text
stringlengths
1
55.3k
Thanh âm rất uyển chuyển lọt tai.
Vi Tiểu Bảo thấy mụ có vẻ nhiều tuổi mà thanh âm chẳng khác gì một thiếu nữ.
Đầu đội một chiếc kim hoàn, đi chân không, thắt giây lưng thêu hoa. Cách ăn mặc thật là kỳ dị. Mái tóc mụ đã bạc phơ mà khuôn mặt vừa trong trẻo vừa non nớt. Chỉ có khoé mắt là đã nhiều vết nhăn.
Mụ bao nhiêu tuổi khó mà đoán được. Coi mớ tóc trên đầu mụ thì mụ phải là ngoài sáu chục nhưng nhìn dong mạo mới trên dưới ba mươi.
Vi Tiểu Bảo nghĩ đến mụ đã là sư phụ của Tam thiếu nhưng thị mình phải kính trọng.
Gã liền quỳ xuống dập đầu nói: -Bà bà tỷ tỷ!
Vi Tiểu Bảo làm lễ khấu đầu. Mụ áo vàng cười hỏi: -Nhỏ kia! Ngươi kêu ta bằng gì? Vi Tiểu Bảo đứng dậy cười đáp: -Thái thái là sư phụ của Tam thiếu nhưng, tiểu tử phải xưng hô là bà bà.
Nhưng coi tướng mạo thái thái, nhiều lắm mới hàng tỷ tỷ của tiểu tử. Vì thế tiểu từ kêu thái thái bằng bà bà tỷ tỷ. Bà kia cười khanh khách hỏi lại: -Nhiều lắm mới vào hàng tỷ tỷ của ngươi ư? Chẳng lẽ còn có thể vào hàng muội muội của ngươi nữa chăng? Vi Tiểu Bảo đáp: -Giả tỷ bà bà đứng cách tường lên tiếng, tiểu tử ch...
Vi Tiểu Bảo trỏ vào ông già kia hỏi: Vị lão công này là ... sư bá của ... bà bà tỷ tỷ ư? Mụ cười đáp:Chứ còn gì nữa?
Ta xa cách lão nhân gia đã bốn chục năm không được gặp mặt. Ban đầu ta không nhận ra.
Sau lão nhân gia động thủ ra chiêu " Vân hành Tần linh " uy mãnh phi thường, ở Trung Nguyên không còn người thứ hai nào, ta mới biết chính là Quy sư bá. Vi Tiểu Bảo ngập ngừng kinh hãi hỏi: Lão nhân gia đã là người trong một nhà thì biết tính sao bây giờ? Bà kia lắc đầu đáp: Ta cũng chẳng biết làm thế nào? Sư phụ ta mà...
Vụ này không liên quan gì đến ta. Bảo trói sư bá thì ta không dám, nhưng nếu không trói mà lão nhân gia hồi tỉnh thì ta đánh không lại đâu. Tiểu đồ đệ! Tiểu đệ đệ liệu địch nổi lão nhân gia không? Vi Tiểu Bảo cả mừng cười đáp: -Tiểu tử lại càng không địch nổi. Gã biết bà nói vậy là muốn thoát khỏi mối liên quan chứ khô...
Vụ này là hành động của chúng ta, chẳng liên can gì với bà bà tỷ tỷ.
Bọn Từ Thiên Xuyên vừa bị hán tử bệnh hoạn đùa giỡn trêu cợt gây nên mối đại nhục chưa từng có trong đời người, đã nghiến răng căm hận từ trước. Bây giờ các vị nghe Vi Tiểu Bảo nói vậy liền cầm lấy giây thừng trói gô lão già, mụ già, hán tử bệnh hoạn cùng bốn tên nam nữ nô bộc lại. Bà già áo vàng hỏi: -Sao sư bá ta lại...
Vi Tiểu Bảo liền đem tình hình gặp ông già này ở phạn điếm trong trường hợp nào? Lão đã đùa giỡn bọn Từ Thiên Xuyên làm sao, lược thuật lại một lượt.
Gã còn nói võ công của hán tử bệnh hoạn cực kỳ lợi hại.
Bao nhiêu người hiện diện ở đây đều không phải là địch thủ của lão.
Bà kia nói: -Tính mạng của Quy tiểu sư đệ đành để sư phụ ta giải cứu.
Y mắc bệnh hoạn nặng từ thuở nhỏ cho đến bây giờ vẫn chưa khỏi.
Y là bản mệnh của vợ chồng Quy sư bá đó. Bà đưa mắt nhìn ông già nói tiếp: -Quy sư bá là người chính phái, sao lại vào phe đảng với tên đại hán gian Ngô Tam Quế? Nếu quả đúng như vậy thì sư phụ ta không thể phiền trách ai được.
Hà hà!
Nghe giọng bà nói thì dường như bà rất sợ sư phụ.
Vi Tiểu Bảo đáp: -Ai giúp đỡ Ngô Tam Quế thì người nào cũng có quyết giết đi. Lệnh sư mà biết vụ này, chắc còn ca ngợi bà bà tỷ tỷ không ngớt. Mụ áo vàng cười hỏi: -Thế ư?
Mụ liếc mắt ngó ông bà già một lát rồi đến sờ mũi để nghe hô hấp của hán tử bệnh hoạn.
Mụ hỏi: -Tam thiếu nhưng! Khi sư bá ta hồi tỉnh nhất quyết sẽ nổi lôi đình, mà chúng ta lại chẳng thể giết được lão nhân gia được. Bay giờ đành thế này vậy: Bọn chúng ta bỏ đi là hơn, để mặc các vị ở lại.
Có thế thì vĩnh viễn các vị mới không thể khám phá ra được ai đã cột họ.
Ngươi tính như vậy có ổn không? Tam thiếu nhưng đáp: -Sư phụ đã dạy thế thì cứ làm như vậy là được.
Nhưng nàng nghĩ tới ở đây lâu ngày, nay bỏ đi một cách đột ngột, trong lòng không khỏi ngẩn ngơ quyến luyến. Hơn nữa chuyển vận đồ đạc chuyên cư không phải chuyện dễ dàng, nên nét mặt nàng lộ vẻ băn khoăn, thở than. Một bà già mặc áo trắng ngoài sáu chục tuổi lên tiếng: -Đã bắt dược kẻ thù, vậy chúng ta đem tế điện các...
Mọt người đều lôi Ngô Chi Vinh đến trước linh tòa quì xuống. Tam thiếu nhưng lấy trên bàn thờ một bộ sách đưa tới trước mắt Ngô Chi Vinh hỏi: -Ngô đại nhân! Bộ sách này là sách gì, đại nhân có nhận ra không? Ngô Chi Vinh đã thuộc làu cuốn sách này, vừa ngó thấy hình thù, dầy mỏng, đã nhận ra ngay là cuốn Minh Sử, nhò n...
Hắn bị cắt đầu lưỡi, máu chảy không ngớt, ba phần người đã chết mất hai. Bây giờ toàn thân hắn nhủn ra, ngồi phệt xuống đất, run lẩy bẩy không ngớt. Tam thiếu nhưng nói:Vì ngươi mưu đồ công danh phú quý mà làm chết hại bao nhiêu người! Liệt vị tướng công đây không bị chết vì đầy ải trong chốn ngục tù thì cũng bị tội lă...
Ngươi muốn chết một cách yên lành thì tự tử cũng được.
Nàng nói rồi giải khai huyệt đạo cho Ngô Chi Vinh, lại liệng thanh đoạn đao xuống trước mặt hắn đánh " choang " một tiếng. Ngô Chi Vinh toàn thân run bần bật, thò tay ra lượm đao lên. Nhưng hắn là phương tham sinh quý tử, làm gì có đủ dũng khí để tự sát? Đột nhiên hắn xoay mình muốn đứng dậy chạy trốn ra khỏi linh đườn...
Quần nữ nằm phục xuống đất khóc òa lên.
Vi Tiểu Bảo cùng quần hùng trong Thiên Địa Hội cũng đứng trước linh vị tòa hành lễ.
Mụ áo vàng đứng một bên, cặp lông mày hơn nhăn lại, chẳng hiểu mụ đang nghĩ tâm sự gì.
Quần nữ khóc lóc một hồi lâu rồi quay sang nhìn Vi Tiểu Bảo khấu đầu để tạ ơn gã đã bắt cừu nhân đến cho. Vi Tiểu Bảo vội cúi đầu đáp lễ nói: -Chút việc nhỏ mọn này phỏng có chi đáng kể mà các vị phải khách khí? Nếu các vị còn kẻ thù khác xin nói cho hay, tại hạ đi bắt chúng đem về đây cho các vị xử trí. Tam thiếu nhưn...
Thế là mối đại cừu của bọn nô tài đã trả được một cách đầy đủ. Hiện không còn một cừu nhân nào khác.
Vi Tiểu Bảo nói: -Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!
Quần nữ thu thập bài vị, phóng hoả đốt linh tòa. Mụ áo vàng thấy quần nữ thu xếp đồ tế nguyền của riêng tây hồi lâu không ngớt, mụ nóng ruột không chờ được liền ra coi những người bị bắt. Vi Tiểu Bảo cùng quần hùng Thiên Địa Hội cũng theo mụ đi ra thấy ông già, bà già và hán tử bệnh hoạn đều chưa hồi tỉnh.
Mụ áo vàng cười nói: -Chú nhỏ kia!
Có muốn hạ độc hại người cũng nên học cho thật giỏi.
Vi Tiểu Bảo đáp: -Dạ dạ! Vãn bối lâm vào tình trạng bất đắc dĩ mới phải đánh thuốc mê người ta. Võ công bọn họ cao thâm đến trình độ không thể lường được. Nếu vãn bối không ùng nguỵ kế tất bị họ chặt đầu. Thủ đoạn đê hèn này thật khiến cho anh hùng hảo hán trên chốn giang hồ khinh mạn vô cùng! Vãn bối biết mình sai quấ...
Ai cầu họ kính trọng hay khinh mạn?
Tỷ như Ngô Chi Vinh bí mật báo cáo triều đình về pho Minh sử làm chết hàng trăm, hàng ngàn mạng người mà hắn có dùng thuốc độc, chẳng lẽ coi hắn là hảo nhân được chăng? Mụ nói bấy nhiêu lời khiến cho Vi Tiểu Bảo nức lòng hỡi dạ. Gã đáp: -Bà bà tỷ tỷ! Bà bà tỷ tỷ nói vậy đúng quá! Ngày còn nhỏ vãn bối liệng vôi bột vào ...
Đáng tiếc lúc ấy bà bà tỷ tỷ không hiện diện tại trường để cho y một bài học đích đáng.
Mụ áo vàng nói: -Nhưng ngươi hạ độc gia hại Quy sư bá của ta, ta cũng phải đánh ngươi một trận nhừ đòn. Vi Tiểu Bảo vội cãi: -Ban đầu vãn bối có biết lão là sư bá của bà bà tỷ tỷ đâu? Đã không biết là không có tội. Mụ áo vàng hỏi: -Giả tỷ ngươi biết rõ là sư bá ta, nhưng lão nhân gai sắp chặt cổ ngươi, mà trong tay ngư...
Người ta định giết ngươi thì có lý nào ngươi không muốn hạ sát người ta trước? Ta phải cho ngươi ăn đòn một trận chỉ vì ngươi ngu quá không biết đường hành động. Người ta đây là " Thần quyền vô địch " Quy Tân Thụ, thường kêu bằng Quy nhị gia, một đấng anh hùng khét tiếng giang hồ. Công lực của lão nhân gia cao thâm khô...
Vi Tiểu Bảo vừa kinh hãi vừa mừng thầm.
Gã đoán được vài phần liền nói: -Té ra ... té ra bà bà tỷ tỷ đã thay thứ thuốc độc hạng nhất vào. Mụ áo vàng đáp: -Đừng nói bậy!
Ta không thay đổi chi hết.
Đây là bọn Quy sư bá tự nhiên mang lụy. Sư bá nhức đầu, choáng váng, rồi xỉu đi.
Cái đó không liên can gì đến ta.
Một hán tử mắc bệnh trầm trọng, hai ông bà già ngoài tám chục tuổi đột nhiên té xỉu chẳng có chi lạ.
Miệng mụ nói rất nghiêm nghị, nhưng khoé mắt lộ ra những tia đùa cợt. Vi Tiểu Bảo biết mụ sợ sau này sư bá hiểu chuyện sẽ trách mắng mụ, nên mụ không nhận mình đã nhúng tay vào. Trong lòng rất kính phục mà lại ý hợp tâm đầu với mụ áo vàng, gã quỳ mọp xuống, dập đầu nói: -Bà bà tỷ tỷ! Vãn bối bái bà bà tỷ tỷ cầu làm sư ...
Mụ áo vàng cười khanh khách đưa tay ra đỡ lấy dưới cầm gã. Vi Tiểu Bảo thấy dưới cầm là một vật cứng ngắc, chứ không phải là bàn tay người, gã ngó xuống, bất giác giật mình kinh hãi. Nguyên gã nhìn thấy dưới cằm mình những cây sắt đen sì đầu nhọn hoắc, lấp loáng có ánh sáng. Mụ áo vàng cười nói: -Ngươi coi kỹ đi!
Mụ dùng tay trái vén tay áo bên phải lên để lộ làn da cánh tay trắng như tuyết, nhưng bị đứt tầy từ cổ tay, bàn tay không còn nữa và mụ đã dùng bàn tay sắt lắp vào.
Mụ áo vàng lại nói: -Ngươi muốn làm đồ đệ ta cũng chẳng khó gì. Chỉ cần ngươi chặt bàn tay đi để làm bàn tay sắt lắp vào.
Nguyên mụ áo vàng này là giáo chủ Ngũ Độc Giáo tên gọi là Hà Thiết Thủ, ngày trước đã lừng danh thiên hạ. Sau Hà Thiết Thủ bái Viên Thừa Chi làm sư phụ mới đổi tên là Hà Địch Thủ. Từ khi nhà Minh mất ngôi rồi mụ theo Viên Thừa Chi ra hải ngoại. Mười năm trước đây, mụ vâng mệnh vào Trung Nguyên hành động, ngẫu nhiên cứu...
Mụ hỏi rõ đầu đuôi biết bản lãnh đối phương đã cao cường như vậy thì thứ mông hãn dược tầm thường chẳng ăn thua gi với họ.
Mụ liền lấy một chút thuốc khác bỏ vào lu nước.
201 Tìm địch nhân theo dõi hành tu n g Bản lãnh sử độc của Hà Dịch Thủ tuyệt thế vô song hiện nay.
Từ ngày mụ qui thuận phái Hoa Sơn chưa từng dùng độc, nay đột nhiên thấy người muốn bỏ thuốc vào lu nước, mụ không khỏi ngứa nghề, muốn thử kỹ thuật của mình xem thiên hạ còn ai chịu nổi không? Giả tỷ không có thuốc của Hà Dịch Thủ mà nội lực Quy Tân Thụ lại cao thâm hơn cả sư phụ của mụ là Viên Thừa Chí, thì thứ Mông ...
Sau hắn uống thứ linh dược cực kỳ trân quí mới giữ được sinh mạng cho tới ngày nay. Có điều thân thể và não chất của hắn bị tổn thương, nên thủy chung chẳng thể nào tráng kiện như người thường.
Vợ chồng Quy Tân Thụ chỉ có mỗi đứa con độc nhất, nên quí trọng hắn hơn cả tánh mạng mình. Quy Chung mắc bịnh hoạn từ thuở nhỏ không khỏi được cưng chiều quá độ, kém bề lễ giáo. Tuy hắn rèn luyện võ công cao cường, nhưng người đã đứng tuổi mà tâm trí tính tình chẳng khác đứa trẻ nít mới lên bảy, lên tám.
Khi Hà Dịch Thủ bỏ thuốc độc vào lu nước, mụ không hiểu địch nhân là ai? Sau khi phát giác ra đối phương là gia đình Quy sư bá, mụ không khỏi hồi hộp trong lòng. Nhưng sự việc xẩy ra đã lỡ mất rồi đành phải lảng tránh.
Mụ nghe Vi Tiểu Bảo ăn nói rất vừa lòng nên đem dạ yêu thương tự nhủ: -ở trên hải đảo làm gì có những đứa nhỏ linh lợi thế này? Vi Tiểu Bảo nghe mụ nói có chịu chặt tay mới được nhận làm đồ đệ, bất ngờ giơ bàn tay lên ngó. Gã đã sợ đau đớn, lại không nỡ vứt bỏ bàn tay, đâm ra lộ vẻ ngần ngừ.
Hà Dịch Thủ cười nói: -Người bất tất phải bái ta làm sư phụ nữa, ta cũng không đủ thì giờ truyền võ công cho ngươi. Ta có một môn ám khí làm trò chơi rất hay, tặng cho ngươi để khỏi uổng công đã dập đầu và hô lên hô xuống câu " Sư phụ tỷ tỷ " . Vi Tiểu Bảo đáp: -Thưa " Sư phụ tỷ tỷ " !
Đồ đệ có dập đầu hay xưng hô thế nào thì cũng chẳng uổng công mặc dù sư phụ tỷ tỷ không truyền thụ võ công, hay không cho vật gì.
Đứng trước một vị mỹ mạo cô nương, vãn bối có xưng hô bao nhiêu câu " Sư phụ tỷ tỷ " , trong lòng cũng đủ khoan khoái và thỏa mản lắm rồi. Hà Dịch Thủ cười khanh khách nói: -Khỉ con ơi! Miệng ngươi liến thoắng quá! Ngươi nói ba hoa không ngớt với bà bà mà bà bà vẫn để tai nghe.
Mụ là giòng Miêu tộc, nên đối với lễ phép qui củ của người Hán chẳng để tâm. Mụ được Vi Tiểu Bảo ca ngợi sắc đẹp, chẳng những không lấy làm phật ý, mà còn khoan khoái trong lòng. Hà Dịch Thủ cười nói tiếp: -Tiểu hầu nhi! Ngươi lại hô nữa đi cho ta nghe. Vi Tiểu Bảo vừa cười vừa hô: -Tỷ tỷ! Hảo tỷ tỷ! Hà Dịch Thủ cười n...
Ba cây đèn nến trên bàn đều tắt phụt.
Trên vách ván phía đối diện bật lên những tiếng đồm độp như trời đổ mưa rào.
Vi Tiểu Bảo vừa kinh hãi vừa vui mừng hỏi: -Đây là thứ ám khí gì vậy?Hà Dịch Thủ cười đáp: -Ngươi thử lại ngó xem. Mụ buông tay cho Vi Tiểu Bảo rớt xuống đất. Gã cầm cây đèn nến ở mé tả kỷ trà hãy còn cháy lại gần vách coi thì thấy mấy chục mũi cương châm lấp loáng và đều cắm sâu vào vách ván. Trong lòng khâm
rất giỏi việc này… Ngay từ đầu chúng tôi đã phải nghênh chiến với DreamWorks.
Cuộc chiến này này mất rất nhiều thời gian bởi khác với những người kia, tôi đã và sẽ không bao giờ tìm kiếm các mối quan hệ “thoáng qua,” bởi với mối quan hệ kiểu này, quý vị sẽ đi gặp ai đó, tận dụng triệt để… và sau đó không nói gì với họ nữa.
Mỗi khi tôi theo đuổi một họa sĩ hoạt hình, tôi biến họ thành khách hàng của tôi và mỗi tháng tôi đều ăn trưa với họ một lần. Tôi thường xuyên gọi điện hỏi thăm tình hình công việc của họ.
Tôi gửi tặng quà cho họ nhân dịp sinh nhật, lễ kỷ niệm hoặc các ngày lễ quan trọng.
Tôi sẵn sàng giúp đỡ nếu các mối quan hệ của tôi có thể giúp con cái họ được điều trị trong bệnh viện tốt nhất.
Đó là một phần công việc của tôi.
Liệu ai có thể xác định khối lượng của những việc đó cho các cổ đông?
Tôi nghĩ không ai có thể định lượng rõ ràng việc đó.
Không ai trong công ty có khả năng làm việc này.” Mặc dù Eisner vẫn phàn nàn về chiến thuật của Ovitz nhưng không có họa sĩ hoạt hình nòng cốt nào mà Eisner giao cho Ovitz giữ chân lại rời bỏ hãng để đầu quân cho DreamWorks.
Hiển nhiên vẫn có người ra đi. Nhưng Deja, Keane, Clements và Musker đều ở lại mặc dù chắc chắn lý do họ ở lại là nhờ số tiền lớn hơn nhiều mà họ được trả, hơn là sự săn sóc nhiệt tình của Ovitz. Nhưng họ vẫn thích thú với sự quan tâm kia và họ cảm thấy mình vẫn được trọng vọng.
Một lần khác Eisner gọi cho Ovitz trong tâm trạng vô cùng giận dữ và báo tin Tim Allen bỏ giữa chừng khi đang quay chương trình “Home Improvement.” “Cậu ta là khối tài sản trị giá 250 triệu đô la đấy,” Eisner nói. “Ông phải kéo cậu ta trở lại ngay.” Ovitz rời văn phòng ngay lập tức và đến phòng thay đồ của Allen tại tr...
Allen quyết định ở lại và chương trình được tiếp tục sản xuất mà không gặp rắc rối nào.
Nhưng khi Ovitz đề nghị được hoàn trả khoản chi phí bỏ ra để mua bức tranh của Lichtenstein, Sandy Litvack nổi giận đùng đùng và nói rằng việc tặng quà như vậy là trái với nội quy; đây cũng là cơ hội để Litvack khiến Eisner gia tăng mối nghi ngờ về tiêu chuẩn đạo đức của Ovitz. (Mặc dù Eisner nói rằng sự việc này là bằ...
Sau này, khi kể lại cuộc đối đầu với Litvack, Ovitz nói rằng Litvack “rất tức giận với tôi và nói rằng tôi không biết lề lối làm việc ở một công ty cổ phần đại chúng; ông ta khiến tôi phát ngượng trước mặt rất nhiều người, nói rằng tôi không giỏi giang gì khi làm những việc đó, rằng khi làm việc cho công ty cổ phần đại...
Và tôi nói với Sandy rằng nếu quy định của công ty là như vậy thì tôi thấy quy định đó quá lố bịch.
Tôi sẵn sàng bỏ tiền túi bù cho khoản tiền đó.
Và tôi đã giữ chân Tim Allen ở lại.
Allen không bỏ bất cứ tập phim nào.” Ovitz ghét cay ghét đắng Litvack nhưng ông cũng tranh thủ được sự giúp đỡ của Litvack để giải quyết bất đồng với Katzenberg. Litvack là luật sư, vì vậy Ovitz nhận ra rằng nếu không có được sự ủng hộ của Litvack thì nỗ lực của riêng ông là chưa đủ, đặc biệt là trong vụ việc hết sức n...
Vụ việc này trở nên “nóng hơn” khi Katzenberg làm việc cho DreamWorks – đối thủ công khai cạnh tranh với Disney và ra sức lôi kéo các họa sĩ hoạt hình ưu tú. Vụ việc lên đến đỉnh điểm khi David Geffen, do ngày càng phẫn nộ vì Eisner không thực hiện đúng các cam kết trong hợp đồng với Katzenberg, do cách đối đãi của Eis...
“Vì thế nên ông ta rất ghét tôi.
Ở thị trấn này, ai ai cũng lo kiếm tiền và chỉ có tôi dám nói lên sự thật.” Và “sự thật” trong quan điểm của Geffen là Eisner đang mắc “khiếm khuyết về tính cách” và một thứ “cực kỳ nguy hại về lai lịch.” “Michael là kẻ nói dối trắng trợn,” ông nói tiếp. “Bất cứ ai từng làm việc với ông ta đều biết ông ta chỉ là kẻ nói...
Nhưng Michael cực kỳ keo kiệt. Ông ta không chịu để bất cứ ai chia sẻ công trạng… Tôi vẫn luôn nói rằng Michael là người lập ra Hollywood Records và Euro Disney, nhưng Jeffrey mới là người chịu trách nhiệm cho tất cả mọi việc khác.” Geffen nói như vậy vì nghĩ rằng Anson sẽ coi đó là tư liệu viết sách về Disney. Nhưng s...
“Được thôi,” Katzenberg nói.
“Tôi sẽ gặp ông tại khu tiếp đón của bệnh viện St. Joseph’s.” Bệnh viện St. Joseph’s nằm trên đường Burbank, đối diện khuôn viên của Disney và đây cũng là nơi mà khó có vị lãnh đạo nào trong làng giải trí lui tới.
Khi Ovitz đến nơi, Katzenberg đang đợi trong quán cà phê nhỏ thuộc khu tiếp đón, với hai chai Coke, loại dành cho người ăn kiêng và hai gói khoai tây chiên Fritos đặt sẵn trên bàn. Ovitz chợt nghĩ, món đồ uống và đồ ăn nhanh kia trông giống tặng phẩm làm hòa, nhất là trong tình huống này.
Katzenberg nói về hợp đồng với Disney, rất bình tĩnh và không chút giận dữ. Ông ta nói ông ta chỉ muốn những gì mà bản hợp đồng đảm bảo ông ta sẽ có – một phần lợi nhuận mà ông ta phải cật lực lao động để có được khi còn làm ở Disney. Con số chính xác về một phần lợi nhuận ấy không được nói rõ, bởi các bộ phim bom tấn ...
Ông ta chỉ muốn Eisner thành ý nỗ lực tôn trọng hợp đồng. Thay vì tự mình giải quyết vụ việc, Katzenberg đề nghị Ovitz liên hệ với Geffen để tìm ra phương án tối ưu, sau đó Katzenberg và Eisner sẽ gặp nhau để giải quyết cho xong. Ovitz nghĩ rằng Katzenberg nói rất hợp lý hợp tình và quân tử. “Buổi trò chuyện mang tính ...