa bình để bảo vệ đất nước, độc lập và CHỦ QUYỀN của mình. Không phải riêng Việt Nam mà bất cứ một dân tộc yêu chuộng hòa bình và độc lập nào cũng hành động như vậy. Tôi nghĩ cái tên CUỘC CHIẾN CHỐNG MỸ VÀ THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC là đúng, không có gì cần phải bàn cãi ở đây. Trở lại vấn đề quan hệ Trung - Việt - Mỹ. Tôi cũng đồng ý với tác giả, Việt Nam như con rối trong tay các nước lớn. Việt Nam là nạn nhân của cuộc chiến giữa Trung Quốc, kẻ muốn làm trung tâm thế giới, với Mỹ, kẻ muốn làm bá chủ thế giới. Mong rằng những người sáng suốt đừng để bị giật dây. Tôi thấy rằng chúng ta dù là Nam kỳ hay Bắc kỳ, dù ở nước ngoài hay trong nước, dù là yêu Quốc gia hay Cộng sản... thì đều là người Việt, da vàng máu đỏ. Tất cả mọi người đều có lòng yêu nước như là tác giả bài báo đã nhận định. Mong mọi người hãy đồng lòng để xây dựng đất Việt, giầu mạnh và tiến bộ. Hoàng, San DiegoBài viết suy luận tường-tận, thật nghiêm-túc. Đoàn-kết dân-tộc là sức mạnh. Mong đất nước VN sẽ mở lối đi đến sự hoà-giải thật sự. Tôi chỉ thắc-mắc tại sao có người lại sợ "diễn-biến hoà-bình". Ta nên sợ chiến-tranh, loạn-lạc chứ diễn-biến hoà-bình là thứ ta nên mong-mỏi và gắng sức thực-hiện chứ! Vince PhạmBài viết của giáo sư Lê Xuân Khoa theo tôi là khách quan. Khách quan vì GS Khoa nhìn nhận các diễn biến lịch sử với quan điểm trung dung (không áp đặt một quan điểm chính trị chủ đạo). Quả thực tôi đã học thêm được một số điều khi đọc bài viết này mặc dù quan điểm của tôi và của GS Khoa là tương đối khác nhau cả trước và sau khi tôi đọc bài này. Tôi có ý kiến về hai luận điểm của GS Khoa: --- 1. Cuộc chiến 1955-1975 là cao điểm của cuộc chiến ý thức hệ kéo dài dai dẳng giữa những người Việt nam yêu nước cộng sản và những người yêu nước không cộng sản có mầm mống từ những mâu thuẫn về tư tưởng của họ ngay trong thập kỷ 30. Như vậy thì có nghĩa là chính quyền VNCH là đại diện thế tục của VNQDĐ của Nguyễn Thái Học. Theo tôi quan điểm này là hoàn toàn không chính xác. Những người tiêu biểu của VNQDD di cư vào niền Nam như Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh chưa bao giờ có chỗ đứng và tiếng nói đáng kể ở chính quyền VNCH (cả chính trị và quân sự). Trong giai đoạn 1946 đến 1963, VNQDD thậm chí còn bị chính quyền Ngô Đình Diệm đàn áp. Hầu hết các lãnh tụ VNCH ở cấp cao nhất đều xuất thân từ tầng lớp khác, là sĩ quan được Pháp đào tạo, con cái địa chủ ở đồng bằng sông Cửu Long và đồng bằng miền nam Trung bộ, là gốc gác các quan lại triều đình An Nam hoặc quan chức chính quyền hợp tác với Pháp. Họ có quan điểm chống Cộng giống VNQDD giai đoạn 1946-1954, nhưng khác rất xa về quan điểm chính trị và tiểu sử chống ngoại xâm nếu so với Nguyễn Thái Học và các đồng chí của ông. 2. Gọi cuộc chiến này là "Chiến tranh Việt nam" vì nó diễn ra tại Việt nam. Còn phải xét xem tên gọi này dành cho ai. Với người nước ngoài chăng? Nếu thế thì còn được vì bản thân cái tên này đã có hàm ý đứng từ ngoài nhìn vào rồi. Còn với người Việt nam thì sao? Cuộc chiến tranh nào diễn ra trên mảnh đất hình chữ S thân yêu này chẳng là chiến tranh Việt nam nếu xét về mặt địa lý. Vì vậy tên này sẽ không thể dùng làm identity được. Và về mặt tâm tư tình cảm, chẳng người Việt nào muốn sử dụng cái tên này khi nói chuyện với nhau. Theo tôi sẽ không bao giờ có một tên gọi chung làm mọi người . Trên bình diện quốc tế, có lẽ nên gọi các cuộc chiến tranh này bằng cách chân phương nhất chẳng hạn như chiến tranh Pháp-Việt hoặc chiến tranh Mỹ-Việt (giống như chiến tranh Nga-Nhật, chiến tranh Pháp-Phổ...) Trần Minh, Việt NamCái tên ư?cái tên thì quan trọng gì? Quan trọng là thực chất của cuộc chiến hay ý nghĩa của cuộc chiến. Cái ta gọi là hoa hồng có mang tên nào khác cũng thơm như thế thôi!" Theo tôi sự vô nghĩa và nhẫn tâm của cuộc chiến huynh đệ tương tàn chỉ bộc lộ rõ ràng khi cuộc chiến chấm dứt và nó thật sự cay đắng với những người trong cuộc khi phải đối diện vơí sự thật phũ phàng. Phải đi sát với đời sống quần chúng mới thấy rõ chứ ở trong tháp ngà nghiên cứu theo sự kiện không thì cũng không đủ. Bây giờ tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện có thật như sau: Có một người bộ đội khi hoà bình rồi đi tìm người anh ruột đã trốn vào miền nam trước đó. Sau khi dò hỏi biết anh mình đang ở trong trại học tập nên tìm đến. Khi gọi người anh ra anh bộ đội hỏi người lính VNCH:anh có biết tôi là ai không? Người anh vì ra đi đã lâu khi em trai còn bé nhận không ra cúi đầu ấp úng nói:Dạ thưa cán bộ em không biết à? Thật là đau xót. Sau đó vì người em tiết lộ quê quán mà nhân viên trong trại mới biết ông này khai gian lý lịch và đã hạch sách đủ điều. Người này sau chết trong trại học tập.Người em hẳn là phải đau khổ và hối hận. Ai thì cũng cho mình là chính nghĩa là yêu nước, yêu tự do, yêu độc lập...than ôi kể từ thiên hạ yêu nhau đống xương vô định đã cao bằng đầu! Vnboutique, Việt NamTheo tôi tên gọi của cuộc chiến phải được hiểu là "Nội Chiến và Chống Ngoại Xâm". Nội chiến là chiến tranh của những phe phái trong nước với nhau. Chống ngoại xâm là cuộc chiến chống lại những kẻ xâm lược từ bên ngoài. Hồ Chí Minh đã từ nói: "Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào...". Đánh cho Mỹ cút ở đây là đánh đuổi kẻ xâm lược. Đánh cho Ngụy nhào là cuộc nội chiến giữa Việt cộng và Ngụy quyền Sài Gòn. Một nhà không thể có hai chủ, một nước không thể có hai vị Vua. Chính Đảng, phe phái nào được đại đa số quần chúng nhân dân ủng hộ thì là người chiến thắng. 30 năm sau chiến tranh đã đi qua, đất nước đang từng ngày đổi mới và đang trên đường hội nhập - phát triển. Đã là người Việt nam, hơn ai hết chúng ta phải cùng chung tay xây dựng đất nước để người dân có một cuộc sống tốt đẹp. Có cần phải bới móc, xoi mói lẫn nhau để gây mất đoàn kết dân tộc hay không? Mỗi chúng ta hãy tự hỏi lại mình xem đã làm gì cho đất nước cho dân tộc Hay lúc nào cũng chỉ biết hô hào "Dân Chủ - Tự do" rồi gây chia rẽ dân tộc, tôi giáo, kích động bạo lực. Những việc làm cuối cùng ai là người phải hứng chịu hậu quả đây. Vâng chính người dân lao động lại là người "lãnh đạn". Cuộc sống đang yên lành, xin được cho họ hai chữ "Bình an". Tam Keo, St. LouisVề việc đặt tên cho cuộc chiến hay bất cứ hiện tượng gì, thiên nhiên hay nhân văn, tên gọi dựa vào những dữ kiện khách quan là dễ nhất và vô tư nhất. Cuộc chiến xảy ra ở Việt Nam thì gọi là cuộc chiến Việt Nam, ở Đại Hàn thì gọi là cuộc chiến Đại Hàn. Cần thêm chi tiết thì thêm thời gian vào. Thí dụ cuộc chiến Thế Giới lần thứ I hay Thế chiến 14-18, Thế chiến 39-45, chiến tranh A-phú-hãn, chiến tranh Iraq... Còn về những chi tiết trong cuộc chiến thì nhiêu khê biết bao nhiêu mà nói cho hết. Những người có kiến thức rộng, đọc sách nhiều, thì càng biết nhiều hơn về các chi tiết bên trong. Còn những người chỉ học những bài học nhồi sọ một chiều như con ngựa bị che mắt hai bên chỉ thấy một con đường trước mặt hay con trâu bị gông cùm chỉ nghe đuợc chữ thá, ví để kéo cày thì họ sẽ nhìn cuộc chiến cách khác. Vai trò của nhà nước là muốn cho dân khái trí, biết nhiều hay bắt dân che mắt, mang gông. Hình như nhân dân Việt Nam từ bao lâu nay chưa có chọn lựa nào cho thoải mái. Việt Nam có độc lập nhưng chưa có tự chủ! Lam Sơn, PhápTheo cảm nghĩ cá nhân tôi. Vấn đề đảng CSVN công và tội với đất nước như thế nào đó là do lịch sử 100 năm sau sẽ phán xét công bằng. Vấn đề chính hiện nay là khả năng lãnh đạo, đường lối chính trị như thế nào để có thể đưa đất nước và dân tộc biết hoà giải và đoàn kết với nhau trong ý nghĩa thực sự của nó, hầu cùng nhau đưa đất nước thoát ra khỏi cảnh nghèo đói và lạc hậu là điều tiên quyết. Chứ không phải dựa trên cơ sở lịch sử chưa được minh bạch cho lắm. Dùng quyền lực, sức mạnh để mà trấn áp để được độc quyền lãnh đạo theo ý tùy tiện của đảng "chưa muốn hay không muốn ". Ðảng CS Nga và Hồng quân Nga trong thời đệ nhị thế chiến chẳng có công trong việc chiến thắng quân đội Ðức quốc xã hay sao? Nhưng ngày nay đảng CS Nga và người dân Nga và các nước Ðông Âu họ đã thấy được chủ nghĩa CS không còn là nền tảng, và là cứu cánh để đưa đất nước đến phú cường trong thời đại mới. Nên họ đã can đảm từ bỏ CNCS. Nếu các bạn cảm thấy tin được người hàng xóm đã 1 lần giúp bạn đánh được kẻ trộm cướp nhà bạn. Rồi qua công ơn ông hàng xóm đó mà bạn tin tưởng có thể giao luôn chìa khoá nhà bạn cho người hàng xóm đó và đặt mọi sự tín nhiệm của bạn trên ông hàng xóm đó. Nếu bạn làm được điều đó thì bạn hãy cứ tiếp tục tin vào DCSVN sẽ làm được mọi chuyện mầu nhiệm. Và tiếp tục hy vọng DCSVN trong tương lai sẽ đưa VN trở thành con thằn lằn Châu Á. Vũ, Hoa KỳXin cảm ơn ông Lê Xuân Khoa về bài viết quá hay đã thâu tóm dòng lịch sử cận đại trong cái nhìn khách quan và thẳng thắn. Tôi muốn nói ra ở đây ước mơ về ba ngày lễ cuả tôi mà tôi tin sẽ giúp rất nhiều cho việc nối kết người dân Việt Nam lại với nhau : 1. Một ngày lễ đốt cờ. Đúng vậy, đó là một ngày lễ trên toàn quốc khi cả hai lá cờ VNCH và CHXHCNVN sẽ được hai em bé một trai một gái Việt Nam, biểu tượng cho tương lai, cùng đốt trên một chiếc tàu ngoài khơi biển Đông rồi đổ tro ra biển. Nó là biểu tượng xóa tan phân biệt, hận thù cho cả hai miền nam bắc. 2. Một ngày lễ chiến sĩ trận vong cho tất cả các tử sĩ của cả hai miền nam bắc đã chết trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn của thế kỷ qua. Trong ngày này tất cả những tù nhân chính trị đều được trả tự do hay không còn bị "quản chế tại gia" nữa. Chúng ta cần ngày lễ này trong một ngày riêng của nó bởi vì sự tàn khốc và tai hại khủng khiếp của cuộc chiến vừa qua đã chia rẽ dân tộc một cách trầm trọng. Ngày lễ này sẽ có khả năng trị liệu nỗi đau khổ trong mọi gia đình Việt Nam đã có cha mẹ, anh em, bà con thân thuộc chết trong cuộc chiến do súng đạn của ngoại bang bắn giết bằng bàn tay ngoại bang hay tệ hơn bằng chính bày tay của người Việt Nam. Sự trị liệu này không chỉ cho nạn nhân mà còn cho cả những người cầm súng hay những người giúp thúc đẩy chiến tranh để họ có cơ hội sám hối, ăn năn với trời đất, với nạn nhân và với tổ tiên Việt Nam. 3. Một ngày lễ cầu siêu và giải oan cho tất cả những người chết hay bị oan trái trong các vụ thanh trừng (như Nhân Văn Giai Phẩm), ám sát (người của cả hai phía), đấu tố (như cải cách ruộng đất, chôn người ở Huế ) và xua đuổi người vượt biên ra biển Đông để tìm tự do. Ngày lễ này cũng lập trên một đàn tràng trên bờ biển Đông với đầy đủ đại diện các tôn giáo trong nước. Ngày lễ này có khả năng nối lại trăm nguồn mạch dân Việt đã tan tác khắp nơi trên thế giới sau năm 1975. Ngày lễ này sẽ giúp cho sự khởi đầu của việc hội tụ tài năng của toàn dân Việt trong và ngoài nước để đưa dân tộc đi những bước đòan kết vững chãi vào tương lai. Khi có được nhà nước pháp trị, dân chủ với luật lệ rõ ràng như một sân chơi với đúng luật lệ và người chơi ai cũng bình đẳng với sự tham gia của các đảng phái khác đại diện chính đáng cho nguyện vọng của mọi tầng lớp nhân dân. Khi đó thì khỏi cần kêu gọi, tài năng và của cải dân việt khắp năm châu sẽ tìm về nguồn cội. Chỗ đứng của người trong đảng hay đảng mà làm được những điều đó sẽ thực sự vĩ đại và được nhân dân ghi ơn. An, Vinh, Nghệ AnCảm ơn bài viết của giáo sư, tôi có đồng ý một số quan điểm và sự chân thành của giáo sư muốn xây dựng một đất nước Việt Nam phát triển. Tuy nhiên có một số điểm cần phải tranh luận thêm. Có 2 vấn đề sau tôi muốn quí vị cùng nhận định 1. Vai trò lãnh đạo của ĐCSVN trong chiến tranh chống Pháp Chắc người VN yêu nước nào, với truyền thống chống ngoại xâm của dân tộc ta đều thừa nhận người Pháp đến VN là xâm lược, bóc lột và đô hộ nhân dân ta, và đều có tinh thần bảo vệ tổ quốc đánh đuổi ngoại xâm. Đã có rất nhiều chiến sỹ yêu nước đứng lên, một trong những số đó là Nguyễn Ái Quốc -HCM. Có các cuộc khởi nghĩa, đấu tranh với đường lối, chủ trương khác nhau đã thất bại. Còn HCM và các đồng chí đã lãnh đạo cách mạng thành công vì trong bối cảnh đó, CNXH đã phát triển mạnh trên thế giới đối lập với phương Tây, HCM đã tìm đến để nhận được sự ủng hộ giúp đỡ từ các nước XHCN để thực hiện cuộc cách mạng cứu nước thành công, đây cũng là lý do tại sao CNCS du nhập vào VN. Một Lý do nữa là ĐCS do HCM lãnh đạo đã biết tập hợp huy động quần chúng cùng làm cách mạng, phần lớn toàn thể người dân VN hồi ấy đã ủng hộ và đứng về ĐCS, đây cũng là nhân tố quan trọng, nhiều vị lãnh đạo VN hay nhắc đến với cụm từ "Chiến tranh nhân dân" để nói đến lý do thành công cách mạng. Như vậy chắc nhiều người đồng ý với tôi rằng ĐCSVN đã giải phóng VN khỏi ách nô lệ thực dân Pháp và đảng xứng đáng lãnh đạo đất nước? lịch sử sẽ thừa nhân điều đó. Nếu không đồng ý quí vị hãy đưa ra lập luận thuyết phục để tranh luận dựa trên những bằng chứng xác thực được lịch sử ghi nhận. 2. Người Mỹ đến Việt Nam đúng hay sai? Đảng CSVN lãnh đạo cách mạng thành công, đảng giành được uy tín và sự ủng hộ đông đảo nhân VN, đảng lãnh đạo VN là xứng đáng và đúng đắn. Trong hoàn cảnh đất nước vừa trải qua chiến tranh chống Pháp nhiều đau thương và khổ cực, đất nước cần thanh bình và kiến thiết. Người Mỹ vì lý do gì đã nhảy vào VN mang đến cuộc chiến tranh tàn phá và nhiều đau thương khốc liệt hơn? Người Mỹ có đúng không? Theo quan điểm của tôi, vì bất kể lý do gì Mỹ mang quân đội và súng đạn đến VN mà không được sự ủng hộ của phần lớn người dân VN là hành động xâm lược. Nhìn nhận thực tế, nước Mỹ là một hùng cường, họ vào VN không hoàn toàn để đô họ, bóc lột VN như Pháp trước đây, Mỹ muốn gây ảnh hưởng và làm bá chủ thế giới, họ muốn ngăn chặn sự lan rộng mạnh mẽ CNCS hồi đó nên đã tham chiến ở VN. Đối với tôi hành động này của người Mỹ cũng không thân thiện, vì ĐCS đã dành được sự ủng hộ rộng rãi của nhân dân sau khi đã giải phóng họ khỏi ách đô hộ Pháp, Mỹ gây ra chiến tranh VN với đau thương chết chóc của hàng triệu người VN, ảnh hưởng của nó bây giờ vẫn còn, nếu bạn nhìn thấy các nạn nhân chất độc màu da cam bạn nghĩ đó là tội ác của Mỹ không? Với lý do mang đến tự do cho VN thì Mỹ vào VN cũng không hoàn toàn đúng. Sau Pháp rút đi chính thể ở miền nam do Diệm đứng đầu. Diệm do Pháp dựng lên, không dược người dân VN tín nhiệm nên Diệm không thể là đại diện cho VN, không xứng đáng lãnh đạo VN nếu không nói là kẻ tay sai. Thời gian đó không thấy có những nhà yêu nước không theo CS có được uy tín và sự ủng hộ rộng rãi của nhân nhân. Khi mà VN vừa mới giành được độc lập từ Pháp, thì thêm một quân đội nước ngoài nhảy vào sẽ làm trong suy nghĩ của nhiều người dân VN đây là hành động xâm lược. Nếu vì tự do, vì những chính kiến khác với ĐCS thì những nhà chính trị có thể tìm cách đấu tranh khác, tập hợp ủng hộ quần chúng hơn là đi theo người Mỹ. Người VN theo Mỹ gây ra chiến tranh VN sẽ không ! được lịch sử ghi nhận là hành động chính nghĩa. Tôi nghĩ rằng đây không là cuộc nội chiến, là cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc VN đáng được ghi vào trang sử. Đây là những suy nghĩ của riêng tôi, nhưng rất mong được quí vị tranh luận trên tinh thần xây dựng. NCS, HCMCRất hay, cám ơn GS. Có lẽ nên BBC nên lọc bớt vài độc giả kém học thức. Vì họ đọc mà chẳng hiểu mình đọc cái gì. Anh Quan, Hàn QuốcBài viết này là một nghiên cứu khá hay, nhưng không mới, thực ra chỉ là gộp đánh giá của hai phía: VNCH va VNDCCH. Tuy nhiên, cách đặt tên ở cuối bài viết là "chiến tranh Việt Nam" thì quả thật chưa chuẩn xác. Bây giờ phải đánh giá chính xác tác động của các nước lớn đối với cuộc chiến tranh này, từ đó mới có cái tên chính xác cho cuộc chiến đó được. Về cá nhân tôi ủng hộ tên "American War". Le Hoang Nguyen, Brussels, BỉVóng dáng của dân tộc Việt Nam nhỏ bé từ ngàn đời nay, nhưng sức mạnh của dân tộc Việt Nam không ở vóc dáng mà là ở trong sự sống mãnh liệt trước bao mưu toan đồng hóa, xâm lược. Hơn bất cứ một dân tộc nào trên thế giới, chúng ta, những người Việt Nam hiểu rõ ràng thế nào là xâm lược và đứng lên chống quân xâm lược. Tôi đã đọc hết bài viết của ông Khoa và các ý kiến của quý vị. Tôi không thể hiểu được các vị gọi phát súng đầu tiên của người Pháp và đến khi người Pháp cuối cùng rời khỏi Việt Nam là gì? Cũng như sự hiện diện 500000 lính Mỹ ở miền Nam Việt Nam, sự tàn phá của bom, đạn Mỹ trên đất nước của người Việt Nam là gì? Và nếu người Việt Nam mang súng đạn sang Pháp, sang Mỹ thì người dân các nước ấy sẽ gọi là gì? Tất cả chỉ có duy nhất là xâm lược! và các cuộc chiến tranh đó chỉ có duy nhất là chống xâm lược. Hơn tất cả các âm mưu, toan tính của các nước lớn, các chủ nghĩa cao siêu. Khát vọng giành độc lập của dân tộc Việt Nam đã vượt qua mất mát xương máu, sự tàn phá của chiến tranh. Hàng ngàn năm rồi chúng ta vẫn đứng lên thế và sẽ tồn tại kiên trường như thế! Còn quan hệ của người Việt với người Việt trong chiến tranh, tôi cho rằng lịch sử của dân tộc sẽ công bằng đánh giá ai là người cứu nước hay ai là kẻ bán nước. Chúng ta chưa có quền phát xét công bằng chuyện đó, cho dù đã 30 năm. Ðừng cố gắng làm cái việc không phải của mình! Nhưng tôi tin rằng hiện nay chúng ta, những người Việt Nam sinh ra sau chiến tranh, đã nhìn thấy sự mất mát, tụt hậu của đất nước. Lương tri của dân tộc Việt Nam sẽ mách bảo chúng ta tìm đến, đoàn kết cùng nhau xây dựng đất nước, cùng nhau mang đến một xã hội phát triển với đậm nét truyền thống Việt Nam. Thế vừa rồi là ý kiến của tôi về bài viết của ông Khoa. Còn sau đây thưa quý đài, ban Việt ngữ! Là một khán giả hàng ngày, tôi hâm mộ tiêu chí của quý đài là sự tự do ngôn luận, tin tức khách quan. Nhưng tôi cho rằng trong các chương trình, sự lựa chọn nội dung, mối liên quan trình tự các bài viết khách quan, đang phản ánh một mục đích KHÔNG khách quan. Ví dụ: Loạt vấn đề nhạy cảm với người Việt Nam, được ban Việt ngữ cho đăng tải song song hiện nay là: "Từ khảo cổ đến chủng tộc và bản sắc người Việt" và "Ba mươi năm gọi tên gì cho cuộc chiến". ..v...v... Tôi cho rằng dụng ý xâu xa của ban biên tập sẽ làm cho những người như tôi sẽ dần không còn muốn nghe quý vị. Hơn nữa sẽ công bằng hơn nhiều nếu tin tức phản ánh được mặt xấu, mặt tốt của xã hội Việt Nam thay vì liên tục đưa các tin về dân tộc, tôn giáo hay chia rẽ dân tộc..v..v.. như hiện nay. Hay chăng quý vị mong muốn Việt Nam có bất ổn, có chiến tranh, người dân Việt Nam phải cực khổ hơn nữa? Đại ViệtPhải công nhận, Giáo Sư Lê Xuân Khoa đã có một bài viết rất hay. Thông qua cách gọi tên của cuộc chiến, ta có thể diễn tả được bản chất cuộc chiến. Các thông tin và cách nhìn nhận của Giáo sư rất khách quan. Trải qua 30 năm sau cuộc chiến tranh, chắc mọi người đều nhận thấy sự lợi dụng của các Cường Quốc trong cuộc chiến, biến Việt Nam thành bãi thử vũ khí và sự đấu đá trong chiến tranh lạnh. Người Việt Nam chúng ta đều yêu nước,chỉ khác nhau ở chủ nghĩa yêu nước. Vậy tại sao chúng ta không cùng nhau bắt tay xây dựng nước Việt Nam giàu mạnh. Vậy mọi người Việt Nam bất kể sống ở Việt Nam hay nước ngoài hay trong nước sao không chung sức xây dựng nước Việt Nam giàu mạnh để chống lại các áp lực từ phương bắc. Còn nói về chế độ Cộng sản hay đa nguyên chính trị, đây là 1 vấn đề rất lớn và khó giải quyết, không thể giải quyết một sớm một chiều được,vậy nên chúng ta không nên tranh cãi nhiều. Hiện nay, chính phủ Việt Nam đã có những bước thay đổi tích cực không thể phủ nhận ( tuy còn chậm) về các vấn đề kinh tế và hoà giải dân tộc ( với người Việt ở nước ngoài). Tôi nghĩ, thông qua quá trình hội nhập, ý thức về dân chủ và chính trị của người dân sẽ ngày 1 cao lên, sẽ tác động tích cực đến Đảng cộng sản, dẫn đến những thay đổi tích cực hơn trong tương lai. Cũng do Việt Nam trải qua thời ki phong kiến dài, rồi lại bước vào chế độ cộng sản, người dân chưa bao giờ sống trong không khí dân chủ, nên khi xây dựng chính phủ, không theo xu hướng dân chủ đa nguyên. Thành, Đà NẵngThưa Giáo sư Khoa, Tôi không biết ông có phải là Giáo sư hay không mà lại viết một bài vớ vẫn đến như vậy. Dân tộc Vệt Nam chúng tôi là một Dân tộc Anh hùng được thế giới công nhận. Không nhẽ ông là Người Việt mà ông không biết được điều đó ư. Mặt khác ông còn là một vị Giáo sư kia mà, sao ông không phân biệt được tên gọi của cuộc chiến tranh ở Việt Nam chống Thực dân Pháp và Đế Quốc Mỹ xâm lược. Lê Huy, TP. HCMNgười VN bắn giết nhau bằng vũ khí, xăng dầu được nước ngoài cung cấp hào phóng. Tại sao họ lại "tốt bụng" như vậy? Tất cả chỉ vì quyền lợi của họ thôi. Hoa Kỳ từng có học thuyết Domino, e ngại cộng sản từ VN sẽ lan ra Đông dương, Đông Nam Á rồi cả châu Á và toàn thế giới. Trung Quốc thì muốn dùng VN làm bức tường đệm cho an ninh của họ và cũng để mặc cả với Mỹ vê vấn đề Đài Loan. Đến khi cả 2 nước này bắt tay với nhau hồi đầu thập niên 70 thì họ dễ dàng bỏ rơi cái anh chàng nhược tiểu VN này. Mỹ thì rút quân, cắt giảm viện trợ, để mặc đồng minh VNCH chiến đấu một cách tuyệt vọng với Trung Quốc ở Hoàng Sa và thất trận hoàn toàn năm 1975. Người Cộng sản cũng chẳng khá hơn. Sau bao nhiêu năm ca tụng "Mối tình thắm thiết Việt Hoa - Vừa là đồng chí vừa là anh em" bỗng nhiên bị đồng chí đàn anh trở mặt, đấm cho một cái sặc máu mũi. Vậy cuộc chiến từ 1955-1975 là cuộc chiến vì tự do, chống bá quyền cộng sản theo cách nghĩ của những người quốc gia hay là cuộc chiến tranh giải phóng, chống Mỹ cứu nước của người cộng sản? Có ai nghĩ đến việc nếu Mỹ, Liên Xô, Trung quốc không cung cấp vũ khí, nhiên liệu, lương thực thì người VN ta có đủ sức đánh nhau không? Chúng ta đã làm nhiều điều mình tưởng là vô cùng đứng đắn nhưng hóa ra lại nằm trong âm mưu, ý đồ của nước ngoài. Không biết mọi người nghĩ sao chứ tôi thấy rất xót xa cho thân phận của người dân Việt. Giá mà chúng ta có thể bắt tay vào xây dựng đất nước từ năm 1955 thay vì bắn giết lẫn nhau. Nếu được như vậy thì chắc bây giờ dù VN không bằng Nam Hàn thì cũng không thể nghèo hơn Thái Lan, Mã Lai, con cháu chúng ta không phải đi làm đầy tớ ở các nước để ky cóp từng đồng gửi về nhà. Kim Lai, OttawaTheo tôi đề tài của GS Lê Xuân Khoa hoàn toàn là xác thực. Tây phương có câu "Never take the obvious evidence as the truth". Những bằng chứng hiển nhiên của một bên nào đó đưa ra chưa chắc nó là sự thiệt. Bàng quang hay khách quan mà xét, đề tài của GS Lê Xuân Khoa là đúng sự thực. Không nên vì tư lợi như có công hay lập được công với cách mạng để xóa bỏ sự thực. Tôi cũng hoan nghênh BBC đã đưa ra đề tài này một cách khách quan để cho toàn thể dân Việt Nam nhận xét. LonelyBug, HCMCXin chân thành cảm ơn GS Khoa đã có một bài viết khá hay, thẳng thắng và khách quan về cuộc chiến này. Chúng tôi thuộc thế hệ sau này nên sẽ không bao giờ biết được chính xác về sự thật của cuộc chiến bằng những kênh thông tin "bị kiểm soát" ở trong nước nếu như chế độ độ đảng vẫ tồn tại. Tôi cũng hoàn toàn đồng ý với cách gọi tên cuối cùng cho cuộc chiến. Theo tôi, đất nước và dân tộc chúng ta lúc đó như một "sàn đấu võ đài" cho mấy "ông lớn" chơi!? Còn một điểm nữa trong bài viết mà tôi rất tâm đắc là: Chúng ta làm sao để phát triển mạnh về kinh tế, làm cho đất nước thật sự giàu mạnh và hội nhập nhanh, từ đó tạo được nguồn lực to lớn để chống lại "kẻ thù lớn phương Bắc kế cận" như tổ tiên chúng ta đã từng làm. Minh chứng là hàng loạt sự việc đè nén và dồn ép chúng ta gần đây như: tranh chấp và gây hấn ở QĐ Trường Sa, chiếm QĐ Hoàng Sa, và mới đây là bắn giết ngư dân Vietnam ở vịnh Bắc Bộ! Hong, Hà NộiTôi cho rằng đây là một bài được BBC chủ tâm đặt sẫn, nhằm lung lạc ý chí những người nhẹ dạ. Chiêu bài diễn biến hòa bình của đế quốc Mỹ đã quá rõ. Chỉ có những người kém hiểu biết mới tin những bài như thế. BBC đã quá lộ liễu khi đăng một bài viết như thế này. Cần phải tuyển dụng những nhân viên thông minh hơn để đạt được mục đích của mình. Lily Phan, Brisbane, AustraliaNhân đọc bài này, tôi chợt nhớ trước đây có có ông Bác đi tập kết, theo lời kể lại, các con em cán bộ tập kết ra Bắc, được sự ân cần chăm sóc của phía Trung quốc, điển hình như được cung cấp thau bằng men xanh, bình thủy, chén bát … của Trung quốc và nhất là Mặt trận GiảI phóng Miền nam được Trung quốc quan tâm một cách đặc biệt. Gần đây,tôi có đọc một cuốn sách đề cập đến gần ngày 30/4/1975, phía Trung quốc tỏ ý không muốn cho V.N được thống nhất, những chi tiết trên cho ta thấy lúc nào Trung quốc cũng muốn V.N suy yếu và chia rẽ. Trong cuộc chiến V.N, Trung quốc chính là "ngư ông thủ lợi", vì người bị thua thiệt nhiều nhất là dân tộc Việt nam, kế đến là nước Mỹ.Tôi chỉ mong sao cho các bạn ở trong nước được đọc bài viết này của G.S. Lê Xuân Khoa. Văn Hiếu, Copenhagen, Đan MạchTôi hoàn toàn đồng ý với giáo sư. Tôi nghĩ nếu bài này được nhiều người trong nước biết, thì thật bổ ích. Hi vọng tương lai sáng sủa cho VN là có tự do, dân chủ, đa nguyên đa đảng. Bởi vì việc xây dựng nước là quyền của mọi người dân Việt, chứ không phải của riêng đảng phái nào. Nguyễn Trường, TP. HCMTôi đang sống trong nước. Tôi đọc bài viết này, và đồng ý với GS. Khoa về nhiều điểm. Tôi đồng ý cuộc chiến VN là cuộc chiến tranh giành giữa hai thế lực hùng mạnh trên thế giới lúc đó. Tôi cho rằng cụm từ có thể mô tả cuộc chiến này là "Trung Quốc sẽ chiến đấu với Mỹ đến người VN cuối cùng." Tôi cũng đồng ý cần phải đánh giá lại cho đúng lòng yêu nước của người VN một cách khách quan, để có chính sách cởi mở hơn với người Việt hải ngoại. Tuy nhiên, tôi chống lại việc cho rằng VN cần đa nguyên, đa đảng bây giờ vì lúc này chưa thích hợp. Chỉ có thể làm dần dần với phát triển kinh tế ngày càng tốt hơn. Khi đến mức độ nhất định, tôi dự đoán ít nhất là 40 năm nữa, VN mới đa nguyên đa đảng hoàn toàn. Mà điều này còn phụ thuộc sự phát triển kinh tế. Tôi đồng ý điều cấp bách bây giờ là phải tạo điều kiện tối đa cho đồng bào hải ngoại đóng góp vào sự phát triển đất nước. Còn nếu bảo về sự tham gia lãnh đạo của Việt kiều, thì còn phải đợi đến khi nền kinh tế VN có thích ứng gần như kinh tế các nước, thì khi đó nếu như có sự lãnh đạo VN từ một người sống ở nước ngoài, thì mới tránh được cú sốc về đường lối, cách làm việc. Nói chung đây là bài viết hay, nhiều nghiên cứu công phu và rất đáng để đọc. Mỵ, Hải PhòngTôi thật sự xúc động với bài viết. Bởi vì tôi đã được biết những điều mà có lẽ không thể đến với bạn đọc trong nước thông qua các kênh thông tin chính thức ở VN hiện nay. Phải có một sự nhìn nhận đúng về lịch sử mới có thể đi đúng hướng trong tương lai - đó là điều mà Đảng cộng sản cần làm lúc này. Xuân Hưng, Hà NộiBài viết sâu sắc và khách quan. Hi vọng mọi người đều có cái nhìn khách quan về lịch sử, từ đó định hướng đúng cho hành động trong tương lai. An NamĐây là một bài viết hay và có những nhận xét rất khách quan về cuộc chiến tại VN, nhìn vào bài viết cho tôi thấy rõ ràng được những giai đoạn lịch sử một cách có hệ thống. Cuộc chiến VN thực sự là một cuộc chiến huynh đệ tương tàn giữa hai miền Nam Bắc mà đằng sau đó là hai khối XHCN và TBCN đang cố gắng tạo ảnh hưởng và phân chia để trở thành hai cực của thế giới. Vì vậy, “Giải pháp chấm dứt chiến tranh đều do các nước lớn sắp đặt sẵn với nhau rồi ép buộc đồng minh Việt Nam, cộng sản hay quốc gia, phải chấp thuận.” và cuộc chiến phải kết thúc theo ý đồ của các nước lớn là nguyên nhân chính. Nhưng cái mà phe thắng thế lại coi đó như một thắng lợi vẻ vang của mình và hành xử không nhân đạo sau cuộc chiến do đó đã không tập hợp được sức mạnh của toàn dân trong việc khôi phục lại đất nước. Từ đây, nhà cầm quyền đã dùng cương lĩnh của chủ nghĩa cộng sản kết hợp với tư duy phong kiến để đẩy lên để trở thành chủ nghĩa độc tài trong đường lối cai trị nhưng vẫn lệ thuộc về mặt ngoại giao và mô hình quản lý do ảnh hưởng quá lớn từ nước láng giềng TQ. Việc sai lầm trong quá trình khôi phục đất nước do mô hình của chủ nghĩa cộng sản đã làm phân hóa sâu sắc hơn nữa những vết thương trong chiến tranh của quá khứ. Sau 30 năm, nhưng chưa bao giờ nhà cầm quyền cộng sản chịu nhìn lại một cách đúng đắn về ý nghĩa của cuộc chiến để từ đó xác định lại vai trò lãnh đạo cũng như “sự hòa hợp và hòa giải” của những con người cộng sản và không cộng sản để cùng nhau xây dựng lại đất nước. Nuối tiếc sự thống trị khi không còn phù hợp cũng có nghĩa là đi ngược lại quy luật và lợi ích của dân tộc thì việc đào thải là tất yếu. Vai trò của ĐCS VN sẽ được nhân dân đánh giá đúng đắn hơn nếu như nhà cầm quyền hiện nay hiểu rằng trách nhiệm xây dựng đất nước thuộc về dân tộc Việt Nam và chấp nhận sự dân chủ hóa đa nguyyên, đa đảng. Qua đó, cũng là cách thức để ĐCS hòan thiện hơn chính mình trong đường lối cũng như cương lĩnh. Nước VN là của dân tộc VN, vì vậy, việc xây dựng một chế độ dân chủ và pháp quyền để nhân dân có thể lựa chọn cho mình một mô hình thích hợp ứng với từng giai đoạn lịch sử và quy luật phát triển chung của nhân loại thì khi đó Việt Nam mới có cơ hội sánh vai với các cường quốc năm châu. Đánh giá đúng đắn và trân trọng lịch sử của dân tộc là trách nhiệm của cả dân tộc. Phan Phi, TP. HCMBài viết thật nhảm nhí. Định dùng diễn biến hòa bình kiểu mới để chia rẽ dân tộc Việt nam hay sao Hai cuộc kháng chiến thần thánh của dân tộc chỉ có tên gọi chung :"chống quân xâm lược". Nếu muốn gọi tên từng cuộc kháng chiến thì đó là: "chống thực dân Pháp xâm lược" và chống đế quốc Mỹ xâm lược". BBC nên nhảm nhí vừa vừa thôi. Mấy cái trò hề "nội chiến" không ai ở trong nước thèm quan tâm đâu. Hàng triệu con người đã đổ máu để giành lấy tự do độc lập như ngày nay. Vậy mà định dùng mấy chữ "nội chiến" để xóa nhòa công lao và vinh quang của họ ư? Đó là vinh quang của cả mấy thế hệ, của cả dân tộc Việt Nam này. Đừng có mơ đến chuyện ngụy biện mà dụ dỗ người ta được. Andrew Phan, Brisbane, ÚcBài viết này thật có giá trị. Nhân đọc bài này, tôi nhớ trước đây có đọc quyển " Giữa hai gọng kềm "của Ông Bùi Diễm, có nói hồi gần hiệp định Geneve 54, Ông Chu ân Lai,Thủ tướng Trung quốc có ý định gặp ông Ngô đình Luyện, em Ông Ngô đình Diệm. Nhưng một phần bị phía Mỹ cản trở, cuối cùng sự gặp gỡ đó không xẩy ra. Điều đó chứng tỏ, thân phận một nước nhược tiểu thật hẩm hiu,chẳng có quyền định đoạt ngay vận mạng của dân tộc mình. Thành thật cảm ơn yác giả đã dầy công nghiên cứu, đồng thời cũng cảm ơn Ban Việt ngữ Đài B.B.C đã cho đăng bài một bài viết có giá trị như vậy. Ước mong các bạn trẻ trong nước đọc được bài này. Chí Cường, Hà NộiRất cảm ơn tác giả. Theo tôi, bài này rất chính xác và khách quan. Chúng ta phải nhận thức được rằng đã tới lúc xóa bỏ hận thù dân tộc, cùng chung sức xây dựng VN giàu mạnh. Thắng, TP. HCMBài này cũng hay đấy! Đỗ Thuận, Hoa KỳTôi đồng tình, chia sẻ lập luận của giáo sư Lê Xuân Khoa. Bài viết làm tôi nhớ một quyển sách, hình như tên là ''Hiệp định Geneve'', của một giáo sư lịch sử ĐH Sorbonne. Tôi khó khi đọc cuốn đó. Tác giả đã trình bài tài liệu của các nước để miêu tả các nước lớn đã mặc cả, mua bán vận mệnh người Việt thế nào. Tôi hi vọng bài viết của GS. Lê Xuân Khoa có thể giúp một số trong hàng triệu người VN, trong ngoài nước, đã và vẫn còn mắc căn bệnh cuồng tín, hẹp hòi. Lâm Cường, Hà NộiĐã lâu tôi mới được đọc một bài hay như vậy. Rất cảm ơn giáo sư Khoa. Đã đến lúc chúng ta nên bỏ qua hận thù, cùng nhau xây dựng VN tốt đẹp hơn. Ẩn danhTôi là một cựu Việt Cộng. Bài viết rất công phu, sâu sắc, hệ thống, hợp lý, rất đáng xem. Tôi đồng ý 95 % quan niệm và phương pháp luận bài viết này. XKhông hiểu vì sao ông Lê Xuân Khoa lại nghĩ như vậy. Thật vớ vẩn. Cuộc chiến mà nhân dân VN đánh là chống lại quân xâm lược, không cho phép kẻ nào chia rẽ dân tộc. Thế thì tại sao lại gọi là cuộc nội chiến. Long, Hà NộiCảm ơn bài viết rất khách quan của giáo sư. Cháu là một người Việt sinh ra sau cuộc chiến, quan tâm đến sự hưng thịnh của dân tộc VN. Đã quá nhiều tư tưởng, ý kiến chống đối nhau, mà người ta quên rằng một nửa dân số VN bây giờ sinh ra sau 1975. Chúng cháu không muốn thấy hận thù anh em. 30 năm trôi qua, có thể chưa đủ để mọi vết thương lành vết, nhưng cũng là lúc mọi người hi vọng là sẽ xếp lại quá khứ, hướng tới tương lai. Hãy làm điều đó vì thế hệ trẻ chúng cháu.
Các phi hành gia trên tàu vũ trụ Apollo đã gặp phải những sự cố sức khỏe và để lại dấu ấn trong sứ mệnh chinh phục Mặt Trăng.
50 năm chinh phục Mặt Trăng qua 50 con số: Chuyện sức khoẻ, thuốc men, chữa trị
24: Là số viên thuốc chống nghẹt mũi mà phi hành đoàn tàu Apollo 7 uống Được phóng vào ngày 11/10/1968, Apollo 7 là chuyến bay thử nghiệm có người lái đầu tiên của tàu vũ trụ Apollo bay vào quỹ đạo Trái Đất. Vận tốc, khoảng cách khi chinh phục Mặt Trăng Saturn V: Tên lửa đưa con người lên Mặt Trăng Chinh phục Mặt Trăng: Những người hy sinh vì Apollo Sau sự cố các phi hành gia trên tàu Apollo 1 thiệt mạng do tai nạn hỏa hoạn, khoang điều khiển đã được thiết kế lại hoàn toàn. Có rất nhiều thứ phụ thuộc vào nhiệm vụ này. Nếu sứ mệnh Apollo 7 thất bại, có thể Neil Armstrong sẽ không bao giờ được bước đi đầu tiên lên Mặt Trăng. Ít nhất là cho đến cuối thập niên - mục tiêu mà Tổng thống John F Kennedy đề ra vào năm 1961. Tàu Apollo 7 do một trong những phi hành gia gạo cội nhất Nasa chỉ huy, Wally Schirra. Ông là cựu thành viên của các sứ mệnh Mercury và Gemini trước đó. Cùng với ông trong khoang lái là hai phi hành gia tân binh Don Eisele và Walk Cunningham. Những nhà bình luận dự đoán rằng phi hành đoàn sẽ có nỗ lực đầu tiên trong việc đáp xuống Mặt Trăng. Tuy nhiên, chỉ vài giờ sau khi phóng tàu, Schirra bị cảm. "Tác động của trận cảm mà Wally mắc phải là cực kỳ to lớn," Cunningham kể lại. "Wally phải sổ mũi thường xuyên. Ông xì mũi vào khăn giấy Kleenex rồi gấp nó lại, bỏ qua một bên - sau vài lần như thế, Don và tôi đã phải nói, 'Không, không, anh phải dùng mấy cái khăn Kleenex kia nhiều lần hơn nữa." Khăn giấy đã sử dụng nằm vương vãi đầy khoang lái và trận cảm không chỉ gây khó chịu cho cả phi hành đoàn. Tình trạng sức khỏe của Schirra khiến ông mệt mỏi, khó chịu, và điều này thể hiện rõ khi ông trao đổi với bộ phận mặt đất. "Mối quan hệ giữa chúng tôi ở phòng điều khiển bay và phi hành đoàn rất thú vị," Gerry Griffin, giám đốc điều hành chuyến bay ở phòng điều khiển bay nói. Wally Schirra phát hiện vấn đề đầu tiên khi ông bị cảm trong không gian trong lúc là thành viên phi hành đoàn tàu Apollo 7 Trong một loạt chuyện trò đầy khó chịu, Schirra từ chối không nghe theo chỉ dẫn, tranh luận về quy trình và thậm chí ông bảo sếp mình - là phi hành gia từng cùng bay trong sứ mệnh Mercury 7 với ông, Deke Slayton - là hãy đi chết đi. TQ, châu Âu và tham vọng lên Mặt Trăng định cư Đưa người lên Mặt Trăng: canh bạc đầy rủi ro của Mỹ Người Âu lên vũ trụ cũng phải học tiếng Trung "Cho đến giờ, ở mức độ nào đó, đó vẫn là điều khó hiểu với tôi," Griffin nói. "Tôi bị sốc. Tôi thực sự bị sốc." Sau 11 ngày bay trong quỹ đạo, phi hành đoàn trở về Trái Đất. Sứ mệnh là thành công về mặt kỹ thuật, khi chứng minh được khả năng của tàu Apollo. Trong suốt thời gian diễn ra hành trình, Schirra sử dụng hết toàn bộ khăn giấy và uống tất cả 24 viên thuốc chống nghẹt mũi trong hộp y tế trang bị trên tàu vũ trụ. Thật không may là hành vi của ông bị coi là hình ảnh của cả phi hành đoàn. Không một ai trong số họ được bay vào không gian lần nữa. 3: Là số trường hợp bị đầy hơi Các bác sỹ theo dõi sức khỏe phi hành đoàn trong quá trình bay thu thập thông tin chi tiết về phi hành đoàn tàu Apollo trước chuyến bay, trong suốt hành trình và khi kết thúc sứ mệnh. Các báo cáo về vấn đề y tế trong chuyến bay bao gồm tình trạng bị ngứa vì đeo thiết bị thu nước tiểu quá lâu, mắt bị khó chịu - và nghiêm trọng nhất trong sứ mệnh Apollo 15 là nhịp tim bất thường. Một phi hành gia bị trật bả vai khi ông thu thập mẫu vật từ lõi Mặt Trăng, và vì phải hạn chế khẩu phần nước, phi hành đoàn tàu Apollo 13 đã bị rơi vào tình trạng thiếu nước. Ba phi hành gia này trình báo tình trạng họ bị đầy hơi - mà hầu như là do chế độ ăn uống gây ra. Các bác sĩ tin rằng tình trạng tim mạch trong sứ mệnh Apollo 15 là do cơ thể thiếu kali. Vì vậy trong sứ mệnh Apollo 16, bác sĩ tăng lượng trái cây cam quýt trong bữa ăn của phi hành gia. Khi chỉ huy tàu Apollo 16 John Young bước đi trên Mặt Trăng, ông chia sẻ cảm giác về thực đơn dinh dưỡng mới với người đồng hành Charlie Duke. Những bình luận đó vô tình được chuyển tiếp tới phòng điều khiển bay… và phát ra toàn thế giới. Một số thực phẩm được cho là khiến các phi hành gia bị đầy hơi quá mức - không phải là tình huống hay ho với những người bị bó mình trong bộ trang phục phi hành gia "Tôi lại trung tiện nữa rồi," ông nói với Duke. "Tôi không biết cái thứ chết tiệt gì đã khiến tôi bị vậy… tôi nghĩ đó là do axit trong dạ dày, tôi thực sự nghĩ vậy." "Tôi chưa từng ăn nhiều cam quýt tới vậy trong 20 năm!" ông nói thêm. "Và để tôi nói cho anh nghe điều này, trong 12 ngày khốn kiếp tới, tôi sẽ không ăn thêm chút nào nữa." Dùng băng dính sửa tàu vũ trụ 48 giờ bất hạnh thử làm phi hành gia Phẫu thuật trên vũ trụ thế nào? Bị đầy hơi khi đang bó mình trong bộ cánh phi hành gia là quá đủ tồi tệ rồi, nhưng trong sứ mệnh Apollo 10, một trong các phi hành gia đã không đóng túi phân cẩn thận sau khi đi vệ sinh. Kết quả là đã có những thắc mắc về chuyện phân của ai đang bay quanh họ trong khoang tàu. 150: Là nhịp tim của Neil Armstrong khi ông đáp xuống bề mặt Mặt Trăng Chỉ huy tàu Apollo 11 khét tiếng là bình tĩnh và rất tự chủ khi gặp áp lực. Điều đó khiến ông trở thành phi công bay thử nổi trội. Trong suốt sứ mệnh, từ khi phóng tàu đến khi bị đẩy văng xuống biển, nhịp tim trung bình của Neil Armstrong là 71 nhịp mỗi phút. Vào ngày 20/07/1969, khi tách khỏi khoang điều khiển, Armstrong và Aldrin khởi động động cơ đáp của tàu hạ cánh mặt trăng để giảm tốc và phóng họ vào quỹ đạo Mặt Trăng. Khi họ hạ cánh xuống bề mặt Mặt Trăng, với tất cả hệ thống hoạt động bình ổn, nhịp tim của Armstrong vẫn khá ổn định ở khoảng 110 nhịp/phút. Nhưng khi còi báo động máy tính vang lên, nhịp tim của Armstrong bắt đầu tăng. Nhịp tim ông giảm xuống khi Houston ra lệnh cho phi hành đoàn "tiến hành", nhưng khi họ gần chạm bề mặt và khu vực hạ cánh dự định hóa ra đầy những khối đá lớn, thì nhịp tim của ông tăng cao trở lại. Ở độ cao 600m, nhịp tim của Armstrong là 120 nhịp/phút. Ở độ cao 300m, nhiên liệu cạn dần, nhịp tim ông tăng đến 150 nhịp/phút và giữ nguyên tốc độ này trong suốt quá trình đáp xuống Mặt Trăng. Hai phút sau đó, trung tâm điều khiển bay ra lệnh cho phép "ở lại" và áp lực giảm dần, nhịp tim của vị chỉ huy giảm xuống, trở về mức bình thường. Ngoài tình trạng căng thẳng trong sứ mệnh Apollo 15, một trong những nhịp tim cao nhất từng được ghi nhận trong không gian là trong sứ mệnh Gemini 9. Vào ngày cuối cùng của hành trình, phi hành gia Gene Cernan phải đi bộ trong không gian để dặt một chiếc túi có trang bị động cơ tên lửa đặt vào bên rìa tàu vũ trụ. Khi ông cố gắng xoay sở để kích hoạt thiết bị mà không có chỗ bám hay dây cột, ông nhanh chóng kiệt sức. Thông thường, nhịp tim của Nei Armstrong ít khi nào tăng hơn 70 nhịp/phút - nhưng trong chuyến hạ cánh xuống bề mặt Mặt Trăng - mọi chuyện lại hoàn toàn khác đi "Đó là một kế hoạch tồi tệ," Cernan kể tôi nghe trong cuộc phỏng vấn được thực hiện vài tháng trước khi ông qua đời. "Mỗi khi tôi vặn một cái van, thì cái van đó vặn tôi." "Nhịp tim của tôi lên đến 170 nhịp/phút, các bác sĩ gần như nổi điên lên - họ không biết phải làm gì, họ biết tôi đang gặp rắc rối." Dù bị nóng lên đến mức nguy hiểm và chiếc mũ phi hành gia mờ mịt vì mồ hôi, nhưng ông vẫn có thể quay trở lại tàu vũ trụ và đóng cửa khoang tàu. "Tom [Stafford] cuối cùng cũng điều áp lại trong tàu vũ trụ và tôi có thể thở," Cernan nhớ lại. "Khi tôi gỡ mũ bảo hiểm ra, ông nói trông tôi như củ cải tím… và ông vớ lấy khẩu súng nước và xịt vào người tôi." 0.2: Là tổng lượng phơi nhiễm phóng xạ mà các phi hành gia trên tàu Apollo chịu, đơn vị tính là rads Vệ tinh đầu tiên của Hoa Kỳ, có tên là Explorer 1, đã khám phá ra những vành đai phóng xạ cực mạnh - được đặt tên là Vành đai Bức xạ Van Allen - bay vòng quanh Trái Đất. Dù bay cực nhanh qua chúng và vòng qua khu vực bức xạ mạnh nhất, người ta vẫn lo ngại khả năng các phi hành gia không thể sống sót trong hành trình đến Mặt Trăng và quay lại. Vào năm 1966, Liên bang Xô Viết phóng hai chú chó không gian qua vành đai mà không thấy chúng bị ảnh hưởng gì. Nhưng các bác sĩ tại Nasa vẫn lo ngại tác động ảnh hưởng đến con người. Vì vậy khi chỉ huy tàu Apollo 8 - sứ mệnh đầu tiên rời quỹ đạo Trái Đất - bị bệnh, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện là có thể ông bị nhiễm phóng xạ. Hai chú chó phi hành gia của Nga tên Belka và Strelka cho thấy động vật có thể vẫn sống khi bay qua vành đai bức xạ quanh Trái Đất Frank Borman không gặp vấn đề sức khỏe gì trong chuyến bay kéo dài 14 ngày trên Tàu Gemini 7. Phi hành đoàn tàu Apollo 7 cũng vậy, họ bay quanh quỹ đạo Trái Đất mà không bị đau bệnh gì. Nhưng khi tàu Apollo 8 rời quỹ đạo Trái Đất, Borman bị ói mửa. Ngày nay chúng ta đều biết rằng Borman bị triệu chứng phổ biến là say không gian - do tình trạng không trọng lực gây ra - và ông đã hồi phục sau vài giờ. Sứ mệnh Apollo 8 của ông trở thành một trong những sứ mệnh dũng cảm và thành công nhất trong lịch sử ngành khám phá không gian. Theo báo cáo bay chính thức của tàu Apollo 11, phi hành đoàn nhiễm xạ ở mức độ 0.2 rads (hay ở mức 0,002 gray theo đơn vị chuẩn quốc tế ngày nay), và đó là mức độ "thấp hơn rất nhiều so với mức độ đáng chú ý về y tế". 21: Là số ngày cách ly sau khi trở về từ Mặt Trăng Khi phi hành đoàn tàu Apollo 11 rơi xuống Thái Bình Dương, họ không được chào đón bằng những cái ôm và bắt tay. Thay vào đó, một đội hồi phục đến bằng tàu, họ mở khoang tàu ra, và vứt vào đó ba bộ trang phục bảo vệ sinh học và đóng khoang tàu lại. Khi các phi hành gia xuất hiện, họ đã mặc kín trong những trang phục đó - mặt họ bị che kín bằng mặt nạ phòng độc. Chỉ sau khi được trực thăng đưa đến hàng không mẫu hạm USS Hornet và bước vào khoang tàu thích nghi đặc biệt Airstream, họ mới được cởi bộ áo ra và thở bình thường. Khoang Airstream bóng loáng màu bạc được gọi là Cơ sở Cách ly Di động (MQF) và được thiết kế để bảo vệ Trái Đất khỏi bất cứ loại côn trùng nguy hiểm nào từ Mặt Trăng - và những lây nhiễm từ mầm bệnh trong không gian. Bên trong khoang cách ly, phi hành gia có thể thư giãn và họ được quan sát để xem có bất cứ triệu chứng bệnh nào từ chuyến hành trình Mặt Trăng hay không. Tương tự, bất cứ ai cầm các mẫu đá từ Mặt Trăng mà phi hành gia mang về Trái Đất đều phải bị cách ly và theo dõi. Từ tàu Apollo 11, một số phi hành gia từ Sứ mệnh Mặt Trăng phải ở trong khoang cách ly một tuần khi họ trở về Trái Đất "Đó là một khoang xe tải Airstream được lắp đặt trên một đế vận chuyển hàng hóa cho máy bay vận tải quân sự, vì thế người ta có thể đưa chúng lên máy bay vận tải," Bob Fish, từng làm việc trên tàu USS Hornet, nói. Tàu này giờ đây được dùng làm bảo tàng ở Oakland, California. Khoang cách ly di động MQF từ tàu Apollo 14 được trưng bày trên khoang đậu máy bay của tàu. Khoang cách ly được lắp hệ thống lọc không khí, có nhà bếp, phòng khách và phòng ngủ. Fish nói khoang này khá sang trọng. "Ba người ở trong khoang lái tàu vũ trụ nhỏ xíu đó trong bảy đến tám ngày bò qua bò lại sát nhau, không có chút riêng tư gì, không được ngủ," ông cho biết. "Vì vậy nơi này thực ra trông như ngôi đền Taj Mahal với họ - họ có giường riêng, có buồng vệ sinh, có phòng tắm, họ có một nơi tử tế để ăn thức ăn thật." Thời gian cách ly trong khoang riêng và sau đó ở cơ sở tại Houston cũng giúp các phi hành gia trên tàu Apollo 11 có thể trấn tĩnh lại và viết báo cáo về sứ mệnh họ vừa hoàn thành, trước khi họ bước vào chuyến du hành khắp thế giới trong vai trò là những người nổi tiếng nhất hành tinh. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Future.
Cuộc bầu cử giữa kỳ vừa qua Tổng thống Trump và đảng Dân Chủ đều tuyên bố thắng cử, cẩn thận phân tích sẽ thấy rõ điều đó thực sự đã xảy ra.
Dân Mỹ ủng hộ Trump trong cuộc chiến thương mại
Ông Trump đã có một cuộc họp báo gây tranh cãi sau cuộc bầu cử giữa kỳ Phân tích sâu hơn sẽ thấy rõ cử tri Mỹ đã ủng hộ ông Trump trong cuộc chiến chống lại Bắc Kinh và ủng hộ đảng Dân chủ kiểm soát ông Trump tập trung vào hướng đối ngoại này. Tuyên bố thắng lớn... Theo Tu chính án 17, bầu cử Thượng viện chỉ mới bắt đầu từ năm 1913, còn trước đó Thượng viện được các nghị viện tiểu bang bầu ra. Người Việt với bầu cử và Donald Trump Đừng khóc cho Việt Nam, hỡi Argentina! Bầu cử giữa kỳ Mỹ: Người gốc Việt nói gì về kết quả? Người Việt nghĩ gì về ông Donald Trump? Kết quả cuộc bầu cử lần này được ông Trump xem là thắng lớn như ông giải thích trên Twitter: "Chỉ 5 lần trong 105 năm, một Tổng thống đương nhiệm giành được thêm ghế Thượng viện trong cuộc bầu cử giữa kỳ." Các cuộc bầu cử giữa kỳ trước đây đảng của tổng thống đương nhiệm thường bị mất một số ghế ở cả hai viện. Theo ước tính lần này đảng Cộng Hòa có thêm chừng 3 ghế thượng nghị sỹ nhưng lại mất chừng 35 ghế dân biểu, đảng Dân Chủ giành được quyền kiểm soát Hạ viện. Một số nghị sĩ có quan điểm chống lại ông Trump, như ông Bob Corker, tiểu bang Tennessee, ông Jeff Flake, tiểu bang Arizona đã quyết định không ra tranh cử, còn ông John McCain đã qua đời vài tháng trước. Thượng viện sắp tới sẽ dễ dàng ủng hộ ông Trump trong việc bổ nhiệm thêm thẩm phán, các viên chức chính phủ và cản trở Hạ viện tiến hành luận tội và truất phế ông. Đảng Cộng Hòa đã chiếm được ghế của hai nghị sĩ Dân chủ chống lại việc đánh thuế trên hàng hóa nhập cảng từ Trung Quốc. Nghị sĩ Claire McCaskill ở tiểu bang Missouri chỉ còn được 45.5% phiếu bầu nhường ghế cho ông Josh Hawley thuộc đảng Cộng Hòa. Nghị sĩ Heidi Heitkamp ở tiểu bang Bắc Dakota chỉ được 43.5% phiếu thua rất xa đối thủ đảng Cộng Hòa là ông Kevin Cramer. Nghị sĩ Dân chủ Sherrod Brown, ở tiểu bang Ohio, công khai tuyên bố ủng hộ việc đánh thuế hàng hóa nhập cảng từ Trung Quốc đã giữ được chiếc ghế của mình. Có 43 dân biểu đảng Cộng hòa không ra tranh cử, nhiều người đã bỏ phiếu chống lại các dự luật do ông Trump đưa ra trong hai năm qua. Kết quả cuộc bầu cử tạo cơ hội cho ông Trump có được những dân biểu và nghị sỹ đảng Cộng Hòa ủng hộ nên việc ông đánh giá kết quả là "thắng lợi to lớn" không có gì là quá đáng hay quá chủ quan. Lãnh tụ thiểu số Nancy Pelosi vui mừng sau khi nghe dự đoán Đảng Dân chủ sẽ thắng Hạ viện Đảng Dân chủ thắng Hạ viện… Điều hết sức lý thú là có thêm rất nhiều phụ nữ thắng cử và các vị tân dân cử này có nguồn gốc và khuynh hướng rất khác nhau. Tân dân biểu Sharice Davids và Debra Haaland là hai phụ nữ gốc người da đỏ đầu tiên được bầu vào Quốc Hội Mỹ. Cô Sharice Davids còn là dân biểu đầu tiên công khai là người đồng tính. Tân dân biểu Rashida Tlaib người gốc Palestine và Ilhan Omar người gốc Somali, là hai phụ nữ Hồi giáo đầu tiên trúng cử vào Quốc hội Mỹ. Tân dân biểu Alexandria Ocasio-Cortez là phụ nữ trẻ nhất khi trở thành dân biểu chỉ mới 29 tuổi. Cô được nhiều người biết tới vì thành viên của tổ chức Dân chủ Xã hội theo khuynh hướng xã hội chủ nghĩa và đã giành được 78% phiếu tại quận 14, New York. Về phụ nữ Mỹ gốc Việt phải kể đến Dân biểu Stephanie Murphy, tên Việt là Đặng Thị Ngọc Dung, vừa được tái đắc cử với tỷ lệ 58% phiếu cử tri. Dân biểu Stephanie Murphy là người có khuynh hướng hợp tác lưỡng đảng, trong nhiệm kỳ trước bà nhiều lần biểu quyết thuận theo các đạo luật do đảng Cộng Hòa đưa ra. Với nhiều dân biểu phụ nữ thuộc nhiều nguồn gốc và ý thức hệ khác nhau sẽ là thế mạnh cho đảng Dân chủ nếu họ có thể dung hòa được và sử dụng thế mạnh này trong lần tranh cử tổng thống sắp tới. Nếu không thực hiện được nội bộ của họ sẽ phân chia ý thức hệ, tranh cãi phương cách điều hành và tranh giành quyền lực cấu xé lẫn nhau. Trong những ngày sắp tới Hạ viện sẽ bầu lại chủ tịch. Tổng thống Trump đã công khai ủng hộ dân biểu Nancy Pelosi hiện là lãnh đạo phe thiểu số. Ông Trump cho biết bà Nancy Pelosi chủ trương đoàn kết xây dựng hữu nghị lưỡng đảng và ông sẵn sàng kêu gọi các dân biểu đảng Cộng Hòa đoàn kết dồn phiếu cho bà. Bất cứ điều gì Tổng thống Trump đã, đang và sẽ làm nếu vi phạm luật pháp Hoa Kỳ đều có thể bị Hạ viện mang ra luận tội. Thiếu sự hợp tác lưỡng đảng việc luận tội và truất phế Tổng thống Trump có thể xảy ra. Đảng Cộng hòa hiện đang kiểm soát Thượng viện nên có thể kềm hãm việc xảy ra. Đây có lẽ là yếu tố mà rất nhiều cử tri Mỹ dành phiếu Thượng viện và Hạ viện cho hai đảng khác nhau. Tổng thống Trump đưa ra một hướng đi khá rõ. Đảng Dân chủ nay đã kiểm soát Hạ viện nên cần chủ động đưa ra các kế hoạch về cơ sở hạ tầng, kế hoạch về chăm sóc y tế, hay bất cứ kế hoạch nào, ông và đảng Cộng hòa sẽ tiến hành đàm phán. Chiến tranh Bắc Kinh ngọn cờ tranh cử… Chiến thắng lớn nhất của ông Trump là đã chuyển đổi được suy nghĩ của đa số cử tri Mỹ về việc trừng phạt thương mãi Bắc Kinh. Từ nhiều thập niên đa số các nhà kinh tế học Mỹ và thế giới đều chạy theo lý thuyết kinh tế tự do và quên đi thực tế chính trị. Những người này lại ảnh hưởng truyền thông báo chí, ảnh hưởng các chính trị gia và ảnh hưởng dư luận rằng tự do thương mãi sẽ mang lại lợi ích cho nước Mỹ và cho thế giới. Nhiều chính trị gia, nhất là các chính trị gia thuộc đảng Dân chủ bị chụp cho các mũ "bảo hộ công nghiệp" chống lại kinh tế tự do khi lên tiếng đòi hỏi bảo vệ công ăn việc làm cho cử tri thuộc tầng lớp lao động. Cho đến đầu tháng 8/2018, truyền thông báo chí, tầng lớp khoa bảng và đối thủ chính trị vẫn đội cho ông Trump cái mũ "bảo hộ công nghiệp" thật lớn. Trong khi ông Trump thẳng thừng điểm mặt Bắc Kinh là "lũ cướp", cướp công ăn việc làm, cướp tài sản trí tuệ, không tôn trọng lời hứa, không tôn trọng luật chơi… và sứ mệnh cử tri Mỹ giao cho ông là thẳng tay trừng phạt Bắc Kinh. Càng ngày càng nhiều người hiểu ra bản chất của nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh. Khuynh hướng chống đối ông giảm mạnh và khuynh hướng ủng hộ ông gia tăng. Đặc biệt cử tri Mỹ gốc Việt lên đến 64% ủng hộ ông Trump khi ông phát động cuộc chiến chống lại Bắc Kinh. Số cử tri Mỹ đi bầu thật đông với một tỷ lệ khá cao cử tri Mỹ đã dành phiếu Thượng viện cho đảng Cộng Hòa nhưng lại bầu cho đảng Dân Chủ tại Hạ viện. Kết quả cuộc bầu cử cho thấy dân Mỹ ủng hộ ông Trump trong cuộc chiến chống lại Bắc Kinh. Quan điểm lưỡng đảng… Trong cuộc họp báo sau bầu cử vào sáng ngày 7/11/2018, ông Trump mong rằng cuộc chiến thương mại với Bắc Kinh có thể góp phần khắc phục sự chia rẽ nghiêm trọng của nước Mỹ. Nay công việc đã trở lại với nước Mỹ, các khoản thuế người Trung Quốc phải trả cho nước Mỹ sẽ được sử dụng cho lợi ích nước Mỹ… Điều ông muốn thực hiện là đoàn kết và hợp tác lưỡng đảng để phục vụ nước Mỹ. Ông không muốn tiếp tục chứng kiến cảnh Trung Quốc sử dụng sức mạnh kinh tế của họ để kiểm soát toàn cầu. Dân biểu Eliot Engel, ứng cử viên Dân chủ cho Ủy ban Đối ngoại Hạ viện, cho biết Đảng Dân chủ sẽ thúc đẩy ông Trump đưa ra các chính sách hà khắc hơn đối với Nga, Ả Rập và Bắc Triều Tiên. Nhưng với Trung Quốc và Iran, ông thừa nhận rằng họ không thể làm gì nhiều để thay đổi nguyên trạng. Về chiến tranh thương mại phía Dân chủ muốn ông Trump phải giải trình nhiều hơn về mức thuế đánh trên các hàng hóa nhập cảng từ Trung Quốc. Đây là dấu hiệu cho thấy trong 2 năm tới ông Trump sẽ tập trung vào chính sách đối ngoại để định hình chính trị thế giới điều mà ông luôn bày tỏ sự quan tâm. Cuộc gặp tại Argentina… Ngày 1/11/2018 trên Twitter ông Trump cho biết ông đã có một cuộc nói chuyện dài và rất tốt với ông Tập Cận Bình xoay quanh vấn đề thương mại và các vấn đề khác trong đó có vấn đề Triều Tiên. Sau đó ông Trump cho biết đã yêu cầu giới chức Mỹ soạn một dự thảo thỏa thuận thương mại cho phía Trung Quốc, ông sẽ gặp ông Tập trong Hội nghị G20 tổ chức tại thủ đô Buenos Aires của Argentina vào cuối tháng 11 này. Ông còn cho biết sẽ đàm phán về các vấn đề thương mãi và nếu không đạt được thỏa thuận thì ông sẽ tuyên bố đánh thuế trên toàn bộ hàng hóa nhập cảng từ Trung Quốc vào Mỹ. Về phía Trung Quốc, phát biểu tại lễ khai mạc Hội chợ Nhập Cảng Quốc tế vào ngày 5/11/2018, ông Tập đưa ra một dấu hiệu trái ngược là ông muốn đặt Trung Quốc vào vị trí đứng đầu trong công cuộc toàn cầu hoá. Ông ngầm ám chỉ ông Trump sử dụng luật rừng khi áp dụng chính sách kinh tế làm hại cho kinh tế của các nước khác và như thế sẽ dẫn đến tình trạng trì trệ kinh tế toàn cầu. Điều này cho thấy ông Tập chưa sẵn sàng cho việc đàm phán và cuộc chiến thương mãi Mỹ Trung sẽ dữ dội hơn trong những ngày sắp tới. Chiến thương mãi, sẽ dẫn đến chiến tranh tiền tệ, chiến tranh tài chính và chiến tranh chứng khoán, và biết đâu sẽ dẫn đến chiến tranh quân sự. Thế giới và Việt Nam sẽ có nhiều chuyển biến trong những ngày sắp tới. Chia sẻ cá nhân… Xin chúc mừng tất cả những tân dân cử gốc Việt khắp nước Mỹ. Các anh chị dù thuộc đảng Cộng Hòa hay đảng Dân Chủ, đều là những vốn quý của cộng đồng Việt Nam, đều sẽ đóng góp cho nước Mỹ mạnh lên và mang lại quyền lợi cho người Việt tại Mỹ. Nước Mỹ có mạnh thì ít nhiều mới có thể kềm chế được tham vọng bành trướng của nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh. Việt Nam là một nước nhỏ lại ở cạnh nước Tàu luôn muốn xâm lược nên một nước Mỹ hùng cường là mong muốn của người Việt tự do. Nước Úc giàu có, dân trí cao, không chiến tranh mà các Thủ tướng Úc đều luôn luôn ủng hộ các Tổng thống Mỹ bất luận họ thuộc đảng Cộng hòa hay đảng Dân chủ. Trước đây tôi là công chức liên bang Úc, cứ mỗi lần tranh cử tại Mỹ hay nước Mỹ xảy ra biến cố, chúng tôi đều phải tường thuật cho Thủtướng Úc ảnh hưởng của sự kiện đến nước Úc và đến thế giới. Nhờ đó tôi mới thấy rõ các Thủ tướng Úc quan tâm đến bầu cử ở Mỹ và nước Mỹ đến mức độ nào. Những lúc như vậy tôi lại cảm thấy thương tiếc nhị vị Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa khi đất nước chiến tranh họ đã phải trông ngóng tin tức bầu cử ở Mỹ từng giờ từng phút vì mọi quyết định của cử tri Mỹ đều ảnh hưởng đến miền Nam tự do. Bàn cờ thế giới đang thay đổi rất nhiều, rất nhanh và càng ngày càng thuận lợi cho việc thay đổi thể chế tại Việt Nam. Ước mong một ngày không xa người Việt trong và ngoài nước sẽ rủ nhau đi bầu để chọn những người thật xứng đáng và thực tâm lo cho đất nước. Bài thể hiện quan điểm riêng và văn phong của người viết. BBC Tiếng Việt luôn hoan nghênh các ý kiến tranh luậnvề các vấn đề thời sự. Hãy gửi bài về cho chúng tôi theo địa chỉ vietnamese@bbc.co.uk.
Ông Nguyễn Tấn Dũng chính thức rời chức vụ Thủ tướng Chính phủ Việt Nam sau khi Quốc hội Việt Nam khóa 13 hôm 06/4/2016 bỏ phiếu miễn nhiệm với kết quả 418 phiếu tán thành, chiếm 84% tổng số đại biểu và 68 ý kiến không đồng ý để ông thôi chức.
Thủ tướng Dũng chuyển giao quyền lực
Ông Nguyễn Tấn Dũng chính thức rời nhiệm sở hôm 06/4/2016, sau 9 năm và 10 tháng làm Thủ tướng Chính phủ Việt Nam. Ngay sau khi ông Dũng thôi chức vụ, Quốc hội Việt Nam đã tiến hành thủ tục giới thiệu ứng cử viên Nguyễn Xuân Phúc, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Thường trực, để được bầu vào chức vụ tân Thủ tướng. Dự kiến, Quốc hội Việt Nam sẽ tiến hành việc bầu Thủ tướng mới vào sáng ngày 07/4. Việc thay đổi nhân sự cấp cao ở nội các này, cung với tổng thể cuộc chuyển giao quyền lực diễn ra ở Việt Nam sẽ là đề tài của Bàn tròn Thứ Năm của BBC Việt ngữ tuần này, được phát vào lúc 19h30-20h00 giờ Việt Nam, mời quý vị đón theo dõi. Bình luận về sự kiện Thủ tướng Dũng rời chức vụ, hôm thứ Tư, từ Hà Nội, Tiến sỹ Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương (CIEM) nói với BBC: "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng như vậy đã kết thúc một thời gian hoạt động chính trị rất dài ở Việt Nam, ông đã có mười năm làm Thủ tướng và ông cũng đã có đến một thời gian cũng tương đương, hơn chín năm làm Phó Thủ tướng. "Và vì vậy cho nên ông Nguyễn Tấn Dũng có thể nhìn lại một khoảng thời gian là rất dài của quá trình hoạt động chính trị và trên những vị trí rất quan trọng của đất nước, ông cũng đã là Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị từ rất sớm, khi ông từ miền Nam ra và tham gia vào đội ngũ lãnh đạo ở Hà Nội..." 'Luôn hoàn thành nhiệm vụ' Phát biểu tại Quốc hội khóa 13, trong tờ trình đề nghị miễn nhiệm Thủ tướng, đánh giá thành tích của ông Nguyễn Tấn Dũng qua hai nhiệm kỳ lãnh đạo nội các, tân Chủ tịch nước Việt Nam, ông Trần Đại Quang, nói: "Thời gian đảm nhiệm chức vụ Thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao." Khi được hỏi, vì sao được đánh giá như vậy mà ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn ra đi, TS Lê Đăng Doanh nói: "Ông Nguyễn Tấn Dũng ra đi là bởi vì trong Đảng đã có sự bầu và lựa chọn giữa những người có thể là những người lãnh đạo đã quá tuổi quy định và có thể tiếp tục hoạt động sau Đại hội 12. "Có hai ứng cử viên được Đại hội Đảng chấp nhận ngoại lệ là vượt tuổi đó, thì ông Nguyễn Tấn Dũng đã ít phiếu hơn là ông Nguyễn Phú Trọng, như là thông tin có được, thì ông Nguyễn Tấn Dũng đã hội được 41% phiếu và ông Nguyễn Phú Trọng 59% phiếu. "Vì vậy ông Nguyễn Tấn Dũng đã không còn được lựa chọn để tiếp tục tham gia vào lực lượng lãnh đạo trẻ hơn và có nhiều đổi mới sau Đại hội 12 như chúng ta đã biết thì 9 Ủy viên Bộ Chính trị của Đại hội 11 đã nghỉ..." Khi được đề nghị nhận xét về dấu ấn, di sản, ưu khuyết của ông Dũng, TS Lê Đăng Doanh nêu quan điểm: "Rõ ràng, ông Nguyễn Tấn Dũng đã để lại những dấu ấn rất đậm nét về một thời kỳ hội nhập ngày càng sâu sắc, về một thời kỳ Việt Nam đã phát triển từ một nước thuộc nhóm có thu nhập thấp, đã trở thành nước thu nhập trung bình thấp theo sự định lượng của Ngân hàng Thế giới. Ông Nguyễn Xuân Phúc được ban lãnh đạo Đảng và nhà nước Việt Nam tiến cử bầu vào chức Thủ tướng Chính phủ tại Quốc hội khóa 13. "Và ông Nguyễn Tấn Dũng cũng để lại một dấu ấn rất mạnh mẽ trong những phát biểu về quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc, bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam. Đấy là những dấu ấn hiện nay người dân Việt Nam đang ghi nhận." Nguyên thành viên Tổ tư vấn của Thủ tướng Chính phủ thời các ông Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải cũng nói với BBC về những gì ông cho là 'di sản nặng nề' mà cựu Thủ tướng Dũng để lại cho người kế nhiệm, ông nói: "Ông Nguyễn Tấn Dũng đang để lại cho nền kinh tế Việt Nam một di sản rất nặng nề, trước hết là tình hình cân đối ngân sách của Việt Nam hiện nay đang rất khó khăn, "Bội chi ngân sách rất cao, chi thường xuyên rất cao, và nguồn thu không đủ để chi thường xuyên và trả nợ, và Việt Nam hiện nay đang vay nợ mới để trả lãi, tức là lợi tức và một phần vốn của nợ cũ và tổng số nợ mới của Chính phủ ngày càng tăng lên. "Hệ thống ngân hàng của Việt Nam hiện nay cũng đang đề ra rất nhiều dấu hỏi và rủi ro, mặc dầu ngân hàng nhà nước Việt Nam đã công bố là nợ xấu của hệ thống ngân hàng Việt Nam đã giảm xuống 3%, nhưng sự đánh giá của các tổ chức quốc tế như là Fitch, như Standard Poor's, như là Moody, thì vẫn đánh giá tỷ lệ nợ xấu của hệ thống ngân hàng Việt Nam là vào khoảng 15%..." Người xứ Quảng 'vui đã' Bình luận về Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, người được Ban lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam giới thiệu tại Quốc hội 13 để bầu vào vị trí tân Thủ tướng hôm 07/4, từ Đà Nẵng, nhà báo, blogger Trương Duy Nhất bình luận về dư luận ở nơi mà ông Phúc có nhiều năm công tác với các cương vị lãnh đạo khác nhau ở Quảng Nam, Đà Nẵng. Ông Nhất nói: "Người dân thì nói chung ở đâu nó cũng có hai luồng ý kiến hết. Ở trong này, đa phần người Việt bây giờ có cái dở là tư tưởng địa phương nó vẫn còn nặng nề lắm. Cho nên cứ người ở đâu lên thì trước hết người ta vui cái đã." Từ Hà Nội, Tiến sỹ Khoa học Nguyễn Quang A, một nhà vận động cho xã hội dân sự ở Việt Nam, người tự ứng cử Quốc hội Việt Nam khóa 14, bình luận về điều mà ông cho là thách thức với người có thể sẽ kế nhiệm chiếc ghế mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa để lại. Ông Quang A nói: "Hai việc mà tôi nghĩ là đáng nói nhất là các tập đoàn kinh tế và các hệ thống ngân hàng. Và có lẽ điểm nổi cộm nhất có lẽ là vấn đề ngân sách như ông Vũ Thành Tự Anh (chuyên gia kinh tế) đã nhắc là không còn có dư địa nào nữa. "Đấy là một vấn đề khó khăn trước mắt của ông Nguyễn Xuân Phúc, nhưng mà cái nền tảng của nó là ở chỗ ông Nguyễn Phú Trọng, chứ không phải ở chỗ ông Nguyễn Xuân Phúc, hay là ông Nguyễn Tấn Dũng. "Đó là vấn đề đường lối kinh tế sai lầm của Đảng Cộng sản Việt Nam lấy khu vực kinh tế quốc doanh làm chủ đạo và chủ yếu nằm ở hai lĩnh vực chính mà tôi cho rằng đó là các doanh nghiệp nhà nước và vấn đề rối rắm của hệ thống ngân hàng." Mời quý vị đón theo dõi Bàn tròn Thứ Năm tuần này về chuyển giao quyền lực ở Việt Nam với các chức vụ Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Nước và Chủ tịch Quốc hội.
Nhiều bệnh truyền nhiễm rộ lên và suy yếu dần theo mùa.
Thời tiết nắng nóng có tiêu diệt được Covid-19?
Cúm thường xảy ra vào những tháng mùa đông lạnh lẽo, virus noro gây nôn mửa cũng hay xảy ra vào thời điểm này. Những bệnh khác, chẳng hạn như thương hàn, lại có xu hướng hoành hành điểm vào mùa hè. Những đại dịch tàn khốc và bài học thời Covid-19 Covid-19: Sai lầm chết người khi uống nước phòng bệnh Covid-19: 'Bệnh nhân số 0' là ai? Các trường hợp bị sởi giảm trong mùa hè ở vùng khí hậu ôn đới, trong khi ở vùng nhiệt đới, bệnh này xuất hiện ác liệt nhất vào mùa khô. Vậy nên không có gì đáng ngạc nhiên khi nhiều người hiện đang đặt ra câu hỏi liệu chúng ta có thể trông mong Covid-19 cũng hoạt động theo mùa như vậy hay không. Kể từ khi xuất hiện lần đầu tiên ở Trung Quốc vào khoảng giữa tháng 12/2019, virus này đã lây lan nhanh chóng với số ca nhiễm hiện đang tăng mạnh nhất ở châu Âu và Mỹ. Nhiều trận bùng phát lớn đã xảy ra ở những vùng có thời tiết mát mẻ, dẫn đến suy đoán rằng căn bệnh này có thể bắt đầu chiều hướng giảm khi mùa hè đến. Tuy nhiên, các chuyên gia đã cảnh báo rằng không nên trông chờ quá nhiều vào việc virus sẽ chết dần trong mùa hè. Và họ thận trọng như vậy là phải. Virus gây ra dịch bệnh Covid-19 - được đặt tên chính thức là SARS-CoV-2 - là chủng quá mới để có bất kỳ dữ liệu chắc chắn nào về việc diễn tiến dịch sẽ thay đổi theo mùa. Virus Sars có họ hàng gần gũi với nó đã từng lây lan năm 2003 thì lại nhanh chóng được khống chế, nghĩa là chúng ta có rất ít thông tin về việc liệu Sars diễn tiến như thế nào qua các mùa. Nhưng có một số manh mối từ các chủng virus corona khác đã lây nhiễm lên con người có thể gợi mở về việc liệu Covid-19 cuối cùng có thể trở thành một dạng bệnh dịch theo mùa hay không. Người ta hy vọng rằng với việc nhiệt độ ấm dần lên ở Bắc Bán cầu, các ca nhiễm virus corona sẽ bắt đầu giảm bớt Một nghiên cứu được thực hiện cách đây 10 năm bởi Kate Templeton, từ Trung tâm Bệnh Truyền nhiễm thuộc Đại học Edinburgh, Anh, đã phát hiện ra rằng ba chủng virus corona - tất cả đều là thu được từ các bệnh nhân bị nhiễm trùng đường hô hấp tại các bệnh viện và các trung tâm bác sỹ gia đình ở Edinburgh - đều cho thấy "dấu ấn đặc trưng xuất hiện vào mùa đông". Chịu ảnh hưởng của thời tiết và môi trường? Có vẻ như những virus này gây lây nhiễm chủ yếu trong khoảng từ tháng 12 đến tháng 4 - với mô hình tương tự như đã thấy ở bệnh cúm. Một chủng virus corona thứ tư, chủ yếu được tìm thấy ở những bệnh nhân bị suy giảm hệ thống miễn dịch, thì xuất hiện thưa thớt hơn nhiều. Có những chỉ dấu sớm rằng Covid-19 cũng có thể diễn tiến thay đổi theo mùa. Sự lây lan của dịch bệnh mới trên khắp thế giới dường như cho thấy chủng virus này ưa thích khí hậu khô ráo và mát mẻ, tuy rằng nó xuất hiện ở các nước có điều kiện khí hậu rất khác nhau, bao gồm cả ở các nước nóng ẩm. Một phân tích chưa được công bố so sánh thời tiết ở 500 địa điểm trên khắp thế giới, nơi đã xuất hiện các ca bệnh Covid-19, dường như cho thấy mối liên hệ giữa sự lây lan của virus và nhiệt độ, tốc độ gió, và độ ẩm tương đối. Một nghiên cứu khác chưa được công bố cũng cho thấy nơi có nhiệt độ cao có tỷ lệ mắc Covid-19 thấp hơn, nhưng cần lưu ý rằng nếu chỉ dựa riêng yếu tố nhiệt độ thì sẽ không thể giải thích được cho các biến số toàn cầu về tỷ lệ nhiễm bệnh. Một nghiên cứu sâu hơn nhưng cũng chưa được công bố dự đoán rằng các nơi có khí hậu ấm và lạnh dễ bị Covid-19 tấn công mạnh nhất hiện nay, thứ đến là các khu vực khô cằn. Các nhà nghiên cứu cho biết các vùng có khí hậu nhiệt đới trên thế giới ít bị ảnh hưởng nhất. Nhưng do không có dữ liệu thực được thu thập qua các mùa cho nên các nhà nghiên cứu đang phải dựa vào mô hình máy tính để dự đoán những gì có thể xảy ra trong cả năm. Dùng dữ liệu để suy đoán về tính chất hoạt động theo mùa của Covid-19 dựa trên những chủng virus corona đặc hữu - tức là các loại virus đã lây nhiễm phát tác trong cộng đồng dân chúng được một thời gian - là điều mang tính thách thức. Chưa kể đến việc là các loại virus đặc hữu có thể hoành hành theo mùa vì một số lý do, mà các lý do đó lại không xuất hiện trong đại dịch Covid-19 này. Đại dịch diễn biến khác dịch bệnh thông thường Các trận đại dịch thường không theo mô hình diễn tiến theo mùa như thường thấy ở các bệnh thông thường. Ví dụ, đại dịch cúm Tây Ban Nha lên đến đỉnh điểm vào những tháng hè, trong khi hầu hết các trận cúm lại xảy ra trong mùa đông. (Đọc thêm: Covid-19: Kinh nghiệm từ Đại dịch cúm Tây Ban Nha.) "Chúng tôi hy vọng cuối cùng thì Covid-19 sẽ trở thành đặc hữu," Jan Albert, giáo sư kiểm soát bệnh truyền nhiễm, chuyên về virus tại Viện Karolinska ở Stockholm, nói. "Nếu như nó không mang tính mùa vụ thì đó quả là điều vô cùng ngạc nhiên. Câu hỏi lớn là liệu độ nhạy cảm của virus này với các mùa trong năm có ảnh hưởng đến khả năng lây lan của nó trong bối cảnh đại dịch hay là không. Chúng tôi không biết một cách chắc chắn, nhưng chúng tôi cho rằng có lẽ là có." Do đó, chúng ta cần thận trọng khi sử dụng những gì đã biết về diễn tiến phát tác theo mùa của các loại virus corona khác để đưa ra dự đoán về đại dịch Covid-19 hiện nay. Nhưng tại sao các chủng virus corona lại hoạt động theo mùa, và tại sao điều đó lại đem đến niềm hy vọng cho đợt bùng phát bệnh dịch hiện nay? Các loại virus corona cùng thuộc về một họ virus được gọi là "virus có màng bọc". Điều này có nghĩa là chúng được phủ trong một lớp màng bọc lipid, được biết đến là lipid hai lớp, với các protein nhô ra trông như những cái gai của vương miện. Chính những cái gai này đã gợi ý tên gọi của chúng - corona theo tiếng Latin có nghĩa là vương miện. Hiện tại có khá ít nghiên cứu xem xét tác động của thời tiết đối với Covid-19 Nghiên cứu về các loài virus có màng bọc khác cho thấy rằng lớp màng mỡ này làm cho virus nhạy cảm hơn trước nhiệt độ cao so với các loại virus không có màng bọc. Trong điều kiện thời tiết lạnh, lớp màng mỡ cứng lại ở trạng thái giống như cao su, tựa như chất béo từ thịt sau khi nấu chín để nguội sẽ đông lại, giúp bảo vệ virus lâu hơn khi nó ở bên ngoài cơ thể vật chủ. Hầu hết các virus có màng bọc đều có chiều hướng thể hiện tính chất hoạt động theo mùa rõ rệt là do đặc thù này. Nghiên cứu đã chỉ ra rằng Sars-Cov-2 có thể tồn tại tới 72 giờ trên các bề mặt cứng như nhựa và thép không gỉ ở môi trường có nhiệt độ từ 21-23 độ C (70-73F) với độ ẩm khoảng 40%. Việc virus Covid-19 chính xác là hoạt động như thế nào ở những môi trường có nhiệt độ và độ ẩm khác là điều vẫn phải được thử nghiệm thêm, song nghiên cứu về các virus corona khác cho thấy chúng có thể sống sót hơn 28 ngày tại nhiệt độ 4 độ C. Một chủng virus corona có họ hàng gần gũi với Covid -19, vốn đã gây ra dịch Sars năm 2003, cũng đã được xác định là sống sót tốt nhất trong điều kiện khô, mát. Ví dụ, virus Sars vương bám trên bề mặt nhẵn vẫn sống và lây lan trong năm ngày ở nhiệt độ từ 22-25 độ C với độ ẩm tương đối 40-50%. Nhiệt độ và độ ẩm càng cao, thời gian sống của virus càng ngắn. "Khí hậu đóng vai trò vì nó tác động đến sự ổn định của virus trong môi trường bên ngoài cơ thể con người, sau khi chúng bị văng ra do người mang virus ho hoặc hắt hơi," Miguel Araújo, nhà nghiên cứu ảnh hưởng của thay đổi môi trường đối với đa dạng sinh học tại Bảo tàng Khoa học Tự nhiên Quốc gia ở Madrid, Tây Ban Nha, nói. "Khoảng thời gian virus có thể sống ổn định trong môi trường bên ngoài càng dài thì khả năng lây nhiễm cho người khác càng cao và lan rộng thành dịch. Tuy là Sars-Cov-2 đã nhanh chóng lan rộng trên toàn thế giới, nhưng các khu vực xảy ra số lượng ca lây nhiễm lớn chủ yếu là những nơi có thời tiết khô, mát." Các mô hình máy tính của ông dường như phù hợp với thực tế bùng phát dịch trên toàn thế giới, với số lượng các ca bệnh cao nhất đều nằm ngoài các vùng nhiệt đới. Araújo tin rằng nếu Covid-19 có độ nhạy tương tự với nhiệt độ và độ ẩm, thì ta có thể suy đoán là các trường hợp nhiễm virus corona sẽ bùng phát vào những thời điểm khác nhau tại các vùng khác nhau trên thế giới. "Cũng là hợp lý khi chúng ta trông đợi là hai loại virus này sẽ có cách thức hoành hành tương tự nhau," ông nói. "Nhưng đây không phải là một phương trình chỉ có một biến số. Virus lây lan được từ người sang người. Càng nhiều người tập trung ở một địa điểm và họ càng tiếp xúc nhiều với nhau chừng nào thì sẽ càng có nhiều ca nhiễm chừng đấy. Hành vi của con người chính là điều then chốt để lý giải sự lây lan của virus." Một nghiên cứu từ Đại học Maryland chỉ ra rằng virus đã lây lan hầu hết ở các thành phố và khu vực trên thế giới, nơi có nhiệt độ trung bình khoảng 5-11 độ C (41-52F) và độ ẩm tương đối thấp. Nhưng cũng đã có một số lượng đáng kể các ca lây nhiễm ở các vùng nhiệt đới. Một phân tích gần đây về sự lây lan của virus ở châu Á bởi các nhà nghiên cứu tại Đại học Y Harvard cho thấy đại dịch virus corona này sẽ ít nhạy cảm với thời tiết hơn so với sự hy vọng của nhiều người. Họ kết luận rằng sự phát triển nhanh chóng của các ca lây nhiễm ở các tỉnh khô và lạnh của Trung Quốc, như Cát Lâm và Hắc Long Giang, cùng với tốc độ lây truyền ở các vùng nhiệt đới, như Quảng Tây và Singapore, cho thấy sự gia tăng nhiệt độ và độ ẩm vào mùa xuân và mùa hè sẽ không làm giảm các ca lây nhiễm. Họ nói rằng điều đó cho thấy tầm quan trọng của việc cần có sự can thiệp y tế cộng đồng rộng khắp thì mới có thể kiểm soát dịch bệnh này. (Đọc thêm: 'Giãn cách xã hội' bao lâu thì chống được Covid-19?.) Nghiên cứu trong phòng thí nghiệm và mô hình máy tính cho thấy Covid-19 ít có khả năng sống sót trong điều kiện ấm áp và ẩm ướt Điều này là do sự lây lan của virus phụ thuộc nhiều vào khả năng sống sót nó trong môi trường bên ngoài. Và đây là yếu tố dẫn đến tính chất theo mùa của dịch bệnh cần được phân tích trên nhiều góc độ. Đối với một dịch bệnh như Covid-19, con người là tác nhân làm lây lan virus và do đó, việc có những thay đổi trong hành vi của con người cũng có thể dẫn đến việc làm thay đổi tỷ lệ lây nhiễm. Ví dụ như các trường hợp bệnh sởi ở châu Âu có xu hướng trùng với thời điểm diễn ra các học kỳ và giảm trong các ngày lễ khi trẻ em được nghỉ, không đến trường nên không lây truyền virus cho nhau. Số lượng di chuyển khổng lồ của người dân Trung Quốc vào dịp trước sau Tết Nguyên đán (Mùng một Tết âm lịch năm nay rơi vào ngày 25/1/2020) cũng được cho là đã đóng vai trò chính yếu trong việc làm lan truyền Covid-19 ra khỏi Vũ Hán đến các thành phố khác ở Trung Quốc và trên toàn thế giới. Tác động của thời tiết với sức khỏe con người Thời tiết cũng có thể can thiệp vào hệ thống miễn dịch của con người, khiến chúng ta dễ bị nhiễm trùng hơn. Có một số bằng chứng cho thấy lượng vitamin D trong cơ thể chúng ta có thể có ảnh hưởng đến việc chúng ta dễ bị tổn thương như thế nào đối với các bệnh truyền nhiễm. Vào mùa đông, cơ thể chúng ta tạo ra ít vitamin D hơn vì hiếm tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, chủ yếu là do chúng ta dành nhiều thời gian hơn trong nhà và quấn kín trong quần áo chống lại không khí lạnh. Tuy nhiên, một số nghiên cứu cho thấy thuyết này không giải thích được cho sự thay đổi theo mùa được ghi nhận ở các bệnh như cúm. Có nhiều ý kiến tranh cãi về việc liệu thời tiết lạnh có làm suy yếu hệ thống miễn dịch của chúng ta hay không - một số nghiên cứu cho thấy điều đó, nhưng những người khác thấy lạnh thực sự có thể làm tăng số lượng tế bào bảo vệ cơ thể chúng ta khỏi bị nhiễm trùng. Tuy nhiên, có bằng chứng mạnh mẽ cho thấy độ ẩm có thể có tác động lớn hơn, khiến ta dễ bị tổn thương trước bệnh tật. Khi không khí đặc biệt khô, người ta cho rằng nó sẽ làm giảm lượng chất nhầy bao phủ phổi và đường khí quản của chúng ta. Chất tiết dính này tạo thành một lớp bảo vệ tự nhiên chống lại nhiễm trùng và khi chất nhầy ít hơn, chúng ta dễ bị nhiễm virus hơn. Một nghiên cứu gây kinh ngạc do các nhà khoa học ở Trung Quốc thực hiện cho thấy có mối quan hệ giữa bệnh Covid-19 gây chết người và điều kiện thời tiết. Họ đã tiến hành xem xét gần 2.300 ca tử vong ở Vũ Hán, Trung Quốc và tham chiếu tới độ ẩm, nhiệt độ và mức độ ô nhiễm vào thời điểm tử vong. Mặc dù điều này vẫn chưa được công bố trên một tạp chí học thuật nào, song nghiên cứu của họ cho thấy tỷ lệ tử vong thấp hơn vào những ngày có độ ẩm cao và nhiệt độ cao. Phân tích của họ cũng cho thấy rằng vào những ngày mức chênh lệch giữa nhiệt độ tối đa và tối thiểu cao thì mức độ tử vong thường là cũng cao hơn. Nhưng nghiên cứu này phần lớn cũng dựa trên mô hình máy tính, vì vậy độ chính xác của mối quan hệ này, và liệu nó sẽ được lặp lại ở các nơi khác trên thế giới hay không, vẫn còn phải tìm hiểu thêm. Khả năng miễn nhiễm đối với Covid-19 Vì virus gây ra đại dịch Covid-19 là chủng mới nên sẽ rất hiếm ai đó có khả năng miễn dịch chống lại nó cho đến khi người ta bị nhiễm và sau đó hồi phục. Điều này có nghĩa là virus sẽ lan truyền, lây nhiễm và gây bệnh theo cách không giống như virus đặc hữu. Việc đi lại bằng đường hàng không là con đường chính mà virus đã lây lan cực nhanh ra khắp thế giới, Vittoria Colizza, giám đốc nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Y Dược của Pháp, nói. Nhưng một khi nó bắt đầu lan rộng trong một cộng đồng dân cư thì nguyên nhân là do sự tiếp xúc gần gũi với những người mang mầm bệnh. Ngừng tiếp xúc trực tiếp giữa mọi người sẽ làm giảm tỷ lệ lây nhiễm. Đây chính xác là những gì mà nhiều chính phủ đã và đang cố gắng thực hiện với lệnh phong tỏa các khu vực công cộng trên khắp thế giới. Ngay cả khi dịch bệnh Covid-19 phát sinh vào những tháng hè thì hiếm có khả năng là nó sẽ biến mất hoàn toàn; nó sẽ quay trở lại vào thời điểm khác trong năm "Không có bằng chứng nào cho thấy Covid-19 sẽ diễn tiến theo mùa cả," Colizza nói. "Yếu tố hành vi cư xử của con người cũng đóng một vai trò trong dịch bệnh." Nhưng bà cảnh báo vẫn còn quá sớm để biết liệu các biện pháp được đưa ra có đủ để ngăn chặn sự lây lan của virus hay không. "Chính tự thân việc giảm tiếp xúc sẽ làm giảm một phần tỷ lệ nhiễm bệnh, bởi các môi trường lây lan đã bị giảm đi." Và nếu như dịch bệnh Covid-19 thực sự suy yếu đi trong những tháng tới thì đó có thể vì một số lý do - các biện pháp phòng ngừa như cách ly nguồn lây nhiễm và đóng cửa các hoạt động dịch vụ đang phát huy tác dụng; khả năng miễn dịch ngày càng tăng trong cộng đồng; hoặc cũng có thể là do hiệu ứng theo mùa, như các mô hình của Albert nêu ra. "Nếu như có lý do hiệu ứng theo mùa thì nó có thể sẽ che giấu đi tác động thực sự của hai lý do kia," Albert cảnh báo. "Ở các nước áp dụng biện pháp phong toả nghiêm ngặt thì sẽ không có nhiều người bị phơi nhiễm với virus, cho nen tôi sẽ không ngạc nhiên gì nếu như chúng ta phải chứng kiến một làn sóng bệnh dịch thứ hai, xảy ra vào mùa thu đông." Ngay cả khi Covid-19 hoạt động theo mùa thì nó vẫn khó mà biến mất hoàn toàn trong những tháng hè như một số người nói. Nhưng việc có các số ca nhiễm bệnh giảm xuống sẽ đem tới cho chúng ta một số thuận lợi. "Các bước mà chúng ta đang thực hiện để áp chế đỉnh dịch thì tốn kém về mặt kinh tế, nhưng giúp chúng ta cầm cự với đại dịch cho đến mùa hè," Albert nói. "Nếu dịch bệnh này hoạt động theo mùa thì các bước đó sẽ giúp cho hệ thống y tế kéo dài được thời gian để đối phó." Nhất là trong một thế giới đang vật lộn để đối phó với số lượng ca nhiễm gia tăng vùn vụt như hiện nay, có lẽ đó sẽ là khoảng thời gian vàng chúng ta cần có. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Future.
Khái niệm về boa được ra đời ở Anh và đã lan rộng ra khắp thế giới, nhưng vì sao một số người boa nhiều hơn người khác, và vì sao một số nước không boa?
Những điều cần biết về văn hóa đưa tiền boa
Các nhân viên khách sạn ở London năm ngoái biểu tình đòi quy tắc bắt buộc cho việc boa ở khách sạn và nhà hàng để nhân viên có được 100% tiền boa Tiền boa được cho là có nguồn gốc từ thế kỷ 16 ở Anh khi khách nghỉ qua đêm để lại tiền cho người hầu của nhà trọ. Hiện tượng boa từ lâu đã thu hút các nhà kinh tế: việc trả thêm tiền, mặc dù chúng ta không bị buộc phải làm như vậy, dường như đi ngược lại với lợi ích của ta. Thói quen này đã lan rộng ra khắp thế giới. Nhưng bất cứ ai đã đi du lịch quốc tế đều biết rằng các tập quán về boa- như boa khi nào, bao nhiêu, cho ai và tại sao- là khác nhau tùy nơi. Ở Mỹ thông thường người ta boa người phục vụ bàn ăn là 15-25%; ở Brazil và New Zealand là 10%, ở Thụy Điển là 5-10%. 10 quan niệm sai lớn nhất để trở thành sếp Thể hiện đẳng cấp bằng giáo dục hay vật chất? 'Giàu bất hạnh, nghèo hạnh phúc' Tuy nhiên, ở các nước khác như Nhật Bản, việc để lại tiền tặng là điều cấm kỵ và đôi khi có thể dẫn tới sự ngượng ngùng là ai đã để lại tiền và vì sao. "Nghiên cứu cho thấy những đặc điểm nhân cách của người dân ở một quốc gia mà càng có tính hướng ngoại thì càng có nhiều người boa và số tiền boa càng lớn. Michael Lynn, giáo sư về thực phẩm và đồ uống tại Đại học Cornell, người đã nghiên cứu rất nhiều về boa, nói. Nhưng, ông nói, đó không phải là lý do duy nhất tại sao một số quốc gia boa nhiều hơn những quốc gia khác. Các quy tắc xã hội, mức lương, và sự tập tục về trả phí dịch vụ cũng đóng một vai trò rất lớn. Có bằng chứng là thói quen boa cũng có thể lan truyền từ nơi này đến nơi khác. Một nghiên cứu năm 2016 cho thấy việc đi du lịch sang Mỹ là một yếu tố định tỷ lệ boa ở các nước khác. "Boa có ảnh hưởng kinh tế nhưng về bản chất thì nó là quy tắc xã hội," Edward Mansfield, giáo sư về quan hệ quốc tế tại Đại học Pennsylvania và là tác giả của nghiên cứu này, nói. Mansfield nói rằng sinh viên nước ngoài, doanh nhân và khách du lịch đến Hoa Kỳ có thể đã tạo thói quen boa này và mang về đất nước họ. "Đối với các nước có tỷ lệ người đến Hoa Kỳ tính trên tổng dân số nhiều hơn thì tỷ lệ người boa ở nước đó cũng lớn hơn," ông nói. Ở nước giàu chưa hẳn dễ phát triển? Việc không chấp nhận ý kiến đối lập sẽ dẫn tới thất bại? Nghiện điện thoại gây thiếu ngủ trầm trọng Lynn cho biết chúng ta, ở mức độ cá nhân, có nhiều động cơ khác nhau cho việc boa , như để khuyến khích dịch vụ làm tốt hơn trong lần tới, hoặc để thưởng, hoặc để làm vui lòng người phục vụ, hoặc để được xã hội tán thưởng mình. Mặc dù các cuộc điều tra của ông cho thấy ở Mỹ có một tỷ lệ nhỏ người boa là vì tuân thủ quy tắc xã hội và để tránh bị chê trách. Ở nhiều nước, những người hầu rượu và nhân viên phục vụ phụ thuộc vào tiền boa để có được thu nhập đủ sống Những động cơ khác nhau của chúng ta cho việc boa cũng quyết định khi nào ta boa. Những người boa vì địa vị xã hội thì hay boa hơn cho các nghề ít được boa như thợ sửa xe hoặc hoặc nhân viên thú y. Những người thích boa cho người phục vụ thì thường hay boa cho công nhân thuộc mọi nghề và đặc biệt cho những công nhân thường ít được boa. Tuy nhiên, những người boa vì nghĩa vụ thì thường chỉ boa cho những nghề thường được boa, như người phục vụ nơi đậu xe. Cửa hàng ăn có thể ghi một dòng trong hóa đơn nhắc khách hàng phải trả thêm 20%. Việc gợi ý và đề xuất tiền boa lớn này có rủi ro phản tác dụng nhưng cũng có thể lại có lợi. "Số tiền boa đề nghị càng cao thì càng ít người để lại tiền boa," Lynn, người đã nghiên cứu hiện tượng này bằng cách nhìn vào việc boa qua một ứng dụng của dịch vụ giặt đồ. "Nhiều người sẽ nói 'thôi quên đi'. Nhưng những người đã boa thì lại boa nhiều hơn, nên xét tổng thể thì người phục vụ nhận được nhiều tiền hơn." Từng rất đắt đỏ, nay London rẻ hơn bao giờ hết? Cống hiến đến từ động viên hay đe doạ? 'Bí kíp' giúp bạn được mọi người yêu thích Nhưng với những động cơ khác nhau của việc boa, thì trước tiên boa có phải là một thông lệ tốt hay không? Nó có lợi không? hoặc thậm chí có công bằng không? Điều đó phụ thuộc vào quan điểm của bạn, Lynn nói. Chính phủ sẽ thấy có lợi nếu ta bỏ việc boa vì phần lớn tiền trao tay này là không được theo dõi và không phải đóng thuế như các thu nhập khác. Tuy nhiên, đa số người làm việc trong ngành dịch vụ có thể khá giả hơn trong một nền văn hoá boa vì họ nhận được nhiều tiền hơn so với một nghề khác có yêu cầu kỹ năng tương tự. "Ví dụ, người phục vụ của các nhà hàng ở New York kiếm khoảng 30 đô la một giờ. Các đầu bếp ở phía trong nhà chỉ kiếm được khoảng một nửa số đó. Bạn có thể thấy việc boa đã trả quá mức cho dịch vụ," Lynn nói. Từ góc độ nhà hàng thì boa cho phép họ trả lương nhân viên ít hơn và do đó giảm được giá trong thực đơn. Tuy nhiên, các chủ nhà hàng không biết được tiền boa là bao nhiêu và không thể phân bổ lại nó cho các nhân viên khác, như nhân viên làm việc phía trong nhà. Và nó có thể ảnh hưởng đến sự hài lòng của khách hàng. Một bài báo sắp đăng trong Tạp Chí Quốc Tế Quản lý Khách Sạn Quốc của Lynn và Zachary Brewster chỉ ra rằng trong nhiều trường hợp, các nhà hàng sẽ được khách hàng đánh giá thấp hơn nếu họ chuyển sang chính sách bỏ boa. Các nhà hàng đã bãi bỏ boa bị giảm 1/3 điểm, trong thang 5 điểm đánh giá trên mạng của khách hàng, và các nhà hàng thay thế việc boa bằng phí dịch vụ bắt buộc thì bị đánh giá kém hơn là nếu họ sử dụng giá đã bao hàm cả phí dịch vụ. Từ góc độ nhà hàng, việc boa cho phép nhà hàng trả lương nhân viên của họ ít đi và do đó giảm được giá trong thực đơn "Việc giảm mức xếp hạng dịch vụ khách hàng có rất nhiều yếu tố cơ bản. Khách hàng nghĩ rằng boa thúc đẩy dịch vụ tốt hơn. Vì vậy, tôi cho rằng một nhà hàng có việc boa sẽ có dịch vụ tốt hơn và tôi được thỏa mãn hơn, điều này có thể làm tôi ủng hộ việc boa," Lynn nói. "Việc boa làm giảm giá cả của nhà hàng vì chi phí dịch vụ không nằm trong giá thực đơn. Nếu bạn thay thế nó bằng một khoản phí dịch vụ đáng ghét thì nó rõ ràng là một chi phí. Nếu bạn đưa nó vào giá thực đơn, tôi không ghét ý tưởng trả tiền cho dịch vụ thông qua giá thực đơn nhưng giá thực đơn bây giờ là cao hơn, vì vậy có vẻ đắt hơn." Tuy nhiên có một ngoại lệ. Với nhà hàng cao cấp sử dụng tiền dịch vụ bao gồm trong giá cả thì không thấy có sự suy giảm trong đánh giá. "Các nhà hàng đắt tiền có những tín hiệu khác cho thấy có dịch vụ tốt. Tôi chờ đón nó sẽ có dịch vụ tốt ngay cả khi không có việc boa, bởi vì nó rất đắt tiền và mọi thứ xung quanh tôi, môi trường xung quanh, nói với tôi rằng đó là một nơi sang trọng với dịch vụ tốt. Các nhà hàng đắt tiền thường nhỏ hơn và tỉ lệ giữa người phục vụ với khách hàng thấp hơn, do đó có thể đảm bảo là những người phục vụ làm tốt công việc ngay cả khi họ không được boa để khuyến khích. Tóm lại, những khách hàng giàu ít quan tâm đến việc tăng giá, và họ đã trải nghiệm các hệ thống không boa khi họ đi ra khỏi đất Mỹ." Rủi ro liên quan đến việc thay đổi sang chính sách không boa đã không làm một số các nhà hàng phải làm thử nghiệm. Tập đoàn Union Square Hospitality Group (USHG) đã bắt đầu loại bỏ việc boa trong các nhà hàng của họ, bắt đầu từ 'The Modern', ở Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại tại New York vào năm 2015. Erin Moran, giám đốc văn hóa của USHG, cho biết tập đoàn này đã quyết định loại bỏ việc boa để họ có thể tăng lương cho đội ngũ nhân viên làm việc phía trong nhà (không tiếp xúc trực tiếp với khách hàng) và có thể trực tiếp quản lý quá trình nghề nghiệp của nhân viên. "Trong một thế giới có boa, những khách mời của chúng tôi đang quyết định trả tiền lương như thế nào cho các thành viên của đội ngũ phục vụ ở phòng ăn phía ngoài." Moran thừa nhận rằng điểm mấu chốt đã thay đổi với chính sách mới này. Và nó là hơn cả một sự thách thức so với mong đợi. Nhưng khách mời đã chấp nhận sự thay đổi này, sự thay thế (quay vòng) nhân viên đã bắt đầu giảm đi tại nhà hàng The Modern, và bà tin rằng không phải trả tiền thêm cho những người phục vụ sẽ tác động tốt với bảo tàng về lâu dài. Bài tiếng Anh trên BBC Capital
Ông Paul Manafort, cựu giám đốc chiến dịch tranh cử của ông Trump, vừa bị kết án 47 tháng tù vì tội gian lận thuế và ngân hàng.
Paul Manafort, cựu giám đốc tranh cử của Trump bị 47 tháng tù
47 tháng tù cho cựu giám đốc chiến dịch tranh cử của Trump, ông Paul Manafort Mùa hè năm ngoái, ông này bị kết án che giấu hàng triệu đô la thu nhập từ việc tư vấn chính trị ở Ukraine. Trump giận dữ công kích Mueller Michael Cohen khai Trump chỉ đạo ông nói dối 'Đau đầu lớn nhất của Trump không phải là Mueller' Mỹ: Hạ viện tìm bằng chứng cáo buộc ông Trump Mueller nói tin của Buzzfeed về Trump không chuẩn Paul Manafort sẽ bị kết án trong một vụ án khác vào tuần tới liên quan đến vận động hành lang bất hợp pháp. Những cáo buộc này đến từ kết quả cuộc điều tra liệu Trump có thông đồng với Nga để giành chiến thắng trong cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ năm 2016 hay không. Công tố viên đặc biệt của Bộ Tư pháp Hoa Kỳ, Robert Mueller, được biết đang kết thúc cuộc điều tra kéo dài 22 tháng, theo sát chính quyền Tổng thống Trump. Điều gì đã xảy ra tại tòa? Ông Manafort hầu tòa trong bộ áo tù nhân xanh lá cây và ngồi trên xe lăn Ông Manafort, ngoài thời gian thụ án, cũng sẽ phải trả 24 triệu đôla tiền bồi thường và 50.000 đô la tiền phạt. Ông Manafort, 69, phát biểu tại tòa án vào tối thứ Năm tại Alexandria, Virginia, rằng "hai năm qua là khoảng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời tôi". "Nếu nói là tôi bị sỉ nhục và thấy nhục nhã thì sẽ là nói giảm nói tránh," ông nói thẩm phán "hãy cảm thông". Ông mô tả cuộc sống của mình "trong tình trạng hỗn loạn cả về sự nghiệp và tài chính". Thẩm phán TS Ellis cho biết ông rất ngạc nhiên khi Manafort không "tỏ ra hối lỗi gì về các hành vi sai trái". Tuy nhiên, ông nói rằng việc công tô viên đề nghị tuyên án theo luật là từ 19,5 đến 24 năm là "quá mức". Ông Manafort, nhà vận động hành lang vô cùng bảnh bao trước đây, bước vào tòa án trong đồng phục phạm nhân màu xanh lá và ngồi xe lăn và không bộc lộ chút cảm xúc nào khi biết bản án của mình. Đội ngũ pháp lý của ông Manafort trước đây từng nói ông bị đau chân do bệnh gút - hậu quả của việc bị bắt giam. Manafort đã bị biệt giam chín tháng qua tại một nhà tù địa phương kể từ bị tước quyền bảo lãnh do bị cáo buộc đã tác động đến nhân chứng (witness-tampering). Bản án của ông Manafort đánh dấu sự sụp đổ ngoạn mục của một bậc thầy chính trị đảng Cộng hòa, người đã cố vấn cho bốn Tổng thống Mỹ, bao gồm ông Trump và các nhà lãnh đạo nước ngoài. Bối cảnh của vụ án là gì? Ông Manafort chụp ảnh với Donald Trump tại hội nghị của đảng Cộng hòa ở Cleveland, Ohio 7/2016 Một bồi thẩm đoàn ở Alexandria, Virginia, kết án ông Manafort vào tháng 8 năm ngoái về 5 tội gian lận thuế, hai tội gian lận ngân hàng và một tội không khai báo tài khoản ngân hàng nước ngoài. Tuy nhiên, thẩm phán tuyên bố án oan cho 10 cáo buộc liên quan đến các gian lận khác. Ông Manafort bị truy tố vì đã che giấu hơn 55 triệu đô la trong các tài khoản ngân hàng nước ngoài ở Đảo Síp, tiền ông được trả làm tư vấn cho các chính trị gia Ukraine thân Nga. Công tố viên cho biết ông Manafort đã không đóng khoản tiền thuế hơn 6 triệu đôla trong khi sống một lối sống xa hoa, với một chiếc áo khoác da đà điểu 15.000 đôla và tu sửa biệt thự sang trọng tại Hamptons. Ông Manafort là giám đốc chiến dịch tranh cử của ông Trump trong ba tháng, từ tháng 6-8/2016, trước khi bị buộc phải từ chức do bị điều tra các công việc ông từng làm ở Ukraine. Ông là cựu trợ lý đầu tiên của Trump bị bắt trong cuộc điều tra của công tố viên đặc biệt Mueller vào tháng 10/2017. Manafort có bị buộc tội thông đồng? Ông Manafort sẽ chịu án tù tại một nhà tù liên bang ở Cumberland, Maryland Tuy nhiên, Manafort không bị buộc tội gì liên quan đến cuộc điều tra này. Thẩm phán Ellis nói với tòa án hôm thứ Năm: "Ông [Manafort] hầu tòa không liên quan bất cứ điều gì tới việc thông đồng với chính phủ Nga." Các luật sư của ông Manafort cho rằng việc điều tra ông ta về khả năng thông đồng với Điện Kremlin nằm ngoài phạm vi của ông Mueller. Tuy nhiên, đảng Dân chủ chỉ ra rằng một thẩm phán Washington DC tháng trước đã ủng hộ lập luận của ông Mueller rằng ông Manafort đã nói dối về những liên hệ của ông với Konstantin Kilimnik, một phụ tá được cho là có quan hệ với tình báo Nga. Vào tháng Hai, các luật sư của ông Manafort đã vô tình tiết lộ trong hồ sơ tòa án rằng thân chủ của họ đã chia sẻ dữ liệu bỏ phiếu trong chiến dịch tranh cử của Trump năm 2016 với ông Kilimnik. Giới chỉ trích Tổng thống cũng nhấn mạnh rằng ông Manafort đã có mặt trong cuộc họp tại Tháp Trump tháng 6/2016 giữa các nhân viên chiến dịch và một luật sư người Nga có liên quan đến Điện Kremlin, hứa hẹn "các trò bẩn" với ứng cử viên tổng thống của đảng Dân chủ lúc đó là Hillary Clinton. Vụ án khác là gì? Công tố viên đặc biệt Mueller dự kiến sắp nộp kết quả cuộc điều tra của mình lên Bộ trưởng Tư pháp Hoa Kỳ Ông Manafort sẽ bị kết án vào thứ Tư tới trong một vụ án khác do ông Mueller điều tra, lần này là ở Washington DC. Ông Manafort đã nhận tội vào tháng 9/2018 với hai trọng tội - âm mưu chống lại Hoa Kỳ và âm mưu cản trở công lý - liên quan đến vận động hành lang bất hợp pháp. Ông cũng đồng ý hợp tác với đội điều tra đặc biệt của ông Mueller để có thể đổi lấy một bản án nhẹ hơn. Tuy nhiên, chỉ hai tháng sau đó, thỏa thuận này sụp đổ khi các nhà điều tra cho biết ông Manafort đã nhiều lần nói dối chính phủ. Ông ta sẽ phải đối mặt với mức án tù tối đa là 10 năm trong vụ kiện này. Thẩm phán Amy Berman Jackson sẽ quyết định xem ông Manafort sẽ thi hành hai bản án liên tiếp hay cùng một lúc. Tổng thống Trump, người thường xuyên tố cáo cuộc điều tra Mueller, đã không loại trừ việc ân xá Manafort. Điều gì đang xảy ra với cuộc điều tra của ông Mueller? Công tố viên đặc biệt Mueller dự kiến sẽ sớm nộp báo cáo điều tra của mình cho Bộ trưởng Tư pháp Hoa Kỳ William Barr. Giới chính khách đang sốt sắng dự đoán kết quả điều tra liệu Trump có thông đồng với Nga trong chiến dịch tranh cử hay không, hoặc có phải ông Trump đã tìm cách cản trở cuộc điều tra hay không. Ông Trump phủ nhận việc thông đồng và cản trở; Nga bác bỏ can thiệp bầu cử. Năm trợ lý khác của Trump bị buộc tội liên quan đến cuộc điều tra của ông Mueller. Giống như Manafort, không ai bị kết tội âm mưu phá hoại cuộc bầu cử năm 2016. Cựu nhân viên chiến dịch Rick Gates và George Papadopoulos, cựu Cố vấn An ninh Quốc gia Hoa Kỳ Michael Flynn và cựu luật sư riêng của Trump, Michael Cohen, đều đã nhận tội. Cố vấn lâu năm của Trump, Roger Stone, không nhận tội. Đọc thêm: Roger Stone: Một đồng minh của Trump bị bắt Trump phủ nhận ông từng làm việc cho Nga Trump: tình báo Mỹ 'ngây thơ' và nên 'đi học lại' Trở lại câu hỏi về ông Trump và nhân quyền ở VN Di sản của Tổng thống Donald Trump
Lịch trình của bạn là gì? Bạn tắm vào mỗi buổi sáng, hay thỉnh thoảng vài ngày mới tắm?
Sạch sẽ quá có phải là điều tốt không?
Bạn có thay ga trải giường mỗi tuần, hay chỉ khi nào nó bốc mùi? Khăn tắm thì sao? Bạn thay mỗi ngày, mỗi thứ Bảy, hay đợi chúng rất dơ? Chúng ta đang sống vào kỷ nguyên của sự sạch sẽ. Xà phòng có khả năng tiệt trùng, nước lau nhà được nói là có khả năng diệt khuẩn đến 99.9%. Trong thế giới của chúng ta, vi khuẩn là thứ xấu xa, nói một cách đơn giản là vậy! Nhưng cùng lúc, một số nhà khoa học lại nói rằng không nên ăn ở sạch sẽ quá, vì điều này có thể gây ra hen suyễn và dị ứng. Vậy liệu có cách để cân bằng giữa nhu cầu sạch sẽ và học cách chung sống hòa bình với những vi khuẩn quanh ta? Chúng ta đã biết kể từ cuối thế kỷ 19, các khám phá của bác sỹ người Đức Robert Koch cho thấy một số loại vi khuẩn là nguồn cơn gây ra một số bệnh nhất định. Giữ vệ sinh giúp cải thiện sức khỏe Kể từ đó, các biện pháp vệ sinh đã giúp chúng ta cải thiện sức khoẻ đáng kể. Thế nhưng không phải vi khuẩn nào cũng xấu. Một số vi khuẩn có thể gây các loại bệnh khó chịu, hoặc thậm chí chết người, nhưng rất nhiều trong số này rất hữu ích và có lợi cho sức khoẻ con người. Chúng tạo ra vitamins trong ruột, bao bọc da chúng ta để giúp bảo vệ chúng ta trước những vi khuẩn gây hại, và giúp chúng ta tiêu hoá thức ăn. Bên ngoài cơ thể của chúng ta, chúng tiêu huỷ chất thải sinh học, tạo ra một nửa lượng oxygen trên thế giới và điều chỉnh lượng nitrogen trong không khí, giúp Trái Đất trở thành một hành tinh có tồn tại sự sống. Ngày nay, nhiều nhà khoa học cho rằng chúng ta đang trở nên ‘quá sạch’, tới mức thái quá. Vào năm 1989, nhà nghiên cứu dịch bệnh người Anh David Strachan là người đầu tiên khám phá ra rằng bị nhiễm trùng thời bé sẽ giúp chúng ta có khả năng kháng cự tốt hơn trước bệnh dị ứng sau này. Điều này được biết đến với tên gọi ‘Thuyết Vệ sinh’. Vệ sinh thái quá là điều không tốt Bệnh dị ứng trên thực tế là do hệ thống miễn dịch của chúng ta bị rối loạn vì tưởng rằng một chất vô hại là có hại. Cơ thể chúng ta, như Dorothy Matthews, nhà sinh học tại Đại học Russel Sage ở New York, nói, có thể đã phản ứng thái quá trước những vi khuẩn có lợi, vì cơ thể chúng ta đã không còn quen với việc sống chung với chúng. Vì lý do này, chúng ta phải hiểu cách những microbiota - các vi sinh vật sống phía ngoài và bên trong cơ thể chúng ta có thể giúp chúng ta như thế nào. “Điều quan trọng là phải chuyển được từ mẹ sang cho con các vi sinh vật vô hại cho ruột, da và các bộ phận cơ thể khác, và chúng ta cần phải tiếp xúc với các loại vi sinh vật đa dạng, khác nhau tồn tại trong môi trường,” Graham Rook, nhà nghiên cứu bệnh dịch tại đại học University College London, nói. Ví dụ như khi một núm vú giả bị rơi xuống sàn thì sẽ tốt hơn nếu người mẹ liếm sạch nó thay vì tìm một cái mới sạch hơn, vì điều này được cho là làm tăng lượng microbiota ở trẻ, giúp giảm dị ứng. Điều này được cho là giống như một bài tập luyện sự chịu đựng, bắt đầu với thực phẩm. “Nên ăn uống đa dạng, và tốt nhất là ăn thức ăn sản xuất từ nông trại,” Rook nói. Bên cạnh đó, việc tập thể dục ngoài trời cũng tốt hơn là ở trong phòng tập. Và mặc dù chúng nghĩ rằng chó nuôi thì bẩn, nhưng chúng cũng giúp hầu hết chúng ta tăng độ đa dạng của microbiota và giảm dị ứng. Theo một cách nào đó, hệ thống miễn dịch giống như một người nông dân. Nó giúp cơ thể chúng ta có lượng vi khuẩn cần thiết cho sự phát triển, trao đổi chất, vận động và thậm chí cả các các vi khuẩn cần thiết cho chức năng của não, đồng thời giúp loại trừ các vi khuẩn chứa mầm bệnh. Một số nhà khoa học nói việc giữ gìn vệ sinh sạch sẽ quá có thể gây hen suyễn, dị ứng và làm suy yếu hệ miễn dịch Cũng chính vì vậy mà một sự thiếu đa dạng về microbiota thường gắn liền với nhiều căn bệnh. Tuy nhiên hiện vẫn chưa có bằng chứng đáng tin cậy cho thấy việc thiếu một loại vi khuẩn nào đó có thể gây một căn bệnh cụ thể nào. “Bằng chứng có thể xuất hiện vào lúc nào đó,” Rook nói, “nhưng vấn đề vô cùng phức tạp, xét về mặt kỹ thuật lẫn số liệu.” Những người khác cũng đồng ý như vậy. “Các vi sinh vật đã được cho là có liên hệ với hệ miễn dịch, dị ứng, cảm xúc, hệ thần kinh trung ương, chứng tự kỷ,” Mary Ruebush, nhà vi sinh học và giảng viên tại Trường Becker Professional Education, nói. Và việc rèn luyện khả năng chịu đựng bắt đầu từ giây phút chúng ta ra đời - những đứa trẻ được sinh ra theo cách tự nhiên có khả năng bị dị ứng thấp hơn những đứa trẻ được đẻ mổ, mà rất có thể là cho chúng đã được tiếp xúc với các loại vi sinh vật có một cách tự nhiên ở âm đạo của người mẹ ngay từ những giây đầu đời, bà nói thêm. Việc tiếp xúc với vi khuẩn tốt ở giai đoạn đầu cuộc đời có thể có tác động rất tốt cho sức khoẻ của chúng ta, Rook nói. Ví dụ, khi tiếp xúc với vi khuẩn từ sớm, ruột chúng ta sẽ kích hoạt một số tế bào miễn dịch giúp cơ thể chúng ta không phản ứng thái quá trước các vi sinh vật về sau này. Rook gọi các vi khuẩn này là ‘những người bạn cũ’. Và chúng ta đang thiếu tình bạn này; việc ăn ở quá sạch khiến ta không tiếp xúc với các vi khuẩn này, khác với thời tổ tiên mình. Điều này trở thành một câu hỏi hóc búa cho những người muốn sống mạnh khoẻ hơn. Làm sao chúng ta có thể tránh các căn bệnh từ những vi trùng gây hại, trong khi vẫn tạo điều kiện cho các vi khuẩn có lợi? Nên giữ vệ sinh ở mức độ nào? Rook tất nhiên là không khuyến khích việc bỏ qua các khâu vệ sinh cơ bản, như rửa tay. Các nhà khoa học xem tay bẩn là một trong những lý do khiến bệnh truyền nhiễm lây lan. Rửa tay sạch không phải là vấn đề rửa tay lâu đến đâu, mà là rửa kỹ đến đâu. Bạn phải nhúng vào xà phòng và nước, chà kỹ các bề mặt của tay trong ít nhất 15 giây, sau đó rửa nước lại một lần nữa và sấy khô, các chuyên gia nói. Rửa tay đúng cách là bạn phải nhúng vào xà phòng và nước, chà kỹ các bề mặt của tay trong ít nhất 15 giây, sau đó rửa nước lại một lần nữa và sấy khô, các chuyên gia nói Việc kỳ cọ với xà phòng sẽ cách ly vi khuẩn với da của bạn, trong khi sấy khô sẽ đẩy chúng ra khỏi tay bạn. Thế nhưng không phải phần nào của cơ thể cũng cần phải được rửa kỹ đến vậy. Tắm rửa quá kỹ ‘làm ảnh hưởng đến những hệ thực vật bình thường giúp giữ cho bạn khoẻ mạnh bằng cách cạnh tranh với các sinh vật gây hại,” Ruebush nói. “Việc vận hành hệ thống miễn dịch trong môi trường sạch sẽ giống như khi não thiếu khả năng cảm nhận. Cuối cùng, nó sẽ hoá rồ và làm tăng khả năng bị dị ứng và tự động miễn dịch đối với tất cả mọi thứ trong môi trường của họ,” bà nói. Tắm lâu mỗi ngày không hẳn là điều tốt vì nó loại bỏ những ‘vi khuẩn tốt’ ra khỏi da của chúng ta. Tuy nhiên bạn nên làm sạch khu vực quanh cơ quan sinh dục và những nơi mà thường đổ mồ hôi, và bạn nên thay đồ lót mỗi ngày. Ở nhà, giải pháp để tránh việc chống lại nhầm loại vi khuẩn không phải là tắm rửa quá đà, mà là làm vệ sinh đúng lúc. Việc giữ vệ sinh không phải là điều cần làm triệt để một lần một tuần, mà nó cần là ‘điều được làm mỗi ngày, khi các biện pháp vệ sinh được làm đối với những nơi cần thiết và vào đúng những lúc cần thiết,” Sally Bloomfield, từ London School of Hygiene and Tropical Medicine, nói. Ví dụ như thớt trong nhà bếp. Nếu bạn dùng nó để cắt rau thì có thể rửa sau khi ăn, nhưng nếu chặt cá hay thịt sống thì cần phải rửa ngay nếu không muốn cả gia đình bị nhiễm trùng. Khoảng 70% thịt gà có chứa Campylobacter, một loại vi khuẩn có thể gây ngộ độc và có thể nhân số lượng lên rất nhanh trên cái thớt mà bạn dùng để thái thịt gà. Sự ẩm ướt dễ gây hại Các nghiên cứu từ bệnh viện cho thấy ra trải giường và khăn lau cũng có thể làm lây lan vi khuẩn dễ dàng, nhưng nhà ở của chúng ta không phải là môi trường có độ rủi ro cao và ít có khả năng tạo ra siêu vi khuẩn. Thế nhưng khăn lông ẩm ướt lại là có vấn đề. “Không có dữ liệu khoa học cụ thể nào đủ khiến chúng ta tự tin đánh giá rằng chúng ta nên thay ra giường và khăn lau thường xuyên tới mức nào,” Bloomfield nói. Tuy nhiên có đủ số liệu cho thấy chúng có thể gây nguy cơ nhiễm trùng ở nhà. Bà khuyến khích nên thay ra trải giường và khăn lau ít nhất một lần mỗi tuần, và cảnh báo không nên dùng chung khăn lau tay và các đồ dùng vệ sinh cá nhân khác. Khăn ướt, ấm là môi trường lý tưởng cho các vi khuẩn cực kì có hại, Bloomfield nói. Đó là lý do vì sao khăn lau ở nhà bếp và phòng tắm cần được vứt đi hoặc rửa ngay sau khi dùng, hoặc ít ra là phải được vắt và phơi ngay sau khi dùng, Bloomfield khuyến cáo. Khăn lau khô bát là môi trường lý tưởng để vi trùng từ cơ thể bạn lay lan ra bát chén, ly cốc vừa được rửa sạch. Nó cần được thay thường xuyên, và khi giặt khăn lau này, nhiệt độ nên để ở mức 60 độ C để đảm bảo triệt khuẩn. Nếu để ở nhiệt độ thấp hơn, bạn nên pha thêm chất tẩy thích hợp vào bột giặt. Khi dùng phòng vệ sinh, tốt nhất nên đóng nắp bồn cầu khi dội nước để tránh vi khuẩn lan ra và sinh sôi nảy nở. Pyjama là một điểm yếu khác trong vấn đề vệ sinh cá nhân của chúng ta. Một số khảo sát cho thấy nhiều người chỉ đến khi thấy có mùi hôi mới đem đi giặt. Tốt nhất là nên thay giặt pyjama một lần mỗi tuần, các chuyên gia nói. Thông điệp cuối cùng là chúng ta không nên quay về đời sống hoang sơ dơ dáy như trước đây, mà thay vào đó, tìm cách duy trì các vi khuẩn tốt. Ikka Hanski, một nhà sinh học từ Đại học Helsinki ở Phần Lan, nói, chúng ta cần ra khỏi nhà và giành thời gian vui chơi ở rừng hoặc nơi nhiều cây xanh. “Hãy để con cái bạn chơi đùa ở những nơi mà chúng có thể tiếp xúc với đất, thực vật, vốn là nơi chứa nhiều vi khuẩn có lợi,” ông nói. “Nếu bạn có nhà riêng, hãy để cây tự nhiên mọc và phát triển, chỉ cần tỉa một hay hai lần mỗi năm.” Sức đề kháng sau cơn ốm Các nghiên cứu cho thấy trẻ em lớn lên trong môi trường không quá sạch thường ít bị hen suyễn và dị ứng. Một số loại vi khuẩn nhất định cũng giúp chúng ta tránh khỏi các căn bệnh đường ruột và thậm chí một số loại bệnh trầm cảm. Một cuộc sống khoẻ mạnh hơn có thể được củng cố từ việc tiếp xúc với gia súc hoặc các vi sinh vật vô hại nhưng quan trọng trong đất, thức ăn, nước. Nếu giả thiết về vệ sinh là đúng thì điều này có thể giải thích sự gia tăng của các trường hợp hen suyễn và dị ứng trong 20 năm qua. Tất nhiên là có những giải thích khác, như xu hướng sức khoẻ cộng đồng và tính phổ biến của nước đã qua khử trùng, hoặc việc lạm dụng thuốc kháng sinh, và những thay đổi trong môi trường của chúng ta, ví dụ như tình trạng ô nhiễm. “Nhiều khả năng điều này có sự tham gia của nhiều yếu tố liên quan đến lối sống phương Tây. Thuốc kháng sinh sẽ làm rối loạn hoạt động các vi khuẩn có lợi cho cơ thể của chúng ta và vì vậy, ảnh hưởng đến phản ứng của hệ thống miễn dịch,” Hanski nói. Ngược lại, ông nói, các nghiên cứu rõ ràng cho thấy là các loại thuốc vaccine không gây hại và không có vai trò trong việc làm tăng khả năng dị ứng. Nếu nhìn về khía cạnh tươi sáng của vấn đề, bạn có thể biết chắc rằng mỗi lần bị ốm sẽ giúp bạn khoẻ hơn sau này, Ruebush nói. “Thông điệp ở đây không phải là điều mà hầu hết chúng ta đều muốn nghe: Chúng ta muốn tìm cách nhanh nhất để giải quyết những căn bệnh khó chịu bằng việc tìm đến nhà thuốc. Tuy nhiên mỗi khi làm như vậy, cơ thể bạn sẽ trở nên yếu đi.” Có lẽ đây là điều chúng ta cần ghi nhớ trước khi sử dụng sữa tắm quá đà. Từ chối trách nhiệm
Monai Doley chỉ cho tôi cách chữa vết rắn cắn.
Cuộc sống hiểm nguy trên những cù lao sạt lở
Chúng tôi đang đứng giữa cánh đồng lúa, ánh nắng cháy da cháy thịt, bầu trời không một gợn mây. Đây là cù lao Bhekeli 1 ở Assam, đông bắc Ấn Độ. Hành trình vẽ bản đồ đáy biển sâu Tại sao sinh vật biển ăn đồ nhựa đến chết? Doley, cao ráo và vai rộng, đầu cạo sạch, nói với tôi rằng loài rắn Cal Bikal đặc biệt nguy hiểm. Để chữa trị vết cắn của nó, Doley dùng một loại rượu gạo ở địa phương để súc miệng, vốn là một chất sát trùng, buộc một miếng ga-rô cầm máu ở phía trên vết thương, và sau đó đưa miệng vào. "Tôi hút chất độc ra, và nhổ nó đi," ông nói. Sau đó, ông thoa lên một loại kem thảo dược. Miếng ga-rô được giữ ở đó trong sáu tiếng. Sau cùng, máu không có độc sẽ tuần hoàn trở lại, ông giải thích. Doley đã học những kỹ năng này (bạn chớ thử ở nhà nhé) từ các ngư dân ghé thăm khi còn là một thanh niên. Nhưng rắn không phải là nguy cơ duy nhất mà ông phải đối mặt. Đối mặt nhiều nguy cơ Dù trông có vẻ hiền hòa nhưng sông Brahmaputra là dòng sông có lượng nước đổ về rất nhiều, chỉ sau các sông Amazon và Congo "Lúc đầu sông Brahmaputra rất xa. Nhưng vào năm 1987, lũ từ miền núi tràn về," ông kể. Ông và gia đình phải bỏ chạy về phía bên kia hòn đảo, nhưng hiểm nguy vẫn chưa hết. "Chúng tôi phải sẵn sàng thoát thân vào bất cứ lúc nào." Lịch sử nhân loại dưới tán cây bồ đề Ly cà phê của bạn ra sao nếu Colombia có dịch bệnh? Mekong, dòng sông của 60 triệu người Tôi đến thăm Cù lao Bhekeli 1 với Tàu trạm xá Brahmaputra, một đội chăm sóc sức khỏe dọc theo những cù lao trên sông (được gọi là 'sapori' hoặc 'char'). Thường là rộng hơn cồn cát một chút, các cồn cát sapori được hình thành từ một lượng lớn phù sa lắng tụ được những con sông từ dãy Himalaya đổ về. Khoảng 2,5 triệu người, tức vào khoảng 8% dân số của bang Assam, cư trú trên những cù lao này. Chừng 2,5 triệu người sống trên các cù lao trên sông Brahmaputra của Ấn Độ Con sông Brahmaputra hiện diện trong những nghi thức và tôn giáo của người dân ở đây. Nó bồi đắp phù sa cho đất đai và giúp họ duy trì cuộc sống cách xa cuộc sống trên đất liền của bang Assam vốn liên tục phát triển. Nhưng nó cũng có sức mạnh hủy diệt và khiến người dân mất nhà cửa. Do biến đổi khí hậu, nguy cơ lũ lụt, sạt lở, và thậm chí là động đất vẫn hiển hiện - và đang ngày càng nghiêm trọng hơn. Điều này khiến cho người dân trên các cù lao - vốn đã sinh sống ở đây hàng trăm năm, đối diện với nguy cơ mất nhà nhà cửa, sinh kế và thậm chí sinh mạng của họ. Dòng sông hùng vĩ Tôi tới để tìm hiểu điều gì sẽ chờ đợi người dân sapori. Và để bắt đầu, thì điểm đầu tiên chính là con sông. Sương mù dày đặc khiến chúng tôi khởi hành từ bờ sông Nimati Ghat chậm hơn dự kiến vào buổi sáng hôm đó. Khi sương tan, con sông Brahmaputra trở nên tĩnh lặng lạ thường. Những ngọn mía hoang cao và trắng đung đưa nhè nhẹ bên bờ sông. Chúng tôi đang ở nơi cách đầu nguồn con sông - núi băng vĩnh cửu Angsi của Tây Tạng - hàng trăm cây số. Có tên gọi là Yarlung Tsangpo ở đầu nguồn, con sông uốn lượn qua dãy Himalaya, bang Arunachal Pradesh, và kế đó chảy vào bang Assam. Sau đó nó tiếp thêm sức mạnh và độ sâu. Có những nơi lòng sông rộng đến 10 km. Nó được tiếp thêm dòng chảy ở Bangladesh để hòa vào sông Hằng và sông Meghna và kết thúc hành trình dài 2.880 km ở Vịnh Bengal. Sự bình lặng của ngày hôm nay có thể khiến chúng ta lầm tưởng. Lượng nước của sông Brahmaputra chỉ đứng sau sông Amazon và sông Congo. Thêm vào lượng mưa nhiều (thung lũng của nó nhận lượng mưa trên 100 inch hàng năm) và lũ lụt và lở đất không tránh khỏi vào mùa gió mùa, dòng sông khiến mọi người phải leo lên tìm chỗ trú chông chênh trên mái nhà, mùa màng và gia súc bị thiệt hại và các trại cứu tế đông nghẹt người. Kể từ năm 1950 đến nay, nơi đây đã có 25 cơn lũ lớn. Trên khắp Ấn Độ, chỉ tính riêng trong năm 1977 hơn 11.000 người chết. Vào tháng Bảy 2012, hai triệu người bị mất nhà cửa mà sau đó lũ lụt lại tiếp tục đổ về vào tháng Chín, khi thêm 1,5 triệu người nữa mất nhà cửa. Những người dân xứ cù lao bị tổn thất nhiều nhất. Họ cũng dễ bị tổn thương như chính những cù lao giữa dòng sông. Trạm xá lưu động trên sông Một ý tưởng để giúp đỡ họ là chiếc tàu trạm xá mà tôi đi theo trong tuần lễ đó. Sau một trong những cơn lũ đó, nhà báo Sanjoy Hazarika đã nghe câu chuyện về một người phụ nữ sapori trẻ đang mang bầu đã tử vong trước khi đến được bệnh viện trên đất liền. Và do đó, ông đưa ra ý tưởng về Trạm xá trên sông Brahmaputra - một phòng khám y tế lưu động có thể đến người dân xứ cù lao không chỉ trong những trường hợp cấp cứu mà còn đem đến những dịch vụ chăm sóc y tế cơ bản thông thường như tiêm chủng mà người dân xứ cù lao, vốn bị cách ly khỏi cơ sở vật chất trên đất liền, bị thiếu thốn. Hazarika, vốn là một nhà nghiên cứu, nhà phân tích chính sách và nhà làm phim đã bắt đầu dự án vào năm 2005 với một chiếc tàu và phần thưởng trị giá 20.000 đô la Mỹ của Ngân hàng Thế giới. Ngày nay, 15 con tàu trạm xá này đã hoạt động ở 13 quận của bang Assam với đội ngũ nhân viên 250 người. Hoạt theo mô hình đối tác công tư (cổ đông chính là Cơ quan Sức khỏe Quốc gia của Chính quyền Assam), trạm xá lưu động này có thể đến thăm khám cho 350.000 người mỗi năm. Trở lại cù lao Bhekeli 1, chúng tôi đi về phía ngôi làng. Dân cù lao ở đây thuộc tộc người Mishing. Nhà cửa của họ được dựng trên những chiếc cột gỗ cao ít nhất là 1,5 mét từ mặt đất, với nền nhà bằng tre có thể điều chỉnh được để chống lũ lụt. Ở dưới sàn, những con lợn đen nằm ngái ngủ một cách yên bình. Một máy bơm nước gỉ sét đứng cạnh những xô nước đọng. Những chiếc lưới đánh cá màu xanh được treo trên mỗi cửa nhà kế bên những thùng cá khô. Chữa bệnh theo quan niệm dân gian "Mọi người ơi, bác sỹ đến rồi," nhân viên cộng đồng Jitu Dutta hô lớn để thông báo trạm xá đã đến nơi. Các gia đình từ từ kéo đến, những đứa trẻ mình đóng đầy bụi đất và đi chân trần. Bé Kajal, bốn tháng tuổi, được địu ấm cúng trên người mẹ bằng một dải băng đeo. Dutta để ý thấy một vết ở chảy mủ trên cùi chỏ của em và nói mẹ em đi đến lều y tế. Một bệnh nhân khác, Tikshri Pegu, vào khoảng 70 tuổi, cô nghĩ. Xương sống của bà cong vẹo đến mức khó tin. Vào những năm 20 tuổi, bà bị đột quỵ. "Lúc đó tôi như người chết rồi: cánh tay phải của tôi không cử động được nữa." Bà đến thầy pháp để làm phép, 'Tantra Mantra' như cách gọi của dân xứ cù lao. Cách điều trị là xoa bóp với ớt và dầu mù tạt, tụng niệm và cầu nguyện. Cánh tay phải của bà vẫn còn bất động nhưng thậm chí bây giờ bà vẫn còn phải làm việc trên đồng. Kể từ đó 'Tantra Mantra' đã bị xem là phạm pháp, nhưng những cách chữa bệnh bản địa vẫn còn đó, thường là sử dụng một phương thuốc chữa lành truyền thống cho một căn bệnh: chà những nhánh tre xanh lên vết cắt, nhai quả sínggung (một loại cây gạo rừng đỏ) để chữa kiết lỵ. Nhai lá cây thiên lý để chữa chứng ho gà. Dùng rễ thảo dược cây bồn bồn để chữa vết rắn cắn. Đối với những ai bị cho là sưng phổi, dùng cối và chày đâm nhuyễn hạt cây bụi joni - hai muỗng mỗi lần, hai lần một ngày. Thói quen ăn uống không vệ sinh Quay trở lại mé nước, một đám người đã tụ tập tại lều y tế. Có sẵn thuốc cho bệnh ghẻ lở, sốt rét, kết lỵ, cao huyết áp và tiểu đường. Nhiều vấn đề phát sinh từ những con lợn đang ngủ say sưa kia - sán xơ mít từ thịt lợn xông khói không được nấu đủ chín là thực phẩm thông dụng của người dân cù lao - cho nên mọi người rất cần thuốc chữa tiêu chảy. Một số người muốn hỏi bác sỹ về tiêm ngừa và kế hoạch hóa gia đình. Một bác sỹ phụ sản chăm sóc cho các sản phụ trước khi sinh. Bác sỹ Saika nhấn ống nghe lên ngực thở khò khè của một đứa bé và cho loại thuốc hít. Đôi khi bệnh nhân được chuyển đến các bệnh viện trong đất liền, nhưng giờ đây không cần nữa. Mặt trời lặn: đã đến lúc nhóm làm việc quay trở lại tàu. Bữa tối với súp đậu lăng daal và cà ri gà đang đợi. Sau khi ăn xong, chúng tôi chui vào mùng và chìm vào giấc ngủ trong khi dòng Brahmaputra liếm nhẹ vào mạn tàu. Boatmaster Bipul Payeng, 34 tuổi, đã xuôi ngược trên dòng Brahmaputra hai thập niên. Máy định vị GPS thì vô tác dụng ở đây, anh cho biết. "Đơn giản là chúng tôi dùng trực giác." Anh chỉ cho tôi tấm bản đồ được xuất bản hồi năm ngoái. Ba cù lao được đánh dấu vàng - Bhekeli 1, 2, và 3. Người dân cù lao Bhekeli 3 đã di tản nhiều tháng trước. Nơi ở của họ bị sạt lở. Tấm bản đồ đã trở nên lạc hậu. Nguy cơ sạt lở Trận động đất mạnh 8,6 độ richter vào Ngày lễ Độc lập năm 1950 đã khiến khoảng 1.000 người thiệt mạng và làm thay đổi dòng chảy con sông Brahmaputra vĩnh viễn. Khoảng 45 tỷ tấn phù sa đổ về phía hạ lưu, bồi đắp đáy sông và hai bên bờ. Ngay cả giờ đây, con sông vẫn có một trong những lượng phù sa cao nhất thế giới và còn nhiều phù sa hơn nữa trong mùa lũ. Kể từ trận động đất đó, đáy sông đã được nâng lên đến 10 mét và tiếp tục mở rộng. Phù sa bồi đắp cho đất đai màu mỡ, nhưng giờ đây con sông đã trở nên khúc khuỷu - một chỗ bờ sông bị ăn vào trở thành nhiều chỗ - dòng chảy đã làm xói mòn bờ sông. Trong khoảng những năm từ 1954 cho đến 2008, tổng diện tích sạt lở trong khu vực đã là 427.000 hectare, tức chiếm 4% vùng đồng bằng của bang Assam. Kể từ trận động đất, sạt lở đã xóa xổ trên 2.500 làng mạc, 18 thị trấn, vô số những di tích văn hóa và toàn bộ nhiều cánh đồng trà. Gần một nửa triệu người bị ảnh hưởng. Chỉ tính riêng từ năm 2005 cho đến 2010, 880 làng mạc và gần 37.000 căn nhà đã bị sạt lở nuốt chửng hoàn toàn. Ngay cả ngôi trường trên cù lao của Doley cũng sụp xuống lòng sông hồi đầu năm nay. Hệ sinh thái mong manh Vẫn còn hiển hiện những nguy cơ khác, trong đó có kế hoạch xây dựng các con đập mà có khả năng làm đổi dòng chảy của sông Brahmaputra. Nhiệt độ tăng cao đang thu nhỏ lại những khối băng vĩnh cửu ở dãy Himalaya và cao nguyên Tây Tạng và hiện tượng này càng được thúc đẩy bởi tình trạng ô nhiễm không khí, vốn có thể gây ra thêm lũ lụt. Ở một số nơi, kế hoạch của chính quyền bang về biến đổi khí hậu dự đoán nguy cơ lũ lụt tăng 25% và nguy cơ hạn hán tăng 75% bên cạnh tình trạng sạt lở thêm, lũ bùn và lở tuyết được dự đoán sẽ xảy ra. Cùng bị đe dọa là hệ sinh thái mong manh của khu vực. Đầm lầy, rừng rậm nhiệt đới, đồng cỏ, rừng tre và vườn trà sinh sôi nảy nở trên vùng đồng bằng màu mỡ của con sông. Hai di sản thế giới của Assam là Kaziranga và Manas nổi tiếng là nơi cư trú của loài tê giác một sừng cũng như hổ, voi, báo, trâu nước, nai đầm lầy và khỉ lông vàng. Có ít nhất 346 con thú ở Kaziranga đã chết trong các trận lũ lụt hồi năm 2017, trong đó có 15 con tê giác, một con hổ Bengal và bốn con voi. Bất thình lình, Payeng bỗng la lớn: "Xihu, xihu!" (cá heo, cá heo!). Cá heo sông Hằng nhảy lên không trung. Chúng tôi may mắn khi nhìn thấy cảnh này. Loài cá heo này chính thức được ghi danh vào danh sách động vật khẩn nguy, đối diện với các nguy cơ trên khắp lưu vực sông Hằng và sông Brahmaputra như: ô nhiễm, bị mắc vào lưới cá, những con đập chia cắt các cá thể và giảm lượng con mồi việc săn bắt cá heo để lấy dầu. Các dự án bảo tồn khuyến khích các ngư dân sử dụng mồi câu, nhưng hiện nay chỉ còn 1.200 con cá heo trên khắp Ấn Độ và chưa tới 300 con ở sông Brahmaputra. Cuộc chiến gian nan Tuy nhiên, việc chúng tôi nhìn thấy cá heo đem đến hy vọng. Loài cá heo nằm trên đỉnh của chuỗi thức ăn dưới nước, do đó sự xuất hiện của chúng là dấu hiệu cho thấy một hệ sinh thái và đa dạng sinh học lành mạnh. Thanh niên đôi khi vào đất liền để kiếm việc làm, thường là trong ngành dịch vụ, nhưng khu vực nông nghiệp vẫn là ngành thu hút lao động chủ lực. Và do đó, nếu như vùng đất này đối mặt nguy cơ thì người dân ở đây cũng vậy. Vận mệnh hai bên gắn chặt vào nhau. Họ đã bàn bạc về việc sạt lở từ lần này đến lần khác. "Chúng tôi phải chiến đấu chống lại nó," Payeng nói. Nếu không, người dân xứ cù lao sẽ trôi dạt về nơi khác. "Đây là một cuộc chiến giữ đất." Đó là một cuộc chiến phức tạp. Các con đê, vốn được xây dựng để ngăn lũ, thật ra có thể làm gia tăng sạt lở - cho dù là hạn chế dòng chảy của con sông, tăng tốc độ dòng chảy hay đơn giản chỉ là đưa vấn đề từ chỗ này sang chỗ khác. Khai thác cát là một đề xuất khác: nó được cho là giúp chống lại sạt lở bằng cách tăng khối lượng dòng chảy nhưng nó cũng làm thay đổi dòng chảy của con sông và gặp phải những thách thức kỹ thuật rất lớn. Các ống địa kỹ thuật đắt tiền được sử dụng để ổn định bờ sông ở Majuli bị cuốn đi trong vòng một năm. Các bức tường đá chuyển dòng chảy xiết, do đó bảo vệ một địa điểm nhưng có khả năng gây sạt lở ở hạ lưu. Dùng đá cuội và các túi cát để gia cố cho bờ sông sụt lún khó mà không có sai sót. Các nỗ lực chống sạt lở cũng phải giải quyết các yếu tố khác - nhất là tình trạng phá rừng, các con đập và biến đổi khí hậu. Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Future.