text
stringlengths
1
55.3k
Ông sống cùng với vợ.
Quả tình ông không nói dối, nhà ông chẳng đủ chỗ để mời hai vị khách ngủ lại.
Asakawa quay lại sau nhìn Ryuji.
- Tớ thì sao cũng được.
Hayatsu tăng tốc cho xe phóng thẳng về phía Sashikichi, ngôi làng nằm ở cực nam của đảo. Nói là tăng tốc chứ chẳng chạy được nhanh, vì đường vành đai lượn quanh đảo vừa hẹp vừa lắm khúc cua. Những chiếc xe chạy ngược chiều phần lớn là xe hạng nhỏ.
Tầm mắt mở rộng về phía bên phải, biển hiện ra và tiếng gió cũng đổi khác. Biển nhuộm màu da trời, sâu thẳm, những đợt sóng cuộn lên, ngọn sóng trắng lấp lánh. Nếu không có chúng, đường ranh giới giữa biển và trời, thậm chí giữa biển và đất liền hẳn đã trở nên mờ nhạt.
Nhìn mãi cảnh tượng ấy khiến lòng Asakawa buồn bã. Thông tin về cơn bão đang phát trên đài lại càng làm gã rầu rĩ hơn.
Tới một ngã ba, chiếc xe rẽ vào con đường bên phải và bắt gặp một lối đi trồng toàn hoa trà, nó chui qua dưới cái vòm ấy. Chắc tại mưa gió lâu ngày cướp đi lớp đất phủ, dưới những gốc cây, vô số những chiếc rễ trần trụi cong queo trồi ra và xoắn xuýt vào nhau. Vẻ mơn mởn ẩm ướt vì nước mưa trên bề mặt chúng bất chợt kh...
- Còn một đoạn nữa là đến Sashikichi rồi. - Hayatsu nói. - Nhưng tôi không nghĩ là cô Yamamura Sadako còn ở đó. Những chuyện cụ thể hơn các anh cứ hỏi ông Yamamura Takashi. Nghe đâu ông ấy là anh em họ với mẹ của Yamamura Sadako. - Cô Yamamura Sadako năm nay bao nhiêu tuổi rồi ạ? - Asakawa hỏi. Từ nãy tới giờ, Ryuji ch...
- Tôi chưa gặp bao giờ, nhưng nếu cô ta còn sống thì năm nay chắc khoảng bốn hai, bốn ba gì đấy. ... Nếu còn sống?
Tại sao ông ấy lại dùng cách nói này?
Asakawa bỗng thấy nghi ngại.
Hay là cô ta đã biệt tích từ lâu?
Đã đặt chân lên đến đảo mà không thu lượm được tin tức gì, gã chỉ còn cách đợi chờ kết cục. Nỗi hoang mang thoáng qua trong đầu gã.
Đang băn khoăn thì chiếc xe dừng lại trước cửa một ngôi nhà hai tầng có tấm biển đề "Quán trọ Yamamura". Ngôi nhà tọa lạc trên một sườn dốc thoai thoải nhìn ra biển, những ngày đẹp trời hẳn là phong cảnh dưới kia sẽ rất tuyệt vời. Ngoài khơi, cái bóng hình tam giác của một hòn đảo hiện lên lờ mờ. Đó là đảo Toshima. - H...
Hayatsu đưa tay chỉ tít về phía nam và nói với vẻ tự hào.
8.
- Cậu bảo tớ điều tra về cô ta, nhưng điều tra cái gì bây giờ?
... Tham gia đoàn kịch năm 1965?
Hắn đùa chắc?
Chuyện cách nay đã hai mươi nhăm năm rồi còn gì?
Yoshino rủa thầm trong bụng.
... Lần theo dấu vết của một tên tội phạm cách đây một năm cũng đủ bở hơi tai chứ nói gì đến hai mươi nhăm năm.
- Mọi thứ, gì cũng được: cuộc đời, công việc và mong muốn của cô ta.
Yoshino chỉ còn biết thở dài.
Anh ta vừa kẹp ống nghe vào vai vừa kéo quyển sổ tay ở mép bàn về phía mình.
- ... Thế hồi ấy cô ta bao nhiêu tuổi? - Mười tám tuổi.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba ở Oshima, cô ta lên Tokyo và gia nhập đoàn kịch Hisho. - Oshima? - Yoshino thôi viết, cau mày.
- Cậu đang gọi điện từ đâu đấy?
- Từ Sashikichi trên đảo Izu Oshima.
- ... bao giờ về? - Cố gắng sớm nhất có thể. - Cậu có biết là bão đang vào không?
Tất nhiên, ở trên đảo thì ai mà chẳng biết, thế nhưng cái tình huống đầy kịch tính và nhuốm màu sắc không tưởng này chợt khiến Yoshino thú vị. Hạn chót là tối ngày kia, vậy mà rất có thể hắn sẽ không về được vì bị mắc kẹt trên đảo.
- Đường biển và đường hàng không không thế nào hả anh? - Asakawa vẫn mù mờ về cơn bão.
- Tớ không biết, nhưng cứ tình hình này thì chắc là... - Huỷ chuyến... - ... chắc là vậy.
Cho tới giờ, Asakawa chưa hề nhận được một thông tin chính xác nào về cơn bão vì còn mải đuổi theo tung tích của Yamamura Sadako. Từ lúc tới cảng Oshima cái dự cảm không
www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com
nói ra là đúng với hiện thực.
Trong phần lời dẫn ngài viết rằng, trước khi bắt đầu phiên toà xử Bessy Forbs, hẳn nên bắt giữ tôi và Paula, ngầm bảo rằng một trong hai chúng tôi chịu trách nhiệm về cái chết của Clinton Forbs.
Lời buộc tội như thế là thiếu cơ sở.
Tôi không bắn Clinton Forbs, nhưng đã giết chết vợ mình, Paula Cartrait.
Xét tình thế hình thành hiện thời, tôi đi tới kết luận rằng công chúng nên cần biết sự thật…» — Cô sợ chứ?
- Mason nhắc lại khi Della vừa đánh xong chữ cuối. — Không, - cô đáp, - hãy tiếp đi. — Tuyệt. Tiếp tục.
«…Vợ chồng chúng tôi đã sống hạnh phúc ở Santa Barbara.
Clinton và Bessy Forbs vốn là bạn của chúng tôi. Tôi biết rằng Clinton là kẻ hám gái, nhưng mặc dù thế tôi vẫn thích y. Y xoắn xuýt lấy một số phụ nữ, thế nhưng tôi không ngờ vực rằng vợ tôi cũng thuộc về số đó.
Sự thật đổ ụp xuống tôi như tiếng sét giữa trời quang. Hạnh phúc của tôi và gia đình đã vỡ nát.
Tôi thề sẽ tìm ra Clinton Forbs và giết y như giết một con chó dại.
Tôi tốn mất mười tháng để làm rõ ra y đã đến sống tại Milpas Draiv dưới cái tên Clinton Fouli.
Tôi đã thuê ngôi nhà bên cạnh và thuê một bà quản gia điếc để bà ta khỏi đi hóng hớt chuyện với hàng xóm.
Trước khi giết Forbs, tôi muốn biết được giờ giấc hoạt động hàng ngày của y và hiểu xem y đã đối xử thế nào với Paula và nàng có hạnh phúc không.
Vì thế suốt thời gian, hầu như tôi ở bên cửa sổ với ống nhòm trong tay.
Rốt cuộc tôi đã hiểu ra rằng Paula bất hạnh khủng khiếp. Nhưng, thật tiếc, tôi đã không đạt được điều tôi dự tính. Một đêm tối tôi đi sang nhà tên kẻ thù của tôi.
Tôi muốn giết y và đưa vợ tôi đi khỏi đó.
Thông qua quản gia tôi gửi cho luật sư của tôi một bức thư kèm theo bản di chúc.
Cửa hậu hoá ra mở sẵn, và tôi lẻn vào nhà Clinton Forbs chẳng bị trở ngại gì.
Y có con bécgiê tên là Prins vốn biết tôi rất rõ. Thay vào việc cất tiếng sủa, Prins vẫy đuôi và liếm tay tôi. Tôi vỗ vỗ lên đầu nó, đi qua vào phòng đọc và ở đấy bất ngờ đụng với vợ mình. Trông thấy tôi, nàng sợ hãi kêu lên. Tôi tóm lấy cổ nàng và dọa sẽ xiết cổ, nếu nàng lên tiếng. Vì khiếp hãi Paula suýt ngất xỉu.
Tôi giúp nàng ngồi xuống và hỏi mấy câu.
Thì ra, Telma Benton là tình nhân của Clinton Forbs, thêm nữa, tình sử của họ bắt đầu từ lâu trước khi rời khỏi Santa Barbara. Paula chỉ một mình trong nhà, bởi Forbs và Telma đi đâu đó, còn Ah Wong, đầu bếp người Trung Hoa, bỏ đến với bạn bè.
Tôi nói với Paula rằng tôi chuẩn
bị bữa tối, bạn có còn muốn tự làm việc nhà nữa không?
• 271 So với hầu hết dân số, bạn đánh giá sự liêm chính, thành thật và thân thiện của bản thân đạt mức nào? ↓ ■ Gia đình của bạn có cùng quan điểm đánh giá với bạn không? • 272 Bạn có dám khai man vì một người bạn thân không? Ví dụ, khi lái xe, người bạn ấy đã lơ đãng vì bận cười giỡn khi đang nghe một chương trình phá...
• 273 Năm năm sau kể từ bây giờ, bạn mong muốn bản thân đang tập trung vào việc gì? Theo bạn, trên thực tế vào thời điểm đó, bạn đang tập trung vào việc gì? ↓ ■ Cuộc sống của bạn hiện nay tốt hơn hay tệ hơn, so với những gì bạn dự đoán 5 năm về trước?
Về phương diện nào?
• 274 Nếu có thể ngăn không cho một trong những sự kiện sau xảy ra, bạn sẽ chọn ngăn một trận động đất
thể sẽ bị hãm hại, ví dụ: bị người khác phản bội hoặc bị người khác ném đá sau lưng... Có một vị chủ tịch hội đồng quản trị của công ty đến gặp tôi, ông ta nói: “ Sư phụ! Tôi bị kẻ tiểu nhân ngầm hãm hại”. Kẻ tiểu nhân trong câu nói của ông ta chính là vị tổng giám đốc của công ty đó, đối phương sau khi tốt nghiệp xong...
Điều quan trọng là sau này không phải vì xảy ra sự việc lần này mà có sự thù ghét với mọi người. Mặc dù không nên thù ghét, nhưng cần phải biết theo dõi tỉ mỉ”, gọi là theo dõi để hiểu rõ sự chân thành của đối phương; đồng thời với việc theo dõi, cũng cần thường xuyên hiểu và thông cảm cho người cấp dưới, quan tâm đến ...
TỪ BI KHÔNG CÓ KẺ THÙ TRÍ TUỆ KHÔNG CÒN
buổi sáng thứ bảy chưa từng có trong lịch sử.
Bốn vị thẩm phán - Hugo Black, William Douglas, William Brennan và Thurgood Marshall - bất đồng ý kiến với quyết định nghe tranh luận "nói rằng họ đã có thể từ chối vụ việc này, và ngay lập tức dỡ bỏ mọi hạn chế đối với tờ Thời báo và Bưu điện". Rõ ràng, để dỡ bỏ lệnh cấm, cần phải thuyết phục ít nhất một trong số các ...
Do đó, tôi muốn thêm nhiều tờ báo vào danh sách những kẻ nổi loạn vì hai lý do. Trường hợp xấu nhất, nếu Toà án Tối cao duy trì lệnh cấm trong một thời gian ngắn, tôi muốn công bố càng nhiều nội dung của tài liệu càng tốt trước khi điều này xảy ra. Hơn nữa, khi tin tức càng lan rộng, thì càng nhiều cơ hội mà một hoặc h...
Tony Russo từ chối làm chứng. Nhưng trước đề nghị được dành cho quyền miễn trừ và đối mặt với khả năng bị tạm giam vì khinh thường pháp luật nếu từ chối, Lynda Sinay đã cung cấp bằng chứng. Với chứng cứ đó, quan toà Venetta S. Tasopoulos ra trát bắt giam tôi ngay tối thứ sáu ngày 25-6. Lệnh bắt này được đưa ra kịp thời...
Tôi nói: "Tôi không thể làm như vậy.
Tôi còn rất nhiều bản sao của tài liệu để phân phát".
Charlie nói tôi không còn cơ hội nào khác.
"Nếu anh không trình diện, anh sẽ trở thành một tên tội phạm đang lẩn trốn". "Tệ thật. Tôi không thể kết thúc như vậy".
Charlie nhắc đi nhắc lại điều đó và rời khỏi để tham khảo ý kiến với Boudin. Khi trở lại, ông ta hỏi: "Anh cần bao nhiêu lâu để thoát khỏi phần hồ sơ còn lại". "Một vài ngày", tôi trả lời. Sau khi bàn bạc với tôi, Charlie và Boudin gọi đến Bộ Tư pháp và cố gắng thuyết phục họ với ý tưởng tôi sẽ trình diện ngay lập tức ...
Như chúng tôi đã dự đoán, họ không thành công.
Charlie gọi điện lại cho tôi và hỏi: "Khi nào anh có thể tới được?"
"Sáng thứ hai".
Charlie gọi cho luật sư đại diện ở Boston và nói với ông ta rằng tôi sẽ trình diện vào sáng thứ hai, không sớm hơn. Ông luật sư nói: "Ông biết rằng, anh ta sẽ không làm như vậy".
Charlie quá quyết: "Vâng, anh ta sẽ làm như vậy".
Yên lặng trong một phút, Luật sư đại diện nói: "Ồ, được rồi, FBI sẽ không thể tìm thấy anh ta cho đến ngày hôm đó". Charlie nói: "Ông biết không, ông đang nói chuyện trên một đường dây bị nghe trộm".
Đó là giả định mà các luật sư của tôi đưa ra, mặc dù họ không biết thực sự về điều đó.
"Ông đang đùa đấy hả". "Không hề". Viên quan chức của Bộ Tư pháp thốt lên: "Ôi, Chúa ơi" và cúp máy.
Charlie kể lại câu chuyện này cho tôi và nói, "Anh có hai ngày". Tôi xem lại những gì còn lại và quyết định xem sẽ chuyện chúng cho ai.
Tất nhiên, tôi không nhất thiết phải làm như vậy.
Tôi có thể trình diện ngay và giao lại công việc này cho ai đó, nhưng từ trước đến nay, tôi là đầu tầu của quá trình này và tôi muốn trụ lại đến phút cuối cùng. Sau khi hai mươi tháng nỗ lực, và sau hai tuần thắng lợi vừa qua, thách thức công khai và thành công, tôi không hề muốn rời bỏ khi các nhà chức trách bảo tôi p...
Họ cũng không biết gì nhiều về nguyên nhân của sự trì hoãn này.
Sáng thứ bảy, tôi chia các bản sao còn lại thành hai phần và cuối tuần, nhóm của chúng tôi chuyển chúng đến toà soạn báo Người đưa tin Cơ đốc giáo và Tuần tin tức. Đến đêm chủ nhật, tủ đựng tài liệu đã sạch trơn.
Chúng tôi đã sẵn sàng lộ diện vào sáng ngày hôm sau.
Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra trong trường hợp bảo lãnh. Hai ngày với tư cách là một kẻ chạy trốn có thể không thuyết phục được thêm một vị quan toà để cho phép tôi bước ra khỏi toà án.
Trong căn phòng ở nhờ cuối cùng, chúng tôi nghĩ đây có thể là đêm cuối cùng chúng tôi bên nhau.
Trước lời thúc giục quyết liệt của chính phủ trong buổi sáng chủ nhật đề nghị Toà án Tối cao tiếp tục ngăn chặn việc công bố thông tin cho công luận Mỹ, tôi cảm thấy thật bõ công để chứng minh trên thực tế nỗ lực của chính phủ là vô ích, trong khi các thẩm phán đang cân nhắc, để các tờ báo sẵn sàng hành động như thể họ...
Buổi sáng ngày thứ hai, ngày 28-6, Charlie Nesson đến để cùng chúng tôi đến toà án liên bang thưa kiện.
Ông bày tỏ hy vọng sẽ có nhiều nhà báo ở đó.
Tôi mặc bộ đồ đẹp nhất mà ai đó đã "ăn trộm" ra khỏi căn hộ của tôi. Đó là một món quà cưới của người anh rể và là bộ complê may duy nhất mà tôi từng có. Tôi mặc nó trong suốt phiên toà.
Trong những ngày này, trước khi vụ Watergate diễn ra, dường như bất kỳ ai đến toà án với một bộ complê lịch sự cùng cà vạt luôn có vẻ như vô tội trước hội thẩm đoàn.
Charlie đưa cho tôi lời khuyên của một nhà báo rằng FBI đang cố gắng một cách tuyệt vọng để tóm được tôi trên đường trước khi tôi trình diện tại toà án. Sự bất lực của FBI trong nỗ lực truy bắt tôi hai tuần qua khiến họ lúng túng, trong khi đó tôi đang phân tán hồ sơ và xuất hiện trên kênh truyền hình quốc gia, và tìm ...
Chúng tôi đi vòng ra rất xa và qua Charles trên một chiếc cầu ít được sử dụng.
Sáng hôm đó, tôi hình dung trong đầu một tuyên bố ngắn, tôi muốn nói với báo giới nếu tôi có cơ hội trước khi bị bắt. Đây có thể là cơ hội đầu tiên cho tôi đứng ra nhận trách nhiệm duy nhất về việc tiết lộ hồ sơ. Khi tôi còn hoạt động bí mật và chưa công khai nhận tôi là nguồn gốc của hồ sơ, tôi không thể chứng thực gi...
Charlie ngồi ở ghế đằng trước với người lái xe.