text
stringlengths
1
55.3k
Anh ấy liếc nhìn đồng hồ.
“ Chúng thường biến mất trong bao lâu?
Và chúng đi đâu?” Kendrick chỉ tay về phía bình cà phê và cả hai chúng tôi gật đầu. “Chúng thường biến mất trong khoảng mười phút”, ông ấy nói, rót ra ba cốc cà phê trong lúc trò chuyện, rồi đưa cho chúng tôi mỗi người một cốc.
“Chúng đi đến phòng thí nghiệm động vật ở dưới tầng hầm, nơi chúng sinh ra.
Chúng có vẻ không thể du hành nhiều hơn vài phút theo mỗi chiều của dòng thời gian.” Henry gật đầu.
“Chúng sẽ du hành xa hơn khi chúng lớn hơn.” “Đúng vậy, cho đến giờ đó là biểu hiện chung.” “Ông đã làm thế nào vậy?” tôi hỏi Kendrick.
Tôi vẫn không thể tin ông ấy đã thực sự làm được nó.
Kendrick thổi cà phê của mình và nhấp một ngụm, rồi nhăn mặt. Cà phê khá đắng, tôi bỏ thêm đường vào cốc của mình.
“Việc Celera hoàn thành sự sắp xếp của toàn bộ hệ thống gen ở chuột đã giúp ích rất nhiều” , ông ấy nói. “Nó chỉ cho chúng tôi nơi cần tìm bốn bộ gen mà chúng tôi lấy làm mục tiêu. Nhưng dù sao chúng tôi cũng có thể hoàn thành thí nghiệm cho dù không có nó.” “Chúng tôi đã tiến hành sao chép các gen của cậu và sử dụng các en-zim để cắt các phần DNA bị tổn thương. Rồi chúng tôi lấy những mẫu này nhét vào các bào thai chuột ở kì phân bào cuối.
Đó là phần khá dễ dàng.” Henry nhướn lông mày. “Phải rồi, dĩ nhiên.
Clare và tôi làm như vậy suốt, ở trong bếp của chúng tôi.
Vậy phần khó khăn là gì ?” Anh ấy ngồi lên mặt bàn và đặt cốc cà phê bên cạnh.
Tôi có thể nghe thấy tiếng cót két phát ra từ xe tập th ể dục trong lồng.
Kendrick liếc nhìn tôi.
“Phần khó khăn là khiến những chuột mẹ sinh sản thành công.
Chúng không ngừng chết, vì xuất huyết.” Henry có vẻ cảnh giác cao độ.
“Những con chuột mẹ chết?” Kendrick gật đầu. “Chuột mẹ chết, và chuột con chết.
Chúng tôi không thể khám phá ra vì sao, nên chúng tôi bắt đầu theo dõi chúng sát sao từng giây phút, và rồi chúng tôi nhận ra. Các thai nhi đã đi xuyên thời gian, ra khỏi bụng mẹ, rồi lại quay về, khiến những con chuột mẹ chảy máu trong mà chết. Hoặc chúng chỉ đơn giản ngừng phát triển bào thai ở ngày thứ mười.
Thật dễ bực bội.” Henry và tôi trao đổi cái nhìn rồi quay mặt đi chỗ khác.
“Chúng tôi có thể hiểu cảm giác đó”, tôi nói với Kendrick. “Phải”, ông ấy nói. “Nhưng chúng tôi đã giải quyết được vấn đề.” “Bằng cách nào ?” Henry hỏi.
“Chúng tôi nghĩ đó có thể là phản ứng miễn dịch. Có điều gì đó ở bào thai chuột rất kh á c lạ đối với hệ thống miễn dịch của chuột mẹ nên chúng tìm cách chống lại bào thai như thể nó là một loại vi-rút. Nên chúng tôi đ ã kìm hãm hệ thống miễn dịch của chuột mẹ lại, và nó có hiệu quả như một phép màu.” Tim tôi đập tận lên tai. Như một phép màu .
Kendrick đột nhiên khom người lại và nhặt thứ gì đó trên s à n lên. “Tóm được mày rồi”, ông ấy nói, xòe con chuột trong lòng bàn tay ra.
“Hay lắm!” Henry nói.
“Giờ thì sao?” “Liệu pháp gen”, Kendrick trả lời. “Thuốc, hóa chất” Ông ấy nhún vai.
“Mặc dù chúng tôi có thể khiến nó xảy ra chúng tôi vẫn không hiểu tại sao nó xảy ra. Hoặc làm thế nào nó xảy ra. Nên chúng tôi sẽ cố tìm hiểu điều đó.” Ông ấy đưa con chuột cho Henry. Anh ấy chụm tay lại và Kendrick thả con chuột vào.
Henry tò mò xem xét nó kĩ lưỡng.
“Nó có một vết xăm”, anh ấy nói.
“Đó là cách duy nhất để chúng tôi có thể theo dõi chúng”, Kendrick đáp.
“Chúng khiến các kĩ sư ở phòng thí nghiệm động vật phát đ iên, chúng luôn trốn thoát.” Henry cười. “Đó là ưu thế tiến hóa của chúng tôi”, anh ấy nói.
“Chúng tôi trốn thoát.” Anh ấy vuốt ve con chuột và nó ỉa lên lòng bàn tay anh ấy. “Không có sức chịu đựng trước áp lực”, Kendrick nói, rồi đặt con chuột vào l ồ ng, nó chạy biến vào lõi của cuộn giấy vệ sinh.
Ngay khi về nhà, tôi gọi cho bác sĩ Montague và bép xép về sự kìm hãm hệ thống miễn dịch và xuất huyết trong.
Bà ầy lắng nghe rất cẩn thận và bảo tôi đến gặp bà ấy vào tuần tới, trong thời gian từ giờ đến lúc đó, bà ấy sẽ tìm hiểu thêm về vấn đề này.
Tôi đặt điện thoại xuống và Henry đang nhìn tôi lo lắng sau mục kinh tế của tờ Times. “Đáng để thử mà”, tôi bảo anh ấy.
“Rất nhiều con chuột mẹ đã chết trước khi họ tìm ra giải pháp”, Henry nói.
“Nhưng nó đã có hiệu quả! Kendrick đã thành công!” Henry chỉ nói, “Phải”, rồi tiếp tục đọc báo.
Tôi mở miệng định nói r ồ i thay đổi ý định và đi ra ngoài, bước vào xưởng vẽ.
Tôi quá phấn khích đ ể tranh cãi vào lúc này.
Nó đã có hiệu quả. Như một phép màu. Như một phép màu.
Năm Thứ Năm, 11/5/2000 (Henry 39 tuổi, Clare 28 tuổi) HENRY: Tôi đang bước trên đường Clark một ngày cuối mùa xuân năm 2000.
Chẳng có gì đáng chú ý về cảnh tượng này.
Ch ỉ là một buổi tối ấm áp đáng yêu ở Andersonville, và tất cả các thanh niên thời thượng đang ngồi uống những cốc cà phê lạnh đắt tiền của họ bên những chiếc bàn nhỏ ở Kopi, hoặc đang ngồi ăn Couscous [1] bên những chiếc bàn cỡ trung ở Reza, hoặc chỉ đang đi bách bộ, ngó lơ các cửa hàng ăn vặt Thụy Điển và trầm tr ồ khen những con chó của nhau.
Đáng lẽ tôi đang phải làm việc, ở năm 2002, nhưng mặc kệ.
Matt sẽ phải thay tôi làm buổi Show ‘N Tell vào trưa nay. Tôi tự nhủ sẽ dẫn cậu ấy đi ăn tối để đền đáp.
[1] Couscous: Một món ăn vùng Bắc Phi, được làm từ bột mì) và thịt (ho ặ c nước thịt) .
Trong lúc vẩn vơ lượn quanh, tôi bất ngờ nhìn thấy Clare bên kia đường.
Cô ấy đang đứng trước cửa George - một cửa hàng quần áo cổ điển - và ngắm những bộ đồ trẻ con bày mẫu.
Đến cả tấm lưng của cô ấy cũng thèm thuồng, cả đôi vai của c ô ấy cũng thở dài trong khao khát. Tôi đứng đó nhìn cô ấy, cô ấy tựa trán lên cửa sổ của cửa hàng và cứ thế đứng chán ngán. Tôi băng qua đường, tránh một chiếc xe tải nhỏ và một chiếc Volvo, rồi đứng sau lưng Clare.
Cô ấy ngẩng đầu lên, giật mình, và nhìn vào bóng tôi trong cửa kính. “Ồ, là anh”, cô ấy nói rồi quay người lại. “Em tưởng anh đang đi xem ph im với Gomez ?” Clare có vẻ hơi cảnh giác, một chút hối lỗi, như thể tôi vừa bắt gặp cô ấy đang làm điều gì đó mờ ám. “Có lẽ vậy. Thực ra đáng lẽ anh phải ở nơi làm việc.
Vào năm 2002.” Clare mỉm cười.
Cô ấy trông mệt mỏi.
Tôi nhẩm ngày tháng trong đầu và nhận ra lần xảy thai thứ năm của chúng tôi vừa xảy ra cách đây ba tuần.
Tôi ngần ngại, rồi quàng tay qua người cô ấy, tôi ngạc nhiên khi cô ấy nhẹ nhõm tựa đầu lên vai tôi. “Em khỏe chứ?” Tôi hỏi.
“Em cảm thấy khủng khiếp lắm”, cô ấy nói khẽ. “Mệt mỏi.” Tôi nhớ ra.
Cô ấy đã nằm lì trên giường trong nhiều tuần lễ.
“Henry, em từ bỏ rồi.” Cô ấy nhìn tôi, cố tìm cách đọc phản ứng của tôi trước câu nói này, ch ă m chú cân nhắc những gì tôi biết. “Em từ bỏ. Nó sẽ chẳng bao giờ diễn ra cả.” Có điều gì ngăn tôi khỏi đưa cho cô ấy điều cô ấy cần? Tôi không nghĩ có lí do gì khiến tôi không thể nói cho cô ấy nghe.
Tôi đứng đó và lục lọi trong trí nhớ. Tất cả những gì tôi nhớ là sự chắc chắn của cô ấy, mà tôi sắp sửa tạo ra. “Hãy kiên trì, Clare.” “Sao cơ?” “Đừng từ bỏ.
Trong hiện tại của anh, chúng ta có một đứa con."
Clare nhắm mắt lại, thì thầm, “Cảm ơn”.
Tôi không biết cô ấy đang nói với tôi hay với Chúa.
Chẳng quan trọng.
“Cảm ơn anh”, cô ấy nói lại nhìn vào tôi, nói với tôi, và tôi cảm thấy như mình là một thiên thần trong phiên bản cuồng loạn nào đó của Lễ Truyền Tin. Tồi nhoài người hôn cô ấy; tôi có thể cảm nhận được niềm vui, sự kiên định và mục tiêu đang tràn ngập trong Clare. Tôi nhớ đàn cá đầu nhỏ xíu đầy tóc đen chui ra từ giữa hai chân Clare và tôi kinh ngạc trước cách khoảnh khắc này tạo ra điều kì diệu đó, và ngược lại.
Cảm ơn. Cảm ơn.
“Anh biết trước ?” Clare hỏi tôi “Không.’’ Cô ấy có vẻ thất vọng. “Không những anh không biết, mà anh còn làm tất cả mọi việc có thể để ngăn em khỏi có mang lần nữa.” “Tuyệt.”
mi là một con gà chọi, phải chăng? Gà chọi hay chuột ướt? Mi là giống nào? Để còn xem lại mới biết.
Vị Chưởng Môn bèn quay lại phía một thiếu niên mười bốn tuổi, có một thân xác to lớn rồi đưa tay ra hiệu và nói: - Nga Quắn, mi là con trâu mộng nặng cân nhất của tu viện này.
Mi hãy tỏ cho mọi người thấy rằng con nhà lái buôn có giá trị hơn con nhà vương giả hay chăng trong một cuộc đấu võ.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thầm tạ ơn ông Tzu, vị võ sư già của tôi. Thuở thiếu thời, ông ta từng là một chuyên viên về môn võ thuật Tây Tạng, một tay vô địch xuất xứ từ vùng Kham.
Theo lời ông ta nói, ông ta đã truyền lại cho tôi tất cả các thế võ bí truyền, nhờ đó tôi có thể đối địch với cả những người lớn. Tôi đã tiến bộ rất nhiều về môn võ thuật này, trong đó sức mạnh và tuổi tác không có ích lợi gì cả. Vì cuộc đấu võ này quyết định tương lai của tôi, nên sau cùng tôi cảm thấy yên tâm.
Nga Quắn là một thanh niên lực lưỡng và khỏe mạnh, nhưng thiếu lanh lẹ mềm dẻo trong những cử động của y. Hiển nhiên là y đã quen những cuộc đánh đấm hung hăng trong đó bạo lực của y giúp cho y nắm ưu thế. Y lao mình tới trước để nắm lấy tôi và quyết hạ được tôi. Tôi không nao núng, nhờ đã có học võ với ông Tzu và trong huấn luyện, đôi khi ông ta cũng tỏ ra bạo tàn.
Khi Nga Quắn khởi thế công, tôi bước qua một bên để tránh và thuận tay tôi vặn một cánh tay của y. Hai chân y bị mất thăng bằng, y lảo đảo xoay nửa vòng trước khi té ngã chúi đầu xuống đất. Y nằm rên một hồi trên sàn gạch, rồi thình lình y đứng dậy và phóng tới tôi. Tôi thụp xuống, ngã mình trên sàn gạch và đưa tay vặn một chân của y vào lúc y sắp sửa đè lên mình tôi. Lần này y xoay trọn một vòng, lảo đảo trên hai chân và té ngã, vai trán nện xuống đất.
Nhưng y chưa thật sự đo ván.
Y cố gắng đứng lên và đi thận trọng từng bước chung quanh tôi, rồi thình lình nhảy qua một bên, y chụp một cái đỉnh bằng đồng có dây xích và quay tít nó lên trên không.
Một khí giới như vậy thật là chậm chạp, nặng nề và dễ tránh.
Tôi bước một bước tới trước, luồn mình dưới nách y và đưa một ngón tay nhẹ nhàng điểm vào chỗ nhược ở phía dưới của y, như võ sư Tzu thường chỉ dạy cho tôi về môn điểm huyệt. Y liền ngã lăn xuống đất như một tảng đá hai tay buông sợi dây xúc xích, cái đỉnh đồng bị hất văng vào đám trẻ sơ cơ và nhóm sư sãi đang đứng chung quanh nhìn xem chuộc đấu võ gây lên một cuộc náo động ồn ào.
Nga Quắn nằm bất tỉnh trong nửa giờ.
Sự điểm huyệt đặc biệt đó thường làm cho linh hồn rời khỏi thể xác để đi châu du trên cõi trung giới hoặc để có những hoạt dộng tương tự.
Vị Chưởng Môn Đoàn Sơ Cơ tiến đến gần tôi, vỗ vai tôi một cái thật mạnh làm tôi suýt nữa cũng lại nằm đo ván, và nói: - Con hỡi, quả thật con là người hùng. Tôi đánh bạo đáp lại: - Như vậy bạch sư tôn, con có xứng đáng được ăn uống chút ít gì chăng? Từ mấy ngày nay, con chưa được ăn uống đầy đủ bữa nào. Vị Chưởng Môn nói: - Con hỡi, con hãy ăn uống cho thỏa lòng. Sau đó, con hãy bảo một đứa trong nhóm sơ cơ dẫn đường cho con đến gặp ta. Từ nay con sẽ làm trưởng đoàn dể dạy võ nghệ cho chúng nó.
Vị sư già đã đem thêm thức ăn cho tôi hai đêm trước cũng vừa đến ngay khi đó. Ông ta nói: - Con hỡi, con đã hành động xứng đáng.
Nga Quắn đã tỏ ra hống hách đối với nhóm sơ cơ.
Con hãy thay chân nó ở chức vụ đoàn trưởng, nhưng con hãy có lòng từ bi nhân hậu trong mọi quyết định.
Con đã có một sự giáo dục rất tốt.
Con hãy sử dụng tài nghệ của con cho đúng chỗ và chớ nên truyền thụ võ nghệ cho những kẻ không xứng đáng.
Bây giờ con hãy theo ta và ta sẽ cho con ăn uống no lòng. Khi tôi đến tư thất của người, vị Chưởng Môn đoàn Sơ Cơ tiếp đón tôi một cách rất ưu ái. Người nói: - Con hãy an tọa.
Ta muốn biết xem về mặt trí thức con có xuất sắc như về môn võ nghệ không.
Con hãy coi chừng, ta sẽ hỏi khó con đấy. Kế đó, người mới đưa ra cho tôi nhiều câu hỏi, vừa sát hạch, vừa viết tay. Chúng tôi ngồi đối diện nhau trên những chiếc nệm, và cuộc trắc nghiệm diễn ra suốt sáu tiếng đồng hồ, trước khi người tuyên bố hài lòng về sự giải đáp của tôi. Tôi cảm thấy đã mệt mỏi, người bèn đứng dậy và nói: - Con hãy theo ta. Ta sẽ đưa con vào trình diện với vị Sư Trưởng. Đó là một cái vinh dự đặc biệt, con sẽ hiểu lý do tại sao.
Tôi đi theo vị Chưởng Môn qua những hành lang rộng lớn, những văn phòng, những nội điện, những lớp học… Chúng tôi buớc lên một thang lầu, vượt qua những hành lang chằng chịt như mê cung, đi ngang những thánh điện thờ vị Thần và kho chứa các loại thảo dược. Lại lên một cầu thang nữa, sau cùng chúng tôi bươc lên sân thượng, trên nóc bằng của tu viện và đi về phía tịnh thất của vị Sư Trưởng. Đến trước cửa, có một tượng Phật bằng vàng, biểu tượng của ngành Y học; qua khỏi cửa chúng tôi đã bước vào tu thất của Sư Trưởng. Vị Chưởng Môn dặn tôi: - Con hãy vái chào đảnh lễ và làm theo ta. Người liền cúi lạy vị Sư
www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com
lấy tay Katherine.
- Chạy nào!
*** Bên trong nhà thờ, Đức cha Galloway di chuyển qua lối chính, xuống gian giữa giáo đường để đi ra cửa trước.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, ông cảm thấy bước chân mình thật nhẹ nhàng.
Ông nghe rõ tiếng trực thăng lơ lửng trước nhà thờ, ông cũng hình dung ra ánh đèn rọi qua ô cửa sổ hoa đằng trước, tạo nên nhiều màu sắc rực rỡ khắp giáo đường. Ông hồi tưởng những ngày tháng còn trông thấy màu sắc. Thật trái khoáy là chính thế giới tối tăm không chút ánh sáng hiện nay lại soi tỏ nhiều điều cho ông.
Ta đang nhìn rõ hơn bao giờ hết.
Galloway được gọi đến bên Chúa từ thuở thanh niên, từ đó trở đi, ông yêu giáo hội bằng cả trái tim mình. Giống như nhiều giáo hữu thiết tha dâng hiến trọn đời cho Chúa, nay Galloway đã quá chán chường. Bao nhiêu năm qua, ông luôn căng thẳng vì phải tranh đấu chống lại những kẻ ngu dốt.
Ta chờ đợi điều gì?
Từ các cuộc Thập tự chinh, Toà án dị giáo, tới chính trị nước Mỹ, cái tên Jesus luôn bị sử dụng như một đồng minh trong tất cả các hình thức tranh giành quyền lực.
Từ thuở khai thiên lập địa, những kẻ ngu dốt luôn là những kẻ to mồm nhất, thường sai khiến đám đông nhẹ dạ và buộc họ phải tuân lệnh. Chúng bảo vệ dục vọng phàm tục bằng cách trích dẫn Kinh thánh mà chẳng hiểu mô tê gì. Chúng rêu rao sự tàn bạo của mình như bằng chứng cho sự hối lỗi. Sau ngần ấy tháng năm, cuối cùng loài người cũng tìm ra cách huỷ hoại hoàn toàn mọi điều từng rất tốt đẹp về Jesus.
Đêm nay, việc gặp gỡ biểu tượng Thập tự Hoa hồng đã tiếp thêm hi vọng cho Galloway, gợi ông nhớ tới những lời tiên tri trong tuyên ngôn của tổ chức này, ông đã đọc các tuyên ngôn ấy không biết bao lần và nay vẫn còn nhớ.
Chương Một: Đức Jehova sẽ cứu rỗi nhân loại bằng cách hé mở nhiều bí mật vốn chỉ dành riêng cho người được chọn. Chương Bốn: Cả thế giới sẽ trở thành một cuốn sách, mọi mâu thuẫn giữa khoa học và thần học sẽ được hoá giải. Chương Bảy: Trước ngày tận thế, Chúa sẽ tạo ra một dòng thác ánh sáng tâm linh để xoa dịu khổ đau cho con người. Chương Tám: Trước khi thiên khải này thành hiện thực, thế giới sẽ phải trải qua một cơn say bắt nguồn từ cốc rượu độc đựng đầy cuộc sống lầm lạc của giống nho thần học.
Galloway biết giáo hội lạc lối đã lâu, nên muốn dành đời mình để đưa nó về đường chính.