text
stringlengths
1
55.3k
Nhưng thật ra tinh thần của Long Nhất vẫn phấn chấn, tỉnh táo như cũ. Hắn mặc dù bị thương, nhưng nhờ hấp thu tử khí trên người vong linh nên ngược lại càng đánh càng hăng.
"Nghỉ ngơi một chút. Nơi này tạm thời không có nguy hiểm."
An Cát Lạp nói.
Hiển nhiên đã nhiều lần xông qua Tà ác cấm khu này.
Long Nhất ngồi xuống, đem Long Nhị trở về hỏi: "An Cát Lạp, phía trước có phải nguy hiểm hơn?" Phía trước có một thủy đàm rất sâu, ở trong đó có một thượng cổ hung giao (rồng cổ đại).
Không biết đã sống bao nhiêu ức năm.
Ít nhất cũng phải cần hai gã thượng cổ thiên sứ mười hai cánh mới có thể hàng phục được nó.
Chúng ta nếu gặp nó thì chỉ có bị xé thành mảnh nhỏ."
An Cát Lạp nói.
Long Nhất sửng sốt kinh ngạc.
Nói cách khác, cho dù Thiên ma vương có tới cũng chỉ có thể lén lút chạy qua. "A a. Vậy ngươi nhất định có phương pháp an toàn đi qua."
Long Nhất hiểu được ý tứ của An Cát Lạp.
"Ta biết một con đường nhỏ an toàn, có thể đi qua thủy đàm nọ. Hơn nữa không có nguy hiểm gì cả."
An Cát Lạp nói.
Nàng đã nhiều lần xông qua Tà ác cấm khu, có mấy lần suýt chút nữa mất mạng dưới răng mãnh thú. Rốt cục nàng cũng tìm được một con đường mòn an toàn. "Nói cách khác chúng ta bây giờ có thể tiến tới thắng lợi."
Tâm trạng Long Nhất không khỏi thoải mái, cười nói. "Có thể nói như vậy." An Cát Lạp nhíu mày, hai mắt sáng lấp lánh. Lúc này ở trong bóng tối có một loại mị lực khiến lòng người chấn động. Tâm thần Long Nhất rung động, thầm mắng yêu tinh. Quả thực so với Mộc Hàm Yên trời sinh mị cốt còn muốn mị hoặc hơn.
Nghỉ ngơi và hồi phục trong chốc lát, ba người đều khôi phục tới trạng thái hoàn mỹ.
An Cát Lạp liền dẫn mọi người chui vào trong bụi cỏ rậm rạp.
Đi được một đoạn đường, Long Nhất chỉ cảm thấy mắt giật giật, trong lòng có cảm giác bất an, khác thường. Đây là trực giác khiến hắn cảm ứng được nguy hiểm.
"An Cát Lạp, chờ một chút.
Ngươi có cảm giác được gì hay không?" Long Nhất bèn hỏi.
Mỗi khi loại cảm giác này hiện lên, phía trước hẳn có nguy hiểm.
Loại trực giác này đã nhiều lần cứu mạng hắn, khiến cho hắn còn sống tới bây giờ.
"Không nên nghi thần nghi quỷ. Đường này ta đã đi qua nhiều lần, không có vấn đề gì cả."
An Cát Lạp cũng không có nhận thấy có gì không ổn cả. "Ta cũng không có cảm giác gì."
Tư Yên nói. "Không thể đi tiếp.
Trực giác của ta không có sai.
Phía trước nhất định có nguy hiểm.
Nếu không trong lòng ta sẽ không lo lắng như vậy." Long Nhất lắc đầu nói một cách chắc chắn.
"Nhưng mà ngoại trừ con đường nhỏ này, những phương hướng khác đều khiến chúng ta nguy hiểm hơn thế. Ngươi có lộ tuyến khác?"
An Cát Lạp nghĩ đó là do tâm lý của Long Nhất.
Hơn nữa cho dù có nguy hiểm, bọn họ cũng không có đường khác để chọn.
Long Nhất nhún nhún vai.
Hắn không có khái niệm gì đối với Tà ác cấm khu này.
Cũng không biết đi ra ngoài như thế nào, cũng chỉ có thể cắn răng tiến về phía trước. Chỉ mong phía trước không phải là cái loại thượng cổ mãnh thú mà hai gã thiên sứ mười hai cánh mới có thể đối phó.
Vừa đi trong những bụi cỏ dầy cao mấy thước được một đoạn, cảm giác bất an của Long Nhất ngày càng mãnh liệt. Dường như có thứ gì đang đang bí mật nhìn trộm bọn họ, khiến cho trong lòng nổi lên một trận hàn ý. Mà lúc này An Cát Lạp cùng Tư Yên cũng có loại cảm giác này.
Nhưng bọn hắn không có đường lui, chỉ có thể dùng tốc độ nhanh hơn vọt về phía trước.
Đang lao về phía trước, đột nhiên An Cát Lạp lo lắng dừng lại. Phía trước xuất hiện một cái cột thật lớn. Long Nhất ngẩng đầu lên thấy một cái đầu thật lớn với hai mắt to hình hạt châu đang tỏa ra hàn mang, chăm chú nhìn bọn họ. Long Nhất đột nhiên cảm thấy trước mắt một mảng hôn ám, một trận ác phong thổi tới. Long Nh...
An Cát Lạp hét lớn.
Long Nhất nghiên gngười nhìn lên, thấy sống lưng lạnh như băng. Nguyên lai Long Nhất đang ở dưới bụng hung giao, dựa vào lân phiến lạnh lẽo của nó. Lúc này móng vuốt của thượng cổ hung giao dễ dàng đánh tan công kích của Tư Yên. Rống to một tiếng, liền thấy Tư Yên như bị một sợi dây vô hình giam cầm, không thể động đậy...
"Đang" một tiếng.
Dưới cằm thượng cổ hung giao bị tổn hại vài miếng lân phiến, chảy ra vài tia máu đỏ. "Hống …" thượng cổ hung giao hoàn toàn bị chọc giận. Cả người tản ra khí tức cuồng bạo.
Động thực vật bên trong đị áp lực thật lớn hóa thành bột phấn.
Hộ thể năng lượng trên người An Cát Lạp cũng bị bóp méo.
Nghe nói là nàng có thực lực có thể so với chủ thần a. Khí thế kinh khủng kia không cho con người sống a.
Long Nhất than nhẹ một tiếng trong lòng.
Đi tới thần giới mới biết sinh vật cường đại hộc máu cũng khiến kẻ khác kinh khủng như thế nào.
Tuy nhiên thượng cổ hung giao này tựa hồ hoàn toàn quên sự tồn tại của Long Nhất.
Long Nhất ở dưới bụng nó cũng không có cảm giác gì. Đột nhiên Long Nhất ngửi thấy mùi máu tươi , tựa hồ từ bụng của thượng cổ hung giao này. Long Nhất nhìn thấy bụng hung giao này dị thường như vậy, linh quang chợt lóe lên. Hắn rốt cục biết được tại sao gặp phải thượng cổ hung giao ở chỗ này.
Nguyên lai là vì đẻ trứng.
Còn nữa, nó tuy công kích nhưng cũng chưa từng rời khỏi chỗ này, bằng không An Cát Lạp cũng khó tránh được. Cũng khó trách, ngay cả hắn dựa vào bụng nó mà hung giao này cũng không biết. Có thể thấy đẻ trứng khiến cho nó đau đớn tê liệt, thân thể chết lặng. Đều nói mãnh thủ lúc đẻ trứng là lúc thực lực suy giảm. Mà nhượ...
Long Nhất liếc mắt thấy An Cát Lạp sắp chống đỡ không được liền dán chặt vào bụng thượng cổ hung giao. Nội lực cùng tinh thần lực vận chuyển điên cuồng, thất đại chủ thần bài mang theo uy thế hủy diệt thiên địa nhằm bụng nó công kích. Vì khoảng cách quá ngắn nên hung giao này căn bản không thể tránh né, liền phát ra mộ...
Mà lúc này hai người An Cát Lạp cùng Tư Yên mới phát hiện thượng cổ hung giao này đang trong giai đoạn đẻ trứng. Quả trứng đã lộ ra 1/5.
Cũng không cần Long Nhất nhắc nhở, tất cả dùng công kích mạnh nhất đánh tới.
Thượng cổ hung giao theo bản năng bảo vệ quả trứng của nó, để cho An Cát Lạp cùng Tư Yên công kích. Dựa vào lực phòng ngự của nó, An Cát Lạp cùng Tư Yên cũng không thể gây ra thương tổn gì cho nó.
Nhưng Long Nhất lại đánh lên bụng nó, công kích khổng lồ trực tiếp đánh tới đứa con nó đang chuẩn bị sinh. Nó muốn phản kích lại nhưng sợ làm bị thương đứa con nên chỉ có thể điên cuồng giãy dụa.
Nhưng như thế nào cũng không thoát khỏi Long Nhất.
Nếu để người nọ tiếp tục công kích lên bụng nó, cuối cùng đứa nhỏ sắp sinh sẽ chết. Phải biết rằng thượng cổ mãnh thú sống ức vạn năm, đến bây giờ mới có thể hoài thai.
Như vậy có thể biết không hề dễ dàng. Nếu xảy ra chuyện, có lẽ cả Tà ác cấm khu này sẽ chấn động. Tuyệt vọng, hung giao há mồm phun ra một tinh thể màu đen đường kính mấy thước. Tinh thể này tản ra năng lượng cuồng bạo. Những kẻ kia muốn làm quá nó sẽ tự bạo ma tinh.
Ma tinh này do nó tu luyện ức ngàn năm mà thành. Nếu như tự bạo ma tinh, mấy người Long Nhất cũng đừng mơ còn sống mà rời đi.
An Cát Lạp phản ứng đầu tiên, thân hình nhanh như tia chớp đánh về phía tinh thể mầu đen thật lớn kia, nhưng lại bị hung giao dễ dàng đánh lui.
Con mắt trừng trừng nhìn Long Nhất, là kẻ có uy hiếp lớn nhất đối với hài tử của nó, tựa hồ cùng Long Nhất đối nhãn. Con mắt Long Nhất chuyển động, chỉ vào tinh thể màu đen thật lớn nói: "Ngươi dời ma tinh của ngươi qua đây."
Thượng cổ hung giao mặc dù thiên tính hung tàn nhưng cũng có trí tuệ nhất định. Khi nhìn thấy Long Nhất vung tay múa chân liền hiểu được ý tứ của Long Nhất. Do dự một chút liền làm theo lời Long Nhất, đưa ma tinh ngàn ức năm tu luyện bay tới trước mặt Long Nhất.
"Thượng cổ hung giao này không có ma tinh cũng không đủ tạo thành tai họa gì."
Long Nhất trong long nghĩ như vậy, đợi tinh thể màu đen to lớn kia bay tới trước mặt hắn, hắn liền vươn tay ra bắt. Ai ngờ ma tinh này thoạt nhìn tựa như một tinh thể, nhưng cũng là một trảo phá, mang theo một mùi cùng màu đen làm ướt đầy đầu hắn. Tinh thể màu đen kia co lại 2/3, không ngừng co lại. Lúc này tinh thể ch...
Không nghĩ đến thượng cổ hung giao rốt cuộc lại không gây thương tổn tới bọn họ, liền xoay người từ bụng nó nhảy xuống.
Mắt thượng cổ hung giao lộ ra vẻ yêu thương, thu hồi lại tinh thể màu đen vào trong cơ thể.
Bỗng nhiên đau đớn rống to lên một tiếng thê lương khiến cho ba người Long Nhất bị dọa nhảy dựng lên. Tư Yên theo phản xạ nhảy tới bên cạnh Long Nhất.
Mà vừa rồi trong dạ dày Long Nhất quặn lên, mang theo một mùi thơm kỳ dị, bị Tư Yên hấp thu.
Hai người không chú ý đến điều này, chỉ khẩn trương nhìn thượng cổ hung giao.
Thấy trứng trong bụng nó từng chút từng chút chui ra mới thở dài một hơi. Hung giao rống to lên vài tiếng như thế, rốt cục một quả trứng màu trắng bạc rơi xuống bụi cỏ. Mà nó thì suy yếu hít từng ngụm không khí. Nếu lúc này Long Nhất tấn công nó, chắc chắn có thể đánh chết nó. Nhưng lúc này nguy hiểm đã qua. Hơn nữa hu...
An Cát Lạp dẫn mọi người đi tới trước. Đang đi tới, Long Nhất đột nhiên thấy cả người nóng lên, trán đầy mồ hôi. Mà ánh mắt hắn cơ hồ không thể khống chế được, cứ nhìn bộ ngực cao vút của An Cát Lạp cùng Tư Yên.
Thậm chí còng muốn lao tới hung hăng sờ mó. Cũng không phải sắc tâm Long Nhất bộc phát.
Long Nhất hiểu được bản than. Hắn cảm giác được nội lực Ngạo thiên quyết trong toàn thân đang sôi lên. Trong đầu tự nhiên xuất hiện một chút mơ màng. Cùng lúc đó mặt Tư Yên cũng đỏ bừng, cả người nóng lên. Giữa hai chân bắt đầu bắt đầu xuất hiện dấu vết…Ánh mắt nhìn về phía than hình cường tráng của Long Nhất. Nếu hắn ...
"Long Nhất, Tư Yên, các ngươi làm sao vậy?" An Cát Lạp nhận thấy hai người có vẻ không bình thường liền hỏi.
"Không có. Không có gì." Tư Yên cực lực che dấu.
Nàng cũng không rõ tại sao lại như vậy.
Long Nhất cười khổ một tiếng, nhớ tới chất lỏng của hung giao đổ đầy vào đầu mình. Tựa hồ chất lỏng này bị bản thân mình hấp thu, sau đó sinh ra hiệu quả rất mạnh giống xuân dược.
Khiến hắn cơ hồ không khống chế được bản thân.
Hơn nữa càng muốn khống chế thì cảm giác nọ lại càng mãnh liệt.
"chất dịch trong ma tinh của thượng cổ hung giao nọ có vấn đề." Long Nhất cố gắng hướng ánh mắt ra nới khác, thấy bộ dáng yêu mị của An Cát Lạp liền không nhịn đươcj muốn biến thành cầm thú.
Chuyện xuân dược lúc xuyên qua dị thế hắn đã không thể khống chế được. Hắn tuyệt đối sẽ không để cho loại chuyện này phát sinh lần thứ hai.
An Cát Lạp thấy Long Nhất hít thở dồn dập, hạ thân phồng lên thật to. Đột nhiên đỏ bừng mặt hiểu được.
Giao tính vốn dâm. Chất dịch ma tinh bên tỏng nó nhất định có hiệu quả kích tình rất mạnh.
Ngay lúc này đây đột nhiên Tư Yên kêu lên một tiếng, hai mắt đầy xuân ý nhìn chằm chằm vào Long Nhất. Cuối cùng không chịu được lao tới ôm chặt lấy Long Nhất. Hơi thở nam nhân từ người Long Nhất càng khiến cho nàng them mê loạn.
"Ta muốn… …cho ta……: Tư Yên nói rời rạc.
Nàng không biết nàng muốn cái gì. Chỉ biết là bản năng muốn như vậy. Biết được Long Nhất có thể đáp ứng được nàng. Răng Long Nhất và vào nhau lập cập. Tay nắm chặt, khốn khổ khống chế dục vọng. "Long Nhất, cố gắng nhẫn nhịn. Chuyện này do ta làm chủ. Hai người các ngươi sau này ở cùng một chỗ."
An Cát Lạp xấu hổ, nghiêm mặt tiến lên từng bước nói.
"Ta không thể làm như vậy."
Long Nhất lạnh lẽo trả lời, lắc mình hướng phía trước chạy như điên. An Cát Lạp này chẳng lẽ không biết nàng tới gần mình còn có sự hấp dẫn hơn Tư Yên đối với hắn sao?
"Long Nhất."
An Cát Lạp mang theo thân thể Tư Yên đang vặn vẹo, đuổi theo Long Nhất. Không lâu sau, An Cát Lạp tìm thấy Long Nhất ở một chỗ tối trong rừng cây.
Hắn ngồi trên mặt đất, da toàn thân đỏ bừng, đổ mồ hôi. Thất đại thần bài xoay tròn trên đỉnh đầu hắn, nhưng tình huống của hắn càng ngày càng nghiêm trọng. An Cát Lạp cắn chặt răng, dùng bàn tay nhỏ bé vỗ mấy cái lên người Tư Yên, dùng thần lực tạm thời ngăn chặn dược lực của nàng, để cho nàng tạm thời tỉnh táo lại. A...
Tư Yên run rẩy thân hình Tư Yên cúi đầu đau xót, hai hàng nước mắt chảy xuống. Không biết đau lòng vì hắn hay là vì bản thân mình.
"Đi. Ta nguyện ý……" Tư Yên nhẹ giọng nói. "Ngươi tự mình nói với hắn. Nếu không hắn sẽ không đồng ý."
An Cát Lạp giúp Tư Yên đi tới ngồi xếp bằng trước mặt Long Nhất. Một đạo thần lực đánh tới. Long Nhất mở hai mắt đã hừng hực lửa dục. Trong đầu bảo trì một tia thanh tỉnh cuối cùng. "Đi. Các ngươi mau đi đi." Long Nhất cơ hồ rống lên. "Long Nhất.
Ngươi là một tên hỗn đản.
Ta bây giờ nói cho ngươi biết, bổn công chúa nhất định muốn ngươi."
Tư Yên nhìn Long Nhất quát.
Dược lực tản ra áp chế thần lực của An Cát Lạp.