text
stringlengths
1
55.3k
Cô vẫn đứng yên.
Tôi hôn lên cổ cô giữa cổ áo và tay. Cô quay lại nhẹ nhàng và hôn lên môi tôi. Thật dịu dàng.
Tôi quên đi nơi mình đang ở. Chúng tôi đang ở bất cứ nơi nào.
Chúng tôi nhìn nhau… như thể em là ai.
Nước uống đã đến.
Và Rose quay chỗ khác, e thẹn. Điều gì sẽ xảy ra cho tôi nhỉ, nếu Rose chưa bao giờ e thẹn . Mình sẽ bị đột quỵ vì những sự xấu hổ dồn nén này mất.
Có một điều gì đó đã xảy ra mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy.
Nơi đây tràn ngập những người da đen.
Tôi dám cá rằng tôi đã nhìn thấy những quý bà ở phía Rose đang say mê với âm nhạc ma quái.
Từ đó bao phủ nơi này từ khi tôi ở đây.
Ánh đèn mờ mờ và đèn sân khấu lấp lóa trên tháp của Mecca.
Sự im lặng phủ trùm cả câu lạc bộ và ông bầu nhạc bước vào gọi lên Thần của nhạc Blues, “các quý bà và quý ông, ngôi sao của buổi biểu diễn: Hoàng hậu của Blues, Cleopatra của nhạc Jazz.
The Lowest, the Highest, the Holiest, the Sweetest, Miss! Jessie!
Hogan!” Sự vỗ tay, la hô âm vang cả màn sân khấu mà chưa được vén lên. Giọng cao lên, trợ phụ, nổ tung lên cho đến khi bạn không rõ chắc là cô ấy đang cầu nguyện hay đang nguyền rủa. Cô ấy lê giọng lên những sỏi đá, sau đó êm ả như tơ tằm, cô đóng giá, chết, chôn, và tỉnh dậy, nó cứ đến giữ lại sự sống và cái chết.
Mọi người đồng thanh khen ngợi,la hò, thỉnh thoảng cùng với nhau, thỉnh thoảng hát.
Cô bước xuống sân khấu. Khản giả ẳng ẳng, cây kèn vang lên một âm thanh khá là gây sốc và cô ta gắng với bài hát của mình, thời gian gấp bốn, dáng đi khệnh khạng đến giữa hội trường, nhảy, ban nhạc theo cô như những kẻ ngoan ngoãn đi theo một kho báu ngoại trừ cho piano- người đánh trống đánh từng hồi, thời gian cho mọ...
Tôi đoán cô ắt hẳn nặng khoảng gần một trăm kí.
Tôi ngước lên nhìn Rose. Trong khi mọi người đang đung đưa, lúc lắc, cô ngồi xuống nghiêm chỉnh, lắng nghe, và xem. Sau lúc đó, bạn có biết cô nói gì về âm nhạc không?
“ Thật thô và thúc ép” Thật ra lời ca tụng.
Tôi càng uống nhiều, tôi càng nhớ hết mọi thứ mà tôi chưa làm.
Tôi như một bóng ma cho tới khi chạm vào người bạn. Chưa bao giờ nuốt chửng thức ăn cho tới khi tôi nếm được bạn, không bao giờ hiểu từ đã tuôn ra cho tới khi tôi tìm thấy được lưỡi của bạn. Tôi từng là người đi cà ngật , mở rộng tay để đập vào một vật rắn mà có thể làm tôi thức dậy với đời thường. Tôi đứng ở đây dưới ...
Tôi nhớ hết các bạn trong cuộc đời mình.
Cô hôn trên mặt tôi nồng nhiệt.
Điều đó đã xảy ra, tôi rất ngại ngùng và chỉ có thể đưa cô trán của mình.
Cô ấy thì thầm rằng tôi có bao giờ nghe trước đây , “ Mình chưa từng nghĩ là bạn có sự hấp dẫn, nhưng bạn lại có.” Chính điều này đã làm mình bật cười bởi vì đó là điều để nói! Nhưng cô giải thích, “Không, ai cũng có sự hấp dẫn và bạn cũng thế hoặc là bạn không, hoặc bạn không nhận ra.
Và tôi nghĩ rằng đó là ma quái. “ Bạn thật là quỉ quái” Tôi thích nói chuyện tay trong tay với nhau “ Điều đó dường như chẳng mấy là tính người” cô đáp. “ Mình không_” “Không_” “ Con mèo chết nhát” Cô hôn tôi nữa và chúng tôi không thể dừng một hồi lâu, lạc ra khỏi ánh sáng khi chúng tôi nghe tiếng ngựa đến. Chúng tôi ...
kỷ-tị (1509) có Giản-tu-công tên là Oanh cháu vua Thánh- tông, là anh em con chú con bác với ngài, bị bắt giam. Ông đút tiền cho người canh ngục mới được ra, trốn về Tây-đô, rồi hội với các quan cựu- thần đem binh ra đánh bắt vua Uy-mục và Hoàng-hậu Trần-thị giết đi.
VII. Lê Tương Dực ( 1510 - 1516 ) Niên-hiệu: Hồng Thuận Giản-tu-công giết vua Uy-mục rồi tự lập làm vua, tức là vua Tương- dực. Vua Tương-dực tính hay chơi-bời và xa-xỉ, như là sai người thợ tên là Vũ như Tô làm cái điện 100 nóc, xây cái Cửu-trùng-đài, bắt quân dân làm trong mấy năm trời không xong, mà thật là hao-tổn ...
Rồi lại đóng chiến-thuyền bắt đàn-bà chèo chơi ở hồ Tây.
Lại tư- thông cả với những cung-nhân đời tiền triều. Vì hoang dâm như thế cho nên sứ nhà Minh sang trông thấy ngài, bảo rằng ngài là tướng lợn, sự loạn-vong chắc là sắp tới vậy.
1.
Việc Thuế Má. Việc thuế-má lúc bấy giờ thì đại-khái cũng như mấy triều trước, nhưng không biết rõ tiền-tài sản-vật đồng-niên thu được những gì. Đến đời vua Tương-dực thấy sử chép rằng trước thì thuế vàng thuế bạc đồng niên thu được : Vàng mười, thứ tốt gọi là "kiêm-kim".. 480 lượng Vàng mười 2.883 lượng Bạc 4.930 lượng...
Còn cách thu-nộp thế nào thì không rõ. 2. Đại Việt Thông Giám. Đời bấy giờ có quan Binh-bộ Thượng-thư là ông Vũ Quỳnh làm xong bộ Đại-Việt thông-giám; chia ra từ họ Hồng-Bàng cho đến thập-nhị Sứ-quân làm ngoại-kỷ, còn từ Đinh Tiên- hoàng đến Lê Thái-tổ làm bản-kỷ, cả thảy là 26 quyển. Vua sai ông Lê Tung soạn bài tổng-...
3. Sự Biến Loạn.
Thời bấy giờ vua thì hoang chơi, triều-thần thì tuy là có bọn ông Nguyễn văn Lang, ông Lê Tung, ông Lương đắc Bằng, v.v... nhưng người thì già chết, người thì xin thôi quan về. Vả cũng không có ai là người có thể ngăn giữ được vua và kinh-doanh được việc nước, cho nên trong nước giặc-giã nổi lên khắp cả mọi nơi. ở đất ...
Ngài trị-vì được 8 năm, thọ được 24 tuổi.
VIII. Lê Chiêu Tông và Lê Cung Hoàng ( 1516 - 1527 ) Niên-hiệu: Quang Thiệu ( 1516 - 1526 ) Thống Nguyên ( 1527 ) Bọn Trịnh duy Sản giết vua Tương-dực rồi, hội triều-đình lại định lập con Mục-ý-vương là Quang Trị, mới có 8 tuổi, nhưng Võ-tá-hầu là Phùng Mại bàn nên lập cháu ba đời vua Thánh-tông là con Cẩm-giang-vương ...
1. Giặc Trần Cao Quấy Nhiễu ở Đông Đô. Giặc Trần Cao thấy Triều-đình đã bỏ kinh-đô, bèn đem quân sang chiếm lấy, rồi tiếm hiệu làm vua. Triều-đình vào đến Tây-kinh, truyền hịch đi các nơi lấy binh ra đánh Trần Cao. Trịnh duy Sản, Nguyễn hoằng Dụ, Trịnh Tuy, Trần Chân và các quan cựu thần phân binh ra vây Đông-kinh. Trầ...
Quan giặc lại về đóng ở Bồ-đề.
Vua sai Thiết-sơn-bá là Trần Chân đem quân đánh tập hậu, phá được quân của giặc. Trần Cao lại chạy về Lạng-nguyên, và thấy sự-nghiệp không thành, bèn nhường quyền lại cho con là Thăng rồi cắt tóc đi tu để trốn cho khỏi nạn.
2. Quan Trong Triều Làm Loạn. Tuy giặc Trần Cao đã phá được, nhưng mà lúc bấy giờ vua Chiêu-tông hãy còn trẻ tuổi, chưa quyết-đoán được, mà Triều-thần thì không có ai là người có chí giúp nước, đến nỗi ngoài thì giặc làm loạn, trong thì các quan sinh ra hiềm-thù, đem quân đánh lẫn nhau, như là Nguyễn hoằng Dụ và Trịnh ...
Mối thoán-đoạt gây nên từ đó.
Nguyên Mạc đăng Dung là cháu 7 đời ông Mạc đĩnh Chi, ngày trước vốn ở làng Đông-cao, huyện Bình-hà (thuộc Hải-dương), sau dời sang ở làng Cổ- chai (thuộc huyện Nghi-dương, tỉnh Kiến-an bây giờ). Mạc đăng Dung thủa trẻ nhà nghèo, làm nghề đánh cá, nhưng có sức mạnh, thi đỗ Đô-lực-sĩ, làm đến Đô-chỉ-huy-sứ về triều vua U...
Nếu nhà vua làm tội ba người ấy thì xin về hàng. Vua bắt ba người đem giết đi, nhưng bọn tên Kính tên Áng vẫn không giải binh. Mạc đăng Dung lại dời vua về Bảo-châu (thuộc huyện Từ- liêm). Thế giặc vẫn mạnh, rồi lại có Trịnh Tuy và Nguyễn Sư làm phản, thông với bọn tên Kính lập Lê Do lên làm vua, đóng hành-điện ở Từ-li...
B Â y é lỚT Ớ . C Ũ N ỠB IỂT B ẠN LÃM ỘTN ỠƯ Ỡl TH ẬT T ẻ NHẠT!
K 201 "Tôi không hứng thú với việc nói ra những thứ mới mẻ. Tôi hứng thú với việc nhìn thấy những điều mới."
Mae West "Tôi nói bằng hai ngôn ngữ ngôn ngữ cơ thể và tiếng Anh."
vài âm thanh êáọ Lại thể hiển đều g]p Chúng chơ thấy bạn guan tâm, hiểu và muớn Lắng nghể nhiều hơn nữa.
"hlHÌNNÁYVÁy ] M ỚI CỦA TỚ •• pấycẠutmâV ; T H ếN Ã O ?
với những khó khăn và thất bại. Nếu lúc nào bạn cũng đối phó lại với khó khăn theo cách tích cực và trên tinh thần xây dựng thì bạn càng trở nên mạnh mẽ hơn và có khả năng giải quyết những rắc rối, khủng hoảng tiếp theo. Cuối cùng bạn sẽ đạt đến một điểm mà lòng quyết tâm của bạn ngự trị. Thực hành Bạn đang phải đối mặ...
hẹn mà cùng giống nhau. Nếu mà hương lửa có duyên, sau này ta sẽ cho các con sánh nên đôi lứa.
Bình dân ta lại làm bạn với bình dân, chẳng cần phải kén chọn con ông cháu cha gì cả; (5) nói có Sơn thần chứng giám, tôi quyết không sai lời.
Rồi đó, Nguyễn Thị quả sinh con gái đặt tên là Lệ Nương, Lý thị quả sinh con trai đặt tên là Phật Sinh.
Hai trẻ đến khi trưởng thành đều ham nghề nghiên bút.
Vì cớ hai bên cha mẹ thân mật, nên họ cùng đi lại với nhau suồng sã, thường cùng nhau xướng họa thơ từ. Tuy kỳ cưới xin chưa định, nhưng hai tình gắn bó, đã chẳng khác chi vợ chồng vậy.
Niên hiệu Kiến Tân (6) năm Kỷ Mão (1399) đời Trần, xảy ra cái vạ Trần Khát Chân (7) , Lệ Nương bị bắt vào trong cung, Phật Sinh rất là thất vọng.
Gặp đêm trừ tịch gần hết canh năm, Sinh còn đương nằm ngủ, chợt ngiếng ấm ới.
Sinh vùng dậy đẩy cửa ra xem, thấy có hơn trăm chiếc kiệu hoa rậm rịch đi qua, và có một bức thư bằng lụa cài vào ngưỡng cửa, trong thư chính là bút tích của Lệ Nương đã viết. Thư rằng: Thiếp văn, thiên hữu âm dương, thiên đạo dĩ chi nhi bị, Nhân hữu phu phụ, nhân đạo dĩ chi nhi thành.
Ta ngã hà tu? Dữ quân bất ngẫu. Tích thời tâm sự, cửu dĩ tương quan, Kim nhật ty ly, phiên thành vĩnh cảm.
Cánh lạc lâu tiền chi ảnh, Trường giam viện lý chi xuân. Mỗi phạ kính vũ ly loan, Cầm thao Biệt hạc. Xuân thành nhật mộ, liễu tà hàn thực đông phong, Lưu thủy ngự câu, tràng đoạn Thượng Dương cung nữ. Đãn hữu u sầu chủng chủng, Thanh lệ ba ba.
Trướng túc nguyện chi đa vi, Tiếu thử sinh chi lãng độ.
Liễu thị trùng quy chi ước, hảo hội nan kỳ, Ngọc Tiêu tái hợp chi duyên, tha sinh vị bốc, Nguyện quân tự á Biệt đế lương môi. Vô dĩ nhất nhật chi ân, Nhi ngộ bách niên chi kế. Du du tâm tự, Thư bất tận ngôn. Vị đắc quân chỉ, Tiên thử thân phúc. Dịch: Thiếp nghe: Trời có âm dương, đạo trời mới đủ, Người có chồng vợ, đạo...
Bóng trước lầu đã rụng, Xuân trong viện đành giam. Những e, gương ly loan bóng múa hững hờ (8) , Đàn Biệt hạc tiếng vang ai oán (9) , Thành xuân trời tối, liễu lả cành dưới ngọn đông phong (10) , Ngòi ngự nước trôi, ruột đứt khúc bao người cung nữ (11 Luống những mạch sầu đợt đợt, Sóng lệ trùng trùng.
Nguyền xưa tan nát nghĩ mà đau, Kiếp ấy lỡ làng sinh cũng uổng. Ước Liễu thị mong gì hảo hội (12) . Duyên Ngọc Tiêu đâu chắc tái sinh (13) . Xin chàng trân trọng lấy mình, Liệu kết nhân duyên chốn khác. Đừng vì tình một buổi, Để lỡ kế trăm năm. Man mác nỗi lòng, Thư khôn xiết tả. Chưa biết ý chàng, Trước xin bày tỏ.
Sinh được thư rất là đau thương, bỏ cả ăn ngủ. Rồi vì cớ hôn sự đã hỏng, bèn thiên ra ở ngoài miền đông. Nhưng nặng tình với Lệ Nương, Sinh chưa nỡ lấy ai cả.
Cuối đời nhà Hồ, tướng Minh là Trương Phụ chia binh vào cướp, lấn chiếm Kinh kỳ.
Sinh nghe Hán Thương phải chạy, đoán chắc là Lệ Nương cũng phải đi theo, bèn từ biệt mẹ đi vào Nam, mong được gặp mặt. Lặn lội hàng tuần mới đến cửa bể Thần Phù, nghe tướng giặc Lã Nghị bắt cướp mấy trăm phụ nữ hiện đóng giữ ở phủ Thiên Trường (14) trơ trọi không có quân ứng viện, Sinh đoán chắc Lệ Nương cũng ở trong ấ...
Nhưng đất khách tay không, chẳng làm gì được.
Chợt gặp khi vua Giản Định
nhận thấy nhiều người đàn bà quý tộc và cả những nhân vật tai to mặt lớn trong xã hội từ cuộc gặp mặt với Ủy Ban, đang di chuyển từ bàn này sang bàn khác để chào hỏi các vị khách.
- Cordelia… Croatan là gì ạ?
– Schuyler gặng hỏi, cắt ngang một cuộc nói chuyện tầm phào. Cả cái bàn im lặng, một vài quý bà còn nhướng mày nhìn Schuyler và bà của cô. Cordelia giật mình vì cái từ Schuyler vừa thốt ra. Làm cho tập tiền bà đang giữ rơi làm hai phần. - Đây không phải là nơi cũng như lúc thích hợp dành cho chuyện đó, thưa quý cô trẻ ...
- Cháu biết người biết mà. Chúng cháu đã thấy nó trong một cuốn sách ở Kho Lưu Trữ. Cháu cũng thấy chữ kí của người ở đó.
Cordelia, cháu phải biết – Schuyler thì thào nhưng giọng rất kiên quyết.
Ở trên bục, ngài thị trưởng ca ngợi các quý bà về những tặng vật hào phóng cùng với những nỗ lực của họ để giữ cho Công Viên Trung Tâm là một nơi xinh đẹp và đầy sức sống. Một làn sóng tiếng vỗ tay tán thưởng ngài thị trưởng vang lên, ở bên dưới Cordelia cảnh báo Schuyler.
- Không phải bây giờ. Ta sẽ nói cho cháu sau, nếu cháu không làm cho ta bẽ mặt trong buổi lễ này.
Một giờ sau đó, Schuyler ngồi ủ rủ, gẩy gẩy những con gà dược thảo trên khay của mình, lắng nghe người dẫn chương trình liệt kê danh sách các hoạt động cũng như sự mở rộng được lập nên vì công viên.
Có một chương trình trình chiếu bằng slide các vật trưng bày nghệ thuật mới, và trình chiếu về sự trùng tu của Bethesda Fountain.
Cuối cùng, sau khi khách mời được tặng những cái túi xách của họ, Schuyler và Cordelia ngồi yên vị trong chiếc xe hòm Limusin cổ của Cordelia, với người lái xe tên là Julius, đến lúc này Schuyler mới được nghe bà trả lời. - Vậy là cháu đã tìm cuốn nhật kí của Catherine.
Đúng, ta đã kí vào đó. Để cho ai đó có thể tìm thấy.
Ta không ngờ người đó lại là cháu – Cordelia vui vẻ nói. - Không phải cháu.
Thực ra là Oliver Hazard- Perry ạ. - À, Oliver… ừ. Một cậu trai hữu ích đấy. Từ một gia đình thông minh. Đối với Máu Đỏ. - Bà đừng thay đổi chủ đề.
Croatan là gì ạ?
Cordelia nâng tấm vách ngăn lên để ngăn họ với Julius.
Khi nó đã đóng hoàn toàn rồi, bà nghiêm nghị quay lại phía Schuyler.
- Những điều ta sắp nói cho cháu là cấm kị. Chúng ta không được quyền nói về nó.
Ủy Ban còn ban hành bộ luật là nó không hề tồn tại.
Thậm chí họ còn cố gắng giấu nhẹm nó đi trong các kí ức của chúng ta.
- Tại sao? – Schuyler hỏi, nhìn thành phố bên ngoài cửa sổ. Một ngày xám xịt, Manhattan dường như biến mất trong màn sương mù dày đặc, trông thật ma quái và bí ẩn.
- Như ta đã nói với cháu, thời gian đang thay đổi. Cách cũ không còn phù hợp nữa. Những con người có quyền lực không tin vào điều đó. Thậm chí cả người phụ nữ viết cuốn nhật kí đó cũng phải từ bỏ từ đó. Quá nguy hiểm cho cô ấy nếu thừa nhận nỗi sợ hãi của mình. - Làm sao người ta lại biết cô ấy cảm thấy như thế?
– Schuyler hỏi.
- Đơn giản thôi, bởi vì ta đã viết nó. Nó là cuốn nhật kí của ta.
- Người là Catherine Carver? – Schuyler hỏi. - Đúng.
Ta nhớ rất rõ quá trình định cư ở Plymouth, gần như thể nó mới là ngày hôm qua.
Một cuộc hành trình khủng khiếp – Bà rùng mình – Không những thế theo sau đó là một mùa đông còn khủng khiếp hơn.
- Tại sao? Chuyện gì đã xảy ra?
- Croatan – Cordelia thở dài – Một từ cổ xưa.
Nó có nghĩa là Máu Bạc. - Máu Bạc?
- Chính xác – Chiếc xe chậm chạp băng qua Đại Lộ 5.
Vì thời tiết xấu, chỉ có vài người đi loanh quanh bên ngoài các cửa hàng bách hóa, một số nhóm khách du lịch đang chụp ảnh, những người đi mua sắm mất hút trong trời mưa.