text
stringlengths
1
55.3k
Ít phút sau, một khoản tiền chuộc lên tới ba mươi triệu đôla đã được yêu cầu từ Hãng Bảo hiểm MetroHartford.
Chỉ thị từ những kẻ bắt cóc nêu rõ các cơ quan cảnh sát không được can thiệp, nhưng không đời nào chúng tôi có thể chịu thua và tin chúng.
Chúng tôi bố trí tại khách sạn Capitol Hilton nằm trên Phố Mười sáu và K, gần Mayflower. Việc này rất nguy hiểm, nhưng Betsey có cảm giác chúng tôi cần theo dõi chủ yếu tại khách sạn.
Toàn bộ Văn phòng Địa phương khu vực thủ đô của FBI được đặt trong tình trạng báo Những chiếc trực thăng công nghệ cao Apache quần đảo trên không tìm kiếm chiếc xe buýt của Hãng Lữ hành Washington. Máy bay Apache có các máy dò nhiệt dành cho mục đích tìm kiếm nếu và khi những kẻ bắt cóc mưu toan giấu chiếc xe buýt và h...
Chiếc đồng hồ alpha trên mui xe buýt đã được thông báo cho trực thăng cảnh sát, quân đội, thành phố, tiểu bang, và thậm chí cả máy bay dân dụng.
Không nhóm nào được biết vì sao họ lại tìm kiếm chiếc xe buýt.
Capitol Hilton đủ gần để nếu cần chúng tôi có thể đến được khách sạn Mayflower trong khoảng chín mươi giây. Chúng tôi cũng hy vọng nó đủ xa để băng cướp không biết chúng tôi ở đây.
Từ giờ cho đến khi tiền được trả, chúng tôi còn đúng hai tiếng đồng hồ. Lịch trình khít khao một cách khó tin.
Cả với chúng và chúng tôi.
Thế rồi công việc trở nên nặng nề hơn.
Jill Abramson từ ủy ban an ninh nội bộ của hãng bảo hiểm và Steve Bolding từ hãng an ninh đó đến khách sạn Hilton. Abramson là một phụ nữ chắc nịch mặc bộ đồng phục màu vàng có sọc nhỏ. Bà ở độ tuổi cuối tứ tuần.
Bolding là người tầm thước và khỏe mạnh, chắc mới ngoại ngũ tuần.
Ông ta mặc chiếc áo khoác xanh có phù hiệu, sơ mi trắng, và quần jeans.
Họ phải đến Hilton để trao đổi với chúng tôi cách thức giải quyết vụ việc.
Betsey mở miệng định nói, nhưng Bolding đột ngột phẩy tay. Ông ta có điều gì đó phải nói trước. Rõ ràng là ông ta muốn điều khiển cuộc họp. “Đây là cách sẽ tiến hành. Tôi cho các bạn tham gia vụ này, nhưng đồng thời tôi cũng có thể lại gạt bỏ các bạn.
Tôi là cựu SAC của Cục vì thế tôi biết tất cả các phương án đúng đắn - và tất cả những phương án sai lầm.
Chúng ta không có thì giờ để đi vào các chi tiết ở đây.
Đặc vụ Cavalierre, có manh mối nhận dạng những đối tượng tình nghi không?
Bây giờ là mười một giờ bốn mươi sáu phút. Thời điểm hành động của chúng ta là một giờ bốn mươi lăm.
Chính xác như vậy.
Betsey hít một hơi
rồi mà đánh trúng ngực Quách Tĩnh, có lẽ chàng phải dưỡng thương mươi bữa nửa tháng mới đỡ.
Hai người nhắc đến Hồng Thất Công, không biết hiện giờ lão nhân ở đâu, thật là nhớ quá chừng.
Hoàng Dung tuy ẩn cư ở Đào Hoa đảo, song vẫn còn giữ địa vị bang chủ Cái Bang, mọi việc trong bang tạm ủy quyền cho Lỗ Hữu Cước thay mặt nàng phân xử. Chuyến đi Giang Nam vừa rồi, nàng định hội kiến các vị trưởng lão trong bang bàn một số việc, tiện thể dò la tin tức Hồng Thất Công, nhưng Quách Tĩnh bị thương, đành phả...
Ngày trước phụ thân của Quách Tĩnh là Quách Khiếu Thiên kết nghĩa huynh đệ với ông nội của Dương Quá là Dương Thiết Tâm, khi đó hai người vợ của họ đang có thai. Hai vị ước định với nhau, nếu cùng sinh con trai, sẽ cho kết nghĩa huynh đệ, nếu cùng sinh con gái, cho kết nghĩa kim lan tỷ muội, nếu một bên sinh con trai, ...
Nói rồi thở dài, đầy vẻ buồn bã.
Hoàng Dung dịu dàng nói: - May mà hai đứa đều còn nhỏ, việc ấy chưa có gì phải vội. Sau này nếu Quá nhi quả không tệ lắm, thì chàng muốn sao sẽ được vậy thôi. Quách Tĩnh đứng dậy, vái một cái thật dài, nghiêm trang nói: - Đa tạ nàng đã bằng lòng, ta thật vô cùng cảm kích. Hoàng Dung cũng nghiêm trang nói: - Thiếp chưa ...
Quá nhi ở trên đảo với chúng ta, quyết không thể hư hỏng được.
Huống hồ tên của nó hồi trước do chính ta đặt.
“Quá” nghĩa là có lỗi.
Nay đổi tên đi thì được. Hoàng Dung cười, nói: - Tên gọi đâu có gì quyết định. Chàng là Quách Tĩnh, có yên tĩnh chút nào không? Từ nhỏ chàng đã chạy nhảy y hệt một con khỉ đó thôi. Quách Tĩnh trố mắt cứng họng. Hoàng Dung mỉm cười, nói sang chuyện khác.
Thuyền đã tới Đào Hoa đảo.
Quách Phù tự dưng có thêm ba người bạn cùng trang lứa, hết sức vui thích.
Dương Quá sau khi uống thuốc giải của Hoàng Dung, đã giải hết chất độc còn lại trong cơ thể.
Hiềm khích giữa cậu với Quách Phù lúc mới gặp nhau, sau ít hôm là hai đứa trẻ cùng quên ngay. Hồi này bốn đứa bé bắt dế cho chọi nhau làm trò vui. Hôm nay Dương Quá từ trong nhà ra, lại đi bắt dế. Đi qua Đạn Chỉ các, Lưỡng Vong phong, vừa vòng qua Thanh Tiếu đình, cậu bỗng nghe thấy sau núi có tiếng cười nói, bèn chạy ...
Con dế này đầu vuông, càng to, lưng mập, trông rất oai phong. Võ Tu Văn nói: - Con dế này là đại tướng quân vô địch đây, mấy con dế của Dương ca ca chọi không lại nó đâu. Dương Quá chưa chịu, rút mấy cái ống trúc ra, chọn một con dế hung mãnh nhất cho chọi với con dế to kia. Chơi được vài hiệp, con dế lớn há to miệng, ...
Nhưng ba con dế cậu chọn đều bại trận, con thứ ba thậm chí bị cắn đứt đôi.
Dương Quá vẻ mặt buồn thiu, nói: - Chả chơi nữa! Cậu quay mình bỏ đi.
Bỗng nghe từ một đám cỏ phía sau có ba tiếng “ri ri ri”, chính là tiếng dế kêu, nhưng khá lạ. Võ Đôn Nhu nói: - Lại một chú dế nữa. Cậu bé gạt cỏ ra, đột nhiên nhảy lùi lại, kêu lên hốt hoảng: - Rắn, có rắn! Dương Quá ngoảnh lại, thấy một con rắn cạp nia cuộn mình trong cỏ, nghển đầu thè tia lưỡi. Dương Quá nhặt một hò...
Huynh đệ họ Võ luyện công từ bé, quyền cước có lực, người lớn bình thường cũng khó chịu nổi, Dương Quá từng luyện chút nội công, nếu không thì đã chết ngất từ lâu. Nó cắn răng chịu đựng, hai tay quờ quạng loạn xạ dưới đất, chợt tay trái vớ được một vật vừa lạnh vừa trơn, chính là con rắn cạp nia nó đập chết ban nãy, bè...
Quách Phù thích xem cảnh náo nhiệt, cứ luôn miệng giục: - Bắt lấy nó, bắt lấy nó! Dương Quá chạy một hồi, ngoảnh lại, thấy Võ Đôn Nhu mặt nhoe nhoét máu, biết rằng nếu để huynh đệ họ Võ tóm được, thì sẽ bị đánh tệ hại hơn, thế là nó cắm cổ mà chạy, đến chân ngọn núi Thí Kiếm phong, thì cứ thế lao lên trên, càng lúc càn...
Dương Quá cả giận, đang định nhảy qua khe, bỗng thấy bên cạnh có một tảng đá to gác lên mấy hòn đá khác nhỏ hơn, trông hơi chênh vênh. Trong cơn cuồng nộ, nó đâu còn nghĩ gì đến hậu quả, bèn giơ tay vần một hòn đá nhỏ bên dưới, tảng đá to bên trên quả nhiên hơi lay động. Nó liền ra phía sau tảng đá, dùng hai tay đẩy th...
Võ Đôn Nhu hoảng quá, trượt chân một cái, lăn xuống. Võ Tu Văn vội túm lấy người ca ca, hai đứa đứng không vững, cùng lăn xuống đến sáu, bảy trượng, may gặp một thân cây lớn chắn lại, mới không lăn tiếp. Hoàng Dung ở trong nhà, nghe tiếng động xa xa, vội chạy ra, đến chân ngọn Thí Kiếm phong, chỉ thấy bụi đất mù mịt, Q...
Nó nghe rõ tiếng Quách Tĩnh gọi, nhưng không dám trả lời.
Nó cứ nép trong kẽ đá, không dám động đậy, ráng chịu đói, nhìn trời và biển cùng sẫm dần, tứ phía không một tiếng người, một hồi sau trên trời có ánh sao, gió lạnh thổi. Nó ra khỏi kẽ đá, nhìn xuống bên dưới, thấy các cửa sổ nhà đều sáng đèn, thiết tưởng cảnh vợ chồng Quách Tĩnh, Kha Trấn Ác, Quách Phù cùng huynh đệ họ...
Nó lại nghĩ, chắc mọi người đang chê trách nó, thì trong lòng ấm ức vô cùng. Nó cứ đứng đó, giữa đêm tối, trước gió biển, nghĩ cảnh cả đời mình cứ bị người ta khinh rẻ, quả là đáng oán giận.
Thực ra Quách Tĩnh tìm không thấy nó, chẳng thiết ăn uống gì. Hoàng Dung thấy phu quân buồn phiền, biết có khuyên chàng cũng chả nghe, nên nàng cũng không ăn, im lặng ngồi bên cạnh chàng.
Sáng hôm sau hai người lại đi tìm. Dương Quá bị đói nửa ngày và một đêm, sáng sớm hôm sau, nó lẻn xuống chân núi, bắt mấy con ếch bên bờ suối, lột da, vun lá khô nướng ếch mà ăn.
Mấy năm lưu lạc, nó vẫn làm như thế để qua ngày.
Bây giờ nó sợ Quách Tĩnh, Hoàng Dung nhìn thấy khói, nó liền chui vào nướng trong một cái hang. Nướng xong, nó dập lửa ngay, mới ăn. Nó nghe tiếng Quách Tĩnh gọi: “Quá nhi”, thì nghĩ thầm: “Định gọi ta về để đánh đòn, thì ta chả về đâu”.
Tối hôm ấy nó ngủ trong hang.
Đang mơ mơ màng màng, bỗng thấy Âu Dương Phong tiến vào, nói: - Này con, ta đến dạy con võ công, để con khỏi bị hai thằng lỏi nhà họ Võ bắt nạt. Dương Quá cả mừng, đi theo ra khỏi hang, thấy Âu Dương Phong ngồi xổm, miệng lẩm bẩm mấy tiếng, song chưởng đẩy ra. Dương Quá bắt chước làm theo, bỗng Âu Dương Phong vung quyề...
Quách Tĩnh ôm Dương Quá vào lòng, chỉ nói: - Mau về ăn cơm thôi. Chàng xúc động, lời nói có phần nghẹn ngào.
Về đến nhà, Hoàng Dung dọn cơm cho Quách Tĩnh và Dương Quá ăn, mọi người không ai nhắc đến chuyện hôm kia cả. Sáng hôm sau, Quách Tĩnh gọi Dương Quá, huynh đệ họ Võ, Quách Phù tới đại sảnh, lại mời Kha Trấn Ác đến, bảo bốn đứa trẻ khấu đầu trước linh vị Giang Nam lục quái, rồi chàng thưa với Kha Trấn Ác: - Đại sư phụ, ...
Quách Phù cười, hỏi: - Mẹ, con có vái không? Hoàng Dung nói: - Tất nhiên là có.
Quách Phù cười hì hì khấu đầu với ba người. Quách Tĩnh nghiêm trang nói: - Từ hôm nay trở đi, bốn các ngươi là sư huynh đệ. Quách Phù cười, nói xen vào: - Không, còn là sư huynh muội nữa. Quách Tĩnh lườm con, nói: - Ta chưa nói xong, không được nói leo. Chàng ngừng một chút, rời tiếp: - Từ nay trở đi các ngươi phải tươ...
Nói đoạn chàng nhìn Dương Quá một cái. Dương Quá nghĩ thầm: “Bá bá tất nhiên sẽ bênh con gái, từ giờ mình lờ nó đi là xong”. Kha Trấn Ác nói một vài môn quy của Giang Nam thất quái cho bốn đứa trẻ biết, đại để là không được cậy mạnh khinh người, không được lạm sát người vô tội. Quách Tĩnh nói: - Sở học võ công của ta r...
Quách Tĩnh chưa trả lời, Kha Trấn Ác đã vỗ tay cười, nói: - Thế thì hay lắm!
Như vậy sẽ có thể so sánh xem đệ tử của ai giỏi hơn. Quách Tĩnh trong bụng cũng mừng, chàng biết nàng thông minh gấp trăm lần chàng, cách dạy chắc sẽ hay hơn, nên cũng vui vẻ bằng lòng. Quách Phù sợ cha nghiêm khắc, nói: - Mẹ, con cũng muốn mẹ dạy cơ. Hoàng Dung cười, nói: - Con quen làm nũng mẹ, như thế luyện võ không...
Quách Tĩnh nói: - Điều đó tất nhiên. Hoàng Dung nói: - Quá nhi, ngươi đi theo ta. Dương Quá ghét Quách Phù và huynh đệ họ Võ, nghe Hoàng Dung bảo không cùng học võ với ba đứa kia, thì rất hợp tâm ý, bèn theo Hoàng Dung đi vào nội đường. Hoàng Dung dẫn nó vào thư phòng, lấy trên giá sách xuống một quyển, nói: - Sư phụ c...
Dương Quá lấy làm lạ, không dám hỏi, chỉ đọc theo và nhận mặt chữ. Mấy ngày liền Hoàng Dung chỉ dạy nó đọc sách, trước sau hoàn toàn không nhắc gì đến võ công. Một hôm học xong, Dương Quá một mình đi ra núi dạo chơi, nghĩ đến Âu Dương Phong lúc này không biết đang ở đâu, nhớ quá bèn làm động tác trồng cây chuối. Tập độ...
Nó không biết rằng chỉ một lần luyện công như thế, nội lực đã có phần tiến triển. Võ công do Âu Dương Phong sáng tạo là một môn công phu thượng thừa cực kỳ lợi hại, Dương Quá ngộ tính rất cao, tuy mới học được chút ít, nhưng cứ thế luyện tập thì nội lực cũng khá dần.
Từ đó trở đi, ngày ngày sau khi nghe Hoàng Dung dạy kinh thư, mỗi lúc nhàn rỗi, Dương Quá lại ra chỗ núi vắng luyện công. Nó vốn không định luyện thành một môn võ nghệ kinh nhân, mà chỉ vì mỗi lần luyện như thế nó đều cảm thấy toàn thân khoan khoái dễ chịu, không luyện thì nhớ. Dương Quá lẳng lặng luyện tập, Quách Tĩnh...
Mấy tháng rồi mà Hoàng Dung không nhắc gì đến võ công, Dương Quá cũng không hỏi. Từ sau ngày đánh nhau với Quách Phù và huynh đệ họ Võ, nó cũng chưa lần nào cùng chơi với ba đứa kia, một mình càng ngày càng cảm thấy cô đơn, nghĩ Quách Tĩnh tuy nhận nó làm đệ tử, song không hề truyền thụ võ công cho nó. Nó vốn đã không ...
Nó định bụng, hễ có dịp là nó sẽ lập tức rời bỏ hòn đảo này. Chiều hôm ấy, sau khi học mấy dòng trong sách “Mạnh Tử”, Dương Quá rời thư phòng, ra bờ biển dạo chơi.
Nhìn các lớp sóng bạc đầu ngoài khơi, nó thầm nghĩ không biết đến bao giờ mới thoát khỏi chốn này.
Ngắm cánh chim hải âu trắng bay lượn, nó thèm muốn được tự do như chim trời. Đang mải ngắm cảnh, nó bỗng nghe từ phía rừng đào vọng lại tiếng hô. Lòng hiếu kỳ trỗi dậy, nó lẻn tới, nấp sau một thân cây xem sao, thì ra Quách Tĩnh đang dạy quyền cước cho huynh đệ họ Võ ở một bãi trống giữa rừng. Chiêu đang dạy có tên là ...
Sáng hôm sau, Dương Quá không ăn cơm, cũng không vào thư phòng đọc sách. Nó mò được mấy con hào to dưới biển, đốt lửa nướng ăn, nghĩ bụng: “Ta không ăn cơm nhà họ Quách, cũng chẳng đến nỗi chết đói”. Nhìn những chiếc thuyền lớn thuyền nhỏ neo cạnh bờ, nó nghĩ thầm: “Thuyền lớn ta chèo không nổi, thuyền nhỏ thì không đi...
Vừa rồi chúng bắt gặp Dương Quá đang trong trạng thái luyện công. May mà lúc này công lực của Dương Quá rất nông cạn, nếu không, khi bị ba người cùng gọi như thế, kinh mạch sẽ tán loạn, bị tê liệt ngay tại chỗ. Quách Phù vỗ tay cười, nói: - Dương ca ca làm trò quỷ gì ở đây thế?
Dương Quá dựa vào vách đá, từ từ đảo người dậy, lườm cô bé một cái rồi quay người đi.
Võ Tu Văn nói: - Này, Quách sư muội hỏi ngươi, tại sao ngươi lại vô lễ lờ đi như thế? Dương Quá lạnh lùng hỏi: - Mi làm gì được nào? Võ Đôn Nhu tức giận, nói: - Chúng mình đi chơi đi, đừng trêu chọc con chó điên. Dương Quá nói: - Đúng đấy, chó điên thấy người là cắn, người ta đang yên lành ở đây, ba con chó điên tự dưn...
Rồi lập tức thi triển quyền pháp do Quách Tĩnh dạy, đấm một quyền vào vùng thắt lưng Dương Quá. Dương Quá không biết cách tránh, bị trúng đòn. Nó thấy Võ Đôn Nhu lại tung cước đá tới, thì chợt nhớ đến chiêu thức hôm qua Quách Tĩnh truyền thụ cho huynh đệ họ Võ, liền rùn chân phải, tay trái đẩy vào bắp chân phải của đối...
Hoàng Dung hỏi: - Môn “Cáp mô công” ấy, hắn dạy cho ngươi khi nào? Dương Quá nửa như nghe thấy, nửa như không, ánh mắt thất thần nhìn phía trước, miệng mím chặt, sợ nói ra. Hoàng Dung thấy nó như thế, thì túm hai cánh tay nó, giục giã: - Nói mau!
Âu Dương Phong ở đâu?
Dương Quá trước sau vẫn im lặng. Lát sau, Võ Tu Văn được Quách Tĩnh xoa bóp đã tỉnh lại, tiếp đó Kha Trấn Ác cùng với Quách Phù cũng chạy đến. Kha Trấn Ác nghe Quách Phù kể Dương Quá trồng cây chuối, lại đánh chết Võ Tu Văn, nghĩ bụng tên tiểu tử ấy là truyền nhân của Âu Dương Phong, thì oán hận trào sôi trong lòng, ng...
Quách Tĩnh gật đầu. Hoàng Dung hỏi: - Tu Văn thế nào rồi? Quách Tĩnh nói: - Chỉ e phải tĩnh dưỡng một, hai tháng. Kha Trấn Ác nói: - Ngày mai ta trở lại Gia Hưng.
Hai vợ chồng Quách Tĩnh nhìn nhau, tự hiểu ý định của sư phụ nhất quyết không sống cùng một chỗ với truyền nhân của Âu Dương Phong. Hoàng Dung nói: - Đại sư phụ, nơi đây là nhà của sư phụ, sư phụ hà tất phải nhường cho tên tiểu tử này? Tối hôm ấy, Quách Tĩnh gọi Dương Quá vào buồng, nói: - Quá nhi, chuyện qua rồi, mọi ...
Vài hôm nữa ta sẽ đưa ngươi đến cung Trùng Dương ở núi Chung Nam, xin Trường
chỉ có thể làm kinh hãi cả một đội quân.
- Tôi có nghĩ đến điều đó, - D Artagnan nói, - Nhưng bức thư không có ngày cũng chẳng có con niêm. - Đúng thế, - Porthos nói.
Và anh đi đi lại lại trong phòng như một kẻ lạc lối, làm mọi điệu bộ và chốc chốc lại rút gươm gần ra khỏi vỏ. Còn d Artagnan đứng ngây ra như một người thất đảm và trên gương mặt anh hiện lên nỗi đau buồn sâu sắc nhất.
- A! Thãt là một chuyện không hay! - Anh nói - Arthos coi thường chúng ta, anh ấy muốn chết một mình, không tốt!
Nhìn thấy hai nỗi thất vọng tầy đình ấy, Mousqueton khóc rưng rức ở trong góc phòng.
- Thôi, - D Artagnan nói, - Làm như thế chẳng được tích sự gì.
Chúng ta hãy đi gặp và ôm hôn Raoul như ta đã nói, và có khi nó nhận được tin của Arthos. - Ô đó là một ý kiến hay, - Porthos nói, - D Artagnan thân mến ạ, thực ra tôi không biết cậu định làm gì, nhưng cậu có rất nhiều ý kiến. Ta hãy đến gặp Raoul đi. - Kẻ nào đụng đến ông chủ ta lúc này hãy coi chừng, - Mousqueton nói...
Họ lên ngựa và ra đi.
Đến phố Saint - Denis, họ thấy một đám tụ hội dân chúng. Đó là ông de Beaufort vừa mới từ Vendôme tới và được ông chủ giáo giới thiệu với đám dân Paris kinh ngạc và mừng rỡ. Với ông de Beaufort, họ coi như từ nay mình là kẻ bất khả chiến bại.
Đôi bạn rẽ sang một phố nhỏ để khỏi gặp hoàng thân và đi đến cửa ô Saint - Denis.
Mấy lính canh hỏi hai kỵ sĩ: - Có đúng là ông de Beaufort đã tới Paris không? - Đúng quá rồi còn gì, - D Artagnan đáp, - và bằng chứng là ông ấy phái chúng tôi đi đón cha ông ấy là cụ de Vendôme cũng sắp tới nơi. - Ông de Beaufort muôn năm! - Lính canh hô to.
Và họ kính cẩn lui ra để những phái viên của ông hoàng vĩ đại đi qua. Ra khỏi cửa ô, con đường như bị ngốn ngấu bởi những con người không hề biết mệt mỏi hay chán nản; ngựa của họ bay đi và họ không ngớt bàn tán về Arthos vả Aramis. Mousqueton chịu đựng mọi nỗi đau đớn không thể tưởng tượng nổi, nhưng người nô bộc tuyệ...
Bây giờ hắn đi tới coi d Artagnan như ông chủ thứ hai và hắn tuân lệnh anh còn nhanh nhảu hơn và nghiêm chính hơn đối với Porthos.
Doanh trại đóng ở giữa Saint - Omer et Lambres; đôi bạn đi vòng đến tận trại và kể lại cho quân đội biết chi tiết về cuộc đi trốn của vua và hoàng hậu mà ở đây chỉ mới được nghe tin không rõ ràng. Họ thấy Raoul ở cạnh lều của mình nằm trên một bó rơm mà con ngựa đang rút vụng mấy cọng.
Chàng thanh niên mắt đỏ ngầu và có vẻ thất vọng. Thống chế de Grammont và bá tước de Guise trở về Paris và cậu bé tội nghiệp thấy mình lẻ loi. Lát sau, Raoul ngước mắt lên trông thấy hai kỵ sĩ đang nhìn mình anh nhận ra và chạy tới, hai tay dang ra.
- Ô! Các ông bạn thân mến đấy ư? - Anh reo lên, - Các ông đến tìm tôi à? Các ông có đưa tôi đi với các ông không? Các ông có mang đến tin tức gì của vị đỡ đầu của tôi không? - Thế anh không nhận được tin à?
- D Artagnan hỏi. - Chao ôi?
Không, ông ạ, và tôi chẳng biết thực sự bây giờ ông ấy ra sao. Thành thử ra… Ôi!
Thành thử ra tôi lo lắng đến phát khóc. Quả thật hai giọt nước mắt lớn lăn trên đôi má sạm nâu của chàng thanh niên.
Porthos quay đi để người ta khỏi nhìn thấy trên khuôn mặt phương phi mà hiền lành của anh những gì đang diễn ra trong trái tim anh. D Artagnan từ lâu lắm rồi mới thấy mình xao xuyến mạnh đến thế.
Anh nói: - Anh bạn ơi, việc gì phải thất vọng. Anh không nhận được thư của bá tước, thì chúng tôi nhận được… một… - Ô! Thật ư?
- Raoul reo lên. - Và thư đáng yên tâm nữa kia, - D Artagnan nói khi nhìn thấy nỗi vui mừng mà tin tức ấy đem lại cho cậu thanh niên. - Ông có thư đấy không?