text
stringlengths
1
55.3k
Chúng tôi đã tiến hành giám sát nhiều tình huống thuyết phục và sau đó hỏi các ứng viên và nhà thuyết phục về mức độ tin tưởng lẫn nhau của hai bên. Chỉ có 12% ứng cử viên tin tưởng các nhà thuyết phục trong khi 88% nhà thuyết phục lại cảm thấy họ đã tạo dựng được niềm tin nơi khán giả của mình. Theo kết quả này, bạn k...
Thật vô ích khi mang theo một chiếc ô khi đôi giày của bạn đã ngập nước.
— NGẠN NGỮ AI-LEN — Bạn có thể có sản phẩm tuyệt vời nhất trên thế giới, nhưng nếu không có niềm tin của khách hàng, bạn sẽ không thể thuyết phục họ. Dù khái niệm về niềm tin còn mơ hồ, nhưng những điều cụ thể sau đây lại tương đối rõ ràng: 1) Bạn không thể khiến người khác tin tưởng mình nếu bạn cũng không tin ở chính...
Miễn Phí Tại : www.Sachvui.Com Sách Miễn Phí Tại : www.Sachvui.Com
khổ. Dần dần ta phải tập bỏ quên thân, không chạy theo mọi đòi hỏi của nó. Vì thân luôn có những đòi hỏi mới.
Khi đã no bụng, nó đòi được bài tiết. Xong lại đòi ăn.
Thân luôn đòi hỏi và không bao giờ chịu thỏa mãn. Vì thân luôn thay đổi, nó cần cho vào, cho ra luôn, nếu không nó không thể tồn tại. Đức Phật luôn nhắc nhở chúng ta là con đường đi đến giải thoát là phải biết quán sát thân với chánh niệm. Ngài nói, ai không biết quán sát thân bằng chánh niệm sẽ không thoát khỏi vòng s...
Sao nó không luôn trẻ đẹp, mạnh khỏe? Ngay cả khi trẻ đẹp, mạnh khỏe, tại sao thân có những đòi hỏi ta không thể thỏa mãn được như luôn muốn được thoải mái? Tại sao nó chết khi ta còn muốn sống? Cho nên hoặc là tất cả đều đảo lộn, hai là ta đã có những quan niệm sai lầm trong tâm về thân, Ngã, và sự sống chết.
Chúng ta ai cũng tin tưởng mãnh liệt rằng thân này là của ta.
Nhưng ta chẳng có thể làm được gì với thân ngoài việc luôn phải thỏa mãn các đòi hỏi của nó.
Cho nó vào giường khi nó mệt, cho ăn khi nó đói, cho uống khi nó khát vân vân.
Ta bám theo các đòi hỏi của thân mà không thật sự làm chủ nó. Chánh niệm giúp ta chú tâm vào các chuyển động của thân, các đặc tính của thân, để dần dần nhận rõ ra rằng 116 thân chỉ là một tổ hợp của nhiều thứ mà khi nào còn có sự sống, chúng còn hợp tác nhau làm việc. Sự hợp tác của các thành phần này cũng không phải ...
Ta gọi thân này là ‘của tôi’, tạo ra ảo tưởng của Ngã. Chúng ta nghĩ là "Tôi biết tôi ra sao mà. Khi nhìn vào gương, tôi thấy ‘tôi’ và tôi biết ‘tôi’". Vậy mà nếu ta quan sát kỷ hơn, ta sẽ thấy có cả ngàn ‘cái tôi’, đủ kích cỡ, màu sắc. Đôi khi mập hơn, đôi khi ốm hơn, trước thấp, sau cao, tóc đen rồi tóc trắng, lúc đa...
Vậy thì câu hỏi sẽ là "Cái nào là tôi?" Nếu câu trả lời là "Tôi là tất cả những người khác nhau đó”, thì ít nhất ta cũng nhận ra rằng mình không phải là một, mà có thể là hằng trăm ngàn người như đã nói trước đây. Ai trong số cả trăm ngàn người đó thực sự là tôi? Phải có một người nào đó thực sự để duy trì ‘cái tôi’. K...
Chúng ta có thể nghĩ: "Tôi sẽ chọn ‘tôi’ ở ngay lúc này." Nhưng còn những giây phút sau đó thì sao? Mười năm sau thì thế nào?
Luôn luôn ở giây phút hiện tại, đó là tôi. Cuối cùng với cái tôi luôn thay đổi ta trở thành khó nhận diện nổi. Vậy mà ta cứ nghĩ thân này là của tôi, và coi nó quan trọng xiết bao. Tất nhiên là ta phải chăm sóc thân này. Nếu không ta có khác nào kẻ khờ. Nhưng để thân làm chủ cuộc đời ta thì thật vô vọng, vì thân chẳng ...
Trong các bài thuyết giảng về nền tảng của Chánh niệm, Đức Phật có nhắc đến một số phương pháp thiền định có thể giúp ta buông bỏ sự bám víu vào thân, ảo tưởng chấp Ngã. Phải có sự hài hòa giữa sự bình an và trí tuệ. Trí tuệ là điều tiên quyết và có thể đạt được vô điều kiện. Sự bình an sẽ phát sinh khi ta có khả năng ...
muốn bị giải phẫu, bà tham thiền và niệm một bài chú thiêng để chữa bệnh trong suốt 21 ngày. Sau đó bà đi chụp X-quang thì thấy cái bướu đó đã xẹp hẳn xuống và theo thời gian thì mất hẳn, mặc dù có bằng chứng hiển nhiên rõ ràng như vậy nhưng các bác sĩ nhất định không tin phương pháp mà họ gọi là “vô lý” này. Họ gạt bỏ...
Chẳng hạn, giáo sư Troskin, giám đốc trung tâm nghiên cứu về bệnh Ung thư của Nga đã chứng minh rằng lượng tế bào bạch huyết bị suy giảm khi bệnh nhân ung thư bi quan, tiêu cực hay phát ra những lời nói có tính cách giận dữ. Ngược lại, lượng bạch huyết gia tăng lên nhiều khi người ta có thái độ tích cực, thoải mái, chấ...
Bác sĩ Douglas Stevenson, giám đốc nghiên cứu về bệnh Ung thư của Anh cũng kết luận: “Điều mỉa mai nhất là cả nguyên nhân gây bệnh lẫn cách điều trị đều có trong chính con người”. Một điều mỉa mai nữa là việc nghiên cứu về nguyên nhân và phương pháp chữa bệnh này rất giản dị, không đòi hỏi tiền bạc gì cả; trong khi phầ...
- Xin cám ơn bà đã chỉ dẫn một cách rõ ràng như vậy. Tôi hoàn toàn đồng ý về nhận xét của bà nhưng liệu có cách nào để tôi trình bày hay thuyết phục những bệnh nhân của tôi như vậy không?
- Cô có thể giải thích cho họ rằng mọi việc xảy ra trong vũ trụ đều có những nguyên nhân, không có gì có thể gọi là tình cờ ngẫu nhiên được. Tất cả những nguyên nhân đều bắt đầu từ bên trong mà ra chứ không bao giờ có việc gì xảy ra từ bên ngoài vào.
Chỉ có con chó vẫy đuôi chứ không thể có cái đuôi vẫy con chó được, do đó muốn biết nguyên nhân người ta phải quay vào bên trong và chỉ có như thế người ta mới tìm được phương pháp điều trị thích hợp.
J 44 Kinh nghiệm tâm linh oe là một mục sư lớn tuổi đã thực hành thiền định trong nhiều năm. Ông nói: - Thưa bà, cách đây tám năm tôi đã có một kinh nghiệm tâm linh thật tuyệt vời. Hôm đó đang tĩnh tâm cầu nguyện trong thánh đường xây bên cạnh bờ biển, qua cửa sổ tôi nhìn thấy biển cả bao la và nghe thấy tiếng sóng biể...
sợ, không thể nói gì. “Chỉ là thấy anh khổ sở như vậy làm em cũng khổ tâm theo.” “Cái gì chứ, vớ vẩn.” Chồng tôi nhẹ người mà mỉm cười nói vậy. Lúc đó, đột nhiên tôi hưởng thụ được cảm giác hạnh phúc mát lành đã lâu rồi không có được. (Đúng vậy, chỉ cần làm cho tâm trạng của chồng mình trở nên vui vẻ thì tâm trạng của ...
Khuya hôm đó, tôi chui vào màn của chồng.
“Được rồi, được rồi.
Anh đừng suy nghĩ gì cả.” Tôi nói vậy rồi ngả người vào thì chồng tôi cất giọng khàn khàn. “Thứ lỗi cho anh, Escuse me.”[3] Chồng tôi nói như đùa cợt rồi ngồi dậy xếp bằng trên giường. “Đừng phiền, đừng phiền. Don’t mind, don’t mind.”[4] Đêm mùa hạ trăng tròn, có bốn năm tia sáng từ khe hở của tấm liếp che xuyên vào mà...
“Anh dự định làm một việc quan trọng. Bất chấp sự chỉ trích của thế gian, anh cũng định làm một việc quan trọng.
Em thực sự là một người tốt.
Đừng lo lắng đến những chuyện không đâu. Hãy bình tâm lại và có lòng tự hào.
Anh lúc nào cũng chỉ nghĩ cho em thôi. Về điểm này thì dù em có thể tự tin đến mấy cũng không thừa đâu.” Tự nhiên nói ra toàn những chuyện mất hứng, nghiêm trang đáng ghét nên tôi khó chịu, cúi mặt mà lí nhí. “Nhưng mà anh đã thay đổi rồi đấy.” (Em chẳng thà không được anh nghĩ đến, chẳng thà bị anh ghét, căm hận thì t...
việc. Nhiệm vụ của bạn là thể hiện bạn chính là người phù hợp. Mẹo phỏng vấn Hãy phô tô đơn xin việc và CV của bạn trước khi gửi đi. Bằng cách này, bạn lưu lại chính xác những điều mình đã viết cho nhà tuyển dụng và đảm bảo sẵn sàng trả lời tất cả các câu hỏi liên quan đến đơn xin việc của bạn. Ngay cả khi không biết n...
Quy trình phỏng vấn Hầu như tất cả các cuộc phỏng vấn đều theo một quy trình cơ bản giống nhau.
Đó là: 1.
Nhà tuyển dụng bắt đầu bằng việc chào hỏi và có thể trò chuyện với bạn trong vài phút nhằm giúp bạn thư giãn. Họ có thể mời bạn một tách cà phê hoặc trà.
2.
Tiếp theo, họ sẽ hỏi bạn một loạt câu hỏi chung cho tất cả các ứng viên như: “Hãy kể về bản thân bạn”? hoặc “Bạn có những kinh nghiệm làm việc gì?” 3. Tiếp theo, họ sẽ hỏi bạn các câu hỏi đặc trưng mà họ có được từ đơn xin việc và CV của bạn như: “Bạn mới làm việc cho ông chủ hiện nay được sáu tháng. Tại sao bạn lại rờ...
5.
Cuối cùng, họ sẽ cho bạn biết thêm thông tin về công việc và đề nghị bạn đưa ra những câu hỏi của mình.
Bạn có biết?
Nhà tuyển dụng chỉ nói khoảng 20-30% thời gian phỏng vấn. Điều này có nghĩa là họ hy vọng bạn sẽ nói 70-80% thời gian phỏng vấn.
Khẳng định lại với
www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com
Tiểu Bảo bồn chồn trong dạ, chỉ sợ Ngô Chi Vinh nói huỵch toẹt chân tướng mình ra với địch nhân. Tay trái hắn liền nắm lấy cổ họng hắn bóp một cái thật mạnh khiến cho Ngô Chi Vinh phải há miệng. Vi Tiểu Bảo lại rút đao truy thủ trong ống giầy ra thò vào miệng hắn xẻo một cái. Quả nhiên phần lưỡi của Ngô Chi Vinh liền b...
Chạy cho mau! Hai người liền chạy như bay về phía trước.
Nhắc lại hán tử bệnh hoạn chụp xểnh Phong Tế Trung, đồng thời thấy bọn Từ Thiên Xuyên quay chậm lại dần dần, gã nổi cơn tức giận, lớn tiếng thóa mạ: -Ngươi là một đứa khốn nạn, dám chống cự không chịu làm trò chơi cho thiếu gia? Đột nhiên gã chụp hai tay vào trước ngực Phong Tế Trung. Phong Tế Trung tung mình nhảy lùi ...
Người y còn ở trên không chưa hạ xuống tới đất thì hán tử bệnh hoạn lại xô lại chụp được chân trái y, xách ngược người lên.
Ông già mỉm cười nói: -Bản lãnh người này rất cao thâm, hài nhi đừng làm khó dễ với y. Hán tử bệnh hoạn cười khanh khách. Gã chụp được chân trái Phong Tế Trung rồi xoay mình rất mau khiến cho người Phong Tế Trung đưa ngang ra. Hán tử bệnh hoạn vừa cười vừa reo lên: -Chơi kiểu sao sa! Chơi kiểu sao sa! Rồi hắn xoay mình...
Cả năm người đều ngất đi không biết gì nữa.
Vi Tiểu Bảo và Song Nhi chạy được một dặm, đã nghe tiếng vó ngựa phía sau vang lên. Có người kỵ mã rượt theo. Vi Tiểu Bảo vừa chạy vừa trỏ tay về phía tả có đá núi ngổn ngang. Hai người liền bỏ con đường nhỏ chạy vào khu loạn thạch.
Tên nam bộc xuống ngựa hô: -Hai đứa nhỏ kia!
Bất tất các ngươi phải sợ hãi. Thiếu gia ta kêu các ngươi lại tiêu khiển mà thôi. Trở về đây mau! Vi Tiểu Bảo đáp: -Lão gia không chịu làm chong chóng cho y đâu. Rồi gã chạy lẹ hơn. Tên nam bộc liền xông vào khu loạn thạch rượt theo. Hán tử bệnh hoạn reo lên: -Chơi trò bịt mắt bắt dê chăng? Hay lắm! Hay lắm!
Gã liền xuống ngựa vừa ho sù sụ vừa chạy vào mé nam. Vi Tiểu Bảo và Song Nhi thấy vậy liền xoay mình chạy qua phía đông bắc, hướng này tên nam bộc đang rượt tới. Hắn nhảy xổ lại bắt Vi Tiểu Bảo. Vi Tiểu Bảo liền thi triển công phu " Thần hành bách biến " mà Cửu Nạn đã truyền thụ cho, nghiêng mình đi né tránh khiến tên ...
Ngờ đâu Song Nhi bản lãnh không phải tầm thường, võ công thị tuy chưa bằng Phong Tế Trung, nhưng còn cao hơn bọn Từ Thiên Xuyên, Cao Ngạn Siêu.
Thị thấy tên nam bộc đưa tay ra bắt mình liền chém tay trái xuống thật lẹ.
Chát một tiếng.
Thị đã chém trúng sau lưng đối phương. Tên nam bộc đau qua rú lên một tiếng " úi chao! " . Giữa lúc ấy Song Nhi đã chụp cổ tay mặt hắn, liền vặn mạnh một cái.
Hai tiếng lách cách vang lên!
Cổ tay tên nam bộc đã bị trật khớp. Song Nhi dùng thủ pháp " phân cân thác cốt " bẻ gẫy tay hắn rồi. Võ công tên nam bộc thực sự không phải là kém cỏi, nhưng vì quá coi thường Song Nhi. Hắn chỉ muốn bắt thị làm trò chơi cho tiểu chủ nhân mà không đề phòng đối phương phản kích, nên Song Nhi đánh một đòn đã thành công.
Hán tử bịnh hoạn la lên: -ái chà! Hắn từ mỏm đá nọ nhảy sang mỏm đá kia. Chỉ mấy cái nhô lên hụp xuống đã lao tới trước Song Nhi. Hắn gạt tay trái một cái. Chiếc mũ đội trên đầu Song Nhi liền rớt xuống đất để lộ mái tóc xanh xoã xuống.
Hán tử bệnh hoạn vừa cười vừa reo: -Té ra là một vị cô nương! Hắn vươn tay chụp lấy mái tóc của Song Nhi. Song Nhi kêu rú lên một tiếng " trời ơi! " . Đồng thời thị huých hai khuỷu tay về phía sau.
Đó là chiêu " Song hồi long " .
Hán tử bệnh hoạn cười nói: -Hay lắm!Hắn quét tay trái từ tả sang hữu chụp được hai bàn tay đối phương rồi bắt quặp ra sau lưng. Tiếp theo hắn dùng tay mặt quấn mái tóc dài vào hai cổ tay thị rồi xoay đi hai vòng để xiết chặt lại. Đoạn hắn nổi trên tràng cười khanh khách. Song Nhi rất đỗi bồn chồn. Thị vừa khóc vừa la: ...
Hán tử bệnh hoạn liền phóng ngón tay điểm vào huyệt đạo trên lưng Song Nhi.
Hắn vừa cười vừa nói: -Gã chạy trốn cũng không thoát đâu! Hắn hạ Song Nhi xuống để rượt theo Vi Tiểu Bảo. Chỉ trong khoảnh khắc hắn đã đuổi tới gần. Vi Tiểu Bảo tránh đông né tây trong đám loạn thạch, khiến cho hắn mấy lần chụp tới đều bị gã dùng công phu " Thần hành bách biến " tránh khỏi. Hán tử bệnh hoạn cười nói: -...
Vi Tiểu Bảo nội công không đủ, chạy một lúc, mệt quá thở lên hồng hộc. Gã biết mình chỉ trốn lánh một lúc nữa là bị đối phương bắt được, liền la lên: -Không bắt được ta rồi bây giờ đến lượt ta bắt ngươi. Ngươi chạy trốn đi cho ta rượt theo. Gã nói rồi xoay mình nhảy xổ về phía hán tử bệnh hoạn. Hán tử bệnh hoạn cười hề...
Con người bốn chục tuổi mà hành động chẳng khác tuồng trẻ nít.
Vi Tiểu Bảo rượt trong vùng loạn thạch. Gã thấy đối phương chạy qua mé đông, chớp mắt đã xuất hiện ở mé tây, thân pháp cực kỳ thần tốc, chẳng khác chi loài quỷ mị. Vi Tiểu Bảo trong lòng vừa kinh dị vừa khâm phục. Ngoài miệng hô lớn: -Ta nhất định bắt ngươi cho bằng được. Ngươi không trốn thoát nổi đâu. Gã giả vờ rượt ...
Vi Tiểu Bảo say sưa ôm Song Nhi giả vờ rượt theo hán tử bệnh hoạn, nhưng càng rượt càng chạy lán về phía tòa nhà lớn của Trang gia. Hán tử bệnh hoạn lại lớn tiếng: -Đồ vô dụng! Ngươi không bắt được ta đâu. Sao không rượt nữa đi? Bỗng hắn nổi cơn ho sù sụ rồi chạy gần lại mấy bước. Vi Tiểu Bảo hỏi: -Thế này mà bảo không...
Một viên đá từ đáng xa xé bầu không khí bay tới. Viên đá tuy bé nhỏ mà thế mạnh kinh người.
Vi Tiểu Bảo rú lên một tiếng " chao ôi " Rồi phục xuống né tránh, nhưng đã chậm mất một bước. Viên đá đánh trúng vào khuỷu chân gã. Vi Tiểu Bảo té xuống, cùng Song Nhi nằm kềnh dưới đất.
Mụ già hô: -Bắt chúng đem lại đây! Một tên nam bộc khác tung mình vọt tới, hai tay hắn chia ra nắm lấy sau lưng Vi Tiểu Bảo và Song Nhi, xách lên đem lại trước mặt mụ già quăng xuống đất. Hán tử bệnh hoạn cười hì hì reo lên: -Đồ vô dụng mới trúng một hòn đá đã lăn kềnh. Vi Tiểu Bảo vừa kinh hãi vừa tức giận. Gã nhìn th...
Người nào cũng cúi đầu nhắm mắt, dường như không biết gì nữa.
Mụ già hỏi: -Con nhỏ này đã là gái giả trai. Hừ!
Thủ pháp " Phân cân tác cốt " ngươi học ở đâu? Còn thằng nhãi kia! Ai đã truyền dạy cho ngươi môn " Thần hành bách biến " . 199 Thấy thư giả cũng tin là th ậ t Vi Tiểu Bảo giật mình kinh hãi bụng bảo dạ: -Nhãn quan của mụ già này thật là ghê gớm!
Mụ biết cả tên môn học của mình.
Gã nghĩ tới người ta nhận ra công phu " thần hành bách biến " thì hiển nhiên gã đã luyện công phu này được đến nơi. Trong lòng lấy làm đắc ý gã vừa cười vừa hỏi lại: Công phu " Thần hành bách biến " gì đâu? Tôn giả bảo tại hạ biết công phu " Thần hành bách biến " ư? Mụ già đáp: -Ồ cử động của ngươi chó nhảy không ra ch...
Hắn cúi xuống điểm vào lưng Vi Tiểu Bảo.
Vi Tiểu Bảo cảm thấy một luồng nhiệt khí nóng bỏng thấu vào trong thân thể.
Hạ bàn tê chồn lập tức trở lại linh hoạt.
Gã đứng dậy nói: -Bản lãnh giải huyệt của ngươi thật cao minh. Hán tử bệnh hoạn nói: -Ngươi hãy bò lẹ đi! Bò thành trăm cách biến hoá, rồi biến thành rùa bò, cóc bò. Có như thế mới đáng gọi là " Thần bò bách biến " . Vi Tiểu Bảo đáp: -Ta không hiểu " Thần bò bách biến " . Nếu ngươi biết thử bò cho ta coi. Hán tử bệnh h...
Có điều gia gia ta thường nói những bực võ học đại sư không những chỉ học nghệ thuật của người ta mà còn phải sáng chế ra những công phu mới mẻ, dựng lên một môn phái độc lập mới xứng đáng hai chữ " Đại sư " .
Gã quay sang hỏi ông già: -Gia gia ơi! Tự cổ chí kim chưa từng được có môn " Thần bò bách biến " phải không? Ông già chau mày lắc đầu. Vi Tiểu Bảo lại nói: -Ngươi là võ học đại sư. Hiện trong thiên hạ chưa có môn võ công này, vậy ngươi nên sáng chế ra để lập thành môn phái kêu bằng " Thần Ba Môn " .
Gã chưa dứt lời thì bị bà già phóng cước đá vào đít một cái. Đồng thời nghe mụ quát mắng: -Không được nói nhăng nói càn. Mụ đưa mắt lườm nguýt cậu con, sắc mặt lộ vẻ lo âu. Mụ sợ cậu con nghe cái mồm lém lẩu của thằng nhỏ rồi đòi sáng lập ra môn " Thần bò bách biến " gì gì đó. Mụ không muốn con mình nghĩ đến chuyện này...
Vi Tiểu Bảo tự nhủ: -Võ công của hai lão yêu quái và một tiểu yêu quái ... nói là trung yêu quái thì phải hơn, đều rất cao cường, lão gia không địch nổi. Người ta có câu " Bậc hảo hán không chịu cái thất bại trước mắt " . Vậy lão gia phải lừa gạt bọn chúng mới được. Lão gia mà giả mạo làm bằng hữu của Ngô Tam Quế thì c...
Gã liếc mắt ngó Ngô Chi Vinh, chợt động tâm cơ, liền đáp: -Tại hạ họ Ngô, tên gọi Chi Vinh, ngoại hiệu là Hiển Dương, người huyện Cao Bưu, phủ Dương Châu.
Con mẹ nó!
Chẳng bao lâu bá phụ của tại hạ là Bình Tây Vương sẽ đánh tới Bắc Kinh.
Nếu các vị đắc tội với tại hạ thì Bình Tây Vương sẽ không nể đâu. Gã nói mấy câu này bằng thổ âm Dương Châu.
Hai vợ chồng lão già và hán tử bệnh hoạn đều rất đổi ngạc nhiên đưa mắt nhìn nhau. Hán tử bệnh hoạn nói: -Láo khoét! Bình Tây Vương làm gì có hạng diệt tử như ngươi? Vi Tiểu Bảo đáp: -Sao ngươi dám bảo ta láo khoét? Ngươi không tin thì cứ đem việc nhà Bình Tây Vương ra mà hỏi, hễ ta đáp sai một câu thì ngươi cứ việc gi...
Hán tử bệnh hoạn cười khanh khách nói: -Quả nhiên là ngươi biết rõ thật. Hãy coi đây!Hắn cởi khuy áo, tay trái nắm lấy vạt áo trường bào phanh ra ngoài để lộ tấm áo cừu bên trong. Tấm áo cừu này nền đen lông trắng, bằng da bạch hổ chế ra.
Vi Tiểu Bảo rất lấy làm kỳ hỏi: -Ô hay!
Đây là da con bạch hổ, món bảo bối thứ nhất của Bình Tây Vương.
Sao ngươi ... ngươi ... ăn cắp được? Hán tử bệnh hoạn tức mình đáp: -Sao lại ăn cắp? Bình Tây Vương đã tặng cho ta. Vi Tiểu Bảo lắc đầu nói: -Ta không thể tin được. Ta đã nghe tỷ phu là Hà Quốc Tương. Hán tử bệnh hoạn ngắt lời: -Hà Quốc Tương là tỷ phu của ngươi ư? Vi Tiểu Bảo đáp: -Phải rồi Hà Quốc Tương là đường tỷ p...
Tỷ phu ta là một tay kiện tướng đánh quen trăm trận, và là một trong mười vị đại tổng binh dưới trướng Bình Tây Vương.
Hán tử bệnh hoạn nói: -Thế thì đúng rồi. Bình Tây Vương mời gia má và ta đến uống rượu. Gia má không đi, một mình ta đến đại diện. Bình Tây Vương thân hành tiếp đãi ta.
Cả mười vị đại tổng binh dưới trướng lão nhân gia đều có mặt. Tỷ phu ngươi là người thứ nhất trong mười vị này.
Vi Tiểu Bảo đáp: -Đúng thế!
Ngoài ra còn Mã Bảo đại ca, Vương Bình Xuyên đại ca, Trương Quốc Trụ đại ca ... đều là những chiến tướng oai phong lẫm liệt, sát khí đằng đằng.