text
stringlengths
1
55.3k
Ngày 10 tháng 5 năm 1916 (tức ngày 9 tháng 4 năm Binh Thìn) giặc Pháp và bọn tay sai Nam triều đưa Cử Thụy, Lê Triết, Trần Thân, Mai Tuấn, Hứa Thọ và một số đồng chí ra cửa bắc thành Quảng Ngãi chém đầu.
Đồng bào, đồng chí bí mật quyên góp làm lễ truy điệu và để tang ông.
PHAN THÀNH TÀI Phan Thành Tài, hiệu Đức Đạt sinh năm
quân. 82 Thủy quân Đại Việt tiến đến cửa Nhật Lệ (Đồng Hới, Quảng Bình) thì đóng ở đây hơn một tháng để hội quân với bộ binh. 83 Ngày hai mươi ba tháng giêng năm Đinh Tỵ (1377), quân Trần đến cửa Thị Nại (Quy Nhơn, Bình Định ngày nay).
Chiêm Thành cho người trá hàng, nói rằng Chế Bồng Nga vì sợ hãi nên đã trốn khỏi thành Đồ Bàn.
84 Vua Duệ Tông đem quân chiếm thành Đồ Bàn. Đợi khi quân Đại Việt vào thành, phục binh Chiêm Thành đổ ra bao vây bốn phía. Thấy vua bị phục kích, Đỗ Tử Bình vội dẫn Hậu quân rút chạy. Trận ấy, vua Trần bị giết tại trận, Ngự Câu vương Trần Húc đầu hàng, nhiều đại tướng nhà Trần
sòng phẳng với em. Vì sao anh nói như vậy? Nếu lời nói ấy có cơ sở, thậm chí không cần bằng chứng, em cũng chịu. Lúc ấy anh có thể trừng phạt em thế nào cũng được, bỏ cũng chịu.
Còn không thì không thể được.
Em chờ câu trả lời của anh.
Anh ta không trả lời. Mãi mãi không dám trả lời. Vì không thể trả lời sòng phẳng được.
Vậy mà cái điều chị nơm nớp sợ hằng đêm đã đến. Cũng không lâu lắm sau cái ngày bi kịch ấy.
Anh ta mò sang, ngồi xuống mép giường. Tấm đệm lún xuống làm chị thức giấc, nhưng vẫn nằm im như ngủ say.
Tay anh ta bắt đầu nắn bóp.
Chị cảm thấy bị xúc phạm, hỏi: - Anh bảo vợ anh dùng vốn tự có để tiến thân, mà anh vẫn làm thế này là nghĩa làm sao? Không dừng lại, tay tiếp tục lần cởi áo quần chị, anh ta trơ trẽn trả lời: - Quà giữa chợ, vợ giữa nhà.
Thích lúc nào thì dùng lúc ấy.
Chị đành cắn răng nằm yên như một cái xác không hồn, mặc cho anh ta hùng hực đày vò. Nước mắt chị không biết tự lúc nào cứ dàn dụa. Khi cơn thèm khát đến cao độ, hai tay anh ta ôm ghì lấy chị, mồm vục vào miệng chị thì, không thể chịu được nữa, chị phản ứng quyết liệt: môi mắm chặt, hai tay hết sức đẩy mặt anh ta ra.
Ừ thì mấy chỗ kia, coi như miếng thịt giữa chợ.
Nhưng cái miệng, nó biết nói, nó chỉ chấp nhận khi nó yêu thương. *** Chị có thể giấu được mọi người, nhưng không thể giấu được một người, khi người ấy nhìn sâu vào mắt chị. Chị có thể nói dối mọi người, nhưng không thể nói dối được một người, khi chị và người ấy cùng nhìn sâu vào mắt nhau. Họ đã từng nhìn sâu vào mắt ...
Lần đầu gặp anh, Thanh Diệu đã sửng sốt và ngẩn người trước một khuôn mặt đàn ông thông minh, cương nghị. Câu chuyện vào Đảng của chàng giám đốc trẻ nhà máy Thắng Lợi, đã một dạo truyền đi trong cả thành phố, như một điển hình của tính ngang ngạnh, bất chấp. Người ta đồn đại như thế.
Hôm nay, chị đến với tư cách là chuyên viên phòng Tài chính Quận.
Ngồi đợi một tí ở phòng khách thì anh vào.
Không còn nhớ nội dung làm việc.
Hay là chỉ kiếm cớ gặp thôi, cũng không biết nữa.
Trong câu chuyện thăm hỏi xã giao về công việc, học hành, gia đình, chị trả lời, "Nhà tôi công tác địa chinh quận", thì anh nói một câu như luyến tiếc: "Sao lấy chồng sớm thế?" rồi chuyển ngay sang chuyện khác Nhưng chị cảm nhận được rất rõ, ngay trong ánh mắt anh nhìn mình, cũng như mình nhìn anh, một cái gì đó rất kh...
Mãi mãi!
Nhưng hoàn cảnh của họ, như đã có ranh giới vô hình, nên không ai phát tín hiệu gì.
Chỉ ngấm ngầm chôn chặt nó vào một ngăn bí mật trong sâu thẳm lòng mình, vĩnh viễn khoá chặt.
Sau này, chị được công tác dưới quyền anh, giúp việc anh, gần anh được đúng sáu tháng. Đấy là sáu tháng hạnh phúc và khổ đau.
Cả hai người đều bận bịu trong cương vị công tác mới, đều bằng mọi cách làm tốt chức phận của mình.
Họ vẫn không phát ra bất kỳ tín hiệu gì.
Hình như chìa khoá chiếc ngăn bí mật họ đều đã vứt xuống sông, xuống biển cả rồi.
Lúc đó, anh đã lập gia đình.
Đã có một con gái. Đám cưới họ, chị đã đến dự, chỉ tò mò xem mặt cô dâu, để ngầm so sánh với mình, chỉ để nhìn vào mặt anh một thoáng rồi cáo lỗi về ngay. Chị cũng không biết việc anh được đề bạt lên chức vụ mới, với mình là hay hay dở. Trong sáu tháng ấy, mỗi lần được họp với anh, chị cố gắng không nhìn anh.
Luôn cắm cúi ghi chép mà lắm lúc chả biết mình viết cái gì bởi có lần dở ra đọc thấy có những câu ngớ ngẩn, không đầu không cuối. Thì miễn là viết cái gì đó, để mắt phải nhìn vào ngọn bút, chứ chả nhẽ lúc nào cũng nhìn thẳng.
Chị chỉ cho phép mình từ phía sau, từ xa ngắm anh, nhìn bước đi rắn rỏi, chững chạc tự tin của anh mà thôi. Chị sợ người khác nhận ra cái nhìn khác lạ của mình.
Bây giờ anh được đề bạt làm bí thư Quận uỷ, cũng vẫn trong một khuôn viên, một toà nhà, chỉ khác khu vực chỉ đi hai cầu thang từ hai đầu, mà cũng có thể đi cầu thang giữa, từ đại sảnh.
Nhưng tính chất công việc đã khác Anh không là cấp trên trực tiếp của chị.
Anh chỉ lãnh đạo, chỉ cho chủ trương. Mọi việc phải tự lo liệu.
Đồng chí chủ tịch là cán bộ trên điều về, chưa chỉ đạo cụ thể một vấn đề gì.
Thế nên mới đẩy chị sang xin ý kiến anh. Thanh Diệu gọi điện sang Văn phòng Quận uỷ, đề nghị xếp lịch cho chị làm việc với bí thư Quận uỷ.
Đoàn Hùng, phó chánh văn phòng vừa vào, Trần Kiên đã bảo: - Cho mình hai cốc Dimah dâu đá. Đồng chí phó chủ tịch thích dùng loại này.
Tranh thủ lúc chỉ có hai người, anh hỏi chị: - Em có chuyện không vui phải không? Chỉ một câu hỏi đơn giản thế thôi.
Nhưng con mắt nhìn kia đã thấu tỏ.
Chị chực khóc.
Chỉ cần nhìn lâu vào đôi mắt kia là không cách gì giữ được. Chị nhìn vào cõi vô định. - Thôi, để lúc khác anh ạ! - Mời đồng chí phó chủ tịch uống nước. Anh em bên ấy bảo đồng chí thích loại nước này.
Khi có người khác, Kiên lại xưng hô theo kiểu hành chính như thế. Còn Thanh Diệu Là phụ nữ, lại không phải trong cuộc họp, nhất là làm việc tay đôi thế này, chị vẫn cứ xưng em. Dĩ nhiên ngữ điệu ẩn chứa trong từ ấy khác nhiều so với lúc chỉ có hai người.
- Cảm ơn đồng chí bí thư.
Em sang xin anh cho chủ trương về khu đất Văn hoá Thể thao thừa ra.
- Thế ý kiến bên ấy ra sao? Đã tham khảo ý kiến các phòng chuyên môn chưa? Ý đồng chí chủ tịch thế nào? - Báo cáo anh, đồng chí chủ tịch trên mới điều từ nơi khác về, chưa được bao lâu, chưa làm quen được địa bàn, chưa nắm được tình hình nên chưa có ý kiến gì, bảo em sang xin anh chủ trương, rồi thực hiện. Em cũng đã h...
Cả thành phố xây dựng ầm ầm.
Có lẽ, rất ít cán bộ chỉ có một nhà. Em biết có đồng chí tới ba nhà. Đều đứng tên các con.
Có hai đồng chí ở Trung ương và ba đồng chí ở thành phố, một đồng chí tổng biên tập báo cũng đã có lời… Hiện nay, em thấy tất cả các cơ quan, đơn vị, trường học đóng trên địa bàn thành phố, kể cả các trường trung học phổ thông đều đang chạy đất xây nhà.
Không biết chính sách này thực hiện trong bao lâu: Em sợ để lỡ cơ hội, anh em họ oán.
Kiên chăm chú nghe chị nói. Tất cả những điều ấy đều đúng, anh
làm việc cho tờ Gazette, chỉ là học việc theo một cách đặc biệt mà tôi phải học để sống. Tôi có thể chấp nhận cuộc sống đó, nhưng không phải tất cả.
Có những lúc tôi cảm thấy rất tệ, thường là các buổi tối. Có một lần tôi muốn tự tử. Không phải vì tôi tức giận, bởi vì sự tức giận thường làm tôi làm việc chăm chỉ hơn.
Không phải nỗi sợ hãi mà là sự ghê tởm, Howard ạ. Sự ghê tởm làm cho tôi cảm thấy như thể rằng toàn bộ thế giới này đang chìm dưới nước, còn nước thì đứng im. Nước tràn ra khỏi các cống rãnh và nuốt chửng mọi thứ, kể cả bầu trời, kể cả trí não của tôi.
Rồi tôi nhìn con mèo con đó.
Tôi nghĩ rằng nó không hề biết đến những thứ mà tôi ghê tởm, không bao giờ có thể biết. Nó sạch sẽ, sạch sẽ tuyệt đối bởi vì nó không có khả năng hiểu được sự xấu xa của thế giới này. Tôi không thể diễn đạt cho anh hiểu được cái cảm giác khoan khoái khi thử tưởng tượng xem trạng thái ý thức trong cái bộ não nhỏ xíu ấy ...
Tôi nằm xuống sàn nhà và úp mặt vào bụng con mèo, nghe như cái con quái vật ấy gừ gừ.
Và rồi tôi thấy khỏe hơn… Vậy đó, Howard.
Tôi vừa mới gọi văn phòng anh là một cái cầu cảng mục nát và gọi anh là một con mèo hoang.
Đấy là cách bộc lộ sự kính trọng của tôi.
Roark mỉm cười. Wynand nhận thấy sự biết ơn trong nụ cười đó.
“Đừng nói gì” Wynand cau có. “Đừng nói gì hết.” Ông bước tới cạnh một cửa sổ và nhìn ra ngoài. “Tôi không biết cái quái quỷ gì làm tôi nói như thế.
Đây là những năm tháng hạnh phúc đầu tiên trong cuộc đời tôi. Tôi gặp anh bởi vì tôi muốn xây dựng một tượng đài cho hạnh phúc của tôi.
Tôi đến đây để tìm kiếm sự nghỉ ngơi, và tôi đã tìm thấy… thế mà tôi còn nói những chuyện đó… Nhưng thôi, không sao cả… Chà, hãy nhìn cái thời tiết chết tiệt này xem. Anh đã xong việc ngày hôm nay chưa? Anh có thể nghỉ được chưa?
“Rồi. Nhìn chung là xong rồi.” “Hãy đi ăn tối ở đâu đó gần đây đi.” “Được thôi.” “Tôi dùng nhờ điện thoại của anh được không? Tôi sẽ bảo Dominique đừng chờ tôi về ăn tối.” Ông quay số.
Roark đi ra cửa phòng vẽ.
Anh cần giao cho nhân viên vài việc trước khi rời khỏi văn phòng.
Nhưng anh dừng lại ở cửa và nghe cuộc hội thoại ấy. “Alô, Dominique à?... Ừ… Em mệt à?... Không, nghe giọng em có vẻ mệt… Anh sẽ không về nhà ăn tối đâu, em sẽ tha lỗi cho anh chứ, em yêu quý?... Anh không biết, có thể sẽ muộn… Anh sẽ ăn tối ở trong phố… Không, anh sẽ ăn với Howard Roark… Alô, Dominique?... Ừ… Cái gì?....
Suốt năm ngày và đêm, cô đã đấu tranh với một khao khát duy nhất – đến gặp anh.
Để được một mình nhìn thấy anh… ở bất kỳ đâu… ở nhà anh, hay trong phòng làm việc của anh, hay trên phố… chỉ để nói một lời hay chỉ để được nhìn anh một cái… nhưng phải là một mình.
Cô không thể đi.
Phần hành động của cô đã chấm dứt.
Anh sẽ đến với cô khi anh muốn. Cô biết rằng anh sẽ đến và rằng anh muốn cô chờ đợi. Cô đã chờ đợi, nhưng cô vẫn cứ bám vào một ý nghĩ – bám vào một địa chỉ, một văn phòng trong tòa nhà Cord. Cô đứng đó, tay nắm chặt lấy ống nghe điện thoại.
Cô không có quyền đi tới cái văn phòng ấy.
Nhưng Gail thì lại có được cái quyền đó.
* * * Ellsworth bị gọi tới văn phòng của Wynand.
Khi bước vào văn phòng, ông bước vài bước và dừng lại.
Bức tường của văn phòng Wynand, căn phòng sang trọng duy nhất trong tòa nhà Ngọn cờ, được làm bằng li-e và các tấm đồng đỏ, trên đó chưa bao giờ treo bất kỳ bức ảnh nào. Giờ đây, trên bức tường đối diện bàn làm việc của Wynand, ông nhìn thấy một bức ảnh lớn. Bức ảnh của Roark tại lễ khai mạc ngôi nhà Enright, trong đó ...
Họ nhìn thẳng vào nhau.
Wynand chỉ vào một chiếc ghế và Toohey ngồi xuống. Wynand mỉm cười nói: “Tôi không bao giờ nghĩ có lúc tôi lại đồng tình với một vài lý thuyết xã hội của ông, ông Toohey, nhưng tôi đã tự bắt mình phải làm như vậy.
Ông luôn luôn tố cáo cái thói đạo đức giả của giới thượng lưu trong xã hội và ca ngợi những giá trị quần chúng.
Bây giờ thì tôi thấy hối tiếc về những lợi thế mà tôi đã được hưởng khi tôi là kẻ thuộc về quần chúng. Nếu tôi vẫn ở khu Hell’s Kitchen, thì có lẽ tôi đã bắt đầu cuộc nói chuyện này bằng câu: ‘Nghe này, đồ chấy rận!’ Nhưng bởi vì tôi hiện là một nhà tư bản cố hữu nên tôi sẽ không làm vậy.” Toohey chờ đợi; trông ông tò ...
Tôi không biết động cơ của ông là gì. Tôi không thèm mổ xẻ phân tích những động cơ của ông. Dạ dày của tôi không phải bạ cái gì cũng tiêu hóa được. [128] Bởi vậy, tôi sẽ không hỏi và tôi cũng không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào. Tôi sẽ chỉ nói với ông rằng, kể từ bây giờ, có một cái tên mà ông sẽ không bao giờ đư...
nào, đừng có nói đến hợp đồng của ông hay bất kỳ điều khoản gì gì đó của nó. Tôi khuyên ông đừng có làm thế. Cứ tiếp tục viết cái chuyên mục của ông, nhưng hãy nhớ tên của mục đó là Một tiếng nói nhỏ và hãy dành cho nó các chủ đề thích đáng với nó. Hãy giữ cho nó nhỏ thôi, ông Toohey. Rất nhỏ thôi.” “Vâng, thưa ông Wyn...
Các câu văn giống như là kẹo cao su được nhai đi nhai lại, được khạc nhổ ra và lại nhặt lên, chuyển từ cái mồm này sang cái mồm khác, xuống mặt đường, dính vào đế giày, rồi lại tới miệng, tới trí não… Ông nghĩ về Howard Roark và tiếp tục đọc tờ Ngọn cờ.
Điều đó làm cho mọi việc dễ dàng hơn.
“Vẻ thanh nhã là tài sản lớn nhất của một cô gái. Hãy nhớ giặt đồ lót của bạn mỗi tối, và học cách nói chuyện về một vài đề tài văn hóa, rồi bạn sẽ có bất cứ cuộc hẹn hò nào bạn muốn.” “Tử vi ngày mai của bạn chỉ ra một điềm tốt. Sự chuyên cần và chân thành sẽ mang tới các phần thưởng trong lĩnh vực công nghệ, tài chín...
Ông vừa ký một hợp đồng quảng cáo với Kream-O Pudding[129] có giá trị năm năm trên toàn hệ thống Wynand; quảng cáo của họ sẽ chiếm toàn bộ hai trang trong các số báo Chủ nhật.
Những người đàn ông ngồi phía trước bàn ông giống như những khải hoàn môn bằng xương bằng thịt, như cái tượng đài kỷ niệm chiến thắng của những buổi tối kiên nhẫn và tính toán, của các bàn tiệc trong nhà hàng, của những ly cốc đã cạn rượu bia, của những tháng ngày suy nghĩ, của năng lượng của ông – nguồn năng lượng sốn...
Nhưng nó làm ta đau, ông nghĩ. Mỗi lần nghĩ về anh ấy, ta lại thấy đau đớn. Nó làm cho mọi thứ trở nên dễ dàng hơn… con người, những biên tập viên, những bản hợp đồng… Nhưng dễ dàng hơn là bởi vì nó làm ta quá đau đớn. Vết đau cũng là một tác nhân kích thích.
Ta nghĩ rằng ta ghét cái tên đó.
Ta sẽ tiếp tục lặp lại nó.
Nó là nỗi đau ta muốn được mang.
Rồi khi đối diện với Roark trong phòng làm việc ở nhà, ông lại không cảm thấy đau đớn nữa; chỉ còn lại duy nhất ước muốn được cười một cách thoải mái.
“Howard, theo những lý tưởng được công bố của nhân loại thì mọi thứ anh đã làm trong cuộc đời anh đều sai lầm cả.
Thế mà nhìn anh kìa. Theo một cách nào đó, anh như một tiếng cười nhạo vào mặt cả cái thế giới này.” Roark ngồi trên một cái ghế bành bên cạnh lò sưởi.
Ánh lửa sáng rực rỡ lan tỏa khắp phòng làm việc. Ánh lửa dường như uốn lượn một cách khoan khoái quanh mọi vật trong gian phòng, kiêu hãnh phô bày sắc đẹp của mình, và thừa nhận khả năng thẫm mỹ của người đàn ông đã tạo nên không gian này cho chính mình.