text
stringlengths
1
55.3k
Sẽ không còn có các khăn quàng cổ bằng lụa, bút máy được thiết kế riêng, đồ da thú, hay hành lý da thuộc.
Đấy đã chính xác là các món được Kim và các elite Đảng Cộng Sản của ông ta sưu tầm. Một học giả đã sử dụng các số liệu từ công ty Pháp Hennessy để ước lượng ngân sách hàng năm của Kim cho rượu cognac trước khi bị cấm vận đã có thể cao đến mức 800.000 $ một năm.
Là không thể để hiểu nhiều trong các vùng nghèo nhất thế giới vào cuối thế kỷ thứ hai mươi mà không hiểu chính thể chuyên chế mới của thế kỷ hai mươi: chủ nghĩa cộng sản. Tầm nhìn của Marx đã là một hệ thống mà sẽ tạo ra sự thịnh vượng dưới các điều kiện nhân đạo hơn và không có bất bình đẳng. Lenin và Đảng Cộng Sản củ...
cần thiết để sống còn và vươn lên. Không phải ai cũng cần cái tham vọng mạnh mẽ đã truyền sinh lực cho y. Cái tham vọng đã khiến y trở thành người có lẽ giàu có nhất ở London mà không cần phải xuất thân từ dòng dõi có tước hiệu.
Y kiếm được tất cả mọi thứ trong chưa đầy một thập kỷ.
Điều đó đã cho y cái quyền biến đổi nhiều cuộc đời. Nhưng một con người cần phải có động lực để biến đổi cuộc đời mình.
Mark Winters là kẻ ăn bám.Kenny Winters thiếu tham vọng.Marietta Winters… y vẫn đang cố xác định xem cô đích thực là người thế nào.
"Sao ông lại có thể nói thế được nhỉ?
Kenny thật đáng thương!
Nó bị giam giữ và cầm chắc sẽ không được xét xử công bằng.
"Nét mặt cô chuyển thành giận dữ, màu đỏ ửng trên má cô như nụ hoa hồng đầu tiên đang ngập ngừng ướm nở.
Y rũ bỏ cái phần đó ra khỏi tâm trí mình. "Đó chính là nguyên cớ chúng ta cần phải lần ra đầu dây mối nhợ với tay luật sư kia. Và cô phải để yên để tôi làm điều đó." "Nhưng…" "Cô muốn làm trái ý tôi trong việc này ư?"
Y khuấy đường bằng chiếc thìa thép, quan sát đôi tay cô đang nắm chặt lấy mép bàn và màu má cô đỏ bừng thêm. Sắc hồng khiến cô đẹp lên, cho dù khóe môi cô mím lại đầy cứng rắn. Y ngờ ngợ phải chăng mình chọc giận cô chỉ để nhìn thấy sắc hồng đỏ ửng lên.
"Khi nào chúng ta đi?"
cô cấm cảu.
"Ngay bây giờ.
Mất ba mươi phút đi bộ.
"Y quan sát cô lùa một tay lên tóc, vuốt nó về đằng sau như thể đang làm dịu đi biểu cảm trên mặt mình. Cô khá cừ, y có thể đánh giá như thế. Cô đã vượt qua hầu hết những trắc nghiệm của y. Có miệng lưỡi sắc sảo, nhưng đầu óc cũng sắc bén nữa.
Và y chưa bao giờ phản bội một người phụ nữ hơi chanh chua một chút. Chính những cô khiến y sửng cồ lên lại là những cô ngọt ngào mùi mẫn. Với người phụ nữ như thế này, ta sẽ luôn biết mình đang ở điểm nào, chỉ cần ta biết cách quan sát đủ nhanh. Cô ta biểu lộ mọi thứ lên mặt trong một tích tắc đồng hồ trước khi che gi...
Và thử thách nữa.
Ở cô ta có cái gì đó. Cặp mắt của cô ta.
Vừa làm người ta vỡ mộng vừa làm người ta phấn khích - điều đó khiến y ngạc nhiên thích thú.
° ° ° Họ bước vào một ngày xuân rạng rỡ. Đó là một ngày tuyệt vời để đi bộ. Mặt trời ấm áp, những tia nắng mềm mại tựa bơ mơn trớn mặt y. Cơn gió nhẹ phảng phất trong không trung thổi tung bụi phấn hoa từ những khu vườn xung quanh và giữ chúng lơ lửng trên không cho đến khi chúng tụ lại rồi rơi xuống.Một khách qua đườn...
"Ông bảo rằng ông biết những loại người như tay Hackenstay?" cô hỏi. Y thấy vẻ cau có của cô khi một đám thiếu nữ khúc khích đi qua họ. Một nụ cười chậm rãi ngoác từ miệng y sang tận mang tai. Vì quyết định tiếp cận Hackenstay bằng con người thực của mình, y đã không mang mũ để ngả ra chào, nhưng y cẩn thận gật đầu và ...
Trông Marietta như đang ngậm bồ hòn vậy. "Đúng thế.
London đầy ngập những thứ rác rưởi như chúng."
"Sao lại có nhiều luật sư bất tài, bịp bợm đến thế được nhỉ?" "Đâu có, không phải toàn là luật sư. Kế toán này, thương nhân này, quý tộc này, trung lưu này. Cái loại "sống chết mặc bay tiền thầy bỏ túi" đó đâu chỉ giới hạn ở một lĩnh vực. "Cô phóng một cái nhìn giận dữ từ dưới làn mi về phía y. Dường như chỉ có mình cô...
"Một tia sốc chạy dọc sống lưng y. "Sao cô lại hỏi thế?"
"Ông ta có vẻ cáu kỉnh và quái gở, nhưng đồng thời tôi cũng không thấy nỗi ác cảm đích thực nào với ông cả. Ông nắm giữ những điều kiện đền đáp rất mập mờ đối với tôi, nhưng tôi không làm trong bất cứ cơ quan chính quyền nào hay cơ quan mật nào cả. Tôi chẳng có những mối quan hệ để mà giúp ông." "Cô là người trong giới...
"Đã không còn nữa.
"Y biết giới thượng lưu hoạt động ra sao. Y đã được nuôi dạy để biết tuốt tuột về nó.
"Vả lại, tôi chưa bao giờ nói tôi cần cô vì những mối quan hệ xã hội của cô.
"Đầu cô ngoảnh phắt sang. "Chúng ta hãy nói trắng việc này ra nhé, thưa ông Noble.
Ông chẳng cần tôi vì bất kỳ cái gì cả.
Tôi biết tỏng ra rồi." "Hay quá. Vậy là, dường như cô đã hiểu ra mọi lẽ. Cô biết đích xác những gì tôi sẽ yêu cầu cô làm.
"Cơn bực tức lóe lên trong mắt cô. "Ông thừa hiểu rằng tôi không biết." "Nhưng cô vừa nói cô biết tỏng tôi chẳng cần cô vì bất kỳ cái gì mà." "Ờ thì tôi đã loại trừ những ám chỉ đồi bại nhất.
Rõ rành là ông có cả một hậu cung sẵn sàng và tình nguyện phục vụ bất cứ lúc nào ông gọi rồi."
Cô phác một cử chỉ phỏng chừng về phía những người cũng đang đi bộ như họ.
"Bất chấp những lời bóng gió của ông, tôi cực kỳ nghi ngờ việc mình sẽ làm điều đó. "Một chuỗi rền là lạ vẳng ra từ ngực y. Y những tưởng mình phải cảm thấy bị sỉ nhục, danh dự bị tiêu tùng vì cô đã dùng cái từ "đồi bại" kia, nhưng thay vì thế y lại cảm thấy… thích thú. Đã lâu rồi y không thấy buồn cười đến thế trước m...
"Ra là thế.
Tôi sẽ báo cho hậu cung của tôi biết rằng họ khỏi lo về khả năng có kẻ tiếm quyền trong bọn họ."
"Đây đâu phải chuyện cười." "Không, chắc chắn không phải là chuyện cười rồi. "Tiếng rền sôi lên sùng sục và y phá lên cười. Cô dừng lại, hai tay chống nạnh nhìn trừng trừng vào y - sắc mặt cô chuyển từ kinh hãi sang thích thú một cách bất đắc dĩ. Cặp mắt cô đảo sang
là bạn bè của nhau ư? Bạn bè cái gì, tôi xin hỏi cô.
Đã hai chục năm nay, về mọi mặt Trevelyan đều hơn Burnaby đôi chút, trong môn trượt tuyết, môn bắn súng, hoặc môn giải các bài đố ô chữ... Vậy thì làm sao Burnaby chịu nổi? Trevelyan lại giàu, trong khi Burnaby nghèo.
Làm sao có thể yêu quí được một người hơn mình về đủ mọi phương diện?
- Bà nói đúng. Nhân đây, cháu xin hỏi bà, bà có biết chuyện anh Garfield cháu bà lại quen thân với bà dì của người yêu cháu, bà Gardner, không?
Hai người ngồi cùng với nhau trong quán giải khát Deller hôm thứ sáu đấy.
- Bà Gardner là mẹ đỡ đầu của nó đấy. Hôm ấy nó bảo đi Exter thăm một người bạn, thì ra là "bạn" thế đấy! Nó lại vò tiền bà ta chứ gì.
Tôi biết tính nó quá đi rồi. Được, tôi sẽ bảo nó. - Bà đừng mắng anh ta.
Cháu đi đây, chào bà Percehouse.
Còn bao nhiêu việc phải làm cho xong. - Vậy cô đã hoàn thành nhiệm vụ. - Nhưng chưa phải đã xong.
Cháu còn phải đi London, đến công ty bảo hiểm, nơi anh James làm, để thuyết phục ban quản trị công ty đừng đưa anh ấy ra tòa về tội dùng trộm tiền của công ty.
- Chà!
- bà Percehouse lắc đầu thông cảm.
- Cháu hy vọng, chuyện vừa qua sẽ là bài học tốt cho James. Từ nay anh ấy sẽ sống thận trọng hơn. - Tôi cũng tin như thế. Nhưng cô tin sẽ thuyết phục được các sếp của cậu ấy chứ? - Cháu tin làm được - Emily quả quyết đáp. - Rồi sau đấy? - Rồi sau đấy ạ?
Cháu sẽ là mọi thứ vì James.
- Sau đấy nữa? - Bà hỏi thế nghĩa là sao ạ? - Cô sẽ quyết định, cậu nào trong hai cậu ấy chứ? - Ra chuyện ấy? - Tôi rất muốn biết.
Trong hai chàng trai trẻ ấy, cậu nào chiến thắng?
Emily ôm bà già, cười vang: - Cháu không nói, bà cũng thừa hiểu rồi. Nói xong, cô chạy vụt ra ngoài. Ra đến đường, cô nhìn thấy chàng nhà báo Enderby đang chạy lại. Khi đuổi kịp Emily, anh ta nắm hai bàn tay cô: - Emily! Emily yêu quí!
- Anh Enderby! - Cho anh hôn em! - Enderby kêu lên rồi ôm hôn luôn - Emily yêu quý, vậy là anh đã thành công. Bây giờ anh là một phóng viên có hạng rồi. Còn em? - Tôi làm sao?
- Nếu cậu James chưa được ra khỏi tù thì anh chưa dám bàn đến, nhưng bây giờ việc cậu ta đã xong.
- Thì sao?
- Emily, em thừa biết anh mê em, và anh biết em cũng yêu anh.
Đối với em, giai đoạn James Pearson chỉ là một bước sai lầm. Anh muốn nói rằng số phận đã gắn liền hai chúng ta.
đúng thế không?
- Nếu đấy là lời cầu hôn, thì anh không nên nài ép - Emily nói.
- Em thấy đấy... - Không! - Nhưng... - Nếu anh để tôi được nói thẳng, thì xin nói rằng tôi yêu James... yêu say đắm!
Enderby há hốc miệng nhìn cô gái trẻ: - Anh không tin! - Tôi không nói dối đâu!
Trước đây tôi yêu James, và bây giờ vẫn yêu. - Emily, vậy mà em đã làm tôi hy vọng... - Tôi chỉ nói là may mắn thay ai có được một người bạn đáng tin cậy. - Vậy mà tôi đã tưởng... -
VIII - BÀN VỀ LỐI KHẢO XÉT NGƯỜI CÁCH TRỰC TIẾP Bất luận một công cuộc làm ăn nào, xét theo nghĩa chung cũng phải đi đến chỗ tranh chấp về quyền lợi, dù là một cuộc mua bán, việc ký kết một tờ hợp đồng, một bản thỏa hiệp hay việc thành lập một hội buôn. Kinh doanh là một cuộc tranh đấu mà chúng ta phải chiến thắng nhưn...
Nói rằng sự thấu hiểu những định luật tâm lý có thể thay thế hẳn cái kinh nghiệm quý báu ấy có khi hơi quá đáng, song điều chắc chắn là nó có thể giúp chúng ta thâu thập kinh nghiệm ấy một cách dễ dàng, nhanh chóng hơn và biết sử dụng nó một cách kiến hiệu hơn. Trong đời sống, chúng ta thường gặp phải bài toán này: chú...
Trái lại, người nhận lãnh chức tổng thư ký của một hội ái hữu, một chức vụ ở trong bóng tối nhưng đòi hỏi nhiều hy sinh, bởi viên tổng thư ký của một hội trường phải cáng đáng hầu hết
không phải những đứa trẻ, mà sẽ là những thần thánh thực sự... Thế mà giờ đây. . . Lão đứng bật dậy, mắt đầy lệ. - Tôi không chịu nổi, sếp ạ, lão nói. Tôi phải đi dạo đây. Đêm nay, tôi phải đi lên đi xuống sườn núi vài ba lần cho mệt lử đi, cho khuây khỏa một chút... ôi!
Nàng góa ấy! Tôi cảm thấy tôi phải hát một khúc bi ca thay cho sếp!
Lão lao ra ngoài, đi về phía núi và biến vào đêm tối. Tôi nằm xuống giường, tắt đèn và một lần nữa, theo cái cách khốn nạn, phi nhân của mình, cố gắng chuyển vị thực tại vứt bỏ máu, thịt, xương - và quy giản thành khái niệm trừu tượng, gắn nó với những quy luật phổ biến, kỳ tới khi tôi đi đến cái kết luận khủng khiếp r...
Hơn thế nữa, theo kết luận ấy, nó còn góp phần cho thế giới đại đồng.
Tôi đi đến cái an ủi tối hậu và gớm ghiếc này: tất cả những gì đã xảy ra ắt phải xảy ra, thế là phải thôi. Việc sát hại nàng góa đi vào óc tôi - cái bọng ong trong đó từ nhiều năm nay, mọi chất độc đều trở thành mật - và khiến nó xáo loạn. Nhưng cái triết lý của tôi lập tức chộp lấy lời cảnh cáo dễ sợ ấy, bủa vây nó bằ...
Cũng bằng cách ấy, các cô ong thợ dùng sáp bọc kín thằng ong đực đói rạc mò đến định ăn trộm mật.
Mấy giờ sau, nàng góa đã yên nghỉ trong ký ức tôi, bình tĩnh và thanh thản, chuyển thành một biểu tượng. Nàng đã được bọc sáp trong tim tôi, nàng không còn khả năng làm lan rộng nỗi kinh hoàng trong tôi và làm tê liệt đầu óc tôi nữa. Những sự kiện khủng khiếp của riêng một ngày hôm ấy mở rộng triển khai trong thời gian...
Tôi không nghe thấy Zorba trở về, thậm chí cũng chẳng biết lão có về hay không nữa.
Sáng hôm sau, tôi thấy lão trên sườn núi rủa xả và quát tháo công nhân.
Họ làm thế nào cũng không vừa ý lão.
Lão đuổi ba người thợ bướng bỉnh, tự tay cầm cuốc dọn đá và bụi rậm mở con đường lão đã vạch để trồng cột. Lão trèo lên núi, bắt gập mấy gã tiều phu đốn thông và lão đùng đùng chửi bới ầm ĩ. Thấy một gã cười rộ và lẩm bẩm điều gì, Zorba lao vào đánh. Tối hôm ấy, lão trở về lều, mệt lử và quần áo rách bươm.
Lão ngồi xuống cạnh tôi trên bãi biển.
Lão hầu như không mở miệng nổi; cuối cùng, khi lão cất lời là để nói về gỗ, dây cáp và than bùn; lão giống như một chủ thầu tham lam chỉ hối hả phá phách nơi thầu cho nhanh, kiếm thật nhiều lợi rồi chuồn.
Ở giai đoạn tự an ủi tôi đã đạt tới, có lúc tôi đã toan nói về nàng góa; Zorba vươn cánh tay dài nghêu và xòe bàn tay hộ pháp bịt miệng tôi.
- Im đi! Lão nói, giọng nghẹn lại. Tôi ngừng lại, xấu hổ. Một con người chân chính là như thế đấy, tôi nghĩ thầm, thèm được đau buồn như cách Zorba. Một con người có bầu máu nóng, xương cốt vững vàng, khi đau khổ thì để những giọt nước mắt đích thực giàn giụa trên má, và khi sung sướng không làm bợn niềm vui trong sáng...
Cứ như thế, ba bốn ngày trôi qua.
Zorba làm việc liên miên, không ngừng lại để ăn uống hoặc nghỉ ngơi.
Lão đang đặt nền móng.
Một buổi tối, tôi nhắc rằng mađam Bouboulina vẫn còn đang liệt giường, thầy thuốc không tới và mụ luôn luôn gọi tên lão trong cơn mê sảng.
Lão nắm chặt tay lại.
- Được lão đáp Tờ mờ sáng hôm sau, lão vào làng và gần như ngay sau đó, trở về lều.
- Bác có gặp bà ta không? Tôi hỏi.
Bà ta ra sao rồi?
- Mụ chẳng sao cả, lão đáp, chỉ sắp chết thôi. . Và lão rảo bước đi làm việc. Tối hôm ấy, lão không ăn, vớ lấy chiếc can gộc và đi ra.
- Bác đi đâu thế? Tôi hỏi.
Vào làng à?
- Không, Tôi đi dạo một lúc. Tôi về ngay thôi mà.
Lão sải bước nhanh và quả quyết, hướng về phía làng.