text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Góc nhìn thực tại Dĩ nhiên California có rất nhiều đặc biệt, cũng như mỗi người tình đều có những góc cạnh làm chúng ta ngây ngất. Tôi yêu những buổi sáng mùa hè tại California. |
Khi dậy thật sớm chạy trên bãi cát vắng lặng cùng những con chim hải âu giữa sương mù và hơi lạnh. |
Và tôi cũng yêu Hồng Kông với những đêm khuya ngồi ăn cháo sò huyết giữa đám đông cuồn cuộn quanh khu Mong Kai. |
Nhưng dần dà rồi niềm vui cũng sẽ phai nhạt sau khi chúng thành thói quen. Lặp đi lặp lại qua ngày tháng, mọi chuyện cũng thành nhàm chán. Rồi còn mặt trái của điểm đến. |
California là nơi bạn có thể ngồi ngáp dài trên chiếc xe đẹp đắt tiền ở đường cao tốc 405, nơi mỗi ngày đều biến thành bãi đậu xe vào giờ cao điểm; nơi mà phải khoanh vùng trên bản đồ để đừng đi lạc sau 8 giờ tối (còn là khu tội phạm ngự trị); nơi mà Woody Allen phát biểu là sáng |
hồ sơ giấy tờ. |
Ngày nay, bạn không chỉ cạnh tranh với các ứng viên khác trong cùng một cộng đồng địa phương nhỏ hẹp mà còn cạnh tranh với một số đông những người được đào tạo rất tốt trên toàn thế giới. Cho dù đang phải chìm trong lo lắng và thất vọng thì những người làm công vẫn còn có việc để làm, dầu cho công việc đó có ít cơ hội ... |
Tất cả phải được thực hiện chính xác ngay từ những bước chiến lược đầu tiên. |
Nâng cao hiệu quả cho ứng viên Trong cuộc đấu tranh sinh tồn, ngày càng có nhiều công ty ra quyết định nâng cao hiệu quả làm việc cho các ứng viên. Hiện nay, bất cứ công ty nào cũng đều dành một phần tiền thưởng cho năng suất lao động cao của các cá nhân xuất sắc. Họ muốn thuê những người có khả năng làm tăng doanh thu... |
Khi một ứng viên không có khả năng khẳng định giá trị của mình chỉ trong vòng vài phút của cuộc phỏng vấn, thì điều đó đồng nghĩa với việc họ không hy vọng có cơ hội tiến xa hơn nữa. Ngày nay, chẳng có mấy công ty chủ trương tuyển dụng những nhân sự được đào tạo với năng lực chỉ đủ để giải quyết công việc ở mức độ chấp... |
Trong trường hợp bạn là người thụ động, thiếu cam kết, định hướng ngắn hạn và tính cách hướng nội, thờ ơ thì chắc chắn bạn sẽ nằm trong dach sách bị loại ra trước tiên. Năng lực của bạn, được thể hiện qua cách đặt những câu hỏi có ý nghĩa, sẽ chỉ cho nhà tuyển dụng thấy bạn có xứng đáng nằm trong mối quan tâm hàng đầu ... |
Chính xác là như vậy! |
Bạn sẽ chỉ có vài phút để thể hiện trước nhà tuyển dụng rằng mình là người có năng lực tầm cỡ thế giới. |
Các công ty đang không ngừng thắt chặt quá trình tuyển chọn nhân viên để loại ra tất |
Sachvui.Com Sachvui.Com Sachvui.Com Sachvui.Com Sachvui.Com Sachvui.Com |
bậc cha mẹ thường không thực sự thấu hiểu con cái của chính mình.” Tôi nhận ra đôi mắt mình đang nhắm và mở mắt ra. |
Augustus đang nhìn tôi đắm đuối, đôi mắt xanh của cậu ấy gần tôi hơn bao giờ hết, và đằng sau cậu, một đám đông đứng thành gần ba vòng tròn xung quanh chúng tôi. |
Họ đang tức giận, tôi nghĩ thế. Thật kinh khủng. |
Những đứa trẻ kia, với những hormon của chúng nó, đứng ôm ấp nhau dưới một băng hình đang phát giọng nói vỡ nghẹn của một người đã từng là cha. |
Tôi buông Augustus ra, cậu ấy hôn nhẹ vào trán tôi trong khi tôi chăm chăm nhìn đôi Chuck Taylors của mình. |
Và rồi họ bắt đầu vỗ tay. Tất cả mọi người, tất cả những người lớn đứng đó, đều bắt đầu vỗ tay, một người còn hét lên “Hoan hô!” trong chất giọng Âu. Augustus mỉm cười, cúi đầu chào. Cũng cười, tôi khẽ nhún mình chào, nhận thêm một tràng pháo tay đón mừng khác. |
Chúng tôi đi xuống, nhường cho tất cả những người lớn đi trước, và ngay trước khi chúng tôi đến quán cà phê (nơi may mắn làm sao có một thang máy đưa chúng tôi trở lại mặt đất và cửa hàng lưu niệm), chúng tôi đọc được một vài trang từ nhật ký của Anne, cả một quyển ghi lại những câu danh ngôn chưa được xuất bản của cô ... |
Nào ai đủ mạnh mẽ để vượt qua cám dỗ? |
[105] cô bé viết. Chị Lidewij đưa chúng tôi về khách sạn Filosoof. Bên ngoài khách sạn trời đang lất phất mưa, Augustus và tôi đứng trên những viên gạch ở lối đi đang dần dần thấm ướt. Augustus: “Cậu nên nghỉ một chút.” Tôi: “Tớ ổn mà.” Augustus: “Được rồi.” Ngập ngừng một lúc. “Cậu đang nghĩ gì đấy?” Tôi: “Cậu.” Augus... |
Tất cả mọi mặt, kể cả tấm sàn, đều được lát gương. |
Chúng tôi phải tự kéo cửa để nhốt mình vào trong, rồi cái thứ cũ kỹ đó chầm chậm cọt kẹt kéo lên tầng hai. Tôi rất mệt, người đầy mồ hôi, lo lắng rằng nói chung nhìn tôi rất kinh và đầy mùi nữa, nhưng kể cả thế tôi vẫn cứ hôn cậu ấy trong cái thang máy đó, rồi cậu ấy buông tôi ra, chỉ vào tấm gương và bảo, “Nhìn kìa, v... |
“Cậu ổn chứ?” Tôi hỏi. Một lúc sau cậu đáp, “Ừ, ừ, chắc cái cửa nặng quá.” Cậu ấy đẩy lần nữa và lần này nó mở ra. Cậu ấy để tôi ra trước, tất nhiên là thế, nhưng vì tôi chẳng biết đi theo hướng nào xuống hành lang nên tôi cứ đứng đó ngoài cái thang máy, cậu ấy cũng đứng nguyên đó, khuôn mặt nhăn nhó, tôi hỏi lại lần n... |
Thực tế, gọi nó là biến đổi cũng không đúng, bởi vì bạn không làm gì cả; bạn chỉ cần kiên nhẫn. |
Đây là một trong những bí mật lớn lao nhất tôi đang nói cho bạn. |
Thử nó mà xem: khi giận dữ tới bạn không làm gì cả; chỉ ngồi im lặng và ngắm nhìn nó. Đừng chống lại nó, đừng ủng hộ nó. Đừng hợp tác với nó, đừng kìm nén nó. Chỉ ngắm nhìn nó, kiên nhẫn, chỉ xem điều xảy ra... để cho nó nổi lên. Nhớ một điều: đừng làm gì trong khoảnh khắc giận - đợi đấy. Chỉ cho nó một chút thời gian ... |
Bạn thử điều đó mà xem. Nhớ một điều: đừng bao giờ làm gì trong tâm trạng khi chất độc đang sở hữu bạn; cứ đợi đấy. Khi chất độc đã bắt đầu đổi thành cái khác... Đây là một trong những luật cơ bản của cuộc sống: rằng mọi thứ liên tục biến đổi thành thứ khác. Có thay đổi đều đặn trong bạn - người tốt thành người xấu, ng... |
Đó là toàn thể nghĩa của việc mắc nghiệp. |
Làm bất kì cái gì khi bạn đang trong khoảnh khắc tiêu cực và bạn sẽ ở trong xiềng xích, và không có tận cùng cho nó. Khi bạn tiêu cực bạn làm cái gì đó, người khác trở nên tiêu cực, người khác sẵn sàng làm cái gì đó - tiêu cực tạo ra nhiều tiêu cực hơn. Tiêu cực khêu gợi tiêu cực thêm, giận dữ mang tới giận dữ thêm, th... |
Chờ đợi. |
Cùng năng lượng có thể phá vỡ, cũng có thể mưa rào lên cuộc sống - chỉ đợi. Chờ đợi và không làm gì trong vội vã, một ngày nào đó bạn sẽ ngạc nhiên, khi thấy thay đổi bên trong. Bạn đã từng đầy giận dữ, và thế rồi giận dữ cứ tiếp diễn và đi tới đỉnh ... và thế rồi bánh xe quay đi. Và bạn có thể thấy bánh xe quay, và gi... |
Tôi không nói ngồi lên đỉnh của tiêu cực, quên tiêu cực, làm cái gì |
phương giữa hai nước đã được tăng cường đáng kểtrong suốt thập kỉqua. Nguyên nhân chính là bởi hoạt động kinh tếmạnh mẽcủa Việt Nam cũng như chính sách tăng cường tập trung quốc tếcủa các công ty Bỉ. |
Các khoản đầu tư lên tới 98 triệu euro với hơn 40 dựán. |
Một khoản đầu tư của Bỉtrong khu công nghiệp và cảng lớn Đình Vũ (Hải Phòng) chính là ví dụ, hoặc như các khoản đầu tư vào ngành vận chuyển cà phê đã đóng góp vào việc quá cảnh qua Antwerp khoảng 80% cà phê Việt Nam dành cho thịtrường châu Âu. Đối với các doanh nghiệp vừa và nhỏ, Bỉđã giúp tạo ra giá trịgia tăng cao hơ... |
Việc hợp tác trong giáo dục cũng thểhiện mối liên kết mạnh mẽgiữa hai quốc gia. Ví dụ, Đại học Ghent đã hợp tác chặt chẽvới Đại học Cần Thơ vềnuôi trồng thủy sản, với Đại học Nông Lâm Thành phố HồChí Minh vềlai tạo giống bò BBB, trong khi Gembloux Agro- Bio Tech cũng đã thực hiện nhiều chương trình phát triển nông nghi... |
4.6.2 Giải thưởng của Entobel Entobel đã vinh dựđược chính phủViệt Nam tặng thưởng do những kếhoạch phát triển tại Việt Nam và tiềm |
Tốt hơn bây giờ hay xấu hơn? Ai biết được? |
Không biết được nhưng có điều họ giống nhau là đều mong muốn ngày mai sẽ tốt hơn ngày hôm nay. Nhưng chỉ cầu mong cho ngày mai tốt hơn hôm nay thôi thì chưa đủ biến ước mơ thành hiện thực. Phải làm gì bây giờ cho ngày mai mới là quan trọng. |
Tháng 9 năm 1978, tôi đã phát biểu trước các ký giả về việc thành lập “Viện chính trị - kinh tế học MATSUSHITA”. |
Đây là nơi sẽ đào tạo nhân tài cho Nhật Bản vào thế kỷ XXI. |
Sau khi phát biểu, nhiều báo, tạp chí v.v..., đã đưa tin, họ có nhiều ý kiến bình luận. Trong đó có nhiều ý kiến tán thành, nhưng cũng có nhiều ý kiến phê phán nghiêm khắc. Có lẽ vì tôi đột nhiên phát biểu tin này nên chắc có người cảm thấy khó hiểu. Nhưng việc tôi có suy nghĩ thành lập Viện chính trị - kinh tế MATSUSH... |
Thời đó, ngay sau chiến tranh, nước Nhật thiếu thốn vật tư hàng hoá, tình cảnh xã hội bi thảm. |
Một mặt, mọi người lo chạy quanh để kiếm cái gì ăn cho đỡ đói qua ngày; mặt khác, lo làm một việc bất kỳ nào đó. Để lý giải tình trạng khốn khó này, để mở đường cho tương lai, nhưng hoạt động chính trị không những đã không thể tạo ra thành quả tốt đẹp, mà tình hình lại ngày càng xấu đi. Tôi nghĩ không thể để vậy được v... |
Thật là hạnh phúc, Nhật Bản đã nhận được viện trợ từ nơi khác, nhưng cũng nhờ sự nỗ lực của chính bản thân người Nhật nên nước Nhật đã phục hồi |
vì hằng-nga giáng thế, mới lập lên làm quí-phi. Quí-phi đã nhan sắc, lại có đức hiền, vua sủng ái muôn phần, rồi lập làm hoàng-hậu. Từ bấy giờ Hưng-đạo vương thấy nhời tiên nghiệm, mới có ý tìm kén anh-hùng, để gả chồng nốt cho con nuôi. Hưng-đạo vương tự khi phụng mệnh đổng nhung, thu xếp thuyền bè, khí giới, dần dần ... |
Trước chòi dựng một lá cờ thêu sáu chữ Súy. Trên chòi dàn cắm cờ tiết-mao, lưỡi phủ-việt. Ở giữa đặt một hòn ấn, và một thanh thần-kiếm, một lá cờ lịnh. Từng dưới dàn cắm qua, mâu, thương, kinh, cờ ngũ-hành, cờ tứ-phương, cờ bát-quái. |
Sáng hôm sau, các vương hầu hội tại trên chòi. Hưng-đạo vương ngồi giữa, hai bên hơn 100 tay đao-phủ đứng lưỡng-dực ; vương hầu theo ngôi thứ ngồi ra hai hàng. Các tướng-sĩ dàn ra hai bên vệ đường, người nào người nấy, đại nịt chỉnh tề, khí giới sáng quắc. |
Dưới sông dàn một rẫy chiến-thuyền, mỗi chiếc thuyền cắm một lá cờ đỏ trên mũi. Trên bộ thì quân mã ở trước, quân bộ ở sau, cuối cùng đến các xe lương thảo, cả thảy quân thủy, bộ hơn 20 vạn quân. Trên chòi nổi ba hồi trống, Hưng-đạo vương xuống chòi, cưỡi ngựa diễu quanh một lượt, xem xét các cơ các đội, cho đến thuyền... |
Trong vài giờ đồng hồ, hồi chiêng thu quân, lại đâu về đấy như cũ. |
Hưng-đạo vương truyền lịnh cho các vương hầu và các tướng sĩ rằng: - Bản-chức phụng mệnh thống đốc quân sĩ ra phá giặc. Các vương hầu và các tướng sĩ, ai nấy phải cẩn giữ phép tắc, đi đến đâu không được nhiễu dân, và phải đồng lòng hết sức đánh giặc, chớ thấy thua mà ngã lòng, chớ thấy được mà sinh hợm, việc quân có lu... |
không bình thường chút nào.” Cậu nhắc lại lời nói của Victoire: “Sức lực cũng giống như cảm giác ăn ngon, nó đến trong lúc ăn.” “Germaine đã để đồ ăn cho chúng ta rồi. Không được bỏ phí…và hơn nữa, nó vượt quá sức của bà.” “Bà ạ, cần phải sống … trước khi chết.” Bà nội không nói gì thêm. |
Bà yên lặng dùng bữa sáng và ra khỏi phòng bếp. |
Ernest cảm thấy vô cùng thất vọng, cậu mặc quần áo và ra ngồi lên chiếc tràng kỷ cũ với một cuốn sách, như thường lệ, nhưng thói quen hàng ngày đã bị nhuốm chút cay đắng. Cậu không thể dõi theo những dòng chữ trong sách, đầu cậu ngập trong một màn sương mù buồn bã. |
Khi bà bất chợt xuất hiện trong chiếc áo choàng màu đen, đầu đội chiếc mũ đen và tay đeo túi sắc như một bà phù thủy, bà nói với cậu: “Cháu chưa bao giờ đòi hỏi bà điều gì. Bà có thể làm điều đó vì cháu…dù chỉ một lần.” Ernest gấp vội cuốn sách, mặc áo và khoác tay bà. Hai bà cháu làm thành một đôi kỳ lạ, như thể ở tro... |
Hôm sau là một ngày thứ hai xám xịt dường như đã quên hẳn cái ánh sáng của ngày chủ nhật. |
Thầy giáo cứ như bị khô cổ nhức đầu vì uống nhiều rượu. |
Ông càu nhàu và mặt mũi thì càu quặu ngay cả với Ernest. |
Thay vì bắt đầu tuần học mới này với ông Bled như bình thường, thì thầy lại giở cái trò mà những ông thầy lười nhác dành cho những khi cực kỳ lười, và ông phát giấy. |
Thậm chí chẳng thèm nói, ông ghi |
vẫn còn nợ đến hơn 70%, nên cũng không thể coi đó là căn nhà của mình, Choe Socheon đành phải đồng ý với quan điểm của Giáo sư Masu. Giáo sư Masu chau mày, ông gạch bỏ mục ô tô khỏi danh sách. “Ngay cả căn nhà tôi còn khuyên cậu nên bán đi nữa là thứ xa xỉ như ô tô. Nó đúng là một thứ hàng hóa xa xỉ có thể làm cho cậu ... |
“Chắc chắn là sai, đó là một quan niệm hoàn toàn sai lầm. |
Đây là kết luận mà tôi đã dành phần lớn thời gian trong cuộc đời mình để quan sát. |
Vận dụng “hiệu ứng cán cân” vào các khoản nợ thực sự có thể mang lại nhiều lợi ích, nhưng cũng sẽ gây ra tổn thất tương đương, cho nên không thể xem đầu tư bằng các khoản nợ là một cách đầu tư đúng đắn, có thể trong một khoảng thời gian ngắn, nó mang lại lợi nhuận cho cậu, nhưng về lâu dài, vẫn chỉ là thua lỗ. Được rồi... |
“Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, như tôi đã nói, đây mới là bước đầu tiên. |
Đừng sầu não quá, ít ra thì như thế này vẫn tốt hơn là không biết gì cho đến khi mọi chuyện tồi tệ hơn chứ? Tuy trước mắt chưa tìm ra cách giải quyết khoản nợ khổng lồ này, nhưng cậu đã nhận thức được tình hình tài chính của mình, chắc cậu hiểu rõ ý nghĩa của việc này đối với bản thân cậu.” Giáo sư Masu nhìn đồng hồ rồ... |
“Thời gian trôi nhanh quá, tôi còn nhiều chuyện muốn nói với cậu, nhưng chiều nay tôi bận chút việc. Chẳng mấy khi |
bố đã làm một chiếc chong chóng lá dứa đẹp nhất để con khoe với chúng bạn. Lúc đó, con muốn nói với bố rằng “lần sau, dù nhớ mẹ đến đâu con cũng không khóc nữa”. Thương bố ngày một gầy, da ngày một sạm đen, chị Cả và anh con đều muốn bỏ học để bớt gánh nặng trên vai bố. Bố nói gằn từng tiếng: “Dù nhịn ăn nhịn mặc, bán ... |
Ngày con nhận tấm bằng đại học, con muốn san sẻ niềm hạnh phúc đó với bố đầu tiên. |
Nhưng tai nạn giao thông mang bố đi mãi... Con chỉ biết cầm tấm bằng và khóc trong câm lặng. |
Con không được sinh ra trong gia đình giàu có, không thừa hưởng gen thông minh vượt trội... Nhưng con thấy mình thật giàu có vì những tài sản tinh thần mà bố đã để |
đó xem. Ông Chandler cau mày. - Tôi cho rằng ông George đã mở... Ông nghĩ thế nào ? - Ông để chìa khóa ở đâu ? Cắm trong ổ khóa ư ? - Không. |
Trên một cái dầm chìa ra ở bên cạnh. Ngoài tôi thì ông George hoặc Withers, người hầu phòng, cũng có thể lấy chìa để mở khóa. Chúng tôi đã bảo Withers rằng Hugh bị mộng du... Đây là một đày tớ trung thành. |
Nó đã ở đây nhiều năm rồi. |
- Ngoài ra có chìa khóa nào khác nữa không ? - Theo tôi biết thì không. - Người ta có thể làm một chìa khóa khác. - Nhưng đó là ai ? - Con trai ông cho rằng mình đã giấu nó ở đâu nhưng không nhớ ra. Ông đại tá Frobisher chợt đi vào và lên tiếng: - Tôi không thích như vậy, Charles... Cô gái... - Đúng như tôi đã nghĩ - Ô... |
- Chính vì lý do ấy - Ông Chandler kêu lên - Mẹ kiếp, ông bạn, phải công nhận đây là vấn đề người điên. Hugh cũng thấy như vậy. |
Diana không nên tới đây. |
- Nếu vậy - Poirot đáp - thì cô ấy tự quyết định. Anh đi ra. Đứng bên chiếc xe nơi Diana đang đợi anh. Cô gọi nhà thám tử. |
- Nào chúng ta hãy đi mua sắm những thứ cần cho đêm nay. Chúng ta sẽ về kịp dùng bữa chiều. |
Trên đường, Poirot kể lại cho cô gái nghe câu chuyện giữa ba người vừa rồi. Diana bật cười. |
- Họ cho rằng Hugh sẽ đem lại chuyện không hay cho tôi ư ? |
Thay vì trả lời, Poirot hỏi cô có thể cho anh ghé vào cửa hàng dược phẩm trong làng không. |
Anh đã quên mang bàn chải răng. |
Trên xe cô gái đợi anh đi mua sắm. |
Cô thấy anh đã mất rất nhiều thời gian để mua bàn chải răng... ° ° ° - Cô có can đảm không, thưa cô. Rất can đảm. |
Đây là cái mà cô đang cần. - Ôi, đúng ư ? - Diana kêu lên - Anh ấy điên thật ư ? - Tôi không phải là thày thuốc tâm thần, thưa cô. Tôi không có quyền nói "người này điên, người kia không điên". - Ông đô đốc hải quân Chandler cho rằng anh ấy điên, ông đại tá George Frobisher cũng cho là như vây. Hugh, cả anh ấy nữa, cũn... |
- Còn cô thì sao ? - Tôi ư ? Tôi nói anh ấy không phải như vậy ! Do đó tại sao... - Do đó tại sao cô đến tìm tôi, đúng không ? - Phải. |
Tôi còn cách nào khác được ? |
- Đây đúng là câu hỏi mà tôi muốn đặt ra cho cô, thưa cô. - Tôi không hiểu. |
- Stephen Graham là ai ? |
Cô gái có vẻ ngạc nhiên. |
- Stephen Graham ư ? |
Đúng... đây là một chàng trai - Cô gái nói và nắm lấy cánh tay anh - Ông đang nghĩ gì ? |
Ông đang ở đây mà chẳng nói gì với tôi cả. Ông làm tôi sợ. Tại sao ? - Có thể - Poirot trả lời - vì bản thân tôi cũng đang rất sợ. |
Đôi mắt cô gái mở to. |
- Sợ cái gì ? - Cô lẩm bẩm. Hercule Poirot thở dài: - Bắt một kẻ giết người thì dễ hơn nhiều việc phòng ngừa một kẻ giết người - Anh nói. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.