text
stringlengths
1
55.3k
Khi quay lại, Long Nhất đột nhiên phát hiện tận cùng bên trong vật phẩm có một cái rương. Mặt trên cái rương có một cái khe, tựa hồ so với tượng thạch đầu thu nhỏ lại không khác nhau lắm. Long Nhất tò mò liền đem tượng thạch nọ nhét vào. Long Nhất bỗng nhiên chấn động, lập tức giống như bị thạch hóa không thể nhúc nhíc...
Thân ảnh hư ảo nọ run lên, cẩn thận quan sát thân thể Long Nhất. Đột nhiên cất tiếng nói: "Ngươi không phải là thần thể, nhưng lại có ngũ hệ thần chi lạc ấn. Thất đại chủ thần bài cùng dung nhập, thật sự là bại gia tử. Hey, trong cơ thể còn có ba cỗ thần thức suy yếu. Quang minh thần bài này còn có vài loại linh hồn nă...
Thật là chuyện lạ. Được rồi, tiểu tử, sau khi Địch Bỉ Á hỗn đản nọ tu luyện hỗn độn thần công có chết hay không?
"… ta không biết." Long Nhất ngây ngốc nói, tu luyện hỗn độn thần công sẽ chết.
Đây là tin tức hắn thu được.
Trong lòng không khỏi run lên, may mắn không có tu luyện. "Thật sự là phiền toái.
Thân thể ta đã già, hay là tự mình động thủ vậy." Thân ảnh nọ lắc đầu, đột nhiên biến mất trong ý thức hải của Long Nhất. Mà Long Nhất trong một sát na thấy đau đầu mãnh liệt, trong óc tựa như bị lục lọi tìm kiếm.
Thân ảnh nọ một lần nữa xuất hiện trong ý thức hải của Long Nhất.
Thật lâu sau mới thản nhiên thở dài: "Địch Bỉ Á thật sự là tội nhân của Thần giới a. Một ma nhân nho nhỏ cũng lên được thần giới.
"Ngươi là ai?"
Long Nhất có chút hoảng sợ hỏi.
Ý thức cường đại nọ vô cùng mạnh mẽ khiến cho bí mật trong trí nhớ của hắn cũng bị phát hiện. Chỉ bất quá thân ảnh ấy cũng không có lộ ra khác thường, chỉ là đối với việc Thần giới bị Ma giới khi dễ mãnh liệt thì vô cùng phẫn nộ.
"Ha ha, ta là ai? Trước kia thần giới còn có trưởng lão hội thì ta là một gã trưởng lão già nhất trong đó."
Thân ảnh nọ nói.
Long Nhất hít một ngụm lãnh khí, khó trách hắn gọi Địch Bỉ Á là tiểu hỗn đản. "Ai, lúc trước ta sáng tạo ra hỗn độn thần công, nhưng lại không nghĩ tới bị tên Địch Bỉ Á tiểu hỗn đản tính kế, khiến cho ý thức bị giam cầm đến bây giờ. Hừ hừ, chỉ là hắn cũng không được chết tử tế.
Hắn tu luyện hỗn độn thần công đã bị ta sửa đổi, ban đầu thì tiến cảnh tăng rất nhanh. Nhưng sau đó nhất định bị hình thần câu diệt."
Thần giới trưởng lão cười lạnh nói.
"Tiểu tử, ngươi có bảy hệ ma pháp, thể chất thiên phú so với Địch Bỉ Á cũng không hề thua kém. Ta bây giờ chính thức truyền hỗn độn thần công cho ngươi tố tạo thất hệ thần thể. Tuy nhiên ngươi không được nhắc tới sự tồn tại của ta với bất luận kẻ nào, kể cả ba chủ thần ý thức trong cơ thể ngươi." Thần giới trưởng lão t...
Tâm tình không chút an bình. Hắn không nghĩ tới lại gặp qua loại cảm giác này. Long Nhất nghĩ đi nghĩ lại, biểu tình trên mặt thập phần kỳ quái, đầu óc còn chưa tia hóa được những thứ thần giới trưởng lão kia để lại trong đầu hắn, vẫn chưa có nhận thấy sự khác thường của An Cát Lạp. Đến khi An Cát Lạp dùng sức lay hắn ...
"Ta nghĩ có lẽ chúng ta có cơ hội đi ra ngoài."
Long Nhất cười nói, ôm An Cát Lạp vừa bay vừa hôn.
Trên đời nay không có tuyệt cảnh.
Hắn vốn tưởng mình sẽ bị nhốt cả đời ở Lạc Nhật Phong, cũng không nghĩ lại vô tình tìm được hỗn độn thần công chính thống, ngưng tụ đủ thất hệ thần thể.
"Thật sao?"
An Cát Lạp rùng mình, biết được Long Nhất nhất định có kỳ ngộ gì đó.
Chỉ là chẳng biết vì sao trong lòng nàng cũng không cảm thấy cao hứng.
Ra khỏi Lạc Nhật Phong cũng đại biểu cho việc thế giới của hai người sẽ chấm dứt.
Như vậy hai người sẽ cư xử như thế nào?
Long Nhất rõ ràng nhận thấy cảm xúc của An Cát Lạp trầm xuống, biết được ý nghĩ của nàng, hắn ôm chặt lấy nàng, ôn nhu nói: "Vô luận sự thể biến hóa như thế nào ta vĩnh viễn nhớ rõ những ngày này. Nhớ rõ Lạc Nhật Phong này." An Cát Lạp hít một hơi, mỉm cười nói: "Hy vọng ngươi nhớ rõ những lời ngươi nói ngày hôm nay." ...
Long Nhất hắn đã hứa hẹn làm điều gì nhất định sẽ làm được. Huống hồ muốn quên được thần nữ có sức quyến rũ này, trừ phi hắn chết đi mới có thể làm được.
"An Cát Lạp, ta phải tu luyện mấy ngày.
Ngươi trước tiên phân biệt các loại bảo vật và điển tịch này.
Sau khi ta tu luyện thành công chính là lúc chúng ta thoat thân." Long Nhất nói.
Trong cốc cổ mộc mọc rất nhiều, che kín mặt đất, tỏa ra âm hàn khí. Nếu cẩn thận cảm giác sẽ phát hiện cây cối nơi này không có một chút sinh khí nào, nhưng chẳng biết vì sao lại không bị héo úa.
Tận thế cốc, phía tây ma giới là là tàn sát hoang nguyên. Vô số ma thú khủng bố, khắp nơi đều là thi cốt, mỗi ngày đều có những cuộc đấu tranh sinh tồn. Nhưng duy nhất chỉ có tàn sát bình nguyên tại tận thế cốc là không có một ma thú nào có gan tiến vào, thậm chí cả siêu ma thú đã đạt tới cấp S cũng tránh xa nới này. N...
"Thiên ma cầu kiến tiền bối, thỉnh tiền bối hiện thân." Ánh mắt Thiên Ma vương lóe lên, khom người hướng huyết đàm nói. Huyết đàm xoay chuyển kịch liệt, huyết phao đạt hơn mười thước, huyết sắc sương khói càng ngày càng dầy đặc, dần dần hình thành một đầu tượng huyết sắc thật lớn.
"Kiệt kiệt kiệt, Thien Ma vương, ngươi đến đây." Thanh âm kia giống như hai miếng kim chúc ma sát vào nhau vang lên âm thanh chói tai, làm cho người ta khó chịu.
"Ta đến đây cầu xin tiền bối ban cho Thiên Ma lực lượng." Thiên Ma vương cung kính nói. "Ta có thể ban cho ngươi lực lượng, nhưng mà ngươi có hiểu rõ điều kiện của ta?" Huyết sắc đầu tượng kia cười nói. "Ta một khi đã đến đây, đã hiểu rõ ràng.
Chỉ cần tiền bối ban cho ta lực lượng, chờ ta hoàn thành Thiên ma cửu biến, sẽ giúp tiền bối khôi phục lại thân thể như trước kia." Thiên Ma vương nói. "Như thế… …thì được… …Kiệt kiệt kiệt… …" Huyết sắc đầu tượng kia há miệng rộng cười cuồng tiếu. An Cát Lạp ngồi trên vách đá Lạc Nhật Phong, si ngốc nhìn Long Nhất đang...
Bên ngoài thân thể hắn thỉnh thoảng xuất hiện thất thải quang mang, năng lượng thần chi lạc ấn trên người cũng tăng lên, mi tâm ngẫu nhiên bắn ra quang mang nhàn nhàn làm An Cát Lạp run lên. Nàng rõ ràng hiểu được trong cơ thể Long Nhất đang phát sinh thay đổi cực kỳ lớn.
"Thần lực nhẹ nhàng, loại trừ trọc khí, giống như hắn đã luyện thành thần thể chân chính, chỉ có điều khí tức như thế nào lại trở nên kỳ quái như vậy." An Cát Lạp nhíu đôi mi thanh tú lẩm bẩm nói. Nàng cảm giác được khí tức trong người Long Nhất trong chốc lát giống như sóng biển cuồn cuộn, trong chốc lát lại âm nhu qu...
Mặc dù An Cát Lạp có nghi hoặc, nhưng cũng không lo lắng.
Nhìn thấy thất thải quang mang trên người Long Nhất càng ngày càng thịnh, trong lòng nàng cảm thấy có chút mất mác không hiểu. Chỉ sợ Long Nhất nhìn thấy, tất cả đều trở nên không giống. Thời gian chầm chậm trôi, lại mười ngày nữa trôi qua, thất thải quang mang trên người Long Nhất hoàn toàn vây quanh hắn, gió vờn quan...
Lấy Lạc Nhật Phong làm trung tâm, trong phạm vị một ngàn dặm năng lượng đột nhiên không còn, lập tức thất thải quang mang trên người Long Nhất trở nên chói mắt như ánh mặt trời, chiếu sáng lên cao, thiên địa vì đó mà biến sắc. An Cát Lạp ngửa đầu nhìn thất thải thần quang lưu chuyển quanh người Long Nhất, giờ phút này ...
Thần giới trưởng lão kia nói rằng trong thần bài có vài tia ý thức mong manh yếu ớt tồn tại nhưng hắn không có để trong lòng. Lúc này hắn lại rõ ràng nhận thấy ba chủ thần ý thức đang ngủ say trong cơ thể cùng với quang minh thần bài có tinh thần dao động.
Chỉ là khi hắn định dùng ý niệm của bản thân xâm nhập tìm hiểu tình huống thì lại gặp cản trở rất lớn. Quang minh thần bài này tuy đã bị hắn khống chế nhưng nếu hắn cường hành xâm nhập thì ý thức tồn tại bên trong có thể bị tiêu diệt. Dừng lại, Long Nhất vừa thu lại bảy khối thần bài, chậm rãi rơi xuống, nhìn thấy thần...
Long Nhất mỉm cười kêu lên.
An Cát Lạp như mới tỉnh từ trong mộng, trong lòng xúc động nhưng thất thải thần quang lưu chuyển bên ngoài thân Long Nhất có uy thế quá lớn, nàng thấy thế có chút câu nệ trước mặt Long Nhất. Long Nhất hiển nhiên cũng đã nhận ra vấn đề này, thất thải thần quang triệt để thu hồi vào trong cơ thể, mỉm cười giang hai tay r...
Hắn đi vào thần giới gặp gỡ thượng cổ nhất thần, lúc này nhân cơ duyên mà gặp thần giới đại trưởng lão. Sau khi lưu lại vài thứ cho hắn cũng lặng lẽ biến mất, thậm chí tính danh cũng không có lưu lại, quá khứ huy hoàng của thần giới hoàn toàn nằm ở lịch sử. Mặc hắn phong lưu thiên cổ, phong hoa tuyệt đại, pháp tắc vũ t...
Long Nhất hít một hơi thật sâu, trong lòng cảm thấy thương cảm.
Vô luận là tài năng có ở tiền thế cũng hoàn toàn không giống với thế giới này, trải qua những thể nghiệm này thấy vô cùng phấn khích, chỉ cần bản thân sống thoải mái tiêu sái là được.
"Ta nghĩ chúng ta có thể đi ra ngoài."
Long Nhất đẩy An Cát Lạp, cười nói. An Cát Lạp biểu tình cứng nhắc, thu lại nụ cười yêu mị nói: "Ngươi không phải còn chưa có nghĩ ra biện pháp sao? Không muốn để vài ngày sao." "À… …ta có một biện pháp, ta nghĩ có thể thử một lần." Long Nhất có chút không hiểu, sửng sốt một lúc rồi nói. "Biện pháp kia của ngươi không ...
An Cát Lạp quay đầu thản nhiên nói.
"Ta… …" "Đã nói không thể thực hiện được, không thể thực hiện được.
Ngươi cũng không muốn ở lại vài ngày sao?"
An Cát Lạp đột nhiên quay đầu hỏi, ánh mắt ngân ngấn nước.
Long Nhất biểu tình ngưng trệ, đột nhiên hiểu được nàng chỉ muốn cùng hắn ở lại Lạc Nhật Phong mấy ngày. Hắn tiến đến, có chút kích động ôm An Cát Lạp vào trong lòng, ôn nhu nói: "Ta cũng muốn ở lại vài ngày, có lẽ cũng nên suy nghĩ xem như thế nào có thể thu phục ba ngàn thủ vệ này để sử dụng." Thật lâu sau An Cát Lạp...
Bên ngoài còn có nhiều việc đang chờ người giải quyết."
Chương 660: Duy Nhĩ Bối Lạp Quang mang màu trắng nhẹ nhàng lơ lửng, thân hình Long Nhất bay lên trên Huyền Không Hải, bỗng nhiên quay đầu lại, thấy An Cát Lạp đang lơ lửng ở không trung, xoay người nhìn về phía Lạc Nhật Phong, cả người nàng được ánh mặt trời chiếu vào, trên người tỏa ra ưu thương nhàn nhạt. Hai người t...
Khi Long Nhất muốn tiến đến an ủi An Cát Lạp thì An Cát Lạp cũng xoay người lại, thản nhiên cười, nụ cười tươi tắn tự nhiên như trăm hoa đua nở, ưu thương vừa rồi đã lặng lẽ biến mất.
"Chúng ta đi thôi.
Ngươi đã tạo thành thất hệ thần thể, lại có bảy thần bài trong tay. Ở thần giới này ngươi chính là chí tôn, muốn có lực lượng của toàn bộ thần giới cũng không quá khó khăn."
An Cát Lạp đi tới bên Long Nhất cười nói. Long Nhất cười hắc hắc, trong lòng cũng cho là như vậy. Thất đại chủ thần thần bài nằm trong tay, có ai dám cãi lệnh hắn? Hai người từ đường cũ xuyên qua Tà ác cấm khu, đi tới khu vực Phong thần. Khu vực Phong thần mặc dù hẻo lánh nhưng diện tích lại lớn hơn rất nhiều so với kh...
"Long Nhất, ngươi có muốn đi tới Phong thần chi đô gặp nhất cấp thần Duy Nhĩ Bối Lạp, người quản lý khu vực Phong thần, cùng với nhất cấp thần Băng Cơ, người quản lý khu vực thủy thần đều là những tuyệt sắc mỹ nữ." An Cát Lạp cười quyến rũ nói.
"Thật sao? Không biết có mê người như An Cát Lạp ngươi không?"
Long Nhất cười trả lời, trong lòng hắn đối với chuyện này cũng không có nhiều hứng thú.
Nữ nhi Mễ Tây Ni của A Nhĩ Pháp Đặc cùng An Cát Lạp trước mắt là những nử tử thần giói tuyệt đẹp.
Hắn nghĩ đã có hai nữ nhân xinh đẹp như vậy thì con muốn chạy đi đâu nữa? "A a, ta ở trước mặt các nàng cũng chỉ đứng sang một bên."
An Cát Lạp cười nói. Long Nhất nhíu mày, nghe ngữ khí An Cát Lạp tựa hồ có chút khoảng cách với hai người kia. "Ta cũng muốn thưởng thức một chút." Vẻ mặt Long Nhất cũng muốn đi tới Phong thần khu vực. Tất nhiên là thuận đường ghé qua.
Tuy rằng hắn có thất đại chủ thần bài trong tay, nhưng hắn lại không phải Sáng thế thần. Thần ma đại chiến đã qua mười nghìn năm, thứ quyền lực này cũng kích động dục vọng của người thần giới, khó nói có người nắm quyền lực lại chịu buông tay, hoặc là cũng có thể bằng mặt mà không bằng lòng. Phong thần chi đô cũng khôn...
Nhíu đôi mày thanh tú suy tư, nàng có một mái tóc dài tới thắt lưng, sáu cánh màu trắng ở phía sau, trên người mặc một bộ trường báo trắng, khuôn mặt đẹp lộ ra vẻ nghiêm túc, xa cách. Đột nhiên Bối Nhĩ Duy Lạp kinh dị ngẩng đầu lên, cảm giác được trên bầu trời Phong thần chi đô truyền đến Phong thần khí tức nhàn nhạt, ...
Nếu như nói Hỏa thần chi đô là một vị võ sĩ thô hào thì Phong thần chi đô chính là một mỹ nhân mềm mại nhẹ nhàng. Thần tộc tụ tập lại ngày càng nhiều, nhưng không một ai dám tới gần, trên người Bạch Vũ phát ra Phong thần khí tức, nhưng cũng có không ít người nhận ra bên cạnh Long Nhất là An Cát Lạp, mỗi người đều khẽ n...
Duy Nhĩ Bối Lạp nhìn chằm chằm vào Long Nhất, trên người lưu chuyển thanh sắc quang mang, uy thế khổng lồ nhằm hướng Long Nhất tràn tới.
Long Nhất nhíu mày bất động.
Trong lòng thầm đoán Duy Nhĩ Bối Lạp cùng với An Cát Lạp có quan hệ.
Mặc dù không phải rất rõ ràng nhưng hai người có tồn tại một ít vấn đề, đây là chuyện dường như không phải nghi ngờ.
Với địa vị của An Cát Lạp tại thần giới, Duy Nhĩ Bối Lạp không nên có vẻ mặt như thế, chẳng lẽ những nữ nhân có bộ dáng xinh đẹp không thể sống chung trong hòa bình? Duy Nhĩ Bối Lạp trong lòng cũng kinh hãi vô cùng, không thấy Long Nhất có động tác gì, bản thân nàng dùng uy thế như vậy nhưng lại giống như ném đá vào tr...
"Hai vị. Xin mời." Duy Nhĩ Bối Lạp ngăn chặn tâm tình trong lòng, mỉm cười nói.
Bên trong Phong thần bảo, ba người ngồi hai bên trong đại sảnh.
"Ở đây không có người khác. Hai vị có gì cứ nói thẳng ra." Duy Nhĩ Bối Lạp nói. "Khách khách, Duy Nhĩ Bối Lạp, ta tin tưởng rằng ngươi đối với thần sủng của hắn vô cùng tò mò." An Cát Lạp cười duyên nói, nhưng lại trực tiếp trả lời câu hỏi của Duy Nhĩ Bối Lạp. "Không sai, quả đúng như vậy."
Duy Nhĩ Bối Lạp thừa nhận rõ ràng. An Cát Lạp đang định mở miệng, Duy Nhĩ Bối Lạp lại nói tiếp: "An Cát Lạp, ta muốn cùng vị bằng hữu này của ngươi nói chuyện riêng, có thể không ngại chứ?" An Cát Lạp có chút sửng sốt, ánh mắt chuyển hướng sang nhìn Long Nhất đang ngồi một bên.
"Ta không có ý kiến." Long Nhất cười nói. "Vậy xin mời khác quý theo ta." Duy Nhĩ Bối Lạp đứng lên nói.
"Ngươi muốn mang hắn đi?"
An Cát Lạp đứng dậy, có chút tức giận hỏi. "Đây là bí Phong thần bảo, ngươi cũng muốn biết?"
Duy Nhĩ Bối Lạp thấy An Cát Lạp khẩn trương, không khỏi cười chế nhạo nói. An Cát Lạp nhìn chằm chằm Duy Nhĩ Bối Lạp rồi cười khanh khách nói: "Hắn là nam nhân ta xem trúng, ngươi đừng có chủ ý với hắn mới được." Duy Nhĩ Bối Lạp vuốt tóc, trong phút chốc xuất hiện bộ dáng mê người, cười nói: "Điều này cũng không chừng....
Ánh mắt hai nữ nhân dừng lại tại không trung, trong ánh mắt tóe ra liệt hỏa nhưng vẻ mặt hai người lại vô cùng bình tĩnh.
Long Nhất có chút suy nghĩ, nhìn An Cát Lạp, biểu hiện vừa rồi của nàng có điểm không giống với phong cách của nàng. Long Nhất đi theo Duy Nhĩ Bối Lạp biến mất trong sảnh, nụ cười trên mặt An Cát Lạp dần dần hạ xuống, khẽ hừ nhẹ một tiếng, dời bước đến phía trước cửa sổ, nhìn bầu trời trên không trung, không biết suy n...
Khi Long Nhất chớp mắt một cái thì đã xuất hiện trên một mảnh đất khắp nơi là những đóa hoa màu xanh không biết tên.
Những cơn gió nhẹ quất qua mặt, bên trong ngoại trừ phong hệ ma pháp nguyên tố thì không có bất kỳ ma pháp nguyên tố nào khác.
"Phong thần không gian?" Long Nhất bật thốt lên. Duy Nhĩ Bối Lạp kinh ngạc nhìn Long Nhất hỏi: "Ngươi như thế nào lại biết?" "Đoán, ngươi tin hay không?" Long Nhất cười hắc hắc nói. "Không tin."
Duy Nhĩ Bối Lạp lắc đầu, hạ người ngồi xuống, hái một đóa hoa màu xanh, dùng miệng nhẹ nhàng thổi, đóa hoa liền hóa thành nhiều điểm năng lượng ma pháp tiêu tán trong không trung. "Nói đi, ngươi tách ta và An Cát Lạp để thảo luận chuyện gì?
Ta nghĩ không phải là ngươi muốn nam hoan nữ ái a."
Long Nhất khẽ nhếch miệng cười, hồ đồ nói xem làm nàng chán ghét như thế nào. Duy Nhĩ Bối Lạp cũng không để ý tới việc Long Nhất đùa giỡn, lạnh lùng nói: "Ta cảm ứng được trong cơ thể ngươi có Phong thần lực lượng." "Có lẽ ngươi nói tới cái này?"
Long Nhất ý niệm vừa động, Phong thần thần bài màu xanh nhạt bắn nhanh ra, cùng lúc đó Phong thần ấn ký trước ngực hắn cũng sáng lên, cả Phong thần không gian tức khắc tràn ngập năng lượng, vô số đóa hoa màu xanh bay vòng
STEPHEN HAWKING& LEONARD MLODINOW BẢN THIẾT KẾVĨ ĐẠI TRẦN NGHIÊM dịch Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com 1 - Bí ẩn của sự tồn tại Mỗi người chúng ta tồn tại nhưng chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn, và trong thời gian đó chúng ta khám phá nhưng chỉ khámphámộtphầnnhỏcủatoànbộvũtrụ. Nhưngconngười vốn là giống loài hi...
Tất cả những cái này từ đâu mà có?
Vũ trụ có cần một đấng sáng tạo không? Đa số chúng ta không mất nhiều thời gian trong quãng đời mình để lo ngại về những câu hỏi này, nhưng hầu như tất cả chúng ta đều lo ngại về chúng vào lúc này hay lúc khác. Thường thì đây là những câu hỏi dành cho triết học, nhưng triết học không còn sinh sôi nữa. Triết học không đ...
Chúng dẫn chúng ta đến với một bức tranh mới của vũ trụ và vai trò của chúng ta trong đó rất khác với vai trò truyền thống xưa nay và thậm chí còn khác với bức tranh mà chúng ta đã có thể vẽ ra cách đây một hoặc hai thập kỉ trước. Tuy nhiên, những phác họa đầu tiên của quan điểm mới đó về vũ trụ có thể lần ngược dòng l...
Mặc dù mô tả đó đủ thành công cho những mục đích hàng ngày, nhưng vào thập niên 1920, người ta nhận ra rằng bức tranh “cổ điển” này không thể nào mô tả cho hành trạng có vẻ kì quái quan sát thấy ở cấp bậc nguyên tử và hạ nguyên tử của sự tồn tại. Thay vào đó, điều cần thiết là thừa nhận một khuôn khổ khác, gọi là vật l...