text
stringlengths
1
55.3k
Cô biết cô phải làm gì. Nhưng cô sẽ cho mình một vài ngày.
Cô nghĩ, ta đã học được cách chịu đựng bất cứ điều gì, nhưng ngoại trừ hạnh phúc. Ta phải học cách mang vác hạnh phúc.
Họ cách làm thế nào để không bị gục xuống dưới sức nặng của nó.
Từ giờ trở đi đó là thứ kỷ luật duy nhất ta cần.
* * * Roark đứng bên cửa sổ trong nhà anh ở Thung lũng Monadnock. Anh đã thuê căn nhà này vào mùa hè; anh đến đây khi anh muốn ở một mình và nghỉ ngơi.
Đó là một buổi tối yên tĩnh.
Cửa sổ mở hé ra; những cành cây đan thành đường viền cửa sổ, lơ lửng trên nền trời. Một dải nắng hoàng hôn kéo thành một vệt dài trên đỉnh những ngọn cây sẫm bóng.
Anh biết ở dưới đó là những ngôi nhà, nhưng anh không thể nhìn thấy chúng.
Anh cảm thấy lòng biết ơn giống như những người thuê nhà khác vì cái cách anh đã xây nên nơi này.
Anh nghe thấy tiếng ô-tô đi lên con đường ở phía bên kia. Anh lắng nghe và ngạc nhiên. Anh không hề chờ khách.
Chiếc xe dừng lại.
Anh đi về phía cửa.
Anh không hề ngạc nhiên khi anh nhìn thấy Dominique.
Cô bước vào như thể cô vừa đi ra khỏi nhà nửa tiếng trước đó.
Cô không đội mũ, không mang bít tất, chỉ có xăng-đan và một chiếc váy dành cho việc đi trên những con đường đất ở nông thôn - loại váy chiết eo ngắn, cộc tay, bằng vải lanh màu xanh thẫm, trông như một cái áo choàng để làm vườn. Trông cứ như là cô không hề lái xe qua ba tiểu bang, mà chỉ vừa trở về nhà sau khi đi dạo t...
Anh biết rằng đó chính là dấu hiệu của sự trang trọng trong khoảnh khắc này - rằng không cần phải có sự trang trọng nào cả; không cần phải nhấn mạnh nó và tách nó ra riêng; rằng đây không phải là chuyện của riêng buổi tối hôm nay mà là sự gói trọn cả bảy năm trôi qua sau họ.
"Howard." Anh đứng như thể anh đang nhìn vào âm thanh gọi tên mình trong phòng.
Anh đã có tất cả những gì anh muốn.
Nhưng có một ý nghĩ vẫn đọng lại như một nỗi đau, thậm chí ngay cả lúc này.
Anh nói: "Dominique, hãy đợi cho đến khi ông ấy hồi phục đã." "Anh biết là ông ấy sẽ không hồi phục." "Hãy thương xót ông ấy một chút." "Đừng nói ngôn ngữ của họ." "Ông ấy không có lựa chọn nào khác." "Ông ấy đã có thể đóng cửa tờ báo." "Nhưng đó là cuộc sống của ông ấy." "Còn đây là cuộc sống của em."
Anh không biết Wynand đã từng nói rằng tất cả tình yêu đều đồng nghĩa với việc tạo ngoại lệ; Wynand sẽ không biết rằng Roark đã yêu quý ông đến mức anh có thể thực hiện ngoại lệ lớn nhất của anh vào một khoảnh khắc mà anh đã cố thử thỏa hiệp. Rồi anh biết rằng việc đó chẳng có ích gì, như tất cả các sự hy sinh khác.
Điều anh nói chính là chữ ký đồng tình của dưới quyết định của cô: "Anh yêu em."
Cô nhìn quanh căn phòng, để cho cảm giác về thực tại bình thường của những bức tường và những cái ghế giúp cô giữ được kỷ luật mà cô đang cố học cho thời điểm này. Những bức tường mà anh đã thiết kế, những cái ghế mà anh dùng, một hộp thuốc lá ở trên bàn - những vật dụng sinh hoạt cần thiết hàng ngày sẽ có thể trở nên ...
"Howard, em biết anh định làm gì trước tòa.
Vì vậy, sẽ không có gì khác biệt nếu như họ biết sự thật về chúng ta." "Không có gì khác biệt." "Khi anh đến vào đêm hôm đó và nói với em về Cortlandt, em đã không cố ngăn anh lại.
Em biết là anh phải làm việc đó.
Đó là lúc anh phải đặt ra các điều khoản để anh có thể tiếp tục sống. Giờ là lúc của em. Vụ nổ Cortlandt của em. Anh phải để cho em làm theo cách riêng của em.
Đừng hỏi em. Đừng bảo vệ em. Bất kể là em làm gì." "Anh biết em sẽ làm gì." "Anh biết em cần phải làm thế?" "Anh biết."
Cô gập mạnh khuỷu tay để vung những ngón tay lên và vẩy nhẹ chúng về phía sau, như thể cô ném câu chuyện này ra sau lưng.
Nó đã được giải quyết; không còn gì để bàn thêm nữa.
Cô quay người bước ngang căn phòng, để cho những bước chân tự nhiên biến nơi này thành nhà cô, để tuyên bố rằng sự hiện diện của anh là nguyên tắc của những ngày sống tiếp theo của cô và cô không cần phải làm những gì cô mong muốn nhất tại thời điểm này: đứng ngắm anh. Cô cũng biết rằng cô đang trì hoãn cái gì, bởi vì ...
Cô vươn tay với lấy bao thuốc trên mặt bàn. Những ngón tay của anh nắm lấy cổ tay cô và anh kéo tay cô lại. Anh kéo cô đối diện với anh, rồi anh ôm lấy cô và môi anh áp vào môi cô.
Cô biết rằng trong từng khoảnh khắc của bảy năm qua - khi cô đã luôn khao khát điều này, khi cô đã cố kìm nén nỗi đau và đã tưởng rằng cô đã chiến thắng nỗi đau ấy - những khoảnh khắc đó chưa hề trôi đi mất, chưa bao giờ dừng lại. Chúng đã sống, đã được cất giữ, đã chất chồng sự thèm khát lên trên sự thèm khát, và bây ...
Anh cười không thành tiếng, như thể anh cười nhạo một đứa trẻ; nhưng sự căng cứng trong bàn tay đang ôm cô cho thấy anh lo lắng và thận trọng. Sau đó mọi thứ dường như thật đơn giản; cô không có gì để giấu anh, cô thì thầm: "Vâng, Howard... nhiều như vậy đấy..." và anh nói: "Anh đã rất khổ sở - suốt những năm qua." Và ...
Cô trượt xuống để ngồi trên sàn nhà, khuỷu tay của cô đặt lên đầu gối anh, cô ngước nhìn lên và mỉm cười, cô biết rằng cô đã không thể có cảm giác bình yên tuyệt đối như thế này trừ khi nó là phép cộng của mọi thứ tình cảm cô đã phải trải qua, là phép cộng cho tất cả sự vật lộn mà cô từng biết. "Howard... một cách tự n...
Trời đang tối dần, căn phòng không còn rõ nét, chỉ còn lại cửa sổ và bờ vai anh nổi rõ trên nền trời đằng sau khung cửa. Cô tỉnh dậy với ánh nắng lấp lánh trong mắt. Cô nằm ngửa, nhìn lên trần nhà như thể cô đang nhìn vào những chiếc lá cây.
Không động đậy, không suy đoán, không săm soi mọi thứ như trước.
Những hình tam giác ánh sáng bị vỡ ra trong cấu trúc nghiêng của lớp ngói làm bằng chất dẻo trên trần nhà như muốn nsoi với cô rằng buổi sáng đã bắt đầu và đây là phòng ngủ ở Monadnock; rằng hình khối của ánh nắng và của cấu trúc phía trên đầu cô là do anh thiết kế. Ánh nắng có màu trắng - có nghĩa là bây
đã từng giữ cương vị Phó chỉ huy thanh sát vũ khí.
Duelfer nổi tiếng vì có tinh thần thép và bền bỉ trong công việc. Một người mà John McLaughlin tiếp xúc đã lưu ý chúng tôi rằng Duelfer có tính cách rất độc lập và không muốn làm nô lệ cho chính quyền.
Nhưng đó lại chính là những điều chúng tôi đang cần.
Mặc dù tình hình an ninh tiếp tục xuống dốc trầm trọng nhưng chúng tôi cảm thấy chắc chắn là Duelfer sẽ không thể bị hăm dọa.
Hơn tất cả, vốn đã làm việc rất lâu ở Iraq nên anh biết rõ đất nước này, nền văn hóa của họ và điều quan trọng nhất là quen biết rất nhiều lãnh đạo của Iraq – vốn kiến thức sau đó vài tháng đã được chứng minh là vô giá.
Chúng tôi chuẩn bị một thông cáo báo chí về sự ra đi của Kay và việc tuyển Duelfer. Theo đúng hình thức tuyên bố những sự kiện như vậy, tôi nói vài điều tốt đẹp về người sắp ra đi.
Bất kể cá nhân tôi có suy nghĩ gì về ông ta, nhưng ông ta cũng đã dành sáu tháng trong cuộc đời sống ở Baghdad và đáng được cảm ơn về điều đó.
Văn phòng báo chí của chúng tôi đã sắp xếp bản tuyên bố của Kay, trong đó có trích dẫn lời Kay rằng còn nhiều vấn đề chưa giải quyết được mà ISG phải thực hiện. Trong cuộc họp cuối cùng tại văn phòng của tôi, với sự tham dự của John McLaughlin, Kay nói ông ta sẽ rời đi “yên lặng và như một quý ông”. Chúng tôi mời ông t...
Mặc dù kết luận này sau đó được chứng minh là đúng, nhưng nó khác so với câu bình luận của ông ta chỉ vài tuần trước đó rằng phải cần 6 − 9 tháng nữa để tìm ra sự thật. So với lời hứa của ông ta là sẽ ra đi trong im lặng và đồng ý cho người kế nhiệm tiếp tục hoàn thành công việc, tôi chỉ có thể nói rằng tôi rất lấy làm...
Ông ta bắt đầu bằng câu: “tất cả chúng tôi đều đã sai”.
Kay cũng lồng vào bài điều trần của mình đề tài quen thuộc rằng ISG cần thêm các nguồn lực, những thứ sẽ được sử dụng trọn vẹn trong cuộc săn tìm vũ khí hủy diệt hàng loạt WMD. Lý do chúng tôi cần thêm nguồn lực để săn tìm những vũ khí mà ông ta kết luận là không có ở đó thì lại không được giải thích. Kay tiếp tục miêu...
Hai chúng tôi đã nhiều lần được biết đến với tính cách độc lập đáng tiếc của mình.
Xuất phát điểm của tôi không phải từ chính phủ, và rõ ràng là – rõ ràng trong các cuộc thảo luận của chúng tôi, và không ai khác yêu cầu – là tôi đã chỉ huy theo cách mà tôi cho là tốt nhất, và tôi nói ra sự thật về những gì chúng tôi phát hiện được. Tôi hoàn toàn không chịu bất cứ áp lực nào trước và trong quá trình l...
Tôi viện dẫn câu nói trên không phải vì “lòng tôn kính” Kay dành cho tôi, mà vì chỉ vài tháng sau, ông ta bắt đầu nói với mọi người ông ta đã kết luận rằng Iraq không có vũ khí hủy diệt hàng loạt WMD trước khi ông ta rời nhiệm sở, nhưng không được phép nói ra những gì đã nghĩ.
Có vẻ như đây đã là một phần trong quá trình tiếp tục xem xét lại những hoạt động mới đây của ông ta.
Vì sau khi quay trở lại khu vực tư nhân, Kay ngừng bày tỏ lòng tôn kính đối với tôi và thay vào đó trở thành nhà phân tích tâm lý từ xa của tôi. Trong một bài phỏng vấn được đăng tải rộng rãi cho chương trình Frontlines của PBS, Kay nói: “George Tenet muốn trở thành một con bạc… và nếu bạn không đưa cho các nhà hoạch đ...
Ông ta kết luận rằng tôi đã bán sự liêm chính của mình để vào được chính quyền, và đó là vụ ngã giá tồi nhất trong đời tôi. Và vụ ngã giá đó càng tồi tệ hơn khi bạn là người điều hành một cơ quan tình báo.
Thật là những lý lẽ dứt khoát.
Một vở kịch hay trên tivi.
Và sai lầm hết mức.
Tôi chưa bao giờ cung cấp cho các nhà hoạch định chính sách những thông tin mà tôi biết là tồi tệ.
Chúng tôi nói những gì về vũ khí hủy diệt hàng loạt WMD là vì chúng tôi tin điều đó là có thật.
Tháng 10-2004, tôi bất ngờ gặp David Kay tại một hội nghị do Ted Forstman tổ chức ở Aspen, Colorado. Ngài Richard Dearlove và tôi đã xuất hiện cùng nhau trong một ủy ban do Charlie Rose điều hành.
Một trong những chủ đề được chúng tôi thảo luận là làm thế nào giới tình báo đưa ra được lý lẽ cho những nhận định của chúng tôi về Iraq và vũ khí hủy diệt hàng loạt WMD.
David đến gặp tôi sau đó và nói.
“Ông biết đấy, chúng ta không quá bất đồng về vấn đề này”. Tôi nhìn ông ta và nói “Có một điểm khác biệt giữa chúng ta đấy: đó là anh làm việc đó một cách cá nhân”.
Xuất hiện trên đài PBS, David đã nói về những cuộc gặp và tác động của tôi với các nhà hoạch định chính sách cấp cao mà ông ta chưa bao giờ được dự.
Ông ta không có các bằng chứng để chứng minh cho lý lẽ của mình.
Mặc dù Kay bày tỏ quan điểm là công việc về vũ khí hủy diệt hàng loạt WMD đã kết thúc, không ai ở Baghdad tin điều đó. Ông ta không đưa ra những bằng chứng cần thiết khiến các lý lẽ đó trở nên thuyết phục hơn và dứt khoát hơn để kết thúc vấn đề này. Điều này đơn thuần chỉ không đủ để nêu rõ ý kiến của Kay rằng không có...
Tại sao?
Bởi vì để gấp lại một cách hợp lý chương này trong lịch sử, chúng tôi cần những số liệu chắc chắn, rất nhiều số liệu tổ chức và trình bày chúng theo cách giúp những nhà hoạch định chính sách và các nhà sử học trong tương lai có thể tin rằng chúng tôi đã thực hiện công việc này từ đầu đến cuối rất chuyên nghiệp. Chúng t...
Đó là những gì Charles Duelfer chuyển tải đến cho chúng tôi.
Khi đến Baghdad đầu năm 2004, Duelfer sắp xếp ở ngay tại tổng hành dinh ISG ở sân bay, mà không phải là một nơi tương đối an toàn trong Vùng Xanh, và sau đó tạo dấu ấn riêng cho cuộc tìm kiếm vũ khí hủy diệt hàng loạt WMD.
Một số chuyên gia phân tích đã tiến hành soạn thảo vài chương cho báo cáo sắp tới, nhưng Duelfer không sử dụng chúng. Anh nói với các nhân viên rằng không muốn mua thêm bất cứ kết luận giữa chừng nào trừ khi cá nhân anh có cơ hội hiểu hết những thông tin cơ bản. Đặc biệt, anh sẽ không đưa ra quyết định thêm nữa về các ...
Chúng tôi khởi động lại các cuộc họp qua video định kỳ hàng tuần với Duelfer giống như đã làm với Kay trước đây. Duelfer đem theo rất nhiều người tham dự ở đầu Baghdad, và anh rất thận trọng thông báo cho chúng tôi những gì anh ta đã tìm được và chưa tìm được.
Ngay cả qua các phương tiện truyền thông như video từ xa cũng cho thấy anh đang thực hiện vai trò lãnh đạo thực tế và khôi phục động lực cho toàn bộ nỗ lực này.
Duelfer đến Baghdad vào đúng khoảng thời gian tôi đang thực hiện chuyến thăm thứ hai đến Iraq, tháng 2-2004.
Ít lâu sau khi đến nơi, tôi yêu cầu một cuộc họp với sự tham gia của tất cả thành viên ISG tại sân bay.
Tôi đã nhân cơ hội này để nói với quân của Duelfer rằng dù có vẻ Duelfer hơi điên rồ một chút khi nhảy xuống từ những chiếc máy bay hoàn hảo, nhưng anh ta sẽ là một người chỉ huy giỏi. Tôi cũng muốn cho họ biết chúng tôi đánh giá cao công việc anh hùng của họ trong môi trường đang ngày càng trở nên khắc nghiệt. Tôi cũn...
Điều đó tất nhiên không có ý nghĩa gì cả.
Những hướng dẫn của tôi đối với Duelfer, cũng giống như với Kay, và với tất cả mọi người trong ISG, chỉ đơn giản là: hãy ra ngoài và tìm ra sự thật. Duelfer hóa ra lại là một lựa chọn thích hợp cho công việc này.
Anh có rất nhiều kinh nghiệm ở Iraq và đã biết nhiều quan chức cao cấp trong hầu hết các bộ quan trọng của chính phủ Saddam.
Trong căn phòng lớn ở Trụ sở ISG, họ dựng một mức tường cao khoảng 20 feet để ghi thời gian biểu những gì phải làm với Iraq và vũ khí hủy diệt hàng loạt WMD.
Bản thời gian biểu xuyên suốt từ năm 1980 đến 2003.
Ở bất cứ điểm nào trong khoảng thời gian đó, họ có thể vẽ một đường thẳng xuống và nói, đây là quan điểm của thế giới về Saddam tại thời điểm này.
Bảng thời gian biểu cũng cung cấp thêm bối cảnh cho các dữ liệu và những cuộc phỏng vấn mà các chuyên gia phân tích thu thập được. Trên một bức tường khác là bảng thời gian biểu thứ hai xác định những thời điểm Iraq có ngân sách thực hiện các chương trình vũ khí hủy diệt hàng loạt WMD. Từ đó ISG có thể lần ra những mối...
Tiếp cận được đúng người là điều rất khó để thực hiện. Tình hình an ninh ở Iraq khiến công việc của ISG trở nên không thực hiện nổi. Đơn giản là không thể tiếp cận được những khu vực rộng lớn của đất nước này để tìm kiếm nếu không có lực lượng quân đội đông đảo đi theo bảo vệ. Do tình hình ngày càng nguy hiểm ở Baghdad...
Một trong những thành viên của đội tình cờ bấm vào nút chạy đĩa DVD, không biết rằng có sẵn bản sao đĩa phim Saving Private Ryan (Giải cứu binh nhì Ryan) ở trong ổ đĩa và âm thanh thì đang ở mức cao nhất.
Vài giây sau, tiếng súng và tiếng nổ vang ầm ầm qua chiếc loa đặt trên xe. Đó là cảnh mở đầu trong phim.
Trong vài giây, cả lái xe và
chở vợ tôi và vợ của các ngài đã bị cướp. Những kẻ chịu trách nhiệm tự nhận cùng là lũ bệnh hoạn đã cướp các nhà băng và bắt cóc con tin ở Maryland và Virginia trong vài tuần qua. Chúng nói các vụ cướp của giết người đã được thực hiện là “bài học cảnh cáo” dành cho những người có mặt trong căn phòng này.
Chúng muốn ta biết chúng cực kỳ nghiêm túc về việc đáp ứng các yêu sách của chúng - và đáp ứng đúng thời hạn.
Đến từng giây.” Viên CEO tiếp tục, mặt ông được chiếu sáng đầy ấn tượng bởi chiếc đèn trên bục.
“Yêu sách của chúng đơn giản và rõ ràng.
Chúng muốn ba mươi triệu đôla phải được chuyển cho chúng trong chính xác năm tiếng đồng hồ nữa, bằng không tất cả con tin sẽ bị sát hại.
Chúng ta không biết chiếc xe buýt du lịch bị chiếm giữ như thế nào.
Steve Bolding từ Nhóm kiểm soát khủng hoảng của chúng ta đang trên đường tới đây. Ông ấy sẽ quyết định x cần đến cơ quan cảnh sát nào.
Chắc sẽ là FBI.” Dooner dừng lại để thở. Vẻ hồng hào trên mặt ông từ từ trở lại.
“Như các ngài đã biết, chúng ta có một khế ước bảo hiểm bắt cóc đủ trang trải tới năm mươi triệu đôla tiền chuộc. Tôi ngờ rằng những kẻ bắt cóc đã biết điều này.
Chúng có vẻ hoàn hảo và có tổ chức. Chúng còn hết sức tỉnh táo, điều đó đem lại cho chúng lợi thế. Tôi nghĩ chúng biết rằng chúng ta có khế ước bảo hiểm cho chính chúng ta. Vì thế chúng ta có thể nhận tiền và có thể nhận nhanh chóng. “Vậy thì, thưa các quý ông quý bà, làm ơn đi, chúng ta phải bàn đến những khả năng lựa...
Những kẻ bắt cóc đã làm rõ một điều - trong việc này không thể có sai lầm, bằng không mọi người sẽ chết.” Chương 58 TÔI CÓ MẶT TẠI VĂN PHÒNG FBI ĐỊA PHƯƠNG trên Phố Bốn khi chúng tôi nhận được điện thoại khẩn cấp.
Một chiếc xe buýt của Hãng Du lịch Lữ hành Washington cùng mười tám hành khách và tài xế đã bị cướp ngay sau khi rời khỏi khách sạn Renaissance Mayflower.