text
stringlengths
1
55.3k
Thùng rượu ném qua, sáu thứ vũ khí đã có năm thứ nhắm vào người y đánh lại, đều đánh vào những chỗ yếu hại trong người y.
– Ngươi hỏi chúng ta có xấu hổ không? Còn ngươi có ham sống không?
Phân Thủy Nga Mi thích tuy là thứ vũ khí có hiệu lực nhất dưới nước, ở ngoài cũng vẫn là một thứ vũ khí lợi hại.
Xà tiên như con rắn độc, Nhạn Linh đao múa lên như nhạn.
Vũ công của những người này còn cao cường hơn Hồ Thiết Hoa dự liệu xa lắc, Hồ Thiết Hoa cũng chưa chắc phải thua về tay của bọn họ, nhưng y đã la làng lên : – Họ Sở kia, ngươi nói ngươi sẽ ở quanh quẩn đâu bên cạnh ta, ngươi đang ở đâu đó? – Họ Sở kia có phải là Sở Lưu Hương không? Xà Tiên cười nhạt : – Có phải ngươi t...
Vì vậy Hồ Thiết Hoa vẫn còn sống nhăn ra đó, không những còn sống nhăn, mà còn sống rất là khoan khoái.
Y đã nhận ra được Sở Lưu Hương.
Không có xe không có ngựa, ngay cả kiệu, lừa, la, chẳng có gì cả, Hồ Thiết Hoa chỉ còn nước đi bộ.
Từ bờ sông chỗ đó đi đến khách sạn, y gặp rất nhiều người, trong đó dĩ nhiên là có vài người có vẻ đặc biệt hơn một chút. Một lão công công mặt mày hồng hào, một gã phú thương cái bụng không phệ lắm, một gã đại hán mặt mày râu ria xồm xoàm, một gã thư sinh văn vẻ nho nhã. Bốn người này tấu xảo đều giống với những người...
Hiện tại y quả nhiên đã thấy người đó. Một gã bạch diện thư sinh ôn nhã tú khí, trong tay phe phẩy một cái quạt, thình lình xuất hiện ở ngoài cửa. Hồ Thiết Hoa bật cười, cười khoan khoái.
– Ta biết lần này ngươi đến nhất định sẽ nhanh hơn một chút, bởi vì bốn tên này chẳng có tên nào dễ nhìn như bốn cô bé kia.
Bạch diện thư sinh cũng cười cười, phe phẩy quạt ung dung ở ngoài cửa bước vào.
Cây quạt trên tay chắc chắn phải là vũ khí của y. Bất kể những thứ gì ra làm sao, vào đến tay của Sở Lưu Hương sẽ lập tức biến thành vũ khí, một thứ vũ khí chết người. Hồ Thiết Hoa nhận ra được, y lập tức sắp xuất thủ ngay ra đó, chỉ cần y xuất thủ, bốn người kia ít nhất cũng phải có hai người sẽ ngã xuống, huống gì Hắ...
Bạch diện thư sinh cũng cười rất khoan khoái, thậm chí còn khoan khoái hơn cả Hồ Thiết Hoa nữa, bởi vì cây quạt trong tay y đã xoay vùn vụt như chong chóng bay lại chỗ Hồ Thiết Hoa. Hồ Thiết Hoa vừa tránh được cái chong chóng đó, đã có sáu thứ vũ khí đồng thời đánh lại sáu chỗ yếu hại trong người y. Sáu thứ vũ khí đó, ...
Tuy đối phương đông người, không những vậy đều là cao thủ đệ nhất lưu, y vốn không thể nào bị người ta chế ngự dễ dàng như vậy.
Chỉ tiếc, y nằm mộng cũng không ngờ được, cái tên Sở Lưu Hương này lại không phải là Sở Lưu Hương.
– Ta họ Bạch, chính là chữ Bạch trong bạch diện thư sinh, và cũng chính là bạch tuyết, bạch vân, bạch ngọc. Tên của ta là Bạch Vân Sinh.
Gã thư sinh ôn nhã đó nói : – Nếu các hạ lầm ta với người nào khác, thì lỗi là ở các hạ thôi. Hồ Thiết Hoa bỗng lớn tiếng nói : – Thật tình ta không nên lầm ngươi với tên kia, tên kia quả thật không phải là người mà, hắn vốn không phải là người, hắn là một con rùa rút cổ, nãy giờ vẫn rút đầu rút cổ không dám thò ra. Y ...
Ta bảo đảm bọn họ sẽ không động tới một cái lông của ngươi, nếu ngươi mà chết, còn ai chịu đem cái vị công chúa đó hộ tống lại cho Sử Thiên Vương bây giờ? Bạch diện thư sinh chau mày một cái, nhìn Hồ Thiết Hoa từ trên xuống dưới một hồi, thái độ lại càng ra vẻ ôn hòa : – Các hạ là Hồ Thiết Hoa Hồ đại hiệp đây sao? – Đạ...
– Nể mặt Hồ đại hiệp, hôm nay chúng ta tuyệt đối không được đụng chạm vào bất kỳ ai ở nơi này.
Bạch diện thư sinh mỉm cười, khom lưng : – Hôm nay chúng tôi xin cáo biệt, sau này còn có dịp gặp lại.
Sau đó, thân hình của y bỗng tà tà bay ngược lên, trong chớp mắt đã biến vào trong bóng đêm. Còn bốn người kia thân pháp cũng cực kỳ nhanh nhẹn, thân hình vừa thoáng qua, cũng đều toàn bộ biến đi, ngay cả cái người đụng đầu thủng vào tường xuyên qua phòng Hồ Thiết Hoa cũng đi theo luôn.
Nhìn lại cái gã đang ở đối diện mái ngói bên kia, y đã đứng ở ngoài sân, thân hình cao cao, bọc mảnh vải xanh trên đầu, thì ra lại là một cô gái mặt mũi không xấu xí tý nào. Hồ Thiết Hoa bước ra tới cửa, mở to cặp mắt, nhìn trừng trừng kinh ngạc vào cô ta, y sờ sờ cái mũi mình cười khổ : – Sở Lưu Hương, lần này ta bội ...
Dáng điệu của Hồ Thiết Hoa xem ra hình như sắp sửa muốn ngất xỉu đi.
Y không hề ngất xỉu, cái người chân chính ngất đi lại là cái gã Hắc Trúc Can lúc nãy đã dùng hết cả sức lực ra chi trì.
Hồ Thiết Hoa lập tức xông lại đỡ y nằm xuống, nhìn vết thương của y, ngay cả Hồ Thiết Hoa cũng không khỏi biến hẳn cả sắc mặt : – Tên này lì thật, quả thật là một tay cứng, bị thương nặng như vậy, còn chống chọi tới được bây giờ.
Nhưng Hoa Cô Ma thì đang giận dỗi : – Ta xem ngươi bất kể là ai, đều đối đãi với họ còn tốt hơn với mẹ ngươi nhiều lắm, nếu ta mà bị thương, ta xem chắc ngươi chẳng có tý gì là thương xót. – Mẹ tôi ơi, đến giờ này bà còn đi ghen tương gì ai nữa? Hồ Thiết Hoa nói : – Bà có đi lấy dùm cho tôi chút thuốc trị thương được k...
Hoa Cô Ma nhìn y chăm chú, người thì chẳng động đậy tý nào, chỉ bất quá chầm chậm thò một bàn tay ra.
Thuốc trị thương đã nằm sẵn trong lòng bàn tay, không những vậy, còn là thứ thượng hảo hạng.
Hồ Thiết Hoa thở ra một hơi thật dài : – Con mụ đàn bà này vẫn còn có chút dễ thương, ít nhất cũng còn dễ thương hơn cái gã rùa đen rút đầu vào trong cổ kia. Thuốc tẩm vào rồi, Hắc Trúc Can bèn ngủ say như mê như mệt, Hồ Thiết Hoa vừa thở phào ra một hơi, Hoa Cô Ma đã nhìn y lom lom hỏi : – Cái tên Vương Bát Đản này, l...
Quả thật y cảm thấy rất kỳ quái, thậm chí còn có chút lo lắng.
Sở Lưu Hương đáng lý ra phải ở đâu đây, bởi vì y đã nói y sẽ ở quanh quẩn bên cạnh Hồ Thiết Hoa. Nếu Hồ Thiết Hoa bị nguy cấp, y nhất định sẽ chẳng né tránh không dám ra mặt.
Y không hề là hạng người nói năng như đánh rắm. Kỳ quái là, hôm nay ngay cả cái bóng của y cũng không thấy ở đâu. Không lẽ y đã bị nguy hiểm gì rồi? Cũng đang chờ người khác lại cứu mình? – Ta biết ngươi đã nói rằng, mỗi lần ngươi sắp chết tới nơi, Sở Lưu Hương đều sẽ lại cứu. Hoa Cô Ma nói : – Hôm nay y không lại, bởi...
Hồ Thiết Hoa sững sờ.
Y còn chưa chết, còn đang sống nhăn ra đây, y nghĩ không ra tại sao bọn người đó lại buông tha y ra, không những vậy còn biến thành rất là khách khí. – Cái vị Bạch tướng công kia quả thật là một người vô cùng đáng sợ, ngay cả ta cũng sợ ông ta, không những vậy còn sợ muốn chết luôn. Hoa Cô Ma nói : – Vũ công của ông ta...
Chân của mỗi người vốn là dính vào thân hình người đó, tại sao y lại nói đưa cái chân của y trả lại cho y? May mà Hồ Thiết Hoa hiểu y muốn nói gì, y lập tức lấy nửa cái chân đã bị chặt đi đưa lại ngay cho Hắc Trúc Can. Chân có bàn chân, bàn chân có giày. Hắc Trúc Can quờ quạng, dùng bàn tay còn lại rút ra một tờ ngân p...
Một tờ ngân phiếu mười vạn lượng, tờ ngân phiếu Đại Thông thông dụng khắp cả mười ba tỉnh nam bắc.
– Đây là tiền bà trả cho ta, hiện tại ta trả lại cho bà. Hắc Trúc Can nói với Hoa Cô Ma : – Tuy đây là lần đầu tiên ta phải trả tiền lại cho người ta, nhưng ta cũng biết, đã lấy tiền người ta là không nên trả lại, muốn trả phải đưa thêm tiền lời.
Giọng nói của y vẫn còn vô cùng lạnh lẽo tàn bạo : – Nửa cái chân này có thể xem là lợi tức được không?
Hoa Cô Ma rất thích cười, lúc nên cười dĩ nhiên là bà ta biết cười, lúc không nên cười, bà ta cũng cứ cười. Bởi vì bà ta biết đa số đàn ông đều cảm thấy cái dáng điệu lúc bà ta đang cười trông rất quyến rũ. Có điều hiện tại bà ta cười không muốn nổi. – Ta đã đánh giá Sử Thiên Vương quá thấp, vì vậy mới đi nhận tiền của...
Hồ Thiết Hoa bỗng quay ngoắt đầu đi, quay ngoắt đầu thật mạnh, làm như cái đầu đó không phải là cái đầu của y. Bởi vì y không muốn nhìn thêm.
Y biết, tiền có thể tiêu mất đi, mười vạn lượng lại càng có thể làm người ta tiêu choáng váng, tiêu vòng vòng, tiêu đến quý tính đại danh của mình cũng quên sạch, y cũng biết người đưa ra mười vạn lượng đó không phải là Hoa Cô Ma. Có điều thật tình y không nỡ nhìn Hoa Cô Ma thò tay ra lấy lại tờ ngân phiếu mười vạn lượ...
– Tại sao ngươi đi khuyên ta làm gì?
– Bởi vì bất kể bà tìm ai, cũng đều vô dụng cả, thiên hạ tuyệt đối không ai có thể đụng được tới sợi lông của y. Hắc Trúc Can rầu rầu nói : – Ta thấy tận mắt những người đi theo ta lần này, từng người từng người một đều bị chết thê thảm, thật tình ta không muốn để cho người cùng nghề với mình sẽ chết về tay của y. Hồ T...
– Thì ra y không phải là con rùa đen thụt đầu vào cổ.
Hồ Thiết Hoa khoan khoái thở ra nói : – Ở ngoài kia nhìn ta uống rượu, mà mình không có rượu uống, cái chuyện đó làm sao y chịu cho nổi, còn không mau mau chạy đi uống tý rượu làm sao mà cho được? Y lẩm bẩm nói tiếp : – Chỉ tiếc là hôm nay ta không thể hầu rượu với ngươi, ta chỉ hy vọng ngươi tìm được cô nào xinh xinh ...
Khách sạn Phú Quý là cái khách sạn rất lớn, trừ những căn thượng phòng ở lầu chính ra, phía sau còn có rất nhiều khu, mỗi khu đều có rất nhiều phòng, đặc biệt để dành chuẩn bị cho các thương khách đem theo gia đình quyến thuộc, có lúc cũng cho những tay vũ sư, tiêu khách lại ở tạm. Tối nay có một đám tiêu khách đã giao...
Hạng người như bọn họ trước giờ chưa hề ngại ngùng giá tiền mắc mỏ ra sao, trong cặp mắt người giang hồ, tiền tài vốn là thứ bên ngoài, chẳng ai nghĩ đến chuyện muốn đem vài đồng tiền vào chung quan tài với mình.
Lúc Sở Lưu Hương đi theo Hồ Thiết Hoa lại khách sạn, hai khu phòng đó đã rất nhộn nhịp, gà thui, vịt quay, từng con từng con đang được đem vào bên trong, các cô gái ăn mặc rất diêm dúa đi vào đi ra nườm nượp như bướm, rồi thỉnh thoảng lại có mùi rượu thơm phưng phức đưa lại, làm cho Sở Lưu Hương đã có bề ngứa ngáy khó ...
Vì vậy y đành phải đem theo một thùng rượu, nằm khoèo trên mái nhà, mũi thì ngửi mùi thịt từ trong nhà bay lên, tai thì nghe các cô gái đang ca hát, tuy cảm thấy thật chẳng có mùi vị gì, nhưng có chút gì cũng còn hơn là không. Lúc Hồ Thiết Hoa lại là đã trễ lắm rồi, lúc y bắt đầu ngồi trong phòng uống rượu, Sở Lưu Hươn...
Khinh công của y cũng rất cao cường, thân pháp và tư thái lại vô cùng lạ kỳ, có lúc cũng dùng tay trợ giúp chân của mình tăng gia tốc độ, xem ra giống hệt như một con mèo, cũng có bốn chân. Nhưng y cử động không những nhanh nhẹn vô cùng, mà còn không hề để phát ra một tiếng động, làm cho người ta không những không cảm ...
Sở Lưu Hương chắc hẳn cũng có cái cảm giác đó. Bởi vì y đã nhận ra được, người này là một tay “Nhẫn giả”, một tay nhẫn giả tới từ Đông Doanh Phù Tang Y Hạ sơn cốc, thân pháp mà y đang thi triển đó, chính là một thứ “Miêu độn” trong nhẫn thuật.
Bọn họ là những người không bao giờ thấy mặt trời, từ nhỏ đã bắt đầu được huấn luyện rất nghiêm ngặt rất gian khổ, sống trong một đoàn thể cực kỳ vô nhân đạo!
Đã không được phép có nhà, cũng không được có vợ có con, bởi vì sinh mệnh của nhẫn giả vốn đã không thuộc về họ, chỉ cần sinh ra làm nhẫn giả, cuộc sống cả một đời của người đó đã được chủ định sẵn. Đợi đến khi bọn họ trưởng thành rồi, bọn họ sẽ bắt đầu nhận mệnh lệnh của người khác, bán đứng mạng sống của mình cho ngư...
... Một tay nhẫn giả xứ Đông Doanh, tại sao lại đến Giang Nam làm gì? Nhiệm vụ của y lần này là gì?
Hồi 06: Quân tử trên rường nhà Gã nhẫn giả như con mèo đó cũng lại trú ở khách sạn này, hình như là trú ở khu phòng ngoài cùng bên trái, bởi vì y rất quan tâm đến khu vực đó an toàn ra làm sao. Y đã nhìn kỹ càng khu phòng đó từ trước ra sau, từ trái qua phải, bốn bề tra xét một lượt, không những vậy còn kỹ lưỡng vô cùn...
Sở Lưu Hương quyết định thử thời vận, đánh cuộc có phải mình đoán đúng, mình may mắn lắm hay không.
Bởi vì cái vị nhẫn giả này hình như bỗng nghe có chút động tĩnh gì đó, y lại vòng qua phía bên kia.
Thân hình của Sở Lưu Hương cũng bay lướt qua, lướt ngang sát dính vào mái ngói, từ chỗ bóng tối ở mái ngói này lướt qua một chỗ bóng tối ở mái ngói khác.
Song cửa được khóa lại từ bên trong. Sở Lưu Hương chỉ dùng tí công phu một ngón tay, đã mở bật cánh cửa sổ ấy ra. Thêm một cái búng tay nữa, song cửa lại được khóa lại kỹ lưỡng từ bên trong, người của y thì đã lên giường nhà trong gian phòng. Chính ngay lúc đó, cánh cửa sổ vừa mới bị y khóa lại, bỗng nhiên lại bị mở ra...
Sở Lưu Hương cảm thấy rất thỏa mãn với chính mình.
Gian phòng này quả nhiên là nơi trú ngụ của kẻ nhẫn giả thần bí, y không hề nhìn lầm, không những vậy hiện tại y đã chuẩn bị hoàn toàn đâu vào đó.
Người của y đã hoàn toàn được đặt vào trạng thái giả chết, chỉ nhờ vào hô hấp từ chân lông, duy trì sức sống của cơ năng và thanh tĩnh trong trí não, mà vẫn có thể chỉ trong chớp mắt phát huy ra được năng lực tối đa trong người.
Muốn trở thành một kẻ nhẫn giả, không phải là một chuyện gì dễ dàng, thành một kẻ nhẫn giả rồi, muốn còn sống sót đó lại càng là chuyện không dễ dàng tí nào. Nhưng Sở Lưu Hương tin tưởng rằng, bất cứ trong hoàn cảnh nào, nhất định không ai có thể phát hiện ra được y. Chỉ tiếc là trên thế giới này vẫn còn có những chuyệ...
Mỗi gian phòng trong khách sạn Phú Quý đều được trang bị rất kỹ lưỡng, nhất là những gian phòng dành cho gia đình quyến thuộc của các quan gia, trừ đồ dùng trang trí đẹp đẽ hơn chỗ khác, còn có một tấm gương thật lớn để thay đồ, trong phòng ít nhất là một nửa có thể thấy được trong đó. Lúc Sở Lưu Hương nhảy lên rường n...
Đèn đã được thắp sáng lên.
Cô ta đứng trước tấm gương, kéo miếng vải che mặt xuống, một mái tóc dài đen nhánh mềm mại lập tức buông xõa nhẹ nhàng xuống. Trong gương lập tức hiện ra một gương mặt kiều diễm, đượm đầy vẻ phong lưu động lòng người.
Trong những tay nhẫn giả, không phải là không hề có đàn bà, nhưng ra ngoài xông xáo hành động thì rất ít khi có. Trong đám nhẫn giả, đàn bà sinh ra hoàn toàn không có địa vị gì cả, nhiệm vụ duy nhất của đàn bà là sinh đẻ. Bọn họ trước giờ vốn không tôn trọng đàn bà, cũng không tín nhiệm họ, cho dù có nhiệm vụ phải cần ...
Nhưng cô ta đã chứng minh cho mình cái chuyện đó. Cô ta bắt đầu thoát bỏ y phục ra.
Quân tử trên rường nhà, thường thường không phải là quân tử. Sở Lưu Hương trước giờ chưa hề nói mình là quân tử, nhưng dù là thù địch của y cũng chưa ai nói y là kẻ tiểu nhân.
Thân thể của y tuy không động đậy được, ít nhất y cũng đại khái có thể nhắm mắt lại. Y không nhắm mắt lại.
Bởi vì tuy y không phải là một người quân tử, nếu y đã muốn làm chuyện gì, y nhất định sẽ làm đáo để.
Cái người toàn thân trên dưới đều đầy cái vẻ Đông Doanh đó, chắc chắn phải từ Phù Tang lại đây. Tại sao cô ta muốn lại Giang Nam do thám? Cô ta vì chuyện gì mà lại? Cô ta rốt cục là đàn ông hay đàn bà? Cô ta đích xác là một người đàn bà. Ngực của cô, eo của cô, đùi của cô đều chứng nhận điểm đó. Bởi vì cô đã hoàn toàn ...
Con gái xứ Phù Tang thông thường có cái khuyết điểm trời sinh, chân của họ thường thường có hơi bị ngắn hơn chút đỉnh.
Nhưng cô thì ngoại lệ.
Đùi của cô vừa thẳng vừa dài, thuôn mà rắn chắc, đường nét mềm mại đẹp đẽ, ngay cả một chút tì vết cũng không có. Sở Lưu Hương xém chút nữa là rớt từ trên rường nhà xuống, nhưng không phải vì y thấy cặp đùi đó, mà vì y bỗng nghe cô đang dùng một cái giọng thật ôn nhu đặc biệt để nói: – Có phải tôi đẹp lắm hay không? Ôn...
Sở Lưu Hương thật tình nghĩ không ra làm sao cô phát hiện được y đang nhìn cô. – Ta còn nhìn chưa đủ, ta còn muốn nhìn thêm chút nữa, nhìn cho rõ ràng thêm chút nữa.
Đàn bà như cô có phải lúc nào cũng nhìn được đâu.
Câu nói ấy không phải từ miệng Sở Lưu Hương thốt ra, y không biết nói những lời như vậy, người đang nói ở ngoài song cửa.
– Ông muốn nhìn, tại sao không vào đây mà nhìn? Giọng nói của cô càng thêm ôn nhu: – Bên ngoài lạnh lẽo như thế, ông không sợ bị cảm sao?
Cửa sổ không bị khóa chút nào, đẩy nhè nhẹ là đã mở ra, ánh đèn lập lòe, người đó đã ở bên trong cửa sổ.
Y mặc một chiếc áo dạ hành màu trắng bạc làm bằng lụa, gương mặt trắng bệch nhưng rất anh tuấn, đượm vẻ ngạo mạn khinh bạc, hai hàng lông mày xếch ngược thẳng lên màng tang như hai lưỡi kiếm, đôi mắt cũng xếch ngược, ánh mắt thì đang đầy vẻ cười cợt vừa tà ác, vừa lãnh đạm, vừa tàn bạo.
– Cô cố ý không khóa cửa lại, có phải là muốn tôi vào nhìn chăng?
Cô đứng đó trần truồng đối diện với người này, làm như thân mình đang mặc mấy lượt quần áo vậy, không chút gì là mắc cỡ, không chút gì là khẩn trương.
Nhưng Sở Lưu Hương đang vì cô mà khẩn trương rồi. Cái vị cô nương xứ Phù Tang này chắc chắn không biết gã đàn ông này là ai, và cũng chắc chưa nghe qua cái bộ áo dạ hành độc nhất vô nhị này của y, rốt cuộc cô là người ở nước ngoài lại mà.
Nhưng Sở Lưu Hương nhận ra y, không những vậy còn hiểu rất rõ ràng về con người y. Một người đàn bà lấy thái độ đó để đối phó với ai, không chừng là một phương pháp rất hữu hiệu, nhưng nếu dùng phương pháp đó vào y thì lại quá nguy hiểm, còn nguy hiểm hơn cả con nít đùa với lửa.
Bộ áo dạ hành màu trắng bạc đang lóng lánh dưới ánh đèn, cặp mắt của người dạ hành cũng đang loang loáng.
– Cô biết ta là ai không? – Tôi chưa gặp qua ông, nhưng tôi biết trong giang hồ chỉ có một người dám mặc bộ áo dạ hành đó, và cũng chỉ có một người đáng mặc nó.
– Sao? – Bởi vì người này tuy là kiêu ngạo, nhưng y quả thật là kẻ có bản lãnh, khinh công lại càng cao cường, không ai có thể bì kịp. Cô nói: – Cái thứ đồ y phục dạ hành y mặc trên người giống như một cái đuôi mũi tên vậy, làm như sợ người ta không thấy được y, trừ Ngân công tử ra, còn ai xứng đáng mặc nó? – Cô cho ta...
Tiết Xuyên Tâm nhìn cô, từ mỗi chỗ đàn ông ai cũng muốn nhìn, nhìn cho đến mỗi chỗ đàn ông không muốn nhìn tới.
– Cô tên gì? – Tôi tên là Anh Tử.
Cô nói: – Ông đã thấy hoa anh đào nở bao giờ chưa? Ở quê hương chúng tôi, tới mùa xuân, đỗ quyên còn chưa tàn, hoa anh đào đã nở rộ, nở đầy đồng đầy núi, thành cả một biển hoa, người ta ngồi nằm dưới anh đào, đàn thứ đàn cổ lão ba dây, hát những bài tình ca thời xưa, uống thứ rượu nếp vừa chua vừa ngọt vừa thanh, mọi c...
Sở Lưu Hương biết có ý nhất là hai người. Trừ chính y ra, còn có một người nữa. Bởi vì y đã thấy cái vị Anh Tử cô nương này bỗng nhiên bay bổng người lên, bị cái vị Tiết công tử xoay ngược tay tát cho bay bổng người lên. Y đang nãy giờ để cô dụ dỗ quyến rũ y, dùng đủ hết mọi cách để dụ hoặc y, không những vậy đối với m...
Anh Tử cô nương hình như còn tức giận hơn cả lúc vừa rồi mới bị tát tai.
– Tôi có chỗ nào không bằng được cô ta? – Chỉ có một chỗ không bằng! – Chỗ nào?
– Cô ta vừa tắm xong, cô ta sạch sẽ hơn cô.
Sở Lưu Hương đã bắt đầu hiểu ra được câu chuyện.
Tiết Xuyên Tâm lại tìm cô vì một người đàn bà nữa, người đàn bà này lúc đang tắm bị bỏ vào trong một chiếc rương đem đi. Cái vị Anh Tử cô nương này vì sao lại không nề gian khổ ngàn dặm từ đất Phù Tang lại Giang Nam để bắt cóc một cô gái đang tắm. Sở Lưu Hương lại không hiểu nữa rồi.
Chính vì không hiểu được mà lại càng cảm thấy thích thú. Nếu có chuyện gì làm cho Sở Lưu Hương nghĩ không ra, những chuyện đó thường thường đều là những chuyện vô cùng thích thú.
Thật tình y rất muốn nhìn xem, nơi đây quả có một cái rương như vậy không? Trong rương quả có một cô gái vừa tắm xong hay không? Vị cô nương đó rốt cuộc có chỗ nào đáng cho người ta phải mạo hiểm đi bắt cóc cô ta.