text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Khi Javier quay lại bấm một cái nút trên bảng điều khiển lớn, tôi đã dứt khoát tính bài chuồn. |
Nhưng rồi tôi cứ đứng ngây ra như mấy pho tượng cẩm thạch đặt ở hai bên thang máy, thậm chí còn nín thở trong lúc mường tượng giọng nói của bà hỏi xem ai muốn gặp mình. Nhưng chỉ có một âm thanh điện tử kêu to đáp lại rồi Javier quay qua tôi mà nói, “Em lên được rồi!” và khoát tay nghiêm trang về phía thang máy. |
Tôi xem đó là một dấu hiệu tốt lành. |
Như vậy là tính bà thuộc dạng niềm nở, chưa biết ai ngoài cửa mà đã cho vào thăm. Nhưng trái lại, cũng có khi bà tưởng nhầm tôi là ai khác. Có lẽ bà có một đứa con gái thật đang chạy ra cửa hàng mua kẹo cao su hay sữa gì đấy, nhưng thường xuyên quên chìa khóa. |
Bất luận thế nào, giờ chẳng thể quay về được nữa rồi. |
“Ừm... tầng mấy?”. “Căn hộ penthouse ấy!” Javier nói, chỉ lên trên với vẻ rất chi tao nhã. Tôi gật, như thể ngày nào cũng được bảo lên penthouse vậy, nhưng bụng dạ tôi đang hoảng cả lên vì câu đó. Tôi chỉnh lại ba lô, nuốt khan, rồi bước mấy bước đến cửa thang máy sạch bóng. |
Cửa trượt mở thì một ông già mặc quần cạp cao dắt con chó cảnh lông xù được tỉa tót gọn gàng mặc áo len hồng cổ đính pha lê bước ra. Người và chó trông chẳng ăn nhập gì với nhau cả, trừ việc cả hai đều ngó tôi tỏ vẻ chê bai khi tôi bước qua. |
Khi đã ở một mình trong thang máy, tôi hít một hơi thật sâu rồi bấm nút PH. Và lúc cửa khép lại tôi liền tập nhanh màn giới thiệu, mỗi lần khác nhau đôi chút. |
Xin chào. Con là Kirby Rose. Con gái của cô. Xin chào. Con là con gái của cô. |
Kirby Rose. Chào. Con tên là Kirby Rose. |
Con nghĩ con là con gái của cô? Từ con gái có vẻ thân thiết quá, nhưng quả thực chẳng còn từ nào khác mà dùng (ngoại trừ những từ mang tính hành chính như “con đẻ” hay “con cái”), lại không có phụ từ để làm rõ mối quan hệ, như ở từ mẹ đẻ. |
Dòng suy nghĩ của tôi ngừng phắt lại khi cửa thang máy mở thẳng vào tiền sảnh của một căn hộ. Phía trong gian sảnh, tôi nhìn thấy phòng khách có những ô cửa sổ lớn phủ cả bức tường. |
Mọi thứ đều ngăn nắp, sang trọng, hoàn hảo và không có dấu hiệu của con cái hay trẻ nhỏ. |
Nỗi nhẹ nhõm trong tôi về chi tiết này làm tôi thấy bứt rứt. Tôi đã để ý quá kỹ rồi. Rồi, bà ấy kia, duyên dáng bước về phía tôi, mặc bộ đồ ngủ bằng vải bông màu hồng sang chảnh có in họa tiết xanh lá. Bộ đồ trông hơi thùng thình, nhưng tôi dám nói là dáng người bà mảnh mai, tầm thước. Bà trông trẻ hơn bố mẹ tôi, khoản... |
Tóc bà vàng sáng, nhuộm highlight còn sáng hơn, buộc ra sau thành một đuôi tóc lộn xộn nhưng kiểu cách. Gương mặt bà gầy và dài, và trong tích tắc tôi như nhìn thấy chính mình nơi bà. |
Mũi hay cằm chúng tôi chăng? |
Tôi quyết rằng đó chỉ là mơ mộng hão huyền. |
Bà xinh đẹp hơn tôi. Tôi nhìn xuống đôi chân trần của bà, thanh tú và thon thả, móng chân sơn màu mận chín - khác hẳn bàn chân to, sần, với mấy ngón chân kỳ cục của mẹ tôi. Tôi nhìn lại gương mặt bà, mắt bà, rồi cho là trông bà cũng có vẻ tử tế. Ít nhất thì bà cũng không có vẻ cáu kỉnh, có lẽ bà còn thông minh và chăm ... |
“Chào con,” bà nói, giọng bà nhẹ nhàng và dễ chịu, vẻ mặt tò mò. “Cô giúp gì được con?”. Tôi hắng giọng rồi hỏi, “Cô có phải là Marian Caldwell không ạ?”. “Phải,” bà nói, rồi, trong giây lát, tôi có cảm giác bà đã biết. Nhưng rồi tôi thấy một thoáng khó chịu. |
Đứa bé bà đã sinh ra mười tám năm trước là thứ bà tuyệt không hề ngờ đến. |
Tôi cúi gằm, hít một hơi thật sâu, cố để không ấp úng. |
“Con là Kirby Rose.”. |
Không có phản ứng gì, dĩ nhiên rồi. |
Bà đâu biết tên tôi. |
Tôi vén tóc ra sau tai rồi buộc mình nhìn vào mắt bà lần nữa. |
Trong ấy, có cái gì đó đã biến đổi. |
Quả nhiên, bà nói, “Có phải con là...?”. |
Nhịp tim tôi đập nhanh khi tôi gật đầu, cố thở, cố không ngất. Rồi tôi nói câu đã nhẩm trong đầu cả ngàn lần. “Con nghĩ cô là mẹ của con.”. |
Nụ cười trên mặt bà vụt tắt, không còn chút sắc hồng nào trên làn da vốn đã trắng của bà khi bà nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Trông bà còn sợ hãi hơn cả tôi, lặng người đi. Dường như cả ngàn năm trôi qua bà mới đưa tay ra chạm vào cánh tay tôi và nói, “Ôi... Trời ơi. Là con sao?”. |
Tôi mỉm cười, nhưng cổ họng se thắt đến nỗi không mở miệng ra được và đâm lo là mình sắp khóc. Dù vậy, tôi không khóc. |
Cảm tưởng như một thắng lợi khá lớn. |
“Nào. Vào đi,” bà nói, lùi lại, ra hiệu cho tôi bước tới. Tôi bước mấy bước ngập ngừng rồi nói, “Con xin lỗi vì đường đột xuất hiện ở nhà cô thế này. Khi khác con quay lại cũng được...”. “Đừng. Ở lại đi. Xin con hãy ở lại,” bà nói. Tôi gật đầu, tự nhủ rằng bà thật lòng nói thế. Rằng ít nhất bà cũng phải vui mừng đôi ch... |
Nhưng đồng thời tôi cũng không hiểu vì sao mình lại sốc đến vậy. |
Suy cho cùng, tôi vẫn luôn biết phút giây này có thể xảy ra và biết rõ rằng con bé đã bước sang tuổi mười tám vào ngày đầu tiên của tháng này: cái sinh nhật quý báu khi nó chỉ việc gọi đến tổ chức con nuôi hỏi thông tin liên lạc mà cứ vài năm tôi lại cập nhật, như một chuyện đương nhiên. |
Tôi không có nghĩa vụ pháp lý |
Không còn nghi ngờ gì nữa, bà đã mạo hiểm cả mạng sống của mình để đưa chúng tôi đến Hòn Belle. Nếu lũ phù thủy phát hiện ra bà đã giúp đỡ chúng tôi, ngày tháng sống còn của bà sẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay. |
Chuyến đi về phương nam tương đối chậm chạp, tuy nhiên, vụ tấn công mà chúng tôi lo sợ không bao giờ xảy đến. |
Tôi không biết đã có bao nhiêu phù thủy đi vào đường hầm từ ngoài hồ, nhưng chắc là tôi đã giết chết hoặc làm bị thương nghiêm trọng mụ phù thủy tóm lấy cổ chân tôi. |
Có lẽ Grimalkin đã tiêu diệt hết đám còn lại – hay ít nhất là trì hoãn bọn chúng, tạo cơ hội cho chúng tôi trốn thoát. Ngay trước khi trời tối, chúng tôi dừng lại giữa rừng cây. Đến lúc này chúng tôi đã rời xa khỏi hồ và nguy cơ bị thủy phù thủy tấn công đã không còn. |
Sau khi nhâm nhi chút phô mai do Thầy Trừ Tà đưa đến, ông Arkwright ngay lập tức lăn ra ngủ say. |
Thử thách gian nan vừa rồi đã khiến ông kiệt sức, đã vậy còn phải cuốc bộ bằng chân trần nữa. Dẫu vậy, ngoài hai má xanh lét và gương mặt hốc hác, ông vẫn đang hít thở đều đều thật sâu. |
Alice chạm mấy đầu ngón tay vào trán ông Arkwright. |
“Căn cứ vào những gì ông ấy đã phải chịu thì cũng không đến nỗi lạnh lắm. Riêng vùng cổ, chắc có thể sẽ bị nhiễm trùng đấy.” Cô nhìn lên Thầy Trừ Tà. “Có muốn cháu xem xem cháu giúp gì được không nào?” “Nếu cô nghĩ cô có thể giúp anh ta thì cứ việc ra tay bằng mọi giá,” thầy tôi đáp, nhưng tôi thấy là thầy quan sát Ali... |
“Thầy Gregory à,” tôi nói. “Có chuyện này con phải nói với thầy. Grimalkin đã dùng gương cảnh báo cho con biết về lũ phù thủy. |
Thế rồi mụ ta trồi lên khỏi mặt hồ nói chuyện với con. Thậm chí mụ ta còn đánh trả vài mụ phù thủy để giúp con trốn thoát...” Thầy Trừ Tà ngạc nhiên nhìn tôi. |
“Lại là gương nữa à? Khi nào vậy anh bạn?” “Lúc còn bên tòa tháp thứ hai đấy ạ. Con nhìn thấy ảnh mụ ta trong nước. |
Mụ ta nói chuyện gì đó lạ lắm – rằng thủy phù thủy là kẻ thù ‘ của chúng ta ’.” “Ta sẽ không bao giờ muốn thừa nhận là mình có thứ gì đó chung với thế lực bóng tối,” Thầy Trừ Tà vừa nói vừa gãi gãi râu, “nhưng vì dường như các phe phái ở Pendle đang có chiến tranh, có lẽ là mâu thuẫn đã lan đến việc chiến đấu chống lại... |
Thầy Trừ Tà cương quyết lắc đầu. |
“Không hề nghi ngờ rằng nếu phù thủy đấu đá với nhau thì chỉ có chúng suy yếu và cho chúng ta có thêm lý do. |
Nhưng ta vẫn luôn nói với con – chúng ta không thể về bất cứ phe nào. |
Quỷ Vương có thể cố thỏa hiệp với con rồi từ từ lôi kéo con về bên thế lực bóng tối. Thật chậm rãi đến mức con cũng không nhận biết là chuyện đang diễn ra đâu!” “Con sẽ không bao giờ phụng sự bóng tối!” Tôi giận dữ đáp. “Đừng quả quyết thế anh bạn,” Thầy Trừ Tà nói tiếp. “Ngay cả mẹ con cũng từng có thời phụng sự cho b... |
Có thể xảy đến với cả con mà.” Tôi phải cắn môi ngăn cho mình không thốt ra lời trả miếng tức tối nào. Sự im lặng kéo dài. |
Thầy Trừ Tà nhìn tôi trừng trừng. “Mèo tha mất lưỡi con rồi sao anh bạn? Hay là con đang dỗi? Con không chịu được khi phải nghe những chuyện có thật trong gia đình sao?” Tôi nhún vai. “Con không thể tin là thầy lại nghĩ sau này con sẽ nghiêng về phe bóng tối. Con tưởng thầy hiểu con rõ hơn thế chứ!” “Ta chỉ lo đến điều... |
Đây là thời điểm nguy khốn và ta là người duy nhất con tin cậy được,” thầy vừa nói đầy chủ ý vừa nhìn ra hướng Alice. “Con có hiểu không hử?” Tôi có thể trông thấy Alice đang chăm chú quan sát sắc mặt tôi. Tôi cảm giác chắn chắn rằng cô đang băn khoăn liệu tôi có nói cho |
www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com |
ưa, Bằng lòng khách mới tùy cơ dặt dìu. Rằng: Mua ngọc đến Lam Kiều, Sính nghi xin dạy bao nhiêu cho tường? Mối rằng: đáng giá nghìn vàng, (645) Gấp nhà nhờ lượng người thương dám nài. Cò kè bớt một thêm hai, Giờ lâu ngã giá vàng ngoài bốn trăm. |
Một lời thuyền đã êm dằm Hãy đưa canh thiếp trước cầm làm ghi. (650) Định ngày nạp thái vu qui, Tiền lưng đã sẵn việc gì chẳng xong! |
Một lời cậy với Chung công, Khất từ tạm lĩnh Vương ông về nhà. Thương tình con trẻ cha già, (655) Nhìn nàng ông những máu sa ruột dàu: Nuôi con những ước về sau, Trao tơ phải lứa, gieo cầu đáng nơi. Trời làm chi cực bấy trời, Này ai vu thác cho người hợp tan! (660) Búa rìu bao quản thân tàn, Nỡ đầy đọa trẻ, càng oan kh... |
Theo lời càng chảy dòng châu, (665) Liều mình ông rắp gieo đầu tường vôi. Vội vàng kẻ giữ người coi, Nhỏ to nàng lại tìm lời khuyên can: Vẻ chi một mảnh hồng nhan, Tóc tơ chưa chút đền ơn sinh thành. (670) Dâng thư đã thẹn nàng Oanh, Lại thua ả Lý bán mình hay sao? |
Cỗi xuân tuổi hạc càng cao, Một cây gánh vác biết bao nhiêu cành. |
Lòng tơ dù chẳng dứt tình, (675) Gió mưa âu hẳn tan tành nưóc non. Thà rằng liều một thân con, Hoa dù rã cánh, lá còn xanh cây. Phận sao đành vậy cũng vầy, Cầm như chẳng đậu những ngày còn xanh. (680) Cũng đừng tính quẩn lo quanh, Tan nhà là một thiệt mình là hai. |
Phải lời ông cũng êm tai, Nhìn nhau giọt vắn giọt dài ngổn ngang. |
Mái ngoài họ Mã vừa sang, (685) Tờ hoa đã ký, cân vàng mới trao. |
Trăng già độc địa làm sao? |
Cầm dây chẳng lựa buộc vào tự nhiên. |
Trong tay đã sẵn đồng tiền, Dầu lòng đổi trắng thay đen khó gì! (690) Họ Chung ra sức giúp vì, Lễ tâm đã đặt, tụng kỳ cũng xong. Việc nhà đã tạm thong dong, Tinh kỳ giục giã đã mong độ về. Một mình nàng ngọn đèn khuya, (695) Áo dầm giọt lệ, tóc xe mối sầu. |
Phận dầu, dầu vậy cũng dầu, Xót lòng đeo đẳng bấy lâu một lời! |
Công trình kể biết mấy mươi. |
Vì ta khăng khít, cho người dở dang. |
(700) Thề hoa chưa ráo chén vàng, Lỗi thề thôi đã phụ phàng với hoa. |
Trời Liêu non nước bao xa. Nghĩ đâu rẽ cửa chia nhà tự tôi. Biết bao duyên nợ thề bồi. (705) Kiếp này thôi thế thì thôi còn gì. Tái sinh chưa dứt hương thề. Làm thân trâu ngựa đền nghì trúc mai. Nợ tình chưa trả cho ai, Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan. |
(710) Nỗi riêng riêng những bàng hoàng, Dầu chong trắng đĩa lệ tràn thấm khăn. Thúy Vân chợt |
đó sao? |
– Ta chẳng cần gì phải đi hỏi lai lịch bọn họ. |
– Tại sao? – Bởi vì ta vốn nhận ra được bọn họ. Sở Lưu Hương nói : – Bọn họ đều là đệ tử bị Thiết Kiếm tiên sinh trục xuất trong lần thanh lý môn hộ đầu tiên, trong giang hồ lưu lạc mấy năm, chí khí đã bắt đầu tiêu ma, từ từ rồi biến ra thành chuyện gì cũng làm được, lần này bọn họ chỉ bất quá được bốn cô bé bỏ ra một ... |
– Đại khái chắc là không biết, nếu không chỉ sợ bọn họ không dám nhận cái món hàng này. – Chính cái lúc ngươi đi ra khỏi cái tiệm của Thôi đại nương, ngồi xuống ăn mấy miếng, là các cô đã tìm ra được người đối phó ngươi! Hồ Thiết Hoa than thở : – Bản lãnh của mấy con nha đầu này cũng không nhỏ tý nào. – Không chừng bản... |
– Bởi vì cái lão già râu bạc đã bị người ta nhận ra rồi, chẳng còn cách nào giữ yên đó nữa. – Do đó ngươi lại đi tìm cái bà Thôi đại nương kia nữa sao? Hồ Thiết Hoa nói : – Không lẽ bà ta cũng là một tay cao thủ về thuật dị dung, sao trước giờ ta không hề nghe nói vậy? – Chuyện ngươi chưa nghe nói vốn là nhiều quá chừn... |
Hồ Thiết Hoa nãy giờ đang sờ sờ vào mũi. Động tác và thái độ lúc y sờ mũi, cùng với Sở Lưu Hương giống hệt như nhau. Chỉ bất quá, lúc Sở Lưu Hương sờ mũi, y không cười, còn y thì bỗng bật cười lên, còn cười khom cả lưng lại : – Ngươi cười gì? – Ta bỗng sực nhớ ra một chuyện buồn cười. Hồ Thiết Hoa nói : – Ta bỗng nghĩ ... |
Trời đã tối, nhưng trong khách sạn Phú Quý đèn đuốc sáng choang, chiếu sáng rực vào tận mỗi góc tường trong khách sạn. |
Bọn họ không tiếc gì tiền phí tổn chút đỉnh đèn đuốc dầu thắp đó. |
Cái tên của khách sạn không phải đặt ra là không có ý nghĩa, giá cả nơi này càng lúc càng mắc, ông chủ khách sạn dĩ nhiên càng lúc càng giàu, vì vậy mới gọi là khách sạn Phú Quý. Cái khách sạn như vậy làm sao đi để ý tới chút phí tổn đèn sáp? Cái phòng tốt nhất trong khách sạn Phú Quý chính là căn phòng có chữ “Phú”, h... |
Trước giờ khí phái của y vốn rất to lớn, có ai ngờ được cái vị đại gia này không có ngay cả một đồng tiền. |
Những thứ đó ngay chính cả Hồ đại gia cũng thường thường hay quên, người khác làm gì mà ngờ tới. |
Trước tiên là kêu rượu ngon thịt béo vào trong phòng, bày đầy ra cả bàn, một người uống rượu tuy chẳng thú vị gì, y vẫn còn uống không ít. |
... Cái gã tiểu tử Sở Lưu Hương không biết bây giờ đã biến thành ra thứ gì rồi? Tên tiểu tử này không lẽ cho rằng mình không nhận ra được y thật sao? |
Cho dù y có bị thiêu thành tro bụi, mình cũng nhận ra y được mà. Trong phòng có một tấm gương chùi thật bóng loáng, Hồ Thiết Hoa nhìn vào gương bật cười. |
Vì để biểu lộ tấm lòng bội phục của mình đối với mình, y lại mời chính mình một ly nữa. |
Chính vào lúc đó, y bỗng ngửi thấy có mùi thuốc. |
Tửu lượng của Hồ Thiết Hoa, ngay cả y còn phải bội phục vô cùng. |
Hiện tại tuy y đã có chút ngà ngà, cách cái lúc say túy lúy còn xa cả khúc. Cái mũi của y cũng không giống cái mũi của Sở Lưu Hương, cái mũi của y trước giờ rất bén nhạy, nếu y có bạn bè uống rượu từ xa ngoài năm dặm, y lập tức sẽ ngửi thấy ngay. Chỉ tiếc là mùi thuốc này vốn không thơm. Đấy là một thứ mùi thật kỳ quái... |
Chỗ nấu thuốc hình như ở một cái phòng cách một cái tường. Nếu một người bị thương phải đem đồ nấu thuốc vào tận trong phòng để nấu, thì người đó ắt hẳn là có không ít kẻ đối đầu thật đáng sợ, không những vậy, còn rất có thể ngay cả một người bạn cũng không có. Bị thương đã là chuyện tội nghiệp rồi, không có bạn bè lại... |
Hồ Thiết Hoa bỗng cảm thấy thật đồng tình với người này, y rất muốn qua bên đó bầu bạn với y, uống vài ly rượu giải khuây, nếu đối đầu của y có lại, không chừng còn có thể giúp y chống đỡ một trận. May mà Hồ đại gia còn chưa uống đến mức nổi cơn bốc đồng, vẫn còn chưa quên rằng hiện tại nhất định không thể đi kiếm chuy... |
Hồ Thiết Hoa vẫn còn chưa bồng bột lên, vẫn còn nhẫn nại yên đó, vẫn còn chưa xông qua phòng bên kia. Y cũng không cần phải xông qua. |
Bởi vì bên vách bên kia đã xông qua trước, không phải là người trong phòng xông qua, mà là nguyên cả một phòng đều xông qua, ầm lên một tiếng lớn, vách tường chính giữa hai phòng đã bị lũng một lỗ hổng lớn thật lớn, một người bỗng từ lỗ hổng đó bay qua, hai gian phòng bỗng biến thành một gian. Hồi 05: Một cây gậy trúc ... |
Không ngờ y vẫn còn ráng gắng gượng chi trì ra đó, không những vậy còn chi trì cho đến bây giờ, thà chặt đi một chân của mình, vẫn còn muốn chi trì đáo để. Người này tuy còn thừa có nửa người thôi, nhưng y vẫn còn là một tay hảo hán cứng cỏi. Hiện tại y còn đang bị bốn người dùng sáu thứ binh khí khác nhau bao vây, bốn... |
Hồ Thiết Hoa không hề nghĩ đến chuyện người này chính là Hắc Trúc Can, y cũng không nghĩ đến chuyện Hắc Trúc Can là một người như vậy. |
Y dùng cặp mắt của mình thường thường nhiều hơn là dùng đầu não. |
Y chỉ thấy rằng, cái gã chỉ còn thừa có một nửa người này, vẫn còn là một tay hảo hán cứng cỏi. Y bình sinh thích nhất là những tay hảo hán cứng cỏi đó. |
Vì vậy y không nhịn được nữa, đã thuận tay cầm thùng rượu ném qua. |
– Các ngươi bốn người đối phó với một nửa người của người ta. Hồ Thiết Hoa rống lên : – Các ngươi không biết xấu hổ sao? |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.