text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Nàng nhằm hướng Long Nhất xông tới. Long Nhất vừa nghe Tư Yên nói vậy, một tia kiên trì cuối cùng biến mất. |
Quần áo bay đầy trời, hai thân thể rất nhanh hướng tới nhau. An Cát Lạp xoay người chạy đi. |
Phía sau truyền lại tiếng rên rỉ khiến cho trái tim vốn bình tĩnh nhiều năm của nàng chợt rung động. |
Tư Yên xinh đẹp tuyệt luân, eo thon nhỏ, hai chân thon dài, là vưu vật khiến cho nam nhân mê say. Da thịt nàng trắng như tuyết, quả thực là kiệt tác của tạo hóa. |
Theo trung kích mãnh liệt của Long Nhất, hai người kết hợp chặt chẽ với nhau. |
An Cát Lạp nghe thấy âm thanh va chạm vào nhau truyền lại từ phía sau, tâm trạng giống như bị ngàn con kiến cắn. |
Nàng cố tình bỏ đi nhưng lại lo lắng, đành phải ở gần bảo vệ chỗ này. Thật lâu sau An Cát Lạp cắn đôi môi đỏ mọng, đuwa tay che mắt lại, xoay người đi. Ánh mắt rất nhanh nhìn thấy từng động tác của thân hình Long Nhất, khiến cho nàng khiếp sợ rung động như đang giao hợp. Bất tri bất giác hai chân khép lại. Trong đầu lạ... |
Hai người trở thành một đôi. |
Nghe thấy tiếng hít thở, rồi ngủ say. |
Dưới nguy cơ bốn phía mà hoan ái ở Tà ác cấm khu, sợ rằng Long Nhất cùng Tư Yên từ cổ chí kim đến giờ là đôi duy nhất. |
An Cát Lạp xuất ra một kiện trường bào phủ lên trên người hai người, có chút ngây ngốc. |
Ở dưới hạ thân lành lạnh. |
Xuân mộng đã qua, chỉ còn lại lo lắng buồn phiền. Chương 658: Lạc nhật phong, Thần giới trưởng lão Dịch: vienmobo Tà ác cấm khu vẫn bị hắc khí bao phủ như cũ, có chút yên tĩnh một cách quỷ dị Cơn kích tình nọ qua đi, Long Nhất mở mắt ra, cảm giác được thân thể mềm mại trong lồng ngực, trong lòng không khỏi cười khổ. Đi... |
Nếu lúc này trong lòng mình là thần nữ xinh đẹp nọ, vậy sẽ chẳng có chuyện gì cả. |
Nhưng mà hắn cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi. Thân thể Long Nhất vừa chuyển động, Tư Yên đang ở trong lòng hắn liền có hơi thở thay đổi rất nhỏ, hiểu được nàng đã tỉnh lại, chỉ là không biết đối diện như thế nào. |
"Tiểu yêu nữ, dậy đi, phải làm việc rồi." |
Long Nhất tạm thời vứt bỏ tâm trạng buồn rầu, đưa tay vỗ lên mông Tư Yên. Tư Yên rên một tiếng, mở trừng hai mắt nhìn Long Nhất, rồi lập tức né tránh, vội vã từ trong lòng hắn nhảy lên. Nhưng mà đôi chân mềm nhũn, bị Long Nhất ôm lấy eo thon. Nàng mới bị Long Nhất phá thân, cũng có chút không khỏe. Cũng may là thể chất... |
Đợi đến khi hai người mặc quần áo chỉnh tề, An Cát Lạp chậm rãi đi tới, cười khanh khách nói: "Long Nhất, có hay không nên chúc mừng các ngươi?" "A di, người nói cái gì." Tư Yên sẵng giọng nói, nhưng trong lòng không hiểu tại sao lại cảm thấy vui mừng. "Đại lễ đã giao, ta không thể từ chối." |
Long Nhất không chút tức giận nói, ánh mắt nỏng bỏng nhìn chằm chằm An Cát Lạp, khiến cho nàng có chút mất tự nhiên. |
Sau khi nhìn thấy chuyện đó, quan hệ của hệ của bọn họ cũng bắt đầu trở nên vi diệu. |
"Trước tiên tới Lạc nhật phong, hơn nữa nếu so với thượng cổ điển tịch công pháp trong Sáng thế thần điện, ngươi cho dù có được cả thế giới, đến lúc đó cho dù mang đại lễ gì cho ngươi người cũng đều không để trong lòng." An Cát Lạp nói. "Nếu đại lễ là ngươi, ta chắc chắn rất vui." Long Nhất thầm nói trong lòng, tất nhi... |
Ba người hướng Huyền không hải phía trước bước tới, dọc theo đường đi rốt cuộc không có gặp phải nguy hiểm gì, thuận lợi ra khỏi Tà ác cấm khu. Huyền không hải. |
Danh tự đó có nghĩa là biển rộng ở không trung. |
Điều này nghe rất hoang đường nhưng sự thật lại hiện ra trước mặt LongNhất. Sóng cao vạn trượng dâng lên trong không trung, thật sự vô cùng kỳ quái. Long Nhất vừa thấy loại kỳ cảnh này lập tức kêu lên kỳ tích. |
Thế giới này thật sự to lớn, thật sự thần kỳ. Nhưng Lạc nhật phong lại ở trung ương của Huyền không hải, cao vạn trượng, không thẹn là nơi cao nhất của thần giới. Khó trách Sáng thế thần điện lại xây ở chỗ này. |
Lạc Nhật phong là kết giới do Bỉ Á tự mình bày ra, chỉ có máu tươi của hậu duệ trực hệ của hắn mới có thể mở ra. |
Bây giờ xảy ra một chuyện đối với ba người Long Nhất. |
Sau khi mở ra kết giới ở Lạc Nhật phong, 3000 thủ vệ thần điện nọ có nhằm vào bọn họ phát động công kích hay không. |
Nếu là như thế bọn họ hẳn phải chết. "Ta nghĩ hẳn là sẽ không như vậy. Địch Bỉ Á nếu thiết kế chỉ có máu tươi của hậu duệ trực hệ của hắn mới có thể mở, vậy sau khi hậu duệ của hắn đi vào, nếu bị công kích, chẳng phải là rất không có đạo lý hay sao. Địch Bỉ Á là thiên tài, hẳn sẽ phải nghĩ tới điều đó." An Cát Lạp nói.... |
Long Nhất gọi Bạch Vũ xuất hiện, ba người bay trên không trung, trong chốc lát đã tới Huyền Không Hải ở phía trên, xa xa thấy Lạc Nhật Phong cao vút ở trung ương. Ở trăm dặm bên ngoài Lạc Nhật Phong có một đạo năng lượng vô hình ngăn trở bọn họ tiến tới. |
Không thể nghi ngờ đây chính là kết giới do Địch Bỉ Á bố trí. |
Hai tay An Cát Lạp đưa lên trên ngưng tụ thần lực. |
Năng lượng lập tức tràn ra, thất thải quang mang xuất hiện. |
Thất thải quang mang hợp thành một cái ma pháp trận, ở trung ương có một chấm nhỏ để cho máu vào đó. Tư Yên cắt ngón tay, một giọt máu tươi rơi vào trong, quang mang ma pháp trận lập tức đại thịnh, kết giới lập tức xuất hiện một thông đạo có thể đi qua. Ba người đi vào, trong chớp mắt kết giới liền khôi phục nguyên trạ... |
Sáng thế thần điện nằm tại trên đỉnh núi Lạc Nhật Phong, cao hơn ngàn trượng, thánh quang nhu hòa bao phủ xung quanh, khiến cho kẻ khác chỉ có thể ngước nhìn. |
Thủ vệ thần điện đã sớm nhận thấy có người tiến vào. |
Một trăm thủ vệ từ trên trời, dưới đất tiến tới bao vây ba người, tất cả đều thiên sứ sáu cánh. "Xâm nhập Sáng thế thần điện, giết không ta." Một gã đầu lĩnh thủ vệ lạnh lùng nói. Hắn vừa nhấc tay, những thủ vệ còn lại tập trung về phía ba người bọn họ, đợi hắn ra lệnh, liền tiêu diệt xâm nhập giả. |
"Chúng ta chính là thông qua kết giới do Sáng thế thần bố trí tiến vào." |
An Cát Lạp kêu lên. |
Nhưng vẻ mặt đầu lĩnh thủ vệ nọ không có biểu tình gì, hắn vung tay lên đưa ra mệnh lệnh công kích. |
Long Nhất đã có sự chuẩn bị trong lòng. |
Sau nhiều năm như vậy, ai biết sẽ có biến hóa như thế nào? |
Hắn trong nháy khi đầu lĩnh thủ vệ phất tay lên, liền kéo Tư Yên, dùng Càn khôn đại nã di biến mất, khi xuất hiện thì đã đến Sáng thế thần điện nằm trên đỉnh núi Lạc Nhật Phong. Nơi đó còn có hai nghìn thủ vệ, nhưng kỳ quái là bọn họ lại không có công kích, ánh mắt chăm chú nhìn một tay Long Nhất đưa ra thạch tượng tản... |
Thực lực của An Cát Lạp có thể so với chủ thần, lại còn cần hắn bảo vệ? |
Ba người chậm rãi đi vào Sáng thế thần điện. |
Thủ vệ trên đường đều tránh ra cho bọn họ tiến vào. |
Trong lòng Long Nhất thật ra đang suy nghĩ, nếu có thể thu phục được ba ngàn thần điện thủ vệ này thì Thiên Ma vương cũng không đủ gây cho hắn sợ hãi. Chỉ tiếc những thủ vệ này không công kích bọn họ không có nghĩa là sẽ vì hắn hành động. |
Sáng thế thần điện vô cùng to lớn, có một không hai. So với thần tượng Địch Bỉ Á cao mấy trăm thước nọ thì thoạt nhìn hoàn toàn giống với tượng đá trong tay Long Nhất. Nhưng khi đi vào phía sau thần tượng Địch Bỉ Á, ba người đều ngẩn người ra, lập tức mừng như điên chạy tới. Chỉ thấy mặt sau một loạt các hàng kệ, bên t... |
Ba người đứng lên nhìn xung quanh thần điện. Long Nhất tại Thâm uyên cự điện bắt được kim sắc khắc bàn. Á Lịch Sơn nói bằng cái này có thể tìm được đồ vật Địch Bỉ Á cất dấu tại Lạc Nhật Phong. Vì vậy hắn sử dụng khắc bàn hy vọng có thể tìm được chỗ liên hệ. Nhưng đáng tiếc hắn cũng không có tìm được gì. |
"Các ngươi mau đến xem, nơi này có cơ quan." |
Tư Yên phát hiện một ma pháp phát động cơ quan phía sau một giá sách. |
An Cát Lạp cùng Long Nhất lập tức chạy tới, quả thật có một cơ quan khởi động. An Cát Lạp đưa thần lực vào cơ quan. Chỉ trong phút chốc bức tường cọt kẹt trượt ra, bên trong là thần giới bảo vật và điển tịch. Ba người hoan hô một tiếng, đều tự tiến vào phòng lục soát. |
Thật lâu sau An Cát Lạp từ trong một phòng nghó đầu ra nói: "Kỳ quái, điển tịch, bảo vật ở nơi này mặc dù cao cấp hơn so với bên ngoài một chút, nhưng tuyệt đối không phải là tốt nhất. Địch Bỉ Á cất đồ vật tốt ở đâu?" |
"Ta cũng có đồng cảm. |
Điển tịch công pháp nơi này đối với ta cũng không có bao nhiêu tác dụng." |
Long Nhất ở phòng bên cạnh đi tới nói. Hai người trở lại đại điện, đột nhiên liếc mắt nhìn nhau rồi cùng kêu lên: "Tư Yên đâu?" Hai người tìm một vòng trong mật thất, phát hiện Tư Yên đã biến mất. "Không xong, tiểu yêu nữ kia…" Long Nhất đột nhiên cả kinh, nhanh như tia chớp lao ra khỏi Sáng chế thần điện, nhưng vừa lú... |
An Cát Lạp như thế nào cũng không có nghĩ tới Tư Yên thừa dịp bọn họ không chú ý, lén rời đi trước, khiến hai người bị mắc kẹt ở Sáng thế thần điện này. |
Long Nhất cười khổ lắc đầu. |
Lúc trước Tư Yên có thể vì Thiên Ma vương mà tiêu diệt hắn, như thế nào lại có thể trở mắt nhìn hắn lấy được điển tịch công pháp thần giới để khiến cho Ma giới bị hủy diệt đây? Một giọt máu đào hơn ao nước lã. |
Đạo lý này chính hắn cũng tự bản thân nhận thức được. |
Nàng cho dù có hận Thiên Ma vương thì Thiên Ma vương vẫn là cha nàng. |
Sự thật này không thay đổi được "Bây giờ chúng ta làm sao đây?" |
An Cát Lạp cũng lo lắng không thôi. |
Nàng đương nhiên không thể tưởng tượng được. |
"Chỉ có một cách. |
Chúng ta tìm được bảo tàng của Địch Bỉ Á, nói không chừng sẽ có thu hoạch." |
Long Nhất nhún nhún vai bất đắc dĩ nói. Trong lòng thầm mắng thần điện thủ vệ. Nhận định bọn họ có thể đứng ở nơi này, sau đó liền mặc kệ bọn hắn đi qua. "Cũng chỉ có thể như thế." |
An Cát Lạp thở dài. Nghĩ tới ở cùng một chỗ với Long Nhất, trong lòng nàng không khỏi hồi hộp. |
Hai người vào trong Sáng thế thần điện tìm kiếm, rốt cuộc cũng không có phát hiện gì. |
Mặt trời dần dần xuống núi, Lạc Nhật Phong là địa phương duy nhất nơi thần giới nhìn thấy mặt trời lặn, cũng là nơi duy nhất có ban đêm. Long Nhất cùng An Cát Lạp sóng vai ngồi trong Sáng thế thần điện, nhìn những vì sao nhấp nháy trên bầu trời. Kỳ thật ban đêm thần giới cực kỳ mê người, chỉ bất quá người trong thần tộ... |
An Cát Lạp quay đầu cười khanh khách nói. |
Thật không rõ người này, lúc hấp thu chất dịch kích tình của hung giao, Tư Yên cũng đồng dạng phát tình như vậy, ánh mắt lõa lồ khiến cho lòng người mong muốn. "Ha ha, ngươi thật sự xinh đẹp, khiến cho người ta yêu thích. Hơn nữa Lạc Nhật Phong ngoại trừ bổn thiếu gia cũng không có ai hâm mộ dung nhan xinh đẹp của ngươ... |
"Nếu Tư Yên không trở lại, chúng ta sợ rằng cả đời đều ở chỗ này." An Cát Lạp thở dài nói. |
"Có mỹ nhân làm bạn, ở đây cả đời ta cũng đồng ý a." Long Nhất cười a a nói. Hắn luôn thích hợp với mọi hoàn cảnh, lúc này không tìm được đường ra, sầu khổ không bằng mỉm cười đối mặt. |
An Cát Lạp nhìn Long Nhất, ánh mắt chợt trở nên ôn nhu hơn, nói: "Nếu cả đời bị vây ở chỗ này, ta sẽ làm đàn bà của ngươi." Long Nhất rung động, vươn bàn tay to hướng đôi tay nhỏ bé của An Cát Lạp, nhưng lại bị nàng đẩy ra. |
"Ha ha, ta chỉ nói nếu cả đời bị vây ở chỗ này. Nói không chừng qua vài ngày thì lại có biện pháp thoát ra? Nếu ra khỏi nơi này, ngươi đừng có mơ." |
Ánh mắt An Cát Lạp như nước, đưa ngón tay ngọc chỉ vào Long Nhất, rồi mỉm cười như con bướm bay ra xa. "Tiểu yêu tinh này." Long Nhất nhìn bóng lưng An Cát Lạp tràn ngập phong tình, lầm bầm nói. Một ngày như vậy trôi qua. |
Long Nhất cùng An Cát Lạp như một đôi tiểu tình nhân bình thường cùng nhau chơi đùa như trẻ con, tràn ngập sự thích thú, khi thắng khi thua sẽ được hôn một chút. Cứ như vậy Long Nhất đôi khi sờ An Cát Lạp một chút, cũng có khi hai người kích tình nhưng nếu muốn tiến hơn một bước thì An Cát Lạp lại không chịu. Đánh khôn... |
Lại một đêm nữa, An Cát Lạp cùng Long Nhất ngồi cùng một chỗ, nhìn những vì sao ảm đạm, sắc trời dần sáng. Long Nhất nhẹ nhàng vuốt ve mông An Cát Lạp. |
Mặc dù còn cách một tầng quần áo nhưng vẫn cảm giác được độ co dãn kinh người. Vuốt vuốt, hơi thở của An Cát Lạp đột nhiên dồn dập, thân thể mềm mại ngả vào trong lòng Long Nhất, bàn tay nhỏ bé vuốt ve cơ thể tráng kiện của hắn. Long Nhất nhẹ nhàng đặt môi lên mặt An Cát Lạp, tiểu Long Nhất dưới hạ thân giương lên giữa... |
An Cát Lạp rên rỉ một tiếng. Trong lòng thầm nói oan gia. Hôm nay cho hắn vậy. |
Sau khi buông bỏ tâm tư, An Cát Lạp mặc cho Long Nhất thể hiện, rất nhanh xiêm y trên người được cởi bỏ, một đôi vú cao ngất xuất hiện trước mặt Long Nhất. "Ưm… …" An Cát Lạp kêu lên một tiếng, nhìn hạt đậu hồng của mình đang ở trong miệng Long Nhất, mà địa phương bí mật ở giữa hai chân cũng bị móng vuốt lang sói của L... |
Long Nhất nheo mắt, phát hiện chẳng biết khi nào thì mặt trời lặn. Ánh dương quang chiếu lên một bên kim sắc khắc bàn, phản xạ ánh mặt trời chói mắt. An Cát Lạp hứng trí, bất chấp trên người không có nhiều quần áo, trực tiếp đi tới bên cạnh khắc bàn. Long Nhất nhìn khắc bàn nọ xuất hiện một đạo hồ tuyến, cả người đột n... |
Long Nhất giơ khắc bàn lên, điều chỉnh góc đọ nhằm hướng mặt trời. Khắc bàn chiếu xuống trên mặt đất hình thành một bức đồ án quen thuộc. |
"Đây là Lạc Nhật Phong." Long Nhất kinh ngạc nói. "Đúng vậy, ngươi xem đồ án này chính là một mặt của Lạc Nhật Phong?" Long Nhất mỉm cười nói. "Chắc hẳn là mặt bên." An Cát Lạp nói. |
Long Nhất gật đầu, ngẩng đầu lên nhìn mặt trời, chỉ hướng tây nói: "đợi đến khi mặt trời hạ xuống hướng tây thì địa phương kia sẽ cho đáp án." |
Thời gian từng giây trôi qua. An Cát Lạp cho tới bây giờ không biết thời gian lại trôi đi chậm rãi như vậy, quả nhiên là một giây dài như một năm. Mặt trời dần dần lặn xuống, khi sắp tới khu nhà kia thì Long Nhất mang theo An Cát Lạp phi tới phía bên phải cách Lạc Nhật Phong hơn mười dặm. Hắn giơ kim sắc khắc bàn lên, ... |
Nhưng Long Nhất cũng An Cát Lạp lại hưng phấn ôm lấy nhau. |
Bọn họ có lý do tin rằng bảo vật trân quý nhất cất dấu ở bên trong. |
Hai người tiến vào trong đại động ở giữa sườn núi, sau khi đi được một đoạn đường liền trở nên sáng sủa. |
Hai người kinh ngạc phát hiện sơn động này thật lớn, bên trong chất đầy vô số bảo vật như thượng cổ thần khí khai thiên phủ, thần chi quyền trượng, thiên diệu chi thạch, tất cả đều là bảo bối mà ngay cả thất đại chủ thần cũng không có. |
Bên trong là cổ tịch công pháp đính cấp. Trong đó công pháp cao cấp nhất mà Địch Bỉ Á tuy luyện là hỗn độn thần công. Thất hệ ma pháp thể chất đính cấp công pháp, chỉ cần Long Nhất tu luyện hỗn độn thần công này thất hệ ma pháp dung hợp, liền chính thức trở thành thần thể. Khi đó phát huy uy lực tuyệt đối của thất đị c... |
An Cát Lạp nhìn sơn động cất dấu bảo vật này. Đây chính là tinh hoa ức ngàn năm của thần giới, lại bị Địch Bỉ Á làm cho mai một đi, khiến cho thần giới luân lạc. Long Nhất cố nén tâm tình kích động lại, có bảo bối này, khôi phục sự huy hoàng của thần giới cũng chỉ là vấn đề thời gian. Chuyện trọng yếu trước mắt là Thiê... |
An Cát Lạp kích động, đối mặt với những bảo vật này nàng nhất thời không biết nên làm gì mới tốt. "An Cát Lạp ngừng kích động. |
Chúng ta còn bị vây ở Lạc Nhật Phong, xem xem cổ tịch có hay không ghi chép phương pháp phá bỏ kết giới." |
Long Nhất vỗ vai An Cát Lạp nói. An Cát Lạp nghe vậy lập tức tỉnh táo lại. |
Đúng. |
Hiện tại bọn họ bị nhốt ở Lạc Nhật Phong, nghĩ đến biện pháp ra ngoài mới là vấn đề khẩn cấp. |
Vì vậy hai người dưới bầu trời tối đen xem xét cổ tịch. |
Xem xem có ghi lại phương pháp phá kết giới ra ngoài hay không. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.