text stringlengths 1 55.3k |
|---|
- Raoul hỏi. - Có, nghĩa là tôi đã có, - D Artagnan vừa nói vừa làm bộ lục tìm, - Đợi tí, chắc nó ở trong túi áo, bá tước nói về việc trở về, phải không Porthos. Vốn là Gascon, d Artagnan không muốn một mình gánh chịu sự nói dối. - Phải đấy, - Porthos húng hắng nói. - Ôi! Đưa thư cho tôi, - Raoul nói. - Ô Tôi mới còn đ... |
A! khổ chưa, túi tôi bị thủng. - Ồ! Đúng thế, ông Raoul, - Mousqueton nói. |
- Lá thư rất đáng mừng; các ông đây đã đọc cho tôi nghe và tôi đã khóc vì vui sướng. - Ông d Artagnan ơi, - Raoul bình tĩnh lại được một nửa và hỏi, - Ít ra ông cũng biết bá tước ở đâu? - A! Thế đấy! - D Artagnan nói, - Chắc chắn là tôi biết, nhưng, Chúa ơi! Đó là một điều bí mật. |
- Tôi hy vọng là không phải đối với tôi. - Không phải đối với anh, cho nên tôi sẽ nói ông ấy ở đâu? Porthos trố mắt ngạc nhiên nhìn d Artagnan, d Artagnan lẩm bẩm: "Ta sẽ nói ở đâu để nó không thể tìm nhỉ? ". - Ông ấy đang ở Constantinople. - Chỗ bọn Thổ Nhĩ Kỳ! |
- Raoul hốt hoảng kêu lên. |
- Lạy Chúa? - Ông nói gì vậy? - Ơ kìa, điều ấy làm anh sợ hãi ư? |
- D Artagnan nói. - Bọn Thổ thì là cái thá gì đối với những người như bá tước de La Fère và tu viện trưởng D Herblay? |
- A! |
Bạn của ông đi cùng với ông bá tước à? - Raoul nói, - Điều ấy làm tôi yên tâm đôi chút. "Cái thằng quỉ sứ d Artagnan ấy thật là nhanh trí! " Porthos lẩm bẩm, anh phục lăn cái mưu mẹo của bạn. Vội chuyển hướng câu chuyện, d Artagnan nói: - Đây là năm mươi pistol mà bá tước gửi cùng một chuyến thư cho anh. |
Tôi đoán là anh không còn tiền và món tiền này đến kịp thời. |
- Thưa ông, tôi hãy còn hai mươi pistol. - Ồ, cứ cầm lấy, thể là bảy mươi đồng. - Và nếu anh muốn thêm nữa…, - Porthos nói và thọc tay vào túi. - Xin cảm ơn, - Raoul đỏ mặt nói, - Nghìn lần cảm ơn ông. |
Vừa lúc ấy Olivain hiện ra. - Nhân tiện hỏi anh, - D Artagnan nói, cố để tên hầu nghe thấy. - Anh có hài lòng về Olivain không? |
- Vâng, cũng được ạ. Olivain giả tảng không nghe thấy gì và đi vào lều. |
- Anh trách gì cái thằng bố láo ấy? - Nó tham ăn lắm, - Raoul nói. - Ô! |
Thưa ông - Olivain nghe lời cáo buộc lại xuất hiện và nói. |
- Nó hơi có tính ăn cắp. - Ô, thưa ông! - Và nhất là nhát như cáy. - Ô! ô! ô! Ông ơi, ông bôi xấu tôi, - Olivain nói. - Gớm nhỉ! - D Artagnan nói, - Olivain này, hãy nhớ rằng những người như bọn ta không thể để bọn nhút nhát hầu hạ, ăn cắp của chủ, ăn mứt kẹo vả uống rượu vang của chủ còn tha thứ được, chứ nhút nhát th... |
- Một tên hầu không bao giờ được trái lệnh. |
Rồi kéo nó ra chỗ khác anh bảo: - Nếu chủ mày sai thì mày đã làm đúng, và đây là một êquy thưởng cho mày. Nhưng nếu có bao giờ chủ mày bị lăng nhục mà mày không xả thân vì chủ, thì tao sẽ cắt lưỡi mày và đem quét lên mặt mày đấy. |
Hãy nhớ lấy! |
Olivain cúi mình và nhét đồng êquy vào túi. - Raoul này, - D Artagnan nói, - Bây giờ ông Du Vallon và tôi phải đi làm nhiệm vụ sứ giả. Tôi không thể nói với anh là nhằm mục đích gì? Vì chính tôi cũng không biết, nhưng nếu anh cần điều gì thì cứ viêt thư cho bà Madeleine Turquaine ở khách sạn "La Chevrette phố Tiquetonn... |
Và sau khi ôm hôn đứa con nuôi tạm thời anh chuyển nó sang cánh tay lực lưỡng của Porthos. Porthos nhấc bồng nó và để nó bám một lúc vào trái tim cao quý của chàng khổng lồ ghê gớm. |
- Nào, ta lên đường, - D Artagnan nói. |
Và họ đi Boulogne - sur - Mer, tới nơi trời gần tối, ngựa của họ đẫm mồ hôi và sùi cả bọt mép. Họ đứng lại trước khi vào thành phố và cách đấy mười bước, có một người trẻ tuổi vận đồ đen trông như đang chờ đợi ai, và khi trông thấy họ, anh ta cứ nhìn chằm chằm mãi. D Artagnan đến gần hắn ta và thấy hắn vẫn không rời mắ... |
- Thưa ông, xin ông cho biết ông có phải từ Paris đến không? D Artagnan cho rằng đó là một kẻ tò mò nào muốn biết tin tức về kinh đô, nên đáp bằng một giọng mềm mỏng hơn. |
- Phải đấy, ông ạ. - Ông có phải vào nghỉ ở quán Huy hiệu Anh quốc không? |
Các ông có được Các hạ giáo chủ Mazarin giao cho một sứ mệnh không? |
- Có, ông ạ. Nếu vậy thì chính tôi là người ông cần liên hệ, tôi là Mordaunt. - A! |
- D Artagnan tự nhủ thầm, - Kẻ mà Arthos dặn ta phải coi chừng. - A - Porthos lẩm bẩm. - Kẻ mà Aramis muốn ta vặn cổ. |
Cả hai người chăm chú nhin gã thanh niên. |
Gã hiểu lầm cái vẻ nhìn ấy và nói: - Các ông nghi ngờ lời tôi nói chăng? |
Nếu vậy tôi sẵn sàng đưa ra mọi bằng chứng. - Không, ông ạ, - D Artagnan nói, - Chúng tôi sẵn sàng theo ý ông. - Vậy thì, các ông ơi, - Mordaunt nói, - Chúng ta đi ngay không chậm trễ, bởi vì hôm nay là ngày hạn cuối cùng mà ông giáo chủ đã hẹn với tôi. Tàu của tôi đã sẵn sàng, nếu các ông không đi thì tôi đi một mình,... |
- A! |
a, - D Artagnan nói, - Như vậy là chúng ta được phải đến tướng Olivier Cromwell. |
- Ông không mang một bức thư gửi cho Ngài ư? - Người thanh niên hỏi. |
- Tôi có một bức thư mà tôi chỉ được mở phong bì ngoài khi tới London, nhưng là vì ông đã nói là phải gửi tới ai rồi, cho nên chẳng cần phải đợi khi tôi đến đó. |
D Artagnan xé luôn phong bì. |
- Quả thật bức thư để: "Gửi ngài Olivier Cromwell, tướng lãnh quân đội quốc gia Anh". |
- A! - D Artagnan nói, - Sứ mệnh lạ lùng. - Ông Olivier Cromo là người như thế nào? - Porthos hỏi khẽ. |
- Một người trước làm rượu bia, - D Artagnan đáp. - Phải chăng lão Mazarin muốn làm một vụ đầu cơ rượu bia giống như chúng ta đã đầu cơ rơm? - Porthos nói. - Nào, nào, ta đi thôi, các ông ơi, - Mordaunt sốt ruột nói. - Ồ, ồ! Không ăn tối à? - Porthos kêu, - Ông Cromwell không chờ được một chút hay sao? |
- Vâng, nhưng còn tôi? - Mordaunt nói. - Ông thì sao? - Porthos hỏi. - Tôi, tôi rất vội. - Ồ! |
Nếu là việc ông thì chẳng can hệ gì đến tôi, - Porthos nói, - Và tôi sẽ ăn tối dù có được phép hay không được phép của ông. |
Cái nhìn mơ hồ của gã thanh niên chợt rực lên và như sắp tóe ra một tia chớp, nhưng gã tự kiềm chế. |
- Ông ạ, - D Artagnan nói, - Cần miễn thứ cho những lữ khách đói bụng. Vả lại bữa ăn của chúng tôi chẳng làm ông bị muộn lắm đâu. Chúng tôi sẽ phóng ngay đến quán. Ông cứ đi bộ ra bến, chúng tôi ăn một miếng, rồi sẽ theo kịp ông thôi mà. - Xin tuỳ ý các ông – Mordaunt nói, - Miễn là chúng ta sẽ ra đi. - May quá, - Port... |
Nửa giờ nữa chúng ta sẽ lên tàu. Và đôi bạn thúc ngựa phóng đến quán Huy hiệu Anh quốc. |
Vừa phi d Artagnan vừa hỏi: - Cậu thấy gã thanh niên thế nào? - Tôi chẳng ưa cái thằng ấy chút nào, - Porthos nói, và tôi chỉ thấy ngứa ngáy chân tay dữ dội, muốn làm theo lời dặn của Aramis. - Chớ có làm như vậy, - Porthos thân mến ạ; đó là một phái viên của tướng Cromwell. Tôi chắc rằng chúng mình sẽ được tiếp đãi tồ... |
- Mặc kệ - Porthos nói, - Tôi thấy Aramis là người có ý kiến hay. - Hãy nghe tôi, - D Artagnan nói, - Khi sứ mệnh của chúng mình làm xong. - Thì sao? - Nếu nó đưa chúng ta trở lại Pháp… - Sao nữa? - Thì rồi ta sẽ tính. |
Đôi bạn tới quán Huy hiệu Anh quốc ăn uống ngon lành, rồi đi ngay ra cảng. Một con tàu sẵn sàng giương buồm, và trên boong tàu, họ nhận thấy Mordaunt đang đi đi lại lại ra vẻ sốt ruột lắm. Trong lúc, con thuyền chờ họ ra cặp mạn tàu Standard, d Artagnan nói: - Cái gã thanh niên kia giống một cách lạ lùng một người nào ... |
Mousqueton thì say sóng. |
Chú thích: (1) Babylone: thành phố cổ xưa, ở trên đất Irắc ngày nay, bị quân Hitxít phá trụi vào khoảng hơn một nghìn năm trước Công nguyên. |
Chương 57 Người Scotch phản bội lời thề, vì một đồng xu, bán rẻ Đức vua Giờ đây, xin bạn đọc hãy để mặc con tàu Standard lặng lờ trôi không phải về phía London nơi mà d Artagnan và Porthos đã ngĩ là sẽ đến, nhưng con tàu lại chạy vế phía Durham, nơi mà Mordaunt trong thời gian lưu trú ở Boulogne - sur - Mer đã nhận đượ... |
Đã nửa đêm. |
Qua những bắp chân trần, những vạt áo ngắn, nhưng áo tới sặc sỡ và cái lông chim trang trí trước mũ nỉ của họ, ta vẫn có thể nhận ra những người dân vùng cao nguyên Scoth đang canh phòng uể oải. |
Mặt trăng lướt giữa hai đám mây lớn. |
Từng quãng chiếu sáng những khẩu súng hỏa mai của các lính canh và làm nổi bật mạnh mẽ những bức tường, những mái nhà và những tháp chuông của thành phố mà vua Charles I vừa mới nộp cho các toán quân của nghị viện, cũng như thành phố Oxford và Newark, họ còn cầm cự vì ông ta trong niềm hy vọng một sự hoà giải. |
Trong một mái lều rộng lớn ở một đầu doanh trại, đông đảo sỹ quan Scotch đang họp một cuộc hội nghị do lão bá tước de Loewen vị chỉ huy của họ chủ trì. Cạnh lều, một người mặc kỵ sỹ đang nằm ngủ trên thảm cỏ, tay phải duỗi ra trên thanh kiếm. Cách đấy năm chục bước, một người khác cũng vận y phục kỵ sỹ đứng nói chuyện ... |
Thấy chỉ có một mình mình. |
Anh đứng lên, rẽ quặt ngang và đi qua chỗ người kỵ sỹ đang nói chuyện với gã lính canh. Chắc là đã hỏi chuyện xong vì một lát sau anh này từ giã người lính và đàng hoàng đi theo người kỵ sĩ nọ. Đến chỗ bóng một chiếc lều dựng trên lối đi, người kỵ sĩ đi ra đứng lại đợi bạn và hỏi bằng thứ tiếng Pháp thuần tuý nhất từng... |
Bạn ơi, chẳng còn thì giờ để mất đâu, cần phải báo trước cho nhà vua. |
- Có chuyện gì xảy ra thế? - Dài lắm, không thể nói được. Vả lại lát nữa cậu cũng sẽ được nghe cơ mà. Hơn nữa, chỉ một lời nói hở ra ở đây là hỏng hết mọi việc. |
Ta đi tìm Milord de Winter. Và hai người đi đến phía cuối doanh trại. Do doanh trại chẳng rộng hơn năm trăm bước vuông, chẳng mấy chốc họ đã tới lều của người cần tìm kiếm. |
- Tony, chủ của anh ngủ à? - Một kỵ sỹ nói bằng tiếng Anh với tên hầu nằm ở ngăn thứ nhất dùng làm phòng đợi. - Thưa bá tước, không ạ, - Tên hầu đáp, chắc là không phải, hoặc nếu có ngủ thì cũng chỉ mới chợp mắt thôi, vì rằng sau khi cáo biệt đức vua về, ông chủ tôi cứ đi |
thiên cung, thay y quan, tắm gội xong rồi, phò lên ngai rồng ngồi giữa. Bá quan tung hô triều hạ chúc tân vương phúc thọ thiên niên, việc lên ngôi sắp đặt đã yên, lo tẩn liệm tiên hoàng nghi vệ. Lúc đó tân vương sắc sai Bộ lễ, làm chiếu văn tỏ rõ khắp thần dân, ai nấy đều quải hiếu cư tang bốn mươi chín ngày thích phục... |
Nói về núi Lạc Vân, động Thủy Hoa có một vị chí tôn lão tổ là Quản Đức tiên tử, đương khi ngồi tụng kinh Huỳnh đình, bỗng có một trận gió thổi qua quá dữ, liền xem một quẻ biết rõ Đông Tề Chung Vô Diệm ỷ có tiên pháp cao cường nên trấp áp vua các nước. Nay lại có Lỗ vương dựng bảng chiêu hiền, kén một chàng làm phò mã.... |
Con là người ở phủ Duyên Châu, tỉnh Sơn Đông. |
Từ khi mười hai tuổi thầy thâu làm đồ đệ. Đã sáu năm nay, giờ con đã trưởng thành, vậy con muốn hưởng sự thanh phước hay là con muốn sự hồng phước? Ngô Khởi hỏi: - Thưa thầy, làm sao gọi là thanh phước, còn làm sao gọi là hồng phước? Lão tổ nói: - Thanh phước là triều chơn bái đẩu, tọa ngỏa tham thiền, đói thời ăn thuố... |
Nay con Vô Diệm là học trò của bà Lê San, chờ ngày ta bắt nó rửa hờn cũng đặng. Bây giờ hiền đồ hạ san làm chức phò mã, lãnh binh quyền phò tá Lỗ vương, tới ngày sau binh năm nước đại hội nơi sông Tương thì phải bắt sống cho đặng Tề vương với Chung Vô Diệm. |
Ngô Khởi nghe nói cả mừng, cúi đầu tạ ơn. |
Lão tổ lại khiến đồng tử vào sau hậu đường, lấy những đồ thương mã đem ra giao cho Ngô Khởi. Kế đó thầy trò phân tay từ biệt. Khi Ngô Khởi ra khỏi cửa động, thấy những non xanh nước biếc hình như vẽ, cỏ tốt hoa tơm kiểng tự nhiên, oanh kêu cụm liễu huyên thiên, gió thổi chòm lau phơ phất. Cũng có chỗ non cao chất ngất,... |
Bèn xuống ngựa vào nơi quán dịch, để liệu bề cơm nước nghỉ ngơi, tới canh hai ăn uống xong rồi,Ngô Khởi mới nằm nghe thương khách trò chuyện. Thiệt quả y như lời thầy dặn, mới tin tài lão tổ thần thông, may gặp thời cá hóa ra rồng, cho bõ công mấy năm rèn tập. |
Một đêm đó nằm không yên giấc, chờ sáng ngày tới đó thử xem. Rạng ngày đầu canh năm nhà quán thức dậy, bộ hành ai nấy tính tiền cơm nước vừa rồi. Ngô Khởi cũng thức dậy, liền ngồi kêu tiểu nhị lại trả số tiền sở phí. |
Giây lát cầm thương lên ngựa đi ra giữa đám đông người, thấy những hàng công tử vương tôn, áo quần đủ mỗi người năm sắc. Còn những kẻ hành quân thương khác, cũng tới lui người chật trong ngoài. Ngô Khởi lướt tới một hơi, thiên hạ xem đều khiếp vía. Vì Ngô Khởi là sao Thiên hà giáng thế, lại thêm võ nghệ tiên gia, hai c... |
Nay trẫm có một người con gái đầu, tên là Lỗ Lâm chánh cung, tuổi vừa hai tám còn thơ ấu, tam tòng chưa định duyên hài bây giờ trẫm muốn kiếm một người văn võ toàn tài, phong làm chức đông sàng phò mã. |
Trẫm giao cho binh quyền thiên hạ, để ra tài phò tá giang san, ví như cột đá chống trời, cầu vàng qua biển. |
Kính thay mấy lời, chớ phụ ý trẫm. Ngô Khởi xem xong lấy bảng để xuống. Quân giữ bảng thấy dắt vào ra mắt thừa tướng Nhan Trinh. Ngô Khởi tới thi lễ xong xuôi, thừa tướng bèn hỏi: - Chẳng hay tráng sỉ tên họ là gì và quê quán ở đâu? Ngô Khởi cúi đầu thưa hết lai lịch cho Nhan Trinh nghe một hồi, rồi Nhan Trinh nói: - V... |
Lỗ vương đẹp ý bèn cười, văn võ triều thần thảy đều khen ngợi. Ngô Khởi thi võ rồi xuống ngựa, lại đi thẳng tới điện Kim Loan, Lỗ vương lại phán hỏi rằng: - Thương pháp thiệt là thần diệu, còn văn tài chưa biết thể nào? Nói rồi bèn truyền nội thị lấy văn phòng tứ bửu đem ra. Ngô Khởi tiếp lấy ngồi viết một hơi những là... |
Tiệc vừa mãn thì đêm đã quá canh, văn võ ai về dinh nấy. Còn vợ chồng phò mã cùng về bên Túy hoa cung, tưng bừng tiếng nhạc, vầy tiệc động phòng, người phỉ dạ giường ngà nệm ngọc, kẻ thương yêu võ mạnh văn hay, thoát thôi tay lại cầm tay, hải đường giấc ngủ càng say xuân tình. Tiêu lầu trống đã trở canh, vợ chồng sửa s... |
định sẽ đi cùng và khi Lợi nói như vậy bọn tôi tin ngay vì đứa nào cũng nhận thấy thiện chí của nó toát ra không chỉ trong giọng nói mà cả trong vẻ mặt rất quyết tâm của nó. |
Nhưng rốt cuộc đến ngày bọn tôi lên đường thì chẳng thấy nó dẫn xác tới. Ban báo chí thuê một chiếc xe lam, chở cả báo lẫn người và lúc này bọn tôi đang ngồi nhìn trên băng ghế hai bên thành xe, đảo mắt ra tứ phía chỉ mong nhìn thấy một chấm đen xa xa để có thể nghĩ là thằng Lợi nhưng nó vẫn lặn biền biệt chẳng thấy sủ... |
hay ở những thứ xung quanh, hãy yêu lấy nó. Đó là vẻ đẹp diệu kì của cuộc sống. Thật tuyệt vời. |
Đây là những kỹ năng quan trọng, và chúng sẽ giúp ta rất nhiều trong các vấn đề được nhắc đến trong quyển sách này như: những thói quen không tốt cho sức khỏe, sự ganh tị, sự tự ti, quan hệ xã hội kém, nợ nần, sự chần chừ và nhiều vấn đề khác nữa. Phải mất nhiều thời gian để có được những kĩ năng này. Hãy luyện tập, mỗ... |
Cảm ơn bạn vì đã đọc cuốn sách đến tận đây với sự tập trung cao độ. Cảm ơn tất cả mọi người. |
Tóm tắt các bước hành động Tôi đã biên soạn một danh sách của tất cả các bước hành động ở cuối mỗi chương, nhằm giúp ta có thể thực hành thường xuyên và dễ dàng hơn: 1. |
Hãy suy nghĩ về những vấn đề ta có thể có, và cố gắng xem sự bất mãn nào là cội rễ của từng vấn |
bao giờ cắt tóc mà họ chỉ quấn cao trên đầu. |
Chúng tôi làm những việc này bởi vì tất cả đều được giải thích trong Kinh Tân Ước và đây cũng là phong tục được truyền lại từ đời cha ông. Cũng giống như các người bạn Do Thái, chúng tôi luôn bị những người không theo đạo sống cùng trong khu vực coi như người kỳ quặc. Tôi chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc vì mình đã lớn l... |
Tôi đã đi đến một kết luận Thiên Chúa luôn yêu cầu con cái Người phải sống một cuộc sống có ý nghĩa thần thánh nhưng Người cũng khinh những kẻ tạo ra luật pháp nghiêm ngặt hơn cả những điều răn dạy của Người. Mặc dù Thiên Chúa ghét tội lỗi nhưng Người vẫn yêu thương những kẻ phạm tội. Tôi cũng được biết rằng, một khi c... |
Ngụ ý của nó chính là chỉ thời gian vui vẻ mà Thiên Chúa đã thiết lập cho dân Người. Mỗi ngày đại lễ bao gồm: một lời chỉ dẫn đặc biệt, một bữa ăn đặc biệt (trừ ngày lễ ăn chay đền tội) và không được làm việc xác. Có rất nhiều ngày đại lễ liên quan đến toàn thể gia đình. Bắt đầu từ mùa xuân (vào khoảng tháng Ba hoặc th... |
vị hỢp lại có tác dụng trỢ tỳ, thanh thấp nhiệt, thông ứ nên chữa được chứng khí hư bạch đối. |
Trường hỢp hư hàn không nên dùng. Cách dùng-. |
Ngày hai lần, mỗi lần 20 đến 30 viên, uô'ng với nước chín 5.66. Viên cam mai mực (Lương y Lê Vàn Quáng, Thanh Hoá) Công thức: Mai mực chế 16 g Hạt gấc Thanh đại 12 g Nghệ xanh (Nga truật) 12 g 8g 277 Sử quân tử 8 g Cô'c tinh thảo 8 g Dạ minh sa 20 g Bào chê: Mai mực ngâm nước sôi, nướng qua bỏ vỏ cứng; Hạt gấc bỏ vỏ lấ... |
Trường hỢp suy nhược hư hàn, ăn không tiêu, ỉa lỏng không nên dùng. |
Cách dùng: Trẻ em 1 đến 3 tuổi, mỗi lần uô"ng 15 đến 20 viên. Trẻ em 3 đến 7 tuổi, mỗi lần uô"ng 20 đến 30 viên. Trẻ em 7 đến 12 tuổi, mỗi lần uô"ng 30 đến 40 viên. |
Ngày uô"ng 2 lần, với nưốc nóng hay nước cơm. Kiêng kỵ: Kiêng các chất tanh, khó tiêu. |
5.67. |
Viên Hậu phác (Luơng y Nguyễn Văn Điểu, Thái Bình) Công thức: Hoắc hương 200 g Thảo quả (hỏ vỏ) 160 g Hậu phác 400 g Hạt cau rừng khô 160 g Vỏ rụt 400 g Trần bì 160 g 278 Bào chê. Vỏ rụt ngâm nước gạo, cạo bỏ vỏ ngoài; Hậu phác tẩm nước gừng sao; Tliảo quả bỏ vỏ. Các vỊ thuôh phơi hay sấy khô, tán thành bột, rây lấy bộ... |
Còng dụng: Chữa ăn uô"ng không tiêu, thương thực, đầy bụng, đau bụng, nôn mửa, ỉa chảy. Thuôh có tác dụng ôn tỳ vỊ, tiêu thực hoá trệ, trị đau bụng, nôn mửa và ỉa chảy. Trường hỢp đau bụng, ỉa chảy khát nước, đái ít thuộc nhiệt không nên dùng. |
Cách dùng: Trẻ em 2 đến 5 tuổi, mỗi lần uô"ng 3 đến 5 viên. Trẻ em 6 đến 10 tuổi, mỗi lần uô"ng 6 đến 10 viên. Trẻ em 10 tuổi trở lên, mỗi lần uô"ng 15 viên. Người lớn, mỗi lần uô"ng 20 đến 30 viên. |
Ngày 3 lẩn, uông với nước chín. |
Kiêng ky: ChâT dầu mỡ, tanh, cay nóng và châT khó tiêu; trong thòi gian điều trị nên ăn cháo loãng 5.68. Viên ho Phèn Nghệ (Lương y Trịnh Quang Bảo, Thanh Hoá) Công thức: Phèn chua phi 160 g Hạt tiêu 20 g Nghệ vàng 80 g Hoàng nàn chê 12 g Bào chế: Nghệ vàng bỏ vỏ, thái mỏng, phơi khô; Hoàng nàn ngâm nước 24 giờ, cạo bỏ... |
Thuốc gồm các vị cay, ấm, có tác dụng tán hàn, trừ ho. Các trường hợp ho thuộc nhiệt, không có dòm không nên dùng. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.