text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Tụi bạn lơ láo nhìn quanh một tí rồi chuồn lẹ lên ô tô, lật va li ra chơi bài, còn tôi ở lại đứng vao một góc để không quấy rầy những phụ nữ da đen đang chạy tới chạy lui giữa các cỗ máy. Nhà máy là tiếng rú, tiếng va đập, tiếng quát tháo của máy móc và con người, là sự chuyển động của đám công nhân vội vã đều đặn như ... |
Công việc căng thẳng và đơn điệu, những khuôn mặt đã dại đi vì tần số lặp đi lặp lại… Tôi muốn ra cùng đội bóng nhưng không thể. Hôm đó là một sáng đầu đông nên tôi vẫn mặc áo khoác họ tặng cho đội sau khi giành chức vô địch – áo màu đỏ-xanh với tay áo bằng da, sau lưng thêu một biểu tượng hình quả bóng – biểu tượng củ... |
Nhiều cô gái da đen cứ nhìn vào chiếc áo đó. |
Tôi ngượng ngập cởi ra nhưng vẫn không tránh được cái nhìn của họ. |
Hồi đó tôi còn to hơn bây giờ rất nhiều. |
Nhìn trái nhìn phải không có thợ cả đứng cạnh, một cô bỏ máy đi lại chỗ tôi. |
Cô hỏi liệu chiều nay chúng tôi có đấu với đội bóng của trường địa phương không và nói rằng anh cô chơi ở vị trí trung vệ trong đội đó. Chúng tôi nói chuyện về bóng bầu dục, về chuyện này, chuyện nọ và tôi nhìn gương mặt cô gái thấp thoáng như nấp trong sương mù. Không, đó chỉ là do bụi bông bay tả tơi trong không khí.... |
Sau hào nấp vịt hay đến đâu cũng được. Một nơi nào khác, nghe anh!” Gương mặt đen xinh đẹp của cô sáng lên. |
Tôi chết lặng, chẳng biết nói sao. |
Chúng tôi đứng sát bên nhau mấy giây, chợt tiếng còi ca vang lên, và có gì đó bắt đầu tách |
thoại đã dự toán. |
Tuy nhiên, sự việc không phải như thế. |
Các nhà quản lý của Nicko đã dự toán doanh thu là $375.000 dựa trên một đợt quảng cáo dự kiến bắt đầu vào tuần đầu tiên của tháng Bảy. |
Nhưng có một sự chậm trễ, và sự kiện đặc biệt đó không có tác dụng gì mãi cho đến tháng Tám. |
Thêm vào đó, Nicko cũng đã dự toán chi phí điện thoại tăng thêm vào thời điểm tung ra chiến dịch quảng cáo. Bởi vì đây là lần thứ hai một đợt quảng cáo bị hủy bỏ, nên các nhà quản trị của Nicko muốn tìm hiểu tình hình một cách sâu hơn. |
Hãy đưa các bước sau đây vào việc phân tích bảng dự toán của bạn: Đừng chăm chú quá lâu vào những con số: Hãy tìm ra những nguyên nhân chính. Hãy thêm vào những tỷ lệ phần trăm: Hãy kẻ thêm một cột khác thể hiện tỷ lệ phần trăm của các phần chênh lệch, được tính bằng cách chia số chênh lệch cho số dự |
nói, thấy ghét bản thân vì yếu đuối. |
“Những ác mộng.” “Về chuyện xảy ra trước khi cô được tìm thấy ở Texas?” “Chỉ là những vệt mờ, những mảnh vụn.” “Tôi có thể giúp cô kết nối chúng lại.” “Sao tôi muốn kết nối chúng lại?” “Cô chưa sẵn sàng bắt đầu sao?” Mira giờ đã đứng lên. |
“Cô có thể đối phó với việc nó ám ảnh trong tiềm thức. Tôi đã quan sát cô làm thế trong nhiều năm. |
Nhưng hạnh phúc lảng tránh cô, và sẽ tiếp tục như thế cho đến khi cô tự thuyết phục bản thân rằng mình xứng với nó.” “Không phải lỗi của tôi.” “Không.” Mira chạm bàn tay mềm mại lên cánh tay Eve. “Không, không phải lỗi của cô.” Nước mắt chực tuôn rơi, đó là một cơn sốc và sự bối rối. “Tôi không thể nói về chuyện này.” ... |
“Có, có, anh ấy làm tôi hạnh phúc. Ngoại trừ lúc này anh ấy đang khiến tôi khổ đau.” “Thật đáng yêu. |
Tôi mừng cho hai người, cố ngủ một chút, Eve. Nếu không dùng thuốc, cô có thể dùng ảo ảnh đơn giản.” “Tôi sẽ lưu ý.” Eve mở cửa, quay lưng khỏi phòng. “Cảm ơn bà.” “Không có gì.” Ảo ảnh không giúp được gì nhiều, Eve quả quyết. |
Nhất là sau khi xem lại báo cáo giám định tử thi. |
Căn hộ quá yên ắng, trống trải. |
Cô tiếc đã để con mèo ở nhà Roarke. |
Ít nhất Galahad cũng giúp cô có bầu bạn. |
Mắt cô cháy đỏ vì đọc dữ liệu, cô rời khỏi bàn. Cô không đủ sức để tìm Mavis, và cô chán ngấy những hình ảnh trên màn hình. |
Cô ra lệnh mở nhạc, nghe chừng ba mươi giây, rồi tắt. |
Thức ăn thường có tác dụng, nhưng khi cô vào bếp, cô nhớ ra đã không nạp gì vào AutoChef nhiều tuần nay. Đồ thừa còn quá ít, và cô không thèm ăn đến mức phải gọi đồ. |
Quyết tâm thư giãn, cô thử dùng đôi mắt thực tại ảo mà Mavis đã tặng nhân dịp Giáng sinh. Vì Mavis đã dùng gần đây, nó được thiết lập ở mục Nightclub, âm thanh vặn hết cỡ. |
Sau khi điều chỉnh vội vã và chửi bới lăn lộn, Eve lên chương trình Nhiệt đới, Bờ biển. Cô có thể cảm thấy những hạt cát trắng nóng bỏng dưới chân trần, vạt nắng táp lên da, tiếng rì rầm dịu dàng của biển. Thật tuyệt vời khi đứng trên con sóng nhẹ, ngắm nhìn những con mòng biển nhào xuống, nhấm nháp ly rum và trái cây. |
Có bàn tay đặt lên vai trần cô, nắn bóp. Cô thở dài, dựa lên chúng, cảm nhận cơ thể rắn chắc của đàn ông trên lưng mình. |
Ngoài biển xanh là một con tàu trắng chạy về hướng chân trời. |
Thật dễ dàng khi ngả vào cánh tay đang đợi cô, áp môi cô lên đôi môi mà cô mong muốn. Và nằm trên cát nóng với cái cơ thể ăn khớp hoàn hảo với cô. Cơn phấn khích thật ngọt ngào và yên bình. Nhịp điệu như con sóng vỗ lên làn da. |
Cô thả lỏng, run rẩy khi nhu cầu lên đến tột đỉnh. Hơi thở của anh phả lên cô, cơ thể của anh kết nối với cô khi cô gào gọi tên anh. Roarke. |
Giận chính mình, Eve tháo mắt kính đặt sang bên. |
Anh không có quyền xâm nhập, thậm chí ở đây, trong đầu cô. Không có quyền mang cho cô nỗi đau và niềm vui khi tất cả những gì cô muốn là sự riêng tư. |
Ô, anh ấy biết anh đang làm gì, cô nghĩ khi đứng phắt dậy bước đi. Anh ấy biết chính xác anh đang làm gì. |
Và họ sẽ sắp xếp chuyện này, một lần và mãi mãi. |
Cô đóng sập cánh cửa sau lưng. Cho đến khi lao qua cánh cổng nhà anh, cô mới sực nghĩ có thể anh không ở một mình. Ý nghĩ đó thật đáng ghét, thật tàn phá, khiến cô bước lên bậc thang hai bậc một, đập dữ dội vào cửa. |
Summerset đang đợi cô. |
“Trung úy, bây giờ là một giờ hai mươi phút sáng.” “Tôi biết.” Cô nhếch mép cười khi ông ta bước ra trước mặt cô, chặn đường lên cầu thang. “Thế này cho rõ nhé. |
Tôi ghét ông, ông ghét tôi. |
Cái khác là tôi có phù hiệu cảnh sát. Giờ thì tránh đường cho tôi, không là tôi cho ông nhừ đòn vì cản trở cảnh sát đấy.” Lòng tự trọng như tấm vải lụa bọc lấy ông ta. “Tôi có nên hiểu là cô đến đây, vào giờ này, vì lý do công việc không, Trung úy?” “Hiểu thế nào tùy ông. Anh ấy đâu?” “Nếu cô muốn nói về công việc, tôi... |
Anh không có trên giường, dù một mình hay gì khác. |
Cô hoàn toàn không biết nên cảm thấy thế nào về việc đó, hay sẽ làm gì nếu bắt gặp anh đang xoắn lấy một cô ả tóc vàng. Không muốn nghĩ đến chuyện này, cô xoay gót tiến về phía phòng làm việc của anh, Summerset lẽo đẽo đi theo. “Tôi sẽ khiếu nại chuyện này.” “Cứ việc,” cô nói về phía sau. |
“Cô không có quyền xâm phạm nhà riêng lúc nửa đêm. Cô không được quấy rầy Roarke.” Ông ta đưa tay ngăn cửa khi cô chạm vào. “Tôi không cho phép.” Eve ngạc nhiên, ông ta như tắt thở và mặt đỏ gay. Con ngươi gần như kinh hãi trong hố mắt. Nó thể hiện nhiều cảm xúc hơn cô nghĩ ông ta có thể chịu đựng. “Chắc chuyện này khi... |
xử án. |
Những việc bàn cãi trong Viện Nguyên lão không xong thì vua đem ra bàn với dân chúng. Dân có quyền bầu ra các quan cai trị. Dân đồng tình với các đạo luật mới ban hành, và được hỏi ý kiến khi tuyên chiến hay nghị hoà. |
Nhưng dân không có quyền xét xử. (…) Đến thời Servius Tullius thì hiến pháp có thay đổi: Viện Nguyên lão không bầu ra vua. Vua là người họp dân chúng để dân chúng suy tôn ông lên ngôi vua. |
Ông không xử các vụ án dân sự mà chỉ xử các vụ hình sự. |
Mọi việc lớn đều đem ra cho dân chúng quyết định. |
Ông giảm các thứ thuế cho dân thường, trao gánh nặng kinh phí quốc gia cho tầng lớp quý tộc. Như vậy, ông giảm nhẹ quyền lực Hoàng gia va uy lực Viện Nguyên lão, và gia tăng quyền lực cho dân Đến thời Tarquin, ông ta coi Servius Tallius là kẻ thoán đoạt và cướp lấy vương miện, tự coi là có quyền cha truyền con nối. Ông... |
Ông ta không tồn tại được nữa. |
Chương 13: Suy nghĩ chung về nhà nước Rome sau khi xoá bỏ vua Một nhà nước có thể biến đổi bằng hai cách: hoặc là hiến pháp tự điều chỉnh hoặc là chính thể tự hủy hoại. Nếu còn giữ được nguyên tắc thì khi hiến pháp thay đổi, chính thể vẫn còn tồn tại trong sự điều chỉnh. Nếu nguyên tắc đã bị thủ tiêu thì dù hiến pháp c... |
Nhưng nếu dân không kiên trì ý chí của mình thì bọn Tarquin có thể trở lại lúc nào cũng được. |
(…) Quốc gia thường hưng thịnh lên trong quá trình thay đổi hiến pháp. Trong trường hợp này, các động cơ của chính thể đều căng lên, vì mọi người công dân đều có ý đồ của mình, người ta công kích nhau hoặc vuốt ve nhau. Có một cuộc thi đua cao thượng giữa những người bảo vệ hiến pháp đang thoái hóa với những người đang... |
www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com |
www.Sachvui.Com |
điều gì mà anh lại cự tuyệt họ để rồi đi làm việc cho một người khác, Clay? |
Cô thấy yết hầu anh chuyển động, nhưng anh không trả lời. - Nếu anh muốn tự trừng phạt mình thì xin anh đừng lôi em vào. Nếu anh muốn tiếp tục đặt mình vào những tình huống khó xử thì tuỳ anh. |
Em thì không. Em đã có cuộc sống với Melissa, và em đã chứng minh cho bản thân mình thấy rằng em có thể sống mà không có anh. Khi chúng ta gặp nhau, anh là một người có chí, một người tự tin. |
Bây giờ hình như chúng ta đã đổi chỗ cho nhau. |
Điều gì đã xảy ra với chí hướng của anh, những mục tiêu của anh đâu rồi? |
Có lẽ những điều đó đã rời bỏ anh từ khi anh bỏ em, anh thầm nghĩ. Cuối cùng anh ngồi dậy, rồi từ từ đứng lên, quay lưng lại phía cô, nhìn đăm đăm xuống sàn nhà. - Em nghĩ anh nên đi đâu đó và suy nghĩ, xác định sự lựa chọn của anh cho rõ ràng, - cô nói, - và nếu anh đã suy nghĩ kỹ, và đã xác định rõ ràng rồi mà vẫn mu... |
Chương 30 Catherine chìm trong nỗi đau khổ và cay đắng ngọt ngào, nỗi đau khổ và cay đắng ngọt ngào mà trước đây khi Clay rời bỏ cô, cô đã từng phải chịu đựng. |
Cô đứng bên cửa sổ nhìn ra thành phố đầy tuyết mà ý nghĩ thì không sao dứt ra khỏi Clay. |
Clay, người mà cô đã có được một lần, có lẽ sẽ chẳng bao giờ trở thành của cô được. |
Sự hài lòng mà cô biết qua tình yêu đối với Melissa giờ đây không giúp ích gì được cho cô nữa. Cảm giác trống rỗng hành hạ cô, len lỏi vào tất cả các hoạt động của cô; lúc cô học, lúc gấp quần áo, lúc cô đi bộ trong khuôn viên của trường, lúc cô cho Melissa tắm, lúc cô lái xe. Khuôn mặt của Clay cứ liên tục hiện ra tro... |
Mỗi lần ông thầy có tên là Neuman đó đứng giảng bài trên lớp là tim Catherine lại rạo rực. Cô tính từng ngày mong cho kỳ nghỉ Giáng Sinh tới để cô không còn phải khổ sở vì thầy Neuman và cái dáng giống Clay của ông ấy. Nhưng Giáng Sinh lại mang đến những kỷ niệm cay đắng của riêng nó. Để quên đi những kỷ niệm ấy, cô gọ... |
Ngôi nhà như thiên đường với tất cả tình yêu nồng ấm, những ngọn đèn màu huyền ảo, âm nhạc du dương, và gia đình đoàn tụ. |
Cô làm sao có thể quên nổi. |
Gia đình. Ôi, gia đình. |
Nó là cội nguồn của sự đau khổ mà Catherine phải chịu đựng, là tất cả cuộc sống của cô. Cô nhìn Melissa mà không sao cầm nổi nước mắt, bởi Melissa của cô sẽ không bao giờ được biết đến sự che chở của mái ấm gia đình, cho dù cô có dành cho nó bao nhiêu tình yêu đi nữa. |
Cô lại tưởng tượng ra cảnh Clay bước vào cửa, và chỉ lần này, lần này mới khác. |
Lần này anh sẽ nói yêu cô, chỉ yêu mình cô thôi, và họ bọc Melissa trong chiếc áo khoác đi tuyết màu xanh da trời của nó để đến ngôi nhà lớn của Angela và Claiborne, và Giáng Sinh sẽ rất vui, vui hơn năm ngoái. Catherine nhắm mắt lại, vòng tay ôm quanh bụng, hít vào lồng ngực mùi nến mới, nhớ lại những cái hôn dưới cuộ... |
Sự thật đang thực hiện hành trình của nó qua Giáng Sinh cô đơn, khi mà một người mẹ đơn độc tự đặt những gói quà cho mình và con mình xuống chân cây thông nhỏ lẻ loi. |
oOo - Hãy đi mua một cây thông và cùng trang trí nào, - Clay nói. |
- Để làm gì chứ? - Jill hỏi. |
- Mừng Giáng Sinh chứ để làm gì. - Em không có thời gian. |
Nếu anh muốn thì tự đi mà làm một mình. |
- Em hình như chẳng bao giờ có thời gian cho cái nhà này. |
- Clay, em làm việc tám tiếng một ngày! |
Vả lại tại sao anh đột nhiên lại có thú vui về cây cối thế nhỉ? - Đột nhiên ư? - Ôi, Clay, đừng có bắt đầu với em lúc này. Em đang đi tìm cái áo len Cashmere của em vì ngày mai em muốn mặc chiếc áo đó. |
Khỉ thật, nó có thể ở đâu được nhỉ? |
- Nếu em chịu khó dọn nhà mỗi tháng một lần thì có lẽ em đã chẳng phải vất vả tìm đồ của em như thế. - Phòng ngủ của họ trông chẳng khác gì một tiệm giặt thuê của người Trung Quốc. |
- Ôi, em nhớ ra rồi! - Jill đột nhiên hớn hở. - Em cược là em đã mang ra tiệm giặt cuối tuần trước. Clay, anh yêu, chịu khó tới đó lấy áo cho em đi, được không anh? - Anh không phải là thằng làm công cho tiệm giặt. |
Nếu em muốn thì em tự đi mà lấy. - Đừng cáu, anh yêu. |
- Jill bước tới ghét sát vào mặt Clay. |
- Em chỉ nghĩ là lúc này anh không làm gì nên có thể giúp em thôi mà. - Jill gãi móng tay lên má anh làm lành, nhưng anh quay đầu đi. - Jill, em thì có lúc nào nghĩ là anh bận. Em luôn nghĩ em là người duy nhất bận mà thôi. - Nhưng anh yêu, em bận thật mà. |
Em sắp đi gặp kỹ sư phụ trách dự án và em muốn mình trông dễ nhìn nhất. |
- Cô ta vuốt ve anh để anh vui lên. Nhưng đây là lần thứ ba cô ta gọi anh là "anh yêu", mà anh thì đã ngán cách gọi như thế lắm rồi. Cô ta sử dụng từ này quá dễ dãi, đến nỗi đôi khi nó gây khó chịu cho anh. |
Nó nhắc anh nhớ tới quan điểm của Catherine về giá trị của tình cảm, nhớ cô đã nói rằng giá trị tình cảm tăng lên khi nó hiếm hoi. |
- Jill, tại sao em lại muốn anh quay lại với em? - Đột nhiên anh hỏi. - Anh yêu, hỏi gì vậy? Em cảm thấy mất mát khi thiếu anh, anh biết mà. - Ngoài cảm giác mất mát, còn gì nữa không? - Gì thế, ngài thanh tra? |
Anh có thích em mặc bộ váy này không? - Cô ta giơ một chiếc váy mới của mình lên ướm vào người, nhìn anh bằng ánh mắt khêu gợi. |
- Jill, anh đang cố nói chuyện nghiêm túc với em. |
Em quên cái váy chết tiệt đó đi được không hả? - O.K. Quên. |
- Cô ta ném chiếc váy xuống chân giường và quay sang với chiếc lược bắt đầu chải tóc. |
- Vậy nói đi. - Nghe này, anh... anh không biết phải bắt đầu từ đâu. |
Anh đã nghĩ cách sống của chúng ta, nguồn gốc của chúng ta, tương lai của chúng ta giống nhau đến nỗi dường như chúng ta sinh ra là để dành cho nhau. Nhưng cuộc sống như thế này, như thế này không như anh đã nghĩ. - Không ư? Nói rõ đi, Clay. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.