text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Bất cứ lúc nào bây giờ. |
Mùa hè này mưa và mưa nữa. Tiếng đầu tiên buổi sáng bạn nghe là mưa, ồn ào trên mái căn nhà di động. Những con đường mòn ngập sâu trong bùn, ngọn cỏ dài ướt sũng, những chiếc lá trên cao thình lình trút xuống cả vòi nước ngay cả những lúc không có cơn mưa nào từ bầu trời và đám mây trông như đã di tản. |
Carla đội một cái nón phớt Úc cũ, cao, rộng vành mỗi khi cô đi ra ngoài, và nhét bím tóc dày dài xuống chiếc áo sơ mi. |
Không ai đến cưỡi ngựa trên con đường mòn, mặc dù Clark và Carla đã đi xung quanh dán quảng cáo trong tất cả các trang trại, quán cà phê, và trên tấm bảng niêm yết của văn phòng du lịch và bất cứ nơi nào khác họ có thể nghĩ ra. |
Chỉ có một vài học sinh đến để học và những người đó là khách thường xuyên, không phải các nhóm học sinh nghỉ hè, các xe buýt chở đầy từ trại hè, đã làm cho họ luôn bận rộn mùa hè năm rồi. Và thậm chí cả những khách thường xuyên mà họ chờ đợi cũng dành thời gian nghỉ cho các chuyến đi chơi dịp lễ, hoặc chỉ đơn giản hủy bỏ những buổi học của họ vì thời tiết thật chán nản. |
Nếu họ gọi quá |
cuộc đấu tranh giữa hai luồng ý kiến chưa ngã ngũ. Theo chuyên gia sử kinh tế Đặng Phong, một số cán bộ cốt cán của Ủy ban Vật giá bảo vệ cơ chế và mức giá cũ với lý lẽ chủ nghĩa xã hội là ổn định giá chỉ đạo, cách duy nhất có thể đảm bảo cơ chế kế hoạch hóa tập trung. Những trục trặc hiện nay trên thị trường là do lãnh đạo địa phương chưa thông, chưa làm tốt, hợp tác xã còn nặng tư tưởng tư hữu… Trong khi Bộ Nông nghiệp và Viện Kinh tế học có ý kiến ngược lại. Có lần, tại diễn đàn Trường Đảng Nguyễn Ái Quốc, ông Trần Phương, viện trưởng Viện Kinh tế học, phát biểu: cơ chế thu mua này là mua như cướp, bán như cho. Cách tính giá của Ủy ban Vật giá là sai vì đã không tính đến điều kiện thị trường, sự bất cập trong cơ chế cung ứng vật tư của Nhà nước hay nhu cầu ngày càng tăng của nông dân… Một người trong hội trường chất vấn: Đây là ý kiến cá nhân hay trung ương? |
Ông Phương trả lời: Đây là ý kiến trung ương giao tôi trình bày. Đây cũng là ý cá nhân nhưng là ý của đồng chí tổng bí thư… Sự phản đối cơ chế thu mua này diễn ra ở cơ sở tuy âm thầm nhưng mạnh mẽ hơn nhiều. Làm việc với lãnh đạo các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, một cán bộ Ủy ban Vật giá thuyết giảng: những người cộng sản chúng ta lấy lập trường của chủ nghĩa xã hội hay lập trường thị trường tự do để làm giá? Ông Bảy Phong, chủ tịch tỉnh Đồng Tháp lúc đó, trả lời: “Nếu nói phẩm chất người cộng sản thì chúng tôi không thua bất cứ ai. |
Khi chúng tôi lăn lộn đánh Mỹ thì các anh đang ở đâu, làm gì? Đánh Mỹ xong, chúng tôi đi theo chủ nghĩa xã hội. Nhưng chủ nghĩa xã hội gì mà mua không được, bán không được. |
Người nông dân có thể cho chúng tôi hàng trăm ngàn tạ lúa để đánh Mỹ. |
Nhưng bây giờ nói mua phải đúng là mua, nói bán phải đúng là bán. Cơ chế mua không được, bán không được trong khi lúa đang còn thì đấy có là chủ nghĩa xã hội không?” Trong cuộc đấu tranh tư tưởng ấy, An Giang chỉ tính toán bằng những phép tính đơn giản. Ông Nguyễn Văn Hơn, nguyên bí thư Tỉnh ủy An Giang, nói: năm 1980, khi ông làm chủ tịch tỉnh, trung ương chuyển cho An Giang một lượng hàng tiêu dùng là săm lốp xe đạp, đường, sữa, vải, xà phòng… tương ứng với nghĩa vụ An Giang phải thu mua và nộp về trung ương 100.000 tấn lúa. Nhiệm vụ này rất khó vì giá lúa ngoài chợ khi ấy cao gấp 10 giá Nhà nước mua. Nông dân không muốn bán cho Nhà nước. Ngược lại, với lượng hàng trung ương phân bổ, tỉnh cũng phải bán cho dân với giá quy định. Giá đó cũng thấp hơn giá chợ, thấp hơn giá thành của nó nhiều lần. Song giá bán ấy hàm chứa rất |
còn là cần thiết nữa. |
Vào năm 2008, công ty ra mắt Google Suggest, một thủ tục tự động hoàn chỉnh có sử dụng các thuật toán dự đoán để đoán trước những gì bạn đang tìm kiếm. Bây giờ, ngay sau khi bạn gõ một ký tự vào hộp tìm kiếm, Google cung cấp một tập hợp các đề xuất cho cách viết cụm từ truy vấn của bạn. Với mỗi ký tự tiếp theo, một tập hợp mới các gợi ý lại hiện lên. |
Đằng sau sự lo âu chăm chút rất chủ động của Google là T ự đ ộn g h ó a c h o m ọi n g ư ời 239 một sự theo đuổi bền bỉ, gần như độc tưởng cho tính hiệu quả. Đi theo quan điểm ghét đời của tự động hóa, Google xem nhận thức của con người là yếu kém và thiếu chính xác, một quá trình sinh học phức tạp tốt hơn hết là để máy tính xử lý. “Tôi hình dung một vài năm nữa, phần lớn các truy vấn tìm kiếm sẽ được trả lời mà không cần bạn thực sự phải hỏi,” Ray Kurzweil, nhà phát minh và là người theo thuyết vị lai, vào năm 2012 được bổ nhiệm làm giám đốc kỹ thuật của Google, đã nói như vậy. Google sẽ “chỉ biết đây là cái gì đó mà bạn sẽ muốn thấy.”2 Mục tiêu cuối cùng là để hoàn toàn tự động hóa hành vi tìm kiếm, để mang ý chí con người ra khỏi tiến trình. Các mạng xã hội như Facebook dường như bị thúc đẩy bởi một khát vọng tương tự. Thông qua “khám phá” thống kê về bạn bè tiềm năng, cung cấp nút “Like” và các thẻ cảm xúc khác, và quản lý tự động nhiều khía cạnh tốn thời gian của các mối quan hệ cá nhân, họ tìm cách để hợp lý hóa quá trình liên kết lộn xộn. Người sáng lập Facebook, Mark Zuckerberg, tán dương tất cả những điều này như là “sự chia sẻ không cọ xát” – loại bỏ các nỗ lực có ý thức khỏi quan hệ xã hội. Nhưng có một điều gì đó phản cảm về việc áp dụng các ý tưởng quan liêu của tốc độ, năng suất, và tiêu chuẩn hóa vào các mối quan hệ của chúng ta với những người khác. Các mối quan hệ có ý nghĩa nhất không được tôi luyện qua các giao dịch trong thị trường hoặc những trao đổi dữ liệu có tính thủ tục khác. Con người không phải là các nút trên một mạng lưới. Các mối quan hệ đòi hỏi sự tin tưởng, lịch sự và hy sinh, tất cả những thứ đó, ít nhất là đối với suy nghĩ của một nhà kỹ trị, là nguồn gốc của sự kém hiệu quả và bất tiện. Loại bỏ sự cọ xát khỏi các gắn kết xã hội không củng cố chúng; nó làm suy yếu chúng. |
Nó làm cho 240 L ỒN G K Í N H chúng giống nhiều hơn với các gắn kết giữa người tiêu dùng và các sản phẩm – được hình thành một cách dễ dàng và cũng bị phá vỡ một cách dễ dàng như vậy. |
Giống như cha mẹ hay xen vào việc của con cái, không bao giờ để con cái họ làm bất cứ điều gì của riêng chúng, Google, Facebook, và các nhà sản xuất phần mềm cá nhân khác đã hạ thấp phẩm giá và giảm bớt phẩm chất của nhân cách, điều mà ít nhất là trong quá khứ, đã được coi là phần thiết yếu cho một cuộc sống trọn vẹn và mạnh mẽ: khéo léo, tò mò, độc lập, kiên trì, táo bạo. Có thể là trong tương lai chúng ta sẽ chỉ trải nghiệm những đức tính đó một cách gián tiếp, thông qua việc khai thác những nhân vật hành động như John Marston trong các thế giới ảo mà chúng ta bước vào qua màn hình. |
C H Ư Ơ N G T Á M MÁY BAY KHÔNG NGƯỜI LÁI BÊN TRONG BẠN ĐÓ LÀ MỘT TỐI THỨ SÁU LẠNH GIÁ, ĐẦY SƯƠNG MÙ GIỮA THÁNG 12 VÀ bạn đang lái xe về nhà từ cuộc liên hoan ở sở làm. Thực tế là bạn đang được lái về nhà. Bạn vừa mua chiếc xe tự lái đầu tiên của mình – chiếc sedan điện eSmart do Mercedes sản xuất và Google lập trình – và phần mềm đang giữ tay lái. Bạn có thể nhìn thấy, qua ánh sáng của đèn pha LED tự điều chỉnh, đường phố bị đóng băng từng chỗ, và bạn biết, nhờ hiển thị bảng điều khiển được cập nhật liên tục, xe đang điều chỉnh tốc độ và lực kéo của nó cho phù hợp. |
Tất cả đang diễn ra suôn sẻ. Bạn thư giãn và để tâm trí lang thang trở lại cuộc liên hoan náo nhiệt của buổi tối. |
Nhưng khi đi qua một đoạn đường nhiều cây cối rậm rạp, chỉ cách nhà bạn vài trăm mét, một con thú lao ra đường và dừng lại đúng ngay trước mũi xe. Bạn nhận ra đó là chú chó săn thỏ của nhà hàng xóm – chú chó luôn luôn được thả rông. |
242 L ỒN G K Í N H Tài xế robot của bạn sẽ làm gì? Liệu nó đạp gấp phanh, với hy vọng cứu được chú chó nhưng có nguy cơ làm cho xe trượt không kiểm soát được? Hay nó giữ bàn chân ảo của nó xa khỏi phanh, hy sinh chú chó để đảm bảo cho bạn và chiếc xe khỏi bị nguy hiểm? |
Làm thế nào để nó sắp xếp và cân nhắc các tham biến và xác suất để đi đến một quyết định chớp nhoáng? Nếu thuật toán của nó tính toán rằng nhấn phanh sẽ cho chú chó 53% cơ hội sống sót nhưng có 18% khả năng làm hư hỏng chiếc xe và 4% nguy cơ gây thương tích cho bạn, thì liệu nó có kết luận rằng cố gắng để cứu con vật là điều đúng đắn cần làm? Làm thế nào để các phần mềm, tự nó làm việc, chuyển một tập hợp các con số thành một quyết định có cả những hậu quả mang tính thực tiễn lẫn đạo đức? |
Sẽ như thế nào nếu con vật trên đường không phải của người hàng xóm mà là của chính bạn? Sẽ như thế nào nếu đó không phải một chú chó mà là một đứa trẻ? |
Hãy tưởng tượng bạn đang trên đường đi làm vào buổi sáng, lướt xem email mới đến đêm qua khi chiếc xe tự lái chạy đến một chiếc cầu, tốc độ của nó được điều chỉnh một cách chính xác để đồng bộ với giới hạn bốn mươi dặm một giờ. Một nhóm học sinh cũng đang tiến qua cầu, trên lối đi dành cho người đi bộ dọc theo làn đường của bạn. |
Những đứa trẻ, được người lớn trông coi, dường như rất trật tự và ngoan ngoãn. |
Không có dấu hiệu của sự rắc rối, nhưng xe của bạn chạy chậm lại một chút, máy tính của nó thích nghiêng về phía an toàn. |
Đột nhiên, có một cuộc ẩu đả, và một cậu bé bị đẩy xuống đường. |
Mải mê với |
đại oán Bùi Kiệm Nguyệt Nga rất duyên dáng (lớp đầu): Kiệm từ khi thi rớt trở về Bùi Ông mắng nhiếc nhún trề 1 Ông Diệp Văn Cương ở Gò Vấp, lúc sanh tiền thường nói: “Khi tôi nghe Tư Triều đờn kìm và cậu Nam Diệm đờn ty rồi, tôi không muốn nghe ai đờn nữa”. Xin đừng lộn Tư Triều (tức Nguyễn Tống Triều) người Cái Thìa, với Bảy Triều, tức Trần Văn Triều, người Rạch Gầm, con cụ Năm Diệm và thân sinh của nhạc sĩ Trần Văn Khê. |
Bảy Triều có sáng chế bản Oán dây Tố Lan. |
37 TẬP 2: NHỮNG NGƯỜI VIỆT NAM ĐI TIÊN PHONG “Cũng tại mày ham bề vui chơi” Kiệm thưa: “Tài bất thắng thời Con dễ nào không lo bề công danh Tuổi con còn xuân xanh Công ơn cha mẹ, con chưa đáp đền, đó cha ôi!” Bùi Ông nghe Tiếng nỉ non vuốt ve khuyên Kiệm: “Thôi con ở lại nhà Đặng hôm sớm với cha” Trên đây là bài ca Tứ đại oán soạn theo lối văn kể chuyện. Khi muốn ca kịch hóa bài Tứ đại, người ta phải sửa đổi câu ca bằng lối vấn đáp như sau: (Bùi Ông đương ngồi trong phòng khách, Bùi Kiệm ở ngoài bước vào xá một cái) Bùi Ông (hỏi): - Sao việc thi cử thế nào con? Bùi Kiệm (vô ca Tứ đại lớp đầu): - Dạ thưa cha, con nay thi rớt trở về. Bùi Ông (ca tiếp): - Kiệm à, nghe qua tao tức tối trăm bề Cũng tại bởi mày, sao ham bề vui chơi? Một ban nhạc tài tử Nam bộ đầu thế kỷ XX 38 BỘ SÁCH KỂ CHUYỆN DANH NHÂN VIỆT NAM Bùi Kiệm: - Thưa cha, tài bất thắng thời Con dễ nào không lo bề công danh Tuổi con còn xuân xanh Công ơn cha mẹ, con chưa đáp đền, đó cha ôi!” Bùi Ông: - Già đây nghe tiếng nỉ non (quay sang nói với Kiệm) Thôi thôi, con Kiệm, con hãy ở lại nhà Đặng hôm sớm với cha. Đây là một bài ca có đối thoại giữa Bùi Ông, Bùi Kiệm và Nguyệt Nga. Nó khơi nguồn cho các soạn giả đặt những bài ca có vấn đáp cho điệu cải lương sau này. Cô Ba Đắc ca bài Tứ Đại oán với một giọng như có vấn đáp, nhưng cô không ra bộ. Ngoài ra, cô Hai Nhiễu cũng có phụ ca với cô Ba Đắc trước công chúng. |
Cái sáng kiến đưa đờn ca tài tử lên sân khấu của Tư Triều từ năm 1912 tại Mỹ Tho lan tràn đến Sài Gòn và nhiều tỉnh ở Nam phần. Trước hết lối năm 1913-1914, ông chủ nhà hàng Cửu Long Giang ở sau chợ mới Sài Gòn nghe tin ban tài tử Tư Triều ở Mỹ Tho được ăn khách, xuống mời về đờn ca tại nhà hàng của ông (sau đổi hiệu Mékong). Lần lần bài ca Tứ Đại oán Bùi Kiệm, Nguyệt Nga của cô Ba Đắc ca được phổ biến trong mấy tỉnh trung tâm Nam phần như Vĩnh Long, Sa Đéc, Mỹ Tho v.v... Đến năm 1915, ông Tống Hữu Định, tục danh ông Phó Mười Hai ở Vĩnh Long quy tựu anh em tài tử, rồi cho ba người thủ vai Bùi Ông, Bùi Kiệm, Nguyệt Nga đứng trên ván vừa ca vừa ra bộ”(1). Và cũng qua diễn xuất, người nghệ sĩ mới có thể diễn đạt hết cái hay, cái đẹp 1 Nghệ thuật sân khấu Việt Nam – Trần Văn Khải – Nhà sách Khai Trí xuất bản tại Sài gòn năm 1970, trang 80-85. Với sáng kiến quan trọng này, từ nay nghệ sĩ không còn ngồi ca đơn thuần mà phải có động tác phù hợp với lời ca. Điều này đáp ứng được nhu cầu thưởng thức của khán giả, không những nghe giọng hát hay mà họ còn được xem trình độ diễn xuất của nghệ sĩ. |
39 TẬP 2: NHỮNG NGƯỜI VIỆT NAM ĐI TIÊN PHONG trong ca từ. |
Rõ ràng, nó đã đặt nghệ sĩ vào một tình thế chủ động hơn, không chỉ rèn luyện về thanh âm mà còn phải nỗ lực trong cách biểu cảm của hành động. Có thể nói, ca ra bộ là hình thức của trình diễn sân khấu, là gạch nối của hình thái âm nhạc chuyển dần sang hình thái sân khấu. |
Như vậy vai trò tiên phong này thuộc về ông Tống Hữu Định, hiệu Tịnh Trai, còn gọi là thầy Phó vì ông làm Phó cai tổng Bình Long (Vĩnh Long) và Mười Hai vì theo thứ hạng trong gia đình. Ông sinh năm 1869 tại làng Long Châu (Vĩnh Long) vốn dòng dõi Tống Phước Hiệp – công thần của chúa Nguyễn. |
Đồng ý với nhận định này, nhà văn hóa Vương Hồng Sển có viết: “Nay thử hỏi, người đứng |
bày có vẻ không rõ, phi lý, họ sẽ cười tôi. Nhưng hôm sau đến phiên vi ế t phóng sự, tôi kể lại từ đầu đến cuối sự việc lên báo. |
Có nhiều người đọc nhưng họ không chú ý lắm, cho là một việc tưởng tượng. |
Dasp r y có khả năng nhất đ ịnh về việc này đến thăm tôi, nghe k ể lại, có nghiên cứu... nhưng cũng không kết quả. |
Một buổi sáng có tiếng chuông cổng, người giúp việc vào báo có m ộ t ông đến gặp tôi, không xưng tên. Tôi cho m ờ i vào. |
M ộ t người khoảng tứ tuần, da nâu, gương mặt cương quyết, quần áo sạch sẽ nhưng đã cũ chứng tỏ con người chú ý đến ăn mặc, trông mâu thuẫn vói phong cách có vẻ thô lỗ. |
Không rào đón gì, ông ta nói với tôi, tiếng khàn khàn, giọng nói xác minh được địa vị xã hội của người đó: - Thưa ông, tôi đang đi du lịch, khi ngồi trong quán cà phê tôi đọc được cột báo của ông thấy rất thích... - Xin cảm ơn ông. - Và tôi trở lại. Vâng, để trao đổi với ông. Mọi việc ông kể đúng c ả đ ấ y chứ ? - Đúng tuyệt đối. - Không có chi tiết nào do ông nghĩ ra ? - Không một chi tiết nào. - Nếu v ậy t ô i có th ể cung cấp cho ông một s ố tin. - Tôi xin nghe ông. - Trước khi nói tôi phải thẩm tra lại xem có đúng không đã.. Tôi phải ở lại một mình trong phòng. Tôi ngạc nhiên nhìn ông ta: - Tôi không hiểu... - Đó là một ý kiến nảy ra trong khi đọc cột báo của ông. Một số chi tiết trùng hợp lạ lùng v ớ i một sự c ố khác tình c ờ tôi được biết. Nếu nhầm, tôi không nói sẽ hay hơn. Và cách độc nhất để biết là tôi phải ở lại một mình... Đề nghị này có ý gì đây ? Sau này nhớ lại tôi thấy khi trình bày ngư ờ i ấy có vẻ không yên tâm, cảm giác lo lắng. Nhưng lúc ấy tuy có phần lạ lùng, tôi thấy đề nghị của ông ta không có gì đáng n g ại lắm. Vả lại cũng do tò mò, tôi trả lời: - Được rồi, ông cần bao lâu ? - Ồ , không quá ba phút. Sau ba phút nữa tôi gặp lại ông. Tôi ra ngoài, rút đồng hồ xem: một phút trôi qua, hai phút. Vì sao tôi cảm th ấ y gò b ó , những giây phút này đối với tôi sao có vẻ long trọng hơn những lúc khác ? Hai phút rưỡi ... Hai phút bốn mươi giây... Đột nhiên một phát súng. Chỉ mấy bước tôi nhảy vào và thốt lên một tiếng kêu hoảng sợ. Giữa phòng, người đó nằm dài ra, im lặng, nghiêng về bên trái, máu từ trán ch ả y ra l ẫ n v ớ i óc. |
Gần nắm tay, một khẩu súng đang bốc khói. |
Một cơn co giật và thế là hết. Nhưng có cái gì đó tác động đến tôi hơn cảnh t ượ ng hãi hùng đó, một cái gì đó khiến tôi chưa k ê u cứu ngay mà còn quỳ xu ố ng xem ông ta còn th ở không. Cách đấy hai bước có một lá bài bảy cơ trên mặt sàn ! Tôi nhặt lên thấy bảy đầu nhọn |
cô mà người ta dám kéo cả người chồng chưa cưới của cô đi! |
Hắn ta lúc nào cũng giả vờ mù lòa và ngờ nghệch, thế mà bỗng nhiên lại thay đổi nhanh đến thế!... Làm sao cô lại có thể sơ suất đến thế được nhỉ?... |
Xê-vim suốt ngày đóng kín cửa phòng và khóc than ầm ĩ, đến cả khu phố cũng nghe tiếng: gia đình Phe-phai-e-vec phải buộc lòng gọi ngay A-khơ- met đến. - Nào, hãy mở ra ngay!- Anh ta nói thật nghiêm khắc. Còn Xê-vim biết rằng, nếu không mở cửa cho anh ta, thì anh ta sẽ đạp tung cánh cửa bằng chân trái, nên cô đành phải đầu hàng. |
Sau đó cả bốn người bắt đầu thảo luận về tình hình vừa xảy ra. |
- Bà Me-khơ-du-re ạ, tất nhiên là bà có lỗi trong tất cả mọi việc,- ngài Kha- xip nói - Không phải ngẫu nhiên mà mọi người lại nói rằng, phải rèn sắt khi còn đang nóng! Anh A-khơ-met, có phải là tôi nói đúng không? Thế mà bà thì cứ dây dưa mãi: lúc thì bà không thích cái chậu hố xí, lúc thì bà không bằng lòng bộ đồ ăn bằng pha lê... Thế là chúng ta tay trắng vẫn hoàn trắng tay... Xêvim sụt sùi than thở: - Ngay cả bà cô hắn cũng nói rằng, hắn chỉ còn nhớ đến tập luyện thuốc men và các loại vi-ta-min, hắn đã hoàn toàn bị mất trí. Anh A-khơ-met ạ, đó là lỗi tại anh, anh đã làm quen hắn với người huấn luyện viên Anh... A-khơ-met không quen coi mình là người có lỗi, nên anh nói: - Hay là em đã ghen hắn với con bé Di-gan Ai-xen? - Việc gì em phải ghen hắn với con bé gớm ghiếc ấy? |
Điều đó mà xảy ra sau khi cưới, thì em đã chẳng thèm nói nửa lời. |
Thật là một thằng láu cá! Mắt hắn tồi như thế đấy! Thế mà bỗng nhiên hắn lại nhìn rõ tất cả? Em không thể nào hiểu được... - Trong buôn bán có một nguyên tắc thiêng liêng, bất di bất dịch,- ngài Kha- xip lại nói,- hàng hóa đã mua là không được đổi và trả lại. |
Vì đã đính hôn, nên hắn nhất định sẽ phải cưới con! |
- Con không phải là loại hàng hóa!- Xê-vim hét lên. - Không phải, không phải! A-khơ-met vỗ về cô. - Hãy để việc này cho tôi, tôi sẽ thu xếp ổn thỏa tất cả. Ngài Kha-xip nói một cách cương quyết. - Cha thì lúc nào cũng nói: ''Tôi sẽ làm, tôi sẽ thu xếp!” cha đã làm được gì nào? - Cha sẽ kiện hắn ra tòa! Cho hắn biết.... - Cha không cần phải nhúng tay vào việc của người khác?- Xê-vim nói dứt khoát.- Con sẽ tự mình thu xếp tất cả. |
Xê-vim đã bình thản quan sát một thời gian nữa thái độ thân mật giữa người chồng chưa cưới và Ai-xen. Tin ở sức mình, nên ngay cả trong ý nghĩ Xê- vim cũng không cho phép Xa-ít có thể lạnh lùng đối với cô. |
Và một ngày đẹp trời, Xê-vim đi đến nhà anh, để làm sáng tỏ mối quan hệ giữa hai người. Bà Bê-rin, tất nhiên là không nghi ngờ gì cả, vẫn dịu dàng đón tiếp cô và dẫn cô vào phòng khách. - Cháu gái của cô, cháu sống thế nào?- bà hỏi. - Cám ơn cô. Còn cô? Cháu hy vọng rằng, cô vẫn được khỏe?... - Cháu gái của cô ạ, nhờ thánh A-la, ở đâu mọi người đều khỏe cả... Còn người mẹ đáng kính của cháu thế nào? - Cám ơn cô, mẹ cháu gửi lời hỏi thăm và lòng kính trọng tới cô... - Cám ơn cháu gái của cô, cháu hãy chuyển giúp tới mẹ cháu lòng kính trọng của cô. Còn người cha đáng kính của cháu thế nào?... |
Xê-vim tưởng đến phát điên lên mất vì những câu hỏi này, nhưng cô cố chịu đựng. |
- Cám ơn cô, cha cháu vẫn khỏe. Cha cháu gửi lời hỏi thăm và lòng kính trọng đặc biệt tới cô. - Cám ơn, cháu gái của cô. Thế còn anh A-khơ-met?- bà tiếp tục hỏi vì cho rằng, anh ta cũng là một thành viên của gia đình này. |
Xê-vim suýt nghẹn thở vì tức giận, nhưng cô chưa kịp trả lời thì bà An-giê-la mang cà phê vào. Là một người hầu gái xứng đáng của dòng họ Rư-gi-xưn, bà hỏi một cách xã giao: - Cháu gái của cô, cháu sống thế nào? |
- Mec-xi,[1] vẫn bình thường, Xê-vim lẩm bẩm trong miệng. |
- Còn người mẹ đáng kính của cháu thế nào? |
- Mec-xi vẫn bình thường. |
Có tiếng chuông điện thoại. Bà An-giê-la vội bước đến chỗ đặt máy, vừa đi vừa nói: - Có lẽ lại người thiếu nữ ấy hỏi Xa-ít... Bà Bê-rin cau mặt không bằng lòng, còn Xê-vim thì vểnh tai lên nghe. Bà An-giê-la quay lại và nhăn nhó nói với họ: - Quả nhiên, đúng là như thế, lại gọi từ tiệm ăn đến... Bà Bê-rin xấu hổ cúi mặt xuống. Cô gái của tôi ơi, hôm nay cô đã gọi điện đến bao nhiêu lần rồi.- Bà An-giê-la hét vào ống nghe.- Hay là cô không hiểu tiếng Thổ Nhĩ Kì?... Tôi biết nói với cô thế nào bây giờ?- Và |
phương xa đến chẳng vui sao.) Về sau dùng chỉ niềm vui. |
(5) Lửa tam muội: chữ trong truyện Thủy hử, có nghĩa nổi giận dữ dội. (6) Nhân vật chính trong truyện Chúc phúc của Lỗ Tấn, vì mải làm để con bị sói tha đi mất, đâm lẩn thẩn, gặp ai cũng kể khiến người nghe phát chán. |
(7) Các cán bộ cấp cao của Đảng Cộng sản Trung Quốc và chiến sĩ cách mạng (chị Giang). |
(8) Ý nói người nôn nóng, muốn việc thành ngay mà bất chấp cả quy luật phát triển. |
Điển cố này có từ chương Công Tôn Sửu của sách Mạnh Tử. (9) Nguyên văn: chúng khẩu làm chảy vàng. (10) Nguyên văn: “bất tranh cố thiên hạ mạc năng dữ chi tranh vô tư dư, cố năng thành kỳ tư và tương dục thủ chi cố dữ chi.” (11) Trích từ Kinh Thi. (12) Nguyên văn: thổ miết. |
Tên một loại côn trùng mình dẹt, mầu nâu, con đực có cánh, thường sống trong đất dưới |
ca? |
về màu sắc lẫn phẩm chất. Ở hai cửa hiệu đầu, người ta đưa cho Grây xem thứ hoa màu sặc sỡ thích hợp với loại thị hiếu dễ dãi. Ở của hiệu thứ ba, anh thấy nhiều loại vải đẹp khác nhau. Viên chủ hiệu tíu tít, hớn hở lấy ra các loại vải bị ế, còn Grây thì nghiêm trang như một nhà giải phẫu. Anh kiên nhẫn chọn các súc vải, xếp lại một bên rồi lại giở xem nhiều loại vải màu đỏ đến nỗi ca? quầy hàng rực hồng lên. ánh hồng in lên tay, lên mặt anh, hắt xuống ca? mũi giày. |
Đứng giữa những dải lụa bồng bềnh, Grây phân biệt rõ cãc màu: hồng nhạt, hồng đậm, màu hoa anh đào, màu đỏ da cam, màu huyết dụ. Ở đây có đủ các loại màu na ná nhau nhưng thực ra lại khác nhau, đại loại như những từ đồng nghĩa: “kỳ diệu”, “tuyệt diệu”, “tuyệt đẹp”, “hảo hạng”. Những sắc màu ấy biểu lộ những điều mà lời nói không thể nào diễn ta? |
nổi. |
Nhưng thuyền trưởng Grây vẫn chưa tìm được thứ vải màu ưng ý. Viên chủ hiệu đưa ra không ít loại vải đẹp nhưng vẫn chưa làm Grây hài hòng. Cuối cùng một thứ lụa làm khách hàng sững sờ chú ý. Anh ngồi xuống chiếc ghế bành đặt gần cửa sổ, kéo dải lụa phủ lên đầu gối mà ngắm nhìn không nhúc nhích, mồm ngậm tẩu thuốc đang cháy dở. Thứ lụa đó có màu rực như nắng hồng buổi sớm, toa? ra niềm vui rộn ràng, cao quý, kiêu hãnh. |
Đó chính là thứ màu mà Grây cần tìm. Nó không có những sắc thái pha tạp của màu lửa, màu hoa anh túc, không có những hàm ý của màu hoa vi- Ô-lét hoặc màu hoa cà, cũng không có sắc xanh hay đen có thể làm cho ta nghi ngờ. |
Nó chỉ thắm hồng lên như một nụ cười duyên phản ánh tâm hồn. Grây say sưa ngắm thứ lụa tuyệt vời đó đến nỗi quên ca? |
viên chủ hiệu đang đứng chờ sau lưng với vẻ chăm chú của con chó săn vừa vớ được mồi ngon. |
Chờ một lúc, viên chủ hiệu sốt ruột nhắc khéo Grây bằng cách xé xoạt một mảnh lụa nhỏ. |
- Thôi, không cần cho xem hàng mẫu nữa, - Grây đứng dậy nói. - Tôi sẽ lấy thứ lụa này. - Ông lấy ca? súc vải này chứ? - viên chủ hiệu hỏi, giọng lộ vẻ nghi ngờ. |
Nhưng Grây im lặng nhìn vào trán y, điều này làm cho y trở nên mạnh dạn hơn. |
- vậy ông lấy bao nhiêu mét? |
Grây gật đầu ra hiệu cho y chờ một lát. |
anh lấy bút chì ra tính toán số lượng vải cần đến. - Hai nghìn mét, - Grây nói, - mắt hồ nghi nhìn lên quầy hàng. - Phải rồi, không quá hai nghìn mét. - Hai? - viên chủ hiệu giật thót người, bật hỏi lại. - Hai nghìn ư? Hai nghìn mét? |
Xin mời ông ngồi, thưa thuyền trưởng. |
Ông có muốn xem thêm hàng mẫu nữa không ạ? Xin tùy ông. Diêm đây ạ, còn đây là thuốc lá thượng hảo hạng, xin mời ông dùng thử. |
Hai nghìn... , mỗi mét giá... - viên chủ hiệu xướng giá tiền chẳng lấy gì làm thật thà cho lắm. Nhưng Grây cũng chẳng buồn mặc ca? với y, anh đang hài lòng với thứ vải mình vừa chọn được, - viên chủ hiệu tiếp tục nói. - Không chê vào đâu được, chỉ có bản hiệu đây mới có thứ hàng đó đấy ạ. Để cho |
vẫn còn học cấp I, chắc không nghĩ xa được đến thế...” Nói đến đó, Koga đột nhiên giật nảy mình. “Chắc không phải bố định nói, Fumiyo bị Yukiho giết đấy chứ?” Koga nói bằng giọng đùa cợt, nhưng Sasagaki lại không hề cười. “Tôi không bảo thế, nhưng có thể con bé đã giở trò gì đó.” “Giở trò ư?” “Ví dụ, có thể con bé đã phát hiện mẹ mình có dấu hiệu tự sát, nhưng giả bộ không nhận ra.” “Ý bố là, Yukiho hy vọng Fumiyo chết?” “Sau khi Fumiyo chết không được bao lâu, Yukiho liền được bà Karasawa Reiko nhận nuôi. |
Có lẽ từ trước đó rất lâu họ đã đề cập đến chuyện này rồi. |
Rất có thể Fumiyo không đồng ý, nhưng bản thân Yukiho lại muốn làm con nuôi.” “Có điều, cũng không thể vì vậy mà thấy mẹ đẻ mình chết cũng không cứu chứ?” “Con bé ấy có thể thản nhiên làm chuyện đó. Nó che giấu việc mẹ mình tự sát còn vì một lý do khác. |
Có thể đối với nó đây mới là lý do quan trọng nhất. Đó là đánh giá của người ngoài. |
Mẹ chết vì tai nạn sẽ khiến cho người đời thương cảm. Nhưng nếu là tự sát ắt sẽ bị người ta nhìn với ánh mắt khác, nghi ngờ đằng sau có nguyên nhân gì đó không đơn giản. |
Nếu nghĩ cho tương lai, lựa chọn bên nào hẳn là rất rõ ràng rồi.” “Con hiểu ý bố, nhưng... vẫn hơi khó chấp nhận.” Koga lại gọi thêm hai chai rượu trắng. “Tôi cũng vậy, khi ấy vẫn chưa nghĩ đến những chuyện đó. Trong quá trình lần theo điều tra Karasawa Yukiho, mới dần dà sắp xếp ra những suy nghĩ này. |
Ồ, cái này ngon này! Là cái gì tẩm bột rán vậy?” Ông cầm đũa gắp lên một miếng nhỏ, cẩn thận quan sát. “Bố đoán xem?” Koga đắc ý cười. “Không biết nên mới hỏi cậu chứ, là cái gì vậy? Vị này tôi chưa ăn bao giờ.” “Natto đấy ạ.” “Natto? Cái thứ đậu đã thối hoắc ra ấy à?” “Vâng ạ.” Koga cười cười đưa cốc rượu lên miệng, “Con nghĩ bố có ghét ăn Natto mấy chăng nữa, nếu làm kiểu này, chắc sẽ ăn được.” “Ờ, đây chính là cái thứ Natto dính nhơm nhớp ấy à?” Sasagaki ngửi ngửi, xem xét kỹ càng rồi mới bỏ vào miệng. Một vị bùi bùi lan tỏa trong miệng. |
“Ừm, ngon!” “Có nghĩa là không nên có định kiến với bất kỳ điều gì.” “Hoàn toàn chính xác.” Sasagaki uống rượu, cảm giác lồng ngực ấm sực lên. “Không sai, định kiến. |
Chính vì vậy, chúng ta mới phạm phải sai lầm lớn. |
Sau khi bắt đầu cảm thấy Yukiho không phải một cô bé bình thường, tôi xem xét lại vụ án mạng chủ tiệm cầm đồ, và phát hiện ra chúng ta đã sơ sót mấy điểm quan trọng.” “Điểm quan trọng gì ạ?” Ánh mắt Koga nghiêm túc. Sasagaki nhìn lại anh ta. |
“Đầu tiên, dấu giày.” “Dấu giày?” “Dấu giày ở hiện trường nơi phát hiện cái xác. Trên sàn nhà có một lớp bụi, để lại khá nhiều dấu giày. Nhưng chúng ta hoàn toàn không để ý. Cậu còn nhớ là tại sao không?” “Vì không phát hiện ra dấu giày nào thuộc về hung thủ, đúng không ạ?” Sasagaki gật đầu. “Dấu giày ở hiện trường, ngoài giày da của nạn nhân ra, toàn là giày thể thao của lũ trẻ. Chỗ đó bị lũ trẻ con coi là sân chơi, người phát hiện ra xác chết lại là học sinh trường cấp I Oe, có vết giày trẻ con là chuyện đương nhiên. Thế nhưng, kẽ hở chính là đây.” “Ý bố là, hung thủ cũng đi giày thể thao của trẻ con?” “Cậu không cảm thấy, chúng ta thật sự rất sơ suất khi hoàn toàn không nghĩ đến điểm này à?” Lời nói của Sasagaki làm khóe miệng Koga nhếch lên. |
Anh ta tự rót rượu cho mình rồi uống một hơi cạn sạch. |
“Trẻ con không thể giết người kiểu đó được chứ?” “Đổi một góc độ khác thì chính vì là trẻ con nên mới làm được. Vì nạn nhân không cảnh giác.” “Nhưng mà...” “Chúng ta còn bỏ sót một điểm.” Sasagaki đặt đũa xuống, giơ ngón trỏ lên. “Chính là chứng cứ ngoại phạm.” “Có sơ hở gì ạ?” “Chúng ta để mắt đến Nishimoto Fumiyo, sau khi xác nhận chứng cứ ngoại phạm của chị ta, việc đầu tiên nghĩ đến là có thể chị ta có đồng phạm là đàn ông. |
Vì vậy mà tìm được Terasaki. |
Nhưng trước đó, chúng ta đáng lẽ phải chú ý hơn đến một người khác.” “Con còn nhớ.” Koga vê cằm, ngước mắt lên. “Hình như lúc đó Yukiho đã đến thư viện rồi.” Sasagaki nhìn anh ta nói. “Cậu nhớ cũng rõ thật đấy.” Koga cười thiểu não. “Cả bố cũng cho rằng con là loại mọt thi cử không biết nghiệp vụ thực tế sao?” “Không phải, tôi không có ý đó. |
Chỉ là tôi cho rằng, cảnh sát chúng ta không ai nắm được hành tung của Yukiho ngày hôm đó. Không sai, Yukiho đã đến thư viện. Nhưng mà, điều tra kỹ càng thì thư viện ấy và tòa nhà hiện trường xảy ra vụ án mạng chỉ gần trong gang tấc. Đối với Yukiho, tòa nhà ấy nằm ngay trên đường từ thư viện trở về nhà.” “Con hiểu ý bố, nhưng nói gì thì nói, con bé khi ấy mới học lớp năm mà, lớp năm cũng mới...” “Mười một tuổi. Tuổi ấy đã có trí tuệ và kiến thức tương đối rồi.” Sasagaki lấy ra bao Seven Stars, rút một điếu đưa lên miệng, rồi tìm diêm. Koga nhanh chóng vươn tay ra, trong tay cầm bật lửa. “Bố nói đúng.” Anh ta vừa nói vừa đánh lửa. Bật lửa cao cấp ngay cả tiếng xẹt lửa cũng rất trầm. Sasagaki cảm ơn, rồi mới ghé lại gần ngọn lửa châm thuốc. Vừa phun ra một làn khói trắng, ông vừa nhìn chằm chằm vào tay Koga. “Dunhill à?” “Không, Cartier.” Sasagaki “ừm” một tiếng, kéo cái gạt tàn lại. “Sau khi Terasaki chết vì tai nạn ô tô, chúng ta đã tìm được trong xe của y một chiếc bật lửa Dunhill. Cậu còn nhớ không?” “Khi ấy mọi người nghi ngờ đó là bật lửa của tay chủ tiệm cầm đồ bị giết, nhưng không tra ra được, bèn gác lại đó.” “Tôi cho rằng đó chính là bật lửa của nạn nhân, nhưng hung thủ không phải Terasaki. Theo như suy luận của tôi, kẻ muốn Terasaki gánh tội nếu không phải đã lén lút bỏ thứ đó trong xe, thì là đã tìm cớ gì đó mà đưa cho y.” “Ý bố đó cũng là mánh lới của Yukiho à?” “Suy luận như vậy là hợp lý. Còn hơn nói Terasaki tình cờ lại dùng đúng loại bật lửa giống nạn nhân.” Koga thở dài một tiếng, ngay sau đó lại trầm ngâm. “Con thật sự khâm phục sự linh hoạt của bố khi nghi ngờ Yukiho. Đúng là có thể hồi đó chúng ta đã sơ hở khi không điều tra kỹ càng về cô ta với lý do Yukiho còn nhỏ. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.