text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Các cơ quan nội tạng thường được vận chuyển trong những chuyến bay thương mại (được chuyên chở trong các thùng lạnh đặt trong buồng lái), nhưng việc vận chuyển lại phụ thuộc vào lịch trình và tuyến đăng ký hoạt động của hãng hàng không. Hudson Air thì không phải lệ thuộc vào những hạn chế như vậy. |
Công ty đồng ý dành riêng một chiếc máy bay phục vụ U.S. Medical. Nó sẽ bay theo một lộ trình ngược chiều kim đồng hồ từ bờ biển miền Đông qua miền Trung Tây tới sáu hay tám địa điểm của công ty, chuyển những cơ quan nội tạng đến nơi cần thiết. |
Việc chuyển hàng luôn luôn được bảo đảm. |
Bão tuyết, mưa gió, cuồng phong, tóm lại là trong những điều kiện thời tiết tối thiểu – chỉ cần sân bay vẫn mở cửa và có giấy phép bay, Hudson Air sẽ đưa hàng tới nơi đúng hẹn. |
Tháng đầu tiên là một giai đoạn thử nghiệm. |
Nếu mọi việc suôn sẻ họ sẽ giành được một hợp đồng kéo dài mười tám tháng đóng vai trò xương sống cho sự tồn tại của Công ty. |
Có vẻ như Ron đã thuyết phục được khách hàng để họ có thêm môt cơ hội nữa, nhưng nếu Foxtrot Bravo không sẵn sàng cho chuyến bay ngày mai… Percey thậm chí còn không muốn nghĩ đến khả năng đó. |
Trong lúc ngồi trên chiếc xe sảnh sát đi xuyên qua Công viên Trung tâm Percey ngắm nhìn những chồi lá non đầu xuân. Ed đã từng rất yêu thích công viên này và đến đây chạy khá thường xuyên. Bao giờ anh cũng chạy hai vòng liền quanh hồ rồi quay về nhà mồ hôi nhễ nhại, mái tóc bắt đầu ngả màu muối tiêu của anh bết lại thà... |
Còn mình ư? |
Percey đau đớn cười một mình. |
Anh thường bắt gặp cô ngồi ở nhà, chăm chú dán mắt vào một quyển nhật ký kế hoạch bay không lưu hoặc một tập tài liệu hướng dẫn sửa chữa động cơ phản lực cánh quạt đẩy, có thể là đang phì phèo hút thuốc, có thể đang tu một chai Wild Turkey. Và, nhăn nhở cười, Ed sẽ dùng một ngón tay khỏe mạnh cù mạnh vào sườn vợ mình r... |
Cô đoán lúc này trần mây chỉ cao chừng 1500 feet, gió theo hướng 090 ở tốc độ 15 knot một giờ. Đủ điều kiện để gọi là có gió lớn. |
Cô bứt rứt ngọ ngoậy trên ghế. Những ngón tay cứng cáp của Brit Hale đang nắm chặt lấy cổ tay cô. |
Jerry Banks đang tán gẫu về chuyện gì đó. |
Cô cũng không để ý. Percey đi đến một quyết định. |
Cô lại mở chiếc điện thoại di động của mình ra lần nữa. |
Giờ thứ 3 của 45 CHƯƠNG 8 Tiếng còi hiệu rú lên inh ỏi. Lincoln Rhyme cứ đinh ninh sẽ nghe thấy hiệu ứng Doppler[42] khi chiếc xe của cảnh sát chạy vụt qua. Nhưng đúng ngay trước cửa nhà anh tiếng còi hiệu chợt hụ lên gấp gáp hơn trong giây lát và im bặt. |
Lát sau Thom dẫn theo một thanh niên vào phòng thí nghiệm dưới tầng trệt. |
Với quả đầu húi cua trông rất vui mắt và sành điệu, anh chàng cảnh sát vũ trang bang Illinois mặc một bộ cảnh phục màu xanh tím than, có lẽ hôm qua khi anh ta mới diện lên người trông nó hẳn phải rất phẳng phiu nhưng lúc này bộ quần áo đã trở nên nhàu nhĩ, lấm tấm bụi bẩn và muội đen. Trước đó anh ta đã dũi vội một chi... |
Anh ta mang theo hai chiếc túi xách lớn bằng vải bạt, một cặp tài liệu màu nâu và Rhyme hạnh phúc khi nhìn thấy anh ta hơn là gặp bất kỳ ai trong suốt tuần qua. |
“Quả bom”, anh gào toáng lên. “Quả bom đây rồi!” Viên cảnh sát, ngỡ ngàng khi chứng kiến đội ngũ nhân viên công quyền lạ lùng tập trung trong phòng, chắc hẳn phải tự hỏi chuyện gì đang xảy ra với mình khi Cooper giằng ngay hai cái túi còn Sellitto nguệch ngoạc ký vội lên phiếu giao nhận bằng chứng rồi giúi trở lại vào ... |
Rhyme gọi tướng lên, “Bắt tay vào việc thôi, Sachs. Cô lại đứng ngây ra đó rồi! Xem chúng ta có gì nào?”. |
Cô giận dỗi cười nhạt rồi bước lại bên bàn của Cooper, nơi mà tay kỹ thuật viên đang thận trọng lôi những thứ có trong hai chiếc túi ra. Hôm nay cô ấy bị làm sao thế nhỉ? Một tiếng đồng hồ là quá nhiều cho việc kiểm tra một hiện trường vụ án, nếu như đó là điều khiến cô ấy hậm hực. |
Chậc, anh lại thấy thích cái tính dễ nổi quạu của cô. |
Bản thân anh cũng luôn làm việc hiệu quả nhất theo cách đó. |
“Được rồi, Thom, giúp chúng tôi một chút nào. |
Tấm bảng đen kia kìa. |
Chúng ta cần lên danh sách các bằng chứng. Vẽ cho chúng tôi mấy cái biểu đồ. |
“HT-Một.” Dòng đầu tiên.” “H, ừm, T là sao?” “Hiện trường”, nhà chuyên gia tội phạm học gắt lên. “Thế cậu còn tưởng là cái gì nữa? |
HT-Một, Chicago.” Trong một vụ án gần đây, Rhyme thậm chí còn sử dụng mặt sau của một tấm áp phích mềm oặt của bảo tàng Metropolitan làm bảng vẽ sơ đồ bằng chứng. Còn bây giờ anh đã ở đẳng cấp tiên tiến nhất – trên tường gắn mấy tấm bảng đen cỡ lớn, sực nức những mùi hương gợi cho anh nhớ về những ngày mùa xuân ấm áp đ... |
Cậu trợ lý ném một cái lườm giận dữ về phía ông chủ của mình |
và cũng là nhà quân sự tuyệt vời. |
Nhưng ông ta bốc đồng nên cần trực giác và sự hướng dẫn bên trong của chúng tôi... Chúng tôi giúp ông ta cân bằng lại. |
- Cô làm việc này có vui không? - Rất vui, vì cùng làm với anh trai tôi... Và nhà lãnh đạo cũng rất tốt. Ông thường lắng nghe chúng tôi khuyên giải... Chúng tôi cũng chữa bệnh. Cô có vẻ rất hài lòng, nếu không nói là mê mẩn. |
Cô không lập gia đình, nên anh trai là gia đình cô. |
Tôi đưa cô đi xa hơn trong kiếp đó. Bây giờ cô rất thất vọng, bắt đầu khóc, rồi nín: - Tôi biết điều này quá rõ. |
Tôi phải mạnh mẽ. Không phải tôi sợ bị trục xuất hay chết. Không phải vậy. Nhưng phải rời xa anh trai tôi...thật quá khó! Một dòng nước mắt lại rơi xuống. - Chuyện gì xảy ra? Tôi hỏi lại, điều gì đó đột nhiên thay đổi làm suy sụp vận may của cô. - Tôi chết mà không kịp trở tay. |
Ông ta biết về công việc tái sinh của chúng tôi, và làm hồi sinh lại người vừa chết. Vì vậy ông ta ra lệnh cho tôi phải đem con trai ông trở về. Nếu tôi không làm được tôi sẽ bị đày đi xa xứ. |
Tôi biết nơi đó. |
Không ai có thể quay về. |
Tôi e dè hỏi lại: - Còn đứa con trai? - Hắn không thể sống lại. Điều này không được tha thứ. Tôi phải bị xử tội. |
Cô buồn rười rượi, mắt ứa lệ. Cô nói chậm rãi: - Thật vô lý. |
Tôi chưa bao giờ được học về cách điều trị đó... Không bao giờ được phép tiếp thu kinh nghiệm tái sinh. Anh trai tôi dạy tôi một ít, nhưng không đủ... Họ không biết anh đã nói gì với tôi. - Chuyện gì xảy ra với anh trai cô? |
- Anh đang đi xa, vì vậy anh được an toàn. |
Tất cả các thầy tu đều đi vắng. |
Chỉ có mình tôi ở lại... Anh trở về chỉ vừa kịp lúc nhìn tôi bị đày đi. Tôi không sợ bị đi đày hay chết, chỉ sợ xa anh tôi thôi .. Không có sự lựa chọn. - Chừng nào thì cô bị đày đi? - Không lâu đâu. |
Tôi biết cách rời bỏ thân xác tôi. Một ngày kia, tôi rời bỏ thể xác và không quay lại. Đó là cái chết của tôi, không còn linh hồn, thể xác không còn sống. |
Cô nhảy đến một điểm khác, và đang nói chuyện từ một viễn cảnh cao hơn. |
- Đơn giản như vậy sao? |
- Không có đau đớn, không có ngăn cản ý thức khi cái chết được lựa chọn. Đó là lý do tôi không sợ chết. |
Tôi biết mình có thể gặp lại anh trai. |
Tôi không thể làm việc trên ốc đảo cằn cỗi. |
Không có lý do gì ở lại trong một hình thái |
cách tự nhiên của họ xa rời lý trí. |
Nếu trải nghiệm này lặp lại liên tục trong một bối cảnh cụ thể (ở nơi làm, trong một mối quan hệ, hay trong các kỳ nghỉ hè của bạn ở Cape Town), bạn sẽ có gắn bó về mặt tình cảm với nhiều khía cạnh của bối cảnh đó. |
Một đứa trẻ lớn lên trong hạnh phúc và quen với một căn phòng sơn màu vàng – thay cho màu sơn trắng truyền thống – có thể không thích thú nếu cha mẹ chúng muốn sơn lại căn phòng màu trắng sáng. |
Tương tự như vậy, những khía cạnh trong dịch vụ của bạn dường như mở rộng, và do đó sẽ thật “lãng phí” nếu giữ chúng lại, chính điều này có thể tạo ra những giá trị cảm xúc đối với một số khách hàng. Tệ hơn, kể cả những cuộc phỏng vấn với những khách hàng thân thiết nhất cũng có thể không thể ghi nhận chính xác chiều s... |
Bạn từng ngạc nhiên đến mức nào khi nhớ người mình yêu sau khi chắc chắn hai bạn đã chia tay? |
Nếu có, bạn sẽ biết chúng ta đang bàn đến vấn đề gì. |
Một vấn đề rất phổ biến đó là mọi người thường không quá chú ý tới những trải nghiệm tích cực của mình, và do đó, không biết những khía cạnh đặc biệt nào trong những trải nghiệm đó mang lại cảm giác thoải mái cho bản thân. Khi bạn yêu cầu mọi người suy xét về một trải nghiệm, họ cố gắng đưa ra lý thuyết “tại sao tôi th... |
Điểm mấu chốt nằm ở đâu? Thậm chí cả những khách hàng rất thông minh và có định hướng tốt cũng có thể dẫn bạn lạc lối nếu họ được hỏi kiểu như: “Hãy liệt kê 5 điều khiến bạn cảm thấy tốt nhất trong quá trình làm việc với chúng tôi”. Vì thế, đừng quá nóng vội loại bỏ những thứ không nằm trong danh sách hàng đầu của họ. |
Hãy thử bài tập này: Đề nghị một người bạn nghĩ về một trải nghiệm bữa tối tuyệt vời mà cô ấy đã có gần đây hay một vài tháng trước. Và kiểm tra chéo kết quả của cô ấy: Cậu có nhớ cách bài trí của địa điểm đó không? Không nhớ lắm. Cậu có nhớ mặt nhân viên phục vụ không? Không, tớ không nhớ. Cậu có nhớ mặt phục vụ bàn? |
Cũng không. |
Món khai vị lúc đó là gì thế? Tớ không rõ lắm. |
Cậu có nhớ các món chính không? Tớ không nhớ hết. |
Hôm đó, cậu uống gì thế? |
Không rõ nữa. |
Có gì đặc biệt ở bãi đỗ xe không? |
Hình như là không. |
Bữa ăn đó có gì đặc biệt? |
mình. |
Anh đang đóng vai làm chồng và cũng diễn kịch tốt dã man. |
Cô cố gắng tập trung vào nhiệm vụ sắp tới, nhưng một khi soạn xong đống quần áo, cô lại suy nghĩ lung tung về những điều mà bản thân mình thậm chí không nên cân nhắc. |
Nhưng liệu cô có nhịn được nếu cơ thể mình đang hừng hực lửa? Ôi, trời. |
Cô có lẽ đã gặp phải một rắc rối nghiêm trọng nào đó Rời khỏi phòng ngủ xa hoa hai giường nhỏ, cô bước vào phòng khách và dừng lại ở bậu cửa để chiêm ngưỡng quang cảnh. Căn phòng thật rộng và dài, được trang trí vô cùng tao nhã. Bốn chiếc ghế trường kỷ thấp sát đất màu trắng được bố trí vòng quanh một lò sưởi bằng đá h... |
Ở tuốt đằng kia có một quầy bar to đùng chất đầy rượu vang và rượu nhẹ (rượu được làm từ trái cây ướp lên men), và những bức tranh được tô điểm trên hầu hết những bức tường màu vàng dịu còn lại. Mấy tấm thảm màu sắc tươi tắn được đặt rải rác khắp sàn gỗ màu mật ong bóng loáng, và những cánh cửa dẫn ra ban công to gần b... |
Một luồng gió mát lạnh từ đại dương gần đấy thổi vào và mang theo cả hương vị biển cùng mùi thơm nồng nàn của những bông hoa nhiệt đới xung quanh khách sạn tuyệt đẹp này. |
Đứng dưới mái hiên, Travis đang chờ đợi, lưng anh quay về phía cô và phòng của họ. Nhìn anh từ đầu xuống chân, cô bỗng thấy một sự lôi cuốn hấp dẫn dấy lên trong mình. |
Thật là khó chịu. |
Anh đã vứt bỏ áo vét, cà vạt và bây giờ mặc độc chiếc quần tây và áo sơ mi trắng mỏng. Mái tóc sẫm của anh rối bù trong gió khi anh rót rượu sâm banh đang ướp lạnh trong xô đá vào hai ly. Buộc bản thân phải cứng rắn, Julie hất cằm lên và bắt đầu bước tới, tiếng gót giày gõ trên sàn là thứ âm thanh duy nhất vang vọng tr... |
“Soạn đồ xong rồi à?” Travis hỏi. |
“Ừ,” cô nói, nhận lấy ly rượu anh đưa và nhấp một ngụm. Ly cốc tai cô uống trên máy bay vẫn còn dư âm và cô thật sự cần ăn chút gì đó trước khi lại uống tiếp thứ khác vào bụng. Nhưng cô liếc nhìn xuống mấy bịch bánh Munchies[2] mà anh đã gọi từ chỗ phục vụ phòng vì biết rõ cô không thể nuốt trôi bất cứ thứ gì khác lúc ... |
“Nơi này đẹp thật.” [2] Bánh |
Chàng trai mạnh dạn bộc bạch - Chú đừng cười cháu nhé, như việc chia tay với người yêu cháu chẳng hạn. |
Lỗi tại ai, cháu không muốn nghĩ tới, nhưng đôi khi, kí ức, kỉ niệm đẹp trong quá khứ lại trở thành một vết thương lớn ở hiện tại, làm ảnh hưởng rất nhiều đến cháu. Vì những gì đã qua và những gì đang diễn ra đối nghịch nhau hoàn toàn. - Chú hiểu rồi,chuyện nghiêm trọng đấy! Đây là một vấn đề tinh tế của tâm hồn. Và ch... |
Thật sự trước đây,những hồi tưởng lãng mạn đi cùng với những kỉ niệm rất dễ thương đó đã động viên cháu rất nhiều. Đã có một thời gian dài, cháu nhìn cuộc đời qua lăng kính màu hồng đầy thơ mộng của mối tình đó. Nếu giờ đây, cháu xóa bỏ những kỉ niệm ấy thì cuộc sống này với cháu sẽ là một màu xám ngắt rất đáng chán. M... |
Chú có hiểu điều cháu đang muốn nói đến không ạ? |
Vị bác sĩ với tay lấy hộp thuốc và châm một điếu. |
Sau một hồi trầm ngâm, ông ngước nhìn chàng trai mỉm cười, ánh mắt chợt sáng lên một tia sáng trẻ trung: - Vấn đề của cháu thú vị thật, chứng tỏ cháu là người rất sâu sắc. |
Chú rất hiếm khi hút thuốc, nhưng lúc này thì phá lệ làm một điếu vậy… Việc cháu đề cập làm chú nhớ lại chuyện của chính mình. Trước đây, mối tình đầu của chú cũng gần giống như cháu vậy, và cho đến bây giờ, chú vẫn gặp rất nhiều người rơi vào trường hợp tương tự. Vào lúc đó, chú đã phải |
cái truyện vừa đọc khi chiều. “Không đạt”, ông nói ngay. “Theo thang điểm 5 chỉ đáng 3-”. |
Ông mở cặp, lấy ra xấp những trang đánh máy. “Tôi nhờ văn thư trường Nguyễn Du đánh máy bản thảo cho anh lần này. |
Lần sau tự mà gõ lấy. Chữ anh quá tệ. |
Từ nay, khi viết văn, anh nên dùng máy chữ”. |
Từ nay? |
Nghĩa là… giáo sư thấy mình có thể tiếp tục? |
Tôi tự hỏi, mơ hồ một niềm vui sướng. Tôi những mong được nghe giáo sư nói kỹ hơn, song ông chẳng chuyện nhiều, cạn chén trà ông về. Bắt tay tôi ông bảo: “Tóm lại: cái truyện này thì không ra gì, nhưng anh là người hình như có thể viết được văn. Cho nên đừng có sợ, cứ liều viết đi, biết đâu đấy. Sẽ rất cực, lại chẳng c... |
Bởi vì cái đời văn chương ấy mà, tiếng vậy chứ rất vui, rất kỳ thú”. Tôi nhớ mãi những lời thoảng qua, như là nói cho vui ấy của giáo sư Hoàng Ngọc Hiến. Bằng những khuyên nhủ như vậy và bằng những quan tâm nho nhỏ mà chân tình, ông đã giúp tôi có được một nỗ lực văn chương suốt cuộc đời. Cái nhìn khoáng đạt và tươi tỉ... |
LABOUR BRIEFING Một tác phẩm có tầm cỡ quốc tế: mang tính văn học cao, rất dễ đọc mà đầy uy lực. THE LIST NỖI BUỒN CHIẾN TRANH đã chạm vào mẫu số chung của nhân loại - đó là câu chuyện của thân phận, của mất mát, của tình yêu và chiến tranh… Chỉ có những tác phẩm như vậy mới thực sự được đón nhận và sẻ chia. |
Nguyễn Quang Thiều Đây là một tác phẩm cực kỳ tương phản với dòng văn học của Mỹ về cuộc chiến tranh Việt Nam. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.