text
stringlengths
1
55.3k
Y rất đồng ý với lời nói của Tiết Xuyên Tâm.
Bỏ một cô gái đang tắm vào trong rương bắt cóc mang đi, quả thật không thể là một chuyện một người đàn bà nào cũng sẽ làm, thậm chí ngay cả một người đàn ông như Tiết Xuyên Tâm cũng không hay làm chuyện như vậy. Cái chuyện đó thật tình cũng không phải là một chuyện gì vẻ vang lắm, rất ít có người nào có thể làm được.
Càng làm cho người ta không ngờ được là một người trước giờ vốn rất có mặt mũi là Sở Lưu Hương cũng làm được.
Vận khí của y trước giờ vốn không tệ, lần này cũng không ngoại lệ. Y vừa tìm là đã thấy ngay cái rương, trong rương quả nhiên có một cô gái vừa mới tắm xong.
Y cũng ăn trộm cái rương mang đi, vừa rương vừa người đem hết đi luôn. Sở Lưu Hương mà đi làm cái chuyện như vậy sao? Cái vị cô nương ở trong rương rốt cuộc có chỗ nào đặc biệt. Sở Lưu Hương đáng lý ra là tìm không ra được cái rương đó, nhưng Anh Tử giúp dùm y. Cô bỗng thay đổi phương pháp đối phó với Tiết Xuyên Tâm.
– Ông nói đúng lắm, cô ta quả là sạch sẽ hơn tôi, nhưng chỉ có trời mới biết hiện tại cô ta có còn sạch sẽ như lúc nãy hay không. Cô ôm lấy một bên má bị đánh sưng vù lên: – Nếu ông động thêm vào người tôi một lần nữa, đợi đến lúc ông động tới cô ta, cô ta rất có thể đã biến thành một người đàn bà dơ dáy nhất thiên hạ....
– Hai cái thây đàn bà đại khái là chẳng hay ho gì đối với bất kỳ ai. Y mỉm cười: – Ta chỉ hy vọng hai người đều được yên
thực.
Tôi đã chứng minh rằng tài trí mà trẻ em tỏ ra là có, thì chúng không có, trong khi những gì chúng tỏ ra là làm, thì chúng làm. Vả lại, bao giờ ta cũng phải nghĩ rằng tất cả những điều đó chỉ là hoặc chỉ nên là trò chơi, là sự điều khiển dễ dàng và tự nguyện các động tác mà thiên nhiên đòi hỏi ở trẻ, là nghệ thuật đa d...
Những gì tôi đã nói về hai giác quan mà việc sử dụng là liên tục hơn cả và quan trọng hơn cả, có thể dùng làm thí dụ cho việc luyện tập các giác quan khác. Thị giác và xúc giác áp dụng cả trên các vật thể ngưng nghỉ và các vật thể chuyển động; nhưng vì chỉ có sự rung chuyển của không khí mới làm xúc động được thính giá...
Chúng ta có một khí quan đáp lại thính giác, đó là khí quan của tiếng nói; chúng ta không có khí quan như thế để đáp ứng thị giác, và chúng ta không phản hồi các màu sắc như các âm thanh.
Đó lại là một phương tiện nữa để vun trồng khí quan thứ nhất, bằng cách tập luyện khí quan chủ động và khí quan thụ động cái nọ nhờ cái kia.
Con người có ba loại giọng, giọng nói hay là giọng rõ ràng, giọng hát hay là giọng du dương và giọng cảm động hay là giọng nhấn mạnh, dùng làm ngôn ngữ cho các đam mê, và đem sinh khí đến cho tiếng hát và lời nói. Đứa trẻ cũng có ba loại giọng ấy như người lớn, song không biết kết hợp các giọng như người lớn; đứa trẻ c...
Ut và la lại khác. Ut luôn luôn là chủ âm của một điệu thức trưởng, hoặc là bậc thứ ba (médiante) của một điệu thức thứ. La luôn luôn là chủ âm của một điệu thức thứ, hoặc là nốt nhạc thứ sáu của một điệu thức trưởng. Như vậy các chữ đánh dấu những hạn giới bất biến trong các quan hệ của hệ thống âm nhạc của chúng ta, ...
Chúng ta hãy cùng với học trò của mình theo một phương pháp đơn giản hơn và rõ ràng hơn; làm sao cho đối với nó chỉ có hai điệu thức, quan hệ giữa hai điệu thức đó bao giờ cũng vẫn là những quan hệ ấy và bao giờ cũng được chỉ ra bằng vẫn những âm tiết ấy. Dù hát hay chơi một nhạc chỉ nó hãy biết xác lập điệu thức của m...
Thế là chúng ta đã được biết rõ về trạng thái của các vật thể bên ngoài so sánh với thân thể chúng ta, về trọng lượng của chúng, về hình dạng, về màu sắc, về thể tích, về tầm vóc, về khoảng cách, về nhiệt độ, về sự ngưng nghỉ, về sự vận động của chúng. Chúng ta đã biết được những vật thể nào mình nên đến gần hay tách r...
Còn hơn thế nữa.
Tạo hóa không chỉ cung cấp cho những nhu cầu do tạo hóa đem lại cho chúng ta, mà còn cho cả những nhu cầu chúng ta tự đem lại cho mình; và chính vì để trong chúng ta ham muốn luôn ở cạnh nhu cầu, mà tạo hóa làm cho các thị hiếu của chúng ta thay đổi và biến chất cùng với cách sống của chúng ta. Ta càng xa rời trạng thá...
Con người chưa thuộc một xứ sở nào sẽ dễ dàng thích nghi với tập quán của bất kỳ xứ sở nào; còn con người của một xứ sở không trở thành con người của một xứ sở khác.
Tôi thấy điều này dường như đúng theo mọi nghĩa, và còn đúng hơn nữa, khi áp dụng vào thị hiếu theo nghĩa vị giác.
Thức ăn đầu tiên của chúng ta là sữa; chúng ta chỉ tập quen dần với các vị mạnh; thoạt tiên những vị này khiến chúng ta thấy gớm. Trái cây, rau, cỏ, và cho cùng một ít thịt nướng, không gia vị không muối, là tiệc tùng của những con người đầu tiên[108]. Lần đầu tiên một con người hoang dã uống rượu vang, anh ta nhăn mặt...
Đó là vết tích của tự nhiên, vậy đó cũng là quy tắc của chúng ta. Chúng ta hãy giữ cho đứa trẻ thị hiếu nguyên sơ của nó đến hết mức có thể; sao cho thức ăn của nó thông thường và đơn giản, sao cho khẩu vị của nó chỉ quen với những vị ít đậm ít cay, và không hình thành một thị hiếu chấp nhất.
Ở đây tôi không khảo sát xem liệu cách sống này có lành mạnh hơn hay không, tôi không xem xét nó theo cách ấy. Để ưa chuộng nó, tôi chỉ cần biết đó là cách sống phù hợp nhất với tự nhiên, và là cách sống có thể phục tùng dễ dàng nhất bất kỳ cách sống nào khác. Tôi thấy những người nói cần phải tập cho trẻ em quen với c...
Trong mọi sự ta đừng đem lại cho nó một hình thái xác định đến nỗi nó phải trả giá quá đắt khi cần phải thay đổi. Ta đừng làm cho nó chết đói ở những xứ sở khác, nếu như nó không lôi theo khắp nơi một đầu bếp người Pháp, cũng đừng làm cho một ngày nào đó nó bảo rằng chỉ ở Pháp người ta mới biết ăn mà thôi.
Bàn ngoài đề một chút, đó thật là một lời khen kỳ cục!
Về phần tôi, tôi sẽ nói ngược lại rằng chỉ những người Pháp mới không biết ăn, vì phải cần đến một nghệ thuật đặc biệt đến thế để làm cho các món thành ra có thể ăn được đối với họ.
Trong những cảm giác khác nhau của chúng ta, thì vị giác đem lại những cảm giác thường ảnh hưởng đến chúng ta nhiều hơn cả. Bởi thế chúng ta quan tâm phán đoán đúng về những thực thể phải tham dự vào thực thể của chúng ta, hơn là về những thực thể chỉ bao quanh chúng ta mà thôi.
Hàng ngàn vật chẳng can hệ với xúc giác, thính giác, thị giác; nhưng hầu như chẳng có gì không can hệ đối với vị giác. Hơn nữa, hoạt động của giác quan này hoàn toàn mang tính nhục thể và vật chất; nó là giác quan duy nhất chẳng nói gì với trí tưởng tượng hết, ít ra cũng là giác quan mà trí tưởng tượng ít đi vào các cả...
Này!
Xin hãy tin tôi, đứa trẻ sẽ chỉ ngừng quá sớm việc nghĩ đến những gì nó ăn; và khi lòng nó quá bận rộn, thì khẩu vị của nó sẽ chẳng khiến nó bận tâm là mấy. Sau này khi nó lớn, hàng ngàn tình cảm dữ dội sẽ đánh lừa sự tham ăn, và sẽ chỉ kích thích sự khoe khoang mà thôi; vì duy nhất đam mê này lợi dụng các đam
Dận làm Đại Tư mã, thay Lữ Đại đóng quân ở Vũ Xương. Cứ dẫn quân về, muốn đánh Sâm. Sâm sai sứ giả đem chiếu thư cáo dụ bọn Khâm, Tư, sai bắt Cứ. Ngày đinh mùi tháng mười mùa đông, sai Tôn Hiến và bọn Đinh Phụng, Thi Khoan đem quân thuyền chặn đánh Cứ ở Giang Đô, sai Tướng quân Lưu Thặng đem quân kị bộ đánh Dận.
Quân Dận thua bị giết cả.
Ngày kỉ dậu, đại xá, đổi niên hiệu. Ngày tân hợi, bắt được Lữ Cứ ở Tân Châu.
Tháng mười một, lấy Sâm làm Đại Tướng quân, Giả tiết, phong Vĩnh Khang Hầu. Tôn Hiến cùng Tướng quân Vương Đôn mưu giết Sâm, việc lộ, Sâm giết Đôn, ép sai Hiến tự sát. Tháng mười hai, sai Ngũ quan Trung lang tướng Tập Huyền báo loạn cho nước Thục biết.
Ngày giáp dần tháng hai mùa xuân năm thứ hai, có mưa to, sấm sét. Ngày ất mão, có tuyết, rét đậm.
Cắt phía đông quận Trường Sa lập thành quận Tương Đông, phía tây lập thành quận Hành Dương, cắt phía đông quận Cối Kê lập thành quận Lâm Hải, cắt phía đông quận Dự Chương lập thành quận Lâm Xuyên.
Tháng tư mùa hạ, Lượng đến điện giữa, đại xá, bắt đầu coi chính sự.
Tấu biểu mà Sâm dâng lên, nhiều lần bị xét hỏi, lại chọn con em của Đại tướng quân tuổi còn nhỏ mà có sức khỏe cho làm tướng súy. Lượng nói: “Ta lập quân này, muốn cùng họ lớn lên”.
Hằng ngày luyện tập ở trong vườn.
Ngô lịch viết: Lượng nhiều lần đem sách ra xem việc cũ của Tôn Quyền, hỏi cận thần tả hữu rằng: “Tiên đế có nhiều phép tắc lạ, nay Đại Tướng quân hỏi việc, chỉ sai ta đọc sách mà biết được sao”! Sau đó Lượng ra mé tây vườn, đang ăn quả mai tươi, sai quan Hoàng môn đến kho Trung Tàng lấy quả mai tẩm mật, trong mật có ph...
Sai cắt phân chuột ra, trong phân khô. Lượng cười lớn bảo Huyền, Bân rằng: “Nếu phân ở trong mật trước, trong ngoài phải cùng ướt, nay ngoài ướt mà trong khô, đấy tất do quan Hoàng môn làm”. Quan Hoàng môn cúi đầu chịu tội, tả hữu chẳng ai không kinh ngạc. Giang Biểu truyện viết: Lượng sai quan Hoàng môn lấy chén bạc v...
Liền phạt đánh roi cắt tóc trước mắt, đuổi ra ngoài phủ.
Thần là Tùng Chi cho rằng: Phân chuột mới thì trong ngoài đều ướt. Quan Hoàng môn lấy phân mới thì chẳng ai biết được cái gian của mình vậy, nhưng dùng phân khô, cho nên Lượng được dịp trổ cái tài trí.
Vậy thì Ngô lịch viết như thế, không thật bằng Giang Biểu truyện vậy.
Tháng năm, Chinh tây Đại Tướng quân của Ngụy là Gia Cát Đản đem quân vùng Hoài Nam giữ thành Thọ Xuân, sai Tướng quân Chu Thành dâng sớ xưng thần, lại sai con là Tịnh và các con em trong nhà của Trưởng sử Ngô Cương làm tin. Tháng sáu, sai bọn Văn Khâm, Đường Tư, Toàn Đoan đem ba vạn quân kị cứu Đản. Chu Dị từ Hổ Lâm đe...
Ngày tân mùi, Sâm từ Hoạch Lí về Kiến Nghiệp. Ngày giáp thân, đại xá. Tháng mười một, con của Toàn Tự là Y, Nghi đem mẹ của mình trốn sang Ngụy. Tháng mười hai, bọn Toàn Đoan, Toàn Dịch từ thành Phú Xuân đến chỗ Tư Mã Văn Vương. Tháng giêng mùa xuân năm thứ ba, Gia Cát Đản giết Văn Khâm. Tháng ba, Tư Mã Văn Vương chiếm...
Hạ chiếu sai quận huyện chặt gỗ để làm cung điện.
Từ tháng tám trời đen tối nhưng không mưa hơn bốn mươi ngày.
Lượng thấy Sâm chuyên quyền, bèn cùng Thái thường Toàn Thượng, Tướng quân Lưu Thặng mưu giết Sâm. Ngày mậu ngọ tháng chín, Sâm đem quân bắt Thượng, sai em là Ân giết Thặng ở ngoài cửa Thương Long, gọi các đại thần đến hội ở cửa cung, phế Lượng làm Cối Kê Vương, bấy giờ mười sáu tuổi. TÔN HƯU TRUYỆN Tôn Hưu tự Tử Liệt, ...
Năm mười ba tuổi theo Trung thư lang Xạ Ý, Lang trung Thịnh Xung chịu học. Tháng giêng năm Thái Nguyên thứ hai, phong Lang Nha Vương, trú ở Hổ Lâm. Tháng tư, Quyền hoăng, em Hưu là Lượng nối tự, Gia Cát Khác nắm quyền, không muốn các Vương ở tại vùng có quân mã nơi bến sông(3), bèn dời Hưu đến ở quận Đan Dương. Thái th...
Ở được mấy năm, nằm mơ cưỡi rồng lên trời, ngoảnh lại không thấy đuôi, thức dậy mà cho là lạ. Tôn Lượng bị phế, ngày kỉ mùi, Tôn Sâm sai Tông chính Tôn Khải cùng Trung thư lang Đổng Triều đón Hưu. Hưu lúc đầu nghe tin, có ý ngờ, Khải, Triều kể rõ ý mà vì sao mà Sâm muốn đến đón Hưu, ở lại một ngày hai đêm, rồi đi. Ngày...
Hưu ba lần nhường, bầy tôi ba lần xin.
Hưu nói: “Các quan lớn chư hầu đều bầu quả nhân, quả nhân dám không nhận lấy ấn phù sao”? Sau đó bầy tôi dẫn vào, rồi Hưu ngồi xe, trăm quan đi theo, Sâm đem nghìn quân đón ở Bán Dã, bái ở bên đường, Hưu xuống xe bái lại. Liền hôm đó ngồi ở điện chính, đại xá, đổi niên hiệu. Năm đó ứng với năm Cam Lộ thứ ba của nhà Ngụ...
Nay lấy Đại Tướng quân Sâm làm Thặng tướng, Kinh Châu Mục, tăng thực ấp năm huyện. Vũ vệ Tướng quân Ân làm Ngự sử Đại phu, Vệ Tướng quân, Trung quân đốc, tước Huyện hầu. Uy viễn Tướng quân Viện làm Hữu Tướng quân, tước Huyện hầu. Thiên Tướng quân Cán làm Tạp hiệu Tướng quân, tước Đình hầu. Trường thủy Hiệu úy Trương Bố...
Cuối thời Hán vào đất Ngô làm dân thường ở huyện Vũ Xương.
Nghe nói Dương Đạo có tài xem xét người khác, đến hỏi Đạo, Đạo nói: “Trong đời nhiều việc, ngươi có cái tài của quan Thượng thư, Nghị tào lang vậy”. Bấy giờ Hiệu sự Lữ Nhất chuyên quyền nắm việc, đại thần sợ bị ép hại, chẳng ai dám nói, Đạo nói: “Không phải Lí Hành thì chẳng ai làm khó hắn được”.
Bèn cùng tiến cử làm Tào lang.
Quyền sai đến gặp, Hành nói mấy nghìn lời kể tội gian của Nhất, Quyền lấy làm thẹn. Được mấy tháng, Nhất bị giết, do đó danh tiếng Hành được rạng rỡ. Sau thường làm quan Tư mã cho Gia Cát Khác, làm việc trong phủ của Khác, Khác bị giết, xin làm Đan Dương Thái thú. Bấy giờ Tôn Hưu ở tại sở trị của quận, Hành nhiều lần d...
Vợ là Tập thị thường can ngăn Hành, Hành không nghe. Lúc Hưu lập, Hành lo sợ, bảo vợ nói: “Không nghe lời nàng mới đến thế này”. Bèn muốn trốn sang Ngụy. Vợ nói: “Không nên.
Ông vốn là dân thường, Tiên đế coi trọng chọn dùng, đã nhiều lần làm việc vô lễ, lại làm trái tự gây hiềm khích, nếu chạy trốn tìm đường sống, đi về miền bắc, há còn mặt mà gặp người Trung Quốc sao”?
Hành nói: “Có kế gì chăng”? Vợ nói: “Lang Nha Vương vốn là người ưa tiếng tốt, nay đang muốn rạng rỡ với thiên hạ, rút cuộc không vì thù riêng mà giết ông
con người quả thực nhiều khi mang tính ly tâm tức có thể lan tỏa kiểu bùng nổ, dẫn tới chiến tranh và thảm họa mà lịch sử của chúng ta đầy rẫy. Cần tập trung tâm năng của loài người về tâm, hướng nó phục vụ sự nghiệp tiến bộ. Tâm năng có thể điều khiển được, định hướng được chính là nhờ “con mắt thứ ba”. Quan trọng là ...
Về mặt lịch sử đã có quá trình thoái hóa của “con mắt thứ ba”.
Chí một số nhà yoga có thể nhập định kéo dài vài năm, nhưng không lâu hơn thế.
Song cũng chẳng loại trừ, sắp tới có thể làm được chuyện đó”- vị lạt ma Bôn-pô trả lời. - “Ngài vừa nói, trong tương lai xô-ma-chi sẽ thành sự thật ư ?” - “Đúng vậy”. ... - “Vì sao ở khu vực của các ngài, tôn giáo rõ ràng có xu thế nghiêng về phía tinh thần, thậm chí có hại cho mặt vật chất ?” - “Ồ !
Điều này quan trọng lắm ! Nhân dân các nươc khu vực chúng tôi dường như là vị cứu tinh của nhân loại nói chung.
Chuyện là thế này, ở
giàu có, võ sĩ quyền anh, và trớ trêu nhất là họ rất có thiện cảm với Fritzie Vogel trong thời gian anh ta còn làm việc ở đây.
Đội trưởng phân công tôi đi làm nhiệm vụ một mình, và tôi cũng chả quan trọng việc đi một mình hay đi cặp với ai.
Lần điểm danh ra mắt đầu tiên của tôi thật khủng khiếp.
Viên trung úy chủ trì cuộc họp giới thiệu tôi về nhận công tác tại bộ phận tuần tra, tôi không hề được vỗ tay tán thưởng mà trái lại người ta đón chào tôi bằng những ánh mắt lạnh nhạt, thờ ơ, thậm chí thù hằn. Sau khi đọc xong bản báo cáo tội phạm, bảy người trong tổng số khoảng năm mươi nhân viên của Đội đến bắt tay c...
Tôi quyết định sẽ phải bắt tay vào công việc thật nhanh. Tuần làm việc đầu tiên tôi phải dốc sức thu thập thông tin và phân loại các đối tượng cần chú ý. Tôi dùng dùi cui giải tán những đám đông tụ tập uống rượu và hứa với bọn chúng rằng nếu khai thật tên tôi sẽ không bắt, còn nếu khai thật tôi cũng sẽ bắt.
Đi ngoài đường tôi ngửi thấy có mùi thuốc cần sa phảng phất đâu đó quanh tiệm làm tóc nằm ở góc đường số 68 và đường Beach. Tôi đá cửa lao vào và bắt quả tang ba thằng bất hảo đang cầm cả đống thuốc trên tay. Bọn chúng chỉ ngay cho tôi đầu mối cung cấp, còn mách tôi là sắp tới sẽ có một cuộc ẩu đả giữa nhóm Slausons và...
Tôi cũng chẳng ngại gì mà không cho hắn biết sức mạnh của mình.
Khi cuộc ẩu đả chấm dứt thì răng của Brown bị bay ra đường mũi.
Hai cảnh sát đi bên mé kia đường phố chứng kiến toàn bộ sự việc.
Roosevelt Williams, thằng hiếp dâm, phe gái, luồn lách pháp luật còn đáng sợ hơn. Tôi mới chỉ nói: “Ê, thằng khốn,” và ngay lập tức hắn chửi lại: “Mày là thằng da trắng loạn luân” và ra đòn với tôi trước. Tôi đấm nhau tay bo với hắn khoảng một phút, hắn khỏe hơn và đã có lúc tôi nghĩ đến chiếc dùi cui. Cuối cùng tôi áp...
Tôi được trọn vẹn 100 điểm trong bản báo cáo tháng đầu tiên của mình và thượng úy Getchell thưởng công bằng việc thay cho tôi chiếc xe tuần tra khác.
Đó là kiểu thăng tiến giả hiệu và những con người làm nó cũng vậy.
Có tin đồn Slausons và Chopper đang đi lùng sục tôi báo thù và nếu hai thằng này không tìm thấy thì Crawford và Willis Johnson sẽ vào cuộc. Getchell muốn tôi lánh mặt một thời gian để tránh nguy hiểm vì vậy anh ta cử tôi lên khu vực phía Tây, giáp ranh với khu vực thuộc phạm vi kiểm soát của Đội khác.
Khu vực phụ trách mới này lại quá nhàm chán đối với tôi.
Người da đen sinh sống xen lẫn với người da trắng, nơi đây toàn tập trung những nhà máy nhỏ và người dân cũng không sống trong các khu nhà ổ chuột.
Có lẽ việc thú vị nhất là bắt mấy gã tài xế say rượu, hay đám gái điếm đi nhờ xe môtô để tìm cơ hội móc túi người ta kiếm tiền đi mua ma túy. Tôi chán ngấy với công việc suốt ngày chỉ đi ghi vé phạt nên chú ý đến những hành động bất thường.
Các cửa hàng ăn phục vụ khách ngồi trên xe đang mọc lên ở Hoover và Vermont, một kiểu phục vụ hiện đại, người ta có thể ngồi trên xe vừa ăn vừa nghe nhạc phát ra từ đôi loa gắn bên cửa sổ xe. Tôi đậu hàng giờ trước các cửa hàng đó nghe nhạc bibốp của hãng KGFJ, máy thu phát hai chiều luôn vặn nhỏ nhưng không tắt đi đề ...
Hết ca làm lúc nửa đêm, tôi thường cảm thấy rất bực bội, không muốn về nhà mà cùng chẳng muốn ngủ.
Thỉnh thoảng tôi đi xem phim, có khi thì vào câu lạc bộ nhạc jazz.
Vào thời gian đó nhạc trữ tình đang được ưa chuộng và chỉ cần có thêm một ly rượu là tôi có thể ngồi tới sáng mới về nhà trong trạng thái rã rời - chỉ một lát trước khi Kay thức dậy đi làm buổi sáng. Tôi ngủ mê mệt, chả còn đầu óc đâu mà mơ mộng.
cũng ghé thăm các siêu thị tại Mỹ, một mô hình vốn còn xa lạ với Nhật Bản.
Ông đã ấn tượng sâu sắc với hàng dãy thực phẩm được xếp trên kệ và chỉ được thay đổi mỗi khi cần thiết.
Điều này đã mang lại cho Ohno một hiểu biết thú vị và giúp ngành sản xuất tại Nhật Bản phát triển.
Khác với hoàn cảnh của nước Mỹ, nơi Ford có thừa vốn để dành mua trữ vật liệu và không gian bao la để tích lũy hàng hóa, thì tại Nhật Bản, không gian và vật liệu thô lại khá khan hiếm. Ohno nhận ra ông có thể tiết kiệm một khoản tài chính lớn khổng lồ nếu không cần dự trữ số hàng hóa đó trong kho.
Chỉ vài năm sau, các nhân viên tại Toyota, một công ty khi ấy đang hoạt động trong lĩnh vực dệt cửi, đã bắt đầu sản xuất xe hơi cho Chính phủ Nhật và sử dụng chính những kỹ thuật mà Ohno quan sát được trong khoảng thời gian ông ghé thăm nước Mỹ. Ông đã tập hợp các ý tưởng của Ford và ý tưởng lưu hàng hóa “đúng thời điể...
Mọi thứ diễn ra thuận lợi với Ohno và hãng Toyota, cho đến khi Thế chiến II nổ ra và đảo lộn mọi thứ; tất cả các công ty Nhật Bản hoặc đi đến phá sản, hoặc gần như phá sản.
Bản thân công ty Toyota, do cố tồn tại trong tuyệt vọng, cũng bắt đầu “nhập khẩu” các ý tưởng từ một chuyên gia tư vấn người Mỹ, ông W. Edwards Deming. Trước đó, những khuyến cáo của Deming về quản lý chất lượng và chất lượng thống kê đã bị chính ngành công nghiệp Mỹ vô tình bác bỏ.
Cuối cùng, đến cuối thập niên 1960, Toyota đã kết hợp mọi mảnh ghép lại với nhau và chính thức đề xướng tư tưởng kaizen. Cấp lãnh đạo tại Toyota đã quyết định ra đề nghị thuê lao động trọn đời với một điều kiện: nhân viên phải sử dụng kỹ thuật tiên tiến để tiến hành công việc của mình dễ dàng hơn, nhanh hơn, tốt hơn và...
Kết quả đạt được thật ngoạn mục: những công ty Nhật áp dụng triết lý kaizen thường xuyên đã đạt năng suất cao hơn đáng kể so với các đối thủ Mỹ.
Nghịch lý lớn nhất là vào năm 1979, chính tập đoàn Ford, Inc. – nơi khởi đầu toàn bộ câu chuyện này – đã quyết định mua lại một phần công ty Mazda(45) để học cách áp dụng các nguyên tắc kaizen. Khi Lantech thất bại trong cuộc chiến với Tòa án Tối cao về quyền sở hữu bằng sáng chế – thứ đã luôn bảo vệ và đảm bảo sự thàn...
Công ty của ông phải lập tức đạt năng suất cao hơn. Nhận ra mình cần trợ giúp, Lancaster đã chiêu mộ Anand Sharma, CEO của hãng tư vấn TBM Consulting Group và một nhân vật được tạp chí Fortune phong tặng danh hiệu “Anh hùng của ngành sản xuất Mỹ”, để kaizen, tức “cải tiến không ngừng” nhà máy của ông. Phương thức kaize...
Chỉ trong vài ngày, những người tham gia sẽ xây dựng một tập hợp các mục tiêu nhằm nâng cao năng suất, vạch ra các quy trình hiện hành, cùng nhau thiết kế quy trình mới và lập tức triển khai những quy trình mới này.
Lancaster đã bắt đầu phương thức kaizen bằng cách đóng cửa hoàn toàn dây chuyền lắp ráp cũ và trịnh trọng tắt đi hệ thống MRP(46) vi tính hóa của IBM mà công ty đã đầu tư vào đó hàng triệu đô-la.