text
stringlengths
1
55.3k
đang nói về một công việc là mục tiêu, là thu nhập, là ý nghĩa cuộc sống và cũng là sự khác biệt bạn đang tạo ra trên hành tinh này. Nó khó lòng nắm bắt được nhưng rất đáng thực hiện, không giống như “sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống” đã bị thổi phồng quá nhiều. “Nghệ thuật kiếm sống” còn đi kèm với nhiều yêu cầ...
Bạn càng muốn gây ảnh hưởng lớn lao bao nhiêu trong thị trường, sự nghiệp, nền công nghiệp, chuyên môn hay thế giới, bạn càng phải tiến xa bờ bấy nhiêu.
Tôi sẽ không huyễn hoặc bạn rằng không có bất kỳ mối hiểm nguy nào trên con đường kiến tạo sự khác biệt đó.
Nhưng qua cuốn sách này, tôi sẽ mang đến cho các bạn một bộ công cụ và kỹ năng để tối thiểu hóa những nguy hiểm và tối đa hóa cơ hội tạo dựng sự khác biệt.
Hãy bắt đầu ngay bây giờ.
Bốn bước để dung hòa tiền bạc và cuộc sống có ý nghĩa: buộc “nghệ thuật kiếm sống” phải vận hành Trong phần này tôi sẽ nhắc đến 3 nhóm người: Bạn sẽ vui vẻ tiếp tục đi trên con đường kiếm sống hiện tại trong phần đời còn lại, nếu công việc bạn đang làm có vẻ có ý nghĩa với bạn nhưng thực tế lại không phải vậy. Bạn ...
Khỉ thật!
Tôi sẽ nói đến những người thuộc nhóm B và nhóm C trước còn nhóm A sau cùng. Bước 1: Tự mình kiếm sống Nếu bạn thuộc nhóm B hoặc C thì có việc để làm rồi đây. Hãy tự mình kiếm sống đi.
Tôi thuộc nhóm B trong suốt một khoảng thời gian dài vô cùng tồi tệ của tuổi 20.
Tôi có thể vui vẻ tiếp tục viết những thứ bỏ đi suốt phần đời còn lại của mình (Xin lỗi bạn đọc! ), nhưng tôi không sống nổi với đồng lương kiếm được từ công việc đó. Nếu bạn thuộc nhóm B và C, hãy tự mình kiếm tiền trong khả năng của bạn.
Đó là điều mà hầu hết những người trong cuốn sách này làm.
Họ có được nguồn tài chính ổn định từ khi còn trẻ, thường là từ khi còn là thiếu niên.
Hãy kiếm lấy một công việc đều đặn, công việc bàn giấy hay một công việc tạm thời.
Đừng cho rằng chúng “dưới tầm” của bạn, miễn là bạn có tiền.
Hãy cứ xếp hàng chờ đợi nếu cần phải thế. Tạm thời để lại “nghệ thuật”, “mục tiêu” hay “ý nghĩa” ra phía sau và tìm cho được sự ổn định tài chính, để bản thân bạn có được cảm giác đủ tiền trả tiền thuê nhà, thanh toán hóa đơn đúng hạn, mua một chiếc áo đẹp để ra ngoài ăn tối. Hãy tìm ra cách tốt nhất để đạt được sự ổn ...
Bước 2: Tạo ra nhiều cơ hội để thử nghiệm hơn Bước này (và các bước còn lại) đều áp dụng được cho cả 3 nhóm người được liệt kê ở trên. (Giả sử những người trong nhóm A đã ổn định về tài chính rồi vì thế họ đã trải qua bước 1). Bước tiếp theo, một khi bạn đã có động lực kiếm tiền thì bạn sẽ tạo ra được nhiều cơ hội để t...
Qua bước 1, đạt được sự ổn định
( t -6       ( CG  I  - C 1  l:&  ?ˆ;? { pi  , {~{ (      ( ( { S 3[aS I R...
ơn chú, cảm ơn thím. Vợ chồng tôi... Tuấn Lùn chặn lại: - Có gì đâu anh Ba. Tụi này biết anh Ba từ lâu rồi mà. Số tiền nợ đó chẳng qua là do làm ăn, anh Ba bị tụi nó lừa thôi.
Từ nay anh em mình một nhà rồi thì nếu có kẹt gì, anh chị cứ bàn với tụi em, mình giúp nhau còn hơn là để người ngoài… Bà Thanh Vân siết chặt tay vợ Tuấn Lùn: - Được vợ chồng chú thím đoái hoài, thật vợ chồng tôi vô cùng cảm ơn. Nhưng cũng phải kể là vợ chồng tôi đã uốn đến gần gãy lưỡi mới thuyết phục được con nhỏ. Tí...
Đừng hòng mà ép nó. Nếu ép thì nó thà chết chứ không bao giờ nghe! Tuấn cũng công nhận: - Trước khi muốn ngỏ lời chúng tôi đã dò hỏi, nhiều người cũng nói là nếu được con nhỏ chịu về làm dâu là phước bảy mươi đời! Thấy vợ phóng đại quá xá ông Vân cũng trân mình ngồi nghe. Đến chừng ra về rồi, ông mới kêu trời: - Chưa t...
Bao nhiêu công sức của người khác đã nhận về mình hết!
Bà nguýt ngang: - Môi mép để xóa nợ cho ông mà còn chưa chịu sao? Ông thấy không, vợ chồng thằng ấy mà có được con dâu như con Mỹ Lan là như tôm được đeo lưng rồng vậy! Mà nè ông, bữa nay ông có thấy con Mỹ Lan lạ không? Nó như mới được ai lột lưỡi vậy! - Ờ, con nhỏ hơi kỳ. Dường như nó với thằng đó có duyên số thật ha...
thế”, ở trong Khổng học mà nghiên cứu cho kỹ, cũng đã có thể hoàn toàn rồi, nhưng rút thùng lại thời phải nhắc quay lại chữ “học”. Bởi vì những đạo lý như trên kia nói, nếu không học thời phần biết làm sao đầy đủ được? Phần biết chưa được đầy đủ thời phần làm, làm sao được hoàn toàn? Vậy nên qui kiết lấy chữ “học”. Tác...
Hai chữ “ Hiếu Học ” ở trong Khổng học Tử viết: Thập thất chi ấp tất hữu trung tín như Khưu giả yên, bất như Khưu chi hiếu học dã. 子曰:十室之邑必有忠信如丘者焉;不如丘之好學也 .
Tuy ề n pho sách Luận Ngữ , chỉ có hai ch ữ , k ể r ằ ng d ễ thi ệ t là d ễ , mà k ể r ằ ng khó thi ệt là khó.
Hai chữ gì? “Hiếu học”! Cắt nghĩa hai chữ đó, rất là giản đơn: “ H iếu học” chỉ nghĩa là ham học; thích cho kỹ thời chỉ là say mê vào chuyện học. Theo như cách học của người đời nay thường nói thời chỉ là chuốt bộ áo cho trơn, đánh cái quần cho sạch, chải đôi giày cho bóng, đội cái mũ cho cừ, cứ một ngày hai buổi lên n...
Cớ sao Thánh như đức Khổng Tử cũng tự lấy hai chữ “hiếu học” khoe mình? E anh em chúng ta đời nay, tất thảy là Khổng Tử cả mà! Không phải đâu!
Xin hãy nhận cho kỹ những bài “hiếu học” ở sau này . Trước xin thích nghĩa bài thứ nhất.
Đức Thánh nói rằng: Cái tinh thần lành của trời cho, ai cũng như ai, mà cái công phu học vấn về phần mình, nếu không phải là người có chí, quyết không biết ham.
Thử xem một xóm kia, chỉ có 10 nhà, người trong xóm ấy tất có hạng người ngay thẳng, tín thật như mỗ đây ( thất thập chi ấp, tất hữu trung tín như Khưu giả yên ), mà khốn n ạ n thay! K hông ai hiếu học được như mỗ đây cả ( bất như Khưu chi hiếu học dã ). Ai Công vấn: Đệ tử thục vi hiếu học? Khổng Tử đối viết: Hữu Nhan ...
Vậy nên đức Thánh mới khen thầy Nhan là hiếu học. Nếu hiếu học mà chỉ như cách học của người đời nay thời trong 3.000 học trò, e có người gấp trăm gấp ngàn thầy Nhan kia nữa! Tử Cống vấn viết: Khổng Văn Tử hà dĩ vị chi văn dã? Tử viết: Mẫn nhi hiếu học, bất sỉ hạ vấn, thị dĩ vị chi văn dã. 子貢巧曰:孔文子何以謂之文也?子日:敏而好學,不恥下問,是...
Như thế là đáng gọi bằng hiếu học, mà thiệt là người hiếu học rất mực ( khả vị hiếu học dã dĩ hỷ ).
Nói rằng “nhất tri” là mỗi ngày có thêm một món tri thức mới. Nói rằng “nguyệt vô vong” là mỗi tháng thêm dày cái tài năng cũ; nếu không phải người hiếu học thời làm sao được như thế? Tử viết: Do dã, nhữ văn lục ngôn lục tế hỹ hồ? Đối viết: Vị dã. Cư ngô ngữ nhữ: Hiếu nhân bất hiếu học, kỳ tế dã ngu; hiếu trí bất hiếu ...
- Đức nhân nguyên là tính tốt; người ham làm việc nhân nguyên là người tốt; nhưng chỉ biết “hiếu nhân” mà thôi mà không biết “hiếu học”, tất nhiên thiếu về phần tri thức, non về sức nhẫn nại, bị cái tính “hiếu nhân” che lấp mình, thường thường bị người ta lấy việc nhân phỉnh mình, mình mắc lấy người ta lừa, thành ra ng...
Bài này chúng ta thể nhận cho kỹ, có ích rất to: đã có ích ở trên lối “tu thân” lại càng có ích ở trên “thiệp thế”. Các bài như trên kia, đã biết được “hiếu học” là tốt, lại phải đọc bài này mói biết được “bất hiếu học” là xấu. “Lục ngôn” là những gì? Chữ “nhân”, chữ “trí”, chữ “tín”, chữ “trực”, ch ữ “dũng”, chữ “cươn...
Vậy nên người ta ở đời, thiên vạn phải hiếu học. Xem những bài như trên kia thời biết “hiếu học” là hay, “bất hiếu học” là dở. Nên từ đây sắp xuống chép những bài nói về việc “học”, nhưng học thời phải có “nghĩ”. Vậy nên ở trong chữ “học ” thường ngầm có chữ “tư.”; “tư” là “nghĩ”. 2. Chữ “ H ọc” kèm với chữ “ T ư” Tử v...
Vậy nên sự phải “tư kính” ( sự tư kính ). -Đụng một việc gì, gặp một người nào, hay là có một đạo lý gì mà ở trong lòng mình còn có ý hoài nghi thời phải nghĩ tì m bạn với thầy mà hỏi lại cho chắc chắn. Nếu đã nghi mà cứ bỏ đó, không biết kiếm cách hỏi thời tri thức mình không bao giờ thêm lên được. Vậy nên nghi phải “...
đường còn lại) B4. Khuấy đều.
Hoàn thành sau 24 tiếng tính từ thời điểm cho nguyên liệu vào bình.
3. Kiểm tra chất lượng: - MÙI: Mùi rượu, ngọt nhẹ, thơm mùi xoài, chua nhẹ. - VỊ: Nước ngọt nhẹ, hơi chua, có vị rượu. - KHỬ MÙI: Chắt 100ml vào bình xịt, phun sương vào chỗ mùi ô nhiễm nhỏ như thùng rác gia đình. Nếu hết mùi trong 5 phút là thành công.
4.
SỬ DỤNG LÀM ĐỒ UỐNG TRƯỚC KHI LÀM NÔNG NGHIỆP Đây là đồ uống lên men, có lợi cho sức khỏe. Uống hàng ngày pha với nước.
Giảm hoặc hết táo bón.
Dung dịch có thể bảo quản nhiều năm, nếu bổ sung đường và nước đều đặn.
(Kết thúc Bài 1) XI.2. KIỂM TRA CHẤT LƯỢNG VÀ NHÂN NUÔI VI SINH IMO 4 1.
Kiểm tra A. MÙI VỊ: Sau 24 tiếng, hỗn hợp có mùi rượu, thơm ngọt và chua. B. KHỬ MÙI: Hòa dung dịch trong bình với nước theo tỉ lệ 1:20 phun sương vào chỗ có mùi hôi. Trong 5 phút hết mùi là đạt.
Ví dụ: nách, giày, phân chó mèo lợn gà, cống rãnh, bãi rác nhỏ.
Lưu ý: Phun sương mù từ cao xuống, phun vào vật bám rồi phun thẳng vào vật gây mùi.
2.
NHÂN NUÔI CHO NGƯỜI UỐNG Xoài tan không còn hình dạng thêm xoài.
Chua quá thêm đường.
67 Cạn nước thêm nước (miễn sao lượng nước bổ sung không quá 10 lần nước còn lại trong bình) 3. NHÂN VÔ HẠN PHỤC VỤ NÔNG NGHIỆP Thùng chứa 200 lit 2 lit vi sinh gốc Chặt nhỏ 1 thân cây chuối cho vào thùng Thêm 2kg đường. Ngày 1: thêm 20 lit nước. Ngày 2: thêm 20 lit nước. Các ngày sau bổ sung không quá 10 lần nước ở th...
Cứ như vậy, sẽ có vi sinh vĩnh viễn.
Nếu thân chuối tan mục, bổ sung thêm thân chuối mới. Để kiểm tra vi sinh nhân lên có đạt không, lại thử mùi.
Xem chi tiết tại https://m.facebook.com/groups/627551287825967?view=permalink&id=650 160642231698 (Hết bài 2) ------ Các học viên có thể đặt câu hỏi trong các comment để được giảng viên hỗ trợ giải đáp.
Bài viết tạm được ghim để đón thành viên mới. Các thành viên mới khác có thể
Đ Ề ĐƯỢC Vĩ S ẠO V Ậy :-: t h ảo l u ận s ẽ KJTÔNS HẢ BÔ ? ■ TRỔ NÊN QUÁ KHÁC NHAU CON Ạ, sscách để Kích hoạt tư duy 30 so LƯƠNG NGUỮI THAM GIA T r ư ởn g n h ó m ỊẢM y Ặy ểẽ& Ú P c à ớ. C U A C H Ú N ỠE M V ' t h à n h V1ÉN t r o n © TÁCH MỌI NỔƯỚI NHÓM lO-IÔNỠ CÒN CẢM THÀNH NHIỀU t h ấy N«SẠI n g ù n g v à ■; NHÓM NH...
với cơ thể của một ai khác.
Việc cô không thấy thoải mái, một lần nữa khẳng định rằng cô vẫn còn yêu hắn.
Việc dùng cơ thể người khác làm vũ khí là một chuyện. Dùng cơ thể người khác như một dụng cụ tình dục thực tế ảo là chuyện hoàn toàn khác. Nó thực sự khiến bạn nổi gai ốc, đặc biệt là cảm giác hứng tình về thể xác.
Đó thực sự là một chuyến phiêu lưu.
Điều đó cộng thêm cảm giác ghen tỵ vì cái cô hưởng ứng không phải là cơ thể thật sự của hắn; mà là của Paul Freeman. Với hắn đó là cái đã giết chết cảm xúc. Hắn cố gắng xua đi trục trặc vừa rồi và tập trung ngay vào nhiệm vụ. Và một lần nữa hắn nhớ cơ thể bất động của chính mình. Có thể khi mọi chuyện kết thúc, hắn có ...
Xe điện thả hắn xuống đường Market nên hắn đón xe buýt theo đường Market để tới khu nhà hành chính gần tòa thị chính thành phố. Hắn tới khu nhà bao gồm trụ sở của lực lượng chống ma túy (DEA) vào khoảng giờ ăn trưa và ngồi xuống đợi ở ghế dài gần cửa chính. Khoảng mười lăm phút sau, cửa chính mở và những viên chức nhà ...
Đặc vụ DEA Floyd Harrison xuất hiện với một nhóm những đặc vụ khác nhưng rồi tách riêng ra và bắt đầu bước tới khu bãi xe kế bên tòa nhà hành chính thành phố. Ông vừa chạm tay vào chiếc Honda Accord thì một bàn tay với tới vỗ lên vai.
Harrison quay lại đối mặt với một người lạ đang mỉm cười. “Sao,” Harrison nói. “Tôi có thể giúp gì cho anh?” “Đặc vụ Harrison, phải không?” Paul/Garland hỏi. Harrison nhìn xung quanh và gật đầu với vài đồng nghiệp đang đi tới xe của họ.
“Còn tùy,” ông nói. “Anh là ai? Chúng ta gặp nhau chưa? Nhìn anh thấy quen quen.” “Ông thực sự không quen biết tôi, nhưng chúng ta đại loại đã gặp nhau rồi.” Harrison nhìn kỹ gương mặt Paul Freeman đến khi mắt ông sáng lên vì nhận ra. “Đợi đã.
Tôi biết anh là ai rồi.
Anh là tên thầy giáo điên rồ ở Kingsville, Texas. Anh giết thằng đại ca, đúng không? Anh làm gì ở đây, đầu thú hay gì, bởi vì nếu anh đúng là hắn...” “Tôi không đầu thú. Tôi không giết ai hết.” “... anh kiếm nhầm cơ quan rồi.
Anh có lẽ muốn gặp FBI hay...” Paul/Garland túm lấy cổ áo đặc vụ Harrison và nhấc bổng ông ta lên.
“Này! Anh muốn gì?” Harrison hỏi. “Tôi lấy thứ tôi muốn,” Paul/Garland nói.
“Chúa ơi! Thả tôi xuống. Cái quái gì thế!” Paul/Garland hạ người đặc vụ xuống đất, nhưng một tay vẫn nắm cổ ông ta và nói. “Ông để cho chuyện đó xảy ra.” Harrison vùng vẫy nhưng không thở được. “Cứu tôi với!” Ông gào lên. Hai đặc
Sachvui.Com Sachvui.Com
www.SachVui.Com
em họ của Giang, đưa tôi lên phòng. Hương đang sống ở đây cùng em trai. Mẹ Giang đón họ từ quê lên.
Có lẽ làm thì cũng không có gì đặc biệt, nhưng qua đó tôi lại càng thán phục lòng tốt của bác.
Tôi đi tắm và nằm nghỉ trước khi lên kế hoạch tiếp theo.
Tôi có mong muốn được làm việc thiện nguyện ở Thanh Hóa. Với sự chú ý mà nhiều người dành cho hành trình của tôi, tôi nhận ra đây là cơ hội để thay đổi ấn tượng của mọi người đối với Thanh Hóa.
Tôi muốn tập trung một nhóm các bạn trẻ để cùng nhau làm gì đó ý nghĩa.
Nhưng đi làm thiện nguyện ở Việt Nam, nhiều người có vẻ như muốn chụp ảnh nhiều hơn là giúp đỡ. Nhiều người không tự nhận thức được rằng lí do chính khiến họ đi làm thiện nguyện là để tự họ học hỏi được điều gì đó bổ ích và thấy vui. Tôi đã từng đi làm tình nguyện nhiều lần trong đời. Tôi đã giúp gây quỹ hàng nghìn đô ...
Nhưng tôi đi làm tình nguyện không phải vì bị bắt buộc mà vì mẹ tôi luôn dạy tôi “Nếu con có hội giúp những người kém may mắn hơn, tại sao không làm? Không phải chỉ cho họ tiền.
Đó còn là làm những việc nhỏ con có thể làm để giúp cuộc sống của một ai đó trở nên tốt đẹp hơn. Làm như vậy hầu như con không mất gì cả, có chăng chỉ là thời gian của con thôi.” Sáng hôm sau tôi gặp nhóm học sinh từ trường Trung học phổ thông chuyên Lam Sơn. Các em ấy quyết định đi tới làng trẻ SOS, một làng trẻ mồ cô...
Nhưng họ chưa cho được các em một môi trường nuôi dưỡng lành mạnh và những mối quan hệ có ý nghĩa.
Tôi cảm thấy làng trẻ SOS giống như một rạp xiếc, những đứa trẻ đôi khi được đem ra trưng bày. Những người tới thăm thỉnh thoảng chơi với chúng, cho các em ít bánh kẹo, chụp vài kiểu ảnh và rồi lại ra về và chẳng bao giờ trở lại.
Tôi cũng đã làm tình nguyện làm việc tại một trại trẻ, tôi đã lui tới đó thường xuyên trong vòng hai năm.
Thực lòng mà nói, lũ trẻ không cần đồ chơi hay quà, chúng cần những người mà chúng có thể tin cậy và mở lòng cùng mình. Tôi không mấy ngạc nhiên, bọn trẻ khá dè dặt. Các em không tươi cười chạy đến với chúng tôi. Sau khi ghé qua một vài ngôi nhà, một cô bé quan sát và nói với tôi, “Anh ơi, em không hiểu tại sao các em ...
Điều anh muốn các em làm bây giờ là đến đây và tạo sự khác biệt. Thực sự đến và nói chuyện để hiểu hơn về một hay hai em nhỏ, để các em có thể trở lại thăm thường xuyên. Các em ấy không cần nhiều kẹo hay quà cáp, điều các em ấy cần là những người anh người chị để các em ấy có thể noi gương theo. Các em ấy cần người thứ...
“Vâng ạ. Bọn em hiều”, một cô bé nói. Với cách nhìn mới được trang bị, các em học sinh tách nhau ra đi quanh làng trẻ.
Tối hôm đó, tôi về nhà và rất vui khi đọc được lời nhắn của một em gái trên facebook: “Lần đầu tiên đi làm từ thiện đây!
Thích đi từ lâu lắm rồi nhưng nếu anh John không đi qua Thanh Hóa thì không biết lúc nào mới có cơ hội.
Đi phát quà cho từng em trong nhà Hoa Lan, thấy các em cười mà mình cũng vui quá, lần đầu tiên được biết thế nào là mẹ, là đi nuôi, biết các em sống như thế nào. Em bé hai tuổi mình đang ôm, trời ơi đẹp trai và đáng yêu kinh khủng, sau này mình sẽ đi khắp nơi khoe được hotboy thơm má.
Các em ở đây sống tình cảm nên sẽ rất buồn khi mọi người chỉ đến, gửi quà không quay lại nữa. Chị hứa rồi mà, nhất định chị sẽ đến nhiều nữa! Đi về còn được mấy em gái ra ôm với chụp ảnh, đúng là đẹp trai có khác.” Tối hôm đó tôi cũng nhận được một điều bất ngờ rất vui từ mẹ Giang. Một sinh viên của bác, Thịnh, đã mời ...
đưa luôn hắn sang Nhà số một, cho giật bằng LSĐ để tiết kiệm thuốc ngủ?” “Một đề xuất tuyệt diệu. Có lẽ chúng ta sẽ làm cả việc kiểm tra lại đầu, chụp điện não đồ, biết đâu chả khám phá ra bằng chứng cần phải xử lý não.” Và các kỹ thuật viên lao vùn vụt đi, đẩy chiếc giường trước mặt, như những nhân vật hoạt hình – hoặ...
Mười giờ ba mươi, gã Quan hệ Công chúng dẫn một toán chị em đến, vỗ bàn tay mũm mĩm vào cửa phòng chung. “Chào các anh em; ồ bĩu môi gì… các chị em nhìn xem, ở đây thật sáng sủa và sạch sẽ. Xin giới thiệu đây là cô Ratched. Tôi dẫn các chị em tới đây chỉ vì là phân khoa của cô ấy.
Quả là một người mẹ hiền, chị em ạ, không phải về tuổi tác, nhưng…” Cổ áo của gã chật đến mức làm cho khuôn mặt căng lên khi cười, và quanh năm gã cười, chẳng hiểu vì lý do gì, cười như thể muốn kìm lại mà không kìm nổi. Mặt gã bơm căng, đỏ lừ, tròn xoe hệt một quả bóng bay được vẽ thêm mắt, mũi. Mặt gã nhẵn nhụi không...
Gã sắm vai hướng dẫn viên trong các tua du lịch đó – đám phụ nữ nghiêm túc trong bộ đồng phục gật đầu, còn gã thì cho thấy họ vào thời gian gần đây mọi thứ đã hoàn thiện như thế nào.
Gã giới thiệu ti vi, ghế bành bằng da, vòi nước uống hợp vệ sinh, rồi tất cả vào phòng kính uống cà phê. Có lúc gã đứng một mình, cứ đứng đó giữa phòng và vỗ đôi bàn tay (nghe cũng biết là chúng nhớp nháp) tới khi sau vài nhát vỗ chúng dính vào nhau, rồi thu chúng về dưới cằm như người đứng khấn và cứ thế quay tròn. Đứ...
Tiếng gầm rú của máy móc xung quanh đã đạt tới mức cố định. Tôi nhớ có một nhà máy sợi cũng đã gầm rú như vậy khi đội bóng tới đấu với trường học ở California. Ngày ấy, sau một mùa bóng mỹ mãn, các cổ động viên của thành phố khoái tụi tôi tới mức quyên tiền cho cả đội đáp máy bay đến California đấu với một trường học q...
Huấn luyện viên thích chứng minh rằng thể thao nâng cao học vấn của con người, rằng các chuyến đi mở rộng tầm nhìn, tăng thêm hiểu biết.
Đến California lần này, chúng tôi vào một nhà máy sợi.