text
stringlengths
1
55.3k
Họ đang chơi một bản ba - lát quen thuộc của mấy năm về trước: Hãy nhìn Kim tự tháp.
Bên sông Nile cuối trời. Xem mặt trời lên khơi. Trên đảo hoang góc biển, Hãy nhớ, em yêu ơi Mọi phút giây vĩnh viễn. Em thuộc về anh.
* Thoáng một lúc nào đó anh thấy mình bồng bềnh trong chân không, lâng lâng với thời gian vay mượn, xa rời tất cả, quên hẳn bệnh viện Three Counties với nhịp sống hàng ngày.
Nhạc dồn dập lên, anh cười thầm vì sự đa cảm của mình. Trong lúc khiêu vũ anh hỏi: - Em có thường đến đây không.
- Burlington ấy mà? - Không, thỉnh thoảng ghé thăm bố thôi. Thật lòng em không thích thành phố này - Nàng cười thành tiếng: - mong rằng em không xúc phạm đến lòng tự hào của người dân thành phố trong anh. - Không đâu. Anh không câu nệ về bất cứ điều gì.
Nhưng đây không phải là nơi em sinh ra sao? - Anh nói thêm - Denise, xin lỗi nếu anh quá tò mò. - Tất nhiên. Ta đừng giữ kẽ với nhau, anh nhé - Nàng nhìn thẳng vào mặt anh và nhoẻn một nụ cười tươi: - Vâng, em sinh ra ở đây.
Em đi học và sống ở nhà.
Hồi ấy mẹ còn sống.
- Vậy thì tại sao hiện nay em ở New York? - Có lẽ em trở thành người dân New York theo bản năng. Hơn nữa, chồng em ở New York và hiện nay vẫn thế - Đây là lần đầu tiên nàng nói đến đời sống hôn nhân của mình, giọng nói vẫn thoải mái, tự nhiên: - Sau khi ly thân, em vẫn không nghĩ đến chuyện bỏ nơi ấy mà đi.
Không có thành phố nào sánh được với nó.
- Phải, đúng thế - Anh đang nghĩ đến vẻ đẹp của người phụ nữ này. Nàng có dáng vẻ ung dung và tự nhiên ít thấy nơi các cô gái trẻ tuổi hơn. Nhưng con người nàng không có điều gì che mờ nữ tính, mà trái lại là đàng khác. Lúc này đây, ôm nàng trong vòng tay, anh thấy thân thể nàng nhịp nhàng ép sát vào người mình, Kent O...
Lúc này chưa thể kết luận ngay một điều gì được.
Anh ngắm lại y phục của nàng tối nay. Áo dạ hội sang trọng màu đỏ tươi may trễ vai, lượn sát thân người và chỉ khép kín hẳn từ dưới thắt lưng.
Thoạt nhìn anh có ấn tượng ngay về một cái gì đó nổi bật, sang trọng và được chăm chút kỹ càng. Lần đầu tiên trong buổi tối này, chiếc áo nhắc anh nhớ đến sự kiện Denise là một phụ nữ giàu có.
Hai người đi đến Tòa thị chính hầu như cùng một lúc.
Anh vừa kịp đậu xe và bước đến trước hộp đêm thì một chiếc Cadillac bóng lộn vừa tới, người tài xế mặc đồng phục, nhanh nhảu bước xuống mở cửa xe cho Denise. Sau khi chào anh, nàng quay lại với người lái xe đang đứng giữ ý tứ ở phía sau: - Cảm ơn Tom.
Anh không cần phải quay lại nữa đâu.
Có lẽ bác sĩ O’Donnell đây sẽ đưa tôi về. Người đàn ông lễ độ đáp: - Cám ơn quý bà, rồi quay sang O’Donnell: - Xin chào ông - và đánh xe đi. Tất nhiên nếu để tâm suy nghĩ O’Donnell hẳn đã nhận ra rằng ái nữ của Eustace Swayne chắc chắn sẽ là người thừa kế.
Điều này anh không coi trọng cho lắm.
Lợi tức của anh hiện nay quá đủ cho một cuộc sống thoải mái. Tuy nhiên một phụ nữ giàu có là điều mới lạ trong kinh nghiệm giao tiếp của anh. Một lần nữa anh lại thấy nảy ra so sánh giữa Denise với Lucy Grainger.
Ban nhạc dồn mạnh vừa phải để kết thúc loạt bài.
O’Donnell và Denise vỗ tay ngắn gọn rồi rời sàn nhảy. Anh khẽ nắm tay nàng dìu về chỗ cũ. Một người hầu bàn bước đến kéo ghế cho họ và tiếp rượu mà O’Donnell đã gọi ban nãy. Nhấp một ngụm rượu ngọt, Denise nói: = Chúng ta nói chuyện em nhiều rồi. Bây gìờ nói chuyện anh cho em nghe đi.
Anh rót thêm sôđa vào ly rượu mạnh của mình. Anh thích uống rượu mạnh pha loãng, điều mà hầu hết những người hầu bàn đều lấy làm khó chịu.
- Anh thì ngày nào cũng ngần ấy công việc, thế thôi. - Em là người biết nghe chuyện lắm đấy anh Kent ạ. - Denise nói bằng nửa phần tâm trí mà thôi. Nửa kia đang suy nghĩ: “Đây đúng là một người đàn ông - hoàn toàn đàn ông”.
Đôi mắt nàng ghi nhận dáng người vạm vỡ, bờ vai rộng và khuôn mặt rắn rỏi. Nàng tự hỏi không biết đêm nay anh có hôn mình không và điều gì có thể xảy ra tiếp theo đó.
Có thể thấy chắc một điều là con người bác sĩ Kent O’Donnell hứa hẹn nhiều điều thú vị. O’Donnell kể cho nàng nghe về bệnh viện Three Counties, công việc của anh ở đó và những dự định tương lai. Nàng đặt nhiều cầu hỏi về quá khứ của anh, những điều anh cảm nhậnvà những người anh quen biết. Suốt thời gian đó nàng không ...
Hai người lại khiêu vũ với nhau, người hầu bàn lại tiếp thêm rượu. Lại trở về bàn tâm sự, lại dìu nhau ra sàn nhảy, lại người hầu bàn... vòng quay cứ thế trở lại từ đầu.
Denise kể cho anh nghe về cuộc hôn nhân của mình.
Xảy ra mười tám năm về trước và kéo dài được tám năm.
Chồng nàng là một luật sư liên đoàn, tất bật công việc ở New York.
Họ có hai cháu gái sinh đôi, Alex và Philippe, vẫn ở với mẹ.
Mấy tuần nữa là các cô tròn mười bảy tuổi.
- Chồng em là người thuần lý - nàng nói – chẳng có gì khó hiểu khi hai người không thể hòa hợp với nhau và cứ phải mất nhiều thời giờ mới đi đến được một kết luận rõ ràng.
- Lâu nay em có gặp anh ta không?
- Ồ, rất thường.
Tại các buổi tiệc trong thành phố, thỉnh thoảng chúng em cùng đi ăn với nhau.
Về một vài phương diện nào đó, Geoffrey rất dễ thương. Chắc chắn anh sẽ rất thích anh ấy.
Lúc này hai người đã nói năng cởi mở hơn.
Không đợi yêu cầu, người hầu bàn tiếp nước ngọt cho họ.
O’Donnell hỏi thăm chuyện ly hôn, có trở ngại gì không? - Không - Nàng trả lời thành thật - Geoffrey sẵn lòng ly hôn nhưng nhất mực đòi em phải có chứng cứ.
Anh biết đấy theo luật lệ New York, chứng cứ phải là chuyện ngoại tình.
Cho đến nay em vẫn chưa định đến điều ấy. - Thế chồng em không muốn tái giá hay sao?
Nàng tỏ vẻ ngạc nhiên - ấy à?
Có lẽ không.
Dù sao anh ta cũng đã kết hôn với luật pháp.
- Anh hiểu.
Denise xoay xoay chân ly rượu: - Geoffrey luôn cho rằng chiếc giườrg là nơi lý tưởng để nghiên cứu hồ sơ tòa án - Nàng nói nhỏ nhẹ và hết sức thân mật.
O’Donnell hiểu được phần nào lý do đưa cuộc hôn nhân đến chỗ tan vỡ và anh cảm thấy xúc động.
Người hầu bàn đến bên anh: - Xin lỗi, sắp đến giờ đóng cửa. Quý ông có muốn gọi thêm thứ gì không ạ?
Ngạc nhiên, O’Donnell xem đồng hồ. Đã gần một giờ sáng. Họ đã ở bên nhau ba tiếng rưỡi đồng hồ, thế mà chỉ như thoáng qua thôi.
Anh nhìn Denise. Nàng lắc đầu.
Anh nói với người hầu bàn: - Không, cám ơn rồi trả tiền theo hóa đơn mà anh ta đưa ra.
Hai
con trái của nút gốc, nó lại có tối đa hai nhánh con, mọi khoá chứa trong nút lá của nhánh con trái đều có bit thứ z - 2 là 0 (chúng bắt đầu bằng hai bit 00), mọi khoá chứa trong nút lá của nhánh con phải đều có bit thứ z - 2 là 1 (chúng bắt đầu bằng hai bit 01)… Tổng quát với nút ở mức d, nó có tối đa hai nhánh con, m...
đến bảo.
Vị sư lập tức tắm rửa thay quần áo vào trong chùa Thi Giả mà mất, phu nhân liền sinh con trai, tức là Dương Úc.
Núi Thạch Thất ở làng Lật Sài, huyện Yên Sơn 85, cao nhọn xinh đẹp, mọc ở giữa đất bằng.
Trong sơn động có vết đầu, lốt chân in vào đá, hình giống vẩy rồng, người ta nói đó là nơi thi giả.
Người làng lấy làm lạ, để thây vào trong khám mà thờ, hàng năm cứ ngày 7 tháng 3 là ngày Đại hội của xứ ấy. Đến năm Vĩnh Lạc, người Minh đốt xác ấy đi, người làng ấy mới tô tượng thờ ngang với vua Thần Tôn. Trong năm Quang Thuận đời Lê, vua sai Nguyễn Đức Trinh cầu tự ở trong động, có điềm lạ là phiến đá bay đến, mang ...
Thời bấy giờ dân lưu vong ở kinh đô hay ở quê, phần nhiều làm nghề trộm trâu bò, nên dân gian cùng quẫn, vài nhà cày chung một con trâu.
Vua ra lệnh cấm giết trâu, ai giết một con trâu phải tội 80 trượng. Vua đi chơi Ứng Phong, xem dân cày ruộng công. Mùa thu năm ấy được mùa, Vua lại đi xem dân gặt lúa.
Bà Lan Thái hậu mất, hỏa táng ở Thọ Lăng.
Vua ra lệnh kén chọn hoàng nam người nào khoẻ mạnh xung vào số lính Ngọc giai Hưng thánh. Vua sai đóng hai thuyền Cảnh Hưng và Thanh Lan, tập tàu chiến, sửa sang áo giáp và binh khí, và thân hành đi đánh động Ma Sa.
Xuống chiếu nói: "Trẫm nhận lấy cơ nghiệp của tổ tiên, thống trị dân đen, coi dân nào cũng như con đỏ, nên nước khác mến lòng nhân mà qui phục. Dân thần của ta, thế mà tên tù trưởng ấy bỏ cả tuế cống, bất đắc dĩ trẫm phải thân đánh. Vậy lục quân, phải nghe mệnh lệnh của trẫm". Bấy giờ bắt đầu từ Thiên Thu Bộ kéo quân đ...
Vua cấm dân không được lấy gậy tre, gỗ nhọn đánh nhau. Vua ra lệnh bắt kẻ trốn tránh, (người đi bắt giữ lại ở nhà riêng, không báo cho quan thì phạt 80 trượng. Các thế gia cướp đoạt kẻ bắt được ấy để làm đứa ở riêng cho mình, thì tội cũng đồng thế). Vua cho chế ra cái ô đi mưa cán không thẳng. Vua cấm không được giết t...
Lần đi này ngựa trạm, người hầu ở chỗ nào cũng thiếu, không bằng hãy trở về. Thường mới trở về.
Năm ấy nước Kim có Ly Phần vây hãm kinh đô Biện, bắt hai vua đem về Bắc.
Sao thiên cẩu xa xuống, có tiếng nổ như sấm.
Vua đau, triệu quần thần vào nhận di chiếu, rằng: "Loài sinh vật không có loài gì là không chết, mà người đời ai cũng thích sống ghét chết, Trẫm không cho là phải. Nghĩ như Trẫm khi ít tuổi đã phải chịu cơ nghiệp lớn, biết kính sợ đã 56 năm nay, nhờ Tổ Tông phù hộ, biên cảnh được yên, nay chết được theo sau Tiên quân l...
Thái tử Dương Úc sẵn có thông minh thành thật, có thể nối được ngôi báu.
Quan Thái úy Lưu Khánh Đàm nên nhất tâm phò tá, quan Nội thị Lê Bá Ngọc phải phòng bị các điều bất ngờ, đừng bỏ lời Trẫm.
Việc tang thì để ba ngày thôi. Việc táng cần phải sẻn nhặt".
Đến ngày hôm sau thì vua mất, Thái tử lên ngôi vua. Bá Ngọc tuyên thị các quan phải đến ngoài cửa Đại Hưng đợi mệnh.
Đóng hết các cửa thành, nghiêm cấm cả nội ngoại. Một chốc cửa nách phía hữu mở ra, cấm quân đứng sắp hàng ở dưới điện, dẫn quần thần vào sân rồng. Vua sai Bá Ngọc tuyên dụ chỉ rằng: "Tiên đế đã băng hà, ngôi trời không thể để không được. Trẫm lên nối ngôi, lo lắng vô cùng, các khanh phải nhất tâm giúp Trẫm không những ...
Ai nấy khóc cả.
Vua xuống chiếu cho thiên hạ cứ yên nghiệp làm ăn như
một ASEAN vững mạnh và “không phải là một ASEAN trong đó các nước thành viên buộc phải đứng về phía quốc gia này hay quốc gia khác vì lợi ích của mối quan hệ của mình với đối tác vì quyền lực.” Trong bối cảnh cơ chế các nước ASEAN khác nhau, trong khi thừa nhận rằng tất cả các nước đều mang đến cơ hội cho việc thúc đẩy...
He gave an exclusive interview to The Jakarta Post’s Veeramalla Anjaiah on the issue.
The following is an excerpt.
Question: How do you see the rapidly changing security environment in the Asia-Pacific region and what should be done to deal with the present security challenges? Answer: The Asia-Pacific region has been experiencing dynamic and strong growth over the past few years, creating a vigorous momentum for world development....
về mặt này còn ít.
Giờ rảnh rỗi của anh phần lớn ở trên sân vận động. Rôbơxơn đá bóng rất giỏi. Anh là cầu thủ chuyên nghiệp của Liên đoàn bóng đá quốc gia. Cứ cuối tuần lại thấy anh xuất hiện trên sân bóng. Với cơ thể nặng gần một tạ, anh luôn cơ động trên sân cỏ, đủ để ngăn chặn những đợt tấn công của đối phương, tên tuổi của anh đã hấ...
Môn quyền Anh, Rôbơxơn cũng rất cừ.
Có người đề nghị anh nhận làm tuyển thủ quyền Anh chuyên nghiệp và bảo đảm rằng anh sẽ nhiều tiền, nhưng anh từ chối bởi vì bố anh luôn răn dạy anh không nên theo đuổi nghề nguy hiểm.
Năm 1923, Rôbơxơn 25 tuổi đã tốt nghiệp khoa luật trường đại học Côlômbia.
Anh hoàn toàn có thể làm một vận động viên chuyên nghiệp và có thể kiếm được rất nhiều tiền.
Nhưng anh không theo con đường đó.
Anh quyết định làm nghề luật sư để bảo vệ quyền lợi cho người da đen. Mấy tháng sau anh về làm việc cho một sở pháp luật.
Một cơ hội ngẫu nhiên đã làm cho Rôbơxơn gần gũi với kịch và âm nhạc. Có một lần một ca sĩ trong tốp ca 4 bè bị ốm, Rôbơxơn đã phải biểu diễn thay.
Mặc dầu anh chưa trải qua huấn luyện chuyên nghiệp về ca hát, nhưng anh đã phối hợp rất thành công, được quần chúng nhiệt liệt hoan nghênh. Sau đó anh lại thành công trong một số buổi diễn kịch nghiệp dư. Một buổi tối tháng 5 năm 1924, Rôbơxơn chính thức tham gia biểu diễn tại nhà hát Prôenxtan ở Niu Oóc, anh đã đóng v...
Trước khi mở màn, khán giả bàn tán xôn xao về người vận động viên bóng đá mà họ rất quen thuộc: - Tôi đã xem Rôbơxơn đá bóng, tài nghệ bóng đá của anh khỏi phải bàn.
Nhưng liệu anh có diễn kịch được không? - Anh là một nhà diễn thuyết thiên tài, nhưng diễn kịch và diễn thuyết khác nhau, e khó mà thao thao bất tuyệt!
Buổi diễn bắt đầu, và điều bất ngờ là Rôbơxơn diễn rất thành công. Sự diễn xuất tài nghệ của anh đã làm rung động trái tim người xem. Mọi người vỗ tay như điên cuồng, các nhà bình luận kịch cũng nhanh chóng viết bài ca ngợi “anh đã bộc lộ tài hoa của mình trong một vở kịch vĩ đại”, “ngoài cái dáng vẻ đặc biệt, hiếm thấ...
Tài năng của anh về mặt này rất nhanh chóng được mọi người phát hiện, đến nỗi tháng 4 năm 1925, khi đưa tin anh sẽ biểu diễn trong một đêm nhạc đơn ca tại Nhà hát Gơrinuyt thì vé đã được tranh nhau mua hết sạch. Buổi biểu diễn hôm đó nhà hát Gơrinuyt diễn ra một cảnh tượng chưa từng có, rất nhiều người đứng chen chúc t...
Bài hát đầu tiên mà anh biểu diễn là bài “Đi nhé, Môise” Môise là một lãnh tụ xa xưa của người Do Thái trong “Kinh thánh” đạo Do Thái và đạo Cơ đốc. Ông đã dẫn những người Do Thái đang làm nô lệ ở Ai Cập, trở về quê hương của họ. Với giọng nam trầm sâu lắng và thoải mái, Rôbơxơn hát: Đi nhé, Môise, Trên mảnh đất Ai Cập...
Buổi biểu diễn thành công rất lớn đã khiến cho Rôbơxơn chỉ một bước trở thành một ngôi sao mới trong ca đàn nước Mỹ. Một tờ báo có ảnh hưởng sâu rộng là “Thời báo Niu Ooc” đã bình luận: - Rôbơxơn là một ca sĩ thiên tài. Giọng của anh mềm mại và hấp dẫn, âm vực sâu và rộng. Song điều cuốn hút lòng người vẫn là những tìn...
Từ đó ca hát chính thức trở thành nghề nghiệp của anh. Anh sang châu Âu tổ chức buổi biểu diễn âm nhạc, cũng được mọi người nhiệt liệt tán thưởng. Đặc biệt năm 1928 biểu diễn vở kịch “Du thuyền” tại nhà hát hoàng gia Luân Đôn càng làm cho anh trở thành ngôi sao ca nhạc Âu Mỹ nổi tiếng. “Du thuyền” là một vở ca kịch vui...
Trong vở kịch Rôbơxơn đóng vai một người tên là Jiu. Jiu là một người đàn ông trung niên tóc bạc, da đen và lưng còng, ông ta làm nghề khuân vác những bị bông từ cầu tàu lên tàu.
Trong việc bốc vác như khổ sai không bao giờ kết thúc ấy, ông ta đã căm phẫn hát lên bài ca “820 sông người già”, bài ca nói lên những đau khổ buồn phiền của người da đen, ca ngợi con sông Mitxixipi đang tự do tuôn chảy. Chúng ta đau khổ mệt nhọc biết bao, Vừa sợ phải chết vừa không muốn sống.
Nhưng con sông người già ơi, Vẫn mãi mãi tuôn chảy Bài hát đã rung động sâu xa trái tim của khán giả. Tiếng hát vừa dứt cả rạp hát đã vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy mà từ trước tới nay chưa bao giờ có.