text
stringlengths
1
55.3k
Tờ “Tin nhanh hàng ngày” nổi tiếng ở Luân Đôn viết: “Rôbơxơn là một thiên tài người da đen” “Ông không những là một diễn viên lớn, một ca sĩ lớn.
Ông còn là một vĩ nhân, ông đã sáng tạo ra một linh hồn dân tộc đang bị cầm cố và nói với chúng ta rằng: Cái linh hồn đó có quan hệ huyết thống thật sự với những linh hồn đang bị trói buộc của nhân loại. Chúng ta chỉ là những đứa bé bái phục trước thiên tài siêu nhân của ông”.
Để giúp nhiều người hiểu được người da đen, hiểu được tiếng nói của người da đen trong bài hát của anh, Rôbơxơn đã học thêm tiếng Nga, tiếng Pháp, tiếng Đức.
Trong va li của anh luôn có mấy cuốn sách giáo khoa của Học viện ngôn ngữ phương Đông Luân Đôn.
Thậm chí anh còn thử phát hiện 2 ngôn ngữ cổ đại châu Phi có những điểm dị đồng với tiếng Nga và tiếng Trung Quốc. Vì vậy trong quá trình anh đi diễn lưu động mỗi khi anh hát bằng ngôn ngữ quen thuộc với người địa phương thì mọi người hò hét nhảy múa thật nồng nhiệt.
Tuy Rôbơxơn nổi danh Âu Mỹ nhưng ông vẫn không thoát khỏi số phận của sự phân biệt chủng tộc. Trong các đêm biểu diễn ca nhạc, ông ra vào ở những phòng ca nhạc lộng lẫy nhất, nhưng những lúc xuất hiện đó đây với tư cách là một người da đen thì cần một cốc nước ông cũng bị từ chối, thậm chí không được tự do ăn ở những q...
Ông ta không già, không bẩn thỉu, chỉ có khuôn mặt hiện lên sự đói khát, đôi môi tím ngắt vì lạnh, quần áo rất mỏng manh. Thấy Rôbơxơn chưa kịp trả lời, người đó nói tiếp: - Thưa ngài, chỉ một hào thôi! Rôbơxơn thầm nghĩ, một hào sao đủ ăn một bữa cơm? Ông liền mỉm cười nói: - Nè! Tôi cũng đi ăn trưa đây, ông đồng ý cù...
Nghe câu nói đó, mắt Rôbơxơn đỏ ngầu như lửa. Trông vẻ ông như muốn giang tay tát cho người tiếp viên, vặn nát cái cổ khẳng khiu của y. Thân hình to lớn của Rôbơxơn hoàn toàn có thể làm được điều đó. Nhưng ông đã kịp trấn tĩnh lại đẩy ghế vào bàn, đứng lên, rút ví tiền ra, nhìn người tiếp viên nói: - Tôi không cần anh ...
Ông phát hiện ra rằng ông đi trên phố Matxcơva không hề gặp những ánh mắt khinh rẻ lạnh lùng, không hề gặp một cử chỉ nào khiếm nhã với ông.
Sau khi thăm Liên Xô trở về, suy nghĩ của ông có nhiều thay đổi.
Ông thường xuyên đến với quần chúng lao khổ để hát, để diễn những vở kịch thể hiện nguyện vọng của nhân dân lao động, quay những cuốn phim phản ánh đời sống của người đa đen. Ông dã đem lại câu trả lời chiến đấu cho “Con sông người già”, câu hát trong bài “Chúng ta đau khổ mệt nhọc biết bao, vừa sợ chết, vừa không muốn...
Với cuộc đấu tranh cách mạng của nhân dân Trung Quốc, nhân dân Tây Ban Nha và nhân dân châu Phi, ông đều bày tỏ sự đồng tình và ủng hộ.
Cuối những năm 40 vì ông không chịu hợp tác với ủy ban công tác đặc biệt của Quốc hội Mỹ và vì bài diễn văn tiến bộ của ông tại Đại hội hòa bình thế giới họp tại Pari ông đã bị Chính phủ Mỹ hãm hại.
ĐẠI DANH HÀI SAPLIN Nhắc đến Saplin, mọi người liền nghĩ tới hình ảnh một kẻ lang thang vừa đáng yêu, vừa buồn cười do ông diễn: hắn mặc một bộ quần áo nhầu nát, đi một đôi giày rất to, tay chống gậy, đầu đội mũ phớt tròn, mấy chòm ria mép dưới mũi ông.
Mỗi cử chỉ của “y” đều đem lại tiếng cười cho khán giả, nhưng cảnh ngộ của “y” luôn đem lại sự đồng tình và nước mắt của khán giả.
Sáng tạo ra hình tượng “tiểu nhân vật” đó, Saplin không dựa vào sự không tưởng mà đó chính là xuất thân, cuộc đời và cảnh ngộ đích thực của ông. SáclI Saplin ra đời trong một gia đình diễn viên hài kịch tại Luân Đôn (nước Anh). Do chịu ảnh hưởng của cha mẹ, từ bé Saplin đã yêu nghệ thuật, anh ước ao sau này sẽ trở thàn...
Ở đó ăn không no, mặc không ấm, quanh năm đói rét.
Năm lên 7, anh rời Trường trẻ mồ côi, trở thành kẻ lang thang.
Anh lang thang trên đường phố xin ăn, có thể ngủ ở bất cứ chỗ nào, sẵn sàng làm bất cứ việc gì miễn là khỏi đói.
Anh đã đi bán báo, phục dịch ở các hiệu tạp hóa, bán đồ chơi, giúp việc cho thầy thuốc, thợ “nhí” thổi thủy tinh, quét nhà cho các nhà hàng giải trí.
Dù cuộc sống khó khăn và gian khổ, anh vẫn không từ bỏ ý muốn làm diễn viên. Một tối nọ, anh đang quét nhà trong một cửa hàng giải trí thì ông chủ hoảng hốt chạy tới, nói với anh rằng có một việc không vui đã xẩy ra: một diễn viên hài chủ chốt bị ốm rất cần người thay thế. Ông chủ bảo Saplin thử xem để cứu nguy, Saplin...
Nhưng diễn viên hài kia thì thân hình to lớn. Chiếc áo khoác ngoài của anh ta Saplin mặc vào vừa dài vừa rộng, chiếc quần thì không khác gì chiếc bao tải, mặc vào lùng thà lùng thùng, hai chiếc giầy to kéo lê trên mặt đất, còn cái mũ thì chóp quá bé. Vừa xuất hiện trên sân khấu, khán giả đã nhìn thấy một người lùn thấp...
và cứ thế ông đã diễn mấy đêm liền.
Cũng do từ bé trải qua cuộc sống lang thang nên dần dần Saplin đóng vai chú bé lang thang ngày càng sống động.
Năm 1907, Saplin 17 tuổi, do sự tiến cử của chủ Đoàn kịch hề cười Luân Đôn, ông tham gia diễn vở Đấu bóng và thành công, cuối cùng ông chính thức trở thành diễn viên của Đoàn hài kịch. Ba năm sau, Saplin cùng với Đoàn kịch sang Mỹ biểu diễn. Do tài nghệ diễn xuất cao ông đã “lọt vào mắt xanh” của Công ty điện ảnh khôi ...
Nhiều bộ phim do ông tự biên, tự đạo diễn và tự diễn sau khi ra mắt khán giả, như “Tìm con gặp tiên” “Tìm vàng” “Ánh sáng đô thành” “Thời đại mô-đéc” đã từng bước đưa ông trở thành ngôi sao màn bạc được quần chúng hoan nghênh nồng nhiệt. Saplin bước vào hoạt động sân khấu đúng vào thời điểm manh nha của Đại chiến thế g...
Một tên thì đem lại đau khổ và tai họa cho hàng trăm triệu người, một người thì đem lại niềm vui và tiếng cười cho hàng trăm triệu người.
So sánh với Hitle, bỗng nhiên Saplin nảy ra một ý nghĩ: “Hitle là một thằng điên, tôi là một diễn viên, nhưng phải chăng có thể đảo ngược lại…” ông đã chuẩn bị quay một bộ phim để chế diễu châm biếm con quỷ độc ác châu Âu. Ông đặt tên cho cuốn phim là “Tên đại độc tài”. Và thế là ông tạm ngưng những bộ phim đang chuẩn ...
Trong vai người thợ cắt tóc, Saplin vẫn mặc một chiếc quần lùng thùng, đi đôi giày to quá cỡ, đi lạch bạch như một con vịt.
Ông không muốn từ bỏ hình ảnh chú bé lang thang.
Với vai diễn đó, cuộc đời của ông đã có được hạnh phúc và vinh dự, khiến cho bản thân ông cũng như hàng triệu hàng triệu người trên trái đất sống những giờ phút vui vẻ nhất.
Saplin đã dành trọn vẹn hai năm để quay bộ phim châm biếm bọn Nazy ấy, tiêu tốn hai triệu đô la. Bộ phim quay xong thì Đại chiến thế giới lần thứ hai đã bùng nổ.
Một số phần tử phát xít viết thư cho Saplin đe đọa ông.
Bộ phim chiếu ở bất cứ ở rạp nào đều bị bọn phát xít ném lựu đạn xông mùi hôi thối hoặc bắn thủng màn ảnh.
Saplin không có cách nào khác, phải mời công nhân bến tàu đến rạp để duy trì trật tự.
Cuối cùng thì “Tên đại độc tài” đã được chính thức chiếu tại hai rạp hát ở Niu Oóc.
Quần chúng đến xem như điên loạn. Mọi người đều không nhịn được cười khi thấy hình ảnh tên đại độc tài Hitle.
Hai rạp trên đã chiếu bộ phim trong 15 tuần liền, buổi chiếu nào cũng chật ních người. Bộ phim đã thôi thúc một số nhà điện ảnh và cả bọn Nazy lên tiếng công kích: Họ đưa lên báo chí những lời lẽ cay độc đối với Saplin. Nhưng dù họ tuyên truyền ác ý đến đâu, bộ phim “Tên đại độc tài” vẫn tiếp tục được chiếu ở hai nước ...
Một buổi tối nọ, Saplin được mời đến vũ trường “Cô gái cách mạng” tại Oasinhtơn để diễn lại đoạn kết thúc bộ phim tên đại độc tài”.
Đó là buổi phát thanh toàn quốc.
Lúc ấy nước Mỹ chưa tham gia vào chiến tranh nên tối hôm ấy vũ trường có rất nhiều phần tử Nazy.
Khi Saplin cất giọng, chúng cố tình ho ầm ĩ. Saplin bất chấp sự đe dọa và náo động của chúng, vẫn đọc hùng hồn hiên ngang và khảng khái đoạn kết của bộ phim: - Tôi phải nói với những người đang lắng nghe tiếng của tôi rằng không nên tuyệt vọng. Sự cực khổ của chúng ta ngày nay chẳng qua chỉ là thuốc độc trút lên đầu ch...
Cả cuộc đời mình, Saplin đã quay và đóng vai chính hơn 80 bộ phim.
Những bộ phim đó đã dùng thủ pháp hài kịch, lấy tiếng cười hòa với nước mắt của quần chúng để nói lên nỗi bất hạnh và khổ cực của những người dân ở dưới đáy của của xã hội tư bản.
Thành tựu nghệ thuật và tiết tháo cao thượng của ông mãi mãi in sâu vào ký ức của nhân loại.
“GIÁO SƯ ĐẶC BIỆT” Ngày 3 tháng 5 năm 1935 tờ “Niu Ooc thời báo” ở Mỹ đã đăng một bản Tuyên bố ký tên Anhxtanh , nhà vật lý học nổi tiếng, cha đẻ của “thuyết tương đối. Bản tuyên bố có đoạn: “Theo dự đoán của các nhà toán học có quyền uy ngày nay, bà Êmi là nhà toán học giàu tính sáng tạo, quan trọng nhất kể từ khi phụ...
.
.” Bản tuyên bố của Anhxtanh phát biểu lúc nhà nữ toán học kiệt xuất người Đức Êmi từ trần. Chính sự cố gắng của bà đã làm cho môn đại số học trừu tượng bắt đầu có ảnh hưởng sâu sắc tới sự phát triển của toán học thuần túy, đồng thời bước vào lĩnh vực vật lý học. Mặc dù Êmi đã giành được những thành tựu kiệt xuất như t...
Sự bất công đó là do những điều kiện lịch sử xã hội đương thời của nước Đức đặt ra.
Thân phụ của Êmi là một nhà toán học nổi tiếng, 31 tuổi ông đã là giáo sư đại học. Đồng nghiệp và học trò của ông đều yêu toán học, thường đến nhà ông để thảo luận các vấn đề toán học. Từ thiếu thời, Êmi thường đứng ở phòng khách nghe họ bàn về toán học. Nhất là giáo sư Gônđan, không cần dùng đến giấy bút ông có thể nó...
Mặc dầu Êmy không hiểu nhưng trí nhớ kinh người của Gônđan đã để lại cho bà những ấn tượng rất sâu sắc.
Sau khi lên trung học, các môn học dành cho con gái khác với con trai. Phong cách của xã hội Đức thời ấy là trọng nam khinh nữ, thiên chức của người phụ nữ thời ấy chỉ làm người đàn bà hiền thục chăm chỉ trong gia đình, không muốn họ có được kiến thức khoa học cao xa; bài giảng trong các trường nữ trung học, phần lớn l...
. .
Năm 15 tuổi Êmy tốt nghiệp trung học và đặt ra trước mắt bà là chọn con đường nào cho cuộc đời của mình.
Thời ấy các trường đại học ở Đức không cho phép phụ nữ vào học với đăng ký chính thức. Họ chỉ có thể học dự thính, hơn thế họ không có quyền dự thi như học sinh nam, sau mỗi môn học họ phải được sự đồng ý của thầy giáo bộ môn đó mới được vào trường thi. Vì vậy kiếm được mảnh bằng tốt nghiệp đại học quả là điều khó khăn...
Đó là chuyện hiếm có thời bấy giờ.
Nhưng Êmy vẫn chưa vừa lòng.
Được cha đồng tình, bà lại vào trường đại học nổi tiếng của nước Đức Côtinghen xin học dự thính môn toán học.
Ít lâu sau, một tin vui đã đến: trường đại học Heclan bãi bỏ chế độ hạn chế đối với phụ nữ, cho phép họ được hưởng mọi chế độ đãi ngộ đối với sinh viên như nam giới. Điều đó có nghĩa là dù là nữ vẫn có thể học để đoạt lấy bằng tiến sĩ mà nhiều người hâm mộ.
Êmy rất đỗi vui mừng, lập tức bà trở về quê hương.
Tháng 10 năm 1904, lần thứ hai bà bước vào cổng trường đại học Heclan trở thành sinh viên chính thức, chuyên khoa toán học: Ba năm trôi qua rất nhanh. Được một người bạn thân của cha là giáo sư Gônđan hướng dẫn, Êmy bắt đầu viết luận văn tiến sĩ. Giáo sư Gônđan là người có quyền uy trong lĩnh vực nghiên cứu đại số bất ...
Luận văn của ông chỉ toàn công thức rất ít chữ.
Cho nên rất khó khăn cho Êmy khi phải theo học một nhà suy diễn công thức để nghiên cứu về bất biến lượng. Nhưng với nghị lực phi thường, trong luận văn của mình, Êmy đã đi đúng phương hướng nghiên cứu mà giáo sư đã hướng dẫn. Bà còn dùng phương pháp toán học vốn rất sở trường của bà và kết quả bà đã thành công. Tháng ...
Thế nhưng Êmy rất khó mà ở lại trường đại học. Như trên đã giới thiệu về chuyện Hinbec, các trường đại học ở nước Đức thời ấy thực hiện một chế độ đẳng cấp rất khắt khe, những người có học vị tiến sĩ muốn đứng trên bục giảng của trường đại học còn phải viết những luận văn có chất lượng, phải được Hội đồng các giáo sư đ...
Vì vậy tiền đồ của Êmy vẫn còn mờ mịt, đành ở lại trường đợi thời cơ. Chính vào thời kỳ này bà khởi đầu nghiên cứu về đại số học trừu tượng.
Chiến tranh thế giới lần thứ hai bùng nổ, gia đình Êmy nhiều thay đổi lớn: bố về hưu, mẹ mất, em trai tòng quân.
Hoàn cảnh ấy buộc bà phải nghĩ đến tìm kế sinh nhai.
Đúng lúc ấy nhà toàn học nổi tiếng của trường đại học Gôtinghen là Hinbéc và Klein biết bà là người nghiên cứu sâu về lý luận bất biến lượng nên đã nhận lời giúp bà có được chức vị giảng sư tại trường đại học Gôtinghen. Êmy rất đỗi vui mừng khi nhận được tin ấy, bà liền đến trường đại học Gôtinghen vào trước năm 1916, ...
Đồng thời, Hinbéc tìm cách đề nghị xin chức vị giảng sư cho bà. Trong hội đồng xét duyệt của trường đại học Gôtinghen, ông đã giới thiệu những thành tựu của Êmy về toán học, đề nghị nhà trường công nhận bà là nữ giảng sư đầu tiên của trường này. Nhưng, các giáo sư rất không hài lòng về việc phê chuẩn cho một phụ nữ làm...
Mặc dầu Hinbéc đã phản bác lại tất cả những quan điểm sai lầm của các vị giáo sư đó, nhưng đề nghị của ông vẫn bị phủ quyết. Con người chính trực Hinbéc đành bó tay không còn
ruột”, nhưng kiếm tiền bằng cách nào mới là điều đáng nói. Ông bà ta cho rằng: “tiền buôn tiền bán thì để trong nhà; tiền cờ tiền bạc để ra ngoài đường”, ý muốn nói tiền kiếm được từ sát phạt đỏ đen không phải là đồng tiền chính đáng, không chóng thì chày nó cũng “đội nón ra đi”, không giữ lại được. Tôi từng nghe nhiều...
cần cô lập vấn đề; có nghĩa là bạn phải kiểm tra xem chữ cái nào của từ là nguồn gốc của vấn đề.
Lấy ví dụ từ “friend”. Vấn đề rắc rối nằm ở chữ friend, đôi khi chúng ta lại viết “e” trước chữ “I” thành “Friend”.
Dưới đây là cách giúp bạn giải quyết vấn đề.
Bạn hãy đặt một câu có từ “friend” và một từ khác bắt đầu bằng chữ cái “i”. Điều này sẽ nhắc nhở bạn nhớ rằng “i” phải viết trước.
Ví dụ: “Friends of Isabella”.
Điều này cũng tương tự với từ “Piece”. Một lần nữa vấn đề lại rơi vào các con chữ “i” và “e”.
Do đó, bạn hãy cố gắng nhớ cụm từ “a piece of pie”. Cụm từ này giúp bạn ý thức được rằng “Piece” được viết giống như “Pie”. Vậy còn từ “conceal”? Sự rắc rối ở đây lại là sự kết hợp “ea”. Bạn hãy đặt câu kết hợp chặt chẽ nghĩa của từ này. Ví dụ: “The elephant conceals the ant” (Con voi che con kiến). Bạn sử dụng trật tự...
và chúng ở chính xác những vị trí nào (necessary).
Chữ c tượng trưng cho từ “Cat”, còn ss tượng trưng cho từ “Sun Set”. Chúng ta có thể đặt một câu: “It’s necessary for the Cat to watch the Sun Set” (Con mèo rất cần ngắm mặt trời mọc).
Bây giờ thì chúng ta đều biết chữ c đứng trước và hai chữ ss đứng sau… Với từ “Occassionally”, chúng ta lại gặp vấn đề rắc rối ngược lại – hai chữ c đứng trước và chỉ có một chữ s đứng sau. Chúng ta sẽ biến trật tự này thành câu như sau: “Occasionally, I drink 100cc of soda a day” (đôi khi tôi uống 100cc nước soda một ...
“Chúng ta đã gặp nhau chưa nhỉ?
Nhìn bạn quen lắm…” Ghi nhớ tên cũng là một vốn quý mang tính chiến lược, đối lập với sự tin tưởng phổ biến rằng, sự ghi nhớ này không phải là một khả năng bẩm sinh. Khả năng nhớ tên có thể đạt được và ta có thể nhớ được hàng nghìn cái tên.
Sự kỳ diệu này diễn ra trên cả mức độ cá nhân và công việc. Việc ghi nhớ teen góp phần vào một số công việc sau: Nó dẫn đến sự liên kết cá nhân và tín nhiệm ngay lập tức.
Nó tạo ra các khách hàng trung thành và tăng doanh thu cũng như thu nhập. Nó thúc đẩy động lực và trách nhiệm của các nhân viên, góp phần trực tiếp vào việc giảm chi phí và tăng sản lượng.
Nó thể hiện sự đánh giá đúng trí nhớ tuyệt vời của các cá nhân và biểu thị trình độ chuyên môn. Một người thuyết trình nhớ được tên của bốn mươi người tham gia trong một thời gian ngắn sẽ nâng cao giá trị bản thân và tạo ấn tượng chuyên nghiệp.
Con người thường ngạc nhiên trước những điều rất khó thực hiện. Bên cạnh đó, khả năng nhớ tên còn góp phần ở mức độ cá nhân: tăng cường sự tự tin vào bản thân, tránh được những tình huống lúng túng, phát triển
thì chính tôi, tôi cũng vẫn ái ngại cho anh ta. Mà vì thế cho nên đáng lẽ vào bàn giấy làm việc thì tôi lên qua phòng này… Tôi không biết mình với Việt Anh đã chuyện trò với nhau những gì, song riêng tôi, tôi cũng có một chuyện muốn nói đấy, mình ạ. – Gì vậy? – Cái tự do của Hằng!… Cứ để tôi ôn tồn nói cho có đầu có đu...
Bây giờ tôi mới biết là tôi mơ ước hão! Mình vẫn còn yêu Việt Anh… – Tôi đã làm gì cho chồng tôi… – Khoan, Hằng cứ để tôi nói nốt… Bao giờ mình cũng yêu Việt Anh! Cuộc đời của mình chỉ có thể sung sướng nếu mình cùng sống chung một cuộc đời với Việt Anh!
Tôi biết rõ mình lắm rồi.
Tôi đã ngẫm nghĩ chán chê ra rồi. Bây giờ đã đến lúc tôi quyết định! Đến đây, Đức chững chạc ngồi xuống ghế. Hằng cũng nghiêm nét mặt mà thản nhiên rằng: – Tôi rất vui lòng nghe.
Đức quả quyết tiếp: – Tôi bây giờ không dám nghĩ đến tôi nữa. Tôi phải quên tôi đi mà nghĩ đến Hằng!… Mình lấy hai đời chồng rồi… Cuộc nhân duyên thứ nhất phải âm thầm đau khổ thì cuộc nhân duyên thứ nhì không lẽ lại cũng thế được. Chính ra Hằng cũng đáng hưởng hạnh phúc ở đời… vì ái tình! Trời ơi! Tôi yêu Hằng quá, kh...
trên bàn.
— Từ giã cuộc đời có thể bằng cách khác nữa. — Nhưng đâu có dễ như thế.
— Santa Barbara nằm bên bờ đại dương... — Tôi sợ nước.
— Thế không sợ đạn à? — Đề nghị ông, thưa ông Mason, xin đừng dè bỉu nữa. Lẽ nào ông không tin tôi?
— Bà Forbs, bà thấy đấy, - vị luật sư từ tốn đáp, - tôi xem mọi sự đó từ quan điểm của các bồi thẩm. — Nhưng các bồi thẩm sẽ không hỏi những câu như thế.
— Dĩ nhiên. Nhưng chắc chắn biện lí khu sẽ hỏi chúng, còn các bồi thẩm sẽ nghe những câu trả lời của bà.
— Tôi chẳng còn gì nói thêm cả. Tôi đã nói sự thật.
— Nghĩa là chồng bà đã đem khẩu súng đi?