text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Là một nhà chỉ huy, là người đưa ra quyết sách cho doanh nghiệp, Hoátthơ luôn biết dự tính cẩn thận trong công việc của mình, cân nhắc kỹ lưỡng xem chuyến làm ăn này có nên hay không. |
Công ty Hanson đã biết cách lấy tĩnh chế động khi áp dụng kế “Cách ngạn quan hoả”, quan sát tình hình bằng con mắt bình tĩnh, tìm kiếm điểm đột phá cho mình khiến cho danh tiếng của công ty Hanson ngày thêm rực rỡ. Ý nghĩa của câu chuyện ứng dụng thứ hai Doanh nghiệp đang tiến gần đến bờ vực của sự phá sản đa số là họ ... |
Một chiếc máy bay chở khách cực kỳ lộng lẫy từ từ đáp xuống sân bay của một nước thuộc khu vực Đông Nam Á. Trong đoàn khách đang bước xuống đó có một người đàn ông tuổi trung niên dáng người tầm thước, mắt đeo một cặp kính gọng vàng, mặc bộ comple màu đen rất thu hút sự chú ý của mọi người. Ông ta có dáng vẻ thật đường... |
Đúng thế, ông ta đích thực là một thương nhân và đến từ một nước có nền kinh tế phát triển là Nhật Bản. Ông ta chính là Đằng Dã, đại lý nghiệp vụ của Công ty văn phòng hiện đại Phú Sĩ, Nhật Bản được mở công ty con tại nước này. Ông sang đây chuyến này với một sứ mệnh vô cùng trọng đại là ký hợp đồng có liên quan tới vi... |
Đằng Dã lần này tới đây với sứ mệnh do công ty giao cho “chỉ được thành công, không được thất bại”. |
Vừa rời khỏi sân bay, Đằng Dã kinh ngạc phát hiện thấy phía công ty Thái Hằng không cho người ra đón ông như đã hẹn. Bất giác trong lòng ông nghi ngờ: “Lẽ nào công ty họ lại sơ suất đến mức quên sai người ra sân bay đón mình, hoặc là họ nhớ sai ngày? Nhưng bản hợp đồng hai công ty ký kết với nhau có ý nghĩa và giá trị ... |
Hay là xe của họ gặp sự cố trên đường rồi? |
Cũng chưa chắc. Vậy rốt cuộc nguyên nhân như thế nào?”. Một cảm giác xấu, bất bình thường len lỏi trong đầu ông. Với những kinh nghiệm đúc rút được sau nhiều năm lăn lộn trên thương trường, Đằng Dã đã dùng trực giác mẫn cảm của mình và phát hiện thấy sự việc đã có biến đổi. Ông không có nhiều thời gian để suy nghĩ lâu,... |
Nói xong ông ta vẫy tay và bỏ đi. Đối mặt với kiểu tiếp đãi như vậy, Đằng Dã không khỏi cảm thấy mình bị tổn |
cô nôn ọe rối rít. |
Nhưng tuy cô đã làm đủ mọi cách mà "hạt ngọc" vẫn không chịu vọt ra. Và sau đó cháu chết hóa thành chim hít cô, luôn mồm nhắc mãi sự bất cẩn của người cô vô ý. Có người lại bảo cháu chết hóa thành chim o ho. Ngày nay con chim đó vẫn còn kêu những tiếng "O ho! O ho!" là tiếng cháu giục cô ho khạc cho ra hạt gạo. Người N... |
Và ở đây đáng lý người cô hít "hạt ngọc" tuột vào cổ họng, thì lại là cháu. Dĩ nhiên cháu sống mà cô thì chết. Sau đó, cháu thương cô, hễ đến mùa đậu có quả thì van lên rằng: "Cô hỡi, cô hời, về ăn cơm với đậu ương" [3]. Có người kể: cháu sau đó cũng chết hóa làm chim tu hú. Cho nên về sau đến mùa đỗ, loài chim tu hú c... |
Cháu tên là Pít-tu. |
Gặp nạn đói, trong nhà hết gạo, cô và cháu theo người ta vào rừng đào củ mài. |
Mãi đến gần trưa mới tìm được một dây. Cô bảo cháu ngồi chờ cho mình đào. Cô đào mãi vẫn chưa thấy củ mà bụng thì đã mấy ngày chưa có miếng gì. Khi đào gần đến củ, cô cúi người xuống móc lên, không ngờ tuột tay đâm đầu xuống hố. Cháu chạy đến kéo cô lên, nhưng vì người bé, sức yếu, lại đói, kéo mãi không lên. Cô chết, ... |
Truyện còn thêm tình tiết: chim tu hú bay vào tận cung điện, mổ vào mắt nhà vua là kẻ đã gây ra nạn đói[5]. |
Có lẽ tình tiết này là do các nhà sưu tập gần đây mới thêm vào. [1] Theo báo Tràng-an. [2] O: cô (tiếng Nghệ - Tĩnh). [3] Theo Bản khai của thôn Hướng-dương. [4] Theo Nguyễn Văn Ngọc. Truyện cổ nước Nam (B. Muông chim), quyển I. [5] Theo Truyện cổ Việt-bắc. Nguyễn đổng Chi Kho Tàng Truyện Cổ Tích 6. SỰ TÍCH CHIM TU HÚ ... |
Sau một thời gian dài tu luyện thì bỗng một hôm, Năng Nhẫn được đức Phật độ cho thành chính quả. |
Bất Nhẫn thấy mình tu hành không kém gì bạn mà không được hưởng may mắn như bạn thì rất buồn bực. |
Chàng đến trước tòa sen hết sức kêu nài với đức Phật bày tỏ lòng chân thành tu đạo cùng mọi sự khổ hạnh đã trải qua của mình. Đức Phật bảo chàng: - "Nhà ngươi chuyên tâm cầu đạo, lại là người trong sạch, thật đáng khen ngợi. Nhưng tính tình nhà ngươi vẫn như con trâu chưa thuần, chưa thể đắc đạo được. Vậy hãy cố gắng t... |
Bất Nhẫn nghe lời bèn lên núi chọn một gốc cây bắt chước người xưa ngồi xếp bằng tu theo lối trường định. |
Chàng cương quyết ngồi im lặng như thế mãi trong ba năm, dù có phải thế nào cũng không chịu dậy. |
Và từ hôm đó, Bất Nhẫn như một vật vô tri vô giác. Những con sâu con kiến bò khắp mình chàng. Những con thú cà vào thân chàng. Những con chim ỉa phẹt lên đầu chàng. |
Chàng đều không hề bận tâm. |
Chàng chỉ một mực tâm tâm niệm niệm nghĩa lý cao thâm của đạo Phật. |
Cứ như thế, trải qua hai mùa hè và sắp sửa qua một mùa hè thứ balà kết liễu cuộc tu luyện. |
Một hôm tự dưng có hai vợ chồng con chim chích ở đâu đến làm tổ ngay trong vành tai của Bất Nhẫn. |
Chàng cứ để yên, mặc chúng muốn làm gì thì làm. Chúng đi về tha rác lên đầu, lên mặt. |
Rồi chim mái đẻ trứng. |
Rồi cả một thời kỳ hai vợ chồng thay phiên nhau ấp. |
Cho đến lúc trứng nở, những con chim non kêu léo nhéo suốt ngày. |
Nhưng Bất Nhẫn không lấy thế làm khó chịu. Một hôm, lúc ấy chỉ còn mười ngày nữa thì BấtNhẫn hết hạn ngồi dưới gốc cây. |
Hôm đó, đến lượt con chim vợđi tìm thức ăn cho con. |
Suốt một buổi chiều nó vẫn không kiếm được một chút gì. |
Mãi đến gần tối lúc lượn qua một cái hồ, chim vợ mới thấy một con nhện đang giăng tơ trong một đóa hoa sen. Nhện nhác thấy chim liền ẩn mình vào giữa những cánh hoa làm cho chim mất công tìm mãi. Không ngờ hoa sen vừa tắt ánh mặt trời đã cụp ngay cánh lại, nhốt chim vào trong. Chim cố công tìm lối chui ra nhưng những c... |
Đàn con đói mồi nháo nhác suốt đêm. |
Mãi đến sáng mai, chờ lúc hoa nở, chim vợ mới thoát được bay về tổ. |
Một cuộc cãi lộn nổ ra bên tai Bất Nhẫn. Ghen vợ, chim chồng mắng nhiếc vợ hết lời. Nhưng chim vợ vẫn hết sức bày tỏ nỗi lòng trinh bạch của mình. |
Cuộc đấu khẩu kéo dài suốt cả buổi sáng và có cơ chưa chấm dứt. |
Bất Nhẫn rất khó chịu. Thêm vào đó, đàn con khóc đói chíu chít điếc cả tai. Nhè lúc vợ chồng chim cãi vã đến chỗ găng nhất, Bất Nhẫn bỏ tay lên tai giật cái tổ chim vứt mạnh xuống đất và nói: - "Đồ khốn! |
Chỉ có mỗi một chuyện đó mà chúng mày làm điếc tai ông từ sáng đến giờ". |
Thế là công sức tu luyện của Bất Nhẫn sắp hoàn thành thốt nhiên vứt bỏ trong chốc lát. Nhưng Bất Nhẫn vẫn không nản chí. |
Trước tòa sen, chàng hứa sẽ kiếm cách tỏ rõ sự hối lỗi của mình. |
Chàng tìm đến một khúc sông nước chảy xiết, tình nguyện làm người chèo đò đưa khách bộ hành quá giang mà không lấy tiền. Chàng quyết chở cho đến người thứ một trăm mới chịu nghỉ tay. Lần này Bất Nhẫn tỏ ra một người rất nhẫn nại. Tuy bến sông thường vắng khách, chàng vẫn không chịu bỏ dở công việc. Luôn trong hai năm c... |
Một hôm vào khoảng giữa thu, nước sông tự nhiên tràn về chảy xiết hơn mọi ngày. Trời bỗng đổ một trận mưa lớn. |
Giữa lúc đó có một người đàn bà dắt một em bé đòi qua sông. Hắn có vẻ là vợ một viên quan sở tại; chưa bước xuống thuyền đã dọa Bất Nhẫn: - Chú nhớ chèo cho vững nghe không. Che mui cho kín. Nếu để chúng ta mà ướt thì liệu chừng kẻo roi quắn đít đó. |
Nghe nói thế Bất Nhẫn đã hơi bực, nhưng chàng nín được và vẫn giữ vẻ mặt tươi cười đáp: - Bà và cậu đừng sợ gì cả. Tôi xin cố sức. |
Rồi chàng vận dụng hết tài nghề để đưa hai mẹ con nhà nọ qua bên kia sông được vô sự. |
Lúc sắp lên bờ, người đàn bà bỗng kêu lên: - Ta quên khuấy đi mất. Có một gói hành lý bỏ quên ở quán bên kia. |
Vậy nhà ngươi chịu khó chèo sang lấy hộ. |
Bất Nhẫn nín lặng cắm cổ chèo qua sông giữa sóng gió. |
Mãi đến gần tối chật vật lắm chàng mới đưa được gói hành lý sang cho người đàn bà. Nhưng khi soát lại gói, người đàn bà nọ lại kêu lên: - Thôi rồi! |
Còn một đôi giày của thằng bé bỏ ở gậm giường. |
Thế nào nhà ngươi cũng phải gắng sang lấy cho ta một lần nữa. Người đàn bà nói chưa dứt lời thì Bất Nhẵn đã chỉ tay vào mặt: - Cút đi đồ chó ghẻ! |
Tao có phải sinh ra để hầu hạ mẹ con nhà mày mãi đâu. Nhưng người đàn bà ấy vốn là đức Phật Quan âm hiện hình xuống thử lòng người đệ tử khổ tu đó; bấy giờ lại hiện nguyên hình và cất tiếng bảo chàng: - Nhà ngươi vẫn chưa thực tâm nhẫn nhục, như thế thì tu gì mà tu. Có tu hú! Bất Nhẫn thẹn quá đành cúi đầu nhận lỗi. |
Phật bà Quan âm sau đó bắt Bất Nhẫn hóa thành một giống chim mà người đời sau quen gọi là chim tu hú. Họ bảo thứ chim đó vào khoảng cuối hè sang thu hay xuất hiện, đúng vào lúc xảy ra câu chuyện giữa Bất Nhẫn với Phật bà[1]. KHẢO DỊ Truyện này có thể bắt nguồn từ một phật thoại hay ngụ ngôn nhà chùa. |
Nhưng nó đã được nhân dân thêm thắt và truyền tụng khá phổ biến. |
Thi sĩ Trần Kế Xương đã diễn tả đoạn đầu theo điệu lục bát thành truyện thơ nhan đề là Năng Nhẫn Bất Năng Nhẫn hành[2]. Trong ca dao Việt-nam có một bài kể nỗi oan của con chim chích mái, cũng rút từ truyện cổ tích trên: Ông Tô Tử lên chơi trên đỉnh núi, Thấy hai vợ chồng con chim chích, Chín tháng mười ngày đủcánh mọc... |
Chồng thì mong, con thì bỏ đói, Hết dỗ đứng dỗ ngồi, ra ngõ liền trông. - Kìa kìa gái năm con chửa hết lòng chồng, Còn sayđắm về bên hoa nguyệt. - Tôi thề có trời xanh nước biếc, Núi non thề vớinước non, Nào ai phụ rẫy chồng con, đã trời? |
[3] Xem thêm các truyện Sự tích con nhái (số 10), Sự tích cá he (số 13) và Sự tích ông bình vôi (số 22) đều ít nhiều có tính chất phật thoại và tương tự phần nào với truyện này về mặt chủ đề. [1] Theo lời kể của người Hà-tĩnh và theo Pháp-Á tạp chí. [2] Xem sách Vị thành giai cú tập. [3] Nguyễn Văn Ngọc. Tục ngữ phong ... |
SỰ TÍCH CHIM QUỐC Ngày ấy có đôi bạn chí thân là Quắc và Nhân. |
Họ đều là con nhà học trò nghèo, lại đều mồ côi cha mẹ, Quắc được học nhiều hơn bạn: anh chàng làm thầy đồ dạy trẻ. |
Tuy bổng lộc chẳng có là bao nhưng Quắc vẫn thường giúp đỡ Nhân. Đối lại, có lần Quắc bị ốm nặng, giá không có bạn thuốc thang ngày đêm thì anh khó lòng sống nổi. |
Sau đó cũng vì sinh kế, đôi bạn phải chia tay mỗi người mỗi ngả. |
Trong khi Quắc sống cuộc đời dạy trẻ thì Nhân cũng đi lang thang đến các vùng xa lạ làm thuê làm mướn. Trải qua một thời kỳ lang bạt, cuối cùng anh chàng vào làm công cho một phú thương. Thấy chàng thật thà chăm chỉ, phú thương rất tin cậy. Chẳng bao lâu Nhân được phú thương gả con gái cho. Vợ Nhân có nhiều của riêng. |
Vì thế Nhân nghiễm nhiên trở nên một phú ông có cơ nghiệp kha khá ở trong vùng. Nhân giàu nhưng không quên tình bầu bạn. Nhân vẫn nhớ tới lời thề "sống chết sướng khổ có nhau" với Quắc. Nhân cất công đi tìm và sung sướng thấy Quắc vẫn còn sống. |
Tuy Quắc đang dở năm dạy, nhưng Nhân cũng thương lượng được với cha mẹ học trò cho con em chuyển sang một cụ đồ khác rồi đưa Quắc về nhà mình. |
Nhân dặn người nhà phải coi Quắc không khác gì mình, cơm nước hầu hạ không được bê trễ. Nhưng tính vợ Nhân không được như chồng. Xưa nay đối với những kẻ rách rưới, chị ta thường tỏ vẻ coi thường. Và, chị ta không cùng sống những ngày hàn vi với Nhân nên có thấy đâu tình nghĩa giữa Nhân và Quắc như thế nào. Nhưng thấy ... |
Nhân luôn luôn bảo vợ: - "Đây là người thân nhất trong đời tôi. Nếu không có bạn thì tôi chưa chắc đã sống để gặp nàng". Vợ Nhân chỉ lẩm bẩm: - "Khéo! Bạn với bè! Chỉ có ngồi ăn hại". Dần dần vợ Nhân bực mình ra mặt. Chị ta khó chịu vì cái ông khách lạ tự dưng ở đâu đến chả giúp ích gì cho nhà mình, chỉ chễm chệ trên g... |
Thôi liệu mà tống quái đi! |
Thấy thái độ vợ ngày càng quá quắt, chồng chỉ sợ mất lòng bạn. Một mặt Nhân thân hành chăm chút bạn chu đáo hơn cả lúc trước, mặt khác Nhân tỷ tê khuyên dỗ vợ. Nhưng vợ Nhân chứng nào vẫn giữ tật ấy. |
Về phần Quắc thì chàng hiểu tất cả. |
Đã hai lần Quắc cáo bạn xin về nhưng Nhân cố giữ lại. Thấy bạn chí tình, Quắc lại nấn ná ít lâu. Nhưng hôm đó Quắc quả quyết ra đi vì chàng vừa nghe được những câu nói xúc phạm nặng nề. Quắc nghĩ, nếu mình không đi sớm thì có ngày bị nhục với người đàn bà này. Mà nếu ra đi như mấy lần trước thì sẽ bị bạn chèo kéo lôi t... |
Đoạn Quắc lần mò đến xứ khác trở lại cuộc đời dạy trẻ. |
Thấy mất hút bạn, Nhân bổ đi tìm. Khi nghe tin có người bắt được khăn áo ở mé rừng phía Nam, chàng lật đật đến xem. Nhận rõ ấy là khăn áo của bạn, Nhân rất thương cảm: - "Ta nuôi bạn thành ra hại bạn! Chắc bạn ra bị cướp giết chết". Nhưng sau đó Nhân lại nghĩ khác: - "Bạn ta ra đi trong túi không có một đồng một chữ th... |
Băng hết chông gai, chui hết bụi rậm, Nhân luôn luôn cất tiếng gọi: "Anh Quắc ơi! Quắc! Quắc!". Nhân đi mãi, gọi mãi, quanh quẩn trong khu rừng mênh mông. Cho đến hơi thở cuối cùng con người chí tình ấy vẫn không quên gọi: - "Quắc!Quắc!". Rồi đó Nhân chết hóa thành chim quốc, cũng gọi là đỗ quên. |
Vợ Nhân đợi mãi không thấy chồng về, lấy làm hối hận. Một hôm chị ta bỏ nhà bỏ cửa đi tìm chồng. |
Cuối cùng cũng đến khu rừng phía Nam. |
Nghe tiếng "Quắc! Quắc! ", chị ta mừng quá kêu to: - "Có phải anh đấy không anh Nhân!". Không có tiếng trả lời ngoài những tiếng "Quắc! Quắc!". |
Vợ Nhân cứ thế theo tiếng gọi tiến dần vào rừng sâu. Sau cùng không tìm được lối ra, chết bên cạnh một gốc cây[1]. |
KHẢO DỊ Truyện Sựtích chim quốc của Trung-quốc khác hẳn truyện của ta. |
Theo sách Hoàn vũ ký thì ngày xưa có Thục vương tên là Đỗ Vũ làm vua mang hiệu là Vọng Đế. Vọng Đế lập Miết Linh làm tướng. Về sau Vọng Đế nhường ngôi cho Miết Linh rồi bỏ đi mất, hóa làm chim tử quy, cũng gọi là chim đỗ vũ hay đỗ quyên[2]. Còn theo Cầm kinh thì Miết Linh là bề tôi được Đỗ Vũ (tức Vọng Đế) tin dùng cất... |
Đồng bào Mường ở Hòa-bình cũng có truyện Sự tích chim quốc tương tự với truyện của Trung-quốc. Dòng dõi họ Bạch ở Kim-bôi thuộc châu Lương-sơn (Hòa-bình) kiêng ăn thịt chim quốc vì họ cho chim quốc là dòng dõi của Thục đế. Mà Thục đế ở đây lại là Thục An Dương Vương, mất nước, chết hóa thành chim, luôn miệng kêu "Quốc!... |
Sau anh đi buôn nước ngoài, sang đất Thục, các cô gái thấy anh thì phải lòng, trong đó có một cô gái nhà quan. Cô gái về thưa với cha. Quan cho đòi anh ta đến gả cho làm vợ. |
Hai người yêu nhau rất mực. Lấy nhau được một năm thì có thư nhà sang báo anh về. |
Về đến nhà, anh bị bố mẹ giữ lại không cho đi buôn xa nữa. |
Anh ta nhớ vợ ngày một héo mòn. |
Sau hóa ra chim quốc, miệng lúc nào cũng kêu: "Thục quốc! Thục quốc!"[4]. |
Đồng bào Nam-bộ lại kể truyện này với chủ đề tình bạn, nhưng hình tượng trong truyện khác với truyện của người Bắc-bộ ở trên: Ngày xưa có một ông vua Chàm tên là La Hoa. La Hoa chuẩn bị đem quân ra đánh nước Việt. |
Một người tên là Quốc vừa là bạn vừa là cố vấn, hết sức can ngăn, nhưng không được. Tuy biết chắc thất bại nhưng Quốc cũng xin đi theo để chịu chung số phận. |
Cuộc chiến đấu diễn ra kịch liệt ở Đèo Ngang. La Hoa bị trúng một mũi tên chết. Quốc thúc quân báo thù, cuối cùng cũng chết. Hồn của Quốc đi tìm La Hoa nhưng không biết rằng xác La Hoa đã bị kẻ địch đưa đi mất tích. Tìm không được, hóa làm chim, luôn mồm kêu "Quốc Quốc, La Hoa" (ý nói đây là Quốc, La Hoa ở đâu?)[5]. |
Đồng bào miền Bắc còn một truyện khác nữa với chủ đề mẹ ghẻ con chồng: Có hai anh em: anh là con vợ cả đã chết, em là con vợ kế. Mẹ ghẻ ghét con chồng tìm cách làm cho chết. |
Một hôm bảo cả hai: "Mỗi đứa cầm một túi vừng lên Nam-sơn mà vãi, hạt của đứa nào nẩy mầm mới được về ăn cơm, nếu không thì đừng về". Dọc đường nghỉ ở gốc cây, em thử nhấc túi vừng của anh thấy nhẹ (kỳ thực là do mẹ ghẻ đã đồ chín nên mới nhẹ như thế) bèn đề nghị đổi. Khi vãi xong thì vừng của anh mọc trước rất đẹp. |
Em bảo anh về trước nhưng anh cứ ngồi chờ em. Em không thấy vừng của mình mọc cũng không chịu về. |
Cuối cùng cả hai đều chết. |
Mẹ ghẻ lên núi thấy thế hối hạn. |
Một hôm nghe có tiếng chim kêu: "Khổ quá! Khổ quá! Mẹ đồ chín vừng làm hại con!". Đó là con đẻ của mình đã hóa làm chim đỗ quyên[6]. |
[1] . Theo Trung Bắc chủ nhật (1943). [2] . Theo Bội văn vận phủ. [3] . “Quốc” là nước. [4]. Bản khai những truyện dân gian: cây cỏ, chim muông, yêu ma. [5] . Theo Lê Văn Phát. Cổ tích và truyền thuyết ở xứ An-nam. |
[6] . Theo Trung Bắc chủ nhật (1943). Nguyễn đổng Chi Kho Tàng Truyện Cổ Tích 8. SỰ TÍCH CHIM NĂM-TRÂU-SÁU-CỘT VÀ CHIM BẮT-CÔ- TRÓI-CỘT Ngày xưa, có một bác lực điền tên là Ba ở trong một xóm dưới chân núi. Bác không có ruộng phải làm rẽ năm sào của một phú ông ở làng bên cạnh. Phú ông là tay giàu có nhất tổng: ruộng đ... |
Phú ông chưa có con trai, chỉ có mỗi một cô gái nên bao nhiêu ruộng đất trâu bò đều về tay cô. Mà ruộng đất trâu bò của phú ông giao cho các tá điền nhiều thứ linh tinh phức tạp, có thứ đã làm giấy tờ phân minh nhưng cũng có thứ vì cái chết đột ngột xảy đến nên chưa có giấy tờ gì cả. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.